Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9100: “Ta hiểu rồi”.


Thiên Vĩnh Sinh lại nói tiếp: “Thật không dám giấu diếm, Tần công tử, Thiên Hỏa Tông là cơ ngơi mà nhà họ Thiên bọn ta gầy dựng suốt mấy vạn năm nay, nếu phải dời tông môn đi… bọn ta thật sự thấy luyến tiếc, nơi này thật sự là gốc rễ c*̉a Thiên Hỏa Tông bọn ta”.

“Ta không có cách nào đối mặt với tổ tông và với toàn bộ đệ tử c*̉a tông môn”.

Tần Ninh nhìn về phía Thiên Vĩnh Sinh, hắn nói một cách chân thành: “Không muốn dọn đi chỗ khác, c*̃ng không phải là không được, nhưng c*̃ng phải nhận lấy một chút sóng gió”.

“Việc núi lửa dâng trào, đại khái là sẽ không ảnh hưởng tới Thiên Hỏa Tông, đương nhiên, ta c*̃ng chỉ phỏng đoán như vậy thôi”.

“Nhưng trận động đất kỳ lạ vài ngày khác sẽ khiến mọi người ở khắp mọi nơi muốn điều tra thử ở đây đã xảy ra chuyện gì, thậm chí là sẽ có người c*̉a Đại La Thiên tới.

“Nếu các ngươi thật sự không muốn dời nhà, vậy thì hãy lấy hết tất cả trân bảo c*̉a Thiên Hỏa Tông các người ra đây, dọn hết tất cả những chỗ có thể ở lại trong Thiên Hỏa Tông, trong vòng một tháng, phải hết lòng hết dạ sửa sang lại, đợi những nhân vật lớn này đến rồi chiêu đãi bọn họ”.

“Tục ngữ nói rất đúng, bàn tay không đánh khuôn mặt đang cười, Thiên Hỏa Tông c*̉a các ngươi vốn không phải là thế lực bá chủ, hạ thấp vai vế c*̉a mình đi một chút, những nhân vật lớn này đến là để tìm bảo vật, bọn họ sẽ không cố tình gây khó dễ cho các ngươi”.

“Nhưng nói đi c*̃ng phải nói lại, khó tránh khỏi vài người không coi ai ra gì, báo cho đệ tử dưới trướng, chiêu đãi cho cẩn thận, không nên hành động theo cảm tính”.

Tần Ninh nhìn Thiên Vĩnh Sinh lần hai, hắn nói: “Làm theo cách này, ít nhất là sẽ không đắc tội kẻ khác, nhưng mà… ta vẫn đề nghị các ngươi dọn khỏi đây thì hơn”.

Nghe tới đây, Thiên Vĩnh Sinh khom người, nói: “Cảm ơn Tần công tử, ta sẽ nhanh chóng cho người đi thu xếp”.

Nói tới đây, Thiên Vĩnh Sinh dừng lại giây lát, nhưng rồi ông ta vẫn hỏi tiếp: “Xin hỏi Tần công tử, rốt cuộc bên trong Thiên Hỏa Sơn có thứ thần vật gì xuất thế vậy?”

Tần Ninh nhìn thoáng qua dãy núi xa xăm kia, hắn nâng ly trà lên, nói khẽ: “Là thứ pháp khí sẽ khiến Kim Tiên tranh đoạt đẫm máu”.

Hắn vừa nói xong, Thiên Vĩnh Sinh ngơ ngác.

“Ta hiểu rồi”.

Ngụy Hằng nói ngay: “Tần công tử, không phải là tông chủ nhà ta ham mê chí bảo, thật sự là… quê hương khó rời bỏ”.

“Ta biết rồi…”, Tần Ninh cười rồi nói: “Nhân chi thường tình mà thôi, chỉ có điều, Thiên Hỏa Tông c*̉a các ngươi sẽ phải nếm trải một chút khổ sở, có bằng hữu từ phương xa tới, c*̃ng không hẳn là chuyện xấu!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9101: “Thì ra là Hư đại nhân!”


Ngụy Hằng gật đầu.

Quả nhiên.

Không tới ba ngày.

Bên ngoài Thiên Hỏa Tông, phía trên không trung, từng ánh hào quang rực rỡ phóng lên trên cao, nó tiến tới từ phía xa kia.

Nếu quan sát kỹ thì có thể nhận ra được bên trong ánh hào quang là một con thuyền lớn lơ lửng giữa không trung.

Thân thuyền ẩn chứa thánh khí thiên địa do cổ mộc vạn năm tạo thành, nhìn sơ qua có thể thấy đó là nguyên một khối cổ mộc có hơi thở cổ xưa.

Thuyền lớn, dài ba trăm trượng, trên thuyền có một lá cờ, bay phấp phới trong gió.

“Trùng Hư Tiên Tông!”

Bên trong Thiên Hỏa Tông, mỗi vị đệ từ và trưởng lão thấy được một màn này, sắc mặt kinh hãi.

Trùng Hư Tiên Tông là một trong ba thế lực đại bá chủ ở Đại Nhật tiên châu, bên trong tông môn có vô số cường giả, không một ai ở Đại Nhật tiên châu dám coi khinh bọn họ.

“Đây là thuyền Trùng Thiên c*̉a Trùng Hư Tiên Tông, chỉ mình tông chủ Trùng Hư Tiên Tông mới có khả năng điều khiển chiếc thuyền này!”

“Tông chủ Hư Linh Trúc!”

“Phí lời, ngoại trừ cô ta ra thì Trùng Hư Tiên Tông còn có vị tông chủ thứ hai nữa sao?”

“Bà ta chính là một vị… Kim Tiên đó!”

Kim Tiên! Với các đại tiên châu mà nói, bọn họ đều là hạng cường giả hàng đầu.

Hơn nữa, hình như có rất ít Kim Tiên sẽ xuất hiện trong tầm nhìn c*̉a công chúng.

Vậy mà bây giờ, tông chủ c*̉a Trùng Hư Tiên Tông lại tự mình đi đến Thiên Hỏa Tông! c*̀ng lúc đó, bên ngoài cổng lớn Thiên Hỏa Tông, Thiên Vĩnh Sinh dẫn theo hơn mười vị trưởng lão Thiên Tiên, bay lên, đứng giữa trời cao, tiếp đón thuyền Trùng Thiên.

Thiên Vĩnh Sinh tươi cười, chắp tay hành lễ với thuyền Trùng Thiên, tỏ ra khiêm tốn: “Thiên Vĩnh Sinh kính chào các vị đại nhân c*̉a Trùng Thiên Tiên Tông!”

5999748-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9102: Như thế nào?”


Thiên Vĩnh Sinh lại chắp tay.

Hư Thiên Diễn! Là nhân vật xếp thứ hai Trùng Hư Tiên Tông.

Người này chính là đệ đệ c*̉a tông chủ đương thời - Hư Linh Trúc.

Có thể nói rằng mọi chuyện lớn bé ở Trùng Hư Tiên Tông, Hư Linh Trúc rất ít khi ra mặt, đều là do vị Hư Thiên Diễn đại nhân này thay mặt xử lý trước mặt mọi người.

Đây là một nhân vật Thiên Tiên đỉnh chân chính.

Nhìn khắp cả cái Đại Nhật tiên châu này, c*̃ng được coi là nhân vật có tên tuổi.

Hư Thiên Diễn gật đầu, ánh mắt dõi về phía Thiên Hỏa Sơn dài vô tận, nói: “Sao Thiên Hỏa Sơn lại thành ra như thế này?”

Thiên Vĩnh Sinh không dám giấu diếm, vội đáp ngay: “Mấy ngày trước, Thiên Hỏa Tông bọn ta tiến hành rèn luyện cho đệ tử, nào biết rằng núi lửa phun trào, chết mấy trăm vị đệ tử, nhưng vì sao lại xảy ra chuyện như vậy thì bọn ta c*̃ng không biết”.

Hư Thiên Diễn lại gật đầu.

“Trùng Hư Tiên Tông c*̉a bọn ta phải ở lại đây thêm một khoảng thời gian nữa, được không?”

Thiên Vĩnh Sinh vội nói: “Tất nhiên là vinh hạnh cho kẻ hèn Thiên Hỏa Tông này rồi, đương nhiên là Thiên mỗ vui mừng khôn xiết”.

“Các vị đại nhân c*̉a Trùng Hư Tiên Tông có nhu cầu gì thì cứ việc nói cho bọn ta biết, tuy rằng Thiên Hỏa Tông bọn ta kém hơn Trùng Hư Tiên Tông nhưng mà bọn ta sẽ làm tất cả mọi thứ để khiến các vị đại nhân hài lòng!”

Hư Thiên Diễn khoát tay.

Tiên thuyền lại khởi động, bay về phía Thiên Hỏa Tông, cuối c*̀ng, nó dừng lại ở trước một sơn cốc trong Thiên Hỏa Tông.

Tiên thuyền neo đậu vững vàng.

Các vị võ giả c*̉a Trùng Hư Tiên Tông đứng thành hai hàng dọc.

Nhìn qua một lượt, tất cả đều có cảnh giới Địa Tiên, ước chừng có hơn một trăm người, uy phong lẫm liệt.

Cả tiên thuyền có ba tầng.

Tầng cao nhất có ngọc lưu ly làm cửa sổ, vài bóng người đang đứng ở nơi đó,

Lúc này, Hư Thiên Diễn đi vào tầng thứ ba, trong phòng, có vài vị Thiên Tiên đỉnh, bọn họ đều đang nhìn bức bình phong trong phòng.

Nữ tử mở miệng, giọng nói linh hoạt, kỳ ảo mà động lòng người, như âm thanh c*̉a tự nhiên, bình thản như là tri âm tri kỷ.

“Đúng như chúng ta suy đoán, Thiên Hỏa Tông c*̃ng không biết lý do vì sao…”, Hư Thiên Diễn lập tức nói ngay: “Chỉ có điều, cơn chấn động này, ngay cả Trùng Hư Tiên Tông chúng ta c*̃ng cảm nhận được sự huyền diệu, bên trong Thiên Hỏa Sơn ắt có vật bất phàm”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9103: “Như vậy cũng không được?”


Nữ tử nghe vậy, nghiêng thân mình, mày liễu hơi nhíu lại, lập tức nói: “Hỏi thăm thử xem là ai ngăn chặn miệng núi lửa, đưa tới gặp ta”.

“Vâng”.

Ngay lập tức, Hư Thiên Diễn nhìn về phía người bên cạnh.

Người nọ ngay lập tức đi ra khỏi phòng, xuống tiên thuyền.

Tiên thuyền neo đậu ở bên ngoài sơn cốc, Thiên Vĩnh Sinh dẫn một đám trưởng lão tới, vẫn chưa rời khỏi.

Nhìn thấy có người c*̉a Trùng Hư Tiên Tông xuống dưới, ông ta lập tức bày ra vẻ mặt tươi cười tiếp đón.

“Trưởng lão Hoa Diễm!”

Thiên Vĩnh Sinh tỏ ra khách khí: “Đã lâu không gặp, đã lâu không gặp”.

Hoa Diễm! Chính là một nhân vật có uy danh hiển hách khác c*̉a Trùng Hư Tiên Tông, có thể nói là gần bằng với tông chủ c*̉a Trùng Hư Tiên Tông và vị Hư Thiên Diễn khi nãy.

Vị này chính là một cường giả Tiên Thiên đỉnh!

“Ừ!”

Hoa Diễm gật đầu rồi nói: “Thiên Vĩnh Sinh, gọi người ngăn chặn miệng núi lửa tới đây, tông chủ nhà ta muốn gặp hắn”.

Nghe thấy vậy, Thiên Vĩnh Sinh sửng sốt.

Là Tần Ninh sử dụng pháp khí Kim Tiên để ngăn cản núi lửa phun trào.

Nhưng mà… Tần Ninh không phải là phàm nhân, không phải ai muốn gặp là hắn sẽ tới gặp! Dù sao thì người ta c*̃ng là một cường giả Địa Tiên trẻ tuổi, phu nhân còn là Kim Tiên.

“Như thế nào?”

Hoa Diễm nhíu mày.

Thiên Vĩnh Sinh vội vàng nói: “Trưởng lão Hoa Diễm, thật không dám giấu diếm, người ngăn chặn miệng núi lửa phun trào, cứu Thiên Hỏa Tông bọn ta không phải là người c*̉a Thiên Hỏa Tông, mà là một vị cao nhân, làm khách ở Thiên Hỏa Tông…”

“Ồ?”

Hoa Diễm lập tức nói: “Dẫn ta đi gặp hắn!”

“Việc này…”

Thiên Vĩnh Sinh vội vàng nói: “Hoa trưởng lão bớt giận, ta đưa người đi gặp hắn ngay, nhưng mà hắn có muốn gặp tông chủ hay không, ta thật sự không thể chắc chắn được”.

“Dẫn đường đi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9104: “Là ngươi ngăn chặn núi lửa sao?”


Đoàn người nhanh chóng đi tới sơn cốc mà Tần Ninh đang ở.

Trong lòng Thiên Vĩnh Sinh cảm thấy bất an.

“Tần công tử!”

Một tiếng hô vang vọng cả sơn cốc.

“Vào đi”.

Thiên Vĩnh Sinh dẫn theo người tiến vào bên trong sơn cốc, ông ta chỉ nhìn thấy Tần Ninh đang ngồi xếp bằng bên hồ nước, thuận miệng nói: “Có việc gì?”

Hoa Diễm trực tiếp tiến lên, nói: “Là ngươi ngăn chặn núi lửa sao?”

Tần Ninh liếc Hoa Diễm một cái, lười phản ứng.

“Ta đang hỏi ngươi đó!”

“Nếu là câu hỏi, vậy thì khách khí chút đi.

Tần Ninh chậm rãi nói.

Nguy rồi, trong lòng Thiên Vĩnh Sinh và Ngụy Hằng lo lắng.

Tính tình c*̉a Tần Ninh, bọn họ đã thăm dò rõ ràng.

Người ta khách khí đối với hắn, hắn c*̃ng sẽ khách khí lại.

Nhưng nếu người đến không thân thiện, vậy thì Tần Ninh c*̃ng sẽ không chấp nhận.

Hoa Diễm đến từ Trùng Hư Tiên Tông, hơn nữa còn là nhân vật đứng thứ ba Trùng Hư Tiên Tông, thường ngày đều là người ngoài tôn kính Hoa Diễm mười phần, sao có thể bắt vị này cung kính với người khác được chứ.

Hoa Diễm vừa muốn nổi giận thì Thiên Vĩnh Sinh tiến lên, nói nhỏ: “Phu nhân c*̉a Tần công tử là Kim Tiên”.

Một câu khiến Hoa Diễm khựng lại.

Hoa Diễm nhìn Thiên Vĩnh Sinh bằng ánh mắt không thể tin nổi.

Thiên Hỏa Tông vậy mà c*̃ng có Kim Tiên tới làm khách?

Thật là phi lý! Hoa Diễm nghẹn họng, đứng tại chỗ, trong giây lát không biết phải nói gì.

Nhưng rất nhanh, Hoa Diễm chắp tay nói: “Tông chủ nhà ta thấy vô c*̀ng hứng thú với người đã ngăn chặn miệng núi lửa, muốn mời Tần Ninh công tử lên tiên thuyền để gặp mặt!”

Cho dù phu nhân c*̉a Tần Ninh là Kim Tiên, nhưng mà tông chủ c*̉a Trùng Hư Tiên Tông c*̃ng là Kim Tiên.

Tên tiểu tử này làm gì mà lại ra vẻ như thế?
 
Phong Thần Châu
Chương 9105: “Trưởng lão Hoa Diễm!”


“Tần công tử, tại hạ khuyên ngươi không nên không biết tốt xấu”.

Hoa diễm hừ lạnh: “Tôn phu nhân là Kim Tiên, nhưng mà Trùng Hư Tiên Tông c*̉a bọn ta c*̃ng không thiếu Kim Tiên, tông chủ cho mời, hy vọng là ngươi có thể đi gặp mặt một lần, như vậy tốt cho cả hai”.

“Ồ? Làm ta sợ quá đi?”

Tần Ninh cười nói: “Ta muốn đi thì đi, không muốn đi thì không đi, ngươi còn có thể bắt ta đi được sao?”

“Ngươi nghĩ rằng ta không dám sao?”

Lời c*̉a Hoa Diễm vang lên, người đã xông lên phía trước.

Hai bàn tay hắn ta nắm chặt, trong lòng bàn tay ngưng tụ tiên khí nồng đậm, giống như thiên tháp từ trên trời giáng xuống, mang theo áp lực vô tận, hướng thẳng về phía Tần Ninh.

“Hừ!”

Đúng vào lúc này, một tiếng cười lạnh vang lên.

Bên người Tần Ninh, Khương Thái Vi thánh khiết như thần nữ, thân ảnh nhanh chóng xuất hiện, bàn tay ngọc vung lên.

Hòa quang màu vàng hóa thành một làn sóng như tảng đá ven hồ ngã xuống nước tạo thành, thiên thế vô tận đều bị đánh lui.

Mà lực lượng khủng bố kia trực tiếp tấn công Hoa Diễm.

Chỉ trong nháy mắt.

Ngực Hoa Diễm bị xé rách, máu tươi bê bết, cơ thể bay lên trời, lùi xa ra.

Một vị cường giả Thiên Tiên hóa thành một đường parabol, thân hình đâm thẳng vào thân tiên thuyền c*̉a Trùng Hư Tiên Tông.

Ầm… Tiếng nổ vang trời.

Boong tàu bị phá hủy.

Hơn một trăm vị cường giả Địa Tiên c*̉a Trùng Hư Tiên Tông thay đổi sắc mặt, lập tức giương cung bạt kiếm.

Sát khí khủng bố khiến kẻ khác phải hoảng sợ.

“Trưởng lão Hoa Diễm!”

Có người nhận ra người đan phun máu tươi trên boong tàu, cả đám trợn mắt há hốc.

Trưởng lão Hoa Diễm chính là nhân vật Thiên Tiên cửu phẩm chân chính.

Là ai có thể khiến trưởng lão Hoa Diễm bị thương đến mức này?

Trên tầng ba, những người ở trong phòng đều đi ra, vây xung quanh hắn ta.

Mà bên kia, trong sơn cốc.

Đám người Thiên Vĩnh Sinh và Ngụy Hằng choáng váng.

Dù Hoa Diễm biết phu nhân c*̉a Tần Ninh là Kim Tiên nhưng từ trong lòng nghĩ rằng mình có thân phận tôn quý, hắn ta thấy thái độ ngạo mạn c*̉a Tần Ninh là đang bất kính với mình.

Cho nên mới ra tay! Nhưng vừa ra tay là gặp ngay trái đắng.

Trong lòng Ngụy Hằng thấy bất đắc dĩ.

Một vị cường giả Thiên Tiên đỉnh bị một vị Kim Tiên vung tay đánh bay! Đây chính là chênh lệch.

5999752-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9106: “Thật to gan”.


Người c*̉a Thiên Hỏa Tông sợ người c*̉a Trùng Hư Tiên Tông nên bọn họ mới tỏ ra tôn kính, nhưng Tần Ninh lại không sợ.

Có một vị Kim Tiên ở bên cạnh, ở trong cái Đại Nhật tiên châu rộng lớn này hắn đi ngang c*̃ng không thành vấn đề.

Trên tiên thuyền.

Đám người Hư Thiên Diễn nhanh chóng cho Hoa Diễm ăn đan dược, vô c*̀ng quan tâm.

“Sao lại thế này?”

Sắc mặt c*̉a một vài vị trưởng lão c*̉a Trùng Hư Tiên Tông trầm xuống.

Từ trước đến này, đều là Trùng Hư Tiên Tông bắt nạt người khác, làm gì có chuyện người khác bắt nạt Trùng Hư Tiên Tông, hơn nữa người bị trọng thương lại là nhân vật thứ ba nắm giữ thực quyền ở Trùng Hư Tiên Tông.

“Bên trong Thiên Hỏa Tông… có Kim Tiên”.

Hắn ta vừa dứt lời, boong thuyền rơi vào tĩnh lặng.

Sự kinh sợ do một vị Kim Tiên gây ra là rất lớn.

Hư Thiên Diễn nghe thấy vậy bèn giận dữ hét lớn: “Hay cho một cái Thiên Hỏa Tông, vậy mà giấu diếm Kim Tiên hàng đầu, hơn nữa còn dám ra tay với trưởng lão c*̉a Trùng Hư Tiên Tông bọn ta!”

Một câu nói này c*̉a Hư Thiên Diễn, có thể nói là truyền khắp Thiên Hỏa Tông.

Xoẹt… Nhưng mà ngay sau khi hắn ta vừa dứt câu, thì tiếng xé gió vang lên.

Tất cả mọi người đều cảm nhận được một hơi thở lợi hại cắt ngang qua hư không, trực tiếp hạ xuống nơi đây.

Ầm… Một mũi tên trực tiếp băn trúng tiên thuyền, phát ra một tiếng nổ to, đinh tai nhức óc.

Tiên thuyền lắc lư, tiên trận phòng ngự tự động mở ra.

“Ngươi kêu to như vậy để làm gì, Trùng Hư Tiên Tông các ngươi thể hiện uy phong, ta mặc kệ, nhưng thể hiện lên đầu Tần Ninh ta, vậy thì ta c*̃ng sẽ không bỏ mặc”.

Một giọng nói vang lên.

Mọi người nhìn thấy bên ngoài tiên thuyền, mũi tên ghim trên mặt đất.

Không ít người cảm nhận được áp lực khủng bố do mũi tên phát ra.

“Pháp khí Kim Tiên!”

Vừa dứt lời, mọi người hoảng loạn hét lên.

Tông chủ c*̉a Trùng Hư Tiên Tông đúng thật là Kim Tiên hàng đầu.

Gia tộc họ Khương, gia tộc họ Chu, Trùng Hư Tiên Tông là ba đại bá chủ c*̉a Đại Nhật tiên châu, đều có Kim Tiên, bên ngoài là như vậy, ngầm bên trong còn có thể nhiều hơn.

Như ba đại thế lực bá chủ c*̉a Đại Nhật tiên châu, có thể có pháp khí Kim Tiên nhưng nhiều lắm là hai, ba cái, bình thường c*̃ng sẽ không lấy ra dùng.

Nhưng mà trước mắt, có người trực tiếp dùng pháp khí Kim Tiên thị uy với Trùng Hư Tiên Tông.

“Thật to gan”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9107: “Đẹp không?”


“Bản tọa thật sự muốn xem thử ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào!”

Hư Thiên Diễn cười lạnh, sau đó thân hình ngay lập tức lao ra ngoài.

Khi cách sơn cốc, nơi Tần Ninh đang ở khoảng mười dặm, Hư Thiên Diễn chậm bước chân lại, đang muốn xông lên.

Thì ngay vào lúc này.

Bốp! Một cái tát vang dội vang lên.

Hư Thiên Diễn chưa kịp động đậy, người c*̃ng chưa tới nơi, nhưng tiếng tát đã vang lên.

Hai má Hư Thiên Diễn sưng vù, phun ra một ngụm máu tươi, người hắn ta chao đảo, ngã ngồi trên mặt đất.

“Thật ồn ào…”, tiếng cười lạnh truyền tới.

Kim Tiên ra tay.

Cách một khoảng không hơn mười dặm, tát Hư Thiên Diễn một phát! Có không ít người run sợ.

Là tông chủ cố ý không ra tay, hay là… tông chủ không kịp phản ứng?

Nếu ngay cả tông chủ c*̃ng phản ứng không kịp, vậy thì… vị Kim Tiên làm khách ở Thiên Hỏa Tông này có thực lực… không đơn giản chỉ là Kim Tiên như vậy.

Trong phút chốc, bốn bề vắng lặng.

Hư Thiên Diễn ngã ngồi trên mặt đất, một lúc lâu sau mới phản ứng lại được.

Trên mặt hắn ta c*̃ng không còn kiêu ngạo và phẫn nộ như trước, mà chỉ còn lại… sự hoảng sợ.

Khi đối thủ mạnh tới mức ngay cả tư cách chạm mặt mà bản thân c*̃ng không có thì ai mà không sợ cho được! Hư Linh Trúc nhìn mười mấy người đang đứng ngoài sơn cốc.

“Lui ra hết đi!”

Giọng nói linh hoạt kỳ ảo này, khuôn mặt xinh đẹp vẹn toàn, không có chút sợ hãi nào,

Hư Linh Trúc bước từng bước về phía trước, sau đó biến mất tại chỗ.

Sau đó, cô ta xuất hiện bên ngoài sơn cốc.

Trong sơn cốc, bên hồ nước, một người thanh niên áo trắng ngồi khoanh chân, bên cạnh hắn còn có một nữ tử, váy xanh bay phấp phới, xinh đẹp tuyệt trần, hoạt bát mà không gian xảo.

Người này là Kim Tiên.

Hư Linh Trúc đứng trước mặt bọn họ, cách bọn họ mười bước, cười xòa rồi bảo: “Là do người c*̉a ta mạo phạm, bây giờ, ta thay mặt bọn họ xin lỗi hai vị”.

Chỉ cần nhìn một cái là Hư Linh Trúc đã biết mình không phải là đối thủ c*̉a nàng.

Hơi thở Kim Tiên không c*̀ng cấp bậc.

Tần Ninh xoay người lại, nhìn Hư Linh Trúc, đánh giá cô ta từ trên xuống dưới.

Điều này khiến cho đôi mi thanh tú c*̉a Khương Thái Vi nhíu lại.

“Dáng người đầy đặn, yểu điệu thướt tha, khí chất độc đáo, c*̃ng không tồi”.

“Phải không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9108: “Đánh ngươi thì làm sao?”


Nghe thấy vậy, giọng Khương Thái Vi lạnh như băng, Tần Ninh cười khẽ: “Không sánh bằng nàng!”

Khương Thái Vi chậc lưỡi.

Hư Linh Trúc nhìn hai người bọn họ, chỉ cảm thấy không thể tin nổi.

Tần Ninh có cảnh giới Địa Tiên, nhìn là biết ngay, dưới pháp nhãn c*̉a một Kim Tiên như cô ta, không thể giả được.

Phu nhân c*̉a một vị Địa Tiên, lại là một vị Kim Tiên?

Việc này đúng là khó thể tin nổi.

Tần Ninh nhìn về phía Hư Linh Trúc, bây giờ hắn mới nói: “Tìm ta làm gì?”

Hư Linh Trúc mở miệng hỏi: “Xin hỏi, là Tần công tử đã ngăn chặn miệng núi lửa đúng không?”

“Đúng vậy…”

“Bên trong núi lửa có thứ gì?”

Nhân tiện đó, Hư Linh Trúc hỏi.

“Có thứ gì sao, chẳng phải là Trùng Hư Tiên Tông các ngươi c*̃ng cảm nhận được sao?”

Tần Ninh cười nói: “Thần vật tuyệt thế sắp xuất thế”.

Thần vật tuyệt thế.

Bốn chữ này đủ để lay động lòng người.

Trùng Hư Tiên Tông c*̃ng đã cảm ứng được, nhưng mà c*̃ng không thể chắc chắn được.

Hư Linh Trúc nhận ra được rằng Tần Ninh là một người có tâm cao ngạo, cho dù nhìn thấy một Kim Tiên như cô ta nhưng Tần Ninh c*̃ng không sợ.

“Lần này, Trùng Hư Tiên Tông tới đây chính là vì tìm kiếm sự ảo diệu c*̉a Thiên Hỏa Sơn, tạm thời ở nhờ tại nơi bảo địa là Thiên Hỏa Tông, sẽ không ỷ thế hiếp người”.

Hư Linh Trúc nói xong liền xoay người rời khỏi đây.

Sau lưng cô ta vang lên giọng nói c*̉a Tần Ninh.

“Ta khuyên ngươi đừng nên mang theo nhiều người như vậy, cảnh giới Chân Tiên, Nhân Tiên, Linh Tiên, đi là đang tìm đường chết, không thể sống sót”.

“Cảnh giới Địa Tiên… tốt nhất là không nên tiến vào, nếu không chẳng những không tìm được thần vật mà ngay cả nền móng c*̉a Trùng Hư Tiên Tông các ngươi c*̃ng sẽ bị lung lay”.

Hư Linh Trúc sửng sốt.

Nhưng sau đó Hư Linh Trúc nhanh chóng quay lại tiên thuyền.

Tất cả các vị quản lý cấp cao c*̉a Trùng Hư Tiên Tông như Hư Thiên Diễn, Hoa Diễm và các vị trưởng lão Thiên Tiên thất phẩm, bát phẩm, cửu phẩm đều đang tụ tập lại với nhau.

“Tông chủ…”

“Trùng Hư Tiên Tông c*̉a chúng ta chỉ nghỉ lại tại đây, còn những việc khác không liên quan tới chúng ta”.

5999755-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9109: “Tiên thú cấp bốn – Hỏa Linh Tiên Điểu!”


“Yên tâm chuẩn bị đi!”

“Vâng”.

Nói xong, thân hình hắn ta lui lại.

Nhìn hai bên đều yên tĩnh, trái tim đang treo lên cao c*̉a tông chủ Thiên Vĩnh Sinh cuối c*̀ng c*̃ng được yên ổn.

Nói tóm lại là… không xảy ra chuyện lớn! Phu nhân c*̉a Tần Ninh là Kim Tiên.

Tông chủ c*̉a Trùng Hư Tiên Tông c*̃ng là Kim Tiên.

Ông ta sợ thần thánh đánh nhau, phàm nhân gặp tai ương.

Thiên Vĩnh Sinh lập tức hạ lệnh: “Các đệ tử không được bén mảng tới gần sơn cốc c*̉a Trùng Hư Tiên Tông và Tần Ninh, không được gây chuyện, nếu không giết không tha”.

“Tận lực chiêu đãi, không được lười biếng”.

“Đây mới chỉ là khởi đầu mà thôi…”, c*̀ng lúc đó, trên tiên thuyền, trên ghế dựa dày rộng, chiếc váy mỏng vốn không thể che đậy được da thịt khiến người khác thèm nhỏ dãi, đáng tiếc không có ai nhìn thấy.

“Người phụ nữ kia… hình như… đã gặp qua ở đâu rồi…”, Hư Linh Trúc thì thầm.

Núi lửa trong Thiên Hỏa Sơn phun trào.

Trùng Hư Tiên Tông đến đây đầu tiên, chớp lấy thời cơ.

Chuyện Tần Ninh và Trùng Hư Tiên Tông xảy ra tranh chấp c*̃ng nhanh chóng truyền khắp Thiên Hỏa Tông.

Bây giờ, từ đệ tử Chân Tiên đến trưởng lão Thiên Tiên c*̉a Thiên Hỏa Tông đều biết bên trong tông môn có hai vị Kim Tiên.

Ai c*̃ng muốn xem thử phong thái c*̉a hai vị Kim Tiên này như thế nào.

Nhưng mà không thể quan sát được.

Chỗ ở c*̉a hai vị Kim Tiên, tông môn đặc biệt phái cao thủ Thiên Tiên trấn giữ, tông môn không cấm cản bọn họ ra vào nhưng chỉ cần đệ tử trong tông lại gần là sẽ bị trách phạt.

Nơi ở c*̉a bọn họ trong Thiên Hỏa Tông trở thành cấm địa.

Nhưng không ai dám bất mãn.

Dù sao thì hai bên đều là người mà Thiên Hỏa Tông không thể trêu vào.

Nhưng mà vài ngày trôi qua, bên ngoài Thiên Hỏa Tông lại xuất hiện hơi thở khủng bố khác, bọn họ giáng xuống nơi đây.

Từng bóng người đứng trên thân tiên thú, bay trên trời cao.

Đồng thời, trên mặt đất c*̃ng có một đoàn người, như hổ rình mồi.

Rất nhiều trưởng lão và đệ tử Thiên Hỏa Tông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sắc mặt bọn họ tái nhợt.

“Tiên thú cấp bốn – Hỏa Linh Tiên Điểu!”

Tiên thú cấp bậc như thế này rất khó phục tùng, chỉ khi nào chúng phục tùng mới trung thành và tận tâm.

Hơn nữa, Hỏa Linh Tiên Điểu bay trên không trung không chỉ có một con, mà là hơn một trăm con, mỗi con đều dang rội hai cánh, dài chừng trăm trượng, uy phong lẫm liệt.
 
Phong Thần Châu
Chương 9110: “Thì ra là Chu tứ gia”.


Nhưng mà loài chim đỏ rực như lửa này giống như vừa được tiên hỏa rèn luyện, vô c*̀ng bất phàm.

Hơn nữa trên người mỗi con Hỏa Linh Tiên Điểu có không ít người.

Thậm chí tiên thú đầu đàn không phải là Hỏa Linh Tiên Điểu, mà là một con tiên thú cấp năm – Tử Dực Phi Long! Tử Dực Phi Long không phải là thần long, hai cánh phát ra ánh sáng màu tím, lưng rộng, mặt trên thậm chí còn có cung điện.

Tục truyền rằng, ở thời kỳ thượng cổ, Tử Dực Phi Long có được huyết mạch c*̉a thần long.

Nhìn thấy Tử Dực Phi Long, tất cả đệ tử và trưởng lão c*̉a Thiên Hỏa Tông đều biết được.

Đây là người c*̉a gia tộc họ Chu! Không chỉ riêng trên không.

Mà bên ngoài cổng chính c*̉a Thiên Hỏa Tông.

Một con Thổ Giáp Nguyên Sư cao ba trượng và một con Khai Sơn Mãng Ngưu chở từng vị cường giả Địa Tiên tiến tới.

Thổ Giáp Nguyên Sư! Khai Sơn Mãng Ngưu! Đây đều là tiên thú cấp bốn chân chính.

Vô c*̀ng thích hợp để làm thú cưỡi! Đây c*̃ng là do nhà họ Chu thuần hóa.

Một lát sau, Thiên Vĩnh Sinh dẫn các vị trưởng lão ra, xuất hiện trước cổng chính Thiên Hỏa Tông.

“Tông chủ Thiên Hỏa Tông, Thiên Vĩnh Sinh đưa các vị trưởng lão tới gặp các vị địa nhân gia tộc họ Chu”.

Thiên Vĩnh Sinh nói, ông ta vô c*̀ng cung kính.

Trùng Hư Tiên Tông tới trước, bây giờ gia tộc họ Chu lại tới đây.

Vậy còn gia tộc họ Khương thì sao?

Có phải là đang trên đường tới đây hay không?

Trong lòng Thiên Vĩnh Sinh cảm thấy chua xót.

Những vị này đều là đại bá chủ ở Đại Nhật tiên châu, ông ta không thể đắc tội nổi.

Thiên Vĩnh Sinh dứt lời.

Một lúc lâu sau, con Tử Dực Phi Long dẫn đầu kia hạ cánh xuống tháp ở độ cao mười trượng, giống như một ngọn núi nhỏ lơ lửng, khiến người khác cảm nhận được áp lực rất lớn.

“Thiên Vĩnh Sinh?”

Có một người từ trên lưng Tử Dực Phi Long bước xuống, đứng khoanh tay, quan sát người c*̉a Thiên Hỏa Tông.

“Thì ra là Chu tứ gia”.

Ở Đại Nhật tiên châu, cường giả chân chính đại khái chia ra làm ba cấp bậc.

Cấp bậc đầu tiên tất nhiên là Kim Tiên c*̉a ba đại bá chủ, như tông chủ Hư Linh Trúc, tộc trưởng trẻ nhất gia tộc họ Khương từ trước đến nay, Khương Thiên Thần và tộc trưởng nhà họ Chu, Chu Nguyên Hoàng.

Cấp bậc thứ hai là vài nhân vật quan trọng trong ba đại bá chủ, như Hư Thiên Diễn, Hoa Diễm c*̉a Trùng Hư Tiên Tông, nhị gia c*̉a gia tộc họ Chu, Chu Trung Thiên, tam gia Chu Nguyên Vĩ, tứ gia Chu Kính Tùng và Khương Vân Sinh, Khương Vân Khởi, Khương Vân Sinh và Khương Vân Khởi chính là huynh đệ c*̉a tộc trưởng Khương Vân Tùng năm xưa.
 
Phong Thần Châu
Chương 9111: “Cũng không tệ lắm!”


Những vị này đều là Thiên Tiên cửu phẩm, trên thực tế có thể được coi là Kim Tiên bán bộ, thực lực đều rất khủng bố.

Cấp bậc thứ hai còn có một vài lão già bất tử ở Đại Nhật tiên châu, bọn họ là lão tổ, dù chưa bước vào Kim Tiên, không xây dựng gia tộc, tông môn, có thể gọi là tán tu nhưng thực lực rất bá đạo.

Mà cấp bậc thứ ba chính là Thiên Tiên thất phẩm đến cửu phẩm, Thiên Vĩnh Sinh, Long Ngạo Hoằng, các Thiên Tiên thất phẩm như vậy c*̃ng miễn cưỡng xem như là nhân vật cấp ba.

Trên thực tế, tiên nhân ở Đại Nhật tiên châu đều biết rằng không chỉ có như vậy.

Giống như Trùng Hư Tiên Tông, gia tộc họ Khương và gia tộc họ Chu, mặt ngoài có ba vị Kim Tiên nhưng trên thực tế không chỉ có như vậy! Lấy gia tộc họ Khương làm ví dụ, năm đó, gia tộc họ Khương vô c*̀ng cường đại, tộc trưởng Khương Vân Tùng thân là cảnh giới Kim Tiên, mười hai vị Thái thượng tộc lão, một nửa là Kim Tiên.

Nhưng đáng tiếc là năm đó, gia tộc họ Khương nội đấu, Khương Thái Vi dẫn hơn phân nửa tộc lão rời khỏi, kết quả là… tất cả đều bỏ mình.

Mười hai vị tộc lão uy danh hiển hách c*̉a gia tộc họ Khương nay chỉ còn lại hai người.

Đó chính là hai vị Khương Văn Thành và Khương Văn Uyên, ba, bốn vạn năm trôi qua, chưa từng thấy hai vị này lộ mặt, tất cả mọi người đều cảm thấy rằng chắc là hai vị này đã đạt tới cảnh giới Kim Tiên! Về phần Trùng Hư Tiên Tông và gia tộc họ Chu, nhất định c*̃ng có Kim Tiên không được công bố ra bên ngoài.

Đây là chỗ dựa to lớn và vững chắc nhất c*̉a gia tộc và tông môn, ít khi xuất hiện trong tầm mắt c*̉a người đời.

Chu Kính Tùng nhìn về phía Thiên Vĩnh Sinh, sắc mặt bình tĩnh: “Gia tộc họ Chu muốn tiến vào trong Thiên Hỏa Sơn để xem thử, tạm thời ở lại chỗ c*̉a Thiên Hỏa Tông, đi tìm một chỗ yên tĩnh để cho bọn ta dừng chân đi”.

Thiên Vĩnh Sinh nói: “Được, được, được…”

Sau đó, Thiên Vĩnh Sinh dẫn đường, tiên nhân c*̉a gia tộc họ Chu điều khiển Hỏa Linh Tiên Điểu, Thổ Giáp Nguyên Sư và Khai Sơn Mãng Ngưu tiền vào trong Thiên Hỏa Tông.

Tiếng gào thét lại vang lên.

Một con tiên thú cấp bốn thể hiện hết thần uy, bàn chân đạp xuống đất, khiến cho núi rừng rung chuyển.

Tuy rằng bọn họ kiêu ngạo như vậy nhưng mà Thiên Hỏa Tông c*̃ng không dám nói gì.

Nhưng có người lại không nhịn được.

“Nhà họ Chu thật là uy phong, nếu đã mượn chỗ ở c*̉a người ta thì nên khách khí một chút, vậy mới phải đạo?”

Một giọng nói truyền từ trong Thiên Hỏa Tông ra.

“Ha ha ha… trưởng lão Hoa Diễm, nhiều năm không gặp, ngươi vẫn thích bênh vực kẻ yếu như trước?”

Chu Kính Tùng cười ha hả rồi nói: “Bọn ta c*̃ng không muốn thị uy, không cần thiết”.

“Hừ!”

Bên phía Trùng Hư Tiên Tông chỉ cười lạnh, sau đó im bặt.

5999758-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9112: “Vậy đó là người phương nào?”


“Tuy Thiên Hỏa Tông không bằng gia tộc họ Chu bọn ta nhưng nơi ở c*̉a tông môn c*̃ng không tồi, lần này Thiên Hỏa Sơn có động tĩnh lạ, có thể nói là bất phàm, chắc là Thiên Hỏa Tông sẽ được người đời khắc ghi”.

Ngoài mặt Thiên Vĩnh Sinh đang cười nhưng trong lòng lại đang chửi thầm.

Khắc ghi?

Khắc ghi cái quỷ gì! Cả đám mò tới vì chí bảo, Thiên Hỏa Tông giống như nhà trọ.

Người nhà họ Chu nhanh chóng tiến vào trong sơn cốc.

Từng vị cường giả Địa Tiên bước xuống khỏi Thổ Giáp Nguyên Sư và Khai Sơn Mãng Ngưu.

Điều khiến người khác không thốt nên lời chính là con Tử Dực Phi Long kia.

Cơ thể nó giống như một ngọn núi cao ba trăm trượng, hai cánh dang rộng chừng mấy trăm trượng, quả thực chính là một võ trường siêu lớn.

Khi thân hình nó hạ xuống, tiến vào trong sơn cốc.

Hai chân gấp khúc, trực tiếp ngồi xổm xuống.

Cái sơn cốc lớn nhất kia chứa vừa khít cơ thể nó.

Giống như là một con gà mái già nằm trong ổ, mà cung điện trên lưng nó cao ngang ngửa mấy đỉnh núi bên cạnh sơn cốc.

Con Tử Dực Phi Long kia hạ cánh trước sơn cốc, cặp mắt to lớn nhắm lại, không nhúc nhích.

Đây thật đúng là một ngọn núi di động mà! Các tiên nhân c*̉a gia tộc họ Chu nhanh chóng thu xếp, đệ tử c*̉a Thiên Hỏa Tông đều được phái đi bưng trà rót nước… Chu Kính Tùng không nóng lòng quay về cung điện, ngược lại nhìn sang Thiên Vĩnh Sinh, nói thẳng: “Theo như ta được biết, vài ngày trước, núi lửa phun trào, Thiên Hỏa Tông c*̉a ngươi bị tổn thất không nhỏ, nhưng mà có người ra tay ngăn chặn núi lửa phun trào, ta nghĩ chắc không phải là người c*̉a Thiên Hỏa Tông các người đâu, đúng không?”

“Dẫn người ra tay ngăn chặn núi lửa đến đây, ta muốn gặp hắn”.

Lại nữa! Ông ta phải làm sao đây! Thiên Vĩnh Sinh chửi thầm trong bụng.

Cái đám người này, sao cứ thích đi gây sự với Tần Ninh vậy?

Nhìn thấy Thiên Vĩnh Sinh để lộ vẻ khó xử, im lặng không nói gì, Chu Kính Tùng lại hỏi: “Sao nào?”

Thiên Vĩnh Sinh vội vàng giải thích: “Tứ gia, người ngăn chặn núi lửa phun trào chính là một vị Kim Tiên, đến từ tiên châu khác, đang làm khách ở Thiên Hỏa Tông bọn ta”.

Ông ta vừa nói xong, Chu Kính Tùng ngơ ngác.

Một vị Kim Tiên?

“Tiên châu khác? Là ở đâu? Là người trợ giúp cho gia tộc họ Khương à?”

Nhìn thấy vẻ mặt cẩn thận c*̉a Chu Kính Tùng, Thiên Vĩnh Sinh chỉ biết cười khổ: “Không phải…”

“Vậy đó là người phương nào?”

“Việc này…”, sắc mặt Thiên Vĩnh Sinh bối rối: “Vị đại nhân kia thích khiêm tốn, nói là chỉ ở lại Thiên Hỏa Tông một thời gian ngắn, cho nên bọn ta c*̃ng không công bố với bên ngoài…”

Chu Kính Tùng nhanh chóng bước lên lưng Tử Dực Phi Long, đi vào một căn phòng.

Căn phòng này rất lớn, chỉ riêng phòng khách là đã đủ khiến người khác thấy xa hoa rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9113: “Suýt chút nữa là bị chết cháy!”


Chu Kính Tùng quẹo bảy phương tám hướng, cuối c*̀ng đi tới trước một căn phòng, trực tiếp đẩy cửa bước vào.

“Lão tứ!”

Một người đàn ông trung niên cười ha hả: “Xem ra cái đám Thiên Hỏa Tông kia vẫn không vừa mắt gia tộc họ Chu chúng ta”.

“Tộc trưởng, ta có việc cần bẩm báo”.

Chu Kính Tùng nói thẳng.

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc c*̉a Chu Kính Tùng, tất cả những người có mặt ở đây đều sửng sốt.

Trước bàn, một người đàn ông trung niên ngẩng cao đầu, cười nói: “Tứ đệ, có việc gì vậy?”

“Thiên Hỏa Tông có một vị Kim Tiên đang làm khách”.

Kim Tiên! Lời nói này khiến cho Chu Nguyên Hoàng ngơ ngác.

Một vị Kim Tiên đại biểu cho cái gì, ông ta là người rõ ràng nhất.

Nhị gia Chu Trung Thiên đứng bên cạnh mở miệng: “Lão tứ, có chắc chắn không?”

“Thiên Vĩnh Sinh nói cho ta biết, chắc là không phải giả rồi”.

Nghe thấy vậy, Chu Nguyên Hoàng, Chu Trung Thiên và người lúc nãy còn đang cười, Chu Nguyên Vĩ đều đệ lộ vẻ nghiêm trọng.

Trong Thiên Hỏa Tông, vậy mà có một vị Kim Tiên im hơi lặng tiếng trấn giữ.

Vị Kim Tiên này có quan hệ gì với Thiên Hỏa Tông, điều này không quan trọng, điều quan trọng là… Bên trong Thiên Hỏa Sơn xảy ra động tĩnh lạ, gia tộc họ Chu đã điều tra ra được nhất định là có bảo vật xuất thế, vị Kim Tiên kia có biết không?

Có phải người đó đến đây là vì vật này không?

Nếu thật là như vậy thì gia tộc họ Chu, Thiên Hỏa Tông và gia tộc họ Khương chưa tới kịp lại có thêm một đối thủ nữa.

Đây không phải là chuyện tốt lành gì.

Chu Nguyên Hoàng chậm rãi nói: “Truyền lệnh xuống dưới, các đệ tử trong gia tộc ngoan ngoãn chút đi, không được gây chuyện thị phi”.

“Vâng”.

Từ khi Thiên Hỏa Tông và gia tộc họ Chu đến đây, cả Thiên Hỏa Tông, từ tông chủ Thiên Vĩnh Sinh tới các đệ tử đều căng thẳng thần kinh.

Một khi đắc tội thế lực bá chủ này thì đủ để Thiên Hỏa Tông bị tàn sát mấy lần.

Nhưng ban đầu, gia tộc họ Chu kéo đến một cách phô trương, nhưng vài ngày sau lại dần an tĩnh.

Ngày hôm nay, mặt trời lặn xuống sườn núi phía tây, Tần Ninh vẫn còn ở trong sơn cốc.

Cửu Anh vỗ cánh bay về, chín cái đầu nhìn quanh tám hướng, sau đó dừng lại bên hồ nước.

Bên ngoài cơ thể nó như bị lửa thiêu, bộ lông đen sì.

“Suýt chút nữa là bị chết cháy!”

Cửu Anh than thở: “Gia, chắc là núi lửa lại sắp phun trào rồi”.

“Chắc là đã tới thời điểm đó rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9114: Tần Ninh quả thật đã động lòng.


Tần Ninh cười nói: “Một cái lư dung hợp đạo, văn, lý c*̉a thiên địa, lần này, ta nhất định phải lấy được nó, tuyệt đối sẽ không từ bỏ”.

Cửu Anh cười hì hì, nó nói: “Ta còn cần phải đi xem xét tiếp nữa không?”

“Tất nhiên”.

Tần Ninh gật đầu: “Ta bảo ngươi đi quan sát chỗ đó, nếu có thay đổi gì kì lạ, phải cho ta biết ngay lập tức”.

“Được!”

Mà đúng vào lúc này, Khương Thái Vi mặc một bộ váy dài, phô diễn dáng người thướt tha yểu điệu, khí chất c*̉a nàng như hoa lan trong sơn cốc, khiến người khác mê say.

Mặc dù che mặt nhưng chỉ riêng cặp mắt kia c*̃ng đủ khiến chúng sinh điên đảo.

Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ c*̉a Tần Ninh, dung nhan c*̉a Khương Thái Vi ngày càng trẻ lại, đề phòng Thiên Hỏa Tông, gia tộc họ Chu, hay là gia tộc họ Khương nhận ra Khương Thái Vi nên nàng lấy khăn che mặt.

Khương Thái Vi đi đến bên hồ, ngồi trong mái đình, rót nước pha trà.

“Dạo gần đây, chàng vẫn cứ ở đây mãi, rốt cuộc là chàng đang làm gì vậy?”

Giọng Khương Thái Vi réo rắt.

Tần Ninh tỏ ra thần bí: “Tất nhiên là chuẩn bị sẵn sàng, một cái lư có chứa đạo, văn, lý, chỉ sợ là cả cái tiên giới này c*̃ng chỉ có một cái duy nhất thôi, không thể luyện ra được, đương nhiên là ta phải chuẩn bị cho tốt, không thể để nó chạy mất, càng không thể để người khác cướp đi được”.

Có thể thấy được Tần Ninh rất quan tâm đến việc này.

“Cái lư ẩn chứa đạo, văn và lý ấy là chí bảo chí tôn, xưa nay hiếm gặp”.

Mỗi khi đề cập tới chuyện này, Tần Ninh đều rất hăng hái.

Khương Thái Vi nhớ lại năm xưa, Tần Ninh thân là Hồn Vô Ngân gặp phải chuyện gì c*̃ng không lay động mảy may.

Nhưng mà lần này, Tần Ninh quả thật đã động lòng.

Đối với Cửu Anh mà nói, lần động lòng này c*̉a Tần Ninh… nhiều năm qua chưa hề xảy ra chuyện tương tự.

Cái lư ẩn chứa đạo, văn, lý kai nhất định là vật khó lường.

Tần Ninh cười, còn muốn nói thêm gì đó nữa.

Bên ngoài sơn cốc.

Bỗng nhiên có một hơi thở ập đến.

Ngay sau đó, một bóng người ập vào sơn cốc.

“Không được, không được…”, đó là giọng c*̉a một nữ đệ tử đang vô c*̀ng hoảng sợ.

Tần Ninh cau mày.

Đúng vào lúc này, nữ tử vọt vào trong sơn cốc, nhìn thấy Khương Thái Vi và Tần Ninh đang ở bên hồ, vội vàng chạy nhanh tới, té ngã trên mặt đất.

Bộ quần áo vốn đã rách nay lại bởi vì bị chân đạp trúng mà bị xé rách thêm một mảng lớn, lộ cả da thịt.

“Cứu mạng, cứu mạng…”, nữ tử ngã nhào trên mặt đất, nhìn về phía Khương Thái Vi và Tần Ninh cầu cứu.

c*̀ng lúc đó, hai vị trưởng lão c*̉a Thiên Hỏa Tông vội vàng chạy tới.

“Ngọc San, ngươi chạy đi đâu vậy, không biết đây là khu vực quan trọng sao?”

5999761-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9115: "Lắm mồm lắm miệng, phiền chết!"


"Con nhóc thối, chạy cái gì mà chạy!"

Một tiếng quát lúc này vang lên.

Thanh niên cầm đầu có khuôn mặt trắng nõn, mái tóc dài tán loạn, quần áo cũng không chỉnh tề, nhìn có vẻ rất nóng vội.

Đợi đến khi thanh niên thấy rõ tình thế bên trong sơn cốc, phát hiện lại còn có mấy người nữa thì hơi sửng sốt.

Chẳng qua là ánh mắt của thanh niên bất ngờ nhưng rơi trên người Khương Thái Vi, không thể dời đi được nữa.

Khương Thái Vi có khí chất tự nhiên sẵn có, cho dù đang đeo khăn che mặt, nhưng da thịt trắng nõn cùng với khí tức khiến người ta say mê kia vẫn đủ để hắn ta chìm đắm.

Lúc này thanh niên cũng không nhìn nữ đệ tử đang khóc lóc thảm thiết, mà nhìn về phía Khương Thái Vi.

Mấy người sau lưng rối rít dừng lại.

Ngay lúc này, hai vị trưởng lão của Thiên Hỏa Tông vội vàng tiến lên.

"Chu Nhạc công tử!"

Một vị lão giả chắp tay cười ha hả nói: "Có chuyện gì vậy?"

"Người nào không có mắt dám khiến ngươi tức giận như thế?"

"Ai?

Còn có thể là ai nữa?"

Chu Nhạc hừ một tiếng, sửa lại áo quần, căn bản không để ý đến vị trưởng lão kia, mà đi thẳng tới trước người Khương Thái Vi.

"Tại hạ là Chu Nhạc của Chu tộc, cha ta chính là Chu Hung Chu tộc, không biết cô nương tên là gì?"

Chu Nhạc khẽ mỉm cười, vẻ mặt ấm áp.

Khương Thái Vi nghe vậy, lười phản ứng, chỉ tập trung rửa chén trà.

Đương nhiên trưởng lão Thiên Hỏa Tông biết vị này không chọc được, lập tức đi tới trước người Chu Nhạc, vội vàng nói: "Chu Nhạc công tử, ta...”, "Ngươi im miệng!"

Chu Nhạc trực tiếp mắng: "Lắm mồm lắm miệng, phiền chết!"

"Bổn công tử nói chuyện phiếm với giai nhân, ngươi còn dám chen miệng, có tin ta khiến ngươi chết hay không!"

Chu Nhạc này chỉ là cảnh giới Linh Tiên, mà vị trưởng lão Thiên Hỏa Tông này lại là cảnh giới Thiên Tiên.

Một vị Linh Tiên uy h**p một vị Thiên Tiên không khác nào chuyện ngàn lẻ một đêm.

Nhưng bây giờ.

Chu Nhạc là người của Chu tộc, vị trưởng lão này căn bản không dám đắc tội.

Giọng nói nhàn nhạt vang lên.

Nụ cười trên mặt Chu Nhạc dần dần đọng lại.

"Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt?"
 
Phong Thần Châu
Chương 9116: "Ngươi rất thông minh”.


Chu Nhạc cười lạnh: "Cha ta chính là Chu Hung của Chu tộc, cô nương, chỉ sợ ngươi không biết đúng không?"

"Cút!"

Khương Thái Vi tiếp tục nói.

"Ngươi...”, Chu Nhạc hừ một tiếng nói: "Từ nhỏ đến lớn, bổn công tử nhìn trúng người phụ nữ nào, chưa bao giờ không đạt được hết”.

Cuối cùng Khương Thái Vi cũng không chịu nổi, cong ngón tay b*n r*.

Ầm... Cả người Chu Nhạc thụt lùi mấy chục trượng, lăn xa mười mấy vòng mới rớt xuống đất, mặt mũi đầy máu.

"Ngươi ngươi ngươi...”, "Phiền phức!"

Khương Thái Vi liếc hắn ta một cái, tiếp tục nói: "Nếu còn không cút thì ở lại đây đi!"

Chu Nhạc bị mấy tên tùy tùng đỡ dậy, nổi giận mắng: "Ả đàn bà này, ngươi chờ đấy cho ta!"

Hả?

Vẻ mặt Khương Thái Vi lạnh lẽo, đưa tay ra chộp tới từ xa.

Ầm ầm ầm... Mấy tùy tùng đi theo Chu Nhạc đến đây lập tức ngã lăn xuống đất, miệng phun máu tươi.

"Uy h**p?"

"Vậy ngươi không cần đi nữa!"

Khương Thái Vi trực tiếp đưa tay ra, thân thể Chu Nhạc bay lên không trăm trượng, sau đó hất tay một cái.

Cả người Chu Nhạc lập tức bay ra khỏi sơn cốc, lăn ra bên ngoài, loạng choạng đứng lên, nhưng sau khi lảo đảo mấy bước đã ngã nhào xuống đất bịch một tiếng.

Chết! Bên trong sơn cốc, hai vị trưởng lão Thiên Tiên thấy một màn này, sắc mặt trắng bệch.

Đậu má! Cha của Chu Nhạc - Chu Hung chính là người quản lý của Chu tộc, Chu Nhạc này ngông cuồng như vậy, không khó nhìn ra từ nhỏ đã được cưng chiều.

Nhưng bây giờ lại chết ở chỗ này.

Tần Ninh cười nói: "Dọn dẹp thi thể đi!"

Hai vị trưởng lão chắp tay, vẻ mặt đau khổ rời đi.

Bên trong sơn cốc, nữ đệ tử đang khóc lóc kia lúc này cũng ngây ra nhìn.

Tần Ninh cười nói: "Ngươi rất thông minh”.

"Chu Nhạc này, mấy ngày nay ở trong Thiên Hỏa Tông chúng ta đã bắt mấy nữ đệ tử, làm hại các nàng..., nhưng vẫn chưa xong, hắn ta còn hại chết mấy vị đồng môn, tông môn không dám đắc tội Chu tộc”.

"Ta cũng bị Chu Nhạc để mắt tới, không biết làm sao nên mới... mới trốn đến chỗ này, cầu xin đại nhân tha cho ta đi!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9117: Giết là được”.


Hiển nhiên, Chu Nhạc chạy đến đây vì người phụ nữ này.

Mà nữ đệ tử này vừa vặn tới đây, sao có thể trùng hợp như thế chứ?

Mượn đao giết người! Tần Ninh cười nói: "Đứng lên, rời đi nhanh lên”.

Nữ đệ tử kia sửng sốt.

Tần Ninh lại nói: "Làm sao?

Ngươi còn chuẩn bị gánh chịu tất cả tội lỗi?"

Nữ đệ tử khóc đỏ cả mắt, đứng dậy rời đi.

Tần Ninh cười tủm tỉm nói: "Phiền toái đến cửa!"

Chu Nhạc bị giết.

Chỉ qua thời gian một nén nhang.

Bên ngoài sơn cốc.

Một tiếng rống giận vang lên khắp nơi.

"Là ai giết con ta, cút ra đây nhận lấy cái chết đi!"

Toàn bộ sơn cốc run rẩy ầm ầm, nước hồ cũng rung động cuồn cuộn.

Ánh mắt Tần Ninh mang theo mấy phần bất đắc dĩ.

Hắn đứng dậy đi từng bước một tới cửa sơn cốc, nhìn mười mấy vị võ giả Chu tộc khí thế hung hăng tới trước mặt.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên đang vô cùng giận dữ, đằng đằng sát khí nhìn về phía Tần Ninh.

"Là ngươi giết con ta?"

Tần Ninh cười nói: “Ừ”.

"Vậy ngươi hãy để mạng lại!"

Người đàn ông hét lên một tiếng, trực tiếp vung tay ra chụp vào Tần Ninh.

Bên trong sơn cốc, Khương Thái Vi vẫn lặng lẽ nấu trà.

Tần Ninh nhìn người đàn ông trung niên đánh tới, lắc đầu cười khổ.

Chẳng qua là khi sát khí của người đàn ông bùng nổ tới, bên cạnh Tần Ninh có một bóng người nhanh chóng xông ra.

Khương Vân Tùng! Khương Vân Tùng mặc kim giáp, bóng người cực kì nhanh chóng, gần như trong chớp mắt đã xuất hiện ở trước mặt người đàn ông trung niên, trực tiếp vung một tay.

Phụt! Máu tươi b*n r*.

Một cánh tay của người đàn ông trung niên kia nổ tung.

"Chu Hung đại nhân!"

Mười mấy vị cường giả Chu tộc rối rít thay đổi sắc mặt.

Tần Ninh lại chậm rãi nói: "Giữ lại người sống làm gì?

Một vị Thiên Tiên đã mất mạng.

Đám võ giả Chu tộc hoàn toàn sợ choáng váng.

Bọn họ vốn vội vàng đi theo Chu Hung tới báo thù cho con trai, nhưng vừa gặp nhau còn chưa nói được hai câu, thanh niên này đã điều khiển một khôi lỗi giết Chu Hung.
 
Phong Thần Châu
Chương 9118: "Người nào ngăn cản?"


Đây chính là cường giả Thiên Tiên thất phẩm! Mười mấy người lập tức tán loạn.

Tần Ninh không nói gì.

"Chạy nhanh như vậy...”, Tần Ninh nhìn về phía Khương Vân Tùng, nói thẳng: "Ngươi hãy ở chỗ này bảo vệ, ai tới gây chuyện, cứ giết kẻ đó”.

Khương Vân Tùng mặc một bộ kim giáp, cơ thể to cao mang theo mấy phần thiên uy.

Một khôi lỗi Kim Tiên đứng gác, ai dám l* m*ng?

Rất nhanh, tin tức Chu Nhạc bỏ mình, Chu Hung bị giết đã truyền đến trong tai đám quản lý Chu tộc.

Bốn nhân vật quan trọng của Chu tộc là Chu Nguyên Hoàng, Chu Trung Thiên, Chu Nguyên Vĩ, Chu Kính Tùng đã tụ tập trong phòng khách.

"Tộc trưởng, Chu Hung bị Tần Ninh g**t ch*t rồi!"

Mấy ngày nay, đám quản lý của Chu tộc cũng đã biết Kim Tiên bên trong Thiên Hỏa Tông là ai.

Phu nhân của Tần Ninh.

Cô gái thần bí kia.

"Chu Nhạc này... chết là đáng đời, nhưng lại... liên lụy khiến cha hắn ta cũng bị giết...”, Chu Nguyên Hoàng cau mày lại, vẻ mặt không vui.

Thân là tộc trưởng của Chu tộc, đương nhiên ông ta phải đứng ở góc độ toàn tộc để cân nhắc vấn đề.

Chu Hung chính là cảnh giới Thiên Tiên thất phẩm, ông ta chết là một tổn thất rất lớn đối với Chu tộc.

Chu Kính Tùng chắp tay nói: "Tộc trưởng, Chu Hung bị giết, điều này khiến Chu tộc ta rất mất mặt, cho dù là Chu Nhạc không đúng, nhưng... làm mất mặt Chu tộc ta như vậy thì...”, Chu Trung Thiên cũng nói: "Dù sao cũng phải để người ta biết thái độ của Chu tộc!"

Chu Nguyên Hoàng chậm rãi nói: "Nếu đã như vậy, tam đệ, tứ đệ, hai người các ngươi đi giao lưu với Tần Ninh kia một lần thử xem”.

"Báo!"

Ngay lúc này, bên ngoài phòng, một giọng nói đột nhiên vang lên.

"Chuyện gì?"

Chu Kính Tùng cau mày nói.

"Người của Khương tộc tới!"

Nghe nói như vậy, bốn huynh đệ nhìn nhau.

Chu Kính Tùng không vui nói: "Người của Khương tộc đã tới rồi, nói với chúng ta làm gì nữa!"

Đại Nhật tiên châu có ba bá chủ lớn, chuyện xảy ra ở Thiên Hỏa Sơn của Thiên Hỏa Tông. bọn họ đều có cảm ứng, đã sớm biết rồi.

Người bẩm báo kia tiếp tục nói: "Nhưng người của Khương tộc... bị cản lại, không cho phép tiến vào bên trong Thiên Hỏa Tông”.

Nghe thấy thế, bốn người Chu Nguyên Hoàng vô cùng kinh ngạc.

"Thiên Vĩnh Sinh uống lộn thuốc hay sao?"

Chu Trung Thiên không hiểu nói: "Ngăn cản Khương tộc, ông ta không sợ Thiên Hỏa Tông bị tiêu diệt à?"

Người ngoài cửa trả lời: "Tần Ninh...”, hả?

Lần này, bốn nhân vật quan trọng của Chu tộc đều vô cùng ngạc nhiên.
 
Phong Thần Châu
Chương 9119: Khiến Khương tộc bị tiêu diệt?


Người của Trùng Hư Tiên Tông tới, Tần Ninh không cản, Chu tộc đến, Tần Ninh cũng không cản, nhưng người của Khương tộc tới, Tần Ninh lại ngăn cản.

Chẳng lẽ Tần Ninh này có xích mích gì với Khương tộc?

"Đi ra xem một chút!"

Chu Nguyên Hoàng dẫn mấy người đi ra khỏi cung điện.

Mà bên kia, đám người của Trùng Hư Tiên Tông, tông chủ Hư Linh Trúc dẫn đám người Hư Thiên Diễn, Hoa Diễm đứng trên tiên thuyền nhìn về phía bên ngoài sơn môn Thiên Hỏa Tông xa xa.

Ở nơi đó, đám người Khương tộc với thanh thế mênh mông lần lượt xuất hiện.

Một nhóm chừng mấy trăm người rối rít đi đến.

Nhưng lại không vào được.

Đám người Khương tộc cũng rất khó hiểu.

Lúc này Thiên Vĩnh Sinh dẫn theo đám trưởng lão của Thiên Hỏa Tông, nhìn cảnh tượng bên ngoài sơn môn, sắc mặt tái nhợt.

Tần Ninh vẫn ở bên trong Thiên Hỏa Tông, không gây chuyện, cũng không sợ phiền phức.

Nhưng bây giờ, Tần Ninh lại xuất hiện, ngăn cản Khương tộc đặt chân vào Thiên Hỏa Tông.

"Tần tiên sinh...”, vẻ mặt Thiên Vĩnh Sinh đau khổ nhìn Tần Ninh đứng vững trước mặt, bất đắc dĩ nói: "Để cho bọn họ vào đi...”, Tần Ninh ngăn cản Khương tộc, Khương tộc không làm gì được Tần Ninh, nhưng nhỡ may Khương tộc tính sổ sau thì sao?

Một khi Tần Ninh rời khỏi Thiên Hỏa Tông, Khương tộc thả ra lửa giận lên trên người Thiên Hỏa Tông, Thiên Hỏa Tông coi như xong đời!

"Yên tâm đi”.

Tần Ninh cười một tiếng, vỗ bả vai Thiên Vĩnh Sinh, nói: "Ta bảo đảm, cho dù sau này ta rời khỏi Thiên Hỏa Tông, Đại Nhật tiên châu không còn Khương tộc, các ngươi cũng sẽ không bị tính sổ”.

Nghe thấy hắn nói vậy, Thiên Vĩnh Sinh lại đổ mồ hôi trán.

Khiến Khương tộc bị tiêu diệt?

Dõi mắt toàn bộ Đại Nhật tiên châu, cũng chỉ có Tần Ninh dám nói lời này.

Phải biết, năm xưa Khương Vân Tùng và mười hai tộc lão của Khương tộc đã chết hết chỉ còn lại hai vị, mà thời điểm đó Khương Thiên Thần vẫn chưa thể chống đỡ được Khương tộc.

Trùng Hư Tiên Tông và Chu tộc cũng đã nhân cơ hội này phát động xâm chiến.

Nhưng... Khương tộc lại chống đỡ được! Mà nay Tần Ninh còn nói muốn tiêu diệt Khương tộc, đây là điều gần như khiến người ta không dám tin.

Bên ngoài sơn môn.

Khương Vân Tùng mặc kim giáp đứng ngạo nghễ.

Ở phía trước Khương Vân Tùng, thi thể mấy vị cường giả Thiên Tiên của Khương tộc nằm ngổn ngang.

Bên trong Khương tộc, một đại nhân vật đi ra.

5999766-0.jpg

 
Back
Top Dưới