Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2680: Đây là chuyện gì?


Có thể ở trong lòng cha, vợ con thì đều không quan trọng bằng chính sư tôn của mình.

“Làm sao bây giờ? Làm thế nào mới tốt đây?”

Dương Tử Hiên đau đầu.

Thực lực của ông ta bây giờ không ở đỉnh phong mà chỉ là cảnh giới Vạn Nguyên.

Không có tác dụng quá lớn.

Hơn nữa coi như là hồi phục đỉnh phong, đến Thiên Nhân thì ông ta cũng... không dám cản trở Tần Ninh!

Mà Dương Phong Vân một bên thấy đại ca nhà mình xoắn quẩy cũng chẳng hiểu gì.

Đại ca vội vã trở về chính là vì tên Tần Ninh gây chuyện này?

Có đáng không?

Mấy vị phó các chủ đều ở đây, Tần Ninh thì làm gì được chứ!

Vì Tần Ninh mà vội vàng trở lại, mặc kệ luôn Thiên Nhân đạo tràng?

Nhưng ông ta cũng không ngốc.

Bây giờ sự tình thoạt nhìn không đơn giản như vậy.

Dương Phong Vân đứng ở một bên hóng hớt.

Lúc này, nhóm Lý Nhàn Ngư, Thạch Cảm Đương đứng ở một bên cũng không chen vào.

Thực tế thì cho đến bây giờ, bọn họ cũng không có tư cách xen mồm.

Lý Nhàn Ngư không khỏi nhìn Dương Tử Hiên cùng Dương Phong Vân.

“Dương Tử Hiên thì huynh biết, thế huynh không biết Dương Phong Vân sao?”

“Ta biết thế đếch nào được?”, Thạch Cảm Đương tức giận nói: “Khi đó còn chưa có thằng nhãi này đâu, Dương Thanh Vân mới chỉ có hai đứa là Dương Tử Hiên cùng Dương Tử Nghiệp. Ta còn chưa từng gặp tên nhãi Tử Nghiệp nữa...".

“Dương Phong Thiên cùng Dương Phong Vân đoán chừng là về sau mới sinh ra".

Thạch Cảm Đương lẩm bẩm.

Giờ này khắc này, bầu không khí có vẻ hơi đọng lại.

Trong lúc nhất thời, Họa Thiên Nhân cũng không biết nên làm sao.

Mà giờ khắc này, Thủy Thuận Anh hoàn toàn sửng sốt.

Ta là ai?

Đây là đâu?

Ta chỉ thấy Tần Ninh ương ngạnh nên dạy dỗ hắn ta một chút, sao lại dẫn cả đường chủ Chấp Pháp đường của Thanh Ninh Các ra rồi?

Còn cả mười hai Thanh Vân Vệ.

Còn cả một phó các chủ...

Đây là chuyện gì?

Tần Ninh nhìn Họa Thiên Nhân, cười nói: “Bốn đại phó các chủ, mười hai Thanh Vân Vệ mà chỉ xuất hiện ba người, các người cũng quá coi thường Tần Ninh ta".

“Lẽ nào hôm nay các người phải ép ta đập phá Thanh Ninh Các thì bọn chúng mới chịu xuất hiện à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2681: Đầu óc quá ngây ngô.


Lời này vừa nói ra, Họa Thiên Nhân hơi nhíu mày.

Tần Ninh đến cùng muốn làm gì?

Gặp chuyện loạn lạc như vậy mà Tần Ninh thật có thể bình thản sao?

“Nói với giọng điệu lớn như thế, bản tọa cũng muốn nhìn Tần công tử rốt cuộc muốn làm gì?”

“Đã lâu rồi chưa gặp phải người nào thú vị như thế".

Trong lúc nhất thời hư không vang lên từng thanh âm.

Lần lượt từng bóng người đến.

“Chiêm Thanh Vũ đại nhân!”

“Bình Thanh Thiên đại nhân!”

Trong lúc nhất thời có mấy người đến.

Mười hai Thanh Vân Vệ lần lượt xuất hiện.

Không chỉ là mười hai Thanh Vân Vệ.

Bốn đại phó các chủ.

Cầm Thiên Nhân Đinh Văn Bác.

Kỳ Thiên Nhân Hà Cửu Minh.

Thư Thiên Nhân Uông Chính Thiên.

Cầm Kỳ Thư Họa - bốn đại Thiên Nhân, bốn vị phó các chủ của Thanh Ninh Các lúc này cũng lục tục xuất hiện.

Giờ khắc này, mọi người chỉ cảm thấy không chân thực.

Bốn vị phó các chủ, mười hai Thanh Vân Vệ là người cầm quyền, kẻ đứng đầu Thanh Ninh Các.

Không chỉ là ở Thanh Ninh Các.

Ở toàn bộ đại lục Vạn Thiên, những người này đều là uy danh hiển hách.

Giờ khắc này, mười mấy bóng người xuất hiện, thậm chí đến cả các đường chủ trong Thanh Ninh Các cũng có mặt.

Chỉ có điều, đến mức độ này thì đường chủ... cũng không có quyền gì nói chuyện.

“Thanh Ninh Các cũng có nhiều thành viên cấp cao như vậy sao?”

Tần Ninh lại nhìn Dương Tử Hiên, từ từ nói.

“Vâng!”

Nghe vậy, Tần Ninh gật đầu.

“Sư công đã phát hiện chuyện gì rồi ạ?”, Dương Tử Hiên cũng cảm thấy có gì đó không thích hợp.

“Cha ngươi đầu óc có vấn đề, ta nói nó suốt mà còn không phục".

Tần Ninh hừ nói: “Bị người trà trộn vào mà còn không biết à?”

Lời này vừa nói ra, Dương Tử Hiên biến đổi sắc mặt.

Bị người trà trộn vào?

Dương Tử Hiên đương nhiên hiểu ý Tần Ninh là nói “người” nào.

Nhưng làm sao có thể?

Hơn nữa mặc dù có người trà trộn đi nữa, lẽ nào phụ thân sẽ không biết sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 2682: Chỉ là... Rốt cuộc là lý do gì?


Bằng không Thanh Vân không đến mức một mạch ở lì tại Trung Lan, đến cả Bắc Minh cũng không trở về.

Mà thực tế, hắn cũng có trách nhiệm trong chuyện này.

Nếu không phải hắn bảo Thanh Vân ở Thương Lan đợi mình Vương Giả trở về, có lẽ Thanh Vân những năm gần đây... sẽ trải qua rất nhẹ nhàng...

Lắc đầu xóa đi những suy nghĩ đó, Ninh lần nữa nói: “Hôm nay chuẩn bị cho Thanh Ninh Các đổ máu đi!”

Dương Tử Hiên nghe đến lời này thì cẩn thận nhìn bốn phía.

Ông ta hiện tại chỉ là cảnh giới Vạn Nguyên, nếu thật sự phát sinh chuyện không thể dự tính, một mình ông ta không thể che chở được Tần Ninh.

Những kẻ này cũng không biết thân phận của sư công.

Nếu thật sự chém giết đỏ mắt, ai còn quan tâm những thứ này?

Tuy nói Tần Ninh hành sự l* m*ng có thể sẽ dẫn ra phong ba lớn hơn, nhưng bây giờ không phải lúc tính toán điều này.

Sư công chính là sư công, nói cái gì chính là cái đó.

Tuyệt đối không thể làm trái!

Dương Tử Hiên bình tĩnh truyền âm cho Dương Phong Vân.

“Lập tức thông báo cho Tử Nghiệp".

“Hả?”, Dương Phong Vân sửng sốt: “Đại ca, để làm gì vậy?”

“Bảo vệ Tần Ninh không gặp nguy hiểm".

Dương Phong Vân nghe vậy thì ngẩn ra.

Không thể nào?

Định đánh nhau hả?

Thật sự đánh tới.

Nhất định là Tần Ninh đối mặt với mười hai Thanh Vân Vệ, bốn đại phó các chủ.

Bọn họ bảo vệ Tần Ninh?

Đó không phải là đối địch với Thanh Ninh Các sao?

Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Dương Phong Vân lúc này cũng không tiện hỏi nhiều.

Đại ca là trưởng tử, không có lí gì lại đi phá hủy Thanh Ninh Các của cha.

Làm như thế nhất định là lý do riêng.

Chỉ là... Rốt cuộc là lý do gì?

Dương Phong Vân thật sự khó hiểu.

Chỉ là lúc này bầu không khí có vẻ hơi đọng lại.

Tần Ninh nhìn bốn vị phó các chủ và mười hai Thanh Vân Vệ.

Mà cùng lúc này, Thủy Thuận Anh bị bắt lấy, không thể động đậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 2683: Phu nhân Tiên Nhân.


“Người đầu tiên chết là ngươi!”

Tần Ninh nhìn Thủy Thuận Anh.

Ta?

Thủy Thuận Anh sửng sốt.

Vì sao chứ!

Lẽ nào chỉ vì hắn ta cản trở Tần Ninh phá hỏng Phong Tuyết lâu?

Hoặc có lẽ là... thân phận bại lộ?

Không thể!

Thân phận của hắn ta đến người củaThanh Ninh Các còn không biết, Tần Ninh tuyệt đối không thể nào biết được.

Mà giờ khắc này Tần Ninh cũng lười nói.

“Không thể!”

Ứng Long Thăng lúc này khẽ quát một tiếng, muốn xuất thủ.

Tần Ninh căn bản không thèm quan tâm đến lý lẽ.

Một chỉ điểm ra, tấn công Thủy Thuận Anh.

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát kiều diễm vào thời khắc này vang lên.

Phanh...

Một chỉ của Tần Ninh vào thời khắc này bị phá tan.

Thủy Thuận Anh thân ảnh rơi xuống đất, th* d*c hồng hộc.

Hư không run rẩy.

Một khí tức mạnh mẽ hiện ra.

Một bóng người cất bước đi tới.

Người này thoạt nhìn chẳng qua mới hai chục tuổi, dáng dấp trẻ trung xinh đẹp.

Một gương mặt trái xoan tinh xảo, tư thái hoàn mỹ, thướt tha yêu kiều, tay trái khoác lên tay phải, đặt ở bên hông, cất bước

mà ra.

Võ giả tứ phương nhìn thấy người này thì đều tỏ vẻ lễ độ cung kính, bốn đại phó các chủ và mười hai Thanh Vân Vệ cũng lần lượt cúi đầu.

“Phu nhân các chủ!”

“Phu nhân các chủ!”

Lần lượt từng người cung kính hành lễ.

Mọi người lúc này đều nhìn người kia với ánh mắt kính nể.

Phu nhân các chủ!

Cao thủ thứ hai của Thanh Ninh Các.

Sự tồn tại đỉnh nhọn gần với các chủ.

Phu nhân Tiên Nhân.

Thấy người đó, Tần Ninh híp mắt.

Dương Tử Hiên mang sắc mặt cổ quái.

Lời này cũng chỉ có Tần Ninh là nói được.

Phu nhân Tiên Nhân bước liên tục, không bao lâu đã đi tới chỗ mọi người.
 
Phong Thần Châu
Chương 2684: Thạch Cảm Đương còn chưa dứt lời.


Họa Thiên Nhân lúc này cung kính nói: “Phu nhân, Tần Ninh này..."

“Ta biết, không cần ngươi nhiều lời!”

Phu nhân Tiên Nhân lúc này mở miệng.

Nghe đến lời này Họa Thiên Nhân gật đầu, lui về sau mấy bước.

Phu nhân Tiên Nhân nhìn Tần Ninh, ánh mắt liếc sang Dương Tử Hiên cùng Dương Phong Vân.

“Quay lại đây!”

Phu nhân Tiên Nhân quát lên: “Các ngươi là Bắc các chủ Tây các chủ chứ không phải con chó của Tần Ninh!”

Nghe đến lời này, Dương Tử Hiên cùng Dương Phong Vân mang vẻ mặt lúng túng.

Tính tình này của mẹ...

Tần Ninh cũng có vẻ mặt bất đắc dĩ.

Cô nhóc này vẫn mang tính tình nóng nảy như trước.

Phu nhân Tiên Nhân nói xong, vung tay lên.

Một dao động vô hình bao phủ bà ta cùng mấy người Tần Ninh.

“Nhiều năm không gặp mà vẫn như thế, sinh con rồi vẫn đẹp nhỉ ".

Tần Ninh cười nói: “May là năm đó..."

“Ngươi còn dám nói, có tin ta không khách khí hay không", phu nhân Tiên Nhân hừ nói: “Không chết, quay lại?”

“Thật không biết ngươi tốt chỗ nào mà khiến cho phu quân ta phải lo lắng như thế, hay người làm sư phụ như ngươi giúp chàng ấy sinh con luôn đi!”

“Khà khà, chào chị dâu!”

Thạch Cảm Đương lúc này đi tới, chắp tay một cười nói: “Ta là Tiểu Thạch Đầu đây!”

“Sư huynh Thanh Vân của ta hiện tại như thế nào rồi? Vẫn khỏe chứ?”

“Sư phụ đến, thế nào cũng phải đi ra gặp mặt chứ?”

Thạch Cảm Đương đắc ý nói chuyện.

Tiên Nhân, cô phải biết Thạch Cảm Đương ta hiện tại không cần gọi cô là sư mẫu nữa mà là chị dâu.

Thanh Vân là sư huynh chứ không phải sư phụ ta.

Ta và hắn ta ngang hàng.

“Nhiều năm qua đi, tính khí của ngươi vẫn là như vậy!”, phu nhân Tiên Nhân lắc đầu nói.

“Khà khà, chị dâu khách khí!”

“Tục ngữ có câu, không gì ngon bằng há cảo, không gì vui bằng chị..."

Phanh...

Thạch Cảm Đương còn chưa dứt lời.

Đột nhiên một khí thế kéo hắn ta lên rồi ném phịch xuống đất.

“Đồ đệ của ngươi không có ai là bình thường!”

Phu nhân Tiên Nhân hừ một tiếng.

Thạch Cảm Đương thân ngã ầm ầm, bẹp dí như cái đinh bị đóng chặt, chỉ lộ ra một đôi chân.
 
Phong Thần Châu
Chương 2685: Giải quyết như thế nào?”


“Tên hậu duệ này cũng không tốt lắm!”

Nghe đến lời này, ánh mắt Tần Ninh khẽ nhúc nhích.

“Làm sao? Ngươi còn không biết? Vì sao Phong Vương lại chết sao?” phu nhân Tiên Nhân cười nói: “Ngươi không phải không gì không biết sao? Khởi tử hoàn sinh là chuyện ngươi cũng có thể làm được mà lại không biết Phong Vương chết như thế nào?”

Tần Ninh ngữ khí lạnh lùng, từ từ nói: “Chín vạn năm qua, ta cũng không ở đại lục Vạn Thiên”.

“Vậy ngươi đi hỏi đồ nhi ngoan của ngươi đi!”

Phu nhân Tiên Nhân từ từ nói: “Còn cô bé này... hả?”

Phu nhân Tiên Nhân nhìn Cốc Tân Nguyệt với ánh mắt sửng sốt.

Tần Ninh từ từ nói: “Đừng có tra xét vớ vẩn".

“Thảo nào đều nói U Vương không gần nữ sắc, thảo nào lúc này lại có một tiếu giai nhân bên cạnh, quả nhiên là không đơn giản".

“Một cô gái kỳ quái, hậu duệ Phong Vương vãng sinh đồng, một giang linh hóa thành người... Ngoại trừ Thạch Cảm Đương ra thì bên cạnh ngươi toàn là kẻ bất phàm".

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải người bất phàm cũng không thể ở bên cạnh ngươi!”

Tần Ninh lúc này khẽ nhếch miệng.

“Tiểu Tiên Nhân, năm đó ta bắt cô đi, cô oán ta cũng là dễ hiểu, nhưng cũng đừng nhạo báng nữa được không?”

“Mẹ..."

Dương Tử Hiên lúc này vội vàng nói: “Sư công lần này trở về thì vết thương của cha chắc chắn sẽ không sao, chúng ta lo chuyện chính trước đi”.

“Ngươi câm miệng".

Tiên Nhân mắng: “Ngươi cùng cha ngươi giống hệt nhau, Tần Ninh rót mê hồn thuốc cho hai cha con à?”

“Ngươi là con trai của ta chứ không phải của hắn!”

Tiên Nhân mang sắc mặt sắc lạnh lẽo.

Dương Tử Hiên muốn mở miệng nhưng lại không biết nói cái gì.

Dương Phong Vân ở bên cạnh thì ngơ ngác.

Rốt cuộc là như nào đây!

Hình như mẹ có quen Tần Ninh? Dường như là người quen?

Bắt?

Ai có thể bắt mẹ đi?

Dương Phong Vân thật sự không hiểu gì.

Tần Ninh lúc này cũng không quan tâm những chuyện đó, nói: “Giải quyết chuyện này trước đã rồi nói".

“Giải quyết? Giải quyết như thế nào?”

Tiên Nhân lúc này lại đột nhiên hỏi ngược lại.

Lời này nói ra, Dương Tử Hiên cùng Dương Phong Vân biến đổi sắc mặt.

Thủy Thuận Anh là người của Thiên Đế Các?

Không phải tới từ Thủy Yên các có nhiều hợp tác với Thanh Ninh Các sao? Thế nào lại là người của Thiên Đế Các?
 
Phong Thần Châu
Chương 2686: “Chớ nói ra kế hoạch gì với ta”.


Quan trọng nhất là...

Bình Thanh Thiên!

Một trong mười hai Thanh Vân Vệ.

Cảnh giới Quy Nhất cái thế hào hùng, có thể nói là đứng hạng rất cao ở Thanh Ninh Các, lại là người của Thiên Đế Các?

Điều này sao có thể?

Huynh đệ hai người hoàn toàn bị chấn đống.

Phu nhân Tiên Nhân nhìn chằm chằm Tần Ninh, tiếp tục nói: “Bình Thanh Thiên là gian tế có thân phận cao nhất mà Thiên Đế các sắp xếp vào Thanh Ninh Các, sẽ không hoài nghi ông ta!”

“Năm đó, Bình Thanh Thiên vì Thanh Ninh Các mà người nhà bị ép hại chết không có chỗ chôn”.

“Ai có thể nghĩ tới ông ta sẽ là người của Thiên Đế Các?”

“Thế nhưng ngoại trừ ông ta ra, rất nhiều đường chủ và người có quyền cao chức trọng ở Thanh Ninh Các và bốn đại phân các đều là người của Thiên Đế Các”.

“Ngươi thật sự cho rằng chúng ta đều mù, không biết gì hết sao?”

“Hôm nay bốn đại phó các chủ xuất hiện ngăn cản, chính là vì sợ ngươi đánh rắn động cỏ”.

“Nhưng ngươi thì sao?”

Phu nhân Tiên Nhân nhìn Tần Ninh, hừ nói: “Ngươi bây giờ đã là thành công làm cho chúng đem lòng sinh nghi rồi”.

“Ngươi biết hành vi l* m*ng của ngươi sẽ khiến người của Thiên Đế Các hoàn toàn cảnh giác chúng ta hay không”.

Lời này nói ra, Dương Tử Hiên, Dương Phong Vân cùng với Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch cùng Lý Nhàn Ngư đều im lặng.

Tần Ninh đứng tại chỗ, vẫn chưa mở miệng phản bác.

Phu nhân Tiên Nhân tựa hồ cảm giác ngữ khí của mình vô cùng kịch liệt, lúc này bèn dừng lại.

“Nói như vậy, các cô đã sớm biết gian tế của Thiên Đế Các trà trộn vào trong Thanh Ninh Các?”, Tần Ninh từ từ nói.

“Ừ!”

“Đã như thế? Vì sao không giết?”

“Giữ lại... Để bọn chúng tiếp tục ăn mòn người của các cô sao?”

Lời này nói ra, Phu nhân Tiên Nhân nhướng mày.

“Ngươi...”

“Chớ nói ra kế hoạch gì với ta”.

Tần Ninh ngắt lời: “Đối phó những kẻ này thì không cần kế hoạch gì hết”.

“Kế hoạch duy nhất chính là thấy kẻ nào giết kẻ đó”.

“Ta Tần Ninh không sợ người của Thiên Đế Các, đồ đệ của ta cũng không phải sợ!”

“Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kỳ âm mưu gì đều là vô nghĩa”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2687: Chỉ là dương mưu.


Cô ta đương nhiên hiểu ý của Tần Ninh.

Chỉ là Thiên Đế các thâm căn cố đế, giấu ở chỗ tối, không biết có bao nhiêu người.

Cho dù có huy động toàn bộ sức mạnh của Thanh Ninh Các cũng chưa chắc có thể g**t ch*t Thiên Đế các.

Thanh Ninh Các có một vị Vương Giả.

Thiên Đế các cũng có.

Đến cả Ma tộc dưới lòng đất cũng tồn tại, Thanh Ninh Các nằm ở bên bị động.

Tần Ninh cười, nhìn Tiên Nhân từ từ nói: “Trước đây không được nhưng bây giờ có thể”.

“Bởi vì ta trở về!”

Một lời rơi xuống, Tần Ninh sải bước ra.

Che chắn bốn phía bị phá vỡ.

Giờ này khắc này, bốn phía Thanh Ninh Các tụ tập vô số người.

Cầm Kỳ Thư Họa – bốn đại Thiên Nhân phó các chủ.

Mười hai Thanh Vân Vệ.

Cùng với đường chủ mỗi bên.

Cảnh giới Thiên Nhân mạnh mẽ, Quy Nhất cái thế hào hùng, Vạn Nguyên bá chủ một phương.

Lúc này tụ tập dưới một mái nhà.

Mọi người nhìn về phía Tần Ninh.

Sải bước ra, Tần Ninh dần dần bay lên không.

Dưới chân xuất hiện một cây cầu thang vàng kim, cầu thang cũng không phải là ngưng tụ mà ra mà là màu vàng óng ánh thật sự, từng tầng nối tiếp nhau.

Từng bậc thang kéo dài như thang trời, mang theo một sự trang nghiêm.

Tần Ninh đạp cầu thang đứng vững trên không.

“Chuyện hôm nay không náo loạn cho lớn thì các ngươi cũng sẽ không ra”.

“Nếu như các ngươi không ra thì ta làm sao... giết các ngươi được?”

Tần Ninh nhìn về phía mọi người, ánh mắt phát lạnh.

Hắn biết Tiên Nhân có kế hoạch.

Không phải là phát hiện đám gian tế, giữ bọn chúng lại, giám thị nhất cử nhất động của bọn chúng.

Hữu dụng không?

Hữu dụng!

Nhưng chẳng bằng trực tiếp giết để dọa sợ.

Người của Thiên Đế Các quá giảo hoạt.

Lúc nào cũng ở chỗ tối.

Tần Ninh chính là muốn giết cho chúng sợ, giết cho chúng không còn dám phái người tiến vào chiếm giữ Thanh Ninh Các nữa.

Có Tần Ninh hắn ở đây, khỏi cần âm mưu quỷ kế gì.

Chỉ là dương mưu.

Dương mưu chân chính, giết cho những tên kia không dám l* m*ng.

“Thủy Thuận Anh là người của Thiên Đế Các, đáng chết”.

Nói xong, Tần Ninh chỉ điểm ra.

Giờ khắc này, mọi người kinh ngạc.

Ma tộc!

Thủy Thuận Anh sao có thể là người của Ma tộc?
 
Phong Thần Châu
Chương 2688: Còn không nhiều bằng Tần Ninh.


Thấy Thủy Thuận Anh bỏ mình, Cốt Thường hoảng sợ, vội vàng quát lên: “Thanh Ninh Các, Thủy Yên các chúng ta luôn hợp tác với Thanh Ninh Các các ngươi mà các ngươi lại đối phó bạn bè của mình như thế à?”

“Như này thì về sau, ai còn dám đi tới Thanh Ninh Các nữa?”

Cốt Thường lên tiếng chất vấn, sắc mặt khó coi.

Tần Ninh thật sự giết Thủy Thuận Anh.

Xảy ra chuyện lớn rồi!

“Tiếp theo chính là ngươi!”

Tần Ninh không nói hai lời, một tay vung ra, một con đao gió cuồn cuộn tấn công.

Đao gió cuốn lấy Cốt Thường, như lưỡi dao cắt xuống từng khúc máu thịt của Cốt Thường.

Người của Ma tộc, đáng chết.

Lúc này, bốn phía náo động.

Bốn vị phó các chủ, mười hai Thanh Vân Vệ đều có ánh mắt kinh ngạc bất định.

Phu nhân các chủ ở đây vẫn chưa ngăn cản, bọn họ nên như thế nào?

Lúc này, tất cả im lặng.

Tần Ninh xoay chuyển ánh mắt, nhìn bốn người trong đó.

“Bốn vị này là đường chủ phải không?”

Bị Tần Ninh lần lượt nhìn, bốn người tâm thần cả kinh.

“Phu nhân!”

Đột nhiên một người trong đó chắp tay nói: “Người này nói xấu chúng ta, cũng xin phu nhân chém giết người này”.

“Nói xấu các ngươi sao?”

Tần Ninh cười lạnh nói: “Cùng Ma tộc tiếp xúc bình thường chắc là sẽ giữ lại khí tức Ma tộc trên người, nhưng mỗi người các ngươi đều chứa khí tức Ma tộc, chắc là tu hành một ít công pháp của Ma tộc chứ?”

“Bốn vị thoải mái thừa nhận là được”.

“Bởi vì cho dù các ngươi không thừa nhận thì ta cũng sẽ giết các ngươi”.

Lời này nói ra, bốn người biến đổi sắc mặt.

Phu nhân Tiên Nhân lúc này mày nhăn lại.

Thanh Ninh Các có ba mươi sáu vị đường chủ.

Tần Ninh nói ra bốn vị đường chủ, trong đó có hai người bà ta biết là người của Thiên Đế Các, hơn nữa có điều tra rõ ràng.

Nhưng hai người kia cũng như vậy?

Phu nhân Tiên Nhân có chút bất an trong lòng.

Những gì bọn họ biết cũng không phải là hoàn toàn.

Còn không nhiều bằng Tần Ninh.

Điều này làm cho bà ta cảm giác rất bất an.

“Bốn vị phó các chủ thật sự muốn mặc cho người này làm xằng làm bậy ở Thanh Ninh Các sao?”

Một vị đường chủ nhịn không được, giọng nói lạnh lùng.

Đường đường là Thanh Ninh Các, há có thể để cho Tần Ninh tùy ý làm bậy.

“Ta nói các ngươi là gian tế của Thiên Đế các thì các ngươi chính là gian tế!”

Tần Ninh lúc này ngón tay chỉ ra.

“Đủ rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2689: “Bình Thanh Thiên!”


“Ta nể mặt cô là các chủ phu nhân, nhiều lần cô bất kính, ta cũng không so đo với cô, nhưng không có nghĩa là ta sẽ không tức giận”.

“Nếu thật sự đã chọc giận ta, Thanh Vân có cầu xin tha thứ cho cô cũng vô ích”.

“Còn lão quỷ Tiên Vô Tận kia, trấn Thiên Vương? Ta cũng có thể chấn động đến hắn!”

Giọng Tần Ninh mang theo một tia lạnh lùng.

Cơ thể phu nhân Tiên Nhân khẽ run rẩy.

Tần Ninh…

Lần thứ hai gặp Tần Ninh, dáng vẻ thanh niên thoạt nhìn thanh tú.

Trong chốc lát bà ta đã quên mất.

Vị này đã từng là vị U Vương vô địch áp đảo Tứ Thiên Vương, một đời Vương Giả chi hoàng, một đời Cửu U đại đế.

Bà ta không phải chưa nhìn thấy qua Tần Ninh giết người.

Không phải chưa thấy qua Tần Ninh năm đó làm khiếp sợ tất cả mọi người ở Nam Tiên Thổ như thế nào.

Tần Ninh bây giờ hoán đổi cơ thể, thực lực không giống ngày xưa, khiến bà ta có chút ảo giác.

Nhưng cho dù Tần Ninh bây giờ thân phận như thế nào, thực lực ra sao.

Hắn vẫn là Tần Ninh!

Lúc này giọt mồ hôi trên trán phu nhân Tiên Nhân rơi xuống.

Thấy cảnh này, đám người Thanh Ninh các liền trợn mắt há mồm.

Giờ phút này Tần Ninh xoay người nhìn về phía bốn vị đường chủ kia.

“Các ngươi muốn làm chó của Thiên Đế các cũng được, người làm chó vào trong Thanh Ninh các thì ta không cho phép”.

Lúc này, bốn vị đường chủ cảnh giới Vạn Nguyên sắc mặt lạnh lẽo.

Trước mắt, tất cả mọi người đều không có ý nhúng tay vào.

“Đã như vậy thì chịu chết đi!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, chân giẫm xuống đất.

Đoàng đoàng đoàng...

Trong nháy mắt, trên mặt đất xuất hiện từng cây cột đất.

Không phải cột đá, chính là đất vàng thông thường ngưng tụ thành cột đất.

Từng cây cột đất lúc này giống như từng chiếc xúc tu, lan tràn ra mặt đất.

Bốn vị đường chủ mặt liền biến sắc, vội vàng lui về phía sau.

“Chạy thoát được sao?”

Tần Ninh lại ép sát theo.

Rắc rắc rắc rắc…

Trong nháy mắt, bốn cây cột đất trói bốn vị đường chủ lại.

Xoẹt…

Nhưng chính lúc này, một tiếng kiếm sắc phá không gian đột nhiên vang lên.

Một thân ảnh lúc này di chuyển.

“Tần Ninh, ngươi được voi đòi tiên”.

“Bình Thanh Thiên!”

“Bình Thanh Thiên!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2690: “Đến lúc đó lại đối phó với mấy người đó!”


Tứ đại phó các chủ cùng với các Thanh Vân Vệ, chư vị đường chủ khác nhìn thấy Bình Thanh Thiên ra tay, tất cả đều hơi sửng sốt.

“Bản tọa đúng là người của Thiên Đế các”.

“Tần Ninh, bản tọa xem thường ngươi rồi!”

Lúc này Bình Thanh Thiên giọng nói vô cùng bình tĩnh, giống như đang kể lại một chuyện không hề liên quan đến ông ta.

“Ta cũng biết Thanh Ninh các biết thân phận của ta!”

“Chỉ là không ngờ, Thanh Ninh các một mực không dám ra tay, nhưng ngược lại Tần Ninh ngươi lại dám ra tay”.

Lời này vừa nói ra, bốn phía mọi người xôn xao.

Mười hai Thanh Vân Vệ.

Một vị Thanh Vân Vệ cao cao tại thượng lại là người của Thiên Đế các.

Ẩn núp bên trong Thanh Ninh các…

Suy nghĩ kỹ một chút liền cảm thấy vô cùng đáng sợ.

Không sẵn sàng làm con rùa đen rụt cổ sao?

Lúc này ánh mắt Tần Ninh lạnh lùng.

“Hết cách làm rồi!”

Bình Thanh Thiên cười nói: “Hôm nay gần như… chạy cũng chạy không thoát, so với bị ngươi bắt được thì không bằng thoải mái thừa nhận”.

“Có quyết đoán”.

“Nhưng người bạn kia của ngươi lại không có quyết đoạn như vậy”.

Tần Ninh cười, nhìn về một thân ảnh bên cạnh, nói: “Đúng không, Ứng Long Thăng!”

Lúc này, sắc mặt Ứng Long Thăng hơi thay đổi.

Bây giờ phu nhân Tiên Nhân và tứ đại phó các chủ rốt cuộc đã thay đổi sắc mặt.

Ứng Long Thăng cũng là người của Thiên Đế các?

Đây là điều bọn họ không biết.

Vốn tưởng rằng chỉ có một mình Bình Thanh Thiên, không ngờ còn có một vị Thanh Vân Vệ.

Bây giờ, ánh mắt đám người đều ngớ ra.

Ứng Long Thăng bước ra, nhìn Tần Ninh.

“Ta thật là tò mò, Thanh Ninh các tra ra thân phận của Bình Thanh Thiên, nhưng ra giấu rất kỹ, ngươi vậy mà lại phát hiện ra ta?”

“Chỉ cần người đã làm thì ta có thể phát hiện ra”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ngoại trừ các ngươi, còn có những người khác phân tán bên trong Thanh Ninh các”.

“Bắt từng người, ngược lại rất phiền toái”.

“Nhưng giết các ngươi rồi, ta nghĩ mấy kẻ đó cơ bản cũng không có bản lĩnh gì, kéo sóng gió tới”.

“Đến lúc đó lại đối phó với mấy người đó!”

Lúc này, sắc mặt mười vị Thanh Vân Vệ xung quanh biến hóa vài phen.

Tứ đại phó các chủ thần sắc cũng thận trọng.

Nhưng không ngờ lại có cá lọt lưới.

Hơn nữa còn là một vị Thanh Vân Vệ.
 
Phong Thần Châu
Chương 2691: “Thủy các chủ!”


“Cảnh giới Quy Nhất, hẳn là cấp bậc Thiên hộ pháp của Thiên Đế các, cảnh giới Vạn Nguyên cũng là cấp bậc Địa hộ pháp”.

Tần Ninh nhàn nhạt nói: “Không muốn g**t ch*t các ngươi, rất muốn moi được chút tin tức, chỉ là…”

“Ta nghĩ các ngươi cũng sẽ không nói nhiều…”

Lúc này hai người Bình Thanh Thiên, Ứng Long Thăng ánh mắt lạnh lùng.

“Tần Ninh không thể không nói, ngươi có thủ đoạn, nhưng quá ngu xuẩn rồi”.

“Vốn là kế hoạch cũng không phải như vậy”.

“Nhưng hôm nay xem ra kế hoạch có thể nói trước”.

Bình Thanh Thiên hờ hững nói: “Ngươi có biết Thủy Thuận Anh mà ngươi vừa mới giết là ai không?”

“Nói nghe xem?”, Tần Ninh mỉm cười nói.

“Là…”

Bình Thanh Thiên còn chưa nói hết câu.

“Là con trai ta!”

Một tiếng gầm rống lan truyền khắp Thiên Đế các, rung chuyển mặt đất.

Trong nháy mắt, một chưởng ấn giống lá bồ, lao thẳng về phía Tần Ninh.

Chưởng ấn kia không coi là cực đại, nhưng sức mạnh ngưng tụ lại kinh khủng đến cực điểm.

“Cảnh giới Thiên Nhân!”

Phu nhân Tiên Nhân lúc này hơi biến sắc, thân ảnh lao ra, nhưng lại chậm lại một chút.

Tần Ninh không thể chết.

Nếu Tần Ninh xảy ra chuyện, Thanh Vân sẽ phát điên.

Chỉ là đã muộn rồi.

Cự chưởng lao thẳng tới Tần Ninh.

Ầm…

Trong khoảnh khắc, âm thanh cuồn cuộn ngút trời vang khắp bên ngoài các.

Một thân ảnh đạp không tới, một thân áo trường bào màu lam, khí tức kéo dài.

“Thủy Lam Phong!”

Phu nhân Tiên Nhân nhìn người tới, vẻ mặt run lên.

Thân ảnh kia xuất hiện, khí thế kinh người.

Lúc này đám người Thanh Ninh các mặt liền biến sắc.

Phó các chủ Thiên Đế các – Thủy Lam Phong?

Người của Thanh Ninh các vô cùng quen thuộc ông ta.

Thanh Ninh các không chỉ một lần đánh nhau với người này.

“Thủy các chủ!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2692: Hoàn toàn không coi trọng Thanh Ninh các.


“Sợ?”

Thủy Lam Phong mặt mũi ôn hòa, nhưng cười lên lại có vài phần kinh người.

“Thanh Ninh các ngươi có Vân Vương trấn giữ, đã khi nào biết sợ hãi?”

Thủy Lam Phong hừ một tiếng rồi nói: “Chỉ là tên này, ta phải giết”.

“Hôm nay ta tới cũng không phải để khai chiến với Thanh Ninh các các ngươi”.

“Nhưng tên này chắc chắn phải chết không phải nghi ngờ!”

Lúc này đám người hoàn toàn hiểu.

Lời Tần Ninh nói không phải là giả.

Bên trong Thanh Ninh các thật sự có tồn tại gian tế của Thiên Đế các.

Lúc này, ánh mặt mọi người lạnh lùng.

Cầm Thiên Nhân Đinh Văn Bác cười nhạt.

“Chó của Thiên Đế các cũng dám hô to hét lớn ngoài cửa Thanh Ninh các, thật là giỏi!”

“Đinh Văn Bác, bản tọa giết ngươi dễ như trở bàn tay, ngươi phải biết sự khác biệt giữa ta và ngươi”.

“Người của Thanh Ninh các hiện nay có thể đối phó với ta, chỉ có Vân Vương mà thôi, còn hắn…”

“Bây giờ còn sống hay không cũng không biết đâu”.

Lúc này Thủy Lam Phong không chút khách khí nói đầy khinh miệt.

Nghe đến đây, sắc mặt Đinh Văn Bác u ám.

Chỉ là ông ta cũng biết, Thủy Lam Phong không nói xạo.

Người này chính là phó các chủ của Thiên Đế các.

Đứng sau nhân vật các chủ Thiên Đế các.

Cảnh giới Thiên Nhân cũng có mạnh yếu.

Ở đây, ngoại trừ phu nhân Tiên Nhân, không ai là đối thủ của Thủy Lam Phong này.

“Cũng không sợ gió lớn chớp qua lưỡi”.

Một tiếng cười giễu cợt lúc này vang lên.

“Chỉ là Thiên Nhân thôi mà, ở Thanh Ninh các cũng có chỗ cho ngươi giả bộ?”

Lúc này giọng nói của Tần Ninh từ từ truyền tới.

Lời Tần Ninh vừa dứt, ánh mắt Thủy Lam Phong gắt gao nhìn hắn.

“Giết con trai ta, hôm nay ta phải lấy đầu ngươi”.

“Phá hoại chuyện lớn của Thiên Đế các, cũng không thể tha mạng cho ngươi”.

“Hôm nay Tần Ninh ngươi phải chết”.

Ánh mắt Thủy Lam Phong mang theo chủ tâm giết người, nhìn chằm chằm Tần Ninh.

Lúc này sắc mặt Tiên Nhân biến hóa một trận.

Người của Thiên Đế các thật sự rất hỗn xược.

“Phu nhân Tiên Nhân, không biết Thanh Ninh các mất đi Vân Vương thì còn lại mấy phần nội tình”.

Lúc này ánh mắt Thủy Lam Phong lạnh lùng.

Vẻ mặt phu nhân Tiên Nhân thay đổi vài phần.
 
Phong Thần Châu
Chương 2693: “Tư cách nói chuyện sao?”


“Dù như vậy cũng không đến lượt ngươi tới quơ tay múa chân”.

Lúc này Cầm Thiên Nhân Đinh Văn Bác hừm một tiếng, thân ảnh chợt lóe, xông tới.

Bịch…

Một tiếng bịch lúc này vang lên.

Người Thủy Lam Phong không nhúc nhích.

Phía dưới một thân ảnh phóng lên cao, cản trở Đinh Văn Bác.

Thiên Nhân.

Lại một vị cảnh giới Thiên Nhân.

Đám người Thanh Ninh các lúc này đều há hốc mồm.

Hôm nay xuất hiện quá nhiều bất ngờ.

Từng vị Thiên Nhân xuất hiện, khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kiềm chế.

Ba vị phó các chủ Hà Cửu Minh, Uông Chính Thiên và Nhiếp Sĩ Trung lúc này hừm một tiếng, cũng trực tiếp lao ra.

Chỉ là trong nháy mắt lại xuất hiện ba vị Thiên Nhân ngăn cản bọn họ.

Phu nhân Tiên Nhân lúc này nhíu mày.

Đây vẫn chỉ là thực lực mà một vị phó các chủ Thiên Đế các có.

Bốn vị Thiên Nhân đi theo.

Thủy Lam Phong một mực nhằm vào Thanh Ninh các.

“Phu nhân Tiên Nhân, tới đi”.

Lúc này Thủy Lam Phong cười nhạt nói: “Vân Vương không ra, Thanh Ninh các không ai có thể cản ta”.

“Ngươi cũng không sợ gió to chớp qua lưỡi rồi”.

Một giọng nói lại vang lên.

Lúc này Tần Ninh đứng trên bậc thang, nhìn về phía Thủy Lam Phong.

“Ta vừa nói rồi, chỉ là một Thiên Nhân, còn chưa đến lượt ngươi ở đây khuấy động Phong Vân, bảo các chủ Thiên Đế các ngươi tới cũng thế thôi”.

Lời này vừa nói ra.

Bốn phía xôn xao.

Hôm nay Tần Ninh không phải lần đầu láo xược như vậy.

Đối mặt với một vị Thiên Nhân, Tần Ninh vẫn cường thế như vậy.

Thật sự không sợ chết sao?

Ánh mắt Thủy Lam Phong lại nhìn về phía Tần Ninh.

“Ngươi thật sự đã chọc giận ta rồi!”

“Chỉ là cảnh giới Sinh Tử, mãi cho đến bây giờ, tất cả đều nổi lên vì ngươi”.

“Ngươi thật sự cho rằng, ngươi có tư cách nói chuyện sao?”

Tần Ninh mỉm cười.

“Xem ra hôm nay đến đây chấm dứt”.

“Đoán chừng, một vị phó các chủ xuất hiện cũng là đỉnh thiên, ta thấy các chủ Thiên Đế các các ngươi sẽ không xuất hiện đâu”.

Mọi người nghe thấy lời này của Tần Ninh đều không biết nguyên do tại sao.
 
Phong Thần Châu
Chương 2694: Thiên Nhân thật sự khủng khiếp.


Thật sự Tần Ninh có chút ỷ lại hay là cố ý chọc giận Thủy Lam Phong.

Đây cũng không phải là chuyện tốt.

Ánh mắt Thủy Lam Phong lạnh lẽo, bàn tay vỗ một cái, trực tiếp túm lấy Tần Ninh.

Thấy cảnh này, phu nhân Tiên Nhân mặt liền biến sắc, muốn ra tay.

Tuy rằng bà ta cảm thấy hôm nay Tần Ninh làm chuyện l* m*ng, cũng không khách khí với Tần Ninh.

Nhưng dù sao Tần Ninh cũng là sư tôn của Thanh Vân, Thanh Vân lấy Tần Ninh làm gương.

Nếu Tần Ninh xảy ra chuyện gì, vậy thì Thanh Vân kia sẽ hoàn toàn mất khống chế.

“Chém”.

Một tiếng quát lúc này vang lên.

Tần Ninh đã di chuyển.

Một tay phất ra.

Một luồng ánh sáng vàng nhạt trực tiếp bắn tới.

Bùm…

Ánh sáng vàng nhà kia đụng với bàn tay của Thủy Lam Phong, dẫn đến một tiếng nổ đùng đoàng.

Sau đó hoàn toàn biến mất.

Lúc này tất cả mọi người trợn tròn mắt.

Đã chặn lại rồi!

Tần Ninh đã chặn lại một kích của Thủy Lam Phong.

Sao có thể?

Ai cũng biết Thủy Lam Phong chính là cảnh giới Thiên Nhân.

Tần Ninh là cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp.

Ở giữa chính là kém nhau ba cảnh giới lớn là cảnh giới Âm Dương, cảnh giới Vạn Nguyên, cảnh giới Quy Nhất.

Chênh lệch của ba cảnh giới lớn đó!

Có thể nói, Thủy Lam Phong thổi một hơi, Tần Ninh sẽ phải chết.

Nhưng bây giờ Tần Ninh lại chặn được.

Không tưởng tượng nổi.

Rốt cuộc tại sao lại làm được?

Lúc này ánh mắt mọi người đều mang theo vẻ không thể tin nổi.

Tần Ninh khẽ mỉm cười nói: “Ta đã nói rồi, ngươi chỉ là Thiên Nhân mà thôi”.

Thủy Lam Phong lúc này ánh mắt lạnh như băng.

“Tiểu tử, chịu chết đi”.

Lúc này Thủy Lam Phong đã hoàn toàn nổi giận.

Thân ảnh bay vùn vụt ra, một tay túm ra, linh khí mạnh mẽ cuồn cuộn, ngăn cách bốn phía túm về phía Tần Ninh.

Tần Ninh không để tâm, hắn đứng yên trên không trung, áo sam tung bay theo gió.

Thiên Nhân thật sự khủng khiếp.
 
Phong Thần Châu
Chương 2695: “Tần công tử”.


Người kia một thân áo xanh, vóc người khôi ngô cao lớn, đôi mắt lấp lánh có thần, mặt sắc như đao, thần thái lãnh đạm.

Người này xuất hiện, một tay đưa ra.

Một tiếng rắc rắc đột nhiên vang lên.

Bàn tay Thủy Lam Phong trong nháy mắt vỡ gương.

Người đàn ông áo xanh lúc này cũng không dừng lại.

Bước chân lên trước, lại một chưởng trực tiếp đập vào ngực của Thủy Lam Phong.

Thủy Lam Phong phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt ông ta trắng bệch, bước chân lảo đảo.

Lúc này sau lưng, từng cây gai xương nhô ra.

Người đàn ông áo xanh lại bước ra, một tay nắm lấy cổ Thủy Lam Phong.

“Ngài ấy nói không sai, Thanh Ninh các không phải nơi để ngươi giở trò ngang ngược”.

Lúc này Thủy Lam Phong ánh mắt đờ đẫn, toàn thân hoàn toàn sững sờ.

“Vân”.

Rắc rắc…

Thủy Lam Phong cổ gãy lìa, hai mắt mở trừng trừng, nhưng một câu cũng không nói ra.

Mà cùng lúc đó.

Hai thân ảnh một đen một trắng, không biết từ đầu xuất hiện bốn vị cảnh giới Thiên Nhân xông ra ngoài.

Bốn thân ảnh bị đánh cho tháo chạy liên tiếp, hộc máu không ngừng.

Phu nhân Thiên Nhân cùng với bốn vị phó các chủ, Thanh Vân Vệ, các đường chủ, nhìn thấy thân ảnh kia đều kinh ngạc.

“Các chủ”.

“Các chủ”.

Trong nháy mắt, đám người xung quanh quỳ lạy.

Lúc này, thân ảnh áo xanh giống như Vương Giả, đứng ở giữa không trung, thân hình ngạo nghễ.

Một khắc sau, thân ảnh áo xanh xoay người nhìn về phía Tần Ninh.

Bịch một tiếng, không khí vô hình, hai đầu gối người áo xanh cong lại, ông ta quỳ xuống, âm thanh chấn động như sấm.

Tần Ninh nhìn thấy người đàn ông áo xanh, ánh mắt khẽ ngưng lại, dần dần khóe miệng lộ ra nụ cười.

“Xem ra không nghiêm trọng giống như bên ngoài đồn, hại ta mất công lo lắng”, Tần Ninh cười cười nói.

“Sư”.

“Cứ gọi ta là Tần công tử đi”, Tần Ninh nhàn nhạt nói.

“Tần công tử”.

Người đàn ông giọng ngưng nghẹn, nước mắt trong hốc mắt xoay chuyển.

“Đứng lên đi, dù sao là các chủ, cũng phải có chút dáng vẻ của các chủ”.

“Ở trước mặt người, ta vẫn luôn là đứa trẻ”.

Vương Giả uy danh vô địch của đại lục Vạn Thiên.

Vân Vương.
 
Phong Thần Châu
Chương 2696: “Ra mắt Tần công tử”.


“Trước tiên xử lý chuyện bên này đã, ta và ngươi nói chuyện sau!”, Tần Ninh lại nói.

“Ừm!”

Dương Thanh Vân đứng dậy.

“Bình Thanh Thiên!”

“Ứng Long Thăng!”

Dương Thanh Vân mở miệng.

“Từ hôm nay, mười hai vị Thanh Vân Vệ chỉ còn lại mười vị”.

Lời Dương Thanh Vân vừa dứt, bàn tay vung lên.

Hai người Bình Thanh Thiên và Ứng Long Thăng vào lúc này bay lên.

Hai người muốn nói chuyện, nhưng một câu cũng không nói ra được.

Cho dù mắt đầy cầu khẩn, không còn là thần uy trước đó, nhưng lúc này Dương Thanh Vân không thèm để ý.

Bịch bịch...

Hai tiếng nổ tung lúc này vang lên.

Cơ thể hai người hoàn toàn nổ bể.

Lúc này đám người ngậm miệng.

Không ai dám càn rỡ phách lối trước mặt một vị cảnh giới Vương Giả.

Lúc này, thân ảnh mười vị Thanh Vân Vệ và tứ đại phó các chủ dừng lại.

Mà thân ảnh đen trắng cùng xuất hiện với Dương Thanh Vân, lúc này trong tay vác hai người, thân ảnh hạ xuống.

“Sở Mộng Lâm!”

“Sở Thanh Phong!”

Thấy hai người, Tần Ninh khẽ mỉm cười.

“Ra mắt Tần công tử”.

“Ra mắt Tần công tử”.

Hai người giờ phút này, một mực cung kính.

Tần Ninh cũng không nói nhiều.

Dương Thanh Vân nhìn xung quanh, lại hạ lệnh lần nữa.

“Bốn vị phó các chủ dẫn người kiểm tra Thanh Ninh các, phàm là người có liên quan đến Thiên Đế các, đồng loạt giết không tha”.

“Rõ!”

Tứ đại phó các chủ lúc này lần lượt đi ra, cúi người chắp tay nói.

“Tần công tử, đi theo ta”.

“Ừm!”

Dương Thanh Vân dẫn đường, Tần Ninh chắp tay đi, vẻ mặt dửng dưng.

“Còn có ta, còn có ta...”

Một giọng nói lúc này vang lên.

Cuối cùng Thạch Cảm Đương bò từ dưới đất lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 2697: “Còn có ta, còn có ta...”


“Tiểu tử thối, ở trước mặt ta nói bậy nói bạ, thật sự cho rằng ta không dám động hắn ta”, Dương Thanh Vân không khỏi lắc đầu cười khổ nói.

Tần Ninh cũng không để ý.

Thạch Cảm Đương quá kiêu ngạo rồi.

Ngươi cũng không nhìn xem, ngươi là cảnh giới gì, Thanh Vân cảnh giới gì.

Kiêu ngạo trước mặt Thanh Vân, không bị đánh mới lạ.

Dương Thanh Vân dẫn mấy người Tần Ninh đến chỗ sâu trong Thanh Ninh các.

Một bước bước ra, giữa không trung xuất hiện một cây cầu mây, bước trên cầu mây, từng thân ảnh tiến vào nội các Thanh Ninh các.

Thập đại Thanh Vân Vệ lúc này đi theo phía sau cách một khoảng, không nói một lời.

Tứ đại phó các chủ lúc này cũng bận bịu.

Người của Thiên Đế các!

Hai vị Thanh Vân Vệ, bốn vị đường chủ, đây vẫn chỉ là mặt bề ngoài, phía dưới còn có bao nhiêu gian tế của Thiên Đế các?

Chuyện này suy nghĩ cẩn thận, khiến người ta nghe mà quá mức kinh khủng.

Một vị phó các chủ Thiên Đế các lại dám đích thân tới cửa, nghĩ muốn ở trong Thiên Đế các khuấy động Phong Vân.

Hôm nay nếu không phải Vân Vương đích thân xuất hiện, ai có thể khắc chế Thủy Lam Phong?

Lúc này, nội các Thanh Ninh các.

Một sơn cốc giữa vùng đất trung tâm.

Từng ngôi nhà tranh phân tán bên trong sơn cốc.

Dương Thanh Vân dẫn Tần Ninh đi đến trước sơn cốc.

“Sư phụ... Mời…”

Lúc này Dương Thanh Vân giơ tay nhấc chân, lộ vẻ khẩn trương, giọng nói đều mang mấy phần run rẩy.

Vừa rồi ở trước mặt thuộc hạ, ông ta phải giữ mình uy nghiêm.

Nhưng bây giờ nhìn thấy Tần Ninh ở gần ngay trước mắt, nhất thời Dương Thanh Vân có chút giống như ảo mộng.

Nhìn thấy cảnh tượng bên trong sơn cốc, Tần Ninh nhất thời dao động.

Sơn cốc như vậy, mấy ngôi nhà tranh thoạt nhìn đơn giản, nhưng bố trí giống như từng ở Đế quốc Bắc Minh, hắn thu nhận Dương Thanh Vân làm đệ tử, Dương Thanh Vân lại thu nhận đám người Thạch Cảm Đương, Minh Uyên, Kiếm Âm Sơn làm đồ đệ.

Khi đó hắn làm sư tổ, dừng lại ở Bắc Minh một thời gian, chính là trong sơn cốc như này…

Tần Ninh bước chân đi vào…

Ba người Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch, Lý Nhàn Ngư đi theo phía sau.

Phu nhân Tiên Nhân dẫn hai người Dương Tử Hiên và Dương Phong Vân đi phía sau.

Dương Thanh Vân nhìn về phía mười vị Thanh Vân Vệ, phất tay.
 
Phong Thần Châu
Chương 2698: Ngài ấy thật sự đã về.


Nhìn hai người Dương Thanh Vân và phu nhân Tiên Nhân biểu tình giận dữ bất bình.

Hai vợ chồng nhà này ức h**p người quá đáng.

Tần Ninh đi vào trong sơn cốc, đứng trước một ngôi nhà tranh.

Hắn đẩy cửa vào, bài trí bố cục quen thuộc giống y năm đó.

“Đệ tử Dương Thanh Vân ra mắt sư tôn Tần Ninh!”

Lúc này, Dương Thanh Vân quỳ gối xuống đất, trịnh trọng hành lễ, ba cái dập đầu chín cái bái lạy, lần lượt hành lễ.

“Đứng lên đi!”

Tần Ninh cười nói: “Dù sao cũng là các chủ, đừng giống như trước”.

“Sư phụ!”

Dương Thanh Vân không nhịn được đi lên trước, quỳ sụp xuống đất vang lên tiếng bịch, hai tay ôm chặt lấy hông Tần Ninh.

“Thanh Vân chờ người, chờ đến khổ cực!”

Lúc này Dương Thanh Vân khẽ run người.

Tần Ninh nhất thời dao động.

“Tử Hiên, Phong Vân!”

Dương Thanh Vân nhìn về phía Dương Tử Hiên và Dương Phong Vân, quát lên: “Mau tới ra mắt sư công các con!”

“Sư công!”

“Sư công!”

Hai người Dương Tử Hiên và Dương Phong Vân cung kính hành lễ.

Dương Thanh Vân lại nói: “Năm đó khi sư tôn rời đi, Tử Hiên chỉ là thiếu niên, Tử Nghiệp cũng chỉ là trẻ con”.

“Còn hai đứa nhỏ Phong Thiên và Phong Vân chưa gặp qua sư tôn, đây cũng là lần đầu tiên gặp mặt”.

“Đệ tử đây đã triệu hồi Phong Thiên, đứa bé kia trấn giữ Đông Ninh các, chạy về cần chút thời gian”.

Tần Ninh mở miệng nói: “Không cần làm phiền, sau này có thời gian”.

“Dạ dạ!”

Dương Thanh Vân lại nhìn về phía Tiên Nhân, nói: “Tiên Nhân, trước đó nàng vô lễ với sư tôn, ta hy vọng sẽ không có lần thứ hai”.

“Cho dù sư tôn có thành hình dạng gì thì mãi mãi là sư tôn của Dương Thanh Vân ta, không được khinh thường!”

Phu nhân Tiên Nhân nghe đến lời này, không có mở miệng.

Tần Ninh lại nói: “Không sao, ta cũng quen rồi, ta thấy cô ta cũng không thay đổi được”.

Tần Ninh nhìn về phía phu nhân Tiên Nhân, cười nói: “Cha cô nếu còn oán hận với ta, có thời gian ta đi Nam Tiên Thổ tìm hắn, bạn cũ lần lượt ít đi, có thể gặp ai thì gặp”.

Nghe đến đây, phu nhân Tiên Nhân sắc mặt cổ quái.

Dương Thanh Vân biểu cảm cũng cổ quái.

Năm đó, một mình Tần Ninh đi Nam Tiên Thổ, bắt cóc Tiên Nhân làm phu nhân cho ông ta, Tiên Vô Tận của Nam Tiên Thổ được người ta gọi là Trấn Thiên Vương, khi đó đã nổi giận lôi đình.

Nhưng bản lĩnh không bằng người ta, cho dù là Thiên Vương, nhưng cũng không phải đối thủ của U Vương, chỉ có thể khổ mà không nói ra được.

Chuyện này năm đó dẫn đến chấn động không nhỏ.

Bây giờ Tần Ninh lại đi tìm Trấn Thiên Vương… có bị đánh hay không?
 
Phong Thần Châu
Chương 2699: Tiểu tử này chính là tính cách này.


Năm đó sư tôn nói, để cho ông ta ở nơi này chờ hắn, chờ chín vạn năm sẽ quay lại.

Tất cả đều xứng đáng!

Dương Thanh Vân nhìn về phía mấy người Cốc Tân Nguyệt, Giang Bạch và Lý Nhàn Ngư, ánh mắt mang theo ý hỏi thăm nhìn về phía Tần Ninh.

“Sư tôn, mấy người này là…”

Tần Ninh kéo Dương Thanh Vân nhìn về phía Cốc Tân Nguyệt, nói: “Vị này là sư nương ngươi, Cốc Tân Nguyệt!”

“Chào sư nương!”

Dương Thanh Vân không nói nhiều, cúi đầu vái lạy

Cốc Tân Nguyệt lúc này vẻ mặt bức rức.

“Mau… mau đứng lên…”

Cốc Tân Nguyệt có chút khẩn trương nói.

Bị một vị cảnh giới Vương Giả gọi là sư nương, đổi lại là người khác cũng sẽ khẩn trương.

“Giang Bạch, tiểu thị đồng của ta!”

“Giang Bạch công tử”, Dương Thanh Vân khách khí nói.

Tần Ninh nhìn về phía Lý Nhàn Ngư, cười nói: “Lý Nhàn Ngư, tiểu sư đệ của ngươi, đời sau của Phong Vương Lý Nhất Phong”.

“Chúc mừng sư tôn, lại thu thêm ái đồ”, Dương Thanh Vân chắp tay.

Ông ta nhìn về phía Lý Nhàn Ngư, vội vàng khách khí nói: “Chào tiểu sư đệ”.

“Sư… huynh, chào sư huynh”.

Lý Nhàn Ngư càng lo lắng không nói được gì.

Trời ơi!

Đột nhiên có thêm một vị sư huynh cảnh giới Vương Giả, cuộc đời thật sự quá k*ch th*ch rồi đấy chứ?

Lời nói vừa dứt, ánh mắt Tần Ninh rơi trên hai người.

“Sư phụ, sư phụ, còn con đâu…”

Thạch Cảm Đương giờ phút này không nhịn được nói: “Người còn chưa giới thiệu con…”

“Không phải ngươi đích thân giới thiệu sao?”

Thạch Cảm Đương mặt đầy không phục nói: “Vậy con đã thành đồ đệ của người, vậy thì chính là sư đệ của tiểu tử Thanh Vân này, sau này Tiên Nhân cũng không thể bắt nạt con”.

“Còn có Tử Hiên, Tử Nghiệp, thấy ta rồi không thể gọi là đại ca gì đó, phải gọi ta là sư thúc!”

Tần Ninh không nhịn được nói: “Có sư huynh kém cỏi như vậy sao?”

“...”

Thạch Cảm Đương bất đắc dĩ.

Nếu không phải ngủ mấy vạn năm, chắc chắn hắn ta đã sớm xưng vương rồi.

Tần Ninh cũng không thèm quan tâm.

Tiểu tử này chính là tính cách này.

Ánh mắt nhìn về phía hai người khác.
 
Back
Top Dưới