Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2640: Giống như sắp nuốt chửng hoàn toàn thần hồn.


“Ngươi yên tâm, bây giờ ta vẫn không thể dung hợp với cô ta, chỉ có điều ngươi dùng đạo Thánh Nhân của ngươi để chỉ ấn con đường Thiên Nhân của ta, đấy là sự khinh bỉ đối với ta!”

“Đường đường là nữ chiến thần, Thánh Nhân sao hợp với con đường của ta?”

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp hừ nói.

Tần Ninh cau mày.

“Ngươi là nữ chiến thần phương nào ta có thể cảm nhận được, có lẽ ta của thời kỳ đỉnh phong cũng không bằng thời kỳ tột cùng của ngươi!”

“Ngươi đến từ nơi nào?”

“Ngoài Thương Mang Vân Giới?”

Nghe thấy lời này, Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp hừm nói: “Thương Mang Vân Giới? Nếu không phải vì Thương Mang Vân Giới thì ta cũng sẽ không như vậy”.

“Còn ta đến từ nơi nào, ngươi cũng không có tư cách biết!”

Tần Ninh cười một tiếng.

Nói thì khá tự tin.

Xem ra phụ thân biến mất, quả thật là tràn đầy thần bí!

“Cốc Tân Nguyệt ta thành tựu Thiên Nhân, vậy chí ít là Thiên Nhân đệ nhất vạn cổ!”

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp hừ nói: “Ngươi thích cô ta như vậy thì bỏ ra một chút vì cô ta đi!”

“Hả?”

“Thần hồn Băng Hoàng, lực hồn phách, ta cần rất nhiều!”

“Cho nên, ngươi... cho ta!”

Nữ chiến thần mặc ngân giáp lúc này ngón tay chỉ một cái.

Trong nháy mắt, cơ thể Tần Ninh sụp đổ.

Từng đường hồn lực hóa thành linh thức, trong nháy mắt tiền vào chỗ sâu trong hồn hải hiu quạnh.

Lúc này, sắc mặt Tần Ninh thay đổi kinh hãi.

“Muốn chạy? Vậy thì người chạy không thoát đâu!”

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp lúc này khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra nụ cười đắc ý.

“Cũng không phải là cần mạng của ngươi, chỉ là… hút khô hồn lực thần hồn Băng Hoàng của ngươi, nhưng có thể cung cấp vốn cực lớn cho cô ta, khiến cô ta thành Thiên Nhân mạnh nhất!”

Trong nháy mắt, lực lôi kéo trở nên cuồng bạo.

Trước đó Tần Ninh tiến vào nơi đây, nhưng khi đó chỉ là bị lực hồn phách ngưng tụ, bị hấp thu hoàn toàn.

Mà bây giờ thân ảnh Cốc Tân Nguyệt này lại kéo thần hồn Băng Hoàng trong linh thức của hắn.

Giống như sắp nuốt chửng hoàn toàn thần hồn.

Sắc mặt Tần Ninh lạnh lẽo, khí tức lạnh băng mạnh mẽ giải phóng ra, muốn chống cự.

Hồn lực đồng thời xuất hiện, giải phóng ra khí tức cường đại.

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp giờ phút này cười nói: “Cho dù thần hồn Băng Hoàng bị hút khô cũng có thể hồi phục, nhưng nếu ngươi cố ý tiếp tục tranh đấu với ta, tổn thương chỉ có ta!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2641: Không lẽ là nhờ có Thánh Nhân chỉ đường sao?


“Ngươi nên biết, ta tức là Cốc Tân Nguyệt, Cốc Tân Nguyệt tức là ta!”

Nghe đến lời này, Tần Ninh khẽ nhíu mày.

Sức đề kháng bây giờ yếu bớt.

Hắn có thể chống lại Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp này, nhưng người tổn thương lại là bản thân Cốc Tân Nguyệt.

“Xem như ngươi ác!”

Tần Ninh lúc này hừ một tiếng.

“Cẩn thận về sau có một ngày ngươi bại bởi Nguyệt nhi của ta!”

“Vậy thì không cần ngươi hao tâm tổn sức!”

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp cười đắc ý, cô ta bước ra, toàn thân trên dưới giải phóng một luồng khí cơ nữ chiến thần ngoài ta ra còn ai vào đây nữa.

Thần hồn Băng Hoàng của Tần Ninh bị cắn nuốt từng ngụm từng ngụm…

Thời gian dần dần qua đi.

Bùm… Một tiếng nổ tung trầm thấp vang lên, lúc này hai mắt Tần Ninh mở ra, thân ảnh lảo đảo.

Diệp Viên Viên nhanh tay nhanh mắt, vội vàng đỡ Tần Ninh.

Lúc này Diệp Viên Viên nhìn về phía gò má Tần Ninh, sắc mặt nàng kinh hãi.

“Chàng… sao vậy…”, gương mặt Tần Ninh trắng bệch đáng sợ.

Hơn nữa đôi mắt ảm đạm không ánh sáng, cả người lúc này giống như bị móc rỗng tinh khí thần.

“Bị nuốt!”

Tần Ninh lúc này uể oải nói: “Bảo ta nhận thua! Ngươi chờ đó!”

Cốc Tân Nguyệt sững sốt.

Người Tần Ninh nói là ai?

Cốc Tân Nguyệt?

Vù… Vào lúc này Cốc Tân Nguyệt đang ngồi yên.

Từng đường sức mạnh trong cơ thể giải phóng.

Một luồng khí tức cường thịnh lan truyền đến bốn phía.

“Cường độ linh thức… quá cao…”, Diệp Viên Viên ngơ ngác.

Linh thức của nàng lan truyền ba vạn mét, cường độ đã vượt qua Thiên Nhân thất bộ tầm thường gấp ba lần.

Nhưng Cốc Tân Nguyệt bây giờ linh thức lan truyền chắc là… chín vạn mét! Vượt qua ba lần của nàng! Điều này thật sự có chút không thể tin nổi.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Nhờ có ta…”

Sắc mặt Diệp Viên Viên cổ quái.

Không lẽ là nhờ có Thánh Nhân chỉ đường sao?

Lúc này Cốc Tân Nguyệt đứng dậy, sắc mặt mang một chút hoang mang.

Mà chín cây cột đá vào thời khắc này hoàn toàn ngưng tụ.

Thánh Nhân chỉ đường, kết thúc! Nhưng lúc này Cốc Tân Nguyệt cũng không rời đi.

Vù… Hư không
 
Phong Thần Châu
Chương 2642: Thua thiệt lớn! Cái gì cũng không kiếm được.


“Hơi thở Thánh Nhân!”

Ánh mắt Tần Ninh hơi sáng lên.

“Hơi thở Thánh Nhân?”

Diệp Viên Viên không hiểu nói: “Có gì khác lực Thánh Nhân?”

“Rất khác!”

Tần Ninh giải thích: “Hơi thở Thánh Nhân với Thánh Nhân mà nói có hiệu quả ngưng tụ khí tức bản thân nhất định, mà đối với võ giả đại lục Vạn Thiên mà nói cảnh giới Thiên Nhân có thể lấy hơi thở Thánh Nhân củng cố biển linh thức của mình, gia tăng tốc độ đạt đến cảnh giới Vương Giả!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Diệp Viên Viên cũng sửng sốt.

Củng cố biển linh thức?

Rất thần kỳ! Biển linh thức ngoại trừ tự bản thân võ giả không ngừng đi tử nghiệm hội tụ, ổn định, còn có thể lấy ngoại lực để ổn định?

Lúc này Tần Ninh giùng giằng đứng yên, nhìn về phía hơi thở Thánh Nhân, nói: “Khí huyết và hồn phách của ta tổn thất nghiêm trọng, hơi thở Thánh Nhân này cũng có thể mang đến một chút hiệu quả ổn định cho ta thì ta cũng đi!”

Lời vừa dứt, Tần Ninh phi thân đi.

Vù… Chỉ là mới vừa đến cách cơ thể Cốc Tân Nguyệt một trăm mét, thân thể Tần Ninh trực tiếp bị bắn ngược, hắn phun ra một ngụm máu tươi.

Diệp Viên Viên lại một lần nữa đỡ lấy Tần Ninh.

“Chàng có sao không?”

Nhìn thấy sắc mặt Tần Ninh càng tái nhợt, Diệp Viên Viên đau lòng một trận, gương mặt nhanh chóng lạnh giá, mang theo mấy phần thương tiếc.

“Đáng chết!”

Tần Ninh tức giận! Lần này thật sự tức giận! Lại là trò quỷ của nữ chiến thần kia.

Cảm tình hơi thở Thánh Nhân nhiều như vậy, tất cả đều cho Cốc Tân Nguyệt một người độc hưởng?

Đây là muốn đẩy Cốc Tân Nguyệt đến cảnh giới Vương Giả sao?

“Khốn kiếp, Cốc Tân Nguyệt…”, Tần Ninh mắng.

“Hả?”

Diệp Viên Viên mặt đầy kinh ngạc.

“Không phải, ta mắng người khác!”

Tần Ninh lẩm bẩm: “Căm ghét ta công chiếm cơ thể ngươi? Đến lúc đó ta gieo giống cho ngươi, để ngươi tức chết!”

Hơi thở Thánh Nhân hóa thành giống như một con sóng, lúc này vây quanh bốn phía cơ thể Cốc Tân Nguyệt.

Lúc này Tần Ninh chỉ có thể giận dữ bất bình nhìn.

Ngược lại không phải là không có biện pháp.

Nhưng kiên quyết làm Nguyệt Nhi của mình bị thương thì không có lợi lắm.

Lúc này Tần Ninh ngồi bên đài đá, hắn giận dữ bất bình nhìn “Cốc Tân Nguyệt”.

Lần này, thua thiệt lớn! Bởi vì Huyết Viêm Linh Hoa giữa chừng bị thu lấy, dẫn đến tinh huyết chịu tổn hại, vẫn chưa tìm thấy linh dược để khôi phục khí huyết.

Kết quả lần này khí huyết hết rồi không nói, hồn phách cũng bị nuốt.

Tuy nói thần hồn Băng Hoàng còn có thể tiếp tục sinh trưởng từ bản nguyên.

Nhưng mạnh mẽ của hồn phách đến từ khí huyết.

Bây giờ khí huyết cũng thua thiệt đến đáng thương, thần hồn Băng Hoàng thì càng khó khôi phục.

Một là bởi vì Cốc Tân Nguyệt...

Tần Ninh thở dài nói: “Chủ ý ban đầu của ta là muốn làm một cao nhân, ta không cần ra tay bất cứ chuyện gì, đồ đệ phụ nữ bên cạnh trực tiếp ra tay”.

“Bây giờ chuyện gì cũng đích thân ra tay thì quá xấu hổ!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2643: Linh thức của Thiên Nhân không phân tán.


“Mất mặt…”, ngón tay Diệp Viên Viên nâng áo, nhẹ nhàng lau giọt mồ hôi trên trán Tần Ninh, nàng trấn an nói: “Nguyệt tỷ tỷ tấn thăng cũng có thể bảo vệ chàng mà, còn có ta nữa…”.

Tần Ninh nắm tay ngọc của Diệp Viên Viên, cười nói: “Vậy nói đến cùng vẫn là Viên Viên tốt nhất, khí chất lạnh băng, có một trái trái tim mềm mại!”

“Ta e rằng ta cảm thấy thứ mềm mại không chỉ là tim đâu?”

Diệp Viên Viên liếc nhìn Tần Ninh một cái.

Á?

Chàng đang nói cái gì?

Ta không nghĩ như vậy!

Thời gian dần dần trôi qua.

Từ từ hơi thở Thánh Nhân kia biến mất không thấy.

Vốn dĩ Địch Dung và Hình Thiên Phạt cũng chạy theo hơi thở Thánh Nhân đến.

Nhưng bây giờ hai thân ảnh đã chết, ngược lại đã giành được Cốc Tân Nguyệt.

Áo váy Cốc Tân Nguyệt bồng bềnh, thân ảnh nàng ta hạ xuống, giống như tiên nữ giáng trần.

“Chàng sao vậy?”

Cốc Tân Nguyệt giờ phút này nhìn về phía Tần Ninh, kinh ngạc nói.

Gương mặt Tần Ninh trắng bệch, nhưng đôi mắt lại ảm đạm không ánh sáng.

Rất kinh khủng.

“Không sao…”, Tần Ninh phất tay một cái, nói: “Đến tầng thứ mấy rồi? Biển linh thức bắt đầu hội tụ?”

“Ừ!”

Cốc Tân Nguyệt gật đầu nói: “Cường độ linh thức chín vạn mét, hội tụ biển linh thức quá khó khăn, nhưng may mắn luồng sức mạnh cuối cùng kia rót vào, ngược lại khiến biển linh thức của ta hội tụ, không khó khăn như vậy!”

Linh thức! Giống như nước mưa rơi xuống trời đất.

Đối với cảnh giới Thiên Nhân mà nói, linh thức yêu cầu không ngừng hội tụ, sau đó giải phóng.

Giống như cơn mưa lớn rơi từ trên trời xuống.

Mà cường độ linh thức càng cao, phạm vi mưa lớn rơi xuống càng lớn.

Mà chỗ mạnh của Vương Giả khi đạt đến cảnh giới Vương Giả, linh thức không còn phân tán.

Mà là bị võ giả trói buộc, thành tựu là biển linh thức.

Linh thức của Thiên Nhân không phân tán.

Linh thức Vương Giả lại tồn trữ trong biển linh thức liên tục không ngừng.

Cho nên Vương Giả đối với Thiên Nhân trời sinh có áp chế.

Mà cái gọi là cảnh giới Bán Vương chính là thời khắc ngưng tụ biển linh thức.

Thời điểm này linh thức Bán Vương cũng mạnh hơn một nước so với Thiên Nhân thất bộ.

Cường độ linh thức của Cốc Tân Nguyệt ở Thiên Nhân thất bộ, có thể lan truyền phạm vi đến chín vạn mét, có thể nói là vô cùng kinh khủng.

Nhưng sự hội tụ của biển linh thức là đường kính vạn mét.

Linh thức của Cốc Tân Nguyệt quá mạnh mẽ thì cần phải kìm lại, hội tụ biển linh thức sẽ vô cùng khó khăn.

Nhưng lần này duy trì hơi thở Thánh Nhân lại khiến cho Cốc Tân Nguyệt trực tiếp vượt qua bước này.

Trực tiếp Bán Vương! Linh thức dưới sự bao bọc của hơi thở của Thánh Nhân, bắt đầu thu nhỏ lại.

Đây đã đang đi trên con đường xưng Vương rồi.

Tần Ninh lẩm bẩm: “Cô ta vẫn thật tốt với nàng”.

“Ai?”

Cốc Tân Nguyệt sững sốt một chút, ngay sau
 
Phong Thần Châu
Chương 2644: “Nghe thì cũng rất xa…”


Đây là lần đầu tiên thấy Tần Ninh phồng má làm người mập (*).

(*) phồng má làm người mập: ý chỉ sĩ diện mà làm những việc để thể hiện năng lực của mình.

Nhưng có lẽ là Tần Ninh không muốn để cho Cốc Tân Nguyệt lo lắng mà thôi.

“Cảnh giới Bán Vương, không tồi…”

“Thời điểm cảnh giới Thiên Nhân, linh thức không ngừng tăng cường, mọi người cũng nói vạn mét là cực hạn, thực ra thì không phải vậy”.

“Nàng bây giờ phạm vi linh thức chín vạn mét, muốn ngưng tụ biển linh thức thì khí hơn chút, nhưng một khi biển linh thức thành, biển linh thức đường kính vạn mét so với Vương Giả tầm thường mạnh không chỉ gấp ba lần”.

Tần Ninh từ từ nói: “Cũng may biển linh thức giống như hồ, nàng hấp thu hơi thở Thánh Nhân thì cũng tương đường với hồ này, củng cố hàng rào, từng bước nén cái hàng rào này, ép đến vạn mét, Vương Giả sẽ thành!”

“Ừ!”

Cốc Tân Nguyệt cũng gật đầu một cái.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Viên Viên cũng không cần phải lo lắng, biển linh thức ba vạn mét của nàng vượt qua cảnh giới Thiên Nhân quá nhiều, chống lại Bán Vương cũng không sợ”.

“Bây giờ không mạnh bằng cũng không sao. Sau khi tấn thăng lên Vương Giả, biển linh thức vẫn có thể đề thăng”.

Lúc này Cốc Tân Nguyệt nói: “Biển linh thức là linh thức hội tụ, càng có lực tàn phá hơn!”

“Biển linh thức Vương Giả càng rộng, uy lực càng mạnh?”

“Phải cũng không phải!”

Tần Ninh từ từ nói: “Phạm vi biển linh thức càng rộng, thực lực Vương Giả càng mạnh là thật, nhưng trong biển linh thức, cường độ linh thức cũng sẽ lột xác, cho nên kết hợp lại nói mới đúng”.

“Biển linh thức càng rộng, cường độ linh thức càng cao, thực lực Vương Giả càng mạnh”.

“Cấp bậc Thiên Vương, biển linh hải đạt đến đường kính mười vạn mét!”

Mười vạn mét! Con số kinh khủng!

“Ta nhớ chàng đã từng nói qua biển linh thức của chàng đã từng đến trăm vạn thước, vậy mà vẫn chưa đột phá Thiên Nhân?”

“Cũng không phải là không đột phá, chỉ là không muốn đột phá mà thôi!”

Tần Ninh cười nói: “Biển linh thức trăm vạn mét, là ta cố ý làm, hy vọng lấy được tấn thăng viên mãn nhất”.

“Chỉ có điều lúc ấy lịch kiếp đến gần viên mãn, dù sao cũng chỉ là lịch kiếp đời thứ nhất, cho nên cũng từ bỏ rồi, trực tiếp lựa chọn tọa hóa, mở ra lịch kiếp đời thứ hai!”

Cốc Tân Nguyệt và Diệp Viên Viên đều gật đầu.

Con đường võ đạo của Tần Ninh e răng là con đường võ đạo tốt nhất.

Tần Ninh nắm rõ như lòng bàn tay đối với con đường của mình.

Nên đi ra sao đi như thế nào, trong lòng hắn hoàn toàn hiểu! Điểm này người khác không thể so sánh! Dựa theo bản thân Tần Ninh là tích lũy chín đời chín kiếp.

Hơn nữa hắn từng là Thần Đế vô địch của Thương Mang Vân Giới! Những điều này đều là trải qua quý báu của Tần Ninh.

“Thương Mang Vân Giới, Cửu Thiên Vân Minh!”

Diệp Viên Viên lẩm bẩm nói: “Nghe thì cũng rất xa…”

“Không xa!”

Tần Ninh cười một tiếng, nói: “Trên thực tế mười kiếp từ lúc bắt đầu đến giờ cũng chỉ đến trăm năm mà thôi, đã rất nhanh rồi…”

“Lúc nào ta cũng muốn… về nhà!”

“Nơi đó là nhà của ta, có các mẹ của ta, có các huynh đệ… các bạn của ta…”

“Các… mẹ?”

Diệp Viên Viên sửng sốt.

Cốc Tân Nguyệt ngày trước cũng đã kể về Tần Ninh cho nàng.

Tám vị! Nói như vậy, phụ thân của Tần Ninh có tám vị phu nhân?

Hai cô gái sửng sốt nhìn Tần Ninh, ánh mắt tràn đầy quan sát.
 
Phong Thần Châu
Chương 2645: Rốt cuộc ai thắng ai thua?


“Thiên hộ pháp chính là cái thế hào hùng cảnh giới Quy Nhất, Địa hộ pháp chính bá chủ một phương cảnh giới Vạn Nguyên…”

Tần Ninh lúc này, ánh sáng kiếm U Khô chợt lóe.

Sắc mặt Trương Lãnh run lên.

Những thứ này Tần Ninh đều biết?

Lúc này Trương Lãnh cảm thấy có chút hoảng.

Vậy làm sao bây giờ?

Làm sao đây!

Đột nhiên, Trương Lãnh cắn răng nói: “Thiên Đế các có hợp tác với Ma tộc trong lòng đất, cấu kết thế lực các phe của đại lục Vạn Thiên, chuẩn bị lãnh đạo Ma tộc dưới lòng đất tiến vào đại lục…”

“Không có ý nghĩa”.

Tần Ninh lúc này vừa dứt lời, một kiếm bổ ra.

Bùm…

Cơ thể Trương Lãnh lúc này nổ bể ra.

Tần Ninh bất đắc dĩ nói: “Điều ngươi nói, ta đều biết… cần ngươi có tác dụng gì?”

Với thực lực của Trương Lãnh, đảm nhiệm chức vị Thần Sứ ở Thiên Đế các cũng đúng.

Chỉ có điều bây giờ mà nói, tên này đã lâu không ở trong Thiên Đế các, hiểu biết chuyện trong đó thật sự rất ít.

Lúc này tay áo Cốc Tân Nguyệt tung bay, thân ảnh hạ xuống, đi tới bên cạnh Tần Ninh.

“Giải quyết rồi?”

“Ừm!”

Hơn mười vị Thanh Giáp Vệ cảnh giới Sinh Tử thôi, đối với Cốc Tân Nguyệt cũng không coi là phiền toái.

“Đi xem hai đồ đệ ngốc kia bây giờ như thế nào”.

Nghe đến đây, Cốc Tân Nguyệt cười một tiếng.

Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư…

Lần này chắc hẳn quá sức rồi.

Lúc này, ở một sơn cốc bên ngoài mười mấy dặm.

Bốn phía đã sớm đất bay đá sập, đất bị đánh ra thành nhiều vết nứt, trời đất cũng trở nên có phần mờ mịt.

Ba thân ảnh lúc này bị mấy chục người vây chính giữa.

Mà mấy chục tên Thanh Giáp Vệ, người cầm đầu chính là Trương Minh Ngọc.

Trương Minh Ngọc lúc này trên người cũng xuất hiện nhiều vết thương.

“Hắc hắc, tiểu tử thối, giao chiến bên kia kết thúc rồi!”

Thạch Cảm Đương lúc này toàn thân trên dưới trầy da sứt thịt, dáng vẻ thê thảm.

“Sư tôn ta chắc chắn đã g**t ch*t phụ thân ngươi, đợt lát nữa đến rồi, không ngược chết các ngươi, coi như ta thua!”

Đánh từ lúc mới bắt đầu, bên kia quả thật không có xuất hiện giao chiến gì.

Rốt cuộc ai thắng ai thua?

Trương Minh Ngọc nghĩ đến, lại đột nhiên lắc đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 2646: Ngươi chỉ mong ta chết?


Nhất định là phụ thân thắng.

Cảnh giới Âm Dương, linh cảnh Tụ Dương hậu kỳ, đối diện với Cốc Tân Nguyệt và Tần Ninh, phụ thân làm sao có thể thất bại?

Huống chi sau lưng phụ thật còn có người đó chống đỡ!

“Thạch Cảm Đương, có lẽ sư tôn ngươi đã chết rồi…”

Trương Minh Ngọc lạnh nhạt nói: “Chẳng lẽ ngươi không chuẩn bị lên đường giúp đỡ, cố gắng làm tròn bổn phận đồ đệ của ngươi?”

“Tiểu tử, còn cứng miệng”.

Thạch Cảm Đương hừm nói: “Lão tử không đánh ngươi kêu cha gọi mẹ, không phải là người!”

Thạch Cảm Đương vừa dứt lời, lại xông ra.

Thấy cảnh này, trong lòng Trương Minh Ngọc thầm mắng.

Hắn ta chính là cảnh giới Sinh Tử thất kiếp, nhưng Thạch Cảm Đương cũng chỉ là cảnh giới Sinh Tử tam kiếp.

Nhưng thằng nhãi này chính là một tên điên.

Đánh nhau căn bản người điên không cần mạng.

Lúc này Giang Bạch cũng bất đắc dĩ thở dài một tiếng.

Thạch Cảm Đương thật sự là một tên điên.

Chẳng trách Tần Ninh nói thằng nhóc này nên tự mình đột phá trong chiến đấu.

Thạch Cảm Đương bắt đầu chiến thì thật sự không cần mạng.

Nhưng là hết lần này tới lần khác Trương Minh Ngọc không g**t ch*t hắn ta.

Chỉ là đến bây giờ.

Trương Minh Ngọc khiêu khích như vậy, hắn ta và Lý Nhàn Như coi như cũng không dễ chịu.

Nhưng đối phương lại còn khá hơn cảnh giới Sinh Tử bát kiếp, cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp.

Hắn ta cũng không b**n th** như Tần Ninh, có thể coi thường cấp bậc, nói giết liền giết.

Tần Ninh đó là thực lực bản thân đủ vững chắc, cảnh giới Sinh Tử nhất kiếp có thể giải phóng ra uy lực của cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp.

Nhưng hắn ta không làm được.

“Lý Nhàn Ngư, ngươi tự cầu nhiều phúc!”

Lúc này Giang Bạch bất đắc dĩ nói: “Ngươi yên tâm, nếu ngươi chết, ta sẽ giúp ngươi…”

Nói đến chỗ này, Giang Bạch lại ngừng lại.

Giúp hắn ta làm gì?

Giống như đám người Lý gia đều đối tốt ở Thanh Vân tông.

Lý Nhàn Ngư không thành hôn.

Cũng không có con cái.

Hình như cũng không có gì phải quá lo lắng?

Nghe đến đây, Lý Nhàn Ngư lại nheo mắt.

Lý Nhàn Ngư hừm một tiếng, buồn bực nói: “Ngươi mới cẩn thận, bọn họ giết ngươi thì chẳng khác nào giết ba chúng ta, phải chết cũng là ngươi chết trước!”

Lời vừa dứt, lúc này Lý Nhàn Ngư xông ra.

Giang Bạch cạn lời.
 
Phong Thần Châu
Chương 2647: Rốt cuộc ai chết còn chưa biết!


Thằng nhóc này ngày thường nhìn im lìm không nói, khoảng thời gian này đi theo Tần Ninh, xem ra vẫn là bị ảnh hưởng không ít.

Ba người lúc này đối mặt mấy chục người, có thể nói là liều mạng giết.

Cùng lúc đó, trên một đỉnh núi bên sơn cốc.

Hai người Tần Ninh và Cốc Tân Nguyệt ngồi cùng nhau trên vùng nham thạch nhô lên, nhìn xuống dưới.

“Không ra tay?”

Cốc Tân Nguyệt kinh ngạc nói.

“Không cần thiết!”

Tần Ninh cười nhạt nói: “Không chết được”.

“Thạch Cảm Đương chính là Chiến thể trời sinh, không liều chết chiến đấu, cả đời này tên tiểu tử đó không có bao nhiêu triển vọng”.

“Tên tiểu tử Lý Nhàn Ngư kia, đồng lực mắt vãng sinh mạnh mẽ, linh khí phong phú, nhưng chính là thiếu kinh nghiệm thực chiến, phải mài giũa một chút, không thể nuôi hư!”

“Còn về Giang Bạch… thể chế dần dần biến mất, hắn ta cũng nên để cho bản thân chút huyết tính”.

Nghe thấy lời này, Cốc Tân Nguyệt gật đầu.

Tần Ninh dạy người, vẫn là chuẩn.

Hắn nhìn người rất chính xác.

Mình chỉ cần tin tưởng Tần Ninh là được!

Bên trong sơn cốc, chém giết càng ngày càng thảm thiết.

Lúc này, đám người đã bất chấp suy nghĩ, vì sao bên kia giao chiến kết thúc, bây giờ đều không ai tới.

Hai phe đều giết đến đỏ mắt.

“Trương Minh Ngọc, chịu chết đi!”

Thạch Cảm Đương giờ phút này cười to một tiếng.

Một búa bổ ra.

Búa Khai Thiên, rìu Trảm Thần đã được Tần Ninh đề luyện lần nữa, thăng cấp làm pháp khí.

Một búa này chém ra, Thạch Cảm Đương cũng không quan tâm đó là gì.

“Cùng chết!”

Trương Minh Ngọc lúc này cúc bị bức ép.

Bản thân là cảnh giới Sinh Tử thất kiếp, bị một cảnh giới Sinh Tử tam kiếp ép chật vật không chịu nổi, đi đâu nói phải trái đi?

Chết?

Rốt cuộc ai chết còn chưa biết!

Phụt…

Máu tươi
 
Phong Thần Châu
Chương 2648: “Bồi dưỡng mười ngày nửa tháng trước đi!”


Rìu Trảm Thần trong tay lại một lần nữa bổ ra…

Phụt…

Máu tươi phun trào, một cái đầu lâu bay lên trời.

“Ha ha…”

Thạch Cảm Đương lúc này ha ha cười lớn nói: “Hôm nay lão tử cảnh giới Sinh Tử tam kiếp chém cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp!”

“Đại lục Vạn Thiên này, thiên kiêu đệ nhất đương thời là sư tôn Tần Ninh ta, thiên kiêu đệ nhị chính là Thạch Cảm Đương ta, ha ha…”

Bụp…

Lời vừa dứt, Thạch Cảm Đương quỳ một chân trên đất, máu tươi ở ngực phun ra tí tách.

Trương Minh Ngọc đúng là bị hắn ta chém chết, nhưng một kiếm của thằng nhãi kia cũng gần như xuyên thủng ngực của hắn ta.

Soạt soạt soạt…

Nhất thời mười mấy thân ảnh lúc này vây giết đi lên.

Thạch Cảm Đương thấy cảnh này, búa rìu trong tay vẫn nắm chặt.

Đoàng đoàng đoàng...

Nhẹ nhàng vung lên.

Bốn phía, mười mấy thân ảnh cơ thể đột nhiên nổ bể ra, hóa thành sương máu.

Thạch Cảm Đương nhìn búa rìu trong tay mình.

“Ta mạnh như vậy à?”

“Nghĩ gì vậy?”

Một giọng nói vang lên bên tai.

“Sư tôn!”

Nhìn thấy Tần Ninh, Thạch Cảm Đương toét miệng cười một tiếng: “Lợi hại không?”

“Cũng được, chưa cho ta mất thể diện”.

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng, một vết kiếm ở ngực giống như cắt thân thể hắn.

“Tịnh Ma châu đâu?”

“Ăn hết rồi!”, Thạch Cảm Đương gãi đầu một cái.

“…”

Ngón tay Tần Ninh điểm nhẹ lên cơ thể Thạch Cảm Đương.

Từng khí mộc linh lúc này trượt vào vết thương của Thạch Cảm Đương.

Dần dần vết máu đáng sợ chỗ ngực của Thạch Cảm Đương khép lại, máu tươi không chảy ra nữa.

“Bồi dưỡng mười ngày nửa tháng trước đi!”

“Dạ!”

Thạch Cảm Đương cười hắc hắc.

Lúc này, hơn hai mươi Thanh Giáp Vệ còn sống lần lượt muốn chạy.

Nhưng Cốc Tân Nguyệt một người cũng không bỏ qua.

Hai người Giang Bạch và Lý Nhàn Ngư dần dần đi tới.

Lý Nhàn Ngư nhìn thấy Tần Ninh, trong lòng thở phào.

Hắn ta còn tưởng rằng Tần Ninh đã chết thật.
 
Phong Thần Châu
Chương 2649: Thủy cầu thứ nhất xuất hiện.


Dù sao bên trong kiếm U Khô ẩn chứa hơi thở Vương Giả thật, có thể hơi thở Vương Giả cũng không phải vô hạn đâu!

Phó các chủ Trương Lãnh là người dương thánh linh cảnh Tụ Dương hậu kỳ.

Suy cho cùng sư tôn chỉ là cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp…

Hả?

Hả?

Lý Nhàn Ngư nhìn Tần Ninh, không nhịn được dụi mắt một cái.

Không đúng!

Không phải cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp.

Đây là… cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp!

Lúc này Lý Nhàn Ngư ngẩn ngơ.

Sư tôn… đạt đến cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp?

Ba ngày trước vẫn chỉ là cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp…

Đây lại đề thăng?

“Ta đề thăng, kinh ngạc lắm sao?”, nhìn Lý Nhàn Ngư há hốc mồm, Tần Ninh cạn lời nói.

“Không…”

Giang Bạch lúc này nói: “Sau trận chiến này, có lẽ ta cũng sẽ đột phá”.

Tần Ninh nhìn sâu vào mắt Giang Bạch.

“Nếu đã như vậy, trước tiên cứ ở lại nơi này mấy ngày đi”.

“Ừ!”

Năm thân ảnh dừng lại bên trong sơn cốc.

Tần Ninh chữa thương cho Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư.

Giang Bạch tìm cho mình một sơn động bế quan.

Mười ngày trôi qua rất nhanh.

Đột nhiên hôm nay mặt trời rực rỡ chiếu trên cao.

Bên trong sơn cốc.

Một tiếng vù vù đột nhiên vang lên.

Ngay sau đó mấy người Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư nhìn thấy.

Bên trong sơn cốc, khí tức lưu động, linh khí lúc này giống như cá diếc dưới sông, lưu động, hội tụ, đi đến chỗ Giang Bạch.

Liên tục ở vị trí Giang Bạch, linh khí giống như một dòng sông.

Mà dần dần bên trong dòng sông kia tập trung càng ngày càng nhiều cá tôm.

Cũng không phải tôm cá thật sự, mà là linh khí hội tụ.

Giống như lúc này, Giang Bạch lấy linh khí hội tụ ra cảnh sắc dưới đáy sông.

Dần dần, dòng sông tách ra.

Ngay xau đó viên thứ hai… viên thứ ba…

“Thành rồi!”

Thạch Cảm Đương giờ phút này kinh ngạc nói: “Đây là Giang Bạch đang ngưng tụ âm khư!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2650: Đẹp hơn cả con gái.


“Ừm!”

Lúc này Tần Ninh cũng nhìn kĩ lại.

Dù sao Giang Bạch cũng không giống người thường.

Giang linh của sông Thiên Thượng.

Chuyển hóa thành hình người.

Âm khư chính là bước đầu tiên của võ giả đến với cảnh giới Âm Dương, lúc ở linh cảnh Hóa Âm, trong cơ thể tồn trữ linh khí ngưng tụ.

Bản thân võ giả, có thể là một đồ chứa, không ngừng tụ tập linh khí, thu nạp vào cơ thể.

Nhưng cơ thể tóm lại sẽ tới đạt cực hạn.

Mà lúc này, bên trong cơ thể ngưng tụ âm khư, cực hạn càng mở rộng.

Nhất đạo âm khư, có thể nói là một lần chồng lên.

Cửu đạo chính là cực hạn.

Từ cổ chí kim đều là như vậy.

Cho nên linh cảnh Hóa Âm chia làm bốn cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong.

Nhưng võ giả đạt đến cảnh giới này, chiến lực không chỉ nhìn vào cảnh giới, còn phải nhìn vào số lượng âm khư.

Nhất đạo âm khư, linh khí gấp bội.

Hai đạo âm khư, vậy thì nhân đôi.

Cửu đạo âm khư, linh khí hơn chín lần, hơn nữa lượng thay đổi sẽ dẫn đến biến chất.

Thật sự nếu tụ tập được người cửu đạo âm khư, linh khí nền tảng nhất bộc phát, cũng mạnh hơn gấp mấy lần so với võ giả nhất đạo âm khư.

Cho nên hai bước linh cảnh Hóa Âm và linh cảnh Tụ Dương của cảnh giới Âm Dương là cảnh giới đặc sắc nhất.

Võ giả vượt cấp chém giết khắp nơi.

Ở cấp cảnh giới này, cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong không còn quyết định căn bản nhất sức chiến đấu.

Âm khư cũng quan trọng nhất.

Lúc này, Giang Bạch đạt đến linh cảnh Hóa Âm sơ kỳ.

Âm khư đang không ngừng tụ tập.

Cuối cùng đạt đến bảy cái thì dừng lại.

Lúc này bên trong sơn cốc, hơi thở linh khí dâng trào, từ từ biến mất.

Thậm chí, Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Như cũng cảm giác được, cơ thể nhận được lợi ích cực lớn.

Không lâu sau, Giang Bạch từ trong sơn cốc đi ra.

Một bộ áo trắng, tóc dài tung bay, vẫn khiến người ta cảm thấy vẻ đẹp không hề yêu dị.

Rất đẹp.

Đẹp hơn cả con gái.

Nhưng so với vẻ đẹp của Đạo Thiên Hành khiến người ta cả giác yêu dị không giống nhau.

Đạt đến linh cảnh Hóa Âm, loại cảm giác này khiến người ta nhận thức càng hiểu hơn.

“Thành rồi?”

“Ừ!”

Giang Bạch gật đầu nói: “Xem ra, chiến đấu nhiều hơn vẫn là có ích”.

Tần Ninh cười nói: “Đi theo ta sẽ
 
Phong Thần Châu
Chương 2651: Thanh Ninh các chính là như vậy!


Đúng là đề thăng không ít.

Thạch Cảm Đương đạt đến cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp!

Lý Nhàn Ngư đạt đến cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp.

Tốc độ như vậy không tính là chậm.

Năm thân ảnh lúc này lại xuất phát.

Đại bàng Chỉ Phong lại bay lên không trung.

Đi đến Thanh Ninh các…

Đại lục Thương Lan.

Trong đại lục Vạn Thiên, một đại lục nòng cốt duy nhất.

Nơi này tụ tập vô số thiên tài anh tuấn.

Cũng sản sinh ra nhiều nhân vật truyền kỳ bất hủ.

Càng có các tin đồn về rất nhiều cường giả khiến người ta nói chuyện say sưa.

Ước chừng tám vạn năm trước, Thanh Vân Thiên Nhân, xuất thế ngang trời, thành tựu một đời Vân Vương, lập nên Thanh Ninh các.

Đại lục Thương Lan miễn cưỡng phân thành Ngũ Lan.

Mà Trung Lan.

Thanh Ninh các làm bá chủ, không ai dám trêu chọc!

Thanh Ninh các!

Tọa lạc tại thủ phủ đại lục Trung Lan.

Thanh Ninh các lớn như vậy, diện tích vạn mẫu, nằm trên một bình nguyên.

Không có dựa vào bất kỳ một vùng núi cao hiểm trở nào.

Cứ đứng lẳng lặng sừng sững trên bình nguyên.

Đình đài lâu các san sát, từng cường giả khí tức mạnh mẽ, võ giả đi đi lại lại.

Nơi này là Thanh Ninh các.

Thanh Ninh các Vân Vương lập nên.

Đây chính bảo vệ lớn nhất khiến cho Thanh Ninh các tọa lạc nơi đây, bốn phương tám hướng, không có bất kỳ phòng ngự, nhưng lại không ai dám trêu chọc.

Đây chính là nội tình của Thanh Ninh các.

Thỏi vàng của ăn mày đặt trên phố lớn, mọi người sẽ tranh nhau cướp.

Nhưng vàng của một vị Đế vương đặt trên phố lớn, ai dám động?

Thanh Ninh các chính là như vậy!

Đứng sừng sững ở vùng đất bốn phía không có bất kỳ hiểm trở, Thanh Ninh các không ngừng phát triển lớn mạnh, không có thành tường cố định, đường phố cũng thông bốn phương tám hướng.

Đây chính là vùng đất của bá chủ Trung Lan!

Lúc này năm thân ảnh xuất hiện bên ngoài Thanh Ninh các.

Thạch Cảm Đương toét miệng cười nói: “Lần thứ hai tới!”

“Con và Cốc sư nương vẫn ở Bắc Ninh các đợi. Sau đó cách một khoảng thời gian, trở về chuyến Cửu U, tìm tin tức của người”.

“Về sau biết người an toàn rồi, còn buồn bực sao người không tới tìm chúng con”.

Thạch Cảm Đương rất xúc động nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 2652: “Ngươi biết vị đứng trước mắt ngươi…”


Tần Ninh nhìn Thanh Ninh các rộng lớn, cười nói: “Cuối cùng đã xuất hiện một người không khiến ta mất mặt rồi”.

Mấy người trố mắt nhìn nhau.

Nói đến đây, thật đúng.

Thanh danh bên ngoài ngày xưa Tần Ninh ở đại lục Vạn Thiên, chỉ có duy nhất một đồ đệ chính là Dương Thanh Vân.

Ngược lại Dương Thanh Vân có không ít đồ đệ có.

Còn về vị Phong Vương Lý Nhất Phong kia, giống như đồ đệ và con trai của Tần Ninh vậy.

Dương Thanh Vân chính xác là một dòng dõi của Tần Ninh, là một người xuất sắc nhất.

“Đi!”

Lúc này Tần Ninh bước đến bên ngoài cửa lớn Thanh Ninh các.

Bốn phương tám hướng đều có cửa lớn, đệ tử canh phòng cũng rất nghiêm ngặt.

“Đứng lại, người nào, đến từ đâu?”

Một tên đệ tử lúc này ngăn cản năm người Tần Ninh.

“Phó các chủ Cốc Tân Nguyệt của Bắc Ninh các!”

Cốc Tân Nguyệt lấy lệnh bài ra.

Đệ tử kia sau khi kiểm tra, gật gật đầu nói: “Chư vị xin đừng tiến vào bên trong các”.

“Vì sao?”

Cốc Tân Nguyệt nghi ngờ nói.

Nàng thân là phó các chủ Bắc Ninh các, nhưng có quyền tiến vào bên trong các!

Đệ tử giữ cửa kia nghiêm túc nói: “Mấy ngày trước bên trong các xuất hiện gian tế, hỏi dò tin tức tổng các chủ, bị mấy vị Thanh Vân Vệ đại nhân bắt được, phát hiện là gian tế Thiên Đế các!”

“Cho nên bây giờ, đệ tử phân các không thể tiến vào trong tổng các!”

“Phó các chủ cũng không được?”

Đệ tử kia lại nói: “Phó các chủ đương nhiên có thể, nhưng những người khác không được!”

Ý tử đệ tử rất rõ, Cốc Tân Nguyệt có thể dựa vào thân phận tiến vào bên trong các, nhưng bốn người Tần Ninh không được.

Thạch Cảm Đương không phục nói: “Ngươi biết vị đứng trước mắt ngươi…”

“Im miệng!”

“Dạ!”

Thạch Cảm Đương lập tức im miệng.

Tần Ninh cười nói: “Nếu đã như vậy, chúng ta tiến vào khu vực bên ngoài các ở đi”.

Cốc Tân Nguyệt gật đầu.

Hơn nữa hai bên đường phố, cửa tiệm, cửa hàng, khắp nơi đều vô cùng náo nhiệt.

Thạch Cảm Đương cười nói: “Sư tôn, tên tiểu tử Thanh Vân kia những năm nay phát triển khá tốt, bên ngoài Thanh Vân các, người ở là các đệ tử, còn có người nhà. Các đệ tử tu hành, người nhà buôn bán, dù sao cũng phải ăn cơm mà!”

“Bên trong các thì tương đối nghiêm túc, là tông môn tụ thế hoàn toàn!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2653: Thiên Đế các dám!


“Hơn nữa ở nơi này, dựa vào thân phận miễn phí ăn ở!”

“Tốt như vậy sao?”, cặp mắt Lý Nhàn Ngư sáng lên.

“Đương nhiên!”

Thạch Cảm Đương cười nói.

Hai người này kẻ xướng người hoạ, mấy ngày nay ở cùng một chỗ, ngược lại có một loại cảm giác cấu kết với nhau làm việc xấu.

“Tìm một chỗ ở trước đã!”

“Dạ!”

Tiến vào bên ngoài các một hồi lâu đã tìm được một tiểu lâu, Cốc Tân Nguyệt dựa vào lệnh bài phó các chủ của Bắc Ninh các, đi vào ở đó.

Tiến vào trong phòng, Tần Ninh ngồi xếp bằng định tọa.

Cốc Tân Nguyệt không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.

Dần dần Tần Ninh tỉnh dậy.

“Sao thế?”

“Thật là to gan!”

Tần Ninh cười một tiếng.

“Chuyện gì vậy?”

“Người của Thiên Đế các tay chìa ra cũng thật dài, vậy mà đã đưa người trà trộn vào trong Thanh Ninh các”.

Cốc Tân Nguyệt nghe vậy cũng ngây ra.

Cốc Tân Nguyệt ngẩn ra.

Làm sao Tần Ninh phát hiện ra?

“Gần đây ta cũng vừa mới phát hiện ra, người của Thiên Đế các nếu như có tiếp xúc với Ma tộc trong lòng đất sẽ nhiễm một tia ma khí, gần đây ta có thể cảm nhận thấy những ma khí kia…”

“Vừa nãy trên đường ta đã cảm nhận được mấy chục người…”

Mấy chục người!

Đó chính là một con số kinh khủng.

Dù sao vừa nãy bọn họ ở bên ngoài các, cũng chỉ là đi trên một con đường.

“Thanh Ninh các thành lập ở đây, chính là vì tâm trái đất tồn tại thông đạo Ma tộc”.

“Xem ra tin tức Thanh Vân bị thương đã truyền ra, người cũng Thiên Đế các cũng đã biết, lúc này nổi lên suy nghĩ không đứng đắn”.

“Đánh sập Thanh Ninh các, Thiên Đế các có thể làm chủ nơi đây, đến lúc đó, trên mặt đất là Thiên Đế các, dưới mặt đất là Luyện Ngục Ma…”

Nghe được nhưng lời này của Tần Ninh, Cốc Tân Nguyệt chỉ cảm giác suy nghĩ tỉ mỉ thì thật kinh khủng.

Nếu thật sự Thiên Đế các đối phó với Bắc Ninh các.

Chuyện này căn bản không ai nghĩ tới.

Bởi vì Thanh Ninh các phát triển tám vạn năm, sớm đã ăn sâu bén rễ.

Các thế lực lớn vùng Ngũ Lan cũng không so được với Thanh Ninh các lớn mạnh.

Ai dám đối phó với Bắc Ninh các?

Thiên Đế các dám!

“Vậy làm sao bây giờ?”

Cốc Tân Nguyệt không nhịn được nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 2654: "Đã vậy thì đến Phong Tuyết lâu đi!"


“Ta chỉ có thể phân biệt ra được người tiếp xúc qua với Ma tộc, như vậy không đủ…”

Lúc này, ngón tay Tần Ninh gõ trên mặt bàn, chầm chậm nói: “Nhất định phải nhổ tận gốc mới được”.

An nguy của Thanh Ninh các, hắn cũng không quan tâm.

Chỉ là chuyện này nếu liên quan đến Thanh Vân…

Hắn cũng không muốn đệ tử trung thành duy nhất của mình bị ức h**p.

“Gọi ba người bọn họ tới!”

Tần Ninh chầm chậm nói: “Lần này nghĩ cách tận diệt!”

“Nếu Thiên Đế các dám phái người tiến vào thâm nhập bên trong Thanh Ninh các, vậy thì cần có cách liên lạc lẫn nhau, kéo ra một đường, dẫn ra một tấm lưới, bắt người cầm tấm lưới đó là được!”

Khóe miệng Tần Ninh nhếch lên: “Trò chơi trốn tìm, hồi nhỏ chơi không ít!”

Cốc Tân Nguyệt gật đầu.

Nhận lấy công việc, Tần Ninh phân công Giang Bạch, Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư tách ra đi làm.

Ba người vốn là những khuôn mặt lạ lẫm bên ngoài các.

Trong các ngoài các lay động cũng sẽ không hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Tần Ninh thì dẫn Cốc Tân Nguyệt đi dạo quanh ngoài các, giống như đôi vợ chồng trẻ, tới đất này giống như giải sầu, nhàn nhã tự tại.

Cứ như vậy gần mười ngày.

Hôm nay Tần Ninh tụ tập ba người lại.

“Tìm được điểm giống nhau chưa?”

Tần Ninh nhìn Giang Bạch, Lý Nhàn Ngư và Thạch Cảm Đương nói.

Mười ngày nay, Tần Ninh để ba người bọn họ chia ra đi theo mười mấy người.

Những người đó đều là cường giả cảnh giới Sinh Tử.

Chính là để nhìn một chút xem mấy người này rốt cuộc có điểm gì giống nhau.

“Tìm được rồi!”

Giang Bạch nghiêm túc nói: “Bảy người ta truy lùng, cách ba ngày sẽ không cùng một thời điểm đi đến một chỗ!”

“Người con truy lùng cũng vậy!”

“Con cũng vậy!”

Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư vội vàng nói

Ba người lúc này ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi.

“Phong Tuyết lâu!”

Gần như ba người đồng thời mở miệng.

Tần Ninh nghe thế, khẽ gật đầu.

"Nếu nói như vậy thì Phong Tuyết lâu này khá thú vị đó chứ!"

"Đã vậy thì đến Phong Tuyết lâu đi!"

Nghe thế, đôi mắt Thạch Cảm Đương sáng ngời.

Lý Nhàn Ngư lo lắng hỏi: "Sư tôn, nếu bọn
 
Phong Thần Châu
Chương 2655: Cảnh giới Quy Nhất, anh hùng cái thế!


"Vả lại, chúng ta đến đánh nhau thì người của nội các đương nhiên sẽ biết, đến lúc đó tập trung hết lại đây mới náo nhiệt".

"Hơn nữa, bây giờ nếu nói với bọn họ, rồi lỡ như lộ tin tức ra ngoài, biết đâu có thành viên cấp cao trong nội các là gián điệp của Thiên Đế các thì sao?"

Hắn ta dứt lời, Lý Nhàn Ngư nghe thế gật đầu tán thành.

Thạch Cảm Đương nói đúng.

"Được rồi, xuất phát thôi!"

Tần Ninh cười bảo: "Võ giả đã tiếp xúc với Ma tộc, tệ gì cũng phải là cảnh giới Sinh Tử, Thần Sứ của Thiên Đế các mới có đủ tư cách đó!"

"Bây giờ bắt gọn nhóm Thần Sứ đó thì có thể kéo theo một đám người dưới trướng bọn họ".

"Còn về phần người phía trên là ai, vào Phong Tuyết lâu, chúng ta tự khắc sẽ biết".

Năm người lần lượt đi ra.

Phong Tuyết lâu!

Thiên Đế các, một tòa tửu lâu khá nổi tiếng ở ngoại các.

Lúc này, năm người đã đến.

Chưởng quỹ đi ra tiếp đón nhiệt tình.

Thạch Cảm Đương làm bộ tùy tiện, hô lớn: "Chưởng quỹ đâu, dọn hết rượu thơm và món ngon lên đây, đừng hòng lấy thịt huyền thú cấp thấp qua mặt chúng ta, lấy thứ gì đó quý giá chút đi!"

Đến cảnh giới như bọn họ thì ăn nửa bữa cơm chẳng có tác dụng gì.

Thế nhưng có một vài huyền thú hùng mạnh có thịt rất ngon và ăn chúng sẽ mang đến rất nhiều ích lợi đối với việc tu hành.

Chưởng quỹ cười hùa theo nói: "Khách quan, muốn uống rượu ngon, ăn thịt ngon thì phải bỏ linh thạch ạ!"

"Chúng ta ăn cơm ở Thanh Ninh các, lẽ nào còn quỵt nợ được à?", Thạch Cảm Đương phất tay nói tiếp: "Yên tâm đi, chúng ta không quỵt nợ đâu".

Chưởng quỹ gật đầu.

Lúc này, Tần Ninh cười nói: "À mà chưởng quỹ này, làm sao chúng ta biết được ngươi không dối tai lừa mắt chúng ta đây?"

"Sao có thể chứ?"

Chưởng quỹ cười nói: "Tại hạ họ Đới, ở ngoại các của Thiên Đế các, Phong Tuyết lâu rất có tiếng tăm".

"Phong Tuyết lâu này là sản nghiệp dưới trướng của đại nhân Phục Thanh Phong, một trong mười hai thành viên Thanh Vân Vệ của Thanh Ninh các chúng ta!"

"Nếu chúng ta lơ là, đại nhân Phục Thanh Phong sẽ không để yên cho chúng ta, thế nên chúng ta nào dám lừa gạt khách quan chứ!"

"Vậy à?"

Tần Ninh gật đầu vừa ý.

Chưởng quỹ vừa rời đi, Cốc Tân Nguyệt nói khẽ: "Trong Thanh Ninh các có một vị Các chủ, bốn vị phó Các chủ, mười hai tên Thanh Vân Vệ".

"Bốn vị phó Các chủ đều ở cảnh giới Thiên Nhân, mà nghe nói rằng mười hai Thanh Vân Vệ đều ở cảnh giới Quy Nhất và cảnh giới Vạn Nguyên".

"Tên Phục Thanh Phong này ắt hẳn là cảnh giới Quy Nhất..."

Thế nhưng, hắn không đưa ra kết luận mù quáng, dù sao Phục Thanh Phong cũng là người của Thiên Đế các.

Suy cho cùng, đây chỉ là một cái tửu lâu của hắn ta thôi.

Chẳng bao lâu sau, từng món ăn mỹ vị lần lượt được dâng lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 2656: "Đới chưởng quỹ!"


Lý Nhàn Ngư thấy cản bàn tràn đầy món ngon của lạ, bèn ch** n**c miếng ròng ròng.

Trông ngon thật đấy!

"Ăn đi!", Tần Ninh nói.

"Ăn được thật sao?"

"Nói nhảm gì thế!"

Thạch Cảm Đương vỗ đầu Lý Nhàn Ngư, mắng: "Bảo ngươi ăn thì cứ ăn đi, hỏi nhiều vậy để làm gì?"

Lý Nhàn ngư nghe vậy, cuối cùng nhịn không nỗi nữa, nhanh chóng cắm cúi ăn.

Sau khi ăn uống no say, cả hai hứng khởi vỗ bụng.

"Ăn no chưa?"

"Rồi ạ!"

Tần Ninh mỉm cười tủm tỉm nói: "Tốt lắm, Tiểu Thạch Đầu, nhổ mấy cọng tóc xuống đây!"

"Hả?"

Thạch Cảm Đương sửng sốt.

"Hả cái gì mà hả?"

"À, vâng ạ!"

Thạch Cảm Đương nhanh nhẹn nhổ xuống mấy cọng tóc.

"Ném vào trong bát đi!"

"Vâng!"

Lần này Thạch Cảm Đương không dám nhiều lời.

Hắn ta quăng ngay mấy cọng tóc vào bát.

Sau đó, Tần Ninh cầm lấy một cái thìa, khuấy đều.

"Gớm quá đi...", Lý Nhàn Ngư không nhịn được bèn nói: "Thạch Cảm Đương, ngươi nên gội đầu rồi đó, nước đen kịt luôn..."

"Ngươi ngậm miệng lại đi, ta đây là chuẩn bị đặc biệt để phối hợp với màn diễn của sư tôn".

Vẻ mặt Lý Nhàn Ngư tràn ngập sự ghê tởm.

Tên này thật sự không biết xấu hổ.

"Đới chưởng quỹ!"

Lúc này, sắc mặt Tần Ninh lạnh lùng, đứng dậy hô.

"Đây là hàng thật giá thật mà ngươi nói hả?"

Tần Ninh chỉ tay vào nồi canh, rồi tức giận nói: "Các người cho chúng ta ăn canh tóc hả? Đây là cách Phong Tuyết lâu làm ăn à?"

Hắn vừa dứt lời, Đới chưởng quỹ vừa tới, lại gần thấy thế liền thay đổi sắc mặt.

Thế nhưng, Đới Chưởng quỹ vẫn không nôn nao không hèn mọn, nói: "Thưa khách quan, sợi tóc này có phải là các vị tự thả vào không?"

"Ngươi nói cái mẹ gì vậy hả!"

Thạch Cảm Đương tức tối mắng to.

"Phải vậy không?"

Đới chưởng quỹ vẫn bình tĩnh như cũ, nói tiếp: "Đầu bếp cửa tửu lâu chúng ta đều là võ giả, hơn nữa bọn họ còn mặc trang bị chuyên môn, nên không thể có chuyện rụng tóc vào đồ ăn!"

Ngay lập tức có vài tên võ giả bước ra từ phía sau.

Nhìn kỹ, bọn họ đều là cao thủ cảnh giới Sinh Tử.
 
Phong Thần Châu
Chương 2657: Phong Tuyết lâu không thể bị điều tra!


Quả nhiên, Phong Tuyết lâu này không tầm thường.

Tần Ninh cười nhạo nói: "Bảo ta vu oan các người à? Ta đây còn khinh thường chơi mấy trò ăn vạ đó!"

"Hôm nay, nếu ngươi không cho chúng ta lời giải thích thỏa đáng thì ta sẽ đập nát Phong Tuyết lâu của ngươi!"

"Ngươi dám!"

"Ngươi cứ thử xem ta có dám làm vậy hay không!"

Tần Ninh vung tay lên.

Giang Bạch từ từ bước ra.

Sau đó, hắn ta tung ra một quyền.

Trong chốc lát, vài tên hộ vệ ở đây bị Giang Bạch thong dong đánh bại.

Đới chưởng quỹ tái mét.

Lúc này, bên trong tửu lâu có vài vị thực khách thấy gai mắt cảnh này bèn đứng dậy.

"Vị công tử này, các vị gây chuyện ở đây thì chỉ sợ là, đứng thẳng đi vào rồi lại nằm ngang đi ra đấy!"

"Liên quan quái gì đến ngươi?"

Người nói chuyện kia nghe thấy câu trả lời của Tần Ninh, bèn khịt mũi nói: "Đắc tội Phong Tuyết lâu chính là đắc tội một trong mười hai thành viên Thanh Vân Vệ, đại nhân Phục Thanh Phong, cơn tức giận của vị đại nhân ấy rất kinh khủng..."

"Thì liên quan gì tới ta!"

Tần Ninh lặp lại lời nói.

Hắn vừa nói vậy, sắc mặt đám người ở đây đều trở nên kỳ lạ.

Câu trả lời này... ừ thì không có gì sai!

Tần Ninh nói tiếp: "Ta mặc kệ đây là địa bàn của ai, trong đồ ăn xuất hiện rác gì đó thì các người phải chịu trách nhiệm, còn định đánh khách nữa à?"

"Cứ thử xem!"

Nghe vậy, sắc mặt Đới chưởng quỹ trở nên u ám.

Từ trước đến giờ, chưa từng có ai dám can đảm ăn vạ Phong Tuyết lâu.

Thế mà, năm người này lại dám gây rối trên địa bàn Phong Tuyết lâu.

Đúng là những kẻ không biết trời cao đất dày.

"Người đâu, mau bắt lấy bọn họ, rồi dẫn đến Chấp Pháp đường của Thanh Ninh các".

"Các người bắt thử đi!"

Lúc này, Thạch Cảm Đương diễu võ dương oai nói: "Nếu các người dám bắt chúng ta, thì chúng ta sẽ nhờ Chấp Pháp đường đến điều tra Phong Tuyết Lâu của các người, xem thử xem các người có làm ăn đường đường chính chính hay không, món ăn phục vụ thực khách là đồ ăn hay là thuốc độc!"

Hắn ta vừa dứt lời, sắc mặt của Đới chưởng quỹ thay đổi.

Không thể để người của Chấp Pháp đường đến Phong Tuyết lâu!

Phong Tuyết lâu không thể bị điều tra!

Chứng kiến dáng vẻ hốt hoảng của Đới chưởng quỹ.

Khóe miệng Tần Ninh khẽ nhếch.

Suốt ba ngày qua, hắn phái ba người Giang Bạch theo dõi sát sao những kẻ hắn phát hiện ra là người của Thiên Đế các.

Căn cứ vào đó, hắn dám cá trên lầu của Phong Tuyết lâu chắc chắn có
 
Phong Thần Châu
Chương 2658: “Giết bọn họ!”


Hôm nay, Tần Ninh muốn làm cho chuyện này càng lớn càng tốt!

Hạ quyết tâm, Tần Ninh nhìn mọi người xung quanh.

“Ai dám ra tay?”

Sắc mặt của Đới trưởng quỹ lập tức thay đổi, cuối cùng hắn ta cắn răng nói: “Bắt lấy bọn chúng cho ta!”

Lúc này, Giang Bạch từng bước bước lên phía trước.

Khí tức bộc phát.

Quanh thân thể Giang Bạch xuất hiện một cỗ khí tức cường đại khiến cho kẻ khác kiêng kị.

Linh cảnh Hoá Âm sơ kỳ!

Một người âm thánh!

Sắc mặt của Đới trưởng quỹ lập tức thay đổi.

Chuyện này nếu như làm lớn sẽ dẫn người của chấp pháp đường Thanh Ninh các tới đây, đến lúc đó Phong Tuyết lâu sẽ gặp nguy hiểm.

Bên trong những người đó…

Đới trưởng quỹ đột nhiên mở miệng.

“Dừng tay!”

Lúc này, Đới trưởng quỹ nhìn về phía năm người Tần Ninh nói: “Năm vị khách quý, chuyện này, Phong Tuyết lâu nhận sai!”

“Đây là một vạn linh thạch, xem như là chúng ta bồi thường cho các vị, không biết ý các vị thế nào?”

Thái độ thay đổi một trăm tám mươi độ.

Giờ phút này, Tần Ninh lại mỉm cười.

“Không được!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Dám cho bọn ta uống canh nóng có tóc người, hôm nay, bọn ta chính là muốn đập nát Phong Tuyết lâu này của các ngươi!”

Rầm…

Cửa lớn của Phong Tuyết lâu trực tiếp đóng lại.

Tần Ninh nhìn bốn phía rồi nói: “Phá cho ta!”

Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư lập tức ra tay.

Sắc mặt Đới trưởng quỹ trở nên lạnh lẽo.

Mấy tên khốn này không sợ chết hay sao?

“Giết bọn họ!”

Đới trưởng quỹ khẽ quát một tiếng.

Nhưng mà có hai vị người âm thánh Cốc Tân Nguyệt và Giang Bạch ở đây, hơn mười tên cảnh giới Sinh Tử đang lao ra kia sao có thể được như ý?

Âm thanh rầm rầm không ngừng vang lên bên trong Phong Tuyết lâu.

Giờ phút này, cả Phong Tuyết lâu đã trở nên vô cùng hỗn loạn.

Rầm…

Lúc này, một tiếng âm thanh trầm đục vang lên.

Đới trưởng quỹ mặt mũi bầm dập, quỳ rạp trên mặt đất.

Tần Ninh khom lưng nhìn Đới chưởng quỹ.

“Hôm nay, ta nhất định đập nát Phong Tuyết lâu!”

“Dám để cho bản công tử uống canh nóng có tóc người, cho dù các chủ Thanh Ninh các của các ngươi có đến đây thì ta cũng đánh!”

“Vị bằng hữu này!”

Lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên.

Phía trên tầng hai của Phong Tuyết lâu.
 
Phong Thần Châu
Chương 2659: “Láo xược!”


Một bóng người đang nhìn xuống tầng một, mỉm cười nói: “Tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, vị bằng hữu này cớ gì phải làm thế? Đâu cần phải nặng tay như vậy đâu?”

Bóng dáng đó chậm rãi đi xuống, bước đi thong thả.

Một thân áo dài màu tím, tóc dài được buộc cao, phía trước đeo một chiếc ngọc bội màu xanh biếc, trang phục cực kỳ sang trọng.

“Tại hạ là Thuỷ Thuận Anh!”

Người thanh niên khẽ mỉm cười, dáng vẻ nho nhã lễ độ.

“Ngươi đang tính làm cái gì vậy?”

Đột nhiên, Tần Ninh cười lạnh nói: “Ta muốn làm gì thì làm thôi, bản công tử làm việc, ngươi có tư cách gì mà xen vào?”

Tần Ninh vừa dứt lời, không khí đã trở nên lạnh lẽo.

“Láo xược!”

Nhất thời, hai bóng người từ tầng hai nhảy xuống, lao thẳng đến chỗ Tần Ninh.

Thế nhưng Tần Ninh vẫn đứng im tại chỗ.

Lúc này, Giang Bạch hừ một tiếng rồi trực tiếp ra tay.

Bịch bịch…

Hai người kia nhanh chóng lùi lại, kêu lên đau đớn.

Giang Bạch cũng thu tay, trở về vị trí.

Linh cảnh Hoá Âm!

Người thanh niên này không đơn giản.

Vậy mà có hai linh cảnh Hoá Âm đi theo giúp đỡ!

Cấp bậc linh cảnh Hoá Âm chính là người âm thánh, ở đại lục Vạn Thiên có thể được tôn là thánh nhân, thân phận và địa vị ấy hoàn toàn không phải bàn đến.

Người như vậy ở Bắc Lan có thể coi là nhân vật vô địch.

“Thú vị!”

Tần Ninh từng bước lùi về sau, hạ người trên ghế thái sư, tay cầm hồ lô bên hông, ngửa cổ uống một ngụm rượu, dáng vẻ vô cùng phóng khoáng.

Lúc này nếu có thêm một cây quạt thì tốt rồi!

Sẽ giống như con ông cháu cha quần áo lụa là.

“Sư tôn, nóng không?”

Bấy giờ, Thạch Cảm Đương lại đột nhiên đưa cho Tần Ninh một cây quạt.

Tần Ninh vui vẻ nhận lấy, hắn cầm quạt nhẹ nhàng phẩy phẩy.

Rất thích hợp với dáng vẻ công tử ăn chơi trác táng, quần áo lụa là.

Thạch Cảm Đương cung kính hành lễ.

Lý Nhàn Ngư đứng ở một bên bội phục sát đất.

Nhắc đến nịnh nọt, quả thực là Thạch Cảm Đương bỏ xa hắn ta cả mười con phố!

“Thuỷ Thuận Anh phải không? Bản công tử có quen biết ngươi sao?”

“Ngươi tới đây ăn cơm, chuyện này không liên quan đến ngươi, không làm ta hài lòng, ta sẽ không đi!”

Tần Ninh bày ra dáng vẻ kênh kiệu hất hàm sai khiến, hắn cười nói: “Hôm nay, Phong Tuyết lâu làm cho bản công tử không vui, bản công tử muốn phá huỷ nó!”

Sắc mặt của Thuỷ Thuận Anh có chút kinh sợ.

Người thanh niên này không đơn giản.

Bên người lại có hai vị cảnh giới Hoá Âm đi theo, một nam một nữ, thực lực rất cường đại.

Nhưng mà tại sao hắn ta lại chưa bao giờ gặp qua kẻ này?

“th* t*c? Ngươi cút sang một bên đi, bản công tử th* t*c thì sao, ngươi có thể làm gì được ta?”

“Sự việc ngày hôm nay, ai nhúng tay vào đều phải chết!”

“Vậy nếu bản công tử vẫn cố tình muốn nhúng tay vào thì sao?”, Thuỷ Thuận Anh cười nhạt nói.
 
Back
Top Dưới