Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2620: Đây không phải là đối xử khách khí.


Một bóng người lúc này đứng ngay trước mặt Tần Ninh, mặc đồ xanh, khí độ vô song.

Một tay chậm rãi lui về, mắt sáng như đuốc nhìn Trương Lãnh.

“Các chủ!”

Nhìn người mới tới, Trương Lãnh chắp tay, cúi người nói: “Tần Ninh công tử là khách quý, thuộc hạ biết, nhưng Tần Ninh công tử quá vô lý...”

“Thế à?”

Dương Tử Hiên lúc này nhìn Trương Lãnh.

Bốp!!!

Sau một khắc, một tiếng tát thanh thúy vang lên.

Dương Tử Hiên vẫn đứng tại chỗ.

Nhưng đột nhiên, gương mặt Trương Lãnh cũng nhiều hơn một dấu bàn tay.

“Làm càn!”

Dương Tử Hiên sầm mặt quát lên.

Sắc mặt Trương Lãnh tái mét, quỳ một chân dưới đất.

“Các chủ bớt giận!”

Mồ hôi Trương Lãnh tuôn ra như mưa, cơ thể hơi run rẩy.

Tuy ông ta ở cảnh giới Âm Dương.

Nhưng các chủ chính là cảnh giới Vạn Nguyên.

Chênh lệch cực lớn.

Một tát này, ông ta thậm chí không phản ứng kịp.

Thậm chí các chủ muốn giết ông ta thì cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.

“Ta nói rồi, Tần công tử là khách quý của ta, Trương Lãnh, ngươi là phó các chủ nhưng không biết khách quý là có ý gì sao?”

“Ta đây sẽ nói cho ngươi biết, đừng nói là con trai ngươi cố ý khiêu khích, cho dù là Tần công tử cố ý khiêu khích con trai ngươi thì hắn ta cũng phải chịu!”

“Không chỉ là con trai ngươi, mà ngươi cũng thế, hiểu chưa?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Trương Lãnh tái mét.

Tần Ninh đến cùng có thân phận gì?

Đáng để các chủ coi trọng như vậy?

Phải biết các chủ đã là cảnh giới Vạn Nguyên, bá chủ một phương.

Hơn nữa lại có quan hệ không nhẹ với tổng các chủ Thanh Ninh Các.

Có thể cắt cử Dương Tử Hiên đảm nhiệm vị trí các chủ Bắc Ninh Các, có thể thấy được tổng các chủ rất coi trọng Dương Tử Hiên.

Mà một người quyền cao chức trọng như thế lại đối xử khách khí với Tần Ninh như thế...

Không!

Đây không phải là đối xử khách khí.

Mà là... Tôn làm thượng khách!

“Vâng!”

Dương Tử Hiên từ từ nói: “Chớ quên việc mình cần làm”.

“Thuộc hạ hiểu”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2621: “Khi nào đi gặp cha ngươi vậy?”


Trương Lãnh lúc này đi ra, nhấc Trương Minh Lương lên.

Thằng nhãi khốn kiếp này!

Trêu ai không trêu nhưng lại cứ động phải Tần Ninh.

Lần này xem như gặp đại họa.

“Cha...”

Sắc mặt Trương Minh Lương lúc này xấu xí vô cùng.

“Chạy quanh Bắc Ninh Các cho ta, chạy đến lúc không chạy nổi mới thôi!”, Trương Lãnh lạnh lẽo nói.

“Cha, con không muốn...”, Trương Minh Lương khóc lóc: “Nếu thật phải chạy, con còn mặt mũi nào ở lại Bắc Ninh Các nữa?”

“Thể diện quan trọng hơn hay mạng sống quan trọng hơn hả?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Trương Minh Lương tái đi.

“Chạy!”

Hôm ấy, Bắc Ninh Các xuất hiện một người tr*n tr**ng chạy quanh.

Trong lúc nhất thời dấy lên sự quan tâm của mọi người.

Mà mọi người dần hiểu được rõ ràng, nên càng thêm tò mò về vị khách quý mới đến là Tần Ninh.

Rốt cuộc là ai mà đáng để các chủ coi trọng như vậy?

Bắc Ninh Các!

Cùng Đông Ninh Các, Tây Ninh Các, Nam Ninh Các, bốn các có thể nói là tứ tử phụ thuộc Thanh Ninh Các, tọa trấn bốn phương Đông Nam Tây Bắc của đại lục Trung Lan.

Địa vị cực cao.

Cho dù là người của tổng các đến cũng không được các chủ coi trọng như vậy.

Trong lúc nhất thời, tin tức liên quan tới Tần Ninh đã là một đồn mười, mười đồn trăm.

Mặc dù không biết Tần Ninh là thần thánh phương nào.

Nhưng là tất cả mọi người hoàn toàn hiểu được.

Vị này chính là khách quý!

Tuyệt đối không thể trêu chọc.

Bên trong đình viện.

Dương Tử Hiên nhìn Tần Ninh, sắc mặt lúng túng.

“Sư công thứ tội, bọn thuộc hạ không hiểu chuyện...”

Dương Tử Hiên bất đắc dĩ, đám người kia mà biết vị này chính là U Vương, chỉ sợ đừng nói trêu chọc, đến liếc nhìn cũng không dám ấy chứ.

Thạch Cảm Đương vỗ vai Dương Tử Hiên, an ủi: “Tiểu Hiên, không phải nói chứ, ta đây là sư thúc cũng thấy ngươi làm việc kém quá”.

“Chờ cha ngươi xuất quan, ta nghĩ nên bảo cha ngươi nhường vị trí các chủ Bắc Ninh Các cho ta mới đúng”.

Dương Tử Hiên mang vẻ mặt cổ quái.

Cho ngươi?

Tần Ninh đứng chắp tay nhìn Dương Tử Hiên.

“Khi nào đi gặp cha ngươi vậy?”

“Vốn dĩ thì có thể rồi”, Dương Tử Hiên chắp tay nói: “Thế nhưng bên Tây Ninh Các gặp chút vấn đề”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2622: “Có cơ hội thì sẽ đi xem sao!”


“Tây Ninh Các nằm ở biên giới giữa Trung Lan cùng Tây Lan, do Dương Phong Vân tọa trấn với vị trí các chủ”.

“Đoạn thời gian gần đây dãy núi Nguyệt Lan xuất hiện vấn đề không nhỏ, mọi người tụ tập khắp nơi, Dương Phong Vân sợ xảy ra vấn đề gì nên đã đi tới đó”.

“Nhưng thế lực xung quanh Tây Lan tụ tập ở biên giới, Dương Phong Vân một mình khó mà khống chế được cục diện”.

Dương Tử Hiên nghiêm túc nói: “Đã báo tin cho mấy người chúng ta, hi vọng chúng ta có thể tới giúp đỡ trông chừng”.

“Thiên Nhân đạo tràng sao?”

“Sư công cũng nghe nói tới rồi ạ?”

“Ừm”, Tần Ninh gật đầu nói: “Trên đường đi ta có nghe được không ít tin tức, hóa ra là thật...”

Dương Tử Hiên gật đầu nói: “Đúng là thật, có điều cũng không mơ hồ như vậy”.

“Hai vị Thiên Nhân này, sư công cũng là nhận biết đấy!”

“Ồ?”

“Thanh Phong Thiên Nhân cùng Nguyệt Diệp Thiên Nhân!”

Dương Tử Hiên từ từ nói.

“Hai người kia...”, Tần Ninh kinh ngạc nói: “Chết rồi?”

“Vâng!”, Dương Tử Hiên gật đầu nói: “Trước đây cha ta đã đích thân tra xét chuyện này, hai người này chắc là chết dưới tay người của Thiên Đế các!”

Dương Tử Hiên giải thích: “Các chủ Thiên Đế các cao cao tại thượng, cảnh giới Vương Giả, mà phó các chủ, Thiên hộ pháp, Địa hộ pháp thì danh tiếng vang vọng”.

“Vài vạn năm qua, hàng ngàn võ giả mượn hơi của Cửu U đại lục, rất nhiều cường giả bị Thiên Đế các lung lạc, một nhóm người bị quyền lợi mê hoặc nên đã tự nguyện gia nhập vào Thiên Đế các”.

“Nhưng một bộ phận lại bị bức bách”.

“Thanh Phong Thiên Nhân cùng Nguyệt Diệp Thiên Nhân chắc là không muốn gia nhập vào Thiên Đế các nên đã bị Thiên Đế các giết...”

“Chẳng qua đạo tràng của hai người vẫn luôn bị giấu kín, hiện tại mới trồi lên mặt nước”.

“Dù sao cũng là đạo tràng của hai vị Thiên Nhân xuất hiện ở đại lục Thương Lan nên các võ giả vẫn rất quan tâm...”

Tần Ninh gật đầu.

Cảnh giới Thiên Nhân.

Gần với cảnh giới Vương Giả.

Cảnh giới Vương Giả dù sao rất ít, bình thường mỗi vạn năm sinh ra một hai người cũng tốt lắm rồi.

Cảnh giới Thiên Nhân cũng là người mạnh nhất mà mọi người có thể nhìn thấy.

Thiên Nhân đạo tràng nói trắng ra là nơi mà Thiên Nhân đã từng ở, cũng là nơi dạy dỗ đệ tử dưới trướng, có thể sẽ tồn tại truyền thừa.

Hơn nữa có thể sẽ có pháp khí, bảo khí cùng với pháp quyết, bảo quyết quý giá.

Hơn nữa vô cùng có khả năng Thiên Nhân để lại truyền thừa cả đời của mình.

Nếu có thể ở trong đó giác ngộ, thậm chí có thể trực tiếp vượt qua một cảnh giới lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 2623: “Lúc ấy ta hâm mộ muốn chết”.


“Vậy còn sư công...”

“Ngươi phái một người dẫn ta đi Thanh Ninh Các là được”.

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Cha ngươi đã bế tử quan, ta sẽ không làm phiền, nhưng muốn xem xem rốt cuộc vết thương của Thanh Vân là thế nào”.

“Hơn nữa, huynh muội Sở gia chắc vẫn còn chứ?”

“Sở cô cô cùng Sở thúc thúc đều ở đây”.

“Vậy không sao đâu, hai người bọn họ ta vẫn biết, coi như trung thành với cha ngươi”.

Dương Tử Hiên gật đầu.

“Đúng rồi, mẹ ngươi đâu?”

“Mẹ ta...”, Dương Tử Hiên ho khan nói: “Sư công thật sự muốn gặp sao?”

Nghe đến lời này Tần Ninh, khoát tay nói: “Thôi thôi, không gặp nữa, ta sợ nếu gặp thì mẹ ngươi sẽ đánh chết ta mất!”

Lời này vừa nói ra, Thạch Cảm Đương cười ha ha.

Tần Ninh thoáng nhìn qua.

Thạch Cảm Đương tức thì câm như hến.

Dương Tử Hiên chắp tay nói: “Đã như vậy, Tử Hiên sẽ bảo phó các chủ Trương Lãnh dẫn sư công đi, trên đoạn đường này, phó các chủ Trương Lãnh sẽ tận tâm tận lực”.

Nghe đến lời này, ánh mắt Tần Ninh lóe lên.

“Ta hiểu rồi”.

Dương Tử Hiên chắp tay rời khỏi đình viện.

Mà giờ khắc này, Cốc Tân Nguyệt cùng Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch đều mang vẻ mặt kỳ quái nhìn Tần Ninh.

“Sao phu nhân của Dương Thanh Vân lại tát chàng? Có phải là chàng...”, Cốc Tân Nguyệt nghi ngờ nhìn chằm chằm Tần Ninh.

“Nàng nghĩ gì thế?”

Tần Ninh trừng mắt.

Thạch Cảm Đương lúc này cười ha ha nói: “Cốc sư nương, cô không biết lai lịch của phu nhân của tên nhóc Thanh Vân kia đúng không”.

Thạch Cảm Đương rốt cục không nhịn được.

“Vừa rồi có Tử Hiên nên ta cũng ngại nói”.

“Lai lịch của vợ tên nhóc Dương Thanh Vân kia cũng không nhỏ, chính là đến từ Thiên Ngoại Tiên của đất Nam Tiên”.

Thiên Ngoại Tiên!

Bá chủ đất Nam Tiên.

Là một sự tồn tại thâm căn cố đế như Thanh Ninh Các ở Trung Lan.

Thạch Cảm Đương tiếp tục nói: “Vợ của hắn ta là Tiên Nhân, là con gái Trấn Thiên Vương của Thiên Ngoại Tiên, năm đó bị sư tôn bắt tới, ép phải lấy Thanh Vân”.

“Lúc ấy ta hâm mộ muốn chết”.

“Con gái Trấn Thiên Vương, ta cũng muốn lấy con gái của Thiên Vương”.

“Như ngươi dám gọi như vậy trước mặt Thanh Vân, ta sẽ công nhận ngươi là anh hùng!”

“Sao mà không dám gọi chứ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2624: “Phó các chủ Trương!”


Thạch Cảm Đương mang dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, nói: “Ta hiện tại đã là sư đệ của hắn ta, không phải đồ đệ của hắn ta nữa!”

Mấy người cũng đã quen với việc Thạch Cảm Đương “to gan” như vậy, nên đều không để ý.

“Sư tôn khi nào sẽ bắt một phu nhân cho con vậy ạ?”, Thạch Cảm Đương cười nói.

“Ngươi?”

Tần Ninh nhìn Thạch Cảm Đương, nói: “Không phải ngươi muốn tiên nữ sao? Chờ sau này sư tôn ta cho bắt vài tiên nữ đi hạ giới hầu hạ ngươi!”

“Thật?”

“Ta có lừa gạt ngươi bao giờ chưa!”

Thạch Cảm Đương vẻ mặt k*ch th*ch.

Tiên nữ!

Hắn ta chưa từng gặp.

Lý Nhàn Ngư lúc này tò mò nói: “Trấn Thiên Vương là ai vậy ạ?”

Vừa rồi Thạch Cảm Đương mới nói một câu.

Thiên Ngoại Tiên.

Con gái Trấn Thiên Vương.

Tiên Nhân!

Thạch Cảm Đương một tay khoác lên vai Lý Nhàn Ngư, cười hì hì nói: “Cảnh giới Vương Giả cũng có phân chia cao thấp, Thiên Vương thuộc dạng tương đối lợi hại”.

“Trấn Thiên Vương là một trong Tứ Đại Thiên Vương, mạnh không lường được”.

“So với sư tôn thì sao?”

“Đương nhiên là không so được!”, Thạch Cảm Đương tức thì nói: “Ngươi có ngốc hay không? Năm đó sư tôn có thể trói con gái Trấn Thiên Vương mà Trấn Thiên Vương còn không dám nói gì”.

“Tứ Đại Thiên Vương đúng là tọa trấn tứ phương, nhưng sư tôn chúng ta lại tọa trấn Thương Lan”.

“Sư tôn không phải Vương, mà là Hoàng!”

Thạch Cảm Đương nịnh nọt nói.

Cốc Tân Nguyệt không nhịn được nói: “Công phu nịnh hót của ngươi ngày ngày phát triển phát triển nhỉ, nhưng tốc độ tăng cấp cảnh giới lại chậm quá đi thôi”.

“Cũng đúng!”

Tần Ninh nói: “Xem ra phải tìm thời gian để rèn luyện nó một chút thôi!”

Thạch Cảm Đương nghe đến lời này thì biến đổi sắc mặt.

Ba ngày thoáng cái đã qua.

Ba ngày này, không ít cường giả của Bắc Ninh Các rời đi.

Các chủ Dương Tử Hiên dẫn dắt mấy chục người âm thánh cùng người dương thánh cảnh giới Âm Dương lặng yên ra ngoài.

Hành động này vẫn chưa khiến các võ giả bên trong các chú ý.

Hôm đó, Tần Ninh cũng chuẩn bị xuất phát.

Bên ngoài đình viện, Trương Lãnh mặc võ phục màu đen, người khoác áo giáp tử kim, trên khuôn mặt là nụ cười ôn hòa nhún nhường.

“Tần công tử”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2625: “Chúng ta không nên ngồi lên đâu!”


Trương Lãnh vội vàng nói: “Tần công tử nói gì vậy chứ, ta đã dạy dỗ khuyển tử một phen, cho nó bế môn tu luyện ba năm rồi”.

“Là khuyển tử không biết điều, đắc tội Tần công tử trước mà!”

Nghe vậy, Tần Ninh cũng không nhiều lời.

Trương Lãnh lại nói: “Bắc Ninh Các cách Thanh Ninh Các triệu dặm, đại khái tốn mười ngày mới đến được”.

“Tần công tử xin mời theo ta”.

Trương Lãnh đi trước dẫn đường.

Đi tới một tòa đại điện.

Lúc này, trước đại điện có mấy bóng dáng khổng lồ nằm rạp trên mặt đất.

“Huyền thú cấp bốn – đại bàng Chỉ Phong!”

Lý Nhàn Ngư nhịn không được mà nói.

“Lý công tử có ánh mắt tốt quá”, Trương Lãnh phụ họa nói: “Đại bàng Chỉ Phong có thể cưỡi gió mà đi, một ngày trăm ngàn dặm không là vấn đề”.

“Loại huyền thú cấp bốn này rất khó thuần phục, cũng chỉ có các chủ thực lực cao cường mới có thể chinh phục nó, bình thường người trong các cũng không sử dụng nó”.

“Nhưng Tần công tử thì cũng phải ngồi con đại bàng này mới đúng!”

Huyền thú cấp bốn, thực lực cảnh giới Sinh Tử Cảnh.

Cảnh giới Sinh Tử ở Bắc Lan chính là thực lực đỉnh nhọn.

Nhưng ở Bắc Ninh Các cũng chỉ có thể làm thú cưỡi.

Đây còn mới chỉ là Bắc Ninh Các, một trong bốn các phụ thuộc Thanh Ninh Các.

Đại bàng Chỉ Phong to lớn, xòe hai cánh là dài trăm trượng.

Mà ở trên thân đại bàng Chỉ Phong có xây dựng một tòa cung điện, khí thế cao lớn.

Trương Lãnh cười nói: “Đây là vì Tần công tử chuẩn bị, là các chủ phân phó”.

Tần Ninh gật đầu.

Dắt Cốc Tân Nguyệt bước lên một con đại bàng Chỉ Phong đứng đầu.

Thạch Cảm Đương vừa sải bước đi tới nhưng đã bị Trương Lãnh ngăn lại.

“Thú cưỡi của chúng ta ở phía sau”.

Trương Lãnh cười nói: “Con này chỉ có các chủ có thể lên, lần này các chủ cũng ra lệnh là để cho Tần công tử ở”.

“Chúng ta không nên ngồi lên đâu!”

Lý Nhàn Ngư lúc này lên tiếng.

Thạch Cảm Đương thì cười khà khà, nói: “Tên nhóc ngươi ngốc à? Sư phụ cùng sư nương ở chung một đại điện lớn như vậy, bên trong chắc chắn đầy đủ ăn uống ngủ nghỉ”.

“Chúng ta mà ngồi chung, khà khà... Có thể thám thính được rất nhiều bí mật...”

Thạch Cảm Đương “thâm sâu” nói.

Lý Nhàn Ngư cũng rụt cổ, đi theo Giang Bạch.

Thạch Cảm Đương do dự một chút, thở dài: “Hai cái tên kém cỏi này...”
 
Phong Thần Châu
Chương 2626: “Đó không phải là truyền thuyết mà là sự thật!”


Nói xong, Thạch Cảm Đương đi theo Giang Bạch và Lý Nhàn Ngư đi lên một con đại bàng Chỉ Phong ở phía sau.

Tổng cộng sáu con đại bàng Chỉ Phong.

Xung quanh bốn phía là bốn con hộ vệ, cộng lại có trên trăm vị Thanh Giáp Vệ.

Ở giữa là hai con đại bàng Chỉ Phong chở mấy người phóng lên cao.

Đại điện trên lưng đại bàng Chỉ Phong thoạt nhìn có chút xa hoa.

Hơn nữa đứng ở trong đại điện như giẫm trên đất bằng, không cảm giác được là đang bay với tốc độ cực nhanh.

Càng là huyền thú mạnh mẽ thì tốc độ phi hành càng nhanh.

Hơn nữa càng thêm ổn định.

Lúc này đại điện hiển nhiên là đã được quét tước, trông rực rỡ hẳn lên.

Tần Ninh nhìn bốn phía, gật đầu.

“Con trai của đồ đệ chàng đúng là có tâm”, Cốc Tân Nguyệt cười nói.

“Năm đó, khi ta còn chưa rời khỏi đại lục Vạn Thiên thì Tử Hiên đã ra đời, cũng đi theo ta một thời gian nên khá là giống với cha nó”.

Cốc Tân Nguyệt cười nói: “Nghe chàng nói như vậy thì ta càng tò mò Dương Thanh Vân là người như thế nào...”

“Đồ cổ hủ... Lại còn cứng đầu...”

Tần Ninh đi tới chiếc giường rộng lớn bên trong tẩm điện, đầu gối vào hai cánh tay, cười nói: “Năm đó ta phí bao nhiêu công trói Tiên Nhân về, tên nhóc này lại còn nói cái gì mà nó yêu mến Tiên Nhân nhưng Tiên Nhân không yêu nó, nó không vui, lúc ấy làm ta tức chết!”

“Không nghĩ tới chàng nhã nhặn như thế mà lại làm những chuyện ngang ngược như vậy đấy?”

“Ta làm bao nhiêu chuyện ngang ngược, nàng cũng biết mà?”, Tần Ninh cười nói.

“Chuyện gì?”

“Chuyện này này!”

Tần Ninh lúc này nắm tay Cốc Tân Nguyệt, đắp chăn lên...

Sau một phen điên đảo, gian phòng dần dần yên tĩnh lại.

Cốc Tân Nguyệt rúc vào ngực Tần Ninh, không nhịn được nói: “Ta cuối cùng vẫn cảm giác cách chàng rất gần nhưng cũng lại rất xa!”

“Chàng năm đó rời khỏi đại lục Vạn Thiên rồi đi đâu vậy?”

“Sao hiện tại lại trở về? Ta vẫn luôn muốn hỏi chàng nhưng chàng không muốn nói”.

Tần Ninh nghe đến lời này thì cười nói: “Lai lịch của ta...”

“Nói ra cũng có chút phiền phức”.

“Vốn dĩ ta sẽ không trở lại nơi đây, hoặc có lẽ là lấy một thân phận khác để trở lại nơi đây”.

“Nhưng giữa chừng xảy ra sự cố khiến ta làm lại từ đầu như bây giờ”.

Tần Ninh nhìn Cốc Tân Nguyệt, cười nói: “Biết Vô Thượng Thần Đế không?”

“Người cai
 
Phong Thần Châu
Chương 2627: Cốc Tân Nguyệt hiểu.


“Nàng không tin?”

“Ta tin!”, Cốc Tân Nguyệt kiên định nói: “Chàng nói gì ta đều tin!”

“Dù sao lúc này nàng biết nhiều cũng không tiện”.

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Ta vốn dĩ mang họ Mục, tên là Mục Ninh!”

“Sở dĩ đổi họ cũng là chuyện bất đắc dĩ”.

“Thực tế, đến cấp độ thực lực của ta thì không ai có thể làm tổn thương ta, chỉ là đáng tiếc, vào thời khắc ta gần công thành viên mãn thì lại bị người chặn giết, dẫn đến thất bại”.

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Tôi luyện của chín đời chín kiếp hóa thành hư không”.

“Không thể không mở ra đời thứ mười!”

Chín đời chín kiếp?

Trong lúc nhất thời, Cốc Tân Nguyệt chỉ cảm thấy ngơ ngác không ngớt.

Cửu U Đại Đế!

Chỉ là một đời của Tần Ninh?

Nhìn cảm xúc của Cốc Tân Nguyệt, Tần Ninh lại nói: “Sở dĩ nói cho nàng là để cho nàng chuẩn bị tâm lý”.

“Thế nhưng hãy nhớ kỹ, không thể kể ra ngoài, nếu không sẽ là mối họa ngập trời”.

“Người có thể ám toán ta chưa đếm đủ một bàn tay đâu, nếu tính cả toàn bộ Thương Mang Vân Giới”.

“Hơn nữa ta biết mấy kẻ này căn bản sẽ không làm như thế”.

“Cho nên ta cũng không biết kẻ địch mà mình gặp phải là ai, loại như vậy mới phiền toái nhất”.

Tần Ninh nói đến đây cũng là có chút đau đầu.

Đến cùng là ai?

Đời thứ chín gần công thành viên mãn, hắn chỉ cần dung hợp chín kiếp là được quay về Thương Mang Vân Giới, trở lại như hắn đã từng.

Nhưng có người xuất thủ ngăn cản.

Đến cùng là ai?

Ma tộc đến từ thế giới bên ngoài sao?

Lẽ nào Ma tộc thế giới bên ngoài đã thẩm thấu đến Thương Mang Vân Giới?

Tất cả những chuyện này, hiện tại Tần Ninh đều không biết.

Cốc Tân Nguyệt lúc này tựa sát vào người Tần Ninh.

Tần Ninh chịu nói ra những chuyện này chính là tin tưởng nàng.

Sự tin tưởng này chứng minh Tần Ninh đã mở lòng hơn với nàng.

Cốc Tân Nguyệt hiểu.

Lấy sự từng trải cùng kiến thức của Tần Ninh, hắn đồng ý mở rộng cửa lòng với nàng thì chính là để nàng trong lòng.

Tần Ninh cười nói: “Ta vốn là độ kiếp, chín đời chín kiếp chín vạn năm với ta cũng chỉ như muối bỏ biển thôi!”

“Phụ nữ xinh đẹp, ta nhìn thấy không ít!”

Tần Ninh vuốt má Cốc Tân Nguyệt, cười nói: “Thứ nàng hấp dẫn ta cũng không phải là gương mặt xinh đẹp”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2628: “Không giống ta đây làm lại từ đầu”.


“Dù cho dung nhan tuyệt thế thì sao chứ? Không thể tránh khỏi sự ăn mòn của tháng năm, cuối cùng cũng về với đất vàng, là bộ xương trắng mà thôi”.

“Vậy ta hấp dẫn chàng ở điểm nào?”

“Không biết!”

Tần Ninh chân thành nói: “Hiếu kỳ mới là điểm khởi đầu cho việc yêu mến một người”.

“Lai lịch của nàng là gì, ta cũng không biết, điều này làm ta rất ngạc nhiên. Sự mạnh mẽ của nàng, hồn hải bao vây, ký ức ẩn sâu trong hồn phách của nàng đều khiến ta rất tò mò”.

“Một người đàn ông tò mò về ngươi thì sẽ không ngừng muốn tìm hiểu ngươi”.

Cốc Tân Nguyệt cười đắc ý.

“Chẳng cần biết ta là ai, sau này sẽ biến thành dáng vẻ gì, ta sẽ đều nhớ kỹ chàng”.

Cốc Tân Nguyệt nghiêm túc nói: “Chàng là người đàn ông ta tốn chín vạn năm để chờ, ta nhất định sẽ không quên chàng”.

“Nàng dám quên ta, ta đánh nàng cho nhớ lại ta thì thôi!”, Tần Ninh cười nói.

Cốc Tân Nguyệt “vâng” một tiếng.

Có những chuyện giấu mãi ở trong lòng không nói ra cũng khiến người ta khó chịu.

Hôm nay nói cho Cốc Tân Nguyệt biết cũng khiến trong lòng Tần Ninh thoải mái rất nhiều.

Dần dần, sắc mặt Cốc Tân Nguyệt lộ vẻ khác thường.

“Cảm giác được rồi?”

Tần Ninh cười nói.

“Ừ!”

Sắc mặt Cốc Tân Nguyệt nghiêm túc, nghiêm chỉnh ngồi dậy, thân thể xinh đẹp hiện ra dưới lớp áo vải.

“Đừng lo lắng!”

Tần Ninh cười nói: “Vừa mới xuất phát thôi, cách Bắc Ninh Các còn gần, không có vấn đề gì đâu, chắc là mấy ngày sau mới động thủ”.

“Không thông báo cho hai đồ đệ bảo bối của chàng hả?”

“Không cần!”

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Ta đã dạy dỗ hết rồi, không chịu đựng được thì đáng chết”.

“Đồ đệ của ta cũng không thể là đóa hoa hồng trong nhà kính được”.

Nghe vậy, Cốc Tân Nguyệt gật đầu nói: “Đã như vậy, ta cũng tranh thủ đột phá một bước”.

“Muốn đột phá?”

“Ừm!”

Cốc Tân Nguyệt gật đầu nói: “Ta cảm giác cảnh giới của mình tăng lên càng cao thì tốc độ lại càng nhanh... Không biết có phải là chuyện tốt hay không”.

Tần Ninh cười nói: “Ta nói rồi”.

“Nàng là thuộc loại giác tỉnh, hồn phách của nàng nằm ở trạng thái khô cạn, thu nạp hồn lực của ta khiến cho sức mạnh của nàng được giác tỉnh”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2629: Sinh Tử lục kiếp!


Cốc Tân Nguyệt gật đầu.

Tần Ninh nói như vậy, nàng liền yên tâm vững bước đề thăng.

Hiện nay nàng nằm ở cảnh giới Âm Dương, linh cảnh Hóa Âm sơ kỳ.

Lần này cũng có thể đến linh cảnh Hóa Âm trung kỳ.

Tần Ninh lúc này khoanh chân ngồi.

Là lúc để đột phá.

Không cần phải tốn thời gian dây dưa ở cảnh giới Sinh Tử.

Cảnh giới Sinh Tử có chín kiếp, chín đại cảnh giới.

Tăng cấp mỗi một cảnh giới không phải nhìn ngoại lực mà là lột xác tâm tư võ giả.

Độ kiếp, độ kiếp, không phải kiếp nạn bên ngoài.

Mà là kiếp nạn trong lòng.

Tâm kiếp đối với Tần Ninh cũng chẳng phải vấn đề gì to tát.

Lí do chủ yếu Tần Ninh dừng lại ở cảnh giới Sinh Tử chính là vì khống chế Cửu Thiên Phong Thần Quyết.

Mà bây giờ Cửu Thiên Phong Thần Quyết đã thuần thục.

Nên đi qua tâm kiếp thôi!

Tần Ninh khoanh chân ngồi vào chỗ của mình.

Trong lúc nhất thời, trong đầu hắn xuất hiện những ảo ảnh...

“Ninh Đế, cha ngươi đã chết, còn cố thủ nơi đây làm gì? Không bằng đầu nhập vào chúng ta?”

“Nguyên Hoàng Thần Đế, ngươi chịu sắc phong của Vô Thượng Thần Đế, ngươi cam tâm sao?”

“Ngươi cũng là Cửu Mệnh Thiên Tử, thiên mệnh vô song, ngươi nên là Vô Thượng Thần Đế mới đúng, giết cha ngươi...”

Từng thanh âm vang lên bên tai.

Tần Ninh ở Thương Mang Vân Giới được xưng Đế - Ninh Đế, phong hào Thần Đế - Nguyên Hoàng Thần Đế!

Giờ khắc này, Tần Ninh phảng phất đưa bản thân mình vào một mảnh thiên địa mênh mông.

Những thanh âm kia không thể động đến hắn dù chỉ một chút.

Sinh Tử lục kiếp!

Nhưng giờ này nó vẫn chưa kết thúc, độ kiếp vẫn còn tiếp tục...
 
Phong Thần Châu
Chương 2630: Đám người Thiên Đạo Minh cũng không mạnh.


Có Thánh Nhân làm hậu thuẫn.

Thiên Đế các phát triển cấp tốc cho nên sẽ sinh ra Vương Giả!

"Thánh Nhân hậu thuẫn Thiên Đế các, sau đó Thiên Đế các hợp tác với Ma tộc dưới lòng đất, phóng thích Ma tộc xuất hiện thống trị đại lục Vạn Thiên, như vậy có thể khuấy động căn cơ của Thương Mang Vân Giới khiến cho Thương Mang Vân Giới xuất hiện bất ổn!"

"Mượn cơ hội này, chủng tộc bên ngoài tiến vào Thương Mang Vân Giới liền đơn giản hơn rất nhiều..."

"Thì ra là thế, ta hiểu rồi!"

Tần Ninh nói mấy câu đó lại khiến cho Địch Dung cùng Hình Thiên Phạt không hiểu.

Lâm Ngữ Thành cùng Tổ Định giờ phút này cũng là không hiểu.

"Nếu như thế!"

Tần Ninh lại nói: "Rốt cuộc là người nào của thế giới Cửu Thiên ủng hộ các ngươi đây?"

Lời này vừa nói ra, Địch Dung khẽ nói: "Cái gì thế giới Cửu Thiên chứ, chúng ta không biết, nhưng chúng ta biết hôm nay ngươi phải chết!"

"Để ta chết thì cũng hơi khó đó!"

Tần Ninh đứng tại chỗ.

Giờ phút này, đám người Thiên Đế các lần lượt đi vào.

Hơn một trăm người.

Hiện tại chỉ còn lại hơn năm mươi người.

Chưa kịp làm gì mà đã chết hơn một nửa!

Đáng ghét!

Tần Ninh cười nói: "Đến bây giờ xem như thấy rõ..."

"Một tấm lưới thật lớn!"

"Chủng tộc bên ngoài điều động thuộc hạ tiến vào lòng đất của đại lục Vạn Thiên, ẩn núp ở bên trong không chịu đi ra, cấu kết với Thiên Đế các..."

"Mà Thiên Đế các lại có Thánh Nhân làm hậu thuẫn..."

"Đã là thành một mạng lưới quan hệ..."

"Ta cũng đã hiểu vì sao mẹ lại cho ta lịch kiếp, xem ra Cửu Thiên Vân Minh đã biết một ít chuyện, mẹ lại còn giấu diếm gì ta, không muốn ta biết mà chỉ chỉ hi vọng ta an ổn lịch kiếp..."

"Có lẽ đời thứ chín thất bại cũng là bị ai đó trong Thương Mang Vân ngầm động tay chân phá hủy..."

Tần Ninh một mình lẩm bẩm, nhìn có chút kỳ quái.

"Hừ, giả thần giả quỷ, giết!"

Địch Dung giờ phút này hừ nhẹ một tiếng, sát khí hiện ra.

Lâm Ngữ Thành tái mặt, sải bước ra ngăn cản ở phía trước.

"Thiên Đạo Minh còn dám nhúng tay vào chuyện của Thiên Đế các chúng ta à? Muốn chết!"

Sắc mặt Địch Dung lạnh lùng.

Đồng thời, Hình Thiên Phạt cũng bước ra, mang theo sát khí hướng về phía Tần Ninh.

Tổ Định lúc này xông ra trong nháy mắt.

Bốn luồng khí tức mạnh mẽ được phóng thích ra.

"Tru sát Tần Ninh, mặc kệ những người khác!"

Mà bọn họ lần này đều mang theo người của cảnh giới Thiên Nhân đến.

Những người này toàn lực xuất thủ, không tin Tần Ninh có thể ngăn cản được.
 
Phong Thần Châu
Chương 2631: Nhất định phải thay đổi mới đúng!


Thấy cảnh này, đám người của Thiên Đạo Minh cũng là nháy mắt giết ra.

Song phương bắt đầu hỗn chiến.

Chỉ là Thiên Đạo Minh có thực lực không bằng Thiên Đế các với toàn Thiên Nhân tham chiến.

Hai phe giao chiến.

Hơn mười vị Thiên Nhân tứ bộ, ngữ bộ tiếp lướt qua đám người Thiên Đạo Minh, tấn công Tần Ninh.

"Hay cho một nước cờ lớn!"

Tần Ninh giờ phút này đột nhiên quát khẽ.

"Nếu không phải là ta lịch kiếp thất bại rồi lấy đại lục Vạn Thiên làm điểm xuất phát, chỉ sợ Thương Mang Vân Giới đã mơ hồ bị các ngươi ăn mòn căn cơ rồi!"

"Nếu như thế, ta nghĩ các ngươi cũng không cần tồn tại nữa!"

Nói xong.

Tần Ninh lúc này nhảy lên.

Liệt Phong Trận liên tục được thi triển ra.

Ánh mắt mấy người mang theo một chút hoảng hốt.

"Tần Ninh, ngươi đang tìm cái chết!"

Địch Dung quát: "Ở trong phong nhãn mà thi triển Liệt Phong Trận dẫn gió lốc tới sẽ phá hư toàn bộ quy tắc của gió lốc, khiến cho phong nhãn không còn là phong nhãn nữa".

"Ngươi đang muốn tất cả mọi người chôn cùng ngươi sao?"

Nghe đến lời này, Lâm Ngữ Thành cùng Tổ Định liền tái mặt đi.

"Tần công tử..."

"Yên tâm, ta có chừng mực!"

Tần Ninh giờ phút này cong ngón búng ra.

Liệt Phong Trận liên tục vọt ra ngoài phong nhãn.

Từng luồng gió lốc lúc này bị dẫn dắt.

Phảng phất như Liệt Phong Trận là một con ong mật nhỏ vất vả kéo từng con chim ưng vào trong cuộc chiến.

Tần Ninh sải bước ra, linh khí toàn thân chầm rãi tràn ngập.

"Coi như là hao tổn khí huyết đi nữa, muốn giết các ngươi cũng không cần ta tự mình động thủ!"

Một câu quát lên.

Tần Ninh bước ra, thân ảnh bốc lên, rơi vào bên trong một cơn gió lốc.

Cơn lốc kia lúc này gào thét bay lên cao trăm trượng, trong lúc cát bay đá chạy, từng cơn gió lốc trăm trượng hội tụ ở bên người Tần Ninh.

Mà giờ khắc này, bên ngoài phong nhãn.

Từng cơn gió lốc phát ra tiếng hổ gầm sói ngâm, nhưng phong nhãn chưa từng thay đổi.

"Không thể nào!"

Hình Thiên Phạt giờ phút này ngẩn ngơ.

Từng cơn gió lốc cứ lũ lượt kéo đến, sinh sinh bất diệt.

Tần Ninh gọi ra rất nhiều gió lốc, toàn bộ bầy bộ gió lốc không thể cứ đứng yên mãi được.

Nhất định phải thay đổi mới đúng!

Giờ khắc này, Tần Ninh tỏ vẻ bình tĩnh.

Hơn mười võ giả Thiên Nhân vây quanh.

"Phó các chủ của các ngươi bảo các ngươi giết ta, chứ không phải để các ngươi nhìn ta!"
 
Phong Thần Châu
Chương 2632: "Dung Luyện Vạn Vật Quyết!"


Mười mấy người sắc mặt phát lạnh, trong nháy mắt giết ra.

Hơn mười cao thủ Thiên Nhân tứ bộ, ngũ bộ giờ phút này gào thét mà ra, linh khí lăn lộn.

"Một lần giải quyết, rất tốt!"

Nhìn thấy mười mấy người đánh tới, Tần Ninh thì thầm.

Soạt soạt...

Trong khoảnh khắc.

Mấy chục cơn gió lốc lúc này từ bên người Tần Ninh tản ra, trong nháy mắt càn quét tới.

Mười mấy người kia muốn tránh đi.

Thế nhưng một khi bị gió lốc đụng phải thì sẽ không cách nào kháng cự.

Lần lượt từng người bị gió lốc trực tiếp cuốn lấy.

Tần Ninh giờ phút này mang biểu cảm lạnh nhạt.

"Tiễn các ngươi một đoạn đường!"

Một câu rơi xuống.

Ông...

Tiếng nổ ầm ầm vang lên.

Cơn gió lốc ôm trọn lấy mười mấy người kia vào lúc này đã bị Liệt Phong Trận dẫn dắt ra ngoài.

Trong nháy mắt.

Khi từng cơn gió lốc trở về với bầy gió lốc bầy.

Tiếng kêu thảm thiết cùng máu tươi nổ tung không ngừng vang lên.

Cảnh giới Thiên Nhân!

Bị gió lốc trực tiếp xé rách.

Trong chớp nhoáng này.

Địch Dung cùng Hình Thiên Phạt sầm mặt lại.

Chết!

Đều chết hết rồi!

Làm sao có thể!

Lúc này, sắc mặt của hai người xuất hiện vẻ hoảng sợ.

Tần Ninh!

Tại sao lại làm được?

Mà giờ khắc này, Tổ Định cùng Lâm Ngữ Thành hai người thì lại vô cùng mừng rỡ.

Ba tháng qua, Tần Ninh một mực tiến vào trong bầy gió lốc, không biết đang làm gì.

Mà bây giờ, những gì Tần Ninh thể hiện ra lại khiến bọn họ phải kinh ngạc.

Con người này.

Biến nơi bất lợi thành điểm sở trường của mình!

Điều khiển gió lốc chém giết Thiên Nhân.

Thủ đoạn như vậy đúng là kh*ng b*!

Giờ khắc này, hai người cũng lần lượt đi đối phó Địch Dung cùng Hình Thiên Phạt.

Oanh...

Một tiếng nổ vang lên.

Địch Dung lúc này bộc phát ra khí tức cuồng bạo.

"Dung Luyện Vạn Vật Quyết!"

Một câu hét lên.

Trong khoảnh khắc ấy, từng luồng sức mạnh được khuếch tán ra tới.

Khí tức mạnh mẽ khiến người ta cảm thấy thể xác lẫn tinh thần đều bị liên lụy cực lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 2633: Thế nhưng gió cũng có thể dập lửa!


Vừa hét xong, Địch Dung cầm cái đỉnh lơna.

"Dung bạo!"

Oanh...

Trong nháy mắt, dung nham hóa thành từng con rồng lớn phun ra hỏa diễm, phóng tới chín cái cột đá.

"Ở trước mặt ta mà làm những điều này thì có tác dụng gì không?"

Tần Ninh nhìn những con rồng làm từ dung nham xông lên.

Một tay vung ra.

Từng luồng gió lốc bên ngoài phong nhãn tiếp tục bị kéo tới.

Chúng hóa thành tinh linh giữa thiên địa, quay chung quanh một chỗ.

Tại lúc này, gió lốc trải rộng ra hóa thành một bức tường bình phong, ngăn cản ở phía trước chín cái cột đá.

Trong chớp nhoáng này, con rồng dung nham phun đến bình phong.

Oanh...

Tiếng nổ đùng vang lên.

Ánh mắt Tần Ninh mang theo một tia bình tĩnh.

Mặc cho con rồng kia phun ra hỏa diễm cỡ nào.

Nhưng tấm gió bình phong vẫn y như cũ lù lù bất động.

Địch Dung giờ phút này mang sắc mặt khó coi.

Dung Luyện Vạn Vật Quyết!

Là tinh hoa mà ông ta học tập cả đời, cũng là đại sát chiêu của ông ta.

Nhưng bây giờ lại bị Tần Ninh vẫy tay dùng tấm gió bình phong ngăn cản!

"Đế Lâm Thiên dùng những thủ đoạn này để đối phó ta thì vẫn không đủ đâu, bảo hắn ta tự mình ra tay đi!"

Tần Ninh cười nói: "Nếu không, sự chuẩn bị suốt nhiều năm như vậy của các ngươi có thể sẽ trở thành một giấc mộng đấy!"

Nói rồi, Tần Ninh nắm chặt bàn tay.

Tấm gió bình phong lúc này bỗng nhiên cuộn lại.

Con rồng dung nham kia cũng đã bị cuốn vào trong đó, giãy dụa muốn chạy trốn thế nhưng căn bản là chạy không thoát.

Tần Ninh nắm chặt một tay.

"Đi!"

Một câu rơi xuống.

Tấm gió bình phong cuốn vào con rồng, ầm một tiếng, trực tiếp ném ra.

Đông...

Tiếng ầm ầm lúc này vang lên.

Cơn lốc kia lôi cuốn lấy con rồng, trong nháy mắt xông tới cắn xé Địch Dung.

Oanh...

Sắc mặt Địch Dung tái mét, rút lui về sau.

Tần Ninh thao túng sát chiêu của ông ta để đối phó chính ông ta!

Gió có thể làm lửa bùng lên.

"Đáng chết!"

Địch Dung gầm thét, con rồng dung nham giãy dụa nhưng cũng không làm được chuyện gì.
 
Phong Thần Châu
Chương 2634: Đó chính là đại phiền toái!


"Diệt!"

Một tiếng quát lên.

Tần Ninh trực tiếp nện xuống một chưởng.

Cơn lốc kia mở ra một vết rách, con rồng há mồm nuốt Địch Dung vào.

"A..."

Tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Địch Dung chưa hề nghĩ tới, sẽ có một ngày ông ta bị chính tuyệt kỹ của mình làm tổn thương.

Giờ phút này, Địch Dung tay cầm cái đỉnh lớn, không ngừng phản kháng.

Tần Ninh lại là hơi đỏ mặt, một tay đẩy ra.

Ông...

Gió lốc trong khoảnh khắc xông vào bên trong đám cơn lốc kia, xông ra phong nhãn.

Phốc phốc phốc...

Máu tươi nổ tung.

Một vị Bán Vương!

Hoàn toàn mất mạng!

Cả quá trình chẳng qua mới có một phút.

Địch Dung chết.

Lâm Ngữ Thành cùng Tổ Định giờ phút này trợn mắt há mồm.

Quá ác, quá ác!

Cũng may trước kia không có có ý đồ gì với Tần Ninh, nếu không có chết cũng không biết chết như thế nào.

Hai người rõ ràng nhìn ra.

Tần Ninh cũng không phải là dựa vào thực lực của bản thân để chém giết Địch Dung.

Mà là dựa vào những cơn gió lốc tự nhiên, gió lốc vô ý thức bị Tần Ninh khống chế để bộc phát ra uy lực thực thụ.

Chuyện này càng kh*ng b* hơn.

So với việc Tần Ninh tự dựa vào thực lực để chém giết Địch Dung còn kinh khủng hơn nhiều.

Một tuyệt địa như thế này còn có thể bị Tần Ninh điều khiển.

Vậy còn có cái gì mà Tần Ninh không thể điều khiển chứ!

Người thanh niên này càng ngày càng kỳ dị!

Lúc này, Tần Ninh nhìn Hình Thiên Phạt.

"Bát Tinh Thiên Phủ Quyết!"

"Bát Tinh Khai Thiên!"

Hình Thiên Phạt giờ phút này trực tiếp đánh xuống một búa.

Giờ khắc này, Hình Thiên Phạt đâu còn dám dừng lại.

Một búa nện xuống, khí tức kinh khủng bộc phát lập tức phá vỡ mấy luồng gió lốc của Tần Ninh, Hình Thiên Phạt cũng không quay đầu lại, trong nháy mắt xông ra ngoài phong nhãn, giẫm lên gió lốc, cũng không quay đầu lại mà chạy hẳn.

"Đáng tiếc, hắn ta chạy mất!", Tổ Định giờ phút này cảm thán.
 
Phong Thần Châu
Chương 2635: "Thiên Đế các ta chắc chắn sẽ giết ngươi!"


"Chạy được sao?"

Tần Ninh giờ phút này mở miệng, một tay vung ra một chưởng, trực tiếp chụp lấy.

Oanh!!!

Trong nháy mắt, mấy chục đường gió lốc từ chưởng ấn của Tần Ninh xông ra bên ngoài phong nhãn, tấn công Hình Thiên Phạt!

Bây giờ Hình Thiên Phạt nhìn lại, tam hồn thất khiếu lập tức thoát ly khỏi thể xác.

Tên nhãi này thế mà còn có thể điều khiển gió lốc bay ra ngoài đuổi theo ông ta!

Kỳ dị!

Những cơn gió lốc này chính là thiên địa tạo thành, Tần Ninh có thể điều khiển vốn là điều không thể tưởng tượng nổi.

Hiện tại...

"A..."

Gió lốc còn chưa truy kích đến thì Hình Thiên Phạt đã ngửa mặt lên trời thét dài.

Không phải đau nhức!

Là tức!

Tức hổn hển!

Tần Ninh là ma đầu!

Là ma đầu khắc tinh của Thiên Đế các!

Vốn cho rằng ở đây không thể nào đụng phải Tần Ninh, nhưng cứ lần này tới lần khác lại gặp Tần Ninh!

Đúng là khiến người ta muốn phát điên lên!

Giờ phút này, cơn gió lốc kia mãi mà cũng không thể tới gần Hình Thiên Phạt.

Hình Thiên Phạt thoáng thở phào.

Tần Ninh cũng không phải vạn năng!

"Tần Ninh!"

Giọng nói tức giận của Hình Thiên Phạt vang lên từ trong bầy gió lốc.

"Cái nhục ngày hôm nay, Hình Thiên Phạt ta ghi nhớ!"

"Sau này ta sẽ nghiền nát ngươi, cho ngươi chết tươi!"

"Thiên Đế các ta chắc chắn sẽ giết ngươi!"

Ba câu nói phiêu đãng mà tới.

Nghe đến lời này, Tần Ninh nhíu mày.

"Ngươi thật sự tưởng là ta không giết được ngươi sao?"

Nói xong, Tần Ninh sắc mặt trắng nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Thế nhưng mấy chục đợt Liệt Phong Trận ở sau lưng hắn đã hóa thành một nắm đấm khổng lồ xông ra ngoài phong nhãn.

Nắm đấm khổng lồ vừa xông ra, một ánh sáng chợt lóe lên giữa lúc gió lốc quần quật.

Trong chốc lát, hàng trăm hàng ngàn luồng gió lốc bị dẫn dắt, trực tiếp oanh kích đuổi theo Hình Thiên Phạt.

"A..."

Giờ khắc này, cảm nhận được khí tức tán loạn của Hình Thiên Phạt, Tổ Định cùng Lâm Ngữ Thành đều tỏ vẻ cổ quái.

Hình Thiên Phạt chết... Có chút oan ức!
 
Phong Thần Châu
Chương 2636: "Có người kiếm chuyện?"


Tần Ninh vốn dĩ là đuổi theo không kịp, đã định buông tay.

Thế nhưng cái tên này nhất định phải rống lên một câu như thế...

Ngươi đang bị đuổi giết!

Không phải đang truy sát người khác!

Ngươi phách lối cái gì?

Hai người lắc đầu, nhìn về phía Tần Ninh.

Hiển nhiên là vì chém giết Hình Thiên Phạt, Tần Ninh tuy nói là mượn lực của gió lốc để chém giết Bán Vương, nhưng bản thân cũng phải trả cái giá không nhỏ!

Lau sạch máu tươi ở khóe miệng, Tần Ninh nhìn về phía hai người.

Hai người cũng nhìn lại.

"Nhìn ta làm gì?"

Tần Ninh từ từ nói: "Kia còn có người của Thiên Đế các đang đánh nhau kìa!"

Hai người sững sờ, vội vàng gật đầu rồi xông ra ngoài.

"Giữ lại mấy người sống, hỏi xem lần này Thiên Đế các là ai dẫn đội!"

"Được!"

Tổ Định cùng Lâm Ngữ Thành vội vàng gật đầu.

"Ha ha ha..."

Mà ngay tại giờ phút này, một tiếng cười ha ha đột nhiên vang lên quanh quẩn ở trong toàn bộ phong nhãn.

"Thạch Cảm Đương ta, thành Thiên Nhân!"

Tiếng cười to không ngừng truyền ra.

Một thân ảnh từ trên trời giáng xuống.

Nói đúng ra là từ cột đá hạ xuống.

"Ơ?"

Thạch Cảm Đương nhìn chung quanh đang chém giết, mùi máu tươi rất nặng.

"Có người kiếm chuyện?"

Thạch Cảm Đương lập tức xoa đôi bàn tay, kích động: "Ông đây đến giết!"

Rít lên một tiếng, Thạch Cảm Đương tay không tấc sắt tấn công ra ngoài.

Mà cùng lúc đó.

Giang Bạch cùng Lý Nhàn Ngư cũng lần lượt rơi xuống.

Nhìn thấy bốn phía đang giao chiến, hai người không nói một lời, đồng loạt giết ra.

Tần Ninh giờ phút này nhìn về phía cột đá.

Ba người này đều đã đến cảnh giới Thiên Nhân.

Ba tháng này tương đương với ba trăm năm khổ tu.

Không biết Cốc Tân Nguyệt cùng Diệp Viên Viên sẽ như thế nào...

Lúc này hai vị cảnh giới Quy Nhất bát mạch trực tiếp tấn thăng lên cảnh giới Thiên Nhân.

Hai vị cảnh giới Thiên Nhân cũng tăng lên rất nhiều.

Một người từ Thiên Nhân nhất bộ đến Thiên Nhân nhị bộ.
 
Phong Thần Châu
Chương 2637: “Đế thể tấn thăng làm Thần thể…”


Mà Tổ Hân Nhi từ Thiên Nhân nhị bộ trực tiếp đạt đến Thiên Nhân tứ bộ.

Tổ Định và Lâm Ngữ Thành nhìn thấy cảnh này liền vô cùng kích động.

Xuất hiện hơn bốn vị thiên kiêu Thiên Nhân.

Quá đáng giá! Mà trên thực tế, bọn họ cũng không làm cái gì, Tần Ninh lại cho bọn họ cơ hội này! Lần này hai người cảm ơn Tần Ninh từ đáy lòng! Trên thực tế, bọn họ không khó nhìn ra.

Tần Ninh căn bản không cần bọn họ.

Chỉ có điều Tần Ninh nhìn thấy số người này, chín người hắn chỉ cần năm, bốn người còn lại thì cho bọn họ.

Tiện tay mà thôi.

Nhưng đối với bọn họ mà nói lại là đại ân huệ!

Vù…

Giữa trời đất, một đường khí tức lạnh như băng lúc này khuếch tán.

Một thân ảnh lúc này chân đạp sen băng chín cánh, từng bước một, thân ảnh hạ xuống giống như tiên tử thế gian kiêu ngạo như băng tuyết.

Diệp Viên Viên! Trước đó Diệp Viên Viên chính là cảnh giới Thiên Nhân tam bộ.

Nàng là Đế thể! Lợi thế nhận được hẳn là càng lớn! Lúc này giữa lúc Diệp Viên Viên từng bước một đi xuống.

Cường độ linh thức không ngừng tăng lên.

Dần dần đến chừng cường độ vạn mét.

Thiên Nhân thất bộ?

Hai mắt Tần Ninh nhìn qua.

Không, không phải…

“Thiên Nhân lục bộ… linh thức vạn mét, thân xác chưa đạt đến hạn độ đề thăng thất bộ…”, lời Tần Ninh vừa dứt.

Đột nhiên.

Dị biến phát sinh.

Sen băng chín cánh dưới chân Diệp Viên Viên xuất hiện lột bỏ.

Chín cánh lúc này dần dần sụp đổ.

Từng đường khí tức mạnh mẽ xuất hiện.

Ở vị trí ban đầu sen băng chín cánh sụp đổ kia lại xuất hiện sen băng chín cánh.

Nhưng lần này không giống nhau.

Chín cánh kia thoạt nhìn thần thánh, ánh sáng vạn trượng tản ra khí tức khiến người ta sợ hãi.

Cửu Chuyển Linh Lung thể! Thể chất có thể tiến hóa.

Lúc này từ Đế thể tấn thăng lên cấp bậc Thần thể.

Đại lục Vạn Thiên.

Thể chất chia làm sáu cấp: Linh thể, Thánh thể, Vương thể, Hoàng thể, Đế thể, Thần thể! Đây là phân chia của võ giả đối với thể chất thiên tài trên đại lục Vạn Thiên.

Thánh thiên địa! Được trời đất thiên vị! Chỉ có điều bây giờ lục đại thể chất trên đại lục Vạn Thiên này vẫn là cấp bậc lưu truyền rộng nhất.

“Đế thể tấn thăng làm Thần thể…”

“Thiên Nhân lục bộ cũng có thể đạt đến Thiên Nhân thất bộ…”, giữa lúc Tần Ninh lẩm bẩm.
 
Phong Thần Châu
Chương 2638: Chỗ sâu trong biển hồn hiu quạnh.


Khí tức của Diệp Viên Viên đang thay đổi.

Cường độ linh thức đang đề thăng.

Cường độ thân xác cũng đang đề thăng.

Dần dần sắc mặt Tần Ninh khẽ thay đổi.

Cường độ linh thức của Diệp Viên Viên đạt đến cực hạn cảnh giới Thiên Nhân.

Cuối cùng ổn định ở phạm vi ba vạn mét! Cường độ Thiên Nhân mọi người càng thích dùng khoảng cách để hình dung.

Thiên Nhân thất bộ thông thường linh thức tản ra vạn mét chính là cực hạn!

Nhưng Diệp Viên Viên bây giờ tản ra ba vạn mét.

Lúc này Diệp Viên Viên đi tới bên cạnh Tần Ninh.

Cơ thể bốn phía tản ra khí tức độc đáo.

Lạnh băng nhưng không còn hơi có vẻ non nớt, mà là mang theo một tia thành thục.

Giống như nụ hoa đang chờ nở đã nở ra từng khe hở cánh hoa…

“Chàng lại ra tay?”

Diệp Viên Viên lo lắng nhìn về phía Tần Ninh.

Trên khuôn mặt khuynh thành không có một chút tỏ ra vui vẻ nào vì đạt đến Thiên Nhân thất bộ, nàng mặt đầy trách cứ nhìn về phía Tần Ninh.

“Vốn đã định thả rồi, nhưng chạy thì cứ chạy đi, nhiều lời như vậy thì hút chút khí lực, làm thịt tên nhãi kia…”, Tần Ninh cười nói.

“Lần sau không được ra tay nữa!”

Bàn tay Diệp Viên Viên nhẹ nhàng kéo áo, lau vết máu trên khóe miệng cho Tần Ninh, nàng nhẹ nhàng nói: “Tiếp theo ai dám để chàng ra tay, ta liền giết kẻ đó!”

Lời vừa dứt, khí tức băng hàn giải phóng.

Tần Ninh cười một tiếng gật đầu.

“Chờ thời gian lâu như vậy không phải để cho các nàng trưởng thành sao, còn ta làm một thiếu gia tiêu dao vui vẻ? Nếu không chuyện gì cũng là ta ra tay, mệt lắm!”

Diệp Viên Viên thản nhiên cười một tiếng rất xinh đẹp.

Vù… Lúc này lại một tiếng vù vang lên.

Trên cây cột đá cuối cùng kia, xung quanh người Cốc Tân Nguyệt bộc phát ra một luồng khí tức mạnh mẽ.

Phút chốc trong mắt bão, trên trăm người lòng phát rét.

Tất cả mọi người đều sinh ra một loại tâm thái muốn quỳ xuống đất lễ bái.

Lúc này khí tức cường thịnh như Đế thể, như Chiến Thần, như… chúa tể Vạn Giới! Cho dù là Tần Ninh lúc này trong lòng cũng sinh ra một loại tâm tình thành tâm chắp tay kính lạy.

Điều này khiến trong lòng Tần Ninh kinh ngạc.

Luồng khí tức Cốc Tân Nguyệt hiện ra này không thuộc về bản thân nàng ta! Chính xác mà nói, không thuộc về Cốc Tân Nguyệt của hắn! Thân ảnh Tần Ninh vút qua, đi tới trên mặt Cốc Tân Nguyệt.

Thần hồn Băng Hoàng trong nháy mắt ngưng tụ, tiến vào trong hồn hải hiu quạnh của Cốc Tân Nguyệt.

Diệp Viên Viên thấy cảnh
 
Phong Thần Châu
Chương 2639: Từ đó sinh ra một hồn phách mới.


“Đồ khốn!”

Người phụ nữ kia lúc này mở miệng, trầm giọng nói: “Vốn là Chiến Thần, há để cho con đường Thánh Nhân đến chỉ dẫn con đường phía trước của ta?”

“Bổn tôn cả đời chưa bao giờ đi đường của người khác!”

“Tần Ninh ngươi muốn chết sao?”

Cô gái hờ hững nói.

“Đừng cứ một câu Chiến Thần nữa, Nguyệt Nguyệt của ta đâu?”

Tần Ninh lạnh nhạt nói.

Bề ngoài như vậy, nhưng lúc này trong lòng Tần Ninh hoảng sợ.

Trước đó tiến vào trong hồn hải Cốc Tân Nguyệt, nơi sâu hồn hải hiu quạnh kia, thân ảnh cô gái chính là bị xích sắt trói buộc, căn bản không cách nào tự do.

Nhưng bây giờ gần như đã khôi phục tự do nhất định.

Điều này làm cho Tần Ninh cảm thấy mơ hồ không đúng.

Cốc Tân Nguyệt! Chín vạn năm trước, khi hắn trải qua kiếp thứ nhất.

Cốc Tân Nguyệt là hắn vô tình phát hiện, từ đó mang theo bên người, cũng không dạy dỗ nàng ta tu hành, chỉ là dẫn theo bên người.

Lúc ấy Cốc Tân Nguyệt khiến hắn cảm thấy vô cùng bình thường.

Đương nhiên chỉ là thiên phú.

Cốc Tân Nguyệt khi đó thiên phú quá kém.

Thậm chí tu hành cảnh giới Cửu Môn –cảnh giới khai môn đầu tiên cũng khó có thể nhập môn.

Đây cũng là vì sao cách đó chín vạn năm gặp lại Cốc Tân Nguyệt, thời điểm đó nàng ta cũng chỉ là huyền cảnh Tạo Hóa mà thôi! Nhưng chính loại bình thường quá khác thường này khiến Tần Ninh để ý.

Mà gặp lại lần nữa.

Không ngờ hai người kết hợp, hắn thoáng thấy dị thường bên trong hồn hải hiu quạnh của Cốc Tân Nguyệt.

Cũng chính vì vậy Cốc Tân Nguyệt giống như kim ngọc bị đá bao phủ vậy, bắt đầu giải phóng thiên phú của bản thân.

Nhưng thiên phú này lại cực kỳ cổ quái! Giống như Cốc Tân Nguyệt ngày trước vô cùng mạnh mẽ.

Chỉ là không biết gặp phải biến cố gì đã tự phong cấm bản thân kia.

Mà tự bản thân Cốc Tân Nguyệt này từ đó hồi sinh thành một người mới! Một cơ thể hai ý thức! Mà cùng với thực lực bây giờ của Cốc Tân Nguyệt ngày càng mạnh, bản thân còn lại… cũng bắt đầu không nhịn được trong hồn hải hiu quạnh kia!

Cảnh ngộ này của Cốc Tân Nguyệt và tái sinh chín đời chín kiếp của hắn có khác biệt rất lớn.

Dựa theo hiểu biết của Tần Ninh.

Đó chính là một vị cường giả đã chịu đả kích cực lớn, khiến cho hồn phách của bản thân tự động phong tỏa.

Từ đó sinh ra một hồn phách mới.

Mà hồn phách vô tình bị hắn gây nên phong tỏa lại xuất hiện phản ứng.

Chuyện như vậy cũng quyết không cho phép xảy ra!

“Cô ta?”

Cốc Tân Nguyệt mặc ngân giáp kia lạnh lùng nói: “Linh thức khuếch trương vạn mét, chính là Thiên Nhân thất bộ sao? Quá yếu, cuộc đời này của ta không thể yếu đuối như vậy!”
 
Back
Top Dưới