Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2580: Giờ này khắc này tất cả mọi người đều bị sửng sốt.


Cự kiếm cao trăm trượng.

Tần Ninh lúc này cầm kiếm U Khô vung ra.

Kiếm U Khô dung nhập vào trong cự kiếm, tức thì từng luồng ánh sáng chiếu khắp trời đất, ngăn cản lại ánh sáng.

Mà giờ khắc này, sức mạnh toàn thân của Tần Ninh tụ lại một chỗ.

“Chém!”

Giọng nói vang lên.

Hơi thở Vương Giả trong cơ thể Tần Ninh bắn chết mà ra.

Oanh...

Mặt đất rung động ầm ầm.

Cả khu vực lúc này run rẩy.

Cự kiếm rơi xuống.

Chém Triệu Dục.

Sắc mặt Triệu Dục lúc này lạnh lẽo.

Nhưng dần dần, sự lạnh lẽo trong đôi mắt Triệu Dục đã hóa thành hoảng sợ.

Bên trong ánh kiếm đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Một người toàn thân áo đen, tóc dài đen phất phới, bên trong con ngươi màu đen chiếu ra tia sáng lạnh lùng.

“U Vương!”

Sắc mặt Triệu Dục tái mét.

Nhưng chỉ trong nháy mắt này.

Chùy lớn của Triệu Dục bị trường kiếm đánh tan, thân thể nổ tung.

Thanh kiếm kia lúc này vẫn chưa dừng lại.

“A... Ngươi... Ngươi là...”

Oanh...

Tiếng nổ kịch liệt triệt để vang lên.

Một vị cảnh giới Vạn Nguyên.

Một vị bá chủ.

Vào thời khắc này bỏ mình.

Là thật sự chết đi.

Trên không, máu tươi chảy như dòng nước không ngừng.

Máu tươi tí tách như mưa.

Cảnh giới Vạn Nguyên, danh xưng bá chủ.

Khí huyết trong cơ thể có thể nói là mạnh gấp trăm lần cảnh giới Sinh Tử.

Dòng máu tươi kia dung hợp với linh khí, đổ một làn mưa máu.

Tần Ninh lúc này bay xuống.

“Sư tôn”.

Lý Nhàn Ngư vội vàng đi tới trước người Tần Ninh.

Thủ đoạn và năng lực Tần Ninh liên tục làm mới nhận thức của hắn ta.

Sinh Tử nhất kiếp chém giết Sinh Tử tam kiếp.

Sinh Tử tam kiếp chém giết Sinh Tử cửu kiếp.

Giờ này khắc này tất cả mọi người đều bị sửng sốt.

“Người không sao chứ?”

Lý Nhàn Ngư nhìn Tần Ninh, ánh mắt lo âu.
 
Phong Thần Châu
Chương 2581: Triệu Dục hộ pháp chết!


Da thịt của Tần Ninh bây giờ bị nứt ra, xuất hiện từng vết máu.

Quá kinh khủng.

Dường như chỉ cần dùng sức thì hắn sẽ vỡ ra thành mấy mảnh vậy.

“Không chết được đâu”.

Tần Ninh lúc này nhếch miệng, thở ra.

Kiếm U Khô trở lại trong tay, hoàn hảo không chút tổn hại.

Giờ khắc này, Tần Ninh quan sát thương tích trong cơ thể.

Nếu không phải trong quá trình tu hành hắn đều chọn việc tôi thể làm chủ thì e là thân xác này đã sớm nổ tung.

Cũng không thể thừa nhận được hơi thở Vương Giả mạnh mẽ cỡ này.

Phanh...

Mà cùng lúc này, một tiếng phanh vang lên.

Một bóng người rơi xuống đất.

“Cha!”

“Khương viện trưởng!”

Thấy bóng người đó, bốn phía có không ít người tái mặt.

“Hừ, chỉ là Sinh Tử cửu kiếp thì sao có thể xứng đánh nhau với ta?”

Tiếng hừ lạnh vang lên, một bóng người vào thời khắc này rơi xuống.

Chính là Thần Sứ Nguyệt Hạc.

Thần Sứ Nguyệt Hạc đi xuống, một bóng người khác vào lúc này cũng rơi xuống.

Chính là Giang Bạch.

Giờ khắc này, Giang Bạch thở hồng hộc, trạng thái cũng không được tốt cho lắm.

Hắn ta dù sao cũng mới khôi phục cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp không được bao lâu.

Ngay cả Khương Tồn Kiếm... Luân phiên đại chiến cộng thêm giận dữ công tâm, ông ta hiện tại cũng không nhịn được.

Quan trọng nhất là bọn họ phải đối mặt với người âm thánh, linh cảnh Hóa Âm.

Chênh lệch quá lớn.

Cường giả cảnh giới Sinh Tử.

Cảnh giới Vạn Nguyên, bá chủ một phương.

Chỉ nghe danh xưng cũng có thể thấy được sự chênh lệch.

“Hừ!”

Thần Sứ Nguyệt Hạc lúc này có vẻ mặt dữ tợn.

“Giết một vị hộ pháp của Thiên Đế các chúng ta”.

Sắc mặt Thần Sứ Nguyệt Hạc lúc này đáng sợ vô cùng, khẽ gầm gừ: “Ngươi bây giờ còn có bao nhiêu năng lực?”

“Đừng nói nhảm với hắn”.

Thần Sứ Liễu Uyên lúc này định thần lại.

Triệu Dục hộ pháp chết!

Một vị Địa hộ pháp, bá chủ cảnh giới Vạn Nguyên.

Chỉ là hiện tại Tần Ninh thoạt nhìn đúng là dầu hết đèn tắt.

Đây là cơ hội của chúng.

Nếu cứ để cho Tần Ninh chạy.
 
Phong Thần Châu
Chương 2582: Thạch Cảm Đương?


Về lại Thiên Đế các, ba Thần Sứ sống mà lại chết một Địa hộ pháp.

Bọn chúng cũng khó thoát khỏi cái chết.

Liễu Uyên nhìn Nguyệt Hạc.

Mà Thần Sứ Nguyệt Phong ở một bên đối chiến với Ninh Thiên Vũ cùng Vạn Phúc liên thủ thành thạo.

Lấy thực lực của Nguyệt Phong.

Trong khoảng thời gian ngắn cũng không g**t ch*t hai người.

Nhưng hai người cũng không kéo dài được.

Lý Nhàn Ngư nhìn người phía trước, ngăn ở trước Tần Ninh.

“Sư tôn, người đi trước đi”.

Lúc này, hai mắt của Lý Nhàn Ngư xuất hiện hai câu ngọc, cắn răng nói: “Con ngăn chúng lại cho”.

Bây giờ Tần Ninh thoạt nhìn vô cùng tàn tạ.

Không thể tái chiến!

Tái chiến thì sẽ khó bảo toàn mạng sống của Tần Ninh.

“Ngươi dẫn hắn đi đi”.

Một giọng nói đột nhiên vang lên.

Giang Bạch lúc này dậm chân mà tới.

“Ta ngăn cho, hai người các ngươi rút lui trước!”, Giang Bạch bình tĩnh nói: “Nếu như ta chết thì nhớ báo thù cho ta là được”.

“Hai người các ngươi đang nói cái gì vậy?”

Tần Ninh nhìn hai người, cười nói: “Cảnh giới Vạn Nguyên còn bị ta giết, cảnh giới Âm Dương Hóa Âm sơ kỳ có là gì?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Giang Bạch cùng Lý Nhàn Ngư đều vô cùng cổ quái.

“Đúng vậy, bá chủ đều có thể bị sư phụ ta giết, hai người âm thánh Hóa Âm sơ kỳ là cái đếch gì?”

Một tiếng cười ha ha đột nhiên vang lên.

Có một người đi ra từ trong đoàn người.

Một người mặc võ phục bụi bặm, dáng dấp hổ báo, bước đi rộng rãi, trên lưng đeo búa rìu, toàn thân mang theo khí thế nghênh ngang đi ra.

“Hả?”

Nhìn người mới tới, Lý Nhàn Ngư cùng Giang Bạch đều nhíu mày.

Cái tên này... cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp mà thôi, sao có thể lớn lối như vậy?

Sư phụ?

Đồ đệ của Tần Ninh?

Thạch Cảm Đương?

“Bớt sĩ diện hão đi, có giỏi thì ngươi xông lên xem nào”.

Tần Ninh lườm người đến, thản nhiên nói.

“Ặc... Ha ha...”

Thiếu niên lúc này keng một tiếng, ném búa rìu ra mặt đất, quỳ sụp xuống.

“Đệ tử Thạch Cảm Đương tham kiến sư tôn”.

“Đứng lên đi”.

Nghe Tần Ninh nói thế Thạch Cảm Đương lập tức nhanh nhảu chạy đến bên người Tần Ninh.

“Ha ha... Sao sư phụ
 
Phong Thần Châu
Chương 2583: Có cái gì đó không đúng!


Thạch Cảm Đương cằn nhằn không ngừng.

Tần Ninh chỉ nhàn nhạt nhìn hắn ta.

“Khụ khụ... Sư phụ đừng nhìn con như vậy chứ...”

“Thạch Cảm Đương đừng nói nhảm được không?”

“Có thể!”

Thạch Cảm Đương đàng hoàng nói.

Nói xong, Thạch Cảm Đương xoay người nhìn Liễu Uyên cùng Nguyệt Hạc.

“Chỉ là hai con chó của Thiên Đế Các mà còn dám hiện thân?”

“Hừ, ra tay với sư tôn của ta chính là bất kính với Bắc Ninh các chúng ta”.

“Người đâu, chém chúng cho ta!”

Thạch Cảm Đương lúc này hô lớn, dáng vẻ chó cậy gần nhà.

“Sinh Tử nhị kiếp mà cũng dám làm càn trước mặt chúng ta?”

Sắc mặt của Thần Sứ Liễu Uyên lúc này càng tái nhợt.

“Muốn chết à”.

Vừa dứt lời, Thần Sứ Liễu Uyên lập tức tấn công Thạch Cảm Đương.

Bắc Ninh các?

Cái tên này cũng biết ra oai quá cơ.

Bắc Ninh các chính là một phân các cấp dưới của Thanh Ninh các – đầu sỏ Trung Lan.

Thằng nhãi này dám tự xưng tới từ Bắc Ninh các?

Hắn ta nói vậy thì là vậy à?

Hơn nữa, chỉ là Sinh Tử nhị kiếp cũng dám ra oai trước mặt ông ta?

Thạch Cảm Đương thấy Liễu Uyên đánh tới thì cũng khẽ nhếch miệng.

“Khà khà, lão già chán sống”.

Nói xong, Thạch Cảm Đương đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Thần Sứ Liễu Uyên ngày càng tới gần.

Từ từ, sắc mặt Thạch Cảm Đương biến đổi.

Liễu Uyên lúc này cũng không ngừng sửng sốt.

Chuyện gì vậy?

Thằng nhãi này mới ở cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp mà lại không sợ ông ta?

Chẳng lẽ là có ám chiêu chờ ông ta?

Nhưng bây giờ cung đã cài tên, không thể không bắn.

Dù gì ông ta cũng là Hóa Âm sơ kỳ, không thể bởi vì lo lắng về ám chiêu của một thằng nhãi Sinh Tử nhị kiếp mà lùi bước được?

Liễu Uyên trong lòng hạ quyết tâm, tốc độ nhanh hơn.

Trong chớp mắt đã giết đến trước mặt Thạch Cảm Đương.

Lúc này, Thạch Cảm Đương sững sờ.

Chuyện gì xảy ra?

Có cái gì đó không đúng!

Mắt thấy Liễu Uyên giết đến trước mặt mình, sắc mặt Thạch Cảm Đương tái mét.

“Cốc Tân Nguyệt, cô còn làm gì nữa thế?”

Thạch Cảm Đương lúc này hô lớn.

Phanh...

Trong khoảnh khắc, một tiếng nổ tung vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 2584: Cảnh giới Âm Dương.


Thần Sứ Liễu Uyên đuổi theo Thạch Cảm Đương lập tức nổ ầm ầm.

Thạch Cảm Đương bị lực trùng kích mạnh mẽ đẩy lùi, khuôn mặt trắng bệch.

“Cốc Tân Nguyệt, cái đồ già...”

“Ngươi nói cái gì cơ?”

Một bóng dáng xinh đẹp mặc đồ trắng tung bay từ trên trời giáng xuống.

Ngũ quan tinh xảo kết hợp với nhau tạo ra một loại cảm giác an lòng.

Mà một khí tức độc đáo kia cũng lan tỏa ra tất cả mọi người ở đây.

Trong chớp nhoáng, ánh mắt của tất cả không khỏi tập trung vào nàng.

Một thân váy dài ôm lấy cơ thể xinh đẹp cao ráo, lộ ra đường cong làm người ta say mê.

Gương mặt tinh xảo hoàn mỹ mang theo sự lạnh nhạt nhưng lại không mất đi vẻ trang nhã nghiêm nghị.

Ngũ quan kết hợp với nhau làm cho người mê say, chỉ cần một đường nét cũng đã vô cùng hấp dẫn.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều có chút thất thần.

Đến cả Vạn Khuynh Tuyết cũng cảm giác được sự mặc cảm, tự ti.

Cô gái này như là tiên tử vậy, rung động lòng người.

“Cốc sư nương!”

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng: “Cốc sư nương thủ đoạn thông thiên, cái thế vô địch”.

“Thạch Cảm Đương, lần sau còn dám như thế nữa, ta cũng sẽ chờ người ta giết ngươi gần chết rồi mới xuất thủ”.

Cốc Tân Nguyệt lúc này h* th*n xuống, hừ một tiếng.

“Dạ vâng vâng!”

Thạch Cảm Đương lúc này run rẩy, không dám phản bác.

Cốc Tân Nguyệt từng bước đi tới trước mặt Tần Ninh.

Vươn tay ra nhẹ nhàng xoa vết rách trên người Tần Ninh.

“Đau không?”

“Chút ấy còn không làm ta đau được”.

“Cậy mạnh”, Cốc Tân Nguyệt tức giận trừng Tần Ninh, một cái liếc khiến người ta rung động.

Tần Ninh chỉ cười nhạt.

Lúc này, tất cả mọi người đều chết sững.

Đây là ai nữa?

Chuyện xảy ra hôm nay làm cho mọi người trong lúc nhất thời đều không hiểu được gì.

“Chuyện tiếp theo cứ giao cho ta đi!”

Cốc Tân Nguyệt nói với thanh âm điềm tĩnh, ngữ khí cũng dần dần trở nên lạnh lùng.

Quay người nhìn về phía Thần Sứ Nguyệt Hạc.

Giờ khắc này, ánh mắt Thần Sứ Nguyệt Hạc mang theo một tia hung hiểm.

Cảnh giới Âm Dương.

Thần Sứ Nguyệt Hạc nhìn Cốc Tân Nguyệt.

“Bắc Ninh các cũng muốn nhúng tay vào việc này?”

“Đừng có nói linh tinh nữa!”, Thạch Cảm Đương lúc này hừ nói: “Bắc Ninh các là một phần của Thanh Ninh các, Thiên Đế các các ngươi những năm gần đây bó tay bó chân, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2585: Vạn cổ hiếm thấy.


“Thiên Đế các dám xuất hiện, Thanh Ninh các liền đánh cho các ngươi phải gào khóc”.

Thạch Cảm Đương lúc này cực kỳ kiêu ngạo.

Cốc Tân Nguyệt khẽ liếc hắn một cái.

Thạch Cảm Đương tức thì ho khan nói: “Sư nương ta là phó các chủ Bắc Ninh các, thức thời một chút đi, ngoan ngoãn nhận lấy cái chết và nói ra tin tức về Thiên Đế các, nếu không thì giết sạch các ngươi”.

Thần Sứ Nguyệt Hạc mang sắc mặt khó coi.

Tên khốn này.

Quá mức kiêu ngạo.

“Nhận lấy cái chết đi!”

Nói xong, Thần Sứ Nguyệt Hạc trực tiếp công kích.

Cốc Tân Nguyệt lúc này hừ một tiếng.

Lật bàn tay, từng luồng linh khí tụ tập ở bên người Cốc Tân Nguyệt.

Trong khoảnh khắc, một chưởng vỗ ra.

Phanh...

Sắc mặt Thần Sứ Nguyệt Hạc trở nên ảm đạm.

Chênh lệch rất lớn.

Thần Sứ Nguyệt Hạc không suy nghĩ nhiều, lập tức vẫy tay một cái.

Một Âm Khư vào thời khắc này trôi nổi phía sau lưng, tỏa ra khí thế mạnh mẽ.

Cảnh giới Âm Dương.

Chia làm linh cảnh Hóa Âm cùng linh cảnh Tụ Dương.

Linh cảnh Hóa Âm phân làm bốn cảnh giới nhỏ sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong.

Ngoài ra, số lượng Âm Khư ngưng tụ ra cũng là một nhân chứng cho thực lực của võ giả ở linh cảnh Hóa Âm.

Ngưng tụ Âm Khư là từ linh khí lột xác mà thành.

Võ giả bình thường ngưng tụ được một Âm Khư đến ba Âm Khư.

Thiên tài có thể ngưng tụ bốn cái.

Còn trên bốn cái chính là cực kỳ hiếm thấy.

Mà số lượng Âm Khư cực hạn là chín cái.

Mười vạn năm qua, võ giả ngưng tụ chín cái Âm Khư ở đại lục Vạn Thiên chỉ có một người.

U Vương!

“Âm Khư? Chỉ một cái thôi sao?”

Cốc Tân Nguyệt lãnh đạm nói, sắc mặt không thay đổi.

Sải bước ra vung một chưởng.

Oanh...

Trong nháy mắt, chín Âm Khư giống như chín mặt trăng tản ra ánh sáng thánh khiết nhàn nhạt sau lưng nàng.

Chín cái!

Giờ khắc này, bốn phía yên tĩnh như chết.

Chín Âm Khư!

“Chết đi!”

Cốc Tân Nguyệt tấn công.

Nếu như nói một Âm Khư có thể tăng cường một lần sức mạnh cho võ giả ở linh cảnh Hóa Âm.
 
Phong Thần Châu
Chương 2586: “Thiên Đế các, đáng chết!”


Vậy chín chính là mạnh lên chín lần.

Cốc Tân Nguyệt nói xong thì vung ra một chưởng.

Linh khí tràn đầy sự trấn áp, điên cuồng gào thét mà ra.

Phanh...

Tiếng nổ tung vang lên.

Thần Sứ Nguyệt Hạc lúc này tái mét mặt mày, thân thể trực tiếp nổ tung.

Mưa máu tràn ngập.

Một Thánh Nhân cảnh giới Hóa Âm sơ kỳ mất mạng.

Giờ khắc này, mọi người tại đây đều không dám tin.

Nhưng không một ai có thể nói gì.

Quá mạnh mẽ!

Giờ khắc này mọi người chỉ cảm thấy đè nén.

Chín cái Âm Khư!

Ngoại trừ U Vương chín vạn năm trước ra thì có ai có thể ở linh cảnh Hóa Âm mà ngưng tụ chín Âm Khư?

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được một áp lực vô hình.

Cốc Tân Nguyệt.

Cái tên này sẽ được mọi người khắc ghi.

Mà cùng lúc này, sắc mặt của Thần Sứ Nguyệt Phong trở nên khó coi.

Chín Âm Khư.

Linh cảnh Hóa Âm.

Cốc Tân Nguyệt này...

Rút lui!

Hôm nay đi tới đây, hai Thần Sứ và một Địa hộ pháp mất mạng.

Ông ta mà không đi thì sẽ không thể truyền tin về nữa.

Vốn tưởng rằng đã đủ để giết Tần Ninh.

Một bá chủ cảnh giới Vạn Nguyên đích thân xuất thủ muốn giết Tần Ninh.

Nhưng lại bị Tần Ninh chém giết.

Lần này Thiên Đế các phải trả cái giá quá lớn!

Nguyệt Phong tung ra một kích, toàn lực đẩy lùi Ninh Thiên Vũ cùng Vạn Phúc, xoay người hóa thành một vệt sáng bay về phương xa.

Cốc Tân Nguyệt thấy vậy thì nhíu mày.

Oanh...

Trong nháy mắt đó.

Thân thể của Thần Sứ Nguyệt Phong đang chạy như bay ra ngoài thành lại bị một bàn tay to trực tiếp nghiền nát.

Một tay xuất hiện từ hư không, một chưởng bắt xuống.

Hoàn toàn nổ tung.

Thấy thế, sắc mặt của Cốc Tân Nguyệt mới giãn ra.

“Thiên Đế các, đáng chết!”

Một thanh âm lãnh đạm vang lên.

Bên trong mây mù xuất hiện một bóng người đi tới.

Nói là đi
 
Phong Thần Châu
Chương 2587: “Giết sạch cảnh giới Sinh Tử”.


Thạch Cảm Đương lúc này vẫy tay nói: “Bái kiến Tần...”

Thạch Cảm Đương nói đến đây thì sững sờ.

Dương Thanh Vân là đồ đệ của Tần Ninh.

Dương Tử Hiên là con trai của Dương Thanh Vân.

Vậy Dương Tử Hiên gọi Tần Ninh là gì?

Thạch Cảm Đương trong lúc nhất thời cũng có chút do dự.

Hắn ta không biết!

Gọi thế nào?

Dương Tử Hiên lúc này đi tới trước mặt Tần Ninh, chắp tay nói: “Vãn bối Dương Tử Hiên bái kiến sư công!”

“Khụ khụ, đúng rồi, bái kiến sư công ngươi đi!”

Thạch Cảm Đương lúc này nghiêm túc nói: “Sư thúc nói cho ngươi biết, sư công của ngươi đi vạn dặm đường xa tới Thương Lan, cha ngươi không ở đây, ngươi phải chiêu đãi thật thịnh soạn mới được”.

“Vâng, Thạch huynh!”

“Là sư thúc, không phải sư huynh!”, Thạch Cảm Đương sửa đổi.

“Thạch huynh...”

Dương Tử Hiên lúc này cười khổ nói.

Thạch Cảm Đương ngày xưa là đồ đệ của cha, ông ta gọi một tiếng Thạch huynh là quá đúng.

Hiện tại trở thành đồ đệ của sư công thì phải xưng hô như thế nào đây?

Tần Ninh nhìn Dương Tử Hiên, lẩm bẩm nói: “Năm đó, khi ta rời đi, ngươi cũng mới cao có từng này...”

Giờ khắc này, Dương Tử Hiên ngại ngùng cười một tiếng.

Lúc trước Thạch Cảm Đương đến Thanh Ninh các cũng đã dọa ông ta giật mình.

Ông ta đúng là đã gặp Thạch Cảm Đương.

Thật không ngờ chín vạn năm qua đi, Thạch Cảm Đương vẫn ở bộ dáng này.

Lúc trước Tần Ninh nói với Thạch Cảm Đương, nếu như Thanh Ninh các không tin thì hắn ta có thể nói thẳng ra tôn giả Thanh Vân mang họ Dương là đủ.

Có điều va phải Dương Tử Hiên thì Thạch Cảm Đương căn bản không cần nói.

Chân tướng đã quá rõ ràng.

Dương Tử Hiên cực kỳ chắc chắn.

Người trước mắt ông ta đây.

Chính là sư phụ của cha ngày trước, cũng là vị U Vương mà cha khổ sở chờ đợi suốt chín vạn năm.

Hắn trở về!

Trước sau như một, mạnh mẽ bá đạo, không ai áp chế nổi.

Tần Ninh cười nói: “Cha ngươi đâu?”

“Chuyện này cũng dài dòng, lát nữa ta sẽ nói rõ ràng với sư công sau!”

“Ừ!”

Tần Ninh nhìn bốn phía nói: “Kết thúc”.

Hôm nay hắn vốn định chỉ làm chủ cho hôn nhân của nhị ca ở thư viện Thái Hư này mà thôi.

Thật không ngờ lại dẫn ra Thiên Đế các.

“Sư công, vậy những người này...”

Dương Tử Hiên nhìn bốn phía.

“Giết sạch cảnh giới Sinh Tử”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2588: Nhưng tất cả mọi người đều biết.


Tần Ninh thản nhiên nói: “Còn lại... Giao cho thư viện Thái Hư chậm rãi xử trí đi”.

“Vâng!”

Dương Tử Hiên nói xong thì phất tay một cái.

Trong khoảnh khắc, bốn phương tám hướng xuất hiện từng bóng người.

Tổng cộng gần ngàn người, hầu như tất cả đều là cảnh giới Sinh Tử.

Một thân võ phục màu xanh đi ra từ bốn phương tám hướng, làm cho tất cả mọi người đều kinh hoảng

Thanh Giáp vệ của Bắc Ninh các!

Mặc dù ở đây có rất nhiều thế lực, tất cả đều đến từ Bắc Lan.

Nhưng đối với Trung Lan, mọi người hoặc ít hoặc nhiều cũng biết.

Thanh Ninh các vùng đất Trung Lan không hổ danh là bá chủ.

Bắc Ninh các cũng là một thế lực Thanh Ninh các thiết lập ở vùng phía bắc Trung Lan, trấn thủ phương bắc Trung Lan.

Bởi vì Bắc Ninh các dựa sát đất Bắc Lan, thế lực các phe Bắc Lan cũng hiểu biết một chút về Bắc Ninh các.

Thanh Giáp Vệ!

Chỉ là tồn tại đứng đầu Bắc Ninh các!

Thanh Giáp Vệ ra tay, ai dám tranh phong?

Lúc này, hơn ngàn Thanh Giáp Vệ, toàn bộ đều là cảnh giới Sinh Tử.

Chỉ riêng Bắc Ninh các, nội tình so với tam cự đầu Bắc Lan thì cũng kinh khủng.

Càng không bàn đến, Thanh Ninh các thuộc quan trên của Bắc Ninh các.

Thanh Ninh các kia rốt cuộc mạnh đến mức nào?

Chỉ là tất cả mọi người cũng hiểu.

Thanh Ninh các trấn giữ là Vân Vương!

Một vị danh hiệu Vương!

Lúc này, Thanh Giáp Vệ lần lượt giết ra.

Vô Cấu Kiếm phái, thế gia Bách Lý, Lục gia và rất nhiều võ giả phản bội thư viện Thái Hư lúc này rối rít chạy tán loạn.

Chỉ là chạy thoát được sao?

Một trận hỗn loạn thời khắc này đã gần đến hồi cuối.

Mà người thay đổi tất cả chính là Tần Ninh.

Mà mục đích Tần Ninh ra tay là vì hạnh phúc của Tần Hải và Khương Như Yên.

Tất cả nghe ra đều không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng là bây giờ kết cục đã định.

Các phe thế lực giờ phút này cũng không dám ở lâu.

Chuyện hôm nay quả thực khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Còn về câu chuyện của Dương Tử Hiên và Tần Ninh, đám người không nghe ra, cũng không dám đi rình mò.

Bắc Ninh các tại sao ra tay giúp Tần Ninh, cũng không ai biết.

Nhưng tất cả mọi người đều biết.

Tần Ninh không trêu chọc nổi.

Có Bắc Ninh các làm núi dựa, ai dám trêu chọc?

“Tam đệ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2589: Căn bản hắn ta không biết.


“Cục diện này rối rắm, cứ giao ta xử lý”.

Lần này Bắc Lan có thể nói thật sự đại loạn.

Tam đại cự đầu tổn thất thảm hại.

Cảnh giới Sinh Tử vốn cũng không nhiều, bây giờ càng ít hơn.

Vị cảnh giới Sinh Tử Khương Tồn Kiếm này trấn giữ.

Tần Hải và Khương Như Yên cũng là cảnh giới Sinh Tử, tiếp theo đủ để ổn định tụ thế.

Lúc này Khương Tồn Kiếm nhìn về phía Tần Ninh, chắp tay nói: “Tần công tử, nghỉ ngơi trước đã, những cục diện rối rắm này phải từ từ xử lý”.

“Ừm!”

Tần Ninh gật đầu.

Cốc Tân Nguyệt đỡ Tần Ninh, mọi người rời đi.

“Tần công tử”.

Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.

Vạn Khuynh Tuyết lúc này cười nói: “Tần công tử, ta cũng cáo từ trước”.

“Ừm”.

Ninh Thiên Vũ nhìn về phía Dương Tử Hiên, cười nói: “Dương các chủ lâu ngày không gặp, tu vi tinh tiến không ít”.

“Ninh các chủ cũng vậy!”

Hai người chào hỏi nhau, Vạn Khuynh Tuyết dẫn người của Vạn Thiên các rời khỏi nơi đây.

Dương Tử Hiên nhìn về phía Tần Ninh, nói: “Sư công, người của Vạn Thiên các này…”

“Không việc gì!”

Tần Ninh khoát tay nói: “Chuyện cách nhiều năm, hai cha con Vạn Nhất Thiên và Vạn Cửu Thiên nắm trong tay Vạn Thiên các, có lẽ nhiều chuyện bọn họ biết càng rõ hơn, quay về lại tìm bọn họ!”

“Dạ!”

Dương Tử Hiên gật đầu, không nói thêm nữa.

Thư viện Thái Hư một trận bừa bộn.

Đệ tử thư viện bắt đầu bận rộn.

Những thứ này cũng không liên quan gì đến đám người Tần Ninh.

Bên trong thư viện Thái Hư, một căn nhà không bị liên lụy.

Trong ba tầng, ngoài ba tầng, mấy trăm vệ giáp bảo vệ trên trời dưới đất, có thể nói một con ruồi cũng không bay vào được.

Lý Nhàn Ngư thấy cảnh này, chỉ cảm thấy chấn động không dứt.

Đây lại là ai?

Cốc Tân Nguyệt!

Thạch Cảm Đương!

Dương Tử Hiên!

Căn bản hắn ta không biết.

Đừng nói đến hắn ta, Giang Bạch lúc này mặt cũng ngơ ra.

Tình huống gì đây?

Lúc này ở thư viện, bên trong một căn phòng rộng rãi.

Tần Ninh ngồi trên giường sạp.

Cốc Tân Nguyệt tỉ mỉ lau sạch vết máu bẩn trên người hắn.

Bên trong phòng, Dương Tử Hiên, Thạch Cảm Đương, Lý Nhàn Ngư, Giang Bạch và một thân ảnh khác cũng đang đứng ở đây.

Tần Ninh lấy hồ lô Thôn Linh, uống một hớp rượu lớn, từ từ nói.

Thạch Cảm Đương, Cốc Tân Nguyệt, Dương Tử Hiên đương nhiên là yên tâm.
 
Phong Thần Châu
Chương 2590: Chết đi sống lại?


Nhưng Lý Nhàn Ngư, Giang Bạch và người đàn ông nhìn trông bỉ ổi kia là ai?

Tần Ninh cươi nói: “Giang Bạch là thị đồng của ta, Lý Nhàn Ngư là đồ đệ của ta, còn Đạo Thiên Hành…”

Tần Ninh từ từ nói: “Nếu hắn ta dám nói bậy bạ, ta lột da hắn!”

Nghe đến đây, tên đàn ông bỉ ổi kia mặt liền biến sắc.

“Tần gia, hay là ta cáo lui trước”.

“Đạo Thiên Hành?”

Lúc này Thạch Cảm Đương cười hắc hắc.

“Bách biến chân quân? Người đào mộ?”

Đạo Thiên Hành cười run: “Thạch đại gia yên tâm”.

“Ta không yên tâm nổi?”, Thạch Cảm Đương hừm nói: “Ngươi thật sự không biết xấu hổ, trộm đồ cũng trộm đến Bắc Ninh các, ta có thể yên tâm sao?”

Đạo Thiên Hành cười run, không dám cãi lại.

Dù sao thì Thạch Cảm Đương chỉ là cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp, nhưng đây là đồ đệ của Tần Ninh.

Hắn ta có thể cãi sao?

“Tần gia, chuyện các người nói đều là bí mật, ta là người ngoài không nghe được, ta cáo lui trước”.

Đạo Thiên Hành vừa nói, chạy như một làn khói.

Tần Ninh cũng không ngăn cản, hắn nhìn về phía Dương Tử Hiên.

Ánh mắt Dương Tử Hiên lại một lần nữa nhìn về phía Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch.

“Yên tâm đi, không thành vấn đề”.

“Dạ!”

Lời Dương Tử Hiên vừa dứt, tay vịn vào áo phất ra trước, quỳ xuống đất kêu bịch một tiếng, rất cung kính dập đầu ba cái.

“Con trai của Dương Thanh Vân, Dương Tử Hiên, bái kiến U Vương!”

Lời của Dương Tử Hiên hết sức trịnh trọng.

Một vị Vương Giả ngày trước!

Hơn nữa lại là sư phụ của cha mình.

Ông ta cứ theo lý mà làm.

Ở trước mặt người ngoài, nếu nói ra lời này, chỉ sợ toàn bộ đại lục Vạn Thiên cũng sẽ hoàn toàn điên cuồng.

“Đứng lên đi!”

Tần Ninh cười nói: “Bây giờ ta chỉ là Tần Ninh, sau này không cần gọi sư công, gọi ta thế cũng già lắm!”

“Dạ!”

Dương Tử Hiên đứng dậy.

Một bên, hai người Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch ánh mắt đờ đẫn.

“Ngươi là U Vương?”

“Người là U Vương?”

Hai người Lý Nhàn Ngư và Giang Bạch có chút ngây ngốc.

Tần Ninh sao lại thành U Vương rồi?

“Không đâu!”

Giang Bạch lúc này mở miệng nói: “U Vương là vua của Vương Giả, có người gọi là U Hoàng, có người gọi là Cửu U Đại Đế”.

“Ngươi chỉ là cảnh giới Sinh Tử, điểm này không làm giả được…”

Tần Ninh mỉm cười nói: “Ta trước kia và ta bây giờ, ngươi có thể hiểu là… chết đi sống lại, hoặc là Niết Bàn trùng sinh”.

Giang Bạch nhìn về phía Tần Ninh, chỉ cảm thấy chấn động không dứt.

Chết đi sống lại?
 
Phong Thần Châu
Chương 2591: Rõ ràng cho thấy suy bại.


Niết Bàn trùng sinh?

Đại lục Vạn Thiên chưa từng nghe qua cái này.

Võ giả cường đại, kẹp máu dừng tuổi thọ, phong cố bản thân, không để cho thọ nguyên trôi qua.

Nhưng chưa từng nghe qua có người chết đi sống lại.

Lý Nhàn Ngư mặt cũng đầy dấu hỏi.

Thạch Cảm Đương nhìn về phía Lý Nhàn Ngư cười hắc hắc: “Ngươi vừa vào sư môn, vậy sau này sẽ là tiểu sư đệ của ta”.

“Đợi sau này sư huynh ta từ từ nói cho ngươi”.

Thạch Cảm Đương giờ phút này trong lòng thầm thoải mái.

Quá đã!

Thêm một sư đệ.

Sau này hắn ta không phải nhỏ nhất nữa.

Tần Ninh nhìn về phía Lý Nhàn Ngư, nói: “Ngươi là hậu duệ của Phong nhi, dĩ nhiên ta sẽ bênh vực ngươi”.

“Trước đó cũng không nói cho ngươi nguyên do trong đó, bây giờ ngươi cũng coi là hiểu rồi”.

Lời nói vừa dứt, Tần Ninh cũng không giải thích nhiều.

Cái tên miệng rộng Thạch Cảm Đương này sẽ nói hết tất cả với Lý Nhàn Ngư.

Còn về Giang Bạch…

Nhắc tới U Vương, Giang Bạch hẳn sẽ biết.

Lúc này, Tần Ninh nhìn về phía Dương Tử Hiên, nói: “Có lời gì cứ nói!”

“Dạ!”

Dương Tử Hiên cung kính nói: “Năm đó sư công rời đi, phụ thân ta ở đại lục Thương Lan thành lập Thanh Ninh các, hơn nữa từ cảnh giới Thiên Nhân đến cảnh giới Vương Giả, người ta gọi là Vân Vương”.

“Mới đầu bởi vì uy danh vang dội của sư công người, những Vương Giả có uy tín cũng không dám có hành động gì với phụ thân”.

“Dần dần phụ thân dốc sức xây dưng cơ nghiệp của Thanh Ninh các, trở thành một trong những bá chủ của Thương Lan”.

“Mà cùng với sự lớn mạnh của Thanh Ninh các, các phe cảm thấy được áp lực, vì vậy dưới sự điều khiển của Thiên Đế các đã thi triển áp lực với Thanh Ninh các.

Thiên Đế các?

Lại là Thiên Đế các.

Dương Tử Hiên tiếp tục nói: “Chỉ là phụ thân khi đó dựa vào chút đồ sư công người để lại, không ai là đối thủ, từ đó đại lục Thương Lan một phân thành năm, Thanh Ninh các đóng địa vị bá chủ ở Trung Lan.

“Cách mấy vạn năm, vùng đất Ngũ Lan đã định cục, hơn nữa các phe phát triển, có thịnh có suy”.

Tần Ninh gật đầu.

Thư viện Thái Hư, Vô Cấu Kiếm phải, thế gia Bách Lý, tổ tiên đều là Thiên Nhân.

Nhưng bây giờ cảnh giới Sinh Tử là đỉnh cao.

Đừng nói Thiên Nhân, ngay cả bá chủ một phe của cảnh giới Vạn Nguyên cũng không có.

Rõ ràng cho thấy suy bại.

“Nhưng tin tức sư công người quay về, bây giờ chỉ mình ta biết”.

Dương Tử Hiên biết có chừng mực.
 
Phong Thần Châu
Chương 2592: “Trung Lan đúng lúc là một trong số đó”.


Năm đó Tần Ninh vẫn còn ở đó, ông ta đã ra đời.

Nhưng ba người em trai về sau không hề biết đến vị sư công này, cũng không biết Tần Ninh có ý nghĩ như thế nào với phụ thân mình.

Cho nên chuyện này tạm thời giữ bí mật.

Hơn nữa chuyện Tần Ninh trở về, càng ít người biết càng tốt.

Đây cũng là lúc đầu Thạch Cảm Đương tìm đến nói với ông ta.

Tần Ninh mở miệng nói: “Qua mấy vạn năm, ngươi chỉ là cảnh giới Vạn Nguyên?”

Cảnh giới Vạn Nguyên mạnh vậy sao?

Rất hùng mạnh.

Nhưng Dương Tử Hiên thiên phú không tệ, thời gian mấy vạn năm hẳn không chỉ là cảnh giới Vạn Nguyên, nói chí ít, cảnh giới Thiên Nguyên chắc hẳn không thành vấn đề.

Dương Tử Hiên cười khổ: “Đây cũng là điều ta muốn nói”.

“Vốn là các phe yên bình, mà phụ thân ta phát hiện giữa Thiên Đế các và Ma tộc dưới lòng đất có cấu kết”.

“Mà dưới vùng đất lớn Trung Lan, trong tâm trái đất… có một chi Ma tộc!”

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh híp mắt một cái.

“Một chi nào?”

“Luyện Ngục Ma!”

Dương Tử Hiên mở miệng nói: “Một chi Luyện Ngục Ma, trưởng tộc Luyện Thiên có thực lực cảnh giới Vương Giả, ngồi ở Cửu đại tế tự”.

“Bây giờ là Bát đại tế tự…”, lúc này Giang Bạch nói xen vào.

Dương Tử Hiên nhìn Tần Ninh một chút, khẽ kinh ngạc, từ từ nói: “Phụ thân ta cũng gần ba vạn năm phát hiện, hơn nữa tốc độ gần đây của một chi Luyện Ngục Ma càng lúc càng nhanh”.

“Tấn công thông đạo tâm trái đất, thử đánh vỡ thông đạo lao ra mặt đất”.

Tần Ninh lúc này không nhịn được nói: “Có một điểm đến bây giờ ta vẫn không hiểu”.

“Mời sư công nói”.

“Ma tộc Lục Tình trong ngũ đại Ma tộc kia lệ thuộc một chi Luyện Ngục Ma, trên thực tế bọn chúng có thể lựa chọn đại lục nhỏ hơn, vì sao cứ phải cố định?”

Điểm này Tần Ninh nghĩ mãi không hiểu.

Luyện Ngục Ma hoàn toàn có thể lựa chọn những đại lục khác, sao cứ phải nhắm vào đại lục Trung Lan?

“Sư công, diệt ngũ đại Ma tộc rồi, ở Cửu U đại lục có phát hiện ra thứ gì kỳ quái không?”

“Ý ngươi là… Bản Nguyên đại lục?”

“Ừm!”

Dương Tử Hiên tiếp tục nói: “Chỉ có ra đời đại lục của Bản Nguyên đại lục mới có thể đả thông thông đạo từ tâm trái đất”.

“Trên thực tế, một đại lục nếu không có Bản Nguyên đại lục thì những Ma tộc ở tâm trái đất kia cũng không có cách nào sinh tồn”.

“Cho nên bọn chúng muốn từ đại lục có Bản Nguyên đại lục tiến vào mặt đất”.

“Mà trên đại lục Vạn Thiên, đại lục vô cùng tận, nhưng là đại lục có Bản Nguyên đại lục thì đã ít lại càng ít…”

Tần Ninh lúc này gật đầu.

Dương Tử Hiên tiếp tục nói: “Hơn nữa, đại lục mức thấp Bản Nguyên đại lục không được tính là mạnh, cũng không thể chống đỡ cường giả thông qua thông đạo”.

“Cho nên đại
 
Phong Thần Châu
Chương 2593: “Đại lục Nam Lan thì Huyền Vũ Bảo độc tôn”.


Dương Tử Hiên nói thêm lần nữa: “Trước đó không lâu, có lẽ là sư công người đã tiêu diệt Ma tộc ở tâm trái đất Cửu U đại lục”.

“Luyện Ngục Ma đột nhiên phát điên, công kích thông đạo”.

“Phụ thân thống lĩnh bọn ta đánh nhau với Luyện Ngục Ma”.

“Nhưng không ngờ người của Thiên Đế các ra tay…”

“Phụ thân vì vậy mà bị thương, cảnh giới Vương Giả bị tổn hại, đến bây giờ vẫn chưa hồi phục, đã bế tử quan”.

“Ta cũng vì vậy mà cảnh giới hạ xuống cảnh giới Vạn Nguyên bây giờ”.

Lúc này ánh mắt Tần Ninh hơi lạnh.

Dương Tử Hiên vội vàng nói: “Sư công không cần phải lo lắng, phụ thân nhiều lần dặn dò ta, nếu sư công trở về, võ giả bên trong Thanh Ninh các phải ưu tiên chịu sai khiến, nếu ai không tuân theo, giết không tha!”

“Thật ra thì…”

Dương Tử Hiên do dự một chút, nói: “Cha có lệnh, nếu sư công quay về thì lập tức thức tỉnh ông ấy, như ta lo lắng…”

“Không cần”.

Lúc này Tần Ninh phất tay nói: “Để cho tên tiểu tử kia dưỡng thương trước đi”.

Dương Tử Hiên gật đầu.

Nhưng Tần Ninh biết.

Có thể khiến cho một vị Vương Giả bị thương phải bế tử quan, nếu tùy tiện bị làm phiền, có thể sẽ để lại cho Thanh Vân tổn thương không thể xóa nhòa.

“Đại lục Thương Lan trừ Thanh Ninh các các ngươi, còn có bao nhiêu thế lực khác?”

Dương Tử Hiên nói: “Trung Lan thuộc về Thanh Ninh các ta, còn thế lực khác không được tranh giành quyền lợi”.

“Mà đại lục Đông Lan có tam đại thế lực Thánh Quang Minh, Thái Sơ Cung và Bạch Hồng Hiên”.

“Đại lục Nam Lan thì Huyền Vũ Bảo độc tôn”.

“Đại lục Tây Lan, hai phe Hiên Viên Sơn trang và Tinh Túc giáo đứng ngạo nghễ”.

Dương Tử Hiên vừa nói ra, Tần Ninh gật đầu.

Đại lục Vạn Thiên không giống so với trước kia.

“Khoảng thời gian này ta ở đây trước, trở về đi Bắc Ninh các tìm ngươi, thuận đường đi xem xem Ma tộc dưới lòng đất Trung Lan”.

Tần Ninh từ từ nói: “Còn phụ thân ngươi, trước hết cứ để ông ta dưỡng thương, không nên kinh động ông ta”.

“Dạ!”

Dương Tử Hiên gật đầu.

Tần Ninh nhìn về phía Thạch Cảm Đương, nói: “Viên Viên và Sương Nhi đâu?”

Thạch Cảm Đương vội vàng nói: “Các nàng vốn đều ở trong Bắc Ninh các cùng con và Cốc sư nương, chỉ là gần đến đột phá, hai người họ nói cần đi ra ngoài rèn luyện”.

“Ừm!”

Tần Ninh gật đầu một cái: “Linh Lung thể và hỗn độn thể cần rèn luyện nhiều hơn”.

“Dạ!”

Dương Tử Hiên cung kính khom người.
 
Phong Thần Châu
Chương 2594: “Chính là thiếu trừng phạt!”


Ánh mắt Tần Ninh rơi trên người Thạch Cảm Đương, hắn nói: “Mấy năm rồi?”

Thạch Cảm Đương hơi sửng sốt, không trả lời.

“Mới tới cảnh giới Sinh Tử nhị kiếp, thật khiến ta xấu hổ mất mặt”.

Nghe đến đây, Thạch Cảm Đương oan ức một trận, nói: “Sư phụ, con không phải Đế thể, cũng không phải cái gì mà hỗn độn thể, càng không thần bí như Cốc sư nương, không có cách nào cả…”

“Không có cách?”

Tần Ninh cười híp mắt nói: “Ngươi là Chiến thể trời sinh, vì chiến mà sống, trong chiến đấu mới có thể đề thăng hạn độ lớn nhất”.

“Dựa theo ta phỏng đoán, ngươi nên là cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp mới đúng”.

Thạch Cảm Đương lẩm bẩm: “Nhưng sư phụ người mới là cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp… con không thể tiến bộ nhanh hơn người được đâu?”

“Cảnh giới ta tăng lên chậm, tự ta có đạo lý của ta”.

Tần Ninh nói tiếp: “Ta thấy ngươi chính là thiếu đánh”.

Lời vừa dứt, Tần Ninh quăng ra hơn trăm viên Tịnh Ma châu giao cho Thạch Cảm Đương, nói: “Chém giết cho ta, giết sạch cảnh giới Sinh Tử lần này không tới của thế gia Bách Lý và Vô Cấu Kiếm phái”.

“Không cho phép người nào đi giúp hắn ta”.

“Nhớ kĩ, chết cũng không được giúp hắn ta”.

Mấy người có mặt nín cười nhìn Thạch Cảm Đương.

“Sư phụ, vậy con dẫn tiểu sư đệ cùng đi”.

Thạch Cảm Đương giờ phút này lên tiếng.

“Có thể!”

Lý Nhàn Ngư buồn khổ một trận.

Bản thân ngươi chịu tội, còn dẫn ta theo làm gì?

Lời nói vừa dứt, Thạch Cảm Đương vác búa Khai Linh, bước không rời đi.

Cách đây mấy năm, Thạch Cảm Đương thoạt nhìn cũng sẽ là dáng vẻ chưa hết ngây thơ, đã có dáng vẻ vài phần trưởng thành.

Cốc Tân Nguyệt cười nói: “Thời gian chàng không ở đây, hắn ta không sợ trời không sợ đất, ngày ngày coi mình giống như hoàng đế lão tử vậy”.

“Chính là thiếu trừng phạt!”

Tần Ninh quay lại nhìn Giang Bạch, nói: “Ngươi đi theo hai người bọn chúng đi”.

“Ừm!”

Tần Ninh nói không theo, đó là giả.

Ngộ nhỡ Thạch Cảm Đương và Lý Nhàn Ngư xảy ra chuyện gì, đoán chừng Tần Ninh sẽ phát điên.

Nhưng bàn về yêu thương, đối với đồ đệ này, Tần Ninh để vào trong lòng nhất.

Bên trong căn phòng, mấy thân ảnh dần dần lui ra.

Tần Ninh cầm tay ngọc của Cốc Tân Nguyệt, nói: “Mấy năm nay thế nào, linh cảnh Hóa Âm sơ kỳ, ngưng tụ chín luồng Âm Khư, ta xem thử nàng tiến bộ ra sao”.
 
Phong Thần Châu
Chương 2595: Hắn cũng rất tò mò!


Cốc Tân Nguyệt hé miệng cười nói: “Không biết tại sao, càng tiếp tục tu hành, ta phát hiện đề thăng cảnh giới càng nhanh chóng”.

Cốc Tân Nguyệt cẩn thận suy nghĩ một chút, nói: “Có loại cảm giác đã từng quen biết”.

Giống như đã từng quen biết?

Tần Ninh mở miệng nói: “Có phải cảm giác cảnh giới Võ Đạo giống như một con đường lớn, nàng càng đề thăng cảnh giới thì con đường lớn càng dài, càng cảm thấy bản thân đã đi qua con đường lớn này?”

“Ừ ừ!”, Cốc Tân Nguyệt vội vàng gật đầu.

“Chàng biết tại sao không?”, Cốc Tân Nguyệt quả thật tò mò.

Loại cảm giác này, trước đây cũng không có.

Nếu không thì không thể nào chín vạn năm qua, nàng chưa từng đề thăng cảnh giới quá nhiều.

Tần Ninh nắm tay ngọc của Cốc Tân Nguyệt: “Ta có chút suy đoán, nhưng cũng không chính xác”.

“Ta đã từng tiến vào trong đầu nàng, kiểm tra thấy hồn hải của nàng vô cùng mạnh mẽ”.

“Bình thường mà nói, võ giả tự bước trên con đường tu hành liền có hồn phách, nhưng hồn phách luôn ở trạng thái hành quyết tĩnh mịch, duy chỉ thành tựu Thánh Nhân hồn phách mới có thể tỉnh lại, dần dần mạnh mẽ”.

Cốc Tân Nguyệt gật đầu.

Tần Ninh nói thánh nhân, cũng không phải loại cấp bậc người âm thánh, người dương thánh của cảnh giới Âm Dương.

Mà là thiên địa chí thánh chân chính!

Vượt qua thánh của cảnh giới Vương Giả!

“Nhưng hồn hải của nàng cũng không phải chưa thức tỉnh, mà là đã từng tỉnh, nhưng bây giờ lại khô cạn rồi”.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Cho nên ta suy đoán, nàng đã từng là một võ giả hết sức hùng mạnh”.

“Có lẽ vượt thánh vượt thần!”

“Chỉ là không biết nguyên nhân gì, thực lực này hoàn toàn không có, trí nhớ cũng mất, luân lạc tới Cửu U đại lục, gặp được ta”.

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Nàng trước kia có lẽ cực kỳ hùng mạnh, thậm chí… còn mạnh hơn ta”.

Lời này của Tần Ninh cũng không phải nói xạo.

Nếu hồn hải của Cốc Tân Nguyệt viên mãn, chỉ nhìn riêng hồn hải, so với hắn trước kia đã từng không lịch kiếp, cũng càng mạnh hơn.

Đó là tầng thứ như thế nào?

Tầng vượt quá Thần Đế.

Thế giới bên ngoài!

Từ đầu Tần Ninh đã nghĩ đến Cốc Tân Nguyệt có thể là người thế giới bên ngoài, hơn nữa là tồn tại cực kỳ hùng mạnh.

Bây giờ cũng xem như lấy được chút chứng thực.

“Thực lực bị tổn thương, trí nhớ mất!”

Hai tay Cốc Tân Nguyệt ôm Tần Ninh, phía trước mềm mại dính sát sau lưng Tần Ninh, cười nói: “Cho dù như thế nào, ta vẫn luôn là Nguyệt Nhi của chàng”.

Tần Ninh cười một tiếng.

Đúng vậy!

Bất kể như thế nào, Cốc Tân Nguyệt cũng là người phụ nữ mình công nhận.

Hơn nữa, thế giới bên ngoài...

Hắn cũng rất tò mò!

Dần dần hai tay Cốc Tân Nguyệt thăm
 
Phong Thần Châu
Chương 2596: Dù sao cũng phải kéo lại chút không khí”.


Bên trong căn phòng, bầu không khí dần dần hữu tình…

Một trận kèn thổi vang, Cốc Tân Nguyệt liên tục cầu xin tha thứ, Tần Ninh mới gióng chuông thu binh.

Lúc này, trong ngoài thư viện Thái Hư, đệ tử đi đi lại lại, bận rộn không dứt.

Đại điện bị hủy hoại cần phải tu sửa từ đầu.

Chỉ có điều đối với võ giả mà nói, những thứ này cũng không coi là phiền toái.

Thời gian một tháng thoáng cái đã qua đi.

Phế tích thư viện Thái Hư đã dựng lên từng lầu các cao vút.

Dần dần khôi phục dung mạo ngày trước.

Chỉ là người đã chết không có cách nào sống lại được.

Thư viện Thái Hư cũng phủ lên một tầng không khí u ám.

Một ngày nay, Tần Ninh dậy thật sớm.

Hắn đẩy cửa đi ra ngoài, bên ngoài đình viện, Tần Hải đã chờ một lúc.

“Đệ…”

Nhìn Tần Ninh, Tần Hải ngây ra.

Tần Ninh lúc này sắc mặt thoạt nhìn cũng không hồng hào như vậy.

Một trận đại chiến, hắn ta vốn tưởng rằng Tần Ninh khôi phục một tháng, chắc hẳn khỏe mạnh, nhưng không ngờ nhìn Tần Ninh còn nghiêm trọng hơn?

Tần Ninh không để ý nói: “Chuyện nhỏ”.

Hắn cũng hết cách!

Nhu cầu của Cốc Tân Nguyệt quá lớn.

Mỗi lần trời đất rung chuyển, Cốc Tân Nguyệt đều như ăn mật.

Hồn lực thần hồn Băng Hoàng của hắn cắn nuốt, khôi phục thiên phú của mình, Cốc Tân Nguyệt đương nhiên vui vẻ.

Hắn cũng rất vui vẻ.

Nhưng trong vui vẻ xen lẫn đau khổ.

Nhưng nói chung, có thể khiến Cốc Tần Nguyệt dần dần tiến bộ nhanh chóng, cũng đáng.

Dù sao thần hồn của hắn một khi hiện ra, bị sức mạnh thần hồn cắn nuốt sẽ dần dần khôi phục, ảnh hưởng cũng không lớn.

“Phải tiết chế…”, Tần Hải ho khan một cái, nói.

“Đệ học thói xấu rồi”.

Lúc này Tần Ninh bất đắc dĩ nói: “Chuyện đã sắp xếp xong chưa?”

“Xong hết rồi!”

Tần Hải nhìn về phía Tần Ninh, vỗ vai Tần Ninh, nói: “Tam đệ, đệ thật sự không giống trước kia, nhưng ta biết, duy nhất có điều không thay đổi, đệ vẫn là tam đệ của ta”.

“Đương nhiên”.

Tần Ninh cười híp mắt nói: “Ta thấy gần đây trong thư viện Thái Hư rất dồn nén, bao giờ huynh và Khương Như Yên thành thân? Dù sao cũng phải kéo lại chút không khí”.

Tần Hải bật cười nói: “Ta cũng có dự định này, ta đã phái người đi đón phụ thân và người trong tộc rồi”.

“Tam đệ, chuyện đến bây giờ, phụ thân ở đế quốc Bắc Minh ta luôn không yên tâm, cho nên dự định bảo phụ thân ở cùng ta trong thư viện Thái Hư”.

Ở Bắc Lan dù sao cùng dựa vào Bắc Ninh các, một khi xảy ra chuyện cũng có thể nhanh chóng cứu trợ.

“Nửa tháng sau, cử hành hôn lễ với Khương Như Yên, đệ không thể đi”.

“Yên tâm, ta nhất định tiếp tục chờ ở đây!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2597: Đây là… thư viện Thái Hư?


Tần Hải cười một tiếng, vỗ vai Tần Ninh, nhìn về phía phòng, nói: “Trẻ tuổi phải tiết chế mới được, thân thể mệt lả là xong đời đấy”.

“...”

Đưa mắt nhìn Tần Hải rời đi, Tần Ninh cười khanh khách.

Nếu là bình thường, bao nhiêu lần ngày hôm đó cũng không có vấn đề gì.

Nhưng Cốc Tân Nguyệt chính là một cái động không đáy.

Hồn hải hiu quạnh, chiếm đoạt quá mức mãnh liệt đối với thần hồn Băng Hoàng.

Chỉ là lần này Tần Ninh lại không nói cho Cốc Tân Nguyệt biết.

Loại chiếm đoạt này sẽ không bị thương hoàn toàn.

Ngược lại có thể trợ giúp thiên phú Cốc Tân Nguyệt liên tục tăng cường.

Làm sao nhìn, làm sao tính toán!

Liên tiếp mấy ngày, Tần Ninh dẫn Cốc Tân Nguyệt đi tham quan ở thư viện Thái Hư.

Đệ tử thư viện Thái Hư đi qua đi lại, thấy Tần Ninh, ánh mắt đều mang vẻ kính sợ.

Nếu không phải là Tần Ninh, thư viện Thái Hư đã xong đời.

Trợ giúp của Tần Ninh đối với thư viện Thái Hư khiến cho bọn họ rất cảm kích.

Nhìn một tòa nhà lại được dựng lên, các đệ tử tinh thần phấn chấn.

Trong lòng Tần Ninh rất có cảm ngộ.

Một ngày nay, đi giữa thư viện Thái Hư, khí tức trong cơ thể Tần Ninh đột nhiên thay đổi.

Kiếp thứ năm!

Vượt qua!

Cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp.

Chỉ đến như vậy.

Mà Cốc Tân Nguyệt đi theo Tần Ninh, ánh mắt ngạc nhiên vạn phần.

Đây cũng quá… tùy ý rồi.

Cô ta thật sự cảm thấy Tần Ninh đối với đề thăng cảnh giới không hề nhìn tốc độ.

Nếu không Tần Ninh bây giờ đạt đến cảnh giới Âm Dương cũng hết sức đơn giản.

Điều Tần Ninh càng chú trọng chính là sự ổn định khi đề thăng mỗi một cảnh giới.

Thời gian đến, hắn tự sẽ đề thăng.

Thời gian chưa đến, hắn có thể vẫn luôn ở một cảnh giới đó.

Có lẽ đó là con đường của Tần Ninh!

Thời gian nửa tháng thoáng một cái đã qua.

Một ngày nay, bên ngoài thư viện Thái Hư nghênh đón một nhóm võ giả tới.

Khoảng gần ngàn người, nhìn kỹ lại, người mạnh nhất cũng chỉ là cảnh giới Địa Võ, người yếu nhất là cảnh giới Cửu Môn cũng có.

Nhưng lúc này, viện trưởng thư viện Thái Hư Khương Tồn Kiếm lại đích thân ra ngoài nghênh đón.

Tầng lớp cấp cao thư viện Thái Hư từng người xếp hàng hai bên chào đón, nụ cười lộ ra từ tận đáy lòng.

“Cha, đi thôi!”

Lúc này Tần Hải khẽ mỉm cười, nhìn phụ thân của mình.

Tần Thương Sinh lúc này lại có chút ngây ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 2598: Giống như tiên tử!


“Hải nhi, con thật sự muốn cưới con gái độc nhất của viện trưởng thư viện Thái Hư?”

“Đúng vậy, cha…”

Tần Hải cười khổ nói: “Cha đã hỏi bao nhiêu lần rồi…”

Một bên, Tần Viễn Sơn vỗ vỗ tay đại ca, nói: “Đại ca, huynh cũng đừng kinh ngạc, ban đầu tiểu Ninh cũng đã nói rồi, tiểu Hải thần mạch thiên thần, tiềm lực vô hạn”.

“Ừm ừm, ta biết…”

Tần Thương Sinh liên tục gật đầu.

Nửa tháng trước, trong Thanh Vân tông ở Cửu U đại lục đột nhiên có người đến, nói Tần Hải muốn đón Tần gia bọn họ dọn khỏi Bắc Minh.

Ông ta còn tưởng rằng đụng phải chuyện lớn gì.

Dọc theo con đường này đều cảm thấy giống như nằm mơ vậy.

Nghe cuộc thảo luận của mấy người đó.

Cái gì mà cảnh giới Tam Vị, huyền cảnh Tạo Hóa, linh cảnh Niết Bàn…

Với ông ta giống như nhân vật thần thoại, từng người tựa như thành cải trắng.

Mà con trai mình càng muốn cưới con gái viện trưởng thư viện Thái Hư, bá chủ Bắc Lan.

Cũng ví như là con trai của quan tép diu cửu phẩm muốn cưới công chúa Đế vương.

Không!

Nghe có vẻ cảm thấy càng khoa trương hơn cái này!

Thư viện Thái Hư so với Tần gia đơn giản là trên trời dưới đất, khác nhau một trời một vực.

Ông ta thật sự không dám tin.

Tần Hải lại cười nói: “Cha, cha đừng kinh ngạc vậy, nếu nhìn thấy tam đệ, cha càng phải kinh ngạc hơn…”

“Ninh nhi đâu?”, Tần Thương Sinh vội vàng nói.

“Cha!”

Một tiếng gọi lúc này vang lên.

Lúc này Tần Ninh mặc áo trắng đi ra.

“Ninh nhi!”

Nhìn thấy Tần Ninh, ánh mắt Tần Thương Sinh kinh hãi.

Tần Ninh bây giờ căn bản ông ta nhìn không thấu.

Hắn đứng ở nơi đó, giống như một người bình thường.

Nhưng bất luận nhìn thế nào cũng không thể là một người bình thường.

“Cha!”

Tần Ninh đi lên trước.

Cốc Tân Nguyệt khôn khéo nói: “Chào bác trai ạ”.

“Aiz aiz, vị này là…”

Tần Hải cười nói: “Đây là vợ tam đệ, Cốc Tân Nguyệt”.

Tần Thương Sinh cẩn thận quan sát Cốc Tân Nguyệt.

Giống như tiên tử!

Lại nhìn Tần Ninh, Tần Thương Sinh cười nói: “Cốc cô nương, đi theo con trai ta chịu oan ức rồi, về sau tên tiểu tử này bắt nạt con, cứ nói với ta, ta nhất định dạy dỗ thật tốt”.

Lời này vừa nói ra, đám người xung quanh sắc mặt cổ quái.

Dạy dỗ?
 
Phong Thần Châu
Chương 2599: Đây là chuyện gì thế?


Tần Ninh cười nói: “Cha, con trai người kém cỏi như vậy sao?”

“Tiểu tử thối, xa nhà bao lâu rồi, cũng không biết gửi tin tức?”

“Đây không phải là đưa tin sao?”

Tần Ninh cười một tiếng.

Lúc này, sau lưng Tần Thương Sinh, người trong tộc Tần gia đều ở đây.

Nhị thúc Tần Viễn Sơn, Tần Tâm Duyệt, cùng với rất nhiều con cháu của Tần gia.

“Tâm Duyệt tỷ ngày càng xinh đẹp hơn”.

Tần Ninh cười nói.

“Đệ lại ghẹo ta”, Tần Tâm Duyệt cười nói: “So với phu nhân đệ thì vẫn kém xa!”

Tần Ninh cười ha ha một tiếng.

Người trong tộc Tần gia, sau khi quét sạch dòng dõi ba người đại trưởng lão nhị trưởng lão và ngũ trưởng lão đã trở nên vô cùng đoàn kết.

Mà trên thực tế, Tần Ninh ban đầu thức tỉnh tinh môn, trở thành võ giả tinh mạng, chính là niềm kiêu ngạo của Tần gia.

Nhiều người Tần gia đều cho rằng Tần Ninh có thể trở thành cường giả.

Cho dù tinh môn Tần Ninh bị tước đoạt, trở thành một phế nhân.

Người trong tộc Tần gia suy nghĩ nhiều hơn về chuyện trả thù cho Tần Ninh, không tiếc sống chết đánh với Lăng gia.

Giống như dòng dõi đại trưởng lão Tần Lôi Sơn, chỉ là số ít.

Mà điểm này, ở thế giới võ giả là tôn này thì cực kỳ hiếm thấy.

Tần Ninh đi qua thiên sơn vạn thủy, chư thiên vạn giới, đã gặp qua quá nhiều quá nhiều.

Thiên tài trở thành phế vật, mai kia thôi, từ niềm kiêu ngạo của toàn tộc biến thành nỗi sỉ nhục toàn tộc, chịu hết châm chọc và ức h**p.

Đại đa số người Tần gia đều như vậy.

Điểm này khiến cho trong lòng Tần Ninh cảm thấy được trấn an.

“Đi thôi!”

Tần Hải lúc này cười nói: “Phụ thân, con đặc biệt xây phủ đệ Tần phủ, về sau Tần gia sẽ ở trong thư viện Thái Hư”.

“Con dẫn cha đi xem”.

“Được!”

Lúc này Tần Thương Sinh có một loại cảm giác được yêu thương mà sợ hãi.

Quyền lợi của Hải Nhi lớn như vậy sao?

Nơi này chính là thư viện Thái Hư.

Lui tới đều là cường giả.

Hơn nữa những người đi tới đi lui nhìn Tần Ninh đều mang ánh mắt kính sợ.

Giống như Tần Ninh… khiến người ta càng tôn kính hơn Tần Hải?

Đây là chuyện gì thế?

Trong lòng Tần Thương Sinh lúc này có quá nhiều câu hỏi.

Ngay cả đám người Tần gia đều mang ánh mắt chấn động nhìn xung quanh.

Ngày thường, thép ròng bọn họ chế tạo binh khí bây giờ đều dùng để xây đại điện…

Linh thực đi lại trên đường đều là dược liệu trân quý luyện đan, nhưng bây giờ liền đặt hai bên đường, ngược lại giống như mang tính thưởng thức.
 
Back
Top Dưới