Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 2560: “Vô Cấu Thần Kiếm Quyết!”


Chắc chắn là trình độ cao hơn.

Kiếm U Khô và Thiên Kiếm Vô Cấu, đều là pháp khí thượng phẩm, nhưng uy lực của Thiên Kiếm Vô Cấu có lẽ sâu hơn một bậc.

Lúc này Ninh Thiên Vũ thấy hơi bất ngờ.

“Cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp mà còn ép được Ôn Ngôn Ngọc phải sử dụng Thiên Kiếm Vô Cấu, Tần Ninh này... thật khó lường!”

“Ninh các chủ, chuẩn bị ra tay sao?”, Vạn Khuynh Tuyết mở miệng nói.

“Xem thế nào đã!”

Ninh Thiên Vũ cũng không sốt ruột.

Bởi vì từ đầu đến cuối, từ lúc nhìn thấy Thiên Kiếm Vô Cấu xuất hiện, dường như Tần Ninh không hề có bất kỳ dao động nào.

Cứ như... không quan trọng.

Đến bây giờ ông ta vẫn vô cùng tò mò.

Rốt cuộc Tần Ninh lấy sức mạnh từ đâu?

Lúc này ánh mắt của Tần Ninh vẫn rất bình tĩnh.

Thiên Kiếm Vô Cấu?

Pháp khí thượng phẩm?

Thì sao chứ!

Pháp khí thượng phẩm, binh khí phù hợp nhất với cảnh giới Sinh Tử.

Kiếm U Khô không so sánh được với Thiên Kiếm Vô Cấu?

Nực cười!

Hắn đã từng là U Vương một đời, những thứ lấy ra ắt không hề tầm thường!

Không có cái gì có thể so sánh được.

Giờ phút này, Tần Ninh cầm kiếm U Khô trong tay.

Còn kính Nhân Hoàng lại được thu về!

Nếu đã dùng kiếm vậy thì để nhìn xem rốt cuộc kiếm của ai mới là mạnh nhất!

Tần Ninh sải bước ra, cầm kiếm U Khô trong tay.

Kiếm, chém.

Lúc này trong lòng Ôn Ngôn Ngọc cũng khẽ run lên.

Tần Ninh thế mà bỏ một kiện chí bảo, chỉ lấy kiếm U Khô đối phó hắn!

Muốn chết đi!

Ầm...

Hai bóng người lao vào nhau.

Thiên Kiếm Vô Cấu và kiếm U Khô, một ánh sáng xanh, một ánh sáng đen.

Kiếm khí tản ra bốn phía.

Lúc này xung quanh hai người đã trở thành chiến trường thứ tư cuồng bạo nhất.

Vạn Phúc và Bách Lý Văn Phong.

Nhưng cuộc chiến giữa Tần Ninh và Ôn Ngôn Ngọc lại thu hút người ta nhất.

“Vô Cấu Thần Kiếm Quyết!”
 
Phong Thần Châu
Chương 2561: Hai con đường lớn va chạm với nhau.


Vừa dứt lời, Ôn Ngôn Ngọc đã chém ra một kiếm, một con đường lớn hiện ra.

Trên con đường lớn đó có kiếm khí tung hoành, tiêu diệt toàn bộ ô uế.

Trời đất trở nên trong trẻo, con đường của Ôn Ngôn Ngọc cũng vô cùng sạch sẽ.

Thấy cảnh này, Tần Ninh lại mỉm cười.

Vô Cấu Kiếm Đạo?

Thanh trừ ô uế trong lòng, một loại kiếm thuật đến trình độ tinh khiết.

“Vô Cấu Kiếm Phái... bởi vậy mới có Vô Cấu...”

“Chỉ là không biết ông có thể chịu đựng được con đường kiếm đạo của ta không!”

Tần Ninh vừa nói xong liền chém ra một kiếm.

Kiếm, dâng lên!

Ánh sáng cao lớn vạn trượng.

Ầm...

Mặt đất chấn động, sấm sét vang vọng trên bầu trời.

Vào lúc này, trước người Tần Ninh cũng xuất hiện một con đường lớn.

Một con đường của vương giả!

Trong chớp nhoáng đó, tất cả mọi người đều cảm giác được con đường này đã trở nên vô cùng rộng lớn, vô cùng mãnh liệt.

Ôn Ngôn Ngọc đi theo con đường Vô Cấu không có bất kỳ tạp chất, chỉ có một lòng kiếm đạo.

Nhưng bây giờ thứ Tần Ninh thể hiện ra lại là con đường của vương giả!

Bội kiếm U Vương, pháp khí thượng phẩm.

Đã từng là kiếm của U Vương, tỏa ra ánh sáng chói lọi.

Kiếm khí dâng lên tận trời, một luồng khí của vương giả phóng ra.

Hai con đường lớn va chạm với nhau.

Bóng của hai người cầm trường kiếm trong tay, đi trên con đường lớn đó, lúc này lại giao nhau.

Uỳnh!

Hai kiếm va nhau, một tiếng uỳnh trầm thấp vang lên.

Trong nháy mắt này, hai bóng người giống như hai bức tranh hội tụ trên bầu trời.

Tốc độ cực nhanh, ánh kiếm lại càng nhanh.

Giờ phút này, dường như chênh lệch về cảnh giới đã không còn tồn tại nữa.

Trên con đường kiếm khí, ý cảnh kiếm thuật lại đột nhiên chênh lệch cực lớn.

Sự chênh lệch này khiến người ta phải kinh ngạc.

Cũng không phải là Ôn Ngôn Ngọc áp chế Tần Ninh.

Mà là Tần Ninh áp chế Ôn Ngôn Ngọc chặt chẽ.

Vào lúc này, Ôn Ngôn Ngọc rất ngột ngạt.

Ý cảnh của Tần Ninh quá mạnh.

Bởi vì.

Thiên Kiếm Vô Cấu cũng không phải là thanh kiếm của ông ta.

Thiên Kiếm Vô Cấu chính là bội kiếm của Vô Cấu Thiên Nhân, ông ta chỉ là người tiếp nhận nó thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 2562: Ông có hối hận không?”


Nhưng Tần Ninh cũng là người tiếp nhận mà.

Kiếm U Khô cũng không phải là bội kiếm của Tần Ninh!

Vào lúc này, Tần Ninh cầm kiếm U Khô trong tay, ngạo nghễ đứng giữa không trung.

Vào lúc này, vô số người sinh ra một ảo giác.

Dường như...

Tần Ninh chính là vương giả.

Chính là vương giả vô địch trong đại lục Vạn Thiên.

“Chém!”

Lúc này một kiếm rơi xuống.

Kiếm U Khô tỏa ánh sáng chói lọi, ánh kiếm màu đen nuốt chửng ánh sáng.

Ôn Ngôn Ngọc phất tay ngăn cản.

Keng...

Một tiếng va đập vang lên.

Trường kiếm giao nhau vô cùng chói tai.

“Phụt...”

Trong lúc đó, một tiếng phun máu cũng vang lên.

Cả người Ôn Ngôn Ngọc lùi về sau.

Mà Thiên Kiếm Vô Cấu trong tay lại vang lên một tiếng ầm rồi vỡ vụn.

Trong chốc lát, bốn phía yên tĩnh như chết.

Thiên Kiếm Vô Cấu đã gãy!

Pháp khí thượng phẩm va chạm.

Thế mà kiếm của Ôn Ngôn Ngọc lại bị gãy.

Mà ở bên kia, kiếm U Khô Tần Ninh cầm trong tay lại nhanh chóng đến gần, thanh kiếm đó rơi lên bả vai của Ôn Ngôn Ngọc.

Một màn này sẽ được người đời khắc ghi.

Ngày hôm nay.

Kiếm U Khô chặt đứt Thiên Kiếm Vô Cấu.

Một thanh niên cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp cầm kiếm U Khô trong tay, khống chế được một cường giả cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp.

Thanh kiếm đó đặt lên bả vai Ôn Ngôn Ngọc.

Vào lúc này, Ôn Ngôn Ngọc gần như không thể nói được câu nào.

Một khí tức vương giả mạnh mẽ tỏa ra từ trong cơ thể của Tần Ninh.

Cho dù ông ta là cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp cũng không có ách nào ngăn cản khí tức kia.

Đây mới là sức mạnh thật sự của kiếm U Khô.

Quá mạnh!

Ôn Ngôn Ngọc nhìn Tần Ninh, muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói cái gì.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ông có hối hận không?”

Ôn Ngôn Ngọc cười một tiếng đắng chát.

“Ta muốn biết ngươi làm thế nào để
 
Phong Thần Châu
Chương 2563: Đúng vậy, chỉ đơn giản thế thôi.


Tần Ninh cười nhạt một tiếng nói: “Cuối cùng trên thế gian này sẽ không còn ai có thể khống chế được kiếm U Khô như ta nữa...”

Hắn vừa dứt lời, trường kiếm chém xuống.

Một tiếng xoẹt vang lên.

Một con đường lớn rơi xuống.

Con đường của cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp.

Trải qua chín lần kiếp nạn, cảnh giới Sinh Tử sẽ có được một con đường mưu trí thuộc về mình.

Giờ phút này, con đường mưu trí của Ôn Ngôn Ngọc đã hoàn toàn sụp đổ.

Một đời cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp, chết!

Vào lúc này, sắc mặt của đám người Vô Cấu Kiếm Phái trắng bệch.

Không một ai dám động đậy.

Ở đây ngoại trừ phái chủ là cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp ra, đám cường giả cảnh giới Sinh Tử bát kiếp, thất kiếp có ai dám ra tay vào lúc này?

Tần Ninh, thật là đáng sợ!

“Đã nhắc nhở ông là không nên xen vào rồi...”

Lúc này Tần Ninh cầm kiếm U Khô trong tay.

Lẩm bẩm nói: “Xem ra ngươi vẫn hoàn toàn như trước đây, phủ bụi hồi lâu, ngươi c*̃ng khát vọng thể hiện mình rồi!”

Kiếm U Khô lóe lên ánh sáng càng thêm loá mắt.

Tần Ninh nhìn về phía đám người Vô Cấu Kiếm Phái.

“Nếu muốn ra tay thì bây giờ hãy lên đi, nếu không dám ra tay thì hãy cút ngay lập tức!”

Hắn vừa nói xong liền chỉ kiếm vào đám người Vô Cấu Kiếm Phái.

Lúc này hơn trăm người đều nhìn về phía Tần Ninh, né tránh ánh mắt.

Không ai dám làm chim đầu đàn cả.

“Tần Ninh, ta muốn giết ngươi!”

Một bóng người xinh đẹp lao vùn vụt ra.

Nhìn thấy bóng người xinh đẹp kia, ánh mắt Tần Ninh lạnh lẽo.

“Ôn Thanh Kỳ, ngươi cho rằng ta không dám giết ngươi, hay là không nỡ giết ngươi?”

Tần Ninh cầm kiếm U Khô trong tay, vạch ra một kiếm.

Một tiếng xoẹt vang lên.

Một vết máu xuất hiện ở ngực Ôn Thanh Kỳ, máu tươi chảy ra.

“Hôm nay ta không thèm để ý đến sự hỗn loạn trong thư viện Thái Hư, cho dù là thế gia Bách Lý hay Toái Tinh tông, Vô Cấu Kiếm Phái, tất cả đều không quan trọng”.

“Hôm nay ta chỉ có một mục đích, đó là nhị ca của ta có thể lấy được vợ, chỉ đơn giản như vậy thôi”.

“Nếu ai dám ra tay phá hỏng, ta sẽ giết kẻ đó”.

Tần Ninh vừa nói xong liền lạnh lùng nhìn bốn phía.

Hắn mặc kệ thư viện Thái Hư tồn tại hay bị tiêu diệt.

Điều duy nhất hắn quan tâm là Tần Hải muốn cưới Khương Như Yên.

Nếu như thư viện Thái Hư bị nhổ tận gốc, Khương Tồn Kiếm và Khương Như Yên không thoát khỏi cái chết.
 
Phong Thần Châu
Chương 2564: Ai dám rục rịch gì?


Thế mới nói phải bảo vệ thư viện Thái Hư.

Lý luận này làm cho vẻ mặt của người thuộc các tông môn xung quanh đều trở nên kỳ lạ.

Chỉ vì giúp nhị ca của mình thành thân mà Tần Ninh dũng cảm đối đầu với tứ đại bá chủ, không màng tất thảy hiểm nguy ư?

Lý do này quá hoang đường.

Nhưng đó lại là mong muốn của Tần Ninh.

Đáng ra Tần Hâm Hâm vẫn còn sống cho đến bây giờ.

Nhưng chính thói tự đại của hắn đã gây ra cái chết thảm khốc của cậu, một buổi lễ thành hôn lãng mạn bỗng chốc biến thành tang lễ.

Dù có giết sạch người của thượng quốc thì đã sao?

Đâu thể quay trở lại quá khứ được nữa!

Lần này là Tần Hải và Khương Như Yên, đừng ai hòng chia cắt đôi uyên ương ấy.

Hắn nói không là không!

Đạo Thiên Hành cười tự hào: "Thế mới là tác phong của U Vương chứ. Ngang ngược, thích là làm!"

Lý Nhàn Ngư đứng ở xa nhìn cũng kích động.

Sư tôn ngầu quá trời!

Bảo giúp đại ca Tần Hải cưới vợ là giúp ngay!

Đối thủ có cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp thì đã sao?

Kẻ nào dám cản, giết!

"Tần Ninh, ngươi sắp không xong rồi!"

Ôn Thanh Kỳ lạnh lùng nhìn Tần Ninh, cô ta căm hận đến độ nghiến răng ken két.

"Nếu lúc này Vô Cấu Kiếm Phái chịu rút lui, ta sẽ tha các ngươi tội chết, đừng tưởng tiến vào cảnh giới Thiên Nhân rồi là muốn gì làm nấy".

"Ở cấp bậc Vương Giả mà đáng chết thì Tần Ninh ta đây cũng giết!"

Tần Ninh của bây giờ thể hiện sự ngông nghênh của mình rất rõ.

Nhìn là thấy ngay phong thái khinh đời, khí phách của bậc Ma Vương vô địch.

"Các ngươi câm hết rồi à?"

Ôn Thanh Kỳ quát tháo: "Cha ta bị giết rồi kia kìa, các ngươi có còn là người của Vô Cấu Kiếm Phái không?"

Nhưng không ai dám lên tiếng.

Tần Ninh nói rồi.

Ai dám tiếp tục ra tay thì giết kẻ đó.

Hôm nay, Tần Ninh đã tỏ rõ lập trường ủng hộ Khương gia, thế lực nắm quyền thư viện Thái Hư.

Ai dám rục rịch gì?

Lúc này, sáu cường giả cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp lần lượt lùi bước.

Giang Bạch, Vạn Phúc và Khương Tồn Kiếm đến bên cạnh Tần Ninh.

"Đa tạ thiếu hiệp!"

Sau khi chứng kiến tất cả sự việc, Khương Tồn Kiếm chắp tay nói với Tần Ninh.

"Người ca ta muốn cưới mà không phải con gái ông thì ta đã mặc xác thư viện Thái Hư rồi..."

Tần Ninh lạnh nhạt đáp.

"Tam đệ...", Tần Hải bay đến rồi chắp tay nhìn về phía Khương Tồn Kiếm, bảo: "Thưa viện trưởng, xưa giờ tam đệ ta đã thế rồi..."

Quả là vậy.

Tần Ninh hoàn toàn đủ tư cách nói câu này với ông ta.

Thực lực mạnh mẽ đi kèm với cách cư xử.
 
Phong Thần Châu
Chương 2565: "Hết chịu nổi rồi sao?"


Người ta mạnh thì nói chuyện ngông cuồng có sao?

Nhưng đã yếu mà còn vênh váo thì chán sống rồi.

Bên kia, tông chủ Tinh Khiên, trưởng tộc Lục Chung Hải và Bách Lý Văn Phong đáp xuống.

Ôn Ngôn Ngọc chết rồi.

Sao chuyện này có thể xảy ra chứ!

Nhưng cái xác lạnh ngắt kia rành rành ngay trước mắt.

Hình ảnh này quá đáng sợ, không ai giữ bình tĩnh nổi.

"Không được lần nữa!"

Lục Chung Hải khẽ quát.

"Trong số những đệ tử do Khương Tồn Kiếm dạy dỗ, ngoài bộ phận đang tham chiến tại đại lục Bắc Lan thì những người ở đại lục Tây Lan, Đông Lan và Trung Lan đều đã nhận được tin tức, nhất định sẽ viện trợ ngay".

"Giờ mà không giết những kẻ này là ai cũng đi đời nhà ma!"

Tông chủ Tinh Khiên và Bách Lý Văn Phong gật đầu.

Tần Ninh chính là kẻ gây ra biến cố ngày hôm nay.

Khi hắn giết võ giả cảnh giới Sinh Tử ngũ kiếp, ai cũng sững sờ.

Giết võ giả cảnh giới Sinh Tử thất kiếp thì quá sức tưởng tượng.

Nhát kiếm chém bát kiếp, người người khiếp vía hãi hùng.

Đến thời khắc hắn lấy mạng cường giả cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp, chuyện này gần như đi vào lịch sử rồi.

Ai có thể giết Sinh Tử cửu kiếp với tu vi Sinh Tử tứ kiếp chứ?

Khoảng cách năm tầng không phải chỉ dăm ba câu là nói hết được đâu.

Tần Ninh tiến lên một bước rồi nhìn những người xung quanh.

Ngay lúc đó, cả ba người Lục Chung Hải, Tinh Khiên và Bách Lý Văn Phong đều thấy áp lực.

Chuyện đã đến nước này, không còn đường lui nữa.

Phải làm sao đây?

Trái với lúc ban đầu, ba thế lực lớn đã rơi vào thế bị động.

Về phía Vô Cấu Kiếm Phái, Ôn Thanh Kỳ đã bị người của Vô Cấu Kiếm Phái chế ngự, sốt ruột lắm nhưng không được phép mở miệng nữa.

Phái chủ đã chết.

Kẻ không có tư cách nhập cuộc lúc này hơn ai hết chính là Vô Cấu Kiếm Phái.

"Lục Chung Hải, còn lá bài tẩy nào thì dùng luôn đi, đừng do dự nữa!", Bách Lý Văn Phong nhìn về phía trước với ánh mắt dữ dằn, thúc giục.

"Ta?"

Lục Chung Hải hừ lạnh: "Hôm nay ta đã thi triển hết thủ đoạn rồi, còn lá bài tẩy nào nữa?"

"Chết tiệt!"

Tinh Khiên cũng sẵng giọng: "Tên Tần Ninh này có kiếm U Khô trong tay nên không chống lại nổi đâu, cao thủ cấp bậc Thánh Nhân cảnh giới Âm Dương ra tay còn may ra".

Câu vừa dứt, ánh mắt ba người đanh lại.

Thứ mà Tần Ninh có đâu phải chỉ mình kiếm U Khô!

Còn có chiếc kính cổ có uy lực cực kỳ mạnh mẽ kia kìa.

Nhưng phải công nhận rằng bản thân Tần Ninh đã là một kẻ kỳ quặc sẵn rồi.

Là cảnh giới Sinh Tử tứ kiếp mà sức mạnh bộc phát ra còn áp đảo cả cảnh giới Sinh Tử thất kiếp.

Tên này tu luyện thế nào vậy?

Ba người cứ lầm bầm trong miệng.

"Hết chịu nổi rồi sao?"

Tần Ninh nói với bốn người: "Vậy thì chuẩn bị chịu chết đi".

"Dùng máu của các ông để chúc mừng cho nhị ca ta".

"Không ai được động
 
Phong Thần Châu
Chương 2566: "Vãng sinh đồng!"


Nhưng không, Tần Ninh đã...

Chưa có lúc nào Lục Chung Hải phẫn nộ như bây giờ.

"Hôm nay kẻ này sẽ không bỏ qua chúng ta đâu. Hai vị, nếu không làm gì khác thì chuẩn bị chết đi!"

Chuẩn bị chết!

Họ tu hành đến cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp rồi mà bảo bọn họ chuẩn bị chết ư?

"Hai ông hộ pháp cho ta!"

Giữa lúc đó, Bách Lý Văn Phong thình lình lên tiếng.

Vừa nghe thấy câu này, đôi mắt Lục Chung Hải và Tinh Khiên sáng rực.

"Lục Chung Hải, ta chuẩn bị dốc hết vốn liếng ra đây. Sau đợt này, đệ tử thế gia Bách Lý bọn ta có thể miễn phí vào Tàng Thư Các của thư viện Thái Hư và được nhận đãi ngộ như đệ tử của thư viện không?"

"Không thành vấn đề!"

Lục Chung Hải đồng ý ngay tắp lự.

Sau khi nói xong, trên mặt Bách Lý Văn Phong lộ vẻ đau đớn.

"Bách Lý Văn Phong..."

Cảnh tượng này khiến Khương Tồn Kiếm phải suy nghĩ.

"Không được để ông ta thành công!"

Khương Tồn Kiếm vung kiếm xông đến.

Giang Bạch và Vạn Phúc cũng theo sát.

Tất nhiên Lục Chung Hải và Tinh Khiên sẽ không đứng yên rồi.

Quyết không để ai quấy rầy Bách Lý Văn Phong!

Ầm!

Một loạt tiếng nổ vang lên.

Một nguồn năng lượng dồi dào chợt sinh ra trong cơ thể Bách Lý Văn Phong.

Trong khoảnh khắc ấy, Tần Ninh lập tức nhìn sang ông ta.

"Dám ép bổn tọa thi triển thuật pháp này, tất cả các ngươi đều phải chết!"

Dứt lời, mắt Bách Lý Văn Phong rực sáng.

Một chiếc ngọc câu đột nhiên xuất hiện.

Ngọc câu ngưng tụ ra sáu huyền văn tỏa sáng lấp lánh.

"Vãng sinh đồng!"

"Vãng sinh đồng!"

Đạo Thiên Hành và Lý Nhàn Ngư bật thốt ngay sau khi thấy chúng.

Đạo Thiên Hành từng thấy vãng sinh đồng của Lý Nhàn Ngư rồi, hắn ta có hai huyền văn trên ngọc câu.

Bản thân Lý Nhàn Ngư lại càng hiểu rõ điều đó.

Không ngờ ngọc câu của Bách Lý Văn Phong có đến sáu huyền văn.

Hắn ta chấn động thấy rõ.

Bách Lý Văn Phong không chỉ sở hữu vãng sinh đồng mà còn đã mở ra sáu huyền văn!

Sao chuyện này có thể xảy ra chứ?

"Xong đời, xong đời..."

Mặt Đạo Thiên Hành trắng tái.

"Vãng sinh đồng!"

"Vãng sinh đồng của Phong Vương bị lấy đi rồi..."

Đạo Thiên Hành mặt cắt không còn một giọt máu, cơ thể run bần bật.
 
Phong Thần Châu
Chương 2567: Vãng sinh đồng của Phong Vương!


Chạy!

Chạy mau!

Xong đời rồi!

Cả đám sắp đi đời nhà ma rồi.

Lý Nhất Phong là ai?

Là người được mệnh danh là Phong Vương cái thế vô địch.

Nhưng vị Phong Vương này được chính tay Tần Ninh nuôi lớn.

Còn giờ thì sao?

Phong Vương mà Tần Ninh lấy làm tự hào đã bị cướp vãng sinh đồng cấy vào kẻ khác rồi!

Vãng sinh đồng chỉ còn sáu ngọc câu, có vẻ là đã bị truyền qua mấy đời rồi.

Chứ không thì làm gì có chuyện chỉ có sáu ngọc câu chứ.

Nhưng lúc này Đạo Thiên Hành không nghĩ được gì nữa.

Hắn ta không biết Bách Lý Văn Phong làm vậy kiểu gì

Chắc chắn Tần Ninh biết.

Nhưng điều quan trọng không phải ở chỗ đó.

Quan trọng là nếu biết tin này, Tần Ninh sẽ thế nào?

Sẽ hóa điên!

Nhất định là còn điên cuồng hơn cả bây giờ.

Đó là vãng sinh đồng của Phong Vương - người được một tay Tần Ninh dạy dỗ, người mà Tần Ninh yêu thương như con, như đồ đệ kia mà.

Tần Ninh thấy Phong Vương bị người ta cướp đi vãng sinh đồng mà không... nổi điên ư?

Lo chạy thoát thân cho rồi!

Đứng đây đến khi Tần Ninh điên lên thì hắn nào còn quan tâm gì nữa.

Giết thẳng tay luôn cho xem.

Với tình thế trước mắt, Đạo Thiên Hành còn không bận tâm đến việc lấy lại khôi giáp đã cho Tần Hải và Khương Như Yên mượn nữa là.

Những người ở đây cũng thảng thốt trước cảnh này.

Vãng sinh đồng kìa!

Sao nó lại xuất hiện trong mắt của Bách Lý Văn Phong?

Lục Chung Hải và Tinh Khiên vô cùng ngạc nhiên.

Vãng sinh đồng của Phong Vương!

Giờ phút này, Bách Lý Văn Phong mở mắt lộ ra sáu chiếc ngọc câu ẩn chứa sức bộc phát ghê gớm.

"Lục Chung Hải!"

"Tinh Khiên!"

Bách Lý Văn Phong hừ lạnh: "Thế gia Bách Lý của ta phải chiếm một nửa thư viện Thái Hư!"

Giây phút đó, Khương Tồn Kiếm, Giang Bạch và Vạn Phúc đều nhíu mày.

"Phúc Lão, đến nước này thì ông không cần giúp nữa, bảo người của Vạn Thiên Các tránh xa chút đi".

Tần Ninh lên tiếng.
 
Phong Thần Châu
Chương 2568: "Có mình ngươi mà đòi giết ta?"


"Viện trưởng Khương, bảo vệ người của thư viện Thái Hư các ông, lùi lại luôn đi!"

"Giang Bạch, nhớ trông chừng tiểu tử Nhàn Ngư".

Giang Bạch hỏi Tần Ninh: "Ngươi định làm gì vậy?"

"Không có gì, chỉ muốn hỏi xem... mắt của ông ta có từ đâu thôi".

Ánh mắt lúc này của Tần Ninh rất thản nhiên.

Nhưng không hiểu sao Giang Bạch lại có cảm giác rằng.

Giờ Tần Ninh... thật sự rất đáng sợ.

Hắn im lặng bước tới.

"Bách Lý Văn Phong."

Hắn thình lình lên tiếng, nhìn ông ta.

"Vãng sinh đồng chỉ có ở Lý gia, không nơi nào khác sở hữu".

"Phụ thân của Lý Nhàn Ngư từng nói rằng, trong Lý gia không ai có vãng sinh đồng sau Phong Vương mãi cho đến thế hệ của cậu ấy".

"Vậy thì... vãng sinh đồng của ông từ đâu ra?"

Tần Ninh vừa nói xong, Bách Lý Văn Phong giễu cợt: "Đương nhiên là từ Phong Vương mà ra rồi".

"Nhớ năm nào Bách Lý Vân Long - lão tổ Bách Lý gia bọn ta - làm đại tổng quản của Lý gia, cúc cung tận tụy phục vụ cho họ".

"Khi Phong Vương bỏ mạng, lão tổ ta bèn tước đoạt vãng sinh đồng, thực lực tăng lên nhanh chóng, đến Thiên Nhân, ấy mới có thế gia Bách Lý ta hôm nay".

"Từ khi được lão tổ truyền đến thế hệ ta, vãng sinh đồng chỉ được thi triển ba lần duy nhất!"

Ông ta sẵng giọng: "Hôm nay là lần thứ tư, Tần Ninh, ngươi chết không phải hối tiếc đâu".

Vốn dĩ hôm nay Bách Lý Văn Phong đâu muốn thi triển vãng sinh đồng.

Ngọc câu có tổng cộng chín chiếc, mỗi lần thi triển lại mất đi một chiếc.

Đây là lá bài hộ mệnh của thế gia Bách Lý.

Nhưng hôm nay buộc phải dùng nó.

Tần Ninh phải chết.

"Tước đoạt đôi mắt của Phong Vương cơ à!"

Tần Ninh bật cười trào phúng.

"Ta cũng đoán là vậy rồi..."

Hắn bỗng ngẩng đầu nhìn Bách Lý Văn Phong.

"Ngày này, thế gia Bách Lý của ông chính thức bị xóa tên khỏi Bắc Lan!"

Câu nói này làm cho những người có mặt giật cả mình.

"Có mình ngươi mà đòi giết ta?"

Tần Ninh lẩm bẩm.

Hắn biết thật!
 
Phong Thần Châu
Chương 2569: Mặt đất cũng vỡ tan tành.


Vì người sở hữu vãng sinh đồng đời đầu trên đại lục Vạn Thiên do hắn bồi dưỡng cơ mà.

Bây giờ nó có ở Lý Nhàn Ngư thì hắn cũng tiếp tục phần trách nhiệm đó.

Sao hắn không biết được?

Thế gia Bách Lý!

Đừng nên!

Đừng nên đào vãng sinh đồng của Lý Nhất Phong đi.

Cuối cùng Tần Ninh cũng hiểu vì sao Lý gia tuột dốc liên tục, không một thế hệ nào còn thức tỉnh vãng sinh đồng nữa.

Bởi lẽ, việc nó bị cướp đi sẽ khiến cho xác suất thức tỉnh vãng sinh đồng của hậu nhân Lý gia suy giảm mấy chục lần.

Thế gia Bách Lý!

Một con chó mà dám lấy hết toàn bộ của chủ nhân.

Nếu đó là người khác thì Tần Ninh đã chẳng thèm thăm hỏi gì.

Nhưng người bị cướp là... Lý Nhất Phong!

"Lục Chung Hải, Tinh Khiên, giết những kẻ khác đi, cứ giao tên này cho ta".

Khí thế của Bách Lý Văn Phong bàng bạc đến đáng sợ.

Cảnh giới của ông ta đã vượt xa Sinh Tử cửu kiếp!

Người này đang lột xác.

Ai cũng thấy được điều đó.

Dường như có một lốc xoáy năng lượng tối tăm nào đó đang hình thành trong cơ thể Bách Lý Văn Phong.

Âm Khư!

Chỉ khi đến linh cảnh Hóa Âm, bước đầu tiên của cảnh giới Âm Dương mới có thể ngưng tụ Âm Khư.

Lúc này, tất cả mọi người đều cảm nhận được một khí tức kinh khủng.

Thực lực của Bách Lý Văn Phong đang tăng lên.

Vãng sinh đồng.

Đó là vãng sinh đồng cơ mà.

Tần Ninh chỉ im lặng đứng tại chỗ.

"Tần Ninh, ngươi dám làm hỏng chuyện trọng đại của ta, tội đáng muôn chết!"

Tiếng quát lớn vang lên.

Bách Lý Văn Phong chìa hai tay ra.

Ầm!

Một cú bạo tạc nổ ra.

Ông ta tung một chưởng đến.

Nơi Tần Ninh đứng nổ tung chỉ trong chốc lát.

Mặt đất cũng vỡ tan tành.

Ngay sau đó, bóng dáng Tần Ninh hiện ra tại nơi khác.

Vãng sinh đồng có sức mạnh cực kỳ lớn.

Ông ta đã có năng lực của cấp bậc Hóa Âm trong cảnh giới Âm Dương rồi đây này.
 
Phong Thần Châu
Chương 2570: Bởi sức mạnh nó đem lại là quá lớn.


Tần Ninh làm gì đấu lại nổi.

Hắn có phi thường đến đâu cũng hết đường chạy rồi.

"Ông đề cao mình quá đấy!"

Tần Ninh ném một thanh kiếm ra.

Kiếm U Khô lơ lửng giữa không trung.

Giờ phút này, thanh kiếm tỏa ra vầng sáng đen buốt giá.

Hết tầng này tầng kia chồng lên nhau, tầng sau phát ra uy thế cao hơn tầng trước.

Trong khoảnh khắc, một bóng dáng màu đen xuất hiện trên bầu trời.

Đó là một kẻ có cơ thể cường tráng, cao đến nghìn trượng, ngạo nghễ đứng giữa lằn ranh trời và đất.

Tất cả mọi người lập tức sợ hãi tận xương.

"Hơi thở... Vương... giả..."

Ninh Thiên Vũ không giữ nổi bình tĩnh nữa.

"Chạy nhanh lên!"

Ông ta kéo Vạn Khuynh Tuyết tức tốc rời khỏi đây, không dám quay đầu lại.

Hơi thở Vương giả!

Sao lại có hơi thở Vương giả chứ?

Chỉ có người ở cảnh giới Vương Giả mới sinh ra khí thế đó được.

Khí thế nghe thì ảo diệu đấy.

Nhưng phải xem người sở hữu là ai mới được!

Đối với người đã tiến vào cảnh giới Sinh Tử cửu kiếp như Ninh Thiên Vũ, khí thế của cảnh giới Âm Dương chẳng là cái thá gì.

Nhưng nếu là của cảnh giới Vương Giả...

Nghiền ép ông ta dễ như chơi.

Đây chính là khoảng cách khổng lồ giữa các cảnh giới.

Bách Lý Văn Phong tái mặt.

Chuyện gì đây?

Tần Ninh...

Không đúng.

Là kiếm U Khô!

Trong kiếm U Khô thật sự ẩn chứa hơi thở Vương giả!

Kể cả pháp khí thượng phẩm cũng không có khả năng lưu giữ hơi thở Vương giả.

Bởi sức mạnh nó đem lại là quá lớn.

Pháp khí đâu chịu đựng nổi.

Sao kiếm U Khô lại...

Tần Ninh đưa mắt về phía Bách Lý Văn Phong.

"Lý Nhất Phong là Vương giả cái thế, được mệnh danh là Phong Vương".

"Vãng sinh đồng quyết định vãng sinh, thuộc về Lý gia, không phải thế gia Bách Lý của ông".

Tần Ninh nói xong thì sải bước ra, đưa tay bắt lấy.

Thân thể màu đen khôi ngô kia
 
Phong Thần Châu
Chương 2571: Hiện tại ai dám động vào chứ.


Không có một chút sức phản kháng.

Chuyện này quá kinh khủng.

“Hiện tại sợ sao?”

Tần Ninh hờ hững nói: “Không phải là của đồ mình thì đừng có động vào!”

“Biết chưa?”

Bách Lý Văn Phong lúc này muốn phản kháng nhưng dù có bày hết tất cả vốn liếng ra thì cũng chẳng làm gì được.

Quá kinh khủng.

Tại sao có thể như vậy?

“Lý gia xuống dốc là do bị thế gia Bách Lý cướp đoạt”.

“Giờ là lúc các người nên trả lại!”

Tần Ninh lúc này mới thật sự hiểu ra.

Vì sao Lý gia lại suy tàn đến mức độ này.

Mặc dù là không có vãng sinh đồng thì một Lý gia to lớn như thế cũng không thể luân lạc tới mức gia tộc chỉ có linh cảnh Niết Bàn tồn tại.

Tần Ninh hừ nói: “Hôm nay, g**t ch*t thế gia Bách Lý!”

Một lời vang vọng.

Tay kia đánh ra một chưởng.

Một mạch quét ngang.

Hơn mười tên cảnh giới Sinh Tử của thế gia Bách Lý bị nổ tung.

Tiếng kêu thảm thiết?

Không có một tiếng nào!

Một chưởng đập chết toàn bộ.

Lúc này, Bách Lý Văn Phong tái mét mặt mày.

Tại sao có thể như vậy chứ.

Tên Tần Ninh này rốt cuộc đã làm cách nào vậy.

Hơi thở Vương Giả.

Hơi thở Vương Giả bên trong kiếm U Khô tất nhiên là có hạn, không thể nào vô cùng vô tận.

Bách Lý Văn Phong gầm lên: “Lục Chung Hải, Tinh Khiên, mau công kích hắn”.

“Một thanh pháp khí thượng phẩm không thể thừa nhận quá nhiều hơi thở Vương Giả, thằng nhãi này cũng chỉ còn sức đánh một trận thôi”.

“Nhanh lên!”

Bách Lý Văn Phong gần như là hét lớn.

Nhưng lúc này, hai người Lục Chung Hải cùng Tinh Khiên lại không dám động.

Hiện tại ai dám động vào chứ.

Muốn chết sao?

Nói không chừng còn đủ để g**t ch*t bọn họ đấy?

Nhưng nếu bọn họ không ra tay thì Tần Ninh sẽ bỏ qua cho bọn họ chắc?
 
Phong Thần Châu
Chương 2572: “Ngươi biết ta?”


“Hai người cùng lên đi!”

Tần Ninh lúc này nói xong, vung chưởng.

Nhưng vào thời khắc này, sắc mặt Lục Chung Hải khó coi, bàn tay bóp nát một khối ngọc.

“Mời giúp đỡ?”

Tần Ninh nhìn hành động của Lục Chung Hải, cười nói: “Ta cũng muốn nhìn xem là ai giúp đỡ ông đấy!”

Lục Chung Hải lúc này lạnh lùng.

“Tần Ninh, là ngươi ép ta”.

“Hôm nay ta sẽ nhìn ngươi chết không có chỗ chôn”.

Khối ngọc vỡ tan.

Một bóng người đột nhiên xuất hiện.

Giống như một ngôi sao băng, thoắt cái giáng xuống.

Cảnh tượng này làm cho tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên không.

Những người đứng ven đường lần lượt ngã xuống, những ai ở cảnh giới linh cảnh Niết Bàn thậm chí còn không chịu nổi uy áp mà chết tươi.

Giờ khắc này, Tần Ninh nhìn bóng người kia.

Rất mạnh mẽ!

Là người vượt qua cả cảnh giới Sinh Tử.

“Lục Chung Hải, ngươi mời bản tôn đến, nếu như không có việc gấp, bản tôn sẽ giết ngươi”.

Thanh âm lạnh lùng chợt vang lên.

Giờ khắc này, tất cả mọi người đều thấy cảnh đó.

Một khí thế lập tức tản ra ngay khi người kia lên tiếng.

Cảnh giới Âm Dương!

Cấp bậc linh cảnh Hóa Âm.

Cảnh giới Âm Dương chia làm linh cảnh Hóa Âm cùng linh cảnh Tụ Dương.

Đến hai cảnh giới này được xưng là người âm thánh và người dương thánh.

Trước mắt là một người âm thánh xuất hiện.

Giờ khắc này mọi người đều không lên tiếng.

“Ồ?”

Người kia đột nhiên nhìn về phía Tần Ninh.

Lục Chung Hải lúc này vội vàng nói: “Đại nhân, ta cũng không muốn vậy đâu, nhưng hôm nay xảy ra vấn đề, người này... hắn cầm kiếm U Khô thả ra hơi thở Vương Giả, chúng ta không thể ngăn cản nổi”.

“Câm miệng!”

Người đến khẽ quát một tiếng.

Lục Chung Hải tức thì câm như hến.

“Tần Ninh!”

“Ngươi biết ta?”

“Dĩ nhiên!”

Người đến hừ nói: “Hai vị Thánh Sứ của Thiên Đế các chúng ta bị ngươi g**t ch*t, ta có thể không biết ngươi sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 2573: “Ngươi cũng không có tư cách biết”.


“Thiên Đế các...”

Tần Ninh lúc này mỉm cười.

“Xem ra hôm nay thú vị thật, không ngờ sau lưng Lục gia còn có bóng dáng Thiên Đế các cơ đấy”.

Tần Ninh nói xong thì nắm chặt tay.

Phịch một tiếng.

Thân thể Bách Lý Văn Phong lúc này nổ tung.

Hôm nay thế gia Bách Lý xuất hiện, cảnh giới Sinh Tử chết sạch.

Không có cảnh giới Sinh Tử, thế gia Bách Lý còn có thể trở thành bá chủ Bắc Lan sao?

Không thể!

Giờ khắc này, Thương Ngọc Giang nhìn cảnh tượng trước mặt, trong lòng khẽ động.

Cảnh giới Sinh Tử chết.

Cảnh giới Sinh Tử của thế gia Bách Lý chết.

Vậy thì Bắc Thương phủ... có thể mở rộng thế lực!

Cảnh giới Sinh Tử của Bắc Lan hiện nay hầu như đều tụ tập ở chỗ này.

Có người chết, có kẻ bị thương.

Trận chiến này kết thúc, thế gia Bách Lý xong đời.

Nhất định sẽ có rất nhiều người xuất thủ.

Bắc Thương phủ chưa chắc đã không được.

Thương Ngọc Giang đột nhiên cảm thấy.

Tần Ninh là quý nhân của ông ta.

Mỗi một lần Tần Ninh xuất hiện thì đều cho Bắc Thương phủ một cơ hội phát triển cực lớn.

Lúc này Tần Ninh cũng không để ý những thứ này.

Ở một trình độ nhất định, thế gia Bách Lý có thể nói là cướp đoạt tất cả của Lý gia mà đi tới ngày hôm nay.

Đã như vậy thì cũng đáng chết.

Lúc này, Tần Ninh nhìn về người mới xuất hiện.

“Theo thực lực của ngươi thì chắc là... cấp bậc Thần Sứ của Thiên Đế các hả”

“Thần Sứ Liễu Uyên!”

Người đàn ông hờ hững nói: “Xem ra ngươi lại có chút hiểu biết về Thiên Đế các chúng ta đấy”.

“Cũng biết không ít”.

Tần Ninh lúc này hờ hững nói: “Chuyện hôm nay ta lại rất tò mò, không ngờ là Thiên Đế các cũng nhúng tay vào đấy”.

“Chẳng qua cũng được, ta muốn biết các chủ của Thiên Đế các là Vương Giả nào trong đại lục Vạn Thiên đấy”.

“Ngươi cũng không có tư cách biết”.

Thần Sứ Liễu Uyên lúc này hừ một tiếng.

“Chết đi”.

Nói xong, Tần Ninh vung chưởng ra ngoài.

Phanh...
 
Phong Thần Châu
Chương 2574: “Hôm nay ông nói nhảm hơi bị nhiều đấy”.


Từng hơi thở Vương Giả ngưng tụ thành một thanh trường kiếm đánh ra.

“Hừ!”

Trong tay Thần Sứ Liễu Uyên xuất hiện một cái khiên màu đen.

Khiên đen lúc này cũng tấn công ra ngoài.

Một luồng ánh sáng màu đen mạnh mẽ xuất hiện.

Phanh...

Hai luồng ánh sáng hội tụ, trời đất lúc này gần như là mất đi ánh sáng.

Trong lúc nhất thời, xòe tay không nhìn thấy năm ngón.

Cũng may tình trạng này không duy trì liên tục.

Dần dần, trời đất sáng rõ trở lại.

Hai bóng người lúc đứng đối lập ở phía xa.

Tần Ninh đứng trên không, bóng đen ngàn trượng sau lưng trở nên nhỏ bé hơn nhiều.

Mà Thần Sứ Liễu Uyên ở bên kia thì vẫn đứng vững tại chỗ.

Thấy cảnh này, sắc mặt của Lục Chung Hải tỏ ra vui vẻ.

Bách Lý Văn Phong vẫn là một phế vật.

Cấy vãng sinh đồng vào mắt rồi mà vẫn bị Tần Ninh tiêu diệt.

Dù sao cũng không phải người âm thánh chân chính.

Thần Sứ Liễu Uyên chính là Thần Sứ của Thiên Đế các đó là chân chính người âm thánh.

Bách Lý Văn Phong là một tên cặn bã.

Lúc này, gương mặt của Lục Chung Hải lộ ra nụ cười.

“Thần Sứ đại nhân, hơi thở Vương Giả của Tần Ninh đã yếu bớt vài phần, hơi thở Vương Giả trong cơ thể của tiểu tử này cũng không phải là vô hạn”.

Thấy không?

Hiện tại, hơi thở Vương Giả mà Tần Ninh ngưng tụ đang yếu bớt.

Tên này chỉ là con hổ giấy mà thôi.

Giết Bách Lý Văn Phong liền mất sức.

“Ông nói nhảm nhiều quá”.

Tần Ninh nói xong thì sải bước ra.

Bóng đen lúc này vọt thẳng ra ngoài.

Trong nháy mắt này, Lục Chung Hải sửng sốt.

“Thần Sứ đại nhân, cứu ta”.

Lục Chung Hải vội vàng kêu cứu.

Nhưng Thần Sứ Liễu Uyên chỉ đứng tại chỗ, chưa hề hành động.

Tần Ninh hờ hững nói: “Hôm nay ông nói nhảm hơi bị nhiều đấy”.

Phanh...

Một tiếng nổ tung vang lên.

Lục Chung Hải đến lúc chết vẫn không hiểu vì sao Thần Sứ đại nhân không ra tay cứu mình?

Ông nào đâu
 
Phong Thần Châu
Chương 2575: Máu tươi chảy xuống tí tách.


Lúc này, Thần Sứ Liễu Uyên mắt mở trừng trừng nhìn Lục Chung Hải bỏ mình, sắc mặt sầm sì đáng sợ.

Tần Ninh đánh vào mặt ông ta trước mặt tất cả mọi người.

“Vô liêm sỉ”.

Nói xong, Thần Sứ Liễu Uyên sầm mặt.

“Có thể nói chuyện được chưa?”

Tần Ninh nhìn Thần Sứ Liễu Uyên, giễu cợt nói: “Tại sao ban nãy không ra tay cứu con chó này của ngươi?”

“Địa vị của Thần Sứ hẳn là không thấp đi?”

“Đã như vậy, bắt ngươi lại chắc là có thể hỏi xem rốt cuộc Thiên Đế các các ngươi đang trốn chui trốn lủi ở nơi nào”.

Tần Ninh nói xong thì sải bước ra.

Oanh...

Trong khoảnh khắc, bóng đen to lớn đằng sau lưng cũng di chuyển nhanh chóng.

Như hình với bóng.

Đúng là như hình với bóng.

Tần Ninh chụp tay ra, bóng đen sau lưng cũng chụp tay ra.

Giờ khắc này, khí thế toàn thân Tần Ninh ngưng tụ.

Sóng khí mạnh mẽ tăng lên từng đợt.

Oanh...

Tiếng nổ tung vang lên, Thần Sứ Liễu Uyên lúc này không còn kiêu ngạo hay ngông cuồng như trước nữa mà liên tục né tránh.

Bây giờ, Tần Ninh tạo cho người ta một cảm giác vô cùng kh*ng b*.

Thần Sứ Liễu Uyên lúc này có sắc mặt khó coi.

Tiếp tục như vậy, ông ta cũng sẽ chết.

Thân là Thần Sứ của Thiên Đế các, sao ông ta có thể chết ở nơi đây?

Sắc mặt Thần Sứ Liễu Uyên lạnh lẽo, cắn đầu ngón tay..

Máu tươi chảy xuống tí tách.

Thần Sứ Liễu Uyên hừ một tiếng sải bước ra.

“Gọi!”

Một tiếng quát khẽ vang lên, giờ phút này, khí huyết toàn thân Thần Sứ Liễu Uyên như bị rút sạch.

Tức thì, một bóng người xuất hiện ở trước mặt Thần Sứ Liễu Uyên như ma quỷ.

“Đại nhân!”

Thần Sứ Liễu Uyên lúc này như đang dùng hết sức, ngồi dưới đất, sắc mặt trắng bệch.

“Liễu Uyên, sao ngươi lại thành ra như thế này hả?”

Người xuất hiện lúc này kinh ngạc nói.

Bóng người mới xuất hiện kia mặc một bộ áo xám, ống tay áo có thêu chút tơ vàng nhàn nhạt.

Lúc này đứng ở nơi đó không hề có khí thế gì đặc biệt.

Có điều, Liễu Uyên trả giá lớn như thế, gần như là tiêu hết máu huyết, sao có thể triệu hồi ra một người thường chứ?
 
Phong Thần Châu
Chương 2576: Hôm nay có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn.


Lúc này mọi người đều trở nên cẩn thận vô cùng.

“Người này?”

Người đàn ông áo xám nhìn Tần Ninh.

Sinh Tử tứ kiếp kỳ mà thôi.

Lại có thể khống chế hơi thở Vương giả.

“Kiếm U Khô”.

Nhìn trường kiếm phía sau Tần Ninh, ánh mắt người đàn ông lóe lên.

“Tần Ninh, đây chính là người mà ngươi nói à?”

“Dạ, thưa đại nhân!”

Liễu Uyên lúc này thở hổn hển nói: “Không thể tùy ý để hắn tiếp tục trưởng thành, ban đầu là cảnh giới Hóa Thần đến bây giờ à cảnh giới Sinh Tử, người này... tiến bộ quá nhanh”.

“Nhiều lần phá hỏng đại sự của Thiên Đế các chúng ta, dù thế nào cũng xin ngài xuất thủ g**t ch*t người này”.

Liễu Uyên lúc này có biểu cảm lạnh lùng đáng sợ.

Tần Ninh nên bị giết.

“Một thanh niên đặc biệt như vậy, bổn tọa cũng rất tò mò đấy”.

“Đã vậy, ta cũng muốn xem xem hắn có bản lãnh gì”.

Người đàn ông áo xám mang dáng vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.

“Ngươi lại là ai đây?”

Tần Ninh lúc này mỉm cười.

“Hừ, Tần Ninh, đây là Địa hộ pháp của Thiên Đế các chúng ta - Triệu Dục - Triệu đại nhân!”, Thần Sứ Liễu Uyên hừ nói: “Hôm nay ngươi chắc chắn phải chết”.

Lời này nói ra, Tần Ninh hơi ngẩn ra.

“Xem ra Thiên Đế các các ngươi phân chia cũng rõ ràng đấy nhỉ”.

Tần Ninh thản nhiên nói: “Huyền cảnh Tạo Hóa là Nhân Sứ, linh cảnh Niết Bàn là Địa Sứ, cảnh giới Sinh Tử là Thánh Sứ, cảnh giới Âm Dương là Thần Sứ, trên Thần Sứ chính là Địa hộ pháp!”

“Địa hộ pháp là cảnh giới Vạn Nguyên”.

“Nói như vậy hẳn là còn có Thiên hộ pháp, Thiên hộ pháp chắc là cảnh giới Quy Nhất à?”

Vài câu ngắn ngủi của Tần Ninh làm cho Triệu Dục thay đôi sắc mặt mấy lần.

Tần Ninh đang nghiên cứu Thiên Đế các.

“Ngươi biết cũng tinh tường đấy”.

Triệu Dục hờ hững nói: “Có điều, hiểu rõ như vậy còn phá hỏng chuyện của chúng ta, là ngươi đáng chết”.

“Ta lại không cho là như vậy”.

Tần Ninh nói tiếp: “Địa hộ pháp ở cảnh giới Vạn Nguyên, mà cảnh giới Vạn Nguyên lại được xưng là bá chủ một phương”.

“Xem ra Thiên Đế các các ngươi đúng là mạnh hơn những gì ta tưởng tượng”.

“Chuyện về Tần Kinh Mặc chính là để đối phó Cửu U Đại Đế, ta nghĩ chí ít Thiên hộ pháp của Thiên Đế các mới có thể biết việc này hả?”

Tần Kinh Mặc.

Hôm nay có quá nhiều chuyện ngoài ý muốn.

Cảnh giới Sinh Tử đại chiến, tử thương thảm trọng.

Cảnh giới Âm Dương, người âm thánh đích thân xuất thủ cũng bị Tần Ninh đánh trọng thương.
 
Phong Thần Châu
Chương 2577: “Dung hợp hơi thở Vương giả?”


Mà bây giờ xuất hiện một vị vô địch cảnh giới Vạn Nguyên.

Cảnh giới Vạn Nguyên!

Bá chủ một phương.

Không ai dám nghi ngờ việc một vị cảnh giới Vạn Nguyên có thể trở thành bá chủ một phương.

Đến đẳng cấp này, linh khí dồi dào, tụ tập linh khí thiên địa.

Cảnh giới Thiên Nhân!

Cảnh giới Vương giả!

Hai đại cảnh giới này rất lợi hại sao?

Rất lợi hại!

Thiên Nhân, Vương giả là nhân vật vô địch của đại lục Vạn Thiên.

Nhưng lại ít vô cùng.

Nhất là Vương giả.

Trong hàng tỉ sinh linh của đại lục Vạn Thiên chẳng qua mới chỉ có trên dưới một trăm người ở cảnh giới Vương Giả.

Cảnh giới Thiên Nhân cũng nhiều nhưng cũng không có là bao.

Kể từ đó, cảnh giới Vạn Nguyên là bá chủ một phương, tư thế vô địch.

Thiên Đế các!

Đến cùng là sự tồn tại như thế nào, cấp độ bá chủ một phương như cảnh giới Vạn Nguyên cũng có thể tùy ý xuất hiện.

“Tần Ninh nhiều lần làm hỏng đại sự của Thiên Đế các, hôm nay không ai có thể cứu ngươi!”

Triệu Dục lúc này nói chuyện lạnh lùng, giống như một vị thần đang lấy mạng một con kiến hôi vậy.

“Ngươi xứng sao?”

Ánh mắt Tần Ninh lúc này lạnh lùng.

Triệu Dục hừ một tiếng, bàn tay bắt ra.

Mọi người đều cảm giác được không chỉ có linh khí xung quanh bị rút đi, thậm chí là linh khí trong cơ thể đều như là muốn thoát ra khỏi sự khống chế.

Quá mạnh mẽ!

Tần Ninh thấy vậy cũng chỉ cười khẩy một tiếng.

Hôm nay câu được cá lớn!

Một tên Địa hộ pháp chắc sẽ biết nhiều về Thiên Đế các.

Tần Ninh sải bước ra.

Bóng đen sau lưng dung hợp với bản thể.

Oanh...

Trong khoảnh khắc, từng tiếng nổ ầm ầm vang lên.

Mặt đất rung động liên tục.

Hơi thở Vương giả ngưng tụ ra bóng đen cao lớn lúc này tán loạn, toàn bộ tụ vào trong cơ thể Tần Ninh.

Mặt ngoài thân thể của Tần Ninh xuất hiện từng vết rách.

Hào quang b*n r* bốn phía, ánh sáng màu đen b*n r* từ trong cơ thể của Tần Ninh.

“Dung hợp hơi thở Vương giả?”

Triệu Dục giễu cợt nói: “Ngươi chỉ là Sinh Tử tứ kiếp kỳ, sẽ chịu được bao nhiêu sức mạnh chứ?”

“Ngươi đây là đang muốn chết”.

“Ta muốn chết? Ngươi
 
Phong Thần Châu
Chương 2578: “Thiên Đế các sao?”


Tần Ninh dung hợp hơi thở Vương Giả, lúc này trở nên khác hẳn.

Cứng đối cứng với cảnh giới Vạn Nguyên.

Cảnh này khiến tất cả mọi người phải ngơ ngác.

Mà giờ khắc này, hai tiếng xé gió vang lên.

“Thần Sứ Liễu Uyên!”

Hai người kia thấy Liễu Uyên thì vội vàng đi tới đỡ Liễu Uyên.

“Thần Sứ Nguyệt Hạc!”

“Thần Sứ Nguyệt Phong!”

Thấy hai người đến, sắc mặt Thần Sứ Liễu Uyên vui mừng vô cùng.

Có Triệu Dục hộ pháp ở đây, hai đại Thần Sứ Nguyệt Hạc cùng Nguyệt Phong xuất hiện.

Lần này Tần Ninh có thể lật đổ tình thế sao?

Không thể!

Triệu Dục hộ pháp ở cảnh giới Vạn Nguyên, thực lực có cấp độ bá chủ một phương.

Tần Ninh tuyệt không thể nào là đối thủ.

“Ngươi không sao chứ?”

Thần Sứ Nguyệt Hạc cùng Thần Sứ Nguyệt Phong nhìn Liễu Uyên, hỏi.

“Không sao”.

Liễu Uyên lúc này khí thế bừng bừng, hừ nói: “Hai vị theo ta giết mấy người kia, mấy tên khốn kiếp này dám phá hỏng thế cờ mà ta tạo ra cho Lục gia”.

“Đáng chết!”

“Đơn giản!”

Thần Sứ Nguyệt Hạc cùng Thần Sứ Nguyệt Phong bước ra.

Cảnh giới Âm Dương, Hóa Âm sơ kỳ!

Giờ khắc này, sắc mặt của Giang Bạch và Khương Tồn Kiếm thay đổi mấy lần.

Hai người âm thánh ở cảnh giới Hóa Âm sơ kỳ.

“Đừng chết”.

Giang Bạch lúc này nói xong, sải bước ra.

Khương Tồn Kiếm lắc đầu cười.

Ông ta lại bị xem thường.

“Ha ha, Tần Ninh cứu sư đệ của ta, Ninh Thiên Vũ ta cũng phải cần báo đáp ân tình này chứ!”

Một tiếng cười ha ha vang lên.

Ninh Thiên Vũ bước ra.

Khí thế mạnh mẽ vào thời khắc này ngưng tụ.

Sinh Tử cửu kiếp.

Nhưng vào lúc này, Ninh Thiên Vũ khiến cho người cảm nhận được một sức mạnh to lớn tột cùng.

Thậm chí càng mạnh hơn Giang Bạch hay Khương Tồn Kiếm.

Đến gần với cảnh giới Âm Dương, cấp bậc Thánh Nhân.

“Vạn Thiên Các đây là muốn khơi mào mâu thuẫn với Thiên Đế các à?”

“Thiên Đế các sao?”

Ninh Thiên Vũ cười nói: “Thiên Đế các các ngươi có vương giả tọa trấn, Vạn Thiên Các chúng ta cũng có”.

“Nếu có thể giết lão phu, lão phu cũng chịu thua!”

Ninh Thiên Vũ lúc này sải bước ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 2579: “Bát Linh Tinh Thần Quyết!”


Vạn Phúc cười nhạt, tiếp tục tuôn ra.

Bốn đại Sinh Tử cửu kiếp lúc này liên thủ tấn công hai đại Thần Sứ Nguyệt Hạc, Nguyệt Phong.

Giờ khắc này, sắc mặt Thần Sứ Liễu Uyên vô cùng khó coi.

Khốn kiếp!

Hôm nay ông ta biết Lục gia sẽ hành động.

Vốn cho rằng Lục Chung Hải có Toái Tinh tông cùng thế gia Bách Lý trợ giúp thì có thể xử lý.

Lục Chung Hải cai quản Thái Hư Thư Viện thì cũng là ông ta cai quản thư viện Thái Hư.

Đây là một chuyện tốt đối với Thiên Đế các.

Thật không ngờ tất cả lại bị Tần Ninh xáo tộn!

Tần Ninh này thật đáng chết.

Oanh...

Đột nhiên có tiếng nổ vang lên.

Cuộc chiến đấu giữa Tần Ninh và Triệu Dục ngày càng mãnh liệt.

“Thằng nhãi ranh, ngươi dám!”

Triệu Dục rít lên một tiếng.

Phốc!!!

Máu tươi văng đầy trời.

Triệu Dục lui xuống liên tục.

Cánh tay trái lúc này đã trống rỗng.

Giờ khắc này, sắc mặt Triệu Dục tái mét.

Mà cùng lúc này, toàn thân Tần Ninh cũng có ngày càng nhiều vết rách.

Hơi thở Vương Giả bá đạo không gì sánh được.

Dung nhập vào trong cơ thể Tần Ninh, thực lực đủ để sánh ngang với bá chủ cảnh giới Vạn Nguyên.

Có điều dù sao cũng là cảnh giới Sinh Tử, cường độ thân thể có hạn.

Giờ khắc này, Tần Ninh cũng bị hơi thở Vương Giả cắn ngược.

Triệu Dục chính vì hiểu rõ nên mới không sợ chút nào.

Hơi thở Vương Giả có thể làm ông ta bị thương thì cũng có thể làm Tần Ninh bị thương.

Tần Ninh đang giết địch một ngàn tổn hại tám trăm.

Thậm chí đến mức Tần Ninh chết mà ông ta chưa chắc đã chết.

“Ngươi sẽ chết trước ta”.

Nhìn Triệu Dục tái mét mặt mày, Tần Ninh không hề lo ngại về thương tích trên người mình mà nhếch miệng cười nói.

“Ngươi muốn chết”.

Triệu Dục lúc này tiếp tục tuôn ra.

Một tay nắm ra, bầu trời vào lúc này đều đã sụp đổ một nửa.

Từng luồng linh khí ngưng tụ thành một cái chùy lớn, trực tiếp đập xuống.

Tần Ninh cười nhạt một tiếng rồi sải bước ra.

Hướng lên trời chỉ một cái.

Một vệt sáng được ngưng tụ.

Trong nháy mắt, tám trụ sáng ngưng tụ xung quanh thân thể Tần Ninh.

Một lời hét lên, tám ánh sáng tinh thần được ngưng tụ.

Tám trụ tinh thần vừa mới xuất hiện bỗng nhiên tụ hợp đến một chỗ.

Sau một khắc, một ánh kiếm dựng thẳng lên trời.
 
Back
Top Dưới