Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9960: Trận chiến lại tiếp diễn.


Tần Ninh gật đầu.

Dịch Tinh Thần kinh ngạc hỏi: “Vậy tên Vân Tử Diệp kia đâu rồi?”

“Hắn ta đang trốn ngay trong cái tháp cổ này”.

Lúc này, hai người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần cũng tham chiến, chém giết đám hài cốt kia.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, cả hai cảm thấy có gì đó không đúng lắm.

“Ngươi... Ngọc Tiên đỉnh phong hả?”

Bạch Hạo Vũ có Tam Nguyên đạo thể, một cơ thể có thể chia thành ba phần, một hồn phách có thể biến thành ba hồn phách nên cảm giác của hắn ta cực kỳ nhạy bén.

Bạch Hạo Vũ vừa cảm nhận được khí tức của Tần Ninh thì lập tức há hốc mồm.

Lần trước gặp nhau, hai người bọn họ là Thành Ngọc hậu kỳ, cách Huyền Tiên chỉ một bước.

Nhưng khi ấy Tần Ninh mới tới cảnh giới Ngọc Tiên.

Mà nay mới qua mấy tháng.

Tần Ninh đã gần chạm vào cánh cửa Huyền Tiên rồi! Gì mà thăng cấp nhanh dữ thế! “Ừ”.

Tần Ninh chém ra một kiếm, đánh bay một bộ hài cốt, nhắc nhở: “Tập trung chút đi”.

Đám hài cốt kia tấn công rất dồn dập, bất cẩn chút thôi là sẽ bị thương ngay và rồi chết thế nào cũng không biết.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần kiềm chế tâm trạng kinh hãi của mình rồi tiếp tục ứng chiến.

Những đòn tấn công chí mạng thi nhau lao tới.

Ngay giờ phút ấy, Tần Ninh tập trung cao độ, điều khiển Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm liên tục tấn công phía trước.

Nhờ có thể Bát Hoang Ly Thiên Viêm nên công kích của đám hài cốt ấy không làm hắn bị thương.

Có Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm, lại thêm Bát Hoang Ly Viên, cộng thêm cảnh giới Ngọc Tiên đỉnh phong của Tần Ninh nữa, giết bọn Huyền Tiên dưới cảnh giới thất thai không thành vấn đề.

Mà đòn tấn công của lũ hài cốt Huyền Tiên cảnh giới thất thai, bát thai cũng không tạo thành uy h**p gì với Tần Ninh.

Trận chiến lại tiếp diễn.

Hài cốt la liệt dưới chân mọi người.

Hai mươi mấy người thở hồng hộc, đứng giữa tầng hai trống rỗng.

Những bộ hài cốt ấy cứ tấn công dồn dập mà không sợ chết hay đau đớn, nên đã gây cho mọi người áp lực rất lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9961: “Vân Tử Diệp!”


May là vẫn giải quyết xong.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần dẫn theo bốn người bước tới chỗ Tần Ninh.

“Mới không gặp bao lâu mà sao ngươi tới Ngọc Tiên đỉnh phong rồi?”

Đến bây giờ Bạch Hạo Vũ cũng không dám tin những gì xảy ra trước mắt mình.

Khi trước, lúc còn ở ngoài đảo, bọn họ thấy thực lực của Tần Ninh là Nhập Ngọc sơ kỳ.

“Có gặp kỳ ngộ”.

Tần Ninh cầm đao kiếm, để ý xung quanh, không nói gì thêm.

Bạch Hạo Vũ còn muốn hỏi cái gì đó, nhưng tình hình hiện tại khá phức tạp nên chưa hỏi được gì, thôi thì tiện thể quan sát kỹ xung quanh xem sao.

“Lối vào tầng thứ ba...”, ở bên trái có một chiếc cầu thang nối lên trên.

Thánh Thiên Cương bước tới chỗ cầu thang thì nhìn thấy lối vào tầng thứ ba, ở đó cũng có một cánh cửa sắt đang đóng chặt.

Thánh Thiên Cương không nói không rằng lần nữa thử sức phá cánh cửa sắt kia.

La bàn trong tay hắn ta phát sáng, từng phù chút bay lên trên cánh cửa sắt.

Trong chốc lát, bên trong cánh cửa sắt ấy lóe ra từng tia sáng rực rỡ, những tia sáng ấy hội tụ lại hóa thành một gương mặt quỷ.

Gương mặt ấy dần dần trở nên rõ ràng hơn, khi thấy rõ nó thì Tần Ninh nhíu mày lại.

“Vân Tử Diệp!”

Lúc này, Thánh Thiên Cương cũng nhìn thấy dáng vẻ của khuôn mặt đó, sắc mặt hắn ta liền tối sầm.

“Ngươi đã không còn là sư đệ Vân Tử Diệp của ta nữa!”

Gương mặt kia nở một nụ cười khinh khỉnh nhìn về phía Thánh Thiên Cương.

“Đúng là Vân Tử Diệp đã chết rồi, thế nhưng, nếu hắn ta là sư đệ của ngươi thật thì sao không lý giải là hắn ta đang dùng một cách thức khác để sống chứ?”

Hắn ta vừa dứt lời, Thánh Thiên Cương nổi giận cực độ, tung thẳng ra một quyền.

Xoẹt... Tia sáng len lỏi qua khe cửa tỏa sáng khắp bốn phía, từng luồng khí tức sắc như dao lao vun vút về phía Thánh Thiên Cương.

Thánh Thiên Cương lanh tay lẹ bắt khởi động la bàn, la bàn tỏa sáng rực rỡ, từng tia sáng ấy ngăn chặn luồng khí tức sắc bén như dao kia.

“Thành thật mà nói với các vị rằng, kẻ tiến vào bên trong cái tháp cổ này, cho dù có là Cửu Thiên Huyền Tiên đi chăng nữa thì cũng không có khả năng trốn thoát đâu”.

“Đây là bảo vật của U Cổ tộc ta, hơn nữa còn được cất giữ ở đây suốt nhiều năm trời”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9962: “Không lẽ tên Vân Tử Diệp kia nói phét?”


“Vốn dĩ, ta chỉ định dựa vào tòa tháp này để g**t ch*t Tần Ninh, nhưng không ngờ là cả đám các ngươi đều chạy tới đây”.

Trong giọng nói của Vân Tử Diệp có chút bất đắc dĩ.

“Ta còn ngửi thấy được mùi hương rất độc đó, không hề kém cạnh Tần Ninh...”, ánh mắt hắn ta nhìn về hai người Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ đứng một bên.

Vào thời khắc ấy, cả hai chỉ cảm thấy ớn lạnh, cả người như bị ai đó dò xét từ trên xuống dưới.

“Ba cái cơ thể tuyệt hảo đó thật hấp dẫn mà”.

Vân Tử Diệp nói tiếp: “Tầng thứ nhất và tầng thứ hai chỉ là khai vị mà thôi, tiếp theo, các ngươi sẽ biết cái gì gọi là tuyệt vọng”.

Hắn ta dứt lời.

Gầm! Gầm! Trong tháp cổ truyền tới những tiếng gầm thét đinh tai nhức óc.

Cửa tháp đóng lại.

Không chỉ có cửa tầng thứ nhất mà cửa tầng thứ hai cũng đóng lại.

Gương mặt quỷ quái trên cánh cửa sắt phía trước cũng biến mất tăm.

Cánh cửa sắt nối liền tới tầng thứ ba chậm rãi hé mở.

Thế nhưng, chính vào lúc ấy, tâm trạng của mọi người không khá hơn là bao.

Dường như, bọn họ giống như vì lời nói của Vân Tử Diệp mới tập trung ở đây.

Sợ rằng đằng trước hơn phân nửa là tuyệt địa, là chỗ chết.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần bất giác nhìn về phía Tần Ninh.

Nhưng mà hắn lúc này lại dường như không nghe mấy câu Vân Tử Diệp nói lúc nãy mà chỉ đăm chiêu nhìn thẳng về phía tầng thứ ba.

Tần Nin nhấc chân bước vào trong đó.

Một bầu không khí âm u lạnh lẽo xơ xác lảng vảng quanh không gian nơi đây.

Mỗi một người ở đây đều cảm giác rất rõ.

Mọi người bước từng bước một cách cẩn thận, từ từ bước vào tầng thứ ba.

Nơi này thoạt nhìn rộng khoảng bằng tầng thứ hai, vách tường bốn phía trống trơn không có gì.

Có lẽ là vì chuyện gặp phải ở tầng thứ nhất và tầng thứ hai nên thứ khiến mọi người chú ý đầu tiên chính là vách tường... Đường lui bị đóng kín nên mọi người buộc phải tiến về phía trước.

Hiện tại, cả bọn đứng ở tầng thứ ba, nhìn không gian trống rỗng quanh mình.

Nơi đây không tối tăm, ở giữa tầng có một viên ngọc đang lơ lửng trên không, nó tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, khiến cho không gian cao hơn chín trượng, rộng cả trăm trượng trông có chút u ám.

Quan sát cả buổi bọn họ cũng không thấy có gì huyền diệu, nên cả bọn đều nhíu mày.

“Không lẽ tên Vân Tử Diệp kia nói phét?”

6000610-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9963: “Đừng hốt hoảng!”


Con rết màu vàng! Đúng vậy thật! Sắc mặt ai nấy đều căng cứng.

Ngay lúc này, tại cánh cửa dẫn tới tầng thứ tư, gương mặt kinh tởm khiến người ta chán ghét kia của Vân Tử Diệp lại xuất hiện.

“Để ta giới thiệu cho các ngươi biết”.

Vân Tử Diệp cười to nói: “Thiên Ngô Cổ Công của U Cổ tộc bọn ta được nuôi dưỡng bằng máu thịt của sinh vật sống, một con này đủ khiến cho đám không biết sống chết các ngươi khốn đốn rồi”.

“Tên khốn này thật phiền phức!”

Phạm Văn Ngang nói.

“Phạm huynh chớ hoang mang, nếu không sẽ như lời hắn ta nói đấy”.

“Ừ”.

Thánh Thiên Cương nhìn về phía Vân Tử Diệp đang ở trước cánh cửa dẫn tới tầng thứ tư, bình đạm nói: “Cho dù ngươi là ai đi chăng nữa, nếu dám chiếm đoạt thi thể của sư đệ ta để làm xằng làm làm bậy thì ta sẽ không tha cho ngươi”.

“Vậy bọn ngươi phải sống sót thoát khỏi tầng ba này mới được chứ!”

Vân Tử Diệp không vội.

Cho dù bọn chúng có thể thoát khỏi tầng này thì sau đó còn có nhiều tầng nguy hiểm hơn đang đợi bọn chúng mà.

Khi nhìn thấy kẻ địch của mình căm hận mình cực độ nhưng cũng rơi vào cái bẫy hiểm ác do bản thân mình giăng lên, rồi giờ bất lực kêu gào như chó sủa.

Cảm giác ấy tuyệt vời làm sao.

Thánh Thiên Cương cầm la bàn, lạnh lùng nhìn vào con Thiên Ngô Cổ Công cao lớn mấy trăm trượng trước mặt mình.

“Phạm huynh, ngươi và ta đi đằng trước, bọn họ hỗ trợ đằng sau, rồi tất cả cùng nhau hợp sức tấn công”.

“Được”.

Vị Cửu Thiên Huyền Tiên nhất trọng thiên Phạm Văn Ngang ấy giờ đang cầm một giáo dài lóe sáng rực rỡ, khí tức trong cơ thể bùng nổ.

Ít nhất thì có hai vị Cửu Thiên Huyền Tiên ở đây khiến mọi người cảm thấy an toàn hơn chút.

Năm người Bắc Đấu Nghiễn thấy cảnh đó mà lòng chết lặng.

Bọn họ vốn không định tới đây, nhưng tình cờ chạm mặt Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần, thấy cả hai đi về phía Sa thành nên bọn họ mới không nhịn được lòng hiếu kỳ, rồi đi theo luôn.

Thế mà ai lại ngờ rằng chỗ này lại là chỗ chết cơ chứ.

“Đừng hốt hoảng!”

Nghe vậy, mọi người đều bình tĩnh lại.

“Chia là hai Huyền Tiên hậu kỳ theo ta”.
 
Phong Thần Châu
Chương 9964: “Khá ổn đấy!”


Thánh Thiên Cương ra lệnh, rồi nhanh chóng lao ra chiến đấu.

Tốc độ của hắn ta cực kỳ nhanh, tiên khí quanh người cuồn cuộn gào thét, la bàn trong tay tỏa ra tiên khí hóa thành một cái bàn tay to khoảng trăm trượng nhắm thẳng vào Thiên Ngô Cổ Công.

Bên kia, Phạm Văn Ngang cũng nắm chặt cây giáo dài, một giáo vừa xuất chiến, luồng tiên khí vô tận cuồn cuộn lao thẳng tới lưng Thiên Ngô Cổ Công.

Rầm... rầm... ngay sau đó, tiếng nổ rung trời bỗng vang lên.

Làn sóng xung kích mãnh liệt khiến nhiều Huyền Tiên bị đánh bay ra sau rồi ngã nhào xuống đất.

Tầng thứ ba quá đỗi rộng lớn, cho dù bọn họ muốn chạy thì cũng chẳng chốn nào cho bọn họ trốn cả.

Tần Ninh đứng bên cạnh, quan sát vóc dáng hùng vĩ của Thiên Ngô Cổ Công.

Lúc này, nó đã lộ ra cả người, quan sát cẩn thận thì nó chỉ là một con rết màu vàng có nghìn cái chân mà thôi.

Vậy mà gọi là cổ trùng được à?

Con cổ trùng to lớn như vậy thì đã ăn bao nhiêu máu thịt mới có thể phát tướng đến mức đó chứ?

Phạm Văn Ngang và Thánh Thiên Cương thay nhau tấn công, cả tầng thứ ba khắp nơi khắp chốn đều cuồn cuộn tiên khí, tường đầy vết nứt.

Thế nhưng thân tháp cổ này lại vô cùng chắc chắn, dưới sự công kích của hai Cửu Thiên Huyền Tiên mà vẫn không thấy có chút mảy may tổn hại nào.

Mà trên lưng con Thiên Ngô Cổ Công kia lóe sáng màu vàng, dưới sự tấn công dồn dập của cả hai người vậy mà lưng nó vẫn không chút vết thương nào.

“Này...”, mọi người thấy cảnh đó, lòng chợt chết lặng.

Hai vị Cửu Thiên Huyền Tiên cùng tấn công nó mà cũng không thể làm nó bị thương chút xíu nào cả, bọn họ phải làm sao đây?

“Những kiểu Thú tộc như con rết kia thì lực phòng ngự ở lưng thường rất mạnh, thử tấn công vào chân nó xem!”

Thánh Thiên Cương nhìn về phía hơn mười Huyền Tiên, nói: “Các ngươi đừng đứng ngơ ra đó, mau ra tay đi”.

Các Huyền Tiên và Bắc Đấu Nghiễn lần lượt lao lên.

Hai người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đứng cạnh Tần Ninh, vài vị cường giả Huyền Tiên hậu kỳ đi theo bọn họ cũng đã tham chiến.

Hơn hai mươi người bao vây tấn công Thiên Ngô Cổ Công.

Trong nháy mắt, tất cả để nhắm tới hai hàng chân bên sườn của Thiên Ngô Cổ Công.

Phụt phụt... máu tươi nhỏ xuống giàn giụa, sát khí tỏa ra ngùn ngụt.

“Khá ổn đấy!”

Một vị cường giả cảnh giới Huyền Tiên tứ thai vui mừng nói.

Chạy không kịp là chết chắc! “Trong con cổ trùng này có độc, đừng để máu nó dính lên người”.

Phạm Văn Ngang hét lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9965: Nó như vậy là có ý gì đây?


Dưới sự tấn công dồn dập của hai mươi mấy con người đã chặt đứt mấy trăm cái chân của Thiên Ngô Cổ Công, đã có vài người không kịp né mà dính máu của Thiên Ngô Cổ Công, máu thịt của họ bị ăn mòn, chẳng bao lâu sau đã có vài vị Huyền Tiên mất mạng giống với người đầu tiên.

Điều đó khiến không ai dám bất cẩn nữa.

“Xem ra nhắm vào chân là cách tốt nhất, tiếp tục!”

Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang dẫn theo hơn mười vị Huyền Tiên cùng tấn công.

Bạch Hạo Vũ Thấy thế thì mặt mũi xám xịt, nói: “Công tử Tần Ninh à, ngươi có cách nào khác không?”

Từ nãy đến giờ, Tần Ninh không hề mở miệng.

Hắn ta không biết là Tần Ninh đang sợ nên đã chấp nhận số phận rồi hay không.

“Đừng vội vã”.

Tần Ninh quan sát trận chiến giữa tầng ba.

Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ nhìn nhau, nói: “Nếu đã vậy thì bọn ta đến hỗ trợ trước...”, “Đừng vội vã”.

Tần Ninh nhìn về phía hai người họ, nói tiếp: “Không muốn mất mạng thì từ từ rồi lên”.

Nghe vậy, hai người nhíu mày.

Hắn có ý gì?

Giữa tầng thứ ba, hơn mười vị Huyền Tiên và hai vị Cửu Thiên Huyền Tiên đã dần dần chặt đứt hết chân của Thiên Ngô Cổ Công, máu tươi màu vàng chảy xuống ồ ạt.

Chẳng qua là hiện tại mọi người đã đề phòng từ trước nên không ai bị dính máu mà chết oan chết uổng hết.

Thiên Ngô Cổ Công như đã từ bỏ chống trả mà tùy tiện cho bọn họ tấn công nó rồi chặt đứt chân nó.

Nó như vậy là có ý gì đây?

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong khoảng một tách trà nhỏ, chân của Thiên Ngô Cổ Công đã bị chặt đứt hết, mấy nghìn cái chân giờ không còn chân nào.

Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang đến giờ mới được thư thả.

May thay là con cổ thú này chưa thức tỉnh, chưa chủ động tấn công bọn họ.

Nếu không thì bọn họ phải trả một cái giá rất lớn mới có thể đánh bại nó.

Khi cả hai đang nghĩ như vậy.

Nhưng chẳng mấy chốc, một cái đầu ngóc lên cao hơn.

Lúc này mọi người mới biết cái nào là đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 9966: “Núp sau lưng ta!”


Thế nhưng đầu gần như giống hệt đuôi.

Nhưng quan sát thật kỹ vẫn thấy có chỗ khác nhau.

Phần đầu nó nhô lên cao nhất, tại hàm dưới có hai hòn ngọc to như trứng chim đang phát sáng lập lòe.

Đó là mắt của Thiên Ngô Cổ Công! Ngay giờ phút này, cặp mắt vàng khè kia đang quan sát tất cả mọi người ở đây.

“Két két... két két...”, tiếng kêu than nát lòng bỗng vang lên, và rồi sau đó, con Thiên Ngô Cổ Công đã mất hết chân kia lại lần nữa mọc ra từng cái chân một...

Vừa rồi, bọn họ phải mất cả buổi mới chém hết chân con rết kia, ngay khi mọi người thả lỏng thì chúng lại mọc ra lần nữa, hơn nữa, chân mọc lại hình như còn lớn hơn, rắn chắc hơn chân cũ nữa.

“Sao lại như thế được chứ...”, “Giỡn cái gì thế, không hề hấn gì hết!”

“Giờ còn đánh kiểu gì nữa?”

Con rết nghìn chân kia giết không chết hả trời?

“Đừng hoảng loạn!”

Ngay lúc nguy cấp, Thánh Thiên Cương lại lên tiếng: “Chắc chắn sẽ có cách nào đó, mọi người đừng bối rồi, chúng ta lại tấn công nó lần nữa, xem thử nó có thể mọc chân được mấy lần”.

Mười mấy người lại tản ra lần nữa tấn công vào Thiên Ngô Cổ Công.

Thế nhưng, lần này, Thiên Ngô Cổ Công không bị động chịu đòn nữa.

Hàng ngàn vạn cái chân ở hai bên sườn của nó tách rời khỏi cơ thể, ầm ầm lao về phía mười mấy người bọn họ.

Rầm rầm rầm... từng tiếng nổ rung trời động đất vang lên không ngớt bên tai.

Ngàn vạn cái chân như ngàn vạn người, khắp nơi đều có bóng dáng của chân.

Tần Ninh nắm chặt bàn tay, Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm lại xuất hiện trong tay hắn.

“Núp sau lưng ta!”

Tần Ninh bước lên, che chắn cho Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ.

Tuy cả hai bây giờ đều ở cảnh giới Huyền Tiên nhất thai, nhưng sức tấn công của đám chân này rất khủng khiếp, không phải thứ mà hai người họ có thể đỡ được.

Dẫu cho có một người là Tam Nguyên đạo thể, một người là Tạo Hóa đế thể.

Thế nhưng, hai người họ đứng sau lưng Tần Ninh nhìn nhau, biểu cảm ai nấy cũng đều cực kỳ quái dị.

Một cái chân của Thiên Ngô Cổ Công nhào tới.

Hơn mười vị Huyền Tiên ra sức chống đỡ.

Nhưng mấy chốc, cả lũ chân kia đều toát ra một luồng khí vô địch, cướp đi sinh mạng của từng vị Huyền Tiên một.
 
Phong Thần Châu
Chương 9967: “Không thành vấn đề”.


Trong nháy mắt.

Thương vong nặng nề.

Giữa không gian chỉ còn lại Tần Ninh, Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần và còn có bốn người khác nữa.

Đó là Thánh Thiên Cương với một vị Huyền Tiên đỉnh phong đứng sau lưng mình.

Phạm Văn Ngang và một Huyền Tiên đỉnh phong khác.

Năm người Bắc Đấu Nghiễn với những Huyền Tiên khác đề bị mấy cái chân tởm lợm kia xé nát bét, thi thể rơi rụng khắp nơi.

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần nhìn trái nhìn phải.

Quanh thân Tần Ninh được bao phủ bởi một ngọn lửa, ngọn lửa ấy đã bảo vệ cả ba người bọn họ.

Đó là tiên hỏa! Có tiên hỏa bảo vệ quả thật an toàn hơn nhiều.

Vốn dĩ bọn họ có hai mươi mấy người, bắt đầu từ lúc Thiên Ngô Cổ Công chuyển từ trạng thái phòng ngự sang tấn công, đến tận bây giờ, người còn sống chỉ còn bảy người bọn họ mà thôi.

Sắc mặt hai người Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang tối sầm.

Con cổ trùng này không phải thứ mà bọn họ giải quyết được.

Đây đúng là đường chết thật rồi.

“Bốn vị, phối hợp với ta”.

Tần Ninh nói: “Để ta chế ngự nó!”

Nghe hắn nói thế, cả bốn người Thánh Thiên Cương đều nhìn về phía Tần Ninh.

“Tần công tử có cách gì thế?”

Thánh Thiên Cương hỏi.

“Phải thử mới biết được”.

Thánh Thiên Cương nhìn Phạm Văn Ngang, rồi cả hai nhìn về phía Tần Ninh, chầm chậm gật đầu.

Lúc này, Tần Ninh nhìn vào Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần, ý bảo cả hai người hãy ngồi đợi ở đây.

Hắn bước ra, đi đến trước mặt bốn người Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang rồi nói: “Bốn vị chỉ cần để ý đòn tấn công của Thiên Ngô Cổ Công thôi, còn lại cứ giao cho ta”.

“Được”.

Không phải là bọn họ cảm thấy Tần Ninh thành công mà là bây giờ quả thật không còn cách nào khác.

Khi cả bốn người liều chết xông lên, ngọn lửa quanh thân Tần Ninh bắt đầu khởi động.
 
Phong Thần Châu
Chương 9968: “Tên nhóc này còn chưa xem xét tình hình rồi!”


Tần Ninh cầm Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm trông rất hùng dũng, tuy hắn chỉ là Ngọc Tiên đỉnh phong nhưng lại khiến người ta cảm giác được áp lực chỉ có trên Huyền Tiên cấp cao.

Rầm rầm rầm... bốn người Phạm Văn Ngang và Thánh Thiên Cương lại tấn công lần nữa.

Cơ thể con Thiên Ngô Cổ Công ấy to lớn, lắc qua lắc lại, người tỏa ánh sáng vàng, phát ra nhưng tiếng ken két khó chịu.

Hiển nhiên là đòn tấn công của bốn người chẳng cho nó chút vết thương nào.

Đúng lúc này.

Tần Ninh bay vọt lên trời.

Chém ra một kiếm.

Một đao chặt xuống.

Keng keng... đao khí và kiếm khí cùng chém vào hai mắt của Thiên Ngô Cổ Công.

Mặt dù đôi mắt là chỗ có phòng ngự yếu nhất của Thiên Ngô Cổ Công, nhưng một đao một kiếm này của Tần Ninh vẫn chưa gây ra thương tích gì.

Mà ngược lại còn chọc giận Thiên Ngô Cổ Công.

Bỗng nhiên, phần dưới hai mắt của Thiên Ngô Cổ Công bỗng nhiên mở ra.

Đó là miệng của nó! Cái miệng đó mở ra, rồi bỗng nhào về phía trước, như muốn nuốt chửng cả người Tần Ninh.

Ngay sau đó.

Cả sáu người trợn tròn mắt nhìn.

Đây là cách của Tần Ninh đó hả, đây là cách phải thử mới biết đó hả?

Giờ không phải là bữa tối của Thiên Ngô Cổ Công rồi à?

“Đáng chết!”

Thánh Thiên Cương tỉnh táo lại, rút lui về sau.

Phạm Văn Ngang cũng không nhịn được quát: “Tên này tự chui đầu vào rọ mà!”

Tần Ninh vốn chẳng có gì lo lắng, chỉ muốn thử xem sao.

Lúc này đúng là... thử một lần tiễn cả đời mình theo luôn.

“Tên nhóc này còn chưa xem xét tình hình rồi!”

Sắc mặt vị Huyền Tiên đứng sau lưng Phạm Văn Ngang trắng bệch, nói: “Nhưng Vân Sương Nhi, Dương Thanh Vân với Lý Nhàn Ngư không có ở đây”.

Chẳng bao lâu sau, cả sáu người nhìn chằm chằm vào vầng hào quang ánh vàng rực rỡ trên người Thiên Ngô Cổ Công, biểu cảm có chút ngơ ngác.

“Ngươi có cảm giác...”, Bạch Hạo Vũ tò mò nói: “Trong ánh sáng vàng kia hình như có hỏa?”
 
Phong Thần Châu
Chương 9969: “Đừng nôn nóng quá, để ta tới tìm ngươi!”


“Ta còn tưởng mình bị ảo giác”.

Dịch Tinh Thần kinh ngạc nhìn về phía Bạch Hạo Vũ.

Không phải ảo ảnh! Nó là thật! Bề mặt cơ thể của Thiên Ngô Cổ Công ánh màu vàng rực rỡ dần dần lóe ra những ánh lửa mờ ảo.

Ngay sau đó, ánh lửa ấy ngày càng chói lói hơn, đan xen vào vầng sáng vàng kia.

“Két két... két két...”, trong miệng Thiên Ngô Cổ Công dần phát ra nhưng tiếng kêu khó nghe.

“Nó bị sao thế?”

Trên cánh cửa sắt, Vân Tử Diệp lại hiện lên, thấy dáng vẻ đau đớn của Thiên Ngô Cổ Công thì thốt lên: “Ngươi bị sao thế?”

“Két két...”, Thiên Ngô Cổ Công liên tục phát ra những tiếng kêu thê thảm như đang kể lể cái gì đó.

Thế nhưng, đúng lúc ấy, tiếng kêu ấy im bặt, hai mắt nó sáng loạn cả lên rồi hóa thành ánh lửa đỏ rực chói lói.

Trên đỉnh đầu nó, lớp vỏ vàng kim cứng cáp vỡ nát, một bóng người lao ra ngoài.

Đám Phạm Văn Ngang, Thánh Thiên Cương, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ thấy người đó thì vô cùng kinh ngạc.

“Tần Ninh!”

“Không chết”.

Lúc này, Tần Ninh đang đứng trên đỉnh đầu Thiên Ngô Cổ Công, người hắn dính kha khá máu màu vàng.

Thế nhưng, quanh người hắn được tiên hỏa bảo vệ nên máu màu vàng ấy không thể ăn mòn hắn.

“Cổ của U Cổ tộc có thể tự tách thành một cơ thể riêng biệt, khác với cổ thuật trong đại thế giới Thương Mang, nhưng tìm gốc rễ của nó rồi diệt vẫn có phần nào đó giống nhau!”

“Con Thiên Ngô Cổ Công của ngươi có cái đầu rất lớn, nhưng thật ra hạt nhân của nó cũng giống với con cổ trùng nho nhỏ trong cơ thể những người kia thôi, tóm được nó là tóm được mạng của tên to con kia thôi!”

Nghe vậy, Vân Tử Diệp ngạc nhiên hỏi: “Ngươi tinh thông cổ thuật à?”

Tần Ninh nhìn người chỗ cánh cửa sắt, hờ hững nói: “Trên đời này, thứ mà ta không biết chỉ có lũ Dị tộc các ngươi mà thôi!”

Ngay khi Tần Ninh dứt lời, chân hắn giẫm mạnh xuống.

Lớp vỏ ngoài của con Thiên Ngô Cổ Công dưới chân hắn bùng lên những ngọn lửa nóng hầm hập, hơi nóng ập vào mặt mọi người.

Nó trông giống như một bức tượng phật khoác lên mình một bộ chiến giáp rực lửa vậy.

“Đừng nôn nóng quá, để ta tới tìm ngươi!”

Dứt lời, chân hắn lại giẫm xuống.
 
Phong Thần Châu
Chương 9970: “Sa La Mạn Xà Cổ!”


Rầm! Cánh cửa sắt dẫn tới tầng thứ tư mở tung ra.

Cái đầu của Thiên Ngô Cổ Công đã đập văng luôn cánh cửa.

Bóng dáng Vân Tử Diệp trên cánh cửa sắt kia cũng bị đánh tan.

Tần Ninh đứng trên đầu Thiên Ngô Cổ Công, cứ vậy mà đi thẳng tới tầng thứ tư.

Sau khi bước vào tầng thứ tư, hắn quan sát xung quanh thật kỹ, không gian thật thoáng đãng.

Ở bên sườn tầng thứ tư, chỗ cánh cửa sắt dẫn tới tầng thứ năm, bóng dáng Vân Tử Diệp lại xuất hiện.

“Không thể nào, sao ngươi có thể khống chế Thiên Ngô Cổ Công!”

Gương mặt Vân Tử Diệp rất dữ tợn, hắn ta căm tức, kêu gào không chút cam lòng.

“Chuyện mà ngươi không làm được không có nghĩa là ta không làm được”.

Tần Ninh khống chế Thiên Ngô Cổ Công đâm sầm vào cánh cửa sắt dẫn đến tầng năm.

Ầm... đúng lúc này, trong tầng thứ tư truyền tới tiếng động rung trời, mặt sàn lát đá bằng phẳng bỗng vỡ ra.

Mặt sàn nứt vỡ, đá vụn văng ra khắp nơi.

Một cơ thể khổng lồ xuất hiện.

Mới đầu nó mới chỉ một cái đầu ló lên, nhưng sau đó còn kéo theo cả cái cơ thể dài ngoằn hệt như Thiên Ngô Cổ Công.

Cơ thể nó như một con mãng xà, lớp da có đường văn ấn một màu đen một màu trắng.

“Sa La Mạn Xà Cổ!”

Vân Tử Diệp độc ác nói: “Tần Ninh, thứ đang chờ đợi ngươi còn có Sa La Mạn Xà Cổ cực kỳ độc này nữa, và còn rất nhiều cổ trùng ở tầng năm, tầng sáu, tầng bảy, tầng tám nữa, chúng đủ khiến ngươi không biết mình chết thế nào rồi!”

Tần Ninh nhìn về phía Vân Tử Diệp, từ tốn nói: “Ta có thể xử lý được con Thiên Ngô Cổ Công này thì khắc cũng có thể giải quyết được con Sa La Mạn Xà Cổ kia!”

“Ngươi thả bao nhiêu con cổ trùng thì ta sẽ xử lý bấy nhiêu con!”

Nghe vậy, sự âm tàn trên gương mặt của Vân Tử Diệp hóa thành sự ngạc nhiên.

“Không thể nào! Không thể có chuyện đó được!”

Nhưng Tần Ninh đã không thèm đếm xỉa tới hắn ta rồi.

Hắn điều khiển Thiên Ngô Cổ Công đâm vào Sa La Mạn Xà Cổ.

Rầm... ngay sau đó, hai con cổ trùng khổng lồ kia đâm sầm vào nhau.

Vãi... ầm ầm... hai con cổ trùng khổng lồ tông vào nhau.

Con Sa La Mạn Xà Cổ kia dài cả trăm trượng, cơ thể hùng vĩ nhưng mềm mại như nước, khắp cơ thể đầy nọc độc,
 
Phong Thần Châu
Chương 9971: Độc tố của Sa La Mạn Xà Cổ rất mạnh.


Chúng đâm vào nhau, đấm nhau bất chấp sống chết.

Dần dần, ánh sáng trên người Thiên Ngô Cổ Công trở nên mờ nhạt.

Độc tố của Sa La Mạn Xà Cổ rất mạnh.

Tần Ninh quan sát một lát liền hiểu ngay.

Thế là hắn lao tới.

Rồi tung ra một kiếm một đao chém ngang cổ Sa La Mạn Xà Cổ.

Con rắn khổng lồ kia bị thương, vô cùng tức giận nhìn về phía Tần Ninh.

Nó mở cái miệng rộng kia ra, phả một làn khí độc khiến người ta sợ hãi về phía hắn.

Tần Ninh nhìn làn khí độc đang ùn ùn kéo tới kia, hắn không hề chần chừ mà bước thẳng lên, phóng thẳng về phía miệng Sa La Mạn Xà Cổ.

Lại nữa à! Đám người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần thấy lịch sử lặp lại, nhưng giờ đã có thể chấp nhận rồi.

Thế nhưng.

Con Sa La Mạn Xà Cổ này khác xa Thiên Ngô Cổ Công.

Thiên Ngô Cổ Công có lực phòng ngự rất khủng khiếp, các đòn tấn công của nó cũng rất cuồng bảo, dù nó có độc nhưng độc lại nằm trong máu, né được thì cũng chẳng sao cả.

Nhưng Sa La Mạn Xà Cổ lại khác xa.

Từ trận chiến của hắn với Thiên Ngô Cổ Công, bọn họ đã nhận ra con Sa La Mạn Xà Cổ này độc cả người.

Thật khủng khiếp mà.

Tần Ninh lại vào bụng nó.

Còn bên ngoài Thiên Ngô Cổ Công và Sa La Mạn Xà Cổ vẫn tiếp tục đánh nhau kịch liệt.

Hai chúng nó đánh nhau thì cho dù có là hai Cửu Thiên Huyền Tiên là Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang cũng không cách nào can dự.

Hai người họ chỉ đành dẫn theo bốn người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần ẩn núp ở trong góc tầng thứ tư, tự bảo vệ chính mình.

Hai bên đánh nhau ầm ầm khoảng chừng một nén nhang.

Bỗng nhiên.

Xen lẫn giữa những văn ấn đen trắng của con Sa La Mạn Xà Cổ kia là vài tia văn ấn rực lửa.

Ngay sau đó, con rắn to bự kia run lên, rồi bị Thiên Ngô Cổ Công tóm lấy điểm yếu, đè dưới thân mình.

Sa La Mạn Xà Cổ bị Thiên Ngô Cổ Công đè bên dưới, nó mở to miệng ra rồi nôn thốc nôn tháo.

Giữa bãi dịch nhầy màu xanh lục ấy có một bóng dáng thân quen.
 
Phong Thần Châu
Chương 9972: “Hóa ra Tần công tử còn tinh thông cổ thuật!”


Đó chính là Tần Ninh.

Quanh người Tần Ninh được bao phủ bởi một ngọn lửa nóng rực, còn có một cái đỉnh lơ lửng trên đầu.

Lúc đó.

Tần Ninh nhìn Thiên Ngô Cổ Công, nói: “Buông nó ra đi!”

Cơ thể khổng lồ của Thiên Ngô Cổ Công nhả ra.

Thân hình thô to uốn lượn mềm mại của Sa La Mạn Xà Cổ với cái đầu dẹp lép to bự của nó ngóc lên, nhìn Tần Ninh chằm chằm.

“Không phục à?”

Tần Ninh nói: “Mạng còn bị ta bóp tới bóp lui rồi, không phục cũng vô dụng”.

Hai con cổ trùng to lớn trăm trượng đều ngơ ngác nhìn Tần Ninh, không biết chúng đang nghĩ gì trong đầu nữa.

“Tần công tử đã khống chế hai con quái vật này rồi ư?”

Bọn Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần lại gần.

“Hóa ra Tần công tử còn tinh thông cổ thuật!”

Dịch Tinh Thần kinh ngạc nói: “Cổ thuật là một lĩnh vực rất hiếm gặp, còn có ít người tu luyện nữa”.

Tần Ninh đáp lời: “U Cổ tộc khác với các cổ thuật sư trong Tiên Giới”.

Lúc này, vị Huyền Tiên đỉnh phong đứng sau Phạm Văn Ngang thì thầm: “Nếu đã có khả năng khống chế chúng thì sao lúc trước nhìn chúng ta liều chết xông lên, chết nhiều người rồi mới ra tay chứ...”, “Phạm Tĩnh, câm miệng!”

Phạm Văn Ngang quát to, nhìn về phía Tần Ninh, rồi chắp tay nói: “Tần công tử, thất lễ rồi”.

Tần Ninh liếc mắt nhìn Phạm Tĩnh rồi từ tốn giải thích: “Ban đầu chưa ra tay là không biết con cổ trùng này ra sao, nếu cứ lao lên thử thì lỡ ta chết, ngươi đền mạng cho ta à?”

“Ngươi tưởng là ta chui vào trong bụng hai con cổ trùng này rồi ra ngoài là hai chúng nó nghe lệnh của ta đơn giản lắm à?”

Phạm Tĩnh há miệng, không biết nên nói gì.

Tần Ninh cũng không thèm để ý tới hắn ta.

Hắn bước lên, thấy cánh cửa sắt dẫn tới tầng thứ năm, nói: “Vân Tử Diệp, ngươi không thoát được đâu!”

Ngay sau đó.

Thiên Ngô Cổ Công đá văng cửa sắt.

Trong tầng thứ năm.

Khi sáu người bọn họ và hai con cổ trùng bước vào, trong tầng thứ năm rộng lớn truyền tới tiếng rung chấn ầm ầm.

Một tiếng nổ vang vọng.

Luồng dư chấn khủng khiếp cuồn cuộn lan ra, trung tâm tầng thứ năm có một ngọn núi nhỏ đang sừng sững đứng đó.

Ngay khi bọn họ xuất hiện ở đây, ngọn núi nhỏ kia mở mắt, vầng sáng xám xịt quanh nó tỏa ra.

Nhìn kỹ thì thấy đó hình như là một con gấu.

6000620-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9973: Đây là điểm mạnh của U Cổ tộc hay sao?


Trên cánh cửa sắt, khuôn mặt của Vân Tử Diệp lại hiện lên, hắn ta âm u hừ nói: “Tần Ninh, ta thừa nhận rằng mình coi thường ngươi rồi!”

“Thế nhưng, con Đại Lực Hùng Cổ ở tầng thứ năm này rất mạnh, tầng thứ sáu có Hấp Ma Văn Cổ, tầng thứ bảy có Ám Ảnh Huyết Bức Cổ, tầng thứ tám có Hồng Nghị Cổ khát máu, ngươi không thể nào chống lại chúng đâu”.

“U Cổ tộc bọn ta có lịch sử lâu đời, thông thạo cổ thuật, nào cho tên nhân loại ti tiện như ngươi có thể nắm trong tay chứ?”

Tần Ninh liếc mắt nhìn Vân Tử Diệp, cười bảo: “Gáy to lên đi! Hai con cổ trùng này cho ta ta còn thấy hơi thiếu nữa, giờ cho ta thêm mấy con nữa cũng được lắm đấy”.

Nghe vậy ánh mắt Vân Tử Diệp âm u đến đáng sợ.

Tần Ninh hừ đáp lại.

Cơ thể khổng lồ của Thiên Ngô Cổ Công và Sa Mạn La Xà Cổ xông lên trước.

Sáu người Thánh Thiên Cương, Phạm Văn Ngang, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ đứng im ở lối vào, không thốt nên lời.

Tần Ninh có cảnh giới thấp nhất giờ đã thành niềm hy vọng của bọn họ.

Sau khi Tần Ninh thu phục Thiên Ngô Cổ Công và Sa Mạn La Xà Cổ đã khiến mấy người bọn họ nghĩ không thông không hiểu sao hắn làm vậy được.

Rầm...

Ngay sau đó.

Trong tầng thứ năm, Đại Lực Hùng Cổ và Thiên Ngô Cổ Công, Sa Mạn La Xà Cổ lao vào đánh nhau dữ dội.

Ba con cổ thú tỏa ra từng luồng khí tức cuồn cuộn.

Trận chiến ấy khiến Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang cùng cảm thấy hai người bọn họ không phải là đối thủ của nó.

Đây là điểm mạnh của U Cổ tộc hay sao?

Người không ra mặt là phái cổ thú ra tay.

Hơn nữa, vốn hiểu biết của bọn họ về cổ thú chỉ như một góc núi băng.

Trong Tiên Giới có dưỡng cổ sư, cổ trùng bọn họ nuôi dưỡng muôn hình vạn trạng, cực kỳ phong phú.

Mà phương pháp của U Cổ tộc có lẽ còn cao minh hơn nhiều cổ sư trong Tiên Giới.

Không thể không nói rằng, giữ chúng lại chả khác nào giữ uy h**p bên người.

Tần Ninh nhìn trận chiến của ba con cổ trùng kia, lần này không hề nôn nóng nhảy vào bụng con Đại Lực Hùng Cổ kia.

Ba con cổ trùng đánh nhau túi bụi, chẳng mấy chốc tầng thứ năm đầy bụi bặm.

Bỗng nhiên.

Tần Ninh di chuyển.

Thừa lúc Thiên Ngô Cổ Công và Sa Mạn La Xà Cổ áp chế Đại Lực Hùng Cổ, Tần Ninh cầm Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm đâm vào đỉnh đầu Đại Lực Hùng Cổ.

Phụt.

Gáy của Đại Lực Hùng Cổ bị Tần Ninh đâm thủng.

Theo lý mà nói, con Đại Lực Hùng Cổ này có lực phòng ngự rất mạnh, không thể nào bị một kiếm của Ngọc Tiên như Tần Ninh đâm xuyên qua được.

Đại Lực Hùng Cổ đau đớn kêu gào không thôi, như sắp vùng vẫy thoát khỏi Sa Mạn La Xà Cổ và Thiên Ngô Cổ Công.

Tần Ninh nhanh chóng rút hai tay ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 9974: Tầng bảy là Ám Ảnh Huyết Bức Cổ!


Trong lòng bàn tay của hắn có thêm một con sâu nhỏ.

Con sâu kia lớn khoảng bằng ngón cái, lớp da ngoài có màu xám, phù văn kỳ quái trên toàn thân nó bắt đầu khởi động.

Tần Ninh xóa sạch những phù văn đỏ, đầu ngón tay bắt đầu vẽ lên trên đó một phù văn mới.

Sau đó, Tần Ninh thả con sâu nhỏ kia về.

Rồi hắn lui về sau.

Sa Mạn La Xà Cổ và Thiên Ngô Cổ công buông lỏng khống chế với Đại Lực Hùng Cổ.

Lúc ấy, Đại Lực Hùng Cổ không vùng vẫy nữa.

Một lát sau, nó nhắm mắt lại rồi mở ra.

Ánh mắt nhìn về phía Tần Ninh có chút gì đó ngơ ngác.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, đôi mắt to bự của nó nhìn về phía Tần Ninh tràn ngập ánh sáng.

“Sau này nghe lời ta!”

Tần Ninh nói.

Đại Lực Hùng Cổ gật đầu, vẻ mặt ngu ngơ.

Vậy là được rồi hả?

Đám người Thánh Thiên Cương nhìn nhau, không thể hiểu nổi.

Tần Ninh cũng tinh thông cổ thuật à?

Đây là điều mà bọn họ chưa từng nghĩ tới.

Hắn liên tiếp khống chế Thiên Ngô Cổ Công và Sa Mạn La Xà Cổ, giờ lại tới Đại Lực Hùng Cổ, đó không phải là ngẫu nhiên đâu.

Tần Ninh nhìn về phía cánh cửa sắt dẫn tới tầng thứ sáu.

Đại Lực Hùng Cổ không nói hai lời, cơ thể vạm vỡ tông thẳng vào đó.

Rầm rầm rầm...

Mặt đất rung chấn, cơ thể gấu hùng dũng đâm sầm vào cánh cửa sắt.

Bịch!

Cửa sắt mở tung ra.

Tiếp theo là Hấp Ma Văn Cổ của tầng sáu nhỉ?

Tần Ninh mỉm cười, thong thả bước ra.

Sau đó sẽ tới tầng bảy, tầng tám,...

Tầng bảy là Ám Ảnh Huyết Bức Cổ!

Tầng tám là Thị Huyết Hồng Nghị Cổ!

Thêm hai con này nữa.

Là quanh người hắn sẽ có khoảng sáu con cổ trùng ở cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên tụ tập.

Hấp Ma Văn Cổ có thân hình khá nhỏ, nhỏ nhất có thể bằng ruồi bọ nhưng tốc độ cực kỳ nhanh, khả năng hút máu cũng rất khủng khiếp.

May thay ba con cổ trùng cùng đánh nên vẫn bắt được nó.

Phạm Văn Ngang nhìn Bắc Đấu Diêm đang ngồi trên ghế, nói: “Ngươi không còn là Bắc Đấu Diêm nữa rồi”.

Bắc Đấu Diêm cười đáp: “Phải vậy không? Các ngươi tạm thời gọi ta là Bắc Đấu Diêm đi, cũng chẳng sao cả...”
 
Phong Thần Châu
Chương 9975: Ta tự cho mình là đúng à?”


Hắn ta vừa dứt lời, lòng hai người trầm xuống.

Bắc Đấu Diêm đã chết rồi.

Thế nhưng kẻ thuộc U Cổ tộc đang chiếm giữ cơ thể của Bắc Đấu Diêm lại có thể có được thực lực của Bắc Đấu Diêm.

Mặc dù bọn họ không biết sao U Cổ tộc có thể làm được điều đó.

Trước kia, khi nhìn thấy Vân Tử Diệp cũng như thế.

Đúng rồi.

Vân Tử Diệp đâu rồi?

Lúc này, đằng sau ba cái ghế kia có một bóng người bước ra.

Đó đúng là Vân Tử Diệp.

Vân Tử Diệp cười to nói: “Sao nào sư huynh Thiên Cương, xem ra, cuối cùng huynh vẫn nối gót theo ta”.

Rồi hắn ta bỗng lạnh lẽo nhìn Tần Ninh, nói: “Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không lối thì cứ mò tới, ngươi tưởng rằng xử lý xong sáu con cổ thú trấn tháp kia là giết được ta sao?”

“Ta ở đây chờ ngươi đấy!”

Nghe hắn ta nói thế, Tần Ninh bật cười nói: “Biết rồi”.

Biết rồi thôi à?

Ánh mắt Vân Tử Diệp âm u, hung ác nói: “Cái bộ dạng tự cho mình là đúng, nắm chắc chiến thắng trong tay của ngươi thật khiến người khác gai mắt mà!”

Tần Ninh nhìn trái nhìn phải, ngạc nhiên nói: “Ta tự cho mình là đúng à?”

Chẳng qua là hắn đã thấy nhiều, vốn hiểu biết sâu rộng nên gặp nguy không hốt hoảng, chỉ cố gắng giữ vững bình tĩnh để nghĩ cách giải quyết vấn đề mà thôi.

Lẽ nào khi gặp nguy hiểm thì tâm trạng phải như kiến bò trên lửa nóng, la lối om sòm mới được à?

Chẳng hạn như bây giờ trước mặt họ có một vị cường giả Cửu Thiên Huyền Tiên, nếu hắn khóc lóc, quỳ xuống cầu xin lòng thương xót liệu có ích không?

Hai người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần nở một nụ cười cay đắng.

Tần Ninh không tự cho bản thân mình đúng, nhưng khi gặp chuyện thì không hốt hoảng mà chỉ bình tĩnh, điều đó quả thật càng khiến người muốn giết hắn ghét cay ghét đắng.

Nhưng mà, đối với những người cùng phe với Tần Ninh mà nói, khi thấy hắn không vội không nôn thì bọn họ lại an tâm hơn nhiều.

Ít nhất chứng minh được rằng Tần Ninh còn chưa cùng đường bí lối.

Chênh lệch giữa Cửu Thiên Huyền Tiên nhị trọng thiên và cửu trọng thiên có khác nào cách một vùng biển đâu.

Tần Ninh khống chế được sáu con cổ trùng, tuy nói rằng nhờ đó mà hắn có được thực lực Cửu Thiên Huyền Tiên nhưng lại không đạt tới cảnh giới đỉnh phong.
 
Phong Thần Châu
Chương 9976: “Bắc Đấu Viên!”


Tần Ninh nhìn Thánh Thiên Cương, cười nói: “Ngươi không cần bận tâm tới Bắc Đấu Diêm”.

“Phiền ngươi và Phạm Văn Ngang bắt giữ Vân Tử Diệp, nhớ kỹ, ta muốn hắn ta còn sống!”

Dứt lời, Thánh Thiên Cương vui vẻ hơn nhiều.

Tần Ninh nói vậy chứng tỏ là hắn có cách xử lý Bắc Đấu Diêm.

“Không thành vấn đề!”

“Được!”, Phạm Văn Ngang cũng nói: “Tần công tử cẩn thận một chút”.

Lúc này, Vân Tử Diệp nắm chặt nắm đấm.

Dựa vào đâu chứ?

Dựa vào đâu mà Tần Ninh thấy Bắc Đấu Diêm vẫn không kinh hoảng quỳ xuống xin tha mạng chứ, hơn nữa còn dám ra vẻ tự tin thong dong như vậy trước mặt hắn nữa?

“Ta biết thực lực của sáu con cổ trùng như Thiên Ngô Cổ Công ra sao, chỉ ở cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên tam trọng thiên đến ngũ trọng thiên mà thôi”.

“Đối chiến với một vị cường giả Cửu Thiên Huyền Tiên cửu trọng thiên còn lâu mới địch lại!”

Tần Ninh nhìn về phía Vân Tử Diệp, hiếu kỳ hỏi: “Ngươi còn lo lắng cho ta à? Sợ ta chết hả?”

“Ngươi...”

“Bây giờ ngươi nên lo lắng cho bản thân mình thì hơn!”

Tần Ninh còn chân thành bổ sung: “Bởi lẽ, nếu Bắc Đấu Diêm không bảo vệ được ngươi thì ngươi chết ngắc ngay thôi!”

Lúc này đây, Bắc Đấu Diêm ngồi ở giữa lạnh nhạt nói: “Vậy mà biển Nam Thiên lại xuất hiện một đấng anh kiệt như ngươi, thật khó tin mà”.

“Phải thừa nhận là thực lực của ngươi mạnh hơn Vân Tử Diệp nhiều, nhưng mà hắn ta nói nhiều hơn ngươi, có vẻ như địa vị của Vân Tử Diệp ở U Cổ tộc các ngươi không hề thấp”.

Nghe hắn suy luận, Bắc Đấu Diêm nhíu mày.

“Giết ngươi thì không thành vấn đề, ta phải bắt được hắn ta!”

Ngay khi đó, khí tức trong cơ thể Bắc Đấu Diêm cuồn cuộn.

Đồng thời hai người ở hai bên hắn ta cũng bước ra.

“Bắc Đấu Viên!”

“Bắc Đấu Triệt!”

Phạm Văn Ngang bổ sung thêm: “Năm ấy hai người bọn họ đang ở cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên bát trọng thiên”.

Tần Ninh gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Bắc Đâu Viên và Bắc Đấu Triệt bên cạnh hắn ta lao lên.

Thực lực của Cửu Thiên Huyền Tiên bát trọng thiên kinh khủng đến nhường nào đây?
 
Phong Thần Châu
Chương 9977: “Vô dụng!”


Lúc này, Tần Ninh cũng mỉm cười.

Tay nắm chặt trồi từ từ thi triển chiêu thức.

Ngay sau đó, khí huyết trong lòng bàn tay dao động.

Từng giọt máu tươi tỏa ra luồng khí tức nóng bỏng, rơi xuống người sáu con cổ trùng rồi bị chúng dung hợp.

“Máu Quân giả!”

Bắc Đấu Diêm ngẩn ra, có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy”.

Tần Ninh cười bảo: “Lúc trước, khi ta thu phục Thiên Ngô Cổ Công có thử qua, nó rất thèm máu Quân giả”.

“Theo lý mà nói, thực lực của nó là cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên ngũ trọng thiên, nó khó lòng tiêu hóa máu Quân giả, thế nhưng có vẻ như cổ thú của U Cổ tộc các ngươi không đơn giản!”

“Nó có thể tiêu hóa sạch sẽ hơn nữa còn còn giúp thực lực tăng trưởng, dùng mắt thường cùng thấy được.

Nghe vậy, Bắc Đấu Diêm lạnh lùng nói: “Như thế rất tốt, máu Quân giả cũng có tác dụng rất lớn đối với bọn ta”.

Máu của Tiên Quân!

Cho dù là đối với võ giả ở cảnh giới nào dưới Tiên Quân thì nó đều có tác dụng rất huyền diệu.

Chẳng hạn như Kim Tiên, Ngọc Tiên sử dụng nó để tôi luyện Kim thể hay tiên thể Lưu Ly đều rất tuyệt vời.

Nhưng mà, Kim Tiên và Ngọc Tiên không thể hấp thu nó một cách trực tiếp được mà phải pha loãng nó mấy lần.

Còn nếu Huyền Tiên và Cửu Thiên Huyền Tiên muốn tiêu thụ một giọt máu Quân giả cũng phải mất mấy năm, mấy tháng.

Trừ phi là Cửu Thiên Huyền Tiên hậu kỳ.

Nhưng mấy con cổ thú này không cần những điều đó.

Chúng nó có thể hấp thu máu Quân giả trong nháy mắt.

Đây cũng là thứ Tần Ninh vừa mới phát hiện ra.

Sau khi sáu con cổ thú hấp thu máu Quân giả thì khí tức trong cơ thể chúng tăng vọt lên, người to thêm vài chục trượng nữa.

Hiển nhiên là thực lực mạnh hơn không ít.

“Vô dụng!”

Tần Ninh nhìn về phía Bắc Đấu Diêm cười nói: “Ngươi đần thật đó, nếu không đủ thì ta dám đứng ở đây cứng đối cứng với ngươi à?”

“Dựa vào thực lực Ngọc Tiên đỉnh phong này của ta, cho dù dùng cách nào đi chăng nữa thì cũng không đánh lại Cửu Thiên Huyền Tiên đỉnh phong như ngươi được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 9978: Tiếng va chạm rung trời càng quát khắp nơi.


Dứt lời, sắc mặt Bắc Đấu Diêm trở nên rất quái lạ.

Trên người hắn còn máu Quân giả nữa à?

Tần Ninh nói thêm: “Thật ra ta phải cảm ơn công tử Vân Tử Diệp đấy, tuy rằng không biết tên thật của ngươi là gì nhưng ta thành thật cảm ơn ngươi”.

“Nhờ ngươi tặng cho ta sáu con cổ trùng này mà ta mới có thể dựa vào máu Quân giả đứng ở đây tán gẫu với Cửu Thiên Huyền Tiên, nếu không, không có phu nhân và đệ tử ở bên sao ta dám đối nghịch với một vị Cửu Thiên Huyền Tiên cửu trọng thiên đây chứ?”

Vừa dứt lời, tay Tần Ninh chuyển động, một giọt máu Quân giả nữa xuất hiện.

Máu Quân giả nhỏ xuống.

Thiên Ngô Cổ Công, Sa Mạn La Xà Cổ, Đại Lực Hùng, Hấp Ma Văn Cổ, Ám Ảnh Huyết Bức Cổ, Thị Huyết Hồng Nghị Cổ.

Sáu con cổ thú chịu không nổi sự cám dỗ ấy, cơ thể chúng run lên.

Đối với chúng, máu Quân giả là một món ngon tuyệt hảo.

Chúng không thể chống lại thứ thức ăn ngon lành ấy được!

Từng giọt máu Quân giả nhỏ xuống đều bị sáu con cổ thú lao vào ăn ngấu nghiến.

Khí tức trong cơ thể chúng nó dâng cao ngùn ngụt.

Vân Tử Diệp thấy thế thì sắc mặt càng thêm âm u.

Hắn ta nằm mơ cũng không ngờ được Tần Ninh có thể khiến sáu con cổ trùng kia nghe lời.

Mà điều càng không thể ngờ tới là trên người hắn lại có máu Quân giả.

Thời gian từ từ trôi, số lượng máu Quân giả mà Tần Ninh lấy ra có tới mấy chục gần cả trăm giọt, mà nhìn dáng vẻ của Tần Ninh thì dường như... vẫn còn nữa.

Nhưng mấy con cổ thú kia có lẽ đã đến giới hạn hấp thu máu Quân giả rồi.

Khí tức thất trọng thiên, cửu trọng thiên dần tỏa ra từ trong cơ thể sáu con cổ thú.

Thấy thế, Vân Tử Diệp nắm chặt nắm đấm, cơn căm hận trong lòng bùng nổ.

Ánh mắt ba người Bắc Đấu Diêm, Bắc Đấu Viên và Bắc Đấu Triệt hơi đăm chiêu.

“Giết!”

Dứt lời.

Hai người Bắc Đấu Viên và Bắc Đấu Triệt lập tức lao lên.

Sáu con cổ thú bọn Thiên Ngô Cổ Công cũng nhào lên ứng chiến.

Lúc này, Tần Ninh cầm Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm và Diễn Ma Tiên Đao đứng đó.

Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang bay thẳng tới chỗ Vân Tử Diệp.
 
Phong Thần Châu
Chương 9979: Huyền Tiên đỉnh phong.


Thấy hai Cửu Thiên Huyền Tiên tấn công mình, Vân Tử Diệp hừ nói: “Muốn giết ta à?”

Tay hắn ta nắm chặt lại.

Ngay lúc ấy, máu thịt hắn ta tách ra hóa thành hai con chim ưng.

Hai con chim ưng kia bay lên cao đánh thẳng về phía Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang, càng tới gần họ cơ thể nó càng lớn hơn, rồi hóa to tới cả trăm trượng.

Chúng đập cánh.

Cuồng phong thét gào, đâm thẳng vào hai Cửu Thiên Huyền Tiên.

Thấy thế, Tần Ninh nhíu mày.

Thực lực của hai con chim ưng này chắc là ở Cửu Thiên Huyền Tiên.

Lúc trước, nếu Vân Tử Diệp có thực lực đó thì không thể nào bị hắn dồn ép chật vật như thế được.

Dù sao Tần Ninh vẫn ở cảnh giới Ngọc Tiên đỉnh phong còn chưa đạt tới Huyền Tiên, kết hợp với Diễn Ma Tiên Đao, Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm với Bát Hoang Ly Thiên Viêm có thể tới cảnh giới Huyền Tiên, không ai có thể làm gì hắn.

Nhưng Cửu Thiên Huyền Tiên thì khác...

Tần Ninh không đánh lại được.

Như lời Tần Ninh nói lúc trước, hắn rất biết ơn Vân Tử Diệp, là thật lòng biết ơn hắn ta.

Nếu không có sáu con cổ thú ở đây, tới tầng thứ chín này sợ rằng Tần Ninh phải liều mạng.

Sáu con cổ thú đánh nhau với ba người Bắc Đấu Diêm.

Hai con chim ưng khổng lồ kia kiềm hãm Thánh Thiên Cương và Phạm Văn Ngang.

Vân Tử Diệp dùng ánh mắt lạnh lẽo âm tàn nhìn về phía Tần Ninh.

“Cổ tháp này, tiến vào thì dễ, muốn ra ngoài à... đừng mơ!”

Vân Tử Diệp hừ.

Chỉ là một Ngọc Tiên đỉnh phong mà có thể bày ra nhiều thủ đoạn khó tin như vậy, điều này khiến Vân Tử Diệp vô cùng tức giận.

Hắn chốt thân thể của Tần Ninh rồi!

Rầm...

Rung chấn lại bùng nổ.

Tiếng nổ càn quét khắp nơi, khí tức Vân Tử Diệp bỗng tăng vọt.

Huyền Tiên đỉnh phong.

Khí tức gần tiếp cận với Cửu Thiên Huyền Tiên.

“Hai người các ngươi bảo vệ bọn họ đi!”

Tần Ninh nói với hai vị Huyền Tiên kia.
 
Back
Top Dưới