Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 9940: “Ta đây sẽ làm thịt ngươi”.


“Có chút thú vị...”, mà đúng lúc này, một bóng người chậm rãi đi đến từ bên kia đường.

Người kia có vóc dáng thon dài, mặc một bộ trường sam nho nhã màu xanh, tùy ý dùng một cọng cỏ buộc mái tóc dài lên.

Trên lưng đeo một thanh trường kiếm, lạnh nhạt tiêu sái đứng trên đường.

Đó là một thanh niên, nhìn qua tầm hai mươi lăm sáu tuổi, đang cong khóe miệng lên nở nụ cười thản nhiên.

Những thi thể khác lúc trước bị cổ trùng điều khiển nhìn thấy thanh niên kia đều lộ vẻ cung kính.

“Lợi hại lợi hại”.

Thanh niên cười dài nhìn về phía Tần Ninh, vỗ tay nói: “Ta rất thích cơ thể này của người”.

Tần Ninh bình tĩnh nói: “Ngươi là ai?”

“Ta?

Thánh Thiên tiên tông, Vân Tử Diệp!”

Tần Ninh nhìn thanh niên, lại nói: “Ta không hỏi ngươi đang điều khiển ai, ta hỏi, ngươi thật sự là ai!”

Nghe nói như thế, ý cười trong mắt thanh niên càng sâu.

“Năm đó đám người không biết sống chết đó xâm nhập vào chỗ này, gần như đã chết hết, mà bây giờ các ngươi lại mạo hiểm vào đây, chắc hẳn cũng sẽ phải chết ở chỗ này thôi”.

“Về phần ta là ai... ngươi chỉ cần nhớ kỹ ta là Vân Tử Diệp là được rồi”.

“Nếu ngươi có thể sống sót ra khỏi nơi đây thì sẽ xứng để biết tên của ta, nếu chết ở chỗ này, vậy biết tên của ta đâu có ý nghĩa gì?”

Nghe nói như thế, Tần Ninh gật đầu: “Ngươi nói có lý”.

Keng... Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm đột nhiên xuất hiện.

Tay trái ma đao.

Tay phải kiếm tiên.

Tần Ninh Ngọc Tiên đỉnh phong, giờ phút này khí tức trong cơ thể tăng lên gấp mấy lần.

“Ta đây sẽ làm thịt ngươi”.

Vèo... Bóng người Tần Ninh hóa thành một luồng sáng, lao thẳng đến chỗ người đàn ông mặc đồ xanh.

Người đàn ông mặc đồ xanh lạnh lùng cười, lui về phía sau.

Hai bên đường, từng bộ hài cốt xuất hiện, hóa thành người hoạt tử, hai mắt đỏ sẫm, lao tới chỗ Tần Ninh.

Chủ yếu là cảnh giới Huyền Tiên nhất thai, nhị thai, tam thai.

Nhưng sau đó cũng có mấy người hoạt tử cảnh giới tứ thai, ngũ thai xuất hiện.

Vèo vèo vèo... Đám người hoạt tử này đều có thực lực khi còn sống, tấn công ầm ầm về phía Tần Ninh.

Hai mươi mấy người hoạt tử cảnh giới Huyền Tiên nhất thai đến ngũ thai đồng loạt tấn công ra.

6000588-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9941: Sao vẫn còn có nhiều như vậy?


Ầm ầm ầm... Bên kia, Bắc Đấu Nghiễn và bốn đồng bạn vẫn còn đang hợp sức đánh nhau với Bắc Đấu Quân.

Nhưng lúc quay người lại, nhìn thấy bên kia đã có mười người hoạt tử đồng loạt tấn công Tần Ninh, mấy người đều biến sắc.

Sao vẫn còn có nhiều như vậy?

Mà nhìn thấy Tần Ninh cầm một đao một kiếm giống như ma đao, giống như kiếm tiên liên tục chém giết đám người hoạt tử đó, mấy người lại biến sắc.

Người này quả nhiên không hề tầm thường.

Từ khi nghe nói đến danh tiếng của Tần Ninh đến bây giờ, cái tên Tần Ninh luôn xuất hiện cùng với: ngông cuồng, kiêu ngạo, không coi ai ra gì.

Nhưng bây giờ nhìn lại.

Một vị Ngọc Tiên đỉnh phong, ngay cả Huyền Tiên cũng có thể dễ dàng đánh bại, dễ dàng g**t ch*t.

Người như vậy mà ngông cuồng, dường như cũng không tính là cái gì! Ầm ầm ầm... Trên đường không ngừng có tiếng nổ vang chấn động trời đất truyền ra.

Mỗi một bước Tần Ninh bước ra đều có sát khí khiến trong lòng người ta phải run rẩy, tàn sát bừa bãi lan ra từ trong Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm.

Hơn mười người hoạt tử, không, nói đúng ra, đây đều không phải là người hoạt tử, mà là cổ thi.

Thi thể bị cổ trùng điều khiển.

Từng cổ thi bị Tần Ninh chém nổ tung.

Vèo vèo... Đột nhiên, bảy cổ thi cảnh giới Huyền Tiên tứ thai ngũ thai trực tiếp lao từ bốn phương tám hướng về phía Tần Ninh.

Một đao một kiếm chém về phía hai bên.

Keng! Tiếng gào thét sắc bén vang lên bên tai không dứt.

Hào quang chất ngọc bên ngoài cơ thể Tần Ninh ảm đạm vài phần khi đao kiếm va chạm.

Cảnh giới Huyền Tiên tứ thai ngũ thai có thể được gọi là cấp bậc Huyền Tiên trung kỳ, một đao một kiếm cũng không thể trực tiếp chém chết được.

Bảy bóng người kia đồng loạt tấn công lên, mỗi một đao mỗi một kiếm Tần Ninh chém ra đều bị bảy người chống đỡ được.

Xa xa, “Vân Tử Diệp” hé miệng cười.

“Cảnh giới Ngọc Tiên đỉnh phong, chém ra một đao, chém ra một kiếm đều có thể chém chết cảnh giới Huyền Tiên nhất thai đến tam thai”.

“Cho dù là thiên tài tộc ta cũng không làm được điều này”.

“Một khi đã như vậy, người này chắc chắn không thể còn sống rời đi”.

Vân Tử Diệp vung tay lên.

Trong các phòng ốc lầu các hoang tàn, bốn bộ hài cốt bị gọi lại đây.

Hắn ta nắm chặt tay lại, bốn con cổ trùng chui vào trong xương sống của hài cốt.
 
Phong Thần Châu
Chương 9942: “Cảnh giới kiếm tâm”.


Ánh sáng màu xanh bóng bốc lên, bốn hài cốt kia dần dần sinh ra kinh mạch máu thịt, hóa thành hình người chân chính.

Bốn vị cường giả cảnh giới Huyền Tiên lục thai.

“Đi đi!”

Vân Tử Diệp cười dài nói: “Ta rất muốn nhìn xem rốt cuộc hắn có bao nhiêu năng lực”.

Ầm ầm ầm... Từng cổ thi Huyền Tiên tới gần, Tần Ninh liên tiếp chém ra hết kiếm này đến kiếm khác, hết đao này đến đao khác, chém đứt người cổ thi.

Cổ trùng ở trong người cổ thi cũng bị nổ tung dưới kiếm kình và đao kình mãnh liệt.

Cổ trùng không chết.

Cổ thi sẽ không có khả năng dừng chuyển động.

Trong chớp mắt, giữa sân chỉ còn bốn cổ thi cảnh giới tứ thai, ngũ thai, vẫn còn đang mãnh liệt tấn công Tần Ninh.

Bọn họ gần như không khác gì khi còn sống, chỉ là đã mất đi ý thức tự chủ, giống như một con rối.

Nhưng thi thể bị cổ điều khiển lại khác với con rối.

Tần Ninh không quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này.

Hắn bị bốn cổ thi bao vây xung quanh, nắm chặt tay lại, đao kiếm giao nhau, mơ hồ có ngọn lửa bốc lên.

Vèo vèo vèo... Trong khoảnh khắc, bốn bóng người trực tiếp xông đến.

Ánh mắt Tần Ninh vô cùng bình tĩnh, hoặc có thể nói là cực kỳ hờ hững.

Chỉ một thoáng, trong cơ thể ẩn chứa khí thế lợi hại không gì sánh kịp bùng nổ bốc lên.

“Hả?”

Cách hơn mười dặm, Vân Tử Diệp đứng trên một lầu các, cúi đầu thấy một màn như vậy, nhíu chặt mày lại.

“Đao ý, kiếm ý... chồng chất...”, “Không, không phải đao ý kiếm ý, mà là…”, ầm! Trên đường, trong cơ thể Tần Ninh có một khí thế bá đạo đột ngột dâng lên.

Giống như một thanh kiếm tiên tuyệt thế xoá đi lớp bụi phủi dầy, kêu vang tận trời.

Hoặc giống như một thanh thần đao có thể làm bầu trời rung động, muốn chém rách trời cao mà lao lên không.

“Cảnh giới kiếm tâm”.

“Cảnh giới đao tâm”.

Đao đương nhiên cũng có ý cảnh đao ý, đao thế, đao tâm.

Bây giờ ý cảnh mà Tần Ninh đang thể hiện ra đúng là đao tâm và kiếm tâm hỗn hợp.

Đao khách kiếm khách bình thường, muốn tự tạo ra kiếm tâm hoặc đao tâm đối với kiếm hoặc đao của mình đã vô cùng gian nan rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 9943: Khí huyết của cổ trùng cũng là khí huyết.


Chứ càng đừng nói đến người song tu đao kiếm, nếu muốn để hai thứ song song cùng cấp bậc thì không khác gì nằm mơ giữa ban ngày.

Mà đao tâm và kiếm tâm cùng tăng lên... Vèo vèo... Khi Tần Ninh chém ra từng đao từng kiếm.

Bốn cổ thi cảnh giới Huyền Tiên tứ thai, ngũ thai đều nổ tung, xương cốt đứt gãy, ngay cả cổ trùng ẩn nấp trong xương sống cũng trực tiếp nổ tung.

Thấy một màn như vậy, vui sướng trong mắt Vân Tử Diệp càng thêm sâu.

“Thái Thượng tiên vực lại còn có thể có nhân vật không tầm thường như vậy”.

Vân Tử Diệp vui sướng, kích động giống như phát hiện ra một khối ngọc thô tuyệt thế, bàn tay giống dương chi ngọc nhẹ nhàng vung lên.

Bốn cổ thi lao ra lần thứ hai.

“Cảnh giới Ngọc Tiên giết cảnh giới Huyền Tiên ngũ thai, ngươi khiến ta rất bất ngờ, không biết ngươi có thể giết được cảnh giới lục thai hay không?”

Bốn cổ thi cảnh giới Huyền Tiên lục thai đứng ở xung quanh Tần Ninh.

Thấy một màn như vậy, Tần Ninh cầm Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm.

“Thử xem sẽ biết!”

Tần Ninh vừa dứt lời.

Văn ấn màu đen ở mặt ngoài Diễn Ma Tiên Đao đột nhiên toả ra ánh sáng chói loá.

Bên trong thân đao, khí văn đắm chìm trong từng đợt sát khí, dần dần hiện ra bên mặt ngoài.

Diễn Ma Tiên Đao vốn là tiên khí Siêu Huyền, nhưng đã bị thương nặng, cần lấy khí huyết nuôi dưỡng để khôi phục từng bước.

Khí huyết của cổ trùng cũng là khí huyết.

Trong khoảng thời gian này, Tần Ninh đã dùng Diễn Ma Tiên Đao chém giết từng tiên thú hung ác ở đây.

Hơn nữa còn cắn nuốt hết khí huyết của mấy con cổ trùng này.

Cuối cùng thanh đao này đã tăng cấp từ tiên khí Ngọc Lưu Ly lên tiên khí cấp Huyền.

Tuy rằng vẫn còn cách đỉnh phong một giai đoạn nữa, nhưng bây giờ Tần Ninh là cảnh giới Ngọc Tiên, sử dụng tiên khí cấp bậc cấp Huyền đã hoàn toàn đủ rồi.

“Một khi đã như vậy, ngươi cũng nên tăng cấp đi!”

Tần Ninh cầm kiếm trong tay, bên trong Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm dâng lên từng khí văn, hội tụ liên kết lại với nhau.

Một đao một kiếm toả ra hào quang chói loá.

Thậm chí, giữa đao khí kiếm khi quanh quẩn dường như còn có một long ảnh một phượng ảnh vờn quanh bên trong đao kiếm.
 
Phong Thần Châu
Chương 9944: Mục tiêu chính là Vân Tử Diệp.


“Diệt Hồn Vạn Kiếm Quyết”.

“Trảm Phách Thiên Đao Quyết”.

Trong lòng hắn trầm xuống.

Đao kiếm trong tay đồng thời chém ra.

Hai kiếm quyết đao quyết cấp Huyền này tuy sẽ tạo ra lực sát thương rất lớn với hồn phách, nhưng cũng không có nghĩa là uy h**p cho cơ thể sẽ yếu đi.

Còn nữa, cổ trùng điều khiển hài cốt thi thể, cổ trùng kia cũng có sinh mệnh, chỉ cần là sinh mệnh còn sống, chắc chắn sẽ có hồn phách.

Kiếm khí bùng nổ, gào thét lao ra.

Đao khí trầm thấp, giống như có ma diễm vô tận quay cuồng.

Keng keng keng... Từng đao khí và kiếm khí chém lên trên bốn cổ thi đang xông tới.

Cơ thể bốn cổ thi kia khẽ run lên, tốc độ cũng chậm lại.

Ngay sau đó, bốn cổ thi đứt gãy từ giữa, hóa thành hai đoạn...

Tần Ninh đứng ở trên đường, nhìn bốn cổ thi chỉ còn lại nửa người ngã xuống đất ở xung quanh, máu tươi chảy ồ ồ ra khắp mặt đất.

Nhưng mà đột nhiên.

Thi thể hai nửa kia lại loạng choạng đứng lên, tiếp tục hợp lại với nhau, khí huyết ngưng tụ lần thứ hai, sau đó hóa thành từng bóng người một lần nữa, đứng ở trước mặt Tần Ninh.

"Nếu không thể đánh trúng điểm yếu của cổ trùng thì sẽ không thể chém giết đám cổ thi này đâu!"

"Người điều khiển cổ trùng có thể bổ sung lực lượng cho cổ trùng, làm cho đám cổ thi tiếp tục chiến đấu...", Tần Ninh đã hiểu được một ít.

Hắn đưa mắt nhìn bốn bóng người.

Sau đó nhìn về phía thanh niên tự xưng là Vân Tử Diệp xa xa.

"Ta cũng biết một chút về cổ thuật, nhưng mà thủ đoạn này không phải là của cổ sư trong thế giới Thương Mang".

"Chắc hẳn ngươi là dị tộc đến từ ngoài thế giới!"

Vân Tử Diệp nghe nói như thế, cũng cười dài nói: "Người sắp chết không cần biết việc này".

"Vậy sao?"

Tần Ninh nhìn thấy nụ cười đắc ý trên mặt Vân Tử Diệp, không khỏi nở nụ cười.

"Ngươi cười cái gì?"

Vân Tử Diệp nhíu mày.

"Cười ngươi ngu xuẩn".

Thấy một màn như vậy, Vân Tử Diệp cũng lạnh lùng cười.

Muốn giết hắn ta ư?
 
Phong Thần Châu
Chương 9945: Thất đến cửu là giai đoạn hậu kỳ.


Si tâm vọng tưởng! Vèo vèo vèo vèo... Bốn cổ thi đồng thời nhằm về phía Tần Ninh, nhất quyết phải ngăn cản hắn lao về phía Vân Tử Diệp.

Nhưng Tần Ninh cũng không hề kiêng dè, đao kiếm trong tay tỏa ra ánh sáng chói loá.

Khi bốn cổ thi cảnh giới Huyền Tiên lục thai lao về phía Tần Ninh, bên ngoài cơ thể Tần Ninh lại được một ngọn lửa bao trùm.

Bốn ngọn lửa phóng ra, trong nháy mắt đã hóa thành cương quyền, trực tiếp bùng nổ.

Ầm... Bốn bóng người bị bắt lửa, lập tức lùi về sau.

Bên trên cơ thể bốn người đều dính lửa bốc cháy cuồn cuộn.

Những tiếng bốc cháy vang lên tí tách.

Bốn cổ thi rút lui về đều bị tiên hoả đốt cháy, cổ trùng trong đó vô cùng hoảng sợ, cảm giác được cái chết đang tới gần, muốn thoát khỏi cổ thi chạy trối chết.

Nhưng bên ngoài đều là tiên hỏa, căn bản không có chỗ để trốn.

Ầm ầm ầm ầm! Cổ trùng bị tiên hỏa làm cho nổ tung ra giống như nước đường, hóa thành mưa máu.

Thấy một màn như vậy, sắc mặt Vân Tử Diệp vô cùng lạnh lùng.

Hay cho một tên Ngọc Tiên đỉnh phong.

Ngay cả cảnh giới Huyền Tiên lục thai cũng có thể g**t ch*t được! "Nếu muốn chịu chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi".

Vân Tử Diệp vung tay lên.

Trường kiếm sau lưng cũng bay lên.

Chỉ một thoáng, khí thế trong cơ thể không ngừng cuồn cuộn.

Mà xa xa, một âm thanh đột nhiên vang lên.

Năm người Bắc Đấu Nghiễn đã dần dần khống chế được Bắc Đấu Quân cảnh giới Huyền Tiên bát thai, nhìn thấy Tần Ninh xông ra thì quát: "Tần Ninh công tử cẩn thận, Vân Tử Diệp chính là thiên tài yêu nghiệt của Thánh Thiên tiên tông năm đó, cảnh giới Huyền Tiên thất thai".

Cảnh giới Huyền Tiên chia ra từ nhất thai đến cửu thai.

Từ nhất đến tam là cấp bậc sơ kỳ.

Tứ đến lục là giai đoạn trung kỳ.

Thất đến cửu là giai đoạn hậu kỳ.

Huyền Tiên tới cảnh giới thất thai chính là cấp bậc mà sáu tầng trước hoàn toàn không thể so sánh được.

Nghe nói như thế, sắc mặt Tần Ninh vẫn không thay đổi.

Lấy cảnh giới Ngọc Tiên đỉnh phong bây giờ của hắn, giết cảnh giới tứ thai, ngũ thai chỉ cần dựa vào lực lượng bản thân là được.

Nhưng từ cảnh giới lục thai đến cảnh giới thất thai, mặc dù hắn cũng đã đi đến cực hạn của cảnh giới Ngọc Tiên, nhưng căn bản vẫn không làm được gì.
 
Phong Thần Châu
Chương 9946: "Người này đúng là đáng sợ".


Cực hạn của mỗi một cảnh giới đều có một mức độ.

Tần Ninh cũng không thể vượt qua mức độ này, giới hạn này được.

Nhưng mà hắn không chỉ có mỗi lực lượng của bản thân.

Hắn còn có tiên hỏa.

Bát Hoang Li Thiên Viêm dung hợp với bản thân, giờ phút này Tần Ninh trông giống như một thiên thần mặc chiến giáp rực lửa.

Một đao chém ra.

Đao khí vô tận cuồn cuộn, ngàn vạn đao khí lao thẳng tới chỗ Vân Tử Diệp.

Vân Tử Diệp nở nụ cười, kiếm tiên trong tay chuyển động.

Keng keng keng... Từng kiếm khí và đao khí va chạm với nhau, từng kiến trúc cát đá trong Sa thành không chịu nổi uy lực do đao khí kiếm khí va chạm, đều bị nổ tung.

Xung quanh hai người, cát đá bay tứ tung, tràn ngập khắp trời đất.

Vèo... Ngay sau đó.

Hai bóng người đột nhiên phóng lên cao.

"Phá!"

Tần Ninh lập tức chém một kiếm ra lần thứ hai.

Lần này, không chỉ là Diệt Hồn Vạn Kiếm Quyết, mà còn có cả uy lực của Bát Hoang Li Thiên Viêm.

Vân Tử Diệp thấy một màn như vậy, trong mắt tràn đầy ý lạnh.

Chỉ là một tên Ngọc Tiên đỉnh phong, đúng là có thể uy h**p được cảnh giới Huyền Tiên thất thai như hắn ta! Quả thực là truyện cười lớn nhất trên đời.

"Trấn Kiếm Thuật!"

Vân Tử Diệp hét lên một câu, hai tay cầm kiếm, trường kiếm dựng thẳng trước người, rồi sau đó trực tiếp chém ra một kiếm.

Kiếm khí ngưng tụ, hóa thành một kiếm khí chữ Trấn cực lớn, trực tiếp đè xuống chỗ Tần Ninh.

Kiếm khí và kiếm khí va chạm.

Keng keng keng... Từng đợt tiếng nổ đinh tai nhức óc vang vọng khắp bầu trời Sa thành.

Ngay cả không gian một vùng trời đất này cũng không ngừng run rẩy.

"Người này đúng là đáng sợ".

Một vị cường giả cảnh giới lục thai không khỏi nói: "Ngọc Tiên đỉnh phong cứng chọi cứng với Huyền Tiên thất thai...", "Tần Ninh này trâu bò như vậy, khó trách có thể khiến Tiên Quân làm người phụ nữ của hắn, bán bộ Tiên Quân làm đệ tử của hắn".

"Các ngươi nói xem liệu người này có phải là Tiên Đế Tiên Tôn nào chuyển thế không?"
 
Phong Thần Châu
Chương 9947: "Đúng là thần tiên đánh nhau".


"Ai biết...", "Hình như đó là tiên hoả bộc phát, đúng là đáng sợ!"

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, ai nói với bọn họ, bọn họ cũng sẽ không tin tưởng.

Ai dám tin chứ?

Chuyện này đã hoàn toàn vượt qua hiểu biết cả đời của bọn họ rồi.

Ai cũng đều biết chênh lệch một cảnh giới lớn là rất nhiều.

Giống như những nhân vật thiên tài yêu nghiệt lợi hại, vượt cấp chiến đấu, phần lớn thời điểm đều chỉ giới hạn ở một mức độ nhất định.

Ví dụ như cảnh giới Huyền Tiên nhất thai, vượt cấp g**t ch*t cảnh giới Huyền Tiên nhị thai, tam thai, năng lực như vậy cũng đủ làm cho người ta phải kinh ngạc chấn động.

Nếu có thể giết cảnh giới tứ thai, cảnh giới ngũ thai thì quả thực là kỳ tài cái thế, nói ra cũng chưa chắc đã có người nào tin.

Tần Ninh này thì hay rồi, cảnh giới Ngọc Tiên lại có thể đánh được với cảnh giới Huyền Tiên thất thai.

Nếu Tần Ninh tới cảnh giới Huyền Tiên, chẳng phải là... sẽ có thể trực tiếp cứng đối cứng với cảnh giới Huyền Tiên cửu thai sao?

Bắc Đấu Nghiễn nhìn về phía đồng bạn, nói: "Lúc trước còn muốn nhân lúc người ta lạc đàn mà làm thịt người ta... Bây giờ nghĩ lại, có phải rất sợ hãi hay không?"

Bắc Đấu Nghiễn cực mạnh, là cảnh giới Huyền Tiên thất thai.

Bây giờ Tần Ninh lại đang đánh nhau với Vân Tử Diệp cũng là cảnh giới Huyền Tiên thất thai.

Nếu năm người bọn họ thật sự ra tay với Tần Ninh, chắc chắn bây giờ đã ngã xuống rồi.

Ầm... Đột nhiên.

Phía trên không trung, một tiếng gầm rú rung thiên động địa vang vọng.

"Tần Ninh!"

Một tiếng gào rít giận dữ vang lên, mấy người ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cánh tay rơi từ trên trời xuống.

"Ta nhớ kỹ ngươi!"

Vân Tử Diệp gầm lên một tiếng, ngay sau đó năm người liền nhìn thấy một luồng sáng lao về phương xa, biến mất không thấy.

Bóng người Tần Ninh xuất hiện ở giữa không trung, trong tay cầm đao kiếm, không hề chần chờ, cũng lập tức đuổi theo... Vân Tử Diệp, thua! Năm người quay sang nhìn nhau.

"Đúng là thần tiên đánh nhau".

Bắc Đấu Nghiễn kinh ngạc kêu lên.

6000595-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9948: "Thập Tuyệt Minh, Phạm Văn Ngang!"


"Ngươi muốn chết, ta còn không muốn chết đâu!"

Tuy đưa mắt nhìn khắp cả biển Nam Thiên, cảnh giới Huyền Tiên thất thai cũng thuộc hàng ngũ cường giả, gần với đám Cửu Thiên Huyền Tiên số lượng rất ít kia.

Nhưng vào lúc này, Bắc Đấu Nghiễn cũng cảm thấy được, mình vẫn không cần đi chịu chết thì hơn.

Nếu không, ai biết sẽ xảy ra chuyện gì khó lường chứ.

Tên Vân Tử Diệp giả kia cũng có được thực lực của Vân Tử Diệp chân chính.

Cảnh giới Huyền Tiên thất thai.

Với thực lực này mà còn bị Tần Ninh đánh lui.

Nhưng mà hắn tùy tiện đuổi theo cũng không an toàn .

Ai biết có phải là một cái bẫy hay không?

Tuy rằng Bắc Đấu Nghiễn rất muốn nhắc nhở, nhưng mà tốc độ của Tần Ninh cực nhanh, chớp mắt đã biến mất không thấy.

"Không cần đi vào sâu bên trong, chúng ta chỉ cần cẩn thận xem xét trong Sa thành này là được, hơn nữa phải cẩn thận đám hài cốt, nhìn thấy hài cốt, không cần quan tâm đến ai cả, cứ trực tiếp cho nổ tung”.

Vừa rồi Tần Ninh nói đây là cổ thuật, hơn nữa còn không phải là cổ thuật trong Tiên Giới.

Dị tộc! Trong di tích cổ Đông Vĩnh thành này lại có những tộc khác lui tới.

Lần này, hành trình đến Đông Vĩnh thành chỉ sợ không đơn giản như vậy.

Việc này cũng phải thông báo đến quản lý gia tộc Bắc Đấu, để mọi người có chuẩn bị trong lòng.

Nghĩ đến đây, Bắc Đấu Nghiễn nhìn “phụ thân” bị khống chế trước mặt.

"Cha, xin lỗi”.

Bắc Đấu Nghiễn vừa nói xong liền tung ra một quyền.

Hài cốt của phụ thân ông ta lập tức nổ tung, ngay cả cổ trùng trong xương sống cũng hoàn toàn bùng nổ, đã chết.

Thấy một màn như vậy, bốn người còn lại đều lên tiếng trấn an.

Vốn nghĩ tìm được di cốt của phụ thân, Bắc Đấu Nghiễn đã cảm thấy đủ, nhưng ai biết trong di cốt này lại có cổ trùng kí sinh.

Bây giờ thì hay rồi, di cốt không tìm được, còn phải tự mình nổ tung di thể của phụ thân.

"Tiếp theo phải cực kỳ cẩn thận, đi”.

"Ừm”.

Năm người đều tiếp tục xuất phát.

Nhưng mà thi thoảng năm người đều nhìn về phía chỗ sâu trong Sa thành, bọn họ cũng rất muốn biết rốt cuộc Tần Ninh và Vân Tử Diệp giả kia giao chiến như thế nào rồi.

Người cầm đầu nhìn qua hơn bốn mươi hơn, mái tóc dài buộc lên, mặc một bào phục màu tím, đầu đội ngọc quan, mang đến cho người ta một loại khí thế đại nho danh gia.

"Thập Tuyệt Minh, Phạm Văn Ngang!"
 
Phong Thần Châu
Chương 9949: Cửu Thiên Huyền Tiên.


Nhìn thấy người đàn ông cầm đầu, ông ta chợt chắp tay nói: "Chào Phạm trưởng lão!"

Người đàn ông cầm đầu nhìn năm người Bắc Đấu Nghiễn, mới nói: "Hoá ra là ngươi, Bắc Đấu Nghiễn, ngươi cũng đến chỗ này ư”.

"Có phát hiện ra cái gì không?"

Phạm Văn Ngang chính là trưởng lão của Thập Tuyệt Minh.

Người này chính là một vị đại nhân vật Cửu Thiên Huyền Tiên hàng thật giá thật.

Hơn nữa, huynh trưởng của Phạm Văn Ngang - Phạm Bạch Ngọc chính là tứ minh chủ của Thập Tuyệt Minh, quyền cao chức trọng.

Trong toàn bộ Thập Tuyệt Minh.

Minh chủ Bách Lý Trác đương nhiên là người mạnh nhất.

Dưới Bách Lý Trác là ba minh chủ Vũ Văn Phi, Bách Lý Việt, Phạm Bạch Ngọc.

Phạm Văn Ngang này chính là một vị Cửu Thiên Huyền Tiên, huynh trưởng Phạm Bạch Ngọc lại là tứ minh chủ của Thập Tuyệt Minh, ở trong biển Nam Thiên này cũng không ai dám khinh thường ông ta.

Bắc Đấu Nghiễn chắp tay, nói: "Chúng ta vừa mới vào Sa thành, nhìn thấy không ít hài cốt, vốn định tìm hiểu, kết quả không nghĩ tới hài cốt này lại bị người ta hạ cổ, đột nhiên tấn công chúng ta...”, "Hơn nữa, ngoài năm người chúng ta ra, Tần Ninh của Thanh Vân cung cũng ở trong Sa thành này”.

"Ồ?"

Nghe nói như thế, Phạm Văn Ngang nhíu mày lại, hiếu kỳ nói: "Hắn đâu rồi?"

"Đã đi vào sâu bên trong Sa thành rồi...”, Bắc Đấu Nghiễn lập tức kể mọi chuyện xảy ra lúc trước cho Phạm Văn Ngang, chính là Tần Ninh và Vân Tử Diệp giả đang giao chiến.

Nghe Bắc Đấu Nghiễn nói xong, Phạm Văn Ngang không khỏi thở dài nói: "Vân Tử Diệp là thiên tài của Thánh Thiên tiên tông, nếu hắn ta còn sống, hẳn là đã sớm bước vào cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên rồi”.

Vừa nói xong, Phạm Văn Ngang lập tức nói: "Như thế xem ra, dị tộc đang có ý đồ gì đó, ta sẽ đi giúp Tần Ninh kia một tay”.

Nói xong, Phạm Văn Ngang dẫn sáu người phía sau trực tiếp rời đi.

Đợi đến khi bảy người rời đi, lúc này Bắc Đấu Nghiễn mới thở phì phò, sắc mặt khôi phục vài phần.

Cho dù ông ta là cảnh giới Huyền Tiên thất thai, nhưng đối mặt với Cửu Thiên Huyền Tiên... vẫn cảm thấy vô cùng áp lực.

Huyền Tiên.

Cửu Thiên Huyền Tiên.

Hai cảnh giới này chênh lệch cũng không phải chỉ có thêm mỗi hai chữ Cửu Thiên.

Cửu Thiên Huyền Tiên, cho dù chỉ là cảnh giới nhất trọng thiên cũng phải trải qua lôi kiếp, hoặc có thể nói là Tiên Nhân được trời đất tán thành.

"Nghiễn ca, chúng ta cũng đi xem chứ?"

Một người mở miệng nói: "Phạm Văn Ngang kia chính là Cửu Thiên Huyền Tiên nhất trọng thiên, có ông ta ở đó, chắc chắn sẽ không có nguy hiểm “.

Nghe nói như thế, Bắc Đấu Nghiễn cũng động tâm.

Lúc này.

Ở sâu bên trong Sa thành.
 
Phong Thần Châu
Chương 9950: "Chắc chắn ta sẽ có được thân thể của ngươi!"


Vân Tử Diệp chạy tán loạn, nhưng Tần Ninh vẫn đuổi theo không bỏ.

Không lâu sau hai người đã xuất hiện ở sâu bên trong Sa thành, Vân Tử Diệp chui vào trong một toà tháp cao cổ xưa.

Tần Ninh đi đến trước tháp cao, dừng lại.

Toàn bộ tòa tháp này cũng được xây từ cát đá, bề ngoài là màu đỏ sậm, tháp có chín tầng, cao lớn trăm trượng.

Tần Ninh đứng dưới tháp cao nhìn qua có vài phần nhỏ bé.

"Trốn vào rồi sao...”, Tần Ninh cầm Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm trong tay, Bát Hoang Li Thiên Viêm bên ngoài cơ thể hóa thành một cái áo giáp lửa, bao bọc lấy cả người hắn.

Ở hai vai, hai khửu tay, hai đầu gối của bộ áo giáp kia ngưng tụ ra sáu cái đầu giao long, khí thế hung thần ác sát.

Hắn trực tiếp chém một đao ra.

Một đao này ẩn chứa ngọn lửa kh*ng b* và ý cảnh đao tâm, cảnh giới Huyền Tiên bình thường đều không thể ngăn cản.

Keng! Đao phong chém lên thân tháp.

Tháp cao vẫn đứng sừng sững không ngã, uy vũ bất phàm.

Chỉ có một tầng bụi bặm bị tích tụ lâu ngày ở mặt ngoài bị một đao này của Tần Ninh chém rụng không ít.

Trong thân tháp.

Giọng nói của Vân Tử Diệp vang lên.

"Tần Ninh, đừng uổng phí sức lực nữa, lần này ta nhận thua, nhưng mà ta cam đoan, ngươi tuyệt đối không có khả năng còn sống đi ra khỏi Đông Vĩnh thành này!"

"Chắc chắn ta sẽ có được thân thể của ngươi!"

Thanh âm mang theo oán độc, oán hận.

"Ngươi đã nói như vậy ...”, Tần Ninh cầm đao kiếm, bước ra từng bước, đi vào trong toà tháp cao.

"Cho dù là lên bầu trời hay là xuống hoàng tuyền, ta phải giết được ngươi mới có thể yên tâm”.

Bóng người Tần Ninh biến mất ở lối vào tháp cao.

Ngay sau đó, xung quanh hoàn toàn im lặng.

Không có âm thanh, không có hào quang, thậm chí ngay cả cửa vào cũng không biết ở nơi nào.

Tiên hoả ở bên ngoài cơ thể Tần Ninh trong nháy mắt hóa thành một quả cầu lửa, rơi vào trong bóng tối.

Từng con mắt to như hạt châu, đồng tử đỏ sậm, tròng trắng mắt tràn ngập tơ máu làm cho trong lòng người ta run lên.

Khi Tần Ninh nhìn thấy con mắt to kia, trong lòng đột nhiên run lên, thân hình cứng ngắc tại chỗ.
 
Phong Thần Châu
Chương 9951: Vẫn là bên trong tháp cao.


Trong nháy mắt này, Tần Ninh cảm giác được bốn phương tám hướng dường như có vô số con trùng đang tiến về phía hắn... Đám trùng này có con giống kiến, có con như thiêu thân, rắn rết gián cóc vân vân… Đám trùng này leo lên trên người Tần Ninh, hoàn toàn vùi lấp cả người hắn.

Trong bóng tối, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn.

"Ngươi đúng là dám theo vào đây!"

Hai con mắt trong bóng tối có vài phần màu đỏ, lạnh lùng nói: "Không phải người tộc ta, tiến vào trong tháp này chắc chắn sẽ phải chết, Tần Ninh, ngươi đúng là to gan".

"Thi thể của ngươi, hài cốt của ngươi, ta sẽ săn sóc ân cần, thân thể này ta đã dùng lâu lắm rồi, đã đến lúc phải đổi một cơ thể khác!"

Giọng nói quanh quẩn ở trong toà tháp cao trống rỗng.

Tần Ninh vẫn đứng yên tại chỗ, ở bên cạnh không có cái gì cả, chỉ có vô số con mắt trên tường đang nhìn chằm chằm cả người hắn.

Nhưng mà lúc này Tần Ninh lại có cảm giác như đang lún sâu trong vũng bùn.

Quanh người hắn tràn đầy những con trùng kh*ng b*, gần như lột hết một tầng da cả người hắn, cắn nuốt máu thịt, cắn nuốt xương cốt của hắn.

Đau đớn thấu tim.

Giờ phút này Tần Ninh đã không phân biệt được đây là thật hay là hư ảo.

Nhưng mà loại đau đớn này lại phát ra từ sâu trong lòng, vô cùng rõ ràng.

Tinh thần bị thương! Tần Ninh nhướng mày, phải phá giải như thế nào đây?

Dưới loại tình huống này, cần k*ch th*ch từ bên ngoài.

k*ch th*ch?

Tần Ninh dùng suy nghĩ liên lạc với Cửu Anh.

"Gào!"

Chỉ một thoáng, trong đại điện, một tiếng rống giận dữ vang lên.

Ở đầu vai Tần Ninh, một cái miệng há to ra cắn một cái răng rắc vào tay Tần Ninh, máu tươi chảy ra tí tách.

Giờ phút này, hai mắt Tần Ninh đột nhiên mở ra, khôi phục lại tỉnh táo.

Vẫn là bên trong tháp cao.

Vẫn bị vô số con mắt nhìn chằm chằm, hắn vẫn đứng tại chỗ, bốn phía lại không có cái gì cả.

"Ừm".

Tần Ninh chậm rãi nói: "Những con mắt kia là cổ!"

Một cái đầu khác của Cửu Anh vươn đến, kinh ngạc nói: "Cổ trùng sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 9952: Điều này không phải là chuyện tốt đối với Tần Ninh.


Mê hoặc gia ư?"

"Ừm".

Tần Ninh chậm rãi nói: "Đúng là ta chưa bao giờ gặp phải loại cổ trùng này, quả nhiên nó không tồn tại trong thế giới Thương Mang, mà là của dị tộc đến từ ngoài thế giới!"

Cửu Anh liền nói ngay: "Lại là người ngoài thế giới đến, mãi vẫn không dứt!"

Tần Ninh nhìn từng con mắt ở bốn phía, nhíu mày lại.

Bả vai rất đau.

Tần Ninh liếc một cái đầu của Cửu Anh, chậm rãi nói: "Ngươi có thể bỏ miệng ra rồi đấy!"

"Hả?

A... ngại quá...", Cửu Anh vội vàng rút cái đầu vẫn đang cắn chặt lấy Tần Ninh trở về, chỉ để lại một cái đầu ở bên ngoài.

"Nếu không biết năng lực của đám cổ trùng này, vậy chỉ có thể mạnh mẽ phá huỷ".

Tần Ninh nắm chặt bàn tay lại, Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm xuất hiện.

Ba mươi ba thanh kiếm tiên cũng lập tức quanh quẩn xung quanh.

Tam Thập Tam Thiên Kiếm Tiên Trận.

Thanh kiếm vừa ra đã vang lên âm thanh sắc bén, mỗi một thanh tiên kiếm đều được tiên hoả bao trùm.

Tiên hoả bốc cháy hừng hực, theo ba mươi ba thanh tiên kiếm lao về hướng từng con mắt kia.

Trong khoảnh khắc, ngàn vạn kiếm khí gào thét lao ra.

Tần Ninh đứng ở giữa sân, khí thế trầm xuống.

Khí thế cảnh giới Ngọc Tiên đỉnh phong bùng nổ đến mức tận cùng, lại càng tăng mạnh theo Bát Hoang Li Thiên Viêm đang tàn sát bừa bãi.

Ầm ầm ầm... Từng con mắt lập tức nổ tung.

Cả không gian trong tháp đều là tiếng nổ vang.

Vụ nổ này kéo dài khoảng mười lăm phút.

Vách tường bốn phía đã không còn tồn tại bất cứ con mắt nào nữa.

Nhưng đúng lúc này, trên vách tường trống không, một con mắt chậm rãi mở ra, ngay sau đó là con mắt thứ hai, thứ ba… Rất nhanh, trên vách tường, nơi nơi đều là những con mắt rậm rạp.

Ầm... Đúng lúc này, phía sau hắn dường như có ánh hào quang ngưng tụ, mấy bóng người theo ánh sáng tiến vào trong tháp cao.

Từng ánh sáng sắc bén nhanh chóng lao đến, thăm dò nhìn xung quanh.
 
Phong Thần Châu
Chương 9953: "Làm phiền các vị đánh nát hết đám mắt này".


Một người đàn ông cầm đầu đưa mắt nhìn về phía Tần Ninh, mang theo vài phần cẩn thận.

"Tần Ninh!"

Ánh mắt người đàn ông sáng ngời, nhìn thấy Tần Ninh thì có vẻ rất ngạc nhiên.

"Ngươi là ai?"

"Tại hạ là Phạm Văn Ngang của Thập Tuyệt Minh!"

Người của Thập Tuyệt Minh... Phạm Văn Ngang lập tức nói: "Thập Tuyệt Minh và Thanh Vân cung đều ở trong Tây Tiên quốc, giữa nhau cũng có một ít cạnh tranh, nhưng mà Tần công tử yên tâm, tại hạ năm đó được Vân phó cung chủ cứu giúp, xem như nợ Vân phó cung chủ một cái mạng".

Phạm Văn Ngang nói rõ ý của mình.

Ông ta không có ác ý với hắn.

Tần Ninh gật đầu, không nói cái gì.

"Đây là tình huống gì?"

Phạm Văn Ngang nhìn từng con mắt kia, dò hỏi.

"Ta đuổi theo một người tự xưng là Vân Tử Diệp đến vậy, chắc hẳn hắn ta không phải người trong Tiên Giới, có lẽ là dị tộc, hơn nữa còn có liên quan đến cổ trùng".

"Hắn ta đã vào trong toà tháp này, ta cũng tiến vào theo!"

Nghe nói như thế, trong lòng Phạm Văn Ngang vô cùng sửng sốt.

Không thể không nói, Tần Ninh đúng là to gan.

Theo lời của Bắc Đấu Nghiễn, ông ta đã biết Tần Ninh và Vân Tử Diệp giao thủ, còn đánh lui Vân Tử Diệp.

Nhưng mà không nghĩ tới, Vân Tử Diệp chạy trốn tới nơi này, Tần Ninh lại vẫn dám theo vào.

"Những con mắt này...", vô số con mắt rậm rạp chằng chịt ở xung quanh, quả thực khiến người ta cảm thấy quỷ dị, sợ hãi.

Tần Ninh chậm rãi nói: "Vừa rồi ta đã chém nát đám mắt này, nhưng chúng nó lại tụ tập lên lần nữa".

"Ta cảm thấy thứ ở đằng sau mới là vấn đề".

Đám người Phạm Văn Ngang đều vô cùng cẩn thận, đề phòng nhìn bốn phía.

"Nếu các vị đã đến, không bằng phối hợp với ta".

Nghe được lời này của Tần Ninh, Phạm Văn Ngang lập tức nói: "Không thành vấn đề".

Tần Ninh cũng không vô nghĩa nữa, bấm tay b*n r*, ba mươi ba thanh tiên kiếm quay xung quanh người hắn.

"Làm phiền các vị đánh nát hết đám mắt này".

"Phá!"

Sáu người ở bên cạnh cũng đều lao về bốn phía.
 
Phong Thần Châu
Chương 9954: "Chuyện gì thế này!"


Một vị Cửu Thiên Huyền Tiên nhất trọng thiên, sáu vị Huyền Tiên cửu thai.

Bảy người ra tay, lực phá hoại còn mạnh gấp Tần Ninh vừa rồi mấy lần.

Ầm ầm ầm... Từng con mắt trên vách tường xung quanh lần lượt nổ tung.

Chỉ trong phút chốc, đám mắt trên tường đã hoàn toàn bị phá huỷ, vách tường xung quanh đều sạch sẽ.

Nhưng tiếp theo, từng con mắt lại mở ra.

Mấy người Phạm Văn Ngang đều phát hiện ra không thích hợp .

Không bao lâu, đám mắt lại xuất hiện rậm rạp.

"Đây là...", "Lại mọc ra nữa?"

"Chuyện gì thế này!"

Bảy người Phạm Văn Ngang đều thay đổi sắc mặt.

Tần Ninh cũng mở miệng nói: "Làm phiền các vị làm lại lần nữa".

Phạm Văn Ngang gật đầu.

Bảy người ra tay lần thứ hai, những con mắt lại nổ tung lần nữa.

Nhưng từng con mắt lại ngưng tụ ra lần nữa.

Bảy người lại tiếp tục ra tay... Cứ như thế, khoảng năm lần sau.

Khi bảy người lần lượt làm từng con mắt nổ tung, vách tường sạch sẽ hẳn đi, đột nhiên, một con mắt sáng lên.

Bóng người Tần Ninh nhanh như tia chớp, trong nháy mắt đã tới gần.

Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm trong tay hắn hóa thành tàn ảnh, trực tiếp chém ra.

Phập! Mũi kiếm ghim chặt lên vách tường, đâm vào con mắt màu đỏ sáng nhất kia.

"A...", một tiếng hét thảm truyền ra khắp tháp cao âm trầm.

"Tần Ninh! Ngươi dám can đảm tiến vào tháp cổ này thì đừng hòng còn sống đi ra ngoài!"

Giọng nói giận dữ của Vân Tử Diệp lại vang lên.

Tần Ninh cười bảo: “Yên tâm, ngươi muốn chơi kiểu gì thì ta cũng sẽ chơi cùng ngươi”.

Lần này, những nhãn cầu ấy không xuất hiện nữa.

Lúc này, Phạm Văn Ngang cũng rất cẩn thận, dẫn theo sáu người nữa quan sát kỹ xung quanh.

Trong tháp tối đen chỉ có tiên hỏa tụ lại một chỗ lóe sáng chập chờn.

Tần Ninh nhìn bốn phía quanh mình, rồi nhìn đến chỗ kế bên mình, một cầu thang nối thẳng tới tầng hai.
 
Phong Thần Châu
Chương 9955: U Cổ tộc là sao?


Cuối cầu thang là một cánh cửa sắt đang đóng chặt.

Tần Ninh đứng trước cánh cửa sắt đó, ánh mắt bình tĩnh đến lạ.

Bảy người Phạm Văn Ngang nối gót đến trước cánh cửa sắt kia.

“Mời Tần công tử lùi ra sau mấy bước, để tại hạ thử xem liệu có phá vỡ được cánh cửa này hay không”.

Dù sao thực lực của Phạm Văn Ngang cũng ở cảnh giới Cửu Thiên Huyền Tiên nên thực lực rất mạnh.

Tần Ninh không phản đối rồi lùi ra sau vài bước.

Phạm Văn Ngang nắm chặt tay, trong lòng bàn tay ngưng tụ ra một thanh kiếm sắt.

Thanh kiếm sắt ấy đầy vết gỉ, thế nhưng khi nó ở trong tay Phạm Văn Ngang lại tỏa ra một luồng khí thể khiếp đảm như có thể chém ngang cả trời đất.

“Phá!”

Phạm Văn Ngang cầm kiếm sắt, tiên khí trong cơ thể cuồn cuộn trào dâng.

Rầm… Tiếng nổ khủng kiếp vang vọng.

Bên ngoài cánh cửa sắt lóe tia lửa, xuất hiện một vết kiếm.

Thế nhưng, dù đã chịu một đòn của Cửu Thiên Huyền Tiên nhưng cánh cửa sắt đó vẫn lù lù không sao cả.

Phạm Văn Ngang nhíu mày.

“Để ta thử xem, được không?”

Một giọng nói bỗng vang lên.

Phía sau bọn họ, trong tháp tối tăm kia chợt có những tia sáng chiếu rọi.

Một đoàn người lững thững đi tới, cầm đầu là một người đàn ông trông khoảng độ ba mười tuổi, dáng người mảnh khảnh, mặt mày lộ rõ sự cương nghị, quyết đoán.

“Thánh Thiên Cương!”

Phạm Văn Ngang thấy người bước tới thì nhíu mày.

“Ta đã nghe bọn người Bắc Đấu Nghiễn nói hết chuyện xảy ra trong Sa thành rồi nên có hiểu kha khá”.

Thánh Thiên Cương dẫn theo năm người bước lên, nói: “Nếu ta đoán không sai thì trong ấy rất có khả năng là U Cổ tộc!”

U Cổ tộc là sao?

Cả Tần Ninh và Phạm Văn Ngang đều rất sửng sốt.

Lúc này, Thánh Thiên Cương bước lên, nhìn cánh cửa sắt kia, trên tay hắn ta xuất hiện một cái la bàn tỏa ra vô vàn tia sáng rực rỡ, bao phủ cả cánh cửa sắt.

Bên ngoài cánh cửa sắt bỗng xuất hiện những đường văn ấn cực kỳ phức tạp và trên cả la bàn cũng lần lượt xuất hiện từng đường văn ấn.
 
Phong Thần Châu
Chương 9956: Tàn tích cổ của hai nơi khác nhau dung hợp thành một ư?


Bọn chúng giao hòa với nhau, tập trung lại hệt như có lực lượng gì đó đang tích tụ lại.

Thánh Thiên Cương giải thích: “Việc này cũng là do Thánh Thiên tiên tông ta nhận được một vài tin tức từ các vùng đất, nghe đồn vài năm trở lại đây, trong vùng đất Trung Thiên xuất hiện chuyện cổ trùng khống chế con người”.

“Lúc trước, từ sau khi bốn người Bắc Đấu Diêm, Thác Bạt Nghiễn, Hạ Hầu Chú và Đạm Thai Hinh thoát khỏi phong ấn đến nay, bọn họ đã truyền một tia ý niệm về cho gia tộc Bắc Đấu, Hoang Thần Cung, Càn Khôn Điện và phủ Hạo Thiên”.

“Thật ra trước đó, đại nhân Đào Vĩnh Thịnh của Thánh Thiên tiên tông ta đã đi trước một bước, một tia tàn hồn của đại nhân đã trở về Thánh Thiên tiên tông”.

Hắn ta vừa dứt lời, đám người Phạm Văn Ngang lập tức biến sắc.

Chẳng trách, năm vị Cửu Thiên Huyền Tiên siêu đỉnh Đào Vĩnh Thịnh, Bắc Đấu Diêm, Thác Bạt Nghiễn, Hạ Hầu Chú và Đạm Thai Hinh này đều dẫn theo các môn đồ tiến vào vùng đất nguy hiểm trùng trùng này.

Nhưng bốn vị khác đều đã xuất hiện mấy ngày trước đây rồi, chỉ có mỗi mình Đào Vĩnh Thịnh vẫn chưa hề lộ diện.

Hóa ra là Đào Vĩnh Thịnh đã đi trước một bước trở về Thánh Thiên tiên tông rồi.

“Đại nhân Đào Vĩnh Thịnh có nói cái gì cho Thánh Thiên tiên tông các ngươi không?”

Phạm Văn Ngang hỏi.

Nếu bây giờ Thánh Thiên Cương muốn trò chuyện với bọn họ thì hơn phân nửa là có chuyện gì đó muốn nói.

Lúc này, Thánh Thiên Cương vừa thử phá cửa vừa nói: “Đào đại nhân nói cho chúng ta biết là di tích cổ Đông Vĩnh thành này đã dung hợp thành một với một vài tàn tích cổ xưa rồi”.

“Hơn nữa nơi đây là con đường không gian cho Dị tộc ngoại vực tiến vào trong Tiên Giới”.

Câu nói ấy khiến đám người Phạm Văn Ngang run sợ.

Đến Tần Ninh cũng nhíu mày.

Tàn tích cổ của hai nơi khác nhau dung hợp thành một ư?

Nhưng đó lại là con đường để Dị tộc tiến vào Tiên Giới nữa sao?

“Nơi này có dấu vết của Huyết Nguyệt tộc, còn có cả dấu vết của U Cổ tộc ta nói vừa nãy”.

Thánh Thiên Cương bình tĩnh nói: “Có lẽ Dị tộc đang làm gì đó ở biển Nam Thiên, chúng ta cũng không biết là chuyện gì...”, Phạm Văn Ngang đứng cạnh kinh ngạc nói: “Ta chỉ biết Dị tộc xuất hiện ở vùng đất Trung Thiên, sau này lại bị những tiên đế tiên tôn phá hỏng, không ngờ rằng bọn chúng cũng có mưu đồ gì đó ở biển Nam Thiên!”

Thái Thượng tiên vực đã từng xuất hiện Dị tộc.

Điều này đã chọc giận rất nhiều tiên đế tiên tôn, bọn họ nổi giận diệt trừ gần hết lũ Dị tộc.

Từ sau lần đó, Dị tộc biến mất khỏi ấn tượng của mọi người.
 
Phong Thần Châu
Chương 9957: “Lũ Dị tộc này thật đáng chết”,


Giờ bỗng nhiên nghe lại tin tức của Dị tộc, mà lại còn gần ngay gang tấc thế này nữa.

“Lẽ nào bọn chúng định tập trung lực lượng ở biển Nam Thiên rồi xâm chiếm vùng đất Trung Thiên một lần nữa chăng?”

Thánh Thiên Cương nhìn thoáng qua Phạm Văn Ngang rồi nói tiếp: “Không chắc là không có khả năng ấy… U Cổ tộc, Huyết Nguyệt tộc và Linh Đồng tộc bị chèn ép vào năm xưa rồi suy sụp, đây là những Dị tộc đã biết ở Thái Thượng tiên vực, nhưng không biết là...”, Thánh Thiên Cương nói tới đây thì hơi ngập ngừng, bỗng nhiên ấn vào la bàn trong tay.

Rắc rắc rắc! La bàn chuyển động, tỏa sáng rực rỡ.

Trước mặt mọi người, cánh cửa sắt đang đóng kín ở tầng hai từ từ mở ra.

Một luồng khí ảm đạm đìu hiu ập tới.

Huyền Tiên và Cửu Thiên Huyền Tiên ở đâu đều đã bày trận sẵn sàng chuẩn bị đón địch.

Thánh Thiên Cương nhìn về phía trước, ảm đạm nói: “Vân Tử Diệp mà Tần công tử giao đấu kia là sư đệ cũ của ta... Hắn ta đã không còn là chính mình nữa mà đã bị người của U Cổ tộc khống chế...”

“Lũ Dị tộc này thật đáng chết”, Phạm Văn Ngang mắng.

Trong Tiên Giới, dù là người hay là yêu có chém giết lẫn nhau nhưng đó đều là chuyện trong Tiên Giới.

Còn đám Dị tộc này lại không rõ lai lịch, không rõ chúng có mục đích gì.

Nhưng từ xưa tới nay, nơi nào xuất hiện Dị tộc thì chẳng có chuyện gì tốt lành cả.

Bọn chúng có thể có những bí mật mà không muốn ai trong Tiên Giới hay mười hai tiên vực lớn biết.

Trong Tiên Giới có ba thái độ.

Loại thái độ thứ nhất là cảm thấy Dị tộc không uy h**p được Tiên Giới nên bình thường sẽ không quan tâm tới chúng, nhưng nếu gây chuyện thì đến lúc đó giết cũng không muộn, dù sao các tiên đế tiên tôn trong các tiên vực hùng mạnh đâu phải lũ bất tài.

Loại thái độ thứ hai là Dị tộc khác nhau sẽ có màu da khác nhau, bọn họ sẽ liên hệ, giao dịch với bọn chúng để thỏa mãn lợi ích của bản thân.

Loại thái độ thứ ba thì giống với Tần Ninh, tràn ngập sự đề phòng, cực kỳ chán ghét và căm hận chúng.

Những người chưa từng bị Dị tổn làm hại thì khó lòng sinh lòng căm phẫn với Dị tộc.

Trên hành trình, Tần Ninh đã hiểu được đạo lý nhỏ nhoi ấy.

Cánh cửa sắt tầng thứ hai mở ra, Thánh Thiên Cương nhìn về phía Tần Ninh, thành thật nói: “Công tử Tần Ninh, sư đệ của ta bị người của U Cổ tộc khống chế, ta muốn đích thân g**t ch*t lũ U Cổ tộc này”.

“Ở đây không an toàn, công tử Tần Ninh nên tạm thời lánh đi...”, dù sao, Tần Ninh là người của Thanh Vân cung.

Hắn là người đàn ông của một vị tiên quân, lỡ như hy sinh ở đây thì... Thánh Thiên Cương không dám cam đoan vị tiên quân Vân Sương Nhi kia không đến tìm mình gây sự.

6000605-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 9958: “Để ta xem các ngươi vượt qua tầng thứ hai như thế nào!”


Phạm Văn Ngang dẫn theo sáu người.

Thánh Thiên Cương dẫn theo năm người.

Và với một Tần Ninh nữa.

Mười bốn người bước vào tầng thứ hai.

Vừa tiến vào tầng hai, Tần Ninh đã ngửi được mùi máu tươi tanh tưởi thoang thoảng, thật khiến người ta thấy buồn nôn.

Nên biết một điều rằng ở đây đều là Huyền Tiên và Cửu Thiên Huyền Tiên, những mùi hương kinh khủng bình thường cũng không có khả năng khiến bọn họ cảm thấy khó chịu.

Quan sát thật kỹ, khu vực trong tầng thứ hai rất âm u tăm tối, khắp bốn phía đều chất đầy xương cốt.

Trong đống hài cốt ấy, có cái ngoài còn dính máu thịt nát bét, có cái lại mục nát như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Thánh Thiên Cương quan sát bốn phía, năm người cạnh hắn ta lần lượt tản ra đi điều tra đám hài cốt ấy một cách cẩn thận.

“Đại nhân, có cái là vừa chết, có cái lại giống như chết mấy vạn năm rồi”, Thánh Thiên Cương bèn nói: “Vân Tử Diệp, ta biết ngươi đang ở ngay đây quan sát chúng ta”.

“Cái tháp này không ngăn được bọn ta đâu, ngươi trốn vào trong tháp này có thể trốn được nhất thời, không thể trốn được cả đời”.

Giọng nói của Thánh Thiên Cương quanh quẩn khắp tháp.

“Sư huynh Thiên Cương à, ngươi vẫn giống hệt năm xưa, nói đúng còn nói to!”

Giọng nói âm u của Vân Tử Diệp vang lên, hắn ta cười nhạo nói: “Sư huynh Thiên Cương à, nếu muốn giết ta thì leo l*n đ*nh tháp rồi nói sau, trên chuyến hành trình ấy, ta thấy ngươi sẽ chết không chỗ chôn đấy”.

Thánh Thiên Cương nắm chặt la bàn, sự đau đớn xen lẫn phẫn nộ thoáng hiện lên trong mắt hắn ta.

Vân Tử Diệp này không phải là sư đệ Vân Tử Diệp của hắn ta nữa mà là kẻ thù đã giết sư đệ hắn ta rồi chiếm luôn thân xác ấy.

“Để ta xem các ngươi vượt qua tầng thứ hai như thế nào!”

Vân Tử Diệp cười nhạo bọn họ mà vẫn không quên Tần Ninh.

“Tần Ninh, thể xác của tên Vân Tử Diệp này ta dùng phát ngán rồi, nên lần này, thân thể của ngươi, ta chốt rồi đấy!”

Rồi giọng nói của Vân Tử Diệp biến mất.

Lúc này, tay Thánh Thiên Cương nắm chặt la bàn, mạch máu trên mặt run lên.

Không khó thể nhận ra sự phẫn nộ tột cùng trong lòng hắn ta ngay lúc này.

Nhưng ngay khi ấy.

Trong tầng thứ hai truyền tới tiếng gió thét gào.

Hai người Phạm Văn Ngang đứng trước đội ngũ, hai tay quay cuồng, tiên khí cuộn trào.

Rầm rầm rầm... từng bộ hài cốt vỡ vụn ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 9959: “Sao hai người các ngươi lại tới đây?”


Lực sát thương của hai vị Cửu Thiên Huyền Tiên vẫn rất lớn.

Bốn phía xung quanh Tần Ninh cũng có một đống lớn hài cốt tụ tập lại, chúng cầm đủ các loại binh khí bao vây hắn.

Khí tức ẩn chứa trong đám hài cốt này không chênh lệch bao nhiêu với khi chúng còn sống.

Lúc này, Diễn Ma Tiên Đao và Liệt Hỏa Tiên Lôi Kiếm xuất hiện lần nữa, bên ngoài cơ thể Tần Ninh được bao phủ bởi một ngọn lửa, hắn cầm đao kiếm nhắm thẳng về đám hài cốt kia.

Còn về phần Phạm Văn Ngang và Thánh Thiên Cương.

Bây giờ, mười bốn người đang tạo thành một vòng tròn, lần lượt g**t ch*t từng bộ hài cốt một.

“Tấn công vào tủy xương sau lưng đám hài cốt!”

Thánh Thiên Cương nói: “Tủy xương là trụ cột của võ giả, đồng thời đó cũng là nơi mà cổ trùng do thành viên của U Cổ tộc khống chế ký sinh trong cơ thể con người”.

Mọi người nghe vậy thì đều tấn công vào vị trí tủy xương.

Trấn chiến kéo dài liên tục, tiếng đánh giết vang lên liên hồi.

Sát khí khủng khiếp lan tràn khắp tầng thứ hai.

“Tần công tử!”

Đúng lúc này, ở cầu thang nối liền giữa tầng thứ nhất và tầng thứ hai bỗng vang lên một giọng nói.

Ngay sau đó, vài bóng người lao tới.

“Bạch Hạo Vũ!”

“Dịch Tinh Thần!”

Thấy hai người kia tới, Tần Ninh hơi bất ngờ.

Phía sau hai người họ có bốn vị Huyền Tiên đi theo.

Hơn nữa, ngoại trừ hai người thì còn có Bắc Đấu Nghiễn cũng dẫn theo bốn người tới đây.

Cả tầng đều là hài cốt chen chúc nhau, ngập tràn luồng hơi thở chết chóc.

Đám hài cốt ấy được ban cho sự sống nhưng chỉ tỏa sát khí ngùn ngụt, phần lớn trong số chúng đều ở cấp bậc Huyền Tiên, thi thoảng nhảy ra một hai cái Cửu Thiên Huyền Tiên, nhưng cũng chỉ ở cảnh giới nhất trọng thiên, nhị trọng thiên mà thôi nên đã bị Phạm Văn Ngang và Thành Thiên Cương nhanh tay giải quyết.

Giờ đây lại có thêm đám người Bắc Đấu Nghiễn, Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần nên mọi người làm việc càng trôi chảy hơn.

“Sao hai người các ngươi lại tới đây?”

Ấn tượng của Tần Ninh với hai người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần rất sâu sắc.

Dù sao.

Lúc trước, cả hai người họ đều ở cảnh giới Thành Ngọc hậu kỳ, mà nay đã bước vào cảnh giới Huyền Tiên rồi.

Bạch Hạo Vũ nói: “Sau khi mọi người tiến vào cổ tích thì đã tách nhau ra, ta tình cờ gặp Tinh Thần nên đi chung với nhau suốt một đường, sau khi đến sa mạc này thì bắt gặp Sa thành đang tọa lạc ở đây”.
 
Back
Top Dưới