Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10775: Sau đó chàng cứ hôn mê mãi


Khúc Phỉ Yên mở dây xích sắt, hai tay đỡ lấy khuỷu tay của Tần Ninh, thân thiết đến mức gần như dán cả người lên người Tân Nình, mà khuôn ngực dựa sát vào cánh tay hắn, thỉnh thoảng lại như cố ý vô tình chọc ghẹo mờ ám.

“Đương nhiên là quen thuộc rồi!” Khúc Phỉ Yên vừa chọc ghẹo mờ ám lại vừa cười nói: “Năm đó ta từ Trung

Tam Thiên đi đến tiên giới liền ở lại Thái Thần tiên vực, sau này đi lang thang khắp nơi, cuối cùng đầu quân cho Xích Diệm tiên môn!”

“Mục Huyền Thần, Trương Linh Phong, Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần bọn họ, tám nghìn năm trước đã đến Thái Thần tiên vực, Mục Huyền Thần sau này tìm được ta, nói là đệ đệ của chàng, ta suýt chút nữa là g**t ch*t hắn!”

Khúc Phỉ Yên cười vui vẻ nói: “Lại sau đó nữa, ta đích thân đi đến Tam Thanh tiên vực, gặp được Thời Thanh Trúc tỷ tỷ và Diệp Viên Viên tỷ tỷ, còn có Thần Tỉnh Dịch và Diệp Nam Hiên, mới tin!”

“Sau đó chàng cứ hôn mê mãi”.

“Mục Huyền Thần tự tin nói rằng, có hắn ở đây, chàng chắc chắn không có việc gì, ai biết được chàng ngủ một giấc đã là tám nghìn năm”.

Nói đến đây, Khúc Phỉ Yên không khỏi che miệng cười tủm: “Những năm gần đây, Mục Huyền Thần bị mấy người chúng ta mắng muốn chết...”.

Khúc Phỉ Yên giải thích.

'Tần Ninh nghiêm túc lắng nghe.

Mà lúc này.

“Ca!!"

Một tiếng gọi bỗng nhiên vang lên.

Tiếp đó, có âm thanh xé tan bầu không.

'Từng bóng người bay vèo vèo đến.

Mục Huyền Thần vẫn mặc trường bào màu nguyệt bạch, tóc dài buộc lên, nhìn có vẻ vô cùng già dặn, gương mặt tuấn tú mang theo mấy phần vui mừng phấn khởi.

Bóng dáng hắn xông thẳng đến trước mặt Tần Ninh, hai tay vỗ bồm bộp lên

mặt Tần Ninh, bóp cho gương mặt hắn méo mó, cái miệng chu lên, cười ha ha nói: “Ây dô, ca của ta à, huynh cuối cùng cũng tỉnh rồi à!”

Tân Ninh nhìn Mục Huyền Thần, không khỏi cười nói: “Ta cũng không ngờ, lại ngủ lâu như vậy!”

Mục Huyền Thần lập tức nói: “Huynh nếu như còn không tỉnh lại, ta chắc chắn sẽ bị đám đệ tử và các tẩu tử mắng chết, nhiều năm như vậy rồi, huynh có

biết không, ta phải gánh vác biết bao nhiêu đau đớn và nhục nhã?”

“Ca, huynh nói với bọn họ đi, ta có phải là đan sư đỉnh nhất của nhà chúng ta không?”

Tần Ninh liếc nhìn Mục Huyền Thần một cái, bật cười nói: “Đệ là cái quái gì chứt"

“Nhà chúng ta, đệ nhiều nhất đứng hàng thứ năm!” Mà đúng vào lúc này, hai bóng người cũng bước lên phía trước. “Tần tiên sinh!”

“Tần tiên sinh!”

Hai người Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần đều cúi người hành lễ.

Cách tám nghìn năm thời gian, hai người bây giờ trông đã có vài phần khác với khi xưa, trên người đã có thêm khí chất ung dung sang quý.

Tần Ninh cười nói: “Giỏi rồi nha.

Mọi người vội vàng tản đi, mấy người Mục Huyền Thần dẫn theo Tần Ninh quay trở lại trong sơn cốc.

Mà lúc này, bên cạnh đường chính, mấy người lúc trước đi cùng với Khúc Phỉ Yên vẫn ngơ ngẩn đứng yên tại chỗ.

“Người thanh niên áo trắng kia là ai vậy?”

“Ngươi điếc à?”, một người khác cất tiếng nói: “Không nghe Mục các chủ gọi là ca à? Đó là huynh trưởng của các chủ Mục Huyền Thần!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10776: Nghe vậy


“Nhưng mà có quan hệ gì với Khúc Phỉ Yên chứ?”

“Khúc Phỉ Yên gọi hắn là sư phụ

“Nhưng... Khúc Phỉ Yên... với sự của của nàng ta... hình như... gần gũi quá mức...”.

Mấy người nhao nhao bàn tán.

Một nữ tử trong số đó nhìn về phía người thanh niên áo bào dài màu lam hỏi: “Hoa Lương Triết, ngươi và Khúc Phỉ Yên có quan hệ cực tốt, có biết hắn là ai không?”

Người thanh niên tên là Hoa Lương Triết nghe vậy thì cố gắng tỏ ra bình thản : “Ta cũng không rõ lắm, có khả năng là bạn cũ của Khúc Phỉ Yên...

Mấy người lại bắt đầu bàn luận sôi nổi.

Khúc Phỉ Yên, nay chính là một trong những trưởng lão quyền cao chức. trọng nhất trong cả Xích Diệm tiên môn, Luyện khí thuật không ai sánh bằng.

Hoa Lương Triết đứng yên tại chỗ, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ, hai bài tay giấu trong ống tay áo siết chặt đến trắng bệch.

“Tân Ninh...”.

Nhìn về phương hướng mà mấy người Khúc Phỉ Yên rời đi, trong đáy mắt hoa Lương Triết càng thêm âm u.

Mà cùng lúc này. Huyền Thần Các, bên trong sơn cốc mà lúc nãy Tần Ninh đi ra. Đi vào bên trong sơn cốc.

Tân Ninh không khỏi nói: “Để một mình ta ở bên trong đó, cấm chế kia lại dễ dàng bị phá giải đến thế, các ngươi cũng không sợ ta bị người khác ám sát à?”

Mục Huyền Thần cười he he nói: “Cấm chế này rất mạnh, ít nhất dưới cảnh giới Tiên Đế thì không ai có thể phá giải được, ca huynh là đi từ trong ra, nên phá giải sẽ càng dễ hơn một chút.

Tần Ninh gật đầu.

Mấy người lại lần lượt ngồi xuống ghế bên trong một đình nghỉ mát ở trong Sơn cốc.

Tần Ninh nhìn về phía Mục Huyền Thần, không khỏi nói: “Linh Phong đâu?”

Mục Huyền Thần cười he he đáp: “Chuyện này phải nói từ đầi

“Khi đó, đại ca hôn mê, chúng ta liền đến được Thái Thần tiên vực, sau này chúng ta tìm được một chỗ để an cư bên trong Thái Thần tiên vực, xây dựng lên Huyền Thần Các”.

“Ta ngày nào cũng kiểm tra cơ thể của huynh, cảm thấy huynh không có điều gì bất thường cả, chỉ giống như đang ngủ mà thôi, cũng dùng hết các loại linh đan diệu dược, nhưng chẳng hề có hiệu quả gì”.

“Trong thời gian này, bên trong Xích Diệm tiên môn, ta gặp được tẩu tử...”.

Mục Huyền Thần nhìn về phía Khúc Phỉ Yên, mỉm cười tiếp tục nói: “Sau đó, thời gian hôn mê của huynh quá lâu, ta cũng không tìm được cách nào, chỉ cảm thấy huynh không hề gặp phải nguy hiểm gì, cho nên mới dừng chân ở lại Thái Thần tiên vực này.

Trong đó, Diệp Viên Viên, Thời Thanh trúc bọn họ cũng đều từng đến thăm huynh, vốn dĩ muốn đưa huynh về Tam Thanh tiên vực điều dưỡng, nhưng Khúc. Phỉ Yên không đồng ý, nên đành để huynh lại đây”.

“Linh Phong những năm gần đây vẫn luôn là nhân vật đứng sau âm thầm trấn giữ cho Huyền Thần Các của chúng ta, ồ đúng rồi, bây giờ hắn đã bước vào.

cảnh giới Tiên Tôn rồi!”

“Chẳng qua đa phần nội bộ đệ tử của Huyền Thần Các đều không biết đến có một vị siêu cấp Tiên Tôn trấn giữ mà thôi!”

Tân Ninh từ tốn gật đầu.

Mục Huyền Thần lại tiếp tục nói: “Nhưng mà những năm gần đây, bên trong Thái Thần tiên vực, chúng ta cũng không phải chỉ có tập trung vào phát triển mà thôi, đồng thời cũng nghe ngóng tin tức của dị tộc, cùng với tin tức của Thần Môn”.

'Tần Ninh đáp ngay: “Nói xem nào, tình hình của Thái Thần tiên vực bây giờ ra sao?”

Nghe vậy, Dịch Tinh Thần lập tức đáp lại: “Bên trong Thái Thần tiên vực, Thần Môn đã bị tiêu diệt từ mấy vạn năm trước, nhưng tổng thể thực lực xem ra

vẫn còn mạnh hơn một bậc so với Tam Thanh tiên vực”.

“Mà nay, bên trong Thái Thần tiên vực, tám phương đều ngang hàng, coi như là những người đứng đầu làm chủ cả Thái Thần tiên vực”.

“Đại địa Đông vực, núi Thánh Long, Phương tộc, Xích Diệm tiên môn”.

“Ở Nam vực, Nam Đấu Thiên Tông”.

“Ở Bắc vực, Thiên Võ Thành”.

“Bởi vì chúng ta đều không phải rất quen thuộc với những nhân vật bên trong 'Thần Môn, nên cũng không tiện đưa ra phán đoán gì, hơn nữa những năm gần đây, Huyền Thần Các phát triển lớn mạnh, nhưng vẫn có sự chênh lệch không nhỏ với tám đại thế lực này”.

“Huyền Thần Các, nằm ở phía cực Nam trong Đông vực của Thái Thần tiên vực, hướng Bắc chính là Phương tộc, hướng Tây thì là Xích Diễm tiên môn”.

Tần Ninh tùy ý đáp lại: “Ở phía Nam của sơn mạch Thiên Vẫn à?” “Đúng vậy!” Dịch Tinh Thần thoáng ngẩn ra, mới đáp lời.

Hắn ta khá là bất ngờ, dường như Tần Ninh rất quen thuộc với Thái Thần tiên vực, hắn ta mới chỉ nói đại khái có vài câu mà Tần Ninh đã đoán ra được vị trí của Huyền Thần Các.
 
Phong Thần Châu
Chương 10777: Mấy người đều gật đầu đồng ý


Tân Ninh gật đầu nói tiếp: “Ta đại khái đã nắm được rồi, nhưng mà Huyền Thần Các ở chỗ này cũng tốt, nếu gần với sơn mạch Thiên Vẫn thì cũng tốt cho. sự phát triển của Huyền Thần Các!”

Mấy người đều gật đầu đồng ý.

Dịch Tinh Thần tiếp tục nói: “Những năm gần đây, bên trong Thái Thần tiên vực cũng không yên bình, thế lực các phương tranh đấu càng lúc càng rõ ràng”.

“Khi trước, có Thần Môn mạnh nhất, cũng được coi như kẻ thống trị của Thái Thần tiên vực, thế lực các phương khác khi đối mặt với Thần Môn đều thua kém hẳn mấy bậc”.

“Nhưng từ sau khi Thần Môn bị diệt, thế lực các phương nhao nhao nổi ai cũng không phục ai, hơn nữa đều muốn làm lão đại đi đầu trong Thái Thần tiên vực!”

Tân Ninh nói một cách tùy ý: “Có thể hiểu được”.

“Sau hôm nay các ngươi làm một phần tài liệu giới thiệu về thế lực các phương hiện nay ở Thái Thần tiên vực cho ta xem xem”.

“Ừn”.

Mọi người lại bắt đầu kể mọi chuyện xảy ra trong những năm trở lại đây cho. Tân Ninh nghe, quá trình hình thành phát triển của Huyền Thần Các, cùng với tất cả những gì mà bọn họ thấy được nghe được.

Mà Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần bây giờ đều đã là cấp bậc Tiên Thánh ngũ Bộ, thực lực không hề kém.

Huyền Thần Các bên trong Thái Thần tiên vực, cũng được coi như là một thế lực loại hai, cách biệt so với Phương tộc, Xích Diệm tiên môn cũng không kém bao nhiêu.

Dù gì, bên trong Huyền Thần Các, bề nổi thì không có sự tồn tại của Tiên Đế, Trương Linh Phong mặc dù là Tiên Tôn, nhưng người ngoài lại không biết đến sự †ồn tại của vị này.

Bên trong tám phương khác, đều có nhân vật cấp bậc Tiên Đế, thậm chí âm thầm chống lưng còn có những nhân vật cấp Tiên Tôn.

Sau khi nghe bọn họ kể hết mọi chuyện.

Bên trong thung lũng chỉ còn lại Tân Ninh, Khúc Phỉ Yên và Mục Huyền Thần ba người.

“Ca, huynh rốt cuộc là sao vậy?”, Mục Huyền Thần tò mò hỏi.

Tần Ninh chỉ vào đầu mình, không khỏi cười khổ nói: “Vẫn là Phong Thần Châu gây ra, cụ thể ta vẫn còn chưa hiểu được, từ từ kiểm tra rồi nói tiếp vậy...”.

“Ừm".

Mục Huyền Thần lại nói tiếp: “Linh Phong đang tra tin tức về Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc, năm đó bên trong Thái Thần tiên vực, Thần Môn bị hai tộc này liên kết với nhau tiêu diệt, chẳng qua cũng vì thế mà Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc cũng phải trả một cái giá đau đớn, nhưng mà những năm này, hai tộc ở trong Thái Thần tiên vực vẫn còn một chút tung tích có thể dò theo được!”

“Ừm...”.

Tần Ninh khoanh chân ngồi trên đất, ánh mắt mang theo vài phần cô đơn vắng lặng.

Hắn cuối cùng cũng quay trở lại Thái Thần tiên vực rồi. Thần Môn năm đó là do hắn một tay gầy dựng nên, kẻ mạnh quy tụ, trong cả

Thái Thần tiên vực, chẳng có ai bì kịp, so sánh với cả mười hai đại tiên vực trong tiên giới, Thần Môn cũng được xếp vào hàng ngũ đứng đầu.

Nhưng chỉ chớp mắt thời gian năm vạn năm trôi qua, Thần Môn đã không còn nữa.

Cố Vân Kiếm, Nạp Lan Lăng, Uất Trì Viêm... không biết bây giờ bọn họ đang ở đâu.

“Sư phụ, chàng không sao chứ?”

Khúc Phỉ Yên ngoan ngoãn ngồi một bên đánh giá Tần Ninh.

“Ừm..”.

“Ta ở Thái Thần tiên vực nhiều nằm, vẫn luôn nghe ngóng tin tức về Thần môn, nhưng chẳng thu được bao nhiêu, nghe nói năm đó, Cố Vân Kiếm và hai đại tộc trưởng Dương Cửu Thiên, Âm Cửu Phù của Cửu Âm Cửu Dương tộc đã cùng

chết chung với nhau...”.

Nghe vậy, Tần Ninh cười nói: “Với sự hiểu biết của ta về Kiếm Nhi, hắn có lẽ chưa chết, chẳng qua... là ở chỗ mà ta không nhìn thấy để đợi

Tần Ninh hít sâu một hơi nói: “Giấc ngủ này kéo dài tám nghìn năm, sau khi tỉnh lại, thực sự có chút mơ hồ, Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần đã thành Tiên Thánh, ta vẫn là một Tiên Hoàng, nàng bây giờ cũng là Tiên Đế rồi chứ?”

“Huyền Thần ca, thế nào rồi?” “Cái gì thế nào?”, Mục Huyền Thần tò mò. “Ta thấy tâm trạng của Tần tiên sinh hình như không được vui vẻ...”.

Vừa dứt lời, Mục Huyền Thần phất tay nói: “Ôi dao, đợt chút nữa là tâm trạng khắc hưng phấn thôi!”

Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần cạn lời.

Mục Huyền Thần lầm bầm nói: “Lúc trước ca ta cũng không háo sắc như vậy, haiz, nếu mà trở về, mẹ hai cùng đại tẩu chính quy sẽ phải lột một lớp da của huynh ấy ra chứ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10778: Trái lại có một điểm


Nói xong, Mục Huyền Thần từ từ rời đi.

Bên trong sơn cốc.

Hai bàn tay của Khúc Phỉ Yên linh hoạt xoa bóp vai cho Tân Ninh, nhưng rất nhanh, hai bàn tay kia liền không ngoan ngoãn nữa.

Tần Ninh ngủ say nhiều năm như vậy, rõ ràng cơ thể vẫn nằm đó ngủ say, nhưng trên thực tế lại chẳng có ngày nào là được nghỉ ngơi.

Bây giờ, làm sao mà chịu được sự trêu chọc đến ngứa ngáy như vậy của Khúc Phỉ Yên.

Rất nhanh, bên trong sơn cốc, trong đình nghỉ mát, hai bóng người quấn lấy nhau.

Mặc dù con đường phía trước mịt mù tăm tối, nhưng vẫn khó ngăn được lòng ta hướng về!

Bên ngoài cửa, cỏ dại mọc xung quanh góc tường, bên trong cánh cửa, dòng nước trong thấm nhuần giao long.

Bên trong sơn cốc rộng lớn, có từng đợt từng đợt tiếng vang vọng lại.

Cho dù lũ lớn đổ về, Tân Ninh vẫn miệt mài tiến về phía trước, ngăn chặn hết mọi cơn sóng trào...

Sau một phen khơi thông xả lũ. Bên trong sơn cốc.

Y phục của Khúc Phỉ Yên lộn xộn đắp hờ trên người, cơ thể dán chặt vào lòng Tân Ninh, gương mặt của người phụ nữ dịu dàng đầy vẻ hạnh phúc.

“Sư phụ vẫn hệt như xưa, mạnh mẽ như hổi”, Khúc Phỉ Yên mỉm cười duyên dáng.

Tính cách của nàng ta trước giờ không chịu ràng buộc, đối diện với Tân Ninh lại càng buông thả bản thân.

'Tần Ninh không khỏi nói: “Bây giờ, nàng là người phụ nữ của ta, không phải là đệ tử của ta nữa rồi”.

“Gọi quen miệng rồi mà!” Bàn tay Tần Ninh nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen dài của Khúc Phỉ Yên, ngón tay lưồn vào trong mái tóc, nói tiếp: “Mấy vạn năm trở lại đây, cuộc sống không

dễ dàng phải không?”

Từ Trung Tam Thiên đến tiên giới, tất cả đều được bắt đầu lại từ đầu, nếu muốn thích ứng được thì không phải là chuyện dễ dàng.

Tính ra thì, sau khi đến tiên giới, cũng phải ba vạn năm rồi nhỉ?

Khúc Phỉ Yên cười nói: “Nào có gì không dễ thích ứng? Chàng cũng coi thường ta quá rồi đấy?”

Tần Ninh không khỏi bật cười.

Tính cách của Khúc Phỉ Yên khác hoàn toàn so với những người phụ nữ khác, ngày thường nhìn có vẻ sôi nổi không tuân theo quy tắc, nhưng nội tâm lại rất tỉnh tế.

Năm đó khi còn ở Trung Tam Thiên, nguyên nhân Tần Ninh nhận nàng ta làm đệ tử, ngoại trừ việc nàng ta có thiên phú độc đáo trong đạo Luyện khí ra, còn là vì tinh thần kiên cường không chịu thua của nàng ta.

Chín đời của mình, Tân Ninh thu nhận đồ đệ, chỉ có hai nữ tử, chính là Khúc Phỉ Yên và Chiêm Ngưng Tuyết.

Mặc dù nói hai nữ tử này đều là những người có vẻ ngoài sắc nước hương trời, nhưng ngay từ lúc đầu Tân Ninh cũng chẳng phải chỉ nhắm đến sắc đẹp.

Chuyện xảy ra đến ngày hôm nay, cũng đều vượt xa dự kiến của chính Tân Ninh.

Bất luận là tính to gan lớn mật cùng tư tưởng phóng khoáng của Khúc Phỉ Yên, chủ động ôm ấp dâng hiến, hay là Chiêm Ngưng Tuyết sống nội tâm che dấu lòng mến mộ thì đều khiến cho Tân Ninh khó mà từ chối được.

Loại khó từ chối này, không phải vì sắc đẹp mà là vì trái tim.

Tần Ninh trước nay chưa từng đặt cho mình chuẩn mực chỉ chung tình với một người duy nhất!

Dù gì, trên còn có lão cha đã tìm cho mình đến chín người mẹ, tấm gương sáng này vẫn sờ sờ trước mắt, Tân Ninh có học theo thì cũng là chuyện bình thường.

Trái lại có một điểm...

Năm đó lão cha cưới đến chín người phụ nữ, có một số hoặc ít hoặc nhiều là do tổ phụ âm thầm thúc đẩy sắp xếp.

“Chàng cười cái gì?”, Khúc Phỉ Yên ngẩng đầu nhìn Tân Ninh.

“Không có gì, chỉ là nghĩ đến mẫu thân, nghĩ đến Y Tuyền...”, Tân Ninh xoa đầu Khúc Phỉ Yên nói: “Tương lai sợ là các nàng sẽ phải khổ sở một trận”.

Nghe vậy, Khúc Phỉ Yên bĩu môi. Nàng ta còn lâu mới sợi

Ngay lập tức, Tần Ninh bật cười ha ha nói: “Nhưng mà, nếu như nghĩa phụ và sư phụ đều ở đó, mẹ của †a cũng chẳng làm gì được ta!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10779: Trong mắt của mẫu thân


Tần Ninh hiểu một cách sâu sắc rằng, từ bé đến lớn, con gái của nghĩa phụ, Tạ Y Tuyền chính là mẫu con dâu lý tưởng nhất trong lòng mẫu thân.

Lúc trước ở trong Cửu Thiên Vân Minh, trong các phương thế lực, có không biết bao nhiêu người muốn chọn một kiêu nữ từ trong gia tộc mình đưa đến Cửu Thiên Vân Minh, làm thiếu minh chủ phu nhân của Cửu Thiên Vân Minh.

Nhưng kết quả đều bị mẫu thân chặn lại hết.

Trong mắt của mẫu thân, con dâu mà bà nhận định chỉ có duy nhất một mình Tạ Y Tuyền.

Mà trong mắt Tần Ninh, mẫu thân đã cắt đứt không biết bao nhiêu lần nhân duyên của hắn rồi!

Giờ đây trong hàng nghìn hàng vạn đại lục và Cửu thiên thế giới, mình có giai nhân vây quanh, nhìn thì hân hoan đấy, nhưng tương lai chắc chắn sẽ phải trả giá đất.

Tục ngữ nói không sai, hổ dữ không ăn thịt con, nhưng sư tử hà đông thì chưa chắc.

Tân Ninh vỗ nhẹ đầu của Khúc Phỉ Yên, cười nói: “Bây giờ nàng không sợ, đợi tương lai khi gặp được mẫu thân ta, sợ là sẽ bị dọa chết!”

“Hả? Mẫu thân của chàng ghê gớm vậy sao?” “Đó là đương nhiên!” 'Tần Ninh cười ha ha, không nói thêm nữa.

Bây giờ nghĩ nhiều như thế làm gì?

Nữ tử mà mình tự lựa chọn, mẫu thân chẳng lẽ sẽ thực sự đuổi hết từng người ra khỏi nhà được à!

Lật người nằm lên trên, cưỡi ngựa rong ruổi, Tân Ninh lúc này đang miệt mài phóng thích hết những tích lũy của mấy nghìn năm nay...

Liên tục bảy ngày, Tân Ninh và Khúc Phỉ Yên không hề rời khỏi sơn cốc nửa bước, Mục Huyền Thần lo lắng đại ca nhà mình sẽ bị vắt kiệt, đừng có kiệt sức mà chết đấy chứ.

Dù gì...

Khúc Phỉ Yên đã là Tiên Đế rồi.

Đại ca chỉ là một Tiên Hoàng thôi!

Ngày này.

Cửa sơn cốc.

Tân Ninh mặc một bộ áo bào dài màu trắng, viền tay áo thêu kim tuyến màu vàng, chân đi ủng xanh, tóc dài buộc gọn, từ từ bước ra.

“Ca!”

Mục Huyền Thần xuất hiện ở bên ngoài sơn cốc, nhìn thấy Tân Ninh đi ra lập tức bước lên đón.

“Mẹ kiếp!”

Mục Huyền Thần nhìn thấy Tần Ninh, lập tức bước đến gần muốn đỡ cánh tay hắn, vẻ mặt đầy sợ hãi nói: “Ca, huynh làm sao thế?”

Gương mặt tuấn tú của Tân Ninh lúc này trông bơ phờ trắng bệch, từ trên xuống dưới cả người trông như sắp nhữn ra, mang đến cảm giác yếu ớt một cơn gió cũng có thể thổi ngã!

“Đệ qua đây, đỡ ta đi!” 'Tần Ninh vây vẫy tay với Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần lập tức bước đến dìu cả người Tân Ninh, tiếp đó nói: “Thế. này là làm sao vậy?”

“Làm sao?”

Tân Ninh vòng tay kẹp lấy cổ Mục Huyền Thần, xiết thật chặt cổ hắn, hung tợn nói: “Tiểu tử thối, đệ chơi ta à!”

“Hả?”, Mục Huyền Thần sợ hãi không thôi. Tần Ninh lại mắng tiếp: “Cái hương Hợp Hoan Bạch Diễn gì đó, có phải là do

đệ điều chế không? Ông nội đệ, mấy ngày nay, đại ca ta đây sắp thành trâu cày rồi, sau này càng nghĩ càng thấy không đúng!”

Mục Huyền Thần nghe vậy, không khỏi ngẩn ra.

“Còn có cái rượu gì, uống mấy ngày, càng uống càng thấy có gì sai sail”

Tân Ninh mắng: “Đại ca ta đây bây giờ, chẳng còn một giọt nào nữa rồi!”

Mục Huyền Thần bị Tân Ninh kẹp cổ, thở hồng hộc nói: “Ca, cái này không trách đệ được, chị dâu hỏi đệ, đệ có thể không cho không? Những năm gần đây, đệ nghiên cứu ra rất nhiều đồ chơi, đệ nghĩ là huynh có nhiều phu nhân như thế, sợ huynh không chịu nổi, nên dành để bồi bổ cho huynh đó!”

Tân Ninh thở hồng hộc, dứt khoát ngồi luôn xuống một phiến đá xanh bên ngoài cửa sơn cốc, miệng liên tục mắng mỏ: “Lão từ mấy ngày này sống thế nào, đệ có biết khong? Chỉ có mệt chết trâu chứ không cày hỏng được ruộng, đệ hiểu không?”

Mục Huyền Thần run rẩy gật đầu

Tần Ninh tiếp tục nói: “Sau đây về đệ chuẩn bị cho ta chút tiên đan bồi bổ thực sự, đại ca ta đây không tin là mình yếu đến vậy!”

“Yên tâm, giao hết cho đệ!” “Cái gì mà giao hết cho đệ?” Bên trong sơn cốc, có giọng nói thánh thót vui tai vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 10780: Mục các chủ!


Khúc Phỉ Yên mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, bước chân uyển chuyển đi ra.

Dừng lại bên cạnh Tần Ninh, nhìn Mục Huyền Thần, Khúc Phỉ Yên cười nói: “Xích Diệm tiên môn chúng ta gần đây có một lô đan dược, đã đến lúc chuyển qua rồi, Mục Huyền Thần, đệ đừng có quên đấy!”

“Chị dâu, thư thả thêm chút nữa đi!”, Mục Huyền Thần cười he he nói: “Gần đây đơn hàng của Phương tộc cũng nhiều lắm, Huyền Thần Các chúng ta sắp bận không xuể rồi”.

Dứt lời, Tân Ninh lập tức nói: “Chị dâu đệ hỏi mà đệ lại bảo nàng ấy từ từ? Tiểu tử đệ đi luyện chế đan ngay cho ta!”

Mục Huyền Thần lập tức nhíu mày đáp: “Ca, Huyền Thần Cách lúc vừa thành lập, Phương tộc đã giúp đỡ chúng ta không ít, hơn nữa, Phương tộc này chính là Phương tộc của hai huynh muội Phương Thư Thanh và Phương Thư Mạn, hai vị này cũng là ái tướng của huynh đấy!”

Tần Ninh nhướn mày.

'Thần Môn Ngũ thiên tuế Phương Thư Thanh.

Thần Môn Tứ thiên tuế Phương Thư Mạn.

Hai người này quả thực đến từ Phương tộc của Thái Thần tiên vực.

Ngay sau đó, Tần Ninh nói: “Nếu đã như vậy, thì cả hai bên đệ đều không được trễ nải, mau đi tập trung luyện chế đan dược đi!”

Nghe vậy, Mục Huyền Thần khổ sở nói: “Đệ không muốn luyện đan, mệt

lắm..”.

Dù gì hắn cũng là một vị đan thuật đại tông sư danh tiếng lẫy lừng ở Thương Mang Vân Giới, luyện chế tiên đan của tiên giới đúng là chẳng có gì thú vị.

“Bảo đệ đi luyện thì đi đi, đâu ra lắm lời thế?”

Ba người đứng ở cửa sơn cốc nói chuyện, từ phía xa có mấy bóng người bước nhanh lại.

Người đi đầu nhìn thấy Mục Huyền Thần, lập tức khom người hành lễ nói: “Các chủ, Phương Thiên Hòa của Phương tộc đến rồi, còn có Hoa Thiệu trưởng lão của Xích Diệm tiên môn cũng đến, nói là muốn gặp Khúc đại sư!”

Mục Huyền Thần nhíu mày nói: “Việc này bình thường đều là hai vị phó các chủ Bạch Hạo Vũ và Dịch Tinh Thần giải quyết, tìm ta làm gì?”

“Hai vị phó các chủ ra ngoài rồi...”.

Mục Huyền Thần bất đắc dĩ nói: “Được rồi, bảo bọn họ đợi chút, ta đến ngay đây”.

“Vâng”.

Mục Huyền Thần quay người nhìn Tần Ninh, không khỏi oán trách: “Ca, huynh tỉnh rồi, vị trí các chủ này huynh làm đi, ta vẫn thích hợp để làm cao nhân đứng phía sau hơn, bình thường không lộ diện, một khi xuất hiện sẽ khiến mọi người ngạc nhiêt

“Cút ngay!” Tân Ninh dứt khoát nói: “Dẫn ta đi xem sao”. “Được rồi”.

Rất nhanh, ba người đã đi về phía trước của Huyền Thần Các, cuối cùng đi đến bên ngoài một đại điện rộng lớn.

Lúc này, trước cửa đại điện, nhìn kỹ sẽ thấy có hai nhóm người ngựa đang đứng.

Bên trái có khoảng mười mấy người, phục sức đều không giống nhau, nhưng trên những chỗ khác nhau của trang phục đều có một biểu tượng hình ngọn lửa đặc biệt.

Người của Xích Diệm tiên môn.

Tần Ninh vừa nhìn là đã nhận ra.

Người đàn ông đi đầu, trông khoảng ngoài bốn mươi tuổi, tóc đen vóc dáng cao to, khí chất ung dung sang quý.

Hẳn là Hoa Thiệu trưởng lão của Xích Diệm tiên môn.

Mà phía bên phải cũng có mười mấy người, người đi đầu là một nam tử, trông khoảng ngoài ba mươi, khí chất ôn hòa dịu dàng, đứng ở đó lại tự phát ra một loại khí chất khác biệt hẳn với mọi người.

Tân Ninh chuyển mắt nhìn sang, không khỏi đánh giá kỹ hơn một chút.

Phương Thiên Hòa.

Người của Phương tộc.

Tần Ninh đã từng gặp qua người này, chẳng qua, Phương Thiên Hòa năm đó trông trẻ hơn một chút so với bây giờ.

Hoa Thiệu, là đại trưởng lão của Xích Diệm tiên môn. Phương Thiên Hòa, là nhân vật hàng thứ ba của Phương tộc hiện nay.

Hai người này gặp Mục Huyền Thần, hẳn phải là Mục Huyền Thần khách khí mới đúng.

Nhưng mà... Mục Huyền Thần là đan sư!

Từ trong tay Mục Huyền Thần đã luyện ra mấy lần tiên đan Đế phẩm!
 
Phong Thần Châu
Chương 10781: Nhưng đối với đan thuật


Mọi người không ai rõ thực lực của Mục Huyền Thần đến đâu.

Nhưng đối với đan thuật của Mục Huyền Thần thì trong Thái Thần tiên vực này, lại vô cùng nổi tiếng.

Mà “cuộc chiến” làm nổi bật danh tiếng của hắn, chính là cuộc luận đạo với một vị Đan Đế có danh tiếng đủ để xếp vào hàng ngũ năm người đứng đầu của Thái Thần tiên vực, trong cuộc chiến đó hắn đã khiến cho vị Đan Đế kia thua không còn manh giáp.

Vị Đan Đế kia thậm chí còn tự nói: lão phu nguyện lòng bái Mục Huyền Thần làm thầy, nhưng tiếc là lão phu không xứng.

Sau này, vị Đan Đế kia gia nhập vào Huyền Thần Các.

Sự việc này đã nâng cao địa vị của Mục Huyền Thần trong lòng chư vị đan sư, cũng khiến cho Mục Huyền Thần được các phương thế lực đỉnh cấp tung hô tán thưởng.

Mà bề ngoài, Mục Huyền Thần còn chưa đạt đến cảnh giới Tiên Đế, Tiên Tôn, nhưng mà mấy nghìn năm trở lại đây, từ sau khi Huyền Thần Các phát triển, phàm là có Tiên Đế ngấp ngó muốn chiếm Huyền Thần Các thì đều bị chết một cách rất ly kỳ.

Điều này khiến cho cả Huyền Thần Các được bao trùm bởi một lớp mây mù huyền bí.

Mà bên dưới lớp vỏ bọc huyền bí này, các chủ Mục Huyền Thần của Huyền 'Thần Các đương nhiên cũng sẽ được mọi người tôn trọng.

Sau khi hỏi han xong, Hoa Thiệu trưởng lão nhìn về phía Khúc Phỉ Yên cười nói: “Khúc trưởng lão, mấy ngày này sao lại không thấy cô về Xích Diệm Môn vậy?"

Khúc Phỉ Yên nay đã là một vị Tiên Đế.

Hơn nữa, trong đạo Luyện Khí, Khúc Phỉ Yên còn có thiên phú tuyệt đỉnh, đây cũng là nguyên nhân chính mà năm đó Tần Ninh thu nhận nàng ta làm đệ tử.

Mà Khúc Phỉ Yên ngày nay, mặc dù chỉ là cảnh giới Tiên Đế sơ kỳ, nhưng lại là một trong bảy vị đại trưởng lão của Xích Diệm Môn.

Khúc Phỉ Yên cười giả lả nói: “Ta gặp được phu quân của ta, nên ở lại Huyền Thần Các thêm mấy ngày”.

Trải qua bảy ngày bảy đêm Tần Ninh cật lực lao động, Khúc Phỉ Yên nay đã nhuận sắc căng mọng, loại khí chất thuần khiết mà lại quyến rũ kia như đạt đến cực điểm.

Một vị thanh niên đứng sau lưng Hoa Thiệu trưởng lão, chính là Hoa Lương Triết mấy ngày trước đi cùng Khúc Phỉ Yên nghe vậy thì trong lòng không khỏi nhói đau.

Nghĩ đến cảnh tượng mấy ngày trước Khúc Phỉ Yên gần gũi với Tần Ninh, lại

thêm sự thay đổi rõ rệt của Khúc Phỉ Yên bây giờ, Hoa Lương Triệt không dám nghĩ tiếp nữa... mấy ngày này Khúc Phỉ Yên rốt cuộc đã nuốt hết bao nhiêu con cháu của Tần Ninh rồi.

Cảnh tượng đó, chỉ thoáng qua trong lòng đã khiến cho Hoa Lương Triết đau đớn vạn phần.

“Vi này là...".

“Phu quân của ta, Tân Ninh”, Khúc Phỉ Yên khoác cánh tay Tân Ninh, cười nói: “Cũng là huynh trưởng của các chủ Mục Huyền Thần!”

“ố?

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của Phương Thiên Hòa ở bên cạnh thoáng ngây ra, không khỏi nhìn sang đánh giá Tần Ninh.

Người thanh niên trông dáng vẻ như thận hư này, lại là huynh trưởng của Mục Huyền Thần?

Sao có thể chứ!

Ánh mắt của Hoa Thiệu đặt lên người Tân Ninh, vừa nhìn đã nhận ra người này chẳng qua chỉ là cảnh giới Tiên Hoàng.

Trong một thoáng, ông ta cũng không thể hiểu nổi, chuyện này rốt cuộc là sao!

“Tại hạ là trưởng lão Hoa Thiệu của Xích Diệm tiên môn, gặp qua Tần công tử...”.

Chỉ là rất nhanh sau đó, Hoa Thiệu lại mỉm cười giả lả nói:

Đợi thêm một thời gian. Hoa Thiệu thoáng nghiêm mặt.

“Phương tộc bên kia cũng có một lô hàng, đan dược của hai nhà các ngươi, đều phải đợi thêm một thời gian”.

Nghe vậy, Phương Thiên Hòa lập tức đáp: “Mục các chủ, không thể đợi thêm... chiến tranh giữa Phương tộc chúng ta và núi Thánh Long càng lúc càng nguy cấp, không thể đợi được nữa...”.

“Chiến tranh?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10782: Nghe vậy


Tần Ninh ngạc nhiên nhìn về phía Phương Thiên Hòa, không khỏi nói: “Các ngươi và núi Thánh Long giao chiến cái gì?"

Lời này vừa nói ra, mấy người có mặt ở đó đều xuất hiện biểu cảm khó tin. Mục Huyền Thần không khỏi nhìn về phía Khúc Phỉ Yên, lòng thầm cạn lời.

Mấy ngày này, Khúc Phỉ Yên đúng thật là coi đại ca như trâu cày, chẳng phổ cập chút thông tin nào cho đại ca cả.

Mục Huyền Thần khi còn ở Tam Thanh tiên vực, hiểu vô cùng rõ ràng, đại ca từng ở trong Trúc Diệp Tông, nhiều lần quấn lấy Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc, có lúc là 2P, có lúc là 3P, nhưng dù vậy thì mặt cũng chẳng đổi sắc bao giờ, thậm chí còn chẳng bị rơi vào thế yếu mà còn chiếm thế thượng phong.

Nhưng bây giờ 2P với Khúc Phỉ Yên, đại ca lại không gồng gánh được nữa.

Khúc Phỉ Yên này, lợi hại! Không hổ là Luyện Khí sư!

Gương mặt của Khúc Phỉ Yên thoáng ửng hồng, cười nói: “Quên mất không nói với chàng, Phương tộc và núi Thánh Sơn giao chiến, Xích Diệm tiên môn và Nam Đẩu Thiên Tông cũng khai chiến rồi!”

Khai chiến?

Vì sao?

Tần Ninh đầy vẻ ngạc nhiên.

Khúc Phỉ Yên lập tức đáp: “Nói đến cùng, vẫn là chuyện của dị tộc...”.

Tân Ninh rửa tai lắng nghe, nhìn về phía Khúc Phi Yên.

“Năm đó, Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc dưới sự giúp đỡ của những dị tộc khác trong những tiên vực khác của tiên giới, tiêu diệt được Thần Môn, giống như chuyện xảy ra khi ở Tam Thanh tiên vực vậy...”

'Tam Thanh tiên vực, nếu không phải có có Mục Huyền Thần thì cũng xong đời rồi!

“Thần Môn cuối cùng bị tiêu diệt, bên trong Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc, Tiên Tôn Tiên Đế cũng chết mất một đám”.

“Sau khi trận chiến đó kết thúc, bố cục bên trong Thái Thần tiên vực cũng có sự thay đổi lớn, những thế lực như Kim Dương Kiếm Tông, Bán Tiên lầu, Nam Đẩu Thiên Tông đều nhao nhao nổi dậy”.

Khúc Phỉ Yên kiên nhẫn nói: “Mà trải qua những năm vừa qua, bố cục bên trong Thái Thần tiên vực cơ bản đã được ổn định, nhưng có rất nhiều manh mối cũng bị lộ ra”.

Tần Ninh khó hiểu nhìn Khúc Phi Yên.

“Giống như núi Thánh Long, năm đó Thần Môn bị tiêu diệt, núi Thánh Long có lẽ cũng đã tham dự vào, mà nay núi Thánh Long lớn mạnh, phía sau lưng cũng có bóng dáng của dị tộc”.

“Nam Đẩu Thiên Tông, cũng như vậy...

Khúc Phỉ Yên nói một cách nghiêm túc: “Có điều mấy năm về trước, hai bên thế lực này làm việc còn tương đối kín đáo, dị tộc xuất hiện cũng ít, bên trong Thái Thần tiên bực, mọi người đều bận để tranh giành địa bàn, bồi dưỡng nhân tài, mấy năm gần đây sau khi ổn định lại, thì mọi người mới phát hiện ra chút manh mối

“Chuyện núi Thánh Long và Nam Đẩu Thiên Tông có hợp tác với dị tộc là chuyện đã gần như chắc chắn, mọi người đều biết, do đó, Xích Diệm tiên môn và Phương tộc, đã khai chiến với bọn họi”

“Cuộc chiến đã kéo dài đến cả nghìn năm rồi, chẳng qua hai bên vẫn đang ở thế giằng col”

“Nhưng bây giờ, bọn chúng ngóc đầu trở lại thì càng trở nên trắng trợn, dù gì, trong Thái Thần tiên vực đã không còn Thái Tuế Tiên Hồn Vô Ngân nữa rồi, cũng chẳng còn Cửu thiên tuế Cố Vân Kiếm, không ai có thể thực sự giải quyết dứt điểm bọn chúng nữa!”

Nói đến đây, trong lòng Hoa Thiệu chất chứa đầy tiếc thương. Thái Thần tiên vực năm đó, trong cả mười hai đại tiên vực của tiên giới, xét về sức mạnh tổng hợp mà nói, không thể sánh bằng những tiên vực đã có bề dày

lịch sử như Vĩnh Hằng tiên vực, Càn Nguyên tiên vực v.ẹ...

Nhưng nếu luận về sức mạnh đỉnh cấp, Hồn Vô Ngân, Cố Vân Kiếm, sư đồ hai người trong cả tiên giới này cũng chẳng có ai dám đi chọc vào bọn họ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10783: Những lời này lạc đề rồi


Mà Thần Môn của Hồn Vô Ngân sáng lập, thì càng mạnh mẽ hơn, khiến người khác không dám coi thường.

Thần Môn có chín đại Thiên tuế gia, mỗi người đều là một nhân vật nổi bật, tuyệt thế vô song.

“Những lời này lạc đề rồi...”, Hoa Thiệu cười nói: “Đến nay cuộc chiến giữa Xích Diệm tiên môn chúng ta và Nam Đẩu Thiên Tông đã kéo dài nhiều năm, cái

mà mọi người đang so chính là xem ai có thể kiên trì được đến cùng!”

“Không thể giải quyết dứt điểm cuộc chiến, vậy thì xem ai có thể kiên trì được, tiên đan, tiên khí, những thứ này đều là những thứ phải tiêu hao”.

“Cho nên khoảng thời gian này, chúng ta cần nhiều lần đặt tiên đan từ Huyền Thần Các, để đề phòng bất cứ lúc nào cũng có thể dùng đến...”.

Nghe vậy, Tần Ninh cũng coi như hiểu được hoàn toàn.

Nhìn về phía Khúc Phỉ Yên đứng bên cạnh, Tần Ninh nhỏ giọng nói: “Nàng không nói sớm cho ta biết chuyện...”.

Khúc Phỉ Yên tức giận nói: “Mấy ngày này, miệng của chàng chẳng được. rảnh rỗi, miệng của ta cũng chẳng có thời gian, thì nói vào lúc nào”.

Vừa nói xong, Tân Ninh bỗng cảm thấy cạn lời.

Tần Ninh lại nhìn về phía Hoa Thiệu và Phương Thiên Hòa, hỏi: “Đại thể là những loại tiên đan nào?”

“Đế phẩm tiên đan, không cần nhiều lắm, Huyền đại sư đích thân luyện chế, là đủ rồi!”

“Cái quan trọng nhất chính là cấp bậc Thánh phẩm và Hoàng phẩm...

Hoa Thiệu kiên nhẫn nói: “Còn về Vương phẩm và những cấp bậc phía dưới, tự chúng ta có thể giải quyết được, Hoàng phẩm và Thánh phẩm là lai cấp bậc tương đối quan trọng!”

Nghĩ ngợi một chút, Tân Ninh nói: “Tiên đan cấp Hoàng phẩm thì giao lại cho ta đi, thời gian gân đây, ta sẽ luyện chế ra cho các ngươi”.

Nghe vậy, Mục Huyền Thần cười he he nói: “Vậy thì tốt quá rồi!”

Mà hai người Hoa Thiệu và Phương Thiên Hòa đều nhìn về phía Tần Ninh mà đầy vẻ ngạc nhiên.

“Không ngờ Tần công tửu còn là một vị Tiên đan sư...”.

Phương Thiên Hòa cười he he nói: “Nếu đã như vậy, chúng ta lại đợi thêm một thời gian nữa, chỉ là mong Mục các chủ bên này đẩy nhanh tốc độ, lần này đến giục cũng là bởi vì chúng ta thực sự cần rất gấp”.

Mục Huyền Thần gật đầu.

Rất nhanh, hai người Phương Thiên Hòa và Hoa Thiệu đều đưa người rời đi.

Tần Ninh lúc này mới nói: “Bây giờ, kể lại đầu đuôi mọi chuyện, bố cục bên trong Thái Thần tiên vực rốt cuộc như thế nào”.

Mấy người đi vào trong đại điện. Trong đại diện, một chiếc bàn dài cỡ mười mấy trượng lặng lẽ đặt ở giữa. Trên bàn phác họa một sa bàn cực lớn của Thái Thần tiên vực.

Các thế lực lớn đều được đánh dấu vô cùng nổi bật, địa vực phân chia cũng rất rõ ràng.

Mục Huyền Thần lập tức nói: “Chúng ta sau khi đến Thái Thần tiên vực, trên thực tế các thế lực lớn bề ngoài vẫn còn đang phòng bị lẫn nhau, bên trong thì đều tự mình phát triển, bố cục cũng coi như vừa mới ổn định”.

“Sau đó, vết tích mà dị tộc hoạt động càng lúc càng rõ ràng”.

“Ngoại trử Cửu Âm tộc Cửu Dương tộc ra, hoạt động mạnh mẽ nhất chính là Nguyệt ma tộc và Tinh Ma tộc”.

Nguyệt Ma tộc.

Tỉnh Ma tộc.

Mục Huyền Thần chỉ vào sa bàn, nói: “Phía Tây của Thái Thần tiên vực, Nam Bắc đối lập, là Bán Tiên Lầu và Kim Dương Kiếm Tông”.

“Kim Dương Kiếm Tông này có cấu kết với dị tộc, từ lâu đã lộ rõ tung tích

rồi”. “Mà Bán Tiên Lầu... lập trường không vững vàng, như thể là chưa từng hợp tác với dị tộc nhưng cũng chưa từng có dự định tấn công dị tộc”.

Mục Huyền Thần chỉ vào khu vực giữa của sa bàn, nói ¡ địa trung vực này, phía Bắc là do Thiên Võ Thành quản lý, phía Nam thì là của Nam Đẩu Thiên Tông, Thiên Võ Thành và Bán Tiên Lầu giống nhau, nhìn không rõ thái độ của bọn họ, mà Bắc Đẩu Thiên Tông, có bóng dáng của dị tộc rất rõ ràng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10784: Góc Đông Nam


“Còn về vị trí chính giữa của trung vực, lúc trước chính là do Thần Môn mà đại ca dựng nên quản lý, mà những năm trước đây, đại địa trung tâm này càng lúc càng lộn xộn, mãi đến thời gian gần đây, có một phương thế lực tên là Vân Môn xuất hiện, có xu hướng thống trị cả vùng đại địa trung tâm”.

“Ở phía Đông vực, núi Thánh Long ở phía áp chót phía Bắc, cũng có mối liên hệ mật thiết với dị tộc”.

“Trung bộ của Đông vực, là Phương tộc”. “Nam bộ của Đông vực, là Xích Diệm tiên môn”.

“Huyền Thần Các của chúng ta ở đây..., Mục Huyền Thần chỉ vào sa bàn, nói: “Góc Đông Nam".

“Lại nhìn lên phía Bắc chính là sơn mạch Thiên Vẫn, qua sơn mạch Thiên Vẫn về phía Tây chính là Xích Diệm tiên môn”.

“Những năm trở lại đây, Huyền Thần Các chúng ta và Phương tộc, Xích Diệm tiên môn hợp tác mật thiết, cung cấp hầu hết đan dược cho bọn họ, bởi vì vị trí nằm ở khu vực góc phía Đông Nam, cho nên tương đối mà nói, cũng rất an toàn”.

Tần Ninh quét mắt trên sa bàn, đại thể đã năm được.

Thế lực ở tám phương này, coi như là những thế lực mạnh nhất hiện tại ở Thái Thần tiên vực.

Núi Thánh Long. Nam Đẩu Thiên Tông.

Kim Dương Kiếm Tông.

Ba bên này đã hợp tác với dị tộc rất rõ ràng.

Thiên Võ Thành và Bán Tiên Lầu, thái độ vẫn còn lưỡng lự, chẳng khác gì trung lập.

Phương tộc và Xích Diệm tiện môn cùng núi Thánh Long và Nam Đẩu Thiên Tông đánh nhau.

“Chỉ riêng cục diện trước mắt mà nói, tình hình bên trong Thái Thần tiên vực. còn tệ hơn nhiều so với Tam Thanh tiên vực, bên phía Tam Thanh tiên vực kia, ít nhất còn có ba đại tông được coi như chủ nhân trên bề ngoài, nhưng trong Thái Thần tiên vực, dị tộc đã xuất hiện một cách vô cùng ngông nghênh...”

Mục Huyền Thần không khỏi nói: “Chủ yếu vẫn là năm đó Thần Môn bị Cửu Âm tộc Cửu Dương tộc tiêu diệt, mọi người đều cảm thấy cách biệt giữa mình và 'Thần Môn cực lớn, lo là nếu lật mặt thíi dị tộc sẽ không từ bất cứ giá nào cũng sẽ tiêu diệt sạch bọn họ...”.

“Con người ấy à, một khi đã có được quyền lực và địa vị, thì sẽ thiếu đi rất nhiều sự quyết đoán để lật mặt”.

Tần Ninh lại chỉ cười nói: “Đừng nói đến quyền lực địa vị nhất định, cho dù không có, thì cũng có rất nhiều người sẽ tiếc không muốn tung hê hết đi”.

Nhìn Thái Thần tiên vực ngày nay vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm, Tân Ninh than thở nói: “Năm đó ta ở Thái Thần tiên vực, mở ra Thần Môn, tám phương đến chúc mừng, đến nay ta quay lại, mây đã chẳng còn là mây, sương lại càng chẳng giống sương...”.

Tần Ninh lập tức nói tiếp: “Bây giờ tộc trưởng của Phương tộc là ai?”

“Phương Hoằng Hóa!”

“Cảnh giới Tiên Đế đại viên mãn!”

Khúc Phỉ Yên đáp.

“Là ông ta à?”

Tân Ninh bỗng cảm thấy ngạc nhiên.

Khúc Phỉ Yên lại nói: “Ngoại trừ Phương Hoằng Hóa ra, người tiếp theo chính là Phương Thư Lương, mà người thứ ba chính là Phương Thiên Hòa”.

“Phương Thư Lương... là đường huynh của Phương Thư Thanh và Phương Thư Mạn”, Tần Ninh lầm bầm nói.

Phương Thư Thanh, Thần Môn Tứ thiên tuế. Phương Thư Mạn, Thần Môn Ngũ thiên tuế. Hai người này, đều đến từ Phương tộc.

Tân Ninh liền đáp: “Có thời gian, để ta và Phương Hoằng Hóa gặp mặt nhau một lần”.

“Được!”

Rất nhanh, Mục Huyền Thần đưa theo Tần Ninh vào bên trong phòng luyện đan của Huyền Thần Các.

“Được”.

Trong lúc hai người nói chuyện, bên trong sơn cốc, một lão giả mái tóc bạc phơ, tinh thần quắc thước, từ trong một cửa động của sơn cốc bước ra.

“Ôi, Huyền đại sư!”

Lão giả nhìn thấy Mục Huyền Thần lập tức sải bước thật nhanh chạy đến.
 
Phong Thần Châu
Chương 10785: Mới chỉ mấy


Mục Huyền Thần nhìn lão giả bước đến, cũng ngẩn ra mất một thoáng, ngay sau đó sờ nhẹ lên mi tâm, trông như thể rất đau đầu.

“Vị này là...”.

“Bạch Diệp Đan Đế...”, Mục Huyền Thần nhìn Tần Ninh, không khỏi nói: “Huynh không nhận ra ông ta à?”

“Hả?” Mắt Tần Ninh chuyển sang Bạch Diệp, trong một chốc cũng ngẩn ra.

“Ta có quen với Bạch Diệp, nhưng mà, năm đó Bạch Diệp không có già như vậy!”, Tân Ninh hơi cạn lời.

Bạch Diệp Đan Đế.

Ngày xưa khi hắn còn ở trong Thái Thần tiên vực, Bạch Diệp vẫn chưa là một vị Đan Đế, nhưng cũng đã là một vị Thánh phẩm đan dược sư rồi.

Nhưng Bạch Diệp năm đó trông chỉ mới ngoài ba mươi, vẫn còn rất hăng hái và khí thế.

Bây giờ, trông lại giống như một ông lão bảy tám mươi tuổi rồi.

Mới chỉ mấy vạn năm mà thôi, không đến mức như vậy chứ?

Bạch Diệp lúc này chạy lại, nhìn thấy Mục Huyền Thần mà thân thiết như thể cha ruột mình đến, lập tức khom người thi lễ, dùng giọng điệu khách khí nói: “Huyền đại sư, ngài đến tìm ta à?”

“A, không phải không phải...”

Mục Huyền Thần lập tức kéo Tần Ninh nói: “Đây là ca ta!”

Bạch Diệp đại sư nhìn sang Tần Ninh, lập tức khom người nói: “Chào Mục đại cai”

Mục Huyền Thần lại nói: “Ca ta tên là Tân Ninh”. “ồ ð, chào Tần đại cal” Hai câu đại ca này, suýt chút nữa đã tiễn Tần Ninh về trời.

Mục Huyền Thần cười nói: “Bạch Diệp, ngươi trước nay luôn cảm thấy, đan thuật của ta, tiên giới chẳng ai sánh kịp, đúng không?”

“Đó là đương nhiên!”

“Ta nói cho ngươi biết, đại ca ta trong đạo Đan thuật này, so với ta thì chỉ có mạnh hơn”.

Nghe vậy, hai mắt Bạch Diệp phát sáng.

Nhìn sang Tân Ninh, gương mặt Bạch Diệp đầy vẻ tán thán nói: “Trên thế gian này, trong đạo Đan thuật, người khiến Bạch Diệp ta vô cùng kính phục, mấy. vạn năm trước có một người là đại nhân Hồn Vô Ngân, chủ nhân của Thần Môn, mà nay lại có các chủ Mục Huyền Thần, nếu Mục các chủ đã nói Tân đại ca còn lợi hại hơn, vậy Tân đại ca cũng là một người nữa”.

Mục Huyền Thần lại nói: “Đại ca ta tiếp sau đây sẽ ở lại sơn cốc này của ngươi, những tiên đan cấp bậc Hoàng phẩm trong đơn đặt hàng của Phương tộc và Xích Diệm tiên môn đều sẽ giao cho huynh ấy”.

“Hoàng phẩm?”

Bạch Diệp Đan Đế ngẩn người.

“Đúng đó, Hoàng phẩm tiên đan!”, Mục Huyền Thần nói một cách đương nhiên: “Đại ca ta nay đã là cảnh giới Mệnh đài sơ kỳ của Tiên Hoàng, luyện chế bất cứ tiên đan Hoàng phẩm nào cũng đều không thành vấn đề”.

“Ngươi chỉ cần giao hết huynh ấy là được, ta nói cho ngươi biết nha, ngươi chỉ cần nhìn huynh ấy luyện chế Hoàng phẩm tiên đan thôi là đã có thể học được rất nhiều rồi!"

Mục Huyền Thần vẻ mặt đầy nghiêm túc nói: “Nếu như ngươi có thể tự ngộ ra được điều gì đó, nghiêm túc học tập, nói không chừng cuộc đời này sẽ có hy vọng thành tựu đến cấp Tạo hóa tiên đan sư chí cao vô thượng, luyện chế ra được Tạo hóa tiên đan, vậy thì sẽ có vô vàn vinh quang đó!”

Bạch Diệp nhiệt huyết sôi trào nói: “lão phu hiểu, đã hiểu!”

“Tần công tử, hãy đi theo ta...”.

Rất nhanh, Bạch Diệp dẫn theo Tần Ninh đi vào bên trong sơn động.

Xuyên qua hành lang dài, vào sâu trong sơn động, quét mắt nhìn quanh, đây là một động phủ rộng lớn, không hề chật hẹp mà ngược lại vô cùng rộng rãi

thoáng đãng, còn có một lò luyện đan nối liền với hỏa mạch ở dưới đất.

Hơn nữa ở hai bên trái phải, cũng có phòng nghỉ ngơi, mọi thứ được sắp xếp. Vô cùng ngăn nắp.

Bạch Diệp nhanh nhẹn lấy ra mấy tấm ngọc giản, cười nói: “Hoàng phẩm tiên đan mà Phương tộc và Xích Diệm tiên môn cần, thường có ba loại!”

Mấy vạn năm không gặp Tân Ninh, đâu thể mới mấy ngày đã có thể thỏa mãn được.

Khúc Phỉ Yên hận không thể ngày ngày dán chặt lên người Tân Ninh. Bạch Diệp lúc này cũng không đi ngay mà đứng ở bên cạnh.

Tần Ninh chuẩn bị xong rất nhiều dược liệu, quay người lại nhìn thấy Bạch Diệp vẫn đứng ở đó, trong mắt thoáng ngạc nhiên.

“Sao ngươi còn chưa đi?” “Hả?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10786: Đương nhiên!


Bạch Diệp Đan Đế ngẩn người ra, ngay sau đó cười he he nói: “Lão phu muốn xem Tần đại ca luyện đan như thể nào... để học tập...”.

Nhìn thấy gương mặt đầy vẻ khát vọng học hỏi của Bạch Diệp, Tân Ninh cười nói: “Được!”

Nói xong, Tần Ninh vẫy tay với Bạch Diệp.

Bạch Diệp bước lên phía trước.

'Tần Ninh liền bắt đầu giải thích nói: “Tam Văn Thanh Tâm Đan, ta luyện chế cái này trước, đan này...”.

Bên trong đan phòng. Tân Ninh vừa giảng giải, vừa thao tác, dẫn dắt tiên hỏa trong người tuôn ra.

Bạch Diệp thỉnh thoảng gật đầu, hơn nữa còn hỏi thêm rất nhiều vấn đề, Tân Ninh đều giải thích hết từng câu.

Trên thực tế

Nếu chỉ đơn thuần luận về đan thuật, Tân Ninh chưa chắc đã so đực với hai huynh đệ Mục Huyền Thần, Mục Huyền Phong.

Hai người vốn dĩ là Tuyệt thế đan thể, thế gian hiếm có, trời sinh đã thích hợp để luyện đan.

Chẳng qua là, Tân Ninh dù gì đã lịch khiếp chín vạn năm, đối với đạo đan thuật của Vạn Thiên đại lục và Cửu Thiên thế giới càng hiểu rõ hơn ai hết, hơn

nữa cũng từng thu nhận mấy đệ tử nên lúc giảng giải lại càng thấu triệt.

Đạo luyện đan của Mục Huyền Thần, luôn vô cùng kỳ quặc, Bạch Diệp căn bản không thể hiểu được, cho dù có hiểu thì cũng chẳng thể làm được.

Thực sự cho là đan thể tuyệt mạch, thể chất hiếm có tuyệt thế vô song là chuyện đùa sao?

Cách giảng giải của Mục Huyền Thần sẽ có nhiều thành phần vượt ngoài †ầm tưởng tượng.

Mà cách giảng giải của Tần Ninh thì lại càng thiên về hướng tuân thủ theo. Đan đạo của tiên giới.

Liền mấy ngày, Tân Ninh buổi sáng luyện chế đan dược, miệng khô lưỡi khô giải đáp thắc mắc cho Bạch Diệp.

Đến buổi tối, lại tiếp tục bị Khúc Phỉ Yên ép khô. Chớp mắt đã mười ngày trôi qua.

Một ngày này, Mục Huyền Thần đến đây, nhìn thấy thành quả tiên đan mà Tần Ninh luyện chế, lòng mừng vui khấp khởi.

“Ca, huynh giỏi thật đó, nhà chúng ta ai đệ cũng không phục, chỉ phục mỗi huynh!”, Mục Huyền Thần cười he he nói.

Tiên đan của Tân Ninh luyện chế, tỉ lệ ra đan cao, phẩm chất cũng tốt, một viên bằng mười viên bình thường.

Mục Huyền thần cười he he nói: “Đệ bây giờ đang góp nhặt đủ một lô đan dược, xong là sẽ lập tức đưa đến chỗ Phương tộc”.

Tần Ninh ngẩng đầu, nhìn về phía Mục Huyền Thần nói: “Ta cũng đi một chuyến Phương tộc”.

“Má ơi!"

Nhìn thấy gương mặt của Tân Ninh, cả người Mục Huyền Thần ngẩn ngơ, sau đó nhảy dựng lên, sợ hãi nói: “Ca, huynh làm sao thế?”

Gương mặt Tần Ninh nhìn có vẻ trắng bệch, hai mắt trũng sâu thâm quầng. “Mấy ngày này luyện đan mệt quái” ụ

“Ta thấy huynh sắp bị vắt khô rồi

Nghe thấy lời này, Tần Ninh liếc mắt nhìn Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần cười he he: “Người chị dâu này, lợi hại thật, ca, huynh xong đời rồi!”

Tần Ninh lười không thèm để ý đến Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần lại rút ra một bình ngọc, đưa cho Tần Ninh, nói: “Thân làm đệ đệ, cũng chẳng có gì nên thân, bình tiên đan này tặng cho huynh đó, đệ đã hao tổn không ít tâm sức, kiểm chứng vô số lần rồi, bảo đảm sau khi huynh ăn vào sẽ mạnh như rồng khỏe như hổ, ngày mai lại nhảy nhót được khắp nơi!”

“Được”. Chớp mắt, ba ngày nữa trôi qua.

Ngày này, Mục Huyền Thần đến bên ngoài sơn cốc mà Tần Ninh ở, cất giọng gọi: “Ca, xuất phát đi Phương tộc thôi!”

Đại khái khoảng nửa canh giờ sau, bên trong sơn cốc có hai bóng người sánh vai bước ra.

Mục Huyền Thần nhìn qua liền ngẩn người tại chỗ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10787: Ngay bây giờ


Khúc Phỉ Yên và Tần Ninh sóng vai đi ra khỏi sơn cốc. Khúc Phỉ Yên mặc bộ váy dài màu hồng phấn, trông lại càng quyến rũ mị hoặc hơn, đường cong duyên dáng, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng như

bướm đậu, vừa thuần khiết vừa quyến rũ.

Mà trong khoảng thời gian này, Mục Huyền Thần chỉ cần không phải mù, thì cũng có thể nhìn ra được, khí chất của cả người Khúc Phi Yên đã thay đổi.

So với khi trước càng đẹp hơn, càng... đàn bà hơn!

Mà Tần Ninh bên cạnh Khúc Phỉ Yên, Mục Huyền Thần vừa nhìn qua thì mặt đã nghệt ra.

“Ca...". Mục Huyền Thần nhìn thấy gương mặt hơi hóp lại phờ phạc của Tân Ninh, trông như thể người đã mấy ngày mấy đêm thức trắng chưa từng chợp mắt, tinh

khí thần mặc dù vẫn còn nhưng cũng chẳng nhiều nữa.

Tần Ninh nhìn sang Mục Huyền Thần, hờ hững liếc một cái rồi nói thẳng: “Lúc nào xuất phát?”

“Ngay bây giờ...". “Đi thôi”.

Rất nhanh, Mục Huyền Thần đã dẫn theo Tần Ninh và Khúc Phỉ Yên hai người cùng nhau đi vào trong một sơn cốc.

Trong sơn cốc có rất nhiều bóng người đang đứng nghiêm nghị, Bạch Hạo. Vũ cũng ở trong số đó.

Lần này là do Bạch Hạo Vũ phụ trách dẫn đoàn, ngồi phi cầm bay xuyên qua vòng ngoài của sơn mạch Thiên Vẫn, sau đó đến Phương tộc để vận chuyển đan dược.

Mục Huyền Thần kéo tay Tần Ninh, đè thấp giọng nói: “Ca, đan dược đưa cho huynh, huynh chưa uống hả?”

“Uống rồi đấy!”, Tân Ninh đáp lại: “Quả thực là đủ mạnh, nhưng mà... vẫn không gánh nổi”.

Thế này còn không gánh nổi? Mục Huyền Thần không khỏi nhìn sang Khúc Phỉ Yên ở cách đó không xa.

Không hổ là một vị Luyện khí sư mạnh mẽ, này là đang coi sư phụ như tiên khí để luyện à?

Đàn bà, đúng là hơi phiền phức thật!

Thân là một đan sư đạt tiêu chuẩn, điều dưỡng tốt cơ thể là điều cơ bản, luyện đan cực kỳ tổn hao tinh thần.

Nhưng mà đại ca rất rõ ràng là không rời xa được đàn bà.

Mục Huyền Thần thở dài, vỗ nhẹ vai Tần Ninh rồi nói một cách thấm thía: “Ca, đàn bà, sẽ chỉ khiến huynh ngày càng ốm yếu!”

“Cút ngay!”

Mọi người chuẩn bị ổn thỏa, liền trèo lên phi cầm, bay thẳng về hướng Bắc, đi đến địa vực của Phương tộc.

Đại khái khoảng nửa ngày sau, cơ thể to lớn của phi cầm bay trên không trung của sơn mạch Thiên Vẫn.

'Tân Ninh cúi đầu nhìn, trong một thoáng, suy nghĩ như chìm vào trong hồi ức.

Năm đó, khi hẳn còn ở trong Thái Thần tiên vực, từng bước từng bước từ ột tiên nhân nhỏ nhoi, trưởng thành lớn mạnh, trở thành bá chủ của một vùng đại địa tiên giới.

Đối với Thái Thần tiên vực mà nói, hắn quá quen thuộc.

Sơn mạch Thiên Vẫn trong Thái Thần tiên vực cực kỳ nổi tiếng, mà nơi này, Tân Ninh cũng đã từng đến rất nhiều lần.

Lúc này.

Mục Huyền Thần nhìn thấy sơn mạch Thiên Vẫn ở bên dưới, cười nói: “Sơn mạch Thiên Vẫn này đã ngăn cách chúng ta với Phương tộc, xuyên ngang qua sơn mạch Thiên Vẫn vốn dĩ rất nguy hiểm, nhưng mà sơn mạch dài miên man đến cả trăm vạn dặm này, cũng có một số khu vực an toàn có thể đi xuyên qua được.

Tần Ninh liếc mắt nhìn Mục Huyền Thần.

Mục Huyền Thần lập tức nói: “Đệ nhiều lời rồi, đại ca hẳn là còn hiểu rõ nơi này hơn đệ nhiều”.

Phi cầm bay thẳng về hướng Bắc, dọc đường đi, lúc đầu còn có thể gặp được một số người, nhưng sau đó, bóng người thưa thớt dần, hơn nữa trên bầu

trời còn có lưồng khí tức dày đặc bao phủ khiến lòng người cảm thấy bất an.

Sơn mạch Thiên Vẫn, đã từng sinh ra rất nhiều tiên thú, đủ chủng loại đủ cấp bậc, có rất nhiều loài thậm chí ở bên ngoài còn chưa từng gặp được.

Bỗng nhiên.

Phía trước, có một tràng tiếng kêu u u lạnh lẽo vang lên.

Mà tiếp sau đó, có một vùng mây đen bao phủ lên con đường phía trước mặt của mọi người, nó phát tán ra khí tức cực kỳ âm u lạnh lẽo.

Viu...
 
Phong Thần Châu
Chương 10788: Bên dưới mặt đất phía dưới


Bỗng nhiên, có vô số tiếng xé gió vang lên.

Một bóng người to lớn màu đen thình lình bay vút về phía mọi người. “Là Ngự phong Ma Ưng!”

Mục Huyền Thần lập tức nói: “Đầu không được hoảng loạn”.

Ngự phong Ma Ưng cho dù có trưởng thành thì sức mạnh đỉnh phong cũng chẳng qua tương đương với cấp bậc Tiên Hoàng, không có uy h**p gì lớn.

Nhưng khi Mục Huyền Thần vừa dứt lời. Viu viu viu...

Bốn phía, trên mặt đất bao gồm cả giữa tầng mây, có vô số âm thanh xé gió vang lên.

'Từng con từng con Ngự phong Ma Ưng sải rộng đôi cánh dài đến ba trăm trượng đang ào ra như ong vỡ tổ, lao về phía bọn họ.

“Mẹ kiếp, nhiều vậy?” Mục Huyền Thần biểu cảm bàng hoàng.

Chớp mắt, trên người phi cầm, bốn vị Tiên Thánh của Huyền Thần Các lần lượt ra tay tấn công đáp trả.

Bốn đại Tiên Thánh ngăn Ngự phong Ma Ưng là chuyện dễ như ăn kẹo. Nhưng vào lúc này. Tiếng gió u u vang vọng.

Một con phi cầm có kích thước cỡ năm trăm trượng có thừa, hình dáng giống như một ngọn núi từ trên trời đáp xuống.

“Mẹ kiếp nhà nó, là chim Tật phong Thiên Diệm!”

Mục Huyền Thần mắng: “Không đúng, đám phi cầm tiên thú này, không giống như kiểu tấn công không có mục đích”.

“Đáp xuống, maul”

Giọng nói của Mục Huyền Thần vang lên, phi cầm vội vàng đáp xuống.

Từ đầu đến cuối, Tần Ninh chỉ nhìn quanh bốn phía, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh. Nhưng còn chưa đợi đến khi phi cầm đáp xuống đất.

Bên dưới mặt đất phía dưới.

€ó một tiếng nổ đinh tai vang lên.

Một con tiên thú to lớn hình người vỗ mạnh hai bàn tay lại với nhau.

Ấm...

Đám phi cầm mà mọi người đang cưỡi không kịp né tránh, cơ thể liền bị đập nát bét, mấy chục người nhao nhao tản ra.

“Vượn Thiên Ma khổng lồ!” Mục Huyền Thần chuyển mắt nhìn qua, cả người càng đần thôn ra. “Khốn kiếp!"

Mục Huyền Thần quát: “Cổ Văn Bác, Quản Hoa Thanh, hai người các ngươi đi thịt con súc sinh kia đi!”

Giọng nói của Mục Huyền Thần vừa dứt, hai bóng người đàn ông trung niên của Huyền Thần Các liền tấn công về phía Vượn Thiên Ma khổng lồ.

Cổ Văn Bác, Quản Hoa Thanh đều là cảnh giới Tiên Thánh tứ bộ, trong Huyền Thần Các cũng có địa vị tương đối cao.

Chỉ sau mỗi hai vị phó các chủ Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần. Khi hai người đánh về phía Vượn Thiên Ma khổng lồ, sát khí bên trong cơ thể sục sôi bùng nổ, thình lình va chạm mạnh với cơ thể như một ngọn núi nhỏ của

'Vượn Thiên Ma khổng lồ.

Mục Huyền Thần lại quát lên: Văn Thư, ngươi và Phương Đông Nguyệt đi cùng nhau, bảo vệ nhóm người của Phương tộc.

“Vâng”. Một người phụ nữ trung niên lập tức bay nhanh sang bên cạnh.

Lần này, Mục Huyền Thần dẫn theo Tần Ninh, ngoại trừ nhóm tiên nhân của Huyền Thần Các ra, còn có người của Phương tộc.

Nhóm tiên nhân của Phương tộc đều đã bị thương trong trận chiến với núi Thánh Long, sau đó được Phương tộc đưa về, mang đến Huyền Thần Các dưỡng thương.

Nay thương thế đã khỏi, có thể quay về Phương tộc để tiếp tục điều dưỡng, cho đến khi khỏi hẳn.

Mười mấy người của Phương tộc này, có cấp bậc Tiên Thánh, Tiên Hoàng, Tiên Vương, mười mấy người này đều tụ tập chung với nhau, người đi đầu cũng là một nữ tử, nhìn chỉ khoảng gần ba mươi, dáng vẻ thanh tú.

“Phương Đông Nguyệt!”

Bóng của Văn Thư đã đến gần, lập tức nói: “Gọi người của ngươi lại, ta cùng với ngươi phụ trách bảo vệ sự an toàn cho bọn hợ”.

Khúc Phỉ Yên hầu như mặc kệ người của Huyền Thần Các và Phương tộc, từ đầu đến cuối, đều chỉ đứng bên cạnh Tân Ninh, cực kỳ cẩn thận.

Đối với Khúc Phỉ Yên mà nói, những người khác xảy ra chuyện ngoài ý muốn, chẳng liên quan gì đến nàng ta, an nguy của Tân Ninh mới là hàng đầu.

Lại thêm, nàng ta cũng biết, mấy ngày gần đây, Tân Ninh gần như đã bị nàng †a vắt khô, bây giờ còn hơi yếu, cần được bảo vệ.

Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, nhưng sau khi Mục Huyền Thần dặn dò xong, mọi người rất nhanh đã ai làm việc nấy, tách nhau ra, cẩn thận đề phòng lại có tiên thú tấn công tiếp.
 
Phong Thần Châu
Chương 10789: Sắc mặt của Mục Huyền Thần


Tân Ninh đứng ở bên cạnh Khúc Phỉ Yên, nhìn quanh bốn phía.

Hai người Cổ Văn Bác và Quản Hoa Thanh dẫn theo mười mấy vị Tiên Thánh, Tiên Hoàng, Tiên Võ của Huyền Thần Các đang chém giết với đám mãnh thú và phi cầm ở xung quanh.

Hai người Văn Thư và Phương Đông Nguyệt thì đang đề cao cảnh giác, bảo vệ mười mấy người của Phương tộc.

Hắn và Khúc Phỉ Yên đứng bên cạnh nhau, tạm thời cũng khá là an toàn.

Mục Huyền Thần lúc này lao người lên không trung, tung chưởng g**t ch*t từng con Tật phong Ma Ưng.

Năm đó rời khỏi Tam Thanh tiên vực, Mục Huyền Thần ngưng tụ phân thân có sức mạnh của Tiên Hoàng.

Mà những năm trở lại đây, Tam Thanh tiên vực đã dần ổn định, ba bá chủ đã tiêu diệt hoàn toàn Hàn và Cảnh Hỏa tộc, cho nên mặc dù chân thân của Mục Huyền Thần vẫn trấn giữ ở trong Tam Thanh tiên vực, nhưng đã tốn không ít

sức lực để tôi luyện thân thể này, khiến nó có được sức mạnh của một Tiên Đế.

Lúc này Mục Huyền Thần ra tay, Tật phong Ma Ưng ở bốn phía xung quanh lần lượt bị giết hết.

Nhưng rất nhanh, ở phía xa hơn, trên mặt đất, giữa bầu trời, lại có từng đám từng đám phi cầm, mãnh thú càng kh*ng b* hơn đang rầm rập lao về phía này.

Sắc mặt của Mục Huyền Thần đã sa sầm đến đáng sợ.

Đám phi cầm mãnh thú này, tuyệt đối không phải vô duyên vô cớ mà xuất hiện ở đây.

Có người đã ở đây chờ sẵn để g**t ch*t bọn họ, không muốn để bọn họ tiếp tục đi đến Phương tộc.

Mục Huyền Thần lạnh lùng hừ mũi: đây đi!"

Lén la lén lút, trốn cái gì? Dứt khoát ra

Theo âm thanh phát ra. Trên mặt đất, trên một ngọn cây cổ thụ, có bóng người xuất hiện, thân mặc trường bào màu lam nhạt, ánh mắt lạnh lùng cười nói: “Mục Huyền Thần, Huyền

'Thần Các của các ngươi muốn đi đâu?”

Nghe vậy, ánh mắt Mục Huyền Thần chuyển qua nhìn, liền thoáng lạnh: “Nam Đẩu Huyên!”

Mà đồng thời lúc này, ở phía bên phải, cũng có một bóng người bước chân ra, gương mặt anh tuấn nhưng đầy lạnh lùng nhìn về phía Mục Huyền Thần.

“Nam Đẩu Triết!”

Nam Đẩu Huyên, Nam Đẩu Triết chính là hai nhân vật nòng cốt có danh tiếng lừng lẫy ở Nam Đẩu Thiên Tông, đều là cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong.

Mục Huyền Thần đã hiểu ra được vấn đề.

Đám nhãi này rõ ràng là nhằm vào bọn họ mà đến!

Nam Đẩu Huyên cười he he nói: “Huyền Thần Các các ngươi những năm gần đây không biết đã vận chuyển cho Phương tộc và Xích Diệm tiên môn bao nhiêu tiên đan, cứu được không biết bao nhiêu đệ tử của bọn họ rồi, phàm là việc gì,

cũng đừng đi quá giới hạn!”

“Quá giới hạn?”

Mục Huyền Thần lập tức mắng: “Bổn tọa muốn giúp ai thì giúp người đó, đám nhãi nhép các ngươi đi lại thân thiết với Tỉnh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc như: thế, tương lai không sợ có một ngày, người ta mang đám con cháu của các ngươi ra làm nô lệ, để con cháu các ngươi đoạn tử tuyệt tôn hết à?”

Nam Đẩu Huyên bật cười nói: “Tiên giới này, xét cho cùng cũng là Nhân tộc chúng ta mạnh nhất, dị tộc ngoại lại là bắt buộc phải hợp tác với chúng ta, quyền chủ đạo vẫn luôn nằm trong tay chúng ta”.

“Ngu xuẩn!”

Mục Huyền Thần lười nói thêm với hai tên ngu ngốc này, dứt khoát ra đòn tấn công.

Hai người Nam Đẩu Huyên và Nam Đẩu Triết, cũng không khách sáo mà phản đòn.

Âm thanh va chạm khủng khiếp vang lên.

Rất nhanh.

Ba người bắt đầu chém giết, náo động cả một vùng.

Khúc Phỉ Yên đứng ở bên cạnh Tần Ninh, nghiêm túc nói: “Nam Đẩu Huyên và Nam Đẩu Triết, hai người này chính là hai nhân vật nòng cốt của Nam Đẩu gia Thiên Tông, Tiên Đế đỉnh phong”.

Tần Ninh gật đầu.

Mà đúng vào lúc này.

Một luồng khí mang đầy uy h**p thình lình ập đến.

Chớp mắt.

Trên mặt đất mà Tần Ninh và Phúc Phỉ Yên đang đứng bỗng phát ra tiếng nổ đinh tai, cát bụi văng lên mờ mịt, cây cốt gấy lìa.

Nhìn thấy bóng người thanh niên kia xuất hiện, Khúc Phỉ Yên lạnh lùng hừ mũi: “Toàn là thứ chỉ biết chơi mấy trò bẩn thỉu!”

Người thanh niên tên là Long Thiên Thụy lại chỉ mỉm cười nói: “Sao có thể nói là trò bẩn thỉu chứ?”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong đáy mắt đều hừng hực ý muốn giết người.

Khúc Phỉ Yên một tay nắm lấy bàn tay Tân Ninh, hất Tần Ninh ra xa.
 
Phong Thần Châu
Chương 10790: Có gì mà không thể?


Bóng người Tân Ninh đáp xuống đất, kim đỉnh kia phóng to lên cao đến ba trượng, treo lơ lửng ở trên đầu của Tần Ninh.

Đây rõ ràng là một món tiên khí Đế phẩm!

Khúc Phỉ Yên không nói hai lời, dứt khoát đánh thẳng về phía Long Thiên Thụy.

“Để ta xem xem, Khúc đại sư nổi danh của Xích Diệm tiên môn những năm gần đây rốt cuộc có được mấy phần năng lực!”

“Đủ để, giết ngươi!” Nghe vậy, Long Thiên Thụy bật cười ha ha.

Hắn ta đã là Tiên Đế cảnh giới trung kỳ, Khúc Phỉ Yên chẳng qua mới chỉ là cảnh giới Tiên Đế sơ kỳ.

Nếu muốn giết hắn ta, Khúc Phỉ Yên hầu như không thể làm được! “Chày Tường Long!”

Quát to một tiếng, bàn tay Long Thiên Thụy phất gọi, một cây chày dài lấp. lánh ánh kim bỗng nhiên xuất hiện trong tay.

Cây chày lấp lánh ánh sáng ra đòn tấn công, ánh sáng vàng kim vạn trượng phủ khắp bầu trời cuồn cuộn ập đến chỗ Khúc Phỉ Yên.

Nhìn thấy cảnh này, mặt Khúc Phỉ Yên chẳng hề đổi sắc, hai tay bắt quyết, một chiếc chuông đồng cổ bỗng nhiên xuất hiện, chặn ở trước người.

KenglII

Chày và chuông đồng va mạnh vào nhau, phát ra tiếng kêu chói tai. Cả trời đất giờ phút này dường như đều bị chấn động mà run lên. Sức mạnh khủng khiếp tuôn ra ào ạt.

Thùng thùng thùng...

Hai đại Tiên Đế đã thực sự ra đòn.

Tân Ninh đứng ở phía bên dưới, kim đỉnh treo trên đầu, đi đến phía trước mặt Phương Đông Nguyệt và Văn Thư, nói: “Bảo mọi người đều qua đây”.

Mười mấy Tiên Đế, Tiên Hoàng, Tiên Vương bị thương của Phương tộc, lúc này không thích hợp để chiến đấu, cần được bảo vệ thật tốt.

Kim đỉnh này là một tiên khí Đế phẩm, nơi mà ánh sáng vàng kim bao phủ đều sẽ được bảo vệ.

Tần Ninh và Phương Đông Nguyệt, Văn Thư đứng chung một chỗ.

Nhìn cuộc chiến hỗn loại ở bốn phía xung quanh, những nhân vật cấp bậc Tiên Đế, Tiên Thánh, Tiên Hoàng đang không ngừng chém giết lẫn nhau.

Mà chính vào lúc này.

Ởkhu vực rừng núi bên cạnh, có tiếng ma xát soạt soạt vang lên.

Từng bóng ngừng từ trong rừng rậm xông ra.

Đám người này, thân hình cao lớn, hơn nữa làn da còn ánh lên một màu trắng đục, hơn nữa cách ăn mặc của mỗi người đều không khác gì so với Nhân tộc, nhưng mà nếu nhìn kỹ lại, ngoại trừ làn da trắng đục ra, thì ở vị trí giữa hai đầu lông mày đều có một ấn ký hình vầng trăng và hình ngôi sao, như thể những ấn ký này đã theo họ ngay từ khi sinh ra.

“Nguyệt Ma tộc, Tỉnh Ma tộc!”

Bàn tay Văn Thư xiết chặt kiếm, vẻ mặt đầy ngạc nhiên.

“Đám người này, đã mai phục trước ở đây đợi sẵn chúng ta!”

Văn Thư quát to một tiếng, gương mặt lạnh lùng.

Từng bóng người xuất hiện từ bốn phía xung quanh, mấy người đứng đầu đều mang khí tức của Tiên Thánh.

Văn Thư và Phương Đông Nguyệt quay sang nhìn nhau, liền lập tức bước ra.

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này, cũng không tiếp tục trốn bên dưới ánh sáng của kim đỉnh nữa.

“Tần công tử...”. Văn Thư nhìn thấy Tần Ninh xuất hiện, lập tức nói: “Không thể”.

“Có gì mà không thể?”, Tân Ninh lại dứt khoát nói: “Lần này dị tộc nhằm vào các ngươi mà đến, cũng có phải là nhằm vào mình ta đâu!”

Văn Thư còn muốn nói gì đó, nhưng Tân Ninh đã xông lên trước. Mà lúc này.

Mục Huyền Thần và Khúc Phỉ Yên đều đã nhìn thấy, Tân Ninh bắt đầu tấn công, trong lòng hai người thầm lo lắng không thôi.

Mục Huyền Thần lo lắng, đại ca bị Khúc Phỉ Yên vắt khô, ngộ nhỡ không cẩn thận một cái là mất mạng như chơi!

Tần Ninh tấn công chém giết, khí tức bên trong cơ thể tuôn ra cuồn cuộn. Cảnh giới Tiên Hoàng mệnh đài sơ kỳ.

Đạt đến tầng lớp này, Tân Ninh ở trong đại địa tiên giới đã được coi như một nhân vật thuộc tầng lớp trung kiên.

“Giết!"

Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc, hai bên có đến mấy chục người, lúc này đều đang kêu gào, từ bốn phương tám hướng tấn công đến.
 
Phong Thần Châu
Chương 10791: Hắn đã đến đâu?


Uỳnh uỳnh uỳnh... Chớp mắt, giữa đất trời, những tiếng nổ liên tiếp vang lên đinh tai.

Khắp người Tần Ninh từ trên xuống dưới, dẫn sức mạnh vào trong lòng bàn tay, một thanh trường kiếm bỗng nhiên xuất hiện.

Nay đã đạt đến cảnh giới Tiên Hoàng, Đông Hoàng tiên kiếm, Thiên Long tiên tháp, ấn Bát Quái Bộ Thiên mà lúc trước Tân Ninh sử dụng đương nhiên phẩm cấp cũng sẽ không đủ.

Chỉ là lần này.

Hắn đã đến đâu?

Thái Thần tiên vực!

Hơn nữa, còn gặp được Khúc Phỉ Yên.

Vị giai nhân trong lòng này, năm đó đã từng theo mình học tập Khí thuật, nay lại đạt đến cảnh giới Tiên Đế, một vị Tiên Khí đại sư Đế phẩm thực sự.

Thanh kiếm trong tay Tân Ninh lúc này, tên gọi là Tam Hoàng tiên kiếm, chính là một tiên khí cấp Hoàng phẩm thực thụ.

Hơn nữa kiếm này...

Không hẳn là do Khúc Phỉ Yên luyện chế, mà là tiên kiếm năm đó Tần Ninh đã dùng.

Tam Hoàng tiên kiếm, là thanh kiếm mà năm đóTần Ninh còn là Hồn Vô Ngân sử dụng khi ở cảnh giới Tiên Hoàng.

Sau này, thanh kiếm kia bị bỏ lại tại Thần Môn.

Mà khi Thần Môn bị tiêu diệt, Tam Hoàng tiên kiếm này trôi dạt trắc trở mãi, đến mấy năm trước được Khúc Phỉ Yên phát hiện trong một cuộc đấu giá, sau đó mua lại, lần này gặp lại Tân Ninh liền đem thanh kiếm giao lại cho hắn.

Đồng thời, bên ngoài cơ thể của Tần Ninh còn có một luồng ánh sáng màu vàng kim đang lay động, một bộ khải giáp màu vàng kim nhàn nhạt đang dần bao bọc lấy cơ thể hẳn.

Khải giáp phát ra ánh sáng trong vắt, tựa như một lớp vảy rồng, lấp lánh ánh vàng kim.

Đây là một bộ mũ giáp cấp Hoàng phẩm, áo giáp này được Khúc Phỉ Yên đích thân luyện chế.

Ngày trường, bộ mũ giáp này dán lên bề mặt của Tân Ninh, như thể không tồn tại, nhưng một khi được đẩy ra, sẽ hóa thành bộ mũ giáp bao bọc toàn thân,

lực phòng ngự cực kỳ mạnh mẽ.

Bộ giáp này tên gọi là Viêm Lân kim giáp, chính là lấy nham thạch trong lòng đất làm lò, lấy vây của một loại tiên cá bên trong Thái Thần tiên vực tôi luyện.

'Tam Hoàng tiên kiếm và Viêm Lân kim giáp này đều là do Khúc Phỉ Yên tặng cho Tân Ninh.

Kiếm trong tay, giáp trên người, Tân Ninh cũng chẳng ngại gì nữa, dứt khoát xông vào chiến trường chém giết.

Phương Đông Nguyệt và Văn Thư đều biết thân phận địa vị của Tân Ninh không tầm thường, nhưng hiện tại, đối thủ quá nhiều, hai người phụ nữ cũng không thể chăm lo được cho hắn.

Uỳnh uỳnh uỳnh...

Những tiếng nổ trầm đục vang lên.

Chớp mắt, khắp người Tân Ninh từ trên xuống dưới, sức mạnh bùng lên, xông thẳng vào trong đám người đang đỏ mắt chém giết.

Mặc kệ ở bất cứ đâu, cấp bậc Tiên Đế đều rất hiếm gặp, mà nhân vật cấp Tiên Thánh cũng rất ít gặp.

Tiên Thánh mà Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc dẫn đến, cũng chẳng qua chỉ có ba đến năm người, mà những cấp bậc khác đại khái đều là Tiên Hoàng, Tiên Vương.

“Thiên Canh Chính Khí Trảm!”

Kiếm vừa xuất chiêu, kiếm khí hung hăng tuôn ra, đánh về phía một vị Tiên Hoàng của Nguyệt Ma tộc.

Tân Ninh từ khi tỉnh lại đến nay, chưa từng thực sự đi tu hành một một tiên thuật nào.

Mà nay một môn tiên quyết Hoàng phẩm mà hắn thi triển ra, kiếm thuật Thiên Canh Viêm Hoàng, cũng là tiên quyết mà năm đó Tân Ninh từng tu luyện, nay lại được tế ra lần nữa, hơi gượng tay một chút nhưng cũng đủ để thi triển một cách hoàn chỉnh.
 
Phong Thần Châu
Chương 10792: Ta tên ông nội ngươi!


Bốn phía đất trời, tiếng nổ vang lên không dứt.

Mọi người đều chiến đấu với đối thủ của mình, lúc này đều đã bị bao vây, có một số đã không thể chạy thoát được ra ngoài.

Nam Đẩu Thiên Tông, núi Thánh Long, Tỉnh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc lần này rõ ràng đều đã có sự chuẩn bị từ trước, mai phục sẵn ở đây.

Huyền Thần Các và Phương tộc tổng cộng mấy chục người, đối mặt với đối thủ nhiều hơn mình cả chục lần.

Hơn nữa Tần Ninh trong thời gian này quả thực là không hề tiết chế, sức lực đã thâm hụt nhiều.

Liên tục giao đấu, chém giết hết ba bốn kẻ mạnh cảnh giới Tiên Hoàng mệnh đài, Tân Ninh cũng đã thở hồng hộc, rõ ràng là sắp không chịu nổi nữa.

Nghĩ năm đó, hắn một đêm có thể cùng lúc thỏa mãn được cả Diệp Viên Viên, Thời Thanh Trúc, Cốc Tân Nguyệt và Vân Sương Nhi mà không hề bị quá tải.

Nhưng bây giờ, lại thảm bại dưới tay Khúc Tân Nguyệt.

Lúc cơ thể của Tân Ninh bị đẩy lui về phía sau, liên tục lấy ra năm viên Tịnh Ma Tiên Đan, năm viên này chính là năm viên mà lúc hẳn g**t ch*t dị tộc cảnh giới Tiên Hoàng luyện chế ra được.

Những năm từ lâu về trước, Tịnh Ma Tiên Đan mà hắn tích lại được ở trong Tam Thanh tiên vực, trước khi hắn rời đi, hầu như đều đã để lại cho nhóm Diệp Viên Viên và Thời Thanh Trúc, một là có thể hỗ trợ bọn họ tăng cảnh giới, hai là để phát triển Trúc Diệp Tông.

Từng viên Tịnh Ma Tiên Đan vào bụng, Tân Ninh cản thất khí tức đã thông thuận đi nhiều.

Nhưng lúc này, ở bốn phía xung quanh, nhiều bóng Tiên Hoàng của Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc nhao nhao lao đến.

Khi Tần Ninh g**t ch*t mấy vị Tiên Hoàng, có không ít kẻ mạnh của dị tộc đã chú ý đến hắn.

Đối diện với đợt vây giết này, sắc mặt Tân Ninh vẫn bình tĩnh như không, trong lúc chân bước ra, từ trên xuống dưới khắp người có lưồng sức mạnh tuôn trào.

Hơn nữa, trận chiến lúc nấy, Tân Ninh đã phát hiện ra một điều, sức mạnh tinh thần ngập đầy trong hồn hải, khi kết hợp với tiên lực của chính mình sẽ sản sinh ra một loại sức mạnh áp chế đặc thù đối với đám người dị tộc này.

Tiếng nổ khủng khiếp vang lên.

Bốn phía xung quanh, âm thanh chém giết vang lên không dứt.

RầmI!

Bỗng nhiên.

Cơ thể Tần Ninh bật ngược về phía sau, sắc mặt trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.

Trước mặt hắn, là một kẻ mạnh Tiên Thánh của dị tộc đang từ từ thu chân lại, đứng vững trên mặt đất, ánh mắt lạnh lùng nhìn sang.

“Trong Huyền Thần Các, lại còn có một thiên tài như ngươi đây!”

Giữa hai đầu lông mày của thanh niên kia có một ấn ký hình trăng khuyết, nhìn về phía Tân Ninh, đáy mắt lộ ra sát khí.

Người thanh niên kia nhìn thấy rất rõ ràng, Tân Ninh hết lần này đến lần khác đã g**t ch*t mấy vị Tiên Hoàng mệnh đài.

Điều này tuyệt đối không phải là một Tiên Hoàng bình thường.

Đón nhận ánh mắt của đối phương, Tân Ninh nhổ một ngụm nước bọt nhuốm máu, tay xiết chặt Tam Hoàng tiên kiếm.

Trên thân kiếm, có ấn ký ba hàng dọc, mang theo mấy phần sát khí.

Người thanh niên mỉm cười nói: “Ta tên Nguyệt Minh Tây, ngươi tên là gì?”

Tân Ninh bật cười nói: “Ta tên ông nội ngươi!”

Ngay lập tức, tay hắn ta vung lên, sức mạnh khủng khiếp tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, bắn về phía Tân Ninh.

Nhìn thấy người thanh niên ra tay, Tân Ninh rõ ràng cảm nhận được, thằng nhãi này ít nhất phải là Tiên Thánh.

Với tình trạng hiện tại của mình, căn bản không thể chống lại được hắn ta.

Nhìn thấy người thanh niên vung tay lên, là muốn trấn áp Tần Ninh, hai mắt hắn lạnh lùng, khẽ há miệng...
 
Phong Thần Châu
Chương 10793: Cơ thể đó cao to


“Đại Hoàng, cắn chết hắn ta!” Sau khi lời của Tân Ninh vang lên. Bỗng nhiên.

Trong một góc ở phía bên cạnh, một cái bóng màu vàng nhanh như chớp lao ra, dứt khoát xông thẳng đến bên cạnh Nguyệt Minh Tây, mà sau đó...

“A!!!”

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Cơ thể của Nguyệt Minh Tây kia rơi thẳng xuống đất.

Tiếp đó, bóng màu vàng nhanh như chớp kia, từ từ dừng lại trên mặt đất.

Cơ thể đó cao to ngang với một con người, tứu chỉ to lớn khỏe mạnh, hai mắt lấp lánh có thần, lông vàng khắp người, trông càng uy phong lẫm liệt.

Chính là Đại Hoàng! “Ông nội Dương Thiên Vũ đến đây!”

Đại Hoàng kêu lên ngao ngao, rũ rũ bộ lông trên người, trông hừng hực sức. sống.

'Tám nghìn năm này.

Ý niệm của Tần Ninh đều chìm vào bên trong Phong Thần Châu, tập trung đào đá.

Nhưng Đại Hoàng lại cùng với Bạch Hạo Vũ, Dịch Tinh Thần, Mục Huyền Thần xuất hiện bên trong Thái Thần tiên vực.

Ban đầu, Đại Hoàng đã là cảnh giới Tiên Hoàng.

Cách tám nghìn năm, con chó già lông vàng này đã trở thành một Thiên cẩu Tiên Đế rồi.

Trong miệng Đại Hoàng ngậm một cánh tay, rộp rộp hai miếng đã nuốt chứng cánh tay đó xuống, mà sau đó...

“Qe.... Hai mắt Đại Hoàng xoay tròn, nôn khan, kêu ầm lên: “Bà mẹ nó khó ăn thết”

Đại Hoàng xuất hiện ở trước người Tân Ninh, lắc đầu vẫy đuôi nói: “Tần gia, he he, cho chút đi?”

“Trên người hết rồi, đều bị ta nuốt hết rồi, nếu muốn... thì đi giết...”.

Nghe vậy, Đại Hoàng kêu lên ngao ngao nói: “Tịnh Ma Tiên Đan của đám Tiên Đế Tiên Hoàng Tiên Thánh này, có cho ta ăn thì cũng chẳng đủ sướng mồm nữa rồi, không có cấp bậc Tiên Đế à?”

“Bên trên không phải có ba người à?”

“Nam Đẩu Huyên, Tiên Đế đỉnh phong”.

“Nam Đẩu Triết, Tiên Đế đỉnh phong”.

“Long Thiên Thụy, Tiên Đế trung kỳ”.

Nghe vậy, Đại Hoàng bĩu môi.

Không dễ giết đâu!

“Vậy ta đi giết đám Tiên Thánh Tiên Hoàng còn hơn, giải cơn nghiện đã!”

Những năm gần đây, Tân Ninh ngủ say, Đại Hoàng là sốt ruột nhất. Không có Tịnh Ma Tiên Đan để ăn, thực sự là sốt ruột muốn chết chó.

Đại Hoàng vừa mới chuẩn bị rời đi, Tân Ninh lập tức nói: “Bắt Nguyệt Minh Tây kia lại!”

“Được!”

Nguyệt Minh Tây bị xé một cánh tay, nhìn thấy Đại Hoàng xuất hiện, sắc mặt trắng bệch, nhưng hắn ta cũng không thể chống lại được Đại Hoàng, chỉ đành bị Đại Hoàng đá cho một đá văng đến trước mặt Tân Ninh”.

Nguyệt Minh Tây nhìn về phía Tân Ninh, vừa mới chuẩn bị hành động, Đại Hoàng lại dứt khoát nện cả người nó lên người hắn ta.

RầmI! Nguyệt Minh Tây há to miệng, hai tròng mắt như muốn lồi cả ra, đây tơ máu.

Đại Hoàng lại như chẳng hề để ý, chỉ đứng ở trên người Nguyệt Minh Tây, từ trên cao nhìn xuống, miệng nhễu dãi, nhìn chằm chằm Nguyệt Minh Tây.

Tần Ninh đi đến trước người Nguyệt Minh Tây, cười nói: “Theo lý mà nói, Huyền Thần Các đi đến Phương tộc, loại tin tức cỡ này, người biết được sẽ không nhiều, hơn nữa đường đi, thời gian đều không hề cố định, các ngươi lại có thể mai phục sẵn ở đây, hoặc là trong Huyền Thần Các có nội gián, hoặc là ở Phương tộc có người thông báo cho các ngươi”.

Máu tươi tràn ra, sắc mặt của Nguyệt Minh Tây sa sầm đến đáng sợ, cắn chặt hàm răng.

Tần Ninh cầm kiếm cắt đứt đầu vai của Nguyệt Minh Tây, phụt một tiếng, một nửa bân vai của Nguyệt Minh Tây đã bị cắt rời, hắn ta kêu lên thảm thiết.

Tần Ninh cũng chẳng khách khí, liên tiếp cắt đứt kinh mạch trên người của Nguyệt Minh Tây và cả thận của hắn ta, tiếng gào thét thê lương vang lên không dứt, khiến người nghe nổi da gà.

“Là Phương tộc!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10794: Mà đúng vào lúc này


Giọng nói của Nguyệt Minh Tây bỗng nhiên vang lên, quát: “Là người của Phương tộc!”

Tân Ninh lúc này, cúi người dựa gần sát người Nguyệt Minh Tây. Qua một hồi.

Tần Ninh nhìn Đại Hoàng, cười nói: “Người đừng có g**t ch*t, để lại một hơi tàn!”

“Hiểu rồi”.

Đại Hoàng kêu lên ngao ngao, há miệng nuốt chửng Nguyệt Minh Tây vào. trong bụng.

Rất nhanh, Đại Hoàng cũng không nói nhiều nữa, đứng dậy lao thẳng về phía kẻ địch đánh giết.

Mà Tần Ninh đứng yên tại chỗ, cảm giác đầu óc đang quay mòng mòng.

Trên mặt đất, một mầm non phá đất chui lên, tiếp đó mầm cây này uốn lượn vặn vẹo biến thành một chiếc ghế dựa, trên ghế dựa còn có cả những đóa hoa đang bung nở phảng phất mùi hương thơm ngát.

Tiếp đó, một góc của ghế dựa, một gương mặt già nua được biến hóa ra, cười gian nói: “Tần gia mệt rồi, nghỉ ngơi chút đi!”

'Tần Ninh liếc mắt nhìn gương mặt già, không khỏi cười ni ngươi đúng là chu đáo”.

ão Thụ Quái,

Biến hóa ra chiếc ghế dựa, đương nhiên là Lão Thụ Quái.

Lão Thụ Quái cười he he nói: “Tân gia nói đùa, được phục vụ cho Tần gia, đương nhiên ta sẽ không chối từ!”

“Đừng nịnh nọt nữa, có thể lấy ra được bao nhiêu Tịnh Ma Tiên Đan thì còn phải xem ngươi có thể giết được bao nhiêu người, nịnh nọt cũng vô dụng”.

Lão Thụ Quái cười he he nói: “Lão hiểu, lão hiểu”.

Lúc này, cuộc chiến xung quanh vẫn đang tiếp diễn một cách ồn ào.

Lão Thụ Quái lại lần nữa ngưng tụ ra chiếc ghế dựa bằng gỗ, chẳng qua chỉ là chút thuật phân hồn mà thôi, còn chân thân của ông ta thì đã gia nhập vào trong chiến trường rồi.

Mặt đất ở xung quanh có những tiếng nổ vang lên liên tiếp.

Bỗng nhiên, từng cây cổ thụ như được nhổ lên khỏi mặt đất, tựa như những gốc cây này là những sinh vật sống, phóng thích ra làn sóng dao động rung chuyển đất trời.

Những thân cây cổ thụ kia hóa thành từng gương mặt người, dùng một tốc độ nhanh chóng di chuyển trên mặt đất, rất nhiều bóng dáng võ giả bay ở trên không càng giật mình sợ hãi vì phát hiện ra, đám cổ thụ này đang vặn vẹo những dây mây tấn công thẳng lên trời, lực sát thương vô cùng khủng khiếp.

Cục diện cuộc chiến.

Vì có Lão Thụ Quái và Đại Hoàng xuất hiện nên đã bắt đầu được xoay. chuyển.

Từng vị Tiên Thánh, Tiên Hoàng, Tiên Vương của Nguyệt Ma tộc và Tỉnh Ma tộc đều bị g**t ch*t.

“Đáng ghét!”

Đối với cuộc chiến bên dưới mặt đất, hai người Nam Đẩu Huyên và Nam Đẩu Triết đương nhiên cũng cảm nhận được.

Thế cục đã như vậy, nếu mà cố tình muốn thay đổi, thì ắt sẽ càng loạn hơn.

Hai người nhìn nhau một cái, đã không còn muốn tiếp tục đánh với Mục Huyền Thần nữa.

“Rút”

Hai bóng người cùng nhau rút lui.

Mục Huyền Thần lo lắng có bẫy, cũng không tiếp tục đuổi theo chặn lại nữa.

Rất nhanh, Mục Huyền Thần đã quay trở lại bên cạnh Tần Ninh, đánh giá hắn một lượt từ trên dưới, nhìn thấy Tần Ninh mới chỉ bị chút thương tích nhẹ, trông càng yếu ớt hơn một chút mà thôi, nên cũng thầm thở phào.

“Ca, tiết chế chút đi!”

“Cút sang chỗ khác!”

Tần Ninh không khỏi mắng: “Nhìn xem chuyện tốt mà đệ làm, vận chuyển một chuyến đan dược, đưa người bị thương về, mà cũng bị mai phục được!”

Mục Huyền Thần cười he he gãi đầu nói: “Đệ cũng không ngờ sẽ xảy ra loại chuyện này”.

Hắn thực sự không ngờ tới. Trước đây con đường này vẫn luôn chẳng có gì nguy hiểm.

Dù gì, phía Bắc Huyền Thần Các là Phương tộc, đi về phía Tây là Xích Diệm tiên môn, dị tộc không hề hoạt động ở khu vực này.

Lần này vận chuyển thuốc, cả đường đều rất yên ổn. “Kiểm đếm tổn thất đi!”

“Ừnm".

tính là bản lĩnh gì hả? Hả?”

Long Thiên Thụy vốn là cảnh giới Tiên Đế trung kỳ, Khúc Phỉ Yên chỉ là Tiên Đế sơ kỳ, bất kể ra sao, Long Thiên Thụy cũng phải cao hơn một bậc.

Nhưng ai mà ngờ được...

Vừa mới giao đấu, Khúc Phỉ Yên đã tế ra một đống tiên khí Đế phẩm, ít cũng phải đến chín chiếc!
 
Back
Top Bottom