Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 10795: Khúc Phỉ Yên nhíu mày


Chín chiếc tiên khí Đế phẩm!

Cả Thái Thần tiên vực, cũng không phải mỗi một vị Tiên Đế đều sẽ có một tiên khí Đế phẩm.

Nhưng Khúc Phỉ Yên thì lại có hẳn chín chiếc! Phải biết là.

Luyện chế tiên khí Đế phẩm, không chỉ đơn giản là cần đến tiên khí sư Đế phẩm mà thôi, vật liệu cần sử dụng đến lại càng cực kỳ xa xỉ.

Khúc Phỉ Yên nhìn Long Thiên Thụy đang nổi điên, lại chỉ nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Ta vốn dĩ là Đế phẩm sư, trên người có tiên khí Đế phẩm, tại sao lại

không dùng?”

“Chẳng lẽ, ngươi bảo một vị Đế trận sư khi giao đấu với ngươi, không được thi triển tiên trận, chỉ được dùng lực điền để đánh với ngươi à?”

Nghe vậy, Long Thiên Thụy cạn lời.

Khúc Phỉ Yên lại nói: “Tìm người trông chừng hắn ta, hắn ta chạy không thoát đâu, bây giờ cũng chỉ là một phế nhân mà thôi”.

“bược!" “Được!” Gần như đồng thời.

Lão Thụ Quái và Đại Hoàng, một trái một phải xuất hiện ở bên cạnh Long "Thiên Thụy.

Lão Thụ Quái bung dây mây ra, quấn chặt lấy cổ của Long Thiên Thụy. Đại Hoàng thì lại há to miệng gặm lên mặt của Long Thiên Thụy.

Long Thiên Thụy kêu thảm thiết, há miệng mắng: “Cút ngay đi!”

Khúc Phỉ Yên nhíu mày nói: “Ta là bảo các ngươi trông chừng hắn ta, chứ không bảo các ngươi ăn hắn ta, các ngươi làm gì đó?”

Đại Hoàng và Lão Thụ Quái tranh nhau, nhưng ai cũng không chịu buông tay buông miệng.

Khúc Phỉ Yên cũng lười chẳng thèm để ý bọn họ.

Đi đến phía trước Tân Ninh và Mục Huyền Thần, nhìn Mục Huyền Thần, Khúc. Phỉ Yên không khỏi nói: “Hai tên kia, chạy rồi?”

“Người hạ giới như đệ, hình như... cũng chẳng ra sao nhỉ?”

Mục Huyền Thần cười nói: “Chân thân ở Tam Thanh tiên vực, phân thân ở đây, duy trì ở mức độ Tiên Đế đỉnh phong, đệ cũng phải nỗ lực rất nhiều, dùng tạm là được...”.

Khúc Phỉ Yên không nói thêm nữa, đi đến trước người Tần Ninh, nhẹ nhàng khoác tay hắn, bộ dáng vô cùng thân thiết.

Rất nhanh, Cổ Văn Bác, Quản Hoa Thanh, Văn Thư, Phương Đông Nguyệt bốn người cùng đã thụ don xong tàn cuộc.

Một hàng mấy chục người ngoại trừ mười mấy người của Phương tộc bị thương chưa lành ra, những người bị chết và bị thương có ba mươi mấy người, tâm trạng ai nấy đều không được vui.

“Đi thôi!”

Mục Huyền Thần nói: “Đi đến Phương tộc trước đã rồi nói”.

“Vâng!”

Mọi người lại lần nữa xuất phát.

Mà lần này, Khúc Phỉ Yên đã tế ra một tòa cung điện dài rộng cả trăm trượng có thừa.

Bên dưới tòa cung điện, có tiên thạch đang được đốt cháy, nâng tòa cùng điện này bay về hướng Bắc.

Bên trong cung điện, mọi người lần lượt nghỉ ngơi.

Mục Huyền Thần cũng kiểm tra hết ngoại thương cho Tần Ninh, đồng thời lại lấy ra một ít tiên dịch bồi bổ để cho Tần Ninh uống.

Đại khái khoảng nửa ngày sau, tòa cung điện phi hành bắt đầu giảm dần tốc độ.

“Đã đến biên giới của Phương tộc rồi!”

Mọi người đều đi ra bên ngoài cung điện, nhìn về phía cảnh tượng ở bên ngoài cửa lớn.

Không bao lâu, mười mấy bóng người từ xa bay đến, lần lượt đáp xuống.

Người thanh niên lập tức bước lên trước, chắp tay nói: “Tại hạ Phương Phi Dật, nghe Mục các chủ nhắc đến đại danh của Tần công tử mấy lần, lần đầu tiên gặp mặt, Tân công tử đến Phương tộc ta, trên đường lại xảy ra loại chuyện như. vậy, quả thực vô cùng xin lỗi”.

Tần Ninh cũng chắp tay nói: “Không sao, thủ đoạn của dị tộc, ta cũng hiểu”.

Phương Phi Dật kéo vị thanh niên ở phía sau lưng mình ra, giới thiệu: “Đây là tộc đệ Phương Phi Quần của ta!”

Phương Phi Quần trông có vẻ không giống với Phương Phi Dật, người khá gầy, má hơi lõm, lúc này nhìn về phía Tân Ninh, trên mặt nặn ra một nụ cười xã giao.
 
Phong Thần Châu
Chương 10796: Rất nhanh


“Bây giờ đã đến địa vực của Phương tộc ta, đảm bảo sẽ không có bất cứ chuyện gì xảy ra nữa”.

Phương Phi Dật cười nói: “Tiếp sau đây, ta hộ tống chư vị đi đến Phương tộc”.

Nhóm người của Phương Phi Dật, Phương Phi Quần đi phía trước, cưỡi một con phi cầm, phía sau là cung điện phi hành bay theo.

Bên trong cung điện.

Mục Huyền Thần cười nói: Đại ca hẳn là biết Phương Phi Dật chứ?”

“Ừm....

Mục Huyền Thần tiếp tục nói: “Đại ca năm đó khi rời khỏi Thái Thần tiên vực, thằng nhóc này có lẽ vẫn còn nhỏ, bây giờ đã là nhân vật đứng đầu trong đời thứ hai của Phương tộc rồi, là cảnh giới Tiên Đế sơ kỳ”.

Phương tộc đời thứ nhất.

Tộc trưởng Phương Hoằng Hóa.

Phương Thư Lương.

Phương Thiên Hòa.

Đây là ba nhân vật đại Mà đời thứ hai, chính là đám người Phương Phi Dật, Phương Phi Quần...

Mục Huyền Thần lại kể cho Tân Ninh nghe về một số thay đổi bên trong Phương tộc ngày nay.

Đại khái khoảng nửa ngày sau.

Nhóm người dẫn đoàn của Phương Phi Dật đi phía trước dần dần giảm tốc độ.

Tiếp đó, Một tòa thành trì vừa nguy nga tráng lệ vừa khí thế dần xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Nhóm người Mục Huyền Thần đã không phải là lần đầu tiên đến đây nữa, đương nhiên cũng không có gì lạ lẫm.

Tân Ninh đứng trên bậc thang của cung điện, ánh mắt nhìn xuống vùng đất trời nơi đây.

Một tòa thành trì vuông văn mở rộng ra, dài rộng phải đến mấy nghìn dặm. Ở đây, chính là đại bản doanh của Phương tộc, Thiên Phương Thành!

Thiên Phương Thành, lấy chữ Phương trong Phương tộc, xây dựng thành trì dựa theo thuyết trời tròn đất vuông.

Cả tòa thành trì, bốn phía vuông vắn, có bốn cổng Đông Nam Tây Bắc, vô cùng nguy nga tráng lệ.

Mà Thiên Phương Thành, bên ngoài cực kỳ náo nhiệt, từ năm đó đã được xưng tụng là một trong những tòa thành trì rộng lớn và phồn hoa nhất của Thái Thần tiên vực.

Từ chỗ này nhìn ra, ở vị trí trung tâm, thấp thoáng có thể nhìn thấy không ít núi cao chập chùng, liên miên bất tận, mây mù vấn vít như thể có núi rừng bên trong thành.

Ở vị trí trung tâm đó, chính là nơi đặt Phương phủ của Phương tộc.

Rất nhanh.

Phương Phi Dật đứng từ xa chắp tay nói: “Chư vị, không cần đi xuống, cứ theo chúng ta đi thẳng vào bên trong Phương phủ là được”.

Nghe vậy, Mục Huyền Thần gật đầu. Một bên, Tần Ninh lại nói: “Ta muốn đi xuống nhìn xem một chút”. Vừa dứt lời, Mục Huyền Thần lại vội vàng nói: “Đã đến Thiên Phương Thành rồi, cũng không vội, đại ca ta lần đầu tiên đến đây, ta đưa huynh ấy xuống đi dạo. bên ngoài thành đã!”

Phương Phi Dật gật đầu nói: “Được, ta đi cùng mấy vị”. Rất nhanh, mọi người lần lượt đáp xuống đất. Thiên Phương Thành, cổng Nam.

Nhiều năm như vậy rồi, Tân Ninh mỗi lần trở lại nơi mà mấy đời trước mình từng đi qua, chung quy sẽ có cảm giác vật còn người mất.

Mà nay, đứng trước cổng thành, nhìn vào Thiên Phương Thành, dường như: tất cả đều chẳng thay đổi, lại dường như tất cả đều đã khác, trong một thoáng Tân Ninh cũng cảm thấy có chút thổn thức.

Mục Huyền Thần, Khúc Phỉ Yên đương nhiên đều biết, quay lại nơi xưa, trong lòng Tân Ninh sẽ khó tránh khỏi cảm khái, nên cũng đều dừng lại đứng yên lặng bên cạnh cùng hắn.

Mà lúc này, Phương Phi Quần lại kéo áo Phương Phi Dật, đè thấp giọng nói: “Tân Ninh này, rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10797: Cũng không hẳn


Nghe vậy, Phương Phi Dật cười ha ha nói: “Huynh trưởng của các chủ Mục Huyền Thần, phu quân của Khúc Phỉ Yên trưởng lão”.

Phương Phi Quần ngạc nhiên nói: “Huynh trưởng của Mục Huyền Thần, tại sao lại tên là Tân Ninh? Mục Tân Ninh?”

“Cũng không hẳn”.

Phương Phi Dật chậm rãi nói: “Cụ thể ta cũng không rõ lắm, nhưng trước đó đã từng nghe Mục các chủ nhắc qua, huynh trưởng của hắn theo họ mẹ”.

“Mà về, Tần công tử vì sao lại là phu thê với Khúc Phỉ Yên, chuyện này, lúc ban đầu khi ta biết về chuyện này cũng rất ngạc nhiên”.

Một hàng người của Phương tộc có mười mấy người, đi theo nhóm người của Tần Ninh, bắt đầu đi dạo loanh quanh khắp nơi bên trong Thiên Phương Thành.

Mục Huyền Thần và Khúc Phỉ Yên đều biết, Tân Ninh bây giờ là đang nhìn vật nhớ người, trên đường đi cả hai đều nói chuyện cùng hắn.

Nửa ngày sau.

Một hàng người mới đến bên trong nội thành.

Diện tích của khu nội thành tương đương với khu ngoại thành, cũng có sông núi nước non, khí phách của Phương tộc gần như đã được thể hiện ra một cách hoàn toàn triệt để.

Dọc đường đi vào nội thành đến thẳng bên ngoài cửa Phương phủ.

Lúc này, mấy bóng người đã đứng ở bên ngoài phủ đệ để chờ.

“Mục các chủ!”

Người đi đầu cười ha ha bước nhanh lên phía trước, chắp tay nói: “Quả thực rất xin lỗi, không ngờ trên dường lại xảy ra chuyện như vậy, đợi khi trở về, ta sẽ

đích thân hộ tống Mục các chủ”.

“Chúng ta cần gì phải khách khí như vậy?”

Mục Huyền Thần cười nói: “Vị này là đại ca của ta, Tân Ninh”.

Người đàn ông trung niên nọ nhìn về phía Tân Ninh cười nói: “Tại hạ Phương Thư Lương!”

Tân Ninh nhìn về phía người đàn ông trung niên, biểu cảm thoáng ngây ra, tiếp đó cười nói: “Gặp qua Phương tiền bối”.

“Nào nào nào, đi vào rồi nói”. Một hàng người đi vào bên trong Phương phủ.

Phương tộc bây giờ, chính là một trong tám bá chủ của cả Thái Thần tiên vực, phủ đệ đương nhiên cũng huy hoàng tráng kệ, khó mà sánh được.

Người đến người đi, nô bộc tì nữ hộ vệ nhiều vô số kể.

Cuối cùng, Phương Thư Lương dẫn theo mấy người Mục Huyền Thần đi đến một tòa chính đình.

Bên trong đình có mấy bóng người, lần lượt bước ra chào đón. “Mục các chủ!” “Mục các chủ”.

Mấy người đều tỏ vẻ khách khí.

Tám nghìn năm trở lại đây, Huyền Thần Các từng bước từng bước hợp tác. bền chặt với Phương tộc và Xích Diệm tiên môn.

Giữa bọn họ luôn duy trì mối quan hệ mật thiết.

Huyền Thần Các cung cấp tiên đan cho Phương tộc và Xích Diệm tiên môn, mà hai bên này lại nằm ở giáp phía Bắc và phía Tây của Huyền Thần Các, ngăn chặn sự nhòm ngó từ các bên đối với Huyền Thần Các.

Hai người dẫn đầu bên phía Phương tộc.

Một người đàn ông trung niên thân mặc huyền y, thân hình cao lớn, chính là tộc trưởng Phương Hoằng Hóa!

Người đàn ông đứng bên cạnh ông ta, có vẻ ngoài cân đối, gương mặt ôn hòa, chính là Phương Thiên Hòa.

Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa, ba người nay đã là rường cột của Phương tộc.

Sự xuất hiện của Mục Huyền Thần có thể khiến cho ba rường cột của Phương tộc đứng ra tiếp đón, đã đủ để chứng minh cho thân phận địa vị của

Mục Huyền Thần trong thời điểm hiện tại.

“Long Thiên Thụy này, giao cho Phương tộc các ngươi, thẩm vấn cho kỹ, nói không chừng sẽ lấy được tin tức gì đó.

“Được!”

Mọi người bắt đầu lần lượt thảo luận về những câu chuyện và thế cục hiện tại.

Đến buổi tối, Phương phủ mở tiệc khoản đãi nhóm người Mục Huyền Thần. Tiệc tan mọi người trở về nơi nghỉ ngơi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10798: Ta không tin


Nhóm người Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa sắp xếp thỏa đáng cho mấy người bên phía Mục Huyền Thần mới rời đi.

Chỉ là đến nửa đêm.

Mục Huyền Thần lại dẫn theo Tân Ninh, Khúc Phỉ Yên tìm đến chỗ tộc trưởng Phương Hoằng Hóa của Phương tộc.

“Mục các chủ, có chuyện gì sao?”

Bên trong phòng, Phương Hoằng Hóa khoác một chiếc áo khoác ngoài, khó hiểu hỏi.

Mục Huyền Thần cười nói: “Không phải là chúng ta có việc, là đại ca ta có việc muốn tìm ngươi”.

Mục Huyền Thần tự nhiên ngồi xuống ghế, nói.

Ánh mắt của Phương Hoằng Hóa nhìn về phía Tần Ninh, càng chẳng hiểu ra làm sao.

Tân Ninh từ tốn nói: “Dẫn ta đến nhà thờ tổ của Phương tộc xem đi!”

Nghe vậy, đáy mắt Phương Hoằng Hóa thoán: Huyền Thần, Mục Huyền Thần lại phất phất tay n đề gì chứ?”

run lên, lại nhìn sang Mục Đi xem cũng chẳng có vấn

“Được!”, do dự một hồi, Phương Hoăng Hóa gật đầu. Rất nhanh, Phương Hoằng Hóa gọi Phương Thư Lương và Phương Thiên Hòa tới, đi cùng với Mục Huyền Thần, Tần Ninh, Khúc Phỉ Yên đến nhà thờ tổ của

Phương tộc”.

Đối với một gia tộc siêu nhiên cỡ này mà nói, nhà thờ tổ chính là nơi vô cùng quan trọng.

Ở đây thờ cúng bài vị tổ tông các đời của nhà họ Phương, dù là nửa đêm thì đèn đóm vẫn sáng trưng, bên trong từ đường rộng lớn, từng chiếc bài vị được

đặt một cách trang nghiêm.

'Tần Ninh đi vào bên trong từ đường, đốt lên ba nén hương sau đó ba quỳ chín lạy mới đứng dậy.

Ánh mắt nhìn về phía ba người Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương và Phương Thiên Hòa, giọng nói bình tĩnh: “Phương Thư Thanh và Phương Thư Mạn đâu?”

Vừa hỏi xong.

Ba người Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa đều thoáng ngẩn người.

Phương Thư Lương nhìn Tần Ninh, giọng mang theo vài phần bỉ ai nói: “Năm đó, Thần Môn bị Cửu Âm tộc Cửu Dương tộc bắt tay tiêu diệt, Phương tộc ta dẫn người đến cứu viện, tổn thất Tiên Đế hai mươi hai vị, phải dưỡng thương mấy vạn

năm mới hồi phục lại được như ngày hôm nay”.

“Phương Thanh Thư và Phương Thư Mạn, là đường đệ đường muội của ta, hai người bọn họ đã chết trong kiếp nạn lớn khi Thần Môn bị diệt rồi”.

Trong Phương tộc. Phương Hoằng Hóa, là thế hệ thuộc chữ Hoằng, coi như là một dòng.

Phương Thư Lương, Phương Thư Mạn, Phương Thư Thanh, là thế hệ thuộc chữ Thư, là một dòng riêng, hơn nữa ba người này có chung một ông nội.

Phương Thiên Hòa thì là thế hệ thuộc chữ Thiên, lại là một dòng khác. Mà ba dòng này, vốn dĩ đều có chung một tằng tổ.

Ba dòng này, cũng là ba dòng chính yếu của Phương tộc hiện nay, trong Phương tộc chủ trì tất cả những chuyện lớn.

Tân Ninh nhìn Phương Thư Lương, nói thẳng: “Bọn họ chưa chết chứi”

Vừa dứt lời, Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa ba người đều ngẩn ra.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Phương Hoằng Hóa cất lời: “Tân công tử, huynh muội Phương Thư Thanh và Phương Thư Mạn quả thực là đã chết rồi, hồn đăng của bọn họ trong tộc của

chúng ta, đã tắt rồi...”.

Tần Ninh lại nói: “Cố Vân Kiếm cũng chưa chết, mấy người bọn họ, hẳn là đều chưa chết, những năm gần đây các ngươi chưa từng liên hệ với bọn họ à?”

Bị Tần Ninh hỏi như vậy, ba người có mặt tại đó đều ngây ra như phỗng. “Nói thật với ta đi!”

Tân Ninh từ tốn nói: “Ta không tin, bọn họ đã chết”.

Lúc này, vẻ mặt Phương Thiên Hòa thoáng mang vài phần đau đớn nói: “Tân công tử, chúng ta so với ngươi còn mong rằng đó là sự thật hơn nữa”.

“Cuộc chiến Thần Môn bị diệt, trong Phương tộc ta, phụ thân của tộc trưởng Phương Hưng Học, đã chết, phụ thân của Phương Thư Thanh là Phương Ôn 'Trạch cũng đã chết, phụ thân của ta Phương Bách Diệp, cũng không còn!”

Chỉ là nay vật còn người mất.

Nhưng đến tận bây giờ, hắn vẫn không tin, Phương Thư Mạn và Phương Thư Thanh đã chết.

Tân Ninh nhìn về phía ba người, giọng nói bình tĩnh: “Ta chính là Hồn Vô Ngân, ta trở lại rồi!”

Vừa dứt lời, trong từ đường bỗng tĩnh lặng như tờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 10799: Tần Ninh đi đến


Ba người Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương và Phương Thiên Hòa đều đã hoàn toàn ngây dại.

Tần Ninh chính là Hồn Vô Ngân? Đùa cái gì vậy? Phương Hoằng Hóa cười ha ha nói: “Tân công tử, đừng nói đùa như vậy, Vô

Ngân đại nhân, hắn... hắn đã tọa hóa từ lâu, hơn nữa... hắn vốn cũng chẳng có đệ đệ”.

Vừa dứt lời, Mục Huyền Thần lại nói: “Các ngươi đừng hiểu lầm, chữ đệ đệ này của ta cùng với những đệ đệ khác, hoàn toàn không giống nhau!”

Nói đến đây, Mục Huyền Thần nhìn ba người nói: “Các ngươi nghe huynh ấy nói đil”

Tần Ninh đi đến chỗ bồ đoàn đặt trước bài vị, cong gối quỳ xuống. “Ta đời này tên là Tân Ninh, đời trước, ở Thái Thần tiên vực, ta tên là Hồn Vô Ngân, trong Thái Thần tiên vực, sáng lập nên Thần Môn, thu nhận Cố Vân Kiếm

làm đệ tử!"

Tân Ninh nhìn ba người Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Phương, Phương Thiên Hòa, nhất nhất kể lại mọi chuyện đã trải qua.

€ó rất nhiều chuyện, không hề khó để chứng thực.

Nhưng khi Tần Ninh nói xong, trong lòng Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa vẫn rất khó để tiếp nhận chuyện này.

Nếu không phải Tần Ninh là huynh trưởng của Mục Huyền Thần, có lẽ ba người này đã trở mặt từ lâu.

Loại chuyện như vậy, sao có thể lấy ra để nói đùa?

Tân Ninh nhìn về phía ba người, không khỏi nói: “Năm đó, Phương tộc của các ngươi vốn là một đại tộc, sau này, ta sáng lập Thần Môn, phát triển lớn mạnh, Phương Thư Thanh, Phương Thư Mạn gia nhập vào Thần Môn ta, mối quan hệ giữa Thần Môn và Phương tộc lại càng thêm thắm thiết”.

“Lại sau đó, trong thế hệ của phụ thân các ngươi, ta đã từng làm một việc. cho Phương tộc!”

'Tần Ninh nhìn về phía từ đường rộng lớn, từ tốn nói: “Đại trận hộ tộc của Phương tộc ngươi, đã được điều chỉnh hợp nhất, trận pháp trận nhãn, đều được đặt ở trong từ đường này”.

“Khi đó, là do ta đích thân ra tay, gia trì thêm một hung trận bên trong đại trận hộ tộc của các ngươi, một khi đại trận hộ tộc bị phá, hung trận kia lập tức tự khởi động, tiêu diệt hết tất cả kẻ địch xâm lăng!”

Hai tay Tân Ninh mở ra, trận văn vấn vít, nhìn về phía ba người, “Trận này, hoặc là đại trận của Phương tộc mở ra, trận pháp sẽ khởi động, hoặc là... trên thế giới này ngoại trừ ta ra, không ai có thể chủ động khởi động nó, chuyện này, các ngươi biết chứ?”

Nói đoạn. Trận văn vấn vít bên trong từ đường. Trong chớp mắt.

Từ bốn khóc trong từ đường rộng lớn, thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng dáng của Long Hổ Tước Quy dần dần trải ra.

'Thoáng chốc.

Cả Phương tộc rộng lớn, thậm chí cả bầu trời bên trong Thiên Phương Thành, đều có thể thoáng nhìn ra được, có bóng dáng của từng con Long Hổ Tước Quy bay thẳng lên trời.

“Chúng ta tin rồi, tin rồi...”.

Phương Hoằng Hóa lúc này đã vội vàng nói: “Hồn đại nhân, không cần chứng minh nữa...”.

Tân Ninh nhìn sang Phương Hoằng Hóa, khẽ nói: “Thật chứ?” “Thật thật... mau dừng lại đi, hung trận này, quả thực là do Hồn Vô Ngân đại nhân lưu lại, Hồn Vô Ngân đại sư cũng từng nói, chỉ có hãn mới có thể mở

được!”

'Tần Ninh lúc này, từ từ dừng lại, nhìn về phía ba người, không khỏi nói: “Tin ta từ sớm có phải hơn không!”

Nghe vậy, ba người và một trận đều cạn lời.

Mục Huyền Thần cười he he nói: “Đại ca ta quả thực là Hồn Vô Ngân, về điểm này, ta cũng có thể làm chứng”.

Phương Hoằng Hóa nghiêm túc nói: “Hồn đại nhân và phụ thân chúng ta vốn là bạn chí giao, chúng ta đương nhiên là lấy lễ tiền bối để thể hiện lòng tôn kính với Hồn đại nhân!”

Tần Ninh tiếp tục nói: “Được rồi, vốn dĩ ta cũng không muốn nói rõ thân phận để nói chuyện với các ngươi, chỉ là, Phương Thư Mạn và Phương Thư Thanh, rốt cuộc có từng liên lạc với các ngươi hay không?”

Ba người quay sang nhìn sau, rồi đều lắc đầu.

“Việc đã đến nước này, vẫn còn muốn giấu diếm ta à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10800: Huynh ấy cũng không dễ dàng!


Tân Ninh lạnh lùng nói: “Hai huynh muội bọn họ chắc chắn chưa chết, chưa chết, bọn họ sao có thể không liên lạc với các ngươi!”

Phương Hoằng Hóa cười khổ nói: “Vô Ngân thúc, bọn họ thực sự chưa từng liên lạc với chúng ta, nếu không... chúng ta hà tất không nói?”

Nghe vậy, Tân Ninh bỗng cảm thấy không biết phải nói cái gì mới được.

'Tần Ninh lúc đầu chỉ cảm thấy, Thần Môn bị diệt, nhưng mấy vị Thiên tuế chắc chắn đều chưa chết.

Nhưng sau này, sau mỗi lần trải nghiệm, hiểu ra, khiến Tân Ninh cảm thấy, Cố Vân Kiếm... không có ngốc như vậy!

Cho dù Thần Môn bị diệt, hẳn cũng phải có những sắp xếp khác. Cụ thể là gì, Tân Ninh không rõ.

Người đệ tử đó của mình, từ trước đến nay... nếu mình có trăm cái tâm cơ, thì hắn ta cũng phải có đến nghìn cái.

Nhưng bây giờ, nhìn thấy ba người Phương Hoằng Hóa không hề giống như đang lừa mình.

Trong từ đường. Mấy người đồng loạt yên tĩnh lại.

Tân Ninh từ từ ngồi xuống trên bồ đoàn, trong mắt mang theo vài phần bất lực và tưởng nhớ.

Ba người Phương Hoằng Hóa, Phương Thiên Hòa, Phương Thư Lương cũng không biết phải nói gì.

Qua một rồi, Tần Ninh bỗng nhiên đứng lên nói: “Lần này trên đường đi chúng ta gặp phải đột kích, trong Phương tộc của các ngươi có nội ứng, cấu kết với núi Thánh Long và Nam Đẩu Thiên Tông, cho nên bọn họ mới có thể mai phục một cách chuẩn xác như vậy!”

Nghe vậy, ba người Phương Hoằng Hóa giật mình bàng hoàng, không biết nên nói gì.

Theo lý mà nói, Phương tộc chính là thế lực thuộc tính chất gia tộc, chính là cái được gọi là cùng vinh cùng nhục.

Khả năng phản bội của tộc nhân rất thấp.

Nhưng bây giờ, lại là nội bộ có vấn đề.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Người có vấn đề, thân phận chắc chắn không thấp, chỉ là ta cảm giác, có lẽ không phải chỉ có một mình hắn ta, cho nên, ta nghĩ ra một cách, câu gã đó ra, rồi sau đó, thuận đường đặt một cái bẫy, các ngươi phối

hợp với ta chút đi!”

Phương Hoằng hóa gật đầu nói: “Vô Ngân thúc, người nói làm gì thì làm vậy đ*t"

“Đừng có gọi ta là thúc, ta bây giờ tên là Tân Ninh”.

“Vâng, Tần Ninh!”

Trong từ đường, Tần Ninh, Mục Huyền Thần, Khúc Phỉ Yên cùng với Phương Hoằng Hóa, Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa tổng cộng sáu người, thì thào bàn bạc”.

Nửa đêm. Ba người Phương Hoằng Hóa rời đi. Bên trong từ đường.

Tần Ninh ngồi trên đất, nhìn từng chiếc bài vị liệt tổ liệt tông của Phương tộc, trong một lúc, lòng thầm thổn thức”.

“Phương Hưng Học, Phương Ôn Trạch, Phương Bách Diệp, các ngươi chết cũng nhanh quá đấy...”, Tân Ninh thở dài, chầm chậm nói: “Cũng không đợi ta trở về, Cố Vân Kiếm thằng nhãi kia, không biết rốt cuộc đang làm cái gì, nếu như có kế hoạch gì, hắn mà muốn làm, ta cũng mặc kệ, nhưng lại chẳng thể bảo vệ cho các ngươi...".

“Đợi ta tìm được thằng nhãi đó, nhất định sẽ tóm nó đến dập đầu nhận lỗi với các ngươi, không bảo vệ được Thần Môn, lại còn không bảo vệ được các ngươi, thằng nhãi đó cũng dám gọi các ngươi một tiếng thúc...”.

Âm thanh lầm bầm đứt quãng vang lên liên tục.

Mục Huyền Thần và Khúc Phỉ Yên đứng ở bên ngoài sảnh, nhìn bầu trời đêm, thoáng nhìn nhau mà không biết phải nói gì.

“Cha của đệ còn ở nhà, thì ông là mạnh nhất, ai dám không phục cho một bạt tai bay luôn, ai dám ở đó lèm bèm nữa, cha của đệ không ở nhà, liền có người dám gân cổ lảm nhảm vài câu, thống nhất tứ phương, nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng lại rất phức tạp!”

“Chín huynh đệ tỉ muội của nhà đệ, ngày thường đùa giỡn thì chỉ là đùa giỡn, nhưng vị trí minh chủ thực sự nếu không phải đại ca đệ đứng lên gánh vác thì cũng chẳng có ai phục”.

Mục Huyền Thần nhìn về phía Khúc Phỉ Yên, cười nói: “Chị dâu, sau này tỉ cùng về Cửu Thiên Vân Minh với đại ca đệ là biết, ở đó... là thế giới của Thần, cũng càng thêm... bất định hơn”.

Khúc Phỉ Yên lại chỉ cười tươi nói: “Ta trái lại chẳng sợ những chuyện này, nhiều năm như vậy, bên trong tiên giới cũng chịu không ít khổ, ta không sợ phải chịu khổ, nhưng mà... Huyền Thần đệ, đệ tiết lộ cho ta chút, vị đại tẩu kia... có dễ ở chung không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10801: Đại tẩu?


Đại tẩu?

Tạ Y Tuyền.

Mục Huyền Thần nhìn Khúc Phỉ Yên, gãi gãi đầu, cười he he nói: “Vị đại tẩu kia, bề ngoài không có gì để chê, cha người ta là Tổ Long Đế anh hùng cái thế, là huynh đệ ruột khác cha khác mẹ của cha ta!”

Huynh đệ ruột khác cha khác mẹ?!

Câu này nghe thế nào cũng thấy là lạ vậy!

“Tính cách của tỷ ấy rất tốt, đối xử với mấy huynh đệ tỷ muội chúng ta cũng rất tốt, chẳng qua tính tình hơi lạnh lùng, từ nhỏ đến lớn, không sống cùng cha mẹ của tỷ ấy nhiều, dù gì mẹ hai của đệ cũng rất thích tỷ ấy, thường giữ tỷ ấy lại bên cạnh để nuôi dạy!”

Mẹ hai của Mục Huyền Thần, chính là mẹ ruột của Tân Ninh, Tân Mộng Dao.

Theo những gì Khúc Phi Yên biết, Tân Mộng Dao xuất thân từ thần tộc Phượng Hoàng.

'Thương Mang Vân Giới, chính là giới địa đỉnh cấp nhất của Thương Mang Đại Thế Giới.

Mà đối với ba tầng lớp Đại giới của Cửu Thiên thế giới, cùng với đại lục Vạn Thiên rộng lớn, thì Thương Mang Vân Giới chính là Thần giới.

Tất cả mọi thứ bên trong Thần giới, bất cứ tiên nhân nào cũng đều vô cùng hiếu kỳ. Dù gì...

Đối với những thứ chưa biết, lại thần bí, từ xưa đến nay tất cả mọi sinh linh đều ôm lòng tò mò muốn tìm hiểu rõ ràng.

Mục Huyền Thần lại nói: “Đệ và Huyền Phong luôn đi ngược lại với chuẩn mực và đạo lý, nói chung là vứt bỏ mọi phép tắc, vị đại tẩu kia gặp được hai bọn đệ cũng chẳng thân cận lắm, trái lại là mối quan hệ với tỷ tỷ muội muội của đệ lại rất tốt”.

Mục Huyền Thần cười he he nói: “Kỳ thực, chị dâu tỷ cũng đừng sợi” “Ta không sợ!”, Khúc Phỉ Yên phản bác lại có phần yếu đuối.

“Được được được! Không sợ không sợi”, Mục Huyền Thần tiếp tục nói: “Mẹ hai của đệ, đã nhận định Tạ Y Tuyền chính là con dâu của bà, nhưng mọi người dù sao cũng là do đại ca đệ tự tìm về, mẹ hai của đệ có thể làm được gì? Cho dù có phạt, thì cũng là phạt đại ca của đệ để cho chị dâu chính quy kia trông thấy, trút được giận, cuối cùng mọi người vẫn được nạp vào trong nhài”

“Truyền thống của lão Mục gia chúng ta, ông nội đệ cùng với bà nội đệ tương thân tương ái, từ đầu đến cuối chỉ có một người, cha đệ thì không được, tỷ nhìn cả một nhà đệ, có đến chín vị phu nhân, chín người con.

“Đến đại ca đệ, thì phu nhân nhiều, con cái nhiều thì cũng là chuyện bình thường.

Mục Huyền Thần cực kỳ thấu hiểu nói: “Mọi người muốn được vào nhà, không thiếu phương pháp, đến lúc đó đệ bảo tỷ, chỉ cần giữ mối quan hệ tốt với tiểu muội là được!”

“Tiểu muội của đệ?”

“Mục gia lão thất Mục Tử Huyên, muội ấy là một vị Trận sư, nhận được chân truyền từ bà nội đệ, là người mà bà nội đệ yêu thương nhất, cha đệ có chín người con trai con gái, muội ấy coi như là người duy nhất được bà nội đích thân nuôi dạy đến lớn!”

“Đừng thấy mẹ hai của đệ ở Cửu Thiên Vân Minh hô mưa gọi gió, ông nội bà nội của đệ nếu như xuất thế, cho dù mẹ hai có là Phượng Hoàng thì cũng phải cụp cánh ngồi yên!”

“Bà nội đệ mà quyết định, thì mẹ hai của đệ cũng chẳng dám nói gì!” Khúc Phỉ Yên vô cùng có hứng thú với những chuyện thế này, không khỏi hỏi:

“Mẹ hai của đệ có lợi hại hơn nữa, dám cãi lời bà nội đệ thì cũng không dám cãi lời ông nội, ông nội đệ chính là lão ngân tệ đồ cổ đầu tiên của Thương Mang Thiên Địa!”

“Cái gì?”

“Khụ khu... là vị Thần Đế tuyệt thế vô song đầu tiên...", Mục Huyền Thần vội vàng sửa lại.

Mục Huyền Thần nghiêm túc nói: “Tạo mối quan hệ tốt với tiểu thất nhà đệ, tiểu thất kia mà thích mọi người, thì bà nội chắc chắn cũng sẽ thích, đến lúc đó, mẹ hai của đệ có nói gì cũng không có tác dụng nữa”.
 
Phong Thần Châu
Chương 10802: Trong nhận thức của nàng ta


“Hoặc là, đi tạo dựng mối quan hệ với mẹ tám của đệ...”. “Mẹ tám của đệ là ai?”, Khúc Phỉ Yên hỏi. Nàng ta hơi váng đầu.

Mẹ của Tần Ninh quá nhiều, huynh đệ tỷ muội cũng mỗi người từ một mẹ sinh ra, hơi loạn.

“Ngũ Linh thần tộc Minh Nguyệt Tâm, cũng là một vị Thần Đế, trong chín bà vợ của cha đệ, mẹ hai và mẹ tám là hai người có sức chiến đấu mạnh nhất, cũng là người tâm cao khí ngạo nhất, hai người này thì giỏi rồi, nô lệ cha đệ, xóc ông từng trận từng trận!”

Xóc? Cái xóc này của đệ, là cái xóc bình thường chứ?

“Ha ha ha, đùa thôi, đùa thôi...", Mục Huyền Thần lập tức nói: “Nói đùa thì nói, cha đệ vẫn là vị Thần Đế hàng đầu của thàn giới, tất cả những Thần Đế hiện tại trong thần giới cộng lại, buộc chung một chỗ, không không đánh lại một mình cha đệ, Vô Thượng Thần Đế Vô Thượng Thần Đế, ở phía trên ta, không còn bất cứ người nào, mới có được cái danh xưng này!”

Khúc Phỉ Yên không khỏi hiếu kỳ nói: “Đại ca đệ năm đó là Nguyên Hoàng Thần Đế, huynh đệ tỷ muội các đệ, không có ai thành Thần Đế nữa à?”

“Không còn nữa rồi...”.

Mục Huyền Thần tùy ý nói: “Trong thần giới, Thần Đế không phải và vô hạn, trong thời kỳ kỷ nguyên trước, sau khi đại chiến kết thúc, cha đệ trở thành người nắm quyền của thế giới này, là người thống trị, số lượng Thần Đế so với trước. cũng nhiều hơn, nhưng mà cũng phải có giới hạn”.

“Thương Mang Đại Thế Giới, không thể thừa nhận được vô hạn Thần Đế, những người như bọn đệ là thuộc về những người bị mắc kẹt lại”.

“Chẳng qua, trước đó đệ nghe Lục thúc từng nói đến, lần này, ngoại giới thâm nhập, có lẽ cũng là thời cơ của chúng ta!”

“Lục thúc? Là ai?”, Khúc Phỉ Yên hỏi.

“Lục Thanh Phong, huynh đệ ruột khác cha khác mẹ của cha đệ, vốn dĩ là sư huynh của cha đệ, đối xử với cha đệ cực kỳ tốt”.

Nói đến đây, Mục Huyền Thần vẻ mặt đầy thần bí nói: “Đệ nói cho tỷ biết nhé, Lục thúc của đệ, là đại sư huynh của cha đệ khi còn ở tiên giới, tiên giới lúc đó không phải là tiên giới như bây giờ, không thể sánh được với tiên giới của ngày. nay!”

“Cha đệ và Lục thúc có cùng một sư phụ, nhìn như Lục thúc cảm thấy, mắc nợ cha đệ, dù gì cũng đối xử cực tốt với cha đệ, thời kỳ kỷ nguyên trước, Lục thúc. còn đối xử với cha đệ tốt hơn cả đệ đệ ruột thịt, các mẹ của đệ còn từng cho là.

“Cho là cái gì?”

“Cho là Lục thúc với cha đệ chơi bê đê!”

Khúc Phỉ Yên phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, hỏi: “Là thật à?” Lời vừa dứt.

Gương mặt Mục Huyền Thần có biểu cảm hết sức ngạc nhiên nhìn chằm chằm Khúc Phi Yên.

Khúc Phỉ Yên vội nói: “Ha ha, ớ... ta đùa thôi...”.

Mục Huyền Thần lúc này mới nói: “Lục thúc đối xử với cha đệ, đó là sự quan tâm, giống như huynh trưởng vậy, Tạ thúc... chính là cha nuôi của đại ca đệ, cùng với cha đệ, phải nói là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, con lang và con bối cùng thuộc loài thú gian ngoan, xấu xa như nhau!”

Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã?

Con lang và con bối cùng thuộc loài thú gian ngoan?

“Có phải là cảm thấy Thần Đế cũng chỉ có vậy?”, Mục Huyền Thần cười he he nói: “Chị dâu, đệ ỷ nghe, tương lai tỷ nếu như gặp được cha đệ là sẽ biết, Vô Thượng Thần Đế, cũng chỉ có vậy mà thôi!”

Khúc Phỉ Yên cười bến lẽn. Loại chuyện bát quái thế này, ai mà không muốn nghe?

“Vậy phụ thân đệ, thích nhất là mẹ mấy? Trong các huynh đệ tỷ muội thì người yêu thương ai nhất?”

Vừa dứt lời, Mục Huyền Thần lập tức cười gian xảo nói: “Vậy tỷ cảm thấy, đại ca đệ thích người nào nhất trong mấy tỷ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10803: Tỷ còn không biết?


Nghe thấy Mục Huyền Thần hỏi như vậy, Khúc Phỉ Yên ngập ngừng không biết nên trả lời thế nào nữa.

Mục Huyền Thần lại nói: “Đệ cảm thấy ấy mà, Diệp tẩu rất chu đáo, nhìn thì có vẻ hơi lạnh lùng, nhưng trong nội tâm lại ấm áp, bình thường đối xử với đại ca

cũng rất tận tâm”.

“Thời tẩu ấy mà, có vẻ linh hoạt kỳ ảo, u nhã tĩnh lặng, thích đại ca là thật, nhưng lại không giống với kiểu như của Diệp tẩu”.

“Còn về tỷ ấy mà... ớ...”.

Khúc Phỉ Yên hỏi: “Ta thì làm sao?” Tỷ làm sao?

Tỷ còn không biết?

Tỷ vắt đại ca ta khô thành như vậy!

Mục Huyền Thần cười nói: “Tỷ thích đại ca đệ, còn có vài phần ngưỡng mộ, cái này cũng không giống nhau”.

“Cho nên, tình yêu của đại ca đệ với các tỷ, chắc chắn là sẽ không giống nhau”.

“Cũng từ đó suy ra, tình yêu của cha đệ đối với các mẹ, cũng sẽ không giống nhau, người ngoài cảm thấy, mẹ hai và mẹ tám của đệ là được cha đệ yêu thương nhất, nhưng đệ lại cảm thấy, mẹ chín của đệ cũng được cha đệ yêu nhất, mẹ bảy cũng thết”

“Những gì người bên ngoài nhìn thấy và những gì mà bọn đệ nhìn thấy, đều không giống nhau”.

Mục Huyền Thần lại nói tiếp: “Còn như tỷ nói, cha đệ yêu người phụ nữ nào nhất...”.

“Cái này đệ không biết”.

Mục Huyền Thần lập tức mày mắt hớn hở nói: “Người mà cha thương nhất, đệ cảm thấy là Mục Vũ Yên, tam tỷ của đệ, là con gái của mẹ sáu, tam tỷ này chính là chiếc áo bông ấm áp nhất của cha đệ, cực kỳ thương cha đệ!”

“Do đó, cha đệ cũng thương tỷ ấy nhất, chẳng qua là bây giờ có khả năng sẽ bị thằng nhãi nhà Cửu Vỹ Thiên Hồ kia nịnh nọt lừa đi mất, cha đệ mà nhìn thấy thằng nhãi đó chắc chắn là sẽ ngứa mắt!”

“Thăng nhãi?”

“Ừm!”, Mục Huyền Thần nói: “Có khả năng sau này sẽ là tam tỷ phu của đệ đói”

Khúc Phỉ Yên ngạc nhiên hiểu ra.

Gia tộc Thần Đế, xem ra có không ít bí mật nha, các mối quan hệ trong đó cũng đan xen rối rắm lắm.

Mục Huyền Thần lại nói: “Chuyện cha đệ thương yêu tam tỷ, là chuyện mà mọi ngươi ai cũng nhìn thấy, nhưng tình thương đối với đại ca mà nói, thì nghiêm khắc hơn một chút, dù gì đại ca đệ là người thừa kế, lại thêm mẹ hai vốn dĩ cũng lạnh như băng, đệ nói tỷ nghe, đại ca đệ khi còn nhỏ, sư phụ của huynh ấy, mẹ hai, còn có ông nội còn từng muốn giết huynh ấy nữa kìa!”

Mẹ kiếp!

Khúc Phỉ Yên nghe thấy lời này, miệng không khỏi há to, trợn mắt ngây. người.

Còn có bí mật lớn cỡ này nữa?

Mục Huyền Thần sắp xếp lại lời nói, sau đó tỉ mỉ kể lại.

“Năm đó, cha đệ cũng phải gánh vác mệnh số Cửu Mệnh Thiên Tử, không biết cái lão già nào nói, Cửu Mệnh Thiên Tử mới xuất hiện, thì Cửu Mệnh Thiên Tử cũ ắt sẽ phải chết!”

“Do đó, mẹ đệ và Lục thúc bọn họ cảm thấy, Tân Ninh còn sống, là một sự uy h**p cực lớn đối với cha đệ, cho nên, muốn giết huynh ấy!”

Khúc Phỉ Yên thoáng chốc không biết phải tiếp lời thế nào.

'Tần Ninh cũng từng nói không ít chuyện về Thương Mang Vân Giới, nhưng từ miệng Mục Huyền Thần nói ra thì lại là một chuyện khác.

“Vậy đại ca đệ, thực sự là nằm trong năm vị Thần Đế đứng đầu hả?”

“Tỷ nghe huynh ấy bốc phét đi!”

Mục Huyền Thần bật cười nói: “Còn năm người đứng đầu, huynh ấy có vào trong mười người đứng đầu thì cũng chật vật, cha đệ, ông nội, bà nội, Lục thúc, Tạ thúc, mẹ hai, mẹ tám... có treo huynh ấy lên đánh cũng dư sức!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10804: Chuyện làm xong rồi


“Ha ha, vậy à?”

“Đó là đương nhiên, trong thần giới, ai mà không biết, Nguyên Hoàng Thần Đế, là do may mắn mới thành được Thần Đế, những Thần Đế khác là danh xứng với thực!”

“Ha ha...”.

Mục Huyền Thần nghe tiếng cười ha ha, chỉ cảm thấy không đúng lắm, quay. người lại, nhìn thấy vạt áo trắng không nhiễm bụi trần của Tân Ninh đứng ở đó, lập tức đơ ra.

“Cái đó... ca... đệ... cái này...".

“Đệ hiểu rất rõ chuyện của Thần Đế chứ gì?”

“Bình thường, bình thường thôi, dù gì cả nhà chúng ta đều là Thần Ð;

“Vậy đệ cảm thấy, bây giờ mạnh hơn ta, ta không làm gì được đệ chứ gì?”

“Không phải không phải!”

Mục Huyền Thần nhìn về phía Khúc Phỉ Yên, nghiêm túc nói: “Kỳ thực vừa rồi đệ toàn nói nhảm, đại ca đệ trong số những Thần Đế, xếp hàng thứ 5 là vẫn còn thiệt thòi cho huynh ấy, thực lực thực sự, xếp hàng thứ ba, cũng không thành vấn đề!”

“Nhưng mà những Thần Đế khác, ít nhiều gì cũng đều là trưởng bối, đại ca đệ không nỡ khiến các trưởng bối mất mặt!”

“Đúng không, ca?”

Tần Ninh cười he he.

“Đi thôi!”

Túm lấy cổ Mục Huyền Thần, Tần Ninh nói tỉ mà làm”.

iếp sau đây, theo kế hoạch

“Vâng!”

Tiếp sau đó mấy ngày, Mục Huyền Thần dẫn theo nhóm người Cổ Văn Bác, Quảnh Hoa Thanh, Văn Thư lần lượt phân bổ đan dược mà bọn họ mang đến cho mọi người bên trong Phương tộc, đồng thời cũng chỉ đểm một số vấn đề cho những tiên đan sư trong nội bộ của Phương tộc, cùng dặn dò việc chăm sóc điều dưỡng cho những người bị thương mà bọn họ đưa về...

Tân Ninh và Khúc Phỉ Yên thì ở lại bên trong Phương tộc, ngày ngày tu hành.

Lần này là thực sự tu hành.

Mặc dù nói mỗi ngày cũng sẽ vận động ba đến năm lần, nhưng so với lúc trước thì đã giảm đi đa số.

Thực tế Tần Ninh cũng cảm nhận được.

Năng lực một đêm chín lần của mình là không thể khiến cho Khúc Phỉ Yên phải mệt bò ra.

Lần này tỉnh dậy, bên trong Phong Thần Châu chứa đầy sức mạnh Tinh thần, đó là sự tích lũy trong một giấc mộng kéo dài tám nghìn năm của hắn.

Mà ý niệm sau khi chìm vào bên trong Phong Thần Châu, việc hẳn chuyển Khí tinh thần từ những ngôi sao bên trong Phong Thần Châu kia về, những năm này hẳn là sẽ phải tiêu hao của hắn thứ gì đó.

Tuổi thọ không bị giảm đi.

Tinh Khí Thần cũng vẫn ổn.

Nhưng Tần Ninh cứ luôn cảm thấy, có thứ gì đó bị tổn thất mà nói không rõ là thứ gì.

Đương nhiên, cũng có khả năng chỉ là do hắn nghĩ nhiều.

Mỗi ngày, Tần Ninh đều ở trong Phương phủ, ngưng luyện sức mạnh Tinh thần bên trong cơ thể, dung hòa nó với kinh mạch và máu thịt khắp người, đồng thời vận chuyển cùng với tiên lực.

Lần ra tay trước, Tần Ninh đã phát hiện ra.

Ngưng tụ sức mạnh Tỉnh thần bên trong Phong Thần Châu đã hoàn toàn ăn khớp với cơ thể mình.

Hơn nữa sức mạnh bộc phát cũng cực kỳ đáng sợ. Ở lại trong Phương tộc nửa tháng.

Phương Hoằng Hóa nói thẳng: “Tân thúc, người nói sau đây nên làm thế nào nữa? Chúng ta nên làm gì?”

“Các ngươi nên làm gì thì cứ làm đó đi!”

Tần Ninh phất tay nói: “Ta tự có sắp xếp của riêng mình, các ngươi đừng quản nữa”.

Nghe vậy, Phương Hoằng Hóa ba người quay sang nhìn lẫn nhau.
 
Phong Thần Châu
Chương 10805: Ngày này


Tần Ninh nói thẳng: “Lần này, ta sẽ làm mồi nhử, ta không tin, bên kia lại không bị hấp dẫn”.

Phương Hoằng Hóa lập tức nói: “Tân thúc, chuyện này không được, quá nguy hiểm".

“Không nguy hiểm, làm sao câu được cá? Nếu như cứ thế g**t ch*t phản đồ, ngược lại tác dụng lớn nhất của phản đồ cũng không còn nữa”.

Tân Ninh nhắc lại lần nữa: “Việc này, cứ nghe theo sắp xếp của ta đi!” Ba người còn muốn nói gì đó, Tân Ninh đã không muốn nghe nữa. Chớp mắt, ba ngày đã trôi qua.

Ngày này.

Phương Hoằng Hóa triệu tập một nhóm nhân vật nòng cốt cấp bậc Tiên Đế của nội tộc lại.

Bên trong đại điện nghị sự của Phương tộc.

Phương Hoằng Hóa thân là tộc trưởng, ngồi ở vị trí đầu, nhìn nhóm người đứng ở hai phía bên dưới.

“Lần này triệu tập mọi người, là để thương lượng một chút về tình hình chiến tranh ở sơn mạch Long Nhân!”

Phương Hoằng Hóa vung tay lên. Trước mặt mọi người liền xuất hiện một tấm bản đồ đa chiều.

Trên bản đồ, là một địa vực không tuân theo quy tắc nào cả, được đánh dấu bằng ba chữ lớn núi Thánh Long.

Mà bên dưới, chính là Phương tộc. Núi Thánh Long và Phương tộc, đều nằm ở đại địa phía Đông của Thái Thần tiên vực, Phương tộc nằm ở giữa của vùng phía Đông, mà núi Thánh Long thì

nằm ở phía Bắc.

Hai đại thế lực đỉnh cấp, ở giữa còn có một vùng đất rộng lớn ngăn cách, khu vực này cũng có rất nhiều các phương thế lực và gia tộc sinh sống.

Phương Hoằng Hóa chỉ tay vào một điểm nằm ở giữa hai bên, vị trí ở phía Tây, nơi đó xuất hiện bóng mờ của từng dãy từng dãy núi cao.

“Đây chính là sơn mạch Nhân Long”. “Những năm trở lại đây, Phương tộc chúng ta và núi Thánh Long ở bên ngoài ven của sơn mạch Nhân Long xảy ra đến mấy trăm trận đánh lớn nhỏ, trong thời

gian này có mấy lần thậm chí còn có vài vị Tiên Đế hy sinh.

“Sơn mạch Nhân Long, được coi như là chiến trường nguy hiểm nhất của đôi bên chúng ta, bất cứ lúc nào cũng đều có thể xảy ra xung đột!”

Mọi người lắng nghe lời của tộc trưởng nói, đều nhất nhất gật đầu.

Phương Hoằng Hóa lại nói tiếp: “Cho nên lần này, ta chuẩn bị phái Phương Thiên Hòa đi đến đó đốc chiến, lấy lại sơn mạch Nhân Long, khống chế cả khu vực đó rồi lấy đó làm căn cứ điểm, tiến thì có thể công, lùi lại có thể phòng thủ!”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

“Tộc trưởng, chuyện này thực sự khó khăn quái”

“Đúng vậy, quyền khống chế của núi Thánh Long với sơn mạch Nhân Long

hiện đang khá là vững chắc, chúng ta nếu muốn lấy lại được sơn mạch Nhân Long, thì ắt sẽ phải trả một cái giá rất đắt”.

“Đôi bên chúng ta đã đối đầu với nhau nhiều năm, ngươi không nuốt được ta, †a cũng chẳng đánh bại được ngươi, mới ở thế giằng co lâu như vậy, bây giờ chúng ta lại mạo muội ra tay, sợ là sẽ khiến những chiến tuyến khác xảy ra vấn đề!”

Mọi người mỗi người một ý kiến.

Phương Hoằng Hóa lại nói: “Ta đã quyết định rồi, hơn nữa lần này, Huyền Thần Các cũng sẽ tham gia hỗ trợ”.

Vừa dứt lời, không ít người đều thoáng ngẩn ra.

Huyền Thần Các tham gia hỗ trợ?

Những năm gần đây, Huyền Thần Các dần phát triển lên, nhưng đa phần thời gian đều chỉ ở tại vùng phía Nam của sơn mạch Thiên Vẫn, chỉ bán đan dược ra ngoài chứ không hề tham dự vào bất cứ cuộc chiến tranh nào.

Lần này, lại bằng lòng xuất chiến sao?

Phương Hoằng Hóa tiếp tục nói: “Ta chuẩn bị để Phương Thiên Hòa, dẫn theo Phương Phi Dật và Phương Phi Quần, lại thêm mười hai vị Tiên Đế tấn công

sơn mạch Nhân Long”.

“Bên phía Huyền Thần Các, sẽ phái các cấp bậc Tiên Thánh, Tiên Hoàng, Tiên Vương cùng chúng ta tác chiến”.

“Lần này, chúng ta sẽ có cơ hội rất lớn, để lấy được sơn mạch Nhân Long”.

“Ba người các ngươi sẽ toàn quyền phụ trách, ta ở lại trong tộc, đợi tin tức tốt lành từ các ngươi”.

“Vâng!”

Ba bóng người bước ra, khom người hành lễ.

Phương Thiên Hòa, vốn dĩ là cảnh giới Tiên Đế Viên mãn, chính là một trong những nhân vật nòng cốt nhất của Phương tộc, lần này đích thân xuất chinh, xem ra tộc trưởng quả thực đã hạ quyết tâm rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 10806: Chẳng qua


Tất cả mọi người đều hiểu được điều này.

Nội bộ Phương tộc, rất nhanh đã bắt đầu bận rộn.

Ba ngày sau.

Trong Phương phủ.

Một đội người ngựa đến trong âm thầm

Hai người đi đầu chính là Dịch Tình Thần và Bạch Hạo Vũ.

Hai người dẫn theo đến ba trăm người của Huyền Thần Các, chủ yếu là các. cấp bậc Tiên Thánh, Tiên Hoàng.

Phương Hoằng Hóa đương nhiên là dẫn theo nhóm người Phương Thư Lương, Phương Thiên Hòa, Phương Phi Dật đến để chiêu đãi nhóm người của Huyền Thần Các.

Ở lại trong Phương phủ ba ngày, Dịch Tinh Thần và Bạch Hạo Vũ liền đi theo Tân Ninh, dẫn theo tất cả người của Huyền Thần Các đi về phía Bắc.

Điểm đến, chính là sơn mạch Nhân Long. Mà cùng lúc đó. Phía Bắc của Đông vực trong Thái Thần tiên vực.

Núi Thánh Long chính là bá chủ một phương, danh tiếng lẫy lừng trong cả Thái Thần tiên vực.

Thân là chủ nhân của núi Thánh Long, Thánh Thiên Khuyết, trong Thái Thần tiên vực được coi là một nhân vật đừng đầu một phương.

Mà trong mấy vạn năm trước, kỳ thực danh tiếng của Thánh Thiên Khuyết †, sau khi tu vi đạt đến cảnh giới Tiên Thánh thì vẫn luôn tăng tiến

Nhưng hai ba vạn năm gần đây, Thánh Thiên Khuyết lại từng bước từng bước đạt đến cảnh giới Tiên Đế, thành tựu Tiên Đế Đại viên mãn, danh tiếng lẫy lừng ở Thái Thần tiên vực, hơn nữa cũng khiến cho núi Thánh Sơn, từ một thế lực cấp thấp ban đầu, trở thành một trong những thế lực đứng đầu Thái Thần tiên vực.

Trong núi Thánh Long, trên đỉnh một ngọn núi cao, trong một tòa cung điện rộng lớn.

Thánh Thiên Khuyết thong thả ngồi ở chính giữa, đáy mắt mang theo vài phần bình tĩnh.

Ở bên cạnh ông ta, có một người đàn ông trung niên đang đứng, sắc mắt âm u lạnh lùng, nhìn về phía tất cả mọi người bên dưới, Yên lặng!”

Tiếng xôn xao bên dưới lập tức im bặt.

'Thánh Thiên Khuyết lúc này đứng dậy, lên tiếng nói: “Ta nhận được thông tin đáng tin cậy, Phương tộc lần này, chuẩn bị đánh một trận lớn tại sơn mạch Nhân Long, muốn đá chúng ta ra khỏi khu vực này!”

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngạc nhiên. “Sơn mạch Nhân Long là tấm bình phong giữ thế cân bằng cho chiến trường của chúng ta và Phương tộc tại khu vực địa giới chếch về phía Tây, tuyệt đối

không thể để mất!”

“Không sai, một khi mất đi khu vực này, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động khi tấn công”.

“Phương tộc này, đúng là ăn gan hùm mật gấu”.

Thánh Thiên Khuyết từ tốn nói: “Do vậy...”.

Chán các website khác lấy cắp quá nhiều quá. Bên mình sẽ ra chậm lại các chương.

Khi ông ta mở miệng nói, tất cả mọi người đều lập tức yên tĩnh lại.

“Do vậy, ta dự định để Thánh Thiên Nghiệp dẫn quân”.

“Bên phía sơn mạch Nhân Long, vẫn luôn do Thánh Bắc Phong trưởng lão của núi Thánh Sơn và Phương Thiên Thành của Phương tộc dẫn quân giao

chiến, tất cả những trận chiến lớn nhỏ gì vẫn đều đang được tiếp diễn”.

“Nếu như lần này, là Phương Thiên Hòa dẫn quân, vậy thì để Thánh Thiên Nghiệp ứng chiến là tốt nhất”.

Thánh Thiên Khuyết hờ hững nói: “Phương tộc cho rằng, chúng ta không biết ý đồ của bọn họ, nhưng nay chúng ta đã biết rồi, vậy thì không thể để cho. Phương tộc được như ý nguyện, không để cho Phương tộc đắc thủ mà đồng thời chúng ta... cũng có thể phản kích Phương tộc, g**t ch*t Phương Thiên Hòa và Phương Thiên Thành ở ngay tại sơn mạch Nhân Long.

Nghe vậy, tất cả mọi người đều hiểu ra, nhao nhao gật đầu.

'Thánh Thiên Khuyết tiếp tục nói: “Trong núi Thánh Long, do Thiên Nghiệp dẫn theo mười hai Tiên Đế, âm thầm xuất phát, đồng thời, ta sẽ bàn bạc kỹ với bên phía Cửu Âm tộc, để bọn họ phái mười vị Tiên Đế viên mãn tham gia!”

“Lại thêm, trong chiến trường ở Trung bộ và phía Đông, chư vị của núi Thánh Long, đều phải dốc hết toàn lực chiến đấu để tránh cho Phương tộc phát giác ra sơ hở, muốn kịp thời cứu viện cũng khó!”

Tất cả mọi người nghe vậy lập tức hiểu ra.

“Bọn họ nếu như dám rút người từ Trung bộ và phía Đông ra, chúng ta liền dứt khoát tấn công, mọi người đã chiến đấu nhiều năm như vậy, tranh thủ năm bắt thời cơ lần này, nói không chứng chúng ta có thể một đòn đánh hạ được Phương tộc”.

“Vâng!”

“Vâng!”

Núi Thánh Long hợp tác với dị tộc là chuyện đã rõ ràng như ban ngày, gần như ai trong Thái Thần tiên vực cũng đều biết đến chuyện này.

Nay, trong Thái Thần tiên vực có bốn đại dị tộc hiện đang tồn tại.

Cửu Âm tộc, Cửu Dương tộc.

Cùng với Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc.

'Thánh Thiên Khuyết sau khi tuyên bố tin tức, liền ra lệnh cho tất cả mọi người bắt đầu chuẩn bị.

Ông ta rời khỏi đại điện, đi đến phía sau của núi Thánh Long, tiến vào bên trong một vùng núi cao trùng điệp.

Đại khái đi vào sâu khoảng mấy trăm dặm.

Bên trong sơn mạch, cảnh tượng dần dần trở nên đông đúc hơn.
 
Phong Thần Châu
Chương 10807: Bên này là người trong tộc


Quét mắt nhìn qua, cả vùng núi rừng trước mắt, có rất nhiều ngọn núi cao đã bị san bằng, sau đó xây dựng lên một vùng đồng băng rộng lớn.

Những tòa cung điện bằng đá, những điện nhỏ bằng gỗ, đặt san sát nhau như hình vẩy cá.

Ở đây mặc dù không phải là một tòa thành trì, nhưng nhìn kỹ lại thì lại chẳng khác gì một tòa thành, cần gì có nấy.

Thánh Thiên Khuyết dẫn theo Thánh Thiên Nghiệp đi đến vùng đất này, rất nhanh liền có hai hộ vệ đi đến.

Hai hộ vệ này thân mặc khải giáp màu bạc, khắp người từ trên xuống dưới đều tản ra luồng khí âm nhu cực điểm.

Thấp thoáng có thể thấy được làn da trắng bệch từa tựa như của Tỉnh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc, nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có phần khác biệt.

Mà những người này trên trán đều có chín lưồng hoa văn như ẩn như hiện, nếu không nhìn kỹ thì sẽ rất khó để nhận ra.

Bên này là người trong tộc của Cửu Âm tộc.

Những dị tộc đến từ ngoại vực này, về bản chất có sự khác biệt rất lớn với nhân tộc.

Mặc dù bọn họ nhập gia tùy tục, dựa theo thể hệ tu hành trong Thương Mang đại thế giới để tu hành.

Nhưng người thì chính là người. Dị tộc chính là dị tộc. Thánh Thiên Khuyết và Thánh Thiên Nghiệp được hai hộ vệ dẫn đường, đi

sâu vào khu vực dân cư sinh sống, rất nhanh đã đến dưới chân một ngọn núi, đi vào trong núi.

Bên trong một tòa cung điện trong núi.

Thánh Thiên Khuyết và Thánh Thiên Nghiệp yên lặng đứng chờ.

Không bao lâu sau, một bóng người từ bên trái đi ra.

'Thân hình đầy đặn, dáng vóc quyến rũ, làn da thoáng màu trắng nhợt nhạt, hơn nữa cách ăn mặc giống hệt với Nhân tộc, trên người mặc bộ váy dài màu trắng ngà, khiến cho người phụ nữ này trông vừa mang khí chất lạnh lùng lại vừa

khiến người nhìn đắm say.

Nữ tử nhìn về phía Thánh Thiên Khuyết và Thánh Thiên Nghiệp, cười nói: “Hai vị, mời ngồi!”

Ba người đi đến một căn phòng ở bên cạnh đại điện.

Thánh Thiên Khuyết và Thánh Thiên Nghiệp ngồi xuống.

Nữ tử cười nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Năm đó Cửu Dương tộc và Cửu Âm tộc quyết chiến với Thần Môn, tiêu diệt Thần Môn, nhưng Cửu Dương tộc và Cửu Âm tộc cũng bị tổn thương nghiêm trọng.

Tiên Tôn trong tộc đều đã chết sạch.

Hai vị Tiên Tôn Dương Cửu Thiên và Âm Cửu Phù thân là tộc trưởng cũng chết trong trận chiến với Cố Vân Kiếm.

Mà nữ tử trước mắt, chính là tộc trưởng mới nhậm chức của Cửu Âm tộc, Âm Vũ Quân!

Âm Vũ Quân vốn là một Tiên Đế Đại viên mãn, chưa đạt đến Tiên Tôn, mà những năm gần đây, Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc sau khi tiêu diệt Thần Môn xong, hai đại tộc này dù vẫn tập trung phát triển, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có Tiên Tôn nào được sinh ra!

Cho nên, hiện tại, trong Thái Thần tiên vực, tất cả mọi chuyện lớn, đa phần đều do Tinh Ma tộc và Nguyệt Ma tộc làm chủ.

Mà Cửu Âm tộc và Cửu Dương tộc đa phần là nghe theo mệnh lệnh của hai đại dị tộc kia.

Âm Vũ Quân lập tức nhìn về phía Thánh Thiên Khuyết, cười nói: “Các hạ muốn ta làm gì?”

Thánh Thiên Khuyết cũng mỉm cười nói: “Mời Cửu Âm tộc xuất ra mười kẻ mạnh Tiên Đế, cùng với chúng ta đi đến sơn mạch Nhân Long”.

“Lần này, ta sẽ khiến cho mười Tiên Đế của Phương tộc đến đây, không kẻ nào chạy thoát!”

Dứt lời, Âm Vũ Quân nhướn mày.
 
Phong Thần Châu
Chương 10808: Sơn mạnh Nhân Long


'Thánh Thiên Khuyết lại nói một cách tự tin: Phương Thiên Thành là một nhân vật cảnh giới Tiên Đế đỉnh phong, lại thêm Phương Thiên Hòa là Tiên Đế viên mãn, cộng thêm mười Tiên Đế của Phương tộc, nếu như đều chết ở sơn mạch Nhân Long, vậy sức chiến đấu của Phương tộc ít nhất đã giảm đi một nửa!

“Chúng ta có thể tranh thủ thừa thắng xông lên để giải quyết luôn thế cục giằng co trong mấy nghìn năm trở lại đây”.

Suy nghĩ hồi lâu, Âm Vũ Quân gật đầu nói: “Có thể!” “Nếu đã muốn làm tốt việc này, vậy thì làm lớn một chút!” “Ð?”, Thánh Thiên Khuyết ngạc nhiên nhìn về phía Âm Vũ Quân.

Âm Vũ Quân cười nói: “Ta lại phái thêm ba mươi Tiên Đế nữa, đi đến các chiến trường ở Trung bộ và phía Đông của núi Thánh Long với Phương tộc”.

“Một khi chiến trường ở sơn mạch Nhân Long phía Tây đắc thủ, từ Trung bộ và phía Đông, lấy tiếp khí thế dứt khoát phát động tấn công, thiết nghĩ, cho dù không thể hoàn toàn nuốt chửng Phương tộc, cũng có thể khiến cho căn cơ của Phương tộc bị lung lay!”

Nghe vậy, Thánh Thiên Khuyết thoáng nghiêm mặt. Đây quả là một cơ hội để rút củi dưới đáy nồi, tiêu diệt sức mạnh quân địch.

Nếu như nắm bắt được cơ hội này, sẽ giải quyết được thế giằng co trong mấy nghìn năm nay!

Thậm chí, núi Thánh Long và Cửu Âm tộc còn có thể thuận thế nuốt gọn Phương tộc, sẽ khiến cho hai phía ủng hộ dị tộc và phản đối dị tộc ở trong Trái Thần tiên vực dành được kết quả thắng bại rõ ràng.

Đây là một cơ hội không thể để lỡ. “Quyết định như vậy đi!” “Ừm!”

Đôi bên tiếp sau đó thảo luận cụ thể về chỉ tiết, Thánh Thiên Khuyết và Thánh Thiên Nghiệp sau đó rời đi.

“Sơn chủ!”

Thánh Thiên Nghiệp trên đường đi cất lời hỏi: “Lần này có ổn không?” Thực lực tổng thể của Phương tộc, kỳ thực mạnh hơn so với núi Thánh Long.

Những năm trở lại đây, núi Thánh Long nếu như không phải có Cửu Âm tộc âm thầm giúp đỡ, thì không thể đứng ngang hàng được với Phương tộc.

Nghe vậy, Thánh Thiên Khuyết lại chỉ cười nói: “Làm sao không được?”

“Cái mà chúng ta muốn là lấy nhiều đánh ít, đánh cho bọn họ bất ngờ không kịp trở tay", Thánh Thiên Khuyết tràn đầy tự tin nói: “Yên tâm đi, không bao lâu nữa, cái đầu của nhóm người Phương Thiên Thành, Phương Thiên Hòa sẽ được treo bên ngoài núi Thánh Long của chúng ta!”

“Nhưng Phương tộc lần này, có Huyền Thần Các giúp đỡ...”.

“Huyền Thần Các là cái rắm?”, Thánh Thiên Khuyết lạnh lùng hừ mũi nói: “Những năm trở lại đây, Huyền Thần Các chẳng khác gì kho lương thực của Phương tộc, trong Phương tộc có tiên nhân bị thương đều đưa đến đó chữa trị, hơn nữa Huyền Thần Các còn cung cấp tiên đan cho Phương tộc...”

“Lần này nếu như thực sự thuận lợi, nắm được Phương tộc, thì chúng ta cũng nhất định phải lấy được Huyền Thần Các”.

“Mượn cơ hội lần này, chúng ta có thể hợp tác với Nam Đẩu Thiên Tông, hai mặt giáp công tấn công Xích Diệm tiên môn”.

Nghe vậy, Thánh Thiên Nghiệp gật đầu, lập tức nói: “Bây giờ ta sẽ đi thông báo cho Nam Đẩu Thiên Tông bên kia, trong coi kỹ Xích Diệm tiên môn, đề phòng Xích Diệm tiên môn âm thầm ra tay trợ giúp cho Phương tộc!”

“Được!”

Mọi kế hoạch đều đã đặt sẵn.

Một ngày này.

Sơn mạch Nhân Long.

Chếch phía Nam.

Một khu doanh trại quân đội được xây dựng nên.

Ở nơi này, tựa như một trấn nhỏ, lác đác cũng phải có đến gần nghìn người.

Ở đây, chính là nơi đóng quân của Phương tộc, ở chỗ này, tiên nhân yếu nhất cũng là cấp bậc Tiên Quân.

Bốn phía xung quanh nơi đóng quân dựng lên một vòng tường bao cao đến ba trượng, hơn nữa còn có trận pháp phủ lên.

Phương tộc và núi Thánh Long tổng cộng có ba chiến trường. Một là ở sơn mạch Nhân Long, nơi lãnh địa tiếp giáp ở phía Tây.

Một là ở sông Thánh Long, vùng Trung bộ.

Một là ở thành Đông Diệp thuộc phía Đông!

Ba khu vực này là những chiến trường chính, mấy nghìn năm trở lại đây, không biết đã nổ ra bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ.

Chiến tranh giữa các Tiên Quân, Tiên Vương, Tiên Hoàng, Tiên Thánh, thậm chí là cả cấp bậc Tiên Đế cũng đều từng xảy ra.

Sơn mạnh Nhân Long.

Chếch phía Nam là do Phương tộc khống chế, phía Bắc là của núi Thánh Long.

Đương nhiên, trong đó, các cấp bậc Tiên Đế Đại viên mãn, viên mãn, đỉnh phong, ít càng thêm ít, chủ yếu là các cấp bậc Tiên Đế hậu kỳ, trung kỳ, sơ kỳ, mà trong đó Tiên Đế sơ kỳ là nhiều nhất.

Mà núi Thánh Long, năm đó là một thế lực thứ cấp bên trong Thái Thần tiên vực, Tiên Đế chẳng có đến mười vị.

Nhưng sau khi Thần Môn diệt môn mấy vạn năm nay, núi Thánh Long nhờ dựa vào sự giúp đỡ của dị tộc, đã lôi kéo được một đám cao thủ về, đến nay số lượng Tiên Đế cũng có đến hơn bảy mươi người.

Năm đó Thần Môn bị diệt, đối với thế cục của cả Thái Thần tiên vực mà nói, đã gây ra một ảnh hưởng cực kỳ lớn.
 
Phong Thần Châu
Chương 10809: Mà bước vào


Đối với bất kỳ một tiên vực nào mà nói, Tiên Đế, chính là sự tồn tại quan trọng nhất quyết định sức mạnh cao thấp của một thế lực đỉnh cấp.

Năm đó, có người từng nói, Tiên Đế của Thần Môn có đến cả nghìn người.

Có thể chỉ là lời thổi phồng, nhưng mà... không có đến cả nghìn người, thì chắc chắn cũng phải có đến mấy trăm người.

Đương nhiên, nay Thần Môn không còn nữa, là thật hay giả, đã không còn ai biết nữa.

Tiên giới mười hai đại tiên vực, mỗi nơi một khác. Thái Thần tiên vực, kỳ thực vốn dĩ được coi như đứng hàng áp chót trong mười hai đại tiên vực, nhưng... trải qua sự phát triển đến từ đời của Hồn Vô

Ngân, Thái Thần tiên vực đã hoàn toàn được xếp vào hàng trung đẳng.

Nếu thực sự luận về sức mạnh tổng thể, Thái Thần tiên vực còn mạnh hơn Tam Thanh tiên vực một bậc.

Mà bước vào mười hai đại tiên vực.

Được mọi người công nhận mạnh nhất chính là Vĩnh Hằng tiên vực.

Vĩnh Hằng tiên vực, là tiên vực hàng đầu kể từ khi tiên giới tồn tại đến nay, tiên giới đã trải qua biết bao nhiêu vạn năm, dần dần phân thành mười hai tiên

vực, nhưng Vĩnh Hằng tiên vực vẫn luôn đứng đầu mà không hề có người phản đối.

Ở đó, Tiên Đế tạm không nói, nhân vật cấp Tiên Tôn, ở những đại tiên vực khác đều hiếm gặp, nhưng trong Vĩnh Hằng tiên vực, Tiên Tôn... không ít.

Đương nhiên, cái gọi là không ít, cũng không phải là có đầy trên đường.

Tiên giới mười hai đại tiên vực, có mạnh có yếu, điểm này, mọi người đều tự hiểu rõ.

Chẳng qua, từ xưa đến nay, các đại tiên vực dường như rất ít nhúng tay vào chuyện của những tiên vực khác.

Về điểm này, trong lòng các bên đều tự có một cán cân cho riêng mình.

Sơn mạch Nhân Long khó bề nắm rõ.

Nơi mà mọi người của Phương tộc trấn giữ.

Phương Thiên Thành đón được nhóm người của Phương Thiên Hòa, Phương Thiên Dật, Phương Thiên Quần và Tân Ninh, liền dẫn theo bọn họ đi vào.

trong khu vực doanh trại.

Nơi đóng quân giống như một trấn nhỏ, trên đường người đi qua đi lại, trông khá là đông đúc vui nhộn.

Phương Thiên Thành cười ha ha giới thiệu mọi thứ ở nơi đóng quân.

Ở đây là vị trí chiến tuyến đầu tiên của Phương tộc và núi Thánh Long, cũng là điểm mấu chốt của cả khu vực phía Tây.

Trong một tửu lâu của trấn nhỏ. Mọi người lần lượt ngồi xuống.

Phương Thiên Hòa dẫn theo Tần Ninh, ngồi ở bên cạnh Phương Thiên Thành.

“Vị này là Tân Ninh công tử, là huynh trưởng của Mục Huyền Thần Mục các chủ!”, Phương Thiên Hòa nghiêm túc nói: “Lần này, cũng là do Tần công tử chủ

động đề xuất để chúng ta đánh một trận với núi Thánh Long...”.

Phương Thiên Thành nhìn về phía Tần Ninh, chắp tay.

Một bữa tiệc đón tiếp, mọi người làm quen lẫn nhau.

Phương Thiên Thành chưa nhớ kỹ được ai, nhưng trái lại nhỡ rất kỹ một con chó Đại Hoàng ăn cực nhiều và một ông lão đầu tóc bù xù cũng ăn nhiều không kém.

Nửa đêm.

Phương Thiên Thành sau khi đi kiểm tra giám sát vài nơi, quay trở lại trấn nhỏ.

“Thiên Thành!”

Phương Thiên Hòa tìm đến Phương Thiên Thành, lập tức nói: “Ngươi theo ta đến đây, gặp Tân công tử”.

Hai người rất nhanh đã đến một ngọn núi nhỏ ở phía xa.

'Tần Ninh đứng ở trên đỉnh núi, nhìn về nơi xa, rừng già rậm rạp, núi non chập. chùng.

“Đứng ở phía bên kia giằng co với ngươi vẫn luôn là Thánh Bắc Phong của núi Thánh Long đúng không?”, Tần Ninh lên tiếng nói thẳng.

Phương Thiên Thành thoáng ngây ra, rồi gật đầu. “Lần này, Thiên Hòa dẫn theo mười vị Tiên Đế của Phương tộc, lại thêm các ngươi vốn dĩ có năm vị Tiên Đế trấn giữ ở đây, là có tổng cộng mười sáu vị Tiên

Để”.

Tân Ninh nhìn về phía Phương Thiên Thành, cười nói: “Mười sáu vị Tiên Đế, đối đầu với năm vị Tiên Đế của Thánh Bắc Phong, không có vấn đề gì chứ?”

“Sẽ!”, Tân Ninh cười nói: “Từ khi chúng ta xuất phát, bọn họ hẳn là đã biết

rồi”. Lời này đưa ra, Phương Thiên Thành nhìn về phía Phương Thiên Hòa ở bên cạnh, Phương Thiên Hòa chỉ gật đầu, tỏ ý Phương Thiên Thành tiếp tục nghe Tần

Ninh nói.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Mười sáu vị, là tin tức mà bên phía núi Thánh Long nhận được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10810: Thiên Nghiệp!


“Ta bên này, còn có bốn vị Tiên Đế có thể dùng được”. “Cộng cả lại, là hai mươi vị...”.

“Nếu như núi Thánh Long phái thêm người tới, ät hẳn phải là hai mươi vị trở lên, cho nên... hai mươi vị Tiên Đế, cũng chưa chắc đã đủ”.

Phương Thiên Thành vẻ mặt đầy bàng hoàng nói: “Tần công tử, người nói đến bây giờ, rốt cuộc là có ý gì? Chúng ta có phải đi tấn công phía Bắc nữa không?”

“Ừm".

“Hả?”

Phương Thiên Thành ngây ra, sau đó lập tức hiểu ra: “Ta hiểu rồi”.

Ban đầu ông ta cho rằng.

Phương Thiên Hòa dẫn theo mười vị Tiên Đế đồng hành, đên đây chỉ là để bảo vệ Tân Ninh.

Bây giờ xem ra, là có ý đồ khác.

“Nhưng mọi người đến đây nhanh như vậy, ta còn chưa biết, núi Thánh Long thế nào...”, vừa nói được một nửa, đôi mắt Phương Thiên Thành thoáng nghiêm lại, ngạc nhiên nói: “Nội bộ Phương tộc ta có gian tế?”

“Ừm”.

Phương Thiên Hòa gật đầu.

Chuyện nói đến đây, Phương Thiên Thành đã hoàn toàn hiểu ra.

Nghĩ ngợi một hồi lâu.

Phương Thiên Thành lập tức nói: “Nếu đã như vậy, người ta đã biết tỏng bài của chúng ta rồi, chắc chăn là sẽ phản kích lại, không chỉ là núi Thánh Long, còn có Cửu Âm tộc đứng ở phía sau núi Thánh Long nữa, chắc chắn sẽ phái Tiên Đế xuất chiến”.

“Đến lúc đó, chúng ta chắc chắn sẽ bị rơi vào thế yếu”.

Nhìn thấy biểu cảm lo lắng trên gương mặt của Phương Thiên Thành, Tân Ninh không khỏi cười nói: “Thế yếu, vậy cũng chưa chắc, chủ yếu cái ta lo lắng là, núi Thánh Long sẽ phái ra được mấy vị Tiên Đế viên mãn, thậm chí là Tiên Đế đại viên mãn...".

“Theo như ta được biết, trong núi Thánh Long, tổng số Tiên Đế cũng phải có đến hơn bảy mươi vị, mà trong Phương tộc là gần một trăm vị”.

“Chỉ là nghe nói, Cửu Âm tộc trốn bên trong núi Thánh Long, cũng phải có đến hơn năm mươi Tiên Đế”.

Phương Thiên Thành gật đầu.

Đây mới là nguyên nhân chủ yếu mà những năm trở lại đây, Phương tộc bọn họ lại luôn ở thế giằng co với núi Thánh Long.

Nếu chỉ có một mình núi Thánh Long thì bọn họ chẳng có gì phải dè chừng. Nhưng Cửu Âm tộc... không hề dễ đối phó.

Núi Thánh Long và Cửu Âm tộc hợp tác với nhau nhiều năm, đôi bên có thể nói đã như liền một thể.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Đối phương biết là chúng ta sẽ tấn công, vậy thì sẽ có phòng thủ, cho nên, nếu đi vào nơi đóng quân của bọn chúng mà đánh thì chắc

chắn chúng ta sẽ chịu thiệt, chẳng bằng... dẫn dụ bọn chúng ra”.

“Ta không hiểu rõ lắm về tình hình ở khu vực này, cho nên cần ngươi giải thích rõ ràng cho ta biết”.

“Không có vấn đề gì”.

Phương Thiên Thành không hề biết, vì sao Phương Thiên Hòa lại tin tưởng Tần Ninh như vậy.

Nhưng nếu như đã là quyết định của trong tộc, ông ta đương nhiên sẽ không nghi ngờ Tần Ninh.

Màn đêm đen trước khi bình minh lên, là lúc tăm tối nhất. Lúc này.

Chếch về phía Bắc của sơn mạch Nhân Long, một nhóm người của núi Thánh Long đang vào trong nơi đóng quân.

Thánh Bắc Phong dẫn theo bốn vị Tiên Đế trấn giữ ở khu vực này, cũng đang yên lặng chờ đợi.

Không bao lâu sau.

Cửa phòng mở ra một bóng người bước chân vào.

“Thiên Nghiệp!”

Nhìn thấy người đến, Thánh Bắc Phong thoáng thở phào một hơi.

Thánh Bắc Phong đã nhận được tin tức từ núi Thánh Long, Phương tộc bất cứ lúc nào cũng có thể tấn công.

Nhưng trước mắt, trong nơi đóng quân, thêm cả ông ta thì mới có năm vị Tiên Đế, ngộ nhỡ Phương tộc đánh đến ngay bây giờ thì ông ta căn bản không thể phòng thủ được.

Mười bảy vị Tiên Đế hội tụ.

Bên phía Phương tộc, Phương Thiên Thành có năm Tiên Đế, lại thêm nhóm người Phương Thiên Hòa dẫn đến là mười một vị Tiên Đế, như vậy tổng cộng cũng chỉ có mười sáu vị.

Nếu đánh trực diện, cũng chẳng cần phải sợ bọn họ!

“Nhìn dáng vẻ của ngươi, sợ là trong lòng rất không bình tĩnh nhÏ”, Thánh Thiên Nghiệp nhìn về phía Thánh Bắc Phong, cười ha ha nói: “Dù gì cũng là một nhân vật cấp Tiên Đế đỉnh phong, ngươi không bình tĩnh, thì đám Tiên Thánh Tiên Hoàng bên dưới làm sao bình tĩnh được?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10811: Bỗng nhiên


Thánh Bắc Phong cười khổ nói: “Ta trái lại cũng muốn bình tĩnh, nhưng trong lòng quả thực cứ lo lắng không yên”.

Phía đối diện là mười sáu vị Tiên Đế hội tụ.

Đội hình này, đặt ở bất kỳ chỗ nào cũng đều khiến người khác khó mà yên lòng.

Thánh Thiên Nghiệp cười he he nói: “Được rồi được rồi, ta đến rồi, ngươi không cần phải lo lắng gì nữa rồi...”.

“Nói thực cho ngươi nghe, lần này, ngoại trừ người bên trong núi Thánh Long của chúng ta ra, thêm cả ta là mười hai Tiên Đế ra, bên phía Cửu Âm tộc, cũng đã phái mười vị Tiên Đế nữa đến, trước mắt, bọn họ đã...”.

Uỳnh uỳnh uỳnh...

Thánh Thiên Nghiệp còn chưa nói hết câu.

Bỗng nhiên.

Bên trong nơi đóng quân của núi Thánh Long, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, tiếng nổ vang vọng khắp hang cùng ngõ hẻm.

“Xảy ra chuyện gì?” Thình lình, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Thánh Thiên Nghiệp và Thánh Bắc Phong đi thẳng ra bên ngoài đại điện, nhìn vào động tĩnh trên trấn nhỏ.

Trong màn đêm đen như mực, trên vùng đất nơi đóng quân, những tiếng nổ vang lên liên tiếp không dứt, mặt đất bắt đầu nứt toác ra, từng cành từng sợi rễ

cây trồi lên, va đập lung tung khắp bốn phương tám hướng.

Tiếng nổ ầm ầm uỳnh uỳnh không ngừng vang vọng khắp cả vùng đất nơi đóng quân.

Có bóng dáng của một vị Tiên Thánh đáp xuống bên cạnh mấy người đang đứng, sắc mặt vô cùng khó coi: “Mấy vị đại nhân, chuyện lớn rồi, một yêu quái cây đang làm loạn trong khu vực đóng quân của chúng ta!”

'Yêu quái cây?

Thánh Bắc Phong quát: “Yêu quái cây làm sao lại xuất hiện ở trong khu vực đóng quân được? Tiên trận ở xung quanh đều chỉ là đồ trưng bày thôi à?”

Nghe vậy, sắc mặt vị Tiên Thánh kia càng trở nên khó coi hơn, cúi thấp đầu nói: “Là một yêu quái cây có sức mạnh cấp Tiên Đế, rất khó giải quyết...”.

Cấp Tiên Đế? Thánh Bắc Phong lại càng ngơ ra.

Trong tiên giới, quả thực có những tiên thụ tiên hoa tu hành đắc đạo, biến hóa ra hình người, trở thành yêu quái cực kỳ mạnh, nhưng mà... rất ít rất ít.

Trong Thái Thần tiên vực, yêu quái cây có sức mạnh của Tiên Đế? Thì lại càng hiếm gặp hơn nữa!

Đang yên đang lành, sao lại xuất hiện yêu quái cây làm loạn trong nơi đóng quân của bọn họ?

Thánh Bắc Phong quay sang nhìn Thánh Thiên Nghiệp, không khỏi nị phải là thủ đoạn của bên Phương tộc phía Nam không?”

“Không chắc!”

Thánh Thiên Nghiệp lập tức ra quyết định: “Chúng ta cùng nhau ra tay, tiêu diệt yêu quái cây này”.

“Ừn”.

Thánh Thiên Nghiệp chính là Tiên Đế cảnh giới viên mãn, chỉ còn thiếu một bước nữa là đạt đến đại viên mãn.

Mà Thánh Bắc Phong lại đứng ở vị trí then chốt để trấn giữ ở chiến trường. phía Tây này, quyết định toàn bộ cục diện của cả khu vực phía Tây, hơn nữa bản thân ông ta cũng là một Tiên Đế đỉnh phong.

Lại thêm nhóm Tiên Đế mà Thánh Thiên Nghiệp dẫn đến, tổng cộng có mười bảy vị Tiên Đế cả hậu kỳ, trung kỳ, lẫn sơ kỳ hợp sức, chỉ là một yêu quái cây cấp

bậc Tiên Đế, cũng sẽ phải ôm hận mà chết thôi.

Rất nhanh, Thánh Thiên Nghiệp và Thánh Bắc Phong đã khóa chặt vị trí của yêu quái cây.

Yêu quái cây thân hình khổng lồ, đa phần thân thể đều chìm ở dưới lòng đất.

Nhưng những cành cây lộ ra bên ngoài trên mặt đất, cũng cao đến mấy trăm trượng, trong màn đêm đen trước khi bình minh lên này, những cành cây đó tru rủ xuống, hóa thành vô số những sợi mây, lấy đi mạng sống của từng vị Tiên Thánh chặn đường.

'Yêu quái cây làm loạn này, chính là Viêm Liễu Thiên Tâm Thụ!

Năm đó Viêm Liễu Thiên Tâm Thụ đã có sức mạnh của Tiên Hoàng, chớp mắt tám nghìn năm trôi qua, nay nó đã có sức mạnh của một Tiên Đế.

Những năm trở lại đây, Lão Thụ Quái và Đại Hoàng đều chỉ nằm ở trong Huyền Thần Các, nhưng cũng được Mục Huyền Thần chăm sóc rất tốt.

Nhất là Đại Hoàng, ham ăn đan dược, mà Mục Huyền Thần cũng muốn kiếm một con hung thú để làm tọa ky cho mình, nếu thế thì sẽ oai phong biết chừng

nào?

Do vậy, những năm trở lại đây, Đại Hoàng đã được Mục Huyền Thần tận tình chăm sóc.

Nay Lão Thụ Quái cũng đã có được sức mạnh của Tiên Đế hậu kỳ. Mà Đại Hoàng, thì đã có được sức mạnh của Tiên Đế đỉnh phong.

trời, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng cao ngạo.

Trong màn đêm đen kịt, con chó khổng lồ có bộ lông tỏa ra ánh sáng vàng kim, bỗng mang đến một loại cảm giác đầy khí thế uy nghiêm.

“Lão tử không phải tên Đại Hoàng!” Tiếng u u vang lên, nó hừ mũi nói: “Lão tử tên Dương Thiên Vũ!!!”

“Đám nhãi ranh, nhớ cho kỹ tên của lão tử, đêm nay, g**t ch*t các ngươi, là Thiên cẩu Dương Thiên Vũ!!!”
 
Phong Thần Châu
Chương 10812: Trên đỉnh núi


Đại Hoàng khí thế ngời ngời, kêu lên ngao ngao.

“Cút đi!”

Lão Thụ Quái rũ rũ một cành cây, hất Đại Hoàng văng xuống đất, mắng: “Làm bộ làm tịch cái gì, nên làm việc thì làm đi!”

Đại Hoàng bị hất xuống đất, đứng thẳng người lên nhìn Lão Thụ Quái, mở miệng ra mắng: “Mẹ kiếp ngươi lại dám ra lệnh cho lão tử à, ngươi bây giờ có tư

cách này không?”

“Ông nội Dương nhà ngươi bây giờ đã là Tiên Đế đỉnh phong rồi đấy, ngươi là cái thá gì hả? Hả?”

Nghe vậy, Lão Thụ Quái nhảy dựng lên mắng trả: “Ngươi đừng có mà lên mặt nữa, buồn nôn!”

Xoet xoẹt xoet...

Lúc này, Thánh Thiên Thiên Nghiệp và Thánh Bắc Phong dẫn theo mười lăm vị Tiên Đế đáp xuống, nhìn thấy một chó một cây, sắc mặt sa sầm đáng sợ.

“Ai phái các ngươi đến đây?” Sắc mặt Thánh Thiên Nghiệp âm u sa sầm quát: “Là Phương tộc hả?”

Đại Hoàng ngao ngao kêu lên: “Thế gian này, người có thể sai phái được ông nội ngươi đây, còn chưa sinh ra đâu!”

Tiếp ngay sau đó, sắc vàng kim trên bề mặt của nó bắt đầu dao động, thanh thế khiếp người.

Thánh Thiên Nghiệp hừ mũi nói: “Muốn chết!” Xoet...

Tiếp sau đó, vị Tiên Đế đại viên mãn này, không nói hai lời mà xông thẳng lên tấn công.

Đại Hoàng cũng chẳng hề sợ hãi, dứt khoát đánh về phía Thánh Thiên Nghiệp.

Tiên Đế đỉnh phong đối đầu với Tiên Đế đại viên mấn, đương nhiên sẽ rơi vào thế yếu hơn, nhưng vừa nghĩ đến việc Tân Ninh đã hứa, lần này g**t ch*t dị tộc ngưng tụ ra được Tịnh Ma Tiên Đan sẽ chia cho nó một nửa, Đại Hoàng liền không còn cảm thấy mệt mỏi vất vả nữa.

Tám nghìn năm rồi! Chẵn tám nghìn năm không được ăn lấy một viên Tịnh Ma Tiên Đan, Đại Hoàng đã muốn hỏi Tần Ninh một câu từ lâu: Ngươi biết cẩu gia ta tám nghìn

năm nay sống như thế nào không?

Đại Hoàng xông lên tấn công, khí tức trong cơ thể cuồn cuồn, sát khí đằng đẳng.

Cùng lúc đó.

Khu vực bên ngoài ba mươi dặm cách chỗ mọi người của núi Thánh Long đóng quân, trên đỉnh một ngọn núi cao.

Từ chỗ này vẫn có thể nhìn thấy bên trong khu vực đóng quân, có những tiếng nổ vang lên âm ầm uỳnh uỳnh, ánh sáng chớp lóa.

Ánh mắt Tần Ninh tập trung nhìn qua, mang theo vài phần lạnh lùng cùng bình tĩnh.

“Đại Hoàng và Lão Thụ Quái làm loạn, khiến đối phương không biết được nội tình của chúng ta ra sao!”

Tân Ninh cười nói: “Phương Thiên Hòa, Phương Thiên Thành, hai người các ngươi, lại thêm mười bốn vị Tiên Đế khác, tổng cộng mười sáu người, bây giờ có thể chuẩn bị rồi”.

Nghe vậy, Phương Thiên Hòa gật đầu.

Tiếp đó, Phương Thiên Hòa nhìn sang Phương Phi Quần đứng bên cạnh, nói: “Phi Quần, ngươi ở lại đây, bảo vệ cho sự an toàn của Tân công tử”.

Nghe vậy, Phương Phi Quần lập tức đáp: “Thiên Hòa thúc, Tân công tử có Khúc trưởng lão bảo vệ, ta...”.

“Bảo ngươi ở lại đây, thì ngươi cứ ở lại đây, đâu ra lắm lời thế?”, Phương Thiên Hòa lập tức nói: “Sự an toàn của Tân công tử quan trọng hơn so với bất kỳ việc gì, hiểu chưa?”

Nghe vậy, Phương Phi Quần chẳng biết phải đáp lại thế nào nữa.

Phương Thiên Hòa lập tức nói: “Phương Thiên Thành, Phương Thiên Dật, chúng ta đi!”

Mười mấy vị Tiên Đế hướng về phía trước xuất phát.

Trên đỉnh núi.

Tần Ninh nhìn về phía nhóm người Cổ Văn Bác, cười nói: “Các ngươi đưa theo người của Huyền Thần Các, cũng tham gia tấn công đi, chúng ta cũng chẳng vẽ vời thêm chiêu trò gì nữa”.

“Vâng”.

Bình minh nơi chân trời đần chiếu rọi vào màn đêm tăm tối.

Tần Ninh nhìn về phương Đông, hít một hơi sâu, khế thở dài nói: “Phương tộc trở nên hùng mạnh là nhờ vào ông cụ Phương Diệp, ông cụ năm đó được liệt vào hàng Tiên Tôn, cực kỳ bất phàm, mấy người con trai là Phương Hưng Học, Phương Ôn Trạch, Phương Bách Diệp, đều là hào kiệt!”

“Nay ta được biết, ông cụ Phương Diệp, cùng những người con của ông là nhóm người Phương Hưng Học đều đã chết trong trận chiến để bảo vệ Thần Môn, đối với dị tộc mà nói, Phương tộc vô cùng căm hận!”

“Cho nên, ngươi vì sao lại đi cùng với dị tộc, vung đao chém giết về phía gia tộc mình chứ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 10813: Ngươi nói xem?


Khi lời của Tân Ninh vừa dứt, Phương Phi Quần đứng ở phía sau hắn, ánh mắt thoáng nghiêm lại, nhìn về hai bên trái phải.

Phương Phi Quần không khỏi nói: “Tân công tử, ở đây chỉ có ngươi và ta cùng Khúc trưởng lão ba người, ngươi là... đang nói ta sao?”

“Ngươi nói xem?”

Tần Ninh quay người lại nhìn về phía Phương phi Quần, hờ hững nói: “Phương Phi Quần, ngươi cảm thấy, người của núi Thánh Long và Cửu Âm tộc sẽ không bán đứng ngươi sao?”

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Trong chớp mắt.

Phương Phi Quần xiết chặt bàn tay.

“Đừng cử động!”

Giọng nói lạnh lùng vang lên.

Khúc Phi Yên lúc này đang yểu điệu nhìn về phía Phương Phi Quần.

Mà bốn phía xung quanh Phương Phi Quần đã xuất hiện ba chiếc Đế binh, tất cả đều đã phong tỏa hết tất cả mọi động tác của hắn ta.

Hơn nữa... Không biết từ lúc nào, phía sau lưng Phương Phi Quần, Cửu Anh đã phóng to ra, cao đến một trượng, chín cái đầu đang vặn vẹo, nhìn chằm chằm vào Phương

Phi Quần.

Phương Phi Quần đứng yên tại chỗ, không dám cử động, sắc mặt sa sầm đến đáng sợ.

“Nguyệt Minh Tây, thân phận địa vị cũng không thấp đúng không?”, Tân Ninh nói thẳng: “Hắn ta đã bán đứng thân phận của ngươi một cách chóng vánh, lại

thêm cả Long Thiên Thụy bị chúng ta bắt được cũng đã chứng thực rồi!”

Nghe vậy, Phương Phi Quần lạnh lùng nói: “Tân Ninh, ngươi thực là kỳ đà cản mũi!”

“Ngày mà ta làm kỳ đà, vẫn còn dài lắm!”

Tân Ninh nhìn về phía Phương Phi Quần, cười nói: “Ngày sau, ở trong Thái Thần tiên vực này, người muốn ta chết, có lẽ còn nhiều nữa, cứ chờ mà xeml”

Phương Phi Quần hừ mũi nói: “Ngươi tưởng là mình có thể thành công đột kích nơi đóng quân của núi Thánh Long à? Núi Thánh Long và Cửu Âm tộc liên kết, đã có chuẩn bị từ trước, ngươi để Lão Thụ Quái và chó Đại Hoàng đi gây rối, căn bản chẳng có ý nghĩa gì, đợi khi Tiên Đế của Cửu Âm tộc đến, thắng bại sẽ rỡ”.

Khúc Phi Yên nghe vậy, điều khiển một chiếc Đế khí tiên kiếm cắm thẳng lên đùi của Phương Phi Quần, phụt một tiếng, máu tươi tuôn ra ào ạt, sắc mặt Phương Phi Quần thoắt cái trắng bệch.

“Ngươi nói nhảm nhiều thế?”

Khúc Phỉ Yên lạnh lùng hừ mũi.

Nàng ta không chịu được người khác quát tháo ra lệnh cho Tần Ninh.

Tân Ninh không khỏi cười nói: “Biết vì sao, ta đã biết ngươi là chó của núi Thánh Long, lại vẫn không động đến ngươi, còn cố ý để cho Phương Hoằng Hóa bọn họ phái đi mười vị Tiên Đế trong đó có ngươi không?”

Phương Phi Quần ngẩn ra.

“Chính là vì để ngươi truyền tin tức đi đó!”, Tân Ninh nói thẳng: “Núi Thánh Long sẽ có Tiên Đế đến đây, Cửu Âm tộc cũng vậy!”

“Nếu đã như thế, ta liền để bọn họ biết được tin tức này, mà núi Thánh Long cho rằng, chúng ta chỉ có mười vị Tiên Đế, ắt sẽ muôn nuốt chửng chúng ta, cho nên... bọn họ ắt sẽ phái càng nhiều Tiên Đế hơn đến”.

“Về việc này, chẳng lẽ ngươi cho rằng, ta sẽ không có chuẩn bị à?”

Phương Phi Quần nhìn Tần Ninh, vẻ mặt đầy khó hiểu nói: “Ngoại trừ Tiên Đế của Phương tộc, ngươi làm gì còn Tiên Đế để giúp đỡ nữa?”

Xích Diệm tiên môn?

Không thể nào!

Phương tộc nếu như tìm Tiên Đế của Xích Diệm tiên môn giúp đỡ, núi Thánh

Long chắc chắn sẽ suy xét đến điểm này mà thông báo trước cho Nam Đẩu Thiên Tông, chặn Xích Diệm tiên môn lại.

Mà bên trong Phương tộc nếu điều động những Tiên Đế từ các chiến trường khác đến, vậy thì chiến trường Trung bộ và chiến trường phía Đông, núi Thánh Long và Cửu Âm tộc chắc chắn sẽ tấn công, gây khó khăn cho việc điều động Tiên Đế, Phương tộc vẫn sẽ thua!

'Tần Ninh không có người trợ giúp!

Nghe vậy, Tân Ninh không khỏi mỉm cười nói: “Ta ngủ một giấc tám nghìn năm, nhưng người bên cạnh của ta, đều đã trưởng thành cả rồi”.

“Lão Thụ Quái, Đại Hoàng, Cửu Anh, ba vị mà ngươi đã nhìn thấy đây, không phải là toàn

Vừa nghe xong câu này, Phương Phi Quần lại càng khó hiểu. “Muốn biết không?” Tân Ninh cười nói: “Ta đưa ngươi đi xem!”

“Đánh gãy tứ chỉ của hắn ta trước đã, miễn cho hắn ta làm lỡ việc của chúng ta”.

Cửu Anh cảng cổ lên nói: “Gia thích đấy, ngươi quản được à?” “Mẹ kiếp!” Phương Phi Quần chưa từng gặp loại thú cảnh nào mặt dày như vậy!

Rất nhanh, Tân Ninh đã cưỡi lên Cửu Anh, cùng với Khúc Phỉ Yên áp giải Phương Phi Quần bay về phía trước.

Lần này, là chiến trường của Tiên Đế, hắn ra tay cũng không có nhiều ý nghĩa gì lắm!

Lúc này. Trong nơi đóng quân của núi Thánh Long, nhóm mười mấy Tiên đế của
 
Phong Thần Châu
Chương 10814: ong Thiên Thụy!


Thánh Thiên Nghiệp, Thánh Bắc Phong đang bị Đại Hoàng và Lão Thụ Quái quấy nhiễu làm cho tức muốn bùng nổ.

Mà bỗng nhiên, nhóm Tiên Đế của Phương tộc, dưới sự dẫn dắt của Phương Thiên Hòa, Phương Thiên Thành lần lượt xông vào chiến trường.

'Thoáng chốc.

Bên trong và ngoài nơi đóng quân, khắp nơi đều là những trận giao tranh kịch liệt.

Thánh Thiên Nghiệp và Thánh Bắc Phong nhìn thấy Phương Thiên Hòa cùng Phương Thiên Thành xuất hiện, không khỏi nổi khùng.

“Súc sinh Phương tộc, quả nhiên là do các ngươi làm loạn!”

Nghe vậy, Phương Thiên Hòa bật cười nói: “Rốt cuộc ai mới là súc sinh, còn chưa biết đâu?”

Chớp mắt.

Thánh Thiên Nghiệp đã tấn công thẳng về phía Phương Thiên hòa, hai vị Tiên Đế viên mãn, lúc này đều không phân cao thấp.

Mà Thánh Bắc Phong và Phương Thiên Thành cũng đã bắt đầu giao đấu.

Hai người đều là nhân vật dẫn đầu, trấn giữ ở chiến trường phía Tây, Tiên Đế đỉnh phong, cũng không phải là lần đầu tiên giao đấu nữa rồi.

Mà mười mấy vị Tiên Đế khác của Phương tộc cũng đã đánh về phía mười mấy vị Tiên Đế của núi Thánh Long.

Có Đại Hoàng và Lão Thụ Quái gây nhiễu loạn, mặc dù số lượng Tiên Đế bên phía núi Thánh Long nhiều hơn một chút, nhưng... trong một lúc các võ giả của Phương tộc cũng vẫn chiếm được ưu thế.

Rất nhanh.

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt.

Bên trong núi Thánh Long, một kẻ mạnh Tiên Đế sơ kỳ đã bị Đại Hoàng cắn chết.

Tiếp đó, Lão Thụ Quái cũng g**t ch*t được một kẻ mạnh Tiên Đế sơ kỳ. Cục diện của trận chiến đã bắt đầu trở nên hỗn loạn. Mọi người của núi Thánh Long lập tức bị rơi vào thế yếu hơn.

Tình hình cục diện trước mắt có vẻ không đúng, Thánh Bắc Phong cao giọng hét lên: “Thiên Nghiệp, Tiên Đế của Cửu Âm tộc đâu?”

Thánh Thiên Nghiệp lập tức hét lại: “Sắp đến rồi!”

Ai cũng không ngờ được, Phương tộc lại sẽ chủ động tấn công nhanh như vậy.

Hơn nữa, có Đại Hoàng và Lão Thụ Quái quấy nhiễu, sức uy h**p lại càng lớn hơn.

Tin tức mà núi Thánh Long nhận được là...

Phương tộc do Phương Thiên Hòa dẫn theo mười vị Tiên Đế, lại thêm Phương Thiên Thành có năm Tiên Đế nữa, cũng chỉ có mười sáu người.

Do vậy, núi Thánh Long do Thánh Thiên Nghiệp dẫn theo mười hai vị Tiên Đế, lại thêm Thánh Bắc Phong năm người nữa, là mười tám vị.

Vốn dĩ phải là bọn họ chiếm ưu thế mới đúng. Nhưng Đại Hoàng là Tiên Đế đỉnh phong.

Lão Thụ Quái, Tiên Đế hậu kỳ.

Hai yêu quái Tiên Đế thêm vào này, ra tay độc ác, đã dẫn đầu g**t ch*t hai vị Tiên Đế sơ kỳ của bọn, như vậy cục diện liền trở nên cực kỳ tệ.

Thánh Bắc Phong quát: “Vị kia của Phương tộc, đã lừa gạt chúng taI” “Hắn ta không có lừa gạt các ngươi!”

Một giọng nói vang lên.

Ở phía chân trời, bóng dáng Cửu Anh cao to đến cả trăm trượng xuất hiện. Tần Ninh đứng ở trên đầu Cửu Anh, nhìn ra phía xa.

Thánh Thiên Nghiệp chuyển mắt qua nhìn, vẻ mặt thoáng ngạc nhiên. Thanh niên mặc áo bào trắng này vô cùng lạ mặt, chưa từng gặp qua.

Tần Ninh cười nói: “Tự giới thiệu một chút, ta là Tân Ninh, là huynh trưởng của Mục Huyền Thần, các chủ Huyền Thần Các!”

Thánh Thiên Nghiệp ánh mắt thoáng vẻ lạnh lùng.

Tần Ninh chỉ vào Phương Phi Quần bị buộc trên một cái đầu khác của Cửu Anh, cười nói: “Nội ứng của các ngươi, là hắn ta đúng không?”

“Nói thực, Nguyệt Minh Tây quá yếu đuối, không chịu nổi đòn, đánh một trận là đã khai hết rồi, làm cho ta còn tưởng hắn ta vu oan cho Phương Phi Quần nữa, cho nên lại tra khảo tiếp Long Thiên Thụy, mới chắc chắn, Phương Phi Quần chính là gian tế”.

Long Thiên Thụy!

Thánh Thiên Nghiệp quát: “Lần trước nhóm người đột kích các ngươi, bọn họ đều chết cả rồi à, chẳng trách...”

“Con chó vàng và yêu quái cây kia, là người của Huyền Thần Các ngươi!” Tần Ninh gật đầu.

“Đều nói Huyền Thần Các tám nghìn năm trở lại đây không hề có Tiên Đế trấn giữ, xem ra, lời này là giả!”

Thánh Thiên Nghiệp hừ mũi nói: “Mục Huyền Thần... che giấu đúng là kỹ!”
 
Back
Top Bottom