Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1760: “Nói một đằng nghĩ một nẻo!”


“Trái lại ở bên cạnh công tử ta rất vui”.

“Hơn nữa, cô đã từng nghĩ trước đây công tử lợi hại như thế sao lại thay hình đổi dạng trở về chưa?”

“Theo ta thấy, công tử là chuyển kiếp trùng sinh, mà giữa đường lại thức tỉnh, cô nghĩ lại xem, công tử đối xử với lão Vệ và Thạch Cảm Đương tốt vô cùng, đối xử với Tần gia cũng đặc biệt tốt”.

“Cho nên, công tử trước đây vô địch như thế, vậy thì trong hơn tám vạn năm kia công tử đã đi đâu?”

Vân Sương Nhi nghi ngờ nói: “Hơn nữa ta có cảm giác kinh nghiệm của công tử so với những gì mà chúng ta biết nhiều hơn rất nhiều”.

“Thẩm Văn Hiên nói, công tử tinh thông thuật luyện đan nhưng mà theo như ta được biết thì Cửu U Đại Đế cũng không tinh thông thuật luyện đan cho lắm”.

“Cô không cảm thấy kỳ lạ sao?”

“À đúng rồi, Thẩm Văn Hiên nói công tử truyền cho hắn quyển thứ nhất của Cửu Nguyên Đan Điển, ta cũng nhớ Thiên Linh Lung đã từng nói Cửu Nguyên Đan Điển là do Cửu Nguyên Đan Đế viết ra”.

“Cô nói xem, liệu Cửu Nguyên Đan Đế và Cửu U Đại Đế liệu có phải là cùng một người không?”

“Trái lại ta có cảm giác, rất nhiều chuyện về công tử không thể chỉ dùng cái thân phận Cửu U Đại Đế này là có thể lý giải được hết!”

Diệp Viên Viên nghe Vân Sương Nhi nói xong, hai mắt mở lớn nhìn chằm chằm Vân Sương Nhi.

Nha đầu này từ khi nào suy nghĩ lại mạch lạc như này?

“Còn có còn có nữa!”

Vân Sương Nhi chân thành nói: “Trái lại ta nghĩ, chỉ cần ở bên cạnh công tử thì thực lực chắc chắn sẽ mạnh lên, cái cần biết đều sẽ biết hết, đến lúc đó từng chuyện trong quá khứ của công tử chúng ta sẽ biết hết, có phải sẽ rất vui không? Cô không cảm thấy tò mò sao?”

Diệp Viên Viên lắc đầu.

“Nói một đằng nghĩ một nẻo!”

Vân Sương Nhi cười nói: “Ta thì ngược lại, rất tò mò”.

Trong lòng Diệp Viên Viên cảm thấy hơi mệt.

Vân Sương Nhi là đang muốn rơi vào tay giặc sao?

“Ha ha, được, Vân Sương Nhi!”

Thạch Cảm Đương đột nhiên quay lại, cười ha ha một tiếng nói: “Cô có biết thích một người thì biểu hiện ban đầu là gì không?”

“Là gì?”

“Đó chính là nảy sinh sự tò mò đối với người đó, sau đó không ngừng tìm hiểu tìm hiểu, cuối cùng...”, Thạch Cảm Đương dừng lại.

Mấy ngày tiếp theo, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều đi theo Thạch Cảm Đương học linh quyết.

Thực lực tăng lên một cách nhanh chóng, khống chế sức mạnh cũng cực kỳ công phu.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng đã đến cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ, chỉ thiếu một chút nữa là đột phá cảnh giới Địa Vị.
 
Phong Thần Châu
Chương 1761: "Cự Linh Mộc Hoàng quyết!"


Vì thế càng cần thiết phải khống chế sức mạnh một cách chuẩn chỉnh.

Nếu không khi cảnh giới tăng lên, không thể khống chế hoàn toàn được sức mạnh thì đừng nói là giao chiến vượt cấp, cho dù là cùng cấp thì cũng không phải là đối thủ.

Về điểm này, Tần Ninh vẫn rất tin tưởng Thạch Cảm Đương.

Dù sao thì Thạch Cảm Đương cũng được xem như là người trước kia do một tay hắn dạy dỗ.

Còn Tần Ninh thì mỗi ngày đều ở bên trong lầu các phía sau đại điện Thanh Vân ở Thanh Vân tông.

Cũng không phải ngày ngày tiêu hồn mà là chuẩn bị tu hành một linh quyết mới.

Nói một cách chính xác hơn là huyền quyết.

Từ cảnh giới Cửu Môn cho đến cảnh giới Hoá Thần đều được chia ra từ nhất phẩm cho đến cửu phẩm, con đường tu hành được gọi là linh quyết.

Mà khi đạt đến cảnh giới Tam Vị thì được gọi là linh quyết.

Ba cảnh giới lớn: cảnh giới Nhân Vị, cảnh giới Địa Vị và cảnh giới Thiên Vị ở trên mỗi lục địa đều có thể nói là những cấp bậc hàng đầu.

Huyền khí được chia thành ba cấp là cấp Nhân, cấp Địa, cấp Thiên.

Huyền quyết thì lại được chia thành ba cấp là cấp thấp, cấp giữa và cấp cao.

Mà vượt qua cảnh giới Tam Vị chính là cảnh giới Tạo Hoá.

Ở trên một số đại lục, căn bản không có sự tồn tại của cường giả cảnh giới Tạo Hoá.

Thần binh mà cảnh giới Tạo Hoá sả dụng được gọi là huyền khí Tạo Hoá.

Huyền quyết chính là cấp tu luyện cao nhất.

Tần Ninh không phải bây giờ mới cân nhắc đến những chuyện này.

Đời này hắn thức tỉnh, môn đầu tiên mà hắn học chính là Hổ Khiếu Long Ngâm Quyền, khi còn ở cảnh giới Cửu Môn đã đặt căn cơ vững chắc.

Thứ hai chính là Âm Dương Ly Hợp Kim thể, sức mạnh kim linh.

Ngọc Lôi thể, sức mạnh lôi linh.

Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp, sức mạnh của điện linh.

Trên thế giới Đại Thiên, linh khí cũng có những thuộc tính khác nhau.

Chủ yếu được chia thành kim, mộc, thuỷ, hoả, thổ và phong, lôi, điện!

Có thể nói tám loại linh khí có tính chất khác nhau này bao hàm toàn bộ linh khí cơ bản trong trời đất.

Kim, lôi, điện hắn đều đã khống chế được.

Trước mắt, đến cảnh giới Nhân Vị trung kỳ nên lựa chọn một môn huyền quyết mới để tu hành.

Trong đầu Tần Ninh bắt đầu hiện lên đủ loại tên huyền quyết.

Nhưng bây giờ cần tìm một môn pháp phù hợp!

Cuối cùng, hạ quyết tâm, Tần Ninh quyết định bắt đầu từ sức mạnh mộc linh.

"Cự Linh Mộc Hoàng quyết!"
 
Phong Thần Châu
Chương 1762: Tầng thứ hai là Mộc Hoàng quyền!


Hấp thu linh khí của cây cối trong trời đất, ngưng tụ linh khí bên trong, thay đổi thuộc tính của linh khí.

Điểm đặc biệt nhất của mộc linh không phải là sức công phá mà là sức sống mãnh liệt.

Hắn giờ đang là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, thành thực mà nói thì hẳn là phải còn gần vạn năm tuổi thọ.

Thế nhưng lúc trước ở trong Thiên Thận Cung, vì Tần Kinh Mặc mà đã hao phí một đống tuổi thọ, mà vẫn chưa khôi phục được, may nhờ có Vạn Linh Châu giúp kéo dài mạng sống.

Cũng may đã đột phá cảnh giới Nhân Vị, nhưng lại bởi vì lão Vệ mà hao tổn hơn ngàn năm tuổi thọ.

Thành thật mà nói thì bây giờ tuổi thọ còn lại của hắn cũng chỉ là ngàn năm mà thôi.

Nhưng nếu tu hành Cự Linh Mộc Hoàng quyết thì chắc chắn sẽ khiến hắn ngưng kết được sinh lực càng mạnh mẽ hơn!

Cự Linh Mộc Hoàng quyết hấp thu sức mạnh mộc linh của cây cối tự nhiên, chuyển hoá thành sức mạnh mộc linh bên trong cơ thể, khiến linh khí trở nên có sức sống.

Hơn nữa, huyền quyết cũng không phải là không có môn pháp tấn công.

Cự Linh Mộc Hoàng quyết cũng được chia thành chín tầng, cái này là phân chia một cách chi tiết, còn tổng quát thì chỉ có ba tầng mà thôi.

Tầng thứ nhất, tương ứng với ấn quyết tấn công, có tên là Cự Linh Mộc Thiên Chưởng!

Tầng thứ hai là Mộc Hoàng quyền!

Tầng thứ ba là Mộc Hoàng Thiên ấn!

Mặc dù sức tấn công của mộc linh không mạnh bằng kim linh, lôi linh, điện linh nhưng đấy chẳng qua là xét một cách tương đối mà thôi.

Cự Linh Mộc Hoàng quyết cũng không phải do Tần Ninh sáng tạo ra mà là do năm linh tộc mạnh mẽ trong thiên giới có được trước khi bị cạn kiệt.

Dù sao thì mẫu thân của hắn cũng là tộc trưởng thuỷ linh tộc, về điểm ấy thì cũng chẳng có vấn đề gì.

Mộc Hoàng đại diện cho sức mạnh mộc linh cực hạn, là vua!

Trong khoảng thời gian này, Tần Ninh luôn ở bên trong lầu các tu luyện Cự Linh Mộc Hoàng quyết!

Thời gian thấm thoát thoi đưa, nháy mắt đã trôi qua ba tháng.

Trong ba tháng này, Tần Ninh không hề theo đuổi việc tấn thăng cảnh giới mà tập trung tu luyện tầng thứ nhất của Cự Linh Mộc Hoàng quyết!

Trái lại, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi dưới sự chỉ dạy của Thạch Cảm Đương đều đã đột phá cảnh giới Địa Vị sơ kỳ.

Chuyện này cũng được lan truyền khắp Cửu U đại lục.

Hoàng Phủ gia, Vũ gia,... nhao nhao đến chúc mừng.

Mà những chuyện này đương nhiên Tần Ninh chẳng hề quan tâm.

Thạch Cảm Đương lúc đầu cũng cảm thấy hứng thú nhưng về sau quản lý tông môn quá phiền phức.

Cuối cùng vẫn là bốn người Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh, Thiên Linh Lung và Thẩm Văn Hiên nghênh đón.

Bốn người bây giờ cũng là cảnh giới Hoá Thần bát chuyển, cửu chuyển, một mình gánh vác một phương cũng không thành vấn đề.

Nhưng đến một ngày, lão tộc trưởng Hoàng Phủ Hùng của Hoàng Phủ gia đến, thật lâu vẫn chưa rời đi, kiên quyết muốn gặp Tần Ninh một lần.

Lão Vệ đưa Hoàng Phủ Hùng đi vào lầu các trên núi.

"Có chuyện gì?", Tần Ninh nhìn thấy Hoàng Phủ Hùng, thản nhiên nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1763: "Mở vạn linh!"


"Trước đây Tần công tử chỉ điểm Ngũ Mạch Phổ đã trấn áp ngũ mạch Phong Thiên nhưng bây giờ ma tộc dưới lòng đất hình như càng ngày càng sôi trào".

"Bọn ta đều cảm nhận được ngũ mạch Phong Thiên chấn động".

Hoàng Phủ Hùng không vòng vo đi thẳng vào vấn đề, trực tiếp nói: "Ma tộc dưới lòng đất lần này quyết tâm..."

"Cửu U đại lục không có lối thoát cho ma tộc dưới lòng đất, lối vào Vô Cực Thần Sơn trước kia đã bị Cửu U Đại Đế bịt chặt rồi!"

"Bây giờ chỉ còn lại bốn lối!"

"Hoàng Phủ gia các ngươi trấn thủ ngũ mạch Phong Thiên, bên trong U Minh tông có Ngục Cốc U Minh, Vũ gia trông coi Đại Vũ lục châu cùng với sông Địa U!"

Tần Ninh suy nghĩ một lát rồi nói: "Hoàng Phủ gia các ngươi để ý ngũ mạch Phong Thiên, Thanh Vân tông ta sẽ trấn thủ cốc U Minh Ngục, tiện thể nói với đám người Vũ gia, Đại Vũ lục châu một mình tôm cát nhỏ không được, phái một vài người đến đi".

"Còn sông U, nói với mấy cổ quốc lớn kia đừng ngày ngày ngồi không một chỗ không làm gì, chỉ biết cơ nghiệp của mình ổn định, ma tộc mà ra ngoài thì Cửu U đại lục liền xong đời".

"Vâng vâng vâng!", Hoàng Phủ Hùng gật đầu.

Đối xử với Tần Ninh bây giờ không chỉ còn là khách khí nữa.

Ông ta đã bước vào cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ nhưng Tần Ninh giờ đã là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ rồi.

Thiên tài có đôi khi khiến người khác phải cảm thấy tuyệt vọng như thế đấy.

"À đúng rồi!"

Hoàng Phủ Hùng lại nói: "Tần tông chủ, gần đây hình như toàn bộ đại lục Bắc Thiên có chút xao động, nghe đồn là... kính Bắc Thương xuất thế".

Hoàng Phủ Hùng không nói kính Bắc Thương là cái gì, ông ta tin Tần Ninh chắc chắn biết cái đó.

"Kính Bắc Thương?"

Hai mắt Tần Ninh loé lên, nói: "Ngươi mà không nói thì ta đã quên mất vụ này rồi".

"Nếu như thế thì xem ra thời gian tới không còn nhàm chán nữa rồi".

Lời vừa nói ra, đám người có mặt ở đây đều cảm thấy mơ hồ.

"Đã như vậy lão hủ xin cáo từ!"

Hoàng Phủ Hùng rời đi, đám người Diệp Viên Viên, Vân Sương Nhi ở trong sân đều khó hiểu nhìn Tần Ninh.

"Công tử, kính Bắc Thương là thứ gì vậy?"

Vân Sương Nhi không hiểu liền hỏi, tính cách vẫn đơn thuần như lúc trước không thay đổi.

Tần Ninh mỉm cười nói: "Ở trên đại lục Bắc Thiên có lưu truyền một câu như này".

"Kính Bắc Thương!"

"Chiếu Bắc Thiên!"

Tần Ninh cười nói: "Nghe nói kính Bắc Thương có thể soi ra được thể chất của vạn người, đấy mới là tác dụng đơn giản nhất thôi, quan trọng nhất là kính Bắc Thương ẩn chứa sức mạnh dương cương cực lớn, có thể trấn áp tất cả mọi sự u ám!"

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc không thôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1764: "Chính là đây!"


Tần Ninh nói là tất cả mọi u ám!

Tần Ninh tiếp tục nói: "Ta chưa từng thấy thứ này nhưng công dụng của nó thật sự nghịch thiên, đại khái là huyền khí Tạo Hoá!"

Huyền khí Tạo Hoá!

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của tất cả mọi người đều kinh ngạc vạn phần.

Những người ở đây đã không còn là những võ giả ngu ngơ nữa rồi.

Trên cảnh giới Hoá Thần chính là cảnh giới Tam Vị, cảnh giới Thiên Vị của cảnh giới Tam Vị ở trên một đại lục có thể nói là hào cường đứng đầu.

Mà vượt qua cảnh giới Tam Vị chính là cảnh giới Tạo Hoá.

Cảnh giới Tạo Hoá thật sự triệu người hiếm được một người.

Cảnh giới Tam Vị thì vạn người hiếm được một người.

Một người cảnh giới Tạo Hoá có thể cản được ngàn người cảnh giới Thiên Vị.

"Tông chủ, đại lục Bắc Thiên là đại lục nào vậy?", Kiếm Tiểu Minh không nhịn được hỏi.

Thật ra cái này cũng là thắc mắc trong lòng mọi người.

Tần Ninh cười nói: "Đại lục Bắc Thiên cũng không phải là tên của một đại lục mà là một cách gọi chung chung mà thôi".

"Bây giờ cũng nên mở rộng tầm mắt cho các ngươi rồi".

Tần Ninh vung tay lên, linh khí lẫn lộn hiện ra trước mặt mọi người dưới dạng một bản đồ hình tròn.

Điểm nhẹ ngón tay một cái, giữa hình tròn xuất hiện một khu vực gần như chiếm hơn nửa diện tích của hình tròn.

"Chỗ này chính là đại lục Thương Lan!"

"Đại lục Thương Lan thế lực đã thay đổi trong mấy vạn năm nay, không biết bao nhiêu thế lực mới đã thay thế thế lực cũ, mà đại lục Thương Lan được gọi là đại lục trung tâm".

Đại lục trung tâm...

Đám người không hỏi nhiều, đợi Tần Ninh tiếp tục giải thích.

Tần Ninh lại vung tay ra, phía bắc đại lục Thương Lan xuất hiện một bản đồ đại lục, ước chừng phải có đến hàng trăm hàng ngàn.

"Mà ở phía bắc đại lục Thương Lan được gọi chung là khu vực đại lục Bắc Thiên".

Bây giờ, Lý Nhất Phàm không nhịn được hỏi: "Vậy Cửu U đại lục ở đâu?"

Tần Ninh mỉm cười, điểm nhẹ ngón tay một cái, trên bản đồ xuất hiện một khu vực rộng khoảng một bàn tay.

"Chính là đây!"

Tần Ninh cười nói: "Cửu U đại lục ở toàn bộ đại lục Bắc Thiên cùng lắm chỉ được coi là một đại lục cấp trung mà thôi!"

"Đại lục có cao thủ cảnh giới Nhân Vị thì được gọi là đại lục cấp thấp!"

"Có cảnh giới Địa Vị trấn giữ thì được gọi là đại lục cấp trung!"
 
Phong Thần Châu
Chương 1765: "Cái gọi là đại lục cận trung tâm..."


"Có cảnh giới Thiên Vị trấn giữ thì được gọi là đại lục cấp cao!"

Cho đến tận bây giờ, mấy vị trưởng lão cấp cao ở trong Thanh Vân tông mới biết hoá ra là như thế.

"Nói vậy thì Cửu U đại lục chỉ được xem là đại lục cấp trung thôi sao?", Thẩm Văn Hiên lập tức hiểu ra.

"Ai nói thế?", Thạch Cảm Đương không vui nói: "Bây giờ ta là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ, Cửu U đại lục cũng được coi là đại lục cấp cao đấy rõ chưa?"

Mấy người không phản bác.

"Vậy sao?", một tiếng nói giảo hoạt vang lên.

Thạch Cảm Đương lập tức cười ha ha một tiếng nói: "Đương nhiên, tính cả sư mẫu thì Cửu U đại lục chính là đại lục cận trung tâm rồi!"

Cốc Tân Nguyệt hé miệng cười không nói gì thêm.

"Đại lục cận trung tâm?"

Đám người lại không hiểu.

Tần Ninh vung tay lên, linh khí xen vào mặt phẳng bản vẽ càng thêm phong phú.

Đám người theo dõi thay đổi trong hình.

Lấy đại lục Thương Lan làm trung tâm.

Đông, nam, tây, bắc được chia làm bốn khu vực, cái gọi là đại lục Bắc Thiên chính là nằm ở phía bắc đại lục Thương Lan, hơn ngàn đại lục.

Mà phía đông, phía tây, phía nam cũng nhiều không kém.

Theo bản đồ mà Tần Ninh vẽ ra thì ngàn vạn đại lục này, khu vực... quá rộng lớn.

"Cái gọi là đại lục cận trung tâm..."

Tần Ninh điểm nhẹ ngón tay một cái, bên trong phạm vi ngàn vạn đại lục xuất hiện mấy đại lục có diện tích không hề nhỏ.

"Chính là đại lục có cảnh giới Tạo Hoá trấn giữ".

Tần Ninh nói tiếp: "Như các ngươi đã biết, từ cảnh giới Cửu Môn đến cảnh giới Hoá Thần, cảnh giới Thiên Vị đều được coi là một ranh giới".

"Cảnh giới Tạo Hoá này cũng là một đường ranh giới của cảnh giới".

"Cảnh giới Tạo Hoá mạnh hơn gấp nhiều lần so với cảnh giới Tam Vị".

"Đại lục có cảnh giới Tạo Hoá vẫn chưa đủ tư cách trở thành đại lục trung tâm, cho nên được gọi là đại lục cận trung tâm".

Lúc này, đám người dần dần hiểu ra.

Trong ngàn vạn đại lục này, lấy đại lục Thương Lan làm trung tâm, gọi là đại lục trung tâm.

Lấy đại lục Thương Lan làm trung tâm thì có có đại lục cận trung tâm, lan tràn ra, có cảnh giới Tạo Hoá trấn giữ.

Bảo sao trước đây Thần gia ở đại lục Trung Thần lại phách lối như thế.

Lão tổ của Thần gia là cảnh giới Thiên Vị trung kỳ, một nhà có ba cảnh giới Thiên Vị, lại có quan hệ mật thiết với đại lục Băng Nguyệt cũng là một đại lục cấp cao thì xem thường Cửu U đại lục cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
 
Phong Thần Châu
Chương 1766: Đại lục trung tâm!


Đáng tiếc lại gặp phải Tần Ninh.

Lý Nhất Phàm lúc này không nhịn được nói: "Đại lục Thương Lan chiếm một diện tích rộng như vậy thì đại lục trung tâm phải lớn mạnh đến mức nào?"

Mấy người còn lại cũng gật đầu, trong lòng tràn ngập tò mò.

Thạch Cảm Đương nhếch miệng cười nói: "Phải nói với các ngươi như nào nhỉ, địa vị của cảnh giới Cửu Môn ở Cửu U đại lục như thế nào thì giống với địa vị của cảnh giới Hoá Thần ở đại lục Thương Lan".

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.

Thật hay giả vậy?

Cảnh giới Cửu Môn được xem như là võ giả cấp thấp nhất ở Cửu U đại lục.

Cảnh giới Hoá Thần chính là đỉnh cao.

Nhưng đến đại lục Thương Lan lại trở thành... cấp bét nhất?

"Đừng nghe hắn nói bậy".

Tần Ninh cười nói: "Không có kinh khủng như thế đâu, nhưng mà cũng không khác biệt lắm, trên đại lục Thương Lan cũng có người bình thường, nhưng mà cường giả đông hơn".

"Có cảnh giới vượt qua Tạo Hoá sao?"

"Ừm!"

Tần Ninh không muốn đả kích đám người, nói tiếp: "Các ngươi cũng có cơ hội đạt đến cảnh giới Tạo Hoá, đến lúc đó có thể đến đại lục Thương Lan du ngoạn thử xem, cảnh giới Tạo Hoá ở trên đại lục Thương Lan thì vẫn bảo đảm được an toàn".

Cảnh giới Tạo Hoá là cường giả trấn giữ đại lục cận trung tâm.

Vậy mà ở trên đại lục Thương Lan lại chỉ được coi là bảo đảm được an toàn?

Cái gọi là bảo đảm được an toàn nghĩa là gì? Cùng lắm chỉ là ngươi không gây sự với người khác thì người khác cũng sẽ không trêu chọc ngươi.

Đại lục Thương Lan mạnh đến vậy sao?

Đại lục trung tâm!

Mấy người cũng nhớ kỹ điều này.

Lần này thật sự là được mở mang kiến thức.

Đại lục trung tâm, đại lục cận trung tâm, đại lục cấp thấp, cấp trung, cấp cao!

Kiếm Tiểu Minh không nhịn được hỏi tiếp: "Thế giới của chúng ta chỉ có duy nhất đại lục Thương Lan là đại lục trung tâm thôi sao? Vậy trong thiên hạ rộng lớn này, thánh nhân, tiên nhân, thần nhân trong truyền thuyết đến từ đâu?"

"Mấy chuyện này khi nào các ngươi đến cảnh giới Tạo Hoá tự khắc sẽ biết".

Tần Ninh không nói gì thêm.

Nếu nói tiếp thì chỉ sợ rằng bọn họ sẽ bị đả kích thật.

Ngoại trừ ở trên đại lục trung tâm ra thì cảnh giới Tạo Hoá có thể nói là người mạnh nhất, nhưng thật sự thì có mạnh đến thế không?

Vượt qua đại lục trung tâm chính là đất trời rộng lớn hơn.

Thế giới Cửu Thiên!

Thế giới các thần!
 
Phong Thần Châu
Chương 1767: Cảnh giới Tạo Hóa!


Thậm chí là khu vực bên ngoài thế giới!

Trời đất này rộng lớn biết bao, ngay cả hắn cũng không thể nói được điểm tận cùng là ở nơi nào.

Mắt thấy cảm xúc của mấy người đi xuống, Thạch Cảm Đương vội vàng đổi chủ đề, nói: "Sư tôn, người còn chưa nói kính Bắc Thương này rốt cuộc đến từ đâu, ta thấy người có hơi động tâm rồi đó".

Tần Ninh cũng đổi đề tài, nói: "Ta chưa từng nhìn thấy kính Bắc Thương, mới chỉ nghe nói thôi, nghe nói là do Bắc Thương Đế Quân dùng tâm huyết cả đời luyện chế ra".

"Bắc Thương Đế Quân trước đây cũng là một nhân vật truyền kỳ, nghe nói lập ra thiên cung Bắc Thương, thanh danh lừng lẫy, được xem như là cường giả đứng đầu ở đại lục Bắc Thiên".

Bắc Thương Đế Quân?

Kiếm Tiểu Minh lập tức hỏi: "Vậy Bắc Thương Đế Quân so với Cửu U Đại Đế thì như thế nào?"

"Nói nhảm!"

Tần Ninh còn chưa lên tiếng, Thạch Cảm Đương đã lập tức quát to: "Bắc Thương Đế Quân là cái thá gì, sao có thể so sánh với Cửu U Đại Đế được?"

Một lời nói ra khiến cả đám người sững sờ.

Cốc Tân Nguyệt, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhìn Thạch Cảm Đương.

“Cửu U Đại Đế” là Tần Ninh đang ở trước mặt còn chưa nói gì đây.

Thạch Cảm Đương lại như kiểu chịu phải nỗi nhục gì lớn lắm.

Đúng là ông thần diễn xuất!

Thật sự rất biết nịnh!

“Kiếm Tiểu Minh, ta nói cho ngươi biết. Dù là ở đại lục Thương Lan thì danh tiếng của Cửu U Đại Đế cũng vô cùng hiển hách”.

“Chỉ có điều, Cửu U Đại Đế đi từ Cửu U đại lục ra, các ngươi chỉ biết người ở Cửu U đại lục rất mạnh mẽ”.

Thạch Cảm Đương nói với vẻ đương nhiên.

“Bắc Thương Đế Quân cũng coi như là nhân vật số một”.

Tần Ninh mở miệng: “Có thể vượt qua cảnh giới Hóa Thần thì đều được coi là nhân vật số một”.

Cảnh giới Tạo Hóa!

“Cảnh giới Tạo Hóa lại được gọi là huyền cảnh Tạo Hóa, chữ “huyền” có ý nghĩa tới hàng vạn hàng nghìn, ai cũng không dám chắc. Đạt đến huyền cảnh Tạo Hóa đúng là không dễ, vượt qua huyền cảnh Tạo Hóa thì lại càng khó khăn”.

Tức thì, tâm trạng mọi người liền bay đi xa.

Bọn họ đã từng cho rằng cảnh giới Hóa Thần chính là vô địch ở Cửu U đại lục.

Thực tế thì mỗi đại cổ quốc, thế gia cổ có không ít cảnh giới Nhân Vị, cũng có cảnh giới Địa Vị.

Càng làm cho bọn họ kinh ngạc.

Hôm nay bọn họ biết thêm rất nhiều từ những gì Tần Ninh nói.

“Được rồi, giải tán đi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1768: Có hành động gì chưa?


Tần Ninh phất tay nói: “Đối với các ngươi, việc cấp bách lúc này là bước vào cảnh giới Tam Vị. Đạt đến cảnh giới Tam Vị, Thanh Vân tông mới có thể chính thức là tông môn mạnh mẽ”.

Mọi người tức thì gật đầu, lần lượt rời đi.

“Sư tôn, người sắp xếp đi ạ!”

Mọi người vừa rời đi, Tần Ninh còn chưa nói gì, Thạch Cảm Đương đã tiến lên, cười hì hì nói.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này không còn gì để nói.

Tần Ninh nói gì chưa?

Có hành động gì chưa?

Thạch Cảm Đương liền nhảy lên hỏi một câu như vậy!

Thạch Cảm Đương đúng là là con giun trong bụng Tần Ninh!

“Kính Bắc Thương xuất thế thì khả năng lớn là thiên cung Bắc Thương cũng sẽ xuất thế, ngươi biết vị trí của thiên cung Bắc Thương chứ?”

“Biết biết, năm đó con từng đi theo người tới đó rồi”.

“Ừ!”, Tần Ninh gật đầu nói: “Đi tìm hiểu tin tức đi, kính Bắc Thương là đồ tốt, là thứ rất tốt để kinh sợ Ma tộc”.

“Nếu bị người khác lấy đi, ta cũng khá luyến tiếc”.

“Dạ vâng vâng!”

Thạch Cảm Đương hấp ta hấp tấp rời đi.

Bây giờ hắn ta đến cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ, ở Cửu U đại lục cũng có thể xưng vương xưng bá.

“Đi, dẫn các cô xem phong cảnh của Cửu U đại lục!”

Tần Ninh cười nói: “Ngũ mạch Phong Thiên, sông Địa U, Vô Cực Thần Sơn, ngục cốc U Minh, ốc đảo Đại Vũ”.

“Các cô cũng đã đến ốc đảo Đại Vũ, mà bốn chỗ khác thì chưa, ta dẫn các cô đi mở mang tầm mắt!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nghe vậy thì dĩ nhiên vô cùng vui vẻ.

Cốc Tân Nguyệt thì phất tay nói: “Ta dạo này có chút cảm ngộ, cần tu luyện nhiều hơn”.

“Cũng được!”

Tần Ninh dẫn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi với Lão Vệ xuất phát.

Nửa tháng sau đó, Tần Ninh dẫn ba người đi qua bốn chỗ.

Thực ra Tần Ninh không nói, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng biết.

Bốn nơi này chính là nơi phong ấn Ma tộc dưới lòng đất.

Càng không ai biết vì sao chúng muốn đi lên mặt đất.

Năm đó Tần Ninh, mới chỉ đóng chặt hoàn toàn Vô Cực Thần Sơn, còn lại bốn thông đạo, vẫn chỉ ở trạng thái phong ấn.

“Ma tộc dưới lòng đất xem ra là không chờ nổi rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1769: Thần bí khó lường, hư thực kết hợp.


Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Nhanh thì một năm rưỡi, lâu thì ba năm rưỡi, bốn phong ấn hầu như đều sẽ tan vỡ”.

Nghe đến lời này, Diệp Viên Viên không nhịn được nói: “Công tử năm đó vì sao không đóng chặt hoàn toàn bốn nơi kia?”

“Ta cũng muốn, chẳng qua quá khó khăn”.

“Không phải vấn đề về thực lực, mà là tính ngoan cường của Ma tộc dưới lòng đất”, Tần Ninh thản nhiên nói: “Phong ấn kín năm thông đạo, bọn chúng sẽ nới thêm năm thông đạo mới, đến lúc đó phiền toái sẽ càng lớn hơn”.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều gật đầu.

Ma tộc dưới lòng đất bắt buộc phải cắn nuốt Cửu U đại lục.

Điểm này, không thể nghi ngờ.

“Vì sao chưa từng nghe nói đại lục khác có Ma tộc dưới lòng đất tồn tại?”

“Chưa nghe nói không có nghĩa là không có”.

Tần Ninh đứng chắp tay, từ từ nói: “Xem ra, thật đúng là cần nhận thức lại thế giới này”.

Trở lại Thanh Vân tông, Thạch Cảm Đương đã quay về.

“Sư tôn, sư tôn, tin tức lớn!”

Thạch Cảm Đương vừa thấy Tần Ninh đầu tiên thì vội vàng nói: “Lần này, thiên cung Bắc Thương xuất thế, có người nói kính Bắc Thương, cũng sẽ xuất thế”.

“Hiện tại, toàn bộ đại lục Bắc Thiên gần như là sôi trào”.

“Không ít người đã xuất phát đến di tích”.

Thạch Cảm Đương không ngừng nói: “Lần này thật sự rất nhộn nhịp đó, toàn bộ bảy đại lục thứ trung tâm của đại lục Bắc Thiên đều phái cường giả hành động”.

“Hầu như tất cả đại lục cao cấp, đại lục trung cấp đều đi, tóm lại là đông đảo vô cùng, sợ gần chết”.

Thạch Cảm Đương một mạch nói, Tần Ninh thì một mạch ngừng.

Cuối cùng, Thạch Cảm Đương nói xong, Tần Ninh cười nói: “Bảy đại lục thứ trung tâm? Ta nhớ là đại lục Bắc Thiên có mười đại lục thứ trung tâm cơ mà!”

“Có lẽ là là chín vạn năm qua đã bị tiêu diệt không ít rồi!”

Thạch Cảm Đương nhìn Tần Ninh, không nhịn được nói: “Sư tôn, lần này chúng ta có đi không ạ?”

“Tại sao lại không đi?”

Tần Ninh cười nói: “Bên trong thiên cung Bắc Thương rộng rãi vô cùng, mạnh hơn cung Thiên Thận không chỉ gấp trăm lần, Sương Nhi và Viên Viên đều có thể đến đó và tăng trưởng thực lực”.

“Đương nhiên, ta cũng thế".

Tần Ninh nói xong, Thạch Cảm Đương càng hưng phấn không thôi.

Hắn ta trước giờ luôn không chịu ngồi yên.

Tần Ninh trở lại lầu các, Cốc Tân Nguyệt khoanh chân ngồi trên giường, dường như đang tu hành.

Giờ này, toàn thân Cốc Tân Nguyệt, có một tầng khí màu xám nhàn nhạt lưu chuyển, dòng khí đó thỉnh thoảng lại hóa thành một thanh kiếm, hóa thành một con sông, hóa thành một ảo ảnh mạnh mẽ.

Thần bí khó lường, hư thực kết hợp.
 
Phong Thần Châu
Chương 1770: Không có gì phải nhăn nhó.


“Trở về rồi sao?”

Cốc Tân Nguyệt lúc này đứng dậy, nhìn Tần Ninh, không khỏi đắc ý.

“Như thế nào? Có vượt qua được cảnh giới Tạo Hóa?”

“Nào có nhanh như vậy!”

Cốc Tân Nguyệt lúc này cười nói: “Trong khoảng thời gian này, thiên phú của ta tăng lên, chỉ có thể miễn cưỡng nói là có tư chất thiên tài”.

“Nhờ có chàng đó!”

Cốc Tân Nguyệt rúc vào lòng Tần Ninh, trong lòng thỏa mãn vô cùng.

“Chỉ cần chàng ở bên cạnh ta, càng ngày sẽ càng tốt!”

Tần Ninh kéo lấy vòng eo tinh tế của Cốc Tân Nguyệt, ngồi xuống, nói: “Không cần áp lực bản thân quá, người phụ nữ của Tần Ninh ta, dù chỉ là người thường, thì cũng không ai dám trêu chọc!”

“Ta hiểu rồi!”

“Ngày mai ta sẽ xuất phát đến thiên cung Bắc Thương, lần này, nàng và Lão Vệ cứ ở lại tọa trấn Thanh Vân tông, ta lo lắng đại lục Trung Thần và đại lục Băng Nguyệt sẽ tới quấy rối”.

“Vậy còn chàng?”, Cốc Tân Nguyệt không khỏi lo lắng nói.

“Ta dẫn Thạch Cảm Đương và Viên Viên, Sương Nhi cùng đi là được rồi”.

“Thiên cung Bắc Thương, võ giả cảnh giới Tam Vị đi vào sẽ có tác dụng rất lớn, người khác đến lại thành ra nguy hiểm”.

Tần Ninh kéo vai Cốc Tân Nguyệt, cười nói: “Trong khoảng thời gian này, nàng cẩn thận lĩnh ngộ sự thần bí của huyền cảnh Tạo Hóa”.

“Bốn tầng khí, hình, cố, bản chính là căn bản của huyền cảnh Tạo Hóa, không cần sốt ruột đột phá đến cảnh giới Niết Bàn, Niết Bàn bảy lần mới có thể thành công, cho nên huyền cảnh Tạo Hóa quan trọng vô cùng”.

“Căn cơ mới là then chốt của việc thăng cấp”.

Cốc Tân Nguyệt hé miệng cười nói: “Ai còn có căn cơ vững chắc hơn ta nữa? Chàng cũng chưa chắc”.

Chín vạn năm, từ cảnh giới Cửu Môn đến cảnh giới Tạo Hóa.

Tốc độ như vậy đúng là chậm đến mức muốn giận sôi.

Bàn về độ vững chắc trong cảnh giới, đúng là không ai hơn được nàng.

Tần Ninh cười, khẽ xoa vai Cốc Tân Nguyệt rồi ôm nàng vào lòng.

Đã từng là thiên chi kiêu tử, trải qua kiếp nạn chín đời chín kiếp, còn sóng gió gì hắn chưa từng gặp chứ?

Về Cốc Tân Nguyệt, nếu đã ngủ cùng nhau thì chính là người phụ nữ của hắn.

Không có gì phải nhăn nhó.

Không có nổi một điểm nam nhi thì còn đòi vô địch thiên hạ cái gì?

Một đêm âu yếm, ngày hôm sau, Tần Ninh dẫn Thạch Cảm Đương, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, xuất phát rời đi.

Cốc Tân Nguyệt, tọa trấn Thanh Vân Tông, coi như là đại lục thứ trung tâm tới làm loạn thì cũng sẽ chết ngay sau một đòn tấn công.
 
Phong Thần Châu
Chương 1771: “Cũng không hẳn là thử vận may!”


Lão Vệ cảnh giới Địa Vị trung kỳ, đủ tọa trấn.

Những chuyện khác đã có Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên và Thiên Linh Lung phụ trách.

Thanh Vân tông hiện tại cần thời gian tích lũy.

Đối với chuyện này, Tần Ninh cũng không quá lo lắng.

Còn mấy người Lý Nhất Phàm, hắn đều đã có lời chỉ dẫn, không thể ở bên bọn họ mãi được.

Mỗi người đều có con đường mà chính mình nên đi.

Mấy người bọn họ nên đi con đường nào, hắn đã chỉ điểm xong, tiếp theo dựa vào chính họ.

Còn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, Cửu Chuyển Linh Lung thể và Hỗn Độn thể có con đường sau này rất dài và rộng.

“Sư tôn, người lấy con băng long kia ra đi, chúng ta ngồi băng long kiêu ngạo, tiêu sái vô cùng!” Thạch Cảm Đương khoanh chân ngồi ở trên linh thú phi hành, bĩu môi nói.

“Muốn oai phong? Vậy tự đi bắt một con Thần Long mà cưỡi”.

“Con nào có tư cách!”

Thạch Cảm Đương cười hì hì nói: “Chẳng phải đi theo sư tôn thì mới có cơ hội hay sao?”

“Bớt nịnh hót lại”.

Tần Ninh không bị lừa, nói: “Long tộc cao ngạo vô cùng, trừ phi là có thể chấn nhiếp bọn họ, nếu không thì, việc muốn lấy Thần Long làm thú cưỡi không khác gì nằm mơ!”

Thạch Cảm Đương không nhiều lời.

Sư tôn hiểu nhiều biết rộng, chuyện gì mà không biết cơ chứ?

Tần Ninh nói cái gì, thì chính là cái đó!

Đã muốn nịnh hót, vậy phải làm kẻ nịnh hót tốt nhất!

Nịnh kẻ khác, có thể đến cuối sẽ trắng tay.

Nhưng nịnh Tần Ninh, đó là muốn cái gì thì có cái đó.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi dạo này cũng đang quen dần với Thạch Cảm Đương.

Cái tên này há mồm ngậm miệng chính là sư tôn tuyệt đỉnh!

Nói là sư tôn, nhưng thật ra Thạch Cảm Đương hoàn toàn coi Tần Ninh như cha mình.

Mà các cô cũng biết, Tần Ninh cực kỳ yêu thích Thạch Cảm Đương.

Không nói đến Thạch Cảm Đương đã từng là đồ tôn của hắn, hiện tại nhận làm đồ đệ.

Vẻn vẹn là Thiên gia và Minh gia của đế quốc Bắc Minh.

Tần Ninh trước đây cũng nhớ tới tình xưa, đế quốc Bắc Minh của hiện tại đang là thượng quốc.

Tình nghĩa của hai người không thể chỉ nói trong vòng một vài câu là xong.

“Sư tôn, đại khái khoảng ba ngày nữa sẽ tới”.

“Lần này, thiên cung Bắc Thương xuất thế, bảy đại lục thứ trung tâm và mấy chục đại lục cao cấp, hơn trăm đại lục trung cấp đều tới”.

Thạch Cảm Đương mở miệng nói: “Thiên cung Bắc Thương xuất hiện ở đại lục Thương Vân, đại lục Thương Vân hiện tại là đại lục hạ cấp, lần này cũng không phải là bên chủ trì, mọi người e là đều đến để thử vận may”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Cũng không hẳn là thử vận may!”

“Những đại lục thứ trung tâm kia có nội tình không tầm thường, hẳn là có sự hiểu biết nhất định về kính Bắc Thương, chưa chắc đã là đến mà không có mục đích đâu”.

“Chuyến này đi chính là vì kính Bắc Thương, kính Bắc Thương này có tính khắc chế cực mạnh đối với Ma tộc dưới lòng đất”.

“Nếu như lấy đi kính Bắc Thương, nói không chừng có thể dẹp sạch được đám Ma tộc dưới lòng đất”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1772: “Xinh đẹp cỡ nào?”


Tần Ninh cười nói: “Ta lấy kính Bắc Thương, kẻ khác muốn làm gì thì làm, người nào tranh với ta, chẳng phải là có ngươi ở đây sao?”

“Đúng!”

Thạch Cảm Đương cười khà khà.

Náo nhiệt như vậy, hắn ta cực thích.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, bốn người vừa đi vừa nghỉ, cuối cùng cũng đến đại lục Thương Vân.

Đại lục Thương Vân có diện tích tương đương với Cửu U đại lục.

Đối với những người ở dưới cảnh giới Hóa Thần thì rất lớn.

Nhưng trên thực tế, tới cảnh giới Tam Vị, đi ngang qua một đại lục như vậy gần như chỉ tốn nửa ngày.

“Đại lục Thương Vân, có người nói năm xưa cũng vô cùng mạnh mẽ, sau này thì dần dần suy nhược”.

Thạch Cảm Đương cảm thán: “Hiện tại, cường giả của các đại lục ở lại nơi đây, Thương gia của đại lục Thương Vân không còn cách nào khác ngoài cẩn thận tiếp đón!”

Thế giới của võ giả trước giờ luôn công bằng.

Cá lớn nuốt cá bé.

Tuy công bằng, nhưng cũng tàn khốc.

“Lần này, các đại lục đến, đội ngũ ít thì từ mấy người đến mười mấy người, đội ngũ đông thì từ mấy trăm người đến ngàn người”.

“Chẳng qua sư tôn cứ yên tâm, trước khi đến, con đã chuẩn bị xong nơi ở rồi”.

Thạch Cảm Đương dẫn ba người Tần Ninh phi thân xuống.

Trước mắt là một tòa thành trì có kiến trúc khá là hào hùng và uy nghiêm.

Thành Thương Vân!

Toàn bộ đại lục Thương Vân đã từng có hai đại gia tộc cực kỳ hiển hách.

Thương gia và Vân gia.

Chỉ là vật đổi sao dời, hai đại gia tộc gây chiến, và đều suy tàn, người giỏi nhất trong gia tộc cũng chỉ mới đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Bốn người vừa hạ xuống cửa thành, một bóng người đã tiến lên chào đón.

“Thạch đại ca!”

Người đón tiếp là một thanh niên.

Thoạt nhìn hơn hai mươi tuổi, tóc dài buộc lại, mặc áo xanh, cũng điển trai.

Nhìn thấy Thạch Cảm Đương, hắn ta tức thì cung kính nghênh tiếp.

Dường như đã ở đây chờ được một lúc.

“Thương Dương, tên nhãi nhà ngươi cũng coi như hết lòng tuân thủ hứa hẹn!”

Thạch Cảm Đương thấy thanh niên kia đi tới, phất tay nói: “Đây chính là sư tôn của ta, lão nhân gia thích những người nghe lời, ngươi nhớ chưa?”

“Sư tôn của Thạch đại ca chính là sư tôn của ta”.

Thanh niên tên Thương Dương tức thì chắp tay cười nói.

“Ngươi đúng là không biết xấu hổ”, Thạch Cảm Đương cười mắng: “Ngươi làm gì có tư cách làm đệ tử của sư tôn ta?”

“Dạ vâng vâng!”

Rõ ràng thấy được, Thương Dương rất tôn kính Thạch Cảm Đương.

“Muội muội ngươi đâu?” Thạch Cảm Đương cười híp mắt nói.

“Xá muội đang chờ Thạch đại ca tại chỗ ở, mời Thạch đại ca đi theo ta!” Thương Dương vừa nói, liền ở phía trước dẫn đường.

Thạch Cảm Đương tức thì quay sang nhìn Tần Ninh giải thích.

“Lần trước con đến đây thì nơi này đã có không ít thế lực của các đại lục phái người đến ở”.

“Vừa khéo trên đường lại gặp một thiếu nữ bị ức h**p, con liền tiện tay cứu, ai ngờ lại là con em Thương gia, tên gọi là Thương Nguyệt. Sau này làm quen với Thương Dương, cũng liền tỏ ý muốn chuẩn bị nơi ở trước cho chúng ta!”

Thạch Cảm Đương cười ha ha nói.

Tần Ninh liếc liếc mắt, nói: “Xinh đẹp cỡ nào?”

Tần Ninh nói tiếp.

Thạch Cảm Đương vội vàng nói: “Không xinh đẹp lắm, cũng được sáu phần xinh đẹp như sư mẫu!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở bên cạnh thì nghẹn họng trân trối, không còn gì để nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1773: “Một đám nhà quê!”


Đi vào thành Thương Vân, có người qua kẻ lại, không ít khí tức mạnh mẽ thi triển ra.

Cảnh giới Hóa Thần thì không nói làm gì, vẻn vẹn là cảnh giới Nhân Vị đã có không ít rồi.

Thương Dương chủ động nói: “Thành Thương Vân này, ngoại thành và nội thành có chênh lệch không lớn”.

“Lần này, những người đến tham gia đều được sắp xếp đến ở trong nội thành, chia ra các khu riêng biệt. Thương gia chúng ta và Vân gia, chia nhau xếp chỗ ở cho các nhân vật lớn”.

Vân Sương Nhi không khỏi nói: “Các ngươi còn phải sắp xếp nơi ở cho bọn họ?”

Thương Dương cười khổ đáp: “Đành chịu thôi, lần này có không ít cường giả đến từ các đại lục, Thương gia và Vân gia của đại lục Thương Vân chúng ta hiện nay không còn như xưa”.

“Nếu không cố gắng chiêu đãi, những đại nhân vật mà đánh nhau chỉ vì nơi ở thì thành Thương Vân liền mất hết!”

“Thật ra cũng chịu thôi, những chuyện như cá lớn nuốt cá bé, thế giới võ giả coi trọng thực lực. Cũng không phải là nói chúng ta thích nịnh nọt ai, mà là không làm thì sẽ gặp phiền toái lớn”.

“Thật ra, nếu làm thì cũng có thể gặp phải phiền toái lớn. Nhỡ đâu chúng ta đắc tội đại lục cao cấp, đại lục thứ trung tâm nào thì có khi cả gia tộc cũng sẽ mất mạng".

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này cũng sững sờ.

Đây chính là hiện thực!

Thương Dương có thực lực là cảnh giới Hóa Thần thất chuyển.

Ở Cửu U đại lục thì chắc chắn có thể sống vô cùng tiêu dao, nói thế nào thì Thương gia cũng có lão tổ ở cảnh giới Nhân Vị, không đến mức phải nghèo túng như hiện tại chứ.

Nhưng lần này, thiên cung Bắc Thương và kính Bắc Thương xuất hiện khiến cho mỗi đại lục đều không tiếc tiêu hao lượng lớn nhân lực và vật lực đến đây.

Thương gia không thể trêu vào!

Vậy cũng chỉ có cố gắng sắp xếp cho ổn thỏa.

Cho dù vậy, chỉ cần sơ ý một chút thì sẽ gặp đại nạn ập đầu

.

“Đến rồi!”

Lúc này, Thương Dương dừng lại ở trước một con phố.

Đường phố đó có con đường dài rộng mười mét.

Từng hàng đình viện, thoạt nhìn có chút hào khí, vô cùng rộng rãi.

Thật ra không chỉ có một con phố này, mà không ít khu vực trong nội thành đều có đại viện hào môn, trong đó cũng có khí tức như ẩn như hiện.

Cảnh giới Địa Vị!

Cảnh giới Thiên Vị!

Thậm chí có khí tức vượt qua cảnh giới Địa Vị.

Ai cũng như Hùng Sư tản ra khí tức tuyên bố chủ quyền của chính mình.

“Khiêm tốn”.

“Haiz!” Tần Ninh vừa mở miệng, Thạch Cảm Đương liền trở nên ủ rũ.

Thương Dương thấy cảnh này, trong lòng cũng cả kinh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1774: “Tiểu Nguyệt Nguyệt!”


Rất dễ thấy, Thạch Cảm Đương thoạt nhìn mười lăm mười sáu tuổi lại cực kỳ tôn kính Tần Ninh.

Thế nhưng, rõ ràng khí tức của Thạch Cảm Đương mạnh hơn Tần Ninh nhiều.

Bái sư, phần lớn đều lựa chọn người mạnh hơn chính mình, nào có chọn yếu hơn mình?

Thương Dương nhất thời cũng không hiểu nổi.

“Thạch đại ca!”

Lúc này, mấy người đi tới một đình viện bên ngoài.

Mở cửa viện ra.

Một người đi ra, có mùi thơm nhàn nhạt.

Cô gái xuất hiện có vẻ ngoài khoảng mười sáu bảy tuổi, tóc dài mượt mà, váy Tử La ôm người, thoạt nhìn thanh tân đạm nhã, giống như nụ hoa sen chớm nở.

Mới bây giờ mà đã giống một mỹ nhân rồi, sau này mà trưởng thành thì cũng sẽ kinh diễm một phương.

Tần Ninh đánh giá vài lần, đoán rằng có lẽ đây là Thương Nguyệt!

Thạch Cảm Đương trước giờ đều vậy, không phải mỹ nữ, hắn ta chịu ngặp chuyện bất bình rút dao tương trợ mới là lạ.

“Thạch đại ca, huynh tới rồi!”

Thương Nguyệt đi tới bên Thạch Cảm Đương, liền cảm thấy xấu hổ.

Nhìn thấy Tần Ninh, cô ta cũng khẽ gật đầu.

Khi thấy Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở bên cạnh Tần Ninh, quả thật có hơi thấy tự ti, mặc cảm.

Diệp Viên Viên mặc váy xanh, có dáng vẻ luôn luôn lạnh lùng như băng.

Vân Sương Nhi mặc váy dài màu hồng, tư thái xinh đẹp, rất có vẻ linh động, hiếu kỳ.

Hai người một lạnh một nóng, hợp lại càng thêm nổi bật, quan trọng nhất là, tư sắc xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành khiến người ta cảm thấy như là tiên tử hạ phàm.

“Tiểu Nguyệt Nguyệt!”

Thạch Cảm Đương cười híp mắt nói: “Mấy ngày không gặp, muội có nhớ ta không?”

Tiểu Nguyệt Nguyệt...

Nghe được câu xưng hô này, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi quay sang nhìn Tần Ninh.

Đây chính là biệt danh mà Tần Ninh gọi Cốc Tân Nguyệt mỗi ngày.

“Nói thêm câu nữa, ta tháo đầu khớp xương của ngươi!”

“Nguyệt Nhi muội muội, mấy ngày không gặp, muội ngày càng xinh đẹp đấy nhớ!”

Thương Nguyệt hơi đỏ mặt, nói: “Mọi người đi đường xá xa xôi, chắc giờ mệt lắm rồi, mau đi nghỉ trước thôi!”

“Được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1775: “Cái sân rách này tốt chỗ nào?


Thạch Cảm Đương cười hì hì, có vẻ rất hàm hậu.

Chỉ là không biết, Thương Nguyệt mà biết thiếu niên nhìn có vẻ thật thà này thực ra đã sống mấy vạn năm thì sẽ có cảm xúc gì đây?

Mấy người đi vào đình viện.

Đình viện to lớn, trong ngoài ba phòng, tiền đình hậu viện và hoa viên, thoạt nhìn không tệ.

Có thể thấy, hai huynh muội Thương Dương và Thương Nguyệt đều rất có tâm chuẩn bị.

Thạch Cảm Đương tuy nói năng bỗ bã, nhưng phàm là chuyện liên quan đến chuyện Tần Ninh giao cho, hắn ta đều làm hoàn hảo đến từng chi tiết.

Điểm này, lão Vệ cũng không bằng.

Đi vào đình viện, mấy người cũng ngồi ở tiền sảnh nói chuyện phiếm, có tỳ nữ bưng trà rót nước.

“Làm càn!”

Ngay lúc này, một tiếng quát vang lên ở ngoài cửa viện và nói: “Đại lục Hà Bá chúng ta tốt xấu gì cũng là đại lục trung cấp, đại lục Thương Vân các ngươi coi thường đại lục Hà Bá à?”

“Cái sân rách này tốt chỗ nào? Lập tức đổi gian khác!”

Tiềng ồn ào càng ngày càng rõ ràng hơn, sắc mặt Thương Dương có chút khó coi.

“Mấy vị ngồi đi, ta ra xem sao”.

Thương Dương lập tức đứng dậy.

Thương Nguyệt cũng đi theo.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này đứng ở bên cạnh Tần Ninh.

“Mặc dù họ chiếm giữ một đại lục, vị trí cực cao, nhưng nếu có người càng mạnh hơn thì cũng phải khúm núm”.

Vân Sương Nhi cảm thán.

“Vân tỷ tỷ cảm thán nhiều như vậy làm cái gì? Theo sư tôn, không ai dám bắt nạt, ai dám bắt nạt, nện chết kẻ đó”.

Thạch Cảm Đương cười ha ha nói.

Bốp...

Bốn người đang nói chuyện ở tiền sảnh thì đột nhiên ngoài cửa truyền đến một tiếng tát vang vọng.

Thạch Cảm Đương hơi biến đổi sắc mặt.

“Ra đi!”

“Vâng!”

Thạch Cảm Đương lập tức đứng dậy.

Mấy người đẩy cửa đi ra.

Lúc này, ngoài cửa lớn, trên đường phố có mấy bóng người đứng.

Người đứng đầu nhất, thoạt nhìn hơn ba mươi tuổi, cũng có khí tức cảnh giới Nhân Vị.

Lúc này, Thương Dương có sắc mặt khó coi, gò má bên trái sưng vù.

Mấy người đối diện vẫn có dáng vẻ bệ vệ phách lỗi như cũ, lạnh lùng nhìn qua.
 
Phong Thần Châu
Chương 1776: Đổi phòng của bọn hắn?


Nhìn thấy mấy người Tần Ninh xuất hiện, đám người kia nhìn qua mấy lần, đại đa số ánh mắt đều quên đi Tần Ninh và Thạch Cảm Đương, chỉ nhìn chằm chằm Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

“Ta thấy viện của bọn họ rất tốt, bảo họ nhường lại cho chúng ta đi”.

Một thanh niên tóc ngắn lúc này đi tới trước, cười nói: “Đại lục Hà Bá chúng ta ở đây cũng coi như nể mặt Thương gia các ngươi”.

Thương Dương lập tức chắp tay nói: “Các vị, bọn họ đã vào viện này ở trước rồi, về tình về lý đều không hợp!”

“Không hợp?”

Thanh niên giễu cợt nói: “Ta thấy Thương gia các ngươi, chính là bắt nạt kẻ yếu”.

“Nếu như là Thạch gia của đại lục Thạch Nguyên hay Hải gia của đại lục Bắc Hải đại lục đến đây, ta nghĩ bọn họ muốn ở đâu thì cũng là tùy ý bọn họ chứ hả?”

“Thương Dương, lão tổ Thương gia của các ngươi khó khăn lắm mới đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, miễn cưỡng biến đại lục Thương Vân trở thành đại lục hạ cấp, không lẽ liền cho rằng như vậy có thể sánh ngang với đại lục Hà Bá chúng ta à?”

Thanh niên nghiêm mặt, tràn ngập sự uy h**p.

“Công tử Hà Nguyên, người tới là khách, không nên phá vỡ hòa khí!”

Thương Dương nói tiếp: “Viện mà các vị ở đối diện với viện này, nếu bên trong có vấn đề, tại hạ lập tức gọi người đến sửa chữa!”

“Sửa chữa? Người Hà gia sắp tới đây rồi, ngươi bây giờ bảo sửa chữa?”

Hà Nguyên không nhượng bộ, nói: “Ta cứ thích sân của họ đấy, mau đổi cho ta!”

“Nếu không đổi, ta đây ngược lại cũng phải hỏi một chút, lão già Thương Bắc Huyền này, thật sự nghĩ chính mình đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ liền có thể oai phong?”

Thương Dương lúc này có sắc mặt khó coi.

Ở đại lục Thương Vân, Thương gia và Vân gia có một vị lão tổ đều ở cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Vì vậy mà đại lục Thương Vân miễn cưỡng được coi là đại lục hạ cấp.

Nhưng đại lục Hà Bá đã có nội tình của đại lục trung cấp, đại lục Thương Vân không thể dây vào!

Lần này, đi tới thành Thương Vân có bảy đại lục thứ trung tâm, gần trăm đại lục cao cấp, trên trăm đại lục trung cấp,

Thương gia bọn họ không thể dây vào dù chỉ một bên!

Tần Ninh và Thạch Cảm Đương lúc này đứng ở bên cạnh, vẫn chưa xen vào.

Đổi phòng của bọn hắn?

Cái tên này thế mà cũng nghĩ ra được.

Hà Nguyên lúc này cười nói: “Khó xử quá hả?”

“Phòng này quá cũ nát, ta Hà Nguyên đây có thân phận gì? Dĩ nhiên là không muốn vào ở, ngươi cũng không muốn đổi!”

“Vậy ta sẽ cho ngươi một biện pháp cân bằng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1777: Cường giả cảnh giới Địa Vị!


Thương Dương tức thì gật đầu.

“Để cô nương Thương Nguyệt hầu hạ ở bên cạnh ta, chuyện phòng ở cũng coi như thôi!”

Hà Nguyên nói xong, Thương Dương tức thì hiểu ra.

Lòng và lòng vòng, Hà Nguyên khiêu khích, làm khó dễ đủ loại, mục đích lại chính là muội muội của hắn ta.

Thương Nguyệt lúc này trốn về sau.

Thương Nguyệt tức giận nói: “Công tử Hà Nguyên, người tới là khách, Thương gia ta tuy nhỏ yếu, nhưng cũng không để cho người khác tùy tiện ức h**p!”

“Ngươi nói như vậy, là có ý gì?”

“Ui cha, tức giận?”

Hà Nguyên giễu cợt nói: “Người yếu nên có dáng vẻ của người yếu mới đúng, hiểu chưa?”

“Chậm đã!”

Đột nhiên, Tần Ninh mở miệng, cười nói: “Chúng ta hôm nay cũng vừa mới vào thôi, nếu ngươi ưng căn phòng này thì ta nhường cho các ngươi!”

“Ông đây nói chuyện mà ngươi cũng dám xen vào à?”

Tần Ninh vừa nói xong, Hà Nguyên tức thì giận dữ quát lên.

Nghe đến lời này, Tần Ninh chỉ cười.

“Viên Viên, Sương Nhi, cắt đứt chân, phế, ném đi!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ném xa một chút, đừng ném ở trong thành!”

Tần Ninh nói xong, sắc mặt Hà Nguyên lạnh đi.

Khẩu khí thật lớn!

Hà Nguyên giễu cợt nói: “Nhãi con, đừng...”

“A...”

Hà Nguyên còn chưa nói hết, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đã hành động.

Hai người hiện nay đều đến cảnh giới Địa Vị sơ kỳ, thực lực tăng mạnh.

Đừng nói Hà Nguyên chỉ là cảnh giới Hóa Thần, coi như cảnh giới Nhân Vị bên người, cũng không đáng chú ý.

Lần này, hai huynh muội Thương Dương và Thương Nguyệt đều đờ ra.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi thoạt nhìn rất trẻ!

Nhưng thế này... cũng quá mạnh mẽ đi?

Cường giả cảnh giới Địa Vị!

Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

Thương Dương và Thương Nguyệt thấy vẻ thê thảm của Hà Nguyên, trong lòng cũng hết giận.

Nhưng vẫn rất lo lắng.

“Ném!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1778: Cửu U đại lục?


Tần Ninh phất tay, lười nói nhảm.

“Ai dám?”

Thế mà lúc này, có tiếng quát đột nhiên vang lên.

Một đội người ầm ầm đi tới.

Một ông già đứng đầu, râu tóc trắng xóa, áo bào màu lam, khí tức kéo dài.

Xung quanh có mấy người khí tức sâu rộng.

“Ông nội!”

Hà Nguyên nhìn thấy ông già kia, nước mắt nước mũi liền chảy ra.

Hắn ta rất muốn khóc!

Tần Ninh thật đáng sợ.

Một lời không hợp, nói một không hai.

Hai cô gái tuyệt sắc kia ra tay lại cực kỳ tàn nhẫn.

“Lão hủ là trưởng tộc Hà gia của đại lục Hà Bá, Hà Thanh Nguyên, không biết Hà Nguyên sao lại đắc tội mấy vị?”, Hà Thanh Nguyên liếc mắt là biết Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở cảnh giới Địa Vị sơ kỳ.

Trẻ tuổi như vậy mà đạt cảnh giới Địa Vị sơ kỳ, lại còn khá cung kính với Tần Ninh.

Mấy người này, thân phận chỉ sợ không đơn giản.

“Cũng không có gì, chỉ là có mắt như mù mà thôi!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Thương gia hảo tâm sắp xếp chỗ ở cho, không cảm kích thì thôi đi, lại còn muốn bắt nạt người ta, nhưng cũng không quan trọng, hắn ta chửi ta, vậy là không thể tha thứ!”

Chửi?

Hà Nguyên chỉ thấy oan ức trong lòng.

Hắn ta mới nói một câu: Ông đây nói chuyện mà ngươi cũng dám xen vào à?

Đây chính là chửi Tần Ninh?

Bình thường, Hà Nguyên cảm thấy mình đã ngông cuồng lắm rồi.

Không nghĩ tới, Tần Ninh còn cuồng vọng hơn cả hắn ta.

“Làm phiền các vị quá, ta nhất định sẽ dạy dỗ thằng bé lại cẩn thận!”, Hà Thanh Nguyên chắp tay nói.

“Không biết mấy vị tới từ đâu?”

Hà Thanh Nguyên cười nói: “Tại hạ nhất định sẽ đích thân đến cửa, xin lỗi trưởng bối của các vị”.

“Cửu U đại lục!”

Tần Ninh không thèm để ý nói: “Xin lỗi thì thôi, chúng ta đại diện Cửu U đại lục mà đến, không có trưởng bối nào cả!”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt Hà Thanh Nguyên lóe lên.

Tần Ninh nói thế, thì phải cân nhắc.

Hà Thanh Nguyên tức thì thay đổi khí thế.

Vừa rồi là khách khí, lúc này đột nhiên trở nên lạnh lùng.

Khí tức của cảnh giới Địa Vị hậu kỳ được mở ra hoàn toàn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1779: “Ta thấy ông mới vô liêm sỉ!”


Lần này đến lượt Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi sửng sốt.

Chuyện này... Nghe thấy Tần Ninh nói đến từ Cửu U đại lục, không có trưởng bối, lập tức biến sắc mặt.

Tốc độ lật mặt này cũng quá nhanh đi!

“Đã như vậy thì các vị cũng phải bàn chuyện bồi thường đi chứ?”

Hà Thanh Nguyên lập tức lạnh lùng nói: “Đánh cháu trai ta, lão hủ xin lỗi rồi, vậy cũng nên bồi thường đi chứ?”

Lần này, Thương Dương và Thương Nguyệt cũng ngơ ngác.

Lão già này, lật mặt nhanh thật.

Tần Ninh cũng không ngạc nhiên chút nào, cười nói: “Bồi thường như nào?”

“Đánh cháu trai ta và vài tên hộ vệ, chí ít phải bù năm món linh khí cửu phẩm, ba món huyền khí cấp Nhân!”

Hà Thanh Nguyên cười nhạt nói.

“Được!”

Tần Ninh cười cười.

Thạch Cảm Đương lúc này móc ra linh khí và huyền khí, giao cho Hà Thanh Nguyên.

Lần này, Diệp Viên Viên và mấy người khác hoàn toàn không hiểu.

Tần Ninh híp mắt cười nói: “Tiểu Thạch Đầu, phế bọn họ, bù đắp ít đồ thôi mà, trực tiếp giết đi!”

“Vâng!”

Thạch Cảm Đương sải bước ra, bàn tay rơi xuống.

Rầm rầm rầm...

Đường phố lại vang lên tiếng k** r*n, mấy bóng người, lúc này ngã xuống đất, khí tức hoàn toàn biến mất.

Trong giây lát đó, vẻ mặt vui mừng của Hà Thanh Nguyên khi nhận được huyền khí, linh khí liền cứng đờ!

“Ừ, giết rồi, ông xem xem nên bồi thường như nào?”

Tần Ninh mỉm cười nói.

Lão hồ ly, chơi với ta?

Vậy phải xem ai chơi ai!

Tần Ninh lúc này vẫn mỉm cười vui vẻ.

Hà Thanh Nguyên thì hoàn toàn tái mặt.

Tần Ninh một giây trước còn khách sáo, một giây sau liền thành đao phủ!

“Vô liêm sỉ!”

Hà Thanh Nguyên nổi giận gầm lên, khí thế cảnh giới Địa Vị hậu kỳ vào lúc này bạo phát.

“Ta thấy ông mới vô liêm sỉ!”

Thạch Cảm Đương lúc này sải bước ra.

Toàn thân Hà Thanh Nguyên, xương cốt vỡ vụn, cả người “ầm” một tiếng, rút lui về sau trăm mét, bị ném ra đường phố.

Cảnh giới Thiên Vị!

Lần này, người Hà gia hoàn toàn chết đứng!
 
Back
Top Bottom