Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1720: Cửu Lôi tông!


Ở trong đại lục Trung Thần này, ai mà chẳng muốn nịnh bợ vị đế vương này chứ?

Bên trong Thần gia có cảnh giới Tam Vị.

Cảnh giới Thiên Vị trong vô vàn đại lục, không còn phải nghi ngờ chắc chắn là thuộc về các thực lực hàng đầu.

Thần gia vậy mà lại có ba người.

Trưởng tộc Thần Khải của Thần gia, cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Nhị gia Thần Phong của Thần gia, trước đó không lâu vừa đột phá cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Mà lão tổ của Thần gia, trưởng tộc đời trước, Thần Chiến Thương cũng là cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Một gia tộc lớn có ba cảnh giới Thiên Vị.

Chứ đừng nói đến cảnh giới Địa Vị, cảnh giới Nhân Vị.

Những thế lực hàng đầu ở trên đại lục Trung Thần, cảnh giới Địa Vị đảm nhận chức vị lãnh đạo cũng rất ít.

Cảnh giới Nhân Vị cũng đã được nể trọng lắm rồi.

Thế nhưng ở trong Thần gia cảnh giới Nhân Vị cùng lắm chỉ là chấp sự, ngay cả vị trí trưởng lão cũng không thể có được.

Ở trong đại lục Trung Thần, ai cũng biết không thể trêu chọc Thần gia.

Bây giờ, trên bàn tiệc cưới trong nội viện.

“Thần nhị gia, chúc mừng, chúc mừng!”

Một người đàn ông trung tuổi mặc một bộ trường bào màu đen chắp tay cười nói: “Cốt Đình ta thay mặt Cốt Vạn môn chúc mừng Thần nhị gia!”

“Cháu trai có thiên phú, có tư chất hoàng thể, sau này nhất định sẽ vượt qua cảnh giới Tam Vị, đạt đến cảnh giới Tạo Hoá, Cốt Đình xin chúc mừng trước!”

“Cốt môn chủ khách khí, khách khí rồi!”

Thần nhị gia Thần Phong khuôn mặt nhân hậu tươi cười nói.

Vốn là đời này của ông ta đạt đến cảnh giới Địa Vị hậu kỳ đã là cực hạn rồi.

Thật không ngờ lại có được một viên linh đan trong gia tộc khiến ông ta có thể phá vỡ giới hạn, trước đó không lâu vừa mới đột phá được cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Một mình Thần gia có đến tận ba vô địch cảnh giới Thiên Vị.

Khiến đại lục Trung Thần phải khiếp sợ không phải vấn đề.

“Bên này”.

Một bên khác, một người đàn ông mặc áo màu lam đi đến, cười ha ha nói: “Thần nhị gia bây giờ đã là cảnh giới Thiên Vị, đây cũng là chuyện vui của Thần gia, Lôi Nguyên Kiệt ta thay mặt Cửu Lôi tông chúc mừng Thần nhị gia!”

“Khách khí, khách khí, Lôi tông chủ khách khí rồi!”

Vạn Cốt môn!

Hai người Cốt Đình và Lôi Nguyên Kiệt đều là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Ở trên Cửu U đại lục đủ để xưng bá chủ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1721: Hình như có chỗ không đúng lắm!


Nhưng ở trên đại lục Trung Thần chỉ có thể phụ thuộc.

Chung quy lại, Thần gia quá mạnh.

Xét về nội tại, bọn họ không thể nào sánh bằng.

Mười mấy vạn năm qua, thế lực ở trên đại lục Trung Thần thay đổi.

Biết bao tông môn đã sụp đổ chỉ trong chốc lát.

Thế nhưng Thần gia bắt đầu từ chín vạn năm trước cho đến bây giờ càng ngày càng lớn mạnh, trở thành bá chủ mạnh khổng lồ ở Trung Thần.

Chỉ xét phần năng lực phát triển bền vững này thôi thì người bình thường cũng không thể so sánh được rồi.

Thần Phong tiếp đãi khách mời, khuôn mặt tươi cười.

Thần Nam Vân là cháu đích tôn của Thần gia.

Thiếu niên thiên tài, mở ra Hoàng Thể, vô địch ở đại lục Trung Thần.

Nhìn trúng hoàng thể Diệp Viên Viên và hỗn độn thể Vân Sương Nhi liền cưới về, cũng rất thích hợp.

Bây giờ một nhà Thần gia có đến ba cảnh giới Thiên Vị, có thể nói là thời kỳ đỉnh cao.

Mà Thần Nam Vân, không cần phải nghi ngờ gì nữa chắc chắn sẽ dẫn dắt một thời đại đỉnh cao hơn.

Tiền đồ tốt đẹp đang rộng mở đợi Thần gia.

Thần Phong tiếp từng vị khách một, ngoắc ngoắc tay.

Hai người hầu lúc này đi đến.

“Đội đón dâu giờ này phải về rồi chứ?”

“Khởi bẩm nhị gia, thám tử báo lại đã về rồi, nhưng mà hình như tam gia không quay về”.

Nghe thấy lời này, Thần Phong phất tay một cái nói: “Sau này lão tam sẽ phụ trách chuyện ở Cửu U minh, đoán chừng cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam ở bên kia cũng muốn uống mấy chén rượu mừng”.

“Nam Vân về đến đây là tốt rồi, bảo nhà bếp chuẩn bị mang thức ăn lên”.

“Vâng!”

Thần Phong lại nói: “Đại ca với phụ thân đâu?”

Nghe thấy vậy, một người liền đi đến thấp giọng nói: “Người của đại lục Băng Nguyệt đến chúc mừng, hình như có chuyện quan trọng muốn thương lượng nên đã đi đến đất tổ rồi!”

“Ồ?”

Thần Phong hơi ngây ra, nhưng cũng không quan tâm.

Vào lúc này, tiệc cưới chuẩn bị bắt đầu.

Khắp nơi đến chúc mừng, có thể nói mặt mũi của Thần gia vô cùng lớn.

Thần Phong nhìn lên không trung, mỉm cười nói: “Cuối cùng cũng đã về, có thể chuẩn bị bắt đầu tiệc cưới được rồi”.

Nhưng vừa nói xong, Thần Phong nhìn lên bầu trời, hơi nhíu mày.

Hình như có chỗ không đúng lắm!
 
Phong Thần Châu
Chương 1722: Ai dám gây sự chứ?


Đội đón dâu trước khi lên đường trùng trùng điệp điệp hơn ngàn người, thanh thế cực lớn.

Nhưng bây giờ hình như đã ít đi rất nhiều.

Thần Phong lúc này nhìn về phía không trung, ánh mắt trở nên cẩn trọng.

Mà ở phía dưới, khách mời ngoại viện vẫn đang reo hò ăn mừng.

Trong nội viện, rất nhiều đệ tử của Thần gia cũng phát hiện ra chỗ không thích hợp.

Ít người!

“Phô trương thật lớn, tông chủ Tần Ninh của Thanh Vân tông ở Cửu U đại lục đến chúc mừng!”

Trên không trung, phía đội đón dâu lúc này đột nhiên vang lên một tiếng quát to.

Tần Ninh sải bước đi ra, nhìn xuống dưới mỉm cười.

Lời này khiến lông mày Thần Phong nhăn lại.

Xảy ra chuyện lớn rồi!

Người bên ngoài không biết nhưng ông ta thì biết rõ.

Lần này sở dĩ tam đệ Thần Thước đi cùng một là để hộ tống, hai chính là để thành lập Cửu U minh.

Mà Thanh Vân tông chính là một trong số đó.

Nhưng bây giờ, tông chủ của Thanh Vân tông lại đích thân đến đây.

“Thanh Vân tông?”

Môn chủ Cốt Đình của Vạn Cốt môn quát lên: “Hôm nay là đại hôn của cháu đích tôn của Thần gia, đâu có mời người của Thanh Vân tông các ngươi đến đâu?”

“Không mời mà đến, lại còn xem các ngươi...”

Bộp...

Cốt Đình còn chưa nói hết câu, lúc này đột nhiên có một tiếng bộp vang lên.

Thân ảnh của Thạch Cảm Đương loé lên, bổ một rìu xuống.

Nhưng Cốt Đình là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ, sao có thể bị Thạch Cảm Đương một bổ g**t ch*t dễ như trở bàn tay thế được, thân ảnh tách ra, khí tức ngập tràn.

Sắc mặt của Cốt Đình trắng nhợt.

Nguy hiểm thật!

Vừa nãy mà chậm nữa bước thì ông ta đã xong đời rồi!

“Sư tôn ta nói chuyện đến lượt ngươi được xen vào à?”

Thạch Cảm Đương nhếch miệng nở nụ cười.

Một màn này khiến mọi người biến sắc.

Hôm nay là ngày đại hôn của Thần Nam Vân của Thần gia.

Tất cả các thế lực tông môn lớn ở đại lục Trung Thần đều đến đây.

Ai dám gây sự chứ?

Thằng ranh này vừa xuất hiện, không nói nhiều liền trực tiếp ra tay.

Bị một thiếu niên sỉ nhục như vậy sao có thể nuốt trôi được cục tức này.

“Thứ không biết điều”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1723: Đây chính là cảnh giới Tam Vị.


Cốt Đình hừ lạnh một tiếng, trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một đoạn xương trắng.

Xương trắng loé lên ánh sáng lạnh loẽ thấu xương, một đoạn xương dài như cánh tay vung ra, Cốt Đình đằng đằng sát khí.

Thạch Cảm Đương chỉ cười nhạo một tiếng, bùa rìu chém ra.

Ầm...

Bàn ghế xung quanh bị đánh nát.

Hai thân ảnh va chạm chuẩn bị khai chiến.

“Đủ rồi!”

Lúc này Thần Phong mới quát lên một tiếng.

Cốt Đình lúc này không ra tay nữa.

“Tần Ninh, hôm nay là tiệc cưới của Thần gia ta, ngươi muốn làm gì? Đại diện cho Cửu U đại lục đến gây sự sao?”

“Tiệc cưới?”

Tần Ninh đứng vững giữa không trung, trên đầu rồng băng, cười nói: “Thần gia của các ngươi uy phong lớn quá nhỉ, người của Tần Ninh ta mà các ngươi cũng dám cưới? Ta đã đồng ý chưa?”

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người ở phía dưới đều sững sờ.

Tần Ninh này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Cửu U đại lục bây giờ lợi hại như vậy sao?

Thần gia có thể nói là bá chủ độc nhất vô nhị ở đại lục Trung Thần.

Khẩu khí của Tần Ninh lớn như thế thật sự không sợ chết sao?

“Thằng ranh miệng còn hôi sữa, làm càn!”

Tông chủ Lôi Nguyên Kiệt của Cửu Lôi tông lập tức quát lên: “Thần gia là chỗ để ngươi giương oai sao? Ta thấy ngươi đang muốn tự tìm cái chết”.

“Ồn ào!”

Tần Ninh không nhịn được liếc Lôi Nguyên Kiệt, quát: “Tiểu Thạch Đầu, chém hắn cho ta!”

“Vâng!”

Thạch Cảm Đương không nói lời vô nghĩa, trực tiếp chém ra một rìu.

“Nực cười”.

Lôi Nguyên Kiệt cũng tức giận.

Thạch Cảm Đương là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Ông ta cũng là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Bị người ta khinh thường miệt thị như thế sao có thể không tức giận cho được.

Lôi Nguyên Kiệt mạnh mẽ lao ra, sóng linh khí to lớn nháy mắt lan tràn.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều cảm thấy.

Chấn động dữ dội kiềm chế lòng người.

Đây chính là cảnh giới Tam Vị.

Còn linh khí của cảnh giới Thiên Vị lại dài rộng như trời đất.

Hai người mới chỉ thả linh khí mà đã khiến người ta như lún vào đầm lầy, không thể cử động được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1724: “Phế vật!”


“Hôm nay, cái tên Thạch Cảm Đương của ta sẽ nổi danh!”

Thạch Cảm Đương hét lớn một tiếng, bùa rìu giao nhau.

“Chặt!”

Bùa rìu lúc này trực tiếp bổ xuống.

Ầm. .

Lôi Nguyên Kiệt ngăn cản, bước chân lảo đảo liên tục lùi lại phía sau.

“Chém tiếp!”

Thạch Cảm Đương sải bước đi ra, tràn ngập sát khí.

Ầm...

Miệng của Lôi Nguyên Kiệt chảy máu, hai tay run rẩy.

Thạch Cảm Đương cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không giống cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

“Chết đi!”

Một tiếng nói trầm thấp rơi xuống.

Cuối cùng, bùa rìu giao nhau, hư ảnh ngưng tụ hiện ra.

Một tiếng vù vù đột nhiên vang lên.

Lôi Nguyên Kiệt không thể chống đỡ được nữa, phun ra một ngụm máu tươi, khí tức toàn thân từ trên xuống dưới cuộn trào.

“A...”

Bỗng chốc, sắc mặt của Lôi Nguyên Kiệt trắng bệch.

Cơ thể của ông ta từ phần dưới bụng trực tiếp bị chặt làm bốn.

Máu tươi chảy dài như cột.

Nhưng ông ta lại không chết ngay lập tức.

“Phế vật!”

Thạch Cảm Đương giơ ngón giữa, thu búa rìu lại, cười nhạo một tiếng.

“Chết đi!”

Lời vừa dứt, một tiếng ầm ầm ầm vang lên, cơ thể của Lôi Nguyên Kiệt lúc này trực tiếp nổ tung.

Ba chiêu g**t ch*t cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Thạch Cảm Đương.

Thật sự khiến tất cả mọi người ở đây phải nhớ kỹ tên của hắn ta.

Giờ phút này, trong sân im lặng như tờ.

Hơn vạn người thấy màn này đều nghẹn lời.

Tần Ninh cũng chẳng thèm để ý, nhìn xuống phía dưới, tiếp tục nói: “Chuyện giữa ta và Thần gia không đến lượt các người xen vào, không sợ chết thì cứ thử nói thêm một câu nữa xem”.

Lần này, tất cả mọi người đều lấy tay che miệng.

Tần Ninh nhìn về phía Thần Phong, quát lên: “Người của ta mà Thần gia các ngươi cũng dám cưới, thật to gan”.

Tần Ninh nói chuyện rất có khí lực.

Nhưng lời này lọt vào tai của đám người lại thành vô cùng cuồng vọng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1725: Nơi đây là Thần gia.


Lão tổ tông của Thần gia?

Thần Phong!

Người này trỗi dậy vào chín vạn năm trước.

Một người một kiếm đi khắp đại lục Trung Thần, tạo ra Thần gia, cũng giúp Thần gia có được địa vị kẻ thống trị ở đại lục Trung Thần.

Trong tay cầm kiếm Đoạn Không.

Một kiếm chém đứt khoảng không.

Kiếm tổ Thần Phong có thể nói là người tạo dựng nền tảng Thần gia, là lão tổ bất khả chiến bại của Thần gia.

Vậy mà ở trong miệng của Tần Ninh lại giống như một lão nô bộc.

Nhìn thấy hắn còn phải ba quỳ chín lạy?

Thần nhị gia lúc này đứng trên mặt đất, ngước nhìn Tần Ninh.

Từ đầu đến cuối ông ta vẫn chưa hề mở miệng.

Bây giờ Tần Ninh đến làm loạn.

Không thấy Thần tam gia đâu, Thần Nam Vân cũng không xuất hiện.

Đã chết rồi sao?

Thần nhị gia lúc này không dám chọc giận Tần Ninh.

“Tần tông chủ!”

Thần nhị gia đè lửa giận trong lòng xuống, bình tĩnh nói: “Có chuyện gì thì chúng ta cứ từ từ bàn bạc, Thần gia ta cũng không phải là người không nói đạo lý”.

“Trong này nhất định là có hiểu lầm gì rồi”.

“Hiểu lầm?”

Tần Ninh quát lớn: “Bức hôn người của ta, khiến lão nô bộc của ta suýt chút nữa mất mạng, chia cắt tông môn của ta, ngươi lại nói với ta chỉ là hiểu nhầm sao?”

“Nếu như Tần Ninh ta không trở về kịp lúc thì hôm nay đã là cảnh tượng khác rồi!”

“Nếu thế thì ta lười nói mấy lời vô nghĩa với ngươi, trực tiếp tiêu diệt Thần gia ngươi luôn”.

“Ngươi nên cảm thấy may mắn vì ta đã đến kịp, bằng không Thần gia ngươi nhất định sẽ chết!”

Tần Ninh nói liên tục, không nhượng bộ chút nào.

Giận sao?

Lần này đúng là giận thật.

Lão Vệ trung thành tuyệt đối đi theo hắn.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng là người của hắn.

Lại bị người ta bắt nạt, nếu như hắn thờ ơ thì sống mấy trăm vạn năm khác gì sống như một con chó đâu.

Khí thế hùng hổ dọa người, từng chữ như ngọc.

Lúc này Thần nhị gia cũng tức giận.

Nơi đây là Thần gia.

“Con nít mồm hôi sữa, thật sự nghĩ Thần gia ta sợ ngươi chắc?”

Thần nhị gia phẫn nộ quát một tiếng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1726: Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ!


Soạt soạt soạt…

Bỗng nhiên hơn một trăm thân ảnh bay lên không trung.

Trong hơn một trăm thân ảnh đó.

Hơn bảy mươi người cảnh giới Nhân Vị.

Hơn ba mươi người cảnh giới Địa Vị.

Đây chính là Thần gia.

Thế lực tầm thường, hai cảnh giới Nhân Vị cũng đủ có thể xưng vương xưng bá, chứ đừng nói đến cảnh giới Địa Vị.

Nhưng bây giờ hơn trăm cảnh giới Nhân Vị và cảnh giới Địa Vị.

Nội tình của Thần gia lúc này đang sáng rõ.

“Tần Ninh, cháu ta và tam đệ của ta ở đâu?”

Tần nhị gia quát mắng.

“Tam đệ ông? Thần Thước sao? Chết rồi!”

Tần Ninh nhàn nhạt nói.

“Còn về cháu ông…”

Tần Ninh vừa phất tay, một thân ảnh lúc này đang bị rồng băng trói buộc xuất hiện trước mặt mọi người.

Chính là Thần Nam Vân.

Thần Nam Vân, Hoàng thể A Ngọc, cháu đích tôn con trai trưởng Thần gia, thiên tài số một đại lục Trung Thần, cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ.

Vô số hào quang bao phủ quanh người hắn ta.

Tương lai của hắn ta nhất định là có thể bước vào cảnh giới Thiên Vị, thậm chí là cảnh giới Tạo Hóa huyền ảo.

Nhưng bây giờ toàn thân Thần Nam Vân bị tia băng quấn quanh.

Tứ chi giống như rụng rời buông xuống.

Khuôn mặt trắng bệch, hô hấp cũng cực kỳ khó khăn.

“Nhị thúc…”

Thần Vân Nam yếu ớt nói: “Tần Ninh đã giết tam thúc, lại làm xáo trộn Thần gia ta, muốn tính toán thành lập Cửu U minh ở Cửu U đại lục”.

“Tên đó đã phế tứ chi của cháu, nhị thúc…”

Lời này vừa nói ra, xung quanh rộ lên.

Lúc này Thần nhị gia đã bùng nổ phẫn nộ.

“Thằng nhãi ngạo mạn!”

Trong lúc Thần nhị gia phẫn nộ, một thế lực bá đạo lúc này giải phóng ra.

Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ!

Vượt qua cảnh giới Hóa Thần chính là cảnh giới Tam Vị.

Cảnh giới Nhân Vị, cảnh giới Địa Vị, cảnh giới Thiên Vị.

Tam đại cảnh giới, mỗi một cảnh giới chênh lệch đều cực lớn.

Một bước này quá khó.

Khó, vậy nên mạnh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1727: Phẫn nộ!


Đan

Cảnh giới Thiên Vị chính là nhân vật giống như thần.

Ngay chính lúc nào, cảm giác Thần tam gia cho mọi người thấy chính là như vậy.

Giống như thần chỉ ngất trời, một chùm tia sáng linh khí ở đằng sau phóng lên cao.

Uy lực Thiên Vị lúc này hiện ra hết không bỏ sót.

“Cột Thiên Vị!”

Tần Ninh cười giễu cợt một tiếng.

“Xem ra Thần gia tưởng Tần Ninh ta dễ bắt nạt”.

“Thạch Cảm Đương, đến lượt ngươi nêu tên tuổi rồi!”

“Vâng!”

Thạch Cảm Đương nhìn về phía Thần Phong, cười ha ha.

Cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Đánh nhau như vậy mới thú vị.

Một tiếng cười lớn, Thạch Cảm Đương cươi nói: “Tiểu tử, trận chiến hôm nay nhờ ngươi giúp ta tiến vào cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ.

Thạch Cảm Đương hoàn toàn không sợ, trực tiếp xông lên.

Ngay lúc này mọi người kinh ngạc.

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ muốn giết cảnh giới Thiên Vị sơ kỳ!

Xem ra kẻ ngông cuồng không chỉ có Tần Ninh.

Tên Thạch Cảm Đương này cũng rất ngông cuồng.

Chùm tia sang ở sau lưng Thần nhị gia bay vọt lên, sát khí hừng hực.

Cảnh giới Thiên Vị vậy mà lại bị người ta khinh thường như vậy.

Phẫn nộ!

Lan tràn ra.

“Giết!”

Một tiếng quát khẽ vang lên, trong chốc lát Thần nhị gia xông về phía Thạch Cảm Đương.

Mà đồng thời gần một trăm vị cao thủ cảnh giới Nhân Vị, cảnh giới Địa Vị xông về phía Tần Ninh.

Thiếu chủ vẫn đang nằm trong tay Tần Ninh.

Nhìn thấy gần trăm người lao vùn vụt tới, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi không khỏi lo lắng.

Mặc dù nói hai cô đi theo bên cạnh Tần Ninh, hiểu biết sâu rộng, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy trận đánh lớn như vậy.

Tần Ninh khẽ cười: “Sợ cái gì? Ta là ai chứ?”

Nghe thấy lời này, hai cô gái nhất thời ngây ngốc.

“Mặc dù nhiều người nhưng đây chính là lúc rèn luyện các cô”.

Nghe đến đây, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi gật đầu.

Cốc Tân Nguyệt bên cạnh căn bản lười chẳng thèm nhìn.

Tần Ninh cũng không quản nàng ta.

“Cảnh giới Thiên Vị, các cô yên tâm giết!”

Cốc Tân Nguyệt rất không thoải mái nói.

Nhất thời hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều cầm thần binh xông lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1728: “Thần gia cũng chỉ có chút bản lĩnh này!”


Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

Đối với người khác mà nói, ở tuổi này đạt đến mức đó có thể gọi là thiên tư yêu nghiệt.

Nhưng đối với Hoàng thể cửu chuyển Linh Lung thể và Hỗn Độn thể mà nói, không tính là nhanh.

Nếu muốn ở bên cạnh đi theo Tần Ninh, vậy thì không thể để rớt danh tiếng của hắn.

Lúc này hai cô gái ý chí chiến đấu nảy sinh.

Bây giờ Tần Ninh lái rồng băng cùng xông ra.

Tiệc cưới lúc này đã thành trận chiến.

Bốn người Tần Ninh tới đá cửa.

Cửa bị đá vẫn là cửa của Thần gia.

Điều này đối với Thần gia mà nói, không khác gì một sự sỉ nhục.

Còn về những người khác.

Xem náo nhiệt cũng đủ rồi.

Lần đánh nhau này, bọn họ đâu có thể xen vào được?

Tông chủ Lôi Nguyên Kiệt của Cửu Lôi tông cực kỳ bá đạo, không phải vẫn chết sao.

Không ai chê mạng lớn của mình.

“Thần gia cũng chỉ có chút bản lĩnh này!”

Lúc này Tần Ninh lái rồng băng đến.

Thần hồn Băng Hoàng đằng sau lưng tràn ngập.

“Chết!”

Lời nói vừa dứt, sát khí hừng hực.

Ầm…

Móng lớn của rồng băng túm ra, cảnh giới Nhân Vị kế sát nháy mắt bị đóng băng, trực tiếp bị móng rồng bắt lấy, nổ thành phấn vụn.

Trong chốc lát trực tiếp g**t ch*t bảy tám người.

Rồng băng chính là làm bằng long cốt, hàm chứa hồn lực Tần Ninh giao phó.

Hơn nữa long cốt này bản thân chính là Thiên Đế các vì để đối phó với hắn mà giữ lại.

Trong long cốt vốn bao hàm long linh.

Hồn lực rót vào khiến cho long linh không thể chống cự điều khiển của Tần Ninh.

Nhưng công kích và phòng ngự lại vô cùng bá đạo.

Rồng băng này càng giống như thân ngoại hóa thân của Tần Ninh.

Ngày đó Tần Ninh lần đầu tiên thức tỉnh thần hồn Băng Hoàng, uy năng cực kỳ bá đạo.

Nhưng cho dù là vậy, công kích bá đạo của hồn lực cũng không phải mấy người cảnh giới Nhân Vị và cảnh giới Địa Vị có thể đối phó được.

Dưới sự ép buộc thần hồn Băng Hoàng và rồng băng, công kích của Tần Ninh ngày càng bá đạo.
 
Phong Thần Châu
Chương 1729: Nhưng chưa xong!


Lúc này khắp bốn phía tất cả mọi người đều ngây ra.

Đây là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ sao?

Rồng băng đó từ đâu mà ra.

Hư ảnh thần hoàng khổng lồ đó lại là cái gì?

Cảnh này cả đời khó có thể nhìn thấy một lần.

“Chém!”

Ầm ầm ầm…

Ba người cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ lúc này cả cơ thể nổ tung.

Cho dù là cảnh giới Địa Vị đánh đến dưới chân Tần Ninh trên long cốt, căn bản cũng không làm nên chuyện gì.

Không bao lâu, hơn một trăm người chết trong tay Tần Ninh, đã là gần ba trăm người.

Ngay chính lúc này, tất cả mọi người đều cảm thấy bản thân mình đã xuất hiện ảo giác.

Sức mạnh của Tần Ninh.

Đã đi ngược lại tất cả!

“Đáng chết!”

Phía dưới, Thần nhị gia nhìn thấy cảnh này, đau lòng đến nhỏ máu.

Những người này đều là nòng cốt của Thần gia bọn họ.

Chết một người, vậy thì Thần gia phải tiêu tốn nhiều sức lực đi bồi dưỡng.

“Tiểu tử, lo cho người khác không bằng lo cho ngươi!”

Thạch Cảm Đương cười hi hi nói.

“Phủ Việt Thần trảm!”

Thạch Cảm Đương một búa chém xuống, trường việt trong tay lúc này tiếp nối.

Ầm ầm…

Tiếng kêu vang lên, Thần Phong nhất thời cảm thấy hai cánh tay tê dại.

Nhưng chưa xong!

Lúc này Thạch Cảm Đương lại một lần nữa chém lên.

Phủ Việt Thần trảm.

Một chém tiếp một chém, một lực mạnh hơn lực kia.

Thạch Cảm Đương đang ở thế tấn công.

Búa rìu luân phiên không ngừng, khí thế tấn công đạt đến đỉnh điểm, có thể bổ vào người ông ta.

Thần Phong là cảnh giới Thiên Vị bất giả.

Nhưng chỉ là bước vào cảnh giới Thiên Vị, cảnh giới cũng không hề ổn định.

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ và cảnh giới Thiên Vị lẽ nào không chênh lệch sao?

Nhất thời Thần Phong thậm chí đã sinh ra suy nghĩ hoang đường.

Ông ta không thể không nghĩ như vậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 1730: Cảnh giới Thiên Vị.


Thạch Cảm Đương thật sự là khinh thường công kích của ông ta.

Lúc này Thạch Cảm Đương lại chẳng muốn nhiều lời.

“Lão tử hơn tám vạn năm nay, mỗi ngày bị người ta hành hạ, cơ thể chế tạo, cảnh giới Thiên Vị cũng không so được, công kích cảnh giới Thiên Vị hậu kỳ của ngươi tính là cái gì?”

Thạch Cảm Đương hét lớn một tiếng, búa rìu lúc này giơ lên.

“Chịu chết đi!”

Một tiếng quát khẽ vang lên.

Trong nháy mắt búa rìu rời khỏi tay.

Ầm ầm...

Phút chốc tiếng nổ tung trầm thấp vang lên.

Búa rìu kia trực tiếp đâm xuyên qua cơ thể Thần Phong.

Tất cả mọi người hiện giờ đều nhìn thấy cảnh này.

Chùm tia sáng cao chót vót sau lưng Thần Phong lúc này tán loạn rồi biến mất.

Trong nháy mắt, xung quanh xôn xao khiếp sợ.

Cảnh giới Thiên Vị chết rồi?

“Ha ha...”

Thạch Cảm Đương lúc này cười ha ha nói: “Cảnh giới Thiên Vị thì tính cái mẹ gì? Lão tử cảnh giới Địa Vị hậu kỳ, g**t ch*t không bỏ lỡ”.

“Không chỉ có giết, hôm nay lão tử còn phải nhân cơ hội này đột phá lên Thiên Vị!”

Giữa tiếng cười ha ha, toàn thân trên dưới của Thạch cảm Đường, linh khí ùn ùn hội tụ.

Một cột sáng đột nhiên xuất hiện ở sau lưng.

“Cảnh giới Thiên Vị mà thôi!”

Cột khí ngất trời, vào lúc này hội tụ linh khí, cách xa ngoài trăm dặm cũng có thể nhìn thấy.

Đây chính là cảnh giới Thiên Vị.

Cột Thiên Vị ngưng hiện, cảnh giới Thiên Vị hùng mạnh đến thế nào?

Thạch Cảm Đương cười ha ha, bàn tay vung lên.

Đoàng đoàng đoàng...

Liên tiếp mười mấy thân ảnh lúc này nổ tung ra.

Mười mấy vị cảnh giới Nhân Vị và cảnh giới Địa Vị giống như hạt bụi, không đáng nhắc đến.

“Dám đối xử bất kính với sư tôn của ta, vậy thì chính là đi tìm cái chết”.

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng, một quyền đánh ra.

Lại có thêm mười mấy thân ảnh lúc này chết bất đắc kỳ tử.

Trong chớp mắt hơn ba mươi người chết oan uổng.

Cảnh này khiến trong lòng tất cả mọi người kinh ngạc.

Cảnh giới Thiên Vị.
 
Phong Thần Châu
Chương 1731: Trưởng tộc và lão trưởng tộc đâu?


Thiếu niên này trực tiếp chém chết Thần nhị gia, một hành động đạt đến cảnh giới Thiên Vị.

Quá kinh khủng phải không?

Ầm...

Chỉ là đột nhiên một tiếng ầm vang lên.

Thân ảnh Thạch Cảm Đương bị một sức mạnh vô hình cho nổ ầm vào bên dưới đất, chỉ để lại một cái cái đầu lộ ra trên mặt đất.

Chùm tia sáng ngất trời cũng theo đó biến mất.

“Này này này, Cốc Tân Nguyệt, bà cô già kia cô làm cái gì đấy?”

Thạch Cảm Đương hét lớn nói.

Ầm ầm ầm...

Chỉ là ba chữ bà cô già cất lên, Cốc Tân Nguyệt ra tay càng nặng hơn.

Ở vị trí của Thạch Cảm Đương, một trăm mét xung quanh, đất đều bị sụt lún.

Lần này Thạch Cảm Đương hoàn toàn thành thật.

Lúc này Tần Ninh khẽ lắc đầu.

Tiểu tử này ngông cuồng cái gì?

Không lợi hại hơn người ta thì cứ thuận theo người ta.

Còn phải tự mình tìm phiền phức.

Lúc này Thạch Cảm Đương nằm bò trên đất, buồn bực nói: “Cảnh giới Thiên Vị còn không đủ, ta phải đạt được cảnh giới Tạo Hóa mới có thể đánh nhau một trận với bà cô già này!”

Ầm…

Lời nói vừa dứt, lại một quyền ấn hạ xuống.

Thạch Cảm Đương đã hoàn toàn ngậm miệng.

Lúc này Cốc Tân Nguyệt vẫn thản nhiên đứng trên không trung, không nói một lời.

Nhưng lần này, mọi người đều hoàn toàn sững sờ.

Mới vừa nãy còn là Thạch Cảm Đương bất khả chiến bại, giờ bị người ta một quyền đập xuống đất.

Cái này cũng quá… khoa trương rồi!

Lần này mọi người coi như đã hiểu, năm người này sao dám đến Thần gia náo loạn.

Bây giờ chỉ còn thừa lại khoảng năm mươi vị cường giả cảnh giới Nhân Vị và cảnh giới Địa Vị đều đã sững sờ.

Thần tam gia chết rồi.

Bây giờ Thần nhị gia cũng chết rồi.

Nhưng trưởng tộc và lão trưởng tộc bây giờ cũng chưa hiện thân.

Năm người này đã hủy hoại hoàn toàn tiệc hỷ đại hôn của Thần gia.

Trưởng tộc và lão trưởng tộc đâu?

Tần Ninh lúc này cũng chẳng buồn để ý, chỉ một chữ: giết.

Vù…

Vù…

Nhị tôn cảnh giới Thiên Vị đã đến rồi.

Lúc này tất cả mọi người đều tản ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 1732: Nhỏ yếu?


Hai nhân vật gánh đỉnh của Thần gia đã đến!

Chỉ là hai nhân vật gánh đỉnh kia nhìn thấy cảnh này, không chắc thành cái bộ dạng gì.

Trong chốc lát, hai thân ảnh đã tới.

Chính là Thần Khải, trưởng tộc hiện giờ của Thần gia.

Và lão trưởng tộc Thần gia Thần Chiến Thương.

Chùm ánh sáng linh khí phóng lên cao kia đại diện cho hai người đã bước vào cảnh giới Thiên Vị.

Tu vi và thực lực mạnh mẽ như vậy mới là căn bản để Thần gia đứng vững và chiếm bá đạo.

“Xảy gia chuyện gì?”

Dáng vẻ trung niên, Thần Khải một thân áo sam kim tơ lụa mượt mà, ông ta hô lên một tiếng.

Lập tức có người bay tới bên cạnh Thần Khải, thấp giọng bẩm báo chuyện đã xảy ra.

“Cái gì?”

Khắc tiếp theo, Thần Khải nổi giận đùng đùng.

Nhị đệ và tam đệ đã chết!

Con trai mình bị người ta phế tứ chi.

Đôi mắt Thần Khải nhìn về phía Tần Ninh.

Lúc này Tần Ninh đứng ngạo nghễ trên rồng băng, hắn đứng chắp tay, lạnh lùng nhìn xuống phía dưới.

“Tần Ninh tông chủ, chà đạp lên mặt mũi Thần gia ta như vậy là có ý gì?”

Thần Khải nổi giận nói.

“Chà đạp lên mặt mũi Thần gia ngươi?”

Tần Ninh cười giễu cợt: “Thần gia ngươi cũng không đáng để ta chà đạp”.

“Hôm nay đến đây, ta chỉ cần một lời giải thích”.

“Thần gia muốn cưỡng ép cưới người của Tần Ninh ta, tàn phá nặng nề gia nô của ta, không phải chính là ức h**p Tần Ninh ta nhỏ yếu?”

“Hôm nay ta đến xem xem Tần Ninh ta có dễ bắt nạt như vậy không?”

Lời vừa nói ra, mọi người than thở.

Nhỏ yếu?

Tần Ninh bây giờ nhìn ra không hề nhỏ yếu chút nào.

“Tần Ninh tông chủ, ta nghĩ chuyện này nhất định có hiểu lầm gì không?”, Thần Chiến Thương mái tóc bạc phơ, màu da ẩm ướt lúc này đi ra.

“Vẫn mong Tần tông chủ thả cháu trai ta ra”.

“Thả ra? Có thể!”

Tần Ninh phất tay, Thần Nam Vân bay lên giữa không trung.

“Thần gia công bố trên đất đại lục Bắc Thiên, nhận sai với Tần Ninh ta!”

“Mở phòng kho, người của Thanh Vân tông ta đến lấy”.

“Thần gia ngươi vĩnh viễn không được bước chân vào Cửu U đại lục một bước!”

Tần Ninh trực tiếp nói ra ba điều kiện.

Nghe thấy Tần Ninh nói vậy, tất cả mọi người đều ngây ra.

Tần Ninh vốn đến đây để giảng hòa, đơn giản là bới lông tìm vết.

Bắt Thần gia xin lỗi? Chuyển kho? Không được đặt chân vào Cửu U?

Ba điều kiện này, điều kiện nào cũng tát vào mặt Thần gia.

Nghe đến đây Cốc Tân Nguyên lại hơi ngây người.

Nói nương tay, ngược lại không giống như nói mềm lòng.

Suy cho cùng, vẫn là Tần Ninh nhớ bạn cũ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1733: “Vô tình?”


Nhưng Cốc Tân Nguyệt cũng hiểu được cách suy nghĩ củaTần Ninh.

Tổ tiên của Thần gia, lão tổ Thần Phong.

Tay cầm kiếm Đoạn Không.

Kiếm cắt thành khoảng không.

Là do Tần Ninh dạy dỗ từ năm xưa.

Tần Ninh coi trọng tâm tính tốt đẹp của Thần Phong nên đã tạo nên một mối nhân duyên.

Thần Phong của đại lục Trung Thần và Nguyệt Khuynh Thành của đại lục Băng Nguyệt thời đó đã tạo nên một giai thoại.

Chỉ là khi đó Thần Phong có danh tiếng không cao.

Nguyệt gia uy danh hiển hách từ lâu của Đại lục Băng Nguyệt sao lại có thể để thiên chi kiêu nữ Nguyệt Khuynh Thành lấy Thần Phong chứ?

Lúc ấy, Tần Ninh cũng bỏ ra không ít sức lực.

Dù cho hôm nay Tần Ninh diệt Thần gia thì cũng là hắn diệt đi mọi thứ ban đầu ban tặng cho Thần gia.

Nhưng lúc này Tần Ninh cũng lùi lại một bước.

Không phải sợ hãi, mà là vì Thần Phong.

Người khác không biết, nhưng Cốc Tân Nguyệt thì hiểu rõ.

Thời điểm đó nàng cũng làm tì nữ bên người Tần Ninh như Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, thấy Tần Ninh ngông cuồng, thấy Tần Ninh quả quyết sát phạt.

Nhưng khi câu nói này rơi vào tai của Thần Khải và Thần Chiến Thương.

Lại là trực tiếp vả mặt!

Bảo Thần gia xin lỗi, lại còn xin lỗi trước đám đông.

Hai người đường đường là cảnh giới Thiên Vị, làm sao có thể nuốt trôi cục tức này chứ!

“Tần Ninh, mau giơ tay chịu trói đi, nếu không thì ngươi sẽ chết, Cửu U đại lục cũng đã định phải máu chảy thành sông!”,

Thần Khải lúc này gầm lên: “Thần gia ta sừng sững ở đại lục Trung Thần chín vạn năm không ngã, sao có thể bị ngươi uy h**p được chứ!”

Thần Chiến Thương lúc này hờ hững nói: “Tần Ninh, ngươi thật sự muốn thế này sao?”

“Chuyện hôm nay Thần gia ta đã tổn thất rất nhiều. Nếu ngươi không biết điểm dừng, vậy đừng trách Thần gia ta vô tình”.

“Vô tình?”

Tần Ninh giễu cợt một tiếng: “Ta đã rất khách khí rồi, nếu như các người cảm giác bất công, vậy thì động thủ đi”.

“Cho các người cơ hội, các người không chống đỡ được, mất mạng, lại đi tìm lão tổ các người khóc, để xem lúc ấy lão tổ các người có cảm xúc gì!”

“Giết!”

Thần Chiến Thương lúc này quát lên.

Soạt soạt soạt...

Tức thì, hơn mười vị cường giả cảnh giới Nhân Vị, Địa Vị tiếp tục tuôn ra.

Thần Khải lúc này mọc lên trụ ánh sáng.

Một tiếng quát vang lên, từ dưới lòng đất có một bóng người xông lên.

Thạch Cảm Đương một thân bùn đất, bay vọt lên trời như một chùm sáng, xông ra khỏi lòng đất.
 
Phong Thần Châu
Chương 1734: “Tùy tiện nhấc tay mà thôi!”


“Con mẹ nó nữa, bị một bà già bắt nạt, vừa hay không có chỗ xả cơn tức!”

Thạch Cảm Đương không nói hai lời, tấn công Thần Khải.

Mà giờ khắc này, Thần Chiến Thương kia lại đứng vững tại chỗ, không nhúc nhích.

Từng luồng khí dao động trong cơ thể Thần Chiến Thương trào dâng ra.

Toàn bộ trăm dặm quanh phủ đệ của Thần gia lúc này có một thiên uy huy hoàng đột nhiên giáng xuống.

“Cảm giác rất quen thuộc...”

Tần Ninh lúc này từ từ nói: “Kiếm Đoạn Không...”

“Tay cầm Kiếm Đoạn Không”.

“Kiếm cắt thành khoảng không!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ông đang chuẩn bị tế xuất tổ khí à?”

Nghe vậy, Thần Chiến Thương cũng hơi tái mặt.

Kiếm Đoạn Không chính là kiếm thần truyền thừa của Thần gia.

Chuyện này, ngoại trừ mỗi đời trưởng tộc Thần gia ra thì không có một ai khác biết.

Tần Ninh còn chưa thấy kiếm Đoạn Không, mà đã biết là lão ta muốn dẫn Kiếm Đoạn Không.

Người này rốt cuộc có lai lịch ra sao?

“Xin làm phiền Nguyệt trưởng tộc!”

Thần Chiến Thương lúc này khẽ quát một tiếng.

“Tùy tiện nhấc tay mà thôi!”

Một người lúc này xuất hiện.

Trụ Thiên Vị bay lên không trung.

Lại là một vị đầu sỏ cảnh giới Thiên Vị.

Thấy một người nhẹ nhàng xuất hiện như đạp hàng vạn hàng nghìn tinh không phiêu đãng xuống, mọi người đều kinh ngạc hô lên.

“Trưởng tộc Nguyệt gia, Nguyệt Thư Như!”

Nguyệt gia chính là chủ tể của đại lục Băng Nguyệt.

Hơn nữa, từ chín vạn năm trước, Nguyệt gia và Thần gia đã có mối quan hệ mật thiết.

Hôm nay, không ngờ là trưởng tộc Nguyệt gia lại đích thân tới.

Chuyện lần này đúng là càng xé càng to!

Nguyệt Thư Như xuất hiện, nhìn Tần Ninh và thở dài nói: “Cửu U đại lục đã không còn là thời đại của Cửu U Đại Đế nữa, tông chủ Tần Ninh sao phải tùy ý làm bậy như vậy chứ?”

“Tùy ý làm bậy? Ta chỉ muốn đòi lại công bằng cho người của ta mà thôi”.

Tần Ninh đạm mạc nói: “Huống hồ... Thần gia còn không là gì trong mắt ta!”

Chuyện đến nước này rồi, cũng không thể xoay chuyển được nữa.

Tần Ninh không thể lui lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 1735: “Kiếm tới!”


Thần gia càng cũng càng không.

Nguyệt Thư Như lúc này điểm ngón tay, giết về phía Tần Ninh.

Thấy chỉ điểm xông tới, Tần Ninh không hề di chuyển.

Keng...

Bỗng nhiên, một tiếng va chạm vang lên, Cốc Tân Nguyệt không biết đã xuất hiện bên cạnh Tần Ninh từ lúc nào.

Đòn tấn công của Nguyệt Thư Như liền tiêu tan.

Cốc Tân Nguyệt mỉm cười.

“Cần ta hỗ trợ không?”

Cốc Tân Nguyệt nét mặt tươi như hoa, cười nhẹ nói: “Thạch Cảm Đương vô dụng lắm”.

Nghe đến lời này, Thạch Cảm Đương giận không kềm được.

Nói ta vô dụng?

Một tiếng quát vang lên, Thạch Cảm Đương bộc phát sức mạnh, liên tục chém Thần Khải.

Tần Ninh cũng cười nói: “Ta hiểu hết những gì mà Nguyệt gia tu luyện, cảnh giới Thiên Vị không làm gì được ta đâu, có điều muốn g**t ch*t thì cũng phải trả giá một chút”.

Cốc Tân Nguyệt không nhiều lời.

Tần Ninh nói không sai.

Cảnh giới Thiên Vị muốn giết hắn, gần như là không thể.

Chỉ có điều, hắn hiện tại đang ở cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ mà muốn giết cảnh giới Thiên Vị, không phải không làm được mà là phải bỏ ra giá không nhỏ.

“Ta lấy máu mình chém thương không!”

“Kiếm Đoạn Không, cắt thành khoảng không!”

“Kiếm tới!”

Lúc này Thần Chiến Thương rít lên một tiếng, trong nháy mắt, bên trong tổ địa Thần gia có một ánh kiếm phóng lên cao.

“Huyền khí xuất thế...”

Thấy cảnh này, có người kinh hoảng nói.

“Là huyền khí cấp Thiên của Thần gia - Kiếm Đoạn Không sao?”

Tiếng kinh hô liên tiếp vang lên.

Kiếm Đoạn Không của Thần gia uy danh cái thế, thanh danh lan xa.

Lão tổ Thần gia dựa vào kiếm này mà chém ra một con đường thông thiên, đi tới cảnh giới Thiên Vị cực hạn.

Đồng thời cũng đưa đến chín vạn năm huy hoàng của Thần gia!

Chín vạn năm qua, không ai nhìn thấy kiếm Đoạn Không xuất hiện.

Lần này bị Tần Ninh ép buộc, kiếm Đoạn Không xuất hiện.

“Kiếm Đoạn Không... Một niệm thành khoảng không...”

Sát Trường Sinh của đại lục Bắc Thương.

Thanh Hà Tiên Tử của đại lục Thiên Long.

Rất nhiều người nữa, đếm không xuể, nói không hết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1736: Đây chính là kiếm Đoạn Không!


Mà bây giờ, con cháu của những người này đều mạnh mẽ hơn, nhưng đã quên đi sơ tâm của tổ tiên.

Như thế nào là mạnh mẽ?

Mạnh mẽ không phải là ỷ mạnh h**p yếu!

Mạnh mẽ, là gánh vách trọng trách trên vai!

Thần gia đã quên!

Cốc Tân Nguyệt đứng ở một bên, không nhiều lời.

Tần Ninh rốt cuộc đã trải qua những gì, hắn không nói, nàng cũng không hỏi.

Nàng suy nghĩ rất đơn giản.

Đi theo Tần Ninh, nhìn Tần Ninh như hiện tại là đã đủ.

Nếu như quân lâm thiên hạ.

Ta cũng thề sống chết đi theo.

Ánh kiếm lúc này càng trở nên rực rỡ.

Một kích của Nguyệt Thư Như bị Cốc Tân Nguyệt dễ dàng ngăn cản, bà ta liền biết rõ mình không phải đối thủ của Cốc Tân Nguyệt.

Có lẽ lão tổ Thần gia cảnh giới Thiên Vị trung kỳ, tế xuất kiếm Đoạn Không mới có thể chém giết được.

Lúc này Nguyệt Thư Như lui về sau.

Cả người Thần Chiến Thương dâng trào chiến khí.

Cầm trong tay kiếm Đoạn Không, trụ Thiên Vị sau lưng Thần Chiến Thương lúc này thật sự có một loại khí thế vô địch có thể đâm rách bầu trời.

Đây chính là kiếm Đoạn Không!

“Tần Ninh, hôm nay là ngươi tự tìm lấy cái chết!”

Thần Chiến Thương lúc này kiêu căng đứng trên không, kiếm Đoạn Không ngạo nghễ nhắm thẳng vào Tần Ninh.

“Đối phó Thần gia các người, cũng chưa đến mức nói là ta muốn chết”.

Tần Ninh hờ hững nói.

“Kiếm Đoạn Không, một kiếm cắt thành khoảng không, uy của huyền khí cấp Thiên, ngươi hiểu sao được?”

Thần Chiến Thương lúc này không nói nhảm.

Kiếm Đoạn Không vào thời khắc này bị nắm trong tay.

Kiếm dài ba thước bảy tấc, chuôi kiếm có ánh kim nhàn nhạt, mũi kiếm hơi lộ ra vẻ dày rộng nhưng ở viền cũng mang theo ánh kiếm bén nhọn.

Trường kiếm tuôn ra, giết người vô hình.

“Kiếm Đoạn Không, chém!”

Thần Chiến Thương lúc này phẫn nộ quát một tiếng, vung kiếm ra.

Ông...

Trường kiếm có tốc độ cực nhanh, để lại một vòng tàn ảnh.

Rõ ràng là một thanh trường kiếm phá không mà tới.

Lại giống như mang theo toàn bộ thiên địa.
 
Phong Thần Châu
Chương 1737: Quá kỳ quái!


Hơn nữa, trong lúc vô hình, dường như có ai đó đang điều khiển trường kiếm.

Nhìn thấy ánh kiếm kia chạy như bay tới, Cốc Tân Nguyệt lúc này bước ra.

Tần Ninh cũng đưa tay ngăn lại.

“Nếu lão ta không lấy kiếm này ra, ta cũng định để cô giết lão ta đó”.

“Nhưng lão ta lại lấy nó ra, vậy hãy để cho kiếm này giết lão ta đi!”

Tần Ninh nói xong thì bước ra.

Bàn tay nhẹ nhàng lộ ra.

Tay hắn làm thành tư thế cầm kiếm, nhìn cực kỳ lạ lùng.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Cái tên này đang làm gì?

Tự tìm đường chết à?

Tần Ninh có hành động quá mức cổ quái.

Thần Chiến Thương lúc này cũng không hiểu.

Một kiếm này, cảnh giới Thiên Vị trung kỳ chắc chắn phải chết tại chỗ.

Tần Ninh dù có mạnh mẽ đến mấy thì cũng không thể ngăn cản.

Nếu không phải nhìn thấy Cốc Tân Nguyệt bên người Tần Ninh, lão ta sẽ không triệu hồi ra kiếm Đoạn Không làm gì.

Nhưng lão ta lại không cảm nhận được khí tức gì của Cốc Tân Nguyệt.

Cô gái như vậy mới đáng sợ.

Cho nên, để ngăn ngừa chuyện không may xảy ra.

Lão ta liền gọi kiếm Đoạn Không ra.

Có ai ngờ rằng Tần Ninh lại dùng tay không đón kiếm.

Nguyệt Thư Như cũng không rõ vì sao.

Hai người không hiểu.

Hơn vạn người bên dưới càng không hiểu.

Quá kỳ quái!

Tần Ninh đến cùng đang làm cái gì?

Chỉ là.

Sau một khắc.

Mọi người liền hiểu ra Tần Ninh đang làm cái gì.

Kiếm Đoạn Không mang theo tư thế sát phạt không thể địch nổi lao ra.

Nhưng trong nháy mắt, khi tới gần Tần Ninh thì kiếm Đoạn Không đã dừng lại.

Mũi kiếm chỉ còn cách Tần Ninh một chút xíu.

Chỉ cần nhẹ nhàng hành động là có thể chém đứt cánh tay của Tần Ninh.

Thế nhưng lúc này, bất kể Thần Chiến Thương điều khiển cho nó chém thế nào đi nữa.

Mọi người cứ nhìn trân trân.

Tần Ninh lúc này đưa ngón tay ra chỉ vào mũi kiếm.
 
Phong Thần Châu
Chương 1738: Nói đúng ra là bàng hoàng.


Dần dần nở một nụ cười.

Tần Ninh nhìn kiếm Đoạn Không như nhìn tình nhân của mình, cười nói: “Thật nghịch ngợm!”

Ông...

Trong nháy mắt, ánh kiếm của kiếm Đoạn Không càng thêm rực rỡ.

Mọi người lúc này hoàn toàn ngây ra.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Sau một khắc, cảnh tượng trước mắt Tần Ninh thay đổi hoàn toàn.

Trong một thế giới bao la rộng lớn, Tần Ninh ngạo nghễ đứng vững.

Trước mặt hắn là một một người khoanh chân ngồi, tay cầm kiếm Đoạn Không.

“Ngươi là người phương nào?”

Người kia có dung mạo không rõ ràng, nhìn thấy Tần Ninh thì kinh ngạc không thôi.

“Ta là người độ ngươi!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Thần Phong, hôm nay ngươi cũng đừng trách ta vô tình”.

Nghe đến lời này thân thể hư ảo kia ngẩn ra.

“Quả nhiên, thế nhân đều nói, kiếm vô tình người hữu tình. Nhưng ta lại nói, người vô tình kiếm hữu tình”.

“Kiếm Đoạn Không còn nhớ đến ta, ngươi lại không nhớ ra. Hoặc là... ngươi cố ý không nhớ ra ta!”

Lời này vừa nói ra, ảo ảnh kia tức thì run rẩy.

Tiếng ầm ầm vang lên, ảo ảnh kia lập tức quỳ xuống.

“Đại Đế!”

“Giờ nhớ ra ta rồi à?”

Tần Ninh hờ hững nói: “Người chết đèn tắt. Trên thế gian này, trừ phi là người tu luyện ra linh hồn, nếu không thì không ai có thể lưu lại ý niệm ở bên trong kiếm”.

“Ta từng dạy ngươi, ngươi cũng học được”.

“Kiếm Đoạn Không ở Thần gia là thêm một con bài tẩy”.

“Thần gia của ngươi đi tới ngày hôm nay là Thần Phong ngươi giỏi, ta không quan tâm”.

“Chẳng qua người Thần gia muốn giết ta, muốn động vào người của ta. Ngươi cảm giác được ta tới, thế nhưng vẫn chém kiếm Đoạn Không ra!”

Tần Ninh không ngừng lẩm bẩm nói ra.

Từ lúc kiếm Đoạn Không xuất hiện, hắn đã nắm bắt được một ý niệm đến điều tra hắn.

Nhưng là ý niệm đó lại lui bước.

Nói đúng ra là bàng hoàng.

“Đại Đế, ta sai rồi!”

Ý niệm của Thần Phong tức thì dập đầu nói.

Ông ta suy nghĩ một hồi thì quyết định giết Tần Ninh.

Giết ân nhân của ông ta.
 
Phong Thần Châu
Chương 1739: Bà ta không thể không quan tâm!


Thật không ngờ rằng vào thời khắc mấu chốt thì kiếm Đoạn Không lại không chịu nghe theo sự khống chế của ông ta.

Ông ta giữ lại một chiêu.

Tần Ninh chẳng lẽ cũng không có hậu chiêu chắc?

So với Tần Ninh, ông ta chung quy vẫn quá non!

“Ta niệm tình từng có chút duyên với ngươi, còn định tha cho Thần gia một lần, nhưng bây giờ thì cũng không cần nữa!”

“Đại Đế đừng mà, Đại Đế, ta sai rồi, ta sai rồi...”

Thần Phong lúc này la lên.

Nhưng cuối cùng kiếm Đoạn Không vẫn vang lên.

Tất cả hóa thành hư không.

Thứ Thần Phong để lại chỉ là ý niệm.

Đối với Tần Ninh thì cũng không là gì.

Trong nháy mắt, Tần Ninh mở mắt ra.

Một vẻ quả quyết sát phạt lúc này xuất hiện.

“Đòn tấn công mạnh nhất của kiếm Đoạn Không phải như thế này mới đúng!”

Tần Ninh nói xong, kiếm Đoạn Không rẽ ngược, quay về tấn công Thần Chiến Thương.

Trong nháy mắt, Thần Chiến Thương chết sững!

Vừa rồi kiếm Đoạn Không có thể một kiếm chém Thiên Vị.

Nhưng khi đến trước mặt Tần Ninh, kiếm khí đã bị thu lại hoàn toàn.

Mà bây giờ những kiếm khí kia.

Thả ra ngoài!

Một sát khí thao thiên vào thời khắc này chém ra.

“Khônggggg...”

Thần Chiến Thương lúc này rống lên, không cam lòng.

Nhưng cho dù có không cam lòng thì cũng chẳng làm được gì.

Nguyệt Thư Như lúc này muốn ngăn cản.

“Người nhà họ Nguyệt đừng có tự tìm cái chết!”

Tần Ninh quát lên: “Nguyệt gia năm đó bị Cửu U Đại Đế trừng trị như thế nào, Tần Ninh ta hôm nay cũng có thể làm cho Nguyệt gia chịu phải sự trừng trị lớn hơn!”

Nghe đến “trừng trị”, thân thể Nguyệt Thư Như cứng ngắc.

Bà ta không dám động!

Tần Ninh nói với sự uy h**p tr*n tr**.

Nếu là người khác, bà ta chẳng quan tâm.

Nhưng hôm nay bà ta chính mắt thấy cao thủ Thần gia chết oan chết uổng.

Bà ta không thể không quan tâm!

Lão tổ Nguyệt gia giống Thần Chiến Thương.

Tần Ninh, Nguyệt gia đắc tội nổi sao?

Thần Khải!

Thua!
 
Back
Top Bottom