Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1700: Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ!


Một thân quần áo trắng, đứng ở trên đỉnh đầu của rồng băng dường như lúc này hắn thật sự chẳng sợ bất cứ điều gì hết.

“Từ khi nào mà chuyện của Cửu U đại lục ta lại đến lượt đại lục Trung Thần của các ngươi quan tâm thế?”

“Đúng đấy!”

Thạch Cảm Đương nhếch miệng cười khẩy.

“Tiểu tử, thức thời một chút, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ cho ông đây, tạ lỗi đàng hoàng với ông tổ Tần của ngươi, tha chết cho ngươi một mạng”.

“Nếu không thì ta đánh chết ngươi!”

Thạch Cảm Đương không sợ trời không sợ đất.

Huống hồ còn có Tần Ninh ở đây.

Trong mắt người ngoài, Tần Ninh phách lối cuồng vọng, không sợ trời không sợ đất có thể là bởi vì hắn ta.

Thế nhưng trên thực tế.

Hắn ta không sợ trời không sợ đất đó là bởi vì có Tần Ninh.

Thần Nam Vân cho dù có được giáo dưỡng tốt đến đâu đi chăng nữa thì lúc này cũng xanh mặt.

Từ nhỏ đến lớn, thân là cháu đích tôn của Thần gia.

Phụ thân của hắn ta là tộc trưởng.

Ông nội của hắn ta là tộc trưởng đời trước.

Mà hắn ta cũng sớm đã được nhận định là tộc trưởng đời kế tiếp.

Uy danh bên ngoài và tài năng tuyệt thế của hắn ta ở trong đại lục Trung Thần không ai có thể bằng được.

Nếu không phải nghe danh Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

Ấn tượng trước dung mạo tuyệt thế của Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

Thì hắn ta bây giờ vẫn sẽ chưa cưới vợ đâu.

Tất cả mọi chuyện gia tộc đều đã thu xếp ổn thoả cả.

Thế mà bây giờ lại xuất hiện hai tên không biết sống chết làm xằng làm bậy.

Thần Nam Vân nhìn về phía Tần Ninh.

“Nếu ngươi đã kiêu ngạo như thế thì ngươi có dám tỷ thí với ta không?”

Thần Nam Vân lạnh nhạt nói: “Ngươi và ta bằng tuổi nhau, thực lực tương đương, nếu như ngươi thắng thì ta sẽ lập tức rời khỏi đây”.

“Nếu như ngươi thua vậy thì không được ngăn cản ta nữa!”

Lời này vừa nói ra, Thạch Cảm Đương lập tức nổi giận.

“Ngươi còn cần thể diện nữa không hả, tỷ thí với sư tôn của ta? Ngươi xứng sao?”

“Muốn tỷ thí đúng không? Nào nào đến đây, đấu với lão tử đây”.

Cùng lúc đó, một người đàn ông trung tuổi bên cạnh Thần Nam Vân hừ một tiếng.

Một luồng áp lực cưỡng chế quét về phía Thạch Cảm Đương.

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ!
 
Phong Thần Châu
Chương 1701: Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ?


Một cảnh giới Địa Vị hậu kỳ khác.

“Lão tử không chặt ngươi thì không được”.

Thạch Cảm Đương mắng to một tiếng, cầm búa rìu trong tay.

“Tiểu Thạch Đầu!”

Tần Ninh lúc này mở miệng.

“Sư tôn...”

“Không sao, ta đấu với hắn!”

Tần Ninh cười nói: “Lâu rồi cũng chưa động tay, hiếm lắm mới gặp được một người thú vị như này, hơn nữa ta cũng muốn xem thử sức mạnh của Hoàng thể A Ngọc như nào”.

Tần Ninh vừa nói xong, khuôn mặt của Thần Nam Vân không còn giữ được sự bình thản nữa.

Hoàng thể A Ngọc!

Thần Nam Vân hắn ta chính bởi vì là Hoàng thể A Ngọc cho nên mới có thiên phú mạnh mẽ, thực lực lớn mạnh như này.

Thế nhưng người bình thường không thể nào liếc mắt một cái mà nhìn ra được.

Mà Tần Ninh chỉ nhìn qua hắn ta vậy mà đã đoán ra được.

Thạch Cảm Đương bây giờ cũng không nói gì thêm!

Chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông trung tuổi đứng ở bên cạnh Thần Nam Vân.

Tần Ninh sải bước đi ra, một tay chắp ở đằng sau.

Thần Nam Vân lúc này cũng bước ra.

Bầu không khí bên trong Thanh Vân tông trở nên căng thẳng.

Rõ ràng Thần gia không hề dễ trêu chọc.

Thế nhưng Tần Ninh vẫn không hề nhượng bộ một bước.

Thần Nam Vân nhìn về phía Tần Ninh, cười nhạt nói: “Ngoại trừ phụ thân và ông nội ra không ai biết Hoàng thể A Ngọc, làm sao ngươi biết được?”

“Đợi lát nữa ngươi sẽ biết ngay thôi”.

Tần Ninh bình tĩnh nói: “Nhưng có Hoàng thể A Ngọc mà ở độ tuổi này lại mới chỉ đến cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ thì thật đúng là quá mất mặt”.

Vẻ mặt của Thần Nam Vân lúc này vẫn không thay đổi.

Thế nhưng trong lòng đã tức giận bừng bừng.

Quá mất mặt?

Toàn bộ đại lục Trung Thần căn bản không có bất kỳ thiên kiêu chi tử nào có thể so sánh được với hắn ta.

Từ nhỏ đến lớn có vô số người đối xử cung kính và nịnh nọt hắn ta.

Chưa từng có một ai có can đảm dám nói với hắn ta mấy lời như này.

“Nếu đã vậy thì ta phải xem thử cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ ngươi có cái gì đáng huênh hoang!”

Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ?

Ai?

Tần Ninh sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 1702: “Mấy trò vặt vãnh!”


Mấy vị trưởng lão Thanh Vân tông và mấy người Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên.

Bây giờ đều trợn tròn mắt há hốc mồm.

Chưa đầy nửa năm trước lúc Tần Ninh rời đi là cảnh giới gì?

Là cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển?

Bây giờ đã vọt thẳng đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Tên nhóc này thật sự chỉ có phàm thể thông thường thôi sao?

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi tiến bộ cũng đã quá thần tốc rồi.

Một người là Hoàng thể, một người là Hỗn Độn thể bây giờ đều là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

Vậy mà Tần Ninh lại chỉ kém hai người các nàng một bước nhỏ.

Thôi bỏ đi.

Nhưng thực lực thật sự và cảnh giới của Tần Ninh từ trước đến nay đều không khớp.

Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, vậy thì thực lực ở mức nào?

“Hoàng thể A Ngọc, mở!”

Thần Nam Vân lúc này trực tiếp mở ra Hoàng thể A Ngọc.

Hắn ta không phải kẻ ngu.

Hơn nữa được nhận định tộc trưởng đời kế tiếp thì sao có thể không có não được chứ?

Tần Ninh dám đồng ý tỷ thí cùng với hắn ta vậy thì chắc chắn có thực lực.

Thiên tài khiêu chiến vượt cấp là chuyện rất bình thường.

Bởi vì hắn ta cũng là thiên tài, hắn ta cũng đã khiêu chiến vượt cấp rất nhiều lần.

Sư tử vồ thỏ thì cũng phải dốc toàn lực ứng phó.

Hắn ta không muốn bản thân mình sẽ phải chịu thiệt.

Huống hồ lại còn ở trước mặt nhiều người như này nữa.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều nín thở.

Bên ngoài cơ thể của Thần Nam Vân dần dần xuất hiện một tầng ánh sáng linh khí nhàn nhạt.

Màu xanh nhạt, tinh khiết và thiêng liêng.

Thậm chí ở phía sau dường như xuất hiện một vị thần.

Dần dần bóng hình vị thần kia càng rõ ràng hơn.

Một màn này khiến tất cả mọi người đều khữ giật mình.

Bọn họ cũng là lần đầu nghe thấy Hoàng thể A Ngọc.

Đây chính là Hoàng thể A Ngọc sao?

“A Ngọc Hoàng quyền!”

Thần Nam Vân sải bước đi ra, bàn tay nắm chặt thành quyền, từ phần bụng vung ra, mà hư ảnh của thần tiên phía sau cũng tung ra một quyền.

Tốc độ của quyền mang cực nhanh, để lại một vệt sáng linh khí ở phía sau.

“Mấy trò vặt vãnh!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1703: Hoàng Thể A Ngọc ư?


Tần Ninh cười nhạo một tiếng, sải bước ra giữa không trung.

“Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp!”

“Vạn Nguyên Lôi Hồ!”

Hai tay vung ra, trong lúc đó, toàn thân từ trên xuống dưới của Tần Ninh lấp loé tia sét, như thể hội tụ thành hai cung tròn cùng nhau tập hợp.

Đó cũng không phải là hai cung tròn.

Mà là hàng ngàn hàng vạn tia sét tập hợp thành.

“Phá!”

Khẽ quát một tiếng, Vạn Nguyên Lôi Hồ trực tiếp giết ra.

Âm thanh đùng đoàng tràn ngập khắp không trung.

Đoàng...

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên.

Hai người dường như tâm ý tương thông, một đòn này đều rất mạnh.

Cùng lúc đó, ở giữa không trung, hào quang màu xanh bị ánh sét nuốt chửng.

Thần Nam Vân kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại phía sau.

Tần Ninh nhìn Thần Nam Vân đá ra một cước.

Ánh vàng nhàn nhạt ngưng kết từ dưới chân của Tần Ninh, giống như một đôi giày vàng lúc này bước ra.

Thần Nam Vân vội vàng giơ hai tay chắn phía trước.

Rắc rắc rắc...

Nhưng khi một cước kia rơi xuống, cánh tay của Thần Nam Vân lại phát ra tiếng kêu răng rắc vang dội, sắc mặt hắn ta trắng bệch.

Giờ phút này, tất cả mọi người đều sửng sốt.

Sắc mặt của Thần Nam Vân tái nhợt, hai tay lúc này buông thõng xuống.

Gãy rồi!

Một cước, bị Tần Ninh đạp một cước gãy cả hai tay!

Cốc Tân Nguyệt đứng ở trên con rồng khổng lồ nhìn thấy cảnh này thì hơi nhíu mày.

“Âm Dương Ly Hợp Kim thể, Ngọc Lôi thể, Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp...”

Khoé miệng của Cốc Tân Nguyệt hơi cong lên.

Linh quyết luyện thể như này cực kỳ bá đạo.

Xem ra đời này Tần Ninh định đi con đường bá đạo hơn cả Cửu U Đại Đế rồi.

Mà giờ phút này, Tần Ninh cũng không nhượng bộ, lần nữa giết ra.

Hoàng Thể A Ngọc ư?

Cho dù hắn mới chỉ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ thì đánh giết Thần Nam Vân cũng vẫn chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay mà thôi.

Tung ra một quyền, quyền mang lấp loé.

Lúc này Thần Nam Vân nghiến răng nghiến lợi, không còn vẻ vân đạm phong khinh nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 1704: “Tự tìm cái chết!”


Bộp bộp bộp, tiếng va đập vang lên liên tục không dứt.

Hai người lúc này tung quyền cước cực nhanh, sấm chớp trên bầu trời.

Đoàng...

Âm thanh nặng nề vang lên, bóng dáng của Thần Nam Vân bật lại phía sau, đập xuống dưới.

Phụt, phun ra một ngụm máu tươi.

Thần Nam Vân giờ phút này sắc mặt trắng bệch, thật sự thê thảm vô cùng.

“Tỷ thí với ta? Ai cho ngươi cái lá gan đấy hả?”

Tần Ninh đứng cách một khoảng vung tay ra, một vài tia sét chạy thẳng vào bên trong cơ thể của Thần Nam Vân.

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát khẽ vang lên.

Cao thủ cảnh giới Địa Vị hậu kỳ của Thần gia ra tay rồi.

“Tam gia, giết hắn đi!”

Tam gia Thần Thước của Thần gia, đỉnh cao cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Thần Nam Vân bây giờ muốn thảm bao nhiêu có bấy nhiêu.

Nhìn sang Tần Ninh thì càng thêm tức giận.

Thần Thước nghe được tiếng nói tràn đầy tức giận của Thần Nam Vân liền ngưng tụ một chưởng ấn ở trong lòng bàn tay trực tiếp chụp về phía Tần Ninh.

“Lão già, ngươi dám ra tay à?”

Thạch Cảm Đương cũng sẽ không ngồi im mặc kệ.

Cầm búa rìu trong tay, Thạch Cảm Đương hét lớn một tiếng, trực tiếp xông ra.

“Cút đi!”

Thần Thước gào thét.

“Thần Viễn, cùng xông lên g**t ch*t tên này!”

“Được!”

Ngay lập tức, một vị cảnh giới Địa Vị hậu kỳ khác lúc này cũng xông lên.

Thạch Cảm Đương càng tức giận hơn.

“Dám xem thường ta à?”

Thạch Cảm Đương mắng to.

Nếu không phải bị giam cầm mấy vạn năm thì hắn ta bây giờ sớm đã vượt qua nữ nhân Cốc Tân Nguyệt kia rồi.

Cảnh giới Thiên Vị có là gì đâu?

Bây giờ hai cảnh giới Địa Vị hậu kỳ vậy mà dám xem thường hắn ta?

“Tự tìm cái chết!”

Bọn họ đến là để đón dâu.

Thần Nam Vân là nòng cốt của Thần gia, nếu như hắn ta chết thì bọn họ có chết cũng không hết tội.

“Không phải muốn tỷ thí sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1705: “Đệ tử Thanh Vân tông nghe lệnh!”


Tần Ninh cười nhạo nói: “Hiếm dịp thấy có hứng thú muốn chơi đùa với các ngươi, làm gì mà phải sợ trước sợ sau như thế?”

“Ngươi...”

Thần Nam Vân có thể thề, sống hơn hai mươi năm đây là lần đầu tiên hắn ta nổi giận, oán hận một người như này.

Tần Ninh!

Thằng ranh con này đúng là tự tìm cái chết!

Nhưng Tần Ninh lúc này lại chẳng thèm để ý.

“Cảnh giới Địa Vị là có thể bảo vệ được ngươi chắc?”

Tần Ninh dứt lên liền đạp không lao đến.

“Mọi người cùng nhau xông lên, giết!”

Đúng lúc này, cao thủ của cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam cùng gào thét một tiếng.

“Giết? Các ngươi mà cũng có cái tư cách ấy sao?”

Tần Ninh chuyển dời ánh mắt nhìn về phía dưới, quát to: “Lão Vệ, Viên Viên, Sương Nhi, phàm là người của cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam có mặt ở đây, một người cũng không được để lại”.

“Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo, ta thấy cũng không cần phải tồn tại nữa”.

“Rõ!”

Lão Vệ chắp tay.

Ba bóng người nhảy xuống rồng băng.

Lão Vệ nhìn hai hàng khách phía dưới, chắp tay cười nói: “Chư vị, hôm nay Thanh Vân tông ta xử lý chuyện nội bộ, các vị tốt nhất là nên tránh xa ra một chút, ngộ nhỡ bị thương thì cũng không hay”.

Nghe đến đây, sắc mặt của đám người Hoàng Phủ gia, Vũ gia và quốc quân của các cổ quốc lớn đều hết xanh lại trắng.

Cuối cùng hào kiệt các phương cũng lần lượt rời đi.

Những bọn họ cũng không rời đi hẳn.

Mà đứng lơ lửng trên không ở đằng xa nhìn về phía này.

Thanh Vân tông lần này nổi bão rồi.

Không.

Chính xác mà nói.

Tần Ninh nổi bão rồi.

Không thể không nói, Tần Ninh thật sự rất hung bạo tàn ác.

Trước đây lúc đối phó với Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo, Tần Ninh không hề quan tâm.

Lần này cổ quốc và thế gia, thậm chí là cả Thần gia hùng mạnh ở đại lục Trung Thần cũng ra tay.

Nhưng Tần Ninh vẫn không hề sợ hãi.

Người như này tương lai chắc chắn sẽ trở nên càng kinh khủng.

Tần Ninh đứng giữa không trung, quát lớn: “Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo ta thấy không cần phải tồn tại nữa”.

“Hôm nay tiêu diệt hai tông, Thanh Vân tông của chúng ta sẽ là đệ nhất tông ở Cửu U”.

“Vâng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1706: Không giận mới là lạ đấy.


Bên trong Thanh Vân tông liên tiếp vang lên những tiếng hét lớn.

Trong khoảng thời gian này, bị đệ tử của Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo ức h**p, quả thật quá ấm ức.

Bây giờ tông chủ đã trở về rồi.

Còn gì mà phải sợ nữa chứ?

Chỉ một chữ, giết!

Hỗn loạn!

Hoàn toàn hỗn loạn!

Toàn bộ Thanh Vân tông lúc này gà bay chó chạy.

Bốn người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh và Thiên Linh Lung dẫn theo các đệ tử bắt đầu phản công.

Cao thủ cảnh giới Địa Vị của cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam gần như đã không còn nữa.

Một mình lão Vệ có thể cản được ngàn quân vạn mã.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ cũng không thể xem nhẹ được.

Ba người đủ để tiêu diệt hai nhà.

Các cổ quốc, thế gia khác thì đứng ở phía xa xem náo nhiệt, tránh khỏi cuộc giao tranh hỗn loạn.

Thanh Vân tông bắt đầu phản kích!

Tần Ninh trở về, Thanh Vân tông mới là Thanh Vân tông thật sự!

Một cuộc chém giết bắt đầu.

Toàn bộ Thanh Vân tông tràn ngập mùi máu tươi.

Mà trong đám người, trên đại điện Thanh Vân có một bóng dáng đang nghiêng người dựa vào nóc đỉnh điện.

Chính là Cốc Tân Nguyệt.

Cốc Tân Nguyệt lúc này lười nhác tựa vào nóc nhà, quan sát xung quanh.

Tiện tay b*n r* một cái, vài đệ tử của Thanh Vân tông vốn đang rơi vào nguy hiểm thì đối thủ lại đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.

Tần Ninh không bảo nàng ra tay, nàng cũng lười ra tay.

Nhưng mà ngồi ở chỗ này cũng có hơi nhàm chán.

Cốc Tân Nguyệt tiện tay lấy ra một cái hồ lô, mở nắp nhấp mấy ngụm.

Gần chín vạn năm qua, lúc đêm khuya vắng vẻ, trong đầu của nàng lần nào cũng hiện lên một bóng hình.

Một thân quần áo trắng, vẻ mặt lạnh lùng, dáng người cao ráo.

Người đó không thích cười, không thích náo nhiệt nhưng lại có một sức hút vô hình hấp dẫn người khác.

Nghĩ đến bóng hình ấy, Cốc Tân Nguyệt cả đêm đều không ngủ được.

Chỉ có rượu bầu bạn với nàng.

Mà bây giờ người ấy đã trở về.

Mặc dù khuôn mặt đã thay đổi, thế nhưng sự cao ngạo, sự bá đạo ấy vẫn còn.

Hắn vẫn là hắn, mà nàng cũng vẫn là nàng!

Thế nhưng nàng nhất định sẽ nắm chặt hắn ở kiếp này!

Nhấp thêm ngụm rượu nữa, Cốc Tân Nguyệt mỉm cười nói: “Lần này chàng không chạy thoát được đâu!”

Cuộc chiến lúc này vẫn đang diễn ra.

Cao thủ của Hạ gia và Cổ gia đồng loạt ra tay.

Nhưng nào có thể ngăn cản được một người mạnh mẽ như lão Vệ đánh đến?

Hạ gia và Cổ gia đối xử với ông ta như thế, chẳng lẽ ông ta không giận? Không giận mới là lạ đấy.

Mà bây giờ chính là lúc xả giận.
 
Phong Thần Châu
Chương 1707: “Tự tìm cái chết!”


Lão Vệ đằng đằng sát khí, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng trút hết cơn giận dữ của mình.

Lúc trước bị nhốt, hai người còn có ý định quyên sinh.

Thế nhưng từ đầu đến cuối vẫn kiên nhẫn đợi Tần Ninh trở về.

Bây giờ, Tần Ninh thật sự đã trở về rồi!

Nhưng mà bên cạnh Tần Ninh lại xuất hiện thêm một nữ nhân.

Xét về nhan sắc thì không thua kém gì hai cô.

Hơn nữa hình như còn quen biết Tần Ninh ở kiếp trước.

Cái này mang đến cho hai cô một áp lực.

Bây giờ, tất cả sự tức giận, áp lực đều xả hết lên người của Hạ gia và Cổ gia.

Toàn bộ Thanh Vân tông chỗ nào cũng đang chém giết.

Ở phía xa, đám người Hoàng Phủ Hùng, Vũ Vân Phàm thấy cảnh này thổn thức không thôi.

Cổ quốc Đại Hạ.

Cổ gia Lĩnh Nam.

Lần này thật sự đã chọc phải người không nên trêu chọc rồi.

Tần Ninh đâu phải là người để người khác tuỳ ý chèn ép?

Lúc này, Tần Ninh đứng vững ở trên không trung, hoàn toàn chẳng thèm để ý xung quanh.

Thần Vân Nam trước mặt hai tay buông thõng, sắc mặt rất khó coi.

Hôm nay hắn ta đón dâu, ai mà lường trước được lại xảy ra chuyện này!

Chỉ là một Tần Ninh mà đã khiến cục diện đảo lộn hoàn toàn!

“Tần Ninh!”

Thần Nam Vân khẽ quát: “Ngươi có biết ngươi đang đối địch với ai không hả?”

“Thần gia ở đại lục Trung Thần đấy, phụ thân của ta là cảnh giới Thiên Vị, ông nội của ta cũng là cảnh giới Thiên Vị, chưa một ai dám ngỗ ngược với Thần gia thế đâu!”

“Ngươi làm như này hoàn toàn là tự tìm cái chết!”

“Ngươi thật đúng là có lòng lo lắng cho ta!”, Tần Ninh cười nhạo nói: “Yên tâm, đợi một lât nữa ta sẽ dẫn ngươi đi đến Thần gia ở đại lục Trung Thần, trái lại ta rất muốn hỏi một câu, người của ta, tông môn của ta, bọn họ nói cưới là cưới, nói chiếm là chiếm được luôn sao?”

Sắc mặt của Thần Nam Vân sa sầm.

Thằng ranh này còn định đích thân đi đến đại lục Trung Thần sao?

“Ngươi phải biết, giữa hàng vạn đại lục, có thực lực thì mới có quyền lên tiếng!”

“Không sai, có thực lực mới có quyền ngang ngược”, Tần Ninh lạnh nhạt khinh thường nói: “Vậy thì Thần gia ở đại lục Trung Thần các ngươi lấy đâu ra cái tư cách với thực lực đến tìm ta gây chuyện thế?”

Thần Nam Vân nhất thời nghẹn họng.

Thần Nam Vân thấp giọng quát một tiếng.

Năm tên cảnh giới Địa Vị sơ kỳ bên cạnh hắn ta nhìn chằm chằm Tần Ninh, thẳng tiến về phía Tần Ninh.

“Tự tìm cái chết!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1708: Thần hồn Băng Hoàng!


Nhìn thấy năm người xông đến, bóng dáng của Tần Ninh liền lao ra.

Trong chốc lát, phía sau xuất hiện một đôi cánh dang rộng tung bay.

Đôi cánh màu băng lam nhàn nhạt, mang theo khí lạnh thấu xương.

Hai cánh xoè ra dài trăm mét.

Một luồng gió lạnh trực tiếp quét qua năm người.

Trong chớp mắt, năm người chỉ cảm thấy toàn thân rét lạnh.

Mà Tần Ninh đã lao đến.

Năm ngón tay khum lại, sức mạnh sấm sét xuất hiện trong lòng bàn tay xẹt xẹt vang dội.

Bùm...

Dưới sự lạnh lẽo thấu xương, cơ thể của năm người kia đã chịu đựng đến mức cực hạn.

Tần Ninh tung một đòn trực tiếp giết ra.

Một tiếng nổ trầm thấp lúc này vang lên.

Một tên cảnh giới Địa Vị chỉ cảm thấy cơ thể của mình như đình trệ.

Trong chốc lát, một luồng khí tức vô cùng lạnh như đóng băng linh khí của hắn ta.

Mặc dù rất ngắn.

Thế nhưng đủ để g**t ch*t một người.

Tần Ninh trực tiếp đá một cước quét ngang qua.

Đầu của tên võ giả kia trực tiếp lìa khỏi cơ thể, bay ra ngoài.

Một màn này khiến cho bốn người còn lại hoàn toàn sững sờ.

Bọn chúng căn bản không nhìn thấy rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ trông thấy người kia đến gần Tần Ninh rồi đột ngột dừng lại, bị Tần Ninh tiêu diệt trong chớp nhoáng.

Đây rốt cuộc là thủ đoạn năng lực gì vậy?

Bốn người lúc này lập tức không dám khinh thường, tập hợp lại một chỗ.

Bốn người nhìn nhau, cùng gật đầu.

Sau đó, bốn người cùng nhau giết ra.

“Định chịu chết cùng một lúc sao?”

Tần Ninh lúc này cười nhạo một tiếng.

Keng...

Âm thanh chói tai như tiếng kim loại bị phá vỡ vang lên.

Trong chốc lát, bên ngoài cơ thể của Tần Ninh, từ trên xuống dưới xuất hiện một bóng hình to lớn màu băng lam bao trùm toàn bộ cơ thể của hắn.

Thần Hoàng!

Một màn này khiến vô số người phải ngây ngẩn cả người.

Thần hồn Băng Hoàng!

“Bộ tộc Phượng Hoàng chính là thần tiên, Tần Ninh sao lại có thần phách của Băng Hoàng được!”

“Chẳng lẽ hắn không phải là người mà là phượng hoàng niết bàn trùng sinh sao?”

“Phượng hoàng... là thứ chỉ tồn tại trong truyền thuyết...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1709: “Làm sao có thể như thế được?”


Giờ phút này, tất cả mọi người đều bàn tán xôn xao.

Một màn này không thể tưởng tượng nổi.

Nhưng Tần Ninh cũng chẳng thèm để ý.

Phụ đế là Vô Thượng Thần Đế, có thể dùng thân hoá rồng, được tôn là vô địch.

Mẫu đế là tộc trưởng tộc Băng Hoàng, vốn là huyết mạch tộc Băng Hoàng cao quý.

Bây giờ hắn thức tỉnh thần hồn Băng Hoàng thì cũng chẳng có gì là lạ hết.

Chỉ là có vài người không hiểu được mà thôi.

Mà Tần Ninh cũng cảm thấy mình chẳng cần thiết phải giấu diếm chuyện này làm gì cả.

Vạn vật trên thế gian này đều sống dậy từ hồn, hồn sinh phách, phách sinh máu, máu tiến hoá thành xương tuỷ, nhục thể, đây mới chính là khởi nguồn của sự sống.

Tuy hắn đã trải qua chín đời chín kiếp, thay đổi ngoại hình và khí tức.

Nhưng hắn vẫn chính là hắn.

Hồn không đổi thì tất cả mọi thứ đều sẽ không thay đổi.

Chỉ là đám người trước mắt không thể hiểu những chuyện này mà thôi.

Đối với võ giả cấp thấp mà nói thì ngưng tụ ý niệm thật ra chính là hình thức ban đầu của sức mạnh linh hồn.

Nhưng cảnh giới chưa đủ thì chưa thể nào hiểu được, cũng không thể tu hành được.

Võ giả cấp cao hơn tu luyện sức mạnh linh hồn sẽ dần dần trở nên mạnh mẽ.

Đến khi là thần tiên thậm chí một giọt máu cũng có thể tích hợp được sức mạnh linh hồn to lớn.

Tích huyết trùng sinh không phải là truyền thuyết.

Bây giờ hắn mới chỉ thức tỉnh thần hồn Băng Hoàng.

Không phải là tự tu luyện ngưng kết được hồn phách của mình.

Nhưng sức tấn công mạnh mẽ của sức mạnh linh hồn không phải thứ mà ý niệm của những người này có thể ngăn cản được.

Bốn thân ảnh lúc này lao đến.

Cơ thể của Tần Ninh ở trong hư ảnh Băng Hoàng.

Vỗ hai cánh, gió lạnh nổi lên.

Khí lạnh lớn mạnh ngưng tụ thành băng, bao trùm cơ thể của bốn người phía trước.

Bốn cảnh giới Địa Vị sơ kỳ lớn lúc này một tay đánh ra.

Tiếng nổ bùm bùm vang lên.

Hàn khí bị linh khí chặn lại.

Thế nhưng sự lạnh lẽo thấu xương vẫn xộc thẳng vào não bọn họ.

Rõ ràng là đã cản lại được rồi, tại sao lại vẫn cảm thấy lạnh lẽo thấu xương.

Nhưng hết lần này đến lần khác, cơ thể lại chẳng có bất kì cảm giác cứng ngắc nào cả.
 
Phong Thần Châu
Chương 1710: Sao có thể như vậy được?


Đó cũng không phải là khí lạnh thấu xương thật.

Mà là khí lạnh đi vào trong não mê hoặc bọn họ.

Vậy mà lại chân thật đến thế.

“Phá!”

Tần Ninh lại quát khẽ một tiếng, hai cánh mở ra, khí lạnh vô tận phóng đến.

Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Đối kháng với cảnh giới Địa Vị sơ kỳ.

Lấy một chọi bốn.

Nhưng lại đè bẹp bốn người!

Nếu không phải thấy tận mắt thì ai mà tin được?

Bốn tên cường giả cảnh giới Địa Vị sơ kỳ lúc này toàn thân từ trên xuống dưới sớm đã tiêu điều xơ xác.

Áp chế của Tần Ninh đối với bọn họ quá độc ác.

Khí tức âm hàn kia căn bản không thể ngăn cản nổi.

Cứ tiếp tục như này thì chắc chắn sẽ chết.

“Các vị, ta đi trước một bước, ba người các vị hãy g**t ch*t hắn!”

Một tộc lão trong Thần gia đột nhiên quát lên.

Ngay sau đó, người kia lao ra, sức mạnh to lớn trong cơ thể đang bị đè nén tụ tập.

Bùm...

Cùng lúc đó, một tiếng nổ đùng đoàng vang lên.

Cảnh giới Địa Vị phát nổ mà chết.

“Chết tiệt!”

Ba người còn lại nhìn thấy cảnh này sắc mặt đều vô cùng khó coi.

Nhưng bọn họ cũng biết.

Vị tộc lão tự phát nổ kia muốn đả thương Tần Ninh, tạo cơ hội cho bọn họ.

Bốn cảnh giới Địa Vị sơ kỳ lớn bị một tên cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ chèn ép đến mức này thật sự quá mất mặt.

Ba người không nói gì thêm, nháy mắt lao về phía Tần Ninh.

Nhưng ngay sau đó, ba người lập tức sững sờ.

Vốn tưởng một cảnh giới Địa Vị sơ kỳ phát nổ thì Tần Ninh không chết cũng phải bị thương nặng.

Thế nhưng lúc ba người định xông ra.

Lại thấy Tần Ninh ở phía trước đứng lù lù bất động.

Cảnh giới Địa Vị phát nổ mà lại không hề có bất kỳ tác dụng gì đối với hắn.

“Tự nổ? Thế thì bớt thêm được một chuyện ta đỡ phải giết các ngươi!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Tự nổ không có tác dụng gì với ta đâu, bỏ cái ý nghĩ đấy đi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1711: Tần Ninh là ma quỷ.


Thần hồn Băng Hoàng ngưng tụ, nếu như tự nổ có thể làm hắn bị thương thì đấy mới là chuyện đáng chê cười.

“Nếu có thể thì ta cũng không ngại, các ngươi lại lên đi!”

Tần Ninh nhìn mấy người nói.

Lúc này sắc mặt của ba người còn lại rất khó coi.

Giết không chết.

Thật sự không thể g**t ch*t được Tần Ninh.

“Rút lui!”

Ba người không nói nhiều lời, trực tiếp lui lại phía sau.

Kéo theo Thần Nam Vân, bốn người muốn rút đi.

Còn Thần Thước là đỉnh cao cảnh giới Địa Vị hậu kỳ, ắt hẳn là có thể tự thoát thân được.

“Chạy? Chạy làm sao được?”

Thân ảnh Tần Ninh loé lên, nháy mắt đã đi đến trước mặt bốn người bọn họ cản đường lại.

Thần hồn Băng Hoàng được ngưng tụ thì tốc độ của cảnh giới Nhân Vị hoàn toàn không thua kém cảnh giới Địa Vị.

Ba người còn mang theo Thần Nam Vân gần như đã bị phế.

Sao có thể chạy được?

“Cản hắn lại!”

Ngay lập tức, hai tên tộc lão giết ra.

“Vô dụng!”

Tần Ninh xoè cánh, khí lạnh nháy mắt ập xuống.

Ầm ầm...

Đòn tấn công của hai cảnh giới Địa Vị lúc này bị cản lại.

Tần Ninh duỗi tay đập thẳng về phía hai người.

Vạn Nguyên Điện Hồ chính là đòn tấn công mạnh nhất của Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp.

Sức mạnh của điện nguyên rất nhanh và mạnh mẽ.

Sức mạnh của lôi nguyên bá đạo.

Sức mạnh lôi điện kết hợp, đó chính là vô cùng nhanh và mạnh.

Bùm bùm...

Hai trưởng lão cảnh giới Địa Vị sơ kỳ lúc này trực tiếp bị đánh lui.

Tần Ninh không dừng bước, lần nữa giết ra.

Hai người lúc này hoàn toàn bị Tần Ninh áp chế, phun ra từng ngụm máu tươi.

Một tộc lão còn lại dẫn theo Thần Nam Vân chạy xa khỏi đây.

“Cút đi!”

Hai chân bước ra, ánh vàng lại xuất hiện.

Tần Ninh bây giờ hừ lạnh một tiếng, lao vùn vụt đi.

Trên mặt của Thần Nam Vân bây giờ không còn một chút bình tĩnh nào nữa.

Tần Ninh là ma quỷ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1712: “Ai cũng không được đi”.


Là sát thần.

Chỉ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ vậy mà đối phó với cảnh giới Địa Vị sơ kỳ lại đơn giản giống như giết gà giết chó vậy.

Thằng nhãi này còn là người sao hả?

“Thiếu chủ đi trước đi”.

Tên tộc lão cuối cùng sắc mặt tàn nhẫn lao đến Tần Ninh.

“Ai cũng không được đi”.

Tần Ninh hừ lạnh một tiếng, trực tiếp vung một tay ra.

Đoàng...

Một tiếng nổ vang lên.

Tia sáng trên người của Tần Ninh b*n r* khắp nơi.

Một phát giết ra, cơ thể mang theo ánh kim quang, ngang ngược đi qua.

Đùng…

Âm thanh nặng nề một lần nữa vang lên, lão tộc kia cuối cùng phun ra một ngụm máu, bị Tần Ninh trực tiếp g**t ch*t tươi.

Bây giờ không ai dám xem thường Tần Ninh nữa.

Nhìn thấy Thần Nam Vân mặt xám như tro, Tần Ninh cũng không khách khí.

Vung tay lên, Thần Nam Vân ngay lập tức bị Tần Ninh túm lại.

Bịch...

Một tiếng bịch bịch vang lên.

Trước đại điện Thanh Vân tông.

Thần Nam Vân bị ném xuống đất, cả người co quắp nằm trên mặt đất.

“A...”

Giữa không trung truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Thần tam gia Thần Thước bây giờ k** r*n liên hồi, tay và chân đã bị Thạch Cảm Đương chặt đứt.

Người của cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam cũng bị đuổi giết, tiếng kêu thảm thiết liên tục vang lên.

Toàn bộ bên trong Thanh Vân tông mùi máu tươi ngày càng nồng nặc.

Các cổ quốc và thế gia lớn ở phía xa trông thấy cảnh này, thổn thức không thôi.

Từ hôm nay, xem như không còn cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam nữa rồi.

Thế nhưng Tần Ninh hôm nay lại trêu chọc Thần gia.

Đánh thiếu chủ của Thần gia tàn phế.

Thần gia nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này đâu.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Tần Ninh thật sự đã đắc tội với Thần gia rồi.

Ngay sau đó, cơ thể của Thạch Cảm Đương tiếp đất.

“Một lão già gần tiến vào cảnh giới Thiên Vị đúng là hơi khó đối phó”, Thạch Cảm Đương cười he he nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1713: “Lý Nhất Phàm!”


Trên mặt đất, Thần tam gia phun ra một ngụm máu tươi, tóc dài lộn xộn, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Thảm!

Rất thảm!

Đội đón dâu lúc này đã bị đánh tan tác.

Cảnh giới Địa Võ của Thần gia, năm chết một tàn phế.

Hai người Thần tam gia và Thần Nam Vân lúc này cũng đã bị phế hoàn toàn.

“Thằng ranh mồm còn hôi sữa!”

Thần tam gia nổi giận mắng: “Ngươi có biết ngươi đã gây ra đại hoạ ngập trời gì rồi không?”

“Không chỉ một mình ngươi, mà Thanh Vân tông, Cửu U đại lục đều sẽ vì ngươi mà bị huỷ diệt hoàn toàn đấy!”

Tần Ninh liếc nhìn Thần tam gia trên mặt đất.

“Nếu ta là ngươi thì bây giờ tốt nhất là nên im lặng không nói”.

Liếc nhìn Thạch Cảm Đương, Tần Ninh nói tiếp: “Chặt đi!”

“Rõ!”

Thạch Cảm Đương giơ rìu chặt xuống.

Máu tươi b*n r*, Thần Thước mất mạng.

Lúc chết, hai mắt của Thần Thước vẫn mở to trợn trừng đầy kinh hãi.

Tần Ninh vậy mà thật sự dám giết ông ta.

Thần Nam Vân ở một bên sớm đã choáng váng.

Hắn ta chưa bao giờ nghĩ Tần Ninh lại cuồng vọng đến mức này.

“Tần Ninh, ngươi...”

“Ngươi còn muốn nói gì sao?”, liếc nhìn Thần Nam Vân, Tần Ninh thản nhiên nói.

Thần Nam Vân lựa chọn ngậm miệng.

Bây giờ phải cầu xin tha thứ sao? Nhưng hắn ta không nói ra lời được.

Uy h**p Tần Ninh?

Kết cục của Thần tam gia đã vô cùng rõ ràng.

Không nói lời nào có lẽ mới là tốt nhất.

Tần Ninh nhìn xung quanh.

Đệ tử Thanh Vân tông vẫn chưa bao giờ gặp một thế trận lớn như này.

Lần này để bọn họ thấy chút máu tanh cũng tốt.

“Lý Nhất Phàm!”

“Có!”

Nghe thấy Tần Ninh gọi, Lý Nhất Phàm lập tức đi đến.

“Ngươi dẫn người đến lục soát cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam cho ta!”

“Vâng!”

Nghe thấy lời này, Lý Nhất Phàm ngay lập tức hiểu ý của Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1714: Ai dám đến đó trêu chọc chứ?


Lần này tiêu diệt Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo, thu phục U Minh tông, vậy thì không một ai có thể so được với Thanh Vân tông nữa.

Huống hồ, lão Vệ là cảnh giới Địa Vị sơ kỳ, dẫn dắt bọn họ đi đến cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam.

Thanh Vân tông chắc chắn sẽ thu được gấp bội.

Muốn không mạnh mẽ cũng khó.

Tần Ninh lại nói tiếp: “Các vị, xem náo nhiệt như thế là đủ rồi, nhà ai về nhà nấy đi thôi!”

“Giúp đỡ cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam làm xằng làm bậy, Thanh Vân tông của ta sẽ không bỏ qua”.

“Đứng ở trung lập thì Thanh Vân tông ta cũng sẽ không gây chuyện với các ngươi!”

“Nếu như muốn gia nhập môn hạ Thanh Vân tông thì ta đương nhiên cực kỳ hoan nghênh”.

Tần Ninh nhìn xung quanh.

Sắc mặt của đám người cổ quốc và thế gia cổ bây giờ đều rất phức tạp.

Trước đây, Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo muốn tiêu diệt Thanh Vân tông, Thanh Vân tông cũng tiện tay giải trừ.

Ngày hôm nay cũng như vậy.

Mỗi lần gặp nguy nan, mỗi lần phản kích của Tần Ninh đều cực kỳ quan trọng.

Một lần phản kích của Thanh Vân tông sẽ khiến Thanh Vân tông trở thành đệ nhất tông môn chân chính ở Cửu U đại lục.

Nội tình không đủ.

Thế nhưng thực lực của Thanh Vân tông lại mạnh hơn các cổ quốc và thế gia cổ nhiều.

Lão Vệ là cảnh giới Địa Vị sơ kỳ.

Thạch Cảm Đương là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Cùng với Cốc Tân Nguyệt thâm sâu khó dò.

Còn Tần Ninh, ai mà biết được rốt cuộc ai mới là người có thể ép Tần Ninh dùng toàn lực của mình!

Thậm chí cho đến bây giờ, bọn họ vẫn có cảm giác Tần Ninh chưa dốc toàn lực.

Thằng nhãi này rốt cuộc thâm sâu đến mức nào?

“Sư tôn, Cửu U đại lục nghèo như này thì lấy đâu ra đồ tốt được chứ...”

Thạch Cảm Đương cười he he nói: “Ta thấy, đại lục Trung Thần cũng... không tồi đâu”.

Nghe thấy lời này, sắc mặt của mấy vị Thanh Vân tông lập tức trở nên kỳ lạ.

Cửu U đại lục nghèo ư?

Ngươi là đang nghiêm túc đó hả?

Ai dám đến đó trêu chọc chứ?

Lần này Tần Ninh giết Thần Thước, bắt Thần Nam Vân, không biết Thần gia ở đại lục Trung Thần sẽ trả thù như thế nào đâu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1715: “Bọn chúng phải trả cái giá đắt!”


Thạch Cảm Đương không nghĩ binh đến tướng chặn, nước đến đất chặn mà trái lại còn muốn nhắm vào người ta?

Lý Nhất Phàm vội vàng khuyên giải nói: “Thạch đại nhân, lần này Thần gia chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ, chúng ta vẫn nên xử lý xong chuyện ở đây trước rồi hẵng tính sau?”

Thạch Cảm Đương là cảnh giới Địa Vị hậu kỳ.

Hơn nữa còn rất nhỏ tuổi, trông bộ dáng chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi mà thôi.

Lý Nhất Phàm nghĩ nửa ngày cuối cùng chỉ có thể gọi Thạch đại nhân.

Mấy vị trưởng lão còn lại cũng rất đồng tình.

Rút răng nanh bây giờ lại còn muốn đi doạ con hổ đấy.

Thanh Vân tông không thể trêu chọc vào được.

“Sợ gì!”

Thạch Cảm Đương nhìn mấy người, khiển trách: “Sư tôn dạy dỗ các ngươi như thế à? Toàn mấy tên nhát gan”.

“Đừng nói là đại lục Trung Thần, cho dù là đại lục Thương Lan thì cũng sợ cái gì!”

“Ai chọc giận các ngươi thì các ngươi cứ đánh trả!”

“Sợ gì chứ? Cho dù trời có sập xuống thì cũng có sư tôn gánh thay các ngươi!”

Bị Thạch Cảm Đương, một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi quở trách, gương mặt của mọi người đều có hơi lúng túng xấu hổ.

Cũng chẳng còn cách nào khác!

Cảnh giới Địa Vị hậu kỳ đó!

Có thể cả đời này bọn họ cũng chẳng đạt đến được.

Thạch Cảm Đương tiếp tục mắng: “Nếu không phải sư tôn trở về sớm thì lão Vệ đã chết rồi, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đã lập gia thất, Thanh Vân tông cũng đã xong đời từ lâu rồi”.

“Sao lại có thể buông tha cho Thần gia dễ dàng như thế được?”

Sắc mặt của cả đám người lúc này cũng chùng xuống.

“Sao? Diệt Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo thì coi như là xong chuyện rồi à? Cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam cũng chỉ là chó săn của Thần gia mà thôi”.

“Thần gia phải trả một cái giá lớn!”

Thạch Cảm Đương khiển trách đám người.

Nhưng bây giờ trong lòng mọi người đều hiểu rõ.

Tuy là nói như vậy.

Nhưng đó là Thần gia của đại lục Trung Thần đấy!

Nội tại của Thần gia quá mạnh mẽ!

Tần Ninh phi thân bay lên rồng băng.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi theo sau.

Cốc Tân Nguyệt chẳng biết đã đứng trên rồng băng từ lúc nào.
 
Phong Thần Châu
Chương 1716: “Vậy thì tiêu diệt bọn chúng!”


Thạch Cảm Đương xách theo Thần Nam Vân, bay lên đầu rồng băng.

“Lão Vệ, dẫn người đến tịch thu cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam, nói với bọn họ mở ngân khố thì sẽ không giết ai hết, nếu như phản kháng thì giết không tha!”

“Từ hôm nay trở đi, cổ quốc Đại Hạ và Cổ gia Lĩnh Nam sẽ bị giải thể!”

Tần Ninh vừa nói xong, sắc mặt của mọi người xung quanh đều thay đổi.

Còn đệ tử Thanh Vân tông thì vui sướng hoan hô reo hò.

“Đi!”

Con rồng khổng lồ hét lên một tiếng, cơ thể dài trăm trượng uốn lượn lao đi.

Đội đón dâu của Thần gia lúc này bị Tần Ninh bắt đi trước dẫn đường.

Đội ngũ hùng hậu bây giờ chỉ còn lại trên dưới trăm người, còn hai cái kiệu kia vẫn không hề hấn gì.

Thần gia đến như nào thì phải trở về như thế!

Tần Ninh đứng vững ở trên đỉnh đầu rồng khổng lồ, nheo mắt nhìn về phía trước.

“Thần gia ở đại lục Trung Thần!”

Trong đầu lúc này dần hiện ra một bóng người.

Yểu điệu yêu kiều, nhẹ nhàng uyển chuyển.

Đã chín vạn năm trôi qua, cô gái ấy có lẽ đã sớm qua đời rồi.

Tần Ninh không muốn có bất cứ dính dáng gì đến Thần gia.

Nhưng lần này, vì lão Vệ cũng được, Viên Viên hay Sương Nhi cũng được.

Thần gia nhất định phải cho hắn một công đạo.

Cốc Tân Nguyệt lúc này đi đến bên cạnh Tần Ninh, không nhịn được hỏi: “Muốn đi thật sao?”

“Ừ!”

Thạch Cảm Đương xen vào nói: “Đương nhiên là phải đi rồi, sao lại không đi chứ?”

Cốc Tân Nguyệt không thèm nhìn Thạch Cảm Đương, nói tiếp: “Nếu như ngươi thật sự muốn đi nhỡ không may Thần gia huy động sức mạnh...”

“Vậy thì tiêu diệt bọn chúng!”

Thạch Cảm Đương gào lên: “Sợ cái quái gì!”

Bốp…

Thạch Cảm Đương còn chưa nói hết câu, Cốc Tân Nguyệt đã tiện tay b*n r*.

Cả người Thạch Cảm Đương rơi khỏi rồng băng, hoá thành một ánh sao, biến mất không nhìn thấy đâu nữa.

Nghe đến đây, vẻ mặt của Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều trở nên rúng động.

Thần gia và Tần Ninh có quan hệ sao?

Chuyện trước đây mà các nàng không biết rất nhiều.
 
Phong Thần Châu
Chương 1717: “Chín vạn năm!”


Nhưng khi biết Tần Ninh là Cửu U Đại Đế, một vài nghi vấn của các nàng đã thông suốt.

Nhưng bây giờ hình như giữa Tần Ninh và Thần gia có quan hệ rất sâu.

Trong ngàn vạn đại lục này, rốt cuộc có nơi nào mà Tần Ninh chưa đặt chân đến hay không?

“Ta chỉ se duyên uyên ương, thế nhưng hậu nhân của Thần gia lại không biết điều, chẳng lẽ ta còn có thể nhẫn nhịn im hơi lặng tiếng sao?”

“Hậu nhân của Thần Phong quên đi lời dặn của tổ tiên, vậy thì ta phải giáo huấn một trận, giống như Tam Hoàng Thất Vương dưới trướng của Minh Uyên quên đi thứ mà bọn họ không bao giờ được phép quên, vậy thì sẽ phải trả một cái giá lớn”.

Tần Ninh cười nhạt nói: “Ta là người cứng đầu, lời ta đã nói vạn năm không đổi, thì chính là vạn năm không đổi”.

Cốc Tân Nguyệt nâng hồ lô lên nhấp một ngụm rượu, không nói gì thêm.

Vân Sương Nhi không nhịn được nói: “Công tử quen biết Thần gia sao?”

“Quan hệ cũng khá sâu!”

Tần Ninh xoa đầu Vân Sương Nhi khẽ cười nói: “Đến rồi cô sẽ biết”.

“Vậy Tân Nguyệt tỷ tỷ thì sao? Công tử quen biết Tân Nguyệt tỷ tỷ như nào?”

Vân Sương Nhi hiếu kỳ hỏi.

Nàng không giống Diệp Viên Viên trầm mặc ít nói.

Ngược lại, có rất nhiều chuyện nếu nàng không biết thì nàng càng muốn hỏi cho rõ ràng.

“Gọi là tỷ tỷ nhưng cô lại là thế hệ sau đấy!”, Tần Ninh đùa giỡn nói: “Gọi lão tổ Tân Nguyệt thì đúng hơn, có đúng không tiểu Nguyệt Nguyệt?”

Tần Ninh nhìn về phía Cốc Tân Nguyệt cười nói.

“Ngươi dám!”

Cốc Tân Nguyệt bỗng nổi giận.

Nhìn về phía Tần Ninh nhưng lại không ra tay.

Vân Sương Nhi lè lưỡi, không hỏi thêm gì nữa.

Theo ý tứ trong lời nói của Tần Ninh thì hình như Cốc Tân Nguyệt cũng giống như lão Vệ, cũng là người đã sống mấy vạn năm.

Vù vù...

Tiếng xé gió vang lên bên tai, Thạch Cảm Đương bây giờ đã trở về.

“Thật là, nói động tay liền động tay luôn...”, Thạch Cảm Đương nói thầm.

Tần Ninh và Cốc Tân Nguyệt đều chẳng thèm để ý.

Vân Sương Nhi nhìn về phía Thạch Cảm Đương, đùa giỡn nói: “Bối phận của ngươi không lớn bằng Tân Nguyệt tỷ tỷ!”

“Ngừng!”

Thạch Cảm Đương lập tức nói: “Nàng ta sống hơn chín vạn năm, nhưng mà cũng chỉ lớn hơn ta mấy tuổi mà thôi”.

Thật không ngờ, Cốc Tân Nguyệt lại là người của thời đại Cửu U Đại Đế trước đây.

Sống từ thời đại đó đến tận bây giờ thật sự quá kinh khủng.

Thạch Cảm Đương trông thấy hai người kinh ngạc không thôi, nói: “Các cô không biết à?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1718: “Vậy thì chém chết bọn chúng!”


“Cốc Tân Nguyệt chính là một cô bé được sư tôn ta cứu vào chín vạn năm trước, không đúng, nàng ta không phải là người, là... là cái gì thì ta cũng không nói rõ được”.

“Tuy nhiên thiên phú tu hành lại cực kỳ kém, chậm rì rì, được mỗi cái mặt xinh đẹp mà thôi!”

“Yên tâm, bây giờ thì rất lợi hại, nhưng sau này chắc chắn sẽ không lợi hại bằng hai cô đâu, hai cô không cần phải sợ nàng ta!”

“Lại nói, nếu như không có sư tôn che chở...”

Bốp...

Thạch Cảm Đương còn chưa nói xong, một ngón tay của Cốc Tân Nguyệt đã b*n r*.

“Ta phát hiện hắn so với trước đây càng thiếu đòn nhiều hơn!”, Cốc Tân Nguyệt không mặn không nhạt nói.

“Tiểu tử này chính là một tên mặt dày, nhưng mà... ta thích”.

Tần Ninh cười nói: “Cơ mà hắn nói cũng không sai, thiên phú của cô đúng là kém cỏi, hơn nữa còn chẳng phải người, cũng không phải linh thú thần thú, ngay cả ta cũng không biết cô rốt cuộc là thứ gì, ta cũng rất tò mò về cô”.

“Ai bảo ngươi là thiên phú của ta kém?”

Cốc Tân Nguyệt không phục nói: “Bây giờ đánh với ngươi một trận cũng chẳng vấn đề gì hết”.

“Cô dám không?”

Tần Ninh chẳng để ý nói.

Cốc Tân Nguyệt hơi giật mình, hừ hừ một tiếng không thèm nói nữa.

Nàng dám không? Không phải là không dám, mà là... không nỡ lòng!

Thạch Cảm Đương lần thứ hai quay về, cuối cùng cũng nghiêm chỉnh không lắm lời nữa.

Tần Ninh cũng lười để ý.

Không đánh lại được Cốc Tân Nguyệt thì phải nhẫn nhịn.

Nhưng hết lần này đến lần khác Thạch Cảm Đương lại không nhịn được.

Không phải muốn ăn đòn thì là gì?

Còn về Cốc Tân Nguyệt, Tần Ninh tự nhận mình có kiến thức sâu rộng nhưng thật sự vẫn không hiểu được.

Không phải là cơ thể con người nhưng lại có thể ngưng kết thành người.

Mà Cốc Tân Nguyệt cũng không thuộc bất cứ chủng tộc nào mà hắn biết ở vạn giới này.

Thậm chí tiểu Phi thuộc tộc Chu Tước Cửu U thì Tần Ninh cũng chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay.

Nhưng hắn lại không thể nhìn thấu được Cốc Tân Nguyệt.

“Người” như này đúng là kì lạ.

Tần Ninh có thể tự tin mà nói rằng, ở trong ngàn vạn đại lục, thế giới rộng lớn này không có một sự tồn tại nào mà hắn không biết.

Nhưng hắn lại chẳng hề hay biết một chút gì về Cốc Tân Nguyệt cả.

Cốc Tân Nguyệt lúc này lẩm bẩm nói: “Ta đoán Thần gia sẽ chẳng thèm quan tâm đến ngươi đâu, nói không chừng khả năng chém chết ngươi cũng rất cao”.

“Vậy thì chém chết bọn chúng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1719: Thần gia chính là bá chủ.


Tần Ninh mỉm cười.

Tốc độ của rồng băng còn nhanh hơn võ giả cảnh giới Nhân Vị.

Hơn nữa khoảng cách giữa đại lục Trung Thần và Cửu U đại lục cũng không xa lắm.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, đến giữa trưa, đại lục Trung Thần từ từ hiện ra dưới chân.

Mà giờ phút này, Thần gia ở đại lục Trung Thần!

Thân là bá chủ của đại lục Trung Thần.

Thần gia hoàn toàn xứng đáng, thống lĩnh tất cả thế lực lớn nhỏ ở toàn bộ đại lục Trung Thần.

Mặc dù Thần gia không lập quốc cũng không lập ra tông môn.

Thế nhưng ở đại lục Trung Thần, Thần gia chính là tông môn mạnh nhất, là quốc gia thâm hậu nhất.

Thần gia nằm ở khu vực trung tâm của đại lục Trung Thần, một trăm dặm phía trước chính là con sông Vọng Ninh uy danh hiển hách ở đại lục Trung Thần.

Một trăm dặm phía sau chính là dãy núi Trung Thần.

Bên trái là thảo nguyên Trung Thần.

Bên phải một trăm dặm chính là khu vực võ đài rộng lớn, khu vực võ đài này dành riêng cho các đệ tử của Thần gia.

Mà ở trung tâm, trước sau giống như một toà thành của vua chúa, chính là đại bản doanh của Thần gia.

Toàn bộ Thần gia, vị trí và khu vực xung quanh có thể nói là khiến lòng người say mê.

Bây giờ, ở Thần phủ, bên trong tiền viện.

Đình viện to lớn, từ nam đến bắc dài gần mười ngàn mét, rộng hơn năm ngàn mét.

Cứ cách năm mét là lại có một bàn yến tiệc.

Quả nhiên vạn người đến chung vui.

Đình viện lớn như vậy mà chật kín khách mời, người hầu đi tới đi lui, cẩn thận mang thức ăn lên.

Những người này chỉ là khách mời bên ngoài mà thôi.

Đi xuyên qua ngoại viện, vào trong nội viện.

Trong nội viện có trăm bàn tiệc cưới.

Trong số trăm bàn tiệc cưới này có một nửa là đến từ dòng chính của Thần gia, nửa khác chính là những nhân vật có máu mặt ở đại lục Trung Thần hiện nay.

Nhưng để có được máu mặt như ngày hôm nay cũng đều là nhờ có Thần gia.

Thần gia chính là bá chủ.

Một số tông môn không có cảnh giới Hoá Thần trấn giữ thì không có tư cách đến.

Thậm chí võ giả cảnh giới Thông Thiên cũng đi cửa sau, hy vọng có thể dâng lên chút lễ mọn.

Thần gia chính là đế vương.
 
Back
Top Bottom