Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1620: Nhưng đã muộn!


Trong nháy mắt, Đồ Vạn Sơn khống chế một trụ lửa từ trong nham thạch xông lên, nhằm về phía Tần Ninh cùng Thạch Cảm Đương.

“Tiểu Thạch Đầu, ngươi cố chịu đi, ta trừng trị đám này xong rồi tính tiếp”.

“Hả?”

Thạch Cảm Đương sửng sốt, vội vàng nói: “Sư tổ, người nhanh lên một chút, con không muốn biến thành hạt vừng đâu...”

Tần Ninh không để ý, cất bước đi ra.

“Cút ngay!”

Một kiếm chém ra, trụ lửa tán loạn.

Tần Ninh nhìn về phía bốn người.

“Thật sự muốn chết, ta cho các người toại nguyện!”

Thạch Cảm Đương lúc này mang vẻ mặt buồn khổ.

“Sư tổ, người cần phải nhanh lên một chút...”

Hắn ta dần dần cảm giác được, thân thể mình đang không ngừng trẻ hóa lại dưới sự ảnh hưởng của không gian.

Trẻ trung thì tốt đấy, nhưng bất cẩn thành ra trẻ quá thì cũng chết đó!

“Các vị, đồng loạt ra tay đi!”

Bốn người Lý Hoành Trung, Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh cùng Hoắc Trung Nhân lúc này đứng ở phía trước.

Oanh...

Trong sát na, tiếng nổ vang lên.

Bốn bóng người, đứng lơ lửng giữa không trung.

Tần Ninh cầm kiếm lao ra.

“Không có thời gian chơi đùa với các người!”

Tần Ninh lạnh lùng nói: “Thật sự cho rằng, ta không dám giết tất cả các người à?”

“Vậy ngươi cũng có khả năng này mới được!”

Lý Hoành Trung nổi giận gầm lên một tiếng, trong nháy mắt tấn công Tần Ninh.

Tần Ninh lạnh lùng nhìn Lý Hoành Trung.

Nếu có thời gian, hắn có thể chơi đùa một chút với đám người này, nhưng tính mạng của Thạch Cảm Đương đang trong lúc nguy cấp, hắn cũng không có tâm trạng lấy ra cược.

“Chém!”

Một kiếm chém ra, trong nháy mắt, ánh kiếm lóe lên.

Oanh...

Ánh kiếm tuôn ra, trong nháy mắt, một dòng khí màu xám lao tới.

Nhưng đã muộn!

Một tiếng "phập" vang lên vào lúc này.

Tần Ninh chém ra một kiếm, bổ vào lớp phòng ngự phía trước người của Lý Hoành Trung, ánh kiếm chợt lóe lên, Lý Hoành Trung bị chém ra làm đôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1621: Khí tức thay đổi.


Cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ!

Chết!

Trong nháy mắt, mọi thứ trở nên yên lặng.

Tần Ninh, cảnh giới Hóa Thần thất chuyển.

Một kiếm chém chết Lý Hoành Trung.

Đây vốn là chuyện không thể!

Nhưng hết lần này tới lần khác, Tần Ninh lại làm được.

Lần này, ba người Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh cùng với Hoắc Trung Nhân hoàn toàn chết sững.

“Rút lui!”

Đồ Vạn Sơn lập tức hét lớn một tiếng.

“Chạy? Chạy đi đâu?”

Tần Ninh lại chém ra một kiếm nữa.

Phập một tiếng, máu tươi tung tóe.

Một bên cánh tay của Đồ Vạn Sơn trực tiếp đứt lìa, rơi vào vùng nham thạch bên dưới.

Hoắc Thiên Mệnh cùng Hoắc Trung Nhân lúc này thật sự sững sờ.

Không chạy không được!

Nếu không chạy, sẽ mất mạng!

“Sau này, thấy các người lần nào, giết lần đó!” Tần Ninh hờ hững nói.

Tần Ninh bay xuống, trong thời gian ngắn ngủi, Thạch Cảm Đương lúc này đã hóa thành bộ dáng của một người đàn ông trung niên ba mươi tuổi.

Tần Ninh nhăn mày lại.

“Hiện!

Hắn quát lên, một pho linh điêu lúc này xuất hiện.

Linh điêu Cửu U Đại Đế lúc này rơi xuống đất, hóa thành độ cao trăm trượng.

Nhìn bóng người đàn ông hùng vĩ mặc áo đen, khoác áo đen kia, Thạch Cảm Đương tức thì sững sờ.

“Sư tổ...”

Thạch Cảm Đương nhìn Tần Ninh, lại nhìn linh điêu.

“Haiz...”

Một tiếng thở dài vang lên, ánh mắt của Thạch Cảm Đương thay đổi mấy lần.

Có nhìn kiểu gì đi nữa thì sư tổ lúc trước vẫn vừa đẹp trai lại bễ nghễ thiên hạ, ai địch lại được chứ!

“Ngưng cái suy nghĩ đó của ngươi lại đi, nếu không, không cần đến thời không biến dị này khiến ngươi biến mất, ta cũng sẽ giết ngươi trước!”

Khí tức thay đổi.

Duy chỉ có tính khí c**ng b** này của sư tổ là vẫn thế!

Linh điêu xuất hiện, tọa lạc tại khu vực trung tâm của nham thạch, từng dòng khí màu xám khuếch tán ra, xích sắt dần dần đứt gãy.
 
Phong Thần Châu
Chương 1622: Thực sự là gặp vận rủi mà!


“Hơi thở Tạo Hóa!”

Thạch Cảm Đương liền gào lên ầm ĩ.

“Sư tổ, đồ tốt thế này sao người không sớm lấy ra chứ!”

Hơi thở Tạo Hóa!

Chỉ có đầu sỏ cảnh giới Tạo Hóa mới có thể sinh ra.

Hơi thở Tạo Hóa mạnh mẽ, đủ để xoay chuyển càn khôn.

Bên trong linh điêu này ẩn chứa hơi thở Tạo Hóa phong phú, chặt đứt đám xích sắt này chẳng phải là quá dễ dàng hay sao!

Lúc này, Thạch Cảm Đương thoạt nhìn như hai mươi mấy tuổi, trẻ trung tiêu sái.

Mái tóc đen dài, một đôi mắt linh động, mũi cao, nhìn có vẻ thật thà.

“Sư tổ, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút, bộ dạng bây giờ là đẹp trai nhất rồi, muộn hơn chút nữa thì con sẽ thành mười mấy tuổi mất, quá non!”

Thạch Cảm Đương không khỏi thúc giục.

Lúc này, mấy trăm người của tứ đại tông môn đã sớm chạy mất dạng.

Tần Ninh, quá kinh khủng!

Có điều, chính vào lúc này, mấy trăm người đó lại bị chém quay về.

Đồ Vạn Sơn cụt tay, máu tươi ngừng chảy, khuôn mặt trắng bệch, Hoắc Thiên Mệnh cùng Hoắc Trung Nhân lúc này, càng có sắc mặt hoảng sợ.

“Ái chà? Còn dám trở về?”

Thạch Cảm Đương la mắng: “Sư tổ, thổi chết bọn chúng, một hơi thở Tạo Hóa, thổi bọn chúng hóa thành tro!”

“Ha ha...”

Đột nhiên, bên trong đoàn người xuất hiện ba bóng dáng đứng lơ lửng giữa không trung.

Người ở giữa thì mỉm cười.

“Thiên Thanh Thạch, à không, gọi ngươi là Thạch Cảm Đương thì hợp hơn chứ nhỉ”.

Người đàn ông kia cười nhạt nói: “Không thể không nói, sự tồn tại của ngươi thật sự rất cần thiết, chí ít thì vẫn dụ hắn tới đây được!”

“Là ngươi!”

Thạch Cảm Đương nhìn thấy người đàn ông kia, hô hấp liền trở nên gấp rút.

“Là ta đây!”

Người đàn ông lần nữa nói: “Thiên Đế các trù mưu bao nhiêu năm qua, chính là vì ngày hôm nay!”

Tần Ninh lúc này nhướng mày.

Hung thủ sau màn, cuối cùng cũng chịu xuất hiện!

Lúc này, mấy trăm người của tứ đại tông môn cũng như lọt vào trong sương mù, sắc mặt khó coi.

Đây là chuyện gì vậy!

Tai họa diệt vong sao?

Bọn chúng chỉ đi tìm huyền khí thôi mà, tại sao... lại thành ra thế này rồi!

Tần Ninh, không dễ chọc.

Ba người mới xuất hiện này, càng khó chơi.

Thực sự là gặp vận rủi mà!

Tần Ninh nhìn ba người.

“Dĩ nhiên là biết!”

Người đàn ông ở giữa lạnh nhạt nói: “Tần Ninh, tông chủ Thanh Vân Tông, càng là nhân vật vô địch của ngày xưa”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1623: Đây là chuyện quái gì vậy!


“Ồ? Các ngươi cũng chỉ biết những thứ này thôi sao?”

Tần Ninh nói tiếp.

Người đàn ông lại hơi sững sờ.

Hắn ta lấy được tin tức từ cấp trên rằng, Tần Ninh trước mắt chính là Cửu U Đại Đế ngày xưa.

Bọn chúng đúng là chỉ biết những thứ này.

Chẳng lẽ, còn có điều gì khác?

Tần Ninh lúc này cũng không đoán ra.

Hắn vốn tưởng rằng Thiên Đế các có chỗ dựa vô cùng mạnh mẽ, nên sẽ biết việc hắn là cửu mệnh thiên tử.

Nhưng giờ xem ra, những người này dường như chỉ biết thân phận một đời làm Cửu U Đại Đế của hắn mà thôi.

Chẳng lẽ, Thiên Đế các cũng không biết hắn có chín đời chín kiếp?

Cũng không biết hắn vốn chính là thiếu minh chủ của Cửu Thiên Vân Minh?

Chẳng lẽ là hắn đem Thiên Đế các nghĩ vô cùng cao lớn?

“Có lẽ, các ngươi có cấp bậc quá thấp, không biết được nhiều chuyện quan trọng”.

Tần Ninh từ từ nói: “Bắt lấy các ngươi, chậm rãi tra khảo, nói vậy thì những kẻ cao cấp hơn các ngươi sẽ biết càng nhiều”.

“Nếu biết ta là ai rồi mà còn dám tùy tiện xuất thủ, trù mưu đối phó ta, thì cũng không thể không nói, Thiên Đế các có lá gan không nhỏ!”

Người đàn ông ở giữa nhếch miệng cười, cũng không nói nhiều.

“Không biết linh điêu kia có thể đối phó cảnh giới Tạo Hóa trong cảnh giới Tam Vị hay không?”

“Tần công tử lấy một địch ba thì được, nhưng có cứu được đồ tôn không đây?

Ba người lúc này giống như ma quỷ, trong khoảnh khắc liền tản ra.

Bọn chúng đứng lơ lửng trên vùng dung nham, trong nháy mắt , ba bóng người lấy tay kết ấn.

Rầm rầm rầm...

Giờ này khắc này, phía dưới nham thạch có tiếng nổ vang lên, dường như có vật gì, muốn phá vỡ nham thạch mà phun trào lên.

Thấy vậy, ánh mắt Tần Ninh lóe lên vẻ lạnh lùng.

Tiếng đùng đoàng lúc này vang lên.

Hoắc Trung Nhân, Hoắc Thiên Mệnh cùng Đồ Vạn Sơn và đám người khác đã bị dọa sợ từ lâu.

Bọn chúng là cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ, đặt ở bất kỳ đại lục nào thì đều là sự tồn tại đỉnh cao.

Nhưng bây giờ, lại yếu đuối như đám trẻ con mấy tuổi.

Đây là chuyện quái gì vậy!

Ba người khóc không ra nước mắt.

“Tần công tử, chúng ta biết, mặc dù là cảnh giới Tạo Hóa, cũng có thể không đối phó nổi ngươi”.

“Không thể kết luận thực lực của Tần công tử bằng cảnh giới võ tu được”.

Thạch Cảm Đương thì vội vàng nói: “Sư tổ sư tổ, người mau lấy linh điêu ra, làm thịt bọn chúng, con biến ra trẻ tuổi hơn cũng không sao”,

Lúc này, đáy lòng Thạch Cảm Đương lóe lên một dự cảm bất an.

Linh điêu có thể giúp hắn ta thoát thân, nhưng còn sư tổ thì sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 1624: Năm đó hắn ta ngu dốt vô cùng.


Tần Ninh lúc này trầm mặc không nói.

Hắn không biết những người ở đây đang toan tính cái gì.

Nhưng lần này nhất định phải cứu được Tiểu Thạch Đầu!

Người của Thiên Đế các chuẩn bị rất kỹ lưỡng.

Dùng cái chết của Tần Kinh Mặc để thúc đẩy hắn đến cực điểm, khiến trong lòng hắn sản sinh ra một loại chấp niệm.

Loại chấp niệm này chính là không muốn cố nhân ra đi nữa.

Cho nên Thạch Cảm Đương chính là mồi nhử.

Mà Thiên Đế các lại chắc chắn một điều.

Cho dù có là mồi nhử thì hắn cũng nhất định sẽ đến.

Cho nên ở chỗ này là địa ngục, một địa ngục thật sự.

“Sư tổ...”

“Không sao...”

Tần Ninh lúc này nhìn Thạch Cảm Đương, thản nhiên nói: “Sao thế? Không tin ta sao?”

“Thế nhưng mà...”

“Được rồi!”

Tần Ninh nói tiếp: “Ta vẫn còn đợi dẫn ngươi đi gặp sư tôn, hỏi cái tên khốn kiếp đấy xem não có bị ngập nước không, bảo hắn ở đại lục Thương Lan chờ mà hắn cũng ngoan ngoãn ở đó chờ, đồ đệ của mình chết sạch cũng không thèm để ý”.

Thạch Cảm Đương lúc này trầm mặc không nói, sắc mặt trở nên âm trầm.

“Thật ra...”

Thạch Cảm Đương ngẩng đầu, đột nhiên hơi đỏ mặt nói: “Thật ra nếu sư tôn chuẩn bị cho ta mười tám vạn tuyệt sắc giai nhân thì ta cũng sẽ không so đo đâu!”

“...”

Tần Ninh lúc này nhìn về phía trước.

“Nếu ngươi biết tự nắm lấy cơ hội thì đối với bản thân ngươi khí Tạo Hoá cũng là một lợi thế”.

“Trẻ tuổi không hẳn là chuyện xấu, biến thành mấy tuổi cũng không sợ, trái lại còn có thể phát triển, dù sao thì cũng tốt hơn so với già cỗi!”

“Còn nữa, bỏ ngay cái suy nghĩ vào thời khắc mấu chốt liều mạng vì ta đi, ta là sư tổ của ngươi, không cần ngươi phải đánh cược mạng sống của mình”.

“Tất cả đã có ta lo rồi, nhớ kỹ chưa?”

Tần Ninh nói xong liền phi thân bay lên.

Thạch Cảm Đương bây giờ cũng không nói gì thêm.

Trong mắt xuất hiện một lớp sương mù.

Năm đó hắn ta ngu dốt vô cùng.

Tôn giả Thanh Vân không muốn nhận hắn ta làm đồ đệ.

Cửu U Đại Đế thấy tình tính hắn ta cứng cỏi, phá lệ bảo Thanh Vân nhận hắn ta làm đồ đệ.

Vị sư tổ này suốt ngày đánh mắng chửi trách cứ hắn ta.

Cưỡng ép đột phá, kinh mạch bị đứt gãy cũng chỉ có người ấy giúp hắn ta độ hoá khí Tạo Hoá, tái tạo kinh mạch.

Bị ném vào bên trong vạn yêu tôi luyện, còn một hơi tàn không chết, vẫn là người ấy ở bên cạnh canh giữ, chăm sóc hắn ta bất cứ lúc nào.
 
Phong Thần Châu
Chương 1625: “Lo lắng thay ta sao?”


Nếu như nói sư tôn Thanh Vân là cha.

Thì Tần Ninh trước mặt giống như ông nội của hắn ta vậy.

Phần tình cảm này không thể nói một, hai câu là rõ ràng được.

Thạch Cảm Đương hắn ta ngu ngốc, đần độn, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa từng biết lui bước là gì.

Lần nào cũng tiến về phía trước, liều mạng tranh đấu.

Nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn có một người giúp hắn ta trông chừng cái mạng này.

Mặc dù hắn ta ngu dốt nhưng hắn ta vẫn hiểu cái gì gọi là ân tình!

Sư tổ nhìn bề ngoài thích sĩ diện, nhưng Thạch Cảm Đương hắn ta biết khác, người ấy là không biết xấu hổ!

Người không biết xấu hổ là vô địch thiên hạ!

Sư tổ lúc nào cũng nhìn cao cao tại thương nhưng đối với mấy sư huynh đệ bọn hắn đều vô cùng quan tâm.

“Sư tổ!”

Thạch Cảm Đương quát khẽ một tiếng: “Thạch Cảm Đương ta đời này không hối hận vì đã vào môn hạ của sư tổ!”

Tần Ninh dừng bước, khoé miệng khẽ nhếch.

“Người của Thiên Đế các tự tìm cái chết trên người ta, chính là chán sống rồi!”

Tần Ninh phi thân bay lên, nhìn ba người.

“Tần công tử hà tất phải cậy mạnh như vậy?”

Ba người đàn ông áo đen lúc này bộc phát khí tức.

Cùng lúc đó, đám người Đồ Vạn Sơn sắc mặt trắng bệch.

Áp lực kinh khủng chèn ép khiến bọn họ gần như không thở nổi.

Cảnh giới Nhân Vị, cảnh giới Địa Vị, cảnh giới Thiên Vị đều được gọi là cảnh giới Tam Vị.

Mà cảnh giới sau cảnh giới Tam Vị chính là cảnh giới Tạo Hoá mạnh mẽ vô địch!

Một hơi của cảnh giới Tạo Hoá có thể nuốt chửng cả mặt thiên địa nhật nguyệt.

Một tia khí Tạo Hoá có thể phát triển biến hoá mọi loại cảnh tượng.

Về điểm này cảnh giới Tam Vị hoàn toàn không thể so sánh được.

“Chúng ta đến đây đương nhiên là phải chuẩn bị chu toàn mọi thứ, cảnh giới Tạo Hoá có thể giết ngươi nhưng cũng không hoàn toàn chắc chắn!”

Người đàn ông mở miệng, đám người Đồ Vạn Sơn hoàn toàn sửng sốt.

Cảnh giới Tạo Hoá chưa chắc đã có thể g**t ch*t Tần Ninh sao?

Ông trời ơi!

“Nhưng lần này ngươi chọn để linh điêu giúp Thạch Cảm Đương thoát thân, vậy bản thân ngươi thì phải làm sao đây? Cảnh giới Hoá Thần thất chuyển không nắm chắc con bài trong tay thì không đủ!”

“Lo lắng thay ta sao?”

Tần Ninh cười nói: “Chi bằng các ngươi lo lắng cho bản thân mình thì hơn”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1626: Không thể phụ lòng sư tôn được!


Linh kiếm Long Cốt Nguyệt lúc này ngưng kết.

Từng tia sáng nháy mắt xuất hiện.

“Chuyến đi đến đại lục Bắc Thương, Thiên Đế các của chúng ta cũng biết”.

“Nhưng mà Tần công tử, chỉ có mỗi linh kiếm Long Cốt Nguyệt thì vẫn chưa đủ tư cách đâu!”

Người đàn ông cầm đầu cười nhạo một tiếng rồi muốn bước ra.

“Đại ca!”

Một người khác vội vàng nói: “Bên trên phân phó không được để xảy ra bất cứ sơ xuất nào, không được khinh thường, hay là trực tiếp...”

“Không sao, cứ chơi trước đã!”

Cười nhạo một tiếng, người đàn ông sải bước đi ra.

Đánh ra một chưởng, một chưởng này trực tiếp vung ra một cổ uy áp khiến tất cả mọi người có mặt ở đây gần như nằm rạp trên mặt đất, ngay cả một cử động nhỏ cũng không dám.

“Chém!”

Tần Ninh chém ra một kiếm, trong chốc lát, một tia sáng màu trắng b*n r*.

Bùm...

Kiếm khí và chưởng ấn giao nhau.

Một tiếng nổ tung vang lên.

Tần Ninh phun ra một ngụm máu tươi.

Sắc mặt trắng nhợt.

“Sư tổ!”

Sắc mặt của Thạch Cảm Đương lúc này rất khó coi.

“Chăm sóc tốt cho bản thân ngươi trước đi!”

Tần Ninh quát khẽ nói: “Chẳng lẽ ngươi muốn biến thành nòng nọc à?”

“Ta...”

Thạch Cảm Đương lúc này nói không lên lời.

Linh điêu lơ lửng trên đỉnh đầu, từng sợi xích sắt đứt rời.

Giờ phút này trông hắn ta như tuổi đôi mươi.

Xích sắt ở đây phong toả khí huyết linh hải của hắn ta, hơn nữa còn cố tình gây ra sự thay đổi bất thường của thời gian và không gian.

Thời không thay đổi bất thường là thứ đáng sợ nhất.

Dẫn động thời không thay đổi khiến cho tuổi của hắn ta ngày càng nhỏ, cuối cùng sẽ trở về với hư vô.

Nếu cứ tiếp tục như này thì hắn ta sẽ chết.

Sư tôn đã dùng linh điêu chém đứt sự trói buộc của xích sắt.

Không thể phụ lòng sư tôn được!

Thạch Cảm Đương lúc này bình ổn lại tâm trạng, trở nên cẩn thận hơn.

“Có điều quá coi thường ngươi cũng không phải chuyện tốt”.

Tần Ninh sải bước đi ra.

Lần này, đám người Đồ Vạn Sơn và Lý Hoành Trung hoàn toàn sững sờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1627: Ai mà tin được cơ chứ?


Cảnh giới của Tần Ninh là gì?

Là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển!

Còn ba người kia là cảnh giới Tạo Hoá đó!

Bây giờ có thể nói là khoảng cách ngang trời đất.

Thế nhưng Tần Ninh vẫn có thể chiến đấu!

Quả thật là đi ngược lại với chênh lệch cảnh giới mà bọn họ biết.

“Tần công tử còn có thể chống đỡ được mấy lần nữa?”

Người đàn ông khinh miệt cười lạnh một tiếng, bàn tay trực tiếp chụp về phía Tần Ninh.

“Ngươi nói xem?”

Tần Ninh lúc này tà mị nở một nụ cười.

Phụt!

Phun ra một ngụm máu tươi, linh kiếm Linh Cốt Nguyệt lúc này phát ra từng tia sáng.

Ánh trắng trên thân kiếm lúc này đã chuyển thành ánh đỏ.

Trên thân kiếm bắt đầu xuất hiện vết nứt.

“Hả?”

Nhìn thấy động tác lần này của Tần Ninh, sắc mặt người đàn ông cầm đầu trở nên nghiêm trọng.

“Thử xem xem?”

Tần Ninh khiêu khích nhìn người đàn ông trước mặt.

“Tự tìm cái chết!”

Người đàn ông ngưng tụ khí Tạo Hoá trong tay một lần nữa, hoá thành một chưởng ấn, ầm ầm giáng xuống.

Bàn tay của người đàn ông lúc này trực tiếp chụp về phía Tần Ninh.

“Chém!”

Tần Ninh nói một tiếng.

Lúc này kiếm liền chém xuống.

Kiếm mang rực rỡ chói loá, giống như một con rồng già từ bên trong lao ra, nháy mắt giết tới.

Bùm...

Lúc này, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.

“A...”

Lúc này, một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Trong nháy mắt, một cánh tay dính đầy máu xì xèo rơi vào bên trong nham thạch.

Người đàn ông cảnh giới Tạo Hoá lại bị chặt đứt một tay.

Ai mà tin được cơ chứ?

Tần Ninh phun một ngụm máu lên thân linh kiếm Long Cốt Nguyệt mà lại bộc phá ra sức mạnh kinh khủng như vậy sao?
 
Phong Thần Châu
Chương 1628: Một bộ Long Cốt thật!


“Đáng chết!”

Lúc này vang lên một tiếng quát khẽ.

Người đàn ông cầm đầu đã hoàn toàn nổi giận.

Hắn ta vậy mà lại bị Tần Ninh chặt đứt một tay.

“Đại ca!”

“Đại ca!”

Hai người còn lại lập tức trở nên sốt sắng.

“Ta phải giết ngươi!”

“Đại ca!”

Một người trong số đó vội vàng nói: “Đại ca, đừng quên lời phân phó của chủ thượng!”

“Chết tiệt!”

Người đàn ông cầm đầu lúc này tức giận không kiềm chế được.

“Đến đây!”

Tần Ninh tay cầm trường kiếm, huyết mang trên thân kiếm lúc này càng mạnh hơn.

“Hừ, Tần Ninh, ngươi đừng có mà khiêu khích ta, bản toạ sao có thể mắc kế khích tướng của ngươi được chứ?”

Người đàn ông khẽ quát một tiếng, nhìn về phía hai người đứng ở bên cạnh.

“Nhị đệ, tam đệ, chuẩn bị đi!”

“Rõ!”

Ba thân ảnh từ từ lùi lại, cách xa ngàn mét.

“Bản toạ thừa nhận đã khinh thường ngươi, quả nhiên ngươi đúng là người danh bất hư truyền!”

“Thế nhưng lần này ngươi nhất định phải chết!”

Người đàn ông cầm đầu khẽ quát một tiếng, sải bước đi ra.

Bùm...

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên.

Dung nham phía dưới toàn bộ không gian địa ngục bắt đầu sủi bọt khí ùng ục.

Từng tầng từng lớp dung nham bắt đầu chuyển động, dường như có thể trào lên bất cứ lúc nào.

Tiếng ầm ầm lúc này vang lên, càng ngày cành nặng nề trầm thấp, dường như có thể khiến không gian này nổ tung bất cứ lúc nào.

“Thiên Long Cốt xuất thế rồi!”

Ba người lúc này đồng thanh quát khẽ một tiếng.

Âm thanh ầm ầm vẫn liên tục vang lên.

Đất rung núi chuyển, dung nham chuyển động.

Lần này tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.

Long Cốt!

Một bộ Long Cốt thật!
 
Phong Thần Châu
Chương 1629: “Chịu chết đi!”


Hơn nữa bộ Long Cốt kia còn đang chuyển động!

Ba người Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh và Lý Hoành Trung hai chân như nhũn ra.

Long Cốt!

Đây chính là Long Cốt!

Thần Long chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, vẫn chưa có ai được nhìn thấy tận mắt.

Nhưng bây giờ lại xuất hiện một bộ Long Cốt sống!

“Tần Ninh, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”

Long Cốt xuất hiện, nổi trên bề mặt dung nham.

Trong không gian địa ngục to lớn lúc này bỗng xuất hiện một loại khí tức tĩnh mịch vô cùng.

Cùng lúc đó, ba thân ảnh phi thân nhảy lên trên thân Long Cốt.

Tiếng ầm ầm vẫn vang lên liên tục.

Dung nham bên trên Long Cốt lúc này cũng dâng lên.

Nháy mắt, Long Cốt bỗng biến thành một con rồng dung nham khổng lồ.

Trên đỉnh đầu của con rồng dung nham to lớn có ba thân ảnh đứng vững.

“Xem ra các ngươi vì muốn giết ta mà đã bỏ ra không ít tâm tư nhỉ”.

Tần Ninh nhìn về phía trước.

“Lại gọi Long Cốt ở nơi đây thức tỉnh, nhân cơ hội này giết ta?”

“Ta vậy mà đã coi thường người Thiên Đế các bọn ngươi rồi!”

“Tần Ninh, vì để giết được ngươi, Thiên Đế các chúng ta nhất quyết sẽ không cho phép thất bại”.

Người đàn ông cầm đầu quát lên: “Hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”

Rống rống...

Con rồng khổng lồ lúc này gào thét lao ra.

“Sư tổ, mau tránh đi!”

Thạch Cảm Đương lúc này quát lớn.

Xích sắt phía sau lúc này chỉ còn khoảng mấy chục sợi.

Nhanh lên, càng nhanh càng tốt!

“Nói mấy lời vô nghĩa đấy làm gì!”

Tần Ninh quay người quát lên: “Không thoát thân được thì ngươi sẽ biến thành nòng nọc nhỏ đấy!”

Vẻ mặt của Thạch Cảm Đương lúc này lo lắng không thôi, nhưng lại bất lực chẳng làm được gì.

Bây giờ cả người hắn ta trông chỉ như một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, mang theo vẻ thật thà đơn thuần.

“Chịu chết đi!”

Ba người áo đen dưới sự khống chế của vùng nham thạch Cự Long đã lao xuống.

Long trảo lúc này trực tiếp chụp về phía Tần Ninh.

Nhưng dường như chỉ trong chớp mắt, kiếm mang vỡ vụn, linh kiếm Long Cốt Nguyệt lúc này vỡ tan.

Cơ thể của Tần Ninh bây giờ loang lổ vết máu, máu tươi chảy ngược chảy xuôi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1630: Như này mà vẫn còn chưa chết!


Chỉ một chưởng, một chưởng nhẹ nhàng dường như đã nghiền nát Tần Ninh.

Mấy người Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh và Lý Hoành Trung lúc này đều sững sờ.

Quá kinh khủng!

Đời này bọn họ cho rằng được chứng kiến cảnh giới Địa Vị vô địch giao thủ đã là kinh khủng lắm rồi!

Nhưng bây giờ, khi nhìn thấy con rồng khổng lồ kia.

Bọn họ mới nhận ra rằng.

Đừng nói là cảnh giới Nhân Vị hay là cảnh giới Địa Vị.

Cho dù là cảnh giới Thiên Vị thì lúc này cũng chẳng là cái thá gì hết!

Thế nhưng điều quan trọng nhất là Tần Ninh cản lại đòn tấn công nhưng hết lần này đến lần khác đều không chết.

Giống như “tiểu cường” đánh không chết, Tần Ninh giờ phút này càng thêm kinh khủng!

Sức sống vô cùng ngoan cường!

“Long Cốt sau khi thức tỉnh có linh hồn mà cũng chỉ có tý năng lực này thôi sao?”

Tần Ninh bây giờ toàn thân đẫm máu, nhưng lại chẳng thèm để ý, nhếch miệng cười nhạo nói: “Năng lực như này có phải quá mất mặt rồi không?”

“Ngươi đang tự tìm cái chết đấy!”

Ba người đã hoàn toàn nổi giận.

Như này mà vẫn còn chưa chết!

Thằng nhãi này thật sự giống như lời chủ thượng nói, không thể khinh thường được!

Bùm...

Ba người điều khiển con rồng khổng lồ, một lần nữa đáp xuống.

Dung nham ở bên trong miệng rồng ầm ầm b*n r*.

Xèo xèo...

Dung nham phun lên cơ thể của Tần Ninh.

Trong chốc lát, toàn bộ cơ thể của Tần Ninh hoàn toàn bị bốc cháy.

Toàn thân hắn lúc này giống như một người lửa.

Ba người lúc bấy giờ thấy được cảnh này mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Đây chính là con rồng khổng lồ mà Thiên Đế các đã lên kế hoạch trong mấy vạn năm.

Dùng Thạch Cảm Đương làm mồi nhử, dẫn dụ Tần Ninh sa lưới từng bước một.

Dùng Long Cốt khổng lồ kết hợp với sức mạnh của dung nham g**t ch*t hắn hoàn toàn.

Kế sách này vẹn toàn không chê vào đâu được.

Nếu như vẫn không thể g**t ch*t được Tần Ninh vậy thì thật sự chẳng hợp lý chút nào!

“Sư tổ!”

Nhưng nhìn thấy dung nham đang bao bọc thiêu đốt cơ thể kia, Thạch Cảm Đương lại bất lực không có cách tiếp cận.

“Sư tổ...”

Thạch Cảm Đương giận không nhịn được!
 
Phong Thần Châu
Chương 1631: Hoàn toàn không có người!


“Ta phải giết các ngươi!”

Thạch Cảm Đương đã hoàn toàn nổi giận!

Lúc này hắn ta phóng thích toàn bộ khí tức cơ thể.

Dáng vẻ ước chừng chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, mang theo một chút chất phác, mắt to mày rậm sáng ngời có thần.

Nhưng bây giờ, cặp mắt kia lại tràn ngập tức giận.

Cuối cùng hắn ta cũng thoát được ra, không biến thành nòng nọc.

Thế nhưng đã biến thành một thiếu niên bộ dáng chỉ có mười lăm mười sáu tuổi.

Nhưng khí tức lại vô cùng mạnh mẽ!

“Ngươi mà cũng xứng sao? Thạch Cảm Đương!”

Ba thân ảnh đứng vững trên thân rồng khổng lồ.

“Nếu không phải vì Tần Ninh thì ngươi đã chết từ lâu rồi!”

“Mặc dù không biết chủ thượng đang nghĩ gì thế nhưng lần này giết được Tần Ninh rồi thì tha cho một cái mạng chó nhà ngươi cũng không sao!”

Thạch Cảm Đương giận dữ.

“Lão tử giết các ngươi!”

Sải bước đi ra, Thạch Cảm Đương xông đến.

Bùm...

Nhưng con rồng khổng lồ lúc này lại nhẹ nhàng vung tay lên.

Cả người Thạch Cảm Đương rơi ầm xuống mặt đất, lõm thành một hố sâu trăm trượng.

Rồng khổng lồ vô cùng mạnh mẽ, căn bản không thể đỡ được.

Thạch Cảm Đương hoàn toàn sững sờ.

Mạnh đến vậy sao?

Sư tổ là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển, vừa rồi làm sao có thể chịu nổi chứ?

Liếc qua cơ thể đang bị dung nham bao trùm bây giờ đã hoá thành một đống rơi xuống đất.

Hai mắt Thạch Cảm Đương đỏ rực.

“Cái thứ khốn kiếp nhà các ngươi, lão tử băm chết các ngươi!”

Thạch Cảm Đương trở nên phẫn nộ điên cuồng.

“Tiểu Thạch Đầu, ta bảo ngươi ngoan ngoãn một chút, ngươi không nghe lời ta nói sao?”

Đúng lúc này, một giọng nói đột ngột vang lên.

“Sư tổ?”

Thạch Cảm Đương lúc này sững sờ.

Vị trí ban nãy của Tần Ninh, thật sự... chỉ còn một bãi dung nham.

“Trên thế gian này không có người giết được ta đâu!”

“Không một ai làm được!”

Một tiếng quát khẽ đột ngột vang lên vào lúc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 1632: Cái lạnh khiến người ta nghẹt thở!


Bên trong bãi dung nham lúc này vang lên tiếng xì xèo, bây giờ truyền ra gột rửa lòng người.

Tiếng gió rít gào vang lên bên tai, một làn gió lạnh táp vào mặt.

Âm thanh két két không ngừng vang lên.

Đỉnh núi trơ trọi lúc này xuất hiện băng tuyết.

Băng tuyết lan ra, tiếng ken két vang lên liên tục.

Giờ phút này tất cả mọi người đều cảm nhận được một luồng khí tức lạnh lẽo rét thấu xương xuyên thẳng vào tâm.

Lạnh!

Cái lạnh khiến người ta nghẹt thở!

Dung nham trải dài trên mặt đất lúc này sớm đã đóng băng, phát ra tia sáng màu băng xanh lam lấp loé.

Tạch tạch, tiếng vỡ vụn vang lên, Tần Ninh bây giờ đứng dậy trong băng tuyết.

Một thân áo giáp băng màu xanh lam bao trùm toàn thân.

Khi Tần Ninh đứng dậy thì phía sau xuất hiện một hư ảnh lớn hơn.

Nói là hư ảnh nhưng hư ảnh kia đang dần dần trở nên chân thật.

Đầu gà, hàm yến, cổ rắn, mai rùa, đuôi cá, không phải là ngọn lửa hừng hực bao phủ như mọi người nghĩ mà là tràn ngập hàn khí lạnh lẽo thấu xương.

Tinh khiết như nước, hàn quang lẫm liệt.

Băng Hoàng!

Hư ảnh Băng Hoàng cao mười mấy mét lúc này xuất hiện ở phía sau Tần Ninh.

Giờ phút này Tần Ninh trông càng giống như vừa mới bước ra từ trong hầm băng, toàn thân từ trên xuống dưới, hàn quang lẫm liệt.

“Cái này...”

Lần này, đám người hoàn toàn sững sờ.

Đây là cái gì?

Băng Phượng Hoàng?

Nghe đồn trong thiên hạ tộc Phượng Hoàng chính là sự tồn tại vô địch hàng đầu.

Long Phượng, tộc Phượng Hoàng và Long tộc có thể nói là ngang nhau, cùng phát triển.

Mà tộc Phượng Hoàng được chia làm hai dòng dõi.

Dòng dõi Hoả Phượng.

Dòng dõi Băng Hoàng.

Những mấy cái này đối với đám người mà nói chỉ là truyền thuyết mà thôi.

Chỉ là biết được một chút ít tin tức được ghi chép ở trong sách cổ.

Mà bây giờ, lại có một con Băng Hoàng chân thật xuất hiện ở trước mắt bọn họ.

“Sư tổ, người người người... không sao chứ?”

Thạch Cam Đương rầu rĩ nói.

“Ngươi nói xem!”

Tần Ninh nhìn về phía con rồng dung nham khổng lồ, khẽ quát: “Thiên Đế các thì sao? Ngoài làm vật lót đường cho ta thì còn có thể làm được gì cơ chứ?”

Tần Ninh vừa nói xong liền sải bước đi ra.

Trong chốc lát, Băng Hoàng phía sau thét lên một tiếng dài.

Mà dung nham phía bên dưới giờ cũng đã biến thành một hồ băng.

Dung nham trên thân con rồng dung nham khổng lồ đã kết thành khối băng, két két vang dội.

Hai chân của ba người kia bị trói chặt trên thân của con rồng khổng lồ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1633: Chẳng lẽ hắn đã suy nghĩ quá nhiều rồi?


“Thật sự cho rằng ta không làm gì được các ngươi sao?”

Tần Ninh lúc này cười nhạo nói: “Thần hồn của Băng Hoàng đã thức tỉnh rồi!”

“Người chết phải là các ngươi mới đúng!”

Ngay sau đó, Tần Ninh phi thân bay lên.

Soạt...

Gần như là trong nháy mắt, Tần Ninh đến trước mặt của ba người.

“Các chủ của Thiên Đế các là ai?”

Giọng nói lạnh lùng lúc này vang lên.

Ba người kia bây giờ đã hoàn toàn sững sờ.

Thần hồn Băng Hoàng?

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

“Ai?”

Tần Ninh lặp lại một lần nữa, một luồng hàn khí lạnh lẽo lan tràn ra, ba bóng dáng lúc này ý thức mơ hồ giống như rơi vào trong hầm băng vậy.

“Đại nhân Đế Lâm Thiên!”

Một người trong số đó giống như rơi vào trong mộng cảnh, nói ra trong vô thức.

“Đế Lâm Thiên?”

Tần Ninh nhíu mày nói: “Tại sao Đế Lâm Thiên lại sai các ngươi đến giết ta?”

“Đại nhân Đế Lâm Thiên phân phó g**t ch*t Tần Ninh, tiêu diệt Cửu U “.

g**t ch*t Tần Ninh, tiêu diệt Cửu U?

Xem ra Đế Lâm Thiên đã biết hắn chính là Cửu U Đại Đế rồi.

“Vậy Đế Lâm Thiên kia có nói về mấy người Thanh Vân Kiếm Đế, Cửu Nguyên Đan Đế, Thông Thiên Đại Đế không?”

“Không có... không có...”

Tần Ninh bây giờ càng lúc càng tò mò.

Thiên Đế các ở trên đại lục Thương Lan.

Mà đại lục Thương Lan có thể nói là đại lục đứng đầu trong số hàng vạn đại lục.

Nếu như Đế Lâm Thiên chỉ đối phó với Cửu U Đại Đế thì chính là vì tất cả những gì hắn đã để lại năm đó.

Nói như vậy thì Đế Lâm Thiên cũng không biết tám kiếp khác mà hắn đã trải qua, cũng không biết hắn chính là con trai của Vô Thượng Thần Đế.

Nếu nói như thế thì càng kì lạ hơn.

Tần Ninh vung tay lên, trực tiếp bóp nát đầu của ba người.

“Hỏi các ngươi thì các ngươi cũng chẳng biết là bao...”

“Chi bằng tự đến hỏi Đế Lâm Thiên còn hơn “.

Cho đến bây giờ Tần Ninh vẫn cho rằng coa người muốn đối phó với hắn, không muốn hắn trở lại Cửu Thiên Vân Minh.

Vốn tưởng rằng Thiên Đế các là thế lực đứng trong bóng tối giật dây.

Nhưng giờ xem ra Thiên Đế các dường như cũng không biết quá nhiều.

Mà cái Thiên Đế các nhắm vào chính là Cửu U Đại Đế kiếp thứ nhất của hắn.

Bây giờ không thể phán xét rõ ràng chuyện này được.

Hắn thân là Cửu Mệnh Thiên Tử, trải qua chín đời chín kiếp, một đời một kiếp một vạn năm.

Những cái này người bên ngoài rất khó mà biết được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1634: Thế giới địa ngục.


Giống như Cốc Tân Nguyệt, lão Vệ, Tiểu Thạch Đầu và mấy người Thanh Vân tông cùng lắm cũng chỉ biết hắn đã từng là Cửu U Đại Đế.

Tám kiếp còn lại bọn họ đều không hay biết.

Chứ đừng nói đến chuyện hắn đã từng là thiếu chủ của Cửu Thiên Vân Minh kéo dài từ kỷ nguyên trước sang kỷ nguyên mới!

Mọi chuyện dần dần sẽ sáng tỏ.

Mục đích của chuyến đi lần này cũng đã đạt được.

Thiên Thanh Thạch ở đây, đám người Thiên Đế các sao lại có thể đơn giản được.

Tần Ninh đương nhiên biết đám nhãi nhép này có chuẩn bị trước.

Thì hắn sao có thể không chuẩn bị gì được chứ?

Phụ đế lúc trước tu thân rồng, có thể dùng thân hoá rồng!

Mà mẫu đế lại là tộc trưởng của tộc Băng Hoàng.

Từ khi sinh ra hắn đã mang hai hồn rồng phượng.

Long phượng trình tường!

Băng Hoàng, Thần Long, song hồn nhất thể, thật sự hiếm có trên đời này.

Bây giờ lợi dụng Long Cốt áp chế khí huyết, k*ch th*ch lột xác hồn phách.

Để phóng thích hồn Phượng.

Dòng dõi Băng Hoàng là sự tồn tại đẳng cấp nhất trên thế gian này, sao có thể nói năng tiện được?

Nhìn thân ảnh Băng Hoàng trước mặt, lòng Tần Ninh có hơi rung động, băng tuyết bao phủ tầng tầng lớp lớp Long Cốt, loại bỏ tất cả dung nham.

Chẳng mấy chốc, con rồng dung nham khổng lồ đã biến thành một rồng băng.

“Làm thú cưỡi cũng không tồi “.

Tần Ninh hài lòng gật đầu.

“Sư tổ...”

Thạch Cảm Đương lúc này răng va lập cập, đi đến bên cạnh Tần Ninh, run rẩy nói: “Sư tổ, mau, người mau... thu lại đi... Ta sắp chết rét rồi...”

Không chỉ mỗi Thạch Cảm Đương mà đám người còn lại lúc này toàn thân từ trên xuống dưới đều bị vụn băng bao phủ, cơ thể run lẩy bẩy.

“Đừng gấp!”

Tần Ninh mỉm cười nói: “Lần đầu thức tỉnh hồn Phượng, sức mạnh khuếch tán khá lớn, bây giờ không thu lại được!”

Đời này, đây là lần đầu tiên thức tỉnh hồn Phượng, sức mạnh huyết mạch to lớn đến từ tộc Phượng Hoàng thật sự rất mạnh.

Nếu không hắn cũng không thể g**t ch*t ba người kia dễ như trở bàn tay, thu phục được Long Cốt.

Thạch Cảm Đương lúc này run rẩy nói: “Vậy... vậy... ta đi ra ngoài trước... ta đợi sư tổ... ở bên ngoài!”

Thạch Cảm Đương thật sự không chịu nổi nữa, sắc mặt trắng bệch, vội vàng rời khỏi nơi đây.

“Ngươi... các ngươi theo ta ra ngoài!”

Nhìn mấy trăm người của tứ đại tông môn lúc này vẫn ngây như phỗng, Thạch Cảm Đương bỗng quát một tiếng.

Nhanh như chớp đám người liền rời khỏi chỗ này.

Nhân cơ hội này, hắn cũng muốn luyện hoá Long Cốt này hoàn toàn trở thành một con rối của mình.

Dù sao thì lần đầu thức tỉnh, khí lạnh bên trong cơ thể quá cuồng bạo.
 
Phong Thần Châu
Chương 1635: Thức tỉnh chỉ là thời gian sớm muộn.


Tần Ninh cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều về chuyện này.

Bản thân hắn chính là con trai của Vô Thượng Thần Đế và tộc trưởng tộc Băng Hoàng.

Trong người mang hai hồn rồng và phượng.

Thức tỉnh chỉ là thời gian sớm muộn.

Mà lần này, người của Thiên Đế các xem như là đã trợ giúp hắn một tay.

k*ch th*ch thần hồn Băng Hoàng, dưới sự áp bách của dung nham đã hoàn toàn thức tỉnh.

Bên trong mộ Thiên Long có một bộ Long Cốt, Tần Ninh sao lại không biết chuyện này cơ chứ?

Tộc Thần Long ở trong thế giới thần chính là chủng tộc mạnh mẽ nhất, dưới sự lãnh đạo của nghĩa phụ Tạ Thanh có thể nói là hưng thịnh lớn mạnh.

Rồng cho dù đã chết ngàn năm thì hồn phách vẫn không tan biến.

Dù chết vạn năm, rồng linh bất diệt.

Thiên Đế các trừ việc có thể lợi dụng điểm này ra thì còn có cách nào khác đâu?

Tần Ninh vung tay lên, Long Cốt lúc này mặt ngoài bao phủ bởi băng, như được thực chất hoá.

“Vô duyên vô cớ đưa ta một vật cưỡi, Thiên Đế các cũng thật có tâm!”

“Nhưng lần sau các ngươi không phải đến tìm ta đâu... mà đích thân ta sẽ đến tận nơi chào hỏi!”

Di chuyển tay, cơ thể của con rồng to lớn lúc này thu nhỏ dần, biến thành một con rồng dài trăm trượng.

Tần Ninh phi thân bay lên, đứng thẳng trên đỉnh đầu của rồng băng.

Cơ thể to lớn, ánh sáng băng màu xanh lam trong suốt, xương trắng rạng ngời rực rỡ, đôi mắt rồng lúc này có màu xanh lam đẹp vô cùng.

“Đi!”

Tần Ninh vừa nói xong liền nhấc chân đạp xuống.

Con rồng khổng lồ bay trên không, lao đi vùn vụt.

“Gầm...”

Một tiếng rồng rống cực to lúc này đột ngột vang lên.

Tần Ninh lúc này sải bước đi ra, rồng băng lao đi vùn vụt hoá thành một tàn ảnh.

Bên ngoài hòn đảo trên không.

Thạch Cảm Đương trên người lúc này run rẩy đầy vụn băng.

“Phù... băng hoả lưỡng trọng thiên*”.

(*Băng hỏa lưỡng trọng thiên: trong thời gian ngắn đã phải trải qua hai sự kiện hoàn toàn tương phản nhau)

Thạch Cảm Đương làu bà làu bàu.

Lúc này, ở một bên khác, mấy trăm người của tứ đại tông môn đều lủi đi chỗ khác

“Muốn đi đâu?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1636: “Kể từ hôm nay gọi ta là sư tôn!”


Thạch Cảm Đương đột nhiên quát khẽ một tiếng.

Mấy bóng người lúc này vội vàng dừng bước không dám đi tiếp.

Bùm...

Một tiếng nổ vang lên, cơ thể của ba người Hoắc Thiên Mệnh, Lý Hoành Trung và Đồ Vạn Sơn lập tức căng cứng.

“Sư tổ ta còn chưa ra, các ngươi vội vàng hấp tấp hốt hoảng cái gì?”

Ba người Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh và Lý Hoành Trung hai chân run lẩy bẩy.

Quá kinh khủng!

Đời này bọn họ chưa từng thấy chuyện kinh khủng nào như này!

Tần Ninh đơn giản không phải là người!

Mà người thiếu niên trước mặt, phì phì, phải là lão đầu tử mới đúng!

Không biết đã sống bất tử bao nhiêu năm, bây giờ lại biến thành bộ dạng thiếu niên non nớt không nhìn được.

Thế nhưng khí tức khủng khiếp toát ra từ trên người thiếu niên ấy khiến sắc mặt của bọn họ trở nên vô cùng khó coi.

Đây... ít nhất cũng phải là cảnh giới Thiên Vị nhỉ?

“Đừng hòng chạy!”

Thạch Cảm Đương trực tiếp mở miệng nói: “Kẻ nào dám chạy ta đập chết kẻ đó!”

Cả đám người bây giờ ai nấy đều câm như hến, ngay cả xì hơi cũng không dám thả một cái.

Lúc này bỗng vang lên tiếng rồng gầm.

Từ bên trong thế giới địa ngục có một bóng người lao vùn vụt ra, con rồng khổng lồ màu băng lam uốn lượn giữa không trung.

“Đi thôi!”

Tần Ninh bây giờ thu lại bộ áo giáp băng, một thân áo trắng, mái tóc bạc phơ lúc này đã khôi phục lại màu đen như mực.

Mái tóc dài được buộc lên, để lại hai sợi tóc mai mang theo vẻ thanh tú.

“Sư tổ, xử lý những người này như nào?”

Thạch Cảm Đương nhìn mấy trăm người, cười he he hỏi.

“Sư tổ, ta bị thời không xoay loạn, cơ thể vẫn chưa thích nghi được, cần phải bổ sung rất nhiều linh đan trên đời, nếu không cơ thể mềm nhũn, vô lực...”

Tần Ninh lườm Thạch Cảm Đương một cái.

Bộ dáng mười lăm mười sáu tuổi, dáng người cao to, mắt to mày rậm sáng ngời có thần.

“Kể từ hôm nay gọi ta là sư tôn!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Bắt đầu từ giờ ta sẽ dạy dỗ ngươi”.

Nhưng ngay lập tức hiểu ra.

“Sư tổ là không muốn bại lộ thân phận sao? Ta hiểu rồi”.

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng, nói: “Đệ tử tham kiến sư tôn”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1637: Chuyện này là sao cơ chứ!


Thạch Cảm Đương cúi đầu bái lễ.

“Sau này lão tử sẽ cùng một thế hệ với Thanh Vân, ngày sau gặp được Thanh Vân sẽ không gọi sư tôn nữa mà phải gọi là sư huynh rồi, ha ha...”

Bộp!!!

Thạch Cảm Đương vẫn còn chưa nói xong, Tần Ninh đã đánh một quyền xuống.

Một nửa cơ thể của Thạch Cảm Đương chôn sâu trong đất.

“Dám đứng ở trước mặt ta xưng lão tử à?”

“Sư tổ... phì phì... sư tôn, ta sai rồi!”

Giờ phút này, đám người Đồ Vạn Sơn sắc mặt như màu đất, đứng ở một bên không dám ho he một câu.

Tần Ninh trông chỉ hai mươi ba mươi tuổi.

Thạch Cảm Đương trông mười lăm mười sáu tuổi.

Nếu chỉ nhìn tuổi tác thì hai người này cho dù có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là thuộc cấp bậc thiên tài ở trong tông môn mà thôi.

Nhưng bây giờ.

Ai dám xem bọn họ chỉ là thiên tài tuyệt đỉnh ở trong tông môn thì chính là kẻ ngu xuẩn!

“Đi thôi!”

Tần Ninh lại nói.

“Đi đâu vậy?”

Thạch Cảm Đương khó hiểu hỏi.

“Không phải ngươi cần bồi bổ sao? Ta thấy mấy chỗ như Trường Hồng môn, Thiên Ngoại Thiên hẳn là không thiếu đan dược đâu, chúng ta đi đến kho đan dược của bọn chúng xem thử!”

Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của ba người Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh và Lý Hoành Trung tràn ngập đau khổ.

Chuyện này là sao cơ chứ!

Đến chỗ này đã không lấy được huyền khí thì thôi giờ lại còn bị thiệt thòi.

“Trưng ra cái bộ mặt đưa đám đấy làm gì?”

Thạch Cảm Đương quát lên: “Hai thầy trò bọn ta có thể đến tông môn các ngươi tìm đan dược, đó chính là phúc khí tốt nhất mà đời trước của các ngươi tích luỹ cả đời được đấy!”

“Cả đám tươi tỉnh lên, phải vui vẻ giống như lấy vợ ấy!”

“Cười, tất cả cười cho ta!”

Thạch Cảm Đương lúc này gào lên một tiếng.

Tần Ninh giả bộ không thấy.

Hành động này của Thạch Cảm Đương cũng chẳng có gì là không thích hợp.

Những người này lúc trước muốn giết hắn.

Hắn thân là Cửu Đế, là thiếu chủ của Cửu Thiên Vân Minh.

Những người này vẫn chưa đủ tư cách cò kè mặc cả với hắn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1638: Mà là linh khí thật sự bức người.


“Đáng chết thì giết luôn!”

Tần Ninh lúc này vung tay lên.

Rìu Linh Khai!

Búa Thần Trảm!

Hai thần vật xuất hiện ở trong tay của Thạch Cảm Đương.

“Woa woa woa...”

Thạch Cảm Đương hưng phấn nhảy cẫng hoan hô.

“Rìu Linh Khai, búa Thần Trảm, ha ha...”

Thạch Cảm Đương cười ha ha, tay trái cầm rìu, tay phải cầm búa, búa rìu phát ra ánh sáng rạng ngời rực rỡ.

Thạch Cảm Đương bày ra bộ dạng tổ tiên đời thứ hai, nhìn đám người.

“Thất thần làm cái gì? Đi!”

Vù vù...

Lúc này có hai tiếng xé gió đột nhiên vang lên.

“Tần huynh!”

“Tần công tử!”

Hai người Trác Tiểu Nhã và Bùi Thư Thư lúc này cũng đến.

Trên thực tế, vừa rồi bọn họ nhìn thấy thân ảnh của cự long nên mới vội vàng chạy đến đây.

Bây giờ nhìn thấy Tần Ninh không sao, hai người bọn họ cũng yên tâm.

“Chỗ này kết thúc rồi, hai người theo ta rời khỏi đây thôi!

Tần Ninh nhìn về phía hai người cười nói.

Hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã vì vết thương của sư phụ, cam tâm tình nguyện đánh cược tính mạng đi đến đây, điều này khiến Tần Ninh rất khâm phục.

Thạch Cảm Đương nhìn hai người, cũng chẳng để ý.

Chỉ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ mà thôi, không lọt vào mắt.

“Tần công tử... huynh... tấn thăng rồi?”

Giờ phút này, khí tức bên trong cơ thể của Tần Ninh hoàn toàn khác biệt.

Không còn là cảnh giới Hoá Thần hư vô nữa.

Mà là linh khí thật sự bức người.

Trên thực tế, cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển vẫn luôn là quá trình biến đổi linh khí.

Biến đổi thành công thì sức mạnh của linh khí ước chừng tăng lên gấp nhiều lần không chỉ là mười lần thôi đâu!

Loại thay đổi rõ ràng như này, Tần Ninh đương nhiên là đã đạt đến cảnh giới Tam Vị.

“Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1639: Đúng là lần đầu mới thấy.


Tần Ninh thản nhiên gật đầu.

Thức tỉnh thần hồn Băng Hoàng, nếu hắn vẫn không tấn thăng thì mới là chuyện lạ.

Từ cảnh giới Hoá Thần thất chuyển một phát đạt đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Tần Ninh cũng không ngạc nhiên vì điều này cho lắm.

Còn Thạch Cảm Đương...

Thì lại càng không ngạc nhiên.

Sư tổ, à không, bây giờ là sư tôn!

Nếu như sư tôn có ngủ một giấc rồi đạt đến cảnh giới Thiên Vị hắn ta cũng không kinh ngạc.

Chuyện tăng cảnh giới đối với người khác mà nói thì khó như lên trời.

Nhưng đối với Tần Ninh mà nói thì phải xem tâm trạng thế nào đã.

Đó là ai cơ chứ?

Là sư tôn của mình!

Là Cửu U Đại Đế năm đó!

Muốn làm gì mà không được chứ?

“Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ...”

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã lúc này đau khổ nở nụ cười.

Tần Ninh quá kinh khủng.

Lúc này mới được bao lâu cơ chứ mà đã nhảy đến cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ rồi!

Nói đùa cái quái gì vậy!

Hơn nữa người thiếu niên bên cạnh, sau lưng mang theo búa rìu, chính là bùa rìu lúc trước mà Tần Ninh lấy được.

Hoá ra Tần Ninh nói cứu người là sự thật!

“Vị huynh đệ kia là...”

Hai người nhìn về phía Thạch Cảm Đương.

“Ta tên là Thạch Cảm Đương, Thạch trong Thạch Đầu, Đương trong dám làm dám đảm đương!”

Thạch Cảm Đương cười ha ha một tiếng: “Là đồ đệ của Tần Ninh!”

Đồ đệ...

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã lúc này lắc đầu cười khổ.

Tu vi của đồ đệ còn cao hơn cả sư tôn, đúng là lần đầu mới thấy.

Nhưng Tần Ninh có thiên phú như vậy có lẽ chẳng mấy chốc sẽ vượt qua Thạch Cảm Đương.

“Dẫn bọn ta đến kho đan dược của các ngươi, lựa từng cái một, không ai được thiếu hết!”

Thạch Cảm Đương đi trước dẫn đường.

Đám người Hoắc Thiên Mệnh, Lý Hoành Trung và Đồ Vạn Sơn bây giờ nào dám mở miệng phản bác, đều ngoan ngoãn đuổi theo.
 
Back
Top Bottom