Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1600: “Ông đáng chết!”


Cảnh này khiến Quy Thiên Biến kinh ngạc.

Cũng khiến mười mấy người của Quy Nguyên tông phải trợn mắt há hốc mồm.

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã cũng ngoác mồm kinh ngạc.

Cảnh giới Hoá Thần thất chuyển bổ một phát lại có thể làm cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ bị thương!

Người có cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ ở trên đại lục Thiên Long này lại không có bản lĩnh đến vậy sao?

Cho dù trong tay Tần Ninh có huyền khí nhưng Tần Ninh chỉ là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển, không thể phát huy toàn bộ sức mạnh của huyền khí được.

Trên thực tế cả hai người bọn họ nhầm to rồi.

Nếu đổi lại là một cảnh giới Hoá Thần khác thì thật sự không thể nào phát huy được sức mạnh của linh rìu Khai và thần búa Trảm.

Nhưng Tần Ninh lại có thể làm được.

Cái gọi là huyền khí có cấu tạo ngập tràn khí phù huyền diệu, cao hơn linh khí gấp mấy lần.

Mà khí phù là cốt lõi của việc chế tạo thần binh, bộc phát sức mạnh lớn nhất.

Nếu có thể kiểm soát được cốt lõi khí phù thì có thể phát huy sức mạnh tối đa của thần binh.

“Ngươi...”

Quy Thiên Biến lúc này hoảng sợ.

Thực lực của Tần Ninh hoàn toàn không thể đo lường bằng cảnh giới.

Tần Ninh cầm thần khí trong tay thì càng không thể ngăn cản.

“Lão già, lúc trước ta đã nói rồi, ta đến đây để cứu người, không muốn gây chuyện”.

“Nhưng điều đó không có nghĩa là ta sợ gây chuyện”.

“Con của ông tự mình tìm đường chết, ta không tìm Quy Nguyên tông của ông gây rối thì thôi mà bây giờ lại là ông đến tìm ta gây chuyện”.

“Ông thật sự tưởng rằng ta không dám giết ông sao?”

Quy Thiên Biến lần này thật sự sợ rồi.

Tần Ninh căn bản không phải là người mà là ma quỷ!

Một tên ma quỷ đầu trắng!

“Muốn giết ta, ngươi cũng đừng mong sẽ sống sót!”

Quy Thiên Biến lúc này rít lên một tiếng, tiếng nói truyền xa vạn dặm.

“Trong tay của Tần Ninh có hai huyền khí lớn”.

“Trong tay của Tần Ninh có hai huyền khí lớn”.

Tiếng gào này truyền xa bốn phương.

Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh hoàn toàn thay đổi.

Búa rìu giao nhau, trong nháy mắt chém ra.

Phịch một tiếng, cơ thể của Quy Thiên Biến bị chặt làm đôi, phần bụng dưới mở toang.
 
Phong Thần Châu
Chương 1601: “Hình như là... xác khô!”


Sắc mặt của Tần Ninh lúc này thay đổi kịch liệt.

Cấm địa Thiên Vị kiêng kị nhất là như thế.

Sóng âm mạnh mẽ sẽ khiến nơi đây xảy ra chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Còn sẽ xảy ra chuyện gì thì không một ai biết.

“Khốn kiếp!”

Chửi thầm một tiếng, Tần Ninh chẳng thèm liếc nhìn thi thể của Quy Thiên Biến một cái liền trực tiếp bỏ đi.

Tông chủ đã chết, những cao thủ của Quy Nguyên tông nào còn dám nán lại ở đây, cũng vội vàng rời đi.

Cùng lúc đó, hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã cũng đã thoát khỏi nguy hiểm.

“Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

“Dường như sắp xảy ra chuyện lớn rồi!”

Bùi Thư Thư vội vàng nói: “Xem ra Tần huynh đã trêu chọc không ít người, nếu không phải vậy thì tại sao Quy Thiên Biến trước khi chết lại gào lớn một tiếng như thế!”

“Huynh không cảm thấy rất kì lạ sao?”

Trác Tiểu Nhã nhìn xung quanh, ngạc nhiên nói: “Sau khi Quy Thiên Biến gào một tiếng, huynh không cảm thấy xung quanh vắng lạnh hơn trước rất nhiều sao?”

Lời này vừa nói ra, Bùi Thư Thư nhìn xung quanh một chút, chỉ cảm thấy cơ thể phát lạnh.

Hình như đúng là vậy.

“Chúng ta đi thôi!”

Bùi Thư Thư nghiêm túc nói: “Đã lấy được Tử Tịch Khôi rồi thì rời đi càng sớm càng tốt nơi này quá bất thường...”

“Không được, Tần công tử đã cứu chúng ta, có ơn lớn với chúng ta, chúng ta không thể cứ rời đi như vậy được”.

“Muội cho rằng hắn cần chúng ta giúp sao?”

Bùi Thư Thư khổ sở nói: “Nói giết liền g**t ch*t cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ, một cảnh giới Hoá Thần thất chuyển như thế từ trước đến nay ta vẫn chưa gặp bao giờ”.

Trác Tiểu Nhã lúc này cũng sững sờ.

Đúng vậy... Tần Ninh... rất không bình thường.

“Đó là cái gì vậy?”

Nhưng đột nhiên, Bùi Thư Thư nhìn về phía trước.

Một màn sương mù trắng xoá ở khu vực bên ngoài lúc này đang từ từ thu nhỏ.

“Hình như là... xác khô!”

Tiếng ầm ầm rung chuyển mặt đất.

“Sao lại... phải làm thế nào bây giờ?”

“Chạy thôi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1602: “Tần công tử!”


Trong nháy mắt hai bóng người hướng về chỗ sâu nhất liều mạng chạy trốn.

Không chỉ có mỗi vị trí của hai người.

Toàn bộ trên mặt đất nghĩa địa Thiên Vị có vô số liệt thi, xác khô không biết chui ra từ đâu, lúc này xông ra.

Âm thanh ầm ầm, tiếng này hơn hẳn tiếng kia.

Hàng ngàn hàng vạn liệt thi và xác khô phóng đến chỗ sâu.

Không chỉ riêng Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã chạy thục mạng.

Ở một bên khác, đám người của Thanh Hà Tiên Sơn, các võ giả của các thế lực lớn Hồn Thiên Hiên và Thiên Ngoại Thiên sau khi nghe thấy tiếng hét của Quy Thiên Biến, chỉ thấy xương trắng lao ra từ bốn phía đồi núi xung quanh.

Các đại thế lực bao gồm cả các võ giả tiêu dao tất cả đều chạy thục mạng về phía trung tâm.

Tốc độ của Tần Ninh lúc này càng nhanh.

“Chết tiệt!”

Hắn đã phát giác ra được xung quanh xuất hiện hiện tượng lạ.

“Nếu như ra được ngoài, Quy Thiên Biến, ta sẽ diệt Quy Nguyên tông của ông!”

Quát khẽ một tiếng, Tần Ninh lao vụt đi, nhìn thấy phía trước trời đất xảy ra hiện tượng lạ, mây giông sấm chớp từ trên trời giáng xuống.

Trên bầu trời, trong không trung xuất hiện một vòng xoáy ngưng tụ sấm sét và mây đen.

Sức mạnh sấm sét trong vòng xoáy kia vô cùng cuồng bạo.

“Lối vào mộ Thiên Long!”

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này ánh mắt trở nên sắc lạnh.

“Thì ra là mở như vậy...”

Hắn nhíu mày, nắm chặt linh kiếm Long Cốt Nguyệt trong tay.

Trong chốc lát, Cổ Phật Kim Thư lúc này cũng mở ra.

Kim thư lật giở từng trang, từng dòng chữ phát ra ánh vàng vạn trượng lúc này bay ra, hoá thành bức tường tụ lại trước mặt Tần Ninh.

“Nhờ vào ngươi rồi!”

Quát khẽ một tiếng, kim thư lúc này bống biến thành vạn trang sách, trên mỗi một trang sách đều lấp lánh ánh vàng.

Lúc này những trang sách của kim thư chất thành từng bậc thang ánh vàng, trải dài đến chín tầng trời.

“Tần công tử!”

“Tần huynh!”

Trác Tiểu Nhã và Bùi Thư Thư lúc này cũng đến nơi.

Nhìn thấy cảnh trước mặt, hai người hoàn toàn kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm.

Mà Tần Ninh cầm kim thư trong tay.

Từng trang sách kim thư hoá thành một bậc thang vàng, nối thẳng đến bên trong đám mây đen kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 1603: Tần Ninh giết chết Quy Thiên Biến?


“Các ngươi mau chóng rời khỏi chỗ này đi, nếu không sẽ chết đấy”.

Tần Ninh lúc này nghiêm túc nói.

“Không đi được!”

Khuôn mặt của Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã tràn ngập đau khổ.

“Phía sau có rất nhiều liệt thi và xác khô, căn bản không thể chạy được”.

Tần Ninh liếc nhìn phía sau.

Không chỉ có liệt thi và xác khô, mà những võ giả còn sống sót của các tông môn lớn bây giờ cũng tụ tập đi đến.

“Tần Ninh, ngươi muốn đi đâu!”

“Lý Hoành Trung!”

“Đồ Vạn Sơn!”

Nhìn thấy hai người, Tần Ninh lạnh nhạt khinh miệt, nói: “Vẫn còn chưa chết à? Mạng cũng lớn nhỉ?”

Hai mắt Lý Hoành Trung lúc này đỏ bừng.

Ông ta không chết may mắn chạy thoát được, thế nhưng con trai của ông ta Lý Nguyên Bân thì chết rồi.

Đồ Vạn Sơn ở một bên khác cũng tức giận vô cùng.

Thiếu chủ Thánh Thiên không chết nhưng lại bị mất một cánh tay.

Tất cả những chuyện này đều do Tần Ninh ban tặng!

Bây giờ nhìn thấy Tần Ninh, hơn mười người còn sống sót của hai tông môn lớn cũng đằng đằng sát khí.

“Hừ, cút sang một bên!”

Tần Ninh nhìn hai người, nổi giận nói: “Quy Thiên Biến đã chết, nếu như các ngươi muốn giẫm lên vết xe đổ của hắn thì cứ thử xem”.

Cái gì!

Bọn họ cũng chỉ nghe thấy một tiếng hét đó của Quy Thiên Biến.

Thật không ngờ Quy Thiên Biến đã bị Tần Ninh g**t ch*t rồi.

Mấy cao thủ của Quy Nguyên tông còn sống bây giờ cũng gật đầu, vẻ mặt căm phẫn nhìn về phía Tần Ninh.

Lần này, sắc mặt hai người Lý Hoành Trung và Đồ Vạn Sơn hoàn toàn thay đổi.

Tần Ninh g**t ch*t Quy Thiên Biến?

Huyền khí bây giờ đang ở trong tay của Tần Ninh.

Thằng nhãi này dựa vào huyền khí g**t ch*t Quy Thiên Biến?

Hai người nhìn về phía Tần Ninh, lập tức trở nên cẩn trọng.

“Các ngươi muốn chết thì chết một mình đi!”

“Nhắc lại một lần cuối cùng, kẻ nào ngăn cản ta thì sẽ phải chết!”

Tần Ninh vừa nói xong, sắc mặt lạnh lùng nhìn xung quanh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1604: “Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi!”


Bây giờ, mấy người Hoắc Thiên Mệnh và Quế Nhất Luân của Thiên Ngoại Thiên sắc mặt đều cực kỳ khó coi.

Ánh mắt của Quế Nhất Luân né tránh, không dám nhìn về phía Tần Ninh.

Quy Mạc Hứa chết rồi!

Lý Nguyên Bân cũng đã chết!

Hai người này đều không thua kém gì hắn ta.

Nhưng bây giờ đều đã chết.

Tất cả đều là do Tần Ninh làm!

Nghĩ đến lúc trước suýt chút nữa chết trong tay Tần Ninh, Quế Nhất Luân lúc này lạnh hết sống lưng.

Thằng nhãi này quả đúng là không sợ trời không sợ đất!

Tần Ninh sải bước đi ra, leo lên từng bậc thang vàng.

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã bây giờ cũng không còn đường lui, vội vàng đuổi theo.

Bây giờ những đại quân liệt thi và đại quân xác khô càng ngày càng gần.

“Các vị, ta cũng đi trước đây!”

Tiên tử Thanh Nguyệt nhìn đám người, dẫn theo đám đệ tử của Thanh Hà Tiên Sơn leo lên bậc thang.

Tần Ninh giờ phút này ở phía trước cũng liếc mắt nhìn qua, không lên tiếng mà tiếp tục giẫm lên bậc thang.

“Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi!”

“Phía trước là mộ Thiên Long, là một nơi thập tử vô sinh!”

Tần Ninh nói xong liền tiếp tục leo bậc thang, không nói gì thêm.

Trong lòng Trác Tiểu Nhã và Bùi Thư Thư cũng cảm thấy nặng nề.

Thế nhưng tình hình hiện tại đối với những tông môn khác mà nói, xung quanh là đại quân liệt thi và đại quân xác khô bao vây giết đến, nếu không leo lên bậc thang thì sẽ chỉ có một con đường chết.

“Chết tiệt, đi lên bậc thang đi!”

“Đi thôi!”

Ngay lập tức Đồ Vạn Sơn và Lý Hoành Trung dẫn theo người trong tông môn.

Hoắc Thiên Mệnh và Hoắc Trung Nhân cũng vội vàng leo lên bậc thang.

Bậc thang màu vàng này dường như kéo dài vô tận, dẫn đến trung tâm của vòng xoáy rồi biến mất không thấy gì nữa.

Phía trước là gì, đám người đều không hề hay biết.

Phía sau là những liệt thi và xác khô mang theo bộ dáng không giết bọn họ thề không bỏ qua.

Bây giờ, đám người đã ở trên độ cao mấy nghìn thước.

Mà những liệt thi và xác khô leo lên bậc thang, xương trắng bị ăn mòn hết cả bốc lên khí màu trắng.

Dường như bậc thang màu vàng tạo ra sát thương cực lớn đối với bọn chúng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1605: “Đây chính là địa vực!”


Nhưng những liệt thi và xác khô kia vẫn không từ bỏ trèo lên bậc thang.

Phía trước, hiện ra trước mắt mọi người là một thế giới ánh vảng.

Tần Ninh dẫn đầu bước vào bên trong thế giới ánh vàng.

Một khắc sau, trong chốc lát, thân ảnh của đám người xuất hiện ở một thế giới bên ngoài giữa trời đất.

Biển mây mênh mông, sóng lớn chập chùng, đỉnh núi màu xanh ẩn hiện giữa biển mây, biến thành một đảo nhỏ trong biển mây.

Ánh mặt trời chiếu xuống biển mây càng thêm lộng lẫy động lòng người.

Giống như một quả cầu lửa, thiêu đốt sóng mây trắng như tuyết, nhuộm sắc màu sặc sỡ cho bông mây.

Gió nhè nhẹ thổi qua, những đám mây như những dải lụa màu trong tay tiên nữ, lại như vạn đoá phù dung thi nhau nở rộ.

Khung cảnh này khiến người ta có cảm giác như đã đến chốn bồng lai tiên cảnh.

Đây cũng không phải là ở trên mặt đất mà là ở trên trời.

Đám người dẫm chân lên bậc thang đá.

Phía trước cách đó khoảng hơn ngàn mét xuất hiện một hòn đảo nhỏ.

Hòn đảo treo lơ lửng giữa bầu trời.

Thắng cảnh này như trời đất tạo nên, điêu luyện sắc xảo.

Mà phía trước, bên trên hòn đảo toả ra hương thơm mát, một loại khí tức vô cùng thoải mái.

Bên ngoài thì giống như địa ngục trần gian!

Thế nhưng ở đây lại giống như là thiên đường của nhân gian!

“Đây mới thật sự là cấm địa Thiên Vị sao?”

Lý Hoành Trung và Đồ Vạn Sơn lúc này đứng im một chỗ nhìn về phía trước.

Đâu chỉ riêng hai người, Hoắc Thiên Mệnh của Thiên Ngoại Thiên, Hoắc Trung Nhân của Hồn Thiên Hiên và Tiên tử Thanh Nguyệt của Thanh Hà Tiên Sơn lúc này cũng trợn mắt há hốc mồm.

Thật khó có thể tưởng tượng được ở bên trong cấm địa Thiên Vị lại tồn tại một nơi có khung cảnh như thế này.

“Mau đến xem thử một chút!”

Lý Hoành Trung đã không thể chờ đợi thêm được nữa.

Ngay cả Trác Tiểu Nhã và Bùi Thư Thư bây giờ cũng cả người ngây ngốc.

“Chỗ này đâu phải là nơi nguy hiểm gì chứ, là thiên đường mới đúng!”

Hòn đảo lơ lửng trên trời giống như thiên đường!

“Đây chính là địa vực!”

Tần Ninh nhìn về phía trước, trầm mặc không nói, cũng không sải bước tiến lên.

Tiên tử Thanh Nguyệt của Thanh Hà Tiên Sơn lúc này sải bước đi đến.

“Tần tông chủ!”

Tiên tử Thanh Nguyệt nhìn về phía Tần Ninh, nhẹ giọng nói: “Tại hạ là Tiên tử Thanh Nguyệt của Thanh Hà Tiên Sơn”.

“Vừa mới nghe thấy Tần tông chủ nói là... mộ Thiên Long”.

“Ta nhớ rất rõ lão tổ Tiên Sơn có ghi lại cấm địa Thiên Sơn vô cùng nguy hiểm, ba chỗ núi Nhân Vị, biển Địa Vị và nghĩa địa Thiên Vị đều không bằng một phần một ngàn lăng mộ Thiên Long!”

“Tiểu tiên tử muốn moi tin tức từ miệng của ta sao?”

“To gan!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1606: “Có tin hay không tuỳ ngươi”.


Đệ tử kiệt xuất nhất của Thanh Hà Tiên Sơn, Kế Lâm đứng bên cạnh Tiên tử Thanh Nguyệt lúc này bước ra, nói: “Sao ngươi lại có thể tuỳ tiện xưng hô với Tiên tử Thanh Nguyệt như thế?”

“Ngậm cái mồm thối của ngươi lại!”

Tần Ninh lười chẳng thèm nhìn Kế Lâm.

“Quy Mạc Hứa ta có thể giết được, Lý Nguyên Bân ta cũng có thể g**t ch*t, ngươi cho rằng bản thân mình cao cường hơn bọn họ sao?”

Sắc mặt của Kế Lâm ửng đỏ.

“Kế Lâm, không được vô lễ!”, Tiên tử Thanh Nguyệt cũng không tức giận.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Tiểu Nguyệt tiên, đừng đến cấm địa Thiên Vị, lão tổ của các ngươi đã từng nói chỗ này rất nguy hiểm, lăng mộ Thiên Long xuất hiện thì lại càng nguy hiểm”.

“Ta khuyên ngươi bây giờ theo đường cũ quay lại đi, những liệt thi và xác khô kia một lúc nữa sẽ tự rút lui thôi!”

“Nếu không thì đi bao nhiêu sẽ chết bấy nhiêu!”

Kế Lâm nghe thấy vậy khẽ nói: “Nếu đã nguy hiểm như thế thì sao ngươi không quay lại đi?”

Bốp...

Đột nhiên một âm thanh giòn giã vang lên.

Tần Ninh nhìn Kế Lâm đứng ở trước mặt, xoa bàn tay.

Sắc mặt Kế Lâm đỏ lên.

Một tát này diễn ra như nào hắn ta cũng không biết.

“Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng có chen lời, tiểu Nguyệt tiên chưa dạy ngươi à?”

Lần này, Kế Lâm hoàn toàn sững sờ.

Hắn ta là cảnh giới Hoá Thần bát chuyển đấy.

Thế nhưng Tần Ninh tát một bạt tai này như nào hắn ta lại chẳng hề phát giác được!

“Lời của Tần công tử là thật sao?”, Tiên tử Thanh Nguyệt nhìn về phía Tần Ninh, hỏi tiếp.

Còn Kế Lâm bị tát một cái nàng ta cũng không quan tâm.

“Có tin hay không tuỳ ngươi”.

Tần Ninh phất tay một cái, nói: “Lăng mộ Thiên Long không xuất hiện, cấm địa Thiên Vị chỉ được coi là nơi nguy hiểm bình thường, một khi lăng mộ Thiên Long xuất hiện thì cấm địa Thiên Vị này nguy hiểm hơn bình thường gấp mười lần!”

“Cấm địa Thiên Vị, cái tên này không phải để làm cảnh!”

Tiên tử Thanh Nguyệt nghe đến đây, hơi nhíu mày.

“A...”

Đúng lúc này, đột nhiên có một tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Phía trước, một vị cao thủ cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển của Trường Hồng Môn, cơ thể đột nhiên bay lơ lửng trên hòn đá rồi rơi xuống dưới, biến mất không thấy đâu nữa...

“Quay về xem kĩ quyển thứ mười Thanh Hà Bảo Điển của Thanh Hà Tiên Sơn các ngươi, sẽ tốt hơn nhiều so với việc lãng phí thời gian ở đây!”

Lời này vừa nói ra, Tiên tử Thanh Nguyệt cả người ngẩn ngơ.

Tần Ninh cũng không nói thêm, rời khỏi chỗ này, bắt đầu đi loanh quanh bốn phía, cũng không vội vàng tiến vào hòn đảo lơ lửng trên trời.

“Sư tôn...”, Kế Lâm vội vàng nói: “Đừng nghe lời tên tiểu tử đó nói bậy, cần gì phải để ý chứ... bên trong hòn đảo này chắc chắn có bảo vật quý giá!”

“Câm miệng!”

Tiên tử Thanh Nguyệt lập tức quát lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1607: “Vậy còn ngươi?”


“Ngươi thì biết cái gì?”

Tiên tử Thanh Nguyệt quát một tiếng, rồi không nói thêm nữa.

Trong đầu cô ta lại không ngừng nghĩ đến những lời Tần Ninh nói.

“Quyển thứ mười... Quyển thứ mười... quyển thứ mười của Thanh Hà công, đúng, quyển thứ mười!”

Tựa như nghĩ đến cái gì, Tiên tử Thanh Nguyệt càng tỏ ra mừng rỡ.

“Hay cho một tông chủ Thanh Vân Tông, Tần Ninh!”

“Người này có lai lịch lớn, dám giết Quy Mạc Hứa, cũng dám giết cả Quy Thiên Biến!”

Tiên tử Thanh Nguyệt dẫn mọi người thối lui, chờ đợi đám liệt thi cùng xác khô bên dưới thối lui, tìm kiếm cơ hội rời đi.

Tần Ninh nói không sai, cấm địa Thiên Vị, là bảo địa, cũng là tuyệt địa.

Đồ tốt, nhưng phải có mệnh mà lấy mới được.

Mà lần này, một câu nói của Tần Ninh giúp cô ta phát hiện ra phần bí mật lớn nhất của Thanh Hà Tiên Quyết.

Rời đi nơi đây, tránh khỏi tử thương, Thanh Hà Tiên Sơn trong vòng trăm năm nữa, nhất định quật khởi!

Hiện tại, đã không cần phải mạo hiểm!

Bốn phía quanh đảo Huyền Không là những khối đá lửng lơ trên không, đung đưa không ngừng, phiêu đãng trên không, vây quanh toàn bộ đảo.

Lý Hoành Trung của Trường Hồng Môn, cùng với Đồ Vạn Sơn của Thánh Thiên Minh dẫn mấy chục cao thủ đứng tụm lại một chỗ.

Hiên Chủ Hồn Thiên Hiên là Hoắc Trung Nhân, lúc này cũng là dẫn người Hồn Thiên Hiên cẩn thận từng li từng tí.

Cùng lúc, người của Thiên Ngoại Thiên, cũng tụ tập ở một chỗ.

Một ít võ giả tán tu khác lúc này cũng nhìn đảo Huyền Không.

Cấm địa Thiên Vị, không ngờ lại tồn tại một nơi như thiên đường thế này, thật là không thể ngờ.

Chỉ là phía trước, không ai biết rõ đến cùng có cái gì.

Nguy hiểm nơi nào cũng có.

Trong lúc nhất thời, các đại tông môn đều không dám tùy tiện mò vào.

“Tần công tử muốn đi đâu vậy?”

Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã nhìn về phía Tần Ninh.

“Các ngươi hãy rời khỏi đây đi”.

Tần Ninh từ từ nói: “Nơi ấy, nguy hiểm không gì sánh được, cho dù có đạt được cơ duyên, cũng có khả năng không rời đi nổi”.

“Vậy còn ngươi?”

“Ta tới nơi đây cứu người, không cứu được thì sẽ không rời đi!”

Tần Ninh nói tiếp: “Các ngươi cố ý ở lại đây mà chết thì cũng không lãi lắm đâu”.

“Bảo vật bên trong, chúng ta cũng không cần, hiện tại chúng ta không đi, để phòng ngừa mấy tên kia xuống tay với huynh”.

Bùi Thư Thư nhìn sang bên kia.
 
Phong Thần Châu
Chương 1608: “Hóa ra lại nguy hiểm như thế...”.


Nhóm Đồ Vạn Sơn, Lý Hoành Trung, nhìn Tần Ninh với ánh mắt bất thiện.

“Nếu đã ở lại thì phải nghe theo ta toàn bộ, đừng tự ý làm chủ”.

“Ừ!”

Ba bóng người, đứng chung một chỗ.

Tần Ninh lúc này, thong thả đi vòng quanh đảo Huyền Không.

“Đi!”

Đột nhiên, Tần Ninh vừa sải bước ra, nhón chân đạp vào hòn đá lớn trên không.

Trác Tiểu Nhã cùng Bùi Thư Thư lập tức đi theo.

Chỉ là lúc này, Tần Ninh đạp vào các hòn đá lớn, cũng là không đi theo thứ tự mà lại vô cùng khó hiểu, linh tinh.

Khoảng cách ngàn mét, ba người tốn những nửa canh giờ mới tới gần hòn đảo.

“Lên đảo!”

Tần Ninh lúc này phi thân lên, tiến vào hòn đảo.

Trác Tiểu Nhã cùng Bùi Thư Thư cũng vội vàng đi theo.

Ba người tốn nửa canh giờ để đi lên đảo Huyền Không.

Lần này, mọi người ở bốn phía, không bình tĩnh nổi.

Bọn họ vốn tưởng rằng sẽ có nguy hiểm, nhưng ba người Tần Ninh, lại không gặp chút vấn đề nào.

“Ngươi đi thử xem!”

Lý Hoành Trung lúc này chỉ vào một cao thủ Hóa Thần cảnh ngũ chuyển bên người và ra lệnh.

Người đàn ông kia gật đầu, chạy như bay ra ngoài.

Soạt soạt soạt...

Người đàn ông bay vút lên trời, đạp vào tảng đá, chạy như bay ra trăm mét phía xa.

Phanh...

Nhưng một khắc sau, người đàn ông đạp lên một khối đá lớn, còn chưa kịp chạy như bay.

Thì trên hòn đá kia, đột nhiên có một khối đá rơi xuống, trực tiếp đập nát người đàn ông đó.

Giữa lúc máu thịt mơ hồ, hòn đá lớn đó biến mất

“Tại sao lại như vậy?”

“Hóa ra lại nguy hiểm như thế...”.

“Vừa rồi ba người bọn hắn, rõ ràng không sao mà...”.

Trác Tiểu Nhã cùng Bùi Thư Thư thấy cảnh này, cũng tái mặt.

Vừa rồi bọn họ theo sát Tần Ninh, nên không cảm thấy gì.

Ai mà ngờ nơi đây lại nguy hiểm như vậy.
 
Phong Thần Châu
Chương 1609: “Đừng đụng vào!”


Hóa Thần cảnh ngũ chuyển bị nghiền thành thịt nát.

“Khốn nạn!”

Lý Hoành Trung nổi giận mắng: “Tần Ninh kia sao lại biết được!”

Đồ Vạn Sơn cũng có sắc mặt khó coi.

“Cha!”

Thiếu chủ Thánh Thiên lúc này nói: “Trước mắt, chỉ có cách tìm hiểu trước khi hành động thôi!”

Thiếu chủ Thánh Thiên nói xong, Đồ Vạn Sơn gật đầu.

Lấy người làm đá, thăm dò con đường phía trước.

“Chuyện này chúng ta không thể tự làm, kéo thêm đám võ giả tán tu kia vào nữa”.

“Người nào không làm theo, chết!”

Đồ Vạn Sơn hừ một tiếng.

Dù sao những người đó, cũng không phải là đệ tử của Thánh Thiên Minh, chết cũng không có gì đáng tiếc.

“Bàn bạc với nhóm Hoắc Thiên Mệnh, Hoắc Trung Nhân một chút!” Lý Hoành Trung lần nữa nói: “Tứ đại tông môn chúng ta liên hợp, đám tán tu kia đủ để làm đá dò đường”.

“Được!”

Bốn bên tức thì tụ tập, bắt đầu thương thảo.

Tần Ninh lúc này cũng mặc kệ, trực tiếp dẫn Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã hai người, hướng về đảo Huyền Không mà đi.

“Tần công tử, huynh liên tục nói cần cứu người, nơi đây cũng có thể giam giữ người sao?”

Bùi Thư Thư không hiểu nói.

“Ừ!”

Bùi Thư Thư lúc này thật sự mơ hồ.

Hòn đảo Huyền Không này, diện tích cực lớn, không thua kém gì một tòa thành trì có dân số trăm vạn người bên ngoài.

Hơn nữa, trên hòn đảo này có khí hậu hợp lòng người, giống như quanh năm đều là mùa xuân, từng bụi cây xanh um tươi tốt, trăm hoa đua nở, thịnh vượng phồn vinh.

Thực sự không giống một tuyệt địa!

Nơi này, sao có thể giam giữ người được?

Tần Ninh nhìn bốn phía, chọn một phương hướng, dẫn theo hai người không ngừng thâm nhập.

Trên đường đi, nơi đây tạo cho người ta cảm giác như một hòn đảo.

Một hòn đảo theo kiểu thắng địa nhân gian.

“Đây là cái gì vậy?”

Trong quá tình không ngừng tiến vào, độ cao cũng là càng ngày càng tăng lên. Trác Tiểu Nhã thấy một loài hoa cao hơn một thước ở ven đường, không khỏi nói.

“Đừng đụng vào!”

Tần Ninh lúc này đột nhiên nói.

Trác Tiểu Nhã thu tay lại.

Bông hoa hỏa đóa trong nháy mắt hợp lại, cắn nát bấy linh thạch.

Trác Tiểu Nhã liền biến đổi sắc mặt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1610: “Vẽ trận bằng ngón tay!”


“Nơi đây có rất nhiều thiên địa trân bảo, nhưng nguy hiểm cũng càng nhiều, nếu không phân biệt được tỉ mỉ thì sẽ chết rất thê thảm”.

Tần Ninh mở miệng, tiếp tục tiến lên.

Lần này, Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã đã hoàn toàn yên lặng.

Không cẩn thận thì thật sự sẽ chết!

Ba người không ngừng tiến sâu, cuối cùng, đi tới trung tâm hòn đảo.

Ngoài dự đoán của mọi người, trung tâm hòn đảo không giống như bên ngoài là núi đá san sát, chim hót hoa nở, mà chỉ có một tòa đại điện.

Cung điện vuông vức nghiêm chỉnh, dài rộng mấy ngàn thước.

Mà bốn phía đại điện có ánh sáng chiếu ra, nhìn vô cùng lộng lẫy.

Phía trên cung điện có bốn chữ lớn như rồng bay phượng múa.

Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã lúc này ngẩn ra.

Bọn họ không đọc được bốn chữ lớn kia!

“Lăng Thiên Long!”

Tần Ninh lúc này lẩm bẩm.

“Lăng Thiên Long?”

Hai người càng không hiểu.

Bọn họ vẫn chưa từng nghe nói đến nơi này.

Nhưng dường như Tần Ninh lại biết?

“Đi vào bên trong rất nguy hiểm, ta không thể che chở cho hai người được đâu, hai người đừng đi vào nữa!”

Tần Ninh lúc này nói: “Trên hòn đảo này, hễ là trái cây, đóa hoa nào có màu đỏ hai người đều có thể lấy, thế nhưng phải nhớ kỹ, những màu sắc khác thì đừng nên động vào!”

“Nếu không, chắc chắn sẽ phải chết!”

Hai người nghe vậy, lập tức gật đầu.

Trác Tiểu Nhã cùng Bùi Thư Thư lúc này cũng hiểu.

Tần Ninh rất quen thuộc với chỗ này.

Cho nên trên con đường đi tới đây, ba người bọn họ bình an vô sự.

Nếu như đổi thành võ giả khác, đừng nói là cảnh giới Nhân Vị, cho dù là là cảnh giới Địa Vị, cũng khó mà yên ổn đi tới nơi đây được.

Nói xong, Tần Ninh chuyển động bàn tay.

Ở đầu ngón tay xuất hiệncác đường linh văn di chuyển.

Gần như trong chớp mắt, đầu ngón tay của Tần Ninh ngưng tụ từng dòng linh văn, hóa thành một linh trận.

Tần Ninh đi thẳng vào bên trong.

Trác Tiểu Nhã cùng Bùi Thư Thư lúc này đứng ở bên cạnh.

“Vẽ trận bằng ngón tay!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1611: Bốn người nói gần như cùng lúc.


Bùi Thư Thư kinh ngạc nói.

“Sư tôn nói, mặc dù là huyền trận sư, muốn vẽ trận bằng ngón tay, cũng không dễ dàng...”

Trác Tiểu Nhã lúc này kinh ngạc đến ngây người nói: “Ban nãy dường như Tần Ninh... rất tùy ý?”

Không sai, tùy ý!

Ngón tay khẽ run, ở đầu ngón tay của Tần Ninh có linh văn xuất hiện, tụ tập thành trận, dễ dàng vô cùng.

“Thực sự là ma quỷ...”

Bùi Thư Thư lắc đầu.

Hắn ta còn trẻ mà đến cảnh giới Nhân Vị, ở trong Bắc Thương phủ cũng coi như thiên tài cao cấp.

Hắn ta cho là, đại lục Bắc Lan trong khu vực các đại lục phụ thuộc chính là đại lục đỉnh cấp, các đại lục khác không thể sánh bằng.

Thiên tài của đại lục Bắc Lan nhiều vô số, các đại lục khác chỉ có thể ngước nhìn.

Nhưng lúc này lại gặp phải Tần Ninh.

Hắn ta đột nhiên phát hiện, bản thân dường như đã nghĩ rộng hơn!

Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, sư tôn có lẽ đã dạy dỗ đúng!

“Đừng ngẩn ra nữa!”

Bùi Thư Thư vội vàng nói: “Tần huynh nói, trái cây cùng linh hoa có màu đỏ thì đều có thể hái, giờ cũng đừng ngồi không rảnh rỗi!”

“Sau lần này, ta nhất định phải bước vào cảnh giới Nhân Vị trung kỳ”.

“Ừ!”

Hai người nhanh chóng rời khỏi nơi đây.

Còn lăng Thiên Long bên trong đến cùng có nguy hiểm gì, hiện tại căn bản không phải lúc suy xét.

Mặt khác, võ giả của các đại tông môn, lúc này bước lên hòn đảo.

“Tổn thất hơn bốn mươi người, cuối cùng cũng lên được!”

Đồ Vạn Sơn lúc này thở phào.

“Bước tiếp theo mới là quan trọng, dù sao người chết cũng không thuộc môn phái chúng ta!” Lý Hoành Trung không thèm để ý.

Đảo Huyền Không, thoạt nhìn vô cùng thần bí.

Nếu nói nơi này không có kỳ trân dị bảo, có đánh chết ông ta cũng không tin.

“Thằng nhãi Tần Ninh kia dẫn người lên đảo từ rất lâu rồi, chúng ta cũng phải tranh thủ thời gian!”

Hoắc Thiên Mệnh của Thiên Ngoại Thiên lúc này trầm giọng nói: “Các vị, kẻ này đến từ Cửu U đại lục, lại khiến cho người của đại lục Thiên Long chúng ta mất hết mặt mũi...”

“Hơn nữa, hắn dường như rất quen thuộc với nơi này…”

Bốn người nói gần như cùng lúc.

Tần Ninh phải chết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1612: “Tĩnh tâm lại nào!”


Hoặc là chế phục Tần Ninh, tìm kiếm tung tích bảo vật.

Hơn nữa, Tần Ninh còn có huyền khí.

Cho dù là huyền khí hạ cấp, thì đối với Cảnh giới Nhân Vị giới vẫn là bảo vật vô giá.

Bốn bên hạ quyết tâm, rồi dẫn dắt mấy trăm người, thâm nhập hòn đảo.

Mà không lâu sau, trong hòn đảo vang lên những tiếng nổ.

Xa xa Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã nghe được thanh âm này thì hiểu được.

Võ giả của các đại tông môn đã lên đảo!

Những tên kia chưa quen thuộc với nơi này, thấy đồ gì tốt thì chắc chắn sẽ không kìm được mà ra tay.

Phỏng chừng lần này là lấy nhầm đồ vật.

“Hái nhanh lên”.

Bùi Thư Thư lập tức nói: “Hái được kha khá rồi thì chúng ta tìm Tần huynh hội hợp, rời khỏi nơi này thôi”.

“Không biết vì sao, ta cứ có cảm giác nơi đây rất nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng sẽ có thể bỏ mạng”.

Bùi Thư Thư cũng không biết cảm giác này từ đâu mà tới.

Vẻ ngoài của nó nhìn có vẻ thanh bình, thế nhưng nơi đây, lại khiến người ta thấy bất an.

Luôn cảm thấy lúc nào cũng sẽ có tai họa ập đầu!

Bùi Thư Thư cùng Trác Tiểu Nhã ra sức kiếm bảo vật, bốn đại tông môn thì lại chật vật không thôi.

Mà những việc này, đều không liên quan đến Tần Ninh.

Thời khắc này, Tần Ninh đứng vững ở một tòa đại điện.

Lăng Thiên Long.

Cũng không phải là hư vô, mà là một tòa lăng mộ thực sự!

Theo lý mà nói, đại lục Thiên Long không thể tồn tại Thần Long, nhưng nơi này lại có một lăng rồng, đúng là rất thần kỳ.

Năm đó, Tần Ninh cũng chỉ vô tình phát hiện nơi đây.

“Ở nơi nào đây?”

Tần Ninh lúc này nhìn bốn phía, khuôn mặt hiện ra vẻ lo lắng.

Thiên Thanh Thạch, ở nơi nào!

Tần Ninh nhìn bốn phía, càng ngày càng nóng ruột.

Tần Hâm Hâm bỏ mình.

Tần Kinh Mặc nhất hồn phá tán.

Đến nay, hắn không muốn lại đánh mất nữa!

Nếu như cố nhân ngày xưa, đều đã qua đời, vậy đời thứ mười này của hắn còn có ý nghĩa gì nữa?

“Tĩnh tâm lại nào!”

“Tiểu Thạch Đầu là mồi dẫn ta tới”.

“Những tên kia, nhất định đã chuẩn bị một kế sách vẹn toàn, mục đích muốn giết ta!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1613: Nơi mai táng long cốt.


Tần Ninh không ngừng khiến cho chính mình bình tĩnh lại.

Dần dần, trong đầu hắn, từng dòng suy nghĩ lan rộng ra.

“Lăng Thiên Long, nơi nguy hiểm nhất... Phòng Thiên Long!”

“Đúng, phòng Thiên Long!”

Tần Ninh lúc này có ánh mắt lạnh lùng.

Bút Kim Mặc Thông Linh xuất hiện.

Thánh Hiền Mặc Thư Quyển được triển khai.

Từng ký tự khắc trên cuốn sách.

Nhất thời, bùa chú phiêu đãng trong không gian đại điện.

Trên bùa chú đều có khắc một chữ.

Mở!

Trong chớp mắt, ngàn vạn ký tự, vào thời khắc này hội tụ.

“Đủ để mở ra phòng Thiên Long!”

Tần Ninh đứng dậy, khẽ quát một tiếng.

“Mở!”

Trong nháy mắt, ngàn vạn ký tự bùng nổ mạnh mẽ.

Toàn bộ đại điện, toàn bộ đảo Huyền Không vào thời khắc này đều lay động.

Mà khi các ký tự kia nổ ra.

Trung tâm đại điện hiện ra một cánh cửa.

Một cánh cửa lớn có những con rồng nối tiếp nhau kéo dài.

Tiếng ầm ầm vang lên, cửa lớn dần dần mở ra.

Lúc này, Tần Ninh giữ ánh mắt bình tĩnh, cầm linh kiếm Long Cốt Nguyệt bước vào.

Sau một khắc, quang cảnh xung quanh Tần Ninh đều thay đổi.

Nơi đây, giống như là một khu vực rộng lớn.

Dãy núi đen nhánh vô tận, trên đỉnh núi có núi lửa hoạt động, dung nham phun ra..

Cây cối xung quanh, đen nhánh âm u.

Nơi đây, là địa ngục!

Là nơi ở của vô tận ác ma.

Trời đất bốn phía phảng phất như đã rơi vào tay giặc, tất cả, chỉ còn lại vô tận hủy diệt.

Phòng Thiên Long!

Nơi đây, mới vừa rồi là khu vực trung tâm của lăng Thiên Long.

Nơi mai táng long cốt.

Lăng mộ này tồn tại tối thiểu hơn mười vạn năm, nhưng cho tới nay, vẫn không có ai đặt chân đến.

Một quát vào thời khắc này vang lên, Tần Ninh trực tiếp mở miệng quát lên.

“Thạch Đầu!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1614: “Ta là sư tổ của ngươi!”


Luyện ngục sâu thẳm vô tận, dường như chỉ có mình Tần Ninh, không có vật gì khác.

“Người nào đó?”

Đột nhiên, vào lúc này, ở phía sâu, có một âm thanh yếu ớt vang lên.

Nghe được giọng nói đó, Tần Ninh trở nên vui vẻ.

Bóng dắn hắn lóe lên, tăng tốc thật nhanh.

Lúc này Tần Ninh vọt thẳng ra.

Oanh...

Phía trước, một luyện ngục đầy dung nham xuất hiện ở trước mắt hắn.

Mà ở trung tâm luyện ngục có một ngọn núi cao ngàn trượng, phảng phất bị ai đó chặt đứt.

Trên một đài cao hình tròn ở sườn núi có một người, bị hơn vạn dây xích sắt trói buộc, nửa thân trên c** tr*n, ngạo nghễ đứng vững.

“Ngươi là ai?”

Người kia thoạt nhìn già nua vô cùng, đầu tóc trắng xóa, thân thể đầy lông lá phủ kín mặt.

Thấy cảnh ấy, Tần Ninh tức thì ngây người tại chỗ.

Sau đó, mắt hắn ửng đỏ.

“Thằng nhãi thối tha, chờ lát nữa ông đây lột da của ngươi, ngươi sẽ biết ta là ai!”

Tần Ninh cười mắng.

“Ừm?”

Người đàn ông râu trắng quát lên: “Muốn giết cứ giết, muốn chém thì chém, nói nhảm nhiều như vậy làm gì?”

“Ông đây là đệ tử của tôn giả Thanh Vân, đồ tôn của Cửu U Đại Đế, ngươi giết ông đây, sẽ có người báo thù cho ông đây”.

“Một đám khốn kiếp các ngươi, nhốt ông đây thì có gì hay ho?”

“Câm miệng!”

Tần Ninh quát một tiếng.

“Ở trước mặt ta, ngươi cũng dám tự xưng ông đây?”

“Chặt đứt chân chó của ngươi!”

Tần Ninh mắng.

“Ái chà, ghê gớm quá nhỉ?”, ông già râu trắng nổi giận mắng: “Tới tới tới, thử nhìn một chút, tới a!”

“Thạch Cảm Đương, ngươi thật đúng là không biết xấu hổ?”

Ba chữ Thạch Cảm Đương hiện ra!

Ông già râu trắng lúc này sửng sốt.

“Ngươi là ai?”

“Ta là sư tổ của ngươi!”

Nhìn ông già râu trắng bị xích sắt trói buộc quanh người, Tần Ninh lộ ra ánh mắt đau lòng rồi vụt tắt.

“Đừng có nói linh tinh làm bẩn tục danh của sư tổ ta, ông đây liều mạng với ngươi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1615: “Ta biết ngươi là ai rồi!”


Phanh...

Lúc này, Tần Ninh trực tiếp đập xuống một quyền.

“Còn dám tự xưng ông đây trước mặt ta, ta lột da ngươi!”

“Thạch Cảm Đương, năm đó ngươi bái Thanh Vân làm thầy, dập đầu ba tháng trước cửa Thanh Vân tông”.

“Sau khi nhập môn, cảnh giới Cửu Môn, người ta tốn một năm, ngươi tốn mười năm”.

“Các sư huynh đệ của ngươi chết đi, ngươi mới đạt cảnh giới Hóa Thần”.

“Sau đó đến cảnh giới Nhân Vị, lại thành một nút thắt của ngươi”.

“Kiếm Âm Sơn cùng Minh Uyên, vài tháng là đột phá, ngươi thì hay quá rồi, lại tốn những mười năm”.

“Sư tôn ngươi tức giận, mấy lần muốn trục xuất ngươi khỏi sư môn vì làm mất mặt nó”.

“Ngươi đã cầu xin ai, không biết xấu hổ mà dập đầu liên tục?”

“Là ai, đánh tơi bời sư tôn của ngươi một trận, rồi đón ngươi trở về Thanh Vân tông?”

Tần Ninh lúc này không ngừng nói từng câu từng chữ.

Ông già râu trắng trước mặt lúc này cũng sửng sốt.

“Còn chưa nghĩ ra à?”

Tần Ninh tiếp tục nói: “Người ta tu kiếm thuật, tu thương thuật, tu đao thuật, ngươi cứ đòi quơ búa vung rìu, nói là uy vũ khí phách, bị sư tôn ngươi phạt úp mặt vào tường hối lỗi một năm”.

“Người ta làm đâu chắc đấy, ngươi lại cứ không biết tự lượng sức mình, cứng rắn đột phá, làm gãy kinh mạch”.

“Người ta...”

“Ta biết!”

Đột nhiên, ông già râu trắng kinh ngạc, run rẩy nhìn Tần Ninh.

“Ta biết ngươi là ai rồi!”

Tần Ninh lúc này thở phào.

Nếu Minh Uyên cùng Kiếm Âm Sơn vẫn sống, hai tên nhóc kia tuyệt đối sẽ không não ngắn giống như cái đứa ngốc này.

“Ngươi chắc chắn là đồ đệ mà sư tôn ta mới nhận đúng không?”

“Ha ha, tiểu sư đệ, ta là Thiên Thanh Thạch, là sư huynh của ngươi, sư tôn nhớ ra việc phải cứu ta, đúng không?”

Nghe đến lời này, Tần Ninh lúc này mặt mũi đen sì.

Rầm rầm rầm...

Trong chốc lát, một hồi đấm đá vang lên.

Râu của Thiên Thanh Thạch, bị rụng mất một nắm lớn.

“Đồ ngu dốt, vô liêm sỉ, ông đây năm đó nên lấy một búa đánh chết ngươi, cho ngươi luyện chế rìu Khai Linh hay búa Trảm Thần làm gì, để bây giờ tự mình chịu tội”.

Tần Ninh lúc này tức giận nói.

Đã gặp ngu xuẩn, nhưng ngu ngốc đến cỡ này thì đúng là chưa từng.

“Sư tổ?”

Thiên Thanh Thạch lúc này đột nhiên sững sờ.

“Người là sư tổ?”

“Sư tổ, người trở về?”

Tần Ninh liếc lườm Thiên Thanh Thạch, chỉnh lại quần áo.

Thiên Thanh Thạch có dáng dấp như bừng tỉnh đại ngộ, đột nhiên nhìn về phía Tần Ninh.

“Sư tổ...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1616: “Thạch Cảm Đương dễ nghe hơn”.


“Ừm?”

“Người làm sao mà trở nên... thoạt nhìn... ẻo lả như vậy...”

Ầm!!!

Hành hung xong một trận, Thiên Thanh Thạch lần này, thật sự không còn sức để nói tiếp nữa.

Sư tổ bây giờ không có vẻ ngoài phong thần tuấn dật như năm xưa, da thịt trắng nõn, nhưng sức lực lúc ra tay thì vẫn mạnh mẽ như cũ.

“Oa...”

Đột nhiên, Thiên Thanh Thạch khóc òa lên.

“Sư tổ, con bị nhốt ở đây tám vạn năm, nếu không phải những tên khốn kiếp kia dằn vặt con mỗi ngày, thì con đã chết từ lâu rồi!”

“Sư tổ, sư tôn không tới cứu con, đại sư huynh nhị sư huynh cũng không tới tìm con, con đau lòng...”

“Sư tổ, những tên khốn kiếp kia, ngày ngày dằn vặt con, con lại không thể phản kháng, thật sự rất đáng giận...”

“Sư tổ, cũng may người tới cứu con, nhưng bộ dạng của đồ tôn lúc này lại không thể thỉnh an người được”.

Thiên Thanh Thạch nói ra một tràng, uất ức nhìn Tần Ninh, hai mắt đẫm lệ.

Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh cũng trở nên dịu dàng hơn.

Thiên Thanh Thạch bị dằn vặt như vậy cũng là lỗi của hắn.

Tuy nói Kiếm Âm Sơn, Minh Uyên cùng Thiên Thanh Thạch đều là đồ đệ của Thanh Vân, đồ tôn của hắn.

Nhưng so với Thanh Vân, Tần Ninh càng quan tâm đến ba người hơn.

Sư tổ, sư tôn, đồ tôn, đều nói cách đời thì thân, hắn cũng thấy khá đúng.

Trong lúc nhất thời, Tần Ninh cảm thấy đau lòng.

“Đau không?”

Nhìn Thiên Thanh Thạch, Tần Ninh nhu hòa nói.

“Không đau không đau!”

Thiên Thanh Thạch nhếch miệng cười, nói: “Sư tổ, người đã tới cứu con, vậy chắc chắn là đã chuẩn bị xong quà bồi thường cho con rồi đúng không?”

“Là kín đáo gửi tiên nữ cho con, hay là cho con tiên đan để ăn? Hoặc là thần nữ? Thần đan? Có phải con có thể đứng hàng thần vị, chủ tể một phương không?”

“Cũng đừng phong quyền lợi quá lớn cho con, con sợ thân thể chịu không nổi, tiên tử thần nữ, tám ngàn đến một vạn là đã đủ”.

“Còn nữa, sư tổ, người nên đánh sư tôn một trận ra trò đi, quá là tệ bạc, đồ nhi của mình bị người ta bắt cũng không biết”.

“Chẳng qua sư tổ mới ở cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, hiện tại hẳn là đánh không lại sư tôn chứ?”

“Ai dà, sư tổ, người sao mới chỉ ở cảnh giới Hóa Thần thất chuyển chứ, cũng quá yếu đi?”

“Ối ối, sư tổ, đang yên đang lành nói chuyện rõ vui vẻ sao lại động thủ chứ? Đừng đừng đừng, đừng động thủ mà...”

“Aaaaaa...”

Tiếng kêu thảm thiết lại vang khắp ngọn núi lần nữa.

Cuối cùng, Thiên Thanh Thạch mới hoàn toàn ngoan ngoãn trở lại.

“Sau này, không được phép tự xưng là Thiên Thanh Thạch nữa, gọi tên gốc là Thạch Cảm Đương đi”. Tần Ninh chỉnh trang lại, tức giận nói.

“Vì sao ạ?” Thiên Thanh Thạch không khỏi hỏi “Thiên Thanh Thạch là cái tên mà sư tôn ban cho con, sư tổ người khi đó cũng khen hay mà?”

“Hay chỗ nào?”

Tần Ninh trừng mắt, nói: “Thạch Cảm Đương dễ nghe hơn”.

Năm đó sư tổ đích thân nói, Thạch Cảm Đương là cái tên khó nghe, cần phải thay đổi.

“Đồ tôn xin ghi nhớ lời dạy của sư tổ, kể từ hôm nay, ta là Thạch Cảm Đương! Ha ha...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1617: “Đừng nói nhảm nữa!”


Phanh...

Lại một chùy hạ xuống, Tần Ninh tức giận nói: “Ngươi còn chưa thoát thân đâu đấy, gào thét cái gì?”

“Khà khà, có sư tổ ở đây thì còn chuyện gì không nắm chắc sao?”

“Ngươi vừa nói ta mới đến cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, vô dụng thôi mà”.

“Không không không”, Thạch Cảm Đương lập tức nói: “Sư tổ cho dù là cảnh giới Cửu Môn thì cũng có thể đồ thần giết phật một cách dễ dàng”.

Tần Ninh nhìn chung quanh một chút, từ từ nói: “Người giam ngươi đâu rồi?”

“Không biết!”

“...”

Thạch Cảm Đương tiếp tục nói: “Những tên kia, thi thoảng mới tới một lần, con rất ít khi thấy chúng”.

“Nhưng sư tổ à, đám ấy khá lợi hại đó, hành hạ con chết đi sống lại, tám vạn năm con đều không chết, thần kỳ không cơ chứ?”

“Ngươi rất muốn chết?”

“Đương nhiên không phải”. Thạch Cảm Đương cười hì hì nói: “Con vẫn kéo một hơi tàn chờ sư tổ tới cứu còn gì?”

Tần Ninh đi sang bên cạnh Thạch Cảm Đương, nhìn từng dây xích sắt, im lặng không nói.

Thạch Cảm Đương lúc này, cũng bắt đầu nói liên thanh.

“Sư tổ, năm đó người nói, đi rồi sẽ quay về, con không nghĩ tới, người lại quay về theo cách này”.

“Dáng vẻ trở nên thanh tú rất nhiều, cũng càng đẹp trai hơn, nhất định có mê hoặc không ít mỹ nữ tuyệt thế”.

“Chỉ có sư tổ là tốt, sư tôn nhiều năm như vậy, cũng chẳng thèm nhớ tới con, haiz, đau lòng lắm!”

“...”

Nhất thời, Thạch Cảm Đương thao thao bất tuyệt, nghiễm nhiên thành một tên lắm lời.

Tần Ninh cũng không thèm quan tâm.

Cái tên này, tám vạn năm qua, không một ai nói chuyện cùng, hiện tại lại không cho hắn ta nói chuyện thì hắn ta sẽ chán đến chết mất.

Tần Ninh lúc này ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn xích sắt, tỉ mỉ đánh giá.

Những dây xích sắt này phong tỏa kinh mạch toàn thân của Thạch Cảm Đương, phong bế linh khí trong khí hải lưu động.

Không thể không nói, người của Thiên Đế các thật sự rất “có tâm”.

Rất có tâm dằn vặt Thạch Cảm Đương!

“Chịu nổi không?”

Tần Ninh hỏi thêm một câu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1618: “Ngươi chắc chắn chứ?”


Từ từ chặt đứt xích sắt, giống như chặt đứt kinh mạch trong người của Thạch Cảm Đương vậy. Nếu không chịu nổi, Thạch Cảm Đương có thể sẽ chết.

“Chút chuyện nhỏ ấy mà, sư tổ chém tùy thích đi, có thể rời khỏi nơi này...”

“Ối giời ơi...”

Một sợi dây xích bị chặt đứt, cả khuôn mặt Thạch Cảm Đương co quắp, đau đến mức kêu lên oai oái.

Thấy vậy, Tần Ninh có chút không nỡ.

“Thiên Đế các khốn kiếp, sớm muộn ta cũng sẽ lột da bọn chúng!”

“Sư tổ, để con lột da chúng cho, nhưng người nhẹ tay chút được không...”

Tần Ninh không nhiều lời, linh kiếm Long Cốt Nguyệt vào thời khắc này, lóng lánh vô số ánh sáng.

Thanh âm keng keng vang lên từng đợt.

Xích sắt quấn quanh người Thạch Cảm Đương không ngừng đứt ra.

“Sư tổ, sư tổ, mau dừng tay!”

Thạch Cảm Đương lúc này đã đau đến chết lặng.

“Sao?”

Thạch Cảm Đương tiếp tục nói: “Người xem bốn phía kìa, đừng chém, đừng chém nữa!”

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh nhìn bốn phía.

Không biết từ lúc nào, khi xích sắt nứt ra, không gian bốn phía lại trở nên vặn vẹo.

Không gian vặn vẹo đó chiếu ra ánh sáng tụ đến quanh người Thạch Cảm Đương.

Mà dần dần, trên bề mặt thân thể của Thạch Cảm Đương, râu trắng không còn, làn da khô ráp lúc này dần trở nên nhẵn nhụi.

“Hả?”

Thạch Cảm Đương tức thì mừng rỡ vạn phần, cười ha ha nói: “Đừng dừng, đừng dừng, sư tổ, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút”.

“Ông đây sắp cải lão hoàn đồng rồi!”

“Ngươi chắc chắn chứ?”

Tần Ninh lại nói: “Nếu ta đoán không sai, nơi đây có thời không khác hẳn thế giới bên ngoài, nếu như tiếp tục, ngươi có thể sẽ biến về mấy chục tuổi, mười mấy tuổi, vài tuổi, thậm chí là biến thành một con con nòng nọc!”

Lời này vừa nói ra, Thạch Cảm Đương tức thì biến đổi sắc mặt.

“Con nòng nọc... Con nòng nọc...”

Thạch Cảm Đương hét lớn một tiếng: “Không muốn không muốn đâu, ông đây không muốn thành con nòng nọc tìm mẹ đâu!”

“Vậy cũng phải phá vỡ những xích sắt này trước đã!”

“Sư tổ, nhanh nhanh nhanh, gia tăng sức lực đi ạ!”

Thạch Cảm Đương lập tức thúc giục.

Tần Ninh cũng không để ý, linh kiếm Long Cốt Nguyệt vào thời khắc này lại tiếp tục lóe lên ánh sáng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1619: “Ngông cuồng!”


Chỉ là, xích sắt vây tứ phía, có đến ngàn vạn dây, nhiều vô số kể...

Soạt soạt soạt...

Từng tiếng xé gió vào thời khắc này đột nhiên vang lên.

Trong thế giới luyện ngục, từng bóng người, vào thời khắc này lần lượt xông vào.

Bốn người Lý Hoành Trung, Đồ Vạn Sơn, Hoắc Thiên Mệnh, Hoắc Trung Nhân dẫn dắt mấy trăm người, xuất hiện ở bên rìa khu vực nham thạch.

“Tần Ninh!”

Bốn người thấy Tần Ninh, tức thì hét lớn một tiếng.

“Ơ?”

Khi thấy ông già bị xích sắt trói thì bọn họ càng ngạc nhiên hơn.

Tần Ninh, thật sự tới cứu người?

Chỉ là hiện tại, không phải lúc để nghĩ đến chuyện này.

Mặc kệ Tần Ninh có cứu người hay không, lần này, không thể thả Tần Ninh đi.

“Tần Ninh, giao huyền khí búa, rìu ra đây, nếu không thì, hai người các ngươi chuẩn bị chết ở nơi đây đi!”

Tần Ninh lúc này chém liên tục vào dây xích sắt, không khó để thấy hắn đang rất vội.

Hiện tại, chính là thời cơ tốt để uy h**p Tần Ninh.

“Giao? Giao cái con mẹ các ngươi!”

Tần Ninh còn chưa mở miệng, Thạch Cảm Đương tức thì quát lên: “Ngươi biết ông đây là ai không? Đồ tôn của Cửu U Đại Đế, đồ đệ tôn giả Thanh Vân, Thạch Cảm Đương!”

“Uy h**p? Muốn chết à?”

Thạch Cảm Đương nói xong.

Võ giả của tứ đại tông môn, ngơ ngác nhìn nhau.

Người kia là ai?

Đã thành ra bộ dạng này rồi mà còn ăn nói ngông cuồng!

“Đừng để ý đến kẻ đó!”

Lý Hoành Trung hừ nói: “Tần Ninh, giao hay không đây!”

“Cút!”

Tiếng quát khinh miệt vang lên.

Tần Ninh nhìn về phía mọi người, từ từ nói: “Ta không rảnh quan tâm đến các người, muốn tìm cái chết thì chọn lúc khác đi”.

“Quy Thiên Biến có thể chết ở trong tay ta, các người cũng thế!”

“Làm càn!”

“Ngông cuồng!”

Bốn người Lý Hoành Trung, lúc này đã hoàn toàn tức giận.

Đồ Vạn Sơn hừ một tiếng.

Ông ta sải bước ra, quát lên.

“Giết!”
 
Back
Top Bottom