Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1580: “Xem ra vẫn có chút tác dụng”.


Quy Thiên Biến giận dữ không thôi.

Quy Mạc Hứa là người con trai ông ta yêu thích nhất, là người kế thừa tông môn sau này.

Bây giờ bị Tần Ninh giết, sao ông ta không giận cho được?

Nhưng bây giờ, việc cấp bách là tìm Huyền Khí.

Với võ giả ở cảnh giới Thiên Vị thì huyền khí quan trọng vô cùng.

Chính như ông ta nói, tông chủ của lục đại tông môn hầu như đều là cường giả cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ.

Không có huyền khí.

Có lẽ ông ta với đám người Thanh Nguyệt tiên tử, Thánh Thiên Minh Đồ Vạn Sơn đều là bất phân cao thấp.

Nhưng nếu có một món huyền khí, năm người này, không ai có thể là đối thủ của ông ta.

Huyền khí, là binh khí mạnh hơn cả linh khí.

Đám người Quy Nguyên Tông, lập tức thâm nhập.

Mà cũng trong lúc đó, đám người Thanh Hà Tiên Sơn, Hồn Thiên Hiên, Thiên Ngoại Thiên, Thánh Thiên Minh cùng Trường Hồng Môn, cũng đi về chỗ sâu của cấm địa Thiên Vị.

Càng vào sâu thì khí tức âm u càng nồng.

Lúc này, bên trong cấm địa Thiên Vị to lớn, Tần Ninh lại một mình cầm linh kiếm Long Cốt Nguyệt đi với tốc độ cực nhanh.

Gràoooo...

Tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên liên tục.

Lúc này mặt đất nổ tung, bên trong dãy núi toàn là sự u tối.

“Tốc độ này quá chậm...”

Tần Ninh nhíu mày.

Đây vẫn là núi Nhân Vị, chưa đến biển Địa Vị, nhưng trong dãy núi có rất nhiều linh thú biến dị.

“Đành chịu thôi!”

Tần Ninh lúc này phi thân lên, cách không trung khoảng trăm mét thì tăng tốc tiến lên.

Gràoooo...

Một tiếng gào thét, vào thời khắc này vang lên.

Tần Ninh sải bước ra, trong tay, một cái linh điêu, vào thời khắc này xuất hiện.

Chính là pho tượng gỗ lấy từ Đế Đô của Bắc Minh.

Nếu Cốc Tân Nguyệt ở đây nhìn thấy pho tượng này thì chắc chắn sẽ hô lên.

Cửu U Đại Đế!

“Cút ra!”

Tần Ninh cầm linh điêu trong tay, quát lên.

Đám linh thú biến dị chạy tới như bay giống như cảm nhận được nỗi sợ hãi từ trong xương tủy.

Trong giây lát đó, hết thảy linh thú muốn liều lĩnh xông vào thì đều từ bỏ hết ý định.

“Xem ra vẫn có chút tác dụng”.

Tần Ninh nhìn về phía trước, gia tăng tốc độ.

Phía trước linh điêu, dù là linh thú cấp chín nhìn thấy thì cũng phải quay đầu bỏ chạy.

Trên đường đi, Tần Ninh gặp mấy con huyền thú, bọn chúng chỉ khẽ gầm lên, thấy Tần Ninh thần tốc đi qua thì cũng không đuổi theo.

Tần Ninh lúc này, cũng là thở phào.

Núi Nhân Vị, vượt qua!

Tiếp tục về phía trước chính là biển Địa Vị.
 
Phong Thần Châu
Chương 1581: Vượt biển, vượt qua chính mình!


Cấm địa Thiên Vị chỉ là một cái danh.

Thật ra nó chia làm ba khu vực lớn.

Núi Nhân Vị, biển Địa Vị và mộ Thiên Vị.

Đây chỉ là những gì người đời biết.

Bọn họ không biết đến một chỗ, đó là lăng Thiên Long.

Núi Nhân Vị, Tần Ninh có thể lấy linh điêu áp bách, trực tiếp xông tới.

Nhưng với biển Địa Vị thì không.

Biển Địa Vị là biển chết.

Quanh năm không có nước động, mặt nước đen thui, nhưng lại có mùi thơm nhàn nhạt.

Mà mùi hương đó rất mê người, chỉ cần hít vào quá độ thì sẽ chết.

Tần Ninh đứng bên bờ biển, nhìn về phía trước.

“Biển Địa Vị...”

Muốn vượt biển, phải vượt qua chính mình!

Tần Ninh lúc này ngồi ngay ngắn ở cạnh biển.

Người đời đều nói cấm địa Thiên Vị là nơi hung hiểm, nhưng nói với một góc độ khác thì đó cũng là nơi phúc đức cực lớn.

Vượt biển, vượt qua chính mình!

Đây không phải là một loại tu hành sao?

Tần Ninh khoanh chân ngồi xuống, trầm mặc không nói.

Một lần ngồi kéo dài một ngày một đêm.

Đêm kéo xuống, bên bờ biển đen nhánh.

Mặt trời mọc lên, viền biển Địa Vị xuất hiện một ánh sáng yếu ớt.

Lúc này Tần Ninh mở mắt, bước ra.

“Chắc là được rồi!”

Tần Ninh bước ra, liền đi thẳng về phía trước.

“Có người!”

Một tiếng kinh hô, vào thời khắc này vang lên.

Đột nhiên, bên cạnh biển có hơn trăm người lúc này xuất hiện.

Hơn trăm người này, chia làm hai phe cánh.

Tần Ninh vừa nhìn đã nhận ra.

Người của Thánh Thiên Minh và Trường Hồng Môn.

Minh chủ Đồ Vạn Sơn của Thánh Thiên Minh, cùng với môn chủ Lý Hoành Trung Trường Hồng Môn, cũng ở đây.

“Ồ, là Tần tông chủ!”

Trong nhóm người Thánh Thiên Minh, thiếu chủ Thánh Thiên lúc này mặc trường sam, giống như thánh nhân chuyển thế, mang cảm giác độ lượng giản dị.

Võ giả của hai đại tông môn lúc này tụ tập.

“Tần Ninh?”

Lý Hoành Trung của Trường Hồng Môn nhìn thấy Tần Ninh thì nhíu mày.

Hai đại tông môn bọn họ liên kết với nhau, lần mò trong cấm địa Thiên Vị mới tới được biển Địa Vị.

Nhưng Tần Ninh một thân một mình mà lại có thể đến đây nhanh chóng.

Vị tông chủ của Thanh Vân tông đến từ Cửu U đại lục này thật không đơn giản.

Tần Ninh nhìn bọn họ, cũng mặc kệ, cất bước đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1582: “Vậy dẫn chúng ta đi!”


Đang cập nhật - Bạn có thể quay lại sau hoặc Tham gia Facebook Group để đọc rất nhiều truyện khác trong lúc chờ chap mới !!!..

Hiện tại có rất nhiều website ăn cắp truyện của metruyenhot.com khiến tốc độ ra chương bị chậm hoặc ngừng ra chương mới !!!

Hãy quay lại ủng hộ Website metruyenhot.com để chúng tôi ra truyện nhanh và sớm nhất nhé. Xin cảm ơn !
 
Phong Thần Châu
Chương 1583: “Ngươi suy nghĩ kỹ lại đi!”


Lý Nguyên Bân lúc này mở miệng nói: “Cha, con đi!”

“Con cũng đi!”

Thiếu chủ Thánh Thiên cười híp mắt nói.

“Được!”

Đồ Vạn Sơn cùng Lý Hoành Trung cũng không lo lắng.

Tần Ninh dám dùng chiêu bẩn gì, chắc chắn phải chết.

“Vậy xuất phát thôi!”

Tần Ninh đi ở phía trước, tới gần hòn đảo.

Hai phe cộng lại hơn năm mươi người, lúc này lần lượt đi theo sau.

“Tông chủ Tần Ninh cũng đừng giận, ai mà chẳng muốn sống chứ”.

“Nhỡ xảy ra sự cố phút chót không thì cũng không tốt”.

Thiếu chủ Thánh Thiên cười ha ha nói.

“Ta hiểu mà”.

Tần Ninh tới gần đảo nhỏ, cười nói: “Có điều, ta tung hoành thiên địa, chín đời chín kiếp chín vạn năm, năm đó, thân là thiếu chủ Cửu Thiên Vân Minh, lại càng vượt qua hàng ngàn vạn năm thời gian của kỷ nguyên trước cùng kỷ nguyên mới, sự cố phút chót, chưa bao giờ xảy ra!”

Tần Ninh nói ra, thiếu chủ Thánh Thiên cùng Lý Nguyên Bân đều sửng sốt.

Tần Ninh này nói mê sảng gì vậy?

Gì mà chín đời chín kiếp chín vạn năm?

Kỷ nguyên trước, kỷ nguyên mới, ngàn vạn năm?

“Không hiểu à?”

Tần Ninh đột nhiên dừng lại, phất tay nói: “Không hiểu cũng đúng thôi, người chết thì có hiểu hay không cũng không sao cả”.

Lời này vừa nói ra, hai người biến sắc, vội vàng lui lại, cách xa một khoảng.

“Tần Ninh, ngươi muốn làm cái gì?”

Lý Nguyên Bân lúc này quát lên: “Nếu như ngươi động thủ ở đây, dẫn động cự thú ở đáy biển, mọi người đều sẽ chết!”

“Tần tông chủ, không nên làm điều xằng bậy.”

Thiếu chủ Thánh Thiên lúc này vội vàng nói: “Ngươi dẫn đường, chúng ta sẽ không ra tay với ngươi.”

“Hiện tại mà xung động thì sẽ bỏ mạng đó.”

Nhìn bộ dạng lo lắng của hai người, Tần Ninh cười nhạt một tiếng.

“Giờ biết sợ rồi?”

Tần Ninh đứng vững tại chỗ, nhìn mấy chục người.

“Ở bên ngoài mà động thủ, sợ các người chạy mất.”

“Tần Ninh, ngươi đây là đang muốn làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành à.”

“Ngươi suy nghĩ kỹ lại đi!”

Tần Ninh thấy buồn cười.
 
Phong Thần Châu
Chương 1584: Sao lại có thể như thế?


“Làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành? Các người cũng xứng sao?”

Tần Ninh vung tay lên, linh khí rung chuyển.

Oanh...

Một quyền trực tiếp đập ra.

Tiếng rào rào, vào thời khắc này vang lên.

Mặt nước bỗng rung động.

Lúc này, mọi người đứng ở bên bờ đảo.

Rung....

Một âm thanh cộng hưởng không ngừng vang lên.

Trên đảo, từng cái xúc tu trơn tuột bóng nhẫy vươn ra.

“Chạy!”

Giờ khắc này, ai còn quan tâm bảo bối bí mật gì nữa.

Thiếu chủ Thánh Thiên và Lý Nguyên Bân tức thì lui lại.

“Chạy thoát sao?”

“Còn nhớ rõ ta nói hậu quả khi vận dụng linh khí ở đây là gì không?”

Tần Ninh đứng vững tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.

Nhưng đầu ngón tay hắn đang có các luồng linh khí mạnh mẽ nhập xuống biển.

Tiếng nước chảy ào ào không ngừng vang lên.

Lần này, không chỉ có ở trên đảo mà ở khu vực mười dặm biển quanh đó đều có xúc tu xuất hiện.

“Giết!”

Lý Nguyên Bân lúc này sao còn quan tâm nổi những thứ đó, trực tiếp giết ra.

Oanh...

Tức thì, sóng biển ầm ầm dựng lên.

Những xúc tu trong biển tấn công tất cả.

Bọn họ càng phản kháng, xúc tu càng nhiều.

“Cha, cứu con với!”

Một tiếng quát vào thời khắc này vang lên.

Những đám xúc tu kia chém không xuể, càng chém càng có thêm nhiều.

Dù là cảnh giới Hóa Thần cũng khó mà phá giải.

Nhưng kỳ lạ là, đám xúc tu ấy lúc này lại làm như không nhìn thấy Tần Ninh, không hề tấn công hắn.

Sao lại có thể như thế?

“Chuyện gì xảy ra?”

“Cha, Tần Ninh cố ý hãm hại chúng ta!”

Lý Nguyên Bân quát lên: “Tên khốn kiếp này!”

“Tần Ninh đâu rồi?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1585: Hắn không nói láo.


Lý Hoành Trung quát lên.

“Hắn ở đó!”

Lý Nguyên Bân nhìn về phía đảo, cũng hơi sững sờ.

Người đâu rồi?

Tiếng nước chảy róc rách.

Tần Ninh lúc này đứng vững ở trên đỉnh hòn đảo, nhìn mọi người.

“Đồ Vạn Sơn!”

“Lý Hoành Trung!”

“Hãy trải nghiệm uy lực của hoa Thất Dạ đi nhé”.

“Bảo ta dẫn đường cho các người? Các người cũng xứng à?”

Chân Tần Ninh khẽ chuyển động, hòn đảo to lớn bỗng đung đưa như một chiếc thuyền lớn vậy, rời khỏi nơi này.

“Thằng khốn kiếp!”

Đồ Vạn Sơn giận không kềm được.

Một luồng linh khí vút thẳng lên trời.

Nhưng lúc này, một cái xúc tu to lớn cỡ trăm mét, vào thời khắc này bay lên không.

Đồ Vạn Sơn vừa định chạy như bay nhưng thân thể vừa mới nâng lên thì đã bị cản xuống.

“Đáng chết, vì sao những xúc tu này chẳng quan tâm gì hắn vậy?”

Đồ Vạn Sơn bị cản lại, phẫn nộ quát lên.

Càng thi triển ra khí tức mạnh mẽ thì lực tấn công của xúc tu càng mạnh.

Hơn nữa, phạm vi giao chiến mà khuếch tán ra thì các xúc tu khác cũng sẽ xông lên mặt biển.

Cứ tiếp tục như thế thì bọn họ sẽ chết!

“Cái tên khốn Tần Ninh này!”

Lý Hoành Trung cùng Đồ Vạn Sơn lúc này đều giận dữ rống lên.

Không ngờ họ lại bị Tần Ninh gài bẫy ở đây.

Cái tên đó cố ý!

Giờ khắc này, Tần Ninh đứng bên trên hòn đảo đang di động, nhìn ra phía sau.

Hơn trăm người, dẫn động biển Địa Vị.

Chí ít chết hơn hơn phân nửa!

Tần Ninh lười tính.

Hắn không nói láo.

Biển Địa Vị này đều là do hoa Thất Dạ ngưng tụ sương mai mà thành, cho nên mới có mùi thơm nhàn nhạt.

Ngửi nhiều thì sẽ bị ảnh hưởng đến mạng sống.

Muốn vượt biển, phải vượt chính mình trước.

Vượt qua chính mình, không phải là ẩn giấu linh khí mà là khiến linh khí lột xác, hóa thành khí tức giống hoa Thất Dạ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1586: Một loại tên linh quả Độ.


Như vậy, cho dù có để lộ linh khí, cũng sẽ không bị Thất Dạ Hoa công kích.

Người của Thánh Thiên Minh cùng Trường Hồng Môn, ẩn giấu linh khí, quả thực sẽ không bại lộ.

Nhưng một khi thi triển linh khí, đó chính là kết cục không chết không thôi.

Đám xúc tu đó chính là rễ của hoa Thất Dạ.

Sinh trưởng dưới đáy biển, gặp phải linh khí thì công kích sẽ cực mạnh.

Cho dù là cảnh giới Nhân Vị mà bất cẩn cũng sẽ chết.

Tần Ninh đứng vững trên đảo biệt lập, hai tay nắm chặt hai cái xúc tu.

“Đi vào chỗ sâu đi!”

Tần Ninh nắm xúc giác, mở miệng nói.

Hòn đảo này có tốc độ ngày một nhanh.

Hắn đang đạp lên một thứ gọi là Minh Mẫu.

Là một loại linh thú với tính tình có chút ôn hòa, thân hình to lớn, làm bạn với hoa Thất Dạ.

Tần Ninh cũng đã vô tình phát hiện Minh Mẫu trong lúc đến cấm địa Thiên Vị.

Thứ này, không phải lúc nào cũng hiện trên mặt biển, mà chỉ thỉnh thoảng thò đầu ra, thân hình to lớn, nhìn như một hòn đảo.

Hơn nữa, Tần Ninh cũng không nói dối.

Ngày nào Minh Mẫu cũng làm bạn với hoa Thất Dạ, hấp thụ tinh túy của nó, mà một vài hạt giống của hoa Thất Dạ thì rơi vào người Minh Mẫu, “an cư lạc nghiệp” ở đó.

Đúng là trên thân Minh Mẫu có rất nhiều linh quả.

Mà quan trọng nhất là hai loại.

Một loại tên linh quả Độ.

Quả này có tác dụng cực lớn với cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển.

Có thể giúp võ giả cửu chuyển ngưng tụ linh khí, bước vào Nhân Vị.

Còn một loại khác tên là linh quả Hóa.

Linh quả Hóa có tác dụng cực kỳ quan trọng với võ giả cảnh giới Nhân Vị, ăn vào để củng cố khí tức, nâng cấp linh khí.

Hai loại quả này ngoài biển Địa Vị ra thì không có ở đâu khác.

Ít nhất thì không tồn tại ở đại lục Thiên Long và Cửu U đại lục.

Tần Ninh lúc này hái những trái cây này trên đảo.

Đạt cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển, nuốt linh quả Độ thì có thể đạt cảnh giới Nhân Vị.

Mà đạt đến cảnh giới Nhân Vị, ăn linh quả Hóa, củng cố khí tức, nâng cao đẳng cấp.

Hái hai loại linh quả này, tương lai Thanh Vân tông có cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển thì sẽ để bọn họ nâng cao thêm một bước.

Chưa đến nửa ngày.

Tần Ninh thấy mặt đất xuất hiện ở phía trước.

Nhìn thấy nó, Tần Ninh thở phào.
 
Phong Thần Châu
Chương 1587: Xác khô!


Mộ Thiên Vị!

Mộ Thiên Vị khiến bao người nghe tin đã sợ mất mật.

Nơi đây, cũng là nơi hung hiểm nhất của cấm địa Thiên Vị.

Minh Mẫu tới gần đại địa, cách ngàn mét, liền không tiến thêm nữa.

Tần Ninh cũng biết tên này sợ hãi.

“Cảm ơn nhé!”

Tần Ninh vỗ xúc giác của Minh Mẫu, cười nói: “Lần sau ta sẽ quay lại tìm ngươi”.

Tần Ninh nói xong, Minh Mẫu lặn xuống nước nghe ùng ục, không còn thấy hình bóng nữa.

Thấy cảnh đó, Tần Ninh sờ mũi.

“Hái chút linh quả thôi mà, có đáng phải như vậy không hả?”

Tần Ninh không nói gì, hạ cánh xuống đất.

Trước mắt hắn, là một vùng đất bao la.

Thật ra, toàn bộ cấm địa Thiên Vị, có thể nói là cuộn thành một hình tròn.

Vòng ngoài nhất chính là núi Nhân Vị.

Vòng tròn ở giữa chính là biển Địa Vị.

Mà nơi nòng cốt chính là mộ Thiên Vị.

Nơi đây nguy cơ trùng trùng.

Tần Ninh đi trên mặt đất, khí trời u ám cùng khí tức quỷ dị khiến người ta lạnh gáy.

Rắc một tiếng, là xương cốt vỡ vụn.

Tần Ninh nhìn xuống dưới chân, khẽ lắc đầu.

Cấm địa Thiên Vị, là tuyệt địa, là tử địa, nhưng cũng là bảo địa.

Vô số người, vì đột phá, vì truy cầu thực lực lớn mạnh mà tới chỗ này.

Nhưng kết quả, chỉ có một con đường chết.

Hàng năm, đi tới cấm địa Thiên Vị không chỉ có người của đại lục Thiên Long, mà còn có người của những đại lục khác, tử thương vô số.

Người có được cơ duyên đếm trên đầu ngón tay.

Nơi đây, chết quá nhiều người, mà ở đây, chuyện cổ quái cũng rất nhiều.

Xác khô!

Là sự tồn tại nguy hiểm nhất ở đây, mà số lượng cũng nhiều nhất.

Tần Ninh rút linh kiếm Long Cốt Nguyệt ra, nhìn về phía trước và bước đi.

Sở dĩ hắn phải đến đại lục Bắc Thương và lấy linh kiếm Long Cốt Nguyệt.

Bởi vì linh kiếm Long Cốt Nguyệt được chế tạo từ xương rồng, hấp thụ nguyệt linh, có tính áp chế cực lớn với xác khô.
 
Phong Thần Châu
Chương 1588: “Nếu không ta sẽ giết ngươi!”


Hắn đi ra từng bước, nhìn bốn phía, tàn thây đoạn cốt, cây khô gỗ mục.

Mặt đất lúc này hiện ra vẻ hiu quạnh.

Lộc cộc... lộc cộc...

Trong lúc Tần Ninh đi tới, có những âm thanh đột nhiên vang lên.

Tiếng lộc cộc vang lên, Tần Ninh nhìn sang bên trái.

Ở đó có một cái xác khô, da bọc xương, hai mắt lõm xuống trống rỗng. Nó đứng dậy, nghi ngờ nhìn về phía Tần Ninh.

Tiếng lộc cộc lộc cộc vang lên trong miệng xác khô.

“Cút!”

Tần Ninh nhìn nó, quát lên: “Nếu không ta sẽ giết ngươi!”

Thấy cốt kiếm trong tay Tần Ninh, xác khô nhếch miệng, lộ ra nụ cười thảm hại rồi oạch một tiếng, biến mất.

Tần Ninh cũng không để ý.

Cũng không phải thi thể nào chết là có thể trở thành thây khô.

Nó có liên quan mật thiết đến khí tức của mộ Thiên Vị.

Nhưng, người có thể trở thành thây khô đều còn giữ lại không ít linh trí, vẫn hiểu đạo lý gần cát xa hung.

Khí tức của Tần Ninh không yếu, linh khí trong tay cũng vô cùng nguy hiểm, con xác khô đó không ngu.

Thâm nhập vào trong mộ Thiên Vị, Tần Ninh cẩn thận vô cùng.

Nếu bất cẩn, gặp phải liệt thi thì sẽ rất phiền phức.

Hắn lần này đến vì Tiểu Thạch Đầu, nếu tạo ra hỗn loạn cho cấm địa Thiên Vị thì sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn.

Có điều lúc này, một khí tức âm trầm bỗng xông tới.

Khí tức đó cuồn cuộn kéo ra.

Oanh...

Trước mặt Tần Ninh khoảng mấy trăm thước, có rất nhiều xác khô chạy như bay đến.

Mà phía trước xác khô là ba con liệt thi bay vọt ra.

“Cứu mạng, cứu mạng!”

Một thanh niên tay cầm trường kiếm, tóc dài bay tán loạn, mặc áo dài có vẻ lão luyện.

Một cô gái khác thì thanh tú đáng yêu, nhưng lại tràn đầy nỗi sợ trên khuôn mặt.

Hai người chạy nhanh, nhìn chật vật vô cùng.

“Cứu mạng với!”, cô gái hét lên: “Bùi Thư Thư, bị ngươi hại chết, lần sau ta sẽ không đi cùng ngươi nữa!”

“Trác Tiểu Nhã, cô còn trách ta?”

Thanh niên quát lên: “Nếu không phải là cô không nghe ta, chúng ta có thể đi đến bước này sao?”

Nhìn thấy Tần Ninh, Bùi Thư Thư kia lập tức vui vẻ nói: “Huynh đệ, huynh đệ, người cứu mạng a!”

Bùi Thư Thư dẫn ba con liệt thi, mười mấy con xác khô, phi thẳng đến chỗ Tần Ninh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1589: “Tìm cái chết!”


Một nam một nữ lúc này không để ý hình tượng, bay vụt tới.

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này, lông mày cau lại.

Hai tên này rõ ràng trêu chọc đến ba liệt thi, sự truy đuổi của mười mấy xác khô, họ đã làm cái gì?

Trong cấm địa Thiên Vị, bình thường mà nói, liệt thi sẽ không chủ động tấn công người.

Chỉ là bây giờ tránh cũng không tránh được.

Ba liệt thi chí ít là tu vi cảnh giới Thiên Vị.

Xác khô, đó cũng là cảnh giới Hóa Thần.

Tần Ninh giơ kiếm, nhìn thấy hai người xông ra, một kiếm chém tới.

Ầm…

Trong phút chốc, đất cổ lung lay, nhịp chân của liệt thi và xác khô lúc này dừng lại.

Hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã bước chân dừng lại, ngẩn tò te nhìn Tần Ninh.

Ba liệt thi, mười mấy xác khô bị Tần Ninh một kiếm làm cho khiếp sợ.

Nhưng hai người lại bị truy sát trong mười mấy dặm cũng không chạy thoát.

“Đa tạ công tử đã ra tay ứng cứu”.

Bùi Thư Thư chắp tay cười nói: “Tại hạ tên Bùi Thư Thư, bằng hữu gọi ta là Thư Thư cũng được!”

Thư Thư?

Thúc thúc?

Tần Ninh liếc nhìn Bùi Thư Thư.

Bùi Thư Thư ngượng ngùng cười nói: “Tên do bố mẹ đặt, ha ha, không có cách nào, không có cách nào…”

Ngoài miệng nói không có cách nào, nhưng mặt Bùi Thư Thư lại tươi cười.

“Còn có sức lực không?”

Tần Ninh nhìn hai người, chậm rãi nói: “Có sức lực thì giết!”

Lời nói vừa dứt, Tần Ninh trực tiếp xông ra.

Linh kiếm Long Cốt Nguyệt lúc này càn quét lóe ra ánh sáng vạn trượng.

Xác khô đứng đầu kia, từng con một bị kiếm chém chết.

Đồng thời tiếng ầm ầm vang lên, ba liệt thi xông về phía Tần Ninh.

“Huynh đệ cẩn thận, liệt thi đó đều là thực lực cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ và trung kỳ!”

Lúc này Bùi Thư Thư gấp gáp nói.

Trác Tiểu Nhã quát lên: “Cùng lên đi, còn có thể liên lụy đến người khác?”

Lúc này hai người đồng loạt xông lên.

Tần Ninh từng bước thụt lùi, ba liệt thi đó lúc này trực tiếp chém ra.

“Tìm cái chết!”

Tần Ninh không lưu tâm, một kiếm phất lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1590: “Vậy là hy vọng ta chết?”


“Ngọc Lôi Dẫn Kiếm quyết!”

Một tiếng hét nhẹ trong lòng, kiếm chỉ trường thiên, xung quanh Tần Ninh sấm chớp lóe sáng.

Tiếng sấm và điện chớp kia di chuyển ra từ trong cơ thế hắn ra.

Ầm…

Trong nháy mắt, một quả cầu Lôi Điện Linh trực tiếp nổ tung trong cơ thể Tần Ninh.

“Đi chết!”

Tiếng kiếm nổ tung vang lên.

Ầm…

Hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã còn chưa đến gần.

Tiếng nổ tung đã truyền đến.

Ba liệt thi và hàng chục xác khô lúc này đã nổ tung, biến mất không thấy đâu.

Trong phút chốc, hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã đều ngây ra.

Chết rồi?

Đều chết rồi?

“Chúng ta… hại chết huynh ta rồi?”

Sắc mặt Trác Tiểu Nhã khó coi.

Trên mặt Bùi Thư Thư cũng không còn vẻ vui mừng.

Bọn họ không ngờ, Tần Ninh bị bọn họ ảnh hưởng, bây giờ ngược lại là Tần Ninh đã chết.

“Huynh đệ, xin lỗi!”

Bùi Thư Thư cao giọng nói: “Người nhà huynh, ta sẽ giúp huynh chăm sóc tốt”.

“Ngươi biết ta là ai không?”

Một tiếng bực bội vang lên.

Lúc này Tần Ninh cầm kiếm đi ra, nhìn hai người.

“Huynh chưa chết?”

“Huynh chưa chết?”

Hai người nhìn về phía Tần Ninh, kinh hãi không thôi.

“Vậy là hy vọng ta chết?”

“Không, không phải!”

Trác Tiểu Nhã vội vàng nói: “Ơn cứu mạng của công tử, hai người bọn ta cảm kích vô cùng, tại hạ Trác Tiểu Nhã!”

“Tại hạ Bùi Thư Thư!”, Bùi Thư Thư lại nói thêm lần nữa.

Tần Ninh không quan tâm đến hai người đó.

“Công tử, dám hỏi tôn tính đại danh?”

“Tần Ninh!”

Lời Tần Ninh vừa dứt, hắn tiếp tục rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1591: “Tử Tịch Khôi?”


“Tần công tử, bên đó không thể đi!”, Trác Tiểu Nhã nhất thời ngăn Tần Ninh lại, nói: “Thật không dám giấu diếm, bọn ta vốn dĩ là vì lấy bảo vật, nhưng một nhóm hai mươi mấy người đều chết hết…”

“Phía trước có rất nhiều liệt thi, hình như mưu đồ gì đó!”

Bùi Thư Thư cũng trịnh trọng nói: “Tần sư huynh, huynh đừng đi!”

“Ta biết rồi!”

Tần Ninh không quan tâm hai người, tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng hai người lúc này lại đi theo Tần Ninh, đi vào trong.

“Hai người theo ta làm cái gì?”

“Khụ khụ…”

Bùi Thư Thư ngại ngùng cười nói: “Bọn ta vẫn chưa lấy được đồ…”

“Liên quan gì đến ta?”

Tần Ninh bình thản đáp: “Ta khuyên các ngươi tốt nhất đừng đi theo ta, nếu không thì sẽ chết đấy”.

“Huynh sẽ chết sao?”

Trác Tiểu Nhã lập tức nói.

Tần Ninh nhìn hai người.

Hai tên ngốc!

Nhìn Tần Ninh vẫn không quan tâm đến bọn họ, Trác Tiểu Nhã nôn nóng.

“Tần công tử, ơn cứu mạng, bọn ta nhất định sẽ báo đáp!”

“Thật không giấu diếm gì, bọn ta đến từ Bắc Thương phủ của đại lục Bắc Lan!”

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh liền dừng bước.

“Các ngươi làm cái gì?”

Trác Tiểu Nhã nhìn thấy Tần Ninh dừng lại liền thở phào.

Xem ra danh tiếng Bắc Thương phủ rất lớn.

Nếu không thì sao Tần Ninh có thể dừng bước chứ?

Trác Tiểu Nhã lập tức nói: “Lần này, bọn ta đã tập hợp hai mươi mấy vị sư huynh đệ, chuẩn bị vào trong mộ Thiên Vị của cấm địa Thiên Vi, tìm kiếm Tử Tịch Khôi!”

“Tử Tịch Khôi?”

Tần Ninh cau mày nói: “Các ngươi có người đã trúng độc rắn của Diệt Diễn Xà?”

Lời này vừa nói ra, ngược lại Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã kinh ngạc.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Tử Tịch Khôi thật ra là chỉ có cấm địa Thiên Vị có, thứ này chính là độc, ngoại trừ chữa trị bằng độc rắn của Diệt Diễn Xà ra thì không dùng được thứ khác”.

“Các ngươi không ngại mạo hiểm đến nơi này, chắc chắn là để giải độc?”

Điểm này có thể nhìn ra, Tần Ninh rất tinh thông thuật luyện đan.

“Chính xác!”

Bùi Thư Thư nghiêm mặt nói: “Tần công tử sẵn lòng giúp bọn ta không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1592: Người như vậy quả không đơn giản.


Không biết tại sao bọn họ cảm nhận được Tần Ninh chỉ là cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, nhưng dường như không có bất kỳ sợ hãi nào đối với cấm địa Thiên Vị.

Người như vậy quả không đơn giản.

“Giúp các ngươi không phải không được!”

Lúc này Tần Ninh chậm rãi nói: “Hỏi các ngươi mấy vấn đề, trả lời được thì giúp các ngươi”.

“Huynh cứ hỏi, Bùi Thư Thư ta học sâu biết rộng, không có gì mà ta không biết”.

Tần Ninh liếc mắt nhìn Bùi Thư Thư.

“Đại lục Thương Lan bây giờ như thế nào?”

“Hừm...”

Bùi Thư Thư ngượng ngùng nói: “Cái này nên trả lời sao đây?”

“Đại lục Thương Lan bây giờ, chính xác hơn mà nói đã phân thành năm vùng khu vực”.

“Toàn bộ đại lục Thương Lan, dân số trên chục tỷ, phân thành đại lục Đông Lan, đại lục Tây Lan, đại lục Bắc Lan, đại lục Nam Lan và đại lục Trung Lan!”

“Đương nhiên, chín vạn năm trước vẫn được công bố là đại lục Thương Lan”.

Tần Ninh cau mày nói: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Đây cũng không phải là chuyện lớn gì, từ xưa đến nay lịch sử thay đổi, nhân tài lớp lớp xuất hiện”.

Bùi Thư Thư giải thích nói: “Năm đó các chủ Thanh Vân của đại lục Thương Lan, một đời kiêu ngạo, xuất thế ngang trời, sáng lập ra Thanh Ninh các. Ở đại lục Thương Lan có thể nói là như mặt trời ban trưa, liên tục thay đổi cục diện các đại thế lực, bá chiếm đại lục Trung Lan, kiên quyết phân chia địa vực, đã phân đại lục Thương Lan thành năm khu vực lớn”.

“Các chủ Thanh Vân?”

“Thanh Ninh các?”

Sắc mặc Tần Ninh cổ quái, từ từ nói: “Cái tên rác rưởi”.

“Tần công tử”.

Bùi Thư Thư lập tức nói cẩn thận: “Lời nói cẩn thận, lời nói cẩn thận, bây giờ Thanh Ninh các là bá chủ của đại lục Trung Lan, lời này bị người Thanh Ninh các nghe được sẽ chết người đó!”

“Cho dù các chủ Thanh Vân đứng trước mặt ta, ta nói như vậy, cái tên này vốn dĩ chính là khó nghe, còn đặt chữ Thanh trước chữ Ninh, để ta nhìn thấy hắn, ta sẽ giẫm chết hắn!”

Tần Ninh tức giận nói.

Nghe đến đây, Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã lại không nói nên lời.

Người ta gọi các chủ Thanh Vân, lấy cái tên là Thanh Ninh các có lẽ chỉ là ngẫu nhiên.

Hai người làm sao biết được lý do khiến Tần Ninh tức giận là gì.

Hắn trước đây là Cửu U Đại Đế, Thanh Vân thân là đồ nhi của hắn đương nhiên là biết được tục danh của hắn.

Chín đời chín kiếp, mỗi một đời phải lịch kiếp vạn năm, đây chính là số mệnh của cửu mệnh thiên tử.
 
Phong Thần Châu
Chương 1593: Vượt qua thì sẽ đánh cho một trận!


Năm đó đệ nhất Thần Đế Diệp Tiêu Dao.

Cùng với phụ đế của hắn, Vô Thượng Thần Đế Mục Vân cũng là cửu mệnh thiên tử.

Nhưng cho dù là đệ nhất Thần Đế hay là Vô Thượng Thần Đế thì đều không trải qua trọn vẹn số kiếp của cửu mệnh thiên tử.

Tới lượt hắn, phụ đế đã nói rõ với hắn cửu mệnh thiên tử, chín đời chín kiếp chín vạn năm mới là tốt nhất.

Cho nên chính xác là chín vạn năm.

Mà trên thực tế, chín đời chín kiếp, chi dù là Cửu U Đại Đế hay là Thanh Vân Kiếm Đế, Cửu Nguyên Đan Đế...

Cũng chỉ là xem xét lại con đường tu luyện võ đạo của bản thân mà thôi.

Kiếp thứ chín này thì giống tự suy xét bản thân hơn.

Mỗi một kiếp sau khi thức tỉnh kí ức, hắn đều lấy tên là Tần Ninh.

Cái tên này trước khi phụ đế chưa xưng Thần Đế, ở trong thế giới thần từ nhỏ bé đi đến mạnh mẽ.

Mà mẫu thân khi đó đã trở thành trưởng tộc của tộc Băng Hoàng Nhất.

Vì để tránh rắc rối không cần thiết, hắn theo họ mẹ là Tần, lấy tên là Ninh.

Đối với chữ Ninh này, Tần Ninh vẫn rất yêu thích.

Tần Ninh cũng được, Mục Ninh cũng được.

Dù họ có đổi nhưng tên thì không bao giờ đổi.

Tốt rồi, cái tên tiểu tử Thanh Vân kia lại dám dùng tên của mình đặt cho hắn ta, Thanh Ninh các!

Tần Ninh nói thầm: “Sớm muộn ta cũng sẽ dạy dỗ cái tên khốn Thanh Vân kia một trận!”

Lời này vừa nói ra, Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã đi bên cạnh phải trợn mắt há hốc mồm.

Lời như vậy mà Tần Ninh cũng dám nói ra.

Nếu như dám đứng giữa đại lục Thương Lan nói câu này thì e rằng sẽ có vô số đệ tử Thanh Ninh các ở đại lục Thương Lan xé xác hắn thành trăm mảnh.

“Ninh...”

Tần Ninh lẩm bẩm.

Trước đây mẹ đặt cho hắn cái tên này e rằng hy vọng hắn giống như hạt bụi, nhỏ bé nhưng bình tĩnh.

Thế nhưng thân là con trai của Vô Thượng Thần Đế, gánh vác số mệnh của cửu mệnh thiên tử sao có thể giống như hạt bụi được đây?

Còn nữa, Tần Ninh hắn sao có thể cam tâm làm người bình thường được?

Các huynh muội ai dám vượt qua hắn?

Vượt qua thì sẽ đánh cho một trận!

Ừm, đúng, không sai, sẽ đánh cho một trận!

Lúc này ba người đang đi giữa trời đất tối mịt, mặt đất xuất hiện một tia sáng màu nâu sẫm.

Phía trước, giữa đống đổ nát.

Mấy chục thân ảnh vây quanh khu đổ nát.
 
Phong Thần Châu
Chương 1594: “Đẹp trai quá đi mất...”


Trung tâm đống đổ nát lúc này phát ra tia sáng.

Nhìn theo tia sáng.

Giữa đống đổ nát có một bệ đá nhô cao khỏi mặt đất khoảng mười mét.

Trên đài cao, búa rìu giao nhau.

Toàn thân cái rìu kia phát ra ánh sáng màu xanh nhàn nhạt, cán rìu dài như cán thương, lưỡi rìu trông cực kì dày, là một chiếc rìu dài sắc bén.

Chiếc búa nhìn giống như một cái bát bằng đồng xanh với cán búa dài như chiếc rìu, đầu búa sắc thẳng.

Chiếc bùa rìu này trông giống một cặp, vô cùng độc đáo.

“Linh rìu Khai!”

“Thần búa Trảm!”

Nhìn thấy chiếc rìu kia, Tần Ninh không nhịn được mở miệng nói.

“Tần công tử biết cái này sao?”

Tần Ninh không trả lời.

Bùi Thư Thư cũng không để ý, nói tiếp: “Trên tế đài, phía dưới thần binh rìu có một đống tro tàn màu xanh, chính là Tử Tịch Khôi!”

“Vừa rồi chúng ta chuẩn bị giương đông kích tây, nhưng cái thứ này lại hoàn toàn không mắc bẫy, ngược lại còn dẫn dụ nhiều liệt thi đến đây, chúng ta bị giết trở tay không kịp!”

Nghe đến đây Tần Ninh cười nhạo một tiếng.

“Các ngươi ngu ngốc!”

“Mở linh rìu chém thần việt chính là thần binh mạnh nhất được sinh ra từ xưa đến nay, những liệt thi này trước khi chết cũng là nhân vật tuyệt đỉnh, ít nhất cũng phải trên cảnh giới Thiên Vị”.

“Vậy mà các ngươi lại xem nhẹ trí thông minh của bọn chúng đến thế sao?”

Lời phản bác của Tần Ninh khiến Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã trong lúc nhất thời không nói nên lời.

“Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”, Bùi Thư Thư lo lắng gãi mặt, nói: “Tần công tử, chắc chắn cậu có cách tốt hơn dẫn dụ bọn chúng đúng không?”

“Cách tốt nhất ư? Đương nhiên là trực tiếp g**t ch*t rồi!”

“Ừm, đúng vậy!”, Bùi Thư Thư gật đầu rồi ngay lập tức sững sờ.

Gì?

Trực tiếp g**t ch*t sao?

Nói đùa cái gì vậy chứ?

Thế nhưng lúc này Tần Ninh đã tiến về phía trước.

“Nếu đã là người chết thì cớ sao lại nhòm ngó đồ vật của người sống?”

Tần Ninh sải bước đi ra, nhìn mười mấy con liệt thi trước mặt, từ tốn nói: “Linh rìu Khai, thần búa Trảm, ta muốn chắc rồi!”

Tần Ninh cầm kiếm bước ra, nhìn mười mấy con liệt thi thản nhiên nói.

Thanh niên cầm kiếm đẹp tựa thiên thần.

Tần Ninh lúc này hoàn toàn không sợ gì hết, quả thật đẹp trai chết người!

Bùi Thư Thư nhìn vẻ mặt si mê của Trác Tiểu Nhã, im lặng không nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1595: “Ngọc Lôi Dẫn Kiếm quyết!”


Lúc nãy hắn ta cũng cầm kiếm như thế ra ngoài dụ địch mà Trác Tiểu Nhã cũng không khen hắn ta đẹp trai!

“Đây là đang tự tìm đường chết đúng không?”

Bùi Thư Thư khẽ quát: “Đây là mấy chục con liệt thi đấy, nếu như sơ xảy sẽ mất mạng ngay lập tức!”

Trác Tiểu Nhã lúc này lúng túng ho khan một tiếng.

Bộ võ phục màu đen ôm sát cơ thể cường tráng, tóc trắng bay phấp phới trong gió, khuôn mặt mang theo sự khiêu khích.

“Thế nhưng mà tư thế này của Tần Ninh trông thật sự... quá đẹp trai... đặc biệt là mái tóc trắng kia...”

Bùi Thư Thư cũng cạn lời.

Lúc trở về hắn ta có nên suy nghĩ nhuộm tóc màu trắng không?

Tần Ninh bây giờ chẳng thèm quan tâm hai người nghĩ gì.

Hắn sải bước đi ra, trên thân linh kiếm Long Cốt Nguyệt phát ra ánh sáng màu bạc, lấp loé tia sét, mang theo hương vị mê người.

“Thằng nhãi này đúng là làm cản, để ta xem ngươi kết thúc như thế nào!”, Bùi Thư Thư một mặt bất đắc dĩ nói.

Đây chính là hơn mười cao thủ cảnh giới Nhân Vị đấy.

Hắn ta và Trác Tiểu Nhã cũng là cảnh giới Nhân Vị mà lúc trước cũng đã chật vật lắm mới chạy được.

Cho dù Tần Ninh có thể giết được ba tên cảnh giới Nhân Vị, chẳng lẽ còn có thể giết được ba mươi tên sao? Huống hồ phía trước không chỉ là ba mươi tên!

Mấy chục con liệt thi nhìn thấy thanh kiếm trong tay Tần Ninh cũng lộ ra vẻ e dè.

Thế nhưng khi Tần Ninh sải bước tiến đến gần thì mấy chục con liệt thi bỗng trở nên hung hăng, hướng về phía Tần Ninh trợn mắt như răng.

“Nếu đã chết thì yên phận làm người chết đi, đồ tốt vẫn là nên để lại cho người sống!”

Tần Ninh xuất kiếm, nói: “Cái rìu này ta muốn chắc rồi!”

Xát xát xát...

Lúc này mấy chục con liệt thi lao ra.

Thấy cảnh này Tần Ninh khẽ lắc đầu.

“Ngọc Lôi Dẫn Kiếm quyết!”

Nói thầm một tiếng, Tần Ninh bước ra.

Kiếm chỉ phía chân trời.

Trong chớp nhoáng này phía trên bầu trời, sấm sét vang lên dữ dội.

Trong chốc lát, trên mặt đất, dưới chân Tần Ninh, tia sét đan vào nhau tạo thành một tấm lưới, lan rộng ngàn mét.

Lưới điện rộng ngàn mét lúc này phóng thẳng ra.

“Chém!”

Một kiếm chém xuống, ánh điện giết ra.

Sức mạnh kết hợp không thể chống đỡ được.

“Chém tiếp!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1596: “Sư tổ sư tổ, mau nhìn con!”


Tần Ninh lại chém thêm một kiếm ra.

Âm thanh ầm ầm lại một lần nữa vang lên.

Lại thêm mười mấy con liệt thi nổ tung.

Lần này, mấy con liệt thi còn lại đã hoàn toàn sợ hãi.

Người thanh niên trước mặt, trường kiếm trong tay đem đến áp lực chèn ép cực lớn cho bọn chúng, cộng thêm sấm sét kia là uy h**p lớn nhất với bọn chúng.

Cuối cùng, mấy tên chạy trốn.

“Chạy trốn được sao?”

Tần Ninh đảo kiếm trong tay, kiếm mang lại một lần nữa giết ra.

Mấy chục con liệt thi phải liều mạng.

Chỉ trong thời gian chưa hết nửa chén trà nhỏ đã kết thúc.

Hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã hoàn toàn sững sờ.

“Cái này... hình như thật sự là một cách tốt!”, Bùi Thư Thư nửa ngày sau mới mở miệng.

Tần Ninh ngang ngược giết ra, có thể nói là cực kỳ bá đạo.

Thế nhưng Tần Ninh không nói đùa, cũng không phải cậy mạnh.

Mà thằng nhóc này thật sự có thể làm được điều đó!

“Ca, ca, ca không sao chứ?”

Trác Tiểu Nhã còn chưa bước đến, Bùi Thư Thư đột nhiên lao đến bên cạnh Tần Ninh như một cơn gió, cười hì hì nói: “Ca, ca thật lợi hại!”

“Tần ca, Bùi Thư Thư ta trước giờ chưa từng phục ai, chỉ phục một mình ca!”

“Cảnh giới Hoá Thần thất chuyển chém chết cảnh giới Nhân Vị, ai có thể địch lại chứ?”

“Đừng nịnh hót!”

Tần Ninh lúc này thản nhiên nói: “Lấy Tử Tịch Khôi đi, rời khỏi chỗ này!”

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã sững sở, vội vàng đi đến lấy.

Tần Ninh nhìn linh rìu Khai, thần búa Trảm lơ lửng trên không trung, nhất thời chấn động.

“Búa rìu giao nhau, trong trời đất này ngoài ta ra thì còn có ai được nữa!”

Tần Ninh lẩm bẩm, không thèm quan tâm.

Vung tay một cái, thu hồi chiếc rìu nắm trong tay.

“Tiểu Thạch Đầu, lần này sư tổ nhất định sẽ tìm thấy ngươi!”

Tần Ninh bây giờ nắm chặt tay thành quyền.

Hắn vẫn nhớ như in Thiên Thanh Thạch năm đó.

Một tay cầm búa một tay cầm rìu, cơ thể cường tráng đứng ở trước mặt hắn khoe khoang.

“Sau này con cầm búa rìu trong tay đứng ở phía sau sư tổ, ai dám trừng mắt với người con sẽ bổ hắn một rìu!”

Những lời đầy khí phách của một thiếu niên non nớt vẫn rõ mồn một trước mắt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1597: Quy Nguyên tông!


“Linh rìu Khai, thần búa Trảm!”

Tần Ninh lẩm bẩm.

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã lúc này ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ nhìn Tần Ninh.

Bọn họ đương nhiên cũng nhìn ra được, đó không phải là linh khí mà là huyền khí.

Cho dù hai người bọn họ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, thế nhưng huyền khí vẫn là thứ khiến người khác nhìn mà thèm.

Nhưng hai người bọn họ cũng hiểu rõ cái này không thể cướp được.

Nếu như hai người bọn họ liên thủ cướp đoạt thì chỉ sợ xác suất Tần Ninh một kiếm chém chết bọn họ còn cao hơn.

“Cất kỹ Tử Tịch Khôi đi, các ngươi rời khỏi chỗ này đi!”

Tần Ninh mở miệng nói: “Lúc sau ở đây sẽ rất loạn”.

Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã gật đầu.

“Tần Ninh, ngày sau huynh đến đại lục Thương Lan thì có thể đến Bắc Thương phủ tìm chúng ta, Bắc Thương phủ, ta nói là được”, Bùi Thư Thư cười ha ha một tiếng nói.

“Tần công tử, lần này cảm ơn cậu!”

Trác Tiểu Nhã cũng nói cảm ơn.

Tần Ninh và bọn họ không quen biết, nếu không giúp bọn họ cũng chẳng sao hết.

Nhưng Tần Ninh lại ra tay giúp bọn họ, chỉ hỏi mấy người bọn họ một vấn đề đơn giản.

“Các ngươi có biết Thiên Đế các không?”

Tần Ninh đột nhiên mở miệng.

“Thiên Đế các sao?”

Bùi Thư Thư lắc đầu.

Nhưng Trác Tiểu Nhã lúc này lại đột nhiên nói: “Ta đã từng nghe thấy cái tên này, Thiên Đế các hình như là bắt đầu hoạt động ở đại lục Thương Lan trong vòng gần trăm năm nay”.

“Nhưng tin tức chi tiết hơn về bọn họ thì ta không biết”.

“Ngươi nghe thấy ở đâu?”, Tần Ninh hỏi.

“Từ một trưởng lão trong Bắc Thương phủ, có chuyện gì sao?”

Tần Ninh gật đầu nói: “Nếu được thì ta sẽ đến Bắc Thương phủ tìm các ngươi!”

“Lúc nào cũng luôn hoan nghênh!”

“Được!”

Hai người nhìn Tần Ninh, chắp tay bái biệt.

Một bóng người xuất hiện.

Quy Nguyên tông!
 
Phong Thần Châu
Chương 1598: Cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ!


Quy Thiên Biến!

Lúc này Quy Thiên Biến dẫn theo một nhóm mười mấy người bao vây ba người nhóm Tần Ninh.

“Tần Ninh, ngươi dám g**t ch*t con trai ta, chịu chết đi!”

Quy Thiên Biến không nhiều lời trực tiếp xông ra.

Hai người Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã bây giờ đều sững sờ.

Bùi Thư Thư quát to: “Ta với hắn không phải cùng một bọn, các ngươi tìm nhầm người rồi!”

Nhưng lúc này đám người của Quy Nguyên tông đã xông tới, làm gì quan tâm đến mấy chuyện này.

Quy Thiên Biến thì tức sủi bọt mép, hoàn toàn không thèm để ý.

“Tần Ninh, ngươi giết con trai của ta, nộp mạng đi!”

Nghe đến đây, Tần Ninh bình thản nói: “Quy Mạc Hứa? Hắn ta tự tìm đường chết mà!”

“Trước mặt người khác ta chỉ khiến hắn mất mặt, phía sau người khác ta có thể khiến hắn mất mạng!”

“Ngươi...”

Quy Thiên Biến đằng đằng sát khí, lúc này xông thẳng ra giết.

Sắc mặt Tần Ninh lạnh nhạt.

Chuyến đi lần này của hắn chỉ vì Thiên Thanh Thạch, cũng chẳng muốn gây thêm phiền toái.

Nhưng hắn cũng không sợ gây phiền toái!

Quy Thiên Biến lười hỏi, hắn cũng lười giải thích.

Muốn giết vậy thì cứ giết là xong!

Tần Ninh sải bước đi ra, trong tay lúc này đột nhiên xuất hiện búa rìu.

“Huyền khí!”

Nhìn thấy bùa rìu kia, vẻ mặt của Quy Thiên Biến thay đổi, lập tức trở nên kích động.

Lục đại tông môn lần này nhận được tin tức bên trong cấm địa Thiên Vị có huyền khí xuất thế.

Vậy mà không ngờ thật sự là có!

Hơn nữa còn bị Tần Ninh lấy được!

“Tần Ninh, ngươi đúng là một tên lòng lang dạ thú!”

“Còn nói rằng lần này ngươi đến đây không phải vì huyền khí, bây giờ huyền khí lại ở trên tay ngươi, ngươi định giải thích như thế nào?”

“Giải thích cái khỉ khô ấy!”

Tần Ninh không thèm quan tâm.

Cứu Thiên Thanh Thạch ra là mục đích chủ yếu, thuận tay nhìn thấy huyền khí mà không lấy? Có đồ ngu mới không lấy thôi.

“Hừ, cho dù thế nào thì giết con trai của ta thì phải trả giá”.

Lần này, Bùi Thư Thư và Trác Tiểu Nhã cũng sừng sờ.

Cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ.

Mấy chục liệt thi vừa nãy cũng là cảnh giới Nhân Vị, nhưng phần lớn là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1599: “Quy Nguyên Thánh Thủ!”


Cảnh giới Tam Vị có chín cảnh giới nhỏ.

Phân chia rất ít, chỉ có cảnh giới sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Nhưng khoảng cách giữa hai bên lại vô cùng lớn.

Một trăm người cảnh giới sơ kỳ chưa chắc đã chống lại được một người cảnh giới hậu kỳ.

“Xong rồi xong rồi, mau trốn đi...”, Bùi Thư Thư mặt mày đau khổ nói.

“Không có tiền đồ!”

Trác Tiểu Nhã mắng: “Tần Ninh vừa mới giúp chúng ta, bây giờ lại muốn bán đứng người ta à?”

“Không đánh lại được đâu!”

“Không đánh lại thì đỡ đòn!”

Trác Tiểu Nhã quát khẽ một tiếng, vừa định xông ra.

Lúc này trên mặt đất âm u loé lên tia sáng, linh khí càn quét b*n r*.

“Quy Nguyên Nhất Công!”

Quy Thiên Biến sải bước đi ra, nháy mắt phân thành chín bóng hình.

Lúc này, khí tức của chín cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ phóng về phía Tần Ninh, vây trọn Tần Ninh.

“Tiểu tử!”

“Chuẩn bị!”

“Chịu chết đi!”

“Giết con trai của ta!”

“Nộp mạng đi!”

Chín bóng hình mỗi người một câu, dường như mỗi một bóng hình đều là Quy Thiên Biến thật.

“Võ mèo cào!”

Tần Ninh quát khẽ một tiếng, tay trái cầm rìu, tay phải cầm búa.

“Chém!”

Búa rìu giao nhau tạo ra sức mạnh cực đại.

Linh rìu Khai!

Thần búa Trảm!

Là huyền khí, thật sự là huyền khí.

Cái gọi là huyền khí rất huyền diệu không thể lý giải, cấu tạo bên trong mạnh hơn nhiều so với linh khí, hoàn toàn là hai đẳng cấp khác biệt.

Tần Ninh vừa nói xong, búa rìu giao nhau, trong chốc lát, giữa linh rìu Khai và thần búa Trảm xuất hiện một ánh sáng xanh hình lưỡi liềm.

Ánh sáng màu xánh nháy mắt b*n r*.

Bùm bùm bùm...

Chín bóng hình lúc này trực tiếp nổ tung.

Quy Thiên Biến thật cũng không ở trong chín bóng hình đó.

“Quy Nguyên Thánh Thủ!”

Lúc này có một chưởng ấn từ trên không giáng xuống.

“Bùa rìu chém!”

Tần Ninh sải bước đi ra, búa rìu một lần nữa loé lên, một tia sáng nguyệt hồ b*n r*.

Mà lần này, trong ánh sáng nguyệt hồ có mang theo một tia huyền khí, ầm ầm phóng thẳng về phía Quy Thiên Biến.

“Chết đi!”

Một tiếng quát khẽ đột nhiên vang lên vào lúc này.

Ngay sau đó, âm thanh phun ra máu vang lên.

Trước ngực của Quy Thiên Biến xuất hiện vết máu trông cực kỳ kinh khủng.
 
Back
Top Bottom