Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1460: Hai người bây giờ một bụng đầy căm phẫn.


Hơn mười vị vô địch cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển bên cạnh cũng hết sức thận trọng.

Cùng lúc đó, ở một bên khác, Thánh Trường Tồn dẫn theo ba vị phó viện trưởng đứng bên cạnh, ánh mắt lạnh lẽo.

Bốn người thâm hậu cùng với mười vị trưởng lão của thư viện Thánh Hiền gần như không xuất thế bây giờ đang phòng thủ nghiêm ngặt, áp chế gắt gao dao động ở lối vào của khu vực Cổ Tháp.

Vẻ mặt của Thánh Trường Tồn lúc này cũng rất khó coi.

Ba người Thương Hoán, Hứa Linh Hoàng và Thiên Chung Kiếm chưa động thủ, ông ta cũng không vội.

Giao tranh bên ngoài, ba thế lực kia nhất định chiếm được ưu thế.

Mà ba người chính là đang đợi cổng lớn của khu vực Cổ Tháp mở rộng hết cỡ, bọn họ sẽ ra tay một lần nữa.

Chính vì vậy mà mười vị trưởng lão cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển tiêu hao rất nhiều nhưng căn bản không phải là đối thủ của ba thế lực.

Bọn họ chiếm ưu thế về số lượng nên hoàn toàn không sợ!

“Ồ?”

Hứa Linh Hoàng nhìn về phía cánh cửa, chậm rãi nói: “Xem ra lối vào Cổ Tháp sắp ổn định rồi!”

“Vậy thì chúng ta cũng nên ra tay rồi!”

Hứa Linh Hoàng nhìn về phía mấy người còn lại, cười ha ha nói.

“Nếu đã như vậy thì động thủ thôi!”

Thương Hoán cũng gật đầu cười nói.

Chuyện hôm nay vạch mặt cũng không còn gì để nói nữa.

Chi bằng cứ quang minh lỗi lạc làm người xấu, co rúm rụt rè làm cái gì.

Thánh Trường Tồn thấy vậy lông mày nhíu càng chặt hơn.

“Người của Tần gia vẫn còn chưa đến sao?”

Mặc Uyên Tử đứng ở bên cạnh lắc đầu.

Sắc mặt của Thánh Trường Tồn càng thêm khó coi.

Hai người Hạ Tịch Lâm và Giản Tự Hào lúc này càng tức giận.

“Biết ngay tên tiểu tử kia không đáng tin mà!”

“Chỉ dựa vào hắn sao có thể khiến dòng tộc Tần thị ra tay chứ?”

Hai người bây giờ một bụng đầy căm phẫn.

Sự tồn vong của thư viện Thánh Hiền sao có thể giao cho một thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi? Đây chẳng phải là làm bừa sao?

Thánh Trường Tồn bây giờ cũng chỉ có thể cười khổ.

Ông ta vốn cũng không định nhờ Tần gia trợ giúp.

Bởi vì ông ta nghĩ tam đại thế lực thế nào cũng sẽ phải kiêng dè nội tại của thư viện Thánh Hiền.

Lúc này bỗng có một tiếng nói vang lên.

“Không dựa vào ta được chẳng lẽ dựa vào các ông sao? Hơn nữa, cao thủ của Tần gia ta đến rồi!”

Tần Ninh dẫn theo Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cùng xuất hiện.
 
Phong Thần Châu
Chương 1461: “La lối cái gì?”


“Tần Ninh!”

Nhìn thấy Tần Ninh, vẻ mặt của Thánh Trường Tồn lộ rõ sự mừng rỡ, vội nói: “Vẫn mong cao thủ Tần gia ra tay hỗ trợ!”

“Không phải đã đến rồi sao?”

Hả?

Đến rồi?

Tần Ninh vừa nói xong, tất cả mọi người ở đây đều sững sờ.

Đến rồi, đang ở đâu vậy?

Trong lòng Thánh Trường Tồn cũng cảm thấy kinh ngạc.

Chẳng lẽ người đến là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, thậm chí là cao thủ cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ sao?

Nếu không phải như thế thì sao thoát khỏi sự dò xét của ông ta được?

“Tần Ninh, đừng đùa nữa!”, Mặc Uyên Tử không nhịn được cười nói: “Mau mời cao thủ của Tần gia ra đây!”

“Xa tận chân trời gần ngay trước mắt!”

Gì cơ?

Mấy người cũng ngây ngẩn.

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Chính là ta!”

Lời này vừa nói ra, mấy người Thánh Trường Tồn, Mặc Uyên Tử, Hạ Tịch Lâm, Giản Tự Hào hoàn toàn ngây ngốc.

Còn đám người Hứa Linh Hoàng, Thương Hoán và Thiên Chung Kiếm không nhịn được cười ha hả.

“Thánh Trường Tồn, hoá ra người mà ông dựa dẫm chính là cái tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch này à? Chỉ là cảnh giới Hoá Thần tứ chuyển?”

Thương Hoán lúc này cười ha ha nói.

Hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng ở bên cạnh Tần Ninh nhìn thấy bộ dạng cười ha ha của ba thế lực, vẻ mặt lộ ra sự kì quái.

Không biết mấy người này lát nữa biết thiên tài nhà mình đều đã bị quét sạch thì còn có thể giữ bộ dạng đắc ý này được nữa không.

“Làm càn!”

Hạ Tịch Lâm quát lên: “Tần Ninh, ngươi xem chuyện tồn vong của thư viện Thánh Hiền là trò đùa trẻ con sao?”

“La lối cái gì?”

Giản Tự Hào lúc này cũng khàn giọng nói: “Ngươi cam đoan hoàn thành công chuyện? Ngươi có thể g**t ch*t toàn bộ cảnh giới Hoá Thần cảnh giới Nhân Vị không?”

“Cái này thì có gì khó đâu, lúc nãy ta đã giết vô số cảnh giới Hoá Thần rồi, còn về cảnh giới Nhân Vị thì cũng chỉ mạnh hơn cảnh giới Hoá Thần một chút thôi mà”.

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, tất cả mọi người đều hoàn toàn bất lực rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1462: Lại là Tần Ninh?


Tần Ninh xem cảnh giới Hoá Thần, cảnh giới Nhân Vị là củ cải trắng sao?

Đây chính là cảnh giới Hoá Thần, cảnh giới Nhân Vị đó!

Một cao thủ cảnh giới Nhân Vị bằng hơn trăm cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển.

Tên tiểu tử này ngốc thật hay là đang giả ngu vậy?

“Báo!”

Đột nhiên có ba bóng người lao vùn vụt đến, toàn thân dính đầy máu.

“Trưởng tộc, đại sự không ổn rồi, hai vị tộc lão Dư Đỉnh Phong và Thượng Dư Quang đã bị giết, thiếu chủ Hứa Phục Khôn cũng đã chết... Chúng ta... không cầm cự được rồi!”

“Hoàng tử Thiên Lê Minh bị giết!”

“Tứ đại đệ tử Hoàn Thần bị giết!”

Nhất thời, tất cả những người bẩm báo của ba bên đều đến.

Bên ngoài đã không cầm cự nổi nữa.

Nháy mắt, nụ cười trên khuôn mặt của ba người Thiên Chung Kiếm, Hứa Linh Hoàng và Thương Hoán hoàn toàn biến mất.

“Ai? Là ai làm? Kẻ nào làm?”

Hứa Linh Hoàng lúc này tức giận không kiềm chế được.

“Là ai làm? Ta phải diệt toàn tộc nhà hắn!”, Thiên Chung Kiếm cũng lạnh giọng nói.

“Rốt cuộc là ai?”

Bỗng chốc, cả ba người hoàn toàn phát điên.

Ba người Hoàn Thần, Hứa Phục Khôn, Thiên Lê Minh đều là máu thịt trong lòng, báu vật trong tay của bọn họ.

Nhưng bây giờ lại bị người ta g**t ch*t!

Nói đùa cái gì vậy?

Những cao thủ cảnh giới Hoá Thần bát chuyển cửu chuyển đều ăn phân hết sao?

Ba người đến mật bảo đều chỉ tay về phía Tần Ninh!

“Hắn?”

Trong nháy mắt, vẻ mặt của tất cả mọi người đều trở nên kì quái.

Chỉ là một cảnh giới Hoá Thần tứ chuyển.

Làm sao có thể như thế được?

Lại là Tần Ninh?

Ba người kia lập tức bẩm báo.

Nói đùa cái gì vậy chứ?

“Cho dù có phải là hắn làm hay không thì tên tiểu tử này nhất định phải chết!”

Thương Hoán bây giờ đã vô cùng tức giận.
 
Phong Thần Châu
Chương 1463: Trường kiếm kêu vang.


Ầm...

Đúng lúc này có một tiếng vù vù vang lên.

Lối vào khu vực Cổ Tháp lúc này mở rộng, có xu hướng ổn định, dao động bình ổn lại.

“Các vị trưởng lão, theo ta, giết!”

Thánh Trường Tồn lúc này quát khẽ một tiếng dẫn người xông lên.

Cho dù Tần Ninh không dẫn theo người của Tần gia đến giúp thì hôm nay cũng phải đánh một trận.

Nếu thua thì thư viện Thánh Hiền liền xong đời!

Cho dù như thế nào thì bây giờ cũng phải giết không tha!

Ba người Hứa Linh Hoàng, Chung Thiên Kiếm và Thương Hoán tức sùi bọt mép.

“Tất cả mọi người, g**t ch*t Tần Ninh, đi vào bên trong khu vực Cổ Tháp thưởng một món huyền khí!”

Lời này vừa nói ra, trong nháy mắt rất nhiều vô địch cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển điên cuồng lao về phía Tần Ninh.

“Đến đây đến đây!”

Tần Ninh một tay cầm kiếm cười ha ha nói: “Xem các ông có thể đưa đến bao nhiêu cái mạng nào!”

Keng...

Trường kiếm kêu vang.

Tần Ninh nhìn về phía Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên.

“Ở bên cạnh ta, đừng có lộn xộn”.

Hai cô gái gật đầu một cái.

Tần Ninh vung kiếm ra.

Tiếng sấm của Ngọc Lôi thể cuồn cuộn.

Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp nổ đùng đoàng.

Hồ nước sấm sét bắt đầu tập hợp.

Ngọc Lôi Dẫn Kiếm quyết được thi triển một lần nữa.

Chỉ có điều lần này, ánh sáng lưới điện mà Tần Ninh thi triển ước chừng phải bao phủ phạm vi trăm mét.

“Cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển rất lợi hại đúng không?”

Tần Ninh cười nhạo một tiếng, mũi kiếm chĩa thẳng vào lối vào của khu vực Cổ Tháp.

Tần Ninh đang hút sức mạnh của sấm sét ở bên trong khu vực Cổ Tháp.

Trong lúc nhất thời, nhóm người Thánh Trường Tồn và Diệp Viên Viên đều sững sờ.

Tần Ninh cũng chưa từng đi vào bên trong khu vực Cổ Tháp, tại sao hắn lại biết bên trong khu vực Cổ Tháp có sức mạnh của sấm sét?
 
Phong Thần Châu
Chương 1464: “Phục Thiên Bá quyền!”


Thế nhưng bây giờ hiển nhiên không phải là lúc để suy nghĩ về mấy chuyện này.

Soạt soạt soạt...

Bóng dáng của cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển lần lượt lao ra.

Cục diện lúc này trở nên vô cùng hỗn loạn.

Ba cao thủ cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển trực tiếp lao thẳng về nhóm ba người Tần Ninh.

Thấy cảnh này, Tần Ninh chỉ cười nhạo một tiếng.

“Viên Viên, Sương Nhi, nhìn cho kĩ!”

Tần Ninh mở miệng nói: “Cảnh giới thấp hơn người khác chưa hẳn đã không thể chém giết, sử dụng một trăm phần trăm linh khí kết hợp với việc thi triển linh quyết một trăm phần trăm, điều khiển, thêm việc hiểu rõ đối thủ một trăm một trăm thì đánh giết vượt cấp không hề khó!”

Lúc này, một kiếm của Tần Ninh chém xuống.

Linh khí dẫn động linh kiếm, linh kiếm khống chế sức mạnh sấm sét, ầm ầm giáng xuống.

“A...”

Trong nháy mắt vang lên tiếng kêu thảm thiết.

Cơ thể của ba người lao đến lúc này nổ tung.

Tiếng nổ ầm vang chấn động màng nhĩ.

Ba cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển đã trực tiếp bỏ mạng.

Không có bất kì năng lực chống cự nào.

Một màn này khiến sắc mặt của người khác vô cùng khó coi.

Cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển!

Đây chính là đỉnh cao của cảnh giới Hoá Thần!

Vậy mà lại bị Tần Ninh g**t ch*t dễ như trở bàn tay!

“Khốn kiếp!”

Hứa Linh Hoàng nhìn thấy cảnh này đã hoàn toàn nổi giận.

Sải bước đi ra, toàn thân từ trên xuống dưới của Hứa Linh Hoàng tràn ngập khí tức.

Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ!

Linh khí dồi dào có thể bao bọc cơ thể của võ giả giống như một chiếc áo giáp, ngăn cản sát thương ngang tàng.

Mối thù giết con sao có thể không giận?

Hứa Linh Hoàng lúc này vô cùng tức giận.

Nếu như nộ khí có thể giết người thì Hứa Linh Hoàng đã chặt Tần Ninh thành tám khúc rồi.

Hồ sấm sét lúc này liên tục dao động.

Tần Ninh tay cầm trường kiếm, đứng vững không nhúc nhích.

“Cảnh giới Nhân Vị, linh khí như cầu vồng, kiêu ngạo chạm trời, đây chính là cảnh giới Tam Vị!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1465: Sấm sét chính là thứ mạnh mẽ


Nhìn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, Tần Ninh bĩnh tĩnh nói: “Bước vào cảnh giới Tam Vị, thì con đường tu hành mới được xem như là mở ra hoàn toàn, các cô bây giờ còn cách nhập môn xa lắm!”

Vừa dứt lời, một kiếm của Tần Ninh liền phóng thẳng lên trời.

Ầm...

Tiếng sấm sét vang vọng khắp núi rừng, cây đại thụ và núi thấp lúc này đã bị đánh đổ sập hoàn toàn.

“Điên rồi...”

Thánh Trường Tồn nhìn thấy cảnh này, sắc mặt tái nhợt.

Tần Ninh điên rồi sao?

Cảnh giới Hoá Thần tứ chuyển mà thi triển đòn tấn công bá đạo như vậy thì sẽ chết người đấy!

Nếu như làm không tốt thì bản thân tên tiểu tử này sẽ chết!

Nhưng Tần Ninh sẽ chết sao?

Đương nhiên là không rồi!

Âm Dương Ly Hợp Kim thể, Ngọc Lôi thể và Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp đều là linh quyết tuyệt diệu mà một đời một kiếp của hắn tổng kết được.

Thời điểm hắn là Thanh Vân Kiếm Đế cũng đã thi triển Ngọc Lôi Dẫn Kiếm quyết hàng ngàn hàng vạn lần, đã quen thuộc giống như bàn tay ngón chân của mình.

Sai sót?

Làm sao có thể xảy ra sai sót được chứ?

Âm thanh ầm ầm lúc liên tục lan ra.

Lúc này, lôi lưới sấm sét từ đường kính ba trăm mét đã mở rộng ra đến gần ngàn mét.

“Chỉ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ mà đã coi bản thân mình là vô địch rồi sao?”

Tần Ninh chém một kiếm xuống, khí tức tăng vọt.

Hồ sấm sét lúc này thu lại.

Lúc này trên thân kiếm lại xuất hiện vết nứt.

Nhưng Tần Ninh mặc kệ, trực tiếp ngưng tụ toàn bộ sấm sét chém xuống một kiếm.

“Chém!”

Trong nháy mắt, sấm sét ngưng tụ thành một con rồng sấm sét, nổ ầm ầm, dài ngàn mét lao về phía Hứa Linh Hoàng.

Sấm sét chính là thứ mạnh mẽ và nhanh nhất thế gian này.

Đây cũng là lý do Tần Ninh lựa chọn tu luyện Ngọc Lôi thể và Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp đầu tiên.

Đòn tấn công lần này của Tần Ninh mạnh mẽ hơn gấp nhiều lần so với đòn tấn công chém giết ba người vừa rồi.

Thằng nhãi này rốt cuộc còn có thể bộc phát sức mạnh lớn đến mức nào nữa đây?

Ầm...
 
Phong Thần Châu
Chương 1466: Nhân Vị trung kỳ.


Trong tích tắc, trời đất ầm ầm, biển sét nhấp nhô.

Tần Ninh lúc này nhìn về phía trước, hơi nhíu mày.

Hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng ở bên cạnh hô hấp cũng trở nên dồn dập.

Cái này... cho dù có là cảnh giới Nhân Vị cũng phải chết chứ?

“Có người đến?”

Tần Ninh nheo mắt nhìn về phía trước.

Sấm sét tản ra, hai thân ảnh đứng vững.

Trước ngực Hứa Linh Hoàng bây giờ nứt toác, một mảng cháy đen toả khói khét lẹt.

Mà đứng trước mặt ông ta là một lão giả tóc bạc mặt hồng hào, đôi mắt nhìn Tần Ninh chăm chú.

Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ!

“Hứa Ngọc Long!”

Thánh Trường Tồn lúc này quát khẽ một tiếng, khuôn mặt lộ rõ sự kinh ngạc.

Hứa Ngọc Long, trưởng tộc đời trước của Hứa gia, nhưng mà nghe nói trăm năm trước đã cưỡi hạc đi về tây phương, thật không ngờ ông ta vẫn chưa chết!

Hơn nữa còn đạt đến cảnh giới Nhân Vị trung kỳ!

Cảnh giới Tam Vị có ba cảnh giới lớn là Nhân Vị, Địa Vị và Thiên Vị, ba cảnh giới này cũng được chia ra thành sơ kỳ, trung kỳ và hậu kỳ.

Mà khoảng cách giữa ba cảnh giới nhỏ này có thể nói là cực kỳ lớn.

Khoảng cách giữa cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ và trung kỳ có thể so sánh với sự chênh lệch giữa cảnh giới lục chuyển và cửu chuyển.

Bản thân Thánh Trường Tồn là vô địch cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Những năm gần đây, ông ta vẫn luôn bị kẹt lại ở cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, mãi mà vẫn không tấn thăng lên được một cấp.

Vậy mà Hứa Ngọc Long lại đã tấn thăng đến cấp bậc này rồi.

Nhân Vị trung kỳ.

Hứa Ngọc Long lúc này cũng không để ý đến Thánh Trường Tồn, ánh mắt nhìn về phía Tần Ninh.

“Ngươi đến từ Cửu U đại lục, là hậu nhân của Tần gia?”

Hứa Ngọc Long trầm giọng nói: “Cửu U Đại Đế trước kia uy chấn Cửu U thậm chí những đại lục xung quanh cũng đều đã nghe đến cái tên ấy”.

“Xem ra cho dù Cửu U Đại Đế đã mất thì nội tại của dòng dõi Tần thị vẫn rất mạnh, cảnh giới Hoá Thần tứ chuyển mà có năng lực như này, quả đúng là hiếm thấy!”

Vù vù...

Lúc này có mấy thân ảnh bay đến.

“Lão đế vương của cổ quốc Thiên Phong... Thiên Nhất Thành!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1467: “Vậy thì không được!”


“Lão tông chủ của Bắc Thương tông... Thiên Sơn Nhất Kiếm!”

Thánh Trường Tồn nhìn thấy hai người trong số đó, sắc mặt khó coi.

Hứa Ngọc Long, Thiên Nhất Thành, Thiên Sơn Nhất Kiếm đều là những thiên tài toả sáng vạn năm trước, là tam đại bá chủ đứng đầu.

Thật không ngờ bọn họ vẫn chưa chết!

Hơn nữa ba người này mỗi người còn mang theo một người đến, đương nhiên cũng là vô địch cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

Sáu cảnh giới Nhân Vị trung kỳ khổng lồ cùng đến.

Tam đại bá chủ lần này quyết tâm phải tiêu diệt thư viện Thánh Hiền.

Thật đúng là một cuộc đại chiến!

Tần Ninh cười cười.

“Phụ thân, Khôn nhi chết rồi...”, Hứa Linh Hoàng lúc này oán hận nói.

“Tài nghệ không bằng người!”

Hứa Ngọc Long cũng chẳng thương xót mấy.

Sống đến tuổi của lão ta thì chuyện con cháu đời sau bỏ mạng đã chẳng còn xem trọng.

Lần xuất quan này, lão ta đến là vì khu vực Cổ Tháp.

Còn những chuyện khác cũng chỉ là hư vô mà thôi.

Theo đuổi thực lực mạnh mẽ mới là chính đạo.

Hứa Ngọc Long nhìn về phía Tần Ninh nói: “Lần này là đại lục Bắc Thương giao tranh, không liên quan đến Cửu U đại lục, ngươi vẫn là nên rời đi đi!”

“Vậy thì không được!”

Tần Ninh cười nói: “Ta đã thoả thuận xong với thư viện Thánh Hiền rồi, không thể đổi ý được!”

“Nói nhảm nhiều như thế làm gì, cứ trực tiếp g**t ch*t là xong!”

Thiên Nhất Thành lúc này không nhịn được quát lên.

Thời điểm vẫn còn là đế vương của cổ quốc Thiên Phong, tính khí của lão ta vốn đã nóng nảy, đã nhiều năm như vậy mà vẫn chẳng thay đổi gì.

Lão tông chủ Thiên Sơn Nhất Kiếm của Bắc Thương tông lúc này cũng gật đầu.

Khu vực Cổ Tháp đã mở ra, bọn họ đợi không nổi nữa rồi.

Ba thân ảnh đáp xuống.

Lão ngoan đồng của thư viện Thánh Hiền đến rồi.

Đối với mấy lão ngoan đồng này mà nói thì việc bế quan tu luyện, tìm kiếm đột phá mới là việc quan trọng hàng đầu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1468: Các ngươi cũng quá tự tin rồi đấy!”


Lần này thư viện Thánh Hiền gặp đại nạn, bọn họ bất đắc dĩ mới phải xuất quan.

Ba vị cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

“Nhâm lão! Tuân lão! Công Tôn tiên sinh!”

Nhìn thấy ba thân ảnh vừa đến, Thánh Trường Tồn lập tức cung kính chắp tay chào hỏi.

Thời gian ba vị này đã ở bên trong thư viện Thánh Hiền lâu hơn ông ta, địa vị cao hơn ông ta, thực lực cũng mạnh hơn nhiều.

Chỉ nhìn riêng điểm này, thư viện Thánh Hiền có ba đại nhân cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, nội tình mạnh hơn bất kỳ bên nào so với ba bên.

Nhưng nếu ba bên liên thủ thì thư viện Thánh Hiền cũng khó mà ngăn cản.

“Ba chọi sáu, các ngươi cũng quá tự tin rồi đấy!”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của người thư viện Thánh Hiền đều vô cùng khó coi.

Trong lòng của Mặc Uyên Tử lúc này càng thêm khổ sở.

Mặc gia ở thư viện Thánh Hiền cũng có một vị đầu trùm vô địch: Mặc Thiên Tử!

Thế nhưng điểm mấu chốt là Mặc Thiên Tử sẽ không vì thư viện Thánh Hiền hay Mặc gia mà ra tay!

Trước mắt, vai trò của một mình Tần Ninh cũng chưa chắc chắn.

Đối phương có sáu cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, ba cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ.

Mà thư viện Thánh Hiền chỉ có viện trưởng Thánh Trường Tồn là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ và ba người Nhâm lão, Tuân lão và Công Tôn tiên sinh là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

Cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển thì thư viện Thánh Hiền cũng ít hơn tam đại bá chủ.

Tình hình trước mắt cho thấy dù thế nào thì thư viện Thánh Hiền cũng rơi vào thế hạ phong.

Còn về phần ưu thế ở võ trường bên kia, nếu như ở đây thua một lần thì ở bên đó cũng sẽ chẳng còn chiếm được ưu thế nữa!

Hạ Tịch Lâm khẽ nói: “Tần Ninh, giao dịch mà ngươi nói chính là như này sao?”

“Ông có tin ngươi nói thêm câu nữa ta một kiếm chém chết ông không?”

Tần Ninh nhìn Hạ Tịch Lâm, hừ lạnh một tiếng.

“Ta nói được làm được, giải quyết xong bên ngoài ta liền đến đây tiếp tục giúp các ông giải quyết!”

Nếu như Tần Ninh chém một kiếm về phía ông ta thì cho dù có là cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển thì ông ta cũng phải chết.

Tần Ninh vừa rồi đã trực tiếp chém chết tươi ba người đấy!
 
Phong Thần Châu
Chương 1469: “Vậy thì là ý gì?”


Tần Ninh nói tiếp: “Ông nhớ cho kỹ, giao dịch của chúng ta, là thư viện Thánh Hiền đích thân xuất lực, không giải quyết được thì để ta giải quyết!”

“Còn tưởng là ta cầu xin các người chắc?”

“Nếu không phải sợ người ta nói là ta bắt nạt thư viện Thánh Hiền các người, thì ta đã cướp luôn thứ ta cần rồi, cho nên, đừng có chọc ta giận!”

“Chọc giận ta, ta sẽ cướp đồ rồi chạy, các người sống chết mặc kệ!”

Thánh Trường Tồn lúc này vội vàng nói: “Tần công tử xin đừng hiểu lầm, viện trưởng Hạ Tịch Lâm không có ý đó đâu”.

Tần Ninh không nói thêm gì nữa.

“Vậy thì là ý gì?”

Tần Ninh lười phải lắm lời.

Mà lúc này, sáu vô địch cảnh giới Nhân Vị trung kỳ trực tiếp xông lên.

Thương Hoán, Hứa Linh Hoàng cùng Thiên Chung Kiếm đều nhìn về phía Tần Ninh, sát cơ lộ ra rõ ràng.

Tần Ninh giết đệ tử nòng cốt của tam đại thế lực bọn họ, và vô số cao thủ Hóa Thần bát chuyển, cửu chuyển. Nếu không giết Tần Ninh thì sao mà hả giận được.

Hứa Linh Hoàng quát lên: “Cái tên này có thể dẫn động sức mạnh sấm sét trong khu vực Cổ Tháp, hãy cẩn thận”.

“Ừ!”

Ba người lúc này vọt thẳng ra, sát khí toàn thân bừng bừng không dứt.

Lúc này, ba người Nhâm lão chỉ có thể nói là đang đau khổ đối kháng với sáu cảnh giới Nhân Vị trung kỳ.

Mà sáu người Hứa Ngọc Long, Thiên Nhất Thành cùng Thiên Sơn Nhất Kiếm cũng chạy về phía chí bảo trong khu vực Cổ Tháp, không muốn phí thời gian ở đây, cho nên vung toàn chiêu ác.

Thánh Trường Tồn lúc này sợ hãi hô lên: “Tần công tử, còn con bài tẩy nào thì đem ra dùng hết đi, đừng giấu nữa, điều kiện ta đồng ý với ngươi chắc chắn ta sẽ làm được”.

“Được!”

Tần Ninh gật đầu, trực tiếp nhìn về phía Hứa Linh Hoàng, Thiên Chung Kiếm và Thương Hoán, cười nói: “Cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ mà thôi, giết thì giết!”

“Các người tưởng là chỉ có mình mình gọi được trợ thủ chắc?”

Tần Ninh nói xong thì vẫy tay.

“Mặc Thiên Tử, giết đi!”

Nói xong, một bóng người đột nhiên xông ra.

Tốc độ nhanh đến cực hạn, như một tia chớp vọt ra.

Rầm rầm rầm...

Trong nháy mắt, ba cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ là Hứa Linh Hoàng, Thiên Chung Kiếm và Thương Hoán đều tái mặt, phun máu ra rồi lui lại.

“Khà khà, Tần lão gia, ngài hài lòng chứ?”

“Hài lòng?”

Tần Ninh xì một tiếng, đáp: “Ta bảo ông giết họ, họ đã chết chưa?”

“Đã hiểu!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1470: “Bút Kim Mặc Thông Linh!”


Mặc Thiên Tử phi ra, bàn tay lớn chụp lấy.

Một móng vuốt linh khí lúc này tuôn ra, thấy móng vuốt kia chộp tới, ba người Hứa Linh Hoàng tái mét mặt mày.

“Cha!”

“Cha!”

Hứa Linh Hoàng và Thiên Chung Kiếm đều mang vẻ mặt khó coi, gào lên.

Soạt soạt...

Hứa Ngọc Long và Thiên Nhất Thành lúc này không thể không bỏ qua bên kia, gấp rút tiếp viện ba người.

“Cảnh giới Nhân Vị trung kỳ mà thôi, cút!”

Mặc Uyên Tử bĩu môi, vung ống tay áo.

Bang bang...

Hai tiếng va chạm vang lên, hai kẻ mạnh cảnh giới Nhân Vị trung kỳ là Hứa Ngọc Long và Thiên Nhất Thành lăn lộn, liên tục lăn xa ra hơn một ngàn mét, để lại vết trầy xước trên mặt đất.

“Ông trời có xuống đây thì cũng không cứu được ba các ngươi đâu!”

Mặc Thiên Tử hừ một tiếng, vung tay ra.

Tiếng răng rắc vào lúc này vang lên.

Xương cốt của cả ba người vào lúc này đứt gãy, máu tươi từ trong miệng tuôn ra.

“Buông ra!”

Một tiếng quát thấp vang lên, Thiên Sơn Nhất Kiếm của Bắc Thương tông vung kiếm đánh tới.

Mà cùng lúc này, Thiên Nhất Thành cùng Hứa Ngọc Long cũng đã nhanh chóng bay về tấn công.

Ba cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ mà chết ở đây thì bọn họ tổn thất quá nhiều, coi như tiêu diệt đi thư viện Thánh Hiền thì cũng tổn hại rất nhiều nguyên khí.

“Linh kiếm Long Cốt Nguyệt!”

Đột nhiên, trường kiếm trong tay Thiên Sơn Nhất Kiếm của Bắc Thương tông biến mất, thay vào đó lại là một thanh trường kiếm uốn khúc kéo dài.

Thanh trường kiếm đó nhìn như một khúc xương, bên ngoài lại có ánh trăng lưu chuyển, thần bí mà mạnh mẽ.

Thiên Sơn Nhất Kiếm cầm trường kiếm trên tay, cả người liền trở nên cao lớn và mạnh mẽ.

Thấy Thiên Sơn Nhất Kiếm tung sát chiêu, Thiên Nhất Thành cùng Hứa Ngọc Long cũng không do dự nữa.

Thiên Nhất Thành quát lên: “Cổ Phật Kim Thư!”

Chính nghĩa, tràn ngập sự mạnh mẽ và uy năng.

Cùng lúc đó, Hứa Ngọc Long một tay thu về, tay còn lại nắm chặt trong khoảng không.

“Bút Kim Mặc Thông Linh!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1471: Ông vẫn chưa đủ tư cách!”


Nhất thời, một cây bút lớn cao cỡ một người, lớn bằng cánh tay đột nhiên xuất hiện.

Thân bút như thân thương, mang theo thần uy vô thượng.

Mà đầu bút có từng sợi lông thẳng đứng, vô cùng bức người, tỏa ra ánh sáng vang màu nhạt, không giống màu của Cổ Phật Kim Thư mà màu vàng này còn mang chút màu nâu.

Lúc này, ba vị cảnh giới Nhân Vị trung kỳ sát khí bừng bừng.

Lần này ba bên đã tổn thất không nhỏ, nếu làm mất thêm ba vị cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ nữa thì đúng là không thể bù lại được.

“Linh kiếm Long Cốt Nguyệt!”

“Cổ Phật Kim Thư!”

“Bút Kim Mặc Thông Linh!”

Thấy ba chí bảo kia xuất thế, cả người Tần Ninh hơi run.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng sửng sốt.

Hai cô chưa từng tấy Tần Ninh kích động, vui vẻ, thậm chí là khao khát như thế này bao giờ...

Hai cô đương nhiên không biết.

Ba món đồ này đại diện cho điều gì?

Tần Ninh, cần ba món chí bảo này để đi cứu mạng, cứu mạng Thiên Thanh Thạch!

Sao hắn có thể không vui cho được?

“Đồ tốt, ta muốn!”

Tần Ninh lúc này quát lên.

Mặc Thiên Tử bị ba người kết hợp tấn công, không thể không lùi lại.

Ba cảnh giới Nhân Vị trung kỳ không khiến ông ta bị thương nặng gì, nhưng ba món chí bảo trong tay bọn họ lại khiến ông ta không thể khinh thường.

Tần Ninh lúc này thấy Mặc Thiên Tử lui lại thì mỉm cười.

“Mặc Thiên Tử, nghe theo lời ta nói, điều động linh khí!”

Tần Ninh cười nói: “Trường sinh chi lộ, lộ tẩu bình thản, nhất lộ chi đạo, thù vi thiên đồ, linh nguyên cư tâm, tâm chi sở hướng...”

Tần Ninh lại bắt đầu nói những lời mà mọi người không hiểu.

Nhưng người khác không hiểu, Mặc Thiên Tử lại giống như nghe được châm ngôn gì đó, trái tim được giải phóng.

“Tần lão gia! Tần đại gia! Tần đại hiền!”

Mặc Thiên Tử kích động không thể kiềm chế, hỗn loạn nói: “Từ hôm nay trở đi, ngài chính là đại gia của ta!”

“Cút!”

Mặc Uyên Tử càng không biết nói gì hơn.

Coi như Tần Ninh hiểu rõ khẩu quyết sâu đó của trường sinh quyết, thì lão tổ đời thứ bảy cũng không nên mất hình tượng như vậy chứ?

Bộ dạng này, nếu như không đang dánh nhau thì chắc chắn sẽ quỳ xuống trước mặt Tần Ninh!
 
Phong Thần Châu
Chương 1472: “Ngăn thằng nhãi kia lại!”


Có điều Mặc Uyên Tử lúc này đâu có hiểu sự kích động trong lòng Mặc Thiên Tử đâu.

Những gì Tần Ninh nói nào chỉ là khẩu quyết của trường sinh quyết, mà còn là con đường và quỹ tích tu luyện trường sinh quyết.

Trường sinh quyết như một tòa bảo tàng.

Mà từng câu từng chữ của Tần Ninh giống như đang tách ra hết vị trí, nguy hiểm dọc đường, lối rẽ trong bảo tàng, quét hết cản trở, tốc hành đến bảo tàng!

Chỉ điểm của Tần Ninh, không phải ai muốn nghe cũng được.

Chẳng qua lúc này Tần Ninh đang toàn tâm toàn ý quan tâm đến ba món chí bảo, nên mặc kệ những thứ khác.

Mặc Uyên Tử lúc này chỉ thấy khổ sở.

Bọn họ cầu xin bao nhiêu lần mà Mặc Thiên Tử chẳng hề quan tâm, Mặc gia không tuyệt chủng, Mặc Thiên Tử sẽ không quan tâm.

Nhưng một mệnh lệnh của Tần Ninh lại khiến Mặc Thiên Tử xuất hiện.

Đến cùng, Tần Ninh là con cháu của ông ta, hay người nhà Mặc gia mới là con cháu của ông ta?

Không!

Mặc Thiên Tử còn nhận Tần Ninh là đại gia, nhưng Tần Ninh người ta lại chẳng coi ra gì.

Lúc này, Mặc Thiên Tử lấy một địch ba, theo lời quát của Tần Ninh mà sát khí cuồn cuộn.

“Ngăn thằng nhãi kia lại!”

Mà ba người Hứa Linh Hoàng, Thiên Chung Kiếm và Thương Hoán cũng không ngừng lại.

Tần Ninh ở bên cạnh chỉ điểm cho Mặc Thiên Tử, ba vị lão tổ tông mà đồng thời xuất thủ cũng không áp chế được Mặc Thiên Tử.

Nhưng nếu giết Tần Ninh thì ba vị lão tổ sẽ có cơ hội.

Trong nháy mắt, bọn họ tự nuốt một viên linh đan, khí sắc phục hồi không ít.

“Xông lên!”

Ba người trực tiếp giết tới.

Lần này, ba vị cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ vây giết Tần Ninh, không tin hắn còn thi triển được sức mạnh sấm sét gì mạnh mẽ nữa.

“Tần công tử, cẩn thận!”

Sắc mặt Mặc Uyên Tử kinh hãi.

Ba cái tên này thật không biết xấu hổ.

“Muốn giết ta?”

Tần Ninh nói xong, vung tay lên, ba thanh linh kiếm trực tiếp xuất hiện, đứng song song với người.

“Ngọc Lôi dẫn kiếm quyết!”

Một tiếng quát vang lên vào lúc này.
 
Phong Thần Châu
Chương 1473: “Chung Kiếm!”


Nhưng lần này Tần Ninh không còn dẫn động sấm sét bên trong Cổ Tháp mà là lấy từ trên trời.

Ba thanh trường kiếm phóng lên không trung.

Bầu trời vốn đang quang đãng tự nhiên rậm rạp mây đen.

Tiếng nổ đùng đoàng vang lên liên tục.

Mặt đất rung chuyển mãnh liệt, mà sức mạnh sấm sét ở trên đỉnh đầu Tần Ninh lúc này ầm ầm nổ ra.

“Ba lão già, chết đi!”

Tần Ninh hừ một tiếng, sải bước ra, ba cây trường kiếm rơi xuống vào lúc này.

Mà lúc này, phía sau ba linh kiếm có sức mạnh sấm sét rung chuyển giống như đuôi sao băng vậy.

Nhưng cái đuôi ấy lại mang theo sát khí vô cùng tận.

Ầm...

Tiếng va chạm đột nhiên vang lên.

Ba thanh trường kiếm trực tiếp b*n r*.

Rầm rầm rầm...

Nhất thời, tiếng nổ tung tràn ngập khắp đất trời.

Núi đồi nổ tung, toàn bộ thư viện Thánh Hiền đều run rẩy.

Lúc này ánh mắt Tần Ninh trắng bệch, phun ra một ngụm máu tươi.

“Công tử!”

“Công tử!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lo lắng không thôi.

“Ta không sao”.

Tần Ninh lau máu ở khóe miệng, lạnh nhạt nói: “Dẫn Thiên Lôi Thần Điện, bằng cường độ thân thể hiện giờ của ta mà bộc phát ra chém giết cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ thì cũng sẽ chịu thương tổn cực mạnh”.

Có điều Tần Ninh không quá quan tâm.

Bị thương cỡ này, chỉ là cơ thể bị tổn thương, khôi phục rất nhanh, sẽ không để lại di chứng.

Sau này hắn hoàn thiện Hỗn Nguyên Lệ Điện pháp đến tầng sáu, thân thể hắn dung hợp với sức mạnh sấm sét càng thêm thông thấu, thì sẽ không bị thương như vậy nữa.

“Linh Hoàng!”

“Thương Hoán!”

“Chung Kiếm!”

Ba tiếng kêu gào lúc này vang lên.

Linh kiếm đó đầy vết rách, như muốn vỡ nát.

Mà ba người lúc này tràn đầy mùi khét sau khi bị sấm sét đánh vào, toàn thân dính đầy vết rách, đáng sợ vô cùng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1474: Ép ông ta không có đường lui!


Ba cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ lúc này đã chết thảm thiết!

“Giết!”

Cả ba trợn mắt nhìn Tần Ninh, ánh mắt gần như có thể ăn thịt luôn Tần Ninh.

“Mặc Thiên Tử, không giết được ba người đó thì tu luyện cả đời này của ông cũng thành uổng phí!”

Tần Ninh hừ một tiếng.

Hắn biết, Mặc Thiên Tử đang ở mốc quan trọng để đột phá khỏi cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ.

Không cho lão già này chút áp lực thì ông ta còn định đột phá một cách thuận buồm xuôi gió đấy.

Mặc Thiên Tử nghe vậy thì đỏ mặt vì xấu hổ.

“Lão phu hiểu!”

Mặc Thiên Tử khẽ kêu một tiếng, rồi khí huyết toàn thân lập tức bộc phát.

Cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ!

Ở đại lục Bắc Thương có thể nói là sự tồn tại vô địch, không ai có thể vượt qua Mặc Thiên Tử.

Cho dù là người Mặc gia e là cũng không ngờ đến.

Mặc Thiên Tử năm đó bị phán là phế vật, phế tài, bây giờ lại trở thành người mạnh nhất Mặc gia, mạnh nhất đại lục Bắc Thương.

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này thì quát lên: “Trường sinh quyết, tâm tư dẫn động khi cực tĩnh, mà khí huyết và tuổi thọ tích tụ được sau này sẽ bùng nổ, thu được cuộc sống mới”.

“Nếu ông trùng kích thành công, thì đó là địa vị cực cao”.

“Ba lão già này, một tát chết luôn!”

Bây giờ Tần Ninh lại giống như một ông chú xấu xa lấy kẹo đường đi gạt trẻ con.

Nhưng Tần Ninh hiểu, hắn phải làm vậy.

Mặc Thiên Tử có thiên phú mạnh mẽ sao?

Không mạnh, mà chính xác là rác rưởi!

Nhưng chính vì như thế, mà ông ta đã luyện thành trường sinh quyết, ông ta có sự kiên cường mà người thường không có.

Đổi là người khác có thiên phú tốt hơn Mặc Thiên Tử, kiên trì đến bây giờ thì đã sớm đạt cảnh giới cao rồi.

Mặc Thiên Tử kẹt ở cảnh giới Nhân Vị hậu kỳ, có thể nói là thiên phú cực tệ.

Cũng chính vì thế mà Mặc Thiên Tử lắp ba lắp bắp, chịu phải hạn chế cực lớn.

Lúc này, Tần Ninh đang muốn ép ông ta.

Ép ông ta không có đường lui!

Cảnh giới Nhân Vị đột phá cảnh giới Địa Vị, chút khí huyết đó sao mà đủ?

Tần Ninh lúc này không nhịn được.
 
Phong Thần Châu
Chương 1475: Đây là lần đầu họ thấy cảnh tượng này.


“Lão già khốn nạn!”

“Ông suy nghĩ đi, ông vốn là cái thá gì?”

“Phế vật của Mặc gia, hơn nữa không có ai vô dụng hơn ông”.

“Có thể nói, một con chó biết tu luyện còn thăng cấp nhanh hơn cả ông”.

“Ông sợ cái gì? Cùng lắm thì làm lại từ đầu, chết thì thôi, có ai đau thương khổ sở vì ông không?”

“Tu luyện đến quyển thứ tư của trường sinh quyết Mặc gia, Sát Trường Sinh năm đó tu đến quyển thứ tư thì đã đạt cảnh giới Thiên Vị rồi. Ông so với hắn ta, nào chỉ là phế vật thôi, đúng là không bằng súc vật!”

Tần Ninh không ngừng mắng, câu sau tàn nhẫn hơn câu trước.

Mặc Uyên Tử nghe vậy mà sợ hãi.

Ông ta lo cho sự an nguy của Tần Ninh.

Mặc Thiên Tử liệu có giận đùng đùng rồi đập chết Tần Ninh không?

Mà lúc này, Thánh Trường Tồn nhìn Tần Ninh với ánh mắt hoảng sợ.

Ông ta là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, nên cảm giác được khí huyết trên cơ thể Mặc Thiên Tử có sự thay đổi.

Rất mạnh mẽ, siêu mạnh mẽ.

Nhưng so với cảnh giới Địa Vị thì không đủ.

Nhưng lúc Tần Ninh không ngừng mắng chửi, khí tức trong cơ thể Mặc Thiên Tử cũng thay đổi liên tục.

Rất thần kỳ.

Không thể tin được!

Mắng người giúp tu hành?

Đám người Thánh Trường Tồn chỉ cảm thấy đây là việc hoàn toàn đi ngược lại với sự giáo dục mà họ tiếp nhận cả đời này.

Tần Ninh rốt cuộc là ai?

“Khốn kiếp!”

Thiên Sơn Nhất Kiếm cầm linh kiếm Long Cốt Nguyệt trong tay, quát lên: “Tên khốn này đang giúp ông ta tu hành, mặc kệ đi, bây giờ dù có phải giết địch một ngàn tổn hại tám trăm thì chúng ta cũng phải đánh!”

“Giết!”

Thiên Nhất Thành cùng Hứa Ngọc Long, lúc này cũng nhìn ra đầu mối.

Tần Ninh mắng to, mắng càng ác, khí tức trong người Mặc Thiên Tử càng là kh*ng b*.

Đây là lần đầu họ thấy cảnh tượng này.

Tần Ninh lúc này gầm lên: “Ngăn lại đi!”

“À ừ!”

Thánh Trường Tồn không dám chậm trễ, vọt thẳng ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 1476: “Cảnh giới Địa Vị!”


Có điều, ba cảnh giới Nhân Vị trung kỳ cầm ba món chí bảo trong tay, một mình ông ta làm sao mà ngăn nổi?

Phụt...

Tiếng va chạm vang lên, Thánh Trường Tồn tóc tai rối bù, phun ra một ngụm máu tươi.

“Ông đúng là vô dụng!”

Tần Ninh mắng hăng say, cũng thuận tiện mắng Thánh Trường Tồn một câu.

Lúc này Thánh Trường Tồn cũng muốn thổ huyết trong lòng.

Ông ta vô dụng?

Đùa à!

Đối phương là cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, lại còn cầm ba món chí bảo linh kiếm Long Cốt Nguyệt, Cổ Phật Kim Thư và bút Kim Mặc Thông Linh.

Ông ta chỉ là cảnh giới Nhân Vị sơ kỳ, không bị giết khi đối mặt trực diện đã là mạnh lắm rồi.

“Đứng yên cho lão phu!”

Thánh Trường Tồn lúc này khẽ quát rồi bước ra.

Oanh...

Một luồng linh khí mênh mông ngưng tụ trước mặt, ngăn cản thân hình của ba người.

“Thánh Trường Tồn, lúc chúng ta ngạo nghễ đại lục Bắc Thương thì ngươi mới chỉ là một đệ tử mà thôi!”

Hứa Ngọc Long hừ một tiếng, vung bút trong tay.

Soạt soạt soạt...

Từng cọng lông bút như mũi tên bén nhọn, phi cực nhanh về phía Thánh Trường Tồn.

“Xì!”

Một tiếng quát khinh miệt vang lên.

“Lúc lão phu ngạo nghế đại lục Bắc Thương thì ba ngươi đều là con nòng nọc đấy!”

Một bàn tay bắn lấy Thánh Trường Tồn ném đi, rồi nhẹ nhàng rơi xuống đất.

Mặc Thiên Tử!

Lúc này, Mặc Thiên Tử vẫn mặc áo bào xám, đầu tóc vẫn loạn như cũ.

Nhưng đứng ở nơi đó lại khiến người ta sợ hãi.

Đó là một khsi tức không thể nói rõ được.

Mạnh mẽ, mờ mịt, khiến người ta phát ngất.

“Cảnh giới Địa Vị!”

Thiên Sơn Nhất Kiếm lạnh lùng nói.

Mặc Thiên Tử lên cảnh giới Địa Vị, ba người bọn họ chẳng qua mới ở cảnh giới Nhân Vị trung kỳ, dựa vào ba món chí bảo thì mới áp chế được Mặc Thiên Tử.

Nhưng lúc này họ không áp chế được nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 1477: “Ta thấy không phải nằm mơ đâu!”


“Làm sao? Còn muốn chạy?”

Mặc Thiên Tử cười khà khà nói: “Không nghe Tần đại gia nói à, ba món chí bảo đó, ngài ấy chắc chắn phải có được đấy?”

“Đại gia cái đầu ông!”

Tần Ninh mắng: “Gọi ta là Tần công tử, ta thích danh xưng công tử!”

Mặc Thiên Tử lúng túng mỉm cười.

Tốt xấu gì ông ta cũng đã đột phá cảnh giới Địa Vị, có thể nể mặt ông ta chút không vậy?

Mà đó cũng chỉ là suy nghĩ trong lòng của ông ta thôi, lúc nhìn Tần Ninh thì vẫn mang theo vẻ cung kính.

Không nói đến công mắng chửi của Tần Ninh đối với việc đột phá của ông ta có tác dụng mạnh cỡ nào.

Mà ngay lúc trước đó, lúc ông ta đột phá, thì đã cảm nhận được một tia khí tức kinh khủng lộ ra từ người Tần Ninh.

Sự đáng sợ đó, không phải ông ta chưa từng thấy.

Sống mấy vạn năm, ông ta ngao du từng đại lục, gặp vô số cảnh giới mạnh mẽ.

Vượt qua cảnh giới Hóa Thần.

Chính là Tam Vị.

Mà có người nói trên cảnh giới Tam Vị thì là bốn cảnh giới Tạo Hóa.

Bốn cảnh giới Tạo Hóa, nơi đáng sợ nhất chính là hơi thở Tạo Hóa.

Một hơi thở Tạo Hóa có thể nuốt được trời đất.

Nhân vật thuộc bốn cảnh giới Tạo Hóa, một hơi giết trết trăm người như ông ta là chuyện bình thường.

Ban nãy, trên người Tần Ninh cũng hiện ra một khi tức đáng sợ như vậy.

Tên nhóc này, thật sự không thể mò rõ nông sâu.

“Tần công tử!”

Mặc Thiên Tử cười ha ha: “Tần công tử cần ba món bảo vật của các ngươi, mau giao ra đây”.

Lúc này, Mặc Thiên Tử vênh mặt hất hàm sai khiến, cao cao tại thượng.

“Nằm mơ đi!”

Hứa Ngọc Long hừ nhẹ.

Bút Kim Mặc Thông Linh là truyền thừa của Hứa gia các đời, sao có thể đưa cho Tần Ninh được!

“Ta thấy không phải nằm mơ đâu!”

Mặc Thiên Tử hừ lạnh.

Thiên Nhất Thành nâng Cổ Phật Kim Thư trong tay, hừ nói: “Mặc Thiên Tử, cho ông đột phá đến cảnh giới Địa Vị sơ kỳ thì ba bọn ta liên hợp lại chưa chắc đã thua!”

Đây là khinh thường cảnh giới Địa Vị sơ kỳ, hay là khinh thường Mặc Thiên Tử ông ta vậy?

Tần Ninh lúc này bất mãn nói: “Không đưa thì giết, sao phải lắm lời như vậy hả, không thấy phiền à?”

“Ông có giết không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1478: Sớm muộn cũng sẽ bị lừa lên giường!


Tần Ninh nhìn Mặc Thiên Tử, bĩu môi nói: “Ông không giết thì để ta đích thân ra tay, nhưng đến lúc ấy, đừng hòng nghe một câu nào củ trường sinh quyết nữa, cả đời này ông cứ ở lại cảnh giới Địa Vị sơ kỳ đi!”

“Lão nhân đã hiểu!”

Mặc Thiên Tử hừ một tiếng, bay ra ngoài.

Tốc độ, nhanh đến cực hạn.

Một đấm vung ra.

Sức mạnh bá đạo đến cùng cực.

“Chúng ta lui ra!”

Tần Ninh lúc này được Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi dìu, nói: “Cảnh giới Địa Vị, chỉ hơi không để ý chút mà bị linh khí đánh tới, cả ba chúng ta sẽ xong đời đấy”.

Nghe vậy, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng không dám chậm trễ.

Trạng thái của Tần Ninh lúc này nhìn có vẻ không tốt lắm.

Ba người đi ra xa chiến trường, rồi hạ xuống.

Tần Ninh chỉ thấy đầu váng mắt hoa.

Tiêu hao quá nhiều linh khí, cơ thể chịu cực hạn sức mạnh sấm sét, không ngất mới lạ.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi một trái một phải, dìu Tần Ninh.

“Công tử không sao chứ?”

Vân Sương Nhi lo lắng nói.

Tần Ninh lúc này vắt hai tay trước ngực hai cô gái, sờ vào một cách vô tình hay cố ý, bộ dáng yếu ớt nói: “Đau đầu quá, buồn nôn quá... Chân tay run rẩy...”

Vân Sương Nhi cảm giác ngực mình bị đè ép, tức thì đỏ bừng mặt.

Diệp Viên Viên vẫn lạnh lùng như cũ, lãnh đạm nói: “Ta thấy chân tay người tuy là run rẩy nhưng ngón tay thì có lực lắm, sờ đủ chưa?”

Tần Ninh, quá đáng!

Lúc này, Tần Ninh cũng mỉm cười xấu hổ.

Diệp Viên Viên hừ một tiếng, cách xa Tần Ninh mấy bước.

Vân Sương Nhi vội vàng để Tần Ninh dựa vào người mình.

Lúc này Tần Ninh rên hừ hừ, không nói gì, một tay kéo qua vòng eo tinh tế của Vân Sương Nhi, dựa vào bả vai cô ấy.

“Chỉ có Sương Nhi là tốt, công tử ta quyết định sau này sẽ để cô làm vợ cả!”

Tần Ninh cười híp mắt nói: “Có điều, giờ cô vẫn chưa đủ mạnh để làm vợ cả, phải mạnh hơn mới được, ít nhất phải mạnh hơn Tạ Y Tuyền!”

“Tạ Y Tuyền?”

Vân Sương Nhi buồn bực hỏi: “Tạ Y Tuyền là ai?”

“Sau này cô sẽ biết”.

Vân Sương Nhi gật đầu ồ một tiếng, nhưng cũng liền đỏ mặt: “Ai muốn làm vợ cả của người chứ!”

Cô ấy định đẩy Tần Ninh ra, nhưng thấy vẻ mặt tái xanh của Tần Ninh, thì cũng không đành lòng, bèn tức giận bĩu môi không nói gì.

Diệp Viên Viên ở bên cạnh thì lạnh lùng không nói gì.

Vân Sương Nhi ngây thơ, lại hơi ngốc nghếch trong chuyện tình yêu, nhưng nàng thì không.

Tần Ninh lúc này nhìn như một lão hồ ly đang dần dần lòi đuôi, nào có giống một thanh niên gần hai mươi tuổi chứ.

Cho nên, rất dễ bị hắn gạt.

Soạt....

Lúc Tần Ninh còn đang tái mặt, thở hồng hộc thì một tiếng xé gió đột nhiên vang lên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1479: “Thánh Hiền Mặc Thư Quyển đâu?”


Mặc Thiên Tử lúc này phi thân xuống, khí tức cả người dao động, một lực bài xích xông tới.

Vân Sương Nhi không chịu nổi, phải lui về liên tục.

Tần Ninh mắng: “Lão già, thu lại khí tức cảnh giới Địa Vị của ông đi!”

Mặc Thiên Tử vội vàng gật đầu.

Khí tức tiêu tán, Mặc Thiên Tử nhìn Tần Ninh, nhếch miệng cười nói: “Làm thịt ba tên, ba tên chạy!”

“Nhưng linh kiếm Long Cốt Nguyệt, Cổ Phật Kim Thư và bút Kim Mặc Thông Linh đều về tay đây rồi!”

Mặc Thiên Tử nói xong, vung tay lên.

Ba món chí bảo rơi vào trong tay Tần Ninh.

Tần Ninh lúc này rạng rỡ hẳn lên, đứng ở đó v**t v* ba món chí bảo, làm gì còn bộ dạng yếu đuối nữa.

Vân Sương Nhi lúc này hơi sững sờ.

Diệp Viên Viên đi tới, cười nói: “Bị lừa chưa? Làm sao hắn có thể để mình bị trọng thương được? Cùng lắm là chịu chút cực hạn, bị chút thương tích mà thôi...”

Vân Sương Nhi lúc này tức tối thở phì phò.

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này thì trở nên không vui.

Hắn bóp lấy gương mặt xinh đẹp của Diệp Viên Viên, trách móc: “Viên Viên, không được nói bậy, là vẻ đẹp của Sương Nhi làm vết thương của ta nhanh khỏi”.

Diệp Viên Viên vừa định cãi lại thì có mấy bóng người hạ xuống.

Thánh Trường Tồn thở phào nói: “Ba cảnh giới Nhân Vị trung kỳ bỏ mình, ba người bị thương nặng chạy trốn. Lần này tam đại bá chủ coi như thương cân động cốt rồi”.

Tần Ninh gật đầu.

Mặc Thiên Tử đương nhiên có năng lực giết toàn bộ.

Nhưng nếu thư viện Thánh Hiền lại độc chiến đại lục Bắc Thương, không có đối thủ, thì đám đệ tử của thư viện sẽ càng thêm lười nhác.

Những chuyện này cũng không nằm trong phạm vi suy tính của hắn.

“Thánh Hiền Mặc Thư Quyển đâu?”

Tần Ninh chìa tay ra.

“Hả?”

Thánh Trường Tồn sửng sốt.

Tần Ninh đã lấy ba món chí bảo của tam đại tông môn rồ, giờ lại vẫn còn muốn Thánh Hiền Mặc Thư Quyển?

“Hả cái gì mà hả?”

Tần Ninh cạn lời: “Xong việc rồi mà, sao đây? Các người định nuốt lời à?”

“Không không không, ta sẽ gọi người đi lấy ngay!”

“Không cần đâu!”

Sau một trận đại chiến, bọn họ cũng bị thương nhiều.

Chỉ là lúc này, ba người Nhâm lão, Tuân lão, Công Tôn tiên sinh nhìn về phía Tần Ninh với ánh mắt đánh giá.
 
Back
Top Bottom