Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1480: “Chuyện gì đã hứa thì phải tuân thủ!”


“Vừa rồi người của thư viện Thánh Hiền được phái đến Cửu U đại lục đã quay về báo tin”.

“Cửu U đại lục, Cửu U Đại Đế cũng không tồn tại con cháu đời sau mang họ Tần. Ngươi giả mạo con cháu của Cửu U Đại Đế là có ý gì?”

Nhâm lão nhìn Tần Ninh, chất vấn.

“Ta có nói ta là con cháu của Cửu U Đại Đế à?”

Tần Ninh lạnh nhạt đáp: “Đó là các người một mình tự nhận đó chứ?”

“Hơn nữa, ước định là ước định, ta giúp các người giải quyết kế hoạch định hủy diệt thư viện Thánh Hiền của tam đại bá chủ, các người chỉ cần làm theo ước định là cho ta mượn Thánh Hiền Mặc Thư Quyển thôi!”

Tuân lão kia nói tiếp: “Không xác định được thân phận của ngươi, làm sao chúng ta bết ngươi có cầm Thánh Hiền Mặc Thư Quyển chạy hay không?”

“Làm sao, nghe cách nói của ông thì là muốn đổi ý à?”

Tần Ninh nhìn ba người, cảm thấy buồn cười.

Nhất thời, không khí trở nên khá là gấp rút.

Bốp!!

Một tiếng va chạm đột nhiên vang lên.

Mặc Thiên Tử trực tiếp đập đầu Nhâm lão, đôi chân của lão ta lập tức lún xuống đất.

“Cái đồ khốn kiếp!”

Mặc Thiên Tử mắng mỏ: “Làm sao? Muốn đổi ý? Thư viện Thánh Hiền được xưng là thư viện Thánh Hiền thì nên làm đúng việc của một thư viện!”

“Chuyện gì đã hứa thì phải tuân thủ!”

“Hơn nữa, Tần Ninh đã giúp đỡ lần hoạn nạn này của thư viện Thánh Hiền rồi. Nếu không có Tần Ninh thì thư viện Thánh Hiền sẽ toi đời, giờ các ngươi lại qua cầu rút ván à?”

Mặc Thiên Tử mắng một tràng dài.

Dường như khí thế mắng chửi người ban nãy của Tần Ninh đều đẩy sang người ông ta hết.

Lúc này Nhâm lão, Tuân lão cùng Công Tôn tiên sinh đều mang vẻ mặt khó xử.

Công Tôn tiên sinh lúc này run rẩy nói: “Thiên lão bớt giận, không phải là không cho mượn, mà là... mà là...”

“Mà là làm sao?”

Mặc Thiên Tử hừ nói: “Lo Tần Ninh không trả lại à?”

“Có cho hắn đi nữa, thì có làm sao?”

Nghe vậy, sắc mặt của cả ba liền thay đổi.

Tần Ninh cười giễu cợt: “Cho ta ta cũng không thèm”.

“Thấy chưa? Người ta chê kia kìa, chỉ mượn để dùng thôi!”

Ba người ở thư viện Thánh Hiền là lão cổ hủ không xuất thế.

Nhưng lão cổ hủ cũng sợ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1481: Tổn thất không nhỏ


So với Mặc Thiên Tử, một người đã sống hàng vạn năm, bọn họ yếu hơn nhiều.

Huống hồ Mặc Thiên Tử đã đạt cảnh giới Địa Vị sơ kỳ!

Mặc Thiên Tử nhìn Tần Ninh, mỉm cười nói: “Tần công tử, một đám trẻ con ấy mà, không hiểu chuyện, ngài đừng tính toán nhé”.

Một đám trẻ con...

Lão cổ hủ sống hàng vạn năm rồi mà bị gọi là trẻ con, đây là lần đầu bọn họ gặp.

“Đi thôi đi thôi, ta đưa ngài đi nghỉ ngơi!”

Mặc Thiên Tử lúc này tươi cười nhìn Tần Ninh, giống như nhìn kho vàng vậy, không chớp mắt tí nào.

...

Mấy ngày sau đó, Tần Ninh một mực ở bên trong Trường Sinh đường của thư viện Thánh Hiền.

Mà Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu cũng ngày ngày đến chỗ Tần Ninh ở, nói cho hay thì là đến thăm hỏi, thực ra là báo cáo mọi chuyện lớn nhỏ cho hắn.

“Ba lão cổ hủ của Bắc Thương tông, cổ quốc Thiên Phong, Hứa gia vốn đã là đèn cạn dầu, lần này bị lão tổ tông đánh cho một trận e là sống cũng không được lâu nữa”.

“Ba bên quyết định ký kết hiệp nghị, hàng năm sẽ tiến cống cho thư viện Thánh Hiền”.

“Thư viện Thánh Hiền lần này chết mấy trưởng tộc và trưởng lão của mấy gia tộc, tổn thất không nhỏ...”

“Có điều đại lục Bắc Thương hiện tại đều đang lưu hành truyền thuyết về Tần công tử”.

“Cảnh giới Hóa Thần tứ chuyển chém giết lục, thất, bát chuyển và thậm chí là cảnh giới cửu chuyển, huynh đã thành thần rồi đó!”

Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu mỗi người một câu, nhìn Tần Ninh đang ngồi ngay thẳng, không ngừng kể chuyện.

Nhưng Tần Ninh cũng chỉ đáp lại câu được câu chăng, cũng rất ít khi ngẩng đầu lên.

Hai người nhìn Tần Ninh với vẻ buồn bực.

Mấy ngày này hai người đến đây, Tần Ninh lúc nào cũng cúi đầu vào trang sách như đang viết cái gì đó.

Trang sách đó không phải sách bình thường mà là Thánh Hiền Mặc Thư Quyển.

Mà cây bút đó cũng không phải bút bình thường mà là bút Kim Mặc Thông Linh.

Thánh Hiền Mặc Thư Quyển là một cuộn sách, nhưng cũng là cuộn sách dùng mãi không hết.

Mở cuộn sách ra giống như một cuộn tranh vậy, có điều Thánh Hiền Mặc Thư Quyển lại trắng xóa hoàn toàn.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi không hiểu, Tần Ninh đến đây xa như thế, phí bao nhiêu công như vậy cũng chỉ vì cuộn sách nhìn rất bình thường này sao?

Mà Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu lại càng không hiểu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1482: “Xem kỹ này!”


Thư viện Thánh Hiền đau lòng cho Tần Ninh mượn Thánh Hiền Mặc Thư Quyển.

Nhưng Thánh Hiền Mặc Thư Quyển này chính là một cuộn giấy trắng bình thường mà!

Mà bốn người càng không hiểu một chuyện.

Mấy hôm nay, Tần Ninh ngày ngày cầm bút Kim Mặc Thông Linh viết lên Thánh Hiền Mặc Thư Quyển, thỉnh thoảng lại mở Cổ Phật Kim Thư rồi đọc chữ Phạn trên ấy.

Ai không biết còn tưởng Tần Ninh chuẩn bị đi thi cơ đấy!

“Tần công tử, huynh đang làm gì đó?”

Mặc Phong nhìn Tần Ninh, không kìm được mà dò hỏi.

“Vẽ bùa!”

Tần Ninh vẫn vục đầu như cũ, viết gì đó trên giấy.

“Vẽ bùa?”

Mặc Vũ Nhu nhìn những dòng chữ Phạn rối tinh rối mù trên cuộn sách, không khỏi nói: “Ngươi nói bút Kim Mặc Thông Linh với Thánh Hiền Mặc Thư Quyển chồng chung một chỗ là chế được bùa sao? Bùa gì vậy?”

Vẽ bùa là một bộ môn khá kém.

Không như linh đan sư, linh khí sư và linh trận sư được các đại lục tâng bốc.

Cũng không có hệ thống tu hành.

Nhưng nghe nói nhóm vẽ bùa sư có thể lấy giấy bút kỳ lạ viết ra những dòng bùa có uy lực mạnh mẽ, giống như một vài chữ bùa mang tính tiêu hao như đạn sét.

Tần Ninh biết vẽ bùa?

Nhìn dáng vẻ không hiểu gì của mọi người.

Tần Ninh hiểu, nếu không đưa ra lời giải thích cho bốn người này thì bọn họ sẽ không chịu ngừng.

“Mọi người xem kỹ nhé!”

Tần Ninh chấp bút, vẽ lên trên cuộn sách.

Bút hạ xuống, tay Tần Ninh nâng lên.

Trên cuộn sách có một lá bùa lớn cỡ bàn tay dần dần bay lên.

Tần Ninh cầm lá bùa trong tay, đi ra ngoài.

“Xem kỹ này!”

Tần Ninh nói xong, ném lá bùa ra ngoài thật nhanh.

Bùm...

Trong nháy mắt, lá bùa bay lên trên không trung ngàn mét rồi thình lình nổ tung.

Uy lực mạnh mẽ, có thể so với một đòn của cảnh giới Hóa Thần tam chuyển.

“Trước đây có nghe nói chế bùa sư có thực lực không tầm thường, nhưng không ngờ lá bùa đó lại có uy năng cỡ này”.

Mặc Vũ Nhu than thở.
 
Phong Thần Châu
Chương 1483: “Ta có một lão bộc là đủ rồi”.


Tần Ninh cười nói: “Đó là dĩ nhiên, đây không phải giấy bùa bình thường đâu, Thánh Hiền Mặc Thư Quyển ẩn chứa linh tính của cây Tử Hồ Du hàng vạn năm tuổi, có thể ăn khớp với linh khí”.

“Nếu có thể chế tạo ra lá bùa mạnh mẽ, nổ chết cảnh giới Nhân Vị cũng không thành vấn đề".

Nghe vậy, cả bốn người đều kinh ngạc.

Bọn họ chỉ nghe nói đến chế bùa sư chứ chưa từng được gặp.

Đại lục Bắc Thương đối với Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu chính là toàn bộ trời đất.

Bọn họ không phải không biết gì về thế giới bên ngoài.

Nhưng trước đó cả hai còn chưa đạt cảnh giới Hóa Thần, đại lục Bắc Thương mênh mông có hơn mười tỉ người với bọn họ đã là cực kỳ mênh mông.

“Ngàn vạn đại lục, những nơi lạ lùng và thần kỳ còn rất nhiều, mọi người còn nhiều điều không biết lắm”.

Thật ra, đến chính Tần Ninh cũng không dám nói là mình biết hết.

Ngàn vạn đại lục, dân số vô số, thế giới các thần lại càng bao la mênh mông hơn.

Trời đất này quá lớn, hắn chín đời chín kiếp, trải qua suốt chín vạn năm, đi qua thiên sơn vạn thủy, nhưng cũng không dám nói là hắn đều biết rõ từng nơi một.

Vẫn sẽ có một vài nơi thần bí không ai biết.

Mấy ngày sau đó, Tần Ninh vẫn chưa rời đi, ở lại Trường Sinh đường nghiên cứu bùa chú tỉ mỉ.

Hắn đã từng có hiểu biết thâm sâu về bùa chú, nhưng không minh tâm khắc cốt bằng đan đạo, trận đạo, kiếm đạo.

Cho nên bây giờ vẫn cần thời gian làm quen.

Mà sau một tháng ở lại thư viện Thánh Hiền, Tần Ninh cũng chuẩn bị rời đi.

Lúc này, Trường Sinh đường ở thư viện Thánh Hiền.

Mặc Thiên Tử nước mắt nhạt nhòa.

“Tần công tử không ở lại được sao?”

Mặc Thiên Tử bịn rịn: “Lão hủ tình nguyện làm tay chân của ngài, chỉ cần ngài ở lại thôi!”

“Ta cần ông làm tay chân của ta à?”

Tần Ninh lườm Mặc Thiên Tử, mắng: “Cái dáng vẻ không có tiền đồ của ông như này mà làm tay chân cho ta thì không phải là xấu mặt ta hay sao?”

“Hơn nữa, ông cũng không phải mỹ nữ tuyệt đỉnh như Viên Viên với Sương Nhi”.

“Ta có một lão bộc là đủ rồi”.

Mặc Thiên Tử vẫn khóc lóc như cũ, bộ dạng không nỡ xa Tần Ninh.

“Ta đưa ông cả quyển thứ năm của trường sinh quyết rồi mà ông còn khóc cái gì?”

Tần Ninh ghét bỏ, đẩy Mặc Thiên Tử ra.

“Ta không nỡ Tần Ninh chút nào, thật sự không nỡ...”

“Cút đi!”

Tần Ninh chán nói nhiều.

Chuyến đi đến đại lục Bắc Thương chính là vì đạt được Thánh Hiền Mặc Thư Quyển, linh kiếm Long Cốt Nguyệt, Cổ Phật Kim Thư cùng bút Kim Mặc Thông Linh.

Hiện giờ đã chuẩn bị đầy đủ, tiếp theo chính là đại lục Thiên Long.

Đại lục Bắc Thương nằm ở vị trí lệch về phía Đông của Cửu U đại lục, còn đại lục Thiên Long thì ngả về phía Tây, hoàn toàn ở hai hướng ngược nhau.

Cho dù là cảnh giới Thiên Vị tiến nhập cấm địa mà không cẩn thận thì cũng sẽ chết.

Tần Ninh dẫn theo Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1484: Tần Hâm Hâm chết.


Đám người Thánh Trường Tồn, Mặc Uyên Lâm, Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu lúc này đều cảm thán.

Tần Ninh là một người thật sự không thể đoán ra.

Hai mươi tuổi đầu, ở Cửu U đại lục, lập ra Thanh Vân tông, thanh thế chấn động, mơ hồ có xu hướng trở thành tông môn số một Cửu U.

Tất cả mọi người đều cho rằng sau hắn có chỗ dựa vô địch.

Nếu không hắn cũng không dám ngông cuồng và càn rỡ như vậy.

Nhưng thực ra hắn chỉ dựa vào chính mình!

Cảnh giới Hóa Thần tứ chuyển mà chém được cả cảnh giới Nhân Vị, Tần Ninh còn không làm được chuyện gì chứ?

Thánh Trường Tồn thở dài nói: “Hơn chín vạn năm trước, Cửu U xuất hiện một Cửu U Đại Đế, chấn động Cửu U, giờ lại có một Tần Ninh xuất thế!”

Mặc Thiên Tử lộ ra vẻ nghiêm túc hiếm gặp: “Đâu chỉ có Cửu U đại lục, mà Cửu U Đại Đế năm đó ra khỏi Cửu U, đến đại lục Thương Lan mênh mông kia cũng để lại truyền thuyết vô tận”.

“Là do tầm mắt của các ngươi quá hạn hẹp, không biết rõ mà thôi!”

“Tần Ninh của hiện tại không thể bằng được Cửu U Đại Đế”.

“Nhưng sau này...”

Mặc Thiên Tử không nói nhiều.

Ông ta lắc đầu rồi quay người rời đi.

“Lão tổ đời thứ bảy, ngài...”

“Ta muốn rời khỏi đại lục Bắc Thương một thời gian, đi ra thế giới bên ngoài xem xem...”

Mặc Thiên Tử nói xong, bóng người lóe lên rồi biến mất.

Mặc Thiên Tử có con đường thuộc về chính ông ta.

Mà lần này Tần Ninh xuất hiện khiến con đường của ông ta thêm rộng mở.

Mọi người vào lúc này dần dần tản đi.

Mà lúc này, Tần Ninh dẫn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ngồi trên linh thú phi cầm cửu phẩm đi về Cửu U đại lục.

Lần ra ngoài này tốn gần hai năm, Cửu U đại lục có lẽ đã thay đổi nhiều.

Trên lưng phi cầm, có phòng ốc xây từ gỗ được chế tạo cực kỳ tỉ mỉ, người đứng trên thân phi cầm như giẫm trên đất bằng.

Lúc này, bên trong nhà gỗ, Tần Ninh lười biến nằm trên chân ngọc của Vân Sương Nhi ở trên giường, hương thơm nhàn nhạt làm người ta say mê.

Mà lúc này, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhận ra sau khi hành trình ở đại lục Bắc Thương kết thúc, Tần Ninh dường như trở nên hài lòng hơn nhiều.

Với Tần Ninh, sắp được gặp lại Thiên Thanh Thạch, hắn không vui sao được.

Mà lần này, sở dĩ tốn nhiều thời gian như thế cũng là vì Tần Ninh phải làm thật hoàn hảo.

Tần Hâm Hâm chết.

Tần Kinh Mặc tiêu hồn.

Khiến hắn nhận được bài học, lần này không được thất bại.

“Vậy là gì?”

Vân Sương Nhi kinh ngạc hỏi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1485: Đây chính là thiên phú!


“Cơ thể con người là một bảo tàng khổng lồ!”

“Mà bảo tàng này muốn mở ra thì độ khó chồng chất, đây cũng chính là con đường tấn thăng cảnh giới của võ giả!”

Tần Ninh nghiêm túc nói, Diệp Viên Viên cũng vểnh tai lắng nghe.

Ho khan một cái, Tần Ninh tiếp tục nói: “Còn về nữ võ giả thì nhiều hơn nam võ giả một tầng, đó chính là bế thể!”

“Mở ra bế thể, chính là mở ra giới hạn cực đại”.

“Cô thân là hỗn độn thể, bế thể mở rồi, cô sẽ tiến bộ thực lực một cách nhanh chóng hơn”.

“Hả?”

Vân Sương Nhi ngây ra.

Tần Ninh nhìn Diệp Viên Viên, cũng cười nói: “Hoàng thể của Viên Viên cũng vậy đó, sau khi đạt đến cảnh giới Hóa Thần cũng có thể đủ đề thăng trở thành Đế thể!”

Đế thể!

Vẻ mặt Diệp Viên Viên xúc động.

“Vậy bế thể là cái gì, làm thế nào mở ra được?”

Vân Sương Nhi vội vàng hỏi.

Tần Ninh đề thăng quá nhanh, hai người các cô cũng có áp lực.

Quan trọng nhất là Tần Ninh cơ thể bình thường, nhưng các cô lại có thể chất đặc biệt.

Cảnh giới Tần Ninh đề thăng đủ nhanh để vượt qua hai người các cô, vậy các cô còn có gì đáng giá?

Thật ra cho dù là hiện tại, cảnh giới của Tần Ninh thấp hơn các cô, nhưng thực lực thi triển ra thì mãi mãi vượt qua các cô.

Đó là điều khiển chuẩn xác sức mạnh.

Không phải cứ đắm chìm vào võ đạo ngàn năm vạn năm là có thể làm được một bước này như Tần Ninh.

Nhưng Tần Ninh lại làm được.

Đây chính là thiên phú!

Mà các cô muốn mãi trở nên mạnh mẽ, trở nên càng mạnh, vậy thì phải thể hiện ra giá trị của bản thân.

Lúc này Tần Ninh bật cười.

“Cái gọi là mở bế thể thật ra rất đơn giản!”

Tần Ninh nhìn hai cô, ho nhẹ môt tiếng rồi tiếp tục nói: “Hai người các cô thay phiên hầu hạ bản công tử, con đường thị tẩm mở ra, bế thể cũng sẽ mở ra!”

“Đến lúc đó đảm bảo cảnh giới của các cô sẽ đề thăng nhanh chóng!”

“Lưu manh!”

“Vô liêm sỉ!”

Nói ra mấy lời này, không che giấu cái gì.

Còn tưởng rằng Tần Ninh thật sự là có phương pháp gì thần bí, hóa ra chỉ là trêu ghẹo hai người các cô.

Hai cô gái tức giận thở phì phò rời đi, Tần Ninh lúc này hết lời để nói: “Lời ta nói là thật mà…”
 
Phong Thần Châu
Chương 1486: “Cảm giác quay về thật tốt!”


“Aiz, tuổi dậy thì phải thị tẩm nhiều hơn chút, cũng cho công tử giải quyết tâm tình cô đơn lạnh lẽo…”



Mấy ngày liền phi cầm hướng về phía tây, bay đến Cửu U đại lục.

Mấy ngày này đương nhiên Tần Ninh không nhàn rỗi, hắn tìm kiếm cơ hội đề thăng uy năng của Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp.

Còn về chỉ điểm cho Diệp Sương Nhi và Vân Sương Nhi, đương nhiên Tần Ninh sẽ không kéo dài.

Tương lai hai cô gái tiềm lực rất cao, thành tựu hạn mức tối đa cũng rất cao.

Nói không chừng tương lai có thể trở thành Thần Đế.

Tu hành Hỗn Nguyên Lệ Điện Pháp cần sức mạnh linh điện cung cấp.

Linh điện chính là thứ khó tìm nhất.

Tần Ninh dứt khoát tạm thời từ bỏ tu hành Hỗn Nguyên Lệ Điện Thể, chuyên tâm đề thăng thực lực.

Từ cảnh giới Thông Thiên nhị bước đạt đến cảnh giới Hóa Thần tứ chuyển mất thời gian hơn một năm.

Ban đầu ma tộc bị Tần Ninh chém giết, hóa thành ma tử, bây giờ tiêu hao chỉ còn lại ba viên.

Uy năng của Phong Thần Châu lấy khí huyết của người trong Ma tộc cô đọng thành Ma Châu, tu vi hàm chứa bên trong Ma Châu đó vô cùng mạnh mẽ, mang ra tu hành, lợi ích vô hạn.

Đây cũng là lợi ích duy nhất của Phong Thần Châu mà Tần Ninh phát hiện ra cho đến nay.

Lai lịch của ngọc châu này không tầm thường, phụ đế cũng không biết từ đâu ra, hơn nữa bản thân không mang theo, chỉ đơn giản để lại cho hắn.

Cũng không biết bây giờ Cửu Thiên Vân Minh như thế nào, tình hình thế giới các thần rốt cuộc ra sao và phụ đế đang ở chỗ nào.

Ném đi suy nghĩ trong đầu, tay Tần Ninh nắm ba viên ma tử, một luồng tinh khí thần tinh khiết tràn vào bên trong cơ thể.

Đột phá ngũ chuyển chính vào hôm nay!

Thời gian mười ngày thoáng cái đã trôi qua.

Ba người Tần Ninh xuất hiện trên bầu trời Cửu U đại lục.

“Cảm giác quay về thật tốt!”

Tần Ninh mở rộng cánh tay, chậm rãi thu lại ôm Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi vào lòng.

“Hai vị mỹ nữ, đi thôi! Thanh Vân tông, ta đã quay lại rồi!”

Gần hai năm qua đi, đến bây giờ Thanh Vân tông đã ngồi vững trên ngai vàng tông môn số một Cửu U đại lục.

Đệ tử môn hạ gần mười vạn người.

Hơn nữa cao thủ cảnh giới Hóa Thần mười mấy vị, còn có Thanh Vân Tứ Kiệt trấn giữ Thanh Vân tông, danh tiếng vang xa.
 
Phong Thần Châu
Chương 1487: Cảnh giới Hóa Thần!


Viện trưởng viện kiếm đạo Kiếm Tiểu Minh đến bây giờ đã là cảnh giới Hóa Thần nhị chuyển.

Viện trưởng viện đan Thẩm Văn Hiên, linh đan sư cửu phẩm.

Thẩm Văn Hiên mới bao nhiêu tuổi? Chưa đến ba mươi tuổi đã là linh đan sư cửu phẩm, điều này khiến cho rất nhiều lão đan sư mấy trăm năm còn chưa nâng lên đến thất phẩm bát phẩm xấu hổ mắc cỡ.

Viện trưởng viện võ Thiên Linh Lung dung mạo xinh đẹp, tâm linh thần thông, được trời ưu đãi, bây giờ cũng đã là một vị cao thủ cảnh giới Hóa Thần tam chuyển.

Thay mặt tông chủ Thanh Vân tông Lý Nhất Phàm đã đạt cảnh giới Hóa Thần tứ chuyển.

Bốn người này trong hai năm ở Thanh Vân tông, trên Cửu U đại lục, có thể gọi là những thanh niên tài năng xuất chúng.

Người của Cửu U đại lục đều có một quy tắc.

Trước năm ba mươi tuổi đạt đến cảnh giới Hóa Thần, vậy thì tương lai rất có khả năng vượt qua cảnh giới Hóa Thần.

Thành tựu đó không chỉ đại diện là cảnh giới, mà còn là tiềm lực, tiềm lực cực lớn.

Lúc này trước cửa Thanh Vân tông, người người tấp nập.

Thân là tông môn số một của Cửu U, toàn thể thực lực bây giờ của Thanh Vân tông vượt qua Kiếm Các, U Minh tông, càng không cần phải nói đến Thánh Vương Phủ và Đại Nhật Thần Giáo đã sụp đổ.

Ngoài thế gia cổ truyền thừa và cổ quốc ra thì hầu như không ai sánh bằng.

Hơn nữa có lão Vệ trấn giữ, không ai dám chọc ghẹo Thanh Vân tông.

Nhưng vào lúc này, trước cửa Thanh Vân tông lại xuất hiện một đội trăm người.

Đội trăm người đó khí tức hùng mạnh, ước chừng có mười người đạt đến cảnh giới Hóa Thần.

Vị lão giả cầm đầu, mặt mũi hòa nhã, nhưng khí tức lại hùng mạnh khác thường.

Chí ít là cảnh giới Hóa Thần thất chuyển.

Mà bên cạnh lão giả này có một thanh niên khí thế như cầu vồng, thần thái nhẹ nhàng, tóc dài khẽ bay phất phơ, khiến người ta trong lòng rạo rực.

Một mỹ nam tử toàn diện.

Quan trọng nhất là khí tức trên người nam tử đó.

Cảnh giới Hóa Thần!

Trẻ như vậy đã đạt cảnh giới Hóa Thần, đúng là hiếm thấy.

Bọn họ cũng không phải thiên tài ưu tú nhất trên toàn bộ Cửu U.

Thế gia cổ như Vũ gia, Hoàng Phủ gia và cổ quốc như cổ quốc Đại Hạ, những tồn tại này sâu không thấy đáy, rốt cuộc có bao nhiêu nhân tài, không ai nói chính xác được.

Lúc này Lý Nhất Phàm tiến lên trước nói: “Thanh Vân tông và Cổ gia Lĩnh Nam không thù không oán, không biết các vị đến đây có chuyện gì?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1488: Đó chính là ỷ lớn hiếp nhỏ!


Lão giả tóc trắng đó đi ra, khẽ cười một tiếng.

“Tại hạ Cổ Sơn Hà của Cổ gia Lĩnh Nam, vị này là Cổ Dung của Cổ gia ta, hai mươi chín tuổi, cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển!”

Cổ Sơn Hà cười ha ha nói: “Ta đến chỗ này không phải là để khiêu khích”.

Lời của Cổ Sơn Hà nhẹ như bay, không mang theo bất kỳ ác ý nào.

“Cổ Dung đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển, sắp đột phá lên lục chuyển, lần này ta dẫn Cổ Dung ra mặt là để khiêu chiến với thiên tài Cửu U, để Cổ Dung tìm thấy thời cơ đột phá!”

Lời Cổ Sơn Hà vừa dứt, nhất thời khiến nhiều người giật mình, thảo luận xôn xao.

Từ xưa đến nay ở trên Cửu U đại lục có vô số nhân tài.

Nhưng có rất nhiều người mãi bị kẹt ở một cảnh giới, dù khổ sở tu luyện đến mấy vẫn không thể tấn thăng được.

Kết quả là một số thiên tài bắt đầu con đường khiêu chiến.

Khiêu chiến với thiên tài cùng cảnh giới, khiêu chiến với thiên tài lợi hại hơn mình, thắng thua không quan trọng.

Quan trọng là tìm được khí thế đột phá!

Cổ Sơn Hà nói tiếp: “Kiểu khiên chiến này đã tồn tại từ thời xa xưa”.

“Trước đây, đệ tử Kiếm Âm Sơn của tôn giả Thanh Vân vì muốn đột phá kiếm thuật đã khiêu chiến với các cao thủ kiếm đạo ở Kiếm Các, không ai có thể địch nổi, vô cùng hăng hái!”

“Cho nên hôm nay Cổ gia Lĩnh Nam ta dẫn môn hạ Cổ Dung đến khiêu chiến với đệ tử của Thanh Vân tông”.

Cổ Sơn Hà cười ha ha nói: “Ta nghĩ Thanh Vân tông tự xưng là tông môn đứng đầu Cửu U đại lục có lẽ sẽ không từ chối chứ?”

Loại khiêu chiến mang tính đột phá này đã có từ trước.

Hơn nữa, thuỷ tổ đệ tử Kiếm Âm Sơn của Thanh Vân tông chính là người đầu tiên.

Bây giờ Cổ gia Lĩnh Nam trái lại muốn khiêu chiến với Thanh Vân tông.

Thanh Vân tông mà trốn tránh thì quả đúng là mất hết sạch mặt mũi!

Nhưng Lý Nhất Phảm bây giờ cũng cảm thấy khó xử!

Cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển!

Bốn người bọn họ là người mạnh nhất trong Thanh Vân tông nhưng cảnh giới cao nhất cũng chỉ là Hoá Thần tứ chuyển.

Hơn nữa, ngay cả trưởng lão có tu vi cao nhất ở trong Thanh Vân tông cũng mới là cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển.

Cũng không thể để lão Vệ và lão rùa ra mặt được?

Kiếm Tiểu Minh gào lên một tiếng, nói: “Phương pháp này là do tổ tiên của Kiếm gia ta mở đường, đương nhiên Kiếm Tiểu Minh ta sẽ không sợ hãi rồi”.

“Đến đi!”

Cổ Sơn Hà nhìn thấy Kiếm Tiểu Minh xuất hiện liền nở một nụ cười nhạt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1489: “Xin chỉ giáo!”


“Nếu là giao đấu mang tính khiêu chiến thì đương nhiên sẽ có thắng có thua, cũng không thể thiếu giải thưởng được!”

Cổ Dung lúc này cũng vội vàng cười nói: “Cổ gia ta lấy linh roi Cửu Khúc ra đánh cược, nếu như Thanh Vân tông thắng thì cứ việc cầm đi!”

Lời này vừa nói ra, lông mày của Lý Nhất Phàm khẽ cau lại.

Linh roi Cửu Khúc là một linh khí cửu phẩm khá nổi tiếng của Cổ gia.

Không thể không nói thứ mà Cổ Dung lấy ra có giá trị vô cùng quý báu.

Nhưng cái này cũng thể hiện sự tự tin và lòng quyết tâm của Cổ Dung.

Kiếm Tiểu Minh hừ một tiếng nói: “Thanh kiếm này là kiếm Âm Càn, tuy chỉ là linh khí thất phẩm thế nhưng lại có uy lực cực lớn, hơn hẳn linh khí cửu phẩm, cái này chính là thanh kiếm của tổ tiên Kiếm Âm Sơn của Kiếm gia ta, giá trị hơn nhiều chứ?”

“Tiểu Minh!”

“Tiểu Minh!”

Lúc này, vẻ mặt của Thiên Linh Lung và Thẩm Văn Hiên cũng thay đổi.

Kiếm Âm Càn là báu vật gia truyền của Kiếm gia, nếu như thua vậy thì sẽ không còn nữa!

“Sợ cái gì?”

Kiếm Tiểu Minh cười nói: “Võ giả chúng ta thì sợ gì một trận chiến chứ?”

“Ca đã nói rồi, thà thua đứng còn hơn chết nằm!”

Kiếm Tiểu Minh hăm hở.

“Hay!”

Cổ Dung nói tiếp: “Nếu như Cổ gia thua thì linh roi Cửu Khúc sẽ thuộc về các ngươi!”

“Thanh Vân tông thua thì kiếm Âm Càn sẽ là của Cổ gia ta”.

“Một lời đã định!”

“Tứ mã nan truy!”

Nhất thời, phía trước Thanh Vân tông vang lên tiếng hoan hô nhiệt liệt.

“Kiếm viện chủ đánh chết hắn đi!”

“Không phải chỉ là cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển thôi sao, đánh chết hắn!”

“Khiêu khích đến tận cửa, không thể nhịn được!”

Trong hai năm ở Thanh Vân tông, Kiếm Tiểu Minh cũng có tiếng nói cực lớn.

Kiếm thuật lợi hại, tấn thăng cực nhanh, bởi vậy có rất nhiều người người phục hắn.

“Đến đi!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này cầ kiếm Âm Càn trong tay vung ra.

Cổ Dung tay không tấc sắt, quát khẽ một tiếng, linh khí bên ngoài cơ thể dày đặc như áo giáp.
 
Phong Thần Châu
Chương 1490: “Tất cả Thanh Vân tông lên hết đi!”


Linh khí kèm vào cơ thể vượt qua cảnh giới Cửu Môn đều có thể làm được.

Nhưng chỉ có cảnh giới Hoá Thần mới có thể đem linh khi bao bọc toàn thân.

Kiểu bao bọc này giống như một chiếc áo giáp phòng ngự mặc ở trên người.

Cũng chỉ có cảnh giới Hoá Thần mới có thể duy trì được.

Muốn biến linh khí thành áo sát thì phải tiêu hao rất nhiều, chỉ có cảnh giới Hoá Thần có linh khí dồi dào như biển, liên tục tuôn trào mới có thể duy trì được.

Kiếm Tiểu Minh hừ một tiếng, vung kiếm chém ra một tia sáng hơn trăm mét.

Bùm...

Lúc này đột nhiên một tiếng nổ thấp vang lên.

Uy năng một kiếm này của Kiếm Tiểu Minh vô cùng mạnh mẽ, phía trước Thanh Vân tông rung chuyển ba lần.

“Cảnh giới nhị chuyển kiếm ý lĩnh ngộ!”

Khóe miệng Cổ Dung khẽ nhấc lên, cười nhạt một tiếng nói: “Nhưng mà vẫn còn yếu lắm!”

Trực tiếp tung ra một quyền.

Bùm...

Nháy mắt, cơ thể của Kiếm Tiểu Minh lảo đảo, liên tục lùi về phía sau.

Sự chênh lệch giữa cảnh giới nhị chuyển và ngũhuyển quá lớn!

“Nữa đi!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này lại một lần nữa vung kiếm ra.

Bùm...

Một tiếng nổ nữa lại vang lên Kiếm Tiểu Minh một lần nữa lùi về phía sau.

Ngay sau đó, một kiếm tiếp một kiếm đụng nhau, Kiếm Tiểu Minh liên tục lùi ra sau.

Bây giờ, mọi người cũng không nhìn nổi nữa.

Kiếm Tiểu Minh không phải là đối thủ.

Khoảng cách giữa cảnh giới nhị chuyển và ngũ chuyển không phải là thứ mà kiếm ý của Kiếm Tiểu Minh có thể lấp đầy.

Rầm...

Cuối cùng một tiếng rầm vang lên, kiếm Tiểu Minh cũng không đứng dậy được.

“Thanh Vân Tứ Kiệt cũng chỉ có thế”.

Cổ Dung lúc này lạnh nhạt nói: “Cảnh giới Hóa Thần nhị chuyển quá yếu”.

“Đợi đã!”

Cổ dung bây giờ không nhịn được nói: “Tiếp tục như thế quá chậm!”

“Tất cả Thanh Vân tông lên hết đi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1491: “Lạc Thiên trảm!”


Cổ Dung lười nhác nói: “Nếu không thật sự khiến người khác mất hứng đấy”.

“Đáng ghét”.

“Quá ngông cuồng!”

“Thằng nhóc này đúng là không coi ai ra gì cả!”

Nhất thời đệ tử Thanh Vân tông phẫn nộ không thôi.

Thế nhưng thế hệ trẻ tuổi ngoại trừ bốn người nhóm Kiếm Tiểu Minh ra thì không còn ai là cảnh giới Hoá Thần cả.

Thậm chí là Thẩm Văn Hiên công kích chủ yếu bằng đan thuật cũng không phải là đối thủ.

“Nghe nói thực lực của tông chủ Lý Nhất Phàm và viện trưởng Thiên Linh Lung cũng không tầm thường, cùng lên hết đi!”

Cổ Dung lúc này cười nói: “Nếu không thì thật sự khiến người khác mất hứng đấy!”

Lần này Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung đều tức giận không kiềm chế được.

Vù vù...

Hai bóng người lúc này lập tức lao vụt ra.

Tu vi của Lý Nhất Phàm về bản chất cũng không kém, nếu không thì Tần Ninh cũng sẽ không để hắn ta đã nhậm chức vị tông chủ của Thanh Vân tông.

Còn Thiên Linh Lung thì có một trái tim linh lung có năng lực lĩnh ngộ siêu phàm.

Cảnh giới Hóa Thần tứ chuyển và tam chuyển liên thủ chưa chắc đã không có cơ hội.

Phút chốc, ba người lao vào đánh nhau.

Cổ Dung tung ra hai quyền, linh khí dồi dào.

“Liệt Bi Linh chưởng!”

“Thông Linh quyền!”

Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung cũng không nương tay.

Cổ Dung lúc này trước đòn tấn công của hai người thì liên tục lùi về phía sau.

“Cổ Dung đừng đùa nữa!”

Cổ Sơn Hà bây giờ khẽ cười nói: “Dùng bản lĩnh thật sự của ngươi đi!”

“Vâng!”

Cổ Dung cười nhạo một tiếng lui lại rồi chém ra một đao.

Bùm...

Một lớp ánh sáng màu máu nổ tung.

Hai người Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Kung vội vàng lùi lại.

Thế nhưng khi Cổ Dung cầm đao lên cả người liền giống như biến thành một người khác.

Chém xuống một đao, đao khí thông suốt khắp toàn thân Cổ Dung từ trên xuống dưới.

Bùm...
 
Phong Thần Châu
Chương 1492: Đây mới là thực lực thật sự của Cổ Dung.


Bỗng chốc đao khí xông ra.

Hai người Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung bước chân lảo đảo, liên tục lùi lại phía sau.

“Cảm giác thế nào?”

“Hai vị còn có thể chiến đấu được tiếp không?”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người đều trở nên khó coi.

Một đao đánh lui Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Lung.

Đây mới là thực lực thật sự của Cổ Dung.

Cổ gia Lĩnh Nam thân là một trong những gia tộc cổ có nội tại mà Thanh Vân tông không thể sánh được.

Cổ Dung cười nhạt nói: “Có chơi có chịu, mau giao kiếm Âm Càn ra đây!”

“Tiếp theo, ta còn phải đi khiêu chiến với các gia tộc cổ và cổ quốc khác, không có thời gian ở đây trì hoãn với các người đâu!”

Lần này cả đám người đều im lặng.

Kỹ thuật không bằng người ta thì còn có thể làm gì nữa đây?

Cổ Dung thể hiện ra thực lực chân chính của mình, Thanh Vân Tứ Kiệt căn bản không đủ nhìn, cho dù có liên thủ lại cũng không phải là đối thủ.

Cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển quá mạnh mẽ!

“Cho ngươi!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này không một chút do dự.

Thua không chịu nhận thì mới là mất mặt!

“Cho cái gì mà cho? Thanh Vân tông ta cũng không phải chỉ có mỗi Thanh Vân Tứ Kiệt”.

Một giọng nói lúc này đột ngột vang lên.

Tần Ninh đã trở về.

“Tông chủ!”

“Tông chủ!”

Lúc này ba thân ảnh từ trên trời bay xuống, phóng khoáng thản nhiên, đáp xuống trên sơn môn của Thanh Vân tông.

Tần Ninh một đầu tóc bạc, đứng chắp tay, trái ôm phải ấp, phóng khoáng thản nhiên.

“Thanh Vân tông có mấy vạn đệ tử, cũng chỉ là một Cổ gia Lĩnh Nam mà thôi!”

Tần Ninh cười nhạt nói: “Chỉ là một cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển mà cũng dám l* m*ng làm càn?”

Chỉ có Tần Ninh mới có thể khiến người ta an tâm.

“Ồ? Vậy thì ta cũng muốn lĩnh giáo một chút!”

Cổ Dung lúc này cười nói: “Sớm đã nghe danh tông chủ của Thanh Vân tông có thiên tư tuyệt vời, có thể g**t ch*t cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển, ta đây cũng muốn lĩnh giáo một chút”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1493: Lập uy cho Cổ gia!


“Ngươi muốn lĩnh giáo? Ta chỉ sợ một vả đập chết ngươi rồi!”

Tần Ninh lười phải nói mấy lời vô nghĩa, nói: “Ngươi chỉ là một cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển thì có tư cách gì đứng ở trước Thanh Vân tông ta múa may!”

“Viên Viên, đánh cho hắn một trận rồi lại cho người ném hắn ra ngoài!”

“Vâng!”

Diệp Viên Viên phi thân xuống lao thẳng về phía Cổ Dung.

Lúc này, mấy người Lý Nhất Phàm cũng hơi giật mình.

Tần Ninh chỉ vừa mới đến, ông kễnh con này còn chưa thăm dò nội tình gì cả đã trực tiếp động thủ rồi.

Quả nhiên vẫn là Tần Ninh!

Coi nhẹ sinh tử không phục thì làm!

Bây giờ Cổ Dung cũng không dám sơ suất.

Hắn ta đương nhiên đã chọc giận Tần Ninh, nhưng nếu đánh nhau với Tần Ninh thì chính là tự tìm đường chết.

Tần Ninh dựa vào Cửu Hoang chiến xa có thể chém giết cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển.

Cho dù không có Cửu Hoang chiến xa thì hai năm trước Tần Ninh cũng đã g**t ch*t cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển.

Hắn ta cố ý khiêu khích Tần Ninh chính là muốn Tần Ninh để Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ra tay.

Đánh nhau với hai cô gái hắn ta rất có tự tin.

Dù sao thì hai năm trước hai người này cũng chỉ là cảnh giới Thông Thiên bây giờ cùng lắm thì cũng chỉ là cảnh giới Hóa Thần tam chuyển tứ chuyển mà thôi.

“Ăn một đao của ta đi!”

Diệp Viên Viên vừa tiếp đất, Cổ Dung liền trực tiếp chém ra một đao.

Ánh đao chói lóa tia sét lập loè.

“Bá Đao diệt không!”

Cổ Dung cũng không hề hạ thủ lưu tình.

Lần này giết đến tận cửa Thanh Vân tông là để giương oai.

Lúc trước ở bên trong Thiên Thận cung, Tần Ninh cũng đã g**t ch*t một vị thiên tài Cổ gia là Cổ Đồng.

Cổ gia vốn đã định tính sổ chuyện này.

Thế nhưng thực lực mà Tần Ninh thể hiện ra bên ngoài quá kinh khủng.

Thậm chí cả cổ quốc Đại Hạ, Tần Ninh cũng không sợ.

Cho nên Cổ gia không ra tay.

g**t ch*t nhuệ khí của Tần Ninh.

Dù sao thì Cổ gia Lĩnh Nam cũng như Hoang gia, Vũ gia, Hoàng Phủ gia đều không sợ Tần Ninh.

Một đao mang theo ánh đao chọc trời, khí thế ngút ngàn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1494: Kết thúc quá nhanh!


Nhìn thấy một đao kia Diệp Viên Viên không tránh cũng không né.

Lúc này trong lòng Cổ Sơn Hà cười nhạo.

Cổ Dung tuy chỉ là cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển nhưng một đao này có uy lực vô cùng bá đạo.

Thậm chí là cảnh giới Hóa Thần lục chuyển nếu như không đỡ cẩn thận cũng sẽ bị gãy cả hai tay.

Diệp Viên Viên khinh thường như vậy đương nhiên sẽ bị thiệt.

Đám người Lý Nhất Phàm và Kiếm Tiểu Minh lúc này đều nóng lòng.

Diệp Viên Viên chắc chắn mạnh hơn bọn họ nhưng Cổ Dung thì càng mạnh hơn.

Diệp Viên Viên thoái thác như vậy sẽ xảy ra vấn đề.

“Cũng chỉ là ngũ chuyển thôi...”

Diệp Viên Viên bây giờ hơi nhíu mày.

Đối thủ như này nàng thật sự không có hứng thú.

“Quá yếu...”

Diệp Viên Viên vừa nói xong, Cổ Dung gần như muốn ói ra máu.

Hắn ta thân là cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển mà lại bị nói là quá yếu.

“Đừng tưởng rằng là nữ nhân thì ta không dám hạ thủ!”

Cổ Dung hừ một tiếng, ánh đao màu máu chợt hiện chém xuống một đao.

Keng...

Bỗng chốc một tiếng keng vang lên.

Lưỡi đao lúc này rơi xuống.

Thế nhưng trong lúc đao rơi xuống tất cả mọi người đều sững sờ.

Lúc này hai ngón tay từ cánh tay ngọc ngà của Diệp Viên Viên nhẹ nhàng vươn ra nắm lấy lưỡi đao.

Giống như một tiểu thư danh gia vọng tộc dùng một đôi đũa nhẹ nhàng gắp một miếng rau vậy.

Diệp Viên Viên cứ như vậy mà đỡ lấy một đòn.

“Ngươi thật sự quá yếu!”

Diệp Viên Viên lắc đầu.

Một cước đá ra.

Xát...

Nhất thời, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều không có phản ứng.

Quá nhanh!

Kết thúc quá nhanh!
 
Phong Thần Châu
Chương 1495: “Các ngươi có thôi hay không?”


Chẳng ai có thể ngờ được rằng kết quả lại như này!

“Còn ai muốn khiêu chiến nữa không?”

Diệp Viên Viên nhìn về phía Cổ gia.

Khuôn mặt của Cổ Sơn Hà lúc này giật giật.

Con nhóc này là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển.

Cùng cảnh giới với ông ta.

Nói đùa cái gì vậy chứ!

Mồ hôi trên mặt Cổ Sơn Hà rơi xuống.

“Thua rồi, giao Linh roi Cửu Khúc ra đây!”

Tần Ninh lúc này mở miệng nói: “Viên Viên cô thích hợp dùng roi, cái này cho cô!”

Diệp Viên Viên bây giờ vươn tay ngọc ra.

Sắc mặt của Cổ Sơn Hà khó coi nhưng vẫn phải giao ra.

Ai mà có thể ngờ được rằng, chỉ trong hai năm ngắn ngủi Diệp Viên Viên đã đạt đến cảnh giới Hoá Thần thất chuyển.

Đơn giản giống như nằm mơ giữa ban ngày!

Nhận lấy cây roi dài, Diệp Viên Viên lui về phía sau.

Trong đám người, thậm chí người mạnh nhất là Cổ Sơn Hà cũng mới chỉ là cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, đối diện với nàng cũng không có nổi một tia ý chí chiến đấu.

“Chúng ta đi!”

Sắc mặt của Cổ Sơn Hà lúc này tái nhợt.

Tần Ninh quá kinh khủng.

Bản thân hung ác đã đành, thu nhận hai mỹ nữ tuyệt sắc làm tỳ nữ cũng bồi dưỡng trở nên hung hãn như thế.

Đơn giản không phải người.

“Vẫn còn chưa kết thúc đâu!”

Lúc này một tiếng nói vang lên.

“Cổ Nhất Phong, ngươi không phải là đối thủ của nàng ta!”

Cổ Sơn Hà nhìn về phía người thanh niên bên cạnh, vội vàng nói: “Bây giờ nàng ta đã là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển, đừng manh động”.

Người thanh niên tên là Cổ Nhất Phong lúc này lắc đầu.

Sải bước đi ra, Cổ Nhất Phong nhìn về phía Tần Ninh.

“Hoàng thể Diệp Viên Viên được trời ưu ái, hai năm đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần thất chuyển, Cổ Nhất Phong ta tự nhận không bằng nàng!”

Một lời vừa nói ra bầu không khí lập tức sôi trào.

Cổ Nhất Phong khiêu chiến với Tần Ninh?

“Các ngươi có thôi hay không?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1496: Bởi vì hắn... lười!


Kiếm Tiểu Minh không vui nói: “Đã nói rồi, người mạnh nhất đã kết thúc, ngươi vẫn còn muốn khiêu chiến, chẳng lẽ ngươi muốn giống như Cổ Dung bay mất dạng?”

“A, đúng rồi mau đi tìm Cổ Dung!”

Cổ Nhất Phong bây giờ không để ý đến Kiếm Tiểu Minh mà nhìn về phía Tần Ninh.

Tần Ninh nhìn xuống im lặng không nói.

Đây là... bị khinh thường?

Cổ Nhất Phong còn mạnh hơn Cổ Dung, có lẽ Cổ gia muốn giữ lại con át chủ bài.

Thật không ngờ Diệp Viên Viên lại là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển, một cước đá bay Cổ Dung.

Vậy thì Cổ Nhất Phong cũng không cần thiết phải ra mặt rồi.

Nhưng có lẽ tên nhóc này cho rằng Diệp Viên Viên lợi hại là bởi vì Hoàng thể.

Tân Ninh không thể trong hai năm đạt đến cảnh giới Hoá Thần thất chuyển được.

Mà Cổ Nhất Phong cũng cho rằng hắn ta có thể đánh nhau với Tần Ninh.

Dù sao thì khi Tần Ninh có Cửu Hoang chiến xa và khi không có Cửu Hoang chiến xa là hai cấp bậc hoàn toàn trái ngược.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều trở nên kỳ quái.

Khiêu chiến với Tần Ninh ư?

Trong lòng Diệp Viên Viên trầm mặc.

Lấy đâu ra sức mạnh đó vậy?

Chẳng lẽ Cổ Nhất Phong là thằng ngu à?

Hay là nói thiên tài cũng đều kiêu ngạo như vậy?

Thằng nhãi này đã từng gặp tỳ nữ nào mạnh hơn công tử nhà mình chưa?

Nhìn Tần Ninh có cảnh giới không cao, nhưng cảnh giới tứ chuyển đã g**t ch*t cảnh giới Nhân Vị, bây giờ hắn đã là ngũ chuyển, ngươi chẳng qua chỉ là một cảnh giới lục chuyển không phải là muốn chết sao?

Vân Sương Nhi đứng ở bên cạnh Tần Ninh cũng im lặng.

Hình như... Tần Ninh lại bị khinh thường rồi?

Lại!

Vân Sương Nhi đột nhiên ý thức được.

Nhận cô làm tỳ nữ để một lúc nào đó giúp hắn đánh nhau, làm ấm giường cho hắn.

Bởi vì hắn... lười!
 
Phong Thần Châu
Chương 1497: Lâu đời và mạnh mẽ!


Bây giờ xem ra thật sự là như vậy, nhưng chỉ có nàng biết, Diệp Viên Viên biết, những người còn lại đều không biết.

Ví dụ như... Cổ Nhất Phong bây giờ.

“Khiêu chiến với ta ư?”

Tần Ninh cười chế giễu nói: “Có thể!”

“Nhưng mà khiêu chiến thì phải có thêm giải thưởng mới thú vị chứ”.

“Nếu không thì ta thân là tông chủ của Thanh Vân tông, ngày nào cũng có người đến khiêu chiến với ta, vậy thì há chẳng phải ta không còn thời gian tu luyện sao?”

Cổ Nhất Phong cũng không vòng vo trực tiếp lấy ra một thanh trường kiếm.

Trường kiếm vẩy một cái, ánh kiếm lấp loé phát ra ánh trăng vô cùng sinh động.

“Linh kiếm Nguyệt Ngâm”.

Cổ Nhất Phong nghiêm nghị nói: “Kiếm này là một trong những linh khí cửu phẩm, cũng là độc nhất vô nhị, dùng thời gian vạn năm để ngưng tụ ánh trăng, đủ thích hợp rồi chứ?”

“Ta dùng nó đánh cược, còn ngươi thì sao?”

“Ta?”

Tần Ninh lúc này mỉm cười, vung tay lên.

“Thanh kiếm này là linh kiếm Long Cốt Nguyệt!”

Tần Ninh thản nhiên cười nói: “Nếu như ta thua thì thanh kiếm này thuộc về ngươi”.

Linh kiếm Long Cốt Nguyệt!

Trong lúc nhất thời, thế hệ trẻ tuổi xung quanh không có phản ứng, còn những cảnh giới Hoá Thần sống hơn vạn năm cũng vô cùng kinh hãi.

Bên trong Thanh Vân tông, Thiên Đạo Nhất không nhịn được mà biến sắc.

“Cha, thanh kiếm này là như nào vậy? Tại sao con chưa từng nghe về nó nhỉ?”

“Thanh kiếm này không phải ở trên Cửu U đại lục”.

Thiên Đạo Nhất kích động nói: “Chính là đến từ Bắc Thương tông ở đại lục Bắc Thương”.

Bắc Thương tông, đại lục Bắc Thương.

Thiên Linh Lung lập tức kinh ngạc.

Cô ta biết tông môn này, ở trên đại lục Bắc Thương, sự tồn tại của Bắc Thương tông giống như sự tồn tại của các cổ quốc, Hoang gia ở trên Cửu U đại lục vậy.

“Thanh kiếm này giống với Cửu Hoang chiến xa, đều là linh khí tuyệt thế thời cổ, có thể nói là vua của các loại linh khí.”

Mà cùng lúc đó, Cổ Sơn Hà cũng thấp giọng nói rõ.

Rõ ràng Cổ Sơn Hà biết lai lịch của linh kiếm Long Nguyệt Cốt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1498: Ta là ai?


Nhưng vậy mà lại rơi vào tay Tần Ninh, thật đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Cổ Nhất Phong lúc này mở miệng nói.

“Tông chủ Tần Ninh, thanh kiếm mà ngươi đem ra đánh cược quá quý giá, nếu như thua...”

“Yên tâm, có quý đến đâu cũng chỉ là một linh khí mà thôi, chẳng phải huyền khí, ta thua cũng chẳng sao!”

Tần Ninh cười nói: “Nếu như đã đánh cược thì đương nhiên phải k*ch th*ch lòng người một chút mới được chứ”.

Cổ Nhất Phong không nói gì thêm.

Tần Ninh đã nói như vậy trước mặt nhiều người như này, hắn ta cũng không sợ Tần Ninh giở trò lừa bịp.

Thanh Vân tông mà chối cãi thì cũng không cần phải xưng là tông môn đứng đầu nữa!

“Được!”

Cổ Nhất Phong bây giờ cũng không từ chối nữa!

Keng...

Một thanh trường kiếm xuất ra vào lúc này, mái tóc dài của Cổ Nhất Phong tung bay phấp phới, tuy không sắc sảo bằng Cổ Dung nhưng lại trông vững vàng thành thục hơn.

Keng...

Tiếng kiếm vang lên, một luồng kiếm khí vọt thẳng lên trời.

“Thằng nhãi này... kiếm ý lĩnh ngộ!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này sững sờ nói.

Tần Ninh bấy giờ phi thân lao xuống.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Nhìn Cổ Nhất Phong, Tần Ninh cười nói: “Nếu đã là khiêu chiến thì có thua cũng đừng khóc đấy!”

Vừa dứt lời, Cổ Nhất Phong mang theo uy lực của kiếm ý đánh đến.

“Cút đi!”

Bỗng chốc, bóng dáng của Tần Ninh loé lên, trực tiếp vung ra một quyền.

Két...

Một quyền của Tần Ninh đập vào hàm dưới của Cổ Nhất Phong, tiếng vỡ vụn vang lên, cả người của Cổ Nhất Phong bay lên không trung.

“Cút!”

Lại thốt ra một chữ cút, Tần Ninh phi thân đá ra một cước.

Trong nháy mắt, trước sơn môn Thanh Vân tông, một làn gió nhẹ thổi qua, đám người lunh lay trong gió...

Cổ Sơn Hà lúc này ngây ngẩn cả người.

Ta là ai?
 
Phong Thần Châu
Chương 1499: Tần Ninh điên rồi sao?


Đây là đâu?

Ta muốn làm gì?

Ông ta đã hoàn toàn quên mất việc mình dẫn các đệ tử ưu tú đến đây khiêu chiến với Thanh Vân tông lập uy.

“Linh kiếm Nguyệt Ngâm, đồ tốt đấy, Sương Nhi, cho cô này!”

Tần Ninh vung tay ném trường kiếm về phía Vân Sương Nhi.

Nhìn về phía Cổ Sơn Hà, Tần Ninh lại cười nói: “Cổ gia Lĩnh Nam thật là hào phóng, Thanh Vân tông ta xin cảm ơn!”

Cổ Sơn Hà lúc này khoé miệng giật giật nở nụ cười.

Ông ta còn có thể nói được gì nữa đây?

Hai đại thiên tài đứng đầu Cổ gia.

Cổ Dung là cảnh giới Hoá Thần ngũ chuyển.

Cổ Nhất Phong là cảnh giới Hoá Thần lục chuyển.

Bị người ta dùng hai cước đá bay, bây giờ còn không biết đang ở chốn nào?

“Tần tông chủ khách sáo, khách sáo rồi!”

Cổ Sơn Hà trên trán mướt mải mồ hôi, chắp tay vái biệt.

“Đừng vội thế!”

Tần Ninh nói tiếp: “Một tháng sau Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi của Thanh Vân tông sẽ khiêu chiến với tất cả cảnh giới Hoá Thần ở trên Cửu U đại lục!”

“Cho dù là bất cứ ai, già hay trẻ, cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển hay cửu chuyển đều được hết!”

“Vừa hay Cổ gia các ngươi đang ở đây, vậy thì bắt đầu từ Cổ gia các ngươi trước đi!”

“Nhỡ kĩ, một tháng sau, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi của Thanh Vân tông khiêu chiến với tất cả cảnh giới Hoá Thần ở Cổ gia, cho dù là ai thì cũng đều được hết!”

Tần Ninh trịnh trọng nói: “Nhưng nếu như là vượt qua cảnh giới Hoá Thần ra tay thì Tần Ninh ta nhất định sẽ xông đến hỏi cho rõ ràng!”

Sắc mặt của Cổ Sơn Hà lúc này tái nhợt!

Diệp Viên Viên!

Vân Sương Nhi!

Hai cô gái này bây giờ là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển, khiêu chiến với tất cả võ giả cảnh giới Hoá Thần?

Thậm chí võ giả cảnh giới Hoá Thần cửu chuyển cũng có thể xuất chiến?

Tần Ninh điên rồi sao?

Cổ Sơn Hà không biết Tần Ninh có phải bị điên rồi hay không, ông ta chỉ biết nếu còn tiếp tục ở lại đây thì bản thân sẽ điên mất!

Rời đi nhanh như chớp, lần này Cổ gia đã mất hết thể diện rồi.

Hơn mười vị trưởng lão của Thanh Vân tông đã tập hợp đông đủ.

Tần Ninh đứng ở trước bảo toạ tông chủ.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đứng vững ở hai bên.
 
Back
Top Bottom