Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1120: “Nơi này huyền diệu quá!”


“Chẳng qua cũng chỉ là ngăn chặn vết thương trong cơ thể ông mà thôi, còn xa lắm mới đến bước giải trừ”, Tần Ninh nhìn Hoàng Phủ Hùng và nói: “Nhưng ta đã hứa thì chắc chắn sẽ chữa bệnh cho ông, dù sao cũng phải nhờ Hoàng Phủ gia các ông trấn giữ ngũ mạch Phong Thiên nữa mà”.

“Làm phiền Tần tông chủ quá!”

Hoàng Phủ Hùng nhìn về phía trước, lại nói: “Tiếp theo chúng ta đi đâu vậy?”

“Thiên Thận cung!”

Tần Ninh cười nói: “Thiên Thận cung chân chính!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, mọi người đều sửng sốt.

Thiên Thận chân chính? Lẽ nào nơi bọn họ đang đứng là Thiên Thận giả tạo hay sao?

Tần Ninh không nói nhiều, mọi người cũng không hỏi. Đoàn người có từ cảnh giới Thiên Võ đến Hóa Thần, khí khái bất phàm.

Đi khoảng gần mười ngày, mọi người trèo non lội suối, thực sự cảm giác mình không phải đang ở một vùng đất huyền bí mà là ở trên Cửu U đại lục thật vậy.

“Đến rồi!”

Một ngày, Tần Ninh đi l*n đ*nh núi, nhìn về phía trước, đột nhiên mở miệng nói.

“Đến rồi!”

Mọi người nhìn về phía rước.

Dần dần, sương mù tản ra, mặt trời mọc lên, một bóng người hùng vĩ xuất hiện trước mắt mọi người.

Tường thành màu đen cao tới trăm mét, điện ngọc vòm trời giống y như thủy tinh.

Đó là một cung điện!

Nhưng nói chính xác thì giống một tòa thành hơn.

Vuông vức ngay ngắn, trên đỉnh là một ánh sáng như thủy tinh phủ xuống, tỏa ra khí thế uy nghiêm, lại mang theo từng tia mộng ảo khiến người ta cảm thấy như đã gần ngay trước mặt mà lại xa tận chân trời.

Bọn họ nhìn không rõ bên trong thế nào, chỉ có thể chứng kiến được đại khái như vậy.

“Nơi này huyền diệu quá!”, đại trưởng lão không khỏi nói: “Điện ngọc lầu cao, công phu tinh tế, e rằng cũng chỉ để miêu tả nơi này thôi!”

Nói rồi, đại trưởng lão bước ra một bước.

“Đừng!”

Tần Ninh đột nhiên lên tiếng.

Đại trưởng lão vội vàng dừng lại.

Tần Ninh lại nói: “Đi lên thêm nữa, cảnh giới Thông Thiên, Hóa Thần sẽ chết. Phía trước có trận pháp cực kỳ mạnh mẽ đấy”.

“Ừ!”

Tần Ninh gật đầu.

Mà lúc này, một giọng nói dễ nghe vang lên: “Tần Ninh, ngươi vẫn ổn hả!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1121: Bình yên vô sự!


Giọng nói đó chính là Lâm Vi Vũ.

Mà lúc này, Lâm Vi Vũ đi theo Kiếm Phong Tuyết, Kiếm Nhất Minh cùng nhóm người Kiếm Các bay về phía dãy núi bên kia. Cô ta thấy Tần Ninh thì hạ xuống chào hỏi.

Kiếm Phong Tuyết kia nhìn thấy Tần Ninh, sắc mặt trở nên gượng gạo, nói: “Tiểu Vũ, lát nữa đuổi theo nhé”.

“Vâng!”

Kiếm Phong Tuyết gật đầu, dẫn người của Kiếm Các vượt qua dãy núi.

“Ơ?”

Tần Ninh vừa định nói, nhưng hơn mười người kia lúc này bình yên vô sự vượt qua núi, đi thẳng về phía trước.

Nhất thời, nhóm Thiên Đạo Nhất, Hoàng Phủ Hùng đều nghẹn họng trân trối, không biết nên nói gì.

Từ trước đến giờ, Tần Ninh nói chưa bao giờ sai.

Nhưng hình như lần này hắn đã sai thì phải!

Kiếm Phong Tuyết kia là cảnh giới Hóa Thần một chuyển, những cao thủ đi theo đều là cảnh giới Thông Thiên, nhưng bọn họ lại đều bình yên vô sự...

Tần Ninh nhăn mày lại, ánh mắt lão Vệ cũng thay đổi.

“Mọi người... làm sao vậy?”

Lâm Vi Vũ cũng cảm thấy không khí có chút khác lạ.

“Không có gì!”

Tần Ninh phất tay: “Phía trước chính là Thận cung của Thiên Thận cung, là đại bản doanh mà lão nhân Thiên Thận để lại, cơ quan cực nhiều, các cô cẩn thận chút”.

“Ừ, ngươi cũng vậy!”, Lâm Vi Vũ lại nói: “Khánh gia và Lệ gia chắc chắn sẽ không tha cho ngươi đâu. Nhưng giờ có lão Vệ ở đây, có lẽ ngươi sẽ an toàn, nhưng vẫn phải cẩn thận thì hơn”.

“Ta biết rồi”.

Lâm Vi Vũ gật đầu, phi thân lên, đi theo nhóm Kiếm Phong Tuyết.

Lúc này Tần Ninh sải bước ra, đi về phía trước.

“Khụ khụ...”

Kiếm Tiểu Minh tới gần Tần Ninh, ho khan nói: “Ca, không sao đâu, một lần đoán sai cũng không sao, không sao mà...”

Tần Ninh không đáp, chỉ nhìn lão Vệ.

Lão Vệ trực tiếp vượt qua dãy núi.

Bình yên vô sự!

Sắc mặt Tần Ninh trở nên nặng nề

Lão Vệ nói nhỏ: “Trận pháp nơi đây... dường như bị người nào đó giở trò, không còn áp chế cảnh giới Hóa Thần và Thông Thiên nữa!”

Tức thì, mọi người xuất phát về phía trước, phi l*n đ*nh núi, tới cung điện to lớn kia.

Càng tới gần, mọi người càng nghĩ tới lời nói của đại trưởng lão lúc trước, cảm giác rất đúng.

Cung điện này rất tinh xảo, điện ngọc lầu cao.
 
Phong Thần Châu
Chương 1122: “Là ngươi!”


Chỉ nguyên tường bao bên ngoài cung điện cũng đều được làm từ ngọc thạch đen quý giá, mà đỉnh của cung điện còn là li kim Lưu Ly!

Li kim Lưu Ly nghe nói rất khó khai thác, mỗi viên kim loại này đều chiếu sáng lấp lánh.

Nhưng khi tụ tập cùng một chỗ thì lại là trong suốt không màu, hơn nữa còn có sức phòng ngự mạnh mẽ.

Nơi đây, chỗ nào cũng đều vô cùng bất phàm.

Lúc này, mọi người đi tới cung điện, nhìn cửa cung cao trăm trượng, đều sinh ra cảm giác nhỏ bé.

Lão nhân Thiên Thận chính là nhân vật mạnh mẽ kề vai với Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, tôn giả Thanh Vân và tôn giả Đại Hoang.

Thiên Thận cung này thật sự khiến người ta muốn quỳ bái.

“Khí phái thật đấy!”

Lý Nhất Phàm không khỏi trầm trồ.

“Nghe đồn năm đó lão nhân Thiên Thận thành lập Thiên Thận cung, khi chết đi thì thế lực Thiên Thận cung liền tan rã, mà Thiên Thận cung to lớn cũng biến mất trong dòng sông lịch sử”.

Thiên Linh Lung lại nói: “Không ngờ là lại ở đây...”

Tâm tư cô ta xảo diệu, từ nhỏ đến lớn, thông kim bác cổ, hiểu về lịch sử còn nhiều hơn cả Thiên Đạo Nhất.

Kiếm Tiểu Minh lúc này vọt lên trên cửa lớn, xoa vào cửa lớn, không khỏi sôi trào: “Ca, ca, mau nhìn này, cửa lớn này được làm từ vàng Tử Lí, mặc dù không quý như li kim Lưu Ly, nhưng là nguyên liệu tốt để làm ra linh khí lục phẩm, thất phẩm đó”.

Kiếm Tiểu Minh dán cả người vào cửa lớn, hận không thể mang cửa lớn này đi.

Mọi người nhìn vậy thì đều cười khổ không thôi.

Chẳng qua Kiếm Tiểu Minh trước giờ đều như vậy, bọn họ đã quen. Ngược lại nếu không có Kiếm Tiểu Minh ầm ĩ thì lại thành ra thiếu thốn.

“Quả nhiên là một đám không có kiến thức!”

Một giọng nói đạm bạc vang lên.

Nhìn nghiêng ra, thì thấy một nhóm người lúc này đi tới.

Mấy ông già đi đầu có khí thế kéo dài, đều là cảnh giới Hóa Thần.

Mà người nói ra chính là một thanh niên đứng bên cạnh mấy ông già đó.

“Là ngươi!”

Nhìn thấy thanh niên đó, mắt Kiếm Tiểu Minh tức thì đỏ như phun lửa.

Thanh niên kia mặc áo dài màu xám, khoác áo lụa đen, dây lưng quý giá, đầu đội kim châu, nhìn vô cùng xa hoa mà lại khiêm tốn.

5977334-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1123: “Ngươi muốn chết à!”


“Cổ Đồng, ngươi là cái loại không biết xấu hổ!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này nhảy dựng lên, gương mặt tức giận, quát nói: “Ca ca của ta ở đây rồi, hôm nay ngươi có giỏi thì động vào ta xem!”

“Ca ca ngươi?”

Cổ Đồng kia khinh miệt cười đáp: “Ngươi đánh không lại thì đi mách à? Chẳng qua cũng không sao, chỉ là thay người chịu đòn khác mà thôi”.

“Đồng Nhi, Thận cung sắp mở, đừng làm loạn!”, ông già đứng bên cạnh Cổ Đồng lúc này trầm giọng nói: “Thận cung quan trọng hơn, không được phép xảy ra sai sót”.

“Lão Sương yên tâm, chỉ là chơi đùa với chúng chút thôi mà!”

Cổ Đồng nhếch miệng trêu tức nhìn Kiếm Tiểu Minh: “Tên mập, ta thấy ngươi khá là thú vị đấy, chơi với ngươi chút vậy. Nói xem, đại ca ngươi đâu?”

Cổ Đồng quét mắt nhìn nhóm người Tần Ninh, mấy thanh niên kia chẳng qua mới là cảnh giới Thiên Võ, có hai cảnh giới Thiên Nguyên thì là con gái, chắc chắn không phải đại ca của Kiếm Tiểu Minh.

“Sợ cái gì?”

Tần Ninh nhìn Kiếm Tiểu Minh, bình tĩnh nói: “Hắn ta đánh ngươi kiểu gì, ngươi chửi lại như thế, chửi cho sướng rồi ta giúp ngươi dạy dỗ hắn ta!”

“Khẩu khí lớn thật!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, Cổ Đồng bật cười: “Đây là đại ca ngươi à? Cảnh giới Thiên Võ thất biến, không tệ, nhưng so với Cổ gia ta thì còn kém xa”.

Kiếm Tiểu Minh càng tức hơn!

“Cổ Đồng, Cổ gia ngươi là cái đếch gì? Đụng tới đại ca ta là các ngươi đen đủi, đừng nói là Cổ gia, dù là cổ quốc đến đây cũng phải quỳ xuống xin đại ca ta tha thứ”.

“Chuyện trong rừng Thận Mộng lúc trước, ta nguyền rủa ngươi 18 đời sau, nếu là đàn ông đều không có c** nh*, còn nếu là phụ nữ... phụ nữ, thì đều là từ đàn ông biến thành!”

“Gặp lại ngươi lần nữa ta vui lắm, thay ta hỏi thăm 18 đời nữ tổ tông Cổ gia nhà các ngươi nhé. Sau này con cháu Cổ gia các ngươi, bất kể nam nữ, bên ngoài đều mang họ Cổ nhưng thật ra đều là họ Kiếm, trong Kiếm Tiểu Minh!”

Kiếm Tiểu Minh tuôn ra một tràng chửi rủa.

Cái cậu nhóc này tựa hồ là nín một bụng tức, lúc này mới hoàn toàn phát tiết ra.

“Ngươi muốn chết à!”

Kiếm Tiểu Minh đang chửi sướng thì sắc mặt Cổ Đồng kia tái xanh lại, hô hấp dồn dập, khẽ quát một tiếng, trực tiếp vung tay tấn công Kiếm Tiểu Minh.

Người Cổ gia thấy vậy thì cũng không ngăn cản.

Kiếm Tiểu Minh thấy Cổ Đồng kia xông đến, lập tức lui lại trốn sau người Tần Ninh.

Người này là cảnh giới Thiên Nguyên đấy, cậu ta không phải đối thủ.

“Ngươi nói ai cơ?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1124: Cảnh giới Thiên Nguyên hai nguyên?


Tần Ninh bước ra, vung tay bắt lấy.

Phanh...

Một tiếng thình thịch vang lên, Tần Ninh lúc này dùng một tay bắt lấy thân thể Cổ Đồng.

Lúc này, sắc mặt Cổ Đồng kinh hãi.

Hắn ta chính là cảnh giới Thiên Nguyên hai nguyên, Tần Ninh là cảnh giới Thiên Võ thất biến mà thôi, thế mà có thể dễ dàng bắt lại hắn.

“Người của ta mà ngươi cũng dám bắt nạt?”

Thần thái Tần Ninh lãnh đạm, cánh tay hơi dùng lực.

Hắn chính là cảnh giới Thiên Võ thất biến, nhưng hắn cũng tu luyện cả Ngọc Lôi thể, một thể thuật độc nhất vô nhị trên đời.

Ngọc Lôi thể có 7 tầng, giờ hắn đã đạt tầng thứ năm, vẻn vẹn là cường độ thân thể thôi cũng ngang cơ với Thánh thể rồi.

Cảnh giới Thiên Nguyên hai nguyên?

Viêm Bách Vũ kia là cảnh giới Thiên Nguyên ba nguyên còn không là gì cả kia kìa.

“Buông ra!”, Cổ Đồng lúc này dầm cảm giác được thanh niên trước mặt mình không đơn giản.

“Buông ra? Vậy mặt mũi ta để ở đâu?”

Tần Ninh hừ một tiếng, bàn tay dùng sức, tiếng sấm cuồn cuộn như từ bên trong thân thể hắn trào dâng ra.

Răng rắc!

Trong nháy mắt, Cổ Đồng chỉ cảm thấy hai tay mình đã mất cảm giác, không còn chút xúc cảm nào.

Sao lại như thế?

Cổ Đồng lúc này hoàn toàn sửng sốt.

“Cổ gia Lĩnh Nam chỉ là một tiểu bối mà thôi, dám ra oai trước mặt ta à?”

Tần Ninh hừ lạnh, một cước đá ra.

Tiếng sấm rền ầm ầm vang lên, Cổ Đồng tức thì kêu lên thảm thiết, hai chân xoay vòng biến dạng, ngã nhào xuống đất.

“Tay của ta... chân của ta...”

Sắc mặt Cổ Đồng lúc này trắng bệch, cả người nằm dưới đất, phẫn nộ quát lên: “Khốn kiếp, ta sẽ khiến ngươi chết không có chỗ chôn!”

Gần mười tám tuổi mà đã đạt cảnh giới Thiên Nguyên.

Ở Cổ gia, đến cả trưởng tộc cũng ngày ngày đốc thúc Cổ Đồng chuyên tâm tu hành.

Mà lần này dẫn hắn ta ra ngoài cũng là để giúp hắn ta tăng thêm kiến thức, tôi luyện bản thân.
 
Phong Thần Châu
Chương 1125: Chúng ta hóng hớt là được”.


Thế nhưng, thiên chi kiêu tử mà Cổ gia vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo lại bị một tên nhóc con vô danh phế mất hai chân!

“Tiểu gia, xem ra kẻ đó không phải người hiền lành gì đâu nhỉ?”

Mà cách đó mấy trăm mét, một nhóm người đứng dưới mấy cây cổ thụ, thấy cảnh đó thì một thanh niên khom người nói với người bên cạnh.

Người này chính là Hạ công tử ở bên cạnh Vương Thanh Trạch lúc trước, Hạ Thanh!

“Thú vị thật...”

Hạ Thanh khẽ nhếch miệng lên, con ngươi trong suốt kia tỏa ra ánh sáng kỳ dị.

“Cổ gia Lĩnh Nam có truyền thừa mấy vạn năm, nội tình tương đương Hoàng Phủ gia và Vũ gia. Nếu tên này không phải đến từ thế gia truyền thừa thì e là đến từ cổ quốc khác!”

Nghe vậy, một vị trưởng lão chắp tay nói: “Gia, theo thông tin cổ quốc Đại Hạ chúng ta có được thì không có cổ quốc nào họ Tần hết...”

Nghe vậy, Hạ Thanh liền cau mày.

“Nếu như tên nhãi này không có chỗ dựa mà làm càn như thế thì ta nghĩ Cổ gia sẽ không tha đâu”.

“Thôi, dù sao Thận cung cũng chưa mở ra, chúng ta hóng hớt là được”.

“Vâng!”

...

Mà bên này, người Vũ gia cũng thấy được cảnh đó.

Vũ Vân Phàm nhìn Tần Ninh, cười khổ không dứt.

“Công tử, là Tần Ninh đó...”

“Ừ!”

Vũ Vân Phàm lúc này nói: “Cha đã dặn, không được chọc vào hắn, chúng ta cứ an tâm chờ Thiên Thận cung mở ra rồi đi vào thử vận, dù sao miễn không vào Mặc cốc là được”.

“Vâng!”

Ban đầu, công hiệu của Ngũ Mạch Phổ kia khiến cha và trưởng tộc đều giật mình. Hắn ta cũng liền chú ý đến Tần Ninh.

Lần này, Tần Ninh đối phó Cổ gia Lĩnh Nam giữa ban ngày ban mặt, e là sẽ khó mà giải quyết hậu quả được.

Không chỉ có mấy thế gia truyền thừa này, những thế lực tông môn hội tụ ở đây cũng đều đang hóng hớt.
 
Phong Thần Châu
Chương 1126: “Ngang ngược?”


Suy cho cùng dám có thái độ cứng rắn với thế gia truyền thừa, ngoài Tứ đại tông môn thì bọn họ dường như nghĩ không ra.

“Tiểu Minh!”

Tần Ninh vỗ tay, mở miệng nói: “Hắn ta đối với ngươi ở rừng Thận Mộng như thế nào, sao ngươi vẫn quay về!”

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả?”

Lúc này Tần Ninh nghiêm túc nói: “Sự tra tấn gặp phải trong rừng Thận Mộng có lẽ sẽ trở thành tâm ma võ giả của ngươi sau này. Bây giờ không loại bỏ, ngươi không có cảm giác gì, nhưng về sau càng muốn tiến thêm một bước thì sẽ khiến ngươi gần như mất mạng”.

Nghe thấy lời này, Kiếm Tiểu Minh nuốt nước miếng, cậu ta nói: “Thật sự có thể?”

“Ta ở đây, ngươi sợ cái gì?”

“Đúng vậy!”

Kiếm Tiểu Minh vốn là người tính cách tùy tiện cẩu thả, có thù không báo, vậy mới ngốc.

Chỉ là đối phương là người của Cổ gia Lĩnh Nam. Cổ gia, Vũ gia và Hoàng Phủ gia đều là sự tồn tại giống nhau, thật sự đánh nhau thì e rằng sẽ dẫn đến phiền phức rất lớn.

Nhưng Tần Ninh nói có thể đánh, vậy thì có thể đánh!

Kiếm Tiểu Minh sải bước tới, vọt lên, một chân giẫm lên mặt Cổ Đồng.

“Đánh ta? Ngươi còn muốn đánh ta, còn muốn đánh ta sao?”

Kiếm Tiểu Minh dùng liên hoàn cước, đá hết cước này đến cước kia, mấy cước đá xuống, hai má Cổ Đồng sớm đã bị sưng vù.

Kiếm Tiểu Minh còn chưa thỏa mãn, cậu ta đá đến mức Cổ Đồng đến một câu cũng không có thời gian để nói.

“Dừng tay!”

Trong Cổ gia kia, lúc này một thân ảnh đi ra hô lên: “Tại hạ Cổ Thu Sương của Cổ gia, cách làm của vị bằng hữu này có phần ngang ngược quá mức không?”

Cổ Thu Sương!

Nghe thấy lão già kia tự báo tên húy, đám người xung quanh đều sửng sốt.

Cổ gia chính là đại gia tộc đương thời, dòng dõi truyền thừa lâu đời, giống với Vũ gia và Hoàng Phủ gia, không vênh váo huyênh hoang lại lớn mạnh.

Trong Cổ gia, tộc lão phân thành bốn đẳng cấp xuân hạ thu đông.

Cảnh giới Hóa Thần, đó là sự tồn tại đứng đầu trong Cửu U Đại Lục, nhất chuyển nhất trùng thiên. Có thể nói giữa cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển và cảnh giới Hóa Thần nhị chuyển, đó là khác biệt một trời một vực.

Lần này, Cổ gia vì di tích truyền thừa của Thiên Thận Cung vẫn thật sự tốn nhiều tâm tư, đến tộc lão cảnh giới Hóa Thần tam chuyển cũng đưa ra.

“Ngang ngược?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1127: “Thứ không hiểu biết!”


Tần Ninh cười híp mắt: “Tên tiểu tử này ở trong rừng Thận Mộng ức h**p huynh đệ của ta, sao lại không nói ngang ngược? Bây giờ chẳng qua là đòi lại chút lợi ích mà thôi”.

“Ngươi…”

Tần Ninh vỗ tay nói: “Ngươi cái gì mà ngươi? Ông không có việc gì thì đừng xen mồm vào, chọc bản công tử không vui thì ta tiêu diệt Cổ gia của ông”.

“Ngạo mạn ngu dốt!”

Trong Cổ gia, một tộc lão cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển ngay lập tức căm phẫn không thôi.

“Cổ Đông Lâm, cẩn thận!”, Cổ Thu Sương nhìn thấy lão già kia xông ra, ông ta căn dặn.

“Là một tiểu tử cảnh giới Thiên Võ thất biến còn cho rằng bản thân có chút thiên phú liền không coi ai ra gì?”

Bàn tay Cổ Đông Lâm lộ ra, một làn sóng linh lực kinh khủng tràn ngập xung quanh.

“Khà khà, Tần đại gia là người các ông có thể ức h**p sao?”

Một tiếng cười ác độc vang lên, đám người còn chưa nhìn thấy tiếng cười đó là của ai thì đột nhiên một tiếng phụt vang lên, Cổ Đông Lâm vốn vênh váo ta đây kia máu tươi trào ra giữa cổ, toàn thân ngã xuống đất kêu rầm.

Chết rồi!

Một cự phách cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển đã chết.

Trong nháy mắt, tất cả trước đại môn im lặng không tiếng động.

Lúc này tôm cát nhỏ xuất hiện trên đầu vai Tần Ninh, chi trước vây quanh, nó nhếch mép cười nói: “Một đám không hiểu biết”.

Một con tôm biết nói chuyện!

Nhìn thấy cảnh này, cao thủ mấy môn phái trợn mắt há mồm.

Mặc dù là linh thú cấp chín, cũng chẳng qua là linh trí mở rộng, có chút trí tuệ, nhưng không thể miệng phun ra tiếng người.

Mà con tôm bề bề này thoạt nhìn cực kỳ bình thường, vậy mà lại biết nói!

Đây là thứ gì vậy? Thánh thú sao?

Nhưng trên đất Cửu U Đại Lục sao có thể xuất hiện thánh thú?

Loại đẳng cấp mạnh này chỉ có thể xuất hiện ở mấy vùng đại lục mênh mông rộng lớn chứ?

“Thứ không hiểu biết!”

Tôm cát nhỏ hứ một tiếng, vẻ mặt khinh thường.

Con tôm bề bề xuất hiện xem ra cực kỳ cổ quái.

Khiến ông ta không nhịn được liên tưởng đến nhân vật tuyệt thế Vũ Đế mười vạn năm trước kia!

Nghe nói Vũ Đế năm đó bên người cũng có một con linh thú huyết mạch khác thường, ẩn chứa long huyết, vô cùng thông minh, hơn nữa thực lực lại rất kinh khủng!
 
Phong Thần Châu
Chương 1128: “Láo xược!”


Được người ta gọi là Hà Tôn!

Nhưng mười vạn năm trôi qua rồi, Vũ Đế cũng đã mất, Hà Tôn kia không thể sống đến bây giờ chứ?

“Ta là ai ngươi quản được không?”

Tôm cát nhỏ ngạo nghễ nói: “Một đám không hiểu biết, đã đụng vào Tần đại gia, vậy thì chính là tìm cái chết, tôm cát nhỏ ta ở đây, các ngươi ai dám làm càn à?”

“Nhiều lời”, Tần Ninh từ từ nói.

“Ha ha…”, đối mặt với quở mắng của Tần Ninh, tôm cát nhỏ chỉ cười ha ha, không có nói thêm.

Lúc này Kiếm Tiểu Minh cũng dừng tay, cậu ta thở hổn hển nói: “Ca, không được rồi, đệ mệt quá!”

Trên mặt đất kia, đầu Cổ Đồng bây giờ sưng phồng như đầu heo, toàn thân trên dưới xương cốt đều đứt gãy, hắn ta nằm trên đất khóc tu tu, đâu còn điệu bộ ngọc thụ lâm phong vừa nãy.

Giờ đây Cổ Thu Sương cũng không dám l* m*ng.

Có thể trong một cái phất tay chém chết một cự phách cảnh giới Hóa Thần nhất chuyển, thực lực như vậy cho dù là ông ta cũng không làm được.

“Vị bằng hữu, chuyện này là Cổ gia ta đường đột, bây giờ tiểu huynh đệ cũng đã trút giận rồi, xin buông tha Cổ Đồng công tử”, lúc này Cổ Thu Sương chắp tay khiêm tốn nói.

“Tiểu Minh, trút giận xong chưa?”

“Chưa!”

Kiếm Tiểu Minh đã đánh đến nghiện, cậu ta hét lên: “Tên khốn này lúc ở trong rừng Thận Mộng, ngươi thiến ta, bây giờ lão tử phải thiến hắn ta!”

Lời này vừa nói ra, mọi người có mặt nhất thời dáng vẻ biến đổi.

Cổ Thu Sương vội vàng nói: “Tần Ninh công tử, Cổ Đồng thiếu gia mặc dù mạo phạm trước, nhưng dù sao cũng là ở trong rừng Thận Mộng, đã tỉnh mà cũng hết rồi. Nếu như các ngươi thật sự làm ra chuyện này, vậy thì Cổ gia tuyệt đối không thể chịu để yên”.

Cho dù bên cạnh Tần Ninh có một tôn cự phách cảnh giới Hóa Thần hùng mạnh, nhưng cảnh giới Hóa Thành của Cổ gia cũng không ít.

Bọn họ truyền thừa mấy vạn năm, ẩn nhẫn và hùng mạnh cũng không phải không có cơ sở.

“Bớt đem Cổ gia ra ép ta đi, Cổ gia ông là thứ gì, cũng xứng đáng để ép ta à?”

Tần Ninh hờ hững nói: “Tiểu Minh, ngươi muốn làm gì thì cứ làm, trời có sụp xuống ta cũng gánh thay ngươi!”

“Được!”

Tần Ninh nhìn thấy dáng vẻ Kiếm Tiểu Minh lòng đầy căm phẫn liền hiểu ra, việc Cổ Đồng ở trong rừng Thận Mộng làm với cậu ta chắc chắn hơn thế này.

“Láo xược!”

Lúc này Cổ Thu Sương đã cực kỳ phẫn nộ, ông ta khẽ quát một tiếng, muốn ra tay, người của Cổ gia cũng đang đợi xông ra.

Vù…
 
Phong Thần Châu
Chương 1129: Cửa lớn Thận Cung đã mở ra rồi!


Mà chính vào lúc này, một tiếng vù vù vang lên.

Cửa lớn Thận Cung đã mở ra rồi!

Hạ công tử của cổ quốc Đại Hạ kia lúc này nhìn cửa lớn từ từ mở ra, thản nhiên nói: “Không xem náo nhiệt nữa, đi thôi!”

Thân ảnh hắn ta lóe lên, mấy chục người phía sau hắn ta lập tức đi theo.

“Thận cung mở rồi, đi vào!”

Từng âm thanh lúc này vang lên, mọi người đã chán hóng chuyện, vội vàng đi vào trong cửa lớn. Những âm thanh xé gió vang lên liên tiếp, hàng ngàn vạn người tụ tập trước cửa cung lúc này đều biến mất.

Tần Ninh nhìn những bóng người xông lên kia, hơi nhíu mày.

“Tiểu Minh, lần sau ta sẽ đưa ngươi đến Cổ gia, đích thân cho trưởng tộc Cổ gia dập đầu tạ lỗi, lần này ca có chuyện quan trọng cần làm!”

“Vâng!”

Kiếm Tiểu Minh trực tiếp đá bay Cổ Đồng vốn đang nửa sống nửa chết kia.

Tần Ninh nhìn sang đám Cổ Thu Sương, hừ nói: “Nếu không phải lần này Thận cung có ý nghĩa không tầm thường với ta, hôm nay các ngươi đều phải chết. Ngày khác ta nhất định tới thăm Cổ gia, để xem thế gia truyền thừa hơn mười vạn năm có cái bộ dạng gì!”

Tần Ninh nói xong, rồi dẫn mọi người đi nhanh như gió.

Sắc mặt Cổ Thu Sương lúc này cực kỳ khó coi.

“Mau chữa trị cho Cổ Đồng, chuẩn bị đi vào Thận cung”.

“Vâng!”

Lúc này, từng nhóm người đều đi vào Thận cung tìm kiếm.

Lần đi vào Thiên Thận cung này, đều là vì Thận cung mà tới.

Thận cung do lão nhân Thiên Thận để lại, ẩn chứa bị mật và bảo vật cực lớn.

Năm đó, lão nhân Thiên Thận chính là người sánh ngang với những nhân vật lớn có đẳng cấp thông thiên như Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, tôn giả Thanh Vân, tôn giả Đại Hoang.

Thận cung mà ông ấy lưu lại há lại là nơi đơn giản?

Từng bóng người nhảy vào Thận cung, không hề quan tâm xem có nguy hiểm gì không.

Soạt...

Tần Ninh dẫn theo mọi người, đứng ngoài cửa cung, đột nhiên lại dừng lại.

“Ca, sao vậy?”

Tần Ninh lúc này dừng chân không tiến lên, thân thể hơi run, đó cũng không phải vì sợ hãi mà là vì... mong chờ, vui mừng, do dự.

“Sư phụ, có sao không?”, Thẩm Văn Hiên lo lắng hỏi.

“Không sao!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1130: Thật sự không được xảy ra sai sót gì!


Tần Ninh thở một hơi, chỉnh lại quần áo, nhìn hai người: “Có được không?”

“Hả?”

“Hả?”

Hai người đều sửng sốt.

Cái gì có được không cơ?

Tần Ninh cười mắng: “Ý ta là, ta ăn mặc thế này, đẹp không?”

Tần Ninh lúc này mặc đồ trắng, thân không nhiễm bụi trần, chân đi giày trắng, quấn đai lưng tơ vàng, thân thể thon dài, nhìn rất đẹp trai. Trên gương mặt là hàm răng trắng, môi mỏng, mũi thẳng, một đôi mắt linh động, tương xứng với hai hàng lông mày.

Tóc dài buộc gọn, tóc mái phủ trên trán, hai lọn tóc theo gió phất phơ, nhìn rất xuất trần phiêu dật, văn nhã mà thản nhiên.

Có điều, gương mặt lại hiện ra một chút hồi hộp.

Đây là lần đầu tiên bọn họ thấy Tần Ninh... hồi hộp!

“Hỏi các ngươi cũng vô dụng!”, Tần Ninh nhìn lão Vệ, hỏi: “Lão Vệ, được không?”

“Rất đẹp, công tử, rất ổn!”

“Ừ!”

Tần Ninh lại thở ra, bộ dạng trịnh trọng như đế vương đăng cơ vậy, càng giống một cô gái ngại ngùng đứng trên kiệu hoa.

Mọi người cảm thấy rất kỳ quái!

“Được rồi, xuất phát thôi!”

Tần Ninh sải bước ra, đi vào Thận cung.

Trước mặt có đình đài lầu các, rường cột chạm trổ nối nhau san sát, làm cho mọi người mở rộng tầm mắt.

Mà trong ấy đã có những bóng người đi tới đi lui.

“Hửm?”

Lão Vệ nhìn quanh, nhíu mày.

“Sao vậy?”, Tần Ninh không hiểu nói.

“Công tử... có gì đó không đúng lắm...”

Lão Vệ từ từ nói: “Nơi này dao động không giống năm xưa nữa, dường như... bị ai động vào...”

Lời này nói ra, tim Tần Ninh “thịch” một cái.

Lão Vệ lại nói: “Có điều cũng chỉ là có ai đó không cẩn thận xông vào mà thôi, chắc sẽ không đến được Mặc cốc đâu”.

Tần Ninh gật đầu, lòng hơi trầm xuống.

Mà những người khác thì đều ngơ ngác không hiểu.

Cuộc đối thoại của Tần Ninh với lão Vệ quá là kỳ quái, bọn họ không hiểu gì cả.

“Công tử, giờ chú ng ta đi đâu?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1131: Điện Thiên Ninh!


Tần Ninh nhìn phía trước, nói: “Điện Thiên Ninh!”

Thận cung năm đó là nơi trung tâm của Thiên Thận cung, bên trong có vô số cung điện tầng tầng lớp lớp, rộng rãi đồ sộ.

Dưới sự chỉ dẫn của Tần Ninh, một nhóm mười mấy người xuất hiện ở trước một tòa cung điện.

“Điện Thiên Ninh!”

Kiếm Tiểu Minh đi lên trước, nói: “Trùng hợp thật đấy, trên đỉnh Thanh Vân tông có đỉnh Huyền Ninh, ở đây có điện Thiên Ninh!”

“Không phải trùng hợp đâu!”

Thiên Linh Lung đi ra phía trước, nhìn ba chữ rồng bay phượng múa, nói: “Các ngươi không thấy nét chữ kia rất quen thuộc sao?”

Thẩm Văn Hiên liền đáp: “Giống ba chữ ở thành Thiên Vũ, cùng chữ trước cửa sơn môn Thanh Vân tông nữa”.

Thiên Linh Lung gật đầu: “Nếu ta đoán không lầm thì chắc là do một người viết ra”.

“Thanh Vân tông là do tôn giả Thanh Vân tạo nên, mà tôn giả Thanh Vân là đồ nhi của Cửu U Đại Đế. Ta thấy sách cổ ghi chép lại rằng, Vũ Đế của Vũ gia cùng Cửu U Đại Đế từng có một trận chiến, và là bạn bè thân thiết của nhau!”

“Đánh nhau? Nhưng vẫn là bạn bè thân thiết?”

Kiếm Tiểu Minh lẩm bẩm.

Tôm cát nhỏ hùng hổ nói: “Ngươi biết cái gì, năm đó Vũ Đế và Cửu U Đại Đế không đánh nhau không quen biết. Về sau Vũ Đế bị Cửu U Đại Đế đánh cho một trận, liền ngoan ngoãn, từ sau không dám xưng Đế nữa”.

Thiên Linh Lung lúc này gật đầu nói: “Mà lão nhân Thiên Thận, theo ta được biết là, khi trận chiến Phần Ma năm đó kết thúc, cũng tiêu hao gần hết, Thiên Thận cung gần như bị đứt mất truyền thừa, cho nên lão nhân Thiên Thận bi thương không dứt, liền thỉnh cầu Cửu U Đại Đế ra tay, giúp phong ấn Thiên Thận cung ở một không gian bị nứt ra!”

“Ba người này có mối quan hệ sâu sắc với Cửu U Đại Đế, nếu ta đoán không sai thì đều do Cửu U Đại Đế viết hết!”

Thiên Linh Lung nói xong, nhìn Tần Ninh.

Đỉnh Huyền Ninh, điện Thiên Ninh, không biết sau này còn xuất hiện những chữ “Ninh” nào khác nữa không?

Mà cô ta nhớ rằng, trong ghi chép Cửu U, họ của Cửu U Đại Đế chính là Tần!

Những thứ này có liên quan đến “Ninh”, không lẽ...

“Khà khà, quả nhiên là Linh Lung tâm, thông tuệ thật đấy”, tôm cát nhỏ không biết đã nhảy lên vai Thiên Linh Lung từ lúc nào, cười híp mắt nói: “Nhưng cô nhóc à, biết càng nhiều thì chết càng sớm đó!”

Đáy lòng Thiên Linh Lung thót lên một cái, mỉm cười nói: “Ta chẳng qua chỉ đoán mò theo sách cũ thôi, chắc gì đã là thật”.

Ghi lại quá nhiều hồi ức của hắn.

Ở đây, có thời gian mà hắn cùng Tần Kinh Mặc trải qua.

Cũng có những kỷ niệm mà hắn không muốn xuất hiện.
 
Phong Thần Châu
Chương 1132: “Cũng biết không ít nhỉ”.


Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa lớn mở ra, một đại điện to lớn lại lộ ra sự vắng vẻ.

Mà ở trung tâm, có một chiếc ghế ngạo nghễ đứng yên, trên đó có một bức tượng, cực kỳ sống động.

Mọi người lập tức tản ra, đi tới, nhìn quanh cảnh trí của đại điện, tấm tắc khen đẹp.

Tần Ninh từng bước đi tới trung tâm đại điện, nhìn thân ảnh giao nhau trên kia, mỉm cười, bàn tay nhẹ nhàng lộ ra.

Trên ghế đó có một thanh niên mặc đồ màu xanh.

Hai tay bình tĩnh đặt ở hai bên ghế, mặc đang dù đang ngồi nhưng vẫn nhìn được tư thế mạnh mẽ.

Khuôn mặt trơn bóng trắng nõn, lộ ra sự nghiêm nghị lạnh lùng, một đôi mắt sâu màu nâu, ánh sáng ẩn hiện, chân mày đậm, sống mũi cao cùng đôi môi đẹp đẽ khiến người ta không khỏi mê đắm.

Thiên Linh Lung và Hoàng Phủ Yên Nhiên nhìn thấy bức tượng đó thì đều say đắm thật lâu.

“Đúng là một người đẹp trai mê người!”, Hoàng Phủ Yên Nhiên không khỏi nói ra lời trong lòng.

Thiên Linh Lung cũng gật đầu tán thành.

Hai người đều là phụ nữ, không khỏi bị pho tượng hấp dẫn. Nếu như đứng trước mặt người thật, thì e là hai cô gái xinh đẹp này cũng trở nên say đắm mất.

“Ơ? Cái gì thế này!?”

Kiếm Tiểu Minh lúc này nhìn quanh đại điện, than thở: “Ca, nơi này ngoài những bức tranh tường ra thì không có gì khác hả? Chúng ta đến đây làm gì?”

“Nhóc con, chẳng qua là ngươi không biết bí mật của nơi này mà thôi!”

Mà lúc này, một giọng nói âm trầm đột nhiên vang lên.

Ở bên ngoài đại điện, có những bóng người chậm rãi đi vào.

Những người này đều mặc áo dài đen, trước trán cũng bọc một tấm vải đen, bên trên đó viết một chữ “Mộ” rồng bay phượng múa!

“Con cháu Mộ Vương!”

Thiên Linh Lung nhìn cách ăn mặc của họ, liền kinh ngạc thốt lên.

Năm đó, dưới trướng Minh Uyên là tam Hoàng thất Vương, trong đó con cháu ba Vương là Sở Vương, Địch Vương, Hạng Vương đều ở bên ngoài Cửu U, xây dựng ba cương quốc đứng đầu hiển hách.

Mà con cháu bốn Vương còn lại thì lui về Cửu U, ẩn giấu đi.

Những người này hiển nhiên là con cháu Mộ Vương.

“Cũng biết không ít nhỉ”.

Thanh niên đứng đầu mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt mang theo vẻ kiêu ngạo.

“Tại hạ Mộ Xán, con cháu của Mộ Vương!”

Mộ Xán tự giới thiệu mình, nhìn Kiếm Tiểu Minh, nói: “Ngươi vừa nói ở đây đều là tranh ảnh, nên không thú vị? Đó là do ngươi không biết gì!”

5977387-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1133: Cửu U Đại Đế?


“Bạn nhỏ, nơi đây ẩn chứa một bí mật kinh thiên, thậm chí là, toàn bộ mật địa của Thiên Thận cung đều không sánh bằng!”

Ông già này bị thọt, chân thấp chân cao đi tới đại điện, nhìn bức tranh hai bên, sắc mặt tràn đầy khao khát.

“Ông là ai nữa?”

“Không được láo xược, đây là một lão tiền bối của Mộ gia ta, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ngươi nghe là được rồi!”

Mộ Xán lúc này quát lên một tiếng.

Nhưng cũng không bài xích nhóm người Tần Ninh ở đây.

Mà Tần Ninh đứng ở trước pho tượng kia, bàn tay nhẹ nhàng đưa ra, phảng phất như rơi vào trong hồi ức. Người bên ngoài đều như biến mất cả, cũng chẳng để ý đến người Mộ gia.

“Lão Kỳ, ngài từ từ nói đi ạ!”, Mộ Xán lúc này nhìn ông già thọt chân, cung kính nói.

Ông già thọt chân kia mới đi tới bức họa đầu đầu tiên, nhìn nó, tay chân ông ta đều run rẩy.

Nhóm Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu là vì sao?

Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Ông ơi, ông đừng nhử nữa, trong bức tranh này cũng chỉ có một bé trai ba, bốn tuổi và một thiếu niên mười mấy tuổi thôi mà?”

“Ha ha....”

Mộ Kỳ lúc này mỉm cười nói: “Đây không phải là thiếu niên và bé trai bình thường đâu”.

“Thiếu niên kia, tên là Tần Kinh Mặc, các ngươi chắc không biết, còn đứa bé kia, chính là Cửu U Đại Đế từng uy chấn Cửu U!”

Lời này nói ra, mọi người tức thì đều ngơ ngẩn.

Cửu U Đại Đế?

Bức tranh tường này liên quan đến Cửu U Đại Đế sao?

Toàn bộ Cửu U đại lục đều biết Cửu U Đại Đế chính là hùng tài của thời đại đó, tương đương với một sự vô địch.

Tôn giả Thanh Vân nổi danh cùng Vũ Đế, Hoàng Phủ Nhất Cầu, lão nhân Thiên Thận, tôn giả Đại Hoang, và chính là đồ nhi của Cửu U Đại Đế.

Mà ba vị đồ tôn cực kỳ xuất sắc của Cửu U Đại Đế chính là Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên và Kiếm Âm Sơn cũng để lại truyền thuyết vô tận.

Thậm chí, Mộ gia của hiện tại, nếu Cửu U Đại Đế không xuất hiện thì cũng sẽ không có sự huy hoàng như ngày nay.

Hơn nữa, kể cả là các nhân vật lớn vẫn còn uy danh như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu, thì ở thời đại đó, ai cũng giấu kín như bưng tục danh của Cửu U Đại Đế.

Nếu như nói Vũ Đế, tôn giả Thanh Vân, Hoàng Phủ Nhất Cầu là người mở ra thời đại mới.

Thì Thiên Thanh Thạch, Minh Uyên lại là hùng tài một đời.

Bức tranh liên quan đến hắn, nói là không có bí mật, ai tin?

Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Bức tranh này có lẽ là do Cửu U Đại Đế gọi người đến làm!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1134: “Là Tần Tiểu Mặc làm!”


“Nói đúng ra là, Cửu U Đại Đế mời ai đó vẽ lại. Bức tranh tường này không phải ghi lại cuộc đời của Cửu U Đại Đế, mà là của Tần Kinh Mặc!”

“Ngọc khuyết thanh sam xuân phong nghênh.”

“Bộ ỷ các thai vạn thiên ngữ!”

“Tửu đào thiên bôi vấn lạc hoa.”

“Thùy nhân bất tri mặc như dạ!”

Mộ Kỳ chậm rãi nói: “Tần Kinh Mặc, một người đàn ông cơ hồ không hề xuất hiện trong sách cổ, nhưng lại là người có ảnh hưởng nhất với Cửu U Đại Đế!”

Kiếm Tiểu Minh lúc này lại nói: “Lão đại gia, ông có thể nói kỹ hơn được không? Lời thơ này... có ý gì vậy?”

Mộ Kỳ nhìn bức tranh tường, bước đi khập khiễng, hướng về phía trước, cười nói: “Năm đó, việc Cửu U Đại Đế xuất hiện ở trên Cửu U đại lục chính là một điều bí ẩn”.

“Lúc Cửu U Đại Đế còn nhỏ thì là một cô nhi, không cha không mẹ, liền gặp được Tần Kinh Mặc lớn hơn mình mấy tuổi”.

“Hai người này từ đó sống nương tựa lẫn nhau, Tần Kinh Mặc, Tần Tiểu Mặc!”

Kèm theo lời giảng giải của ông già, mọi người lần nữa nhìn lại tranh tường trên điện Thiên Ninh, đều dần dần hiểu được ý nghĩa bên trong.

Đây là một ghi chép!

Ghi chép lại mối quan hệ của Tần Kinh Mặc – một nhân vật bị giấu đi trong lịch sử - với Cửu U Đại Đế.

Thiên Linh Lung lúc này đột nhiên nói: “Vậy hóa ra Cửu U Đại Đế có tục danh là Tần Tiểu Mặc sao?”

“Cũng không phải, chuyện này còn liên quan đến sau đó nữa”.

Mộ Kỳ tiếp tục nói: “Hai người nương tựa vào nhau, cùng nhau trưởng thành. Mười năm sau, Tần Kinh Mặc trở thành thanh niên, Tần Tiểu Mặc cũng là thiếu niên hai mươi tuổi”.

“Hai người cùng nhau bái vào một tông môn ở Cửu U đại lục đương thời!”

Mộ Kỳ từ từ nói: “Cực Thượng Thần Điện!”

“Cực Thượng Thần Điện!”

“Cực Thượng Thần Điện!”

Lời này nói ra, mấy người Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu đều biến đổi nét mặt.

“Sao vậy?”, mấy đứa nhỏ như Thiên Linh Lung, Lý Nhất Phàm đều không hiểu vì sao.

Thiên Đạo Nhất cười khổ nói: “Cực Thượng Thần Điện, cũng khó trách các ngươi không biết. Hơn mười vạn năm trước, khi các đại năng như Vũ Đế hay Hoàng Phủ Nhất Cầu chưa xuất hiện, thực lực mạnh mẽ nhất của Cửu U đại lục chính là Cực Thượng Thần Điện!”

“Cực Thượng Thần Điện truyền thừa mấy chục vạn năm không ngừng, kẻ mạnh nhiều như mây, có người còn nói đã xuất hiện cao thủ vô địch cảnh giới Hóa Thần”.

“Nhưng không biết vì sao, lại đột nhiên bị hủy diệt, biến mất không thấy, cũng là một chuyện khó hiểu!”

“Là Tần Tiểu Mặc làm!”, Thiên Linh Lung nói.

Mộ Kỳ gật đầu.

Trong nháy mắt, toàn bộ đại điện, yên lặng như chết.
 
Phong Thần Châu
Chương 1135: “Vô Cực Thần Sơn?”


Ở đây, bao gồm cả Thiên Đạo Nhất và Lý Dương Chiêu cũng không hiểu lắm về phần lịch sử đó.

Nhóm Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh thì càng không cần nói.

Nhưng bọn họ biết Cửu U Đại Đế mạnh mẽ, đến mức không ai dám phỏng đoán.

Nhưng bọn họ không ngờ là mạnh bậc này!

Một người, hủy diệt cả một tông môn!

Hơn nữa, Cực Thượng Thần Điện kia nghe ra còn mạnh hơn bốn tông môn lớn, thế gia cổ kia nhiều lắm.

Thật sự khó mà tin tưởng nổi.

Mà nghe vậy, Tần Ninh đứng trước pho tượng, lúc này khẽ nhếch miệng cười khổ, lẩm bẩm: “Đó là bọn chúng đáng chết, đúng không? Đại ca Kinh Mặc?”

“Tại sao chứ?”, Kiếm Tiểu Minh lên tiếng, hỏi ra vấn đề mà tất cả đều muốn biết.

“Bởi vì, Tần Kinh Mặc chết”.

Mộ Kỳ lúc này tiếp tục nói: “Năm đó, Tần Kinh Mặc cùng Tần Tiểu Mặc cùng nhau gia nhập Cực Thượng Thần Điện, Tần Kinh Mặc kia thiên phú ngạo nghễ, được xưng là thiên chi kiêu tử của Cực Thượng Thần Điện, còn là một trong bốn đại Thần Tử”.

“Thần Tử của Cực Thượng Thần Điện, đại diện cho điện chủ tương lai, thống lĩnh Cực Thượng Thần Điện”.

Lý Nhất Phàm không khỏi nói: “Vậy còn Tần Tiểu Mặc? Cũng chính là Cửu U Đại Đế?”

“Tần Tiểu Mặc lúc ấy thiên phú không xuất chúng, trong số nhiều đệ tử cũng không tính là đặc biệt, chỉ có thể nói là bình thường”.

Mộ Kỳ đi đến bức họa tiếp theo, tiếp tục nói: “Thay đổi, chính là bắt đầu từ sự kiện đó”.

“Ông à, ông đừng câu thời gian như vậy nữa được không?”, Kiếm Tiểu Minh ngứa ngáy nói.

Mộ Kỳ phảng phất như trầm mình vào trong bức họa, nói: “Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc quen nhau hơn mười năm, thân như hình với bóng, không phải anh em ruột nhưng lại thân thiết hơn cả anh em ruột. Có điều, Tần Kinh Mặc dù sao cũng là một trong bốn đại Thần Tử, đương nhiên sẽ có người tính kế”.

“Mà cũng vì lí do này, Tần Kinh Mặc vì Tần Tiểu Mặc bị bắt mà đi vào trong Vô Cực Thần Sơn của Cực Thượng Thần Điện”.

“Vô Cực Thần Sơn?”

Thiên Linh Lung lúc này cau mày nói: “Nhưng là cấm địa của hiện tại...”

“Không sai, lúc ấy nó không phải là cấm địa mà là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, dù là đệ tử nòng cốt cũng không được tùy ý đi vào”.

“Đúng là không đáng chết, nhưng khi ấy, Vô Cực Thần Sơn là thánh địa của Cực Thượng Thần Điện, cũng là con đường thông với Ma tộc dưới mặt đất. Tần Kinh Mặc đi vào Vô Cực Thần Sơn, đám Ma tộc đó cũng từ ấn mà ra”.

“Mà Cực Thượng Thần Điện, vì trấn áp Ma tộc mà phong ấn toàn bộ Vô Cực Thần Sơn, nên vị Thần Tử đó cũng vì thế mà bị phong ấn vào luôn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1136: Tần Tiểu Mặc!


Nghe vậy, mọi người cũng cảm thấy cách làm của Cực Thượng Thần Điện như vậy là dễ hiểu.

Dù sao người Ma tộc mà đánh vào đại lục thì thương vong sẽ càng nhiều.

“Vậy còn Tần Tiểu Mặc?”

“Không ai biết Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc ở trong Vô Cực Thần Sơn rốt cuộc đã thế nào, cũng không ai biết, Tần Tiểu Mặc đã phá hủy toàn bộ Cực Thượng Thần Điện ra sao”.

Mộ Kỳ cười ha hả: “Có điều là dựa vào nội dung của bức tranh thì cũng có thể hiểu được chút ít”.

Mọi người lúc này nhìn về bức họa.

“Xem ý nghĩa của bức họa, thì Tần Tiểu Mặc đúng là bị người ta bắt rồi đưa vào trong Vô Cực Thần Sơn, Tần Kinh Mặc đi vào cứu hắn, hai người cùng bị phong ấn ở trong đó”.

“Vì cứu lấy Tần Tiểu Mặc mà Tần Kinh Mặc bị một Cự Ma chém giết, Tần Tiểu Mặc liền ở lại trong Vô Cực Thần Sơn, chuyên tâm tu hành ba năm...”

Nhìn thông tin trên bức tranh, mọi người đều sửng sốt.

Ba năm thời gian, tu hành ở một nơi tràn đầy ma khí, mà sau đó xuất quan, liền hủy diệt toàn bộ Cực Thượng Thần Điện.

Chuyện này...

Tất cả mọi người đều không dám tin.

Thật sự không thể nào tin tưởng nổi chuyện này.

Ba năm, từ một đệ tử bình thường mà trở thành một Đại Đế nổi danh? Đùa hả.

“Các ngươi xem!”

Lúc này, Mộ Xán nhìn vào chỗ sâu nhất của tranh tường, nói: “Ta biết vì sao Tần Tiểu Mặc có thể hủy diệt được Cực Thượng Thần Điện”.

“Trong bức tranh này hiện lên tin tức rằng, Cực Thượng Thần Điện có giao dịch bí mật với Ma tộc!”

“Vô Cực Thần Sơn kia được Cực Thượng Thần Điện phong làm Thánh sơn, là cố ý che mắt người khác, thực ra là làm cho Ma tộc trong lúc thần không biết quỷ không hay mở ra con đường thông lên mặt đất”.

Mọi người nhìn bức họa, một lúc lâu sau cũng không thể bình tĩnh lại được.

Tần Kinh Mặc!

Tần Tiểu Mặc!

Hóa ra còn có một bí mật không ai biết về Cửu U Đại Đế như vậy.

Mộ Kỳ lúc này lại nói: “Sau đó, Cực Thượng Thần Điện biến mất vô dạng, các cổ quốc, thế gia cổ mới coi như thở phào được, dần dần có danh tiếng trên Cửu U đại lục”.

“Mà danh tiếng của Cửu U Đại Đế cũng dần dần vang dội, ở thời kỳ đó đúng là người mạnh san sát”.

“Bức tranh này tựa hồ ghi lại... câu chuyện về Tần Kinh Mặc và Tần Tiểu Mặc sao?”, Kiếm Tiểu Minh lại nói: “Không phải Tần Kinh Mặc đã chết sao?”

“Cửu U Đại Đế từ nhỏ đã coi Tần Kinh Mặc như huynh như cha, coi người này như linh hồn của mình vậy. Tần Kinh Mặc bỏ mình, sao hắn có thể từ bỏ!”

Mộ Kỳ thở dài nói “Cho nên, sau khi Cửu U Đại Đế vang danh khắp vùng đất Cửu U, thì đã du lãm toàn bộ Cửu U đại lục, thậm chí là các đại lục lân cận, ngày qua ngày, năm qua năm, liên tục tìm kiếm cách giúp Tần Kinh Mặc sống lại”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1137: Cải từ hoàn sinh! Thật sự tồn tại?


“Vậy hắn có tìm được không?”

“Ta cũng không rõ...”, Mộ Kỳ lắc đầu nói: “Có điều năm đó, Cửu U Đại Đế đồng ý lão nhân Thiên Thận giúp phong ấn Thiên Thận cung là vì Cửu U Đại Đế đã để lại một tuyệt địa bên trong Thiên Thận cung – Mặc cốc!”

“Mặc cốc?”

Nghe đến Mặc cốc, Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh cùng Thiên Linh Lung đều nhìn sang Tần Ninh.

Cái tên này, Tần Ninh không chỉ nhắc đến một lần. Hình như lần này Tần Ninh cũng đến vì Mặc cốc.

Thiên Linh Lung có điều suy nghĩ, nhìn Mộ Kỳ, lại nói: “Vậy Mộ lão tiền bối có biết tên thật của Cửu U Đại Đế là gì không?”

Mộ Kỳ cười ha hả đáp: “Không nói đến ta có biết hay không, khéo đến tôn giả Thanh Vân còn không rõ tục danh của sư tôn mình là gì ấy chứ”.

Thiên Linh Lung nhìn Tần Ninh, trong lòng bất đắc dĩ thở dài.

“Nghe nói, đương nhiên, cũng chỉ là truyền thuyết thôi nhé, thật hay giả không chắc chắn, Cửu U Đại Đế tìm được phương pháp làm Tần Kinh Mặc sống lại, tổn hao tâm huyết cả đời, thậm chí còn đến đại lục Thương Lan mênh mông tìm một vài thiên tài địa bảo nữa”.

“Hơn nữa, cũng đã thành công rồi!”

Thành công?

Nghe vậy, mọi người càng cả kinh.

Cải từ hoàn sinh! Thật sự tồn tại?

“Sao có thể chứ?”

Lập tức có người nói: “Nếu thành công, vậy tại sao không có ghi chép về Tần Kinh Mặc trong sách cổ chứ?”

“Đúng vậy, cải tử hoàn sinh... thật quá vô lý? Cho dù là thần cũng chưa chắc đã làm được mà!”

Mộ Kỳ lại nói: “Ta nói rồi, đó là truyền thuyết, còn trong lúc ấy rốt cuộc xảy ra những gì thì không ai biết. Hơn nữa, Cửu U Đại Đế biến mất hơn mười vạn năm, không ai thấy bóng dáng, hiện tại có còn sống hay không cũng không rõ nữa là...”

Nghe vậy, mọi người đều cảm thấy khó tin.

Nếu thật sự có thể khải tử hoàn sinh, vậy đó không còn là người nữa mà là thần rồi!

Mặc dù là cảnh giới Hóa Thần cũng chẳng thể làm được nữa là.

Mộ Kỳ nói xong, dẫn theo người Mộ gia nhìn quanh bốn phía đại điện.

Mà lúc này mọi người cũng tản ra, vẫn còn đang suy nghĩ về những lời Mộ Kỳ vừa nói.

Hóa ra Cửu U Đại Đế từng tên là Tần Tiểu Mặc.

Hơn nữa, Cửu U Đại Đế là cô nhi từ nhỏ, có một vị đại ca như huynh như cha tên Tần Kinh Mặc.

Tần Ninh nhìn bức tượng kia, cười nói: “Một nhân vật chưa được ghi lại trong sách cổ thật sự vẫn tồn tại, có lẽ về sau ngươi còn được gặp đó”.

Nghe vậy, Kiếm Tiểu Minh sửng sốt.

“Ca, huynh đừng dọa ta... vậy thì đó sẽ là người thật hay là hồn quỷ chứ...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1138: “Vác cái bức tượng này đi?”


Nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, Tần Ninh không nhiều lời mà chỉ lẳng lặng đứng trước bia đá.

“Những tên đó cứ ở đây đi qua đi lại, ta xem là không có lòng tốt gì”, Kiếm Tiểu Minh nhìn đám người Mộ gia, thấp giọng nói: “Ca, huynh nói xem bọn họ đang tìm cái gì vậy?”

“Có lẽ chính họ cũng không biết mình đang muốn tìm cái gì”.

Tần Ninh lúc này phất tay nói: “Được, nghe xong chuyện cũ rồi thì chúng ta đi thôi”.

“Nâng bức tượng này lên rồi đem đi nào”.

“Vâng vâng, được... hả?”, Kiếm Tiểu Minh vừa đồng ý xong thì nhìn lại Tần Ninh: “Ca, huynh nghiêm túc hả?”

“Vác cái bức tượng này đi?”

Kiếm Tiểu Minh nhìn bức tượng nói: “Huynh đừng dọa ta chứ...”

“Nâng thì nâng đi, lắm lời thế?”

Kiếm Tiểu Minh đi tới bức tượng kia, chắp tay nói: “Vị tiền bối này, ta chỉ nghe lệnh làm việc thôi, xin đừng trách tội ta đó!”

Kiếm Tiểu Minh nói xong, đi lên trên, nâng bức tượng.

“Ơ?”

Nhưng vừa nâng lên thì Kiếm Tiểu Minh liền sửng sốt.

Bức tượng này cho người ta một cảm giác, vốn là rất nặng, nhưng khi nâng lên thì lại rất nhẹ, như là... cân nặng của một người vậy.

“Làm sao vậy?”

Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm cùng Thiên Linh Lung cũng đi qua hỏi.

“Bức tượng này nhẹ quá, như đang cõng một người vậy, kỳ lạ thật...”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi lẩm bẩm.

Thiên Linh Lung nhìn bức tượng kia, từ từ nói: “Hơn nữa chất liệu của bức tượng này rất đặc thù, khiến người ta thấy kỳ lạ”.

“Không chỉ vậy đâu, trong bức tượng này còn có một mùi linh dược nhàn nhạt cơ...”, Thẩm Văn Hiên cũng nói.

Bốn người lẩm bẩm nhìn bức tượng.

Tần Ninh dẫn mọi người rời khỏi đây.

Đám người Mộ Kỳ vẫn bồi hồi như cũ, tựa hồ như phát hiện chút gì đó, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.

Tần Ninh đi ra khỏi đại điện, lúc này toàn bộ Thiên Thận cung đầy người qua lại.

Rất nhiều đệ tử tông môn hạng hai, hạng ba đều đang đi tìm bảo vật.

Những tông môn đỉnh cao, thế gia, sớm đã chiếm lấy hết các cung điện nguy nga rộng rãi rồi, bọn họ chỉ có thể đi qua đi lại ở mấy cung điện nhỏ hơn.

“Đây là Thiên Thận cung hả? Sao chẳng có cái gì vậy!”

5977418-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1139: “Là phía Mặc cốc!”


Tôm cát nhỏ cùng lão Vệ cũng cảm thấy có gì đó không đúng.

“Công tử...”, lão Vệ chắp tay nói nhỏ: “Có điều gì đó không đúng lắm, Thiên Thận cung toàn chí bảo, mà cũng phải hơn mười ngàn món, phân tán ở các cung điện...”

Tôm cát nhỏ ngắt lời: “Ta cứ tưởng năm đó ngài đã vơ vét hết rồi, không lẽ... đã có người đi vào trong Thiên Thận cung?”

“Không thể nào...”

Tần Ninh lúc này khí phách nói: “Trừ phi là trên cả cảnh giới Hóa Thần, nhưng Cửu U đại lục làm gì có ai”.

“Vậy cũng có khả năng là đến từ đại lục khác?”

Tôm cát nhỏ nói xong, thấy Tần Ninh sầm mặt, liền không nói gì nữa.

Nó biết chuyện này có ý nghĩa gì với Tần Ninh.

“Đi, đến Mặc cốc!”

Tần Ninh vung tay, dẫn mọi người xuyên qua tầng tầng cung điện, hướng về phía sâu của Thận cung.

Rầm rầm...

Đột nhiên, trong lúc mọi người đi đường, chỗ sâu phía trước phát ra những tiếng nổ đinh tai nhức óc.

“Là phía Mặc cốc!”

Sắc mặt Tần Ninh kinh hãi, gia tăng tốc độ, lão Vệ cùng tôm cát nhỏ cũng theo sát nút.

Nhóm Thiên Đạo Nhất, Lý Dương Chiêu càng không dám qua loa.

Mấy tiểu bối Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên cũng không hiểu vì sao, nhưng vẫn đuổi theo.

Oanh...

Lại một loạt tiếng nổ vang lên, trời đất lúc này hoàn toàn chấn động.

Sắc mặt Tần Ninh càng thêm khó coi.

Dường như có người cố ý muốn xông vào trong Mặc cốc.

“Nếu như có người quấy rồi người ở bên trong, ta sẽ khiến các ngươi chết hết!”, Tần Ninh thấp giọng nói, sắc mặt dần trở nên lạnh lẽo.

Soạt soạt soạt...

Cuối cùng, mười mấy người đi đến nơi sâu nhất.

Ở phần cuối cung điện, có một con đường lớn nối thẳng vào trong sơn cốc.

Lúc này, trước sơn cốc có một cửa vuông trắng đen, ngạo nghễ đứng thẳng. Từng bóng người đứng vững ở trước cửa sơn cốc, có mấy người phi thân lên, muốn liên kết phá vỡ cửa vào.

“Các ngươi đang làm cái gì vậy?”

Vương Khiếu Lâm của Thánh Vương Phủ.

Kiếm Phong Tuyết của Kiếm Các.

Bao gồm cả người Hoàng Phủ gia, Vũ gia, Hoang gia, Cổ gia... cũng ở đây.
 
Back
Top Bottom