Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1060: “Cỏ ba lá... Hoang gia...”


Lại một cảnh giới Hóa Thần nữa xuất hiện.

Ông già tóc bạc kia hạ xuống, đứng trước mặt Lệ Việt.

Mà ở phía xa, có mười mấy bóng người từ từ đi tới.

Nhìn mười mấy người này, Lý Dương Chiêu nhướng mày.

Thiên Đạo Nhất lúc này cũng thối lui về bên cạnh Tần Ninh, phòng ngừa có chuyện xảy ra. Mặc dù ông ta biết lão Vệ giỏi hơn ông ta nhiều.

“Người Hoang gia!”

Thiên Đạo Nhất nhìn ông già tóc bạc, thần sắc hơi thay đổi.

Hoang gia!

Con cháu của tôn giả Đại Hoang.

Tôn giả Đại Hoang có danh tiếng vang dội ở Cửu U đại lục, là nhân vật mạnh mẽ cỡ học trò của Cửu U Đại Đế là tôn giả Thanh Vân.

Mà cuối cùng, tôn giả Đại Hoang vì tẩu hỏa nhập ma mà bị Cửu U Đại Đế chém giết, do đó cứu Hoang gia tránh thoát kiếp nạn diệt tộc của lão tổ nhà mình.

Mà Cửu U Đại Đế tuy nói đã cứu Hoang gia, nhưng dù gì cũng đã g**t ch*t lão tổ nhà người ta, nên cuối cùng vẫn bồi thường cho Hoang gia ít đồ đạc.

Những món đồ đó cụ thể là gì thì không ai biết rõ.

Nhưng một vài thế gia cổ lại biết, sau khi Hoang gia mất đi tôn giả Đại Hoang thì đáng lẽ phải suy tàn, nhưng sự thực lại tương phản hoàn toàn.

Hoang gia khiêm tốn quật khởi, chỉ trong vài vạn năm mà trở thành một gia tộc truyền thừa giống Vũ gia và Hoàng Phủ gia, thâm căn cố đế.

Tần Ninh cũng nhìn ra được huy hiệu gia tộc trên người mấy người kia.

Hoang gia!

Đó là một đóa cỏ ba lá màu tím, mỗi người đều đeo trên ngực huy hiệu này.

“Cỏ ba lá... Hoang gia...”

Tần Ninh nhìn cái huy hiệu đó, mỉm cười lẩm bẩm: “Không ngờ, nó lại thành tộc huy của Hoang gia?”

Lão Vệ lúc này cũng mỉm cười không nói.

“Vị huynh đài này, tại hạ là Hoang Phi Mậu của Hoang gia, còn đây là lệnh muội Hoang Thanh Thanh!”

Phía sau ông già tóc bạc kia là một thanh niên trẻ tuổi mặc áo sam màu xanh lam, từng cử động đều mang cảm giác ổn định, hơn nữa cũng không mang dáng vẻ cả vú lấp miệng em.

“Hoang huynh!”

Nhìn thấy Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh, Lệ Việt như thấy cứu tinh, lập tức nói: “Nhanh g**t ch*t người này, cái tên Tần Ninh này đến từ Thanh Vân tông gì đó, muốn g**t ch*t ta!”

Tần Ninh không buồn để ý, nói với Thiên Linh Lung: “Cô qua đó tiếp nhận truyền thừa trước, đối với cô cực kỳ quan trọng đấy”.

“Vâng!”

Thiên Linh Lung biết, Tần Ninh để cô ta đi tiếp thu truyền thừa, tức là người của Hoang gia mới xuất hiện này không có ảnh hưởng gì đến hắn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1061: “Hai vị thấy sao?”


Thiên Linh Lung lập tức bay lên, tọa lạc ở đỉnh núi, an ổn ngồi xuống.

Nhìn thấy cảnh này, Lệ Việt càng thêm sửng sốt.

Ban nãy Lệ Hằng đã chết thẳng cẳng, thế mà Thiên Linh Lung này lại không bị ảnh hưởng gì cả.

Không thể nào!

Tần Ninh lúc này mới nhìn ra hai anh em Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh.

“Người Hoang gia, ở yên canh giữ đồ vật mà lão tổ các ngươi và Cửu U Đại Đế để lại là được rồi, việc gì phải đến Thiên Thận cung?”

“Lão nhân Thiên Thận ghét nhất là lão tổ Hoang Thiên Trạch của các ngươi đấy, tôn giả Đại Hoang và lão nhân Thiên Thận là đối thủ sống còn, các ngươi đi vào sẽ chỉ có một con đường chết mà thôi”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Hơn nữa Hoang gia các ngươi sao lại ở cùng Lệ gia? Các ngươi rảnh rỗi thì cũng đừng có xen vào chuyện của người khác”.

Tần Ninh nói một loạt, bộ dạng nghĩ cho Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh, khiến cho đoàn người Hoang gia khó chịu vô cùng.

Giọng điệu của Tần Ninh giống như ông bà nói với con cháu vậy, nghe mà khó chịu.

Hoang Phi Mậu lúc này càng coi trọng Tần Ninh hơn.

Tôn giả Đại Hoang và lão nhân Thiên Thận là đối thủ sống còn, Cửu U Đại Đế từng để lại đồ vật cho Hoang gia. Hai chuyện này, người bình thường tuyệt đối không thể biết được.

Tần Ninh nói được như vậy, đủ để chứng minh hắn không phải người tầm thường.

Thái độ của Hoang Phi Mậu rất bình tĩnh, hắn ta nói: “Tần tông chủ, Thanh Vân tông là do tôn giả Thanh Vân xây dựng nên. Mặc dù bây giờ không được như xưa, nhưng với thân phận là tông chủ của Thanh Vân tông, Tần tông chủ chắc chắn cũng phải tuân theo ý nguyện của tôn giả Thanh Vân ngày xưa!”

“Mà Lệ Việt là con cháu của Lệ Vương, Lệ Vương là một trong các tướng yêu của cương vương Minh Uyên, được sắc phong là một trong tam Hoàng. Còn cương vương Minh Uyên lại là một trong số những đồ nhi mà tôn giả Thanh Vân yêu nhất”.

“Nói cho cùng, hai vị cũng có mối quan hệ thâm sâu, việc gì phải đánh nhau như vậy chứ. Hoang Phi Mậu ta mặc dù chỉ là một tiểu bối, nhưng vẫn mong rằng hai vị có thể nhượng bộ, được chứ?”

Hoang Phi Mậu nói có đầu có đuôi: “Tần tông chủ cũng đừng nên tính toán chuyện này nữa, còn Lệ Việt... Lệ Hằng đã chết, nhưng là ngươi sai trước, cả hai nên dừng tay thôi!”

“Hai vị thấy sao?”

Hoang Phi Mậu này biết nói lí lẽ hơn Hoang Thiên Trạch năm xưa nhiều. Năm đó, tôn giả Đại Hoang là một tên nhóc thô lỗ, nói chuyện không hợp là đánh nhau ngay được.

Năm xưa, Hoang Thiên Trạch với đồ nhi của hắn cũng là không đánh không thân, sau này Thanh Vân mới dẫn theo người bạn thân này đến gặp hắn.

Hoang Thiên Trạch còn muốn đánh nhau với hắn, cuối cùng bị hắn tát bay trong một chiêu, mới coi như ngoan ngoãn lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 1062: “Không thành vấn đề!”


“Chẳng trách những năm qua có thể so sánh được với Vũ gia và Hoàng Phủ gia, xem ra sau khi lão tổ tông các ngươi chết thì cũng rất biết đạo lý làm người đấy”.

“Cảm ơn Tần tông chủ!”

Hoang Phi Mậu cũng hết cách.

Hắn ta nhìn không thấu Tần Ninh.

Với nội tình và sự mạnh mẽ của Hoang gia, hắn ta đương nhiên không sợ Thanh Vân tông và Tần Ninh, nhưng Tần Ninh đánh đập tàn nhẫn như vậy, một là ngu ngốc không tiếc hậu quả, hai là thông minh tuyệt đỉnh, sớm có hậu chiêu, cho nên không sợ.

Nhưng con cháu của Lệ Vương có quan hệ thâm hậu với Hoang gia, nên nếu hắn ta mặc kệ cho Lệ Việt chết thì cũng không hay ho gì.

“Ta không đồng ý!”

Nhưng lúc này, một tiếng quát đột ngột vang lên.

Lệ Việt nhìn về phía Hoang Phi Mậu cùng Hoang Thanh Thanh, không khỏi quát lên: “Hoang Phi Mậu, Hoang Thanh Thanh, các ngươi đừng quên, năm đó Hoang gia gặp nạn, là Lệ gia ta một mạch trợ giúp các ngươi!”

“Hiện tại ta sắp bị thằng nhãi này giết rồi, mà ngươi bảo ta dừng tay?”

“Vậy Lệ Hằng đệ đệ của ta chết, ta biết ăn nói sao với nhị thúc?”

Lệ Việt gầm lên: “Các ngươi sợ cái gì? Cũng chỉ là một Thanh Vân tông mà thôi, tên nhóc này bên người cũng chỉ có một cảnh giới Hóa Thần, các ngươi giúp ta ngăn lại Thiên Đạo Nhất kia, những người khác, không cần các ngươi lo”.

“Đệ đệ của ta chết, Tần Ninh này nhất định phải lấy cái chết tạ tội. Lệ gia ta sẽ không bao giờ chịu khuất nhục như vậy!”

“Nói hay lắm!”

Lệ Việt vừa nói xong, có một giọng nói đột ngột vang lên.

Ở góc cua của dãy núi, có mười mấy người lúc này nhất loạt tiến đến.

Thanh niên đi đầu vỗ tay, cười nói: “Lệ Việt, ngươi nói rất hay, con cháu của thất Vương sao có thể để người ta sỉ nhục như vậy được?”

“Khánh Húc!”

Nhìn thấy người này, sắc mặt Lệ Việt trở nên vui mừng.

“Khánh Húc, ngươi tới đúng lúc lắm, giúp ta giữ chân Thiên Đạo Nhất kia, Tần Ninh này để ta đích thân xử lý!”

Lệ Việt biết bên cạnh Tần Ninh cũng chỉ có một cảnh giới Hóa Thần một chuyển, mà lão Lạc bên người hắn cùng một vị cảnh giới Hóa Thần bên cạnh Khánh Húc nữa, chắc chắn ngăn cản được Thiên Đạo Nhất.

Khánh Húc lướt qua mấy người Tần Ninh, cười nói: “Mấy tên này đúng là không biết sống chết. Có điều, Lệ Việt ạ, ta nghĩ lần này ngươi nên nhìn cho rõ xem, có vài người không đáng tin lắm đâu!”

“Khánh Húc, ngươi đừng có làm loạn”.

Hoang Phi Mậu lúc này lo lắng nói: “Chuyện này vốn dĩ là Lệ Việt không đúng, mọi người lui một bước là tốt nhất rồi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1063: “Quả nhiên là mồm miệng sắc bén”.


“Thứ sợ chết!”

Khánh Húc lúc này giễu cợt nói: “Hoang Phi Mậu, ta thấy Hoang gia các ngươi, từ sau khi tôn giả Đại Hoang chết, thì đều trở nên rụt rè sợ hãi, không có chút phong thái nào!”

“Lệ Việt khinh người quá đáng chỗ nào? Coi như bắt nạt mấy tên này, thì Lệ Hằng cũng không đáng phải chết?”

“Ngươi không quan tâm, thì để ta!”

Khánh Húc hừ nói: “Ta và Lệ Việt đều là con cháu thất Vương, năm đó thất Vương đoàn kết một lòng. Hiện nay Khánh gia và Lệ gia ta có quan hệ cũng rất tốt, không đáng cười như ngươi...”

Lệ Việt nhìn Hoang Phi Mậu cùng Hoang Thanh Thanh, sắc mặt cũng lạnh đi, hừ một tiếng, không nói thêm nữa.

Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh quá mức cẩn thận, lần này trở về, hắn ta phải bẩm báo với với gia tộc, ngày sau nên duy trì khoảng cách với Hoang gia thì hơn.

“Khánh Húc, ngươi giúp ta ngăn chặn Thiên Đạo Nhất, còn Tần Ninh kia để ta đích thân đối phó”.

Lệ Việt lúc này hừ nói.

“Được!”

Khánh Húc vẫy tay, tức thì có một thân ảnh đi ra, cả người che giấu hơi thở, nhưng không khó nhìn ra là cảnh giới Hóa Thần.

Lúc này, mọi chuyện trở nên phức tạp hẳn.

Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh cũng không biết nên làm gì cho phải.

Hoang gia với Lệ gia giao hảo, nhưng lần này Tần Ninh thật sự không đơn giản.

Hoang Phi Mậu thân là người ưu tú trong lớp trẻ của Hoang gia, hắn ta tin tưởng trực giác của mình.

Nhưng rất rõ ràng là, Lệ Việt và Khánh Húc đều là con cháu của thất Vương, từ nhỏ đã được dạy dỗ về uy danh của tổ tiên, cho nên đều coi Tần Ninh là một nhân vật nhỏ hèn mọn.

“Thương nghị xong chưa?”

Nhìn khí thế hung hăng của hai người lúc này, Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Năm đó Lệ Vương nghiêm khắc, Khánh Vương rộng lượng, nhưng không ngờ con cháu lại thành ra thế này”.

“Vốn dĩ ta đã rất khó chịu với con cháu của tam Hoàng thất Vương rồi, các ngươi còn một mực đòi chết, gây hấn với công tử ta”.

Hắn thật sự rất khó chịu với tam Hoàng thất Vương.

Nếu như hắn không quay về lần nữa, có lẽ huyết thống Minh gia sẽ biến mất hoàn toàn trên Cửu U đại lục trong vòng trăm năm nữa.

Cho nên, nhìn thấy con cháu của tam Hoàng thất Vương, hắn thực sự khó chịu.

“Quả nhiên là mồm miệng sắc bén”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1064: “Ngươi thích kiêu căng nữa không?”


Khánh Húc nhếch miệng cười: “Chẳng qua một vị cảnh giới Hóa Thần bên cạnh ngươi cũng chẳng thể giúp ngươi an toàn được đâu!”

“Tổ tiên Khánh Vương của ta là người mà Cửu U Đại Đế khen là nhân vật rộng lượng hào sảng, ngươi là cái thá gì?”

“Rộng lượng cái con mẹ ngươi!”

Tần Ninh bước ra, hừ nói: “Lão Vệ, đá thằng nhãi đó ra đây cho ta!”

Bốp...

Một khắc sau, bóng dáng lão Vệ lóe lên, một tiếng phịch vang lên, Khánh Húc kia trực tiếp ngã xuống đất.

Lúc ngẩng đầu lên, thì hắn đã nhìn thấy một gương mặt.

Tần Ninh!

“Ta...”

Lúc này, Khánh Húc hoàn toàn ngơ ngác.

Sao hắn ta lại quỳ gối trước mặt Tần Ninh chứ?

Mà lúc này, lão Lạc và lão già đi cùng Khánh Húc cũng kinh ngạc túa mồ hôi.

Ban nãy vừa xảy ra chuyện gì vậy?

Mặc dù hai bọn họ đều ở cảnh giới Hóa Thần một chuyển, nhưng ban nãy bọn họ thật sự không phản ứng kịp.

Bóng dáng ấy có tốc độ thật sự quá nhanh!

Lúc này hai người kinh ngạc nhìn lão Vệ bên cạnh Tần Ninh.

“Thanh thúc...”

Hoang Phi Mậu kinh ngạc quay sang người đàn ông trung niên bên cạnh mình, nói.

Người đàn ông trung niên kia từ từ nói: “Người này cũng ở cảnh giới Hóa Thần, hơn nữa... còn không chỉ ở một chuyển!”

Lời này nói ra, Hoang Phi Mậu lập tức nhìn Tần Ninh.

Hắn ta đoán không sai mà, Tần Ninh này thật sự không phải loại vô cớ điên cuồng.

Hắn có tư cách ngông cuồng như vậy!

Lại một vị cảnh giới Hóa Thần xuất hiện bên cạnh Tần Ninh, hơn nữa không chỉ ở cảnh giới một chuyển.

Điều này đủ để khiến người ta chấn động.

Cảnh giới Hóa Thần chỉ tồn tại ở bốn tông môn lớn và một vài thế gia cổ, thế mà Tần Ninh lại có hai người bên cạnh.

Người này, không tầm thường.

“Ngươi thích kiêu căng nữa không?”

Tần Ninh nhìn Khánh Húc, hờ hững nói: “Còn muốn giết ta nữa không?”

“Thằng khốn, ngươi thử động vào ta xem!”

Khánh Húc quát lên: “Ta chính là con cháu của Khánh Vương, nếu hôm nay ngươi giết ta thì Khánh gia ta chắc chắn sẽ ngươi muốn sống không được, muốn chết...”

“Không được à?”

Phanh...

Tần Ninh vừa nói, vừa vung quyền xuống, Khánh Húc kia bể đầu, máu tươi giàn giụa.

Khung cảnh trở nên tĩnh mịch.

“Lão Vệ, giết hết đi!”

Tần Ninh lúc này lạnh nhạt lạ thường.

Soạt soạt soạt...

Tần Ninh ra lệnh, lão Vệ chấp hành.

Ông ta chưa bao giờ nghi ngờ câu nói nào của Tần Ninh.

Mà có một vài chuyện, ông ta cũng hiểu cảm xúc của Tần Ninh khi làm điều ấy.

Lão Lạc và vị cảnh giới Hóa Thần của Khánh gia kia thay đổi sắc mặt, lập tức ngăn lão Vệ lại.

Tần Ninh cũng lười nhìn nhiều.

Hắn nhìn sang Hoang Phi Mậu cùng Hoang Thanh Thanh, gật đầu.

“Người Hoang gia thay đổi thật khiến ta bất ngờ”.

“Một khi bị phát hiện, vậy kết cục của các ngươi sẽ rất thảm đấy”.

Tần Ninh nói xong, thản nhiên quay người rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1065: Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.


Lão Vệ ra tay, trận chiến cũng chẳng kéo dài bao lâu.

Hai tên cường giả cảnh giới nhất chuyển Hoá Thần dưới đòn tấn công của lão Vệ chỉ như bã đậu, hoàn toàn không xứng được nhắc đến.

Lần này Thiên Đạo Nhất đạt đến cảnh giới Hoá Thần mới biết được sự mạnh mẽ của lão Vệ.

Thực lực này ít nhất phải là cấp độ tứ chuyển, ngũ chuyển cảnh giới Hoá Thần.

Trình độ của tông chủ Tứ đại tông môn cùng lắm cũng chỉ đến đây mà thôi.

Cảnh tượng lúc này nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Hai người Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh chỉ cảm thấy cơ thể lúc này đang rét run.

Người thanh niên lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, ngữ khí trước sau vẫn luôn nhẹ nhàng, trông có vẻ đơn giản mà lúc ra tay lại độc ác tàn nhẫn như vậy, thật sự khiến người khác khó có thể tin được.

Dù sao thì Tần Ninh cũng chính là người đã g**t ch*t Lệ Việt và Khánh Húc.

Hai người này chính là hai người tương đối xuất sắc ở Lệ gia và Khánh gia mà lại chết ở chỗ này, Lệ gia và Khánh gia làm sao có thể dừng tay được chứ.

“Đại ca, chúng ta phải làm thế nào?”

Hoang Thanh Thanh nhìn về phía Hoang Phi Mậu, không nhịn được nói: “Người này tuy cuồng vọng nhưng đúng là có tư cách liều lĩnh, hơn nữa hắn nói cũng không sai”.

“Lão tổ tiên của chúng ta và lão nhân Thiên Thận trước nay đều không hợp, lần này chúng ta tiến vào Thiên Thận Cung có lẽ thật sự sẽ gặp nguy hiểm”.

“Cho dù thế thì cũng phải tiếp tục”.

Hoang Phi Mậu lúc này không nhịn được nói: “Đại nghiệp của Hoang gia lớn, hai huynh muội chúng ta nếu như không trổ hết tài năng trong gia tộc thì chí nguyện to lớn của phụ thân bao giờ mới có thể hoàn thành được?”

Hoang Thanh Thanh nghe thấy lời này, sắc mặt cũng dần dần trở nên kiên quyết.

Còn Tần Ninh giờ phút này thì dẫn theo Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên tiếp tục đi lựa chọn ngọn núi phù hợp.

Thẩm Văn Hiên có một đôi tay thất khiếu thông tâm, có thể nói là do ông trời ban tặng, nhưng nếu chỉ dựa vào sự dạy dỗ của Tần Ninh không thôi thì hiện nay đúng là khó mà có thể phát huy được tác dụng lớn nhất.

Vì thế Tần Ninh lần này đặc biệt chọn ra một ngọn núi dành riêng cho Thẩm Văn Hiên.

Kiếm Tiểu Minh bây giờ đã có truyền thừa kiếm thuật của tổ tiên, như thế là đủ rồi.

Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.

Thằng nhóc này thiên phú không tồi, lại có được truyền thừa, đủ để trở thành một thế hệ kiếm thánh, nhưng tâm của cậu ta lại rất không kiên định.
 
Phong Thần Châu
Chương 1066: “Dù sao cũng nên đến lượt mình rồi!”


Do đó lần này Tần Ninh lựa chọn bồi dưỡng tâm võ đạo kiên định cho cậu ta.

Cuối cùng, năm vị trưởng lão cùng Thiên Đạo Nhất và lão Vệ trở lại, tất cả đều yên tĩnh chờ đợi.

Hiểu biết và nhận thức của Tần Ninh về nơi đây đã hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của bọn họ.

“Đại trưởng lão, các ngươi đi đến chờ ba người Trần Húc, Phù Hoán và Tống Đại Hải rồi dẫn bọn họ về đây!”

“Thiên Đạo Nhất, ông đi đến chỗ Thiên Linh Lung chờ đi, bây giờ cô ta là đệ tử đại diện cho Thanh Vân môn rồi đấy”.

“Còn lão Vệ...”

“Ta biết...”, lão Vệ chắp tay rồi rời khỏi chỗ này.

Tần Ninh lúc này mới thở dài một hơi, quan sát xung quanh.

“Dù sao cũng nên đến lượt mình rồi!”

Bây giờ hắn đang tập trung tu luyện Ngọc Lôi thể, luyện thành thân thể mạnh nhất, Ngọc Lôi thể chính là thể chất bá đạo nhất, cần phải có linh lôi, thần lôi, thiên lôi để rèn luyện.

Mà hiện nay bản thân hắn vẫn chỉ ở cảnh giới Thiên Võ nhất biến, vẫn chưa thăng cấp.

Lần này, nhóm Kiếm Tiểu Minh, Phù Hoán đều sẽ thăng cấp rất cao, nói thế nào thì hắn cũng là tông chủ, đương nhiên không thể tụt lại phía sau được.

Tần Ninh bước đi, xem xét xung quanh, sau đó lang thang giữa các ngọn núi.

Cuối cùng, dừng trước một ngọn núi, Tần Ninh hạ quyết tâm.

“Tầng thứ tư của Ngọc Lôi thể Lôi Long Xà Triển, tầng thứ năm Lôi Long Ngâm!”

Tần Ninh lẩm bẩm, đi đến ngọn núi.

Lúc này, huyễn trận mở ra, Tần Ninh nhìn về phía trước, im lặng không nói.

Bước từng bước một đi l*n đ*nh núi.

Sấm sét đùng đoàng vang dội bên tai.

Tiếng nổ ầm ầm nặng nề, ở chỗ này, cho dù là cảnh giới Thiên Võ nếu không cẩn thận cũng có thể sẽ chết rất khó coi.

Tần Ninh hừ một tiếng, mở Ngọc Lôi thể ra.

Tầng thứ ba của Ngọc Lôi thể khiến cơ thể của hắn lúc này trông tựa linh ngọc, tỏa ra khiến người ta có cảm giác tia sáng xanh lục.

Bên trong cơ thể này dường như có tiềm lực vô hạn.

Tần Ninh không hài lòng nói: “So với cơ thể lúc trước thì cái cơ thể này đúng là kém xa vạn dặm!”

“Nhưng nếu tu hành thuật luyện thể, thăng cấp từng tầng thì hẳn là có thể khôi phục lại cường độ của thần thể năm đó”.

“Không...”

Tần Ninh ngừng lại, nói tiếp: “Phải là nhất định khôi phục được cường độ của thần thể năm đó, nếu không thì những huyết mạch bí ẩn sẽ không thể thi triển được”.

Trên đỉnh núi, tiếng sấm sét vang rền, cuồn cuộn bao trùm khiến lòng người kinh hãi.

Tần Ninh đắm mình trong sấm sét, nét mặt bình tĩnh thản nhiên như cũ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1067: Thanh Vân Kiếm Đế tập trung vào kiếm đạo.


Cùng với tiếng đùng đoàng của sấm sét, bên ngoài cơ thể Tần Ninh bắt đầu xuất hiện vết nứt.

Vết nứt ấy giống như đồ sứ bị vỡ bắt đầu lan ra, cơ thể của Tần Ninh lúc này như thể sắp bị phá nát.

Tình trạng này kéo dài trong mấy ngày, cuối cùng, một tiếng lách cách nhẹ vang lên, cơ thể của Tần Ninh rốt cuộc cũng bị phá vỡ.

Nhưng loại phá vỡ này không phải là tán loạn cơ thể mà chỉ là một vết nứt trên lớp da bị bong ra.

Vào lúc này, Tần Ninh giống như rắn thay da, bước từng bước ra khỏi túi da.

Quần áo trên người đã tan nát từ lâu, hoá thành tro, lúc này Tần Ninh đứng trên đỉnh núi, vẻ mặt bình tĩnh.

Hai mắt dần dần mở ra, hai tay nắm chặt thành quyền, sâu thẳm nơi nào đó như có bóng dáng của long xà chuyển đổi giữa hai mắt.

Tần Ninh há miệng, trong cổ họng của hắn như có tiếng sấm vang rền.

“Tầng thứ bốn Lôi Long Xà Triển!”

“Tầng thứ năm Lôi Long Ngâm!”

Hai tay Tần Ninh siết chặt thành quyền, một bộ quần áo xuất hiện trên người.

Hắn lúc này mặc dù trông vẫn hơi gầy nhưng bắp thịt trên người lại đều đặn vô cùng, hơn nữa từng cử động đều khiến người khác cảm nhận được sức mạnh to lớn tiềm ẩn bên trong cơ thể.

“Cảnh giới Thiên Võ tứ biến!”

Tần Ninh bĩu môi nói: “Từ cảnh giới Thiên Võ nhất biến tăng lên được cảnh giới Thiên Võ tứ biến quả thật có hơi kém...”

Nếu như những thiên tài khác mà nghe được những lời này chắc sẽ tức đến ói máu.

Cảnh giới Thiên Võ có bảy biến, tăng lên một biến cũng vô cùng cực khổ.

Tần Ninh một lúc tăng được tam biến, thế mà còn chưa hài lòng.

“Nhưng nếu đi vào trong rừng Thận Mộng tiến hành thăng cấp tiếp thì hẳn là có thể đạt đến cảnh giới Thiên Võ thất biến, đến khi ấy thì đột phá tầng thứ năm của Ngọc Lôi thể”.

“Một khi đã luyện thành Ngọc Lôi thể thì cho dù là cảnh giới Thiên Nguyên có thể tuỳ ý b*p ch*t bất cứ khi nào”.

Lời này là từ miệng của một thanh niên vừa bước vào cảnh giới Thiên Võ tứ biến quả thật khiến người khác không thể tưởng tượng nổi.

Thế nhưng Tần Ninh biết, câu đó không phải nói đùa.

Ở kiếp thứ tám, hắn là Thông Thiên Đại Đế, được người đời gọi là Thể Đế, hắn đã ghi chép hàng ngàn hàng vạn môn pháp luyện thể trong thiên hạ, sau đó sáng tác ra thể thư.

Chín kiếp luân hồi, Tần Ninh không đơn giản chỉ phân ra tên gọi mà đều là sự chuyên tâm cả đời của mỗi một kiếp.

Thanh Vân Kiếm Đế tập trung vào kiếm đạo.

Phong Không Chí Thánh tập trung vào thuật trận pháp.

Thông Thiên Đại Đế tập trung vào thuật luyện thể.
 
Phong Thần Châu
Chương 1068: “Rừng Thận Mộng!”


Hồn Vũ Thiên Tôn tập trung vào thuật luyện hồn.

Có thể nói, sau khi trải qua sáu lần lịch kiếp, hắn có thể không chút khách khí mà nói rằng, trong cõi chín phương trời mười phương phật, vạn giới chư thiên này, không có một ai có hiểu biết sâu rộng hơn hắn về các phương diện này.

“Công tử!”

Tần Ninh xuống núi, đám lão Vệ đã đứng chờ sẵn.

“Ca, ca đạt đến cảnh giới Thiên Võ tứ biến rồi à?”

Kiếm Tiểu Minh lúc này ngạc nhiên nói.

“Ta khổ sở tu hành hai năm mới đến cảnh giới nhất cảnh Thiên Võ, hôm nay nhận truyền thừa rèn luyện võ ý cũng mới đến được cảnh giới Thiên Võ tam biến, vậy mà ca còn đá đệ bay xa...”

“Ngươi khổ sở tu hành?”

Tần Ninh tức giận trừng mắt lườm Kiếm Tiểu Minh một cái.

Giờ phút này, đám người Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung và Phù Hoán đều đã tấn thăng.

Ít nhất cũng là cảnh giới Thiên Võ.

Tần Ninh nhìn về phía đại trưởng lão cười nói: “Ít nhất trong phái Thanh Vân của chúng ta bây giờ không chỉ có một đệ tử nòng cốt nữa!”

Đại trưởng lão nghe vậy, mỉm cười xấu hổ.

Lúc trước Tần Ninh đảm nhận vị trí tông chủ, phân chia đệ tử thành các cấp, có bốn cấp là nòng cốt, chân truyền, nội môn và ngoại môn.

Mà đệ tử nòng cốt yêu cầu bắt buộc phải là cảnh giới Thiên Võ, đại trưởng lão khi ấy cảm thấy chỉ là chuyện viển vông.

Thế nhưng lần này Tần Ninh đã thật sự làm được.

Ba người Phù Hoán, Trần Húc và Tống Đại Hải bây giờ cũng đã là cảnh giới Thiên Võ nhất biến, chỉ tính riêng điểm này thôi thì phái Thanh Vân cũng đã mạnh hơn nhiều so với các tông môn hạng hai khác.

Thêm vào đó còn có bốn người Thiên Linh Lung, Thẩm Văn Hiên, Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh là đại diện.

Bốn người bọn họ bây giờ cho dù ở trong Tứ đại tông môn cũng tuyệt đối là thiên tài mũi nhọn.

“Được rồi, nếu như tất cả mọi người đều đã thăng cấp vậy thì sau đây có thể đi đến chỗ tiếp theo rèn luyện cảnh giới của mình cho thật tốt”.

Tần Ninh lại nói: “Cảnh giới tăng lên một cách đột ngột sẽ khiến các ngươi không thể điều khiển được sức mạnh mạnh mẽ như vậy, cho nên phải mau chóng khiến bản thân thích nghi được với loại sức mạnh tăng lên này”.

Mấy người lúc này gật đầu.

Trong núi Thận Sơn ẩn chứa sức mạnh to lớn kỳ quái, chắc chắn không chỉ có thứ mà bọn họ đã trông thấy.

Nhưng chỉ tính riêng những thứ này thôi thì bọn họ cũng đã thu về được rất nhiều lợi ích.

Tần Ninh lúc này càng trông giống một người hướng dẫn viên du lịch tiêu chuẩn, dẫn bọn họ đi xuyên qua các ngọn núi, tìm kiếm sức mạnh to lớn thần bí mấy vạn năm trước.

“Ca, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”

“Rừng Thận Mộng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1069: Không có gì đặc biệt cả.


Tần Ninh khẽ cười nói: “Đó là một chỗ tốt!”

“Rừng Thận Mộng!”

Thiên Đạo Nhất lúc này mới lên tiếng: “Nghe nói lão nhân Thiên Thận năm xưa bản thân có nội tình mạnh mẽ đã tạo ra thánh địa thế gian Thiên Thận Cung”.

“Rừng Thận Mộng này nghe nói là một khu rừng khiến con người ta đi vào mộng cảnh, mà ở bên trong mộng cảnh có thể thả ga chém giết tuỳ ý, tôi luyện thực lực của mình, nếu như chết thì cũng chỉ là tỉnh mộng mà thôi”.

“Nhưng chém giết ở trong mộng cảnh có thể chuyển hoá tăng lên tu vi cảnh giới trong hiện thực”, Thiên Đạo Nhất cảm thán nói: “Có thể tạo ra một thế giới như vậy quả thật khiến người ta phải nghiêng mình thán phục”.

“Ngươi nói không sai nhưng vẫn còn thiếu một ý”.

Tần Ninh bổ sung thêm: “Nếu chết ở bên trong rừng Thận Mộng thì bản thể quả thật sẽ không chết thế nhưng trải nghiệm cái chết ở bên trong rừng Thận Mộng thì cái cảm giác đó cho dù đã tỉnh mộng cũng sẽ khiến con người ta khó có thể quên được, nếu không vượt qua được thì sẽ nảy sinh tâm ma”.

“Tôi luyện ở bên trong rừng Thận Mộng là một bài kiểm tra, nếu chết ở trong đó rồi tỉnh mộng thì chính là một bài kiểm tra khác”.

Nghe đến đây, mấy người còn lại cũng gật đầu.

Dù sao thì những người này từ nhỏ đến lớn, ít nhiều cũng đều đã trải qua ác mộng.

Mà bên trong rừng Thận Mộng e rằng cái chết còn khó quên hơn so với những cơn ác mộng đó.

Tần Ninh lại nói tiếp: “Hơn nữa nếu chết ở bên trong rừng Thận Mộng thì chưa chắc ở thực tế... sẽ không chết”.

Tần Ninh vừa nói ra lời này, Thiên Đạo Nhất lập tức sững sờ.

Nếu quả thật đúng là như thế thì rừng Thận Mộng vô cùng nguy hiểm.

Mười mấy người xuất phát, từ từ rời khỏi khu vực Thận Sơn, đi về phía rừng Thận Mộng.

Đó là một khu rừng rộng lớn, nhìn kỹ lại thì cũng chỉ thấy là một khu rừng bình thường, không có gì đặc biệt cả.

Mà lúc này, đám Tần Ninh phát hiện ra ở vị trí ven bìa rừng có một khu vực dày đặc sương mù.

Trong khu vực này có hơn một trăm bóng người đang đứng hoặc ngồi, tư thế rất kỳ lạ, tất cả đều đứng im không nhúc nhích.

“Chỗ này chính là rừng Thận Mộng sao?”, Kiếm Tiểu Minh nhìn quanh.

“Ừ!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ở vị trí giáp ranh có ẩn chứa một trận pháp cực mạnh, đi vào bên trong, cho dù ngươi là cảnh giới Thiên Võ hay là cảnh giới Thiên Nguyên, hoặc là cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Hoá Thần đi chăng nữa thì chỉ trong khoảng thời gian ba lần hít thở sẽ tiến vào mộng cảnh”.

“Sau khi tiến vào mộng cảnh thì cơ thể sẽ dừng lại ở chỗ này, trừ phi ngươi tỉnh dậy mới thôi”.

“Mà mộng cảnh chính là khu rừng mênh mông vô tận phía trước”.

“Đã rõ!”

Kiếm Tiểu Minh kích động nói: “Ở đây có thể không cần phải kiêng kị bất cứ thứ gì để tôi luyện thực lực của mình đúng không?”

“Ừ!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1070: “Linh thú cấp sáu giết chết một cách dễ dàng!”


Kiếm Tiểu Minh ngay lập tức vui mừng không thôi.

Nếu đã như vậy thì không cần phải khách khí nữa rồi!

Tần Ninh bây giờ cũng rất kích động.

Bên trong rừng Thận Mộng giống với thực tế, có vô số linh thú, hiện nay hắn mới chỉ là cảnh giới Thiên Võ tứ biến, tu luyện ở chỗ này có thể nói là vô cùng thích hợp.

Hơn nữa cho đến bây giờ vẫn chưa thử thi triển Ngọc Lôi thể bá đạo, cái này cũng khiến hắn có chút mong chờ.

Một nhóm người nhao nhao đi vào trong rừng.

Chỉ một lúc, một luồng khí tức khiến người ta buồn ngủ đập vào mặt.

Hơn mười bóng hình lúc này đều tiến vào trạng thái ngủ say.

Ngay sau đó, bóng dáng của Tần Ninh xuất hiện ở dưới chân một ngọn núi thấp.

Xung quanh không có một ai.

Mà cơ thể của hắn lúc này ngưng tụ thành thực thể, nhìn vô cùng chân thật, khi chạm vào, cảm giác cũng rất thật.

Hai mắt hắn sáng rực như đuốc nhìn về phía trước, bóng người bỗng loé lên một cái rồi biến mất.

Kể từ lúc đi vào bên trong Thiên Thận Cung, hắn vẫn luôn có ý định nâng cao tu vi của nhóm đại trưởng lão và Thiên Linh Lung, bây giờ, hắn phải tôi luyện thật tốt để thăng cấp cảnh giới tu vi cho bản thân.

Mà giờ phút này, ở bên trong rừng Thận Mộng, lão Vệ ngồi thẳng lưng, hai mắt vốn đang nhắm chặt lúc này bỗng mở ra.

Nhìn Tần Ninh ngồi thẳng tắp bên cạnh, ánh mắt của lão Vệ bình tĩnh, liếc nhìn xung quanh, một lần nữa nhắm mắt lại, không cử động, dường như đã tiến vào mộng cảnh...

Lão Vệ hiểu ở bên trong rừng Thận Mộng, Tần Ninh là vô địch, không một ai có thể làm tổn thương hắn.

Nhưng bản thể của Tần Ninh đang ở đây mới là điều quan trọng nhất.

Dù chỉ là một trong một vạn khả năng Tần Ninh bị người khác ám toán, ông ta cũng sẽ không cho phép.

Quan niệm chủ tớ đã khắc sâu vào trong đầu của lão Vệ, sống là người của Tần Ninh, chết cũng là quỷ đi theo Tần Ninh.

Người bên ngoài không hiểu nhưng ngược lại ông ta rất rõ ràng, Tần Ninh có ơn đối với ông ta, cho dù trải qua chín kiếp cũng không thể hoàn trả hết được.

Mà lúc này, ở một bên khác, Kiếm Tiểu Minh, Thiên Linh Lung, Thẩm Văn Hiên cùng năm vị trưởng lão và Thiên Đạo Nhất cũng đi vào bên trong rừng Thận Mộng, bắt đầu tản ra...

Rầm...

Trong rừng Thận Mộng, cây cối trong rừng núi đổ rạp, bụi đất bay mịt mù.

“Linh thú cấp sáu g**t ch*t một cách dễ dàng!”

Tần Ninh siết chặt hai tay lại, tiếng sấm ầm ầm trầm thấp dần dần biến mất.

Ngọc Lôi thể đã đến tầng thứ năm Lôi Long Ngâm, lúc này Tần Ninh mới thật sự cảm nhận được sức mạnh bá đạo của Ngọc Lôi thể.
 
Phong Thần Châu
Chương 1071: “Ngươi còn cười ta!”


Kiếp thứ tám khi hắn còn là Thông Thiên Đại Đế, hắn chuyên tâm biên soạn thuật luyện thể, ghi chép tất cả luyện thể thần thuật trong thế giới Đại Thiên cùng đại lục mênh mông rộng lớn.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể kia cùng với Ngọc Lôi thể bây giờ đang tu luyện đều là do hắn vất vả ngày đêm biên soạn tập hợp mới làm ra được.

Hai môn thuật luyện thể này, Âm Dương Ly Hợp Kim thể tương ứng với cảnh giới Tứ Linh, còn Ngọc Lôi thể thì tương ứng với ba tầng cảnh giới là Địa Võ, Thiên Võ và Thiên Nguyên.

Âm Dương Ly Hợp Kim thể thì hắn đã luyện thành, công hiệu của Ngọc Lôi thể rốt cuộc bắt đầu toả ra sức mạnh to lớn tiềm ẩn.

“Tiếp tục thôi!”

Tần Ninh nhìn về phía trước, hơi nheo mắt.

Cho dù đã trải qua chín kiếp người nhưng việc tu hành vẫn phải tiến hành từng bước một, lần này đi vào bên trong rừng Thận Mộng không chỉ có mấy người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên, Kiếm Tiểu Minh cần phải tôi luyện mà bản thân hắn cũng cần.

Gầm...

Đúng lúc Tần Ninh đang chuẩn bị tiếp tục đi tìm kiếm linh thú trong rừng Thận Mộng thì bỗng có một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên.

Dường như cách hắn rất gần.

“Tiểu nha đầu, muốn chạy sao? Làm gì có chuyện dễ dàng như thế?”

Một giọng nói khinh khỉnh vang lên, lúc giọng nói ấy phát ra, đột nhiên một luồng khí tức lao thẳng về phía của Tần Ninh.

“Mau tránh ra!”

Một bóng dáng xinh đẹp nhìn thấy có người đứng chắn trước mặt của mình lập tức hét lên.

Thế nhưng vẻ mặt của Tần Ninh lúc này lại rất kì lạ.

“Lâm Vi Vũ?”

“Là ngươi? Tần Ninh?”

Lâm Vi Vũ bây giờ trông khá là chật vật, quần áo trên người gần như đều bị kiếm khí chém lộ rõ từng mảnh da thịt khiến người khác lưu luyến không thôi.

Tần Ninh nhìn thấy bộ dạng chạy trốn của Lâm Vi Vũ, không nhịn được bật cười nói: “Đường đường là thiếu chủ của Kiếm Các, vậy mà lại bị người khác đuổi giết phải chạy trốn thành bộ dạng như này, nói ra thật đúng là mất mặt!”

“Ngươi còn cười ta!”

Lâm Vi Vũ hừ lạnh một tiếng: “Mau qua đây giúp ta một tay”.

“Giúp cô? Tại sao ta phải giúp cô?”

“Ở bên kia!”

Lúc này bỗng một tiếng quát vang lên, từ từ hơn mười bóng hình lần lượt xuất hiện.

Hơn mười người này đều mặc trang phục giống nhau.
 
Phong Thần Châu
Chương 1072: “Đương nhiên là nữ nhân của ta rồi!”


Nhìn kĩ lại thì thấy đều là người đến từ Thánh Vương Phủ.

Mà người cầm đầu vừa khéo lại chính là Vương Thanh Trạch.

Vương Thanh Trạch nhìn thấy Tần Ninh đứng cạnh Lâm Vi Vũ, ánh mắt hơi động.

“Ha ha...”

Vương Thanh Trạch cười ha ha nói: “Tần Ninh, thật đúng là trùng hợp nhỉ!”

“Nhưng lần này ngươi không có cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên ở cạnh trợ giúp thì cho dù có muốn làm rùa đen rụt đầu ngươi cũng không có chỗ rụt được đâu”.

Lâm Vi Vũ lúc bấy giờ mới nhớ lại kể từ lúc đi vào Thiên Thận Cung, cái tên Vương Thanh Trạch này vẫn luôn rất tức Tần Ninh.

“Lần này ngươi muốn chạy thì cũng không chạy thoát được đâu!”

“Ta cần gì phải chạy?”

Tần Ninh mỉm cười, tiến lên một bước, một tay ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn tinh tế của Lâm Vi Vũ.

“Các ngươi thật đúng là to gan!”

Tần Ninh vênh mặt hất hàm ngạo nghễ nói: “Nữ nhân của ta mà ngươi cũng dám nhúng chàm?”

“Nữ nhân của ngươi?”

“Nữ nhân của ngươi?”

Gần như là cùng một lúc, Lâm Vi Vũ và Vương Thanh Trạch đều sững sờ.

Lâm Vi Vũ trở thành nữ nhân của Tần Ninh từ khi nào vậy?

Tần Ninh lúc bấy giờ thấp giọng nói: “Ta đang giúp cô đấy!”

Lâm Vi Vũ giãy dụa nhưng sau đó lại phát hiện cánh tay của Tần Ninh cứng rắn như sắt thép khiến cô ta không thể cử động được.

Thằng nhãi này trở nên lợi hại như vậy từ khi nào thế?

“Đương nhiên là nữ nhân của ta rồi!”

Một tay của Tần Ninh lúc này đặt trên eo thon của Lâm Vi Vũ, cười nói: “Ta và Vi Vũ đã là phu thê từ lâu, làm sao ngươi lại muốn bắt nạt nữ nhân của ta à?”

Nghe thấy lời này, hai mắt Lâm Vi Vũ mở to đầy kinh ngạc không thể tin nổi.

Còn Vương Thanh Trạch lúc này cũng tức giận phừng phừng.

Đụng phải con bò lạc Lâm Vi Vũ ở chỗ này, hơn nữa còn là ở trong mộng cảnh, cho dù coi Lâm Vi Vũ như thế nào thì cô cũng không thể ra bên ngoài.

Thật không ngờ, Lâm Vi Vũ lại đã bị Tần Ninh đoạt trước!

“Chẳng trách...”

Vương Thanh Trạch đưa mắt nhìn chằm chằm Lâm Vi Vũ.

Lâm Vi Vũ cũng im lặng nhìn về phía Vương Thanh Trạch.

Chỉ một câu nói của Tần Ninh mà dường như hắn ta đã tin thật rồi?
 
Phong Thần Châu
Chương 1073: “Cảnh giới Thiên Võ tứ biến!”


“Ngươi rốt cục định làm gì?”

Lâm Vi Vũ nhìn chằm chằm Tần Ninh, hung dữ nói: “Còn dám bất kính với ta coi chừng ta thiến ngươi đấy!”

“Không phải ta đang giúp cô chuyển dời thù hận sao?”, Tần Ninh chậm rãi nói: “Cô xem ánh mắt của Vương Thanh Trạch nhìn ta đi, hoàn toàn là muốn lột da ta, nhưng mà ánh mắt nhìn cô... lại tràn ngập chán ghét vứt bỏ”.

“Ngươi...”

Lâm Vi Vũ chẳng thèm nói với hắn nữa.

Tiếp tục tranh luận với Tần Ninh cũng không có ý nghĩa.

“Thằng ranh đấy là cảnh giới Thiên Võ lục biến, ngươi là đối thủ của hắn sao? Ngươi nhìn mấy tên đứng bên cạnh hắn đi, đều là cảnh giới Thiên Võ đấy”.

“Cảnh giới không phải là thứ duy nhất quyết định thắng bại!”

Lòng bàn tay của Tần Ninh nhẹ nhàng vuốt lưng Lâm Vi Vũ, vỗ vỗ nói: “Cô là nữ nhân của ta, cứ việc đứng ở đây chờ, xem ta trừng trị bọn chúng như thế nào!”

Cảnh tượng này lọt vào mắt của Vương Thanh Trạch khiến hắn sắp bị lửa giận thiêu đốt đến nơi.

“Làm thịt cái tên tiểu tử kia cho ta!”

Vù vù...

Ngay lập tức có hai bóng người lao ra.

Hai người này đều là cảnh giới Thiên Võ nhất biến, trực tiếp cầm kiếm trong tay chém về phía Tần Ninh.

Lâm Vi Vũ lúc này vội vàng nuốt một viên đan dược.

Tần Ninh cùng lắm thì chỉ có thể cầm cự được một lúc, nếu cái tên Vương Thanh Trạch kia ra tay thì Tần Ninh thua là cái chắc, cô ta cần thời gian để phục hồi.

Khung cảnh trong rừng Thận Mộng giống với thực tế, những đồ mang theo bên người cũng chắc chắn sẽ có, chính bởi vì vậy mà nếu chết ở chỗ này thì cảm giác sẽ vô cùng chân thật.

Cho nên nếu thật sự bị đám người Vương Thanh Trạch làm nhục, chi bằng tự sát cho xong.

Bịch bịch...

Lúc Lâm Vi Vũ vẫn còn đang chìm trong suy tư thì đột nhiên hai tiếng bịch bịch vang lên.

Hai bóng người lao vùn vụt ra lúc này bị Tần Ninh một tay túm gọn.

Hai tay của Tần Ninh làm việc cùng một lúc, đem hai người đập vào nhau, tiếng bộp bộp vang lên, vết máu b*n r*, hai người chết ngay tại chỗ.

Động tác diễn ra trong chớp nhoáng, nhẹ nhàng lưu loát, không chỉ khiến Lâm Vi Vũ ngây ngẩn cả người mà ngay cả Vương Thanh Trạch cũng khó tin nhìn Tần Ninh.

“Cảnh giới Thiên Võ tứ biến!”

Nhưng trong sự khó tin ấy lại khiến người khác hiểu ra được bên trong Thiên Thận Cung có vô số truyền kỳ, Tần Ninh nhất định đã có được gặp gỡ bất ngờ gì đó cho nên mới trực tiếp tấn thăng được ba biến.

Vẻ mặt của Vương Thanh Trạch lúc này trở nên trầm trọng.

“Xem ra ngươi đã có gặp được chút thời cơ, bảo sao lại dám đến chỗ này!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1074: “Huyết bá quyền!”


“Nếu như chỉ là ngươi thì chẳng có chuyện dám hay không dám ở đây cả, dù sao thì ta phải bảo vệ nữ nhân của ta không bị tổn hại!”

Tần Ninh nói, cười híp mắt nhìn về phía Lâm Vi Vũ, lại nhận được một trận khinh bỉ từ Lâm Vi Vũ.

“Được, không biết sống chết, ngược lại ta muốn xem xem ngươi rốt cuộc có thủ đoạn gì, chỉ là cảnh giới Thiên Võ tứ biến, Vương Thanh Trạch ta đây thật sự không để vào mắt”.

Vương Thanh Trạch dứt lời liền bước về phía trước.

Rõ ràng là hắn ta đang muốn đích thân ra tay.

Lúc này sắc mặt của Tần Ninh không hề thay đổi, nhìn Vương Thanh Trạch.

Còn Lâm Vi Vũ đứng ở bên cạnh trong lòng lo lắng không thôi.

Vương Thanh Trạch là cảnh giới Thiên Võ lục biến, hơn nữa thủ đoạn lớn nhất của hắn ta là Vương thể!

Linh thể, Thánh thể, Vương thể, Hoàng thể, Đế thể, Thần thể là các thể ở trong trời đất lục địa này, người có thể mở ra được Linh thể đã là thiên tài trong thiên tài rồi.

Mà Vương thể thì là cái mà vạn người không có một người làm được!

“Huyết Bá Vương thể!”

Vương Thanh Trạch không thèm nhìn Tần Ninh chút nào, trực tiếp mở Vương thể.

Trong chốc lát, quanh người hắn ta xuất hiện một luồng khí tức nồng nặc sát ý mãnh liệt sôi trào lan tràn ra ngoài.

Lúc này Tần Ninh cười nói: “Chẳng trách lại mạnh như thế, hoá ra là Huyết Bá Vương thể!”

“Tần Ninh, nếu ngày hôm đó không có Thiên Linh Lung ta đã sớm dạy dỗ ngươi một trận rồi, Thánh Vương Phủ không phải chỗ mà phái Thanh Vân nhỏ bé của ngươi có thể khiêu khích được”.

“Nếu không phải Viên Viên đang tu luyện ở trong Thánh Vương Phủ thì ta sớm đã vả chết ngươi rồi, còn để ngươi có cơ hội nhảy nhót đến giờ sao?”

Tần Ninh lạnh nhát nói: “Nhưng hôm nay ngươi lại nhảy dựng lên muốn tìm cái chết, nếu ta không thành toàn cho ngươi thì người bên ngoài thật sự sẽ tưởng rằng ta sợ Thánh Vương Phủ”.

Nghe thấy lời này, Vương Thanh Trạch càng thêm tức giận.

Tần Ninh cùng lắm cũng chỉ là cảnh giới Thiên Võ tứ biến, thế nhưng hết lần này đến lần khác giọng điệu đều kiêu ngạo như bản thân mình là cảnh giới Thiên Nguyên vậy.

Thật sự rất đáng ghét!

“Huyết bá quyền!”

Vương Thanh Trạch tung một quyền, khí tức sôi trào mãnh liệt ầm ầm nổ ra thành tiếng.

Bùm...

Một tiếng nổ nặng nề vang lên, Tần Ninh yên ổn đứng vững, còn Vương Thanh Trạch thì sắc mặt tái nhợt, lùi lại liên tục về đằng sau.

Một màn này khiến tất cả những người có mặt ở đây đều trố mắt đứng nhìn.
 
Phong Thần Châu
Chương 1075: “Cảm giác như thế nào?”


Những đệ tử Thánh Vương Phủ sớm đã chuẩn bị nhìn bộ dạng Tần Ninh phun máu, quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.

Thế nhưng lần giao thủ này, Vương Thanh Trạch mở ra Huyết Bá Vương thể vậy mà lại hoàn toàn không phải là đối thủ của Tần Ninh.

“Xem ra ta đã xem thường ngươi rồi!”

Trong lòng Vương Thanh Trạch cũng cảm thấy kinh ngạc.

Cơ thể của thằng nhãi này quả thật mạnh mẽ đến khó tin, hình như còn mạnh hơn cả Vương thể của hắn ta.

Hắn ta làm sao mà biết được Tần Ninh chuyển thế đến đây, lúc ở cảnh giới Cửu Môn tu luyện Hổ Gầm Long Ngâm Quyền, sát ý của quyền pháp này cực nặng, hơn nữa nếu luyện tập thường xuyên còn có thể rèn luyện cơ thể.

Sau này ở cảnh giới Tứ Linh tu hành Âm Dương Ly Hợp Kim Thể.

Ngọc Lôi Thể bây giờ cũng đã luyện đến tầng thứ năm.

Ba môn linh quyết này cũng là thuật luyện thể thích hợp nhất mà hắn đã chọn từ sự tích luỹ chín kiếp của mình.

Cơ thể của hắn bây giờ, đừng nói là Vương thể, cho dù có là Hoàng thể thì cũng không thể sánh bằng.

“Tiếp tục đi!”

Tần Ninh lúc này duỗi tay ngoắc ngoắc, nhìn Vương Thanh Trạch, mặt đầy chế giễu nói.

Hắn ngược lại muốn xem Vương Thanh Trạch rốt cuộc có bao nhiêu năng lực.

“Ngươi tự tìm cái chết thì ta thành toàn cho ngươi!”

Vương Thanh Trạch hừ một tiếng lại lao lên, vung ra một quyền.

“Bá vương huyết quyền!”

Lúc đấm ra một quyền này, ở giữa bàn tay của Vương Thanh Trạch khí huyết hỗn loạn, sắc mặt hắn ta đột nhiên tái đi, thế nhưng một quyền này bây giờ bỗng hiện màu máu.

“Huyết Bá Vương thể bị ngươi luyện ra thành hình quỷ quái như này thật sự đúng là mất mặt!”

Tần Ninh nói xong liền sải bước tiến về phía trước.

“Lôi linh cầu!”

Một quyền đấm ra, nắm đấm của Tần Ninh dường như ngưng tụ thành một quả cầu sấm sét, đè ép không khí xung quanh lao ra.

Sức mạnh cuồng bạo bùng nổ.

Bùm...

Sấm sét! Chính là vật mạnh mẽ trong trời đất, vô hình nhưng lại có âm thanh, một số võ giả mạnh mẽ trong lúc tấn thăng sẽ dẫn động lôi kiếp, lôi kiếp ấy chính là đại diện cho sự trừng phạt của trời đất.

Tu hành võ giả chính là nghịch thiên, là chèo thuyền ngược dòng, thậm chí có thể sẽ chết.

Sấm sét giáng xuống đại diện cho sự trừng phạt của trời đất, đủ để nhìn ra được sự vô tư và quyết liệt của hắn.

Quả cầu sấm sét vô hình nổ tung, âm thanh cuồn cuộn, bao vây tấn công Vương Thanh Trạch.

Giờ phút này, mọi người đều cảm thấy hai bên màng nhĩ ù đi, tim đập dữ dội.

Đòn tấn công của Tần Ninh quả thật quá bá đạo.

“Cảm giác như thế nào?”

Tần Ninh phủi tay, chế giễu nhìn về phía Vương Thanh Trạch.

Ngọc Lôi thể mà hắn tu hành, cho dù là ở trong thế giới các thần thì nhất định cũng là môn pháp luyện thể đẳng cấp nhất.

Nếu thật sự biết sử dụng Vương thể một cách hoàn hảo thì quả thật sẽ hơi rắc rối một chút.

“Phụt...”

Vương Thanh Trạch đứng mũi chịu sào, một quyền máu kia trực tiếp tán loạn, liên tục phun ra máu.
 
Phong Thần Châu
Chương 1076: “Hắn ta thật sự đã chết rồi...”


“Hay lắm!”

Lâm Vi Vũ lúc này hưng phấn vỗ tay khen hay.

Nhìn thấy Vương Thanh Trạch ăn trái đắng bị thương, Lâm Vi Vũ cuối cùng cũng cảm thấy trút được cơn giận.

“Tên khốn kiếp!”

Vương Thanh Trạch hiểu rõ cho dù Tần Ninh có g**t ch*t mình ở đây thì chẳng qua hắn ta sẽ tỉnh lại ở trong hiện thực, không thể tiếp tục tu luyện ở bên trong rừng Thận Mộng nữa mà thôi.

“Tần Ninh, ngươi nhớ cho kỹ!”

Vương Thanh Trạch khẽ quát: “Sớm muộn sẽ có một ngày ta bắt ngươi phải trả một cái giá thật lớn”.

“Uy h**p ta?”

Tần Ninh lạnh lùng nói: “Vậy thì ta sẽ khiến ngươi chết ở đây là được!”

“Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ cầu xin ngươi sao?”

Vương Thanh Trạch cười nhạo nói: “Giết ta cùng lắm thì chỉ khiến ta tỉnh mộng mà thôi, nhưng lần sau mà để ta gặp được ngươi thì ngươi cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi đi!”

“Vậy sao?”

Bóng hình của Tần Ninh loé lên, xuất hiện ở sau lưng Vương Thanh Trạch.

Bàn tay xoè ra, nhấc bổng Vương Thanh Trạch lên một cách dễ dàng.

Một tia sét tràn vào bên trong cơ thể của Vương Thanh Trạch, ngay lập tức, toàn thân Vương Thanh Trạch run rẩy, sắc mặt tái nhợt.

“Ngươi... Ngươi giết ta đi, tỉnh dậy ta sẽ cho ngươi biết cái chết thật sự rốt cuộc là như thế nào!”

“Yên tâm, ngươi vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại đâu!”

Tần Ninh nắm chặt bàn tay, âm thanh xẹt xẹt liên tục vang lên, cơ thể của hắn ta lúc này gần như đã bị nghiền nát hoàn toàn.

Bùm...

Cuối cùng, cơ thể của Vương Thanh Trạch nổ tung.

Tần Ninh phủi tay, nhìn mấy người còn lại.

“Làm sao? Chẳng lẽ còn không định tự sát, chuẩn bị để ta ra tay sao?”

Tần Ninh vừa nói xong, hơn mười người còn lại vẻ mặt uất ức, nhưng không thể làm gì được.

Ngay lập tức, hơn mười ngươi nâng binh khí trong tay lên, tự vẫn chết. Thi thể lần lượt ngã xuống đất, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.

“Lợi hại lợi hại!”, Lâm Vi Vũ lúc này vỗ tay cười nói: “Quả nhiên không hổ danh là tông chủ phái Thanh Vân!”

“Nếu như cô dám trêu chọc ta, cẩn thận ta đánh chết ngươi!”

“Ngươi dám?”

“Ngươi cứ thử xem?”

Nhìn thấy bộ dạng đùa bỡn của Tần Ninh, Lâm Vi Vũ tức giận nói: “Lần này ngươi đã đắc tội với Vương Thanh Trạch chắc chắn Thánh Vương Phủ sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.

“Ta khuyên ngươi sau khi ra khỏi rừng Thận Mộng thì mau chóng rời đi đi!”

“Sợ cái gì...”

“Hắn ta thật sự đã chết rồi...”

Tần Ninh mấp máy môi, thản nhiên nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1077: “Mau gọi Vương sư huynh dậy!”


Nhìn vẻ mặt tự tin của Tần Ninh, Lâm Vi Vũ không nhịn được hỏi: “Ngươi không phải là không biết nếu chết ở bên trong rừng Thận Mộng thì chỉ là tỉnh mộng thôi đấy chứ?”

“Ta biết!”

Tần Ninh mỉm cười nói: “Nhưng giấc mộng của hắn ta đã kết thúc rồi!”

Tần Ninh không nói gì thêm liền bước đi.

Lâm Vi Vũ lúc này đuổi theo khẽ nói: “Vừa nãy là ngươi cố ý đúng không? Ngươi rõ ràng vốn chẳng hề kiêng dè Vương Thanh Trạch, nhưng lại cố ý nói ta là nữ nhân của ngươi, ngươi chính là muốn giết hắn!”

“Cô đúng là đồ nữ nhân không biết tốt xấu, sao có thể nói là ta cố ý được?”, Tần Ninh cười nói: “Ta làm thế là vì cứu cô mà”.

“Dừng!”

Lâm Vi Vũ nói dừng một tiếng: “Ngươi chính là muốn giết người, nhân tiện lợi dụng ta mà thôi”.

“Thích tin hay không...”

Hai người tranh cãi tiếp tục đi vào sâu trong rừng.

Cùng lúc đó, ở một bên khác, vị trí ven rừng Thận Mộng.

Dưới một gốc cây đại thụ, hơn mười người từ từ mở mắt tỉnh dậy.

Hơn mười người này chính là những đệ tử của Thánh Vương Phủ bị Tần Ninh ép không thể không tự sát.

“Đáng giận, Tần Ninh khốn kiếp!”

Một tên đệ tử tức giận nói: “Tuy nói chỉ là mơ nhưng chết ở trong mơ giống y như thật, cái tên khốn kiếp này vậy mà ép chúng ta tự sát...”

“Sớm muộn cũng có một ngày ta sẽ khiến hắn chết không chỗ chôn thân”.

“Đúng vậy, sỉ nhục đệ tử Thánh Vương Phủ chúng ta, đáng chết!”

Người nào người nấy trong lòng lúc này đều tràn đầy căm phẫn, nhớ lại cảnh tự sát vừa rồi tận sâu đáy lòng mỗi người đều cảm thấy khó chịu.

“Ủa? Công tử đâu?”

“Đúng rồi, Vương sư huynh đâu?”

“Mau gọi Vương sư huynh dậy!”

Mấy tên đệ tử lập tức đi đến bên cạnh Vương Thanh Trạch.

Theo lý mà nói thì Vương Thanh Trạch “chết” sớm hơn bọn họ, lẽ ra phải tỉnh trước mới đúng.

Thế nhưng Vương Thanh Trạch cho đến bây giờ vẫn chưa tỉnh lại.

“Vương sư huynh...”

Một tên đệ tử lay người Vương Thanh Trạch, nhưng cơ thể của hắn ta vẫn không có phản ứng.

Đột nhiên, một tiếng hét kinh hãi vang lên, tên đệ tử th* d*c, sắc mặt trắng bệch.

“Kinh ngạc cái gì thế?”, một tên đệ tử khác lúc này nhịn không được oán hận nói.

“Vương sư huynh... chết rồi!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1078: “Vương trưởng lão!”


Như một viên đá ném vào mặt hồ yên ả dấy lên hàng ngàn gợn sóng, trong đáy mắt đám người đều ngây ra như phỗng.

Sau khi kiểm tra, chầm chậm phát hiện cơ thể của Vương Thanh Trạch lúc này đã hoàn toàn mất đi hơi thở.

Lúc này, tất cả mọi người đều sững sờ!

Vương Thanh Trạch, chết rồi!

Thật sự chết rồi!

Sao có thể như thế được?

Bây giờ tất cả mọi người đều ngơ ngác, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trong lúc nhất thời, xung quanh bỗng yên tĩnh đến đáng sợ.

“Mọi người đừng hoảng!”

Một đệ tử lúc này phân tích nói: “Trên người của Vương sư huynh cũng không có thương tích, hơn nữa cũng không hề giống bị trúng độc, nếu ở đây có người chết thì người ra tay chắc chắn sẽ phải giết luôn chúng ta mới đúng”.

“Đúng vậy”.

Một tên đệ tử khác lúc này cũng lên tiếng: “Nhưng chỉ có một điều duy nhất là Vương sư huynh bị g**t ch*t ở trong rừng Thận Mộng, kết quả lại chết thật rồi!”

“Vậy cũng không đúng, Vương sư huynh chết, không phải chúng ta cũng tự sát đó sao?”

Nhắc đến hai chữ tự sát, sắc mặt của mọi người bắt đầu trở nên khó coi.

“Điều mâu thuẫn duy nhất chính là Vương sư huynh bị Tần Ninh g**t ch*t, kết quả không tỉnh lại...”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của tất cả mọi người bỗng thay đổi.

Tần Ninh thật sự có thể g**t ch*t người ở bên trong rừng Thận Mộng.

Là thật sự g**t ch*t một người!

“Mọi người đừng hoảng!”

Một tên đệ tử có địa vị khá cao lên tiếng trấn an mọi người: “Chuyện này, chúng ta chỉ có thể chờ Vương trưởng lão tỉnh lại sau đó quyết định sau”.

“Vương sư huynh là đệ tử nòng cốt của Thánh Vương Phủ chúng ta mà lại chết ở đây, chúng ta không gánh nổi tránh nhiệm đâu”.

Từng đệ tử lúc này dần dần bình tĩnh lại.

Chuyến đi này, Thánh Vương Phủ phái ra rất nhiều trưởng lão và đệ tử.

Quả thật bọn họ không thể nào gánh vác nổi tránh nhiệm trong chuyện này.

Cùng lúc đó, dưới một gốc cây, một người mặc áo bào màu đen chậm rãi đứng dậy.

“Vương trưởng lão!”

Lão giả mặc áo bào đen vừa mới tỉnh này chính là người dẫn đội chuyến đi lần này, tên là Vương Khiếu Lâm, là cảnh giới Hoá Thần nhất chuyển, cũng là tầng lớp cấp cao ở trong Thánh Vương Phủ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1079: Đều là do cái tên Tần Ninh kia!


“Vương Thanh Trạch chết rồi!”

“Cái gì!”

Sắc mặt của lão già mặc áo bào đen thay đổi, kinh hãi hoảng sợ.

Nhìn thấy động thái của Vương Khiếu Lâm, vẻ mặt của đông đảo đệ tử trở nên kì lạ.

Tuy Vương Thanh Trạch là đệ tử nòng cốt của Thánh Vương Phủ, thiên phú xuất chúng nhưng chết ở chỗ này cũng không thể trách trưởng lão Vương Khiếu Lâm được.

Trưởng lão Vương Khiếu Lâm tại sao lại phải kinh ngạc như thế?

“Xong, xong rồi...”

Vương Khiếu Lâm lúc này kinh hãi ngồi trên mặt đất, sắc mặt rất khó coi.

“Chủ phủ lần này sẽ lột da ta mất...”

Một đệ tử khuyên nhủ: “Vương trưởng lão, Vương Thanh Trạch sư huynh chính là bị Tần Ninh tông chủ của phái Thanh Vân g**t ch*t, chuyện này không thể đổ lên đầu ngài được, chủ phủ sẽ không làm khó ngài đâu!”

“Ngươi thì biết cái rắm gì!”

Vương Khiếu Lâm quát lớn: “Vương Thanh Trạch chính là con trai của chủ phủ, chủ phủ mất con trai sao lại không thể trút giận lên ta được chứ?”

Cái gì?

Lời này vừa nói ra, đông đảo đệ tử hoàn toàn sững sờ.

Vương Thanh Trạch là con trai của chủ phủ?

Bọn họ chưa bao giờ nghe về chuyện này.

Vương Khiếu Lâm chậm rãi nói: “Vương Thanh Trạch có tư chất hơn người, mười tuổi đã thức tỉnh Vương thể, nhưng cũng không muốn để cho người khác biết mình là con trai của chủ phủ nên vẫn luôn giấu thân thế, dựa vào thực lực trở thành đệ tử nòng cốt của Thánh Vương Phủ”.

“Bây giờ lại chết ở chỗ này, mà ta còn là người dẫn đội...”

Vương Khiếu Lâm lúc này hai mắt đỏ bừng: “Tần Ninh, phái Thanh Vân, lão phu đương nhiên sẽ chém chết hắn mang về Thánh Vương Phủ, chịu đòn nhận tội”.

Nghe thấy lời này, sắc mặt của rất nhiều đệ tử cũng trở nên khó coi.

Nếu quả thật như vậy thì bọn họ há chẳng phải gặp nạn rồi sao?

Đều là do cái tên Tần Ninh kia!

“Hắt xì...”

“Nếu như nói cứu người là làm chuyện thất đức vậy thì đoán chừng ta bị rất nhiều người chửi mắng đấy”.

“Ngươi...”

Lâm Vi Vũ lười tranh luận với Tần Ninh.
 
Back
Top Bottom