Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1340: “Nhìn ta như thế làm gì?”


Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng ngây ngẩn cả người.

Ở chỗ này vậy mà lại có một cánh cửa?

Chẳng lẽ có kho báu sao?

Nhưng chỗ này bây giờ quá hoang vu, chẳng giống có báu vật gì cả.

Lúc này Tần Ninh tiến lên trước, vung ra một quyền.

Rầm...

Cái cửa gỗ tưởng chừng như lung lay sắp đổ bị một quyền của Tần Ninh tác động lại nguyên vẹn chẳng chút hề hấn gì.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đều khẽ giật mình.

Tần Ninh thì chỉ cười không nói, lại trực tiếp tung ra một quyền nữa.

Rầm...

Một tiếng nổ trầm thấp vang lên.

Cái cửa gỗ kia vẫn vẹn nguyên không một chút hư hại, thế nhưng sườn núi nhỏ lúc này lại không thể chịu nổi chấn động.

Lúc này, từng lớp từng lớp bụi đất rơi xuống.

Cuối cùng sườn núi nhỏ cũng đã hoàn toàn biến thành bụi, ba túp lều tranh, một cái sân với hàng rào bao quanh hiện ra trước mắt ba người.

“Khụ khụ...”

Đột nhiên có một tiếng ho khan vang lên trong lớp bụi.

“Ai? Ai lại thất đức như thế? Cứ gõ cửa không phải ta sẽ ra sao?”

Bỗng có một bóng hình từ bên trong túp lều tranh tiểu viện đi ra.

Một thân áo choàng màu xám, tóc dài búi cao, râu và lông mày lúc này đều rủ trước ngực.

Trang phục của người này rất kì lạ, mà toàn thân từ trên xuống dưới cũng khiến người khác cảm thấy rất khác thường.

Hình như... không phải người của thời đại này.

“Đánh thức ngươi à? Lúc tu hành trường sinh quyết phải ngủ hàng trăm hàng vạn năm, muốn đánh thức được ngươi sao có thể đơn giản thế được chứ?”

Tần Ninh lúc này mở miệng nói.

Nháy mắt, ông lão dùng đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm Tần Ninh.

Dường như muốn nhìn thấu Tần Ninh.

“Nhìn ta như thế làm gì?”

Tần Ninh phủi tay, nhìn về phía lão giả hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Vẻ mặt của lão già bây giờ trông rất kì lạ.

“Tiểu tử thối, quấy rầy lão nhân gia ta thanh tu, bây giờ lại hỏi ta tên gì, ngươi đang cố tinh gây sự đúng không?”

Bây giờ ngay cả Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên cũng cảm thấy rất kì quặc.

Công tử nhà mình từ xưa đến nay sẽ không vô duyên vô cớ làm chuyện kỳ lạ.

Đi qua Cửu U đại lục, đi đến đại lục Bắc Thương không trực tiếp đi đến chỗ cần đến mà lại đến vùng đất hoang vu như này, tìm một ông lão dường như đã ngủ ở đây từ lâu?
 
Phong Thần Châu
Chương 1341: “Ngươi rốt cuộc là ai?”


Vẻ mặt của lão giả lúc này trở nên nghiêm túc, trầm giọng nói: “Làm sao ngươi biết ta họ Mặc? Ngươi là người của Bắc Thương tông, hay là người của cổ quốc Thiên Phong hay là đến từ Hứa gia?”

Biết Trường Sinh Quyết, biết sự tồn tại của ông ta, biết ông ta họ Mặc.

Người thanh niên trước mặt này không đơn giản.

“Ta đến từ Cửu U đại lục!”

“Chính là Cửu U đại lục của Cửu U Đại Đế sao?”

Lão giả biến sắc.

“Chẳng lẽ còn có cái thứ hai?”

Lão giả nói tiếp: “Ngươi là hậu nhân của Cửu U Đại Đế?”

“Cũng không phải như thế”.

Lão giả lúc này rõ ràng mới thở phào một hơi.

“Lão hủ tên là Mặc Thiên Tử, không biết ngươi tìm ta có chuyện gì?”

“Mặc Thiên Tử?”

Tần Ninh lúc này chậm rãi nói: “Vậy ngươi hẳn là con cháu đời thứ bảy của Sát Trường Sinh, trưởng tộc đời thứ bảy của Mặc gia?”

Lời này vừa nói ra, đôi mắt thăng trầm của Mặc Thiên Tử bỗng loé lên sát ý.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này bước đến gần Tần Ninh.

“Không sao, nếu như hắn muốn giết ta thì hai người cũng không cản được”.

Tần Ninh cười nói: “Hậu nhân của Sát Trường Sinh ít nhiều vẫn có chút bản lĩnh, bảy đời tộc trưởng cho đến bây giờ ít nhất cũng đã trải qua bốn, năm vạn năm”.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tần Ninh nói rõ ràng rành mạch, dường như hiểu rất rõ về Mặc gia.

“Tần Ninh, tông chủ Thanh Vân tông ở Cửu U đại lục!”

Tần Ninh vẫn giữ nụ cười tủm tỉm nói: “Được rồi, ta không nói mấy lời vô nghĩa với ngươi nữa, ngươi cứ tiếp tục giấc ngủ trường sinh của ngươi thôi, ta đến đây muốn lấy từ chỗ của ngươi ba cái lệnh bài”.

“Lệnh bài?”

Mặc Thiên Tử nhìn Tần Ninh, cảnh giác nói: “Lệnh bài gì?”

“Đừng có đánh đố với ta, muốn bái nhập vào trong Trường Sinh đường của thư viện Thánh Hiền cần phải có sự tán thành của Mặc gia thì mới được”.

Lúc này Mặc Thiên Tử nhìn Tần Ninh, ánh mắt tràn ngập dò xét.

“Thôi, để ngươi đưa cho ta ngươi chắc chắn không vui”.

Khoé miệng Tần Ninh khẽ nhếch lên, mở miệng nói: “Trời đất lúc khai sơ, nguồn gốc của vạn vật, cực hạn của trường sinh chính là vô tâm, vô tâm chi đạo...”
 
Phong Thần Châu
Chương 1342: “Đạo lý tiên lễ hậu binh ngươi có biết không?”


Bỗng Tần Ninh nói ra một tràng lời nói khó hiểu lộn xộn.

“Vô vi có sống, sống này chính là sức sống, tĩnh mà...”

Tần Ninh nói đến đây đột ngột dừng lại.

Mặc Thiên Tử đang nghe say sưa, đột nhiên Tần Ninh im bặt khiến Mặc Thiên Tử ngây ngẩn, chỉ cảm thấy như miếng thịt vịt đưa đến miệng, vừa mới ngửi được mùi đã không cánh mà bay.

Loại cảm giác này như mắc nghẹn ở cổ họng, rất khó chịu.

“Nói tiếp đi...”

Mặc Thiên Tử nhìn về phía Tần Ninh, gấp gáp nói.

Ông ta cảm thấy ông ta sắp bắt được thời cơ rồi, thế nhưng Tần Ninh lại đột nhiên dừng lại, cái thời cơ này rất có thể sẽ biến mất theo.

“Đưa lệnh bài cho ta!”

Tần Ninh vươn tay ra nói: “Ta không có lòng dạ thảnh thơi hao phí với ngươi”.

Suy nghĩ một lát, Mặc Thiên Tử nói: “Vậy thì không được, Trường Sinh đường là nơi bí mật nhất của thư viện Thánh Hiền, sao có thể để ngươi tuỳ tiện đi vào được”.

“Ai biết được ngươi đến có phải vì muốn máu của Sát Trường Sinh đại nhân đời thứ nhất không chứ!”

Lời này vừa nói ra, Tần Ninh đột nhiên nở nụ cười.

“Ngươi cười cái gì?”

Mặc Thiên Tử khó hiểu hỏi.

“Ngươi ấy à, mặc dù khí huyết bên trong cơ thể dồi dào, tinh khí phong phú nhưng cũng không phải bắt nguồn từ bản thân của ngươi mà là do báu vật trời đất ở bên trong cơ thể của ngươi liên tục phát ra tinh khí sinh mạng, kéo dài mạng sống cho ngươi, nếu không thì ngươi cũng chẳng sống thêm được mấy năm nữa đâu”.

“Mái tóc bạc trắng của ngươi đủ để chứng minh điều này”.

“Máu của tổ tiên Sát Trường Sinh của Mặc gia ta có thể bù đắp cho sự hao tổn thời gian, toàn bộ đại lục Bắc Thương có biết bao nhiêu người muốn có được cơ chứ”.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Tuổi thọ của ta bị tổn hao đương nhiên ta có thể lấy lại, không cần ngươi phải ở đây quan tâm”.

“Máu của Sát Trường Sinh mặc dù không tồi nhưng cũng chưa đến mức mà ta phải đê hèn đi lấy, nếu ta đã muốn thì thư viện Thánh Hiền phải ngoan ngoãn giao ra”.

Lời này vừa nói ra, Mặc Thiên Tử lập tức nói: “Vậy sao ngươi không trực tiếp đến Trường Sinh đường của thư viện Thánh Hiền, đến tìm ta làm gì?”

“Chỉ dựa vào ngươi? Một tên cảnh giới Thông Thiên nhị bộ và hai tỳ nữ cảnh giới Thông Thiên tứ bộ sao?”, Mặc Thiên Tử cười ha ha nói.

“Nói mấy lời vô nghĩa với ngươi cũng đã nửa ngày, rốt cuộc ngươi có đưa không, nếu không đưa thì ta trực tiếp đi đến đó, nhưng mà hậu quả thì ngươi tự suy nghĩ cho kỹ”.

Tần Ninh cũng lười phải dài dòng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1343: “Đừng có nằm mơ!”


Mặc Thiên Tử do dự nửa ngày trời, hơn nữa cũng nóng lòng muốn nghe tiếp lời giảng giải vừa rồi của Tần Ninh nhưng lại lo lắng Tần Ninh gây chuyện.

“Ta đưa cho ngươi cũng được”.

Cuối cùng, Mặc Thiên Tử mở miệng nói: “Nhưng ngươi phải nói cho ta nghe toàn bộ nội dung của ba cuốn Trường Sinh Quyết cuối cùng!”

“Cho ngươi biết tất cả ba cuốn cuối cùng?”

Tần Ninh liếc Mặc Thiên Tử một cái, nói: “Mặt của ngươi cũng dày quá nhỉ!”

“Mặt ta không dày!”

“Ngươi đúng là không biết xấu hổ!”

Tần Ninh từ tốn nói: “Tổ tiên nhà ngươi cùng lắm mới chỉ tu luyện đến cuốn thứ năm, ngươi lại còn muốn đủ bảy cuốn, nằm mơ à?”

“Ta...”

Mặc Thiên Tử nhất thời nghẹn lời, thế nhưng một giây sau lập tức cười hì hì, đến gần Tần Ninh, cọ xát nói: “Tần công tử, một cuốn, một cuốn thôi cũng được!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này không còn lời gì để nói.

Mặc Thiên Tử này mới vừa rồi vẫn còn bày ra bộ dạng thế ngoại cao nhân, cao cao tại thượng, giờ đột nhiên lại chuyển thành bộ dạng của một lão lưu manh.

Trường Sinh Quyết?

Là thứ gì chứ?

Mặc Thiên Tử nói tiếp: “Ngài đến từ Cửu U đại lục, lại biết chuyện của tổ tiên Sát Trường Sinh của Mặc gia ta, vậy thì nhất định biết chuyện năm đó lão tổ phát điên, Trường Sinh Quyết có bảy cuốn nhưng ba cuốn đã bị thiêu huỷ, con cháu đời sau chỉ có được bốn cuốn đầu, thật sự không thể tu luyện trường sinh được!”

“Ngươi thật đúng là không biết xấu hổ!”

Tần Ninh nói thêm: “Mấy đời Mặc gia các ngươi tu luyện đến cuốn thứ hai của Trường Sinh Quyết thì đã có thể xưng bá Bắc Thương, ngươi mới tu luyện đến cuốn thứ ba, còn chưa luyện cuốn thứ tư đã đòi ta ba cuốn sau rồi?”

“Cho dù ta có đưa cho ngươi ngươi cũng không luyện được”.

“Chẳng lẽ ngươi cho rằng ngươi có thể vượt qua được tổ tiên của ngươi sao?”

Khuôn mặt già nua Mặc Thiên Tử đỏ ửng.

“Ta mặc kệ, tóm lại ngươi nói đi, ngươi có cho hay không!”

Mặc Thiên Tử lúc này vậy mà lại giở trò vô lại.

“Đừng có nằm mơ!”

Tần Ninh phất tay nói: “Hỏi ngươi chuyện lệnh bài vốn cũng chỉ mang tâm lý thử thôi, ngươi không cho thì tự ta đi đến Trường Sinh đường”.

Soạt soạt soạt...

Đúng lúc này có mấy thân ảnh đạp không bay đến.

Ước chừng có khoảng hơn mười người, khí tức đều vô cùng mạnh mẽ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1344: “Nhưng có thể cho ngươi nửa cuốn trước!”


Mười mấy người này mặc quần áo màu đen giống nhau, thái độ cung kính với người đàn ông dẫn đầu, phía sau người đàn ông có một nam một nữ vô cùng xuất chúng.

Người thanh niên có tướng mạo đàng hoàng, cử chỉ mang lại cho người ta cảm giác rất nho nhã.

Còn dung mạo của cô gái kia càng xuất sắc hơn, vô cùng bắt mắt.

“Thiên Tử!”

Người đàn ông trung niên đáp xuống, lập tức cung kính chắp tay nói: “Thiên tử xuất quan sao không thông báo cho vãn bối biết để vãn bối nghênh đón cho tốt”.

Nhưng Mặc Thiên Tử căn bản chẳng thèm qua tâm đến lời người đàn ông trung niên nói, chỉ nhìn Tần Ninh chằm chằm, bày ra vẻ đáng thương.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng im lặng.

Ông lão này vừa nãy nhìn còn bình thường, bây giờ... lại giống một lão già thần kinh vậy!

Thay đổi chóng mặt như vậy khiến hai cô gái khó mà tiếp thu được.

Mặc Thiên Tử không thèm để ý đến đám người kia khiến cho hơn mười người lúc này cũng cảm thấy lúng túng.

“Một cuốn!”

Tần Ninh lúc này giơ ngón tay ra, nói: “Ta nói lại nội dung của cuốn thứ năm cho ngươi, ngươi dẫn ta trực tiếp vào trong Trường Sinh đường”.

“Thành giao!”

Mặc Thiên Tử lúc này mặt mày mừng rỡ, dường như đã hoàn toàn quên mất dáng vẻ thà chết không chịu khuất phục, suy nghĩ cho sự nghiệp Mặc gia vừa nãy của mình.

“Mặc Uyên Tử!”

Mặc Thiên Tử duỗi một ngón tay ra nói: “Vị Tần công tử này cùng hai cô bên cạnh bái nhập vào trong Trường Sinh đường”.

“Hả?”

“Hả cái gì mà hả? Lập tức làm thủ tục cho bọn họ để bọn họ vào trong Trường Sinh đường của thư viện Thánh Hiền!”

Mặc Uyên Tử chính là người đàn ông trung niên kia.

“Vâng!”

Nghe thấy lời dặn dò của lão tổ đời thứ bảy, Mặc Uyên Tử không dám làm bừa.

“Hì hì, Tần công tử, chuyện đã làm xong rồi, vậy cuốn thứ năm...”

“Gấp gáp cái gì?”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Ta phải xem xem Trường Sinh đường bây giờ có còn dáng vẻ của chín vạn năm trước không đã rồi nói tiếp!”

Tần Ninh xoay người rời đi, Mặc Thiên Tử vội vàng đuổi theo.

Hai người đứng ở một nơi không xa thì thầm rất lâu, vừa mới quay người lại.

Ánh mắt của Mặc Thiên Tử nhìn Tần Ninh mang theo kinh ngạc kính sợ, thậm chí còn có một tia kinh hãi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1345: “Trời đất có thần bất diệt!”


Chuyện này khiến Mặc Uyên Tử đứng đây rơi vào trạng thái mơ hồ.

Ba người này là ai?

Tại sao lại ở cùng với lão tổ đời thứ bảy?

Hơn nữa lão tổ đời thứ bảy đã ngủ say hơn ngàn năm.

Theo lý mà nói thì ngoại trừ Mặc gia bọn họ ra thì không một ai biết hết.

Chuyện này thật sự quá kì lạ.

Thế nhưng tính cách của lão tổ đời thứ bảy khó lường, không thích bị người khác truy hỏi.

Nếu như ông ta tuỳ tiện hỏi sẽ không tránh khỏi bị một trận đòn.

“Mặc Uyên Tử...”

Tần Ninh nhìn Mặc Uyên Tử một chút, từ từ nở một nụ cười nói: “Thế hệ chữ Uyên chính là trưởng tộc đời thứ mười bảy, quả nhiên Mặc gia là thế hệ trẻ thua kém hơn thế hệ trước”.

“Tại sao ngươi lại nói như thế?”

Cô gái thanh thuần đứng ở phía sau Mặc Uyên Tử lúc này không nhịn được khẽ nói: “Mặc gia ta chính là đại tộc của thư viện Thánh Hiền, Trường Sinh đường nằm dưới sự quản lý của Mặc gia ta, ngươi là ai mà lại có khẩu khí lớn như thế?”

“Ta? Là người mà ngươi không trêu chọc nổi đâu!”

Tần Ninh cười nhạt một tiếng, cũng không tức giận.

“Tổ tiên của Mặc gia Sát Trường Sinh là lão tổ thứ nhất, sau khi biến mất rời khỏi nhân thế thì đến đời thứ bảy của Mặc gia là bốn năm vạn năm sau, mà khoảng thời gian bốn, năm vạn năm sau đó thì Mặc gia đã đổi mười đời trưởng tộc”.

“Vậy thì đủ để chứng minh thời gian mà mỗi trưởng tộc Mặc gia các ngươi tu luyện Trường Sinh Quyết đều rất ngắn”.

“Cái này không phải là tồi tệ thì là gì?”

Nghe thấy lời này của Tần Ninh, đám người Mặc gia vốn còn đang có chút không phục bây giờ đều cảm thấy hổ thẹn.

Tổ tiên của Mặc gia Sát Trường Sinh có thể nói đã từng là thần thánh ở đại lục Bắc Thương, thư viện Thánh Hiền cũng nhờ có Sát Trường Sinh mà mới vươn lên trở thành một thế lực vượt qua cả tam đại hào môn.

Trưởng tộc đời thứ nhất của Mặc gia tự sáng tạo ra Trường Sinh Quyết, không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng đều khiến người ta phải khiếp sợ.

Trước kia ở trên đại lục Bắc Thương có câu nói khiến người đời không thể nào quên được, câu nói ấy chính là của Sát Trường Sinh.

“Trời đất có thần bất diệt!”

“Bản thân ta trường sinh bất tử!”

Tự so sánh với thần thánh trời đất, bất tử bất diệt, vạn sự trường tồn.

Tuy cuối cùng, Sát Trường Sinh không bất tử bất diệt thế nhưng ở trên đại lục Bắc Thương thời kì ấy ông ta chính là thần, không có đối thủ.

Vẻ mặt của Mặc Uyên Tử lúc này khẽ động.

Ngữ khí của Tần Ninh bình tĩnh, điềm đạm tự nhiên, không hề giống như đang giả vờ.

Một thanh niên mới chỉ trên dưới hai mươi tuổi nhưng lại có thể điềm nhiên như thế, thật sự khó tin.

Mà dường như hắn cũng hiểu rất rõ về Mặc gia.

Mặc Uyên Tử lúc này cười khổ nói: “Trương Sinh Quyết chú trọng con đường trường sinh, ngồi bất động trăm năm hoặc ngàn năm có thể cũng chẳng thể thăng tiến một bậc”.

“Mà trong khoảng thời gian một trăm, một ngàn năm thì người cùng cảnh giới có thể sớm đã đạt đến cảnh giới Thông Thiên, cảnh giới Hoá Thần, loại giày vò này không phải ai cũng có thể chịu đựng được”.

Tần Ninh cười nói: “Nhưng một khi chấp nhận được thì chắc chắn sẽ lưu danh muôn đời, như tổ tiên Sát Trường Sinh của ngươi vậy, có thể tự hào nói ra một câu: trời đất có thần bất diệt, bản thân ta trường

5978477-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1346: “Thanh Vân Kiếm Đế...”


“Đi mau đi mau”.

Mặc Thiên Tử không nhịn được thúc giục: “Phải tiếp đãi Tần công tử cho tốt vào, ta còn phải đợi lấy nốt nửa cuốn nữa rõ chưa?”

“Vâng!”

Mặc Uyên Tử lúc này chỉ có thể cười khổ.

Mặc Thiên Tử chính là lão tổ đời thứ bảy của Mặc gia, đây chính là nhân vật mà con cháu chín đời sau lần lượt chết khô mà ông ta vẫn còn tồn tại cho đến tận bây giờ.

Mà thực lực của Mặc Thiên Tử rốt cuộc ở trình độ nào thì ông ta cũng không rõ.

Nhưng ông ta đã nghe ông nội nói rằng Mặc Thiên Tử chính là chỗ dựa của Mặc gia.

Mà ông nội của ông ta nghe được câu nói này là do ông nội của ông nội ông ta truyền lại.

Tần Ninh cũng không nói lời vô nghĩa, đi theo đám người Mặc gia, leo lên phi cầm rời khỏi chỗ này.

Mặc Thiên Tử đột nhiên từ trong bộ dạng mơ hồ tỉnh táo lại.

Đáy mắt đột nhiên loé lên tia sáng.

“Cửu U đại lục, họ Tần... lại hiểu rõ chuyện của Mặc gia ta như vậy, ta không tin ngươi không phải là hậu nhân của Cửu U Đại Đế!”

“Người đời đều nói trong trời đất này, chín vạn năm qua xuất hiện chín vị đại đế bản lĩnh cao cường”.

“Cửu U Đại Đế chính là người đứng đầu danh sách chín vị đế”.

“Hậu nhân của ông ta hẳn là cũng không tầm thường...”

Mặc Thiên Tử chính là người đã sống năm vạn năm.

Mặc dù ở đại lục Bắc Thương nhưng đối với thế giới rộng lớn này, ông ta cũng đã đi ra bên ngoài rèn luyện vài lần.

Tu luyện Trường Sinh Quyết không chỉ chú trọng giấc ngủ sâu và chữ tĩnh.

Mà còn phải ra khỏi thế giới, thoát ra khỏi bản thân.

Ông ta đã thoát ra được, cho nên kiên trì đến bây giờ vẫn sống sót.

Ông ta đã đi đến từng đại lục rộng lớn trong trời đất này, thậm chí ngay cả đại lục Thương Lan ở trung tâm thế giới ông ta cũng đã từng đi qua.

Lần cuối cùng mà ông ta ra ngoài chính là vào một ngàn năm trước.

Ông ta đã nghe tên của chín vị đế ở trên đại lục Thương Lan.

Đứng đầu danh sách rõ ràng là Cửu U Đại Đế đã từng danh chấn Cửu U.

Cửu U Đại Đế không chỉ uy chấn đất trời Cửu U đại lục, không ai có thể so bì, thậm chí danh tiếng của Cửu U Đại Đế ở trong trời đất mênh mông này cũng cực kỳ vang dội.

Cảnh giới của hắn tiến bộ thần tốc, thực lực mạnh mẽ bất khả chiến bại, khiến vô số hào cường, vô địch lớn mạnh phải mặc cảm.

“Cửu U Đại Đế...”

“Cuồng Võ Thiên Đế...”

“Thanh Vân Kiếm Đế...”

Mặc Thiên Tử thấp giọng lẩm bẩm: “Danh tiếng của chín vị đế uy chấn Thương Lan, nổi danh thiên hạ, nếu như trước đây lão tổ không chết có lẽ cũng có thể trở thành một trong số đó...”

Suy nghĩ của Mặc Thiên Tử đương nhiên Tần Ninh không hề hay biết.

Trong chín vạn năm xuất hiện chín nhân vật tuyệt thế.

Chín người đó, đừng nói là trăm vạn năm, cho dù là ngàn vạn năm lội lại dòng lịch sử tìm hiểu về kỉ nguyên trước thì cũng không một ai có thể tạo ra được thành tựu như vậy.

Hắn đã từng biên soạn ra “Cửu Nguyên Đan Điển”, “Vạn Khí Phổ”, “Trận Thuật”, “Thể thư” v.v…, cho dù đặt ở trong Cửu Thiên Vân Minh hay thế giới thần cũng là độc nhất vô nhị.
 
Phong Thần Châu
Chương 1347


Mặc dù đã từng là minh chủ của Cửu Thiên Vân Minh, cha của hắn – Vô Thượng Thần Đế Mục Vân cũng chưa đạt được thành tựu cỡ này.

Dĩ nhiên, xét về thực lực thì hắn còn kém xa cha mình.

Có điều, đó là đã từng.

Hiện giờ hắn trải qua chín đời, mở ra đời thứ mười, chỉ cần hắn tăng cấp theo yêu cầu của mình, đạt đến đỉnh phong thì chưa chắc đã kém hơn cha hắn.

Đoàn mười mấy người lúc này ngồi trên lưng chim.

Mặc Uyên Tử kia vốn muốn nói mấy câu với Tần Ninh, dò hỏi chút gì, nhưng thấy Tần Ninh không quá nhiệt tình, bèn quay đi.

Ba người Tần Ninh đứng trên thân con chim, thành ra tách biệt với mười mấy người kia.

“Công tử, không phải người đến tìm đồ vật hả? Sao lại bái nhập thư viện Thánh Hiền gì gì đó vậy?”

Vân Sương Nhi không hiểu hỏi.

So với Diệp Viên Viên tính cách lãnh đạm, Vân Sương Nhi đơn thuần, hoạt bát hơn, có gì không hiểu thì hỏi luôn.

“Thư viện Thánh Hiền có đồ vật mà ta cần!”

Tần Ninh nói: “Có điều nếu đòi thẳng thì chắc chắn họ sẽ không đưa”.

“Cho nên đi đường vòng, tuy là tốn chút thời gian nhưng cũng không quan trọng”.

“Hơn nữa, thư viện Thánh Hiền có rất nhiều món đồ tốt, hai cô có thể mượn cơ hội này mà đạt đến cảnh giới Hóa Thần”.

Diệp Viên Viên hiếm hoi lên tiếng: “Nhưng chúng ta còn chưa vượt qua được cảnh giới ngũ bộ...”

“Có ta đây, không phải sẽ rất nhanh sao?”

Tần Ninh mỉm cười.

Diệp Viên Viên lúc này muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Công tử, tuổi thọ của người...”

Lần trước thấy bộ tóc trắng của Tần Ninh tại Mặc cốc khiến cô ấy lo lắng rất nhiều.

Mà hôm nay nghe thấy Mặc Thiên Tử nói, Tần Ninh có thể hoạt bát được như vậy, phần lớn là vì có linh bảo sinh mệnh lớn mạng giữ cho.

Tần Ninh đã đạt đến cảnh giới Thông Thiên nhị bộ, không lẽ tuổi thọ vẫn chưa khôi phục sao?

“Không cần lo lắng!”

“Vậy chẳng phải sẽ kém hơn chúng ta bình thường nhiều hay sao?”

Vân Sương Nhi lo lắng nói.

“Những tuổi thọ này với cảnh giới Thông Thiên, Hóa Thần thì có khả năng là cần thiết, nhưng sau này đạt đến cảnh giới cao hơn, có đến trăm ngàn vạn năm tuổi thọ thì cũng có gì đáng lo đâu?”
 
Phong Thần Châu
Chương 1348: “Vẫn là mùi vị cũ...”


Tần Ninh nói vậy khiến hai cô gái đều ngơ ngác.

“Sau này cả hai sẽ rõ!”

Tần Ninh cười nhạt: “Trời đất này rộng lớn lắm, hơn những gì các cô tưởng tượng nhiều”.

“Công tử dường như không thích nói quá nhiều”.

“Đúng vậy đó, trời đất mênh mông, rốt cuộc là mênh mông cỡ nào?”

“Rất mênh mông!”

Tần Ninh bình tĩnh nói: “Cô có thể hiểu là, nơi chúng ta ở bây giờ chính là đại lục Thương Lan, Cửu U cũng được, Bắc Thương cũng được, đều là một đại lục nho nhỏ nằm bốn phía đại lục Thương Lan mà thôi”.

“Sự vô địch thật sự của nơi này phần lớn đều tụ tập ở đại lục Thương Lan, nơi ấy mới là thánh địa của võ giả”.

Thánh địa võ giả!

“Nói cho các cô trước, các cô cũng không cần quá hy vọng đâu, sớm muộn sẽ có một ngày ta dẫn hai cô đi!”

Tần Ninh mỉm cười, không nói nhiều.

Đại lục Thương Lan, hắn nhất định phải đi.

Không nói đến đồ nhi của hắn – tôn giả Thanh Vân đang ở đó.

Còn cả Thiên Đế các cũng đến từ đại lục Thương Lan, hắn đương nhiên sẽ không buông tha như vậy.

Bất luận là Minh Ung chết, hay là Thiên Thanh Thạch bị nhốt, và cả cái chết của Tần Kinh Mặc, Thiên Đế các nhất định phải trả giá thật lớn.

Hơn nữa, Thiên Đế các và Ma tộc có giao dịch, sự tồn tại này không thể tiếp tục phát triển tiếp.

Cho nên, hắn cuối cùng vẫn phải đến đại lục Thương Lan.

Mà việc cấp bách trước mắt chính là cứu Thiên Thanh Thạch ra.

Hắn không hy vọng người bên cạnh mình lại gặp bất kỳ vấn đề gì nữa.

Khoảng nửa ngày, mười mấy người xuất hiện trên bầu trời của một tòa thành trì.

Từ trên cao nhìn xuống, từng dãy nhà lầu cao lớn nối nhau san sát, gạch xanh ngói lục, xây dựng hào hùng khí thế.

Mà cả tòa thành trì này, chỉ nhìn quy mô thôi cũng thấy nó rộng rãi và đồ sộ hơn bất kỳ tòa thành trì nào trên Cửu U đại lục.

Người lui tới đông đúc, võ giả lẫn trong người thường, nhộn nhịp phồn hoa.

Hơn nữa phong cảnh văn hóa ở đây cũng không giống với Cửu U đại lục.

Nhóm Mặc Uyên Tử trực tiếp hạ xuống trung tâm thành trì kia.

Vùng trung tâm là một cung điện cực kỳ rộng lớn, tầng tầng lớp lớp, kéo dài liên miên.

Cung điện tựa như được xây dựng giữa núi, giống như ruộng bậc thang vậy, theo tầng theo vòng, khiến người ta nhìn thấy thoải mái, đẹp đẽ vô cùng.
 
Phong Thần Châu
Chương 1349: “Trường Sinh đường!”


“Thư viện Thánh Hiền!”

Mà ở trung tâm quần thể cung điện có bốn chữ lớn, kim bích huy hoàng, nhìn không cao quý mà thể hiện ra khí phách cổ xưa hơn.

“Đây chính là thư viện Thánh Hiền...”

Vân Sương Nhi không khỏi cảm thán: “Trên Cửu U đại lục, hẳn là không có tông môn nào có thể sánh bằng nhỉ?”

Thanh niên đứng cạnh Mặc Uyên Tử lúc này ngạo mạn nói: “Đương nhiên rồi, thư viện Thánh Hiền không giống như Bắc Thương tông, cổ quốc Thiên Phong và Hứa gia!”

“Bọn họ là vì bản thân, còn thư viện Thánh Hiền là vì toàn bộ anh tài của đại lục Bắc Thương, cho các đệ tử nhà nghèo cũng có cơ hội được tu hành”.

“Đó cũng là công lao của thư viện Thánh Hiền, ngươi đắc ý cái gì?”

Tần Ninh cười nói: “Theo ta biết, thư viện Thánh Hiền chia làm Thiên Thánh đường, Địa Thánh đường và Trường Sinh đường”.

“Thiên Thánh đường có hơn vạn đệ tử, Địa Thánh đường cũng là con số hàng vạn đệ tử, còn Trường Sinh đường lúc nhiều nhất chắc được mấy trăm hả?”

Nghe Tần Ninh nói vậy, nụ cười trên gương mặt thanh niên kia liền cứng lại.

“Nhãi con, bớt tỏ ra cái vẻ là thế ngoại cao nhân đi, có giỏi thì đến tỉ thí một phen!”

“Mặc Phong, không được vô lễ”.

Mặc Uyên Tử quát con trai mình: “Tần tông chủ là khách quý của lão tổ, ai cho con giương oai ở đây?”

Nghe vậy, Mặc Phong chỉ hừ một tiếng rồi quay mặt đi.

Mặc Uyên Tử nhìn Tần Ninh, vẻ mặt áy náy.

Mười mấy người hạ xuống, bước tới bên ngoài một tòa đại điện.

“Trường Sinh đường!”

Tòa kiến trúc giống như được xây từ hàng vạn năm trước vậy, mang phong cách cổ xưa, cũ kỹ, tựa như lung lay sắp đổ, nhưng lại sừng sững không ngã.

Giống hệt như những người theo đuổi trường sinh!

“Công tử Tần Ninh”.

Mặc Uyên Tử khách sáo nói: “Tiếp theo sẽ để con gái Mặc Vũ Nhu cùng khuyển tử Mặc Phong dẫn ba vị đi tìm chỗ nghỉ, ta sẽ đi giúp đỡ ba vị làm thủ tục nhập học”.

“Ừ, làm phiền ông!”

Mặc Uyên Tử dẫn mười mấy người rời đi.

Mặc Phong đó nhìn Tần Ninh, không muốn quan tâm đến hắn lắm, Mặc Vũ Nhu thì hào sảng hơn, đi lên trước dẫn đường.

“Không giấu gì Tần sư đệ, ngoài một phần đệ tử con cháu Mộ gia ra thì có rất ít, khoảng trăm người gì đó...”

“Trăm người?”

Tần Ninh không khỏi nhướng mày.
 
Phong Thần Châu
Chương 1350: Lễ Tẩy Thiên!


Còn ít hơn hắn nghĩ.

“Đừng thấy đệ tử Trường Sinh đường ít hơn Thiên Thánh đường và Địa Thánh đường mà khinh, đệ tử ở đây đều là tinh anh, thực lực mạnh mẽ!”

Mặc Phong đó không khỏi hừ lạnh.

Hắn ta thấy Tần Ninh rất khó chịu, rõ ràng là ngang tuổi mình, lại mang theo dáng vẻ trưởng thành lão luyện, bộ dáng không gì không biết, thật sự rất đáng ghét.

Phanh...

Mặc Phong nói xong, thì đột nhiên có một âm thanh vang lên.

Một đệ tử của Trường Sinh đường lúc này té ngã, mặt bầm máu, va vào chân mấy người.

Tần Ninh cười nhạt nói: “Đây chính là... tinh anh mà ngươi nói đó à?”

Mặc Phong tức thì xấu hổ.

“Mặc Khánh, có chuyện gì vậy?”, Mặc Phong không khỏi quát lên.

“Hỏi cái tên vô dụng này chẳng bằng hỏi ta thì hơn!”

Một giọng cười khẩy lúc này vang lên.

“Đỗ Tiển, ngươi ở đây làm gì?”

Nhìn thanh niên trước mắt, Mặc Phong lạnh lùng hỏi.

Đỗ Tiển, ngươi là người của Thiên Thánh đường, đến Trường Sinh đường làm gì?

“Thế nào, không lẽ ta không thể đến Trường Sinh đường à?”

Đỗ Tiển mặc áo dài, tóc dài tỏa sau lưng, đội búi tóc, thoạt nhìn rất có dáng vẻ của một công tử văn nhã, cười thản nhiên: “Trường Sinh đường hình như không cấm người của Thiên Thánh đường và Địa Thánh đường đi vào mà?”

“Nhưng nơi này không chào đón ngươi, mời rời đi cho!”

Mặc Phong đỡ Mặc Khánh dậy, lạnh lùng nói.

Mặc Khánh kia sắc mặt trắng bệch, không khỏi nói: “Cái tên này nói Trường Sinh đường chúng ta ít người, nếu lễ Tẩy Thiên mà Trường Sinh đường chúng ta có mười người trong danh sách giống Thiên Thánh đường hoặc Địa Thánh đường thì không hợp lẽ thường”.

“Ta chỉ tranh biện với hắn ta mấy câu, mà hắn ta đã ra tay đánh người rồi!”

Lễ Tẩy Thiên!

Nghe được ba chữ này, hai anh em Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu đều thay đổi sắc mặt.

Nói xong, khí tức trong cơ thể Mặc Vũ Nhu bùng nổ ra.

Cảnh giới Thông Thiên nhị bộ!

Mặc Vũ Nhu mới hai mươi tuổi mà đã đạt cảnh giới Thông Thiên, có thể nói cũng đã vượt qua vô số các thiên tài của đại lục Bắc Thương.
 
Phong Thần Châu
Chương 1351: “Ngươi đột phá cảnh giới Thông Thiên tứ bộ?”


Dường như phân nửa số người hai mươi tuổi ở Cửu U đại lục đạt đến cảnh giới Thông Thiên đều đi theo Tần Ninh cả: Lý Nhất Phàm, Kiếm Tiểu Minh, Thiên Linh Lung và Thẩm Văn Hiên.

Mà cũng chính vì thế mà bọn họ được xưng là Thanh Vân Tứ Kiệt.

Có thể nói, nhóm tuổi trẻ Cửu U đại lục chắc chắn khó sánh kịp bốn người Lý Nhất Phàm.

Đây cũng là lý do vì sao Tần Ninh cho bọn họ gánh vác chức vụ viện trưởng mỗi viện.

Mặc Vũ Nhu chừng ấy tuổi mà đã đạt cảnh giới Thông Thiên nhị bộ, có thể nói là thực lực phi phàm.

“Cũng tốt, Trường Sinh đường mấy năm nay đời sau kém hơn đời trước. Để ta xem xem Mặc Vũ Nhu thiên chi kiêu nữ của Trường Sinh đường rốt cuộc có năng lực gì!”

Đỗ Tiển cười khẩy, trực tiếp sải bước ra.

Một chưởng đánh ra, một sóng linh khí cuồn cuộn nghiền ép.

Mặc Vũ Nhu lúc này cũng không nhượng bộ, xông thẳng tới.

Phanh...

Hai bóng người đối mặt, một tiếng vang phát ra.

Sắc mặt Mặc Vũ Nhu trắng bệch, lùi lại một bước.

Rầm...

Bước chân đột nhiên hạ xuống, mặt đất nứt ra.

Sắc mặt Mặc Vũ Nhu tái đi, phun ra một ngụm máu tươi.

Một chiêu phân cao thấp!

Đỗ Tiển, cảnh giới Thông Thiên tứ bộ.

Mặc Vũ Nhu tuy là cảnh giới Thông Thiên nhị bộ, cũng không phải đối thủ.

“Ngươi đột phá cảnh giới Thông Thiên tứ bộ?”

Mặc Vũ Nhu ngạc nhiên nói.

“Khốn kiếp!”

Mặc Phong hừ một tiếng, đi thẳng ra.

“Ca, đừng lên!”

“Xì, cảnh giới Thông Thiên tam bộ ở trước mặt ta cũng không có tư cách ngạo mạn đâu!”

Đỗ Tiển cười giễu, lóe lên một cái rồi xuất hiện phía sau Mặc Phong.

“Khà khà, ta thấy là thêm trăm năm hay ngàn năm nữa thì chắc Trường Sinh đường cũng chẳng cần tồn tại tiếp đuâ”.

“Sư huynh Đỗ Tiển giỏi quá, hai anh em này thuộc nhóm mười người đứng đầu Trường Sinh đường đấy, thế mà chẳng bằng được sư huynh Đỗ Tiển”.

“Đó là đương nhiên, mặc dù nói sư huynh Đỗ Tiển xếp hạng mười bốn trong Thiên Thánh đường, nhưng còn mạnh hơn số một của Trường Sinh đường ấy chứ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1352: Đừng có chụp mũ ta”.


Mấy đệ tử Thiên Thánh đường tự do bình luận.

Mặc Phong cùng Mặc Vũ Nhu lúc này đỏ mặt, nhưng cũng không phản bác nổi câu nào.

Trường Sinh đường chủ yếu tu trường sinh quyết.

Nhưng tu hành trường sinh quyết quá tốn thời gian.

Có lẽ người ta tốn một năm mới tăng một tầng cảnh giới.

Tu luyện trường sinh quyết, mười năm chưa chắc đạt được một cảnh giới.

Dĩ nhiên, trường sinh quyết cũng có lợi ích to lớn, chính là nếu tăng cấp thì sẽ không chỉ đơn giản là một tầng cảnh giới.

Mà người duy nhất phát huy được trường sinh quyết chính là tổ tiên đời đầu của Mặc gia, Sát Trường Sinh.

Thiên địa có thần bất hủ, ta tự trường sinh bất diệt!

Sát Trường Sinh, chính là một thời đại, một truyền thuyết.

Nhưng trong đời này cũng chỉ có một Sát Trường Sinh đó mà thôi!

Đệ tử Mặc gia bọn họ tu hành quyết này, tiến triển thực sự rất chậm.

Tiêu tốn thời gian, mặc dù tăng cấp sẽ là một bước lớn, nhưng khả năng tăng cấp lại không lớn.

Đây cũng là lí do vì sao Trường Sinh đường dần dần suy tàn.

Tần Ninh thấy cảnh này thì không khỏi mỉm cười.

Người có thể tĩnh tâm tu luyện trường sinh quyết thật sự rất ít.

Ý nghĩa của trường sinh quyết không phải theo đuổi sự mạnh mẽ, mà là truy cầu trường sinh.

Khi tuổi thọ không ngừng tăng cao, thì cùng với đó chính là thực lực mạnh không tưởng.

Lúc này, Mặc Vũ Nhu cùng Mặc Phong cực kỳ khó chịu.

Mặc Phong thấy Tần Ninh còn cười, tức thì quát lên: “Tần Ninh, giờ ngươi cũng là đệ tử Trường Sinh đường, Trường Sinh đường bị ức h**p như thế, ngươi còn cười được à?”

Tần Ninh cạn lời: “Là các ngươi bị ức h**p, chứ không phải Trường Sinh đường, đừng có chụp mũ ta”.

“Hơn nữa, Trường Sinh đường bị sỉ nhục thì liên quan gì đến ta?”

Hắn đi vào Trường Sinh đường cũng không phải để đánh nhau với bọn trẻ con này!

Mà lúc này, đám Đỗ Tiển cũng đã chú ý đến ba người Tần Ninh.

Diệp Viên Viên trong trẻo lạnh lùng, tạo ra cảm giác xa cách vô cùng.

Vân Sương Nhi thuần khiết, càng tỏa ra được tình cảm trìu mến.

Quan trọng nhất là, hai người xinh đẹp vô ngần, không phân cao thấp, rung động lòng người, thực sự khó quên.
 
Phong Thần Châu
Chương 1353: Đây là đang thọc gậy bánh xe


“Ngươi cũng là đệ tử Trường Sinh đường à?”

Đỗ Tiển thấy hai cô gái đứng bên cạnh Tần Ninh, rõ ràng là coi Tần Ninh là chủ, nên mới nhìn Tần Ninh.

“Đúng vậy!”

“Ngươi tên gì?”, Đỗ Tiển cao ngạo nói.

“Mắc mớ gì tới ngươi?”

Tần Ninh không thèm quan tâm.

“Ta lười tham gia vào chuyện của ngươi với bọn họ”, Tần Ninh chậm rãi nói: “Các ngươi tự chơi với nhau đi”.

Chơi?

Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu muốn thổ huyết.

Nhìn bọn họ giống đang chơi lắm à?

Đỗ Tiển càng không thèm để ý đến Tần Ninh.

Nhưng Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi thật sự khiến người ta không thể nào quên.

“Hai vị giai nhân, Trường Sinh đường đã xuống dốc, có khả năng sẽ bị thủ tiêu. Các cô gia nhập Trường Sinh đường là phung phí của trời đó!”

Đỗ Tiển nhiệt tình nói: “Nếu hai vị giai nhân đồng ý, Đỗ Tiển ta có thể dẫn hai vị vào Thiên Thánh đường”.

“Các vị chắc không biết, đệ tử Thiên Thánh đường đều đến từ các gia tộc lớn mạnh ở đại lục Bắc Thương, không chỉ có thân phận tôn quý mà có rất nhiều công tử đẹp trai, nhẹ nhàng lễ độ, thân phận và bối cảnh cực kỳ không đơn giản”.

Tần Ninh nghe vậy liền nhướng mày.

Đây là đang thọc gậy bánh xe nhà hắn đấy à?

Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên đều lắc đầu.

Đỗ Tiển tiếp tục nói: “Hai vị chắc không biết, thư viện Thánh Hiền mặc dù có danh tiếng vang dội ở đại lục Bắc Thương, nhưng cũng phân chia cao thấp”.

“Đệ tử Thiên Thánh đường có thân phận và bối cảnh không hề đơn giản”.

“Địa Thánh đường thì xuất thân từ gia đình bình dân”.

“Còn Trường Sinh đường, ngoài đệ tử Mặc gia ra thì cũng không có mấy người của gia tộc khác”.

Đỗ Tiển nói liên tục: “Cho nên, ở trong Trường Sinh đường có thể sẽ làm lỡ tuổi trẻ tươi đẹp của hai người đó”.

“Hơn nữa Thiên Thánh đường không thiếu thiên tài giỏi giang, so với ai đó thì còn mạnh mẽ gấp mấy lần, mấy chục lần. Tuổi hai mươi mà đạt cảnh giới Hóa Thần cũng có đầy”.

Cái tên này rõ ràng là đang nói hắn.

Tần Ninh từ từ nói: “Tỳ nữ của ta, ta làm chủ, ta gia nhập Trường Sinh đường, bọn họ đương nhiên sẽ đi theo ta vào Trường Sinh đường”.

Tỳ nữ?
 
Phong Thần Châu
Chương 1354: Người này... bị điên à?


Nghe vậy, Đỗ Tiển nhướng mày.

Xinh đẹp như thế, thực lực lại sâu không lường được, thế mà hai giai nhân này lại đi làm tỳ nữ của tên kia?

“Hai vị cô nương có chỗ nào khó nói không?”

Đỗ Tiển lập tức nói: “Ta Đỗ Tiển ở trong Thiên Thánh đường coi như có quen vài người, hai vị nếu bị ai đó ức h**p, ta có thể giúp hai vị!”

Ức h**p?

Sắc mặt Tần Ninh trở nên cổ quái.

Tên này không có não à?

“Cút!”

Tần Ninh lười nói nhiều.

Nói cho cùng thì thư viện Thánh Hiền cũng là sự tồn tại giống học viện Thiên Thần.

Trong đó vẫn sẽ có tranh chấp giữa các đệ tử, các đường.

Tần Ninh đến Trường Sinh đường chỉ vì mục đích của mình, những việc khác hắn không quan tâm.

Đỗ Tiển và Mặc Phong, Mặc Vũ Nhu giao đấu cũng như trẻ con đánh nhau trong mắt hắn, hắn lười nhúng tay vào.

Nhưng cái tên Đỗ Tiển này như kiểu không biết suy nghĩ, cứ phải chạm tới hắn.

“Ngươi nói gì cơ?”

“Bảo ngươi cút, không nghe thấy à?”

Tần Ninh không khỏi nói: “Ta không rảnh chơi với đám trẻ con các ngươi, Sương Nhi và Viên Viên là tỳ nữ của ta, cũng không tới lượt ngươi nhúng tay”.

“Haha, thú vị thật, người của Trường Sinh đường xem ra vẫn chưa nhìn rõ ràng thân phận và địa vị của mình hả”.

Những đệ tử khác của Thiên Thánh đường lúc này cũng nhìn Tần Ninh, cười khẩy.

Cái tên này vừa mới gia nhập Trường Sinh đường, còn không biết địa vị của Đỗ Tiển ở Thiên Thánh đường.

Nói chuyện với Đỗ Tiển như thế khác nào muốn chết.

Đỗ Tiển liền quát lên: “Ta thấy hai vị cô nương này chắc chắn là có nỗi khổ trong lòng, bị ngươi ức h**p, nên mới uất ức mà ở bên cạnh ngươi”.

“Hôm nay ta sẽ trói ngươi, cho ngươi ngoan ngoãn trả lời, rằng ngươi đã dùng thủ đoạn đê hèn gì ức h**p hai cô nương này”.

Đỗ Tiển hừ một tiếng, rồi bước ra.

Ngoài việc tóc hắn hơi trắng ra thì nhìn giống kẻ ác lắm à?

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cũng không khỏi che miệng cười rộ lên.

Hai cô nàng cười một tiếng khiến cho đám đệ tử Thiên Thánh đường đều dại ra.
 
Phong Thần Châu
Chương 1355: Nghĩ vậy mới thấy khó tin.


“Còn cười?”

Thấy hai cô gái cười, Tần Ninh vỗ mông của cả hai, giáo huấn: “Ta bị người ta nói thế mà các cô vui vậy cơ à?”

Tần Ninh trước giờ chưa từng làm vậy, huống hồ là trước mặt mọi người.

Tức thì, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi cùng đỏ bừng cả mặt.

Mà những đệ tử Thiên Thánh đường kia sớm đã phun máu ra, tất cả đều mắng chửi Tần Ninh, tựa như Tần Ninh làm ra chuyện gì thương thiên hại lý lắm.

“Đ* c*m th*, sao hắn lại ra tay được chứ!”

“Aaaaaa.... trời đất khó dung tha mà!”

“Giai nhân như thế đang rơi vào hoàn cảnh nước sôi lửa bỏng kìa, chúng ta phải giải cứu thôi”.

Từng đệ tử Thiên Thánh đường đều chỉ muốn giết sống Tần Ninh.

Đỗ Tiển càng bốc hỏa hơn.

Hắn ta không nghĩ Tần Ninh có thực lực cao cường hay bối cảnh to lớn hơn hắn.

Tần Ninh thu phục hai cô gái, hắn ta đánh Tần Ninh một trận, chắc chắn có thể thu phục cả hai cô, đến lúc ấy... một tay hai cô gái, không phải rất hoàn mỹ sao?

Còn giải cứu ấy mà!

Giải cứu chân chính sẽ là thâm nhập vào rồi giải mới đúng!

Đỗ Tiển mắng mỏ, ngôn từ chính nghĩa, đạo mạo nói: “Hay cho một kẻ vô sỉ, đối xử với giai nhân như vậy. Hôm nay Đỗ Tiển ta sẽ cho ngươi biết, thư viện Thánh Hiền không chứa loại người cặn bã như ngươi!”

Người cặn bã?

Tần Ninh cười đáp: “Ta dạy dỗ tỳ nữ của ta thì liên quan đếch gì ngươi?”

“Viên Viên, Sương Nhi, đánh gãy tứ chi kẻ này rồi ném ra khỏi Trường Sinh đường cho ta”.

“Sau này còn gặp lần nào, đánh lần đó, không cần lưu tình!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này mặt đỏ như đào mật, cũng gật đầu như trước.

Mặc Phong kia không khỏi thấp giọng nói: “Cái tên này không tự mình ra tay mà lại để phụ nữ giúp mình...”

“Huynh đừng nói!”

Mặc Vũ Nhu tuy là em gái nhưng ánh mắt độc đáo hơn anh trai mình nhiều.

Cô ta đã sớm phát hiện Tần Ninh cùng là cảnh giới Thông Thiên nhị bộ như mình.

Nhưng cô ta nhìn không thấu Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi.

Nhưng trước mặt Tần Ninh thì lại ngoan như cún.

Nghĩ vậy mới thấy khó tin.
 
Phong Thần Châu
Chương 1356: Cái tên này, quá ác!


Đồng thời, lão tổ đời thứ bảy Mặc Thiên Tử, là người duy nhất tu luyện trường sinh quyết đến cực hạn sau khi lão tổ đời thứ nhất Sát Trường Sinh bỏ mình.

Nhưng nói chuyện với Tần Ninh lại như kiểu Tần Ninh cùng thế hệ với ông ta vậy.

Lại đích thân giao phó cha mình đưa Tần Ninh đến gia nhập Trường Sinh đường.

Tần Ninh này nhìn rất bình thường, nhưng có thể làm đến bước này thì sẽ là người thường sao?

Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu đứng cạnh nhau, Mặc Phong thì nhìn Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi xuất thủ.

Mặc Vũ Nhu cũng nhìn chằm chằm Tần Ninh, rơi vào suy tư.

“Muội...”

Dần dần, Mặc Phong ngơ ngác đẩy Mặc Vũ Nhu,

“Hửm?”

“Muội xem...”

Mặc Phong lúc này hơi lắp bắp!

Mà Mặc Vũ Nhu nhìn theo hướng Mặc Phong chỉ, gương mặt tinh xảo cũng tràn đầy sự kinh ngạc.

Lúc này, trong đình viện, có bảy, tám bóng người nằm ngổn ngang dưới đất, không ngừng kêu thảm.

Đỗ Tiển đứng đầu thì mặt mũi tím bầm, hai tay hai chân chọc dưới đất, hiển nhiên là bị bẻ gãy.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc này nghiêm túc quay về cạnh Tần Ninh.

Tần Ninh hơi méo miệng: “Ra tay ác vậy sao?”

Hai cô gái hừ một tiếng, không thèm quan tâm Tần Ninh.

Hiển nhiên hành động của Tần Ninh ban nãy khiến hai cô tức giận không thôi.

Mà hai cô không thể xả tức lên người Tần Ninh được, bèn giận cá chém thớt vào đám Đỗ Tiển.

Tần Ninh ho khan, nói: “Dù sao sớm muộn cũng sẽ phải nằm chung giường với ta, cho hai cô làm quen trước một chút...”

Lời này nói ra, sắc mặt của hai cô gái đỏ bừng, lườm Tần Ninh một cái.

Tần Ninh liếc mắt đi, nhìn Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu, nói: “Có đi được không? Đưa chúng ta đến chỗ ở được không?”

“Được... đi được...”

Mặc Phong nhìn đám người r*n r* dưới đất, run rẩy gật đầu.

Cái tên này, quá ác!

“Ngươi tên là gì?”, Đỗ Tiển lúc này tứ chi dán đất, cố gắng nói: “Ngươi có dám nói cho ta biết ngươi tên là gì không?”

“Ta? Tần Ninh!”

Tần Ninh nói xong, vung chân đá ra.

Tiếng thét “aaaa” thảm thiết vang lên, Đỗ Tiển kia bay ầm về góc tường, xương cốt cũng bị đứt gãy không ít.
 
Phong Thần Châu
Chương 1357: Ta thấy ngươi có vẻ muốn chết”.


Tần Ninh lúc này vỗ tay, cười nhạt nói: “Giờ thì nhớ kỹ ta chưa? Tần Ninh!”

“Các ngươi đang làm cái gì vậy?”

Nhưng Tần Ninh vừa mới nói xong thì đột nhiên có mười mấy bóng người đi ngang qua cửa lớn Trường Sinh đường, bọn họ thấy cảnh này thì lập tức quát lên.

Người đó thân thể cao ráo, hơn nữa mỗi bước đi đều mang cảm giác áp bức người khác.

“Hạ Văn Đào!”

Nhìn người mới xuất hiện này, sắc mặt Mặc Phong cùng Mặc Vũ Nhu tức thì càng thêm đen lại.

Dường như người này còn phiền phức hơn cả Đỗ Tiển.

“Mặc Phong! Mặc Vũ Nhu!”

Hạ Văn Đào nhìn hai anh em này, cùng đám đệ tử Thiên Thánh đường đang k** r*n dưới đất, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo.

Nhất thời, mọi thứ trở nên khá là lạnh lẽo.

Bầu không khí này rất kỳ lạ.

Tần Ninh liếc mười mấy người kia, nói: “Làm sao? Không nhìn thấy à? Dạy dỗ một vài tên đệ tử của Thiên Thánh đường không biết trời cao đất dày, bớt làm loạn ở Trường Sinh đường ta!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, Mặc Phong nhếch miệng.

Cái tên này mới ban nãy còn nói mình không liên quan đến Trường Sinh đường...

Vài tên đệ tử lúc này thấy người kia, tức thì có tên la lên: “Hạ sư huynh, cái tên Tần Ninh này khinh người quá đáng, đánh đệ tử Thiên Thánh đường chúng ta/”.

“Còn nói... còn nói đệ tử Thiên Thánh đường chúng ta là một đám trẻ con...”

“Ngươi nói nhiều quá!”

Tần Ninh đá ra, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, mấy tên đệ tử khác liền tái mặt, không dám nói chuyện nữa.

“Làm càn!”

Hạ Văn Đào lúc này giận không kiềm được.

Tần Ninh ở trước mặt hắn ta mà đánh đệ tử Thiên Thánh đường.

Rõ ràng là không coi Hạ Văn Đào hắn ta ra gì.

“Ngươi là ai, Trường Sinh đường dường như không có người như ngươi!”

“Ta?”, Tần Ninh híp mắt cười đáp: “Đệ tử mới vào Trường Sinh đường, Tần Ninh!”

“Mới vào mà đã ngông cuồng, không coi ai ra gì như vậy rồi, ta thấy ngươi có vẻ muốn chết”.

Vẻ mặt Tần Ninh dâng trào sự hứng thú.

“Tử hình?”

Hắn liếc mắt nhìn Đỗ Tiển bán sống bán chết, nói: “Hình như là hắn ta đánh người đầu tiên mà, xem ra ta đánh hắn ta vẫn nhẹ quá nhỉ”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1358: “Đường Châu Sơn!”


Nghe vậy, Mặc Phong không nhịn được mà bật cười lên.

Hạ Văn Đào hiển nhiên là nhằm vào Tần Ninh nên mới nói ra câu đó.

Nhưng Tần Ninh lại nói láo với dáng vẻ đàng hoàng, khiến người ta không khỏi bật cười.

Sắc mặt Hạ Văn Đào lúc này khó coi vô cùng.

“Hạ Văn Đào, xem ra cái tên này là nghé mới sinh không sợ hổ đấy, cứng đầu lắm”, một thanh niên ở bên cạnh Hạ Văn Đào nói.

“Nếu cứng đầu thì đánh cho mềm xem sao?”, một thanh niên khác cũng cười nói.

Sắc mặt Hạ Văn Đào lạnh lẽo.

“Đã vậy thì đừng trách ta không khách sáo!”

Tần Ninh “xì” một tiếng.

Xem ra là dù đến đâu thì cũng đều nảy sinh tranh chấp nhỉ.

Có điều, về chuyện này, Tần Ninh chưa từng khiến bản thân mình phải uất ức.

Đành chịu thôi, cũng chỉ có cách để người khác uất ức vậy.

“Viên Viên!”

“Sương Nhi!”

Tần Ninh lui lại, nói: “Không cần nương tay, đáng đánh, tối nay công tử sẽ khen thưởng cả hai cô tận tình!”

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lúc đầu tràn chề ý chí, nhưng nghe đến câu sau thì đều lảo đảo, sắc mặt kỳ lạ.

“Chính mình đánh không lại, nên cho con gái đến chịu tội thay à?”

“Có vẻ ngươi hiểu lầm rồi”.

Tần Ninh cười đáp: “Chẳng qua là ta cho bọn họ cơ hội luyện tay mà thôi, nếu không, sao họ có tư cách làm tỳ nữ của ta chứ?”

Câu nói này nghe thật sự rất ngông cuồng và tự đại.

Nhưng Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lại coi như lẽ đương nhiên.

Mặc Phong và Mặc Vũ Nhu nhất thời không biết nói gì.

Dường như bất kỳ rắc rối nào vào đến miệng Tần Ninh thì lại có thể giải quyết dễ dàng.

Diệp Viên Viên!

Vân Sương Nhi!

Cái tên này...

Hạ Văn Đào đã giận không kiềm được.

Hắn ta thân là đệ tử Thiên Thánh đường, thực lực mạnh mẽ hơn Đỗ Tiển một tầng, hiện giờ chính là cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ.

Trong Thiên Thánh đường, không quá mười người giỏi hơn hắn.

“Đường Châu Sơn!”

Hạ Văn Đào trầm giọng quát lên: “Ngăn lại hai đứa con gái cản trở này, tên nhãi kia, ta sẽ cho hắn biết, cái gì gọi là người hắn không chọc nổi”.

“Yên tâm!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1359: “Ăn nói ngông cuồng!”


“Nói thật lòng, ta cũng không nỡ ra tay với người đẹp đâu”.

Hai thanh niên một trái một phải lúc này bước ra, nhếch miệng nói.

Hùng Thừa, Đường Châu Sơn đều ở tu vi cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ, có điều ở trong Thiên Thánh đường cũng không nổi danh bằng Hạ Văn Đào và Đỗ Tiển.

Đỗ Tiển và Hạ Văn Đào có danh tiếng cực lớn trong Thiên Thánh đường, không chỉ bởi vì thực lực mạnh mẽ mà là vì Đỗ gia và Hạ gia cũng là gia tộc hạng nhất trong đại lục Bắc Thương, trong gia tộc có cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển tọa trấn!

Hạ Văn Đào nhìn Tần Ninh, sát khí bừng bừng.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi hai người cũng xông lên, trực tiếp tấn công.

Soạt soạt...

Hùng Thừa và Đường Châu Sơn tức thì nghênh đón.

Cả hai đều ở cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ, đương nhiên cũng nhận ra được Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi ở cảnh giới Thông Thiên tứ bộ.

Chính vì thế mà cả hai vốn chẳng thèm tôn trọng Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên.

“Ta sẽ cho ngươi biết, không được phụ nữ che trở thì ngươi cũng chỉ là một kẻ vô dụng bậc nhất mà thôi!”

Hạ Văn Đào nghiêm nghị quát lên.

“Suốt ngày kêu gào vô dụng này vô dụng kia, nhưng cuối cùng mới nhận ra mình chính là thứ vô dụng, có thấy nhục không?”

“Miệng lưỡi sắc bén!”

Hạ Văn Đào sải bước ra, thực lực cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ mạnh mẽ lúc này hoàn toàn áp chế.

Cảnh giới Thông Thiên, đại diện cho hành trình hướng về Hóa Thần.

Mỗi cảnh giới nhỏ là một khoảng cách lớn.

Đây là sự công nhận của tất cả các cao thủ cảnh giới Thông Thiên.

Hạ Văn Đào ở cảnh giới Thông Thiên ngũ bộ, có thể nói là cực ít lần thua, hơn nữa bản thân hắn ta còn là đệ tử nòng cốt của Hạ gia.

Bất kể về thân phận hay thực lực, ở đại lục Bắc Thương này có rất ít thanh niên có thể sánh ngang với hắn ta.

Chỉ là một tên nhãi không biết ở đâu chui ra mà dám ăn nói vớ vẩn với hắn ta như thế, đúng là muốn chết.

Hạ Văn Đào bước ra.

Không có hai cảnh giới Thông Thiên tứ bộ là Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi giúp đỡ, Tần Ninh là cái đếch gì?

Thịch...

Một tiếng thịch vang lên, toàn thân Hạ Văn Đào có linh khí tụ thành áo giáp, trên hai tay có linh khí ngưng tụ thành hai thanh đoản đao.

Sư tử vồ thỏ, cũng phải ứng phó toàn lực.

Tần Ninh mỉm cười nói: “Thiên Thánh đường qua bao nhiêu năm, cũng chỉ có động tác võ thuật nhìn đẹp, còn không thực tế bằng linh quyết của Địa Thánh đường”.

“Ăn nói ngông cuồng!”
 
Back
Top Bottom