Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 1320: Cái người này có tự đại quá không vậy!


Hạ Phưởng Kiệt cũng hài lòng, phảng phất như đang phô trương uy phong trước mặt hai em gái khiến hắn rất thoải mái.

“Con trai ta không ở trong Tần phủ, nếu các ngươi muốn đòi thì đến Thanh Vân tông mà tìm!”

Tần Thương Sinh vẫn quát lên như cũ.

“Muốn chết!”

Hạ Phưởng Kiệt đã không còn nhẫn nại nữa, vung tay lên, hai tùy tùng cảnh giới Thông Thiên nhất bộ lúc này trực tiếp xông ra.

Soạt.... soạt....

Hai bóng người có khí tức mạnh mẽ đến đáng sợ, xông thẳng xuống dưới.

Cảnh giới Thông Thiên với thành Lăng Vân thì đúng là vô địch.

Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn lúc này không có chút năng lực phản kháng nào.

Cách biệt quá lớn.

Phập phập.

Trong nháy mắt, hai tiếng vang đột nhiên phát ra.

Một giây sau, sắc mặt Hạ Phưởng Kiệt cũng trở nên kinh ngạc.

Hai gã tùy tùng cảnh giới Thông Thiên kia lúc này đã nổ đầu trước cửa Tần phủ.

Sắc mặt Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn đã trắng bệch ra, nhưng lại không sao cả.

Mà trước mặt hai người là một thanh niên tóc trắng mặc kính phục màu đen, ngạo nghễ đứng vững, chậm rãi thu tay lại.

“Dương oai cũng phải xem đây là đâu!”

Thanh niên tóc trắng lúc này từ từ nói.

“Ngươi là ai? Đây là chuyện của cổ quốc Đại Hạ ta và Tần gia, không liên quan đến ngươi. Nhãi con, ngươi đừng có để tính mạng của mình biến mất đi!”

Hạ Phưởng Kiệt dễ dàng nhìn ra được thanh niên trước mặt mình có tu vi cực kỳ mạnh mẽ, cũng là cảnh giới Thông Thiên.

“Ngươi vừa mới gào thét tên ta nửa ngày, giờ lại hỏi ta là ai à?”

“Ngươi là Tần Ninh!”

Hạ Phưởng Kiệt thốt lên.

Thấy Tần Ninh xuất hiện, Hạ Phưởng Kiệt liền trở nên mất tự nhiên.

Hạ Phưởng Kiệt ho khan rồi nói: “Tần Ninh, ngươi nên trả lại Cửu Hoang chiến xa cho cổ quốc Đại Hạ ta đi!”

Tần Ninh chắp tay, đứng ngoài cửa tần phủ, từ từ nói: “Cửu Hoang chiến xa trả lại cho cổ quốc Đại Hạ các ngươi, là chuyện của ta với Hạ Phương Ki cha ngươi, liên quan gì đến đám nhãi các ngươi?”

Đám nhãi?

“Muốn trả, ta cũng trả cho cha ngươi, chứ không phải ngươi!”

Tần Ninh tiếp tục thản nhiên nói.
 
Phong Thần Châu
Chương 1321: “Chơi cùng các ngươi chút!”


“Cha ngươi ở đây còn không dám làm càn như thế, một đứa trẻ con như ngươi còn dám ở đây làm loạn, thật sự cho rằng ta không dám tiêu diệt cổ quốc Đại Hạ các ngươi à?”

Tần Ninh một câu nhãi con hai câu trẻ con, sắc mặt Hạ Phưởng Kiệt hoàn toàn trở nên khó coi đi.

“Ngũ ca, người này thật đáng ghét”.

“Đúng vậy đó!”

Hạ Vũ và Hạ Điệp lúc này nhìn Tần Ninh với vẻ chán ghét.

“Hai con mụ mập chết bầm ở đâu ra đây, cút ngay!”

Tần Ninh không thèm quan tâm.

Mụ mập chết bầm!

Hạ Vũ và Hạ điệp nghe vậy thì gần như muốn bùng nổ, con gái ghét nhất là bị chê mập.

Hai cô ta chẳng qua chỉ hơi đầy đặn thôi, mập chỗ nào chứ?

Hơn nữa, xấu chỗ nào?

“Ngũ ca, huynh phải dạy dỗ cái miệng thúi của thằng nhãi này”.

“Đúng vậy đúng vậy!”

Hạ Phưởng Kiệt bị hai người em gái giật dây, trong lòng càng giận dữ hơn.

“Tần Ninh, Cửu Hoang chiến xa vốn là chí bảo của cổ quốc Đại Hạ ta, ngươi bây giờ chẳng những không trả lại mà còn sỉ nhục chúng ta nữa, muốn chết à!”

Hạ Phưởng Kiệt hừ một tiếng.

Lập tức!

Bốn, năm người ở trên thân con Tử Linh Diên Điểu hạ xuống.

Mấy người này đều ở cảnh giới Thông Thiên tứ bộ, ngũ bộ.

Bốn, năm người trực tiếp vây công Tần Ninh, trong lúc ra tay thì linh khí cuồn cuộn, mạnh mẽ tuôn trào.

“Thật sự là muốn chết à!”

Tần Ninh vốn dĩ đang rất vui vẻ khi quay về và ở trong phủ mấy ngày qua.

Nhưng lúc này lại bị Hạ Phưởng Kiệt cắt đứt, tâm trạng không vui chút nào.

“Chơi cùng các ngươi chút!”

Ngọc Lôi thể được thi triển ra, bên ngoài Tần Ninh có từng luồng ánh sáng lưu chuyển.

“Ngọc Lôi thể!”

Ngọc Lôi thể trực tiếp thi triển đến tầng bảy, hai tay Tần Ninh di chuyển, tiếng sấm vang lên.

Đùng!!!

Tiếng trầm thấp vang lên, hai tay Tần Ninh trực tiếp đánh về một cảnh giới Thông Thiên tứ bộ.

Sau mấy đợt quần nhau, bốn, năm người kia lần lượt mất mạng.

Trước cửa Tần phủ, từng thi thể vắt ngang dưới mặt đất, mùi máu tươi tỏa ra.

Nhóm người Tần Thương Sinh, Tần Viễn Sơn căn bản chưa phản ứng kịp thì mấy người đó đã biến thành thi thể rồi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1322: Cái tên này quá đáng sợ.


Mà lúc này, đám tiểu bối Tần gia cũng chạy tới, đứng ở tường viện Tần phủ, há hốc miệng nhìn cảnh tượng này.

Ánh mắt Tần Kỳ không có chút sợ hãi nào, mà hô lớn lên: “Ca ca Tần Ninh giỏi thật đấy!”

“Giáo quan, những người đó ở cảnh giới gì vậy, thật là khủng khiếp!”, một thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi không khỏi hỏi.

Mí mắt giáo quan lúc này nhảy liên tục, đáp: “Cảnh giới Thông Thiên”.

“Cảnh giới Thông Thiên?”

Một đám tiểu bối không hiểu cảnh giới Thông Thiên là gì.

Giáo quan tiếp tục nói: “Sau cảnh giới Cửu Môn thì là cảnh giới Tứ Linh, sau đó là cảnh giới Địa Võ, Thiên Võ, Thiên Nguyên!”

“Mà trên cảnh giới Thiên Nguyên chính là cảnh giới Thông Thiên”.

“Oa....”

Nhất thời, mười mấy tiểu bối đều kinh ngạc không ngớt.

Cảnh giới Thông Thiên cách xa bọn họ quá nhiều.

Đạt đến mức độ này, chẳng lẽ là có thể dời núi lấp sông sao?

Mấy người chết kia là cảnh giới này, nhưng lại bị Tần Ninh thuần thục chém chết.

Vậy Tần Ninh rốt cuộc đáng sợ đến mức nào?

Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn biết Tần Ninh nói mình rất mạnh, nhưng cũng không biết hắn mạnh cỡ nào.

Hiện giờ mới coi như biết được.

Cảnh giới Thông Thiên!

Cảnh giới mà đời này bọn họ thiết tha mơ ước!

Tần Ninh vỗ tay, nhìn Hạ Phưởng Kiệt.

“Nếu ngươi không phục thì đến giao đấu với ta!”

Lời này nói ra, lá gan của Hạ Phưởng Kiệt đều bị dọa sợ muốn chết.

Vốn dĩ cứ nghĩ chỉ là một Tần gia, nên lần này cũng không đem theo cả cảnh giới Hóa Thần theo, nhưng ai ngờ Tần Ninh chưa gì đã động thủ rồi.

Cái tên này quá đáng sợ.

“Ngươi... ngươi ngươi ngươi... đừng có làm loạn!”

Sắc mặt Hạ Phưởng Kiệt lúc này khó coi vô cùng, mồ hôi tuôn ra như mưa.

“Ta chỉ đến để đòi lại Cửu Hoang chiến xa mà thôi”.

“Ngươi cũng xứng?”

Tần Ninh cười nói: “Cha ngươi còn không dám đến đòi mà ngươi lại vác mặt tới, đúng là can đảm thật”.

“Đứng ở trên thì uy võ lắm à? Đi xuống!”

Tần Ninh nói xong, tiếng sấm trong cơ thể cũng vang lên.

Mười mấy con Tử Linh Diên Điểu lúc này ngất đi, cánh cũng rũ xuống, chúi thẳng xuống đất, rơi ầm ầm.

“Tử Linh Diên Điểu rất có linh tính, thịt lại ngon, liền đem tới để bồi bổ cho thân thể con cháu Tần gia, đánh vững căn cơ đi!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói.

“Ngươi...”

Hạ Phưởng Kiệt muốn nói gì đó, nhưng lại không dám nói câu gì.

Hắn ta sợ!

Thật sự sợ rồi!

Sợ Tần Ninh thật sự sẽ g**t ch*t hắn ta.

5978364-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 1323: “Có treo không?”


Đó là linh thú cấp chín đấy, hầm lên ăn... có phí của trời quá không?

“Tần... Tần Ninh!”

Hạ Phưởng Kiệt lúc này lắp bắp.

“Ta chỉ đến để đòi lại Cửu Hoang chiến xa thôi, ngươi... có đưa hay không?”

“Đưa, ta nói chuyện đáng tin, đương nhiên là đưa”.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Nhưng ngươi làm bảng hiệu Tần phủ rơi rồi đó, tính sao đây?”

“Ta đền lại ngươi một cái!”

“Đền? Đó là đương nhiên!”

Tần Ninh từ từ nói: “Đem bảng hiệu treo lại, lệch một tấc nào ta chặt tay ngươi!”

“Ninh nhi...”

Tần Thương Sinh lúc này không khỏi nói: “Hắn ta dù sao cũng là hoàng tử của cổ quốc Đại Hạ, bỏ qua đi...”

“Cha, việc này không thể bỏ qua như vậy được!”

Tần Ninh lúc này nghiêm túc nói: “Đừng nói là hoàng tử cổ quốc Đại Hạ, cho dù là hoàng đế cổ quốc Đại Hạ đến, cần treo lên thì cũng phải treo”.

“Cổ quốc Đại Hạ thì làm sao? Tần gia ta càng không cho phép bất kỳ ai bắt nạt!”

“Ngươi có treo không?”

Tần Ninh trừng mắt, Hạ Phưởng Kiệt tức thì sững sờ.

“Ngũ ca, không thể treo, huynh đường đường là ngũ hoàng tử của cổ quốc Đại Hạ mà lại làm lao động cho một đám nhà quê, truyền ra ngoài thì còn thể thống gì?”

“Không sai, hắn chỉ ngông cuồng thế thôi, phụ hoàng mà đến thì hắn sẽ không dám nữa!”

Hạ Vũ và Hạ Điệp tức tối nói, bộ dáng ta đây công chúa.

Bốp bốp...

Nhất thời, hai tiếng vỗ tay vang lên, khuôn mặt cả hai tức thì xuất hiện hai dấu bàn tay.

“Ngươi dám đánh chúng ta?”

“Điêu dân!”

Bốp bốp...

Hai người vừa nói xong thì lại có thêm hai cái tát nữa vang lên.

Tần Ninh không hiểu thương hương tiếc ngọc là gì, hơn nữa, nhìn hai cô gái này đều chẳng giống hương hay ngọc.

“Có treo không?”

Tần Ninh chỉ nhìn Hạ Phưởng Kiệt.

Tần Ninh nói xong, Hạ Phưởng Kiệt thầm than khổ,

Tần Ninh này rốt cuộc là người thế nào vậy!

Dựa vào đâu mà một hoàng tử như hắn còn không mạnh mẽ, cường thế bằng Tần Ninh chứ!
 
Phong Thần Châu
Chương 1324: “Tần tông chủ!”


Liên lụy đến thượng quốc Bắc Minh, Tần Ninh mạnh mẽ ra tay, chấn kinh những kẻ không biết trời cao đất rộng.

Mà lần này liên lụy đến Tần gia, Tần Ninh càng là vậy.

Hắn muốn tất cả phải hiểu được.

Tần gia, không thể chọc vào.

Nếu không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Hạ Phưởng Kiệt lúc này không nói được câu nào, sắc mặt khó coi.

Nếu không làm, Tần Ninh thật sự sẽ giết hắn ta.

“Quyền lựa chọn ở ngươi, có làm hay không thì tự ngươi quyết!”

Tần Ninh lại nói.

Lúc này lòng bàn tay Hạ Phưởng Kiệt đầy mồ hôi, làm thì không phải, không làm thì cũng không được.

Nhưng nhìn bộ dáng của hai cô em gái hắn ta kìa.

Mặt bị sưng, mắt híp lại thành một đường kẻ.

Hạ Phưởng Kiệt sợ!

“Ta làm!”

Hạ Phưởng Kiệt cẩn thận bước lên trên, nhìn Tần Ninh, tâm trạng sợ hãi.

Soạt soạt soạt...

Mà lúc này, đột nhiên.

Từng âm thanh xé gió vang lên.

Trên không trung có mấy bóng người chạy như bay tới.

Mấy người này mặc quần áo khảm tơ vàng, loại tơ vàng này không phải vàng tầm thường, mà là vàng Tử Lưu Sa, đông ấm hạ mát, hơn nữa còn phòng được lửa và nước.

Người đàn ông đứng đầu có khí tức mạnh mẽ thâm hậu.

Trong lúc mơ hồ còn chứa một loại cường thế không giận mà uy.

Đế vương cổ quốc Đại Hạ - Hạ Phương Ki!

Mà ở bên cạnh Hạ Phương Ki là một lão già, ánh mắt sáng quắc, đánh giá Tần Ninh một lượt.

“Phụ hoàng!”

Thấy Hạ Phương Ki xuất hiện, Hạ Phưởng Kiệt đều khóc đến nơi.

“Kêu cái gì mà kêu!”

Tần Ninh nhăn mày.

“Treo lên, treo lệch chút nào, ta cắt chân tay của ngươi!”

Nghe Tần Ninh nói vậy, Hạ Phưởng Kiệt liền không dám nói nữa.

Nhưng đôi mắt lại tràn đầy sự ai oán, nhìn Phụ hoàng mình.

Hạ Phương Ki chắp tay nói: “Thật sự xin lỗi, khuyển tử không biết nguyên do bên trong, chọc giận Tần tông chủ, tại hạ xin bù tội ở đây!”

Hạ Phương Ki nói xong thì nhìn Tần Thương Sinh.
 
Phong Thần Châu
Chương 1325: “Vốn là như vậy!”


“Vị này chắc là Tần trưởng tộc nhỉ”.

Hạ Phương Ki khách sáo nói: “Con trai ta l* m*ng, tại hạ Hạ Phương Ki của cổ quốc Đại Hạ thay con trai xin lỗi”.

Tần Thương Sinh lúc này có cảm giác được chiều mà sợ.

Đừng nói là đế vương cổ quốc.

Cho dù là hoàng đế Minh Ung của thượng quốc Bắc Minh hiện nay xin lỗi ông ấy thì ông ấy cũng không dám nghĩ đến.

“Không sao...”

“Ông đừng xin lỗi vội!”

Tần Ninh kéo tay cha mình, nhìn Hạ Phương Ki.

“Chờ con trai ông treo bảng hiệu xong thì xin lỗi xong cũng không muộn”.

Sắc mặt Hạ Phương Ki cứng lại, mà lão già bên cạnh thì tỏ vẻ không vui.

“Tần tông chủ, xin hãy tìm chỗ khoan dung mà độ lượng!”

Lão già lúc này trầm giọng nói: “Đế vương của cổ quốc Đại Hạ đích thân tới xin lỗi, ngươi đừng không biết trời cao đất dày!”

“Phải biết rằng, Tần gia ngươi cũng chỉ là một gia tộc nhỏ ở một góc đại lục thôi, không thể sánh bằng cổ quốc Đại Hạ đâu!”

Lời này nói ra, mấy người đàn ông đi theo Hạ Phương Ki đều động sát khí.

Không có một ai là dưới cảnh giới Hóa Thần ngũ chuyển.

Tần Ninh nghe vậy thì nhướng mày lên.

“Nói như vậy, ngũ hoàng tử khua chiêng gõ trống đến đây giễu võ dương oai, cổ quốc Đại Hạ các người không những không xin lỗi, mà Tần gia chúng ta còn phải xin lỗi các người, cảm tạ mang ơn?”

Giọng nói Tần Ninh cũng không hề dễ chịu.

“Vốn là như vậy!”

Lão già hừ nói: “Quyền uy của cổ quốc Đại Hạ không cho phép kẻ khác khinh nhờn. Tần tông chủ, ngươi chớ quên, uy phong ngươi khoe ra là nhờ việc dựa vào Cửu Hoang chiến xa của cổ quốc Đại Hạ chúng ta”.

“Hạ Tứ gia, đừng nói nữa...”

Hạ Phương Ki nhìn Tần Ninh, cười nịnh: “Đây là Tứ Vương thúc của ta, thật sự xin lỗi”.

“Hạ Phương Ki, ngươi là đế vương cổ quốc, phải biết, có vài chuyện không thể nhượng bộ!”

“Đường đường là cổ quốc Đại Hạ ta, sao có thể cúi đầu trước người khác?”

Hạ Tứ gia kia lúc này cực kỳ khí phách.

Hạ Á Quang là Vương gia đời trước, lại còn là tứ thúc của đương kim hoàng đế, coi như hoàng đế làm sai, lão ta cũng có thể dạy dỗ.

Ông ta hay tin Hạ Phưởng Kiệt xuất hiện, liền bết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Vị Tứ gia này cũng nằng nặc đòi theo.
 
Phong Thần Châu
Chương 1326: “Ngươi muốn chết!”


Nói như vậy thì sẽ xảy ra chuyện lớn mất!

Trước tiên không nói đến Tần Ninh, lão Vệ bên cạnh hắn cũng không phải người tầm thường!

Tần Ninh lúc này nhìn Hạ Á Quang.

“Ta mượn Cửu Hoang chiến xa của cổ quốc Đại Hạ các ngươi, hiện nay trả lại!”

Tần Ninh vung tay, Cửu Hoang chiến xa xuất hiện.

Hạ Á Quang trực tiếp nhận lấy.

Lão ta dò xét thật kỹ, không có tổn hại gì thì mới thở phào.

“Ban đầu Hạ Thất vương và Hạ Thanh muốn giết ta, ta giết chúng, mượn Cửu Hoang chiến xa của các người dùng, coi như là hòa”.

“Mà hôm nay trả lại, cổ quốc Đại Hạ các người và Tần Ninh ta sẽ không có chút liên hệ gì”.

“Hạ Phưởng Kiệt!”

Tần Ninh quát lên, đứng trước phủ, nói: “Treo xong bảng hiệu thì cút đi!”

Hạ Phưởng Kiệt lúc này không dám dừng lại, vội vàng treo bảng hiệu lên, cẩn thận không thôi.

Tần Ninh nhìn mấy người này, nói: “Chuyện hôm nay dừng lại ở đây, nhớ kỹ, thể diện của cổ quốc Đại Hạ các người đã sử dụng hết rồi đấy!”

“Cút!”

Tần Ninh quát lên, khiến cho cả Tần phủ từ tiêu điều xơ xác trở nên có khí thế hơn.

Hắn sở dĩ không truy cứu chuyện Hạ Thất vương và Hạ Thanh truy sát hắn là vì ngày xưa cổ quốc Đại Hạ có một vị công chúa là vợ của đồ tôn hắn.

Cô gái ấy giúp đỡ đồ tôn hắn rất nhiều, cho nên hắn nhớ lại tình xưa, không muốn đối địch với cổ quốc Đại Hạ.

Cho dù hôm nay Hạ Phưởng Kiệt làm quá, hắn giết vài người xả giận là xong.

Nhưng lúc này, Cửu Hoang chiến xa về với chủ, cổ quốc Đại Hạ và hắn đã không còn chút tình cảm và mặt mũi nào nữa.

Tiếng “cút” đó khiến Hạ Phưởng Kiệt run rẩy.

Hạ Phương Ki lúc này chắp tay nói: “Tần công tử, thật sự xin lỗi!”

“Cút!”

Sắc mặt Tần Ninh bình tĩnh, ngữ khí lãnh đạm.

“Ngày sau, người của cổ quốc Đại Hạ còn dám bước vào Tần phủ một bước, ta sẽ tiêu diệt kẻ đó!”

“Láo xược!”

Hạ Tứ gia đã hoàn toàn giận dữ.

“Lão già, lúc công tử ta đây xưng bá Cửu U thì lão tổ tông của ông cũng không biết đang ở đâu kìa!”

Tần Ninh ung dung mắng.

“Ngươi muốn chết!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1327: Mà nguồn gốc của khí tức đó chính là Tần Ninh.


“Tứ thúc!”

Hạ Phương Ki liền muốn ngăn cản.

Nhưng ngăn thế nào được.

Hạ Á Quang đã tức giận từ sớm.

Trong mắt lão ta, tuyệt đối không cho phép khiêu khích uy nghiêm của cổ quốc.

Từng lời nói của Tần Ninh đều là đang sỉ nhục cổ quốc Đại Hạ.

Sự sỉ nhục này, cổ quốc Đại Hạ không thể bỏ qua.

Hơn nữa, Cửu Hoang chiến xa đã về tay, Tần Ninh không còn chỗ dựa, tất phải chết ở đây.

Hạ Tứ gia trong lòng sinh ác, nói ra lời này cũng kích động không thôi, bàn tay vung lên, chín con giao long trong Cửu Hoang chiến xa lập tức tấn công.

Chín con giao long hư hư thực thực, linh khí tụ tập dày như cái bát bao bọc quanh thân thể Hạ Á Quang.

Phanh...

Một tiếng phanh vang lên, cửa lớn Tần phủ vỡ nát, các tiểu bối bị đánh bay.

Cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển!

Uy lực của Cửu Hoang chiến xa!

Hai sự kết hợp khiến võ giả ở cảnh giới Cửu Môn, cảnh giới Linh Hải đều không thể chịu đựng nổi.

“Hôm nay, không còn Cửu Hoang chiến xa, ngươi làm gì được?”

Hạ Á Quang giận dữ đùng đùng, sát khí cuồn cuộn.

Cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển, sự tồn tại mạnh mẽ vô địch, lúc này muốn đại khai sát giới, giữ vững tôn nghiêm cổ quốc.

“Láo xược!”

Một giọng quát lúc này vang lên.

Tần Ninh lúc này bước ra, trong nháy mắt, cả thế giới như yên tĩnh lại.

Tất cả mọi người cảm thấy khí tức mạnh mẽ khiến họ không thể thở nổi.

Mà nguồn gốc của khí tức đó chính là Tần Ninh.

Trong nháy mắt này, nhóm người Tần Thương Sinh không có cảm giác gì, nhưng bên cổ quốc Đại Hạ như Hạ Á Quang, Hạ Phương Ki thì đều thấy mình không thể nhúc nhích.

Loại đáng sợ khi bị khống chế này khiến bọn họ gần như không thở nổi.

Có chuyện gì vậy?

Tại sao lại như thế?

Tần Ninh lúc này bước ra, nhìn Hạ Á Quang với ánh mắt lạnh lùng.

Bàn tay hơi thò ra.

Sức mạnh sấm sét bộc phát.
 
Phong Thần Châu
Chương 1328: “Đồ ngu dốt, ai cho ngươi ở đây khoe khoang!”


Rầm đoàng đoàng...

Từng tiếng âm vang lúc này tấn công vào trong đầu Hạ Á Quang.

Lúc ấy, mắt Hạ Á Quang mơ hồ, ý thức trong đầu dần dần tán loạn.

Cuối cùng, một tiếng phập vang lên trong đầu Hạ Á Quang, cả người lão ta mềm nhũn, ngã xuống đất.

Giờ khắc này, trước cửa Tần phủ yên lặng như tờ.

Tần Ninh chỉ bước ra như thế, rồi vung tay, thế mà Hạ Á Quang lại chết!

Một người ở cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển lại chết như thế.

Hạ Phương Ki sợ hãi đến tuôn cả mồ hôi.

Ông ta không nhìn ra được Tần Ninh đã làm gì để đến được bước đó!

Trong nháy mắt, cấm chế được giải trừ.

Đám người Hạ Phương Ki, Hạ Phưởng Kiệt đều thở hổn hển.

Nếu ban nãy Tần Ninh muốn giết bọn họ thì dễ dàng vô cùng.

“Cút!”

Một tiếng quát thấp vang lên, Tần Ninh chắp tay, xoay người đi vào Tần phủ.

“Kéo cả thi thể đi!”

“Cửa Tần phủ ta không được phép ô uế!”

“Ngày sau, người cổ quốc Đại Hạ còn dám bước vào thành Lăng Vân một bước thì sẽ có kết cục như Hạ Á Quang đấy!”

Hắn không nói nhiều, g**t ch*t một cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển với Tần Ninh không tính là gì.

Đám người Tần Thương Sinh lúc này cũng quên cả thở.

Cứ như vậy mà giết một đầu sỏ cảnh giới Hóa Thần cửu chuyển!

Tần Ninh đã làm như thế nào vậy?

Hạ Phương Ki lúc này không nói nên lời.

Thân là đế vương của cổ quốc Đại Hạ, ông ta vô cùng uy nghiêm, chưa từng e ngại.

Nhưng hôm nay, ông ta lại sợ.

Nhìn biểu cảm bình tĩnh của Tần Ninh.

Vừa bình tĩnh lại lãnh đạm.

Ông ta sợ!

“Phụ hoàng...”

Bốp!!!

Một cái tát vang dội vang lên, Hạ Phương Ki lúc này giận không kiềm được.

“Hoàng tử cổ quốc Đại Hạ? Ngươi cho mình là Thái tử đấy à?”

Hạ Phương Ki lúc này lửa giận tăng cao, Hạ Phưởng Kiệt hoảng sợ vô cùng.

Hắn ta chỉ muốn đến diễu võ dương oai một phen mà thôi, ai mà ngờ sẽ xảy ra chuyện này chứ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1329: “Đệ có thể không?”


“Phụ hoàng, cổ quốc Đại Hạ chúng ta có rất nhiều cảnh giới Hóa Thần vô địch, mà Tần Ninh hắn chỉ có một mình...”

Bốp!!!

Lại một cái tát nữa vang lên.

Hạ Phương Ki lại quát: “Ngươi có biết hắn vừa làm như thế nào không? Ngươi có biết không?”

Hạ Phưởng Kiệt lắc đầu.

“Giết Tứ vương thúc trong yên lặng, hắn còn mới ở cảnh giới Thông Thiên nhị bộ mà thôi!”

“Bên cạnh hắn còn một người vượt qua cảnh giới Hóa Thần nữa, có thêm nhiều cảnh giới Hóa Thần thì có ích gì chứ, ngu dốt!”

Hạ Phương Ki thật sự tức giận.

Sao ông ta lại sinh ra một đứa vô dụng như vậy chứ!

Mà lúc này, Hạ Phưởng Kiệt hoàn toàn chết sững.

Sau khi chuyện hôm nay qua đi, hắn ta, không còn cơ duyên với ngôi Thái tử nữa!

Tất cả đều vì, hắn ta đắc tội Tần Ninh!

Lúc này, hắn ta chỉ thấy hối hận.

Nhưng Hạ Phưởng Kiệt biết, bản thân không thể báo thù.

Tần Ninh đáng sợ như vậy, báo thù sao được?

Nếu như giận lây sang Tần gia, vậy thì Tần Ninh nhất định sẽ nổi điên, cổ quốc Đại Hạ có thể sẽ toi đời.

Hắn ta rốt cuộc đã đắc tội với yêu nghiệt gì thế này!

Lúc này Tần Ninh quay về đình viện.

Cậu bé Tần Kỳ lúc này chạy tới, không khỏi hỏi: “Ninh ca ca, sao huynh lại làm được thế?”

“Sao huynh lại làm được?”

Tần Ninh suy nghĩ chốc lát rồi đáp: “Trong lòng Ninh ca ca có một hơi thở tạo hóa, vừa phun ra thì những tên kia đều sợ đến mức không dám di chuyển”.

“Thật vậy sao? Thật sao? Đệ cũng muốn!”

Tần Kỳ lúc này hoan hô không ngớt.

“Cho đệ!”

Tần Ninh há miệng ra thổi, nhưng cậu bé không bắt được gì cả.

“Ặc, ta quên mất, hơi thở tạo hóa này chỉ được trữ trong khí hải, đệ vẫn chưa có!”

Tần Ninh xoa đầu cậu bé, cười nói: “Chờ sau này đệ vượt qua cảnh giới Hóa Thần, đến bốn cảnh giới Tạo Hóa thì có thể có nó đó!”

“Đệ có thể không?”

“Đương nhiên có thể!”

Hai người nhìn Tần Ninh, không lên tiếng, nhưng gương mặt cũng lộ vẻ lo âu.

“Cha, nhị thúc, cứ yên tâm đi ạ!”

Tần Ninh lúc này nói: “Chỉ cần mọi người ở trong Uyên cốc, khởi động cơ quan, cảnh giới Hóa Thần cũng không làm gì được”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1330: Lại có kẻ nào đến gây rối nữa hả?


“Nếu chúng dám báo thù, ta không ngại làm cho cổ quốc Đại Hạ hoàn toàn tuyệt tích!”

“Ừ!”

Tần Thương Sinh tuy là lo lắng, nhưng thấy vẻ tự tin của con trai mình thì ông ấy vẫn lựa chọn tin tưởng con.

Ban đầu, mấy người đại trưởng lão làm khó, Tần Ninh cũng như vậy, giải quyết phản loạn.

Rồi tiêu diệt Lăng gia, Sở gia, khiến Tần gia trở thành bá chủ thành Lăng Vân.

Hiện giờ, ông ấy vẫn tin tưởng Tần Ninh như cũ.

Nhìn sự cháy bỏng trong mắt mấy thiếu niên kia, Tần Ninh khẽ gật đầu.

Chỉ hần có hắn, có thượng quốc Bắc Minh, thì Tần gia sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Mấy ngày sau đó, Tần Ninh vẫn yên bình ở trong Tần phủ tu hành.

Mà Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi thì lần lượt đến.

Kiếm Tiểu Minh cũng quang vinh quay về.

Khi nhìn thấy Tần Ninh, cậu ta lại trắng trợn nói khoác mình được coi trọng trong cương quốc Nam Yến thế nào.

Tần Ninh cũng hiểu, muốn cậu nhóc này không khoe khoang thì còn khó hơn lên trời.

Minh Ung, Thiên Ám, Yến Vương, Sở Vương cũng lũ lượt kéo đến.

Mặc dù Tần Ninh nói họ không cần đến, nhưng làm sao mà họ yên tâm cho được.

Trong lúc nhất thời, thành Lăng Vân náo nhiệt vô cùng. Những nhân vật lớn bình thường chỉ nghe danh, không thấy mặt bao giờ lại lần lượt tới đây, đều là vì Tần gia, Tần Ninh.

Mà thành Lăng Vân mấy năm nay được xây lại, phát triển nhanh chóng cũng là nhờ có Tần gia. Mặc dù thành Lăng Vân chỉ có khoảng một trăm vạn nhân khẩu, nhưng lại trở thành tòa thành trì nòng cốt thứ hai sau Đế Đô Bắc Minh.

Trong lúc nhất thời, lại khiến Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn bận bịu không thôi.

Hai huynh đệ mới ở cảnh giới Linh Đài, nhưng mấy người xuất hiện ai mà chẳng ở trên cảnh giới Tứ Linh chứ?

Nhưng họ lại cực kỳ khách sáo với hai người.

Khiến cho cả hai cảm thấy được chiều mà sợ.

Mà hôm ấy, trên khoảng không thành Lăng Vân có từng con linh thú phi hành bay tới, dừng trên bầu trời.

Linh thú phi hành có cấp tám, cấp chín.

Cảnh tượng này khiến cho mọi người trên thành Lăng Vân đều thay đổi sắc mặt.

Lại có kẻ nào đến gây rối nữa hả?
 
Phong Thần Châu
Chương 1331: Hắn mới bao nhiêu tuổi?


Đàn phi cầm đó dừng lại, thích thú đan xen vào nhau, giáng xuống không có một chút uy áp nào. Nhìn thấy cảnh này đủ để cho tất cả mọi người phải nín thở.

Đám người Tần Thương Sinh nhìn lên bầu trời, tâm trạng cũng trầm xuống.

Đánh cho cổ quốc Đại Hạ chạy rồi, đây lại là ai đến nữa?

Tần Ninh ở bên ngoài có phải gây thù chuốc oán rất nhiều không?

Thật sự không có vấn đề sao?

Nhìn thấy những thân ảnh đó, đám người Kiếm Tiểu Minh, Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên lại khẽ mỉm cười.

Lúc này Tần Ninh đi ra nhìn lên bầu trời, thầm nói: “Bày thế trận lớn như vậy làm gì? Đơn giản chút không tốt sao?”

Nhưng Kiếm Tiểu Minh lại lớn tiếng hét oang oang: “Đơn giản cái gì? Thanh Vân tông chúng ta không thể đơn giản, sẽ khiến người ta xem thường đấy!”

Hai người Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn vẫn hoang mang không thôi.

Đâu chỉ hai người bọn họ, mấy người Thiên Ám, Minh Ung, Sở Đế, Yến Đế cũng đều ngây ra.

Ầm ầm ầm…

Trong nháy mắt, chiêng trống vang đầy trời, trên không trung hơn một ngàn thân ảnh quỳ một gối trên thân chim.

“Tham kiến Tần tông chủ!”

“Tham kiến Tần tông chủ!”

“Tham kiến Tần tông chủ!”

Phút chốc trong phạm vi một trăm dặm khắp thành Lăng Vân đều vang vọng tiếng hô đều nhịp.

Tần… tông chủ?

Đây là… tông môn võ giả của Tần Ninh?

Phía dưới, tầng lớp cao cấp quyền quý Tần gia, Bắc Minh, Nam Yến và Đại Sở ai nấy đều ngây ra như phỗng, giống như hóa đá.

Thanh Vân tông!

Phía trước có một cây đại kỳ lúc này đang tung bay.

Thật sự là Thanh Vân tông của Tần Ninh.

Cái này… không thể tưởng tượng nổi!

Tần Ninh rời khỏi bên ngoài Cửu U đại lục cũng chỉ mới bốn năm, nhưng lại ngồi nắm giữ một tông môn lớn như vậy!

Hắn mới bao nhiêu tuổi?

Đầu hai mươi tuổi mà thôi!

Nếu không tận mắt nhìn thấy thì ai dám tin?

Soạt soạt…

Mấy thân ảnh bay xuống từ trên thân phi cầm.
 
Phong Thần Châu
Chương 1332: Đây là lợi ích lớn nhất của bọn họ!


Đám người Lý Nhất Phàm, Thiên Linh Lung và Thẩm Văn Hiên nhìn Tần Ninh đều lần lượt hành lễ.

Lúc này Thiên Đạo Nhất nhìn về hướng Tần Ninh, cũng chắp tay nói: “Tần tông chủ, tại hạ tự tiện làm chủ dẫn toàn bộ trên dưới Thiên Đạo lâu nương nhờ Thanh Vân tông, vẫn mong Tần tông chủ chớ ruồng bỏ!

Thiên Đạo lâu!

Tông môn hạng hai đứng đầu trong vùng đất Cửu U, chỉ đứng sau tứ đại tông môn.

Bây giờ… đi nương nhờ Tần Ninh?

Đám người có mặt tại đây cảm thấy đã không thể dùng từ ngữ gì để hình dung nổi suy nghĩ của mình.

“Đương nhiên không ghét bỏ!”

Tần Ninh nhìn về phía Lý Nhất Phàm và ngũ đại trưởng lão, hắn nói: “Kẻ nào đưa ra chủ ý bậy bạ này? Quay về chuẩn bị lĩnh phạt đi!”

“Hả?”

Nghe thấy vậy, sắc mặt đám người nhất thời thay đổi.

Tần Ninh nhìn đám người Tần gia, nói: “Con đường võ đạo quan trọng là kiên định với ý muốn ban đầu, bây giờ ta đã trải cho con cháu Tần gia các ngươi con đường tốt, tương lai các ngươi có thể đi được xa hơn thì phải tự trông chờ các ngươi!”

“Cha, nhị thúc!”

Nhìn Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn, nhất thời Tần Ninh cũng xúc động rất nhiều.

“Hai người hãy bảo trọng sức khỏe, lần sau gặp lại con sẽ cho hai người niềm vui kinh ngạc cực lớn!”

“Tần Ninh con thế nào cũng sẽ trở thành sự tồn tại sáng chói trên vùng Cửu Thiên, nhưng đến lúc đó hai người nhất định phải nhìn thấy, cho nên không những là các tiểu bối, mà hai người cũng phải nỗ lực!”

“Ừm!”

Tần Thương Sinh gật đầu đáp: “Cha không yêu cầu con xưng vương xưng bá, chỉ hy vọng con bảo trọng”.

“Yên tâm đi, kẻ có thể bắt nạt con trai cha vẫn chưa ra đời đâu”.

Tần Ninh khẽ cười một tiếng, lạy từ biệt mọi người.

Thân ảnh vừa bay lên, toàn đội lập tức khởi hành.

Từng thân ảnh phi cầm lúc này dần biến mất về phía trời…

Nhìn thấy cảnh này, rất nhiều nhân vật lớn có mặt ở đó đã hiểu, Tần gia thật sự đã lên như diều gặp gió.

Đây là lợi ích lớn nhất của bọn họ!

Bằng không, gây thù với Tần gia, vậy bọn họ thật sự là sẽ đi vào đường cùng.

Nhất thời các đại đế vương, trưởng tộc gia tộc vẫn chưa có dự định rời đi.
 
Phong Thần Châu
Chương 1333: “Bây giờ coi như bắt đầu triển khai đi”.


Tần Thương Sinh và Tần Viễn Sơn bây giờ cũng bận rộn chăm nom, nhưng trong lòng lại cảm thấy muôn vàn xúc động.

Tần Ninh nói không sai!

Tần gia phải vùng dậy.

Mà hai người họ thân là người cầm lái của Tần gia cũng không thể sa sút thực lực, phải gấp rút tu luyện.



So với niềm vui mừng náo nhiệt ở Tần gia, trên mình chim lại vô cùng yên tĩnh.

Tần Ninh nhìn xung quanh, gần như là toàn bộ tầng lớp cấp cao của Thanh Vân tông đều có mặt ở đây.

Tần Ninh mở miệng nói: “Việc đã chuẩn bị xong chưa?”

“Đã xong!”

Lý Nhất Phàm gật đầu nói: “Đệ tử của Thanh Vân tông đã chuyển đến Tuyệt Ninh tông rồi, đệ tử hai đại tông môn xáo trộn với nhau theo trình tự, sắp xếp lại lần nữa”.

“Trưởng lão Ngô Điền làm việc cũng rất chăm chỉ, các vị trưởng lão đều có trách nhiệm!”

Tần Ninh gật đầu.

“Nếu đã như vậy thì chuyện của tông môn cứ để các ngươi quan tâm”.

Tần Ninh từ từ nói: “Ta chỉ có mấy yêu cầu”.

“Mời tông chủ cứ nói!”

Ngô Điền cùng mười mấy vị trưởng lão ban đầu của Tuyệt Ninh tông lúc này đều cung kính nói.

Nếu không phải có Tần Ninh thì bọn họ vẫn đi theo ma tộc, nếu tương lai ma tộc và con người tuyên chiến, vậy thì bọn họ sẽ trở thành tội nhân muôn người chửi rủa.

May mà hiện giờ cũng không tính là muộn.

Mà hành động sát phạt của Tần Ninh cũng khiến bọn họ biết rằng, nhận Tần Ninh làm tông chủ chính là sự lựa chọn phù hợp nhất.

“Ngày trước ta đã nói qua, Thanh Vân tông phải căn cứ theo tiêu chuẩn cao để sắp xếp”.

“Bây giờ coi như bắt đầu triển khai đi”.

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Đệ tử cảnh giới Tứ Linh là đệ tử ngoại môn, mà đệ tử ngoại môn cũng phân thành nhiều loại, phân chia theo cảnh giới”.

“Hơn nữa, vượt qua cảnh giới Hóa Thần thì là thái thượng trưởng lão”.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt mọi người đều nghiêm túc.

Cảnh giới Tứ Linh chỉ là đệ tử ngoại môn…
 
Phong Thần Châu
Chương 1334: “Có lời gì cứ nói thẳng!”


Yêu cầu này so với tứ đại tông môn, quả thực là cao hơn rất rất nhiều.

Tần Ninh không quan tâm đến ý kiến bàn luận của mọi người, hắn tiếp tục nói.

“Kiếm Tiểu Minh làm viện trưởng viện kiếm đạo!”

“Thẩm Văn Hiên làm viện trưởng viện đan!”

“Thiên Linh Lung làm viện trưởng viện võ”.

“Còn về viện trận, tạm thời ta sẽ đảm nhận, quay về để các ngươi tìm một người thích hợp”.

Tần Ninh nói đến đây, Lý Nhất Phàm mở miệng: “Tông chủ, trưởng lão Ngô Điền là một vị linh khí sư cửu phẩm!”

“Ồ?”

“Vậy được, nếu đã như vậy thì Ngô Điền làm viện trưởng viện khí!”

Lý Nhất Phàm mở miệng nói, Tần Ninh không khỏi coi trọng hắn ta. Tên tiểu tử này thật có tiềm chất làm tông chủ.

Hắn ta nhìn ra ngũ đại viện Thanh Vân tông chú trọng nhất nếu toàn là người của mình, vậy thì trong lòng rất nhiều trưởng lão của Tuyệt Ninh tông chắc chắn cảm thấy không có quyền, sẽ rất khó chịu.

Mà lần này, viện trưởng tam viện là người của Tần Ninh, viện trưởng viện khí chính là Ngô Điền, vậy thì trong lòng đệ tử Tuyệt Ninh tông chắc chắn cũng thực lòng tin phục.

Sau một thời gian dài nữa, hai tông hoàn toàn dung hợp, những vấn đề này cũng không còn tồn tại nữa.

Năm đó, tiểu tử Thanh Vân đó thành lập nên Thanh Vân tông, sủy thủ chưởng quỹ (*), tổ tiên Lý thị vẫn luôn giữ vững Thanh Vân tông, sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

(*) sủy thủ chưởng quỹ: người đứng đầu không làm bất cứ việc gì, chỉ ngồi sai khiến người khác.

Bây giờ Lý Nhất Phàm đã thừa kế toàn bộ ưu điểm của tổ tiên!

Lúc này vẻ mặt Ngô Điền chần chừ, không nhịn được muốn nói gì đó, nhưng lại không dám nói.

“Có lời gì cứ nói thẳng!”, Tần Ninh khẽ cười nói: “Ta sẽ không ăn thịt người đâu”.

“Mặc dù ta đã sát nhập với Thanh Vân tông nhưng tông chủ và tầng lớp cấp cao của Tuyệt Ninh tông có hơn mười tên là ma tộc, chuyện này mà truyền ra ngoài”.

“Ta lo sẽ có rất nhiều thế lực ở trên đại lục coi chúng ta là gian tế của ma tộc”.

Ngô Điền nói xong cảm thấy có chút phiền muộn.

Lúc biết tông chủ chính là người của ma tộc, ông ta như chết lặng.

Bây giờ chỉ có thể gửi gắm hi vọng vào Tần Ninh đến cải chính lại.

Tần Ninh gật đầu nói: “Như này đi, sau khi trở về nếu ai dám nói như vậy, ta sẽ dẫn ngươi đi diệt cả tông môn của bọn chúng!”

“Hả?”

Ngô Điền sững sờ.
 
Phong Thần Châu
Chương 1335: “Tham kiến tông chủ!”


“Hả cái gì mà hả? Cứ làm như thế đi!”

Tần Ninh thản nhiên nói: “Trong khoảng thời gian ngắn muốn bịt miệng bọn chúng thì phải khiến bọn chúng kiêng dè”.

“Đợi khi ma tộc xuất hiện, chúng ta xuất người xuất lực thì bọn chúng sẽ không dám nói gì nữa đâu”.

“Ma tộc xuất hiện...”

Sắc mặt của Ngô Điền thay đổi.

“Ma tộc thật sự sẽ quay trở lại sao?”

“Chuyện này... Ai dám chắc được chứ?”

Tần Ninh phất tay một cái nói: “Đến lúc đó rồi nói tiếp, xe đến trước núi ắt có đường, ta cũng sẽ không để ma tộc huỷ hoại Thanh Vân tông mà ta vất vả khổ sở gây dựng đâu”.

Suốt dọc đường, đám người Thanh Vân tông lao như bay trở về, tiến vào bên trong vùng đất Cửu U, về Thanh Vân tông.

Dãy núi Thiên Tuyệt, Tuyệt Ninh tông to lớn, bây giờ đệ tử của nhị đại tông môn sát nhập làm một.

Ba chữ Tuyệt Ninh tông trước cửa sơn môn sớm đã được đổi thành ba chữ Thanh Vân tông.

Tần Ninh đáp xuống, nhìn sơn môn gật gật đầu.

“Trông cũng không tồi!”

Sải bước tiến vào bên trong sơn môn, dáng vẻ của Tuyệt Ninh tông lúc này cũng đã thay đổi đáng kể, dường như có thể cải tạo thành dáng vẻ của Thanh Vân tông.

Đại điện Thanh Vân nằm ở chính giữa sơn môn, trông rộng lớn hùng vĩ.

Phía sau đại điện là một ngọn núi.

Trên đỉnh núi có một toà cung điện rực rỡ.

“Tham kiến tông chủ!”

“Tham kiến tông chủ!”

Bước vào sơn môn, ở đầu bên kia con đường lớn rộng mấy chục thước, hàng ngàn hàng vạn đệ tử và các trưởng lão lúc này đều cúi đầu thi lễ.

Tần Ninh nhìn thấy cảnh này liền xoa đầu.

Bày ra thế trận như này khiến hắn cảm thấy có hơi đau đầu.

Không phải là sợ mà là do đã thấy quá nhiều cho nên mới đau đầu.

Tần Ninh đi thẳng về phía đại điện Thanh Vân, đứng vững ở trước điện.

Một thân đồ đen, tóc trắng tung bay, thân hình cao ráo cân đối, khuôn mặt tuấn tú hơi chút ngây ngô khiến người khác có cảm giác trẻ trung như tuổi mười tám đôi mươi.

Đôi mắt đen như mực, bờ môi mỏng khẽ nhếch kèm theo một nụ cười mê người.

Chính là người thanh niên trạc tuổi như bọn họ này bây giờ đã là cảnh giới Thông Thiên nhị bộ, hơn nữa còn g**t ch*t cảnh giới Hoá Thần.

Chỉ riêng điều này thôi thì vị trí tông chủ kia không ai dám có ý kiến.

“Trên đường trở về trưởng lão Ngô Điền có nói với ta”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1336: “Bản thân mình cũng rất trẻ mà...”


Tần Ninh bây giờ trực tiếp lên tiếng.

“Nói một bộ phận đệ tử trước kia thuộc Tuyệt Ninh tông bên trong Thanh Vân tông của chúng ta cảm thấy người ngoài sẽ nói chúng ta là gian tế của ma tộc, muốn giúp đỡ ma tộc huỷ hoại loài người”.

Tần Ninh trực tiếp nói thẳng khiến Ngô Điền và các trưởng lão khác đều sững sờ.

“Ta nói thẳng: sau này nếu như có kẻ nào dám nói như thế thì ta sẽ trực tiếp tiêu diệt tông môn đó”.

Bên dưới lập tức vang lên một tràng cười.

“Các ngươi cười cái gì?”

Tần Ninh nghiêm túc nói: “Ta không nói đùa, kẻ nào dám nói như thế ta sẽ trực tiếp diệt tông môn của kẻ đó!”

“Ma tộc vô duyên vô cớ tàn sát loài người, thử hỏi có ai chê mình sống quá lâu muốn hợp tác với ma tộc không? Loại người mà nói ra những lời như thế, đầu óc không có vấn đề thì là đang cố ý bôi nhọ Thanh Vân tông chúng ta!”

“Tần Ninh ta thân là tông chủ đương nhiên sẽ phải ngăn chặn mấy người như này rồi”.

“Nói năng linh tinh, bịa đặt về người khác thì được, nhưng nếu dám nói Thanh Vân tông của ta thì không được!”

“Ta chính là bá đạo không nói lý lẽ như thế đấy!”

Tần Ninh nói tiếp: “Không nói nhiều lời thừa thãi, các người phải tu luyện như nào thì cứ tu luyện như thế, tông môn không phải là nơi chém giết, nơi này chính là nhà của các ngươi, chúng ta ban thưởng cho đệ tử ưu tú thì cũng sẽ cổ vũ những đệ tử nỗ lực”.

“Đương nhiên những đệ tử sa đoạ truỵ lạc, ta gặp một người sẽ giết một người”.

“Cho dù là ngoại môn, nội môn, chân truyền hay là nòng cốt thì chỉ cần là đệ tử của Thanh Vân tông ta, nếu xảy ra chuyện sẽ đều do Thanh Vân tông ta điều tra, chịu trách nhiệm!”

“Cho nên các ngươi cứ can đảm lên, đi tranh, đi đấu, đi trưởng thành!”

Tần Ninh nói xong liền phất tay rồi quay người đi vào bên trong đại điện.

Tiếng vỗ tay giòn giã vang lên.

Bên trong Thanh Vân tông tràn ngập tiếng vỗ tay.

Tần Ninh khựng lại một chút, cuối cùng vẫn cất bước rời đi.

Mấy tiểu tử này nói có đôi câu mà nhiệt huyết đã sôi trào, vẫn còn trẻ lắm!

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Tần Ninh cũng không nhịn được thầm thì: “Bản thân mình cũng rất trẻ mà...”

Phía sau đại điện Thanh Vân, giữa sườn núi.

Nơi đây linh khí vô cùng phong phú, tầng lớp cấp cao Thanh Vân tông cũng chuyển chỗ ở của Tần Ninh đến đây.

Cầu nhỏ nước chảy, chim hót hoa nở có phân giống với tiểu thự ở học viện Thiên Thần.

Tần Ninh nhìn mấy người Lý Nhất Phàm, gật đầu nói: “Có tâm!”
 
Phong Thần Châu
Chương 1337: “Công tử sợ cảnh hoành tráng sao?”


“Được rồi, ta cũng mệt rồi, các ngươi bận chuyện gì thì mau chóng đi giải quyết đi!”

Tần Ninh nằm ở trên giường thở dài một hơi.

Hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi, một người châm trà một người tháo giầy hết sức ăn ý.

Vân Sương Nhi không nhịn được nói: “Sự sắp xếp hôm nay công tử thấy có chỗ nào không hài lòng sao?”

“Cũng được!”

“Vậy vì sao công tử cứ mặt mày ủ dột thế?”

Tần Ninh ngồi dậy, ra hiệu Vân Sương Nhi đến bóp vai cho mình, nói: “Không phải mặt mày ủ dột, chỉ là không thích cảnh này lắm...”

“Công tử sợ cảnh hoành tráng sao?”

“Sợ?”

Tần Ninh đột nhiên bật cười.

Trước đây thân là thiếu minh chủ của Cửu Thiên Vân Minh, phụ đế biến mất, hắn thân là con trai cả của Mục Vân phải gánh vác chức trách của minh chủ.

Cửu Thiên Vân Minh mạnh mẽ như thế nào cơ chứ?

Chỉ riêng sự tồn tại của Thần Đế cũng đã có sức nặng hơn một nửa thế giới thần rồi.

Khi đó nhận đủ loại lễ bái, đủ loại đại lễ, đại sự, những thuộc hạ kia cứ làm hoành tráng phóng đại.

Mà quan trọng nhất là trong số những Thần Đế, mỗi người đều bất khả chiến bại, đủ để ngăn chặn một phương thế giới bên ngoài, hơn nữa còn là bạn bè của phụ đế.

Ngày nào cũng hành lễ với một tiểu bối như hắn khiến hắn thật sự như đang ngồi trên bàn chông.

Thế trận mà hôm nay Thanh Vân tông bày ra hoàn toàn không thể so sánh với Cửu Thiên Vân Minh.

Nhưng nếu tham gia nhiều vào những tình cảnh như thế này cũng cảm thấy rất phiền phức nên lúc này mới đau đầu.

“Sau này các ngươi phải trở thành nữ hoàng nữ đế bất khả chiến bại, tương lai các ngươi sẽ biết những chuyện như này rốt cuộc nhức đầu như thế nào”.

Tần Ninh không nói gì thêm, gối đầu trên đùi của Vân Sương Nhi, nhắm mắt lại.

Diệp Viên Viên lúc này cũng đứng im ở bên cạnh không lên tiếng.

“Lão Vệ vẫn chưa về sao?”

“Vẫn chưa!”

“Ừm!”

Đại lục Thiên Long chính là một vùng đất có diện tích tương đương với đại lục Cửu U.

Thiên Thanh Thạch bị người của Thiên Đế Các nhốt ở cấm địa Thiên Vị ở đại lục Thiên Long, hắn nhất định phải đi cứu Thiên Thanh Thạch!
 
Phong Thần Châu
Chương 1338: Cảnh giới Hoá Thần thất chuyển.


Nhưng muốn đi vào trong cấm địa phải chuẩn bị đủ ba thứ.

Ba thứ này chỉ có ở đại lục Bắc Thương.

Lão Vệ chính là đi đến Bắc Thương dò la tin tức.

Ngoại trừ cái đó ra vẫn còn một món đồ cực kỳ quan trọng.

Tần Ninh cũng không lo lắng lắm về ba món đồ kia, nhưng món đồ cực kỳ quan trọng này lại khiến Tần Ninh có hơi đau đầu.



Mấy ngày sau đó Tần Ninh vẫn luôn ở bên trong Thanh Vân tông, Vũ gia, Hoàng Phủ gia, Kiếm Các, U Minh tông đều lần lượt có người đến bái kiến.

Những chuyện này Tần Ninh đương nhiên là giao cho Lý Nhất Phàm giải quyết.

Vết thương của Hoàng Phủ Hùng chẳng phải là vấn đề gì to tát với Tần Ninh, hắn sớm đã trị khỏi cho ông ta.

Toàn bộ Cửu U đại lục hiện nay rơi vào trạng thái tương đối yên bình.

Các thế lực và tông môn lớn đối mặt với sự nổi lên mạnh mẽ của Thanh Vân tông cũng là mắt nhắm mắt mở cho qua.

Suy cho cùng, nếu không làm thế thì cũng chẳng còn cách nào khác.

Ai có thể quản được Thanh Vân tông cơ chứ?

Trừ phi là những lão bất tử vô địch vượt qua cảnh giới Hoá Thần ở bên trong các cổ quốc xuất quan.

Nhưng từ trước đến nay giữa các cổ quốc với nhau vẫn luôn có xích mích với nhau, cũng không thể phái hết tất cả ra chỉ vì Thanh Vân tông được.

Thời gian chậm rãi trôi qua, ở trong Thanh Vân tông liền mười mấy ngày, lão Vệ cuối cùng cũng trở về.

Lúc lão Vệ quay về, Tần Ninh dẫn theo Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lặng lẽ rời đi.

Còn lão Vệ, Tần Ninh bảo ông ta ở lại trong Thanh Vân tông.

Trước mắt, trong Thanh Vân tông, người mạnh nhất ngoại trừ lão Vệ ra thì chính là lão rùa, nhưng lão rùa mới chỉ là cảnh giới Hoá Thần thất chuyển.

Chẳng may những thế gia hay cổ quốc kia đến gây sự thì một mình lão rùa cũng không thể ứng phó được.

Có lão Vệ trấn giữ, Thanh Vân tông, thượng quốc Bắc Minh hay Tần gia, bất cứ bên nào xảy ra chuyện thì Tần Ninh cũng không lo lắng.

Ba thân ảnh cưỡi phi cầm bay thẳng về phía đông.

Đi qua khu vực của Cửu U đại lục chính là đại lục Bắc Thương, mà diện tích của khu vực đại lục Bắc Thương cũng không hề thua kém diện tích của Cửu U đại lục.

“Công tử, chúng ta đến đại lục Bắc Thương làm gì vậy?”

“Lấy đồ!”

Tần Ninh mở miệng nói: “Ở vùng đất chúng ta sinh sống lục địa liên tiếp nhau, Cửu U đại lục cũng chỉ là một trong số đó mà thôi”.
 
Phong Thần Châu
Chương 1339: “Lợi hại như vậy sao?”


“Trời đất này rộng lớn nằm ngoài sức tưởng tượng của mấy người”.

“Mà ở trên đại lục Bắc Thương có thứ mà đại lục Cửu U chúng ta không có”.

Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên cái hiểu cái không.

“Lão Vệ lúc trước đã đến đây dò la tin tức là muốn xem đại lục Bắc Thương hiện nay có còn huy hoàng lớn mạnh như mấy vạn năm trước không”.

Tần Ninh từ tốn nói: “Ba đầu sỏ Bắc Thương là Bắc Thương tông, cổ quốc Thiên Phong và Hứa gia, ba thế lực lớn này vẫn luôn đứng sừng sững”.

“Ngoại trừ cái đó ra còn có một đầu sỏ ẩn hình: thư viện Thánh Hiền!”

“Thư viện Thánh Hiền?”

Diệp Viên Viên bây giờ cũng hơi giật mình, nói: “Ta từng nghe nói ở trong thư viện Thánh Hiền từng có một nhân vật có thể sánh ngang với Cửu U Đại Đế, có thể nói như là thần thánh ở đại lục Bắc Thương”.

“Nghe nói người đó tên là Sát Trường Sinh, tư chất ngu dốt thế nhưng tu hành mấy vạn năm, không lên tiếng thì thôi, một khi đã lên tiếng lại khiến người người khiếp sợ!”

Diệp Viên Viên tiếp tục nói: “Nghe nói thư viện Thánh Hiền cũng không phải đứng đầu đại lục Bắc Thương, thế nhưng Sát Trường Sinh vừa ra đời, thư viện Thánh Hiền lập tức trở thành vô địch đương thời khiến ba thế lực lớn từ xưa đến nay là Bắc Thương tông, Hứa gia và cổ quốc Thiên Phong cũng không ngóc đầu lên được”.

“Lợi hại như vậy sao?”, Vân Sương Nhi kinh ngạc nói.

“Nghe nói người này đã vượt qua cái gọi là cảnh giới Tam Vị...”

“Sát Trường Sinh...”

Nghe thấy cái tên này, Tần Ninh khẽ mỉm cười.

“Đi thôi”.

Đến biên giới, Tần Ninh cũng không trực tiếp tiến vào trung tâm đại lục Bắc Thương mà đi về phía Bắc của đại lục Bắc Thương.

Ba người đi mất khoảng thời gian bằng mười mấy người đến một vùng đất cổ xưa.

Xung quanh nơi đây là những dãy núi nối tiếp nhau, hơn nữa mỗi một ngọn núi chỉ cao chưa đến trăm mét, cây cối khô héo, lá cây tàn lụi, dường như có thể đổ xuống bất cứ lúc nào.

Tần Ninh nhìn xung quanh, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư, dẫn hai người Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi đi vào sâu bên trong rừng.

Khu rừng này dường như rất lâu chưa có người đặt chân đến, khắp nơi đều đổ nát thê lương, hơn nữa còn gai góc rậm rạp, hoàn toàn không thấy lối đi.

Mà Tần Ninh đi ở phía trước liên tục đi vòng.

Cuối cùng, ba người xuất hiện ở dưới chân một ngọn núi.

Nói là chân núi nhưng thực chất chỉ là một đống đất cao gần trăm mét, không hề có chút dáng vẻ của một ngọn núi.

Mặt đất lúc này nứt toác ra.

Vết nứt lan rộng đến tận chân núi, lúc này, ở nơi đó đột nhiên xuất hiện một cánh cửa.

Cánh cửa gỗ cổ xưa dường như có thể mục nát thành bột mịn bất cứ lúc nào.
 
Back
Top Bottom