Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 880: “Vậy thì phải cảm ơn Tần tông chủ!”


Nghe vậy, đại trưởng lão cũng chỉ đành gật đầu.

Mặt trời mọc ở phía đông, ánh nắng chiếu qua dãy núi Thanh Vân.

Sắc đỏ lóe lên, toàn bộ nãy núi Thanh Vân nhộn nhịp vô cùng.

“Đến rồi, đến rồi!”, ở bên ngoài núi, một tên đệ tử vui mừng hét lớn: “Đội ngũ đưa dâu của Thiên Đạo lâu đến rồi đây!”

Trong nháy mắt, cả Thanh Vân tông liền trở nên náo nhiệt.

“Tấu nhạc!”

Lý Dương Chiêu cũng cao giọng lên tiếng.

Tức thì, toàn bộ dãy núi Thanh Vân trở nên sôi động hẳn ra.

Một đoàn người theo sơn môn đi vào, lần lượt từng người bày thành hàng dài, nhìn kỹ cũng phải hai, ba ngàn người.

Quy mô này làm cho đệ tử Thanh Vân tông đều vui vẻ đến huơ tay múa chân.

Quá là nở mày nở mặt đi!

Đệ tử Thanh Vân tông lấy con gái của lâu chủ Thiên Đạo lâu, bọn họ cảm thấy như đang nằm mơ vậy.

“Lý trưởng lão!”

Người đứng đầu mặc đồ tím, khí độ phi phàm, mỉm cười nhìn mọi người.

Chính là lâu chủ của Thiên Đạo lâu, Thiên Đạo Nhất.

Thiên Đạo Nhất đích thân đưa dâu, thật sự ngoài ý muốn của mọi người.

“Thiên lâu chủ, mời vào, mời vào!”

Lý Dương Chiêu lúc này cười đến không khép được miệng.

“Thời gian cũng không tính là muộn chứ hả, Tần tông chủ?”, nhìn Tần Ninh mặc đồ xanh, Thiên Đạo Nhất cười nói.

“Không muộn”.

Tần Ninh cười nói: “Hai chúng ta xem như kết mối lương duyên, sau này Thiên Đạo lâu ông gặp chuyện không may, Thanh Vân tông ta chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn”.

“Vậy thì phải cảm ơn Tần tông chủ!”

Nên là Thanh Vân tông sau này nhờ bóng của Thiên Đạo lâu chứ.

Nhưng dường như Thiên Đạo Nhất lại rất đồng thuận câu nói này của Tần Ninh?

hé. Xin cảm ơn !
 
Phong Thần Châu
Chương 881: Đây chính là nhân vật có máu mặt đấy.


“Tiếp theo, mời mọi người vào chỗ ngồi!”

“Được!”

Đại trưởng lão lập tức sai người sắp xếp mọi chuyện.

Lúc này, những người đến chúc mừng cũng lần lượt xuất hiện.

“Môn chủ Thiên Xà Môn, đem tặng mười cây tuyết linh sâm vạn năm, đặc biệt chúc mừng!”

“Các chủ Bạch Ưng các, chín chín loại linh đan ngũ phẩm, tổng cộng chín ngàn chín trăm chín mươi chín viên, chúc hai vợ chồng vĩnh viễn bên nhau!”

“Phái chủ Ngự Linh phái dẫn hơn ngàn đệ tử đến đây chúc mừng”.

Nhất thời, khi đội ngũ đưa dâu đến Thanh Vân tông, thì các nơi cũng lũ lượt tới chúc mừng.

Trong nháy mắt, mọi người đều cảm nhận được, Thiên Đạo lâu không hổ là tông môn lớn mà!

Những tông môn này hiển nhiên không phải đến vì Thanh Vân tông bọn họ.

Có điều cũng đại diện sau này Thanh Vân tông ít nhất cũng sẽ không bị bắt nạt.

Thiên Đạo Nhất lúc này cười nói: “Hy vọng hôm nay hai chúng ta thành thông gia, sau này giúp đỡ lẫn nhau!”

“Đó là đương nhiên rồi”, Lý Dương Chiêu vội vàng nói: “Sau này phải dựa vào Thiên Đạo lâu nhiều, ngài yên tâm, tiểu thư Thiên Linh Hinh ở Thanh Vân tông chúng ta chắc chắn sẽ không bị ức h**p”.

Nhìn vẻ mặt của nhóm năm đại trưởng lão, Tần Ninh thật sự tức chết.

Mất mặt quá đi thôi!

Thiên Đạo Nhất cũng là ngại ngùng cười một tiếng, nhìn Tần Ninh.

Lấy thân phận của Tần Ninh hiện tại, rốt cuộc là Thanh Vân tông lãi hay là Thiên Đạo lâu lãi đây chứ.

“Môn chủ Thi Cốt môn Thi Thịnh Hiên đến đây chúc mừng!”

Lời này nói ra, tất cả cũng đều kinh ngạc.

Thi Cốt môn chính là một trong bảy tông môn lớn, không ngờ lại đến Thanh Vân tông chúc mừng.

Đây chính là nhân vật có máu mặt đấy.

“Thi huynh!”

Thấy Thi Thịnh Hiên, Thiên Đạo Nhất chắp tay mỉm cười đi ra đón.

Mà một gã thanh niên ở phía sau Thi Thịnh Hiên nhìn quanh, thấy Tần Ninh, ánh mắt cũng rụt lại.
 
Phong Thần Châu
Chương 882: Bọn họ mà không đến thì quá là vô lễ.


Đây chính là một trong thất tông thất kiệt – Thi Liệt Vân, ban đầu hắn ta cũng chứng kiến Tần Ninh g**t ch*t Hồng Quan Vũ.

Hiện tại gặp lại, trong lòng vẫn thấy hơi sợ.

“Ba vị điện chủ của Thuần Dương điện là Dương Tử Hiên, Dương Minh An, Dương Hồng đến!”

“Phái chủ Thiên Cương Chính của Thiên Cương phái đến!”

“Tông chủ Phục Thiên Liệt của Phục Ma tông đến!”

Nhất thời, các tông môn lớn đều là có tông chủ đích thân xuất hiện.

Bất kể thế nào, dù sao cũng là Thiên Đạo lâu gả con gái, không ít tông môn cũng phải xuất hiện.

Hiện giờ trong bảy tông môn lớn, thất tông thất kiệt, Thiên Linh Lung được xưng là thánh nữ Thiên Đạo, chính là thiên tài tuyệt đỉnh, vượt qua sáu người kia, là cao thủ cảnh giới Thiên Võ.

Tương lai Thiên Đạo lâu nhất định sẽ nâng cao một bước, có khi trở thành tông môn đứng đầu trong bảy tông môn lớn.

Thiên Đạo Nhất gả con gái, bọn họ mà không đến thì quá là vô lễ.

Thanh Vân tông vốn còn hơi xơ xác, lúc này ngựa xe như nước lui tới, toàn là nhân vật thế gia tông môn lớn.

Nhất thời, đệ tử Thanh Vân tông căn bản không đủ dùng.

Nhưng lúc này, những người này đều nhiệt tình chào hỏi Thiên Đạo Nhất chứ chưa nói gì với Tần Ninh.

“Giờ lành đã điểm, mời tân lang tân nương bái thiên địa!”

Nhị trưởng lão tuyên bố, mọi người cũng lập tức ngồi xuống.

Trước đại điện Thiên Võ, hôn lễ náo nhiệt tiến hành. Mà ở trên đỉnh Huyền Trần, U Động Thiên lúc này cũng quỳ gối xuống đất, nhìn thân ảnh trước mặt, ánh mắt kinh hãi.

“Lão tổ tông... lão...”

U Động Thiên hoàn toàn sửng sốt.

Đỉnh Huyền Trần, dưới đình nghỉ mát, trong cơ thể rùa thần hiện ra một bóng người hội tụ từ những điểm đen, một bước sải ra, xuất hiện.

Người này chân đi giày đen, một đầu tóc trắng lung lay theo gió, mặc dù nhìn đã già, nhưng da thịt lại rất mềm mại.

Đây là một ông già tóc trắng nhìn có vẻ trẻ trung.

Lúc này, U Động Thiên không thể không kinh ngạc.

Ông già tóc trắng này chính là lão tổ đời thứ ba của U Minh Tông – U Phần Thiên, cũng chính là tổ tiên của ông ta.

U Minh Tông đã huy hoàng mấy chục vạn năm trên Cửu U đại lục, sự huy hoàng này là do các đời tông chủ tâm huyết mà ra.

Từ lúc sáng lập tới nay, U Minh Tông cũng phải đấu tranh rất nhiều.

Tông chủ đời thứ nhất và đời thứ hai hao tổn tâm huyết cả đời mới đem được U Minh Tông lên vị trí đỉnh nhọn.

5976123-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 883: “Ngươi vẫn chưa hiểu ý ta!”


Nhưng rất không may, lão ta lại gặp phải Cửu U Đại Đế vào thời đại đó.

Cửu U Đại Đế ở hơn chín vạn năm trước chính là người đứng số một Cửu U đại lục, người cùng thời đại với hắn, có huy hoàng đến mức nào thì cũng rất ảm đạm khi so sánh với Cửu U Đại Đế.

Nhưng dù là vậy, cũng không thể xóa mờ đi những cống hiến của U Phần Thiên với U Minh Tông.

U Minh quyết xuất hiện, toàn bộ đệ tử nòng cốt của U Minh Tông đều có tư cách tu luyện, nhưng cũng gặp phải rất nhiều vấn đề.

Nhưng U Phần Thiên lấy thân thử nghiệm, không ngừng hoàn thiện U Minh quyết, mặc dù chưa khiến nó đạt đến viên mãn, nhưng đã tốt hơn lúc đầu vô số lần.

Lúc này U Động Thiên mới ngẩn ra.

Ông ta đột nhiên nghĩ đến những lời U Quỷ nói với mình.

Thanh niên đó bảo ông ta đến đây, hắn biết hết tất cả...

U Động Thiên lúc này hoảng sợ vạn phần, ông ta rốt cuộc biết vì sao thanh niên này lại tự tin và thản nhiên như vậy.

Thanh niên tên Tần Ninh này thật không đơn giản!

U Phần Thiên lúc này thản nhiên nói: “Đây cũng không phải là chân thần của bổn tọa, mà chỉ là từ lực niệm mạnh mẽ ngưng tụ ra thôi”.

“Chân thần của ta đã bị phá hủy từ chín vạn năm trước rồi, hiện tại cũng chỉ lưu lại một mảnh hồn phách, ký sinh ở trong cơ thể của rùa Huyền Minh Kim Giáp mà thôi”.

U Phần Thiên tiếp tục nói: “Tất cả là nhờ ơn của Cửu U Đại Đế năm đó”.

“Cửu U Đại Đế?”

U Động Thiên đương nhiên không hiểu rõ chuyện từ mấy vạn năm trước rồi.

U Phần Thiên tiếp tục nói: “Được rồi, chuyện không nên biết thì ngươi cũng không cần biết, chỉ cần hiểu, Thanh Vân tông là do tôn giả Thanh Vân năm đó xây dựng, Cửu U Đại Đế cũng ở lại đây rất lâu, nơi đây không phải là đất để ngươi diễu võ dương oai!”

“Đệ tử hiểu ạ!”

U Động Thiên vội vàng nói: “Nơi đây là nơi tôn giả Thanh Vân tạo ra, tôn giả Thanh Vân lại là đồ đệ của Cửu U Đại Đế, đệ tử sẽ cung kính với Thanh Vân tông như thượng khách, coi như là báo đáp ân cứu mạng của Cửu U Đại Đế với lão tổ!”

“Ngươi vẫn chưa hiểu ý ta!”

U Phần Thiên bình tĩnh nói: “Ta bảo ngươi không dương oai ở đây chính là vì sợ ngươi chết đấy!”

“Hả?”

U Động Thiên tiện đá đáp lại: “Lão tổ, đệ tử đã là cường giả đỉnh nhọn của vùng đất Cửu U, sẽ không có ai giết được đệ tử”.

“Ngu dốt!”

U Phần Thiên khẽ quát, U Động Thiên tức thì nằm rạp trên mặt đất, nào còn sự khí phách của tông chủ U Minh Tông nữa.
 
Phong Thần Châu
Chương 884: “Đệ tử hiểu rồi ạ!”


U Phần Thiên quát lên: “Ngươi thì biết cái gì? Nếu ngươi dám ra oai ở chỗ này, có người có thể trực tiếp làm thịt ngươi đấy!”

Nghe vậy, U Động Thiên sửng sốt.

Ông ta là đại năng cảnh giới Hóa Thần, một Thanh Vân tông nho nhỏ sao có thể g**t ch*t được ông ta?

“Lão tổ nói đến... Tần Ninh sao?”

U Động Thiên cẩn thận nói: “Tên nhóc đó đúng là có chút phi thường, lão già bên cạnh dường như là đại năng cảnh giới Hóa Thần, nhưng cũng vẫn chưa giết được đệ tử...”

Bốp...

Đột nhiên, ông già tóc trắng đạp ra một cước.

“Ngu si! Dốt nát!”

U Phần Thiên phẫn nộ không thôi, trách mắng rằng: “Kể từ hôm nay, ngươi phải đối xử với Thanh Vân tông như là với cha mẹ ngươi vậy, hiểu chưa hả?”

“Ta không thể nói cho ngươi vì sao, nhưng ngươi phải nhớ kỹ lời lão phu nói, như vậy mới bảo vệ U Minh Tông của chúng ta không bị hủy diệt!”

“Dạ dạ dạ...”

Bị lão tổ đạp cho một cước, U Động Thiên lập tức gật đầu.

Nhưng ông ta thật sự không hiểu, vì sao lão tổ lại lo sợ Thanh Vân tông như vậy?

Là vì thanh niên đó sao?

“Lão tổ, có phải ngài bị ai uy h**p không?”

“Thối lắm!”

U Phần Thiên quát lên: “Trên Cửu U đại lục này còn có ai uy h**p được lão phu à?”

“Ta ở đây, vì có lời thề nên không được vi phạm, ngươi cứ nhớ kỹ, Thanh Vân tông là cha ngươi, vậy Tần Ninh chính là mẹ ngươi. Nếu ngươi dám ngỗ nghịch, lão phu vì cơ nghiệp của U Minh Tông, cũng sẽ tự tay g**t ch*t ngươi”

“Đệ tử hiểu rồi ạ!”

U Động Thiên lúc này thật sự hiểu rồi.

Lão tổ có tu vi cao sâu như thế mà cam chịu ở đây, chắc chắn là có nguyên nhân. Mà nguyên nhân là gì thì lão tổ không thể nói, chỉ có thể mệnh lệnh cho ông ta như vậy, rằng Thanh Vân tông không dễ chọc.

Mà người có thể khiến cho lão tổ kiêng kị như thế, chắc chắn phải có tu mạnh mạnh mẽ đến phát sợ.

“Vâng...”

U Động Thiên từ từ nói, từng câu từng chữ không dám thiếu stót.

Mà lúc này, ở trước đại điện Thanh Vân.
 
Phong Thần Châu
Chương 885: “Tần tông chủ!”


Hôn lễ đang náo nhiệt tiến hành, Thiên Đạo Nhất cùng Lý Dương Chiêu hai người an tọa trên ghế.

Tần Ninh đứng bên cạnh, nhìn cảnh này, thật cảm khái.

Năm đó, hắn cũng như vậy, nhìn Thiên Thanh Thạch và Minh Uyên kết hôn sinh con...

Thời gian thấm thoắt trôi qua, mấy vòng luân hồi, cơ duyên xảo hợp, lại đổi một thân phận khác, quay về nơi đây, nhưng những đồ tôn kia đã không còn nữa...

Đồ nghi ngu ngốc duy nhất ở đời thứ nhất hiện tại đang ngoan ngoãn ở đại lục Thương Lan chờ mình.

Nghĩ đến đứa ngốc Thanh Vân, Tần Ninh chỉ cười khổ.

“Phu thê giao bái!”

Nhị trưởng lão hô lên, hai người làm lễ xong xuôi, trưởng bối hai bên chuẩn bị lên tiếng.

Thiên Đạo Nhất lúc này đứng dậy, vừa định mở miệng, nhìn sang Lý Dương Chiêu bên cạnh, tức thì lùi một bước, cười nói: “Mời Lý trưởng lão nói trước!”

Lý Dương Chiêu ngẩn ra.

Đối phương là ai cơ chứ?

Lâu chủ Thiên Đạo lâu nhường mình, vậy còn ra cái thể thống gì nữa?

Nhưng nếu mình lùi bước thì khác nào ném đi mặt mũi của Thanh Vân tông, tông chủ sẽ trách mình.

Tông chủ!

Nghĩ đến Tần Ninh, Lý Dương Chiêu lập tức nghiêng người, nhìn Tần Ninh, cười híp mắt nói: “Tông chủ, đáng ra ngài nên ngồi ở đây nhận lễ bái mới đúng, ta đã vượt quá bối phận rồi, ngài cũng nên phát biểu đôi câu trước chứ ạ!”

Nghe vậy, Tần Ninh ngẫm chút, gật đầu, đi lên trước.

Mà cảnh này cũng khiến các tông chủ của tông môn hạng hai sững sờ.

Mặc dù chỉ là phát biểu đơn giản, nhưng cũng không khó nhìn ra là Thiên Đạo lâu đang nhường Thanh Vân tông nói trước.

Chuyện này là sao?

Tần Ninh đi lên, nhìn Thiên Đạo Nhất rồi gật đầu.

Tên nhóc này cũng biết điều, so với lão tổ tông là thằng nhãi Thiên Đạo Thanh thì thông minh hơn nhiều.

“Ồ?”, Tần Ninh nhìn Thiên Đạo Nhất, mỉm cười đáp: “Ông nói ta nghe xem”.

Thiên Đạo Nhất nghiêm túc nói: “Tại hạ mong rằng con gái Thiên Linh Lung có thể được gia nhập Thanh Vân tông!”

Lời này nói ra, toàn bộ quảng trường trước đại điện Thanh Vân đều trở nên im lìm.
 
Phong Thần Châu
Chương 886: Khiến năm đại trưởng lão vui phát ngốc.


Thậm chí các đệ tử đang đàn ca sáo nhạc lúc này cũng hoàn toàn sửng sốt.

Thiên Đạo lâu là thế lực gì? Ở khu vực Động Bắc của vùng đất Cửu U này, là tông môn hạng hai đứng đầu, chỉ đứng sau Kiếm Các, có lịch sử lâu đời, trong đó cũng có mấy vị đầu sỏ cảnh giới Thông Thiên.

Có thể nói, trong toàn bộ vùng đất Cửu U, mạnh hơn Thiên Đạo lâu cũng chỉ có bốn tông môn lớn mà thôi, những tông môn hạng hai khác kém hơn nhiều.

Mà Thanh Vân tông thì sao?

Ở khu vực Đông Bắc của vùng đất Cửu U, một tông môn không được xếp hạng, nhỏ bé đến đáng thương, lịch sử lâu đời, nhưng bây giờ tàn bại vô cùng.

Mà bên trong tông môn người tu vi cao nhất cũng chỉ là cự phách cảnh giới Tiểu Tam Nguyên.

Không đúng, giờ Lý Dương Chiêu đã là cảnh giới Thiên Nguyên tứ nguyên rồi.

Nhưng trong cả khu vực Đông Bắc này, chắc chẳng có mấy tông môn thảm hại hơn Thanh Vân tông đâu, có khi còn không có.

Hơn nữa, quan trọng hơn là, Thiên Linh Lung là thánh nữ Thiên Đạo.

Một trái tim linh lung, đọc được linh quyết nào thì sẽ không bao giờ quên, năng lực lĩnh ngộ có thể nói là siêu việt.

Một vị thiên chi kiêu nữ, cho dù đi vào Kiếm Các cũng sẽ được coi như là tâm bảo.

Thế mà Thiên Đạo Nhất lại cho viên minh châu trong tay mình, thiên chi kiêu nữ của Thiên Đạo lâu, gia nhập một Thanh Vân tông tàn tạ!

Đùa hay sao hả?

Mà Tần Ninh nghe vậy cũng hơi nhíu mày.

Năm vị trưởng lão ở bên cạnh thì đã sớm chết sững!

Con mẹ nó đây là miếng bánh rơi từ trên trời xuống đấy à?

Mà là rơi xuống một Thiên Linh Hinh, giờ là Thiên Linh Lung nữa.

Khiến năm đại trưởng lão vui phát ngốc.

Nhìn sắc mặt không tình nguyện lắm của Tần Ninh, năm đại trưởng lão thật sự muốn nói.

“Tông chủ...”

Lý Dương Chiêu ho khan, nói nhỏ: “Miếng bánh này rơi từ trên trời xuống đó ạ, sao ngài... còn do dự cái gì nữa...”

Nhìn Lý Dương Chiêu, Tần Ninh không khỏi trợn mắt.

Tần Ninh chậm rãi nói.

Câu nói này, người bên cạnh nghe mà tức muốn chết.

Người ta như một cô công chúa, gia nhập vào Thanh Vân tông của các ngươi, khác nào bông hoa nhài cắm bãi phân trâu, thế mà còn hỏi lí do?
 
Phong Thần Châu
Chương 887: Vậy là xong rồi sao?


“Vì ta nghĩ, Linh Lung ở lại Thanh Vân tông thì mới có được sự dạy dỗ tốt nhất!”

Nghe vậy, Tần Ninh hơi ngẩn ra.

“Ông nói đến vậy rồi, ta mà không đồng ý thì cũng không tốt lắm nhỉ!”

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất vui mừng không thôi.

“Linh Lung, mau qua bái kiến tông chủ!”

Thiên Linh Lung bước lên trên, nhìn Tần Ninh.

“Đệ tử Thiên Linh Lung bái kiến tông chủ!”

“Nếu đã gia nhập Thanh Vân tông ta thì cũng không nên cả ngày đeo mạng che mặt, sau này nếu có người quấy rầy cô vì vẻ ngoài của cô thì người làm tông chủ ta cũng sẽ không tha đâu”.

Nghe vậy, Thiên Linh Lung hơi do dự, cuối cùng cũng nhẹ nhàng bỏ khăn che mặt ra.

Một đôi mắt trong sáng, rực rỡ như sao xa, mày liễu khẽ nhếch làm người ta yêu thương, đôi môi mỏng, sống mũi trơn bóng, kết hợp lại nhìn như là tượng tạc.

Khi khăn che mặt rơi xuống, mọi người chỉ cảm thấy như đóa hoa sen mới nở, hai mắt tỏa sáng.

Xinh đẹp không thể tả!

Nhất thời, toàn bộ Thanh Vân tông đều bị sắc đẹp này làm cho kinh ngạc.

Tần Ninh gật đầu nói: “Không tệ, vào Thanh Vân tông ta coi như cũng tăng thêm chút màu sắc cho tông môn”.

“Từ hôm nay trở đi, cô chính là đệ tử nòng cốt bên trong Thanh Vân tông, mà cô là người đầu tiên, cho nên tạm thời ở vị trí đại sư tỷ đi!”

“Cảm ơn tông chủ!”

Thiên Linh Lung từ từ đứng dậy, gật đầu.

Tần Ninh lúc này cũng đứng ở phía trước, nhìn bên dưới.

“Hôm nay là ngày cưới của đệ tử cấp cao nhất Thanh Vân tông ta – Lý Nhất Phàm và con gái của lâu chủ Thiên Đạo Nhất của Thiên Đạo lâu, cảm ơn các vị đã tới chúc mừng, mọi người ăn ngon uống say đi nhé!”

Nói xong, Tần Ninh liền lui xuống.

Thấy Tần Ninh đi xuống, đám trưởng lão lúc này đều mắt chữ A mồm chữ O.

Một cơ hội tốt như thế để giới thiệu về Thanh Vân tông, cho mọi người có ấn tượng tốt hơn, thế mà Tần Ninh nói có đôi câu, ăn ngon uống say là xong?

Tần Ninh đương nhiên không rảnh nói mấy cái câu này.
 
Phong Thần Châu
Chương 888: Xem ra hôm nay đúng là tới gây chuyện rồi.


Dù sao bọn người kia cũng không phải đến vì Thanh Vân tông, hắn nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng.

Thiên Đạo Nhất lúc này lúng túng ho khan, muốn đi lên nói chuyện.

“Ăn ngon uống say, nếu như không có tiết mục gì mua vui thì chán lắm chứ!”

Mà lúc này, ở bốn phía Thanh Vân tông có những bóng người phi như bay tới.

Tức thì, tổng cộng mấy trăm người bao vây cả Thanh Vân tông lại.

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người đều kinh hãi.

“Không bằng chúng ta tới biểu diễn một vài tiết mục cho Tần tông chủ nhé?”

Lời này nói ra, ánh mắt mọi người liền đổ dồn vào bóng người hung hăng xuất hiện.

“Hồng Điền, môn chủ của Phi Hồng Môn”.

“Yên Thừa Phong, cung chủ của Thất Tinh Cung, còn cả mấy cung chủ các cung khác nữa...”

“Thiên Tàm Tử của Độc Tàm tông...”

“Mấy người này đến e rằng không phải là chúc mừng đâu?”

Đoàn người lúc này nghị luận ầm ĩ.

Mấy vị cấp cao trong Thi Cốt môn, Thuần Dương điện, Thiên Cương phái, Phục Ma tông lúc này đều ngồi yên vị ở bàn rượu, không nói thêm nhiều.

Xem ra hôm nay không kết thúc hôn lễ một cách tốt đẹp được rồi.

“Yên cung chủ, đã lâu không gặp, hôm nay ngươi đến uống ly rượu mừng con gái ta, xin cảm ơn!”

Thiên Đạo Nhất khách sáo nói.

“Thiên lâu chủ e là hiểu nhầm rồi!”

Yên Thừa Phong thản nhiên nói: “Hôm nay, sợ là Yên mỗ ta đến để làm loạn hôn lễ đấy!”

Ông ta nhìn về phía Tần Ninh, hờ hững nói: “Kẻ này làm con ta bị trọng thương, lại còn g**t ch*t con rể của ta, ta không tính sổ không được!”

Yên Thừa Phong trực tiếp nói ra ý đồ của mình khi đến đây.

Xem ra hôm nay đúng là tới gây chuyện rồi.

“Thiên lâu chủ...”

Hồng Điền lúc này gằn giọng nói: “Ái tử của tại hạ chết trong tay kẻ này, Thiên Đạo lâu của ngươi lại cho con gái mình cưới đệ tử Thanh Vân tông, cho nên đừng trách hôm nay ta đến phá!”

“Trò cười!”
 
Phong Thần Châu
Chương 889: “Một đám lắt nhắt mà thôi!”


Thiên Đạo Nhất hờ hững nói: “Thiên Đạo Nhất ta gả con gái cho ai còn phải xin ý kiến của ngươi chắc?”

“Đã vậy thì cũng không còn gì để nói nữa rồi!”

Hồng Điền hừ nói: “Hôm nay ta đến chính là để đối phó Tần Ninh, đối phó Thanh Vân tông. Không giết Tần Ninh, không diệt Thanh Vân tông, mối hận trong lòng ta sẽ không bao giờ giải được!”

Lời này nói ra, tất cả đều sửng sốt.

Hồng Điền tức giận không ít.

Đám người lúc này đều nhìn vào Thiên Đạo Nhất.

Thông gia với Thanh Vân tông, hình như Thiên Đạo lâu đã rước lấy phiền rồi.

“Được thôi, đã thế thì ta cũng sẽ không nói nhảm với các ngươi nữa!”

“Thiên lâu chủ!”

Thiên Đạo Nhất vừa nói xong, một bóng người đã đi ra.

Tông chủ Độc Tàm tông là Thiên Tàm Tử lúc này xuất hiện, khàn giọng nói: “Ngươi nghĩ kỹ lại đi, lấy một địch ba, ngươi tựa hồ cũng không thắng được đâu, cớ gì phải tự đem Thiên Đạo lâu của mình rơi xuống nước chứ?”

“Hôn lễ này còn chưa kết thúc đâu, Thiên Đạo lâu ngươi dẫn người rút lui, ba tông môn lớn bọn ta tuyệt đối sẽ không tính toán, ngày khác nhất định sẽ dâng lễ đến xin lỗi Thiên Đạo lâu”.

“Nhưng hôm nay, Thanh Vân tông này buộc phải bị tiêu diệt!”

Nghe vậy, mọi người xung quanh đều chờ xem kịch hay.

Phi Hồng Môn cùng Thất Tinh Cung đến phá thì mọi người còn hiểu được, nhưng Thiên Tàm Tử xen vào thì đúng là khó hiểu.

Dường như Thanh Vân tông có thù oán gì đến Độc Tàm tông đâu?

“Muốn tiêu diệt Thanh Vân tông ta nào dễ như vậy?”

Lý Dương Chiêu lúc này quát lên: “Các đệ tử Thanh Vân tông, ngăn địch!”

“Vâng!”

Trong nháy mắt, từng đệ tử lúc này cầm vũ khí bước ra.

Mặc dù bọn họ không mạnh, nhưng Thanh Vân tông là tông môn của bọn họ.

“Một đám lắt nhắt mà thôi!”

Hồng Điền cười lạnh: “Hôm nay diệt Thanh Vân tông các ngươi, nếu không phải vì có Thiên Đạo lâu ở đây, thì cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt!”

Trong giây lát, khí thế ở đây trở nên gay gắt hẳn.
 
Phong Thần Châu
Chương 890: Không lẽ thúc muốn cứu cái tên đó?”


Mà Tần Ninh cũng đứng trước đại điện, nhìn quân số ba bên.

“Đến đủ cả rồi đúng không?”

Trong bầu không khí yên tĩnh, Tần Ninh đột nhiên hỏi.

Hả?

Là sao?

Năm vị trưởng lão lúc này cũng nhìn Tần Ninh.

“Ta hỏi là đến đủ cả rồi đúng không?”

Tần Ninh nhìn Yên Thừa Phong, Hồng Điền cùng Thiên Tàm Tử, hỏi: “Các đệ tử, trưởng lão trong tông môn các ngươi đều đến đủ rồi đúng không?”

Ba người nghe vậy, cũng không hiểu gì.

“Nếu đến đủ rồi...”

Tần Ninh từ từ nói: “Vậy chuẩn bị nhận cái chết đi!”

“Đỡ ta phải đến từng tông môn của các ngươi để diệt cỏ tận gốc”.

Lời này nói ra, tất cả sửng sốt.

Cái tên này bị điên à?

Ba tông môn lớn liên hợp, cho dù là Thiên Đạo lâu cũng phải tạm thời né ra.

Cái tên này không biết tiến lui, còn dám nói linh tinh?

“Quả nhiên y hệt như bên ngoài đồn đãi, ngươi đúng là không biết trời cao đất dày mà!”, Hồng Điền oán hận nói.

Mà lúc này, ở bên dưới đoàn người, Tần Triết nhìn Lâm Vi Vũ, nói nhỏ: “Tiểu thư, không xen vào chút sao? Dù sao những tông môn này đều thuộc khu vực Kiếm Các chúng ta quản lý mà”.

“Xen vào làm gì? Không lẽ thúc muốn cứu cái tên đó?”

“Cũng không hẳn...”

Tần Triết cười khổ: “Ta là sợ cái tên này điên lên, thật sự tiêu diệt cả ba tông môn đấy...”

Lâm Vi Vũ sửng sốt, cũng cảm thấy buồn cười.

Tần Ninh dường như cũng có năng lực này thật.

Cái gì mà ta nói sao cơ? Người ta đánh đến cửa rồi, đương nhiên là phải ứng chiến thôi, nhưng giờ thì ứng chiến làm sao?

Thanh Vân tông đúng là có phát triển trong thời gian qua, nhưng vo với tông môn đứng đầu hạng ba là Phi Hồng Môn thì còn kém xa.

Cho dù có Thiên Đạo lâu làm hậu thuẫn thì Độc Tàm tông cùng Thất Tinh Cung có nội tình không hề kém cạnh.
 
Phong Thần Châu
Chương 891: “Cháu không thèm ấy!”


Nhưng Tần Ninh hỏi, đại trưởng lão chỉ có thể cứng rắn nói: “Chiến, không chết không thôi!”

Trong chớp nhoáng, tất cả đều cảm giác được Thanh Vân tông lúc này tựa hồ không còn giống ngày trước nữa.

“Thiên lâu chủ nhất định không chịu lui về sau thì bọn ta cũng không khách sáo nữa vậy!”

Hồng Điền lúc này sải bước ra, nhìn Tần Ninh: “Nhãi con, nạp mạng đi!”

“Ngươi dám!”

Thiên Đạo Nhất sải bước ra, khí thế mạnh mẽ bao phủ toàn sân.

Mà trong lúc đó, Thiên Tàm Tử cùng Yên Thừa Phong cũng trực tiếp xong lên, muốn ngăn Thiên Đạo Nhất lại.

Thiên Đạo Nhất tuy có mạnh hơn nữa, cũng không thể nào là đối thủ của hai người kia được.

Hơi thở trong nháy mắt tràn ngập sát cơ.

Còn Thi Cốt Môn, Thuần Dương điện, Thiên Cương phái, Phục Ma tông lúc này cũng không định xen vào.

Đây là chuyện của Thiên Đạo lâu với Độc Tàm tông và Thất Tinh Cung, nếu bọn họ nhúng tay vào thì đúng là không biết nặng nhẹ mà.

Lần này vốn là đến chúc mừng, không cần phải tự mình nhảy xuống bãi nước đục này làm gì.

“Xem ra hai vị hôm nay muốn trở mặt với Thiên Đạo lâu đúng không”.

Thiên Đạo Nhất hờ hững đi ra, sắc mặt lạnh lùng nghiêm nghị.

Một trận đại chiến này chắc chắn không tránh được.

Ở trên không trung, từng luồng sát khí bùng ta khiến toàn bộ quảng trường trở nên ngột ngạt.

“Một hôn sự tốt như vậy mà ta không được thiệp mời, lại còn không mời mà tới, không biết các vị có trách phạt hay không đây!”

Một tiếng cười nhạt lúc này vang lên, trong giây lát, sát khí trước đại điện Thanh Vân đang trầm lặng đột nhiên phảng phất như có ánh mặt trời chiếu xuống, tạo cảm giác ấm áp.

Loại hơi thở mạnh mẽ này khiến cho tất cả mọi người cảm giác như có hơi thở mùa xuân, không có bất kỳ áp ức nào nữa.

Nhưng mọi người hiểu được, cảm giác như vậy đủ để nhìn ra thực lực mạnh mẽ của mọi người.

“Hứa thúc thúc!”

Lâm Vi Vũ bước ta cái bàn, nhìn thân ảnh nó, cười nói: “Hứa thúc thúc, sao thúc lại tới vậy, cha cháu đâu rồi?”

“Cha cháu bế quan, ta nhận được tin nên tới đây luôn. Có điều cha cháu nói, bảo ta mang cháu về!”, người đàn ông trung niên kia nhàn nhã đi bộ, giọng nói cũng mang vẻ bình tĩnh.

“Cháu không thèm ấy!”
 
Phong Thần Châu
Chương 892: Chẳng lẽ là một trong ba Hoàng?


Nghe vậy, Lâm Vi Vũ đột nhiên nói: “Khó khăn lắm mới được ra ngoài, cháu còn chưa chơi đủ cơ mà!”

“Cháu quên lần trước bị ám sát rồi à?”, người đàn ông cả giận nói.

“Lần này cháu ngoan rồi, có Tần Triết thúc thúc bên cạnh cháu mà!”

Tần Triết!

Nghe vậy, Thiên Tàm Tử, Yên Thừa Phong cùng Hồng Điền đều run rẩy.

Lúc này mới nhìn ra người đàn ông phía sau Lâm Vi Vũ.

Tần Triết!

Một trong chín vương danh tiếng lừng lẫy, Tần Vương Tần Triết!

Sao ông ta lại ở đây?

Yên Thừa Phong vội vàng chắp tay nói: “Tiên sinh Tần Vương, mạo phạm, mạo phạm quá, chúng ta không biết ngài ở đây, thật sự rất xin lỗi ngài!”

Tần Triết cũng không trả lời.

Ông ta tuy là cảnh giới Thông Thiên, nhưng thực ra Yên Thừa Phong cũng mạnh hơn ông ta, chẳng qua là ông ta đến từ Kiếm Các, Yên Thừa Phong không dám bất kính.

Nhưng chuyện hôm nay ông ta cũng không muốn xen vào, mục đích xuất hiện của ông ta chỉ là bảo vệ Lâm Vi Vũ mà thôi.

Hơn nữa, trước mắt vị đại nhân này xuất hiện, thái độ của Kiếm Các ra sao, tự nhiên là do vị đại nhân này quyết định.

Thấy Tần Triết không nói gì mà nhìn sang người đàn ông trung niên vừa xuất hiện kia, Yên Thừa Phong lại chắp tay, nhìn người đó nói: “Không biết đại nhân xưng hô ra sao!”

Mà người đàn ông trung niên cũng không đáp lại.

Mà Thiên Tàm Tử lúc này cũng nhíu mày.

Trong Kiếm Các có ba đại Kiếm Hoàng, chín đại Kiếm Vương, uy danh hiển hách.

Chín đại Kiếm Vương, yếu nhất là Tần Triết mà đã đạt cảnh giới Thông Thiên rồi, mà tám Vương còn lại đều là cảnh giới Thông Thiên mạnh mẽ.

Nhưng trên chín Vương còn ba đại Kiếm Hoàng, ba đại Kiếm Hoàng này có địa vị tương tự như phó các chủ, chính là đại năng cảnh giới Hóa Thần danh chính ngôn thuận!

Mà theo như ông ta biết, một trong số đó có người họ Hứa!

Khoan đã, cô gái này gọi Hứa thúc thúc, vậy cô ta là ai?

Lúc này, Yên Thừa Phong, Thiên Tàm Tử cùng Hồng Điền đều là ngơ ngác không hiểu.

Nhất thời, mọi chuyện trở nên khá là kì lạ.
 
Phong Thần Châu
Chương 893: “Ngươi... hiểu ý ta chưa?”


Tần Ninh nhìn người này, cười nhạt nói: “Các hạ nếu tới uống ly rượu mừng thì Thanh Vân tông đương nhiên sẽ chào đón, nhưng giống ba cái tên ngu xuẩn này đến gây chuyện thì Thanh Vân tông ta sẽ không hoan nghênh đâu”.

“Ta đương nhiên là đến uống ly rượu mừng rồi”.

Người đàn ông trung niên cười nhạt: “Dù gì thì Thiên Đạo lâu cũng thuộc về Kiếm Các của chúng ta, Thiên Đạo Nhất gả con gái, ta tới xin chén rượu mừng chắc cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?”

Tần Ninh mỉm cười không nói.

Hắn quay sang nhìn Thiên Tàm Tử, Yên Thừa Phong và Hồng Điền, hờ hững nói: “Đã tới đây nạp mạng rồi thì cũng nên chuẩn bị cảm giác bị chết đi nhé!”

“Khoan đã!”

Mà trong lúc ấy, người đàn ông trung niên cười nhạt nói: “Tần tông chủ, ta vừa mới nói, Thiên Đạo Nhất thuộc về Kiếm Các của ta, mà Thất Tinh Cung, Độc Tàm tông và Phi Hồng Môn cũng vậy. Nên ta không hy vọng các ngươi giao chiến toàn diện, tạo thành thương vong diện rộng, khiến thực lực của Kiếm Các ta ở khu Đông Bắc giảm mạnh”.

Nghe vậy, mọi người đều ngơ ngác.

Người đàn ông này nói là đến uống ly rượu mừng, nhưng lại ra mặt ngăn cản, là có ý gì?

Tần Ninh lúc này cũng hiểu ra.

“Ý của ông là, bọn họ là thế lực phụ thuộc Kiếm Các của ông, còn Thanh Vân tông của ta thì không phải đúng không?”

“Hoặc là nói, ông không muốn Độc Tàm tông, Thất Tinh Cung và Thiên Đạo lâu vì Thanh Vân tông ta mà đối đầu với nhau?”

“Vậy ý của ông là, có thể mặc kệ Thanh Vân tông ta cho người ta chém giết, để rồi đổi lại sự cân bằng giữa các thế lực của Kiếm Các nhà ông?”

Tần Ninh nói ra, năm đại trưởng lão cùng các đệ tử đều căm phẫn không thôi.

Kiếm Các thân là bá chủ khu vực Đông Bắc, thế mà nói được câu ấy ra!

Nhưng suy cho cùng, là Thanh Vân tông bọn họ quá yếu.

Kiếm Các không muốn vì Thanh Vân tông mà làm cho Thiên Đạo lâu cùng Độc Tàm tông, Thất Tinh Cung và Phi Hồng Môn phát sinh tranh cãi cực lớn. Nếu phát sinh chiến tranh, kết quả sẽ là không chết không thôi.

Cho nên Kiếm Các nguyện ý từ bỏ Thanh Vân tông, cho Độc Tàm tông và Thất Tinh Cung báo thù.

Người đàn ông trung niên lạnh nhạt nói: “Ngươi giết người trước, bây giờ Phi Hồng Môn được Kiếm Các ta chính thức phong làm tông môn hạng hai, Thanh Vân tông ngươi vốn đã suy nhược lâu ngày, hết lần này tới lần khác tự đi gây rối, cho nên đành chịu thôi, chúng ta chỉ có thể làm như thế”.

5976175-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 894: Đây là chuyện không thể làm trái.


Nhất thời, mọi người đều nhìn về phía Tần Ninh.

“Hứa thúc thúc...”, Lâm Vi Vũ lúc này cũng sững sờ.

Cô ta vốn định bảo cha mình đến để hòa hoãn chuyện này, nhưng không ngờ là Hứa thúc thúc lại tới.

Nhưng rõ ràng đây nào phải phương pháp hòa hoãn.

Tần Ninh là người gai góc cỡ nào chứ?

Nói như vậy, e là Tần Ninh sẽ tức giận lắm.

Hơn nữa tông chủ U Minh Tông còn đích thân đến Thanh Vân tông, còn đang ở trên đỉnh Huyền Trần kia kìa.

“Tiểu Vũ...”

Người đàn ông trung niên chậm rãi nói: “Đây cũng không phải là ý của một mình ta, mà là do các thành viên cấp cao khác trong Kiếm Các quyết định!”

Mà lúc này, Thiên Đạo Nhất cũng chắp tay nói: “Vị đại nhân này, xin hỏi, đây là ý của ngài hay là của Kiếm Các? Tại hạ mạo muội hỏi, ngài có thể đại diện cho Kiếm Các sao?”

Hôm nay là ngày cưới của con gái ông ta, cộng thêm lời hứa của Tần Ninh đưa ra khẩu quyết hoàn chỉnh tầng sáu của Thiên Đạo thánh điển, nên dù thế nào thì ông ta cũng sẽ không buông bỏ Tần Ninh.

“Ta có thể đại diện cho Kiếm Các không?”

Người đàn ông kia mỉm cười, trong giây lát, một thanh kiếm dài đột nhiên hiện ra, từ từ nói: “Ngươi nói xem ta có đại diện được cho Kiếm Các không?”

“Linh kiếm Thanh Nguyên, một trong ba đại Kiếm Hoàng, Thanh Hoàng Hứa Thanh Phong!”

Trong chốc lát, tông chủ và trưởng lão của bảy tông môn lớn đều quỳ xuống cái rầm, cung kính hành lễ.

“Thiên Đạo Nhất, ngươi nói xem ta có đại diện được cho Kiếm Các không?”, Hứa Thanh Phong lạnh nhạt nói.

Kiếm Các hùng bá vùng Đông Bắc của vùng đất Cửu U hàng mười mấy vạn năm, lịch sử lâu dài.

Mà các chủ Kiếm Các lại chính là anh hùng đỉnh cao của Cửu U, ba đại Kiếm Hoàng là phụ tá đắc lực, cũng sở hữu quyền lực của phó các chủ.

Hôm nay, chẳng ai mà ngờ vị đại nhân Thanh Hoàng này lại đích thân tới đây.

Hứa Thanh Phong nhìn chằm chằm Thiên Đạo Nhất.

Kiếm Các giống như một vị thần lớn, ở trên đầu tất cả các tông môn.

Tần Triết thân là một trong chín Vương, cũng chưa cần hành lễ, nhưng Hứa Thanh Phong là một trong ba Hoàng thì bắt buộc phải lễ.

“Chuyện hôm nay chính là Thanh Vân tông gây sự trước, chém giết thiếu môn chủ Hồng Quan Vũ của Phi Hồng Môn, phế thiếu chủ Yên Thăng Tinh của Thất Tinh Cung, cũng chém giết mấy vị cao thủ của Thất Tinh Cung với Phi Hồng Môn”.
 
Phong Thần Châu
Chương 895: Tần Ninh này bị điên à?


Hứa Thanh Phong chậm rãi nói: “Tội trạng thế này, Thanh Vân tông cũng không cần tồn tại làm gì nữa, ta đại diện cho Kiếm Các ra lệnh cho ngươi, Thiên Đạo Nhất, lập tức giải trừ hôn lễ, nếu không thì, Thiên Đạo lâu của ngươi liền cùng Thanh Vân tông biến mất trong lịch sử của Cửu U đi!”

Lời này nói ra, trọng lượng cực lớn.

Hứa Thanh Phong là một trong ba đại Kiếm Hoàng, có thể nói nếu các chủ Kiếm Các không ở đây thì lời của ông ta chính là mệnh lệnh.

Lúc này, Yên Thừa Phong, Thiên Tàm Tử và Hồng Điền thì nhìn Tần Ninh với vẻ mặt vui khi thấy người gặp họa.

Lần này, Kiếm Các đích thân xuất hiện, Thiên Đạo Nhất sẽ không thể chọn lựa nữa.

“Không ngờ đường đường là Kiếm Các mà lại làm ra cái chuyện này...”

Lý Dương Chiêu hừ một tiếng, nhìn Thiên Đạo Nhất, chắp tay nói: “Thiên lâu chủ, Thanh Vân tông ta sẽ không liên lụy đến Thiên Đạo lâu của ngươi, hãy giải trừ hôn ước này đi!”

“Thối lắm!”

Đột nhiên, Lý Dương Chiêu vừa nói xong thì có tiếng mắng chửi vang lên.

Tần Ninh nhìn Lý Dương Chiêu, nói: “Hôn ước do hai tông môn ước định, ông nói giải trừ là giải trừ chắc? Ông là tông chủ hay ta là tông chủ hả?”

Nghe Tần Ninh mắng lên, Lý Dương Chiêu mới sửng sốt.

Nhưng ông ta càng khổ hơn.

Cháu dâu xinh đẹp gần tới tay rồi lại tuột mất, ông ta đau lòng lắm chứ.

“Nhưng mà... tông chủ...”

“Không nhưng nhị gì hết!”

Tần Ninh gõ đầu đại trưởng lão, khiển trách: “Những gì ta đã nói ra thì sẽ không bao giờ thu lại, ông hiểu không hả?”

“Đừng nói là Kiếm Các, cho dù là các gia tộc hay thế gia cổ, cổ quốc gì đó, cũng chẳng có mấy ai dám ra lệnh cho ta đâu!”

Tần Ninh quay sang nhìn Hứa Thanh Phong.

“Ta chẳng quan tâm đây là quyết định của cả Kiếm Các hay cá nhân ông, quay về nói với các chủ của các ông, nên cút ở đâu thì cút ở đó đi, đệ tử của ông đây muốn thành thân, ai quan tâm đếch gì Kiếm Các?”

Một chuỗi lời nói từ miệng Tần Ninh phóng ra như đạn pháo liên châu, khiến tất cả đều sửng số.

Một câu ông đây, một câu chuyện đếch gì, thậm chí còn tuyên bố tiêu diệt Kiếm Các.

Tần Ninh này bị điên à?
 
Phong Thần Châu
Chương 896: Tông chủ còn không sợ chết,


Trong nháy mắt, mọi người đều cảm thấy khó tin.

Đại trưởng lão hoàn toàn chết đứng.

“Tông chủ...”

Đại trưởng lão rất muốn nói, người ta là Kiếm Các, là bá chủ của vùng đất Cửu U.

Nhưng lời nói đến miệng rồi, ông ta vẫn thu hồi lại.

Thái độ của Tần Ninh mới là thái độ mà tông chủ của một tông môn nên có.

Thanh Vân tông bọn họ một mặt nhường nhịn cầu toàn, nhưng kết quả thì sao?

Đổi lấy vẫn là sự diệt vong.

Kiếm Các nguyện ý đổi sự diệt vong của Thanh Vân tông để làm cho bốn tông môn lớn hòa bình chung sống.

Tại sao chứ?

Chẳng phải vì Thanh Vân tông bọn họ thực lực yếu, địa vị kém hay sao.

Tất cả là hậu quả từ việc nhường nhịn người ta, khiến chính bản thân rơi vào đường cùng.

“Liều mạng!”

Đại trưởng lão quát lên: “Đệ tử Thanh Vân tông nghe lệnh, dù có chết, cũng phải ngẩng cao đầu!”

“Rõ!”

“Rõ!”

Lúc này, rất nhiều đệ tử Thanh Vân tông đều ngẩng đầu ưỡn ngực, đứng ở bốn phía, tinh thần dâng cao. Ban đầu bọn họ không rời đi, bây giờ sẽ càng không rời bỏ tông môn.

Dù thế nào, Tần Ninh là tông chủ, dẫn bọn họ tu hành, đưa bọn họ phát triển, ai cũng cảm nhận được cái vị tông chủ thường ngày đều treo chữ phiền phức trong miệng, nhưng lại đều đích thân làm mọi việc liên quan đến sự phát triển của Thanh Vân tông.

Tông chủ còn không sợ chết, bọn họ sợ cái gì?

Thấy cảnh này, đám Yên Thừa Phong, Thiên Tàm Tử cùng Hồng Điền đều giễu cợt trong lòng.

“Các ngươi làm gì đấy?”

Tần Ninh nhìn các trưởng lão cùng đệ tử, không khỏi nói: “Đừng có mang cái vẻ như tai họa ập đầu như thế được không? Ta lên chức tông chủ mới được mấy tháng thôi, các ngươi chịu ta đủ rồi, nhưng ta làm tông chủ vẫn chưa đủ đâu!”

Năm vị trưởng lão bị Tần Ninh nói vậy, cũng ngơ ngác chưa hiểu.
 
Phong Thần Châu
Chương 897: Ông có tư cách này à?”


Tần Ninh chậm rãi nói: “Kẻ đáng chết là bọn chúng, không phải chúng ta, chúng ta có lý, sợ cái gì?”

Năm vị trưởng lão càng cười khổ trong lòng.

Nhưng thế giới này không nói đạo lý!

Tần Ninh phất tay: “Cái gì mà... Hứa Thanh Phong...”

“Ta cho ông một cơ hội nói lại”.

Tần Ninh chỉ tay vào Hứa Thanh Phong, giọng nói trở nên lạnh lùng.

“Ông nói, muốn từ bỏ Thanh Vân tông ta để đổi lấy sự hòa bình của bốn tông môn lớn là nghiêm túc à?”

Nói xong, ánh mắt Tần Ninh b*n r*, nhìn chằm chằm Hứa Thanh Phong, hờ hững nói: “Ông nghĩ cho kỹ vào, câu trả lời của ông quyết định Kiếm Các sẽ sinh tồn hay bị diệt vong đấy!”

Vẫn là sự điên cuồng như cũ, nhưng lúc này, Tần Ninh nghiêm túc hơn bao giờ hết.

Câu hỏi này làm cho ba người Yên Thừa Phong, Thiên Tàm Tử cùng Hồng Điền càng thêm khinh bỉ trong lòng.

Tần Ninh hỏi một câu quá ngu xuẩn.

Quyết định của Kiếm Các, hắn có thể nói mấy câu chất vấn hùng hồn là thay đổi được chắc?

Hơn nữa, mấy câu nói điên cuồng của Tần Ninh hồi nãy chỉ sợ là đã hoàn toàn chọc giận đến Thanh Hoàng rồi. Cái tên này thế mà còn chẳng biết gì!

Sau đó, Hứa Thanh Phong kia đứng dậy, sát khí vô hình vờn quanh.

“Hứa thúc thúc, thúc không thể giết hắn!”

Lâm Vi Vũ vội vàng chắn trước mặt Tần Ninh, nhìn Hứa Thanh Phong nói: “Hắn đã từng cứu mạng cháu!”

Thấy Lâm Vi Vũ ngăn cản, Hứa Thanh Phong liền dịu mặt lại, nói: “Tông chủ Tần Ninh, tuổi trẻ điên cuồng, ta có thể hiểu, nhưng ta khuyên ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn tiếp nhận sắp xếp, có lẽ ta còn cân nhắc tha cho Thanh Vân tông ngươi một con đường sống”.

“Ông tha cho ta? Ông có tư cách này à?”

Tần Ninh lúc này một mình xông lên, có phong thái của người hưng sư vấn tội.

“Hồng Điền, Yên Thừa Phong, Thiên Tàm Tử, ba ngươi nghe cho kỹ đây!”

Tần Ninh nói tiếp: “Ta giết người, cũng sẽ không thể bọn chúng chết không rõ lí do”.
 
Phong Thần Châu
Chương 898: “Đây là ai vậy?”


“Hồng Điền, Phi Hồng Môn của ngươi muốn nâng cấp, để Chúc Long tông ức h**p Thanh Vân tông chúng ta, muốn tiêu diệt Thanh Vân tông chúng ta. Cái thằng con trai ngu dốt của ngươi không biết sợ, muốn giết ta lập uy, ta giết lại hắn ta là chuyện đương nhiên, nên vì thế ngươi đến đây để giết ta, đúng chứ?”

“Còn Yên Thừa Phong, cái tên nhóc Yên Thăng Tinh đó, ta tha cho hắn ta không chết đã là không tệ rồi, hôm nay ngươi cũng đến đòi tiêu diệt Thanh Vân tông ta”.

“Mà Thiên Tàm Tử ngươi... nếu ta đoán không lầm thì chắc là ngươi thấy hứng thú với ta, dù sao, có lẽ ngươi cũng nghe từ lời kể của Độc công tử là ta hiểu về độc”.

“Suy cho cùng thì các ngươi muốn giết ta, còn không phải vì coi Thanh Vân tông ta yếu ớt, có thể mặc người chà đạp hay sao!”

“Nhãi con, nói ít thôi!”

Hồng Điền quát lên: “Hôm nay Thanh Vân tông của ngươi chắc chắn phải chết, con trai ta trên trời có linh cũng sẽ được an ủi!”

Hồng Điền nói xong, trực tiếp xông ra.

Tần Ninh càng giễu cợt nói: “Cái loại không biết sống chết, Phi Hồng quyết đều bị các ngươi luyện cho hỏng cả rồi!”

Nói xong, Tần Ninh bước ra, tuy chỉ là cảnh giới Địa Võ tầng năm, nhưng thi triển ra cảm giác như là cảnh giới Hóa Thần vậy.

Bốp...

Bỗng nhiên có tiếng thình thịch vang lên, tất cả mọi người đều nhìn thấy thân thể đang bay lên của Hồng Điền trực tiếp nổ tung.

Máu thịt be bét, xương trắng đều hóa thành bụi vụn.

Cảnh này khiến tất cả phải sửng sốt.

Hồng Điền là đầu sỏ cảnh giới Thông Thiên một bước hiện nay.

Thế mà lại... chết?

Mà mọi người thấy, Tần Ninh vẫn đang đứng yên tại đại điện, chưa hề ra tay.

Là ai vậy?

Có thể g**t ch*t một vị đầu sỏ cảnh giới Thông Thiên một bước chỉ trong một chiêu, thực lực quá kh*ng b*.

Trong nháy mắt, tất cả liền trở nên yên tĩnh.

Người ở giữa lúc này hờ hững lên tiếng, thanh âm không vang dội những ai cũng nghe thấy rõ ràng.

“Đây là ai vậy?”

“Không biết, nhưng thực lực có vẻ rất mạnh...”
 
Phong Thần Châu
Chương 899: U tông chủ gì cơ?


“Không lẽ đây chính là con át chủ bài của Thanh Vân tông hay sao? Thanh Vân tông có kẻ mạnh tọa trấn từ bao giờ vậy?”

“Ai mà biết được, nhưng có thể g**t ch*t cảnh giới Thông Thiên một bước trong nháy mắt thì ít nhất cũng phải...”

Trong nháy mắt, mọi người nghị luận ầm ĩ cả lên.

Bọn họ không biết ba người đột nhiên xuất hiện này là ai.

Nhưng thực lực mạnh cỡ này sao có thể là hạng người vô danh được?

“Ba vị!”

Yên Thừa Phong thấy Hồng Điền chết, trong lòng đã kinh ngạc không thôi, nhưng vì có người Kiếm Các tọa trấn nên ông ta cũng không sợ.

“Đây là nơi thuộc địa phận của Kiếm Các, mọi chuyện liên quan đến mâu thuẫn của hai tông môn lớn chúng ta và Thanh Vân tông, mong ba vị không nên nhúng tay vào”.

“Bỏ cái chữ ‘lớn’ ra khỏi mồm của ngươi đi!”

Người đàn ông bên trái hờ hững nói: “Thất Tinh Cung của các ngươi cũng xứng xưng là tông môn lớn à?”

Lời này không chút khách sáo, Yên Thừa Phong nghe mà sắc mặt trắng bệch.

Tần Ninh thì thoáng nhìn sang ba người đi.

“Nói chuyện xong rồi à?”

Tần Ninh nhìn người ở giữa, không mặn không nhạt nói.

“Cảm tạ Tần công tử, chuyện tình đã được giải quyết!”

“Xong rồi thì biến đi, ta không có thời gian nói chuyện với ông đâu”, Tần Ninh nói: “Giờ là thời gian tồn vong của Thanh Vân tông chúng ta đấy”.

Nghe vậy, hai người đứng sau liền trở nên tức giận.

Nhưng người đàn ông ở giữa cũng ngăn lại, hòa khí nói: “Chuyện nhỏ thế này không đáng làm Tần công tử bực dọc, tại hạ giúp Tần công tử xuất thủ là được”.

Nghe vậy, hai người phía sau cũng là kinh ngạc.

Mọi người ở đây càng không hiểu gì.

Mà Thanh Hoàng Hứa Thanh Phong cũng kinh hoảng không thôi, như nhìn thấy quỷ vậy.

“U tông chủ, sao ngài... lại ở đây?”

Hứa Thanh Phong lắp bắp nói.

U tông chủ gì cơ?

Đám tông chủ của tông môn hạng hai lúc này cũng đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

Nhưng rồi bọn họ cũng hiểu ra.
 
Back
Top Bottom