Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 860: “Luyện kiếm chứ sao!”


“...”

Kiếm Tiểu Minh cười khì khì nói: “Thanh Vân tông, huynh là đồ nhi của Tần đại ca, tương lai chắc chắn rất rực rỡ, hay là xin Tần đại ca cho huynh lấy thánh nữ Thiên Đạo đi”.

Nghe Kiếm Tiểu Minh nói vậy, Thẩm Văn Hiên cũng không còn gì để nói.

“Tên nhóc nhà ngươi bớt suy nghĩ liên thiên đi, tu luyện kiếm thuật cho tốt mới phải!”

Thẩm Văn Hiên chậm rãi nói: “Thật ra, trước khi ngươi đến, sư tôn có một em trai, ngài ấy rất yêu thương người em này, giống như ngươi bây giờ vậy”.

“Em trai?”

“Ừ!”

Thẩm Văn Hiên mở miệng nói: “Lúc ấy, không ai dám ở trước mặt sư tôn nói linh tinh, chỉ có Tần Hâm Hâm đó...”

Lúc này, Thẩm Văn Hiên cũng rất thổn thức về chuyện cũ.

Tần Ninh lúc đó thật sự khiến hắn bị chấn động.

Chỉ vì em trai mình mà giết thẳng tới quốc đô của thượng quốc, đó là chuyện khiến người ta kinh ngạc cỡ nào chứ.

Ở Thanh Vân tông, Tần Ninh nói, Thanh Vân tông sẽ là tông môn bảo vệ đệ tử nhất, hắn ta biết, Tần Ninh không nói điêu, mà là nói được làm được.

Cũng là vì nhìn thấy Tần Ninh của lúc đó, hắn ta mới cam tâm tình nguyện bái Tần Ninh làm thầy, cho dù Tần Ninh còn nhỏ tuổi hơn hắn.

Kiếm Tiểu Minh nghe đến đây, cũng cảm thấy kỳ lạ: “Vậy tại sao Tần đại ca lại phải đối xử tốt với ta như thế?”

“Có lẽ là vì ngươi làm sư tôn nhớ đến Hâm Hâm đấy!”

“Vậy cũng chưa chắc!”, Kiếm Tiểu Minh trịnh trọng nói: “Ta cứ có cảm giác Tần đại ca thiếu nợ gì ta, nhưng thực ra chúng ta đâu có liên quan gì đến nhau”.

“Nhưng làm ta cảm nhận là Tần đại ca như có mối quan hệ rất thâm sâu với tổ tiên Kiếm Âm Sơn của nhà chúng ta”.

“Không thể nào...”

Kiếm Tiểu Minh cũng lẩm bẩm: “Giác quan thứ sáu của ta còn chuẩn hơn cả phụ nữ, chuẩn hơn cả phụ nữ mà...”

Nói rồi, Kiếm Tiểu Minh nhấc kiếm, đẩy cửa ra ngoài.

“Ngươi định làm gì đó?”

Kiếm Tiểu Minh đẩy cửa ra ngoài.

Thấy vẻ mặt nghiêm túc khó có được của Kiếm Tiểu Minh, Thẩm Văn Hiên mỉm cười, tiếp tục nghiên cứu đan thuật.
 
Phong Thần Châu
Chương 861: Mấy ngày qua cô ta thật sự rất khổ tâm.


Hai ngày sau đó, thánh nữ Thiên Đạo có thể nói là nhiệt tình khoản đãi như thượng khách, Vân Sương Nhi thì làm bạn với Tần Ninh cả ngày lẫn đêm.

Mấy ngày này Tần Ninh cũng không nhàn, tỉ mỉ nói cho Vân Sương Nhi từng li từng tí liên quan đến U Minh quyết.

Hắn nhìn trúng những kiến thức và chiến tích của mấy lão cổ hủ trong U Minh Tông, nhưng ở phương diện khác thì cũng không quá an tâm.

Hỗn độn thể là ngàn năm khó gặp, hắn không muốn Vân Sương Nhi bị làm sao.

Ngày thứ ba, Vân Sương Nhi cũng xuất phát rời đi.

Mặc dù không nỡ, nhưng vẫn phải tiếp tục tu hành.

Tần Ninh nhìn U Quỷ, dặn dò: “Bảo vệ Sương Nhi thật tốt vào, gặp chuyện gì không may, ta sẽ phá U Minh Tông của các người xuống. Còn vấn đề của U Động Thiên thì cứ bảo ông ta tới tìm ta!”

“Đã hiểu...”

U Quỷ cười khổ trong lòng.

Nhưng ngạo khí của Tần Ninh cũng rất tương xứng với thực lực của hắn.

Nếu không rõ nội tình của Tần Ninh thì tốt nhất không nên đắc tội.

Vân Sương Nhi rời đi, Tần Ninh cũng giãn gân cốt một chút.

“Ca, hai ngày nay chắc đau eo lắm hả?”, Kiếm Tiểu Minh nhiệt tình nói.

“Cút!”

Tần Ninh mắng một câu, nói: “Hai ngày này luyện kiếm bạt mạng thế, ngày thường ở Thanh Vân tông cũng chẳng thấy ngươi chăm chỉ như vậy”.

“Chẳng phải vì để huynh tìm cho ta một mối hôn nhân tốt hay sao!”

“Nói đến hôn nhân, ta mới nhớ là hôn ước của Thiên Đạo lâu với Thanh Vân tông còn chưa bàn cho ra nhẽ đấy!”

Nói xong, Tần Ninh quay ra nhìn Thiên Linh Lung.

Thiên Linh Lung cười run rẩy nói: “Cha ta hôm nay sẽ quay về, ông ấy sẽ đích thân nói chuyện này với ngươi”.

Thảo nào ở đây đã lâu mà không gặp được lâu chủ của Thiên Đạo lâu.

Mấy ngày qua cô ta thật sự rất khổ tâm.

Phi Hồng Môn và Thất Tinh Cung tạm thời chưa có động tĩnh gì, nhưng không có nghĩa là cả hai tông môn đó cho qua chuyện này.

Mà ba ngày chiêu đãi nhóm Lâm Vi Vũ, Vân Sương Nhi cùng Tần Ninh này, cô ta rất sợ mắc phải sai lầm.
 
Phong Thần Châu
Chương 862: Mà tầng hai chính là ngưng tội linh cầu sấm sét.


Nếu cha mà không về nữa, chắc cô ta sẽ lo đến đổ bệnh mất.

Đến hoàng hôn, Thiên Đạo lâu vốn đang bình tĩnh liên trở nên náo nhiệt.

Vì lâu chủ của Thiên Đạo lâu là Thiên Đạo Nhất đã quay về!

Mà so với sự náo nhiệt của Thiên Đạo lâu, đình viện nơi Tần Ninh ở thì có hơi yên tĩnh.

Lúc này, Tần Ninh ngồi thiền trong phòng, bên ngoài cơ thể lóng lánh ánh sét, Ngọc Lôi thể tầng một đại thành, mà hắn đã đạt cảnh giới Địa Võ tầng ba, tiếp theo cũng nên nâng cấp thôi.

Nếu không, bị Viên Viên và Sương Nhi kéo dài khoảng cách thì công tử hắn lại thành ra kém cỏi.

Dần dần, mặt ngoài cơ thể Tần Ninh có ánh sét nhổ ra nuốt vào, nguyên thạch hệ Lôi trong tay thiêu đốt.

Nguyên thạch hệ Lôi này chính là Lâm Vi Vũ đem ra, một mực muốn đưa cho hắn.

Tần Ninh cũng không phải loại ỡm ờ, liền nhận luôn.

Mà lúc này cũng liền phát huy tác dụng.

Lần này Tần Ninh định dựa vào nguyên thạch hệ Lôi để nâng cấp cảnh giới, thuận tiện đưa Ngọc Lôi thể hoàn thiện tầng hai.

Ngọc Lôi thể chú trọng cương trực công chính, bá đạo hoàn vũ, loại bá đạo này khác hẳn sự bá đạo của Âm Dương Ly Hợp Kim thể.

Kim thể càng thiên hướng về lực hệ kim, mà Ngọc Lôi thể là sức mạnh hệ lôi, nên bạo tính cũng mạnh hơn.

Cuộc giao đấu mấy ngày trước khiến đan điền trong cơ thể hắn lột xác một chút, mà lần tĩnh tọa này cũng không gặp bất kỳ khó khăn nào, giống như nước chảy thành sông vậy, Tần Ninh trực tiếp đạt cảnh giới Địa Võ tầng bốn.

Đột phá cảnh giới không phải mục tiêu của hắn.

Nâng cấp Ngọc Lôi thể mới là nhiệm vụ cấp bách.

Bảy tầng Ngọc Lôi thể, tầng một chính là uy của Lôi Hồ Quang, có thể giải phóng lực sấm sét trong cơ thể đến cực đại.

Mà tầng hai chính là ngưng tội linh cầu sấm sét.

Linh cầu sấm sét so với Lôi Hồ Quang có uy lực mang thêm tính bùng nổ, khác biệt lớn nhất chính là, Lôi Hồ Quang thiên hướng về công kích một điểm, còn quả cầu sấm sét thì là toàn thể.

Đêm khuya, căn phòng có ánh sấm nhàn nhạt, tiếng sấm sét đùng đùng khiến người ta kinh sợ.

“Ừ!”

Năm bóng đen cẩn thận từng tí, thấp giọng nói: “Tất cả cẩn thận, một kích không thành thì rút lui ngày, bên người tên nhãi kia có cự phách cảnh giới Thiên Nguyên bảo vệ”.

“Đã hiểu!”
 
Phong Thần Châu
Chương 863: “Ai phái các ngươi tới vậy?”


Năm người đi tới gần cửa.

“Khụ khụ...”

Vào lúc này, bỗng có một tiếng ho vô lực vang lên, âm thanh nhàn nhạt truyền ra: “Công tử nhà ta đang tu hành, các ngươi đừng quấy rồi thì hơn”.

Lời này nói ra, cả năm người đều ngẩn ra, chỉ thấy thân thể phát run, không khỏi xoay người về sau.

“Giết!”

Cả năm đều hiểu, bọn chúng đã bại lộ, nên đành phải đối cứng.

Bóng người già nua vung tay, bước ra một bước, năm người kia giống như bị bóp cổ, không nói được câu nào.

“Mạnh thật!”

Năm người lúc này liền hiểu, ám sát thất bại.

Tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa phòng liền mở ra.

Tần Ninh mặc đồ trắng, đứng ngoài cửa, nhìn mấy người bị lão Vệ bắt, cười nhạt: “Không tệ, vẫn có mấy kẻ muốn chết đấy”.

“Ai phái các ngươi tới vậy?”

Tần Ninh hỏi, năm người câm như hến.

“Không nói? Không nói ta cũng biết”.

Tần Ninh từ từ nói: “Xem ra đám người kia vẫn chưa từ bỏ ý định, tưởng rằng ta dựa vào Kiếm Các và U Minh Tông, có mối quan hệ thâm sâu với bên đó”.

“Có điều, chúng không ngờ rằng, Kiếm Các và U Minh Tông vẫn chưa đủ để ta dựa vào!”

“Ta cho các ngươi một cơ hội, ai phái các ngươi đến? Nói cách khác, các ngươi thuộc thế lực nào? Ám Dạ? Độc Ưng? Hay là Mộc Các?”

Tần Ninh từ từ nói: “Năm vị sát thủ cảnh giới Thiên Võ, đủ để giết một cao thủ cảnh giới Thiên Nguyên rồi. Phái ra giết ta à, đối phương chắc phải hận ta thấu xương!”

Nhìn năm người vẫn không nói, Tần Ninh phất tay.

Ầm ầm ầm...

Tiếng nổ ầm ầm vang lên, năm người hoàn toàn nổ tung.

Tần Ninh không khỏi nói: “Sát thủ cảnh giới Thiên Võ, huấn luyện không tệ”.

Sát cơ trong mắt hắn hiện ra, Tần Ninh chậm rãi nói: “Dường như đám người này thật sự không sợ chết hả”.

“Nếu không, Thất Tinh Cung và Phi Hồng Môn đã sớm không còn tồn tại nữa!”

Tần Ninh rù rì nói: “Ông nói cũng đúng, chỉ là, ta cũng nhớ đến chút tình xưa...”

Soạt soạt soạt...
 
Phong Thần Châu
Chương 864: Lâu chủ của Thiên Đạo lâu – Thiên Đạo Nhất.


Mà lúc này, những tiếng bước chân đột nhiên vang lên, mấy chục bóng người xuất hiện.

“Có chuyện gì vậy?”

Thiên Linh Lung dẫn theo đám hộ vệ của Thiên Đạo lâu xuất hiện. Trong nháy mắt nghe thấy tiếng nổ, cô ta lập tức đi tới.

“Thiên Đạo lâu các cô có thích khách, Thiên đại tiểu thư, cô phải chú ý an toàn của bản thân đó”, Tần Ninh mỉm cười.

Nghe vậy, Thiên Linh Lung cũng ngửi thấy mùi máu tươi, sắc mặt hơi thay đổi.

“Tất cả vây quanh biệt viện, dù là một con ruồi cũng không cho phép đi vào!”

“Rõ!”

Mọi người lập tức tản ra, còn Tần Ninh thì cười không nói.

“Tần công tử dường như có đột phá?”

“Giao đấu vẫn có chỗ tốt mà, ta cũng đạt cảnh giới Địa Võ tầng năm đấy thôi”.

Nguyên bản linh khí trong cơ thể đã là nước chảy thành sông, mở ra đan điền, đến tầng bốn, nhưng Ngọc Lôi thể đột phá thêm một bước thành tầng hai, nên hắn cũng đạt Địa Võ tầng năm”.

Nghe vậy, Thiên Linh Lung kinh ngạc khôn xiết.

Một mạch tăng hai cảnh giới, cái tên này không những kỳ lạ mà thiên phú cũng không tầm thường chút nào.

Nghe vậy, đám người cũng hơi sửng sốt.

“Cha cô về rồi hả?”

“Cha ta đã về rồi, nhưng đêm đã muộn, cho nên định sáng mai đến gặp Tần công tử”.

“Ồn thế này rồi, đêm cũng chẳng ngủ nổi, không bằng cùng nhau ngắm trăng?”

Tần Ninh mỉm cười.

Thiên Linh Lung muốn từ chối, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Thiên Đạo lâu, đại điện Thiên Đạo.

Lúc này, trong đại điện, một người đứng chắp tay trên bảo tọa, mày kiếm mắt sắc, rất có ý thơ.

Bóng người đó lúc còn trẻ cũng rất đẹp, mặc dù hiện tại gần đến trung niên nhưng nhìn vẫn rất quyến rũ.

Người này chính là lâu chủ của Thiên Đạo lâu – Thiên Đạo Nhất.

Mà bên dưới Thiên Đạo Nhất là năm người đứng vững.

Chính là ngũ đạo sứ uy danh hiển hách của Thiên Đạo lâu.

Sở Nhân Kiệt cũng đứng trong hàng ngũ đó.

Cùng lúc này, Tần Ninh đứng trong đại điện, nhìn quanh đánh giá.

“Hàng vạn năm trôi qua, Thiên Đạo lâu của ông vẫn bài trí như cũ...”

“Ồ? Tần công tử ngày trước đã tới Thiên Đạo lâu của ta sao?”

Thiên Đạo Nhất lên tiếng hỏi.

5976033-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 865: “Đương nhiên là không phải rồi!”


“Muốn gài ta?”

Tần Ninh cười đáp: “Đừng cố làm gì, ta có thấy đại điện Thiên Đạo rồi mà còn biết trong này có một trận pháp cấp bảy, cự phách cảnh giới Thiên Nguyên mà dám làm ầm ĩ ở đây thì sẽ chết trong nháy mắt, dù là cảnh giới Thông Thiên thì cũng phải cẩn thận”.

Lời này nói ra, sắc mặt Thiên Đạo Nhất ngạc nhiên vô cùng.

Tần Ninh này quả nhiên là thần bí khó lường, giống hệt những gì con gái nói.

Hơn nữa lần gặp mặt này không thấy lão Vệ đi cùng, đủ để thấy tâm tính người này.

“Được rồi, không nói linh tinh nữa, chúng ta đi vào chủ đề chính thôi”.

Tần Ninh lên tiếng: “Hiện tại ta đảm nhiệm chức vụ tông chủ của Thanh Vân tông, nghe nói các ông mượn Bách Linh Như Ý của Thanh Vân tông chúng ta, cứu con gái của ông, và đồng ý kết hôn với Thanh Vân tông ta?”

“Hiện giờ thời gian cũng tương đối rồi, đệ tử cấp ao nhất của Thanh Vân tông ta là Lý Nhất Phàm cùng thánh nữ Thiên Đạo lâu các ông cũng thích hợp tuổi tác, có thể cưới rồi!”

Không ngờ Tần Ninh lại thẳng thắn như thế, Thiên Đạo Nhất cũng không hiểu ý của Tần Ninh cho lắm.

“Haha... Tần công tử sao phải vội thế...”

“Như nào? Không lẽ Thiên Đạo lâu định đổi ý?”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Ta không muốn nhìn thấy chuyện gì ngoài ý muốn đâu, ông đừng có nói cái gì mà Thanh Vân tông lụi bại, nên muốn bỏ hôn sự này...”

“Đương nhiên là không phải rồi!”

Thiên Đạo Nhất chậm rãi nói: “Có điều ban đầu ta nói là con gái ta sẽ kết hôn cùng đệ tử số một Thanh Vân tông, nhưng không nói là con gái lớn”.

Nghe vậy, Tần Ninh liền hiểu ra.

“Ông nói đến Thiên Linh Hinh à?”

Tần Ninh nhìn Thiên Đạo Nhất, rồi cười đáp: “Ông cho ai ra cũng được!”

“Dù sao chỉ cần thực hiện hôn ước là xong, Thanh Vân tông ta đương nhiên sẽ không bạc đãi ai. Dù gì thì Lý Nhất Phàm chính là đệ tử cấp cao nhất của Thanh Vân tông, sau này không chừng cũng sẽ trở thành tông chủ”.

Nhưng bây giờ muốn giận thì cũng phải cân nhắc đến Kiếm Các và U Minh Tông, càng phải cân nhắc đến lão Vệ bên cạnh Tần Ninh.

“Đã vậy thì ta sẽ sắp xếp, ba hôm sau, tổ chức hôn sự cho Lý Nhất Phàm và Thiên Linh Hinh ở Thanh Vân tông!”

“Nhanh vậy sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 866: Vết thương?


“Nhanh hả?”, Tần Ninh liếc mắt nhìn Thiên Đạo Nhất, chậm rãi nói: “Ta cũng đâu rảnh ở lâu trong Thiên Đạo lâu của mấy người, nhỡ đâu hôm nào đang ngủ bị giết thì làm sao?”

Nghe vậy, sắc mặt Thiên Đạo Nhất trở nên kỳ lạ.

“Vậy thì chúng ta nói chuyện sính lễ thôi nhỉ!”

Lúc này Thiên Đạo Nhất đã hoàn toàn hiểu được.

Nói chuyện khác với Tần Ninh đúng là vô dụng, cái tên này lần này đến chỉ là để thực hiện hôn ước với Thiên Đạo lâu.

Nếu không có chuyện lúc trước, e là Thiên Đạo lâu đã chẳng buồn để ý đến hắn.

Nhưng bây giờ thật đúng là không thể không quan tâm.

“Sính lễ?”

Nghe vậy, Tần Ninh ngẩn ra.

Hắn lại quên mất chuyện này.

“Công tử đã đến để bàn chuyện hôn sự, và quyết định ba ngày sau cử hành hôn lễ ở Thanh Vân tông rồi, không lẽ lại chưa chuẩn bị sính lễ?”

Thiên Đạo Nhất thản nhiên nói: “Vậy thì ta phải hoài nghi thái độ của Tần công tử với mối hôn sự này rồi”.

Nhóm Lý Nhất Phàm ở bên cạnh cũng nhìn Tần Ninh.

“Sính lễ ta đương nhiên có chuẩn bị!”

Tần Ninh chậm rãi nói: “Một, ta giúp ông trị thương”.

“Hai, chính là giúp các ông tìm về tầng sáu của Thiên Đạo Thánh Điển”.

“Ba, ta thấy linh trận cấp bảy trong đại điện Thiên Đạo của các ông có vẻ chưa được mở ra mấy vạn năm rồi, chắc là các ông quên đi phương pháp, ta có thể giúp các ông mở nó ra!”

Tần Ninh nhàn nhã nói ra mấy câu này, mọi người ở đây cũng là nghẹn họng trân trối.

Thiên Linh Lung cùng Thiên Linh Hinh lúc này cũng là kinh ngạc trong lòng.

Mối hôn sự này, Thiên Đạo lâu cũng là định để cho Thiên Linh Hinh đứng ra.

Thiên Linh Hinh cũng hiểu, mà Lý Nhất Phàm thoạt nhìn cũng không phải là người tầm thường, lấy hắn ta chưa chắc đã là xấu.

Tần Ninh nói ra ba câu này khiến người ta đều phải sửng sốt.

Vết thương?

Thiên Đạo Nhất bị thương? Cự phách cảnh giới Thông Thiên, ai làm ông ta bị thương cho được?
 
Phong Thần Châu
Chương 867: “Vậy thì vết thương này càng dễ hóa giải”.


Hơn nữa, Thiên Đạo bảo điển chính là bảo vật trấn lâu, truyền xuống từng đời, sao có thể thiếu đi tầng sáu?

Tiếp tục, Tần Ninh biết trong đại điện có một tòa linh trận cấp bảy đã là điều đáng kinh ngạc rồi, giờ hắn còn nhìn ra trận pháp này bị tàn phá.

Mà dù có bị tàn phá thì hắn sửa kiểu gì?

Lúc này, đại điện yên tĩnh khác thường.

“Mọi người ra ngoài đi!”

Sau đó, Thiên Đạo Nhất lên tiếng.

Mọi người lần lượt đi ra.

Tần Ninh nhìn về ba người Lý Nhất Phàm, Thẩm Văn Hiên và Kiếm Tiểu Minh, ý bảo bọn họ đi ra.

Trong đại điện cũng chỉ còn Tần Ninh cùng Thiên Đạo Nhất và Thiên Linh Lung.

“Sao ngươi biết ta bị thương?”

“Cũng có khó gì đâu?”, Tần Ninh tự tin nói: “Con cháu nòng cốt của Tống Đại Hải đều tu hành Thiên Đạo bảo điển, bảo điển này chia làm chín tầng, mỗi tầng đều tu hành khí Thiên Đạo quang minh”.

“Khí Thiên Đạo quanh người ông tuy nồng nặc, nhưng nó không phù hợp với thực lực cảnh giới Thông Thiên của ông. Điều này chứng tỏ rằng, một bộ phận khí Thiên Đạo bị ông thu lại, để làm gì? Đương nhiên là để áp chế vết thương của ông...”

“Nói đi cũng phải nói lại, ta cũng rất tò mò là làm thế nào mà cảnh giới Thông Thiên như ông lại bị thương được đấy...”

Thiên Đạo Nhất từ từ nói: “Ngươi có nghe đến Thiên Thận cung chứ?”

“Thiên Thận cung của lão nhân Thiên Thận? Ông đến đó làm gì? Đúng là không biết sống chết...”

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất chỉ cười khổ.

“Ta cũng không ngờ nơi ấy lại nguy hiểm đến vậy, có điều tuy là thế nhưng cũng không phải không có thu hoạch”.

“Nói vậy thì vết thương của ông chắc là do Thiên Thận Mộng Ma làm ra hả?”, Tần Ninh lại nói.

“Ừm!”

Thiên Đạo Nhất lúc này đã kinh ngạc không thôi.

Tần Ninh dường như cái gì cũng biết khiến ông ta chết lặng.

“Được rồi, Thiên Thận cung của lão nhân Thiên Thận, đừng nói là ông, dù cảnh giới Hóa Thần đi vào mà không cẩn thận thì cũng sẽ chết đấy. Ông sống sót quay về là đã tốt lắm rồi”.

Thiên Đạo Nhất cũng không nói thêm chuyện đó nữa mà nói đến cái khác: “Vậy sao ngươi biết Thiên Đạo bảo điển của Thiên Đạo lâu ta thiếu đi tầng sáu?”

Nghe cha nói vậy, Thiên Linh Lung cũng ngẩn ra.

“Cha... Tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển không phải vẫn luôn ở đây sao?”
 
Phong Thần Châu
Chương 868: “Không cần cảm ơn ta!”


“Ở thì ở, nhưng không phải nguyên bản!”

Tần Ninh cười đáp: “Nếu không thì cô nhóc như cô đã sớm đạt cảnh giới Thiên Nguyên với thiên phú này rồi, chứ không phải là Thiên Võ nữa”.

“Không sai!”

Thiên Đạo Nhất thở dài, nói: “Từ vạn năm trước, tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển bị một tên đệ tử ngỗ nghịch trộm đi”.

“Hiện tại tầng sáu mà đệ tử Thiên Đạo lâu tu hành đều là do lâu chủ năm đó hao tổn tâm huyết suốt đời mà viết ra”.

Nghe vậy, trong lòng Thiên Linh Lung kinh ngạc vạn phần.

Điểm này cô ta cũng không rõ, vì cha chưa bao giờ nói cho cô ta biết.

Nhưng tại sao Tần Ninh lại kết luận được trong nháy mắt như vậy?

“Tầng thứ sáu, ta sẽ giúp các người hoàn thiện triệt để, vị tông chủ kia tuy đã hao tổn tâm huyết cả đời để viết ra, nhưng cũng chỉ là khôi phục lại tầng sáu do chính ông ta tự lĩnh ngộ mà thôi, sao có thể đánh đòng với lão tổ tông của các người được?”

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất cũng chỉ cười khổ.

Đúng là như vậy.

“Vậy còn linh trận cấp bảy trong đại điện Thiên Đạo?”

“Để lâu quá nên bị hỏng ấy mà!”

Tần Ninh từ từ nói: “Ta có thể chữa được, ít nhất giúp Thiên Đạo lâu các người bảo vệ tính mạng trong một lần nguy cấp”.

“Cảm ơn nhiều!”

“Không cần cảm ơn ta!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ba sính lễ của ta, cộng thêm Bách Linh Như Ý, ta nghĩ vậy cũng đủ để cho đệ tử Lý Nhất Phàm của Thanh Vân tông lấy nhị tiểu thư Thiên Đạo lâu rồi nhỉ”.

Thiên Đạo Nhất gật đầu.

Sính lễ này, đừng nói là lấy Thiên Linh Hinh, dù là lấy Thiên Linh Lung cũng còn dư.

Tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển cực kỳ quan trọng với Thiên Đạo lâu.

Thiên Đạo Nhất nghe vậy thì cũng gật đầu, không nói nhiều.

“À đúng rồi, hai tông môn đã liên hôn thì đồ cưới Thiên Đạo lâu cũng không được quá sơ sài, Thanh Vân tông ta tốt xấu gì cũng là lấy vợ cho đệ tử giỏi nhất, không thể để mất mặt được”.

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất chỉ cười khổ.
 
Phong Thần Châu
Chương 869: “Xem ra mọi người đã quen nhau rồi đấy”.


Cái tên này làm càn thật đấy.

Lúc này, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên nhìn Lý Nhất Phàm, đều chắp tay chúc mừng.

“Hì hì, Lý sư huynh, Thiên Linh Hinh này có thể nói là xinh đẹp vô cùng, mặc dù không yêu nghiệt được như chị gái nhưng cũng là một mỹ nhân, Lý sư huynh ngày sau chắc thoải mái lắm đây!”

“Tên nhóc thối này, không đứng đắn gì cả!”, Thẩm Văn Hiên cười mắng.

Sau đó hắn ta nhìn sang Lý Nhất Phàm, chắp tay nói: “Chẳng qua lần này cũng phải chúc mừng Lý sư huynh, và thương cho các đệ tử nữ của Thanh Vân tông chúng ta, e là bọn họ cũng khóc hết ước mắt đấy”.

Kiếm Tiểu Minh cũng nhìn sang Thiên Linh Hinh ở bên cạnh, cười hề hề: “Chào chị dâu!”

“Cái đồ không đứng đắn này!”, Thiên Linh Hinh mặt đỏ bừng, mắng rằng: “Sau này ta về Thanh Vân tông nhất định sẽ khiến ngươi chịu khổ”.

“Trời ơi, còn chưa gả qua mà đã nghĩ các bắt nạt viện trưởng viện kiếm đạo của Thanh Vân tông rồi sao?”

“Ngươi á? Viện trưởng?”

“Đương nhiên là viện trưởng rồi...”

Mấy người đứng ngoài đại điện nói chuyện vui vẻ.

Thiên Linh Hinh cũng biết, đây là sự sắp xếp mà mình nên chấp nhận.

Thanh Vân tông cho Thiên Đạo lâu mượn Bách Linh Như Ý, vì cứu bản thân mà bị hư hại, thật ra, cũng là một nguyên nhân khiến Thanh Vân tông càng thêm suy tàn.

Nếu cha đã đồng ý mối hôn sự này thì dù Thiên Đạo lâu có đồng ý hay không, cô ta cũng không nên từ chối.

Mà ở cùng Lý Nhất Phàm dưới đình nghỉ mát, cô ta cũng cảm nhận được tính cách người này không tệ, dung mạo tuấn mỹ, là một người chồng thích hợp.

Sớm muộn gì cũng phải lấy chồng, vậy thì không nên né tránh.

Hơn nữa, Thanh Vân tông bây giờ dường như vì có Tần Ninh mà đã khác trước. Cô ta rất tò mò mọi chuyện trong tương lai sẽ ra sao.

Cùng Lý Nhất Phàm chứng kiến mọi việc có lẽ cũng rất tốt.

“Xem ra mọi người đã quen nhau rồi đấy”.

Lúc này, Tần Ninh đi ra, nhìn mấy người nói chuyện thì cười nhạt nói.

Hai ngày sau đó, toàn bộ Thiên Đạo lâu bắt đầu bận rộn hẳn lên.

Giăng đèn kết hoa, một vùng đỏ rực.

Mà tin tức Thiên Đạo lâu sắp sửa cho con gái thứ lấy đệ tử giỏi nhất Thanh Vân tông là Lý Nhất Phàm cũng đã truyền ra toàn bộ khu vực Đông Bắc, khiến một vài tông môn hạng hai, hạng ba hoàn toàn bị kinh ngạc.
 
Phong Thần Châu
Chương 870


Trong lúc nhất thời, tất cả nghị luận ầm ầm.

Có người nói: “Thiên Đạo lâu gả nhị tiểu thư cho Thanh Vân tông, nhất định là coi trọng truyền thừa của Thanh Vân tông, mặc dù Thanh Vân tông suy tàn, nhưng vẫn có truyền thừa của tôn giả Thanh Vân”.

Cũng có người cho rằng: “Thiên Đạo lâu là giữ chữ tín, làm hỏng Bách Linh Như Ý của Thanh Vân tông, hứa hẹn hôn ước, bây giờ thực hiện lời hứa”.

“Lần này Thanh Vân tông ôm được đùi Thiên Đạo lâu thì coi như ở khu Đông Bắc này sẽ không lụi tàn được nữa”, càng có người nói vậy.

“Xem ra Thiên Đạo lâu chuẩn bị giúp đỡ Thanh Vân tông, cùng đối cứng với Phi Hồng Môn được Thất Tinh Cung nâng đỡ đấy”.

Nhất thời, toàn bộ khu vực Đông Bắc của vùng đất Cửu U đều rộn ràng hẳn lên.

Đối với những chuyện này, Tần Ninh cũng coi như không nghe thấy.

“Được rồi!”

Ở bên trong đại điện Thiên Đạo của Thiên Đạo lâu, Tần Ninh thở ra nhẹ nhõm.

“Ta đã giúp ông chữa trị vết thương, và trận pháp này cũng đã được sửa lại hoàn thiện”.

Tần Ninh cười nhạt: “Còn Thiên Đạo bảo điển thì ta sẽ đưa cho ông vào ngày kết thúc đại hôn”.

“Cảm ơn Tần công tử!”

Thiên Đạo Nhất lúc này đã không coi Tần Ninh là một thanh niên nữa, mà là một tông chủ cùng thân phận.

Thanh niên mười tám tuổi nhưng thực lực thể hiện ra lại vượt qua sự tưởng tượng của mọi người.

Người này thật sự đem lại cảm giác sâu không lường được cho người ta.

Khó mà chấp nhận được một thiếu niên mười tám tuổi mà có thể đạt đến bước này!

“Ngày mai chính là ngày đại hôn, nhị tiểu thư Thiên Đạo lâu sẽ theo các ông xuất phát. Ông nên giữ mọi thứ thật an toàn, ta không muốn có vấn đề gì xảy ra đâu”.

“Yên tâm, nhất định!”

“Đến lúc ấy, hẹn gặp lại ở Thanh Vân tông!”

Tần Ninh nói xong thì tạm biệt, rời đi.

Quay về tông môn, hắn còn một đống việc cần xử lí, làm tông chủ thật là khổ cực mà.

Lâm Vi Vũ xuất hiện, nhìn Tần Ninh, cười hì hì nói: “Đại hôn của Thanh Vân tông ngươi, không lẽ không mời ta đến uống ly rượu mừng à?”

“Hết sức vui lòng!”
 
Phong Thần Châu
Chương 871: Đó không phải giả vờ


Tần Ninh cười đáp: “Có thiếu các chủ của Kiếm Các đến, Thanh Vân tông cũng được thêm bao nhiêu là thể diện đấy”.

“Xí, ngươi mà để ý đến thể diện chắc? Tì nữ kia của ngươi là đệ tử cuối cùng của tông chủ U Động Thiên của U Minh Tông đấy. Có cô ấy ở đây, ngươi muốn đi ngang nơi nào chả được”.

“Đi ngang, vậy khác nào con rùa?”

“Haha...”

Lâm Vi Vũ cười không ngừng.

Đã nhiều ngày, cô ta vẫn không rời khỏi Thiên Đạo lâu mà tiếp tục ở lại. Cô ta ngày càng tò mò về Tần Ninh.

Nhất là khi thấy sự cung kính của Vân Sương Nhi với Tần Ninh.

Đó không phải giả vờ, mà là phát ra từ nội tâm.

Lâm Vi Vũ thật không thể hiểu nổi, Tần Ninh này rốt cuộc đã làm gì mà một thiên chi kiêu nữ cỡ đó phải một mực đi theo?

Tần Ninh gọi lão Vệ, Lý Nhất Phàm, Thanh Vân tông, Kiếm Tiểu Minh của Tống Đại Hải quay về Thanh Vân tông. Trên đường đi, Lâm Vi Vũ cũng chờ mong vô cùng. Nghe nói Thanh Vân tông đã xuống dốc, không biết giờ mọi thứ thế nào.

Mà khi mấy người Tần Ninh quay về Thanh Vân tông thì toàn bộ khu Đông Bắc của vùng đất Cửu U cũng náo nhiệt hẳn lên.

Những tông môn có quan hệ tốt với Thiên Đạo lâu cũng sẽ bày tỏ một chút, chuẩn bị tham gia hôn lễ.

Mà một vài tông môn cũng là âm thầm tính toán gì đó.

Khu vực Đông Bắc của vùng đất Cửu U, từng ngọn núi cao ngất, nguy nga đứng vững, mà trong một dãy núi nào đó có chừng bảy ngọn núi dựng thẳng đứng lên.

Bảy ngọn núi kia phảng phất như ứng với bảy ngôi sao trên trời, huyền diệu vô cùng.

Trong đó có những tòa lầu các được xây dựng nguy nga, linh khí tràn đầy, chim bay thú chạy, nối liền không dứt, cảm giác như khu vực cho tiên ở.

Nơi đây chính là nơi tọa lạc của Thất Tinh Cung, một trong bảy tông môn lớn.

Chỉ riêng điểm này thôi, cũng đủ thấy nội tình của Thất Tinh Cung không hề kém hơn Thiên Đạo lâu.

Mà lúc này, ở trong cung chủ của Thất Tinh Cung, có những bóng người đang đứng ở đại điện.

Người đứng đầu lấy tay đỡ trán, như rơi vào trầm tư.
 
Phong Thần Châu
Chương 872: “Ta không quan tâm được nhiều như vậy!”


Mà bên dưới là các cung chủ, trưởng lão đứng vững.

Ngoại trừ bọn họ ra còn có một tông môn khác nữa – Phi Hồng Môn!

Môn chủ Phi Hồng Môn là Hồng Điền, hơi thở kéo dài, mặc áo dài màu đỏ, tóc dài buộc rối, thể hiện ra mấy phần tư thái của cao nhân.

“Lần này Tần Ninh ở Thiên Đạo lâu đối phó hai tông môn chúng ta, đó là không coi chúng ta ra gì, không lẽ cứ như vậy cho qua sao?”

“Nhưng Tần Ninh có chỗ dựa ở Kiếm Các và cả U Minh Tông nữa, không thể khinh nhờn được!”

“Cũng chỉ là cáo mượn oai hùm mà thôi, nếu chúng ta cứ nhẫn nhịn thì sau này Thất Tinh Cung cùng Phi Hồng Môn làm sao có chỗ đứng nữa?”

“Không sai, bị một cái Thanh Vân tông nho nhỏ ức h**p đến mức này, sao mà nhẫn nhịn nổi?”

Giờ khắc này, tiếng bàn luận trong đại điện không ngừng vang lên, tranh cãi không dứt.

Đến cả cung chủ Yên Thừa Phong cũng không biết làm sao.

Bọn họ cãi nhau đã mấy ngày rồi.

Một vài cung chủ trưởng lão không nhịn được, nhất định đòi xuất chiến.

Mà một ít thì cảm thấy lai lịch của Tần Ninh không tầm thường, không thể hành động thiếu suy nghĩ.

Tất cả đều khiến Yên Thừa Phong rất đau đầu.

“Đừng nói nữa!”

Đột nhiên, Yên Thừa Phong quát lên, không khỏi đứng dậy, đập mạnh xuống ghế, hừ nói: “Tranh cãi ầm ĩ như vấy còn ra cái thể thống gì nữa?”

“Cung chủ...”

Mấy vị trưởng lão tức thì chắp tay lại, im lặng không nói.

Môn chủ Hồng Điền lúc này đi ra, thản nhiên nói: “Lần này ta đến, mặc kệ Thất Tinh Cung nghĩ gì hay định làm thế nào, nhưng cái tên nhãi Tần Ninh đó dám giết con trai ta, làm ta đau đớn, thù này mà không báo, sao Hồng Điền ta có thể đứng ở Cửu U được nữa?”

“Kể cả sau lưng Tần Ninh có là Kiếm Các hay U Minh Tông đi nữa, ta không tin Kiếm Các và U Minh Tông sẽ vì một Tần Ninh nho nhỏ mà đè ép Phi Hồng Môn ta”.

“Nếu không được thì ta sẽ đem tổ vật ra!”

Tổ vật!

Nghe vậy, Yên Thừa Phong ngẩn ra, liền vội vàng nói: “Hồng huynh, không thể làm theo cảm tính như vậy được, ngươi vừa mới vào cảnh giới Thông Thiên, thao túng tổ vật e là sẽ làm bản thân bị thương!”

“Thù này, ta nhất định bắt Thanh Vân tông phải trả bằng máu!”

“Yên cung chủ, nếu ngươi không muốn thì cũng đừng tham gia, Phi Hồng Môn ta tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà oán hận”, Hồng Điền bình tĩnh nói.

“Hồng huynh, ngươi coi ta là cái gì vậy?”
 
Phong Thần Châu
Chương 873: Mấy ông già các ông đúng là có tâm


Yên Thừa Phong lạnh lùng nói: “Nếu ngươi thật sự hạ quyết tâm đem tổ vật ra, Thất Tinh Cung ta cũng thề cùng Phi Hồng Môn sánh vai”.

“Hai tông môn lớn chúng ta liên hợp, Thiên Đạo lâu cũng phải né tránh, huống hồ còn có tổ vật của Phi Hồng Môn!”

“Đã vậy thì thêm ta vào được không?”

Một nụ cười lạnh lẽo vang lên trong đại điện.

“Ai đó?”, Hồng Điền cẩn thận hỏi.

Yên Thừa Phong kia cũng sững sờ, rồi nói: “Thiên Tàm Tử, ngươi cũng muốn góp vui sao?”

Thiên Tàm Tử!

Tông chủ của Độc Tàm tông.

Sao lão ta phải tham gia vào?

“Haha, nghe con trai ta kể chuyện, cảm giác Tần Ninh này rất thú vị, nên muốn tham gia cùng”.

“Ta nghĩ ba tông môn chúng ta liên thủ, động thủ vào hôn lễ của Thanh Vân tông và Thiên Đạo lâu thì không còn gì tốt hơn”.

Một người ngồi trên một con rắn đen ở góc đại điện, thản nhiên nói: “Hai vị, nói vậy ba tông môn lớn chúng ta liên thủ, dù Kiếm Các và U Minh Tông có muốn nhúng tay thì cũng phải suy nghĩ xem Tần Ninh có đáng giá để bọn họ làm vậy hay không nhỉ?”

“Hơn nữa, ta chỉ có một điều kiện”.

“Tông chủ Thiên Tàm Tử cứ nói”, Hồng Điền lập tức đáp.

“Hủy diệt Thanh Vân tông, còn Tần Ninh kia thì giao cho ta chơi đùa một chút, ta rất là tò mò về thằng nhãi này”.

Nghe vậy, Hồng Điền nhìn Yên Thừa Phong, tùy ý nói: “Không thành vấn đề, giao Tần Ninh cho tông chủ Thiên Tàm Tử thì chắc chắn hắn sẽ sống không bằng chết thôi”.

“Đã vậy, ngày mai chúng ta tập kết ở bên ngoài dãy núi Thanh Vân!”

Thiên Tàm Tử nhếch miệng cười nói: “Ta rất là tò mò về tên nhãi đó, chỉ muốn bắt lấy và nghiên cứu thôi...”

Ba bên lúc này cũng gật đầu.

Một âm mưu được lập ra.

Tần Ninh đương nhiên không biết những chuyện này.

Giờ này, bọn họ đang đứng ở bên ngoài Thanh Vân tông. Nhìn sơn môn nguy nga này, ánh mắt Tần Ninh sáng lên.

Toàn bộ Thanh Vân tông giăng đèn kết hoa khắp nơi, đâu đâu cũng là không khí vui mừng.

Đến cả một vài lầu các bị bỏ hoang cũng được quét dọn lại, giăng đèn kết hoa.

Tóm gọn lại bằng một chữ - đỏ!

“Tông chủ!”

Ở bên ngoài Thanh Vân tông, năm đại trưởng lão lúc này đều có mặt, cung kính thi lễ với Tần Ninh.

Đại trưởng lão Lý Dương Chiêu lúc này vui vẻ nói: “Chào mừng tông chủ quay về”.

“Đại trưởng lão, làm thế này có xa hoa quá không hả”.

“Bình thường bình thường!”

Nhị trưởng lão Hoa Vinh lúc này chen vào: “Khởi bẩm tông chủ, Thanh Vân tông chúng ta vốn có thể chứa được mời vạn đệ tử, chỉ vì số lượng đệ tử ít nên nhiều ngọn núi thành ra bị hoang phế mà thôi”.

“Nhưng những ngày này mọi người đã dần quét tước, lại thêm tông chủ truyền lời nói Lý Nhất Phàm sẽ cưới Thiên Linh Hinh của Thiên Đạo lâu làm vợ, các đệ tử càng lên thêm tinh thần, muốn quét tước toàn bộ dãy núi, nói là tiết kiệm để sau này Thanh Vân tông quật khởi, chiêu mộ được nhiều đệ tử rồi không có chỗ ở thì lúc ấy đỡ phải luống cuống tay chân”.

Nhìn Thanh Vân tông rực rỡ hẳn lên, Tần Ninh gật đầu.

“Mấy ông già các ông đúng là có tâm, không tệ”.

Nghe vậy, năm vị trưởng lão cũng gật đầu, cung kính không thôi.

“Không ngờ đấy, chưa bao lâu mà ngươi cũng rất được Thanh Vân tông hoan nghênh!”

Lâm Vi Vũ có chút kinh ngạ. Cô ta biết Tần Ninh mới đến vùng đất Cửu U được hai tháng thôi, cũng mới nhận chức tông chủ, nhưng không ngờ người của Thanh Vân tông lại cung kính với hắn như vậy.

5976077-0.jpg

 
Phong Thần Châu
Chương 874: “Cảm ơn Đại Đế ạ!”


Đây mới là dáng vẻ mà một tông môn nên có chứ.

Tần Ninh cũng cảm thán.

Thanh Vân tông ngày trước quá trầm lặng, các đệ tử chỉ nghĩ làm sao để thoát khỏi đây chứ không nỗ lực tu hành.

Mà lúc này, vì có đám cưới với Thiên Đạo lâu mà bọn họ cảm giác như tìm thấy được chỗ dựa, sau này Thanh Vân tông sẽ không lo phải xuống dốc nữa.

Cho nên bọn họ càng có lòng tin.

Nhưng thực tế, ai là chỗ dựa của ai còn chưa chắc.

Trong mắt người ngoài, Thanh Vân tông là chiếm được một lợi ích to lớn, nhưng Tần Ninh cũng hiểu được sính lễ của mình dù không có một viên linh thạch nào, nhưng còn trân quý hơn cả hàng triệu linh thạch.

“Vậy cũng tốt, lễ cưới đệ tử cấp cao nhất của đệ tử Thanh Vân tông ta đương nhiên cũng phải làm cho ra nhẽ”.

Tần Ninh gật đầu, tiện đà xoay người nói: “Ngày mai kết hôn, Thiên Đạo lâu đưa đội ngũ đưa dâu đến thì có thể bắt đầu hôn lễ, lần này chúng ta không cần phát thiệp mời, ai thích đến thì đến, không ép buộc!”

“Chúng thuộc hạ hiểu được!”

Đại trưởng lão chắp tay đáp.

Tần Ninh l*n đ*nh Huyền Trần, ngồi ở trong đình nghỉ mát, thật lâu không lên tiếng.

Sao đó, hắn gõ rùa đá ở bên cạnh đình, nói: “Lão U Quỷ, tỉnh lại đi!”

“Đại Đế, có chuyện gì vậy ạ?”

Rùa đá kia mở mắt, cung kính nói: “Lão hủ vẫn luôn ở đây, không dám ngủ ạ”.

“Có lẽ mấy ngày nữa, tên nhóc U Động Thiên tông chủ U Minh Tông của các ông đến đấy, lúc ấy ông nói chuyện với người ta đi”.

“U Động Thiên?”

U Phần Thiên ngơ ngác gật đầu.

“Tên đó chắc gặp vấn đề trong tu vi, U Minh quyết của U Minh Tông các ông vốn đã có chỗ thiếu hụt, mà suốt ngày phong làm chí bảo, ta cũng lười nói các ông”.

Tần Ninh chậm rãi nói: “Vấn đề ông tránh được năm đó, vừa hay có thể chỉ điểm cho ông ta”.

“Vâng!”

U Phần Thiên cung kính đáp.

Có lẽ Tần Ninh có suy tính của mình, hắn không nói thì lão ta cũng không hỏi là tốt nhất.
 
Phong Thần Châu
Chương 875: Chuyện này với hắn thì đúng là phiền phức.


Sáng sớm hôm sau, mặt trời mọc, toàn bộ Thanh Vân tông vui vẻ hoan hỉ.

Mà đệ tử Thanh Vân tông cũng bắt đầu mặc lại đồng phục tông môn, thứ mà bình thường bọn họ chẳng thèm mặc.

Hôm nay, có thể nói là chuyện may mắn duy nhất của Thanh Vân tông trong vòng một trăm năm qua.

Hơn nữa lại còn vang dội thế này, không thể không hào hứng được.

Thanh Vân tông không có quan hệ gì, nhưng Thiên Đạo lâu thì có.

Lần này Thiên Đạo lâu gả con gái ra, dù thế nào thì các thế lực phụ thuộc Thiên Đạo lâu cũng phải tới chúc mừng.

Cũng không thể để mất mặt được.

Bên ngoài Thanh Vân tông có đệ tử chia nhau đứng.

Tới giờ khắc này, năm đại trưởng lão mới cảm nhận được, mấy trăm đệ tử đúng là không đủ dùng mà. Đến cả Tân Húc, Phù Hoán, Tống Đại Hải cũng phải bận rộn hỗ trợ.

Lúc này mọi người đều vui vẻ không thôi.

Từ sáng sớm, Tần Ninh đã bị năm đại trưởng lão kéo dậy, chờ ở trong đại điện Thanh Vân.

“Sao ai cũng khẩn trương thế hả? Có phải mấy người lấy vợ đâu?”, Tần Ninh nhìn năm đại trưởng lão kích động như thế, cạn lời nói.

Năm vị trưởng lão cũng cười hì hì.

Không phải là bọn họ lấy vợ, nhưng còn hơn cả thế nữa.

Thanh Vân tông ở khu Đông Bắc của vùng đất Cửu U không có danh tiếng gì, lần này kết hôn với bên Thiên Đạo lâu, tiếng tăm cũng tăng lên nhiều.

Cộng thêm Thiên Đạo lâu mạnh mẽ cỡ nào chứ? Ôm chặt cái bắt đùi này, Thanh Vân tông chắc chắn sẽ không tàn lụi nữa.

Quan trọng nhất là, bọn họ sau này sẽ thành thông gia với Thiên Đạo lâu, vô hình trung sẽ khiến những người muốn đối phó với Thanh Vân tông phải suy nghĩ thật kỹ càng.

Lý Dương Chiêu là người vui nhất lúc này.

Xét về công thì Lý Nhất Phàm là đệ tử ưu tú nhất Thanh Vân tông, còn xét về tư thì cũng là huyết thống duy nhất còn lại của ông ta – cháu trai của ông ta.

“Tông chủ, đội ngũ đưa dâu sắp đến rồi, ngài nên chuẩn bị tinh thần thôi”.

Lý Dương Chiêu chắp tay nói.

Chuyện này với hắn thì đúng là phiền phức.

Nhưng vì sự quật khởi của Thanh Vân tông, không thể không làm.

Oanh...
 
Phong Thần Châu
Chương 876: “Lão U Quỷ, đập chết cho ta!”


Mà lúc này, trên toàn bộ khoảng không của dãy núi Thanh Vân, vốn là mặt trời mới mọc, bỗng nhiên tối sầm lại như bị che đi, u ám vô cùng.

Một hơi thở kiềm nén đến tận cùng khiến tất cả mọi người đều cảm thấy khó thở.

Loại cảm giác bức bách này khiến mọi người không thể thở nổi.

Thật sự rất khó chịu.

Tần Ninh đi ra khỏi đại điện, nhìn khí trời trầm xuống.

Kiếm Tiểu Minh kinh ngạc nói: “Trời đang đẹp sao tự nhiên lại mưa vậy, quái ác thế?”

“Mưa cái đầu ngươi!”

Tần Ninh không khỏi mắng: “Là có người đến “thăm” đấy”.

Tần Ninh lẩm bẩm: “Cũng nhanh thật...”

Lúc này, sắc mặt các đệ tử Thanh Vân tông đều trở nên kinh hãi.

Có chuyện gì thế này?

Tần Ninh đứng trước đại điện Thanh Vân, nhìn mây đen khắp nơi, trầm giọng quát: “Diễu võ dương oai ở Thanh Vân tông ta làm gì? Muốn xuống thì xuống, không thì cút!”

Nghe vậy, năm đại trưởng lão cũng lập tức trở nên cẩn thận.

Tần Ninh lại nói: “Xem ra là không nghe lời rồi”.

“Lão U Quỷ, xem chừng tên nhóc nhà ông đi!”

Vụt...

Tần Ninh nói xong, một con rùa thần từ đỉnh Huyền Trần bay thẳng lên trời.

Toàn thân rùa thần đầy ánh sáng vàng chói lọi, chính là thần bảo vệ của Thanh Vân tông.

Một nhóm trưởng lão đều nằm rạp trên mặt đất, không dám lộn xộn.

Rùa thần đại diện cho thân phận của tôn giả Thanh Vân, bọn họ không dám không nghe theo.

“Ngày đại hỷ của Thanh Vân tông ta hôm nay, ngươi làm loạn như thế là có ý gì? Còn không lăn ra đây thì có tin ta đập chết ngươi hay không?”, Tần Ninh quát lên.

Mây đen kia vẫn rất dày đặc, không thay đổi gì cả.

Rầm...

Trong nháy mắt, toàn bộ khoảng không trên Thanh Vân tông thay đổi, màu vàng chói lọi lấp lóe, không ngừng biến lớn, trong chớp mắt bành trướng đến ngàn mét, bao phủ toàn bộ Thanh Vân tông.

Một cảnh này, chấn động tất cả mọi người.
 
Phong Thần Châu
Chương 877: Một chưởng đánh bay!


Rùa thần phát uy!

Đoàng...

Trong giây phút ấy, rùa thần ngẩng đầu, một chưởng ấn màu vàng đập về phía bầu trời.

Tiếng nổ rầm rầm vang lên, rung chuyển mặt đất.

Mây đen đầy trời cuối cùng cũng tiêu tan.

Tất cả bắt đầu hô hấp trở lại, không dám thở mạnh.

Theo ánh sáng vàng, có ba bóng người đạp chân bước tới.

Ở giữa ba người là một người đàn ông trung niên, hơi thở bình thường, gương mặt trông có vẻ thật thà lộ ra sự kinh ngạc.

Bên cạnh là hai người mặc võ phục màu đen, tóc dài buộc gọn, hai mắt cũng ngỡ ngàng nhìn Tần Ninh.

“Hôm nay là đại hôn của đệ tử cấp cao nhất Thanh Vân tông ta, đến chúc mừng, thì chào đón, đến làm loạn, giết không tha”.

Tần Ninh nói.

“Láo toét!”

Kẻ đứng bên trái người đàn ông trung niên hừ lạnh, quát một tiếng, lao xuống, tấn công Tần Ninh.

“Hừ!”

Lão Vệ hừ lạnh, đang định bước ra.

Đột nhiên, một chưởng ấn lúc này đánh đi ra.

Phanh...

Người bên trái xuất thủ, chưa kịp nhìn rõ ràng thì cả người đã hóa thành một bóng đen, cuối cùng thành một ánh sáng màu đen, phịch một tiếng, biến mất.

Một chưởng đánh bay!

Lão Vệ nhìn cảnh này, cũng run rẩy mí mắt.

Ông ta biết bên trong rùa thần là ai, nhưng không ngờ sau hàng vạn năm, thực lực của lão hồ ly này đã càng thêm mạnh mẽ.

Tần Ninh lại nói: “Ai đến thì tự giới thiệu đi, nếu không ta sẽ làm thịt!”

Lời này nói xong, Tần Ninh thẳng thắn ngồi ở trước bậc thang đại điện, nhàn nhã vô cùng.

Đây chính là U Quỷ mà hắn đã gặp lúc trước.

Một trong Tả Hữu hộ pháp tiếng tăm lừng lẫy của U Minh Tông – U Quỷ.

U Quỷ lúc này không thể không cười khổ.
 
Phong Thần Châu
Chương 878: “Vậy còn nghe được!”


Tông chủ nhà mình chính là nhân vật vô địch trong vùng đất Cửu U, đến đâu mà chẳng được hoan hô.

Hôm nay đến cũng là do ông ta khuyên bảo mấy lần mới chịu.

Mà đối mặt với một Thanh Vân tông nho nhỏ, thân là tông chủ của U Minh Tông như U Động Thiên sao có thể hạ mình?

Hơn nữa, ông ta không tin tưởng Tần Ninh, một thanh niên mười tám tuổi thì sẽ làm được trò trống gì chứ?

Cho nên ông ta cố ý làm ra hành động này là để xem Thanh Vân tông rốt cuộc có con bài tẩy gì.

Giờ thì đúng là đã nhìn thấy.

Một con rùa thần!

Chỉ một vỗ mà đánh chết hộ pháp U Hồn.

Ông ta cũng biết vị chủ phía dưới không phải nhân vật dễ chọc, tuổi tuy nhỏ nhưng tính cách cực cao.

Như vậy, chỉ e là cả hai bên sẽ không chịu nhượng bộ.

Mà lúc này, năm đại trưởng lão cùng chúng đệ tử cũng là nhũn hết cả chân lại.

Ai cơ?

U Động Thiên, tông chủ U Minh Tông á?

Đùa hả?

U Động Thiên là ai chứ? U Minh Tông là tông môn gì cơ?

Có thể nói, U Minh Tông chính là bá chủ khu vực Đông Nam của vùng đất Cửu U, giống như Kiếm Các, là người bá chiếm toàn bộ phía Đông Bắc Cửu U.

Nếu nói U Minh Tông là đế vương của đế quốc, thì Thanh Vân tông chính là quan cửu phẩm tép, thậm chí là không bằng.

Nếu U Động Thiên là nhân vật vô địch đứng đầu Cửu U, thì Thanh Vân tông... hình như không có ai có thể sánh bằng.

Người này động thủ, toàn bộ Cửu U cũng phải run rẩy, sao lại xuất hiện ở U Minh Tông được?

“Ta không quan tâm ông là U Động Thiên hay U Diệt Thiên, đến làm loạn Thanh Vân tông thì ta vẫn sẽ giết ông thôi!”

Tần Ninh lúc này tùy ý ngồi dưới đất, nhìn lên trên nói: “Nếu như đến dể nhờ người ta thì cũng nên có tư thế của người đi nhờ. Đừng có bày cái dáng vẻ như vua đến đây, ở nơi khác thì có tác dụng chứ ở Thanh Vân tông của ta thì chẳng là gì đâu”.

Dần dần, U Động Thiên chuyển động, từng bước đi xuống đại điện.

“Tại hạ là U Động Thiên, tông chủ của U Minh Tông, đặc biệt đến gặp tông chủ Tần Ninh của Thanh Vân tông!

“Vậy còn nghe được!”
 
Phong Thần Châu
Chương 879: “Ai làm gì thì làm chuyện đó tiếp đi!”


Tần Ninh chậm rãi đáp: “Ông muốn gì, hộ pháp nhà ông đã nói rồi, tự mình lên núi đi!”

Tần Ninh phất tay nói: “Tự đi lên đó, sẽ có người nói cho ông biết cách làm!”

Nghe vậy, U Động Thiên hơi sửng sốt, nhưng vẫn gật đầu.

Ông ta cũng không lo Tần Ninh sẽ làm gì mình, Thanh Vân tông tuy từng mạnh mẽ, nhưng bây giờ đã sớm xuống dốc, thực lực mạnh mẽ của ông ta đủ đối phó Thanh Vân tông.

Mà U Động Thiên đi vào đại điện Thanh Vân, tiến l*n đ*nh Huyền Trần, U Quỷ cũng chắp tay cười đi theo.

Không lâu sau, U Hồn từ phía xa bay về cũng tức giận lườm Tần Ninh một cái, lập tức lên núi.

Ba người này, đừng nói U Động Thiên, chính là U Hồn và U Quỷ chỉ cần giậm chân một cái là cả vùng đất Cửu U cũng phải run rẩy.

Hiện tại tông chủ U Minh Tông đích thân tới là cái quái gì?

Không giống tới chúc mừng gì cả.

Lúc này, Lâm Vi Vũ và Tần Triết cũng chứng kiến được cảnh ấy.

“Tiểu thư, U Động Thiên đích thân tới là định làm gì?”, Tần Triết nghiêm túc hỏi: “Ta phải truyền tin cho các chủ thôi”.

“Ừ!”

Lâm Vi Vũ nhìn lên trên, cười nói: “Thú vị thật, U Minh Tông và Kiếm Các ta trước giờ đều là nước sông không phạm nước giếng, lần này xuất hiện đúng là thú vị”.

“Nhưng Tần Triết thúc thúc, đó là U Động Thiên thật sao?”

Tần Triết cười khổ: “U Động Thiên là nhân vật gì chứ, lúc ta còn nhỏ cũng chỉ có cơ hội được gặp một lần, nên giờ không nhận ra, nhưng U Hồn U Quỷ thì nhận ra được!”

“Có thể khiến hai hộ pháp U Hồn U Quỷ cung kính như vậy thì cũng chỉ có tông chủ của U Minh Tông thôi”.

Tần Triết nghi ngờ nói: “Nhưng sao U Động Thiên lại đích thân tới đây?”

“Theo lý mà nói thì không nên như vậy chứ!”

Tần Triết lúc này không thể hiểu nổi.

Mà khi kết thúc phân tranh, cả Thanh Vân tông cũng yên bình trở lại.

“Ai làm gì thì làm chuyện đó tiếp đi!”

“Ông lên đó thì có tác dụng gì?”

Tần Ninh lườm đại trưởng lão, bình tĩnh nói: “Người ta mà muốn làm loạn, một cái tát cũng đủ g**t ch*t ông rồi, đi lên xem làm gì?”

“Không phải tới chúc mừng, ta chưa nổ cho chết đã là khách sáo lắm rồi”.
 
Back
Top Bottom