Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 580: 580: “đưa Người Phụ Nữ Của Ta Cho Ngươi


“Đưa người phụ nữ của ta cho ngươi? Mặt mũi ngươi ở đâu ra thế?”
Soạt…
Lúc này, Tần Ninh lấy 1 địch 2, khí thế bùng nổ ra còn lớn mạnh hơn trước đây đối diện với Thiên Lãm Thanh và Nhạc Vân Nhiên.

Cảnh giới Linh Phách tầng 6, tay cầm thương Trảm Vũ, Tần Ninh dường như đã lột xác.

Vân Sương Nhi lúc này hiểu rõ, đây mới là thực lực chân chính của công tử nhà mình.

Ầm…
Một tiếng nổ tung vang lên, trong điện, mặt đất cũng ầm ầm rung chuyển.

“Gã này…”
Đám người Yến Quy Phàm cũng không nhịn được mà run cầm cập, thực lực mà Tần Ninh bùng nổ ra khiến kẻ khác không thể tin được.

Cảnh giới Linh Phách tầng 6 mà mạnh như thế sao?
“Đáng chết!”
Lúc này, Kha Vũ và Tang Khắc cũng tỏ ra sắc mặt âm trầm lạnh lùng.

“Cùng lên đi, giết đồng bọn của hắn!”, Tang Khắc nặng nề quát lên.

Sức mạnh của Tần Ninh quả thật vượt ngoài dự đoán của chúng, nhưng bọn chúng người đông, nếu cùng lên thì chỉ một mình Tần Ninh thay đổi được gì?
“Không nhịn nổi đã muốn cùng lên rồi hả?”

Tần Ninh cười giễu một tiếng, thương dài tung ra phía trước.

“Vậy thì không giỡn chơi với các ngươi nữa!”
Lời này vừa dứt, ánh thương lóe lên.

Trong ánh thương, dường như còn mang theo cả oán khí, nương theo động tác của Tần Ninh mà giải phóng ra.

Những tiếng nổ bùm bùm không ngừng vang lên.

Lúc này, những kẻ xông lên thì cho dù là cảnh giới Linh Phách tầng mấy cũng không thể ngăn cản nổi uy lực của thương dài.

Lúc này, tất cả mọi người đều cảm thấy sát khí mạnh mẽ mà thương Trảm Vũ mang theo.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 581: 581: Một Đạp Này Không Thể Ngăn Cản


“Tất cả, lên!”
Yến Quy Phàm nhìn thấy cảnh tượng này thì gằn giọng thét lên.

“Không cần!”
Tần Ninh xua tay nói: “Vừa hay cho thương Trảm Vũ giải phóng ra ánh sáng vốn có của nó”.

Lời nói vừa dứt, thương Trảm Vũ trong tay Tần Ninh đột nhiên tỏa ra ánh sáng chói lòa.

Mà lúc này, mười mấy tên xung quanh vây giết mà tới, ánh thương biến mất trong đám người.

Thấy thương dài trong tay Tần Ninh bị chặn lại, Kha Vũ nhìn thấy cơ hội xông thẳng về phía Tần Ninh chém giết.

“Thật sự cho rằng sức mạnh của ta chỉ là thương Trảm Vũ sao?”
Buồn cười, ngu si!

Lúc này, một thanh kiếm dài trắng đen kết hợp ngưng tụ bên tay trái.

“Âm Dương chém!”
Một kiếm này bỗng chốc chém ra, bề mặt thân thể của Tần Ninh tỏa ra ánh sáng vàng chói mắt.

Bùm…
Bỗng nhiên, thân thể của Kha Vũ bị tấn công mà liên tục lùi lại.

Mà Tần Ninh cũng không định bỏ qua để Kha Vũ chạy như thế.

“Kim Sơn Đạp Đỉnh!”
Một chân, đạp ra.

Vẫn là một đạp khủng khiếp nhưng mức độ khủng khiếp đã tăng lên nhiều so với mấy ngày trước.

Bùm…
Hai tay Kha Vũ chắn trước ngực, muốn cản một đạp kinh khủng này, nhưng bỗng nhiên, thân thể của hắn lại không thể chịu được mà giật mạnh về phía sao.

Một đạp này không thể ngăn cản.

Tiếng rắc rắc vang lên, lúc này hai cánh tay Kha Vũ bị đứt lìa.

“Chỉ dựa vào các ngươi mà cũng đòi ngăn cản thương Trảm Vũ sao?”
Lúc này, Tần Ninh xoay người lạnh lùng nhìn chúng, một thương nảy lên.

Bùm…
Một khí thế oai phong lẫm liệt không hề che giấu.

Lúc này, mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 582: Chương 582


Công chúa Linh Lung và đám người Địch Khánh đã không còn gì để nói.

“Giao người phụ nữ của ta ra? Ngươi cũng xứng sao?”
Tần Ninh thu lại thương dài, thản nhiên nói: “Tiểu gia lười tính toán với các ngươi, thế mà thật sự cho rằng những món đồ ở trong này ngươi có thể động vào sao?”
“Tần Ninh, ngươi chết chắc rồi!”
Kha Vũ tỏ ra lạnh lùng nói: “Sức mạnh của cương quốc không phải điều mà ngươi có thể đắc tội”.

“Còn dám uy h**p ta sao?”
Tần Ninh cười giễu nói: “Đừng nói là ngươi, hôm nay kể cả 36 vị cương vương của 36 cương quốc mà xếp thành hàng ở đây thì ta cũng sẽ khiến chúng ngoan ngoãn cút xéo, nghe theo lời ta”.

“Ngươi…”
Tang Khắc lúc này hơi thở phừng phừng.

“Ngươi cái gì mà ngươi? Hôm nay tới rồi thì đừng mơ rời đi!”
Lúc này, Tần Ninh đâm một thương ra, ánh thương lóe lên xông vào trong đám người.

Ánh thương màu đen với thân thể màu vàng dung hòa thành màu đen vàng, không ai có thể ngăn cản.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh này thì chấn động không thôi.

Đây mới là Tần Ninh chân chính.

Linh khí hùng hậu, thương thuật tinh thông, thân thể khỏe mạnh, dẻo dai.

Điều này quả thật là tu luyện hoàn mỹ của võ giả tứ linh cảnh.

Tôi luyện thân thể, ngưng tụ linh khí, tinh thông linh quyết.

Tần Ninh dường như đã nắm vững một cách hoàn mỹ.

Hơn trăm người lúc này bị một người đuổi chạy tán loạn, nhưng Tang Khắc và Kha Vũ thì không thể chạy thoát, bị Tần Ninh g**t ch*t dưới thanh thương dài.

Lúc này, Yến Quy Phàm và mọi người đã kích động không thôi.

May mà hôm đó không trở mặt với Tần Ninh, thì mới có ngày hôm nay dễ dàng như vậy.

Ít nhất ở hiện tại cũng có thể coi là bạn bè của Tần Ninh, nếu không kết cục sẽ rất thê thảm.

“Chạy hơn một nửa…”
Tần Ninh trở về, thương dài vác sau lưng, thản nhiên nói: “Hi vọng đừng để ta gặp lại!”
Gặp lại?.
 
Phong Thần Châu
Chương 583: Chương 583


Sợ là Tần Ninh đã trở thành ác mộng cả đời của những tên này rồi đấy.

Sắc mặt công chúa Linh Lung ngại ngùng, không biết nói gì, đem theo thuộc hạ muốn rời đi.

“Đứng lại!”
Tần Ninh lúc này lên tiếng, Yến Quy Phàm lập tức đưa ngươi vây quanh đám người của cương quốc Linh Lung.

“Tần công tử”.

Công chúa Linh Lung cau mày.

“Tuy rằng chúng ta hủy bỏ quan hệ với công tử, không nhân đạo cho lắm, nhưng cũng không ra tay với ngươi.

Nếu ngươi cảm thấy chúng ta cầm linh đan linh khí không hợp lý thì chúng ta có thể để lại, còn làm thế này… là có ý gì?”
“Con người ta hả, rất thích ghi thù!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Nhưng cũng không phải hạng giết người như cỏ rác”.

Không phải là giết người như cỏ rác?
Vậy một đống xác chết trên mặt đất thì ở đâu ra?
Lời nói này được Tần Ninh nói ra mồm bằng một thái độ thản nhiên quả thật khiến người ta không thể tin được.

“Các ngươi có thể đi, nhưng, để kẻ luyên thuyên suốt chặng đường kia lại”.

Tần Ninh liếc nhìn Địch Khánh, từ tốn nói: “Trên đường đi, cái mồm của hắn ta liến thoắng không ngừng, nếu không phải là mối quan hệ hợp tác thì ta đã giết lâu rồi.

Bây giờ đã không còn hợp tác nữa vậy thì giết hắn ta cũng không vấn đề gì chứ?”
Lời vừa nói ra khiến Địch Khánh tái mét mặt.

Mà Vân Sương Nhi, Yến Quy Phàm cũng cảm thấy hả dạ.

Địch Khánh này cả quãng đường, phải một câu, trái một câu, lúc nào cũng phàn nàn, coi thường, khiến người ta ghét muốn hắt đi.

Xem ra, trước đây Tần Ninh không thèm tính toán, bây giờ lại muốn giải quyết rồi.

“Công chúa điện hạ, cương quốc Linh Lung chúng ta nào lại để loại người này có thể…”
“Phụt…”
Địch Khánh vẫn chưa nói dứt lời, một đao sắc bén đã đâm xuyên qua thân thể, máu tươi chảy ra như suốt.

Công chúa Linh Lung rút kiếm ra, thản nhiên nói: “Tần công tử giờ đã hài lòng chưa?”
“Hài lòng, rất hài lòng!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 584: Chương 584


Tần Ninh khẽ gật đầu, tỏ ý bảo đám người Yến Quy Phàm tránh ra.
Sau đó, nhìn bóng lưng đám người cương quốc Linh Lung rời đi, Yến Quy Phàm nặng nề nói: “Tần công tử, công chúa Linh Lung này có lẽ sẽ không biết điều.

Vốn cho rằng là người đáng tin nhưng không ngờ lại không giữ lời hứa.

Nếu bỏ qua cho cô ta như thế…”
“Không sao”.
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Nếu cô ta tiếp tục tới thì ta cũng không ngại giết cô ta”.
Yến Quy Phàm khẽ gật đầu.

“Vậy nơi này…”
“Thu lại hết!”, Tần Ninh lạnh lùng nói: “Nếu không khó có thể đảm bảo sẽ không bị kẻ khác làm hỏng”.

Thu lại? Làm thế nào để thu?
Tần Ninh không nói nhiều, đem theo mấy chục người đi ra khỏi tầng 2.

Tới tầng 1, đứng trước bức tranh tường kia, linh ấn xuất hiện trong lòng bàn tay, sau đó cả đại điện mộ phụ dường như một trò ảo thuật gấp lại, hóa thành cuộn tranh, rơi vào tay Tần Ninh, ngay sau đó mọi người xuất hiện trên một cánh đồng bát ngát.
“Biến mất rồi…”
Nhìn thấy cuộn tranh trong tay Tần Ninh, Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh đều kinh ngạc vô cùng.
Tần Ninh thật sự là rất quen thuộc với nơi này.

Thủ đoạn mức này thì người bên cạnh cũng không thể nào mà làm được.
Những linh đan, linh khí kia đủ để khiến một đế quốc lớn trở thành một thượng quốc lớn, thậm chí là hơn thế nữa.
Bị Tần Ninh thu vào trong tay thì có lẽ, cuối cũng sẽ trở thành tài lực của đế quốc Bắc Minh, xem ra, đế quốc Bắc Minh thật sự có đường quật khởi.
“Công tử, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
“Mộ chính!”
Ánh mắt Tần Ninh nhìn về phía trước, từ tốn nói: “Chắc chắn Đại Hoang tôn cốt mà mọi người nói ở bên trong mộ cổ!”
Tôn giả Đại Hoang năm đó chính là tu vi đỉnh cấp cảnh giới Hóa Thần.

Tần Ninh vốn cho rằng, tôn giả Đại Hoang chết thì có lẽ là xương cốt cũng hoàn toàn mục nát.
Nhưng không ngờ rằng còn để lại tôn cốt.

phong-than-chau-584-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 585: 585: Ngọc Linh Đại Hoang


Đây cũng chính là lý do vì sao đám người này lại điên cuồng như thế.

Nâng cấp cơ thịt chính là việc khó nhất, dung hợp Đại Hoang tôn cốt, có thể nâng cao sức mạnh cơ thịt chục lần trăm lần, cũng tương đương với tiết kiệm được trăm năm khổ tu.

Ánh mắt mấy người nhìn về phía trước, trong mơ hồ có một bóng dáng cực lớn màu đen nằm rạp xuống, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể xung thiên, phá nát trời cao.

Đó có lẽ chính là mộ chủ thực sự của mộ cổ Đại Hoang.

Nhưng, đám Kha Vũ đã thông qua tầng ngoài đi vào thì sợ là những kẻ khác cũng dần tiến vào, muốn tranh giành Đại Hoang tôn cốt, có lẽ là không phải một chuyện đơn giản.

Tần Ninh rất lợi hại.

Nhưng lần này, những kẻ đi vào Đại Hoang cổ đều là tuyệt thế thiên tài đỉnh cấp của cương quốc mạnh nhất, cao thủ cảnh giới Địa Võ.

Đối diện với cảnh giới Địa Võ, Tần Ninh còn có thể cứ tiến lên như chốn không người như vậy được không? Họ không chắc chắn về điều đó.

Mấy chục người, từ từ tiến về phía trước.

Lúc này, trên mặt đất âm u, có thể nhìn thấy từng bóng người đang không ngừng di chuyển nhanh chóng về phía trước.

“Phía trước thế nào rồi?”
Yến Quy Phàm nhìn ra một số chỗ không giống bình thường, không khỏi hỏi.

“Mộ cổ mở rồi, nhưng từ trong mộ cổ xuất hiện một cô gái, nghe nói cô gái đó lấy được vàng Lưu Ly Như Ý và ngọc linh Đại Hoang.

Bây giờ, những kẻ đứng đầu của ba cương quốc lớn đã vây cô gái đó lại rồi!”
Vàng Lưu Ly Như Ý?
Ngọc linh Đại Hoang?
Lúc này, sắc mặt của Tần Ninh khẽ thay đổi.

Hắn rất quen thuộc hai món đồ này.

Vàng Lưu Ly Như Ý, có thể nói là linh bảo hệ kim vượt quá mấy chục lần so với vàng Lưu Ly, cho dù là một mảnh bằng bàn tay thì linh khí hệ kim mang theo trong đó cũng đủ để khiến kim thể của hắn ngưng tụ tới tầng 8.

Mà linh ngọc Đại Hoang chính là linh bảo thiên địa hạng nhất.

Trong ngọc cổ Địa Hoang mang theo linh khí thiên địa dồi dào, hơn nữa là thuần túy nhất, có thể để võ giả hấp thu toàn bộ.

Điều này thật sự khủng khiếp.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 586: Chương 586


Một linh thạch bình thường thì mang theo linh khí ít nhiều cũng có tạp chất, võ giả hấp thu vào cơ thể cũng cần phải loại bỏ tạp chất này.

Mà trong ngọc cổ Đại Hoang thì không tồn tại bất kỳ tạp chất nào, hơn nữa linh khí có linh tính, có thể bù đắp linh khí tồn đọng không cần bằng trong cơ thể võ giả.

Hai món đồ này, mỗi một món đều đáng để mọi người nóng đầu mà tranh giành.

“Một cô gái giành được hai món chí bảo? Bị rất nhiều cương quốc vây quanh tấn công.

Cô gái này không biết sống chết hả”, Yến Quy Phàm không nhịn nổi mà bĩu môi: “Lần này, Sở Lăng Thiên, Địch Chiến và Hạng Vân Vũ của 3 cương quốc lớn chắc là đều xuất hiện”.

“Đi xem thế nào!”
Tần Ninh khẽ gật đầu, đưa theo người đi vào trong mộ cổ.

Càng tới gần thì mọi người càng phát hiện, trong cả mộ cổ đều được xây dựng rất vuông vức.

Mà phần trên cùng là hình chóp tứ giác.

Lúc này, bốn phía mộ cổ có rất đông người vây quanh.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía bóng dáng xinh đẹp đứng trên đỉnh cao.

Một thân áo trắng như tuyết, lay động theo làn gió, nhưng trên chiếc váy dài màu trắng lại loang lổ vết máu.

Lúc này, xung quanh cô gái mặc áo trắng có năm tên khác kiêu ngạo đứng sừng sững, sắc mặt cẩn trọng.

3 tên trong số đó chính là 3 vị thiên chi kiêu tử của 3 cương quốc, Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ, Địch Chiến.

3 người này cũng là những tồn tại khủng khiếp của những vị trí dẫn đầu trên bảng Thiên Anh, tu vi cảnh giới Linh Phách tầng 9.

“Cô gái này không biết tới từ đâu mà có thể ngăn được đòn tấn công của Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ, Địch Chiến, Vân Chấn và Hoắc Tư Nguyên”.

“Đúng vậy, đáng tiếc cho một thiên tài có thực lực, vì ngọc linh Đại Hoang và vàng Lưu Ly Như Ý mà liều mạng, đáng tiếc quá…”
“Nhưng không biết làm thế nào cô ấy đi vào được mộ cổ Đại Hoang, chúng ta vừa tới mà thôi…”
“Có lẽ, có cách khác đi vào đây không chừng…”
Trong đám người vang lên từng tiếng bàn tán xôn xao.

“Cô nương, giao ngọc linh Đại Hoang và vàng Lưu Ly Như Ý ra đi!”
Lúc này trên đỉnh mộ cổ kia, Sở Lăng Thiên khuyên nhủ: “Thứ này, một mình cô cũng không giữ nổi đâu!”
“Không giữ nổi?”
Cô gái váy trắng kiêu ngạo nói: “Sao ngươi biết ta không giữ nổi? Chỉ vì ngươi tới từ cương quốc Đại Sở sao?”
“Sở Lăng Thiên, nói nhiều với cô ta làm gì?”
Địch Chiến đứng một bên nóng nảy thấy rõ, không nhịn được quát lên: “Không ngờ một đứa con gái không biết đến từ nước nào mà lại ngăn chặn được đòn tấn công mà chúng ta liên thủ, xem ra đúng thật là người giỏi còn có người giỏi hơn”.

“Nhưng cũng chỉ tới đây mà thôi!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 587: 587: Cũng Xứng Gọi Là Thiên Tài Đấy Nhỉ!”


Vân Chấn với tư cách là nhân tài kiệt xuất của cương quốc Vân Hải lúc này lại khổ không thể nói.

Vốn là hắn ta gặp cô gái này trước, đáng tiếc không phải là đối thủ, suýt nữa bị đánh bại, bị đám Sở Lăng Thiên phát hiện ra, tham gia vào tranh giành.

Còn có Hoắc Tư Nguyên kia, tuy không phải xếp trong 10 vị trí đầu bảng Thiên Anh, nhưng thực lực thể hiện ra cũng vô cùng khủng khiếp.

Kể cả giết cô gái này thì sợ là vàng Lưu Ly Như Ý và ngọc linh Đại Hoang kia hắn ta cũng không giành được.

Nhưng còn may, đây không phải là 3 con yêu quái Sở Thiên Kiêu, Địch Minh, Hạng Vân Thăng, nếu không hắn ta chẳng còn miếng canh nào mà húp.

“Này này này…”
Bên kia, Hạng Vân Vũ không nén nổi nói: “Chúng ta đang bị nhiều người dưới kia nhìn đấy, nếu bị một đứa con gái gây phiền phức thì sau này còn mặt mũi mà xếp bảng thiên tài Thiên Anh nữa sao?”
“Nhanh chóng xử lý đi, nếu không kẻ khác thật sự cho rằng, ta không phải là đối thủ của phụ nữ”.

“Được!”
“Ừ!”
Bỗng chốc, 5 tên này đồng loạt ra tay.

Cô gái váy trắng lạnh lùng cười, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành kia nhưng lại mang vẻ chế giễu: “Đối phó với một mình ta mà cần 5 vị thiên chi kiêu tử cùng ra tay, thì cũng xứng gọi là thiên tài đấy nhỉ!”
“Nhưng muốn giết ta thì ít nhất các người phải trả giá bằng mạng của hai tên cùng ta đồng quy vu tận!”
Lúc này, hai tay cô gái hợp thành chữ thập, một luồng hơi thở bùng nổ xung thiên, lan ra khắp nơi: “Cửu Chuyển Linh Lung thể, chuyển thứ 5, mở!”

phong-than-chau-587-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 588: Chương 588


Ngọc linh Đại Hoang có kích cỡ vuông vức, to cỡ bàn tay, tỏa ra một hơi thở chính nghĩa.

Mà vàng Lưu Ly Như Ý lại giống như một dòng nước màu vàng trong suốt, sờ vào như tơ lụa.

Ngoài ra còn có hai món đồ lóe ra ánh sáng nhàn nhạt.

Một trong số đó có màu đen cổ xưa, êm dịu như ngọc, lại mang chút mát lạnh.

.

Ngôn Tình Ngược
Bên trên viết một chữ “U”.

Một món khác thì có màu sắc tương phản, ánh sáng khuếch tán, có chữ “Nhật” lập lòe.

Giây phút ấy, tất cả mọi người như ngừng thở.

Lệnh bài nòng cốt của U Minh Tông!
Lệnh bài nòng cốt của Đại Nhật Thần Giáo!
Giây phút ấy, tất cả mọi người xung quanh đây đều thở nhanh hơn.

Đây là hai tấm lệnh bài nòng cốt của hai tông môn hạng một đó.

Toàn bộ Đại Hoang Cổ chỉ có bốn tấm, mà một mình Diệp Viên Viên tìm được những hai tấm.

“Cái cô này!”
Tần Ninh gõ trán Diệp Viên Viên, cười nói: “Giờ cô lấy nó ra khác nào gây phiền toái chứ?”
“Công tử trước giờ có sợ phiền toái bao giờ đâu?”, Diệp Viên Viên mỉm cười như hoa sen nở rộ.

“Đúng là không sợ, mà bọn chúng thì cũng chẳng tính là phiền toái”.

Tần Ninh xoa mái tóc rối của Diệp Viên Viên, cười nói: “Được rồi, giao cho ta, cô nghỉ ngơi đi, lát nữa nói chuyện khác sau!”
“Vâng!”
Diệp Viên Viên bay xuống.

“Có sao không, Viên Viên?”, Vân Sương Nhi quan tâm nói.

“Ta không sao!”
Lúc này Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh cũng mắt chữ O mồm chữ A.

Đi theo Tần Ninh cả đoạn đường, bọn họ có nghe Vân Sương Nhi nhắc đến một tì nữ khác nữa.

Nhưng có nằm mơ họ cũng không nghĩ tới cô gái lấy một địch năm này, hơn nữa lại còn rất xinh đẹp, là một tì nữ khác của Tần Ninh.

Lấy cảnh giới Linh Phách tầng chín mà đối kháng với bốn trong số mười người đứng đầu bảng Thiên Anh, cộng thêm một Hoắc Tư Nguyên mạnh mẽ khác, Diệp Viên Viên này thật không đơn giản.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 589: Chương 589


Bọn họ đã được chứng kiến sự mạnh mẽ của Vân Sương Nhi, nhưng không ngờ cô gái này cũng không hề yếu hơn Vân Sương Nhi chút nào.

Hơn nữa lại còn mang một vẻ xinh đẹp khác hẳn Vân Sương Nhi.

Một người lạnh lẽo như tuyết, một người thanh thuần như nước, Tần công tử có diễm phúc thật đấy!
Điều khiến bọn họ càng kinh ngạc hơn đó là, Diệp Viên Viên lại không khiêm tốn mà đem cả bốn chí bảo khiến mọi người điên cuồng đưa hết cho Tần Ninh trước mặt tất cả mọi người.

Khác nào đặt Tần Ninh lên vỉ nướng chứ!
Lúc này, Tần Ninh đứng trên đỉnh chủ mộ, đúng là thu hút mọi ánh nhìn.

Ngọc linh Đại Hoang, vàng Lưu Ly Như Ý, lệnh bài nòng cốt của U Minh Tông và Đại Nhật Thần Giáo, dù là cái nào đi nữa cũng đủ để khiến người ta không màng sự sống mà cắn xé Tần Ninh.

Nhưng hết lần này đến lần khác, Tần Ninh lại đứng trên đỉnh, nhìn xung quanh, chẳng buồn để tâm.

Ánh mắt ấy giống như đang phảng phất tuyên bố chủ quyền vậy.

“Lệnh bài nòng cốt của U Minh Tông và Đại Nhật Thần Giáo không có tác dụng gì với ta, nếu như ở đây có ai lấy ra được chí bảo kim linh khiến ta động lòng thì ta có thể đổi”.

Tần Ninh đột ngột lên tiếng.

Mà câu nói này cũng khiến tất cả phải sửng sốt.

Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ, Địch Chiến, Vân Chấn và Hoắc Tư Nguyên đều không ngờ rằng Tần Ninh lại nói vậy.

“Ta nghĩ là ngươi lầm rồi đấy?”
Hoắc Tư Nguyên chậm rãi nói: “Hai lệnh bài này dường như không thuộc về ngươi đâu.

Nói đến trao đổi, ngươi có tư cách gì?”
“Tư cách sao?”
Tần Ninh thản nhiên nói: “Ta nghĩ ta có tư cách hay không thì ngươi cũng chẳng có tư cách đánh giá đâu?”
“Miệng lưỡi sắc bén đấy”.

Hoắc Tư Nguyên lạnh lùng nói: “Nếu ngươi giao ra hai tấm lệnh bài cùng ngọc linh Đại Hoang và vàng Lưu Ly Như Ý thì ta còn suy nghĩ cho ngươi chết một cách có thể diện một chút”.

“Câm cái miệng thối của ngươi lại!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Nói nhảm vừa thôi, không thấy bọn chúng đều đang im lặng đấy à?”
Bị Tần Ninh nói vậy, sắc mặt Hoắc Tư Nguyên liền trở nên khó coi.

“Nếu không chịu giao thì chịu chết đi!”
Hoắc Tư Nguyên trực tiếp ra tay.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 590: 590: Tần Ninh Là Cái Thá Gì Chứ


Thấy Hoắc Tư Nguyên xông tới, Tần Ninh bất lực lắc đầu.

“Luôn có những kẻ chẳng biết sống chết nhỉ!”
Oanh!
Bỗng nhiên, cả người Tần Ninh lóe lên, một ánh sáng chói lọi tỏa ra, vung một cước.

Kim Sơn đạp đỉnh, uy lực một cước giống như một ngọn núi cao ngàn trượng rơi xuống.

Phanh!
Trong giât phút ấy, Hoắc Tư Nguyên quơ đao chém ra, đón lấy.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, không biết đao của Hoắc Tư Nguyên bay về hướng nào, mà cả người hắn dính đầy tia máu, giống như một viên đá rơi xuống đất ầm ầm.

Thậm chí đám người xung quanh còn chẳng nhìn thấy hai người đã đánh nhau thế nào, cái đao kia bị đánh lui thế nào, và Hoắc Tư Nguyên bị ngã ra làm sao.

Nhưng trơ mắt cũng thấy được Hoắc Tư Nguyên bị quét xuống đất, hộc máu ra ồng ộc, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.

Đây là! chuyện gì?
Nhưng lúc này lại chẳng ai giải đáp nổi.

Tần Ninh vỗ tay, vẫn đứng ở trên đỉnh như cũ, nhìn Hoắc Tư Nguyên bên dưới, cười nhạt nói: “Hiện tại ngươi nói xem ta có tư cách hay không?”
Nhìn bộ dạng cười nhạt của Tần Ninh, Hoắc Tư Nguyên trắng bệch mặt, phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất đi.

.

Ngôn Tình Hay

Hắn ta cảm thấy bản thân như va vào núi, cả người đều như vỡ ra thành từng mảng nhỏ.

Tần Ninh ngồi xuống, nhìn bốn phía và nói: “Muốn cướp thì qua đây, không muốn cướp, thì đàng hoàng làm giao dịch với ta”.

“À mà, bốn người các ngươi thì không có tư cách giao dịch với ta đâu, mà ngược lại, đánh người phụ nữ của ta, tính thế nào thì cũng phải trả giá chứ!”, lời này nói ra bầu không khí tức thì trở nên lạnh lẽo.

Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ, Địch Chiến và Vân Chấn đã hoàn toàn sửng sốt, nhưng không lâu sau thì đã phản ứng lại kịp.

Bốn người bọn chúng dù gì cũng thuộc nhóm mười người đứng đầu bảng Thiên Anh.

Trong toàn bộ những người của ba mươi sáu cương quốc, cũng chỉ có ba thiên chi kiêu tử là Sở Thiên Kiêu, Địch Minh, Hạng Vân Thăng là áp chế được bốn người bọn chúng thôi.

Tần Ninh là cái thá gì chứ?
“Không có tư cách sao?”
Sở Lăng Thiên, Địch Chiến, Hạng Vân Vũ và Vân Chấn nhìn nhau, mỉm cười.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 591: 591: Cái Tên Này Điên Cuồng Quá Rồi Đấy


Tần Ninh đúng là quá kiêu ngạo.

“Bị xem thường rồi kìa! ”, Vân Chấn nhìn ba người còn lại nói: “Không biết ba vị nghĩ sao?”
“Nếu đã bị coi thường thì đương nhiên phải chiến thôi!”
Địch Chiến kia khí thế hừng hực, cười ha ha: “Một tên nhãi đến từ đế quốc Bắc Minh mà lại kiêu ngạo như thế, đúng là bất ngờ quá!”
“Nói vậy thì hai tấm lệnh bài nòng cốt cùng ngọc linh Đại Hoang và vàng Lưu Ly Như ý chia đều cho cả bốn chúng ta nhé?”
Hạng Vân Vũ lúc này lên tiếng: “Có điều hai tấm lệnh bài nòng cốt là quan trọng nhất, cuối cùng e là chúng ta phải quyết đấu để phân định thắng thua thôi!”
“Đương nhiên rồi!”, Sở Lăng Thiên thản nhiên đáp.

Bốn người không ngốc, đều nhìn ra Tần Ninh mặc dù chỉ ở Linh Phách tầng sáu nhưng nền tảng mạnh mẽ, không thể xét bằng lẽ thường được.

Ba mươi sáu cương quốc có thiên tài khắp nơi, ai cũng đều kiêu ngạo vô cùng, khiêu chiến vượt cấp, lấy một địch mười, căn bản là đếm không hết.

Có điều Tần Ninh trong mắt bọn chúng cũng chỉ là một trong số các thiên tài bình thường thôi.

“Thí luyện này chán thật, việc gì cũng phải đến tay ta”.

Tần Ninh bất lực nói: “Nhưng mà các ngươi bắt nạt người phụ nữ của ta, ta mà không đích thân ra tay thì sẽ bị người khác coi thường mất, mặc dù ta đúng là không ngại chuyện này! ”
“Từng người lên một hay là lên cùng đây?”
Lời này nói ra, mọi người xung quanh liền trở nên náo động.

Cái tên này điên cuồng quá rồi đấy?
Muốn chết thì cũng không cần như vậy chứ!

Mà lúc này, mọi người đều cảm giác được bốn người Sở Lăng Thiên, Địch Chiến, Hạng Vân Vũ và Vân Chấn đã hoàn toàn phẫn nộ.

Mỗi một câu nói của Tần Ninh đều lộ ra vẻ thờ ơ, kiêu ngạo, là sự khinh bỉ lớn nhất với chúng.

“Bớt nói nhảm đi!”
Vân Chấn không nhịn được, bước ra, quát lên: “Để ta giết hắn!”
Oanh!
Trong chốc lát, bốn bóng người tuôn ra.

Nhìn bốn người xông tới, ánh mắt Tần Ninh trở nên lạnh lùng.

“Đáng lẽ nên xông lên từ lâu mới phải! ”
Ngọc Lưu Ly Như Ý được nắm chặt trong tay, Tần Ninh mỉm cười, nuốt xuống.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 592: 592: Đây Chính Là Một Chuyện Cực Kỳ Nguy Hiểm


Vàng Lưu Ly Như Ý là linh bảo thuộc hệ kim, cấp bậc cực cao, dùng để luyện chế linh khí ngũ phẩm còn thừa ấy chứ.

Nhưng nếu là người nuốt vào thì sẽ không thể tiêu hóa nổi.

Người bình thường hay nuốt vàng tự sát, đơn giản vì người thường không thể tiêu hóa được kim loại trong lực hệ kim, làm lục phủ ngũ tạng suy giảm.

Mà võ giả tuy mạnh mẽ hơn, đan sư thậm chí còn có thể ngưng tụ đan hỏa trong lục phủ ngũ tặng, nhưng đây là vàng Lưu Ly Như Ý, là lực hệ kim thuần túy nhất.

Đến cả Diệp Viên Viên cũng hơi sửng sốt.

“Nuốt rồi! ”
“Yên tâm đi!”, Vân Sương Nhi cười nói: “Công tử tu hành kim thân ngày một viên mãn, ngày trước có thể ăn được vàng Lưu Ly, cho nên vàng Lưu Ly Như Ý này cũng được cả thôi”.

“Ừ!”
Diệp Viên Viên gật đầu, không nói nhiều nữa.

Đương nhiên nàng biết rõ thực lực của Tần Ninh.

Mà lúc này, Tần Ninh nuốt vàng Lưu Ly Như Ý, bề mặt cơ thể tức thì xuất hiện những ánh sáng vàng.

Ánh sáng vàng lóe lên, cả người hắn như đang lột xác.

“Hắn định vừa đánh nhau vừa ngưng tụ kim thân đấy!”, Yến Quy Phàm nhìn ra chút đầu mối, không khỏi chép miệng: “Cũng chỉ có hắn là dám làm vậy thôi!”
Vừa chiến đấu vừa đột phá.

Hầu như ít người dám làm vậy, bởi vì chỉ sơ sẩy một chút thì sẽ không thể đột phá được mà sẽ bị đối thủ g**t ch*t luôn.

Đây chính là một chuyện cực kỳ nguy hiểm.

Có điều Yến Quy Phàm nói đúng mà cũng không đúng.

Thứ Tần Ninh muốn đột phá không phải như võ giả đột phá cảnh giới, cần linh khí hội tụ rồi đột biến.

Mà là tăng mạnh kim thể, khiến toàn thân nâng cấp.

Kim thể một khi nâng cấp thì sức mạnh toàn cơ thể đều sẽ có biến đổi về chất.

Đến lúc ấy, nâng cấp cảnh giới sẽ là nước chảy thành sông, tự nhiên biến hóa, chứ không phải là khổ sở đuổi theo, khổ sở trả giá.

Lúc này, bốn người Sở Lăng Thiên đã xông đến.

Bốn người đều là thiên tài Linh Phách tầng chín đỉnh nhọn, càng có cơ hội chạm đến cảnh giới Địa Võ mạnh mẽ, đối mặt với Tần Ninh thì chỉ có mỗi sát cơ.

“Cút!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 593: 593: Tần Ninh Tiếp Đòn Được


Đột nhiên, thân thể Tần Ninh có rung động.

Hắn sải bước ra, toàn thân b*n r* ánh sáng vàng, kim thể ngưng tụ, vàng Lưu Ly Như Ý lúc này hội tụ vào bên trong cơ thể, chảy xuôi toàn thân.

Tần Ninh lúc này giống như một người vàng vậy.

“Kim Sơn đạp đỉnh!”
Lúc này Tần Ninh đá ra, bốn bóng người cùng lúc đánh tới.

Oanh!
Một đạp kia hoàn toàn bá đạo, trực tiếp vung ra, bốn người tự thi triển kiếm thuật, thương thuật để ngăn lại.

Tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, khuếch tán xung quanh mộ chủ.

Bốn bóng người bị chặn lại hết đòn tấn công, Tần Ninh lui lại một bước, còn bốn người kia lúc này cũng lùi về sau.

Lấy một địch bốn, Linh Phách tầng sáu đối mặt với bốn thiên tài Linh Phách tầng chín, ấy thế mà không phân thắng bại.

Cảnh tượng này khiến cho tất cả đều giật mình thảng thốt.

“Bất phân thắng bại?”
Vân Sương Nhi và Diệp Viên Viên cũng sửng sốt.

Đây là lần đầu tiên hai người thấy Tần Ninh ra tay mà lại không phân thắng bại với đối thủ.

Nhưng nghĩ kỹ lại thì đối phương có bốn kẻ thuộc nhóm mười người đứng đầu bảng Thiên Anh, mà còn ở cảnh giới Linh Phách tầng chín.

Chỉ điểm này thôi, hành động của Tần Ninh đủ để khiến tất cả phải nghẹn họng trân trối.

“Có chút bản lĩnh đấy!”
Tần Ninh khẽ nhấc chân, cười nhạt nói: “Xem ra ba mươi sáu cương quốc cũng không phải là phát triển cho có nhỉ”.

Bốn người Sở Lăng Thiên thì hoàn toàn chấn động.

Cả bốn bọn chúng đã liên thủ rồi đấy!
Tần Ninh tiếp đòn được?
“Các vị, hiện giờ cũng không nên giữ lại chiêu cuối nữa chứ?”
“Không giết kẻ này thì chúng ta không ai có được lệnh bài đâu!”
Vân Chấn nhìn Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ cùng Địch chiến, lạnh lùng nói.

“Đã hiểu!”
Sắc mặt Sở Lăng Thiên cũng trở nên nghiêm trọng.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 594: Chương 594


Bốn người bọn chúng nằm ở nhóm mười người đứng đầu bảng Thiên Anh, lúc này lại bị một thiếu niên cảnh giới Linh Phách tầng sáu chặn lại, thậm chí cả bốn người kết hợp còn không thể g**t ch*t được Tần Ninh, vậy sau này danh tiếng của bọn chúng trong ba mươi sáu cương quốc e là sẽ mất hết.

Cho nên lần này, đã ra tay thì phải g**t ch*t Tần Ninh hoàn toàn! Bốn người lúc này đều tung chiêu của mình, xông về phía Tần Ninh.

“Vậy mới thú vị chứ!”
Tần Ninh bước ra, hai tay ngưng tụ kiếm khí âm dương.

“Âm dương chém!”
Hai kiếm cùng chém ra, kiếm dài đen trắng hội tụ linh khí, mang theo một hơi thở bá đạo vô cùng.

Giây phút này, toàn bộ cơ thể Tần Ninh phảng phất như bộc phát ra một hơi thở đặc biệt.

Ánh sáng màu vàng đó thu lại rất nhiều, nhưng lại mang hơi thở áp bức, rồi dần dần trở nên mạnh mẽ hơn gấp vạn lần.

“Cảnh giới của công tử! ”
Vân Sương Nhi kinh ngạc thốt lên.

Hơi thở của Tần Ninh, cường độ của linh khí đã đạt đến cảnh giới tầng bảy.

Không chỉ vậy, hơi thở linh khí nồng hậu đó cũng đang tăng dần lên.

“Kim thể đại thành rồi!”, Diệp Viên Viên cũng sửng sốt không thôi.

Vụt!
Mà lúc này, kiếm của Tần Ninh đã chém ra.

Ngay sau đó, bóng dáng của hắn cũng xông tới.

Khi kiếm vung đến, hơi thở mạnh mẽ khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Tiếp một chưởng của ta đây!”
Trong lúc Tần Ninh đang bay đến, thì bắn một quyền về phía Vân Chấn.

Oanh!
Thấy Tần Ninh xông đến, sắc mặt Vân Chấn trở nên lạnh lùng, lập tức vung đấm ra đỡ.

Nhưng khi hai đấm va vào nhau, Vân Chấn lập tức hối hận.

Sức mạnh to lớn đó như sắt thép vung thẳng đến.

Một tiếng đùng vang lên, tay của Vân Chấn lúc này trở nên mềm oặt, máu thịt lẫn lộn, sắc mặt hắn ta trắng bệch, chật vật quay về.

Ông!.
 
Phong Thần Châu
Chương 595: Chương 595


Trong giây phút ấy, thực lực Tần Ninh tăng mạnh, một bước đạt cảnh giới Linh Phách tầng bảy!
Sắc mặt của ba người Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ và Địch Chiến tái mét.

Cái tên này sao có thể trở nên mạnh mẽ như vậy.

Vừa chạm mặt, Vân Chấn đã thua, mà còn là thảm bại!
Trong giây phút ấy, tất cả đều sửng sốt.

Tần Ninh nắm chặt tay, mỉm cười.

Cảm giác này mới thực sự là Âm Dương Ly Hợp Kim thể.

Trong giây phút ấy, hơi thở của hắn đều ẩn giấu đi, ánh sáng vàng toàn thân cũng biến mất không thấy đâu, thay vào đó thì mặt ngoài thân thể của Tần Ninh như có ánh sáng vàng đậm lóe lên.

Ánh sáng này hội tụ quanh người Tần Ninh, rất dễ gây sự chú ý.

“Âm Dương Ly Hợp Kim thể, tầng tám đại thành, đã ngưng tụ được ấn Kim Thiên!”
Lúc này Tần Ninh nhìn ba người Sở Lăng Thiên, Hạng Vân Vũ và Địch Chiến, nhếch miệng.

“Giờ thì thử xem thế nào!”
Lời này nói ra, ba người Sở Lăng Thiên tức thì cảm thấy có khí lạnh tản mát.

Đây là tình huống gì?
“Đi!”
Sở Lăng Thiên lúc này cảm thấy có gì không đúng, rất kỳ lạ.

Hạng Vân Vũ và Địch Chiến cũng vội vã lui về sau.

Vân Chấn đã là một ví dụ cực kỳ tốt rồi, so với mặt mũi thì tính mạng quan trọng hơn nhiều.

“Giờ muốn đi thì cũng đã muộn rồi!”
Tần Ninh vung tay ra, trong nháy mắt, lòng bàn tay hiện ra ánh sáng màu vàng.

Ngay sau đó, có một ấn pháp ngưng tụ bên trong ánh sáng màu vàng.

Ấn pháp này hiện ra hình tam giác màu vàng sậm, mỏng manh như tờ giấy, nhưng bên trong thì lại có một khí thế vô địch tỏa ra.

“Ở lại hết đi!”
Tần Ninh bước ra một bước, vung nắm đấm lên, ấn ký tam giác lúc này bay ra khỏi tay.

Viu!.
 
Phong Thần Châu
Chương 596: 596: Sở Lăng Thiên Đã Bị Giết!”


Ấn ký đó xông về phía Hạng Vân Vũ trong nháy mắt.

Phụt!
Chỉ trong mấy hơi thở, ấn ký đã xuyên qua tim của Hạng Vân Vũ, máu tươi tung tóe, Hạng Vân Vũ ngã xuống.

Nhìn thấy cảnh này, hai người Sở Lăng Thiên và Địch Chiến đã sợ đến điếng người.

Đây là thứ quái quỷ gì chứ?
Tần Ninh đạt đến cảnh giới Linh Phách tầng bảy một cách mơ hồ thì thôi, giờ lại càng thêm đáng sợ.

Có điều hai người cũng không kịp nghĩ nữa, ấn kí kia đã bay về phía chúng.

Oanh oanh!
Trong nháy mắt, hai tiếng nổ vang lên, thân thể của Sở Lăng Thiên và Địch chiến ngã xuống đất, trở thành thi thể.

Ba thiên kiêu mất mạng trong nháy mắt.

Tất cả mọi người trong mộ chủ đều khiếp đảm đến cứng họng.

Thanh danh của Tần Ninh như chắc chắn sẽ sánh vai cùng với Sở Thiên Kiêu, Địch Minh và Hạng Vân Thăng.

Tần Ninh nắm chặt hai tay, nhìn tất cả, lạnh nhạt nói: “Còn ở đây làm gì? Muốn có được Đại Hoang tôn cốt thì cứ thử xem có tiếp được ấn Kim Thiên của ta trước không?”
Hắn nói xong, một hơi thở bá đạo tỏa ra.

Tần Ninh đang đuổi người.

Mặc dù tất cả đều khát vọng muốn có được Đại Hoang tôn cốt.

Nhưng Tần Ninh có chiêu giết người đáng sợ như vậy, bọn họ không muốn chết.

Một vài người bắt đầu lui ra.

Người của bốn cương quốc lớn không dám ở lại, chỉ sợ Tần Ninh sẽ gây rối cho bọn họ.

“Mau, mau đi báo đại ca Thiên Kiêu là Sở Lăng Thiên đã bị giết!”
Nhất thời, võ giả của các cương quốc rời đi liên tục.

Mà lẫn trong nhóm người, sắc mặt của công chúa Linh Lung cũng hơi tái.

“Công chúa điện hạ, chúng ta cũng mau đi thôi!”, người bên cạnh lo lắng nói: “Một khi Tần Ninh còn ghi thù chuyện của cái tên Địch Khánh kia và muốn làm phiền chúng ta thì gay lắm! ”
“Ừ!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 597: Chương 597


Công chúa Linh Lung cũng khổ sở gật đầu.

Cô ta không ngờ Tần Ninh lại ẩn giấu sâu đến vậy.

Bây giờ nhớ lại những lời hắn nói, dường như thật sự không phải điên cuồng, mà là! hắn có tư cách nói ra những lời đó.

Một bên khác, Lục Thính Phong và Lục Tử Yên của thượng quốc Lộc Phong thì kinh ngạc đến xuất thần.

“Tần Ninh, đây là Tần Ninh chúng ta gặp lúc đầu sao?”, Lục Thính Phong run rẩy nói.

Có ai dám bì với thực lực và lòng gan dạ này chứ?
Ba cương quốc lớn, có thể nói là bá chủ đỉnh nhọn trên cả Cửu U đại lục này.

Bọn họ trước giờ chỉ đi giết người khác chứ làm gì có lúc bị người khác giết mình.

Nhưng hiện giờ, Tần Ninh chẳng quan tâm chút nào, chỉ một chữ - giết!
“Đại ca, chúng ta đi thôi!”
Lục Tử Yên lúc này cũng rất khổ sở, nói: “Nếu không bị Tần Ninh nhìn thấy, tính toán việc ban đầu chúng ta thấy chết không cứu! ”
Nghe vậy, sắc mặt Lục Thính Phong tái đi.

Bọn họ vốn dĩ có cơ hội kết thân với thiên tài cỡ này.

Nhưng chỉ vì sự lo lắng ngớ ngẩn của hắn ta ban đầu mà đã bỏ lỡ mất.

Nhóm người loạn lạc dần trở nên yên tĩnh, mọi người chậm rãi lùi lại.

Mặc dù nếu hàng ngàn người này liên kết lại thì Tần Ninh có thể không thắng được, nhưng tất cả bọn họ đã không dám ngẩng đầu lên nữa rồi.

Tần Ninh nhảy từ trên đỉnh mộ cổ xuống, Tần Ninh thở ra.

Sắc mặt Diệp Viên Viên đã tốt lên nhiều, đi theo Vân Sương Nhi tới.

“Không sao chứ?”, Tần Ninh nhìn Diệp Viên Viên quần áo tán loạn, sắc mặt hơi tái, quan tâm hỏi.

“Không có gì nghiêm trọng đâu!”
“Ừ!”, Tần Ninh gật đầu: “Lần sau không được l* m*ng như vậy nhé, cô chưa đạt cảnh giới Địa Võ mà tự tiện mở ra chuyển thứ năm của Cửu Chuyển Ngọc Thân quyết thì sẽ không tốt cho cơ thể đâu”.

“Vâng!”
Diệp Viên Viên gật đầu.

Hiểu biết của Tần Ninh về tu luyện đã vượt qua dự liệu của các cô từ lâu, bất kỳ câu hỏi nào Tần Ninh cũng trả lời được hết, cho nên bọn họ chỉ cần nghe theo Tần Ninh mà thôi.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 598: Chương 598


Nói xong, Tần Ninh đi vào cửa mộ cổ, từ từ nói: “Đi vào thôi!”
Diệp Viên Viên nghe vậy thì có hơi chút do dự, sự đáng sợ trong cổ mộ, đến giờ nàng còn cảm nhận rất rõ.

Nếu không phải vì chịu đả kích cực lớn trong mộ cổ thì có lẽ đám Sở Lăng Thiên chưa chắc đã có thể giữ chân được nàng!
Lúc này ánh mắt Tần Ninh mang theo một tia hoài niệm.

Mọi người đi vào bên trong mộ cổ, lúc này cửa lớn cổ mộ hiện ra trước mắt mọi người.

Một khí thế đáng sợ âm u bao phủ về phía bọn họ.

Diệp Viên Viên hít vào, nói nhỏ: “Chính là hơi thở này cứ cuốn lấy không tan, khiến người ta cảm thấy âm u! ”
Tần Ninh gật đầu, nhìn về mộ cổ tối mù bên trong.

Đi vào trong cửa lớn mộ cổ chính là một phòng hình tròn, gian phòng xung quanh trống trải vô cùng.

Nhóm Yến Quy Phàm lệnh cho những người khác canh giữ ở ngoài, còn mình đi theo Tần Ninh vào trong.

Mà lúc này, Tần Ninh không vội không hoảng, đi vào sâu bên trong, vượt qua từng gian mật thất.

Diệp Viên Viên lúc trước đã vào đây nên có chút quen thuộc, nhưng khi nhìn tư thái của Tần Ninh thì xem ra còn quen hơn cả nàng.

Cảm giác này thật kỳ lạ.

Giống như kiểu Tần Ninh đến đây vô số lần vậy.

.

Truyện Xuyên Không
Nhưng đây rõ ràng là lần đầu hắn đi vào mà.

“Công tử, không thể vào bên trong nữa!”
Diệp Viên Viên thấy Tần Ninh muốn đi tiếp nữa, bèn ngăn cản: “Trong đó có một loại hơi thở rất mê hoặc người khác”.

“Mọi người không cần vào theo ta đâu!”
Tần Ninh lại nghiêm túc đáp: “Một mình ta đi là được!”
Nghe vậy, Diệp Viên Viên còn muốn khuyên can, nhưng nhìn thấy nụ cười bình thản của Tần Ninh thì cũng không nói nữa.

Tần Ninh chưa bao giờ làm những chuyện mà mình không nắm chắc, hắn đã nói vậy thì chắc chắn hiểu về chỗ này.

Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi dừng lại, Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ cùng Yến Bình Sinh và Thánh Thiên Viêm cũng không tiến lên nữa.

Tần Ninh đi vào trong thạch thất, bóng người dần biến mất.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 599: Chương 599


Lúc này, Thánh Thiên Viêm mới lên tiếng: “Nếu nơi này là mộ cổ của tôn giả Đại Hoang, vì sao bên trong nhìn không có gì nguy hiểm vậy?”
“Không có gì nguy hiểm?”
Diệp Viên Viên hờ hững đáp: “Ta bị nhốt trong đó hơn một tháng, ở trong này vượt qua vô số cơ quan, mấy lần suýt chết.

Những nơi các ngươi đi qua ban nãy đều là nơi ta xông qua được!”
“Mà phía trước thì ta vẫn chưa đi vào”.

Diệp Viên Viên từ từ nói: “Không phải là không vào được, mà là căn bản! không dám vào!”
Lời này nói ra, tất cả đều trở nên sửng sốt.

Diệp Viên Viên là cảnh giới Linh Phách tầng chín đỉnh phong, coi như năm người Sở Lăng Thiên liên thủ cũng không giết được nàng, thế mà nàng không dám xông vào?

Cái chỗ đó rốt cuộc có sự đáng sợ nào tồn tại?
“Hỏng bét!”
Yến Quy Phàm liền la lên: “Đến cô còn không dám vào, vậy một mình Tần công tử đi thì chẳng phải sẽ nguy hiểm lắm sao?”
Lời này nói ra, Thánh Thiên Viêm cũng lo lắng không thôi.

Ngược lại, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi nhìn hai người như nhìn kẻ ngốc vậy, chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp ngồi xuống tĩnh tu.

Yến Quy Phàm, Thánh Thiên Viêm cùng mọi người đều là ngơ ngác nhìn nhau.

Mà cùng lúc đó, Tần Ninh đi vào trong phòng mộ tối đen như mực, xòe bàn tay ra cũng không nhìn thấy đầu ngón tay.

Nhưng Tần Ninh giống như có một đôi mắt thần vậy, nhìn thẳng về phía trước, cước bộ vững vàng.

“Dù đã vạn năm trôi qua mà nơi này vẫn như cũ, chẳng thay đổi gì cả! ”
Tần Ninh thở dài một hơi, hai tay trực tiếp huy động, từng ấn ký mang vẻ cổ xưa dần được ngưng tụ.

“Mở!”
Trong giây phút ấy, khi Tần Ninh nói xong, từng con đường trong mộ cổ, tổng cộng chín mươi chín cánh cửa đá của mật thất thời khắc này mở ra ầm ầm.

Không chỉ vậy, từng chiếc đèn lửa được đốt lên, chiếu sáng mộ cổ.

“Vậy mới thoải mái chứ! ”
Tần Ninh mỉm cười, cất bước đi vào trong mật thất, xuyên qua từng căn phòng, và dừng ở căn cuối cùng.

Lúc này, ở chính giữa căn phòng, một cảnh tượng làm chấn động nhân tâm xuất hiện trước mặt Tần Ninh.

.
 
Back
Top Bottom