Cập nhật mới

Tiên Hiệp Phong Thần Châu

Phong Thần Châu
Chương 560: Chương 560


Công chúa Linh Lung bảo đội ngũ dừng lại, đặt đàn lên đầu gối, mười ngón tay thon dài chậm rãi gảy đàn.

Tiếng đàn uốn lượn bên tai khiến người nghe vui vẻ thoải mái, khiến mọi sự mệt mỏi đều tan iến mất.

“Công chúa đàn thật hay!”
“Công chúa Linh Lung có tài đánh đàn thật tinh xảo!”
Yến Quy Phàm không khỏi tán thưởng.

Đạo âm tu này trước giờ luôn là con đường khó, nhưng ở kỷ nguyên trước, nghe nói một người vợ của Vô Thượng Thần Đế tự sáng tạo ra pháp tu hành âm tu, và trở thành một nhánh của võ giả.

Thậm chí có những lúc võ giả tu luyện âm thanh còn mạnh hơn cả võ giả bình thường.

“Bản nhạc này thì tốt rồi, nhưng đàn của cô có chút vấn đề, có vẻ bản nhạc này cô cũng không quen tay lắm”.

“Hơn nữa, đàn này của cô bị hỏng!”
Lời này nói ra, mấy người xung quanh cười run rẩy.

Thanh niên bên cạnh công chúa Linh Lung tức thì đứng dậy, không khỏi quát lên: “Tần Ninh, cất cái bộ dạng thong dong đó của ngươi đi.

Tiếng đàn của công chúa nhà ta còn được cương vương đại nhân khen không dứt miệng, mà ngươi có biết đàn này là đàn gì không?”
“Đàn Cổ Diên! Cùng với đàn Phù Diêu năm đó được xưng là đôi đàn tuyệt thế.

Hỏng á? Đàn này kế thừa hàng vạn năm, ngày một thuần túy, được các linh khí sư mạnh mẽ của cương quốc Linh Lung ta sửa lại, sao có thể hỏng được?”
“Đã chẳng hiểu gì rồi mà nói rõ là lắm”.

Thanh niên đó nói không ngừng, hiển nhiên là quá giận dữ.

Công chúa Linh Lung không khỏi quát lên: “Địch Khánh, câm miệng!”
“Công chúa điện hạ, tên này đang nói vớ va vớ vẩn! ”
“Ta bảo ngươi câm!”
Thấy công chúa Linh Lung giận dữ, Địch Khánh mới hừ một tiếng, đứng sang bên cạnh.

“Công tử Tần Ninh xin cứ nói thẳng!”
Tần Ninh liếc Địch Khánh kia một cái rồi chậm rãi nói: “Bản nhạc này có những chỗ cao thấp chuyển hợp, cần tốc độ vội vàng, nhưng ban nãy cô lại ngừng lại một chút, chứng tỏ cô không quen thuộc với nó”.

“Còn về đàn bị hỏng! ”
Tần Ninh từ từ nói: “Đàn này có lẽ đã bị tấn công nặng, tuy đã sửa chữa, cho thêm bùa khí vào, nhưng vậy lại khiến cho bùa khí hoàn chỉnh ngày xưa bị thay đổi, chưa đến mười năm nữa thì nó sẽ bị tổn hại”.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 561: Chương 561


Hắn ta là hộ vệ bên người của công chúa, đàn này đã đi cùng công chúa mười chín năm rồi, chưa bao giờ bị tổn hại, sao có thể hỏng được!
Lại còn trong vòng mười năm? Sao không nói là trăm năm đi?
Sắc mặt của công chúa Linh Lung trở nên trịnh trọng hơn.

“Không biết Tần công tử có biện pháp gì giúp tại hạ được?”, công chúa Linh Lung chắp tay nói: “Tiểu nữ nguyện ý lấy vật này để mời Tần công tử ra tay”.

Nói xong, lòng bàn tay của công chúa Linh Lung hiện ra một hòn đá màu đỏ rực.

Hòn đá này to cỡ mắt con trâu, nhưng nhìn kỹ lại, dưới lớp biểu bì màu đỏ rực lại cò những chất lỏng màu vàng óng đang lưu chuyển.

“Đây là! nguyên thạch hỏa linh kim!”
Ánh mắt Yến Quy Phàm bén nhọn, nhìn ra vật trong tay công chúa Linh Lung là gì.

“Nguyên thạch hỏa linh kim chỉ có ở trong núi lửa bên trong cương quốc Linh Lung, và chỉ có cao thủ cảnh giới Địa Võ mới đi vào lấy nguyên thạch này được!”

“Nghe nói cho dù là cảnh giới Địa Võ tiến vào cũng là nguy hiểm vạn phần”.

“Một hòn nguyên thạch đủ để đổi lấy một món linh khí tứ phẩm!”
Mọi người xung quanh không khỏi ngạc nhiên.

Nguyên thạch hỏa linh kim này nhìn từ bên ngoài có vẻ là chứa khí hệ hỏa dư thừa, nhưng thực tế những chất dịch chảy bên trong lại giống như linh dịch, mà lại dư thừa khí hệ kim, ẩn chứa khí hệ kim tinh dư thừa khiết nhất.

.

đam mỹ hài
“Đồ tốt!”
Yến Quy Phàm ngưỡng mộ nói.

“Điện hạ!”

Địch Khánh kia lúc này cũng cuống quít nói: “Viên đá này có giá trị cực kỳ lớn, điện hạ không thể qua loa vậy được, ai biết được tên nhãi này có lừa gạt hay không!”
Tần Ninh nhìn nguyên thạch hỏa linh kim, cũng thấy động lòng.

Hiện giờ hắn đang tu luyện kim thể, cần những bảo linh kim linh có chứa khí hệ kim.

Công chúa Linh Lung này rất biết cách làm người khác vui lòng.

“Một viên không đủ đâu!”
Tần Ninh cười đáp: “Nếu ta không nghe lầm thì cây đàn này ít nhất là linh khí ngũ phẩm, hiện tại mới chỉ có viên đá tứ phẩm thôi, muốn ta giúp cũng được, nhưng mười viên!”
Mười viên?
Tất cả đều há hốc miệng.

Một viên đã đủ để đổi lấy một linh khí tứ phẩm, chứ đừng nói là mười viên.

Tần Ninh này đúng là ăn dày thật.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 562: Chương 562


“Mười viên? Sao ngươi không cướp luôn đi?”, Địch Khánh lúc này gầm lên: “Tên nhãi kia, ta thấy ngươi muốn chết rồi đấy”.

“Địch Khánh, lui xuống!”
Công chúa Linh Lung lại nói: “Giờ ngươi không nghe lệnh của ta nữa đúng không?”
“Công chúa điện hạ! ”
“Lui xuống!”
Sắc mặt công chúa Linh Lung lạnh lùng.

Sắc mặt Địch Khánh lúc này mới trở nên khó coi, lui lại về sau.

“Được, mười viên!”
Công chúa Linh Lung vung tay, mười viên nguyên thạch hỏa linh kim hướng về phía Tần Ninh.

“Đưa đàn cho ta!”
Tần Ninh lúc này nhận lấy cây đàn, đặt ở hai đầu gối, bàn tay lướt qua dây đàn, tiếng đàn chói tai bỗng vang lên.

Tất cả mọi người xung quanh tức thì che lỗ tai lại.

“Đang gảy cái gì vậy trời?”
“Chói tai quá đi mất!”
“Đừng gảy nữa, mau dừng lại đi!”
Mấy người xung quanh không khỏi oán trách, tiếng đàn của Tần Ninh và công chúa Linh Lung đúng là khác nhau một trời một vực.

Nhưng lúc này Tần Ninh cũng chẳng quan tâm.

Tiếng đàn vang lên không ngừng, dần dần, những linh khí trói buộc đến cây đàn cũng nhảy ra.

“Công chúa, người xem, cái tên này chẳng hiểu gì về đàn cả”, Địch Khánh không khỏi phàn nàn.

“Đừng nói chuyện!”
Công chúa Linh Lung lúc này như đang mê muội, nhìn từng hành động của Tần Ninh.

Khúc đàn này kéo dài gần nửa canh giờ.

“Phù! ”
Tiếng đàn kết thúc, Tần Ninh đưa đàn cho công chúa Linh Lung.

“Xong rồi?”
Địch Khánh nhìn Tần Ninh, không khỏi nói.

“Đương nhiên, ta đích thân xuất thủ, không có vấn đề gì là không giải quyết được”, Tần Ninh vỗ áo, đứng dậy cười nhạt.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 563: 563: Đàn Này Đã Thăng Hoa!


“Tên nhóc khốn nạn, con mẹ nó, ngươi trêu ta phải không!”
Địch Khánh giận không kiềm chế được.

Tần Ninh vừa mới nói đàn hỏng, phải sửa, rồi đàn một khúc chói tai như vậy rồi bảo là sửa xong rồi?
Mười viên nguyên thạch hỏa linh kim cứ thế là về tay rồi?
Đây không phải lừa thì là gì?
Oanh!
Đột nhiên có tiếng rung vang lên, từng tiếng đàn lại xuất hiện.

Công chúa Linh Lung đang đánh đàn, tiếng đàn dễ nghe dần phiêu đãng khắp không gian.

Vẫn là khúc đàn ban nãy, nhưng lúc này lại khiến người ta cảm thấy hoàn toàn khác.

Tiếng đàn ban nãy khiến người ta như chứng kiến một biển hoa, nhưng lúc này lại không chỉ khiến người ta nhìn thấy biển hoa, mà còn cảm nhận được có tiếng gió thổi tới, ánh mặt trời chiếu sáng tâm trí, ấm áp vô cùng.

Chỉ trong một khoảng thời gian, kỹ năng đánh đàn của công chúa Linh Lung không thể tăng nhanh vậy được, chỉ có thể nói là! đàn đã không hỏng nữa!
Sau đó, công chúa Linh Lung đứng dậy, chắp tay nói: “Cảm ơn Tần công tử!”
Tiếng cảm tạ này phát ra từ nội tâm cô ta.

Qua nhiều ngày tiếp xúc với Yến Quy Phàm, biết được Tần Ninh có kiến thức sâu rộng, cô ta sớm cảm nhận được đàn này có vấn đề, nhưng tiếc là các linh khí sư trong cương quốc Linh Lung đều không phát hiện ra.

Mà lúc này, Tần Ninh không chỉ tìm ra vấn đề mà còn dễ dàng sửa lại được.

Linh khí rót vào đàn, kết hợp với tiếng đàn, cảm giác này không thể sai được.

Đàn này đã thăng hoa!
Tiếng cảm ơn của công chúa Linh Lung khiến mọi người hiểu được, Tần Ninh thật sự có khả năng.

Địch Khánh lúc này há miệng sững sờ, không biết nói gì.

Công chúa Linh Lung không khỏi hỏi tiếp: “Không biết Tần công tử làm thế nào mà sửa chữa được phù văn bên trong đàn!”
“Đơn giản thôi, phù văn bên trong linh khí cũng chính là bùa khí, có thể thay đổi tiếng đàn lưu chuyển, mà tiếng đàn đương nhiên cũng có thể thay đổi được bùa khí!”
Tần Ninh nói vậy, nghe thì giống như không nói gì, nhưng công chúa Linh Lung lại hiểu ra.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 564: Chương 564


Thay đổi ngược hướng, cho dù là linh khí sư tứ phẩm đỉnh nhọn cũng không làm được.

Có điều nhìn cây đàn hoàn hảo trong tay, cô ta cũng thở phào.

Đàn Cổ Diên này đi theo cô ta từ lâu rồi, tâm ý tương hợp với cô ta, nếu cứ để lãng phí như thế thì rất đáng tiếc.

.

Truyện Trọng Sinh
Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh lúc này cũng nhìn nhau sửng sốt.

Bọn họ biết Tần Ninh có kiến thức uyên bác, ánh mắt sắc bén.

Dù gì sau một thời gian tiếp xúc, bọn họ có thể cảm nhận được từ sự chỉ dạy của Tần Ninh trong việc tu luyện linh quyết.

Nhưng thế mà cái người này cũng tinh thông luyện khí sao?
Tần Ninh cũng không quan tâm lắm.

Đời thứ sáu hắn được gọi là Luyện Thiên Đại Đế, viết ra cuốn sách vạn khí nào phải trò đùa.

Phép luyện khí trong thiên hạ không phải do hắn sáng tạo ra, nhưng người dung hợp và quy nạp lại, hắn tự nhận thứ hai thì không ai dám xưng số một!
Nếu muốn viết được cuốn sách vạn khí khiến cho toàn bộ linh khí sư phải theo đuổi thì không chỉ đơn giản là quy nạp nó lại.

Từ khi bắt đầu trải nghiệm chín đời chín kiếp thì hắn đã quyết tâm.

Mỗi một đời đều phải chuyên môn thứ gì đó.

Với kiếm thuật, đan thuật, khí thuật, trận thuật, thể thuật vân vân, hắn đều trải qua đau khổ, lấy tâm trí một đời chuyên tâm đi học tập và nắm vững!
Đây cũng là để sau này hoàn thành chín đời chín kiếp, quay về Cửu Thiên Vân Minh thì hắn có thể lấy tư thái mạnh mẽ nhất để cai quản Cửu Thiên Vân Minh, khiến toàn bộ thế giới các thần phải yên tĩnh lại.

Nhưng lại xuất hiện đời thứ mười ngoài ý muốn, trải nghiệm của chín đời trước lại trở thành kinh nghiệm quý báu của hắn.

Thêm một đời, cơ hội chuyển hóa thân phận của hắn lại lớn hơn, đi lí giải rốt cuộc là kẻ nào đang làm loạn bên trong thế giới các thần, và kẻ nào không muốn cho hắn quay lại thế giới các thần, quay lại Cửu Thiên Vân Minh!
Sau bước đệm nhỏ này thì mọi người cũng tiếp tục hành trình.

Phần lớn các đội ngũ đều đi theo bản đồ di tích tôn giả Đại Hoang của hoàng tử Kha Vũ.

Mà ở đây, Kha Vũ cũng chẳng hề lo lắng, ngược lại còn gióng trống khua chiêng, chỉ muốn có thêm càng nhiều người đuổi theo.

Lúc này, nhóm Kha Vũ đi đến một đỉnh núi cao rồi dừng lại.

“Dựa theo bản đồ thì đại khái là ở trong núi đấy, sắp tới rồi!”
Kha Vũ lúc này hưng phấn nói.

“Hoàng tử Kha Vũ, việc đi tìm bảo vật này vốn nên giữ kín, nhưng hiện giờ! ”
Một thanh niên mặc áo xanh nhạt ở bên cạnh Kha Vũ cười nói: “Như vậy chúng ta sẽ trở thành cái bia ngắm của mọi người!”
“Công tử Tang Khắc!”
Kha Vũ cười đáp: “Công tử biết tôn giả Đại Hoang này là ai chứ?”
“Đương nhiên!”
Kha Vũ lại nói: “Người này năm đó là cường giả cảnh giới Hóa Thần, nhân vật mạnh mẽ đỉnh nhọn, nơi an táng sao có thể đơn giản được? Theo ta biết, muốn đi vào trong hầm mộ phải cần có ba món đồ mới được”.

“Đầu tiên chính là bảo đồ này, thứ hai là cái chuông xương lớn làm từ xương cốt, và thứ ba là cờ tiếp dẫn!”
Kha Vũ tỉ mỉ nói: “Ba bảo vật này giúp tìm được cửa lớn, đi vào bên trong, có điều càng vào sâu thì nguy hiểm càng nhiều, nhưng chỉ một mình chúng ta thì cũng khó mà tránh khỏi được hết”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 565: Chương 565


“Nhưng có người khác xông vào, khi đó mọi thứ sẽ trở nên hỗn loạn, ít nhất có thể giúp chúng ta thăm dò không ít phiền phức”.

“Lại nói, có bảo đồ ở đây, chờ bọn chúng nếm trải đủ loại nguy hiểm thì chúng ta lại tiến vào, đi theo chỉ định của bản đồ thì sẽ giảm được không ít thời gian”.

Lời này nói ra, Tang Khắc mới chắp tay cười nói: “Hoàng tử Khương Vinh tính toán thật hay!”
“Cũng thường thôi!”
“Tang Khắc huynh, công tử Bạch Tùng Thanh, lần này ba cương quốc ta liên hợp, đến lúc tìm được bảo vật thì sẽ chia đều, chỉ mong ba chúng ta có thể hợp tác thành công”.

“Nhất định rồi!”
“Đó là đương nhiên!”
Đội ngũ mấy chục người lúc này chỉnh trang rồi tiếp tục xuất phát, phía sau bọn họ cũng có không ít đội ngũ chậm rãi đi theo.

Mà khoảng hai ngày sau đó, ba người Khương Vinh dẫn đội xuất hiện ở góc sâu trong dãy núi, đứng trước một tòa nhà nhìn giống sừng trâu chìa ra.

“Chính là nơi này!”

Kha Vũ không khỏi hưng phấn nói.

“Mọi người hiện tại nghe theo hiệu lệnh của ta”.

Kha Vũ lên tiếng nói: “Mộ cổ Đại Hoang có ba cửa vào, ta đi vào đường này sẽ giảm bớt nhiều phiền phức đi, mọi người theo sát ta nhé”.

Kha Vũ nói xong thì đi trước dẫn đường.

phong-than-chau-565-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 566: Chương 566


Mà lúc này, dưới chân núi núi Ngưu Đầu đã tụ tập gần ngàn người.

Đi vào trong sơn động có thể phát hiện ra ba mặt tường đá trơn bóng như ngọc sừng sững trước mặt mọi người.

“Đây chính là lối vào mộ cổ Đại Hoang sao?”
"Lẽ nào 3 mặt tường đá này chính là 3 lối vào?”
“Lối vào này dẫn đến đâu? Không có 3 báu vật bảo đồ, chuông xương lớn và cờ tiếp dẫn thì không thể đi vào?”
Mọi người bàn tán xôn xao.

Mà lúc này trước mặt mọi người, Kha Vũ đang cầm bảo đồ trong tay, bên cạnh là Tang Khắc và Bạch Tùng Thanh đứng đó.

3 tên này tới từ ba cương quốc lớn, vốn dĩ nền tảng của cương quốc đã vô cùng khủng khiếp, 3 tên này lại có tu vi không tầm thường, cảnh giới Linh Phách tầng 9 đỉnh cấp, cộng thêm đám người của 3 cương quốc lớn liên hợp lại thì không ai dám cướp trắng trợn.

“Hoàng tử Kha Vũ, ngươi đang chờ đợi điều gì?”, một thiên tài cương quốc không khỏi thắc mắc: “Nhanh mở vùng đất này, mọi người cùng đi vào khám phá mộ cổ thôi!”
“Đúng vậy, nhanh mở mộ cổ ra đi!”
“Đúng vậy, đúng vậy!”
Kha Vũ nhìn đám người, thản nhiên cười rồi nói: “Các vị, bảo đồ này chính là vật cần thiết để mở mộ cổ, nhưng đi vào trong mộ cổ có thể lấy được cái gì thì phải xem ý trời!”
“Điều đó là đương nhiên!”
Kha Vũ cười nói: “Được, nếu đã như vậy thì ta sẽ…”

“Kha Vũ, vội vàng như thế làm gì?”
Lúc này, một giọng nói bất chợt vang lên.

Phía xa, mười mấy người đang phi tới, bàn chân dần hạ xuống đất, cuối cùng đứng trước mặt mọi người.

“Sở Lăng Thiên!”
“Là Sở Lăng Thiên, cương quốc Đại Sở chỉ đứng sau tuyệt đỉnh thiên tài Sở Thiên Kiêu”.

“Nghe nói kẻ này cũng vừa tới cảnh giới Địa Võ, đứng thứ 4 trên bảng Thiên Anh!”
Kẻ dẫn đầu đám người có vẻ ngoài thanh tú, mỗi hành động đều mang theo nụ cười tự tin.

“Ta thấy chưa chắc đâu!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 567: 567: Hắn Ta Không Đắc Tội Nổi


Mà đúng lúc này, lại có mười mấy tên nữa xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

“Đó là… Địch Chiến? Địch Chiến của cương quốc Hỏa Hầu!”
“Còn có Hạng Vân Vũ của cương quốc Thiên Tượng!”
“Địch Chiến đứng thứ 6 bảng xếp hạng Thiên Anh, Hạng Vân Vũ đứng thứ 5, hai tên này lại đi cùng nhau…”
Sự xuất hiện của 3 tên này đã gây nên từng trận xôn xao.

Cảnh tượng này còn chưa phải là sự xuất hiện của 3 vị tuyệt thế thiên tài đỉnh cấp Sở Thiên Kiêu, Địch Minh, Hạng Vân Thăng mà đã như vậy rồi.

Kha Vũ nhìn thấy 3 tên này xuất hiện gần như cùng lúc, vẻ mặt cũng trở nên lạnh lùng hơn.

Sở Lăng Thiên vung tay lên, trong tay xuất hiện một hư ảnh trắng xóa.

Nhìn kỹ thì thấy hư ảnh đó tỏa ánh sáng ra bốn phía, chính là cái chuông làm bằng xương.

“Chuông xương lớn!”
Vẻ mặt Kha Vũ chợt thay đổi.

“Không chỉ như vậy đâu!”, Địch Chiến lúc này cũng bước ra, bàn tay vung lên, một cây cờ dài màu đen xuất hiện trong tay.

“Cờ tiếp dẫn!”
Lúc này, 3 món linh bảo để mở lối vào đã đều xuất hiện.

“3 món linh bảo đều đã xuất hiện rồi, ta muốn đồng thời mở 3 cửa lớn.

Mọi người tự chọn xem đi cửa nào sẽ tốt hơn nhé!”
Sở Lăng Thiên mỉm cười nói.

Lúc này, sắc mặt Kha Vũ vô cùng khó coi.

Địch Chiến và Hạng Vân Vũ cũng đi ra.

3 người này chính là thiên chi kiêu tử của 3 cương quốc lớn danh tiếng lẫy lừng, chỉ đứng sau Sở Thiên Kiêu, Địch Minh, Hạng Vân Thăng.

Hắn ta không đắc tội nổi.

Kha Vũ khẽ gật đầu.

Lúc này, 3 phe bỗng chốc tản ra, tay cầm bảo đồ, chuông xương lớn, cờ tiếp dẫn đứng trước ba mặt tường đá.

Mọi người xung quanh cũng lùi lại.

Trước đây, chúng đã từng nghe một vài lời đồn về mộ cổ Đại Hoang, nhưng khi thật sự mở mộ cổ Đại Hoang thì có khả năng sẽ gặp tôn giả Đại Hoang trước đây, khiến ai nấy cũng đều không nén nổi kích động.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 568: Chương 568


Lúc này, Tần Ninh đem theo Yến Quy Phàm, công chúa Linh Lung và mọi người đứng ở phía xa, dõi mắt nhìn cảnh tượng này.

Tần Ninh vẫn chưa lên tiếng, công chúa Linh Lung và Yến Quy Phàm cũng không nói nhiều.

Mà lúc này, sau khi 3 tên đi ra, tay cầm 3 món linh bảo, thì dần dần 3 bức tường đá kia lấp lánh ánh sáng, tầng tầng lớp lớp chuyển động, vốn là bức tường ngọc trơn bóng, dường như hóa thành làn nước đang lấp lánh nhảy múa.

“Mở ra rồi, đi!”
Một tiếng hét vang lên, bỗng chốc, từng người lần lượt xông vào trong bức tường ngọc.

Hàng trăm hàng ngàn người lúc này chen nhau mà vào, lao vào trong làn nước.

Sở Lăng Thiên, Địch Chiến và Hạng Vân Vũ đưa mắt nhìn nhau, rồi cũng vội vàng xông lên.

Trong chớp mắt, những người bên ngoài bức tường ngọc đều biến mất không thấy tăm hơi.

Không ai muốn ngay tại lúc này lại đi sau kẻ khác.

Tuy nói xuất phát trước thì có thể gặp nguy hiểm nhưng cũng có thể gặp được bảo bối trước!
Mà lúc này, Tần Ninh mới đem theo đám người chậm rãi đi ra.

“Vào hết rồi!”
Tần Ninh vươn vai, nhìn dưới chân núi không một bóng người.

“Tần công tử, chúng ta thì sao?”
“Cũng đi vào thôi!”
Tần Ninh lên tiếng nói: “Mộ cổ Đại Hoàng này thật sự có vô số bảo vật bên trong, nhưng nguy hiểm thì không thể tính trước, đừng nói cảnh giới Linh Phách, mà ngay cả cảnh giới Địa Võ mà không cẩn thận cũng chỉ có một chữ chết!”
“Cho nên, ta nói cái gì thì các ngươi nghe cái đó, không thể làm trái, nếu không chết rồi thì đừng trách người khác!”
“Đã rõ!”
“Vâng!”
Yến Quy Phàm và công chúa Linh Lung đều gật đầu.

Địch Khánh muốn nói cái gì đó nhưng nhìn công chúa Linh Lung thì cuối cùng lại chọn im lặng.

Mà lúc này, Tần Ninh đi tới trước 3 bức tường đá.

ppjpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 569: Chương 569


Không ngừng đánh giá bức tường đá, Tần Ninh vung tay lên, ánh sáng chói lọi chiếu ra xung quanh, một luồng sáng mạnh b*n r*, chuyển động trên mặt ba làn nước, cuối cùng thì chiếu tới một thân cây ở chân núi.

“Ở đây!”, Tần Ninh mỉm cười, đi về phía cây kia.

Đó là một cây cổ thụ trông như đã trải qua mấy vạn năm, nhìn kỹ thì cây này cũng không có khác biệt gì quá lớn với những cây bình thường, nhưng khi Tần Ninh thi triển ra thủ đoạn thì ánh sáng chiếu lên thân cây, mọi người lại cảm thấy cây này khác với những cây khác!
“Đi theo ta nào!”
Tần Ninh vẫy vẫy tay, chỉ thấy hắn sải bước đi lên, bóng dáng như biến mất trong cây cổ thụ.

Lúc này, vẻ mặt của mọi người đều biến sắc.

Biến mất rồi?

Thế mà lại bỗng nhiên vô cớ biến mất.

Vân Sương Nhi và Thánh Thiên Viêm không do dự đi theo ngay.

Mà lúc này, từng người cũng lục đục theo sau.

Đi vào cây cổ thụ, bỗng chốc một mảnh trời đất tối tăm xuất hiện trước mặt mọi người.

“Đây là mộ cổ sao?”
Nhìn cảnh tượng mờ tối trước mặt, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh, hô hấp cũng khẩn trương hơn.

Khắp trời đất đều u ám, mà trên trời cao, có một mặt trời máu, ánh sáng màu đỏ máu chiếu xuống khiến người ta cảm thấy vui vẻ.

Không chỉ như thế, mặt đất có màu nâu sẫm, tỏa ra một tia sáng màu đỏ máu nhàn nhạt.

Vùng đất này như địa ngục, nhưng lại không hề cảm thấy sự khủng khiếp của địa ngục.

“Ở đây là tầng trong của mộ cổ!”
Tần Ninh chậm rãi nói: “Trong mộ cổ, phân thành tầng trong và tầng ngoài, tầng ngoài là một số cơ quan và cạm bẫy mà năm đó người sáng tạo ra mộ cổ để lại.

Còn tầng trong mới là đất báu thực sự, đương nhiên cũng đầy nguy hiểm”.

Nghe vậy, công chúa Linh Lung cũng khẽ gật đầu.

“Ta nghe nói, năm đó tôn giả Đại Hoàng bị Cửu U đại đế giết, sau đó Cửu U đại đế đã chôn cất ông ta tại nơi này, thiết kế mộ cổ Đại Hoang cực kỳ có tâm”.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 570: Chương 570


“Ở tầng trong có vô số báu vật, mà ở tầng ngoài thì vô số nguy hiểm!”
“Xem ra, lời đồn là thật…”
“Nhưng, truyền thuyết nói Cửu U đại đế mở 4 cửa nhưng 3 cửa là 9 chết 1 sống, duy chỉ có 1 cửa là an toàn đi vào trong đất mộ, nhưng những thứ này đều là truyền thuyết, vẫn chưa nghe thấy Cửu U đại đế nói cho người khác những điều kỳ diệu của mảnh đất này!”
Công chúa Linh Lung vừa dứt lời, mọi người đều kinh ngạc nhìn Tần Ninh.

Thứ không ai biết thì tại sao Tần Ninh lại biết được?
Yến Quy Phàm và công chúa Linh Lung rất muốn biết, nhưng Tần Ninh không nói nên họ cũng không tiện hỏi.

Địch Khánh lúc này không nén nổi kích động nói: “Nói như thế thì chúng ta sẽ đi vào tầng trong sớm hơn một bước so với những kẻ kia, báu vật trong này không phải đều là của chúng ta sao?”
Nghe vậy, mọi người cũng chợt nhớ tới điểm này.

“Đừng có nằm mơ!”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Báu vật ở trong này phần lớn đều là đồ chôn theo tôn giả Đại Hoang, thứ mà các ngươi có thể mang đi chỉ là một số cực ít”.

“Xì, chết lâu như thế giữ báu vật chôn theo thì quá lãng phí!”
“Ngươi biết cái rắm gì!”
Tần Ninh lạnh lùng quát lên: “Tình bạn giữa Cửu U Đại Đế và tôn giả Đại Hoang thì sao một kẻ như con sâu con bọ là ngươi có thể hiểu được?”
Nghe vậy, sắc mặt Địch Khánh tái mét.

Công chúa Linh Lung cũng trừng mắt nhìn Địch Khánh.

“Được rồi, tiếp theo, theo sau ta một đường đi vào, đồ gì lấy được, đồ gì không thể động phải nghe ta!”

Sau đó, mấy chục người bắt đầu tiến vào vùng đất u tối.

Khoảng nửa canh giờ sau thì mấy chục người đã xuất hiện trước một kiến trúc hình vòm.

Kiến trúc đó trông to lớn vô cùng, cao hơn trăm mét, đường kính hơn ngàn mét.

“Đây là mộ cổ của tôn giả Đại Hoang?”, Vân Sương Nhi không khỏi thắc mắc.

“Không phải, chỉ là một mộ phụ thôi!”
Tần Ninh mỉm cười nói: “Nhưng có một số thứ cũng rất có giá trị”.

Thứ được Tần Ninh gọi là rất có giá trị thì chắc chắn là thứ tốt, Vân Sương Nhi cũng vô cùng mong đợi.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 571: Chương 571


Đến bên cửa lớn cũng dạng hình vòm, Tần Ninh nhìn cửa lớn kia, lòng bàn tay kết ấn, một luồng hơi thở cổ kính xông thẳng lên mặt.

“Linh ấn cổ!”
Công chúa Linh Lung lúc này tỏ ra sững sờ, vội vàng nói: “Tương truyền loại linh ấn này đều là ấn ký của kỷ nguyên trước, không ngờ Tần công tử lại biết!”
“Ngẫu nhiên tìm được trong khi xem sách cổ, rảnh không việc gì thì tu luyện chút”.

Nghe Tần Ninh trả lời qua quýt như thế, Vân Sương Nhi cũng không còn gì để nói.

Rảnh không có chuyện gì làm nên tu luyện chút? Cô ấy còn chưa từng thấy Tần Ninh tu luyện thứ gì đó như cổ trận.

Công chú Linh Lung lại càng ngày càng không nhìn thấu Tần Ninh.

Linh ấn cổ, ý nghĩa theo tên gọi, chính là ấn pháp của cổ trận, cổ trận tồn tại trong kỷ nguyên trước, cách bây giờ đã qua hàng tỷ năm.

Năm đó, Vô Thượng Thần Đế thống nhất vạn giới, tung hoành các trời, lập nên thế giới các thần, Cửu Thiên Vân Minh, phân chia vùng đất vạn giới, đây là khởi nguồn của kỷ nguyên mới.

Tần Ninh chỉ mới 17 tuổi, sao có thể hiểu về những điều này?
Đế quốc Bắc Minh sa sút, theo lý mà nói, Tần Ninh cũng không có cơ hội tiếp xúc với những thứ này!
Tần Ninh lúc này càng ngày càng khiến người khác tò mò.

Trong lòng Tần Ninh lại không để ý tới điều đó.

Cha của hắn chính là Vô Thượng Thần Đế, năm đó đan thuật, khí thuật, trận thuật, không có gì là không tinh thông, mà với tư cách là con trưởng của Vô Thượng Thần Đế, đương nhiên hắn được thừa kế mọi thứ của thần đế.

Cũng chính vì vậy mà từ nhỏ tới lớn hắn đi theo cha mở mang kiến thức chinh chiến tứ phương, sau đó khi hắn trải qua 9 đời mới có thể trở thành nhân vật lớn chấn động trời đất.

Những điều này đương nhiên là không cần nói cho công chúa Linh Lung và những người khác biết.

“Trong mộ phụ này đều là một vài linh khí, mọi người có thể tùy ý lựa chọn, nhưng nhớ kỹ, mỗi người một món, không được tham lam.

Đây chỉ là tầng thứ nhất trong mộ phụ mà thôi, đồ tốt còn ở phía sau”.

Tần Ninh đẩy cửa lớn, nhàn nhạt cười nói.

Một tiếng kẹt vang lên, lúc này, đập vào mắt mọi người là một luồng ánh sáng vạn trượng, chói mắt.

“Đây đây đây…”
Đột nhiên, Thánh Thiên Viêm, Yến Quy Phàm và mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 572: Chương 572


Cả đại sảnh, treo trên tường dày đặc toàn là thần binh lợi khí.

Linh khí nhất phẩm tới ngũ phẩm tràn ngập khắp nơi.

Hơn nữa, hơi thở trong một số linh khí rất rõ ràng mà mạnh hơn linh khí đồng cấp bình thường.

Nơi này, nào có phải là mộ phần, mà phải là kho báu thì đúng hơn.

Tần Ninh cũng không nói nhiều, thong dong đi vào, đến nơi sâu nhất trong đại điện.

Ở nơi đối diện cửa chính có một bức tranh treo trên tường.

Mà phía dưới bức tranh tường, trên chiếc bàn đặt một thanh thương dài.

Thương dài đen xì, như màu đen của bóng tối, giống đôi mắt của chim ưng, toát ra ánh sáng khiến người khác phải sợ hãi.

“Đây là… linh khí ngũ phẩm!”
Vân Sương Nhi cũng sững sờ.

Tần Ninh khẽ gật đầu, nhìn những người khác đều đã chọn xong linh khí, Tần Ninh nhìn Vân Sương Nhi, không khỏi cười nói: “Sao cô không đi chọn đồ?”
“Ta không biết chọn cái gì, công tử chọn cho ta đi?”
“Cũng được!”
Tần Ninh liếc mắt nhìn thấy trên bức tường bên trái treo một kiếm thanh phong 3 thước, thản nhiên nói: “Kiếm này tên là kiếm Lạc Hà, chính là một linh khí ngũ phẩm mà năm đó tiên tử Lạc Hà đã từng dùng, cô dùng nó lại vừa hợp”.

“Tiên tử Lạc Hà là ai?”

“Là một người phụ nữ rất lợi hại!”
Tần Ninh khẽ cười, không nói nhiều mà nhìn thanh thương dài màu đen.

“Ồ đúng rồi, lấy chiếc roi dài màu đen bên trái, trở về đưa cho Viên Viên”.

“Vâng!”
Vân Sương Nhi đi tới một bên luôn chân luôn tay.

Tần Ninh lúc này nhìn thương dài màu đen, khẽ nhắm mắt.

“Hả?”, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói đầy kinh ngạc.

Khi Tần Ninh mở mắt thì thấy công chúa Linh Lung đã chọn một cây sáo, đứng bên cạnh hắn, ngạc nhiên nhìn thương dài màu đen.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 573: Chương 573


“Đây là… thương Trảm Vũ!”
Công chúa Linh Lung lúc này kinh ngạc nói: “Nghe đồn, năm đó thần binh mà Cửu U đại đế sử dụng, linh khí ngũ phẩm có tới mấy chục món”.

“Ừ!”
“Cửu U đại đế chôn thương này tại đây, xem ra là ngài ấy thật sự có tình bạn sâu sắc với tôn giả Đại Hoang”, công chúa Linh Lung xuýt xoa nói: “Đáng tiếc, nghe nói, thương này được tạo từ vật chất đặc biệt, nặng hơn chục ngàn cân, một người bình thường thì khó mà thi triển được uy lực của nó”.

“Mà ta nghe nói, thế gian này trừ Cửu U đại đế thì không ai có thể được thương này thừa nhận và được cầm nó trong tay, Cửu U đại đế chính là một thế hệ hùng mạnh và những thứ mà ngài ấy sử dụng cũng là…”
Ầm…
Công chúa Linh Lung vẫn chưa nói xong thì lúc này trong đại điện vang lên tiếng nổ ầm ầm.

Đúng lúc này, xung quanh đại điện, những binh khí treo trên tường đều rung lên bần bật, chục ngàn linh khí đều rung động dường như muốn đụng sập đại điện này vậy.

Tất cả mọi người đều biến sắc.

Công chúa Linh Lung thì mang vẻ mặt còn khó coi hơn.

Lúc này trong tay Tần Ninh nắm lấy thương Trảm Vũ, nhẹ nhàng nhấc lên như là một phiến lá rơi trong tay.

Điều này quả thật quá khó tin.

Lẽ nào lời đồn là giả?

Sau khi thương dài được Tần Ninh cầm trong tay thì tiếng ầm ầm cũng dần nhỏ lại.

Công chúa Linh Lung nhìn Tần Ninh cầm thương Trảm Vũ lại không biết nên nói gì.

“Thương Trảm Vũ…”
Tần Ninh v**t v* thương dài, trong lòng cảm động.

Ông bạn già, ngươi đã trầm lặng quá lâu rồi!
Nhìn ánh sáng trên thương dài màu đen trong tay lóe lên, trong lòng Tần Ninh than thở.

Thương Trảm Vũ từng là thần binh khi hắn ở cảnh giới Địa Võ, có thể gọi là tỏa ra ánh sáng vô cùng tận, tới cả vô địch cảnh giới Thiên Võ cũng chết dưới thương này.

“Chọn xong chưa?”.
 
Phong Thần Châu
Chương 574: 574: Một Tầng Này Chất Đầy Linh Đan Thuốc Quý


Tần Ninh nhìn xung quanh, cười nhạt nói: “Nếu đã xong rồi thì chuẩn bị đi vào tầng 2!”
Mọi người đều vây quanh Tần Ninh.

“Ta lại nói một câu, 1 người chỉ được lấy một món thần binh, nếu lấy nhiều thì chết đừng trách ta!”
Tần Ninh vừa dứt lời thì cây thương nảy lên, lúc này bờ tường xếp chồng lên nhau, hóa thành từng bậc thang kéo dài xuống lòng đất.

Khoảnh khắc này, mọi người đều nín thở.

Tần Ninh thu lại thương dài, sải bước lên, đi lên bậc thang.

Những người khác cũng lần lượt đi theo.

“A…”

Đột nhiên, khi mọi người đạp lên bậc thang thì vài tiếng thét thảm thiết chợt vang lên, khiến người ta nổi da gà.

Sau khi những tiếng thét đó vừa dứt, mọi người quay lại nhìn thì chỉ thấy trên thân thể của mấy người xuất hiện lỗ máu, có khi bị kiếm đâm, có khi bị thương xuyên thủng hoặc đao chém.

“Có chuyện gì vậy?”, Yến Quy Phàm và những người khác vô cùng kinh ngạc.

“Ta đã nói rất rõ ràng, linh khí ở đây mỗi người chỉ được lấy một món, lấy nhiều hơn thì sẽ chết!”, Tần Ninh lạnh lùng nói: “Linh khí ở nơi này đều đã được Cửu U Đại Đế phù ấn, như hai thiên tài vậy, nếu đứng cạnh nhau sẽ nhất định xảy ra tranh chấp, kẻ cầm chúng sẽ phải chết!”
Lời vừa nói ra khiến sắc mặt Địch Khánh tái mét.

“Vừa rồi rõ ràng ta thấy Vân Sương Nhi cầm hai món, tại sao cô ấy lại không sao?”
“Vì ta bảo cô ấy cầm, ngươi có ý kiến gì?”
Tần Ninh liếc mắt nhìn Địch Khánh, xì một tiếng rồi xoay người đi xuống lầu dưới.

Những người khác cũng im lặng không lên tiếng.

Mấy người kia chắc chắn là không sống được rồi.

mà Tần Ninh lại nắm rõ như lòng bàn tay đối với nơi này, bọn chúng không cần phải tranh chấp với Tần Ninh về chuyện này.

Đi tới tầng thứ 2, mọi người lại một lần nữa choáng váng.

Khắp nơi đều là bình lưu ly trong suốt, trong mỗi một bình lưu ly đều có một viên đan dược.

Một tầng này chất đầy linh đan thuốc quý.

Mà mỗi một viên đều đang bọc bằng bình lưu ly, trông vô cùng lấp lánh.

Cảnh tượng này thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

“Mỗi người một viên, đừng tham lam!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 575: Chương 575


Tần Ninh từ tốn nói.

Lúc này, Tần Ninh lại không đi chọn linh đan, và nhìn ngắm xung quanh tầng 2.

“Công tử, người rất quen thuộc với nơi này sao?”, Vân Sương Nhi thấp giọng nói: “Giống như vườn hoa sau nhà mình vậy!”
“Đó là điều đương nhiên!”
Nhìn ánh mắt kinh ngạc của Vân Sương Nhi, Tần Ninh ghé lại gần tai cô ấy nhỏ giọng nói: “Vì đây chính là hoa viên sau nhà của công tử ta đấy!”
Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Sương Nhi đỏ bừng, xì một tiếng, không nói nhiều.

Những người khác đã bị choáng ngợp trước những viên linh đan lấp lánh mà bắt đầu chọn lựa.

Tất cả mọi người đều mang hơi thở gấp gáp, linh khí, linh đan nhiều như thế này.

Nếu như có thể đem đi thì đủ để khiến cương quốc của bọn chúng sinh ra một lượng lớn cao thủ cảnh giới Địa Võ.

Cảnh giới Địa Võ chính là cao thủ đỉnh cấp của thượng quốc, mà đối với cương quốc thì chính là lực lượng trung kiên.

Đáng tiếc chỉ có thể nhìn không thể mang đi toàn bộ.

“Hóa ra nơi này còn có chỗ tốt như vậy!”
Một tiếng cười vang đột nhiên vang lên.

Ở lối vào có hơn 100 người đang lũ lượt đi tới.

Kẻ đi đầu mặc áo choàng dài, phong độ bất phàm, chính là hoàng tử Kha Vũ đến từ cương quốc Thiên Hà.

“Tần Ninh, công chúa Linh Lung, Yến Quy Phàm, không ngờ, không thấy các ngươi đi vào mộ cổ mà lại chạy tới nơi này trước!”
Kha Vũ nhìn mấy người lạnh lùng nói.

Mà phía sau, hoàng tử Tang Khắc và Bạch Tùng Thanh cũng mang nét đùa cợt trong ánh mắt.

Cùng lúc này, trăm người phía sau 3 tên này trông quần áo có vẻ lộn xộn, có thể thấy rất rõ ràng là chúng không gặp quá nhiều trở ngại ở đây.

“Hoàng tử Kha Vũ, ngươi chạy cũng không chậm nhỉ!”
Công chúa Linh Lung cười nhạt nói: “Nhưng, hình như chúng ta tới sớm hay muộn không liên quan gì tới ngươi!”
“Không liên quan?”
Kha Vũ cười giễu nói: “Nếu không phải ta mở mộ cổ thì các ngươi có thể đi vào nơi này sao?”
“Bây giờ đến đây lại ngồi mát ăn bát vàng rồi?”
“Khốn nạn!”
Yến Quy Phàm hừ một tiếng: “Kha Vũ, ta thấy ngươi không coi ai ra gì rồi đấy!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 576: 576: Đây Là Chuyện Không Thể Nào!


Vừa dứt lời, Yến Quy Phàm lập tức xông ra.

Kha Vũ cười khẩy một tiếng, bàn tay vung lên, xông lên chém giết.

Hai người đột nhiên giao đấu nhưng hơi thở toàn thân Kha Vũ lại bỗng nhiên lớn mạnh hơn mấy lần, vỗ ra một chưởng dồi dào sức mạnh khiến thân thể của Yến Quy Phàm chấn động mà lùi lại, sắc mặt tái mét.

Thua?
Yến Quy Phàm lại thua Kha Vũ?
Đây là chuyện không thể nào!

Rõ ràng là Yến Quy Phàm xếp hạng trên bảng Thiên Anh cao hơn Kha Vũ.

“Thật sự cho rằng, xếp hạng trên bảng Thiên Anh chính xác lắm sao? Chỉ là ta ít ra tay trên đại lục nên tuy rằng xếp hạng phía sau ngươi nhưng không chứng tỏ rằng thực lực của ta kém hơn ngươi!”
“Chết tiệt…”
Yến Quy Phàm tái mét mặt, thấp giọng chửi thề.

Thế mà Kha Vũ vẫn luôn ẩn giấu thực lực, không ai lại nghĩ tới điểm này.

“Tang Khắc, Bạch Tùng Thanh, xem ra linh khí và linh đan ở đây đủ để mỗi người chúng ta nâng cao địa vị khi trở về cương quốc của mình!”
“Ừ!”

“Đúng vậy!”
Ba tên lúc này mang theo nụ cười đầy ẩn ý nhìn mọi người.

Xét về số người thì bọn chúng nhiều hơn Tần Ninh, xét về thực lực thì chúng lại càng mạnh hơn.

“Được rồi!”
Kha Vũ xua xua tay, nhìn đám người nói: “Ở đây không có chuyện của các ngươi nữa, nếu biết điều thì mau cút ngay đi.

Nếu không ta sẽ giết cả đám các ngươi!”, trong ánh mắt Kha Vũ nảy lên một tia bỡn cợt.

phong-than-chau-576-0.jpg

.
 
Phong Thần Châu
Chương 577: Chương 577


“Đối với những con bọ nhỏ bé đó thì đạp chết là được rồi!”
Ba tên này mỗi người một câu, nhìn đám người như nhìn một con rối, vẻ bỡn cợt trong ánh mắt khiến người ta phẫn nộ.

Nhưng Yến Quy Phàm và công chúa Linh Lung thì lại tức giận mà không dám nói gì.

Kha Vũ kia ẩn giấu thực lực, bây giờ mới thể hiện ra sức mạnh thật sự, có thể so sánh với nhân vật trong 10 người đứng đầu bảng Thiên Anh.

Tang Khắc và Bạch Tùng Thanh cũng không dễ chọc.

Lúc này, mọi người của cương quốc Nam Yến và cương quốc Linh Lung cũng vô cùng lo lắng.

Đối phương có số người đông hơn gấp đôi, thật sự giao đấu thì bọn họ thua không nghi ngờ gì.

“Công chúa điện hạ!”
Địch Khánh lúc này bước ra, chắp tay nói: “Chúng ta và Tần Ninh chỉ là kết bạn đồng hành mà thôi, những người này rõ ràng là có ân oán với Tần Ninh, không liên quan tới chúng ta, không bằng… chúng ta đi trước!”
“Nói hay lắm!”
Kha Vũ vỗ tay cười nói: “Người của cương quốc Nam Yến và cương quốc Linh Lung rời đi thì ta sẽ không tính toán!”
Kha Vũ cũng hiểu rõ, thực sự muốn đối phó với người của cương quốc Nam Yến và cương quốc Linh Lung thì sau khi rời khỏi Đại Hoang Cổ, nếu hai cương quốc lớn nhận được tin chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.

Nhưng Tần Ninh thì không như vậy.

Chỉ là một thằng nhóc thối tha của đế quốc Bắc Minh mà dám có ý ngỗ ngược với hắn ta vậy thì chắc chắn là đâm đầu vào chỗ chết.

Công chúa Linh Lung tỏ ra bình tĩnh, không nhìn ra là nghĩ cái gì.

“Tần công tử, xin lỗi!”
Cuối cùng, sau khi cân nhắc lợi hại, công chúa Linh Lung lên tiếng: “Không phải ta tham sống sợ chết mà ta cần phải có trách nhiệm với những thiên tài trong cương quốc của mình!”
“Công chúa Linh Lung!”
Yến Bình Sinh quát lên: “Chính cô muốn hợp tác với Tần công tử, Tần công tử một đường dẫn cô đi vào đây, bây giờ gặp nguy hiểm thì muốn hủy bỏ hợp tác sao?”
Địch Khánh cười lạnh nói: “Nếu đã là hợp tác thì đương nhiên có thể hủy bỏ bất cứ lúc nào, lẽ nào bảo bọn ta cùng đi vào đường chết với các ngươi sao?”
“Hơn nữa, thằng nhãi này cứ kỳ quái kiểu gì, ai bảo hắn đắc tội với người không nên đắc tội!”.
 
Phong Thần Châu
Chương 578: Chương 578


“Một cuộc hợp tác tốt đẹp thật đấy!”, Yến Quy Phàm nói mỉa mai.

Công chúa Linh Lung nhìn Tần Ninh, ánh mắt trốn tránh.

“Thật sự xin lỗi, Tần công tử, ta phải cân nhắc vì nhân tài của cương quốc ta!”, công chúa Linh Lung chắp tay nói.

Vân Sương Nhi và Thánh Thiên Viêm lúc này tức không chịu nổi.

Trên đường đi, công chúa Linh Lung này trông có vẻ khá ổn, không ngờ tới giờ lại nói muốn hủy bỏ hợp tác là hủy bỏ ngay lập tức.

“Không sao!”
Tần Ninh thản nhiên nói, ánh đen trong tay đột nhiên tỏa ra.

“Vốn dĩ, cũng không định dựa vào các ngươi!”
Lời này vừa nói ra, Địch Khánh kia cười lạnh nói: “Công chúa điện hạ, xem ra trong mắt người ta chúng ta còn là kẻ ngáng chân đấy!”
Tần Ninh không thèm để ý, tay cầm thương đen, ch*m r** v**t v*.

“Thương Trảm Vũ vì từng chém đứt đôi cánh của linh thú cấp 6 kền kền lông tím, cho nên mới có cái tên này, không dễ nghe lắm nhưng… thương, dễ dùng…”
Vừa dứt lời, bóng dáng của Tần Ninh xông lên.

Lúc này, một luồng ánh sáng bay lên không trung.

Ánh thương màu đen, đâm thẳng ra.

“Chó cùng dứt giậu à?”
Kha Vũ cười lạnh lùng nói.

“Thằng nhóc này lại dám ra tay với Kha Vũ huynh, để ta xử lý!”
Bạch Tùng Thanh cầm một chiếc quạt lông, bỗng chốc mở ra, hóa thành từng chiếc lông phi về phía Tần Ninh.

“Quạt thì đẹp nhưng làm hoa tiêu thôi!”
Tần Ninh thản nhiên cười, một thương giết tới.

Ánh thương xuất hiện, một luồng ánh sáng chói lọi chém gãy những chiếc lông chim kia.

Bụp…
Những tiếng nổ vang lên nặng nề, trong chớp mắt những chiếc lông chim tan tác, nhưng ánh thương màu đen lúc này vẫn chưa dừng lại mà ánh sáng lại càng sâu, sát khí càng mạnh.

Phụp…
Trong khoảnh khắc, ánh đen kia xuyên thẳng qua thân thể của Bạch Tùng Thanh.

.
 
Phong Thần Châu
Chương 579: Chương 579


Máu tươi phụt ra, Bạch Tùng Thanh cảnh giới Linh Phách tầng 9 xuất hiện một lỗ máu trên ngực, cả người ngã xuống đất.

Chết rồi!
Cảnh tượng này chỉ xảy ra ngay sau khi công chúa Linh Lung đưa người vứt đám Tần Ninh qua một bên mà thôi.

“Chỉ là cảnh giới Linh Phách tầng 9 nhỏ như con tép, ngươi cũng xứng đáng nói tha thứ trước mặt ta sao?”
Trong tay Tần Ninh cầm thương dài màu đen, thản nhiên nói.

Đôi mắt Vân Sương Nhi lúc này đã sớm mang đầy vẻ sùng bái, đây mới là công tử nhà ta, mạnh, mạnh vô địch!
Thánh Thiên Viêm, Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh cũng vô cùng kinh ngạc.

Mà ở bên kia, Kha Vũ và Tang Khắc thì tỏ ra kinh ngạc vạn phần.

Bọn chúng hiểu rõ thực lực của Bạch Tùng Thanh, không thể dễ dàng bị giết như thế.

Lúc này, biểu cảm của công chúa Linh Lung và đám người Địch Khánh cũng vô cùng đặc sắc.

Kha Vũ hừ một tiếng, quát lên: “Xem ra ngươi cũng có chút bản lĩnh, nếu đã như thế…”
Nhưng, không đợi hắn ta nói dứt lời, bóng dáng của Tần Ninh lại lần nữa di động.

Thương Trảm Vũ toát ra ánh đen, dường như lúc này nó đã sống lại.

“Sao có thể…”

Công chúa Linh Lung kinh ngạc nói: “Thương Trảm Vũ duy chỉ có Cửu U Đại Đế mới có thể khiến tỏa ra ánh đen vạn trượng, giải phóng vinh hiển tự thân, tại sao Tần Ninh lại làm được…”
Còn Kha Vũ lúc này, lại không rảnh để nghĩ tới những điều này.

Ánh thương của Tần Ninh đã tới phía trước người hắn ta.

“Kha Vũ huynh, hai người chúng ta cùng ra tay!”, Tang Khắc tỏ ra cẩn trọng, bất chợt rút ra kiếm mềm ở thắt lưng, chém giết về phía Tần Ninh.

“Vô dụng thôi!”
Tần Ninh lúc này vẫn lạnh lùng như thế.

“Thương Trảm Vũ đã vung ra thì máu chảy thành sông, chỉ mấy tên các ngươi, mà muốn ngăn cản sao, vậy thì không khác gì kẻ ngu nói mơ?”
Lời này vừa dứt, thương dài rút ra, một thương thô bạo tung hoành.

.
 
Back
Top Bottom