Khác Phía Nam có lẽ bình yên?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,935
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405851042-256-k935683.jpg

Phía Nam Có Lẽ Bình Yên?
Tác giả: TypniR
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Phía Nam...

Bình yên ư?"

Đó là những lời cuối cùng Shenik thốt ra khi máu thấm qua áo khoác và ý thức dần rời khỏi anh.

Một câu hỏi thoi thóp - nhưng lại mở ra một con đường không thể quay đầu.

Sendling, Munich - một buổi chiều năm 1960.

Ở nơi những con phố không nhớ tên người chết, một điệp viên KGB đang bị săn đuổi đã va phải một tồn tại không nên có tên.

Cô gái ấy rất đẹp - và không hoàn toàn là con người.

Shenik sống bằng những danh tính giả.

Còn cô - tồn tại bí ẩn nhất và cũng là tạo vật đẹp nhất trong mắt Shenik
Một viên đạn sắt định đoạt số phận.

Một mối liên kết không được gọi tên.

Và một hành trình về phía Nam, một nơi mơ hồ và xa vời như bình yên họ đang tìm kiếm
"Phía Nam... có lẽ bình yên?"



romantic​
 
Phía Nam Có Lẽ Bình Yên?
Sự hồi sinh của "chiến tranh"


Sendling, Munich — Tây Đức, 1960.

Xẻng xúc than nện xuống mặt đường nặng nề như đào huyệt.

Còi tan ca rú lên uể oải, kéo dài quá mức cần thiết, nó đã bị bóc lột quá giờ hành chính.

Đèn đường bật sáng, lập lòe, ánh cam bẩn thỉu hắt lên những bức tường ẩm mốc.

Một thanh niên chạy thục mạng như chẳng còn ngày mai, anh ta đâm xuyên qua đám đông tan ca đang dạt sang hai bên.

Chẳng ai muốn dính vào rắc rối.

Lúc này tất cả cũng chỉ muốn về căn hộ lụp xụp mà ngả lưng chứ chẳng hơi đâu quan tâm "Thằng kia nó chạy làm gì nhỉ?"

Anh thanh niên va phải một công nhân đen đúa, mùi dầu nhớt bám đầy áo.

Người kia chửi thề, túm cổ áo anh lại:

-Mày mù à, thằng chó?

Với vẻ mặt không biến sắc, anh thanh niên rút vội ra 30 Mark dúi vào tay gã công nhân, tính giải quyết nhanh.

Thấy ngon và dễ nên được nước làm tới, 30 Mark lên thành 60 Mark.

Đám đông vẫn phớt lờ hoàn toàn vụ việc ngay trước mắt.

Sự mệt mỏi và cái khổ cực của miếng ăn đã lấn át tò mò lẫn cái tử tế được dạy từ nhỏ.

Không hề nao núng, chẳng cần ai giúp, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thời tiết đêm nay nhưng có vẻ thanh niên đã có chút bực bội.

Anh nghiến răng:

-Anh bạn mệt rồi nên sảng nhỉ?

Tiếng giày phía sau đổi nhịp.

Không còn lộp cộp rời rạc — mà đồng bộ.

Có tổ chức.

Chục gã to cao lăm lăm súng ngắn giữa chỗ đông người.

Chúng vừa chạy vừa xô ngã những kẻ chắn đường:

-Cút ra!

"Quạ" kìa, đừng để nó lủi mất.

Một tiếng nổ chói tai và viên đạn lạnh lùng đâm thủng vai trái thanh niên.

Đám đông xôn xao rồi chạy ùa ra tứ phía tránh xa hiện trường.

Gã công nhân giờ im bặt, chôn chân.

Không biết nên chạy hay vờ như không thấy vì rất có thể cả hai đều dẫn tới ăn đạn.

"Dám nổ súng ở nơi đông người, tụi nó quyết bắt mình đến vậy sao?"

Nén cơn đau tức thời, một nắm đấm dứt khoát như búa tạ dáng thẳng vào bản mặt như thớt đầy dầu kia.

Mấy đồng xu rơi lẻng xẻng vào cái thùng xe đẩy than.

Gã công nhân ngã sóng soài, đau đớn dãy dụa.

Còn thanh niên bí ẩn đã lủi đi từ lúc nào.

Nhưng vết máu kéo dài cho thấy anh không thể chạy đi đâu xa nữa.

Đám đông lúc này đã hỗn loạn đến không thể ổn định.

Như một đám cừu ngơ ngác tháo chạy vì tiếng sét.

Vô tình, nó lại là điều kiện tốt cho kẻ đi trốn.

Đám người mang vũ khí bắt đầu quay sang chửi nhau, tên mặt sẹo to nhất đấm vào đầu tay nổ súng:

-Đồ ngu!

Ai bảo mày nổ súng chỗ này?

-Để nó lủi vào đám đông thì tìm kiểu gì?

-Đây là lúc chúng mày cắn lẫn nhau à?

Trong một góc phố, thanh niên lúc nãy đã ngồi thụp xuống sau một chiếc xe ô tô tắt máy bị tuyết phủ kín.

Anh ta cởi mũ, tháo khăn, thở hồng hộc.

Hơi thở bốc thành từng làn trắng đục trước mặt, tan ra rồi biến mất.

Một khuôn mặt khôi ngô nhưng bụi bặm, già hơn tuổi thật.

Vết sẹo mảnh nơi khóe mắt kéo dài xuống gò má — dấu tích của những chuyện không bao giờ được kể trong quán rượu hay hồ sơ lưu trữ.

Anh áp lưng sát thân xe, bàn tay run nhẹ khi lục túi áo trong.

Trống rỗng.

Không thuốc.

Không băng gạc.

Chỉ còn lại khẩu súng ngắn lạnh tanh nằm im như một lời nhắc nhở vô dụng.

Anh rút hộp đạn ra kiểm tra:

-Chỉ...còn 5 viên.

Tiếng giày dồn dập bên kia góc phố đã chậm lại.

Không còn vội vã.

Chúng biết anh không thể chạy xa hơn nữa.

“Khốn kiếp…”

Thanh niên thì thầm, gần như không thành tiếng.

Anh ta cố gắng lấy tạm cái khăn thít chặt vào để cầm máu tạm thời.

Sau đó nhọc nhằn vịn vào tay nắm cửa xe, cố gắng lết từng bước rời khỏi vị trí.

Anh ta chưa hề an toàn mà vẫn đang bị săn đuổi.

"Mệt quá, lạnh nữa, nếu không qua đào tạo thì chắc mình khóc mắt...

"

Một tiếng nổ khô khốc khác xé toạc màn đêm.

Kính xe vỡ tung, mảnh thủy tinh rơi lả tả như mưa đá.

Khó khăn lắm mới đứng dậy chưa kịp đi đâu anh ta đã lập tức chúi người, lăn thẳng vào con hẻm trước mặt.

Do cử động mạnh mà cơn đau bùng lên dữ dội như xé toạc cơ thể.

Anh nghiến răng, cánh tay trái rũ xuống, máu thấm nhanh qua lớp áo sẫm màu.

“Ra đây đi, đồ khốn!”

“Chạy nữa xem nào!”

Tiếng cười thấp, khàn, không chút vội vàng như thể đang thưởng thức chuyến săn.

Anh thanh niên cắn chặt môi.

Thế giới nghiêng đi một chút, nhưng chưa tối.

"Hả?

Sao lại...

" - Lồng ngực bấy giờ mới nhói lên.

Viên đạn đã găm vào chỗ hiểm.

Máu chảy không thể cầm, nó đã thành một vũng nhuộm đỏ nền tuyết trắng.

Lúc này nước mắt đã trào ra từ khuôn mặt lạnh lùng ấy.

Nhưng cũng chẳng còn đủ sức mà gào thật to rồi lịm hẳn cho đáng.

Anh từ từ đưa họng súng lạnh buốt điểm vài bông tuyết vào miệng.

Nó sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc đời anh ta ở đây:" Hết rồi ư?"

Đúng khoảnh khắc tuyệt vọng đó, ánh mắt anh chạm mặt cô - người sẽ làm cuộc đời anh thay đổi mãi mãi theo nhiều nghĩa.

"Tại sao?

Ở đây lại có...

Nhưng cô ấy đẹp quá" - Dòng suy nghĩ cắt ngang cơn đau một cách kỳ lạ.

Một cô gái đội mũ nồi, khoác áo măng tô tới bắp, chân đeo bốt chiến đấu, cổ quàng khăn chỉ để lộ đôi mắt xanh biếc.

Cô ta rảo bước chậm rãi, đi qua một cách vô tình và chỉ để lại ánh mắt

-Có vẻ chỗ này đang giải quyết chuyện cá nhân nhỉ?

Vậy tôi sẽ không xen vào.

Cô ta lạnh lùng quay gót định đi đường khác.

Tuyết cứ rơi, máu cứ chảy và người vẫn cứ đi.

Có lẽ đã đến hồi kết.

Nhưng bàn dính đầy máu đã nắm chặt lấy cổ tay cô ấy từ bao giờ, thanh niên cố gồng để đứng vững và dồn chút hơi tàn để thổ lộ:

-Xin thứ lỗi.

Hãy cho ta biết tên em!

-Anh...

Máu vẫn rỉ liên tục mà dám?

-Không...quan trọng nữa...

- Thanh niên đổ gục, mắt nhòe dần trong khi tiếng bước chân dồn dập đã đuổi đến đầu con hẻm.

Cô gái theo phản xạ đỡ lấy.

Máu cũng đã thấm đẫm chiếc áo măng tô.

-Mẹ... không thể...phía...Nam...

Bình yên ư?

- Ý thức anh đã trôi dạt giữa sống và chết.

Bất ngờ là cô gái phải nhíu mày, lần đầu tiên cô thể hiện một biểu cảm trên khuôn mặt.

Hóa ra sau lớp khăn quàng chỉ hở mắt vẫn là con người.

Cô ta nhìn chằm chằm vào thanh niên đang thở thoi thóp trong lòng mình rồi quay ra trợn trừng mắt nhìn đám người kia.

Cô gái lắp bắp không nói lên lời vì xúc động mạnh:

-Phía...Nam.

Phía...

Nam?

-Này cô gái à, có lẽ cô nên là nhân chứng cho một vụ ẩu đả thay vì đồng lõa với con quạ đó- Một tên nói với giọng đầy khiêu khích, tay trỏ thẳng.

-Từ chối!

Đám người kia sửng sốt không tin vào những gì vừa nghe.

Một tên hỏi lại đầy hoang mang:

-Này, cô chắc chứ?

Hắn là gián điệp đấy.

-Như cũ.

Cả đám phá lên cười khả ố.

Chúng dậm chân, vỗ đùi, ôm bụng.

-Có lẽ lại thêm một nạn nhân trong vụ ẩu đả dân sự nhỉ?

Mà chẳng cần đâu, tụi nó là đồng phạm.

- Haha...

Một kẻ biến thái bị bắn chết khi đang dở trò với nạn nhân.

Giải cứu bất thành vì nạn nhân không nghe lời.

-Đáng ra cô nên nghe lời chúng tôi.

Cô gái chẳng để tâm mà ân cần lấy tay áo chùi đi máu từ miệng của thanh niên.

Trước khi anh ta lịm hoàn toàn cô đã hỏi nhỏ:

-Có thể cho tôi biết tên cậu chứ?

-Shenik...

- Thanh niên ngất hẳn.

-Shenik ư?

Cô nhẹ nhàng đặt thanh niên một góc, lấy con dao bấm nhỏ nắm chặt.

Mặc cho đám kia vẫn còn "làm trò", cô cởi bỏ áo khoác ngoài, chậm rãi tiến dần đến.

"Cũng chừng ấy năm rồi nhưng rốt cục cũng đã tìm ra."
 
Phía Nam Có Lẽ Bình Yên?
Demiya và Krie


Tiếng cọt kẹt của sàn gỗ như tiếng võng ru ngủ.

Trong gian phòng phảng phất hương oải hương.

Nhưng Shenik lại lập tức vùng dậy.

Mồ hôi đầm đìa, mắt vẫn còn chút sợ hãi, hoang mang.

"Đây là đâu?"

Dòng suy nghĩ lập tức bị át đi bởi mùi hương chẳng hề quen mũi và tiếng bước chân đang ngày một lớn.

Có thứ gì đó đang tiếp cận căn phòng.

Theo phản xạ, Shenik đảo mắt nhanh và vớ vội lấy một cái chân nến 3 nhánh trên bàn.

Anh nép mình một bên, nín thở nhìn chằm chằm trong khi tay phải siết chặt chân nến.

Không gian đột ngột im ắng, nghe chỉ còn gió tạt nhẹ qua cửa và tiếng cọt kẹt khó chịu kia.

"Cạch..."

- cửa hé mở, ánh sáng le lói lọt vào.

"BỐP!

" - ngay sau đó là tiếng xoảng vì một cái chai hay cốc thủy tinh rơi.

Hẳn là đã đánh trúng.

Shenik giáng một nhát đập cực mạnh vào đối phương.

Từ chút bóng mờ ở gian phòng đen kịt có thể thấy cái chân nến đã nện trúng đầu.

Ấy vậy mà cái bóng vẫn đứng trơ.

Shenik hoang mang khi thấy cái chân nến cong lại, dính máu, còn đối phương vẫn đứng vững.

Một bàn tay lạnh buốt túm vào cổ, quật mạnh anh xuống sàn.

Shenik chưa kịp thấy đau thì anh vội vã vùng dậy, định chống trả.

Lập tức, một cú đấm xé gió nện mạnh xuống sàn, ngay sát mang tai anh.

Miếng sàn vỡ vụn, âm thanh gần như đủ đục thủng màng nhĩ.

Sau cú đó, Shenik nằm im thin thít vì anh đã rõ đối thủ không phải kẻ có thể đối đầu lúc này.

-Anh được đào tạo tốt đấy, quả là lính KGB.

Nhưng tôi có chút buồn đó.

- Đối phương lên tiếng với giọng phấn khích rồi vờ như thất vọng.

-Ai?

- Shenik quát lớn, anh thở mạnh, gân xanh nổi lên, chạy dọc cổ.

Trong bóng tối mắt anh sắc lẹm như cắt cả màn đêm để nhìn thẳng vào cái bóng đen đang đè lên.

-Anh không nhận ra người anh hỏi tên cách đây vài tiếng ư?

Mà đang nửa đêm đó.

Shenik nheo mắt, anh cố gắng sắp xếp mớ thông tin hỗn loạn lại.

Không mất quá lâu để anh hiểu ra tất cả dù còn mơ hồ:

-Là cô làm hết ư?

Cô gái bật người nắc nẻ, cô dần nới lỏng nắm đấm rồi nhấc bổng cả Shenik lên.

-Cậu không nghĩ mình đánh cả đám đầy đủ vũ trang với viên đạn ở van tim đó chứ?

Mà cậu không thắc mắc tại sao cậu còn ở đây ư?

-Thì tôi đang ở địa ngục đó thôi.

-Sao lại là địa ngục?

- Cô gái hỏi trong khi đặt Shenik xuống giường và quay lưng ra phòng.

-Vì mọi thứ không giống như một ngày bình yên vốn có.

Tôi quen với mùi ẩm thấp, bẩn thỉu hơn là nơi này...- Shenik ngồi bật dậy, anh tiến gần tới chỗ cô gái đang lúi húi lau dọn cốc Cacao rơi khi nãy, anh thì thầm:

-Quan trọng nhất, tôi đã phạm sai lầm chí mạng khi làm điệp viên.

Tôi đã rung động.

Cô gái lộ rõ một biểu cảm kinh ngạc:

-Anh hiểu chuyện nhanh hơn tôi nghĩ...

Và cũng bạo hơn tôi nghĩ.

Nhưng...

- cô ngắt nhịp, giọng trầm xuống - Anh không sợ tôi sao?

Tôi đã xử lý bọn họ mà chẳng sợ hãi như một cô gái.

-Cô lấy cả viên đạn, tôi đã ngủ một giấc, nếu muốn giết hay moi tin thì tôi đã ngửi mùi rêu và kìm sắt.

Cú đấm ban nãy có thể đã kết liễu rồi.

Ít nhất cô đang không đe dọa đến tôi.

Cô cúi gằm mặt, hai tay chụm lại, ngồi bó gối:

-Thật sự đúng rồi...

Cuối cùng cũng tìm ra.

Cảm giác này hệt khi ấy.

Mình...

Mình sao vậy?

-Này - Shenik vỗ vai cô gái đang lẩm bẩm - Tôi có thể rời đi ngay rồi, không phiền cô nữa.

Tôi sẽ giữ bí mật này, hãy yên tâm.

Cuộc sống của cô sẽ không ảnh hưởng.

-Không!

- Cô gái đứng phắt dậy ném hết mấy mảnh cốc vỡ loảng xoảng lại vũng Cacao.

Cô nắm chặt, siết mạnh cổ tay đến nỗi Shenik còn nhăn mặt:

-Đừng đi đâu cả!

-Cô cứ bỏ tay ra đã.

Cô gái vội rụt tay lại, cô ta giờ đây rụt rè như đứa trẻ mắc lỗi.

Khác hẳn cái khí thế áp đảo hồi nãy.

Cô chẳng nói gì thêm, cứ ngồi đó.

Shenik cuối cùng cũng phải lên tiếng:

-Tại sao cô muốn vậy?

-Anh sẽ chết nếu ở ngoài đó.

Demiya...Shenik...

Shenik kinh ngạc vì cô gái biết cả họ dù anh khá chắc mình chưa đủ tin tưởng để khai tuốt thông tin cá nhân đến vậy.

Anh thở dài rồi gằn giọng:

-Cô biết gì về tôi?

-Tất cả.

Kể cả mẹ anh Demiya Lara.

Anh theo KGB cũng vì bà ấy nhỉ?

-Mẹ tôi?

Nói mau, bà ấy?

- Shenik bỗng trở nên kích động.

Cô gái im lặng, cô cúi gằm sâu hơn, úp mặt không nói gì thêm.

Biết mình quá mất bình tĩnh, Shenik ngồi xuống.

Anh tựa lưng vào tường bên cạnh cô gái vẫn hơi run rẩy nắm chặt cổ tay anh.

Shenik hạ giọng:

-Cô kể tôi nghe được không?

-Tôi...

Không thể nói...

Xin lỗi... tôi không nên gợi ra...

-Vậy à?

Tôi cũng chỉ tò mò thôi.

Có vẻ cô mang một ký ức không vui vẻ nhỉ?

Dù sao tôi cũng không có ấn tượng về bà ấy.

Tôi chỉ tò mò về giấc mơ "phía Nam" có liên quan đến bà ấy.

Shenik nhìn vô định vào không gian.

Anh đang mông lung chẳng biết làm gì.

Rốt cục anh đã làm gì suốt quãng đời vừa qua.

Anh đã và đang theo đuổi cái gì?

Hạnh phúc ư?

Sự thật về mẹ?

-Này, tôi lấy phòng này nhé?

-Anh sẽ ở lại ư?

Tôi không thể giữ anh.

Anh có thể đi mà - cô gái ngẩng đầu lên, mắt cô long lanh và hơi rơm rớm.

-Cô đã ngỏ ý đó.

Và tôi cũng trót rung động khi là điệp viên nên không thể "hành nghề".

Anh hạ giọng:

-Nếu cô định giữ tôi lại… thì ít nhất, tôi nên biết tên người đã cứu mình.

Cô gái khựng lại.

Một nhịp.

Hai nhịp.

-Krie...

Tôi không có họ.

Shenik lặp lại rất khẽ:

-Krie…

Anh đỡ Krie dậy, hơi ngượng nên ấp úng:

-Demiya Krie...

Đó sẽ là họ của cô ở tương lai nếu...cô đồng ý.

Dù sao cũng cần có họ cho dễ xưng hô.

Krie không đáp ngay, cô quay sang nhìn thẳng vào Shenik:

-Shenik!

Anh cần phải biết rằng tôi đã chẳng phải con người nữa.

Đây là cơ hội cuối nếu anh chọn rời đi.

Ở ngoài anh vẫn sẽ chết và ở đây anh cũng sẽ chết .

-Vậy sao?

-Tôi chỉ ích kỷ lúc nãy.

Tôi đã quên tôi chẳng thể thay đổi một tất yếu.

Ở đâu cũng vậy cả.

-Thế tôi sẽ chọn ở địa ngục gần cô nhất.

Tôi vẫn còn tò mò về mẹ của mình mà.

Krie trở lại trạng thái lạnh lùng vốn là đặc trưng từ đầu, cô nói nhỏ vào tai Shenik:

-Vậy thì chấp nhận đánh mất tất cả vì cố chấp hay cố chấp bằng tất cả đây?

Rồi Krie vẫn mỉm cười, một nụ cười đầu tiên mà Shenik được chứng kiến tận mắt từ cô.

Khóe môi cô cong lên khẽ như thể cô cũng giật mình vì điều đó.

-Tôi thích cái tên Demiya Krie.

Bất kể nó dành cho tương lai hay hiện tại.

Krie chậm rãi rảo bước đi ra ngoài, cô nói vọng vào:

-Giờ thì Cacao hay rượu Cognac đây, Shenik?
 
Back
Top Bottom