Sendling, Munich — Tây Đức, 1960.
Xẻng xúc than nện xuống mặt đường nặng nề như đào huyệt.
Còi tan ca rú lên uể oải, kéo dài quá mức cần thiết, nó đã bị bóc lột quá giờ hành chính.
Đèn đường bật sáng, lập lòe, ánh cam bẩn thỉu hắt lên những bức tường ẩm mốc.
Một thanh niên chạy thục mạng như chẳng còn ngày mai, anh ta đâm xuyên qua đám đông tan ca đang dạt sang hai bên.
Chẳng ai muốn dính vào rắc rối.
Lúc này tất cả cũng chỉ muốn về căn hộ lụp xụp mà ngả lưng chứ chẳng hơi đâu quan tâm "Thằng kia nó chạy làm gì nhỉ?"
Anh thanh niên va phải một công nhân đen đúa, mùi dầu nhớt bám đầy áo.
Người kia chửi thề, túm cổ áo anh lại:
-Mày mù à, thằng chó?
Với vẻ mặt không biến sắc, anh thanh niên rút vội ra 30 Mark dúi vào tay gã công nhân, tính giải quyết nhanh.
Thấy ngon và dễ nên được nước làm tới, 30 Mark lên thành 60 Mark.
Đám đông vẫn phớt lờ hoàn toàn vụ việc ngay trước mắt.
Sự mệt mỏi và cái khổ cực của miếng ăn đã lấn át tò mò lẫn cái tử tế được dạy từ nhỏ.
Không hề nao núng, chẳng cần ai giúp, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thời tiết đêm nay nhưng có vẻ thanh niên đã có chút bực bội.
Anh nghiến răng:
-Anh bạn mệt rồi nên sảng nhỉ?
Tiếng giày phía sau đổi nhịp.
Không còn lộp cộp rời rạc — mà đồng bộ.
Có tổ chức.
Chục gã to cao lăm lăm súng ngắn giữa chỗ đông người.
Chúng vừa chạy vừa xô ngã những kẻ chắn đường:
-Cút ra!
"Quạ" kìa, đừng để nó lủi mất.
Một tiếng nổ chói tai và viên đạn lạnh lùng đâm thủng vai trái thanh niên.
Đám đông xôn xao rồi chạy ùa ra tứ phía tránh xa hiện trường.
Gã công nhân giờ im bặt, chôn chân.
Không biết nên chạy hay vờ như không thấy vì rất có thể cả hai đều dẫn tới ăn đạn.
"Dám nổ súng ở nơi đông người, tụi nó quyết bắt mình đến vậy sao?"
Nén cơn đau tức thời, một nắm đấm dứt khoát như búa tạ dáng thẳng vào bản mặt như thớt đầy dầu kia.
Mấy đồng xu rơi lẻng xẻng vào cái thùng xe đẩy than.
Gã công nhân ngã sóng soài, đau đớn dãy dụa.
Còn thanh niên bí ẩn đã lủi đi từ lúc nào.
Nhưng vết máu kéo dài cho thấy anh không thể chạy đi đâu xa nữa.
Đám đông lúc này đã hỗn loạn đến không thể ổn định.
Như một đám cừu ngơ ngác tháo chạy vì tiếng sét.
Vô tình, nó lại là điều kiện tốt cho kẻ đi trốn.
Đám người mang vũ khí bắt đầu quay sang chửi nhau, tên mặt sẹo to nhất đấm vào đầu tay nổ súng:
-Đồ ngu!
Ai bảo mày nổ súng chỗ này?
-Để nó lủi vào đám đông thì tìm kiểu gì?
-Đây là lúc chúng mày cắn lẫn nhau à?
Trong một góc phố, thanh niên lúc nãy đã ngồi thụp xuống sau một chiếc xe ô tô tắt máy bị tuyết phủ kín.
Anh ta cởi mũ, tháo khăn, thở hồng hộc.
Hơi thở bốc thành từng làn trắng đục trước mặt, tan ra rồi biến mất.
Một khuôn mặt khôi ngô nhưng bụi bặm, già hơn tuổi thật.
Vết sẹo mảnh nơi khóe mắt kéo dài xuống gò má — dấu tích của những chuyện không bao giờ được kể trong quán rượu hay hồ sơ lưu trữ.
Anh áp lưng sát thân xe, bàn tay run nhẹ khi lục túi áo trong.
Trống rỗng.
Không thuốc.
Không băng gạc.
Chỉ còn lại khẩu súng ngắn lạnh tanh nằm im như một lời nhắc nhở vô dụng.
Anh rút hộp đạn ra kiểm tra:
-Chỉ...còn 5 viên.
Tiếng giày dồn dập bên kia góc phố đã chậm lại.
Không còn vội vã.
Chúng biết anh không thể chạy xa hơn nữa.
“Khốn kiếp…”
Thanh niên thì thầm, gần như không thành tiếng.
Anh ta cố gắng lấy tạm cái khăn thít chặt vào để cầm máu tạm thời.
Sau đó nhọc nhằn vịn vào tay nắm cửa xe, cố gắng lết từng bước rời khỏi vị trí.
Anh ta chưa hề an toàn mà vẫn đang bị săn đuổi.
"Mệt quá, lạnh nữa, nếu không qua đào tạo thì chắc mình khóc mắt...
"
Một tiếng nổ khô khốc khác xé toạc màn đêm.
Kính xe vỡ tung, mảnh thủy tinh rơi lả tả như mưa đá.
Khó khăn lắm mới đứng dậy chưa kịp đi đâu anh ta đã lập tức chúi người, lăn thẳng vào con hẻm trước mặt.
Do cử động mạnh mà cơn đau bùng lên dữ dội như xé toạc cơ thể.
Anh nghiến răng, cánh tay trái rũ xuống, máu thấm nhanh qua lớp áo sẫm màu.
“Ra đây đi, đồ khốn!”
“Chạy nữa xem nào!”
Tiếng cười thấp, khàn, không chút vội vàng như thể đang thưởng thức chuyến săn.
Anh thanh niên cắn chặt môi.
Thế giới nghiêng đi một chút, nhưng chưa tối.
"Hả?
Sao lại...
" - Lồng ngực bấy giờ mới nhói lên.
Viên đạn đã găm vào chỗ hiểm.
Máu chảy không thể cầm, nó đã thành một vũng nhuộm đỏ nền tuyết trắng.
Lúc này nước mắt đã trào ra từ khuôn mặt lạnh lùng ấy.
Nhưng cũng chẳng còn đủ sức mà gào thật to rồi lịm hẳn cho đáng.
Anh từ từ đưa họng súng lạnh buốt điểm vài bông tuyết vào miệng.
Nó sẽ đặt dấu chấm hết cho cuộc đời anh ta ở đây:" Hết rồi ư?"
Đúng khoảnh khắc tuyệt vọng đó, ánh mắt anh chạm mặt cô - người sẽ làm cuộc đời anh thay đổi mãi mãi theo nhiều nghĩa.
"Tại sao?
Ở đây lại có...
Nhưng cô ấy đẹp quá" - Dòng suy nghĩ cắt ngang cơn đau một cách kỳ lạ.
Một cô gái đội mũ nồi, khoác áo măng tô tới bắp, chân đeo bốt chiến đấu, cổ quàng khăn chỉ để lộ đôi mắt xanh biếc.
Cô ta rảo bước chậm rãi, đi qua một cách vô tình và chỉ để lại ánh mắt
-Có vẻ chỗ này đang giải quyết chuyện cá nhân nhỉ?
Vậy tôi sẽ không xen vào.
Cô ta lạnh lùng quay gót định đi đường khác.
Tuyết cứ rơi, máu cứ chảy và người vẫn cứ đi.
Có lẽ đã đến hồi kết.
Nhưng bàn dính đầy máu đã nắm chặt lấy cổ tay cô ấy từ bao giờ, thanh niên cố gồng để đứng vững và dồn chút hơi tàn để thổ lộ:
-Xin thứ lỗi.
Hãy cho ta biết tên em!
-Anh...
Máu vẫn rỉ liên tục mà dám?
-Không...quan trọng nữa...
- Thanh niên đổ gục, mắt nhòe dần trong khi tiếng bước chân dồn dập đã đuổi đến đầu con hẻm.
Cô gái theo phản xạ đỡ lấy.
Máu cũng đã thấm đẫm chiếc áo măng tô.
-Mẹ... không thể...phía...Nam...
Bình yên ư?
- Ý thức anh đã trôi dạt giữa sống và chết.
Bất ngờ là cô gái phải nhíu mày, lần đầu tiên cô thể hiện một biểu cảm trên khuôn mặt.
Hóa ra sau lớp khăn quàng chỉ hở mắt vẫn là con người.
Cô ta nhìn chằm chằm vào thanh niên đang thở thoi thóp trong lòng mình rồi quay ra trợn trừng mắt nhìn đám người kia.
Cô gái lắp bắp không nói lên lời vì xúc động mạnh:
-Phía...Nam.
Phía...
Nam?
-Này cô gái à, có lẽ cô nên là nhân chứng cho một vụ ẩu đả thay vì đồng lõa với con quạ đó- Một tên nói với giọng đầy khiêu khích, tay trỏ thẳng.
-Từ chối!
Đám người kia sửng sốt không tin vào những gì vừa nghe.
Một tên hỏi lại đầy hoang mang:
-Này, cô chắc chứ?
Hắn là gián điệp đấy.
-Như cũ.
Cả đám phá lên cười khả ố.
Chúng dậm chân, vỗ đùi, ôm bụng.
-Có lẽ lại thêm một nạn nhân trong vụ ẩu đả dân sự nhỉ?
Mà chẳng cần đâu, tụi nó là đồng phạm.
- Haha...
Một kẻ biến thái bị bắn chết khi đang dở trò với nạn nhân.
Giải cứu bất thành vì nạn nhân không nghe lời.
-Đáng ra cô nên nghe lời chúng tôi.
Cô gái chẳng để tâm mà ân cần lấy tay áo chùi đi máu từ miệng của thanh niên.
Trước khi anh ta lịm hoàn toàn cô đã hỏi nhỏ:
-Có thể cho tôi biết tên cậu chứ?
-Shenik...
- Thanh niên ngất hẳn.
-Shenik ư?
Cô nhẹ nhàng đặt thanh niên một góc, lấy con dao bấm nhỏ nắm chặt.
Mặc cho đám kia vẫn còn "làm trò", cô cởi bỏ áo khoác ngoài, chậm rãi tiến dần đến.
"Cũng chừng ấy năm rồi nhưng rốt cục cũng đã tìm ra."