Khác 「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」xuân hạ thu đông rồi lại xuân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394547491-256-k192045.jpg

「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
Tác giả: _bdth_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cơn mưa thứ mười một trên hành trình đoàn tụ của Ruhends.

Tác phẩm thuộc project Phỉ Vũ Tầm Tình.



ruhends​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • 「 Song Tính 」Trẻ ranh
  • Hoa Nở Muộn (Mansaengjong)「BL」
  • 「ĐN CONAN」𝔑𝖌𝖍𝖎𝖈𝖍
  • 「Winrina」 Lối Thoát
  • 「12cs | bl」 Không thật
  • 「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
    00


    “Tháng Bảy mưa ngâu, bắc cầu Ô Thước.”

    Hãy cùng đắm mình vào cơn mưa thứ mười một trên hành trình đoàn tụ của Ruhends.

    ☔︎︎ Notes: có yếu tố kì ảo xen lẫn hiện đại. mạch truyện theo hướng thế giới 1 - thế giới 2/3 - thế giới 1.

    Cameo: Han Wangho (thế giới thứ 3) và Jeong Jihoon (thế giới thứ 1).

    ☔︎︎ Gửi lời cảm ơn đến bé my beta nhìu ạ.

    ☔︎︎ Cơn mưa vừa ghé: gạo nấu thành cơm - @lycili

    ────────────────.✦

    liệu rằng đó có đơn giản chỉ là một giấc mơ hay không? nếu như cho rằng mỗi một giấc mơ là một thực tại khác của chúng ta... vậy thì có lẽ trong hiện thực ấy park jaehyuk mãi mãi không thể có được tình yêu và hạnh phúc. chàng kỵ sĩ mặc trên mình bộ giáp sắt nặng nề bước từng bước mệt nhọc, chàng mang trên vai một gánh nặng lớn lao.

    "ta phải tìm được người...

    đại nhân... xin hãy đợi ta..."

    có thể nào?

    đó là duyên trời định không? khi hai linh hồn từ kiếp này qua kiếp khác luôn gắn chặt vào với nhau. son siwoo nhắm mắt lại cố gắng ngăn cản dòng suy nghĩ sai trái ấy. chỉ là vào một ngày nào đó liệu hai linh hồn không thể đến bên nhau cũng chẳng thể tìm thấy nhau. dù là ở bất kỳ kiếp nào đi nữa.

    "mỗi khi lạc đường. hãy đi theo ánh sao sáng nhất bầu trời đêm. ta sẽ ở cuối con đường chờ ngươi."

    *lưu ý: độ tuổi ở thực tại của cả hai sẽ bằng nhau. nhưng ở The Enchanted park jaehyuk sẽ lớn hơn son siwoo 15 tuổi.

    ở kiếp sống thứ 6 son siwoo sẽ lớn hơn park jaehyuk 5 tuổi.
     
    「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
    xuân


    lại là một đêm khó ngủ của park jaehyuk, sự khó khăn trong việc điều chỉnh lại múi giờ đã làm cho anh thức gần như cả đêm. hiện tại anh cần bổ sung năng lượng để có thể trở lại với nhịp độ sống tấp nập của seoul càng sớm càng tốt.

    "hôm nay anh nhớ đi sớm. ngày nhận chức mà đi muộn thì không nể em rồi" - đọc vội dòng tin nhắn từ jeong jihoon rồi thở dài, phải chi mà ngủ được thì anh đã có tâm trạng hơn với ngày nhận chức này rồi.

    à phải rồi. tuyển thủ park jaehyuk sau khi giải nghệ ở tuổi 32 thì đã lui về ở ẩn, anh đã có chuyến đi nghỉ dưỡng khoảng 2 năm ở một vùng quê tại pháp. hiện tại thì nhận được thông báo về việc đội tuyển cũ đang chiêu mộ huấn luyện viên trưởng mới nên anh đã từ bỏ công việc đồng áng để trở về làm thầy cho sấp nhỏ.

    cũng phải thôi, 34 tuổi rồi vẫn chưa vợ con gì mà vẫn còn đam mê thể thao điện tử thì chỉ có thể về làm huấn luyện viên thôi. cũng là nhà cũ nên các giấy tờ bàn giao coi như là dễ dàng mà thông qua. ai lại không muốn một tuyển thủ giỏi có tầm nhìn rộng như này về huấn luyện cho lớp trẻ chứ. chẳng qua anh không muốn đụng mặt một số người mà thôi.

    một số người ở đây chính là chỉ son siwoo - hiện tại đang làm huấn luyện viên của một đội tuyển trẻ xuất sắc. bản thân cậu cũng đã giải nghệ sau park jaehyuk đúng 1 năm nhưng đãlại trở lại ngay sau đó chỉ vài tháng với thân phận là một huấn luyện viên.

    đội tuyển ngay sau khi được cậu hướng dẫn cũng đã có những khởi sắc, đánh từ dưới đánh lên, vô địch giải hạng 2 rồi tham gia suất đánh của giải hạng 1 v à rồi có những thành tích rất tốt.

    đội duy trì được 1 năm thì giành được quyền tham dự MSI. tuy kết quả không như mong đợi do đội còn tâm lý còn yếu và quá non trẻ trong đấu trường quốc tế, nhưng cũng được coi là tân binh khủng long đánh bại một vài ông lớn cùng thời điểm. và chắc chắn rồi, có đội mà park jaehyuk chuẩn bị về làm huấn luyện viên trưởng.

    đã 2 năm rồi họ không nói chuyện, cũng chẳng một tin nhắn hỏi han nhau, park jaehyuk có chút mong đợi khi nghe nói về media day trước thềm giải đấu. nhưng mà... anh mong đợi cái gì mới được.

    "xin chào. tôi là park ruler jaehyuk. xin được mọi người ưu ái hơn sau này." vẫn là thói quen đó. anh cúi người chào mấy đứa nhỏ làm tụi nó rối rít cúi gập người chào lại anh. park jaehyuk gãi gãi đầu cười, anh cũng đâu còn bé bỏng gì nữa đâu. lại quên mất vị trí hiện tại của mình rồi.

    "chào mừng anh trở lại anh jaehyuk." jeong jihoon vui vẻ cười lớn vỗ vỗ vai anh chào đón. tên nhóc này vẫn mãi như vậy chẳng thấy thay đổi tí nào. vẫn là con mèo cam bếu cao lớn ngốc nghếch.

    "anh đã làm quen với sấp nhỏ hết chưa?"

    "rồi. hiện tại là đã nhớ được tên của cặp bot. anh phải chú ý nhiều hơn hai đứa nó." cả hai ngồi xuống sofa bắt đầu trò chuyện về đội hình của đội.

    "anh biết không. hai đứa nhóc đó giống y hệt anh với anh siwoo luôn. suốt ngày chỉ có cãi nhau nhưng vào game lại hợp nhau đến lạ. chính adc đã gợi ý đưa support đó về đội đấy. chẳng phải là anh với anh siwoo khi xưa sao?" jeong jihoon cầm cốc nước trong tay, đúng là dù tính cách và ngoại hình không thay đổi thì ánh mắt vẫn sẽ khác dần theo thời gian.

    ánh mắt jeong jihoon nhìn vào cốc nước như đang cố gắng mường tượng lại quãng thời gian khi xưa. tên nhóc bất đắc dĩ nhoẻn miệng cười rồi miết nhẹ vào thành cốc.

    "em vất vả rồi. về nghỉ ngơi đi. chiều nay anh sẽ đi media day thay em." park jaehyuk lên tiếng phá tan sự im lặng đầy mùi kỉ niệm cũ. con mèo cam giật mình, nó nhận ra bản thân hình như vì nhớ lại những kỉ niệm mà sắp rơi lệ. nó đứng dậy uống cạn cốc nước rồi lại nở nụ cười thật tươi và nói nhờ anh cả đó. sau đó liền quay lưngđít đi về.

    park jaehyuk chỉ biết cười trừ, lại nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của nhóc mèo cam đó nữa rồi. mới lúc nãy còn tỏ ra là một người đàn ông đầy suy nghĩ mà.

    "ái chà. trời hôm nay đẹp quá nhỉ." nhìn về phía cửa sổ, anh nhẹ nhàng mở ra cho gió lùa vào thổi tan cái bí bách khó chịu của phòng họp. mùa xuân đến thật rồi đây. mùa của sự khởi đầu mọi việc.

    ________________________

    son siwoo mệt mỏi mở mắt, y mở cửa sổ, thì ra trời vẫn chưa sáng hay là mắt y đã tối đi rồi cũng không biết nữa. chỉ biết hiện tại y rất cần uống nước. từ khi trở về Hàn Quốc y chưa một ngày nào là ngủ ngon, nếu không bị tỉnh giấc giữa đêm thì cũng chẳng thể ngủ nổi. có lẽ việc sinh sống hoạt động ở nước ngoài đã khiến cho cơ thể y quên đi lối sống khi xưa.

    là con trai cả của một gia đình gia giáo, son siwoo được gia đình cho ra nước ngoài học để trở về làm cho nhà nước. y cũng đã học xong tiến sĩ và trở về nước để kết hôn, ngay sau đó thì liền đi làm. ngay từ khi sinh ra cuộc đời y đã định sẵn sẽ trở thành một người máy lặp đi lặp lại những thao tác được cài đặt sẵn. chỉ ăn, học và ăn và học. nhưng dù là máy móc thì cũng cần được nghỉ ngơi để bảo trì, còn son siwoo chỉ cứ mãi chạy theo con đường đã được vạch ra ngay từ đầu,. chẳng thể rẽ nhánh đi đâu được.

    "nước ở đâu nhỉ? trời ạ?

    đèn điện bị sao thế này? không có đèn sao?" loay hoay mãi dưới bếp cũng chẳng thể tìm được gìi, son siwoo định quay lại phòng thì bị một bóng đen to lớn chặn lại.

    "cậu cả làm gì vậy?" bóng đen lên tiếng khiến cho son siwoo giật mình, nhưng chưa kịp hét lên đã bị một bàn tay bịt lại.

    "tôi xin lỗi." bóng đen nhận ra bản thân đã phạm sai lầm thì liền bỏ tay xuống rồi lui về phía sau.

    "ai vậy? dọa chết ta rồi." son siwoo ôm ngực nói lớn như muốn hét lên.

    "cậu cả nói nhỏ thôi ạ. mới canh ba ông bà và mọi người còn ngủ." bóng đen cúi đầu lí nhí nói.

    "ngươi là ai?"

    "tôi là người làm của nhà cậu. cậu cả mới về nên chưa biết tôi. tên tôi là park jaehyuk. cậu cần tìm cái gì để tôi lấy cho. chứ cậu cứ tìm trong bóng tối như này có bị làm sao thì không cứu kịp đâu." bóng đen kia từ tốn đi đến châm lửa vào cây đèn dầu ở phía bàn ăn.

    son siwoo hơi nheo mắt nhìn về phía người kia, một tên to con cao và rất khỏe.

    "lần sau cậu cần gì cứ gọi tôi. tôi không ngủ nên có thể giúp cậu, chứ ông bà bảo là điện đắt lắm không thể tự tiện bật lên. nếu không là ông bà đuổi ra khỏi nhà." park jaehyuk đứng khép nép nhìn son siwoo húp xì xụp bát mì nóng hổi mà thèm thuồng.

    "sao ngươi không làm thêm một bát mà ăn. trông cũng đói lắm rồi đấy." son siwoo nhìn tên người làm nói.

    "tôi không được ăn đồ của ông bà và các cô cậu. tôi phận người làm không có quyền đụng chạm vào đồ của gia chủ."

    "nực cười. không ăn thì thôi."

    tiết trời mùa xuân vẫn còn hơi se lạnh, park jaehyuk đột nhiên hắt xì một cái khiến son siwoo giật mình suýt sặc nước. y nhìn tên người làm rồi nghĩ ngợi một lúc, cuối cùng thì bảo cậu ta dọn đồ và đi theo y. lục tìm trong đống quần áo mang từ nước ngoài về, y tìm được một cái áo to và một đôi tất rồi đưa cho park jaehyuk. còn nói là ai hỏi thì bảo cậu cả cho chứ không phải đi ăn trộm.

    "không biết là ngươi đã trải qua mùa đông như nào nữa." son siwoo bất giác mỉm cười nhìn về phía tên người làm kia. một cảm giác quen thuộc nổi lên trong tim, y cứ thế đi đến bên cạnh park jaehyuk trong vô thức. chạm nhẹ vào khuôn mặt đen sạm của người kia, một dòng điện chạy dọc cơ thể y khiến cho nước mắt bỗng dưng lại tự động chạy xuống. nơi ngực trái của y nhói lên đau đớn.

    "chúng ta đã gặp nhau ở đâu đó rồi phải không? park jaehyuk?" y hỏi. tên người làm im lặng đưa tay lên lau đi hàng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp của y.

    "tôi cũng không rõ nữa thưa cậu cả."

    một làn gió thổi mạnh khiến cho cánh hoa đào mỏng manh yếu ớt rụng xuống bay vào trong căn phòng còn sáng đèn. từng cánh hoa nhẹ nhàng bay theo gió như đang bao bọc cả son siwoo và park jaehyuk trong tiết trời mùa xuân se lạnh. y không thể ngừng khóc, cũng không biết lý do tại sao. còn tên người làm không thể rời khỏi ánh mắt tràn ngập đau thương của cậu cả.

    thế là mùa xuân đã đến rồi. mùa bắt đầu của mọi câu chuyện.

    ________________________

    chuyện gì vừa xảy ra vậy nhỉ? có vẻ son siwoo vừa ngủ gật trong phòng chờ của đội tuyển. sao tự nhiên lại như này, cậu đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, cố gắng làm cho bản thân tỉnh táo nhất có thể. hình như cậu vừa có một giấc mơ lạ hoắc về park jaehyuk thì phải, trong giấc mơ cậu và hắn đang đứng trong phòng. sự yên tĩnh và bình yên khiến cho cậu càng ngày càng chìm sâu hơn nữa, nhưng mà giấc mơ đó chân thật quá, nó khiến son siwoo cảm thấy bất an. chỉ không rõ nỗi bất an ấy tại sao lại có mà thôi.

    "huấn luyện viên à. chúng ta phải đi thôi." giọng nói vang lên từ bên ngoài kéo son siwoo về với thực tại.

    "tôi ra ngay đây." hất thêm nước vào mặt để tỉnh táo hơn. cậu quyết định quên đi giấc mơ để dành chỗ cho những thứ khác quan trọng hơn.

    media day tổ chức vào một buổi chiều đẹp trời, đặt chân xuống lol park, son siwoo bỗng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rộng lớn. cậu nghĩ hôm nay phải làm thật tốt nhé son siwoo. rồi lại nhìn sang bên trái, một bóng hình quen thuộc đập vào tầm mắt cậu.

    "xin chào. khỉ con." người kia lên tiếng kèm theo một nụ cười thật tươi.

    son siwoo sững người một chút rồi cũng cười và chào lại người kia.

    "xin chào. chó vàng."

    mùa xuân là mùa bắt đầu, nhưng cũng là mùa gặp lại. chúng ta sum họp vào mùa xuân. park jaehyuk trở lại Hàn Quốc vào mùa xuân để bắt đầu việc trở thành huấn luyện viên trưởng. son siwoo quay trở lại seoul vào mùa xuân để bắt đầu tập luyện mùa giải mới với đội tuyển.

    và vào mùa xuân, park jaehyuk gặp lại son siwoo. một cơn gió lớn nổi lên khiến cho những cánh hoa đào của hàng cây gần đó rơi rụng và bay lên. như trong giấc mơ đó. những cánh hoa như đang bay xung quanh hai người họ, kéo khoảng cách của cả hai lại gần nhau hơn.

    park jaehyuk đi đến, đưa tay ra có ý muốn bắt tay với son siwoo. nhưng anh lại thấyđể ý trên ngón áp út của cậu sáng lên một chiếc nhẫn bạc.

    "thế mà em nói sẽ đợi tôi ở đây vào mùa xuân. khi những cánh hoa bắt đầu rụng."

    ________________________

    ...còn nữa
     
    「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
    hạ


    đối với việc trở lại làm huấn luyện viên thì park jaehyuk thích thú với việc đứng dưới nắng trồng rau hơn. mùa hạ là mùa quả chín, mùa của sự phát triển hoàn thiện nhất vậy nên nếu ở italy thì có lẽ giờ này anh phải đang chăm lo cho mấy cây đào vàng rồi.

    ừ thì việc ngồi trong phòng điều hòa và quan sát mấy đứa nhỏ chơi game cũng không phải là điều gì đó quá đáng. chỉ đơn giản là anh đã không còn cảm thấy việc chơi game là một niềm đam mê nữa rồi, có lẽ anh phải đi tìm kiếm lại động lực thôi.

    "thôi được rồi. hôm nay đến đây thôi. nghỉ đi." park jaehyuk xoa xoa hai bên thái dương, anh thở dài kêu lũ nhỏ đi nghỉ còn bản thân thì bịt khẩu trang đội mũ ra về.

    tấp xe vào lề đường, anh muốn tìm lại quán nhậu khi xưa hay lui tới nhưng có vẻ như quán ăn đã sập rồi. giờ này cũng vẫn còn sớm, hay là...

    "đi làm vài ly không?"

    "được thôi."

    "mày chọn địa điểm đi. tao qua đón."

    "cũng được."

    quả nhiên vẫn là son siwoo - người có tửu lượng cao mới biết chỗ nào có mồi ngon. cũng lâu lắm rồi cả hai mới có cơ hội đi riêng với nhau như này.

    "chỗ hay đi với bạn gái hả?" park jaehyuk nhìn ngó xung quanh rồi vu vơ hỏi. anh chỉ không ngờ người kia lại thành thật trả lời, câu trả lời lại khiến anh có chút bất ngờ.

    "cũng không hẳn. từ khi mày đi thì tao hay đến đây vì quán gần trụ sở bị sập rồi. có đôi lần đi với người yêu cũ..." nói đến đây son siwoo tự động giảm âm lượng.

    "vậy sao. thì ra là chỗ đi cùng người yêu cũ. thế chắc là vẫn chưa quên người ta đâu nhỉ." anh cười cười nhìn menu. hình như quán này cả hai từng đi một vài lần với mấy đứa trong đội cũ rồi thì phải.

    "làm sao mà quên được chứ." son siwoo né tránh không nhìn vào người trước mặt đầu suy nghĩ còn đang ngồi trước mặt thì làm sao mà quên được cơ chứ.

    "chắc người ấy tuyệt lắm.

    để công chúa lụy thì cũng là cả một vấn đề đó."

    "tuyệt. ngang ngửa mày đó. quay lưng rời đi không một lời tạm biệt. tuyệt cỡ đó thôi mà." cứ tưởng là bản thân chỉ nghĩ trong đầu thôi son siwoo không ngờ cậu lại nói hẳn ra. cũng không biết người kia có nghe được không nhưng thấy anh ta chỉ cúi đầu gọi món rồi lại ngước lên nhìn cậu và cười. chắc là không nghe thấy gì đâu.

    cả hai ngồi ăn uống nói chuyện một lúc thì park jaehyuk có dấu hiệu hơi ngà ngà say, anh bắt đầu nói linh tinh đủ thể loại chuyện. từ chuyện lần đầu tiên gặp nhau rồi đến lần đầu tiên về một đội, không để son siwoo kịp ngăn cản mà cứ nói liên mồm. khả năng là tên này say thật rồi chứ không phải ngà ngà say nữa đâu.

    bỗng nhiên anh bắt lấy tay của son siwoo và đưa lên gần mặt.

    "tay đẹp quá. tay này...mà đeo nhẫn cưới thì đẹp hơn nhỉ?"

    tên điên son siwoo giật mình nhìn con sâu rượu đang ngất ngưởng cứ cầm tay mình mà mân mê. vừa buồn cười lại vừa đau.

    ừ đau thật đấy, tại sao chỉ nói mồm thôi mà không đặt nhẫn vào tay người ta đi chứ.

    "tay công chúa. có lẽ không muốn đeo nhẫn của tao đưa đâu nhỉ. chắc công chúa ghét tao lắm. tao xin lỗi. tao đã bỏ đi mà chẳng thèm chào em một tiếng nào hết. tao tệ quá phải không?

    để công chúa buồn rồi. tao xin lỗi em. nhưng mà em đừng làm đám cưới có được không? tao sẽ chết mất. tao không muốn em cưới người khác đâu..." càng nói nước mắt của park jaehyuk chảy càng nhiều, son siwoo hoảng hốt đứng lên đi về phía anh ta lau nước mắt. cái tên bị sao vậy, tự nhiên nói cái gì rồi khóc là sao chứ?

    "nín đi park jaehyuk. mày say rồi đi về thôi." cậu gọi phục vụ lại để thanh toán.

    đến lúc đứng dậy muốn đưa tên họ park say ngoắc cần câu kia đi thì bị anh giữ tay lại. tên điên này khóc nữa là sao?

    "đừng đi mà. tao xin lỗi. em đừng bỏ tao đi có được không? tao xin lỗi em." nếu cứ để anh ta như này thì không được đâu.

    đường đường là huấn luyện viên trưởng của đội tuyển có tiếng mà lại say xỉn rồi khóc lóc như này sẽ xấu mặt lắm. chuyện gì cũng đến tay son siwoo này, ngày mốt gặp nhau trên sân tao sẽ bảo tụi nhỏ gank chết adc đội của mày park chó vàng ạ.

    cuối cùng cũng đưa được tên sâu rượu kia ra xe, son siwoo theo thói quen đi về căn hộ của cả hai khi trước. nhưng cậu chợt nhận ra, làm gì còn căn hộ ấy nữa. cậu phải gọi cho jeong jihoon để hỏi nhà của park jaehyuk ở đâu. thế mà địa chỉ lại là căn hộ quen thuộc kia. chẳng biết ai mới là người lụy đây. son siwoo tát mấy cái vào mặt park jaehyuk để hỏi mật khẩu nhà nhưng anh ta lại có vẻ đã ngủ mất tiêu. cậu đánh liều mở bằng mật khẩu cũ. son siwoo chắc chắn đến 80% park jaehyuk mới là người lụy, cho đến khi vào nhà thì là 100%.

    căn hộ chả có gì thay đổi cả, có thì chắc là việc nó như bị mất một nửa... một nửa đó vô tình chính là đồ đạc của son siwoo.

    đưa anh ta vào phòng siwoo có ý định sẽ đi về nhưng bất ngờ tay cậu bị nắm lấy và tên họ park kia lại bắt đầu nức nở.

    "em đừng đi có được không? tao xin lỗi. tao biết tao không tốt. nhưng mà tao yêu em mà.

    đừng đi công chúa à.

    đừng rời bỏ tao mà siwoo..."

    "tao thì đi đâu chứ... chính mày là người đã bỏ đi mà... không phải sao?"

    son siwoo đau lòng giật tay lại rồi quay người rời đi. phải chi không gặp lại thì đã không thấy đau. cậu ngồi ngoài ghế sofa nhìn xung quanh căn hộ.

    "nếu không phải do mày thì tao đã không đau khổ như này." xoay xoay chiếc nhẫn bạc trên tay siwoo cười khổ.

    "đến cả đồ tự tay tặng cho tao mà mày còn không nhớ thế thì không xứng đáng có được tao đâu..." hiện tại cậu không thể cứ lấy xe của park jaehyuk mà về được vậy nên là ngủ ở sofa có lẽ là giải pháp hữu hiệu nhất rồi. mệt quá phải cho cơ thể nghỉ ngơi thôi.

    khi nhắc đến mùa hạ người ta thường sẽ chỉ nhắc về những cái nóng oi ả giữa trưa, việc mấy đứa học sinh sẽ được nghỉ hè hay là việc sẽ đi biển tránh nóng. mùa hạ thường như vậy nóng bức khó chịu thậm chí là những cơn mưa rào đầu mùa cũng khiến người ta mệt mỏi. cơn mưa ào một cái đến mà không báo trước, mưa rơi nặng hạt đánh vào người sẽ thấy đau, mưa rơi xuống nền đất nóng sẽ bốc hơi để lại một mùi tanh tanh ẩm ướt. mùa hạ thật là khó chịu phải không nào?

    ________________________

    "ngươi không giống như những nhân mã mà ta đã từng gặp... ngươi là ai?" tên tiên xanh chĩa thanh gươm bạc về phía sinh vật nửa người nửa ngựa đang thoi thóp trên mặt đất. chỉ cần tên kia có ý định gì thì sẽ nhận một nhạt chém kết thúc cuộc đời.

    "ta... ta là con lai... ta có thể biến đổi giữa hai dạng cơ thể." tên nhân mã khó khăn nói.

    "nói láo. ta chưa từng nghe báo cáo gì về con lai của tộc nhân mã hết." tiên xanh chém một đường ngắn trên tay của nhân mã khiến hắn đau đớn kêu lên. máu của hắn chảy ra là màu xanh. quả nhiên tên này không nói dối. nhưng vẫn không có nghĩa là hắn an toàn.

    "lính đâu. xích tên nhân mã này lại đưa đến cung điện."

    "không... xin người... thả ta ra..." tên nhân mã ôm lấy vết thương còn đang rỉ máu. hắn nhất quyết không chịu bị trói lại.

    "tại sao ta phải thả ngươi đi?" tiên xanh đưa mắt nhìn về phía tên nhân mã. hắn đã hoán đổi cơ thể thành hình dạng con người.

    "gia tộc của mẹ ta...

    đang chết dần... làm ơn... ta cần phải tìm được thuốc giải. hãy thả ta ra. ta xin người. làm ơn hãy thả ta ra. ta phải cứu mẹ ta..." nhân mã nức nở cầu xin. bỗng nhiên thanh gươm của tiên xanh phát ra ánh sáng chói mắt khiến cho chính bản thân gã cũng bất ngờ.

    đôi lông mày của gã nhăn lại rồi cuối cùng cũng chấp nhận thả nhân mã kia đi. cũng không quên để lại cho hắn một câu nói.

    "thanh gươm nói với ta rằng ngươi phải lấy máu của con kỳ lân trắng với cái sừng đỏ, giết nó bằng chính thanh gươm này gia tộc mẹ ngươi mới thoát khỏi lời nguyền."

    nhân mã bị bỏ lại trong khu rừng tăm tối, xung quanh không có gì ngoài tiếng lá cây cùng tiếng của các động vật săn đêm. kỳ lân trắng với sừng đỏ thì biết tìm ở đâu chứ. bây giờ đến cái ăn hắn còn không tìm được để bỏ bùng thì biết tìm kỳ lân ở đâu chứ.

    - đi theo ánh sao sáng nhất trên bầu trời. cuối con đường ngươi sẽ tìm thấy ta.

    - một giọng nói vang lên khiến nhân mã giật mình hắn đứng dậy cảnh giác nhìn xung quanh.

    "ai vậy?" không có tiếng nói nào nữa cả. chỉ có một vệt sáng nhỏ chiếu qua mắt hắn khiến cho hắn phải nhíu mày lại.

    sự tò mò giết chết con mèo. hắn lặng lẽ đi theo thứ ánh sáng kia đến một hang động thì ánh sáng liền tắt ngúm đằng sau hàng dây leo. có lẽ sự tò mò cũng sẽ giết chết cả nhân mã. hắn vén hàng dây leo lên đi vào sâu trong hang động, càng vào sâu càng lạnh, tiếng róc rách vang lên, phía cuối hang động là một thác nước to lớn đang chảy.

    ánh sáng lại một lần nữa xuất hiện, nhân mã trốn vào một góc quan sát.

    thì ra ánh sáng ấy là từ sinh vật có sừng kia. là một con kỳ lân với bộ lông trắng muốt cùng cái sừng đỏ thẫm, nó đi đến gần thác để uống nước sau khi ăn xong mấy quả mọng trên cây gần đó. nhân mã há hốc mồm chân hắn vô tình dẫm phải một cành cây khiến nó gãy đôi kêu một tiếng. con kỳ lân nhận ra có kẻ đang rình mò thì liền lui về phía bóng tối sâu bên trong hang và biến mất. nhân mã bước về phía thác nước cố gắng tìm kiếm kỳ lân nhưng hiển nhiên chẳng còn lại bất kỳ một dấu vết nào.

    nhìn vào dòng thác chảy nhẹ nhàng hắn cảm thấy yên bình đến lạ, nhân mã nhăn nhó vì vết thương trên tay. hắn quyết định sẽ nghỉ lại đây để có thể tìm lại được kỳ lân. mùi quả mọng chín lan tỏa trong không gian kín của hang động khiến cho bụng nhân mã kêu lên phản ứng. hắn đói lắm rồi. nếu kỳ lân có thể ăn thì chắc chắn nó không có độc, thể là hắn hái xuống vài quả mọng rồi ngấu nghiến ăn.

    từ phía góc tối ở sâu trong hang động một đôi mắt sáng lên nhìn về phía kẻ xâm phạm kia.

    đôi mắt ánh lên một tia sáng màu vàng rực rỡ rồi sau đó liền biến mất trong màn đêm tĩnh mịch.

    "tỉnh lại đi." một giọng nói vang lên bên tay nhân mã. hắn lờ mờ mở mắt nhìn xung quanh để tìm kiếm nơi phát ra giọng nói vừa rồi.

    "tỉnh lại đi. ngươi phải rời khỏi đây. quân của han wangho sắp đến rồi. tỉnh lại đi."

    "gì cơ? ai nói vậy?"

    "chạy đi. ngươi sẽ bị hắn ta bắt đi đấy." hình ảnh một người con trai hiện lên trước mắt của nhân mã. trước khi hắn kịp hiểu ra thì đã bị người con trai ấy kéo tay đứng lên và chạy sâu vào bên trong hang. hắn còn nghe được từ xa tiếng ngựa cùng với tiếng người.

    "delight, anh có tìm thấy gì không?"

    "không có. chúng ta di chuyển thôi."

    nhân mã được người con trai kia đưa đến một ngôi làng ẩn sâu bên trong hang động, hắn kinh ngạc nhìn mọi thứ xung quanh. người con trai đưa hắn đến nhà của cậu ta, còn dặn là hãy ở yên đây cậu ta sẽ quay lại sớm nhất có thể.

    "cậu lại đưa người ngoài về làng sao?"

    được một lúc thì có tiếng người vang lên. cửa mở thì là người con trai kia cùng với một người đàn ông đi vào.

    "tên này khác. mau giúp tôi đi. làm ơn đó."

    "xin chào. tôi là teddy, thầy phù thủy của làng." người đàn ông đưa tay ra chào nhân mã. hắn cũng muốn chào lại nhưng tay hắn nhói lên đầy đau đớn.

    "thôi được rồi để tôi xem nào. cậu cứ nằm xuống đi."

    "tôi là ruler. cảm ơn hai người." nhân mã lên tiếng.

    "cậu nên cảm ơn lehends. không có cậu ấy thì cậu đã chết cứng ngoài thác rồi." teddy chạm vào vết thương trên tay của ruler rồi nhăn mặt.

    "cậu sao lại bị thương vậy?"

    "là tên tiên xanh với thanh gươm biết nói của hắn đã chém tôi." ruler nói.

    "bảo sao mà cậu ta uống nước suối lẫn ăn quả mọng cũng không khỏi." lehends đưa tay lên cằm ngẫm nghĩ.

    "tôi sẽ chỉ có thể khiến nó giảm bớt đau thôi. còn nếu muốn chữa hoàn toàn thì tôi phải tìm kiếm lại." teddy mở hộp lấy một ít bột tiên trộn lại với thảo dược gì đó tạo thành một hỗn hợp sệt và bôi lên tay cho ruler rồi anh nói tiếp.

    "thứ này sẽ bọc lại vết thương giúp cậu không cảm thấy đau nữa trong khi tôi tìm kiếm thuốc giải cho cậu."

    "cảm ơn anh." ruler sờ vào vết thương đúng là không còn đau nữa.

    "cảm ơn lehends ấy. cậu phải may mắn lắm mới được cậu ấy đưa vào làng đó." nói rồi teddy liền rời đi.

    "cảm ơn, lehends."

    "ngươi là nhân mã. phải không?" lehends bất ngờ đưa cho ruler một cốc nước và hỏi hắn.

    "đúng vậy. sao cậu biết?"

    "ta biết nhiều thứ hơn ngươi tưởng đó."

    "vậy sao..."

    "ngươi có vẻ thích ăn quả mọng. hãy ở yên trong nhà ta sẽ đi hái cho ngươi một chút để ăn. may cho ngươi giờ là đầu mùa hạ nên quả mọng sẽ mọc nhiều, chứ qua đến lúc nóng hẳn thì sẽ chỉ còn quả khô mà pha nước thôi." nói xong lehends cầm theo cái rõ đan nhỏ rồi đi ra ngoài, em cũng không quên quay lại dặn hắn thêm một lần nữa là đừng ra khỏi nhà.

    ruler nằm trên giường lim dim mắt. không phải hắn thích quả mọng, chỉ là vì hắn đói quá nên mới ăn thôi. nhưng mà thôi kệ vậy cứ có cái bỏ bụng là được rồi còn việc khác để sau này rồi tính. cứ vậy mà hắn đi vào giấc ngủ. từ trong lớp thuốc bọc trên cánh tay một tia sáng nhỏ ló ra bên ngoài rồi lại lập tức tắt ngúm như chưa có gì xảy ra...

    ________________________

    park jaehyuk chưa say, anh quả thật có một chút choáng váng nhưng anh biết rõ bản thân đã làm những điều gì và cả những điều anh đã nói nữa. tất cả mọi thứ anh đều nhớ. nhưng anh lại lợi dụng rượu để nói ra. thật nực cười làm sao.

    tiếng cửa phòng ngủ vang lên, park jaehyuk bước ra anh định đi rót một cốc nước rồi sẽ tìm giải rượu để uống. nhưng rồi tiếng thút thít từ phòng khách vang lên làm anh giật mình chút nữa là sặc nước. thì ra là siwoo, không biết là đã mơ thấy cái gì mà cứ thút thít khóc. anh đi đến chạm nhẹ vào mái tóc bồng bềnh của cậu rồi không nhịn được mà cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi đang hơi mấp máy kia.

    "tao xin lỗi em. chúng mình đi về phòng thôi nào công chúa của tôi."

    tiếng mưa rơi ngoài chơi báo hiệu mùa hạ đã về rồi. mưa tầm tã cả đêm nhưng cũng không khiến cho mặt đất mát hơn được chút nào. jaehyuk giảm điều hòa xuống rồi đắp lên người cả hai một lớp chăn mỏng, anh nở nụ cười mãn nguyện ôm chặt lấy thân hình người nhỏ hơn kia vào lòng.

    "chào mừng về nhà siwoo của anh."

    anh không quên gì hết, những cái ôm, những nụ hôn hay cả những đêm mùa hạ năm ấy. nó như in sâu vào trong tâm trí của anh, như một vết sẹo liên tục rỉ máu trong suốt những năm tháng qua. kì lạ thật những vết thương ấy chưa lành, nhưng park jaehyuk lại không còn cảm giác đau đớn như trước nữa. có lẽ nó đã lành lại rồi? hay chỉ đơn giản là anh đã quá quen với cảm giác ấy nên nó không còn thấy đau nữa? park jaehyuk không rõ nữa nhưng chẳng phải mối bận tâm vì anh đã có được son siwoo rồi.

    ________________________

    ... còn tiếp
     
    「 Phỉ Vũ Tầm Tình ☔︎︎ 16:00 」Xuân Hạ Thu Đông Rồi Lại Xuân
    thu


    tiết trời cuối hè năm nay trở nên oi bức hơn hẳn những năm khác, nếu giờ ở Italy thì có lẽ park jaehyuk đang cởi trần ngồi trong hiên nhà ngắm nhìn cảnh biển rồi nhâm nhi cốc nước đào mát lạnh. và cũng có lẽ đang bận nghĩ xem bữa tối nay sẽ là lasagne hay sẽ chỉ đơn giản là nướng steak với khoai và măng tây. nghĩ đến là thấy mọi mệt mỏi đều bỗng dưng tan biến hết đi.

    nhưng hiện tại anh lại đang phải tìm cách làm sao để sửa máy lạnh trong căn phòng đã lâu không sử dụng. có thể là vì tần suất sử dụng quá nhiều trong tháng hè oi bức nên hiện tại nó đã đình công. cũng phải thôi. mấy năm rời đi không sử dụng đến khi quay lại thì dùng hết công suất. không hỏng hơi phí.

    "mày còn mân mê nó nữa hả? huấn luyện viên trưởng của đội tuyển vô địch MSI ơi?"

    "thôi mà.

    đừng gọi tao như thế nữa mà."

    từ sau buổi after party msi đến giờ đã bước vào tuần regular nhưng vì một lần lỡ mồm khi say mà son siwoo cứ nhìn thấy anh là "huấn luyện viên trưởng đội tuyển vô địch msi" lại treo trên môi. anh sẽ ngấy cái danh ấy mất thôi, thật ra được gọi như vậy cũng tốt chẳng qua là ở nhà thì đừng có gọi như vậy nghe xa lạ lắm.

    "thế mày có đi vào nhà không? tiền thì nhiều. cứ mua hẳn một cái mới luôn đi." son siwoo ngồi xuống bên cạnh người yêu mình đưa tay lên lau đi mấy giọt mồ hôi lăn dài trên trán anh.

    "nhưng mà. nó là cái máy lạnh đầu tiên tao với em mua mà. nó giống quà đính hôn nên không nỡ vứt."

    "nói cái gì vậy? quà đính hôn gì chứ." hai má siwoo đỏ lựng lên, cậu quay đi không dám nhìn vào mặt người kia.

    "không sửa được nữa thì tao đem đi bán vậy. dù có hơi tiếc." mặt cún vàng xụ xuống buồn bã, anh cầm tua vít gẩy gẩy mấy cái đinh đi ra xa.

    "dở người. có mỗi cái máy lạnh mà làm quá." siwoo lại đứng dậy đi vào trong nhà. không thấy con cún vàng kia đi theo thì lại ghé đầu ra ngoài nhìn.

    "em đi tắm. mày có đi không? cho 5s nhấc cái đít bự đó vô nhà liền cho em."

    nghe đến đi tắm park jaehyuk mở to mắt ném đồ đi chạy thẳng vào nhà trông chẳng khác gì con cún con nghe tiếng đồ ăn...

    ừ thì cũng là đồ ăn nhưng nó là kiểu đồ ăn khác.

    mãi đến giữa tháng 8 thời tiết mới trở nên đỡ nóng hơn, có lẽ là mùa thu sắp đến rồi. sự thay đổi lớn nhất chính là mùa giải đã đi được hơn nửa chuẩn bị bước vào giai đoạn vòng bảng. hai huấn luyện viên trưởng của đội G và N vẫn như hồi mùa xuân, nhìn thấy nhau là không chửi thì đánh (đít). ai fan mới lại tưởng họ ghét nhau lắm nên mới làm vậy, chứ cũng không ngờ họ yêu nhau.

    hôm đó là vào một ngày đẹp trời sau khi đã hoàn thành vòng bảng, park jaehyuk tỉnh dậy trong trạng thái không mấy khỏe mạnh. anh bắt đầu ho và cảm thấy choáng váng đầu óc. cảm thấy bên cạnh trống không anh tự hỏi giờ này thì son siwoo có thể đi đâu chứ? và rồi lại ngã xuống giường đi vào giấc ngủ thêm một lần nữa.

    đến khi tỉnh lại lần thứ hai mùi thuốc xộc thẳng vào mũi và tiếng người nói bên tai vang lên khiến anh nhăn mặt tỏ ra khó chịu.

    "jaehyukie." là tiếng của siwoo. anh cố gắng tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong khi cơn đau đầu đang hành hạ bộ não yếu ớt của anh.

    "em ở đây rồi. em bên cạnh anh rồi."

    "đau đầu quá. siwoo à."

    "em biết. em biết mà. mày cứ nghỉ ngơi đi. em ở đây rồi." có vẻ như siwoo đã khóc. giọng nói cậu nghe ra được cả tiếng nức nở và nghẹn ngào.

    "em khóc hả?" park jaehyuk lo lắng hỏi.

    "em không. làm gì có. em bị cảm cúm mà. mày không nhớ sao?"

    chắc là vậy rồi. park jaehyuk khó khăn nở nụ cười rồi sau đó liền nhắm nghiền mắt lại và chìm vào giấc ngủ. anh tự cho rằng đây là giấc ngủ lâu nhất và ngon nhất từ lúc trở lại hàn quốc cho đến giờ.

    đúng là như vậy. anh đã không tỉnh lại cho đến 12 tiếng sau đó, điều đó cũng đã làm xáo trộn đội tuyển khi bất thình lình huấn luyện viên trưởng của họ không tỉnh dậy.

    cho đến khi park jaehyuk mở mắt lần nữa, ánh nắng chiều đã chiếu thẳng vào nhà qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên nền nhà gỗ nâu lạnh lẽo. anh chớp mắt mấy lần, cảm giác đầu vẫn còn hơi choáng váng như vừa trải qua một giấc mơ dài và sâu đến mức không phân biệt nổi đâu là thực đâu là mơ.

    "mày tỉnh rồi."

    giọng son siwoo vang lên từ phía dưới chân giường, nghe có chút khàn, cảm giác như cả ngày chưa uống một ngụm nước nào.

    park jaehyuk quay đầu nhìn, thấy người yêu mình đang co chân ngồi dưới đất, lưng tựa vào cạnh giường, trên tay còn cầm cái hộp sữa chuối chưa mở nắp. cậu vẫn mặc bộ đồ ngủ con khỉ của ngày hôm qua, tóc tai thì rối tung như ổ quạ.

    "sao em lại ngồi dưới đất?"

    "tại em sợ lên giường thì lúc mày bị làm sao em chạy không kịp cứu. với lại em lỡ ngủ quên mất."

    park jaehyuk im lặng nhìn người yêu mình đấm đấm đầu gối với cổ mà xót xa.

    đột nhiên anh kéo tay siwoo lại làm cậu ngã xuống giường.

    "làm cái gì vậy?" siwoo giãy giụa, má lại đỏ bừng.

    "bẩn lắm. người tao giờ toàn vi khuẩn thôi."

    "thì cũng là vi khuẩn của tao mà." anh cười nhẹ, dù vẫn còn mệt.

    "đến đây."

    siwoo ngưng dãy dụa, khẽ dịch đầu đến gần rồi rất nhẹ, rất khẽ gối lên tay anh như thường ngày. hơi thở cả hai hòa vào nhau. park jaehyuk đưa tay vuốt tóc cậu, lần đầu tiên trong nhiều tuần anh thấy tim mình lặng lại đến thế.

    "em đã chăm tao suốt à?"

    "cũng không có gì nhiều. chỉ nấu cháo, lau người, đắp khăn, cho uống thuốc, gọi bác sĩ, bỏ trận đấu, xin nghỉ ở nhà chăm sóc chồng, trông nhà, vỗ lưng, canh nhiệt độ... chuyện nhỏ."

    "siwoo à..."

    "mày định cảm ơn đấy à? thôi đừng. nghe sến chết đi được." siwoo quay đầu tránh ánh mắt của anh, nhưng bàn tay nhỏ bé kia lại đang nắm lấy tay anh rất chặt, chẳng hề buông.

    "anh yêu em."

    "..."

    "ngay cả khi tao sốt đến mất nhận thức... thid cái đầu tao vẫn nhớ em. chỉ em thôi."

    siwoo không nói gì. nhưng cậu ngồi dậy, rồi hôn lên trán anh một cái thật kêu.

    "lần sau mà ốm kiểu này nữa là em bỏ mày thật đấy."

    "dạ. không dám có lần sau đâu ạ."

    "còn ạ nữa cơ à."

    son siwoo bật cười ôm lấy mặt cún vàng cúi xuống hôn tới tấp.

    ánh nắng nhàn nhạt khẽ chiếu qua ô cửa sổ thẳng xuống sàn gỗ nâu lạnh lẽo. mùa giải vẫn còn đó, nắng hè cũng chưa tắt, cuộc sống thì vẫn ồn ào và mệt mỏi. nhưng trong khoảnh khắc ấy, hai con người dường như đã sống hết các cuộc đời cùng với nhau.

    ______________________________________

    mùa thu về một cách đầy bất ngờ. gió thổi qua hàng bạch quả phía trước phủ họ son, từng chiếc lá rơi xuống như ai đó đang lột dần trí nhớ của một kẻ đã sống quá lâu với những điều không còn tồn tại. park jaehyuk thức dậy vào một sáng có chút se lạnh, căn bếp vẫn còn mùi củ sen luộc từ tối hôm trước trộn lẫn vào cùng khí hậu mát mẻ khó tả của mùa thu. hắn hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía sân vườn.

    "không biết là cậu cả có thích hoa không nhỉ?" tên người ở tủm tỉm cười nhìn những bông hoa đã dần tàn chỉ còn lại lá và cành. hắn quyết định sẽ đi hái cho cậu cả một bó trước khi chẳng còn gì ngoài một cái cây khô xơ xác.

    mùi khoai nướng ngọt ngào lan tỏa trong không khí, park jaehyuk híp mắt cười vùi củ khoai to nhất vào áo chạy đi tìm cậu cả của hắn. nhưng người mà hắn luôn trông đợi nơi ngưỡng cửa - đã không còn trở lại.

    không có ai gọi hắn bằng giọng nói thều thào lười nhác vào mỗi sáng nữa, cũng không còn ai chửi hắn gọt lê xấu, cũng chẳng còn ai đi ngang bếp lúc nửa đêm chỉ để hỏi một câu vớ vẩn rồi ngồi xuống ăn cùng hắn một bát mì. cậu cả...

    đã đi rồi. hắn biết điều đó từ một người làm bếp, người hờ hững như thể chỉ đang kể về việc mớ cải hôm nay bị sâu ăn hết lá. cậu cả son siwoo - người mà tên người ở họ park đã âm thầm khắc ghi từng đường nét khuôn mặt vào lòng - đã rời khỏi phủ, hủy hôn lễ, lên đường ra nước ngoài mà không để lại một lời nhắn.

    không có mùa hạ để nhớ, chỉ có một mùa thu hững hờ trống rỗng ghim sâu vào tâm trí hắn.

    cũng chẳng có cảnh chia tay như cái cách họ chẳng có lấy một câu chào.

    thậm chí không một ánh nhìn, hay là một cái níu tay giữ lại.

    mùa hạ năm ấy cứ như một cảnh phim lỗi bị cắt khỏi bộ phim một cách thẳng tay mà không có hậu cảnh. park jaehyuk im lặng đứng trước cửa phòng cậu cả, cả căn phòng trống rỗng hiu quạnh đến lạ lùng. mặc kệ cái nóng từ của khoai đang khiến bàn tay hắn đỏ lên, park jaehyuk chẳng biết làm gì ngoại trừ quay trở về căn phòng nhỏ dưới mái hiên cũ, nơi chỉ có tiếng gió và một cái bàn gỗ đã sờn mép. tối hôm ấy, hắn ngồi vào bàn, lấy giấy ra và viết.

    dòng đầu tiên chỉ vỏn vẹn: "gửi cậu cả."

    sau đó thì không dừng lại nữa. mỗi ngày, hắn viết một bức thử. không gửi, không định gửi. hắn chỉ đơn giản là viết, như cách người ta gãi vào một vết thương ngứa ngáy dưới lớp da chưa lành, dù biết càng đụng vào thì càng rách thêm. trong thư hắn viết về những chuyện nhỏ nhoi - như cây hoa sữa trước sân đã ra hoa, hắn biết cậu cả không hề thích cái mùi ấy một tí nào nên đã nhiều lần bảo ông son chặt đi, mà ông không chặt vì vợ ông không cho. hay chiếc khăn cũ trong tủ vẫn còn mùi xà phòng mà cậu cả mua về từ nước ngoài, và rằng hôm nay trời lại âm u. có hôm, hắn viết cả trang giấy chỉ để kể rằng hắn nhớ cậu cả mặc chiếc áo nâu ngồi đọc sách ở trong phòng. hắn bảo cậu đẹp lắm, đẹp như một buổi chiều thu hắn không kịp níu giữ.

    lúc ban đầu, hắn còn cố tỏ ra bình tĩnh. cảm giác như nó kể cho cậu cả nghe mấy câu chuyện thường ngày. nhưng càng về sau, nét chữ càng xiêu vẹo, càng lúc càng giống lời độc thoại của một kẻ đang cố bám víu lấy quá khứ vì không còn thứ gì khác để ôm lấy trong tay. có một bức thư, hắn viết đến đoạn giữa thì ngừng bút, giọt mực nhòe ra một vệt dài như nước mắt. có lẽ hắn đã khóc hoặc chỉ đơn giản là giọt nước mưa đọng lại trên lá cây sau cơn mưa phùn trong tiết trời mùa thu đã rơi xuống làm nhòe đi vết mực đậm. là hắn đang đau? hay chỉ là cảm giác mất mát khi chưa từng chạm được vào - cái cảm giác nó không đủ đau để bật thành tiếng, nhưng âm ỉ đến mức nhấn chìm cả lòng người.

    mỗi khi rảnh tay, park jaehyuk lại đem những bức thư gấp gọn, cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong góc tủ. cái hộp cũ kỹ có một mảnh vải lanh đỏ buộc ở tay cầm - mảnh vải đó chính là thứ mà cậu cả Siwoo từng dùng để buộc hành lý trong lần đầu về nước. hắn giữ nó như giữ lại một mảnh kí ức về cậu cả, dù đã bị hắn xoa đến rách.

    trong phủ, vẫn không có gì thay đổi mọi thứ vẫn diễn ra như những ngày bình thường. người nấu vẫn nấu, người ăn vẫn ăn rồi làm, bà son vẫn la hét vì lá rụng đầy sân mà chả đứa gia nô nào kịp quét, bà quản gia trong bếp vẫn càu nhàu vì củ khoai vụ này nhạt hơn năm ngoái. hiển nhiên không nghe thấy ai gọi tên son siwoo nữa. cũng không ai hỏi park jaehyuk rằng vì sao hắn cứ hay nhìn ra cổng như ngóng chờ ai đó, vì sao cứ ghé qua căn phòng bỏ trống mỗi ngày như một nghi lễ ngớ ngẩn, vì sao mắt hắn luôn sưng nhẹ vào buổi sáng, và vì sao tay hắn bây giờ khô đến nứt nẻ - bởi hắn cứ viết mãi, viết mãi, mà chưa từng dám ngừng lại.

    hắn đã tự hỏi, ở một nơi nào đó trên thế giới này, có phải cũng đang có một người nhìn vào lá vàng rơi và nhớ về căn bếp phủ họ son? có phải cậu cả cũng từng nghĩ đến việc quay về, nhưng rồi lại thôi? có phải chỉ một lần thôi, cậu cả cũng đã từng ghi tên hắn vào lòng nhưng rồi lại vội vàng xóa đi ngay lập tức?

    cuối mùa thu, trời bắt đầu trở lạnh. người nhật kéo quân về vùng, chúng nó vào tận phủ bắt lính, lôi từng người trai trẻ đi, không để ai nói lời từ chối. park jaehyuk không thoát khỏi bọn nó, hắn bị kéo đi giữa lúc đang quét sân trước cửa phòng cậu cả. hắn không vùng vẫy cũng không phản kháng. hắn chỉ xin được quay về phòng lấy một thứ, khi chẳng ai để ý hắn lặng lẽ giấu đi chiếc hộp đựng tâm tình của mình xuống dưới gầm giường. rồi rút mảnh vải lanh quấn vào tay đem đi theo như thể đó là một phần trái tim của hắn.

    không ai tiễn hắn, cũng không ai quan tâm đến việc hắn có trở lại nữa không.

    mùa thu ấy khép lại như một trang sách bị ai đó chép nhầm. không có đoạn cao trào. không có khúc kết. chỉ đơn giản là một mùa đã và đang tồn tại. một mùa của những câu hỏi không người đáp. một mùa mà người ở - đã thôi là người ở, còn người được chờ - có lẽ sẽ không bao giờ thực sự quay về.

    __________________________________

    tiết trời vào thu đã bắt đầu lạnh, những cơn gió hanh khô đầu mùa thổi nhẹ nhè, cuốn theo vài chiếc lá đỏ rụng xuống bậc thềm nơi son siwoo đang đứng. cậu đút tay vào túi áo hoodie mỏng, mắt dõi theo đám tuyển thủ trẻ đang huấn luyện thể lực giữa sân.

    ở phía đối diện, han wangho vẫn cầm sổ chiến thuật, cẩn thận dặn dò từng đứa một.

    ánh nắng vàng nhạt chiếu một đường dài xuống sân, tạo thành hình một cây cầu nắng để lũ trẻ thoải mái mà đá bóng từ bên này sang bên kia. son siwoo mỉm cười đưa điện thoại lên quay lại.

    "huấn luyện viên trưởng ơi. cạu ấy bảo em giống con cá trê." adc nhỏ tuổi của đội cau mày chỉ vào support.

    "không hề. em bảo cậu ấy đáng yêu mà." support bĩu môi cãi lại.

    son siwoo ôm đầu cười trừ, han wangho nói đúng, adc với support đội này y hệt cậu và park jaehyuk hồi đó.

    đánh nhau cãi nhau nhưng lại chính adc đã là người gợi ý việc mời support này về để đi đường chung. hai đứa còn được coi là park bé và son bé của thế hệ này nữa.

    mùa giải thu bắt đầu với lịch đánh giải dày đặc giữa các đội tuyển trẻ. cậu đã lui về đội 2 để han wangho một mình đấu tranh trên đội 1. son siwoo ngồi trong phòng giám sát, ánh mắt lướt nhanh qua bản đồ nhỏ trên màn hình, đôi mày cậu nheo lại khi nhìn thấy cậu nhóc đi mid bị solo kill, tay run run chạm phím. trái tim siwoo cũng run theo, cậu đứng hẳn lên đầy lo lắng.

    "lùi về đi.

    đừng giao tranh.

    đợi rồng ba. mấy đứa ơi." dù không nghe được nhưng siwoo biết mấy đứa nhỏ đã nắm bắt được thông tin.

    ở phòng huấn luyện bên kia hành lang, park jaehyuk cũng đang đứng như thế. hai người họ, từng một thời mặc chung áo đấu của một đội tuyển, từng ôm chầm lấy nhau khi giành chiến thắng, từng yêu nhau khi cả thế giới còn chưa biết tên họ. nhưng rồi, họ giải nghệ và khi trở lại, họ đứng ở hai bên chiến tuyến. có vẻ anh cũng đã chạy xuống đội 2, siwoo nghe được vì jeong jihoon đã gọi điện than và cũng vì cậu với anh đang sống cùng nhau. mỗi lần đấu giải là một lần đối mặt, không cần phải nhìn nhau, chỉ cần nghe thấy tiếng cửa đóng mở, cũng đủ khiến siwoo nghẹn nơi cổ.

    ngay sau khi hoàn thành ván đấu, siwoo lặng lẽ đi ra bãi đỗ xe đợi con cún vàng, feedback cái gì mà lâu thế cũng chỉ là mấy đứa nhỏ thôi mà nặng nề với chúng nó quá. siwoo khịt mũi chân đá đá bụi dưới đất hai chân mày cau lại nhìn xuống mũi chân.

    "sao mà mệt thế nhỉ?" cậu thở dài.

    "sao lại đứng một mình ở đây vậy? lên xe mà ngồi, tao có khóa đâu." park jaehyuk đi đến với một cốc giấy nước nóng trong tay, anh đặt vào tay cậu.

    "chẳng phải đợi mày sao? làm cái gì mà lâu thế? tụi nó còn nhỏ, giơ cao đánh khẽ thôi.

    áp lực không phải lúc nào cũng tạo ra kim cương đâu."

    park jaehyuk gật gù khởi động xe.

    áp lực tạo kim cương hả? anh không muốn tạo áp lực gì cho tụi nhỏ hết, anh chỉ ở trong phòng và ngồi xem lại trận đấu như một thói quen mà thôi. vô tình quên mất còn có người đợi mình nên đành phải lấy lí do feedback, chứ thật ra trong cả quá trình anh còn chẳng mở miệng nói một câu nào.

    tình cảm cứ thế trôi nhẹ nhàng như cơn gió cuối thu. không ai nói rõ, nhưng họ bắt đầu lại những thói quen khi xưa.

    đôi khi là cùng nhau ra sông hàn uống rượu ăn tokk, thi thoảng hẹn nhau ăn tối sau giải, lúc thì lại cùng đi dạo dưới hàng cây lá đỏ gần lol park. mọi thứ trông có vẻ đẹp đẽ...

    chỉ là... sự đẹp đẽ đó đẹp đến mức mong manh.

    cho đến một tối, sau khi kết thúc vòng loại, park jaehyuk ghé qua tận tòa trụ sở của đội tuyển N. trời đang mưa nhỏ. anh đặt áo khoác lên ghế, ngồi xuống cạnh huấn luyện viên trưởng của đội 2, tay cầm ly trà nhưng không uống.

    "chúng ta nói chuyện ở nơi khác có được không?"

    siwoo không quay sang. cậu chỉ nhẹ nhàng đứng lên kéo anh vào căn phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang. park jaehyuk nhăn mày, đây là phòng cũ của siwoo từ cái hồi cậu vẫn còn là một tuyển thủ của đội.

    "có chuyện gì?"

    "mẹ tao... bà ấy muốn tao kết hôn"

    "vậy à?" siwoo hơi nghẹn lại một chút rồi nói tiếp "với ai?"

    "con gái của bạn thân mẹ."

    "rồi anh nói sao?" son siwoo hai vai đang run rẩy nhẹ, giọng cậu hơi nghẹn nơi cuống họng. thậm chí cậu đã thay đổi cả cách xưng hô.

    "anh chưa trả lời lại."

    căn phòng bỗng chốc chìm vào im lặng. chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách trên ô cửa kính.

    những ngày sau đó, họ vẫn gặp nhau - nhưng khoảng cách bắt đầu lớn dần. những tin nhắn chúc may mắn trước trận đấu ngày một ít đi, thời gian siwoo ở lại ktx đội tuyển thì lại càng tăng. chỉ có park jaehyuk vẫn đều đặn mang nước nóng đến cho cậu như một thói quen khó bỏ, cũng chỉ có mình anh ra vào thường xuyên trong căn nhà với cái điều hòa bị hỏng mà ốc vít vẫn còn nằm lăn lóc trước ban công. không ai quay lưng lại, không ai buông tay nhưng vì một lý do nào đó họ dần lạc mất nhau trong những dòng kí ức.

    một lần, sau trận đấu với đội D, siwoo vô tình nghe thấy học trò mình nói:

    "hôm qua em mới đọc được tin chấn động lắm. hóng không" adc gẩy gẩy tay của jungler nói với cậu nhóc.

    "lúc nào mày cũng chỉ có drama thôi, hôm nay mà không có mid là đi cả con game rồi đấy" jungler giả bộ mắng một hai câu rồi cũng nhỏ giọng hỏi "vụ huấn luyện viên trưởng đội G phải không?"

    "ừ. nghe nói thầy sắp kết hôn."

    "thế thì thầy chúng ta phải làm sao đây?" giọng của support vang lên, chúng nó nhắc đến siwoo làm cậu chột dạ đứng một góc hóng liên tục.

    "gì chứ? thầy chúng ta thì liên quan gì?" adc gãi gãi đầu hỏi.

    "tên ngốc này. cả cái giới liên minh này ai mà không nhìn ra là thầy park thích thầy của chúng ta chứ."

    "có hả? vậy mà đó giờ tớ tưởng thầy chúng mình với thầy park ghét nhau lắm chứ."

    "nhưng mà thầy park sắp kết hôn thật hả?"

    "chả rõ nữa, họ đồn là có thiệp rồi." support đeo cặp lên vai thở dài một hơi rồi đi về phía cửa nơi siwoo đang trốn.

    "kệ chứ. dù gì thầy park cũng phải giải thích với thầy của chúng ta. tớ không chấp nhận việc này đâu, phải không ạ thầy ơi?"

    mấy đứa trẻ nghe gọi thầy thì giật mình nhìn xung quanh, nhưng khi support mở cửa ra thì thầy tụi nó đã chạy đi đâu mất rồi. tim siwoo như có ai bóp chặt. cậu không hỏi. cũng không đợi jaehyuk giải thích.

    cho đến một hôm, họ gặp lại nhau sau hậu trường của một show củ riot về các huấn luyện viên, giữa máy quay, gameshow và các chia sẻ kinh nghiệm, họ va phải nhau trong hành lang rộng như đến vô tận.

    "siwoo..."

    "đừng nói gì cả, jaehyuk. em không trách anh. em chỉ trách bản thân, không thể quên được anh."

    sau hôm ấy, họ không còn gặp nhau. những tin tức về jaehyuk, về thiệp cưới, về lời hứa gia đình - lan đi như gió cuối thu. nó lạnh lẽo và trống rỗng như trái tim của son siwoo vậy...

    __________________________________

    còn nữa......
     
    Back
    Top Bottom