tiết trời cuối hè năm nay trở nên oi bức hơn hẳn những năm khác, nếu giờ ở Italy thì có lẽ park jaehyuk đang cởi trần ngồi trong hiên nhà ngắm nhìn cảnh biển rồi nhâm nhi cốc nước đào mát lạnh. và cũng có lẽ đang bận nghĩ xem bữa tối nay sẽ là lasagne hay sẽ chỉ đơn giản là nướng steak với khoai và măng tây. nghĩ đến là thấy mọi mệt mỏi đều bỗng dưng tan biến hết đi.
nhưng hiện tại anh lại đang phải tìm cách làm sao để sửa máy lạnh trong căn phòng đã lâu không sử dụng. có thể là vì tần suất sử dụng quá nhiều trong tháng hè oi bức nên hiện tại nó đã đình công. cũng phải thôi. mấy năm rời đi không sử dụng đến khi quay lại thì dùng hết công suất. không hỏng hơi phí.
"mày còn mân mê nó nữa hả? huấn luyện viên trưởng của đội tuyển vô địch MSI ơi?"
"thôi mà.
đừng gọi tao như thế nữa mà."
từ sau buổi after party msi đến giờ đã bước vào tuần regular nhưng vì một lần lỡ mồm khi say mà son siwoo cứ nhìn thấy anh là "huấn luyện viên trưởng đội tuyển vô địch msi" lại treo trên môi. anh sẽ ngấy cái danh ấy mất thôi, thật ra được gọi như vậy cũng tốt chẳng qua là ở nhà thì đừng có gọi như vậy nghe xa lạ lắm.
"thế mày có đi vào nhà không? tiền thì nhiều. cứ mua hẳn một cái mới luôn đi." son siwoo ngồi xuống bên cạnh người yêu mình đưa tay lên lau đi mấy giọt mồ hôi lăn dài trên trán anh.
"nhưng mà. nó là cái máy lạnh đầu tiên tao với em mua mà. nó giống quà đính hôn nên không nỡ vứt."
"nói cái gì vậy? quà đính hôn gì chứ." hai má siwoo đỏ lựng lên, cậu quay đi không dám nhìn vào mặt người kia.
"không sửa được nữa thì tao đem đi bán vậy. dù có hơi tiếc." mặt cún vàng xụ xuống buồn bã, anh cầm tua vít gẩy gẩy mấy cái đinh đi ra xa.
"dở người. có mỗi cái máy lạnh mà làm quá." siwoo lại đứng dậy đi vào trong nhà. không thấy con cún vàng kia đi theo thì lại ghé đầu ra ngoài nhìn.
"em đi tắm. mày có đi không? cho 5s nhấc cái đít bự đó vô nhà liền cho em."
nghe đến đi tắm park jaehyuk mở to mắt ném đồ đi chạy thẳng vào nhà trông chẳng khác gì con cún con nghe tiếng đồ ăn...
ừ thì cũng là đồ ăn nhưng nó là kiểu đồ ăn khác.
mãi đến giữa tháng 8 thời tiết mới trở nên đỡ nóng hơn, có lẽ là mùa thu sắp đến rồi. sự thay đổi lớn nhất chính là mùa giải đã đi được hơn nửa chuẩn bị bước vào giai đoạn vòng bảng. hai huấn luyện viên trưởng của đội G và N vẫn như hồi mùa xuân, nhìn thấy nhau là không chửi thì đánh (đít). ai fan mới lại tưởng họ ghét nhau lắm nên mới làm vậy, chứ cũng không ngờ họ yêu nhau.
hôm đó là vào một ngày đẹp trời sau khi đã hoàn thành vòng bảng, park jaehyuk tỉnh dậy trong trạng thái không mấy khỏe mạnh. anh bắt đầu ho và cảm thấy choáng váng đầu óc. cảm thấy bên cạnh trống không anh tự hỏi giờ này thì son siwoo có thể đi đâu chứ? và rồi lại ngã xuống giường đi vào giấc ngủ thêm một lần nữa.
đến khi tỉnh lại lần thứ hai mùi thuốc xộc thẳng vào mũi và tiếng người nói bên tai vang lên khiến anh nhăn mặt tỏ ra khó chịu.
"jaehyukie." là tiếng của siwoo. anh cố gắng tìm kiếm bóng hình quen thuộc trong khi cơn đau đầu đang hành hạ bộ não yếu ớt của anh.
"em ở đây rồi. em bên cạnh anh rồi."
"đau đầu quá. siwoo à."
"em biết. em biết mà. mày cứ nghỉ ngơi đi. em ở đây rồi." có vẻ như siwoo đã khóc. giọng nói cậu nghe ra được cả tiếng nức nở và nghẹn ngào.
"em khóc hả?" park jaehyuk lo lắng hỏi.
"em không. làm gì có. em bị cảm cúm mà. mày không nhớ sao?"
chắc là vậy rồi. park jaehyuk khó khăn nở nụ cười rồi sau đó liền nhắm nghiền mắt lại và chìm vào giấc ngủ. anh tự cho rằng đây là giấc ngủ lâu nhất và ngon nhất từ lúc trở lại hàn quốc cho đến giờ.
đúng là như vậy. anh đã không tỉnh lại cho đến 12 tiếng sau đó, điều đó cũng đã làm xáo trộn đội tuyển khi bất thình lình huấn luyện viên trưởng của họ không tỉnh dậy.
cho đến khi park jaehyuk mở mắt lần nữa, ánh nắng chiều đã chiếu thẳng vào nhà qua khung cửa sổ, rọi thẳng lên nền nhà gỗ nâu lạnh lẽo. anh chớp mắt mấy lần, cảm giác đầu vẫn còn hơi choáng váng như vừa trải qua một giấc mơ dài và sâu đến mức không phân biệt nổi đâu là thực đâu là mơ.
"mày tỉnh rồi."
giọng son siwoo vang lên từ phía dưới chân giường, nghe có chút khàn, cảm giác như cả ngày chưa uống một ngụm nước nào.
park jaehyuk quay đầu nhìn, thấy người yêu mình đang co chân ngồi dưới đất, lưng tựa vào cạnh giường, trên tay còn cầm cái hộp sữa chuối chưa mở nắp. cậu vẫn mặc bộ đồ ngủ con khỉ của ngày hôm qua, tóc tai thì rối tung như ổ quạ.
"sao em lại ngồi dưới đất?"
"tại em sợ lên giường thì lúc mày bị làm sao em chạy không kịp cứu. với lại em lỡ ngủ quên mất."
park jaehyuk im lặng nhìn người yêu mình đấm đấm đầu gối với cổ mà xót xa.
đột nhiên anh kéo tay siwoo lại làm cậu ngã xuống giường.
"làm cái gì vậy?" siwoo giãy giụa, má lại đỏ bừng.
"bẩn lắm. người tao giờ toàn vi khuẩn thôi."
"thì cũng là vi khuẩn của tao mà." anh cười nhẹ, dù vẫn còn mệt.
"đến đây."
siwoo ngưng dãy dụa, khẽ dịch đầu đến gần rồi rất nhẹ, rất khẽ gối lên tay anh như thường ngày. hơi thở cả hai hòa vào nhau. park jaehyuk đưa tay vuốt tóc cậu, lần đầu tiên trong nhiều tuần anh thấy tim mình lặng lại đến thế.
"em đã chăm tao suốt à?"
"cũng không có gì nhiều. chỉ nấu cháo, lau người, đắp khăn, cho uống thuốc, gọi bác sĩ, bỏ trận đấu, xin nghỉ ở nhà chăm sóc chồng, trông nhà, vỗ lưng, canh nhiệt độ... chuyện nhỏ."
"siwoo à..."
"mày định cảm ơn đấy à? thôi đừng. nghe sến chết đi được." siwoo quay đầu tránh ánh mắt của anh, nhưng bàn tay nhỏ bé kia lại đang nắm lấy tay anh rất chặt, chẳng hề buông.
"anh yêu em."
"..."
"ngay cả khi tao sốt đến mất nhận thức... thid cái đầu tao vẫn nhớ em. chỉ em thôi."
siwoo không nói gì. nhưng cậu ngồi dậy, rồi hôn lên trán anh một cái thật kêu.
"lần sau mà ốm kiểu này nữa là em bỏ mày thật đấy."
"dạ. không dám có lần sau đâu ạ."
"còn ạ nữa cơ à."
son siwoo bật cười ôm lấy mặt cún vàng cúi xuống hôn tới tấp.
ánh nắng nhàn nhạt khẽ chiếu qua ô cửa sổ thẳng xuống sàn gỗ nâu lạnh lẽo. mùa giải vẫn còn đó, nắng hè cũng chưa tắt, cuộc sống thì vẫn ồn ào và mệt mỏi. nhưng trong khoảnh khắc ấy, hai con người dường như đã sống hết các cuộc đời cùng với nhau.
______________________________________
mùa thu về một cách đầy bất ngờ. gió thổi qua hàng bạch quả phía trước phủ họ son, từng chiếc lá rơi xuống như ai đó đang lột dần trí nhớ của một kẻ đã sống quá lâu với những điều không còn tồn tại. park jaehyuk thức dậy vào một sáng có chút se lạnh, căn bếp vẫn còn mùi củ sen luộc từ tối hôm trước trộn lẫn vào cùng khí hậu mát mẻ khó tả của mùa thu. hắn hít một hơi thật sâu rồi nhìn về phía sân vườn.
"không biết là cậu cả có thích hoa không nhỉ?" tên người ở tủm tỉm cười nhìn những bông hoa đã dần tàn chỉ còn lại lá và cành. hắn quyết định sẽ đi hái cho cậu cả một bó trước khi chẳng còn gì ngoài một cái cây khô xơ xác.
mùi khoai nướng ngọt ngào lan tỏa trong không khí, park jaehyuk híp mắt cười vùi củ khoai to nhất vào áo chạy đi tìm cậu cả của hắn. nhưng người mà hắn luôn trông đợi nơi ngưỡng cửa - đã không còn trở lại.
không có ai gọi hắn bằng giọng nói thều thào lười nhác vào mỗi sáng nữa, cũng không còn ai chửi hắn gọt lê xấu, cũng chẳng còn ai đi ngang bếp lúc nửa đêm chỉ để hỏi một câu vớ vẩn rồi ngồi xuống ăn cùng hắn một bát mì. cậu cả...
đã đi rồi. hắn biết điều đó từ một người làm bếp, người hờ hững như thể chỉ đang kể về việc mớ cải hôm nay bị sâu ăn hết lá. cậu cả son siwoo - người mà tên người ở họ park đã âm thầm khắc ghi từng đường nét khuôn mặt vào lòng - đã rời khỏi phủ, hủy hôn lễ, lên đường ra nước ngoài mà không để lại một lời nhắn.
không có mùa hạ để nhớ, chỉ có một mùa thu hững hờ trống rỗng ghim sâu vào tâm trí hắn.
cũng chẳng có cảnh chia tay như cái cách họ chẳng có lấy một câu chào.
thậm chí không một ánh nhìn, hay là một cái níu tay giữ lại.
mùa hạ năm ấy cứ như một cảnh phim lỗi bị cắt khỏi bộ phim một cách thẳng tay mà không có hậu cảnh. park jaehyuk im lặng đứng trước cửa phòng cậu cả, cả căn phòng trống rỗng hiu quạnh đến lạ lùng. mặc kệ cái nóng từ của khoai đang khiến bàn tay hắn đỏ lên, park jaehyuk chẳng biết làm gì ngoại trừ quay trở về căn phòng nhỏ dưới mái hiên cũ, nơi chỉ có tiếng gió và một cái bàn gỗ đã sờn mép. tối hôm ấy, hắn ngồi vào bàn, lấy giấy ra và viết.
dòng đầu tiên chỉ vỏn vẹn: "gửi cậu cả."
sau đó thì không dừng lại nữa. mỗi ngày, hắn viết một bức thử. không gửi, không định gửi. hắn chỉ đơn giản là viết, như cách người ta gãi vào một vết thương ngứa ngáy dưới lớp da chưa lành, dù biết càng đụng vào thì càng rách thêm. trong thư hắn viết về những chuyện nhỏ nhoi - như cây hoa sữa trước sân đã ra hoa, hắn biết cậu cả không hề thích cái mùi ấy một tí nào nên đã nhiều lần bảo ông son chặt đi, mà ông không chặt vì vợ ông không cho. hay chiếc khăn cũ trong tủ vẫn còn mùi xà phòng mà cậu cả mua về từ nước ngoài, và rằng hôm nay trời lại âm u. có hôm, hắn viết cả trang giấy chỉ để kể rằng hắn nhớ cậu cả mặc chiếc áo nâu ngồi đọc sách ở trong phòng. hắn bảo cậu đẹp lắm, đẹp như một buổi chiều thu hắn không kịp níu giữ.
lúc ban đầu, hắn còn cố tỏ ra bình tĩnh. cảm giác như nó kể cho cậu cả nghe mấy câu chuyện thường ngày. nhưng càng về sau, nét chữ càng xiêu vẹo, càng lúc càng giống lời độc thoại của một kẻ đang cố bám víu lấy quá khứ vì không còn thứ gì khác để ôm lấy trong tay. có một bức thư, hắn viết đến đoạn giữa thì ngừng bút, giọt mực nhòe ra một vệt dài như nước mắt. có lẽ hắn đã khóc hoặc chỉ đơn giản là giọt nước mưa đọng lại trên lá cây sau cơn mưa phùn trong tiết trời mùa thu đã rơi xuống làm nhòe đi vết mực đậm. là hắn đang đau? hay chỉ là cảm giác mất mát khi chưa từng chạm được vào - cái cảm giác nó không đủ đau để bật thành tiếng, nhưng âm ỉ đến mức nhấn chìm cả lòng người.
mỗi khi rảnh tay, park jaehyuk lại đem những bức thư gấp gọn, cất vào một chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong góc tủ. cái hộp cũ kỹ có một mảnh vải lanh đỏ buộc ở tay cầm - mảnh vải đó chính là thứ mà cậu cả Siwoo từng dùng để buộc hành lý trong lần đầu về nước. hắn giữ nó như giữ lại một mảnh kí ức về cậu cả, dù đã bị hắn xoa đến rách.
trong phủ, vẫn không có gì thay đổi mọi thứ vẫn diễn ra như những ngày bình thường. người nấu vẫn nấu, người ăn vẫn ăn rồi làm, bà son vẫn la hét vì lá rụng đầy sân mà chả đứa gia nô nào kịp quét, bà quản gia trong bếp vẫn càu nhàu vì củ khoai vụ này nhạt hơn năm ngoái. hiển nhiên không nghe thấy ai gọi tên son siwoo nữa. cũng không ai hỏi park jaehyuk rằng vì sao hắn cứ hay nhìn ra cổng như ngóng chờ ai đó, vì sao cứ ghé qua căn phòng bỏ trống mỗi ngày như một nghi lễ ngớ ngẩn, vì sao mắt hắn luôn sưng nhẹ vào buổi sáng, và vì sao tay hắn bây giờ khô đến nứt nẻ - bởi hắn cứ viết mãi, viết mãi, mà chưa từng dám ngừng lại.
hắn đã tự hỏi, ở một nơi nào đó trên thế giới này, có phải cũng đang có một người nhìn vào lá vàng rơi và nhớ về căn bếp phủ họ son? có phải cậu cả cũng từng nghĩ đến việc quay về, nhưng rồi lại thôi? có phải chỉ một lần thôi, cậu cả cũng đã từng ghi tên hắn vào lòng nhưng rồi lại vội vàng xóa đi ngay lập tức?
cuối mùa thu, trời bắt đầu trở lạnh. người nhật kéo quân về vùng, chúng nó vào tận phủ bắt lính, lôi từng người trai trẻ đi, không để ai nói lời từ chối. park jaehyuk không thoát khỏi bọn nó, hắn bị kéo đi giữa lúc đang quét sân trước cửa phòng cậu cả. hắn không vùng vẫy cũng không phản kháng. hắn chỉ xin được quay về phòng lấy một thứ, khi chẳng ai để ý hắn lặng lẽ giấu đi chiếc hộp đựng tâm tình của mình xuống dưới gầm giường. rồi rút mảnh vải lanh quấn vào tay đem đi theo như thể đó là một phần trái tim của hắn.
không ai tiễn hắn, cũng không ai quan tâm đến việc hắn có trở lại nữa không.
mùa thu ấy khép lại như một trang sách bị ai đó chép nhầm. không có đoạn cao trào. không có khúc kết. chỉ đơn giản là một mùa đã và đang tồn tại. một mùa của những câu hỏi không người đáp. một mùa mà người ở - đã thôi là người ở, còn người được chờ - có lẽ sẽ không bao giờ thực sự quay về.
__________________________________
tiết trời vào thu đã bắt đầu lạnh, những cơn gió hanh khô đầu mùa thổi nhẹ nhè, cuốn theo vài chiếc lá đỏ rụng xuống bậc thềm nơi son siwoo đang đứng. cậu đút tay vào túi áo hoodie mỏng, mắt dõi theo đám tuyển thủ trẻ đang huấn luyện thể lực giữa sân.
ở phía đối diện, han wangho vẫn cầm sổ chiến thuật, cẩn thận dặn dò từng đứa một.
ánh nắng vàng nhạt chiếu một đường dài xuống sân, tạo thành hình một cây cầu nắng để lũ trẻ thoải mái mà đá bóng từ bên này sang bên kia. son siwoo mỉm cười đưa điện thoại lên quay lại.
"huấn luyện viên trưởng ơi. cạu ấy bảo em giống con cá trê." adc nhỏ tuổi của đội cau mày chỉ vào support.
"không hề. em bảo cậu ấy đáng yêu mà." support bĩu môi cãi lại.
son siwoo ôm đầu cười trừ, han wangho nói đúng, adc với support đội này y hệt cậu và park jaehyuk hồi đó.
đánh nhau cãi nhau nhưng lại chính adc đã là người gợi ý việc mời support này về để đi đường chung. hai đứa còn được coi là park bé và son bé của thế hệ này nữa.
mùa giải thu bắt đầu với lịch đánh giải dày đặc giữa các đội tuyển trẻ. cậu đã lui về đội 2 để han wangho một mình đấu tranh trên đội 1. son siwoo ngồi trong phòng giám sát, ánh mắt lướt nhanh qua bản đồ nhỏ trên màn hình, đôi mày cậu nheo lại khi nhìn thấy cậu nhóc đi mid bị solo kill, tay run run chạm phím. trái tim siwoo cũng run theo, cậu đứng hẳn lên đầy lo lắng.
"lùi về đi.
đừng giao tranh.
đợi rồng ba. mấy đứa ơi." dù không nghe được nhưng siwoo biết mấy đứa nhỏ đã nắm bắt được thông tin.
ở phòng huấn luyện bên kia hành lang, park jaehyuk cũng đang đứng như thế. hai người họ, từng một thời mặc chung áo đấu của một đội tuyển, từng ôm chầm lấy nhau khi giành chiến thắng, từng yêu nhau khi cả thế giới còn chưa biết tên họ. nhưng rồi, họ giải nghệ và khi trở lại, họ đứng ở hai bên chiến tuyến. có vẻ anh cũng đã chạy xuống đội 2, siwoo nghe được vì jeong jihoon đã gọi điện than và cũng vì cậu với anh đang sống cùng nhau. mỗi lần đấu giải là một lần đối mặt, không cần phải nhìn nhau, chỉ cần nghe thấy tiếng cửa đóng mở, cũng đủ khiến siwoo nghẹn nơi cổ.
ngay sau khi hoàn thành ván đấu, siwoo lặng lẽ đi ra bãi đỗ xe đợi con cún vàng, feedback cái gì mà lâu thế cũng chỉ là mấy đứa nhỏ thôi mà nặng nề với chúng nó quá. siwoo khịt mũi chân đá đá bụi dưới đất hai chân mày cau lại nhìn xuống mũi chân.
"sao mà mệt thế nhỉ?" cậu thở dài.
"sao lại đứng một mình ở đây vậy? lên xe mà ngồi, tao có khóa đâu." park jaehyuk đi đến với một cốc giấy nước nóng trong tay, anh đặt vào tay cậu.
"chẳng phải đợi mày sao? làm cái gì mà lâu thế? tụi nó còn nhỏ, giơ cao đánh khẽ thôi.
áp lực không phải lúc nào cũng tạo ra kim cương đâu."
park jaehyuk gật gù khởi động xe.
áp lực tạo kim cương hả? anh không muốn tạo áp lực gì cho tụi nhỏ hết, anh chỉ ở trong phòng và ngồi xem lại trận đấu như một thói quen mà thôi. vô tình quên mất còn có người đợi mình nên đành phải lấy lí do feedback, chứ thật ra trong cả quá trình anh còn chẳng mở miệng nói một câu nào.
tình cảm cứ thế trôi nhẹ nhàng như cơn gió cuối thu. không ai nói rõ, nhưng họ bắt đầu lại những thói quen khi xưa.
đôi khi là cùng nhau ra sông hàn uống rượu ăn tokk, thi thoảng hẹn nhau ăn tối sau giải, lúc thì lại cùng đi dạo dưới hàng cây lá đỏ gần lol park. mọi thứ trông có vẻ đẹp đẽ...
chỉ là... sự đẹp đẽ đó đẹp đến mức mong manh.
cho đến một tối, sau khi kết thúc vòng loại, park jaehyuk ghé qua tận tòa trụ sở của đội tuyển N. trời đang mưa nhỏ. anh đặt áo khoác lên ghế, ngồi xuống cạnh huấn luyện viên trưởng của đội 2, tay cầm ly trà nhưng không uống.
"chúng ta nói chuyện ở nơi khác có được không?"
siwoo không quay sang. cậu chỉ nhẹ nhàng đứng lên kéo anh vào căn phòng nhỏ ở cuối dãy hành lang. park jaehyuk nhăn mày, đây là phòng cũ của siwoo từ cái hồi cậu vẫn còn là một tuyển thủ của đội.
"có chuyện gì?"
"mẹ tao... bà ấy muốn tao kết hôn"
"vậy à?" siwoo hơi nghẹn lại một chút rồi nói tiếp "với ai?"
"con gái của bạn thân mẹ."
"rồi anh nói sao?" son siwoo hai vai đang run rẩy nhẹ, giọng cậu hơi nghẹn nơi cuống họng. thậm chí cậu đã thay đổi cả cách xưng hô.
"anh chưa trả lời lại."
căn phòng bỗng chốc chìm vào im lặng. chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách trên ô cửa kính.
những ngày sau đó, họ vẫn gặp nhau - nhưng khoảng cách bắt đầu lớn dần. những tin nhắn chúc may mắn trước trận đấu ngày một ít đi, thời gian siwoo ở lại ktx đội tuyển thì lại càng tăng. chỉ có park jaehyuk vẫn đều đặn mang nước nóng đến cho cậu như một thói quen khó bỏ, cũng chỉ có mình anh ra vào thường xuyên trong căn nhà với cái điều hòa bị hỏng mà ốc vít vẫn còn nằm lăn lóc trước ban công. không ai quay lưng lại, không ai buông tay nhưng vì một lý do nào đó họ dần lạc mất nhau trong những dòng kí ức.
một lần, sau trận đấu với đội D, siwoo vô tình nghe thấy học trò mình nói:
"hôm qua em mới đọc được tin chấn động lắm. hóng không" adc gẩy gẩy tay của jungler nói với cậu nhóc.
"lúc nào mày cũng chỉ có drama thôi, hôm nay mà không có mid là đi cả con game rồi đấy" jungler giả bộ mắng một hai câu rồi cũng nhỏ giọng hỏi "vụ huấn luyện viên trưởng đội G phải không?"
"ừ. nghe nói thầy sắp kết hôn."
"thế thì thầy chúng ta phải làm sao đây?" giọng của support vang lên, chúng nó nhắc đến siwoo làm cậu chột dạ đứng một góc hóng liên tục.
"gì chứ? thầy chúng ta thì liên quan gì?" adc gãi gãi đầu hỏi.
"tên ngốc này. cả cái giới liên minh này ai mà không nhìn ra là thầy park thích thầy của chúng ta chứ."
"có hả? vậy mà đó giờ tớ tưởng thầy chúng mình với thầy park ghét nhau lắm chứ."
"nhưng mà thầy park sắp kết hôn thật hả?"
"chả rõ nữa, họ đồn là có thiệp rồi." support đeo cặp lên vai thở dài một hơi rồi đi về phía cửa nơi siwoo đang trốn.
"kệ chứ. dù gì thầy park cũng phải giải thích với thầy của chúng ta. tớ không chấp nhận việc này đâu, phải không ạ thầy ơi?"
mấy đứa trẻ nghe gọi thầy thì giật mình nhìn xung quanh, nhưng khi support mở cửa ra thì thầy tụi nó đã chạy đi đâu mất rồi. tim siwoo như có ai bóp chặt. cậu không hỏi. cũng không đợi jaehyuk giải thích.
cho đến một hôm, họ gặp lại nhau sau hậu trường của một show củ riot về các huấn luyện viên, giữa máy quay, gameshow và các chia sẻ kinh nghiệm, họ va phải nhau trong hành lang rộng như đến vô tận.
"siwoo..."
"đừng nói gì cả, jaehyuk. em không trách anh. em chỉ trách bản thân, không thể quên được anh."
sau hôm ấy, họ không còn gặp nhau. những tin tức về jaehyuk, về thiệp cưới, về lời hứa gia đình - lan đi như gió cuối thu. nó lạnh lẽo và trống rỗng như trái tim của son siwoo vậy...
__________________________________
còn nữa......