Cập nhật mới

Khác Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân túy - Hoại Phi Vãn Vãn

Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Quyển 3: Đoạt cung - Chương 1: Câm miệng


Thượng Trang không khỏi kinh hãi, nàng thật sự không rõ vì sao y lại đột nhiên hỏi như thế.

Theo bản năng đưa mắt nhìn bốn phía, xác định quanh đây không có ai, nàng mới hít vào một hơi, nói: "Thượng Trang không hiểu."

Y lại khẽ cười: "Ngươi không phải không biết, mấy ngày nay, những gì ngươi thấy cũng không ít."

Nếu câu nói trước của y khiến Thượng Trang cảm thấy mơ hồ, vậy thì câu này, ý chỉ lại vô cùng rõ ràng.

Cả kinh nhìn nam tử trước mặt, sau một lúc lâu, nàng mới lên tiếng hỏi: "Ngài cũng muốn nó sao?"

Y ngẩng đầu, mỉm cười: "Có đôi khi, là bất đắc dĩ.

Mà cũng có khi là điều tất nhiên.

Tựa như có một số việc đã định sẵn từ rất lâu trước đây."

Trái tim bất giác loạn nhịp, ở trước mặt nàng, y chưa từng nói những lời như thế.

Nàng bỗng nhiên nhớ lại quá khứ, khi y hỏi nàng có muốn quyền lực hay không, nàng đã trả lời: Không thể cự tuyệt.

Có lẽ tình cảnh của y cũng giống như nàng.

"Thượng Trang."

Nam tử duỗi tay về phía nàng.

Nàng cả kinh, cuối cùng cũng đưa tay nắm lấy tay y.

Khác với sự khẩn trương của lần đầu, lúc này mọi thứ đối với nàng dường như đã chân thật hơn.

Nàng có thể cảm nhận được một tầng chai sần trên đầu ngón tay y, không khỏi kinh ngạc, nàng không biết nó rốt cuộc vì cái gì mà tạo thành.

Nguyên Chính Hoàn nhỏ giọng: "Ta chỉ muốn nói với ngươi, tương lai..."

"Cho dù tương lai ngài làm điều gì, Thượng Trang cũng đều không oán trách."

Nam tử giật mình, sau một lúc lâu mới lộ ra nụ cười yếu ớt.

Y cúi đầu: "Ta hôm nay đã nhiều lời rồi."

Nàng lắc đầu: "Không đâu, ta thích nghe."

Đây là lần đầu tiên nàng ở trước mặt y không tự xưng "Nô tỳ".

Nhớ khi đó, mỗi lần dùng kính ngữ với y, tất cả đều không phải vì thân phận, mà là hoàn cảnh.

Mà nay, nàng đột nhiên muốn để bản thân phóng túng một lần.

"Đa tạ ngươi."

Y giống như trút hết gánh nặng trong lòng.

Thượng Trang định nói thêm gì đó, chợt nghe phía sau có tiếng bước chân của ai đó chạy tới, sau đó là giọng của nha hoàn: "Vu thượng nghĩa, thượng nghĩa..."

Tiếng thở hổn hển của nha hoàn truyền tới, "Vu thượng nghĩa, Vương gia gọi ngài!"

Thời điểm chạy tới, ánh mắt nha hoàn dừng tại nơi hai tay bọn họ nắm chặt, không khỏi lập tức đưa tay che miệng.

Thượng Trang quay đầu nhìn nàng ta, Nguyên Chính Hoàn ở phía sau lặng lẽ rút tay về, mở miệng: "Vậy bổn vương về trước."

"Nô tỳ tiễn ngài."

Y lại lắc đầu nói không cần, sau đó lên tiếng gọi Mạc Tầm tới.

Nhìn bọn họ rời đi, nha hoàn mới hoàn hồn, lúc này mới dám nhìn Thượng Trang, cười hì hì: "Thì ra Hoàn Vương điện hạ thích thượng nghĩa ngài!

Ngài ấy còn chưa lập Vương phi đấy!"

Nói xong, nàng ta trưng vẻ mặt hâm mộ nhìn Thượng Trang.

Nàng tuy là ngự thị nhưng rốt cuộc vẫn là nô tỳ, nếu có thể trở thành Vương phi, đây chính là phúc đức đã tu ba đời.

Thượng Trang không nói chuyện, chỉ lẳng lặng cất bước về phòng của Nguyên Duật Diệp.

"A, Vu thượng nghĩa!"

Nha hoàn vội đuổi theo, trong lòng thầm trách bản thân nhiều chuyện.

Đẩy cửa phòng ra, nha hoàn thức thời không đi theo vào, chỉ nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi lui ra.

Nam tử trên giường mở lớn hai mắt nhìn nàng, lạnh giọng: "Về rồi sao?"

Thượng Trang cười cười: "Đây không phải do ngài kêu người tới gọi hả?"

Nguyên Duật Diệp trừng mắt nhìn nàng, đối với hắn, cho tới bây giờ nàng chưa từng nói một lời hay nào.

Nhưng không có nàng bên cạnh, hắn lại cảm thấy thiếu thiếu, cả người đều không thoải mái.

Hắn kêu nàng cút, nàng so với kẻ khác còn cút nhanh hơn.

Hoàn Vương người ta tới đây, nàng còn luyến tiếc không chịu trở về.

Hắn không khỏi tức giận, trong lòng thầm hận vì sao lại cho nàng ra ngoài.

Thượng Trang đi tới bên giường của hắn, thấy sắc mặt khó coi, nàng liền ngồi xuống, hỏi: "Không khỏe sao?

Nô tỳ đi mời Trọng Thái y tới."

Hắn hừ một tiếng: "Khó nghe được một câu quan tâm bổn vương từ ngươi."

Nàng gật đầu: "Nô tỳ đương nhiên phải quan tâm ngài, ngài mau khỏe, nô tỳ mới nhanh chóng rời khỏi nơi này."

Đây là sự thật, nàng cũng không cần che giấu.

"An Lăng Vu!"

Hắn cơ hồ tức giận tới nhảy dựng lên, nhưng vết thương trên lưng vẫn còn, thoáng chốc khiến cả khuôn mặt trắng bệch, thiếu chút đã ngã xuống giường.

"Vương gia!"

Nàng hoảng sợ đỡ lấy hắn, áo lót màu trắng của hắn lúc này đã nhiễm một màu đỏ của máu.

Nàng bực tức tới hét to lên: "Miệng vết thương lại hở rồi!

Ngài cũng lợi hại thật đấy, ngay cả cơ thể mình mà cũng chà đạp được như vậy!"

Hắn đau tới không thể lên tiếng, chết tiệt, hắn đâu phải kẻ ngốc!

Nếu không phải khó chịu, hắn sao có thể làm ra hành động như thế?

Nguyên Duật Diệp cắn răng: "Câm miệng!"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 2: Giải thích


Nhìn cả người hắn run lên, Thượng Trang liền kêu to: "Người đâu!

Mau tới đây!"

Nha hoàn lập tức đẩy cửa tiến vào, vừa nhìn cảnh tượng bên trong, không đợi Thượng Trang lên tiếng, nàng ta liền xoay người chạy ra ngoài gọi thái y.

Thái y nhanh chóng chạy tới, xem xét thương thế cho hắn, nhíu mày: "Vương gia nhất định phải nằm nghỉ ngơi, miệng vết thương hở sau này sẽ để lại sẹo."

Ông ta lại nhìn Thượng Trang, thấp giọng, "Thượng nghĩa hầu hạ Vương gia thế nào vậy?"

Trọng Thái y đương nhiên là lo lắng, Hoàng đế kêu ông phụ trách vết thương của Thành Vương, nếu có sai lầm, mạng nhỏ của ông sẽ không còn nữa.

Ông tin nữ tử trước mặt này cũng hiểu được.

Thượng Trang khó mà giải thích, chỉ gật đầu: "Được, ta sẽ chú ý."

Nàng kêu nha hoàn tiến lên giúp đỡ thay y phục cho hắn, sau đó thay thuốc rồi mới đỡ hắn nằm xuống.

Mọi việc xong xuôi, nàng mới phát hiện cả người mình đã ướt đẫm mồ hôi.

Đúng lúc này, hắn mở to mắt nhìn nàng, khuôn mặt tái nhợt hiện lên chút ý cười nhợt nhạt.

Nàng tiến lên, mở miệng: "Tuy Thái y nói sẽ để lại sẹo, nhưng Vương gia thân là nam nhân chắc sẽ không để ý việc này."

Hắn vốn thấy nàng đang hầu hạ mình, trong lòng thầm cao hứng, nhưng nghe nàng lên tiếng, hắn không khỏi chán nản.

Chẳng lẽ không nghe nàng nhắc nhở, hắn không còn là nam nhân sao?

Nguyên Duật Diệp cắn răng: "Trước khi hoàng thúc tới bổn vương vẫn ổn, thúc ấy đi rồi, thương thế của bổn vương đột nhiên tăng thêm."

Hắn vừa nói vừa đưa mắt nhìn nàng.

Thượng Trang biến sắc, cả giận nói: "Ngài đừng hòng giá họa cho người khác, ai mà không biết Hoàn Vương..."

Nàng vốn muốn nói Hoàn Vương có tật trên người, nhưng bốn chữ đó đã tới yết hầu lại không bật ra được.

Nguyên Duật Diệp hừ nhẹ một tiếng: "Thứ đó quả nhiên là tấm mộc che chắn tốt cho y."

"Ngài có ý gì?"

Nàng nhíu mày nhìn hắn.

Hắn cười nhạo: "Hoàng thúc của bổn vương mới là người thâm tàng bất lộ.

Chỉ là, với sự thông minh của ngươi đương nhiên không đủ để nhìn ra.

Thôi, bổn vương không so đo với ngươi."

Thượng Trang giật mình, nàng đột nhiên nhớ lại những lời Nguyên Chính Hoàn nói hôm nay.

Tuy rằng y chỉ nói một câu...

Nhưng nàng hiểu.

Nàng không khỏi kinh ngạc trước những lời Nguyên Duật Diệp, xem ra việc hắn nhằm vào Nguyên Chính Hoàn cũng không phải điều vô căn cứ.

Hắn luôn luôn điều tra y.

Nếu không, làm sao hắn biết trước khi tiến cung nàng đã gặp Nguyên Chính Hoàn?

Cho nên, hắn mới nghĩ nàng là người của Hoàn Vương.

Đột nhiên hắn lên tiếng: "Bổn vương đói bụng."

Thượng Trang trừng mắt nhìn hắn, nàng đứng dậy ra ngoài phân phó nha hoàn mang đồ ăn tới.

Sau đó nàng quay lại dìu hắn ngồi dậy, nha hoàn liền bưng canh ngân nhĩ hạt sen vào, nói là hôm qua làm cho Linh Khuyết, Linh Khuyết lại muốn để lại cho hắn ăn.

Thượng Trang ngồi xuống mép giường đút cho hắn ăn, hắn lại nói: "Không bằng ngươi ở lại vương phủ của bổn vương đi, hoàng cung không thích hợp với ngươi."

Nàng kinh ngạc nhìn hắn, cười cười: "Đa tạ Vương gia, hoàng cung không thích hợp, nơi này cũng không thích hợp."

Nhìn sắc mặt hắn thay đổi, nàng nói tiếp: "Có một chuyện ngài đừng quên, nếu ngày đó không phải nhờ Hiền phi nương nương âm thầm hỗ trợ, nô tỳ làm sao có thể trở thành ngự thị?"

Lời này đương nhiên là không phải cảm ơn Tề Hiền phi.

Nàng chẳng qua là muốn nhắc nhở hắn, nàng và Tề Hiền phi đang bất hòa.

Nàng chỉ là cung nữ, đương nhiên không có bản lĩnh đi hại người.

Nhưng ai đã từng hại nàng, nàng sẽ ghi nhớ thật kỹ, nếu không, tương lai là sống hay chết, nàng thật không thể biết được.

Hắn cắn răng, cuối cùng vẫn nhịn không được mà hỏi: "Chuyện lần đó ngươi vẫn để trong lòng sao?"

"Tại sao không?"

Nàng nhìn hắn, không chút sợ hãi mà tiếp tục, "Mạng của nô tỳ chỉ có một, nếu nô tỳ muốn sống thì phải dựa vào năng lực của chính mình."

"An Lăng Vu!"

Hắn bắt lấy cổ tay nàng, Thượng Trang cả kinh, chén canh trong tay lập tức rơi xuống giường.

Hắn không chút để ý, chỉ nói, "Nếu không nhờ có ta, Từ ma ma có thể chịu ngồi yên không động tới ngươi sao?

Lần đó ngươi đi diện thánh, ta cũng có tới, chỉ là chậm hơn y một bước!

Nếu không có y, ngày đó ta vẫn có thể đảm bảo ngươi không xảy ra chuyện gì!"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 3: Hôn sự


Thượng Trang kinh ngạc nhìn hắn, quên cả giãy dụa.

Ngực hắn không ngừng phập phồng, đôi mắt ửng đỏ có chút đáng sợ.

Sau một lúc lâu, nàng mới nhấn rõ từng chữ hỏi: "Vì sao phải làm như vậy?"

Một câu này của nàng giống như dùng hết sức lực đẩy hắn ngã ra phía sau.

Thượng Trang kinh hãi, lúc này đã thấy hắn quay mặt nhìn mình, nhẹ giọng: "Những gì mẫu phi làm với ngươi, trước đó ta thật sự không biết."

Nếu không phải Linh Khuyết vô tình kể, hắn thật không biết gì cả.

Thượng Trang sợ tới ngây người.

Hắn đây là...

Đang giải thích sao?

Một Nguyên Duật Diệp như vậy khiến nàng không khỏi cảm thấy hoảng sợ.

Nàng vốn quen với tính cách không phân phải trái của hắn, quen với cái cách tự xưng "bổn vương" trước kia.

Hắn nhắm mắt lại, buông lỏng bàn tay đang nắm lấy nàng, chỉ vào chăn đệm, nói: "Gọi người vào thay đi, ướt hết rồi."

Thượng Trang lúc này mới hoàn hồn, nàng gác chén không lên bàn, một tay nhấc chăn đệm lên, một tay lấy áo choàng trên giá bên cạnh khoác lên cho hắn, thấp giọng: "Nô tỳ kêu người vào dọn dẹp ngay."

Nói xong, nàng hốt ha hốt hoảng cầm chăn bỏ chạy ra ngoài.

Nha hoàn bên ngoài thấy nàng thì không khỏi kinh hãi, vội vàng tiến lên phụ giúp thì nghe nàng nói: "Không cần, mấy thứ này dơ rồi, ngươi vào trong thay chăn đệm cho Vương gia đi."

Nha hoàn chần chờ, cuối cùng cũng gật đầu vào trong.

Thượng Trang đột nhiên cảm thấy bản thân có chút mơ hồ, nàng thật không biết vì sao Nguyên Duật Diệp lại nói với mình những lời như vậy.

Nàng thật không ngờ thì ra hắn lại giúp đỡ mình.

Đúng, nhưng chỉ có một chuyện thôi.

Nàng tự nói với chính mình.

Nàng vùi đầu mà chạy về phía trước, thiếu chút nữa đã đụng phải người.

Gia đinh kia vốn muốn quở trách, nhưng lúc nhìn kỹ lại phát hiện đây là ngự tiền thượng nghĩa, gương mặt tức giận liền thay bằng nụ cười: "Vu thượng nghĩa sao lại gấp gáp như vậy?

Việc này cứ kêu nha hoàn làm là được rồi."

Thượng Trang định mở miệng, nhưng lúc ngẩng đầu lại thấy Mộ Dung Vân Sở đang đứng phía sau gia đinh.

Nàng không khỏi kinh hãi, Mộ Dung Vân Sở cũng nhíu mày, nàng ta sao lại ở đây?

Gia đinh liền hoàn hồn, vội nói: "Tiểu nhân đáng chết.

Thừa tướng đại nhân, mời, Vương gia đang nghỉ ngơi trong phòng."

Dứt lời, hắn liền nghiêng người mời Mộ Dung Vân Sở đi trước.

Thượng Trang cũng ôm chăn đệm tránh qua một bên.

Hắn liếc nàng, sau đó mới nâng bước đi về phía trước.

Đưa mắt nhìn theo bóng lưng vừa đi qua, Thượng Trang bất đắc dĩ mà lắc đầu, lần này việc Nguyên Duật Diệp bị thương người trong triều không mấy ai biết, vương phủ chỉ truyền lời nói bị phong hàn.

Cho nên, đám quan lại muốn mượn cớ này tới thăm bệnh đều phải trở về.

Thật không ngờ, Mộ Dung Thừa tướng lại vào trong được.

Thời điểm gia đinh đưa Mộ Dung Vân Sở vào, nha hoàn vừa lúc thay chăn đệm cho Nguyên Duật Diệp xong.

"Vương gia."

Mộ Dung Vân Sở hành lễ với hắn.

Hạ nhân trong phòng đều thức thời lui xuống, người trên giường cười cười: "Khó có dịp Thừa tướng tới thăm bổn vương."

Hắn duỗi tay ban ngồi,

Mộ Dung Vân Sở ngồi xuống, lên tiếng: "Đó cũng là nhờ Vương gia nể mặt."

Nếu không hắn đã giống những kẻ bên ngoài vừa vào đã bị đuổi về.

Nguyên Duật Diệp ho khan vài tiếng: "Khụ khụ...

Trận phong hàn này thật làm khó bổn vương.

Đúng rồi, không biết Thừa tướng hôm nay tới đây là có việc gì."

Mộ Dung Vân Sở lập tức đi vào chủ đề: "Cũng không phải chuyện lớn gì, chỉ là Hiền phi nương nương có đề cập với thần hôn sự của xá muội, thần tới đây là muốn hỏi một chút ý tứ của Vương gia."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 4: Tình nguyện


Nguyên Duật Diệp không khỏi giật mình, hôn sự của Mộ Dung Vân Khương?

Nàng ấy không được Hoàng đế phong phi, xem ra là Tề Hiền phi nhìn trúng quân cờ tốt này.

Cưới nàng, đương nhiên là để lấy thế lực của phủ Thừa tướng phủ.

Nếu so với đám cơ thiếp bình thường, Mộ Dung Vân Khương quả thật là tốt hơn nhiều.

Hắn biết, nếu Mộ Dung Vân Sở đã tới cửa, vậy bên phía mẫu phi đã quyết định.

Hắn chỉ là không biết mục đích Mộ Dung Vân Sở tới đây hỏi hắn là có ý gì?

A, bộ dáng kia nào giống muốn hỏi hắn chứ?

Hắn mở to hai mắt: "Việc này mẫu phi chưa từng nói với bổn vương, bổn vương..."

Đáng chết, hắn lại chóng mặt rồi, xem ra đúng là không thể tự miễn cưỡng chính mình.

Mộ Dung Vân Sở nhận ra sự khác thường, khóe miệng khẽ động.

Hắn tiến lên đè Thành Vương nằm xuống: "Trên người Vương gia có thương tích, đừng tùy tiện cử động."

Giọng hắn không lớn nhưng đủ làm Nguyên Duật Diệp chấn động.

Mộ Dung Vân Sở biết trên người hắn có thương tích sao?

Kinh ngạc đưa mắt nhìn hắn, lại nghe hắn nói: "Xem ra là thần quấy rầy Vương gia nghỉ ngơi, thần xin về phủ trước, việc này đợi Vương gia khỏe lại hãy bàn."

Nói xong, hắn liền cáo lui ra ngoài.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Nguyên Duật Diệp thầm cắn răng.

Hắn quả thật đã xem thường Mộ Dung Vân Sở!

Chỉ là nếu hôm nay hắn có thể tới, vậy có nghĩa là hôn sự này, hắn đồng ý.

Trên đường trở về không gặp Mộ Dung Vân Sở, Thượng Trang thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nàng tiến lên thấy cả người Nguyên Duật Diệp ướt đẫm mồ hôi, không khỏi cả kinh mà hỏi: "Ngài không khỏe sao?"

Hắn phá lệ im lặng, lắc đầu rồi nằm xuống, nhắm hai mắt lại.

Thượng Trang tò mò nhìn hắn, nhưng nghĩ có lẽ hắn đã mệt nên đứng dậy buông màn, lại nghe hắn đột nhiên gọi: "Vu Nhi."

"Dạ."

Hắn không mở mắt, chỉ thấp giọng: "Ngươi có chuyện gì mà trong lòng vạn phần không muốn nhưng vẫn phải làm không?"

Câu hỏi của hắn khiến nàng ngẩn ra.

Trong lòng vạn phần không muốn nhưng vẫn phải làm?

Đương nhiên là có, tỷ như chuyện nàng thay tiểu thư vào cung.

A, vô vị mà cười, chuyện này đương nhiên không thể nói với hắn.

Nàng lắc đầu: "Nào có chuyện vạn phần không muốn mà vẫn phải làm?

Nếu đã không muốn thì đừng làm, như thế đơn giản hơn nhiều."

Nàng không khỏi nghi hoặc, đang êm đẹp, vì sao hắn lại nói với nàng lời này?

Nghe nàng thoải mái trả lời như vậy, hắn không khỏi ghen tị.

Hắn cười yếu ớt: "Ngươi thì biết cái gì?

Nếu thật sự đơn giản như thế...

Thôi đi, chỉ tiếc ta là Nguyên Duật Diệp, không phải Hoàn Vương thứ hai."

Thượng Trang cả kinh buông tay, chiếc màn trong tay theo đó rơi xuống, che nửa khuôn mặt của nam tử.

Nàng không hết hy vọng, quyết hỏi tới cùng: "Có ai...

Có ai hại ngài ấy sao?"

Chẳng lẽ, tàn tật trên người y không phải do bẩm sinh?

Trong lòng tự hỏi, cả người nàng run lên.

Hắn cuối cùng cũng mở mắt nhìn nàng, chậm rãi đáp: "Thắng làm vua thua làm giặc, điểm này với người thông minh như người hắn phải hiểu rõ."

Hai tay siết chặt thành đấm, nàng không khuất phục: "Nhưng khi đó y chẳng qua chỉ là một đứa trẻ!"

Đứa trẻ, lấy gì mà đấu với người ta?

"Đứa trẻ?"

Hắn cười nhạo, "Ở nơi này chưa từng có đứa trẻ nào cả."

Hắn bỗng nhiên nhớ lại câu chuyện mẫu phi từng kể, chiến tranh giữa Lê quốc và Tây Chu.

Người chết trong trận chiến đó vô số kể, bao gồm cả ấu thái tử của Lê quốc.

Quyền lực không phân biệt tuổi tác, chỉ có mạnh và yếu.

Nếu hắn không rõ đạo lý này thì ngày tân hoàng đăng cơ sẽ chính là lúc mẫu tử bọn họ phải chết.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 5: Đưa tiễn


Cả ngày này, từ phòng Nguyên Duật Diệp đi ra, cả người Thượng Trang như thất thần.

Ngay cả nha hoàn bên ngoài gọi, nàng cũng không trả lời.

Có lẽ, nàng đã hiểu được suy nghĩ của bọn họ.

Không, nàng không thể lý giải tất cả.

Qua hai ngày, nghe nói Tề Hiền phi tới vương phủ, nàng liền tránh trong phòng.

Với Tề Hiền phi, nàng thật sự không thích bà ấy, nhưng trong lòng hiểu được, những gì bà ấy làm đều là vì Nguyên Duật Diệp.

Thứ nhất, hắn là con trai của bà, thứ hai, chỉ có như vậy bà mới đưa hắn lên được vị trí Thái tử Tây Chu.

Những điều này, từ thần sắc kinh hoảng của bà thời điểm thấy hắn hôn mê, nàng đã cảm nhận được.

Nếu so với Nguyên Chính Hoàn, hắn quả thật hạnh phúc hơn nhiều.

Ít nhất là bên cạnh hắn còn có một người mẹ yêu thương, mãi mãi đứng cùng chiến tuyến với hắn.

Còn Nguyên Chính Hoàn thì sao?

Y chẳng có gì cả.

Tiên đế băng hà, ngoại trừ thân phận đích tử để lại cho y, cái gì y cũng không có được.

Từ những lời Nguyên Duật Diệp nói, nàng cũng có thể cảm nhận được, nhiều năm trôi qua, cố gắng sống tốt đối với y mà nói đến tột cùng có bao nhiêu gian nan.

Bất giác xoa ngực, nàng đau lòng cho y.

Đang ở trong phòng suy nghĩ lung tung, bên ngoài đột nhiên truyền tới giọng của Ti Y: "Vu thượng nghĩa có trong phòng không?"

Thượng Trang kinh hãi, vội đứng lên, đáp lời: "Có."

Nghĩ nghĩ, nàng vẫn tiến lên mở cửa.

Quả nhiên, bên ngoài là Tề Hiền phi đứng sau Ti Y.

Nàng vội ra ngoài, hướng bà hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Hiền phi nương nương, nương nương cát tường."

Tề Hiền phi khẽ cười: "Miễn đi, nơi này không phải hoàng cung, tội gì phải hành lễ lớn như vậy?"

Nói xong, bà tiến lên vào phòng.

Thượng Trang vội nghiêng người tránh qua một bên.

Tề Hiền phi đi vào, ngồi xuống.

Thượng Trang vội tiến lên rót trà cho bà: "Nương nương mời dùng trà."

Ánh mắt bà khẽ quét qua chén trà nhưng không hề đưa tay nhận lấy.

Nàng không khỏi xấu hổ, chỉ đành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, sau đó lui qua đứng hầu một bên.

Ti Y ra ngoài, đóng cửa lại.

Tề Hiền phi cuối cùng cũng lên tiếng: "Bổn cung vừa đi thăm Diệp Nhi, thấy thương thế của nó đã bình phục khá nhiều, trong lòng cũng yên tâm.

Bổn cung tới là muốn đa tạ ngươi đã chăm sóc nó tốt như vậy."

Thượng Trang cúi đầu: "Nô tỳ không dám nhận, Vương gia là chủ tử, nô tỳ hầu hạ ngài ấy là việc nên làm."

Nàng không biết trong hồ lô của Tề Hiền phi đang bán thứ gì, trước mặt bà, nàng càng khiêm tốn càng tốt.

Tề Hiền phi khẽ cười: "Ngươi khẩn trương cái gì?

Coi bổn cung là con hổ ăn thịt ngươi sao?"

"Nương nương..."

"Được rồi."

Bà vẫn cười, "Hôm nay bổn cung tới, một là xem thương thế của Diệp Nhi sao rồi, hai là mang ngươi hồi cung.

Bên phía Thánh Thượng quả thật không thể thiếu ngươi."

Nói xong, bà liền đứng dậy.

Thượng Trang nghiêng người, lại nghe bà tiếp tục: "Bổn cung tin ngươi là người thông minh.

Về cung rồi, ở trước mặt Thánh Thượng, lời nào nên nói, lời nào không được nói, chắc ngươi cũng biết."

Trái tim có chút loạn nhịp, nàng hít vào một hơi thật sâu: "Vâng, nô tỳ biết."

Nàng theo bà ra ngoài, trực tiếp hồi cung.

Tới cửa, phía sau đột nhiên truyền tới thanh âm của nam tử: "Mẫu phi."

Bọn họ theo bản năng quay đầu, thấy hắn được nha hoàn đỡ đi tới.

Sắc mặt Tề Hiền phi thay đổi, lập tức mắng: "To gan, ai cho phép ngươi để Vương gia ra ngoài!"

Nha hoàn sợ tới mức trắng mặt, cả người run run không biết trả lời thế nào.

Hắn lại lên tiếng: "Không thể trách nàng ta, nhi thần tới là để tiễn người."

Nói xong, ánh mắt hắn lặng lẽ nhìn về Thượng Trang.

Ánh mắt này hoàn toàn không giống tính cách ngang ngược của hắn nhưng nó lại làm nàng không biết phải ứng xử ra sao.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 6: Trắc phi


Nghe vậy, cơn giận của Tề Hiền phi cũng dịu đi: "Hài tử ngốc, ra đây làm gì?

Mẫu phi sẽ trở lại thăm con, chỉ cần con khỏe mạnh, mẫu phi sẽ vô cùng cao hứng."

Hắn gật đầu: "Nhi thần biết rồi."

Bên ngoài Thành vương phủ đã có một chiếc xe ngựa đợi sẵn.

Ti Y đỡ Tề Hiền phi lên xe, Thượng Trang vốn muốn chạy lại giúp đỡ, nhưng thấy Ti Y cũng theo lên xe, nghĩ nghĩ một hồi, nàng cũng đi lên.

Trên đường, Tề Hiền phi đột nhiên nhắc tới An Lăng Tễ, nói là trước đó không lâu nghe tin hắn sẽ hồi kinh.

Thượng Trang không khỏi kinh ngạc, nàng lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Tề Hiền phi không tiếp tục truy hỏi, chỉ tán gẫu vài chuyện cùng Ti Y.

Thượng Trang không thể chen miệng vào, chỉ yên lặng ngồi hầu một bên.

Về cung, nàng lập tức tới tẩm cung của Hoàng đế.

Trần Trung canh giữ bên ngoài, thấy nàng, hắn liền bước lên phía trước: "Vu thượng nghĩa về rồi sao?

Mau vào bẩm báo lại chuyện của Thành Vương điện hạ đi, ngày nào Thánh Thượng cũng ngóng trông tin tức của ngài ấy."

Thượng Trang gật đầu, lập tức đi vào.

Bên trong, Hoàng đế đang nửa nằm trên ngự tháp, nhắm mắt dưỡng thần.

"Nô tỳ tham kiến Thánh Thượng."

Nàng thấp giọng.

Hoàng đế không mở mắt, chỉ nhẹ giọng: "Về rồi sao?

Xem ra thương thế của Thành Vương đã không còn gì đáng ngại."

Nàng vẫn cúi đầu: "Sức khỏe Vương gia khá hơn rất nhiều, hiện tại đã có thể xuống giường.

Trọng Thái y vẫn còn ở lại vương phủ thỉnh mạch cho Vương gia mỗi ngày, Thánh Thượng không cần phiền lòng."

"Vậy trẫm an tâm rồi.

Khụ khụ..."

Hoàng đế ho khan mấy tiếng.

Chỉ mới mấy ngày không gặp, sắc mặt ông đã tái nhợt hơn lúc trước.

Thượng Trang có thể nhìn ra, thân thể ông mỗi ngày càng suy kiệt.

Già đi, ai có thể trốn tránh được?

Hoàng đế vẫn nằm đó, ông không nói câu nào nhưng cung mày vẫn khóa chặt.

Thượng Trang đứng hầu một bên, cũng không lên tiếng.

Đột nhiên, nàng cảm thấy hiểu được ông một chút.

Phía sau một Hoàng đế cao cao tại thượng, ông ấy chỉ là một lão nhân gia.

Ở thời điểm cuối cùng trong sinh mệnh của mình, ông ấy vẫn không thể hưởng thụ một chút bình yên.

Tiền triều hậu cung ám toán khắp nơi, nếu nàng có thể nhìn ra, ông ấy tất nhiên có thể phát hiện.

Toàn bộ tẩm cung im lặng tới đáng sợ, nếu hiện tại có một cây châm rơi xuống đất cũng sẽ phát ra tiếng vang làm người ta sợ hãi.

Thượng Trang cố gắng hít thở nhẹ nhàng, nhàm chán nhìn ra cái bóng đang khắc lên cánh cửa bên ngoài.

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, Hoàng đế đột nhiên lên tiếng: "An Lăng Vu."

Thượng Trang cả kinh, sau đó nhanh chóng hoàn hồn: "Có nô tỳ."

Hoàng đế chậm rãi mở mắt, thân hình nhỏ bé của nữ tử dần dần trở nên rõ ràng.

Ông đưa tay, Thượng Trang liền tiến tới dìu ông ngồi dậy.

Ngồi thẳng người rồi, ông mới nói: "Mấy ngày nay, trẫm đã suy nghĩ rất nhiều."

Nàng kinh ngạc đưa mắt nhìn ông, nhưng sau đó liền lập tức cúi đầu.

Mấy ngày nay ông ấy suy nghĩ cái gì không phải chuyện mà nàng nên hỏi.

Chỉ khi ông ấy muốn nói, nàng mới có tư cách để nghe.

Hoàng đế đột nhiên cười nhạo một tiếng: "Trẫm thật không ngờ người cuối cùng ở bên cạnh trẫm lại là người của An Lăng gia."

Dừng một lát, ông mới tiếp tục, "Trẫm thật già tới hồ đồ rồi, ngươi chẳng qua chỉ là một cung nữ, há có thể gây ra đại sự gì?

Mạng của ngươi nằm trong tay trẫm, có ra sao đương nhiên cũng do trẫm định đoạt."

Thượng Trang nghe tới hồ đồ.

Người trên ngự tháp đứng dậy, đi về phía trước mấy bước.

Bỗng dưng ông ngừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm nàng: "Trẫm không nhìn lầm ngươi, ngươi rất thông minh, so với những kẻ trong cung, thậm chí là người hầu hạ bên cạnh trẫm thông minh hơn nhiều."

Cả người run lên, nàng lập tức quỳ xuống: "Nô tỳ không dám."

"Trẫm không thể không thừa nhận sự thật này."

Thanh âm lạnh lùng từ đỉnh đầu truyền tới, "Trẫm định ban ngươi cho Thành Vương làm trắc phi."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 7: Mật thám


Làm...

Trắc phi của Thành Vương?

Thượng Trang hoảng sợ ngẩng đầu nhìn Hoàng đế, lúc này, nàng còn thời gian quản cấp bậc lễ nghĩa nữa?

Hoàng đế không để ý tới biểu cảm của nàng, vẫn tiếp tục: "Thân phận của Mộ Dung Vân Khương hiện tại không thích hợp ở trong cung.

Nếu còn như vậy, trong triều tất sẽ có lời đàm tiếu.

Trẫm mặc dù là thiên tử cũng có những chuyện không thể không cố kị.

Trẫm, cần Mộ Dung tướng."

Ánh mắt ông nhìn nàng như muốn nói: Việc này, trẫm tin ngươi biết rõ.

Đúng vậy, Thượng Trang hiểu.

Đây chính là chuyện bất đắc dĩ của thiên tử, ông phải lui từng bước để đổi lấy lòng trung thành của trọng thần.

Cho dù thế nào, đối với Hoàng đế mà nói, đây là chuyện bình thường, bởi vì đó là nguyện vọng giang sơn Nguyên gia muôn đời thiên thu của ông.

Cho nên ngay từ đầu Thượng Trang đã biết, ông sẽ không để Mộ Dung Vân Khương làm phi tử của ông, bởi vì sau khi ông đi, nàng ấy sẽ vì vậy mà chôn cùng, hoặc là bầu bạn với Phật.

Ông thở dài: "Khó có được Mộ Dung Vân Khương tự mình lên tiếng, trẫm quyết định tứ hôn."

Thượng Trang khiếp sợ tới cả người bất giác run lên, nàng không màng lễ nghĩa, bật thốt lên hỏi: "Mộ Dung tiểu thư và Thành Vương điện hạ sao?"

Lời này, nàng hỏi bằng thừa.

Ý của Hoàng đế còn chưa rõ ràng sao?

Hoàng đế không trả lời, chỉ nói: "Trẫm không tin bọn họ, cho nên trẫm muốn ngươi tới Thành Vương phủ, giám thị bọn họ."

Thời điểm nói câu này, ánh mắt vốn thản nhiên bỗng dưng trở nên sắc bén.

"Bọn họ" trong câu nói của ông, rốt cuộc là chỉ huynh muội Mộ Dung, hay mẫu tử Nguyệt Duật Diệp, hoặc là tất cả?

Thượng Trang bối rối, nhất thời không thể xác định.

Còn một việc nữa khiến nàng cảm thấy nghi hoặc.

Ông không tin bọn họ, lại đi tin nàng hay sao?

Lúc này nàng vẫn nhớ rõ thái độ của ông ngày đầu nàng tiến cung.

Ông ấy sẽ khống chế nàng?

Độc dược, hay là thứ khác?

Đang nghĩ, nàng nghe Hoàng đế cười khẽ: "Không cần nghĩ nữa, trẫm có thể nói ra lời này, đương nhiên là có chuẩn bị.

Ngày sau tới Thành Vương phủ, nhất cử nhất động của bọn họ đều phải báo cho trẫm.

Nếu có một ngày trẫm mất, ngươi cũng phải..."

Nói tới đây, ông đột nhiên im lặng, thần sắc có chút khác thường.

Thượng Trang hiểu ý của Hoàng đế, nếu ông không còn, nàng tất nhiên phải bẩm báo với tân đế.

Chỉ là ông có thể nói như thế, chứng tỏ ông sẽ không đả động với vị trí của Thái tử.

Thái tử ở trước mặt ông làm ra nhiều chuyện như vậy nhưng ông vẫn không để trong lòng, còn cho hắn cơ hội.

Nhưng từ một tia chần chờ vừa rồi, Thượng Trang biết ông vẫn có khúc mắc với Thái tử.

Nếu không, ông sẽ thoải mái nói thẳng ra cái tên Nguyên Duật Phong.

Nàng đột nhiên cảm thấy buồn cười, nếu đã như vậy, Hoàng đế vì sao phải làm ra vẻ với Nguyên Duật Diệp?

Ông là người thương con mà.

Cho nên mới nói, tâm tư của Hoàng đế quá phức tạp, nàng đoán không ra.

Ho khan mấy tiếng, Hoàng đế mới tiếp tục: "Nếu ngươi không làm theo lời trẫm, trừng phạt chắc hẳn sẽ ngoài tưởng tượng của ngươi."

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nữ tử, ông khẽ cười, "Trẫm đã hạ mật chỉ, nếu ngươi phản bội, cho dù trẫm mất cũng sẽ có người lấy nó ra."

Hai tay bất giác siết chặt thành quyền, thì ra thứ kiềm chế nàng lại là một đạo mật chỉ.

Đạo mật chỉ này viết cái gì, nằm trong tay ai quả thật khiến Thượng Trang phải để ý.

Nàng cúi đầu, cắn răng nói rõ từng chữ: "Nô tỳ đa tạ sự ưu ái của Thánh Thượng, chỉ là nô tỳ không thể làm trắc phi của Thành Vương."

Hoàng đế nhíu mi định quát, Thượng Trang lại cướp lời: "Thánh Thượng đừng tức giận, hãy nghe nô tỳ nói hết."

Nàng hít một hơi thật sâu, "Nô tỳ có thể làm mật thám cho ngài mà không cần làm trắc phi của Thành Vương.

Ở chung lâu ngày sẽ sinh tình, nô tỳ chỉ sợ đến lúc đó bản thân sẽ vì người mình yêu mà làm liều."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 8: Giam cầm


Vì người mình yêu mà làm liều.

Thời điểm nói ra lời này, chính nàng cũng cảm thấy bình thường.

Nếu hôm nay người Hoàng đế muốn nàng tiếp cận là Hoàn Vương, chỉ sợ nàng sẽ không hai lời như thế.

Hoàng đế nhíu mi, cúi đầu nhìn nữ tử trước mặt, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Vậy sao?"

Ông đã không còn tức giận như trước, chỉ lẳng lặng chờ nàng tiếp tục.

Thượng Trang nói: "Nếu nô tỳ hận Vương gia, nô tỳ nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Thánh Thượng giao.

Chỉ tiếc, nô tỳ không có thù hận với Vương gia, mà nô tỳ chỉ là một nữ tử.

Điều này là chuyện nguy hiểm với một mật thám."

Câu cuối cùng của nàng khiến Hoàng đế cũng sợ ngây người.

Ông không ngờ nàng lại gan dạ như vậy, cư nhiên có thể trực tiếp nói ra lý do cự tuyệt như vậy.

Ông không thể không thừa nhận những gì nàng nói cũng là lo lắng của ông.

Cho nên, ông mới hạ một đạo mật chỉ dùng để kiềm chế nàng.

Hoàng đế không nói lời nào, Thượng Trang liền tiếp tục: "Nô tỳ sẽ không hỏi đạo mật chỉ kia viết cái gì, bởi vì nội dung có ra sao, chỉ cần động tình, cho dù là mất đi tính mạng, nô tỳ cũng không có cơ hội phản đối."

Hoàng đế cười to, nhìn nàng nói: "Nếu thật sự có ngày đó, ngươi vẫn kiên định với suy nghĩ của mình sao?"

"Vâng."

Nàng cắn răng đáp, "Cho nên nô tỳ khẩn cầu Thánh Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban, nô tỳ chỉ sợ...

Không làm được chuyện này."

Nữ tử cúi đầu chạm đất, thân hình nhỏ gầy không lộ ra một chút bất an.

Đó là một sự kiên định.

Hoàng đế bỗng nhiên thất thần, ông đột nhiên nhớ tới người kia của nhiều năm trước.

Giống lời nữ tử trước mặt vừa nói, nữ tử một khi động tình, cho dù là chết cũng sẽ quyết liệt chống cự.

Cho nên lời của nàng, hắn tin.

"Đứng lên đi."

Hoàng đế thấp giọng.

Thượng Trang cẩn tạ ân điển, sau đó đứng dậy đi qua một bên.

Hoàng đế đi về phía trước vài bước, ngồi xuống cạnh bàn, đột nhiên quay đầu nhìn nàng, thấp giọng: "Càng ngày trẫm càng thấy ngươi thông minh, lời ngươi nói rất đúng, lâu ngày sinh tình, trẫm tin ngươi sẽ vì người mình yêu mà làm liều.

Trẫm thông suốt rồi, An Lăng Vu..."

Hoàng đế đột nhiên gọi tên nàng, nàng kinh hãi, một loại cảm giác không tốt xuất hiện trong đầu.

"Không bằng trẫm ban ngươi cho Thái tử."

Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm nàng, ông thật muốn nhìn xem, lần này, nàng sẽ lấy lý do nào để cự tuyệt.

Bàn tay giấu dưới ống tay áo nắm chặt, mới qua một kiếp, Hoàng đế lấy đẩy nàng qua Thái tử.

Nàng từ chối một lần, tiết mục giống vậy không thể trình diễn lần hai.

Cắn môi, Thượng Trang cúi đầu: "Nô tỳ cả gan, Thượng Trang rõ ràng không thích nô tỳ tiếp cận Thái tử điện hạ."

Ngày đó, nàng thiếu chút nữa đã đánh mất tính mạng.

Ông hừ một tiếng: "Đó là trước kia."

Trước kia?

A, chỉ sợ hiện tại ông chỉ coi nàng là một quân cờ để lợi dụng mà thôi.

Thượng Trang vẫn kính cẩn cúi đầu, nghe Hoàng đế tiếp tục: "Trẫm thật hiếu kỳ, ngươi là nữ tử duy nhất trẫm đoán không ra ngươi muốn cái gì."

Nữ tử trong cung đều thích vinh hoa phú quý, ông đương nhiên sẽ không vì thế mà chán ghét, bởi vì không phải người thủ đoạn, ở nơi này sẽ không có năng lực bảo vệ chính mình.

"An Lăng Vu, nói trẫm biết, ngươi muốn thứ gì?"

Thượng Trang bất giác muốn cười, thứ nàng muốn kỳ thật rất đơn giản, nhưng có lẽ đời này, nó chỉ là một giấc mộng không bao giờ thành sự thật.

Nàng khẽ đáp: "Điều nô tỳ muốn chẳng qua là giúp chồng, dạy con."

"Ha ha..."

Hoàng đế cười ra tiếng: "Hay cho câu giúp chồng dạy con!

Có thể hiểu được điều gì là trân quý nhất, ngươi thật không tồi.

Nhưng trẫm sẽ không để ngươi được như ý muốn!

Hoàng cung này sẽ giam cầm ngươi cả đời!

Năm ngày sau thiết yến ở Hưng Viên, trẫm sẽ ban ngươi cho Thái tử."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 9: Tâm phúc


Nhìn thẳng nữ tử bên dưới, kỳ thật, giúp chồng dạy con, cuộc sống như vậy khiến Hoàng đế vô cùng ngưỡng mộ.

Nhưng ông là bậc đế vương, từ nhỏ đã định vô duyên với cuộc sống đó.

Mà nữ tử này, trí tuệ của nàng có thể giúp Thái tử, mà giúp Thái tử chính là giúp cho giang sơn Nguyên thị của ông, nếu đã như thế, sao ông có thể thả nàng rời đi?

Thượng Trang cắn răng quỳ, năm ngày sau...

Hai tay siết chặt thành đấm, năm ngày sau ở Hưng Viên sẽ có trận thi đấu mã cầu (1).

(1) Mã cầu (hay còn gọi là Polo): Trong môn này, người chơi ngồi trên lưng ngựa và có nhiệm vụ ghi bàn để giành chiến thắng trước đội đối phương.

Người chơi ghi bàn bằng cách dùng một cái vồ có cán dài điều khiển một quả bóng bằng nhựa trắng hoặc bằng gỗ vào cầu môn đối phương.

"Trẫm muốn ở một mình, ngươi lui xuống trước đi."

Hoàng đế trở về ngự tháp ngồi xuống, cúi đầu.

Thượng Trang đứng dậy, chỉ đáp một tiếng "Vâng" rồi lui xuống.

Bên ngoài, thấy nàng, Trần Trung vội hỏi: "Thượng nghĩa, bên phía Vương gia không sao chứ?"

"Dạ, không sao."

Trong đầu lúc này vẫn quanh quẩn mấy câu Hoàng đế vừa nói, đột nhiên nghe Trần Trung hỏi chuyện, Thượng Trang thiếu chút nữa đã không kịp phản ứng.

Hai người đang trò chuyện thì thấy cung nữ đang dìu Hoàng hậu tới.

Trần Trung vội chạy tới hành lễ, Thượng Trang cũng cúi thấp người.

Hoàng hậu không nhìn nàng, chỉ nói: "Vào trong bẩm báo, nói bổn cung có chuyện muốn nói với Thánh Thượng."

"Việc này..."

Trần Trung lộ vẻ khó xử, quanh co một hồi mới đáp lời: "Mời nương nương quay về, Thánh Thượng hiện tại đã nghỉ ngơi, giờ phút này không ai được làm phiền."

"To gan, người đó cũng bao gồm Hoàng hậu nương nương sao?"

Cung nữ cạnh Hoàng hậu tức giận quát.

Trần Trung vội làm hòa: "Nương nương bớt giận, ý chỉ của Hoàng Thượng nô tài không dám không tuân."

Cung nữ còn muốn tiếp tục thì Hoàng hậu lại lên tiếng: "Thôi, bổn cung không làm khó công công nữa.

Chúng ta đi."

Nói xong, cung nữ đỡ bà xoay người.

Nhưng một khắc đưa mắt nhìn Thượng Trang, bà thấp giọng: "Vu thượng nghĩa cũng ở đây sao?

Nếu không ngại thì cùng bổn cung đi dạo một đoạn đi."

Thượng Trang kinh hãi, vội vàng đuổi theo, cúi đầu: "Nô tỳ không dám."

Hoàng hậu hừ một tiếng, không dám?

Nàng ta có gì mà không dám?

Nay, nàng ta không phải là tâm phúc bên cạnh Hoàng đế sao?

Bà cười lạnh một tiếng: "Phản đồ của Đông cung khiến bổn cung và Hiền phi bất hòa.

Ngươi mới từ Thành Vương phủ trở về, không biết tình hình của Thành Vương hiện tại sao rồi?"

Ánh mắt đảo qua nữ tử, trên gương mặt đó không hề lộ ra một tia kinh hoảng.

Thượng Trang thành thật trả lời: "Vương gia đã không còn gì đáng ngại, đa tạ nương nương quan tâm."

"Vậy sao?"

Hoàng hậu nhíu mày, "Bổn cung thật không rõ vì sao ngươi lại thay hắn nói lời cảm tạ?"

Thượng Trang không khỏi cả kinh, vừa rồi nàng chỉ theo phép tắc mà nói chuyện, thật không ngờ Hoàng hậu lại đa tâm như vậy.

Nàng muốn giải thích, lại nghe Hoàng hậu lên tiếng: "Lần này ngươi chăm sóc Thành Vương có công, chắc hẳn Hiền phi đã ban thưởng không ít?"

Trong lòng Thượng Trang coi như hiểu rõ, thì ra Hoàng hậu nói bóng nói gió như vậy là muốn thử nàng có phải đã trở thành người của Tề Hiền phi không.

Nghĩ như vậy, nàng không khỏi cười lạnh: "Nô tỳ hầu hạ Vương gia là làm theo ý chỉ của Thánh Thượng.

Nô tỳ phụng theo thánh y, nào dám đòi ban thưởng?

Nô tỳ cho dù có mười lá gan cũng không dám."

Nghe vậy, sắc mặt Hoàng hậu cũng tốt hơn một chút.

Bà đi đằng trước, nhẹ giọng: "Bổn cung biết, ngươi và Mộ Dung Vân Khương đã có vài lần chạm mặt, bổn cung thật muốn nghe suy nghĩ của ngươi, nha đầu kia là người thế nào?"

Nàng kinh ngạc đưa mắt nhìn bà, đang êm đẹp, Hoàng hậu lại hỏi chuyện của Mộ Dung Vân Khương.

Thượng Trang nghĩ nghĩ, đáp: "Mộ Dung tiểu thư ôn nhu hiền hậu, là một cô nương tốt."

Kỳ thật, nàng không hiểu rõ con người nàng ấy, lời này tùy tiện dùng trên bất cứ nữ tử nào cũng đều thích hợp.

Không ngờ, Hoàng hậu lại cười rộ lên, quay đầu nhìn nàng: "Vậy ngươi có cảm thấy nha đầu đó xứng với Thái tử không?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 10: Các nàng


Hoàng hậu cứ thế mà hỏi thẳng làm Thượng Trang không khỏi hoảng sợ.

Nàng thật sự chưa từng nghĩ tới Hoàng hậu hôm nay đến lại là vì chuyện này.

Xem ra, chuyện giữa Mộ Dung Vân Khương và Nguyên Duật Diệp bà đã biết.

"Sao không trả lời?"

Hoàng hậu nhìn nàng, cười khẩy, "Không phải ngươi đang cảm thấy Thái tử không cưới nổi nàng ta đấy chứ?"

"Nương nương, việc này..."

Hoàng hậu hừ lạnh, cắt ngang lời nàng: "Bổn cung chỉ hỏi ngươi một câu, hôn sự của Mộ Dung Vân Khương, Thánh Thượng đã hạ chỉ chưa?"

Hai tay siết chặt thành đấm, bà hy vọng lúc này vẫn chưa chậm trễ.

Bà không thể để Tề Hiền phi đi trước mọi chuyện!

Thượng Trang run sợ, cuối cùng chỉ lắc đầu: "Vẫn chưa, nhưng Thánh Thượng nói ngày mai sẽ hạ chỉ."

Không biết tại sao, giờ khắc này nàng lại muốn nói cho Hoàng hậu biết.

Vốn dĩ, nàng có thể nói "Vẫn chưa", nhưng nàng lại muốn nhiều lời thêm một chút.

Sắc mặt Hoàng hậu càng thêm khó coi, bà miễn cưỡng cười, lại nói: "Thái tử và muội muội của Mộ Dung Thừa tướng là một đôi trời sinh.

An Lăng Vu, ngươi nói xem có đúng không?"

Thượng Trang không trả lời, Hoàng hậu đã cùng cung nữ thay đổi phương hướng, lại lần nữa đi về Càn Thừa cung.

Thượng Trang dừng bước.

Nhìn Hoàng hậu, nàng không khỏi cười cười.

Thế lực của Thừa tướng khiến bao nhiêu người phải theo đuổi, ngay cả Hoàng hậu cũng nghĩ như vậy.

Với Thái tử, trong lòng Hoàng đế đã có tính toán chu toàn.

Mà nàng lại là người Hoàng đế ngàn chọn vạn tuyển ban cho Thái tử.

Chỉ tiếc...

Thượng Trang cúi đầu, thu lại nụ cười, nàng chỉ là một tiểu cung nữ, Hoàng hậu nương nương sẽ không để vào mắt.

Lại lần nữa ngẩng đầu nhìn hai thân ảnh đã đi xa, nàng cắn môi, chuyến đi này của Hoàng hậu không biết có chọc giận Hoàng đế hay không?

Hai tay siết chặt, có lẽ giờ khắc này, nàng đang có lòng riêng.

Hoàng đế ban nàng cho Thái tử là vì trong lòng có đứa con này, hiện tại ông vẫn hy vọng giao giang sơn cho Thái tử.

Nếu Hoàng hậu đi chọc giận ông, dưới cơn giận dữ, ông có từ bỏ ý định ban nàng cho Thái tử không.

A, đó là những gì nàng hy vọng.

Nàng dứt khoát xoay người trở về phòng ngủ.

Xuyên qua hành lang dài, phía trước bỗng nhiên truyền tới cuộc đối thoại, trong đó còn kèm theo tiếng nữ tử khóc.

Thượng Trang không muốn xen vào việc của người khác, vừa định nâng bước rời đi thì lại nghe bên kia lên tiếng: "Chuyện này có gì mà do dự?

Chỉ cần Mộ Dung Vân Khương chết, ta sẽ trở thành Thái tử phi, tương lai sẽ là quốc mẫu.

Việc ngươi giúp ta, ta sẽ ghi nhớ."

Thượng Trang không khỏi chấn động, giọng nói này không phải là...

Nàng lặng lẽ tiến lên, nhìn sườn mặt người đó, quả nhiên là Tần Lương đệ tâm cao khí ngạo.

Cạnh nàng ta là một nữ tử đang khóc nức nở.

Tuy chỉ mới gặp một lần, nhưng nàng vẫn nhớ nàng ấy là Lã Đức nghi mới được sắc phong.

Nhớ khi đó, Phục Linh còn nói từng thấy nàng ấy trộm khóc, có lẽ tất cả đều vì tiền đồ không tươi sáng.

Nghĩ tới việc Tần Lương đệ sai Lã Đức nghi đi giết Mộ Dung Vân Khương, cả người nàng không khỏi run rẩy.

Thượng Trang còn muốn tiếp tục nghe thì đột nhiên có người chạy tới: "Lương đệ!

Lương đệ, không xong rồi!

Lương đệ..."

Thượng Trang vội vàng tránh đi, nếu bị nhìn thấy, một tiểu cung nữ như nàng mà rơi vào tay nàng ta chắc chắn sẽ không còn đường sống.

Trên đường trở về phòng, hai tay vẫn siết chặt khăn lụa, trong lòng không khỏi suy nghĩ về cuộc đối thoại vừa rồi của Tần Lương đệ và Lã Đức nghi.

Thứ Tần Lương đệ có thể cho Lã Đức nghi, không nghĩ nàng cũng biết.

Đợi Thái tử đăng cơ, nàng ta sẽ tạo điều kiện cho Lữ gia thăng tiến.

Với tình cảnh hiện nay của Lã đức nghi, muốn nàng ấy không đồng ý cũng khó.

Ngoái đầu nhìn lại nhìn lại, gặp một cái cung nữ vội vàng chạy tới.

Thượng trang việc xoay người chạy chậm mở đi, nếu là bị nhìn thấy , nàng bất quá là cái thân phận thấp cung nữ, dừng ở tần lương đệ trong tay, liền không có nàng đường sống .

Trở về phòng ngủ trên đường, hai tay vẫn giảo bắt tay vào làm thượng khăn con|tử], trong lòng một lần một lần nghĩ mới vừa rồi tần lương đệ cùng Lã đức nghi trong lời nói.

Tần lương đệ cho phép Lã đức nghi cái gì ưu việt, này ai đều có thể nghĩ ra.

Không phải thay nàng cầu tình, liền định là nói đợi hắn ngày thái tử đăng cơ, sẽ cho Lữ gia ưu việt.

Bằng Lã đức nghi nay tình cảnh, muốn nàng không đáp ứng, cũng khó a.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 11: Giết người


Thượng Trang đương nhiên hiểu, từ ngày Mộ Dung Vân Khương đặt chân vào hoàng cung, nàng ấy đã trở thành quân cờ trong trận chiến quyền lực, thậm chí là cái đinh trong mắt của một số người.

Ngồi trong phòng một lát, nàng càng lúc càng không rõ cảm xúc của mình là gì.

Khẽ cắn môi, nàng đứng dậy, đẩy cửa phòng chạy ra ngoài.

Nếu đã nghe thấy, nàng không thể cứ khoanh tay đứng nhìn.

Đó dù sao cũng là mạng người!

Chạy về Sồ Viện, trên đường đi, nàng nghe cung nữ thái giám bàn tán, nói không biết vì sao Hoàng hậu lại chọc giận Thánh Thượng, lúc đi ra còn có người thấy bà ấy khóc.

Hai tay nắm chặt thành quyền, lý do là gì?

Trong lòng nàng đương nhiên biết rõ.

Xem ra Tần Lương đệ không biết gì cả, nàng ta ước chừng chỉ nghe nói Hoàng hậu đi xin Thánh Thượng tứ hôn, để Mộ Dung Vân Khương vào làm chủ Đông cung, vì thế mới tìm người giết Mộ Dung Vân Khương.

Nếu chuyện thành cũng bỏ đi, nếu không, Tần Lương đệ sợ là lại làm thêm chuyện xấu.

..............

Sồ Viện.

Thời điểm Lã Đức nghi đi vào, nàng giật mình phát hiện Mộ Dung tướng đang ở đây.

Mộ Dung Vân Khương vội đứng dậy đi ra ngoài, cười nói: "Đức nghi tiểu chủ đến đây sao?

Mời ngồi."

Mộ Dung Vân Sở cũng đứng lên, nhíu mày nhìn nữ tử đi vào.

Lã Đức nghi có chút xấu hổ, bàn tay cầm khăn lụa Quảng Đông không ngừng run run, trên mặt vẫn duy trì nụ cười: "Mấy ngày gần đây không có thời gian tới thăm Mộ Dung tiểu thư, hôm nay rảnh rỗi nên muốn tới tìm tiểu thư nói chuyện, thì ra Thừa tướng cũng ở đây, là ta tới không đúng lúc rồi."

Mộ Dung Vân Sở cười cười: "Tiểu chủ quá lời rồi, chỉ là trùng hợp thôi."

Mộ Dung Vân Khương mời Lã Đức nghi ngồi, sau đó lệnh Thanh Nhi pha trà, mới nói: "Là Vân Khương sơ sót, theo lý Vân Khương là người tới thăm tiểu chủ mới đúng."

Nàng tự tay đưa trà tới trước mặt nàng ấy.

"Không dám, không dám.

Mộ Dung tiểu thư khách khí quá.

À đúng rồi..."

Lã Đức nghi đưa mắt nhìn cung nữ phía sau, nàng ta liền bước lên phía trước, trong tay cẩn thận cầm một cuộn giấy.

Mộ Dung Vân Khương nghi hoặc nhìn nam tử bên cạnh, lại nghe Lã Đức nghi lên tiếng: "Đây là vật phẩm do Thánh Thượng ban tặng, ở chỗ ta không có gì quý giá, chỉ có bức họa này rất hợp với khí chất của Mộ Dung tiểu thư nên mạo muội mang tới mượn hoa hiến Phật."

Nàng nháy mắt, cung nữ liền đi tới cạnh Mộ Dung Vân Khương, chậm rãi mở bức họa ra.

Thời điểm Thượng Trang chạy vào, đúng lúc thấy Lã Đức nghi nắm chặt phần dưới của bức họa.

Trong phút đó, một ý niệm lóe lên trong đầu.

Dưới đó có giấu chủy thủ!

Tâm trạng trầm xuống, nàng hét to: "Mộ Dung tiểu thư, cẩn thận!"

Nghe phía sau có người kêu lên, giờ phút này mặc kệ mọi thứ, Lã Đức nghi vẫn cắn răng đâm tới.

"A!"

Mộ Dung Vân Khương sợ hãi hét lên, bước chân đã cứng đờ không thể dịch chuyển.

"Vân Khương!"

Bên cạnh truyền tới thanh âm hoảng sợ của nam tử.

Chủy thủ cuối cùng vẫn đâm trúng người, cái giọng nói như muốn xé rách này khiến cả người Lã Đức nghi run rẩy không thôi.

Nàng nhìn hai tay nhiễm máu, sau đó lại đưa mắt nhìn nam tử trước mắt, cả kinh lui về sau mấy bước, cuối cùng cũng té xuống.

Thì ra, nàng vẫn là một kẻ nhát gan.

Giết người, nàng giết người rồi...

Thầm nói trong lòng như thế, cả người Lã Đức nghi mềm nhũn, không thể đứng dậy.

"Ca!

Ca..."

Mộ Dung Vân Khương lập tức đỡ lấy hắn, nàng khóc, lời nói đã có chút hỗn loạn.

Thanh Nhi cũng sợ tới mức khóc thét thành tiếng: "Thiếu gia, thiếu gia!"

Thượng Trang vội kêu lên: "Người đâu?"

Thái giám bên ngoài lập tức chạy vào, nhìn tình hình lúc này, cả khuôn mặt trắng bệch, giọng nói run run: "Đã...

Đã xảy ra chuyện gì?"

"Truyền thái y!

Còn không đi!"

Nàng hoảng loạn nói.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 12: Dịch Chi


Nhìn thái giám vội vã rời đi, Thượng Trang mới nâng bước tiến lên phía trước.

Lã Đức nghi giống như một kẻ vô hồn ngã ngồi dưới đất, ánh mắt trống rỗng.

Cung nữ nàng mang theo nửa quỳ bên cạnh, khóc không ra tiếng.

Mộ Dung Vân Khương không khỏi hoảng loạn, sự tình vừa rồi nàng thậm chí còn chưa kịp phản ứng.

Nàng không quan tâm lý do vì sao Lã Đức nghi lại muốn giết nàng, lúc này trong đầu toàn bộ đều là hình ảnh hắn giúp nàng chắn một nhát đao đó.

"Vì sao lại ngốc như vậy?"

Nếu hắn xảy ra chuyện, kêu nàng một mình phải sống sao đây?

"Ta...

Ưm..."

Máu từ miệng vết thương chảy ra mỗi lúc một nhiều.

Mộ Dung Vân Khương hoảng loạn đưa tay tới, vừa chạm tới thanh chủy thủ, Thượng Trang đã cả kinh nói: "Không được!

Nếu rút ra chỉ sợ không cầm được máu."

Mộ Dung Vân Khương sợ ngây người, mà Mộ Dung Vân Sở lại nâng mắt, lúc này hắn mới nhớ ra, nơi này ngoại trừ bọn họ còn có nàng.

An Lăng Vu.

Hắn không rõ nàng vì sao lại đột nhiên tới đây, còn...

Cúi đầu, sắc mặt hắn trắng bệch.

Thượng Trang không nghĩ nhiều, lập tức cầm khăn tay tiến lên, nói: "Thừa tướng đại nhân cố chịu một lát."

Nói xong, nàng duỗi tay che miệng vết thương cho hắn.

Chiếc khăn quá mỏng, rất nhanh máu đã thấm toàn bộ.

Lúc này Mộ Dung Vân Khương mới hoàn hồn, Thanh Nhi vội nói: "Để nô tỳ đi tìm thêm khăn!"

Mộ Dung Vân Sở đột nhiên bắt lấy tay Mộ Dung Vân Khương, thấp giọng nói: "Vân Khương, Dịch...

Dịch Chi đang ở bên ngoài, đi gọi hắn."

Mộ Dung Vân Sở rùng mình, nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, lại quay đầu nhìn chủ tớ Lã Đức nghi, nghe hắn lần nữa lên tiếng: "Đi gọi hắn."

Nàng mới khóc lóc chạy ra.

Thượng Trang khó hiểu nhìn hắn, lúc này, hắn còn tâm tư gọi thị vệ của mình vào đây sao?"

"Sao ngươi lại tới đây?"

Nàng đang suy nghĩ thì nghe nam tử trước mặt lên tiếng.

"Nô tỳ..."

Ánh mắt quét qua hai người phía sau, nàng do dự không biết có nên đem chuyện mình nghe thấy kể ra hay không.

Hắn lại nói: "Đa tạ."

Thượng Trang cả kinh quay đầu nhìn khuôn mặt tái nhợt của nam tử, hắn...

Đa tạ nàng sao?

Câu cảm ơn này có bao nhiêu khó khăn, Thượng Trang hiểu.

"Nô tỳ không cứu được ai cả."

Nàng cúi đầu.

Hắn hừ một tiếng.

Lúc này bên ngoài có tiếng bước chân truyền tới, nàng quay đầu liền thấy một nam tử chạy như bay về phía này.

Tóc hắn dài che nửa khuôn mặt nhưng nàng vẫn có thể thấy biểu cảm vô cùng khó coi.

Hắn không nhìn nàng mà ra tay dứt khoát điểm huyệt, sau đó cầm lấy thanh chủy thủ.

Mộ Dung Vân Sở lập tức ngăn cản hắn, khẽ lắc đầu: "Đừng, thái y rất...

Rất nhanh sẽ tới đây.

Dịch Chi, nhớ kỹ, thời điểm bôi thuốc, ta..."

Nam tử gật đầu, nói: "Dịch Chi hiểu, ngài nghỉ ngơi đi."

Nói xong, hắn quay đầu nhìn Mộ Dung Vân Khương cơ hồ đã sắp ngã.

Hắn lại nhìn hai nữ tử dưới mặt đất, ánh mắt lập tức lộ rõ sát khí.

Cả người Thượng Trang run lên, kỳ lạ, một cảm giác khó hiểu dâng lên trong lòng.

Cẩn thận nhìn mọi người tại đây, rốt cuộc tại sao lại có cảm giác như vậy, nhất thời nàng nói không rõ.

Thái y đã tới, phía sau, Trần Trung với vẻ mặt nghiêm trọng mang theo mấy tên thị vệ đi cùng.

Trần Trung tới chứng tỏ việc này đã truyền tới tai Hoàng đế.

Thị vệ nhanh chóng xông lên trước, giải người ra ngoài.

Giờ phút này Lã Đức nghi hoàn toàn im lặng, không khóc cũng không làm loạn.

Thanh Nhi mang rất nhiều khăn tay tới, thấy Thái y đã tới, còn cả nam tử tên Dịch Chi kia, nàng đột nhiên khóc lớn: "A...

Tôn Dịch Chi ngươi tới rồi!

Thiếu gia ngài ấy...

Ngài ấy..."

Tôn Dịch Chi không quay đầu nhìn nàng ta, chỉ cẩn thận đỡ Mộ Dung Vân Sở lên tháp nằm: "Tiểu thư ra ngoài trước đi, nơi này đã có ta."

Suy nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu Thượng Trang, nam tử kêu Mộ Dung Vân Khương ra ngoài, điều này cho thấy bọn họ có chuyện che giấu nàng ấy.

Lúc này, nàng hơi lo cho Lã Đức nghi, cũng không biết Hoàng đế sẽ xử trí nàng ta thế nào?

Còn nàng?

Nàng nên khai ra chủ mưu đứng sau hay sao?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 13: Phủ nhận


Thượng Trang vừa ra bên ngoài liền nghe tiếng Trần Trung gọi mình: "Vu thượng nghĩa."

Nàng dừng bước, quay đầu nhìn hắn.

Hắn vội nói: "Vu thượng nghĩa về Càn Thừa cung bẩm báo với Thánh Thượng, nói thái y đã xem qua, miệng vết thương không quá sâu."

Thượng Trang gật đầu, xoay người đi về phía trước.

Lã Đức nghi cúi đầu quỳ gối trước mặt Hoàng đế, giờ phút này bên cạnh đã không còn cung nữ hay đi theo nàng.

Thượng Trang tiến vào, hành lễ.

Hoàng đế ngước mắt nhìn nàng, nhíu mày hỏi: "Sao ngươi lại ở nơi này?"

Thượng Trang không khỏi cả kinh, nàng còn chưa mở miệng ông ấy đã biết nàng mới từ Sồ Viện về.

Lặng lẽ nhìn Lã Đức nghi, không phải là nàng ta nói chứ?"

Phía sau có cung nữ đi lên đưa khăn cho nàng, nhỏ giọng: "Thượng nghĩa, đây."

Lúc này Thượng Trang mới phát hiện, trên tay nàng vẫn còn đầy máu.

Đúng rồi, trong cung, đổ máu là cấm kỵ.

Hiện tại máu tươi đã không, lau cũng không sạch, nàng nhận lấy khăn tay từ cung nữ, che lại tay mình.

Trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm, Hoàng đế biết nàng từ Sồ Viện về có lẽ là vì thấy máu trên tay.

Nàng tiến lên, trả lời: "Trần công công muốn nô tỳ quay về bẩm báo với Thánh Thượng, vết thương của Thừa tướng đại nhân không sâu, chắc cũng không có gì đáng ngại."

Nghe vậy, sắc mặt ông ta mới hòa hoãn một chút, cũng không truy cứu ta vì sao lại ở đó.

Ông cúi đầu nhìn nữ tử trước mặt, lạnh lùng hỏi: "Trẫm hỏi lần nữa, ngươi vì sao lại ám sát Mộ Dung Vân Khương?"

Cả người Lã Đức nghi run lên, nàng vẫn cúi đầu, sau một lúc lâu mới lên tiếng: "Thần thiếp tội đáng muôn chết."

"Ngu xuẩn!"

Hoàng đế tức giận, "Ngươi chẳng qua là một Đức nghi nho nhỏ, sao có gan làm ra chuyện lớn như vậy?

Nói, là ai sai khiến ngươi?"

"Thần thiếp ghen tức nên mới muốn giết Mộ Dung Vân Khương.

Không ai sai khiến thần thiếp cả."

Thượng Trang nhìn nữ tử đang quỳ bên dưới, nàng thật không ngờ người nhát gan như Lã Đức nghi lại kiên định như thế.

Lần này xem ra, Tần Lương đệ hưởng lợi rồi.

Hoàng đế đương nhiên không tin, đúng lúc này, Tề Hiền phi tới.

Tề Hiền phi nhìn Lã Đức nghi, sau đó mới tiến lên hành lễ, nói: "Chuyện của Mộ Dung tướng, thần thiếp đã nghe nói.

Thánh Thượng đừng tức giận kẻo ảnh hưởng tới long thể, đúng ý những kẻ phá rối."

Nói xong, bà đỡ ông ngồi xuống.

Hoàng đế hừ một tiếng.

Tề Hiền phi lại chuyển hướng sang Lã Đức nghi: "Hôm nay bổn cung ở hành lang sau hoa viên thấy Đức nghi muội muội cùng Tần Lương đệ..."

Nhìn Hoàng đế, thấy sắc mặt ông khẽ thay đổi, bà cười cười, hỏi Thượng Trang, "Chẳng lẽ Vu Thượng nghĩa không thấy sao?"

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, khi đó, Tề Hiền phi cũng có mặt sao?

Như vậy, bà ta đã nghe cuộc trò chuyện của Lã Đức nghi và Tần Lương đệ?

Sắc mặt của Lã Đức nghi vô cùng khó coi, mười ngón tay khảm chặt vào da thịt, đôi môi nổi chút màu đỏ sẫm.

Hoàng đế nhìn Thượng Trang, hỏi: "Thật không?

Ngươi thấy nàng ta nói chuyện với Tần Lương đệ?"

Lời này còn chưa rõ sao?

Nói chuyện với Tần Lương đệ, điều này chứng minh Lã Đức nghi có quan hệ với Đông cung từ trước.

Thượng Trang nhìn vẻ mặt đắc ý của Hiền phi, nàng bình ổn cảm xúc, mới lên tiếng: "Nô tỳ không hề nhìn thấy chuyện mà Hiền phi nương nương vừa nói."

Lời vừa dứt, đáy mắt Tề Hiền phi hiện lên một tia tức giận, Lã Đức nghi cũng không khỏi kinh ngạc.

Khi nãy, thời điểm Thượng Trang hét lên "Mộ Dung tiểu thư cẩn thận", nàng liền kết luận An Lăng Vu nhất định đã biết chuyện này.

Nhưng hiện tại, nàng ấy lại nói chưa từng nhìn thấy...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 14: Nói lời cảm tạ


Tề Hiền phi cười lạnh: "Nếu ngươi không biết thì làm sao xuất hiện ở Sồ Viện?"

Ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn nữ tử trước mặt, giờ khắc này, bà thật sự muốn nàng gánh toàn bộ trách nhiệm.

Thượng Trang cúi đầu: "Nô tỳ đi ngang qua Sồ Viện, trùng hợp nghe tiếng kêu của Mộ Dung tiểu thư nên mới vào xem.

Lúc tiến vào, nô tỳ mới thấy Đức nghi tiểu chủ đâm Thừa tướng đại nhân.

Trong lúc bối rối, nô tỳ đã dùng khăn tay của mình cầm máu giúp Thừa tướng đại nhân."

Kỳ thật, mọi thứ Hoàng đế đều rõ.

Nhưng Thượng Trang lại phủ nhận tới cùng.

Nếu nàng thừa nhận, vậy việc này coi như phơi bày tất cả.

Nếu nàng không thừa nhận thì cho dù trong lòng Hoàng đế biết, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là suy đoán.

"Lã Đức nghi."

Tề Hiền phi nhìn nữ tử trước mặt, thấp giọng, "Nếu ngươi thành thật khai báo, Thánh Thượng còn có thể miễn ngươi tội chết.

Nếu ngươi vẫn còn mạnh miệng, vậy kết cục không phải ngươi không biết."

"Hiền phi muội muội nói vậy là có ý gì?

Đây không phải là muốn dồn bổn cung vào chân tường sao?"

Hoàng hậu được cung nữ dìu vào, vẻ mặt xanh mét, "Xảy ra chuyện như vậy, trong lòng bổn cung cũng vô cùng khó chịu.

Thừa tướng là rường cột nước nhà, nếu có gì sơ xuất thì đó sẽ là thiệt thòi của thiên hạ."

Hoàng hậu tiến lên hành lễ với Hoàng đế, thời điểm nhìn Tề Hiền phi, ánh mắt lộ rõ vẻ oán giận.

Tề Hiền phi cũng không chịu thua thiệt: "Lời này của nương nương thật kỳ lạ, muội muội chẳng qua là muốn sớm tìm ra chủ mưu phía sau, miễn cho tương lai lại phát sinh những chuyện tương tự."

Hoàng hậu hừ một tiếng: "Việc này không cần ngươi quản.

Bổn cung là người đứng đầu hậu cung, mọi việc đương nhiên phải do bổn cung xử lý."

"Chỉ sợ nương nương đang có tư tâm."

"Ngươi...

To gan!"

"Ba---" Hoàng đế tức giận đập mạnh lên án thư, gân xanh đã nổi đầy trán.

Ông quát: "Tất cả câm miệng cho trẫm!

Mấy người các ngươi muốn trẫm chết mới vừa lòng sao?

Cút cho trẫm...

Phụt..."

Hoàng đế đột nhiên ngã xuống, phun ra một ngụm máu tươi.

"Thánh Thượng!"

"Thánh Thượng!"

Ai nấy đều sợ hãi kêu lên, luống cuống tay chân đỡ lấy thân mình của ông.

Thượng Trang sợ hãi kinh hoảng không thôi, lúc này đã có cung nữ nhanh nhẹn chạy đi gọi thái y.

Hoàng hậu lại đứng phía sau, lớn tiếng: "Người đâu, giải Lã Đức nghi xuống trước!"

Thị vệ đi vào giải nàng ta xuống, Thượng Trang thấy rõ nàng ta vì sợ hãi mà cơ hồ đã đứng không được, toàn thân chỉ mặc cho thị vệ lôi đi.

"Thánh Thượng!"

Hai mắt của Hoàng đế vẫn nhắm chặt, hình như đã ngất đi.

Thái y nhanh chóng tới, bắt mạch, nói ông cấp huyết công tâm, hơn nữa long thể vốn đã suy kiệt nên vừa chịu đả kích liền ngất đi.

Thái y nói Hoàng đế cần phải tĩnh dưỡng, Hoàng hậu và Tề Hiền phi mặc dù không cam lòng cũng phải rời đi.

Thượng Trang ở cạnh giường chăm sóc, buổi tối, thời điểm đút thuốc cho Hoàng đế, đa phần đều theo khóe miệng chảy xuống.

Nàng không khỏi thở dài.

Lúc này, Trần Trung đã trở về, ánh mắt có chút hồng hồng.

"Công công đi nghỉ đi, chỗ Thánh Thượng đã có ta."

Trần Trung lại lắc đầu: "Không sao.

À đúng rồi..."

Hắn cúi đầu, từ ống tay áo lấy ra một vật đưa cho Thượng Trang, "Đây là vật Thừa tướng đại nhân bảo ta giao cho người, ngài ấy nhờ ta nói lời cảm tạ."

Thượng Trang nghi hoặc đứng dậy, nhận lấy vật đó, lúc nhìn rõ mới biết là một chiếc khăn tay.

Đây là khăn tay của nữ tử, bên trên có thêu hồng mai nhưng nó không phải chiếc khăn nàng dùng khi sáng.

Mộ Dung Vân Sở quả thật là người ân oán rõ ràng, nhưng nàng sẽ không quên hắn có thành kiến rất sâu với nàng.

Trần Trung tiếp tục: "Thừa tướng đại nhân còn nói, để tỏ lòng biết ơn, ngài ấy có thể đồng ý với ngươi một chuyện.

Chỉ cần ngươi mở miệng, ngài ấy sẽ cố gắng hết sức."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 15: Hạ chỉ


Thừa tướng đại nhân còn nói, để tỏ lòng biết ơn, ngài ấy có thể đồng ý với ngươi một chuyện.

Chỉ cần ngươi mở miệng, ngài ấy sẽ cố gắng hết sức.

Những lời này thật sự làm Thượng Trang vô cùng kinh ngạc.

Ánh mắt dừng trên chiếc khăn tay, thì ra, đây chẳng qua là trả cho nàng, mà lời hứa của hắn chính là trả một mạng đó, không phải sao?

A, nàng sao lại là người như thế?

Hai người không nói nữa, chỉ im lặng canh giữ bên giường Hoàng đế.

Sáng sớm hôm sau, Hoàng đế tỉnh dậy, tuy nhiên buổi lâm triều vẫn hủy bỏ.

Ông cử động thân mình, Thượng Trang vội tiến lên dìu ông.

Ông lại nhìn Trần Trung, nói: "Đi, chuẩn bị văn phòng tứ bảo cho trẫm (1)."

(1) Văn phòng tứ bảo: gồm bút lông, mực tàu, nghiêng, giấy

"Thánh Thượng..."

Trần Trung lo lắng, "Ngài hãy nghỉ ngơi đi, có chuyện gì đợi long thể tốt hơn rồi nói vẫn chưa muộn."

"Đi chuẩn bị, khụ khụ..."

Bất đắc dĩ, Trần Trung đành lui xuống.

Hoàng đế nhìn Thượng Trang, sắc mặt có chút trắng bệch.

Ông khẽ cười, hỏi: "Ngươi biết trẫm định làm gì đúng không?"

Thượng Trang kinh hãi, nàng cúi đầu, đáp: "Thánh Thượng định ban hôn cho Thành Vương điện hạ."

Nàng thật không ngờ hôm qua náo loạn như thế, hiện tại ông vẫn kiên quyết tứ hôn.

Ông cười, nói: "Ngươi thật thông minh, biết cái gì nên nói cái gì không nên.

Chuyện hôm qua, đừng tưởng trẫm không biết."

Hoàng đế không nói rõ nhưng Thượng Trang đương nhiên hiểu, thứ ông ám chỉ chính là mối quan hệ giữa Lã Đức nghi và Tần Lương đệ mà nàng che giấu.

Ông không nói, bởi vì giữa Hoàng hậu và Tề Hiền phi nàng không đứng về phe nào cả.

Cho dù là nghiêng về bên nào, đối với nàng chỉ có hại mà không có lợi.

"Thánh Thượng định xử trí Đức nghi tiểu chủ thế nào?"

Nàng biết những lời này mình không nên hỏi, nhưng nàng lại biết giờ phút này hỏi, ông sẽ không tức giận.

Có lẽ vì nàng muốn biết Hoàng đế có thể dung túng Thái tử tới đâu.

Hoàng đế thản nhiên trả lời: "Việc này Hoàng hậu sẽ xử lý thỏa đáng, không cần trẫm quan tâm."

Thượng Trang khẽ cười, không nói chuyện nữa.

Đây là sự cưng chiều của một người phụ thân dành cho con của mình, nhưng thật không biết, sự sủng ái này liệu có giúp được Thái tử trong tương lai hay không?

Thượng Trang hầu hạ Hoàng đế thay quần áo, Trần Trung dặn dò bên dưới nhanh chóng mang văn phòng tứ bảo lên.

Nàng dìu Hoàng đế tới ngự án, ông lại bảo không cần, sau đó một tay chống cạnh bàn, một tay cầm bút.

Thượng Trang không tiến lên, bởi vì nội dung ông sẽ viết, trong lòng nàng biết rõ.

Viết xong, ông lệnh Trần Trung mang ngọc tỷ tới.

Hoàn thành mọi công đoạn, Hoàng đế giao thánh chỉ cho Trần Trung, nói: "Đi Thành vương phủ tuyên chỉ."

"Vâng."

Trần Trung cung kính đáp lời, sau đó xoay người rời đi.

Hoàng đế thở dài một tiếng, thật lâu sau, ông mới đưa mắt nhìn Thượng Trang, cười tự giễu: "Hoàng hậu không biết ngươi lại là nữ tử tốt hơn Mộ Dung Vân Khương."

Thượng Trang không khỏi hoảng sợ, nàng đương nhiên hiểu, chữ "Tốt" trong lời của ông không hề tầm thường.

Thứ mà ông thấy được trên người của nàng, là trí tuệ.

Nàng cúi đầu, không nói chuyện.

Bốn ngày sau, Hoàng đế thật sự sẽ ban nàng cho Thái Tử sao?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 16: Quý trọng


Đáp án đương nhiên là không đổi, bởi vì ông là Hoàng đế, kim khẩu đã mở nào có thể thay đổi?

Như vậy, còn nàng thì sao?

Chẳng lẽ cứ như vậy mà tiếp nhận nó?

Thượng Trang cười bất đắc dĩ, chẳng lẽ, nàng còn cách nào khác?

Thái tử không thích nàng, điều này trong lòng nàng rõ hơn bất kỳ ai.

Chuyện lần đó, hắn chẳng qua coi nàng là một người khác, mà lúc Hoàng đế ép hỏi, hắn vì quá xúc động mà làm càn.

Hắn chỉ phản nghịch lần đó, không hơn.

Dùng điểm tâm xong, Thượng Trang hầu hạ Hoàng đế uống thuốc, sau đó mới dìu ông về giường.

Nằm được một lát, ông cho mọi người lui xuống.

Rời khỏi đại điện, Thượng Trang thấy đám cung nữ bên ngoài ghé tai nhau nói gì đó.

Nàng không nghe rõ, nhưng cũng có thể đoán được.

Đơn giản là bệnh tình của Hoàng đế.

Thấy Thượng Trang đi ra, các nàng vội tản ra, cười gọi nàng một tiếng "Vu thượng nghĩa".

Thượng Trang cũng không có tâm tình đi so đo, chỉ cười đáp lễ rồi đi về phía trước.

Bệnh tình của Hoàng đế không có gì thay đổi, nhìn sắc mặt thái y mọi người đều có thể nhận ra.

Nàng khẽ lắc đầu, không biết ngày Hoàng đế băng hà, trận tranh đấu này sẽ thảm thiết tới mức nào.

Đi được một đoạn, nàng thấy Trần Trung từ xa chạy tới.

Thấy nàng, thái giám vội hỏi: "Sao thượng nghĩa lại ra đây?"

"À, Thánh Thượng đang nghỉ ngơi, ngài kêu mọi người lui xuống."

Thượng Trang cúi đầu trả lời.

Trần Trung gật đầu: "Hôm qua hầu hạ Thánh Thượng một đêm rồi, ngươi về nghỉ đi.

Ta sẽ ở ngoài trông chừng."

Nói xong, hắn tiếp tục dời bước.

Thượng Trang nhìn bóng lưng của Trần Trung, trong lòng đột nhiên cảm thấy khó chịu.

Thánh chỉ tứ hôn cuối cùng đã hạ.

Nguyên Duật Diệp cũng không có đạo lý kháng chỉ.

Không biết vì sao, nàng lại đột nhiên nhớ lại câu hỏi hắn từng hỏi nàng "Chuyện không muốn nhưng vẫn phải làm".

Đây không phải ám chỉ việc này sao?

Đầu ngón tay run lên, nàng bật cười, việc này đối với nàng có gì quan trọng sao?

Chuyện này với Mộ Dung Vân Khương mà nói, nàng ấy chắc chắn sẽ vừa lòng.

Nàng ấy không phải xem trọng Nguyên Duật Diệp hơn Nguyên Chính Hoàn sao?

Dưới chân vô ý đá phải hòn đá, nàng run người, theo đó mà bật cười.

Mộ Dung Vân Khương chỉ là không nhìn ra điểm hơn người của Nguyên Chính Hoàn.

Nhưng, nàng thấy.

Đó chính là quý trọng ẩn sâu trong mắt của y.

Đúng vậy, là quý trọng.

Nàng biết kiếp này y đã mất quá nhiều thứ, cho nên, so với bất cứ ai y là người hiểu rõ quý trọng là gì.

Lấy ra chiếc khăn Mộ Dung Vân Sở trả nàng, đây chắc là do Mộ Dung Vân Khương thêu.

Hôm qua thời điểm Trần Trung đưa nàng, nàng còn chưa có thời gian cẩn thận quan sát, bây giờ nhìn kỹ, thật là khéo léo.

Tài nghệ của Mộ Dung Vân Khương quả thật xứng với câu 'Độc lãm mai hoa tảo tịch tuyết'.

Cẩn thận thu lại, nếu Mộ Dung Vân Sở đã không muốn thiếu nợ thứ gì, vậy thì nàng sẽ vui vẻ nhận lấy.

Ngáp một cái, nàng liền trở về phòng ngủ.

Cả ngày này cũng không ai tới gọi, nàng nghĩ bên phía ngự tiền chắc không có chuyện gì.

Tờ mờ tối, bên ngoài truyền tới tiếng của cung nữ.

Thượng Trang mở to mắt, nghe các nàng bàn chuyện của Lã đức nghi.

Nàng đẩy cửa sổ, cung nữ ngoài sân viện không hề dừng lại, bọn họ còn chạy lại, hỏi: "Vu thượng nghĩa, nghe nói Lã Đức nghi bị ban chết, chuyện này là thật sao?"

Một cung nữ khác tiến lên, chen vào: "Đương nhiên là thật, ta vừa nghe bên ngoài bàn tán đó.

Nghe nói năm Tuyên Khánh thứ mười lăm, ca ca của Lã Đức nghi Lã Lương khi đó là Trưởng sử Ký Châu bị bắt vì tội tham ô, khi đó Thừa tướng đại nhân là người đứng ra xét xử.

Lã Lương bị cách chức, sau đó bị nhốt vào ngục.

Lã Đức nghi có lẽ vì chuyện này mà muốn báo thù cho huynh trưởng."

Thượng Trang cả kinh, nàng thật đúng là xem thường Tần Lương đệ, thì ra nàng ta tới tìm Lã Đức nghi là có nguyên nhân!
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 17: Uống rượu


Các cung nữ đều hào hứng giục cung nữ mới vào kể chuyện.

Thượng Trang nhịn không được mà hỏi: "Lã Đức nghi đã bị ban tử tội, liệu có dính dáng tới Lữ gia không?"

"Thượng nghĩa hồ đồ rồi sao?"

Cung nữ kia cười đắc ý, "Việc này kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra, đương nhiên là Lữ gia ở phía sau sai khiến, nếu không, Lã Đức nghi thân là nữ tử sao lại có lá gan lớn như vậy?

Hoàng hậu nương nương đã hạ chỉ cắt chức toàn bộ người Lữ gia làm việc trong triều, trục xuất khỏi kinh thành, vĩnh viễn không được làm quan."

Làm Thừa tướng bị thương, tội vốn không hề đáng chết, nhưng Thượng Trang cũng đoán được, nếu Tần Lương đệ đã có thể lợi dụng mối quan hệ này của Lữ gia và Thừa tướng, vậy dù Lã Đức nghi có đắc thủ hay không nàng ta vẫn sẽ không bỏ qua cho Lữ gia

Các cung nữ càng nói càng hăng say, có người lộ ra vẻ tiếc hận.

Có người còn tức giận, mắng: "Lã Đức nghi cũng thật là, huynh trưởng bất tài thì thôi, tội gì phải làm khó bản thân như vậy."

Dứt lời, mọi người xung quanh đều gật đầu đồng ý.

Thượng Trang chỉ khẽ cười một tiếng, xoay người rời đi.

Kỳ thật kết cục của Lữ gia như vậy đã là tốt nhất.

Từ lúc biết hận thù giữ Lữ gia và Mộ Dung tướng, nàng còn tưởng Hoàng hậu sẽ xuống tay ngoan độc hơn.

A, xem ra là nàng nghĩ nhiều.

Lúc ra ngoài, Thượng Trang mới phát hiện trời đã tối.

Nàng cầm đèn lồng, chậm rãi đi tới Càn Thừa cung.

Lại một ngày trôi qua, nàng thầm thở dài một tiếng.

Câu nói đó của Hoàng đế vẫn khắc sâu trong đầu nàng.

Không muốn nghĩ nữa, nhưng nó vẫn cứ hiện lên, khiến nàng không khỏi phiền muộn.

Thượng Trang ảo não, dậm chân lại trúng cục đá.

Tâm trạng lúc này vô cùng khó chịu, nàng dùng một cước đá mạnh ra ngoài.

Trong hoàng cung này, nàng chỉ là một nô tỳ thấp bé, nhưng cho dù là nô tỳ cũng phải có cảm xúc.

Một cước này dùng lực rất mạnh, phải qua một lúc nàng mới nghe thấy tiếng cục đá chạm đất.

Và cùng lúc đó, một tiếng động khác vang lên, hình như là...

Tiếng vỡ đồ.

Thượng Trang cả kinh, không lẽ nàng lại gây ra chuyện nữa sao?

Nàng cẩn thận nghĩ lại, nơi này sao có thể có đồ sứ chứ?

Cẩn thận cầm đèn lồng đi lên, phía sau gốc cây nàng lại mơ hồ nghe có âm thanh gì đó.

Nàng hít một hơi thật sâu, kiễng mũi chân đi tới, trong lúc hoảng hốt hình như thấy có người dựa vào lan can.

Ai vậy?

Thượng Trang chấn động, vội rút tay về, nhưng trong một khắc đó nàng đã nhìn thấy chiếc giày màu vàng sáng rực của người kia.

Thiên hạ này chỉ có hai người được dùng đồ vật màu vàng.

Hắn không thể là Hoàng đế, như vậy...

Là Thái tử!

Nhưng đã trễ thế này, hắn ở đây làm gì?

Hơn nữa xung quanh không có tới một ngọn đèn, ngay cả cung nữ và thái giám cũng không thấy.

Cơn gió thổi tới, trong sự lạnh lẽo cùng màn đêm là mùi rượu thoang thoảng.

Thượng Trang lập tức hoàn hồn, thì ra thứ vừa bị vỡ chính là bình rượu!

Nàng quay đầu xem nơi này còn ai khác không, nếu để Hoàng đế biết Thái tử ở đây uống rượu, ông ấy chắc chắn sẽ mất hứng.

Nhưng nếu nàng tiến lên khuyên, rốt cuộc cũng không thích hợp.

Không bằng kêu người tới Đông cung báo cho Tần Lương đệ.

Nàng vừa xoay người định đi thì nam tử ở sau gốc cây lên tiếng: "Tắt đèn đi!"

Thượng Trang dừng bước, lúc này nàng mới để ý trong tay còn cầm đèn lồng, Nguyên Duật Phong cho dù có ở sau gốc cây cũng không ngăn được ánh sáng phát ra từ chỗ này.

"Tắt đèn đi, nếu không bổn cung sẽ giết ngươi."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 18: Say


"Tắt đèn đi, nếu không bổn cung sẽ giết ngươi."

Câu này chắc chắn là cảnh cáo.

Thượng Trang cúi đầu thổi tắt ngọn lên.

Xung quanh lập tức tối sầm, nơi này vắng vẻ, lại không có cung nhân đốt đèn, nàng chỉ có thể nương theo ánh trăng để xác định vị trí của nam tử, nhưng cho dù thế vẫn không nhìn rõ gương mặt.

Phía sau lại tiếp tục truyền tới tiếng nam tử uống rượu.

Một lúc lâu, hắn lên tiếng: "Lại đây."

Thoáng chần chờ, Thượng Trang chỉ đành xoay người, xuyên qua thân cây đi tới.

Nàng khuỵu gối muốn hành lễ, hắn lại đưa tay kêu miễn, rồi đưa bình rượu tới: "Uống đi."

"Điện hạ..."

Nàng làm sao có thể uống rượu chứ?

"Uống đi."

Hắn lạnh lùng ra lệnh.

Thượng Trang cắn răng, nàng nhận lấy ngửa đầu uống một ngụm lớn.

Trong miệng truyền tới hương vị không thể tin được, nàng giật mình, đưa mắt nhìn hắn, nghe hắn cười hỏi: "Hương vị của rượu thế nào?"

Nàng lắc đầu, đáp: "Ngài say rồi."

"Bổn cung không say."

Nam tử đột nhiên tiến lại, Thượng Trang trốn không kịp, bả vai bị hắn bắt lấy.

Hắn tới gần nàng, hỏi: "Bổn cung hỏi ngươi, hương vị của rượu thế nào?"

Bất giác nhíu mày, nàng không sai, trên người hắn quả thật đầy mùi rượu.

Nhưng thứ hắn đưa cho nàng rõ ràng là nước!

Thượng Trang không nhìn rõ gương mặt của hắn, chỉ có đôi mắt kia như phát sáng trong bóng đêm.

Hít vào một hơi, nàng thành thật đáp: "Thứ trong tay nô tỳ vốn không phải rượu, đương nhiên nô tỳ không biết hương vị của rượu là thế nào."

"To gan!"

Nguyên Duật Phong quát lớn, đưa tay đẩy người trước mặt.

Thượng Trang té động phải hành lang phía sau, đau tới nhíu mày.

Hắn cũng lui mấy bước, đưa tay chống lên thân cây.

Ha ha, trước nay hắn toàn gặp những kẻ nịnh nọt, hắn nói gì, bọn họ đều đáp lời, hắn làm gì, bọn họ cũng đi theo.

Còn nàng?

Nàng là ai?

Tại sao lại không chịu thuận theo hắn?

Đột nhiên, hắn bật cười, chỉ tay vào nữ tử trước mặt: "Nào, theo bổn cung về Đông cung."

Đèn lồng đã rơi dưới đất, giờ khắc này, không biết lấy dũng khí từ đâu, Thượng Trang bật thốt lên nói: "Điện hạ tội gì phải chà đạp chính mình như vậy?"

"Chà đạp?"

Giống như vừa nghe một từ vô cùng nực cười, cả người hắn tựa vào thân cây phía sau, từ từ trượt xuống.

Thượng Trang tiến lên đỡ hắn, thấp giọng: "Trong lòng Thánh Thượng có điện hạ."

Nguyên Duật Phong không khỏi chấn động, sau một lúc lâu mới cười nói: "Lâm Phụng nghi đã chết, Lã Đức nghi cũng chết, ha ha ha..."

Hắn cười, thân mình cũng run lên.

"Điện hạ..."

Xem ra hai sự việc kia, trong lòng Nguyên Duật Phong rõ tựa gương sáng.

Nhưng, sự thật chính là Hoàng hậu vì lợi ích của Đông cung, chắc chắn sẽ không cho hắn tùy tiện hành động.

Nam tử cười một lát, sau đó mới tiếp tục: "Bổn cung uống quá nhiều rượu, lúc này vẫn còn phân được nước bình thường, xem ra, vẫn còn chưa say..."

Nói xong, hắn ngửa đầu uống rượu.

"Điện hạ!"

Thượng Trang đoạt lấy bình rượu trong tay hắn, "Cho dù ngài có uống nhiều thế nào, những người đó cũng không thể sống lại."

"Vậy còn ngươi?

Ngươi cũng sẽ chết sao?"

Hắn đột nhiên hỏi.

Thượng Trang không khỏi run sợ, hắn lại tiếp tục: "Bổn cung còn chưa biết tên của người."

Nàng thở dài một tiếng, thành thật đáp: "Nô tỳ là An Lăng Vu."

Thì ra là nàng.

Nguyên Duật Phong nheo mắt phượng, tựa như trước kia không nhìn rõ mặt nàng.

Trước mắt hắn lúc này lại chậm rãi hiện lên gương mặt của một nữ tử khác, tại thời khắc đó, hắn đột nhiên cảm thấy hai người có điểm tương tự nhau.

Thượng Trang quỳ xuống, định dìu hắn đứng dậy.

Hắn lại đột nhiên ôm nàng, nghẹn ngào gọi: "Cô cô..."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 19: Hôn nàng


Một tiếng "Cô cô" doạ Thượng Trang sợ ngây người.

Nam tử ôm nàng mỗi lúc một chặt, thanh âm cũng đột nhiên nghẹn ngào: "Cô cô, Phong Nhi vĩnh viễn không thể trở thành con người trong lòng bọn họ.

Lúc bọn họ giết người đều rất ngoan độc, giống như năm đó..."

"Điện..."

Thượng Trang bất giác im lặng, hắn chắc là say rồi!

"Cô cô" trong lời của hắn là công chúa dùng hương lộ hoa hồng sao?

"Cô cô, Phong Nhi thật hối hận, hối hận vì ba năm trước đây đồng ý với người.

A, đó thật sự là chuyện tàn nhẫn nhất, không phải sao?

Làm sao bây giờ, Phong Nhi muốn nuốt lời rồi."

"Hận bọn họ, con muốn hận bọn họ.

Nhưng vì sao...

Bọn họ lại là người thân của con..."

Ở cổ đột nhiên trở nên ấm áp, rất nhanh lại thay thành lạnh.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, đó là...

Nước mắt của hắn sao?

Hắn khóc?

"Bọn họ không ai hiểu con hết, không ai hiểu cái tù giam này khiến con đau thế nào...

Cô cô..."

Hắn khẽ gọi, nâng mắt nhìn Thượng Trang, nói nhỏ: "Phong Nhi, sắp chết rồi."

Hắn vừa nói vừa cười: "Đừng?

Ba năm trước đây, người cũng nói như thế."

Hắn đưa người tới, Thượng Trang mặc dù không nhìn rõ mặt hắn nhưng có thể cảm nhận hơi thở của nam tử ngày càng gần.

Mùi rượu đó đã bao phủ quanh chóp mũi nàng.

Nàng giãy giụa, nhưng sức lực hắn quá lớn, nàng tránh được sao?

Gương mặt nam tử đã tới gần, nàng thấy rất rõ, miệng hắn cong lên nụ cười...

Thượng Trang cả kinh, nàng nghĩ mình biết hắn định làm gì.

Hắn, muốn hôn nàng.

Không, chính xác là, hắn, muốn hôn cô cô của hắn!

Môi nam tử sắp chạm tới môi nàng, nhưng ngay một khắc đó, cả người nam tử đột nhiên ngã xuống.

Thượng Trang không khỏi la lên một tiếng, cúi đầu nhìn nam tử mê man trong lòng.

Trái tim cứ điên cuồng nhảy loạn.

Nàng đã biết bí mật của Thái tử!

Bí mật đó không thể cho người ngoài biết!

Cho nên, thời điểm Thái tử nhắc tới chuyện hương lộ hoa hồng đã khiến Hoàng đế giận dữ, mà Hoàng hậu ở cạnh cũng vô cùng sợ hãi.

Đây chính là đáp án.

Người trong lòng Thái tử là cô cô của hắn!

Trong lòng bối rối không thôi, nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Nàng không biết lúc sự việc bại lộ, Hoàng đế và Hoàng hậu đã có thái độ như thế nào?

Điều duy nhất nàng biết, đó chính là công chúa đã chết, nàng ấy bị tước bỏ phong hào, vĩnh viễn không thể vào hoàng lăng.

Mà hiện tại, nàng không ngờ bản thân lại biết bí mật kinh khủng này, tiếp theo, phải làm sao đây?

Đưa mắt nhìn bốn phía, nơi này quả thật không có ai.

Cho dù là Hoàng hậu hay Tần Lương đệ, hiện tại nàng đều không thể đi tìm.

Không khí càng lúc càng lạnh, nàng bất giác sợ run người.

Y phục trên người Nguyên Duật Phong quá mỏng manh, hắn nằm ở đây, chắc chắn sẽ bị cảm lạnh.

Thượng Trang cắn răng, cảm lạnh thì cảm lạnh.

Giờ phút này nàng phải nhanh chóng rời đi, ngày mai Thái tử tỉnh lại, hắn chỉ nghĩ những chuyện vừa rồi là mộng thôi.

Nghĩ như vậy, nàng để nam tử dựa vào lan can.

Còn mình vội nhặt đèn lồng, thu dọn mọi thứ rồi nhanh chóng rời đi.

Xa xa nhìn thấy ánh đèn lồng, Thượng Trang hít một hơi, vội vàng chạy về phía Càn Thừa cung.

Trước cửa Càn Thừa cung là Tần Lương đệ với vẻ mặt kinh hoảng, Thượng Trang kinh hãi, vội nghiêng người hành lễ với nàng.

Tần Lương đệ liếc mắt nhìn nàng, thấp giọng hỏi: "Trời đã tối, Vu thượng nghĩa đi đường không thắp đèn sao?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 20: Đưa quà


Thượng Trang cúi đầu: "Đa tạ Lương đệ quan tâm, nô tỳ...

Nô tỳ vô ý té ngã."

Tần Lương đệ đưa mắt nhìn nàng từ trên xuống dưới, trên y phục nàng thật sự dính ít tro bụi, có lẽ là do té ngã.

Nàng ta hừ một tiếng: "Té ngã, đèn lồng thì không hư, mà lửa thì tắt."

Một câu bình thường này lại khiến Thượng Trang kinh hãi, nếu để nàng ta biết nàng ở cùng Thái tử, nàng ta chắc chắn sẽ không tha cho nàng.

Không biết phải đáp lời ra sao, đúng lúc này phía sau có người vội vàng chạy tới, gọi: "Lương đệ!

Lương đệ!"

Nàng quay đầu, thấy một cung nữ.

Cung nữ đó chạy tới bên cạnh Tần Lương đệ, thì thầm to nhỏ.

Sắc mặt Tần Lương đệ lập tức thay đổi, nàng ta không thèm để ý Thượng Trang, chỉ nhanh chóng đi về phía trước.

Thượng Trang thở phào nhẹ nhõm, nâng bước về trước.

Trần Trung thấy Thượng Trang liền tiến lên trước, hắn ta không để ý đèn lồng trong tay nàng, chỉ hỏi: "Vừa rồi ngươi có nhìn thấy Tần Lương đệ không?"

Thượng Trang theo bản năng quay đầu, thân ảnh của nữ tử kia đã không còn nữa.

Nàng nhìn Trần Trung, đáp: "Có, mà xảy ra chuyện gì rồi sao?"

Trần Trung thấp giọng: "Lương đệ tới hỏi Thái tử điện hạ có ở Càn Thừa cung không, ta chỉ trả lời không có, nào dám vào trong bẩm báo.

Đông cung...

Có chuyện?"

Sắc mặt Thượng Trang khẽ thay đổi, nàng hít vào một hơi: "Đông cung có Hoàng hậu và Tần Lương đệ, sao có thể gặp chuyện?"

Nàng thấy Trần Trung thở phào một tiếng, liền tiếp tục hỏi, "Thánh Thượng ngủ rồi sao?"

Trần Trung gật đầu.

Hai người đứng ngoài điện một lát, Trần Trung lại lên tiếng nói chuyện: "Hôm nay giờ Mùi, Thành Vương điện hạ vào cung tạ ơn."

Thượng Trang khẽ cười: "Vương gia cưới được kiều thê, đương nhiên là cao hứng."

Xem ra thương thế của hắn đã không còn gì đáng ngại, nay lại rước Mộ Dung Vân Khương về, đối với thế lực của Thành Vương phủ mà nói như hổ mọc thêm cánh.

"Đúng vậy, ngày mai sẽ thành hôn."

Thượng Trang cả kinh, hỏi: "Nhanh vậy sao?"

Trần Trung trả lời: "Thánh Thượng nói trước khi tổ chức lễ hội ở Hưng Viên phải làm cho xong mối hôn sự này.

Hơn nữa, thân phận hiện tại của Mộ Dung tiểu thư ở lại hoàng cung cũng không thích hợp.

Chiều nay, Thánh Thượng đã hạ chỉ để nàng ấy về Thừa tướng phủ, ngày mai Thành Vương sẽ qua Thừa tướng phủ cưới nàng."

Cũng đúng thôi, việc này cũng chỉ là sớm hay muộn.

Tề Hiền phi không phải đang mong việc này càng sớm càng tốt hay sao?

Trần Trung lại nói: "Long thể Thánh Thượng nào này không tốt, hôn sự của Vương gia Thánh Thượng sớm đã chuẩn bị hậu lễ, cho nên ngày mai, Thượng nghĩa thay Thánh Thượng đưa tới Thành vương phủ đi."

Nàng quay đầu nhìn hắn, bật thốt lên hỏi: "Công công vì sao không đi?"

"Thánh Thượng bên này không rời ta được, ngươi là thượng nghĩa, ngươi đi cũng vô cùng thích hợp.

Chỉ cần đưa quà là được, còn về phần tuyên chỉ sẽ có công công khác làm."

Đang nói chuyện, hắn đột nhiên đổi chủ đề, "Thừa tướng đại nhân đang bị thương, mấy ngày nay, Thánh Thượng đang dần để Thái tử điện hạ lo liệu quốc sự."

Trần Trung nói xong, trong lòng Tang Cẩn dần dần hiểu rõ.

Hoàng đế để Nguyên Duật Diệp thành hôn nhanh như vậy, thì ra còn có nguyên nhân khác.

Đôi phu thê vừa tân hôn thường dính như keo như sơn.

Mộ Dung thừa tướng lại bị thương, ông ấy ở sau để Thái tử giám quốc, điều này không ai dám hai lời.

Cho dù Thái tử không có năng lực này thì trên dưới trong triều cũng không ai dám ra tay "giúp đỡ".

.............

Hôm sau, Hoàng đế vẫn cáo ốm không lên triều, nghe nói là Nguyên Duật Phong đứng ra xử lý công vụ.

Xem ra tối qua đã có người tìm thấy hắn.

Giờ Thìn, Thượng Trang cùng một công công khác xuất cung.

Lúc này, Thành vương phủ chắc náo nhiệt lắm!
 
Back
Top Bottom