Cập nhật mới

Khác Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân túy - Hoại Phi Vãn Vãn

Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 21: Ái mộ


Chưa tới cửa lớn của Thành vương phủ, xa xa đã truyền tới tiếng pháo.

Không biết vì sao, Thượng Trang lại có chút vui vẻ.

Có lẽ, nàng thích cuộc sống phố phường như vậy, nơi thâm cung thật sự khiến người ta cảm thấy áp lực.

Nàng ngồi trên kiệu, bất giác duỗi tay vén màn kiệu, bên ngoài thật nhiều người, có lẽ đều đến chúc mừng Nguyên Duật Diệp.

Đến cửa, gia đinh của vương phủ lập tức ra tiếp đón.

Một gia đinh tiến lên, nói: "Vương gia đã đi đón dâu, mong Thượng nghĩa đừng để ý."

À, thì ra là đón dâu.

Dù sao cũng là người Hoàng đế phái tới, bọn họ đương nhiên phải khách khí.

Thượng Trang không khỏi bật cười, ngày thành thân của Nguyên Duật Diệp, quà của Hoàng đế nhiều tới mức đủ để hắn cả đời tiêu xài.

Dù sao cũng ngày trọng đại của Hoàng tử, phô trương là điều đơn nhiên.

"Vu thượng nghĩa."

Có một nữ tử gọi nàng.

Nàng nâng mắt thấy Linh Khuyết đi tới, nàng ấy nói với gia đinh: "Thượng nghĩa cứ để ta tiếp đón, ngươi ra trước xem đi."

Gia đinh lui xuống, Thượng Trang thầm quan sát nàng, hỏi: "Vết thương trên người đã khỏi chưa?"

Gương mặt nàng ấy có chút tái nhợt, nguyên nhân vì sao, trong lòng Thượng Trang rõ.

Hôm nay là ngày người nào đó thành thân.

Nhớ lại hôm đó, thời điểm Linh Khuyết giữ nàng ở lại nói chuyện, tuy nội dung đều liên quan tới Nguyên Chính Hoàn, nhưng người nàng ấy quan tâm chính là Nguyên Duật Diệp.

Nàng ấy ái mộ hắn, nhưng lại không biết, trong hoàng thất, thứ mọi người xem trọng nhất là thân phận.

Ngay cả khi Nguyên Duật Diệp có thích nàng ấy, ngay cả khi được Tề Hiền phi xem trọng, thì trong mắt Hoàng đế, nàng ấy vĩnh viễn vẫn không bằng Mộ Dung Vân Khương.

Thậm chí, ông ấy có thể mở miệng đánh chết nàng.

Nghĩ tới đây, Thượng Trang không khỏi cảm thấy bi ai.

Linh Khuyết miễn cưỡng cười: "Thương thế đã không sao, ta chỉ không ngờ người hôm nay tới lại là Vu thượng nghĩa."

Đừng nói là Linh Khuyết, ngay cả nàng cũng không ngờ tới chuyện này.

Linh Khuyết tiếp tục: "Bên ngoài trời lạnh, không bằng tới phòng ta đi."

Nàng duỗi tay nắm Thượng Trang, một khắc đó, nàng lại không muốn từ chối, đi theo nàng ấy.

Cửa phòng đóng lại, âm thanh huyên náo bên ngoài lập tức biến mất.

Linh Khuyết kêu nàng ngồi, sau đó rót trà cho nàng rồi tự mình ngồi xuống.

Thượng Trang không uống, lúc đưa mắt nhìn liền thấy ánh mắt nàng ấy hồng hồng, khóe mắt có chút ươn ướt.

Trong lòng Thượng Trang rõ, nhưng nàng không nói, cũng không hỏi.

Sau một lúc lâu, Linh Khuyết mới lên tiếng: "Ta vô cùng khó chịu, muốn tìm người tâm sự."

Nàng vừa nói, nước mắt liền theo gò má rơi xuống.

"Tại sao lại tìm ta?"

Nàng nhìn Linh Khuyết, thấp giọng.

Có lẽ nàng ấy không nên tìm nàng.

Kỳ thật, Linh Khuyết luôn biết sẽ có ngày này, nhưng nàng vẫn đợi, hy vọng ngày đó sẽ trễ một chút.

Nhìn Linh Khuyết như vậy, Thượng Trang không khỏi kinh hãi, nàng theo bản năng đứng lên, ôm nữ tử trước mặt vào lòng...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 22: Không phải hắn


Đột nhiên Thượng Trang nhớ tới muội muội, cảm xúc trong lòng càng mạnh lên.

Nàng cúi đầu nhìn nữ tử trong lòng, bất giác muốn cười.

Người xưa có nói, nữ tử đều có tình cảm như một người mẹ.

Như vậy, ngay cả với muội muội, cũng vậy sao?

Nhưng nàng vẫn nhớ, ngày đó, Linh Khuyết đã lắc đầu phủ nhận miếng ngọc bội của nàng.

Có lẽ, là nàng quá nhớ muội muội của mình, cho nên sâu thẳm nội tâm mới cảm thấy có lỗi.

Linh Khuyết khóc một hồi mới ngẩng đầu lên, miễn cưỡng cười: "Xin lỗi."

Nàng dùng khăn lau nước mắt còn đọng trên khóe.

Mọi việc dù sao cũng phải có chừng mực vì hôm nay là ngày đại hôn của Nguyên Duật Diệp.

Lát nữa ra ngoài, nàng phải cười thật rạng rỡ.

Mặc kệ hắn có yêu Mộ Dung Vân Khương không, nhưng đó cũng là hôn thê Tề Hiền phi tuyển cho hắn, chỉ cần tốt cho hắn, nàng sẽ không hai lời.

Nhìn bộ dáng của Linh Khuyết, Thượng Trang đột nhiên cảm thấy thương cho nàng.

Nữ tử trước mặt không biết khi nào phải tranh, khi nào phải lui bước.

Nàng ấy là người thức thời.

Ổn định tâm trạng, Thượng Trang thấp giọng: "Linh Khuyết cô nương không cần tìm ta."

Linh Khuyết biết chỉ cần nàng ấy hoảng loạn, Thượng Trang sẽ nghĩ ngay tới muội muội thất lạc nhiều năm trước.

Nhưng nàng ấy phải sao?

Tâm tư của Linh Khuyết, nàng rõ.

Nghĩ tới đây, nàng bất giác cười.

May là không phải.

Như vậy trong lòng nàng có thể ký gửi hình ảnh muội muội lên người Linh Khuyết.

Có lẽ có một ngày, nàng được ẩn chuẩn rời cung, khi đó có thể đoàn viên với muội muội.

Có hi vọng, sẽ có chờ mong.

Linh Khuyết lau khô nước mắt, nói: "Tìm ngươi, là vì trong lòng ngươi không có ngài ấy."

Quả thật ngoại trừ An Lăng Vu, nàng không biết tìm ai để giải bày tâm sự.

Linh Khuyết không khỏi cười khổ.

Hai người ngồi trong phòng một lát, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng gõ cửa của nha hoàn: "Linh Khuyết cô nương, Linh Khuyết cô nương, mau lên, đội đón dâu đã trở về, cô nương còn phải đỡ phù đâu đấy!"

Linh Khuyết đứng lên, cười với Thượng Trang rồi nâng bước ra ngoài.

"Linh Khuyết..."

Nàng nhịn không được mà gọi.

Nàng ấy quay đầu, lại lộ ra nụ cười tươi sáng: "Đa tạ ngươi, ta không sao.

Hôm nay là ngày đại hỉ, ta biết phải làm thế nào."

Nói xong, Linh Khuyết lập tức đẩy cửa ra ngoài.

Nha hoàn cao hứng, ngay cả ánh mắt cũng mang theo ý cười.

Thượng Trang cũng ra ngoài, nàng không đi theo, chỉ đứng từ xa mà nhìn.

Tiếng pháo bên ngoài vang lên, nàng vội nâng tay che hai tai mình lại, híp mắt nhìn ra cửa lớn.

Nguyên Duật Diệp hôm nay một thân hỉ phục, vẻ ngoài thành thục hoàn toàn khác với bộ dáng cười đùa khi ở cạnh nàng.

Phía sau hắn, Linh Khuyết cẩn thận dìu Mộ Dung Vân Khương.

Nhìn cảnh tượng trước mặt, nàng không khỏi cảm khái, Mộ Dung Vân Khương có được tính là tìm được lang quân như ý không?

Đoàn người tiến vào đại sảnh.

Tề Hiền phi đã an vị nhưng bên cạnh lại không có Hoàng đế.

Lễ quan cao giọng bắt đầu lễ bái đường.

Thượng Trang không tới gần, vẫn đứng từ xa nhìn lại.

Nhiều năm sau, mỗi lần nhớ tới hôm nay nàng đều tự nhủ, nếu thời gian có thể dừng lại ở một khắc này thì tốt biết bao.

Hắn là hắn, nàng là nàng, bọn họ vĩnh viễn không cùng xuất hiện.

Chỉ là, không có nếu như...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 23: Ghen tị


Thời điểm lễ quan hô một tiếng "Lễ thành", Linh Khuyết như được thở phào nhẹ nhõm.

Nàng dìu Mộ Dung Vân Khương về phòng, không biết vì sao, nàng lại đột nhiên nhìn về phía Thượng Trang đang đứng từ xa.

Chỉ một cái liếc mắt, Linh Khuyết lại muốn cười.

Nàng ấy quả nhiên không thương hắn.

Cho nên, mới có thể thản nhiên như vậy.

Nhìn các nàng rời đi, lại nhìn bộ dáng hào hứng của Tề Hiền phi, Nguyên Duật Diệp cũng không khỏi cười nhẹ.

Có lẽ hắn muốn làm hiếu tử, cho nên với những chuyện không như mong muốn hắn vẫn làm.

Bởi vì là nhi tử của bà ấy, hắn không thể không màng an nguy của bà.

Dù sao, đó cũng là người cho hắn sinh mệnh.

Hắn tiến lên, nhỏ giọng: "Mẫu phi nghỉ ngơi chút đi, lát nữa tổ chức tiệc tối, có thể người sẽ mệt đấy."

Nói xong, hắn đưa mắt nhìn Ti Y.

Ti Y đứng lên, dìu Tề Hiền phi đứng dậy.

"Vu thượng nghĩa."

Thượng Trang quay đầu, thấy người gọi mình là một thái giám.

Nghĩ tới đạo thánh chỉ của Thánh Thượng, nàng nâng bước, đúng lúc thấy Nguyên Duật Diệp định xoay người rời đi: "Vương gia xin dừng bước."

Nguyên Duật Diệp không khỏi kinh hãi, giọng nói kia...

Hắn sợ bản thân nghe lầm nên bối rối quay lại.

Đúng vậy, là nàng!

Nàng tới đây là gì?

Thượng Trang không màng sắc mặt hắn thay đổi, chỉ hành lễ: "Nô tỳ phụng mệnh của Thánh Thượng tới đưa lễ vật cho Vương gia."

Nói xong, nàng quay đầu ra hiệu cho thái giám.

Thái giám vội lấy ra thánh chỉ cất trong tay áo, mọi người ở đây đều đồng loạt quỳ xuống.

Hắn cũng quỳ, cúi đầu, chỉ có hai tay nắm chặt đầu gối.

Thanh âm của thái giám vang lên: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Nay, đại hôn của Ngũ hoàng tử, trẫm ban thưởng hoàng kim vạn lượng, ngọc như ý hai đôi..."

Thánh chỉ viết gì hắn hoàn toàn không quan tâm.

Đơn giản là vì, vật phẩm Hoàng đế ban tặng, cũng giống như Vương phi của hắn, đều là những thứ hắn không thích nhưng không thể cự tuyệt.

Bất giác nâng mắt nhìn nữ tử trước mặt, trong đôi mắt đó lộ rõ vẻ thờ ơ.

Sự thờ ơ này khiến hắn phải ghen tị.

Vì sao hắn không thể bình tĩnh được như vậy?

Hắn tiếp cận nàng, chẳng qua nghĩ rằng nàng là người của Hoàn Vương.

Nhưng tại sao lâu dần, nàng lại trở nên đặc biệt trong mắt của hắn?

"Vương gia, Vương gia..."

Thái giám khẽ gọi, "Ngài không tiếp chỉ sao?

Nguyên Duật Diệp hoàn hồn, cúi đầu: "Nhi thần tạ phụ hoàng ân điển."

Vừa đứng dậy, hắn nghe nha hoàn bên cạnh nhỏ giọng nói: "Vương gia, ngài đi thay y phục trước đi.

Lát nữa tân khách sẽ tới."

Hắn "Ừ" một tiếng, lúc xoay người lại đột nhiên gọi Thượng Trang lại.

Nàng quay đầu, nghe hắn nói: "Hôm nay, hầu hạ bổn vương thêm một lần."

Thượng Trang không khỏi kinh hãi: "Vương gia, việc này...

Sợ là không thích hợp."

Hắn cười lạnh: "Có gì mà không thích hợp?

Hay là bổn vương đứng ở đây, chờ tới khi nào ngươi đồng ý mới về phòng được không?"

Trong lòng vô cùng tức giận, hắn nói cái gì vậy chứ?

"Còn chưa đi sao?"

Nói xong, hắn xoay người đi về phía trước.

"Vu thượng nghĩa..."

Nha hoàn bên cạnh gọi nàng.

Thượng Trang cắn răng, chỉ đành đuổi theo bước chân của hắn.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 24: Ân điển


Nguyên Duật Diệp chỉ ghé qua sương phòng gần đó, không tới tân phòng.

Thượng Trang theo vào, y phục đã được đặt sẵn bên giường.

Nàng không nói gì, trực tiếp đi lên, giúp hắn cởi bỏ hỉ phục.

Hắn cúi đầu nhìn nàng, một câu cũng nói không được.

Tại sao trong lòng hắn lại khó chịu như vậy?

Từ lúc cầm y phục trên giường thay cho hắn tới nút thắt cuối cùng, nàng vẫn chưa ngẩng đầu.

Không biết hôm nay vì sao hắn lại im lặng, im lặng tới mức khiến nàng bất an.

Trong trí nhớ, Nguyên Duật Diệp không phải người như thế.

Hôm nay là đại hôn của hắn, tại sao nàng lại nhìn không ra một chút tia cao hứng từ hắn vậy?

A, nghĩ tới đây, miệng nàng bất giác cong lên, giống hay không cũng không liên quan tới nàng.

Nàng chỉ là vào hầu hạ hắn thay y phục mà thôi.

Thấy nàng đột nhiên khẽ cười, cung mày Nguyên Duật Diệp nhíu lại càng sâu.

Hắn vốn muốn hỏi tại sao nàng cười, nhưng lời vừa tới miệng lại thành: "Ngươi sẽ gả cho y sao?"

Dứt lời, chính hắn cũng cảm thấy chấn động, xem ra, hắn thật sự điên rồi.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, bất giác ngẩng đầu nhìn nam tử trước mặt, sâu trong đôi mắt đó ẩn ẩn chút đau thương.

Nhìn đầu ngón tay run lên, nàng theo bản năng lui lại nửa bước: "Vương gia nói gì vậy?

Hôm nay là đại hôn của ngài, sao lại liên quan tới nô tỳ chứ?"

Nàng không biết "Y" trong câu của hắn ám chỉ ai.

Nguyên Chính Hoàn sao?

Hai tay siết chặt thành đấm, đáy lòng nàng thầm cười khổ, nàng là cung nữ, mà cung nữ rất khó để tìm cho mình một mối nhân duyên phù hợp.

Từ phi, đó là ân điển của chủ tử.

Đúng vậy, ân điển.

Bên tai lại truyền tới lời Hoàng đế từng nói, ngày thiết yến ở Hưng Viên, ông ấy sẽ ban nàng cho Thái tử.

Chẳng qua việc này nàng đương nhiên không thể nói cho Nguyên Duật Diệp.

Nàng vẫn lạnh nhạt, thờ ơ khiến hắn càng thêm phẫn nộ.

Hắn tiến lên một bước, bàn tay nắm chặt cổ tay của nàng: "Ngươi sẽ gả cho y sao?

Gả cho...

Hoàng thúc?"

Hỏi, hắn nhất định phải hỏi ra đáp án.

Nhưng nếu nhận được câu trả lời rồi thì có thể nào?

Nàng gả cho ai rốt cuộc cũng không liên quan tới hắn.

Chỉ là, trong lòng vô cùng khó chịu, trái tim mách hắn không thể không hỏi.

Thượng Trang kinh hoảng, cổ tay đột nhiên cảm thấy đau đớn, có rút thế nào cũng rút không được.

Nàng nhìn hắn, bật cười: "Khó có được trong ngày đại hôn Vương gia lại nhớ tới nô tỳ, nô tỳ đa tạ Vương gia."

Vấn đề này, nàng lựa chọn tránh không trả lời.

Nguyên Duật Diệp định tiếp tục thì bên ngoài có tiếng gõ cửa: "Vương gia, khách khứa đã tới, nương nương hỏi ngài ra ngoài được chưa."

Hắn nhíu mày, chỉ nói: "Bổn vương biết rồi, lập tức ra ngay."

Nói xong, cũng không nhìn nàng, hắn buông tay, nhanh chóng ra ngoài.

Thượng Trang thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa cổ tay bị hắn nắm tới đỏ.

Nghĩ nghĩ, nàng cũng theo ra ngoài.

Vương phủ càng lúc càng náo nhiệt, khách khứa liên tục tới.

Nhìn quan lại quyền quý trước mặt, Thượng Trang không khỏi hoa cả mắt.

Sắc trời đã tối, đèn được đốt lên, ba bước một lời chúc, năm bước một chén rượu.

Tiệc tối bắt đầu, Tề Hiền phi cũng đi ra, trên mặt mang theo nụ cười chan hòa.

Nguyên Duật Diệp đưa lưng về phía Thượng Trang nên nàng không rõ dáng vẻ của hắn.

Nhìn xung quanh, xa xa, nàng thấy Nguyên Chính Hoàn, ngọn đèn chiếu vào càng tô điểm lúm đồng tiền cùng khuôn mặt của y.

Thượng Trang lặng lẽ rời đi, quả nhiên vừa rời yến hội không xa, nàng đã thấy Mạc Tầm và Phục Linh.

Phục Linh cũng thấy nàng, vội vẫy tay: "Tiểu thư, tiểu thư!"

Mạc Tầm chỉ thản nhiên nhìn nàng một cái, sau đó ánh mắt lại trở về trên người Nguyên Chính Hoàn, hôm nay vương phủ người đồng, hắn phải bảo vệ chủ tử nhà mình an toàn.

Thượng Trang chạy tới, đúng lúc này, bên ngoài có người hô lớn: "Thái tử điện hạ tới..."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 25: Rời đi


Thượng Trang không khỏi kinh hãi, nhưng nghĩ lại, Thái tử thân là huynh trưởng, hắn tới đây cũng chẳng phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.

Đúng lúc nàng cũng muốn tránh sự ồn ào náo nhiệt, liền kéo Phục Linh ngồi xuống, cười nói: "Ta thấy Vương gia đến đây, nên nghĩ chắc ngươi cũng tới."

Nhìn tấm vải nhung trong tay Phục Linh, nàng bất giác hỏi, "Đây là..."

"A, trời đêm lạnh lẽo, cái này là chuẩn bị cho Vương gia."

Phục Linh vừa dứt lời, Thượng Trang liền hỏi: "Vương gia không khỏe sao?"

Phục Linh cười: "Vương gia chỉ ngồi một chỗ, thân mình khó có thể chịu lạnh như người bình thường.

Tiểu thư đừng lo lắng, nô tỳ sẽ hầu hạ ngài ấy chu đáo."

Thượng Trang khẽ cười, việc này nàng đương nhiên không lo lắng.

Hai người ngồi trò chuyện, Phục Linh hỏi nàng tình hình trong cung, nàng đều trả lời tốt.

Còn về chuyện Hoàng đế ban nàng cho Thái tử, nàng không thể tùy tiện nói ra.

Lúc này, Mạc Tầm bên cạnh các nàng đột nhiên đi về phía trước vài bước, ánh mắt vẫn dõi theo Nguyên Chính Hoàn.

Thượng Trang giật mình quay đầu nhìn hắn, Phục Linh lại lại nhỏ giọng cười: "Tiểu thư đừng lo lắng, Mạc thị vệ lúc nào cũng như vậy."

Thượng Trang hoàn hồn, đột nhiên thấy Phục Linh nhíu mày: "Chỉ là có một lần thật kỳ quái, à đúng rồi, chính là ngày nô tỳ vừa tới vương phủ."

Nàng nhìn Thượng Trang, ghé tai thì thầm, "Hôm đó trời mưa lớn, lúc đóng cửa phòng nô tỳ thấy có bóng người đi ngang.

Quá hoảng sợ, nô tỳ liền đuổi theo thì thấy Mạc thị vệ.

Nô tỳ sợ có thích khách đột nhập vào phủ nên mới báo lại, thế mà ngài ấy chỉ nói nô tỳ nhìn lầm.

Chuyện này không lầm được, dưới đất còn cả dấu chân mà.

Tiểu thư nói xem Mạc thị vệ cẩn thận như vậy sao lại không đi điều tra việc này chứ?

Thật kỳ lạ."

Phục Linh vừa nói vừa lén nhìn Mạc Tầm, thấy hắn không đưa mắt nhìn phía bên này mới thở phào nhẹ nhõm.

Trái tim Thượng Trang đột nhiên như bị thứ gì đó siết chặt, ngày đó...

Là ngày Nguyên Duật Diệp gặp chuyện.

Không, Thượng Trang nhắm hai mắt lại, nàng điên rồi sao?

Hung thủ là Lâm Thủ, hắn ta không phải đã nhận tội rồi sao?

Nhưng vì sao khi nghe Phục Linh nói trong Hoàn Vương phủ xuất hiện bóng người, nàng lại nghĩ ngay tới chuyện của Nguyên Duật Diệp chứ?

Căn bản là không có chứng cứ.

Huống hồ, trên người thích khách còn cả ngọc bội của An Lăng gia.

Tất cả đột nhiên trở nên hỗn loạn.

Nàng hít một hơi thật sâu, ép bản thân không được nghĩ nữa.

Qua một lát, Phục Linh liền quên hết chuyện này.

Nàng nắm tay Thượng Trang, thật lòng nói: "Tiểu thư, nô tỳ cảm tạ người.

Nô tỳ mặc kệ tiểu thư là ai nhưng ngài chính là phụ mẫu tái sinh nô tỳ.

Nô tỳ vĩnh viễn sẽ không quên ngài vì nô tỳ mà cầu xin Vương gia."

Thượng Trang ngẩn ra, quả nhiên Phục Linh biết thân phận thật của nàng.

Nàng chẳng qua chỉ là Thượng Trang, một nha đầu trong An Lăng phủ.

Nàng cười: "Ngươi không giám thị ta?"

"Không."

Phục Linh vội lắc đầu, "Nô tỳ giống cách Mạc thị vệ quan tâm Vương gia."

Đây là lời nói thật lòng của nàng, nếu không phải có nữ tử trước mặt, nàng sớm đã chết.

Ở Hoàn Vương phủ, nàng không sung sướng sao?

Tất cả đều do nàng ấy cho nàng.

Trong lòng Thượng Trang đột nhiên cảm thấy ấm áp.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Nguyên Chính Hoàn tới.

Phục Linh vội đứng dậy đắp tấm vải nhung lên đùi y, cúi người hỏi y vài câu, chỉ thấy y lắc đầu.

Thượng Trang tiến lên hành lễ, nhỏ giọng hỏi: "Vương gia định rời đi sao?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 26: Đề thân


Nguyên Chính Hoàn khẽ cười, lắc đầu: "Bổn vương không thích uống rượu, cũng không thích náo nhiệt."

Mạc Tầm cúi người hỏi: "Chủ tử có muốn về phủ nghỉ ngơi trước không?"

Y lại nói: "Yến hội còn chưa được một nửa, nếu về phủ trước sẽ không thích hợp."

Đang nói chuyện, thấy Linh Khuyết từ xa tới, Mạc Tầm lập tức nâng bước lên trên, gọi: "Chủ tử nhà ta uống nhiều rượu, không biết Linh Khuyết cô nương có thể chuẩn bị ít canh giải rượu không?"

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, trong trí nhớ của nàng, ngoại trừ Nguyên Chính Hoàn, Mạc Tầm hầu như không nói chuyện với người khác, chứ đừng nói là chủ động mở miệng.

Nàng bất giác nhìn Nguyên Chính Hoàn, sắc mặt y chưa từng thay đổi, chỉ có cặp mắt nhiễm chút màu hồng mất tự nhiên.

Linh Khuyết cũng cả kinh nhìn qua phía bên này, thấy Thượng Trang cũng ở đây, sắc mặt nàng cũng dịu đi nhiều.

Nàng tiến lên, hành lễ với Nguyên Chính Hoàn, nói: "Nơi này gió lớn, không bằng Vương gia dời bước tới mái đình phía trước nghỉ ngơi, nô tỳ đi lấy canh giải rượu cho ngài."

Nói xong, nàng nhìn Thượng Trang, mỉm cười, rồi rời đi.

Thấy tâm tình nàng tốt hơn, Thượng Trang cũng yên tâm.

Bốn người đi qua mái đình trước mặt, Thượng Trang đưa mắt nhìn xung quanh được bao phủ bằng cây thường xuân.

Nơi này, gió đã nhỏ đi rất nhiều, đèn lồng trên đỉnh chiếu sáng mái đình.

Trên bàn đá đã bày sẵn trà ấm.

Mọi thứ hôm nay trong Thành Vương phủ đều được chuẩn bị kỹ càng.

Mạc Tầm nhíu mày hỏi hắn: "Ngài khó chịu sao?"

Y lắc đầu, chỉ hỏi Thượng Trang: "Dạo này Thánh Thượng có khỏe không?"

Thượng Trang gật đầu, bỗng nhiên nghĩ tới việc y không thấy được, vội nói: "Vâng, cho nên ngài ấy mới kêu nô tỳ đến đây."

Y khẽ cười: "Diệp Nhi cuối cùng cũng lập Vương phi."

Thượng Trang không tiếp lời, chỉ lẳng lặng nhìn y, y có từng để bụng vị Thành Vương phi kia vốn là Vương phi của y không?

Đáy lòng thầm than một tiếng, việc Mộ Dung Vân Khương từ hôn, y chưa từng tức giận.

Nàng ngẩng đầu, bất giác thấy một người trên hành lang cách đó không xa.

Thượng Trang lập tức nhận ra, người đó là nam tử tên Dịch Chi.

Đúng rồi, hôm nay không thấy Mộ Dung Thừa tướng tới.

Ngày thành thân của Mộ Dung Vân Khương, Tôn Dịch Chi lại tới đây, hắn rốt cuộc là ai?

Đang nghĩ, Linh Khuyết đã quay lại.

Phục Linh vội nhận chén canh giải rượu, hầu hạ y dùng.

Linh Khuyết vội hỏi: "Vương gia muốn ngồi ở đây một lát, hay là để nô tỳ sai người sắp xếp sương phòng?"

"Không cần đâu, bổn vương ở đây được rồi."

Y đột nhiên cười, "Nghe nói từ nhỏ ngươi đã đi theo Diệp Nhi?

Vậy quan hệ chắc không tầm thường."

Linh Khuyết không khỏi run sợ, Thượng Trang cũng vô cùng kinh ngạc, y nói như vậy rốt cuộc là có ý gì?

"Thì ra hoàng thúc ở đây."

Thanh âm của Nguyên Duật Diệp từ sau truyền tới.

Thượng Trang quay đầu, thấy hắn một mình lại đây, cười nói: "Vừa rồi đột nhiên không thấy hoàng thúc, điệt nhi còn sợ vương phủ tiếp đón không chu toàn, hoàng thúc đã về trước."

Nguyên Chính Hoàn cũng cười: "Hôm nay là đại hôn của ngươi, bổn vương sao có thể làm thế?

Đúng lúc ngươi tới đây, bổn vương có chuyện quan trọng muốn nói."

Y dừng một lát, mới tiếp tục, "Hôm nay nhân ngày vui, không bằng thêm một chuyện nữa.

Bổn vương muốn đề thân với ngươi."

Tác giả: Rốt cuộc Nguyên Chính Hoàn muốn làm gì?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 27: Từ chối


Đề thân?

Sắc mặt Nguyên Duật Diệp thay đổi, hắn theo bản năng nhìn Thượng Trang, đột nhiên bật cười.

Chắc hắn điên rồi, việc này liên quan gì tới nàng?

Vô luận thế nào, chuyện của nàng y sẽ không trực tiếp hỏi hắn, dù sao hiện tại nàng là người của Hoàng đế.

Thượng Trang cũng cả kinh nhìn Nguyên Chính Hoàn, đang êm đẹp, y muốn đề thân cái gì?

Y ho một tiếng: "Linh Khuyết cô nương ở chỗ của điệt nhi rất vừa lòng bổn vương."

Nguyên Duật Diệp nhíu mi, mà sắc mặt Linh Khuyết cũng trở nên tái nhợt, không tin nhìn nam tử trước mặt.

Chẳng lẽ vì những lời hôm đó nàng nói...

Y muốn...

"Bổn vương muốn làm chủ, vì Mạc Tầm định mối lương duyên này, không biết Diệp Nhi nghĩ thế nào?"

Thượng Trang càng thêm khiếp sợ, y đột nhiên đề cập hôn sự của Mạc Tầm...

Nàng bất giác đưa mắt nhìn nam tử lạnh lùng bên cạnh, trên mặt hắn không hề lộ ra một tia vui sướng.

Nhưng vừa rồi, hắn rõ ràng chủ động nói chuyện với Linh Khuyết.

Chẳng lẽ Mạc Tầm thật sự có ý với Linh Khuyết sao?

"Nô tỳ không muốn!"

Linh Khuyết quỳ gối, cúi đầu, hai tay siết chặt.

Nàng cắn môi, trong lòng đột nhiên sinh ra hận ý.

Hôm đó, nàng chỉ nói Thượng Trang thích y, mà hôm nay y lại dùng cách như vậy đề thân với Nguyên Duật Diệp!

Nguyên Duật Diệp định mở miệng, lại bị Hoàn Vương cắt ngang: "Tại sao?

Mạc Tầm không bạc đãi ngươi, bổn vương cũng sẽ như vậy."

"Nô tỳ không muốn!

Nếu Vương gia muốn cưỡng ép, nô tỳ chỉ có thể lấy cái chết tạ tội."

Hôm nay là đại hôn của Thành Vương, tân nương lại không phải nàng, nàng sao có thể đồng ý gả cho nam tử không chút thân quen chứ?

Lời này, nàng vốn không thể nói, nhưng giờ khắc này, lá gan đột nhiên lớn lên, Linh Khuyết mở miệng từ chối.

Hai tay Nguyên Chính Hoàn siết chặt thành đấm, nghe Nguyên Chính Hoàn trách mắng: "Có phải vì bổn vương chiều hư nên ngươi không biết trên dưới nữa không?

Ở trước mặt hoàng thúc sao có thể làm càn như vậy?"

Hắn lại nhìn y, cười cười, "Tính tình nha đầu này từ nhỏ đã vậy, hoàng thúc đừng để trong lòng.

Nếu Mạc thị vệ thích, bổn vương sẽ chọn vài người tốt đưa tới quý phủ.

Đây là cự tuyệt.

Nhìn sắc mặt Mạc Tầm trở nên khó coi, Thượng Trang không khỏi đưa mắt nhìn Nguyên Duật Diệp.

Cho dù Mạc Tầm có thật lòng với Linh Khuyết không, nhưng hành động này của hắn quả thật cho Mạc Tầm mặt mũi quá lớn.

Nếu không thích thì cứ đẩy một đám người ra sao?

Chỉ là có một việc Thượng Trang tin, nếu tiếp tục ép buộc, với tính cách cương liệt của Linh Khuyết, nàng ấy thật sự sẽ đi tìm cái chết.

Lúc này có gia đinh tới, vội vàng mở miệng: "Vương gia, thì ra ngài đang ở đây, nương nương đang tìm ngài."

Thấy Hoàn Vương cũng có mặt, hắn vội hành lễ.

Nguyên Duật Diệp cười: "Xem ra điệt nhi không thể ở lại tiếp đãi hoàng thúc rồi."

Nói xong, hắn nhìn Linh Khuyết, rồi theo gia đinh rời đi.

Linh Khuyết vẫn quỳ, trái tim thoáng buông lỏng một chút.

May là hắn không đồng ý.

A, đúng rồi, sao hắn có thể đồng ý chứ?

Chắc chắn không.

"Bổn vương muốn nói chuyện với ngươi."

Thượng Trang kinh hãi, thấy Mạc Tâm chuẩn bị lui ra, nàng liếc nhìn Phục Linh, cả hai cùng ra khỏi đình.

Đứng cách đó khá xa, bọn họ thấy Linh Khuyết đứng lên, nhưng hai người nói gì thì bọn họ không thể nghe thấy.

Phục Linh cười cười: "Mạc thị vệ, ngài để ý nàng ấy khi nào vậy?

Ha ha, thật lợi hại, một chút sắc mặt cũng không thay đổi."

Thượng Trang quay đầu, quả nhiên trên mặt hắn vẫn không có chút biểu cảm, giống như căn bản chưa từng nghe Phục Linh nói chuyện.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 28: Đi dạo


"Mạc thị vệ đừng buồn, vừa rồi không phải Thành Vương điện hạ đã nói rồi sao?

Ngài ấy sẽ tặng n ngài thật nhiều cô nương."

Phục Linh giễu cợt.

Thượng Trang nhịn không được đánh nàng một cái, Phục Linh lại bật cười thành tiếng.

Trong mắt của nàng, Mạc Tầm động lòng với một cô nương là chuyện vô cùng kỳ quái.

Đừng nói là Phục Linh, ngay cả Thượng Trang cũng vậy.

Trong mắt Thượng Trang, ngoại trừ chủ tử của mình, Mạc Tầm sẽ không quan tâm bất cứ ai.

Nhưng sự việc hôm nay khiến nàng không khỏi giật mình, đáy lòng ẩn ẩn cảm thấy có chỗ không đúng.

Mạc Tầm nâng bước chạy về phía trước nhưng không phải đuổi theo Linh Khuyết, hắn vọt vào đình, gọi: "Chủ tử..."

Thượng Trang và Phục Linh cũng đi theo, thấy Nguyên Chính Hoàn xoay người, lắc đầu: "Không sao."

Thật sự không có việc gì sao?

Nhưng vì sao sắc mặt y lại khó coi như vậy?

Phục Linh cũng nhìn ra vẻ khác thường, lo lắng hỏi: "Sắc mặt Vương gia không tốt, ngài cảm thấy khó chịu ở đâu sao?

Nô tỳ rót cho ngài chén nước."

Nói xong, nàng tiến lên, vừa cầm ấm trà liền nhíu mày, "Trà nguội rồi."

Phục Linh nhìn xung quanh, không chờ người tới đổi, nàng đã ôm ấm trà chạy đi.

Nguyên Chính Hoàn cũng không quản nàng ấy, chỉ nói với Mạc Tầm: "Ngươi đi nói cho nàng, bổn vương không hề có ý vũ nhục nàng."

Mạc Tầm không khỏi run sợ, nhưng nhìn vẻ mặt kiên định của y, hắn cũng không nói gì, chỉ lẳng lặng đi về hướng Linh Khuyết vừa rời khỏi.

Thượng Trang không biết y và Linh Khuyết đã nói cái gì, nhưng nghe cách nói chuyện của y với Mạc Tầm, nàng thầm suy đoán, có lẽ Linh Khuyết đã hiểu lầm ý của y.

Vừa định mở miệng, y đã hỏi: "Cảm thấy kỳ lạ lắm sao?"

Một câu khiến Thượng Trang không biết phải trả lời thế nào.

Y thấp giọng, khẽ cười: "Xem ra là ta nhiều chuyện, Linh Khuyết cô nương vốn không thích như vậy."

"Vương gia..."

Y lắc đầu: "Chưa đi sao?"

Thượng Trang giật mình: "Thánh Thượng không nói khi nào phải trở về, với lại khó có cơ hội gặp Phục Linh, chi bằng tranh thủ thời gian trò chuyện với nàng ấy."

Y "Ừ" một tiếng, Thượng Trang lại nói: "Vương gia muốn trở về sao?"

"Không, ngươi đi dạo với ta một lát."

Nàng gật đầu, tiến lên đẩy y.

Lúc này, người trên hành lang đã ít đi, tất cả đều đã ra ngoài xem náo nhiệt.

Tối nay trời nổi gió nhưng không khí không hề lạnh lẽo.

Trên hành lang dài, dưới ngọn đèn nhu hòa chiếu xuống, nàng và Nguyên Chính Hoàn lặng lẽ đi về phía trước.

Thượng Trang nhỏ giọng: "Ngày ngài vào cung đón Phục Linh, nghe Từ ma ma nói ngài dính mưa, ngài có...

Có sinh bệnh không?"

Nàng vốn muốn hỏi chuyện của Nguyên Duật Diệp, nhưng lời vừa tới môi đã thay đổi thành như vậy.

Có lẽ, nàng không nên hỏi thẳng y.

Y khẽ cười: "Chỉ là ướt một chút thôi, đương nhiên sẽ không sao.

Khi đó ta vốn định nói ngươi một tiếng, lại không ngờ không gặp được ngươi."

Thật vậy sao?

Thật sự không gặp?

Thượng Trang lặng lẽ nhìn y, biểu cảm trên khuôn mặt đó vẫn không thay đổi.

Hai người đang nói chuyện, Thượng Trang thấy căn phòng phía trước đột nhiên có người đi ra.

Nàng nhíu mày, đó là tân phòng.

Đợi người đó tới gần, nàng mới nhìn rõ, người vừa rồi là Tôn Dịch Chi.

Nguyên Chính Hoàn không thấy hắn nhưng thính lực vô cùng tốt, chỉ hỏi: "Ai vậy?"

Thượng Trang hoàn hồn, đáp: "À, là Tôn Dịch Chi của phủ Thừa tướng."

"Là hắn?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 29: Bàn tay ấm áp


"Vương gia quen hắn?"

Vừa lên tiếng hỏi Thượng Trang lại cảm thấy buồn cười, nếu Tôn Dịch Chi là người của Mộ Dung tướng, Nguyên Chính Hoàn quen biết cũng không có gì kỳ lạ.

Không ngờ, y lại nói: "Người này xuất thần nhập quỷ, không thường xuất hiện trong kinh.

Lần đầu ta gặp hắn cũng là ba năm trước ở tái ngoại."

Thượng Trang kinh ngạc, bật thốt lên hỏi: "Ba năm trước?

Vương gia đi xa sao?"

Y cười một tiếng, gật đầu: "Đúng vậy, rất xa."

Y chỉ trả lời một câu, không hề tiếp tục.

Hai người dọc theo hành lang đi thêm một đoạn, thấy Mạc Tầm từ phía trước đi tới, vẻ mặt vẫn lạnh như băng.

Hắn liếc Thượng Trang một cái, sau đó mới nói với Nguyên Chính Hoàn: "Lời của chủ tử Mạc Tầm đã truyền đạt."

"Nàng..."

Vừa bật thốt lên một chữ, Nguyên Chính Hoàn đã im lặng.

Y khẽ cười, "Thôi, nếu nàng không muốn, vậy thì bỏ đi."

Ba người đứng một lát, phía sau đột nhiên truyền tới tiếng bước chân.

Thượng Trang quay đầu, thấy một thái giám.

Hắn ta chạy tới, hành lễ với Nguyên Chính Hoàn, rồi nói với Thượng Trang: "Thái tử điện hạ nghe nói Thượng nghĩa cũng ở đây nên kêu nô tài nói với Thượng nghĩa cùng ngài ấy hồi cung."

Thượng Trang không khỏi kinh hãi: "Điện hạ muốn về rồi sao?"

"Đúng vậy, cho nên ta mới tới tìm Thượng nghĩa."

Bộ dáng của hắn vô cùng vội vàng.

Thượng Trang nhìn Nguyên Chính Hoàn, nếu Thái tử đã lên tiếng, nàng chỉ có thể quay về.

Thái giám kia tiếp tục: "Thượng nghĩa nhanh đi, bên phía Thành Vương điện hạ người không cần qua chào đâu."

Không cần chào, vậy Nguyên Duật Phong đã nói trước giúp nàng.

Thở dài một tiếng, Thượng Trang định lên tiếng thì Nguyên Chính Hoàn nói: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, bổn vương cũng nên trở về rồi, đúng lúc cùng đường với các ngươi."

Nghe y nói vậy, thái giám đương nhiên không dám nhiều lời.

Đúng lúc Phục Linh đã quay về, bọn họ một đường cùng đi.

Ngoài cửa, xe ngựa của Nguyên Duật Phong đã chờ sẵn.

Thái giám chạy lên, nói nhỏ mấy câu, Nguyên Duật Phong liền vén màn nhìn ra ngoài: "Hoàng thúc cũng hồi phủ sao?

Không bằng bổn cung đưa ngài trở về."

Nguyên Chính Hoàn lắc đầu: "Không cần phiền Thái tử, bổn vương có xe ngựa của mình.

Nhưng, Vu thượng nghĩa sẽ tiễn ta một đoạn, nàng ấy có lẽ còn chuyện muốn nói với Phục Linh."

Nguyên Duật Phong nhìn nữ tử đứng cạnh y, thoáng cười một tiếng, buông màn: "Hoàng thúc cứ tự nhiên."

Lên xe, Phục Linh liền đưa lò sưởi cho Nguyên Chính Hoàn.

Y đột nhiên cười: "Ta thấy nha đầu ngươi thật giống Mạc Tầm thứ hai."

Nghe xong, Phục Linh liền cười nói: "Chờ ngày nào đó Vương gia cưới Vương phi, những việc này sợ là dù có muốn làm nô tỳ cũng chẳng còn cơ hội."

Thượng Trang nhịn không được mà cười rộ lên: "Vương gia chiều hư Phục Linh rồi."

"Tiểu thư!"

Phục Linh chu miệng, kéo tay nàng, "Chỉ là nếu tiểu thư tới thì tốt quá."

Lời của nàng làm sắc mặt Thượng Trang thoáng thay đổi, lại thấy Nguyên Chính Hoàn gật đầu: "Ta cũng thấy vậy."

Nói xong, y đưa lò sưởi cho nàng, "Làm ấm tay đi, đường hồi phủ rất nhanh, nhưng đoạn đường ngươi hồi cung lại rất dài."

Thượng Trang giật mình, Phục Linh bên cạnh nhanh chóng nhét lò sưởi vào tay nàng thật chặt, sau đó lại che miệng cười.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 30: Dạo phố


Hai tay ấm lên, Thượng Trang quay đầu nhìn y, gương mặt đột nhiên đỏ ửng.

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại, bên ngoài truyền tới thanh âm của Mạc Tầm, nói là đã tới Hoàn Vương phủ.

Thời điểm xuống xe, nàng trả lại lò sưởi.

Y kêu cứ mang theo, nhưng trong lòng vẫn ghi tạc lời của Hoàng đế, giờ phút này nàng không thể đi lại với y quá gần.

Hôm nay lấy Phục Linh làm tấm chắn để bọn họ hội ngộ, nhưng không biết tình huống như vậy khi nào với có được.

Quay đầu nhìn y khẽ cười, Thượng Trang cũng bất giác cười theo, cuối cùng nàng xoay người đi tới xe ngựa của Thái tử.

Nguyên Duật Phong vẫn dựa vào tấm đệm, thấy nàng tiến vào, hắn chỉ thoáng nhìn qua, sau đó lại nhắm hai mắt.

Thượng Trang hành lễ với hắn, hắn chỉ "Ừ" một tiếng, cũng không nói gì.

Thượng Trang hít vào một hơi, yên lặng nhìn hắn.

Thấy hắn không có ý định nói chuyện, trong lòng nàng cũng thoáng yên tâm.

Xem ra hôm qua hắn thật sự say rượu nên mới không biết đã gặp nàng, còn nói với nàng nhiều chuyện như vậy.

Xe ngựa cứ như thế mà lên đường, màn cửa bị gió thổi bay lên, trời bên ngoài đã tối đen như mực.

Thượng Trang cũng khép hai mắt dựa vào vách xe.

Xe ngựa chạy được một lát thì tốc độ chậm lại, Thượng Trang không khỏi cảm thấy kỳ quái, đường cái bên ngoài lúc này vẫn còn náo nhiệt.

Nàng mở mắt muốn nhìn, lại nghe Nguyên Duật Phong đột nhiên lên tiếng: "Dừng xe."

Nàng còn đang kinh hãi thì hắn đã đứng dậy nhảy xuống xe ngựa.

"Điện hạ."

Thượng Trang nhịn không được mà gọi.

Hắn không quay đầu, chỉ nói: "Bổn vương ra ngoài đi dạo một lát, nếu ngươi muốn đợi thì ngồi yên trong này, nếu cũng muốn xuống xe thì đi theo bổn cung."

Sắc mặt thị vệ cũng lập tức thay đổi, vội vàng ngăn hắn: "Điện hạ, không được!

Nếu ngài có sơ suất gì bọn thuộc hạ không gánh nổi tội."

Nguyên Duật Phong lạnh mặt, hắn không nhìn bọn họ, vẫn nâng bước đi về phía trước."

"Điện hạ!"

Hắn đột nhiên bật cười: "Các ngươi cứ đi theo đi, đợi ngày bổn cung đăng cơ sẽ xử lý các ngươi thế nào!"

Lời này tuy mang theo ý cười nhưng vẫn lộ rõ hận ý.

Bọn thị vệ sợ tới xanh mặt, không ai dám đi về trước.

Thượng Trang cũng cả kinh, nàng không biết đêm nay đã xảy ra chuyện gì, chỉ đành nhanh chóng xuống xe ngựa theo sau.

Thượng Trang đi theo hắn, hai người một trước một sau mà đi.

Quán ăn ven đường còn chưa dọn hàng, mùi bánh bao hấp bay tới.

Trong quá khứ, nàng không thường xuyên ra ngoài nhưng vẫn có thể nhờ nha hoàn hay gia đinh mua về.

Sau này vào cung, hương vị này khó mà tìm lại được.

"Cho ta hai cái bánh bao."

Thanh âm của nam tử truyền tới.

Lúc Thượng Trang hoàn hồn, một cánh tay đã duỗi tới: "Muốn ăn không?"

Nàng ngơ ngác nhận lấy, ngửi ngửi, thật thơm.

Hắn lại xoay người, tiếp tục đi về phía trước: "Đã lâu rồi chưa đi dạo như vậy.

Ta vẫn nhớ, phía trước con phố này là một cây cầu, dưới cây cầu còn có một cây cổ thụ."

"Trước đây ngài từng tới đó sao?"

Thượng Trang nhịn không được mà hỏi.

Hắn cười: "Đúng vậy, nhiều năm trước đây."

Hắn cúi đầu cắn một miếng bánh bao, khen ngợi, "Ngon thật, cho dù nhiều năm qua đi hương vị vẫn không thay đổi.

Quán bánh này chỉ bán lúc tối."

Thượng Trang cũng cắn một miếng, tối nay nàng vốn chưa ăn gì, giờ phút này đương nhiên sẽ cảm thấy hương vị đặc biệt.

Bên tai còn truyền tới tiếng nói chuyện của Nguyên Duật Phong, hắn tựa như rất thích cuộc sống như vậy.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 31: Ba năm


Tiếp tục đi về phía trước, bọn họ quả thật thấy cây cầu Nguyên Duật Phong nói, bên dưới còn cả một cây cổ thụ.

Hắn đi lên, tay vịn lan can.

Cúi đầu nhìn mặt hồ, ngọn đèn phảng chiếu hình bóng của hai người.

Hắn đột nhiên cười rộ.

Cây cầu đối diện có cặp nam nữ đứng dựa vào nhau, trên mặt lộ rõ sự hạnh phúc.

Hắn ngơ ngác đứng nhìn, sau một lúc lâu, nụ cười trên mặt dần dần cứng lại.

"Ba năm rồi."

Thượng Trang cả kinh, ba năm!

Không biết vì sao, nàng lại nhớ tới cô cô của hắn, ba năm trước là ngày công chúa qua đời.

Ánh mắt lặng lẽ nhìn nam tử trước mặt.

Ba năm trước đây dường như đã xảy ra nhiều chuyện.

Lại nghĩ tới Nguyên Chính Hoàn, Thượng Trang chần chờ, cuối cùng cũng mở miệng: "Ba năm trước, Hoàn Vương điện hạ đi xa sao?"

Nguyên Duật Phong quay đầu nhìn nàng, cười nhạo: "Đang êm đẹp sao lại hỏi về y?"

"Nô tỳ chỉ là...

Thuận miệng thôi."

"À, hoàng thúc không phải đi xa từ ba năm trước."

Hắn thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn trời.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, Nguyên Chính Hoàn chỉ nói xa nhà, nàng lại lý giải thành ba năm trước.

Y chẳng qua nói rằng gặp Tôn Dịch Chi ở tái ngoại mà thôi.

"Là..."

Lá gan đột nhiên lớn lên, nàng muốn biết chuyện của y.

Hôm nay, có lẽ Nguyên Duật Phong sẽ không trách tội nàng.

Nam tử không quay đầu, chỉ nói: "Sức khỏe hoàng thúc từ nhỏ đã không tốt, khi đó nghe nói dưới chân núi có vị thần y chữa được bách bệnh, y liền tự mình tới.

Năm đó, y chẳng qua chỉ là hài tử, nhưng về sau nghe nói thần y ra ngoài du ngoạn, y ở bên ngoài tìm kiếm nhiều năm nhưng vẫn chưa gặp được."

Thượng Trang nghe tới ngây người, thì ra đây là cái mà y gọi xa nhà.

Nhưng nếu có thần y, bệnh của Nguyên Chính Hoàn sẽ có hy vọng, không phải sao?

Nghĩ như vậy, nàng đột nhiên cao hứng.

Nguyên Duật Phong quay đầu, thấy nàng cười, hắn không khỏi nhíu mày.

Hắn nhìn ra được nữ tử này đối với Hoàn Vương không giống bình thường.

A, vậy thì sao?

Nàng chẳng qua chỉ là cung nữ.

Người trên đường thưa thớt dần, chủ quán cũng bắt đầu thu dọn.

Thượng Trang đưa mắt nhìn thị vệ đứng phía xa, nàng bất giác lại nhìn nam tử bên cạnh, nghe hắn cười nói: "Cuộc sống này đối với ta là một thứ xa xỉ."

Thượng Trang không khỏi mơ hồ, nhưng thấy hắn nâng bước quay về, nàng liền nhanh chóng hoàn hồn, đi theo.

Bọn thị vệ thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều nghiêng người tránh ra, chừa đường cho hắn.

Lên xe, bánh bao cũng đã ăn xong, hắn mệt mỏi dựa vào đệm mà ngủ.

Thượng Trang nhỏ giọng: "Điện hạ cẩn thận, coi chừng cảm lạnh."

Hắn mở mắt, tâm tình chấn động, hình như đêm qua hắn có gặp nàng.

Nhưng sau đó, hắn nhanh chóng bật cười, sao có thể?

Đêm qua, khi tỉnh lại, người đầu tiên hắn gặp là Tần Lương đệ.

Nữ tử trước mặt, nàng là người duy nhất không ngăn cản những việc hắn làm, giống như mọi thứ đều không liên quan.

Hắn còn nhớ lần đó trên đường tới Càn Thừa cung, hắn để nàng ngồi cùng kiệu, khi đó còn nói nếu sau này nàng có chết thì cũng đáng.

Vậy mà nàng còn có thể lớn tiếng kêu "Không thể phế Thái tử" trên đại điện.

A, dũng khí như vậy thật sự rất giống một người.

Trong lòng bất giác cao hứng, hắn ngồi dậy, nhìn nàng: "Hôm qua ta thức khuya."

Thượng Trang vội đáp: "Long thể Thánh Thượng bất an, điện hạ bận rộn là chuyện đương nhiên."

Hắn khẽ cười: "Đúng vậy, là chuyện nhi tử giúp phụ thân của mình."

Hắn không lấy thân phận Thái tử để làm việc.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 32: Hiểu


Ý của Nguyên Duật Phong sao Thượng Trang có thể nghe không hiểu?

Nàng quay đầu, thấy hắn nhấc màn cửa nhìn ra bên ngoài.

Hoàng cung ngày càng gần, xung quanh chỉ còn tiếng bánh xe lăn lộn và bước chân của đám thị vệ.

Thượng Trang nhìn hắn, từ đôi mắt đó, nàng thật sự không tin chuyện Nguyên Duật Diệp bị thương có liên quan với hắn.

Bất giác lại nghĩ tới chuyện của An Lăng Tễ.

Nàng hít một hơi thật sâu, hỏi: "Điện hạ vì sao lại đề cử thiếu...

À không, tiến cử ca ca nô tỳ với Thánh Thượng chứ?"

Nguyên Duật Diệp hoàn hồn, nhớ tới chuyện này, hắn khẽ cười: "Là hắn tới tìm bổn cung.

Bổn cung thấy hắn là người tài, nên thuận miệng đề cử với phụ hoàng.

Thật không ngờ, trong lòng phụ hoàng sớm đã có chủ ý cho việc đó."

Vậy sao?

Thượng Trang vẫn không khỏi nghi hoặc, lão gia không muốn An Lăng gia có bất cứ quan hệ gì với hoàng gia nhưng không ngờ thiếu gia lại chủ động tới tìm Thái tử.

Không biết vì sao, nàng nghĩ lão gia không biết chuyện này.

"Tại sao lại đột nhiên hỏi?"

Thấy nàng không nói lời nào, Nguyên Duật Phong mở miệng hỏi.

Thượng Trang kinh hãi, vội lắc đầu: "Cũng không có gì, chỉ là ca ca đột nhiên về kinh, nô tỳ còn chưa gặp mặt đã nghe nói điện hạ tiến của huynh ấy."

Nghe vậy, Nguyên Duật Phong cũng không truy hỏi.

Về cung, Thượng Trang phải về Càn Thừa cung nên liền xuống xe.

Nguyên Duật Phong đổi qua cỗ kiệu, chỉ nhìn nàng một cái rồi hạ màn kiệu.

Thượng Trang ngước mắt, thấy Tần Lương đệ đứng cách đó không xa, trong lòng không khỏi hoảng sợ.

Tần Lương đệ tiến lại, liếc mắt nhìn nàng rồi hành lễ: "Điện hạ."

Kiệu phu thấy nữ tử trước mặt là Tần Lương đệ nên dừng lại.

Tần Lương đệ bước lên phía trước, việc này dù sao cũng không liên quan tới Thượng Trang, nàng không dừng lại, chỉ xoay người rời đi.

Trần Trung đứng hầu ngoài Càn Thừa cung.

Thấy Thượng Trang trở về, hắn vội hỏi: "Hôn sự của Vương gia tiến hành thuận lợi không?"

Thượng Trang gật đầu, cười nói: "Đương nhiên là thuận lợi, Thánh Thượng nghỉ ngơi rồi sao?"

Trần Trung lắc đầu: "Vẫn chưa, ngài ấy đang xem tấu chương."

"Mấy ngày nay không phải chính sự đều do Thái tử xử lý sao?"

Thượng Trang kinh ngạc hỏi.

Trần Trung cười cười: "Đúng vậy, Thánh Thượng chẳng qua là muốn xem thành quả của điện hạ thôi.

À, nếu Thượng nghĩa đã tới thì vào trong bẩm báo Thánh Thượng một tiếng, để ngài ấy yên tâm."

Nói xong, hắn nghiêng người đẩy cửa phòng vào.

Thượng Trang nhẹ chân bước vàng.

Sau bình phong, trên long sàng, nàng thấy một bóng dáng mơ hồ, thỉnh thoảng sẽ có tiếng ho khan truyền tới.

Thượng Trang vòng qua bình phong, hướng ông hành lễ.

Hoàng đế khép tấu chương lại nhìn nàng, Thượng Trang liền nói: "Hồi Thánh Thượng, hôn sự của Thành Vương diễn ra thuận lợi."

Hoàng đế "Ừ" một tiếng, lại hỏi: "Lúc trở về, Thái tử đi đâu?"

Thượng Trang cả kinh, xem ra Thái tử đi đâu Hoàng đế đều rõ.

Nàng cúi đầu đáp: "Trên đường về điện hạ mua bánh bao ăn, sau đó đứng trên cầu một lát rồi về."

"Nó có nói gì không?"

Hoàng đế ho khan mấy tiếng, ngồi dậy.

Thượng Trang bình thản đáp: "Dạ không."

Chuyện Hoàng đế hỏi sợ là quan hệ giữa Thái tử và công chúa, mà hắn quả thật không nói, chỉ hỏi nàng về Hoàn Vương thôi.

Hoàng đế cười lạnh: "To gan!

Thái tử xuống xe, tại sao ngươi không ngăn cản?"

Nàng vội quỳ xuống, Hoàng đế không phải không hiểu đứa con trai này, có lẽ ông ấy muốn thử nàng, muốn xem nàng có phải đang nói dối không.

Nghĩ như vậy, Thượng Trang không khỏi cười: "Ngài ấy là Thái tử, nô tỳ cho dù muốn cản cũng cản không được.

Huống hồ, ngài ấy không phải vẫn quay về sao?"

Hoàng đế nhìn chằm chằm nữ tử bên dưới, sau một lúc lâu đột nhiên cười ra tiếng: "Ngươi thật hiểu nó!"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 33: Vương phi


"Nô tỳ không dám."

Kỳ thật Hoàng đế và nàng đều hiểu, với tính cách của Thái tử, ngươi càng ngăn cản hắn càng làm tới.

Tức giận trên mặt Hoàng đế từ từ tan đi, ánh mắt lại nhìn tấu chương bên cạnh: "Cách làm việc của Thái tử thật khiến trẫm lo lắng, đôi khi nó ra tay không đủ tàn nhẫn."

Đúng vậy, Nguyên Duật Phong là người dễ mềm lòng.

"Thôi, hôm nay ngươi cũng mệt rồi, lui xuống nghỉ ngơi đi."

Thượng Trang hành lễ rồi rời đi, ra đến bên ngoài, Trần Trung nhìn sắc mặt nàng, cao hứng nói: "Xem ra Thánh Thượng rất vừa lòng với tấu chương điện hạ phê duyệt, vậy là tốt rồi."

Thượng Trang mím môi cười, không nói gì, chỉ lẳng lặng về phòng.

Nằm trên giường, nàng nhớ lại ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống của Tần Lương đệ, nhưng Hoàng đế lại nói sẽ ban nàng cho Thái tử, nếu vậy ngày tháng sau này ở Đông cung sợ là không được bình yên.

Nghĩ tới đây, nàng cười khổ một tiếng, xoay người nhìn ra cửa sổ.

Nàng không muốn nghĩ nữa, đành nhắm mắt lại ngủ.

...............

Thành vương phủ.

Tiệc cuối cùng cũng tan, khách quý lần lượt ra về, Tề Hiền phi cũng hồi cung.

Ngoài tân phòng, Linh Khuyết thấy mấy tên gia đinh đỡ Nguyên Duật Diệp đi tới, nàng không khỏi kinh hãi, vội hỏi: "Vương gia sao vậy?"

Một gia đinh cười nói: "Hôm nay Vương gia cao hứng nên uống mấy chén, Linh Khuyết cô nương nóng ruột làm gì?"

Có kẻ khác tiếp lời: "Đúng vậy, hôm nay là ngày vui của Vương gia, cả đời chỉ có một lần như vậy, uống mấy chén cũng là chuyện bình thường."

Nói xong, hắn liền đẩy cửa tân phòng.

Linh Khuyết vội nói: "Vẫn là để ta dìu Vương gia, các ngươi vào không được thích hợp."

Hôm nay, bên trong còn có Vương phi, nghĩ tới đây, trong lòng nàng chua xót không nói nên lời.

Gia đinh nghe xong thấy cũng có lý nên giao Nguyên Duật Diệp cho nàng, còn hỏi: "Một mình cô nương làm được không?"

"Không sao."

Nàng đáp lời, đỡ nam tử vào phòng.

Cửa phòng đóng lại, Linh Khuyết ngẩng đầu nhìn hắn, không khỏi nhíu mày, tiệc tối ngài ấy rõ ràng vẫn còn tỉnh táo, sao vừa quay lưng đã uống nhiều như vậy?

Vết thương lúc trước vừa khỏi, uống rượu nhiều chắc chắn hại thân.

Sống mũi đột nhiên ê ẩm, cả người Nguyên Duật Diệp nói lên, lồng ngực khó chịu, cúi người phun ra.

"Vương gia!"

Linh Khuyết kinh hãi, thân thể nam tử ngã xuống, nàng có muốn nâng lên thế nào cũng không được.

Lúc này, một đôi tay trắng nõn đưa tới giúp nàng.

Linh Khuyết theo bản năng ngẩng đầu, thấy Mộ Dung Vân Khương một thân hồng trang.

Nàng bất giác nhìn thoáng qua giường, khăn hỉ đã đặt ngay mép.

Nàng kinh ngạc: "Vương phi, ngài..."

Nàng vốn muốn hỏi khăn hỉ sao có thể tự mình tháo ra chứ?

Nghe lão nhân nói, tân nương tự mình tháo khăn hỉ là điềm xấu.

Nhưng, nàng còn chưa nói xong đã bị Mộ Dung Vân Khương ngắt lời: "Đừng nói nữa, đỡ Vương gia lên giường."

Hai người đỡ hắn, sau đó gọi nha hoàn mang nước vào.

Mộ Dung Vân Khương nhận lấy khăn trong tay Linh Khuyết, cười nói: "Các ngươi lui xuống đi, nơi này có ta là được."

Linh Khuyết chua xót cười, đúng vậy, hôm nay làm gì còn chuyện của nàng nữa chứ?

Vương gia đã có Vương phi rồi.

Nàng xoay người, ngay khoảng khắc đó, nước mắt dọc theo hai má chảy xuống.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 34: Ánh mắt


Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, Mộ Dung Vân Khương quay đầu nhìn khuôn mặt nam tử.

Cung mày hắn nhíu chặt, có lẽ là vì uống quá nhiều rượu lên thân thể khó chịu.

Giúp hắn lau mồ hôi trên trán, nàng đột nhiên hoảng hốt đứng bật lên.

Nam tử này, nàng tựa như chưa từng quen biết.

Nàng chỉ biết hắn là Thành Vương của Tây Chu, là Ngũ hoàng tử.

Mà nay, nàng là Vương phi của hắn, hắn đã trở thành phu quân của nàng.

A, thật buồn cười, cuộc đời này thật kỳ lạ.

Nàng thở dài một tiếng, tiếp tục lau người cho hắn.

Nam tử trên giường đột nhiên mở mắt nhìn nàng.

Mộ Dung Vân Khương kinh hãi, ánh mắt này khiến nàng không biết phải làm gì tiếp theo.

Hắn nhìn nàng chằm chằm, sau một lúc lâu đột nhiên duỗi tay nắm chặt cổ tay của nàng, cắn răng: "Ta không thích ánh mắt của ngươi."

Mộ Dung Vân Khương đau tới nhíu mày, không khỏi kinh hoảng nhìn hắn.

Giờ khắc này không biết lấy dũng khí từ đâu, nàng tới gần, mở miệng hỏi: "Vương gia xem thiếp là ai?

Vương gia nghĩ thiếp là ai?"

Có một loại trực giác mách bảo, người hắn nhìn không phải nàng, tuyệt đối không phải.

Nhưng người đó là ai?

Nàng không biết, có lẽ là tỳ nữ vừa rồi, có lẽ là cơ thiếp của hắn, mà cũng có lẽ là một người khác.

Nhưng có một thứ nàng có thể xác định, đó là người trong lòng của hắn.

Mộ Dung Vân Khương khẽ cười, vậy thì sao?

Người trong lòng nàng cũng đâu phải Nguyên Duật Diệp.

Lúc hoàn hồn lại, nam tử trên giường đã mê man.

Nàng muốn rút tay, nhưng hắn lại nhanh chóng bắt lấy.

Nàng cười suy sụp, không ngờ đêm tân hôn lại diễn ra như vậy.

.......................

Hôm sau, lúc tỉnh dậy, Thượng Trang nghe nói Hoàng đế đặc biệt ân chuẩn Thành Vương vừa thành hôn, không cần lên triều, mà ông ấy vẫn dưỡng bệnh ở Càn Thừa cung, chính sự vẫn giao cho Thái tử xử lý như trước.

Thượng Trang vào hầu hạ, phần lớn thời gian Hoàng đế đều ngủ, những lúc tinh thần tốt lên sẽ xem tấu chương Thái tử phê duyệt, thỉnh thoảng sẽ cười, nhưng có đôi khi lại nhíu mày trầm tư.

Nàng thức thời đứng bên cạnh, không dám nhiều lời.

Thời điểm vào thay trà, Trần Trung không khỏi mở miệng hỏi: "Thánh Thượng, chuyện thiết yến ở Hưng Viên..."

Hoàng đế nâng mắt nhìn hắn, cười hỏi: "Làm sao?"

Trần Trung vội đáp: "À, nô tài cảm thấy chi bằng ngài cứ nghỉ ngơi, trận bóng có thể dời lại."

Hoàng đế khẽ cười, lên tiếng: "Việc đã định thì phải cử hành đúng hạn.

Trẫm đã lâu rồi chưa xem, cho dù không thể vận động thì cũng có thể xem những người trẻ tuổi kia."

Thấy ông cao hứng, Trần Trung cũng không nói gì, chỉ gật đầu rồi đứng hầu một bên.

Hai ngày này Tề Hiền phi đều tới đây, trên mặt tràn ngập ý cười.

Chỉ là mỗi lần có Hoàng hậu, hai người đều mồi đao xỉ kiếm, không ai nhường ai.

Hôm nay về phòng, Thượng Trang nghe cung nữ bên ngoài líu ríu bàn luận chuyện ở Hưng Viên ngày mai.

Mọi người đều hào hứng, bởi vì đây là cơ hội xuất cung nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài.

Có lẽ Thượng Trang nên cảm thấy may mắn, bởi vì nàng là ngự thị, đương nhiên có thể đi cùng.

Nhưng sau đó, nàng phải đón nhận ân điển mà cả đời nàng không muốn nhận nhất...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 35: Hưng Viên


Hôm nay, một ngày ấm áp giữa mùa đông thật sự rất khó gặp.

Thượng Trang ngồi cùng ngự giá với Hoàng đế, khí sắc của ông thoạt nhìn cũng không tệ.

Có lẽ từ ngày vào cung tới nay, Thượng Trang chưa từng thấy ông như vậy.

Mọi chuyện kinh tâm động phách khi trước tựa như chưa từng phát sinh, lão nhân trước mặt chẳng qua là vừa khỏi bệnh, ra ngoài đi dạo, thần sắc vô cùng cao hứng.

Nếu không có lời nói ngày đó, Thượng Trang hôm nay có lẽ cũng sẽ rất vui.

Hưng Viên là khu rừng rậm cách sườn đông hoàng cung khoảng năm dặm, nghe nói khi Tây Chu lập quốc, Thái tổ Hoàng đế sai người cải tạo khu rừng này thành khuôn viên để hoàng thất tiêu khiển.

Tới thời Tuyên Khánh đế, ông cực kỳ thích môn mã cầu nên đặc biệt xây một sân bóng ở đây.

Hằng năm, nơi này thường diễn ra trận đấu giữa nhóm thần tử.

Đây là lần đầu tiên Thượng Trang tới Hưng Viên.

Tò mò là đương nhiên có, chỉ là ngại Hoàng đế đang ở trên ngự giá, nàng không dám nhấc rèm, chỉ có thể xuyên qua khe hở mà nhìn phong cảnh bên ngoài.

Hiện tại là mùa đông, cây cỏ ở đây đều xơ xác ảm đạm.

Đội ngũ chậm rãi đi vào rừng, đường nhỏ dưới chân toàn đá vụn, cảnh trí xung quanh hoàn toàn do thiên nhiên tạo thành.

Đi thêm một đoạn nữa, ngự giá dừng lại.

Trần Trung bên ngoài nhỏ giọng: "Thánh Thượng, đến nơi rồi."

Thượng Trang liền đỡ ông xuống dưới, nhìn rõ cảnh sắc bên ngoài, nàng không khỏi sửng sờ.

Trước mắt là một tòa cung điện nguy nga, hai chữ "Hưng Viên" bằng vàng bên trên dưới ánh mặt trời càng thêm rực rỡ.

Cửa lớn Hưng Viên mở rộng, thái giám cung nữ đồng loạt quỳ xuống nghênh giá.

Phía sau, Hoàng hậu và Tề Hiền phi cùng tiến lên, Tề Hiền phi dịu dàng nói: "Thánh Thượng vào trong nghỉ ngơi trước đi."

Hoàng đế gật đầu, nâng bước vào trong.

Trần Trung lên trước dẫn đường, Thượng Trang đi sau dìu Hoàng đế.

Đi được một đoạn, nàng quay đầu thì không thấy Hoàng hậu và Tề Hiền phi, bọn họ có lẽ cũng đều về phòng của mình.

Thời điểm định dời ánh mắt, nàng lại bắt gặp Nguyên Duật Diệp và Mộ Dung Vân Khương đi vào.

Nguyên Duật Diệp trùng hợp cũng đang nhìn nàng, khiến nàng không khỏi kinh hãi.

Sau đó, Mộ Dung Vân Khương cười nói mấy câu, hắn liền quay đầu nhìn Vương phi của mình.

Đỡ Hoàng đế vào phòng nghỉ ngơi, bên trong bài trí mặc dù không tinh xảo như Càn Thừa cung nhưng cũng vô cùng đặc biệt.

Trần Trung vén màn, quay đầu nói: "Thánh Thượng nghỉ ngơi lát đi, trận đấu buổi chiều chắc sẽ rất hấp dẫn."

Nghe vậy, Hoàng đế liền cao hứng, cười nói: "Đúng vậy, trẫm cũng rất muốn xem mấy thanh niên này liệu có bằng trẫm khi đó không.

Ha Ha, Trần Trung, nói với bên dưới chú ý ngựa chiến."

Trần Trung cũng cười: "Thánh Thượng yên tâm, việc này bọn họ chắc chắn sẽ sắp xếp chu toàn."

Hoàng đế gật đầu, Thượng Trang liền dìu ông lên giường, sau đó Trần Trung buông màn, hai người cùng nhau ra ngoài.

Trần Trung hít một hơi thật sâu, cười nói: "Lâu rồi mới thấy Thánh Thượng cao hứng như vậy."

Thượng Trang cũng cười: "Lúc Thánh Thượng còn trẻ nhất định rất hiếu chiến."

"Còn không phải sao?

Ngoại trừ mã cầu, Thánh Thượng còn thích săn bắn, Thượng nghĩ chắc chưa từng thấy tài nghệ của Thánh Thượng..."

Nói xong, con người Trần Trung đột nhiên tối sầm.

Nàng chưa từng thấy, có lẽ cả đời cũng không có cơ hội được thấy.

Thượng Trang vội nói tránh đi: "Công công, ta đi xem thuốc của Thánh Thượng."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 36: Nghe lén


Vừa định xoay người, phía sau Trần Trung liền nói: "Đi tới cuối hành lang rồi rẽ trái, xuyên qua cổng vòm rồi tiếp tục rẽ trái là tới."

Thượng Trang quay đầu cảm tạ, sau đó nhanh chóng rời đi.

Hành lang này rất dài, trên đường thỉnh thoảng nàng sẽ gặp vài cung nhân đi ngang, biết nàng là ngự thị, ai nấy cũng đều khách khí.

Ngay góc rẻ, hai bên đều là sương phòng, hình như là nơi để vương công quý tộc ở tạm.

Lúc đi ngang qua, Thượng Trang bỗng dưng nghe giọng nói từ một căn phòng truyền tới: "Chủ tử, nếu nàng không muốn, ngài..."

Câu tiếp theo người nọ đột nhiên hạ giọng, nàng không nghe rõ.

Nhưng, nàng vẫn không khỏi kinh hãi, đó là...

Giọng của Mạc Tầm!

Bất giác dừng bước, nàng theo bản năng đưa mắt nhìn căn phòng đó, nghe Mạc Tầm tiếp tục: "Ngài tội gì...

Ai?"

Một tiếng "Ai" làm Thượng Trang run lên, nàng theo bản năng lui bước, một thân ảnh từ bên trong vọt thẳng ra, tay bóp cổ nàng

Quải loan, liền nhìn thấy hai bên đều là sương phòng , nói vậy lần này đến vương công quý tộc đều đã ở tạm ở trong này.

"A!"

Thượng Trang nhịn không được, định nói chuyện nhưng một chữ cũng không thể phát ra.

Khí lực quá lớn, nàng không thở được.

Mạc Tầm căng mắt nhìn, sao lại là nàng?

Hắn lập tức hoàn hồn, nàng ở đây làm gì?

Nghe lén sao?

Nàng tự mình tới, hay có ai ở phía sau sai khiến?

Nghĩ tới đây, lực đạo trên tay lại gia tăng.

"Ưm..."

Thượng Trang cố gắng hít thở, khuôn mặt đỏ bừng, hai tay nắm chặt cổ tay Mạc Tầm.

"Mạc Tầm..."

Người bên trong mở miệng gọi hắn.

Mạc Tầm quay đầu nhìn thoáng vô trong, lực đạo trong tay chưa từng giảm bớt, chỉ nói: "Không có việc gì cả, chủ tử yên tâm."

Từ lúc bắt đầu hắn đã không có hảo cảm với nữ tử này, thậm chí trong mắt hắn, nàng là người có khả năng làm hại chủ tử.

Nếu hôm nay đã đụng phải, không bằng hắn nhân cơ hội giải quyết nàng, cũng đỡ để ngày sau chủ tử xảy ra chuyện.

"Ưm..."

Ánh mắt Mạc Tầm lộ ra sát khí, cả người Thượng Trang run lên, một câu cũng nói không được.

"Mạc Tầm, dừng tay!"

Dứt lời, trong phòng truyền tới tiếng "Bịch", Mạc Tầm liền run tay, khoảnh khắc quay đầu sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn buông Thượng Trang ra, cuống quýt vọt vào.

Thượng Trang ngã nhào xuống đất, ho khan kịch liệt.

Vừa rồi nàng thật sự nghĩ Mạc Tầm sẽ giết chết nàng.

Không, hắn chắc chắn sẽ giết nàng, nhưng...

Đúng rồi, y!

Giờ phút này mặc kệ cả người không còn sức lực, nàng lảo đảo đứng lên đi vào phòng y, thuận tay đóng cửa lại.

Cánh tay xanh xao đỡ lấy mặt bàn, nàng mơ hồ thấy nam tử ngã bên giường, Mạc Tầm bên cạnh muốn đỡ y đứng dậy.

Nhưng ngược lại, y đẩy tay hắn ra.

"Chủ tử!"

Mạc Tầm kinh hoảng gọi.

Nàng kinh hãi, nghe y gọi mình một tiếng "Thượng Trang."

Nàng đi qua cầm lấy tay y, thấy tay y run lên nhè nhẹ.

Mạc Tầm cắn răng: "Chủ tử, nàng ta ở ngoài nghe lén!

Có người sai khiến nàng ta!"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 37: Giáng tội


Nàng liều mạng lắc đầu, mở miệng muốn giải thích như yết hầu vô cùng khó chịu, nhịn không được mà ho khan.

Nàng muốn giải thích rằng bản thân chẳng qua ngẫu nhiên đi ngang, nàng không cố ý nghe lén bọn họ nói chuyện.

"Chủ tử..."

Mạc Tầm định tiếp tục nhưng bị y lớn tiếng cắt ngang: "Câm miệng!"

Nếu không phải nghe tiếng của nàng, y thật không biết nàng đứng ngoài cửa.

Mạc Tầm muốn...

Nghĩ tới đây, y thật sự rất tức giận, Mạc Tầm hắn chưa từng tự tiện làm chủ như vậy.

Lần này, hắn thật sự to gan mà.

"Khụ khụ..."

Nàng vội vã giải thích, "Vương gia, không ai sai Thượng Trang đến cả, ta chỉ là đi ngang qua thôi."

Mạc Tầm lạnh lùng hừ một tiếng: "Chẳng lẽ ngươi không biết nghe lén sẽ bị chủ tử giáng tội sao?"

Nàng lắc đầu: "Ta chưa nghe gì cả."

"Ta biết."

Cho dù nàng có nghe thấy thì như thế nào?

Bọn họ căn bản chẳng nói gì cả, là Mạc Tầm quá sốt ruột thôi.

Không đúng, có lẽ Mạc Tầm vẫn luôn có thành kiến với nàng.

Mạc Tầm quỳ xuống, bất mãn nhìn Thượng Trang, thấp giọng: "Để thuộc hạ dìu ngài lên giường nghỉ ngơi."

Nghĩ đến này, cư nhiên sẽ có tức giận, đừng tìm hắn, chưa bao giờ dám tự tiện làm chủ .

Lúc này đây, hắn thật sự là lớn mật a.

Thượng Trang không khỏi cả kinh, vừa rồi y nghe tiếng động bên ngoài nên mới từ trên giường ngã xuống sao?

Nàng nhịn không được mà hỏi: "Vương gia sao vậy?"

Vừa rồi nàng chỉ thấy tay y run lên, giờ phút này cẩn thận quan sát, trán y đã ròng ròng mồ hôi.

Y lắc đầu, cười: "Đêm qua trong phủ có khách nên uống vài chén, hiện tại hơi khó chịu."

"Vậy ngài dùng canh giải rượu chưa?"

"Kêu Phục Linh đi lấy rồi."

Thảo nào không thấy Phục Linh ở đây.

Nàng nâng mắt nhìn Mạc Tầm, sắc mặt hắn vô cùng khó coi, bộ dáng lúc này hoàn toàn khác với thời điểm muốn giết nàng khi nãy.

Thượng Trang biết, cho dù thái độ của hắn đối với mình thế nào thì với Nguyên Chính Hoàn, hắn luôn tận tâm tận lực.

Nếu không vừa rồi hắn cũng không kích động tới mức vọt ra ngoài như vậy.

Nếu Nguyên Chính Hoàn vì chuyện vừa rồi mà trách hắn, vậy nàng thật cao hứng.

Ít nhất trong lòng của y, có nàng.

Nhưng dù sao, nàng cũng không muốn vì mình mà làm ảnh hưởng tới quan hệ của bọn họ.

Thượng Trang miễn cưỡng người: "Vậy Vương gia để Mạc thị vệ dìu ngài đi, một mình ta không đỡ ngài được."

Y nhíu mày, Mạc Tầm cũng cả kinh nhìn nàng, giờ phút này hắn không nói gì thêm, chỉ cúi người bế y lên.

Vừa đứng dậy, Thượng Trang cơ hồ muốn ngã xuống mép giường.

"Thượng trang!"

Y sốt ruột gọi.

Nàng cười: "Không sao, ngồi lâu nên tê chân thôi."

Y không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay bắt mạch cho nàng, trầm ngâm một lát mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn y, nàng thấp giọng: "Thượng Trang chưa nghe thấy gì cả, cho dù có nghe được cũng sẽ không nói ra ngoài."

Đây là lời hứa của nàng dành cho y, vĩnh viễn không hối hận.

Người trong hoàng thất ai mà không có bí mật?

Hoặc nói đúng là, có ai mà tâm tư không phức tạp?

Nhớ lại ngày đó ở Thành Vương phủ, y nói với nàng những lời này, nàng còn nói mặc kệ y làm gì nàng cũng không trách.

Nếu đã thế, nàng sao có thể nói ra bí mật của y và Mạc Tầm?

Mạc Tầm kinh ngạc nhìn nàng, hai tay siết chặt thành đấm, hắn biết lời của nàng chủ tử nhất định sẽ tin.

Nhưng còn hắn?

Hắn tin sao?

"Sao lại đóng cửa lại?

Mạc thị vệ phải mở cửa sổ nhiều hơn, như vậy Vương gia mới...

A, tiểu thư ở đây sao?"

Phục Linh đẩy cửa vào thấy Thượng Trang ở trong thì lập tức cao hứng.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 38: Địch ý


Thượng Trang cười xấu hổ.

Phục Linh nhíu mày, chạy lên hỏi: "Tiểu thư sao vậy?

Sắc mặt sao lại khó coi thế?"

Bất giác đưa tay xoa hai má, nàng lắc đầu: "À, vừa rồi không cẩn thận té ngã, là...

Là Mạc thị vệ đỡ ta vào."

Hai chân lúc này còn mềm nhũn, hơn nữa nàng cũng không muốn nhắc tới chuyện của Mạc Tầm.

Nghe vậy, Phục Linh liền sốt ruột hỏi: "Sao tiểu thư lại té?

Có nặng lắm không?"

Thượng Trang nhịn không được mà cười: "Không sao, hiện tại ta cũng nên đi rồi, vốn là muốn đi xem thuốc của Thánh Thượng."

Nói xong, nàng muốn đứng dậy rời khỏi.

Phục Linh liền giữ nàng lại: "Hay là để nô tỳ đi, vừa rồi nô tỳ có thấy nồi thuốc đang nấu, thì ra là của Thánh Thượng."

Nàng thao thao bất tuyệt nói, chén canh trong tay không biết từ khi nào đã đưa cho Thượng Trang.

Thấy nàng ấy xoay người rời đi, Thượng Trang liền gọi lại: "Này, ngươi cầm lấy."

Nàng lấy lệnh bài đưa cho Phục Linh, dù sao đó cũng là thuốc của Hoàng đế, không phải ai cũng có thể tự ý động vào.

Phục Linh nhận lấy, nghe nàng tiếp tục dặn dò: "Lát nữa ngươi chỉ cần giao cho Trần công công, không cần vào trong.

Nếu Trần công công có hỏi, cứ nói...

Nói ta té bị thương."

Nói dối không phải sở trường của nàng, nhưng nếu hiện tại nàng qua đó, quả thật có vẻ miễn cưỡng.

"Ngươi biết Thánh Thượng nghỉ ngơi ở đâu không?"

Thượng Trang lại hỏi.

"A?"

Phục Linh làm sao biết được.

Thượng Trang thở dài một tiếng, xem ra nàng vẫn phải tự đi.

Đang định mở miệng bác bỏ, Nguyên Chính Hoàn lại lên tiếng: "Nói Mạc Tầm dẫn ngươi đi đi."

Y đã lên tiếng, Mạc Tầm tuy không tình nguyện cũng phải nuốt xuống.

Hắn liếc nhìn Thượng Trang, cắn răng, nhanh chóng ra ngoài.

"A, Mạc thị vệ đợi ta với!"

Phục Linh vừa gọi vừa đuổi ra ngoài.

Thượng Trang lắc đầu, thời điểm quay lại thấy y nhíu mày, bộ dáng vô cùng khó coi.

Nàng cầm chén thuốc qua, thấp giọng: "Uống thuốc trước đi."

Hắn không nói lời nào, chỉ cúi đầu một hơi uống sạch.

Đỡ y nằm xuống, y lại nắm chặt tay nàng: "Thượng Trang, Mạc Tầm không phải cố ý."

Nàng khẽ cười, nói nhỏ: "Vương gia lo lắng gì chứ, Thượng Trang sẽ không để trong lòng."

Hắn vốn có ý tốt nên mới hành động như vậy, tất cả cũng là vì tốt cho Nguyên Chính Hoàn.

Cho nàng, nàng sẽ không trách hắn.

Y cuối cùng cũng cười, lại nói: "

Sau này sẽ không xảy ra chuyện vậy nữa."

Nói chuyện với y một lát, tay y cũng không còn run như trước, sắc mặt đã khá hơn nhưng người lại gồng mình, không chịu nghỉ ngơi.

Nàng không biết hôm qua y đã gặp ai, làm những gì, nàng không hỏi, cũng không muốn tìm hiểu.

Chỉ là nhìn y như vậy, nàng thật đau lòng."

"Đừng giận Mạc thị vệ, hắn cũng vì muốn tốt cho ngài."

"Mạc Tầm hắn..."

Y dừng lại, lắc đầu, "Hắn trước giờ đều vậy."

Thượng Trang lại cười thư thái, có Mạc Tầm như vậy mới tốt, hắn như vậy mới có thể bảo vệ y chu toàn.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 39: Cái ôm


Thượng Trang ngồi ngay mép giường y một lát, cuối cùng y không chống đỡ được mà ngủ thiếp đi.

Nàng cũng thấy khí lực đã trở lại, định nhích người đứng dậy lại phát hiện y cầm chặt tay mình.

Nàng kinh hãi gọi: "Vương gia..."

Nhưng y không tỉnh, dường như đang ngủ rất say.

Thở dài một tiếng, Thượng Trang định rút tay ra, y lại giữ càng chặt, nhíu mày kêu: "Đừng!

Mẫu hậu, đừng..."

"Vương gia!"

Nàng kinh hãi gọi y, "Vương gia, Vương gia..."

"Ưm."

Nam tử mở mắt, sắc mặt tái nhợt, khẽ động thân mình nói, "Ta làm sao vậy?"

Nàng duỗi tay giúp y lau mồ hôi trên trán, thấp giọng: "Ngài gặp ác mộng."

Thời điểm Tiên hoàng băng hà, thậm chí là khoảng thời gian từ khi Tuyên Khánh đế đăng cơ, những gì y đã trải qua vốn nàng không thể tưởng tượng được.

Cho nên, nàng sẽ không hỏi.

"Vậy sao?

Đau đầu quá, ta...

Không nhớ nữa."

"Vậy thì đừng nghĩ."

Nàng dìu y nằm xuống.

Y lại đột nhiên ôm chầm lấy nàng, đem gương mặt mình vùi sâu vào cô, hô hấp có chút dồn dập.

Thượng Trang cả kinh, nhưng lại không đẩy y ra, chỉ nghe giọng y khàn khàn hỏi: "Thượng Trang, ngươi sẽ khinh thường ta sao?"

Trái tim đột nhiên đau đớn, nàng lắc đầu: "Không, vĩnh viễn không."

Y ở trong lòng nàng vô cùng đẹp, loại cảm giác này, nàng tin bản thân sẽ không nhìn lầm.

Bọn họ đều là người sống cẩn thận.

Cho nên bọn họ biết cái gì nên quý trọng, cái gì nên tranh thủ đoạt lấy.

Nếu y muốn quyền thế, không có gì là sai.

Mà nàng cũng không thể cự tuyệt, tựa như nàng không thể từ chối việc Hoàng đế ban mình cho Thái tử.

Nghĩ tới đây, trong lòng nàng không khỏi chua xót.

Nếu tất cả đều đã định sẵn, vậy cái ôm này nàng sẽ ghi nhớ thật kỹ.

Cả đời, sợ rằng chỉ có một lần.

Đây cũng là lần đầu tiên nàng gần gũi y như vậy.

Mùi hương trên người nam tử quanh quẩn cạnh nàng, có chút mờ ảo, nhưng lại vô cùng chân thật.

"Thượng Trang."

Y nằm trong lòng nàng nỉ non gọi nàng một tiếng.

Không biết có phải tác giả lười chia chương không mà từ chương 41 trở đi chương nào cũng dài khoảng 70-80 trang A4.

Hôm nay tui lên đây để hỏi mọi người muốn up luôn 1 lần hay edit đến đâu up tới đó.

Có đóng góp nào cứ bình luận ở đây nhé.

Xie xie!!
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q3.Chương 40: Vụng trộm


Thời điểm nhìn y, Thượng Trang mới phát hiện y đã ngủ.

Cánh cửa đẩy ra, Mạc Tầm đi vào.

Thượng Trang cả kinh, thấy hắn chạy nhanh tới đây, vội hỏi: "Chủ tử sao vậy?"

"À, chỉ là mệt mỏi thôi."

Lúc này nhìn Mạc Tầm, trên người hắn đã không còn sát khí.

Mạc Tầm không nói gì, chỉ tiến lên đỡ Nguyên Chính Hoàn nằm xuống, giúp y đắp chăn.

Thượng Trang thức thời đứng dậy: "Nếu Mạc thị vệ đã tới, vậy ta cũng nên trở về rồi."

Nói xong, nàng xoay người ra ngoài.

Mạc Tầm đưa mắt nhìn theo bóng lưng của nàng, sau đó lại quay đầu nhìn nam tử trên giường, thở dài một tiếng, hắn chỉ hi vọng y không nhìn lầm nàng.

Không cần đi lấy thuốc, Thượng Trang có thể trực tiếp trở về, nhưng lại nghĩ tới nha đầu Phục Linh còn cầm lệnh bài của mình.

Quay về hỏi Mạc Tầm có vẻ không thích hợp, chi bằng nàng cứ về trước, biết đâu giữa đường sẽ gặp nàng ấy.

Nghĩ như vậy, nàng liền theo đường cũ trở về.

Lúc đi qua chỗ ngoặt, nàng đột nhiên thấy hai thân ảnh phía trước, mặc dù chỉ liếc qua nhưng nàng lại thấy vô cùng rõ ràng.

Mộ Dung Vân Khương và Tôn Dịch Chi,

Hắn...

Nắm tay nàng ấy!

Thượng Trang đột nhiên cảm thấy có loại dự cảm không tốt.

Nàng định đi lên phía trước thì đột nhiên có bị ai đó kéo vào núi giả bên cạnh.

"A!"

Thượng Trang vừa hét lên thì bàn tay to kia đã che miệng nàng lại.

Nàng quay đầu lập tức thấy người phía sau là Nguyên Duật Diệp.

Hít một hơi thật sâu, nàng dùng sức rút tay hắn ra, nói: "Ta vừa mới thấy..."

Đang nói thì nàng đột nhiên im lặng, những gì vừa thấy có thể nói hắn nghe sao?

Hắn không màng Thượng Trang muốn nói cái gì, thân thể cao lớn ép nàng vào vách đá, cắn răng hỏi: "Ngươi thấy cái gì?

Ta đây lại thấy ngươi từ trong phòng y đi ra.

Các người...

Các người..."

Lồng ngực lên xuống không ngừng, hắn giận, nhưng vì sao lại tức giận chứ?

Thượng Trang cả kinh nhìn hắn, khoảng cách giữa hai người càng lúc càng gần, nàng đẩy hắn ra, nhíu mày: "Ngài tránh ra!"

"Không tránh!"

"Nô tỳ ở đâu thì liên quan gì tới ngài?"

"An Lăng Vu!"

"Suốt ngày quản ta, không bằng đi trông Vương phi của mình đi, nàng ấy..."

"Nàng ấy là Vương phi của Thành Vương, với Nguyên Duật Diệp ta không có liên quan!"

Hắn hung hăng cắt ngang lời nàng, bản thân cũng không rõ tại sao lại nói như vậy, chỉ là lời tới miệng thì lập tức phun ra.

Thượng Trang cả kinh, Nguyên Duật Diệp như vậy...

Hắn đột nhiên cúi người ôm lấy thân hình nhỏ bé của nàng, thì thầm kêu: "Vu Nhi..."

"Vương gia!"

Thượng Trang chấn động, đẩy người hắn ra, "Ngài thả ta ra mau!"

Nàng giãy dụa, móng tay đâm thẳng vào sống lưng của hắn.

"Vì sao y lại có thể, còn ta thì không?"

Hắn dường như không biết đau, trong lòng chỉ cảm thấy phẫn nộ.

Có lẽ từ nhỏ đến giờ, hắn chưa từng trải qua cảm giác ghen tị.

Nhưng lúc này, hắn đang ghen, thật sự rất ghen tị.

Loại cảm giác như lửa đốt này khiến hắn chìm trong tra tấn.

Có lẽ chính hắn cũng không biết bản thân rốt cuộc biến thành thế này từ khi nào.

Loại cảm giác này, có đôi khi, hắn nói không rõ.

"Ta sẽ xin ngươi với phụ hoàng!"

Nói xong, hắn liền buông tay.

Thượng Trang lập tức kéo hắn lại, bật thốt lên nói: "Không được đi!"

Nguyên Duật Diệp cả kinh quay đầu, vừa định mở miệng thì nghe bên ngoài truyền tới giọng của nữ tử: "Nương nương, là ở đây!

Vừa rồi thần thiếp rõ ràng thấy có người đi vào.

Ngài nói xem, có phải là cung nữ nào đó cùng thị vệ vụng trộm không?"

Là giọng của Tần Lương đệ.

"Vậy sao?"

Bên ngoài lại truyền tới thanh âm của Hoàng hậu.

Cảm ơn ý kiến của mọi người.

Bắt đầu từ chương sau độ dài sẽ tăng lên hẳn, cho nên thời gian ra sẽ hơi lâu.

Bật mí một chút: Chương sau cực kỳ hấp dẫn, các bí mật dần dần hé lộ, thắc mắc của mọi người sẽ phần nào được giải đáp.
 
Back
Top Bottom