Cập nhật mới

Khác Phế phi: Thâm cung phượng duy xuân túy - Hoại Phi Vãn Vãn

Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 30: Quan chức


Thân thể Thượng Trang không khỏi cứng lại, sau một lúc lâu, nàng mới lên tiếng hỏi: "Vậy...

Vậy Vương gia có nói gì không?"

Từ ma ma phản bác: "Ôi, còn nói gì nữa!

Cả người ngài ấy ướt hết, Mạc thị vệ phải cứng rắn lôi đi.

À đúng rồi, ngay cả nha đầu Phục Linh cũng rối lên đi theo."

Bà ta dừng lại, tỏ vẻ khó hiểu, "Ngươi nói xem việc này rốt cuộc là sao đây?

Không phải Thành Vương điện hạ nói muốn thu nhận Phục Linh sao?

Sao người đến lại đổi thành Hoàn Vương điện hạ."

Từ ma ma còn chưa nói xong, Thượng Trang đã xoay người rời khỏi Hoán Y Cục.

Thì ra, hôm qua y tiến cung.

Y không quên chuyện mình đã hứa.

Từ ma ma nói, y còn tới tìm nàng...

Nhưng lại không ngờ, nàng và Nguyên Duật Diệp bị mưa to vây lấy phải trốn trong mái đình.

Nàng biết Nguyên Chính Hoàn không thể nhìn được, nhưng không biết vì sao nàng lại cảm thấy, y nhất định biết nàng ở cùng với Nguyên Duật Diệp...

Thượng Trang hít vào một hơi thật sâu, bước chân dừng lại.

Bị mưa xối, y vẫn ổn sao?

Nhưng hiện tại nàng chỉ là cung nữ, không thể xuất cung.

Điều nàng có thể làm, chỉ có chờ.

Cả ngày hôm nay, Nguyên Chính Hoàn quả nhiên không vào cung.

Thượng Trang hầu hạ Hoàng đế đi ngủ xong liền về phòng mình.

Hôm sau, sau khi hạ triều, Hoàng đế gọi Thượng Trang tới Ngự thư phòng.

Nàng tiến lên hành lễ, vừa lúc ông ấy buông tấu chương xuống.

Hoàng đế cho nàng bình thân nhưng chưa từng nâng mắt mà nhìn.

Nàng đứng hầu một bên, sau một lúc lâu mới nghe ông lên tiếng: "Thái tử...

Khụ khụ..."

Mới nói hai chữ, ông lại đột nhiên ho khan.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, lập tức tiến lên vỗ nhẹ lưng cho Hoàng đế, trong đầu thầm thắc mắc, vì sao đang êm đẹp, ông ấy lại nhắc tới Thái tử trước mặt nàng?

Ho một hồi, Hoàng đế mới nâng tay ý bảo không sao.

Ông nhìn nàng, lại nói: "Chức vệ úy trong triều còn trống, Thái tử dâng tấu, tiến cử An Lăng Tễ."

Thượng Trang chấn động, không tin nhìn Hoàng đế.

An Lăng Tễ, đó là ca ca của An Lăng Vu.

Thiếu gia...

Hai tay bất giác nắm chặt thành đấm, việc này liên quan tới quá nhiều người.

Thái tử, An Lăng phủ.

Nếu Hoàng đế đã tự mình hỏi nàng, ông ấy không phải nghĩ nàng và việc này liên quan tới nhau chứ?

Hay là ông ấy trực tiếp nghĩ tới trường hợp nàng cầu tình với Thái tử?

Thượng Trang cắn môi, cúi đầu: "Thánh Thượng, nô tỳ chỉ là một cung nữ, chuyện này, nô tỳ không hiểu.

Chuyện này, cho dù nàng có giúp An Lăng Tễ hay không đều không ổn, chi bằng bản thân tránh đi thì hơn.

Hoàng đế bất giác cười, thái độ của nàng quả nhiên giống hệt suy đoán của ông.

Ông đứng lên, đi tới cạnh nàng, hỏi: "Đã nhiều ngày rồi tâm tình của Thái tử vẫn không tốt.

Trẫm biết Tần Lương đệ có đi tìm ngươi, tốt lắm, ngươi đã không còn mắc thêm sai lầm nào nữa."

Cả người Thượng Trang ròng ròng mồ hôi, lần đó, cho dù thế nào nàng cũng sẽ không tới Đông cung.

Cùng lúc, nàng lại bắt đầu kinh ngạc, nói như vậy, chuyện Hoàn Vương tới Hoán Y Cục ông cũng biết sao?

Nàng nâng mắt nhìn Hoàng đế, ông không nói gì, chỉ xoay người nhìn bản tấu chương kia: "Chức vệ úy này, trong lòng trẫm đã có chọn được người."

Ý của ông là sẽ không cho An Lăng Tễ nhậm chức.

Thượng Trang cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng không biết thiếu gia có biết chuyện An Lăng Vu tiến cung căn bản không phải muội muội của hắn hay không, nhưng tóm lại, không gặp mới là tốt nhất.

Mà nàng cũng hiểu, lão gia không muốn người nhà An Lăng vào triều làm quan.

Hoàng đế thầm đánh giá nữ tử trước mặt, nàng thật thông minh, sự thông minh của nàng hết lần này tới lần khác khiến ông nhìn bằng cặp mắt khác xưa.

Ông hình như có chút thưởng thức nàng.

Hoàng đế định xoay người ngồi xuống thì nghe tiếng Trần Trung từ bên ngoài truyền vào: "Thánh Thượng, Hiền phi nương nương cầu kiến."

Hoàng đế nhíu mày: "Đây là Ngự thư phòng, nàng ấy tới làm gì?

Kêu nàng ấy về đi."

"Việc này..."

Trần Trung khó xử quay đầu nhìn Tề Hiền phi đứng cách đó không xa, chỉ phải cắn răng tiếp tục, "Hiền phi nương nương nói, bên phía Thành Vương điện hạ sợ là không xong rồi.

Khẩn cầu Thánh Thượng..."

Trần Trung còn chưa nói xong, Hoàng đế đã đứng dậy đi nhanh ra ngoài.

Thượng Trang cũng giật mình không nhẹ, trận phong hàn đó nghiêm trọng vậy sao?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 31: Xuất cung


Cửa lớn bị đẩy ra, Tề Hiền phi từ xa thấy Hoàng đế ra ngoài, cuống quít chạy tới.

Ti Y hoảng loạn đuổi theo phía sau: "Nương nương, ngài đi chậm một chút...

Nương nương..."

Tề Hiền phi chạy tới trước mặt Hoàng đế, quỳ xuống: "Thánh Thượng..."

Lời vừa nói ra, bà đã nhịn không được mà nức nở.

"Nô tỳ tham kiến Thánh Thượng."

Ti Y quỳ xuống hành lễ.

Hoàng đế nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Thành Vương sao rồi?"

Thượng Trang đứng phía sau ông, lúc này nhìn Tề Hiền phi dưới đất, nàng thật không phân biệt được có phải bà ấy giả bộ hay không.

Rõ ràng, hôm qua Nguyên Duật Diệp còn trợn mắt đùa giỡn nàng trong đình.

Nàng cảm thấy, nam tử đó không hề yếu ớt như vậy.

Tề Hiền phi dùng khăn lau nước mắt, khóc lóc: "Thái y nói, nói nó sốt cao không lui, thần thiếp...

Thần thiếp sợ..."

Bà giữ chặt ống tay áo của Hoàng đế, nức nở, "Hôm qua lúc thần thiếp tới phủ, nó còn có thể nói chuyện với thần thiếp, nhưng hôm nay...

Thái y tới báo nó đã hôn mê bất tỉnh, Thánh Thượng..."

Hoàng đế nghe xong liền lảo đảo, Thượng Trang vội đỡ lấy ông, nhìn sắc mặt ông khó coi, run run nói: "Trần Trung, bãi giá, trẫm muốn đi thăm Diệp Nhi!"

Trần Trung thấy thần sắc của Hoàng đế như vậy, biết việc này không nhỏ nên lập tức xoay người phân phó.

Tề Hiền phi vẫn anh anh khóc, nghe Hoàng đế nói thế, bà mới nghẹn ngào: "Nô tỳ thay Diệp Nhi tạ Thánh Thượng."

Hoàng đế không nhìn bà, lập tức đi về phía trước.

Thượng Trang chỉ đành đuổi theo đỡ lấy ông.

Nàng lặng lẽ nhìn Tề Hiền phi, nhìn Ti Y bò lên đỡ lấy bà.

Thượng Trang không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ hắn bệnh nặng vậy sao?

Nàng lại nhìn Hoàng đế, trên mặt ông rõ ràng vẫn là lo lắng.

Người già rồi, rốt cuộc vẫn trở nên yếu ớt.

..................

Bên ngoài, Trần Trung đã chuẩn bị sẵn ngự giá.

Thượng Trang đỡ Hoàng đế tiến lên, vừa vào bên trong, ông lại ho khan mấy tiếng.

"Thánh Thượng..."

Thượng Trang vỗ lưng giúp ông, nhíu mày nói, "Thân thể của ngài..."

"Trẫm không sao."

Ông đưa đầu ra ngoài, "Khởi giá."

Ngự giá chậm rãi nâng lên, Hoàng đế đột nhiên nhớ tới một chuyện, nhấc màn lên, nói: "Trần Trung...

Khụ khụ...

Truyền Thái y tới Thành Vương phủ cho trẫm."

Trần trung đáp lời, trong lòng không khỏi lo lắng, Hoàng đế đã lâu chưa có tâm trạng như vậy.

Giờ phút này, hắn cũng không dám chậm trễ, vội vàng phân phó thái giám bên cạnh theo hầu, còn mình nhanh chóng chạy tới Thái y viện.

Ti Y đỡ Tề Hiền phi đi theo, Tề Hiền phi không lên cùng ngự giá mà lên cỗ kiệu phía sau.

Bà nâng tay xoa mắt, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Thánh Thượng vẫn là quan tâm Diệp Nhi."

Ti Y gật đầu, cũng không nói gì.

Cách đó không xa, Tần Lương đệ đỡ Hoàng hậu, hai người cùng đưa mắt nhìn.

Tần Lương đệ hừ nhẹ một tiếng: "Nương nương, mẹ con Hiền phi này thật biết nói dối.

Ngài nhìn xem, ngay cả Thánh Thường cũng bị lừa xuất cung!"

Ánh mắt Hoàng hậu lập tức trở nên sắc bén, bà nhìn theo cỗ kiệu của Tề Hiền phi, bàn tay giấu dưới ống tay áo sớm đã nắm chặt thành đấm.

Bà cắn răng: "Về Đông cung nói Thái tử, kêu nó tới Thành Vương phủ thăm bệnh Ngũ đệ của nó đi."

"Vâng."

Tần Lương đệ đắc ý cười, xoay người rời đi.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 32: Kinh trập


Thành vương phủ.

Ngự giá của Hoàng đế vừa tới, mọi người trong vương phủ đều ra ngoài nghênh đón, quỳ gối hô to "Vạn tuế".

Thượng Trang đỡ Hoàng đế xuống đã thấy Linh Khuyết quỳ phía trước.

Thời điểm bọn họ tiến lên, Linh Khuyết lặng lẽ đưa mắt nhìn nàng, trong đôi mắt kia hình như ẩn ẩn một chút kinh hoảng.

Mà đôi mắt nàng ấy cũng hồng hồng, hình như là vừa khóc.

Không biết vì sao, trái tim Thượng Trang run lên, kết quả như vậy nàng không muốn nhìn thấy chút nào.

Tề Hiền phi và Ti Y cùng tiến lên, Linh Khuyết lặng lẽ nhìn bà, khẽ gọi: "Nương nương, ngài tới rồi."

Mọi người vừa tới cửa liền nghe phía sau truyền tới tiếng vó ngựa.

Quay đầu lại mới thấy, là Trần Trung mang theo thái y tới đây.

Đoàn người tiến vào phòng của Nguyên Duật Diệp.

Đúng lúc nha đầu bưng bồn nước đi ra, nhìn thấy đoàn người trước mặt, nha đầu hoảng sợ, thiếu chút đã đánh rơi bồn nước.

Nàng ấy cuống quýt quỳ xuống hành lễ.

Hoàng đế không thèm nhìn nàng ấy, nhanh chóng đi vào.

Bên trong đặt đầy lò sưởi, người vừa bước vào lập tức có thể cảm nhận sự chênh lệch nhiệt độ qua một cánh cửa.

"Diệp Nhi."

Tề Hiền phi nghẹn ngào gọi tên hắn.

Không để ý Hoàng đế cũng đang ở đây, bà lao thẳng tới bên giường.

Tới gần hơn, Thượng Trang mới nhìn rõ nam tử nằm trên giường.

Hắn nhắm chặt hai mắt, bờ môi tái nhợt, gò má lại nhiễm một màu hồng mất tự nhiên.

Thoạt nhìn, hắn quả thật đang sốt rất cao.

Thượng Trang cắn môi, nhớ lại thời điểm hôm qua ở Tự Ninh cung nghe nói hắn không chịu cho thái y xem bệnh.

Thật không biết hắn đang phát điên gì nữa.

Sốt cao như vậy chắc chắn sẽ mất mạng.

Nàng còn nghe có người nói, tính mạng của hắn tuy đã được bảo toàn nhưng bản thân lại biến thành kẻ ngốc.

Vấn đề là, đường đường là Thành Vương sẽ biến thành kẻ ngốc hay sao?

Không biết vì lý do gì, nàng vẫn luôn cảm thấy không thể xảy ra trường hợp như thế.

Một người bá đạo như vậy làm sao có thể trở nên ngốc nghếch cơ chứ?

Hoàng đế nhìn đứa con trên giường, cung mày lại càng chặt: "Trọng thái y, còn không mau qua xem bệnh cho Vương gia."

Trọng thái y lập tức tiến lên: "Thỉnh nương nương dời bước để vi thần bắt mạch cho Vương gia."

Tề Hiền phi lúc này sao dám chậm chạm?

Bà lập tức đứng lên, đi qua một bên.

Trọng thái y bắt mạch cho Nguyên Duật Diệp, chỉ mới một lát, cung mày cũng nhíu lại càng sâu.

Thượng Trang không khỏi khó chịu trong lòng.

"Sao rồi?"

Hoàng đế nhịn không được mà hỏi.

Thần sắc của Trọng thái y có chút kích động, ông xoay người nhìn Hoàng đế, quỳ xuống: "Thánh Thượng, Vương gia ngài ấy..."

"Diệp Nhi thế nào?"

Tề Hiền phi cũng run run hỏi.

Hoàng đế bất giác tiến lên, ánh mắt dừng ngay trước người Trọng thái y.

Ông ấy lau mồ hôi, tiếp tục nói: "Vương gia...

Vương gia bị thương, hơn nữa còn cảm nhiễm phong hàn nên mới sốt cao không khỏi.

Tình hình...

Thật sự không tốt."

Bị thương?

Tất cả mọi người để căng lớn đôi mắt, Thượng Trang cũng không thể tin, trong đầu cố gắng hồi tưởng tình hình hôm qua.

Thời điểm còn trong đình lý, không...

Nàng chắc chắn khi đó hắn vẫn khỏe mạnh.

Như vậy, hắn bị thương lúc xuất cung sao?

Hoàng đế nghe vậy, tức giận đá lên người Trọng thái y một cái: "Vô liêm sỉ, Vương gia bị thương mà không kẻ nào biết hết!

Khụ...

Khụ khụ khụ..."

Mọi người trong phòng đều sợ hãi, Trần Trung vội mang một cái ghế lên cho ông ngồi.

Trọng thái y muốn tiến lên bắt mạch cho Hoàng đế lại bị ông chán ghét phất tay.

Mà Tề Hiền phi cũng khiếp sợ không thôi, bà quay đầu, ánh mắt dừng trên người Linh Khuyết.

Nguyên Duật Diệp bị thương, tại sao ngay cả mẫu phi như bà cũng không hề biết?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 33: Cầu tình


Tề Hiền phi tức giận tới cả người run lên, nếu không phải nàng vì đứa con sinh bệnh này mà cầu xin Hoàng đế tới thăm, bọn họ rốt cuộc còn muốn gạt bà tới khi nào nữa?

Linh Khuyết cắn môi, cúi thấp đầu.

Thượng Trang cả kinh không thôi, nếu thật là vậy, đó là lý do khiến Nguyên Duật Diệp không cho thái y chữa bệnh hay sao?

Hắn thật là hồ nháo, hồ nháo tới mức tính mạng của mình cũng có thể không cần.

Hoàng đế đột nhiên lên tiếng: "Khụ, truyền khẩu dụ của trẫm, đem tất cả những người hầu hạ Vương gia lôi ra ngoài đánh chết."

"Thánh Thượng khai ân!"

Hoàng đế nổi giận, tất cả mọi người trong phòng đều lập tức quỳ xuống.

Đám tỳ nữ trong vương phủ sợ tới sắc mặt trắng bệch, cặp môi run run, nước mắt cũng nhịn không được mà tuôn ra ào ào.

Bên ngoài, thị vệ tiến vào lôi hạ nhân trong phòng đi.

Tiếng cầu xin tha thiết liên tiếp vang lên nhưng Hoàng đế vẫn một mực thờ ơ.

Linh Khuyết đột nhiên dập đầu, nói: "Vương gia bị thương, trong phủ chỉ có một mình nô tỳ biết rõ.

Cầu Thánh Thượng khai ân, tha cho bọn họ.

Nếu muốn phạt, xin hãy phạt nô tỳ."

Hoàng đế cúi đầu nhìn nàng, nữ tử này ông đương nhiên nhận ra, đây là cung nữ Nguyên Duật Diệp đi đâu cũng mang theo.

Ông cũng biết, tình cảm giữa bọn họ không bình thường, nhưng chuyện hôm nay, nàng lại muốn làm anh hùng, được, ông thành toàn cho nàng.

Hoàng đế chỉ tay vào Linh Khuyết: "Lôi xuống!"

Thị vệ lập tức tiến lên giữ Linh Khuyết lại, nàng cắn môi, một câu cũng không nói.

Hoàng đế yêu con nên sốt ruột, nay Nguyên Duật Diệp lại hôn mê bất tỉnh, ai có thể cứu nàng nữa chứ?

Trong một khắc đó, Thượng Trang không biết lấy dũng khí từ đâu, lớn tiếng: "Đợi đã!"

Linh Khuyết kinh ngạc nhìn nữ tử trước mặt, sắc mặt nàng ấy tái nhợt, nhưng con ngươi lại nhìn trực diện Hoàng đế, nói: "Thánh Thượng, Vương gia hôn mê bất tỉnh, nếu bây giờ ngài giết người, ai sẽ nói với ngài chuyện gì đã xảy ra hôm đó?"

Lúc nói chuyện, hai tay của nàng đã siết thành đấm.

Hiện tại, tính mạng của nàng như ngàn cân treo sợi tóc, chính nàng cũng không rõ vì sao lại đứng ra nói chuyện giúp Linh Khuyết.

Ha ha, trong lòng Thượng Trang thầm cười.

Có lẽ nàng vì câu đó của Nguyên Duật Diệp.

Hắn nói, Linh Khuyết thích nàng.

Nghe Thượng Trang nói vậy, Tề Hiền phi mới hoàn hồn, bà lập tức xông lên nắm lấy tay Linh Khuyết: "Nói, là ai làm con bổn cung bị thương!

Mau nói bổn cung biết!"

Ánh mắt Linh Khuyết vẫn nhìn Thượng Trang, không hề dời đi.

Từ lúc Nguyên Duật Diệp bắt đầu vì Thượng Trang mà muốn Phục Linh, trong lòng nàng đối với nàng ấy đã có khuất mắc.

Hôm nay, nàng ấy lại mạo hiểm chống đối Hoàng đế đứng ra nói chuyện thay nàng, đây là chuyện không thể tưởng tượng.

Linh Khuyết cười với Thượng Trang, nàng biết nàng ấy đang muốn cứu nàng.

Nhưng, chính nàng cũng đâu biết hôm đó xảy ra chuyện gì.

Ngày ấy, hắn vào triều, đã trễ vẫn chưa về.

Trời đổ mưa to, trong lòng nàng không khỏi cảm thấy bất an.

Thời điểm ra cửa muốn chờ, nàng thấy cả người hắn đầy máu.

Nàng khóc ôm lấy hắn, trước khi hôn mê, hắn chỉ nói một câu: "Đừng để bất cứ kẻ nào biết ta bị thương, việc này...

Che giấu..."

Đầu ngón tay run lên, nàng đột nhiên nghĩ tới miếng ngọc bội hắn đưa cho nàng.

Tình hình hiện tại, nàng nên lấy nó ra sao?

Quay đầu nhìn người đang nằm trên giường, nàng không biết miếng ngọc bội kia có ý nghĩa gì.

Hắn muốn che giấu điều gì, hay là, thay ai đó dấu diếm...

Linh Khuyết cười tự giễu, lắc đầu: "Thời điểm Vương gia gặp chuyện, nô tỳ không ở cạnh ngài ấy."

Cuối cùng, nàng vẫn quyết định giữ im lặng.

"Nếu đã vậy, còn không lôi ra ngoài."

Hoàng đế đã không còn kiên nhẫn liếc nhìn nàng một cái.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 34: Phạt trượng


Nhìn thị vệ kéo Linh Khuyết ra ngoài, trong lòng Thượng Trang vô cùng sốt ruột, nhưng thời điểm này lại không còn gì để nói.

Nàng không ngờ chính mình đã giúp nàng ấy giải vây, nàng ấy lại nói là không rõ chuyện này...

Thật khờ, tùy tiện tìm một lý do lừa Hoàng đế không phải là được rồi sao?

Giờ phút này nàng ấy còn màng tội khi quân gì nữa chứ?

Thượng Trang biết, chỉ cần Nguyên Duật Diệp tỉnh lại, hắn nhất định sẽ che chở cho Linh Khuyết.

Quan hệ đặc biệt giữa bọn họ, từ ngày ở Tự Ninh cung nàng đã nhìn ra.

Đó không phải quan hệ chủ tớ bình thường.

Mà hiện tại Linh Khuyết đã nói như thế, Thượng Trang nàng chẳng qua chỉ là người ngoài, đương nhiên không thể tiếp tục lên tiếng.

Nhưng, chỉ cần nghĩ tới nữ tử này sẽ bị lôi ra ngoài đánh chết, trong lòng nàng khó chịu không thôi.

Vốn dĩ, Tề Hiền phi sẽ ra mặt cầu tình, nhưng giờ phút này nhìn con trai của mình hôn mê nằm trên giường, trong nhất thời bà ấy rối loạn không thôi, một câu cũng không thể nói, cứ anh anh mà khóc.

Bà ấy lúc này cùng người tính kế Thượng Trang trong cung hoàn toàn là hai người.

Hiện tại, bà ấy đương nhiên chỉ cầu mong con mình mau khỏi.

Linh Khuyết bị đưa ra ngoài hành hình.

Một khắc này, Thượng Trang lại tiếp tục lấy hết dũng khí, mở miệng: "Thánh Thượng, Vương gia thích Linh Khuyết cô nương, nếu ngài ấy tỉnh dậy biết..."

Hoàng đế lạnh lùng nhìn nàng, hừ lạnh: "Diệp Nhi đối tốt với nàng ta, nàng ta lại không thể hầu hạ chủ tử thật tốt, càng...

Khụ khụ...

Càng đáng chết!"

Ông nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, "Sao vậy, ngươi muốn cứu nàng ta?"

Trong ấn tượng của ông, Thượng Trang là người biết cách thoát thân, sao hôm nay lại hành động như vậy?

Nàng hoảng sợ, vội lắc đầu: "Nô tỳ không dám."

Hai tay siết chặt vẫn chưa buông ra, những việc nàng có thể làm đều đã cố gắng, không phải sao?

Nhưng vì sao trong lòng lại khó chịu như vậy?

Cười khổ một tiếng, có lẽ đây chính là lòng trắc ẩn.

Tề Hiền phi bên cạnh vừa khóc vừa nói: "Thánh Thượng, phải làm sao bây giờ?

Nếu Diệp Nhi xảy ra chuyện gì, thần thiếp phải làm sao đây?"

Bà chỉ có một đứa con này, nghĩ tới tương lai mất nó, bà thật không chịu nổi.

Hoàng đế không nhìn bà, chỉ nhìn qua Trọng thái y.

Trọng thái y hiểu ý, liền tiến lên nói: "Thánh Thượng, thần cần xem vết thương của Vương gia trước."

Thái y tới bên giường, đưa mắt nhìn Thượng Trang.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, lúc này nàng mới nhớ tới cung nữ trong phòng ngoại trừ nàng chỉ có Ti Y.

Mà Ti Y còn đang bận dìu Tề Hiền phi sắp đứng không nổi kia.

Nàng hít một hơi thật sâu, tiến lên.

Trọng thái y nhỏ giọng: "Vu thượng nghĩa xin cẩn thận cởi y phục cho Vương gia, lão phu vụng về sợ làm Vương gia bị thương."

Thượng Trang đỏ cả mặt, nhưng giờ phút này không nói thêm gì nữa, nàng cắn răng, nhấc chăn, cẩn thận cởi y phục giúp hắn.

Lồng ngực cường tráng của nam tử đập vào mắt nàng, nàng chỉ cảm thấy hai tay mình đang không ngừng run lên.

Bất cẩn đụng vào người hắn, một cảm giác nóng bỏng truyền thẳng vào người.

Lúc này nàng mới nhớ ra, hắn còn đang sốt cao.

Trọng thái y nhíu mày, trên người hắn không có vết thương.

Ông nhìn Thượng Trang, lại nói: "Đỡ Vương gia ngồi dậy."

Thượng Trang cũng hiểu, vết thương sợ là đang ở trên lưng.

Lúc này, nàng chỉ im lặng gật đầu.

Thân thể nam tử rất nặng, nàng khẽ cắn môi, dùng sức đỡ hắn ngồi dậy.

Tay hắn lại đột nhiên bắt lấy tay nàng, cảm giác ấm áp từ cổ tay truyền thẳng vào tim Thượng Trang...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 35: Năng lực


Bất ngờ xảy ra tình huống này khiến ai nấy đều kích động.

Thượng Trang không khỏi giật mình, theo bản năng muốn rút tay ra.

"Ưm..."

Nghe nam tử trên giường thét lên một tiếng lớn, Tề Hiền phi đã muốn phát điên mà xông lên, đẩy Thượng Trang ra, nắm lấy tay hắn: "Diệp Nhi, Diệp Nhi con sao rồi?

Diệp Nhi, con mau mở mắt nhìn mẫu phi đi!"

Hoàng đế cũng cả kinh đứng lên.

Trần Trung vội tiến lên đỡ ông.

Thượng Trang đứng ngây người bên cạnh, nàng rõ ràng thấy Nguyên Duật Diệp liếc mắt nhìn nàng, mặc dù thời gian rất ngắn.

Nhưng, hắn xác thực đã mở mắt.

Miệng vết thương trên lưng đột nhiên truyền tới cơn đau nhưng thật ra lại giúp hắn thêm tỉnh táo.

Cả người không còn chút sức lực, hắn vẫn nhắm mắt, mở miệng: "Mẫu phi, kêu Linh Khuyết đến đi.

Nhi thần không quen để người khác hầu hạ."

Tề Hiền phi trong nhất thời không thể nói gì.

Hoàng đế hừ một tiếng: "Nha đầu kia trẫm đã sai người lôi ra ngoài đánh chết."

"Phụ hoàng!"

Nghe vậy, hắn vội mở mắt nhìn thân ảnh màu vàng trước giường, "Phụ hoàng khai ân, Linh Khuyết...

Linh Khuyết nàng ấy..."

Hắn thở hổn hển, hô hấp có chút khó khăn.

Thượng Trang nhìn Nguyên Duật Diệp, bộ dáng của hắn giống như chuẩn bị ngất đi.

Tề Hiền phi thấy con mình như vậy chỉ đành giúp hắn cầu tình: "Hoàng Thượng, ngài tha cho Linh Khuyết đi, thần thiếp nghĩ nàng ta sẽ không dám tái phạm nữa đâu."

"Phụ hoàng, ưm..."

Hoàng đế thở dài, nói với Trần Trung: "Truyền khẩu dụ của trẫm tha cho nha đầu kia.

Những người còn lại, không cần phạt trượng."

"Vâng."

Trần Trung lập tức lui xuống, hắn sợ chỉ cần chậm trễ, cho dù là đại la thần tiên cũng không cứu được.

Hoàng đế lại nhìn Trọng thái y: "Đứng đó làm gì?

Còn không mau xem vết thương cho Vương gia."

Ông còn rất nhiều chuyện muốn hỏi Nguyên Duật Diệp, chỉ là với tình hình trước mắt, việc cần làm là trị thương cho Nguyên Duật Diệp.

Trọng thái y lau mồ hôi, gật đầu liên tục: "Vâng vâng, vi thần tuân mệnh.

Thánh Thượng và nương nương xin ra ngoài chờ một lát."

Hoàng đế chần chờ, rốt cuộc cũng không nói gì.

Tề Hiền phi khóc lóc đứng dậy ra ngoài.

Thượng Trang theo yêu cầu của Trọng thái y lại tiếp tục đỡ Nguyên Duật Diệp ngồi dậy.

Thái y nhìn qua vết thương sau lưng của hắn, ánh mắt có chút nghiêm trọng, bởi vì trước khi tới ông chỉ nghĩ Thành Vương bị sốt, lúc này chỉ đành ra ngoài kêu người chuẩn bị thuốc trị thương.

Bên trong chỉ còn Nguyên Duật Diệp và Thượng Trang.

Thượng Trang nhịn không được xem thương tích sau lưng của hắn, đây rõ ràng là do kiếm đâm, vết thương rất sâu.

Nhìn vào, nàng cũng không biết có ảnh hưởng tới gân cốt hay không.

Nàng không hỏi hắn tại sao là bị thương, bởi vì vết thương này không liên quan tới nàng.

Nếu không, với tính của Nguyên Duật Diệp, tất cả trách nhiệm đều sẽ đổ lên người nàng.

Hắn vô lực tựa vào người Thượng Trang, lúc này cũng mở to mắt nhìn nàng, ánh mắt sắc bén không hề giống vẻ ngoài ốm yếu của hắn.

Thượng Trang nhịn không được nhẹ giọng: "Vương gia thật sự rất có kiên nhẫn."

Hắn đã sớm tỉnh, không phải sao?

Hoặc có thể nói, hắn căn bản không hề hôn mê.

Nếu không sao hắn có thể biết Linh Khuyết không có ở đây mà mở miệng muốn nàng ấy tới hầu hạ.

Hắn đang đợi cái gì?

Đợi không được, hắn rốt cuộc vẫn mở miệng vì bảo vệ Linh Khuyết khỏi cái chết sao?

Hắn không phủ nhận, chỉ hừ một tiếng, cắn răng: "Bổn vương còn tưởng ngươi rất lợi hại nên mới có gan đứng ra cầu tình, thì ra, năng lực cũng chỉ có vậy."

Thượng Trang phẫn nộ cúi đầu nhìn hắn, nàng thật bị hắn làm cho tức chết.

Nàng cầu tình giúp Linh Khuyết vốn dĩ xuất phát từ lòng tốt.

Đó là tỳ nữ của hắn, cứu nàng ấy không phải nghĩa vụ của nàng.

Hắn mặc kệ nàng đang tức giận, cứ thể mở miệng: "Thấy bổn vương như vậy, ngươi không nên tự trách sao?"

Việc này...

Việc này có liên quan gì tới nàng?

Rõ ràng nàng chưa từng giơ kiếm lên đâm hắn.

Hắn có ý tốt nhắc nhở: "Nếu không phải vì nhìn xem ngươi có thành ý hay không, bổn vương sao có thể bị ướt mưa?

Nếu không phải vì cảm lạnh mà không khỏe, bổn vương sao có thể để kẻ khác có cơ hội ám toán?

An Lăng Vu, ngươi tốt nhất là nên có chút lương tâm đi."

"..."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 36: Làm loạn


Thượng Trang kinh ngạc, sau đó buồn cười nhìn hắn, châm chọc: "Sao Vương gia có thể đem chuyện bị thương đổ lên người nô tỳ?

Nếu do nô tỳ làm nô tỳ sẽ không phủ nhận, nhưng những việc không liên quan tới nô tỳ, nô tỳ sẽ phủ nhận."

"Ngươi..."

Nguyên Duật Diệp nhất thời tức giận, hai tay nắm chặt thành đấm nhưng rồi cũng từ từ buông ra, dù sao nàng cũng không biết.

Hắn tạm thời không trách nàng, chỉ là...

Trong đầu còn đang suy nghĩ thì bên ngoài có người tới gần.

Nhìn kỹ lại, là Trọng thái y.

Hắn hít một hơi thật sâu, mệt mỏi nhắm mắt.

Thượng Trang thấy hắn như thế chỉ nghĩ hắn quá mệt mỏi nên không nói nữa.

Lúc này đúng lúc thấy Trọng thái y đi vào, nàng vội nói: "Thái y mau xem cho Vương gia đi."

Việc này làm xong, nàng cũng có thể nhanh chóng rời đi.

Tuy rằng vừa rồi Hoàng đế đã đặc xá cho Linh Khuyết, tính mạng có thể bảo toàn nhưng phạt trượng rốt cuộc vẫn không trách khỏi.

Nếu kêu Linh Khuyết lúc này tới hầu hạ hắn, đó là chuyện không có khả năng.

Lúc này, một nha đầu mang chậu nước đi vào, vừa thấy vết thương sau lưng Nguyên Duật Diệp, nàng ta đã bị dọa sợ tới trắng mặt.

Thượng Trang kêu nàng ta đặt chậu nước cạnh giường, nhìn bộ dáng đó, nàng ta chắc chắn không dám giúp hắn lau người.

Nàng cắn răng, nói: "Lại đây đỡ Vương gia đi."

Nói xong, nàng liền đem Nguyên Duật Diệp cho nha đầu kia.

Cả người nha đầu run run nhưng lại không có gan từ chối.

Nguyên Duật Diệp tựa vào người nha hoàn, hai mắt mở lại, ánh mắt nhìn theo thân ảnh Thượng Trang.

Cho đến lúc nàng cầm khăn giúp hắn lau vết thương, hắn mới nhịn không được mà hừ một tiếng.

Thượng Trang đã cố gắng nhẹ tay nhưng vẫn có thể cảm nhận được cơ bắp hắn đang co rút lại.

Nàng thầm than, nam tử kia lại đột nhiên cầm lấy tay nàng, hình như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại vô lực im lặng.

Mấy ngày nay, hắn có dùng thuốc nhưng lại không phải đồ tốt nhất, hắn phải đợi, đợi Hoàng đế đích thân tới Thành vương phủ.

Giờ phút này, vết thương trên lưng đau tới mức khiến hắn muốn ngất đi mấy chục lần, hắn chỉ có thể dựa vào tia ý chí cuối cùng cố gắng chống cự.

Trọng thái y đưa thuốc trị thương cho Thượng Trang, Thượng Trang nhận lấy, không khỏi nhíu mày, nâng mắt hỏi: "Thái y, đây là..."

Trọng thái y lắc đầu: "Phủ của Vương gia không có thuốc trị thương tốt nhất, ta đã bẩm tấu Thánh Thượng sai người ra roi thúc ngựa vào cung lấy, tạm thời hãy dùng cái này trước."

Nghe vậy, Thượng Trang chỉ đành gật đầu.

Thuốc tốt nhất, cho dù là hiệu thuốc nổi tiếng bên ngoài cũng không bán, mà nơi cất giữ nhiều dược liệu quý giá nhất chính là hoàng cung.

Nàng không khỏi kinh ngạc nhìn nam tử trên giường, hắn không cho thái y chữa trị, đương nhiên sẽ không vào cung lấy thuốc.

Nàng đột nhiên cảm thấy chuyện tình lần này hắn đang cố ý che giấu.

Nhưng...

Hình như lại không giống.

Nàng bất giác quay đầu nhìn ra ngoài, mặc dù không thấy gì nhưng nàng biết, đương kim hoàng đế vẫn còn đang đợi bên ngoài.

Việc này, một khi Hoàng đế đã đích thân tới thì đây là náo loạn vô cùng lớn, không phải sao?

Nghĩ tới đây, trái tim Thượng Trang đột nhiên đập liên hồi.

Nếu hắn căn bản không phải muốn che giấu, mà là...

Làm loạn!

Đầu ngón tay nàng run lên.

Lúc này, Trọng thái y cẩn thận xem thương thế cho Nguyên Duật Diệp, miệng vết thương đã được nước rửa sạch, ngoại trừ nhiễm trùng, nguyên nhân của vết thương vừa nhìn liền biết ngay.

Trọng thái y vừa nhìn liền lập tức căng thẳng, sắc mặt thay đổi.

Ông ấy không nói hai lời, nhanh chóng xoay người rời đi.

Thượng Trang nâng mắt nhìn ra ngoài, lại thấy nam tử bắt lấy tay nàng, giọng nói dường như đã không còn khí lực: "Bổn vương...

Có chuyện muốn nói với ngươi."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 37: Thưởng kiếm


Thượng Trang kinh hãi muốn né đi, hắn lại nhanh chóng bắt lấy tay nàng, độ ấm từ bàn tay truyền tới khiến đáy lòng nàng không khỏi khẩn trương.

Nàng vừa định mở miệng hỏi thì nghe tiếng Tề Hiền phi bên ngoài xông vào.

Nàng theo bản năng quay đầu liền bắt gặp ánh mắt hồng hồng của bà ấy, bên trong còn ẩn ẩn tức giận.

Bà tiến lên, lớn tiếng hỏi: "Có thật vậy không?"

Lời này đương nhiên không phải hỏi Thượng Trang, mà là Nguyên Duật Diệp.

Ngay sau đó, Trần Trung cũng đỡ Hoàng đế đi vào, phía sau bọn họ không thấy Trọng thái y, có lẽ đã đi ra ngoài bốc thuốc.

Hoàng đế tới gần, nha đầu đứng ngay đầu giường đã sợ tới mức lui sang một bên.

Thượng Trang cũng muốn lui xuống nhưng Nguyên Duật Diệp lại nắm tay nàng, nàng chỉ đành bất đắc dĩ đỡ lấy người hắn.

Hoàng đế đột nhiên lên tiếng: "Đó là lý do con không cho thái y xem bệnh sao?"

Lúc nói chuyện, ngữ khí của ông lộ ra một chút thất vọng và đau sót.

Thượng Trang kinh ngạc nhìn ông, sự tình này tựa hồ càng ngày càng phức tạp, đó vốn là chuyện nàng không thể tưởng tượng.

Hoàng đế vứt dứt lời, Tề Hiền phi liền quay lại, quỳ rạp xuống đất, khóc lóc: "Thánh Thượng, ngài phải làm chủ cho Diệp Nhi!

Nay vị trí Thái tử đã định, Diệp Nhi chẳng qua là một Vương gia mà thôi, Hoàng hậu vẫn còn không chịu buông tha cho nó hay sao?

Hức...

Nếu Diệp Nhi xảy ra bất trắc gì, ngài kêu thần thiếp phải sống sao đây?

Cả đời thần thiếp không tranh không giành chẳng phải chỉ vì ước nguyện bình yên thôi sao?

Thánh Thượng, vì sao như vậy vẫn còn có người muốn hại Diệp Nhi của thiếp..."

Hốc mắt Ti Y cũng đỏ hoe, nàng quỳ xuống đỡ lấy thân thể sắp đổ của bà, thấp giọng an ủi.

Thượng Trang cả kinh không thôi, Tề Hiền phi sao có thể trực tiếp chĩa mũi giáo vào Hoàng hậu?

Không, còn liên quan tới Thái tử nữa.

Nếu Hoàng hậu làm ra chuyện này, Thái tử điện hạ còn có thể thoát khỏi can hệ hay sao?

Nàng quay đầu, ánh mắt lặng lẽ nhìn Nguyên Duật Diệp, việc này...

Việc này là thật sao?

Không biết vì lí do gì, trong lòng nàng vẫn còn nghi vấn.

Nhưng, sự thật rõ ràng nói rằng, Nguyên Duật Diệp muốn làm lớn chuyện này.

Trách không được hắn không tiếc đánh cược mạng mình, thật là một khổ nhục kế lợi hại.

"Mẫu phi..."

Nguyên Duật Diệp cuối cùng cũng lên tiếng, hắn giãy dụa muốn đứng lên.

Hoàng đế nâng tay, nói: "Trên người còn có vết thương, con còn đứng lên làm gì?"

Hắn lại lắc đầu: "Phụ hoàng, trong việc này nhất định có trá.

Nhi thần không muốn làm phụ hoàng vì việc này mà lo lắng.

Mẫu phi..."

Hắn nhìn Tề Hiền phi, "Việc này..."

Hắn còn chưa nói xong, Hoàng đế đã hừ lạnh: "Con cho rằng mình không nói thì trẫm không biết sao?"

Nói tới đây, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

Nguyên Duật Diệp hình như còn muốn nói gì nữa, hắn động môi, nhưng cuối cùng lại yên lặng.

Hoàng đế tiếp tục: "Thương Vân kiếm, năm đó là tự trẫm ban tặng cho Thái tử."

Chỉ có Thương Vân kiếm mới có thể tạo ra vết thương như vậy, mà chuôi kiếm này hình như đã được Thái tử ban tặng thị vệ của mình.

Nghe vậy, khuôn mặt vốn tái nhợt của Tề Hiền phi nở một nụ cười, nàng dựa vào Ti Y mà đứng lên, còn nhịn không được khóc lên mấy tiếng.

Thượng Trang cuối cùng cũng nghe ra hàm ý bên trong.

Như vậy, việc này thật sự không thoát khỏi liên quan với Thái tử.

Tề Hiền phi thông thông minh, ban đầu đem nghi ngờ chĩa vào Hoàng hậu, lý do là vì Hoàng hậu sợ Hoàng đế và Thái tử nảy sinh khoảng cách, sợ Hoàng đế lập Thái tử khác nên mới khẩn trương ra tay.

Lại nhìn sắc mặt Hoàng đế, gương mặt ông đã vô cùng âm trầm.

Đúng lúc này, có người tiến vào bẩm báo: "Thánh Thượng, Thái tử điện hạ tới thăm Vương gia."

Thượng Trang cả kinh, ánh mắt lập tức nhìn ra bên ngoài...
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 38: Ở lại


Thượng Trang cả kinh nhìn ra bên ngoài, phía sau tên thị vệ, Thái tử điện hạ đã gần tiến vào.

Sau chuyện đó, nàng và hắn đều tránh mặt không gặp.

Thật không ngờ, lần tương ngộ lại là trường hợp như vậy.

Ánh mắt mọi người đều nhìn ra cửa, đột nhiên Ti Y kinh hãi kêu lên một tiếng "Vương gia", lúc Thượng Trang quay đầu thì thấy Nguyên Duật Diệp đã ngất đi.

"Diệp Nhi!"

Thần sắc vừa thoáng đắc ý của Tề Hiền phi trong khoảnh khắc này đã biến mất.

Bà xông lên cầm lấy tay hắn, run giọng: "Diệp Nhi, con sao vậy?

Diệp Nhi, đừng dọa mẫu phi.

Thái y, Thái y!"

"Nương nương, thái y đã bốc thuốc, lập tức sẽ tới..."

Thanh âm của Ti Y nhỏ dần, nàng cũng sợ Nguyên Duật Diệp xảy ra chuyện không may.

Trong lúc đó, Thượng Trang không biết nên làm thế nào cho phải.

Thái tử đã đi vào trong, thấy Hoàng đế ở đây, hắn vội vàng hành lễ.

Sau đó hắn nhìn tới bên giường, ánh mắt lướt qua Thượng Trang, chỉ trong khắc đó, thần sắc hắn có chút ngưng trọng, nhưng sau đó lập tức khôi phục lại bình thường.

Hắn nhíu mày: "Nhi thần nghe nói Ngũ đệ bệnh nặng nên muốn tới thăm, thì ra phụ hoàng cũng đang ở đây."

Hoàng đế tỏ ra không vui, còn chưa kịp lên tiếng thì Tề Hiền phi đã lạnh giọng: "Thật là làm phiền điện hạ quan tâm.

Điện hạ hôm nay tới thật đúng lúc."

Nguyên Duật Phong ngẩn ra, hắn chưa kịp hiểu ý Tề Hiền phi là gì thì đã nghe Hoàng đế lên tiếng: "Thương Vân kiếm trẫm ban thưởng cho con đâu?"

Nguyên Duật Phong khó hiểu nhìn người trước mặt, cẩn thận đáp: "Năm trước đi Ô Sơn săn bắt, nhi thần đã ban cho Lâm Thụ rồi.

Việc này phụ hoàng không phải..."

Hắn vốn định nói Hoàng đế chắc chắn biết việc này, nhưng lời còn chưa nói xong đã bị ông ngắt lời: "Hồi cung."

Nói xong, ông đi nhanh ra ngoài, một mặt nói: "Trần Trung, truyền Lâm Thụ cho trẫm!"

"Phụ hoàng..."

Nguyên Duật Phong bất giác gọi ông một tiếng.

Hoàng đế không thèm quay đầu nhìn lại.

Trần Trung vội nhỏ giọng khuyên: "Điện hạ mau hồi cung đi."

Hắn chỉ nói một câu, không hề nhiều lời.

Nguyên Duật Phong cũng không phải là kẻ ngốc, hắn ngẩn ra, sau đó đột nhiên nghĩ tới một chuyện, quay đầu nhìn Nguyên Duật Diệp đang nằm trên giường.

Chẳng lẽ...

Nguyên Duật Phong đột nhiên cảm thấy lo sợ.

Thượng Trang nhìn bọn họ ra ngoài thì cũng muốn đi theo, dù sao thân phận hiện tại của nàng là ngự tiền thượng nghĩa.

Thời điểm đứng dậy, nàng thật không ngờ Nguyên Duật Diệp vẫn nắm chặt tay nàng không buông.

Nàng không khỏi thở dài một tiếng.

Lúc này Ti Y đã đỡ Tề Hiền phi đứng lên, bà liếc nhìn Thượng Trang, mở miệng: "Ngươi ở lại chăm sóc Vương gia, bên phía Thánh Thượng bổn cung sẽ nói."

Thượng Trang chấn động, Tề Hiền phi cư nhiên kêu nàng ở lại bên cạnh Nguyên Duật Phong sao?

Bà ấy biết rõ Hoàng đế không thích người An Lăng gia, bà ấy không phải nên muốn con trai mình cách xa nàng một chút hay sao?

Điều quan trọng nhất là, Thành Vương, nàng không thể trêu vào.

Không biết vì sao, nàng đột nhiên nhớ lại câu Nguyên Duật Diệp vừa nói, hắn nói có chuyện muốn nói với nàng.

Nàng cắn răng, mặc kệ hắn muốn nói cái gì, nàng đều không muốn nghe.

Nàng nhất định phải tìm cách cách xa hắn càng xa càng tốt.

"Nương nương, nô tỳ ở lại sợ là không thích hợp, nô tỳ..."

Tề Hiền phi cười lạnh: "Không thích hợp chỗ nào?

Ngươi có thể hầu hạ Thánh Thượng, chắc chắn là có điểm không giống với cung nữ khác.

Huống hồ Linh Khuyết vừa bị phạt trượng, không thể hầu hạ Diệp Nhi.

Ngươi ở lại, bổn cung nhất định sẽ nói với Thánh Thượng một tiếng.

Chẳng lẽ ngươi cho rằng Vương gia không có tư cách để ngươi hầu hạ sao?"

"Nương nương..."

Có trời chứng giám, nàng làm sao lại có suy nghĩ này?

Trọng thái y rất nhanh đã quay lại, ông bắt mạch cho Thành Vương, rồi nói: "Vương gia bị thương đã hai ngày, cơ thể lại nhiễm phong hàn, nhất định phải hầu hạ cẩn thận.

Thuốc này thoa ngoài da, sau đó cho Vương gia uống thuốc nha đầu bưng lên.

Thần phụng mệnh ở lại vương phủ, tùy lúc chú ý bệnh tình cho Vương gia."

Nghe vậy, sắc mặt Tề Hiền phi cũng hòa hoãn hơn nhiều.

Bà lại dặn Thượng Trang thêm vài câu, sau đó mới cùng Ti Y ra ngoài.

Con trai của mình đã không sao, trò hay trong cung, bà không thể bỏ lỡ.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 39: Suy nghĩ


Tề Hiền phi đã đi ra ngoài nhưng Thượng Trang vẫn thất thần như cũ.

Nàng không biết việc này rốt cuộc có liên quan tới Thái tử hay không, hoặc là chỉ liên quan tới một mình Lâm Thụ kia?

Dù sao chuyện này cũng không phải để nàng suy đoán lung tung.

Trọng thái y giục nàng thay thuốc cho Nguyên Duật Diệp.

Thuốc thay được một nửa, hắn đã tỉnh lại, cái gì cũng chẳng nói, hắn chỉ kêu Trọng thái y đi xem vết thương cho Linh Khuyết.

Trong lòng Thượng Trang vốn có chút tức giận, nhưng thấy hắn như vậy, không biết vì sao, nàng lại cảm thấy vui mừng.

Hoàng đế tự mình mở miệng phạt trượng, giờ phút này sợ là không ai dám giúp Linh Khuyết đi tìm đại phu.

Nếu hắn đã mở miệng, tất nhiên là tốt rồi.

Trọng thái y thu dọn đồ đạc, cuối cùng cũng đi ra ngoài.

Hoàn hồn, Thượng Trang đắp thuốc lên vết thương của hắn, thấp giọng: "Vương gia bị thương thật sự khiến nô tỳ bội phục.

Khi nào thì hôn mê, khi nào thì tỉnh, Vương gia canh thời gian thật chuẩn xác, ai nấy cũng đều sợ hãi."

Hắn không nhìn nàng, chỉ nhẹ giọng: "Bằng không, ngươi muốn bổn vương phải như thế nào?

Bổn vương cáo trạng Thái tử trước mặt phụ hoàng, hay là cầu tình cho hắn?

Hai việc đó, bổn vương sẽ không làm."

Không làm không có nghĩa là hắn không cáo trạng.

Trong lòng Thượng Trang hiểu rõ, có đôi khi không nói lời nào sẽ khiến sự tình hỗn loạn hơn.

Nàng hừ nhẹ: "Đều cùng một nguồn gốc, tại sao phải đối xử với nhau như vậy?"

Mỗi câu của nàng đều luôn khiến lòng hắn tức giận.

Hắn cắn răng, nói: "Bổn vương thiếu chút nữa đã mất đi tính mạng, lời người nói nghe thật dễ dàng."

Động tác trên tay vẫn tiếp tục, lời nói của nàng vẫn mềm mại nhưng lạnh lùng như trước: "Nếu không phải ngài che giấu không cho thái y chữa trị, bản thân sao có thể khổ như thế?"

Mặc kệ việc này có thật sự liên quan tới Thái tử hy không, việc hắn chủ động nói cùng việc để Hoàng đế tận mắt nhìn thấy, hai kết quả này hoàn toàn khác nhau.

Hoàng đế nhẫn nhịn không lộ ra tức giận, nhưng lúc hồi cung, không chừng sẽ xảy ra một trận mưa to gió lớn.

Nghĩ tới đây, nàng đột nhiên cảm thấy cả người run lên.

Nàng rốt cuộc cũng biết vì sao Tề hiền phi lại kêu nàng ở lại vương phủ hầu hạ Nguyên Duật Diệp rồi.

Bà ấy sợ, sợ nàng cầu xin giúp Thái tử.

Hôm đó, nàng không rõ vì sao trong cơn thịnh nộ Hoàng đế lại không phế bỏ Thái tử, hơn nữa còn để nàng ở cạnh làm ngự thị, nhưng điều đó khiến Tề Hiền phi thấy, nàng là con người cho chút bản lĩnh.

Cho nên, mặc dù Thượng Trang nàng thấp cổ bé họng, bà ấy cũng không dám mạo hiểm như thế.

Còn đang nghĩ ngợi, cổ tay đột nhiên truyền tới đau đớn, nàng kinh ngạc nhìn nam tử trên giường.

Nàng thật không biết từ đâu hắn lại có khí lực lớn như vậy.

Vừa định mở miệng nói tiếp, hắn đã cho gọi nha hoàn bên ngoài.

Nha hoàn tiến vào, hắn liền phân phó tới phòng Linh Khuyết lấy thứ gì đó.

Rất nhanh nha hoàn đã trở về, nàng cầm đồ trong tay đưa cho hắn, bên ngoài được bọc bằng chiếc khăn tay, nhìn vào quả thật không biết là gì.

Nàng ta còn nói tình hình của Linh Khuyết không sao, thái y nói chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày liền khỏi.

Cung mày vốn nhíu chặt cuối cùng cũng giãn ra một chút, đợi nha hoàn ra ngoài, Nguyên Duật Diệp mới đưa thứ đồ trong tay cho Thượng Trang, hừ một tiếng: "Nhìn xem đây là cái gì!"

Thượng Trang theo bản năng nhận lấy, mở ra, bên trong là một khối ngọc bội.

Hắn lại nói: "Đây là vật phẩm phụ hoàng ban tặng lúc An Lăng Thuấn cáo lão hồi hương."

"A!"

Thượng Trang bất giác kêu ra một tiếng, nàng quay đầu nhìn hắn, không tin.

Lời này rốt cuộc là có ý gì?

Việc này còn liên quan tới An Lăng phủ sao?

Không, không thể nào.

Nếu lão gia không muốn để người ngoài biết nàng không phải An Lăng Vu thật sự, ông ấy sao có thể để bản thân cuốn vào trận cung biến này chứ?

Giá họa?

Đây là hai từ đầu tiên nàng nghĩ tới.

Ánh mắt nhìn Nguyên Duật Diệp, nàng thật sự không biết nam tử trước mặt đang nghĩ thế nào.

Hắn lại nói: "Ngọc bội có thể là do An Lăng Thuấn tặng Lâm Thụ, hoặc cũng có thể thích khách ngày đó, rốt cuộc có phải Lâm Thụ hay không, bổn vương vẫn không thể xác định."

Không thể xác định?"

"Vậy Vương gia vì sao phải chĩa mũi kiếm về phía Thái tử?"

Hắn không xác định, nhưng lại làm cho người ngoài xem như đã "xác định".

Hắn tức giận nhìn nàng, nàng thì biết cái gì?

Không đổ cho người khác, chẳng lẽ trực tiếp chỉ người nhà An Lăng sao?

Nàng...

Nàng rốt cuộc có phải học An Lăng không?

Cắn răng, hắn quả thật không nên suy nghĩ cho nàng!
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 40: Cút!


"To gan."

Cặp mắt hắn nhìn Thượng Trang tràn đầy tức giận.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, nàng thật không biết câu nào của mình đã làm hắn phẫn nộ như thế.

Chỉ là cho dù không biết lý do, nàng cũng không sợ, còn hỏi ngược lại một câu: "Chẳng lẽ nô tỳ nói sai sao?"

"Cút!"

Hắn dùng hết khí lực gạt tay nữ tử.

Nàng cũng thong dong đứng dậy, hành lễ với hắn: "Vậy nô tỳ xin cáo lui."

Bọn họ, một đám bọn họ, nàng thật sự không hiểu.

Rời khỏi phòng Nguyên Duật Diệp, Thượng Trang vốn định đi thăm Linh Khuyết, nhưng nàng nghĩ lại, cuối cùng vẫn không nên đi, dù sao nơi này là Thành vương phủ, mà nàng thì không phải tỳ nữ của Thành Vương, nếu đi sẽ có nhiều chuyện không tiện.

Dù sao hắn đã tự mở miệng kêu nàng cút, vậy thì nàng sẽ đi.

Đến lúc đó, bên Tề Hiền phi nàng cũng có thể giải thích.

Chủ tử đã lên tiếng, nàng thân là nô tỳ nhất định phải phục tùng.

Vừa ra tới cửa, phía sau liền có người gọi nàng: "Vu thượng nghĩa, Vu thượng nghĩa..."

Thượng Trang tò mò quay đầu thì thấy một nha hoàn liều mạng đuổi tới.

Thấy nàng dừng bước, bước chân của nha hoàn kia càng nhanh hơn: "Vu thượng nghĩa, Vương...

Vương gia kêu ngài quay về."

Vương gia?

Nàng không nghe lầm chứ?

Nàng cười xấu hổ: "Ngươi không sai chứ?

Vừa rồi Vương gia còn kêu ta hồi cung mà."

Nha hoàn vội vàng lắng đầu: "Thượng nghĩa đang nói đùa với nô tỳ sao?

Nô tỳ sao dám nghe lầm lời của Vương gia chứ?"

Chủ tử phân phó, nàng đương nhiên phải dựng lỗ tai lên, nào có chuyện nghe nhầm?

Thượng Trang không khỏi kinh ngạc, Nguyên Duật Diệp này rốt cuộc bị làm sao vậy?

Vừa rồi còn kêu nàng cút, vậy mà chưa đến nửa nén nhang đã kêu nàng quay về.

Nói thật, nàng vô cùng khó chịu.

Nha hoàn kia cơ hồ đã sắp khóc, không ngừng năn nỉ nàng: "Thượng nghĩa mau theo nô tỳ về đi.

Vương gia nói, nếu không kêu được ngài trở về, vậy...

Sẽ phạt nô tỳ.

Thượng nghĩa..."

Xấu hổ cười nói: "Ngươi nghĩ sai rồi đi?

Vương gia mới vừa rồi bảo ta hồi cung đâu."

Nàng còn muốn đi, nha hoàn liền quỳ xuống cầu xin.

Cuối cùng, nàng chỉ đành mang theo tức giận quay về.

Đẩy cửa phòng ra, mùi thuốc liền nhanh chóng đập vào mũi.

Nàng đi vào mới thấy chén thuốc đặt trên bàn, bên trên còn một tầng hơi.

Hắn nửa dựa vào giường, thấy nàng vào liền liếc một cái, trách mắng: "Thật có cốt khí, kêu ngươi cút thì ngươi đúng là cút thật."

Thượng Trang cười cười: "Ngài là chủ tử, ngài kêu cút, ai dám không cút chứ?

Chẳng lẽ ngài lại muốn trách phạt nô tỳ sao?"

Ý tứ của nàng hắn làm sao không hiểu.

Chỉ là lúc này thấy nàng thật sự trở về, trong lòng lại bất giác nổi lên một tia cao hứng.

Hắn nhất định là điên rồi!

"Lại đây hầu hạ bổn vương uống thuốc."

Hắn ra lệnh.

Nàng liền cầm chén thuốc đi qua, thổi nguội rồi mới đưa tới bên môi.

Hắn vừa uống một ngụm liền kêu: "Thật đắng."

Hắn nhíu mày, bộ dáng vô cùng thống khổ.

Thượng Trang không thèm để ý, chỉ châm chọc: "Tài nghệ Vương gia không bằng người khác nên mới bị thương, những lúc uống thuốc như vậy không nên kêu đắng."

Hắn cắn răng, cái từ "Cút" kia cũng theo đó mà nghẹn trong họng.

"Nghe nha hoàn nói, hoàng thúc muốn tới vương phủ thăm bổn vương."

Thời điểm nói chuyện, hắn lặng lẽ nhìn nữ tử trước mặt.

Thượng Trang không khỏi kinh ngạc, trượt tay làm cái thìa đập vào chén thuốc, lại nghe hắn tiếp tục: "Sao thế?

Cảm thấy cơ hội tới rồi sao?"

Thượng Trang cười một tiếng, nếu Nguyên Chính Hoàn có thể tới đây, vậy liền chứng minh y không hề bị bệnh.

Nếu thật là vậy nàng mới yên tâm.

Lại đưa thìa thuốc tới môi hắn, hắn không uống, chỉ nhìn nàng, sau một lúc lâu mới nói: "Bổn vương quyết định giữ ngươi ở lại, chờ y đi rồi mới thả ngươi ra.

Ngươi cảm thấy chủ ý này thế nào?"
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 41: Cầu xin


Thượng Trang không tiếp lời của hắn, chỉ im lặng cúi đầu thổi nguội thuốc trong thìa, sau đó đưa tới bên môi, mở miệng: "Vương gia vẫn nên uống thuốc trước đi."

Hắn khẽ cười: "Sao thế, chẳng lẽ ngươi không muốn gặp y sao?

Vì sao không cầu xin bổn vương cho ngươi gặp mặt?"

Nàng không nhìn hắn, chỉ nói: "Ngài là chủ tử, ngài muốn thế nào nô tỳ cũng không thể cái lời."

Nàng hiểu rõ tính cách của Nguyên Duật Diệp.

Chuyện hắn muốn làm, ai cũng không thể thay đổi được.

Nếu hắn thật sự định để nàng gặp y, hiện tại, nàng còn có có đường thứ hai để đi hay sao?

Lần này hắn không tức giận, chỉ cười: "An Lăng Vu, cầu xin bổn vương đi."

Nàng không trả lời, nàng mới không thèm cầu xin hắn.

Cúi đầu nhìn thìa thuốc trước mặt, còn vẻ thần sắc thản nhiên của nữ tử, hắn ho một tiếng, nâng tay đẩy thìa thuốc trước mặt ra.

Thượng Trang không ngờ hắn sẽ làm như thế nên bất cẩn để thuốc rơi vãi xuống đệm.

Nàng không khỏi thở dài.

Nguyên Duật Diệp lên tiếng: "Nếu bổn vương không uống thuốc, ngươi sẽ phải ở lại nơi này."

Ban đầu là run sợ, lúc sau, Thượng Trang nhịn không được mà cười: "Sao thế?

Đại sự kia Vương gia không muốn làm nữa sao?"

Nàng cảm nhận được hắn không phải người làm việc theo cảm tính, cho nên, hắn sẽ không vì một cung nữ nhỏ nhoi như nàng mà buông bỏ chuyện khác.

Trận cung đấu này, từ một khắc Tề Hiền phi rời đi, nàng có thể cảm nhận sự nguy hiểm trong đó.

Người trước mặt tuy vẫn không thay đổi thần sắc, nhưng nàng biết, tất cả chuyện này đều nằm trong kế hoạch của hắn.

Khổ nhục kế!

Không...

Nàng lập tức phủ định, chuyện này không phải là khổ nhục kế, mà là tương kế tựu kế.

Với trí thông minh của hắn, chuyện này sẽ nhanh chóng bị làm lớn lên.

Sắc mặt nam tử trên giường bỗng có chút khó coi, hắn nhíu mày: "Có đôi khi, quá thông minh cũng không phải chuyện tốt.

A, có phải vì thế mà phụ hoàng ta mới không thích ngươi không?"

Hắn đột nhiên nhắc tới Hoàng đế khiến Thượng Trang không khỏi giật mình.

Thành kiến của Hoàng đế dành cho nàng, tới hiện tại nàng vẫn không rõ vì sao.

Đang nghĩ nghĩ, Nguyên Duật Diệp đã nhấc chăn gối lên.

Nàng kinh hãi, vội buông chén thuốc trong tay xuống rồi dìu hắn: "Vương gia đứng dậy làm gì?"

Hắn hừ một tiếng: "Bổn vương đi thăm Linh Khuyết."

Nâng mắt nhìn sắc mặt nam tử vẫn còn tái nhợt, sự quan tâm của hắn dành cho Linh Khuyết là thật.

Chỉ là, với hắn, Thượng Trang vẫn không có lời hay để khen.

"Vừa rồi ngài giả bộ ngất đi, bây giờ thấy áy náy rồi sao?"

Tuy nói như vậy nhưng Thượng Trang biết, thời điểm Linh Khuyết bị kéo ra ngoài hắn liền tỉnh dậy cầu xin, việc này rất dễ làm lộ tâm tư kín đáo của hắn.

Cho nên, Thượng Trang mới cảm thấy nam tử này, trong lòng muốn gì hắn là người rõ nhất.

Hắn chắc chắn sẽ không xử sự theo cảm tính.

Nguyên Duật Diệp tức giận quát: "An Lăng Vu, hiện tại ngươi đang ở Thành vương phủ, tốt nhất đừng chọc giận bổn vương."

Nàng không sợ, còn cười hỏi: "Vậy Vương gia muốn thế nào?"

Con người nhíu lại, hắn tới gần nàng, thì thầm: "Không phải ngươi cảm thấy bổn vương hại Thái tử sao?

Ngày mai hoàng thúc tới vương phủ, ngươi có muốn bổn vương tiết lộ vài chuyện không?"

Thượng Trang khiếp sợ nhìn hắn, sau một lúc lâu mới phun ra hai chữ: "Đê tiện."

Hắn lại không nghĩ như thế: "Bổn vương đê tiện thì không biết những người thanh cao đang ở đâu nữa."

Người hắn ám chỉ, có lẽ trong lòng Thượng Trang biết rõ, chỉ là nàng không muốn nghĩ.

Hắn thật sự đứng dậy, cả người dựa vào nàng.

Nặng quá, nàng cắn răng nói: "Nô tỳ kêu mấy người nữa tới đỡ ngài."

Lúc này, hắn không cự tuyệt.

Hai gia đinh tiến vào đỡ hắn ra ngoài.

Thượng Trang chần chờ, cuối cùng cũng nâng bước đi theo.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 42: Tội thần


Hoàng cung.

Hoàng đế mang nét mặt giận dữ ngồi trên cao, bên cạnh là Tề Hiền phi với đôi mắt đỏ hồng.

Thái tử đứng bên dưới, không khí cứ căng thẳng như vậy nhưng Hoàng đế lại chưa từng lên tiếng, hắn mấy lần thử mở miệng, lại không biết phải nói cái gì.

Hoàng hậu vội vàng chạy tới đây, hành lễ.

Dọc đường, bà đã nghe sơ qua, chẳng qua là kêu Thái tử tới Thành vương phủ thám thính thật hư, tại sao cuối cùng lại phát sinh như chuyện như vậy?

Lẳng lặng nhìn Hoàng đế, Hoàng hậu định lên tiếng thì Tề Hiền phi đột nhiên quỳ xuống, khóc lóc: "Cầu xin nương nương thủ hạ lưu tình!

Diệp Nhi không hiểu chuyện, nếu nó mạo phạm tới Thái tử điện hạ, cũng xin điện hạ đừng để trong lòng.

Diệp Nhi...

Nếu muốn trách phạt, xin hãy để người làm mẫu thân như ta chịu tội..."

Hoàng hậu lạnh lùng nhìn, cười nhạo: "Lời này của Hiền phi muội muội là có ý gì?"

Hoàng đế cuối cùng cũng ho khan một tiếng, ông không nhìn Tề Hiền phi, chỉ nhìn ra cửa.

Đúng lúc này, Trần Trung tiến vào, mở miệng: "Thánh Thượng, đã đưa Lâm Thụ tới."

"Truyền."

Hoàng đế chỉ nói một chữ.

Rất nhanh, một nam tử khoảng ba mươi tuổi được đưa vào.

Hắn cung kính quỳ gối, cúi đầu: "Tội thần Lâm Thụ tham kiến Thánh Thượng, Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ."

Không biết vô tình hay cố ý hắn lại bỏ qua Tề Hiền phi.

Tề Hiền phi nghe thế không khỏi kinh hãi, hắn vừa tới đã tự xưng là "tội thần" rồi sao?

Bà quay đầu nhìn Hoàng đế, quả nhiên, trong mắt ông cũng hiện lên một tia kinh ngạc.

Hoàng đế chỉ lạnh giọng nói: "Trẫm còn tưởng phải tốn thời gian thẩm vấn, không ngờ ngươi lại thành thật như vậy?

Xem ra không cần trẫm hỏi, việc này trong lòng ngươi rõ ràng."

"Vâng, tội thần biết rõ."

Lâm Thụ gật đầu.

"Lâm..."

Nguyên Duật Phong muốn tiến lên thì Hoàng hậu liền ngăn cản, ý bảo hắn không cần nói chuyện.

Tề Hiền phi giống như hoàn hồn, Lâm Thu đây là muốn tự mình chịu tội mà!

Bà cắn răng, nhưng giờ phút này lại không thể nói gì.

Bà cũng không thể nhảy ra nói việc này là Hoàng hậu cùng Thái tử ở sau giở trò.

Đôi mắt Hoàng đế sáng lên, hỏi: "Vì sao lại ám sát Thành Vương?"

Tất cả mọi người đều nhìn Lâm Thụ, hắn không chút chần chờ, đáp: "Tội thần sợ Thành Vương sẽ uy hiếp tới địa vị của điện hạ, thầm nghĩ chi bằng thay điện hạ trừ bỏ hắn."

Vừa nói xong, Tề Hiền phi liền lên tiếng: "Ngươi chẳng qua là một chiêm sự nhỏ nhoi, làm sao có gan làm ra chuyện này?"

Thời điểm nói chuyện, ánh mắt bà lặng lẽ nhìn Hoàng hậu.

Sắc mặt Hoàng hậu không hề thay đổi, khóe miệng còn cong lên ý cười.

Lâm Thụ nói tiếp: "Chắc Hiền phi nương nương cũng biết, muội muội thần là Phụng nghi của đông cung.

Nếu Thái tử không phải Thái tử, như vậy sao có Phụng nghi?

Đến lúc đó, Lâm gia bọn ta có thể trông cậy vào ai?"

"To gan!"

Hoàng đế tức giận đứng dậy.

Thái tử không phải Thái tử, hắn ta ngay cả lời đại nghịch bất đạo vậy cũng dám nói!

Trần Trung vội tiến lên, nhỏ giọng: "Thánh Thượng xin bớt giận, bảo trong long thể."

Hoàng hậu tiến về trước đá một cước lên người Lâm Thụ, mắng: "Vô sỉ, ngươi cho rằng Đông cung là tảng đá cho Lâm gia các người đạp lên hay sao?

Đông cung...

Đông cung sao lại có loại người như thế này chứ?"

Tề Hiền phi cũng hừ lạnh một tiếng: "Hừ, nô tỳ thì lại cảm thấy Đông cung của điện hạ đã nuôi ra một con chó trung thành!"

Sắc mặt Hoàng đế trắng bệch, cả giận quát: "Ngươi cho rằng diệt trừ Thành Vương, giúp Thái tử ngồi vững vị trí Đông cung, Lâm phụng nghi liền có thể trở thành Thái tử phi tương lai sao?"

Tề Hiền phi thầm cười trộm, Hoàng đế đương nhiên là không tin lời Lâm Thụ.

Ông chắc chắn không tin Lâm Thụ một mình quyết định.

Sắc mặt Lâm Thụ trước sau không đổi: "Nếu không phải Thành Vương mạng lớn, giờ phút này e là đã sớm mất mạng.

Thần định tới lúc đó sẽ lĩnh thưởng với điện hạ."

Ánh mắt Hoàng đế chuyển hướng sang Nguyên Duật Phong, trầm giọng: "Thái tử, việc này con thật sự không biết sao?"

Nguyên Duật Phong không khỏi kinh hãi, chuyện này, hắn quả thật không biết.

Lặng lẽ nhìn Hoàng hậu, thấy bà không hề nhìn mình, trong lòng hắn liền rõ ràng vài phần.

Vừa định lên tiếng thì bên ngoài truyền tới thanh âm: "Thánh Thượng, Hoàn Vương cầu kiến."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 43: Khen thưởng


Thành vương phủ.

Nhìn nữ tử sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường, trái tim Nguyên Duật Diệp vô cùng khó chịu.

Linh Khuyết thấy hắn tới, không khỏi kinh hãi, giãy dụa muốn ngồi dậy.

Thượng Trang vội đè nàng lại, nhíu mày: "Trên người còn có thương tích, cẩn thận một chút."

Linh Khuyết quay đầu thấy Thượng Trang cầm ngọc bội trong tay, nhất thời cả kinh, vật đó không phải...

Nàng ngẩng đầu nhìn nam tử ngồi ngay mép giường, chẳng lẽ thật sự liên quan tới An Lăng Vu hay sao?

Nguyên Duật Diệp thấy nàng có chút khác thường, chỉ nghĩ nàng không thoải mái, liền nhẹ giọng: "Cố gắng nghĩ ngơi đi, ta kêu nha đầu làm món canh hạt sen ngân nhĩ mà ngươi thích nhất, được không?"

Nàng miễn cưỡng cười, hỏi lại: "Linh Khuyết lúc này có được tính là công thần không?"

Thượng Trang không khỏi khiếp sợ, nàng thật chưa từng nghĩ có nàng ở đây, Linh Khuyết lại nói chuyện không chút cố kỵ như vậy.

Nam tử khẽ cười, cầm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng, gật đầu: "Đương nhiên.

Ngươi muốn ta thưởng cái gì đây?"

Nàng híp mắt cười: "Ngài nhớ kỹ đấy nhé, sau này Linh Khuyết sẽ đòi ngài."

"Được, ngươi muốn gì cũng được."

Hắn sủng nịnh nhéo mũi nàng một cái.

Thấy hai người như vậy, không biết vì sao, trái tim Thượng Trang đột nhiên cảm thấy ấm áp.

Thật kỳ lạ, bọn họ tuy không chút liên quan tới nàng, nhưng nàng vẫn cảm nhận được hương vị đó.

Nàng có thể nhận ra, Linh Khuyết vì hắn mà việc gì cũng làm được.

Mà nàng ấy ở trong lòng hắn cũng không giống những kẻ bình thường.

Đột nhiên, nàng cảm thấy bản thân ở đây thật dư thừa.

Nàng xấu hổ cười cười, đứng dậy nói: "Vương gia cứ nói chuyện với Linh Khuyết cô nương đi, nô tỳ ra ngoài chờ."

Nói xong, nàng xoay người đi ra.

Hắn cũng không gọi nàng, chỉ quay đầu nhìn theo bóng lưng đó.

Từ trong phòng đi ra, Thượng Trang dựa vào lan can ngồi xuống, lúc cúi đầu, nàng mới phát hiện miếng ngọc bội kia vẫn bị nắm chặt trong tay.

Nàng nhìn nó một hồi, lặng lẽ lắc đầu.

Nàng không biết vì sao thiếu gia lại đột nhiên trở về, cũng không biết vì sao trên người của tên thích khách lại có ngọc bội của An Lăng gia.

Chỉ là sự tình này, sợ rằng không thể kết thúc nhanh chóng như vậy.

Nàng đã bắt đầu cảm thấy cuộc tranh đoạt vương vị kia ngày càng mãnh liệt.

"Vu thượng nghĩa."

Nha hoàn đi ngang thấy Thượng Trang ngồi bên ngoài, không khỏi dừng lại.

Thượng Trang nhìn nàng, cười nói: "À, Vương gia và Linh Khuyết cô nương đang nói chuyện bên trong, cho nên ta ở ngoài này chờ."

Nha hoàn gật đầu: "Vậy lát nữa nô tỳ sẽ vào."

Nói xong liền ngồi cạnh Thượng Trang.

Thượng Trang bất giác nhìn về phòng của Linh Khuyết, hỏi: "Linh Khuyết cô nương...

Nàng ấy là tỳ nữ của Vương gia sao?"

Hỏi xong nàng liền cảm thấy buồn cười, đương nhiên là tỳ nữ rồi, điều nàng muốn biết là quan hệ đặc biệt của hai người bọn họ.

Nha hoàn cũng cười: "Linh Khuyết cô nương không giống với nô tỳ bình thường, bề ngoài nàng ấy là tỳ nữ của Vương gia, nhưng ở vương phủ này, nàng ấy chính là tiểu thư!

Vương gia thương nàng ấy như muội muội của mình vậy."

"Thế sao?"

Thượng Trang không khỏi tò mò, "Vương gia thích nàng ấy sao?"

Nha hoàn liền gật đầu lia lịa: "Chắc chắn là thích rồi, nếu không sao Vương gia có thể thương nàng ấy như vậy?

Vương gia đi đâu cũng mang theo nàng ấy.

Linh Khuyết cô nương đã đi theo Vương gia tám năm, nếu ai dám bất kính với nàng ấy, Vương gia sẽ lập tức xử phạt.

Tám năm?

Không biết vì sao, Thượng Trang lại giật mình, hỏi: "Năm nay nàng ấy bao nhiêu tuổi?"

"Mười bốn...

Mười lăm...

Việc này nô tỳ không rõ."

Nha hoàn đang nói chuyện thì trong phòng truyền ra tiếng của Nguyên Duật Diệp kêu Thượng Trang vào.

Nàng đi vào dìu hắn, hắn lại hất tay, sau đó gọi một gia đinh khác vào đỡ, một mặt nói: "Linh Khuyết có chuyện muốn nói với ngươi, bổn vương về phòng trước."

Nha hoàn liền đặt đồ trong tay lên bàn, sau đó cùng Nguyên Duật Diệp ra ngoài.

Thượng Trang tiến lên xem, thì ra là canh hạt sen ngân nhĩ.

Nàng đến bên giường hỏi Linh Khuyết có ăn không, nàng ấy lắc đầu, chỉ hỏi: "Vu thượng nghĩa thích Hoàn Vương điện hạ sao?"

Thượng Trang không khỏi giật mình, chưa kịp trả lời, Linh Khuyết đã cười nói: "Vậy vì sao không ở cạnh ngài ấy?

Giống như ta và Vương gia vậy."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 44: Rót nước


Nghi hoặc nhìn nữ tử đang nằm trên giường, Thượng Trang không khỏi cảm thấy kỳ lạ.

Vì trên người có thương tích nên Linh Khuyết phải nằm sấp.

Giờ phút này nàng khẽ động thân mình cười hỏi: "Vu thượng nghĩa không muốn tới gần đây sao?"

Thượng Trang hoàn hồn, tiến lên mép giường ngồi xuống, nói: "Đúng lúc ta cũng có chuyện muốn nói với cô nương."

Linh Khuyết giật mình, hỏi: "Cái gì?"

Chần chờ một lát, Thượng Trang cuối cùng cũng lấy miếng ngọc bội đeo trên cổ xuống, hỏi: "Ngươi có nhận ra vật này không?"

Một khắc đó, nàng cảm thấy bản thân thật sự điên rồi.

Đây là tín vật duy nhất để nhận muội muội, sao nàng lại nghĩ phần còn lại của miếng ngọc bội nằm trên người Linh Khuyết chứ?

Nhưng, lại có một cảm giác mãnh liệt dẫn đường kêu nàng phải hỏi chuyện này.

Linh Khuyết cẩn thận nhìn miếng ngọc bội, lắc đầu: "Thật là tinh xảo, chỉ tiếc là ta chưa từng thấy qua."

Nghe vậy, Thượng Trang không khỏi thất vọng.

Linh Khuyết lại hỏi: "Vì sao Vu thượng nghĩa lại hỏi ta việc này."

"À."

Nàng khẽ lắc đầu, "Không có gì, chỉ là thuận miệng hỏi mà thôi."

Nói xong, nàng cất miếng ngọc bội lại vào người.

Lúc này, nàng mới nhớ tới miếng ngọc bội khác trong tay, lại nghe Linh Khuyết nói: "Còn miếng ngọc bội này có lẽ để Thượng nghĩa giữ sẽ an toàn hơn."

Vừa rồi nàng nhịn không được mà hỏi Nguyên Duật Diệp, mới biết đây là đồ Hoàng đế ban tặng cho An Lăng Thuấn.

Vì vậy, ngọc bội trở về với người của An Lăng gia mới là tốt nhất.

Thượng Trang có chút kinh ngạc, lại thấy Linh Khuyết cười: "Ngày mai Hoàn Vương sẽ tới đây.

Ta đã nói với Vương gia cho người gặp ngài ấy."

Nàng không tin nhìn nữ tử trước mặt, bật thốt lên hỏi; "Tại sao chứ?"

Linh Khuyết vẫn cười: "Chẳng lẽ ngươi tình nguyện để Vương gia giam lỏng sao?"

Nhất thời Thượng Trang không biết phải đáp lại thế nào, xem ra Nguyên Duật Diệp này đúng là cái gì cũng nói được.

............

Vừa ra khỏi phòng, một nha hoàn đứng đợi bên ngoài thấy nàng, liền tiến lên nói Vương gia đang chờ trong phòng.

Nàng gật đầu, đi tới phòng hắn.

Thời điểm đẩy cửa phòng, nàng đã thấy hắn nghiêng người nằm ngủ.

Nhìn hắn yên tĩnh như vậy, nàng thật không biết hắn có phải đang giả vờ hay không.

Lư đồng đã được thêm huân hương, không khí trong phòng lúc này cũng vô cùng dễ chịu.

"Vu Nhi."

Hắn đột nhiên gọi.

Nhất thời Thượng Trang không kịp phản ứng, lúc hoàn hôn, nam tử kia đã mở hai mắt nhìn mình.

Nàng cười tiến lên, nói: "Vương gia, nô tỳ là An Lăng Vu."

"Bổn vương thích gọi như vậy."

"Vương gia vẫn là đừng gọi thân thiết như vậy, bằng không..."

Đột nhiên nhận ra bản thân đang nói những lời không nên nói, Thượng Trang lập tức ngậm miệng.

Hắn vui vẻ cười: "Bằng không thế nào?

Bằng không sẽ tưởng bổn vương thích ngươi sao?

Lại đây."

Hắn giữ chặt tay nàng, kéo nàng đi qua.

Thượng Trang khẽ nhíu mày, cơn sốt của hắn vẫn chưa lui bớt sao?

"Thật khó chịu."

Hắn cau mày, "Lần sao có muốn ngươi quỳ, bổn vương cũng phải tìm chỗ nào tránh mưa trước đã."

Thượng Trang nhịn không được mà cười ra tiếng, đã là lúc nào rồi mà hắn vẫn còn nghĩ tới chuyện này cơ chứ?

Sau này?

Nàng không cần sau này!

Hắn bất mãn nhìn nàng, cắn răng: "Trông ngươi có vẻ rất vui sướng."

Nàng vẫn cười, cẩn thận dìu hắn nằm xuống, hỏi: "Ngài không nghỉ ngơi sao?"

"Không ngủ được, khó chịu."

Vết thương trên người đã không còn đau như lúc trước, hắn thầm thở dài, lại nói, "Hôm đó nghe nói Hoàng thúc mang bệnh vào cung, còn đi theo ngươi tới Hoán Y Cục."

Hắn không phải hỏi nàng, chỉ là thuận miệng nói ra sự thật.

Nàng "Ừ" một tiếng.

"Ngủ không được, khó chịu."

Trên lưng thương xử lý , cuối cùng không có lúc trước đau .

Hắn thật dài nhẹ nhàng thở ra, lại nói, "Ngày ấy, nghe nói hoàng thúc mang bệnh vào cung, còn đi theo ngươi cán y cục."

Hắn không phải hỏi nàng, chính là tự thuật hắn biết đến sự thật.

Hắn lại hỏi: "Ngươi hầu hạ thúc ấy thế nào?"

Nàng nhíu mày: "Thì rót cho ngài ấy chén nước."

Hắn tỏ vẻ không tin, liếc nàng: "Chỉ vậy thôi sao?"

"Bằng không ngài nghĩ thế nào?"

Hắn cười rộ lên, sau một lúc lâu mới nói: "Vậy ngươi cũng rót cho bổn vương chén nước đi."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 45: Sủng ái


Đưa chén trà tới, Thượng Trang nhẹ giọng: "Trà nguội rồi."

Nam tử trên giường lại mở miệng: "Không sao."

Hắn nhận lấy uống một ngụm, sau đó liền nhíu mày, nước trà quả nhiên đã nguội.

Thượng Trang nhìn hắn, không chút để ý mà nói: "Nô tỳ vừa phát hiện thì ra Vương gia vẫn có ưu điểm."

Thấy hắn nâng mắt nhìn mình, nàng tiếp tục, "Không ngờ ngay cả nước trà lạnh ngài cũng uống."

Sắc mặt Nguyên Duật Diệp khẽ biến, nàng liền cười nói: "Lúc Hoàn Vương tới Hoán Y Cục, nô tỳ nói trà lạnh sẽ không tốt cho sức khỏe của ngài ấy, vì vậy đã kêu người đổi thành trà nóng."

Nhìn sắc mặt hắn càng lúc càng khó coi, trong lòng nàng cười thầm.

Nàng dường như vừa nhận ra một điều, hắn để ý tới chuyện của Nguyên Chính Hoàn, hơn nữa còn đặc biệt để ý.

Chén trà trong tay bị buộc chặt, chết tiệt, hắn thế mà bị một tiểu nha đầu đùa giỡn!

Đưa chén trà tới, hắn lạnh giọng: "Vậy đổi cho bổn vương một chén trà nóng."

"Vâng."

Nàng khụy gối hành lễ, sau đó xoay người ra ngoài.

Nhớ tới vẻ mặt trắng bệch vừa rồi của hắn, nàng nhịn không được mà cười.

Ra ngoài phân phó nha hoàn đổi trà, lúc trở lại, nàng mới đột nhiên nhớ tới một việc.

Chuyện này thật kỳ quái.

Nàng ở trong vương phủ đã được một khoảng thời gian nhưng chưa hề thấy cơ thiếp nào.

Bỏ qua những cơ thiếp trước đây của hắn, nhưng đợt trước, Hoàng đế có ban thưởng cho hắn ba tú nữa.

Hôm nay thời điểm ông ấy tới, nàng cũng chưa từng thấy một ai ra hành lễ.

Nàng bỗng nhớ tới một chuyện ở trong cung, Nguyên Duật Diệp còn hỏi nàng, vì sao Hoàng đế phải làm như vậy.

Khi đó nàng không đáp, nhưng trong lòng lại vô cùng rõ ràng.

Trong lòng Hoàng đế có Thái tử, ông ấy ban thưởng tú nữ cho các vị Vương gia đương nhiên là muốn vì hoàng gia khai chi tán diệp, con cháu hưng thịnh.

Tới lúc phong vương, Hoàng đế có thể chia nhỏ lãnh địa, như thế sẽ không gây nguy hiểm cho tân đế sau này.

Chẳng lẽ, là nàng hiểu lầm rồi sao?

Nếu không, Nguyên Duật Diệp làm sao dám giở trò trước mặt Hoàng đế?

Đúng lúc này nha hoàn đổi trà đã trở về.

Thấy hắn lại nhắm mắt, nàng thầm nghĩ hắn lại giả bộ ngủ, nhưng khi bưng nước lại gần mới biết hắn thật sự đã chìm vào giấc.

Nàng thầm cười nhạo một tiếng, thế mà nói không ngủ được, hiện tại không phải ngủ rất ngon hay sao?

Thôi, hắn không uống thì chi bằng chính mình tự uống, dù sao lúc này nàng cũng rất khát.

Tới tối, hắn mới tỉnh lại.

Thượng Trang đặt tay lên trán hắn, thấp giọng: "Hạ sốt rồi."

Hắn nhìn nàng, cười hỏi: "Cao hứng sao?"

"Cái gì?"

Nàng hình như không nghe rõ lời hắn nói.

Hắn tiếp lời: "Nhiều ngày trôi qua như vậy, đừng nghĩ tới việc hồi cung nữa.

Chuyện này còn chưa xử lý xong, phụ hoàng sẽ không nhớ tới ngươi đâu."

Đạo lý này Thượng Trang đương nhiên biết rõ, chẳng qua nàng cười hỏi lại: "Thánh Thượng và Thái tử xảy ra tranh chấp là vì nô tỳ, chẳng lẽ Vương gia không sợ sao?"

Hắn lại cười lớn: "Bổn vương sợ cái gì?

Chỉ là một cung nữ nhỏ bé, bổn vương vì sao phải sợ ngươi?

Cố gắng hầu hạ bổn vương đi, đừng để bổn vương tới lúc đó đi nói với phụ hoàng cho người tội danh câu dẫn chủ tử."

Hận tới nghiến răng nghiến lợi nhưng trên mặt Thượng Trang vẫn duy trì ý cười: "Nô tỳ cũng muốn câu dẫn ngài, nhưng nô tỳ thật nhìn không ra ngài có gì có thể khiến nô tỳ phải đi câu dẫn."

Hắn lạnh mặt, hừ một tiếng: "Ngươi cứ chờ đấy!

Đến lúc đó đừng hòng cầu xin bổn vương sủng ái ngươi!"

"Tạ Vương gia ưu ái, chờ ngài sủng ái thì quý phủ đã có nhiều thê thất rồi."

Hắn không khỏi chấn động, lập tức đáp trả: "Ánh mắt cũng sắc bén đấy, chỉ tiếc bổn vương không thích kẻ cứng rắn."

Thượng Trang nhíu mày: "Thế sao?

Ngài không sợ Thánh Thượng ban cho ngài người không tốt ư?"

Hắn cười cười: "Sao vậy?

Lo cho bổn vương sao?"

"Nô tỳ chỉ cảm thấy việc này...

Không giống tính cách của ngài."

"Trần Trung là người trung thành, trên đường chiếu cố cơ thiếp của bổn vương rất tốt.

Hiện tại các nàng nhận được sự sủng ái của bổn vương nên rất ổn."

Thượng Trang không khỏi kinh ngạc, đúng vậy, Nguyên Duật Diệp hắn là ai chứ?

Sao có thể dễ dàng bị người khác nắm được nhược điểm?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 46: Tin tức


Nguyên Chính Hoàn vừa tiến vào đã nghe giọng nói của Thượng Trang, y khẽ cười, thì ra nàng ở đây.

Mạc Tầm thức thời đứng lại bên ngoài canh giữ.

"Nô tỳ tham kiến Vương gia."

Thượng Trang hành lễ.

Y mỉm cười: "Xem ra Thánh Thượng rất quan tâm Diệp Nhi, ngay cả Thượng nghĩa cạnh mình cũng để lại.

Hôm qua bổn vương có việc nên hôm nay mới tới, chỉ là nghe Diệp Nhi có thể nói chuyện, thân thể không sao rồi đúng không?"

Nguyên Duật Diệp cũng cười: "Hoàng thúc đến thăm sao điệt nhi có thể không khỏe?

Nói như vậy, hoàng thúc đã tốn không ít tâm tư."

Thượng Trang cả kinh, bất giác đưa mắt nhìn nam tử trước mặt.

Hôm qua y tiến cung sao?

Vì chuyện của thái tử.

Nàng thật không ngờ trong trận chiến này y lại lựa chọn Thái tử.

Sắc mặt Nguyên Chính Hoàn vẫn không thay đổi: "Từ tin tức bổn vương có được, thương thế của Diệp Nhi đã tốt hơn nhiều."

Lời của y càng làm trong lòng Thượng Trang cả kinh.

Mà sắc mặt của Nguyên Duật Diệp cũng không thay đổi bởi vì hắn biết Thái tử không hề gặp chuyện xấu gì.

"Kẻ hành thích Diệp Nhi chính là chiêm sự của Đông cung Lâm Thụ.

Người nhà của hắn là Lâm Phụng nghi cũng bị giam vào ngục."

Thời điểm Hoàng đế phái người tới thẩm vấn Lâm Phụng nghi, nàng ta sợ tội muốn tự sát.

Việc này Lâm Thụ một mực nhận do hắn và Lâm Phụng nghi làm, Hoàng hậu và Thái tử không chút liên quan.

Tuy Hoàng đế không truy cứu nhưng trong lòng Nguyên Chính Hoàn biết rõ, giữa Hoàng đế và Thái tử đã tồn tại khoảng cách.

Giờ phút này, y cũng không muốn nghĩ nhiều, chỉ vuốt cằm: "Với thân thủ của Diệp Nhi sao có thể để hắn làm hại chứ?"

Nguyên Duật Diệp ho một tiếng, ánh mắt dời sang Thượng Trang đang đứng bên cạnh, mở miệng: "Việc này hoàng thúc phải hỏi Vu Nhi."

Thượng Trang còn đang suy nghĩ lời Nguyên Chính Hoàn vừa nói, chợt nghe Nguyên Duật Diệp gọi nàng một tiếng "Vu Nhi" liền lập tức hoàn hồn, chỉ "A" một tiếng.

Nguyên Duật Diệp tiếp tục: "Do mạng của điệt nhi chưa tận khiến những kẻ có tâm không vừa ý, hoàng thúc nói xem có đúng không?"

Nâng mắt nhìn, thần sắc nam tử trước mặt vẫn thản nhiên như vậy, một chút cũng không nhìn ra khác thường.

Y bỗng nhiên lên tiếng: "Bổn vương còn có lời muốn nói với Diệp Nhi, Vu Thượng nghĩa ra ngoài trước đi.

Hôm nay Phục Linh cũng tới."

Nghe vậy, Thượng Trang liền cảm thấy cao hứng, Phục Linh tới đây là bất ngờ đối với nàng.

Nàng nhanh chóng đáp lời rồi đi ra ngoài.
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 47: Chia sẻ


Cánh cửa đóng lại.

Nhìn Nguyên Chính Hoàn đẩy xe lăn đi về phía trước, Nguyên Duật Diệp cười nói: "Hoàng thúc có chuyện gì muốn nói với điệt nhi mà lại đuổi khéo Vu Nhi vậy?"

Nhìn y nhíu mày, hắn biết bề ngoài y chỉ tỏ ra mạnh mẽ.

Xe lăn dừng trước giường, Nguyên Chính Hoàn thấp giọng: "Bổn vương đương nhiên là lo lắng cho Diệp Nhi."

Nói xong, y duỗi tay về trước.

Nguyên Duật Diệp không khỏi kinh hãi, đột nhiên hắn bật cười ra tiếng, ngoan ngoãn đưa tay mình ra trước đặt dưới tay y, nhẹ nhàng nói: "Điệt nhi cây ngay không sợ chết đứng, hoàng thúc có thể tự mình bắt mạch."

Y không nói chuyện, chỉ yên lặng bắt lấy cổ tay hắn, nhíu mày.

Mạch tượng vô cùng suy yếu, xem ra việc hắn bị thương là sự thật.

Đột nhiên, y cảm thấy thật buồn cười, thì ra hắn cũng không dám khi quân.

Nhưng chuyện của Lâm Thụ...

Nhìn sắc mặt y, Nguyên Duật Diệp nhịn không được mà nói: "Hoàng thúc nghĩ gì vậy?"

Nguyên Chính Hoàn thu tay lại, nói: "Cố gắng tĩnh dưỡng, ba bốn ngày sẽ khỏi."

Nguyên Duật Diệp cười nói: "Ba bốn ngày?

Sợ rằng điệt nhi không thể khỏi nhanh như vậy."

Thấy y nhíu mày, hắn càng đắc ý: "Mấy ngày nay được Vu Nhi hầu hạ, điệt nhi cảm thấy tốt lắm."

Hắn không tin y không để ý nàng.

"Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?"

Nam tử trên xe lăn cuối cùng cũng lên tiếng.

Nguyên Duật Diệp ho một tiếng, nửa nằm xuống giường, mở miệng: "Không có gì, chỉ là điệt nhi muốn chia sẻ với hoàng thúc chuyện cao hứng này thôi.

À đúng rồi, Phục Linh đi theo hoàng thúc chắc cũng nhu thuận, nếu không ngài sao có thể mang nàng ta tới đây chứ?"

Nguyên Chính Hoàn cười khẽ: "Chẳng qua nghe nói Vu thượng nghĩa ở đây, bổn vương chỉ muốn để chủ tớ bọn họ gặp mặt mà thôi."

"Thế sao?

Nói như vậy, hoàng thúc là đang suy nghĩ cho Vu Nhi?"

Hắn nhìn y, ánh mắt sắc bén.

Nguyên Chính Hoàn khẽ hừ một tiếng, không hề trả lời.

................

Bên ngoài, từ xa Thượng Trang đã nhìn thấy Phục Linh.

Phục Linh thấy nàng liền chạy lên, ánh mắt hồng hồng: "Tiểu thư, nô tỳ cứ tưởng cả đời này không được gặp ngài nữa."

"Khóc cái gì, ngươi đi theo Vương gia, ngài ấy nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi."

Thượng Trang thấy nàng không xảy ra chuyện gì, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Phục Linh gật đầu lia lịa, cười nói: "Vương gia thật sự là một người tốt, nô tỳ đi theo ngài ấy không hề chịu chút ủy khuất nào."

Gật đầu như thế, vậy là tốt rồi.

Phục Linh lặng lẽ đưa mắt nhìn xung quanh, thấp giọng: "Tiểu thư vẫn ổn chứ?

Vương gia nghe nói ngài ở Thành vương phủ, trong lòng vô cùng sốt ruột, cứ sợ Thành Vương sẽ khi dễ ngài."

Cảm nhận được một tia ấm áp, nàng lắc đầu: "Giúp ta nói với Vương gia, ta tốt lắm."

Nghe vậy, Phục Linh cuối cùng cũng an tâm.

Hai người dựa vào lan can, từ từ nói chuyện.

Mạc Tầm đứng từ xa nhìn bọn họ, mím môi không nói lời nào.

........................

Thời điểm Mạc Tâm giúp Nguyên Chính Hoàn rời khỏi phòng, một nha hoàn đột nhiên chạy tới, bẩm báo: "Vương gia, Linh Khuyết cô nương nói có chuyện gấp muốn nói với ngài."

Sắc mặt Mạc Tầm tối xuống, trầm giọng: "Nực cười, một tiểu nha hoàn lại muốn chủ tử nhà ta qua gặp hay sao?"

"Mạc Tầm."

Y lên tiếng.

Cẩn thận nhớ lại nữ tử tên Linh Khuyết kia, nàng ta là tỳ nữ thân cận của Nguyên Duật Diệp, y không khỏi tò mò, nàng ta tìm y để làm gì?
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 48: Liên quan


Nguyên Chính Hoàn vẫy tay ý bảo Mạc Tầm giúp hắn tiến lên.

Nha hoàn vừa dẫn đường vừa nói: "Cô nương không dám phiền ngài đi quá xa nên đã đứng ở góc trước chờ ngài."

Y không lên tiếng, còn Mạc Tầm thì nhíu mày càng chặt.

Bước chân vào Thành vương phủ, hắn khắp nơi đều để tâm, chỉ sợ có kẻ gây bất lợi với chủ tử của hắn.

Hiện tại thì hay rồi, ngay cả nha hoàn trong phủ cũng muốn tìm y nói chuyện sao?

Linh Khuyết đỡ hành lang, xa xa nghe tiếng xe lăn tới gần.

Y quả nhiên vẫn đến.

Nha hoàn lui xuống, Nguyên Chính Hoàn mới mở miệng: "Ngươi muốn nói gì?"

Linh Khuyết đưa mắt nhìn Mạc Tầm đứng phía sau, nhìn sắc mặt kia, hắn chắc chắn sẽ không rời y nửa bước.

Nghĩ nghĩ, nàng liền tiến lên, nhưng vì trên người còn có thương tích, vô ý một cái mà ngã nhào lên người của Nguyên Chính Hoàn.

"Chủ tử!"

Mạc Tầm hoảng sợ.

Nguyên Chính Hoàn đưa tay đỡ lấy nàng, nhưng trong một khắc kia, tay hắn dường như đụng phải thứ gì đó.

Sắc mặt y thay đổi!

"Chủ tử!"

Mạc Tầm bị bộ dáng của y làm cho sợ hãi, hắn chạy tới đẩy nữ tử trên người y ra, lo lắng hỏi, "Đụng vào đâu sao?"

Lời của hắn làm Nguyên Chính Hoàn hoàn hồn, y bật thốt lên nói: "Đi xem nàng ta thế nào rồi!"

Mạc Tầm cứ tưởng bản thân nghe lầm, nhưng nhìn sắc mặt của y hắn mới chắc chắn.

Không chút tình nguyện đi lên, Linh Khuyết bị hắn đẩy ngã, trong lúc nhất thời không đứng dậy được.

Đúng lúc này, hai tay nam tử đưa tới, nàng xấu hổ đưa mắt nhìn Mạc Tầm, cúi đầu: "Đa tạ Mạc thị vệ, ta không sao."

"Không sao thì tốt, cô nương xin hãy chú ý, nếu để Vương gia bị thương thì việc này không còn nhỏ vậy đâu."

Hắn lạnh lùng nói, một tay kéo nữ tử đứng dậy.

Linh Khuyết cắn môi, nàng làm sao ngờ tới việc này?

Lỡ đâu Mạc Tầm nghĩ nàng cố ý làm vậy với Hoàn Vương...

"Ngươi muốn nói cái gì?"

Nguyên Chính Hoàn đánh vỡ bầu không khí xấu hổ.

"À."

Linh Khuyết lắp bắp, lúc này mới nhớ ra mục đích tới tìm y, nàng hít một hơi thật sâu, hỏi, "Nô tỳ chỉ muốn hỏi Vương gia một việc, ngài thích An Lăng Vu sao?"

Lời này khiến Mạc Tầm cũng cả kinh.

Hắn không tin nhìn nữ tử trước mặt, nàng ta sao có thể hỏi thẳng như vậy?

Nguyên Chính Hoàn không trả lời, chỉ nói: "Vương gia nhà ngươi cũng thích nàng ấy."

Linh Khuyết nắm chặt hai tay thành đấm, mỉm cười: "Nhưng An Lăng Vu lại thích ngài."

Y khẽ run người: "Hai việc này không liên quan với nhau."

Y chuyển hướng nói với Mạc Tầm, "Chúng ta đi thôi."

Mạc Tầm đẩy xe lăn quay đầu, Linh Khuyết ở phía sau vội vàng lên tiếng: "Nô tỳ có thể giúp ngài."

Xe lăn vẫn chưa hề dừng lại, y lạnh nhạt nói: "Ngươi vẫn là tự lo cho mình đi!"

Linh Khuyết còn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhất thời lại không biết phải nói sao cho đúng.

Vừa rồi thời điểm nàng ngã vào lòng y, thần sắc y rõ ràng là thay đổi.

Nhưng, ngay một khắc sau đó, y lại khôi phục vẻ lạnh nhạt trên mặt.

Nhưng lời y vừa nói khiến nàng không khỏi hoảng hốt.

Y thích An Lăng Vu sao?

"Cô nương, chúng ta về phòng được chưa?

Nếu để Vương gia biết, nô tỳ sẽ bị trách phạt."

Nha hoàn đứng phía sau nàng lên tiếng.

Nàng gật đầu, để nha hoàn đưa mình về phòng.

.................

Mạc Tầm bất giác quay đầu, hắn nghĩ nghĩ, cuối cùng cũng mở miệng: "Chủ tử, ngài..."

Nói tới đây, hắn lại không biết phải tiếp tục hỏi thế nào.

Nguyên Chính Hoàn khẽ cười: "Có gì cứ nói."

Hắn cắn răng: "Lời của Linh Khuyết, ngài thật sự không để trong lòng sao?"

Thật ra hắn muốn hỏi, chủ tử nhà mình có phải đã thích An Lăng Vu hay không.

Hai tay khẽ siết chặt thành đấm, y thấp giọng: "Đi theo bổn vương lâu như vậy, ngươi nên biết bổn vương không phải là kẻ như thế."
 
Phế Phi: Thâm Cung Phượng Duy Xuân Túy - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 49: Mưu quyền


Nghe vậy, Mạc Tâm mới thả lỏng suy nghĩ.

Đi thêm vài bước, xa xa nhìn thấy Thượng Trang và Phục Linh, hắn nghĩ nghĩ, mới thấp giọng nói: "Chủ tử hãy ghi nhớ, hắn ta đã đối xử với ngài thế nào."

Lời vừa dứt, sắc mặt của Nguyên Chính Hoàn liền thay đổi, y động môi, âm thanh sắc lạnh như đá: "Mạc Tầm, việc này không cần ngươi tới nhắc nhở."

Hai tay siết chặt, đó là việc mà cả đời này y sẽ không quên.

Ngữ khí của y tuy rằng cường ngạnh, nhưng Mạc Tầm nghe thấy lại cảm thấy cao hứng.

Hắn bất giác cười cười, gật đầu: "Vâng, là Mạc Tầm quá lời."

Chỉ cần y nhớ kỹ, vậy thì tốt rồi!

Lỡ đâu y không nhớ, vậy thì hắn sẽ nhắc y thêm một lần.

Thời điểm ngẩng đầu thấy bọn họ đi về phía này, Thượng Trang vội đứng lên, gọi y: "Vương gia."

Phục Linh cũng đứng dậy, đi tới cạnh y: "Vương gia, tiểu thư tốt lắm, ngài không cần lo lắng."

Nguyên Chính Hoàn khẽ cười, nàng là một nữ tử thông minh, y phải tin nàng có thể ứng phó tất cả việc này.

"Mạc Tầm, ngươi và Phục Linh ra trước chờ chút đi."

Y nhẹ giọng.

Mạc Tầm vốn muốn nói thêm gì đó, nhưng nhớ lại lời y vừa nói, hắn cuối cùng cũng im lặng, chỉ nhìn Phục Linh, ý bảo nàng theo hắn rời đi.

Thấy hai người bọn họ đã đi xa, Thượng Trang mới đi tới, vòng ra sau xe lăn, đưa y tới dưới góc cây.

Nàng nhịn không được mà hỏi: "Thái tử bên kia, không sao chứ?"

Y nhíu mày: "Hầu như không liên quan tới hắn."

Nàng bật cười: "Nếu không phải ngài, nô tỳ sẽ không dám hỏi như vậy."

Y cũng cười: "Tội danh của huynh muội Lâm thị là khó tránh khỏi nhưng Đông cung vẫn không sao.

Việc này tới tột cùng có phải Lâm Thụ gây ra hay không ta cũng không biết."

Thượng Trang nhìn y, chuyện Thành Vương bị ám sát nàng cũng hồ đồ.

Nghĩ tới miếng ngọc bội của lão gia, nàng lại nhớ mấy lời Hoàng đế từng nói ở Ngự thư phòng.

Thái tử tiến cử An Lăng Tễ vào triều làm quan, nói như vậy, có lẽ thiếu gia thật sự có liên quan tới Thái tử.

Hoặc là, có người muốn lợi dụng miếng ngọc bội kia để Hoàng đế liên tưởng tới việc này, khi đó An Lăng gia sẽ không thoát được can hệ.

Thượng Trang cắn môi, nàng biết chuyện này không thể nhắc tới trước mặt Hoàn Vương.

Dù sao hiện tại trong tay nàng vẫn không có chứng cứ cụ thể.

Nàng miễn cưỡng cười: "Hôm qua, là Hoàng hậu mời ngài vào cung sao?"

Y có chút kinh ngạc ngẩng đầu, khóe môi khẽ cong: "Người khác không biết còn tưởng ngươi sắp xếp cơ sở ngầm cạnh ta."

Nàng cười: "Nếu có thể, nô tỳ cũng muốn như vậy."

Nàng chẳng qua là nhớ tới thời điểm Tề Hiền phi lợi dụng nàng để đả kích Thái tử, sau khi Hoàn Vương đến, cơn thịnh nộ của Hoàng đế liền dịu đi nhiều.

Nói như vậy mặc kệ có hữu dụng hay không, Hoàng hậu vẫn sai người mới y vào cung trước rồi tính.

Nguyên Chính Hoàn bất giác cười rộ lên.

Đúng lúc này, một cơn gió thổi tới, trên trời xuất hiện mấy tia sáng xẹt qua.

Thượng Trang đột nhiên nhớ tới ngày mưa hôm đó, nàng nhìn y, lại không biết phải mở lời thế nào.

Đột nhiên y lên tiếng: "Đúng rồi, Linh Khuyết cô nương bị thương sao?"

Thời điểm nàng ấy ngã trên người y, y đã cảm nhận được.

Thượng Trang không khỏi kinh hãi, nàng không ngờ y lại hỏi như thế, lập tức gật đầu: "Dạ, vì Thành Vương bị thương nên Thánh Thượng hạ lệnh phạt trượng nàng ấy."

Nguyên Chính Hoàn nhíu mi, việc này thật giống với cách làm của Hoàng đế.

Cho nên vì việc này Thượng Trang mới ở lại chăm sóc Nguyên Duật Diệp sao?

"Vì sao Vương gia lại đề cập tới chuyện này?"

Nàng nhìn y, tỏ vẻ nghi hoặc.

Y hoàn hồn, lắc đầu đáp: "Không có gì, chỉ là thuận miệng thôi."

Thượng Trang đột nhiên nhớ lại cuộc trò chuyện với Linh Khuyết hôm qua, chẳng lẽ nàng ấy thật sự đi tìm y sao?

Chỉ là việc này nếu y không nói, nàng sẽ không hỏi, miễn cho tới khi đó cả hai đều xấu hổ.

"Thượng Trang."

Y đột nhiên gọi tên của nàng.

Nàng quay đầu nhìn y, nghe y tiếp tục: "Trong mắt ngươi, kẻ một lòng mưu quyền có phải người tốt không?"

[Hết quyển 2]
 
Back
Top Bottom