Ngôn Tình Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 40: Chương 40


Diệp Thanh An quả thật không biết chuyện này, tính nàng tuy nhạy cảm cũng rất đề phòng nhưng lúc đấy nàng quả thực rất mệt nên không ý thức được.
Lúc tỉnh Mặc Như cũng không nhắc đến nên nàng chẳng hề hay biết mà thảo luận với Vu Tử Ân.
"Vương phi, loại linh thảo này lá dài mỏng, có răng cưa, màu đen, trên lá có nhiều đốm nhỏ màu trắng.
Diệp Thanh An nhớ tới một đoạn ký ức rồi nói: "Loại thảo dược này hình như ta từng thấy.

Nhớ không nhầm thì gọi là hàm châu linh thảo."
"Vương phi từng thấy sao? Tốt quá rồi, là thấy ở đâu? Có thể hái về không?"
"Ta vô tình thấy được..."
Là trong đống sách mà gia gia kiếp trước để lại cho nàng.
"Có thể chắc chắn có là đủ rồi."
"Vương phi, ngài chờ một chút, chúng ta tra cứu sách cổ xem loại linh thảo này sinh trưởng ở đâu."
Nửa canh giờ sau...
"Vương phi, trong này có ghi chép trên thiên lang sơn có loại hàm châu linh thảo này, vương phi, ngài xem."
Vu Tử Ân đưa sách cho nàng xem.
"Thiên lang sơn có nhiều dược liệu, xung quanh có nhiều độc xà, mãnh thú, hơn nữa có nhiều vách núi cheo leo hiểm trở."

Diệp Thanh An nhìn quyển sách rồi nói: "Ta lập tức đến đó hái thuốc."
"Không được."
"Không được."
Lời vừa nói ra Mộ Dung Trì Hạo và Mộ Dung Trì Yến đồng thời lên tiếng.
"Thiên lang sơn hiểm trở lại còn có mãnh thú, nếu muội xảy ra chuyện gì thì trẫm làm sao ăn nói với thừa tướng."
"Hoàng huynh nói không sai, thiên lang sơn khó đi.

Ngươi vẽ lại hình, nội trong ba ngày ta sẽ mang linh thảo về."
Vu Tử Ân: "Khởi bẩm hoàng thượng, vi thần cho rằng vương phi cùng đồng hành tới đó là tốt nhất."
"Hỗn xược, ngươi cho rằng lời trẫm nói là gió thoảng bên tai sao?"
Vu Tử Ân lập tức quỳ xuống: "Hoàng thượng, tuy thiên lang sơn hiểm trở nhưng có vương gia ở đó thì dẫn theo vương phi cũng không khó."
"Với cả dù là có hình vẽ nhưng vương gia không biết vị trí linh thảo, cũng không biết cách hái dược, nếu làm hỏng bộ rễ linh thảo sợ là trên thiên lang sơn khó có thể tìm được gốc thứ hai."
"Hái dược còn phải cẩn thận vậy sao?"
Mộ Dung Trì Hạo cau mày.
"Đúng vây, nếu hoàng huynh cảm thấy ta là gánh nặng thì không cần để vương gia đi cùng.

Ta với Như đi là được, cũng không cần phiền vương gia."
"Cái này..."
"Hoàng huynh, ta đưa Diệp Thanh An đi cùng, cũng sẽ đảm bảo an toàn cho nàng ấy."
Mộ Dung Trì Yến thật sự cẩm thấy nàng đây là đang thấy hắn phiền chứ không phải là bản thân tự thấy mình là gánh nặng.
Đã thế còn cho rằng hắn không bằng một nữ tử tên Mặc Như kia.
Nếu Diệp Thanh An mà biết trong lòng hắn nghĩ vậy thì cũng sẽ chẳng do dự đáp đúng vậy.
Đối với nàng thì Mộ Dung Trì Yến là người ngoài, hắn lại đối với nàng không tốt, tuy từng có thù nhưng nàng đã giải quyết rồi nên không thích dây dưa nhiều.
Diệp Thanh An cảm thấy cả nhà nguyên chủ đối với nàng rất tốt.

Mà châm ngôn sống của nàng là nước sông không phạm nước giếng, ngươi không tìm ta ta không đụng tới ngươi.

Có thù tất báo, ngươi tốt với ta ta cũng tốt với ngươi.
Mà người nhà nguyên chủ là vế thứ ba, Mộ Dung Trì Yến là cái thứ nhất.
Mộ Dung Trì Hạo nghe vậy cũng chỉ đành đồng ý.
"Sư phụ, mong ngươi bằng mọi giá phải bảo toàn tính mạng của tỷ tỷ ta."
"Được."
...
Diệp Thanh An lập tức xuất cung để hái thuốc lúc đi qua một cửa hàng liền mở miệng.
"Dừng xe."
Mộ Dung Trì Yến: "Sắp lên đường rồi mà ngươi còn muốn làm gì?".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 41: Chương 41


Diệp Thanh An vén tấm vải che rồi quay lại nói với hắn: "Ta biết, đợi ta mua chút đồ rồi lên đường.

"
"Hừ, nữ nhân đúng là phiền phức.

"
Nàng cũng không để ý hắn mà xuống xe theo Mặc Như đi mua đồ.

Lúc quay lại trên người nàng và Mặc Như đều mặc một bộ nam trang cùng kiểu dáng, nhìn có chút giống đồ đôi.

Chỉ là khác màu thôi, của Diệp Thanh An là bạch y còn của Mặc Như là hắc y.

Hai bộ này là do Mặc Như chọn.

Bên người cũng nhiều thêm một cái tay nải.

"Có thể đi rồi.

" Nàng nói, "Nếu cưỡi ngựa sẽ nhanh hơn đó.

"
"Ngươi biết cưỡi ngựa?"
"! Không.

"

Mộ Dung Trì Yến kêu người mang ngựa ra, hắn thấy nàng nói đúng.

Quả thật cưỡi ngựa nhanh hơn thật.

Hắn leo lưng ngựa rồi đưa tay ra với nàng.

Diệp Thanh An nhìn tay hắn không biết nghĩ gì, lúc tay nàng hơi động một chút thì bên kia Mặc Như lại lên tiếng.

" Chủ nhân, chủ nhân, ngài đi với ta đi.

"
"Được.

"
Nàng lập tức xoay người đến bên Mặc Như.

Tay Mộ Dung Trì Yến cứng ngắc giữa không trung, hắn gian nan rút tay về rồi nhìn về phía nàng.

Xem ra trong lòng nàng hắn rất không đáng tin.

Mộ Dung Trì Yến không thấy được hành động nhỏ của nàng nhưng Mặc Như lại thấy được.

Nàng ấy vốn không thích tên này, giờ hắn lại lợi dụng chủ nhân không biết cưỡi ngựa mà chiếm tiện nghi sao? Hứ, nằm mơ.

Thế rồi ba người cưỡi ngựa ra khỏi thành.

Không lâu sau thì trời cũng tối, ba người quyết định dừng lại nghỉ ngơi một chút với cho ngựa ăn.

Sau đó lại tiếp tục lên đường.

Chắc là khi trời sáng có thể đến chân thiên lang sơn.

Và quả thật như thế.

Trước khi vào Mộ Dung Trì Yến nhắc nhở nàng.

"Mặc dù bây giờ sắp vào đông nhưng rắn vẫn chưa hoàn toàn ngủ đông, tốt nhất là ngươi nên đi đường cẩn thận.

"
"Không cần vương gia nhọc lòng, ta sẽ bảo vệ chủ nhân thật tốt.

"
Mặc Như lập tức đáp thay Diệp Thanh An.

Người của ta ta tự bảo vệ.

Mà mấy con khác thì không nói chứ rắn thì!
Mộ Dung Trì Yến: "! "
Hắn cảm thấy có hơi sai sai nhưng không biết là sai ở đâu nên không nói gì nữa mà dẫn đầu đi vào trong.

Suốt quãng đường đều là Mặc Như cầm tay nải, đi được đoạn dài Diệp Thanh An nhìn sang nàng ấy hỏi.

"Nặng không, hay để ta cầm giúp.

"
"Không sao, ta cầm được.

"
"Hay để ta cầm giúp ngươi một lát! "
"Không cần đâu, cũng không quá nặng.

"
Đi một lúc lại là mấy câu đối thoại này, Mộ Dung Trì Yến nhìn hai chủ tớ tình thâm mà cạn lời.

Hắn thấy mình có phải hay không quá dư thừa?
Và rất nhanh hắn đã biết.

Diệp Thanh An: "Cũng chỉ có hai người chúng ta, lỡ ngươi xảy ra chuyện sao bảo vệ ta.

"
Phải, hắn dư thừa rồi.

Mà nàng lại cho rằng cho dù Mộ Dung Trì Yến đã nói rằng bảo vệ nàng an toàn thì cũng không chắc lúc nguy hiểm hắn sẽ dám mạo hiểm bản thân vì nàng.

Nếu hắn bỏ mặc Diệp Thanh An lúc nguy hiểm thì khi quay về hắn chỉ cần nói là năng lực không đủ, không bảo vệ nàng an toàn được.

Như vậy cùng lắm là bị khiển trách vài câu, cho dù phụ thân nàng có làm loạn thế nào thì cũng đâu thể khiến hắn một mạng đền một mạng chứ.

Dù sao cũng là bản thân Diệp Thanh An muốn đi, Mộ Dung Trì Yến chỉ là đi theo bảo vệ, còn hắn ghét nàng như vậy tới giờ vẫn để nàng sống thì đã là kỳ tích rồi.

Đổi lại là Diệp Thanh An thì chắc chắn tên này đã chết không cần nghĩ nhiều.

Nhưng Mặc Như thì khác, nàng ấy dám dùng cả tính mạng của mình che chở cho nàng, nàng cũng dám vì nàng ấy mà không màng nguy nan.

Do đó mà nói hai người chỉ có nhau là thật.

Đi nguyên cả một ngày cũng chưa tìm được loại hàm châu linh thảo kia mà trời cũng sắp tối.

Bà người đành ngồi lại đốt lửa thắp sáng, tiện sưởi ấm người.

Dưới ánh lửa, khuôn mặt của Diệp Thanh An hiện lên một tia dịu dàng, mà bây giờ nữ nhân này đang chống cằm nhìn người nam nhân đối diện.

Mà người nam nhân đó cũng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp đó lại hơi thất thần.

Cứ cảm thấy rời mắt một giây thôi thì người trước mặt sẽ biến mất.

Hắn cảm thấy bản thân rất hoang đường, tuy nhiên miệng bất chợt thốt ra.

"Ngươi! "
Ai biết được đáp lại hắn là nữ nhân đó giơ tay lên!
Chát—.
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 42: Chương 42


Đúng, Diệp Thanh An giơ tay lên tát vào khuôn mặt đẹp trai ấy một cái.
Tiếng động đột ngột phá tan màn đêm yên tĩnh...
Mộ Dung Trì Yến ngơ ngác.
Mặc Như cũng ngơ ngác.
Người bị đánh là người lấy lại tinh thần trước.
"Ngươi...!Ngươi dám đánh bản vương?"
Mặc Như bên cạnh bờ vai run run, nhưng không phải sợ mà là nhịn cười.
Nàng ấy đang cho thêm củi thì nghe tiếng động nên quay sang, không ngờ lại được thấy một màn này, quả thật có hơi...!không nhịn được muốn cười.
Nhưng theo tình huống thì chỉ có thể nhịn.
Diệp Thanh An vô tội xòe bàn tay ra: "Ta đánh muỗi."
Hắn định nói đánh muỗi cần gì đau như vậy rồi lại thấy vậy có hơi yếu đuối nên sửa thành.
"Sao muỗi lại cứ đốt bản vương?"
Đúng, ba người thì sao có mình hắn bị đốt chứ.
"Vì trên người ta có ngải thảo, Như cũng thế."
"Ngươi...!ngươi cố ý phải không?" Hắn trừng mắt nhìn nàng.
"Vương gia cũng đâu nói mình sợ muỗi đốt."
Diệp Thanh An nhún vai tỏ vẻ mình vô tội.

Mà lúc này trong hoàng cung cũng không yên ổn.
Diệp Thư Tâm đang hôn mê cũng không tính là quá ngự nguy hiểm.
Nhưng đứa bé kia...
"Theo lý mà nói thì trẻ sinh non thì phải ba, bốn ngày sau mới bị vàng da, mà bây giờ lại nặng thế này, chắc không phải là..."
"Đúng là có hơi bất thường, ngươi ở lại đây theo dõi, ta quay về cùng mọi người tìm phương án điều trị."
Mộ Dung Trì Hạo đứng bên cạnh cũng rất lo lắng.
"Vu đại phu, đứa bé xảy ra chuyện gì sao?"
"Khởi bẩm hoàng thượng, lúc tiểu điện hạ sinh ra, mẫu thân lại trúng độc, bây giờ lại vàng da sớm, chúng thần lo lắng độc đã ngấm vào cơ thể.

Với cả chỉ là chuẩn bị trước, tiểu điện hạ phúc lớn mạng lớn chắc chắn sẽ không sao đâu.

Xin hoàng thượng yên tâm."
Vu Tử Ân an ủi người xong liền lui xuống.

Mà lúc này Mộ Dung Trì Hạo lại mong rằng mấy người Diệp Thanh An có thể về nhanh một chút.
Hắn không biết tại sao lại cảm thấy nàng rất đáng tin.
Mà Diệp Thanh An cũng không phụ lòng mong mỏi đã tìm được.

Vì loại linh thảo này sinh trưởng ở nơi vách đá ẩm ướt, do đó mà nàng quyết định thay vì đi đường núi mà quyết định leo vách đá.
Thế nên trong lúc leo lên thì thấy loại linh thảo này.
Do quanh nó có rất nhiều cỏ dại nên nàng vô cùng cẩn thận, loại linh thảo này rất dễ khô héo sợ rằng sơ suất chút thôi thì sẽ làm hỏng bộ rễ.
Chỉ là khi hái xong lại phát hiện bên cạnh có thêm vài người bạn rắn.
Diệp Thanh An: "Một, hai, ba..."
Mộ Dung Trì Yến: "..."
Mặc Như: Ngoài cười ra thì cái gì ta cũng không biết.
Sau một hồi căng mắt ra đếm, Diệp Thanh An đã đếm được tám con rắn.
Tuy không phải tất cả đều cùng loài nhưng đều có đặc điểm chung là vảy đuôi được phân thành từng hàng riêng lẻ, thân có màu sắc rực rỡ hoa văn, đầu rắn hình tam giác, không nghi ngờ đây chắc chắn là rắn độc!
Mộ Dung Trì Yến lập tức rút ra kiếm ra, hắn bình tĩnh nhìn mấy con rắn.
"Lùi lại, ta tự xử lý được."
" Vương gia."
Diệp Thanh An lạnh giọng gọi Mộ Dung Trì Yến.
"Chuyện gì."
Hắn khó hiểu quay lại nhìn Diệp Thanh An.
"Thả chúng đi đi."
"Ngươi nhân từ cái gì, không sợ chúng đột nhiên cắn chết ngươi sao? Lúc cần không nhân từ lúc không cần lại tỏ vẻ."
"Vương gia, ta không hỏi ý kiến ngươi, mà đang đề nghị."
Diệp Thanh An không khách khí đáp lại, ngạo khí trong câu nói chỉ tăng không giảm.
Lúc hai người giằng co thì một thứ gì đó bỗng lao về phía Diệp Thanh An, nàng cũng phát giác được mà quay lại nhìn.
Đập vào mắt là một cái đầu rắn cách nàng khoảng một mét....
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 43: Chương 43


Việc đầu tiên khi bị rắn sắp vồ là làm gì?
Tìm cách tránh đi?
Lý thuyết là vậy.
Nhưng Diệp Thanh An thì khác.
Diệp Thanh An đưa tay xuống phần đầu của nó nhưng không bắt.
Giống như làm bàn đạp cho con rắn leo lên người nàng vậy.
Con rắn này cũng là rắn độc, không quá lớn.
Thân dài khoảng 40cm.
Mặc Như sau khi nhìn thấy bề ngoài của con rắn này cũng không nhịn được hít một hơi lạnh.
Ôi mẹ ơi! Con này là rắn san hô*!
Loại khác thì không nói nhưng mấy con này thì Mặc Như rất quen thuộc bởi kiếp trước Diệp Thanh An nuôi cả đàn.
Mà con rắn sau khi yên phận trên tay Diệp Thanh An cũng không quá hành động gì.
Mộ Dung Trì Yến ngơ ngác nhìn con rắn trên tay nàng.
Còn Diệp Thanh An nhìn cánh tay thêm một con rắn không những không sợ còn cúi đầu nhìn con rắn nhẹ giọng cười.
"Ngươi, đừng cử động!!"
Giọng của Mộ Dung Trì Yến có hơi khẩn trương.
"Đừng sợ, bình tĩnh chút..."
Hắn không thấy biểu tình trên mặt Diệp Thanh An vì nàng cúi thấp đầu, hắn cảm thấy nàng có lẽ đang rất sợ nên nhẹ giọng an ủi.

Tay kia cầm kiếm như đang tìm cơ hội chém xuống.
Khi thấy con rắn đang nhìn người mà mình đang bám đến thất thần, hắn định ra tay thì Mặc Như đột nhiên chắn trước Diệp Thanh An.
"Vương gia muốn giết người diệt khẩu?"
Mộ Dung Trì Yến:???
Cảm giác ra sao khi lòng tốt không được đón nhận.
"Ta cứu nàng ta." Mộ Dung Trì Yến kiên nhẫn giải thích.
"Ta từng nói sẽ bảo vệ chủ nhân, không khiến vương gia nhọc lòng."
"Giờ nào rồi mà ngươi còn có tâm trạng này.

Tránh ra không nàng ta bị rắn cắn chết bây giờ."
Mặc Như: "Ta thì không cảm thấy như vậy.

Vương gia xem đi, ngài ấy rất thích con rắn này, nó cũng rất thích chủ nhân mà."
Nói rồi Mặc Như tránh ra cho hắn nhìn, và quả thật như vậy.
Một người một rắn nhìn nhau thắm thiết như thể ta với người là người yêu truyền kiếp.
"...."
Diệp Thanh An có một khả năng đặc biệt là hiểu tiếng của vài con vật và thể chất thu hút rắn.
Con rắn này là ví dụ điển hình.
Kiếp trước nàng nuôi vài con phòng thân khi chưa gặp mấy người Mặc Như.
Diệp Thanh An lần đầu tiên khi gặp rắn không những không sợ mà còn rất thích thú.

Lần đầu tiên gặp có lẽ là năm nàng bốn tuổi.
Một đứa trẻ bốn tuổi và một con rắn...
Hình ảnh này quá mức dọa người.
Quay lại với hiện tại thì Diệp Thanh An mỉm cười nói: "Ta muốn nó."
"Không thể."
Mộ Dung Trì Yến tất nhiên phản đối.
Nàng biết hắn sẽ phản đối, mấy con rắn này sống gần đây.

Chúng không phải vì linh thảo mà đến mà có lẽ bị nàng thu hút.
Dừng lại một chút hắn lại bồi thêm một câu: "Diệp Thanh An sợ rắn."
Diệp Thanh An nghe vậy lập tức cứng người, nguyên chủ quả thật sợ rắn.
Nói dễ là con gì cũng sợ, gặp là tránh.

Nàng vuốt v e đầu con rắn, rồi nhìn Mộ Dung Trì Yến.

Hay để nó ngoạm một miếng lên người hắn.
"Ngươi rốt cuộc có phải Diệp Thanh An không?"
"..." Diệp Thanh An mỉm cười, "Vương gia cảm thấy thế nào?"
"Ý gì."
Hắn không hiểu.
Lần này Diệp Thanh An không lấy lý do lúc trước nữa mà nửa thật nửa giả đáp.
"Vương gia, ta không muốn giấu ngươi, còn chân tướng ngươi tìm được bao nhiêu thì bấy nhiêu đi.

Ta tên Diệp Thanh An, kiếp này dù thế nào cũng không đổi.

Còn nữ nhân yêu ngươi đến chết đi sống lại, một lòng hướng về ngươi đã chết rồi, vào cái ngày nàng ta nhảy xuống hồ."
"Nàng ấy mang theo tất cả tâm tư của mình mãi mãi chìm xuống, còn bây giờ ta chính là Diệp Thanh An, người chỉ sống vì bản thân."
Sống vì bản thân khác với sống vì mục đích cần đạt.

Kiếp trước nàng sống vì báo thù, báo thù xong thì cũng chẳng còn ý nghĩa sống tiếp.

Vậy nên mới kết thúc cuộc đời.
Với cả nàng muốn sau khi bản thân chết đi thì nhóm người Mặc Như rút khỏi thế giới ngầm sống một cuộc sống như người bình thường.
Không có máu me, không có âm mưu, chỉ là câu nói mà lần đầu tiên mà nàng bảo họ hứa đã được thực hiện.
"Ta nguyện dùng cả tính mạng này bảo về ngươi, bồi táng theo ngươi, cả đời sẽ không phản bội lại ngươi."
Nên mới có việc nàng và Mặc Như cùng xuyên không.
————————

*Rắn san hô: Loài này có thể giết người với nọc độc dưới 1 miligam, ngay cả rắn hổ mang chúa khi đối đầu với chúng cũng phải "tắt điện".
Chúng chủ yếu sống gần mặt nước và ăn cá, ếch, rắn, chuột.

Chiều dài cơ thể trung bình của rắn san hô trưởng thành từ 1m đến 1,8m.
Về ngoại hình, rắn san hô mang màu sắc đen trắng đơn giản, lưng có vảy hình lục giác, các vòng đen và trắng xen kẽ nhau trải dài khắp thân, phần đen dài hơn và nhiều hơn so với phần trắng.

Không giống như những con rắn thông thường có đầu hình tam giác, đầu của rắn san hô có hình bầu dục và nhỏ.
Rắn san hô tuy là loài rắn có nọc độc nhưng tính tình lại rất nhút nhát và thường hoạt động về đêm.

Chúng sẽ bỏ chạy thật nhanh khi bị quấy rầy, hoặc giấu đầu xuống dưới thân nếu cảm thấy bị làm phiền.

Trừ khi bị uy h**p, rắn san hô sẽ không chủ động tấn công người.
Ngoài ra, hai chiếc răng nanh của rắn san hô tương đối nhỏ, những chiếc răng khác cũng không nhọn nên chúng không thể cắn xuyên qua da người quá sâu.
Do vậy, khi một người bị cắn, cơn đau sẽ tương đối nhẹ, thậm chí có người không cảm nhận được.

Song nếu không được tiêm huyết thanh chống độc kịp thời, người bị cắn chắc chắn sẽ không thể cứu chữa.
Nếu mọi người muốn biết sâu thì có thể Google..
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 44: Chương 44


Câu trả lời của Diệp Thanh An khiến Mộ Dung Trì Yến đứng hình vài giây.
Hắn không quá hiểu ý nàng.
Nàng nói nàng là Diệp Thanh An rồi lại nói bản thân trước kia đã chết rồi.

Chẳng lẽ là sau cú sốc đó đã hoàn toàn thay đổi bản thân.
Nhưng thay đổi lớn như vậy chỉ trong một đêm thật sự quá mức hoang đường rồi, nhưng ngoài lý do này thì quả thật không có lý do nào hợp lý hơn.
Bởi người chết cũng đâu thể sống lại.
Diệp Thanh An như hiểu được hắn nghĩ gì, nụ cười lại sâu thêm mấy phần.
"Vương gia cảm thấy người sau khi chết sẽ lại biến thành cái gì?"
Hắn không đáp lại câu hỏi của nàng, chuyện này cứ như vậy rơi vào bế tắc.
"...Quay về trước đã."
" Được."

Mộ Dung Trì Yến đã thỏa hiệp thì Diệp Thanh An cũng lùi một bước.

Hắn cũng đâu nói là không cho nàng mang con rắn đi.
Diệp Thanh An nhìn những con rắn còn lại.
"Tạm biệt."
Rồi xoay người xuống núi.
Mấy con rắn còn lại như hiểu ý nàng liền lần lượt rời đi.
Mộ Dung Trì Yến nhìn con rắn trên tay nàng.
Nhìn đến nỗi xà muốn nổi da gà.
Dù xà chỉ có vảy.
"Ngươi lấy khăn bịt miệng nó lại đi, lỡ cắn chết người thì sao?"
Hắn không biết con này thuộc loại nào nhưng nhìn chắc không tầm thường.
"Vương gia không cần lo lắng, loại rắn này khá nhút nhát.

Chúng sẽ không tùy tiện cắn người, trừ khi bị uy h**p mới đáp trả."
"Độc tính không quá mạnh?"
Hắn không biết con rắn này thuộc loại nào nhưng chắc chắn nó là rắn độc, dù sao cũng là lần đầu thấy.
Diệp Thanh An đưa con rắn trên tay lại gần Mộ Dung Trì Yến: "Để nó cắn một cái là biết."
Mộ Dung Trì Yến không đề phòng nên khi con rắn đến gần hơi hoảng mà giật mình.
Nàng nhìn biểu cảm của hắn của không có biểu tình dư thừa nào.
"Ngay cả rắn hổ mang chúa khi đối đầu với chúng cũng phải "tắt điện"."
"Tắt điện?"
"Là nọc độc của nó lợi hại hơn hổ mang chúa đó."

Mộ Dung Trì Yến: "Ngươi cảm thấy nó không cắn ngươi?"
Diệp Thanh An đáp: "Sẽ không."
"Tại sao?"
Nàng cũng không biết tại sao nữa, đơn giản là cảm thấy rắn là động vật duy nhất sẽ không hại nàng.
"Ta cảm thấy mình không nhất thiết phải trả lời câu hỏi này."
Vì Diệp Thanh An cũng không biết nên nói thế nào, dù nói hắn cũng có khi chẳng tin đâu.

Dù sao trên đời này làm gì có mấy chuyện hoang đường như vậy.
Suốt dọc đường cũng không ai nói gì, thế nên Diệp Thanh An liền tựa vào Mặc Như ngủ mất.
Dù sao cũng đi cả đêm lại còn leo núi, thể chất nguyên chủ tuy khỏe mạnh chứ đâu phải trâu bò đầu thai nên tất nhiên phải mệt rồi.
Sau khi quay về Nhiếp Chính vương phủ thì Diệp Thanh An vẫn đang ngủ ngon lành không biết gì hết.
Mặc Như sợ lúc mình xuống ngựa gây ra tiếng động sẽ đánh thức nàng nên quyết định ngồi đây luôn.
Mà Mộ Dung Trì Yến thấy cảnh này liền tiến lên nói: "Cần ta giúp không?"
Mặc Như rất muốn nói không nhưng vì Diệp Thanh An ngủ mà nàng ấy đi ngựa đường dài không nghỉ ngơi nên ngoài mỏi hết người, eo đau, mông cũng có thể cảm thấy xương chậu thì không còn gì để diễn tả.
Nàng hận, rất hận, hận mình quá kém cỏi.
Trong lòng thì đang mắng chửi tên này rõ ràng muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của chủ nhân thì có.

Đúng là con quỷ háo sắc.
Chủ nhân xinh đẹp như vậy mà không động lòng được sao? Tên này rõ ràng đang chơi trò lạt mềm buột chặt mà.

Đến nữ nhân là nàng ấy cũng muốn sờ sờ vài cái, nâng niu trong tay.
Thế mà bên ngoài vẫn cười tươi: "Phiền vương gia rồi, có thể đừng khiến chủ nhân ta tỉnh giấc không?"
Hứ, đường cùng thôi, không có lần sau, cảm ơn.
Mộ Dung Trì Yến vừa chạm vào Diệp Thanh An thì nàng liền tỉnh dậy.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
"Thả ta xuống."
Mộ Dung Trì Yến không động, Diệp Thanh An nhìn hắn.
Mà Mặc Như trên ngựa đã tức đến đỏ mắt, đã dặn là không được khiến chủ nhân của ta thức giấc mà.
Mặc Như: Ta muốn đào hố chôn hắn..
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 45: Chương 45


Mặc Như lập tức xuống ngựa.
Có lẽ do tức đến máu tăng xông mà quên luôn cách xuống ngựa, nên cách xuống ngựa của Mặc Như...!là lăn xuống.
Không sai, là lăn từ trên lưng ngựa xuống.
"A, đau..."
Diệp Thanh An: "..."
Mộ Dung Trì Yến: "..."
Mặc Như nhìn hai cặp mắt không che giấu đang nhìn mình chằm chằm cũng không xấu hổ.

Ngược lại còn vươn cánh tay giật giật góc áo của DiệpThanh An.
"Chủ nhân, ta đau."
Diệp Thanh An: "Thả xuống."
Mộ Dung Trì Yến cũng chẳng nói gì mà đặt nàng xuống đất.
Lúc chân có trọng lực DiệpThanh An liền qua chỗ Mặc Như đỡ nàng ấy đứng dậy.
Khi này chân của Mặc Như vẫn còn tê chưa thể đứng được nên thuận thế dựa cả người lên Diệp Thanh An.
Nàng định đưa Mặc Như về Tịnh Hương các thì như nhớ ra cái gì đó liền đưa tay lấy tay nải trên lưng ngựa.

Từ trong đó lôi ra gốc hàm châu linh thảo đưa cho Mộ Dung Trì Yến.
"Vương gia có thể mang vào cung giúp ta không, người của ta bị thương rồi, ta muốn chăm sóc nàng ấy."
"Được."

Mộ Dung Trì Yến tiếp lấy linh thảo, hắn nhìn hai người suy nghĩ, DiệpThanh An chỉ cần gọi đại phu cho nàng ấy là được mà, chẳng lẽ tình cảm của tỷ muội hai người lại không bằng một nô tỳ.

Nhưng lại thấy nàng mạo hiểm vì tỷ tỷ như thế cũng đâu giống giả vờ.
Mà nếu tính theo tính mạng thì chắc chắn Diệp Thư Tâm nguy hiểm hơn.
Cuối cùng hắn cũng không muốn nghĩ nữa mà lập tức vào hoàng cung.
Đúng là tỷ tỷ nguyên chủ nguy hiểm hơn thật, nhưng Diệp Thanh An là người làm gì cũng theo cảm tình.
Dù người ta có tốt cũng là tốt với nguyên chủ, nàng giúp tới vậy là đã tận tâm lắm rồi.
Con người nàng chính là thích bao che cho người nhà, người mà nàng nhận định thì dù là chuyện gì có sáng như ban ngày thì nàng cũng sẽ tin người của mình.
Nói trắng ra thì cũng là một kẻ cố chấp.
Do đó mà Diệp Thanh An lựa chọn Mặc Như theo nàng hơn 10 năm thay vì người tỷ tỷ tốt bụng trong ký ức.
Mà Mặc Như cũng không bị thương quá nặng, chỉ là phải nằm trên giường vài ngày vì chân nàng ấy bong gân rồi.
DiệpThanh An: "Ngu ngốc."
Một câu nói, không nhiều, chỉ có hai từ nhưng tổn thương nó gây ra lại rất lớn.
Mặc Như chết một chút trong tim.

"Hức, ngài còn trách ta..."
"Ngài hết thương ta rồi..."
"Ta biết mà..."
Viên Hân bên cạnh cũng thấy Mặc Như rất đáng thương, nên cũng nói giúp nàng ấy vài câu dù không biết thực hư thế nào.

"Vương phi, Tiểu...!Mặc Như cũng là...!là muốn giúp người thôi."
Mỗi lần làm sai cái gì Mặc Như đều làm nũng như thế, và lần nào cũng thành công.
"Ta...!ta...!cái gì cũng chưa nói."
Diệp Thanh An thật ra cũng không phải kẻ máu lạnh nên sao mà đấu lại một người tâm cơ ngoài nóng trong lạnh được.
Đúng lúc Viên Hân quay sang nhìn nàng thì con rắn không biết từ lúc nào xuất hiện trên vai Diệp Thanh An dọa Viên Hân giật mình.
"Á, có rắn!"
Khi này Diệp Thanh An mới nhớ chưa giới thiệu về người bạn mới này.
Sau vài giây suy nghĩ Diệp Thanh An quyết định lấy cho nó một cái tên—
"Nó tên Đại Tỷ.

"
Viên Hân: "Ách..."
Mặc Như: "… Cái gì vậy?"
"Ta tưởng nó con đực mà."
"Nhưng nó bảo muốn cái tên này."
"Ha ha..."
Nụ cười trên môi không thể chân thật hơn.
Rõ ràng là ngài tự bịa thì có.
Viên Hân không sợ rắn, không những thế nàng còn biết con này thuộc loại nào.
Nhưng vương phi có sở thích lạ ghê.
"Haizz"
Viên Hân thở dài nhưng không thể không nói.
"Vương phi, loại rắn này tuy không chủ động cắn người nhưng độc tính vô cùng mạnh.

Nô tỳ vẫn là mong người suy xét lại, nếu chẳng may sơ suất một chút...!hậu quá rất khó lường.".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 46: Chương 46


Diệp Thanh An không đáp, người mà Mộ Dung Trì Yến phái tới bên cạnh nàng có hơi đặc biệt nha.

Viên Hân không thấy nàng nói gì liền hiểu mình không ngăn được nàng rồi.

"Ngươi lui xuống đi, để Như yên tĩnh.

"
"Nô tỳ cáo lui.

"
Sau khi Viên Hân ra ngoài thì Mặc Như cũng ra sức làm nũng.

"Ngài ở lại chơi với ta đi mà, ta ở một mình buồn lắm, nha, nha.

"
"Được.

"
"Ta thích ăn hoành thánh.

"
"Ta làm cho ngươi.

"
"Ta cũng muốn ăn sủi cảo.

"
"Ừm"

"Còn cả thịt! "
"Làm hết.

"
Mặc Như nói một câu, Diệp Thanh An không do dự mà đáp ứng vô điều kiện.

"Với! "
Còn chưa nói hết câu thì bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Diệp Thanh An: "Chuyện gì?"
"Vương phi, Vu đại phu nói muốn người vào cung một chuyến, tiểu điện hạ sợ là xảy ra chuyện rồi.

"
Tiếng Viên Hân ngoài cửa vọng vào.

Diệp Thanh An do dự nhìn Mặc Như, dẫu sao nàng cũng đã đáp ứng nàng ấy rồi, giờ mà lật lọng thì có hơi!
Mặc Như cũng nhìn ra nàng đang cảm thấy khó xử liền cười nói: "Không sao, ngài cứ vào cung đi, đứa trẻ đó dù gì cũng là cháu của ngài mà.

"
"Ồ"
"Thái độ gì đây.

"
Mặc Như hơi quạu rồi nha.

"Không, cảm thấy ngươi trưởng thành rồi, không cần ta nữa.

"
"Ta lúc nào chẳng trưởng thành.

"
"Ngài về phòng chuẩn bị đi, bỏ luôn cái bộ nam trang hại con gái nhà lành xuống.

"
Phải nói Diệp Thanh An mặc nữ trang thì rất kinh diễm, còn nam trang thì lại vô cùng thanh lãnh tuấn mỹ, đậm chất thiếu niên.

Nếu Diệp Thanh An mà mặc nam trang thì chắc chắn không thua Mộ Dung Trì Yến.

Mà sau khi nàng ra ngoài thì Mặc Như lập tức thứ lại nụ cười, lạnh lùng như đang ra lệnh.

"Xuống đây.

"
Không ai đáp.

"Xuống.

"
Cũng không có gì.

Giống như mình Mặc Như tự nói với không khí vậy.

"Ám vệ đại nhân a, mời ngươi xuống cũng khó quá nha~~"
Sau khi Mặc Như nói câu này thì chưa đến một nén hương thì có một người đi ra.

Hai người nhìn nhau, một câu cũng không nói.

Mặc Như nhìn người áo đen trước mặt cười như không cười.

"Ta có thể xem như chưa từng phát hiện ngươi, chỉ cần ngươi có thể bảo vệ chủ nhân của ta trong lúc nguy hiểm, được chứ?"
Người kia: "Tại sao?"
"Ngươi là người mà tên họ Mộ, à không vương gia phái tới theo dõi chủ nhân đúng không?"
Người đó không đáp.

"Ngươi không nói cũng được, ngươi cảm thấy kẻ vô dụng thì giữ lại có ích gì? Không bằng trực tiếp giết luôn.

"
"! Được.

"
"Trẻ nhỏ dễ dạy.

" Mặc Như cười cười nói, "Đi đi.

"
Người kia liền biến mất luôn.

"Mười mấy ta.

"
Ý của Mặc Như là tuổi của đứa trẻ kia, nàng ấy cảm thấy tuổi của người kia cũng không quá lớn, kinh nghiệm cũng không nhiều nên Mặc Như chỉ dọa vài câu đã sợ thành như vậy.

Có lẽ hắn thấy Diệp Thanh An cũng không quá đáng sợ nên mới phái đứa nhỏ này đi, dù sao võ công cũng không tệ.

Chỉ là Mộ Dung Trì Yến sao có thể ngờ chủ nhân đâu phải nguyên chủ.

Dù không chắc chắn thì cũng nghi ngờ, sự nhạy cảm do thế giới ngầm rèn ra cũng không phải để cho đẹp.

Nhưng võ công có cao đến đâu cũng chưa chắc đã thắng được những mưu kế, thắng được kẻ tâm cơ.

Trên đời này thứ đáng sợ nhất chính là lòng người.

Diệp Thanh An sau khi vào cung thì thấy mấy người thái y viện thấp thỏm đứng ngoài của phòng đứa trẻ.

Diệp Thanh An tiến lên hỏi Vu Tử Ân: "Đứa trẻ sao rồi.

"
"Tiểu điện hạ bị vàng da sớm, cứ ăn vào là lại nôn ra, khóc xanh cả mặt rồi.

"
"Còn thuốc thì sao.

"
"Phương thuốc mà trước đó không có tác dụng với tiểu điện hạ.

"
"Có lẽ là chưa có tác dụng, trước tiên cứ quan sát đã.

Nếu có chuyện gì thì báo ngay cho ta.

À, phải rồi, còn tỷ tỷ của ta thì sao?"
"Vương phi yên tâm, nương nương đã uống thuốc, chắc vài canh giờ sau sẽ tỉnh.

".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 47: Chương 47


Sau khi nghe Diệp Thư Tâm không đáng ngại nàng cũng yên tâm hơn.

Mà chuyện cần quan tâm hơn chính là việc của đứa nhỏ.
Sáng hôm sau lúc sắc trời của chưa tỏ, đã có người đập của phòng Diệp Thanh An kêu nàng dậy
"Vương phi, vương phi không xong rồi."
Diệp Thanh An đang cuộn mình trong chăn liền mơ màng tỉnh dậy.
"Ưm..."
Nàng cầm cái gối định ném vào kẻ đánh thức mình thì bỗng nhớ ra rằng mình đã xuyên không rồi.
Thật ra tính khí rời giường của Diệp Thanh An không phải không tốt.

Mà đơn giản là nàng không muốn bị người khác gọi dậy khi chưa ngủ đủ giấc.
Do đó mà Mặc Như luôn để nàng tự tỉnh, rất ít khi mới gọi nàng tỉnh giấc giữa chừng.
"Vương phi?"
Người kia không thấy nàng đáp liền gọi lại lần nữa.
Diệp Thanh An: "Vào đi."
Người tới là Khả Vi, nàng ấy đến bên nàng rồi quỳ xuống khóc lóc nói.
"Vương phi, vương phi, tiểu điện hạ sợ là không xong rồi."

"Nói trọng tâm."
Diệp Thanh An xoa xoa thái dương, cơn buồn ngủ đã bay xa cả nghìn thước khi nghe thấy tiếng khóc này.
Nói thật nàng rất không thích nước mắt, có chuyện gì không thể bình tĩnh nói sao.

Động chút là khóc.
Đã lớn như vậy rồi mà cứ có chuyện gì đầu tiên là khóc, thứ hai cũng là khóc.
Hết cách thoát nước khỏi cơ thể à.
Ha, nếu nước mắt có thể giải quyết vấn đề thì dưới chân cường quyền đã không có nhiều xương khô của kẻ yếu như thế.
Đây là thế giới ngầm đã dạy nàng.
Dù tàn nhẫn nhưng đây là sự thật.
Thế giới vốn xấu xí với kẻ biết bản chất thật sự, xinh đẹp trong mắt người ngốc.
Nhưng kẻ kẻ ngốc cũng có phúc của kẻ ngốc...
Haizz, bỏ đi.
"Nói đi, xảy ra chuyện gì?"
Diệp Thanh An đối diện với đôi mắt ngập nước của Khả Vi, do nước mắt nên tầm nhìn của nàng ấy có hơi mơ hồ nên không hề thấy được thay đổi trong mắt Diệp Thanh An.
"Hức,...!Mấy vị thái y của thái y viện sau mấy ngày mãi không áp chế được bệnh tình của tiểu điện hạ, trong lúc...!trong lúc tức giận hoàng thượng đã..."
Không cần nói vế sau cũng biết kết cục của mấy người đó.

Diệp Thanh An ngáp một cái rồi rời giường, không thể đợi đến sáng hẳn sao, nàng vẫn buồn ngủ lắm luôn.
"Ngươi ra ngoài trước đi, ta thay y phục xong liền tới xem tình hình."
"Vương phi để nô tỳ giúp ngài thay y phục được không?"
Diệp Thanh An: "Không cần."
Sau khi Khả Vi ra ngoài thì Diệp Thanh An sửa soạn lại mọi thứ rồi cũng bước ra.
Việc đầu tiên nàng làm không phải tới cầu xin cho người của thái y viện mà là tới xem đứa nhỏ kia.
Và rồi thứ tiếp đó nàng nghe được lại là tiếng khóc.
A A A A—
Diệp Thanh An sắp bị nó tra tấn đến chết rồi.
Nàng bình ổn cảm xúc bước vào.

Thấy Diệp Thư Tâm đang ngồi bên giường khóc đến hai mắt sưng đỏ bên giường đứa trẻ, không ngờ cả Mộ Dung Trì Hạo đang ở bên cạnh dỗ nàng.
Diệp Thư Tâm: "Thần Nhi, con đừng dọa ta mà, tỉnh lại đi, dậy đi mà, được không..."
"Hu hu hu..."
Nàng ấy vốn đang khóc đến tê tâm liệt phế ai ngờ lúc thấy Diệp Thanh An bước vào lại chạy đến chỗ nàng.
Diệp Thư Tâm nắm tay nàng như nắm được cọng rơm cứu mạng vậy, chuyện lúc mình hôn mê nàng ấy đã nghe từ chỗ Khả Vi và Khả Tuyết rồi.
Bây giờ nàng ấy rất tin tưởng muội muội của mình, chỉ mong nàng có thể, có thể cứu lấy con của mình.
"An An, muội cứu Thần Nhi được không, ta cầu xin muội, cứu đứa bé...!Nó còn chưa, còn chưa được bước đi...!hu hu..."
"Ta sẽ cố hết sức."
Nếu uống thuốc không có tác dụng thì chỉ đành liều một phen.
"Tới thái y viện mượn giúp ta một bộ kim châm cứu.".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 48: Chương 48


Diệp Thanh An tiếp nhận bộ kim châm cứu mượn từ thái y viện qua.

Nàng hít một hơi thật sâu, rồi mở bộ kim châm ra.
Giờ phút này nàng tập trung hết mức, chỉ sợ hạ một kim sai vị trí.
Bây giờ trời cũng sắp vào đông nên buổi sáng khá lạnh nhưng mồ hôi trên trán Diệp Thanh An cứ chảy xuống liên tục.
Sau khi hạ gần ba mươi châm thì tay của Diệp Thanh An có hơi run run.

Nàng dừng lại một chút để nghỉ rồi lại tiếp tục.
Khi chỉ còn vài cái nữa là được thì trên giường truyền đến tiếng khóc của đứa bé.
"Xem ra cách này có tác dụng."
Diệp Thanh An đã hiểu sơ lược chút rồi, có lẽ là do các ***** ** bị tắc ngẵn nên thuốc không thể lưu thông được.

Nếu dùng phương pháp châm cứu kết hợp với thuốc mà thái y viện kê chắc có thể chữa được bệnh cho Thần Nhi.
Sau khi rút tất cả các châm ra thì Diệp Thanh An liền nói cách mà mình nghĩ ra, chuyện này làm ai cũng vui mừng vô cùng.
Chỉ riêng có mình nàng là thấy hơi choáng váng, tối qua vì ở nơi xa lạ cộng thêm không có Mặc Như nên tính cảnh giác của Diệp Thanh An lớn hơn bình thường rất nhiều.
Không chỉ thế nàng cứ cảm thấy người mà Mộ Dung Trì Yến đến gần mình hơn thì phải, mấy điều này làm cho tinh thần của Diệp Thanh An có hơi căng thẳng.
Cảm giác bị người lạ nhìn chằm chằm khi ngủ thì dù có là ai cũng sẽ cảm thấy sởn gai ốc, có khi còn gặp ác mộng không chừng.
Thế là gần hừng đông mới ngủ được, không ngờ sáng hôm sau lại phải dậy sớm.

Đã vậy còn phải tập trung cao độ nữa.
Mà Diệp Thanh An cũng có phải trâu bò đầu thai đâu, cơ thể nàng đã đến cực hạn rồi.
Diệp Thanh An biết mình có khả năng sẽ ngất nhưng nàng không muốn kẻ khác nhìn thấy dáng vẻ yếu đuối của mình.
Dù bên ngoài coi họ là người nhà nhưng sâu trong thâm tâm của nàng có lẽ chưa coi họ là người của mình nên không muốn họ thấy mình đáng thương, nàng không muốn thấy trong đôi mắt đó sẽ hiện lên tia khinh thường và thương hại.
Diệp Thanh An thà rằng bị kẻ khác nói mình máu lạnh vô tình cũng không muốn để họ thấy dáng vẻ chật vật yếu đuối.
Nhưng nàng lại nhớ đến mấy thái y phụ trách chuyện liên quan đến đứa trẻ này.
DiệpThanh An cắn môi đến bật máu mới miễn cưỡng lấy được chút tỉnh táo, dù gì bệnh này cũng đã được giải quyết, không những vậy còn cần họ nấu thuốc.
Diệp Thanh An cố gắng bình ổn, lấy hết sức xin tha cho mấy người họ.
"Hoàng...!Hoàng huynh, bệnh của Thần Nhi có hơi đặc biệt.

Hiện tại cũng đã tìm được cách giải quyết, người của thái..."
Giọng nói của Diệp Thanh An vô cùng yếu, đến nàng cũng không nhận ra nhưng câu còn chưa hết thì Diệp Thanh An không gắng gượng nổi mà ngất đi.

Nàng cảm nhận được mình được ai đó ôm lấy, rồi trước mắt nhìn thấy được khuôn mặt của Mộ Dung Trì Yến cùng với tiếng lo lắng gọi tên nàng.
"Thanh An, ngươi sao vậy?"
Lần đầu tiên Diệp Thanh An thấy hắn gọi tên nàng mà không mang theo thù hận, vậy mà còn có một chút lo lắng nhưng nàng sớm đã rơi vào hôn mê.
Không biết qua bao lâu Diệp Thanh An cuối cùng cũng tỉnh lại.
Người nàng thấy khi mở mắt là Vu Tử Ân.
"Ngươi...!Sư phụ?"
"Ấy, vương phi, ngươi đừng gọi vậy.

Ta thấy hay là đổi lại đi.

Y thuật ta không cao bằng vương phi, còn muốn được chỉ giáo nhiều hơn."
Diệp Thanh An: "Nếu ngươi không thích ta gọi vậy thì thôi, ta không muốn làm sư phụ của người khác."
"A, ta..." Vu Tử Ân cứ tưởng Diệp Thanh An và mình cắt đứt quan hệ thầy trò rồi thì sẽ không liên quan đến nhau nên hơi lúng túng.
Hắn chỉ muốn tìm hiểu về ý thuật của Diệp Thanh An thôi mà, ai biết có khi còn không được gặp người ta.
"Nhưng nếu ngươi có chuyện gì cứ đến tìm ta, không cần phải khách sáo."

Diệp Thanh An thuận miệng nói, chắc sau này cũng chẳng có chuyện gì đâu.

Nàng không muốn đồng ý nhưng cũng đâu thể từ chối người ta được.
"Phải rồi, lúc ta ngất có phải..."
Diệp Thanh An tính hỏi có phải Mộ Dung Trì Yến bế nàng đến đây không nhưng nghĩ lại dù thật thì sao.
Nếu là thật thì cảm ơn là được.
Dù gì quan hệ của hai người cũng không quá tốt, nếu không sao hắn không đợi nàng tỉnh rồi mới đi.
"Hả, vương phi nói gì cơ?"
"Ta muốn về vương phủ."
Nàng phải về thực hiện lời hứa với Mặc Như rồi..
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 49: Chương 49


Lúc Diệp Thanh An nói mình muốn về vương phủ thì Vu Tử Ân liền phản đối.
"Không được, vương phi mới tỉnh lại cơ thể còn yếu lắm.

Ta khuyên ngươi vẫn là ở lại tĩnh dưỡng vài ngày đi."
DiệpThanh An: "Không, có người đang đợi ta."
"Gì cơ?"
Vu Tử Ân không nghe rõ liền hỏi lại.
"Không có gì, ở đây cũng đâu còn chuyện gì nữa."
Vu Tử Ân: "Hay vương phi đợi vương gia rồi cùng xuất cung."
Hắn bây giờ chỉ nghĩ đến cách này để giữ Diệp Thanh An trong cung nghỉ ngơi.
Vu Tử Ân vô cùng khâm phục Diệp Thanh An, có thể trong tình trạng như vậy hạ gần bốn mấy châm, phải nói là quá đỉnh rồi.
Đến hắn sợ cũng không làm được.
Lúc nghe người của thái y viện nói rằng chính vương phi đã mổ bụng hoàng hậu lấy đứa bé ra đã làm hắn kinh ngạc đến khiếp sợ rồi.
Bây giờ lại hạ nhiều châm như vậy trong khi sức khỏe không ổn định.
Vu Tử Ân không biết dùng từ nào để diễn tả hết được suy nghĩ trong lòng hắn.
Tổng kết lại là, y thuật vương phi quá cao siêu, hắn khâm phục.
Nàng rất liều lĩnh, hắn cũng khâm phục.
Chỉ là bây giờ cơ thể của Diệp Thanh An không ổn.
Vu Tử Ân sợ rằng nàng gặp gió sẽ ngã bệnh.

Nhưng Diệp Thanh An kiên quyết muốn về, hắn cũng hết cách.
Hắn không khuyên nổi.
Diệp Thanh An đầu tiên cáo biệt với Diệp Thư Tâm.
"Muội ở lại đây vài ngày đi."
Diệp Thư Tâm cũng có ý bảo nàng ở lại nhưng Diệp Thanh An vẫn muốn về.
Mặc Như còn đang đợi nàng, nàng còn hứa sẽ làm đồ ăn cho nàng ấy nữa.
Nàng cũng đâu thể làm người nói không giữ lời chứ.
Do không thể khuyên nàng nên hai người liền hàn huyên vài câu.
"Ta mong Thần Nhi có thể bình an, làm một vương gia tự tại.

Ta không muốn đứa trẻ này bị cuốn vào tranh đấu."
"Làm một người an nhàn cũng tốt, Diệp gia ta cũng đâu thiếu tiền, nuôi thêm một người nữa cũng được."
Diệp Thanh An đáp.
Nàng cũng không mong đứa trẻ này dính tới hoàng vị.
Diệp gia vốn là cái gai trong mắt hoàng đế, dù kìm hãm nhiều thế lực muốn lật đổ hoàng vị nhưng cũng kìm hãm tự do của các thế hệ hoàng đế.
Diệp gia vốn là thế gia lâu đời, lại nắm nhiều quyền lực sánh ngang với hoàng đế, nếu người đứng đầu Diệp gia có ý đồ tạo phản chỉ sợ hoàng vị này cũng có thể đổi thành họ Diệp.
Nói thật nếu nàng là Mộ Dung Trì Hạo thì đã sớm trừ khử quả bom nổ chậm này rồi.
Diệp Thư Tâm nhìn nàng hơi chần chừ.
Diệp Thanh An tất nhiên cũng nhìn ra liền mỉm cười hỏi: "Tỷ có gì muốn nói sao?"

"Ta..." Nàng ấy nhìn Diệp Thanh An hồi lâu cuối cùng cũng quyết định nói ra.
Diệp Thư Tâm cảm thấy nàng trưởng thành rồi, biết để ý cảm xúc của người khác rồi.
Nói ra có lẽ nàng sẽ hiểu.
Diệp Thư Tâm: "An An, muội về làm lành với phụ thân đi.

Ta biết lúc đấy muội nhất thời xúc động, nên mới nói vậy.

Phụ thân thương muội như thế chắc chắn sẽ không để tâm đâu, được không?"
"Ta đã làm lành với phụ thân rồi, còn cả Lạc nương giờ phải gọi là chủ mẫu của Diệp gia rồi.

Có phải họ chưa gửi thư cho tỷ không?"
"Vậy muội..."
"Là ta đề xuất."
"Thật sao?"
"Ừm."
"Vậy tốt quá!"
Diệp Thư Tâm vui mừng nắm tay nàng, nhưng Diệp Thanh An liền phản xạ có điều kiện rút tay lại.

Nhưng sau đó nàng liền hối hận.
Bởi Diệp Thư Tâm đang bày ra vẻ kinh ngạc sau đó chuyển thành mất mát, điều này khiến nàng rất bối rối.
Quan hệ của hai tỷ muội vốn rất tốt, nàng không muốn vì vậy mà phá hỏng nó.
Cũng may Mộ Dung Cảnh Thần đột nhiên khóc lớn phá giải không khí bế tắc này.
Diệp Thư Tâm dỗ xong đứa bé rồi nói: "Muội về chuyển lời với phụ thân là nhớ cẩn thận.

Tỷ cảm thấy hoàng thượng đang định lên kế hoạch liên quan đến Diệp gia.".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 50: Chương 50


Sau khi Diệp Thư Tâm nói xong Diệp Thanh An cũng đang định nói gì đó nhưng lại nghe thấy tiếng động.
Nghe giống như có gì đó rơi từ trần nhà xuống.
Diệp Thanh An lập tức cảnh giác.

Nàng quay lại nhìn, trong lòng hiện lên một chút kì quái.
Diệp Thanh An vô cùng tin tưởng giác quan thứ sáu của mình.

Lúc Diệp Thư Tâm tưởng nàng không hiểu định giải thích thì Diệp Thanh An lại chặn họng.
"An An ý của ta là, ta nghĩ hoàng thượng cảm thấy Diệp gia chúng ta..."
Diệp Thanh An hơi lớn tiếng át đi giọng của Diệp Thư Tâm.
"Ta biết ngay là tỷ nhớ phụ thân mà, hay là muội tới xin hoang huynh cho tỷ về thăm phụ thân được không?"
"Không, ý ta..."
Lời còn chưa nói xong Diệp Thanh An liền chen vào tiếp: "Lâu rồi không gặp chắc tỷ nhớ mọi người nhiều lắm, đợi mấy hôm nữa bệnh của Cảnh Thần khỏe lại ta cùng tỷ quay về."
"Ta..."
Diệp Thư Tâm vốn định nói gì thì cánh của được mở ra.
Sau đó hai người Mộ Dung Trì Yến và Mộ Dung Trì Hạo bước tới.

Mộ Dung Trì Hạo tươi cười như không biết gì chào hỏi.
"Hai người đang nói gì vậy?"
Có lẽ Mộ Dung Trì Hạo không cho người thông báo nên không ai nói gì.
Đáy mắt Diệp Thanh An thoáng xuất hiện một tia lạnh, nhưng rất nhanh lại bày ra khuôn mặt bình lặng không đoán được cảm xúc.
Xem ra giác quan thứ sáu lại cứu nàng một mạng rồi.
Sau lúc tiếng động đột nhiên xuất hiện làm Diệp Thanh An cảnh giác hơn, rồi nàng cảm thấy như có thứ gì đó ngoài cửa.
Nếu không nàng cũng thật sự không biết được sự tồn tại của hai người họ.
Thế nhưng khác với dáng vẻ bình tĩnh trầm lặng của Diệp Thanh An thì Diệp Thư Tâm có hơi hoảng loạn.
Mộ Dung Trì Hạo tất nhiên nhìn thấy, Diệp Thanh An buộc phải ra tay: "Hoàng huynh, ta định sau khi bệnh tình của Cảnh Thần tốt hơn thì muốn cùng tỷ tỷ về nhà một chuyến."
"Là vậy sao?" Mộ Dung Trì Hạo nhìn nàng, muốn từ đó nhìn ra chút sơ hở.
"Tỷ ấy rất nhớ người nhà, ta cũng vào cung vì lý do này chẳng phải sao?"
Nhưng phải làm hắn thất vọng rồi.
Diệp Thanh An dù sao cũng đâu phải là người dễ dàng để lộ cảm xúc.
Mộ Dung Trì Hạo: "Phải ha."
Diệp Thanh An: "Vậy huynh để tỷ tỷ về Diệp gia vài ngày chơi được chứ?"
Mộ Dung Trì Hạo: "Tất nhiên là được."

Hai người cứ ta một câu ngươi một câu đến hết đối thoại.
"À, phải rồi.

Thanh An, muội có công lớn trong việc cứu nhi tử cùng hoàng hậu của trẫm, muội muốn phong thưởng cái gì cứ nói."
DiệpThanh An: "Hai người họ một là cháu của muội, người kìa lại là tỷ tỷ của muội, cứu họ là điều muội nên làm.

Không cần phải phong thưởng."
Mộ Dung Trì Hạo: "Muội cứ nói đi, nếu trong khả năng của mình ta sẽ làm hết sức."
Nói đến thế rồi thì nàng cũng đâu thể từ chối được.
Diệp Thanh An suy nghĩ một chút rồi nói: "Hoàng huynh, Cảnh Thần có phải chưa có tên tự đúng không? Ta muốn đặt tên tự cho đứa bé."
"..." Mộ Dung Trì Hạo không ngờ nàng lại nói thế, ngừng một chút rồi nói, "Được chứ."
"Vậy gọi là Khải Lâm* đi."
(*Khải Lâm: người có cuộc sống bình an, nhiều sự suôn sẻ.)
"...!Tên hay lắm, vậy gọi là Khải Lâm đi."
Rồi Diệp Thanh An liền quay về chủ đề cũ, Mộ Dung Trì Hạo cũng chỉ có thể đáp ứng.
Ngoài chấp nhận ra thì cũng có thể làm gì đâu.
Sau đó Diệp Thanh An liền nói bản thân sẽ xuất cung, về phương pháp châm cứu thì đã nói cho người của thái y viện rồi.
Mộ Dung Trì Yến cũng quay về cùng nàng.
Đi một lúc Diệp Thanh An cũng nói ra câu mà mình muốn hỏi từ lâu.
"Tại sao Vĩnh Bân không đi cùng vương gia? Hắn chẳng phải người thân cận nhất của ngươi sao?".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 51: Chương 51


Sau khi nghe Diệp Thanh An hỏi, Mộ Dung Trì Yến liền cảm thấy có chút không vui, hắn nhíu mày nói: "Vương phi có vẻ quan tâm tới người của ta."
"Không hẳn, chỉ là không nhìn thấy nên hỏi thôi, dù sao hắn cũng là thuộc hạ th ân cận của ngươi.

Hai người lúc nào chẳng như hình với bóng."
Diệp Thanh An nhàn nhạt đáp.
"Ta cứ cảm thấy câu nói này còn có ý nghĩa khác."
Diệp Thanh An: "Ngươi nghĩ nhiều rồi."
"..." Mộ Dung Trì Yến: "Vĩnh Bân nói có việc cần làm, ta cũng đâu phải người ác độc, hắn nghỉ thì nghỉ."
Diệp Thanh An im lặng nhìn Mộ Dung Trì Yến như thể xác nhận việc này đúng hay sai.
Hắn bị nàng nhìn tới sởn gai ốc, cũng nhìn ra nàng nghĩ gì.

Hắn cảm thấy có chút buồn cười nhịn không được lên tiếng: "Ta lừa ngươi..." làm gì.
Nhưng chưa nói hết câu liền nghe thấy Diệp Thanh An cười trào phúng.
"Phải ha, vương gia có thể tốt với mọi người, chỉ với ta là không thể.

Nếu đã vậy thì sau này có thể đừng làm phiền ta chứ."
"Ngươi..."
Diệp Thanh An không để hắn nói mà tiếp tục: "Sau này chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Ngươi cứ vui vẻ với trắc phi của ngươi, đừng đụng đến là được ta."
Nàng cứ như đang trần thuật lại mọi thứ nhưng trong giọng nói lại có ý tứ đe dọa.
"À, phải rồi.

Bây giờ chưa được nhưng sớm thôi, ta với ngươi hòa ly, được không?"
Đây không phải quyết định được đưa ra trong lúc nhất thời, nàng đã trằn trọc suy nghĩ từ khi lần đầu gặp hắn rồi.

Và sau khi gặp người nhà nguyên chủ thì lại càng chắn chắn.
Nàng cảm thấy hòa ly là đáp án tốt nhất dành cho cả hai người.
Từ lúc xuyên qua tới giờ quá nhiều vấn đề nên giờ Diệp Thanh An mới có thể nói ra.
Mộ Dung Trì Yến tuy rất ghét Diệp Thanh An nhưng trước đến giờ chưa bao giờ dám nghĩ tới việc sẽ hưu nàng.
Dù sao thân phận của nàng vốn đặc biệt, nghe thế cả người đã lập tức cứng đờ lại.
Hắn không hiểu sao có cảm giác rất lạ, nhưng chắc chắn không phải vui mừng.
"Diệp Thanh An, ngươi có ý gì?" Giọng điệu của hắn phút chốc trở nên lạnh tanh.
"Nghĩa trên mặt chữ."
Diệp Thanh An một lần nữa nhớ tới nguyên nhân dẫn tới hôn sự này.

Nàng dùng một chất giọng nhàn nhạt, điềm đạm mà giải thích: "Mối hôn sự này là ta đơn phương ép buộc, cũng không phải vương gia tình nguyện.

Ta có thể nhìn được ngươi không quá hài lòng với hôn sự này.

Hòa ly, ngươi tự do, ta cũng tự do không phải tốt sao?"
Mặc dù ngoài mặt rất bình tĩnh, nhưng khi nói mấy câu cuối cùng, Diệp Thanh An không nhịn được mà nâng cao giọng.
Hòa ly, nhất định phải hòa ly!
Dù sao nguyên chủ cũng rất giàu, nàng định làm gì đó kiếm thu nhập ổn định chút rồi cùng Mặc Như sống yên ổn ở thế giới này.
Diệp Thanh An kiếp này chỉ muốn sống thật tốt, tránh xa tranh đấu thị phi.
"Ngươi nghĩ kỹ rồi?"
Diệp Thanh An không hiểu sao hắn lại hỏi vậy, chẳng phải nên vui mừng hay sao.
"Ta nghĩ rất lâu rồi.

Trước đây ta từng thích ngươi nhưng bây giờ ta không muốn thích ngươi nữa."
"...Được."
Diệp Thanh An cuối cùng cũng đã có được đáp án mà mình nghĩ tới.
Trong xe lại tiếp tục im lặng.
"Ta..."
Mộ Dung Trì Yến chẳng hiểu sao muốn giải thích về lúc nàng hôn mê trong cung.

Hắn vốn bên cạnh nàng không đời nửa bước, lúc nghe hoàng huynh triệu kiến còn định không đi.
Nhưng nghĩ lại có lẽ cũng chỉ là đi một lát, nàng hôn mê cũng lâu như vậy rồi.

Chắc lúc hắn quay lại Diệp Thanh An cũng chưa tỉnh.
Ai ngờ hắn vừa đi nàng liền tỉnh dậy.
Khi Mộ Dung Trì Yến nhận được tin là lúc nàng muốn về vương phủ, hiện đang đi cáo biệt với Diệp Thư Tâm.
Hắn đi theo Mộ Dung Trì Hạo tới.

Tuy DiệpThanh An không nhìn Mộ Dung Trì Yến nhưng hắn lại thu tất cả hành động của nàng vào mắt.
Và rồi câu giải thích đến miệng lại thành: "Ta nhớ hai ngươi cũng hay đi với nhau mà, nàng ấy đâu?"
"Ý vương gia là Mặc Như."
"Không."
"Vậy là Viên Hân?".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 52: Chương 52


Diệp Thanh An nghĩ nghĩ một chút rồi mới nhớ tới Viên Hân.
Tuy nàng không quan tâm người này lắm nhưng nếu không lầm thì...
"Viên Hân nói là muốn gặp một người." Diệp Thanh An nhìn Mộ Dung Trì Yến: "Vương gia nghĩ nàng ấy đi gặp ai?"
"Người của ngươi sao ta biết được."
Mộ Dung Trì Yến khó chịu lên tiếng, cả người hắn cảm thấy không tự nhiên trước ánh mắt nghi hoặc của nàng.

Đặc biết là sau câu hòa ly khi nãy.
Diệp Thanh An: "Phải không?"
"Ý gì?"
Diệp Thanh An cười nhạt: "Chẳng có gì."
Mộ Dung Trì Yến suy nghĩ một lát rồi nghĩ tới một khả năng, lúc hắn muôn lên tiếng thì xe ngựa đã dừng lại.
"Ta..."
"Vương gia, vương phi đến nơi rồi."
Diệp Thanh An không để ý mà bước ra khỏi xe ngựa.
"Diệp Thanh An."
Mộ Dung Trì Yến gọi tên nàng từ phía sau.

Diệp Thanh An nghi hoặc quay đầu lại thì nghe hắn nói.
"Trước đây là ta không đúng, nếu ngươi không thích Viên Hân ta sẽ tìm người mới cho ngươi."
Diệp Thanh An: "Không cần, Viên Hân rất tốt.

Chỉ là ta không thích bị kẻ khác nhìn chằm chằm thôi."
Nàng chỉ để lại một câu rồi không quan tâm tới tâm trạng của hắn mà đi về Tịnh Hương các.
Mộ Dung Trì Yến ngây ngốc ở trên xe ngựa rất lâu, đến lúc Vĩnh Bân gọi hắn mới có thể lấy lại tinh thần.
"Vương gia sao vậy?"
"Không có gì."
Mộ Dung Trì Yến bước xuống, hắn mở miệng: "Rút ám vệ theo dõi vương phi lại."
"Vâng."
Vĩnh Bân không hiểu sao lần vào cung này quan hệ của hai người họ rất kì lạ.
Nhưng hắn cũng không dám hỏi nhiều chỉ đành nghe theo lệnh.
Bên phía Diệp Thanh An cũng chẳng khá hơn là bao.
Nàng vừa về đã bị Mặc Như quấn lấy kể khổ.
"Chủ nhân, ta muốn quay ngược thời gian."
Diệp Thanh An: "Ngươi nhìn trúng một tiệm cầm đồ tính đi cướp nhưng vì bị thương nên không thể tới đó?"
Mặc Như: "..."
Mặc Như rất là cạn lời trước EQ của chủ nhân nhà mình.

IQ cao đúng là chẳng được cái tích sự gì.
"Đồ đầu gỗ." Mặc Như tức giận không kìm được mắng Diệp Thanh An một câu.
Diệp Thanh An nghĩ nghĩ một chút cũng không có phủ nhận chỉ "Ân" một tiếng.
"Ha hả" Mặc Như hoàn toàn bị chọc rồi.
Mặc Như: "Hứ, ngài có biết tại sao đến giờ mình vẫn là cẩu độc thân không?"
"Tại sao?"
"Đây người ta gọi là ế bằng thực lực đó."
"À, ra vậy."
DiệpThanh An vẫn không hiểu lắm, chỉ đơn giản cảm thấy câu nói này rất có lý.
Mặc Như cũng biết là nàng không vào đầu câu nói này.

Nàng ấy thở dài ngao ngán.
Mặc Như: "Hôm ta với ngài đi hái thuốc, ở đây tổ chức lễ hội dành cho cặp đôi đó, ta cũng muốn đi a."
"Vậy liên quan gì tới ngươi.

Dật cũng đâu có ở đây."
Mặc Như nghe tới cái tên này liền dừng lại vài giây.

Người yêu kiếp trước của nàng ấy tên Mặc Dật.
Diệp Thanh An cũng biết mình đã nói lời không nên liền xin lỗi Mặc Như.
"Xin lỗi, khiến ngươi nhớ lại điều không vui."
"Không sao, chúng ta có thể xuyên không thì có lẽ A Dật cũng có thể.

Dù không thể gặp nhau nhưng người đó chắc chắn sẽ mong ta được hạnh phúc."
"Dù là bên nam nhân khác?"
"Đúng vậy." Mặc Như không do dự đáp.
"Sao ngươi biết." EQ thấp hỏi.
"..." Mặc Như: "Là sức mạnh tình yêu."
Diệp Thanh An ngẫm nửa ngày cũng không nặn ra được hình thể của nó ra sao, chỉ đành bỏ cuộc.
Diệp Thanh An nghĩ nghĩ một chút rồi nói: "Vậy năm sau ta cải nam trang đi với ngươi, được không?"
"Không được." Mặc Như buồn bã nói: "Phải đợi 3 năm nữa cơ, sự kiện này 3 năm mới có một lần."

"Vậy 3 năm sau ta đi với ngươi."
"Cứ thế đi."
Diệp Thanh An: "Mà sao ngươi biết việc này."
"Viên Hân khoe với ta mà, người ta còn mua quà tặng cho chúng ta nữa."
"Thứ gì?"
"Đồ ăn."
"Ngon không?"
Mặc Như: "Ngon, nhưng nuốt không trôi."
"Nuốt không được mà ngươi vẫn bảo ngon tức là đã ăn rồi."
Mặc Như: "Ăn rồi, chỉ là có thêm thứ khác."
"Ân"
Mặc Như: "Ngài không hỏi là gì à?"
"Là gì?" Diệp Thanh An máy móc lập lại, nàng quả thực muốn kết thúc cái vấn đề mà mình không hiểu này.
"Cẩu lương đó, cơm tró đó."
Diệp Thanh An đã hiểu ra vấn đề rồi..
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 53: Chương 53


Sau cuộc nói chuyện đấy thì mọi thứ đã trở lại bình thường.
Mặc Như sau khi nhận được sự chăm sóc tận tình của nàng cũng rất nhanh đã đi lại bình thường được.
Vào một ngày đẹp trời ngay sau khi đi lại bình thường được nàng ấy liền nói với nàng: "Ngài có biết điều đầu tiên khi xuyên không phải làm là gì không?"
Diệp Thanh An:???
"Ngoan, gia dẫn đứa nhóc nhà ngươi đi trải sự đời." Mặc Như đặt tay lên vai Diệp Thanh An đắc ý lên tiếng.
Đọc tiểu thuyết bao năm cuối cùng cũng có cơ hội dùng tới!!!
Kích động quá đi!!
"Đi đâu?" Diệp Thanh An không tin tưởng nhìn Mặc Như, nàng cảm thấy nơi đó chắc chắn không hay ho gì.
"Đêm lên lầu đài, tay áo uốn lượn dưới ánh đèn, mỹ nhân và sáo trúc." Mặc Như thần thần bí bí đáp.
Diệp Thanh An trước nay chỉ đọc sách y, không thì cũng là mấy quyển sách nhàm chán vốn chưa từng đọc qua mấy thứ mà Mặc Như nói tới nên cũng không biết nàng ấy nói gì.
Mặc Như cũng không giấu giếm mà nói thẳng ra: "Là thanh lâu đó, người xưa có câu không đi thanh lâu cuộc sống không hoàn chỉnh."
Diệp Thanh An: "Vậy sao, nhưng ta đọc rất nhiều sách cũng đâu nó đoạn này."
Miêu tả như Mặc Như thì nàng không biết ở đâu nhưng đã nghe tới thanh lâu thì cũng đã biết nơi như thế nào.
"Mấy thứ đó thì có gì hay chứ, ta đảm bảo ngài đi một lần rồi muốn đi nữa cho mà xem."
"Ngươi không phải đang nói chính mình sao?"
"Đi thôi, đi thôi."

Mặc Như cũng không để ý mà kéo nàng ra ngoài.
Đến cửa thì gặp Viên Hân.
"Hai người tính ra ngoài sao?"
Diệp Thanh An: "Nàng ấy muốn tới thanh lâu nổi tiếng nhất Trường An."
Mặc Như bị vạch trần cũng nói gì, chỉ là kéo nàng nhanh hơn.
Hai người vốn có thể đi bằng của chính nhưng Mặc Như lại muốn trèo tường, đơn giản thôi.

Vì nó k*ch th*ch!!
Sau khi ra ngoài thì hai người đi dạo phố, chỉ là Diệp Thanh An quá mức nổi bật.
Khuôn mặt xinh đẹp này quả thực nhìn một lần khó quên.
Mặc Như thuộc kiểu mi mục thanh tú, bộ dạng luôn tươi cười mang dáng vẻ hoạt bát dễ thương.
Còn dung mạo của Diệp Thanh An lại vô cùng diễm lệ, câu hồn đoạt phách.

Mười bảy tuổi, ngũ quan vẫn chưa nảy nở hết nhưng cũng nhìn ra tương lại chính là một đại mỹ nhân.
Một bộ dáng diễm mỹ tuyệt luân* lấn át tất cả, là đệ nhất mỹ nhân nổi tiếng nhất kinh thành.
Trên đuôi mắt bên trái còn có một nốt ruồi lệ đỏ như tích máu càng tăng thêm phần quyến rũ.

Bước chân ổn định, không nhanh không chậm cùng với toàn thân tỏa ra quý khí ngút trời, nhìn là biết không phải người bình thường.
Khiến người đi đường đều phải đỏ mặt khi nhìn.

Ai cũng nghĩ đây có lẽ là một vị tiểu thư nhà ai đó ra ngoài dạo phố.
Nhất cử nhất động của Diệp Thanh An đều có người chăm chú nhìn vào, đám người đều không nhịn dư quang trộm liếc.
Nhưng cũng có rất nhiều ánh mặt lộ liễu không che giấu.
Diệp Thanh An không thích bị người khác nhìn như vậy, khuôn mặt xinh đẹp hiện lên sự khó chịu.
Mà Mặc Như phản ứng lại càng khoa trương hơn, thử hỏi cải trắng nhà mình bị kẻ khác dòm ngó có tức giận không?
Mặc Như không vui kéo Diệp Thanh An đến bên một sạp hàng bán đấu lạp, chọn cái dài nhất, che từ đầu tới chân.
Bà chủ nhìn thấy vậy không nhịn được trêu chọc: "Vị cô nương này, nhớ bảo vệ muội muội của ngươi kỹ vào.

Cẩn thận bị mấy nam nhân trên đường nhìn trúng.

Gả đi rồi cũng không còn cơ hội ra ngoài cùng nhau đâu."
Mặc Như nghe vậy cũng biết bà chủ là đang trêu chọc hai người.

Nàng chẳng hiểu sao lại nổi lên tâm tư khác, mỉm cười rồi quay sang nói với Diệp Thanh An.
"Nương tử, nàng nghe thấy không? Lát nữa nhớ đừng chạy lung tung, biết chưa."
———————
*Diễm mỹ tuyệt luân: xinh đẹp tuyệt trần.
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 54: Chương 54


Sau khi nói xong câu này Mặc Như liền kéo Diệp Thanh An đi để lại bà chủ há miệng kinh ngạc.
Đến tận lúc hai người biến mất giữa biển người thì bà chủ mới hồi phục tinh thần.
Bà ấy lắc đầu cảm thán một câu: "Thiên hạ bây giờ đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra."
Đúng vậy, bà chủ tin sái cổ.
Còn Mặc Như sau vài bước nỗ lực cũng không thể gồng lên nổi nữa.
"Ha ha ha..."
Mặc Như cười tới mức thiếu chút nữa vứt luôn hình tượng mà lăn ra đường cười.
Chỉ cần nhớ tới biểu cảm của bà chủ sạp hàng là nàng ấy liền không nhịn được cười lớn.
Người đi đường may mà không quá để ý, chỉ là quay đầu thoáng qua rồi lại làm việc của mình.
"Haizz."
Diệp Thanh An cười trong nỗi bất lực, nàng thở dài một tiếng.
Sau đo hai người lại tiếp tục đi dạo.
Đấu lạp mà Diệp Thanh An đội có vài lần bị gió thổi bay, khuôn mặt kinh diễm rung động lòng người như ẩn như hiện làm tăng thêm sức quyến rũ cùng sự bí hiểm.
Ánh mắt nhìn nàng còn nhiều hơn khi nãy.
Mặc Như thì thật sự rất rất không biết nên miêu tả thế nào.

Khuôn mặt nàng ấy lúc xanh lúc đen.

"Chủ nhân." Mặc Như nhẹ giọng gọi.
Diệp Thanh An: "Sao vậy?"
"Chúng ta đi thay y phục."
Diệp Thanh An nhìn nàng ấy từ nãy tới giờ sao lại không biết Mặc Như nghĩ gì.
Lúc định đồng ý thì lại nhớ tới bà chủ bán đấu lạp, Diệp Thanh An như vô ý hỏi: "Tại sao? Bộ này không đẹp à."
Bộ này là Mặc Như đích thân chọn cho Diệp Thanh An.
Phong cách của nguyên chủ và nàng rất giống nhau.
Đều thích màu nhạt.
Mặc Như nói thật lòng: "Không phải, là rất đẹp."
Diệp Thanh An thắc mắc: "Vậy sao phải đổi?"
Mặc Như căng da đầu nói dối: "Chủ nhân, ngài tính mặc nữ trang vào thanh lâu à?"
Diệp Thanh An: "Bây giờ là ban ngày."
"Đến thanh lâu còn quan trọng ngày đêm sao?"
"Phụt—"
Diệp Thanh An nhỏ giọng cười, cũng không phản bác.
Mặc Như cũng không nói thêm nữa mà đi tới đổi hai bộ nam trang.
Diệp Thanh An cũng không mang đấu lạp nữa.
Hai người tiếp tục đi trên đường lớn, chỉ là bây giờ ngoài nam nhân ra còn có cả nữ nhân nhìn về phía họ.

Hai nam nhân một người thanh y, nhìn qua phóng khoáng dễ gần.

Tướng mạo có phần ngây ngô làm nổi bật sự tươi sáng của Mặc Như.

Đôi mắt trong trẻo sạch sẽ, mũi huyền đảm.
Người còn lại một thân bạch y diện mạo y như quan ngọc (ngọc không tì vết, gắn trên mũ quan thời xưa), mặt mày sáng sủa khoan khoái như họa.
Một đôi mắt hoa anh đào đáng lẽ nên mang vẻ phong lưu đa tình, nhưng lại bởi vì khí chất tự phụ, lãnh đạm của nàng mà hết sức trong trẻo lạnh lùng, khiến phong thái tao nhã cùng diện mạo tinh xảo của Diệp Thanh An không có chút mảy may xung đột.
Ánh mắt trầm tĩnh mà lạnh trong, lỗi lạc đứng ở đó, giống như trích tiên không thể khinh nhờn.
Mặc Như bên ngoài vẫn cười nhưng bên trong lại gào thét.
Tại sao? Tại sao chứ?
Tại sao lại có chuyện bất công như vậy?
Mặc Như rất không phục.
Trên đời này sao lại có một người mặc nữ trang thì dung mạo kinh diễm thế tục, còn nam trang thì đừng nói nữ nhân đến nam nhân còn nhìn nàng như mấy tên đoạn tụ tìm thấy con mồi vậy.
Diệp Thanh An cũng khá là cao.

Mà Mặc Như lại cao hơn nàng một chút.
Mặc Như quyết định đưa nàng tới thanh lâu luôn, đỡ cho mấy người nhìn được ăn không được mà tự nghẹn chết chính mình.
Vừa vào cửa đã nghe mùi son phấn, bên trong thanh lâu tiếng sáo trúc không ngừng vang lên, vô cùng náo nhiệt.

Thấy hai người khí độ bất phầm, lão bản nương ân cần chào đón.
"Hai vị công tử này khá lạ mắt, lần đầu đến Vũ Nhạc lâu chúng tôi sao?"
Mặc Như cười nói: "Đúng vậy, nghe nói tối nay hoa khôi nổi tiếng là Hàn cô nương tổ chức thi đánh đàn tại đây, người thắng có thể gặp riêng nàng, chuyện vui như vậy sao có thể bỏ lỡ.".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 55: Chương 55


Diệp Thanh An nghe Mặc Như nói vậy cứ có cảm giác mình bị lừa vậy.
Tại sao nàng ấy lại biết chuyện này?
Nhưng Diệp Thanh An cũng không nghĩ nhiều, dù sao Mặc Như cũng rất thích ngắm mấy cô nương xinh đẹp.
Mà nàng tới đây với mục đích làm nền cho Mặc Như chơi thôi.
Nếu Mặc Như mà biết nàng đang nghĩ gì thì chắc chắn sẽ nói to ai làm nền cho ai còn không biết.
Mặc Như ra tay hào phóng tất nhiên sẽ được đón tiếp nhiệt tình.
Hai người lên lầu, chọn một phòng rồi ngồi đợi.
Mặc Như gọi vài món cùng rượu lên.
Xung quanh còn có vài mỹ nhân rót rượu đút đồ ăn cho hai người.
Diệp Thanh An từ chối, còn Mặc Như ở một bên lại mắng nàng không hiểu phong tình.
"Khiến mọi người chê cười rồi, đệ đệ nhà ta còn nhỏ mới tới lần đầu tới nơi này.

Không hiểu phong tình, mong các vị thứ lỗi."
Mấy cô nương che khăn mỉm cười.

"Ây nha, không sao~"
"Vị công tử là lần đầu đến sao?"
"Đệ đệ của công tử tuấn tú quá!"
Diệp Thanh An vẫn giữ im lặng, đôi mắt đào hoa hiện lên vẻ lạnh lùng, nhìn vô cùng cấm dục.
Mấy cô nương như vô tình đụng vào nàng mấy lần, Diệp Thanh An hết chịu nổi liền đuổi mấy người đó ra ngoài.
Mặc Như cũng không ngăn cản.
Diệp Thanh An ăn một chút nhưng không uống rượu.
Còn Mặc Như thì ngược lại, hoa khôi chưa lên sàn thì nàng đã say rồi.
Miệng lẩm bẩm: "A Dật cái tên khốn nạn..."
"Hu hu hu, tên tệ bạc."
" Chủ nhân, ta nhớ A Dật."
Diệp Thanh An rút khăn tay có chút cạn lời nhưng vẫn rất kiên nhẫn lau nước mắt với nước mũi đang thi nhau chảy xuống của Mặc Như.
Nàng sau đó liền nghe thấy tiếng bàn luận bên ngoài.
"Sao ta cảm thấy hôm nay đông hơn bình thường."
"Ngươi không biết gì sao?"
Người nọ thắc mắc hỏi: "Chuyện gì?"
"Vào ngày này mỗi năm hoa khôi nổi tiếng là Hàn cô nương tổ chức thi đánh đàn tại đây, người thắng có thể gặp riêng nàng, chuyện vui như vậy ai có thể bỏ lỡ."
Một người khác cũng tiếp lời: "Đây là cơ hội ngàn năm có một đó."
"Vì sao?"
"Uầy, ngươi không biết sao.

Hàn Nguyệt đã là hoa khôi, cũng là bằng hữu duy nhất của lão bản của Vũ Nhạc lâu nên rất ít xuất hiện nên không có nhiều người thấy qua dung mạo của nàng ta.

Nhưng từng có một họa sĩ gặp qua, nghe nói như gặp tiên nhân, dựa theo ký ức mà về ra, ai xem tranh cũng đều bị nàng mê hoặc."
"Đã vậy từ khúc mà nàng đàn đến giờ vẫn còn dang dở, nhiều người đến đây chỉ muốn nghe hết bài.

Tiếc là Hàn cô nương vẫn chưa bao giờ đánh hết bài."
Diệp Thanh An nhìn vào Mặc Như, nghĩ nghĩ cái gì đó rồi cuối cùng quyết định lên thử vận may chút.
Nếu có thể được chọn thì dẫn nàng ấy theo, mong rằng cái tâm trạng u buồn kia sẽ biến mất.
Thật ra Diệp Thanh An cũng không quá kỳ vọng vào chính mình.
Cầm kỹ của nàng có lẽ là ổn.

Kỹ thuật đàn của nàng phần lớn đều là tự học.
Diệp Thanh An đọc sách biết được âm nhạc có thể giảm căng thẳng.

Nghĩ bản thân mình có hơi vô dụng nên ngoài học y, nàng còn ngày đêm nghiên cứu về đàn.
Có lúc sẽ tìm vài người chỉ dạy.
Nàng còn vài lần ngất vì tìm hiểu quá sức, do đó mà cầm kỹ của Diệp Thanh An hiện tại khó ai có thể so sánh được.
Diệp Thanh An định xuống lầu thì con ma men đã giữ chặt nàng.
"Ngươi muốn bỏ rơi ta à?"
Diệp Thanh An: "Không phải.

Là tìm mỹ nhân cho ngươi ngắm."
"Thật?"
Diệp Thanh An cốc nhẹ lên trán Mặc Như, trong mắt hiện lên tia dịu dàng: "Ta lừa ngươi làm gì."
Hai người bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng Diệp Thanh An vẫn phải mang theo Mặc Như xuống cùng.
Nàng tới nơi nghe nhạc, ở giữa đài có lụa mỏng che kín gian phòng.
Mơ hồ có thể nhìn ra có nữ tử bên trong, dáng người thướt tha, cũng không thấy rõ dung mạo.
Giọng nói trong trẻo của nữ nhân phía sau rèm: "Các vị, quy tắc vẫn như năm trước.

Ta đàn nửa khúc ai có thể đàn khúc còn lại hoặc đàn đối lại đều có thể thử."
Diệp Thanh An nghe luật mà cảm thấy khá hứng thú, cách chơi nơi mới lạ thật.
Lúc sau tiếng đàn liền cất lên, mọi người xung quanh đều im bặt.
Đến cả Diệp Thanh An ít khi thể hiện cảm xúc với người ngoài bằng mắt thường cũng nhìn ra được cả người cứng nhắc.
Đến cả Mặc Như cũng hoàn toàn tỉnh táo, nàng ấy giống như không thể ngờ được nhìn nơi tiếng đàn phát ra....
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 56: Chương 56


Diệp Thanh An và Mặc Như kinh ngạc nhìn về phía người đang đánh đàn phía sau rèm.

Khúc nhạc này vốn không thể xuất hiện được.

Nếu có thể vậy thì chỉ có một lý do—
Đó là một trong hai người kia ở đây.

Diệp Thanh An và Mặc Như đều có cùng suy nghĩ.

Nếu dựa theo khúc nhạc này người đó khả năng là Mặc Dật.

Diệp Thanh An có căn cứ khi nói vậy.

Bởi bài này do chính nàng viết ra và chỉ có bốn người biết.

Kiếp trước Diệp Thanh An viết ra bốn bài, tượng trưng cho bốn người bọn họ.

Lúc đấy lấy đại cái tên: Xuân, Hạ, Thu, Đông.

Đặt tên theo bốn mùa, vừa hay hợp với tính cách bên ngoài của mấy người họ.

Xuân là chỉ Mặc Dật.

Hạ là nói Mặc Như.

Còn Thu tức là Diệp Thanh An.

Cuối cùng, Đông là Mặc Hiên.

Mà khúc nhạc kia là Xuân cũng tức là người kia khả năng cao chính là Mặc Dật_ tên khốn nạn trong miệng Mặc Như.

Quả nhiên đến một nửa thì tiếng đàn liền dứt.

Diệp Thanh An thì đã khôi phục lại dáng vẻ lạnh lùng của mình nhưng Mặc Như không biết khi nào nước mắt đã rơi đầy mặt.

Cũng may ai cũng chăm chú nghe tiếng đàn mà không để ý tới Mặc Như.

Không thì lúc bình tĩnh lại nàng ấy chắc chắn không biết tìm đâu cái hố để chui xuống.

Ban đầu vốn là muốn thử vận may nhưng giờ nàng có thể tin rằng người được chọn chính là mình.

Nhưng với điều kiện người đó là Mặc Dật.

Xuyên thành ai không quan trọng, quan trọng là có thể đoàn tụ.

Mặc Như nôn nóng nói với Diệp Thanh An: "Chủ nhân, ngài mau lên đi!"
Biết thế kiếp trước đi theo chủ nhân học đàn.

Diệp Thanh An chỉ lắc đầu: "Không vội.

"
Mặc Như: "Nhưng! "
Nàng đã muốn gặp lại người thương lắm rồi, nàng nhớ người đó vô cùng.

Diệp Thanh An đưa mắt nhìn xung quanh lời ít ý nhiều: "Nhiều người quá.

"
Chen không lên.

Vậy đó.

Mặc Như: "! " Thu hết mọi cảm xúc.

Bỏ đi, không vội.

Có vài người lên đài trước, họ quả thật không dám viết tiếp lời thế nên tất cả đều lựa chọn đánh một khúc nhạc khác, ai cũng đều chọn những sáng tác của nhạc sư nổi tiếng.

Một người rồi lại một người, không ai có thể khiến nữ nhân sau rèm nói một lời.

Lại thêm một người hậm hực xuống đài, giọng nói uyển chuyển của nữ nhân phía sau rèm: “Còn vị khách nhân nào muốn thử không?”
Thấy mọi người đều có ý lùi bước, Diệp Thanh An liền lên tiếng: "Ta lên.

"
Giọng nói trong trẻo vang lên, gần như mọi người đều nhìn về phía nàng.

Thấy Diệp Thanh An định lên thì mọi người liền nhường đường cho nàng.

Cùng thời khắc đó, Mộ Dung Trì Yến vừa hay tới nơi, nghe nàng nói vậy lập tức muốn bắt nàng xuống.

Hắn được triệu vào cung vì có việc, nói xuất hiện dịch bệnh hiện chưa có thuốc giải nên muốn Diệp Thanh An đến đấy một chuyến.

Mộ Dung Trì Yến sau nhưng lời kia liền chưa gặp nàng lần nào, hắn có mấy lần muốn đến Tịnh Hương các nhưng lại nhớ đến câu nói trước đó của Diệp Thanh An nên không dám vào.

Bởi hắn lo nàng sẽ đuổi hắn.

Đây là một cơ hội để hắn gặp nàng mà không cần sợ nàng không ra mặt.

Hắn không để ý nàng đồng ý hay từ chối, dù sao đây cũng là do nàng quyết định.

Đồng ý cũng được.

Từ chối cũng tốt.

Chỉ là khi đến nơi thì Diệp Thanh An lại dội cho hắn một gáo nước lạnh.

Viên Hân bảo nàng đi thanh lâu nổi tiếng nhất.

Mộ Dung Trì Yến liền theo tới đây.

Trên đường gặp Vu Tử Ân, nghe tên này nói về nơi này cùng với ngày hôm nay hoa khôi của nơi này lại tổ chức thi đàn.

Mộ Dung Trì Yến không ngờ mới vào sẽ thấy cảnh này.

Vu Tử Ân trêu trọc nói: "Không ngờ vương phi thấy mỹ nhân cũng làm liều a.

".
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 57: Chương 57


Sau khi nghe Diệp Thanh An nói xong Mộ Dung Trì Yến nhíu mày, hắn định lên ngăn cản nàng.

Nếu nhớ không lầm, năm ngoái hoàng cung thiết yến mời nữ nhi quan viên tham gia.

Lúc đấy vì bị Bùi Ninh Dao khiêu khích lẫn tính kế mà Diệp Thanh An không thể không lên đánh đàn.

Kết quả là bị cả đám người phỉ nhổ xem thường, tuy không dám biểu hiện ra ngoài nhưng có rất nhiều ánh mắt trào phúng nhìn về phía nàng.

Cuối cùng với quyền lực nhà họ Diệp nên không ai dám nhắc lại.

Chỉ là rất nhiều người còn nhớ, trong đó có Mộ Dung Trì Yến.

Thế nhưng Diệp Thanh An đã lên trên đài so tài rồi nên đành dừng lại.

Nếu giờ đi lên, sẽ không tránh khỏi hai người dây dưa, còn không biết bị bao người chê cười.

Mộ Dung Trì Yến tức giận muốn chết, nữ nhân này không thể làm hẳn bớt lo chút nào!
Mộ Dung Trì Yến nghĩ một chút rồi cởi áo choàng ra.

Vu Tử Ân thấy hành động khó hiểu này liền nghi hoặc hỏi: “Vương gia định làm gì vậy?”
Mộ Dung Trì Yến không đáp.

Hắn đang tính toán nên nhảy từ hướng nào.

Nếu lát nữa Diệp Thanh An mà đàn không ra tiếng thì hắn sẽ khinh công đi lên mang nàng đi ngay lập tức.

Dù sao khi Diệp Thanh An mặc nam trang và nữ trang khác nhau một trời một vực.

Nếu không phải từng thấy nàng mặc nam trang trước đó sợ là bây giờ hắn còn không nhận ra.

Thế nên người mất mặt là tên nam nhân kia, không liên quan đến nữ nhân mang tên Diệp Thanh An.

Trong lòng hắn suy nghĩ lối thoát cho nàng cẩn thận, bỗng nhiên bên tại truyền đến tiếng đàn.

Mộ Dung Bắc Uyên đột nhiên ngẩng đầu, biểu cảm không dám tin hiện rõ trên mặt.

Khác với sự ấm áp của khúc nhạc mà Hàn Nguyệt vừa đánh.

Tiếng đàn mà của Diệp Thanh An mang lại cảm giác nóng rực.

Diệp Thanh An không đàn tiếp khúc sau là vì nàng hiểu được dụng ý vì sao người này chỉ đàn nửa khúc.

Do đó mà nàng quyết định đáp lại bằng bài ‘Hạ’.

Tiếng đang càng nghe càng mãnh liệt, giống như đứng dưới cái nóng thiêu đốt của mùa hè, thẳng tắp rót vào đầy người nghe, nóng rực đến bá đạo.

Đến nửa bài Diệp Thanh An khẩy nhẹ ngón tay, âm thanh dây đàn dần nhạt đi.

Tuy chưa hoàn chỉnh nhưng khúc nhạc này quả thật rất tuyệt!
Vốn nghĩ khúc đàn của Hàn Nguyệt hoa khôi đã khiến họ khí huyết dâng trào, khơi gợi sự tò mò vì muốn nghe một bản hoàn chỉnh thì bài này cũng không kém.

Một hồi lâu, người chung quanh mới từ trong tiềm thức tỉnh lại, không biết ai dẫn đầu, tiếng vỗ tay không ngừng.

“Có thể đàn hết không?”
“Sao lại dừng giữa chừng thế? Đàn hết đi chứ!”
“Tiếp tục đi!”
Phần lớn mọi người ở đây đều có hứng thú với âm nhạc nên khi thấy một bài hay như thế cảm xúc kích động là bình thường.

Họ không tiếc lời khen thì cũng sẽ oán trách Diệp Thanh An chặt đứt cảm giác hứng thú của họ.

Diệp Thanh An nhìn về phía rèm che bình tĩnh nói: “Xin lỗi các vị, khúc nhạc này ta chỉ muốn dành cho Hàn cô nương.

Chỉ cần Hàn cô nương nguyện ý kéo rèm ra.


Điều không thể ngờ chính là, rèm che kia luôn buông xuống giờ được người kéo lên.

Mọi người nín thở chăm chú nhìn theo, Hàn Nguyệt cô nương chậm rãi đi ra, mọi người không nhịn được mà hít sâu một hơi.

Quá đẹp!
Đôi mắt Hàn Nguyệt đen như mực, ngũ quan linh động, gương mặt như khối cực phẩm bạch ngọc dương chi.

Làn da trắng nõn, khí chất dịu dàng.

Vu Tử Ân ngây người nói với Mộ Dung Trì Yến: Vương phi đúng là quá trâu bò, vị tiên nữ này đúng là ngài ấy mời ra a!"
Mộ Dung Trì Yến không đáp lại mà nhìn chằm chằm Diệp Thanh An.

Hắn chắc chắn đây không phải vương phi trước đây của mình.

Hàn Nguyệt thi lễ bên cạnh Diệp Thanh An: “Công tử cầm nghệ vô cùng tốt, Hàn Nguyệt bội phục.

Không biết Hàn Nguyệt có may mắn mời công tử đến phòng bên ngồi một chút?”
Lời vừa nói ra, ai cũng nhìn Diệp Thanh An.

Dù có tiếc nuối nhưng vẫn phải công nhận tài năng của nàng.

Mặc Như bên cạnh chọc chọc tay nàng, thể hiện sự tồn tại của bản thân.

.
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 58: Chương 58


Diệp Thanh An buồn cười nhìn Mặc Như: “Hàn Nguyệt cô nương, đây là ca ca của tại hạ, rất ngưỡng mộ cô nương, không biết có thể để hắn* cùng vào sương phòng?”
*Trong tiếng Trung 她 (cô ấy) và 他 (anh ấy) phát âm giống nhau.

Này kiểu như Hàn Nguyệt nghe vậy á.
“Đương nhiên, mời.” Hàn Nguyệt dẫn đường.
Tránh đám người đi vào trong, chợt có một người ngăn cản đường đi.
Mặc Như cùng Diệp Thanh An đồng thời ngẩng đầu, nhìn thấy mặt không biểu tình của Mộ Dung Trì Yến.
Mặc Như sửng sốt vài giây nhưng lập tức bình tĩnh lại.
Còn Diệp Thanh An thì mặt không đổi sắc nhìn hắn.
Hai người đối mắt nhìn nhau.
Một lát sau, Mộ Dung Trì Yến lành lạnh nhướng mí mắt: “Cùng ta trở về.”
Mặc Như chỉ còn một bước nữa là biết được người yêu của mình đang ở đâu, sao nàng có thể bỏ đi ngay lúc này được.

Mặc Như cắn răng nghiến lợi ra hiệu cho Diệp Thanh An.
Diệp Thanh An nhận tín hiệu cũng không phụ lòng mong mỏi: “Nếu không ngươi cùng chúng ta vào đi.”
Mặc Như cũng nhanh chóng tiếp lời: “Đúng vậy hiếm khi được nhìn thấy Hàn Nguyệt cô nương, bỏ lỡ rất đáng tiếc.”
Mộ Dung Trì Yến: “Không có hứng thú.”
Mặc Như: (T_T)
Một Diệp Thanh An đầu gỗ đã đành giờ lại thêm một Mộ Dung Trì Yến không hiểu phong tình.
Thật đúng là không có nhất, chỉ có hơn.
Mặc Như: Mệt mỏi quá, thế giới này hủy diệt đi🙂)
Diệp đầu gỗ: “Không hứng thú thì ngươi tới đây làm gì, ăn cơm à?”
Mộ không hiểu phong tình: “Trách ta? Ta còn chưa tính số với ngươi, vì sao vụng trộm chạy đến nơi đây?”
Diệp Thanh An châm chọc: “Chân trên người ta, ngươi quản được sao với cả ta đi đâu liên quan gì tới ngươi? Chúng ta có quan hệ gì sao?”
“Ta…”
Cũng đúng, Diệp Thanh An đi đâu thì liên quan gì tới hắn.

Với cả quan hệ của hai người không tốt.

Hắn còn chưa từng thừa nhận với bên ngoài nàng là Nhiếp Chính vương phi của mình.
Mộ Dung Trì Yến bị một câu nói của nàng làm á khẩu.
“Vậy ngươi chơi vui không.”
Diệp Thanh An: “Tạm được.”
Mặc Như đứng xem hai người đấu khẩu, đành phải giải vây.
Nàng ấy kéo góc áo của Diệp Thanh An.

Mặc Như: “Chúng ta về đi.”
Mặc Như đã nói vậy thì nàng cũng làm gì được chứ.
Diệp Thanh An đành xin lỗi Hàn Nguyệt: “Cô nương, hôm nay tại hạ có chút việc gấp cần rời đi, không thể phụng bồi, mong cô nương tha thứ.”
Hàn Nguyệt: “Không sao.

Vậy công tử có muốn nói gì với ta không?”
Diệp Thanh An: “Không, chỉ là chuyển lời giúp ta rằng ta thích đôi mắt màu oải hương của người đó.”
Diệp Thanh An có thể chắc chắn rằng người này không phải Mặc Dật nhưng có một điều là Hàn Nguyệt quen hắn.

Lại còn rất thân.
Nếu không sao có thể dạy nàng bài này chứ.
Hàn Nguyệt không hiểu câu nói này có ý nghĩa gì nhưng để ý mới thấy, trên người vị công tử này có mùi oải hương.
Có lẽ là một ám hiệu gì đó của họ.
Từ Vũ Nhạc lâu đi ra, Mộ Dung Trì Yến nhíu mày: “Bản vương cũng không biết vương phi còn có sở thích này, một nữ tử lại thích mỹ nhân?”
“Ta vốn yêu thích cái đẹp, chưa từng phân biệt nam nữ.”
“Vậy sao?”

Diệp Thanh An: “Tất nhiên, nếu không phải chưa từng thấy nam nhân đẹp hơn ngươi thì ta cũng chẳng vội vàng thành thân.”
Mộ Dung Trì Yến nhìn nàng, muốn nói lại thôi.
Câu chuyện cứ như vậy dừng lại.
Ban đầu Diệp Thanh An cứ nghĩ hắn sẽ hỏi chuyện cầm nghệ của mình nhưng đến giờ vẫn chưa có động tĩnh gì cả.
Bọn họ cứ như thế đi đến xe ngựa.
Vĩnh Bân bên cạnh hành lễ: “Vương gia, ừm…”
Vĩnh Bân: Ủa, ai đây?
Trăng hôm nay không quá sáng nên khi thấy Diệp Thanh An trong bộ nam trang hắn cũng không nhận ra, đến khi thấy Mặc Như thì nghĩ đừng nói đây là vương phi.
Mặc Như mặc nam trang cũng không thay đổi quá nhiều nhưng Diệp Thanh An thì gần như biến thành người khác nên hắn không nhận ra cũng phải.
“Vương phi?”
Vĩnh Bân thử gọi một tiếng..
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 59: Chương 59


Vĩnh Bân vốn là gọi thử một tiếng, Diệp Thanh An liền gật đầu.

Vĩnh Bân cũng nhìn vài lần, sau đó quay qua nhìn Mộ Dung Trì Yến, thấy hắn gật đầu cũng không nói gì nữa.

Diệp Thanh An cùng Mộ Dung Trì Yến lên xe ngựa.

Sắc trời đã muộn dần, trên đường đã không có người nào, xung quanh là sự an tĩnh quỷ dị.

Giác quan thứ sáu của Diệp Thanh An vốn nhạy bén, nàng cảm thấy rất kì lạ, cũng cảm thấy có nguy hiểm.

Mộ Dung Trì Yến im lặng nhìn Diệp Thanh An nói: “Tới.


Nàng như không nghe thấy mà vẫn ngồi im, sự bất an trong lòng cũng càng lớn.

“Như.


Diệp Thanh An gọi một tiếng.

Vừa dứt câu, xe ngựa liên kịch liệt lắc lư, bắt đầu chuyển động.

Một trận kiểm khi bén nhọn chém xuống tới, Vĩnh Bân trong lúc vội vã phòng thủ, trên cánh tay không cẩn thận bị chặt một kiếm.

"Đợi ở trong xe.

"Mộ Dung Trì Yến để Diệp Thanh An lại, lập tức phi thân ra, cùng thích khách đánh thành một trận.

Hai ám vệ gần đó cũng nhảy xuống, nhưng bên ngoài lại đến hơn mười người.

Thích khách đều là thân thủ bất phàm, một địch mười, bọn họ vô lực ứng phó.

Diệp Thanh An ngôi trong xe không thấy tình huống bên ngoài, trong lòng bất ổn, nhịn không được vén màn lên nhìn ra phía ngoài.

Một thích khách mượn lực giảm lên thân cây hưởng nàng vọt qua, trường kiểm trong tay trực chỉ về phía Diệp Thanh An.

Dù là kiếp trước hay kiếp này nàng đều không biết võ công.

Nguyên thân chẳng qua chỉ biết chút khinh công, sức khỏe tốt hơn người bình thường thôi.

Cũng không tính là biết võ.

Cũng may không biết từ đâu chui ra một người mặc đồ đen đã thay phi thân tới kéo tên đó ra.

“Chủ nhân.

” Mặc Như cũng thấy được tình hình bên này nhưng lại bị hai tên thích khách chặn đường.

Nàng cố gắng qua chỗ Diệp Thanh An nhưng lần nữa bị cản lại.

Mặc Như tức giận chửi thề: “f*ck! Đm, đứa nào cmn bảo mấy thằng cờ hó này đến đây gây sự.


Đám thích khách:???
Vĩnh Bân:???
Mộ Dung Trì Yến: “…”
Ám vệ: Gì đây??
Người áo đen: Đây là ngôn ngữ gì thế?!!

Mấy người cảnh giác nhìn người áo đen đột nhiên xuất hiện.

Nhìn một hồi, trừ Diệp Thanh An cùng đám thích khách ra thì họ đều nhận ra đây là ai.

Là ám vệ mà Mộ Dung Trì Yến cho giám sát Diệp Thanh An chứ còn ai vào đây.

Chỉ là Mộ Dung Trì Yến đã dừng việc này rồi, vậy sao người này vẫn theo sau Diệp Thanh An.

Phía ngoài ám vệ vội vã hô một tiếng: “Vương gia, bọn hắn lại tới thêm người, căn bản giết không hết.


Người còn lại nói: “Vương gia mau dẫn vương phi đi nhanh, có thuộc hạ yểm hộ.


Mộ Dung Trì Yến không do dự nữa, hai ba lần mở dây buộc xe ngựa, đem bạch cưỡi ngựa đi, đem Diệp Thanh An bảo hộ ở trong ngực hai người cùng nhau lên ngựa.

“Giá!”
Mộ Dung Trì Yến thoáng nhìn qua ám vệ cứu Diệp Thanh An, cũng không nói gì.

Do quá bất ngờ nên đầu Diệp Thanh An vẫn trong trạng thái trống rỗng, lúc sau mới lấy lại bình tĩnh.

Nàng quay đầu nhìn Mặc Như, hét lớn: “Ta đợi ngươi.


“Ngài quay về trước đi.

” Mặc Như dù không thích tên họ Mộ kia nhưng bây giờ tính mạng của chủ nhân quan trọng hơn, vẫn là nói vậy.

Bạch mã phi cực nhanh, lập tức có năm người vận khinh công vượt nóc băng tưởng, đuổi theo bọn họ.

Vị tiểu ám vệ cũng theo sau.

Đến chỗ giao lộ, năm người này nhao nhao nhảy xuống làm thành một vòng vây, Mộ Dung Trì Yến nói bên tai DiệpThanh An: “Đợi lát nữa bản vương cản bọn họ lại, ngươi giục ngựa hồi phủ, một đường chạy thẳng, tuyệt đối không được quay đầu.


Diệp Thanh An quay lại nhìn hắn: “Vương gia.

”.
 
Back
Top Bottom