Ngôn Tình Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 60: Chương 60


Mộ Dung Trì Yến trong mắt hiện lên lạnh lẽo, giống như trấn an vỗ bên eo nàng, thấp giọng nói: “Bản vương đếm tới ba, ngươi nằm chắc dây cương.”
Diệp Thanh An còn chưa minh bạch được ý nghĩa trong câu nói này thì Mộ Dung Trì Yến đã đếm đến ba, hắn bỗng nhiên vỗ mông ngựa, bạch mã một đường phi nhanh.
Diệp Thanh An nhịn không được quay đầu nhìn thoáng qua, Mộ Dung Trì Yến cùng vị tiểu ám vệ kia đang hai địch năm, chỉ có thể nhìn thấy áo trắng của họ trong gió tung bay, kiếm quang xẹt qua nhanh chóng, cũng không rõ mặt của hắn.
Đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh chậm rãi lan khắp lưng mình, một dự cảm nguy hiểm cùng cực khiến da đầu nàng tê rần, xương sống lạnh lẽo.
Còn chưa kịp quay đầu lại đã nghe thấy một trận gió thổi bạt sau tai.

Diệp Thanh An nhanh chóng nghiêng người né tránh, nhưng rốt cuộc vẫn không thể tránh thoát, vai trái bị kiếm chém một đường kiếm khá sâu, ngã từ trên ngựa xuống.
Dự cảm cái chết gần trong gang tấc khiến nàng bộc phát ra sức mạnh đáng kinh ngạc.
Diệp Thanh An theo phản xạ lăn qua lăn lại mấy vòng tránh thanh kiếm chém xuống liên tục khiến nó chém xuống đất phát ra tiếng kêu chói tai.
Nàng dùng hết sức bắt lấy thanh kiếm lần nữa muốn chém xuống phía nàng.
Mộ Dung Trì Yến nghe thấy tiếng liền nhìn qua cũng vì thế mà bị phân tâm, làm cho thích khách có cơ hội đâm một nhát vào phần bụng.
Mộ Dung Trì Yến lùi lại vài bước rồi lấy tay che đi vết thương.
Tiểu ám vệ rơi vào tình thế khó, hắn nhìn Diệp Thanh An rồi lại nhìn Mộ Dung Trì Yến.

Cuối cùng chọn đến chỗ Diệp Thanh An cứu nàng.
Sau khi giải quyết xong chỗ nàng liền kéo Diệp Thanh An qua chỗ Mộ Dung Trì Yến.
Tiểu ám vệ nắm chặt kiếm, cảnh giác nhìn mấy tên thích khách.

Bộ dáng có thể xông lên đột phá vòng vây bất cứ lúc nào.
Đúng lúc này Mặc Như và Vĩnh Bân cũng tới.
Có vẻ bên đó đã giải quyết xong hoặc giao cho hai ám vệ kia.
Có thêm hai người giúp sức nên tình thế cũng gần như vào thế cân bằng.
Đúng là này một người áo đen mới tới đến bên chỗ một tên có vẻ là người cầm đầu nói gì đó.
Người cầm đầu đám thích khách nhìn thoáng qua Diệp Thanh An một cái rồi nói: “Rút.”
Mọi người ai thở phào một hơi.
Diệp Thanh An ngay lập tức chạy qua chỗ Mộ Dung Trì Yến, giúp hắn cầm máu rồi ra lệnh: “Về vương phủ.”
Lúc về đến Nhiếp Chính vương phủ Diệp Thanh An lập tức phân phó.

“Các ngươi mau đi chuẩn bị rượu cay, nước vải sạch, đem hoa tiêu cùng nước muối nấu mang đến đây.

Gọi cả Vu Tử Ân tới.”
“Vâng.”
Chờ Mộ Dung Trì Yến được đưa lên giường, Diệp Thanh An nhanh chóng cắt áo ở miệng vết thương, máu không ngừng tuôn ra, sắc mặt Mộ Dung Trì Yến tái nhợt.
Diệp Thanh An là người có ơn tất báo.

Vì thế dù quan hệ của hai người rất tệ nhưng dù sao hắn cũng đã cứu mạng nàng, nàng cũng đâu thể coi như không nhận.
Hiện tại không có thuốc cầm máu nên chỉ có thể sơ cứu đơn giản nhất.
“Vải ướt.” Diệp Thanh An phân phó, rất nhanh nhận vải ướt từ vừa chuẩn bị, đem vết thương sạch sẽ.
“Lấy rượu tới.” Diệp Thanh An lại lợi dụng rượu cay lau vết thương, để người đem hoa tiêu nước muối bưng tới, nhúng vài ướt vào, thoa lên vết thương.
Mộ Dung Trì Yến lập tức đau tỉnh lại, thân thể bắt đầu co lại.

Nếu là mấy người Mặc Như thì Diệp Thanh An chắc chắn sẽ nhẹ giọng an ủi, nếu không được thì mới dùng biện pháp mạnh.
Diệp Thanh An thấy hắn không nằm trong danh sách những người cần nhẹ nhàng nên trực tiếp bỏ qua bước một làm luôn bước hai: “Vĩnh Bân, đến đè lại hắn.”
Mấy người tuy không biết y thuật nhưng nếu lấy muối cho lên vết thương thì thốn phải biết, Vĩnh Bân hãi hùng khiếp vía: “Vương phi, sao lại xát muối trên vết thương?”
“Nước muối nấu cùng hoa tiêu có thể phòng ngừa vết thương thối rữa, còn có thể dừng ngứa.”.
 
Phế Nhân Vương Phi Là Nữ Bá Vương
Chương 61: Chương 61


Đúng lúc này Vu Tử Ân cũng đi tới.

Diệp Thanh An: “Thuốc cầm máu.


Ngắn gọn một câu nhưng Vu Tử Ân liền lấy thuốc tới.

Vu Tử Ân nhìn Diệp Thanh An xử lý vết thương thì rất khâm phục.

Hắn nhìn thấy vết máu trên vai của nàng, lúc đầu còn nghĩ Diệp Thanh An bị thương nhưng nhìn lại Mộ Dung Trì Yến thì lại lầm tưởng rằng đây là máu của Mộ Dung Trì Yến dính vào lúc trị thương mà không để ý tới khuôn mặt tái nhợt của nàng.

Ai cũng nghĩ như vậy, chỉ có Mộ Dung Trì Yến đang hôn mê và tiểu ám vệ đã rời đi là biết đây là máu của Diệp Thanh An.

Sau khi xác định Mộ Dung Trì Yến không có gì đáng ngại thì tiểu ám vệ đã lặng lẽ rời đi.

Diệp Thanh An gắng gượng bản thân: “Mang ngân tuyến với ngân châm không?”
“Có, vương phi muốn tự khâu sao?”
Diệp Thanh An không đáp lại, chỉ nói: “Ma phi tán (Thuốc gây mê).


Lúc này Vu Tử Ân mới chú ý tới khuôn mặt không một chút huyết sắc của Diệp Thanh An.

Vu Tử Ân quan tâm hỏi: “Vương phi, ngươi không sao chứ?”
Diệp Thanh An không đáp lại, trực tiếp động thủ khâu lại, mặc dù bên trên có thuốc tế, Mộ Dung Trì Yến vẫn đau đến đổ mồ hôi.

“Buông lỏng, rất nhanh sẽ không đau.

” Nàng vô thức nhẹ giọng an ủi hắn, đến mức Diệp Thanh An cũng không nhận ra.

Chỉ có Mặc Như biết đây là thói quen của Diệp Thanh An, khi chữa bệnh cho người khác đều vô thức trở nên ôn hòa hơn rất nhiều.

Mấy người còn lại trong phòng thấy cảnh này đều đỏ tại chỗ, hiếm khi vương phi ôn nhu như vậy, đột nhiên bộ dạng này quá dọa người.

Nửa mê nửa tỉnh, Mộ Dung Trì Yến cảm thấy mơ hồ nhìn thấy Diệp Thanh An.

Người luôn luôn cùng mình đối chọi gay gắt như lập tức trở nên nhu hòa lại chăm chú.

Cũng không biết có phải giấc mộng.

Và xong hơn hai mươi châm, Diệp Thanh An thở dài một hơi, rõ ràng đêm lạnh như nước, nàng lại một thân mồ hôi.

“Phiền Vu đại phu về sau ngươi mỗi ngày kiểm tra vết thương, đợi hoàn hảo sau đó cắt chỉ là được.


Nói xong, nàng lại nhìn về phía Mộ Dung Trì Yến.

Nam nhân cường thế này cũng có lúc thê thảm, nàng trong đầu nhớ tới chuyện hắn ở bên tai minh, bộ dáng trầm tĩnh nói nàng không được quay đầu, trong lòng lại có chút thương cảm.

“Haizz.


Thở dài một hơi, nàng nhớ tới mấy tên thích khách kia.

Lúc đánh nhau bọn họ là hướng tới nàng mà động thủ, xem ra là bản thân mình liên lụy tới người khác rồi.

Diệp Thanh An hiện tại cùng nguyên chủ trước kia tự nhận chưa từng gây thù kết oán tới nỗi có người muốn lấy mạng mình.

Đây là điều mà nàng muốn biết, chỉ là Diệp Thanh An muốn quan tâm đến hơn đó là sao khi sắp đạt được mục đích họ lại rút lui.

Trong khi nàng đang suy nghĩ thì bên ngoài cửa truyền đến tiếng khóc, nàng nghe xong thanh âm liền biết là Bùi Ninh Dao.

Canh giờ đã không còn sớm, nữ nhân kia tại sao còn chưa ngủ, lúc này chạy tới làm gì.

Diệp Thanh An rất ghét tiếng khóc, nàng không vui đi ra ngoài.

“Người còn chưa chết ngươi khóc lóc cái gì chứ?”
“Vương phi, để thiếp thân nhìn xem vương gia đi, mới vừa nghe nổi hàn bị thương rất nặng, cả người là máu, thiếp thân sao có thể còn có thể ngủ được, trong lòng lo lắng.


Diệp Thanh An cười trào phúng: “Người nhìn hắn cũng không giúp được gì, vừa vào đã khóc nháo, đánh thức hắn, có cái gì tốt chứ.



Bùi Ninh Dao oán trách nhìn qua nàng: “Vương phi, thiếp thân biết người không thích ta, biết người thích vương gia nên không muốn để chúng ta ở cùng một chỗ.

Nhưng chuyện sống chết trước mắt, nếu vương gia có nguy hiểm, thiếp thân nhất định sống không nổi.

Chẳng lẽ vương phi nhất định phải nhẫn tâm như vậy sao?”
Diệp Thanh An rất muốn chửi thề nhưng lại phát hiện vốn từ của mình rất hạn hẹp, đến một câu cũng không phun ra được.

Bùi Ninh Dao vẫn khóc lóc ầm ĩ.

Diệp Thanh An vừa trải qua giải phẫu, lại thêm vết thương trên vai, lúc này ngoài đau đớn trên người còn có đầu cũng đau muốn nứt.

“Ngậm miệng, tùy.


Nói rồi nàng mang theo Mặc Như rời đi.

.
 
Back
Top Bottom