Tiếng giày da vang đều trên nền gạch lát bóng của ký túc xá.
Perth sải bước dài, khuôn mặt lạnh lùng đến mức ai nhìn thấy cũng vô thức tránh sang một bên.
Hắn dừng lại trước bàn quản lý, giọng trầm thấp vang lên.
"Cho hỏi, Santa ở phòng nào?"
Giọng hắn thấp, dứt khoát.
Người quản lý, vốn quen tiếp chuyện sinh viên, thoáng chần chừ khi bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo ấy.
"À...Santa Pongsapak... phòng 304.
Nhưng..."
"Nhưng gì?"
Perth nhíu mày.
"Ba ngày nay cậu ấy không trở về.
Tôi cũng đang định báo với khoa.
Điện thoại thì tắt, liên lạc không được."
Một khoảng lặng nặng nề phủ xuống.
Perth chống tay lên bàn, ánh mắt sắc bén.
"Cho tôi chìa khóa."
Người quản lý giật mình.
"Chuyện này.. theo quy định không..."
Perth không để đối phương nói hết, rút nhanh tấm danh thiếp từ ví, đặt kèm một phong bì dày cộm xuống mặt bàn.
"Tôi là người thân.
Nếu cậu ấy xảy ra chuyện, ông nghĩ mình gánh nổi trách nhiệm không?"
Câu nói vừa dứt, không khí lạnh lẽo bao trùm.
Người quản lý run tay, cuối cùng đành cúi đầu, lặng lẽ lấy chìa khóa ra.
"Phòng 304, tầng ba..."
Tiếng bước chân vang trên hành lang vắng.
Perth siết chặt chìa khóa, tim đập nhanh lạ thường.
Cạch.
Cửa mở.
Ngay khoảnh khắc đó, một luồng pheromone tràn ra như cơn bão.
Dày đặc, nồng nàn, như một lớp sương khói ám khắp gian phòng.
Perth khựng lại, toàn thân nóng bừng.
Đến cả Enigma mạnh mẽ như hắn cũng thấy choáng ngợp, hít thở khó khăn.
"Santa..."
Hắn gọi khẽ, giọng lạc đi.
Không một lời đáp, cả văn phòng không có lấy một bóng người.
Hắn tiến vào.
Phòng của em ngăn nắp nhưng vẫn còn dấu vết của sự vội vàng.
Trên giường, ga gối vương mùi quen thuộc.
Bàn học chất đầy sách vở, vài tờ giấy ghi chú vẫn còn loang mực.
Và, ngay chính giữa... một bức ảnh.
Ảnh chụp Santa đang cười hạnh phúc, ánh mắt long lanh.
Bên cạnh em là một chàng trai khác.
Perth bước lại gần, cầm lấy bức ảnh ngắm nghía rồi lật lại phía sau.
Một cái tên bật ra từ kẽ răng.
"Aran."
Hắn siết mạnh đến mức tấm ảnh nhăn nhúm.
Cả người run lên, ánh mắt đỏ ngầu vì ghen tuông.
"Em giữ nó ngay bên cạnh thế này sao, Santa?
Trong lòng em đang để tên này ngự trị sao?"
Tiếng điện thoại cắt ngang.
Perth bắt máy, giọng sắc như dao.
"Nói."
Đầu dây bên kia là giọng cấp dưới.
"Cậu Perth, tôi đã điều tra, phát hiện có một người tên Aran khả nghi.
Hắn từng sống dựa vào tiền của cậu Santa.
Khi tìm được một chỗ dựa lớn hơn, hắn lập tức bỏ đi nước ngoài.
Chính hắn là người chủ động chấm dứt.
Nhưng..."
Perth nhíu mày: "Nhưng sao?"
"Hiện tại hắn cũng bị người kia bỏ rơi.
Có tin đồn Aran đang bám lại cậu Santa.
Rất có thể cậu Santa đang ở cùng hắn."
Một tiếng "roẹt" khô khốc vang lên.
Tấm ảnh bị Perth xé toạc làm đôi.
"Địa chỉ." giọng hắn trầm hẳn, từng chữ nặng như lệnh tử hình.
"Chúng tôi đang lần dấu.
Muộn nhất tối nay sẽ có kết quả."
Hắn ném vụn ảnh xuống sàn.
Bàn tay hắn đặt lên mặt bàn học của Santa, khẽ chạm vào những dòng chữ còn dang dở.
Hắn lẩm bẩm, như nói với chính mình.
"Là do nó bỏ bùa em hay do em quá ngu ngốc, Santa.
Em nghĩ nó yêu em thật sao?
Trong khi tôi mới là người phát điên vì em..."
⸻
Trời Bangkok chiều hôm đó xám xịt.
Văn phòng của hắn sáng đèn đến tận tối.
Trên bàn, hàng loạt hồ sơ, ảnh chụp, thông tin về Aran trải ra như một bản án.
Điện thoại hắn đang dẫn đến một cuộc gọi.
"Hắn thuê một căn hộ cũ ở ngoại ô.
Có người nhìn thấy Santa đi cùng hắn ba ngày trước."
Perth đứng dậy, khoác áo.
"Chuẩn bị xe.
Đến đó."
"Ngài có muốn gọi thêm người không?"
Hắn lạnh giọng:
"Không cần.
Con tép riu này tự tay tôi xử lý được.
"
Căn hộ Aran thuê nằm trong một con hẻm ẩm thấp phía ngoại ô.
Đèn đường chập chờn.
Perth bước đến ngưỡng cửa, hơi thở dồn dập.
Hắn nghe được giọng của Santa lẩy bẩy nói.
"Không... không thể nào.
Anh từng nắm tay em, từng hứa sẽ ở lại.
Một năm rưỡi qua em sống trong nỗi nhớ anh, Aran.
Tại sao... tại sao anh làm thế với em?"
Aran nhếch môi, nụ cười đầy mỉa mai.
"Ngốc quá, Santa.
Em thật sự tin những lời đó sao?
Tất cả chỉ là một màn kịch thôi.
Tôi cần tiền, và em thì dễ bị lừa đến mức tưởng rằng đó là tình yêu."
Santa như chết đi một nữa cuộc đời, đôi mắt ươn ướt mở to kinh hãi.
Aran bước đến gần, cúi xuống, thì thầm với giọng sắc lạnh.
"Uổng công cho em đã chờ tôi một năm rưỡi.
Trong khi em quá ngu ngốc nhớ nhung, thì tôi đã có cuộc sống của riêng mình... nhưng giờ thì con khốn kia cũng đá tôi đi.
Giờ tôi chẳng còn gì ngoài đống nợ ngập đầu."
Santa run rẩy lùi lại, hơi thở dồn dập.
"Anh... anh đang nói cái gì vậy...?"
Aran cười gằn, vung tay nắm lấy tóc em, ép buộc ánh mắt đối diện.
"Tỉnh mộng đi, Santa.
Mày không phải người tao yêu, chưa từng, chưa bao giờ.
Giờ mày chỉ là con tin, tấm vé duy nhất để tao moi được tiền.
Và tao sẽ không buông đâu, cho đến khi lấy được thứ tao muốn."
Perth hắn đã không còn chút lí trí nào nữa, máu nóng sục sôi.
Mỗi chữ lọt vào tai hắn như nhát dao cứa sâu.
Hắn đẩy cửa xông vào.
Ầm!
Cánh cửa đập vào tường.
Aran giật mình quay phắt lại, còn Santa hoảng hốt.
"Perth...?"
Santa thốt lên, đôi mắt mở to.
Trước mặt hắn, Santa bị trói chặt, ngồi bệt dưới sàn, khuôn mặt trắng bệch, hơi thở run rẩy.
Trái ngược hoàn toàn, Aran một Beta lại thong dong ngồi trên sofa, chân vắt chéo, tay xoay xoay ly rượu như đang thưởng thức một vở kịch.
Pheromone lạnh lẽo của Perth lan tỏa, ép nặng không khí căn phòng.
Giọng hắn khàn khàn, trầm thấp.
"Mày..thằng chó."
Aran nhếch môi cười, ngả người ra sau.
"Ồ... ai đây?
Vị Enigma quyền thế đến cứu hoàng tử nhỏ sao?
Thú vị thật đấy."
Santa khẽ ngẩng lên, đôi mắt nhòe nước nhìn thấy Perth, thoáng run rẩy.
"Perth..."
Hắn siết chặt nắm đấm, từng bước tiến lại gần, tiếng giày giáng xuống sàn vang vọng đầy sát khí.
Aran chẳng hề nao núng, còn cúi xuống khẽ vuốt lên mái tóc rối của Santa, cố tình khiêu khích.
"Đứng lại đó.
Đẹp lắm, đúng không?
Tao giữ nó ở đây, chắc cũng chỉ đợi mỗi mình mày thôi vì ngoài mày ra thì còn thằng anh rẻ rách của nó thôi.
Nghe nói gia đình mày giàu có lắm đúng không, cũng đáng để giữ lại chơi một chút chứ."
Ánh mắt hắn lóe lên lửa giận, sắc bén đến mức có thể xé nát cả bầu không khí trong căn phòng ấy.
Hắn khoá chặt ánh mắt trên người Santa, thân thể em run rẩy vì bị trói, ngồi bệt dưới nền.
"Thả em ấy ra."
Giọng hắn trầm khàn, từng chữ như lưỡi dao.
Aran cười nhạt, tay túm lấy cằm Santa, bóp mạnh đến mức em nhăn mặt.
"Muốn đưa nó đi?
Dễ thôi.
Mang hết tiền của mày ra đây."
Santa cố né tránh, nhưng Aran cố tình siết chặt hơn, để lại vết hằn đỏ.
"Aran!
Dừng lại đi anh!"
Santa bật khóc, giọng nghẹn.
Perth bước một bước, pheromone ép xuống dữ dội, khiến không khí đặc quánh, càng làm Santa ngợp hơn.
"Buông Santa ra, ngay!" hắn gầm gừ, pheromone tràn ngập, như muốn nghiền nát căn phòng.
Aran nheo mắt, không hề nao núng.
"Đừng tưởng pheromone của Enigma của mày dọa được tao.
Tao là Beta.
Cái trò này vô ích thôi."
Rồi hắn bất ngờ đẩy mạnh Santa ngã ngửa ra sàn, để em kêu lên đau đớn, bàn tay trói sau lưng bị cọ vào nền gạch đến rướm máu.
Santa 'A' lên một tiếng rên rĩ.
Máu nóng trong người Perth dồn lên, hắn lao thẳng về phía trước.
Nhưng Aran đã kịp rút con dao gấp từ túi áo, dí sát vào cổ Santa, ánh thép lóe lên.
"Thêm một bước nữa, tao sẽ rạch nát cổ họng nó ngay trước mắt mày, tin không."
Aran rít lên, giọng sắc lạnh.
Cả căn phòng căng như dây đàn, chỉ chực nổ tung.
Perth đứng khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp.
Santa nhìn hắn, tuyệt vọng và sợ hãi.
Aran nhếch mép, giọng rít lên như kẻ điên.
"1 là tiền.
2 là thằng này, mày chọn đi.
Enigma hèn yếu."
Nói rồi Aran phá lên cười như thể mình nắm chặt phần thắng trong tay.
"Aran!!!"
Hắn gầm lên, lao thẳng tới như một con thú bị chọc giận.
Tiếng va chạm vang dội, bàn tay Perth chộp lấy cổ tay cầm dao, xoắn mạnh đến mức Aran hét toáng, con dao rơi loảng xoảng xuống sàn.
Không cho đối phương kịp thở, hắn tung cú đấm trời giáng vào mặt Aran.
Một âm thanh khô khốc vang lên, máu phun từ khóe môi hắn ta.
"Dám động vào cục cưng của tao... tao sẽ cho mày biết địa ngục là như thế nào!" – Perth rít qua kẽ răng, mắt đỏ rực như sắp thiêu cháy cả căn phòng.
Aran loạng choạng, nhưng vẫn bật cười điên dại, máu chảy dài nơi khóe miệng.
"Giết tao sao?
Thử xem!
Santa sẽ không tha thứ cho mày đâu.
Đúng không em yêu, mau kiu nó buông anh ra đi, Santa!"
Santa bật khóc, giọng run rẩy gọi trong vô vọng.
"Perth!
Dừng lại!
Xin anh...
đừng như thế!"
"Em còn dám cầu xin cho hắn?"
Perth gầm lên, tiếng vang rền như sấm.
"Kẻ đã phản bội, kẻ trói em lại như một món đồ, kẻ muốn đem em ra đổi lấy tiền... mà em lại muốn tôi tha cho nó."
Santa rơi nước mắt, vừa lắc đầu vừa nghẹn ngào.
"Tôi không muốn anh biến thành kẻ giết người...
Perth, xin anh dừng lại!"
Nhưng thay vì bình tĩnh, cơn cuồng nộ trong hắn càng bùng lên dữ dội hơn.
Nắm đấm lại giáng xuống, máu Aran văng ra tung tóe.
"Tôi đau một lần vì anh ấy còn chưa đủ sao?"
Santa cố gắng thuyết phục Perth.
"Được!
Tôi sẽ cho em thấy, thứ rác rưởi này không xứng đáng sống thêm một giây nào nữa!"
Perth nghiến răng, giọng rền rĩ điên cuồng.
Santa hoảng loạn, liều mình trườn tới, cố dụi vào cánh tay hắn, gào khóc nức nở.
"Perth!
Dừng lại!
Tôi xin anh... nếu anh giết anh ấy, tôi sẽ hận anh cả đời!"
Trong khoảnh khắc ấy, nắm đấm của Perth khựng lại, nhưng đôi mắt hắn vẫn đỏ rực, run bần bật như con thú bị xích lại giữa cơn điên máu.
Nhưng hắn không nghe, chỉ còn nỗi cuồng nộ muốn nghiền nát kẻ đã dám làm đau người mình khao khát bảo vệ.
| Khủng quá mom ơi, chương này gần 2000 từ troài oiiii, liệt tay mẹ r con ơi 🥹🥹🥹|