Ngôn Tình Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,125
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ong-xa-thuong-vi-vo-yeu-dung-chay.jpg

Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Tác giả: Huyền Vi Ảnh
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Vu Quân - đại thiếu nhà họ Vu. Năm nay vừa tròn 30 tuổi, vừa được Vu Cảnh giao lại toàn quyền hành.

Vu gia bọn họ là đệ nhất gia tộc không chỉ ở thành phố T nơi bọn họ hiện tọa trấn về hàng loạt chuỗi kinh doanh, bất động sản, thời trang, giải trí, vân vân và mây mây. Mà còn nhúng tay cả vào hắc đạo, buôn bán cùng chế tạo vũ khí.

Đó là không kể đến, Vu Quân còn có một thân phận đặc biệt khác nữa...

Dưới Vu Quân còn có một người em nữa nhưng lại là con gái lại còn ham chơi - Vu Ngọc nên mọi quyền hành của Vu gia, Vu Cảnh chỉ có thể giao lại toàn bộ cho Vu Quân. Anh dù đã 30 tuổi, nhưng lại chưa vợ cũng không người yêu khiến cho Lý Lam Anh - mẹ anh sốt hết cả ruột.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 1: Trúng Xuân Dược


Vu Quân - đại thiếu gia nhà họ Vu.

Năm nay vừa tròn 30 tuổi, vừa được Vu Cảnh giao lại toàn quyền hành.

Vu gia bọn họ là đệ nhất gia tộc không chỉ ở thành phố T nơi bọn họ hiện tọa trấn về hàng loạt chuỗi kinh doanh, bất động sản, thời trang, giải trí, vân vân và mây mây.

Mà còn nhúng tay cả vào hắc đạo, buôn bán cùng chế tạo vũ khí.

Đó là không kể đến, Vu Quân còn có một thân phận đặc biệt khác nữa...

Dưới Vu Quân còn có một người em nữa nhưng lại là con gái lại còn ham chơi - Vu Ngọc nên mọi quyền hành của Vu gia, Vu Cảnh chỉ có thể giao lại toàn bộ cho Vu Quân.

Anh dù đã 30 tuổi, nhưng lại chưa vợ cũng không người yêu khiến cho Lý Lam Anh - mẹ anh sốt hết cả ruột.

***

Tại bar Larger,

Người đàn ông ngũ quan hoàn hảo, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt chim ưng sắc bén cùng với hơi thở tàn bạo lạnh lùng toát lên khiến cho những người có mặt ở đây chỉ biết đứng từ xa chiêm ngưỡng cái đẹp chứ lại không có lá gan đến gần.

Người đàn ông đó là Vu Quân, anh hôm nay tâm trạng rất kém nên mới đến Larger uống rượu giải sầu.

"Quân chủ, vừa nhận được tin tức từ Trác Long.

Đ...!đã tìm thấy cô Ninh Hinh rồi ạ".

Mồ hôi Trác Bình đổ đầy đầu, lắp bắp nói.

"Ừm, em ấy đang ở đâu mau dẫn tôi đến đó".

Vu Quân khi nghe đến cái tên Ninh Hinh - người con gái hắn yêu, nhớ thương trong 3 năm qua.

Hắn lúc sáng đã nghe Trác Long thông báo đã tìm được Ninh Hinh, hắn vui mừng khôn siết nhưng chỉ vài tiếng sau Trác Long lại dội cho hắn một gáo nước lạnh - đã mất dấu.

Nên đã đến đây mượn rượu giải sầu.

Nhưng khi vừa đứng lên, đầu óc hắn lại say sẩm, thân thể đổ vật về phía sau.

"Chết tiệt".

Hắn giận dữ, chửi thề một tiếng, lại ngang nhiên có kẻ dám hạ dược anh.

"Quân chủ".

Trác Bình nhanh chóng đỡ lấy hắn.

Đầu óc Vu Quân xoay mòng mòng, anh muốn cố gắng đứng dậy để đi tim Ninh Hinh ngay tức khắc nhưng thứ dược kia lại là xuân dược được cho với sô lượng lớn.

Anh không thể gắng gượng được, liền túm lấy cánh tay Trác Bình.

"Mau đưa tôi lên phòng".

Anh thở hổn hển.

"Quân chủ, anh...".

Lúc này Trác Bình mới nhận ra sự khác thường của anh liền không nói nữa mà dựng anh dậy đỡ đến phòng V.I.P, căn phòng chỉ dành riêng cho anh.

"Trác Bình, cậu cùng Trác Hiên đi đón Tiểu Hinh về đây đi".

Anh thở hổn hển nằm trên giường lên tiếng.

"Nhưng...".

Trác Bình định nói lại thôi, liền đi ra ngoài quyết định chuyện đó vẫn là ngày mai hẵng nói với Quân chủ thì hơn.

Anh ta đi ra ngoài khẽ đóng cửa lại.

Căn phòng liền tối om, lạnh lẽo.

Nhưng Trác Bình vừa đi không lâu, lại có hai người đàn ông bịt kín mặt không biết là ai lại vác một người phụ nữ say sỉn trên vai lén la lén lúc trên hành lang.

Khi đã xác định chắc chắn camera an ninh đã bị ngắt, cùng không có ai xuất hiện nữa liền đẩy cánh cửa của một căn phòng, có một cái bảng chữ Q đã bị họ quên mất.

Thấy trong phòng đèn tắt tối om, trên giường lại có người nằm, hai người đàn ông kia lại nở nụ cười nham hiểm, rồi quẳng người phụ nữ đang vác lên trên giường, sau đó mau chóng chuồn mất.

Vu Quân đang nằm trên giường khó khăn kiềm chế tác động của thuốc k*ch th*ch, lại chợt nhăn mày vì anh cảm nhận được có thứ gì đó rất mềm mại, rất ấm áp đè lên người anh.

"Cô là ai? Đừng thử sức nhẫn nại của tôi".

Giọng nam tính, trầm khàn của Vu Quân vang lên.

"A, thì ra là đàn ông à.

Đến, mau đến hầu hạ ta".

Cô gái khúc khích cười, sau đó choàng tay lên cổ anh hôn lên bờ môi mỏng hơi lạnh của anh.

Đầu óc anh lại oành một tiếng, sau đó mất toàn bộ ý thức.

Giữ gáy cô gái, hôn cô điên cuồng, anh hung hăng dùng lưỡi cạy miệng cô gái mà quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ thơm tho, mềm mại của cô mà m*t mát.

Anh tham lam m*t hết mật ngọt trong khoang miệng cô.

Bàn tay hư đốn đã bắt đầu không yên sờ loạn trên người cô gái.

Anh đưa tay mạnh mẽ xé phăng bộ đồ trên người cô, rồi cũng tự mình giật tung chiếc áo sơ mi đến bung cả nút.

Đưa tay x** n*n b* ng*c non mịn, căng tròn của cô.

Cả hai cơ thể không một tất vải quấn lấy nhau.

Sau đó là một màn khiến cả đời anh phải hối hận không thôi.

Anh vào ra như vũ bão trong thân thể mảnh mai của người con gái, mà không hề để ý rằng đây là lần đầu tiên của cô...!bởi cả hai đều trúng xuân dược...
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 2: Diễn Trò


Sáng hôm sau, Vu Quân tỉnh giấc, đầu đau như búa bổ.

Nhìn một vòng quanh phòng anh liền nhớ lại rằng đêm qua đã xảy ra chuyện gì.

Anh nhíu chặt chân mày, cứ cảm thấy có chuyện gì đó rất quái lạ.

“Quân chủ, ngài…”.

Trác Bình vừa vào cửa liền thấy cảnh tượng trước mắt khiến anh ta chết sốc.

“Đi điều tra xem, người phụ nữ hôm qua là ai ngay lập tức”.

Giọng nói lạnh lùng có phần tàn bạo.

“V… vâng”.

Trác Bình gật gật đầu như gà mổ thóc, rồi quay lưng chạy.

“Khoan đã, đã đưa Ninh Hinh về đây chưa?”.

Vu Quân chợt nhớ đến hôm qua vừa nhận được tin báo của người con gái anh yêu.

“Quâ… Quân chủ, c… cô Ninh Hinh đã gặp tai nạn xe mất mạng vào tối hôm kia rồi ạ”.

Trác Bình run rẩy.

“Tai nạn xe?”.

Giọng anh lạnh đến cực điểm phun ra từng chữ như muốn đông cứng luôn cả Trác Bình.

“Tôi bảo các người tìm em ấy, các người lại chỉ tìm thấy xác của em ấy thôi sao?”.

Anh rống giận.

“Quân chủ, anh…”.

Trác Bình định lên tiếng giải thích lại bị Vu Quân cắt ngang.

“Mau tìm ra kẻ đứng sau đi, em ấy bị xe đâm trúng không phải chuyện tự nhiên đâu”.

Vu Quân phất tay.

“Vâng”.

Trác Bình cúi đầu lui ra ngoài.

“Ninh Hinh…”.

Vu Quân nắm chặt nắm đấm, đôi mắt hiện lên sự tàn bạo.

Trác Bình cảm thấy rất lạ, dù hắn đã làm việc cho Vu Quân 8 năm nhưng hắn vẫn là chưa thể nào hiểu rõ được suy nghĩ thực sự của anh.

Nhưng có điều hắn có thể chắc chắn rằng, Vu Quân không hề yêu Ninh Hinh.

Tuy nhìn bề ngoài anh rất nhiệt huyết trong mối quan hệ với Ninh Hinh nhưng như lúc nãy nhìn vào mắt của ông chủ anh thì chỉ thấy...!lạnh lùng, rất lạnh lùng, không hề có một tia dao động.

Cũng phải thôi, Quân chủ của bọn anh chưa bao giờ để lộ cảm xúc ra ngoài lúc nãy rống lên như vậy cũng tính là Ninh Hinh khác mọi người một chút.

Nhưng đó tuyệt đối không phải là tình yêu, mà giống như là còn có ẩn tình gì khác ở phía sau nữa...!Trác Bình chắc chắn như vậy, bởi anh đã yêu rồi nha.

***

Tại Vi gia,

"Ây dô, Tiểu Hy.

Con đã đi đâu mà cả đêm hôm qua không về thế?".

Giọng đàn bà hóng hớt, chanh chua của Tịnh Nhã vang lên the thé.

Vi Hy vừa bước xuống cầu thang, liền dừng lại nhìn bà ta - mẹ kế của cô bằng ánh mắt sắc lạnh.

"Vi Hy, đêm qua con về trễ?".

Chỉ nghe thấy Vi Thanh Trì đặt tờ báo đang đọc trên tay xuống lạnh giọng chất vấn.

"Con nói không có ba có tin không?".

Cô nhếch môi khinh thường, lại khôi phục dáng vẻ tùy tiện thường ngày.

"Thời gian này, con nên ngoan ngoãn ở nhà đi.

Mong là đêm qua con không làm gì quá phận ở bên ngoài.

Nếu không mà để Vu gia biết thì không những con chết mà cả Vi gia cũng chôn cùng đấy"

"Con đã nói bao nhiêu lần rồi, con từ chối mối hôn sự sắp đặt này".

Cô quay phắt lại.

Vi gia tuy không thể nào so sánh với Vu gia nhưng cũng thuộc hạng không tầm thường.

Cô chỉ biết là mẹ cô, Giai Kỳ lúc trẻ chơi thân với Vu Cảnh, cả hai cùng hứa hẹn rằng nếu bọn họ đều sinh con gái, hay con trai thì sẽ để chúng là bạn thân nhưng nếu là một người sinh con gái một người sinh con trai thì sau này sẽ cho bọn chúng lấy nhau, cũng coi như là hứa hôn đi.

Nghe bảo còn trao cả tín vật.

Cô cũng không biết được rốt cuộc là có chuyện gì, bởi mẹ mất sớm, nên cô cũng chẳng thể hỏi được tại sao.

Cứ ngỡ là sẽ mãi mãi thoát được.

Nhưng không ngờ 5 ngày trước bên Vu gia lại chạy thẳng sang nhà cô bắt cô thực hiện giao ước của mẹ cô với Vu gia.

Mà sở dĩ cô gặp phải chuyện kia, cũng là do một tay hai mẹ con đê tiện kia hãm hại, bọn chúng muốn ngăn cản mối hôn sự của cô với đại thiếu gia nhà họ Vu - Vu Quân.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 3: Kí Ức


“À, mà ba cứ yên tâm đi.

Con chẳng làm chuyện gì đi quá giới hạn đâu”.

Cô nở một nụ cười thách thức đầy quỷ dị khiến tâm của hai mẹ con Tịnh Nhã run lên.

Cái con ranh này lại muốn làm gì nữa đây, mình đã nắm chắc thành công trong tay rồi thì sợ gì nó.

“Được rồi, đi lên phòng đi”.

Ông ta cũng không hề gọi cô lại ăn sáng, aizz, thật là…

Nhưng khi đi lên, đứng tựa trên lan can, cô lại thấy một cảnh tượng mà bao năm qua mỗi khi nhìn thấy lồng ngực cô lại khó chịu, đè nén.

Vi Thanh Trì ôm Vi Linh Đan mà vỗ về xoa đầu, khuôn mặt từ ái, ánh mắt yêu thương mà nó chưa bao giờ giành cho cô.

Vi gia được như ngày hôm nay đều là nhờ vào mẹ cô, một tay bà gầy dựng nên công ty, lôi kéo các nhà đầu tư, dải nắng dầm mưa mới được như thế, nhưng mẹ cô vừa chết thì Vi Thanh Trì lại không đợi được mà rước Tịnh Nhã cùng đứa con gái riêng của họ, lớn hơn cô một tuổi trở về.

Tịnh Nhã ngước khuôn mặt đắc ý lên nhìn cô, cười khiêu khích.

Cô chỉ biết cười nhạt rồi quay đi.

Có nhiều lúc cô thực sự nghĩ rằng, Vi Thanh Trì… không phải là ba ruột của cô nhưng cô lại không có can đảm tự mình điều tra chân tướng và cả việc mẹ cô làm sao mà chết nữa, cô sợ… sợ người thân duy nhất của cô dù ông ta không hề quan tâm cô nhưng cũng còn hơn là một mình cô độc trên cõi đời này.

Bước vào phòng, thả thân thể mệt mỏi nằm xuống chiếc giường êm ái nhưng lại lạnh lẽo.

Cô nằm co ro lại, tay cằm chiếc cúc áo có phần cũ kĩ, nhưng nếu nhìn kĩ thêm một lát thì sẽ phải giật mình.

Chiếc cúc áo này được làm từ kim cương, điêu khắc tinh tế, nó chỉ nhỏ bằng một nửa lóng tay nên việc làm ra một chiếc tinh tế như vậy lại là cả một quá trình gian nan.

Nhưng đó không phải là vấn đề, vấn đề là ở chiếc cúc áo đó được làm từ kim cương là kim cương đó.

Nên chú nhân của nó hẳn là rất giàu có đi.

“Anh trai nhỏ, chừng nào anh mới quay lại đón Hy Hy đây”.

Cô lẩm bẩm, rồi thiếp đi.

Trong giấc mơ, cô bỗng trở lại thời thơ bé, lúc cô vừa tròn 8 tuổi.

Lúc đấy Vi gia vẫn chưa được như bây giờ, mẹ cô vẫn còn sống.

Khuôn mặt xinh đẹp, thanh thuần của mẹ cô hiện rõ đập vào mắt cô khiến cô cười vui vẻ nhào vào lòng mẹ.

“Mẹ, Hy Hy sau này nhất định cũng sẽ trở nên thực xinh đẹp, tài giỏi như mẹ”.

Bé con cười híp mắt.

“Ừm, hôm nay Hy Hy đi chơi có vui không?”.

Giai Kỳ vuốt vuốt tóc mai của con gái.

“Vui ạ.

Hôm nay con gặp được một anh trai rất rất đẹp trai, siêu siêu tốt bụng luôn a”.

Bé con cười đến vui vẻ.

“Ranh con, mới bây lớn mà đã hám trai như thế”.

Giai Kỳ cười cười dí yêu vào đầu con gái.

“A, nhưng mà anh ấy lại quên chưa nói tên cho con rồi”.

Cô bé nhăn mày khuôn mặt bỗng xụ xuống.

“Nhưng mà ngày mai chắc con sẽ được gặp lại anh trai nhỏ đó nhanh thôi”.

Cô bé vân vê chiếc cúc áo lúc ban nãy anh trai nhỏ đi làm rơi mất.

Nhìn chiếc cúc áo Giai Kỳ cười khẽ, chiếc cúc áo đó thì cũng chỉ có…

Lại chuyển cảnh mộng, Vi Hy ngồi tại chỗ hôm qua hai người gặp mặt, chơi đùa.

Nhưng đợi mãi vẫn không thấy anh trai nhỏ đâu, cô bé liền hụt hẫng lê bước đi về.

Cúi gầm mặt bước đi, nhưng lại đụng phải một đôi chân thon dài.

Giọng nói êm dịu của anh trai nhỏ vang lên, vì anh ấy chỉ lớn hơn cô 7 tuổi nên cô mới gọi anh là anh trai nhỏ.

“Đợi anh sao?”

Cô ngước khuôn mặt nhỏ bé lên nhìn nhưng lại không thể nào nhìn kĩ được khuôn mặt anh.

Cô cố nheo mắt nhìn, lại nghe thấy anh nói.

“Anh tên là… Hãy nhớ đấy nhé”.

Chỉ thấy môi anh mấp máy không rõ, nhiều lần cô cố gắng nhớ lại thật kĩ khuôn mặt cùng tên của anh nhưng vẫn là không được.

Cô giật mình tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại.

Nhìn lên đồng hồ, cô đã ngủ 3 tiếng đồng hồ rồi.

Có lẽ bây giờ người trong nhà cũng đã ai đi làm việc nấy hết rồi.

Cô liền đi tắm rửa, thay đồ, chuẩn bị ra ngoài một chuyến.

TrướcTiếp
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 4: Nham Hiểm


"Trác Bình, đã điều tra được người phụ nữ hôm qua là ai chưa?".

Vu Quân ngồi trên ghế chủ tịch, ngón tay thon dài gõ từng nhịp trên bàn, mắt nhắm hờ, môi mỏng khẽ mở.

"Quân chủ, vẫn chưa...".

Trác Bình muốn căm nín, bọn anh làm việc năng suất bao giờ cũng cao, chỉ cần một cái nhấc tay liền có thể biết rõ ngọn nguồn của một người.

Thế nhưng...!ài, thật đáng mất mặt, đã vài tiếng trôi qua rồi, một chút tin tức cũng không có, cứ như là bóc hơi khỏi nhân gian vậy.

"Thôi bỏ đi, tôi cảm thấy các người sẽ không tìm ra được cô ta đâu".

Vu Quân nhếch mép, anh cảm thấy chuyện này rất lạ kì nhưng điều anh chắc chắn là người phụ nữ hôm qua sẽ không gây hại gì, bởi hình như cô ta cũng bị bỏ thuốc và lờ mờ hôm qua anh cảm nhận được là có người vác cô ta đến chứ không phải tự nguyện.

"À...!được.

Quân chủ, tai nạn của cô Ninh Hinh chúng tôi đã điều tra ra được một chút rồi ạ".

Trác Bình căng thẳng.

"Hừm..."

"Là do Vi Linh Đan, vợ sắp cưới của anh".

Thật ra là Vi Hy, vì bên ngoài chỉ biết được Vu gia cùng Vi gia có hôn ước của 2 trưởng nam, trưởng nữ.

Đáng nhẽ, Vi Hy là con chính thất sẽ là trưởng nữ, nhưng vì Vi Linh Đan lớn hơn cô 1 tuổi nên mọi người luôn lầm tưởng cô ta là trưởng nữ.

Tuy nhiên, chỉ có hai vợ chồng Vu Cảnh cùng với cả nhà Vi gia mới biết được Vi Hy mới là người sẽ trở thành Vu đại thiếu phu nhân.

"Vi gia sao?".

Vu Quân trầm tư, nhíu mày.

"Vâng, Trác Long đã quan sát các camera an ninh xung quanh đã tìm thấy đoạn video, Vi Linh Đan say sỉn, lái xe trên đường lớn, gây ra tai nạn cho cô Ninh Hinh rồi bỏ chạy".

Trác Bình thuật lại tường tận.

"A, chỉ là một cái Vi gia nho nhỏ, lại dám động vào người tôi yêu sao? Chậc, Vi Linh Đan à, được rồi.

Hãy hưởng thụ những ngày tháng êm đẹp trước khi kết hôn cùng tôi đi".

Vu Quân nở nụ cười nham hiểm, đáng sợ.

Trác Bình đứng bên cạnh nhìn thấy nụ cười đó chỉ biết nuốt nước bọt đánh cái "Ực", lòng thầm thương cảm cho cô gái kia.

***

Vi Hy hôm nay muốn đến trung tâm thương mại mua sắm khuây khỏa.

Liền chọn trung tâm lớn nhất thành phố T mà đi.

Cô vốn ít bạn bè thân thiết, nhưng người nào người nấy chơi với cô đều là thật tâm thật tình.

Aizzzz, nhưng mà bọn họ đều đã đi du lịch, nghỉ mát cả rồi, chỉ còn mình cô bơ vơ như vậy thôi.

Vi Hy tự mình đi qua một lượt các cửa hàng, vì số lượng người đi, à không chỉ có một mình cô không thể nào cầm được nhiều đồ nên cô chỉ chọn những thứ mình cảm thấy vừa lòng nhất.

Đến khi mệt nghỉ rồi, cô lại tạt vào một nhà hàng gần đó, gọi cả một bàn đầy ắp thức ăn, sơn hào hải vị đầy đủ, nói không ngoa.

Nhìn cô nhỏ nhắn vậy thôi, chứ thật ra cô chính là một "cật hóa" đó nha.

"Này, từ khi nào mà ông lại trở nên nghèo như vậy hả? Lại dám đến đây giành đồ ăn với bà".

Vi Hy trừng to đôi mắt long lanh, xinh đẹp mắng, khiến mọi người xung quanh đều nhìn qua.

"Này, nhỏ tiếng thôi.

Bà muốn chết à".

Vân Hàn cụp đuôi, cúi sát đầu, lườm cô.

"Hừ..."

Thật ra là Vân Hàn bận đi quay phim, chạy show cũng đã hơn 2 tháng rồi chưa được gặp cô.

Lúc nãy anh ta đang ngồi trên xe thương vụ trở về chung cư nghỉ ngơi lơ đảng nhìn ra bên ngoài thấy cô, liền quên luôn mệt mỏi nhảy xuống chạy theo cô cả một quãng đường.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 5: Giúp Vân Hàn Chạy Trốn


Hai người mặt nặng mày nhẹ với nhau một lát lâu.

Vi Hy cũng chuẩn bị trở về.

"Hàn đáng ghét, tôi về trước nhá.

Vài bữa nữa có lẽ tôi sẽ lấy chồng đấy, nhớ đến".

Nói rồi đi xa.

Vân Hàn sau khi nghe cô phải kết hôn liền đờ đẫn một lúc lâu, nhìn về phía cô thật lâu, nắm chặt bàn tay đang run rẩy kịch liệt.

Kết hôn?!

Kết hôn sao?!

Anh ta khẽ thở dài, rồi đeo kính râm đội mũ lên trở về xe của mình.

Nhưng đi ra đến bãi đỗ xe thì liền thấy một chiếc xe MayBach quen thuộc đỗ kế bên chiếc xe của cậu.

Lòng khẽ run lên, liền quay đầu chạy, nhưng không ngờ vừa quay đầu liền đâm phải Trác Bình.

Má, thật xui xẻo.

Cậu liền quay lại cười hề hề nhìn người đàn ông bước ra từ trên xe.

"Hê hê, anh cả, thật tình cờ".

"Ồ, không tình cờ đâu, bữa nay anh là đặc biệt đến đây tìm chú đấy, Vân Hàn.

Ba mẹ chú vừa gọi cho anh, nhờ anh còng đầu chú về hộ đấy".

Vu Quân nhếch môi, nhưng kể cũng thật tình cờ.

Vân Hàn thế nhưng lại là em họ của Vu Quân.

Mẹ của Vân Hàn là em ruột của bố anh - Vu Đình.

"Ai da, anh cả à.

Em còn việc rất rất là bận nha, anh đợi em một chút, em đi đây một lát sẽ quay về liền".

Nói rồi toan chạy đi thì lại bị Vu Quân nắm cổ áo.

"Không cần, chú có việc gì thì cứ bảo với Trác Bình, hắn sẽ đi làm cho chú.

Giờ thì ngoan ngoãn vác xác về Vân gia đi".

Vu Quân lạnh giọng, Vân Hàn chỉ còn biết cam chịu.

Ngồi trên xe, mà tâm Vân Hàn cứ mãi không yên.

Sở dĩ cậu không muốn về nhà là vì ba mẹ cậu không cho cậu đi theo ngành giải trí, nhất quyết nhốt cậu ở nhà.

Ông già anh Vân Thiên, cứ bắt ép anh phải học kinh doanh, nhưng anh biết anh không có cái năng khiếu cũng như năng lực để duy trì công ty của ông già, nên chỉ đành bỏ trốn.

Giờ lại chị anh cả tóm về, bảo có xui không cơ chứ.

"Anh cả à, hay là anh bảo Trác Bình ghé ngang chung cư của em lấy một ít đồ có được không?".

Vân Hàn vẫn cố gắng nài nỉ.

"Đã bảo là...".

Vu Quân mất kiên nhẫn, lạnh giọng nhưng lại bị cắt ngang.

"Thứ đồ đấy là bí mật, anh cũng biết mà, đôi khi chúng ta cũng cần có không gian riêng".

Vân Hàn đúng lí hợp tình nói.

"Hừm...!Quay về chung cư của nó đi".

Vu Quân đành thỏa hiệp, chậc, cái thứ sinh vật em họ này tại sao lại có thể nhiều lời như vậy.

Đến chung cư, Vu Quân sai Trác Bình cùng Vân Hàn đi lên lấy đồ tránh để hắn lại chạy trốn.

Vân Hàn ung dung nhấn tầng thang máy lên phòng mình.

Đến cửa phòng của Vân Hàn, Trác Bình như cảm nhận được có ánh mắt đang nhìn mình anh liền quay lưng về phía sau nhưng lại không phát hiện ra điều gì bất thường.

Trác Bình khẽ nhíu mày, quái lạ, Trác Bình anh là thuộc hạ duy nhất trong tay Vu Quân có độ nhạy cảm rất cao, luôn cảm nhận được chính xác nguy hiểm.

Chẳng lẽ là sai rồi sao?

Vừa vào trong phòng, Trác Bình liền nghe thấy tiếng xe gió nhưng không kịp quay lại, gáy liền nhói lên một cái khiến anh ta ngất đi.

"Chậc, yếu như vậy?".

Vi Hy dựa vào của trề môi khinh thường, lúc nãy thấy cảnh giác như vậy tưởng là lợi hại lắm chứ.

Vân Hàn nhìn cảnh này cũng chỉ biết ngao ngán, Vi Hy nhìn yểu điệu như vậy, nhưng thật ra lại là ác bá đó nha, nghe đâu cô ấy luyện võ từ nhỏ nên thân thủ có vẻ không tệ.

Lúc nãy, cậu không biết nên cầu cứu ai, nhưng vừa hay Vi Hy lại nhắn tin đến cho anh hỏi có cần giúp gì không, anh liền không nói một lời, gửi địa chỉ chung cư nhà mình.

"Bà..."

"A, không phải Vân Hàn thiếu gia, mà là một người khác".

Trác Bình nuốt nước bọt, lại như nhớ ra gì đó.

"Đây là thứ tôi lên giật được trên người của người đó".

Trác Bình đưa chiếc khăn tay mà lúc nãy lúc bị tập kích vừa hay nắm được chiếc khăn trong tay.

Vu Quân cầm lấy, đưa lên mũi ngửi ngửi, mùi hương quen thuộc sọc thẳng vào mũi, khiến cho tâm tình anh thoáng kích động.

"Là người phụ nữ đó".

Ha, hay lắm cô ta lại quen biết Vân Hàn à, vậy thì dễ tìm hơn rồi.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 6: Đến Thăm Nhà


"Này, giúp người thì giúp cho trót đi, đặt cho tôi một tấm vé máy bay sang nước A ngay bây giờ đi".

Sau khi Vân Hàn cùng Vi Hy đã lên xe đi được một đoạn khá xa, cậu ta mới quay sang hất mặt nhìn cô.

"Lí do?".

Vi Hy quăng cho cậu ta một ánh mắt đầy khinh thường.

"Tôi...!tôi không biết, bà đã dắt tôi ra đây rồi thì bà phải chịu trách nhiệm, người khi nãy muốn bắt tôi khó nhai lắm đấy".

Vân Hàn tỏ rõ thái độ, trên trán thiếu điều in chữ *tôi không biết, bà dám không chịu trách nhiệm với tôi*

"Ồ, vậy nói xem anh ta là ai?".

Cô đánh vô lăng rẽ sang bên trái.

"Anh...!anh ấy...".

Sau một hồi im lặng Vân Hàn vẫn quyết định nói cho cô biết.

"Là anh họ của tôi Vu Quân"

"Vu gia?".

Vi Hy có chút kinh ngạc, đây chẳng phải là tên chồng tương lai của cô sao?

"Ừm, mẹ tôi là em gái của ba anh ấy".

Vân Hàn gật gật đầu đang chờ xem phản ứng của cô như thế nào khi nghe đến gia cảnh hiển hách của mình.

Đùa sao Vu gia ai mà chưa từng nghe đến, là gia tộc đệ nhất cường hào, lại còn có vài đời trước phục vụ cho quân đội uy danh vang dội.

Nhưng khi đến đời ông nội Vu Quân, cũng tức là ông ngoại Vân Hàn thì lại là một bước ngoặc khác thay đổi vận mệnh của cả một thế hệ về sau.

Ông nội Vu Quân không theo nối nghiệp nghề cha ông mà lại tự mình kinh doanh, thành lập nên một nền móng vững chãi cho Vu Cảnh cùng Vu Quân sau này.

Dần dần, Vu Cảnh lại vươn luôn cả một chân vào giới hắc đạo, là một mafia ngầm.

Vu Quân cũng là một kẻ như vậy, những việc trong tối ngoài sáng bọn họ đều có một chân.

Thấy Vi Hy im lặng, Vân Hàn liền kích động.

"Sao bà lại im re vậy?"

"Không thì thế nào? Phải nhảy dựng lên chất vấn ông à? Tôi không có trẻ con như vậy?".

Vi Hy từ trong suy nghĩ về chồng tương lai của mình bị gọi giật lại có chút bực mình cáu gắt.

Nói rồi cô quăng điện thoại qua cho Vân Hàn, cậu ta liền hiểu ý tự động đặt cho mình một tấm vé máy bay.

"À, đặt vé bay sau nửa tiếng nữa đi".

Vi Hy lên tiếng nhắc nhở, rồi nhấn ga phóng như bay trên đường.

Một đường xe chạy đến sân bay rất yên bình, đến lúc máy bay chở Vân Hàn cất cánh cũng là lúc bọn Trác Bình đến.

"Chết tiệt, Quân chủ có chắc người cầm tay lái là con gái sao?".

Chỉ mới có nửa tiếng thôi, từ chung cư đó đến sân bay này cũng phải mất 2 tiếng, bọn anh đã cố hết sức chạy bằng vận tốc nhanh nhất có thể, vậy mà vẫn phải tốn gần 1 tiếng đồng hồ, người phụ nữ đó thế nhưng lại ngang nhiên chỉ mất nửa tiếng.

"Quân chủ, mất dấu rồi ạ, Vân Hàn thiếu gia cũng đã chạy mất rồi".

Trác Bình báo cáo cho Vu Quân.

"Hừm, người phụ nữ đó cũng chạy theo nó?".

Đầu bên kia giọng nói Vu Quân trầm khàn xen lẫn chút lười nhát.

"Không ạ, theo camera an ninh ở đây thì người phụ nữ sau khi chở Vân Hàn thiếu gia đến đây rồi liền rời đi ngay sau đó"

***

"Có phải bác rất nhiều chuyện không? Khiến con không muốn nói chuyện?".

Vẻ mặt rất chi là ấm ức, nếu bây giờ cô nói phiền, bà ấy nhất định sẽ khóc cho mà xem.

"Không sao.

Con rất thích bác, bácrất dễ thương".

Cô cười tươi để lộ ra má lúm cùng chiếc răng khểnh đáng yêu hiếm thấy, khiến cho người khác nhìn vào liền muốn yêu ngay.

"Ôi, cái miệng ngọt ngào này.

Thật mong con sớm về làm con dâu bác".

Lý Lam Anh vỗ vỗ bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô.

Những hành động vừa rồi đều được thu vào tầm mắt của Vi Linh Đan khiến cô ả, ghen tức đến nổ con mắt.

Tại sao từ nãy đến giờ, cô ta cố ý cùng ba mẹ ngồi ở đây trò chuyện khô cả cổ họng với vợ chồng bà ta, cả hai đều không đoái hoài.

Vậy mà con ranh kia vừa về, hai ông bà già này lại vây quanh nó tươi cười trò chuyện.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 7: Lão Bà Phúc Hắc


Lý Lam Anh càng nhìn càng thấy yêu thích Vi Hy, bà đã chấm đứa con dâu này từ nhỏ rồi.

Nhớ lúc trước lần đầu gặp đứa nhỏ này còn chưa có sinh Vu Ngọc, cứ ôm mãi không thôi, bà rất thích có một đứa con gái.

Mà Vi Hy là con của Giai Kỳ lại rất ngoan ngoãn, thuần khiết, đáng yêu.

Sau này, Giai Kỳ mất, Vi Thanh Trì cũng ít cho Vi Hy liên lạc với Vu gia nên dần dần cũng không gặp mặt, nhìn lại cũng đã mười mấy năm rồi.

"Cũng trưa rồi, hai bác ở lại dùng bữa cùng nhà chúng con ạ".

Vi Linh Đan bỗng lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

"Ừm".

Lý Lam Anh khẽ nhíu mày, bà rất không thích cái đứa con gái giả tạo này, vừa nhìn một cái liền có thể biết được tâm tư thâm sâu của cô ả, không như Vi Hy của bà đáng yêu, trong sáng.

"Anh Trì này, hôn ước của bọn nhỏ, anh định chừng nào mới thực hiện.

Hy Hy cũng năm nay cũng đã 23 tuổi, mà con trai nhà tôi cũng đã 30 rồi, cũng nên mau mau tổ chức hôn lễ đi thôi".

Vu Cảnh cười cười lên tiếng nói với Vi Thanh Trì.

"A, thế anh định là ngày nào sẽ tổ chức".

Vi Thanh Trì cũng vui vẻ đáp lại.

Hai mẹ con Tịnh Nhã thì đã xoắn xuýt cả lên rồi, Vi Linh Đan định lên tiếng thì Vi Hy đã giành trước.

"Hai bác, con..."

Còn chưa nói lời từ chối thì Vi Thanh Trì sậm mặt lại lớn tiếng.

Đến khi tiễn được hai người kia về, trời cũng đã sậm tối, Vi Hy cũng liền không nán lại dưới nhà lâu mà chạy thẳng lên phòng khóa trái.

Cô đâu có ngốc, cả ngày mệt mỏi như vậy, giờ lại cứ ở lì dưới đấy thì lại tự rước phiền phức cho mình à.

Vi Thanh Trì đang định quay lại mắng cô thì lại không thấy mặt mũi cô đâu liền nóng giận, quay đầu đi về phòng.

Vi Linh Đan thì cùng mẹ ả ta trốn về phòng dự định làm việc gì đó rất xấu xa nha.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 8: Nết Mê Gái


Hai hôm sau, tại nhà tổ Vu gia,

Bọn họ có quy định là mỗi người đều có thể có không gian riêng, hoạt động tự do nhưng cuối tuần tuyệt đối đều phải trở về nhà tổ dùng bữa.

Vu Quân vừa bàn xong hợp đồng cùng đối tác làm ăn thì liền trở về nhà tổ ngay.

Vừa bước chân vào sảnh chính, anh nhíu mày.

"Này, ôn con kia.

Làm gì đến bây giờ mới trở về vậy hả?".

Mẹ anh trừng lớn mắt.

"Chậc, đừng nói là anh đang buồn bã chuyện của cô ả gì gì đấy nhé".

Vu Ngọc trề môi.

Anh liếc đôi mắt chim ưng sắc bén về phía em gái cùng mẹ mình.

Nói thật, lúc đầu nghe thấy tin Ninh Hinh gặp tai nạn xe, đối tượng tình nghi đầu tiên anh nghĩ đến là hai người họ, bởi vì cả hai luôn không ưa Ninh Hinh, ghét bỏ ra mặt, còn có dấu hiệu bài xích mạnh mẽ.

Nhưng sau đó, anh lại cảm thấy cái suy nghĩ đó rất sai lầm, mẹ anh cùng Vu Ngọc sẽ không bao giờ làm việc đó dù có đánh chết đi chăng nữa.

Đến khi biết được là do Vi Linh Đan làm.

"Lên phòng sách cùng ba nói chuyện một lát".

Vu Cảnh đứng trên bật thang đạm mạc nói với anh rồi quay lưng đi lên lầu.

Vu Quân vừa bước lên lầu, Vu Ngọc liền kéo tay Lý Lam Anh.

"Mẹ, mẹ nói hôm nay chị dâu tương lai sẽ đến đây dùng bữa phải không?"

"A, phải nha".

Lý Lam Anh cười híp cả mắt, nhắc đến đứa con dâu này bà liền cảm thấy vui vẻ.

"Vậy chị dâu như thế nào, có phải rất rất xinh đẹp không? Chừng nào chị ấy mới đến? Chị ấy tên là gì?...".

Vu Ngọc cứ lải nha lải nhải hỏi Lý Lam Anh một tràng dài.

Bà đang định lên tiếng mắng thì người giúp việc chạy vào nói.

"Phu nhân, Vi tiểu thư đến rồi ạ"

"A, chị dâu đến rồi sao?".

Vu Ngọc còn háo hức hơn cả mẹ mình chạy lon ton ra trước.

Khi thấy cô gái bước vào Vu Ngọc liền trố mắt, miệng lẩm bẩm "Đẹp, quá đẹp, anh hai hời thật".

Cái nết mê gái của Vu Ngọc lại trỗi dậy.

Vi Hy hôm nay được Lý Lam Anh mời đến nhà dùng bữa, cô không biết nên mặc gì cho phù hợp, nên cứ quyết định là ăn mặc trong sáng một tí thì vẫn hơn.

Cô mặc một cái váy màu trắng dài ngang gối để lộ đôi chân thon dài hoàn mĩ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ được uốn hơi cong xõa tự nhiên, khuôn mặt trắng nõn không tì vết, đôi môi anh đào căng mọng cùng chiếc mũi cao hơi tây.

Đặc biệt là đôi mắt của cô, nó có thể hớp hồn bất cứ một ai nhìn vào nó, lại còn được điểm nhẹ thêm một nốt ruồi lệ nhỏ nơi khóe mắt.

Lý Lam Anh cũng vừa đi tới, thấy con gái ngơ ngác liền đánh cho nó một cái.

"Ngơ ra đấy làm gì, không biết mời chị dâu...!à không, Hy Hy vào nhà à".

Bà định gọi là *chị dâu con* nhưng lại sợ dọa đứa nhỏ này chạy mất nên mới đành sửa lại.

"Liên quan đến chuyện chúng ta đang bàn bạc sao?".

Vu Cảnh nhíu mày không vui, ông vốn cũng chẳng ưa gì Ninh Hinh là thuộc phe vợ cùng con gái cưng.

"Ha, là do Vi Linh Đan con gái của Giai Kỳ, là người mà ba mẹ muốn con lấy đấy".

Vu Quân nhếch môi, cười yêu mị.

"Nhưng...".

Còn chưa nói hết câu, Vu Quân đã tự động dứng dậy đi ra mở cửa.

"Đến lúc dùng bữa rồi, chúng ta cũng xuống thôi"
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 9: Thừa Cơ


Vừa bước xuống bàn ăn, Vu Quân liền thấy ở đâu lòi ra thêm một người nữa đang ngồi vị trí ngay cạnh anh.

"Nói chuyện xong rồi đấy à.

Mau ngồi vào chỗ của mình đi đừng để con dâu tương lai của mẹ đói bụng".

Lý Lam Anh liếc hai bố con vừa bước xuống phòng ăn.

Hai người liền ngoan ngoãn ngồi vào chỗ của mình.

Nhìn cả hai thì băng lãnh vậy thôi chứ ở cái nhà này là nữ quyền.

Lý Lam Anh là lớn nhất.

Bầu không khí trên bàn ăn của hai người đàn ông có chút ngột ngạt, nhưng ba người phụ nữ lại khác.

Hai mẹ con Lý Lam Anh cứ ríu rít nói chuyện, gắp thức ăn cho Vi Hy khiến cô cũng cảm thấy ngượng ngùng.

Cô cũng không bất ngờ lắm khi thấy Vu Quân, nên chỉ nhìn lướt qua anh một cái rồi cũng không dòm lại một phát nào nữa, ngồi cạnh mà cứ như là không khí.

Vu Ngọc đá đá chân Vu Quân nháy nháy mắt, *Chậc, vậy mà anh lại chỉ được chị dâu xinh đẹp của em nhìn lướt một cái*

Vứt cho em gái ánh nhìn sắc lạnh, Vu Quân vẫn tiếp tục điềm đạm dùng bữa, thi thoảng lại liếc nhìn cô một cái.

Cứ có cảm giác như là gặp ở đâu rồi thì phải.

Vi Linh Đan, người gây ra tai nạn cho Ninh Hinh, gặp rồi anh cũng nhất định sẽ khiến cô ta phải trả giá.

Ánh mắt anh bỗng lạnh xuống, bỗng lên tiếng.

"Vi Linh Đan, nghe ba mẹ tôi bảo là đã bàn cùng gia đình cô rồi hai tuần sau sẽ tổ chức hôn lễ của chúng ta, vậy thì cứ quyết định như thế đi, cô có ý kiến gì không?"

Cô nhíu mày, Vi Linh Đan?!

Là đang gọi cô sao?

Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc nghe anh gọi cái tên đó cũng nghệch mặt ra.

Vu Cảnh thì chỉ biết đỡ trán, aizzz cái thằng nhóc này lúc nãy lại chặn họng không cho ông giải thích nữa cơ chứ.

Chỉ thấy Vi Hy nhếch mép, đôi mắt xinh đẹp phát ra ánh sáng khó nắm bắt.

Lý Lam Anh định lên tiếng mắng anh không chịu tìm hiểu kĩ vợ tương lai của mình thì liền bị cô lên tiếng cắt ngang.

"Ồ, ý kiến của tôi quan trọng lắm sao?".

Vi Hy đạm mạc ngước đôi mắt trong trẻo nhìn anh.

"Vậy thì cứ quyết định như vậy đi".

Vu Quân cứng nhắc lên tiếng lại tiếp tục dùng bữa.

Không khí trên bàn lúc này liền lâm vào tình trạng quái dị, không ai nói một tiếng nào.

Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc không biết được Vi Hy đang dự tính việc gì, cứ ôm một bụng thắc mắc, mãi đến khi tiễn cô về ra đến cổng liền không chịu được nữa mà lên tiếng.

"Tại sao lại để Vu Quân nghĩ con tên là Vi Linh Đan chứ không phải Vi Hy?".

Lý Lam Anh chất vấn, dù sao thì nó vẫn là con trai bà, bà cũng không muốn nó bị lừa.

"Bác cùng Vu Ngọc, chuyện này con sẽ giải thích sau, trước hết cả hai người có thể cứ xem con là Vi Linh Đan đi đừng để Vu Quân biết con là Vi Hy có được không? Sẽ không gây hại gì cho mọi người đâu ạ".

Cô giở chiêu nũng nịu ôm cánh tay Lý Lam Anh.

Hai người cũng miễn cưỡng đồng ý, lại ôm một bụng thắc mắc.

Vốn nghĩ cô sẽ nhảy đổng lên ăn vạ, khóc lóc như bao người phụ nữ khác.

Nhưng không cô không làm gì cả chỉ uất ức ngồi nép sát về phía cửa như một chú cún con đáng yêu bị bỏ rơi.

Về đến Vi gia, Vu Quân định lên tiếng nói gì đấy, nhưng cô lại tự mở cửa chạy thẳng vào trong nhà mà không nhìn lấy anh một cái.

Anh cười khẽ, nhìn bóng lưng nhỏ đang chạy trối chết, ngón tay trắng nõn thon dài khẽ vuốt môi, nơi nó còn vươn lại một chút hương vị của cô.

"Cũng không tệ"
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 10: Tùy Tiện


Vi Hy chạy lên phòng trùm chăn kín mít, hai bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn ôm lấy khuôn mặt phấn nộm đã đỏ bừng như cà chua chín.

Aaaaaa, mặc dù bà đây đã từng xảy ra chuyện không nên có với một người đàn ông xa lạ, nhưng dù gì thì lúc đó cũng là đã bị hạ thuốc.

Còn bây giờ là tỉnh táo, cô lại chưa từng hôn ai bao giờ, ngại chết mất.

Trong đầu cứ nghĩ lại một màn vừa rồi, khuôn mặt cũng càng đỏ hơn.

Thì điện thoại lại vang lên "ting" một cái.

"Ai nhắn tin cho mình thế nhỉ?".

Vi Hy sử dụng điện thoại như không vậy, cô rất lười nghe máy, cũng rất lười soạn tin nhắn, hai cô bạn thân của cô thì đương nhiên biết chuyện đó nên thỉnh thoảng chỉ video call, còn cái tên bám đuôi Vân Hàn kia cũng xem như là hiểu cô đi, Vi gia thì cũng thôi đi vậy.

Nên cô mới thắc mắc mở màn hình lên.

"Đầu tuần sau, tôi sẽ sang rước em đi thử váy cưới".

Nếu nói như vậy thôi thì mặt cô nhất định sẽ còn đỏ hơn nữa nhưng không, hắn ta còn kèm thêm một câu dưới cùng nữa.

"Em thử từ chối xem, tôi có hôn cho môi em sưng như cái bánh bao không?".

Má, lại còn *sưng như cái bánh bao"?! Cái thằng cha này lại dám hù dọa mình.

Khuôn mặt vừa đỏ bừng của cô thoáng chốc đen thui, vạch đen đầy đầu.

***

Một tuần sau đúng như lời đã nói, chiếc xe Rolls-Royce màu bạc của Vu Quân mới sáng sớm cô còn đang ngái ngủ đã đậu trước nhà.

Anh ta cũng rất kiên nhẫn đợi cô cả mấy tiếng đồng hồ.

Trong một tuần này cũng chẳng ai đến quấy rầy cô, cứ việc ăn rồi lại ngủ, ru rú suốt ở trong nhà.

Lạ là hai mẹ con kia cũng trốn đi đâu mất, rất ít đụng mặt.

Mãi đến khi mặt trời đã lên cao Vi Hy mới mở mắt, lò mò đi vệ sinh cá nhân.

Vì cô có thói quen khóa trái phòng, căn phòng của cô lại lắp đặt loại khó đặt biệt nên cũng chẳng có ai có thể vào, nên người làm có thấy Vu đại thiếu gia đi chăng nữa cũng đành bó tay không thể gọi cô chủ nhỏ này của họ được.

Vệ sinh cá nhân xong cô liền mắt nhắm mắt mở đi xuống nhà ăn.

Đi lững thững xuống cầu thang, ngang qua phòng khách đến bàn ăn, cầm một lát bánh mì trong chiếc đĩa đặt tại chỗ của cô bỏ vào miệng, rồi cũng cầm luôn cái đĩa ra phòng khách để tiếp tục xem bộ phim mà tối hôm qua cô còn xem dang dở.

Cô chỉ biết khóc trong lòng đi thay đồ, chải chuốt lại.

Vu Quân ngồi ở phòng khách mà chỉ biết cười nhẹ, thật không nghỉ cô gái này lại có lúc tùy tiện đến...!đáng yêu như vậy.

Môi khẽ kéo ra thành một nụ cười mỉm nhưng thoáng chốc cứng đờ.

Khoan đã, đáng yêu sao?! Anh vừa khen người gây ra tai nạn cho Tiểu Hinh là đáng yêu sao?!

Nháy mắt nụ cười anh tắt ngúm, chân mày nhíu lại, đôi mắt chim ưng là một mảnh rối loạn.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 11: Thử Váy Cưới


Sau khi chuẩn bị xong đâu vào đấy, Vi Hy cùng Vu Quân cũng lên xe đến chỗ đã hẹn cùng nhà thiết kế váy cưới Smith nổi tiếng.

Dù là không muốn kết hôn lắm, nhưng vẫn là nên giữ mặt mũi cho Vu gia không nên tùy tiện mặc gì cũng được.

Vu Quân ngồi trên ghế sofa, mắt khẽ nhắm hờ nghỉ ngơi, Trác Bình đứng bên cạnh báo cáo tình hình công việc.

Vi Hy được chính tay nữ trợ lí của Smith giúp thử váy cưới, tạo kiểu tóc.

Do Vu Quân điều tra Vi Linh Đan mà số đo của váy cưới hơi không được vừa với thân người của cô.

Thân hình của Vi Hy không được bốc lửa nhưng cũng được coi là hoàn hảo, chỗ nào nên có thịt sẽ có thịt.

Nên là chiếc váy cưới này hơi là chật ở phần ngực mà lại rộng ở phần eo.

Vi Hy đen mặt, cái tên này não tàn sao?! Số đo này hẵng là của Vi Linh Đan đi, không biết thì có thể hỏi cô, tại sao lại cho người đi điều tra.

"Tháo ra cả đi, không mặc nữa".

Vi Hy cáu kỉnh.

Cô vén màn lên bực dọc bước thẳng ra ngoài cũng không đợi cái người ngồi trên sofa đang nhàn nhã, thảnh thơi mà đi thẳng bắt taxi trở về.

Smith bên ngồi bên cạnh Vu Quân nhíu mày nhìn nữ trợ lí ý hỏi có việc gì, cô ta liền chạy lại nói vấn đề của chiếc váy cho ông ta biết.

Smith sau khi nghe đầu đổ đầy mồ hôi nhìn Vu Quân, phải biết rằng đây là một đại ác bá đó nha, ông không thể nào chọc nổi.

Trác Bình thấy vậy liền khều khều Vu Quân.

"Quân chủ, Vi tiểu thư vừa tức giận bỏ về rồi ạ".

Cậu ta thiệt là khóc không ra nước mắt luôn ấy chứ, ông chủ của anh rất tàn bạo ai mà không biết, ai mà dám chọc giận, vậy mà cái vị Vi tiểu thư đấy đã gây ra tai nạn cho cô Ninh Hinh rồi, lại còn ngang nhiên hết lần này đến lần khác khiêu khích anh.

Vu Quân lúc này mới mở mắt ra, lạnh nhạt lên tiếng.

"Có chuyện gì?"

"Vu tổng, là như này, số đo của Vi tiểu thư mà anh đưa cho chúng tôi hình như có chút sai sót".

Giọng nữ trợ lí có chút run, cũng phải thôi khí thế của Vu Quân bức người như vậy cơ mà.

Anh nhíu mày liếc Trác Bình.

"Nga, tôi đã gửi đúng như số liệu điều tra rồi mà".

Trác Bình không khó chịu, đây đúng là anh đã đi điều tra các số đo của Vi Hy là chuyện tế nhị đó.

"Nhưng...!nhưng vừa rồi, Vi tiểu thư đã ướm thử, phần ngực không thể nào kéo lên được, còn phần eo thì là rộng khiến cô ấy bực bội mà bỏ về đấy ạ".

Cô trợ lí cố gắng giải thích.

"Kì lạ.

Theo kết quả điều tra của tôi thì số đo quả là như vậy mà".

Trác Bình lẩm bẩm.

Cô trợ lí cùng Smith nghe vậy liền đầu đầy hắc tuyến, ngài có chắc là điều tra ra số đo của cô ấy mà không phải ai khác không?

"Trác Bình, tôi bảo cậu gửi số liệu cho Smith làm váy cưới cậu lại làm như thế à?".

Vu Quân lạnh giọng đứng lên đi ra xe.

Trác Bình ngớ cả người, nhưng đây không phải là mệnh lệnh của anh sao?

***

"b**n th**, mặt lạnh, não tàn".

Vi Hy lẩm bẩm, cáu kỉnh chửi rủa Vu Quân.

"Cô gái, vừa cãi nhau với bạn trai à?".

Bác tài xế hiền hậu, cười cười hỏi.

"A, bạn trai cái khỉ gì bác.

Chẳng qua chỉ là một tên dê già xấu xa".

Vi Hy giật mình vội giải thích, nhưng vẫn không quên mắng chửi anh một câu.

Bác tài chỉ biết cười ha ha lắc đầu, đúng là tuổi trẻ thật tốt còn biết giận hờn.

Bỗng điện thoại để trong túi xách của cô reo lên, nhạc chuông mà cô cài riêng cho Trình Dao - bạn thân của cô.

"Ai lại ngứa đòn thế hả?".

Châu Vân cũng thay đổi 180 độ.

Đúng đây là hai người bạn thân nhất của cô.

Cả hai đều là cành vàng lá ngọc, con gái đệ nhất của hai gia tộc cũng không thua kém gì Vi gia.

Chơi thân cũng hai mươi mấy năm rồi, chơi với nhau từ lúc 4 tuổi đến tận bây giờ.

Nhưng tính cách cả ba thì khác nhau một trời một vực.

Trình Dao xinh đẹp, quyến rũ, tính cách rất cởi mở dễ nói chuyện.

Châu Vân thì hướng theo kiểu nam tính hơn, tính cách thì cứ phải nói là như đàn ông vậy...!cứng nhắc, nhưng khi giỡn nhây với Vi Hy thì lại õng a õng ẹo rất gớm.

Còn Vi Hy thì tính cách có phần hơi trẻ con, nhiều lúc còn rất dở hơi không biết rằng mình xinh đẹp.

"Tuần sau tớ kết hôn rồi, hai cậu đến làm phù dâu đi".

Vi Hy nốc một ly rượu rồi nói.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 12: Hôn Lễ


"Không phải chứ, chẳng phải cậu đã nói ông già cậu không thể ép cậu đi lấy chồng sao?".

Trình Dao có phần kinh ngạc, vì lúc trước Vi Hy đã vỗ ngực chắc chắn rằng mình sẽ không nghe theo sự sắp xếp của ông già nhà cậu ấy.

"Là tớ tự nguyện".

Vi Hy nhếch môi cười khẩy.

"Chẳng phải hai mẹ con Tịnh Nhã rất không muốn tớ gả cho Vu gia sao? Vậy thì tớ càng phải gả"

"Chà, Hy này, cậu điên rồi".

Châu Vân vỗ vỗ vai bạn.

"Tôi nghĩ như thế cũng tốt, gả cho Vu gia hai mẹ con đó cũng sẽ không thể gây rắc rối cho cậu nữa.

Vả lại nghe nói đại thiếu gia nhà họ Vu rất đẹp trai lại tài giỏi cậu gả vào đấy cũng không thiệt".

Trình Dao cười cười.

"Đúng vậy.

Vu gia giàu có như vậy, sau này làm Vu đại thiếu phu nhân trở thành tiểu phú bà rồi thì nhớ bao nuôi hai tiểu thiếp này với nhé".

Châu Vân cười đùa.

"Hai cậu không ngăn cản tớ luôn à?".

Vi Hy có chút đau đầu nhìn hai cô bạn thân.

"Đùa sao? Cậu cứng đầu như quỷ, ai lại khuyên được cậu, đúng không Vân".

Trình Dao quẳng cho cô một ánh mắt đầy khinh thường.

"Thế hẳn là vừa đi thử váy cưới về à?"...

Vi Hy kể cho hai cô bạn nghe toàn bộ câu chuyện, khiến cho cả hai ngồi cười nắc nẻ cả một lúc lâu.

***

Những ngày sau đó, Vi Hy liền viện cớ sắp lấy chồng mà dọn hẳn đồ qua "hang ổ" của ba người với lí do tạm biệt cuộc sống độc thân.

Vì "hang ổ" của họ khá kín, không thể điều tra ngay ra được.

Nên Vu Quân cũng chỉ có thể tưởng tượng lại lúc mình ôm hôn cô mà ước tính lại số đo của cô để chỉnh sửa lại váy cưới.

***

Một tuần nữa lại trôi qua rất nhanh, Vi Hy cũng đã trở về.

Ướm thử váy cưới đã tương đối vừa, cô mới nguôi nguôi giận.

Đã đến giờ cử hành hôn lễ nhưng mãi mà vẫn chưa thấy Vu Quân đâu, mọi người đã bắt đầu xôn xao.

Sau đó liền có một người đàn ông vận bộ comple trắng ngực cài hoa đi lên bục giành micro của người dẫn chương trình.

"Xin chào, tôi là Vi Hy.

Từ nay cũng sẽ là Vu đại thiếu phu nhân.

Sự việc hôm nay, tôi biết mọi người đều sẽ khinh thường tôi, cười cợt tôi.

Nhưng...!cũng chẳng sao cả, tôi như vậy cũng quen rồi.

Từ nhỏ đến lớn, tôi ở Vi gia cũng chưa từng thật sự làm một việc gì đó có ích, cũng chưa từng gây thảm họa gì cho họ.

Nên là người xưa có câu Lấy chồng thì phải theo chồng, hôm nay tôi đã gả cho Vu gia cũng tức là đã cắt đứt hoàn toàn mọi quan hệ ràng buộc của mình với Vi gia.

Từ nay họ muốn đi con đường như thế nào thì cũng mặc kệ họ, Vi Hy này không quan tâm.

Bắt đầu từ hôm nay tôi cũng sẽ chỉ là Vu đại thiếu phu nhân chứ không còn là đại tiểu thư, à không là nhị tiểu thư Vi gia mới đúng".

Cô cúi đầu, rồi xách váy đi ra ngoài.

Vi Thanh Trì thì chỉ biết tức giận không nói nên lời đến nỗi cơn đau tim lại tái phát phải nhập viện.

Hai mẹ con Tịnh Nhã thì cười rất tươi.

Ha, cuối cùng cũng đi rồi, tài sản Vi gia cuối cùng cũng sẽ thuộc về hai mẹ con bà.

Còn cách chức Vu đại thiếu phu nhân, Vi Linh Đan ả ta thề với lòng nhất định sẽ giành từ tay Vi Hy về được.

Trác Hiên lái xe chở cô thẳng về Quân trạch, là nơi ở của Vu Quân.

Vi Hy ôm vạt váy bước xuống xe, đi vào nhà.

Cô liền chỉ biết cười khẩy, ha, cái danh đại thiếu phu nhân này cũng thật tốt, ngay cả một người cũng không thèm ra đón cô.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 13: Người Vợ Mẫu Mực


Cô cũng chẳng thèm hỏi ai nữa, thấy Vu Quân hình như là không có ở nhà, cô cứ thế mà chọn đại một căn phòng trên tầng hai mà đi vào thả mình nằm xuống giường.

"Có ai lại thích chịu ngược như mình không chứ, xem đi Vu đại thiếu phu nhân cái gì chứ.

Ngay cả người làm cũng dám chỉ trỏ sau lưng mình"

Lải nha lải nhải một mình một lúc lâu cô liền đứng dạy đi tắm rửa.

Cũng may là đồ đạc đã sớm chuyển sang đây nên cô cũng có cái để dùng.

Tẩy rửa sạch sẽ thân thể, Vi Hy đứng nhìn khuôn mặt xinh đẹp phấn nộm trong gương.

Đưa tay sờ sờ lên cái má trơn mịn như da em bé.

Miệng bật thốt.

"Thật đẹp nha".

Quên nữa Vi Hy cô tuy hay quên mình là một đại mĩ nhân thế thôi, nhưng lâu lâu cũng là một kẻ siêu tự luyến, cuồng bản thân.

Nhưng mà, nói cô là Vu đại thiếu phu nhân cũng thật là...!nực cười.

Người hầu trong căn nhà này hình như là tàn hình hết rồi thì phải, cô chỉ đi lên tắm rửa tầm hai tiếng bước xuống liền không thấy một bóng người đâu nữa.

Cô có cảm tưởng như mình đi nhầm vào căn nhà ma trong phim ảnh Hollywood nào đấy.

Cũng may là đang nghĩ theo chiều hướng tiêu cực thì Trác Hiên lại chạy vào, nhưng chưa kịp vui mừng thì lại nghe một tin như sét đánh giữa trời quang.

"Quân chủ dặn dò thiếu phu nhân là cô hiện giờ đã trở thành vợ của ngài ấy thì phải ra dáng một chút.

Để cho cô luyện tập một chút về người vợ mẫu mực, ngài ấy đã cho toàn bộ người làm nghỉ việc rồi ạ.

Bây giờ tất cả công việc sẽ do cô một tay phụ trách làm tất cả từ làm vườn đến bếp núc".

Trác Hiên nói một tràng rồi chạy như điên ra ngoài, đùa sao anh ít nhiều cũng đã xem một chút tin tức điều tra về cô, cô là dân chuyên luyện võ đó.

Cái căn nhà này lớn như vậy lại nói giao là giao hết cho cô, nhất định cô sẽ nổi điên lên mà đập cậu ta mất.

Đúng thật vậy, Vi Hy muốn nổi sùng lên luôn ấy chứ.

Nhưng cô phải nhịn, nhẫn nhịn "kẻ giang" chắc vẫn đang nhìn chằm chằm cô.

Chỉ cần nhịn vài ngày, cô nhất định sẽ li hôn với anh ta.

Vu Quân nhìn thấy từng nét cảm xúc trên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, anh cứ ngỡ cô sẽ nổi sùng lên mà khóc lóc nhưng không, cô còn đang rất bình tĩnh đi tìm đồ ăn trong bếp kia kìa.

"Thật giỏi chịu đựng, cô đừng tưởng sẽ dễ dàng li hôn với tôi.

Cứ tận hưởng những tháng ngày tiếp theo đi".

Vu Quân nhếch môi cười tà ác.

Vài ngày trước, khi mà cô vẫn còn trốn ở chỗ hai cô bạn thân của mình thì Vu Quân bên đây lại bị Vi Linh Đan ve vãng.

Đến tầm mười rưỡi ngoài cổng mới vang lên tiếng của động cơ xe,

Vu Quân trở về mang theo khí lạnh ở bên ngoài vào trong nhà, vì bây giờ đã gần sang đông nên thời tiết buổi tối có hơi lạnh, khiến cho con người ta trở nên lười biếng, đặc biệt là con mèo lười Vi Hy kia.

Trong nhà không một bóng người, Vu Quân bước về phía bàn ăn ngồi vào, mở miệng ra lệnh cho dì Triệu vừa bước đến.

Thực ra, là anh vẫn còn giữ vài người ở lại nhưng lại sai bọn họ là cứ ở trong phòng mặc kệ để tự Vi Hy làm tất cả công việc nhà.

"Vâng, đại thiếu gia".

Dì Triệu hiền từ cúi đầu.

Dì cảm thấy rất thương cho vị thiếu phu nhân kia, trông cô rất hiền lành, dễ mến tại sao cậu chủ lại đối với cô ấy như vậy, dù gì cũng là một đại tiểu thư lá ngọc cành vàng, lại có thể bắt cô làm tất cả mọi thứ như vậy.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 14: Giam Lỏng


Dì Triệu lên căn phòng mà Vi Hy đang ngủ, khẽ gõ cửa gọi.

"Thiếu phu nhân, thiếu phu nhân, thiếu gia đã về, cậu ấy gọi cô xuống ạ"

Vi Hy vẫn ngủ say như chết ở trong phòng, vì hôm nay làm việc nhiều nên cô rất mệt mỏi.

Gọi được một lúc lâu vẫn không nghe thấy bên trong ừ hử gì, dì Triệu liền đánh bạo mở cửa ra sợ cô có việc gì.

Căn phòng đèn tắt tối om, chỉ để lại ánh đèn ngủ le lói cạnh giường, cô gái xinh đẹp đang cuộn tròn mình làm tổ trong cái chăn ấm áp như một chú mèo lười nhắm chặt mắt mà ngủ, thật khiến người ta thấy yêu thích.

Bà dù không nỡ đánh thức cô bé đáng yêu này nhưng cũng không thể làm gì khác đành lay lay người cô.

"Thiếu phu nhân, thiếu gia đã về, gọi cô dưới nhà ạ".

Bà khẽ nói bên tai cô.

Vi Hy bị đánh thức rất bực mình mình, cáu kỉnh.

"Cút ngay cho bà".

Vừa nói tay vừa với lấy cái chăn trùm lên đầu.

Dì Triệu ngớ cả người, lúc ngủ thì thiếu phu nhân có vẻ rất ngoan ngoãn nhưng khi bị đánh thức lại cáu kỉnh, xù lông lên không biết trời trăng mây gió.

Bà chỉ biết cười thầm, thật là đứa trẻ vô ưu.

Dì Triệu lại lay lay, gọi Vi Hy một lúc lâu nữa.

Cô mới bực mình ngồi dậy nhìn xung quanh một vòng.

"Đây là đâu vậy?".

Nhíu nhíu mày, nhìn xung quanh đáng giá.

"Nhà chồng của cô, Vu Quân".

Dì Triệu cười khẽ, hẳn là lần đầu tiên lấy chồng nên chưa quen.

Lúc này, ý thức của Vi Hy mới trở về, cô mới sực nhớ ra mình đã gả cho Vu Quân làm Vu đại thiếu phu nhân.

"Thiếu gia đã về, gọi cô dưới nhà đấy thưa thiếu phu nhân".

Dì Triệu lại lập lại một lần nữa.

"Vâng.

Mà dì này, dì cứ gọi con là Tiểu Hy hay Hy Hy là được rồi không cần phải gọi là thiếu phu nhân đâu, con không quen.

Ở nhà con các dì cũng gọi con như vậy cả chứ con không thích ai gọi con cung kính như vậy".

Nói rồi cô cười cười vuốt tóc, chỉnh trang lại đi xuống nhà.

Dì Triệu lại càng nhìn càng yêu thích vị thiếu phu nhân này hơn.

"Làm gì?".

Vừa thấy cô bước xuống liền lên tiếng hỏi không đầu không đuôi.

"Làm sao? Muốn hỏi cái gì nói cho rõ ràng".

Vi Hy vừa bị đánh thức nên có phần hung hăng ngồi xuống ghế đối diện với anh.

Trác Bình nghe thấy vậy, đầu đổ đầy mồ hôi, tổ tông ơi, cô muốn đắc tội với ngài ấy thì đợi tôi về đã tại sao cứ là phải có tôi ở đây cô lại chọc ghẹo ngài ấy.

"Ý của Quân chủ là phu nhân cô đã làm gì mà ngài ấy cho người gọi cô nửa tiếng trước đến bây giờ mới xuống".

Trác Bình thật là khóc không ra nước mắt.

"Ngủ, tưởng tôi là trâu bò à, tôi cũng biết mệt đấy".

Vi Hy vẫn cực kì kiêu ngạo hếch mặt lên.

"Chỉ làm có bấy nhiêu mà đã mệt rồi sao?".

Vu Quân nhếch môi cười nhạt.

"Anh thử đi rồi biết.

Ngay cả cái thứ anh đang nhét vào mồm kia cũng là bà đây nấu đấy".

Cô tức điên chỉ đĩa đồ ăn trên bàn.

"Từ hôm nay, thiếu phu nhân của các người sẽ học cách làm người vợ mẫu mực, các người có nhiệm vụ phải quan sát cô ta.

Muốn đi đâu cũng phải được sự cho phép của tôi mới được bước ra khỏi nhà.

Trong nhà từng chuyện lớn nhỏ đều sẽ do một tay thiếu phu nhân của các người làm không được phụ giúp.

Nếu cô ta vi phạm quy định thì cứ chiếu theo gia quy Quân trạch xử phạt, các người cũng vậy".

Vu Quân thấy cô im lặng cũng có phần tức giận liền quay về phía đám người hầu đang lấp ló phía cửa nói, rồi thoáng nhìn cô một cái bỏ đi.

Sau khi không khí dần trở lại yên tĩnh, cũng chỉ còn mình Vi Hy ngồi ở đó.

Cả người cô dính đầy thức ăn, nhớp nháp.

"Vi Hy à Vi Hy, cứ tránh được vỏ dưa lại gặp vỏ dừa thế kia.

Tránh được Vi gia lại dây vào Vu gia còn rắc rối hơn".

Cô chỉ biết cười khổ, anh ta nói đừng nghỉ đến việc li hôn có lẽ là nghĩ cũng không nghĩ nổi nữa rồi.

Nói là ở nhà làm người vợ mẫu mực nhưng chẳng khác gì là giam lỏng.

Đứng lên lê thân thể mệt mỏi trở về phòng, tắm lại một lần nữa rồi lại nằm co ro trên giường.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 15: Ninh Hinh


Vu Quân trở về phòng của mình, suy tư nhìn tấm ảnh một người con gái xinh đẹp trạc tuổi Vi Hy đang khoát tay chàng trai bên cạnh cười rất tươi.

Nếu như nói vẻ đẹp của Vi Hy là trong sáng, đáng yêu nhưng có phần quyến rũ, thì với cô gái trong bức ảnh này lại mỏng manh hơn, yêu đuối hơn khiến người ta muốn nâng niu bảo vệ hơn.

"Tiểu Hinh".

Anh nỉ non gọi tên cô gái.

Trong đầu thoáng hiện lại từng mảnh kí ức, vào năm anh 15 tuổi anh đã từng rơi vào khoảng không vô định, anh đã từng mất niềm tin với cuộc sống.

Chỉ vì một phút bồng bột mà anh đã hại người bạn thân của mình.

Nhớ năm đó anh vẫn còn trẻ lại là con trai duy nhất nhà họ Vu nên được nuông chiều từ bé, tính tình thật rất thối tha.

Những thứ của một thằng du côn nên có anh đều có hết từ việc hút thuốc, uống rượu đến cả đánh nhau,...!chỉ trừ m* t**.

Lần đó, anh vì quá say sỉn mà dây phải một đám côn đồ, bạn thân anh - Triệu Phong đã thay anh đỡ một nhát dao mà mất mạng.

Sau việc đó, anh như biến thành một người khác.

Không ăn, không uống, không nói chuyện mà cứ quanh qua quẩn lại tại nơi xảy ra chuyện đó.

Cho đến một ngày, anh vì quá mệt mỏi mà ngồi nhắm mắt trên một chiếc cầu cũ kĩ để những làn gió mát lạnh thổi bay đi những phiền muộn.

Thì bỗng có một bàn tay ấm áp, nhỏ nhắn đặt lên má anh, anh liền mở mắt.

"Anh trai nhỏ này, anh đang buồn việc gì sao? Những ngày qua em đều thấy anh cứ buồn bã ngồi ở đây suốt.

Có phải anh đã gây nên họa lớn gì không?".

Giọng nói trong trẻo, đáng yêu của một bé gái trắng trắng tròn tròn với đôi mắt xinh đẹp, có hồn phía đối diện làm anh ngay người trong chốc lát.

"Ừm".

Sau một hồi, anh chỉ khẽ gật đầu cho qua chuyện rồi gỡ tay cô bé ra, quay mặt ra hướng khác.

"Có việc gì thì có thể tâm sự với em nhé, em siêu siêu kín miệng luôn nên là không cần phải ngại đâu".

Cô bé lại cười khanh khách vỗ vỗ bờ vai đã hơi gầy của anh.

Cô bé vẫn kiên trì lải nhải một lúc lâu, nhưng anh vẫn im lặng không nói chuyện, vẻ mặt lạnh nhạt đã bắt đầu sầm xuống, liếc nhìn nó.

Cô bé thấy vậy liền chạy đi một hướng khác.

Anh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng chịu đi rồi, phiền chết đi được.

Nhưng khi anh tưởng là cô bé đã đi rồi, thì một lát sau nó lại quay lại khiến anh phải giật mình một phen.

"Cho anh này".

Nó xòe bàn tay nhỏ đang nắm một cái kẹo con gấu màu hồng vị dâu đưa cho anh, môi nở nụ cười ấm áp.

"Nếu anh không muốn nói thì thôi vậy.

Kẹo này cho anh, mỗi khi em buồn hay tức giận đều chỉ cần ăn một viên kẹo này thôi thì liền rất vui vẻ luôn nha"

Anh ngớ người, do dự một lúc lâu mới cầm lấy viên kẹo bóc ra cho vào miệng.

Vị ngọt của kẹo trong khoang miệng quả thực là...!khiến anh ghét bỏ đến quên cả buồn, ha ha.

10 năm sau, anh 26 tuổi tìm về nơi mà anh cùng cô bé đó gặp mặt.

Mới biết được đó là Ninh Hinh, lúc đó ba mẹ của cô cũng đã mất cả, anh mang cô về chăm sóc.

Rồi bọn họ cũng trở thành người yêu suốt 4 năm qua.

Trong thâm tâm anh luôn chắc chắn rằng, những lời nói năm xưa đã chạm đến trái tim anh, anh yêu cô ấy.

Nhưng mặc dù quen 4 năm, anh vẫn trước sau cưng chiều cô nhưng lại chưa từng động chạm, bọn họ chỉ dừng lại ở ngưỡng chạm môi.

Nhìn bức ảnh, Vu Quân thở dài thườn thượt.

"Tiểu Hinh, anh nhất định sẽ khiến từng người hại em phải bò ra tất cả muốn sống cũng không được, muốn chết cũng không xong".

Ánh mắt sắt lạnh, căn phòng thoáng chốc như giảm đi vài chục độ.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 16: Ngất Xỉu


Những tháng ngày sau đó cũng là nỗi ám ảnh dai dẳng đối với Vi Hy.

Nếu như nói cô chỉ cần làm tất cả công việc của cả căn nhà thì không việc gì, nhưng Vu Quân dường như lại không muốn tha cho cô được an ổn một ngày nào.

Hắn ép buộc giam lỏng cô tại nhà không cho cô tự do ra ngoài, nhưng dù có cho đi nữa thì lượng công việc cả một ngày của cô cũng là đã không có một hơi để thở huống chi là mơ tưởng ra ngoài đi dạo.

Ban ngày thì những người làm đều chỉ việc ngồi một bên, mọi việc đều do cô làm tất thảy, tối đến cũng không được nghỉ ngơi, phải chờ đợi Vu Quân đi làm về cô mới được phép đi ngủ.

Mà anh ta thì lúc nào cũng tầm 2, 3 giờ sáng mới về.

Có khi là tận ngày hôm sau khiến cô phải thức trắng nguyên đêm.

Thân thể cô theo đó cũng dần tàn tạ hơn, nước da trắng hồng, mịn màng của cô lúc trước giờ đã trở nên xanh xao, trắng bệnh.

Khuôn mặt trái soang nhỏ nhắn cũng đã lộ ra chiếc cằm nhọn hoắc.

Đôi mắt đẹp có hồn ngày nào giờ đây cũng đã không sáng như thế nữa.

Nói cô nhu nhược, yếu đuối cũng được.

Sở dĩ cô làm những việc này, một phần là do bị anh ta bắt ép.

Những ngày đầu, cô còn cương quyết không làm, liền bị anh ta cho người đánh đập, hành hạ.

Nhiều lần cô đã đề đơn li hôn, tuy nhiên ngay sau đó đều bị anh ta bác bỏ.

Vu Cảnh cùng Lý Lam Anh nghe bảo là nhiều lần muốn đến thăm cô lại bị anh ta ngang nhiên cho người ngăn cản, thế nên cũng không biết tình trạng thảm hại bây giờ của cô.

Nhưng đó không phải là vấn đề.

Còn một điều nữa mà cô vẫn luôn phải nhẫn nhịn mãi đến ngày hôm nay, đó là anh ta biết lí do về cái chết của mẹ cô.

Tuy anh ta hành hạ, cho người đánh đập, làm khó cô đủ điều nhưng người duy nhất bây giờ cô có thể tin tưởng nói cho cô biết về nguyên nhân cái chết của mẹ.

Sự việc mẹ cô chết năm đó cô luôn không tin là đằng sau không có mưu đồ gì, bao năm qua cô là vẫn luôn tự mình điều tra manh mối nhưng mãi đến nay vẫn chỉ là con số 0.

"Phu...!Tiểu Hy, con mệt mỏi thì cứ ngồi nghỉ một lát, trông con xanh xao lắm".

Dì Triệu nhăn mặt khi thấy cô xiêu vẹo tỉa cây ngoài vườn.

May mà ở cái nhà này vẫn còn dì Triệu là người tâm cô nhất.

Dì ấy là người của Vu Quân ở đây cũng được 20 năm rồi rất trung thành với anh ta, nói chung là trong căn nhà này Vu Cảnh còn không thể cài được người vào nói chi là người ngoài.

"Con không sao đâu dì Triệu.

Việc vẫn chưa làm xong nghĩ thể nào hả bác? Lượng công việc hôm nay của con vẫn làm chưa xong đâu, nếu còn có thời gian nghỉ ngơi thì ai sẽ làm thay con đây".

Cô cười yếu ớt nhìn bà, khuôn mặt vì gầy gò mà đôi má khi cười nhẹ thôi cũng để lộ lúm đồng tiền sâu hoáy.

"Để...".

Còn chưa để bà nói hết câu cô đã quay người lại tiếp tục tỉa cây nói.

"Con không muốn mọi người chịu phạt cùng con.

Dì ở bên cạnh anh ta lâu như vậy rồi, cũng hiểu con người anh ta là như thế nào.

Anh ta đã nhắm mục tiêu là con rồi thì dì cùng mọi người đừng dây vào con cẩn thận không lại tự rước họa vào thân đấy.

Dì đi vào trong đi ạ, chuyển đông thời tiết đã se lạnh rồi cẩn thận không lại bị cảm đấy ạ".

Cô nói một hơi dài, giọng nói có chút suy yếu.

Dì Triệu cũng hiểu điều đó nên chỉ nhìn cô một lát rồi mới quay đầu đi vào trong, nhưng vừa mới bước đến bậc thang thì nghe "Rầm" một cái như có vật gì lớn rơi xuống vậy.

Bà liền quay đầu, khi thấy Vi Hy nằm lăn dưới đất bà liền hốt hoảng gọi người dìu cô vào trong nhà.

Bà muốn gọi điện xin phép thiếu gia trước nhưng lại thôi, bà sợ anh sẽ không cho người đến chữa cho cô, nên đánh bạo gọi hẳn bác sĩ gia đình - Trần Hạo, một trong số những người bạn thân hiếm hoi của Vu Quân.

Là một bác sĩ đại tài cũng là bác sĩ riêng của Quân trạch.

Vì những ngày qua, bà ở chung một chỗ với Vi Hy, vừa nhìn đã có thiện cảm thì ở lâu bà lại càng yêu quý cô hơn.

Cô là tiểu thư danh gia vọng tộc, lại có thể làm được nhiều công việc nặng như vậy cũng có thể hiểu cô sống cơ cực đến nhường nào.

Cô lễ phép, ngoan ngoãn y như con cháu trong nhà của bà vậy, đâm ra thực sự bà rất yêu thích cũng rất thương cô lại không thể trách Vu Quân vì anh làm việc gì cũng luôn có lí do.

"Đây là vợ mới cưới của cái tên chết giẫm Vu Quân sao?".

Tháo ống nghe xuống cặp vào cổ, Trần Hạo liền mắng.

"Vâng".

A, quên nữa anh ta còn là một trong số những người có cái gan dám mắng chửi Vu Quân như vậy.

"Hừ, thật là, cô gái này cũng thật bất hạnh đi.

Cơ thể suy nhược nặng, không đủ dinh dưỡng còn bị thương mất máu một chút.

Nói chung là cần nghỉ ngơi tịnh dưỡng thật tốt, tôi sẽ kê đơn cho cô ấy".

Trần Hạo bất mãn lắc đầu ngao ngán, thằng bạn trời đánh ác bá này của anh làm như có mệnh "sát phụ nữ" hay sao mà cứ động đến cô nào cô nấy đều khổ sở như vậy.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 17: Im Lặng


Sau khi Trần Hạo đi, dì Triệu cũng gọi điện cho Vu Quân.

"Thiếu gia, Vi tiểu thư ngất xỉu ạ".

Tuy thiếu gia không nói nhưng mọi người trong cả căn nhà này ai mà không thấy rõ thái đoi của anh đối với cô, phải nói là cực kì lạnh nhạt và tàn bạo.

Ngày nào cũng kiếm chuyện gây khó dễ cho cô, đến khi cảm nhận được cô không còn sức lực chịu đựng nữa mới đứng lên bỏ đi.

Nên bọn họ cũng rất biết điều, hiểu ý mà không gọi cô là phu nhân sợ anh tức giận.

Chỉ thấy đầu dây bên kia đã bắt máy nhưng khi bà nói vậy cũng không có ai lên tiếng, nếu như không phải còn nghe tiếng thở đều đều bà liền tưởng rằng bị cấn máy.

Đợi một lúc lâu, đầu bên kia vẫn im lặng không có dấu hiệu lên tiếng, tuy vậy nhưng dì Triệu cũng hết sức là kiên nhẫn mà chờ đợi.

"Bà gọi Trần Hạo đến rồi thì cần gì phải gọi điện thông báo".

Khoảng chừng 5 phút sau nữa, anh mở miệng quẳng lại một câu rồi ngắt kết nối luôn.

Vu Quân nhàn hạ đặt cây bút máy trên tay xuống, đưa mắt nhìn cái kẻ vừa tự ý xông vào lải nhải.

"Ây dô, Vu đại thiếu gia của chúng ta lấy vợ khi nào thế? Chà, mà vợ cậu đang nằm thoi thóp ở nhà đấy, nếu không có tôi đến mạng cũng không còn luôn nhá".

Trần Hạo ngồi xuống sofa, cầm tách cà phê Trác Bình vừa đem vào vứt cho anh ánh nhìn khinh bỉ.

"Trần Hạo, cậu muốn hôm nay hay ngày mai chuyển đến Bình Địa chơi vài tháng".

Vu Quân nhếch môi cười tà mị.

Trần Hạo khi nghe đến Bình Địa liền tái xanh cả mặt, nơi đó là đâu ai mà không biết.

Bình Địa có thể nói là một trại giam di động, là nơi mà những kẻ hung ác, tàn bạo muốn phản bội Vu gia đều *được đến ở* đó, ngày ngày đều chịu hàng ngàn hàng vạn lần tra tấn về tinh thần, sau đó còn phải đào các mỏ vàng, kim cương, dầu mỏ,...!cho Vu gia.

Ngoài ra, còn phải di chuyển đi nơi khác cứ năm năm một lần, mà mỗi lần di chuyển như vậy, nơi mà bọn họ khai thác cũng đều trở thành bình địa như tên của nó, không chừa lại dù là một chút thứ gì quý giá.

Mà hiện giờ là đang chuyển dời địa điểm đến Châu Phi thì phải.

"Ha ha, cậu cứ đùa như thế".

Trần Hạo lật mặt còn nhanh hơn là bánh tráng, cầm cặp táp toan bỏ chạy thì lại bị giọng nói lạnh nhạt của Vu Quân kéo lại.

"Cô ta...!sao rồi?".

Giọng nói tuy lạnh nhạt nhưng nếu để ý kĩ sẽ nghe ra một chút gì đấy gọi là lo lắng, đôi con ngươi như mặt hồ yên ả bị thả một hòn đá xuống khẽ gợn sóng.

Phải để ý kĩ lắm mới có thể nhìn thấu tâm tư của anh ngay lúc này, nhưng thật không may là Trần Hạo lại có chỉ số EQ thấp không thể nhìn thấy sự khác thường nơi anh.

"Suy nhược nặng, thiếu máu, cần tịnh dưỡng".

Nói ngắn gọn súc tích, rồi anh ta liền đẩy cửa chạy ngay.

Biết đâu được nếu ở đó lâu, cái thằng nhóc này lại lên cơn mà tống anh đi Bình Địa thì khổ.

"Các người ra ngoài cả đi".

Thấy cô vẫn nhất quyết không mở miệng nói chuyện với mình như những ngày qua, anh liền phất tay bảo bọn người làm đi ra ngoài.

Sau khi cửa đã đóng, Vu Quân theo đó cũng đứng lên bước từng bước đi về phía giường cô đang nằm.

"Sao? Định để tôi mang tiếng là có vợ trước đó lành lặn nhưng rước về lại bị câm à?".

Anh nhếch đôi môi bạc mỏng, không khí theo đó cũng giảm dần.

Không hiểu vì sao từ lúc cô không thèm mở miệng nói chuyện với anh nữa, anh liền thấy nhớ giọng nói trong trẻo của cô đến lạ.

Cảm thấy rất tức giận khi cô có thể nhỏ nhẹ nói chuyện với người khác nhưng đối mặt với anh thì lại là im lặng.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 18: Ái Muội H


"Rốt cuộc anh muốn như thế nào mới nói cho tôi biết nguyên nhân cái chết của mẹ?".

Cô đạm mạc ngồi tựa ra sau, nhắm mắt yếu ớt lên tiếng.

"À...!Muốn như thế nào sao? Hay là cô làm cho Ninh Hinh sống lại, hoặc là chết cùng xuống đấy bầu bạn, làm bớt sự cô đơn của cô ấy?".

Anh cười nhạt, đã đi đến trước giường, tay đút vào túi ánh mắt chim ưng đầy khinh thường nhìn cô từ trên cao xuống.

"Được, chỉ là trước lúc đi bầu bạn cùng cô Ninh Hinh của anh thì hãy để tôi giải quyết chuyện của mẹ tôi đã".

Vi Hy vẫn không buồn liếc anh lấy một cái, nhẹ nhàng lên tiếng như việc chết đối với cô là rất bình thường, không đáng sợ cho lắm.

Điều này khiến đáy lòng anh run lên.

"Vi Hy".

Không biết vì sao anh lại gầm lên, muốn mắng chửi cô.

"Ồ, biết tên tôi cơ đấy, tôi cứ tưởng là anh chỉ biết tôi không phải là Vi Linh Đan thôi".

Cô mở mắt nhếch môi cười, đưa ánh mắt sáng trong nhưng lại có vài tia giễu cợt trong đấy nhìn anh.

Cũng phải thôi, từ lúc cô về đây anh cũng chưa từng gọi tên cô ngoại trừ *cô ta, Vi đại tiểu thư*.

Nhưng ngay sau đó bờ môi khô của cô lại bị thứ dì đó mềm mại ướt ác bao lấy, gương mặt đẹp không tì vết của anh như phóng đại.

Anh c*n m*t bờ môi khô của cô khiến nó vốn dĩ đã nứt nẻ giờ lại rách ra, mùi máu tanh lan tràn cả khoang miệng.

Cô cố vùng vẫy nhưng thân thể cũng lực bất tòng tâm.

Cô để mặt, tùy ý anh hôn m*t lấy dòng máu tanh ngọt đang rỉ ra từ vết nứt trên môi cô.

Anh hung hăng cạy môi quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ xinh, thơm tho của cô.

Âm thanh ám mụi trong phòng cứ vang lên từng hồi khiến người nghe phải mặt đỏ tía tai.

Hôn đến khi cảm nhận được khí trong lồng ngực cô đã dần cạn, anh mới thả lỏng để cô lấy lại hô hấp.

Cô được buông lỏng lồng ngực phập phồng, hít lấy từng ngụm khí để lấy lại chút ít sức rồi hung hăng cắn một ngụm lên môi anh đẩy ra.

Anh chịu đau đôi chân mày rậm thoáng nhíu lại, tay đưa lên môi sờ vết cắn đã sớm rỉ máu.

"Được lắm Vi Hy, cô lại dám cắn tôi?".

Anh cười đểu, khuôn mặt không một chút tức giận nhưng như thế lại là rất đáng sợ.

"Cút ra ngoài".

Cô lạnh giọng đuổi anh.

Nhưng nếu như nghe lời cô thì anh đã không phải là Vu Quân rồi.

Anh bổ nhào đè cô ra, môi lại hung hăng hạ xuống mà ngấu nghiến môi cô.

Một tay của anh kiềm chặt hai tay cô lên đầu, bàn tay còn lại sờ loạn khắp thân thể cô, lần lên đồi núi nóng bỏng khêu gợi cô mà n*n b*p, Vi Hy hoảng sợ, cô hoảng sợ thật rồi, tuy cô đã một lần quan hệ với người lạ mặt nhưng cũng là trong lúc không tỉnh táo, còn bây giờ cô hoàn toàn tỉnh.

Thân hình mềm mại của cô ngọ nguậy muốn thoát ra, nhưng lại đâu nhờ được rằng như thế lại làm cho d*c v*ng của anh bừng cháy.

Anh thả đôi môi đã sưng tấy của cô ra, hôn xuống chiếc cổ trắng muốt, ngực.

Anh đưa tay xé toạt đồ của cô ra quăng xuống mặt đất lạnh ngắt, thân hình hoàn mĩ bán khỏa thân của cô rõ mồn một trước mắt anh, đúng kiểu chỗ nào cần có thịt, chỗ nào không có thịt đều hoàn hảo.

Làn da trắng nõn của cô bị anh làm đến đỏ ửng, môi anh hôn đến đâu đều để lại đó một dấu đỏ sẩm minh chứng cho việc đồi bại này.

Cảm giác như thân thể bị xé rách làm đôi, khiến Vi Hy nghẹn nức, hai bàn tay bám chặt lấy bờ vai rộng, cường tráng của anh.

Móng tay dài đâm sâu vào da thịt anh khiến vai anh rỉ máu.

"Vu Quân, anh...!dám đối xử với tôi như vậy...!sau...!sau này nhất định sẽ hối hận, ư...".

Cô cứng miệng suy yếu nói.

"Ồ, cô làm gì được tôi nào?".

Anh cười khinh miệt, bắt đầu ra vào trong thân thể cô mãnh liệt.

"Cự long" của anh ngày càng lớn khiến cho hậu huỵt của cô ngày càng bị căng ra đau đớn, nhưng trong đó lại xen lẫn một chút gì đó...!sung sướng.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 19: Thuốc Tránh Thai


Cô bị anh hành hạ không biết bao lâu, thân thể mệt mỏi ngất đi vài lần.

Đến khi anh gầm lên một tiếng phát tiết toàn bộ trong người cô thì nhìn ra sắc trời cũng đã là hừng đông.

"Tỏ vẻ thanh cao cũng không che lắp được sự bẩn thỉu của cô đâu".

Anh nhếch môi khinh bỉ, không hiểu vì sao khi thấy đây không phải là lần đầu của cô anh lại cảm thấy khó chịu, bực tức muốn chọc điên cô.

Cô vẫn im lặng, ôm thân thể nhức mỏi nhắm mắt nằm nghiêng đưa lưng về phía anh.

Anh cũng không nán lại lâu mà mặc đồ lại rồi đi về thư phòng, để lại cô một mình thân thể nhớp nháp trên giường yếu ớt nở nụ cười bi thương.

"Vu Quân, vì mẹ tôi mới để anh ngang nhiên đối xử với tôi như vậy, nếu không anh nghĩ anh có cái khả năng đó sao?".

Giọng khẽ nỉ non, trong giọng nói mềm yếu có phần lạnh giá, như u quỷ giận dữ.

Cô cũng không nằm lâu mà đứng dậy đi tẩy rửa, mặc đồ rồi đi xuống nhà.

Lúc trước cô ngủ dậy bình thường cũng là chín mười giờ sáng, nhưng từ khi về đây đồng hồ sinh học mặc định của cô cũng tự hình thành.

Mỗi ngày đều dậy từ giấc năm giờ sáng để tranh thủ làm việc.

Nhìn mình trong gương mà cô muốn nhai nát Vu Quân, hắn vậy mà để lại dấu hôn trên người cô kín mít, nhất là ở phần cổ, vai cùng bắp tay.

Cô đen mặt lựa chọn cho mình một bộ đồ cao cổ, tay dài để che chúng.

Sau khi thay đồ xong cô nhìn mình lại trong gương để xem đã ổn chưa thì trong đầu sực nhớ.

Hắn hình như không sử dụng biện pháp an toàn.

Lúc trước quan hệ với người đàn ông lạ mặt cô vẫn còn trong ngày an toàn, nhưng hôm qua lại không như thế...

Cô lật đật đẩy cửa phòng, chạy một mạch xuống phòng bếp.

Bỏ qua Vu Quân đang ngồi ăn sáng ở đấy.

"Dì Triệu, nhà có thuốc tránh thai hay không?".

Giọng cô không lớn nhưng với không gian phòng bếp cùng bàn ăn lại khá gần nên Vu Quân có thể nghe rõ.

Đầu anh nổ ầm một cái, quên mất phải sử dụng các biện pháp an toàn.

Vì nói thật anh đây vẫn là lần thứ hai trong 30 năm qua quan hệ t*nh d*c với một người con gái.

Không hiểu vì sao, hôm qua anh lại mất trí như vậy, không chỉ là trừng phạt, hành hạ cô mà thôi.

Nhưng khi nghe cô hỏi thuốc tránh thai trong lòng anh lại nổi lên một tầng khó chịu.

"Dì không có, mà con kiếm nó làm gì?".

Dì Triệu khó hiểu nhìn cô, căn nhà này tuyệt đối sẽ không xảy ra mấy loại chuyện đó cũng như quy tắc ngầm, nên bà khó hiểu cũng là chuyện thường.

"Con...!con".

Cô bối rối tính tìm lí do, vì cô không được ra ngoài nên mới phải nhờ dì Triệu, nếu không cô cũng sẽ không nói mấy loại chuyện đáng xấu hổ này.

Đúng lúc này Trần Hạo lại từ ngoài cửa bước vào, anh ta thuộc tuýt người ồn ào, à không rất là dở hơi.

Từ ngoài cổng đã có thể nghe thấy giọng của anh ta rồi.

"Bạn yêu, Trần Hạo thần y đẹp trai nhất đế đô đến tìm cậu đây".

Đấy, có dở hơi không? Tên cuồng tự luyến.

Anh ta bước vào chạy thẳng đến bàn ăn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Vu Quân.

"A~ đang ăn sáng sao? Tôi cũng muốn, dì Triệu giúp tôi mang ra một phần".

Nói rồi run đùi nhìn Vu Quân cười nắc nẻ.

Vi Hy sau khi nghe dì Triệu nói anh ta là bác sĩ đã khám cho cô hôm qua thì đôi mắt sáng lên.

Nói với dì Triệu để cô bưng đồ ăn ra cho Trần Hạo, ban đầu bà không chịu nhưng sau một trận nài nỉ cô cũng được như ý nguyện.

Cô vừa bưng đĩa đồ ăn đến, Vu Quân chỉ thoáng liếc cô một cái rồi tập trung ăn.

Trần Hạo thấy cô thì liền lên tiếng bắt chuyện.

"Anh là bác sĩ tư gia chứ không phải quầy thuốc tây mà em hỏi anh như vậy".

Trần Hạo một bên liếc Vi Hy, một bên liếc Vu Quân trên môi là ý vị thâm trường.

Chỉ thấy Trác Bình đi từ ngoài cửa vào, đến bên cạnh Vu Quân đưa một vỉ thuốc.

Anh liền quẳng lên bàn về phía cô hất mặt.

"Uống mau đi"

Chỉ thấy Vi Hy cầm vỉ thuốc, rồi cũng không nói câu nào với mọi người lạnh nhạt quay lưng đi, trong mắt là thở phào nhẹ nhõm.
 
Back
Top Bottom