Ngôn Tình Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 40: Cướp Hàng


Bước xuống sân bay thành phố T,

Vi Hy tháo kính râm, nhìn xung quanh một vòng tìm kiếm.

Trình Dao cùng Châu Vận cô đã

để bọn họ sang nước M chặn vụ làm ăn của Wild Wolf.

Bỗng từ đầu một bàn tay đặt lên vai cô kéo lại, cô thừa biết là ai nhưng vẫn giả vờ như theo phản xạ tự nhiên mà quật ngã hắn.

"Á...!cái con nhóc đáng ghét này".

Vân Hàn đội mũ đeo kính râm bị Vi Hy quật ngã nằm dài trên đất ôm vai la ú ớ.

"Còn la nữa là sẽ bị phát hiện đấy".

Cô khoanh tay từ trên cao nhìn xuống cái kẻ đang diễn trò, khuôn mặt muốn bao nhiêu khinh thường liền có bấy nhiêu.

Vân Hàn lại như cái lò xo mà nhảy dựng lên, dở hơi mà liếc đông liếc tây rồi kéo cô chạy về xe thương vụ của hắn.

Vi Hy nhìn mà chỉ biết để trán:

"Này, ông hết xe rồi à?"

"Xi, ông đây đã bị anh cả cắt tất cả show diễn rồi thì tiền đâu mà đổ xăng".

Vân Hàn thật là bực mình hết sức.

"Cậu cứ thử về nhà xem có chuyện gì xem nào?".

Trợ lí của anh ta lái xe liếc hắn.

"Này, này tôi đã nói bao nhiêu lần rồi.

Bà Vân chỉ muốn kéo tôi về nhà để xem mắt thôi đấy có biết không hả? Anh muốn tôi lấy vợ sớm sao?".

Vân Hàn lại xù lông lên cương cổ cãi.

"Ông đã 26 tuổi rồi, cứ đi lấy một cô về cho mẹ ông vui đi".

ViHy lại ngoáy lên thêm vào chỗ đau của Vân Hàn.

"Cái con nhỏ này...".

Hắn thật là tức mà không thể nói.

"Sao?".

Lúc này Vi Hy mới thôi nghịch điện thoại ngước lên đưa mắt nhìn anh ta.

"Hừ...".

Vân Hàn hừ hừ rồi như nhớ tới chuyện gì lại tức giận nói:

"Bà với anh cả tôi là có chuyện gì? Tại sao mãi đến lúc li hôn tôi mới biết hả?"

"Kết hôn chỉ theo di nguyện cuối cùng của mẹ tôi thì có gì để nói.

Không hợp thì li hôn thôi".

Vi Hy nhún vai nói lấp lửng nước đối.

"Đây không phải là vấn đề, vấn đề ở chỗ là trong mấy tháng bà kết hôn với anh ta lại chưa

từng xuất hiện, rồi li hôn cũng như bốc hơi khỏi thế gian vậy.

Nói đi, ông đây muốn biết lí do"

"Ông muốn biết lí do sao?".

Vi Hy cười ranh mãnh nhìn Vân Hàn làm anh ta có chút sợ sệt.

Con nhỏ này lại định tính kế mình gì đây.

"Đúng".

Nhưng hắn vẫn cứng miệng.

"Được, lại đây, tôi chỉ nói cho một mình ông biết".

Cô ngoắc ngoắc tay.

Vân Hàn mặc dù là thắc mắc cô dễ nói vậy sao? Nhưng vẫn là đưa lỗ tai sát lại.

Trợ lí lái xe nhìn qua gương chiếu hậu mà chỉ biết lắc đầu, cái tên ngu ngốc này, bao nhiêu lần đều bị lừa.

Khi lỗ tai vừa đưa qua, Vi Hy lấy một lượng khí lớn, la lớn bên lỗ tai hắn:

"Đoán xem"

Vân Hàn như hóa đả, lỗ tai lùng bùng.

Anh ta tức giận nghiến răng:

"Vi Tiểu Hy, đợi đi, lát nữa xem tôi có xử bà đến chết không?"

"Ồ, bà đây cũng muốn dãn xương dãn cốt rồi đấy".

Cô vươn vai, lắc cổ xương kêu rốp rộp khiến Vân Hàn cụp đuôi.

Hắn không dám nha, chỉ nói vậy cho oai thôi.

***

"Mau chóng nín thở, khói có thuốc mê do thứ gì đó nổ ra ở trong bánh xe"

Những lời cảnh cáo cũng đã chậm, không ai nghĩ đến trường hợp này nên đều đã hít một lượng đủ để ngã xuống mệt mỏi.

Chỉ còn một m*nh tr*n Hạo, Trác Long cũng đã bị dính chưởng đang nằm ngất trên mặt đất.

Lúc này từ đầu vài chục tên mặc đồ đen che kín mít, đội mặt nạ bảo hộ tiến tới ghìm chặt

anh ta.

Anh ta cũng không phải vô dụng, ra tay giằng co với bọn chúng, nhưng vì vừa phải nín thở vừa phả vận động khiến cơ thể Trần Hạo chịu không siết liền bị kìm chặt lại.

Trình Dao cũng đã chạy đến kéo hàng của Vu gia đi..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 41: Vu Cảnh Mất Tích


Lúc bọn người Trần Hạo tỉnh dậy thì hàng cũng đã mất, Trác Long giận rung người, anh ta nhất định sẽ tìm cho bằng được kẻ đã làm việc này.

Tên A Tử đứng đằng sau là một tên thuộc hạ nhận được một chân trong chuyến giao hàng quan trọng này khẽ cười.

Hắn chính là người của Hoắc Mân được cài vào một tháng trước, tức là nhân lúc hỗn loạn việc Vi Hy trốn đi mà thành công lẻn vào trở thành A Tử thuộc hạ của Trần Hạo, mà nói cũng là thuộc hạ của hắn nói nhiều cũng không nhiều ít cũng không ít vậy mà hắn lại cũng chưa từng nghi ngờ thân phận của anh ta.

"Nghe...!Vi Hy ngồi vắt chéo chân trên sofa tại chung cư chỗ ở của Vân Hàn, vừa thấy điện thoại hiển thị là cuộc gọi của bọn Châu Vân liền bắt máy.

Hàng đã chuyển về căn cứ bí mật của chúng ta bên đây rồi, không ai phát hiện khác thường.

Nước M này cũng thật là cần nhiều súng ống, đạn dược như thế làm gì cơ chứ.

Trình Dao phàn nàn.

"Tất nhiên là có chỗ dùng rồi..., các cậu canh gác kĩ lưỡng vào cho tôi.

Nói xong Vi Hy liền cúp máy.

Xoay điện thoại trong tay vài vòng rồi mở hòm soạn tin nhắn, gửi đi một tin cho Hoắc Mân:

Gửi xong thì Vân Hàn từ ngoài bước vào, miệng hung hăng:

"Tới mau tới đây, ông nhất định sẽ hung hăng giáo huấn mày"

"Ha, được thôi"

Thế là hai người như hai đứa con nít mà ngồi chơi game mãi đến tối muộn, mà kết quả thì lúc nào cũng vậy Vi Hy thắng.

Hoắc Mân vừa nhận được tin nhắn của Vi Hy trong mắt liền hiện lên vẻ phấn khích, mọi

chuyện dường như đều nằm trong tầm tay của hắn.

"Chủ tử ngài có tính toán việc tiếp theo sẽ vẫn yên tâm giao cho cô Vi Hy làm không ạ?".

Cao Hùng đứng bên cạnh hỏi.

"Tôi có nên tin tưởng cô ta không nhỉ, mà hình như cũng rất đáng tin đấy.

Cô ta là một kẻ thận trọng nhưng nhận thức thật hư thật là khiến người ta thất vọng".

Trên khuôn mặt nho nhã nở nụ cười thâm hiểm, nhưng lại không mất mĩ cảnh, anh ta vẫn là đẹp trai.

Cao Hùng có nhiều lúc rất không hiểu con người Hoắc Mân dù đã đi theo anh ta 5 năm, anh ta khó hiểu, có nhiều lúc thâm hiểm, lại có nhiều lúc...!rất tốt.

"À, gửi lời chia buồn của ta đến Vụ Quân nhé".

Anh ta vui vẻ nói.

"Vâng"

"Quân chủ thứ tội, tôi cùng Trần Hạo giữa đường bị trúng kế, lô hàng cũng đã bị cướp mất rồi a".

Trác Long nửa quỳ xuống.

"Không cần phải lo, tôi nhất định sẽ tìm được nhanh thôi".

Trần Hạo đứng đảm bảo, đây là sai lầm của anh ta, anh ta là một bác sĩ, thế nhưng lại không phát hiện ra thuốc mê đó sớm

hơn.

"Xác định là ai làm không?".

Vụ Quân xoay xoay cây bút máy đắt tiền trên tay, đó là thói quen dễ nhận dạng của anh, anh đang rất tức giận.

"Tôi không chắc nhưng tôi ngửi được mùi của phụ nữ, khi có một người đến hạ lệnh cho bọn thuộc hạ đến kiềm hãm tôi"

Trác Bình đứng phía sau nhìn một hồi rồi mới lên tiếng:

"Quân chủ, hay là để tôi đi tìm lô hàng cùng bọn Trác Long có được không?"

Mọi người cùng hướng ánh mắt về phía anh ta, anh ta chột dạ nói như điều hiển nhiên:

"Tôi từng làm ở nước M, nên tôi mới là người hiểu nơi đó nhất".

Đúng vậy, hắn trong hồ sơ trước kia từng là cậu sinh viên quèn sống từ nhỏ đến lớn và theo học tại nước M.

Vẫn chưa ạ

Quần này, về nhà một chuyến đi, mẹ có chuyện muốn nói với con cũng Vũ Ngọc

Nhà tổ Vụ gia,

"Nhà chúng ta nợ Vi Hy cùng mẹ con bé rất nhiều, không phải là Vi gia mà chỉ có hai mẹ con Vi Hy thôi".

Lý Lam Anh nhìn hai đứa con trước mặt.

"Hy Hy sao?".

Vu Ngọc hỏi, còn Vu Quân chỉ im lặng nghe mẹ nói.

"Năm đó gia đình ta suýt chết, là Giai Kỳ đã vươn tay ra cứu chúng ta.

Ba của con vì đã động vào thể lực bên nhà bố của Giai Kỳ mà bị bọn chúng hãm hại Vụ gia, lúc đấy mẹ đang mang thai Tiểu Ngọc lại không giúp được gì cho ba con...".
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 42: Vu Cảnh - Lý Lam Anh


Ngừng một lúc bà lại nói tiếp:

"Nhà ta lúc đấy đã bị uy h**p mạnh mẽ, bố con suýt chết, mẹ cũng suýt nữa mất Tiểu Ngọc thì đúng lúc này người bạn thân thiết của ông ấy Giai Kỳ đã chạy đến xin bố của cô ấy tha cho nhà của chúng ta.

Cũng từ lúc đấy mà tính mạng cô ấy bị đe dọa bởi chú của cô ấy.

Ba chúng con biết được việc này mà vẫn luôn cố hết sức bảo vệ Giai Kỳ nhưng chuyện gì đến cũng sẽ đến, ngày Giai Kỳ chết ông ấy đã tự lập lời thề nếu như có một ngày con gái của cô ấy Vi Hy muốn đòi mạng của ông ấy, ông ấy liền cho đi".

"Ba mẹ biết hết cả sao?".

Vu Quân nhìn Lý Lam Anh.

"Con nghĩ chúng ta có già thì cũng là một thời oanh động giang hồ có được không, chuyện Vi Hy hợp tác cùng Hoắc Mân mua cổ phiếu, cướp bao nhiêu lô hàng của chúng ta, công ty suy yếu, con nghĩ ông ấy sẽ không biết sao?"

"Khoan...!khoan đã.

Ý mẹ nói Hy Hy như thế nào chứ?".

Vũ Ngọc rất kinh ngạc, Vi Hy chính là nữ thần trong lòng con bé nha, sao có thể như vậy được.

"Trần Hạo sẽ giải thích cho em sau".

Vụ Quân xoa đầu nhỏ của cô nhóc.

"Vậy nên, nếu lỡ...!sau này, ba của các con thật sự có chết đi, mẹ cũng sẽ theo ông ấy..".

Lý Lam Anh cười nhưng nước mắt lại rơi.

"Mẹ nói gì vậy chứ?".

Vụ Ngọc ôm mẹ trách móc.

"Cả đời này mẹ nợ ông ấy...!rất nhiều rồi".

Bà gỡ tay con gái đứng lên rời khỏi phòng khách.

Bước vào thư phòng của Vu Cảnh, Lý Lam Anh lướt nhìn ngắm mọi ngóc ngách.

Ngồi xuống bàn làm việc của ông, nhìn tấm ảnh hai nam một nữ trên bàn mà bật khóc nức nở.

Năm đó Lý Lam Anh còn là một thiếu nữ, là con độc nhất của một thế gia vọng tộc chơi thân với hai cậu bạn là con trai, rất thân học cùng khóa đại học, một người là Vu Cảnh, một người là Hoắc Thiên.

Nhưng có cùng Hoắc Thiên lại yêu nhau, Vu Cảnh cô cũng nhận ra anh có ý với cô nhưng trái tim cô đã dành cho người con trai tên Hoắc Thiên rồi thì làm sao có thể quan tâm đến ai, cô cứ thể giả vờ như không biết gì cả.

Thế rồi, gia đình cô vào một ngày bị sát hại toàn bộ, cô đang ngủ trong phòng nghe thấy tiếng động liền đi nhẹ bước chân xuống thì thấy máu vươn tung tóe khắp sàn nhà, cô sợ hãi chạy nhanh lên phòng đóng chặt cửa sổ, khóa trái ôm đầu.

Rồi lấy điện thoại điện cho Hoắc Thiên đến giúp, lại không yên tâm mà gọi cả Vu Cảnh.

Sau này anh sẽ bảo vệ em, anh sẽ là nhà che chắn bão táp, là lò sưởi ủ ấm trái tim em, là cơn gió mùa hạ để em cảm thấy thư thả mát mẻ trong những ngày nóng bức.

Anh tình nguyện trân trọng em suốt cả cuộc đời này.

Em cứ việc nhở đến cậu ấy, còn anh sẽ mãi mãi là chỗ dựa vững chãi của em"

Lý Lam Anh khóc rồi cười, bà cầm tấm ảnh nhìn thật sâu vào người con trai vẫn luôn nhìn bà

bằng đôi mắt thầm kín, đầy yêu thương.

Đặt lên môi hôn nhẹ, nước mắt sượt qua tấm ảnh:

"Vu Cảnh, đời này em quyết rồi.

Anh đi đâu, em sẽ theo đó.

Con của chúng ta cũng đã lớn cả rồi, chúng sẽ hiểu thôi".
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 43: Tin Hay Không Tin


Tại đỉnh Sơn Trà,

Vẫn chưa tìm thấy sao?.

Giọng Vụ Quân khàn khàn trong bộ đàm trên tay Trác Hiên.

"Vẫn chưa ạ, nhưng tôi vừa tìm thấy xác của thầy Văn ở trong rừng ạ.

Thầy Văn trong miệng của Trác Hiên chính là một vị hòa thượng trên đỉnh này, ông rất hiền lành, phúc hậu.

Sở dĩ Vu Cảnh ở đây đến 5 ngày chính là cùng ngồi đàm đạo, tu tâm dưỡng tánh với vị hòa thượng này.

Vậy mà bây giờ ông ấy đã chết, Vu Cảnh lại không thấy đâu.

Tập hợp trở về đi.

Một hồi im lặng, Vu Quân lại lên tiếng, anh dám chắc chuyện này có liên quan đến Hoắc Mân.

"Vâng

Vừa hạ lệnh cho người trở về, thì hòm thư email lại nhận được một tệp file.

Kèm theo đó là một bức hình Vu Cảnh hai tay bị trói ra phía sau, bị che mắt, miệng bịt kín.

Vu Quân siết chặt điện thoại trong tay đến mức các khớp xương trắng bệch.

Anh gọi cho Trác Bình:

Giúp tôi đặt vé đi thành phố B, ngay lập tức

quân chủ, Trác Long vừa bị người của băng Achraf g**t ch*t, tôi được anh ấy giúp trốn được một đoạn, tình hình đang rất nguy cấp.

Giọng anh ta có chút gấp gáp.

Nhưng khi Vụ Quận dập máy Trác Bình liền cười đểu, anh ta chính là dụ Trác Long đến căn cứ bí mật của Achraf để họ trừ khử anh ta.

"Vu Quân cùng Vu gia sao? Các người sẽ cùng chôn vùi với em gái tôi"

Vừa nói anh ta vừa soạn tin nhắn gửi đến cho Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc.

Phía Vu Quân anh biết là đã đến lúc rồi, nhấc máy gọi cho một dãy số rất đặc biệt:

"Đến lúc rồi".

Nhanh chóng dập máy, tự mình đặt vé máy bay.

***

Tòa hành chính Sunshine bị bỏ hoang,

Hoắc Mân cùng Vi Hy ngồi trên hai chiếc ghế đối diện.

"Hẳn là giờ này, hắn đã đến nơi rồi nhỉ?".

Vi Hy lắc lắc li Whisky màu hổ phách trong tay đưa lên môi nhấp một ngụm hương vị đậm đà, khoảng khoái lan tỏa khắp khoang miệng.

"No, no.

Không chỉ một mình hắn, mà là...!cả nhà hắn".

Hoắc Mân cười để tiện.

Đôi con người của Vi Hy co rụt nhưng rất nhanh chóng liền bị cô giấu đi.

"Có đúng không Trác Bình...!à không, phải là Ninh Mặc chứ nhỉ?".

Hoắc Mân lại nhìn kẻ vừa mới bước vào cười cười hỏi.

"Đúng thế rồi, ông chủ".

Trác Bình nếu như lúc trước để ý tuy anh ta rất cung kính với Vụ Quân nhưng chưa từng cuối đầu, nhưng bây giờ đối với Hoắc Mân lại thật sự là cúi thấp đầu mà cung kính.

Vi Hy nhìn lướt qua anh ta rồi bình thản thưởng thức rượu của mình.

"Cô không thắc mắc gì sao, Vi tiểu thư?".

Ninh Mặc lại quay sang hỏi cô, có vẻ là anh ta khả ngạc nhiên đối với việc có bình thản như vậy.

"Nếu tôi nói, tôi nhận ra ý đồ của anh ngay lần đầu tiên gặp thì anh sẽ tức chết đấy".

Vi Hy chỉ trề môi khinh thường.

Ninh Mặc cằm nín, anh ta đóng đạt như vậy mà cô chỉ lướt lần đầu thôi đã biết sao? Vậy còn

người kia thì sao?

Ngoài cửa lại có tiếng bước chân đi vào, bước chân vững vàng, đều đều ứng với một vị vương giả.

Sau đó Vụ Quân xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Anh bình thản đút tay vào túi quần tiến đến chỉ còn cách vài bước chân gần với bọn Hoắc Mân liền dừng lại:

"Thả ba tôi, anh muốn gì đều được".

Giọng anh trầm khàn, đều đều.

"Ồ, nếu như muốn anh chết cũng được sao?".

Hoắc Mân ngả ra phía sau ghế.

"Anh chắc chứ?".

Đôi mắt chim ưng sắc bén nhìn sâu vào Hoắc Mân.

"Tại sao k..?".

Tiếng còn chưa phát ra thì ngoài cửa đã có một giọng nói nghiêm khắc cắt

ngang.

"Cậu dám uy h**p thằng bé?".

Sau đó là hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ, khí chất bước vào, phải là chính là vợ của Vu Cảnh, Lý Lam Anh.

Đã là vợ của một người như Vu Cảnh thì làm sao có thể tầm thường được.

Vu Ngọc đi phía sau mẹ, đôi mắt đáng yêu nhìn lên Vi Hy...!

Khi thấy mẹ cùng em gái cũng đến, Vu Quân tức giận, gân xanh nổi đầy trản:

"Hoắc Mân".

Anh gầm tên của cái kẻ đang hả hê phía đối diện.

Vì cô ấy đã biết bí mật muốn thau tóm bằng Achraf

Chậc chậc, đúng là bạn bè thân thiết

"Đã đủ để tối hận Vụ gia các người chưa?".

Vi Hy tắt đoạn phía sau cho lại vào túi.

Hoắc Mân thật rất kinh ngạc, cô ta lấy nó từ lúc nào chứ?

Lý Lam Anh sắc mặt đỏ mừng, mím chặt môi, tức giận, bà đang rất tức giận:

"Đó đúng là giọng của chủ Cảnh con nhưng con tin nó sao? Quả thực chúng ta có liên quan đến cái chết của mẹ con nhưng mẹ con chúng ta không hề giết".

Bà run rẩy nhìn cô, nước mắt thầm kín rơi lã chã..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 44: Vợ �? Em Thật Xấu Xa!


"Ninh Mặc, đưa ông ta lên đây đi, để gia đình được đoàn tụ".

Lúc này, giọng nói Hoắc Mân cắt ngang cuộc trò chuyện.

Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc, Vu Quân lúc này mới chú ý đến người được Hoắc Mân điểm tên.

"Trác Bình?".

Lý Lam Anh kinh ngạc, Trác Hiền cùng Trần Hạo có thể không biết nhưng Trác Bình nhất định phải biết, anh ta là người ở bên cạnh Vụ Quân phải nói là mọi lúc mọi nơi luôn ấy.

Thế nhưng...!bây giờ anh ta lại đứng ở thể đổi lập.

"Ngạc nhiên lắm sao?".

Hoắc Mân cười đùa.

Vu Cảnh cuối cùng cũng được dắt ra, thân thể dường như có chút suy yếu, nếu không có hai kẻ vệ sĩ hai bên đỡ ông đã ngã xuống đất.

Đưa đến gần chỗ Lý Lam Anh liền nhanh chóng quẳng ông ta xuống đất.

Bà cởi trói toàn bộ cho Vu Cảnh, nhìn sắt mặt bơ phờ, suy yếu nhìn bà mà lòng thắt lại.

"Có sao không, lão già đáng chết này".

Bà vỗ lên ngực ông nước mắt thấm đẫm khuôn mặt vẫn giữ mãi nét xuân xanh như trước.

"Vẫn ổn".

Ông vừa cười vừa nói, khóe miệng còn trào ra vài giọt máu khiến Lý Lam Anh hoảng hồn.

"Ây, cái lão đầu tử này cũng thật cứng đầu đã bị tiêm vào cơ thể m* t** tinh khiết rồi mà vẫn không chịu sử dụng số m* t** tôi đưa cho, đúng là thích ngược".

Hoắc Mân lắc đầu ngao ngán.

Trái tim Lý Lam Anh co thắt, Vu Ngọc lúc này cũng ngồi xuống ôm mẹ cùng ba, Vu Quân nắm chặt nắm đấm.

Vi Hy quay phắt sang Hoắc Mân, cô không biết hắn đã làm như thế với Vu Cảnh, trái tim cô như bị bóp chặt.

Cô đáng lí phải cảnh giác con người hiểm độc này...!

Ninh Mặc thấy được hành động này của cô, đáy mắt nổi lên nghi ngờ nhưng thấy cô trở lại bình thường anh ta cũng không tiện nói nhiều, bắt đầu chú ý từng cử chỉ của cô.

Vi Hy cũng phát hiện được điều này.

"Thôi đừng dong dài nữa, muốn giữ mạng của em gái mày thì kí vào hợp đồng chuyển nhượng lại toàn bộ số cổ phần trong tay của mày sang cho tao đi".

Hoắc Mân cũng không giả vờ nữa mà đổi cách xưng hô.

Mà anh ta lại nói chỉ tha cho một mình Vu Ngọc, đúng đây chính là điểm mấu chốt.

Thấy anh im lặng, Hoắc Mân đắc ý nhìn Vi Hy:

"Cô mau đưa hợp đồng xuống cho anh ta đi, chuyện này cũng phải để vợ cũ làm mới đúng chứ"

Vi Hy chỉ nhếch môi, rồi không nói hai lời đứng lên cầm bản hợp đồng bước từng bước nhẹ xuống chỗ anh.

Đưa bản hợp đồng cho anh, khuôn mặt cô vẫn lạnh tanh:

"Kí đi"

"Không được, Vu Quân con không thể trao sản nghiệp mấy trăm năm của Vụ gia cho hắn".

Lý Lam Anh khóc thét.

Khi Vu Quân vừa đưa tay lên nhận bản hợp đồng, cánh tay liền chuyển hướng vòng qua chiếc eo nhỏ của cô kéo sát về phía mình.

"Vợ à, em xấu xa thật đấy".

Ánh mắt cưng chiều nhìn người con gái trong lòng.

"Này, anh phải hợp tác diễn thêm một lúc nữa chứ".

Vi Hy đập tay mạnh vào ngực anh cáu.

Vu Cảnh nằm dưới đất cũng bật dậy mắng:

"Thế nên, ông đã hận luôn cả Hoắc gia vì đã không truy cứu trách nhiệm của Lý Lam Anh mà từng bước giết hại tất cả người Hoắc gia rồi sống ở đấy với danh nghĩa là cháu trai của ba Hoắc Thiên?".

Vi Hy khoanh tay đứng nhìn ông ta, không biết có phải là do cơ địa ông ta tốt hay không mà khuôn mặt của một người đàn ông 50 tuổi lại non nớt như trai 20.

"Chậc, tôi rất thích cô đấy cô nhóc.

Rất thông minh".

Hắn nhìn cô tán thưởng, hắn luôn rất thích những kẻ thông minh, mà đặc biệt Vi Hy còn lại rất thông minh.

"Nhưng đáng tiếc, có thích như thế nào thì vẫn là vợ của tôi".

Vụ Quân kéo có sát vào người mà nói những lời khiến người khác muốn và ngay vào trong mặt.

Vi Hy vỗ lên cái tay của tên trẻ con này, rồi tiếp tục nhìn ông ta.

"Nhưng cũng thật là, bao nhiêu tâm huyết trong 30 năm qua ta dồn vào dựng nên cái bẫy

này, thế nhưng lại bị mấy đứa nít ranh như các ngươi phá hỏng, thật không thể không bội phục".
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 45: Sự Thật Đằng Sau Tấm Mành


Thật ra thì Vi Hy đã nhận ra Vụ Quân là anh trai nhỏ từ trước khi về nước rồi.

Cô nghi ngờ cái vị Ninh Hinh mà anh coi là cô kia nên liền cho người điều tra, ai ngờ lại biết được cô ta vì yêu Hoắc Mân mà nghe theo lời anh ta giả dạng thành cô, rồi đến bên Vụ Quân bao năm.

Những mối làm ăn của Vụ gia hầu như Hoắc gia cũng đều nắm rõ cứ hớt tay trên, rồi lại báo cảnh sát tạo ra không biết bao nhiêu là phiền phức, mà những việc này đều là do một tay Ninh Hinh báo tin tức.

Cô đã từng âm thầm cho người đe dọa để ép cô ta tránh xa Vu Quân ra, tất nhiên nó hữu hiệu.

Nhưng ngay sau khi cô về nước lại nhận được tin ả lại muốn quay lại bên cạnh Vu Quân nằm vùng, còn có ý định hạ độc g**t ch*t anh.

Lúc đó, cũng là tiện tay mà đứng sau màn sai bảo Vi Linh Đan đâm chết cô ả.

Rồi cũng để Vụ gia lấy lí do đó mà diệt luôn Vị gia.

Lúc đầu Vu Quân lấy cô về quả thực là nghi ngờ thân phận cô, đối đãi như người hầu nhưng sau cái đêm xảy ra loại chuyện quan hệ đó, anh liền nhận ra cô là cái người đã cướp mất lần đầu của anh ở bar Larger.

Cô mới thương tình mà kể cho anh nghe cô là cô bé năm đó, bị hai mẹ con Tịnh Nhã hạ thuốc, phía sau còn có Hoắc Mân trợ giúp nên mới xảy ra cớ sự đó.

Cũng may người đó là anh.

Rồi cô kể rằng cô quả thực là kẻ đứng sau gián tiếp giết Ninh Hinh.

Vụ Quân cũng nói anh nhận ra ả ta khác thường rất lâu rồi, vẫn đang tìm sơ hở thì lại bị giết nên khi nghi ngờ có anh liền trút hết lên đầu cô, nhưng lại không cầm lòng.

Vi Hy cùng Vu Quân kể cho nhau tất cả những gì mình biết, vì là âm mưu mà Hoắc Mân ủ ấp 30 năm làm sao có thể trong phút chốc nhận thức nên anh cùng cô tiếp tục giả vờ như thế, anh lại không kiềm được mà cưng chiều cô hơn một chút.

Diễn trò cùng cô khiến anh phải kiềm nén nhiều muốn chết luôn ấy?

Rồi cái lần mà anh ghen tuông làm cô bị thương đấy là do anh thật sự đổ giấm nên mới xảy ra cớ sự này.

Anh ta tự dằng vặt suốt một thời gian dài, vậy mà cô còn muốn giữ lại vết sẹo đó nữa chứ làm anh day dứt mãi.

Rồi đến bữa tiệc của Edin chính cô là người đã đưa ra đề nghị để anh gây chuyện rồi đuổi cô đi, mọi việc anh đều đứng ngoài nghe mấy việc tàn nhẫn cố bắt anh phải làm với cô khiến anh như chết lặng.

Nếu như phải làm như thế thật anh thà chết trước có một bước...!cũng may sau đó đều là những chuyện được tạo dựng tinh vi để lấp l**m cho qua.

Nhưng những vết bỏng thì là thật tuy chỉ sơ sài, cô đã ước chừng để nó nhìn sao cho nặng nề thế thôi, lại còn bôi thêm mỡ trăn lên người nữa nên mới tạo hiệu ứng như vậy.

Còn trốn thoát được khỏi đó là phải nói đến người đẹp Trác Long rồi, không phải là Trác Bình dụ dỗ anh ta mắc bẫy mà chính là anh ta đưa Trác Bình vào tròng.

Để Ảnh có thể dễ dàng đưa cô ra ngoài, mà tự bản thân cô cũng có thể đi nhưng Vu Quân nhất quyết phải để người đến đón nên cô mới để Ảnh sang.

Đơn li hôn cô gửi đến anh là thật nhưng chuyện kí hay không thì phải do anh rồi...!

Đến chuyện ở cung điện, khi Hoắc Mân cố tình tiếp cận cô, anh đã biết một phần kế hoạch của họ đã hoàn thành, bởi trước đó anh và cô vô tình bắt được người duy nhất Hoắc gia sống sót năm đó và hắn đã kể lại toàn bộ.

Lúc cô nói chuyện với hắn có nghịch chiếc nhẫn trên ngón trỏ, nhẫn ngoài việc chứng minh quyền lực còn có tác dụng kết nối với mọi thiết bị trong phạm vi 20m, để Vu Quân có thể nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của họ.

Còn về việc cô bị sát thủ ám sát thì đó là người của Vụ Quân, làm như vậy chỉ là để lấy lòng tin của Hoắc Mân.

Còn về việc xảy ra sau đó, hai người đánh nhau một trận thì hẳn là do anh tức giận vì hắn dám vu khống ba mẹ anh.

Những tên sát thủ khác thì thật sự là đến tìm cô do tên Nam Tước kia muốn đoạt quyền mà thôi.

Rồi đến việc cướp hàng, Trần Hạo cùng Trác Long là người mà các ngươi có thể động tới, dễ dàng tính kế vậy sao? Đều là giả vờ, đúng chính là giả vờ để cho tên A Tử kia xem mà thôi.

Còn việc mua cổ phần của công ty Vu Quân, cũng chính là muốn nhân cơ hội tẩy rửa những tên có ý đồ xấu, một mũi tên trúng hai con nhạn.

Còn về phần Trác Bình là Ninh Mặc anh trai của Ninh Hinh thì lúc đầu Vi Hy vừa nhìn một cái liền biết, bởi vì cô từng điều tra Ninh Hinh, vô tình biết được thôi.

Vu Quân hẳn là cũng phát giác nhưng cũng muốn du kẻ đứng sau ra nên để như vậy.

Nói cho cùng đây chính là kế lồng trong kế, kể cả Trình Dao, Châu Vân, hay Trác Hiên, Trần Hạo đều biết kế hoạch của hai người họ.

Vu Ngọc thì chỉ mới nghe Trần Hạo nói thôi nên lúc nãy mới không kích động mà mắng chửi cô chị dâu này.

Về việc mẹ cô, cũng là do Hàn Mặc cùng chủ của cô bày ra nhưng sau đó chú cô lại bị cái tên thâm độc này thủ tiêu rồi.

Nếu như để Dạ Tử Long biết được chuyện này, nhất định ông ta sẽ tức đến nổ phổi..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 46: Giao Tranh


Ha ha ha...!

Bỗng dưng Dạ Tử Long ngửa đầu cười lớn, đôi mắt dữ tợn nhìn những người phía dưới, tay rút ra một khẩu súng, hô lớn:

"Tất cả nghe lệnh, chuẩn bị giết bọn chúng cho ta"

Sau đó là rất nhiều bóng đen từ bên ngoài xong vào, nhiều...!rất nhiều sát thủ.

"Ông hẳn là đã dốc hết sức để tiêu diệt chúng tôi nhỉ?".

Vi Hy cười rồi cũng từ trong túi áo lấy ra một khẩu súng hạng nặng được thiết kế tinh sảo riêng cho cô.

Vụ Quân và cả nhà anh ai cũng đều rút súng.

Vụ gia là ai chứ? Họ buôn bán vũ khí đấy, thì làm sao mà Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc lại không biết dùng súng.

"Achraf nghe lệnh, tập hợp".

Vi Hy giọng nói đầy quyền uy gầm lên.

Sau đó là vài bóng đen thoắt ẩn thoát hiện tiến vào, gồm có mười tên sát thủ tinh anh nhất cùng với Trình Dao, còn Châu Vân thì đang ở một nơi khác, sở dĩ lúc đầu cô không muốn hai cô bạn này tham gia vào chuyện của mình đâu nhưng hai đứa nó cứ một mực nằng nặc đòi đi theo.

"Còn em, còn em nữa".

Từ đằng xa đã nghe thấy cái miệng chí chóe của Jenny, à đúng trong kế hoạch này cũng có một phần lớn công lao của Jenny, cô ấy chính là trung gian liên lạc thường xuyên giữa cô và Vu Quân mà không khiến cho Dạ Tử Long nghi ngờ.

"Tôi không có nói cho nó biết đâu".

Trình Dao nhún vai, tỏ vẻ tôi không biết gì cả.

"Chỉ một mình em tới thôi, em tự nguyện hỗ trợ chị, chị Jessica".

Jenny trên người khoác một bộ đồ thể thao, thoải mái lại cầm thêm một cây súng thật...!chẳng ra thể thống gì cả.

Vu Quân thì không cần nói chỉ việc phất tay, Trác Long cùng Trần Hạo đã dẫn một đội binh lớn bao vây tòa hành chính.

Tòa hành chính này tuy rất cao nhưng bị bỏ hoang làm sao thang máy còn hoạt động để đi lên, nên bọn họ hiện ở tầng trệt, người ở trong kẻ ở ngoài đồng như kiến, mỗi người đều cầm súng chỉa vào họ.

"Này, đội binh này cũng lớn thật đấy, biết vậy em cũng đã đem theo nhiều người đến rồi".

Vi Hy cùng người Vụ gia tựa lưng vào nhau cười đùa với Vu Quân.

"Chẳng phải còn ở bên tòa bên kia sao?".

Anh nói đầy ẩn ý.

Bống sau đó vài chục tên sát thủ phía Dạ Tử Long ngã uych xuống đất, tắt thở, trên trán còn ghim một cái lỗ máu nhỏ.

"Tại sao lại bắn vào người mình?".

Dạ Tử Long tức giận gào qua bộ đàm.

Chỉ nghe thấy bên kia rè rè, sau đó một giọng nữ liền cất lên:

"Đúng là bắn tỉa, lực phòng ngự lại kém như vậy"

"Ây da, Vân nhà tôi thật lợi hại".

Trình Dao cười đắc ý khoe lão chồng nhà mình.

Vài tên sát thủ bên Dạ Tử Long lại đổ ập xuống đất mà chết.

"Tất cả giết cho ta".

Ông ta cầm chặt bộ đàm nghiến răng gầm lên.

Vu Quân rút cả hai khẩu súng bắn liên tục về phía người của đối phương.

Dáng người cao ngất, mạnh mẽ tay cầm súng, sắc mặt cương nghị, chỉ một từ thôi...!đẹp trai.

Xử lí bên mình, lâu lâu làm nhìn sang cảnh giác phía sau cho cô, cứ hễ tên nào có ý định giới sủng về phía cô, anh liền một phát bắn chết.

Châu Vân cũng đã ngừng bắn, tay bắn tỉa trong lúc hỗn chiến như vậy nếu ra tay sẽ là một điều tối kị, không biết là sẽ trúng người của mình khi nào, với cả cô còn đang lo cho cục cưng Dao Dao nhà mình.

Jenny đứng gần Trình Dao cùng Châu Vân để tiện cho việc hỗ trợ nhau tác chiến.

Trác Long thể lực mạnh mẽ, bắn súng cũng gọi là không tệ.

Còn Trần Hạo mặc dù chuyên môn là bác sĩ nhưng đồng thời cũng là bang chủ Wild Wolf nên cũng không phải dạng vừa.

Hai bên nổ ra xô xát, giao tranh kịch liệt, mùi thuốc súng lan tràn trong không khí.

Dạ Tử Long cùng Ninh Mặc đã trốn vào một góc nhìn tình hình có vẻ bất lợi cho mình.

Đáy mắt Ninh Mặc hiện lên tia tính toán, nở nụ cười nham hiểm..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 47: Dạ Tử Long Chết


Sát thủ phía Dạ Tử Long ngày càng ít dần, ít dần.

Tên cuối cùng rốt cuộc cũng ngã xuống, bộ đồ bó sát màu trắng trên người Vi Hy cũng đã bám đầy bụi đen, cô dựa người vào Vu Quân mà thở.

Bọn Châu Vân cùng Trần Hạo cũng đã đi đến đứng phía sau hai người.

Ba mẹ Vu cùng Vu Ngọc cũng từ một căn phòng bước đến.

"Không hổ là hai người có máu mặt trong giới, đánh với nhiều người như vậy mà lại không chịu một chút thương tổn nào.

Thật là...".

Hắn vừa bước ra vừa vỗ tay cười nói, nhưng chưa vui vẻ nói hết câu phía sau gáy liền cảm nhận được vật thể lạnh như băng kề sát.

Ninh Mặc nói nhỏ vào tai hắn ta:

Muốn trốn khỏi đây thì ngoan ngoãn cho tôi

Rồi anh ta ghìm chặt cổ Dạ Tử Long, mà nói:

"Mau buông súng xuống"

Bọn Trác Hiên thật không hiểu anh ta đang làm cái quỷ gì.

Nhưng đối với những kẻ như Vi Hy, Vu Quân, Vu Cảnh hắn ta...!thật sự dễ qua mặt vậy ư? Bọn họ chỉ là đang muốn xem xem hắn sẽ làm gì tiếp theo.

Chỉ thấy Dạ Tử Long vừa đặt súng xuống, Ninh Mặc đã tàn nhẫn mà bắn một phát đạn vào bàn tay của anh ta, máu tươi lập tức văng tung tóe.

Anh ta hét thảm một cái rồi cố nén đau, lửa giận mà trừng mắt với hắn.

"Ninh Mặc hành hung người cùng thuyền như vậy, cũng không phải là chuyện tốt đâu".

Vi Hy phải nói là rất tốt bụng mà lên tiếng.

"Quân chủ, Trác Bình đã hoàn thành nhiệm vụ, mấy ngày trước vì phát hiện Trác Long chính là Ninh Mặc anh trai của Ninh Hinh tiểu thư muốn đến báo thù anh, nên tôi mới thủ tiêu anh ta tự mình lập kế muốn đến bên cạnh Dạ Tử Long làm nội gián.

Bây giờ đã thành công".

Hắn đổ hết lỗi lầm cho Ninh Mặc kia.

Lời nói của hắn rất chặt chẽ nhưng lại có rất nhiều lỗ hổng, hắn ta làm việc với Vụ Quân nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài nhưng thời gian đó đủ để ta sáng tác, xuất bản hàng chục cuốn tiểu thuyết, hòn thành được hơn ngàn nhiệm vụ thì làm sao hắn có thể không hiểu được tính của Vụ Quân chứ, anh không thích có người lớn làm việc gì sau lưng mình, đặc biệt là thuộc h* th*n cận nhất.

"Ngu ngốc".

Dạ Tử Long đang bị Ninh Mặc kìm kẹp liền vùng ra chửi vào mặt anh ta.

Hắn đang yên đang lành lại bị cái tên chết giẫm này bắn bị thương một tay, thực tức chết mà.

"Nhìn vẻ mặt bọn chúng đi, xem chúng có tin lời người nói không mà ở đây rảnh rỗi làm trò con bò hả?".

Dạ Tử Long rất giỏi về mảng đưa đẩy tâm lí nên khi thấy vẻ mặt của bọn người Vi Hy thì cũng biết được là tên này quá ngu ngốc.

Hắn dứt khoát xuất tuyệt chiêu, vừa nói vừa đi về phía bọn cô, vì khoảng cách họ đứng cũng khá xa nên trước khi đến gần thì cũng đã nói được mấy câu.

"Cô có biết Giai Kỳ năm đó chết như thế nào không? Ha, bà ta dù là tự lấy dao đâm mình đến chết cũng không để cho người của tôi vấy bẩn đấy".

Vì Giai Kỳ lúc đấy không biết một chút kiến thức gì về y học nên việc đâm chỗ nào một phát liền chết là chuyện rất khó khăn.

Ngừng một lát hắn lại cười tà dữ tợn:

"Chậc, kể ra mẹ cô cũng là một đại mỹ nữ đấy.

Nhưng lại ngu ngốc yêu phải Vi Thanh Trì, chậc, nhớ lúc đó hắn còn bán bà ta cho tôi nữa đấy.

Tôi chỉ là muốn chơi đùa bà ta một chút, để người của tôi được sướng mỗi người một lần, nhưng thật đáng tiếc, bà ta lại thà bỏ rơi cô, thà tự chính mình đâm từng nhát dao vào tim mình, chỉ mong được chết.

Ôi cô biết không cảnh tượng đó thật rất là...!đáng yêu"

"Im đi...!im ngay cho tôi...".

Vi Hy gào thét, mẹ đối với cô chính là một loại tín ngưỡng, cô yêu thương mẹ, trân trọng bà ấy biết bao nhiêu năm, đến nỗi mỗi một tấm ảnh, mỗi một di vật của bà ấy cô đều xem như trân bảo mà xây một cái viện để bỏ chúng vào..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 48: Lý Lam Anh Anh Yêu Em!


Đôi mắt cô đỏ hoe, đôi mắt xinh đẹp ấy lại càng làm xao xuyến lòng người.

Vu Quân ôm chặt thân thể đang không ngừng run rẩy của cô từ phía sau.

Bàn tay to lớn nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn đã lạnh ngắt không chút huyết sắc.

Vụ Cảnh cùng Lý Lam Anh nghe được như vậy, sắc mặt liền trắng nhợt.

Bọn họ biết Giai Kỳ chính là rất coi trọng trinh tiết, thể diện để có thể khiến bà ấy tự hành hạ mình như vậy cũng chỉ có cách đó, trái tim mỗi người khi nghe đến chuyện này đều thắt lại huống chi là cô con gái yêu mẹ mình như Vi Hy.

"Có phải rất là tàn nhẫn không, ây, mẹ cô ấy mà chỉ cần cho anh em của tôi sung sướng th...".

Lời nói thì chuyện này cũng không xảy ra rồi, thì trước ngược trái lập tức đau nhói.

Nhìn xuống, một bông hoa đỏ yêu kiều trên ngực, máu bắt đầu chảy ra thấm ướt ngực áo sơ mi xanh nhạt.

Hắn đưa tay che ngực trái ngồi thụp xuống đất, ánh mắt không thể tin được nhìn cô.

"Phát này là để ngăn cái mồm chó không nói được lời hay của ông".

Cô buông Vu Quân ra đi từng bước như là sát tiến về phía Dạ Tử Long.

Đoàng,

Cô lại giơ súng lên bắn một phát nữa vào cánh tay còn lại của ông ta, khiến ông ta lại thét lên.

"Phát này là để cho ông biết động vào mẹ tôi cũng sẽ có ngày như thế này".

Cô âm lãnh nói.

Mọi người nhìn một màn này mà chỉ thấy thương xót, con người khi tuyệt vọng lại là lúc tàn nhẫn nhất.

Đoàng đoàng đoàng,

Cô lại giơ súng lên bắn ba phát liên tiếp ghim vào ba vị trí không khiến ông ta chết ngay trên bụng ông ta.

"Ba phát này là tẩy rửa cái bụng đầy đen tối của ông.

Mẹ tôi nợ ông sao? Không hề.

Ông lại dám..."

Đoàng,

Lời còn chưa nói hết một tiếng súng khác lại vang lên, nhưng nó không phải là của cô.

Cô lúc này mới đưa mắt nhìn lên, thân hình Vu Cảnh nặng nề đổ ập xuống.

Cô bất ngờ đến ngẩn người đứng im một chỗ.

Lý Lam Anh sau khi thấy một màn này, bà ta giơ súng lên dứt khoát bắn một viên đạn xuyên qua mi tâm của kẻ vừa nhân lúc cô không đề phòng mà ra tay Ninh Mặc, hắn đến chết cũng không nhắm mắt.

Lý Lam Anh cùng Vu Ngọc lập tức chạy về phía Vu Cảnh ngồi thụp xuống ôm ông thật chặt.

"Cái lão già đáng ghét này, anh không được bỏ em đâu đấy, anh phải cố gắng lên".

Nước mắt rơi lã chã bàn tay trắng nõn được bảo dưỡng tốt sờ lên khuôn mặt đã có chút tuổi tác của Vu Cảnh.

"Ba, ba đợi một lát, đợi một lát thôi.

Con gọi xe đến liền đây".

Vu Ngọc run rẩy lấy điện thoại từ trong túi.

Vu Cảnh giơ tay ngắn lại hành động của con gái rồi cười hiền từ:

"Ngọc, không kịp đầu...!đạn đã xuy...!xuyên qua tim rồi.

Không th...!thể cứu đ...!được nữa.

Th...!thân thể ba...!hự, ba biết rõ..".

Anh cố nói từng câu khó nhọc, một dòng máu đỏ thẩm

trào ra.

Vi Hy lúc này mới hoàn hồn mà ngồi xuống bên cạnh, nước mắt thật sự đã rơi thành hai hàng.

Nếu như nói lúc trước cô khóc ở bữa tiệc Edin là giả thì đây mới chính là những giọt nước mắt chân chính.

Vu Cảnh cười nhẹ, đưa một bàn tay suy yếu đến ý bảo cô mau lại đây, Vi Hy nắm lấy bàn tay ấm áp, bàn tay của một người cha mà cô chưa bao giờ cảm nhận được.

Ông khó nhọc vươn cánh tay lau đi những giọt nước mắt lăn trên má cô nhưng thật lạ càng lâu nước mắt lại càng nhiều.

Ông bật cười:

"Hy Hy, không được mít ướt nghe chưa?"

"Chủ Cảnh, tại sao chú lại làm như vậy".

Nắm lấy bàn tay ấm áp giữ trên mả, cô hỏi.

"Ngốc, chú cũng được xem nh...!như là ba đỡ đầu cũng con đấy...!Ta không bảo vệ con thì a...!ai sẽ bảo vệ?"

"Có đáng không? Mạng sống của chú chỉ có một chú lại lấy nó cho con như thế sao?"

"Đáng chứ...!là ta nợ Gi...!Giai Kỳ, là ta nợ mẹ c...!con các người.

Năm đó, bà ấy đ...!đã bảo vệ ta cùng Anh Anh, nhưng ta la...!lại không bảo vệ đ...!được bà ấy, nh...!nhưng cũng m...!may, hiện tại...!ta có thể bảo đảm chu toàn...!mạng sống của con”.

"Thật xin lỗi...!thật xin lỗi".

Cô khóc, khóc rất nhiều nghẹn ngào cầm chặt lấy bàn tay ông.

"Ngốc, con...!không có lỗi, nhớ lấy...!là ta...!tự nguyện...!con có thể gọi ta...!một tiếng ba được không?"

Cô im lặng, cô cúi gằm mặt không nói một lời bàn tay vẫn cứ nắm chặt tay ông.

Ông chỉ cười, nhưng đáy mắt thoáng chút thất vọng:

"Quân, Ngọc này các con...!nhất định phải sống...!thật tốt đấy, chăm...!nom mẹ các con hộ

"Vu Cảnh, cái đồ lão già đáng ghét.

Khi đó ai bảo ông cứu tôi để rồi bây giờ lại bỏ rơi tôi hả?".

Bà dùng nắm tay đấm nhẹ từng cái vào vai ông.

"Lý...!Lam...!Anh, anh yêu em"

Như cảm nhận được Vu Cảnh đã dần không ổn, Vi Hy nắm thật chặt bàn tay đã dần nguội lạnh của ông, nước mắt thấm đẫm khuôn mặt xinh đẹp.

"Ba.".

Cô bất ngờ thốt lên, chỉ thấy Vu Cảnh cười mãn nguyện mắt nhắm chặt, buông thõng tay.

Ba người phụ nữ, ba trái tim yếu đuối như bị bóp lấy đau, nhức nhói.

Vi Hy thân thể vì vết thương trên đầu lúc trước cộng với việc tự làm bỏng mình để cho giống thật, sức khỏe sau một hồi vận động mạnh, cùng tinh thần bị k*ch th*ch mạnh mẽ, cô đã ngất xỉu tại chỗ được Vu Quân đưa đi, chuyện sau đó cũng liền không biết nữa..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 49: Không Còn Anh Ai Sẽ Cưng Chiều Em


Giờ đây, tầng trệt tòa hành chính sunshine đã chất đầy thi thể, bọn Trần Hạo cùng Châu Vân đã đi từ lâu, chỉ còn lại Vu Quân đang bế Vi Hy, Vu Ngọc cùng Lý Lam Anh đang ôm thi thể đã lạnh ngắt của Vu Cảnh.

Hai cái xác của Ninh Mặc cùng Dạ Tử Long đã bị anh cho người kéo ra cho chó ăn, đúng là sỉ nhục không thương tiếc.

"Các con đi về đi, ta muốn ở đây với ba các con một lát".

Giọng Lý Lam Anh đã bình thường như trước, nhưng chính vì bình tĩnh như vậy mới khiến đáy lòng lạnh toát.

"Me..."

"Ngọc, trở về đi.

Anh nói chuyện với mẹ".

Vụ Quân ngắn em gái lại.

Vu Ngọc dù không muốn nhưng vẫn quay đầu đi ra ngoài, trước khi đi còn ngoảnh đầu lại nhìn Lý Lam Anh, trái tim cứ như có thứ gì đó đốt cháy, cháy bỏng, nóng rát.

"Ngọc, mẹ yêu con"

Vu Ngọc đã đi ra đến cửa liền nghe thấy tiếng gọi này, cô liền quay phát đầu lại, toan chạy đến nhưng nhìn thấy vẻ mặt của Lý Lam Anh cô lại quay đầu đi tiếp.

"Quân, chăm sóc tốt cho Ngọc nhé, sau này không còn ba mẹ bên cạnh, hai anh em nhất định không được làm bậy đâu đấy, phải đối tốt với Hy Hy, năm đó mẹ con bé cứu chúng ta, bây giờ chúng ta trả lại con bé cũng không có gì không phải cả"

"Mẹ, định đi...!theo ba sao?".

Vụ Quân lần đầu tiên có vẻ mặt tội nghiệp nhìn mẹ mình, anh rất ít biểu đạt cảm xúc ra ngoài nên thấy vẻ mặt này của anh nếu là bình thường Lý Lam Anh sẽ tởm đến chết mất nhưng...!

Bà đứng lên xoa mặt con trai, ôm lấy anh một cái:

"Thử nghĩ xem nếu một ngày Vi Hy không còn nữa con sẽ như thế nào?"

Vu Quân ngẩn ngơ vì câu hỏi này của bà, sẽ như thế nào sao? Anh cũng sẽ quyết định...!như mẹ đúng chứ?!

"Được rồi, trở về đi".

Bà đẩy tay anh rồi ngồi lại bên cạnh Vu Cảnh.

Vụ Quân nhìn mẹ một hồi lâu như muốn khắc sâu hình bóng người phụ nữ mà bao năm qua được ba cưng chiều đến hư hỏng, vô phép tắc nhưng giờ đây cũng vì sợ ba cô đơn mà chọn cách đi đến chân trời góc bể cùng ông.

Anh thẫn thờ ôm Vi Hy ra xe, chiếc xe nhanh chóng được lải đi nhưng khi chỉ cách 20m anh liền bảo dừng lại, nhìn tòa hành chính...!

Đời này em nợ anh, nợ anh rất nhiều.

Quân cùng Ngọc nhất định sẽ hiểu thôi.

Đợi em nhé, Vu Cảnh".

Bà nắm chặt lấy bàn tay ông nằm xuống bên cạnh, tỏa hành chính ánh lửa chập chờn vì ngọn gió mà ngày càng lớn thiêu rụi mọi thứ.

Nếu có kiếp sau, anh làm phụ nữ đi, em sẽ là đàn ông.

Em sẽ cưng chiều anh hết mực.

A,

nhưng không được, phụ nữ sinh con rất cực, vậy anh cứ là đàn ông, em là phụ nữ.

Em sẽ là

một tiểu phủ bà nuôi anh đến hết kiếp sau

Em yêu anh, Vu Cảnh!.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 50: Đàn Ông Là Không Thể Khóc Sao


Sau đó, Vu Quân đã cho người đến lấy tro cốt của ba mẹ anh.

Ngày đưa tang, anh quyết định thả tro cốt xuống sông, để họ được ở bên nhau, nắm tay ngao du tứ hải.

Vu Ngọc vì biết được mẹ mình như vậy, dù đã biết trước nhưng cô vẫn không sao vui vẻ được, khóc sưng hai mắt, tự nhốt mình trong phòng lật album ảnh cả nhà miên man nhớ lại từng kí ức đẹp.

Vu Quân, Vũ Ngọc cùng lúc mất cả bố lẫn mẹ...!

Vụ Quân ngồi bên cạnh bờ sông nơi rải tro hài của ba mẹ một lúc lâu, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra phía xa xa.

Vi Hy bước đến ôm anh vào lòng:

"Đàn ông thì sẽ không khóc được sao? Đừng có việc gì cũng nhịn xuống như vậy? Khóc đi, chỉ có mình em ở đây thôi, sẽ không ai biết đâu".

Cô mắng.

Vu Quân đưa bàn tay to lớn lên ôm lấy eo cô, mặt giấu sâu vào trong ngực cô.

Một mảng áo trước ngực đã ướt, anh đang khóc, khóc không ra tiếng.

Bờ vai rộng lớn phải gánh vác cả một gia tộc đang run rẩy.

Cô kéo anh ra, đặt trán mình lên trán anh nói nhỏ:

"Vụ Quân, xin lỗi"

Anh chỉ lắc đầu, nước mắt hai hàng chảy xuôi, khuôn mặt cứ như là trẻ con đang khóc vì biết lỗi.

Nhưng thật là, không khóc thì thôi, tại sao khóc được lại khóc nhiều còn lâu như vậy.

Cô lo cho sức khỏe của anh nên đã kéo anh về nhà, muốn khóc sao thì khóc.

**k

Một tháng sau,

Chuyện của Vu Cảnh cùng Lý Lam Anh cũng dần dần trở nên yên tỉnh hơn.

"Di Triệu, vợ tôi đâu?".

Vụ Quân vừa đi làm về chưa kịp thấy mặt đã lớn tiếng hỏi dì Triệu.

"Phu nhân, hôm nay đã ra ngoài sau khi cậu đi làm rồi ạ".

Bà thiệt là, khi mà anh vừa đưa Vi Hy về bà còn xém chút nữa không thừa nhận cô nhưng khi nghe Trác Hiên kể lại một chút.

sự việc, bà lại càng thương thiếu phu nhân này hơn.

Nhìn xem thiếu gia từ ngày có phu nhân rồi lúc nào cũng về sớm, câu cửa miệng lúc nào cũng là vợ tôi đâu, Vợ tôi không có nhà à, VỢ tôi đi đâu được chứ, cứ Vợ tôi vợ tôi mãi.

"Đi lâu như vậy rồi sao?".

Vụ Quân nhíu mày, lấy điện thoại gọi cho Châu Vân cùng Trình

Dao.

"Sao lại đến đây?"

Vi Hy bị giật mình theo quáng tính dang hai tay ôm lấy cô anh.

Khuôn mặt xinh đẹp, quyến rũ có phần ngây ngô gần sát cùng mùi hoa oải hương trên người cô làm trong lòng anh ngứa ngày, anh không động vào cô một tháng nay chính là tôn trọng cô, nhưng nếu cứ nhìn mãi sẽ hỏng mất.

"Em luôn cảm thấy có lỗi với chú Cảnh".

Giọng nói mềm mại có phần ấm ức của cô vang lên.

"Nếu như cảm thấy có lỗi thì bù đắp cho con chú ấy là anh là được rồi".

Anh bật cười trêu ghẹo.

"Ừ nhỉ?".

Nhưng con thỏ nhỏ nhà anh lại đột nhiên ngốc nghếch đáng yêu liền tin như vậy.

Bụng dạ đen tối của ai đó lại bắt đầu ủ mưu đồ bất chính với chú thỏ.
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 51: Thỏ Con Ngốc Nghếch H


"Có cần anh tắm cho em không?".

Anh bế Tiểu Vi Hy vào nhà tắm, gian manh hỏi.

"Không, không cần.

Anh đi ra ngoài trước đi".

Cô đỏ mặt xua tay, người nào đó lại muốn trêu chọc nhưng vẫn là nên kiềm chế thú tính lại đã để cô ăn no nê rồi sẽ tới lượt mình.

Tắm rửa xong bước ra, trên người cô mặc một cái áo tắm, ài sau khi cô không cần giả và cho người ngoài thấy nữa liền cứ thể thay đổi tính cách, phóng khoáng hơn.

Cứ nhìn đi...!

Anh kéo cô lại, để cô ngồi lên đùi của mình rồi bắt đầu sấy khô tóc, khuôn mặt trắng nõn vẫn còn đang nhăn nhó cau có.

Anh dứt khoát không nói hai lời liền bế cô lên lại tủ quần áo, tự mình lấy đồ cho cô, ban đầu anh tính là sẽ lấy bộ nào đấy mát mẻ một chút vì đằng nào lát nữa chẳng cởi ra.

Nhưng sau một hồi suy nghĩ, lát nữa phải xuống bàn ăn ở dưới có nhiều người làm như vậy anh nhất quyết không để cho bọn họ nhìn cô.

Vi Hy ngồi hồi lâu vẫn thấy anh đang mò mẫm suy tư cái gì đấy, rồi anh rất quen thuộc mà kéo ngăn chứa đồ lót bí mật trong góc của cô ra chọn một cái.

Rồi hí ha hí hứng đi đến bên cạnh cô tự nhiên mà kéo dây áo tắm.

Cô chụp lấy tay anh:

"Anh làm gì thế?"

"Chẳng phải nói bù đắp cho anh sao?".

Vu Quân lại giở trò.

Vi Hy buông thõng tay để mặc kệ anh, vô tình làm cho con sói đói nào đó được lợi còn chế.

Anh mặc đồ lót vào cho cô, thuận tiện còn động tay động chân mà x** n*n đ** g* b*ng của cô, mà con thỏ nhỏ này lại ngây ngốc chả biết gì sất.

Mặc có một bộ đồ mà anh đứng lâu đến tận nửa tiếng, nếu Vi Hy không than đói, có lẽ còn

lâu hơn thế nữa.

Ngồi vào bàn ăn, tiểu cật hóa lại trổi dậy, cô đã lâu rồi chưa ăn no có được không.

Vụ Quân cứ thể gắp thức ăn vào bát Vi Hy cô không gần phải ngước mắt lên luôn ấy chứ.

Dì Triệu nhìn cậu chủ nhà mình mà chỉ biết trề môi, lúc trước chả phải chê ông chủ của bọn họ lắm sao, bây giờ nhìn xem thiếu gia còn có xu hướng thể nổ hơn nữa.

Đấy nhìn xem, đến con tôm tự mình ăn lúc trước còn phải để người khác khử trùng hai, ba lần rồi mới được lột cho anh nhưng bây giờ thì sao, cậu ấy còn đang ngồi lột vỏ cho cô kia kìa.

Thứ gì trong bát cô không ăn liền gắp bỏ vào miệng anh thế mà anh lại ăn còn rất hạnh phúc nữa chứ.

Ai...!

Sau một hồi thì bụng Vi Hy căng tròn, Vụ Quân lại đen mặt.

Anh đành phải nhẫn thêm một chút nữa kéo cô đi dạo ngoài vườn oải hương mà từ khi cô về đã tốt hơn rất nhiều, hương thơm cũng ngào ngạt hơn.

Đi dạo một lúc lâu, Vu Quân liền dụ dỗ cô về nghỉ ngơi.

Nhưng vừa vào đến cửa phòng, anh liền khóa trái cửa mà như hổ đói nhào về phía cô.

Anh hung hăng gặm lấy đôi môi anh đào đỏ mộng mà bấy lâu nay anh nhớ muốn chết.

Quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại, ngọt ngào, anh như muốn m*t hết mật ngọt trong khoang miệng cô.

Môi lưỡi giao hòa âm thanh ái muội.

Tay của anh đã bắt đầu hư hỏng soloạn, bàn tay ấm nóng sờ đến đâu Vi Hy rùng mình như bị điện giật đến đấy, cơ thể cô vẫn khá là mẫn cảm...!

Anh buông đôi môi đã hơi sưng đỏ của cô ra mà hôn xuống cổ, để lại những dấu đỏ h**n **.

Đưa tay xé toạt bộ đồ ngủ khi nãy anh đắn đo chọn ra, vâng lúc nào như vậy anh cũng xẻ đồ của cô cả, rất mạnh bạo.

À, không phải chỉ của riêng cô mà của anh, anh cũng xé nốt.

Anh lại tiếp tục hôn cô, một tay x** n*n một bên ngực.

Anh trêu đùa hôn lên ngực, ngậm lấy nụ hoa, trêu chọc khiến nó đã sớm dựng đứng.

Tay anh đã lần mò xuống n** t* m*t v**t v*, cửa động của cô vẫn là thít chặt như vậy, khiến anh lại phải kiềm nén.

Đưa ngón giữa vào cửa động, hoa huýt của cô liền co giật mãnh liệt thít chặt lấy ngón tay

anh.

"Ngoạn đừng khóc, thả lỏng, nhanh thôi sẽ hết đau".

Anh dỗ dành cô như một đứa trẻ.

Anh bắt đầu chuyển động nhịp nhàng, chậm rãi để cô tiếp nhận, sau cơn đau đớn chính là kh*** c*m của d*c v*ng, Vu Quân bắt đầu tăng tốc, mối hạ xuống nuốt lấy những tiếng rên kiều mị của cô.

Vu Quân không biết đã giày có bao nhiêu lần, đổi bao nhiêu tư thế, trên giường rồi lại vào nhà tắm, mãi đến gần sáng anh mới thỏa mãn phóng thích d*c v*ng vào người cô.

Vi Hy cũng không để ý hôm nay có phải ngày an toàn hay không mà chỉ mệt mỏi thiếp đi, mặc anh tắm rửa cho mình.

Ngủ mãi đến trưa hôm sau cô mới nhíu mày tỉnh dậy, dường như đồng hồ sinh học của cô đã mất tác dụng rồi, dạo này an nhàn quả nên cô lúc nào cũng dậy muộn như thế.

Vừa mở mắt ra, cảm thấy phía dưới cùng đau, liền phát hiện anh mình đang nằm bò trên người anh, mà quan trọng là anh vẫn cứ duy trì để nó mãi trong đó chưa rút ra.

Cô liền cử động muốn tự mình thoát ra nhưng lại bị anh giật lại..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 52: Anh Ngã Cầu Thang Rồi


"Nếu em còn cử động lung tung thì Tiểu Vu Quân nhất định sẽ thức dậy cùng em đấy".

Giọng nói trầm khàn từ tính phát ra.

"b**n th**, lừa đảo, có buông em ra không hả?".

Sau một đêm bị giày vò thì não của cô cũng đã trở về.

Cô phát hiện mình đã bị cái tên chết tiệt này lừa.

Vụ Quân nhìn vẻ mặt giận dỗi của cô vợ nhỏ mà buông cô ra, sợ cô sẽ giận không ngó ngàng đến mình.

Không biết tại sao anh dạo này lại sợ vợ như vậy, không biết có phải là di truyền hay không nữa.

Vi Hy thiệt là cả người nhức mỏi, hai chân run rẩy đến đứng lên cũng không được.

"Cái tên kia, có mau lại đỡ em vào nhà vệ sinh không hả?".

Cô cáu gắt khiến ai đó bật dậy nghe lệnh răm rắp.

Bế cô vào nhà vệ sinh đánh răng, rửa mặt cho cô xong thì tự mình mặc đồ cho cô rồi mới vào nhà vệ sinh lo cho mình sau.

***

Những tháng ngày sau, phải nói là Vi Hy cứ như bà hoàng, cô đi đầu Vụ Quân đều đi theo bên cạnh cử giữ cô khư khư như sợ người ta giật mất.

Nhưng cứ tối đến là Vu Quân lại giày và có cả đêm khiến cô đã bao lần mắng chửi nhưng vẫn chứng nào tật nấy.

Hôm nay, Vi Hy xem truyền hình khi nhìn thấy lễ cưới trên đấy cô liền chợt nhớ lại, lúc trước khi cô cùng Vụ Quân kết hôn, anh chính là để cho Trác Hiên đến thay, bây giờ dù cô không nhắc đến nhưng trong lòng vẫn cảm thấy tủi thân.

Nguyên một ngày đó cô không ăn cơm, nhốt mình trong phòng khiến Vu Quần lo đến sốt ruột mà quẳng công việc còn đang dang dở ở nước M mà trở về thành phố T ngay tức khắc.

"Sao thế?".

Anh mở cửa bước đến cô cô gái của mình vào lòng.

"Không việc gì, em chỉ cảm thấy một chút chút thôi".

Tay nhỏ bám lấy bàn tay của anh.

"Ừm, hôm nay dì Triệu bảo em không ăn uống gì đấy, mau xuống ăn đi, ốm ra đấy thì ai lo đấy hả?".

Anh lo lắng răn dạy.

"Anh lo chứ ai lo".

Vi Hy bĩu môi.

Được rồi, điều này thì anh không cãi được.

Bể cô xuống bàn ăn đút cho cô, mà ViHy lại chỉ ăn một chút rồi bảo mật lên phòng nghỉ.

Vu Quân cảm thấy rất lạ.

Dì Triệu chỉ biết nhìn anh, ây, thiếu gia à, cậu phải tự giác ngộ sớm sớm một chút, nếu còn như vậy thì phu nhân nhất định sẽ lại bỏ nhà mà đi đấy!

Vài ngày sau, cô vẫn vậy điều này khiến anh thật là lo lắng sợ cô xảy ra chuyện cứ sốt sắng gọi điện làm phiền đôi gà bông Trác Long, Trần Hạo.

Không biết là cái đôi người đẹp cùng anh bác sĩ này từ khi nào lại đến với nhau nữa.

Này, Vu Quân, vợ cậu thì tự mình lo đi, tôi còn chăm Vợ tôi nữa, vậy nhé.

Để lại một câu rồi dứt khoát dập máy.

Vụ Quân đen mặt chỉ nhắn cho anh ta một câu:

Chỉ vài tiếng sau anh ta liền lao như bay tới.

Nhìn Vi Hy vẫn lành lặn, bình thường mà Trần Hạo thật muốn nổ con mắt.

"Cái đồ EQ thấp, vợ cậu nhìn rõ ràng đang có tâm sự vậy mà cậu lại gọi bác sĩ như tôi đến làm gì?"

"Không biết, mấy bữa trước tôi bạn chuẩn bị màn cầu hôn đi vào lịch sử sau này nên không

bên cô ấy nhiều, sợ cô ấy xảy ra chuyện".

Vu Quân gỗ tay lên bàn.

"Hừ, ông đây phải về với Tiểu Long Nhi rồi, cậu cứ ở đây mà suy ngẫm đi".

***

Vi Hy đang đi dạo ở vườn hoa oải hương liền nhận được tin nhắn:
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 53: Hôn Lễ


Đập vào mắt cô chính là hàng chữ do người phía dưới xếp tạo thành:

Vụ Quân bước đến bên cạnh cô gái đang hết sức ngạc nhiên.

"Trên đường em hẳn đã thấy những lời anh muốn nói với em rồi nhỉ?

Anh không phải là người chỉ thích nói, anh chỉ làm bằng hành động.

Anh không thể nào thốt ra từng lời hoa mĩ, sến súa nhưng anh chắc chắn một điều rằng cả đời này Vu Quân anh chỉ yêu mỗi một mình em, sẽ chỉ chiều chuộng duy nhất em thôi".

Anh lấy ra một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế riêng độc quyền, đây chính là chiếc nhẫn mà anh đã vẽ nó từ sau lần gặp cô đầu tiên đó.

"Lấy anh nhé?".

Anh cầm một tay cô, cười dịu dàng.

"Không phải theo nghi thức thì người đàn ông phải nửa quỳ cầu hôn sao?".

Vi Hy dù rất cảm động nhưng vẫn trêu anh.

"Ồ, vậy được".

Anh gật gật đầu toan tính khụy một bên gối xuống thì Vi Hy lại đưa tay đỡ anh.

"Đùa đấy, như thế nào mà chẳng được"

Nói xong cô ôm cổ anh đặt đôi môi anh đào căng mộng lên bờ môi mỏng của anh, trao nhau một nụ hôn nồng nàn, nụ hôn không có d*c v*ng nhưng rất ngọt ngào.

***

Về phần váy cưới, Vi Hy vẫn quyết định cô sẽ mặc bộ đầu tiên khi tổ chức đám cưới không có anh.

Trước lễ cưới, Vi Hy thì ăn ngon ngủ khỏe.

Còn Vu Quân thì lại hồi hộp, xúc động, lâu lâu lại ngồi ngẩn người tự cười một mình.

Nhìn tên chồng ngớ ngẩn đáng yêu nhà mình mà Vi Hy cười trêu:

"Này anh hơn em tận 7 tuổi đấy, chỉ là một lễ cưới anh có cần phải hồi hộp như vậy không?"

"Hừ, em nhất định là hết yêu anh rồi, đến đám cưới của chúng ta mà em chả có tí hồi hộp, ra vẻ là con gái sắp lấy chồng cả".

Vụ Quân giận dỗi.

"Ồ, lên lễ đường một lần rồi thì còn hồi hộp sao?".

Vi Hy ngoáy vào chỗ đau của Vu Quân.

Đám cưới lúc trước của cô và anh, anh đâu có mặt đầu chứ, anh bảo Trác Hiên đi hộ.

"Ây, lần này cứ bảo Trác Hiên đi cũng được".

Cô lại quẳng cho Vu Quân thêm một quả tạ.

"Ha ha, vợ à.

Em nói gì thế sao anh có thể để người khác đi thay anh chứ, không nên không nên".

Vẻ mặt ninh nọt sởn cả gai ốc.

"Hừ...!giờ thì im lặng mà ngủ đi".

Vi Hy kéo chăn xoay lưng về phía anh nhắm mắt ngủ.

Ngày tổ chức hôn lễ,

Vi Hy ngồi trên bàn trang điểm nhìn khuôn mặt trắng nõn trước gương khẽ cười, hai bàn tay để dưới đùi nắm chặt.

Chết tiệt, cô đang hồi hộp nha, hôm qua nói Vu Quân là thế nhưng đến giờ cô mới run.

"Đã chuẩn bị xong chưa, anh rễ sắp đến rồi đấy".

Jenny cười tươi bước đến bên cạnh cô.

Đường đường là một nữ hoàng lại có thể đi làm phụ dâu cho cô, thật là.

Đây là ổ chuột của cô cùng Châu Vân và Trình Dao trước đó, để cho giống với nghi thức cô đã chuyển qua đây.

Tiếng còi xe inh ỏi dưới nhà, một hàng siêu xe xịn sò xếp một hàng dài, Vu Quân hôm nay phá lệ, anh mặc một bộ vest chú rễ màu trắng, ngực vài hoa, tóc vuốt cao để lộ vầng trán cương nghị lại càng tôn lên vẻ đẹp trai vốn có.

Đi theo sau là ba anh phụ rễ Trác Long, Trần Hạo, Trác Hiên.

Vi Hy xinh đẹp từ trong bước ra ngoài, cô khoác trên mình bộ váy cưới lộng lẫy kiêu sa.

Hôm

nay cô thật đẹp lấn át cả hoa lá.

"Tiểu Long Nhi, anh cũng muốn"

"Cút sang một bên".

Trác Long đẩy tay Trần Hạo đang nắm mình ra.

Trên bục lễ, nghi thức tuyên thệ đã xong, Vi Hy hôn Vu Quân một cái chuồn chuồn lướt rồi, nói nhỏ bên tai anh:

"Chúc mừng ngài Vu, anh đã lên chức bố rồi"

Vụ Quân ngẩn người một lúc lâu rồi ôm cô xoay vòng vòng đến chóng mặt.

Vi Hy đứng trên cao xoay lưng lại với mọi người đang đếm 1...!2...!3 liền ném bó hoa xuống, người bắt được bó hoa chính là Jenny, nhưng cô lại bị treo chân một cái, khi đang nhắm mắt chờ cái ngã đau nhưng lại có một vòng tay ấm áp đỡ lấy cô, mở mắt ra đập ngay vào mắt cô là Vân Hàn...
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 54: Phiên Ngoại 1


Phiên ngoại 1

Ai cũng nói phụ nữ có thai tính khí sẽ thay đổi thất thường nhưng nhìn xem vợ nhà anh rất ngoan, cô hiền lành, nghe lời còn hơn trước nữa.

Ba tháng đầu vì bảo vệ con mà Vu Quân dường như là nhịn muốn hỏng, cứ phải né xa cô.

Ngày thì đi làm ở công ty đến tận tối mới trở về, đến thời kì thai nghén anh lại cảm thấy thương cô cùng có lỗi.

Vi Hy thật là tủi thân cô tưởng anh thấy cô có thai, thân hình cũng béo ra xấu xí nên mới ngoan ngoãn nghe lời như vậy.

Hôm đó, cô buồn bực đến mức động thai.

Vụ Quân đang bàn chuyện làm ăn quan trọng với Ảnh ở Italy biết chuyện trở về ngay trong ngày.

Ôm người mình yêu trong lòng, Vu Quân khẽ khàng hỏi:

"Sao thế, ai chọc giận vợ à?"

"Có phải anh hết yêu em rồi không?".

Giọng Vi Hy mè nheo dụi dụi đầu nhỏ vào v*m ng*c r*n ch*c của anh.

"Nói gì đấy, em quan trọng với anh như thế nào em còn không biết sao?"

"Hừ...!chứ không phải anh thấy em xấu xí anh liền hận không thể né xa em ra luôn sao?".

Vi Hy đánh mạnh vào cái tay anh đang ôm cô.

"Không phải, em lúc nào chẳng đẹp trong mắt anh chứ?".

Anh cười khẽ vẫn cưng nựng mà ôm cô trong lòng.

"Anh nói dối".

Vi Hy vẻ mặt như sắp khóc đến nơi.

"Chẳng phải là ở gần em anh liền không nhịn được sao?"

Vi Hy đứng hình, anh ấy nghĩ như vậy thật sao? Cô liếc nhìn vẻ mặt anh, khi biết anh là nói thật nên cô mới chấp nhận lí do đó.

Những ngày sau vì sợ Vợ mình lại xảy ra chuyện, Vu Quân dứt khoát quẳng hết mọi việc ở công ty cho Trác Hiện đang ở cung điện cùng với Jenny, rồi trở về bồi bên cạnh vợ.

Mà Vi Hy sau khi biết được anh như vậy liền quay một vòng 360 độ.

Cô cằn nhằn, càu nhàu từ sáng đến tối.

Cô muốn ăn cái này, muốn ăn cái kia, đau lưng, bắp tay, bắp chân,...!khiến Vu Quân phải gạt phăng cái suy nghĩ lúc đầu của mình.

Vụ Quân cứ phải nói là chạy qua chạy lại suốt ngày, tôi còn phải nằm cạnh trông cô ngủ.

Mà cũng thật lạ, Vi Hy chỉ mới 5 tháng mà bụng cô lại to hơn người bình thường khá nhiều.

Vì Vi Hy không muốn anh đi khám thai định kì cùng cô nên anh cũng không biết mẹ con cô như thế nào, cô bảo là muốn khiến anh bất ngờ.

Nằm trên ghế sofa xem ti vi, Vi Hy ngồi dựa hẳn cả người lên Vu Quân, anh xoa bóp lưng cho cô, anh hỏi:

"Vợ này, em mau nói cho anh biết em mang thai gái hay trai thế?"

"Đã nói là đợi đến lúc sinh rồi hẳn biết".

Cô cắn một miếng táo đỏ hưng phấn xem phim lẻ mà mình vừa kiếm được.

"Anh chỉ muốn biết thôi mà.

Nếu là con trai thì cho nó sang ở với Quân Ảnh, còn con gái thì càng tốt xinh đẹp giống em".

Vu Quân hí ha hí hửng.

"Khoan đã, tại sao con trai thì lại cho sang ở với Ảnh? Anh đang trọng nữ khinh nam đấy à".

Cô gạt cái móng vuốt trên lưng mình ra lườm anh.

Trên ti vi bỗng phát ra lời thoại của nhân vật:

"Thật đúng là con gái là người tình kiếp trước của ba mà

Vi Hy đứng hình, Vu Quân giật thót, cái loại phim máu chó này đang dẫn dắt vợ anh nghĩ đi đâu đấy, nhìn mặt cô là biết cô sắp mè nheo nữa rồi đấy.

"Tôi biết rồi, thảo nào, thảo nào anh thích con gái, hừ lại còn là hai đứa nữa.

Đồ trăng hoa...".

Cô vô tình nói ra mình đang mang thai sinh đôi nữ mà mình lại không hay biết.

"Hai đứa con gái sao?".

Vụ Quân lẩm bẩm mừng thầm, nếu vậy thì anh lại không sợ cô bị cướp đi rồi.

Vi Hy vì nhột mà ngọ nguậy trong lòng anh khiến anh đã bắt đầu có phản ứng.

"Anh cũng đã đói lâu rồi đấy, anh nhất định sẽ thật nhẹ nhàng"

"Vu..."

Lời còn chưa thốt ra thì đã bị Vu Quân nuốt trọn trong nụ hôn đầy ngọt ngào.

Anh bế cô lên phòng, đặt cô thật nhẹ nhàng xuống chiếc giường êm ái, đôi mắt đã cưng chiều nhìn người phụ nữ dưới thân mình.

"Anh yêu em, Vi Hy"

Đêm đó, Vụ Quân đã hết sức nhẹ nhàng với cô nhưng vẫn là bị động thai khiến anh những ngày sau dù có muốn đến mấy cũng phải nhẫn lại..
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 55: Phiên Ngoại 2 H


Phiên ngoại 2 (H+)

Thời gian trôi qua cũng rất nhanh, Vi Hy giờ đã ở trong phòng cấp cứu đợi sinh.

Vu Quân nơm nớp lo sợ đi vòng vòng ở ngoài, anh đã lên mạng tra tất cả quá trình sinh con, nhưng không tra thì thôi tra rồi lại khiến anh sợ hãi.

Sinh con chính là một cực hình to lớn đối với mỗi một người phụ nữ, mỗi đứa trẻ được sinh ra, người mẹ ít nhất cũng đi dạo qua quỷ môn quan một lần, có khi là còn...!Vợ anh, anh còn không dám làm đau cô, vậy mà cái đứa nhỏ trong bụng cô lại dám, anh quyết định khi nó ra đời anh phải dạy cho nó một bài học.

Bỗng cửa bật mở, một vị y tá chạy đến nói với anh:

"Vu tổng, phu nhân của anh có chuyện muốn nói"

Anh đứng bật dậy liền nhanh chóng đi khử trùng, anh đã từng bước đến bên cạnh cô.

Nhìn sắc mặt xanh xao, trắng bệch không nói thành tiếng vì đau đớn của cô khiến anh nhói lòng.

"Vu Quân, tôi mà sinh con xong nhất định anh tới số với tôi rồi".

Bỗng Vi Hy tức giận la lớn khiến các nữ bác sĩ bên cạnh phải giật mình, từ lúc nãy vào đây Vi Hy không nhue những người khác cô không la lổi, r*n r* mà vẫn cắn răng chịu đựng như vậy, đến khi Vụ Quân vào thì cứ như được bung xõa.

"Được được, sinh xong anh sẽ cho em đánh một trận".

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của cô thì thầm.

Lúc đầu anh vốn dĩ muốn để cô sinh mổ nhưng bác sĩ nói nếu như vậy sẽ rất dễ ảnh hưởng đến cô cũng hai đứa nhỏ của anh, nên mới quyết định để cô sinh thường.

"Vụ Quân, nếu như có kiếp sau, anh nhất định phải giành phần làm phụ nữ cho tôi"

"Được"

Vu Quân cứ thế để mặc cô cáu xé mình, nhìn cô đau đớn vì sinh con, ở trong phòng cấp cứu

mấy tiếng đồng hồ.

Đến lúc nghe tiếng con của anh, lỗ tai anh đã lùng bùng, trở thành nổi ám ảnh lớn nhất trong cuộc đời anh.

Nhìn vợ nằm trên giường mà tim quặn thắt, anh quyết định sinh hai đứa con gái là được rồi, không cần thêm nữa.

"Con gái của chúng ta anh đã quyết định đặt tên gì?"

"Một đứa là Vu An Hy, một đứa là Vu Niệm Hy nhé"

Cô cười, đến tên con cũng phải dính dáng tới cô mới chịu.

***

5 năm sau,

Vi Hy sau khi sinh lại nở nang, ngày càng xinh đẹp, cùng với cơ địa ăn nhiều không mập của cô khiến Vi Hy sắc sảo, mặn mà hơn.

Khuôn mặt thuần khiết cũng toát lên vẻ quyến rũ giết người.

LO

Con gái của bọn họ cũng đã 5 tuổi, cứ phải nói là giống cô như đúc, chẳng có tí gì là giống bố cả.

Vụ Quân nhiều lúc còn nghĩ rằng chúng chỉ là con của một mình cô tự sinh vậy.

Nhưng chúng càng lớn điểm khác biệt lại càng lộ ra.

Cô chị thì tính nết y như mẹ, là một tiểu cật hóa đáng yêu, còn cô em thì trầm tính mà nghịch ngợm khiếp người, ây, chắc là giống bố nó rồi.

Nhưng điểm đáng nói ở đây là, chúng chỉ thích bám lấy mẹ nó, anh động vào thì mặt cứ phải nói là muốn bao nhiêu khinh bỉ liền có bấy nhiêu mà quay đít chạy về mẹ.

Anh...!không đẹp trai sao?!

Dù vậy, Vu Quân vẫn phải nói là cưng chiều chúng lên tận trời luôn ấy chứ muốn gì cho nấy.

"An Hy, Niệm Hy các con không thích ba sao?".

Cô ôm chúng vào lòng hỏi.

"Không phải, tại ba cử dụ dỗ chúng con".

An Hy dẫu môi lên cãi.

"Ba dụ dỗ chúng con cái gì?".

Vi Hy cười ra tiếng, cô biết ngay mà, con gái cô làm sao xấu tính như vậy được, cô biết chúng rất thương Vụ Quân, mà lúc nào cũng tỏ ra không quan tâm.

"Ba lúc nào cũng dự đuổi chúng con đi với dì Ngọc để độc chiếm mẹ"

Vu Quân vừa đi làm về tới cửa nghe thấy Niệm Hy nói như vậy, vẻ mặt vui vẻ cứng đờ.

"Nghe thấy chưa hả?".

Vi Hy quay sang nhìn anh cười ha ha.

"Mấy cái đứa nhóc này, mau lên phòng nói chuyện với ba".

Giọng anh nghiêm khắc có chút tức giận, Vi Hy định lên tiếng bảo vệ con nhưng vừa lúc điện thoại lại có người gọi, là Ảnh, anh ấy gọi để báo cáo tình hình Achraf.

Ba bố con lên phòng nói chuyện một hồi, khi đi xuống thì hai đứa lại thay đổi hoàn toàn, chúng hi hi ha ha cười rồi nói với cô:

"Mẹ, chúng con lớn rồi, chúng con muốn có không gian riêng".

Anh Hy nói.

"Đúng vậy, chúng con sau này sẽ dọn ra sống riêng".

Niệm Hy gật gật đầu.

Rồi hai đứa chạy đi, Vi Hy ngẩn người nhìn Vu Quân vẫn đang nhàn nhã ngồi xuống bên cạnh cô.

"Anh lại giở trò gì thế?"

"Anh chỉ giới thiệu cho chúng một chút về Ám Dạ lao, ai ngờ chúng lại thích bạo lúc giống em, hứng thú muốn chuyển đến đấy".

Anh chầm chậm nói cho cô biết.

"Vụ Quân"

Không để cô lên cơn tức giận, Vu Quân đã nhào qua như hổ đói ngoạm lấy đôi môi anh đào ngọt ngào, bàn tay đã đưa lên x** n*n đ** g* b*ng đã to lên một vòng của cô.

Lúc nãy, anh đã đuổi người làm đi hết, hai đứa nhỏ cũng đã theo dì Triệu dẫn đến Ám Dạ lao, trong nhà giờ chỉ còn mình anh và cô.

Cô đẩy nhẹ Vu Quân ra cảnh cáo:

"Vợ à, em thật không ngoan chút nào".

Anh liền luân động kịch liệt khiến cô vừa sung sướng nhưng cũng rất đau liền thở gấp.

"Ừ...!ưm...!yêu anh"

"Anh nào?".

Anh vẫn muốn trêu cô.

"Vụ Quân, anh muốn chết hả? A...!ưm”

Cô tức giận đánh vào người anh, lại bị con sói gian manh nào đó hôn xuống chỉ ưm ưm.

được trong cổ họng.

Hôm đó, anh cứ như vậy giày vò cô đến ngất xỉu vài lần, mỗi lần tỉnh dậy đều là một địa điểm khác nhau, lúc thì trên giường, lúc thì nhà tắm,....
 
Ông Xã Thượng Vị Vợ Yêu Đừng Chạy!
Chương 56: Phiên Ngoại 3 Hoàn


Phiên ngoại 3 (HOÀN)

Cuộc tình của Vi Hy cùng Vu Quân xin được khép lại, Vu Quân anh chính là không thể hứa được kiếp sau còn có thể gặp cô hay không, nên mỗi ngày anh đều yêu cô hơn một chút, sủng cô đến tận trời...!

Còn về Châu Vân cùng Trình Dao, hai cô nàng cũng đã lui về ở ẩn, rời xa chốn hắc đạo.

Tổ chức lễ cưới cùng đăng kí kết hôn tại Mỹ, sau đó cũng dắt nhau đi vòng quanh thế giới một lượt.

Trác Long vẫn ngày ngày làm việc cho Vụ Quân đến mức quên đi rằng mình còn có một anh người yêu đang nằm đợi ở nhà đến sủng hạnh.

Trác Hiên cùng Vu Ngọc cũng đã kết hôn và sinh ra một đứa bé trai đầy kháu khỉnh, đáng yêu.

Sau cái lần mà Trác Hiên nắm tay Vu Ngọc ở hôn lễ, anh ta đã bắt đầu điên cuồng theo đuổi cô nhóc, sau này mới biết được là Trác Hiên thật ra là hồi trung học đã từng học trên cô một khóa, lúc ấy anh ta cũng không có tiếng tăm gì trong trường chỉ âm thầm thích cô, nên mới chấp nhận làm việc cho Vu Quân.

Tình yêu chớm nở của nữ hoàng Anh Elizabeth đệ tam cùng tiểu thịt tươi Vân Hàn của làng giải trí đã khiến dư luận dậy sóng.

Từ cái lần bắt được hoa cưới của Vi Hy được Vân Hàn đỡ, Jenny cô ấy đã lỡ tim lệch mất một nhịp mà rung động vì cậu ấy.

Jenny cũng mặc kệ mọi thứ mà điên cuồng theo đuổi anh ta, mặc cho những người dân Anh ngăn cản, cô đã tuyên bố lớn Nếu còn không để tôi lấy anh ấy, tôi thà ế cả đời, thà là một người dân thường mà có được tự do theo đuổi người đàn ông mình yêu.

Sau câu nói đó cũng làm thức tỉnh ý thức của mọi người, cũng làm thức tỉnh luôn trái tim của Vân Hàn.

Vi Linh Đan hiện đang trốn chui trốn nhủi trong một căn nhà ổ chuột một nơi rất xa thành phố T, Vị Thanh Trì cùng Tinh Nhã đều do hoàn cảnh áp bức của nơi này nên đã sớm không chịu nỗi mà quy tiên chỉ còn một mình cô ta.

"Vi Hy, tao nhất định có chết cũng phải kéo theo mày".

Cô ta nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt

lem luốc đến đáng sợ.

Bước ra đường muốn gọi xe, thì bỗng từ đầu một chiếc xe tải đang chạy đến vì người lái xe say sỉn nên đã...!

Rầm...

Cô ta ngã lăn xuống mặt đất, đầu bị một mũi đá ngọn đâm thủng một lỗ, máu chảy lênh lắng, khuôn mặt tái xanh, chết không nhắm mắt.

Người lái xe đó cũng chỉ bị phán tội danh >, mức án phải nói là thấp nhất có thể cho hắn ta.

Thật đúng là ác giả ác báo, người đáng đáng ghét tuy có chỗ đáng thương nhưng...!vẫn là nên tích đức một chút.

Bây giờ cuộc sống của họ đã trở nên êm đẹp hơn, bình ổn hơn.

Mọi người cũng bắt đầu một cuộc sống mới, một cuộc đời mới với người mà bản thân đã xác định sẽ ở bên nhau đến đầu bạc răng lông

"Papa, chừng nào mẹ mới sinh em trai cho chúng con thế, ba đừng có lừa chúng con mà độc chiếm mẹ đi, ba nhất định không tệ thế đâu"

_ Thích ánh nắng vào buổi sáng, vì nhìn thấy nó thì mọi việc đều có thể bắt đầu.

- Anh không chắc mình có thể sống ở bên cạnh em đến cuối đời nhưng có một điều chắc chắn, tình yêu của anh chỉ thuộc về mỗi em dù mái tóc có bạc màu.

_Anh như là ánh sao trên trời, chỉ có thể nhìn nhưng không thể chạm tới.

Mà thật kì lạ, em lại có thể chạm và ôm ngôi sao ấy mỗi ngày.

- Nếu có kiếp sau, anh sẽ là phụ nữ tự thân chạy đến bám dính lấy em, em nhất định không được chạy đâu đấy.

"Vợ yêu, đừng chạy!

Vu Quân - Vi Hy.
 
Back
Top Bottom