Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 280


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 280 - Chương 280
https: //gacsach.com

Nếu Cung Tâm Quân lớn lên giống Hứa Hạ Đồng, vậy con trai bà ta khẳng định sẽ có cảm giác với Cung Tâm Quân, cho nên Hà Thục mới bắc cầu giật dây làm Cung Tâm Quân và Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, như vậy tự nhiên sẽ khiến cho Mộ Sơ Tình rời đi, chính là không nghĩ tới, kết quả vẫn là như thế này. 1

Hà Thục nghĩ nghĩ, cảm thấy trước tiên phải xoa dịu tâm trạng của Cung Tâm Quân đã, ngàn vạn lần không thể để cô ta từ bỏ, bằng không liền thất bại trong gang tấc.

"Tâm Quân, con nghe bác nói, không phải như con nghĩ đâu, đứa con trai này của bác từ nhỏ đến lớn chính là lạnh lùng như thế, con nhất định phải kiên trì, nó chính là cái đứa miệng dao găm tâm đậu hủ, con lớn lên lại xinh xắn như thế, tính cách lại tốt bụng, nó nhất định sẽ thích con, có một đạo lý gọi là băng dày ba thước không thể tan trong một ngày, không được dễ dàng từ bỏ, bác gái đứng về phía con, nhất định sẽ nghĩ cách giúp con, bác cam đoan cuối cùng con và Bắc Cảng có thể ở bên nhau."

Cung Tâm Quân hít sâu một hơi, cảm thấy Hà Thục nói cũng có lý, cô ta buồn bực một chút, sau đó cũng không còn tức giận nữa, cô ta tiếp tục dịu dàng thuỳ mị nói: "Bác gái, không có việc gì, con không có muốn từ bỏ, chỉ là con hơi bực bội một tý thôi, con rất thích anh Bắc Cảng, cho nên con sẽ không từ bỏ, bác yên tâm đi, con tuyệt đối sẽ kiên trì đến cùng."

Hà Thục nghe Cung Tâm Quân nói vậy, thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Vậy là tốt rồi, Tâm Quân, con cứ yên tâm đi, bác gái đã nhìn nhận con làm con dâu thì những người khác bác đều không cần."

Cung Tâm Quân nghe Hà Thục an ủi, cười càng tươi, "Dạ, dạ, dạ, cám ơn bác gái. Nhưng mà chị Sơ Tình hình như là rất khó nói chuyện, chị ấy rất thích anh Bắc Cảng đó, con nghĩ, vừa rồi anh Bắc Cảng đuổi con đi là bởi vì chị Sơ Tình ở giữa gây khó dễ."

Hà Thục nghe được ba chữ "Mộ Sơ Tình", giống như là nhìn thấy bom hẹn giờ vậy, doạ cho bà ta đang ngồi trên sofa cũng đứng bật dậy, thiếu chút nữa liền phát hỏa.

"Mộ Sơ Tình? Lại liên quan gì đến Mộ Sơ Tình nữa? Chẳng lẽ cô ta lại giở trò gì? Cô ta phá rối con và Bắc Cảng?"

Cung Tâm Quân lắc đầu, cử ngôn dục chỉ*, thở dài một chút, "Bác gái, không có việc gì, không liên quan đến chị Sơ Tình, là con không tốt, mới làm anh Bắc Cảng không thích con."

*Ý nói thứ giả tạo, miệng nói không nhưng lời nói thì luôn ám chỉ tới việc khác.

Hà Thục đau lòng cho Cung Tâm Quân, chậm rãi an ủi cô ta: "Đứa trẻ ngoan, con đừng có bao che cho cái con tiện nhân Mộ Sơ Tình đó, tính cách của nó như thế nào bác biết rõ hơn con, cho nên con không cần phải che giấu cho nó làm cái gì, con nói cho bác biết, nó đối xử với con như thế nào, bác ra mặt thay con."

Cung Tâm Quân tiếp tục nhu nhược nói: "Bác gái, thật sự không có gì, chỉ là lúc con và anh Bắc Cảng ở trong phòng, anh ấy đã kêu con dọn thức ăn ra, anh ấy đồng ý ăn cơm rồi, chỉ là sau đó chị Sơ Tình vào phòng rồi cãi nhau một trận với anh Bắc Cảng, anh ấy liền đuổi con đi."

"Bác biết ngay mà! Biết ngay là Mộ Sơ Tình châm ngòi cho hai đứa! Cố ý gây chuyện!" Hà Thục bên kia kích động lên, tức không chịu được, "Không sao đâu, Tâm Quân, bác gái ra mặt giúp con."

Cuối cùng, Cung Tâm Quân hàn huyên với Hà Thục mấy câu rồi mới cúp máy, hạ cửa kính xe xuống nhìn toà cao ốc bên ngoài, khóe miệng gợi lên một nụ cười thâm hiểm.

Người đàn ông của cô ta, tuyệt đối không thể nhường cho người khác.

Mộ Sơ Tình cái gì cũng đều không bằng cô ta, lấy tư cách gì mà đòi đấu với cô ta? Con đàn bà rác rưởi này.

...

Hà Thục cúp điện thoại, sau đó cảm thấy không thể lại mặc kệ như vậy để Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, cần phải ly hôn, cần phải làm cho bọn họ lập tức ly hôn mới được.

Con trai bà ta thích một đứa con gái tốt, không thể để Mộ Sơ Tình làm hỏng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 281


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 281 - Chương 281
https: //gacsach.com

Cho nên sau đó Hà Thục gọi cho Mộ Sơ Tình một cú điện thoại.

...

Mộ Sơ Tình trở về văn phòng, sau đó phát hoả một trận, "Rầm" một, hung hăng đóng sầm cửa lại, phát ra một tiếng vang thật lớn, dọa tới một đám người ở bên ngoài.

Mộ Sơ Tình trở về chỗ ngồi, lấy bức ảnh chụp Hoắc Bắc Cảng mà cô yêu quý giữ gìn bấy lâu ra, rồi cô mới lấy một chiếc com-pa ở bên cạnh hung hăng đâm rạch vào bản mặt Hoắc Bắc Cảng ở trên ảnh, dùng sức chọc, dùng sức rạch, giống như hận không thể đem hắn chọc thủng.

Hoắc Bắc Cảng chính là mắt mù, là bạch liên hoa lục trà kỹ nữ hay là đồ ngu ngốc, hắn hoàn toàn không cần phân biệt, chỉ cần là lớn lên xinh đẹp, hắn liền sẽ nhào tới, quả nhiên, quạ trên đời này đều đen như nhau, có đàn ông nào mà không thích gái đẹp, Hoắc Bắc Cảng trước kia là như vậy, bây giờ cũng vẫn vậy.

...

Lúc Hoắc Bắc Cảng và Hứa Hạ Đồng hai người chính thức xác lập quan hệ là lúc Hứa Hạ Đồng 18 tuổi, khi đó Hứa Hạ Đồng hỏi Hoắc Bắc Cảng có đồng ý làm bạn trai cô ta hay không. Hoắc Bắc Cảng hắn đồng ý như thế nào?

Ah, là như thế này, trước lúc Hứa Hạ Đồng hỏi Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng và Mộ Sơ Tình đã không may xảy ra một chuyện ngoài ý.

Lúc đó Mộ Sơ Tình bị một đàn anh tỏ tình, đàn anh đó Mộ Sơ Tình có quen biết, là tân hội trưởng của Hội Học Sinh ở cao trung, khi đó Hoắc Bắc Cảng là cựu hội trưởng.

Lúc trước Mộ Sơ Tình vừa lên cao trung, liền tính toán bắt đầu con đường theo đuổi nam thần trong lòng mình đã không còn xa nữa, cô lập cho mình một kế hoạch theo đuổi nam thần, tranh thủ trước khi thi đại học phải theo đuổi cho được nam thần.

Chính là kế hoạch như vậy, theo đuổi liên tục cho tới cao tam, vẫn không đuổi theo được nam thần Hoắc Bắc Cảng, chính mình tham gia vào Hội Học Sinh, ngược lại lại thành phó hội trưởng.

Bọn họ thăng chức vị từ dưới lên.

Lúc Hoắc Bắc Cảng còn làm, Tống Tung đó làm phó hội trưởng, Mộ Sơ Tình là hội viên, đó sau Mộ Sơ Tình thăng cấp lên làm tổ trưởng.

Tiếp sau đó, Hoắc Bắc Cảng tốt nghiệp, vào đại học, Tống Tung là hội trưởng, Mộ Sơ Tình thành phó hội trưởng.

Làm Mộ Sơ Tình không nghĩ tới chính là, Tống Tung thế nhưng đã thích cô từ rất lâu rất lâu, lúc Hoắc Bắc Cảng tốt nghiệp, Tống Tung cũng sắp tốt nghiệp, cho nên Tống Tung định trước khi tốt nghiệp sẽ tỏ tình với Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình lúc ấy ngây ngốc, còn không kịp phản ứng lại được, rốt cuộc đây cũng là lần đầu tiên cô được con trai tỏ tình, không biết phải cự tuyệt như thế nào.

Chính là Tống Tung đã tự chủ trương cho rằng Mộ Sơ Tình đã đồng ý với mình.

Trong lúc kích động Tống Tung kịch liệt ôm lấy Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình trợn tròn mắt, chuyện kế tiếp làm cô càng thêm há hốc mồm lại xảy ra.

Lúc Tống Tung tỏ tình với cô, Hoắc Bắc Cảng cũng ở đấy, Hoắc Bắc Cảng đang ở đấy!

Rồi thì hình ảnh cô bị Tống Tung ôm lấy hình ảnh, cũng bị Hoắc Bắc Cảng nhìn thấy được.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết là chui ở đâu ra, lại đột nhiên xuất hiện ở sau lưng.

Mộ Sơ Tình vĩnh viễn đều sẽ không quên ánh mắt lúc đó của Hoắc Bắc Cảng, phẫn nộ như muốn g**t ch*t cô.

Tống Tung này đúng là vương bát đản*, còn tự chủ trương cao hứng nói với Hoắc Bắc Cảng: "Bắc Cảng, cậu có nghe thấy không? Vừa rồi Sơ Tình đã đồng ý với tôi, cô ấy đã đồng ý làm bạn gái tôi, hai chúng tôi sẽ ở bên nhau!"

*Vương bát đản: ý nói lưu manh, vô liêm sỉ... +

Con người không biết xấu hổ như thế, lúc đó Mộ Sơ Tình chỉ muốn đánh bay hắn ta thôi, chính là lúc đó cô rất gấp gáp, sốt ruột muốn giải thích với Hoắc Bắc Cảng, liền không có để ý tới Tống Tung.

Sau đó Hoắc Bắc Cảng biến mất một lúc lâu, lúc Mộ Sơ Tình tìm được Hoắc Bắc Cảng là ở trong nhà hắn.

Thật sự không đúng lúc, lúc Mộ Sơ Tình về đến nhà, liền nghe được Hứa Hạ Đồng thổ lộ,

Hứa Hạ Đồng nói: "Bắc Cảng, em thích anh, em thật sự rất thích anh, thích anh đã lâu, cho nên, anh có thể làm bạn trai em không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 282


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 282 - Chương 282
https: //gacsach.com

Bạn nói xem cái này có phải là trùng hợp quá hay không, quả thực chính là đàn ông trầm mặc, phụ nữ rơi lệ.

Lúc Tống Tung tỏ tình với cô, Hoắc Bắc Cảng có ở đó, bị Hoắc Bắc Cảng nghe được, mà lúc Hứa Hạ Đồng thổ lộ với Hoắc Bắc Cảng, vừa vặn đúng lúc Mộ Sơ Tình trở về, nghe được đoạn đối thoại của Hoắc Bắc Cảng và Hứa Hạ Đồng.

Mộ Sơ Tình vẫn luôn biết Hứa Hạ Đồng thích Hoắc Bắc Cảng, chỉ là không nghĩ tới lá gan cô ta lại lớn như thế, thế nhưng thổ lộ, nháy mắt Mộ Sơ Tình cảm thấy có nguy cơ, sợ Hoắc Bắc Cảng bị cướp đi, không nhịn được run run, chìa khóa trên tay rơi xuống đất.

Tiếng chìa khoá rơi, nhắc nhở hai người ở cách đó không xa, ngay lúc Mộ Sơ Tình sợ hãi vội vàng đi nhặt chìa khóa lên, liền nghe được giọng nói của Hoắc Bắc Cảng lãnh ngạnh, không hề do dự nói: "Được, vậy chúng ta kết giao."

"Thật vậy sao?" Hứa Hạ Đồng lúc ấy mừng rỡ nhảy dựng lên, kích động ôm lấy Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng mặc dù có chút chán ghét, ghét bỏ, còn ghê tởm trừng lớn mắt khi bị Hứa Hạ Đồng ôm lấy.

Mộ Sơ Tình cũng nhớ không rõ sau đó mọi chuyện là như thế nào, tóm lại, cô biết rõ nhất ngày đó là một ngày sống không bằng chết trong cuộc đời cô.

Thế nào là khó chịu, khó chịu chính là, người bạn tốt của bạn đoạt mất người đàn ông mà bạn yêu. Mà cố tình, người đàn ông bạn yêu cũng thích người bạn tốt đó của bạn.

...

Mộ Sơ Tình và Hứa Hạ Đồng là bạn tốt, Hứa Hạ Đồng là con gái của quản gia trong Hoắc gia, ba cô ta là tài xế, mẹ là quản gia, từ nhỏ đến lớn cô ta lớn lên ở Hoắc gia, lúc Mộ Sơ Tình theo ba mẹ ra nước ngoài, cô ta đã ở trong nhà Hoắc Bắc Cảng, khi đó Hứa Hạ đồng không có bạn bè, Mộ Sơ Tình cũng không có bạn.

Bất quá, tính cách hai người không giống nhau, lúc đó tính cách Mộ Sơ Tình rất hoạt bát, rất hay nói, gặp người khác là luôn lách cách nói không ngừng, cô cũng thích kết bạn. Những người đã từng tiếp xúc với Mộ Sơ Tình đều thích chơi với cô.

Chính là Hứa Hạ Đồng không như vậy, tính cách cô ta trầm lặng, khuôn mặt chính là cả ngày buồn bực không vui, cô ta không thích nói chuyện với người khác, càng không thích kết bạn với ai, mỗi ngày đều tránh ở trong phòng, nhát như chuột vậy.

Mộ Sơ Tình ở Hoắc gia, không có người nào chơi cùng, nhìn thấy Hứa Hạ Đồng chỉ có một mình, liền chủ động đi hỏi Hứa Hạ Đồng có muốn chơi chung không.

Sau đó, Hứa Hạ Đồng đồng ý, hai người liền trở thành bạn tốt.

Hứa Hạ Đồng vẫn luôn biết Mộ Sơ Tình thích Hoắc Bắc Cảng, cô thích Hoắc Bắc Cảng, trước nay cô theo đuổi Hoắc Bắc Cảng đều không có che giấu bất cứ ai.

Khi đó, cô luôn lải nhải với Hứa Hạ Đồng, nói bản thân sẽ theo đuổi Hoắc Bắc Cảng như thế nào, cùng Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau như thế nào, lúc ấy Hứa Hạ Đồng còn cổ vũ cô phải cố lên, nói cô có thể theo đuổi được Hoắc Bắc Cảng.

Cô thậm chí còn tin tưởng rằng cuộc đời mình thật là viên mãn, gặp được người mình thích, có một một người bạn thân chí cốt lúc nào cũng ở bên mình.

Lại sau đó, bọn họ xảy ra chuyện, lúc Mộ Sơ Tình tỉnh lại là ở trong bệnh viện, vết thương đã khá hơn, cô liền trở về Hoắc gia, nhưng nhìn thấy chính là Hứa Hạ Đồng cũng tỉnh lại ở bệnh viện khác, khi đó Mộ Sơ Tình mới biết được hoá ra lúc đóxảy ra sự cố, Hứa Hạ Đồng cũng ở đó, bọn họ đều nói là Hứa Hạ Đồng cứu Hoắc Bắc Cảng.

Là Hứa Hạ Đồng không muốn sống cứu Hoắc Bắc Cảng, vì Hoắc Bắc Cảng, bị đánh tới gãy xương, suýt nữa thì đôi chân tàn phế.

Mộ Sơ Tình lúc ấy ngây ngốc, không phải, không phải như vậy, là cô mới đúng, cô nổi điên chạy tới phòng bệnh của Hứa Hạ Đồng, khi đó, ba mẹ Hứa Hạ Đồng đều có mặt, ba mẹ Hoắc Bắc Cảng cũng ở đó, Hoắc Bắc Cảng cũng có mặt, cô chạy tới trước mặt Hứa Hạ Đồng, loạn choạng cuồng loạn hỏi cô ta: "Vì cái gì cậu muốn giả mạo mình?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 283


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 283 - Chương 283
https: //gacsach.com

"Rõ ràng là mình cứu người, tại sao cậu lại muốn giả mạo mình? Tại sao cậu lại đối xử với mình như vậy?"

Hứa Hạ Đồng không có duỗi tay hất cô ra, lại làm bộ điềm đạm đáng yêu, tư thái nhu nhược nhìn cô, vẻ mặt chân thật đáng thương, "Không có, Sơ Tình, cậu đang nói gì vậy? Là mình cứu người, là mình cứu Bắc Cảng, không phải cậu, tại sao cậu lại nói như vậy. Cậu... Có phải cậu hiểu lầm cái gì rồi hay không?"

Mộ Sơ Tình duỗi tay tóm lấy cổ áo đồng phục bệnh nhân của Hứa Hạ Đồng, lúc ấy cô xúc động rất muốn b*p ch*t cô ta, túm lấy cô ta khóc lóc nói: "Không phải, Hứa Hạ Đồng, cô thừa nhận sự thật cho tôi! Tôi không tin cô lại là loại người này, cô không được đối xử với tôi như vậy, chúng ta là bạn bè không phải sao? Nếu chúng ta là bạn bè, tại sao cô lại đối với tôi như vậy? Tại sao cô lại muốn giả danh tôi? Là tôi cứu người, không phải cô! Là tôi cứu Hoắc Bắc Cảng!"

"Sơ Tình, cậu đừng như vậy có được không? Nhìn cậu như vậy, mình thật sự rất khó chịu, nhưng mà sự thật chính là sự thật, sự thật chính là mình cứu Bắc Cảng. Mình không thể bởi vì cậu là bạn tốt của mình mà giúp cậu nói dối, như vậy là không đúng, mình mới là người cứu anh ấy, không phải cậu, Sơ Tình, chúng ta đừng như vậy có được không?" Hứa Hạ Đồng vẫn luôn làm bộ không biết chuyện gì, luôn diễn kịch, ánh mắt điềm đạm đáng thương, đối lập với Mộ Sơ Tình đang phát điên, là một người đanh đá, khiến cho mọi người ở đây đều thiên về phía Hứa Hạ Đồng, đều cho rằng Mộ Sơ Tình vô cớ gây rối.

Lúc Mộ Sơ Tình duỗi tay muốn đánh Hứa Hạ Đồng, trong nháy mắt Hoắc Bắc Cảng đã bắt được cổ tay Mộ Sơ Tình, rồi đột nhiên đẩy cô ra, rống lên một câu với cô: "Mộ Sơ Tình! Cô quậy đủ chưa! Hiện giờ Hạ Đồng là người bệnh, ai cứu tôi, tự trong lòng tôi biết rõ, là Hứa Hạ Đồng cứu, là cô ấy liều mạng cứu tôi, còn cô? Bộ dạng cô lâm trận bỏ chạy tôi cũng nhớ rất rõ ràng rành mạch!"

Không phải, không phải như vậy.

Mộ Sơ Tình nghẹn ngào lắc đầu, khóc nức nở, cô muốn giải thích, cô rất muốn giải thích.

Cô không có lâm trận bỏ chạy, thật sự không có.

Chỉ là cô nằm viện, hôn mê mấy ngày mấy đêm đều ở trong bệnh viện, bây giờ cô mới tỉnh lại, trước tiên liền đi tìm Hoắc Bắc Cảng, muốn biết Hoắc Bắc Cảng như thế nào.

Lúc Mộ Sơ Tình còn muốn nói điều gì đó, Hà Thục ở bên cạnh liền lôi kéo cánh tay Mộ Sơ Tình, kéo cô tới trước cửa phòng bệnh, đẩy cô ra ngoài.

Vốn dĩ trước nay Hà Thục đã không thích cô, cho nên lúc này càng thêm hận cô, cái đồ tiểu nhân tham sống sợ chết, lời chanh chua châm chọc gì bà ta cũng đều nói ra hết, trong mắt bà ta đều là nồng đậm ghét bỏ.

"Mộ Sơ Tình, đủ rồi, cô không cần ở chỗ này chỉ thêm mất mặt xấu hổ mà thôi, thật cho rằng bản thân khi không có thể nhặt được tiện nghi sao? Hứa Hạ Đồng đã cứu con trai tôi, đây là sự thật, cô chạy trốn, không dám gặp người, mấy ngày nay cô đều trốn đi, đây cũng là sự thật, nếu thật sự là cô có thể cứu người, vậy tại sao bây giờ một chút chuyện cô đều không có, Hạ Đồng bị thương nặng như thế, đều gãy xương, cô thì giống như một người không có việc gì. Tôi vẫn luôn nói cô tâm cơ thâm sâu khó lường, không nghĩ tới thế nhưng cô còn không biết xấu hổ như thế, mạo nhận công lao của người khác, cô cho rằng như vậy là con trai tôi và cô có thể ở bên nhau sao, cô thôi nằm mơ đi cho tôi!"

Mộ Sơ Tình muốn giải thích, run rẩy cánh môi, có thật nhiều thật nhiều lời muốn nói, chính là, đại não đang trì trệ không biết phải giải thích như thế nào.

Cô phải nói như thế nào, phải giải thích như thế nào đây, không có ai tin tưởng cô, bạn tốt của cô, cô thật tình đối xử tốt với cô ta như vậy, cô ta lại phản bội cô, chiếm đoạt công lao của cô, chiếm lấy tiếng thơm của cô, xoay họng súng, chỉa mũi dùi vào cô.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 284


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 284 - Chương 284
https: //gacsach.com

Hứa Hạ Đồng trong miệng bọn họ là cô gái tốt được tán thưởng không thôi, còn cô lại là tội nhân thiên cô bị nghìn người chỉ trích, cô làm cái gì cũng sai, Hứa Hạ Đồng nói cái gì bọn họ cũng đều tin tưởng!

Cuối cùng Mộ Sơ Tình bị đẩy ra khỏi cửa, lúc đó cô thoáng nhìn vào bên trong, cô nhìn thấy chính là ánh mắt đắc thắng của Hứa Hạ Đồng, mà trong mắt Hoắc Bắc Cảng là vẻ ghét bỏ mà trước nay cô chưa từng gặp qua.

Cô, cuối cùng vẫn bị hắn ghét bỏ.

...

Mộ Sơ Tình ở cửa phòng bệnh, ngồi dưới đất, ôm lấy chân mình, khóc ngất, cuộn tròn thân thể lại như lúc còn nằm trong bụng mẹ, cô của lúc này rất cần người khác bảo vệ.

Ngay lúc đó Mộ Sơ Tình khóc như là khóc cho hết nước mắt của cả đời mình. Tại sao, tại sao lại như vậy, tại sao không ai chịu tin cô, không ai nguyện ý tin tưởng, tin rằng cô mới là người cứu Hoắc Bắc Cảng?

Cô không có hậu thuẫn, không có nơi nương tựa, ngay cả hiện tại bị người ta mắng, bị người ta khi dễ, lúc không có người nào tin cô, cô cũng không tìm được bất cứ ai để giãi bày, để có thể nói hết mọi chuyện ra.

...

Sau đó cô nhân lúc phòng bệnh không có ai, đi tìm Hứa Hạ Đồng, Mộ Sơ Tình muốn hỏi Hứa Hạ Đồng cho rõ ràng, hỏi cô ta cho rõ ràng, đến tột cùng, tại sao lại đối với cô như vậy.

Ngay lúc đó Mộ Sơ Tình giận dữ cực kỳ, túm lấy Hứa Hạ Đồng, vẻ mặt phẫn nộ hỏi cô ta, vì cái gì phải như vậy, vì cái gì lại xấu xa muốn cướp công của cô.

Hứa Hạ Đồng lúc ấy trở mặt giống như là một người hoàn toàn khác, bắt lấy tay Mộ Sơ Tình, cười càn rỡ, "Sơ Tình, cô biết tôi ghét cô nhất ở điểm nào không?"

Mộ Sơ Tình không lên tiếng, Hứa Hạ Đồng lại đẩy cô ra, tức giận hừng hực, hận không thể duỗi tay bóp nát mặt cô: "Chính là cái khuôn mặt dối trá này của cô! Tôi hận không thể xé nát cái khuôn mặt dối trá này của cô ra!"

Mộ Sơ Tình hoàn toàn không nghĩ tới, thế nhưng cô lại nhìn thấy được một mặt âm hiểm như thế của Hứa Hạ Đồng, "Hạ Đồng..."

Hứa Hạ Đồng nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài ánh nắng tươi sáng, cô ta lại cười càng tươi, lẩm bẩm tự nói.

"Tất cả mọi người đều thích cô hoạt bát, còn tôi, tôi xứng đáng bị mọi người quên đi, sự chú ý của người khác vĩnh viễn đều ở trên người cô, còn tôi, tôi tốt hơn cô bao nhiêu, chính là tất cả đều bị cô che lấp, ngay cả người tôi thích cũng vậy, tôi thích anh ấy, chính là, lại phải sống ở sau lưng cô, cô cảm thấy tôi sẽ cam tâm sống một cuộc sống như vậy sao? Bây giờ có cơ hội, tại sao tôi lại không được làm?"

"Cô..." Ngay lúc đó Mộ Sơ Tình mới biết Hứa Hạ Đồng có ý với Hoắc Bắc Cảng, khiếp sợ đến nói không nên lời, "Cô cũng thích Hoắc Bắc Cảng!"

Hứa Hạ Đồng cong môi cười, đôi môi đỏ yêu diễm, "Trước nay tôi không có nói là tôi không thích Hoắc Bắc Cảng, anh ta ưu tú như vậy, không phải chỉ một mình cô mới có thể thích."

"Tôi cũng không có làm cái gì, tôi chỉ là vì tình yêu của mình, làm một ít chuyện mờ ám mà thôi, tình yêu không có chân, sẽ không phải để cho cô không tranh không đoạt, không làm gì nó cũng tự động đi đến trước mặt cô. Thắng làm vua thua làm giặc, tình yêu không có đến trước đến sau, chỉ là tôi thắng cô, cũng không có làm cái gì xấu xa, cô hiểu chưa?"

"A..." Mộ Sơ Tình phẫn nộ, bước tới muốn b*p ch*t Hứa Hạ Đồng, bàn tay cô túm lấy cổ cô ta, Hoắc Bắc Cảng liền xuất hiện trong phòng.

Lúc đó Hứa Hạ đồng còn định giãy giụa, nháy mắt nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, cô ta liền bất động, để Mộ Sơ Tình bóp cổ cô ta, lại còn bày ra cái vẻ mặt thống khổ, cầu xin tha thứ, "Sơ Tình... Sơ Tình..."

Mộ Sơ Tình lúc ấy phẫn nộ không kìm chế được, cái gì cũng đều mặc kệ, "Tôi muốn g**t ch*t cô! Tôi muốn g**t ch*t cô!"

Cũng là vì cái kẻ dối trá Hứa Hạ Đồng này, Hoắc Bắc Cảng mới đối với Mộ Sơ Tình càng ngày càng... Chán ghét.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 285


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 285 - Chương 285
https: //gacsach.com

Hứa Hạ Đồng thổ lộ với Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng sẽ đồng ý với cô ta cũng là lẽ đương nhiên đi, Hoắc Bắc Cảng đối với cô như vậy, cũng là nhân chi thường tình đi. Hay là, người mà Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn thích chính là Hứa Hạ Đồng, hoặc là từ trước đến nay, hắn đều không thích cô. Bằng không, không thể nào mà Mộ Sơ Tình theo đuổi Hoắc Bắc Cảng lâu như thế, Hoắc Bắc Cảng đều thờ ơ không đồng ý, Hứa Hạ Đồng vừa thổ lộ thì Hoắc Bắc Cảng liền đồng ý ngay. Tất cả đại khái chính là bởi vì Hoắc Bắc Cảng thích Hứa Hạ Đồng. Sau này, cũng giống như cốt truyện của mấy cái phim thần tượng bạn hay xem, Mộ Sơ Tình và Hứa Hạ Đồng mâu thuẫn, tình cảm đã xuất hiện vết nứt, ai cũng không thể chân tâm đối xử với người còn lại như trước kia được nữa. Hứa Hạ Đồng không thích Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình cũng không cần phải thích cô ta. Mối quan hệ giữa những nữ sinh rất mong manh, mong manh đến mức chỉ cần đến một sự kiện, có thể ngăn cách hai người, từ đây ai cũng đều thấy đối phương không vừa mắt, chẳng sợ sau này lại gặp nhau ngoài đời cũng là hận thù đối địch. Mộ Sơ Tình từ đó về sau cũng giống như Hứa Hạ Đồng, hai người như thay đổi tính cách cho nhau vậy, sau này tính cách Mộ Sơ Tình trở nên buồn bực không vui, khiến người khác không thích, tính cách buồn bã. Mà Hứa Hạ Đồng có Hoắc Bắc Cảng sủng ái, càng ngày càng phóng thích chính mình, biến thành đối tượng được rất nhiều người yêu thích... Những hồi ức này giống như là một con dao găm, không ngừng cứa qua cứa lại trái tim của Mộ Sơ Tình. Mộ Sơ Tình bị những kí ức sắc bén đó làm cho uất ức. Cô bưng ly nước trên bàn lên, ừng ực uống một hơi, lúc này mới bình tĩnh xuống được. Có đôi lúc Mộ Sơ Tình thường xuyên suy nghĩ, nếu thanh xuân của cô không có xuất hiện hai người là Hứa Hạ Đồng và Hoắc Bắc Cảng đó, cuộc sống của cô có thể sẽ tốt hơn có phải không? Hoặc là, cô sẽ có một đoạn tình yêu thật bình dị, bình dị yêu đương, bình dị chung sống, từ đi học cho tới kết hôn, cả đời sẽ trải qua rất bình dị. Bình dị đến mức cô không cần phải dùng cả đời để đuổi theo bước chân của hắn. Cô không cần phải dùng cả tuổi thanh xuân để đi hiến tế cho tình yêu thầm của mình. Người cô yêu không cần phải thật ưu tú, chỉ cần giống như cô, như vậy là đủ rồi. Như vậy, cô sẽ không cần phải vất vả đuổi theo một người giống như vị thần vậy, phải ngước mắt nhìn lên. Mộ Sơ Tình cắn chặt môi, ẩn nhẫn kìm nén nước mắt sắp chảy ra, cô không muốn khóc nữa, không muốn lại khóc vì những con người này nữa. Lúc cô vừa áp nước mắt xuống xong, điện thoại reo lên. Mộ Sơ Tình lấy điện thoại ra vừa thấy là Hà Thục gọi tới. Mộ Sơ Tình liền biết gả cho Hoắc Bắc Cảng không phải là một chuyện tốt. Trước kia Hà Thục một năm cũng không gọi cho cô được một cuộc điện thoại, gần nhất chính là ba ngày hai cuộc gọi, đủ các kiểu quấy rầy. Mộ Sơ Tình thở ra một ngụm khí, cuối cùng là vẫn nghe máy, "Alô, bác có việc gì sao?" Hà Thục bên kia chịu đựng cơn tức đang bốc lên, ngữ khí của bà ta đột nhiên lại rất hòa ái, mở miệng: "Sơ Tình, lần trước bác có đưa nước thánh kêu con dùng, con có dùng không?" Mộ Sơ Tình nghĩ tới cái lọ nước lần trước bị Hỉ Bảo đập nát, Hỉ Bảo nói món đồ đó có độc, cô nhướng mày, cuối cùng vẫn nói dối chê giấu đi, "A, cái đó sao, dùng rồi, xảy ra chuyện gì sao?" Hà Thục nghe Mộ Sơ Tình nói dùng rồi, khẩn trương có chút khống chế không được tâm tình, thanh lượng còn cất cao thêm một ít, "Dùng rồi à, không có, chính là hỏi một chút thôi. Con có dùng thì tốt, lọ nước thánh đó thật sự là dùng được, con cũng phải nhớ rõ lời bác dặn đó." Mộ Sơ Tình có lệ trả lời: "Được, được." "A đúng rồi, gần đây con có rảnh không?" Hà Thục đột nhiên hỏi. Mộ Sơ Tình loáng thoáng cảm giác được có điểm không thích hợp, "Xảy ra chuyện gì sao? Bác gái."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 286


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 286 - Chương 286
https: //gacsach.com

Hứa Hạ Đồng thổ lộ với Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng sẽ đồng ý với cô ta cũng là lẽ đương nhiên đi, Hoắc Bắc Cảng đối với cô như vậy, cũng là nhân chi thường tình đi.

Hay là, người mà Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn thích chính là Hứa Hạ Đồng, hoặc là từ trước đến nay, hắn đều không thích cô.

Bằng không, không thể nào mà Mộ Sơ Tình theo đuổi Hoắc Bắc Cảng lâu như thế, Hoắc Bắc Cảng đều thờ ơ không đồng ý, Hứa Hạ Đồng vừa thổ lộ thì Hoắc Bắc Cảng liền đồng ý ngay.

Tất cả đại khái chính là bởi vì Hoắc Bắc Cảng thích Hứa Hạ Đồng.

Sau này, cũng giống như cốt truyện của mấy cái phim thần tượng bạn hay xem, Mộ Sơ Tình và Hứa Hạ Đồng mâu thuẫn, tình cảm đã xuất hiện vết nứt, ai cũng không thể chân tâm đối xử với người còn lại như trước kia được nữa.

Hứa Hạ Đồng không thích Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình cũng không cần phải thích cô ta.

Mối quan hệ giữa những nữ sinh rất mong manh, mong manh đến mức chỉ cần đến một sự kiện, có thể ngăn cách hai người, từ đây ai cũng đều thấy đối phương không vừa mắt, chẳng sợ sau này lại gặp nhau ngoài đời cũng là hận thù đối địch.

Mộ Sơ Tình từ đó về sau cũng giống như Hứa Hạ Đồng, hai người như thay đổi tính cách cho nhau vậy, sau này tính cách Mộ Sơ Tình trở nên buồn bực không vui, khiến người khác không thích, tính cách buồn bã. Mà Hứa Hạ Đồng có Hoắc Bắc Cảng sủng ái, càng ngày càng phóng thích chính mình, biến thành đối tượng được rất nhiều người yêu thích.

...

Những hồi ức này giống như là một con dao găm, không ngừng cứa qua cứa lại trái tim của Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình bị những kí ức sắc bén đó làm cho uất ức. Cô bưng ly nước trên bàn lên, ừng ực uống một hơi, lúc này mới bình tĩnh xuống được.

Có đôi lúc Mộ Sơ Tình thường xuyên suy nghĩ, nếu thanh xuân của cô không có xuất hiện hai người là Hứa Hạ Đồng và Hoắc Bắc Cảng đó, cuộc sống của cô có thể sẽ tốt hơn có phải không?

Hoặc là, cô sẽ có một đoạn tình yêu thật bình dị, bình dị yêu đương, bình dị chung sống, từ đi học cho tới kết hôn, cả đời sẽ trải qua rất bình dị.

Bình dị đến mức cô không cần phải dùng cả đời để đuổi theo bước chân của hắn.

Cô không cần phải dùng cả tuổi thanh xuân để đi hiến tế cho tình yêu thầm của mình.

Người cô yêu không cần phải thật ưu tú, chỉ cần giống như cô, như vậy là đủ rồi.

Như vậy, cô sẽ không cần phải vất vả đuổi theo một người giống như vị thần vậy, phải ngước mắt nhìn lên.

Mộ Sơ Tình cắn chặt môi, ẩn nhẫn kìm nén nước mắt sắp chảy ra, cô không muốn khóc nữa, không muốn lại khóc vì những con người này nữa.

Lúc cô vừa áp nước mắt xuống xong, điện thoại reo lên.

Mộ Sơ Tình lấy điện thoại ra vừa thấy là Hà Thục gọi tới.

Mộ Sơ Tình liền biết gả cho Hoắc Bắc Cảng không phải là một chuyện tốt. Trước kia Hà Thục một năm cũng không gọi cho cô được một cuộc điện thoại, gần nhất chính là ba ngày hai cuộc gọi, đủ các kiểu quấy rầy.

Mộ Sơ Tình thở ra một ngụm khí, cuối cùng là vẫn nghe máy, "Alô, bác có việc gì sao?"

Hà Thục bên kia chịu đựng cơn tức đang bốc lên, ngữ khí của bà ta đột nhiên lại rất hòa ái, mở miệng: "Sơ Tình, lần trước bác có đưa nước thánh kêu con dùng, con có dùng không?"

Mộ Sơ Tình nghĩ tới cái lọ nước lần trước bị Hỉ Bảo đập nát, Hỉ Bảo nói món đồ đó có độc, cô nhướng mày, cuối cùng vẫn nói dối chê giấu đi, "A, cái đó sao, dùng rồi, xảy ra chuyện gì sao?"

Hà Thục nghe Mộ Sơ Tình nói dùng rồi, khẩn trương có chút khống chế không được tâm tình, thanh lượng còn cất cao thêm một ít, "Dùng rồi à, không có, chính là hỏi một chút thôi. Con có dùng thì tốt, lọ nước thánh đó thật sự là dùng được, con cũng phải nhớ rõ lời bác dặn đó."

Mộ Sơ Tình có lệ trả lời: "Được, được."

"A đúng rồi, gần đây con có rảnh không?" Hà Thục đột nhiên hỏi.

Mộ Sơ Tình loáng thoáng cảm giác được có điểm không thích hợp, "Xảy ra chuyện gì sao? Bác gái."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 287


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 287 - Chương 287
https: //gacsach.com

Cho nên hắn là chờ Hứa Hạ Đồng trở về, rồi mới cùng cô ta trùng phùng hoà giải.

Bằng không, trong 5 năm qua Hoắc Bắc Cảng không thể nào không có quan hệ gì với bất cứ người phụ nữ nào, không có tai tiếng gì.

Hắn vẫn luôn vì Hứa Hạ Đồng thủ thân như ngọc, hắn vẫn luôn chờ Hứa Hạ Đồng trở về, tâm hắn vẫn còn đặt ở chỗ cô ta, hắn còn yêu Hứa Hạ Đồng.

Mộ Sơ Tình không muốn phải tiếp tục như vậy nữa. mỗi ngày đều sống trong lo lắng đề phòng, sống trong căng thẳng mệt mỏi như vậy.

Chờ đợi, trông mong một người không yêu, không thích mình.

Chỉ cần không còn quan hệ gì với hắn nữa thì cô mới không đ*ng t*nh.

Tiểu Bao, có lẽ thật sự đúng như Hoắc Bắc Cảng nói, ở bên cạnh hắn sẽ tốt hơn là sống với cô, Tiểu Bao sống ở chỗ của Hoắc Bắc Cảng sẽ có tiền đồ, tương lai rộng mở hơn là sống với cô.

Tiểu Bao cần nguồn lực ở chỗ của Hoắc Bắc Cảng mới có thể trở nên hoàn mỹ, khiến người ta hâm mộ.

Tuy rằng hiện giờ hai người bọn họ ở bên nhau là vì Tiểu Bao, nhưng mà tương lai Tiểu Bao trưởng thành, biết ba mẹ mình sống với nhau không có tình cảm, chỉ vì mình mà giày vò lẫn nhau, nó sẽ khó chịu, sẽ càng thêm không hiểu cái cách làm ngu ngốc thiểu năng này của bọn họ.

Cô sẽ phải ra đi. Đã tới lúc cô và Hoắc Bắc Cảng phải giải quyết mọi chuyện, sau khi ly hôn, có lẽ con sẽ giao cho Hoắc Bắc Cảng nuôi, cô vẫn có quyền lợi giám sát con cái.

Cho nên, Mộ Sơ Tình muốn làm giao dịch với Hà Thục.

...

Mộ Sơ Tình mở miệng thương lượng với Hà Thục, "Bác gái, con có thể giúp bác, nhưng mà con hy vọng bác cũng đồng ý với con một điều kiện, giúp con hoàn thành một việc."

Hà Thục bên kia lập tức không cao hứng, "Cho nên, hiện tại cô giúp tôi còn muốn nói điều kiện? Trước kia tại sao tôi lại không biết tâm cơ cô lại hắc ám đến như thế!"

Hà Thục càng ngày càng khinh thường Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình cười nhạo: "Bác gái, bác cũng không cần sốt ruột mà định nghĩa như thế, trước hết nghe tôi nói điều kiện của mình là cái gì đã, bác đây khẳng định sẽ rất đồng ý."

Ly hôn, lập tức ly hôn với Hoắc Bắc Cảng, đây là tâm nguyện của Mộ Sơ Tình, cô không muốn tiếp tục dây dưa với Hoắc Bắc Cảng nữa, còn phải giáp mặt với một bà mẹ chồng như vậy, muốn cùng Hà Thục hài hòa ở chung cả đời, thật sự là Mộ Sơ Tình làm không được, chi bằng sớm ly hôn, nhìn thấy sắc mặt Hà Thục, Mộ Sơ Tình liền cảm thấy hết muốn ăn. Cô chung sống với Hoắc Bắc Cảng cái gì cũng đều không như ý.

Hà Thục bên kia nghe Mộ Sơ Tình nói vậy, ngưng lại một chút, thỏa hiệp, "Cô nói đi, điều kiện của cô là cái gì?"

"Tôi muốn ly hôn với Hoắc Bắc Cảng, chỉ cần tôi giúp bác, bác phải giúp tôi ly hôn với Hoắc Bắc Cảng, bác cảm thấy điều kiện này như thế nào?"

Hà Thục vẫn luôn muốn cho bọn họ ly hôn, cho nên điều này liền thỏa mãn nguyện vọng của Hà Thục, Mộ Sơ Tình rất chắc chắn Hà Thục sẽ không cự tuyệt.

Hà Thục ở bên kia tựa hồ không nghĩ tới Mộ Sơ Tình sẽ nói như vậy, dọa bà ta đứng bật dậy một phen, cao hứng hơn nửa ngày, đều nhịn không được tâm tình của mình, Hà Thục có chút không chắc chắn, tiếp sau đó bà ta hưng phấn hỏi Mộ Sơ Tình, "Sơ Tình, vừa rồi bác không có nghe rõ, con mới nói cái gì? Con nói con muốn ly hôn với con trai bác! Con nói có thật không? Không có lừa bác đó chứ?"

Mộ Sơ Tình cạn lời trợn trắng mắt, loại chuyện này còn có thể lừa bà sao? Lừa bà thì có kẹo ăn à?

"Là thật, tôi không muốn tiếp tục với Hoắc Bắc Cảng nữa, cho nên muốn ly hôn." Mộ Sơ Tình nén giận nói, "Cái này cũng là bác tự nguyện, cho nên chúng ta hợp tác, bác giúp tôi ly hôn."

"Con dễ dàng thương lượng như thế?" Hà Thục bên kia cảnh giác lên, "Mộ Sơ Tình, sẽ không phải là cô đang có âm mưu gì đó chứ? Không thể trách tôi lại có suy nghĩ lung tung, nhưng thực tế chính là như vậy, con trai tôi tốt như thế, tôi thật sự không nghĩ ra được cô lại muốn ly hôn với nó, đây là vì cái gì? Hay là cô đang tính toán cái gì, muốn phá hoại quan hệ của hai mẹ con tôi phải không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 288


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 288 - Chương 288
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình đột nhiên dễ nói chuyện như thế, Hà Thục thật sự hoài nghi, cũng không có cách nào có thể tin tưởng được Mộ Sơ Tình.

Tâm kế của Mộ Sơ Tình nặng như thế, không chừng chính là gài bẫy bà ta, chính là vì muốn bà ta mắc câu, mới cố ý nói ra những lời này, muốn ly hôn với Hoắc Bắc Cảng, bà ta cảm thấy là một người phụ nữ bình thường đều sẽ trông mong, mong ước có được con rùa vàng là con trai bà ta.

Cho nên Hà Thục đoán là Mộ Sơ Tình có âm mưu, chính là châm ngòi ly gián quan hệ mẹ con của bà ta với Hoắc Bắc Cảng. Từ sau khi Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng ở bên nhau, quan hệ giữa Hà Thục và Hoắc Bắc Cảng, một ngày so với một ngày càng kém, Hoắc Bắc Cảng thường xuyên có vẻ mặt lãnh đạm với bà ta, Hà Thục còn hoài nghi, con trai nhà mình có phải là chỉ cần vợ không cần mẹ hay không.

Không chừng quan hệ mẹ con với Hoắc Bắc Cảng lại tiếp tục căng thẳng, Hoắc Bắc Cảng thật sự sẽ cắt đứt quan hệ với bà ta.

Bây giờ Mộ Sơ Tình lại nói như thế, Hà Thục liền hoài nghi, có phải cô lại cố ý chia rẽ quan hệ giữa hai mẹ con bà ta hay không, làm hai người bọn họ hoàn toàn tuyệt giao.

Nếu thật sự đúng là như vậy, Mộ Sơ Tình thật đúng là tâm tư thâm hiểm.

Mộ Sơ Tình cạn lời, hoài nghi sâu sắc, Hà Thục đây không phải là bị mắc chứng ảo tưởng như trong tiểu thuyết đó chứ?

"Bác à, tôi cũng không phải loại người nhàm chán như thế, rảnh rỗi ngồi động não suy nghĩ ra mấy việc như thế, chỉ là tôi không muốn tiếp tục sống với con trai bác nữa mà thôi, điều kiện của tôi là Tiểu Bao sẽ theo tôi, bác có thể giúp tôi hay không?"

Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, vẫn là dựa vào Hà Thục một chút, biết đâu bà ta thật sự có thể giao Tiểu Bao cho cô, cũng phải thôi, nếu cô không thể giành được Tiểu Bao, vậy cô sẽ giao Tiểu Bao cho người của Hoắc gia nuôi dưỡng, dù sao thì Tiểu Bao cũng là con trai, Hoắc gia cũng sẽ không bạc đãi Tiểu Bao.

Hà Thục cảnh giác, đầu mày nhăn lại.

Tiểu Bao, điều kiện của Mộ Sơ Tình là Tiểu Bao?

Hà Thục càng ngày càng sinh nghi với quan hệ vợ chồng của hai bọn họ, nếu thật sự là phu thê ân ái mà nói, tại sao cô lại muốn ly hôn, hơn nữa cô còn muốn nuôi Tiểu Bao?

* Lảm nhảm: con mẹ này ngu nhờ? Bà chia rẽ bọn họ thì hai người đó sống hp cái kiểu gì? Đúng là mẹ óc heo thì con ko thể ko làm heo đc. HBC là heo. 1

Hà Thục cũng không suy nghĩ quá nhiều, tóm lại hiện tại không thể làm Mộ Sơ Tình hối hận, cho nên Hà Thục cắn chặt răng, đáp ứng với Mộ Sơ Tình: "Mộ Sơ Tình, tôi có thể giúp cô. Tiểu Bao tôi cũng sẽ tận lực giúp cô, việc cô đã đồng ý với tôi thì phải thực hiện, phải ly hôn với con trai tôi, tốt nhất là đừng có để cho tôi phát hiện ra cô dối trá, bằng không tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô."

"Rụp."

Vốn dĩ tâm tình của Mộ Sơ Tình đã không tốt, lại nghe Hà Thục k*ch th*ch, cả người cô bây giờ đều rất không bình thường, cô lập tức treo điện thoại, mới cảm giác được cả người an tĩnh, thế giới thanh tịnh lại.

Cô mệt mỏi nằm sấp xuống bàn, vẻ mặt bất đắc dĩ.

...

Ngoài cửa Ôn Vấn Nguyệt đang ngồi gặm dứa, nhìn cảnh tượng ở bên trong, nhìn thấy Mộ Sơ Tình ghé vào trên bàn, cô ấy bỗng nhiên móc di động của mình ra, chĩa về phía Mộ Sơ Tình chụp một bức ảnh.

Gửi ảnh đi xong, Ôn Vấn Nguyệt tiếp tục gửi thêm một tin nhắn nữa.

【 Chủ công, Ngài muốn điều tra một người phụ nữ, là người này sao? 】

Bên kia không có trả lời, cô cũng biết, bên kia sẽ không trả lời lại.

Người đàn ông cô yêu, trước nay đều sẽ không trả lời cô nửa câu nửa chữ, tự cô vì người đó mà cống hiến sức lực, từ nhỏ đến lớn bị người đó rèn luyện thành như vậy, nhưng mà người đó chính là vô tình như vậy, ngay cả nói với cô một câu thôi, người đó cũng cảm thấy là nhiều.

Thậm chí số lần cô nhìn thấy người đó đều ít ỏi đếm trên đầu ngón tay, mấy năm gần đây đều là liên lạc thông qua tin nhắn như vậy, từ trước đến nay đều là cô gửi tin nhắn cho người đó, người đó lại sai thuộc hạ trả lời tin nhắn của cô.

Người đàn ông đó, ở trong ấn tượng của cô hình như đã càng lúc càng mờ nhạt, trừ bỏ, biết người đó lớn lên thật sự rất đẹp trai, ngoài ra cô không còn biết được gì nữa. À, ừm, còn có tay, anh ta bị cụt mất một tay, phải dùng tay giả, cho nên, anh ta chưa bao giờ nguyện ý để người khác xem tay mình, chạm vào tay anh ta đó là điều cấm kỵ.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 289


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 289 - Chương 289
https: //gacsach.com

Qua một lúc lâu sau, thuộc hạ của người đàn ông đó mới gửi tin nhắn trả lời lại cho Ôn Vấn Nguyệt.

【 Đúng vậy Vấn Nguyệt tiểu thư, chủ công muốn tìm chính là người phụ nữ này, chủ công ra lệnh cho cô phải luôn chú ý hành tung của cô ta, mỗi ngày phải báo cáo lại tình huống của cô ta cho chủ công. 】

Ôn Vấn Nguyệt nhìn dòng tin nhắn có nề nếp của thuộc hạ hắn gửi tới, trong đầu lại nghĩ đến lúc trước chủ công cứu cô.

Cô không nhịn được cong môi lên, cười ngọt ngào.

Người đàn ông đó là đường, nghĩ đến hắn, lại có thể ngọt lịm đến như thế. Nhưng mà, đối với chuyện người chủ công tìm gần 20 năm, thế nhưng là Mộ Sơ Tình, chuyện này Ôn Vấn Nguyệt vẫn không tiếp thu được, trong lòng có một chỗ, có vướng mắc, đau không chịu được, ê ẩm, mùi vị giống như là bị ngâm trong bình giấm chua.

Cô ấy suy nghĩ, sau đó quyết định hỏi tên thuộc hạ đó. 【 Tẫn ca, anh lén nói cho tôi biết một chút đi, tại sao chủ công lại muốn tìm cô ấy vậy? Có phải cô ấy là mối tình đầu của chủ công hay không? 】

【 Vấn Nguyệt, cô đều hiểu việc của chủ công, chúng ta làm hạ nhân, không thể hỏi. Hơn nữa, việc chủ công không muốn nói cho cô biết, cô cũng không có tư cách biết. 】

Ôn Vấn Nguyệt nhắm hai mắt lại, ném điện thoại sang một bên.

...

Chiều tối, lúc tan tầm Mộ Sơ Tình đi tới đại sảnh công ty ở dưới lầu, vừa ra khỏi cửa, liền nhìn thấy Mạc Diệc Phong xuất hiện ở trước mặt.

Cô bị Mạc Diệc Phong làm cho hoảng sợ, bóng dáng hắn cao lớn thật sự là hút mắt cực kỳ, cứ như vậy xuất hiện ở trước mặt cô, làm cô hoảng sợ.

"Mạc, Mạc tổng... Sao anh lại ở đây?" lúc Mộ Sơ Tình nói ra lời này, không tự giác được gãi gãi đầu mình một chút, nhìn Mạc Diệc Phong, vẻ mặt rất xấu hổ.

Mạc Diệc Phong đứng đối diện cô, mỉm cười, ngữ khí có vài phần bất đắc dĩ: "Không có cách nào, khó hẹn gặp được giám đốc Mộ như thế, tôi không tự mình tới công ty, căn bản là không có cách nào gặp giám đốc Mộ, cho nên tôi phải tới đây thôi."

Mộ Sơ Tình bị dọa thảm hại hơn, cảm thấy tay mình có chút dư thừa không biết đặt ở đâu, "Anh, anh tới tìm tôi sao?"

Mạc Diệc Phong chau mày, khuôn mặt tuấn tú nhiễm một tầng không vui, "Sơ Tình, gần đây hình như em muốn trốn tránh tôi, tôi có làm sai chỗ nào không, khiến em phiền chán tôi sao?"

"A? Sao anh lại hỏi như thế?"

"Em không nghe điện thoại của tôi."

"Điện thoại." Mộ Sơ Tình bị dọa lập tức lục túi xách lấy di động ra, lúc này mới hậu tri hậu giác, "Ngại quá Mạc tổng, tôi quên cài chuông cho nên không biết anh gọi, anh tìm tôi sao? Anh tìm tôi có việc gì sao?"

Nghe Mộ Sơ Tình nói vậy, Mạc Diệc Phong thở dài nhẹ nhõm một hơi, đầu mày dãn ra, hắn còn tưởng rằng bản thân theo đuổi làm Mộ Sơ Tình phiền chán, cho nên cố ý không nghe điện thoại của hắn, bây giờ xem ra không phải giống như mình nghĩ.

Mạc Diệc Phong lúc này mới nhớ tới việc đứng đắn, hỏi Mộ Sơ Tình: "Không có, chỉ là tôi cảm thấy cũng đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, cho nên muốn hỏi xem em có rảnh không? Đêm nay tôi có vinh hạnh được mời em ăn cơm không?"

"A, mời tôi ăn cơm sao?" Mộ Sơ Tình nhìn nhìn thời gian, muốn cự tuyệt, chính là Mạc Diệc Phong lại nói tiếp, "Sắp tới sinh nhật em rồi, cho nên, tôi đã chuẩn bị cho em một món quà, món quà này tôi chuẩn bị từ rất lâu rồi, hi vọng em sẽ không cự tuyệt một mảnh tâm ý khổ dụng này của tôi, có được không?"

Mộ Sơ Tình bị những lời này của Mạc Diệc Phong dọa sợ, trừng lớn tròng mắt, vẻ mặt không thể tin được: "Anh biết ngày sinh của tôi? Còn chuẩn bị quà cho tôi?"

Lúc này cô mới nhớ tới, đúng là sắp tới sinh nhật cô rồi, cô đã quên mất ngày sinh nhật của mình, thế nhưng Mạc Diệc Phong lại biết?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 290


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 290 - Chương 290
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình là cố ý quên đi ngày sinh nhật của mình, cô không thích tổ chức sinh nhật, bởi vì ngày sinh nhật của cô, Hoắc Bắc Cảng đồng ý lời tỏ tình của Hứa Hạ Đồng, ngày sinh nhật cô, Hoắc Bắc Cảng và Hứa Hạ Đồng đính hôn, ngày sinh nhật cô, cô đánh mất đi thuần khiết của mình, ngày sinh nhật cô, Hoắc Bắc Cảng hoàn toàn hận cô đến tận xương tuỷ. Cho nên, Mộ Sơ Tình chán ghét cái ngày sinh nhật này, từ đó về sau liền không có nhắc tới, chính cô cũng dần dần quên mất cảm giác được mừng sinh nhật, cũng quên mất bản thân mình cũng có sinh nhật.

Mạc Diệc Phong gật đầu, giọng nói dịu dàng trả lời cô: "Ừ, mọi thứ về em, tôi đều biết rất rõ."

Trong nháy mắt Mộ Sơ Tình lộ ra ánh mắt kinh ngạc nhìn Mạc Diệc Phong, ánh mắt giống như là nhìn thấy một kẻ b**n th** vậy.

Mạc Diệc Phong lập tức phản ứng lại được là mình nói sai, vội vàng giải thích, "Ngại quá, có lẽ là tôi chưa nói với em, tôi chưa từng ở chung với phụ nữ, nên bây giờ đối mặt với em, tôi có chút khẩn trương, không phải là tôi cố ý điều tra về em, chỉ là, tôi muốn hiểu biết về em, chỉ có thể thông qua phương pháp này, cho nên, có thể sẽ khiến em hiểu lầm."

Mộ Sơ Tình ngạc nhiên, "Mạc tổng, anh phong lưu phóng khoáng như thế, tướng mạo anh tuấn, nhưng mà kết quả... Mạc tổng anh lại chưa ở chung với phụ nữ sao?"

Mạc Diệc Phong ngượng ngùng gật gật đầu, có chút khó xử: "Ừ, trước kia là bận học, sau khi tốt nghiệp lại bận lo công việc, không có giao tiếp với phụ nữ nhiều cho nên không có kinh nghiệm, đối mặt với em, tôi luôn rất khẩn trương, đại khái là sợ em sẽ không thích trò chuyện với tôi."

"Tôi... Không có." Mộ Sơ Tình có chút nói lắp, đột nhiên sực tỉnh, "Cái đó, chúng ta đi ra ngoài rồi nói đi, đứng ở cửa thế này thật không thích hợp."

Nơi này quá nhiều người, bọn họ nói chuyện ở đây, quá thu hút ánh mắt người khác.

Mạc Diệc Phong gật đầu, đưa tay làm động tác mời để Mộ Sơ Tình đi trước.

Mộ Sơ Tình liền giẫm giày cao gót đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, Mộ Sơ Tình nhìn nhìn xung quanh, xe của Mạc Diệc Phong liền ngừng ở cửa, Mạc Diệc Phong rất lịch sự mở cửa xe cho cô, leo lên lưng cọp khó xuống, Mộ Sơ Tình cũng không thể không lên xe.

Mộ Sơ Tình vừa lên xe, Mạc Diệc Phong đột nhiên cúi người xuống giúp cô cài dây an toàn, Mộ Sơ Tình có chút kháng cự, muốn tự mình làm, chính là Mạc Diệc Phong nhanh hơn một bước, động tác như nước chảy mây trôi cài giúp cô, Mộ Sơ Tình thật bất đắc dĩ.

Cài xong, Mạc Diệc Phong đóng cửa xe, đi sang phía bên kia lên xe, cài dây an toàn xong bắt đầu xuất phát.

Hai người rời khỏi công ty, hoàn toàn không có chú ý tới vừa rồi nhất cử nhất động của hai người họ đã bị một đôi mắt sắc bén như ưng nhìn chằm chằm, cái ánh mắt ngoan độc kia dường như muốn b*p ch*t bọn họ vậy.

Giang Thừa ở một bên nhìn Hoắc Bắc Cảng mặt đã đen không thành hình, hơn nữa khí áp xung quanh đã giảm đến mức mặc áo lông vũ mới đủ để giữ ấm, cậu ta rét căm căm, cảm giác da gà đều nổi hết cả lên. Giang Thừa biết tại sao Hoắc Bắc Cảng lại có thay đổi như vậy, thực tế, Giang Thừa đã trải qua cái loại thay đổi này của Hoắc Bắc Cảng cũng không ít, mỗi một lần trước khi hắn phát hỏa sẽ luôn là như vậy, đặc biệt là lúc ghen, cả người sẽ liền đột nhiên biến thành một tòa băng sơn.

Giang Thừa đã trải qua rất nhiều lần thấy Hoắc Bắc Cảng thay đổi như vậy.

Mỗi một lần, đều là phu nhân ở bên người đàn ông khác, hình ảnh đó bị tổng giám đốc thấy được, hắn liền nổi giận, nổi giận là lại đóng băng lạnh muốn chết.

Lúc Giang Thừa học cao trung cũng đã đi theo Hoắc Bắc Cảng rồi, hiện tượng "đông đá" này xảy ra liên tục từ lúc đó đến khi tốt nghiệp đại học rồi lại đến lúc đi làm, đều là như thế này.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 291


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 291 - Chương 291
https: //gacsach.com

Lúc còn học cao trung, có người viết thư tình cho Mộ Sơ Tình, là đội trưởng đội Taekwondo, lớn lên rất mê người, cũng rất cao to, chỉ là so sánh với tổng giám đốc vẫn là kém xa.

Khi đó anh ta yêu thầm Mộ Sơ Tình, để thư tình trong ngăn bàn của Mộ Sơ Tình, chỉ hy vọng mỗi ngày Mộ Sơ Tình nhìn thấy mấy bức thư tình đó sẽ cảm động, do đó sẽ chấp nhận anh ta. Chính là Mộ Sơ Tình chưa kịp nhìn thấy mấy bức thư tình đó, thì thư tình đã bị Hoắc Bắc Cảng lấy mất.

Khi đó, Hoắc Bắc Cảng lấy được thư tình xong sẽ ném cho Giang Thừa, tính tình bạo phát, nghiến răng nghiến lợi phân phó cậu ta: "Đọc đi! Đọc rõ từng câu từng chữ lên cho tôi!"

Giang Thừa khi đó sợ tới mức đọc không được, run run xuống tay, mở thư tình ra, đọc từng chữ từng chữ được viết trong đó lên.

Nội dung trong thư, bây giờ cũng nhớ không rõ. Đại khái chính là tôi thích em từ lúc nào, yêu em giống như là trời là biển gì đó, cuối cùng hy vọng em có thể đồng ý làm bạn gái của tôi, mọi việc là như thế.

Mỗi lần Giang Thừa đọc cho hắn nghe đều không có đọc xong, Hoắc Bắc Cảng hắn liền tức giận đập bàn đá ghế. Đập một lúc tính tình mới hoà hoãn lại một ít, sau đó liền xé nát bức thư tình kia ra. Ngay sau đó mỗi một ngày đều đúng giờ có mặt ở trong phòng học, đi đến trước bàn học của Mộ Sơ Tình, từ trong ngăn bàn của cô lấy ra một phong lại một phong thư tình, lại bắt Giang Thừa đọc, đọc rồi lại xé nát.

Giang Thừa xé thư tình, xé đến nỗi kiếp này đều có bóng ma, bị ám ảnh với mấy cái thư tình đó, đáng thương chính là, Mộ Sơ Tình tiểu thư đến bây giờ cũng không biết bản thân thời còn học cao trung thế nhưng được một người ái mộ như thế.

Càng không biết, hoá ra bản thân mình đã từng được gửi nhiều thư tình đến như vậy, chính là những bức thư tình đó lại bị tổng giám đốc tiêu huỷ từng bức lại từng bức.

Sau đó anh chàng đội trưởng đội Taekwondo đó bỏ cuộc như thế nào? Sau đó lại biến mất như thế nào?

Ah, Giang Thừa nhớ lại, khi đó tổng giám đốc đã thuê người đánh anh chàng đó gãy chân, sau đó người nhà anh ta đưa anh ta ra nước ngoài trị liệu, từ đó anh ta cũng không có xuất hiện nữa.

Không thể không nói, tổng giám đốc thật sự là làm tốt lắm! Lớn lên còn soái khí như thế.

Khi đó, Giang Thừa liền biết, Hoắc Bắc Cảng yêu Mộ Sơ Tình, còn là yêu rất sâu đậm.

Cái này nổi bão ở sau lưng còn chưa tính là nghiêm trọng, có một lần Giang Thừa chứng kiến tổng giám đốc nổi bão, lần đó thật sự là lần đầu tiên cậu ta gặp qua tổng giám đốc hung ác đến như vậy, cũng chưa có gặp qua hắn bạo lực như thế.

Giang Thừa nhớ rõ ràng rành mạch, đó là lần đầu tiên Mộ Sơ Tình chấp nhận lời tỏ tình của một anh chàng tên là Tống Tung, khi đó thật không may tổng giám đốc cũng có mặt, tổng giám đốc thấy được Tống Tung nói Mộ Sơ Tình đồng ý lời tỏ tình của anh ta, đồng ý làm bạn gái anh ta, sau đó tổng giám đốc bỏ đi.

Khi đó, cậu ta đi theo Hoắc Bắc Cảng đến câu lạc bộ Taekwondo, người học trong câu lạc bộ đó đều bị đánh đến chết khiếp, thiếu chút nữa là xảy ra án mạng mới buông tha cho bọn họ.

Bạn có biết hình tượng Diêm La Vương có bao nhiêu hung tàn không? Khi đó hình ảnh của tổng giám đốc và Diêm La Vương như là đúc từ một khuôn ra!

Hung thần ác sát, ngay cả đứng gần cũng cảm giác được nhiệt độ của tổng giám đốc toả ra đều có thể đông chết người.

Ngay cả cầu xin hắn buông tha cũng vô dụng, làm vậy còn bị đánh thê thảm hơn.

Khi đó tổng giám đốc, đã hung tàn không phải là người.

Sau đó cũng không biết là giải quyết như thế nào, thế nhưng tổng giám đốc đột nhiên liền di tình biệt luyến, cùng Hứa Hạ Đồng tiểu thư ở bên nhau, quả nhiên, thế giới của kẻ có tiền không phải một người nghèo như cậu ta có thể hiểu được.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 292


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 292 - Chương 292
https: //gacsach.com

Hiện tại tổng giám đốc như thế này, cùng với cái bộ dáng Diêm La Vương phát hoả lúc trước thì có cái gì khác nhau?

Sợ Hoắc Bắc Cảng tức giận cho nên Giang Thừa nhanh chóng giải thích thay Mộ Sơ Tình: "Cái này, tổng giám đốc có khả năng phu nhân là định đi ra ngoài, hai người bọn họ vừa vặn gặp nhau mà thôi..."

Giang Thừa nói chưa dứt lời, vừa mở miệng liền hoàn toàn chọc giận Hoắc Bắc Cảng, Hoắc Bắc Cảng lạnh một khuôn mặt nhìn Giang Thừa, từng câu từng chữ mang theo tức giận rít từ trong kẽ răng ra, chua lòm: "Cho nên hai người bọn họ chỉ là vừa vặn cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm, vừa vặn cùng đi hẹn hò, vừa vặn cùng nhau rời đi từ dưới mi mắt tôi? Hm? Giang Thừa?"

Giang Thừa biết Hoắc Bắc Cảng đây là hoàn toàn nổi giận, lập tức túng quẫn: "... Tổng giám đốc tôi sai rồi."

Hoắc Bắc Cảng thu lại tầm mắt, rồi mới phân phó cậu ta: "Lập tức điều tra bọn họ muốn đi đâu? Rồi nói địa chỉ chính xác cho tôi."

Giang Thừa biết... Lúc tổng giám đốc nói những lời này cũng đã biết ý tứ của hắn, hắn lại muốn lén lút đi theo dõi người ta rồi lại phá đám chứ gì.

Tổng giám đốc thật là quá không biết xấu hổ, nhưng mà cậu ta thích.

Giang Thừa bất lực, "Cái này...Điều tra như thế nào đây, anh kêu tôi đi theo dõi bọn họ sao?"

"Tôi gọi điện cho cô ấy, cậu theo dõi định vị điện thoại của cô ấy cho tôi."

"..." lại xài chiêu công nghệ đen tối.

...

"Anh không muốn để em một mình, một mình cô đơn giữa biển người chìm nổi, anh không muốn nước mắt theo em đến suốt cuộc đời."

Mộ Sơ Tình lên xe chưa được bao lâu, điện thoại di động trong túi xách đã rung lên, chuông reo, cô lục túi xách, nhìn màn hình hiện tên người gọi thế nhưng là Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình trầm mặc một chút mới tiếp nghe điện thoại, bên kia liền truyền đến giọng Hoắc Bắc Cảng nổi trận lôi đình.

"Mộ Sơ Tình, cô đang ở đâu?"

"Cùng bạn ra ngoài ăn cơm, cho nên tối nay kêu người giúp việc không cần nấu cơm phần tôi." Mộ Sơ Tình tùy ý giải thích xong liền cúp máy, chuyển sang chế độ yên lặng rồi mới thả điện thoại vào túi xách.

Mạc Diệc Phong lái xe, tầm mắt vẫn luôn liếc nhìn Mộ Sơ Tình, nhìn thấy cô nghe điện thoại nhưng lại nổi giận, anh ta có chút khó chịu hỏi một câu, "Là chồng em gọi sao?"

Mộ Sơ Tình có chút xấu hổ cười cười, nói một cách thoải mái "Ừm, là chồng tôi gọi, nhưng mà rất nhanh thôi sẽ trở thành chồng cũ."

"Chồng cũ?" Mạc Diệc Phong nghe thấy cái từ mấu chốt này, nhịn không được cao hứng, thanh âm cất cao một chút, "Nói cách khác hai người sắp ly hôn sao?"

"Ừm, rất nhanh sẽ ly hôn thôi." lúc Mộ Sơ Tình nói, mắt nhìn thấy chiếc bùa bình an phúc của anh ta ở trong xe, ở trước mặt cô, lần trước Mộ Sơ Tình cũng đã nhìn thấy lá bùa này bị dính máu đã khô, lần đó cô cũng đã rất hiếu kì cái bùa bình an phúc này, tại sao một lần lại một lần khiến cô có cảm giác rất quen thuộc.

Mộ Sơ Tình không nén nổi tò mò, duỗi tay sờ sờ lá bùa bình an đó.

Mộ Sơ Tình cầm lấy lá bùa bình an phúc hỏi Mạc Diệc Phong: "Mạc tổng, tôi có thể hỏi một chút không, cái này của bạn anh là sao? Bởi vì tôi có cảm giác lá bùa bình an này rất quen thuộc, hình như tôi đã thấy ở đâu rồi? Có lẽ là tôi có quen người bạn đó của anh?"

Mạc Diệc Phong không chịu nói, "Người bạn đó của tôi không ở bên này, cho nên đại khái là em không quen biết cô ấy đâu."

Mộ Sơ Tình thấy anh ta không muốn nói nên bản thân cũng không có cưỡng cầu đi hỏi tiếp.

"Tôi có thể hỏi vết máu trên lá bùa này vì sao mà có không?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 293


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 293 - Chương 293
https: //gacsach.com

Mạc Diệc Phong lái xe, thái độ rất tùy ý giải thích: " Vết máu trên đó là của cô ấy."

Mộ Sơ Tình lại càng thêm tò mò, "Máu cô ấy, tại sao lại dính lên đây?"

Mạc Diệc Phong nhìn chằm chằm lá bùa đó một chút, tầm mắt nhiễm một tầng cảm xúc không thể gọi tên, vẻ mặt căng thẳng, lát sau mới chậm rãi mở miệng, "Bị người ta đánh."

"A?" Mộ Sơ Tình bị lời nói của Mạc Diệc Phong làm cho cả kinh, tay đang cầm lá bùa run lên một chút, trong nhất thời cảm thấy xấu hổ không biết làm sao.

"Bị doạ rồi sao?" Mạc Diệc Phong cười khẽ một chút, "Tôi và cô ấy quen nhau khi còn nhỏ, lúc ấy, chúng tôi đều bị bắt cóc, cô ấy xui xẻo, bị bọn bắt cóc đánh trọng thương, lá bùa này là của cô ấy, vết máu này cũng là dính từ vết thương trên người cô ấy."

Nội tâm Mộ Sơ Tình cũng căng thẳng theo, chuyện đó cô cảm thấy không hứng thú, gấp không chờ nổi liền hỏi anh ta, "Vậy sau đó thì sao? Sau đó bạn của anh như thế nào? Có sao không? Hai người đều bị bắt cóc, hẳn là đều được cứu ra chứ?"

Mạc Diệc Phong cười khổ, giọng nói nhẹ như gió thổi mây bay giải thích: "Sau đó, liền không có sau đó, chúng tôi đều thất lạc nhau, chúng tôi đều được cứu ra, chỉ là, tôi không tìm được cô ấy."

Mộ Sơ Tình có chút thất vọng, bĩu môi nhưng vẫn an ủi anh ta: "Như vậy sao, Mạc tổng, không sao đâu, chỉ cần không sao là được rồi, những người đã định là gặp nhau thì một ngày nào đó sẽ gặp nhau."

"Ừ."

Đúng vậy, thật sự là như vậy, những người đã định là gặp nhau, có một ngày nào đó sẽ gặp nhau, khi còn nhỏ anh ta cảm thấy khó chịu, làm sao cũng không nghĩ đến, có một ngày nào đó thế nhưng Tiểu Khốc Bao và mình sẽ ngồi trên cùng một chiếc xe, yên tĩnh kể lại chuyện năm đó.

Tiểu Khốc Bao của anh cũng không có phát hiện, hai người nói chính là chuyện cũ, mà cô lại chính là nhân vật trong câu chuyện đó.

Nếu không phải là Tiểu Khốc Bao bao mất đi đoạn ký ức năm đó, có lẽ hiện tại hai người bọn họ cũng không phải là ngồi đây nói chuyện phiếm thế này, cũng sẽ không phải là loại thân phận như thế.

Cuối cùng Mộ Sơ Tình buông lá bùa kia ra, cho dù có cảm thấy quen cách mấy cũng sẽ không có liên quan đến cô.

...

Mộ Sơ Tình làm sao cũng không nghĩ tới, Mạc Diệc Phong mang cô đi gặp một người khác.

Mạc Diệc Phong mang Mộ Sơ Tình đến một nhà hàng chuyên các món ăn Chiết Giang có tên là [Sơ], hai người đến một phòng ăn riêng, Mạc Diệc Phong mở cửa phòng ra, bên trong còn có một cô gái trông rất xinh đang bấm điện thoại, vừa thấy hai người vào liền đặt di động xuống, đặc biệt lễ phép khom lưng chào hỏi Mộ Sơ Tình: "Sơ Tình tỷ, chào chị."

"A?" Mộ Sơ Tình có chút ngây ngốc, chuyện gì đang xảy ra vậy, ánh mắt cô cầu cứu nhìn Mạc Diệc Phong, "Đây là ai vậy?"

Mạc Diệc Phong đi tới bàn ăn, giúp Mộ Sơ Tình kéo ghế ra, rồi mới đẩy đẩy lưng Mộ Sơ Tình một, ở sau lưng cô giải thích: "Đây là em gái tôi, gọi nó là Giang Vị Uẩn."

"Ah, chào cô, chào cô." Mộ Sơ Tình xấu hổ phản ứng lại, cô cũng cất lời chào hỏi với cô gái kia.

Mộ Sơ Tình nghĩ tới Ôn Vấn Nguyệt đã từng nói qua với cô, Mạc Diệc Phong có một cô em gái cùng mẹ khác cha, cô gái này chính là em gái anh ta, quả nhiên là con nhà gia giáo, lớn lên rất đáng yêu, lại xinh đẹp, Mộ Sơ Tình vừa thấy liền nghĩ tới thời niên thiếu của mình, thiếu sức sống, nông nổi bồng bột.

"Sơ Tình tỷ, chị đừng có thất thần nữa, nhanh ngồi xuống đi, ngồi xuống chúng ta gọi món rồi từ từ trò chuyện." Giang Vị Uẩn nhanh chóng chỉ chỉ vào chỗ ngồi của cô, dáng vẻ nhiệt tình hiếu khách.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 294


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 294 - Chương 294
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình ngồi xuống, Giang Vị Uẩn vẫn luôn gấp không chờ nổi đem thực đơn đưa cho Mộ Sơ Tình, "Sơ tình tỷ, chị xem xem chị muốn ăn cái gì chúng ta sẽ ăn cái đó, em với anh em dễ nuôi lắm, đều nghe theo chị."

Mộ Sơ Tình không dám nhận lấy thực đơn, ngược lại là có chút quẫn bách sờ sờ lỗ tai, "Cái này, không hay rồi... Ngại quá tôi cũng giống hai người, tôi cũng dễ nuôi lắm, hai người gọi món đi, cái gì tôi cũng ăn được."

Giang Vị Uẩn cười cười, không nói gì, lại cầm thực đơn trong tay đưa cho Mạc Diệc Phong, đem vấn đề này đá sang cho anh ta. "Thôi được rồi, anh kêu đi. Sơ Tình tỷ, em nói với chị một chuyện này nhé, bao nhiêu sở thích của chị anh em đều nắm rõ như lòng bàn tay, chị thích ăn cái gì anh ấy đều biết, để anh ấy gọi món thì chị cứ yên tâm đi."

Mộ Sơ Tình kinh ngạc nhìn Mạc Diệc Phong, Mạc Diệc Phong lại là vẻ mặt tự nhiên tiếp nhận thực đơn, rồi mới lật lật vài trang, sau đó bắt đầu xuống tay gọi món.

Mộ Sơ Tình là người phương Bắc, cho nên ăn món chính cần thiết phải có cơm, cô thích ăn cay nhưng không thể quá cay, quá mức thanh đạm cô lại không thích, Mạc Diệc Phong tùy ý nhìn thực đơn một chút, sau đó liền cầm bút chì viết mấy món, cuối cùng cho Mộ Sơ Tình xem, Mộ Sơ Tình nhận thực đơn liền giật mình.

Thế nhưng... Anh ta đều biết hết sở thích của cô, Mạc Diệc Phong gọi món đều là các món cô thích ăn.

Mạc Diệc Phong lại hiểu biết về cô như thế, việc này càng nghĩ lại càng thấy ớn...

Cuối cùng Mộ Sơ Tình không nói gì gật gật đầu, cô cho rằng bọn họ sẽ gọi những món khác nữa, nhưng mà hai người họ không gọi thêm gì khác, hai anh em nhà này thật là chiều ý cô, ăn mấy món cô thích. Mộ Sơ Tình bỗng dưng có cảm giác như mình là tội nhân thiên cổ vậy.

Giang Vị Uẩn uống một ngụm nước cam, tìm đề tài để nói với Mộ Sơ Tình, "Sơ Tình tỷ, hiện giờ chị đang là giám đốc tài vụ phải không?"

"Ừ, có chuyện gì sao?"

Nghe Mộ Sơ Tình phản ứng lại, Giang Vị Uẩn có chút mừng thầm, nhịn không được hỏi tiếp: "Em muốn hỏi là chị làm giám đốc tài vụ ở Hoắc thị phải không?"

Mộ Sơ Tình mấp máy môi, có cảm giác câu hỏi vừa rồi của cô ta có chút dư thừa nhưng mà nhìn thấy ánh mắt nóng rực chờ mong đó, cô cũng không có phủ nhận, "Ừ, là ở Hoắc thị."

Giang Vị Uẩn trực tiếp hỏi trắng ra luôn: "Vậy Sơ Tình tỷ, tổng giám đốc của chị có người mình thích chưa?"

"Tổng giám đốc? Hoắc Bắc Cảng sao?" Mộ Sơ Tình cảnh giác nhìn Giang Vị Uẩn, trong ánh mắt cô ta thế nhưng lộ ra vẻ ái mộ.

Đích xác là Mộ Sơ Tình nhìn thấy ánh mắt đó có chút không thích, trong lòng bỗng nhiên đau ê ẩm, giống như là tim cô bị người ta rạch nát rồi ngâm vào trong bình giấm vậy, chua xót khó chịu.

Giang Vị Uẩn gật đầu như trống bỏi, "Phải phải phải!"

Mấy cô gái mới biết yêu đều sẽ không che dấu được tâm tư trong lòng mình, lúc này đây vẻ mặt của Giang Vị Uẩn chính là vẻ tràn ngập yêu thích ái mộ. Hoặc ít hoặc nhiều gì Mộ Sơ Tình cũng đã nhận ra là có vấn đề.

Hoắc Bắc Cảng thật đúng là có mị lực a, đào hoa từng đoá từng đoá nở không ngừng.

Mộ Sơ Tình cắn môi, khắc chế khó chịu trong lòng, có chút mơ hồ trả lời Giang Vị Uẩn: "Cái này, tôi cũng không biết. Bất quá, tôi đoán là anh ta đã có người trong lòng rồi."

Cô là bởi vì một kẻ là Hứa Hạ Đồng, đã bị Hoắc Bắc Cảng làm hoang phí nhiều năm như thế, cô không muốn để Giang Vị Uẩn tiếp tục ngu ngốc như mình, đi thích, đi theo đuổi một người không thích mình.

Như vậy thật sự rất mệt.

Mộ Sơ Tình biết, điều kiện của Hoắc Bắc Cảng ở bất cứ phương diện nào đều rất ưu tú, luôn có thể hấp dẫn được một đống con gái ra cửa mà quên mang kính cận theo.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 295


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 295 - Chương 295
https: //gacsach.com

Rốt cuộc năm đó, không phải cô cũng là vì yêu hắn muốn chết đi sống lại, đến cuối cùng cũng không có kết quả gì sao.

Đại khái là Hoắc Bắc Cảng còn thích Hứa Hạ Đồng, cho nên, Mộ Sơ Tình không muốn lại nhìn thấy có người ngu ngốc giống như mình.

Cô gái à, biển khổ mênh mông quay đầu là bờ.

Giang Vị Uẩn nghe Mộ Sơ Tình nói vậy, gợn sóng bất kinh không có bất luận cái gì là không vui, thái độ vẫn hớn hở như cũ, cô ta không chút hoang mang khẩn cầu Mộ Sơ Tình:

"Vậy Sơ Tình tỷ, chị có thể cho em xin số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng được không? Số di động cá nhân, còn có WeChat nữa, cho em được không?"

Giang Vị Uẩn nhờ Mạc Diệc Phong đi điều tra số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng, điện thoại công việc thì có thể điều tra ra được, chính là di động cá nhân, loại việc riêng tư bí ẩn này, chẳng sợ thuê bao nhiêu thám tử tư cũng được, không có cách nào có thể điều tra ra, cô ta vẫn luôn bứt rứt muốn biết số điện thoại riêng của Hoắc Bắc Cảng, còn có số WeChat.

Số WeChat càng khó, Hoắc Bắc Cảng không thể nào không có số WeChat, chỉ là số WeChat của hắn cụ thể là bao nhiêu, cái này cô ta không biết, cô ta phải có số WeChat thì mới có thể thả thính với Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình do dự một chút, cuối cùng nhìn thấy ánh mắt chờ mong đó của Giang Vị Uẩn, cô không thể không cho.

Cô không có lý do gì để nói là mình không có, Mạc Diệc Phong biết quan hệ giữa cô và Hoắc Bắc Cảng, hai người là vợ chồng nếu như cô nói mình không có số của Hoắc Bắc Cảng thì có quỷ mới tin.

Nếu nói không có, Mạc Diệc Phong sẽ nhìn ra là cô nói dối, chẳng phải là cô không có thành ý sao. Hơn nữa, cho số điện thoại rồi WeChat thì đã sao, Hoắc Bắc Cảng lại không biết là cô cho, cho nên Mộ Sơ Tình vẫn quyết định cho cô ta.

Cô lấy di động trong túi xách ra, mở danh bạ lên, "Điện thoại WeChat tôi đều có nhưng mà phải xem một chút mới nhớ được."

Từ nhỏ đến lớn Mộ Sơ Tình có một tật xấu là cô không nhớ được số điện thoại, bất luận là số máy của ai, cô cũng rất đau đầu, thật là bất đắc dĩ về chuyện này. Cô có một loại bệnh, tuy rằng trí nhớ của cô rất tốt nhưng vấn đề chính là không nhớ được số điện thoại, nói cho cô một số điện thoại nào đó xong, giây tiếp theo là cô có thể quên ngay, cho nên, mỗi lần có ai hỏi số điện thoại, cô đều phải lấy di động ra mới đọc được số, cái bệnh này của cô nghiêm trọng đến mức ngay cả số điện thoại của bản thân cô cũng không nhớ được, cho nên cô hiếm khi nào đổi số điện thoại, cũng không giống như người khác hay đổi số điện thoại, cô vẫn giữ nguyên một số từ đó đến giờ.

Nhiều năm như thế cái bệnh này của cô cũng chẳng khá lên được tẹo nào. Bất quá, Hoắc Bắc Cảng cũng giống như Mộ Sơ Tình, số điện thoại đều là số cũ, từ lúc mua được đến bây giờ đều không có đổi qua số điện thoại.

Việc này là bởi vì cô không nhớ được, nhưng mà tại sao Hoắc Bắc Cảng không có đổi số điện thoại, Mộ Sơ Tình cũng không biết, có khả năng là bởi vì hắn nhớ tình cũ đi.

Mộ Sơ Tình tìm được số điện thoại của Hoắc Bắc Cảng, đọc cho Giang Vị Uẩn nghe, Giang Vị Uẩn nhanh chóng lưu lại sau đó bắt đầu tìm WeChat, tìm được WeChat của Hoắc Bắc Cảng rồi liền gửi lời mời kết bạn.

Đợi một lúc sau, bên kia còn chưa có trả lời, Giang Vị Uẩn cũng không có phản ứng gì, đặt điện thoại sang một bên, Hoắc Bắc Cảng hẳn là có việc bận rồi.

Thức ăn đã bắt đầu dọn lên, ba người cùng nhau ăn cơm.

Giang Vị Uẩn vừa ăn vừa hỏi Mộ Sơ Tình: "Sơ Tình tỷ, chị có thể nói cho em biết bình thường Hoắc Bắc Cảng anh ấy thích cái gì, có thói quen gì không?"

Mộ Sơ Tình đang ăn cá, thiếu chút nữa thì bị hóc xương, cô trầm mặc một chút, nhả xương cá ra, vẻ mặt đạm nhiên nhìn Giang Vị Uẩn, suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Được thôi."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 296


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 296 - Chương 296
https: //gacsach.com

"Những thứ Hoắc Bắc Cảng thích ăn không nhiều lắm, nhưng mà những thứ ghét thì rất nhiều. Anh ấy không thích ăn cải thảo, không thích ăn dưa chuột, không thích ăn cà rốt, trái cây thì không thích ăn dưa Hami, không thích ăn dâu tây, không thích bánh ngọt, anh ấy không thích ăn bất cứ món ngọt nào, màu sắc chán ghét nhất là màu lam. Thích uống cà phê đen, không thêm đường không thêm sữa, anh ấy thích ăn sườn heo."

"Anh ấy thích..."

"Anh ấy thích..."

"Anh ấy thích..."

"Anh ấy không thích..."

"Anh ấy không thích..."

"Anh ấy không thích..."

Mộ Sơ Tình nói, nói đến mức bản thân nghẹn ngào, cô cắn chặt răng, ngăn lại xúc động muốn khóc của bản thân.

Vừa nói ra là cô đã rất muốn khóc, vì cái gì?

Đại khái là bởi vì cô càng nói càng phát hiện ra bản thân cô hiểu biết về Hoắc Bắc Cảng còn nhiều hơn là cô hiểu về chính bản thân mình.

Cô sợ sau này rốt cuộc cô sẽ không tìm được bất cứ người nào có thể khiến cô dụng tâm đi yêu như thế, càng sợ hãi chính là cô muốn đối tốt với một người lại không có cách nào đối tốt với họ giống như đã từng làm với Hoắc Bắc Cảng.

Cô thật sự rất yêu rất yêu Hoắc Bắc Cảng, yêu đến nỗi trong thế giới của cô chỉ có một mình hắn tồn tại, yêu đến nỗi hiểu rõ hết tất cả thói quen và sở thích của hắn, đi tìm hiểu tất cả những thứ thuộc về hắn, thật sự cô hiểu biết về Hoắc Bắc Cảng còn muốn rõ hơn cả chính bản thân hắn.

Chính là, cho dù cô có thích có yêu đến như vậy, nhưng kết quả vẫn phải chia lìa.

Hay là nói hiện thực chính là như vậy, bạn thích một người nhưng lại không có khả năng làm cho người đó cũng thích mình.

Cô rất sợ tương lai cô không có cách nào đối tốt với bất kỳ ai khác, nhiệt tình của cô, chân tâm của cô nhiều năm như thế đều lãng phí ở trên người Hoắc Bắc Cảng.

Giang Vị Uẩn lấy ra một quyển sổ nhỏ, ghi lại từng thứ từng thứ một, đặc biệt nghiêm túc, sợ bản thân sẽ bỏ sót mất điểm gì quan trọng.

Giang Vị Uẩn theo đuổi Hoắc Bắc Cảng, cô ta cảm thấy mình phải kiên trì bền bỉ, cần phải nỗ lực thì mới có thể theo đuổi được người đàn ông mình thích.

Hạnh phúc là tự mình nắm bắt, hiện tại cô ta đã bắt đầu thực hiện bước đầu tiên, hiểu biết tất cả sở thích của nam thần trong lòng mình, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, cần phải có đề tài chung với nam thần thì mới có thể nói chuyện ăn ý với nhau được.

Hiện tại xem ra Mộ Sơ Tình thật sự không có sinh ý với Hoắc Bắc Cảng, ngay từ đầu Mạc Diệc Phong đã nói với cô ta là Mộ Sơ Tình không thích Hoắc Bắc Cảng, chung sống với hắn cũng không phải là tự nguyện, là bởi vì người nhà sắp đặt.

Giang Vị Uẩn còn không tin, cảm thấy Mộ Sơ Tình chắc chắn chính là bởi vì thích Hoắc Bắc Cảng cho nên mới dây dưa với hắn, kết hôn với hắn.

Cho nên mới có chuyện hôm nay cô ta kêu anh trai sắp xếp cuộc gặp mặt này.

Chính là cô ta muốn dò hỏi Mộ Sơ Tình một chút xem có phải thật sự giống như anh trai cô ta nói như vậy không, không thích Hoắc Bắc Cảng, đối với hắn không có bất cứ cảm tình gì.

Hiện tại Giang Vị Uẩn đã suy đoán ra được, Mộ Sơ Tình thẳng thắn nói ra như thế, không một chút che dấu, thật đúng là một chút cảm giác yêu thích đều không có.

Nếu thật sự thích Hoắc Bắc Cảng làm sao có thể thẳng thắn nói hết tất cả sở thích của Hoắc Bắc Cảng ra được?

Chẳng qua, Mộ Sơ Tình nói ra, là thật hay là giả, là thật sự đại công vô tư nói ra hay là cố ý gài bẫy đợi cô ta sập vào thì còn phải đợi cô ta đi nghiên cứu đã.

Tuy rằng Giang Vị Uẩn biết Mộ Sơ Tình hiểu biết về Hoắc Bắc Cảng như thế, nguyên nhân là bởi vì từ nhỏ Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng đã lớn lên bên nhau, biết sở thích của hắn cũng rất bình thường, giống như là em gái hiểu biết về anh trai vậy, thế nhưng trong lòng Giang Vị Uẩn vẫn là có chút không thoải mái, cảm thấy Mộ Sơ Tình đối với Hoắc Bắc Cảng như vậy thật sự quá ái muội.

Không biết còn tưởng rằng Mộ Sơ Tình là bởi vì theo đuổi Hoắc Bắc Cảng nên mới biết rõ về hắn như vậy.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 297


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 297 - Chương 297
https: //gacsach.com

Giang Vị Uẩn viết lại đầy đủ mới buông bút xuống, nhìn Mộ Sơ Tình cười cười, một trận thổn thức, "Sơ Tình tỷ, chị thật là lợi hại nha, trí nhớ thế nhưng lại tốt như vậy, những việc này lại có thể nhớ rõ ràng rành mạch, chị nhớ rõ những việc này như vậy, người nào không biết còn tưởng là chị thích Hoắc Bắc Cảng đó, đúng rồi, Sơ Tình tỷ, hẳn là chị không chê em nhiều chuyện chứ? Em có thể hỏi chị một chuyện không?"

Mộ Sơ Tình hít sâu một hơi, cảm giác muốn khóc khi nãy đã tiêu tan, lúc này nghe Giang Vị Uẩn nói vậy, tuyến lệ của cô đã tắc nghẽn, khóc không được.

Cô bưng ly nước cam trên bàn lên uống một ngụm, "Ừ được, cô muốn hỏi tôi cái gì thì hỏi đi."

"Chị thích Hoắc Bắc Cảng sao?" Giang Vị Uẩn không có vòng vo tam quốc, gấp không chờ nổi mở miệng hỏi thẳng ra luôn.

Tay Mộ Sơ Tình đang bưng ly nước run lên một chút, động tác rất kẽ, rất nhanh cô đã phản ứng lại được, không có thất lễ trước mặt người khác, tay bưng ly nước âm thầm gia tăng sức lực.

"Tại sao lại hỏi như vậy?" Mộ Sơ Tình nâng mí mắt lên nhìn cô ta, khuôn mặt đã trắng bệch ra.

Giang Vị Uẩn nghịch ngợm tặc lưỡi, "Em chỉ hỏi một chút vậy thôi. Nếu chị không tiện trả lời thì có thể không nói, chỉ là thấy chị hiểu rõ Hoắc Bắc Cảng như thế, em còn tưởng rằng chị thích..."

Giang Vị Uẩn còn chưa có nói xong, liền bị Mộ Sơ Tình chém đinh chặt sắt lắc đầu phủ nhận, "Không thích, cô hiểu lầm rồi, tôi không thích Hoắc Bắc Cảng."

Đôi mắt Giang Vị Uẩn sáng lên, "Thật vậy sao? Sơ Tình tỷ, chị thật sự không thích Hoắc Bắc Cảng sao?" cô ta hí hửng một trận, đã nhịn không được sự hưng phấn trong lòng: "Vậy Sơ Tình tỷ, chị định khi nào thì ly hôn với Hoắc Bắc Cảng vậy?"

"Khụ..." Mạc Diệc Phong vẫn luôn ngồi ở một bên lẳng lặng nghe bọn họ nói chuyện, đột nhiên mở miệng ho khan một tiếng, nhắc nhở Giang Vị Uẩn, ánh mắt sắc bén trừng mắt liếc cô ta một, cảnh cáo, "Vị Uẩn, chú ý một chút, câu hỏi vừa rồi của em là có ý gì?"

Giang Vị Uẩn nghẹn họng, chu chu miệng không cảm thấy bản thân mình sai, "Em chỉ hỏi một chút mà thôi, hỏi một câu cũng đâu có chết người. Huống hồ, em chỉ hỏi thôi, có trả lời hay không là quyền của Sơ Tình tỷ mà, chị ấy cũng có thể không trả lời em mà."

Sắc mặt của Mạc Diệc Phong thẫm lại, đầu mày nhíu chặt, không vui.

Mộ Sơ Tình nhìn thấy cục diện bỗng nhiên bế tắc, buông ly nước trong tay xuống, nhìn hai anh em bọn họ, nhẹ nhàng trả lời Giang Vị Uẩn: "Nhanh thôi, gần đây đang thương lượng chuyện ly hôn, phỏng chừng rất nhanh thôi là có thể ly hôn."

Giang Vị Uẩn trừng lớn tròng mắt, tia sáng trong mắt càng ngày càng rõ ràng, cảm giác như mùa xuân sắp tới!

Ngay lúc cô ta mở miệng muốn nói chuyện gì đó, đột nhiên cửa phòng bị người một chân đá văng, ngay sau đó là một thanh âm lạnh nhạt vang lên trong cái không gian yên tĩnh này, ngữ khí sắc bén kh*ng b* như Diêm La Vương tới từ địa ngục.

"Ai nói tôi muốn ly hôn?"

Thanh âm này vang lên hấp dẫn sự chú ý của bọn họ, Mộ Sơ Tình cũng nghe ra được giọng nói này là của ai, xoay người nhìn về phía sau, tức thời liền kinh ngạc không thốt nên lời.

Hoắc Bắc Cảng!

Thế nhưng là Hoắc Bắc Cảng!

Hoắc Bắc Cảng đá văng cửa, sau đó sải bước chân dài liền đi thẳng vào trong phòng, cả quá trình, ánh mắt của Hoắc Bắc Cảng đều nhìn chằm chằm vào Mộ Sơ Tình, giống như một con dao sắc bén hướng trên người cô mà đâm tới, mang theo oán hận, mang theo tức giận, mang theo trừng phạt không thể tha thứ.

Hắn hiện tại rất tức giận, thật sự rất tức giận!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 298


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 298 - Chương 298
https: //gacsach.com

Giang Vị Uẩn thấy Hoắc Bắc Cảng đi vào phòng, nháy mắt liền biến thành vẻ si ngốc mê muội! Ôi đẹp trai quá, đẹp trai quá có phải không! Ôi, đôi chân dài đó, dung mạo cao ngạo đó, còn cả cái khí chất ngút trời đó, cái khí chất đó giống như một tòa băng sơn, quả thực đúng như những gì trong lòng cô ta mơ ước! Không hổ là người đàn ông mà cô ta thích, lớn lên thật đẹp trai!

Giang Vị Uẩn yên lặng lau nước miếng, ánh mắt mê muội nhìn chằm chằm Hoắc Bắc Cảng không chớp mắt.

Chẳng qua là, aizz, nam thần thế nhưng trực tiếp làm lơ cô ta, rồi đi đến chỗ của Mộ Sơ Tình, Mộ Sơ Tình cảm thấy bản thân sắp gặp rắc rối bi thảm rồi, còn chưa kịp phản ứng lại được, cánh tay đã bị Hoắc Bắc Cảng túm lấy.

Hoắc Bắc Cảng túm lấy cánh tay cô, trực tiếp xách lên, Mộ Sơ Tình bị kéo lên khiến người cô va vào ghế, Hoắc Bắc Cảng đều không quan tâm, một mặt cường ngạnh lôi kéo cô, Mộ Sơ Tình ăn đau, bị hắn cường ngạnh túm chặt lôi đi.

Mạc Diệc Phong thấy Hoắc Bắc Cảng đối xử với Mộ Sơ Tình như vậy, lạnh một khuôn mặt, phẫn nộ đứng dậy, anh ta duỗi tay, đi kéo cánh tay kia của Mộ Sơ Tình lại, ngăn cản động tác lôi kéo Mộ Sơ Tình rời đi của Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng thấy tay của Mạc Diệc Phong đang nắm lấy cánh tay của Mộ Sơ Tình, liền bắt cổ tay anh ta, trong lòng nảy lên một loại cảm xúc không thể gọi tên, cái loại cảm giác này khó chịu muốn ứa gan bể phổi vậy. 1

Thật giống như là một món đồ thuộc về mình lại bị người ta đoạt mất, hắn có cảm giác cái tên Mạc Diệc Phong này chính là đang mơ tưởng người phụ nữ của hắn, tranh đoạt phụ nữ với hắn.

Ngay lập tức, đôi mắt toát ra một tia tàn nhẫn, nhìn chằm chằm Mạc Diệc Phong, tựa như gặp phải kẻ thù giết cha vậy, tức giận đến gân xanh nổi rõ, Hoắc Bắc Cảng không có nhịn xuống tính tình, duỗi tay gỡ tay Mạc Diệc Phong ra, nghiến răng nghiến lợi gằn ra một chữ: "Cút!"

"Hoắc tổng, cậu công khai cướp khách của tôi như vậy, cậu đúng là quá khinh người rồi? Sơ Tình hiện tại đã đồng ý đi chơi với tôi rồi, cậu mới là người phải cút đi."

Hoắc Bắc Cảng bạo lực trực tiếp đem Mộ Sơ Tình ghì chặt ở trong lòng ngực, ánh mắt hung ác nham hiểm, "Vợ tôi, tôi muốn mang đi thì mang, anh là người ngoài, nói cái rắm?"

Mộ Sơ Tình muốn đẩy Hoắc Bắc Cảng ra, thật sự là không biết hắn đang làm cái quỷ gì nữa, tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây làm mọi chuyện rối mù lên, lại còn ở đây nói năng lung tung túng, hồ ngôn loạn ngữ.

Mộ Sơ Tình đẩy lồng ngực Hoắc Bắc Cảng ra, muốn thoát khỏi hắn, giận đến phát run: "Hoắc Bắc Cảng! Anh buông tay ra!"

Hoắc Bắc Cảng một tay ôm lấy eo Mộ Sơ Tình, thấy vẻ mặt của cô quật cường đến như vậy, trực tiếp duỗi tay nhéo vào eo cô một, miệng lưỡi hung tợn cảnh cáo cô: "Câm miệng! Đi theo tôi!"

Mộ Sơ Tình còn chưa kịp phản ứng lại được, cả người cô đã bị Hoắc Bắc Cảng kéo ra ngoài.

Mộ Sơ Tình không nói được gì, Mạc Diệc Phong nhìn bọn họ, muốn đuổi theo, chính là Giang Vị Uẩn ở một bên lại dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn anh ta, ủy khuất khóc lên.

Giang Vị Uẩn chỉ về phía cửa, nhìn Mạc Diệc Phong rống lên: "Anh! Anh gạt em! Anh nói với em, nói là Hoắc Bắc Cảng không thích Mộ Sơ Tình! Chính là vừa rồi, vừa rồi mọi chuyện là như thế nào? Cái dáng vẻ đó của anh ấy, là không thích Mộ Sơ Tình sao?"

Yết hầu Mạc Diệc Phong động động, nuốt một ngụm nước bọt, anh ta bất lực đi qua ôm lấy Giang Vị Uẩn, ôm cô ta ở trong lòng ngực, xin lỗi, "Là anh sai, là anh sai rồi. Anh cũng không biết tại sao lại thành ra như vậy."

Mạc Diệc Phong đã điều tra qua, Hoắc Bắc Cảng có người mình thích, người đó không phải là Mộ Sơ Tình, là một người khác tên là Hứa Hạ Đồng, chính là vừa rồi...
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 299


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 299 - Chương 299
https: //gacsach.com

Chính là hình ảnh vừa rồi, người nào có mắt đều sẽ nhìn ra được căn bản là Hoắc Bắc Cảng đối với Mộ Sơ Tình không phải đơn giản là không có ý, ngược lại là rất để ý, đàn ông nhìn đàn ông, ánh mắt kia vừa thấy là có thể nhìn ra được, trong mắt Hoắc Bắc Cảng tràn ngập hận ý nhìn anh ta.

Cái loại hận ý này, rất rõ ràng chính là căm ghét, ghen.

Nếu thật sự không thích một người, đối với một người không để bụng, chưa nói tới việc có yêu hay không yêu, căn bản là không có cái gọi là sinh ra ghen ghét này.

Chung quy vẫn là do anh ta quá mức khinh địch, Hoắc Bắc Cảng hắn đối với Mộ Sơ Tình tuyệt đối không có khả năng, chính là mặt ngoài không để bụng, ngược lại là hắn không nghĩ tới lại để ý rất nhiều.

Mạc Diệc Phong nắm chặt đôi tay, tức giận đến mức gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.

Hiện giờ trong lòng anh ta rất khó chịu, cái loại khó chịu này không khác gì năm đó, sau khi phát sinh mọi chuyện, Tiểu Khốc Bao rời khỏi anh ta, đi tìm, đi lo lắng cho Hoắc Bắc Cảng vậy.

Anh ta lại một lần nữa, thất bại dưới cùng một người đàn ông, làm sao anh ta có thể cam tâm, tuyệt đối không thể nào.

Giang Vị Uẩn nằm trong lòng Mạc Diệc Phong, nghĩ đến mối tình đầu của mình còn chưa có nảy mầm đơm hoa kết trái, cứ như vậy đã chết từ khi chưa gieo hạt, trong lòng càng lúc càng thương tâm, càng khóc càng càng nghiêm trọng, có chút chân tay luống cuống, cô ta chỉ có thể nhờ anh trai giúp đỡ.

"Vậy anh ơi, bây giờ phải làm sao đây? Nếu như Hoắc Bắc Cảng thật sự thích Mộ Sơ Tình, hai người bọn họ thật sự thích đối phương mà nói, em cũng không thể chia rẽ bọn họ, lúc trước em cho rằng hai người bọn họ là thật sự không có cảm tình, hôn nhân một chút đều không hạnh phúc, cho nên em mới theo đuổi Hoắc Bắc Cảng, chính là hiện tại xem ra căn bản không phải như chúng ta nghĩ, vừa rồi thái độ của Hoắc Bắc Cảng như vậy làm sao có thể là không thích được."

Mạc Diệc Phong nghe Giang Vị Uẩn có ý định từ bỏ, nháy mắt nổi giận lên, buông lỏng cô ta ra, lớn tiếng mắng cô ta một trận: "Cho nên em liền định từ bỏ sao? Mới có chút chuyện nhỏ như thế là em liền từ bỏ. Mọi chuyện chẳng phải là còn chưa điều tra rõ ràng sao? Làm sao em lại khẳng định là hắn ta thích cô ấy? Anh nói cho em biết, Hoắc Bắc Cảng không thích Mộ Sơ Tình! Hắn ta không thích cô ấy! Hắn ta nhất định không thể thích cô ấy!"

Giang Vị Uẩn nhìn thái độ bá đạo như vậy của Mạc Diệc Phong, hơn nữa còn hung hăng quát cô ta như thế, cảm thấy càng ngày càng ủy khuất, từ nhỏ đến lớn anh trai đều không có dùng cái thái độ như vậy mà quát mắng cô ta. Hiện tại thế nhưng bởi vì hai người kia mà hai anh em bọn họ liền cãi nhau sao?

Giang Vị Uẩn vô cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm Mạc Diệc Phong, quật cường cắn cánh môi, hôn anh ta: "Anh mắng em như vậy để làm gì, anh nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ hai người bọn họ đều thích nhau, em liền không thể từ bỏ sao? Nếu hai người bọn họ không thích đối phương, em chen chân vào theo đuổi Hoắc Bắc Cảng, vậy thì không sao? Xét về mặt đạo đức mà nói, rốt cuộc bọn họ không có cảm tình, em lại không phải là làm tiểu tam. Chính là hiện tại bọn họ nếu như thật sự thích đối phương, Hoắc Bắc Cảng thích Mộ Sơ Tình, em lại đi phá hoại tình cảm giữa hai người đó, em đây chính là cái loại tiểu tam không hơn không kém, cái loại chuyện quả thực không có đạo đức này em không làm." 2

Cô ta đứng, ngồi, làm việc quang minh chính đại, cho nên không thể làm loại chuyện xấu xa như thế được.

Giang Vị Uẩn cảm thấy thái độ lúc này của anh trai thật sự rất không bình thường, quả thực chính là không phân biệt đúng sai.

Hơn nữa còn độc đoán bá đạo.

Mạc Diệc Phong nhìn Giang Vị Uẩn càng khóc càng thương tâm, trong nháy mắt, đau lòng vô cùng. Hối hận bản thân vừa rồi thế nhưng lại lớn tiếng như vậy. Lại liên tưởng đến vừa rồi bản thân nổi giận đã bạo phát phẫn nộ trong lòng, anh ta tức khắc phản ứng lại, cảm thấy bản thân nói chuyện không có suy nghĩ, giống như những gì em gái nói.
 
Back
Top Bottom