Ngôn Tình Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 120


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 120 - Cô Đúng Là Đầu Heo, Tôi Liền Như Thế Nhận Không Ra Người?!
https: //gacsach.com

Chờ đến khi Mộ Sơ Tình hoàn toàn phản ứng lại được, cô đã ngồi ở trong xe của Hoắc Bắc Cảng, lại còn bị thắt dây an toàn xong, đóng cửa xe không có cách nào đi ra ngoài, Hoắc Bắc Cảng ngồi ở bên cạnh cô, lại còn khoá cửa xe.

Mẹ kiếp! Tiến vào ổ sói!

"Hoắc Bắc Cảng, anh đây là có ý gì? Nhanh lên thả tôi xuống xe!"

Mộ Sơ Tình lên cơn tức, xù lông, duỗi tay bắt lấy tay lái của Hoắc Bắc Cảng, bức bách hắn dừng xe.

Hoắc Bắc Cảng bắt được tay Mộ Sơ Tình, gỡ tay cô ra, hắn lái xe, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Mộ Sơ Tình, cảnh cáo cô: "An phận một chút, nếu không tôi đem cô đi bán!"

Mộ Sơ Tình bằng bất cứ giá nào, biểu tình không sợ trời không sợ đất, tuyên bố: "Bán đi, tôi cũng muốn biết tôi có thể đáng giá được bao nhiêu tiền!"

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên dừng lại, nhìn Mộ Sơ Tình một chút, chú ý toàn thân một lần, "Không bán, dù sao cũng không đáng bao nhiêu tiền."

"..." lưu manh!

Mộ Sơ Tình ngừng lại, biết nói với hắn nhiều như thế cũng vô dụng, cô nhìn nhìn ngoài cửa sổ, là đường đến công ty, cô có chút tò mò, liếc Hoắc Bắc Cảng, hỏi: "Anh muốn mang tôi đi đâu?"

"Công ty."

"Công ty?! Hoắc Bắc Cảng anh điên rồi phải không? Anh như vậy đưa tôi đến công ty, bị nhân viên thấy được, tôi nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng tẩy không sạch!"

Cũng là Hoắc Bắc Cảng nói quan hệ giữa bọn họ không thể để cho nhân viên công ty, vậy hiện tại là chuyện như thế nào, đưa cô đến công ty, chẳng phải là làm cho nhân viên thấy được quan hệ của bọn họ sao?

Nghe Mộ Sơ Tình nói, Hoắc Bắc Cảng sắc mặt rất kém, đột nhiên phát giận, "Vậy đi nhảy Trường Giang."

Mộ Sơ Tình: "..."

...

Thời khắc Mộ Sơ Tình lo lắng đề phòng đã tới, Hoắc Bắc Cảng lái xe rất nhanh, không bao lâu đã cách công ty không còn xa.

Mộ Sơ Tình sợ cùng Hoắc Bắc Cảng xuất hiện, sẽ làm cho cả công ty dậy sóng, cho nên khi ở cách đó không xa, Mộ Sơ Tình cầm theo túi xách muốn đi ra ngoài, cô thỉnh cầu Hoắc Bắc Cảng: "Anh thả tôi ở giao lộ phía trước kia là được, tôi tự mình đi qua."

"Mộ Sơ Tình, cô đúng là đầu heo, tôi liền như thế nhận không ra người?!"

Hoắc Bắc Cảng đột nhiên lái xe nhanh hơn, thanh âm mang theo kêu gào tức giận.

Mộ Sơ Tình không phản ứng lại, thân thể nhanh chóng lao tới trước, bởi vì Hoắc Bắc Cảng điên cuồng nhấn ga, làm chiếc xe như muốn bay lên, cô bị tốc độ xe dọa cho không dám nói lời nào, bắt lấy tay vịn, cả người theo xe chạy như bay.

...

Mộ Sơ Tình vẫn là quá xem nhẹ năng lực của Hoắc Bắc Cảng, cô đã quên mất Hoắc Bắc Cảng có một đường hầm dành riêng cho tổng giám đốc, không cần phải đi vào đường hầm dành cho nhân viên, cho nên không cần ở dừng ở bãi đỗ xe cho nhân viên, càng sẽ không dừng xe ở trước cửa công ty, hắn trực tiếp lái xe vào đường hầm, lái xe rất nhanh, không ai có thể nhìn thấy trong xe tồn tại một Mộ Sơ Tình.

Trong bãi đỗ xe, lại càng không có bất cứ nhân viên nào.

Mộ Sơ Tình vừa rồi lo lắng thật dư thừa.

Cô hơi mất mát một chút.

Đúng vậy, Hoắc Bắc Cảng lại không phải heo, hắn sẽ không để cho người ngoài biết hắn và cô lây dính nửa điểm quan hệ, càng sẽ không để cho người khác biết quan hệ giữa bọn họ, cho nên hắn làm sao có khả năng sẽ cùng cô đồng thời xuất hiện trong công ty.

Hắn càng sợ quan hệ của bọn họ bị đưa ra ngoài ánh sáng, sợ người ta biết hắn cưới cô, có một người vợ như thế.

Hoắc Bắc Cảng sẽ càng thêm thật cẩn thận, càng thêm kín đáo.

Vẫn là hắn nghĩ chu đáo.

Mộ Sơ Tình hiện tại mới phát hiện bản thân lại ngu xuẩn như thế, xem thường Hoắc Bắc Cảng.

Cô chần chờ một chút, lúc sau sửa sang lại sắc mặt tái nhợt của bản thân cho tốt, rồi mới cầm túi xách muốn mở cửa xe rời khỏi đây.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 121


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 121 - Đổi Quần Đi Liền Không Quen Biết Người?
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng nhìn bóng dáng Mộ Sơ Tình chạy trốn như thế, bỗng dưng nhíu mày.

Người phụ nữ này, đang làm cái quỷ gì vậy?

Tối hôm qua hai người bọn họ, không phải là rất hài hòa, rất hài hòa, đặc biệt hài hòa sao?

Hiện tại sáng sớm lên, chính là đổi quần đi liền không quen biết người?

Không biết ngày hôm qua hai người bọn họ hài hòa cỡ nào sao? Hiện tại liền ném cho hắn sắc mặt thế?

Phụ nữ thật là đủ rồi, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn!

Hắn tức đến phát nổ.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết bản thân vì cái gì lại để bụng với Mộ Sơ Tình như thế, thế nhưng đối với chuyện của cô lại để ở trong lòng, sốt ruột không biết cảm xúc của cô ra sao.

Còn bị cảm xúc của cô ảnh hưởng đến cảm xúc của hắn...

...

Mộ Sơ Tình vội vàng trốn về trong văn phòng, còn đem cửa phòng gắt gao đóng chặt lại.

Mộ Sơ Tình ngồi vào vị trí đươc khoảng 10 phút, trợ lý Ôn Vấn Nguyệt đột nhiên ở bên ngoài gõ cửa.

"Giám đốc Mộ, là tôi."

"Mời vào."

Ôn Vấn Nguyệt đi vào, Mộ Sơ Tình nhìn, trên người cô ấy cũng không có văn kiện, chỉ là có một túi mà thôi, cô tò mò hỏi: "Xảy ra chuyện gì sao?"

Ôn Vấn Nguyệt đem đồ trên tay đưa cho Mộ Sơ Tình, "Đây là Giang Thừa kêu tôi đưa cho cô."

Mộ Sơ Tình tò mò cầm cái túi nhìn nhìn, bên trong thế nhưng là bình giữ nhiệt đựng phở.

"Đây là Giang Thừa đưa cho tôi?"

Giang Thừa đưa cho cô bữa sáng?

Cho cô bữa sáng? Anh ta làm sao biết cô không có ăn sáng?

Chẳng lẽ là... Hoắc Bắc Cảng?

Nhưng mà, cái tên Hoắc Bắc Cảng kia keo kiệt, làm sao có khả năng sẽ đem bữa sáng cho cô?

Suy nghĩ nhiều quá đi?

Mộ Sơ Tình tình nguyện tin tưởng Giang Thừa mua bữa sáng, mua nhiều nên đưa cho cô ăn, cũng không muốn tin tưởng đây là Hoắc Bắc Cảng cố ý kêu Giang Thừa mua cho cô.

Quả thực so với heo mẹ leo cây, đây không phải là chuyện còn khó hơn sao?

"Đúng vậy, Giang Thừa đưa cho cô." Ôn Vấn Nguyệt gật đầu, ngữ khí có chút nhụt chí hỏi Mộ Sơ Tình, hơi sợ hãi: "Cái kia, giám đốc, Giang Thừa có phải thích cô hay không?"

Mộ Sơ Tình nghe được trong giọng nói ngữ khí không hài hòa, cô đột nhiên cười khẽ một tiếng, có ý hỏi cô ấy: "Vấn Nguyệt, sao tôi lại thấy trong ánh mắt cô có vẻ ghen tỵ nhỉ? Cô thích... Giang Thừa?"

Ôn Vấn Nguyệt giậm chân một chút, sắc mặt ửng đỏ, "Chỗ nào, chỗ nào có mà cô nói như vậy, tôi thích hắn chỗ nào..."

"Thì ra cô thích anh ta!" Mộ Sơ Tình như suy tư gì, cười cười.

Ôn Vấn Nguyệt vẻ mặt ngượng ngùng, trực tiếp che mặt chạy: "Ah, giám đốc, tôi ra ngoài làm việc trước. À đúng rồi, Giang Thừa còn nhắc nhở tôi, kêu cô ăn nhanh lên, để lát nữa là nguội mất."

Mộ Sơ Tình nhìn biểu tình chạy trốn của Ôn Vấn Nguyệt, cười cười.

Cô ấy như vậy, thật đúng là cực kỳ giống cô lúc trước, khi mới biết yêu.

Hai người đều như thế này, nhắc tới thích người khác, đều thẹn thùng như vậy.

...

Mộ Sơ Tình lắc lắc đầu, những chuyện trong quá khứ không muốn lại nhớ đến.

Cô hiện giờ thật là đói bụng.

Mộ Sơ Tình cũng không có nghĩ nhiều, liền mở bình giữ nhiệt ra bắt đầu ăn.

Nghĩ nghĩ, cô vẫn muốn nói tiếng cám ơn với Giang Thừa, đoán chừng là mua nhiều, Hoắc Bắc Cảng không ăn, liền cho cô.

Của cho là của nợ, không nói cám ơn, cái này lương tâm sẽ cắn rức.

Chính là, lúc Mộ Sơ Tình muốn gọi điện thoại nói tiếng cám ơn, mới phát hiện cô không có số điện thoại của Giang Thừa.

Vỗ vỗ hai má, Mộ Sơ Tình bấm số Hoắc Bắc Cảng, gọi cho hắn tìm Giang Thừa.

...

Giờ phút này, văn phòng tổng tài,

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm vào di động, cũng không thấy Mộ Sơ Tình gọi qua.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 122


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 122 - Tổng Giám Đốc, Vì Sao Khẩu Vị Anh Lại Nặng Như Thế
https: //gacsach.com

Giang Thừa ở đối diện hắn, đang trình bày báo cáo tài vụ tháng này.

Chính là Hoắc Bắc Cảng làm sao có thể nghe lọt vào tai?

Hiện tại hắn toàn thân căng chặt đang chăm chăm chú ý vào chiếc di động, xem xem Mộ Sơ Tình có điện thoại qua hay không?

Hiện tại không có gọi một cuộc gọi nào, thật là nuôi một con sói trắng con mà.

Đưa bữa sáng qua cho cô, kết quả một câu cám ơn đều không có!

Người phụ nữ này lương tâm không cắn rức sao?

Đợi đã lâu cũng không có điện thoại, Hoắc Bắc Cảng phát hỏa hắn đột nhiên nghiến răng nghiến lợi nhìn Giang Thừa, lạnh giọng chất vấn anh ta: "Giang Thừa! đến tột cùng cậu có đem bữa sáng qua cho Mộ Sơ Tình không? Cậu muốn cô ấy đói chết sao?!"

Giang Thừa vô tội, nằm không cũng trúng đạn, trong lòng khó chịu, anh ta che trái tim nhỏ của mình lại, khóc không ra nước mắt, "Tổng giám đốc, tôi thật sự đã đưa cho phu nhân, hiện tại có khả năng cô ấy đang ăn, có lẽ định ăn xong rồi sẽ gọi điện thoại cho anh cũng không chừng."

'Có khả năng là người ta căn bản không muốn nói chuyện với anh cho nên không gọi cho anh đó, hừ!' Giang Thừa ở trong lòng chửi thầm.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn không có cách nào bình tĩnh xuống.

Hắn buổi sáng nhìn thấy Mộ Sơ Tình không ăn bữa sáng, chính là sợ cô sẽ đói chết, cho nên mới sai Giang Thừa mua bữa sáng cho cô, chính là, lại không thể tự mình đưa qua cho cô, như vậy thật không có mặt mũi, cho nên mới khiến cho Giang Thừa đem qua đó cho cô.

Hiện tại cũng không biết Mộ Sơ Tình chết tiệt kia, có ăn hay không.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn chờ rồi chờ, lát sau vẫn là không có một cuộc gọi nào từ Mộ Sơ Tình.

Hoắc Bắc Cảng sốt ruột, trực tiếp phân phó Giang Thừa: "Cậu đến văn phòng Mộ Sơ Tình cho tôi, xem cô ấy có ăn xong bữa sáng chưa, gói ghém đồ thừa đem về đây cho tôi xem."

Giang Thừa: "..." Tổng giám đốc, vì sao khẩu vị anh lại nặng như thế...

Ngay lúc Giang Thừa muốn đứng dậy đi tìm Mộ Sơ Tình, điện thoại Hoắc Bắc Cảng đột nhiên vang lên.

Tuy rằng Hoắc Bắc Cảng nội tâm rất kích động, nhưng mà mặt ngoài lại là gió thổi mây bay, không có bất cứ cái gì gọi là gợn sóng, nhìn không ra có cái gì là phập phồng.

Hoắc Bắc Cảng tư thái tùy ý lười biếng, phá lệ gợi cảm cầm lấy di động vừa thấy.

Là Mộ Sơ Tình điện tới.

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng không nghe máy, chính là tùy ý để điện thoại vẫn luôn réo chuông.

Giang Thừa nghe được đều nhịn không được nhắc nhở Hoắc Bắc Cảng, tuổi này có khi tai bị nghễnh ngãng cũng nên.

"Tổng giám đốc...điện thoại anh reo."

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt thích ý, trả lời thực sung sướng, "Tôi biết."

"..." Anh nha, anh biết mà anh còn không trả lời?

Ngay sau đó, Giang Thừa nghe được Hoắc Bắc Cảng ngữ khí kiêu ngạo giải thích: "Tôi không thể nghe điện thoại, nếu như tôi lập tức nghe điện thoại, Mộ Sơ Tình khẳng định cho rằng tôi vẫn luôn chờ cô ấy gọi điện. Mặt mũi tôi còn để đi đâu?"

"..." Vậy hả? chẳng lẽ anh không phải?!

Điện thoại vang đến cuối cùng, lại cúp, lúc sau Mộ Sơ Tình lại gọi tiếp một cuộc qua cho Hoắc Bắc Cảng.

Liền ở lúc Giang Thừa nhìn chăm chú, Hoắc Bắc Cảng trực tiếp cúp điện thoại.

Giang Thừa thật là trợn mắt há hốc mồm!

Anh ta bị dọa cũng không dám tin vào mắt mình, "Tổng giám đốc... Anh đây là... Vì sao anh không nghe máy?"

Đây là anh tội gì tự mình tìm ngược vậy.

Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt kiêu ngạo, "Tôi đợi điện thoại của cô ấy lâu như thế, hiện giờ cô ấy mới gọi sang đây, tôi không nghe vài cuộc, chẳng phải là lợi hại chết cô ấy sao?!"

"..." Lời anh nói, tại sao lại có đạo lý như thế.

...

Bên này Mộ Sơ Tình liên tục gọi hai cuộc điện thoại, lúc sau phát hiện Hoắc Bắc Cảng một cuộc cũng không có nghe, còn trực tiếp treo cuộc gọi của cô, hẳn là không muốn nghe cô điện thoại đi.

Lúc hắn treo cuộc gọi của cô, cô cũng đã mất mát.

Cô là người như thế nào, còn phải cần thiết yêu cầu hắn nghe điện thoại của cô sao? Thật là người si nói mộng.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 123


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 123 - Đã Kêu Anh Không Cần Cao Ngạo, Không Cần Rắc Rối Như Thế.
https: //gacsach.com

Chắc là hắn nghe thấy giọng cô thì sẽ phiền chán.

Được, không tìm ngược, không gọi nữa.

Mộ Sơ Tình một chút kiên nhẫn đều không có, liền đem điện thoại đặt ở một bên, sau đó cô bắt đầu làm việc.

...

Bên này Hoắc Bắc Cảng, chắc chắn là lâm vào một cục diện bế tắc.

Giang Thừa cảm giác được tháng sáu sương bay lạnh lẽo, toàn bộ không khí văn phòng tổng tài trong phút chốc liền như là trong hầm chứa đá, nhiệt độ thấp làm anh ta phải nổi hết da gà.

"Tổng giám đốc..." Giang Thừa nhìn Hoắc Bắc Cảng vẫn không nhúc nhích đang ngồi ở đó, anh ta hô một câu.

Anh đừng có tự đông chết chính mình chứ...

"Di động của tôi hỏng rồi?"

Hoắc Bắc Cảng an tĩnh đã lâu, lúc sau cất giọng trầm thấp, mang theo nguy hiểm. 19

Giang Thừa hết chỗ nói rồi, đã kêu anh không cần giả vờ, không cần cao ngạo như thế, kêu anh không cần rắc rối như thế, không biết xấu hổ, anh không nghe, hiện tại anh hối hận đi...

Đều là tự mình làm bậy không thể sống a!

Giang Thừa còn muốn nói vài câu, Hoắc Bắc Cảng đã kiềm chế không được, cầm lấy di động gọi cho Mộ Sơ Tình.

Giang Thừa trong lòng thở dài một tiếng, cái này đúng là ngu ngốc mà, vẫn là kiềm chế không được tính toán trong lòng mình.

Mộ Sơ Tình bên kia đang làm việc đột nhiên nhận được điện thoại Hoắc Bắc Cảng gọi qua.

Cô kinh ngạc một chút, sau đó không có nghĩ quá nhiều liền nhấc nghe điện thoại.

"Alo?" giọng Mộ Sơ Tình tinh tế từ điện thoại bên kia truyền qua.

Giọng điệu Hoắc Bắc Cảng kiêu ngạo quả thực là muốn bị người ta tát chết, từ điện thoại kia truyền tới, kiêu ngạo không ai bì nổi, "Cô tìm tôi? Vừa rồi tôi rất bận."

"Ah, tôi không tìm anh." Mộ Sơ Tình trực tiếp lạnh nhạt ứng phó. 1

"..." Mẹ nó! Cô không tìm tôi! Vậy cô gọi điện cho tôi, là muốn đẩy mạnh tiêu thụ bảo hiểm à?! 1

"Tôi tìm Giang Thừa." Mộ Sơ Tình tiếp theo lại bổ sung một câu với Hoắc Bắc Cảng, "Giang Thừa ở bên cạnh anh sao? Tôi không có số di động anh ta, cho nên, tôi mới gọi cho anh tìm anh ta."

Mộ Sơ Tình nói xong, cô cảm giác cách màn hình di động đều có thể thổi qua một luồng khí lạnh.

Hoắc Bắc Cảng hiện tại biểu tình, chính là một bản mặt không cảm xúc, hắn cũng không tức giận, cứ như vậy toàn thân tản ra tức giận, nhưng mà cũng không biểu hiện tức giận ra mặt, nhìn càng thêm thấm người. 2

Tay hắn không nhanh không chậm đặt ở trên mặt bàn, gõ lên mặt bàn từng cái từng cái một, phảng phất đại biểu cho hơi thở chết chóc.

Giang Thừa bị dọa chân muốn mềm nhũn ra, bởi vì ánh mắt Hoắc Bắc Cảng sắc bén đột nhiên nhìn anh ta một, cái ánh mắt kia, giống như trông thấy tình địch, hận không thể một đao một đao thọc chết anh ta.

Mộ Sơ Tình chờ nửa ngày cũng không thấy Hoắc Bắc Cảng trả lời, cô có chút sốt ruột, không muốn cùng Hoắc Bắc Cảng cứ dây dưa như vậy, cô sốt ruột hỏi: "Hoắc Bắc Cảng, anh xảy ra chuyện gì? Số di động Giang Thừa là bao nhiêu?"

Những lời này thành ngòi nổ, thanh âm Hoắc Bắc Cảng bạo phát, giọng nói êm dịu lại phá lệ âm lãnh, hắn trả lời mang theo tức giận: "Giang Thừa không có di động."

Giang Thừa nghe nói như thế, lúc sau yên lặng s* s**ng trong túi mình, phát giác, di động của mình... Còn ở đấy. 1

Anh ta lấy làm lạ, như thế nào đột nhiên ở trong mắt tổng giám đốc, anh ta liền biến thành một người ngay cả điện thoại di động cũng không có?

Di động của anh ta vẫn là mới vừa đổi không bao lâu nha!

Mộ Sơ Tình cạn lời, cảm thấy bị xem thường, tính tình bạo phát lên, cô cất cao giọng: "Hoắc Bắc Cảng, anh muốn chơi tôi? Đây là cái xã hội gì, làm gì có khả năng một người lại không có di động."

"Chính là không có di động."

Hoắc Bắc Cảng thái độ cường ngạnh, lạnh giọng ngang ngược, rồi lại quật cường muốn mệnh.

"..." Mộ Sơ Tình quả thực không còn lời gì để nói.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 124


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 124 - Gặp Qua Đàn Ông Ghen,.
https: //gacsach.com

Cứ nhằm vào cô đi!

Cứ luôn khi dễ cô, từ nhỏ đến lớn cũng chỉ biết khi dễ cô!

Mộ Sơ Tình liền muốn cúp điện thoại, không thể bị Hoắc Bắc Cảng chơi đùa, cô đột nhiên lại nghe được Hoắc Bắc Cảng trong giọng nói mang theo chất vấn, vội vàng từ điện thoại bên kia vang lên.

"Cô tìm hắn có chuyện gì?"

"Thôi được, nói với anh cũng được." Mộ Sơ Tình trầm tĩnh, lúc sau thỏa hiệp, không nghĩ quá nhiều liền trực tiếp mở miệng: "Anh giúp tôi cám ơn Giang Thừa, cảm ơn anh ta đã đưa bữa sáng cho tôi. Cứ như vậy, tôi không có chuyện gì hết."

Khi Mộ Sơ Tình muốn cúp điện thoại, nghe được tiếng động bên kia vang lên rất lớn.

Hoắc Bắc Cảng "cọ" một chút, từ vị trí đứng lên, rồi mới, vươn chân dài, đạp ghế một.

Cả người phát hỏa, nổi bão.

"Mộ Sơ Tình, cô cho rằng cái bữa sáng kia là Giang Thừa cho cô?"

Hoắc Bắc Cảng giọng nói băng lãnh muốn mạng, rồi lại nổ mạnh.

"Không phải sao? Trợ lý tôi nói là anh ta mua cho tôi."

Hoắc Bắc Cảng nhịn không được gân xanh cũng nổi lên, lạnh giọng rống: "Mộ Sơ Tình, cho nên, bữa sáng kia cô ăn?"

"Ăn rồi."

"Mộ Sơ Tình, ăn cho chết cô đi!"

Một câu mắng xong, Hoắc Bắc Cảng trực tiếp treo điện thoại.

"..." Như thế nào, đột nhiên mắng chửi người?!

...

Cúp điện thoại Hoắc Bắc Cảng, bực tức đem điện thoại ném lên trên bàn, rồi mới xoay người, trừng mắt Giang Thừa.

Cặp mắt hổ đen sâu mang theo ánh lửa, tựa hồ như muốn đem Giang Thừa b*p ch*t.

Giang Thừa đau lòng ôm lấy gương mặt đẹp trai của mình.

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm Giang Thừa, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, hắn nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Giang Thừa, tôi đối đãi cậu không tệ đi!"

"Anh... Không tệ. Anh anh anh, tổng giám đốc tôi làm sai cái gì, anh trực tiếp phạt tôi, không cần làm tôi sợ." Giang Thừa nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng tiếu lí tàng đao tươi cười liền túng quẫn, lập tức nhận sai, thiếu chút nữa quỳ xuống.

(tiếu lí tàng đao: cười mà như giấu dao, muốn băm người khác)

Hoắc Bắc Cảng lửa giận thiêu đốt càng thêm lợi hại.

Từng câu từng chữ, chính là nói rõ nhằm vào anh ta, từ kẽ răng bên trong bài trừ ra.

"Vậy tại sao, cậu mua bữa sáng, nói cho Mộ Sơ Tình là cậu mua, cậu đem tôi đặt ở nơi nào? Cầm tiền của tôi đi mua đồ cho vợ tôi, làm cho vợ tôi cảm tạ cậu?"

Giang Thừa bị dọa vẻ mặt ngốc bức: "... Tổng giám đốc, chính anh nói, đừng cho phu nhân biết là anh cho cô ấy."

Hoắc Bắc Cảng cười nhạo, ngoài cười nhưng trong không cười.

"Tôi nói, cậu lại tin? Giang Thừa, cậu ngoan ngoãn như vậy từ lúc nào thế? Ừ, được rồi, tôi biết cậu nghe lời, cậu hôm nay không cần làm việc, đi quét tước nhà vệ sinh nữ đi, tập đoàn này xây cũng chỉ có 88 tầng mà thôi, tôi tin tưởng, dựa vào lời cảm tạ của Mộ Sơ Tình đối với cậu, cậu sẽ rất có động lực."

"..." Ah ah ah ah, tổng tài, xin buông tha mà!

...

Sau đó, một ngày đi chà toilet, Giang Thừa đem Hoắc Bắc Cảng từ đầu tới cuối nguyền rủa một lần! Cái đồ b**n th**! Cái đồ lưu manh! Cái này là đồ ôn dịch chết bằm!

Rõ ràng chính là ghen, ghen ghét Mộ Sơ Tình trong lòng cảm tạ anh ta, cho nên cứ như vậy, biến tướng nhằm vào anh ta!

Giang Thừa cuối cùng cũng rời khỏi công ty, mệt đến eo cũng đứng không thẳng.

Hoắc Bắc Cảng còn có lòng tốt gửi cho anh ta một tin nhắn, 【 Mộ Sơ Tình cảm tạ, đối với cậu có phải rất có động lực hay không? Ngày mai cậu tiếp tục quét tước nhà vệ sinh nữ, Mộ Sơ Tình cảm tạ cậu như thế, cậu cũng không thể lãng phí lòng tốt của Mộ Sơ Tình. 】

Giang Thừa đã cảm giác được lúc tổng giám đốc gửi cái tin nhắn này, tay dùng sức cỡ nào, muốn b*p ch*t anh ta cỡ nào...

Gặp qua đàn ông ghen, cũng chưa từng gặp qua đàn ông nào ghen đến lòng dạ hẹp hòi như thế, một chút thù còn nhớ đến bây giờ!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 125


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 125 - Tổng Tài. Cái Câu Ha Hả Này Của Anh. Rất Dọa Người
https: //gacsach.com

Đại bá mẫu là bác gái lớn, nhưng mà dịch ra nghe quê quá, cho nên ad để nguyên văn luôn nha.

Mong mọi người thông cảm. =.=!

--------###

Ah ah ah, làm anh ta đi tìm chết! Anh ta muốn đâm đầu vào tường chết!

Hoắc Bắc Cảng tin nhắn tiếp theo lại gửi qua.

【 sau này không được ở trước mặt Mộ Sơ Tình, lộ ra cậu có di động, lộ ra cậu có bất cứ thiết bị thông tin nào, bị cô ấy biết, cậu nhất định phải chết! Hơn nữa, không thể cho cô ấy lưu lại bất cứ phương thức liên lạc nào, bằng không, ha hả! 】

Tổng tài... cái câu ha hả này của anh... Rất dọa người.

Nói... Dọa đến tôi đều phải tè ra quần...

...

Mộ Sơ Tình sửa sang lại hết thảy mọi thứ, lúc sau liền chuẩn bị tan tầm.

Chính là ở lúc cô sắp tan tầm, Ôn Vấn Nguyệt gõ cửa, đi đến nói với cô: "Mộ giám, người thân tới tìm cô, có muốn tiếp không?"

"Người thân?" Mộ Sơ Tình mày nhăn lại, không thể tưởng tượng, thật là khôi hài, hiện tại cô có người thân lúc nào vậy?

Thân thích loại này, ngày đó sau khi ba mẹ cô mất, còn chưa biến mất hết?

Những cái người thân thích đó, đều không phải có thể trốn liền trốn. Có thể tránh liền tránh, sợ chọc phải cô cái này thiên sát cô tinh sau đó sẽ xui xẻo sao?

Mộ Sơ Tình đôi mắt tò mò, nhìn Ôn Vấn Nguyệt: "Vấn Nguyệt, có biết là người thân nào của tôi không?"

"Mộ giám, người kia nói, là đại bá mẫu của cô, còn có em họ."

"Đại bá mẫu? Em họ!" Giám đốc Mộ có chút ấn tượng, không có ấn tượng cũng khó à, như vậy làm khó dễ người, cô nghĩ nghĩ, phân phó Ôn Vấn Nguyệt: "Cô cho bọn họ vào đi."

Ôn Vấn Nguyệt gật đầu, sau đó rời khỏi văn phòng.

Chỉ chốc lát sau, Ôn Vấn Nguyệt lại gõ cửa, "Giám đốc, người đã tới rồi."

Giám đốc Mộ nhìn nhìn cửa, trầm giọng nói: "Vào cả đi."

Ôn Vấn Nguyệt đẩy cửa, đại bá mẫu của Mộ Sơ Tình, còn có em họ cô, cứ như vậy nghênh ngang đi vào.

Ôn Vấn Nguyệt đi vào, sau đó rời đi, còn đóng cửa lại.

Mộ Sơ Tình nhìn thấy hai người kia, lúc sau có điểm không muốn thừa nhận, đây là thân thích của cô.

Đặc biệt là cái người ở sau lưng đại bá mẫu kia, quả thực chính là giống như nữ giang hồ.

Tóc nhuộm màu, toàn bộ mái tóc nhuộm không dưới 10 màu.

Hơn nữa, cô ta ăn mặc rất mát mẻ.

Phía trên là áo gilê đen, lộ ra b* ng*c đầy đặn, phía dưới là một quần bò đặc biệt ngắn, phía dưới nữa là chân dài trắng nõn.

Điểm chói mắt nhất, chính là trên ngực, còn có đùi là đủ loại hình xăm.

Trên ngực là động vật, đùi và cẳng chân là hoa hồng còn có chữ tiếng Anh.

Mấu chốt là thái độ cô ta còn cà lơ phất phơ, đeo hai cái hoa tai cực lớn, trang điểm một mặt bự phấn, son môi đỏ choét như uống máu xong còn chưa lau khô.

Hiện tại cô ta đứng ở một bên, tùy ý nghịch điện thoại, trên tay đeo đủ các loại nhẫn, lại còn đang nhai kẹo singum.

Không phải Mộ Sơ Tình có ý kỳ thị gì, mà là kiểu phụ nữ thế này cho cô một hình tượng, chính là hình tượng một nữ quái giang hồ.

Thật sự là không có một chút gì gọi là hảo cảm.

Bất quá cô ta đứng bên cạnh đại bá mẫu, này đúng là tư thái ung dung hoa quý, toàn thân ăn mặc hàng hiệu là phu nhân cao quý, đeo mấy món xa xỉ phẩm trên người.

Nhưng mà Mộ Sơ Tình vẫn là không có hảo cảm.

Cái người đại bá mẫu này của cô, chính là sắc bén, miệng độc, nhân phẩm thối tha, tính cách cũng đặc biệt khó có thể ở chung.

Chính là cái loại trong bông có kim, loại người thuận lợi mọi bề.

Nếu là nhà cô tốt, điều kiện tốt, có tiền, liền nịnh bợ cô, nếu như cô suy bại, phá sản, trong một đêm phá sản, liền trực tiếp trở mặt không biết người, lạnh nhạt đuổi cô đi.

Còn sợ cô hại bà ta!

Lúc trước nhà cô phá sản, cái người kêu là đại bá mẫu này của cô, còn không phải là như vậy sao?

"Đại bá mẫu?" Mộ Sơ Tình xuất phát từ lễ phép, từ chỗ ngồi đứng lên.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 126


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 126 - Cô Đã Từng Trải Qua Đoạn Thời Gian Làm Ăn Xin
https: //gacsach.com

Tần Tâm cười, vẻ mặt vừa lòng, tươi cười rất vui mừng mà hướng tới Mộ Sơ Tình đi qua, chính là mở miệng nói chuyện ngữ khí khiến cho người khác không thể nào thích, chuyên nhằm vào cảm giác.

"Không nghĩ tới, con còn nhớ rõ ta sao. Còn tưởng rằng hôm nay con có thành tựu như vậy, sẽ trở mặt không biết người, không nhớ rõ ta đâu. Không nghĩ tới Sơ Tình lợi hại như thế, sau này trưởng thành thế nhưng có thể giữ chức giám đốc tài vụ trong một tập đoàn lớn ở đây."

Mộ Sơ Tình nghe nói như thế, cũng không phát giận, nghe ra trong lời đại bá mẫu nói có ẩn ý mà châm chọc, đại bá mẫu này của cô còn không phải là thật không rõ tại sao cô có bản lĩnh như vậy, có thể ngồi vào vị trí này mà thôi.

Mộ Sơ Tình mang theo nụ cười tươi hồn nhiên ngây thơ, cười cười, chính là trong lời nói lại chứa tàng đao, mang theo lửa giận của cô.

"Đại bá mẫu, bác thật đúng là biết nói đùa, nếu không phải bác làm ra cái chuyện gì làm con chán ghét bác, con làm sao có khả năng sẽ cố ý không quen biết bác chứ? Hơn nữa đại bá mẫu, bác thật là làm người ấn tượng khắc sâu, muốn quên cũng quên không được. Rốt cuộc đại bá mẫu hà khắc, không phải người nào muốn cũng có thể học được."

Mộ Sơ Tình không thích cái người đại bá mẫu này, chủ yếu là bởi vì năm đó khi ba mẹ cô qua đời, cảnh sát đem cô đưa tới nhà đại bá mẫu, để cho đại bá mẫu chiếu cố cho cô.

Đại bá mẫu Tần Tâm này của cô làm trò, trước mặt cảnh sát thì tiếp nhận cô, chính là đảo mắt, cảnh sát đi rồi, lúc sau bà ta trực tiếp đem đồ đạc của Mộ Sơ Tình gói ghém, rồi mới ném cho cô, đem cô mang theo túi đồ mà đuổi ra khỏi cửa.

Lại còn đối với cô nói những lời thương tổn.

"Mày là cái đồ sao chổi! Cái đồ đen đủi! Cút khỏi nhà của chúng tao, không cần đem vận khí xui xẻo của mày lây bệnh đến nhà chúng tao, ma quỷ mới đi chứa chấp cái thứ xui xẻo như mày! Cút xa một chút cho tao, cút càng xa càng tốt, nhà chúng tao cũng không phải là cái trại tỵ nạn, làm gì muốn chứa chấp mày! Mặc kệ mày đi cô nhi viện hay là mày đi nhặt rác rưởi ngoài đường, dù sao đi nữa, mày cũng không được bước vào nhà chúng tao, không được đem vận khí xui xẻo của mày lây bệnh đến nhà chúng tao, làm hại chúng tao xui xẻo! Thiên sát cô tinh, chính là thiên sát cô tinh! Đem cha mẹ mày hại chết còn muốn hại chúng tao, cút cho tao! Cút xéo càng xa càng tốt."

Cô cứ như vậy, năm ấy tám tuổi, đã bị Tần Tâm đuổi ra khỏi cửa nhà.

Khi đó cô lẻ loi hiu quạnh một mình, cái gì cũng không có, hơn nữa tuổi lại nhỏ, mất đi cha mẹ, lại bị thân thích ghét bỏ, không hiểu cho cô, chỉ có thể tự mình ôm cặp sách, trôi dạt khắp nơi.

Khi đó chính là thời điểm thê lương nhất cuộc đời của cô, cùng đường Mộ Sơ Tình đi lang thang ở trên đường cái, lưu lạc gần một tuần, bụng đói đến mức phải đi lục thùng rác tìm đồ ăn, hoặc là đợi có người nào đó tốt bụng có thể cho cô ít thức ăn thừa, hoặc người nào tốt bụng có thể mời cô ăn một chút gì.

Mệt nhọc liền nằm trên ghế đá công viên, còn xin ngủ dưới gầm cầu, chỗ ngủ của những người ăn xin, vận khí tốt còn có thể xin được một hai xu tiền.

Sau đó cô được Hoắc Quốc Chương tìm thấy, nhận nuôi, cô mới thoát khỏi cảnh xin ăn sống qua ngày, dần dần có một cuộc sống cá nhân.

Cô đã từng trải qua như thế, những ngày thê lương đi xin ăn, cho nên làm sao có thể không chán ghét cái người kêu là đại bá mẫu này của cô?

...

Mộ Sơ Tình nói, làm cái người vốn dĩ chính là tới đây nghĩ nịnh bợ cô, Tần Tâm trên mặt tươi cười không nhịn được, lập tức liền sụp đổ, điệu cười cứng đơ, cũng không biết phải nói như thế nào, trong lòng liền chột dạ.

Cũng không nghĩ tới thế nhưng cô sẽ còn nhớ rõ chút chuyện nhỏ đó, nhớ rõ như thế, Tần Tâm hiện tại có chút chân tay luống cuống, chỉ có thể khô cằn gượng gạo cười, lời nói ngượng ngùng: "Sơ Tình, đại bá mẫu cũng không nghĩ tới, con thế nhưng còn nhớ rõ những việc này..."
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 127


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 127 - Nhanh Chân Tiến Lên, Nịnh Bợ Mộ Sơ Tình Một Chút.
https: //gacsach.com

Tần Tâm ngượng ngùng mà cười, càng thêm gượng gạo, "Sơ Tình à, không phải là có câu nói như vậy sao? Người muốn tương lai có triển vọng, chuyện trước kia không cần phải nhớ rõ. Khi đó là đại bá mẫu sai, này hiện tại không phải là tới đây nhận lỗi với con sao?"

"Nhận lỗi?" Mộ Sơ Tình khịt mũi coi thường cười cười, thật là không tin được, "Đại bá mẫu hôm nay làm sao có hứng thú lớn như thế, tới đây cùng con nhận lỗi?"

"Quả thật là, đại bá mẫu hôm nay tới đây, cùng con nhận lỗi là một chuyện, còn có một chuyện khác là muốn giới thiệu em họ với con một chút." Tần Tâm nói, đặc biệt cao hứng phấn chấn lôi kéo người bên cạnh bà ta, cái cô Smart kia, kéo đến trước mặt Mộ Sơ Tình, "Sơ Tình à, đây là em họ con, Mộ Oanh Oanh, không biết con còn nhớ rõ không? Hai đứa khi còn nhỏ còn thường xuyên cùng nhau chơi, chơi đóng vai gia đình cái gì đó, một con búp bê Barbie đều phải mua giống nhau. Hai đứa khi còn nhỏ tình cảm đặc biệt tốt giống như chị em quả cân, tách đều tách không ra. Chắc là cũng sẽ không quên đi."

Mộ Sơ Tình hiện tại lực chú ý bị cái cô Smart bên cạnh kia hấp dẫn.

Cô nhìn cô ta.

"Mộ Oanh Oanh?"

Mộ Sơ Tình niệm niệm tên này hai lần, rồi mới hồi tưởng lại khi còn nhỏ.

"Là có chút ấn tượng."

Vô nghĩa, có thể không có ấn tượng sao? Cái cô Smart này, khi còn nhỏ cô cùng Mộ Oanh Oanh chơi chung với nhau, Mộ Oanh Oanh thường xuyên đoạt búp bê Barbie của cô, không phải đem búp bê Barbie của cô chặt đứt đầu, chính là phá gãy chân, làm dơ quần áo các kiểu, làm cho cô khóc nửa ngày mới xong việc.

Cái này còn là chị em tốt? Nếu không phải tính tình cô tốt, thật sự, Mộ Oanh Oanh đã sống không đến hôm nay.

Mộ Oanh Oanh nghe được Mộ Sơ Tình nói nhớ rõ, cô ta lập tức cao hứng vui mừng tràn trề, tươi cười đầy mặt.

Lập tức đặc biệt kích động, chạy nhanh tới kéo tay Mộ Sơ Tình, làm bộ như hai người quan hệ rất thân mật, đặc biệt thuận theo cùng Mộ Sơ Tình tìm đề tài.

"Chị, không nghĩ tới chị còn nhớ rõ tôi đó, còn cho rằng chị thăng chức rất nhanh, gả cho một gia đình tốt, liền quên mất tôi tồn tại rồi."

Nghe được mấy lời này, như thế nào càng nghe càng thấy không thích ứng được?

Chẳng sợ tôi không gả được chồng, tôi cũng sẽ không quên được cô đâu.

Cô vẫn còn thiếu tôi ba cây kem!

Nhìn thấy hai người các cô quan hệ tốt như thế, Tần Tâm đột nhiên tận dụng mọi thứ mà cho rằng không có chuyện gì, nhanh chân tiến lên, nịnh bợ Mộ Sơ Tình một chút.

Miệng lưỡi đặc biệt chua xót, vẻ mặt không thể nề hà cùng Mộ Sơ Tình giải thích: "Sơ Tình à, sau khi ba mẹ con xảy ra chuyện, những sự việc lúc đó, chúng ta không cần phải nhắc lại, khi đó nơi đầu sóng ngọn gió, chúng ta cũng chỉ là những người bình thường, cũng sẽ lo lắng, cũng sẽ sợ hãi con mệnh khắc, cho nên chúng ta mới như vậy đối với con, cũng coi như là về tình cảm có thể tha thứ. Con người không phải thánh hiền, ai mà không có sai lầm đâu? Bất quá, con không thể chỉ nhớ kỹ chúng ta đối với con những chuyện đó, con cũng phải nhớ kỹ một chút, chúng ta đối tốt với con thế nào."

"Trước kia khi ba mẹ con chưa xảy ra chuyện, chúng ta đối với con rất tốt, chính con trong lòng biết, cho nên, ta không trông cậy vào con có thể đối với chúng ta thật tốt, nhưng mà cái quan hệ thân thích này, cái này không có cách nào sửa đổi sự thật, cho nên hiện tại đại bá mẫu có chuyện cần con giúp, không biết con có chịu giúp hay không! Liền xem tình nghĩa giữa chúng ta trước kia với ba mẹ con khi còn sống, chúng ta lại không ít lần chiếu cố nhà các người."

Tuy rằng là đang nói về quan hệ hai bên, chính là trong lời nói lại có phần ép buộc nhiều hơn.

Làm Mộ Sơ Tình nghe đến mấy cái lời này, giống như cô không đáp ứng, cô không hỗ trợ, chính là người không có lương tâm.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 128


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 128 - Cô Hiện Tại Là Phu Nhân Tổng Giám Đốc.
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình lập tức không cao hứng, cau mày, hất tay Mộ Oanh Oanh ra, một mặt lãnh đạm, không cảm xúc, làm người khác vô pháp tới gần.

"Đại bá mẫu, bác nói như thế là có ý gì?"

Tần Tâm bắt lấy Mộ Oanh Oanh, mở miệng lách cách, kiêu ngạo tự hào giới thiệu, "Oanh Oanh nhà của chúng ta gần đây mới vừa về nước, không có tìm được công việc, con bé này lười, không nghĩ muốn đi làm. Ta không muốn nó ở nhà đợi mốc meo, cho nên liền muốn tìm công việc cho nó, luyện tập tôi luyện cho tốt, nhưng mà những cái công ty trong nước đó, nó lại chướng mắt, Oanh Oanh nhà của chúng ta học vị cao, văn hóa cao như thế, làm sao có thể tới những cái công ty đó chịu thiệt?"

Mộ Sơ Tình cảm giác miệng mình nhợn nhợn muốn ói.

Cũng không muốn cùng bà ta, người sáng mắt xài tiếng lóng.

"Đại bá mẫu, bác có cái gì thì trực tiếp nói với tôi luôn đi, không cần quanh co lòng vòng làm gì."

Tần Tâm ngừng miệng, đề tài vừa chuyển, cũng nói thẳng sáng tỏ: "Được, Sơ Tình, con cũng là cái người hiểu biết, vậy đại bá mẫu sẽ không lòng vòng với con, đại bá mẫu, hôm nay vẫn là muốn cho con ở tập đoàn Hoắc thị, tuỳ tiện an bài cho Oanh Oanh một chức giám đốc là được. Con hiện tại là phu nhân Tổng giám đốc tập đoàn Hoắc thị, cho nên bằng mặt mũi của con, làm cái chức vị như vậy hẳn là không khó khăn đi."

"..." Vậy sao bà không lên làm ông trời luôn đi?

Tùy tiện an bài một, chính là một chức giám đốc?

Thật đúng là khẩu khí lớn nhỉ!

Hơn nữa, cô đang cảm thấy rất kỳ quái, làm thế nào chuyện cô kết hôn, gả cho Hoắc Bắc Cảng, chuyện này Tần Tâm lại biết?!

Cô lại không có bắt loa, đi rao vòng vòng với mấy cái người được cho là thân thích rằng cô kết hôn, đối tượng là tổng tài Hoắc thị, điểm này thật là không khoa học nha, ai đi cáo trạng vậy?

"Bá mẫu, con rất hiếu kì, bác làm thế nào biết con đã kết hôn, lại còn là gả cho Hoắc Bắc Cảng?" Mộ Sơ Tình nhịn không được tò mò hỏi một câu.

Tần Tâm trưng ra vẻ mặt 'Cô đang giả ngu với tôi cái gì', nói "Chẳng lẽ điểm này con còn muốn giấu đại bá mẫu sao? Những việc này thân thích chúng ta đều đã biết, vẫn là chồng con chủ động nói cho chúng ta. Không nghĩ tới con thế nhưng kết hôn, cũng không phải người đầu tiên nói cho chúng ta, sợ chúng ta tới dựa dẫm quan hệ với con đúng không? Không thể không tốt như vậy, gả cho người tốt như thế, sau đó liền quên mất chúng ta tồn tại, chúng ta thân thích quan hệ còn ở đâu. Đại bá mẫu cũng không có cầu con cái gì quá, liền như thế một việc đơn giản, con trực tiếp nói một câu với ta, nói rốt cuộc là con giúp hay là không giúp đi."

Tần Tâm liền không tin, Mộ Sơ Tình đường đường là tổng tài phu nhân, an bài cho con gái bà ta một vị trí giám đốc đều không được sao?

Mộ Sơ Tình vẻ mặt không còn lời gì để nói, nói chuyện có chút vọt lên: "Đại bá mẫu, lời con nói ở chỗ này cũng theo như lời bác nói, cho con gái bác một chức vị mà nói không thành vấn đề, nhưng mà muốn an bài một chức giám đốc liền rất có vấn đề, cái này hoạt động công ty cũng không phải con có thể quản, cũng không phải con tuyển dụng nhân viên. Công ty tuyển dụng nhân viên cũng yêu cầu có văn bản rõ ràng. Oanh oanh ở nước ngoài tốt nghiệp đại học trường nào, văn bằng ra sao? Tiến sĩ hay là thạc sĩ? Học chuyên ngành là cái gì?"

Mộ Sơ Tình liên tiếp nói, làm Tần Tâm có chút chống đỡ không được, vốn dĩ liền chột dạ, cho nên đối mặt với vấn đề như vậy cũng không có cách nào trả lời.

Tần Tâm lập tức thay đổi sắc mặt, không cao hứng, chống đối Mộ Sơ Tình: "Con quản nó tốt nghiệp bằng gì, tiến sĩ hay là thạc sĩ? Dù sao Oanh Oanh nhà ta là đi du học về, chỉ bằng thân phận này thôi, đảm nhiệm một chức giám đốc cũng không được sao?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 129


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 129 - Cầu Con Cái Này Thiên Sát Cô Tinh, Bác Cũng Không Sợ Giảm Thọ Sao?
https: //gacsach.com

Tần Tâm nói cảm thấy không đủ, lại tiếp tục bổ sung, ngữ khí chanh chua, sắc bén mười phần: "Hơn nữa thân phận của con đều cao như thế, cho nên an bài cho Oanh Oanh nhà ta một chức giám đốc cũng không thể sao? Chỉ bằng một câu của con hẳn là cũng không cần phải xen vào Oanh Oanh nhà ta có bằng cấp thế nào? Cái chuyên ngành gì đi? Còn không phải là con nói một câu sao? Có cái gì khó?"

Mộ Sơ Tình quả thực hết chỗ nói rồi, đây là có ý ép cô đúng không?

"Đại bá mẫu, sẽ không phải là Oanh Oanh bằng cấp gì cũng đều không có, cho nên bác mới không dám nói với con đi?" Mộ Sơ Tình đôi mắt cực kỳ sắc lạnh nhìn Tần Tâm, cười lạnh một tiếng, "Nếu là như vậy, làm phiền đại bá mẫu ra cửa quẹo trái rời đi cho. Công ty chúng ta chẳng sợ có quan hệ, cũng không nhận một thứ phế vật."

Mộ Oanh Oanh bị lời nói của Mộ Sơ Tình k*ch th*ch tới rồi, xông lên phía trước cùng cô cãi um lên, bộ dáng muốn đánh nhau, "Mộ Sơ Tình, cô có cái ý gì? Tôi là phế vật khi nào? Cô nói rõ ràng cho tôi! Cô cho rằng cái công ty chó má này của cô, ai thèm tới chỗ này làm việc, tôi còn không muốn tới chỗ này làm việc đâu!"

Mộ Sơ Tình cười, "Vậy được đó, chỗ này là tòa miếu nhỏ dung không được em họ Đại Đức Phật này. Làm ơn cô cũng ra cửa quẹo trái rời đi, đi nơi khác mà thăng chức."

Mộ Oanh Oanh này bạo phát tính tình nhịn không nổi, định phải tiến lên đánh nhau, Tần Tâm ngay lúc này bắt được tay Mộ Oanh Oanh, trừng mắt nhìn cô ta một chút, cảnh cáo cô ta một: "Mộ Oanh Oanh! Con đứng yên cho mẹ! Chuyện gì cũng đừng nói!"

Mộ Oanh Oanh bực bội, phát tiết không được, chỉ có thể giậm chân, bực mình muốn chết.

Tần Tâm đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, miệng lưỡi ôn nhu giải thích: "Sơ Tình à, không phải chúng ta không có bằng cấp, chỉ là cái này bằng cấp quá cao, sợ nói ra sáng mù mắt con, cho nên mới không nói, bất quá ta cam đoan với con, Oanh Oanh nhà ta tuyệt đối là tiến sĩ du học nước ngoài về, mới vừa học xong chương trình quản lý doanh nghiệp trở về, cho nên, con liền sắp xếp vị trí ở công ty cho nó đi, nếu con không có năng lực sắp xếp cho Oanh Oanh chức giám đốc gì, thì con liền an bài chức quản lý, cái này con hẳn là có thể đi?"

Mộ Sơ Tình thật là muốn trở tay lấy một bình gas! Đập chết hai mẹ con nhà này.

Bất quá, bọn họ nói không sai, Mộ Sơ Tình đích xác không dám, cũng không có năng lực.

Cô chỉ là giám đốc tài vụ mà thôi, không phải bộ phận nhân sự, cô quản không được cái việc tuyển dụng nhân viên, hơn nữa, nếu như bị Hoắc Bắc Cảng đã biết cô lạm dụng chức quyền, nói không chừng liền lợi dụng cái này đem cô đuổi ra khỏi Hoắc thị.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn muốn tìm cách tống cô ra khỏi Hoắc thị, cho nên sẽ không từ bỏ cái cơ hội này để đuổi cô đi.

Mộ Sơ Tình không dám làm bản thân lâm vào rắc rối.

Mộ Sơ Tình ánh mắt lạnh xuống, sắc bén, cô châm chọc, lời nói mang theo gai: "Đại bá mẫu, bác nói thật khôi hài, con có thể, nhưng mà con vì cái gì phải giúp bác? Hơn nữa, nhà đại bá mẫu không phải có công ty sao? Con gái mình không bỏ ở công ty nhà mình, ngược lại, lại tới cầu con cái này thiên sát cô tinh, bác cũng không sợ giảm thọ, bác cũng không sợ xui xẻo sao? Đại bá mẫu không sợ, nhưng con sợ, vạn nhất làm đại bá mẫu chết, liền không tốt."

Tần Tâm sắc mặt đột biến, đột nhiên ánh mắt âm độc, bộ dáng muốn đem Mộ Sơ Tình b*p ch*t.

Chính là việc nhỏ mà không nhịn được thì sẽ làm loạn việc lớn, Tần Tâm trấn định nhịn xuống, cắn chặt răng nhẫn nhịn.

"Sơ Tình con nói đùa, đại bá mẫu đều đã tuổi này, đối với cái chuyện phong kiến này bác không tin, hơn nữa Sơ Tình con lớn lên đẹp như thế, lại như thế nào có thể là thiên sát cô tinh được?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 130


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 130 - Thật Là Vua Nịnh Nọt
https: //gacsach.com

Thật là vua nịnh nọt, a dua nịnh hót, những lời này đều phải đem cô nâng lên đến trời.

"Đại bá mẫu, nếu coi là thân thích, bác đừng nói con không giúp bác, vị trí giám đốc, quản lý này nọ, Hoắc thị bên này không có, bất quá có công việc bán hàng ở trung tâm thương mại, nếu em họ thân ái này mới từ nước ngoài du học trở về, vậy đi làm nhân viên bán hàng, tuy rằng chịu thiệt chút, chính là có thể tập thể dục, rèn luyện rèn luyện, chưa chắc là không thể."

Mộ Sơ Tình cười nói xong, liếc mắt nhìn cái cô Smart kia một, miệng lưỡi thực ôn nhu hỏi cô ta: "Em họ, em cảm thấy ý kiến này như thế nào?"

Tần Tâm còn không kịp phản ứng được đến tột cùng muốn cự tuyệt hay là đáp ứng, bên cạnh Mộ Oanh Oanh lại tính tình bực bội hướng về phía Mộ Sơ Tình tuyên bố, trong lời nói nồng đậm tự hào, mang theo kiêu ngạo, trên mặt viết đầy hai chữ khinh thường: "Mộ Sơ Tình, cô là có ý gì? Tôi là sinh viên hàng đầu từ nước ngoài trở về, tôi là du học sinh, thế nhưng cô kêu tôi đi làm một chức nhân viên bán hàng nho nhỏ, cái này làm sao có thể xứng với thân phận của tôi, tôi không chấp nhận, không cho phép, cô phải sắp xếp cho tôi một vị trí tốt. Không làm giám đốc, quản lý, thì cô cho tôi làm nhân viên tập đoàn Hoắc thị cũng được."

Đi làm nhân viên bán hàng những cái đó suốt ngày đều phải đứng, làm sao có thể, cô ta chắc chắn mệt không chịu được.

Mộ Sơ Tình rất muốn cười, nhưng mà lại cười không nổi.

Mộ Sơ Tình vừa định mở miệng nói chuyện, kêu cô ta cút đi. Tần Tâm vừa vặn nắm bắt được cảm xúc của Mộ Sơ Tình, thật sự sợ Mộ Sơ Tình kêu bọn họ biến đi, cho nên đúng lúc kéo tay Mộ Oanh Oanh lại, ánh mắt sắc bén trừng mắt liếc cô ta một, cảnh cáo, "Oanh Oanh, không cần cãi lại, nghe chị họ con nói, nếu chị họ cho con đi làm nhân viên bán hàng, có cái gì không tốt, cho con từ tầng dưới chót làm lên, từng bước từng bước leo lên."

"Mẹ, sao mẹ có thể như vậy!" Mộ Oanh Oanh tức sắp phát nổ, nhưng mà lại không thể phát tiết.

Tần Tâm bắt được cô ta, cuối cùng trừng mắt một, ý bảo Mộ Oanh Oanh không cần phát giận.

Sau đó, Tần Tâm xoay người sang chỗ khác, nhìn Mộ Sơ Tình, cười theo cùng cô nói: "Sơ Tình, vừa rồi em họ con tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện, cho nên con không cần so đo với nó nhiều như thế. Dựa theo con nói liền làm cái việc nhân viên bán hàng kia đi, chúng ta ngày mai liền có thể đi làm, bất quá đại bá mẫu muốn cùng con nói một câu, con coi chúng ta trên lập trường là thân thích, ngày mai chờ lúc em họ con đi làm, con dặn dò một chút cho mấy người nhân viên đó phải chiếu cố tốt Oanh Oanh nhà chúng ta, rốt cuộc Oanh Oanh nhà chúng ta từ nhỏ đã được nuông chiều, khả năng làm những việc đó sẽ không quen, hơn nữa cũng chưa có làm qua những việc này, cho nên cũng không quen thuộc, đến lúc đó cũng phải nhờ mấy người nhân viên đó giúp đỡ. Tuyệt đối không thể khi dễ Oanh Oanh nhà của chúng ta."

Mộ Sơ Tình nghe thấy cái này, đột nhiên cười tươi như hoa, liều mạng gật đầu, hứa hẹn với Tần Tâm: "Đại bá mẫu, bác cứ yên tâm đi, con nhất định sẽ phân phó mấy nhân viên đó chiếu cố Oanh Oanh thật tốt, tuyệt đối sẽ không để bọn họ khi dễ Oanh Oanh. Rốt cuộc lúc trước bác chiếu cố nhà của chúng ta những chuyện đó cũng là rõ ràng trước mắt, ân tình này đúng là không có gì báo đáp."

Tần Tâm nghe thấy Mộ Sơ Tình hứa hẹn cam đoan, tâm tình thả lỏng xuống, bà ta lôi kéo Mộ Oanh Oanh đang tức giận, bản mặt hầm hầm, "Vậy Sơ Tình, chúng ta không quấy rầy con nữa, con tiếp tục đi làm đi, ngày mai Oanh Oanh chúng ta sẽ đi làm đúng giờ. Con chắc là bận việc, chúng ta đi."

Nói xong, Tần Tâm liền lôi kéo Mộ Oanh Oanh mặt đen thùi lùi rời đi
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 131


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 131 - Không Thấy Tiện Nhân Mộ Sơ Tình Kia Có Bao Nhiêu Kiêu Ngạo Sao?
https: //gacsach.com

Mộ Oanh Oanh vừa rồi ở trong văn phòng vẫn luôn chịu đựng cơn tức, một khắc kia sau khi bị mẹ đẩy ra ngoài, nhịn không nổi, liền bộc phát cơn tức ra với mẹ cô ta, bực bội giậm chân.

"Mẹ! Vừa rồi mẹ bị điên rồi có phải không, mẹ không nhìn thấy con tiện nhân kia ra vẻ cỡ nào sao? Mẹ không có nhìn thấy cô ta kiêu ngạo tới trời sao? Chúng ta vừa rồi vì cái gì phải ăn nói khép nép, thế nào cũng phải năng nỉ Mộ Sơ Tình? Hơn nữa mẹ cũng không nhìn xem cô ta giới thiệu cho con là cái công việc gì? Nhân viên bán hàng á, cái công việc này có khác gì việc lặt vặt, phải nhìn sắc mặt người khác, tại sao con phải cái công việc thế này. Hơn nữa đứng cả một ngày, sẽ bị đau chân. Cái công việc này con không làm, mẹ nói thì mẹ tự đi mà làm đi."

"Mẹ nói cho con cái này, nói chuyện không thể nói nhỏ thôi sao? Cái công ty này có phần của Mộ Sơ Tình, nói chuyện nếu như bị người ta nghe được, đi mách lẻo với cô ta thì phải làm thế nào? Hiện giờ chúng ta gặp phải chuyện thế này, không dựa vào Mộ Sơ Tình con còn có thể dựa vào ai? Công ty ba con phá sản, chúng ta bây giờ không phải là đại phú ông như trước kia, là một nhà bình thường, cái gì cũng không có, ba còn không có việc làm, mẹ cũng không có việc làm, con mà không đi làm, nhà chúng ta lấy cái gì ăn? Uống gió Tây Bắc sao? Gần đây cũng may nhờ lúc trước gởi ngân hàng, con cảm thấy đủ sao?"

"Con đi làm nhân viên bán hàng có cái gì không ổn? Những cái quầy bán hàng đó đều là hàng hiệu, mua nổi hàng hiệu khẳng định đều là kẻ có tiền. Cho nên không khó đảm bảo có thể có tên thiếu gia công tử nào đi mua mấy cái đồ đó hay không, nhìn trúng con, con bay lên ngọn cây, phượng hoàng lại biến thành phượng hoàng, không tốt sao? Coi trọng con, cho nhà chúng ta tiền, một lần nữa góp vốn, nhà của chúng ta lại có thể mở công ty, đến lúc đó con vẫn là thiên kim đại tiểu thư không tốt sao?"

Nhà Tần Tâm, một năm trước đã phá sản, công ty kinh doanh thua lỗ, đóng cửa.

Mộ Oanh Oanh ở nước ngoài học đại học, cũng chỉ là có danh gà rừng học đại học, bất quá cũng không phải chính cô ta thi đậu, lót thật nhiều tiền mới được vào. Đến nỗi mấy cái bằng cấp đó, khẳng định không thể lấy ra khoe người.

Mấy cái bằng đó mà đem ra, chính là chọc cười chết người ta, cho nên vừa rồi làm trò trước mặt Mộ Sơ Tình, Tần Tâm không biết xấu hổ nói ra, bà ta nếu như nói ra con gái nhà bà tốt nghiệp đại học Harvard, Oxford, cô ta chính là ở một con gà rừng tốt nghiệp đại học, nào dám đi so với đại học B nổi tiếng nhất cả nước mà Mộ Sơ Tình theo học.

Thật là so với người sẽ tức chết, con gái bà ta không biết cố gắng, từ nhỏ đến lớn học hành cũng không giỏi, đại học cũng thi không đậu, chỉ có thể lót tiền ra nước ngoài, một con gà rừng học đại học, chính là mơ tưởng cái danh du học sinh nước ngoài.

Mà Mộ Sơ Tình là thiên sát cô tinh, không cha không mẹ dựa vào người khác làm trụ cột, thế nhưng có thể thi đậu trường đại học danh tiếng nhất cả nước, nghe nói là điểm thi đứng đầu, được miễn hoàn toàn học phí, cuối cùng kết quả tốt nghiệp cũng đứng đầu trường.

Lúc ấy Mộ Sơ Tình thi đậu đại học, rất nhiều trường đại học danh tiếng của nước ngoài như Harvard, Oxford,... bao nhiêu trường đại học danh tiếng đó đều tuyển chọn Mộ Sơ Tình, còn cấp thêm học bổng đặc biệt giá trị.

Chính là nghe nói Mộ Sơ Tình vì một người con trai mà ở lại trong nước, mỗi lần cuối kỳ, nhiều lần thành tích đều đứng đầu, sau khi vào đại học vô số lần nhận giải thưởng, cũng đạt được rất nhiều thành tựu.

Tần Tâm thấy phải đỏ cả mắt.

...

Nhưng mà Mộ Oanh Oanh này, trong lòng vẫn là bực mình chuyện vừa rồi, lại lẩm bẩm một câu. "Nhưng mà chúng ta tại sao phải xin xỏ Mộ Sơ Tình? Vì cái gì thế nào cũng phải đến chỗ mấy cái quầy bán hàng đó? Thương trường rộng lớn như vậy, trung tâm thương mại đầy ra, thế nào cũng phải tới đây là sao?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 132


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 132 - Hốt Được Đại Thiếu Gia, Làm Phu Nhân Nhà Giàu.
https: //gacsach.com

"Còn phải nhìn sắc mặt Mộ Sơ Tình? Mẹ không có nhìn thấy cô ta vừa rồi sắc mặt có bao nhiêu thối tha sao? Lại còn nói con không bằng không cấp, con cũng là một sinh viên được không?

Hơn nữa con còn là du học sinh từ nước ngoài trở về."

Tần Tâm thở dài một hơi, ôn nhu dỗ con gái: "Được được được, con gái của mẹ là lợi hại nhất, con gái của mẹ là giỏi nhất. Chính là bây giờ hiện thực tàn nhẫn như vậy. Tuy rằng nói nơi khác có rất nhiều trung tâm thương mại, quầy bán hàng, nhưng mà có nơi nào có thể lớn hơn Hoắc thị. Cái này là xếp hạng nhất, những kẻ cao quý có tiền khẳng định sẽ đến Hoắc thị, mua đồ ở Hoắc thị đại biểu cho thân phận địa vị của bọn họ. Ở Hoắc thị gặp được mấy tên đại thiếu gia công tử giàu có nổi danh tương đối dễ dàng, cho nên mẹ mới muốn cho con ở chỗ này làm nhân viên. Hơn nữa, có người quen dễ làm việc hơn, Mộ Sơ Tình kia từ nhỏ tính tình đã giống như quả hồng mềm dễ dàng bóp nát, nói cô ta vài câu, tự nhiên sẽ giúp chúng ta. Vừa rồi con cũng thấy rồi đó, cô ta thế nhưng lại giúp chúng ta, không tốt sao? Hơn nữa, Mộ Sơ Tình cô ta thủ đoạn thật là không ít, người đàn ông độc thân-kinh đô đệ nhất hoàng kim cũng có thể hốt được tới tay, không chừng sau lưng tâm tư còn có bao nhiêu thâm sâu? Con đi theo cô ta cũng có thể học một chút thủ đoạn của cô ta, không khéo con cũng có thể dùng tới. Còn nữa, Mộ Sơ Tình hiện tại gả vào hào môn, lại còn là cấp bậc cao như thế, con đi theo cô ta cũng có thể quen biết một chút những người mà cô ta quen, tìm đại gia công tử không phải là càng dễ dàng hơn sao?"

Mộ Oanh Oanh nghe vậy, giống như một hộp chữ nhật ở bên đường, cảm thấy chuyện thật đúng là như vậy. (hộp chữ nhật bên đường, đố biết là cái gì nè?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 133


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 133 - Hoắc Bắc Cảng Kia Là Người Lịch Lãm.
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình tâm tình thật sự rất tốt, kh*** c*m sau khi trả thù bừng lên, cô vui sướng hài lòng nói: "Ở ác gặp ác."

Ôn Vấn Nguyệt không hiểu, mơ mơ màng màng.

Mộ Sơ Tình lại cười càng tươi như tắm mình trong gió xuân, tươi cười nhìn đặc biệt cao hứng.

Cô cũng không giải thích cho Vấn Nguyệt.

Cô vui vẻ phấn chấn xoay người đi.

Ôn Vấn Nguyệt này đúng là đầu tôm, nhìn Mộ Sơ Tình xoay người rời đi, trong nháy mắt mới nghĩ đến chuyện đứng đắn, thấy Mộ Sơ Tình đi chưa xa mới đột nhiên kêu cô.

"Mộ giám! Vừa rồi tổng giám đốc Mạc thị, Mạc tổng nói đồng ý hợp tác với chúng ta, hỏi cô khi nào rảnh đi ký hợp đồng?"

Mộ Sơ Tình bị Vấn Nguyệt nói làm cho hoảng sợ, đang mang giày cao gót đột nhiên ngừng lại.

Cô xoay người, bộ dạng rõ ràng chính là bị dọa, chính cô cũng không dám tin, "Cô xác định sao? Xác định là Mạc tổng đồng ý ký hợp đồng với chúng ta sao? Này giá cả thế nào vậy?"

"4000 vạn."

"Thấp như thế?" Đây còn không phải là giá lần trước cô và Mạc Diệc Phong nói sao? Lúc trước anh ta giống như không thể nào đáp ứng, hơn nữa mời cô đi tham gia tiệc, bữa tiệc đó còn bị bọn họ làm rối ben lên.

Lúc ấy anh ta làm chủ nhân hẳn là sẽ rất xấu hổ đi.

Mộ Sơ Tình cho rằng Mạc Diệc Phong sẽ không đồng ý kế hoạch hợp tác lần này, lại còn có giá cả như vậy, làm sao cô không bị dọa sợ cho được?

Đây quả thực chính là từ trên trời rơi xuống tiện nghi nha.

Nhưng mà, làm gì có chuyện đột nhiên trên trời lại rơi xuống bánh? Mạc Diệc Phong kia lớn lên có vẻ rất thiện lương, chắc cũng sẽ không có âm mưu gì đi.

Chỉ là, chẳng sợ hiện tại Mộ Sơ Tình vẫn còn thường xuyên suy nghĩ đến anh ta, thật sự cảm giác được bọn họ đã từng gặp qua ở đâu đó rồi.

Có lẽ bọn họ đã từng gặp qua một lần ở cái năm nảo năm nao rồi, rốt cuộc người đẹp trai như anh ta cũng không có khả năng sẽ có người nào nhìn tương tự.

Mộ Sơ Tình không nghĩ nhiều nữa, xoay người rời đi.

Ngay lúc này, trong đầu cô giống như vừa bị va đập, cô hung hăn đưa tay đánh đánh đầu một chút.

Trước mặt hiện lên một hình ảnh, là hình ảnh một lá bùa.

Cái lá bùa này... Làm Mộ Sơ Tình nghĩ tới lá bùa lần trước ở trên xe Mạc Diệc Phong dính đầy máu đã khô.

Hoàn mỹ dung hợp cùng với nhau.

Làm Mộ Sơ Tình hô hấp không thông, hít thở khó khăn.

Cô đưa tay vịn lấy vách tường, mới miễn cưỡng đứng thẳng.

Chuyện như thế nào?

Tại sao cô lại nghĩ đến loại hình ảnh như vậy?

Hơn nữa, hình ảnh không rõ ràng, lá bùa kia cứ đong đưa ở trước mặt cô, cứ như vậy đong đưa đong đưa.

Và rồi dần dần biến mất.

Hiện giờ Mộ Sơ Tình, không có cách nào hiểu được tại sao cô lại nghĩ đến hình ảnh lá bùa kia.

Thật là kỳ quái.

Cô trấn định thật lâu, mới chống đỡ thân thể đi về phía thang máy, đi xuống tầng dưới.

...

Mộ Sơ Tình đi xuống lầu, vừa muốn đi đến trạm xe bus đợi xe về nhà, một chiếc Lamborghini lại ngừng ở trước mặt.

Xe của Hoắc Bắc Cảng.

Vừa thấy màu sắc chiếc Lamborghini này liền biết là xe của một người đàn ông lịch lãm, không sai, chỉ người lịch lãm mới có thể thích một chiếc xe có màu như vậy.

Chiếc Lamborghini trước mặt màu xanh da trời, ở trên đường trở thành cảnh tượng khác người.

Không muốn nhìn thấy cũng khó.

Mộ Sơ Tình không muốn để ý đến, nhưng mà chiếc Lamborghini này vẫn luôn lượn lờ đánh võng ở trước mặt cô, thiếu chút đã trực diện đụng vào cô.

Mộ Sơ Tình đi đến đâu, chiếc Lamborghini kia liền đuổi theo đến đó.

Mộ Sơ Tình đột nhiên xoay người đi về hướng ngược lại, đi đi đi đi, đi thật xa, Hoắc Bắc Cảng lái chiếc Lamborghini vẫn luôn đi theo cô.

Ngay thời điểm mấu chốt...

Mộ Sơ Tình đột nhiên xoay người chạy, hướng về phía trạm xe bus chạy qua.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 134


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 134 - Mộ Sơ Tình Là Con Nhỏ Lưu Manh!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng còn không phản ứng lại kịp, tiếp tục lái xe đi trước, xoay người vừa thấy Mộ Sơ Tình bên kia cũng đã thay đổi phương hướng đi rồi.

Mẹ nó, cái con nhỏ lưu manh này! 2

Hoắc Bắc Cảng mạnh mẽ chụp lên tay lái, nhìn vào gương chiếu hậu bóng dáng người phụ nữ kia chạy vội, hắn lại đột nhiên trầm giọng mà bật cười.

Cười thật sự rất tươi nhưng cũng rất ngắn, chỉ trong một chớp mắt, không có lâu lắm.

Nhất tiếu khuynh thành, cái này hình dung ở trên người hắn, quả thực là hoàn mỹ đến không được, nụ cười tươi quá mức loá mắt người.

Hoắc Bắc Cảng cũng không biết bản thân mình cười cái gì, chỉ là nhìn thấy con nhỏ lưu manh kia chạy như vậy lại vui sướng, lại đột nhiên rất muốn cười.

Cái con nhỏ lưu manh này, thật là ấu trĩ muốn mệnh.

Cũng chỉ có bản thân hắn mới chịu cùng cô ấu trĩ như thế.

Từ nhỏ đến lớn tính tình cứ như vậy, không có thay đổi tí nào.

Hoắc Bắc Cảng cười một chút, lúc sau trong lòng một chút tức giận cũng không có, hắn quay đầu xe chạy qua hướng của Mộ Sơ Tình.

Lần này Hoắc Bắc Cảng trực tiếp đánh xe đến trước mặt song còn vừa chạy vừa nhấn còi in ỏi, nhắc nhở Mộ Sơ Tình chú ý.

Mộ Sơ Tình cuối cùng cũng phát giận, cái chiếc Lamborghini chết tiệt kia vẫn luôn nhấn còi in ỏi, cô đột nhiên dừng bước.

Vừa muốn chạy trốn lần nữa, Mộ Sơ Tình đột nhiên bước hụt chân một bước, giày cao gót dính luôn trên nắp cống. 2

Mất mặt...

Mộ Sơ Tình nhìn thấy hình ảnh bản thân mất mặt như thế, 囧... Gót giày mắc kẹt kéo không ra, vừa vặn mắc vào khe cống.

Mặt cô đỏ bừng lên, cảm giác bản thân ở trên đường cái như vậy, thật mất mặt, cô đặc biệt e lệ muốn đem giày cao gót rút ra, chính là...

Ngay tại đây, đúng thời điểm mấu chốt lại dùng sức một chút.

Hoàn mỹ đem giày cao gót và đế giày, chia lìa... Hơn nữa, đế giày cũng rụng tùng luôn.

Cô cứ như vậy, giơ chân lơ lửng ở giữa không trung, cứng đờ.

Giày cao gót của cô hư rồi.

Mộ Sơ Tình cảm thấy mất mặt như thế, làm cô há hốc mồm, ngẩng đầu lên muốn nhìn xem Hoắc Bắc Cảng sẽ phản ứng như thế nào.

Cũng không biết hắn có cười cô hay không.

Thật sự cô ở trước mặt Hoắc Bắc Cảng mặt mũi gì cũng đều không có.

Không giống như Mộ Sơ Tình tưởng tượng, Hoắc Bắc Cảng lại là một mặt không cảm xúc, từ trên xe bước xuống.

Đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình, nhìn giày cao gót dưới chân cô, hàng chân mày nhẹ nhàng nhăn lại, đôi mắt chớp mắt một hiện lên đau lòng.

Đột nhiên hắn ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình, hai con ngươi như hổ mang theo tia sắc lạnh, doạ Mộ Sơ Tình thất kinh rồi.

Cô cực kỳ sợ hãi song trong mắt cô cũng thấp thỏm âu lo.

Hoắc Bắc Cảng lạnh giọng hỏi lại cô, ít nhiều mang theo vẻ không vui.

"Cô chạy đi, sao cô còn không chạy nữa!" 2

Rõ ràng là lời nói trách cứ, giọng hắn lại dễ nghe phụ trợ có vài tia ôn nhu cùng quan tâm.

Mộ Sơ Tình hiện tại tức đến muốn khóc, vô cùng ủy khuất.

Vốn dĩ ở trên phố phát sinh chuyện như vậy đều đã làm cô mất mặt, hắn còn như vậy trách cứ cô, gặp phải chuyện gì cũng chỉ biết mắng cô, trách móc cô.

Cái thứ đàn ông bụng dạ hẹp hòi.

Khi còn nhỏ một lần Mộ Sơ Tình thi, kết quả được 59 điểm, Hoắc Bắc Cảng cũng là như thế này, mắng cô đến mức cô muốn khóc.

Mộ Sơ Tình, làm sao em có thể ngu dốt như thế?

Mộ Sơ Tình, em là con ngốc sao? Điểm số như vậy mà cũng có thể thi được sao?

Cho rằng cô muốn thi được 59 điểm sao? Cô thi được 59 điểm bộ dễ lắm sao? Một chút đều không dễ dàng nha, so với 60 điểm có vẻ bản thân mình chỉ là kém một chút, lại muốn so với 58 điểm, thành tích cao hơn một bậc, cho nên thi được 59 điểm là chuyện rất khó khăn, không phải người bình thường nào cũng có thể thi được như thế!

Không biết an ủi cô một chút, cổ vũ cô lần sau thi được 60 điểm sao?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 135


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 135 - Hắn Cũng Là Một Người Đàn Ông Ấm Áp, Chỉ Là Ấm Áp Đó.
https: //gacsach.com

Mộ Sơ Tình chịu không nổi, mỗi lần đều như vậy bị hắn khi dễ, cầm lấy túi xách trong tay, hướng tới bụng hắn thụi cho một, mắng to một câu: "Lưu manh!"

Hoắc Bắc Cảng: "..." Quan tâm cô còn bị mắng?!

Mộ Sơ Tình một bụng lửa giận, cũng không muốn nói tiếp với hắn, trực tiếp cởi giày ra.

Cho dù là không có giày mang, cô cũng muốn đi bộ về nhà.

Mộ Sơ Tình chân đi không được hai bước, Hoắc Bắc Cảng liền từ sau lưng cô, lại là chiêu cũ chặn đường ôm ngang, một phen đem cô vác lên.

Mộ Sơ Tình lại hét lên một tiếng, bên hông có một đôi tay ngăn chặn eo cô, giây tiếp theo chờ cô phản ứng lại được, cô đã ở trên vai Hoắc Bắc Cảng.

Mộ Sơ Tình thật sự cạn lời, tên đàn ông này làm sao lại thích chặn đường ôm ngang như thế?

"Hoắc Bắc Cảng, thả tôi xuống!" Mộ Sơ Tình tức giận tay chân quơ loạn xạ đạp lên quần áo hắn.

"Đừng nhúc nhích!" Hoắc Bắc Cảng có chút không kiên nhẫn, vì ngăn cản chân nhỏ của cô lộn xộn, khớp tay hắn nổi rõ lên, "Bang" cho một, đánh mông Mộ Sơ Tình.

"Bang" một, mặt Mộ Sơ Tình đỏ bừng, cô... Điên cuồng, trong óc không biết muốn hỏi hắn như thế nào.

Hoắc Bắc Cảng có phải là muốn gây sự hay không?!

Thế nhưng đánh mông cô... Làm sao có thể đánh mông phụ nữ cơ chứ... 10

Mộ Sơ Tình trong bụng chứa đầy mấy lời mắn chửi hắn, nhưng chung quy vẫn là không nói ra, sợ lại bị hắn đánh mông.

Mộ Sơ Tình trấn định, nhịn xuống, Hoắc Bắc Cảng đem cô nhét vào trong xe.

Mộ Sơ Tình thiếu chút nữa đã bị hắn làm cho tức quá mà phát bệnh tim. Một người đàn ông khó có thể chịu đựng như thế, cũng không biết lúc trước Hứa Hạ Đồng ở bên cạnh hắn, làm thế nào mà lại có thể chịu đựng hắn, chẳng lẽ không bị hắn bạo tính tình làm cho áp lực sao?

Chẳng lẽ không có một giây nào xúc động muốn một đao thọc chết hắn sao?

Mộ Sơ Tình nghĩ tới điểm này, cười lạnh bản thân mình một phen, làm sao có thể có khả năng đó?

Hoắc Bắc Cảng làm sao có khả năng đối với Hứa Hạ Đồng mà hắn thích bộc phát bệnh thần kinh như thế.

Hoắc Bắc Cảng đối với Hứa Hạ Đồng, đoán chừng hắn có tức giận cũng không dám ho một tiếng, cô ta trở thành hoàng thái hậu cái loại này đi.

Lúc Hoắc Bắc Cảng cùng Hứa Hạ Đồng ở bên nhau, là đem cô ta nâng niu ở trong lòng bàn tay sủng ái đi.

Nâng ở trên tay sợ té ngã, ngậm ở trong miệng sợ tiêu tan.

Hoắc Bắc Cảng chán ghét Mộ Sơ Tình cô, cho nên khi ở chung với cô mới kỳ quái như thế, vẫn luôn khi dễ cô.

Không phải Hoắc Bắc Cảng không biết ôn nhu, chỉ là người mà hắn ôn nhu sẽ không phải là cô.

Hắn cũng là một người đàn ông ấm áp, chỉ là ấm áp đó không phải dành cho cô.

Hoắc Bắc Cảng đối với Hứa Hạ Đồng rất ôn nhu ấm áp, cô ta muốn cái gì liền phải có được cái đó, hắn đối với Hứa Hạ Đồng vĩnh viễn chính là thuận theo, nghe theo, tràn đầy đều là thái độ sủng nịch.

Đó có lẽ chính là thích, là yêu sâu đậm một người, còn không phải là đem cô ta nuôi thành khuê nữ sao?

Hoắc Bắc Cảng đem Hứa Hạ Đồng nuôi thành khuê nữ, đem Mộ Sơ Tình cô trở thành kẻ thù tới đối phó.

Mộ Sơ Tình thật sự rất hâm mộ người phụ nữ đó, thực hâm mộ cô ta có thể được hắn ôn nhu, thực hâm mộ cô ta có thể được Hoắc Bắc Cảng thích.

Thực hâm mộ, người trong lòng Hoắc Bắc Cảng là Hứa Hạ đồng.

...

Làm Mộ Sơ Tình không nghĩ tới chính là, Hoắc Bắc Cảng thế nhưng lái xe tới trung tâm thương mại lớn nhất thành phố của Hoắc thị.

Mộ Sơ Tình hoàn toàn không biết hắn như vậy là muốn làm gì?

Quay đầu nhìn Hoắc Bắc Cảng, Mộ Sơ Tình giận sôi máu, "Anh đây là muốn như thế nào? Chẳng lẽ không trở về nhà sao?"

Hoắc Bắc Cảng một khuôn mặt lạnh, mấp máy môi, không nói gì, hắn xuống xe, đóng cửa xe sau đó đi đến bên chỗ Mộ Sơ Tình.
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 136


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 136 - Cô Ta Kiếp Trước Là Người Cứu Vớt Dãy Ngân Hà Sao?
https: //gacsach.com

Hắn mở cửa xe cho Mộ Sơ Tình, tháo dây an toàn ra, ngay sau đó ôm cô lên như kiểu ôm công chúa.

Mộ Sơ Tình cả người bị hắn ôm lên, lập tức hai mắt trừng lớn.

Không thể tin được.

Đây là chuyện quái gì vậy?

Hoắc Bắc Cảng thế nhưng lại ôm cô, hắn không phải là bị tẩu hỏa nhập ma chứ?

Hoắc Bắc Cảng ôm Mộ Sơ Tình ra khỏi xe, rồi mới vươn chân dài ra đóng cửa xe lại.

Ngay sau đó, hắn muốn ôm Mộ Sơ Tình đi vào trong trung tâm thương mại.

Mộ Sơ Tình bị dọa sợ chết khiếp, vội vàng duỗi tay bóp cổ Hoắc Bắc Cảng sợ hắn sẽ đi vào trong.

Mộ Sơ Tình bị dọa thét chói tai: "Hoắc Bắc Cảng! Rốt cuộc là anh muốn làm cái gì!"

"Câm miệng, đừng nói chuyện!" Đôi mắt sắc bén của Hoắc Bắc Cảng trừng mắt liếc Mộ Sơ Tình một. Trời sinh hơi thở vương giả, chính là ra lệnh như thế, làm nhân gia nhìn cũng không dám phản bác. 4

Loại hơi thở này là không có cách nào thay đổi, cũng là trời sinh ra đã có, Mộ Sơ Tình từ nhỏ đến lớn đã bị cái ánh mắt thế này nuốt chửng.

Hoắc Bắc Cảng cứ như vậy, trầm mặc không hé răng, ôm Mộ Sơ Tình đi vào trung tâm.

Tay Mộ Sơ Tình cứng đờ đặt giữa không trung.

Hoắc Bắc Cảng cảm thấy khó chịu, "Mộ Sơ Tình, quàng tay qua cổ tôi, không nghe lời liền đem cô đi ném thùng rác."

"..." Mấy chú cảnh sát đâu hết rồi? Tôi muốn báo nguy! 2

...

Hoắc Bắc Cảng ôm Mộ Sơ Tình đi vào trong trung tâm thương mại, một mạch ôm cô đi đường.

Thang máy thật sự có quá nhiều người xếp hàng, cho nên Hoắc Bắc Cảng nhìn thoáng qua sau đó xoay người sang hướng khác, ôm Mộ Sơ Tình đi bằng thang cuộn lên tầng trên. 3

Cứ như vậy, khí phách ôm kiểu công chúa, làm Mộ Sơ Tình bị quá nhiều người nhìn bằng ánh mắt hâm mộ ghen tị, còn có hận ý.

Có mấy cô gái còn suy đoán nguyên nhân gì mà cô được Hoắc Bắc Cảng ôm như vậy.

"Ông trời ơi, nếu như chân tôi què mà có thể được một người bạn trai như vậy ôm vào trong ngực, mỗi ngày đều ôm vào trong ngực thế này, lát nữa về tôi liền tự đánh gãy chân mình luôn!"

"Ôi! Có thể được một người đàn ông như thế này cả đời ôm vào trong ngực, tôi đây cũng muốn hai chân không có tác dụng gì!" 2

Cô nương, mấy người bình tĩnh một chút đi...

Đại đa số phụ nữ, nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng ôm cô như vậy, đã bị hắn mê hoặc muốn ngất luôn.

Bất quá Mộ Sơ Tình lại không cảm thấy thế, cô như vậy, thật sự là quá mất mặt mà...

Các vị cô nương... Tôi thật sự không phải là kẻ bị què chân đâu! 2

...

Hoắc Bắc Cảng đem Mộ Sơ Tình ôm tới cửa hàng LV.

Bởi vì nhân viên trong cửa hàng đều biết Hoắc Bắc Cảng.

Cho nên trong nháy mắt kia khi nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng, thật là toàn bộ đều sôi trào.

Tổng giám đốc tự mình tới cửa hàng chắc chắn là có chuyện, những nhân viên đó vội phong toả cả cửa hàng, không cho phép người nào khác vào.

Hiện tại cả một cửa hàng rộng lớn như vậy cũng chỉ có hai người khách mua đồ là Mộ Sơ Tình và Hoắc Bắc Cảng.

Những nhân viên nữ trong cửa hàng được tận mắt ngắm Hoắc Bắc Cảng, khỏi phải nói là có bao nhiêu hạnh phúc, phải biết rằng bọn họ ở chỗ này làm việc cả đời cũng chưa chắc có thể thấy được tổng giám đốc liếc mắt một.

Hoắc Bắc Cảng anh ta thần bí như thế, ai có thể nhìn thấy quả thực chính là may mắn. Nhìn hắn sáng giá ngời ngời như thế, đều phải kích động té xỉu, nhưng mà nhìn thấy tổng giám đốc ôm một người phụ nữ, mấy người phụ nữ kia hận không thể ra chiến trường giết địch.

Quản lý cửa hàng nhìn thấy Hoắc Bắc Cảng tự mình tới, kích động sửa sang bản thân lại một chút, sau đó đi tới trước mặt Hoắc Bắc Cảng, thái độ thật cẩn thận, dò hỏi hắn: "Cái này, không biết tổng giám đốc hôm nay đại giá quang lâm, là có chuyện gì vậy?"
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 137


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 137 - Ôn Nhân Chính Là Nấm Mồ, Câu Nói Kia Quả Không Sai!
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng tầm mắt cũng không có nhìn qua quản lý trưởng, thật ra là hắn tùy ý nhìn đồ trưng bày trong cửa hàng một chút, sau đó nói với quản lý trưởng: "Những mẫu giày nữ mới nhất quý này có không?"

Quản lý trưởng chần chờ một chút, hoàn toàn không lường trước được tổng giám đốc sẽ hỏi vấn đề này, ngây người một chút lúc sau lập tức gật đầu, "Có. Tổng giám đốc, anh cần sao?"

Quản lý trưởng chú ý tới Mộ Sơ Tình.

Nháy mắt con tim liền tan nát.

Tổng giám đốc thế nhưng đã có bạn gái, hơn nữa hiện tại còn tự mình đi mua giày cho bạn gái, đúng là người phụ nữ hạnh phúc! Vừa hâm mộ cũng vừa ghen tỵ mà.

Nhân viên đứng bên cạnh nhìn Hoắc Bắc Cảng, nghe được Hoắc Bắc Cảng nói vậy cũng tan nát cõi lòng.

Còn tưởng rằng tổng giám đốc là một độc thân cẩu vạn năm, không nghĩ tới bạn gái cũng đã có, lại còn săn sóc ôn nhu như thế tự mình dẫn bạn gái tới mua giày!

Mấu chốt là còn ôm kiểu công chúa! Bạn trai mạnh mẽ đúng chuẩn cmnr!

Bọn họ cũng ảo tưởng được tổng giám đốc ôm kiểu công chúa ôn nhu như thế!

Thật là hâm mộ người phụ nữ kia, kiếp trước cô là người cứu vớt dãy ngân hà sao? Vì cái gì mà chuyện tốt trên đời như thế lại dừng ở trên người cô!

Hoắc Bắc Cảng gật đầu một, vẻ mặt nghiêm cẩn.

Rõ ràng là không phải khuôn mặt băng sơn, nhưng mà lại lọt vào mắt nhiều phụ nữ như thế "nguyện khom lưng".

Một chút biểu cảm cũng không có, hơn nữa hơi thở trên người còn đáng sợ doạ người như thế, nhưng mà mấy người phụ nữ đó lại nhìn đến không thể dời mắt, mê trai, còn cảm thấy Hoắc Bắc Cảng như thế này, rất đẹp trai...

Mấy người bị mù hết rồi sao?

Thật là không biết mấy người phụ nữ kia mê Hoắc Bắc Cảng ở điểm nào.

Nhưng mà Mộ Sơ Tình à, mày không phải là cũng mê đắm người đàn ông này sao?

Mộ Sơ Tình cười khổ, đôi mắt lóe sáng như sao rồi chợt biến mất.

Quản lý trưởng nghe Hoắc Bắc Cảng phân phó, liền nhanh chóng kêu mấy nhân viên đi lấy mẫu giày mới cho Hoắc Bắc Cảng.

Toàn bộ giày mới của quý này cứ như vậy được lấy ra, xếp đầy ở trước mặt Mộ Sơ Tình, trên sàn nhà từng hàng từng hàng ngay ngắn.

Thật là rực rỡ muôn màu, làm Mộ Sơ Tình nhìn đến đau não.

Lúc Mộ Sơ Tình còn đang thất thần, Hoắc Bắc Cảng buông Mộ Sơ Tình xuống, đặt cô ngồi trên ghế sofa cao cấp, rồi còn vươn tay nhéo bên hông cô một chút làm cho cô vốn đang thất thần bừng tỉnh.

Bên hông đau làm Mộ Sơ Tình sửng sốt, nhìn Hoắc Bắc Cảng, ánh mắt như có thù oán, không vui: "Anh làm gì?"

Hoắc Bắc Cảng căm tức nhìn cô, thanh âm lại trầm thấp bằng phẳng, "Tự mình chọn? Chẳng lẽ cô còn muốn tôi chọn cho cô?!"

"..." Một câu, làm Mộ Sơ Tình nghẹn họng, không còn lời nào để nói.

Cô không biết Hoắc Bắc Cảng hôm nay rốt cuộc là phát bệnh thần kinh gì, bất quá Mộ Sơ Tình nghĩ nghĩ, thế này còn không phải là bình thường sao?

Từ sau khi cô gả cho Hoắc Bắc Cảng, hắn cơ bản chính là loại người mỗi ngày đều phát bệnh thần kinh không phải sao?

Thật sự hôn nhân chính là nấm mồ, câu nói kia quả không sai!

Trước và sau khi kết hôn quả nhiên như là hai người hoàn toàn khác nhau, trước khi kết hôn là người như thế nào không cần biết nhưng sau khi kết hôn khẳng định sẽ lộ vốn chất, cuối cùng Mộ Sơ Tình cũng ngộ ra đạo lý này.

Trước khi kết hôn, Hoắc Bắc Cảng bình thường, sau khi kết hôn Hoắc Bắc Cảng...như là bị lừa đá đầu, cả ngày hù dọa người.

Mộ Sơ Tình trong lòng lạnh thật lạnh, cứ như vậy, ngồi xổm xuống tự mình chọn giày.

Mộ Sơ Tình trời sinh thích những gam màu đạm mạc thanh nhã, lại nói Hoắc Bắc Cảng kêu cô chọn giày, cũng không có nói cho cô rốt cuộc là chọn giày để làm gì.

Mộ Sơ Tình lập tức liền nghĩ tới cô thường xuyên xem tiểu thuyết rồi những tình tiết "bia đỡ đạn" trong phim thần tượng!
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 138


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 138 - Tự Mình Mang Giày Cho Mộ Sơ Tình.
https: //gacsach.com

Hoắc Bắc Cảng sẽ không phải là muốn mua giày cao gót cho người phụ nữ khác, nên mới bắt cô tới đây chọn, chọn được đôi nào sẽ đem đi tặng cho người phụ nữ kia?

Phải rồi! Hoắc Bắc Cảng chính là một người khó lường! Cô

quả thực chính là bia đỡ đạn!

Mộ Sơ Tình liền tức không chịu được, bằng cái gì chứ? Bằng cái gì hắn muốn tặng quà cho người phụ nữ khác còn bắt cô đến đây, đây chẳng phải là nói với cô rằng đến tột cùng cô có bao nhiêu mất mặt sao?

Mộ Sơ Tình khống chế không được bản thân lên men, cô không thể để Hoắc Bắc Cảng đạt được ý nguyện.

Bằng không, thật sự cô chẳng còn mặt mũi.

Hoắc Bắc Cảng còn không phải là muốn tặng quà cho người phụ nữ khác sao? Vậy cô liền chọn cho Hoắc Bắc Cảng một đôi xấu nhất.

Mộ Sơ Tình nhìn nhìn những đôi giày đó ở trên sàn nhà, cuối cùng lựa chọn một đôi cô cảm thấy xấu nhất, liền trực tiếp chỉ đôi đó: "Cái kia đi, đẹp."

Hoắc Bắc Cảng theo tầm mắt Mộ Sơ Tình nhìn qua, là một đôi... Không biết cái này, hắn có phải là một người đàn ông có quan điểm thẳng thắn hay không, thế nhưng hắn cảm thấy... Thật xấu!

Nhưng mà, Mộ Sơ Tình thích mà...

Hoắc Bắc Cảng chẳng sợ cảm thấy xấu cũng sẽ không nói ra.

Khoé mắt Hoắc Bắc Cảng giật giật, lúc sau đột nhiên đứng dậy, cầm lấy đôi giày kia, đi tới trước mặt Mộ Sơ Tình rồi mới ngồi xổm xuống, nắm lấy gót chân nhỏ nhắn trắng nõn nà của Mộ Sơ Tình.

Nhỏ.

Thật sự rất nhỏ.

Chân phụ nữ nhỏ, nhưng mà nhỏ như thế, nhỏ đến mức hắn một tay có thể cầm trọn.

Chân cô trắng nõn, múp múp mềm mịn, nhỏ như thế, đáng yêu như thế.

Chân Mộ Sơ Tình bị Hoắc Bắc Cảng nắm lấy, cô có chút xấu hổ, cũng không thể giở trò đá hắn, chính là cô thật sự rất muốn kêu lên: "Muốn chém muốn giết thì anh cứ nhằm vào tôi này, anh buông chân tôi ra trước đi!"

Hoắc Bắc Cảng nhìn chằm chằm chân Mộ Sơ Tình vài giây, đột nhiên hoàn hồn, rồi cứ như vậy duỗi tay, động tác có chút lãnh ngạnh mang giày cho Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình thật không thể bình tĩnh được, nhìn Hoắc Bắc Cảng hoàn mỹ mang giày cho cô.

Giày còn vừa chân như thế, thiếu chút nữa cô tức đến lên cơn đau tim.

Hoắc Bắc Cảng vẫn luôn nói ghê tởm cô, vậy vừa rồi hắn không chê chạm vào cô sẽ ghê tởm tay hắn sao?

Mộ Sơ Tình cứng đờ tại chỗ, thật lâu không có phản ứng lại, Hoắc Bắc Cảng vẻ mặt lại bình tĩnh tiếp tục mang một chiếc giày còn lại cho Mộ Sơ Tình.

Đôi giày rất vừa chân cho nên không cần đổi số khác.

Mộ Sơ Tình lại thích đôi giày này, Hoắc Bắc Cảng liền muốn mua đôi này.

Hắn móc ví ra, định lấy thẻ ra thanh toán, Mộ Sơ Tình như ở trong mộng bị doạ mới tỉnh lại, kinh hoảng!

Chẳng lẽ hết thảy đều là cô hiểu lầm sao?

Mộ Sơ Tình bắt được tay Hoắc Bắc Cảng, kinh ngạc nhìn hắn, lại nhìn thoáng qua đôi giày cô mang, biểu cảm trên mặt so với đấm lên tường còn muốn thống khổ hơn.

"Hoắc Bắc Cảng, ý anh là, đôi giày này anh mua cho tôi?" Mộ Sơ Tình khóc không ra nước mắt hỏi hắn.

Hoắc Bắc Cảng quăng cho Mộ Sơ Tình một ánh mắt, "Cô có phải thiểu năng trí tuệ hay không" ánh mắt nhìn Mộ Sơ Tình, ngay cả trong lời nói đều lộ ra ý ghét bỏ cô chỉ số thông minh thấp, "Chẳng lẽ, giống tôi mua cho tôi?"

Mộ Sơ Tình: "..." Thật là rất có đạo lý.

Mộ Sơ Tình quả thực muốn khóc đến chết, cô bắt lấy tay Hoắc Bắc Cảng tay, nhanh chóng mở miệng, "Nếu anh mua cho tôi, tôi đây có thể đổi một đôi khác hay không? Cái đôi giày này... Mỹ lệ như thế, không hợp với tôi... Khí chất của tôi thật sự không xứng."

Mộ Sơ Tình khóc mù mắt, nếu như sớm biết là mua cho cô, cô sẽ không chọn lựa như thế... Đôi giày rất xấu mà?

Xấu như thế làm sao mà mang ra cửa!

Cay mắt!

Cũng không biết mang ra cửa có thể bị hành hung một trận hay không?
 
Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 139


Ông Xã Phúc Hắc: Sủng Tận Trời
Chương 139 - Mẹ Nó! Khẩu Vị Nặng b**n th**!
https: //gacsach.com

"Tôi lại cảm thấy rất thích hợp với cô. Cùng với khí chất của cô rất phù hợp." Khuôn mặt Hoắc Bắc Cảng đột nhiên âm hiểm, thanh âm có chút cảm giác thú vị.

"..." Mẹ nó! Khẩu vị nặng b**n th**!

Mộ Sơ Tình muốn đổi đôi giày cũng không được, Hoắc Bắc Cảng cũng không biết là có khẩu vị gì, thích mỗi đôi giày này, liền mua cho Mộ Sơ Tình.

Mộ Sơ Tình đã biết, rốt cuộc biết tâm cơ của Hoắc Bắc Cảng, vì cái gì đột nhiên mua giày cho cô.

Đây là trả thù, đơn giản chính là trả thù mà.

Hắn mua giày cho cô xấu như thế, muốn làm cay mắt cô.

Bằng không làm gì hắn đột nhiên mua giày cho cô, không phải trả thù thì là cái gì?

Quả là người đàn ông âm hiểm độc ác!

Mộ Sơ Tình nhớ kỹ người đàn ông này, thật là biết người biết mặt khó biết lòng, hoá ra... Hoắc Bắc Cảng thế nhưng tâm tính b**n th** như thế.

Mộ Sơ Tình xem như đã biết.

Hoắc Bắc Cảng giúp Mộ Sơ Tình lấy hoá đơn xong, nhìn thấy Mộ Sơ Tình nhìn chằm chằm hắn, thấy trong ánh mắt là vẻ độc ác, như là hận không thể đem hắn nhai nuốt vào trong bụng...

Hắn... Lại làm sai?

Có ý gì đây? Rốt cuộc là có ý gì? Vì cái gì phụ nữ lại khó chiều như thế, tại sao hắn làm cái gì ở trong mắt Mộ Sơ Tình cũng đều là sai!

Mộ Sơ Tình không thể khen hắn một chút sao?

Hoắc Bắc Cảng càng nghĩ càng giận.

Mộ Sơ Tình so với hắn còn muốn tức giận hơn, hai người tính tiền xong, cô liền đi nhanh ra khỏi cửa hàng.

Hoắc Bắc Cảng hoang mang gãi đầu, chỉ có thể đi theo Mộ Sơ Tình ra ngoài.

Phía sau lại là một đám phụ nữ oa oa oa thét chói tai!

"A a a a! Tôi thật sự đã bị tổng giám đốc làm chết mê, tổng giám đốc làm thế nào có thể mê người như thế. Rất khí phách, rất sủng người phụ nữ kia!"

"Đúng vậy, tôi cũng bị tổng giám đốc mê hoặc cho đứng không vững luôn rồi, tôi sợ tôi nhịn không được té ngã ra đó. Trời cao thiếu tôi một người tổng giám đốc như vậy a! Tổng giám đốc như vậy, làm ơn hãy tới đây một người đi, không đúng, tới đây cho tôi một tá!"

"Tôi muốn mời một lão pháp sư, đem linh hồn tôi chuyển qua người phụ nữ kia, tôi thật sự rất hâm mộ ghen tị, hận người phụ nữ kia có thể được tổng giám đốc sủng nịch như vậy, rất hạnh phúc mà. Tổng giám đốc đúng là menly quá mà."

Mộ Sơ Tình nghe được đám phụ nữ đó cất tiếng k** r*n, không cầm được, vì bọn họ mà bi ai ba phút.

Nghe được thật làm nam sinh trầm mặc, nữ sinh rơi lệ mà.

Người tốt như thế, làm sao có thể tuổi còn trẻ mà mắt đã mù rồi? Thật là không có mắt nhìn...

...

Hoắc Bắc Cảng về tới chỗ để xe bên kia, chân dài chính là có ưu thế, đi đường đều nhanh hơn người khác nhiều, Mộ Sơ Tình theo sát bước chân, đi theo Hoắc Bắc Cảng.

Hiện tại giờ này rất khó bắt xe, hơn nữa trạm xe bus cách chỗ này quá xa, còn phải qua mấy con đường, Mộ Sơ Tình cũng lười đi bộ, dù sao cô và Hoắc Bắc Cảng giống nhau đều là đi về nhà, liền đi nhờ xe hắn.

Chính là Hoắc Bắc Cảng lại đứng ở chỗ ghế phụ Mộ Sơ Tình ngồi, không cho Mộ Sơ Tình vào xe.

Mộ Sơ Tình cảm thấy không thể hiểu được, Hoắc Bắc Cảng đột nhiên duỗi tay, giọng nói ngang ngược bá đạo không cho phép cự tuyệt, phân phó Mộ Sơ Tình: "Đưa di động cho tôi."

Mộ Sơ Tình càng không thể hiểu được, lại không biết hắn muốn làm gì, chỉ có thể lấy điện thoại ra, đưa cho Hoắc Bắc Cảng.

Hoắc Bắc Cảng đoạt lấy di động của Mộ Sơ Tình, mở ra vừa thấy điện thoại có cài mật mã.

"Mật mã là bao nhiêu?"

"120505, sinh nhật Tiểu Bao." Mộ Sơ Tình nói thầm một câu.

Hoắc Bắc Cảng mở khóa, sau đó liền đi xem danh bạ của Mộ Sơ Tình.

Không có sổ đen, bởi vì hắn có gọi điện qua, nhưng mà cô lại không nghe máy, một cuộc cũng không nghe máy.
 
Back
Top Bottom