Dục vọng là một thứ cực kỳ đáng sợ, nó ngắn ngủi mà nồng cháy, say mê mà điên cuồng, nó làm người trở nên dũng cảm, nhưng cũng làm người trở nên suy kiệt.
Hết thảy đều chìm vào hỗn loạn, Ellen hi vọng bản thân không cần phải tỉnh táo đến như vậy, hoặc là có thể xem đây tựa như một giấc mộng mị.
Thế nhưng, độ ấm của da thịt cận kề, sự đau nhức về thể xác, không thứ gì không đại diện cho sự việc đáng thương mà cậu phải chịu đựng vào đêm qua.
Đây là lần đầu tiên, Ellen cuối cùng cũng ý thức được George đã trưởng thành.
Đây là một người đàn ông cường tráng khỏe mạnh, tâm hồn hắn đã sớm thành thục, thân thể hắn tràn đầy sức lực, dường như nếu hắn muốn đạt được thứ gì, tuyệt đối sẽ không cho phép đối phương từ chối.
Sau gáy bị hôn lên, Ellen nghe được trong giọng điệu của George có chút khàn khàn sau giấc ngủ: "Ellen, em ổn chứ?"
Vào thời khắc ấy, hai mắt Ellen chua xót, nếu người đang ôm cậu ở phía sau không phải là George, cậu đã muốn tìm một cây dao mà cho đối phương trực tiếp một vé xuống địa ngục.
Ellen không nói gì, thế nhưng cơ thể căng thẳng dường như đã nói lên sự chống cự của cậu.
George đã sớm chuẩn bị tâm lý, không hề cảm thấy ngoài ý muốn: "Ta xin lỗi", rồi lại tiếp tục nói, "Nhưng mà ta không hề hối hận."
Ellen cuộn tròn người lại, làm lơ đi sự đau đớn ở nơi đó, cậu chôn chính mình trong chăn, tựa như chỉ cần làm như vậy thì có thể trốn tránh hiện thực đáng buồn bây giờ.
Tuy nhiên, cậu vẫn bị George ôm lấy, đối phương dịu dàng hôn lên trán cậu, tóc của cậu, nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua, ấm áp như ánh nắng vào buổi ban mai.
"Ellen, ta xin lỗi", giờ phút này George biến thành một người tình dịu dàng nhất, "Nhưng mà em vẫn luôn trốn tránh ta, ta không muốn chờ đợi nữa."
Kéo chăn xuống, Ellen cắn chặt môi.
"Em đã sớm biết người ta yêu là em, chẳng phải sao?", George bày tỏ, "Em thử rất nhiều lần, rõ ràng biết bản thân mới là đáp án duy nhất nhưng lần nào cũng làm như không hề hay biết.
Em thậm chí còn định đẩy ta cho những người phụ nữ nực cười kia, Ellen, em không còn nhớ rõ lời em đã nói sao?
Em nói, em hi vọng ta sẽ luôn hạnh phúc."
Rốt cuộc thì Ellen đã chịu mở miệng nói chuyện: ".......Đây là tội lỗi."
Giọng cậu thều thào, chắc hẳn là do đêm qua vẫn luôn cầu xin hắn buông tha.
Cho dù George giữa chừng đã giúp cậu uống rất nhiều nước, nhưng so với lượng nước đã tiêu tốn thì cũng như hạt muối bỏ biển.
"Tôi hi vọng ngài có thể có được hạnh phúc, thế nhưng làm như vậy....như vậy.....", Ellen không thể nói thêm bất kì điều gì.
Ellen thật sự hối hận, cậu nên rời khỏi George, rời khỏi Oxford, rời khỏi trang viên Field.
Thời điểm biết được xu hướng tính dục của George, cậu đúng là có hoài nghi nhiều người khác.
Nhưng mà rất nhanh sau đó, cậu đã cảm nhận được vài điều từ ánh mắt chuyên chú kia của George.
Ánh mắt sẽ không bao giờ dối gạt người.
Ánh mắt của George trước đây chưa bao giờ thâm tình đến vậy, cái ôm của hai người chưa bao giờ thân thiết đến thế, rất nhiều lần, George đều tìm cớ để ôm eo cậu, giữa hai cơ thể hầu như không còn kẽ hở.
Chỉ khi Ellen phát hiện bản thân không thể nhìn thẳng vào ánh mắt của George, sau khi cậu phát hiện George cố ý làm ra những hành động vượt xa rào cản chủ tớ, cậu cuối cùng đã ý thức được chân tướng một cách đầy sợ hãi.
Ellen từ nhỏ đã được dạy dỗ để trở thành một người hầu nam có đủ tư cách, trung thành, chính trực, khắc sâu mọi việc của chủ nhân vào trong lòng.
Tuy nhiên, chưa một ai nói với cậu, lỡ như chủ nhân phải lòng mình thì phải nên làm như thế nào.
Có lẽ cậu chủ chỉ cảm thấy mới mẻ nhất thời, có lẽ cậu chủ chỉ là bị mê hoặc nhất thời, có lẽ sau khi tiếp xúc với phụ nữ, ngài ấy có thể quay về con đường chính đạo chăng?
Lần nào như lần nấy, Ellen đều an ủi bản thân như vậy.
Ấy vậy mà, ánh mắt của George ngày càng trở nên lộ liễu, làm cho hành động tự lừa mình dối người biến thành một trò hề.
Mà cho đến hiện tại, đều là do cậu thất trách.
Cậu không chỉ không ngăn cản hành động sai lầm của chủ nhân, mà còn để đối phương càng lún sâu thêm một bước, trực tiếp rơi vào vực sâu của tội ác.
Bản thân mới chính là đầu sỏ khiến cho George bị đày xuống địa ngục, làm sao Ellen không thể tuyệt vọng cho được?
Nếu nói tối qua nước mắt của Ellen chứa đầy sự kháng cự và kinh sợ, thì hiện tại, chúng đại diện cho sự thống khổ và hối hận – chuyện đến nước này mà cậu còn quan tâm đến danh dự của George.
Ellen lại bị ôm chầm lấy, so với sự ngang tàng vào tối qua, George rốt cuộc đã lộ ra một ít vẻ bối rối.
"Người em nên trách cứ là ta, là ta cưỡng ép em, là ta muốn em làm điều em không muốn", George ôm người đã co thành một cục, "Nếu thượng đế thật sự muốn trách tội, ngài ấy sẽ chỉ trách tội mỗi ta.
Ellen, em vô tội."
"Đây hết thảy đều bắt nguồn từ sự ích kỷ của ta, chỉ vì ta không thể chờ thêm nữa, là ta không tôn trọng ý kiến của em, Ellen, em hiểu chứ?"
Nhưng mà hiển nhiên một người hầu tận trung không hề cảm thấy như vậy, nếu không phải đúng lúc có một người hầu nam ở hội quán đến gõ cửa dò hỏi về bữa sáng của George, nếu không phải cậu ý thức được cần phải giữ gìn thanh danh cho George bằng mọi giá, cơ thể mỏi mệt và tâm lý áy náy đã mém chút nữa đã làm cậu suy sụp.
Thời điểm tiếng gõ cửa vang lên, Ellen trực tiếp bật người dậy, lúc này đây, sắc mặt cậu trắng bệch chẳng khác nào một bệnh nhân đã sắp bước vào vòng tay của thần chết.
George vừa vỗ vỗ Ellen để trấn an, vừa cất cao giọng nói với người ở ngoài: "Ta sẽ đi xuống trong chốc nữa."
Người hầu hội quán rời đi, Ellen cũng theo đó mà nghiêng ngả lảo đảo bước xuống giường.
Dù chăn nệm không hề rối tinh rối mù giống đêm qua – sau khi xong việc George đã thay khăn trải giường và thay đồ ngủ cho cả hai – nhưng cả căn phòng đều sặc mùi diễm ái, dù cho có ai ở đây đều hiểu rõ tối qua đã xảy ra chuyện gì.
Không thể để cho kẻ khác biết được cậu George đã làm ra điều gì, bằng không ngài ấy sẽ bị hủy hoại - đầu óc của Ellen chỉ còn một ý nghĩ duy nhất như thế.
George thì sao?
Ngày hôm qua gã đàn ông đã để mặc cho thú tính điều khiển chính mình đã không nhận được sự trách móc mà mình xứng đáng, và rồi bây giờ để cho người mình đã tổn thương phải lo lắng về thanh danh của bản thân, ngay khi nhìn thấy Ellen vội vàng lấy ra bộ quần áo mới từ trong hành lý, rồi lại trông thấy Ellen dường như bừng tỉnh khi nhìn đống nệm trải giường ở trên mặt đất khiến cả người run rẩy, lúc bấy giờ, George cảm thấy hối hận.
Đối với Ellen mà nói, đây không hề là một kỉ niệm tốt đẹp hay lãng mạn gì cả, đây không nên là lần đầu tiên của cả hai người.
Hắn biết rõ đối phương chưa thể tiếp nhận, hắn biết rõ đối phương sẽ đau khổ, hắn rõ ràng yêu em ấy sâu đậm, nhưng mà xem đi, xem hắn đã làm nên chuyện gì?!
Hắn thậm chí còn nghĩ nếu Ellen tỉnh dậy và chỉ trích hắn, hắn có thể mượn cớ này để bày tỏ nỗi lòng và tiến thêm bước nữa?
Hắn thế mà lại áp đặt mưu kế lên tình cảm của cả hai sao?
Lấy danh nghĩa của tình ái để tổn thương em ấy, George Cavendish, ngươi thật sự là một tên ngu xuẩn và vô sỉ!
George trở tay cho mình một cái tát, ngay khi Ellen hô lên sợ hãi thì hắn đã giải thích: "Ta không dùng lực mạnh, sẽ không để lại dấu đâu."
Nói xong, hắn không thể không cười tự giễu, xem đi, vì cái gọi là danh dự, sự dối trá này ngay cả Judas cũng không hổ thẹn bằng.
Cơ thể của Ellen thật sự không còn sức để làm gì nữa, George vì vậy đưa cậu đến ngồi trên chiếc ghế sô pha bên cạnh giường, sau đó hắn lập tức ném tất cả ga trải giường vào trong lò sưởi âm tường.
Ngọn lửa bốc lên, hóa toàn bộ chứng cứ phạm tội thành một đống tro tàn.
Trong ánh lửa, một người trầm lặng, một người mờ mịt.
Quan hệ của George và Ellen, thật sự đã không còn như xưa.
Ngay khi George đến gần Ellen, hắn cảm nhận được sự kháng cự của đối phương, dù chỉ là phản xạ rất nhỏ, nhưng ngay sau đó cậu đã cố gắng để bản thân thả lỏng trở lại.
George ngồi xổm xuống sàn và ngẩng đầu lên nhìn Ellen, giây phút này, hắn lần nữa thấy được sự đau khổ trong mắt đối phương.
Vì vậy, người đàn ông vốn dĩ đã hoàn thành được nguyện vọng cũng không thể không cảm thấy bi ai: "Thứ lỗi cho ta, tình yêu của ta."
Hắn vuốt ve khuôn mặt của đối phương – người vốn dĩ đang định tránh đi – trên má vẫn còn vương đọng một ít dấu vết ướt át.
"Cậu chủ, đây là sai lầm", Ellen thật sự mong bản thân có thể tỏ ra bình tĩnh, nhưng đều thất bại, "Ngài hãy quên nó đi, coi như chưa xảy ra chuyện gì cả."
George phác họa từng đường nét khuôn mặt của người kia, rồi đánh nát ảo tưởng của đối phương: "Ta sẽ không quên, cũng không hề muốn quên đi, hết thảy đều là mục đích ban đầu của ta."
Ellen thống khổ nhắm mắt lại.
"Ta thừa nhận đây chính là sai lầm, nhưng sai lầm lớn nhất của ta chính là làm tổn thương em, ngoại trừ điều này, ta không hề hối hận", George nói, "Ta đối với việc yêu em chưa bao giờ thấy nó là sai lầm cả, ta vốn dĩ đã xác định với lòng mình khao khát được ở bên cạnh em.
Ellen em có biết không?
Ta sống trên đời này chính là vì có thể cùng em nắm lấy hạnh phúc."
Ellen lắc đầu, cậu kéo tay của George ra, thế nhưng lại bị chính đôi tay của George nắm lấy.
"Em không tin tình yêu của ta dành cho em sao?", George hỏi.
"Đàn ông và đàn ông không nên mến mộ nhau, và cũng không thể mến mộ nhau", Ellen đáp.
"Chính em đã từng nói, em nguyện ý ở bên cạnh ta, dẫu rằng có phải rơi vào địa ngục cùng nhau", George nói.
Ellen thật sự muốn khóc: "Tại vì nếu không có tôi, ngài vốn dĩ đã có thể được bước chân vào thiên đàng chẳng phải sao?
Nếu không phải do tôi khiến ngài đi lầm đường, ngài đã có thể có được hạnh phúc chân chính rồi không phải sao?"
"Không có em, thiên đàng không tồn tại!", George không thể nhịn được mà phản bác, thế nhưng nó hiển nhiên đã dọa đến tinh thần đang yếu ớt của Ellen, ngay sau đó, George không thể không hạ giọng, "Tình yêu của ta, chẳng lẽ em không nhìn ra ta thật lòng với em sao?
Chẳng nhẽ em không cảm nhận được tình cảm của ta sao?
Chẳng nhẽ em cho rằng ta kết hôn cùng người ta không yêu liền có thể đạt được thứ gọi là hạnh phúc sao?"
Hai người tranh luận một hồi rốt cuộc quay về bế tắc giống hệt ngày đó, chỉ là một người từ sự mờ mịt đã thông suốt, một người đã hãm sâu trong sự tự khiển trách bản thân.
George nắm chặt bàn tay của Ellen, tựa hồ làm như vậy có thể để cho đối phương cảm thụ được trái tim của hắn: "Hơn nữa, Ellen à, chúng ta rõ ràng là có tình cảm với nhau."
Ellen muốn nhảy dựng cả lên, cậu buột miệng phản bác: "Ngài đang nói bậy bạ gì đó!"
"Chúng ta chẳng phải đã có tình cảm cho nhau sao?
Em không yêu ta ư?", George hỏi.
Ellen thật sự muốn nói không có, nhưng ngay sau đó, cậu lập tức nghe George nói: "Em có thể thề với thượng đế không?
Nếu em nói dối, Satan sẽ ngay lập tức lấy đi sinh mệnh của ta."
"Ngài tại sao lại nói như thế?", Ellen vừa tức vừa gấp gáp, "Tình cảm ta đối với ngài chưa bao giờ là loại đó cả."
"Vì sao không phải là loại tình cảm đó?", George không chịu bỏ qua mà nói, "Em có thể chấp nhận ta ở bên cạnh người khác sao?
Em có thể chịu đựng cảnh ta cùng người khác sinh con sao?"
Nói một lúc, ngay cả George cũng tự mình ảo não: "Ôi, đáng chết thật, dù ta có đau lòng như thế nào, em cũng sẽ chấp nhận cả."
"Tôi......"
George hít một hơi thật sâu: "Ellen, ta yêu cầu em, ta không thể sống mà không có em.
Ta chỉ muốn có được chút hạnh phúc, ta chỉ hi vọng về sau ngày nào chúng ta cũng có thể bầu bạn, đây là tâm nguyện duy nhất của ta."
"Thân là chủ tớ, chẳng phải chúng ta vẫn luôn như vậy sao?", Ellen vô cùng bi thương, cậu đã sớm thề thốt sẽ phục vụ George suốt đời.
Vì vậy, cậu đã chuẩn bị việc bản thân cả đời độc thân, thế nhưng chuyện trước mắt xảy ra là, chủ nhân của cậu không còn cần nữ chủ nhân mà muốn người vốn dĩ là người hầu nam của mình bầu bạn với mình suốt đời.
"Cậu chủ George, không có tình yêu chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau mà."
"Không giống nhau", George nói.
Cốc cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, cuộc trò chuyện giữa Ellen và George lại bị chen ngangthêm một lần nữa.
George người vốn đang ảo não không thôi, sau khi biết được tin tức là Benjamin mời hắn cùng dùng bữa sáng, cũng không thể vui lên được – biểu cảm của Ellen không hề có chút kinh ngạc nào, dường như cậu đã biết mục đích mà Benjamin mời hắn.
Lúc ấy, George như nghĩ tới điều gì, ngay sau đó hắn liền thốt lên: "Tối hôm qua em đã nghe thấy cuộc nói chuyện giữa ta và Benjamin sao?"
Ellen cúi đầu không đáp lời.
Vì vậy, George biết được đáp án.
"Chết tiệt....", George thật sự rất muốn giết người vào lúc này, giết cái gã Benjamin lúc nào cũng làm hỏng chuyện kia, càng muốn giết kẻ tội đồ là chính mình hơn nữa.