Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1561


Chương 1561

“A!” Trương Tiểu Du khẽ hô lên, vị ‘Chú Lý có chuyện gì vậy?”

Ba Lý mẹ Lý quanh năm sống ở thị trấn, rất ít khi lên Sài Gòn, nghe thấy tin này cô cảm thấy hơi đường đột và hơi bất ngờ.

Trần Phong Sinh trả lời: “Chắc không có chuyện gì nghiêm trọng đâu, là khối u lành tính mà thôi. Hôm nay lúc anh đi thăm bà ngoại vừa hay gặp được cô ấy, tiện hỏi thăm vài câu! Hình như hôm nay mới xử lý cho năm viện, đã sắp xếp xong lịch phẫu thuật rồi. Cô ấy có lẽ nhất thời quên mất nói cho em, hoặc là sợ em lo lắng!”

“Ừm..” Trương Tiểu Du gật đầu.

Cô nghĩ thầm, đợi ngày mai tan làm rồi qua đây thăm một chút Chiếc Cayenne lao ra khỏi tòa nhà bệnh viện, lúc này màn đêm đã buông xuống rồi, ánh đèn neon dần dần thắp sáng cả thành phố, từ cửa xe ô tô nhìn ra ngoài, cảnh đêm thật đẹp.

Lúc sắp dừng đèn đỏ, cô đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Đúng rồi cầm thú!”

Trần Phong Sinh nghe xong, nghiêng đầu nhìn cô.

“Hôm nay em gặp Giai Lệt” Trương Tiểu Du nói với anh.

“Giai Lệ?” Trân Phong Sinh có chút kinh ngạc.

Đoán chừng anh ấy sẽ có phản ứng giống với mình, đều cảm thấy tuần trăng mật hơi ngắn, Trương Tiểu Du gật đầu: “Ừm, cô ấy đi tuần trăng mật về rồi!”

“Ừ” Trần Phong Sinh nhàn nhạt nói Trương Tiểu Du cản môi, xem xét một hồi rồi mở miệng nói: “Còn nữa, hình như lúc cô ấy hưởng tuần trăng mật bị thương rồi, trần và má cô ấy có vài chỗ bầm tím, cũng may là không bị hủy tới khuôn mặt. Em thăm hỏi một chút, cô ấy nói là lúc đi cano không cẩn thận bị đụng trúng!”

Môi mỏng của Trần Phong Sinh khẽ giật, không nói gì Đèn đỏ phía trước vẫn còn hơn 90 giây nữa, thời gian chờ hơi lâu, sợ cô bị đói bụng nên anh không khỏi có chút nóng lòng, ngón tay mảnh khảnh gõ nhẹ lên vô lăng.

Thấy vậy, Trương Tiểu Du tưởng rằng anh ấy bị ảnh hưởng bởi lời nói của mình, lòng nảy sinh ghen tuông: “Cầm thú, nếu anh không yên tâm về thanh mai nhỏ của mình thì đi gọi điện mà hỏi, dù sao anh cũng là bác sĩ chữa bệnh cứu người!”

“Thanh mai nhỏ?” Đôi mắt hoa đào của Trần Phong Sinh nheo lại, dường như hơi bất ngờ đối với danh xưng này.

“Hai người mười lãm tuổi đã quen nhau rồi còn gì!” Trương Tiểu Du bĩu môi.

Cô nói cũng không sai, mười lăm tuổi quen nhau, tính ra chẳng phải là thanh mai trúc mã sao!

Nghe vậy, Trần Phong Sinh khẽ nhíu mày, ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ: “Ồ, vậy anh gọi điện thoại?”

“Tùy anh!” Trương Tiểu Du nghiến răng Lời vừa thốt ra, liên thấy anh thật sự lôi điện thoại di động của mình từ ngăn chứa đồ ra, còn ấn vào danh bạ, chuẩn bị gọi đi.

Trương Tiểu Du trợn to mắt, có chút tức giận.

Nhìn thấy anh để điện thoại bên tai, dưới màn hình hiển thị dãy số đã được kết nối. Cô quay mặt đi, quay lưng lại với anh.

Trong lòng còn đang lo lắng, bỗng nghe thấy giọng nói lười biếng của anh: “Alô, anh cả”

Anh cả?

Trương Tiểu Du sửng sốt, quay đầu lại nhìn.

Chỉ nhìn thấy Trần Phong Sinh đang rảnh rỗi nhìn mình, ý cười trong đôi mắt hoa đào đầy vẻ quyến rũ xấu xa.

Cô không khỏi thầm mảng, lại bị anh trêu đùa rồi!

Sau khi nhìn thấy cô tức giận trừng mắt, Trần Phong Sinh không chọc cô nữa, trực tiếp đặt điện thoại lên bảng công cụ rồi bấm loa ngoài.

“Có việc gÏ?”

Từ đường dây truyền tới giọng nói uy nghiêm của Trần Văn Sáng.

Tính cách cũng giống như mọi lần thường thấy, bình thường lúc nói chuyện điện thoại, cũng là trầm mặc ít nói, tiếc chữ như vàng. Nhưng có thế nghe thấy tiếng thở ra hơi lâu, chắc là đang hút thuốc.

Trương Tiểu Du chợt nghĩ đến thực ra anh ta nghiện thuốc không ít, trước đây không có việc gì làm thường kẹp điếu thuốc ở ngón tay.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1562


Chương 1562

Nhưng kể từ sau khi biết tin cô có thai, hầu như chưa từng thấy anh ấy hút thuốc nữa.

Nghĩ đến đây, Trương Tiểu Du lại cảm thấy trong lòng mềm nhữn, tựa như mặt hồ tĩnh lặng bị đuôi chim nhạn lướt qua, tạo ra những gợn sóng dập dờn, nhấp nhô từng đợt.

Trần Phong Sinh uể oải nói: “Vẫn đang trong quân đội à? Ồ, cũng không có chuyện gì!”

“Cúp máy đây!” Trần Văn Sáng thẳng thừng đáp.

Đúng là con người kiệm lời như vàng, cho dù là nói chuyện với em út thì anh ta cũng dứt khoát muốn cúp máy.

“Đừng cúp vội!” Trần Phong Sinh vội ngăn lại, giật nhẹ khóe môi chậm rãi nói tiếp: “Em muốn nói với anh một câu, đừng ngày nào cũng chỉ chăm chăm vào việc huấn luyện lính cấp dưới, bố vợ tương lai của anh còn đang bị bệnh phải nhập viện kia kìa, anh không thể đến thăm ông ấy một lúc được sao?”

Đầu bên kia im lặng vài giây rồi mới tắt máy.

Đạt được mục đích, Trần Phong Sinh ném lại điện thoại vào tủ đựng đồ, sau đó nhướng mày nhìn cô, dường như là muốn tranh công.

Trương Tiểu Du đáp lại anh bằng một cái trợn mắt trắng.

Chập tối hôm sau khi tan làm, cô lại đến bệnh viện tư nhân.

Chỉ là lần này cô không đợi Trần Phong Sinh tan làm nữa mà đi luôn thang máy lên tầng khoa dạ dày. Vừa cầm bó hoa tươi trên tay bước ra ngoài cô lập tức nhìn thấy Lý Lan Hoa mặc chiếc áo khoác trảng đang đứng trước cửa sổ.

Hai tay cô ấy buông thống dọc theo hai bên thân áo, ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài cửa, tiêu điểm ánh mắt có phần mệt mỏi, không biết là đang suy nghĩ chuyện gì Trương Tiểu Du không khỏi quặn lòng.

Cả hai người cũng coi như lớn lên cùng nhau, họ đều rất thấu hiểu gia đình của nhau. Vợ chồng bác Lý và cô chú đều là những người giản dị, trung thực.

Họ yêu thương đứa con gái Lý Lan Hoa từ nhỏ. Hiện giờ bố Lý bị bệnh phải năm iện. Ngay cả khi con gái ông là một bác sĩ, cũng vẫn khó tránh khỏi sự sợ hãi, tuy đối phương chỉ là bố mẹ nuôi của cô ấy…

Bởi vì lúc đến cô đã gọi điện cho Lý Lan Hoa nên bây giờ cô ấy đang đợi cô.

Trương Tiểu Du trấn tĩnh lại tinh thần, cô bước tới nắm nhẹ cánh tay Lý Lan Hoa, cô ấy cảm nhận được, nhanh chóng nở nụ cười: “Cá nhỏ, cậu đến rồi!”

“Ừ!” Cô gật đầu nói tiếp: “Lan Hoa à, cậu nên nói chuyện này với tớ sớm hơn mới phải, tốt hơn là một mình cậu gánh vác, chú Lý không sao chứ?”

Cô ấy vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, trái lại còn an ủi cô: ‘Không sao. Hôm qua lúc làm thủ tục nhập viện bác sĩ đã kiểm tra rồi, sơ bộ bước đầu xác định là khối u lành tính, mai mốt sẽ tiến hành phẫu thuật”

“Vậy thì được!” Trương Tiểu Du chậm rãi nói: “Có tuổi rồi, cơ thể sẽ xuất hiện bệnh tật, cậu đừng quá lo lắng!”

“Ừm, tớ không sao, chỉ là ban nấy nhận được điện thoại của mẹ làm tớ hoảng quá! Cậu đừng quên tớ là bác sĩ đấy nhé!” Lý Lan Hoa cười nói xong, liền kéo cô đi về hướng phòng bệnh: “Đi, tớ đưa cậu vào trong”

Họ đi dọc theo lối hành lang đến phòng bệnh.

Lý Lan Hoa cảm thấy có chút áy náy: “Vốn dĩ là tớ không định nói cho cậu biết đâu, tại cậu đang mang thai, cơ thế nhạy cảm, nhưng hôm qua lúc tớ gặp Bác sĩ Sinh, tớ biết anh ấy kiếu gì quay về cũng sẽ nói lại cho cậu!”

Trương Tiểu Du trợn mắt nhìn Lý Lan Hoa giả vờ khó chịu, không đồng tình với lời nói của cô ấy.

Ngay lập tức, cô lại nghĩ đến cuộc điện thoại mà Trần Phong Sinh gọi vào tối qua, nào đâu chỉ có môi cô biết chuyện này, còn có cả Trần Văn Sáng nữa.

Cô mở miệng, không khỏi nói: “Anh của cầm thú…

“Suyt!” Lý Lan Hoa vội lên tiếng, cô ấy nhanh chóng dùng ngón trỏ chặn miệng cô lại “Sao vậy?” Trương Tiểu Du sửng sốt.

Đến trước cửa phòng bệnh, bước chân của hai người lần lượt dừng lại. Lý Lan Hoa nhìn vào bên trong qua khung cửa sổ, sau đó đưa tay lên miệng, có phần căng thẳng dặn dò cô: “Cá nhỏ à lát nữa đi vào cậu tuyệt đối đừng nhắc đến anh ấy trước mặt bố mẹ tớ nhé!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1563


Chương 1563

“…” Trương Tiểu Du cảm thấy khó hiểu.

Thấy cô ấy đã đẩy cửa phòng bước vào, cô còn tưởng răng đối phương ngại ngùng nên cũng không suy nghĩ nhiều.

Nghe thấy tiếng bước chân người đi vào, bà Lý đang ngồi bên giường bệnh gọt hoa quả liền đứng lên: “Cá nhỏ đến rồi à cháu?”

“Dạ thím, cháu qua thăm chú ạ!” Cô mỉm cười đưa cho bà bó hoa, rồi nói với ông Lý, người mặc bộ quần áo bệnh nhân đang ngồi tựa vào thành giường: “Chú Lý, cháu chúc chú sớm ngày khỏe lại ạ!”

Ông Lý cười vui vẻ: “Cảm ơn cháu nhé!”

Bà Lý đưa bó hoa cho Lý Lan Hoa bảo cô ấy c*m v** chiếc bình đặt ở bệ cửa sổ. Những bông hoa cẩm chướng và hoa cúc mà Trương Tiểu Du chọn đều là hoa để đi thăm bệnh. Sau khi mở túi, hương thơm của hoa liền lan tỏa, tản át đi mùi nước khử trùng trong phòng Trước giờ ông bà Lý đều sống trong một thị trấn nhỏ, quanh năm có khi chẳng đến Sài Gòn lần nào, ở đây họ cũng không có người thân hay bạn bè gì cả, vì vậy khi có người đến thăm họ rất vui mừng, lại đều là người quen thân thích từ lâu nên nói chuyện cũng cởi mở hẳn.

Đang lúc trò chuyện náo nhiệt thì cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.

Người trong phòng cũng không nghĩ nhiều, còn tưởng răng là y tá tới thay thuốc, bất giác quay đầu nhìn, ai ngờ được đó lại là một dáng người cao lớn cường tráng.

Ngay lúc người đó bước vào, không gian trong phòng bỗng trở nên chật hẹp.

Phía trên mặc một chiếc áo khoác dài màu đen cổ đứng, dưới là quần tây dài cùng màu. Gấu quần được nhét gọn gàng vào đôi giày quân đội dưới chân.

Người phang phảng một mùi thuốc lá nhẹ, có vẻ như anh ta vừa mới hút một điếu thuốc trước khi bước vào. Các đường nét trên khuôn mặt có phần quen thuộc…

Trần Văn Sáng?

Trương Tiểu Du được một phen sửng sốt.

Nhưng cô đã nhanh chóng hiểu ra, sau khi nhận được điện thoại của Trần Phong Sinh anh ta liền đến thăm “bố vợ tương lai”?

Nghĩ như vậy, cô không khỏi đưa mắt nhìn về phía trước cửa sổ, nơi Lý Lan Hoa vừa mới cảm xong bó hoa trên tay, nhìn thấy người đi vào, đôi mắt cô ấy lập tức ánh lên một tia kinh ngạc chớp nhoáng, giống như cô ban nấy.

Trương Tiểu Du vốn nghĩ rằng cô ấy sẽ xấy hổ nhưng ai mà biết được cô ấy lại vội cúi đầu xuống, biểu cảm giấu trong mái tóc dài, sắc mặt có vẻ hơi tái đi Nhìn thấy người đến thăm, bà Lý bật cười sau một thoáng ngạc nhiên: “Ông này, bệnh của ông xem ra cũng có độ phủ sóng ca đấy, đầu tiên là cá nhỏ, bây giờ Văn Sáng cũng đến rồi này!”

Trêu chọc như vậy nhưng biểu cảm trên mặt ông Lý cũng không thay đổi ông ấy vội vàng chào hỏi: “Văn Sáng mau ngồi đi! Thực ra cũng chẳng phải là bệnh nặng gì đâu, bác sĩ nói không sao. Cháu bận như vậy mà còn dành thời gian đến bệnh viện thăm bác, làm bác áy náy quá!”

Trần Văn Sáng bước tới, đặt giỏ hoa quả trong tay lên trên tủ, điềm tĩnh nói: “Dạo này cháu được nghỉ phép, sau khi biết tin liền tới thăm bác luôn!”

Nghỉ phép…

Khóe miệng Trương Tiểu Du giật giật.

Rõ ràng tối hôm qua anh ta còn ở trong quân đội nói chuyện với Trần Phong Sinh, hóa ra là quân nhân nói dối cũng không hề chớp mắt!

Nhưng kể ra mà nói thì cũng hiếm khi thấy anh ta không mặc quân phục thật, hầu như phần lớn thời gian đều là mặc quân phục màu xanh cây thông hoặc quân phục huấn luyện ngụy trang, nhưng cho dù là đổi thành trang phục thường ngày thì anh ta vẫn mang đôi giày lính đó, khó có thể che giấu được cái khí thế hiên ngang của người quân nhân.

Ánh mắt Trương Tiểu Du không kiềm được mà dừng lại trên đôi giày áy.

Trong ấn tượng của cô, hình như có một lần nào đó gặp nhau ở nhà hàng, đối phương đã từng nói như này, nói rằng anh ta đi đôi giày quân nhân đó vào trông ngầu kinh khủng. Bây giờ, cô có thể chắc chắn răng người nói câu đó chính là Lý Lan Hoa.

Trương Tiểu Du khẽ quay đầu, ánh mắt lại một lần nữa hướng về phía cửa số.

Cùng lúc đó, bà Lý cũng đang nhìn đứa con gái đang đứng yên bất động, bà bất mãn mảng: “Lan Hoa, con ngây ra đó làm gì thế hả? Sao lại bất lịch sự như vậy, còn không mau lại đây chào hỏi!”

Lý Lan Hoa nhìn bố mẹ một cái, sau đó chậm chạp di chuyển.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1564


Chương 1564

Cô ấy nhấc chiếc ghế chỗ cửa sổ đến trước mặt Trần Văn Sáng, ánh mắt hai người giao nhau mấy giây, sau đó lập tức né tránh, cô ấy vội thu hai tay lại, khẽ giọng chào: “Chú nhỏ…”

Trương Tiểu Du bị sốc tại chỗ.

Ở trong phòng được hơn nửa tiếng, cô ngỏ lời phải đi, Lý Lan Hoa liên đứng dậy khỏi ghế sô pha, định tiễn cô, lúc này Trần Văn Sáng cũng đứng dậy, nói rằng còn có việc nên để hôm khác lại đến thăm.

Trương Tiểu Du xua tay nói: ‘Khụ, không phải tiên đâu. Bà ngoại cũng đang năm viện ở đây, tớ tiện ghé qua thăm bà một lát!”

Nghe vậy, bà Lý đi theo cô ra khỏi phòng bệnh rồi nói: “Nếu thế thì Lan Hoa à, lát nữa y tá tới thay thuốc cho bố con, con thay mẹ tiễn Văn Sáng nhé!”

“Vâng, con biết rồi…” Nét mặt cô ấy trầm xuống, khẽ giọng nói: “Chú nhỏ, tôi đưa cho anh về “Ừm” Yết hầu anh ta khẽ động.

Nhìn bóng hai người cùng rời đi đến khi biến mất một hồi lâu, Trương Tiểu Du vẫn chưa hoàn hồn, nghĩ đến câu “chú nhỏ” của cô ấy, thật lâu sau cô vẫn chưa thể bình tĩnh lại.

Cô đột nhiên hiểu ra, chẳng trách mà trước đây khi cô hỏi, Lý Lan Hoa lại nói hai người họ thậm chí không phải là người yêu của nhau Sau khi rời khỏi đó, cô đi đến khu phòng bệnh cao cấp ở cuối hành lang bên kia. Bà ngoại mặc chiếc áo của bệnh nhân giống như ông Lý ban nấy, cũng đang ngồi dựa vào đầu giường, nhìn tâm trạng bà có vẻ rất tốt.

Cô đẩy cửa bước vào: “Bài”

“Cá nhỏ!” Nhìn thấy cô, bà liền rạng rỡ tươi cười: “Hai bà cháu mình đúng là có thần giao cách cảm, bà vừa nghĩ tới cháu, cháu đã đến đây thăm bà rồi!”

Trương Tiểu Du cong môi, bước nhanh tới: “Bà ơi, dạo gân đây bà thấy thế nào rồi ạ?”

“Khỏe, bà thấy khỏe lắm!” Bà cười tươi rồi, vẫy tay ý bảo cô lại ngồi cạnh mình: “Mau lại đây, ngồi gần lại chút để bà ngắm kỹ cháu bà nào!”

Trương Tiểu Du nghe vậy ngoan ngoãn đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh giường. Cô nhìn thấy đôi bàn tay nhăn nheo của bà phủ lên bụng dưới của mình, sự yêu thương trên khuôn mặt càng lộ rõ hơn.

“Bà, thế rốt cuộc là bà nhớ cháu hay là nhớ đứa bé nào?” Cô cố tình hờn dỗi nói Nghe vậy, bà cụ bật cười: “Cái con bé này, còn tranh sủng cơ à! Đương nhiên nhớ là nhớ cả cháu cũng nhớ cả đứa bé rồi, bà nhớ cả hai nhé!”

“Còn cháu thì sao ạ?”

Một giọng nói trầm thấp từ cửa truyền đến.

Trương Tiểu Du và bà cụ cùng ngấng đầu lên nhìn thì thấy Trần Phong Sinh đã thay áo khoác trắng đang dựa người vào cửa, không biết anh đã đến từ lúc nào, đã quan sát được bao lâu, đôi mắt đào hoa mê đám lòng người hiện ra vẻ đưa cho anh về!

“Ừm” Yết hầu anh ta khế động.

Nhìn bóng hai người cùng rời đi đến khi biến mất mí Du vẫn chưa hoàn hồn, nghĩ đến câu “chú nhỏ” của cô ấy, chưa thể bình tĩnh lại lâu, Trương Tiểu thật lâu sau cô vẫn Cô đột nhiên hiếu ra, chẳng trách mà trước đây khi cô hỏi, Lý Lan Hoa lại nói hai người họ thậm chí không phải là người yêu của nhau Sau khi rời khỏi đó, cô đi đến khu phòng bệnh cao cấp ở cuối hành lang bên kia. Bà ngoại mặc chiếc áo của bệnh nhân giống như ông Lý ban nấy, cũng đang ngồi dựa vào đầu giường, nhìn tâm trạng bà có vẻ rất tốt.

Cô đẩy cửa bước vào: “Bài”

“Cá nhỏ!” Nhìn thấy cô, bà liền rạng rỡ tươi cười: “Hai bà cháu mình đúng là có thần giao cách cảm, bà vừa nghĩ tới cháu, cháu đã đến đây thăm bà rồi!”

Trương Tiểu Du cong môi, bước nhanh tới: “Bà ơi, dạo gần đây bà thấy thế nào rồi ạ?”

“Khỏe, bà thấy khỏe lắm!” Bà cười tươi rói, vẫy tay ý bảo cô lại ngồi cạnh mình: “Mau lại đây, ngồi gần lại chút để bà ngắm kỹ cháu bà nào!

Trương Tiểu Du nghe vậy ngoan ngoãn đứng dậy, ngồi xuống bên cạnh giường. Cô nhìn thấy đôi bàn tay nhăn nheo của bà phủ lên bụng dưới của mình, sự yêu thương trên khuôn mặt càng lộ rõ hơn.

“Bà, thế rốt cuộc là bà nhớ cháu hay là nhớ đứa bé nào?” Cô cố tình hờn dỗi nói.

Nghe vậy, bà cụ bật cười: “Cái con bé này, còn tranh sủng cơ à! Đương nhiên nhớ là nhớ cả cháu cũng nhớ cả đứa bé rồi, bà nhớ cả hai nhé!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1565


Chương 1565

“Còn cháu thì sao ạ?”

Một giọng nói trầm thấp từ cửa truyền đến.

Trương Tiểu Du và bà cụ cùng ngẩng đầu lên nhìn thì thấy Trần Phong Sinh đã thay áo khoác trắng đang dựa người vào cửa, không biết anh đã đến từ lúc nào, đã quan sát được bao lâu, đôi mắt đào hoa mê đắm lòng người hiện ra vẻ lạnh lùng.

Dù đã nhiều lần nhìn vào đôi mắt ấy nhưng trái tim cô vẫn không khỏi rung lên Trương Tiểu Du thầm nguyền rủa một tiếng yêu nghiệt, rồi vội vàng thu lại tầm nhìn của mình.

Bà cụ nhìn đứa cháu trai bước vào không khỏi mắng yêu lấy cái: “Thãng nhóc này, ra chỗ khác chơi, không có phần của cháu đâu! Cháu hết việc mặc cái áo khoác trắng đi đi lại lại trước mặt bà, nhìn coi có phiền không!”

Không còn nhìn cháu trai, sự chú ý của bà cụ lại một lần nữa rơi vào trên người cháu dâu, âu yếm sờ lên bụng cô cười: “Cá nhỏ, lần trước cháu đến, bà nhớ cháu nói hình như là được bảy tuần rồi, nhanh thật đấy. Bây giờ đã là hơn hai tháng, gần ba tháng rồi nhỉ?”

Cô chưa kịp nói thì Trần Phong Sinh đã trả lời thay cô: “Vâng, gần ba tháng rồi ạt”

Không hiểu sao, Trương Tiểu Du lại rụt vai lại Người già có thể không để ý nhưng cô đương nhiên là nghe ra được ngữ khí trong lời nói của anh mang theo một ý nghĩa sâu sa!

Hai người ở lại cùng bà cụ ăn tối xong thì rời khỏi bệnh viện. Lúc về thế mà lại không bị tắc đường, cũng ít gặp đèn đỏ, xe cứ thế mà thuận lợi lái vào khu chung cư Lâm Giang.

Khi xe dừng ở dưới tầng, Trương Tiểu Du vẫn còn hơi đờ đẫn, đầu cô lại không tự chủ được mà nghĩ đến Lý Lan Hoa.

Trần Phong Sinh tháo dây an toàn cho cô: “Em đi gặp bố bạn em rồi à?”

“Vâng…” Cô gật đầu Nghĩ cô lo lắng cho bạn thân, anh không khỏi nhíu mày: “Sao, không phải nói chỉ là khối u lành tính thôi ư2”

“Ừm, chú Lý không sao” Cô lại nhìn thấy anh cả ở phòng bệnh nữa!

Gật đầu, ngừng một chút rồi nói t “Ö Anh nhướng mày, ngược lại có vẻ không ngạc nhiên cho lầm, dù sao cũng là anh ấy một tay tạo nên mà.

Trương Tiểu Du cần môi một c: nh ấy với Lan Hoa.

Sau khi nghe cô nói về quan hệ giữa hai người đó, Trân Phong Sinh hiển nhiên cũng không hề hay biết, anh có vẻ kinh ngạc.

Trong khoảnh khc, không gian trong xe bỗng lắng xuống.

Thật lâu sau, giọng nói trầm thấp của anh mới vang lên: “Anh không ngờ là anh ấy và bác sĩ Hoa còn có một mối quan hệ mà người khác không biết”

Trương Tiểu Du nghe vậy thở dài, chẳng phải chíng cô cũng không ngờ tới saol Nhìn hai hàng lông mày của anh nhíu chặt lại thành hình chữ xuyê, cô cứ nghĩ anh cũng có tâm trạng nặng nề giống mình, khóe môi động đậy, vừa định mở lời thì lại nghe thấy anh chậc một cái, uể oải nói: “Quả thực là không nhìn ra, anh ấy cũng mưu mẹo đấy chứ!”

Trương Tiểu Du trợn mắt trắng.

Thôi bỏ đi, đàn gảy tai trâu!

Hoàng hôn đang dần buông xuống.

Chiếc Cayenne màu đen như thường lệ đỗ ở ven đường, Trần Phong Sinh đã lâu không hút thuốc, bàn tay thường ngày hay kẹp điếu thuốc đút vào túi quần, mệt mỏi nghiêng người dựa vào thân xe.

Mọi người lần lượt bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, trên khuôn mặt họ tràn đầy vẻ khoan khoái dễ chịu sau khi kết thúc xong một ngày làm việc.

Lúc này là đỉnh điểm của ánh chiều tà, tâm nhìn của anh vẫn luôn khóa chặt trên người Trương Tiểu Du đang bước đi, đôi mắt đào hoa ánh lên ý cười, nhìn cô bước ra khỏi ánh hoàng hôn nhuộm màu đỏ hồng, đường nét càng thêm rõ ràng.

Có lẽ cô không biết răng Trần Phong Sinh rất thích nhìn cái cách cô đi về phía mình, nhất là khi trong bụng cô còn đang có đứa con của hai người nữa.

Chỉ là ngay sau đó, đôi mắt hoa đào chợt nhíu chặt lại.

Không giống như mọi khi, người đi bên cạnh cô không phải là nữ đồng nghiệp Tô Yến, mà lại là một chàng trai trẻ tuổi không biết ở đâu chui ra. Mặc dù cậu ta mặc một bộ vest lịch sự và đeo thẻ làm việc trên cổ nhưng vẫn không thể nào che giấu đi sự non nớt trên khuôn mặt, giống như kiểu chưa trải đời nhiều.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1566


Chương 1566

Cũng không biết hai người họ đang buôn chuyện gì, cười cười nói nói vui vẻ!

Chuông báo động trong đầu anh bỗng vang lên, cơ hàm cắn chặt, Trần Phong Sinh bỏ hai tay khỏi túi quần, đôi chân dài nhanh chóng sải bước đến.

Cậu thiếu niên một mực đi theo Trương Tiểu Du ra khỏi cửa văn phòng, không ngừng dặn dò, “Chị Cá Nhỏ, cái việc này em xin nhờ cậy chị!”

Trương Tiếu Du tươi cười, trao đối phương ánh mắt an tấm, gật đầu đáp: “Được rồi, đừng lo lắng, cái chuyện nhỏ nhặt này dễ thôi mà, chị nhất định sẽ thay em làm được!”

“Ha ha, vậy thì tốt rồi, em có thể yên tâm trở về làm thêm giờ niên kia thở phào nhẹ nhõm khi nghe được những lời như vậy.

Cậu thiếu.

“Mau đi đi, nếu không tổng biên tập sẽ lại nổi đóa mất!” Trương Tiểu Du gật đầu cười.

‘Sau khi vẫy tay chào tạm biệt, cậu thanh niên vui vẻ quay lưng chạy vào trong văn phòng.

Trương Tiểu Du nhìn bóng dáng nhanh chóng biến mất, vừa quay đầu lại liền nhìn thấy một bóng người cao lớn đi tới trước mặt, không suy nghĩ gì mà lập tức nghiến răng, “Cầm Thú, anh tới rồi!”

Nhìn thấy ánh mắt của anh lướt qua mình, có chút âm trâm nhìn về phía văn phòng, Trương Tiểu Du có chút khó hiểu, vừa định mở miệng hỏi, anh khịt mũi với giọng điệu không mấy thiện cảm, “Bà Trần, sao em lại khiêu khích như anh như vậy!”

Cô khế giật mình, mới phản ứng lại, mặt trắng không còn một chút máu, “Anh nói nhăng nói cuội cái gì vậy!”

“Đó là một sinh viên thực tập bên khoa của bọn anh, vẫn còn chưa tốt nghiệp. Trong mắt anh thì vẫn chỉ là những đứa trẻ, được không!”

Trần Phong Sinh không tin được cái bộ dạng này, kỳ quái nói: “Ha ha, nhìn cậu ta nịnh nọt, cười nói cùng em, vừa nhìn thôi đã biết cậu ta có ý với em, nếu bảo không thì chả lẽ đang che giấu ý đồ quỷ quái nào đó!”

“Có ý đồ quỷ quái!” Trương Tiểu Du cứng họng, “Người ta chỉ coi em là chị gái có được không? Vừa mới chỉ nhờ tôi giúp thôi, nhóm thực tập sinh của cậu ta đã bị tổng biên tập chèn ép rất nhiều, nên phải làm tăng ca vào ban đêm, muốn tôi giúp cậu ta lấy hai vé xem buổi biểu diễn ba lê, để theo đuổi được nữ: thần của chính mình!”

“Ai là nữ thần?” Trần Phong Sinh nhíu mày.

“Em nào biết được!” Trương Tiểu Du thấp giọng nói.

Trần Phong Sinh nghe vậy, đôi mắt đa tình ngay lập tức biến mất, trở mặt còn nhanh hơn cả phụ nữ, như giống như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra, lười biếng nắm lấy cô đi vào Cayenne, “Bà Trần, đêm nay em muốn ăn gì?”

“Sao cũng được!” Trương Tiểu Du tức giận đáp.

Còn trêu chọc cô là đang ghen, cô xem anh mới là chai dấm chua, là loại mà bán đại trà trong siêu thị!

Cả hai chưa về nhà ăn cơm, mặc dù nói là sao cũng được nhưng nhưng trên đường miệng cô vẫn nói ra là muốn ăn lẩu, gần đây ăn khẩu vị cô khá tốt, thường xuyên muốn ăn đồ ăn.

Sau khi cô mang thai, Trần Phong Sinh cũng gắng muốn cô ăn những thứ bổ dưỡng, vì vậy ăn lẩu cũng là lựa chọn cơ bản để bồi bổ sức khỏe.

Nhà hàng lẩu nãm trong một trung tâm mua sảm ở Lâm Giang, ngay phía trên là rạp chiếu phim, sau khi ăn xong, Trần Phong Sinh tiện tay đặt hai vé xem phim trên mạng, một bộ phim hoạt hình điện ảnh hài, rất chú trọng không khí khi dưỡng thai Đối với người kia, Trương Tiểu Du không bình luận gì về việc này.

Hơn 100 phút xem phim, lúc quay trở lại cũng chưa muộn, cửa sổ nhà nào cũng còn đang sáng đèn.

Cửa phòng tắm được mở ra, Trần Phong Sinh quấn khăn tắm đi ra, Trương Tiểu Du đang nằm trên giường trong phòng ngủ, đầu ủ rũ ôm lấy cái máy tính xách tay, vẻ mặt chăm chú nhìn vào màn hình.

Cô không chơi game mà vào một trang web nào đó để sản vé xem các buổi biểu diễn tại sân khấu.

Còn mải mê đắm chìm trong bộ phim hoạt hình đến mức quá mê mẩn, suýt chút nữa cô đã quên mất một điều quan trọng, đó là khi tan sở, cô đã hứa với cậu thanh niên thực tập sẽ giúp đỡ cậu ta lấy vé, khi vừa mới bước ra khỏi rạp chiếu, nghe được tin cậu thanh niên thực tập kia khổ cực tăng ca, hỏi cô có săn được vé không, cô liền vội vàng bật cái máy tính xách tay rồi lên mạng ngay khi vừa bước vào nhà.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1567


Chương 1567

Trương Tiểu Du không khỏi ngẩng đầu lên khi cảm thấy có hai con mắt đang nhìn chäm chảm vào đỉnh đầu của mình.

Trần Phong Sinh cao lớn đứng ở bên cạnh chiếc giường lớn, ở trên cao nhìn chảm chẩm, dưới ánh đèn, đôi mắt đa tình lại có chút u ám, ngoài uể oải ra còn có chút tà khí.

“Có chuyện gì vậy?” Trương Tiểu Du nhíu mày.

Trần Phong Sinh khẽ vung chiếc khăn trong tay, “Đột nhiên nhớ tới bà ngoại nói lần trước khi chúng ta đến bệnh viện!”

“Cái gì cơ?” Trương Tiểu Du khó hiểu.

Khi đó đã là vào tuần trước, sau khi xem hết các người đỡ đầu, cô đã đi đến phòng bệnh của bà ngoại, nhưng hơn nữa khi đó cũng nói rất nhiều, không biết anh đang ám chỉ cụ thế câu nào.

Trong bệnh viện, hai người ở với bà ngoại rất lâu, cũng nói rất nhiều điều.

“Gần ba tháng rồi!” Trần Phong Sinh nhàn nhạt nói.

Trương Tiểu Du biết anh đang ám chỉ điều gì, mặt đột nhiên nóng lên, sau đó liếc mắt nhìn.

Người đàn ông nà) Trương Tiểu Du không để ý tới anh nữa, tiếp tục tập trung vào chiếc máy tính xách tay, dù đã dố gắng nhiều lần nhưng vẫn không lấy được vé, nguyên nhân chính là cô đã lỡ mất thời gian bán vé và tất cả đã được bán hết. Vào khu bình luận, đợi mãi mà không có ai có ý định chuyển lại vé.

Nghĩ rãng đây là kế hoạch mà cậu thanh niên thực tập kia định theo đuổi nữ thần mình, giờ lại bị cô sơ ý làm cho rối tung lên, điều này khiến cô thật sự rất áy náy.

Trước màn hình máy tính xách tay có chút sầu lòng, bỗng nhiên chú ý tới cái poster quảng bá tên đoàn kịch, Trương Tiểu Du ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “Cầm thú, đây có phải đoàn vũ kịch ba lê ở New York đoàn kịch mà cô Tống đang ở không?”

“Ừa” Trần Phong Sinh liếc mắt.

Nghe vậy, Trương Tiểu Du do dự và hỏi: “Vậy thì, với danh nghĩa của cô Tống, nếu cô ấy được yêu cầu giúp mua hai vé, thì có phải là chuyện nhỏ không?

Trần Phong Sinh nhận thấy cô đang mày mò điều gì vừa rồi, nói: “Thôi được rồi, anh sẽ gọi cho cô ấy”

Lời nói vừa dứt, anh cúi người nhặt điện thoại trên tủ ở đầu.

Trương Tiểu Du thấy anh đem điện thoại ra ngoaid bấm máy, trên màn hình hiện lên chữ “Giai LệP, trong lòng chợt hối hậ Khi tròn đầu còn đang thầm trách sự hẹp hòi của bản thân, chỉ nhìn thấy anh trực tiếp đưa cái điện thoại về phía cô.

Khi nhìn thấy đường dậy điện thoại đã được kết nối, Trương Tiểu Du không khỏi sững sờ, khi bắt gặp đôi đa tình sâu thẳm kia, cô chợt hiểu rằng vừa rồi mình đã lòng dạ tiểu nhân đáng xấu hổ như thế nào, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy ngọt ngào, đưa điện thoại gần tai.

“Này, Phong Sinh”“

Trên đường dây điện thoại, Tống Giai Lệ đã bắt máy.

Trương Tiểu Du bị cô ấh làm cho xấu hổ, hơi quay mặt đi một chút, sau đó lại nói: ‘À, cô Giai Lệ, là tôi, Trương Tiếu Du! Chuyện đó… bây giờ cô nói chuyện có tiện không?”

Tống Giai Lệ nghe nói chính là cô, cũng không có nhiều kinh ngạc, nhẹ giọng đáp: “Khá tiện, bây giờ tôi đang ở nhà, cô có thể nói!”

“À, thật ra là tôi có có chuyện muốn nhờ cô giúp đỡ, không biết có sao không?” Trương Tiểu Du thận trọng nói “Có thế, vậy cô muốn giúp gì?” Tống Giai Lệ hỏi cô mà không từ ch: Trương Tiểu Du nói, “Là như vậy, tôi có hai đồng nghiệp, gần đây rất muốn được đi xem vở diễn ba lê Kẹp Hạt Dẻ, nhưng lại không mua được vé, tất cả đều đã bán hết. Tôi đã xem buổi biểu diễn đó do đoàn của cô diễn. Vì vậy, tôi muốn hỏi xem còn có cách nào để mua được vé!”

Tống Giai Lệ nghe xong, xem ra cũng không khó xử lý, giọng điệu rất thoải mái, “Kẹp Hạt Dẻ à”, đúng vậy, đây là đoàn kịch của chúng tôi, đương nhiên muốn có về xem biểu diễn thì được rồi, ngày mai tôi sẽ…..”

Bỗng nhiên đường dây không còn tiếng động.

Trương Tiểu Du sững sờ, cô còn tưởng rẵng vô tình tắt tiếng hay cúp máy, nhìn màn hình điện thoại di động còn hiển thị đang cuộc gọi, cô không khỏi bối rối hét lên: “Cô Giai Lệ?”

Đầu dây bên kia không có ai đáp lại, ngược lại còn im lặng đến lạ lùng.

Trương Tiểu Du còn đang do dự có nên cúp máy không, đột nhiên nghe thấy một tiếng kêu đau đớn: “A…”

Trong lòng giật mình, cô vội vàng nói: “Alo? Cô Giai Lệ? Cô Giai Lệ?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1568


Chương 1568

Trương Tiểu Du đưa màn hình điện thoại lên xem, thấy hiển thị đã cúp máy, cô nuốt nước bọt, không kiềm được nhìn về phía Trân Phong Sinh cầu cứu.

Khi thấy sắc mặt cô đột ngột thay đổi, Tân cũng cúi người xuống ngồi ở bên cạnh cô, trầm giọng nói: “Có lẽ đường dây bị mất kết nối, Cá Vàng Nhỏ, em thử gọi lại xeml!”

Trương Tiểu Du nghe vậy, liền thử gọi lại, nhưng chỉ có giọng nữ từ hệ thống vang lên.

“Không cách nào gọi lại được!” Cô lắc đầu, không biết vì sao, trong lòng cô liên tục bất ổn, cô có chút lo lắng, “Câm Thú, anh nói xem, có thể xảy ra chuyện gì sao…”

Trần Phong Sinh nhíu mày.

Trương Tiểu Du càng nghĩ càng cảm thấy có gì đó không ổn, mình chỉ đang nói chuyện điện thoại, đột nhiên lại không nghe thấy tiếng gì, sau đó lại có một tiếng gọi trầm thấp không rõ, về sau liên tục gọi lại thì đều không được…

Do dự hết lần này tới lần khác, cô chủ động nói: “Chúng ta mau qua đó xem một chút!”

Nửa giờ sau, chiếc Cayenne màu đen đi đến một khu dân cư cao cấp.

‘Vừa nãy nghe trong điện thoại, Tống Giai Lệ nói răng cô ấy đang ở nhà, cho nên hai người trực tiếp lái xe đến, nhớ lần tuyên bố kết hôn, lúc đó họ còn nói rằng sẽ mời đến bọn cô tới ăn mừng nhà mới khi tuần trăng mật kết thúc, biết rõ Nguyễn An mới mua một căn nhà mới, dùng để bán hoặc cho thuê bất động sản với tư cách làm nhà cưới.

Khi xe dừng lại, Trần Phong Sinh nắm tay cô dẫn vào trong tòa nhà.

Thang máy đi lên tầng nào đó với tốc độ không đổi, mở ra một tiếng “Ding”, đó là một cái thang một hộ, bên trong chỉ có một cánh cửa chống trộm, Trần Phong Sinh giơ tay đập cửa.

Thật lâu sau vẫn không thấy tiếng động gì Khi hai người quay mặt nhìn nhau, cửa an ninh đột nhiên bị mở ra từ bên trong.

Người ở bên trong sững sờ khi nhìn thấy họ, một lúc lâu sau mới kêu lên một tiếng, “Phong Sinh, cô Tiểu Du, sao hai người lại ở đây?”

Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh cũng rất ngạc nhiên, bởi vì lúc này trên mặt của Tống Giai Lệ có một vết bầm tím, mái tóc dài rối tung giống như cỏ.

khô héo, quần áo cũng nhăn nhúm, trông vô cùng nhếch nhác.

“Chúa ơi!” Trương Tiểu Du nghẹn ngào.

Trần Phong Sinh khiếp đảm lên tiếng: “Giai Lệ, cô làm sao vậy?”

Tống Giai Lệ nhanh chóng cúi đầu, cố gắng che đi khuôn mặt bằng mái tóc dài của mình, “Tôi, tôi không sao!”

Trương Tiếu Du cùng Trần Phong Sinh đi theo Tống Giai Lệ vào nhà, sau khi đi qua lối vào, họ phát hiện trong phòng khách là một đống đầy lộn xộn, kính cửa sổ thậm chí còn xuất hiện vết nứt, còn có cả một cái gạt tàn nằm la liệt ở góc phòng.

Há hốc mồm, hoàn toàn bị ýc trước cảnh tượng trước mặt.

Tống Giai Lệ có vẻ hơi bối rối, nhưng cô ấy đã quá muộn để sắp xếp, vội “Không gọi cảnh sát?” Trương Tiểu Du sững sờ, giọng điệu rất khó hiểu, “Cô Giai Lệ, Câm Thú nói đúng, trong trường hợp này, cô phải gọi cảnh sát. Chỉ khi cảnh sát đến, cô mới có thể bắt được tên trộm kia!”

Trần Phong Sinh lấy điện thoại di động từ trong túi quần ra.

Tống Giai Lệ đột ngột đứng lên, ngăn anh lại, run rẩy nói: “Là do Nguyễn An đánh…”

Trương Tiếu Du kinh ngạc.

Nguyễn An?

Chồng hợp pháp của Tống Giai Lệ, họ vừa mới nhận được giấy đăng ký kết hôn không lâu, họ vừa mới trở về từ tuần trăng mật cách đây vài ngày, họ vẫn đang ở giữa một cuộc sống hôn nhân mới mẻ, khcảng thời gian đẹp nhất và ngọt ngào nhất của mối quan hệ, làm sao mà có thể……

Điêu quan trọng nhất là không phải Trương Tiểu Du chưa từng nhìn thấy Nguyễn Anh, tướng mạo đẹp trai, khí chất tao nhã, trông đặc biệt lịch lãm, không thể nào là kẻ mà đã khiến cho Tống Giai Lệ thành ra thể này!

Nhìn thấy đôi mắt đắm lệ của Tống Giai Lệ, không hề dối trá một chút nào.

Trương Tiểu Du nuốt nước bọt, và hai từ khóa nhất định ập đến trong đâu cô: bạo lực gia đình.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1569


Chương 1569

Trước kie lần đầu làm trợ lý phóng viên, khi thu xếp chạy tin dân sinh của một số ngườ, không phải là chưa phỏng vấn kiểu mâu thuẫn gia đình này, cũng có không ít người vợ bị chồng bạo hành trorg gia đình, thời điểm cô cùng Tô ‘Yên vác theo máy móc đi phỏng vấn, họ gặp phải tình huống hầu như giống hệt như của Tống Giai Lệ.

Là phụ nữ, Trương Tiểu Du chắc chắn sẽ rất phẫn nộ, “Nguyễn An, sao anh ta có thể làm như thế này Trần Phong Sinh yên lặng đặt điện thoại xuống, nhíu mày h có chắc không cần gọi cảnh sát không?”

Giai Lệ, cô “Tôi chắc chắnf’ Tống Giai Lệ gật đầu kiên định, lấy khăn tay lau nước mắt trên mắt, cố nặn ra một nụ cười, “Thật lòng xin lỗi, hại hai người đêm hôm khuya khoắt còn phải mất công tới đây! Kỳ thực, thật sự không có chuyện gì, tôi chỉ là bị thương ngoài da vậy thôi. Nguyễn An và tôi chỉ là mâu thuẫn vợ chồng nhỏ. Nguyễn An tối nay anh ấy uống quá nhiều, có thể nên vì vậy mà không kiểm soát được! Bình thường anh ấy rất tốt với tôi, làm sao mà em có thể gọi cảnh sát đến bắt chồng mình được? Bọn tôi không sao cả, anh và cô Tiểu Du đừng lo lắng nữa!”

Trương Tiểu Du có thế thấy rằng Tống Giai Lệ từ trong tâm thực sự không muốn gọi cảnh sát , cô ấy dường như rất bao dung với Nguyễn An Thực ra, nghĩ lại cũng có thể hiểu, dù sao thì hai nhân tài cũng mới kết hôn…..

Trương Tiểu Du. đứng dậy khỏi ghế sô pha, lắc đầu với Trần Phong Sinh rồi bước tới, “Được rồi, cô Giai Lệ, vậy thì cô phải chú ý hơn đến vết thương trên mặt, nhớ luộc thêm vài quả trứng rồi chườm lên đó, nếu không được, hãy đến bệnh viện vào ngày mai kiểm tra một chúu”

“Ừm, tôi biết rồi!” Tống Giai Lệ gật đầu.

Vuốt mái tóc dài che đi rất nhiều vết thương trên trán và mặt, dường như không muốn lộ ra vẻ nhếch nhác trước mặt hai người, Tống Giai Lệ chủ động nói: “Tiểu Du, lúc nãy cô có đề cập vở kịch ba lê trên điện thoại, ngày mai tôi sẽ tới đoàn kịch xét xét và chào hỏi, sau đó sẽ gửi vé qua bưu điện tới đài truyền hình! Giờ cũng đã muộn, hai người hãy mau về sớm!”

“Vậy cô mau đi nghỉ ngơi đi”

Sau khi tạm biệt, Trương Tiểu Du và Trần Phong Sinh rời khỏi tòa nhà cao tầng Trên đường trở về, không khí trong xe rất yên ắng, còn có chút áp lực.

Trương Tiểu Du đang ngồi trên ghế lại phụ, nhìn cảnh đường phố đi phản chiếu qua gương, những vết bầm tím luôn xuất hiện trong đầu mà không thể tự chủ được, thật sự là quá sốc, khiên cô cảm thấy kinh hãi.

Thở dài, cô thu ánh mắt lại.

Đến trước khu chung cư ở Lâm Giang, chiếc Cayenne màu đen giảm tốc độ và dừng lại ở tầng dưới.

Trương Tiểu Du cởi dây an toàn, thấy Trần Phong Sinh ngồi bên cạnh luôn im lặng trên đường về, không khỏi hỏi: “Cầm Thú, anh còn đang nghĩ đến cô Giai Lệ sao?”

“Không vui à?” Trần Phong Sinh nghiêng người về phía cô.

“Nào có!” Trương Tiểu Du nghe vậy không nói nên lời, tức giận nhìn anh chảm chãm, “Bây giờ là lúc nào rồi!”

Trần Phong Sinh cong môi, vươn tay ra xoa đầu của cô, xoa xoa khiến mái tóc có chút rối Trương Tiểu Du không có né tráng mà mím môi nói: “Câm Thú, anh có nhớ vài ngày trước, em cùng anh đi công tác ở Hà Nội trở về sau hai ngày không?

Không phải chả đụng mặt cô Giai Lệ đang đi tuần trăng mật sao, sau khi trở về em đã nói với anh là mặt cô ấy bị thương…”

“Ừm” Trần Phong Sinh mở môi.

Giọng điệu của Trương Tiểu Du hơi ngập ngừng, “Không biết tại sao, em luôn cảm thấy vết thương lần trước không phải do đi chơi du thuyền rồi ngã, mà là giống như lần này, bị người ta đánh… Anh nghĩ xem, có thể tất cả là do Nguyễn An bạo lực gia đình phải không?”

“Nếu đó là sự thật, thì chông mới cưới của cô Giai Lệ thật sự quá đáng!

Trước đây em đã từng phỏng vấn qua tin tức về bạo lực gia đình, nhưng họ đều đã kết hôn được vài năm. Nhưng đây đẳng này là mới kết hôm, quả thực là lần đầu mới gặp. Nhưng nhìn dáng vẻ của cô Giai Lệ, cô ấy dường như vẫn rất bao dung…”

Trần Phong Sinh nhíu mày vẻ mặt nghiêm túc, trầm giọng chậm rãi nói: “Giai Lệ không còn là một đứa trẻ, cô ấy đã là người trưởng thành rồi, đây là hôn sự của cô ấy, muốn làm như thế nào, cũng không liên quan gì đến chúng tap “Vâng…” Trương Tiểu Du gật đầu.

Là người ngoài, quả thực không tư cách gì nhúng tay vào hôn nhân của người khác, nhưng bọn họ đều là phụ nữ với nhau, không thế không đồng cảm được, lẩm bẩm nói: “Chỉ hi vọng mọi thứ được như lời cô ấy nói, Nguyễn An do uống nhiều thì mới bốc đồng thôi!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1570


Chương 1570

Trần Phong Sinh từ trước xe đi tới cửa, thấy cô nhíu mày, ngón tay đưa lên khóe miệng cô, ‘Không nghĩ nhiều, bây giờ chỉ cần làm tốt một chuyện “Chuyện gì cơ?” Trương Tiểu Du giương mắt.

“Dưỡng thai!” Lòng bàn tay của Trần Phong thoa lên bụng của cô.

“Ầu!” Trương Tiểu Du đáp lại, trong mắt mang theo một chút vui vẻ, đồng thời vươn hai tay về phía anh.

Trần Phong Sinh từ từ nhếch mày lên, khóe môi cong lên, cúi người nhấc bổng cô ra khỏi xe, sải bước đi vào tòa nhà trong bóng tối Sự việc trong buổi tối hôm nay, cả hai không đọng lại nhiều trong lòng, cũng không có nghĩ nó sẽ tạo ra một khe rãnh giữa chuyện tình cảm của hai người.

Buổi sáng, mặt trời ló dạng.

Trương Tiểu Du bước ra khỏi văn phòng, nhưng thay vì đi phỏng vấn, cô đã tạm thời xin phép tống biên tập xin nghỉ hai tiếng đồng hồ, tất nhiên là vì lý do rất chính đáng, đi khám thai định kỳ.

Chiếc Cayenne màu đen ở bên đường đã đợi sẵn ở đó, khi cô đi tới, Trần Phong Sinh từ bên trong mở cửa xe ra.

Bởi vì Trần Phong Sinh cũng đang trong thời gian rảnh khi đi làm, đặt áo khoác trắng lên lưng ghế, sau khi cô ngồi lên xe, liền lái đến bệnh viện tư nhân.

Đã được bác sĩ trưởng khoa phụ sản mời đến, nên không phải đợi lâu, liền trực tiếp được đi vào khám thai Trương Tiểu Du đã quen với giám đốc khoa sản, người kia mỉm cười khi nhìn thấy cô. Mặc dù cô đã đến đây nhiều hơn một lần trước đó, nhưng đó cũng sự chỉ là kiểm tra mang thai. Còn lần này mới thực sự là khám thai.

Giám đốc khoa sản nhẹ nhàng quét thai nhi khắp bụng cô, thấy cô rất căng thắng, không khỏi mỉm cười nói: “Cô đừng căng thẳng, hãy thả lỏng hơi thở, để cô có thể nghe thấy nhịp tim của em bé!”

Trương Tiểu Du thở phào nhẹ nhõm, khi nghe được lời nói như vậy, tâm trạng cũng thoải mái hơn.

‘Sau khi giám đốc khoa phụ sản nói khiến cô tha lỏng người, trong phòng yên tĩnh, tiếng tim khuếch đại dần dần truyền đến…

Một tiếng rồi một tiếng, thật đầy sức sống!

Một tay của Trương Tiểu Du luôn được Trân Phong Sinh nắm chặt, cô thậm chí có thể cảm nhận được sự căng thẳng của anh, mồ hôi mỏng từ những ngón tay mảnh mai của anh làm ẩm ướt tay cô.

Khi giám đốc khoa phụ sản rút dụng cụ về, éo quần áo của cô uống, nói “Tốt rồi”, cô vẫn còn nín thở, chưa hoàn hồn, nhịp tim mạnh mẽ vừa rồi dường như vẫn còn văng vắng bên tai.

Giám đốc khoa phụ sản đem cất thiết bị, còn trêu đùa, “Tôi hiểu rồi, Phong Sinh so với cô còn căng thẳng hơn, vừa rồi anh ấy còn nín thở với cô, giống như một đứa trẻ, còn đâu ra dáng vẻ bình tĩnh của bác sĩ!”

Nghe vậy, Trương Tiểu Du cũng quay đầu nhìn sang, Trần Phong Sinh trên người đã mặc áo khoác trắng, dáng người cao lớn đứng thẳng ở đó, đôi mắt đa tình vừa đưa từ dưới bụng lên trên khuôn mặt của cô, hai cặp mắt đối diện nhau, từng mảnh ánh sáng ấm áp tràn ra.

Ra khỏi bệnh viện, đầu mùa hè gió không quá nóng, Trương Tiểu Du chỉnh lại mái tóc hơi rối lúc bị gió thổi, dán mắt vào tấm ảnh siêu âm trên tay, hồi tưởng lại tiếng nhịp tìm ấy, khó có thể giấu được sự phấn khích trên khuôn mặt Trong giọng nói của cô cũng có chút hưng phấn, cô lắc lắc bàn tay to của chồng mình rồi cười cười, “Cầm thú, anh có nghe thấy lời giám đốc Phan vừa nói không? Hiện tại bào thai đã có thể được gọi là thai nhỉ, gan của em bé đã bắt đầu tiết ra mật, thận bắt đầu tiết nước tiểu vào bàng quang, các dây thần kinh cũng hình thành, ngón tay cũng đã có thể nắm chặt vào bàn tay!”

Giám đốc khoa sản chỉ nói đại khái vậy nhưng cô nhớ hết rồi, có thể đây là lẽ tự nhiên của tình mẫu tử!

“Ừa” Đôi môi Trần Phong Sinh cong lên Trương Tiểu Du_nhìn anh, thấy ánh mắt anh cũng đang rũ xuống tấm ảnh siêu âm trên tay cô, đôi môi mỏng từ từ cong ra, vui vẻ lan lên tận cả mắt, ánh mắt cũng rất…..

Nhìn như thể con mèo đang trộm cá.

Trương Tiểu Du bất giác run rẩy một trận, có một dự cảm khá xấu.

Cô chau mày, có chút nghỉ hoặc hỏi: “Câm thú, anh vui mừng như vậy làm gì”

“Bác sĩ nói đã ba tháng rồi” Giọng điệu Trần Phong Sinh như có hàm chứa ẩný.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1571


Chương 1571

“Đúng vậy, ba tháng rồi” Trương Tiểu Du nghe vậy thì gật đầu, quả thật, vừa rồi lúc chủ nhiệm Diệp kiểm tra đã có nói với cô, hơn nữa không chỉ riêng về vấn đề chăm sóc thai nhỉ, mà còn nhiều thứ chỉ tiết hơn nữa.

Trần Phong Sinh không nói lời nào, ánh mắt đào hoa liếc về phía cô đầy nóng bỏng.

Trương Tiểu Du cũng dần dần có phản ứng, hai má đột nhiên nóng bừng lên.

Rốt cuộc cô cũng hiểu ánh mắt của anh có ý gì rồi, ba tháng ngoài việc có thể nghe được tim thai mạnh mẽ hữu lực, cùng với một số tình hình phát triển, ngoài ra còn có phương diện vẫn luôn ức chế nào đó có thể…

Tân in manh này ngẩng đầu lên đã bị đôi môi mỏng của anh bịt miệng.

Trương Tiểu Du mở to hai mắt, vừa vặn để chiếc lưỡi ấm nóng của anh thành công Một nụ hôn đầy kéo dài đầy hung hãn.

Trương Tiểu Du có chút choáng váng vì nụ hôn bất ngờ này, nhưng lại không thể cưỡng lại, may mà lúc này cô đang ngồi trong xe, bãng không nhất định sẽ mềm nhữn cả người ra, nụ hôn của anh còn mãnh liệt hơn bình thường.

Nhiệt độ trong xe dân dần tăng cao, kèm theo đó là tiếng thở gấp của hai người.

Trương Tiểu Du ngẩng đầu muốn đáp lại anh, có thể cảm giác được sự mạnh mẽ của anh, cô cố gắng xoa dịu đáp lại từng chút một, ai ngờ anh giống hệt như người uống phải rượu độc, đòi hỏi vô độ, thậm chí có vẻ như muốn đòi hỏi nhiều hơn một nụ hôn…

Lúc cảm giác thấy vạt áo của mình hình như đang bị vén lên, cô đột nhiên cảm thấy bị k1ch thích.

Cô vội vàng bắt lấy bàn tay người đàn ông đang tác quái, cao giọng nhắc nhở: “Này, Cầm thú, sẽ bị người khác nhìn thấy đấy!”

Giữa ban ngày ban mặt, lại còn ở ngay trong xe, khắp nơi đều là người đến kẻ đi, chẳng phải rõ ràng là đang biểu diễn ở nơi công cộng sao!

Toàn bộ nửa người trên của Trần Phong Sinh đều đã nghiêng sang đây, cánh tay thon dài chống đỡ trên cửa xe bên hông cô, hơi thở nóng rực bao trùm lấy cô, đôi mắt hoa đào kia không biết đổi màu từ lúc nào, trầm giọng hỏi: “Bà Trần, hay là bây giờ chúng ta về nhà trước?”

Lúc anh nói chuyện thần sắc có vẻ hơi ảo não, giống như đang cảm thấy hối hận, vừa nãy sau khi ăn cơm xong không nên đưa cô quay trở lại, mà nên lái xe về thẳng nhà trước mới phải…

Tăng Tiểu Du suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Chiều nay anh còn có ca phẫu thuật, em còn phải đi làm nữa!”

Trần Phong Sinh nghe vậy, chân mày nhíu chặt thành mấy đường đen thui ngấng đầu lên đã bị đôi môi mỏng của anh bịt miệng.

Trương Tiểu Du mở to hai mắt, vừa vặn để chiếc lưỡi ấm nóng của anh thành công.

Một nụ hôn đầy kéo dài đây hung hãn.

Trương Tiểu Du có chút choáng váng vì nụ hôn bất ngờ này, nhưng lại không thế cưỡng lại, may mà lúc này cô đang ngồi trong xe, bằng không nhất định sẽ mềm nhũn cả người ra, nụ hôn của anh còn mãnh liệt hơn bình thường.

Nhiệt độ trong xe dân dần tăng cao, kèm theo đó là tiếng thở gấp của hai người.

Trương Tiểu Du ngẩng đầu muốn đáp lại anh, có thể cảm giác được sự mạnh mẽ của anh, cô cố gắng xoa dịu đáp lại từng chút một, ai ngờ anh giống hệt như người uống phải rượu độc, đòi hỏi vô độ, thậm chí có vẻ như muốn đòi hỏi nhiều hơn một nụ hôn…

Lúc cảm giác thấy vạt áo của mình hình như đang bị vén lên, cô đột nhiên cảm thấy bị k1ch thích.

Cô vội vàng bắt lấy bàn tay người đàn ông đang tác quái, cao giọng nhắc nhở: “Này, Cầm thú, sẽ bị người khác nhìn thấy đấy!”

Giữa ban ngày ban mặt, lại còn ở ngay trong xe, khắp nơi đều là người đến kẻ đi, chẳng phải rõ ràng là đang biểu diễn ở nơi công cộng sao!

Toàn bộ nửa người trên của Trần Phong Sinh đều đã nghiêng sang đây, cánh tay thon dài chống đỡ trên cửa xe bên hông cô, hơi thở nóng rực bao trùm lấy cô, đôi mắt hoa đào kia không biết đổi màu từ lúc nào, trầm giọng hỏi: “Bà Trần, hay là bây giờ chúng ta về nhà trước?”

Lúc anh nói chuyện thần sắc có vẻ hơi ảo não, giống như đang cảm thấy hối hận, vừa nãy sau khi ăn cơm xong không nên đưa cô quay trở lại, mà nên lái xe về thẳng nhà trước mới phải…

Tăng Tiểu Du suýt chút nữa nhảy dựng lên: “Chiều nay anh còn có ca phẫu thuật, em còn phải đi làm nữa!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1572


Chương 1572

Trần Phong Sinh nghe vậy, chân mày nhíu chặt thành mấy đường đen thui Anh cúi người giữ chặt lấy đôi môi cô, lại hung hăng hôn thêm hai lần nữa, lúc này mới ngồi ngay ngắn trở lại, cởi dây an toàn trên người ra, sau đó đi vòng qua đầu xe phía trước giúp cô mở cửa xe: “Vậy buổi tối anh sẽ đến đón em, khi nào xong việc anh sẽ đến ngay!”

“Em biết rồi!” Trương Tiểu Du đương nhiên có thể hiểu được ý của anh Bước từ trên xe xuống, lại bị bàn tay của anh giữ lại, đầu ngón tay khẽ v**t v* nơi mềm mịn nhất trên cổ tay của cô, môi mỏng khẽ cắn lên vành tai cô: “Vê đến nhà anh liền muốn!”

“…” Trương Tiểu Du xấu hổ đến nỗi rút mạnh tay ra, cắm đầu chạy vào trong tòa nhà văn phòng.

Từ trong thang máy đi ra, cô vẫn đang dùng mu bàn tay xoa xoa lên hai má mình, vành tai ngứa ngáy, vân còn lưu lại hơi thở nóng rẫy của anh vừa nãy, cứ nghĩ đến câu cuối cùng của anh, cô lại cảm thấy xấu hổ không chịu nổi.

Tên cầm thú bị t*nh tr*ng lên não này!

‘Vê đến văn phòng vừa mới ngồi xuống, cũng vừa vặn hết giờ nghỉ trưa, Tô Yên vừa mới giải quyết xong cơm trưa trong phòng nước, kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh cô.

‘Vừa mới bắt đầu quay trở lại làm việc chưa bao lâu, tổng biên tập bước ra khỏi văn phòng làm việc, trong tay cầm một tập tài liệu, đi đến trước bàn làm việc gõ gõ vài cái: “Tôi vừa nhận được thông báo, Long Thành vừa mới khai mạc lễ hội văn hóa quốc gia, Tô vụ này giao cho cô và Tiểu Du, đem theo hai cái máy quay phim, khi nào trở về nhớ viết bản thảo trau chuốt một tí nhét”

“Vâng!” Cả hai đồng thanh đáp lại.

Long Thành là thành phố nằm bên cạnh Sài Gòn, khoảng cách không xa lắm, đi xe lửa chỉ mất tâm ba bốn tiếng đồng hồ, nếu chạy xe tốc độ cao thì chỉ cần khoảng chừng hơn hai tiếng mà thôi, có khi thường xuyên chạy đến đó lấy tin tức.

Hình như là nhớ tới chuyện gì đó, tống biên tập lại dừng bước bổ sung thêm một câu: “À, đúng rồi, cuộc phỏng vấn này đoán chừng phải xem như chuyến công tác ngắn ngày!”

“Lễ khai mạc chắc sẽ kết thúc muộn một chút, hơn nữa ngày mai còn có một số hoạt động cần phải tiếp tục theo sát, đại khái là tối mai mới có thể trở về được, lát nữa tôi sẽ bảo người tổ chức bên kia sắp xếp phòng khách sạn!”

“Hải Còn phải ở lại một đêm sao?” Trương Tiểu Du buột miệng hỏi.

Tổng biên tập nghe thấy lời này, có chút không vui nhìn cô chãm chäm: “Trương Tiểu Du, cô có vấn đề gì không?”

Bị ánh mắt kia quét qua một cái, Trương Tiểu Du không khỏi dựng thẳng.

người lên, nhớ đến lần trước cô đi theo Trần Phong Sinh cùng đến Hà Nội công tác, xin nghỉ phép liên tục nhiều ngày như vậy, tổng biên tập vốn đã có chút không thoải mái, sau khi trở về cô vẫn luôn cẩn thận dè chừng, cứ sợ tự dưng bị điểm mặt chỉ tên.

Nghĩ đến đây, cô vội vàng lắc đầu: “Không… tôi không sao!”

Tổng biên tập hẳng giọng một cái, lúc này mới xoay người đi thẳng về phòng làm việc phía đối diện.

Thật ra làm phóng viên thi thoảng phải sắp xếp một vài chuyến công tác ngắn ngày như thế này là chuyện rất bình thường, bởi vì ngày hôm sau vẫn còn phỏng vấn, không có cách nào chạy tới chạy lui, cho nên sẽ thu xếp ở lại một đêm.

Trương Tiểu Du vén mái tóc dài của cô lên.

Hừm…

Trong đầu không tự chủ được, xuất hiện gương mặt khó chịu vì không được.

thỏa mãn của Trần Phong Sinh.

Sau khi nhận được máy quay, Trương Tiểu Du và Tô Yến cùng với hai anh chàng lắp đặt thiết bị, đám người hùng hùng hổ hổ đi ra khỏi tòa nhà văn phòng, lên một chiếc xe đã được sắp xếp sẵn, đi về phía Long Thành.

Lúc đi ngang qua trạm thu phí đường cao tốc, anh chàng lắp đặt thiết bị camera ngồi phía trước đang cầm điện thoại di động gọi điện cho vợ ở nhà, thông báo tối nay có việ phải đi công tác đột xuất, còn Tô Yến ở bên cạnh cfing đã rút di động ra.

Không chút bất ngờ, trên màn hình hiện lên ba chữ “Trân Phong Sinh, chắc hẳn là định thông báo cho bên kia đôi lời Trương Tiểu Du cũng tương tự, rút điện thoại di động từ trong túi ra, chỉ có điều trái ngược với khóe miệng đang cong lên của Tô Yến, da đầu cô căng lên mở miệng nói: “Alo, Cầm thứ? Anh làm phẫu thuật xong chưa?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1573


Chương 1573

Buổi trưa sau khi ăn cơm xong, biết chiều nay anh đã sắp xếp lịch phẫu thuật, cứ tưởng phải gọi thêm dăm ba lần anh mới bắt máy.

“Vừa mới ra khỏi phòng phẫu thuật!” Giọng nói trầm thấp của Trần Phong Sinh từ đầu dây bên kia truyền đến, còn có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh, anh dừng lại, sau đó bật ra một câu: “Có phải đợi không nổi rồi không, muốn anh qua đón em bây giờ luôn à?

“Không phải!” Trương Tiểu Du trợn tròn hai mắt.

“Nhưng mà hình như anh không đợi được nữa, thời gian sao lại trôi qua chậm chạp như vậy chứ, chà, còn tận hai tiếng nữa mới đến buổi tối! Em có biết bây giờ anh muốn làm chuyện gì nhất không, chính là vừa mới về đến nhà mở cửa ra, việc đầu tiên chính là bế em lên..”

“Này!” Trương Tiểu Du đỏ mặt ngăn anh lại.

Cái người này quả thật là đầu óc suy nghĩ bậy bạ mọi lúc mọi nơi, nghiêng đầu liếc nhìn đường cao tốc lướt qua cửa kính ô tô trước mắt, cô nuốt nước bọt một cái, không khỏi có chút áy náy nói với anh: “Tối nay em phải đi công tác một đêm..”

“Cái gì?” Trân Phong Sinh hỏi.

Nghe giọng điệu của anh, hình như thật sự chưa nghe rõ ý cô là gì, Trương Tiểu Du hãng giọng một cái, sau đó lại ngập ngà ngập ngừng lặp lại lân nữa “Haiz, em nói tối nay em phải đi công tác một chuyến! Ở Long Thành bên kia vừa khai mạc lễ hội văn hóa quốc gia, tổng biên tập bảo em và Tô Yến cùng đi đến đó, bởi vì sáng ngày mai vẫn còn vài hoạt động nối tiếp, đã sắp xếp khách sạn rồi, cho nên phải ở lại đó một đêm…”

Giọng nói trâm thấp ở đầu dây bên kia đột nhiên cao lên một chút: “Cá vàng nhỏ, em đang đùa với anh đấy à?”

“Em không có?” Trương Tiểu Du xoa trán, biết ngay anh sẽ có phản ứng như thế này.

“Vậy anh phải làm sao!” Trần Phong Sinh không vui hỏi Trương Tiểu Du hơi khó xử: “Có gì mà phải làm sao chứ…”

Cho dù cách nhau một đường dây điện thoại, vẫn có thể nghe thấy tiếng nghiến răng kèn kẹt của anh: “Trong đầu anh bây giờ chỉ toàn là hình ảnh em c** s*ch quần áo nằm thở hổn hển dưới thân anh, chỉ đợi tối nay về nhà có thế make love mới em, bây giờ em lại nói với anh răng em phải đi công tác?”

Mấy từ cuối cùng, giống như được rít ra từ giữa kẽ răng.

“Khụ khụ khụ…”

Trương Tiểu Du bị lời nói thẳng thừng của anh làm cho sặc cả nước miếng.

Cô vội vàng quay đầu lại, lỗ tai nóng như thiêu như đốt, xoay mặt lại hạ cửa kính xe xuống một chút, để gió mát lùa vào, cũng may là cô chỉ đang gọi điện thoại, hai anh chàng lắp đặt thiết bị kia một người đang lái xe, một người ngồi bên ghế lái phụ, đẳng sau chỉ có mỗi cô và Tô Yến.

Trương Tiểu Du giơ tay bịt chặt điện thoại, chỉ sợ bị người khác nghe thấy, dùng lực hạ thấp thanh âm: “Em cũng không có muốn như vậy, là lãnh đạo đột nhiên giao nhiệm vụ!”

Trần Phong Sinh hừ lạnh một tiếng, trong lòng tràn đầy oán hận.

Trương Tiểu Du không biết nên nói làm sao, thực sự không cách nào giải thích, chẳng qua chỉ là trễ một ngày để làm chuyện đó thôi sao…

Cô có phần nhẫn nại, cố gắng võ về an ủi anh: “Căm thú, anh đừng như vậy!

Cũng không có giống như anh lần trước đi công tác tận mấy ngày liền, chỉ là ra ngoài ở lại một đêm mà thôi, tối nay anh cứ ngủ một mình đi vậy nhé! Ngày mai sau khi hoạt động kết thúc em có thể trở về rồi, đến lúc đó chuyện kia ấy mà…”

“Bà Trần, anh đã làm hòa thượng ba tháng rồi đấy!” Trần Phong Sinh ảo não nói.

Hình như tính toán lại, quả thật là như vậy…

Sau khi ly hôn có một khoảng thời gian hai người khá xa cách nhau, sau đó giải quyết được hiểu lầm rồi bắt đầu lại, trong bụng cô đã có đứa nhỏ rồi, trước ba tháng đầu tiên căn bản không thể nào làm chuyện đó được..

Trương Tiểu Du xấu hổ cản cản môi: “Nếu đã nhịn được tận ba tháng, nhịn thêm một buổi tối nay cũng chẳng là bao.

Rất rõ ràng, suy nghĩ của Trần Phong Sinh hoàn toàn trái ngược với cô, anh trầm giọng khẳng định: “Không được, cá vàng nhỏ, anh không cho phép em đi!

Buổi tối đợi anh trước cổng tòa nhà văn phòng!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1574


Chương 1574

“Nhưng mà em đang đi trên đường cao tốc rồi.” Trương Tiểu Du nhìn biển báo tốc độ giới hạn chạy trên đường cao tốc, thì thầm nói nhỏ.

Đầu dây bên kia ngừng lại một lúc, sau đó khẽ hỏi: lại sao?

Không thể quay đầu trở.

Trương Tiểu Du: ”…”

Cuối cùng cũng cúp điện thoại, cô không khỏi thở dài một hơi nhẹ nhõm.

Hình như Tô Yến cũng vừa mới cúp điện thoại, ghé lại gần quan tâm hỏi cô: “Cá vàng, sao vậy?”

“Không sao..” Trương Tiểu Du mỉm cười Không có gì to tát cả, chỉ là có một con Cầm thú không được thỏa mãn mà thôi!

Buổi lễ khai mạc kết thúc rất muộn, ban tổ chức sắp xếp mời các bên truyền thông ở lại dùng bữa, đợi đến khi trở về khách sạn, đèn ngoài trời đã sáng rực rồi.

Mặc dù Long Thành không sâm uất phồn hoa như Sài Gòn, chỉ được coi như một thành phố nhỏ cấp tỉnh, nhưng lại là điểm đến có rất nhiều di sản văn hóa, thu hút không ít người đến dừng chân tại đây, từ cửa kính sát đất trong phòng nhìn xuống dưới, cảnh tượng về đêm cũng tuyệt đẹp.

Tang Tiểu Du chỉ có thế âm thầm thán phục trong lòng, sau đó lấy điện thoại di động ra gọi cho Trần Phong Sinh, cô cảm thấy lúc này cần phải chia sẻ trấn an cảm xúc một chút.

Đúng như cô dự đoán, cảm xúc cũng không quá hào hứng là bao, “Cầm thú, anh đã về nhà chưa?” Trương Tiểu Du hỏi.

“Ừm” Trần Phong Sinh nhàn nhạt đáp.

“Đã ăn tối chưa?” Trương Tiểu Du lại tiếp tục hỏi.

“Không ăn!” Trần Phong Sinh ném ra một câu Trương Tiểu Du nghe vậy, lập tức quan tâm

Giọng điệu của Trần Phong Sinh cần bao nhiêu ấm ức có bấy nhiêu ấm ức: “Thứ muốn ăn không có ở bên miệng!”

Sao lại không ăn cơm tối?”

Trên trán Trương Tiểu Du nổi lên mấy gạch ngang màu đen.

Đúng vào lúc này, cô lờ mờ nghe thấy một tiếng ‘ding’, giống như âm thanh cửa thang máy mở ra vậy, cô không khỏi có chút kinh ngạc: “Sao em lại nghe thấy có tiếng thang máy vậy, anh không ở nhà sao, phải ra ngoài à?”

Trần Phong Sinh đáp.

Trương Tiểu Du nghe vậy, cô gần như đã quen với tình cảnh như thế này rồi “Có phải trước khi em gọi điện thoại cho anh, bệnh viện có gọi điện thoại cho anh, có bệnh nhân cần anh qua đó sao?”

Trần Phong Sinh lại đáp lại một tiếng hời hợt.

Trương Tiểu Du nghe thấy tiếng bước chân của anh, có vẻ như là đang đi ra khỏi tòa nhà, không lâu sau đó, lại nghe thấy tiếng khởi động động cơ xe hơi, sợ làm trễ nãi công việc của anh, cô liên dặn dò anh vài câu bảo anh lái xa chậm một chút rồi cúp điện thoại.

Bởi vì lần này cử đến bốn vị đồng nghiệp, hai nam hai nữ, cũng dễ dàng chia phòng hơn nhiều, cô và Tô Yến cùng ngủ chung một phòng.

Mặc dù cũng không phải kiểu phòng ngủ cao cấp gì cho lắm, nhưng mà cũng là một phòng đôi khá tiện nghỉ, không gian cũng khá rộng rãi, đồ đạc lại đầy đủ, thời gian vẫn còn sớm, hai người năm bò lên giường xem tỉ vi một lúc, nhân tiện thảo luận kinh nghiệm nuôi dạy con cái.

Tô Yến cũng có khá nhiều kinh nghiệm trong lĩnh vực này, lúc nhắc đến con gái Linh Nhi, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý cười dịu dàng, có lẽ lúc trước.

Trương Tiểu Du vẫn chưa hiểu được, nhưng bây giờ thật sự có thể cảm nhận sâu sắc.

Nói xong chuyện con cái, cô một tay chống đầu, có chút tò mò hỏi thêm “Tô Yến, cô và anh hai có tính toán gì cho bước tiếp theo không?”

Nói đến đây, trên mặt Tô Yến lộ rõ vẻ ngại ngùng khó xử: “Anh ấy nói muốn đưa tôi về nhà họ Trầi “A, như vậy là muốn ra mắt bố mẹ rồi?” Trương Tiểu Du nghe đến đây, lập tức trở nên phấn chấn Ừ.” Tô Yến ngại ngùng gật đầu, nhưng đồng thời cô ấy cũng có chút lo lhưng mà mình có hơi lo lắng, dù sao trước đây anh ấy suýt chút nữa thì kết hôn với người khác, hình như sau khi hủy bỏ hôn lễ bố mẹ của anh ấy tức giận không nhẹ, cũng không biết bọn họ có đông ý chấp nhận mình hay không?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1575


Chương 1575

“Ha ha, nàng dâu xấu xí sắp sửa gặp bố mẹ chồng, cảm thấy lo lắng là chuyện bình thường!” Trương Tiểu Du nói đùa.

Tô Yến giả vờ tức giận trừng mắt với cô một cái, sau đó hình như nghĩ t chuyện gì đó, vội vàng hỏi: “Đúng rồi Tiểu Du, chắc cô từng đến nhà họ Trần đúng không? Mau kể tôi nghe, bác trai bác gái có dễ tiếp xúc không?”

“Tôi có đến rồi..” Trương Tiểu Du chậm rãi gật đầu.

Mặc dù là một câu trả lời khẳng định, nhưng mà trên thực tế, sau khi cô và Trần Phong Sinh kết hôn cũng chỉ mới đến đó có một lần, chỉ có điều đến bây giờ nhớ lại cảm thấy ấn tượng thực sự rất sâu sắc.

Không giống hai người anh trai nhà họ Trần, Trân Phong Sinh là con riêng, cho nên bọn họ không phải mẹ con ruột, nghĩ đến bà Trần đó, trong ấn tượng là người phụ nữ xuất thân từ gia đình danh giá, hiền lành ôn hòa, là hình tượng một người mẹ vô cùng độ lượng, tính cách cũng không có gì xấu, không giống mấy bà mẹ chồng độc ác trên ti vi, còn về phần ông Trần, tính tình lại không giống người bình thường lắm…

Trương Tiểu Du nhớ lại cảnh tượng ở tr tìm đập chân run, cô nuốt nước bọt một c; đứng nghiêm như quân nhân đi?”

Phòng làm việc, vẫn cảm thấy ô Yến, hay là cô thử tập cách.

“Hả?” Tô Yến giật mình ngơ ngác.

Trương Tiếu Du gãi gãi đầu, lúc này tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người.

Tô Yến rút điện thoại di động để trong túi xách ra, nhìn cuộc gọi đến một cái, có chút xấu hổ nói: “Là Trần Phong Niên Nghe vậy, Trương Tiểu Du nhướn chân mày, xua tay nói: “Nhận đi nhận đi, tôi không làm phiền hai người mùi mẫn đâu, đúng lúc tôi phải đi tắm!”

Nói xong cô liền xoay người bước xuống giường, mở tủ lấy một chiếc áo tắm đi vào trong phòng tắm.

Nhiệt độ nước tương đối dễ chịu, Trương Tiếu Du ngâm mình lâu thêm một chút, lúc lau khô đầu tóc đi ra ngoài, Tô Yến ở bên ngoài cũng đã gọi điện thoại xong rồi, vừa nghe thấy tiếng bước chân, liền lập tức đứng bật dậy, giống như đang đợi cô tầm rửa xong đi ra vậy.

Phát hiện thấy đối phương đã thay đôi dép đi một lần ra, Trương Tiểu Du có chút khó hiểu nói: “Tô Yến, chuyện gì vậy?”

“Cá nhỏ, chắc tôi phải đi ra ngoài một chuyến!” Tô Yến cầm điện thoại di động nói.

Trương Tiểu Du liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử trên đầu giường, ngạc nhiên hỏi: “Đã đến giờ này rồi, cô còn định ra ngoài làm gì? Có cần tôi đi cùng cô không?”

“Không cần đâu!” Tô Yến vội vàng lắc đầu, có chút khó xử nói: “Chỉ là tôi tự dưng thấy hơi đói, dưới lầu có cửa hàng tiện lợi, tôi đi xem thử mua một chai sữa!

“Nếu đói, có thể gọi dịch vụ khách sạn mà, tôi thấy có một vài món ăn đấy!”

Trương Tiểu Du chớp chớp hai mắt “Không sao, để tôi đi cửa hàng tiện lợi vậy! Tô Yến lắc đầu.

Thấy cô ấy cứ khăng khăng, Trương Tiểu Du chỉ đành gật đầu, nhưng mà nghĩ thấy nơi này dù sao cũng không phải Sài Gòn, cũng không còn sớm sủa gì, cô lo cô ấy đi xuống dưới một mình không an toàn, lại tiếp tục tra hỏi thêm một câu: “Vậy cũng được, thật sự không cần tôi đi cùng cô sao?

“Không cần, ở ngay dưới lầu thôi, cô vừa mới tắm xong, đừng ra ngoài kẻo cảm lạnh!” Tô Yên vẫn khăng khăng từ chối, nếu như nhìn kỹ lại, có thể nhận ra trên mặt ửng đỏ rất đáng ngờ.

Trương Tiểu Du không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ cho rằng chắc cô ấy để ý chuyện mình mang thai, sợ cô bị cảm lạnh, cho nên cũng không có cố chấp nữa, gật đầu nói: “Được rồi, vậy Tô Yến cô đi nhanh về nhanh nhé!”

“Được!” Tô Yến đáp lời, rồi nhanh bước nhanh về phía cửa rời đi.

Cánh cửa ‘cạch cạch một tiếng đóng lại, trong phòn chỉ còn lại mỗi mình cô.

Ngáp ngủ một cái, cô thả người năm ngửa xuống chiếc giường lớn mềm mại, ngước nhìn vầng trăng sáng treo trên bầu trời đêm qua cửa kính sát đất, trong lòng thầm nghĩ lúc này chắc hẳn Trần Phong Sinh đã xử lý xong bệnh ồi, không biết anh đã ngủ hay chưa.

Nghĩ đến cảnh tượng anh năm một mình trên chiếc giường lớn bứt rứt không được thỏa mãn, khóe miệng Trương Tiểu Du cong lên nở nụ cười Giống như cảm nhận thấy điều gì đó, lúc này điện thoại di động đột nhiên rung lên ‘rìn rì, cô duỗi tay đưa ra trước mắt, vẻ mặt có chút kinh ngạc, ý cười nơi khóe miệng càng sâu.

“Cầm thú, anh vẫn chưa ngủ sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1576


Chương 1576

“Không ngủ được!” Giọng điệu Trần Phong Sinh mơ hồ đáp.

“Sao lại không ngủ được?” Trương Tiểu Du thích thú hỏi.

“Em biết rõ còn hỏi?” Trân Phong Sinh hung hăng hừ lạnh một cái, dừng lại hai giây, sau đó lại chậm rãi nói tiếp: “Bà Trần, anh khó chịu!”

Trương Tiểu Du bị anh trêu chọc đến bất lực chỉ đành lắc đầu, l**m l**m cánh môi, cô nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Hay là bây giờ anh đi tắm nước lạnh một phát đi, hoặc là đi ngủ đi, nếu thật sự không được, anh cứ tự dùng tay trái tay phải của mình giải quyết là xong!”

Thấy anh không nói lời nào, cô lật người lại, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ con vậy: “Cầm thú, chỉ một buổi tối thôi, nhịn một chút là qua ngay, nhắm mắt lại ngủ một giấc là không còn khó chịu nữa! Nếu như vẫn còn không ngủ được, hay là anh đếm cừu thử xem sao? Hay là để em kể cho anh nghe một câu chuyện cũng được…”

“Rầm, rầm, rầm..”

Đột nhiên, có tiếng gõ cửa vang lên.

Trương Tiểu Du không khỏi ngồi bật dậy, nhìn về phía cánh cửa, nghĩ thầm chắc là lúc nãy Tô Yến xuống lầu quên mang theo thẻ phòng, cô vừa cúi đầu tìm đôi dép, vừa nói vào điện thoại: “Anh đợi một chút, hình như có người đang gõ cửa!”

“Ù! Trần Phong Sinh nhàn nhạt đáp lại Đầu dây bên kia vẫn giữ nguyên cuộc gọi, Trương Tiểu Du kéo lê đôi dép tới mở cửa phòng.

Cánh cửa từ từ mở ra, trong miệng cô còn đang lẩm bẩm: “Tô Yến, cô quên mang thẻ…”

Lời nói kế tiếp đột nhiên im bặt, bởi vì trong tâm mắt bỗng dưng có một thân ảnh cao lớn ngang nhiên xông vào, một tay chống lên thành cửa, tay còn lại vẫn đang cầm điện thoại để bên tai, đôi mắt đào hoa như cười như không nhìn cô chăm chăm Trương Tiểu Du lập tức ngây người đờ ra một chỗ.

Cô nhìn lại màn hình vẫn đang hiển thị cuộc gọi đang kết nối, hết chỉ bên này, tồi lại chỉ về phía anh, không dám tin vào đôi mắt đang trợn tròn như bóng đèn của mình: “Cầm thú, anh, sao anh lại đến đây?”

“Anh đến khai trai!” Trần Phong Sinh nhếch đôi môi mỏng lên.

“…” Trương Tiểu Du nín thở.

Trần Phong Sinh cúp điện thoại, lách người một cái bước thẳng vào trong phòng, giữ lấy mặt của cô vội vàng hôn lên.

Trương Tiểu Du vẫn đang trợn tròn hai mắt đứng đực ra đó, lúc bị đầu lưỡi của anh tiến vào khiêu khích mới chậm rãi có phản ứng lại, hơi thở bóng bỏng khiến cô không nhịn được rùng mình.

Thất lưng bị anh mạnh mẽ ôm lấy, bế cả người cô lên, tâm mắt dưới đôi lông mi run rẩy, nhìn thấy cánh cửa bị anh đá cái Tầm một phát đóng lại, trực tiếp che đi toàn bộ ánh đèn trên hành lang.

Trong khoảnh khảc bối rối, cô cũng dần dần hiếu ra, làm gì có ca bệnh nào trong bệnh viện đâu chứ, mà thật ra lúc đó anh đang lái xe đến đây đế tìm cô…

Bước chân của Trần Phong Sinh rất gấp, không cho cô bất cứ cơ hội nào, đã nhanh chóng ném cô lên trên giường lớn, đôi môi mỏng lại lần nữa hung hăng đè xuống, động tác nôn nóng kéo đi áo tắm trên người cô xuống, nhiệt độ trong phòng cũng bị ảnh hưởng bởi động tác của anh mà tăng cao, bầu không khí mập mờ quyến rũ Trương Tiểu Du cố gắng đấy anh ra, nhưng sao có thế nhanh bằng bàn tay của anh cơ chứ.

Khi toàn bộ ánh đèn đều đân mờ đi, áo tắm trên người cô đã sớm không cánh mà bay mất rồi, bị ném vào góc nào đó mà cô còn chưa kịp nhìn lấy một cái Ánh mắt càng lúc càng mờ mịt, nhưng cô vẫn cứ cảm thấy mình đã quên mất chuyện gì đó.

“Đợi một chút.

Cuối cùng Trương Tiểu Du cũng nhớ ra, vươn tay nắm lấy cánh tay cường tráng của anh: “Cầm thú, không thể được! Anh như thế này, lát nữa nhỡ Tô Yến quay lại thì phải làm sao?”

Căn phòng này cũng không phải phòng đơn do một mình cô đặt, Tô Yến đi xuống cửa hàng tiện lợi ở dưới lầu, đoán chừng lúc này cũng sắp sửa quay lại rồi, nếu như lát nữa lên giường rồi, vậy thì cô không thể sống tiếp nữa..

Ngược lại bộ dạng Trần Phong Sinh lại không sợ trời không sợ đất, lười biếng nhướn mày: “Anh hai đặt một phòng ở ngay sát vách!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1577


Chương 1577

Trương Tiểu Du sững sờ.

Lập tức, lúc này mới hiểu ra được, Tô Yến vốn dĩ không phải đi đến cửa hàng tiện lợi!

Dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán ra được, anh hai Trần Phong Niên ngày bận trăm công nghìn việc, không thể nào vô duyên vô cớ lái xe một đoạn đường xa đến đây như vậy, nhất định là do anh xúi giục, quả nhiên, đàn ông bị kìm nén quá lâu rất đáng sợ…

“Một buổi tối mà anh cũng không đợi được sao?” Trương Tiểu Du cười không được khóc cũng chẳng xong nói.

Trái cổ của Trần Phong Sinh nhấp nhô lên xuống, hơi thở nóng rực: “Một giây cũng không thể chờ được!”

Đôi mắt của anh dần biến đổi như mắt sói, Trương Tiểu Du cũng dần cảm thấy miệng khô lưỡi rát.

Khuôn mặt ửng hồng vùi sâu vào gối đầu, tầm mắt chỉ kịp liếc nhìn thấy anh vươn cánh tay thon dài cầm lấy chiếc hộp nhỏ đặt trên tủ đầu giường, mở hộp ra, dùng răng nanh xé toạc vỏ giấy nhôm.

Cảm giác được cô đang khe khẽ run lên, Trần Phong Sinh thở hổn hển: “Đừng lo, anh sẽ rất nhẹ nhàng!”

Dưới ánh trăng mờ ảo, hai người nôn nóng hận không thế hòa vào làm một.

Đêm khuya kéo dài.

Ngày hôm sau, trời nhá nhem tối, Trương Tiểu Du nghe thấy tiếng sột soạt thức dậy.

Cô còn cho rằng mình ngủ quá say, khi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, phát hiện bầu trời bên ngoài cũng mới lộ ra màu trắng bạc, đồng hồ báo thức điện tử trên tủ đầu giường hiện mới 6 giờ 15 phút.

Trương Tiểu Du mở nửa mắt, nhập nhèm kêu lên: “Cầm thú?”

Trần Phong Sinh nghe th: dừng lại cài nút áo sơ mi trong tay, xoay người, dùng đầu ngón tay v**t v* trán cô, “Buổi sáng có lịch phẫu thuật, trước 8 giời rưỡi anh phải đến bệnh viện”

“.” Trương Tiểu Du ngây ra, sau đó không nói nên lời ‘Sáng hôm sau có lịch phẫu thuật, thế mà tối qua còn xa xôi ngàn dặm chạy đến, chỉ vì muốn làm chuyện đó, không kể vất vả thế này, lần này cô trải nghiệm được rồi, quả nhiên đàn ông bị kìm đến hỏng đúng là đáng sợ.

Trần Phong Sinh sau khi mặc quần xong, cầm lấy áo khoác trong tay, trước khi đi còn không quên cúi người hôn cô.

Trương Tiểu Du còn chưa tỉnh hẳn, còn bưồn ngủ, bị anh hôn đến choáng váng, hơn nữa đêm qua còn bị anh giày vò một trận, cơ thể vẫn còn mắn cảm, vô thức kêu thành tiếng.

Tiếng kêu này ngược lại khiến ánh mắt Trần Phong Sinh sâu hơn.

Một bàn tay to vươn tới dưới chăn bông, khóe môi nở một nụ cười xấu xa: “Nếu em muốn nữa, ừm, chúng ta nhanh một chút, có lẽ có thể sắp xếp trong nửa tiếng đó, cá vàng nhỏ, em muốn không?”

Trương Tiểu Du run rẩy, cắn răng: “Không muốn”

Muốn em gái anh á, cô mới không muốn.

Hành động của Trần Phong Sinh đêm qua rất dịu dàng, dường như sợ nhéo vỡ cô, tuy chủ muốn cô một lần, nhưng cuối cùng khi cô ngất đi, đồng hồ điện tử đã chỉ là nửa đêm rồi.

Trần Phong Sinh dường như chỉ trêu chọc cô, biết cô bây giờ là phụ nữ có thai, không thế mãnh liệt như trước được Cho nên anh căn môi cô, hứa: “Được, đề dành đến tối.”

Trương Tiểu Du trừng mắt.

Không phải đêm qua mới…

Nhìn thấy bóng dáng cao lớn đó bước ra khỏi phòng, cô đáng thương kéo cao chăn lên.

Trần Phong Sinh đi sớm, sau khi rời đi Trương Tiểu Du đã sớm lại ngủ thiếp đi, mãi đến gần tám giờ thì chuông báo thức vang lên, cô mới ngáp một cái, đứng dậy tắm rửa thay quần áo Hoạt động bắt đầu lúc mười giờ, hơn nữa rất gần khách sạn, nên thời gian rất thong thả.

Lúc 9 giờ 30 phút, Trương Tiểu Du từ trong phòng mặc quần áo chỉnh tề đi ra, đúng lúc cửa phòng bên cạnh cũng mở ra, người dẫn đầu bước ra là một thân hình cao lớn mặc vest, bước đi của anh ta lộ ra vẻ điềm đạm của doanh nhân, phía sau mắt kính là một đôi mắt dài và hẹp.

Trương Tiểu Du nhìn thấy Trần Phong Niên thì bất ngờ, mở miệng gọi: “Anh “ Ù”. Trần Phong Niên trả lời Sau khi gật đầu với nhau, dường như còn có chuyện, Trần Phong Niên nhìn đồng hồ, hai tay đút túi đi về phía thang máy.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1578


Chương 1578

Trương Tiểu Du chớp mắt, không hiểu sao lại cảm thấy vẻ mặt của ông chủ lớn này có vẻ hơi không đúng, khi thu tầm mắt lại, một bóng người bước ra từ phòng bên cạnh, chính là Tô Yến đêm qua bảo đi cửa hàng tiện lợi.

Hai người nhìn nhau, đồng thời đều ngại ngùng ho một tiếng.

Trương Tiểu Du nhướng mày xấu xa nói: “Cửa hàng tiện lợi?”

Mặt Tô Yến đỏ bừng, nhưng cũng trêu chọc lại: “ Còn không phải cho cầm thú nhà cô được lợi Mặt của Trương Tiểu Du cũng nhanh chóng đỏ lên, khi cô nhìn xuống, có một vết đỏ mơ hồ trên xương quai xanh ở đường viền cổ hơi hở, cô xấu hố khép lại đường viền cố của mình.

Dáng người cao lớn mặc vest đi xuống lầu trước đã không thấy đâu nữa, cô không kìm được lại trêu một câu: “Yến à, đêm qua cô và anh hai cũng rất kịch liệt nha! Hở?”

‘Vẻ mặt của Tô Yến cứng lại, xấu hố thì thào, “Đừng nhắc nữa, bà dì của tôi tới..

Khóe miệng Trương Tiểu Du căng ra.

Phụt..

Cuộc phỏng vấn kết thúc suôn sẻ, khi quay về Sài Gòn, đúng lúc là hoàng hôn.

Vì đã đến giờ tan sở, không cần quay lại đài để giày vò một lượt nữa, hai anh em camera trả lại máy cho bộ phận, hơn nữa cũng thuận đường lái xe đưa cô trở về khu chung cư Lâm Giang.

Khi Trương Tiểu Du vừa bước vào thang máy, chuông điện thoại vang lên.

Là dì nhỏ ở xa trong thị trấn, sau lần trước về, thì cứ mấy ngày sẽ ân cần một lần, “Cá nhỏ à, tan làm chưa con? Di bảo đồng nghiệp của dượng con làm hai con gà mái già từ quên, dì đã làm sạch cho vào gói nï lon rồi, đã chuyển phát nhanh cho con rồi, có thể bảo Phong Sinh làm canh cho con uống, rất bổ cho em bé đó”

“Cảm ơn đì nhỏ” Trương Tiểu Du ngọt ngào nói.

“Khách sáo với gì làm gì, con giờ là lúc cần bồi bổ nhất, một người ăn, hai người bổ, đừng học mấy người trẻ bây giờ, mang thai lại khống chế cơn thèm ăn, sợ đến lúc lại mập, con có đủ dinh dưỡng thì đến lúc sinh con mới khoẻ mạnh được, muốn giảm cân thì đợi khi sinh con xong rồi nói, dì tin Phong Sinh không phải người nông cạn như thế”

Trương Tiểu Du cười đáp lại, “Dạ, dì nhỏ, con sẽ nghe lời dì”

Nhưng trong đầu lại không ngừng tưởng tượng, nếu eau khi mang thai cô thật sự mất dáng, cũng không biết Trần Phong Sinh có ghét bỏ cô không, nếu anh dám ghét bỏ cô, thế thì cô sẽ dứt khoát mang con đi Trương Tiểu Du nghiến răng nghiến lợi nghĩ, dì nhỏ đang trên đường hỏi: “Đúng rồi, giờ tính cũng đã 3 tháng rồi phải không?”

“Dạ” Cô cười đáp lại: “Hôm qua con vừa đi khám thai, em bé phát triển rất tốt, cì nhỏ đừng lo, bác sĩ còn cho con nghe tim thai, đập rất mạnh đó”

“Ừm, vậy thì tốt!” Dì nhỏ cũng cười đáp lại, nhưng ngừng một lát lại mở miệng nói, giọng điệu rõ ràng có chút nhấn mạnh: “Tuy qua thời kì nguy hiểm 3 tháng đầu rồi, nhưng hai đứa các con cũng không thể phóng túng quá, có một số chuyện nhịn được thì nhịn, phải biết kiềm chế. Đặc biệt là con đấy cá nhỏ, phải chừng mực, nghe chưa?”

Lại là chừng mực.

E là đây mới là trong điểm mà dì nhỏ goi tới…

Trương Tiểu Du lúng túng đỡ trán, khóe miệng giật giật, “Con nghe rồi Gọi xong, cửa thang máy cũng đúng lúc mở ra, cô lấy chìa khóa mở cửa, trên giá giày có đôi giày da nam thường ngày, cô ló đầu vào trong, Trần.

Phong Sinh đã về rồi, dáng người cao lớn đang đứng trong nhà bếp.

Trương Tiểu Du không khỏi ngạc nhiên, khi vừa bước vào cửa đã thấy chiếc Cayenne màu đen của anh đang đậu ở đó.

Trời chập choạng tối, trong phòng bếp có mùi cơm ấm áp.

Dù chỉ ở bên ngoài một đêm, Trương Tiểu Du có chút nhớ loại mùi hương gia đình này, rửa sạch tay, món ăn tinh xảo được đặt lên bàn, ngay cả con gà mái già trong miệng dì nhỏ cũng đã thành nước canh trong bát rồi.

Uống liên tiếp hai bát khiến bụng có chút căng.

Sợ uống nhiều quá, buổi tối sẽ không thoải mái, Trương Tiểu Du đặt bát sứ xuống, lúc cô đặt xuống, Trần Phong Sinh ở đối diện đột nhiên nhướng đôi mắt đào hoa, “Ăn no rồi sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1579


Chương 1579

Trương Tiểu Du nhàn nhạt gật đầu”Ừm, no rồi ạ”

Sau đó liền nghe thấy tiếng ghế kéo ra trên gạch lát sản, bóng người cao lớn đối diện đứng dậy.

Thấy anh nheo đôi mắt hoa đào nhìn mình, như dã thú trong rừng đã khóa chặt con mồi, tim cô run lên, không ngừng l**m môi, “Cầm thú, anh muốn làm gì?

“Em ăn no rồi, giờ đến lượt anh” Trân Phong Sinh vươn bàn tay to về phía cô nói Trương Tiểu Du lập tức muốn trốn, nhưng lại quên mất mình đang ở trên ghế, nào có chỗ trốn, chỉ trong vài giây ngắn ngủi như vậy đã bị anh khom ngời ôm vào lòng rồi.

Rõ ràng là tối hôm qua mới bị anh chạy từ nơi xa đến giày vò rồi, đi công tác về rồi còn muốn…

Đúng là đòi mạng mà Trương Tiểu Du cản răng dùng nảm đấm nhỏ đập vào vai anh, “Cầm thú, em là phụ nữ có thai đó”

“Anh là bác sĩ” Trần Phong Sinh nhướng mày.

Trương Tiểu Du nhíu mày, không hiểu câu này của anh là ý gì.

Trần Phong Sinh đi thẳng từ phòng ăn đến phòng ngủ ba bước hai bước, đặt cô trên chiếc giường lớn mềm mại, cơ thể rắn chắc liền bao phủ lên, môi mỏng cong lên, “ Là bác sĩ, anh rất có trách nhiệm nói cho em biết, phụ nữ có thai nên vận động phù hợp với được”

Trương Tiểu Du cứng họng.

Quần áo trên người bị xé toạc, quần bò đã bị vứt ở cuối giường, trong tầm mắt là lồng ngực anh dưới lớp áo sơ mi đang mở ra, đến gần cùng hơi thở hừng hực Trương Tiểu Du bị lật như một cái bánh kếp, nghe thấy tiếng xé gói giấy nhôm.

Năm ngón tay của cô bị tác ra, âm thanh hoàn toàn bị xé rách.

Thật bực mà, rốt cuộc là ai không có chừng mực.

Chớp mắt đến thứ sáu, màu trời ngoài cửa số đã lắng xuống.

Tỉ vi trong phòng khách vang lên ồn ào, trong không khí như có mùi thơm của cơm ấm quanh quẩn, tối nay Trân Phong Sinh nấu canh chim bồ câu, đặc biệt thơm.

Trương Tiểu Du vẫy tay ra khỏi phòng tắm, khi trở về đã thấy Trần Phong.

Sinh nhặt áo khoác trên tay vịn ghế sô pha lên, cô vẫy những giọt nước còn sót lại trên bàn tay, “Cầm thú, anh muốn ra ngoài à?”

Trần Phong Sinh gật đầu, tay phải còn cầm điện thoại di động, “Ừm, vừa rồi có điện thoại của bệnh viện, có bệnh nhân cần phẫu thuật!”

Trương Tiểu Du liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn tám giờ, không khỏi thốt lên: “Ờ, thế chắc muộn lắm anh mới về rồi”

Từ lâu cô đã quen với đặc thù nghề nghiệp của anh, bất cứ lúc nào bác sĩ cũng sẽ bị bệnh viện gọi đi, theo kinh nghiệm của cô, thời gian này chắc sẽ không phải là một cuộc tiểu phẫu đơn giản.

Trần Phong Sinh khoác áo khoác lên cánh tay, khóe môi mỏng lộ ra vẻ gian, “Không sao, về có muộn nữa vẫn có thể ngủ với em”

Trương Tiểu Du thu hồi ánh mắt, đúng lúc nhìn vào đôi mắt đào hoa không có ý tốt của anh, bị lời này của anh làm xấu hổ không thôi, không tốt đẹp trừng anh, “Cầm thú, em là phụ nữ có thai, trong đầu anh đừng có mỗi ngày đều nghĩ giở trò lưu manh được không?”

Từ khi qua 3 tháng, anh giống như hoà thượng được giải phong ấn vậy.

Hiện tại cô đang mang thai, trong bụng còn có một sinh mạng nhỏ đang trưởng thành mỗi ngày…

Phải thai giáo đó.

Trần Phong Sinh nhướng mày vẻ biếng nhác, “Anh nói là ngủ chứ không phải là làm chuyện đó”

Tên này.

Khóe miệng Trương Tiểu Du co giật, cô dứt khoát mặc kệ anh.

Cầm điều khiển từ xa trên bàn trà, cô chọn đài trên tỉ vi, muốn tìm một bộ phim để xem, dáng người cao lớn của Trần Phong Sinh đã đi tới hành lang thay giày, lúc mở cửa lại đột nhiên gọi cô.

“Cá vàng nhỏ, em qua đây chút đi.”

“Làm gì?”

Trương Tiểu Du miễn cưỡng trả lời, nhưng người đã đứng dậy khỏi ghế sô pha Cô cau mày đi về phía hành lang, không hiểu nhìn anh, lúc định mở miệng thì bị anh đột nhiên duỗi tay ôm eo cô, đè cô lên tủ giày bên cạnh hôn.

Trương Tiểu Du không thở được, không khí trong lồng ngực bị rút cạn từng chút một.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1580


Chương 1580

Đợi khi được buông lỏng ra, bàn tay to kia của Trần Phong Sinh đang làm loạn ở nơi nào đó, môi mỏng cần lỗ tai cô, “Chậc, thật đúng là ngày càng to”

Bên trong cánh cửa chống trộm mở toang, mặt Trương Tiểu Du nóng hổi nhìn bóng người đang đứng thẳng tiến vào thang máy.

Cửa thang máy từ từ đóng lại, cô vội vàng đóng cửa lại, dựa vào đó bình ổn lại hơi thở một lát, cúi đầu nhìn xuống bộ quần áo nhàu nhĩ trên ngực, vừa vươn tay nhét vạt áo vào, vừa mắng trong lòng, cái sở thích này từ đâu đến thế chứ.

Chuyện liên quan lớn hơn, đã không phải nhắc nhở lần đầu rồi.

Lần trước đi công tác ở Bắc Kinh, anh từng nói mà mỗi lần nói đều có vẻ mặt tự hào và đắc ý, như thể anh có công lao bao lớn vậy, rõ ràng quan hệ sau khi mang thai mà.

Nhưng dù nói thế, cũng đúng là vì anh cô mới mang thai…

Trương Tiểu Du đảo mắt, đi về phòng khách, đưa mu bàn tay lên gò má nóng hổi Lúc ra khỏi phòng mổ đã hơn mười giờ, Trần Phong Sinh liếc nhìn đồng hồ, nghĩ chắc lúc này “bà Trần” nhà anh đã ngủ rồi, anh bước nhanh chân, trở lại phòng làm việc thay áo phẫu thuật.

Trên đường chiếc Cayenne từ bệnh viện về nhà thì dừng lại ở một trung tâm mua sắm Tâng ba là khu vực bán hàng dành riêng cho phụ nữ, anh chọn một quầy.

đặc biệt rồi đi vào, bên trong rực rỡ đủ loại những món đồ nhỏ thân thiết nhất của phụ nữ, trước giờ đóng cửa 10 phút, anh trả tiền cho hai bộ.

Nhìn thấy hướng dẫn viên đặt đồ vào túi, Trân Phong Sinh thu lòng bàn tay lại, dường như vẫn cảm nhận được cảm giác đây đặn kia, đôi mắt đào hoa cũng trầm xuống một chút.

Thanh toán xong, anh rời khỏi quầy.

“Đinh!”

Thang máy đi tới bãi đậu xe tầng hai bên trong ra.

Trần Phong Sinh cầm chìa khóa xe từ Xe của anh cách thang máy không xa, đi mười mấy bước là tới, lúc này đã sắp đóng cửa, xe trong bãi đỗ cũng không nhiều, ngoài tiếng động cơ xe, dường như còn có một số tạp âm.

Trần Phong Sinh khẽ nhíu mày, dường như là tiếng đánh nhau.Tên miền mới của bên mình Truyen3.one. Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Đứng chỗ thùng rác là một thím dọn vệ sinh đang cầm một túi rác, bên cạnh còn có chú dọn vệ sinh đang chắp tay sau lưng, hai người dường như đang bàn bạc điều gì đó, mắt họ đang nhìn về một hướng nào đó.

Thím dọn vệ sinh thở dài nói, “Haizz, người phụ nữ quá đáng thương, trông xinh đẹp như thế, giống như minh tinh vậy, thế mà lại bị tên đàn ông ông đó đánh thành cái dạng gì rồi”

Chú dọn vệ sinh bên cạnh giải thích: “Bà không nghe thấy à, hai người đó là vợ chồng, hình như mới kết hôn chưa lâu, lúc tôi lái xe quét điện đi ngang qua thì thấy hai người vừa bước xuống xe, ai nhờ chớp mắt cái thì liền động tay rồi”

“Đây là tạo nghiệp gì thế, vợ chồng mới cưới còn thế này, tục ngữ nói, một ngày phu thê trăm ngày ân nghĩa, có hận thù cỡ nào chứ, ông là người lớn, sao không đến khuyên một chút?” Thím dọn vệ sinh không chịu nổi, định thúc đối phương đi khuyên.

“Tôi không đii” Chú dọn vệ sinh lắc đầu, “Loại chuyện này ai dám đi chứ, bà không nhìn thấy trên tin tức à, trước đây người có lòng tốt thấy chuyện thế này, định đi đến giúp đỡ, kết quả hai kẻ đó lại hợp nhau lại đánh, vô cớ gây chuyện cho mình, chuyện giữa vợ chồng, đầu giường cãi cuối giường hoà, người ngoài bớt lo chuyện bao đồng đi”

“Cũng đúng, thế chúng ta đi thôi” Thím vệ sinh thở dài.

Sau khi lẩm bẩm mấy câu, hai nhân viên dọn vệ sinh lắc đầu bỏ đi.

Lúc đi ngang qua, Trân Phong Sinh nghe thấy đại khái mơ hồ, chiếc Cayenne màu đen dừng lại sau thùng rác.

Sau khi mở khóa, anh mở cửa phụ lái, vô thức nhìn thế hướng mà hai nhân viên dọn vệ sinh vừa nhìn, vài chiếc SUV cỡ lớn đang chẳn ngang, cộng thêm đèn trong bãi đỗ vốn dĩ rất mờ nên rất khó để nhìn rõ, chỉ có thể cảm thấy sự chuyển động mờ nhạt của bóng người.
 
Back
Top Bottom