Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1761


Chương 1761

‘Vẻ mặt Trương Tiểu Du hơi kinh ngạc.

Không biết vì sao ánh mắt cô di chuyến từ chiếc nhẫn kim cương kia đi, theo bản năng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cách kính thủy tinh sạch sẽ sáng bóng có thể nhìn thấy mây trắng trôi lơ lửng trên bầu trời xanh. Cô cũng không biết bản thân đang tìm cái gì, mặc dù có pháo hoa rực rỡ trên không trung nhưng giờ phút này cũng không thể nhìn thấy được.

Dịch Kỳ Nhiên khó hiểu hỏi: “Cá nhỏ, sao vậy?”

“Không có gì!” Trương Tiểu Du lắc đầu, giơ tay phải của mình đến trước mặt anh: “Kỳ Nhiên, cảm ơn anh, nhẫn kim cương rất đẹp!”

Dịch Kỳ Nhiên nghe cô nói đẹp, rất vui vẻ đeo lên cho cô.

Thuận theo nắm lấy tay cô, anh dịu dàng nói: “Cá nhỏ, hai ngày nay anh sắp xếp chút thời gian, lần trước không gặp mặt thành công, lần này anh quyết định tự mình đi đến trong thị trấn nhắc chuyện cầu hôn với dì của em, định ngày kết hôn!”

“Được!” Trương Tiểu Du không có ý kiến.

Gần tối, Trương Tiểu Du đi đến bệnh viện tư nhân.

Tuy cô không muốn đến chỗ này, nhưng Tô Yến vào viện, cô vẫn nên đến thăm một chút. Hơn nữa không tự mình đi cô cũng không yên tâm. Cô ấn thang máy đi đến tầng trệt khoa phụ sản.

Phòng bệnh VỊP rất rộng rãi, nếu không phải có giường bệnh và một số thiết bị y tế thì sẽ khiến người ta hiểu lầm là đi vào phòng khách sạn.

Phòng cực kỳ rộng, sau khi đi vào có một phòng tiếp khách nhỏ, sau đó bên trong mới là giường bệnh, còn có một phòng vệ sinh độc lập, mùi của nước khử trùng trong không khí rất nhạt, trên cửa sổ có một hàng hoa tươi “Thực ra không có nghiêm trọng như thế đâu!”

Tô Yến mặc đồ bệnh nhân ngồi trên giường, thoạt nhìn sắc mặt hồng hào, có chút tức giận nói: “Lúc ra cửa tôi không cẩn thận bị vấp dây giày ngã một chút. Nhưng mà tôi phản ứng rất nhanh, cũng không cảm thấy gì cả. Là do Trần Phong Niên chuyện bé xé ra to, bắt buộc tôi đến bệnh viện, còn yêu cầu ở ba ngày mới có thể trở về, quả là bá đạo!”

“Anh hai quan tâm cô thôi!” Trương Tiểu Du bật cười.

“Ừm, tôi biết chứ!” Vẻ mặt Tô Yến có hơi ngượng ngùng.

Lúc này, cửa phòng bệnh bị đẩy ra, vốn tưởng là y tá vào, hai người đều theo bản năng nhìn qua. Người tiến vào đúng thật là nhân viên y tế, chỉ có điều lại là Trần Phong Sinh mặc đồ màu trắng.

Trương Tiểu Du thấy thế thu tầm mắt lại trước.

Trên cổ Trần Phong Sinh còn đeo ống nghe bệnh, một tay đút túi đi đến trước giường bệnh: “Chị dâu hai, chị thấy thế nào?”

“Rất tốt!” Tô Yến cười nói: “Buổi chiều y tá đã qua rút kim cho tôi, nói là tối không cần phải truyền nước tiếp nữa, chỉ cần nghỉ ngơi nhiều là được. Tôi cũng không cảm thấy chỗ nào không thoải mái cải”

Trần Phong Sinh nhếch mày hỏi: “Anh hai còn chưa qua đây ư?”

“Hình như tạm thời có cuộc họp, còn chưa kết thúc!” Tô Yến trả lời Sau khi Trần Phong Sinh đi vào đứng ở cuối giường bệnh, lúc nói chuyện với Tô Yến bước chân của anh dần dần di chuyển, giống như vô ý di chuyển đến bên cạnh Trương Tiểu Du.

Bởi vì do ánh năng, thân hình thẳng tấp lại cao lớn của anh có bóng hoàn toàn che lấp cả người cô.

Chóp mũi Trương Tiểu Du không thể bỏ qua hơi thở của đàn ông, cô lên tiếng: “Yến Yến, tôi giúp cô rửa hoa quả”

Mượn cớ đi lấy hoa quả, Trương Tiểu Du xoay người giãn khoảng cách với Trần Phong Sinh.

Cô lấy hoa quả và đĩa, trực tiếp đi vào toilet ‘Vặn vòi nước, Trương Tiểu Du đưa táo đến dưới vòi nước, rửa rất cẩn thận, hoặc có thể nói cô đang mượn việc này để giết thời gian, tốt nhất là đợi sau khi tên cầm thú ở bên ngoài kia rời đi thì cô mới đi ra.

Khi phía sau vang lên tiếng bước chân, cô mới ý thức được lẽ ra mình nên khóa cửa lại.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1762


Chương 1762

Một bàn tay to bỗng nhiên giơ ra cầm một nửa quả táo trong tay cô: “Cá vàng nhỏ, có cần anh giúp em không?”

“Không cần!” Trương Tiểu Du nhíu mày đáp.

Thấy anh còn chưa buông lỏng tay, cô định lên tiếng nhắc nhở. Khi ngẩng đầu lên lại nhìn thấy đôi mắt đào hoa của anh đang nhìn chấm chăm tay phải của cô, chính xác mà nói hẳn là nhìn vào chiếc nhẫn kim cương ở ngón tay giữa của cô.

Ánh mắt không hề chớp kia nhìn chăm chú như muốn thiêu chiếc nhẫn kim cương thành tro bụi vậy.

Con ngươi Trần Phong Sinh nhanh chóng co rút lại: “Chồng chưa cưới tặng emà?”

“Ừm!” Trương Tiểu Du không phủ nhận.

Trần Phong Sinh cười lạnh một tiếng, bỗng vươn tay về phía cô.

Có hai giọt nước bản lên mặt, tay phải Trương Tiểu Du bất ngờ không kịp phòng bị bị anh đột nhiên nắm lấy.

Cô lập tức nhíu mày lại, tức giận hỏi: “Anh lại muốn làm gì, buông ra!”

“Không làm gì cả!” Ngón tay thô ráp của Trần Phong Sinh đặt lên chiếc.

nhãn kim cương kia, chợt cong môi lên: “Ánh mắt của Dịch tiên sinh đúng là không tồi, anh mượn xem chút!”

Trương Tiểu Du há miệng muốn từ chối không cho mượn, nhưng động tác của anh còn nhanh hơn lời nói của cô, anh đã đưa tay cầm lấy hai bên chiếc nhẫn kim cương trực tiếp tháo xuống từ ngón tay giữa của cô.

Trần Phong Sinh giống như thực sự đang ngảm nhìn, giơ chiếc nhẫn lên dưới ánh đèn rất hứng thú nghiên cứu.

Nhìn thấy bước chân anh hướng đến bên cạnh, trong lòng Trương Tiểu Du không hiểu sao có dự cảm không tốt: “Cầm thú, anh xem xong chưa? Trả nhãn lại cho tôi!”

Mắt đào hoa của Trần Phong Sinh lơ đãng liếc nhìn về phía cô.

Bỗng dưng tay đang giơ lên của anh chợt buông lỏng ra. Chiếc nhẫn kim cương từ tay anh rơi xuống trực tiếp rơi vào trong bồn cầu.

“Tõm!” Rơi lên mặt nước phát ra tiếng vang nhỏ.

Trương Tiểu Du giật mình trừng mắt nhìn, biết rõ anh không có ý tốt gì, cô cần răng tức giận: “Cầm thú, anh làm gì hả?”

Cô nhanh chóng bước lên trước nhìn chiếc nhẫn kim cương rơi xuống trong bồn cầu. Sau khi rơi xuống mặt nước nó lắng lặng nảm ở trong góc bồn sứ vẫn còn đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Trương Tiểu Du cúi người muốn đưa tay vớt chiếc nhẫn ra.

Thế nhưng nháy mắt ngay khi tay cô sắp chạm vào trong nước thì đột nhiên có tiếng xả nước vang lên. Ngay sau đó liền có một dòng nước lớn từ trong vách bồn cầu xả xuống. Cô muốn ngăn lại cũng đã không kịp nữa, chiếc nhẫn kim cương kia bị chìm trong đó, sau đó theo dòng nước biến mất không còn bóng dáng.

Một tay Trần Phong Sinh còn đang đặt trên nút xả nước: “Ồ, lần này không vớt được nữa rồi!”

“Trần Phong Sinh!” Trương Tiểu Du nổi giận.

Cô trơ mắt nhìn chiếc nhẫn kim cương bị anh ném vào trong bồn cầu, hiện giờ lại còn bị xả xuống cống thoát nước. Giờ muốn tìm được căn bản không có.

khả năng, còn khó hơn so với lên trời!

“Cá vàng nhỏ, có phải em đã quên lời anh nói rồi không?” Mặt Trần Phong.

Sinh lạnh xuống, u ám âm trầm.

“Rốt cuộc anh đã xong chưa?” Trần Phong Sinh cẩn răng, máu huyết như đang chạy tán loạn: “Cầm thú, anh dựa vào cái gì mà vứt nhẫn kim cương của tôi? Anh lại dựa vào cái gì mà muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi? Hiện giờ anh chỉ là chồng cũ của tôi, tôi muốn lấy ai đều không có liên quan gì đến anh Anh nghe rõ chưa? Dù anh cho phép hay không thì cũng không thể thay đổi được quyết định của tôi!”
 
Back
Top Bottom