Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1480


Chương 1480

“Anh không định đi” Trần Phong Sinh cong môi “Anh có ý gï?” Trương Tiểu Du ngạc nhiên, kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ anh định ở lại sao?”

Cực hiển nhiên, Trần Phong Sinh có ý định như vậy, anh cởi đồng hồ trên cổ tay đặt ở trên bàn cơm, giọng điệu lười biếng nói: “Hiện em đang mang thai, anh lại không thể đuổi em đii”

Trương Tiểu Du trừng anh.

‘Tuy nói lúc ấy sau khi ly anh có nói căn nhà này là bồi thường cho cô, nhưng trước đó quyết định cùng cô bạn thân Lam Ngọc Anh đến Canada, cô đã lựa chọn trả lại căn nhà này cho anh, cho nên hiện tại cô đúng là không có cách nào hợp tình đuối anh đi, huống chị, nhìn tư thế của anh thì sẽ không dễ rời đi “Trần Phong Sinh đúng là coi như không nghe thấy, anh dùng ngón trỏ gõ gõ mặt đồng hồ: “Vừa rồi em nói rất đúng, cũng đã mười giờ rồi, phụ nữ có thai nên sớm lên giường nghỉ ngơi, nếu không sẽ không tốt với thai nhí trong bụng!”

Trương Tiểu Du há mồm muốn phản bác, nhưng lập tức nghĩ tới cái gì đó, cô lại nhịn xuống không hé răng.

Cô tức giận liếc mắt nhìn anh, sau đó quay người đi về phía phòng ngủ.

Theo bóng đêm càng ngày càng sâu, bên tòa nhà đối diện chỉ còn lại có vài khung cửa sổ là còn sáng đèn, trong bóng đêm, Trương Tiểu Du lật người lại, nhưng không thật sự ngủ say, tuy cơn bưồn ngủ đã sớm đánh úp lại, nhưng cô vẫn gắng gượng chống đỡ.

‘Đầu đặt ở trên gối, vành tai thì dựng thẳng lên nghe tiếng động bên ngoài Cách một ván cửa, bên ngoài phòng khách im ảng, Trương Tiểu Du xốc chăn, hai chân nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, cô xỏ dép lê, lén lút thò đầu ra từ trong phòng ngủ.

Sau khi nhìn quanh xác nhận, cô mới ló người ra Trương Tiểu Du như làm trộm mà con người, giảm thấp độ tồn tại di chuyển đến phòng ngủ đối diện Hiện tại cô đang ngủ ở trong phòng ngủ chính, trước đó cô bạn thân Lam Ngọc Anh về nước, có chuyển từ khách sạn về ở cùng cô, cho nên phòng làm việc ở đối diện đối thành một phòng nhỏ cho khách, lúc này Trần Phong Sinh đang ngủ ở bên trong.

Trương Tiểu Du ghé vào trên ván cửa phòng làm việc nghe ngóng hồi lâu, sau khi nghe thấy tiếng hít thở vang lên bên trong, cô mới nín thở khẽ vặn nắm cửa.

Mượn ánh trăng mỏng manh, cô có thể nhìn thấy Trần Phong Sinh đang nằm trên giường, dù cho ánh sáng có yếu ớt, nhưng gương mặt góc cạnh rõ ràng vô cùng điển trai kia vẫn rất bức người, đôi mắt đào hoa khép lại, cánh mũi cao thẳng cùng cái cãm cương nghị, mỗi một đường nét đều khiến người ta phải thất thần Trương Tiểu Du lặng lẽ thở ra một hơi.

Không lãng phí thời gian thêm nữa, cô bắt đầu s* s**ng tìm kiếm khắp nơi trong phòng, mượn ánh sáng mỏng manh từ màn hình điện thoại, cô đi đến ghế tựa bên cửa số, cầm lấy quần dài và áo sơ mi đặt ở trên ghế lên, mục đích chính là tìm hộ chiếu cùng chứng minh thư của mình.

Nhưng gần như đã lật khắp cả túi quần túi áo mà vẫn không cóI Bởi vì khẩn trương sợ đánh thức anh dậy nên trên trán trên mũi Trương Tiếu Du đều lấm tấm mồ hôi, nhưng tìm kiếm hồi lâu ngay cả bóng dáng nó cũng.

không thấy, cô có chút phát sầu, ban ngày cô theo anh cùng về từ sân bay thì anh có thể giấu đến đâu được chứ?

Ánh mắt tìm kiếm dần rơi ở trên người Trần Phong Sinh đang nấm trên giường.

Thứ gì đó quan trọng người ta thường ủ dưới gối.

Nghĩ vậy, Trương Tiếu Du l**m môi, không khỏi đến gần anh, vì sợ ánh sáng màn hình điện thoại sẽ làm anh tỉnh lại, cho nên cô chỉ có thể tắt đi giấu ở sau người, hoàn toàn s* s**ng trong bóng tối.

Khóe mắt cho dù không cố gắng nhìn kỹ thì vẫn có thế nhìn thấy lồng ngực săn chắc khỏe mạnh của anh.

Khoảng cách càng gần, hormone giống đực gần như bủa vây lấy cô, Trương Tiểu Du không ngừng nuốt nước miếng, ép mình phải trấn định lại Gối đầu bên trái, không có!

Gối đầu bên phải, vẫn không cớ?

Trương Tiểu Du có chút nôn nóng, chẳng lẽ lại giấu ở giữa bên dưới gối sao, đương lúc cô đang suy xét xem có nên lật gối đầu lên không thì tay cô bỗng, nhiên bị người ta bắt được.

Cô giật mình một cái, thiếu chút nữa khẽ gọi ra tiếng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1481


Chương 1481

Trần Phong Sinh nằm ở trên giường ngủ say, chẳng biết từ lúc nào đã mở đôi mắt đào hoa ra, trong bóng đêm, ánh mắt anh sáng quắc nhìn chãm chấm cô Tóc gáy Trương Tiểu Du dựng đứng hết lên, bị bất ngay tại trận, cô cứng ngắc tại chỗ, sợ tới mức không dám thở lớn, thậm chí còn cố gắng cuộn bả vai mình lại, mục đích là giảm thấp cảm giác tồn tại, trong lòng thầm cầu nguyện tốt nhất anh chỉ đang mộng du thôi.

Sự thực chứng minh, cầu nguyện chỉ là vô ích, đèn đầu giường bị người ta khế võ sáng.

Trương Tiểu Du hoàn toàn bại lộ dưới đôi mắt hoa đào kia.

Cô kinh ngạc đứng sững tại chỗ, nhất thời đã quên phải phản ứng thế nào, mà lúc này Trần Phong Sinh đã kéo chăn ra, tay cầm tay cô, một đường đi xuống Bàn tay vượt qua yếu hầu đang trượt lên trượt xuống rồi đế chắc, sau đó là thắt lưng tỉnh tráng ng ngực rần Giọng nói trầm thấp của Trần Phong Sinh xen lẫn một chút khàn khân, ở trong đêm tối nghe vào tai càng thêm mị hoặc gợi cảm: “Ừm, nếu em muốn sờ, thì cứ sờ ở chỗ này này!”

Ngón tay chạm đến vật nóng, lúc này Trương Tiểu Du mới phản ứng kịp, cô có cảm giác trên mặt nóng như có lửa “Anh… Lưu manh!”

Cô cuộn tay lại, xấu hổ giận dữ không thôi Nhìn anh dù bận nhưng vẫn ung dung, giống như ngay từ lúc cô vào cửa anh cũng đã tỉnh dậy, chẳng qua anh chỉ đang giả vờ ngủ mà thôi!

Trần Phong Sinh nhếch môi cười khẽ một tiếng, đôi mắt đào hoa khép hờ, bên trong là sự trêu đùa: “Em có biết là anh còn có chuyện lưu manh hơn thế này, em có muốn thử không?”

“… Không muốn!” Trương Tiểu Du lắc đầu như trống tỏi.

Nói đùa, cô đương nhiên không muốn rồi!

Cô nhanh chóng rút tay mình về đầu, bên trên ngón tay dường như còn giữ lại độ nóng trên vật kia của anh.

Hai cánh tay của Trần Phong Sinh hướng về phía dưới gối đâu, anh bày ra một tư thế cực lười biếng nói với cô: “Cá Vàng Nhỏ, đêm hôm khuya khoát em chạy tới phòng anh làm gì, chẳng lẽ vì do cô đơn quá chăng?”

“Cô đơn cái quỷ!” Trương Tiểu Du quẫn bách đến đỏ cả mặt, cô xẩu hổ nói quanh co: “Tôi, tôi… Tôi mộng du!”

Bỏ lại câu này xong, cô liền lao ra khỏi phòng làm việc như chạy mất dép.

Ngược lại lúc vừa mới đi qua cuối giường, Trần Phong Sinh còn ngồi dậy, hai tay khoanh trước ngực, dùng giọng điệu thong thả nói câu: “Dép lê của em kiat”

Trương Tiểu Du: Cô đành phải phanh xe gấp, mất mặt xoay người lại nhặt lấy dép lê rơi trên sản nhà, Trương Tiểu Du không dám nhìn về phía anh, sau khi nhặt dép lê lên thâm chí còn không kịp xỏ, chỉ xách trong tay rồi cấm đầu chạy mất, rất nhanh, cửa phòng ngủ đối diện truyền đến một tiếng “tầm”, có thể thấy được người đóng cửa kích động vội vàng thế nào.

Lúc này Trần Phong Sinh mới thu lại ánh mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một cái, bật ra một tiếng thở dài: “Đáng tiếc quát”

Nếu không phải vừa rồi cô chạy trốn như dưới chân bôi dầu thì chỉ sợ lúc này, cô đã nằm ở trên giường anh rồi Tâm mắt thoáng đối, nhìn về phía áo sơ mĩ cùng quần dài đặt trên ghế dựa phía trước cửa sổ bị cô lật loạn, đôi mắt đào hoa khẽ híp thành một đường, bên trong lóe lên tia sáng u ám Trải qua chuyện xấu hổ tối qua, lúc Trương Tiểu Du tỉnh lại cũng đã 9 rưỡi sáng.

Cô ngáp dài đi ra từ trong phòng ngủ, trước bàn ăn, Trần Phong Sinh đã chuẩn bị tốt bữa sáng, bữa sáng cả kiểu Trung Quốc và Phương Tây rất có dinh dưỡng hơn nữa cũng rất phong phú, còn anh thì đang nhướng mày nhìn cô: “Cá Vàng Nhỏ, chào buổi sáng!”

Nghĩ đến chuyện tối ngày hôm qua, trên mặt Trương Tiểu Du bỗng nhiên quẫn bách, cô chậm rãi thấp giọng nói: “Chào buổi sáng..”

Trần Phong Sinh có vẻ không phải trực ca, nếm qua bữa sáng xong, anh vẫn ở nhà, bất cứ chỗ nào cũng có thể nhìn thấy bóng dáng cao ngất đi đi lại lại của anh, việc duy nhất mà Trương Tiểu Du có thể làm, chính là ép tâm mắt mình không được tự chủ đuổi theo bóng hình anh Lúc này, tiếng bước chân dừng lại Khóe mắt Trương Tiểu Du liếc thấy nhìn anh ngồi lên ghế sofa bên cạnh, trong tay cầm hai cuốn sách dưỡng thai, trong đó bản bên trên có một phần ba số trang được ký hiệu đặc biệt, không biết là anh đã xem tự bao giờ.

Cô cố gắng muốn đặt lực chú ý ở trên TV, nhưng vẫn không nhịn được mà không ngừng nhìn anh.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1482


Chương 1482

Thấy mặt mày anh chuyên chú, nét mặt nghiêm túc, giống như bình thường khi anh mặc áo blouse trắng ở trong bệnh viện, trong quá trình anh đổi sách từ tay phải qua tay trái, còn tay phải thuận thế đút vào trong túi quần.

Trương Tiểu Du biết, đây là động tác theo quán tính của anh, chắc là anh muốn hút thuốc rồi anh lập tức móc ra từ trong túi quần một hộp thuốc lá cùng cái Ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc từ trong gói thuốc ra nhưng như nghĩ tới cái gì đó, anh lại dừng động tác lại, đặt cả bật lửa và hộp thuốc lên trên bàn.

Trương Tiểu Du yên lặng cụp mắt Anh làm như vậy, cũng chỉ là vì kiêng kị đến đứa con trong bụng cô mà thôi.

Bàn tay đặt trên đầu gối không tự chủ được mà cuộn lại, tầm mắt dừng ở trên bụng, Trương Tiểu Du nhếch khóe miệng đầy chua chát.

“Cá Vàng Nhỏ, anh đang hỏi em đó!”

Bên tai đột nhiên vang lên tiếng nói trầm thấp của anh, Trương Tiểu Du hoảng sợ.

Chẳng biết từ lúc nào Trần Phong Sinh đã khép sách lại, ngồi vào bên cạnh cô, đôi mắt đào hoa kia dừng lại ở trên mặt anh.

Trương Tiểu Du ngơ ngẩn: “Cái gì?”

Trần Phong Sinh khẽ nâng cằm, một lần nữa hỏi lại: “Em muốn ăn táo hay anh đào?”

“Táo đi…“ Trương Tiểu Du thuận miệng đáp lời.

Trần Phong Sinh liền cầm lấy quả táo đã rửa sẵn đặt trong đĩa ra, sau đó đưa cho cô, Lúc Trương Tiểu Du giơ tay nhận lấy, anh nhưng không lập tức buông ra, mà nắm chặt nó ở trong lòng bàn tay, bỗng dưng trầm giọng lên tiếng: “Cá Vàng Nhỏ, em tốt nhất đừng nên có những ý nghĩ kỳ quặc khác!”

Tối hôm qua có phải cô mộng du hay không, anh đương nhiên biết rõ.

Hơn nửa đêm cô không ngủ đến phòng mình tìm cái gì, Trần Phong Sinh cũng rất rõ, chẳng lẽ cô không muốn ở lại Sài Gòn thế sao, chẳng lẽ cô vẫn một lòng muốn dẫn theo con của bọn họ đến nương tựa bạn trai trước Ngô Huỳnh Đông sao?

Mọi cảm xúc trong lòng cuộn trào, có cảm giác như đang dời sông lấp biển.

Trái cổ Trần Phong Sinh thong thả trượt lên trượt xuống, anh thầm kiềm chế, có lẽ là do gần đây trong cơ thể không có nicotin, từ khi biết cô mang thai, anh gần như không sờ đến một điếu thuốc.

Tối hôm qua lúc anh từ theo bệnh viện đến chợ đêm mua đồ ăn vặt cho cô.

Trên con đường nhỏ hẹp dưới bóng đêm, hoàn cảnh có vẻ ồn ào náo nhiẹt, rất nhiều điếu thuốc cháy lốm đốm, nhìn thấy trong quầy hàng có vị khách đang hút thuốc lá, anh cũng thiếu chút nữa đã quên, tiện tay cầm lấy một điếu thuốc.

ngậm ở trong miệng, chờ sau khi hút xong hai hơi anh mới như giật mình bừng, tỉnh, vội vàng bóp tắt, sau đó cũng có lúc cơn nghiện kéo đến, anh đều cố gắng nhịn xuống Hiện tại, anh xác thực lại có k1ch thích muốn hút thuốc rồi.

Con mình sống cùng người đàn ông khác, huống chỉ người đàn ông kia còn không phải người đàn ông bình thường, mà là bạn trai trước tình xưa nối lại của cô, cứ nghĩ đến con mình có thể gọi người đàn ông khác là bố, anh lại có cảm giác máu nóng xộc lên não.

Điều này sao có thể, Trần Phong Sinh tuyệt đối không cho phép!

Giống như tối hôm qua, đôi mắt đào hoa của anh lại nheo lại, đáy mắt vô cùng sâu thẳm, hơi thở nguy hiểm nhanh chóng tỏa ra: “Cho dù em có tìm được hộ chiếu và chứng minh thư, nhưng bất kệ em có đi đến quốc gia nào thì kết quả cũng đều là chắp cánh khó thoát thôi, anh đều sẽ tìm được con và em!”

Trương Tiểu Du không lên tiếng Hai tay ra sức nắm chặt, rất nhanh sau đó lại chậm rãi buông lỏng.

Bởi vì anh nói không sai, trước kia chuyện cô mang thai bị lừa dối cho qua cũng thôi, nhưng hôm nay anh đã biết đến sự tồn tại của đứa bé, cho dù cô có muốn tránh cũng không thể tránh.

Đến giờ ăn cơm tối, Trương Tiểu Du lấy di động từ trong phòng ngủ đi ra, vì vừa mới ngủ dậy cho nên mặt mũi còn ứng hồng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1483


Chương 1483

Trong hai ngày qua từ lúc bị bắt trở về từ sân bay, trên cơ bản cô đều là ăn ngủ ngủ ăn, cô sâu sắc cảm nhận được cuộc sống làm heo, hơn nữa còn là cái loại bị chủ nuôi nhốt kia Sau khi đi ra thì cô queo phải, đi vào phòng bếp.

Trần Phong Sinh đang đứng trước mặt bàn được làm bắng đá cẩm thạch.

Cô nhìn Trần Phong Sinh đang ở trong phòng ăn chuyên tâm ép nước trái cây, nói: “Tôi muốn đi ra ngoài!”

“Đi đâu?” Đôi mắt đào hoa của Tiần Phong Sinh khẽ nâng lên.

“Yên tâm đii Không phải anh nói tôi có chắp cánh cũng khó thoát sao, tôi chỉ ra ngoài gặp Yến thôif’ Trương Tiểu Du tức giận nói, cô còn giơ màn hình điện thoại đang dừng ở nhật ký cuộc gọi hiển thị hai người vừa có một cuộc nói chuyện để chứng minh tính chân thực cho anh xem, cuối cùng hỏi: “Được chưa?”

Ừ! Trần Phong Sinh nhíu mày.

Trương Tiểu Du vốn còn tưởng lại phải mất thêm một phen cò kè mặc cải nữa, không nghĩ tới anh lại đồng ý sảng khoái như vậy, cô không khỏi nghỉ ngờ nhìn anh hai giây, thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường, cô bĩu môi, xoay người trở về phòng ngủ thay quần áo.

Một giờ sau, chiếc Cayenne màu đen lướt đi dưới ánh chiều tà.

Lúc này đang vào giờ cao điểm, từng hàng xe hối hả ùa về một hướng, hai tay Trần Phong Sinh đều đặt ở trên tay lái, vẻ mặt không có chút nào là mất kiên nhãn, ngón tay thon dài khẽ gõ lên vô lãng theo tiết tấu âm nhạc trên radio, giữa hai lông mày là vẻ lười biếng.

Mà Trương Tiểu Du ngồi ở bên ghế lái thì hình thành đối lập với cô, khuôn mặt nhỏ nhần bạnh ra, mặt mày nhăn nhó méo xẹo.

Cuối cùng Cayenne cũng dừng lại ở một nhà hàng miền Tây.

‘Sau khi đỗ xe xong, Trương Tiếu Du giận dỗi dẫn đầu cởi dây an toàn ra nhảy xuống xe, nhưng còn chưa đi được hai bước đã bị Trần Phong Sinh với đôi chân dài đuổi kịp, anh nhắm mắt theo đuôi ngay bên cạnh cô.

Hai người đi vào nhà hàng, nhân viên phục vụ bên trong vẫn dẫn bọn họ đến phòng bao ở tầng hai.

Sau khi biết được cô không rời khỏi Sài Gòn nữa, ở trong điện thoại Tô Yến đặc biệt kích động, hai người hẹn nhau ra ngoài ăn cơm tối, lúc ấy cô đến hỏi Trần Phong Sinh, sau cùng đúng là anh đã đồng ý, nhưng lúc cô ra cửa anh cũng đi theo.

Trương Tiểu Du liếc nhìn sườn mặt điển trai bên cạnh, trong lòng như có một vạn con ngựa đang lao nhanh.

Cửa phòng bao không khóa, Tô Yến đã sớm đến, nhưng bên trong không chỉ có mình cô ấy mà còn có hai bố con Trần Phong Niên, cộng thêm Trần Phong Sinh nữa, xem ra thì bữa cơm này trông có vẻ rất giống một buổi liên hoan gia đình nho nh Cũng không biết Trần Phong Niên nói gì với Tô Yến mà cô nàng tránh khỏi bàn tay to của anh ấy, trên mặt đỏ rực, sắc đỏ còn lan đến cả vành tai, sau khi nhìn thấy bọn họ bước vào thì sắc đỏ kia lại càng đậm hơn.

Nhưng chạy đến chào hỏi cô trước là một lolita, cô bé ngọt ngào kích động gọi: “Dì Cá Nhỏ!”

“Linh Nhi!” Mặt mày Trương Tiểu Du cong cong, nửa ngồi xổm xuống, xoa đầu Ioli ‘Ai búi cho con bím tóc đẹp thế nhỉ?”

“Ha ha, bố búi cho con đó!” Vẻ mặt Linh Nhi vừa sùng bái lại vừa ngọt ngào, cô bé đáp.

Dáng vẻ cô bé ngây thơ, khiển cho một đám người lớn trong phòng đều cười vang, bầu không khí đặc biệt thoải mái cùng ấm áp.

Linh Nhi tiến đến trước mặt cô, tay nhỏ sờ sờ bụng cô, cô bé ngẩng khuôn mặt trái táo lên, giọng nói trẻ con thanh thúy: “Dì Cá Nhỏ ơi, ma ma nói, hiện tại ở trong bụng dì đang có em bé ạ?”

“Ừ…” Trương Tiểu Du đỏ mặt.

Nghe vậy, Linh Nhĩ lại cao hứng hỏi: “Thật tốt quá, vậy em bé được sinh ra sẽ gọi con là chị đúng không?”

“Đúng rồi! Trả lời cô bé là Trần Phong Sinh vừa mới cởi áo khoác ra.

“Ồ… Vậy vui quá rồi!” Linh Nhi ngây thơ hoan hô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1484


Chương 1484

Bọn họ chia nhau ngồi xuống, nhân viên phục vụ cũng lục tục mang đồ ăn đã gọi sản lên bản ăn, lolita không kiêng ăn, mỗi món chuyển đến trước mặt, cô bé đều dùng thìa múc một muỗng bỏ vào trong bát mình, ăn ngon lành cảnh đào, hoàn toàn không cần người lớn quan tâm.

Có lẽ là vì mang thai, cho nên tình mẫu tử trời sinh trong cơ thể trôi dậy, ánh mắt Trương Tiếu Du không tự giác được bị Linh Nhi hấp dẫn, nhìn cô bé ăn từng miếng từng miếng một, hai má phồng lên như chuột, vô cùng đáng yêu!

Lúc vô thức nghiêng đầu, cô mới phát hiện Trần Phong Sinh bên cạnh vậy mà cũng đang chăm chú vào Linh Nhỉ không rời mắt, Trái tim Trương Tiếu Du thoáng loạn nhịp.

Bồng nhiên cô nhớ tới, anh từng nói mình thích con gái.

Nuốt xuống ngụm canh trong miệng, Tô Yến di chuyển ghế dựa đến bên canh cô khẽ đụng đụng cô, giọng điệu vẫn khó nén kích động như cũ: “Cá Nhỏ, thật tốt quá rồi, cô có thể không cần đi nữa!”

Dù sao hai người cộng tác đã hơn bốn năm, hơn nữa do tính tình hợp nhau cho nên hai người từ rất lâu đã không chỉ là quan hệ đồng nghiệp đơn thuần như vậy nữa, hai người bọn họ dần trở thành bạn bè không có gì phải giấu diếm nhau, lúc ấy Trương Tiểu Du nói phải rời khỏi Sài Gòn, đối với cô ấy mà nói đây quả thật là một tin tức mang tính bùng nổ, tâm tình cô ấy lúc đó rất bưồn.

“Cô thì vui rồi!” Trương Tiếu Du giả bộ hơi cáu lườm cô nàng.

“Tôi đương nhiên phải vui chứ!” Tô Yến nhíu mày, tâm tình tốt viết rõ ở trên mặt, cô ấy lập tức lôi kéo tay cô, quan tâm hỏi: “Đúng rồi Cá Nhỏ này, vậy sau này cô đã có dự định gì chưa, hiện tại cô mới vừa mới mang thai thôi, nếu không đi vậy có phải là có thể trở về tòa soạn không, ngày mai tôi sẽ giúp cô nói một tiếng với tổng biên tập nhé!”

Trương Tiểu Du nghĩ rồi gật đầu đông ý: “Cũng được!”

Dựa theo thái độ kiên quyết hiện tại của Trần Phong Sinh, đứa nhỏ này anh muốn chắc rồi!

Hơn nữa buổi sáng, anh cũng đã ra tối hậu thư nói, ý định muốn rời đi của cô sẽ không bao giờ thực hiện được, thật ra trong lòng cô cũng đã từ bỏ, tỉnh huống trước mắt thì cô chỉ có thể đi một bước tính một bước thôi “Được rồi, ngày mai đi làm tôi sẽ nói một tiếng với tổng biên tập!”

Trương Tiểu Du mỉm cười Lúc thu lại tầm mắt, ánh mắt trùng hợp va vào ánh mắt của Trần Phong Sinh.

Môi mỏng của anh khẽ nhếch lên, trong mắt xuất hiện rất nhiều ý cười, giống như rất hài lòng với quyết định mà cô vừa nói với Tô Yến vậy.

Trương Tiểu Du nhíu mày, trong bụng có chút cảm giác không khỏe thoáng qua, cô tạm thời buông đũa xuống: “Tôi đi vệ sinh một chuyến!”

Trần Phong Sinh thấy thế, giữa hai đâu lông mày khẽ nhíu lại, cũng định đặt bãi đũa xuống đứng dậy theo cô, nhưng mới vừa có động tác, Tô Yến ngồi nghiêng đối diện bông nhiên gọi anh một tiếng: “Bác sĩ Sinh!”

“Thân hình anh bỗng khựng lại, nhếch môi nói: “Đừng gọi tôi là bác sĩ Sinh, có thể trực tiếp kêu tên của tôi cũng được, nếu chiếu theo quan hệ với anh hai của tôi bên kia, tôi còn phải gọi cô một tiếng chị dâu mới đúng!”

Trên mặt Tô Yến là vẻ ngượng ngùng, có chút xấu hổ nhìn về phía Trần Phong Niên đang nhíu mày nhìn em trai mình, dưới bàn, anh ấy khẽ dùng mũi chân đá anh.

Đôi mắt hẹp dài ấn sau mặt kính của Trần Phong Niên khẽ nheo lại, lặng yên không tiếng động hỏi lại: “Sao vậy, nó gọi sai chỗ nào sao?”

Thấy anh không có chút ý định ngăn cản nào, ngược lại còn hỏi vặn lại cô,đến mang tai Tô Yến cũng đỏ lên, cô hẳng giọng một cái, một lân nữa tìm lại giọng nói: “Khụ, được rồi, Phong Sinh!”

“Mời chị dâu nói” Trần Phong Sinh buông tay ý bảo mời cô nói.

Da mặt Tô Yến mỏng, bị anh gọi hai lân như vậy thật sự có chút hoa mắt chóng mặt, một lát sau cô mới thẹn thùng mở miệng: “Nói chút chuyện tâm tình ấy mà, tôi nên cảm ơn anh mới đúng! Cũng không phải tôi chỉ vì lòng ích kỷ không muốn rời xa cô bạn Cá Nhỏ này, mà là vì tôi lo lắng, đối với phụ nữ mà nói, mang thai là chuyện vất vả cả đời, nếu cô ấy một mình đến Canada mà nói, tôi thật sự rất không yên lòng!”

“Bịch!” Bàn tay đang cầm cốc nước của Trần Phong Sinh đột nhiên bị va phải.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1485


Chương 1485

Tuy không phải quá vang, nhưng nước nóng bên trong vẫn vấy ra ngoài, khiến cả bàn cơm biến thành một mớ hỗn độn.

Dòng nước vẫn còn đang tí tách nhỏ xuống đất, mà đầu ngón tay Trần Phong Sinh tựa như cũng bị phỏng, mà lúc này anh lại như không có cảm giác dì Thấy thế, Tô Yến ân cần hỏi: “Phong Sinh, anh không sao chứ?”

Trần Phong Sinh ngồi thẳng, nhưng không có ý định gọi nhân viên phục vụ, anh chỉ nhìn chảm châm cô ấy thấp giọng hỏi: “Chị dâu, chị nói Cá Vàng Nhỏ không muốn đến Australia, mà là muốn đến Canada sao?”

“Đúng vậy!” Tô Yến không hiểu ra sao, nhưng cô ấy vẫn gật đầu, giọng điệu trầm ngâm tiếp tục nói: “Lúc ấy chính miệng Cá Nhỏ nói với tôi là như vậy, cô ấy không cần thiết phải lừa tôi, hơn nữa khi đó tôi cũng có hỏi qua cô ấy, vì sao lại chọn Canada, cô ấy còn nói là vì cô bạn thân Lam Ngọc Anh sống tại Canada, nếu đến đó thì hai người có thế chăm sóc lẫn nhau, lại còn bảo tôi không cần lo lắng cho cô ấy nữa kìa!”

Trần Phong Sinh sững người ở đó.

Tô Yến khó hiểu nhíu mày nhìn về phía anh, dùng giọng điệu vô cùng hoang mang hỏi: “Phong Sinh, vì sao anh lại cho rằng Cá Nhỏ sẽ đến Australia chứ?”

Vì sao ư?

Bới vì cũng là chính miệng cô nói với anh là như vậy, hiện tại nhớ đến hình ảnh lúc nửa đêm kia anh vẫn cảm thấy vô cùng chói mắt.

Trái cổ Trần Phong Sinh khẽ nhúc nhích, có thứ gì đó trong anh như đang bị điên rối, anh nói ra nhận định trước nay anh vần luôn cho là như vậy, hoặc là nói đây chính là ý nghĩ của cô: “Tôi cho rằng cô ấy muốn đi tìm Ngô Huỳnh Đông”

“Ngô Huỳnh Đông sao?” Tô Yến nghe vậy, nhất thời kinh ngạc nói: “Tìm anh ta làm gì chứ, không phải vào bốn năm trước hai người bọn họ đã sớm cắt đứt quan hệ rồi ư, bốn năm sau sở dĩ còn có liên lạc chẳng qua cũng là về chuyện có liên quan đến công việc mà thôi! Lúc ấy đải truyền hình chúng tôi nhận được lời mời của thành phố Vinh, đến đưa tin về diện mạo với của thành phố tòa thành thị, lúc ấy người phụ trách kiến trúc công trường lại chính là Ngô Huỳnh Đông..”

Sau khi Trương Tiểu Du trở về, cô cứ cảm thấy bầu không khí có chỗ nào không đúng.

Nhìn quanh một vòng, Trần Phong Niên vẫn dịu dàng, lạnh nhạt, Tô Yến thì đang chăm sóc cho cô con gái Linh Nhí, giúp cô bé ăn canh, lolita uống ngon lành, gương mặt trái táo như vùi vào trong bát canh, còn về Trần Phong Sinh thì, đôi mắt đào hoa của anh cụp xuống, vì ánh đèn chiếu từ trên định đầu anh xuống, cho nên cô không nhìn ra cảm xúc chân thật trên mặt anh.

Xem chừng có vẻ tất cả mọi thứ đều cực kỳ bình thường.

Trương Tiểu Du lần nữa ngồi xuống, do dự hỏi người ngồi bên cạnh: “Sao thế?”

“Không sao!” Trần Phong Sinh liếc cô một cái Trương Tiểu Du gãi gãi cổ, cảm thấy chắc là do cô quá nhạy cảm thôi.

‘Sau khi ăn thêm đại khái khoảng mười phút nữa, cơ bản mỗi người đều ăn cũng đủ rồi, ngay cả Linh Nhỉ luôn ăn không ngừng miệng cũng đã ôm cái bụng tròn trịa mà bất động rồi Trần Phong Niên giả vờ nhìn điện thoại, đấy đẩy gọng kính trên sống mũi nói: “Thời gian không còn sớm, anh thấy Linh Nhi cũng đã mệt, Phong Sinh, Cá Nhỏ, hôm nay chúng ta chia tay ở đây nhé!”

Linh Nhi bị điểm danh thì nhanh trí ngồi xuống, lại còn phối hợp ngáp một cái Trương Tiểu Du cũng gật đầu: “Vâng!”

Lúc này Trần Phong Sinh đứng dậy: “Anh hai, em đi thanh toán!”

Nói xong, anh dẫn đầu bước ra khỏi phòng bao, nhân tiện lại còn cầm theo luôn cả túi xách của cô Trương Tiểu Du không để ý đến, đi theo Tô Yến giúp Linh Nhi mặc quần áo, sau đó hai người mới cầm áo khoác của mình, lục tục đi ra khỏi phòng bao.

Lúc xuống tầng một, Linh Nhi bỗng nhiên nói muốn đi toilet, cho nên cô và hai mẹ con Tô Yến lại cùng đi, chờ đến khi đi ra, Trần Phong Sinh trước quầy thu ngân thanh toán cũng đã không còn bóng dáng.

Đi ra từ trong nhà hàng, Tô Yến dẫn theo con gái ngồi lên xe Trần Phong Niên, một nhà ba người nhanh chóng nghênh ngang rời đi Nhìn theo chiếc xe trắng kia dần khuất mắt, ánh mắt Trương Tiểu Du tuần tra một vòng, thấy được phía trước chiếc Cayenne màu đen cách đó không xa là một bóng dáng cao ngất, trong tay còn cầm theo túi xách của cô, dưới bóng đêm, anh đưa lưng về phía cô đứng ở đó, Cô ôm chặt áo khoác đi đến, lúc tới gần mới phát hiện hình như anh đang gọi điện thoại Đợi đến khi Trương Tiểu Du đi đến phía sau anh, cô mới giật mình nhận ra anh không chỉ đang gọi điện thoại, mà giữa những ngón tay thon dài như ngọc kia còn đang cầm điện thoại của cô!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1486


Chương 1486

Cô vừa định há miệng chất vấn thì Trần Phong Sinh bồng nhiên xoay người lại Anh vẫn duy trì tư thế tay nằm điện thoại đặt bên tai, tâm mắt ngó nhìn cô, đồng thời cũng nói với microphone: “Được, cám ơn, tạm biệt”

Dưới bóng đêm, đôi mắt đào hoa kia chuyên chú nhìn cô, đáy mát không ngừng xuất hiện những cảm xúc không rõ.

Trương Tiểu Du bị anh nhìn chấm chẵm đến mức sợ hãi.

Thậm chí còn quên cả chất vấn, cô nuốt nước miếng hỏi: “Anh đang gọi điện thoại cho ai?”

Trần Phong Sinh phun ra một cái tên: “Ngô Huỳnh Đông”

Trương Tiểu Du khẽ run lên.

Cô li3m môi, nhịp tìm có chút hỗn loạn, cô bối rối hỏi: “Anh… anh nói gì với anh ấy hả?”

Trần Phong Sinh bỏ điện thoại di động vào trong túi xách, sau đó kéo khóa kéo rồi đưa cho cô: “Đã không còn quan trọng nữa!”

“Anh có ý gì?” Trương Tiểu Du nhíu mày.

Trần Phong Sinh thì không có ý trả lời cô, khóe môi ôm lấy ý cười Không biết có phải ảo giác của cô hay không, cô cảm thấy trong đôi mắt hoa đào của anh nhìn về phía cô lóe lên tia sáng, giống như một con hồ ly trong rừng rậm đang nhìn con mồi của mình.

Không hiểu sao, cô bỗng cảm thấy lông tơ dựng đứng hết lên.

Trương Tiểu Du lại nuốt nước miếng, mục đích là giảm bớt cái loại cảm.

giác kinh sợ này, anh kéo cửa ghế lái phụ ra, nhét cô vào bên trong: “Lên xe, phụ nữ có thai không thể ngủ quá muộn!”

Cô bị nhét vào bên trong.

Chỉ hai phút sau chiếc Cayenne màu đen cũng rời khỏi nhà hàng.

“Đinh!”

Sau khi cửa thang máy lên đến tầng cao nhất thì ‘đinh” một tiếng rồi mở ra.

Trương Tiểu Du yên lặng đi sau lưng anh, nhìn anh lấy chìa khóa mở cửa chống trộm, sau đó đối dép lê đi vào, anh mở TV trong phòng khách lên trước, sau đó bóng dáng cao ngất đi về phía nhà ăn, có tiếng nước vang lên, chắc anh đi rót nước rồi Cô cởi áo khoác, ngồi ở trên ghế sofa Cả quá trình này, nội tâm Trương Tiểu Du cứ bất ổn bởi vì cuộc gọi kia “rên kênh truyền hình lại bắt đầu chiếu bộ phim kia, nữ chính uống hết nước.

vong tình thì gặp lại nam chính, còn nhiều hơn một cục bánh bao nhỏ, mỗi lần nam nữ chính gặp nhau là y như rắng trong không khí đều tràn ngập màu hồng của cánh hoa đào.

Ánh mắt Trương Tiểu Du lơ đăng, không tài nào chuyên tâm vào xem phim được.

Cô hé miệng lấy di động trong túi ra, xoắn xuýt mãi lâu, cuối cùng cô vẫn không kiềm chế được mà gọi điện thoại cho Ngô Huỳnh Đông đang ở Australia xa xôi, cô muốn hỏi rõ rằng xem rốt cuộc hai người bọn họ đã nói những gÌ!

Liếc mắt nhìn về phía nhà ăn, Trương Tiểu Du đứng lên, nhẹ chân nhẹ tay bước đến trước cửa sổ, định gọi điện thoại Nhưng lúc cô vào danh bạ tìm số điện thoại của Ngô Huỳnh Đông, tìm từ.

trên xuống dưới vài lần, đều không tìm thấy bóng dáng hai chữ “Ngô Huỳnh Đông” đâu Trương Tiểu Du nuốt nước miếng, quả thực cảm thấy rất lại Rõ ràng cô đã lưu lại trong điện thoại, nhưng hiện tại lại không tìm thấy, mà cụ thể dãy số là gị, cô lại đâu có nhớ rõ ràng, hiện giờ trừ khi Ngô Huỳnh Đông chủ động liên lạc với cô, nếu không cô có muốn liên lạc với đối phương cũng không có khả năng, Bồng dưng, điện thoại bị người ta lấy mất Trương Tiểu Du bị dọa cho nhảy dựng, Trần Phong Sinh uống nước ở trong phòng ăn chẳng biết từ lúc nào đã đi tới trước mặt cô, cô nhét ly nước vào trong tay cô, nước có độ ấm thích hợp, áp ở trong lòng bàn tay rất ấm.

“Uống nước đi” Trần Phong Sinh rãi mở miệng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1487


Chương 1487

Trương Tiểu Du theo bản năng làm theo lời anh nói, cô bưng lên ly nước lên ngẩng đầu uống một hớp nhỏ, nước ấm theo cổ họng trôi xuống bụng, cảm giác ấm áp không ngừng tản ra, lúc này cô mới nhớ tới mà chất vấn: “Cầm Thú, có phải anh đã động tay vào điện thoại của tôi không?”

“Không hề” Trần Phong Sinh mặt không đổi sắc mà đáp.

“Làm sao có thế!” Trương Tiểu Du căn bản không tin, cô tràn đây nghỉ ngờ trừng anh, có lí có cứ hỏi: “Buổi tối lúc rời khỏi nhà hàng, anh thuận tay cầm theo túi xách của tôi, còn dùng di động của tôi gọi điện thoại, tại sao sau khi anh trả lại thì số điện thoại của Ngô Huỳnh Đông lại biến mất luôn rồi?”

“Vậy sao?” Trần Phong Sinh tỏ vẻ bưồn rầu, trầm ngâm hai giây mới nói: “Có thể là do không cẩn thận xóa mất thôi!”

Không cẩn thận?

Trương Tiểu Du quả thực không dám tin, đây mà cũng được coi là lý do sao?

Dù sao cô nghĩ thế nào cũng cảm thấy là anh cố ý, ngón tay lại nắm chị không chờ cô lên tiếng, ngữ điệu lười biếng của Trần Phong Sinh lại vang lên, mất nhìn về phía đồng hồ ý bảo: “Mười giờ rồi, lên giường đi ngủi”

“Tôi chưa buồn ngủ” Trương Tiểu Du thở phì phò cản rằng nói.

“Em không bưồn ngủ nhưng con thì bưồn ngủ rồi!” Trần Phong Sinh thong thả nói câu.

Trương Tiểu Du hé miệng.

Mắt đối mắt với anh hai giây, sau đó giống như bị bại trận, cô tức giận cướp lấy điện thoại di đông trong trong tay anh về, sau đó nhét ly nước vào trong tay anh rồi bực mình đi về phía phòng ngủ Trương Tiểu Du đẩy cửa phòng ngủ ra, lúc đóng cửa còn không nÍ mà quay đầu lại nhìn anh.

Chỉ thấy Trần Phong Sinh vẫn đứng ở vị trí vừa rồi như cũ, ly nước thủy tinh đưa về phía cửa sổ, đôi mắt đào hoa kia của anh đang nhìn cô, bên trong đáy mất của anh lấp lánh ánh sáng không khác gì bầu trời đầy sao ngoài kia.

Lại là loại ánh mắt này..

Da đầu Trương Tiểu Du không hiếu sao lại run lên, cô bối rối khép cửa lại được Cô đứng tại chỗ hít sâu một hơi, sau đó cô mới đi vào phòng tâm tắm rửa, sấy khô tóc rồi lại bò lên giường Buổi tối này cô ngủ không quá an ổn, cứ cảm thấy trong lúc ngủ mơ có hơi thở phảng phất bên tai, bất kể cô có xoay người như thế nào, nó đều như hình với bồng với cô.

Hôm sau lúc ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa trắng chiếu vào trong phòng, Trương Tiểu Du chậm rãi hí mắt tỉnh lại, cô ngáp một cái, cảm thấy đầu óc mơ hồ, cơn ngái ngủ vẫn còn.

Chuyển người lại, đang định nhầm mắt ngủ tiếng thì lòng bàn tay bỗng nhiên va phải một thứ ấm áp.

Cô bất ngờ sờ thử, có vẻ giống một lông ngực ấm áp, mơ hồ có thể cảm nhận được đường cong da thịt Ý thức được chuyện này, Trương Tiểu Du thoáng chốc mở choàng mắt, không dám tin nhìn người đàn ông năm ở bên người cô gần trong gang tấc, gương mặt góc cạnh phóng đại trước mặt, môi mỏng khẽ nhếch, sống mũi cao thẳng, cùng với đôi mắt đào hoa kia.

Bàn tay đặt trên lông ngực anh như bị phỏng mà rụt về, cô gần như là ngồi bật dậy, khẽ gọi ra tiếng: “Cầm Thú!”

Lúc này Trần Phong Sinh mới chậm rìrì nâng một cánh tay lên, ngón tay đặt ở trên mi mắt, đôi mắt đào hoa nhập nhèm mở ra, bên trong là sự lười biếng.

“Sao anh lại ngủ ở trên giường tôi hả!” Trương Tiểu Du trợn tròn hai mắt, ngón trỏ run ấy chỉ vào anh, nhìn thân thể tr*n tr**ng nửa người trên của anh, không cần nghĩ cũng biết bên dưới chỉ mặc có mỗi cái quần tam giác, bởi vì vừa rồi lúc cô ngồi dây, ngón chân không cấn thận chạm đến lông chân của anh Sau đó như nghĩ đến gì đó, vẻ mặt cô bỗng nhiên trở nên khẩn trương, cô cúi đầu nhìn thử, quần áo trên người vẫn hoàn chỉnh, ánh mắt lại hết sức cẩn thận cảnh giác nhìn về phía anh: “Tối hôm qua anh…”

Trần Phong Sinh dù bận nhưng vẫn ung dung nghiêng đầu nhìn cô: “Hiện tại em đã như vậy, em cảm thấy anh còn có thể làm gì với em đây?”

Trương Tiểu Du hé miệng.

Lời này đúng là có lý, hiện tại cô đang trong thời kỳ đâu mang thai, ba tháng đầu tuyệt đối không cho phép làm vận động kịch liệt, đây là kiến thức thông thường, mà anh còn là bác sĩ, cho nên anh càng rõ ràng hơn ai hết mới đúng!

Cô thoáng thở hắt ra.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1488


Chương 1488

Nhưng hai tay vẫn nắm chặt lại, có chút xấu hổ giận dữ trừng anh, nếu cô không nhớ nhầm thì tối hôm qua lúc đi ngủ, cô đã khóa cửa lại, vậy thì anh chui từ đâu ra?

Trương Tiểu Du đang muốn chất vấn lần nữa thì Trần Phong Sinh bông dưng ngồi dậy.

Vi nửa thân trên trần trường cho nên theo động tác của anh, chăn cũng trượt xuống, dừng lại ở bên hông tính tráng, lộ ra cái quần tam giác, trong vừa gợi cảm lại mập mờ.

Anh chống tay ở đó: “Tỉnh ngủ chưa?”

Nghe vậy, Trương Tiếu Du có chút canh gác rụt bả vai: “Anh muốn làm gì?”

Trần Phong Sinh miễn cưỡng cong môi mỏng, sau đó trực tiếp xốc chăn lên, hai chân lắng lặng đứng trước giường, anh xoay người lại, đôi mắt đào hoa rơi vào trên mặt cô: “Tỉnh ngủ rồi thì đi rửa mặt, hiện tại anh đi làm bữa sáng, ăn xong chúng ta đến bệnh viện thăm bà ngoại một chuyến!”

Nghe thấy anh nhắc đến bà ngoài, Trương Tiểu Du ngẩn ra, trái lại cũng không phản bác mà gật đầu: “Ừ..”

Ăn xong bữa sáng, Trần Phong Sinh lái chiếc Cayenne màu đen kia đến bệnh viện tư nhân.

Đẩy cửa phòng bệnh ra, còn không chờ cô lên tiếng, bà cụ mặc đô bệnh nhân bên trong đã nhìn thấy cô rồi lên tiếng trước.

“Cá Nhỏ, con tới rồi àt”

Trương Tiểu Du vội vàng bước nhanh hai bước, đi tới trước giường bệnh, mỉm cười hỏi: “Bà ngoại, gần đây sức khỏe bà thế nào? Con xin lỗi, đã lâu rồi con chưa tới thăm bà..

“Thật ra đối mặt với bà cụ, thật tâm cô cảm thấy rất áy náy, nếu ngày tại sân bay Trần Phong Sinh không bắt cô về, chỉ sợ đến bây giờ cô cũng không có cách nào tới thăm bà cụ Trước đó khi quyết định cùng bạn thân Lam Ngọc Anh đến Canada, cuối cùng cô vẫn quyết định buổi sáng cuối cùng trở về nói cho bọn họ nói, nhưng cô đương nhiên không thể nói là mình đã từ chức, mà chỉ có thể viện cớ nói là đài cử cô đi công tác ở xa.

Lúc ấy cô cũng muốn đến chào tạm biệt bà cụ, nhưng nghĩ trước nghĩ sau cuối cùng vẫn từ bỏ, nguyên nhân là vì sợ nhìn thấy trên gương mặt từ ái của bà cụ sẽ lộ ra vẻ đau lòng.

Bà cụ vẫn như mỗi lân cô đến, lúc nhìn thấy cô, mặt mày bà hớn hở, lúc này tầm mắt vượt qua cô, có chút mất hứng nhìn về phía cháu ngoại nhà mình, miệng nói: “Phong Sinh, còn không nhanh lấy ghế đến đây, hiện tại Cá Nhỏ đang mang thai, không thể đứng lâu được!”

Trương Tiểu Du ngẩn ra.

Trần Phong Sinh nhếch môi: “Vâng!”

Một cái ghế đặt tới trước mặt cô, Trương Tiểu Du kinh ngạc trừng anh, âm thầm nghiến răng nói: “Cầm Thú, anh…”

“Cá Nhỏ, nhanh nào, nhanh đến đây với bà ngoại, để bà xem con chút!”

Giọng nói bà ngoại lại truyền đến, cô đành phải tiến lên một bước, ngồi ở trên chiếc ghế, cũng đưa hai tay đến, nắm đôi bàn tay già nua nhưng ấm áp của bà cụ.

Bà cụ đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, sau đó ánh mắt rơi vào trên cái bụng còn bằng phẳng của cô, giống như đang nhìn bảo bối vậy, ý cười trên mặt càng sâu: “Nghe nói đã được bảy tuần rồi hả con? Ôi, lúc Phong Sinh nói bà chuyện này, khỏi nói bà kích động cỡ nào, cứ có cảm giác như từ trên trời rơi xuống một chiếc lông vũ vậy, nếu không phải hiện tại sức khỏe bà không cho phép, bà đã sớm xuất viện đến thăm con rồi! Nguyện vọng bà mong mỏi thật lâu, cuối cùng cũng thực hiện được, Cá Nhỏ à, con quả thực quá tuyệt vời!”

“Bà ngoại..” Trương Tiểu Du bị nói đến xấu hố gần chết.

Bà cụ cười hề hề, rất vui vẻ, trong mắt thậm chí có có ánh nước: “Hiện tại chỉ cần nghĩ đến trong bụng con đang mang chất ngoại của bà là bà liền vui lảm! Bà đã từng này tuổi rồi, đến đây xem như đã được tứ đại đồng đường, chỉ tiếc mẹ Phong Sinh qua đời sớm, chứ nếu con bé mà còn sống trên đời thì nhất định nó còn vui hơn bà!”

Bà cụ nắm “Cá Nhỏ, bà ngoại cám ơn con đã sinh con cho nhà chúng ta!

chất tay cô, trịnh trọng nói.

Trên vai truyền đến cảm giác ấm áp, Trần Phong Sinh đặt tay lên vai cô: “Cảm ơn eml”

Trương Tiểu Du hoảng hốt.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1489


Chương 1489

Bà cụ vui vẻ thế nào thì biểu hiện hết ra ngoài mặt như vậy, lúc ăn cơm trưa, bà một hơi ăn hết hai bát cháo, nếu không phải y tá ở bên cạnh ngăn cản, bà ăn ngon miệng còn muốn ăn thêm bát thứ ba, miệng thì cứ luôn nói người gặp.

chuyện vui nên tỉnh thần sảng khoái Buổi chiều truyền hai chai thuốc, bà cụ liền ngủ thiếp đi Nhẹ nhân nhẹ tay đóng cửa phòng bệnh lại, Trương Tiểu Du bước nhanh đuổi theo bóng dáng cao ngất hai tay đút túi đi ở phía trước, cản răng hỏi: “Câm Thú, chuyện mang thai sao anh lại nói với bà ngoại hả!”

“Sao lại không thể nói?” Trần Phong Sinh nhíu mày hỏi lại Trương Tiểu Du nhếch khóe miệng: “Anh biết rõ chúng ta…”

Trần Phong Sinh ngất lời cô, giọng điệu đúng lý hợp tình: “Đây là chắt trai hoặc chất gái mà bà luôn mong mỏi, bà đương nhiên có quyền được biết!”

“ Trương Tiểu Du nấm chặt bàn tay Sở dĩ cô gạt bà ngoại không nói, nguyên nhân trong đó chủ yếu trong đó là vì, nếu bà biết hai người ly hôn thì hy vọng bấy lâu được ôm chất trai hoặc chát gái của bà sẽ khiến bà phải thất vọng, ngoài ra còn có một nguyên nhân nữa chính là hiện tại cô còn chưa biết phải xử lý chuyện tương lai của con cháu thế nào, cho nên cô càng thêm cố gắng không để cho những người yêu thương quan tâm cô biết chuyện.

Mà anh thì lại nói cho bà ngoại biết, tất cả bỗng trở nên rối loạn!

Trương Tiểu Du giơ tay đè lại mi tâm, cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra vượt tâm kiểm soát của cô, tất cả đã không còn năm trong lòng bàn tay của cô nữa, có lẽ nói, từ khoảnh khắc Trần Phong Sinh phát hiện ra sự tôn tại của đứa bé tại sân bay, rất nhiều chuyện cũng đã thoát khỏi phạm vi cô có thể nắm trong tay rồi.

Cánh tay buông rơi bỗng nhiên bị người ta nằm lấy, cô nhíu mày nhìn lại, chỉ nghe thấy giọng nam trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu: “Vừa hay tới bệnh viện, anh đã gọi điện thoại báo với chủ nhiệm phụ sản rồi, chúng ta hẹn trước đến khám thai, hiện tại qua đó luôn đi”

‘Sau đó anh nắm tay cô đi về phía thang máy.

Khoa phụ sản ở tầng một, xung quanh ngồi không ít người, đại đa số đều là những người phụ nữ có thai đang ưỡn bụng bầu đến khám thai, cũng có những người giống cô, tạm thời còn chưa lộ bụng bầu, trên mặt có vui vẻ cũng có sầu lo Mặc dù Trần Phong Sinh đã đánh tiếng trước nhưng vì lúc đi đến trong tay chủ nhiệm khoa phụ sản còn có mấy thai phụ đang làm kiếm tra nên cần bọn họ chờ vài phút Bởi vì số người xếp hàng chờ đợi tương đối nhiều, trong hành lang có vẻ chen chúc nên bầu không khí cũng không được lưu thông, có chút oi bức.

Trần Phong Sinh vẫn luôn một tay đút túi đi bên cạnh cô, ân cần hỏi: “Cá Vàng Nhỏ, em có muốn uống nước không?”

“Không cần!” Trương Tiểu Du lắc đầu.

Tuy cô đã đáp như vậy, nhưng Trần Phong Sinh vẫn nói: “Vẫn nên uống một chứt đi, anh đi lấy nước cho em!”

Trương Tiểu Du bất đắc dĩ, chỉ có thể nhìn bóng lưng cao ngất của anh đi về phía bình nước ở nơi xa.

Người phụ nữ cũng có thai đứng bên bỗng nhiên ghé đến, giọng điệu hãm mộ: “Cô gái à, chồng cô thật quan tâm đến cô! Không giống như vị kia nhà tôi, từ sau khi tôi mai thai, anh ấy cứ như không có việc gì, không hề có chút ý thức trách nhiệm rằng mình sắp được làm bố, ngoài lần đầu tiên tới bệnh viện kiếm tra mang thai ra, những lần khám thai sau đó đều chỉ có mình tôi đến!”

Trương Tiểu Du sững sờ, không khỏi ngẩng đầu nhìn lại Nhìn thấy bóng dáng cao ngất kia đang xếp hàng lấy nước, rất nhanh đến phiên anh, anh lấy cốc giấy từ bên cạnh đến, cúi người rót nước, khói trắng bốc lên lượn lờ quanh gương mặt điển trai của anh…

Trong lòng hỗn loạn, cô li3m môi nói: “Thật ra tôi và anh ẩy..”

Trương Tiểu Du muốn nói hai người bọn họ đã không còn là vợ chồng, nhưng vừa mới nói được một nửa đã bị tiếng nói trầm thấp trên đỉnh đầu cắt ngang “Chúng ta có thể đi vào rồi!”

Trần Phong Sinh bưng cốc giấy trở về đến trước mặt cô, sau đó kéo tay cô đi Trương Tiểu Du đành phải nuốt lại những lời muốn nói, nhìn mắt người phụ nữ có thai bên cạnh vẫn mang vẻ mặt cực kỳ hâm mộ nhìn mình, chân bước theo anh tiến vào văn phòng chủ nhiệm khoa phụ sản.

Không nghĩ tới trùng hợp chính là, vị chủ nhiệm khoa phụ sản lớn tuổi này.

chính là vị lần đầu khám thai cho cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1490


Chương 1490

Cầm giấy khám thai, chủ nhiệm khoa phụ sản cười hòa ái nói: “Hiện tại đang mang thai ở tuần thứ bảy, lúc này phôi thai chỉ lớn bắng hạt đậu bình thường chúng ta ăn, khoảng một milimet, đừng thấy nó rất nhỏ mà nhàm, tốc độ hình thành lên não thai nhỉ rất nhanh, chia trung bình thì mỗi phút sẽ có 10000 tế bào thần kinh được sinh ra! Nhớ phải bổ sung nhiều vi-ta-min B11 đấy nhé!”

“Vâng!” Không đợi Trương Tiểu Du mở miệng, Trần Phong Sinh đã lên tiếng.

Đặt tờ giấy khám trong tay xuống, chủ nhiệm khoa phụ sản tiếp tục nói: “Trước mắt theo kết quả khám thai thì thai nh phát triển rất tốt, từ tuần thứ 7 đến tuần thứ 10 của thai kỳ đang là giai đoạn dễ mắc bệnh cao, phụ nữ có thai thường có cảm giác tìm đập nhanh, chóng mặt, thèm ăn, lúc này có thể chọn một số thực phẩm ít đường, ít calo và giàu chất xơ như chà là đỏ, hạt dẻ, đậu phộng, hạt dưa,.. nhé!”

“Vâng!” Trần Phong Sinh nhếch môi, giống như đang yên lặng ghi nhớ.

“Bởi vì ba tháng đầu là thời kỳ nguy hiểm, cho nên chúng ta phải hết sức cẩn thận, còn lại thì không còn gì nữa!” Chủ nhiệm khoa phụ sản nói xong thì cười ngẩng đầu nhìn bọn họ: “Lại nói Phong Sinh cũng là bác sĩ, có cậu ấy ở bên thì cũng có thể yên tâm, nếu có gì không thoải mái thì bất cứ lúc nào cũng có thể gọi điện cho tôi! Yên tâm, tôi không thu phí cố vấn đâu!”

Trương Tiểu Du nghe thấy Trần Phong Sinh nói lời cảm ơn với bác sĩ xon cuối cùng, lúc đôi bên đứng lên cô nghe thấy anh nói câu sau cùng kia: “Thế chủ nhiệm Diệp, trong thời gian mang thai nhà cháu xin nhờ cậy hết vào chú ạt”

Trái tim cô loạn nhịp mất rồi Chờ sau khi nói lời chào tạm biệt với chủ nhiệm khoa xong, hai người đi ra khỏi văn phòng, Trương Tiểu Du cuộn ngón tay trong lòng bàn tay, trái tìm vẫn vì câu ‘nhà cháu vừa rồi của anh mà đập loạn nhịp không thôi Khóe mất liếc nhìn anh, chỉ thấy trên mặt anh vẫn là vẻ bình thản không lộ chút cảm xúc, không nhìn ra có gì bất thường cả.

Trương Tiểu Du nhíu mày, không nói gì cả Lúc đi ra khỏi thang máy băng qua đại sảnh, cô liền nghe thấy phía chếch đối diện có người gọi mình “Cá Nhỏt”

Trương Tiểu Du nhìn theo tiếng gọi thì thấy một bóng dáng nhỏ nhẫn mới vừa đi thang cuốn lên, vẫn là kiếu tóc đuôi ngựa trẻ trung hoạt bát, vì trên người mặc áo blouse trằng cho nên đường nét gương mặt có thêm vài phần anh khí Cô không khỏi cười rộ lên: “Lan Hoat”

Lý Lan Hoa lấy tay ra khỏi túi áo trắng, nhìn thấy tờ giấy khám trong tay Tiần Phong Sinh, cô nàng hiểu rõ hỏi: “Các cậu đây là vừa mới đi khám thai xong há?”

“Ừ” Trương Tiểu Du gật đầu.

“Cục cưng thế nào?” Lý Lan Hoa không khỏi sờ s0ạng bụng dưới của cô.

‘Vẻ mặt Trương Tiểu Du dần trở nên nhu hòa: “Chủ nhiệm khoa phụ sản khám thai cho tớ, ông ấy nói thai nhỉ rất khỏe mạnh!”

“Vậy thì tốt rồi!” Lý Lan Hoa mỉm cười, lòng bàn tay lưu luyến thu lại: “Cá Nhỏ, hiện tại cậu đang trong kỳ đâu mang thai, tương đối có vẻ nguy hiểm, cậu phải nhớ rõ lúc nào cũng phải cẩn thận, nghe chưa?”

Trương Tiểu Du gật đầu.

Không biết vì sao, cô cứ cảm thấy mỗi lần Lý Lan Hoa nhắc tới con nít, trong mắt luôn mang chút cảm xúc tối tăm không rõ, lúc cô còn đang muốn cẩn thận tìm tòi nghiên cứu thì Lý Lan Hoa bỗng nhiên vén vạt áo blouse trắng, lên, móc một thứ từ trong quần bò ra nhét vào trong tay cô: “Đúng rồi, cái này trả lại cậuf Trương Tiểu Du ngẩn ra, cúi đầu nhìn mới thấy là một chiếc chìa khóa.

Lý Lan Hoa liếc nhìn Trần Phong Sinh, sau đó lén nháy mắt với cô nói: “Thật ra ngày đó sau khi cậu đưa cho tớ xong tớ còn chưa đưa cho bác sĩ Sinh, trực giác của phụ nữ nói cho tớ biết, lần này cậu nhất định không đi được! Hiện tại, chiếc chìa khóa này cứ coi như là vật quy nguyên chủ đi!”

Trương Tiểu Du bất đắc dĩ cầm chiếc chìa khóa trong lòng bản tay.

Ba người cùng đi ra khỏi tòa nhà bệnh viện, sau khi đi xuống bậc thang, Lý Lan Hoa buông tay cô, cười bày tỏ: “Tớ còn phải đến phòng cấp cứu gấp bên kia nên không thể nói nhiều hơn với cậu, hôm nào tớ không có ca trực sẽ gọi cho cậu saul Bye be”

“Bye byel” Trương Tiểu Du mỉm cười Lý Lan Hoa bước nhanh rời đi, có thể nhìn thấy lúc lướt qua bệnh nhân, đôi bên còn chảo hỏi nhau, Mắt thấy bóng lưng kia càng lúc càng xa, Trương Tiểu Du đang định thu lại tầm mất lại chỉ thấy một chiếc xe jeep phi qua với tốc độ rất nhanh, lúc lướt qua nhau, cửa xe bồng nhiên hạ xuống, Lý Lan Hoa đang đút hai tay vào trong áo blouse trắng liền bị nhấc lên.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1491


Chương 1491

“Trời ạ, Lan Hoa”

Trương Tiểu Du thấy toàn bộ quá tình, thiếu chút nữa chấn động đến ngã ngửa, cô vội vàng cầm lấy tay Trần Phong Sinh bên cạnh, nói năng có chút lộn ôn: “Câm Thú, chiếc xe vừa rồi kia… Lan Hoa bị bắt đi rồi…”

Chiếc xe đã đi ra, nhanh đến nỗi còn chưa kịp hô lên.

Tốc độ gần như chỉ trong hai cái chớp mắt, Lý Lan Hoa đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa, mà cửa xe đóng lại, chiếc xe jeep kia lại chạy theo tiếng loa phân làn xe của bệnh viện ra ngoài Trương Tiểu Du nuốt nước miếng, không dám tin trợn tròn mắt nhìn theo.

Rõ như ban ngày thế này mà là có người dám cướp bác sĩ ngay trong bệnh viện sao?

Nếu không phải tận mất nhìn thấy, chính cô cũng phải nghĩ ngờ liệu có phải mình xuất hiện ảo giác hay không, quả thực có thể so với phim ảnh trên tivi luôn đó!

‘Sau một trận kinh hoảng, Trương Tiểu Du bối rối lấy điện thoại di động từ trong túi ra, chuẩn bị gọi 110, nhưng vừa mới ấn được hai số, Trần Phong Sinh bên cạnh đã ngăn cản cô.

“Anh làm gì thế, tôi muốn gọi điện thoại báo cảnh sát đó!” Cô nhất thời lườm anh.

Trần Phong Sinh khẽ nâng cắm, khác với vẻ mặt lo lắng trên mặt cô, giữa hai lông mày anh vẫn là vẻ lười biếng như cũ: “Em không thấy sao, chiếc xe vừa rồi là xe quân, em từng gặp qua quân nhân nào làm chuyện trái pháp luật chưa?

“Xe quân?” Trương Tiểu Du sửng sốt Lại ngẩng đầu nhìn đến bên kia, hình như đúng thật không phải là xe jeep.

bình thường, có có màu xanh lục của quân đội, biển số xe cũng là biển số xe quân, trông rất đứng đắn…

“Chẳng lẽ là Lan Hoa đã làm phải chuyện phạm pháp gì sao?” Trương Tiếu Du lầm bầm thì thầm.

Nhưng không nên như vậy đâu! Lý Lan Hoa chỉ là một bác sĩ nữ khoa ngoại mà thôi, chuyện cô ấy làm nhiều nhất chính là trị bệnh cứu người, chẳng lẽ là mấy năm qua vẫn luôn bôn ba ở những nước nhỏ cho nên không may chạm đến bí mật quân sự quốc gia gì đó chẳng hạn?

Trương Tiểu Du mặc sức tưởng tượng, vẻ mặt cũng theo đó mà thay đối trông rất buồn cười, mà Trần Phong Sinh đứng bên cạnh cũng đang giống cô híp đôi mắt đào hoa nhìn theo chiếc xe jeep đã đi xa kia, chẳng qua so với cô, vẻ mặt anh lại cực kỳ bình tĩnh, mà ánh mắt chăm chú nhìn biển xe jeep kia dân trở nên đầy ẩn ý.

Thấy cô lại lắc đâu nhíu mày, anh miễn cưỡng nhếch môi nói: “Yên tâm đi, anh có thể đảm bảo với em, bạn em tuyệt đối không có việc “Thật sao?” Trương Tiếu Du rất nghỉ ngờ.

Trần Phong Sinh liếc cô một cái, im lặng xem như đồng ý, sau đó liền kéo cô đi về phía chiếc Cayenne: “Chúng ta về nhà thôi!”

Đọc đường về nhà, Trương Tiểu Du vẫn luôn cau mày, trước mắt không ngừng xuất hiện hình ảnh Lý Lan Hoa bị bắt đi ở ngay trong bệnh viện, chỉ trong khoảnh khắc vậy mà chiếc xe jeep kia lại có thể nhấc người lên xe, thật đúng là không phải nói đùa…

Cô gọi cho Lý Lan Hoa rất nhiều lần, cuộc gọi được chuyến tiếp nhưng lại không ai nghe máy.

Cô nghiêng đầu nhìn Trần Phong Sinh đang chuyên chú lái xe bên cạnh, thấy anh vẫn cứ trấn định như đã đoán được trước, trong lòng cô cũng thoáng yên tâm hơn, cho dù có muốn báo cảnh sát thì cũng phải chờ mất tích đủ 24 giờ mới được lập án…

May mắn chính là, đang trong lúc Cayenne chạy về căn hộ ở khu chung cư Lâm Giang, cuối cùng Lý Lan Hoa cũng gọi liên lạc lại với cô.

Có điều không phải gọi điện thoại, mà là nhắn tin: “Cá Nhỏ, chờ khi nào rảnh tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu!”

Bất kể thế nào, sau khi xác định được Lý Lan Hoa an toàn, lúc này Trương Tiểu Du mới triệt để thở phào nhẹ nhõm, lúc ngẩng đầu lên nhìn thấy bảo vệ Phạm Ân đi ra khỏi cửa phòng, đang chào hỏi với Trần Phong Sinh đã hạ cửa kính xe xuống: “Anh Trần, chị Trần, hai vị đã về rồi!”

Trần Phong Sinh nhếch môi, trong giọng nói mang theo ý cười: “Ừ, tôi cùng nhà tôi đi khám thai về!”

Trương Tiểu Du nhíu mày nhìn về phía anh.

Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay anh xưng hô như vậy.

“Khám thai? Nói như vậy là chị Trần mang thai rồi sao, đây chính là việc vui đó, khó trách hai ngày qua tôi đều thấy mỗi ngày tâm trạng của anh Trần đều rất tốt!” Bảo vệ Phạm Ân nghe vậy, vẻ mặt kinh ngạc, cuối cùng còn không quên.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1492


Chương 1492

Trương Tiểu Du li3m môi: “Đừng khách khí…”

Chiếc Cayenne màu đen chạy qua cổng tiến vào bên trong khu chung cư, bóng dáng bảo vệ Phạm Ân cũng biến mất qua cánh cửa phòng bảo vệ trên gương xe.

Cô thụ lại tầm mắt chuyển sang nhìn Trần Phong Sinh ngồi bên, chỉ thấy đường cong gương mặt anh rất đẹp, đôi mắt đào hoa chỉ nhìn phía trước, vẫn đang chuyên chú lái xe.

Thang máy chậm rãi đi lên, sau khi về đến nhà, thói quen gần đây của Trần Phong Sinh hầu như đã không còn là mò mãm rút một điếu thuốc từ trong túi quần ra nữa mà là đi đến nhà ăn rót một cốc nước ấm mang ta Nhét vào trong tay cô đồng thời nhếch môi hỏi: “Cơm tối em muốn ăn gï?”

Hơi nước bốc lên đọng lại trên mi mất, lông mi Trương Tiểu Du rung động hai lần: “Tùy đi”

Bồng dưng, Trần Phong Sinh duỗi bàn tay to đến thẳng miệng cô rồi nhét thứ gì đó vào.

“Anh làm gì thế!” Trương Tiểu Du tức giận hất tay anh ra.

Trần Phong Sinh nhíu mày, miễn cưỡng hỏi cô: “Em quên những lời chủ nhiệm Diệp nói rồi sao? Nếu không muốn ăn thì có thể lựa chọn ăn một ít thực phẩm ít đường, ít calo! Táo đỏ cùng chà là đỏ rất tốt cho sức khỏe! Ngày mai tan làm về, anh sẽ mua cho em ít hạt dẻ ăn thử xeml”

Trương Tiểu Du lấy ra thứ đã bị nhét một nửa vào trong miệng, thật đúng là chà là đỏ và đậu phộng.

Quai hàm khẽ chuyển động, vị ngọt của chà là đỏ và mùi thơm của đậu phông lan tỏa trong khoang miệng.

Trần Phong Sinh nhìn cô từ trên cao, giọng nói trầm thấp lượn vòng i tiến vào trong tai cô: “Bà Trần à, hiện tại có muốn ăn gì không, cơm tối em muốn ăn di”

Mấy chứ quen thuộc khiến dây thần kinh của Trương Tiểu Du run lên “Cầm Thú!”

Cô đột nhiên gọi anh một tiếng, nhai kỹ ròi nuốt xong chà là đỏ cùng đậu phộng trong miệng, như sợ anh không nghe rõ, cô thong thả nói: “Tôi đã sớm không còn là bà Trần của anh nữa, vì sao hôm nay ở bệnh viện, cùng với vừa rồi, anh vẫn còn gọi tôi là bà Trần trước mặt những người khác?”

Hơn nữa trước mặt người ngoài cũng thôi, hiện tại lại chỉ có hai người bọn họ.

Trương Tiểu Du khép hờ đôi mắt, trong lòng như có kim châm, vừa chua vừa chát nói: “Nếu anh vì đứa bé, vậy thì hoàn toàn không cần thiết phải làm vậy Trần Phong Sinh nghe vậy, lông mày khẽ nhíu lại, ánh mắt nhìn về phía cô có chút khó tin.

Trương Tiểu Du thầm thở dài, tuy không muốn để lộ ra mặt yếu ớt, nhưng giọng nói khàn khàn vẫn bán đứng cô, cô dùng hai tay vỗ về bụng dưới: “Tôi biết, anh muốn đứa nhỏ này! Nhưng, tôi cũng rất muốn nó, xem như tôi cầu xin anh được không, anh không nên cướp nó từ tôi, cũng không được cướp!”

Nói xong câu cuối cùng, cô gần như dùng giọng điệu khẩn cầu, như là hy vọng có thể thuyết phục anh không cướp con với mình.

Trên mặt Trần Phong Sinh không có chút cảm xúc dao động nào, chỉ có sự trầm tĩnh, anh hỏi lại: “Anh nói muốn cướp nó từ khi nào?”

Trương Tiểu Du mím chặt miệng, lặp lại những lời anh từng nói: “Anh nói nó là con của anh, anh muốn nó…”

Đến bây giờ cô vẫn còn nhớ rõ ràng, ngày đó ở sân bay, sau khi anh biết chuyện có con đã tức thành dáng vẻ kia, chỉ hận không thể bóp cổ cô, cảnh cáo cô không được lén mang con của anh đi, cùng với nhắc đến quyền được làm bố của anh!

Trần Phong Sinh nhếch khóe môi, dáng vẻ như bị những lời cô nói chọc cho tức đến bật cười.

“Anh còn nói, nó là của chúng taI” Anh cúi người tiến lên, gương mặt điển trai đến gần, trong đôi mắt đen như mực là bóng hình cô, anh nói: “Bà Trần đầu đến cuối anh chưa từng muốn ly hôn với em!”

Anh lại bắt đầu mập mờ gọi cô như vậy rồi Cảm giác hoa mắt chóng mặt lại tới nữa, Trương Tiểu Du có chút hoảng hốt.

Chờ đến lúc nghe rõ câu nói sau cùng của anh, sau lưng cô như bị người ta phan cho một côn điện, chấn động đồng thời còn có không dám tin trừng mắt nhìn anh, hai nắm chặt, lưng lấy một tư thế vô cùng cứng ngắc tựa vào trên ghế sofa: “Anh chưa từng nghĩ đến sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1493


Chương 1493

Lừa ai chứ.

Nếu thật sự chưa từng nghĩ qua, thế đơn thỏa thuận ly hôn từ đâu mà có?

Khóe miệng khẽ nhúc nhích, giống như biết cô muốn hỏi gì, không đợi cô cất lời, Trần Phong Sinh cũng đã mở miệng trước: “Nếu anh nói, đơn li hôn không phải do anh đặt trong va ly hành lý thì sao?”

Lần này Trương Tiểu Du ngu ngơ tại đó Không phải anh đặt vào đó sao?

Trương Tiểu Du có chút hoang mang, đầu óc không phản ứng kịp.

Làm sao có thể, rõ ràng lúc ấy cô thu dọn va ly hành lý của anh thì phát hiện ra nó ở bên trong…

Nếu không phải anh đặt trong đó, vậy còn có thể là ai đây, nhìn thấy ánh mắt sáng quắc của anh, Trương Tiểu Du như nuốt phải ruồi bộ, bên tai ong ong, miệng không thốt lên nổi một lời Trần Phong Sinh trước mặt còn đang ghé sát vào cô, một đôi mắt đào hoa câu lòng người lướt một vòng trên mặt cô.

Sau đó anh nâng tay đặt ở trên đầu cô, giọng nói như từ phương xa bay tới, nhưng lại giống như vang vọng ngay bên tai cô: “Cá Vàng Nhỏ, em có thể yên tâm, anh sẽ không cướp con của em đâu, nó không chỉ thuộc về em, cũng không chỉ thuộc về anh, nó thuộc về chúng ta, là của cả hai chúng ta, em hiếu không? Còn nữa, hiện tại anh không chỉ muốn con mà anh còn cần cả em nữa!”

Nhịp tim Trương Tiểu Du đập như sấm rền.

Cô há miệng thở d0'c, sau một lúc lâu mới phát ra âm thanh, giọng nói mang theo sự không xác định hỏi: ”… Cần tôi nữa?”

Trần Phong Sinh ừ một tiếng bằng giọng mũi.

Trương Tiểu Du khó khăn rời tầm mắt, giọng nói rất thấp, rất chua chát: “Thế còn cô Tống thì phải làm sao bây gii “Có liên quan gì đến cô ta đâu!” Trần Phong Sinh nheo đôi mắt đào hoa.

Trương Tiểu Du mím môi không lập tức lên tiếng, bàn tay khẽ dùng sức nắm chặt lại, trên ngực như có tảng đá đè xu0'ng, cô cười đầy ảm đạm: “Không phải anh đã cầu hôn cô Tống rồi sao?”

“Ai bảo em là anh cầu hôn cô ta hả?” Trần Phong Sinh nhíu chặt lông mày, trầm giọng hỏi.

Trương Tiểu Du cắn môi, tóm lại cũng không thể nói là mình nghe lén người ta nói chuyện ha, tuy nói là vô ý nhưng cũng không tránh khỏi chuyện không được minh bạch, cô xoay mặt, chỉ cười lạnh nói: “Nhẫn kim cương rất đẹp!”

“Nhẫn kim cương cái gì?” Trần Phong Sinh nghe mà đầu óc mờ mịt.

Lúc này anh tỏ vẻ kinh ngạc, nhưng rơi vào trong mắt cô lại chỉ khiến cô cho rằng anh đang giả ngu, Trương Tiểu Du nhếch khóe miệng, tạo thành một nụ cười giễu cợt: “Bốn năm trước anh kết hôn với tôi, là vì bà ngoại bị ung thư dạ dày không nhìn thấy anh kết hôn, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cho nên mới không chịu chấp nhận phẫu thuật, vì vậy nên anh mới dẫn tôi đến cục dân chính đăng ký! Bốn năm sau anh lại ly hôn với tôi, chính là vì muốn ở bên cô Tống mà, tôi nói có đúng không?”

Có lẽ cô vẫn còn quên chưa nói một chuyện, cái gọi là hợp đồng hôn nhân bốn năm qua, tất cả cũng chỉ là một lời hứa hẹn bốn năm giữa bọn họ mà thôi!

Trần Phong Sinh nhìn cô một lúc lâu, bổng dưng trầm giọng mắng: “Đúng cái rắm!”

Trương Tiếu Du rụt bả vai.

Cũng không phải lần đầu tiên cô nghe anh nói tục như vậy, lúc cô suýt chút nữa đã phải bán thận có từng nghe anh chửi tục, lúc này hai người cách nhau rất gần, vừa rồi phản ứng của anh rất mãnh liệt, thậm chí ngay cả trên mũi và mí mắt cô cũng bị bắn mấy hạt nước li tỉ Trần Phong Sinh đứng bật dậy từ sô pha, hai tay chống eo, dáng vẻ nhìn xuống từ trên cao, trông giận dễ sợ, giọng điệu và vẻ mặt đều hung tợn: “Cái đồ Cá Vàng Nhỏ nhà em, có phải em thật sự không có trái tìm rồi không?”

Trương Tiểu Du nhíu mày, có chút mờ mịt.

Nhìn anh thong thả đi một vòng trên sàn nhà, chân dài bước về phía bàn ăn, anh cầm di động trên bàn hình như gọi đến một dãy số, chờ đến khi bên kia nhận điện thoại, trái cổ anh trượt một vòng, nói: “A lô, Giai Lệ, tối mai có thời gian không?”

Nghe đến hai chữ “Giai Lệ”, trái tim Trương Tiểu Du như bị siết chặt lại Từ sâu thẳm trong nội tâm cô dân lên một nỗi chua chát, cảm giác lông ngực đau nhức khiến cô cảm thấy thật sự khó thở, cô cố gắng thở hổn hển hai hơi, sau đó lạnh nhạt thu lại tầm mắt, không nhìn tiếp cũng không nghe nữa.

‘Sau đó trong điện thoại nói gì đó, Trương Tiểu Du không rõ lắm, cô chỉ biết là cúp điện thoại không bao lâu, trong phòng bếp lại vang lên tiếng xì xèo của dầu mỡ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1494


Chương 1494

Không có gì bất ngờ xảy ra thì tuy chỉ có hai người bọn họ nhưng Trần Phong Sinh vẫn làm một bàn đầy đồ ăn, hơn nữa điều quan trọng nhất chính là, bữa sau không giống bữa trước, cũng không biết anh học được từ nơi nào nữa.

Trương Tiểu Du máy móc ngồi ở trên ghế, toàn bộ quá trình đều không ngẩng đầu.

Hai người không ai nói gì, nhưng đôi đũa của Trân Phong Sinh vẫn không ngừng gắp thức ăn vào trong bát của cô, dù cho cô không ngước mắt nhìn cũng có thể cảm nhận được ánh mắt cười như không cười từ phía đối diện.

Cuối cùng ăn xong một bát cơm, Trương Tiểu Du buông đũa trong tay xuống: “Tôi ăn no rồi, vê phòng ngủ đây!”

“Ừ”’ Trần Phong Sinh tựa vào ghế ăn cơm Thấy thế, Trương Tiểu Du ấp úng đứng dậy trở về phòng ngủ.

Cô tắm rửa đơn giản xong thì sấy khô tóc rồi đi ra khỏi phòng tắm, lúc vừa mới thay áo ngủ xong xốc chăn trèo lên giường thì nghe thấy tiếng khóa cửa phòng bị vặn mở ra.

Sau đó, là tỉ g cửa bị mở ra.

Trương Tiểu Du giật mình nhìn lại, nhìn thấy trong đôi tay thon dài như ngọc của anh là một chiếc chìa khóa nhỏ, cuối cùng cô cũng biết đêm qua anh vào bằng cách nào rồi, chỉ là không nghĩ tới cô còn chưa đi ngủ, anh vậy mà đã dám trắng trợn đi vào!

Cô không khỏi trừng lớn mắt: “Cầm Thú, tôi muốn đi ngủ, anh vào đây làm gì?

Trần Phong Sinh không có ý trả lời cô mà lập tức bước về phía cô, lúc hai chân dài đứng bên kia giường, anh giơ tay bất đầu cởi cúc áo sơ mi trên người, một cúc, hai cúc, ba cúc…

Cô trơ mắt nhìn anh cởi áo sơ mi xám ra, sau đó lại bắt đầu cởi thất lưng!

Giống như vào sáng nay, anh cởi hết sau cùng chỉ còn lại một chiếc quần tam giác, làn da màu đồng cổ cứ thế bại lộ dưới ánh đèn và trong mắt cô, bầu không khí đều vì hormone mãnh liệt tản ra từ người anh cùng dáng người hoàn mỹ mà tăng thêm mấy phần mập mờ.

Bên kia chăn bị Trần Phong Sinh giơ tay nhấc lên.

Trương Tiểu Du thiếu chút nữa bị anh chồm tới, cô khẩn trương lại bối rối kêu lên: “Này, anh lên giường tôi làm gì!”

Vừa dứt lời, ánh đèn trên đình đầu liền bị chăn che mất, Trần Phong Sinh duỗi cánh tay dài đến, lấy một tư thế cấm phản kháng mà kéo cô vào trong ngực mình.

Môi mỏng dán ở bên tai cô, giọng nói trầm thấp lại lười biếng vang lên: “Em nói xem anh có thể làm gì, đêm khuya trên giường, anh đương nhiên là muốn đi ngủ cùng vợ con mình rồi!”

“… Trương Tiểu Du nắm chặt hai tay, máu nóng toàn thân dồn lên não, sau đó sôi trào hừng hực, cô gần như không chịu nổi mà thốt lên: “Cầm Thú, anh đừng tưởng răng lúc chập tối anh nói một đống lời chẳng hiểu ra sao như thế là có thể muốn làm gì thì làm nhé! Anh đã có cô Tống rồi, lại còn muốn cả tôi và con, anh cho là anh là ai hả, rốt cuộc thì anh coi tôi là gì hả?”

“Là vợ anh đó” Trần Phong Sinh chậm rãi trả lời.

Trước mắt Trương Tiểu Du thiếu chút nữa biến thành màu đen.

Ánh mắt Trần Phong Sinh sáng quắc đảo qua trên mặt cô, giống như muốn thu hết phản ứng của cô vào trong mắt, sau đó anh nhếch môi nở nụ cười, là tiếng cười trầm thấp mà vui vẻ truyền từ lồng ngực đến cổ họng.

Bàn tay to của anh vuốt v3 đầu cô như đang cưng chiều thú cưng, giọng điệu đầy ẩn ý: “Anh biết trong đầu chú Cá Vàng Nhỏ em đang suy nghĩ những gì, ngày mai anh sẽ cho em một lời giải thích, nhưng hiện tại, em đi ngủ cho anh!”

Trương Tiểu Du cắn răng căm giận trừng anh.

Bàn tay to của Trần Phong Sinh bị cô hất ra, nhưng anh lại không có vẻ gì là không vui, trong đôi mắt đào hoa vẫn luôn sáng lấp lánh, anh kéo chăn bên cạnh đến, nhíu mày, uy h**p nói: “Tuy không thế thật sự động vào em, nhưng anh có cả 100 cách để hành hạ em! Cá Vàng Nhỏ, nếu em không tin thì có thể thử xem!”

Trương Tiểu Du vẫn trừng anh, nhưng trong mắt đã lộ vẻ khiếp sợ.

Ở phương diện nào đó thì cô có thể coi như rất hiểu anh, trước kia về chuyện này, anh luôn có rất nhiều cách để dẫn vặt cô, nếu anh thật sự nói như vậy, vậy thì tuyệt đối không phải chỉ là nói đùa không thôi Trương Tiểu Du cần chặt răng, biết mình không có cách nào kháng cự, chỉ đành kéo dãn khoảng cách, quay lưng lại nằm ở bên kia giường lớn, sát ở mép giường, muốn cách anh xa nhất có thể.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1495


Chương 1495

Nhưng mà, không được bao lâu, sau khi ánh đèn rơi xuống, cánh tay dài của Trần Phong Sinh lại một lần nữa duỗi đến.

Đối với anh mà nói, anh dễ dàng kéo cô vào trong ngực như xách một con gà con.

Hơi thở đàn ông lập tức ập tới, hơi thở vừa khéo phả vào sau cổ cô, theo.

mỗi lần anh thở ra, trên da cô giống như bị phỏng, da gà da vịt nối hết lên.

Trương Tiểu Du lập tức vùng vẫy, nhưng lại bị cánh tay như sắt của anh ghì chặt.

“Suyt, đừng ầm ï!”

Trần Phong Sinh cần vành tai cô, cảnh cáo: “Nếu không anh sợ mình sẽ không khống chế nổi bản thân!”

“…” Thân thế Trương Tiểu Du cứng đờ.

Sau cùng cô cũng theo nhịp thở của anh mà dần chìm vào giấc mơ.

Chờ đến sáng ngày thứ hai lúc cô mở to mắt ra, trên giường lớn chỉ còn lại một mình cô, nhưng dù vậy, hai chiếc cúc áo trước ngực bị cởi ra cùng với mùi hương nam tính vương vấn nơi đầu chăn đã nhắc nhở cô tối hôm qua không phải một giấc mộng.

Dưới tình huống cô còn tỉnh, cô bị anh ôm vào trong ngực ngủ cả một đêm…

Sau khi dậy trong nhà cũng chỉ còn có mình cô, Trần Phong Sinh chắc đã đến bệnh viện đi làm, trên bàn cơm có đặt bữa sáng, mà mở tủ lạnh ra, bên trong đều là hộp giữ độ tươi mới, bên trong đều là thức ăn đã được chế biến tốt, muốn ăn thì chỉ cần lấy ra hâm nóng lại là xong.

Không thể không nói, bất kể anh làm bác sĩ, hay là làm chồng thì đều rất biết chăm sóc phụ nữ có thail Chồng Bên tai Trương Tiểu Du ong lên một tiếng, cô vậy mà đã quên mất anh đã sớm không còn là người chồng trên danh nghĩa của cô nữa, có lẽ do tối hôm qua bị anh đổi đề tài, vậy mà cô lại không nhận ra, cứ vẫn tưởng rằng mình còn là bà Trần.

Cô võ cái gáy, để mình tỉnh táo lại chút.

Lúc kéo ghế ra ngồi ăn cơm, điện thoại rung lên, có một tin nhắn được gửi đến, tên hiến thị là “Cầm Thú”: “Anh tan làm về sẽ đón em!”

Mặt trời mọc rồi mặt trời lặn, lúc chập tối.

Chiếc Cayenne vừa mới chạy vào rồi lại nhanh chóng chạy ra khỏi khu chung cư Lâm Giang, mục đích là đến một tiệm cơm Tây.

Trên đường có chút kẹt xe, nhưng may mà địa chỉ nhà hàng Tây cũng ở Lâm Giang, không tới 20 phút, xe đã đến nơi, ném chìa khóa xe cho cậu nhân viên trông xe, Trương Tiểu Du bị anh kéo vào bên trong.

Phong Sinh như đang tìm người, đôi mắt đào hoa lướt một vòng quanh đại sảnh, sau đó như dừng lại ở vị trí trung tâm.

Trương Tiểu Du không biết rốt cuộc thì trong hồ lô của anh bán thuốc gì, cô chỉ có thể bị động bị anh kéo đi vào bên trong, đi được một nửa, cô bỗng nhiên thấy Tống Giai Lệ ngồi nơi đó, bước chân thoáng dừng lại.

Trên bàn ăn hình chữ nhật, khăn trải bàn màu rượu đỏ, bên trên là chén đĩa sứ trắng tinh xảo, ở giữa còn đặt một lọ thủy tinh, bên trong cắm hai cành hồng rất đẹp, làm nổi bật lên gương mặt xinh xắn không nhiễm khói lửa nhân gian của Tống Giai Lệ, khí chất linh hoạt kỳ ảo lại vô cùng có tiên khí.

Hàm răng Trương Tiểu Du không tự chủ được mà cắn chặt, cô nói xong thì muốn tránh khỏi tay anh: “Tôi không quá đói, muốn ăn thì anh tự ăn đi, tôi tự đì Về trước!”

Trần Phong Sinh cũng không cho cô cơ hội, tay nắm tay cô rất chặt, anh cúi người nói bên tai cô: “Nếu em không muốn đi, anh cũng không ngại ôm em vào đâu!”

Làm sao Trương Tiểu Du có thể ngồi ăn cơm chung với hai người bọn họ được, bất kể anh có cầm chặt thế nào, cô cũng đồn hết sức lực muốn thoát khỏi anh Một giây sau, hai chân cô đột nhiên rời khỏi mặt đất.

Cô nghe thấy nhân viên phục vụ đi ngang qua nhỏ giọng hô lên, Trần Phong Sinh vậy mà thật sự bế cô lên, hơn nữa còn tạo ra thanh thế lớn như vậy.

Trương Tiểu Du li3m môi, vẻ mặt như bị kinh hãi mà nhìn anh.

Anh làm như vậy… Chẳng lẽ không sợ Giai Lệ của anh không vui sao?
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1496


Chương 1496

Trần Phong Sinh chân dài, đi ba bước thành hai bước, chỉ trong chớp mắt đã chạy tới trước bàn ăn, bị đặt ở trên ghế dựa, cô vội vã nhìn về phía đối diệ chỉ thấy Tống Giai Lệ đang cụp đôi mắt hạnh, lúc này trái lại không nhìn ra cảm xúc thật sự của cô ta.

Chờ Trần Phong Sinh kéo ghế dựa ra ngồi xuống xong, cô ta mới chậm rãi ngẩng đầu, mỉm cười nhìn hai người bọn họ: “Phong Sinh, chị Trần!”

“Ngại quá, đã đến muộn rồi!” Trần Phong Sinh nhếch môi.”

Trương Tiểu Du như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, cảm giác mỗi giây ngồi ở đây đều là sự giày vò.

Cô những tưởng rằng hai người bọn họ hẹn hò, nhưng Trần Phong Sinh cứng rắn kéo cô đi cùng, nói như vậy, cô thật sự rất bội phục Tống Giai Lệ, dưới tình huống thế này mà vẫn có thể duy trì phong độ rất tốt.

Tống Giai Lệ nhìn về phía anh lắc đầu, dịu dàng nói: “Không sao đâu, em cũng vừa mới đến thôi, nơi này cách nơi đoàn múa mà em vừa biểu diễn không xa, cho nên em đến tương đối nhanh, em đã gọi hai ly cà phê, hai người nhìn xem có muốn uống chút gì đó không? Tiệm cơm Tây này có pha chế Cappuccino không tệ, rất thích hợp với phái nữ, có thể nếm thử!”

Trần Phong Sinh nhíu mày, gõ gõ mặt bàn nói: “Nước trắng hoặc là nước trái cây thôi!”

Sau khi nhân viên phục vụ đưa đến hai ly nước trái cây thì cũng chuyển luôn menu đến, chia ra đưa cho môi người bọn họ, sau khi Tống Giai Lệ nhận lấy, cô ta lại không mở ra, mà nói lời xin lỗi ngẩng đầu nhìn phía đối diện: “Ngại quá, có lẽ vẫn nên chờ một chút, còn có người đến!”

Chuẩn xác mà nói, cô ta là nhìn về phía một mình Trương Tiểu Du mà nói.

Trương Tiểu Du nghe vậy, có chút kinh ngạc, bởi vì không nghĩ tới đêm nay.

không phải vở kịch của ba người mà còn có thêm người nữa?

Cô theo bản năng nhìn mặt Tống Giai Lệ, lúc ngồi xuống cô chỉ nhìn thấy trên bàn chỗ cô ta có đặt hai tách cà phê, cô cho rằng đối phương là gọi cho mình và Trần Phong Sinh, xem ra là gọi cho một người hoàn toàn khá Trương Tiểu Du quay đầu dùng ánh mắt hỏi người bên cạnh.

Trần Phong Sinh chỉ khẽ liếc cô một cái, sau đó lười biếng tiếp tục xem xét menu trong tay, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu hỏi phục vụ bên cạnh xem đầu bếp có tiến cử món này hay không.

Trương Tiểu Du không biết rốt cuộc thì hai người bọn họ có ý định gì, Tống Giai Lệ ngồi đối diện bỗng nhiên nhìn về nơi nào đó, sau đó đứng dậy.

“Thật tốt quá, anh ấy đến rồi!”

Cười nói xong, cô ta giơ tay về phía cửa ra vào.

Rất nhanh một người đàn ông mặc tây trang đeo caravat xuất hiện trong {ầm mắt, nhìn tuổi thì không khác Trần Phong Sinh là mấy, vẻ ngoài điển trai, khí chất thiên về loại hình nho nhã, trong lúc giơ tay nhấc chân đều có thể nhận ra anh ta quanh năm ở nước ngoài, vừa mới đi tới mở miệng gọi Tống Giai Lệ thì còn mang đậm chất giọng lai lái.

Lực chú ý của Trương Tiểu Du đều bị người đàn ông đột nhiên xuất hiện này hấp dẫn mất, bởi vì xem chừng đối phương và Tống Giai Lệ không chỉ quen thuộc mà còn có chút thân mật. Cô không khỏi có chút mê mang.

Bên tai truyền đến hơi thở ấm áp: “Anh ta là chồng chưa cưới của Giai Lệ”

“Anh nói cái gì!” Trương Tiểu Du lấy làm kinh hãi.

Cô không dám tin nghiêng đầu nhìn Trần Phong Sinh, nghỉ ngờ chính mình nghe lầm, thấy anh đang nhướng cao mày, dáng vẻ dù bận vẫn ung dung, mà lúc này Tống Giai Lệ ở đối diện đã ngồi xuống lần nữa, mỉm cười giới thiệu người đàn ông bên cạnh với cô: “Cô Trương, giới thiệu với cô một chút, vị này chính là chồng chưa cưới của tôi, Nguyễn An!”

“Chào cô, cô Trương!” Người đàn ông được gọi là Nguyễn An, cách cái bàn duỗi tay về phía cô.

Trương Tiểu Du sững sờ giơ tay đến: “Chào anh, anh Nguyễn An!”

Đầu óc cô còn chưa nghĩ thông, vẻ mặt có chút đờ đản, sau một lúc lâu vẫn cứ nắm tay đối phương chưa chịu buông ra.

Thắng đến khi Trần Phong Sinh ngồi bên cạnh đen mặt kéo tay cô về, Trương Tiểu Du mới lấy lại tinh thần, vị Nguyễn An kia ngồi đối diện xấu hổ nở nụ cười lễ phép.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1497


Chương 1497

Cô nuốt nước miếng, há miệng nói: “Các người…”

“Trước mắt chúng tôi đang hẹn hò, nhưng trước đó không lâu Nguyễn An đã cầu hôn tôi, hơn nữa tôi cũng đã đồng ý!” Tống Giai Lệ nhìn người chồng chưa cưới bên cạnh, lập tức vươn ra tay phải ý bảo cô chú ý đến chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út: “Đây là nhẫn cầu hôn!”

Dưới ánh đèn rực rỡ của nhà hàng Tây, chiếc nhẫn kim cương tỏa ra ánh sáng lấp lánh.

So với lần đầu tiên nhìn đến thấy nó, Trương Tiếu Du loáng thoáng cảm thấy có chút hoa mắt chóng mặt, nhưng lại không phải vì bản thân chiếc nhẫn kim cương, mà là vì những lời Tống Giai Lệ vừa mới nói, cô vẫn luôn cho rằng chiếc nhãn kim cương này là do Trần Phong Sinh đưa…

Tống Giai Lệ cười tít mắt hỏi: “Cô Trương, không chúc mừng tôi một tiếng sao?”

Chúc mừng!” Trương Tiểu Du li3m môi.

Cô bưng ly nước trái cây trong tay lên, uống vào hai ngụm coi như an ủi.

Bữa cơm này có thể nói là bữa cơm quỷ dị nhất mà Trương Tiểu Du từng ăn, nhưng chỉ giới hạn trong cảm nhận của một mình cô thôi, bởi vì ba người khác đều là vẻ thản nhiên, bầu không khí ở chung cũng rất tự nhiên, ngoài việc thảo luận về miếng bít tết ra thì còn có một vài đề tài khác, giống như trước kia đã từng rất nhiều lần cùng ăn như vậy.

Trương Tiểu Du cũng ăn thử miếng bít tết, nhưng ánh mắt vẫn không tự chủ được mà nhìn về phía đối diện.

Lúc này Tống Giai Lệ căm lấy khăn ăn đặt trên đầu gối, đứng dậy đồng thời nhìn về phía cô, chủ động hỏi: “Cô Trương, tôi muốn đi vệ sinh một chuyến, cô đi cùng tôi được không?”

“Được..” Trương Tiểu Du chần chờ nhưng vẫn gật đầu.

Cô cũng bỏ khăn ăn sang bên cạnh, đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh Nhà vệ sinh nằm ở góc khuất của nhà hàng, lúc đẩy cửa đi vào, trùng hợp có một đôi mẹ con đi ra, bên trong chỉ còn lại có hai người bọn họ, sau khi giải quyết vấn đề cá nhân xong, hai người chia ra đứng ở trước hai bồn rửa mặt.

Trương Tiểu Du vặn mở vòi nước, hai tay lần lượt xoa rửa tay.

Giác quan thứ sáu nói cho cô biết, Tống Giai Lệ không đơn giản chỉ muốn cùng cô đi vệ sinh như vậy, chắc hẳn có điều gì đó muốn nói với cô.

Quả nhiên, lúc cô lấy khăn lau tay, Tống Giai Lệ chủ động mở miện: Trương, thật ra có một chuyện, vẫn luôn hản sâu ở trong lòng tôi rất lâu mã vẫn không thế quên đi được, hôm nay cuối cùng tôi cũng có cơ hội có thể giáp mặt nói rõ ràng với cô rồi! Tôi xin lỗi!”

“Cô.. Trương Tiểu Du sững sờ.

Cô đúng là vừa đoán được Tống Giai Lệ có chuyện gì đó muốn nói với mình, nhưng không nghĩ tới cô ta vừa nói thì đã mở miệng xin lỗi cô, cô khó hiểu nhíu mày hỏi: “Cô Tống này, vì sao cô lại muốn xin lỗi tôi?”

“Bởi vì..” Trên mặt Tống Giai Lệ có chút xấu hổ, giống như có chuyện gì đó khó có thể mở miệng: “Đơn thỏa thuận ly hôn trong va ly hành lý của Phong Sinh thật ra là do tôi bỏ vào đó!”

Động tác lau tay của Trương Tiểu Du khựng lại: “Đơn thỏa thuận ly hôn là do cô bỏ?”

“Phải!” Tống Giai Lệ gật đầu thừa nhận.

Trương Tiểu Du nhìn đối phương mà chấn động không thôi, cô vẫn đang trong quá trình tiêu hóa thông tin này.

Xâu chuỗi lại rất nhiều đoạn ký ức, cuối cùng mọi chuyện cũng dần trở nên sáng tỏ, cô nghĩ tới, ngày đó cũng cùng Tô Yến dẫn Linh Nhi đi khám lại, tại bệnh viện có gặp phải Trần Phong Sinh đi công tác về trước, là Tống Giai Lệ đưa anh về nhà, sau đó người giúp anh lấy va ly hành lý ra từ cốp xe cũng là cô tại Khó trách, tối hôm qua Trần Phong Sinh lại hỏi cô như vậy, thì ra…

“Thật sự rất xin lỗi, tôi cảm thấy xấu hổ vì mình đã có hành vi như vậy!”

Trong giọng nói của Tống Giai Lệ mang theo ý xin lỗi đầy chân thành: “Tuy cô và Phong Sinh chỉ là hôn nhân hợp đồng, nhưng tôi có thể nhìn ra, Phong Sinh cũng không muốn ly hôn với cô! Hơn nữa, còn có một chuyện, cũng không biết có khiến cô hiểu nhầm hay không, nói ra cũng không sợ cô chê cười, trước kia tôi từng luấn quấn trong lòng dẫn đến lựa chọn tự sát kết thúc cuộc đời!”

“Tự sát?” Trương Tiểu Du lại được phen chấn động.

Loại chuyện này sẽ chỉ xuất hiện trên người của những người có tính cách cực đoan, cô thật sự không có cách nào liên tưởng Tống Giai Lệ đẹp tựa nữ thần trước mặt, người luôn tự tin trên sân khấu, được người hâm mộ săn đón này với cô gái có tính cách cực đoan như thế.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1498


Chương 1498

Tống Giai Lệ thì lại gật đầu, chậm rãi tiếp tục nói: “Tôi từng xảy ra tai nạn xe cộ cực kỳ nghiêm trọng, lúc ấy trái tim tôi gần như bị vỡ, thiếu chút nữa đã đi gặp Diêm vương, là Phong Sinh suốt đêm ở trong phòng phẫu thuật cứu tôi về!”

Trương Tiểu Du li3m môi, trong lòng bàn tay thấm ướt mồ hôi, không tự chủ được mà dùng khăn tay lau nhanh: “Là tối hôm anh ấy đi công tác về sao?”

Cô vĩnh viễn cũng không thể quên được buổi tối hôm ấy, khiến cho tất cả giấc mộng của cô bị nghiền nát, đả kích nối gót mà tới, giấy thỏa thuận li hôn.

cùng với những gì nghe được trong bệnh viện.

“Ừ!” Tống Giai Lệ gật đầu.

Buổi tối ấy làm sao chỉ có mình cô là vĩnh viễn không thể quên được chứ, Tống Giai Lệ cũng vậy, Trần Phong Sinh lạnh lùng từ chối khiến cho cô ta đau lòng đến gần như không còn niềm tin để sống tiếp, nhưng vì từng chết một lần, cho nên cuối cùng cô ta mới có thể buông xuống mọi thứ.

“Phong Sinh nói không sai, vào bốn năm trước khi tôi lựa chọn ở lại New ‘York không về nước cùng anh ấy, chúng tôi cũng đã kết thúc! Là tôi vẫn luôn không chết tâm, cho rằng anh ấy còn có thể chờ tôi… Tôi không trách anh ấy, cũng không trách cô, lại càng không trách số mệnh! Chúng ta đều không sai, sai là thời gian!” Tống Giai Lệ nói xong lời cuối cùng thì có chút buồn bã, nhưng sau đó cô ta lại cười, giọng nói thành khẩn: “Cô Trương, nếu được, tôi xin chúc phúc cho cô và Phong Sinh!”

“…” Trương Tiểu Du ngơ ngẩn.

Bóng đêm dần trở nên sâu, kết thúc bữa tối, đoàn người đi theo nhân viên phục vụ rời khỏi nhà hàng Tây.

Nguyễn An và Trần Phong Sinh đều cùng lái xe đến, hơn nữa còn dỗ ở vị trí tương đối gần, ra khỏi nhà hàng Tây anh ta liền nắm tay Tống Giai Lệ dẫn cô ta đi đến chỗ đỗ xe, cực kỳ phong độ mở cửa ghế lái phụ ra.

Chờ sau khi hai người ngồi vào trong xe, Tống Giai Lệ hạ cửa kính xe xuống, väy tay về phía bọn họ ý bảo: “Phong Sinh, cô Trương, chúng tôi đi trước đây, tạm biệt”

“Tạm biệt..”

Mãi đến khi chiếc xe có rèm che rời khỏi tâm mắt, bàn tay Trương Tiểu Du vẫn còn giơ giữa không trung.

Phải chờ đến khi Trân Phong Sinh ném đến một câu “đi thôi”, cô mới nhận ra mình vẫn còn ngẩn ngơ giữ nguyên động tác, thế là cô vội vàng buông tay xuống, yên lặng đi theo sau lưng anh.

Đi đến trước chiếc Cayenne, Trân Phong Sinh dẫn đầu đi đến chỗ ghế tay lái phụ, Trương Tiểu Du cho rằng anh sẽ mở cửa xe cho mình, ai ngờ anh lại đột nhiên vươn ra một cánh tay, đè cô ở trên thân xe.

Trong bóng đêm, đôi mắt xinh đẹp thâm trầm ngước lên nhìn cô nói: “Bà Trần, lúc này còn có chuyện gì không rõ nữa không?”

Trương Tiểu Du cần môi.

Hàng lông mi buông xuống sẽ rung động, trên mặt là dáng vẻ lúng ta lúng túng của cô vợ nhỏ.

Giấy thỏa thuận li hôn không phải do anh bỏ, hiện giờ Tống Giai Lệ đã có chồng chưa cưới…

Đủ dấu hiệu đều cho thấy, hai người bọn họ cũng giống như cô và Ngô Huỳnh Đông, cũng không thật sự ở bên nhau, hơn nữa ly hôn cũng không phải vì đối phương, những thứ khó chịu tích tụ trong lòng cũng tiêu tán theo gió đêm, chỉ còn lại cảm giác mông lung nào đó nơi lồng ngực, loáng thoáng để lại một bóng mờ.

Hai tay dán ở hai bên đường chỉ quần nắm chặt lại, Trương Tiểu Du ngẩng đầu, trong đôi mắt xếch phủ đây sương mù: “Cầm Thú, trong lòng anh thật sự có thế buông bỏ được cô Tống sao?”

“Nói thừa!” Trần Phong Sinh tức giận trầm giọng.

Bàn tay thon dài như ngọc đè lại trên thân xe thậm chí có hơi nẫm chặt, giống như đang cố gắng khống chế k1ch thích muốn cốc đầu cô.

Trương Tiểu Du lại nhếch khóe miệng, im lặng vài giây, cô giọng nói rầu rï ậy bức ảnh trong ví tiền của anh…”

“Hửm?” Trần Phong Sinh lại nhướng mày.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1499


Chương 1499

Trương Tiểu Du cụp mắt, trùng hợp rơi vào trên túi quần bên phải của anh, nơi đó gõ lên một khối, là hình dáng của ví tiền.

Cô cắn chặt răng: “Em biết, tấm hình kia được kẹp ở tận cùng bên trong ví tiền của anh, đây là bức ảnh anh vẫn luôn mang theo bên mình trong suốt bốn năm, anh chắc chắn là mình không lừa mình dối người chứ?”

Trần Phong Sinh thu lại cánh tay đang chống bên đầu cô, lười biếng khoanh ở trước ngực, từ trên cao nhìn xuống cô, trong đôi mắt đào hoa là vẻ cười như không cười, nhưng lại không nói lời nào.

“Anh có thể đừng cười không!” Trương Tiểu Du không khỏi có chút giận dỗi.

Trần Phong Sinh vẫn duy trì tư thế kia, độ cong khóe môi còn nhếch lên lớn hơn nữa.

Trong lòng Trương Tiểu Du buồn bực muốn chết, có chút bị kích, cô giơ tay lưồn vào trong túi quần túm lấy ví tiền của anh ra, mục đích chính là lấy bức ảnh kia ra trước đôi mắt đào hoa của anh.

Nhưng mà, sau khi mở ví tiền ra, bên trong đã chẳng còn bức ảnh nào cả Cô giơ cao dưới ánh đèn đường tìm hồi lâu, ngón tay cũng mò mắm tìm loạn bên trong một hồi nhưng đều không có gì cả, Trương Tiểu Du ngạc nhiên thì thào lên tiếng: “Làm sao có thể, em nhớ rõ nơi này rõ rằng có một tấm hình chụp chung của hai người, mặt trên là anh và cô Tống, hơn nữa mặt sau còn vẫn một câu tiếng Anh, love~of~my-life… sao giờ lại không có!”

“Anh đốt rồi!” Trần Phong Sinh trầm giọng chậm rãi nói.

Trương Tiểu Du ngẩn ra.

Trần Phong Sinh tiến lên một bước, kéo ra cửa xe phía bên ghế lái, đồng thời nhét cô vào bên trong rồi thắt dây an toàn.

Chiếc Cayenne màu đen rời khỏi cửa nhà hàng Tây, nhưng không lập tức về nhà mà băng qua cầu vượt đi xuống, dừng tại trước cửa của một trung tâm thương mại được trang hoàng rực rỡ.

Xe dừng lại, Trần Phong Sinh nhanh chóng nhảy xuống từ chỗ ghế lái Trương Tiểu Du nghiêng đầu nhìn về phía anh, khó hiểu hỏi: “Chúng ta tới nơi này làm gì?”

Trần Phong Sinh không nói mà trực tiếp vòng qua đầu xe mở cửa bên chỗ cô, sau đó kéo cô sải bước vào bên trong trung tâm thương mại, Trương Tiểu Du tránh không nổi, chỉ có thể bị ép chạy bước nhỏ theo sau.

Tuy bước chân anh đi rất nhanh, nhưng vẫn để ý đến cô đang mang thai, cho nên anh cố ý thả chậm bước chân.

Đi thang cuốn từ tầng một lên, bọn họ cũng không đi dạo vào mấy cửa hàng khác, Trần Phong Sinh như đã sớm có mục tiêu trong lòng, anh lập tức đi đến một cửa hàng bán đồ nam ở tầng ba, đập vào mắt chính là đủ loại kiểu dáng ví tiền.

Nhân viên bán hàng đứng ở trước quầy, cười như hoa nở nói: “Chào buổi tối anh chị, xin hỏi anh chị có cần gì giúp không ạ?”

Trần Phong Sinh không trả lời nhân viên bán hàng, mà trực tiếp hướng ánh mắt về phía cô: “Bà Trần à, chọn một cái đi!”

Trương Tiểu Du hoang mang nhìn anh.

nhiều kiểu dáng đều vô cùng thích hợp với anh nhà chị Chiếc ví này được thiết kế theo kiểu kinh điển, chất liệu được làm từ da thật, cơn có chiếc này là dòng sản phẩm mới được đưa ra thị trường, còn chiếc kia thì được làm từ da cá sấu, chị xem thử xem chị thích chiếc nào ạ?

Trương Tiểu Du bị nhân viên bán hàng lôi kéo, đi tới đi lui giữa muôn vàn chiếc ví đủ loại kiểu dáng màu sắc.

Cô cảm thấy đầu mình có chút to ra rồi, Trần Phong Sinh theo phía sau hãy còn đang giục cô: “Bà Trần à, chọn được cái nào tốt chưa?”

“Chiếc này!” Trương Tiểu Du nhíu mày, tiện tay chỉ một cái Là chiếc đầu tiên mà nhân viên bán hàng đã giới thiệu, sản phẩm được.

thiết kế theo kiểu cổ điển, mặt trên có thêu hoa văn tỉnh tế, lại được chế tạo thủ công, hình thành nên kết cấu kẻ dọc và hoa văn độc đáo, công bằng mà nói, nó cực kỳ thích hợp với Trần Phong Sinh, hơn nữa còn mang màu xám phù hợp với anh.

Trần Phong Sinh lập tức nói: “Ghi hóa đơn đii”

Nhân viên bán hàng nói một tiếng xin chờ, sau đó mặt mày hớn hở đi đến quầy thu ngân viết hóa đơn rồi.
 
Back
Top Bottom