Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1420


Chương 1420

Anh không chỉ nói là phòng cưới, mà còn từng nói là nhà của bọn họ.

Ngón tay Trương Tiểu Du bấu chặt ở trên đầu gối, cô ngồi thẳng người: “Cầm Thú, tôi không cần nhà cửa, anh xem khi nào thì có thời gian, chúng ta đối tên lại lần nữa căn hộ kia đi, dù sao nó đã không còn thuộc về tôi rồi!”

“Ồ, em thật đúng là chỉ một lòng muốn vạch rõ quan hệ giữa chúng ta!”

Trần Phong Sinh cười lạnh thành tiếng.

Trương Tiểu Du hé miệng, nghĩ đến cái gì đó, sau cô cũng không phản bác.

“Trần Phong Sinh đứng lên khỏi bàn, bóng mờ cao ngất bao phủ trên người cô: “Nếu em cứ muốn như vậy, vậy thì coï như trước kia anh nói, coi nó là bồi thường anh dành cho em, dù sao em cũng ngủ cùng anh những bốn năm mà, không phải sao?”

“Tôi không..” Trương Tiểu Du cần răng.

“Hiện tại nó vẫn vẫn thuộc về em, anh đã có cách sang tên cho em thì sẽ không cho em có cơ hội trả lại!” Trần Phong Sinh lại ngắt lời cô, nói một câu đầy ấn ý sâu xa: “Nhận lấy nhà cửa, để anh bớt cảm thấy áy náy”

“…” Trương Tiểu Du buồn bực muốn chết.

Có lẽ là vì câu nói sau cùng anh nói với giọng điệu quá mức trầm thấp, cũng có lẽ bởi vì căn hộ kia đã để lại cho cô quá nhiều hồi ức tốt đẹp, cho nên trong lòng cô rất không nõ, cũng có lẽ là do căn hộ này chẳng có chút giá trị nào với anh, chính vì vậy cuối cùng cô vẫn gật đầu: “Được, tôi nhận nó, vậy cảm ơn anh nhét”

“Đừng khách khí” Trần Phong Sinh đáp.

“Nhà..” Trương Tiểu Du nhanh chóng nhận ra mình nói không đúng, cô vội vàng sửa lại: “Trong phòng vẫn còn rất nhiều đồ đạc của anh, tôi sẽ giúp anh sâp xếp lại, khi nào có thời gian thì anh đến lấy đi đi”

Trần Phong Sinh nhíu mày: “Cứ đặt ở đó trước đã, đến lúc đó lại nói sat”

Trương Tiểu Du gật đầu, đứng dậy từ trên ghế: “Vậy anh làm việc đi, tôi đi về trước đây!”

“Có cần anh tiễn em không?” Trần Phong Sinh chăm chú nhìn cô hỏi.

“Không cần, anh còn đang trong thời gian ca trực, tôi bắt xe về rất tiện!”

Trương Tiếu Du lắc đầu, không nói đến việc anh vẫn còn đang trong ca trực, mà trong phòng bệnh còn có người đẹp đang chờ anh, câu nói này của anh có lẽ chỉ là lời khách sáo mà thôi Cô xách túi xách, trực tiếp đi ra khói văn phòng.

“Cá Vàng Nhỏ!”

Mới vừa đi ra khỏi cửa, đắng sau đột nhiên vang lên một tiếng Thân hình Trương Tiểu Du bỗng nhiên khựng lại, nhưng cô không quay đầu, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp như tuyết rơi của cô: “Trong thời gian bốn năm chúng ta kết hôn, cho tới bây giờ em chưa từng gọi anh một tiếng chồng”

Từng có hai lần, anh dụ dỗ cô gọi anh là chồng cho anh nghe.

Nhưng vì chữ này quá mức thần thánh, quá mức khiến người ta ngại ngùng, cho nên cô chưa từng gọi một lần.

Trái tim bỗng như bị kim đâm, Trương Tiểu Du nhanh chóng chạy mất dép bỏ đi Một tuần sau khi ly hôn, thời gian dường như trôi qua rất nhanh, thậm chí có chút vô tri vô giác, nhưng tóm lại vẫn có chuyện vui vẻ xảy ra, bạn thân Lam Ngọc Anh xa cách hơn bốn năm, cuối cùng cũng chịu trở về từ Canada.

Bởi vì nguyên nhân công việc cho nên cô ấy sẽ ở lại Sài Gòn một tháng, trước kia quan hệ hai người vô cùng khăng khít thân thiết cho nên Trương Tiểu Du đương nhiên sẽ không để cho bạn thân ở khách sạn rồi, cô cố gắng hết sức.

mời cô ấy về ở với mình, chắc có lẽ bởi vì nhiều hơn một người nữa mà nhà cửa cũng không còn vắng vẻ như trước.

‘Và ngày chủ nhật cô không may mắn thoát khỏi chuyện bị em họ Chu Thị Linh lôi kéo đi dạo phố cả ngày, buổi tối hai người ăn cơm tại trung tâm thương mại, lúc chuẩn bị rời đi, Chu Thị Linh đột nhiên nói đau bụng, cô nàng nhét một đống túi lớn túi nhỏ mua được trước đó cho cô, sau đó vội vã đi tìm toilet.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1421


Chương 1421

Trương Tiểu Du đành phải đứng tại chỗ chờ, lúc này màn đêm vừa mới buông xuống, tại cửa xoay tròn thỉnh thoảng vẫn có khách hàng đi tới.

Khi thấy có hai bóng dáng quen thuộc sóng vai nhau đi tới, cô rất muốn quay lưng lại nhưng đã không kịp.

Tống Giai Lệ mặc áo bành tô màu trắng gạo, đặc biệt hòa hợp với Trân Phong Sinh một thân màu xám than, trai xinh gái đẹp, lại đều mang khí chất xuất chúng, đi cùng với nhau rất dễ khiến người ta chú ý, trong ánh mắt người qua đường ai cũng đều có thể cảm thấy bọn họ rất xứng đôi.

So với dáng vẻ lúc trước khi còn ở trong bệnh viện, trông sắc mặt của Tống Giai Lệ đã khỏe mạnh hơn không ít Ccahs khoảng hai ba trầm mét, Trương Tiểu Du nhìn thấy sau khi Tống Giai Lệ phát hiện ra minh thì lập tức quay đầu nói với người bên cạnh: “Phong Sinh, ở kia hình như là cô Trương hay sao đó!”

“Tôi thấy rồi” Ánh mắt Trần Phong Sinh khẽ di chuyển.

“Thế chúng ta có đi đến không?” Tống Giai Lệ sững sờ, nghỉ hoặc hỏi.

Trần Phong Sinh thu lại ánh mắt, anh chậm rì rì nhếch môi nói: “Bên đó có quán bán canh xương không tệ, Giai Lệ, hôm nay cô mới xuất viện, còn cần bổ sung nhiều dinh dưỡng!”

Lúc chạng vạng Tống Giai Lệ vừa mới làm thủ tục xuất viện xong, Trần Phong Sinh tiện đường đưa cô ta về khách sạn, cô ta nói có hơi đói bụng, cho.

nên muốn cùng nhau ăn một bữa cơm, vì vậy Trần Phong Sinh mới dừng xe ở cửa trung tâm thương mại, sau đó hai người tiến vào.

Lúc này cô ta có chút không rõ chân tướng, chủ động nói: “Phong Sinh, nếu là vì em, em có thể..”

“Lên tầng đi!” Trần Phong Sinh cất ngang lời cô ta nói Tống Giai Lệ do dự một lúc lâu, thấy thái độ của anh rất kiên trì, cô ta không dám nữa mạo muội nói thêm gì nữa, sợ mình làm nhiều thì sai nhiều, đành phải gật đầu đi theo anh lên bậc thang ngắm cảnh.

Mãi đến khi ánh mât liếc thấy, hai bóng dáng kia đi qua trước mặt mình rồi biến mất, Trương Tiểu Du mới quay mặt mình lại.

Theo kìm nén cuổi cùng cô cũng thở hắt ra một hơi, lòng bàn tay nắm chặt cũng đần buông lỏng.

“Chị”

Lúc này em họ Chu Thị Linh cuối cùng cũng xuất hiện.

Nghĩ đến hình ảnh xấu hổ vừa rồi, Trương Tiểu Du tức giận nói: “Sao em đi lâu thế!”

Chu Thị Linh gãi đầu, vẻ mặt vô tội: “Người ta bị tiêu chảy mà.

Trương Tiểu Du lườm cô em họ một cái, sau đó cầm theo túi xách bước ra khỏi trung tâm thương mại Bởi vì hiện tại ở nhà chỉ có cô bạn thân Lam Ngọc Anh và cô ở, cho nên vốn rất tiện ở lại đó, cô em họ Chu Thị Linh đêm nay cũng ngủ lại chỗ của cô.

Hai chị em bất xe taxi ở ven đường ngồi vào, trên đường đến khu chung cư, Chu Thị Linh nhìn thấy chợ đêm ven đường thì nói đi một chuyến vào toilet giờ trong bụng trống không, thế là ầm muốn ăn nướng.

Hết cách, Trương Tiếu Du đành phải cùng cô nàng đi mua đồ ăn.

Bởi vì khoảng cách cũng không xa, mua xong hai chị em liền lựa chọn đi bộ về nhà Bọn họ tìm được một con đường nhỏ tuy có vẻ nhỏ hẹp hẻo lánh nhưng lại t gần, Chu Thị Linh ôm đồ nướng trong tay, vừa ăn vừa bên nhắc: “Chị, lần này chị Ngọc Anh đi công tác nên mới về nước, phải ở chỗ chị tầm một tháng, nói như vậy chị và anh rế ở đó sao tiện được? Chị chưa quên những gì em nói lần trước với chị chứ, phải nấm chặt chút thời gian, tốt nhất một lần có được con trai!”

‘Vê chuyện li hôn, Trương Tiểu Du còn chưa nói với cô em họ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1422


Chương 1422

Lúc này nghe thấy cô nàng đề cập đến chuyện con cái, cô chỉ cảm thấy vô cùng châm chọc, cô khẽ nhếch khóe miệng vừa định mở miệng, bỗng nhiên nhíu mày, khóe mắt thoáng liếc nhìn ra phía sau.

Thấy cô không lên tiếng, Chu Thị Linh nuốt miếng thịt nướng xuống, sốt ruột nói: “Chị, em đã tận tình khuyên bảo chị như vậy, chị cũng nên đáp lại em một tiếng chứ?”

Trương Tiểu Du mím chặt khóe miệng, đè thấp giọng nói: “Hình như có người theo dõi chúng ta!”

Cũng không phải cô có phản ứng linh mẫn hơn người, mà là lúc cô cùng em họ mua đồ nướng tại chợ đêm, trong lúc vô ý đã phát hiện trong quán nhỏ đối diện có hai người đàn ông vẫn luôn lén lút đánh giá bọn họ, vẻ ngoài của hai người kia đều có chút hung thần ác sát, xem ra thì không giống là người tốt, mà giống cái loại côn đồ chuyên lăn lộn đâu đường xó chợ hơn!

‘Vừa rồi lúc hai chị em đi vào con đường nhỏ này, cô đã phát hiện trên mặt đất xuất hiện thêm hai bóng đen.

Ban đầu Trương Tiểu Du vẫn không coi trọng lắm, chỉ thi thoảng giả bộ quay đầu lại thì phát hiện hai người đàn ông kia vậy mà vẫn luôn đi theo đẳng sau hai người, duy trì khoảng cách không gần không xa.

“Hở?” Chu Thị Linh vừa nghe thấy, nhất thời sợ hãi: giờ phải làm sao đây?”

Trương Tiểu Du vội vàng lôi kéo em họ: “Suyt, em nói nhỏ chút!”

Nhưng có vẻ như đã chậm, người đi sau dường như đã nhận ra việc bị bọn họ phát hiện, cho nên trực tiếp bước nhanh đuổi theo, hơn nữa không biết từ khi nào trong tay bọn họ đã có hơn hai cây gậy.

“Đứng lại”

‘Người xấu sao? Chị, thế Chu Thị Linh nào có từng gặp qua trường hợp như vậy bao giờ, cô nàng nhất thời luống cuống: “Chỉ..”

Trong lòng Trương Tiểu Du cũng hoảng sợ gần chết, cô nắm chặt tay em họ, yên lặng ghé vào bên tai cô nàng nói: “Linh à, đợi lát nữa chị chản ở phía trước, em mượn cơ hội chạy trước, qua con đường phía trước chính là khu chung cư chị ở rồi, em đến gọi bảo vệ báo cảnh sát nhé!”

“Nhưng mà chị..” Chu Thị Linh mở to hai mắt.

“Nhanh lên!” Trương Tiểu Du cần răng.

Chu Thị Linh thấy thế, đành phải nhân lúc bị cô dùng sức đẩy mà quay người co cảng chạy.

Trương Tiểu Du vội vàng chấn ở phía trước, chỉ thấy hai người đàn ông đều không có ý tiến lên đuổi theo, trong lòng cô cũng trầm xuống.

Cực hiển nhiên, đối phương là nhắm vào cô mà đến.

Nhưng cô chỉ là một phóng viên nho nhỏ, không có khả năng thật sự đắc tội người nào, không biết hai người kia rốt cuộc vì sao lại đến tìm cô, là muốn tiền hay là làm cái gì, nếu là muốn tiền thì đễ nói rồi, chẳng qua chỉ là của đi thay người mà thôi!

“Đúng vậy, chính là cô nàng này!” Người đàn ông hơi thấp trong hai người chỉ vào cô nói “Các anh muốn làm gì” Trái tim Trương Tiểu Du cũng sắp nhảy lên đến cổ họng rồi Nói không sợ là giả, lòng bản tay cô cũng đã chảy mồ hôi, tuy cô từng bị người ta móc túi, nhưng chuyện này rõ rằng có chỗ khác, trên người đối phương để lộ cảm giác rất nguy hiểm, hiện tại cô chỉ có thế chờ mong vào cô em họ có thể chạy nhanh một chút, có thể gọi tới bảo vệ tới cứu cô.

Một người đàn ông khác cầm cây gậy trong tay nói: “Muốn làm gì sao?

Đương nhiên là tỏ thái độ cho cô em biết rồi, có người tiêu tiền muốn bọn anh chăm sóc cô eml Ai bảo cô em lại đi làm kẻ thứ ba chạy đến quyến rũ chồng người ta chứ, đáng đời lắm!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1423


Chương 1423

“Anh giai à, anh nói mấy lời vô nghĩa với cô ta làm gì!” Người đàn ông thấp hơn trực tiếp giục: “Không phải cô Từ nói là để cho chúng ta đánh gấy một chân cô em này sao, tốt nhất là hủy luôn vẻ ngoài của cô ta mà!”

“Thì ra là Lương Vũ Như âm hồn không tan kia!

Lúc đối phương nhắc tới cái gì mà “kẻ thứ ba” rồi “quyến rũ chồng người ta”, Trương Tiểu Du đã ngờ ngợ rồi, trước đó Ngô Huỳnh Đông cố ý gọi điện thoại đến để nhắc nhở cô, có thể cô sẽ gặp phải rắc rối nên hãy cẩn thận, thật ra cô cũng không quá coi trọng, nhưng không nghĩ tới Lương Vũ Như vậy mà thật sự xuống tay với cô, tìm người đến hủy hoại cô!

Mắt thấy hai tên côn đồ một trước một sau vây cô ở giữa, cô chỉ có thể không ngừng lùi về phía bờ tường, tay giơ ra chỉ vào bọn họ, tự tiếp thêm can đảm lớn tiếng nói: “Đứng lại, các anh không được tới đây! Tới nữa là tôi sẽ hô lên đó!”

Hai tên côn đô trực tiếp bị lời cô nói làm cho cười phá lên, căn bản không hề có chút khiếp sợ nào, bọn họ vẫn cần gậy tiến đến.

Trương Tiểu Du lảo đảo về sau, cô va người vào thùng rác sau đó ngã ngồi trên mặt đất, lưng dính sát vào vách tường lạnh lẽo, dĩ nhiên là tránh cũng không thể tránh, nhận ra mục đích của bọn họ, cô chỉ có thể cuộn hai chân mình lại để bảo vệ cơ thể.

“Chúng tôi cũng là nhận tiền mà làm việc, muốn trách thì hãy trách chính cô đi, ai bảo cô lại đi cướp chồng của người khác chứ!”

Giọng nói hùng hùng hổ hổ vang lên từ trên đỉnh đầu, thậm chí cô còn có thể cảm nhận được lưỡng gió thổi tới do gậy gộc bị quơ qua quơ lại, Trương Tiểu Du sợ đến toàn thân đều đang run rẩy, cô thấy minh thật xui xẻo, chỉ sợ lúc cô tỉnh lại e là đã trực tiếp nằm ở trong bệnh viện rồi Nhưng mà, đau đớn trong dự tính lại không hề ập đến, ngược lại là tiếng kêu thảm thiết của hai người đàn ông vang lên.

Trương Tiểu Du kinh ngạc ngấng đầu, chỉ thấy một bóng dáng cao ngất đứng đưa lưng về phía đèn đường đang sừng sững đứng ở trước mặt cô, mà cây gây trong tay hai tên côn đô, ngược lại đã năm gọn trong hai bàn tay thon dài như ngọc của anh.

Hai tên côn đô đều đã quỳ rạp trên mặt đất, một tên xoa đầu, một tên xoa tay, đau đến nhe răng trợn mắt, rất muốn xông lên phía trước, nhưng trên mặt lại lộ rõ vẻ sợ hãi, hai người tôi nhìn anh anh nhìn tôi, cuối cùng lựa chọn bỏ chạy.

Cùng lúc đó, bóng dáng cô em họ Chu Thị Linh và bảo vệ Phạm Ân đang, thở hồng hộc chạy đến trước mặt cô, hai người dìu đỡ cô đứng dạ Phạm Ân nhìn hai tên côn đô đã chạy ra khỏi con đường nhỏ thì vội vàng hỏi: “Chị Trần, chị không sao chứ “Không sao… Trong lòng Trương Tiểu Du hãy còn sợ hãi mà lắc đầu.

Phạm Ân buồn bực nói thầm: “Trị an bên khu vực này vẫn luôn rất đảm bảo, cho dù là trường hợp uống say rồi đánh nhau cũng hầu như không có, lần này cũng không biết là chuyện gì nữa, ở đâu ra hai tên côn đồ chứ! Chị Trần, chị yên tâm, vừa rồi em họ chị đã báo cảnh sát, ngã tư đường có cameras, nhất định sẽ tóm được bọn họ thôi!”

“Ừ…” Trương Tiểu Du xấu hổ gật đầu.

Tuy là đang trả lời bảo vệ Phạm Ân, nhưng tâm mắt cô thì vẫn luôn nhìn về phía Trần Phong Sinh đang cầm gậy đứng trước mặt.

‘Vừa rồi lúc cô mở mắt ra nhìn thì chỉ thấy hai cây gậy nãm gọn trên tay anh đã buông thống xuống đất, ánh đèn đường khiến bóng dáng cao ngất của anh tạo thành một bóng đen kéo dài trên mặt đất, rất giống anh hùng trong phim từ trên trời giáng xuống Đây văn là lần đầu tiên Trương Tiểu Du nhìn thấy anh để lộ ra một mặt anh hùng chính nghĩa như vậy.

Trên mặt cô vẫn còn vẻ sợ sệt cùng nghĩ hoặc, không rõ vì sao anh có thể xuất hiện tại nơi này, lúc này chẳng lẽ không phải anh đang nên hưởng thụ bữa tối cùng Giai Lệ của anh trong quán canh xương tại trung tâm thương mại sao, như thế nào lại về đây.

Trần Phong Sinh vứt hai. cây gậy sang bên, đôi mắt hoa đào cụp xuống “Chân em thế nào rồi?”

Trương Tiểu Du sửng sốt, cúi đầu nhìn chân mình.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1424


Chương 1424

Cảm giác đau đớn bông đánh úp lại, lúc này cô mới bất giác phát hiện ra vết thương trên chân mình bị đụng phải, chắc là vừa rồi do bị hai tên côn đồ ép lùi về phía sau, cô đã không cấn thận đụng vào thùng rác cho nên mới va vào vết thương, khó trách vừa rồi lúc được dìu đứng dậy thì cô cứ cảm thấy rất cố sức, Cô nhịn xuống đau đớn, lắc đầu nói: “Không sao..”

Một giây sau khi dứt lời, cả người Trương Tiếu Du bỗng nhiên bay lên, nháy mất thân thể mất đi trọng tâm, chỉ có thể theo bản năng gi tay ôm lấy cổ Trần Phong Sinh.

“Cầm Thú, anh định làm gì?” Cô cản môi hỏi.

Trần Phong Sinh lườm cô một cái, sải bước rời đi: “Đến bệnh viện!”

Trương Tiểu Du nghe vậy, vội vàng lắc đầu khéo léo từ chối nói: “Không cần, tôi không sao, chắc chỉ bị vẹo chân thôi, vấn đề nhỏ, trở về chườm nóng một chút đến ngày mai sẽ tốt thôi! Anh đặt tôi xuống trước đi, bản thân tôi có thế tự.

“Em là bác sĩ hay anh là bác sĩ?” Trần Phong Sinh nhíu mày hỏi lại, bước chân cũng không hề dừng lại Cánh tay khỏe mạnh của anh ra sức ôm chặt cô, ôm cô tầm 45 kg mà.

không hề thở gấp chút nào, thậm chí trên đường nhiều lân còn có thể xếch cô lên, mà cô vì không có chỗ nào khác để đặt tay cho nên cũng chỉ có thể bị ép ôm lấy cổ anh.

Đã rất lâu cô không gần anh như vậy, đường cong sườn mặt anh vẫn góc cạnh rõ ràng, vô cùng điển trai, trên cái cảm còn có thể thấy rõ mấy cái râu lún phún mới mọc.

Trương Tiểu Du bỗng nhiên nhớ tới từng có một lần, dường như cũng là ban đêm thế này, bởi vì có liên quan đến bạn trai trước Ngô Huỳnh Đông cho nên trong lúc vô ý cô có nhắc đến câu nào đó khiến anh không vui, bị anh thả xuống từ trên lưng, sau đó lại một lân nữa được ôm lên kiếu công chúa, khi ấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai: Thế cậu ta có từng ôm em như vầy hay không?

Hình ảnh như lồng vào nhau, chuyện chỉ tựa như mới hôm qua, cô dùng lực nhầm mắt lại Trương Tiểu Du, đừng nghĩ đến nữa!

Trên con đường nhỏ thật dài, vẫn là chân anh dài, chỉ trong nháy mắt đã đi ra ngoài, sau khi băng qua đường kẻ vạch dành cho người đi bộ, anh không nói một lời đã nhét cô vào chỗ ghế lái phụ của Cayenne.

Trương Tiểu Du ngay cả cơ hội phản bác cũng không có, dây an toàn đã bị ài lên Sau đó cửa xe đóng lại, cô em họ Chu Thị Linh đi theo phía sau vẻ mặt không biết chuyện gì nhìn về phía cô mà nháy mắt ra hiệu, cô vô lực nâng tay đỡ trán.

Bệnh viện vào buổi tối có rất ít người, trong phòng khám gáp chỉ có hai ba bệnh nhân đang ở trên ghế truyền dịch, ngâu nhiên có nhân viên y tế đi qua đại sảnh, nhìn thấy anh đã thay quần áo bình thường thì vẫn cung kính chào một tiếng bác sĩ Sinh như cũ.

Trương Tiểu Du bị anh đặt ở trên ghế, còn đang cau mày nói: “Chắc chỉ bị trật chân thôi, thật sự không cần phải đến bệnh viện đâu!”

“Đợi ở chỗ này, anh đi đăng ký!” Trần Phong Sinh nói thẳng, sau đó lập tức nhìn sang Chu Thị Linh ở bên, dặn một câu: “Linh ơi, em giúp anh chăm sóc chị em trước nhét”

“Vâng ạt” Chu Thị Linh vui vẻ đồng ý.

Nhìn bóng dáng cao ngất kia biến mất ở trong tầm mắt, Trương Tiểu Du li3m khóe môi nói với em họ: “Không phải chị bảo em đi gọi bảo vệ ở cổng khu chung cư sao, sao anh ấy lại tới đây được? Là em gọi điện thoại cho anh ấy à?”

Câu nói kế tiếp, cô vừa hỏi xong liền phủ định luôn trong lòng, bởi vỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy, cho dù anh có mọc cánh cũng không thể bay tới kịp.

Chu Thị Linh gãi đầu, trả lời: “Chị nói anh rể sao, em không gọi mà! Lúc em.

chạy đến con phố đối diện thì liền thấy chiếc Cayenne kia của anh rế đang đỗ.

ngay trước cổng khu chung cư, hơn nữa còn đang nói chuyện với bảo vệ Phạm Ân đót”

Trương Tiểu Du ngơ ngẩn.

“Chị, lúc chị vì sợ hãi mà nhầm chặt mắt không thấy được gì, chị không biết anh rể đẹp trai thế nào đâu!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1425


Chương 1425

Chu Thị Linh miệng lưỡi lưu loát, kích động đứng tại chỗ vỗ đùi đen đét: “Hai tên côn đồ kia, đứng ở trước mặt anh ấy quả thực quá kém ! Anh rể không hổ là người chân dài, lúc em còn chưa kịp chạy về thì anh ấy cũng đã đến bên cạnh chị rồi, cho dù khoảng cách rất xa, nhưng em thấy vẫn rất rõ, anh rể trái một quyền, sau đó qua chân quét một vòng, Wow, quá trâu bò luôn!”

“Em cho là đang đóng phim điện ảnh sao!” Trương Tiểu Du thật muốn mắt trợn trắng.

Chu Thị Linh vừa nghe thấy thì nóng nảy, hệt như fan đang bảo vệ idol: “Em không hề khoa trương đâu, là thật đó! Nếu không phải tình huống khẩn cấp, chẳng quan tâm được gì, chứ không thì em đã quay phát trực tiếp rồi, tuyệt đối có thể trực tiếp nhảy lên làm kênh phát trực tiếp nổi tiếng!”

“Chị, trong lòng chị nhất định là đang hạnh phúc muốn chết đi, được anh rể anh hùng cứu mỹ nhân cơ mài” Chu Thị Linh chớp chớp mắt với cô: “Nói ra, anh rể cũng thật quyến rũ mà, chị xem như vớ được của hời rồi, lúc trước chị bán thận là anh ấy cứu chị, hiện tại lại cứu chị thêm một lần, chậc chậc, người đàn ông tốt như vậy biết đi đâu mà tìm đât!”

Trương Tiểu Du nghe mà huyệt Thái Dương nhoi nhói, đau nhức, cô đành phải nói: “Linh à, bọn chị đã ly hôn rồi..”

“Cái gìf’ Chu Thị Linh trực tiếp nhảy dựng lên từ trên ghế, phản ứng vô cùng lớn, cô nàng hô nhỏ: “Ly hôn rồi sao? Chị, chị đang nói đùa em đó hải”

Trương Tiểu Du mệt mỏi nhếch khóe miệng nói: “Em nhìn chị xem có thấy chị đang giống như nói đùa với em không!”

Chu Thị Linh không dám tin mở to hai mất nhìn cô, ánh mắt giống như đang nhìn quái vật: “Nhưng vì sao chứ, chị, có phải đầu chị bị hỏng rồi không, làm sao có thể ly hôn với anh rể chứ!”

“Bọn chị là hôn nhân hợp đồng, đâu phải là em không biết đâu!”

“Em biết chứ! Nhưng chị cũng không thể thật sự ly hôn được, trước đó không phải em đã từng nói qua với chị rồi à, chị phải nhân cơ hội nắm chặt lấy anh rể, chị..”

Trương Tiểu Du cắt ngang lờ người lớn, con nít đừng xen vào!

Chu Thị Linh còn muốn nói thêm gì đó nữa, nhưng khóe mắt đã thoáng nhìn thấy bóng dáng cao ngất kia đã trở về, cô nàng đành phải ngậm miệng eô em họ nói, cô rũ mất: “Được rồi… chuyện.”

Mười phút sau, Trương Tiểu Du đi ra khỏi phòng cấp cứu.

Bác sĩ có kê cho cô một chút thuôc tiêu viêm cùng với thuốc mỡ tiêu sưng bôi ngoài da, chỉ cần mang đơn thuốc đến hiệu thuốc là có thể mua thuốc về, lúc cúi người xuống khỏi giường khám, Trần Phong Sinh liền giơ tay đỡ cô, thấy thế, Chu Thị Linh chủ động nói: “Để em đi lấy thuốc cho!”

Cuối cùng, cô vẫn bị người ta đỡ, cẩn thận bước đi từng bước.

Trong hành lang chỉ còn lại có hai người bọn họ, Trương Tiểu Du hành động bất tiện, được anh nâng từng bước di chuyến về phía trước, cô đi rất chậm, mắt cá chân bên trái bị băng bó, trông có chứt buồn cười Một lần nữa ngồi trở lại trên ghế chờ cô em họ, tầm mắt Trần Phong Sinh dừng lại trên chân trái của cô: “Mức độ bị trật chân không nghiêm trọng, trở về nhớ làm theo những gì bác sĩ Vương nói”

“Ừ! Cám ơn..” Trương Tiểu Du gật đầu.

Hai người bọn họ một người đứng một người ngồi, vị trí anh đứng lại chắn ánh sáng, cô vừa hay bị bao trùm trong cái bóng của anh, cô do dự ngẩng mặt lên: “Tôi vừa mới nghe Linh nói, sao anh lại đứng ở cổng khu chung cư? Không phải anh… anh hẹn hò với cô Tống sao?”

Đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh khẽ nheo lại: “Cá Vàng Nhỏ, em đang để ý đến chuyện này đó hả?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1426


Chương 1426

Trương Tiểu Du nhíu mày.

Ánh sáng trong mắt Trần Phong Sinh bỗng nhiên đạt tới cực thịnh, anh cúi thấp đầu ghé sát vào cô, hơi thở mang theo chút nóng bỏng, phả vào trên mặt cô, rất có cảm giác muốn gây chuyện: “Trả lời anh đi, nếu anh và Giai Lệ mà hẹn hò, có phải em sẽ để ý đến không?”

“Có gì hay mà tôi phải để ý chứ!” Trong lòng Trương Tiểu Du u ám, tính cách quật cường từ trong xướng khiến cô không nguyện thừa nhận: “Anh và Giai Lệ hẹn hò, đâu có liên quan gì đến tôi chút”

Trần Phong Sinh nghe vậy, trong nháy mắt vẻ mặt liền trở nên ám đạm Trong đôi mắt hoa đào dường như có chút cảm xúc mất mát thoáng qua, nhưng vì quá nhanh cho nên khiến người ta không thế nảm bắt được.

Lúc một lần nữa đứng thẳng người tựa vào trên vách tường, một chân Trần Phong Sinh co lên để trên tường trông rất lười biếng, anh khẽ hừ lạnh một tiếng “Vi đế có thể ở bên Ngô Huỳnh Đông mà em đúng thật là dám làm!”

Trương Tiểu Du sửng sốt, lập tức cô nghĩ đến có thể là những lời hai tên côn đồ nói đã bị anh nghe được.

Khóe miệng khẽ nhúc nhích hai lần, nhưng cô vẫn không giải thích điều gì, chỉ hé miệng rồi giữ nguyên như vậy, mà cô im lặng không nói, ở trong mắt Trần Phong Sinh lại trở thành thái độ thừa nhận.

Lúc này cô em họ Chu Thị Linh cầm theo túi thuốc chạy về: “Em đã mua xong thuốc rồi!”

“Thế chúng ta đi thôi!” Trương Tiểu Du gật đầu.

“Anh đưa hai người trở về!” Trần Phong Sinh khẽ nheo đôi mắt hoa đào lại ‘Vừa rồi lúc Chu Thị Linh đến hiệu thuốc mua thuốc, ngoài việc nhận lấy đơn thuốc trong tay Trần Phong Sinh thì cô nàng còn cầm thêm một tấm chỉ phiếu, lúc này sao khi mua thuốc xong rồi thì đương nhiên phải trả lại tiền bạc.

“Anh rể… , không đúng, anh và chị em đã ly hôn rồi!” Chu Thị Linh hiển nhiên còn chưa tiêu hóa xong cái sự thật này, vẻ mặt cô nàng có chút xấu hổ, cô nàng hắng giọng nói: “khụ khụ, nếu cứ gọi anh rế thì có hơi quá miệng, sau này em nên gọi anh là gì đây, bác sĩ Sinh hay là anh Trần ạ?”

Trần Phong Sinh thì lại nói với vẻ rất sâu xa: “Không cần sửa lại, em có thể tiếp tục gọi như vậy!”

Trương Tiểu Du siết chặt ngón tay.

Lúc đi ra khỏi tòa nhà khám bệnh, vừa mới bước xuống bậc thang sau cùng, bỗng nhiên có chiếc xe màu rám nảng có rèm che dừng ngay ở cổng, cửa kính xe hạ xuống, một giọng nam trầm ấm truyền đến: “Cá Nhỏ!”

Ba người đều dùng bước.

Cửa ghế lái được mở ra, Ngô Huỳnh Đông mang theo vẻ mặt vội vàng đi xuống: “Cá Nhỏ, em không sao chứ!”

Trương Tiểu Du theo bản năng lắc đầu, vừa định nói gì đó thì đột ni nghe thấy cô em họ bên cạnh thì thào hô nói: “Anh rể..”

Cô nghiêng đầu sang chỗ khác, chẳng biết từ lúc nào bóng dáng cao ngất của Trần Phong Sinh đã chạy tới trước chiếc Cayenne, anh cúi người ngồi vào trong xe, sau đó khởi động xe, nhanh chóng lao vút đi như mũi tên biến mất ở’ trong bóng đêm, vô tung vô ảnh.

Đêm tối lại thêm hai hướng ngược nhau cho nên Ngô Huỳnh Đông vẫn chưa.

chú ý tới Trần Phong Sinh, chỉ cho là có mình em họ ở cùng với cô, vì thế anh ta bước nhanh tới trước mặt cô: “Cá Nhỏ, anh đưa hai người về nhà, lên xe trước rồi nói sau!”

“Được!” Trương Tiếu Du hoảng hốt gật đâu.

Cô và cô em họ đều ngồi ở ghế sau, dọc đường đi, khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Thị Linh đều nhăn lại, ánh mắt đánh giá qua lại trên người hai người bọn họ, cho dù Ngô Huỳnh Đông có chủ động bắt chuyện cô nàng cũng không đáp, sau khi tiến vào khu chung cư, gần như chỉ thấy cô nàng đạp cửa xe phi xuống.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1427


Chương 1427

“Chị!” Chu Thị Linh nhìn Ngô Huỳnh Đông trước mặt đang cởi dây an toàn, cô nàng vội đến dậm chân, hạ giọng nói: “Rốt cuộc có phải não chị bị hỏng bên nào rồi không!

Chị ly hôn với anh rể sẽ không phải vì muốn tái hợp lại với anh ta chứ? Trời đất tôi ơi, nếu thật là như vậy, cả hai chân hai tay của em đều không đồng ý đâu, tuy nói trước kia em cũng biết anh Đông cũng không tệ, nhưng anh ấy tốt hơn anh ấy gấp trăm lân! Không đúng, phải 1000 lần mới đúng!”

“Linh à, em không hiểu gì hết!” Trương Tiểu Du nhất thời không giải thích rõ được, vội vàng thúc giục nói: “Ngọc Anh đang ở nhà, em lên tầng cứ trực tiếp gõ cửa là được, em đi lên trước đi, chị sẽ đi lên ngay thôi!”

‘Vẻ mặt Chu Thị Linh là kiếu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Ôi trời ơi chị ơi, có phải chị thật sự hồ đồ rồi không?”

“Nhanh đi đi” Trương Tiểu Du nhíu mày, dứt khoát đẩy cô em họ về phía tòa nhà.

Sau khi Chu Thị Linh rời đi, Ngô Huỳnh Đông cũng đi xuống khỏi ghế lái, bởi vì mắt cá chân trái của cô bị thương, cho nên cô không thể đứng thẳng được, một tay phải vịn tay nắm cửa xe, vừa rồi sở dĩ cô bảo em họ đi lên trước là vì biết Ngô Huỳnh Đông còn có lời muốn nói với cô.

Quả nhiên, Ngô Huỳnh Đông xoa xoa hai tay áy náy nói: “Anh xin lỗi Cá Nhỏ, Anh thật sự xin lỗi!

“Anh vừa nhận được tin là lập tức chạy đến bệnh viện, cũng may là em không bị thương nghiêm trọng! Em cũng biết tính tình Vũ Như mà, tính cách cô ta có vẻ cực đoan, cũng đã sắp bốn năm rồi, vì có thể thoát khỏi cuộc hôn nhân với cô ta mà anh đã hao tốn rất nhiều công sức, cô ta vì phẩn nộ mà thậm chí dám trút giận lên đầu em, anh chỉ cho rắng cùng lảm thì cô ta sẽ đến nói mấy lời gây rối với em thôi, không nghĩ tới cô ta lại dám làm ra loại chuyện này!”

Trương Tiểu Du nghe đến Lương Vũ Như thì cũng cãm tức nhíu nhíu mày.

Giọng điệu Ngô Huỳnh Đông tràn ngập áy náy ăn nãn: “Bốn năm trước bởi vì liên quan đến anh mà đã khiến em và chồng của dì em bị liên lụy, nhưng bốn năm sau thế mà lịch sử lại tái diễn, anh thật sự rất áy náy, thật sự xin lỗi em!”

“Tôi biết, việc này không liên quan gì đến anh!” Trương Tiểu Du thở dài, nói rất đúng trọng tâm.

Nếu muốn nói đến lúc ở bệnh viện Hà Bắc khi đó bị Lương Vũ Như hiểu nhầm, vậy thì sau khi truy cứu tiền căn hậu quả, vẫn là do có liên quan đến việc Ngô Huỳnh Đông đã cứu cô tại công trường, cho nên cô mới không thể nào trách đối phương được.

“Nhưng dù sao nguyên nhân vẫn là từ anh mà ra!” Ngô Huỳnh Đông lắc đầu, hơn nữa còn đảm bảo với cô: “Cá Nhỏ, em yên tâm, anh sẽ xử lý tốt, tuyệt đối sẽ không để xảy ra chuyện như vậy nữa!”

“Ừ, tôi đi lên đây!” Trương Tiếu Du gật đâu Ngô Huỳnh Đông thấy cô hành động không tiện thì chủ động nói: “Chân em.

không tiện, phía trước có bậc thang, hay cứ để anh đưa em đến thang máy nhé!”

Trương Tiểu Du nhìn khoảng cách có chút xa, do dự một lát cuối cùng vẫn gật đầu: “Được rồi… Vậy làm phiền anh nhé!”

“Không cần khách khí!” Ngô Huỳnh Đông mim cười tiến lên.

Bởi vì có liên quan đến tư thế nâng đỡ cho nên bóng dáng hai người rời đi, không hiểu tại sao lại tạo ra ảo giác có chút thân mật Cửa kính đóng lại, hai bóng người cũng dần biến mất, lúc này một chiếc Cayenne màu đen vẫn theo đuôi một khoảng khá xa mới chậm rãi rời đi.

Qua thời gian nghỉ trưa, công việc trong văn phòng lại một lần nữa lu bù lên Tô Yến ôm một xấp tư liệu vừa mới sao chép xong ngồi về trên ghế, lo lắng hỏi: “Cá Nhỏ, chân của cô có chắc chản là không sao không?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1428


Chương 1428

Trương Tiểu Du quơ quơ chân trái của mình, vô cùng thoải mái nói: “Không có việc gì à, yên tâm đi! Đợi lát nữa đến giờ lấy tin buối chiều, tôi đi chạy tin với cô!”

Lúc ấy cô bị trật chân cũng không nghiêm trọng lắm, hơn nữa vì đến bệnh viện xử lý đúng lúc, cho nên đến ngày thứ ba chân cô cũng đã tiêu sưng, không còn cảm giác đau đớn, chỉ là tạm thời còn không thể chạy hoặc là làm một vài vận động kịch liệt thôi, nhưng đi đường bình thường không bị ảnh hưởng gì cả Đúng lúc này chuông điện thoại vang lên, Trương Tiếu Du kéo ngăn kéo ra.

Hai chữ hiển thị trên màn hình điện thoại lại khiến cho bàn tay cô dừng lại giữa không trung, đây là lần đầu tiên sau khi ly hôn, Trần Phong Sinh gọi điện thoại cho cô, từ đêm mấy ngày trước sau khi bọn họ rời khỏi bệnh viện thì chưa từng gấp lại Nghĩ đến đó sau khi trở về nhà, dáng vẻ em họ Chu Thị Linh nhìn về phía cô như muốn phun ra máu, cô chỉ có thể vừa bưồn cười lại vừa vô lực lắc đầu.

“A lô… Cầm Thú à?”

Bên kia điện thoại, tiếng nói trầm thấp của Trần Phong Sinh trực tiếp truyền đến: “Anh đang ở dưới lầu, em xuống đây một chuyến được không?”

Trương Tiểu Du ngẩn ra, theo bản năng nhìn về phía cửa chớp: “Có chuyện gì sao?”

“Xuống đây rồi nói!” Trần Phong Sinh bỏ lại câu này xong thì cắt đứt cuộc.

gọi Trương Tiểu Du nhíu mày, chần chờ hai giây, chờ đến khi Tô Yến bên cạnh nhắc nhở, cô mới cầm lấy di động đi ra khỏi văn phòng Đi ra khỏi đại sảnh xoay tròn ở tầng một, từ rất xa đã có thế nhìn thấy chiếc Cayenne đen đậu ở ven đường, Trần Phong Sinh mặc bộ đõ màu xám than, tựa vào cửa xe phía bên khách, trên tay là điểu thuốc nghỉ ngút khói, mặt mày điển trai bị ánh mặt trời chiếu xuống tạo nên một văng sáng.

Đã từng có rất lần, anh đều đón cô tan làm thế này.

Có đôi khi tiện đường thì đi siêu thị, có đôi khi trực tiếp lái xe về nhà, trên đường thường xuyên bị anh nói mấy câu trêu chọc..

Trương Tiểu Du hít một hơi thật sâu, ổn định lại tâm thần, cất bước đi nhanh đến bên cạnh anh, vừa hay nhìn thấy anh cúi đầu rít một hơi thuốc, vì dùng sức mà đôi má có hơi lõm xuống.

Cô đi đến, nhíu mày hỏi: “Anh tìm tôi có chuyện gï?”

“Cá Vàng Nhỏ, hiện tại em có tiện không?” Trần Phong Sinh nhả ra một vòng khói Sau đó, đôi mắt đào hoa kia nâng lên nhìn cô, qua làn khói trắng mờ ảo, màu mắt anh bồng trở nên thâm trầm u ám.

Trong lòng Trương Tiểu Du không khỏi rùng mình, sững sờ hỏi: “Cầm Thú.

Anh làm sao thế?”

Trái cổ của Trần Phong Sinh lăn một vòng, trầm giọng mở miệng: “Bệnh của bà ngoài tái phát, sáng nay đột nhiên rơi vào hôn mê, đã được chuyển từ viện an dưỡng đến bệnh viện!”

“Cái gì!” Trương Tiểu Du thất thanh hô nhỏ.

“Hiện tại nhóm nghiên cứu chữa bệnh đang tiến thêm một bước nghiên cứu bệnh tình, giai đoạn trước mắt chỉ có thể tiếp tục sắp xếp trị bệnh bằng hoá chất ức chế tái phát ung thư tế bào, nếu không có hiệu quả thì lại phải phẫu thuật thêm lần nữa!”

Trần Phong Sinh nói tới đây thì vút điếu thuốc trong tay đi: “Nếu em tiện thì cùng anh đến bệnh viện thăm bà được không? Lúc bà tỉnh lại vẫn luôn nhắc đến eml”

Trương Tiểu Du gần như không chút nghĩ ngợi gật đầu: “Được!”

Chiếc xe đen rời khỏi tòa offices, hòa vào dòng xe cộ.

Từ ngày bọn họ đi đăng ký kết hôn, bà ngoại vô cùng thích cô cháu dâu là cô, mỗi lần nhìn thấy cô thì đều vui vẻ cười toe toét, vui thích này đến từ sâu trong tâm khám, khóe mắt đuôi mày đều tràn ngập sự từ ái.

Đổi lại cô cũng có tâm trạng như vậy, thậm chí còn đối xử với bà ngoại như người thân trong nhà.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1429


Chương 1429

Hiện giờ biết được bệnh tình bà cụ lại tái phát, trái tim cô cũng như bị ai bóp chặt, bốn năm trước trải qua sau khi trải qua phẫu thuật thì sức khỏe của bà đã được ốn định, nhưng trải qua bốn năm thời gian, theo tuổi tác ngày càng cao thì tình hình sức khỏe của bà cũng ngày càng sa sút, nếu lại phẫu thuật nữa, chỉ sợ sẽ có rất nhiều nguy hiếm không thể xác định được.

Trương Tiểu Du ở trên xe gửi tin nhân cho Tô Yến, nhờ cô nàng giúp cô xin nghỉ Sau khi xuống khỏi cầu vượt, xe chạy vào trong bệnh viện, Trần Phong Sinh lái xe tiến vào sau tòa nhà lớn, vứt bỏ điếu thuốc thứ ba trong tay đi, anh thở hất một hơi, khói trắng lượn lờ tản ra Trương Tiểu Du thấy vẻ mặt anh trầm trọng, cô biết, bà ngoại rất quan trọng với anh!

Đi ra khỏi thang máy, Trần Phong Sinh thả chậm bước chân, nghiêng mắt nhìn cô, sâu xa nói: “Chuyện của hai chúng ta, anh vẫn lừa bà ngoại chưa nói gì, anh sợ sau khi bà biết sẽ rất đau lòng, mà hiện tại tình huống sức khỏe bà như thế, thật sự không chịu nối k1ch thích, càng không thích hợp nói cho bà biết chuyện này!”

“Tôi hiểu!” Trương Tiểu Du gật đầu.

Cô hiếu điều này chứ, bốn năm trước sở dĩ bọn họ kết hôn chính là vì bà ngoại anh bị bệnh nhưng không chịu phẫu thuật, chẳng qua sau bốn năm, đến ngày hôm nay cô mới biết rõ, sở dĩ anh tới tìm cô chẳng qua cũng chỉ vì Giai Lệ không có ở bên cạnh anh mà thôi Lúc trước thật ra bọn họ hai người chỉ diễn kịch trước mặt bà ngoại thôi, hiện giờ sao lại không phải như vậy chứ?

Phía trước chính là phòng bệnh, Trương Tiểu Du cũng nghiêng đầu, giọng điệu hòa hoãn như dòng nước lắng lặng chảy: “Bà ngoại nơi đây, tôi sẽ giấu diếm!”

“Ừ! Trần Phong Sinh nhếch môi Đến cửa phòng bệnh, anh khẽ dừng chân, sau đó một bản tay to duỗi về phía cô, Trương Tiểu Du giống như có hơi hoảng hốt.

Đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh khẽ nhìn cô một cái, giọng nói trầm thấp vang lên: “Cá Vàng Nhỏ, chờ lát nữa nhớ biếu hiện tốt một chút!”

Trong lòng Trương Tiểu Du dần nối lên chút chua xót, nhưng trên mặt lại xuất hiện nụ cười, Cô đặt tay mình vào bàn tay anh, xúc cảm quen thuộc nhất thời ừa về, nhiệt độ cơ thể hơi lạnh truyền đến trong lòng bàn tay, tựa như bốn năm trước, đồng thời khóe miệng cô cũng cong lên, gật đầu nói: “Yên tâm đi, tôi biết mài”

Trần Phong Sinh mím khóe môi, lúc này cô cười rất ngọt ngào, mặc dù chỉ là cười giả nhưng cũng cực kỳ ngọt, giống như có thể ngọt đến tận trái tim người ta.

Cửa phòng bệnh bị đẩy ra, hai người bọn họ nằm tay nhau đi vào.

So với lân trước khi gặp ở viện dưỡng lão, sắc mặt bà cụ đã kém đi không ít, nhất là khi mặc đồ bệnh nhân trên người, trên mu bàn tay bà còn cảm ống, tiêm, bên cạnh là chai dịch có chứa chất lỏng cứ hai giây lại tí tách chảy xuống, tình cảnh khiến người ta nhìn thấy cũng phải hấp háy cánh mũi.

Trương Tiểu Du mở miệng có chút nghẹn ngào: “Bà ngoại!”

“Cá Nhỏ, nhanh tới đây!” Bà cụ nhìn thấy cô, mặc dù sắc mặt có hơi trắng, nhưng vẫn không ngăn được nụ cười: “Con xem con đi, sao mày mày lại ủ ê như thế, chẳng phải bà vẫn đang êm đẹp không sao hay sao! Đừng khiến bà lo lắng, bà rất tốt!”

“Bà ngoại, bà nhất định còn có thế tốt hơn!” Trương Tiểu Du nghiêm túc nói.

“Ừ, bà cũng tin như vậy!” Bà cụ mỉm cười gật đầu: “Cá Nhỏ, nhìn thấy con bà lại thấy mình tốt hơn nhiều rồi, không hề thấy đau chút nào hết! Lúc bà tỉnh lại chỉ thấy có Phong Sinh thôi à, hai tuần qua con cũng không đến viện dưỡng lão thăm bà, bà còn tưởng rằng con và Phong Sinh đã xảy ra chuyện gì đó!”

“Trên vai nóng lên, có bàn tay to nhẹ nhàng đặt ở bên trên.

Trương Tiểu Du nuốt nuốt nước miếng, ốn định lại dáng ngồi, giơ tay chậm rãi đặt tay lên mu bàn tay anh: “Không phải đâu, chúng con rất tốt..”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1430


Chương 1430

“Thế thì bà yên tâm rồi!” Bà cụ liên tục gật đầu, từ ái nhìn cô nháy mắt: “Cá Nhỏ, bà vẫn đang ngóng trông hai đứa sinh cho bà một cậu chất trai hoạt bát đáng yêu hoặc là một cô chắt gái cũng được! Yên tâm đi, sức khỏe bà rất tốt, vẫn còn muốn trông con cho hai đứa!”

Trương Tiểu Du li3m khóe môi Chống lại đôi mắt già nua nhưng vô cùng từ ái kia, trong lòng cô có hơi hoảng hốt.

‘Trần Phong Sinh đi lên phía trước, cất giọng trầm thấp, nói: “Đã truyền xong chai dịch này rồi, bà ngoại, để con rút kim cho bà, sau đó con sẽ đi hỏi y tá xem còn cần truyền nữa hay không!”

“Ù!”’ Bà cụ cười hề hề gật đầu.

Động tác của Trần Phong Sinh rất quen thuộc rút ống kim tiêm ra, dùng băng bông kìm lại chỗ bị rút kim, sau đó anh lập tức đi ra khỏi phòng bệnh.

Đợi bóng dáng anh vừa rời đi, bà cụ nhìn về phía cô muốn nói lại thôi: “Cá Nhỏ à!”

“Bà ngoại, con ở đây!” Trương Tiểu Du vội vàng nói.

Bà cụ kéo tay cô đến, giọng nói hòa ái: “Con có còn nhớ những lời con đã nói năm đó lúc bà chuẩn bị tiến vào phòng phẫu thuật đó?”

Trương Tiểu Du ngấn ra, chậm rãi gật đầu: “Con nhớ rõ.

“Bà cũng giống như bốn năm trước, nếu chẳng may bà có xảy ra chuyện gì không may, Cá Nhỏ à, Phong Sinh bà đành giao cho con vậy!” Một cánh tay bà cụ đặt ở bên trên nắm chặt lại, bà cụ thở dài, nói mấy lời thấm thía.

Một câu nặng trịch tựa ngàn cân, Trương Tiểu Du cảm nhận được áp lực.

còn lớn hơn cả năm đó, mà bây giờ đây, cô và Trần Phong Sinh.

Cô cản chặt môi, nói: “Bà ngoại Nụ cười trên môi bà cụ vẫn rất sâu: “Bé ngoan, bà ngoại tin con!”

Trương Tiểu Du nói không nên lời, đành phải rũ mắt xuống, biểu tình giấu ở sau lọn tóc buông rơi Khẽ đóng cửa phòng bệnh lại, cô thông qua cửa kính nhìn bà cụ đã nắm xuống, hai tay giao thoa đặt ở trước người, có vẻ cuộc nói chuyện vừa rồi đã giúp tâm tình của bà cụ trở nên không tệ, dẫn đến sắc mặt cũng có chút hồng nhuận, lúc này bà ngủ thật sự rất an tường.

Trương Tiểu Du yên lặng cầu nguyện, hỉ vọng lần này cũng có thể bình an độ qua giống như bốn năm trước.

Lúc ấy sau khi gọi y tá đến xong thì Trần Phong Sinh liền đi tìm bác sĩ chủ trị cho nên vẫn chưa trở về, cô ngước mắt nhìn một vòng xung quanh, dọc theo hành lang dài đi đến tận cùng, vừa mới quẹo ở chỗ khúc quanh, liền nhìn thấy.

phía trước cách đó không xa, bóng dáng cao ngất kia đang đưa lưng về phía cô.

Trương Tiểu Du cũng muốn hỏi thử xem bệnh tình của bà ngoại thế nào, nhưng rồi đột nhiên nghe đến hai chữ “Giai Lệ” đó, cô xấu hổ, bước chân khựng lại ở đó.

Định thần lại mới phát hiện tay phải anh đang cần di động, đang gọi điện thoại.

Cực hiển nhiên, bên kia điện thoại không phải ai khác, mà chính là Giai Lệ của anh, bởi vì anh đưa lưng về phía cô, cho nên cô nhìn thấy đường nét ngũ quan cùng biểu cảm trên mặt anh, chỉ có thể phán đoán cảm xúc từ trong giọng nói của anh.

Giọng anh rất trầm thấp, có lẽ là do tác dụng tâm lý cho nên nghe vào trong tai không biết tại sao lại khiến cô cảm thấy nhiều hơn một chút dịu dàng tình cảm “Ngày kia tôi không có lịch nghỉ, cô trực tiếp tới bệnh viện tìm tôi đi!”

Trương Tiểu Du đang chuẩn bị lui về sau, lúc đang chuấn bị yên lặng rời đi thì Trần Phong Sinh lại vừa khéo cúp điện thoại xoay người lại Cô giả vờ như mình vừa mới đến, chủ động nói: “Bà ngoại ngủ rồi!”

“Ừ! Trần Phong Sinh gật đầu,cất điện thoại di động vào trong túi quần.

Tâm mắt của Trương Tiểu Du rơi vào trong túi quần của anh, cô ngẩng đâu hỏi: “Bác sĩ chủ trị nói gì, bệnh tình của bà ngoại có lạc quan không?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1431


Chương 1431

Nghe vậy, giữa đôi lông mày lười biếng của Trần Phong Sinh nhiều hơn một chút ngưng trọng: “Trước mắt thật sự không tốt, chỉ có thể trông vào quá tình trị liệu kế tiếp, hi vọng thân thể của bà ngoại còn có thể chịu đựng được!

“Nhất định rồi!” Trương Tiểu Du nhấn mạnh nói.

Đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh khẽ nhúc nhích: “Cá Vàng Nhỏ, cám ơn em vẫn bằng lòng đến thăm bà ngoại!”

“Anh không cần nói lời cảm ơn với tôi, bà ngoại đối xử với tôi rất tốt, đến thăm bà cũng là tấm lòng của tôi! Tuy nói cuộc hôn nhân của chúng ta là hôn nhân hợp đồng, nhưng dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng, tôi cũng chỉ đang làm chuyện mà một vấn bối nên làm mà thôi!” Trương Tiểu Du nhún nhún vai, mấy lời sau đó giọng điệu cổ ý nói rất thoải mái thản nhiên.

“Trần Phong Sinh nhìn ra ngoài cửa số: “Lúc này cũng đã đến giờ tan tầm, anh đưa em về nhà nhé?”

“Không cần, tôi có hẹn với người ta!” Trương Tiểu Du lắc đầu.

Đôi con ngươi của Trần Phong Sinh co rựt lại, phun ra một cái tên thăm dò: “Ngô Huỳnh Đông sao?”

Trương Tiểu Du chần chờ nửa giây, chậm rãi gật đầu: “Ù!

“Biết rồi!” Trần Phong Sinh khẽ nhếch khóe môi, bước chân vượt qua cô rời đi Thật ra cũng không phải là cô cổ ý trả lời anh như vậy, mà người Trương Tiểu Du có hẹn vào lúc chập tới đúng là Ngô Huỳnh Đông thật, nhưng lại khác hoàn toàn so với những gì anh nghĩ, hai người chủ yếu gặp mặt nhau là bởi vì chuyện đưa tin ở công trường, hơn nữa bọn họ cũng đã hẹn nhau từ ngày hôm quarồi Bàn bạc xong chuyện công, Ngô Huỳnh Đông còn nói: “Cá Nhỏ, chuyện của Vũ Như đã xử lý tốt rồi!”

Chỉ cần nghe đến cái tên kia, Trương Tiểu Du liền không khỏi nhíu mày, cô ngấng đầu lên từ ly coffee.

“Em yên tâm, sau này cô ta tuyệt đối sẽ không quấy rầy em, gây rắc rối cho em nữa!” Ngô Huỳnh Đông tiếp tục nói: “Hiện giờ cô ta đang ở trong cục cảnh sát, ngoài chuyện mấy ngày trước thuê người hại em ra thì còn vì chuyện bốn năm trước cô ta hãm hại chồng của dì em đã có người đứng ra chỉ chứng, cho nên, có lẽ khoảng một thời gian rất dài nữa cô ta sẽ không thể ra ngoài, anh tin có bài học lần này, tương lai cô ta làm việc cũng sẽ thu liễm lại!”

Trương Tiểu Du nghe vậy, nghĩ đến những gì anh ta đảm bảo thì gật đầu: “Ngô Huỳnh Đông, cám ơn anh nhét’ Nhưng mà, Ngô Huỳnh Đông lại không nhận lấy lời cảm ơn này: “Thật ra chuyện này em không cần cảm ơn anh, em nên cảm ơn anh Trần mới đúng!”

“Trần Phong Sinh?” Trương Tiểu Du sững sờ.

Ngô Huỳnh Đông gật đầu trả lời: “Ừ, chuyện của Vũ Như đều là anh ấy làm sau lưng, trong chuyện này anh chỉ có tác dụng thối gió giúp đỡ chút thôi!

Chẳng lẽ anh ấy không nói với em sao?”

“Không…” Trương Tiểu Du lúng ta lúng túng lắc đầu.

Nếu không phải Ngô Huỳnh Đông nói cho cô biết, chỉ sợ cô căn bản cũng không biết chuyện gì, một giờ trước hai người vẫn còn gặp mặt ở trong bệnh viện, nhưng từ đầu đến cuối, ngoài một câu anh từng đùa cô về chuyện chân bị trật ra thì anh vốn không nhắc đến chuyện này, thậm chí còn không có ý nhắc đến!

Ngô Huỳnh Đông cười, tiếp tục giải thích: “Không phải anh làm đâu, cho nên anh không thể tranh công, huống chỉ chuyện này khiến anh rất hổ thẹn, hiện tại đã giải quyết tốt, cuối cùng anh cũng có thể yên tâm rồi!”

“Ừ!” Trương Tiểu Du gật đầu.

Nghiêng đầu nhìn phía ngoài cửa số, bên ngoài ngựa xe như nước, đôi mât hoa đào phóng túng kia dường như lại hiện lên trước mắt cô.

Bệnh viện tư nhân, tầng cao nhất, ngoại khoa tim.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1432


Chương 1432

Sau khi đi ra khỏi phòng kiểm tra, Tống Giai Lệ và Trần Phong Sinh mặc một thân áo blouse trắng cầm cuộn phim trong tay đi về phía văn phòng của mình, đẩy cửa ra, hai người chia ra ngồi xuống đối diện hai bên bàn làm việc.

Ngày đó trò chuyện cùng Tống Giai Lệ, làm bác sĩ chủ trị của cô ta, anh đương nhiên là nói đến chuyện bảo cô ta đến bệnh viện kiểm tra lại bệnh tình.

Trần Phong Sinh nhìn cuộn phim trong tay, nhếch môi nói: “Giai Lệ, tình huống hồi phục sau khi phẫu thuật của cô đúng là không tệ, có thể không cần tái tiếp tục dùng thuốc tây nữa, tôi tiến cử cho cô một bác sĩ trung y có kinh nghiệm, cô nên đến đó kê thuốc bắc để bổ dưỡng, trở về thì chịu khó uống tầm nửa năm, nửa năm sau trở lại kiểm tra lần nữa!”

“Được!” Tống Giai Lệ gật đầu, nhận lấy cuộn phim và hồ sơ bệnh lý của mình, sau đó cười hỏi: “Phong Sinh, buối tối muốn cùng ăn cơm không?”

“Ăn cơm?” Trần Phong Sinh nhíu mày.

Tống Giai Lệ thấy thế, không khỏi lắc đầu, nhìn anh nói nhỏ: “Anh đừng nói với em là, anh bận rộn phẫu thuật nên đã quên mất hôm nay là ngày nào đấy nhé?”

Giữa hai đâu lông mày của Trần Phong Sinh lộ ra vẻ nghỉ hoặc: “Ngày nào?”

“Sinh nhật của anh đó!” Tống Giai Lệ nói thẳng “Sinh nhật của tôi sao?” Trần Phong Sinh sửng sốt, nhìn về phía lịch ngày bên cạnh.

Ngày tháng bên trên lịch quả đúng biếu thị nay là sinh nhật anh, mấy ngày.

này lịch phẫu thuật cứ full ngày, lại thêm chuyện bà ngoại một lần nữa nhậ viện khiến anh bận rộn đến không biết ngày tháng năm nào, hoặc là nói từ sau khi ly hôn đến nay, mọi thứ dường như đã trở nên không còn thú vị nữa.

“Quả nhiên, em biết ngay là anh đã quên rồi mà!” Tống Giai Lệ bắt gặp vẻ mặt kia của anh là nhanh chóng hiểu ra, cô ta dừng một chút, do dự thăm dò hỏi: “Phong Sinh, em thấy gần đây tâm trạng của anh không tốt lắm, có muốn em gọi thêm các học trò của anh đến chúc mừng không, mọi người náo nhiệt mới vui chứ?”

Tâm mắt của Trần Phong Sinh rời khỏi lịch ngày, nhưng lại lắc đầu: “Không đượct”

Tống Giai Lệ nghe vậy, cũng không nhiều lời, gật đầu nói: “Vậy được rồi, em đi về trước đây!”

“Ừ” Trần Phong Sinh nhếch môi.

‘Sau khi bóng dáng Tống Giai Lệ rời đi, trong văn phòng chỉ còn lại có mình anh ngồi ở trên ghế, mũi chân cọ trên mặt đất, mặt nhìn về hướng cửa sổ, nhìn mấy áng mây. đang di chuyển trên bầu trời nơi xa, đôi mắt đào hoa dần nheo lại “Cốc cốc -~”

Mất bàn làm việc bị người ta gõ hai tiếng.

Trương Tiểu Du hoảng hốt nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy Tô Yến đang lắc lư cái cốc giữ nhiệt trong tay, nói: “Cá Nhỏ, cô đã ngẩn người sảp được 20 phút đó, đang nghĩ gì vậy!”

“Không có gì!” Cô lắc đầu, tầm mắt một lần nữa chuyển sang lịch vạn niên trên màn hình máy tính, miệng khẽ thì thăm một tiếng: “Hôm nay là ngày 16 dương lịch..”

“Đúng rồi! Thứ ba, có chuyện gì đặc biệt à?” Tô Yến tỏ vẻ khó hiếu.

Trương Tiểu Du thì thào: “Thật ra thì cũng không có, chỉ là..”

“Chỉ là cái gì?” Tô Yến có chút hoang mang.

Trương Tiểu Du nhếch môi.

Chỉ là… Là sinh nhật của anh ấy!

Bốn năm trước cũng vậy, bọn họ vừa mới đăng ký kết hôn không lâu thì chính là sinh nhật của anh, khi đó cô vì phỏng vấn mà bắt anh phải leo cây.

Tô Yến thấy cô không trả lời, nhún nhún vai, hỏi ngược lại: “Cá Nhỏ, cuối tưần này cô có thời gian chứ?”

“Ừ, làm sao vậy?” Trương Tiểu Du ngấng đầu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1433


Chương 1433

“Chuyện tôi nói lần trước đó, cô còn nhớ rõ không?” Tô Yến dừng một chút, ếp tục nói: “Buổi tối chủ nhật nếu không có việc gì, chúng ta cùng ăn một bữa cơm nhé, còn có cả đối tượng xem mắt tôi đang hẹn hò nữa! Cô cứ coi như đến giúp tôi trấn cửa ải đi!”

Trương Tiểu Du gật đầu: “Được!”

Tô Yến cười, giục cô nói: “Đừng có ngẩn người nữa! Mau đưa bản thảo sửa xong đây, còn có tiếng nữa là tan làm rồi, nếu không tổng biên lại nổi nóng bây giờ”

Hai người không lén nói chuyện nữa, ai nấy đều chuyên chú làm việc.

Sau khi tan tầm Trương Tiếu Du về tới nhà, trong phòng chỉ có mình cô, không biết cô bạn thân Lam Ngọc Anh đã đi đâu, đến bây giờ còn chưa trở lại, cô lại nhìn lịch ngày đặt trên cửa sổ đến thất thần.

Do dự không biết có nên nhắn một tin chúc mừng hay không…

Hôm trước ở trong quán coffee, nhưng lời Ngô Huỳnh Đông nói còn vang, vọng ở bên tai, tuy những chuyện này đối với Trần Phong Sinh Tân chỉ như một chuyện tiện tay làm, nhưng cũng là nế tình bọn họ đã từng là vợ chồng, dù sao cô cũng nên cảm ơn anh.

Hơn nữa mặc dù bọn họ đã ly hôn, nhưng vợ trước nhắn tin chúc mừng sinh nhật chồng trước cũng là một chuyện bình thường đúng không?

Trương Tiểu Du làm tổ ở trên ghế sofa ôm di động, bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ” được xóa đi viết lại rất nhiều lần, đương lúc cô cứ phân văn mãi không biết có nên gửi đi hay không thì tiếng chuông đột nhiên vang lên, trên màn hình điện thoại hiến thị hai chữ “Cầm Thứ”.

Cô bị dọa sợ, điện thoại cũng rơi xuống đất Sau khi nhặt lên, Trương Tiểu Du hít sâu một hơi rồi mới chậm chạp ấn nút nghe đặt ở bên tai: “A lô?”

Bên kia điện thoại, tiếng nói trầm thấp lười biếng mang theo chút sâu xa của Trần Phong Sinh truyền đến: “Cá Vàng Nhỏ, hôm nay là sinh nhật anh!”

Trương Tiểu Du ra vẻ trấn định đáp lại “Em quên rồi sao ?“ Giọng điệu Trần Phong Sinh có chút không vui.

Trương Tiểu Du không trả lời, chỉ nói quanh co nói: “… Vậy chúc anh sinh nhật vui vét”

Ngay sau đó, cô nghe thấy Trần Phong Sinh ném ra một câu: “Loại lời này em không biết là gặp mặt trực tiếp nói sẽ càng thêm có thành ý hơn sao?”

Trương Tiểu Du nhíu mày, không hiểu những lời này của anh là có ý gì ‘Sững sờ cuộc trò chuyện đã bị anh cát đứt, đương lúc cô chẳng hiểu gì cả, đột nhiên thấy chỗ huyền quan đến tiếng động, có tiếng chia khóa mở cửa vang lên, sau đó, cửa chống trộm bị người ta kéo ra.

Trương Tiểu Du kinh ngạc mở to hai mắt.

Một bóng dáng cao ngất nhanh chóng xuất hiện trong tâm mắt của cô, ngón tay cầm chia khóa còn đang kẹp điếu thuốc, theo động tác rít thuốc rồi nhả ra của anh, khói trắng đang tỏa ra bốn phía Mượn ánh trời chiều chiếu vào từ bên cửa số sát đất, một làn khói trắng lượn lờ giống như tiên cảnh, mà đường nét gương mặt người đàn ông cũng cảng trở nên quyến rũ hơn.

Trương Tiểu Du đứng bật dậy từ trên ghế sofa, chỉ vào anh nói: “Cầm Thú, anh –”

Cô thiếu chút nữa đã quên, anh cũng có chìa khóa nhà!

Trần Phong Sinh cúi người, ngựa quen đường cũ tìm được đôi dép lê cho nam giới đặt ở trong tủ giầy, sau khi lấy ra xỏ vào, anh ngẩng đầu thấy cô vẫn mở to hai mắt nhìn mình chấm chăm thì nhíu mày miễn cưỡng hỏi: “Không chào đón anh thế sao?”

“Anh tới làm gì!” Trương Tiếu Du vội nuốt nước miếng, ‘rần Phong Sinh không có ý trả lời câu hỏi của cô, anh cứ ngậm điếu thuốc, nghênh ngang tiến vào trong phòng khách, sau đó lại đi đến phòng ngủ, tiếp đó là đến phòng làm việc đối diện nhất thời bị đối thành phòng cho khách, cùng với nhà ăn và phòng bếp, thậm chí đến cả nhà tâm anh cũng đều đi hết một lượt.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1434


Chương 1434

Cặp mắt đào hoa phong lưu phóng khoáng kia vẫn luôn quan sát đánh giá xung quanh, giống như không muốn bỏ qua dù chỉ là một chỉ tiết nhỏ.

Trương Tiểu Du đi theo phía sau anh, nhíu mày hỏi: “Cầm Thú, rốt cuộc thì anh đang tìm cái gì!”

“Anh muốn nhìn thử xem có dấu vết này của đàn ông không!” Trần Phong Sinh ném đầu thuốc lá đã cháy đến tận ngón tay vào trong thùng rác, sau đó lòng nhếch môi, cho ra kết luận: “Không tệ, rất sạch sẽ!”

Trương Tiểu Du nghe xong thì có chút hơi cáu: “Nơi này chỉ có tôi và Ngọc Anh ở, còn có thể có người đàn ông nào chứ!”

“Ngô Huỳnh Đông có từng đến nhà chưa?” Đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh đột nhiên nheo lại *..” Trương Tiểu Du hé miệng.

Gương mặt điển trai kia của Trần Phong Sinh đột nhiên tới gần cô, trong đôi mất có chút âm u: “Cá Vàng Nhỏ, anh hỏi em đó, em nói đi, em có từng để cho anh ta vào nhà hay chưa?”

Trương Tiểu Du theo bản năng lui về sau nửa bước, lắc đầu: “Chưa từng!”

Cô và Ngô Huỳnh Đông cũng không thường gặp mặt, mỗi lần đều là vì chuyện công, hơn nữa đại đa số đều hẹn nhau ở bên ngoài, ngoài trừ hai lần anh ta đưa cô về nhà thì ngay đến thang máy cũng chưa từng vào.

‘Sau khi hai người bọn họ ly hôn, cô vẫn luôn ở cùng với bạn thân Lam Ngọc Anh mới về nước, sinh vật giống đực có khả năng xuất hiện cũng chỉ là có thể là tổng giám đốc Minh đang trong giai đoạn mất trí nhớ cùng với Bánh Bao Nhỏ thôi !

Trương Tiểu Du thấy bước chân anh tiến dân đến chỗ bình nước, lấy cốc giấy, tự nhiên rót nước uống Tiếng nước chảy ào ào khiến cho hai bên huyệt Thái Dương của cô như có gân xanh đang giật giật liên hồi, cô thầm hít sâu một hơi, đi đến hạ lệnh đuối khách: “Cầm Thú, hôm nay là sinh nhật anh, tôi chúc anh sinh nhật vui vẻ, khỏe mạnh trường thọ Hiện tại tôi cũng đã giáp mặt nói trực tiếp với anh rồi, đủ thành ý chứ, vậy anh đã có thể đi được chưa?”

“Không thết” Khóe môi Trần Phong Sinh hơi nhếch lên Trương Tiểu Du chán nản, vươn ngón trỏ trực chỉ vào anh nói: “Anh.”

Bàn tay thon dài như ngọc của Trần Phong Sinh cầm lấy cốc nước, đưa đến bên môi mỏng khẽ hớp một ngụm, sau đó bỗng nhiên nói: “Cá Vàng Nhỏ, cùng anh ăn bữa cơm đi!”

“Ngại quát Tô..” Trương Tiểu Du không chút nghĩ ngợi đã từ chối.

Trần Phong Sinh cắt ngang lời cô nói, đôi mắt đào hoa cách tầng không khí liếc cô một cái: “Vừa rồi em cũng có nói, hôm nay là sinh nhật anh mà, bản thân anh lại không cần người chúc, chỉ cần một người ở cùng thôi!”

“Anh có thể tìm… cô Trống!” Trương Tiểu Du mím chặt khóe miệng.

Trần Phong Sinh khẽ nhếch đuôi lông mày, nhìn kỹ thì bên trong đôi mắt anh còn có chút ánh sáng lấp lánh, anh tiến lên một bước: “Nhưng anh chỉ muốn em ở cùng anh thôi!”

Trương Tiểu Du xoay người đi nhìn chỗ khác, hai tay sau lưng nằm chặt lại.

Tuy cô đã dặn chính mình không được để bị ảnh hưởng, nhưng cô vẫn khó có thế khống chế được xao động trong lòng, Trần Phong Sinh đặt cốc nước trong tay xuống, bước đi đến huyền quan, giống như đã sớm có chuẩn bị, sau khi quay về thì trong tay có nhiều hơn hai cái túi shopping, bên trong tràn chứa đầy nguyên liệu nấu ăn: “Nguyên liệu nấu ăn anh cũng đã mua từ siêu thị về, anh muốn ăn gì, anh làm cho em ăn!”

Trương Tiểu Du cứng ngắc đứng ở đó, không hề động, cần môi trừng anh.

‘Yết hầu Trân Phong Sinh khẽ nhúc nhích, sâu xa nói: “Chúng ta còn chưa ăn bữa cơm chia tay mà”.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1435


Chương 1435

‘Vẻ mặt Trương Tiểu Du ngưng trọng.

Trần Phong Sinh mang theo hai chiếc túi shopping, môi mỏng khẽ nhếch, tiếng nói trầm thấp như là ánh hoàng hôn trầm ấm bên ngoài cửa sổ: “Cá Vàng Nhỏ, ngày đó lúc ly hôn, sau khi bước ra khỏi cục dân chính, không phải em nói muốn mời anh ăn bữa cơm chia tay sao, hôm nay coi như bổ sung lại đi!”

Trương Tiểu Du li3m li3m môi, nghĩ tới hôm nay dù sao cũng là sinh nhật anh, cuối cùng cô cũng buông lỏng gật đầu: “Được, vậy anh ăn cơm nước xong thì rời đi”

“Ừ!” Trần Phong Sinh thấp giọng đáp lại.

Ánh trời chiều bên ngoài cửa sổ sát đất đã trở nên mơ hồ, chỉ còn lại loáng thoáng chút ánh vàng đọng lại trên cánh hoa hồng, hai tay Trương Tiểu Du bưng cốc nước, nhiệt độ cũng dần trở nên lạnh.

Cô chỉ cần thoáng ngước mắt là có thể nhìn thấy bóng dáng cao ngất trong phòng bếp kia.

Khói đầu, tiếng xoong nồi vang lên, Trần Phong Sinh đeo tạp đề, bận rộn trước bếp lò, trong phòng tràn ngập hương vị món ăn gia đình ấm áp, mấy phút sau, chỉ nghe thấy giọng anh gọi vọng lại bảo cô ra ăn cơm.

Trương Tiểu Du đứng dậy đi đến, trên bàn cơm đã dọn xong sáu món ăn và một bát canh, trông rất ngon mắt.

Tài nghệ nấu nướng của anh vốn rất tốt, trong bốn năm kết hôn, dù cho có ít nhất ba năm rưỡi quan hệ của hai người luôn trong thời điểm đóng băng, nhưng thói quen trong nhà anh luôn là người vào bếp vẫn chưa từng thay đổi Trương Tiểu Du rũ mắt nhân lấy đôi đũa anh đưa, cô kéo ghế dựa ngồi xuống, Trần Phong Sinh ngồi xuống đối diện cô, trong bát canh còn tỏa ra hơi nóng lượn lờ, nếu không phải giấy chứng nhận ly hôn còn đặt ở trong ngăn kéo, cô sẽ hoảng hốt nghĩ rắng cuộc hôn nhân của bọn họ còn chưa kết thúc.

Lúc Trương Tiếu Du nhét miếng cơm trắng vào miệng, đột nhiên nghe được anh nói một câu: “Đã rất lâu không được ăn bữa cơm ngon như vậy rồi!”

“Chẳng lẽ gần đây anh không được ăn bữa cơm nào tử tế sao?” Nghe vậy, cô theo bản năng bật thốt lên hỏi.

Trần Phong Sinh cong môi, dừng một chút sau đó chậm rãi nói: “Ăn không ngon, ngủ không yên!”

Trương Tiểu Du khựng đũa lại, bị ánh mắt sáng quác của anh nhìn vào, cô.

có chút không chống đỡ nổi, thừa dịp cúi đâu gắp rau mà tránh được, sau đó dừng một lát mới nói sang chuyện khác: “Cầm Thú, chuyện của Lương Vũ Như… tôi đã nghe Ngô Huỳnh Đông nói hết rồi!

“Ừ! Trong đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh thoáng chút căng thắng.

Thấy khóe miệng cô nhúc nhích, vì không muốn nghe thấy tên bạn trai cũ từ”

trong miệng cô nên anh trầm giọng nói: “Ăn cơm thôi Ăn thì ăn!

Trương Tiểu Du cảm thấy tốn hơi thừa lời, trực tiếp nuốt lại lời nói cảm ơn, tức giận cần miếng thịt gà.

‘Sau đó không nói gì nữa, hai người mặt đối mặt, yên lặng ăn cơm.

Dù sao bọn họ cũng đã sống rất lâu trong căn hộ này, hơn nữa còn từng có rất nhiều ký ức tại nơi này, nhất là từ trong phòng ăn còn có thể nhìn thấy chiếc giường lớn ở trong phòng ngủ, nơi mà hai người sống chung, Trương Tiểu Du cảm thấy chỗ nào cũng đều rất mất tự nhiên.

Cơm trong bát cô đã sớm ăn hết, chiếc đũa cũng buông xuống, Trần Phong Sinh ngồi ở đối diện cô thì vẫn ăn uống hăng say như cũ, nhưng tướng ăn vẫn rất tao nhã, nhai kĩ nuốt chậm.

Trương Tiểu Du nghiêng đầu nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, bên trong những khung cửa sổ của tòa nhà đối diện, đã có rất nhiều nơi sáng đèn.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1436


Chương 1436

Cô đành phải lên tiếng thúc giục: “Cầm Thú, anh còn chưa ăn xong hả?”

Động tác trong tay Trần Phong Sinh vẫn không dừng, không đầu không đuôi nói câu: “Không muốn ăn quá nhanh!”

“Vi sao?“ Trương Tiểu Du nhíu mày.

Trần Phong Sinh lại không trả lời, đôi mất đào hoa câu lòng người kia lại nâng lên nhìn cô, cứ thế nhìn chăm chú cô không chớp mát, ánh mắt thâm trầm, giống như một cái động u tối hút người vào.

Trương Tiểu Du một lần nữa khép hờ mắt, không lên tiếng.

Cuối cùng, chờ đến khi canh trong bát cũng không còn sót lại một giọt, Trần Phong Sinh mới buông đôi đũa trong tay xuống.

Thấy anh đứng dậy bày ra tư thế muốn thu dọn, Trương Tiểu Du vội vàng đứng lên theo: “Bát đũa cứ để tôi dọn là được, anh mau về đi!”

“Anh giúp em!” Trần Phong Sinh vẫn kiên trì nói Trương Tiểu Du không lay chuyển được anh, chỉ đành thuận theo anh vậy.

Mắt thấy thời gian từng phút từng giây trôi qua, đồng hồ treo trên tường đã điểm 8 giờ rưỡi mà bóng dáng cao ngất kia của Trần Phong Sinh vẫn bận rộn ở, trong phòng bếp, cô đứng ở trước cửa sổ sát đất bước vài vòng, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn đi về phía phòng bếp, Trần Phong Sinh quay lưng về phía cô, anh đứng trước bồn rửa, tiếng nước chảy ào ào vang lên.

Trương Tiểu Du li3m khóe môi: “Cầm Thú, anh rửa bát xong chưa hẩ? Nếu rửa xong rồi thì..”

Lúc bước chân cô vừa đến phía sau lưng, Trần Phong Sinh đột nhiên tắt vòi nước xoay người lại, một bóng mờ bao phủ xuống, Trương Tiểu Du bất ngờ không kịp đề phòng, lảo đảo trực tiếp té ngã ra sau.

Nhưng lại được anh đúng lúc đỡ lấy: “Cẩn thận một chút”

“Trên lưng bị cánh tay có lực của anh quấn quanh, nơi lòng bàn tay cô đặt là bờ ngực săn chắc của anh, Trương Tiểu Du hẳng giọng một cái, cố gắng trấn định bày tỏ: “Khụ! Tôi đã đứng vững rồi, anh buông ra đi!”

“Không muốn buông”

Trương Tiểu Du bối rối cần môi: “Cầm Thú.

Bị anh gần như là dùng tư thế ôm vào trong ngực, đường nét gương mặt lần lượt thay đổi vì ánh đèn trên đỉnh đầu, thấy cô tâm thần có chút hoảng hốt, trống ngực cũng không chịu khống chế mà đập loạn lên.

Một bàn tay to khác của Trần Phong Sinh bổng dưng cầm lấy tay cô, vết chai ở lòng ngón tay ma xát với làn da của cô: “Cá Vàng Nhỏ, em còn nhớ món sinh nhật em tặng anh vào bốn năm trước không?”

Quà sinh nhật Trương Tiểu Du giống như bị phỏng Bốn năm trước vì đền bù sinh nhật cho anh, hai người cùng nhau ăn cơm, rồi sau đó anh đưa cô về nhà, nói rắng anh muốn quà sinh nhật là cô.

Trương Tiểu Du căng thẳng lắc đầu: “Tôi không nhớ rõ nữa!”

“Không sao, anh nhớ rõ là được!” Gương mặt điển trai của Trần Phong Sinh cúi thấp xuống, trong đôi mắt đào hoa phản chiếu gương mặt của cô.

Cô không kịp né tránh, cánh mũi cao thẳng của anh cũng đã chạm vào mũi cô, chóp mũi anh đè lấy chóp mũi cô, hơi thở nóng bỏng càng lúc càng gần, cảng lúc cảng gần…

Ma xui quỷ khiến thế nào, vậy mà Trương Tiểu Du lại chậm rãi nhảm hai mắt lại.

Có lẽ là vì mới vừa vừa trong đôi mắt đào hoa của anh thật sự quá mức thâm thúy, cũng có lẽ là vì cô bị anh mê hoặc, mà trong nháy mắt đó, đầu óc cô trống rồng, từ bỏ vùng vẫy.

Cảm nhận được hơi ấm kia đang đến gần, lòng bàn chân Trương Tiểu Du như nhũn ra, ngay cả hơi thở cũng trở nên đồn dập, Một giây sau, môi mỏng chỉ thiếu chút nữa là dán lên môi cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1437


Chương 1437

“Ong ong ong – – “

Tiếng rung của di động lỗi thời vang lên, phá khung cảnh kiều diễm.

Chỉ cần thêm một chút nữa thôi là Trần Phong Sinh có thế ngậm chặt lấy hai cánh môi như hoa mà mình ngày nhớ đêm mong kia rồi, nhưng tiếng chuông điện thoại di động lại cứ bám riết không tha, khiến yết hầu anh khó nhịn lăn hai vòng, anh lấy ra muốn tất đi Nhưng sau khi nhìn thấy trên màn hình điện thoại hiển thị dãy số của bệnh viện, động tác của anh vẫn tạm dừng lại.

Nếu là điện thoại của bất cứ kẻ nào khác, anh đều có thế trực tiếp điều.

chinh lại để ở chế độ im lặng, bỏ qua mặc kệ, nhưng nếu là số của bệnh viện thì không được, rất có thể là cuộc gọi liên quan đến sự sống chết của bệnh nhân ở trong khoa, cho nên anh chỉ có thể dừng lại tất cả động tác, bỏ cô ra mà đi nhận điện thoại Giọng nói trầm thấp “a lò” lại ở trong mộng, Cô đang làm gì đây?

một tiếng, Trương Tiểu Du lúc này mới như tỉnh Ý thức được phản ứng vừa rồi của mình, nhất thời cô cảm thấy được bối tối, xấu hổ quản bách muốn chết, cô gần như nhanh chóng bừng tỉnh, trực tiếp quay đầu bước nhanh chạy ra khỏi phòng bếp, chạy vào trong phòng ngủ “Trần Phong Sinh không đuổi theo, bởi vì bên kia điện thoại truyền đến giọng nói lo lắng của y tá đang trực: “Bác sĩ Sinh, anh mau đến bệnh viện đi, người bệnh trong phòng bệnh nặng đột nhiên huyết áp cùng nhịp tim đều giảm xuống, tình huống vô cùng khẩn cấp!”

Trần Phong Sinh nhìn bóng dáng chạy mất dép khỏi lông ngực mình, khàn giọng nói: “Tôi biết rõ, hiện tại tôi đến ngay!”

Cúp điện thoại, anh cũng theo sau đi ra khỏi phòng bếp.

Nhìn về phía cửa phòng ngủ đóng chặt, đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh khẽ híp lại, sự thâm thúy bên trong còn chưa hoàn toàn tản đi, cuối cùng anh vẫn lấy chìa khóa xe ra, lựa chọn bước về phía huyền quan.

Mãi đến khi tiếng cửa chống trộm bị đóng lại truyền đến, Trương Tiểu Du dựa lưng vào trên ván cửa mới chậm rãi ngồi bệt trên mặt đất, tay đè lên trái tìm đang đập loạn nhịp.

Cả đêm đó cô bạn thân Lam Ngọc Anh cũng không về nhà, mà cô thì lăn lộn khó ngủ, luôn có dự cảm rằng ngủ đến lúc nửa đêm thì cửa chống trộm sẽ bị người ta dùng chìa khóa mở ra, sau đó bóng dáng cao ngất kia lại đi vào.

Chập tối thứ sáu, sau khi Trương Tiểu Du tan tâm thì có cùng em họ đi tới một tiệm nước được trang hoàng cực kỷ thời thượng ở gần Đài Truyền Hình.

‘Sau khi Chu Thị Linh tốt nghiệp thì có vào làm việc, trải qua ba tháng thực tập, cuối cùng cũng được chuyển lên làm nhân viên chính thức, cho nên để ấn mừng chuyện này, cô nàng muốn mời cô ăn cơm, cậu bạn trai nhỏ lập trình viên của cô. nàng đang tăng ca ở trong công ty, cho nên chỉ có hai người bọn họ Lúc ngồi xuống gọi món, Trương Tiểu Du lại không nhịn được lấy điện thoại ra nhìn hai lần, chính cô cũng không biết mình đang chờ mong điều gì nữa!

Đây là nhà hàng thịt nướng than hoa kiểu Hàn Quốc, nhân viên phục vụ bưng thịt bò đã sơ chế tẩm ướp xong mang lên, trên bếp nước bang lên tiếng đầu nóng “tí tách”, bên cạnh là đĩa rau xà lách cùng tía to dùng để cuốn thịt ‘Đây xem như là một món ăn mà Trương Tiếu Du bình thường hay ăn, hôm nay cũng không biết tại sao, có lẽ là vì khói ăn trong phòng hơi nồng, cô vừa ngửi thấy mùi vị dầu khói thì trong bụng không khỏi có chút buồn nôn, rất không thoải mái Chu Thị Linh thấy thế, vội vàng quan tâm hỏi: “Chị, chị không sao chứ?”

“Không sao đâu!” Trương Tiểu Du lắc đầu, bưng lên ly nước ấm bên cạnh lên uống vào hai ngụm, nhất thời cảm giác thư thái hơn không ít, chẳng qua lúc nhìn về miếng thịt ba chỉ trên bếp nướng, cảm giác buồn nôn lại cuồn cuộn trong bụng, cô không khỏi đứng dậy: “Chị vào toilet một chuyến!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1438


Chương 1438

Sau khi cách xa bàn ăn, loại cảm giác không khoẻ này dần biến mất Trương Tiểu Du không quá để ở trong lòng, chỉ dùng nước lạnh rửa mặt, cảm thấy nếu đã đến rồi thì cũng không sốt ruột ra ngoài ngay, mà xoay người lại đi vào bên trong, thuận tiện giải quyết một chút vấn đề s1nh lý, đợi đến khi cô.

chuẩn bị mở khóa cửa đi ra ngoài, bồng nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói hưng phấn của một người phụ nữ.

“Chị Tống, em cực kỳ thích bản múa ballet của chị, chị có thể ký tên cho em không?”

Nghe đến xưng hô này, bàn tay Trương Tiểu Du khẽ tạm dừng lại ở trên tay nắm cửa, trong lòng đã đoán ra đối phương là ai rồi Bởi vì thân phận hiện tại quá đôi xấu hổ, cô mà ra ngoài đụng phải người ta thì cũng không biết phải đối diện thế nào cho nên đơn giản liền đứng ở bên trong mà chờ, chờ đến khi người bên ngoài rời đi rồi mới đi Quả nhiên, đúng như cô dự đoán, ngay sau đó một giọng nữ quen thuộc truyền đến bên kia cánh cửa: “Cảm ơn, đương nhiên là được rồi!”

“Cô muốn ký ở đâu?” Tống Giai Lệ mang theo ý cười hỏi lại “Có thể ký cho em hai chữ được không?” Fan nữ vô cùng kích động nói “Một cái ở trên cuốn sổ này, một cái ở trên quần áo của em, bạn cùng phòng của em cũng rất yêu thích chị, buối biểu diễn lần trước của chị, hai người bọn em đã phải thức trắng đêm canh chừng để tranh vé trên mạng đó!”

Qua khe hở cánh cửa, cô có thể thấy rõ sườn mặt xinh đẹp của Tống Giai Lệ: “Được, giúp tôi cảm ơn bạn cùng phòng của cô nhé!”

Fan nữ có vẻ như rất thích cô ta, biểu cảm trên mặt cực kỳ kích động, vẫn không rời mắt nhìn cô ta kí tên cho mình, đột nhiên giống như phát hiện ra điều gì đó, cô nàng không nhịn được mà nhỏ giọng nói: “Chị Tống, nhẫn kim cương của chị thật đẹp! Có thể cho em mạo muội hỏi một chút, là ai tặng cho chị không?”

Tổng Giai Lệ ngẩn ra, sau đó nhin về phía ngón áp út của mình.

Chiếc nhẫn kim cương dưới ánh đèn đặc biệt chói mắt, càng thêm phụ trợ cho sườn mặt đẹp đến không thực nhân, không nhiễm khói lửa nhân gian của cô ta, trong đôi mắt hạnh của cô ta có chút ý cười: “Là bạn trai tôi tặng!”

“Vậy thì là chồng chưa cưới rồi ha chị?” Fan đang mơ mộng, giọng điệu hưng phấn nói: “Trời ơi, viên kim cương lớn như vậy, anh ấy nhất định là rất yêu chị rồi! Nếu đã tặng nhẫn kim cương vậy thì chính là đã cầu hôn, phải nên nói là chồng chưa cưới mới đúng, thật lãng mạn!”

“Cũng có thể nói như thết” Tống Giai Lệ cười đáp, cô ta có vẻ rất kiên nhẫn với fan theo đuổi mình, sau khi ký tên xong thì trả lại đồ cho đối phương, tươi cười vẫn luôn treo trên khóe miệng: “Tôi ký xong rồi Fan liên tục cảm kích: “Cảm ơn chị Tống, cám ơn chị!”

Trong khe cửa thì vẫn giữ nguyên như cũ, chậm chạp không động đậy.

Ánh sáng phản chiếu qua viên kim cương vừa rồi, giống như vẫn còn đâm vào trong mắt cô, đau nhồi Trong bóng đêm, xe taxi nhanh chóng tiến vào cổng khu chung cư Lâm Giang.

Sau khi tài xế dừng hẳn xe lại, đưa tiền lẻ đến, Trương Tiểu Du ngớ ra hai giây sau mới giơ tay nhận lấy, cô em họ Chu Thị Linh ở bên thì nhíu mày nhìn cô: “Chị, chị sao vậy? Đi toilet một chuyến mà như mất hồn lạc phách thế!”

“Không sao cả..” Trương Tiếu Du lắc đầu, không muốn nhiều lời.

Thật sự là cả đoạn đường này, chiếc nhãn kim cương kia cứ như hình với bóng xuất hiện trước mắt cô không chịu biến mất.

Đồng cửa xe lại, Chu Thị Linh bỗng nhiên kéo cánh tay cô: “Chị!”

Trương Tiểu Du nghe vậy nhíu mày, khó hiểu nhìn theo tầm mắt của cô em họ, nhìn thấy trước cửa khu chung cư có một chiếc xe màu trầm có rèm che đang đỗ ở đó, sau khi nhìn thấy bọn họ, người đàn ông đẹp trai đi xuống từ ghế: lái Sau khi cùng đối phương bốn mắt nhìn nhau, cô kinh ngạc lên tiếng: “Ngô Huỳnh Đông? Sao anh lại tới đây?”

Không có chuyện gì thì sẽ không lên Tam Bảo Điện, trong lòng Trương Tiểu Du hiểu rất rõ, hiện giờ Ngô Huỳnh Đông tự biết có chừng mực, nhất định là có chuyện gì đó muốn nói với cô cho nên mới tới, vì thế cô quay đầu nhìn về phía em họ: “Linh ơi, em lên tầng trước đi!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1439


Chương 1439

‘Vẫn giống như lần trước, cô em họ tới ngủ trực rất không tình nguyện mà chậm rãi kết từng bước vào trong tòa nhà.

Không ngồi vào trong xe, hai người cứ đứng ở trước đầu xe mà nói chuyện, Trương Tiểu Du chủ động hỏi: “Ngô Huỳnh Đông, đã muộn thế này, anh có chuyện gì sao?”

Ngô Huỳnh Đông nghe vậy, dừng một chút mới nói: “Cá Nhỏ, anh tới là muốn chào tạm biệt em!”

“Chào tạm biệt sao?” Trương Tiểu Du có hơi kinh ngạc.

“Ừ!’’ Ngô Huỳnh Đông gật đầu, chậm rãi tiếp tục nói: “Anh đi rời khỏi Sài Gòn, muốn di dân đến Australia! Em cũng biết, lúc trước anh là bị nửa uy h**p bức nửa dụ dỗ nên mới kết hôn với Vũ Như, mấy năm qua thật ra cũng là vì cha vợ nên anh mới đi đến bước này! Tuy nói hiện tại anh đã thoát khỏi bọn họ, lấy lại tự do, nhưng tóm lại vẫn sẽ thường xuyên bị người khác nhắc tới, cho nên anh muốn đổi một nơi khác để bắt đâu!”

“Khu đất đang được thi công tại hà Bắc, anh đã chuyển giao người khác phụ trách, cổ phần trong tay cũng đã bán hết ra ngoài, bố mẹ cũng sẽ đi theo anh, tối nay bọn anh sẽ đi, anh chỉ muốn đến nói lời chào tạm biệt em thôi!

Nhưng lần này anh đi thật sự chẳng biết đến khi nào mới gặp lại!”

Trương Tiểu Du không nghĩ tới anh ta lại có quyết định như vậy, cô rất kinh ngạc nhưng trái lại cũng thấy nó cũng rất hợp lý, thế là cô mỉm cười gật đầu nói: “Ừ, vậy thì giống như anh nói, chúc anh lại bắt đâu một cuộc sống mới!”

“Cá Nhỏ, anh cũng hi vọng em có thể như vậy!” Ngô Huỳnh Đông bình tĩnh nói “Tôi..” Trương Tiểu Du há miệng thở d0'c.

Ngô Huỳnh Đông ngất lời cô, bỗng nhiên nói ra một câu: “Thật ra anh đã biết chuyện của em và anh Trần rồi!”

Hô hấp của Trương Tiếu Du khẽ khựng lại.

Ngô Huỳnh Đông thấy vẻ mặt cô thoáng chút nghi ngờ thì giải thích nói: “Đêm đó anh nghe tin đuổi tới bệnh viện, lúc đưa em và Linh về, em và cô ấy có nói chuyện với nhau, anh không cẩn thận đã nghe được nội dung cuộc nói chuyện”

Trương Tiểu Du nghe vậy, lắc đầu nở nụ cười: “Xem ra hai người chúng ta thật đúng là có chút đồng bệnh tương liên, bốn năm qua lại đều thành hôn rồi ly hôn!”

“Cá Nhỏ, anh biết lúc này nói những lời này thật sự rất không hợp lý, nhưng anh vẫn không nhịn được mà muốn xác nhận lại lần cuối cùng…” Ngô Huỳnh Đông nói tới đây thì hơi dừng một chút, đôi mắt dưới đèn đường sáng nơời “Năm đó chuyện của anh và Vũ Như bị em phát hiện, sau đó anh có bay về nước tìm em, nói muốn em chờ anh ba, bốn năm! Tuy hiện tại nghĩ đến đó anh cũng thấy mình cực kỳ đáng giận, nhưng hiện tại nếu em bãng lòng, anh…”

Câu nói kế tiếp, anh ta cũng không nói hết Trương Tiểu Du không trả lời, chỉ dùng một loại ánh mắt cực kỳ bình tính nhìn anh ta.

‘Vẻ mặt Ngô Huỳnh Đông có chứt hối hận, thậm chí trong lòng còn cảm thấy mình đang khinh nhờn cô, dù sao bốn năm trước anh ta đã sớm nhận rõ, mình đã mất đi tư cách yêu cô, cũng không xứng có được cô, anh ta thật sự cảm thấy vô cùng xấu hố về những lời mình vừa nói ra: “Anh xin lỗi!”

Trương Tiểu Du nhẹ nhàng lắc đầu.

Khóe môi Ngô Huỳnh Đông khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười thoải mái nói: “Đêm đã khuya, em lên nghỉ ngơi sớm đi, nói lời chào tạm biệt em xong anh cũng không còn gì tiếc nuối nữa!”

“Ừ, tạm biệt anh!” Trương Tiểu Du nâng tay.

Đôi bên mỉm cười gật đầu chào nhau, sau đó cô xoay người bước về phía tòa nhà, mới vừa bước không tới vài bước, sau lưng lại truyền đến giọng nói của Ngô Huỳnh Đông, “Cá Nhỏ, có phải em đã… Yêu anh ấy rồi không?”
 
Back
Top Bottom