Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1400


Chương 1400

Trong lòng chợt dâng lên chút hoảng loạn. Anh im lặng một chút mới nhếch môi nói: “Tối qua lúc anh ra khỏi bệnh viện có chút chuyện bất ngờ. Giai Lệ..”

Trương Tiểu Du chợt lên tiếng ngắt lời anh: vất óc suy nghĩ những chuyện này với em!”

Bởi vì cô đã biết hết rồi ‘ầm thú, anh không cần phải Trần Phong Sinh nhíu mày, sau đó lại nhếch lên. Hình bóng mạnh mẽ đi về phía cô. Cánh tay chống trên lưng ghế sô pha, bên trong cặp mắt đào hoa sáng ngời đầy ranh mãnh: “Không phải anh đã nói em không được ghen rồi sao?”

Anh cúi mặt xuống, mỗi câu mỗi chữ đều phà hơi thở vào mặt cô. Vừa nóng.

bỏng lại vừa quen thuộc khiến Trương Tiểu Du sỉ mê mấy hồi Cô dùng sức cần chặt răng mới có thể khiến mình bình tĩnh.

“Cầm thú, thật ra em có chuyện muốn nói với anh nhưng xem ra không cần nữat” Trương Tiểu Du chỉ tay về phía bàn trà. Cô cứng nhắc sờ tập tài liệu hai giây rồi đưa cho anh: “Anh cầm đi”

“Cái gì?” Trần Phong Sinh nhíu mày.

Trương Tiểu Du thấy anh nhận lấy mới hít một hơi thật sâu rồi nói: “Em đã ký xong rồi!”

Trần Phong Sinh nhận lấy tập giấy. Cặp mắt đào hoa lướt sơ qua nhưng anh lại nhìn thấy năm chữ to bắt mất đầu tiên.

Khóe mắt và lông mày vẫn nhếch lên ý cười lười nhác giờ đây cũng chẳng cò nữa.

Giống như cầm tờ xét nghiệm mà bác sĩ đưa anh ở khoa cấp cứu năm ấy.

Ngón tay thon dài của anh xiết chặt khiến trang giấy trong tay vang lên tiếng rì rào. Con ngươi đào hoa co chặt, bên trong ánh mắt như khí độc xuyên qua rừng.

“Bà xã Trần, ý của em là g Trương Tiểu Du ngồi thẳng lưng, cảm giác cả người như bị sô pha hút vào rơi đến nơi không thật. Lúc này cô muốn bịt chặt hai tai rồi hét lớn về phía anh.

Đừng có gọi tôi là bà xã Trần nữa!

Bởi vì anh càng gọi, lòng cô càng chùng xuống.

Trương Tiểu Du đứng dậy từ bóng anh, cô nghiêng người đi sang một bên: “Em đã ký tên trên thư thỏa thuận ly hôn rồi nên lúc nào đến cục dân chính làm thủ tục cũng được hết. Nếu đã hủy bỏ mối quan hệ giữa chúng ta rồi thì bất cứ thứ tài sản nào của anh em đều không cần!”

Thật ra cô chưa từng lật thư thỏa thuận ra bởi vì cho dù nội dung bên trong là gì đi nữa thì cũng không cần thiết.

‘Sau khi trở về từ bệnh viện. Khi bóng đêm bên ngoài ngày càng tối cộng với chuyện chỉ nghe được giọng nữ máy móc vang lên mỗi khi gọi cho anh nên trời vừa hửng sáng, cô đã mở nắp bút ký tên mình vào trang cuối.

Trần Phong Sinh quãng thư thỏa thuận ly hôn trong tay xuống bàn. Anh nhanh chân bước đến bên cô, cặp mắt đào hoa híp lại rồi quát khẽ: “Anh hỏi em có ý gì”

Anh nhấn mạnh chữ cuối khiến cả phòng khách như vang vọng lại.

Trương Tiểu Du hơi ngước mắt lên thì đột nhiên lại bị ánh mắt hung ác.

nham hiểm của anh khóa lại. Trong nháy mắt, cô cảm giác như mình bị thôi miên. Trương Tiểu Du chợt phát hiện ra cô văn không hiểu anh, như lúc này đây, dường như cô cũng chẳng hiểu tại sao anh lại nổi giận.

Đây chẳng phải là điều anh muốn sao?

Cô xiết chặt lòng bàn tay khiến mồ hôi thấm ướt từng đường vân: “Cầm thú, chúng ta kết hôn được bốn năm rồi, hợp đồng hôn nhân cũng đã đến lúc kết thúc. Bây giờ chúng ta đường ai nấy đi, không còn bị cuộc hôn nhân này ràng buột nữa. Cả anh và em lại được tự do như trước đây!”

“Trương Tiểu Du, em lặp lại lần nữa xem?” Trần Phong Sinh nghiến răng.

Trương Tiểu Du bị anh rống ở khoảng cách gần khiến bả vai cô co rụt lại.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1401


Chương 1401

Ngước mắt lên lại thấy anh nhìn mình chãm châm với ánh mắt lạnh lùng, nơi khóe mắt cũng toát ra chút hung ác.

Cô vừa cảm thấy khiếp sợ vừa cảm thấy giận dữ: “Trần Phong Sinh!”

Hầu kết Trần Phong Sinh nhấp nhô lên xuống.

Cô vẫn thường gọi anh là cầm thú nên hiếm khi nào gọi luôn cả họ lẫn tên, lần đầu tiên đã là rất lâu về trước rồi Dù chuyện đã qua lâu nhưng anh vẫn nhớ rõ. Khi ấy hai người kết hôn, bệnh nhân đầu tiên chết trong tay anh. Lúc ấy tâm trạng anh rất nặng rề, rất bi quan còn cô ngồi trong vườn hoa với anh thật lâu. Không những vậy, cô còn dịu dàng gọi tên anh, an ủi anh. Trương Tiểu Du nói cho anh biết nghĩa vụ của bác sĩ là chăm sóc người bị thương, bổn phận của họ là cứu người sống nhưng nếu không cứu sống được thì cũng đã hết bổn phận. Cô còn nói anh đã làm rất tốt, rất tuyệt vời Đây là lần thứ hai em ấy gọi mình như vậy.

Dù lúc này trong đầu anh đang bừng bừng lửa giận nhưng Trần Phong Sinh vẫn cảm thấy lòng mình lay động. Lòng bàn tay đang xiết chặt dần thả lỏng, nhưng lúc anh muốn vươn tay ra bắt lấy cánh tay cô thì lại bị một thao nước lạnh đội thẳng xuống.

Trương Tiểu Du đối diện với cặp mắt đào hoa trong ánh nẵng ban mai. Cô nói khẽ: “Kết hôn là do anh nói, vậy ly hôn là do em chủ động! Chúng ta…Ly hôn đi”

Cô vốn luôn cho mình là đánh đâu thẳng đó, cô vẫn luôn đánh giá cao bản thân. Ấy thế mà, mấy chữ cuối cùng vẫn hơi run.

Gương mặt điển trai của Trần Phong Sinh cứng đờ trong nháy mắt.

Anh im lặng không nói nhưng lại khiến cô sợ hãi. Không khí trong căn phòng được bày biện ấm áp bỗng chốc ngưng đọng.

Một hồi chuông điện thoại xa lạ vang lên. Nó không phải của bọn họ nhưng lại phát ra từ phía Trần Phong Sinh. Điện thoại của anh đã tất nguồn do hết pin.

Trần Phong Sinh nhíu mày, nhưng lúc đưa tay vào túi lại lấy ra một chiếc điện thoại di đồng bảng vàng hồng mà chỉ có những cô gái có tiền mới có. Bên trên màn hình khóa còn có ảnh selfie của Tống Giai Lệ.

Trương Tiểu Du thấy rõ, cô nhanh chóng quay mặt đi.

Phản ứng đầu tiên của Trần Phong Sinh là giật mình, sau đó nhớ lại do y tá trực ban giao cho nên cũng tiện tay nhét vào túi quần. Anh lại nhớ đến chuyện gì đó, sắc mặt bông nhiên thay đổi: “Alo? Cô nói gì cơ, Giai Lệ sao rồi?”

Bóng người mạnh mẽ ấy nhanh chóng đi mất.

Trương Tiểu Du kinh ngạc nhìn về phía lớp cửa chống trộm được bật lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười Cô ngã người ngồi xuống sa lon lân nữa rồi cầm tờ thư anh vừa quãng xuống bàn trà lên dùng tay vuốt v3 nếp uốn bên góc.

Không biết đã ngồi bao lâu, mãi đến khi điện thoại rung lên, Trương Tiểu Du mới mò trong túi rồi đưa lên bên tai. Giọng điệu lo lẳng của Tô Yến vang lên: “Cá nhỏ, cô sao đó! Sao bây giờ còn chưa tới chỗ làm nữa. Tống biên tập mí nổi giận, tôi nói giúp cô rồi. Cô mau tới đi!”

“Biết rồi!” Trương Tiểu Du nói.

‘Sau khi cúp điện thoại, cô không khỏi dùng tay ôm lấy vai mình. Tiết trời đầu xuân vẫn còn rất lạnh, gian phòng phía bắc không phải đã mất hết hơi ấm nhưng cớ gì cô càng ngày càng thấy lạnh?

Dù thất tình hay ly hôn hoặc gặp chuyện gì khủng khiếp hơn nữa vẫn phải rửa mặt đi làm.

Trương Tiểu Du chạy tới đài truyện hình cũng không tránh được một trận mắng té tát từ tống biên tập. Sau đó cô vội vàng ăn cơm trưa rồi khiêng máy móc lên xe đi về phía công trường đối diện bờ sông với Tô Yến. Tổng biên tập không hài lòng lắm với những dự liệu đợt trước nên kêu họ ra đó quay phim chụp ảnh lại Trương Tiểu Du với Tô Yến phân công phối hợp rất ăn ý.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1402


Chương 1402

Một người cầm micro không dây, người còn lại khiêng máy quay.

Công trường bắt đầu khởi công nên có rất nhiều công nhân đội nón bảo hiểm đi qua đi lại. Âm thanh hoạt động của các loại máy móc kia cũng không nhỏ. Trương Tiểu Du cầm máy ảnh đi theo Tô Yến.

Lúc điều chỉnh ánh sáng, ánh mắt cô ngưng đọng.

Nhìn nhẫn bạc trên ngón áp út, trên gương mặt tỏ vẻ hoảng hốt. Có điều chỉ mới trôi qua mấy ngày ngắn ngủi mà thôi, nhưng tâm trạng cô lại khác một trời một vực, cả thế giới cũng như bị đảo lộn.

Hình ảnh trước mắt tan rã. Dường như cô thấy Tô Yến hoảng hốt mở to mắt.

Trương Tiểu Du khó hiểu nhíu mày nhưng chỉ nhìn thấy cô ấy gấp rút lắc micro trong tay. Mãi đến khi Tố Yến chạy đến bên cô thì rốt cuộc Trương Tiểu Du mới nghe rõ những gì cô ấy nói: “Cá nhỏ, cẩn thận: Cô ngấng đầu lên theo bản năng thì cả người cứng đờ.

Từ một tòa nhà cao tầng được bọc lại bởi một tấm lưới xanh, có một tấm sắt khổng lồ rơi thẳng xuống chỗ cô.

Trương Tiểu Du khẽ kêu một tiếng, cô muốn tránh nhưng đã quá muộn.

Dưới tình thế cấp bách, cô chỉ có thể dùng hai tay bảo vệ đầu rồi ngồi xổm xuống nhưng đau đớn không tới như cô nghĩ mà còn bị một lực khác đụng phải từ bên cạnh.

Tô Yên hoảng hốt hỏi ngay: “Cá nhỏ, cô có sao không?”

“Tôi không sao!” Trương Tiểu Du lắc đầu. Ngoại trừ bị dính bụi thì cô không cảm giác được mình đang bị thương chỗ nào. Trương Tiểu Du xoay mặt qua nhìn sang bên cạnh, nuốt nước miệng một cái: “Ngô Huỳnh Đông, anh..Anh ổn không?”

‘Vừa nãy cô thật sự không thế tránh kịp được.

Là do Ngô Huỳnh Đông đột nhiên xuất hiện đẩy cô ra vào khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc. Chỉ có điều anh lại không may mắn tránh được mà chỉ dùng cánh tay trái chăn lại. Nếu không thì bây giờ cô cũng chẳng thế nói được.

Lúc này Tô Yến nhỏ giọng kêu lên: “Cá nhỏ, cậu mau nhìn xem, anh ta chảy máu nhiều quá. Mau chở anh ta tới bệnh viện đi!”

Trương Tiểu Du nghe vậy thì quay người lại xem, quả nhiên áo sơ mỉ của anh ta đẫm máu, đã vậy còn nhỏ tí tách xuống tạo thành những vệt máu. Tấm sắt lớn như thế cuối cùng rơi hết xuống đất tạo ra tiếng “loảng xoảng” thì không biết mức độ chấn thương có thể nghiêm trọng đến mức nào.

Không đế lâu hơn nữa, Trương Tiểu Du tạm giao các thiết bị cho Tô Yến rồi chở Ngô Huỳnh Đông tới bệnh viện gần nhất.

Ánh hoàng hôn bên ngoài hành lang chiếu xuyên qua cửa sổ, Trương Tiểu Du cầm hóa đơn tiền viện vừa thanh toán xong. Cô chạy từ thang máy về phía phòng cấp cứu. Ngô Huỳnh Đông đẳng năm trên giường cấp cúu, y tá bên cạnh sau khi rút túi thuốc ra rồi mang đi.

“Huỳnh Đông, tiền thuốc men em đã đóng giúp anh rồi!”

Nếu không phải Ngô Huỳnh Đông tới công trường kịp lúc mà cũng xuất hiện kịp thời thì e rằng người nằm băng bó trong bệnh viện là cô mới đúng. Cho nên chuyện cô tới bệnh viện xử lý vết thương với chịu tiền chữa trị cho anh ta cũng là chuyện đương nhiên.

Thấy anh ta đứng dậy tư trên giường, Trương Tiểu Du kinh ngạc hỏi: “Chẳng lẽ anh không phải năm viện sao?”

Ngô Huỳnh Đông nghe thế thì cười rồi ra hiệu khuỷu tay trái của mình đang được cố định bảng ván gỗ: “Nào có màu mè thế. Thậm chí anh còn không bị gãy xương nữa. Chỉ là mấy vết thương ngoài da nên phải khấu mấy mũi mà anh cũng được uống chống viêm với uốn ván nên cũng không ảnh hưởng gì. Bây giờ công trường đã khởi công nên có rất chuyện, anh không thể vắng mặt được!”

“Chuyện hôm nay, cảm ơn anh..” Trương Tiểu Du cần môi nói ra câu từ tận đáy lòng “Cá nhỏ, em đừng nghĩ nhiều quát” Ngô Huỳnh Đông cười với cô. Gương mặt thanh tú vẫn giống với trước đây: “Lúc anh cứu em cũng không định bắt em phải biết ơn. Em đừng quên dù sao chúng ta cũng từng học chung một trường đại học. Nhưng nếu đó không phải là em mà là một người khác thì anh cũng sẽ tiến tới đẩy ra. Anh là người phụ trách công trường nên dù ai xảy ra chuyện gì thì anh đều phải chịu một phần trách nhiệm!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1403


Chương 1403

Không biết do anh ta cố tình nói như vậy hay đó là sự thật nhưng nhờ những câu đó mà không khí giữa hai người đã bớt phần nào gượng gạo.

Trong lòng Trương Tiểu Du vô cùng biết ơn nên không khỏi nói với giọng cảm ơn: “Xem ra mấy năm này anh cũng cực lâm!”

Ngô Huỳnh Đông mm cười. Anh ta không nói thêm gì nữa, giữa lông mày cũng đã có vẻ trưởng thành chín chắn hơn.

Lúc trời sập tối, một chiếc xe con màu nâu đen đi rãi đi vào cư xá Lâm Giang. Rất nhiều cửa sổ vẫn còn sáng đèn, Trương Tiểu Du chỉ cho tài xế chỗ cô ở trong tòa nhà trước mặt.

Cánh tay Ngô Huỳnh Đông bị thương nên không lái xe được. Vì vậy anh ta đã gọi tài xế Từ Hà Bắc về lại Hà Nam tốn rất nhiều thời gian. Bởi vì cô phải đưa anh ta vào viên băng bó vết thương nên Tô Yến và đông nghiệp trong đãi đã lên xe về: trước. Lúc ra khỏi bệnh viện thì đã qua giờ cao điểm, cộng với chuyện Hà Bắc vốn vẳng vẻ, Ngô Huỳnh Đông không yên tâm để cô về một mình nên đã ngỏ lời đưa cô về.

Bởi vì bây giờ không gọi được xe nên Trương Tiểu Du cũng không từ chối mà thản nhiên đồng ý, Xe dừng lại, cô mở cửa sau ra rồi bước xuống, Ngô Huỳnh Đông cũng xuống chung với cô. Thấy thế, Trương Tiểu Du không cầm lòng được mà nói thêm một câu: “Huỳnh Đông, cảm ơn anh!”

“Không có gì!” Ngô Huỳnh Đông cười cười, đứng yên ra hiệu nói: “Đưa phật phải đưa đến tận tây thiên. Anh nhìn em đi vào!”

Lúc trước khi hai người yêu nhau thời đại học, anh ta vẫn thường đưa cô đến tận cửa kí túc xá rồi đứng đó trông cô đi vào hoặc đi ra. Anh ta không có bắt cứ suy nghĩ dư thừa nào bởi Ngô Huỳnh Đông biết sẽ chẳng còn khả năng nào nữa. Anh ta đơn giản chỉ muốn tìm về những hồi ức đáng nhớ ấy.

“Được!” Trương Tiểu Du gật đầu, ánh mắt lướt qua cánh tay trái đang bị thương của anh ta. Vừa nhớ đến chuyện Ngô Huỳnh Đông bị thương phần lớn cũng do mình nên vẫn quan tâm nói thêm: “Vậy anh về nhà nhớ làm theo những gì bác sĩ dặn rồi bôi thuốc đúng giờ nha!”

Lúc chuẩn bị đi lên lâu thì đột nhiên nghe thấy tiếng đóng mạnh của xe.

Trương Tiểu Du giật nảy mình.

Trương Tiểu Du nhìn sang theo bản năng khi vừa nghe thấy tiếng động thì lại thấy chiếc Cayenne màu đen chẳng biết đã đậu từ khi nào. Trần Phong Sinh vứt mấu thuốc lá trong tay xuống đất rồi dùng giày da chà lên. Anh nhanh chóng sải bước tiến về phía bọn họ. Âm thanh đóng cửa khi nấy cũng phát ra từ chỗ anh.

Xem ra không phải anh vừa về. Xe tắt đèn mở, mà lúc mở cửa xe ra lại xuất hiện một làn sương mù lớn vây quanh Trong đêm tối, Trần Phong Sinh híp cặp mắt đào hoa lại lần lượt quan sát hai người bọn họ, sau đó dừng trên mặt cô: “Bà xã Trần, tại sao anh gọi điện mà em không bắt máy?”

Khóe miệng Trương Tiếu Du nhếch lên. Cô không trả lời Bởi vì cô cố tình không trả lời điện thoại của anh. Mỗi khí nhìn thấy hai chữ “cầm thứ” xuất hiện trên màn hình, cô sẽ yên lặng nhét vào túi.

Thấy cô không trả lời, sảc mặt Trần Phong Sinh cảng tệ hơn. Ngô Huỳnh Đông sợ anh hiểu lầm gì đó nên vội vàng chủ động mở miệng: “Anh Trần, tôi với Cá nhỏ..”

Tiếng nói bông kết thúc tại đó, nhưng có ai đó nhẹ nhàng kéo anh.

Ngô Huỳnh Đông sững sờ. Anh ta kinh ngạc nhìn về phía Trương Tiểu Du đưa tay nắm lấy tay mình bên cạnh, ngón tay của cô đã đụng vào mu bàn tay của anh ta. Đầu ngón tay lạnh buốt truyền nhiệt độ đến khiến tìm anh ta không, khỏi tan chảy. Trong giây lát, Ngô Huỳnh Đông cũng không nói thêm câu nào.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1404


Chương 1404

‘Sác mặt Trần Phong Sinh càng âm u. Trương Tiểu Du thấy rõ, cô biết Ngô Huỳnh Đông muốn giải thích rõ mọi chuyện những vẫn không rút tay về.

Năng rề hít một gió đêm lành lạnh. Cô nghiêng đầu nhìn về phía Ngô Huỳnh Đông rồi nói khẽ: “Huỳnh Đông, anh về trước đi!”

Ngô Huỳnh Đông nhíu mày, anh mờ mịt nhìn cô nhưng lại thấy Trương Tiểu Du vẫn luôn nhìn mình không chớp mắt. Cuối cùng anh ta gật đầu, không nói thêm gì nữa là chỉ “Ù”

Thấy chiếc xe con màu nâu chạy ra khỏi cư xá, Trương Tiểu Du thôi không nhìn nữa mà thấp giọng nói: “Chúng ta về nhà rồi nói!”

Bàn tay đang nằm chặt trong túi của Trần Phong Sinh cũng đã thả lỏng vì câu nói ấy của cô.

Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ. Thang máy đi lên với tốc độ vừa nhanh vừa yên lặng. Bọn họ đứng cạnh nhau, ánh mắt hai người nhìn bậc thang hai bên. Ánh đèn chiếu xuống mặt họ, nhuộm sáng một góc mặt. Mỗi người đều có một tâm sự riêng.

Trương Tiểu Du đi ra đầu tiên. Cô móc chìa khóa ra mở cửa.

Sau khi thay dép đi trong nhà, cô nghe thấy tiếng cánh của chống trộm được đóng lại, ánh đèn trong phòng cũng theo đó mà sáng lên. Cái bóng cao lớn phủ qua đầu cô, cánh tay khoác trên tủ giày hơi xiết lại.

Cô quay người lại, ngấng đầu lên nhìn thẳng vào cặp mắt đào hoa của anh: “Cầm thú, anh đã ký thư thỏa thuận ly hôn chưa? Nếu ký xong rồi thì làm thú tục đi để tránh chuyện đêm dài lắm mộng!”

Cả người Trần Phong Sinh thoáng dừng lại. Sảe mặt khó chịu cộng với giọng điệu hổn hển vì tức giận: “Em thấy anh chưa thay giày xong mà còn muốn nói với anh chuyện này? Chẳng lẽ em không định lên tiếng giải thích một chút Yề chuyện xảy ra dưới lầu sao?”

Trương Tiểu Du chần chừ hai giây tồi quay mặt sang chỗ khác nói: “Anh muốn nghĩ sao thì nghĩ!”

Ngay sau đó, cô lập tức quay người đi vào trong. Nhưng vừa đi qua cửa trước thì cả người đã bị nhấc bổng lên. Hóa ra cô bị Trần Phong Sinh đuổi theo phía sau xách lên vai.

Lúc này, Trần Phong Sinh quyết định không thay giày mà mang giày da tiếng tới khiêng cô về phía phòng ngủ.

Tiếng giày ra đi trên đất đều đều tạo ra tiếng vang trầm lặng. Cánh cửa bị anh giơ chân lên đá vào tạo ra tiếng âm to. Trương Tiểu Du chưa kịp nhỏ giọng.

kêu lên đã bị anh quãng xuống giường lớn Anh dùng sức rất nhiều. Cả người cô ngã thẳng vào trong nệm nên cũng không nguy hiểm gì.

Trương Tiểu Du định ngồi dậy nhưng chẳng có cơ hội vì Trần Phong Sinh đã nhanh chóng lao tới. Cơ thể rắn chắc chắn trên người cô, hai cổ tay đều đã bị anh bắt lấy rồi giơ cao hơn đầu.

Nhìn thấy cô ra vẻ cừu non đang chờ được làm thịt, Trần Phong Sinh vừa lười nhác vừa nhếch môi đầy nguy hiểm, giọng điệu cũng như đang trút giận: “Cá nhỏ, anh thấy em rất thích được ăn đòn!”

“Không muốn”

Trương Tiểu Du vừa lắc đầu giãy dụa vừa lên tiếng, Môi mỏng hôn cô một cách mãnh liệt, mùi thuốc lá quyện vào môi và răng.

Lúc mùi máu tanh tản ra, Trần Phong Sinh mới chịu buông cô ra. Trương Tiểu Du nói với giọng hơi run: “Cầm thú, chúng ta ly hôn thì không còn là vợi chồng nữa, anh cũng sẽ không đụng vào em được nữa!”

“Ha ha, phải vậy không?” Trần Phong Sinh mỉm cười xấu xa. Đầu lưỡi bị cần một bên mặt đột nhiên sưng lên rất khó chịu. Anh ra sức nắm chặt hai cánh tay cô rồi thở mạnh: “Đợi tụi mình sướng xong thì hẳn nói tới chuyện ly hôn!”

Anh dữ đội như kiểu tiếc rằng không thể nuốt sống cô vào bụng.

“Tốt nhất nên giày vò đến khi cô chẳng thể nói nên lời nữa. Để xem cô còn dám nói ra hai chữ khiến anh tức điên lên không!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1405


Chương 1405

Trần Phong Sinh xé toạt cổ áo cô. Lúc chuẩn bị ném xuống sản thì cả người bồng chốc cứng đờ. Chất lỏng mặn chát rơi xuống giữa kẽ tay anh, cấp mắt đào hoa hơi ngước lên đã thấy ngay hình ảnh đôi mắt đỏ hồng quật cường ch** n**c mắt đang nhìn mình chảm chảm.

Bị trừng bởi ánh mắt ấy, anh buông lỏng tay ra theo bản năng, -Trần Phong Sinh xoay xuống khỏi người cô. Anh đứng chập tay ở cuối giường rồi nhìn cô hồi lâu với gương mặt căng thẳng.

Sau đó anh hơi nóng nảy đi đến bên cửa số, móc bao thuốc với bật lửa ra khỏi túi rồi “tạch tạch tạch”“ mấy cái để nhóm lửa.

Sau khi mùi nicotin tản ra khắp phòng, anh nhìn về phía cô phía sau làn khỏi. Nhớ đến chuyện cô không thèm tránh hiểu làm mà đi nảm tay Ngô Huỳnh Đông ở dưới lầu lẫn chuyện Trương Tiểu Du không chịu cho anh chạm vào, thậm chí còn chống cự.

‘Vừa nhớ đến đó, Trần Phong Sinh nghiến răng: “Em muốn gấp rút chẩm dứt mối quan hệ vợ chồng của chúng ta sao?”

Trọng lượng trên người biến mất, Trương Tiểu Du chống tay ngồi dậy. Nút áo đã bị anh xé hết nên tạm thời cô chỉ có thể dùng tay che lại. Cũng như Trần Phong Sinh, Trưởng Tiểu Du nhìn anh phía sau làn khói.

Khóe mất liếc qua thư thỏa thuận ly hôn bị mình đặt trên đầu giường sau buổi sáng, trong lòng Trương Tiểu Du cảm thấy rất buồn cười.

Đến cuối cùng, người gấp gáp là ai?

Có điều đến tận bây giờ, Trương Tiếu Du đã không còn sức đế tranh cãi. Cô chỉ muốn hết thảy những chuyện này mau chóng kết thúc chứ không muốn tiếp tục bị nó tra tấn hay chính bản thân mình chật vật vì nó nữa.

“Có thế em chưa nói với anh chuyện này.”

Trương Tiểu Du dừng lại mấy giây, cuối cùng cũng quyết tâm nói một cách quyết đoán: “Năm đó chuyện Ngô Huỳnh Đông lừa dối em thật ra là do anh ta có nỗi khổ riêng. Sau khi Lương Vũ Như hãm hại thì bắt đầu uy h**p lợi dụng.

Chuyện anh ta với Lương Vũ Như hẹn hò rồi kết hôn cũng chỉ là bất đắc dĩ. Anh ta bí mất yêu cầu em đợi anh ta ba năm, nhiều nhất là bốn năm để anh ta giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi quay về bên em để bắt đầu lại…Bây giờ anh ta đã ly hôn rồi!”

“Lách cáchf Một tiếng rất nhỏ, thuốc lá trong tay Trần Phong Sinh đã bị anh bóp nát bét.

Con ngươi nhanh chóng co chặt, tóc gáy muốn dựng hết cả lên. Bên trong cặp mắt đào hoa toát vẻ u ám tức giận lẫn sắc bén nhìn từng chỉ tiết trên giương mặt cô. Anh vừa không dám tin vừa chất vấn: “Cho nên thật ra là em vẫn luôn đợi anh ta. Bây giờ rốt cuộc anh ta cũng đã ly hôn nên em có thể nối lại tình duyên với anh ta thêm lần nữa rồi?”

Trương Tiểu Du thôi không nhìn nữa: “Chuyện này không liên quan gì đến anht”

“Ha ha!” Trần Phong Sinh cười lạnh thành tiếng.

Điếu thuốc bị bóp gãy trong tay, đầu lọc của nó làm bỏng tay anh nhưng Trần Phong Sinh lại không có cảm giác bỏng, “Trên đời này tiệc nào rồi cũng phải tàn. Cầm thú, chúng ta kết hôn bốn năm, em hy vọng đến cuối cùng chúng ta vẫn có thể vui đến vui đi!” Trương Tiểu Du cố gắng nói với giọng thật bình tĩnh nhưng vẫn không chịu được chua xót trong lòng: “Em nghĩ những gì em nói hồi sáng đã nói rất rõ. Em đã ký tên lên thư thỏa thuận ly hôn rồi. Nếu giữa chúng ta là hợp đồng hôn nhân thì khi ly hôn em cũng sẽ không chia tài sản với anh. Chuyện này anh có thể yên tâm!”

Tài sản?

Đây là lúc để nói chuyện này ư2 Trần Phong Sinh càng giận hơn. Anh nghiến răng, cổ ý dùng giọng điệu cợt nhả nhất: “Em muốn cái gì, muốn bao nhiêu tiền thì có thế nói ra. Từ trước tới giờ anh vốn không phải người keo kiệt! Dù sao cũng đã làm vợ làm chồng, anh lại ngủ với em tận bốn năm thì không có công lao cũng có khổ lao. Vậy thì dù sao anh cũng nên đền bù cho em chứ nhỉ?”

Nghe được câu đó của anh, sắc mặt Trương Tiếu Du chợt chuyển trắng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1406


Chương 1406

Khi này cô vừa mạnh mẽ như vậy là vì không muốn lấy thứ gì từ người anh sau đoạn hôn nhân ngắn ngủi này. Cô lắc đầu, ra sức lắc đầu: “Không! Em không muốn! Cầm thú, em không cần gì hết! Bây giờ em chỉ muốn nhanh chóng đến cục dân chính làm thủ tục thôi Trần Phong Sinh nghe vậy lại cho rắng cô nóng lòng muốn thoát khỏi mình, rồi quay về nối lại tình xưa nghĩa cũ. Anh tức giận quát khẽ: “Trương Tiểu Du, em quyết tâm muốn ly hôn vậy sao!”

“Đúng vậy!” Trương Tiểu Du cần răng.

“Trần Phong Sinh im lặng hồi lâu. Đôi mắt đen sắc lạnh như xoáy nước như muốn hút cô vào rồi nghiền nát Không biết đã qua bao lâu, nửa điếu thuốc lá trong tay anh bị ném vào thùng rác.

Hầu kết nhấp nhô hiện rõ. Anh nói với tốc độ rất chậm như thể nói từng chữ một: “Trương Tiếu Du, anh hỏi em một lần cuối cùng, em đã suy nghĩ kĩ quyết định muốn ly hôn chưa?”

Trương Tiểu Du chậm rãi ngước mắt lên nhìn anh. Gương mặt đẹp trai trắng như tuyết, vừa nhìn qua đã cảm thấy lồng ngực tắc nghẽn, tim đập hơi run.

Cô sợ anh nhìn thấy khóe mắt hơi ướt mới nhéo mình một cái thật mạnh rồi bình tĩnh gật đầu: “Em đã suy nghĩ kỹ.

“Được!” Trần Phong Sinh nhếch môi lười nhác tạo thành một vòng cung nhỏ. Sau đó, anh lại từ từ hạ xuống, chất giọng trầm thấp như lớp băng ngàn năm dưới mặt nước, anh lạnh lùng nói: “Tám giờ sáng mai mang theo giấy hôn thú đến cục dân chính chờ anh!”

Câu này quen quá.

Lúc trước khí anh cầu hôn cô, anh cũng đã nói này!

Trương Tiểu Du co hai chân lại, âm thanh giày da rơi xuống sàn nặng ri rồi biến mất.

Trong phòng bỗng lặng phát như tờ chỉ còn lại làn khói thuốc trắng vẫn còn đọng. Trương Tiểu Du nắm lấy cái gối bên cạnh ôm vào lòng như cô bé đáng thương ôm con gấu bông rách rưới. Chỉ có làm như vậy mới cảm thấy an tâm có chỗ dựa.

Cuối cùng bốn năm cũng kết thúc!

“Kết hôn mà cũng đến trễ!”

Trương Tiểu Du vẫn còn nhớ rõ bốn năm trước khi bọn họ đi đăng ký kết hôn, anh từng không vui nói thầm một câu. Cho nên bốn năm sau khi bọn họ làm thủ tục ly hôn, cô cố ý đặt đồng hồ báo thức đế đến chờ ở cống cục dân chính từ sớm, ngay cả nhân viên công tác cũng chưa tới Nói là đặt đồng hồ báo thức nhưng cô lại thức dậy sớm hơn. Dường như cả đêm qua Trương Tiểu Du không hề chợp mắt.

Bốn năm trước cô là người phụ nữ thất tình, bốn năm sau cô là người phụ nữ đã ly hôn Trương Tiểu Du lắc đầu bật cười, ép phần quầng thâm dưới mí mắt vào cửa kính Tám giờ đúng, cục dân chính mở cửa. Lúc nhân viên công tá lục túc tới làm thì chiếc Cayenne màu đen cũng bản tới từ trong nẵng sớm. Tiếng thẳng xe vang lên bén nhọn, bánh xe quẹt qua tạo thành vết trên mặt đường.

Cửa xe ngay ghế lái mở ra, hình bóng mạnh mẽ rắn rỏi của Trần Phong Sinh nhảy xuống từ bên trong Không biết có phải do tối qua anh không ngủ ngon hay không mà bên trong cặp mắt đào hoa đầy những tia máu dài nhỏ. Anh nhanh chóng sải bước đi tới bậc thang lát xi măng thì thấy được cô nhếch môi nói với giọng thánh thót: “A, đúng giờ thật!”

Trương Tiểu Du giang tay ra.

“Em có mang giấy hôn thú đến không?” Trần Phong Sinh híp mắt hỏi cô.

Trương Tiểu Du gật đầu: “Ừ, em mang hết tất cả giấy tờ đến rồi!”

‘Sau khi trả lời xong lại thấy anh chỉ đứng im tại chỗ như tượng gỗ mắt lớn trừng mắt nhỏ với cô. Rất lâu sau đó không thấy gì, cô không khỏi nhíu mày lên tiếng: “Cầm thú, chúng ta không vào trong sao?”

“ĐiI” Trần Phong Sinh cần răng.

Đuôi tóc bị gió thối phớt qua. Trương Tiểu Du nhìn bóng dáng phất tay áo đi vào trong của anh cũng nhếch mép rồi nhanh chóng sải bước theo sau.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1407


Chương 1407

Nhân viên công tác cầm văn bản và thỏa thuận ly hôn mà bọn họ đưa tới rồi kiểm tra từng tờ một. Sau đó ngước mắt lên nhìn rồi hỏi bọn họ theo quy trình: “Anh Trần Phong Sinh, cô Trương Tiểu Du, hai người đã thương lượng chuyện ly hôn chưa?”

Trương Tiểu Du nhìn Trần Phong Sinh im lặng không nói, thế là cô đành phải lên tiếng: “Rồi.”

“Lạch cạch”

Một giây sau đã vang lên hai tiếng đóng dấu in nối Nhân viên công tác giao lại hai cuốn số có màu đậm hơn giấy hôn thú cho bọn họ. Bởi vì ngày nào cũng chứng kiến những cặp vợ chồng đến đây ly hôn nên anh ta cũng chẳng còn bưồn bã mà chỉ còn giọng điệu máy móc: “Thủ tục đã xong. Hai người đã giải trừ quan hệ hôn nhân”

Trương Tiểu Du kinh ngạc, thậm chí cô còn hoảng hốt đến cảm thấy không thực hơn khi kết hôn.

Cái ghế trên mặt đất vang lên tiếng “sột soạt”. Trần Phong Sinh qua đó cầm một lên rồi đứng dậy quay đi. Bóng lưng anh vừa rần chắc vừa mạnh mẽ.

Trương Tiểu Du thấy thế cũng vội vàng cầm lấy rồi đi theo anh ra khỏi văn phòng.

Nắng sớm bên ngoài vẫn giàu sức sống như thế. Dường như tất cả những thủ tục ấy còn chưa đến mười phút. Trương Tiểu Du cúi đầu nhìn giấy chứng nhận ly hôn trong tay, đó giờ cô không biết hóa ra thủ tục ly hôn cũng dễ làm như vậy.

Lúc đi ra khỏi cục dân chính, Trần Phong Sinh nhanh chóng sải bước đi xuống bậc thang lát xi măng. Thân hình mạnh mẽ rắn rỏi quay lại, gương mặt đẹp trai lúc ẩn lúc hiện bên trong nẵng sớm tạo ra hình ảnh nhàn nhạt lạnh lùng.

Từ nay về sau, hai người chính là người lạ.

Cô không muốn diễn cảnh khóc sướt mướt sau ly hôn như trong phim truyền hình, Trương Tiểu Du giơ giấy chứng nhận ly hôn trong tay lên: “Bây giờ hiệu suất làm việc của ZF (chính phủ) ngày càng cao. Thủ tục ly hôn còn nhanh hơn kết hôn nữa hat”

Lúc đăng ký kết hôn thì bị hỏi một đống chuyện, phải trả lời cẩn thận từng li từng tí. Nhưng lúc ly hôn thì chỉ cần cả hai cùng đồng ý ký tên lên thư thỏa thuận ly hôn thì nhân viên công tác cũng chẳng thèm khuyên bảo một câu Trần Phong Sinh hừ một tiếng. Giữa lông mày toát ra vẻ vừa lười biếng vừa lạnh nhạt Trương Tiểu Du nhún vai mấy hồi rồi cố ra vẻ ngầu hỏi anh: “Cầm thú, nếu đã ly hôn rồi. Anh có muốn ăn cơm chia tay không?”

“Sáng nay tôi còn có ca phẫu thuật! Trần Phong Sinh híp cặp mắt đào hoa.

“Ừ! Trương Tiểu Du gật đầu. Dù sao cô cũng chỉ thuận miệng đề cập thôi chứ không định đi ăn cơm thật. Cô bỏ giấy chứng nhận ly hôn vào trong túi rồi chậm rãi nói tiếp: “Đêm nay em sẽ ngủ ở khách sạn. Một số hành lý em sẽ tạm thời để trong nhà. Sau khi tìm được phòng sẽ nhanh chóng dọn đi!”

“Không cần vội, tôi đến ký túc xá ở. Nếu không tìm được phòng thì cứ ở lại!”

Trần Phong Sinh nhíu mày nói Trước mắt quả thật cô không có chỗ nào để ở. Ở một hai đêm trong khách san còn được chứ ở lại ngày này qua tháng nọ thì không. Trương Tiểu Du há to miệng, cuối cùng cũng không từ chối: “Vậy cảm ơn anh, em sẽ nhanh chóng tìm”

Các cơ quanh môi mỏng hơi căng ra. Giọng điệu khi nấy của cô rõ rằng là đang khách sáo.

Anh nhanh chóng sải bước đến trước chiếc Cayenne rồi kéo cửa bên ghế phụ ra: “Lên xe, tôi tiện đường chở em đi!”

“Không cần đâu..” Trương Tiểu Du vẫn còn đứng im tại chỗ, cô khe khế lắc đầu: “Chúng ta đã ly hôn rồi nên em không muốn làm phiền anh. Tàu điện ngâm ở khu này thuận tiện lắm!”

“Tùy emf” Sắc mặt Trần Phong Sinh bỗng trâm xuống.

Cửa xe bị đóng sầm lại. Trương Tiểu Du nhìn anh đi vòng qua đầu xe một cách thô bạo rồi ngôi vào trong ghế lại. Anh khởi động xe rồi từ từ hạ cửa sổ xuống, cô nhìn một bên gương mặt đẹp trai góc cạnh của anh mà không khỏi nhẹ giọng gọi anh một tiếng: “Cầm thú!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1408


Chương 1408

Bàn tay giơ lên của Trần Phong Sinh thoáng dừng lại Cặp mắt đào hoa nhìn sang cô. Nắng sớm giống cái khung vàng vây quanh cô. Bỗng nhiên chỉ trong một cái nháy mắt lại có thế xa vời đến nỗi chẳng đụng vào được.

“Cầm thú, hẹn gấp lại!”

Sau khi Trương Tiểu Du bình tĩnh nói xong câu đó, cô xách túi đi ra khỏi cục dân chính.

Mãi đến khi chiếc Cayenne đen bên cạnh vụt qua như tên bắn rồi biến mất trong tầm mắt thì Trương Tiểu Du mới nhắm mắt lại rồi mỉm cười. Mặc dù cảm thấy đảng chát nhưng lại có chút cảm giác được giải thoát.

Chạng vạng tối, hoàng hôn như tranh vẽ.

“Trần Phong Sinh đi ra từ phòng giải phẫu. Anh không tháo mũ với khẩu trang chỉ dùng một lần ra mà chỉ lộ cặp mắt đào hoa ra bên ngoài. Đứng phẫu thuật chính mấy ca liền, tơ máu trong mắt hẳn ra ngày một nhiều. Anh chống hai tay lên bệ cửa sổ bằng đá cẩm thạch trên mặt bàn rồi nhìn qua ráng chiều ngoài cửa sổ nhưng lại chẳng biết nhìn đi đâu.

Điện thoại đột nhiên vang lên, anh đưa tay móc ra theo bản năng ‘Sau khi thấy trên màn hình hiển thị số riêng tư, khóe môi Trần Phong Sinh giễu cợt nhếch lên.

Anh đang chờ mong gì đây?

‘Sau khi đặt lên tai rồi nói chuyện điện thoại xong, anh kéo khẩu trang xuống: “Tôi biết rồi. Bây giờ tôi qua đó ngay!”

Dụng cụ đo lường bên cạnh giường được chuyển đi, thỉnh thoảng vang lên tiếng bàn công việc. Mà bên trên giường bệnh có một người phụ nữ mặc áo.

trắng sọc xanh nhằm mắt, trên miệng gắn ống thở oxi. Sắc mặt cô ta tái nhớt nhưng vẫn chẳng thể che hết gương mặt xinh đẹp trời ban thoạt trông như.

chẳng dính đến khói lửa cuộc đời.

Trần Phong Sinh ngồi trên ghế thấy lông mi cô ta hơi run. Sau khi mắt hạnh chậm rãi mở ra, anh mới nói với giọng trầm thấp: “Giai Lệ, cuối cùng em cũng tỉnh rồi!”

Hôn mê suốt hai ngày hai đêm nên khi giọng của Tống Giai Lệ cũng rất khân: “Phong Sinh.”

Y tá vừa điện thoại cho anh nói cô ta có dấu hiệu sắp tỉnh lại. Sau khi làm xong một loạt kiểm tra thì thấy triệu chúng bệnh tật bình thường, y tá mới tiến tới rút ống thở oxi ra Trần Phong Sinh nhíu mày rồi nói với giọng điệu vừa nặng nề vừa nghiêm khắc: “Giai Lê, anh không muốn sau này xảy ra một chuyện ngu ngốc như vậy nữa!

Khuya hôm trước, anh lái xe về nhà và lúc đang chờ đèn đỏ ở ngã tư thì khách sạn phía sau xảy ra tai nạn giao thông. Anh quay lại thì thấy hộp bánh gato quen thuộc, trong lòng cũng nặng nề hơn.

Quả nhiên, lúc chạy tới thì thấy Tống Giai Lệ đang nằm trong vũng máu.

Tài xế trong chuyện vô cùng hoảng hốt không ngừng nói mình lái rất bình thường, là do cô ta không muốn sống nữa nên nhảy xuống giữa đường định tự tử.

Mặc dù lúc hai người nói chuyện rõ ràng, Tống Giai Lệ có khóc lóc kể lể nói rẳng không có anh thì cô ta cũng không muốn sống nữa nhưng Trần Phong Sinh cũng chỉ nghĩ cô ta nói tồi để đó nhưng anh không hề nghĩ đến chuyện cô ta sẽ làm ra chuyện quá khích như vậy.

Sau khi xe cứu thương tới, anh cũng lập tức theo sau Ngoại trừ bị gấy xương nhiều chỗ với trầy xước ngoài da thì vùng ngực là nơi tổn thương nghiêm trọng nhất. Cú va chạm làm vỡ tim và chèn ép màng, ngoài tim cộng với xuất huyết cấp nên tình huống vô cùng nguy kịch. Trần Phong Sinh ở trong phòng phẫu thuật cấp cứu ròng rã mấy tiếng liền, sau đó chuyển cô ta tới phòng chăm sóc đặc điểm để tiện theo dõi. Đó cũng là lí do tại sao đêm ấy anh không về.

Tống Giai Lệ vẫn luôn lâm vào trạng thái hôn mê. Giữa sáng hôm thứ hai đột nhiên xảy ra tình huống khẩn cấp. Y tả thấy gọi cho anh không được mới gọi qua điện thoại của Tống Giai Lệ mà anh đang giữ. Lúc ấy anh như ngựa không ngừng nghỉ chạy thẳng về bệnh viện hỗ trợ cấp cứu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1409


Chương 1409

Ban đêm lúc về đến nhà, ánh thấy đèn cửa số không sáng thì quyết định ngồi trên xe đợi, cuối cùng lại thấy được cảnh Trương Tiếu Du và Ngô Huỳnh Đông từ trên xe bước xuống.

‘Tống Giai Lệ vừa tỉnh dậy sau hôn mê nên vẫn còn mơ màng. Mắt hạnh kinh ngạc nhìn anh ở khoảng cách gần đến nỗi chỉ cần hơi vươn tay ra là có thể với tới. Cô ta có thể thấy được sự lo lắng giữa lông mày anh nên mới giật mình hỏi: “Phong Sinh, có phải sau khi em hôn mê anh đã rất lo lẳng không?”

“Ừ! Trần Phong Sinh gật đầu.

Tổng Giai Lệ nói với giọng khó tin: “Nếu anh lo cho em, vậy có nghĩa là trong lòng anh vẫn có em đúng không?”

“Giai Lệ, về công, anh là bác sĩ trưởng chăm sóc em, anh là người cứu em về!” Giọng Trần Phong Sinh rất đỗi trầm thấp: “Còn về tư, dĩ nhiên anh sẽ lo lắng cho em. Bởi vì anh không những coi em là bạn mà còn coi em là ân nhân. Em hiểu không?”

Tổng Giai Lệ biết anh đang nói đến chuyện ân huệ ở New York khi cô ta không màng đến nguy hiểm báo cảnh sát cứu anh từ tay tên giết người.

Tinh thần hơi chao đảo như có gì đó vụt qua rất nhanh. Cô ta thoái mái cười: “Em hiểu”

“Phong Sinh, em thành thật xin lỗi. Anh nói đúng, là do em nhất thời nghĩ quẩn nên đã làm ra chuyện ngu ngốc! Anh yên tâm, sau này em sẽ không làm vậy nữa. Thật ra từ lúc em mở mắt ra thì trong chớp mắt, em cảm thấy mình ngu lầm. Bản thân em không thế tin được mình lại làm như vậy. Đúng là quá ngu xuấn, may rằng anh đã cứu eml”

“Chuyện trước đây là do một mình em hiếu lầm cho rằng chúng ta có thể yêu nhau tiếp nên mới dẫn đến chuyện nghĩ quần đêm ấy…Có lẽ do chết đi một lần, nhìn mọi chuyện đơn giản đi một chút cũng có thế chấp nhận được rằng duyên phận giữa chúng mình đã hết thật rồi. Nhưng thật ra nếu em chịu nghĩ thoáng đi thì mọi chuyện cũng chẳng có gì, em còn muốn trải nghiệm thêm mấy mấy chục năm cuộc đời nữa thì sao có thế từ bỏ như vậy được!”

Bên trong đôi mắt hạnh cũng Tống Giai Lệ giờ đây cũng còn lại ý cười chứ chẳng còn nước mắt. Giống như sống lại nơi Niết Bàn, nói vô cùng thật tình: “Em xin lỗi vì đã tạo ra rắc rối cho anh. Em là loại phụ nữ cầm lên được thì cũng buông xuống được nên chúc phúc cho hai người!”

Trần Phong Sinh sững sờ, nhưng anh lại vui nhiều hơn.

Mọi chuyện kết thúc như vậy thì anh là người vui nhất. Quen nhau năm mười lăm tuổi, cô ta đã bỏ ra rất nhiều thứ với anh, đã vậy còn có thêm công ơn nên anh không hy vọng cô ta trở thành người phụ nữ sĩ mê bi lụy vì tình cảm.

Nhưng khi nghe được bốn chữ cuối cùng của cô ta, thần sắc giữa đầu lông mày bỗng chùng xuống.

Bọn họ.

Cặp mắt đào hoa của Trần Phong Sinh chợt tối đi, anh chỉ trầm giọng nói một câu: “Giai Lệ, em nghĩ ngơi cho tốt!”

Lúc anh chuẩn bị đứng lên, Tống Giai Lệ như nhớ ra chuyện gì đó bèn gọi anh lại: “Phong Sinh, còn một chuyện nữa…”

“Chuyện gì?” Trần Phong Sinh ngước mắt lên.

“Xin lỗi, em còn phải giải thích với anh!” Vẻ mặt Tống Giai Lệ vô cùng xấu hổ lẫn nhục nhã, sau đó mới nói với giọng mệt mỏi: “Ban đầu em hiếu lầm chuyện hợp đồng hôn nhân giữa anh với cô Trương là do có ước hẹn bốn năm với em, cho rằng anh vẫn luôn đời em…Nên em sợ lúc hợp đồng của hai người kết thúc thì cô Trương sẽ không chịu ly hôn, em đã tìm người. phác thảo lại một phần nội dung của thư thỏa thuận ly hôn rồi nhét vào vali anh!”

“Em nói gì!” Trần Phong Sinh nhìn cô với ánh mắt khiếp sợ: “Em là người chuẩn bị thư thỏa thuận ly hôn?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1410


Chương 1410

Cả gương mặt Tống Giai Lệ vô cùng áy náy: “Vâng! Thành thật xin lỗi. Hôm trước lúc anh đi công tác về, em tìm cớ đưa cô Trương về nhà rồi thừa dịp xách hộ vali giúp cô ấy, em nhét thư thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn vào…Nếu anh cần, em có thể đi giải thích với cô Trương!”

Lúc đưa vali cho Trương Tiểu Du, thật ra Tống Giai Lệ đã thoáng chân chừ nhưng cuối cùng vẫn ngu muội làm vậy. Bây giờ nhớ đến chuyện mình đã làm, cô ta cảm thấy vô cùng xấu hổ -Trần Phong Sinh bỗng đứng bật dậy.

Cặp mắt đào hoa vốn đang âm trầm bỗng le sáng, tỉm anh đập rộn ràng.

Có điều hình ảnh Trương Tiểu Du nhẹ nhàng giữ chặt tay Ngô Huỳnh Đông trong đêm lại xuất hiện. Như bị thứ hung ác gặm lại, nhiệt huyết khắp người anh như nguội đi.

“Phong Sinh?” Tống Giai Lệ ân cần hỏi han.

‘Trần Phong Sinh ngồi về vị trí cũ, chất giọng trầm thấp lại vang lên: “Không cần đâu”

‘Văn phòng. Ánh nắng xuyên qua kẽ hở của cửa chớp chiếu vào.

Tô Yến bên cạnh từ khi biết chuyện cô đã ly hôn với Trần Phong Sinh thì vẫn luôn lo lắng muốn nói gì đó lại thôi hai ngày nay. Cô ấy nhẹ nhàng nắm tay cô hỏi thăm: “Cá nhỏ, cô không sao chứ?”

“Đương nhiên không sao!” Trương Tiểu Du nhếch môi.

Tô Yến còn muốn nói gì đó nhưng khóe mắt lại nhìn thấy tổng biên tập đang sải bước đi về phía hai người thì vội rụt tay về. Hai người lại làm ra vẻ đang chăm chỉ làm việc, ‘Sau khi tống biên tập đi tới thì gõ mấy cái lên bàn cô rồi đưa một tập tài u sang: “Trương Tiểu Du, tôi nhớ chồng cô là chuyên gia khoa tìm mạch của bệnh viện tư nhân đúng không? Vừa hay trong đải tin tức hoạt động chữa bệnh cần phỏng vấn vài bác sĩ. Vừa hay có thể kêu anh ta hợp tác một chút!”

Trương Tiểu Du thoáng giật mình.

Mặc dù cô không muốn nói chuyện đời sống riêng tư ở chỗ làm nhưng lúc này cũng chẳng thể giấu được. Cô mở miệng định nói mình đã ly hôn nhưng lại nghe tổng biên tập nói tiếp: “Tôi đã liên lạc bên phía bệnh viện rồi. Lát nữa sau khi ăn trưa xong, cô với Tô Yến qua đó đi!”

Trương Tiểu Du nuốt một ngụm nước miếng, sợ hãi hỏi: “Anh ấy đã đồng ý rồi?”

Xe dừng tại bãi đỗ xe của bệnh viện, Trương Tiểu Du thì vẫn còn đang trong trạng thái thất thần, phải chờ đến khi Tô Yến kéo ống tay áo cô nhắc nhở: “Cá Nhỏ, đến nơi rồi!”

Trương Tiểu Du ngâm nhìn tòa kiến trúc quen thuộc, gật đâu: Ngựa quen đường cũ đi ra khỏi thang máy, mắt thấy văn phòng càng ngày cảng gần, ngược lại cô có chút chùn bước, cô đi theo Tô Yến cùng một vị đông nghiệp khác đến gõ cửa đi vào.

Trần Phong Sinh mặc áo blouse trắng ngồi ở trước bàn làm việc, đang cầm điện tâm đồ trong tay giảng giải về tình trạng bệnh cho người bệnh ngồi đối diện, dáng vẻ chuyên chú, đôi mắt hoa đào cũng chưa từng ngước lên.

Bởi vì sợ quấy rầy bọn họ, cho nên mấy người tạm thời chờ ở cửa Mãi đến khi anh viết xong lời dặn dò của bác sĩ vào giấy khám bệnh, bệnh nhân đứng dậy rời đi, lúc này gương mặt điển trai của anh mới chậm rãi nâng lên Không biết có phải là ảo giác của Trương Tiếu Du hay không, rõ rằng một nhóm có ba người, cô lại chỉ cảm thấy, đôi mắt hoa đào kia nhìn xuyên thấu qua hai vị đồng nghiệp trước mắt mà dừng lại trên người cô, điều này khiến tâm hồn cô không khỏi rùng mình một cái Tô Yến thấy bầu không khí có chút xấu hổ, chủ động tiến lên nói: “Bác sĩ Sinhf”

“Trần Phong Sinh gật đầu coi như chào hỏi, mắt nhìn đồng hồ trên cố tay, trầm giọng nói: “Tôi chỉ dành cho các vị được nửa giờ, vì tiết kiệm thời gian, hiện tại chúng ta bắt đầu luôn đi!”

Camera được điều chỉnh ánh sáng đâu vào đấy, tìm được góc độ thích hợp nhất, Tô Yến cầm microphone vô tuyến ngồi ở đối diện bàn làm việc, dựa theo.

bản thảo có sẵn mà đặt câu hỏi: “Bác sĩ Sinh, anh làm bác sĩ chuyên ngoại khoa tim, có thể nói cho chúng tôi biết mấy biện pháp hữu hiệu cấp cứu kịp thời cho mấy bệnh nhân bất ngờ đột phát bệnh tỉm trong đời sống được không? Nó có gì giống và khác so với việc khám và chữa bệnh cho những bệnh nhân thông thường khác…”

Cả quá trình Trương Tiểu Du đều giấu mặt ở sau camera, chịu trách nhiệm ghỉ lại hình ảnh cùng thu âm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1411


Chương 1411

Nhìn bàn tay cỡ lớn trong màn hình, Trần Phong Sinh tựa vào trên ghế, gương mặt điển trai góc cạnh rõ ràng, đặc biệt là trên ống kính, anh gần như là 360 độ không góc chết, anh vừa có thể tiến hành trả lời câu hỏi bọn họ đưa ra, nhưng lại không chịu bất cứ ảnh hưởng gì, thậm chí còn không thua kém gì những minh tinh thường xuyên xuất hiện trên màn ảnh.

Trương Tiểu Du dám cược, nếu lúc trước anh không chọn làm bác sĩ mà chọn tiến quân vào làng giải trí thì người đàn ông này nhất định sẽ mê hoặc không ít phụ nữ.

Lúc này Trần Phong Sinh đang nghiêm tức trả lời câu hỏi về việc khám.

chữa bệnh mà Tô Yến đưa ra, mặt mày không có chứt lười biếng nào, chỉ có sự nghiêm túc chuyên chú, cho nên trông anh càng có sức hút hơn bình thường.

Trương Tiểu Du biết, từ xưa đến giờ, cứ hễ khi anh bắt tay vào làm việc là lại như thay đối thành một người khác.

Đương nhiên, ngoài những lúc ở một mình bên cạnh cô.

Trương Tiểu Du yên lặng nuốt một ngụm nước bọt, một lần nữa nhìn về phía anh trên máy quay, có lẽ là do đã ly hôn cho nên chỉ sau hai ngày không gặp, cô lại có cảm giác như đã cách cả một thế hệ.

Lúc này, Trần Phong Sinh thay đổi dáng ngồi, cái tay chống cảm cũng đặt ở trên bàn làm việc, theo môi mỏng khẽ mở ra khép lại, ngón tay có tiết tấu gõ trên mặt bản, phát ra những tiếng “cốc cốc”.

Đuôi mắt như có ánh sáng lóe lên, Trương Tiểu Du nín thở.

Đôi mất chăm chú nhìn tay trái thon dài như ngọc trong màn hình, chiếc nhẫn kim cương rực rỡ tỏa sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời trên ngón áp út, ánh hào quang kia đập vào trong mắt, ghim vào trong lòng cô.

Nhân bạc.

Anh thế mà vẫn đeo nhẫn!

Trương Tiểu Du khép hờ mắt, thừa dịp ba người khác trong văn phòng đều không chú ý tới, cô lặng lẽ tháo chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út tay phải xuống, vì đã mang rất lâu, cho nên trên ngón tay đã hẳn lại một vòng tròn là vết tích còn sót lại của việc đeo nhẵn.

Cô rất sợ dấu vết kia còn hắn lại, mà trên màn ảnh, Tô Yến đã buông micro trong tay xuống: “Được rồi, chỉ đến đây thôi, bác sĩ Tần, cám ơn sự phối hợp của anh!”

“Đừng khách khí, có thể giúp mọi người, là vinh hạnh của tôi!” Trần Phong Sinh nhếch môi.

Nam đồng nghiệp xoay người lại đi về phía cô, anh ta nhíu mày vỗ bả vai cô nói: “Cá Nhỏ, thất thần làm gì đó, Tô Yến bên kia đã phỏng vấn xong rồi, có thể kết thúc công việc rồi!”

“Ồ, tôi biết rồi!” Trương Tiểu Du vội vàng gật đầu.

Nửa tiếng phỏng vấn, chỉ trong giây lát là kết thúc, Trần Phong Sinh đứng dậy từ trên ghế, tiên bọn họ ra khỏi văn phòng, Tô Yến đột nhiên giật mấy thiết bị trong tay cô: “Cá Nhỏ, tôi với anh Trương đi chụp mấy bức ảnh từ xa của bệnh viện!”

‘Vừa dứt lời, cô nàng liền kéo đồng nghiệp nam chạy mất, dưới chân như được bôi mỡ, Lúc này trong hành lang chỉ còn lại có hai bọn họ, Trương Tiểu Du thầm nắm chặt tay sau lưng, đương lúc cô không biết nên làm thế nào để phá tan sự im lãng, chỉ thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên bên tai.

“Bà Trần, sao lại gầy như vậy?”

Trương Tiểu Du ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh đang nhíu mày mình, cô há miệng thở d0'c: “Anh…”

“Thế nào?” Khóe môi Trần Phong Sinh khẽ cong lên.

Trương Tiểu Du cần môi: “Tôi đã không còn là bà Trần nữa rồi..”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1412


Chương 1412

“Xin lỗi? Trần Phong Sinh tỏ vẻ giật mình, im lãng một hồi lại nói: “Gọi quen rồi”

Ngón tay Trương Tiểu Du càng nằm chặt hơn.

Trần Phong Sinh từ trên cao nhìn xuống đánh giá cô, mới chỉ ly hôn được hai ngày không gặp nhau, anh lại cảm thấy cô giống như đã gầy một vòng, ngay cả cái cẩm cũng có chút nhọn, vì thế không khỏi trầm giọng hỏi: “Có phải hai ngày qua em không ăn cơm hẳn hoi không, chẳng lẽ Ngô Huỳnh Đông không quản em sao?”

“Không, anh ấy đang bận rộn làm việc…” Trương Tiểu Du nhếch môi, đành phải lắc đầu đáp như vậy, vì không muốn tán gẫu đề tài này với anh nữa nên cô nhẹ giọng nói: “Cầm Thú, tôi đã tìm được nhà mới, sẽ nhanh chóng chuyển ra ngoài!”

“Anh đã nói là không vội rồi mà” Trần Phong Sinh nhíu mày.

Trương Tiểu Du lại nói: “Dù sao đó cũng là nhà của anh, nói thế nào thỉ tôi cũng không thích hợp ở lại đó!”

Thấy anh chỉ dùng cặp mắt đào hoa phong lưu phóng khoáng kia chăm chú nhìn mình, sau một lúc lâu cũng không lên tiếng, cô đành phải chỉ về phía thang máy nói: “Vậy… tôi còn có công việc, tôi về đài truyền hình trước đây”

Không đợi cô nói đến hai từ công việc, Trần Phong Sinh đã dẫn đầu xoay người trở về văn phòng.

Chỉ để lại cho cô một bóng lưng lạnh lùng kiêu ngạo, cùng với tiếng đóng cửa đánh“ ầm’ một cái, Trương Tiểu Du trợn tròn mắt, giống như đã sớm thành thói quen, cô bĩu môi rời đi ‘Vê đêm, trong khu chung cư trở nên cực kỷ yên tĩnh.

Trương Tiểu Du tâm rửa xong sấy khô tóc đi ra, nghĩ đến câu nói ban ngày của anh, cô không khỏi dừng bước đứng trước gương sờ mặt mình, hình như có vẻ gầy thật, gần đây cô hầu như không có khẩu vị ăn u‹ Chẳng lẽ là chịu ảnh hưởng sau khi ly hôn sao?

Trương Tiểu Du cười tự giễu, sau đó tắt đèn rồi đi đến giường lớn.

‘Vừa mới nãm xuống, chỗ huyền quan liền truyền đến tiếng gõ cửa, cô nhíu mày, đành phải xốc chăn lên đứng dậy một lần nữa, lê dép lê đi đến hỏi: “Ai thế?

“Chị Trần, là tôi đây, bảo vệ Phạm Ân!”

Nghe ra là tiếng của bảo vệ Phạm Ân, Trương Tiểu Du cho rãng có chuyện gì đó nên không dám trì hoãn, vội vàng vặn khóa mở cửa Cửa chống trộm bị mở ra, còn chưa chờ thấy rõ mặt của Phạm Ân ở bên ngoài, một bóng dáng cao ngất ở đối diện thẳng tắp ngã về phía cô, cùng với đó là mùi rượu hòa cùng với hơi thở quen thuộc truyền đến.

Sức nặng cả người nọ đều đồn hết lên trên người cô, Trương Tiếu Du thoáng lảo đảo, suýt nữa thì không đứng vững.

Cô đành phải vươn hai tay ra đỡ, sau đó nghiêng đầu nhìn gương mặt điển trai quen thuốc trên vai mình, kinh ngạc mở to hai mắt: “Cầm Thú?”

Phạm Ân cười tít mắt giải thích: “Chị Trần à, hình như anh Trần uống say rồi, vừa mới tài xế xe taxi đưa anh ấy trở về, vừa lúc tôi đi tuần tra ngang qua, nhìn thấy anh ấy say rượu đi đường cũng không vững, chỉ ồn ào nói muốn về nhà, tôi liền giúp đưa anh ấy về đây!”

Về nhà.

Hai chữ này giống như đánh thức dây thần kinh đã ngủ đông của cô.

Phạm Ân thấy cô cứ đứng bất động mãi ở cửa thì vội vàng thúc giục nói: “Chị Trần này, thời gian cũng không sớm, tôi thấy an Trần thật sự uống rất nhiều, cô mau đỡ anh về về giường nghỉ ngơi đi nhé!”

Đối mặt với ý tốt của bảo vệ Phạm Ân, Trương Tiểu Du xấu hổ, nói quanh co không biết nên giải thích như thế nào: “Phạm Ân, chúng tôi..”

“Không cần cảm ơn tôi!” Phạm Ân lại xua tay, ngắt lời cô nói: “Đây chỉ là chuyện tiện tay làm thôi, chị Trần, đêm nay tôi phải trực đêm, giờ phải nhanh chóng về phòng trực ban! Chào cô nhé!”

Phạm Ân nhanh chóng vầy tay rồi xoay người trực tiếp đi thang bộ xuống, ngay đến cả thang máy cũng không chờ.

Trong hành lang khôi phục lại sự yên lặng, Trần Phong Sinh say khướt thì vẫn nâm sấp trên người cô, Trương Tiểu Du nhíu mày đẩy đấy anh: “Cầm Thú, Cầm Thú?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1413


Chương 1413

Đáp lại cô chỉ có hơi thở nóng bỏng rồng nặc mùi rượu Trương Tiểu Du đưa mắt nhìn trần nhà vài giây, nghĩ đến dù sao nơi này cũng là nhà anh, rơi vào đường cùng cô đành phải đóng cửa chống trộm lại, kiên tì đỡ anh vào bên trong phòng.

‘Vóc dáng Trần Phong Sinh cao hơn hơn cô đúng một cái đầu, tuy bình thường thân hình cao ngất nhìn không ra, nhưng toàn thân đều là bảp thịt săn chắc, một đường đỡ anh được từ huyển quan về đến phòng ngủ vứt ở trên giường lớn mà trên trán cùng trên chóp mũi cô đều lấm tấm mồ hôi.

“Này, Câm Thú! Anh tỉnh lại đi!”

Trương Tiểu Du giơ tay đẩy đẩy, lại dùng chân đá đá bảp chân anh, sau đó lại dùng tay vỗ vỏ mặt anh, thấy anh vẫn không có chút phản ứng nào như cũ, cô lấm bẩm nói thầm câu: “Không phải chứ! Thật sự uống say rồi àt”

Cũng không phải cô chưa từng trải qua chuyện này, trong bốn năm qua mỗi khi rảnh rồi sẽ có lúc ban đêm anh uống rượu say trở về.

Như đã thành quen, Trương Tiểu Du quỳ i xuống bên cạnh, cởi áo.

khoác xám trên người anh ra Sau đó đến cởi cúc áo sơmi. Lông ngực tr@n trụi liền bại lộ trong không khí, dưới ánh đèn, da thịt rần chắc hình thành lên một loại mỹ cảm hấp dẫn, cô nuốt nước miếng, lúc ngón tay chạm dây lưng kim loại của anh, cô như giật mình nhận ra điều gì đó, vội vàng rụt tay về.

‘Sau đó gần như là bật dậy từ trên giường, Trương Tiếu Du không được tự nhiên lấy mu bàn tay dán lên gương mặt nóng rt.

Nhìn đôi mắt đào hoa của Trần Phong Sinh nhằm chặt, cô nhẹ nhàng thở phào, may mà anh uống rượu bất tỉnh nhân sự không phát hiện ra điều gì, cô lấy chăn đấp lung tung trên người anh, sau đó lại ôm gối đầu và chăn vội vàng đi ra phòng khách.

Bởi vì hiện tại thật ra cô vẫn thuộc thành phần đi ở nhờ, cho nên cô vừa rồi cuối cùng cô cũng không dẫn được mà ném anh ở ngoài cửa, giờ thì lại tặng giường cho anh, còn mình thì ngủ ở trên ghế sofa.

Cách một cánh cửa, trong lức mơ hiồ có thể nghe thấy tiếng hít thở truyền ra từ bên trong.

Tình huống giờ là chuyện gì đây?

Bọn họ đã đến cục dân chính nhận giấy đăng ký ly hôn, hai người nay đã không còn quan hệ vợ chồng nữa Trương Tiểu Du thụ lại tầm mắt, cười khổ nhảm mắt lại, chuyển người, vùi mặt giữa khe hở gối ôm và sô pha, mãi cho đến khi tư thế đã cứng ngắc, cuối cùng cô mới chìm vào giấc ngủ.

‘Sáng ngày thứ hai, nhận ra có người đang dùng ngón tay chọt mặt mình.

Trương Tiểu Du giơ tay quơ quơ, trong tầm mắt mông lung là gương mặt đẹp trai gần trong gang tấc của Trần Phong Sinh, cô gần như không hề nghĩ nhiều mà bật thốt ra: “Cầm Thú, đừng làm loạn!”

Bởi vì còn chưa tỉnh ngủ hắn cho nên ý thức còn mơ hồ không rõ, chỉ cho là như mọi buổi sáng mỗi ngày, bị anh cố ý chọc cho tỉnh dậy sau đó làm loại chuyện kia, cho nên trong trong giọng nói mang theo vài phần làm nững, Rất nhanh Trương Tiểu Du nhận ra chuyện không thích hợp, mở to mắt ngồi bật dậy.

Quả nhiên, nhìn thấy Trần Phong Sinh cúi người ở bên giường, Nghĩ đến lúc mình mơ mơ màng màng bật thốt ra câu kia, Trương Tiếu Du vừa xấu hổ lại quản bách, thấy đôi mắt đào hoa kia của anh chớp mắt nhìn cô, màu mắt đen như mực, ảnh mắt rất sâu.

Trương Tiểu Du li3m li3m môi, phát hiện rõ ràng anh đã tắm qua, tóc ngắn còn chưa khô hẳn, quần áo cũng đã thay, trái lại cô cũng không bất ngờ lầm, bởi vì bọn họ đã sống trong căn nhà này hơn ba năm, ngoài đồ của cô ra thì còn có.

không ít đồ của anh.

Nhưng điều khiến cô bất ngờ chính là hiện tại cô lại đang nẫm trên giường lớn, rõ ràng tối hôm qua cô ngủ ở sô pha mà!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1414


Chương 1414

Trương Tiểu Du nhất thời mở to hai mắt: “Sao tôi lại có thể ở trên giường!”

Trần Phong Sinh đứng dậy từ bên giường, một tay đút túi quần: “Buối sáng sau khi anh tỉnh lại thì ôm em lên giường!”

“À…“ Trương Tiểu Du gật đầu, trong lòng có chút nghĩ ngờ.

Cô quả thật là không có ấn tượng gì, nhưng áo ngủ trên người vẫn hoàn chỉnh nhàu nát gì, hơn nữa trông anh không giống như đang nói láo..

“Đã sắp tám giờ rồi, nếu còn không dậy đi làm thì sẽ bị muộn đó!”

Trần Phong Sinh nói xong câu này, bóng dáng cao ngất liền đi ra khỏi phòng ngủ, Trương Tiểu Du nhìn đồng hồ, đúng thật là đã sắp tám giờ rồi, cô vội vàng nhảy xuống giường đến phòng tâm thay quần áo, đơn giản rửa mặt xong thí đi ra từ trong phòng ngủ, sau đó bước chân bỗng khựng tại đó.

Bởi vì Trần Phong Sinh đang đứng ở trong phòng ăn, mà trước mặt anh, trên bàn cơm đã bày bữa sáng nóng hôi hối.

Trương Tiểu Du ngơ ngấn nhìn bữa sáng, nhất thời nói không nên lời Bởi vì hình ảnh này rất giống hồi bọn họ còn chưa ly hôn Hơn nửa ngày sau, bàn tay buông lòng rồi lại siết chặt, cô cản chặt răng, vừa định chất vấn hành vi tối hôm qua của Trần Phong Sinh thì anh lại như đã sớm nhìn thấu tâm tư của cô, một giây trước khi cô lên tiếng, anh đã chủ động mở miệng: “Ngại quá, tối hôm qua anh uống hơi nhiều!”

“Ừ? Trương Tiểu Du hé miệng, bị anh nói như vậy cô cũng chẳng biết phải nói thêm gì nữa.

Trần Phong Sinh lười biếng nhíu mày, vẻ mặt có chút bưồn rầu hỏi: “Chuyện tối hôm qua anh không nhớ được gì, đông nghiệp trong khoa muốn ăn liên hoan, anh bị chuốc mấy ly, không đùa giỡn hay làm chuyện điên rồ gì với em chứ?”

“Không có!” Nghe ra ý trong câu nói của anh, Trương Tiểu Du xấu hổ lắc đầu nói: “Tối hôm qua anh say khướt, cả người nhão choét như bùn!”

‘Trần Phong Sinh nghe vậy, trên mặt có chút mất mát, nhếch môi thì thầm: “Vậy sao, thế thì thật đáng tiếc quát”

Trên mặt Trương Tiểu Du nhất thời nóng lên.

Cũng may cô đứng đón nảng, ánh nảng đã che đi không ít, cô xoay mặt, yên lặng điều chỉnh lại nhịp thở đã có chút hỗn loạn.

Bồng dưng, nghe thấy anh đột nhiên không đầu không đuôi nói câu: “Cá Vàng Nhỏ, hôm nay là ngày thứ ba”

“Cái gì?” Trương Tiểu Du khó hiểu.

Cô nhíu mày nhìn anh, thấy trong đôi mắt đào hoa của anh đang chăm chú nhìn mình, trong nắng sớm, ánh mắt cùng giọng điệu đều sâu thăm thẩm: “Ngày thứ ba ly hôn với anh, em có từng hối hận không?”

Có từng hối hận không.

Trong lòng Trương Tiểu Du muốn cười, mặc dù hối hận nhưng cô có thể làm gì đây?

Chẳng lẽ anh còn muốn dây dưa không rõ với cô sao, đừng quên anh còn có Giai Lệ của anh.

Cô rũ mắt xuống, âm thầm cần chặt răng: “Đương nhiên… Không rồi!”

“Ha ha, cũng đúng!” Trần Phong Sinh híp đôi mắt đào hoa nhìn cô một lúc lâu, sau đó nhếch môi miễn cưỡng nở nụ cười, cuối cùng, anh khẽ hếch cảm ý bảo di động tối hôm qua bị cô tiện tay đặt ở trên bàn cơm: “Di động của em đang reo”

Trương Tiểu Du đi đến, thấy trên màn hình hiến thị hai chữ “Ngô Huỳnh Đông”.

‘Thật ra trong ba năm qua, quá nửa thời gian cô và Ngô Huỳnh Đông gần như trở thành người của hai thế giới, nếu không phải lần này có phỏng vấn tại công trường, chỉ sợ cô cũng sẽ không có liên lạc gì với anh ta, cuộc gọi mới nhất cũng là vào lần trước sau khi cô bị thương được anh ta cứu, trùng hợp cũng chỉ là để liên lạc báo tin mà thôi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1415


Chương 1415

Dưới cái nhìn chăm chú của anh, Trương Tiểu Du chần chờ hai giây, cuối cùng vẫn tiến lên, đưa lưng về phía anh mà nghe điện thoại: “Alo, Ngô Huỳnh Đông à..”

“Cá Nhỏ, em ăn cơm chưa, có làm phiền đến em không?”

“Không!” Trương Tiếu Du nhẹ giọng, nhận ra sự quân tâm trong giọng nói của anh ta, cô lại nghĩ đến đêm đó mình lợi dụng anh ta ngay trước mặt Trần Phong Sinh, sau cũng không không giải thích gì nhiều, lo lắng anh ta có chỗ hiểu lầm, cô theo bản năng há miệng nói: “Đêm đó…”

Bên kia điện thoại, Ngô Huỳnh Đông trực tiếp ngắt lời cô nói: “Cá Nhỏ, em yên tâm, anh không hiểu lâm đâu! Anh biết em chỉ cố ý làm cho anh ấy nhìn thôi, anh sẽ không ấm đầu nghĩ đến em vẫn còn yêu anh, hơn nữa anh cũng có thế đoán ra, có phải là em và anh Trần đang giận dỗi nhau không?”

Coi như là vậy đi.

Chẳng qua bọn họ sự giận dỗi này của bọn họ quá mức nghiêm trọng dẫn đến ly hôn thôi . Trương Tiếu Du thấp giọng.

“Anh gọi điện thoại cho em cũng không có ý gì khác, anh chỉ có chuyện muốn nói với em thôi!” Ngô Huỳnh Đông tiếp tục nói: “Hai ngày trước sau khi bị thương tại công trường, em theo giúp anh đến bệnh viện xử lý vết thương, bị vợ trước của anh là Lương Vũ Như thấy được, hôm qua cô ta mới chạy đến chỗ anh đại náo một trận, cho rắng anh là muốn tình cũ rực cháy với em mới ly hôn!

Nếu cô ta có tìm đến em gây rắc rối thì em cứ mặc kệ cô ta nhé!

Trương Tiểu Du gật đầu: “Được, tôi biết rồi”

Cúp điện thoại, cô hít sâu một hơi, đương lúc cô muốn thoải mái xoay người lại đối mặt với anh thì chỉ thấy trong phòng ăn đã không có một bóng người, bóng dáng cao ngất kia chẳng biết đã rời đi từ lúc nào, chỉ còn lại mỗi mùi hương của anh.

Trương Tiểu Du nhìn bữa sáng trên bàn cơm, cuối cùng cũng không động đến, cô xách theo túi ra ngoài đi làm luôn.

Vi là thứ sáu cho nên công việc cũng không quá bận rộn, Trương Tiểu Du không có bản thảo cần sửa, cô lên mấy trang web cho thuê nhà xem thử, cô.

muốn nhanh nhanh chóng tìm thấy nhà thích hợp.

Thật ra cô rất không nổ, tuy nói lúc trước khi Trần Phong Sinh dẫn cô chuyển vào ở, nhà cửa cũng đã được trang hoàng xong, nhưng ba năm rưỡi ở tai nơi này, sống lâu như vậy có rất nhiều thứ đều do chính tay cô chọn thêm vào.

Nhà của chúng ta.

Trương Tiểu Du nghĩ đến năm đó lúc anh nói những lời này, cô nở nụ cười chua chát Quả nhiên khi ấy cô vẫn còn quá trẻ, ai nói gì cũng cho là thật, cô cho răng sau khi cha mẹ đồng thời qua đời, cuối cùng cô cũng có được một mái nhà, nhưng tất cả cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền.

Trương Tiểu Du nhớ kỹ mấy dãy số này, lúc nghiêng đâu cô bắt gặp Tô Yến ở bên cũng đang xem tin tức gì đó, đặc biệt chuyên chú, ánh mắt dừng một chỗ thật lâu vẫn không rời đi.

Cô tò mò đi tới gần: “Yến ơi, cô đang nhìn cái gì thế?”

“Không có gì!” Vẻ mặt Tô Yến bối rối Trên màn hình máy tính hiển thị đang ở trang tin tức, không phải tin tức giải trí, cuộc sống hay những mẩu chuyện hài hước, mà là tin tức là đám hỏi của một nhân vật tài chính, trên ảnh chụp là Trần Phong Niên mặc tây trang đeo kính, dáng vẻ vô cùng xuất chúng.

Trương Tiểu Du tính thời gian, hình như lễ cưới của anh hai cũng sắp đến tồi..

Tô Yến tất trang web đi, tay cầm con chuột, thấp giọng hỏi: “Cô sẽ tham dự lễ cưới của anh ấy chứ?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1416


Chương 1416

“Chắc là không rồi!” Trương Tiểu Du ngẩn ra, sau đó lắc đầu.

Từ trước đến nay tình cảm của ba anh em nhà họ Trần luôn rất tốt, nếu như quan hệ giữa hai người vẫn trong quan hệ hợp đồng hôn nhân trước kia, Trần Phong Niên cử hành hôn lễ, cô làm bà Trần thì đương nhiên là phải tham dự rồi, nhưng nay hai người đã ly hôn, cô hiển nhiên không còn cần thiết phải tham gia nữa, hoặc có thể nói cô không có tư cách để tham gia Tô Yến đến lúc này mới phản ứng kịp, vội ngẩng đầu nói: “Tôi xin lỗi, Cá Nhỏ..”

“Có gì đâu mà phải xin lỗi, cũng chỉ là ly hôn thôi mà, không có gì đáng ngại cải Hơn nữa, chuyện thành ra như vầy cũng là một chuyện đáng mừng, tôi lại trở về làm thanh niên độc thân rồi!” Trương Tiểu Du thấy thế, không khỏi vui vẻ, cuối cùng lại nhún vai nói: “Ha, chỉ tiếc sau đó sẽ là cuộc hôn nhân thứ hai thôi Tuy Tô Yến thấy vẻ mặt cô rất thoải mái, nhưng có thể nhìn ra sâu trong nội tâm cô đang cố gắng muốn che đậy vết thương, bởi vì bản thân Tô Yến cô đây đâu có khác gì đâu?

Tô Yến nhẹ nhàng cầm tay cô, tiếp thêm dũng khí cho cô: “Cá Nhỏ, quá khứ qua rồi thì cứ đế nó qua đi, hĩ vọng hai người chúng ta đều có thế có được một khởi đầu mới!”

“Ừ, hi vọng là vậy!” Trương Tiểu Du gật đầu, mặt mày cong cong.

“Tôi đã bắt đầu qua lại với nhân viên ngân hàng xem mắt hôm nọ rồi!” Tô Yến hít một hơi thật sâu, sau đó hạ quyết tâm nói: “Bởi vì mục đích của anh ấy cũng là tiến thẳng đến hôn nhân, cho nên đại khái ở chung khoảng nửa năm, chúng tôi sẽ kết hôn đó! Hai ngày nữa tìm được thời gian rảnh, chúng ta cùng.

nhau ăn một bữa cơm, cô thuận tiện giúp tôi trấn cửa xem thế nào!”

Thật ra Trương Tiểu Du còn muốn nhắc tới Trần Phong Niên, nhưng nhìn trang web đã bị tất đi, cô vẫn nuốt những lời định nói lại: “Được!”

Đúng lúc này chuông điện thoại đột nhiên vang lên, trên màn hình hiến thị một dãy số xa lạ, cô do dự một hồi mới nhận máy.

“A lô?

Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam cực kỳ xa lạ, nghe qua thì khá nghiêm túc: “Chào cô, cho hỏi cô là cô Trương Tiểu Du đúng không?”

“Là tôi, xin hỏi ai vậy?” Trương Tiểu Du cảm thấy khó hiểu.

Cô tưởng là bên quảng cáo đang đẩy mạnh tiêu thụ hoặc là một vài cuộc điện thoại quấy rầy gì đó, đang lúc nghĩ ngợi xem có nên tắt đi hay không, ai ngờ, giọng nam bên kia vang lên: “Đây là cuộc gọi tới từ văn phòng luật sư Hoa Thành, tôi họ Phan. Cậu Trần đã sang tên một căn hộ tại khu Giang Cảnh cho cô, nếu như cô rảnh thì xin mời đến văn phòng luật sư ký tên được không?”

“Cậu Trần… Trần Phong Sinh?” Trong lòng Trương Tiểu Du căng thẳng.

“Phải rồi!” Giọng nam bên kia đồng ý, sau đó lập tức nói tiếp: “Địa chỉ của văn phòng luật sư tôi sẽ gửi tin nhắn cho cô, tới nơi thì có thể trực tiếp tới tìm Cúp điện thoại, lúc này Trương Tiểu Du vẫn chưa phản ứng kịp, điện thoại tung lên vài hồi, cô nhận được một tin nhắn, chính là từ vị luật sư họ Phan kia vừa mới gửi địa chỉ văn phòng luật sư của anh ta đến.

Hồi tưởng lại cuộc nói chuyện vừa rồi, cô mím khóe miệng.

Anh có ý gì?

Trương Tiểu Du cúi đầu lấy túi xách trong ngăn tủ ra, đứng dậy nói: “Yến ơi, giúp tôi che giấu với, tôi có chứt việc muốn về sớm!”

Chưa tới giờ cao điểm buối tối, nửa giờ sau, Trương Tiểu Du đã đến Văn phòng luật sư Hoa Thành.

Cô ngẩng đầu nhìn tòa offices trước mặt, hít sâu một hơi rồi mới đi vào.

Dựa theo bảng chỉ dẫn, cô nhanh chóng dễ dàng tìm được văn phòng luật sư, sau khi đến trước quầy lê tân nói một tiếng là đến tìm luật sư Phan) rất nhanh đã được đưa tới một văn phòng lớn nhất, người đàn ông đi giày Tây ngồi ở trước bàn làm việc, hệt như cô dự đoán, dáng vẻ không khác gì một luật sư.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1417


Chương 1417

Trương Tiểu Du gõ cửa xong thì trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Chào luật sư Phan, tôi là Trương Tiểu Du!”

Luật sư Phan có vẻ như không ngờ tới vừa mới cúp điện thoại chưa được bao lâu thì cô đã nhanh chóng chạy tới như vậy cho nên anh ta có hơi sửng sốt, vàng giơ tay ý bảo: “Cô Trương, xin mời ngồi!”

Anh ta tự mình đứng dậy đi pha trà cho cô, lúc đưa tới còn cười nói câu: “Cô Trương, tuy cô không biết tôi, nhưng tôi thì lại biết cô đấy”

“Ồ” Trương Tiểu Du sửng sốt.

Luật sư Phan lại một lần nữa ngồi về trên ghế, giải thích nói: “Lúc trước hiệp nghị kết hôn của cô và cậu Tân chính là do tôi soạn thảo!”

Trương Tiểu Du nảm chặt tách trà trong tay, nhưng lại không uống nói, mà hỏi lại: “Những lời anh nói trong điện thoại là có ý gì?”

Luật sư Phan lấy từ trong ngăn kéo ra một phần văn kiện, chuyển đến trước mặt cô: “Cô Trương, căn hộ Lâm Giang nơi hiện tại cô đang ở đó, hai ngày trước cậu Tân sang tên dưới danh nghĩa của cô, hơn nữa cũng đã ký tên lên bản hiệp nghị trong phần văn kiện này!”

Trương Tiểu Du nghe xong những lời luật sư nói, nét mặt có hơi hoảng hốt.

Anh.

Luật sự Phan lấy bút máy bên cạnh đến, giật nắp bút ra: “Nếu không có vấn đề gì thì cô cũng có thế ký tên lên trên đây được rồi!”

“Luật sư Phan, tôi không hề đồng ý sẽ nhận lấy căn hộ kia!” Trương Tiếu Du dùng sức cần môi “Cô Trương, chuyện này chỉ sợ có chút khó khăn đấy” Luật sư Phan lại nói như vậy.

“Anh có ý gì?” Trương Tiểu Du lộ vẻ hoang mang.

Luật sư Phan ngồi thắng dậy, mặt không đối sắc lừa dối cô, nói: “Căn hộ.

này đã được các bộ phận liên quan tiến hành công chứng, cậu chủ Tân đây là muốn tặng quà cho người vợ trên danh nghĩa của cậu ấy, cơ quan quản lý bất động sản bên kia cũng đã lập hồ sơ, căn cứ theo {Điều lệ quản lý nhà ở tư nhân thành thị), cùng với Điều 128 trong (Ý kiến của Tòa án nhân dân tối cao về một số vấn đề liên quan đến việc thực hiện } có quy định rắng quyền sở hữu ngôi nhà này đã được chuyển sang tên của cô, nói cách khác, cô không thể từ.

chối nhận căn hộ này, ký tên chỉ là về mặt hình thức, chứ thật ra nó đã thuộc về cô rồi!”

Bóng dáng Trương Tiếu Du vừa rời khỏi văn phòng thì luật sư Phan liền gọi điện thoại cho Trần Phong Sinh.

Nhìn hợp đồng vừa mới được ký tên trên bản, mặt mày anh ta đây ý cười, nói: “Cậu chủ Tân, tôi đã xử lý tốt theo yêu cầu của cậu rồi, không để cho cô.

Trương có cơ hội từ chối nhận căn hộ này, cô ấy đã nhận lấy!”

Bên kia điện thoại, Trần Phong Sinh đáp lời Bởi vì anh ta là luật sư tư nhân nhiều năm của anh, cho nên có bất cứ chuyện gì tương tự cũng đều giúp anh ra mặt xử lý, vì vậy mà anh ta biết và hiểu tất nhiều chuyện, luật sư Phan không khỏi hỏi: “Cậu Tân, cậu xác định chỉ muốn tôi chuyển nhà cửa sang danh nghĩa cho cô ấy thôi sao?”

“Chẳng thế thì sao?” Trần Phong Sinh lên tiếng hỏi lại Luật sư Phan tiếp tục hỏi: “Lúc trước tôi giúp hai người làm hợp đồng kết hôn bốn năm, không phải chỉ vì nguyên nhân sức khỏe bà ngoại của cậu yếu, bác sĩ chủ trị bảo sau khi phẫu thuật đại khái chỉ có thể kéo dài tuổi thọ khoảng chừng bốn năm thôi sao, nhưng hiện tại bà ngoại cậu vần khỏe mạnh như cũ, chẳng lẽ không cần tôi kéo dài thêm hợp đồng à?”

Bên kia điện thoại im lặng một hồi, dường như có tiếng bật lửa châm thuốc vang lên, sau một lúc lâu, mới chậm rãi truyền đến hai tiếng trăm thấp: “Không cần”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1418


Chương 1418

Luật sư Phan nhìn cuộc điện thoại đã bị cắt đứt, giật mình, sau đó lại tiếp tục làm việc của mình.

Bầu trời đêm lấp lánh ánh sao, cả thành phố như được tháp sáng.

Đi ra khỏi tàu điện ngầm, Trương Tiểu Du nhìn bệnh viện tư nhân trước mặt, cô cũng không biết mình bị làm sao nữa, đã tối rồi mà vẫn còn đến nơi này.

Cô biết lúc này Trần Phong Sinh vẫn còn đang ở trong bệnh viện, chỉ cần đi vào là có thể tìm anh ấy, tuy hai người bọn họ đã ly hôn, sau này có khả năng chính là người ngoài đường, nhưng cô vẫn nhớ rất rõ lịch trực ban của anh ấy.

Trương Tiểu Du bước vào khu nội trú của bệnh viện, đi ra từ trong thang máy, vẫn giống như mọi lần, y tá trực trong trạm y tá sẽ chủ động cười chào hỏi với cô: “Chào chị Trần!”

Trương Tiểu Du nhìn lịch trực trên tường, biết Trần Phong Sinh không có ca phảu thuật: “Anh ấy đang ở trong văn phòng hay ở trong phòng trực ban thế?”

“Đều không có ở đó!” Nữ y tá cười, sau đó giơ tay nhiệt tình chỉ đường cho cô, nói: “Bác sĩ Sinh vừa mới đi thăm bệnh nhân, chính là phòng bệnh VIP số 3 queo trái ở phía trước đó!”

“Được, cám ơn!” Trương Tiểu Du gật đầu.

Chờ bóng dáng cô khuất xa, một nữ y tá ở bên trong phòng kê thuốc lập tức chay tới: “Ôi trời, cô đúng là thích xem náo nhiệt đến nỗi không sợ lớn chuyện ha, cô quên mất phòng bệnh VIP số 3 là ai đang ở đó sao ? Cô bảo chị Trần đi qua đó, lỡ có chạm mặt thì..”

“Ối, tôi lại quên mất! Làm sao bây giờ!” Nữ y tá bấy giờ mới phản ứng kịp, vỗ bốp vào đầu một cái.

Giờ nhận ra cũng chẳng còn kịp nữa, Trương Tiểu Du đã quẹo trái ở cuối hành lang rồi.

Đi qua hai gian phòng bệnh VỊP phía trước, cô dễ dàng tìm đến phòng bệnh số 3 theo như lời nữ y tá nói, cô vốn định ở bên ngoài chờ anh, chẳng qua cửa phòng bệnh lại không khóa, rộng mở ở đó.

Phòng bệnh VỊP khác phòng bệnh bình thường ở chỗ, ngoài là phòng bệnh đơn ra thì rất nhiều phương tiện đều vô cùng cao cấp.

Trước kia Trương Tiểu Du cũng từng ở trong phòng bệnh như vậy, lúc ấy là lúc cô không cẩn thận nhảy vào trong hồ tìm vòng cổ sau đó bị chìm xuống, sau khi tỉnh lại thì phát hiện anh đang đi công tác ở bên ngoài lại đang đứng trước giường bệnh ở của mình, đó đã là chuyện của bao lâu trước rồi..

Cô không khỏi có chút hoảng hốt, bước chân bỗng nhiên không nhấc lên nổi rong phòng bệnh, Trương Tiểu Du nhìn thấy bóng dáng cao ngất đưa lưng về phía mình không biết đang nói gì đó với Tống Giai Lệ đang nắm ở trên giường bệnh, trên sườn mặt của hai người đều mang theo ý cười Có vẻ như Tống Giai Lệ xốc lên chăn muốn xuống giường, nhưng động tác có chút chậm chạp, Trần Phong Sinh đứng bên cạnh lập tức tiến lên, đỡ cô ta, khoảng cách giữa hai người cực kỳ gần, cánh tay anh ôm ngang eo cô ta, Trái tim bông như bị thứ gì đó cào xé đến trầy xước Trương Tiểu Du cố gắng áp chế trái tìm đang nhảy loạn của mình, cô lui về sau hai bước dựa vào trên vách tường, Ừa, xem ra Tống Giai Lệ đúng là bị bệnh, hơn nữa chắc anh cũng rất lo lắng cho cô ta, quả nhiên người đẹp thì chính là người đẹp, cho dù có mặc đồ bệnh nhân, sắc mặt tái nhợt thì cũng không ngăn được sức cuốn hút của bản thân, nói vậy thì có người đẹp ở đây, anh làm việc cũng không buồn tẻ rồi nhỉ!

Mười phút sau, Trương Tiểu Du cúi đầu đi tới cửa văn phòng chuyên gia máu, đau đón.

“Chị Trần!”

Trương Tiểu Du thong thả ngước mất, trùng hợp lại chính là nữ y tá vừa chào hỏi cô ở trạm y tá.

Cô ấy khẽ nhếch khóe miệng, nở nụ cười nói: “Ừm chuyện đó… tôi vẫn nên chờ ở trong phòng làm việc đi, nếu anh ấy xong việc trở về, phiền cô nói cho anh ấy biết tôi ở trong này!”

‘Vẻ mặt nữ y tá đầy ảo não, cô nàng nói: “Chị Trần, tôi xin lỗi, tôi không cố.

Trương Tiểu Du lắc đầu, đè ép nỗi chua xót đang dâng lên trong lòng, cô nói nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết: “Chúng tôi đã ly hôn rồi, cô gọi tôi là chị Trần không được thích hợp lảm, cứ gọi tôi là cô Trương thôi!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1419


Chương 1419

Trần Phong Sinh chạy đến ngay phía sau, trùng hợp lại nghe được đúng câu này.

Nữ y tá kinh ngạc hết nhìn cô rồi lại nhìn về phía vẻ mặt đang rất khẩn trương của Trần Phong Sinh, không dám nói thêm gì, khẽ gật đầu sau đó chạy nhanh như một làn khói.

Bởi vì đi quá nhanh thế cho nên lúc Trần Phong Sinh dừng lại lồng ngực vẫn phập phồng lên xuống.

‘Sau khi anh kiểm tra phòng bệnh của Tống Giai Lệ xong đi ra, lúc đi ngang qua trạm y tá, liền nghe được có y tá nói với anh rằng cô đến tìm anh, điều này khiến anh nghĩ đến rất nhiều lần trực trước kia, cô luôn đến tìm anh.

‘Vui sướng xuất hiện trong lòng như măng mọc mùa xuân, nhưng sau khi nghe thấy những lời cô nói thì trái tìm lạnh hơn phân nửa.

Cảm nhận được ánh mắt quen thuộc kia, Trương Tiểu Du theo bản năng quay đầu, cùng anh bốn mắt nhìn nhau.

Hai tay của Trần Phong Sinh đút ở áo trong túi áo blouse trắng, dưới ánh đèn rất không nhìn ra được bất cứ cảm xúc gì trong đôi mắt thâm sâu của anh, chỉ thấy khóe môi anh nhếch lên đầy vẻ lười biếng: “Đứng ở cửa làm gì, nhanh vào trong văn phòng rồi nói!”

Trương Tiểu Du thấy anh đã đi lướt qua mình, cô cũng nhấc chân đi theo sau ‘Sau khi đẩy cửa ra, Trần Phong Sinh bỗng nhiên đứng ở sau cánh cửa đã đóng lại, tiếng khóa cửa vang lên ‘canh cách một tiếng, Trương Tiểu Du lập tức quay đầu, nhíu mày hỏi: “Cầm Thú, anh đóng cửa làm gì đó?”

“Đóng cửa thì thế nào? Trần Phong Sinh miễn cưỡng nhíu mày.

Trương Tiểu Du cần môi: “Đêm hôm khuya khoát, trong văn phòng chỉ có hai chúng ta, không quá thích hợp!”

‘Văn phòng làm việc này là nơi cô gần như thường xuyên ra ngoài, tất cả mọi thứ cô đều quen thuộc, hơn nữa rất nhiều những hình ảnh mập mờ đã từng cũng đều xảy ra ngay trước mắt, hiện giờ đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nữ..

“Không thích hợp ở chỗ nào?“ Trần Phong Sinh đúng lý hợp tình hỏi lại, anh đứng ở nơi cao bễ nghễ cúi nhìn gương mặt cô: “Chúng ta lại không hề làm chuyện thiếu nhỉ không nên xem!”

Trương Tiểu Du bị nói cho nghẹn họng, Cho tới bây giờ anh đều miệng lưỡi sắc bén như vậy.

Cô nhanh chóng cụp mắt, che đi phần gợn sóng đã bắt đầu lăn tấn trong, mắt, cô tiến lên kéo lấy ghế dựa ngồi xuống.

“Trần Phong Sinh đi đến trước bình nước, hỏi: “Em uống gì?”

“Không cần!” Trương Tiểu Du lắc đầu, lấy lại bình tĩnh, lúc này cô mới mở miệng nói: “Tôi tới là muốn nói chuyện nhà cửa với anh! Chạng vạng tôi có đến văn phòng luật sư, vị luật sư họ Phan kia có nói anh đã chuyển nhà cửa sang danh nghĩa của tôi!”

“Ừ! Trần Phong Sinh đi đến trước mặt cô, trực tiếp ngồi ở trên mặt bàn, chân dài bắt chéo.

Chiếc giày da của anh vừa vặn rơi vào trên đầu gối của cô, theo chiếc chân dài khẽ đung đưa, bất cứ lúc nào cũng có thể cọ đến cô, tuy cách một lớp quần bò, nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được cảm giác bất thường trên làn da.

Trương Tiểu Du không khỏi giảm chân, đạp ghế dựa lui về sau một khoảng, sau đó ngẩng đầu nói: “Vì sao anh phải làm như vậy? Lúc ly hôn tôi đã nói rất rõ ràng rắng, tôi sẽ không lấy một đồng tiền nào của anh!”

“Nhà cửa đâu phải tiên” Trần Phong Sinh hỏi một đẳng trả lời một nẻo.

“Cái gi? Trương Tiểu Du nhíu mày.

Trần Phong Sinh nheo lại cặp mắt hoa đào, ánh mắt từ trên cao nhìn thẳng vào đáy mắt cô: “Cá Vàng Nhỏ, lúc trước khi chúng ta tiến vào ở, anh đã nói rồi, đó là phòng cưới!”

“Ừ…” Trương Tiểu Du nuốt một ngụm nước miếng.
 
Back
Top Bottom