Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1260


Chương 1260

Trương Tiểu Du lung túng hai giây, sau đó cũng đứng thẳng dậy.

Trần Bá Vân giơ tay gõ gõ lên mặt bàn nghiêm mặt hỏi: “Phong Sinh, bố hỏi con lại lần nữa, có thật là bọn con đã kết hôn rồi không?”

Xét cho cùng thì anh cũng là máu mủ ruột thịt với ông, ông thừa biết sự nổi loạn của con trai, cũng có thể do ông đã tính nhầm con gái của nhà họ Cố không đúng tâm ý của anh cho nên mới cố tình làm ra như vậy.

“Vâng” Trần Phong Sinh đáp lại rất đơn giản nhưng tư thế đứng vẫn cứng nhắc.nhưng ánh mắt cũng lười biếng biểu thị: “Đăng ký kết hôn con không thể suốt ngày giữ bên mình được,nếu bố không tin thì có thể gọi điện thoại tra xem là biết rồi”

Trần Bá Vân trừng mắt nhìn anh vài giây nhấc máy bàn lên nhanh chóng bấm điện thoại. Nghe điện thoại xong khong biết đâu dây bên kia nói những dì, sắc mặt ông den lạitiên tay vơ chiếc bứt long cạnh đó ném đi: “Đồ khốn nạn”

‘Trần Phong Sinh hình như đã có sự chuẩn bị từ trước, né người sang bên cạnh một bước vừa chuẩn tránh được. Trương Tiểu Du sợ đến hồn bay phách lạc, suýt chút nữa thì bị cây bút bay vào người ‘Văn may là cô kịp phản ứng qua đầu đi nếu không thì sẽ vô tình bị thương rồi Giờ cô mới hiểu anh nhắc cô thong minh một chứt là có ý gì rồi Có phải là lớn tuổi rồi thì thích ném đồ vật không, cô nghĩ đến bố chồng tương lai của cô ấy cũng là bố của chủ tịch Hoàng. Lần trước đi đến bệnh viện thăm cũng bị ném họp cơm giữ nhiệ trúng vào lưng giờ vẫn đau.

Xem ra cô vẫn rất may mắn.

“Hôn nhân là chuyện đại sự, có như con cấu thả như vậy không?”

Trần Bá Vân đập mạnh xuống bàn tức giận dồn lên, càng nói càng tức giận: “Sao tôi lại có thể sinh ra đứa con trai ngỗ ngược như vậy chứ, trước giờ không xem lời nói của tôi ra gì, ban đầu, tôi cho đi du học nước ngoài, muốn con học pháp chế, quay về để làm chính trị, con lại lén lút thay đổi sang ngành y. Tốt nghiệp trở về, muốn sắp xếp con vào viện quân y, kết quả sao chứ con tìm một bệnh viện tư nhân và làm một bác sỹ ngoại khoa tim mạch, có phải con đang cố tình phản kháng lại bố không?”

Trần Phong Sinh cười lạnh lùng,giọng điệu mềm mỏng nhưng có phần giêu cợt “Anh cả phải thế này, anh hai phải thế kia,m ỗï người bố đều trải thảm cho đi như vậy còn chưa đủ sao? Con nhất định sẽ không để bố sắp xếp cuộc đời của con đâu”

Trần Bá Vân bị lời nói cua con trai làm cho uất nghẹn, nhất thời không thốt lên lời, nén giận trầm giọng nói: “Vậy con có còn biết bố là bố của con không?

Kết hôn là chuyện nhỏ sao? Là trò chơi sao, ngay cả việc thông báo cho bố một tiếng cũng không có, cứ thế lén la lén lút kết hôn rồi”

Trương Tiểu Du mím môi, đan tay vào nhau toát cả mồ hôi Mặc dù cô bước vào đây không có sự tồn tại, chỉ có tiếng tranh cãi của hai cha con Phong Sinh nhưng cô ít nhiều cũng có thể chiếu được dù sao làm phận mẹ gặp trường hợp con cái két hôn vụng trộm sau lưng thì chắc chắn sẽ nổi giận Nhìn bầu không khí trong phòng có cảm giác như đang đóng băng.

Cô không nhịn nối bèn nói: “Bác Trần, thục ra bọn cháu…”

“Cô im miệng lại”

“Trần Bá Vân hít một hơi hình như ông nói hơi quá đáng rồi. Ông không có quyền gì trút giận lên người cô cả.nhưng trong cơn giân ông vẫn cứng giọng quay đầu nói: “Tôi dậy dỗ con trai tôi không đến lượt người khác khoa chân múa tay ở đây”

Trương Tiểu Du lúng túng cúi mặt,không dám nói ra lời nào nữa.

Trần Phong Sinh thụ hai tay lại, bước về nôi luôn: “Bố vui hay không vui thì cũng chẳng sao cả, dù sao thì cuộc hôn nhân này con đã giấu bố mà kết hôn xong rồi”

“Được, được lắm” Không đợi anh nói hết Trần Bá Vân lại bị làm cho nổi giận lần nữa, đưa tay chỉ thẳng vào Trần Phong Sinh: “Nếu như trong mắt anh đã không có người bố này, không xem lời nói của tôi ra gì, kết hôn cũng không nói với ta, vậy thì sau này anh đừng bước chân vào cái nhà này nữa”

“OK” Trần Phong Sinh không nhịn nữa mà nói.Thực ra sau khi dọn ra ngoài ở, số lần anh về Nhà họ Trần một năm đếm trên đầu ngón tay, đa phần anh lấy lý do bệnh viện nhiều việc, nên những lời đe dọa như vậy với anh mà nói đều không có tác dụng.

Ngay lập tức anh cứng ngäc kéo tay cô quay đầu rời đi khỏi phòng sách.

Ngoài góc hành lang Trân Hoài Nam đang đứng đó đợi, hình như anh sợ räng hai bố con sẽ xảy ra xung đột nên khong an tâm mà chờ ở đó để có thể dập lửa bất cứ lúc nào.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1261


Chương 1261

Trần Phong Sinh bước đến, mím môi nói: “Bố có lẽ bị em chọc giận không ít đâu, anh hai anh lấy cho bố ít thuốc huyết áp đi”

Chiếc xe màu đen quay đầu, đi ra khỏi sân cả đoạn đường chìm trong im lặng,Tân hiểu Du nhìn qua gương chiếu hậucăn biệt thự ba tầng khuất dần.

Cô cẩn thận liếc qua nhìn nghiêng Trân Phong Sinh, ngập ngừng nói: “Câm Thú, thực ra anh cũng không cần phải đối đầu với bố anh như vậy, anh cũng có thể nói ra lý do anh kết hôn, em tin rằng nếu ông ấy biết sẽ không trách anh”

Trần Phong Sinh không nói gì, đôi mắt hoa đào sâu thẩm nhìn vào bầu trời đêm, thật không thể nhìn ra cảm xúc của anh.

“Hay là để em tìm cơ hội nói với ông ấy cũng được” Trương Tiểu Du nghĩ răng anh sẽ gật đầu đồng ý.

Trần Phong Sinh cuối cùng cũng có phản ứng trở lại, anh nghiêng nghiêng đầu nhìn về phía cô: “Bây giờ em muốn anh ném em xuống xe sao?”

Trương Tiểu Du bỗng lắc đầu như điên.

Trần Phong Sinh hừ lạnh một tiếng, anh tiếp tục quay đầu lái xe xuống khỏi cầu cạn, tâm trạng của anh rõ ràng là đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều, sự căng thẳng giữa hai đâu lông mày cũng dẫn ra.

Mặc dù là đang lái xe trên đường về, nhưng giữa đường anh đột nhiên lại dừng lại bên lề, ánh đèn neon nhấp nháy biển hiệu của khách sạn, Trương Tiểu Du không giải thích được: “Tại sao lại dừng lại?”

“Không phải buổi tối em đã ăn rồi hay sao?“ Đôi mắt trong veo của Trần Phong Sinh nhếch về hướng cô.

Trương Tiểu Du ngây người, chớp chớp mắt.

Cô đưa tay lên và sở vào bụng của mình, nó thực sự trống rồng và bằng phẳng, anh ấy nói hoàn toàn đúng rồi Mặc dù nói bữa tối nhà họ Trần có rất nhiều món ăn ngon, nhưng trong bầu.

không khí như vậy, đồ ăn trong miệng ăn cũng không biết là ăn thứ gì, còn chưa kể trong cả quá trình cô cũng không có động đũa nhiều, thực sự không ngờ anh ấy lại để ý tới những chỉ tiết nhỏ tới như vậy!

Cô cong cong khóe miệng, chỉ tay về phía đối diện: “Câm Thú, chúng ta đi chợ đêm đối diện ăn đif Trần Phong Sinh nhìn theo hướng ngón tay cô vừa chỉ, là một con phố ăn vặt, tất cả đều lã quán ăn lộ thiên, nhìn xung quanh đều là những tiếng la hét và khói hàng rong, anh nhướng mày nói”Không hợp vệ sinh”

“Nhưng mà em muốn ăn!” Trương Tiểu Du bước tới nắm lấy cánh tay anh.

Nhớ hồi còn học đại học, mỗi tối nào em cũng đều tự học/ồi em cùng các cùng phòng đi chợ đêm mua đồ ăn vặt, vừa đi vừa dạo, em đã ở đó gần như sau cả khi tốt nghiệp, tới bây giờ vẫn còn hơi nhớ một chút.

Hai người nhìn nhau chấm châm trong vài giây, đôi mắt cô trong đêm sang ngời, Trần Phong Sinh nghe theo lời cô, nói với cô: “Phụ nữ thật là phiền phức!”

Đi vào phía chợ đêm, sực nức mũi đều là mùi thức ăn, khoai lang nướng trên bếp sắt, thịt xương nướng cay, mực và mì lạnh nướng nóng hổi trên đĩa sắt, bánh bao thịt heo hấp trong lò, xúc xích và lòng nướng, cơm cuộn và hoành thánh nhỏ.

Trương Tiểu Du chọn một nhà hàng thịt xiên tương đối ngon hơn, nghĩ rằng mìn căn bản hầu như là không có ăn đêm gì, vì vậy mà trong một hơi cô gọi rất nhiều các món ăn khác nhau.

Sau đó giống như những vi khách khác, cô tìm một chiếc bàn thấp, mở chiếc băng ghế nhỏ ra và ngồi đợi.

Trần Phong Sinh khoanh chân ngồi ở đó, bởi vì cao lớn và có đôi chân dài nên khi ngồi anh ấy trông có vè chật chội, ống quần hơi bị kéo lên trên, lộ ra một đoạn nhỏ của chiếc tất, các đường nét góc cạnh và khí chất mạnh mẽ rõ ràng không tương thích với môi trường xung quanh một chút nào cả.

Trương Tiểu Du có thể nhận thấy rằng, anh ấy phải là lần đầu tiên ở một nơi như thế này ăn cơm.

Từ lúc ngồi xuống tới giờ, các nếp gấp giữa hai đầu lông mày anh ấy không hề nới lỏng chút nào, nhưng anh ấy lại không hề phàn nàn một câu, với điếu thuốc trong tay, hai cô gái bàn phía sau thỉnh thoảng thỉ thầm to nhỏ và nhìn anh ấy.

Nơi bắt nguồn của những rắc rối!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1262


Chương 1262

Trương Tiểu Du âm thâm cong môi Những xiên que cay nhanh chóng được mang lên, được xếp gọn gang trong đĩa và dọn ra, cô nhìn thấy tỏi trong chiếc cốc nhựa bên cạnh, không nhịn được hỏi: “Cầm Thú, anh có muốn ăn tỏi hay không? Em sẽ giúp anh bóc tép tỏi ra nhé. Có tép tỏi ăm xiên nướng sẽ thơm ngon hơn!”

Trương Tiểu Du cấn thận bóc vỏ tỏi, đưa nó cho anh.

“Em không sợ có mùi sao?” Trần Phong Sinh nhìn cô bãng đôi mắt đào hoa.

“Cái gì?” Trương Tiểu Du tỏ vẻ khó hiểu Trần Phong Sinh nhặt tép tỏi trước mặt, cầm trong tay, đôi môi mỏng lười biếng cong lên: “sau khi ăn xong, lát nữa hôn em sẽ có khẩu vị hơn”

Trương Tiểu Du lộ vẻ xấu hổ.

Trần Phong Sinh vẫn là dáng vẻ lười biếng, đây đúng là thời điểm thích hợp để nói: “Hừ, nếu em không thích, thì anh sẽ coi như là đương nhiên!”

Trương Tiểu Du thực sự không muốn nói chuyệ với anh thêm nữa.

Ngay khi tay anh định đưa tép tỏi lên môi cô, cô đã nhanh chóng đưa tay ra, giật lai sau đó ném vào chiếc cốc nhựa còn nguyên vẹn, cô xấu hổ cúi găm mặt xuống đất, tất cả những gì cô nghe thấy bên tai là tiếng cười thoải mái của anh Ăn xong và rời đi sau nửa giờ, đi tới chiếc xe màu đen dừng ở ngã tư đường, Trần Phong Sinh không có lên xe ngay, thay vào đó anh nói: “Cá Nhỏ, em ở đây đợi anh trước!”

*ỒI” Trương Tiểu Du gật đầu.

Trông thấy anh có đôi mắt hoa đào đang nhìn về phía đối diện, sải bước trên vỉa hè với môt tay đút trong túi quần, ngoại trừ các dãy nhà hàng đối diện, ở đây còn có của hàng tiện lợi 24h, cô nghĩ là anh đi mua thuốc lá, vì vậy cô không có nhiều để ý, cô mở của bước ngồi vào ghế phụ.

Khoảng năm phút đồng hồ sau, bóng dáng cao lớn của Trần Phong Sinh lai xuất hiện trước mắt cô một lần nữa Cửa ghế lái mở ra, mang theo chút mát mẻ của màn đêm, khi bàn tay mánh khảnh duỗi ra, có một hộp thuốc vuông vức trong lòng bản tay.

Trên hộp thuốc có ghi dòng chữ y tế “Bacillus Lichenformis vi khuẩn viêm nang”, được sử dụng để phòng ngừa và điều trị mất cân bảng hệ vi khuẩn đường ruột do vi khuẩn hoặc nấm gây ra trong viêm ruột cấp tính và mãn tính, tiêu chảy và các lý do khác.

Trần Phong Sinh vừa thắt dây an toàn vừa kéo môi nói: “Em mau uống cái này đi, hai viên một lần”

“Anh vừa mới đi hiệu thuốc sao?” Trương Tiểu Du kinh ngạc.

“Trần Phong Sinh liếc nhìn cô một cái: “Quán ven đường không đảm bảo vệ sinh, khó tiêu, sẽ tăng thêm gánh nặng cho đường tiêu hóa. Em cần tránh tiêu chảy sau khi trở vềt”“

Đêm nay thật sự là lần đầu tiên Trần Phong Sinh đi ăn ở một quán ăn ven đường. không phải vì anh cảm thấy mình bị mất di địa vị khi ăn ở đó, mà là anh ấy với tư cách là một bác sĩ, ở một mức đọ nào đó anh cũng có sự sạch sẽ của riêng mình, hơn nữa, anh cũng hiểu rõ hơn những lo lầng do vỉ khuẩn gây ra, nhưng vừa rồi khi ăn cô nhìn anh với đôi mắt sang ngời thì anh lại bị mềm lòng.

Trương Tiểu Du nhận lấy hộp thuốc từ anh, sững sờ một lúc.

Cô tưởng anh đi mua thuốc lá, nhưng không ngờ rằng, ©ó lẽ đây là lơi ích khi trở thành người một nhà với bác sĩ, trong lòng cô như cảm thấy bị một thứ mềm mại gì đó đâm trúng tim.

Trương Tiểu Du mở gói thuốc viên, lấy hai viên bỏ vào trong miệng uống cùng nước khoáng, khóe mắt liếc nhìn anh đang nổ máy, không biết có phải do đen hay không, nhìn gương mặt anh lúc này trông đẹp trai và quyến rũ hơn.

không chịu phẫu thuật. Trần, sao anh không tìm tới cô Quý kia, em nghĩ cô ấy tất sẵn lòng”

Không chỉ là rất hạnh phúc, dựa trên kinh nghiệm của hai lần này, cô Quý rát sẵn lòng và quan tâm tới anh ấy, sợ rằng chỉ cần anh ngoäc nhẹ nhón tay, ước.

chừng cô rất muốn giúp đỡ, tuyệt đói không bao giờ trở lại mà không giao dịch.

‘Và kể từ khi cô đến nhà họ Trần sau đó, cô bất ngờ có gấp gỡ một ngời khác trông giống anh ấy, và cũng phải thừa nhận rằng, thực tế từ gia cảnh hay điều kiện bên ngoài, cô Quý và anh phù hợp hơn, nói như vậy cũng hợp lý cô quý với anh ấy trông phù hợp hơn.

Trần Phong Sinh nhiu mày châm điếu thuốc trong miệng, nghe cô nói như vậy, nghiêng ánh mắt đào hoa về phía cô: “Em thật sự muốn biêt nguyên nhân sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1263


Chương 1263

“Muốn biết!” Trương Tiểu Du gật đầu.

Cô nhìn anh chăm chú, ngón tay không khỏi siết chặt hộp thuốc, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của anh Trần Phong Sinh thở ra khói trằng, khóe môi nhếch lên, lộ ra độ cong tà ác: “Anh thích ngực nhỏ”

Trương Tiểu Du nổi khùng lên.

Chẳng mấy chốc lại là thứ bảy, buối sáng sau khi làm thêm giờ Trương Tiểu Du không về nhà mà đến bệnh viện tư nhân bằng tàu điện ngâm.

Cô ấy mang hoa quả từ trong thang máy đi ra, trước khi đi tới phòng bệnh liền nhìn thấy bà ngoại được nhân viên chăm sóc đang cười nói chuyện phiếm cùng mấy người cùng phòng bệnh, trạng thái có vẻ rất tốt.

“Cá Nhỏ, cháu tới rồi!”

Bà ngoại mắt sắc nhìn thấy cô ấy, lập tức vẫy tay và vui vẻ giới thiệu với xung quanh cô ấy: “Giới thiệu với các ông/ bà một chút, đây là cháu ngoại của tôi!”

“Ôi, xinh đẹp như vậy, với cháu trai bà thật xứng, bà thật là có phúc!” Người bên cạnh lập tức rất nế tình phối hợp: “Đúng vậy, sau này nếu có con gái, bà sẽ thuộc về bốn thế hệ đồng đường. Thật là một cuộc sống hạnh phúc đầm ấm!”

Trương Tiểu Du thẹn thùng ngay sau khi bị nói, nhưng bà đã chủ động thay cô ấy giải vây trở về phòng bệnh.

‘Đem trái cây đặt lên tủ, cô ấy kéo ghế ngồi trước giường bệnh, nhẹ nhàng nắm tay bà cụ: “Bà ngoại, bà gần đây có khỏe không?”

“Rất tốt!” Bà cụ thật sự rất vui khi nhìn thấy cô ấy, nụ cười trên mặt cũng không giảm bớt: “Bác sĩ nói cơ thể bà cụ không từ chối thuốc, hơn nữa hiệu quả của hóa học trị liệu cũng rất tốt. Cuối tuần lại trị bệnh bằng hóa chất một lần nữa. Sau là có thể dừng lại! Cháu đừng lo lẳng, bà không sao!”

“Dạt” Trương Tiểu Du yên tâm gật đầu, Một già một trẻ sau khi tán gẫu vài câu, cô ấy giả vờ không để ý nói: “Bà với cháu kế về Câm Thú.. khụ khụ, Phong Sinh đi!”

“Đừng sợ, ta thường gọi cậu ta là tiểu Câm Thú!” Bà cụ thấy thế nở nụ cười, vỗ vỗ tay nàng trấn an, cười hỏi: “Cá Nhỏ, cháu muốn biết cái gì về Phong Sinh hả?”

“Cháu trong chốc lát cũng nói không nên lời, kỳ thực cái gì cũng được!”

Trương Tiểu Du có chút ngượng ngùng đáp.

Cô ấy thực sự không biết mình muốn biết điều gì, nhưng sau khi đến nhà họ Trần lần trước, cô ấy cảm thấy mình biết quá ít về người chồng được pháp luật quy định và muốn biết thêm.

“Cháu nên biết về mẹ của thắng bé?” Bà cụ cười hỏi “Dạt” Trương Tiểu Du gật đầu.

Bà cụ cười sâu hơn khi nhìn thấy điều này, và chậm rãi nói: “Mẹ thẳng bé mất khi Trần Phong Sinh còn rất nhỏ, từ đầu đến cuối là bà nhận nuôi thằng bé.

Sau đó, khi nó mười bốn tuổi, nó bị người nhà họ Trần bắt trở về với lí do nhận nuôi một người họ hàng xa! Trần Phong Sinh và bố nó ở chung với nhau không hợp nhau lầm, đến bây giờ cũng vẫn không nóng không lạnh, mà còn mâu thuẫn không ngừng, nhất là năm đó khi anh ấy đi du học, bố thẳng bé muốn thăng bé theo chính trị, nhưng thẳng bé đã chọn học y khoa!”

Trương Tiểu Du gật đầu, cô ấy cũng đã từng nghe qua chuyện tranh chấp cha con nhà họ Trần.

Bà cụ lắc đầu thở dài: “Bố thẳng bé luôn cho rằng nó phản nghịch. Kỳ thực, bà biết nó không phải vậy. Lý do theo học ngành y rất đơn giản. Chỉ là vì mẹ nó.

bị bệnh mà qua đời”

“Đó là lý do mà anh ấy chọn phẫu thuật tim!” Trương Tiểu Du trong phút chốc hiểu ra.

“Đúng vậy!” Bà cụ gật đầu, nếp nhãn trên khóe mắt là dấu vết của thời gian: “Cũng may nhà họ Trần rất tốt, bà Trần và hai người anh đều vui vẻ chấp nhận nó, đối với nó cũng không có ngăn cách, nhưng mặc dù là vậy, rốt cuộc nó hiểu rõ xấu hổ về danh tính của mình, rất nhiều chuyện nó giấu mà không thể hiện ra! Cháu đừng nhìn anh ấy bây giờ đâu đâu cũng hơn người, muốn cái gì có cái 9), ngoại trừ việc chữa bệnh và cứu người sự tình gì đối đãi đều không đếm xỉa tới, bất cần đời. Thực ra bà làm bà ngoại hiểu, thẳng bé trong lòng rất cô đơn, đặc biệt là năm đó…”

Trương Tiểu Du đang cúi đầu chăm chú nghe được, đột nhiên nghe thấy tiếng bà dừng lại khó hiểu ngẩng đầu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1264


Chương 1264

Sau khi bà cụ nhận thấy được buột miệng, vội vàng che giấu vẻ mất tự, nhiên trong mắt, nhẹ nhàng bắt lấy tay cô ấy rồi ân cần nói: “Cá Nhỏ, cháu có thể kết hôn với Trần Phong Sinh. Bà ngoại rất biết ơn cháu cũng không có cái gì đòi hỏi, yêu cầu đối với cháu. Chỉ mong hai cháu có thể hòa hợp”

Giao phó như này, ngay từ khi mới bắt đầu cuộc hôn nhân này, bà cụ khi năm ở phòng giải phẫu đã từng nói những điều tương tự, nhưng bây giờ nhắc.

lại, Trương Tiểu Du vẫn cảm thấy như là một lần nữa có trách nhiệm nặng rề.

“Dạ..“ Cô ngượng ngùng gật đầu.

Ánh mắt yêu thương của bà cụ nhìn chăm chú vào đỉnh đâu cô ấy, hơi hơi nhấc nhẹ lên, nhìn thấy người áo trằng bước vào, trong lòng chợt vui mừng nói: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền đến, hai người bàn bạc đi?”

Trương Tiểu Du nghe xong liền quay đầu nhìn sang, liền thấy dáng người cao lớn của Trần Phong Sinh bóng dáng cao ngất, lười biếng tiêu sái bước vào, trên tay ôm một bé gái.

Trần Phong Sinh nhìn thấy một tia kinh ngạc trong biểu hiện của cô ấy, liền nhìn ra xa hai bàn tay mà cô ấy và bà ngoại đang run rấy, lông mày của anh hơi nhướng lên, trong đôi mắt đào hoa hiện lên rất nhiều ý cười: “Cá Nhỏ, đến đây lúc nào?”

“Vừa tới cũng không lâu!” Trương Tiểu Du nhún vai nói.

Nhìn bé gái nhỏ bên cạnh đầy nghĩ ngờ, bà cụ cũng tò mò không kém cô ấy: “Trần Phong Sinh, đây là con của ai?”

Trần Phong Sinh trả lời nói: “Chủ nhiệm Lưu của chúng cháu, anh ấy đang cấp cứu bệnh nhân, cô y tá cũng không nhàn rồi, vừa gửi đến văn phòng của cháu. Cháu đến thăm bà, con bé cũng muốn đi theo!”

Nghe đến đây, bà cụ xua tay bảo: “Đứa nhỏ qua đây, nói cho bà ngoại biết con bao nhiêu tuổi?”

“Năm tuổi!” Bé gái nhỏ nhẹ đáp.

Bà cụ có vẻ rất thích trẻ con, sờ đâu bé gái nhỏ, liên tục hỏi han, cuối cùng ngẩng đầu nhìn hướng về phía hai người bọn họ: “Trẻ con ở độ tuổi này là đáng.

yêu nhất. Các cháu cảm thấy sao?”

“Vâng!” Trương Tiểu Du đáp lại trong tiềm thức.

Nghĩ đến cô con gái Linh Nhỉ của đồng nghiệp Tô Yến, cũng ở tuổi này vô cùng đáng yêu ‘Vừa trả lời xong, cô ấy đã cảm thấy có gì đó không ổn, chắc chắn, bà cụ tiếp theo nói: “Trần Phong Sinh, Cá Nhỏ, hai người đã kết hôn được một thời gian rồi. Không phải nên tính đến chuyện sinh con rồi sao?”

“Khu, cái này..” Trương Tiếu Du không được tự nhiên úp úp mở mở, Cô ấy nhìn Trần Phong Sinh, vẻ mặt anh ấy cũng hơi mất tự nhiên, còn đang che giấu băng cách dội nước lên người bé gái nhỏ.

Nhưng nhìn anh cúi xuống, nhíu mày đưa ly nước cho bé gái nhỏ, anh kiên nhẫn nhắc nhở bé rằng bề sẽ nóng, ánh mặt trời chiều dừng ở trên mặt anh ấy hiện ra ánh sáng. Cảm giác không thể giải thích được rằng nếu anh ấy có một đứa con trong tương lai, anh ấy sẽ là một người cha tốt…

Trương Tiểu Du nhanh chóng lắc đầu, tất cả những thứ này là gï?

“Cá Nhỏ, cháu vẫn đeo chiếc vòng bà tặng trước đây sao?” Bà cụ quan tâm hỏi *…Đeo đây!” Trương Tiểu Du lúng túng sờ lên cổ tay cô ẩy.

“Vậy tốt rồi, đây là đại sư đã từng khai quang, rất linh nghiệm, không có tình huống gì đặc biệt, ngàn vạn lần cháu cũng không được rời tay!” bà cụ đặc biệt dặn dò, với đề tài này kéo dài thật chấp niệm: “Vê phần chuyện đứa nhỏ, hai người anh chị phải thật để tâm, đừng là cho bà ngoại kêu gào thúc giục các cháu! Nhân lúc ta hiện tại điều trị có hiệu quả khỏe mạnh, hai đứa có thể sinh.

con, lúc xuất viện bà ngoại có thể giúp hai đứa!”

Trương Tiểu Du xấu hổ cúi đầu xuống, không biết nên trả lời như thế nào.

May mắn thay, điện thoại di động của Trần Phong Sinh vang lên, phá vỡ sự bối rối, có vẻ như là trong khoa gọi, có một số bệnh nhân cần anh đi tới.

Sau khi cúp điện thoại, anh ấy liếc nhìn bà ngoại rồi chuyến ánh mắt về phía bà: “Cháu tạm thời thêm một ca phẫu thuật, hơn một giờ nữa sẽ kết thúc. Em có thể dành nhiều thời gian hơn cho bà tôi, rồi chúng ta cùng nhau về nhà?”

“Được!” Trương Tiểu Du gật đầu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1265


Chương 1265

Phong Sinh đưa chỉa khóa xe cho cô ấy, sau đó cùng bé gái nhỏ rời đi.

‘Tuy rằng anh ấy nói ca mổ còn hơn một tiếng đồng hồ, nhưng cuối cùng thời gian kết thúc ca mổ đã là hai giờ sau, khi nhìn thấy anh ấy từ trong bệnh viện đi ra, nét mặt tuấn tú đã tiêu hao hiện ra vẻ mặt mệt mỏi ra rời, vì vậy Trương Tiểu Du trực tiếp lái xe trở về.

Lái xe Cayenne chạy đến tiểu khu dưới lầu, cô ấy dừng lại ổn định và sau khi cởi bỏ dây an toàn.

“Cầm Thú, đã đến..”

Trương Tiểu Du quay mặt về phía anh ấy, câu nói kế tiếp tất cả đều ngừng tại trên đầu lưỡi, bởi vì anh ấy đặt một cánh tay lên cửa kính xe, mà tàn thuốc.

trong tay đã rơi ra từ lúc nào, đôi mắt hoa đào của anh ấy nhắm lại đang ngủ rồi.

Khi đó, cô ấy đến trạm y tá và thấy trên bức tường ghi chú cả ngày anh ấy.

đã thực hiện bảy ca phẫu thuật.

Mặc dù lúc này đã ngủ, nhưng vẻ mệt mỏi giữa lông mày và mắt vẫn không giảm đi nửa phần, Trương Tiếu Du nghĩ đến lời bà cụ nói với mình, khóe miệng khế cong lên, anh ấy chọn học y là vì của người mẹ đã mất của mình, vì vậy giờ đây anh ấy muốn làm những gì có thể. Anh ấy thực sự giỏi trong việc chữa trị cho nhiều bệnh nhân bệnh tim hơn Trương Tiểu Du thụ tay trên mặt anh, ngồi vào ghế lái chờ.

Khi Trần Phong Sinh tỉnh dậy, bên ngoài bóng đêm đã dày đặc, cửa số mỗi nhà đều phát sáng bằng ánh đèn ấm áp.

‘Vận động xương cổ, trong mắt hoa đào còn có một tỉa mắt nhập nhèm, sau khi nhìn thấy đèn đường bên ngoài anh lập tức sửng sốt: “Anh ngủ quên mất, hơn nữa con ngủ thắng đến hiện tại?”

“ỪZ Trương Tiểu Du gật đầu.

Phong Sinh kinh ngạc nhìn cô ấy: “Cá Nhỏ, em cứ ngồi đây chờ?”

“Đúng vậy!” Trương Tiếu Du lại gật đầu.

“Sao em không đánh thức anh?” Trần Phong Sinh nhíu mày, ánh mắt tối sâm khi nhìn cô ấy.

Trương Tiểu Du chớp chớp mắt, thành thật trả lời: “Trông bộ dạng của anh có vẻ mệt mỏi nên không gọi, em muốn anh ngủ thêm một lát!”

‘Vừa dứt lời, trong bụng cô ấy liền truyền ra tiếng “ừng ực”

Trần Phong Sinh cúi đầu liếc nhìn đông hồ, không nhịn được mắng cô: “Đã gần chín giờ, buổi tối còn chưa ăn cơm, thật ngốc!”

“Anh mới ngốc, không phải đã nói để anh đối xử với em tốt hơn sao!”

Trương Tiểu Du không vui lẩm bẩm.

‘Vân ngồi trong xe không rời đi, bản thân chính là sợ tiếng đóng mở cửa xe sẽ đánh thức anh ấy, thật sự là không phân biệt tốt xấu không nhìn được người có tâm Trần Phong Sinh nghe vậy, anh ấy nhìn chãm chả cô ấy thật sâu, ánh mắt tối sâm hơn vừa rồi, anh ấy cong môi tác phong không đúng đản: “Muốn đối tốt với anh một chút còn không dễ dàng, đêm nay trở về theo anh làm đến trời sáng!”

Bình minh?

Trương Tiểu Du hai mắt đây kinh hãi, điên rồi sao!

Trần Phong Sinh tự ý cởi dây an toàn, hướng về cô ấy khế nâng cảm: “Em xuống xe, anh lái xe đi, lên lầu nấu cơm không kịp rồi, đi ra ngoài tìm một nhà ăn: Trương Tiểu Du vốn dĩ muốn nói rằng cô có thể lái xe, nhưng thấy anh từ phía trước đi tới, cô ngoan ngoãn đổi vị trí Đi đến một nhà hàng Việt Nam khá được hoan nghênh, không gian theo phong cách cố xưa trang nhã, vì đến muộn nên không có quá nhiều khách, sau khi bước vào, người phục vụ liên dẫn bọn họ ột vị trí có tầm nhìn đẹp trên tầng hai. bàn tròn bằng gỗ được trang trí bằng khăn trải bản màu đỏ, Tôi gọi hai thịt và hai rau, và các món ăn đến nhanh chóng, Người phục vụ bưng lên món canh nấm cuối cùng, Trương Tiểu Du không được tự nhiên nhìn Trần Phong Sinh ở đối diện: “Cầm Thú, anh luôn nhìn em châm chăm làm gì…”

“Đến ngồi bên cạnh anhf” Trần Phong Sinh ra hiệu về phía ghế sô pha bên cạnh.

“Không nên!” Trương Tiểu Du lắc đầu.

Tuy là bàn dành cho hai người và bàn ăn tương đối rộng rãi, nhưng việc hai người ngồi trên một chiếc sofa đơn thì rất ám muội, nên cô ấy trực tiếp từ chối mà không thèm nghĩ tới.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1266


Chương 1266

Nhưng, Trần Phong Sinh ở đổi diện đột nhiên cầm bộ đồ ăn và cốc đứng.

dậy, đi tới cúi người chen vào sô pha của cô ấy ngồi “Này, ngồi đây làm gì!” Trương Tiểu Du khẽ nhíu mày.

Bởi vì không gian có hạn, một người vẫn có thể thoải mái ngồi, nhưng khi ngồi vào, hai người đều lộ ra vẻ nhỏ hẹp, cơ thể hầu như đều ở cạnh nhau, thậm chí cô ấy càng giống như anh ấy ôm vào trong ngực ăn cơm!

Cảm giác được những người xung quanh đang nhìn sang, Trương Tiểu Du da mặt mỏng đấy anh ra: “Anh mau trở về! Những người khác đều đang nhìn!”

“Vậy chuyện gì vậy?” Trần Phong Sinh không có ý di chuyển, ngược lại áp sát vào người cô ấy, giọng điệu tự nhiên trêu ghẹo “Chúng ta là vợ chồng, không ai có thể quản được việc chúng ta làm ở đây!

Trương Tiểu Du bị sặc nước trà Người đàn ông này!

Những lời rõ ràng như vậy luôn có thể được nói ra mà không cần đỏ mặt hay th* d*c!

Trương Tiểu Du không thể đẩy anh ấy ra, vì vậy cô ấy phải đi càng xa càng tốt, tự mình ăn với hai má đỏ bừng của mình, nghĩ đến việc ăn xong sẽ rời đi ‘Trần Phong Sinh có vẻ ăn ngon miệng, chậm rãi nhai trong miệng, anh ấy thuận miệng hỏi cô ấy: “Cá Nhỏ, hôm nay đi gặp bà ngoại nói chuyện gì vậy?”

“Cũng không trò chuyện cái gì!” Trương Tiểu Du nói câu qua loa.

-Trần Phong Sinh bưng lên cốc nước màu trằng ở bên cạnh uống, như là không để ý hỏi: “Bà ngoại nghĩ đến chuyện đứa nhỏ, em nghĩ như thế nào?”

“A?” Trương Tiểu Du ngẩn ngơ, không chút nghĩ ngợi buột miệng nói: “Vậy có thế nghĩ như thế nào, đương nhiên liền miễn cưỡng đi qua thôi. Khó khăn có.

thể nào còn muốn sinh đứa nhỏ ra at Trần Phong Sinh nghe xong lời này liền im lặng, đôi mắt hoa đào khẽ nheo lại không rõ vì sao.

Chiếc Cayenne màu đen lần nữa chạy quay về dưới lầu tiểu khu, khi vào thang máy, Trần Phong Sinh đã bắt đầu động tay động chân, nhưng vì trở ngại có giám sát nên anh ấy vẫn rất kiềm chế, khi cửa an ninh đóng lại, liền hoàn toàn biến thành con sói Trương Tiểu Du giấy dụa suy nghĩ muốn đi tắm trước, nhưng bị từ chối trực tiếp, vẫn nắm trên giường lớn.

‘Đèn cũng không có bật, quần áo trên người của cô tất cả đều không cánh mà bay, một phòng chỉ còn lại quyến luyến.

Sau khi kết thúc, Trương Tiểu Du cố gắng chống đỡ đứng lên đi tầm rửa đơn giản, sau khi trở về liền ở sát bên giường trốn đi thật xa, ai ngờ được bị anh ấy bịt miệng, nghĩ đến trò đùa vừa nói ở trong xe làm cho đến bình minh, cô ấy thở phì phò hét lên: “Câm Thú, anh ấy nói thật, anh không phải là uống thuốc k*ch d*c!”

“Không phải” Phong Sinh thấp giọng cười Làm sao còn cần thuốc k*ch d*c, anh trai ở đâu nữa? Mỗi khi đối mặt với cô ấy, anh luôn có những nhu cầu không thể kiểm soát được.

Trong bóng tối nhìn thấy ngọn lửa trong cặp mắt hoa đào cháy càng rừng rực, khắp nơi đều là nụ hôn của anh, Trương Tiếu Du không nỡ từ chối, đành vùi mặt vào gối ngoan ngoãn nghe lời ‘Vào thời khắc mấu chốt cuối cùng, cô ấn vào vai anh, nhắc nhở: “Đừng!

Trong nháy mắt đôi tay thon dài cuả Trần Phong Sinh chạm vào gói giấy bạc, anh dừng lại hai giây, rồi lại không hiểu sao lại thu tay trở lại.

Một lần nữa, đem tay che lại miệng của cô ấy, nghiêng người nói: “Chờ không được!”

Trương Tiểu Du vùng vẫy, cố gắng ngăn cản, nhưng chỉ kêu lên một tiếng đứt quãng.

“Thực sự là gây nghiện!” Đôi môi mỏng của Phong Sinh áp lên tai cô, trên khuôn mặt tuấn tú của anh đều xen lẫn d*c v*ng, hơi thở nặng nề càng thêm khàn khàn giống như thở dài: “Bà Trần, anh dường như không thể tách rời với em!

Ánh nắng mặt qua những kế hở của rèm chiếu vào văn phòng.

Trương Tiểu quay lưng lại với ánh sáng, thất thần chống cảm trước máy tính, bên tai thỉnh thoảng vang lên thanh âm khàn khản nhuốm đậm d*c v*ng của Trần Phong Sinh vào tối hôm qua.

“Cá Nhỏ, anh giống như không thể rời khỏi em được rồi.

Lời nói cuối cùng kia, không đầu không đuôi cứ quanh quẩn trong đầu cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1267


Chương 1267

Tuy những lời nói trên giường của đàn ông thường không có độ tin cậy, nhưng trong lòng cô không thể kiềm chế được mà rung động.

Ghế dựa bị đá nhẹ một cước, Tô Yến bên cạnh cười trêu ghẹo: “Cá Nhỏ, cô ngồi ở đó suy nghĩ bậy bạ cái gì vậy?”

“Tôi đâu có” Trương Tiểu Du xẩu hổ phủ nhận.

“Còn nói không có, cô xem cả mặt cô đều đỏ lên hết rồi kia!” Tô Yến vui vẻ vạch trần, cố ý nháy mắt: “Ha ha, để tôi đoán thử xem, chắc chắc là cô đang suy nghĩ đến bác sĩ Phong Sinhf ‘Trên mặt Trương Tiểu Du càng lúc càng đỏ, làm bộ giống như muốn nhào đến bóp cổ cô ấy, lúc này điện thoại Tô Yến vang lên.

Tô Yến vội vàng cầu xin tha thứ, đùa giỡn đem điện thoại ra nghe, nhưng mà khi nghe bên kia nói gì đó, sắc mặt cô ấy liên biến đổi, thanh âm kích động nói “Cái gì? Chuyển viện?”

‘Sau khi cúp điện thoại, Trương Tiểu Du cùng ngưng đùa giỡn, quan tâm hỏi: “Tô Yến, đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Linh Nhi xảy ra chuyện!”

Tô Yến cau mày, thoạt nhìn giống như chuyện rất khó giải quyết, không cùng cô nói gì thêm đã vội vàng thu dọn đồ đạc: “Cá Nhỏ, tôi sẽ nói với cô sau, hiện tại tôi đi tìm tổng biên xin phép”

Trương Tiểu Du gật đầu, không quên dặn dò: “Được, đừng sốt ruột quá, đi đường cẩn thận!”

‘Sau đó bắt đầu bận rộn công việc. Sau khi kết thúc cuộc họp buối chiều, điện thoại cô vang lên, trên màn hình cuộc gọi hiển thị tên của em họ, cô căm bàn tay đang nhàn rồi tiếp điện thoại: “Sao?”

“Chị, em đang ở bệnh viện” Chu Thị Linh ở bên kia nói.

“Em bị sao vậy?” Trương Tiểu Du khẩn trương hỏi “Huhu, em bị tông xe!” Chu Thị Linh đáng thương nói.

“Cái gì!” Nghe thấy thế, Trương Tiểu Du lo lắng đứng lên, liên tục hỏi: “Bị thương có nghiêm trọng không, San San, em bây giờ đang ở bệnh viện nào? Chị tới ngay đây!”

Trên đường đi, Tương San San trực tiếp nói ra: “Là bệnh viện của anh rể!”

Xe taxi chạy vào bệnh viện tư nhân, sau khi dừng lại, Trương Tiểu Du vội vàng tìm tiền lẻ, rồi chạy nhanh vào trong, Đẩy cửa phòng bệnh ra, đã nhìn thấy em họ Chu Thị Linh đang mặc quần áo bệnh nhân ngồi trên giường bệnh, trên trán quấn một lớp băng gạc, có vài vết máu nhỏ, chân phải đang bị bó thạch cao.

Ngoại trừ những vết thương bên ngoài, thì tinh thần cũng không tệ nhan sắc cũng hồng hào.

Trương Tiểu Du thở ra nhẹ nhàng, bên cạnh em họ còn có một nam thanh niên cầm mũ bão hiểm ăn mặc rất sành điệu, cô nhìn một là liền nhận ra là bạn trai của em họ, lần trước có khoe ảnh chụp cho cô.

Mà bóng dáng cao lớn mặc áo blouse trằng đứng phía bên kia giường bệnh là Trần Phong Sinh.

Nghe được tiếng bước chân, anh nghiêng đầu liếc nhìn cô: “Lại đây!”

“Ừm..” Trương Tiểu Du gật đầu, có chút ngại ngùng.

Không ngờ em họ gọi điện nói là mình bị tai nạn xe đang ở bệnh viện, còn đến đây tìm anh, cô nhíu mày chất vấn: “Linh, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Chu Thị Linh gãi gãi đầu, bạn trai nhỏ bên cạnh cũng xấu hổ cúi đầu ‘Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, Trương Tiểu Du cuối cùng cũng hiểu là không phải tai nạn xe cô gì cả, càng không phải do người khác gây nên, mà là đôi tình nhân nhỏ này, trong lúc đang cãi nhau, em họ nhảy từ chỗ ngồi sau xe xuống, khiến cho chân nhỏ bị gãy. Cho nên chính là tự mình làm mình bị thương.

Cô lúc trước cũng đã từng trải qua gia đoạn này, cho nên hành động mất lí trí của em họ cũng không có có gì bất ngờ, chỉ là nghe xong vung tay đánh một cái Nhìn Trần Phong Sinh hai tay đúng vào túi áo blouse, cô mím môi, theo lý mà nói cách trường học của Chu Thị Linh cũng có vài bệnh viện, tại sao lại cố tình chạy đến bệnh viện tư nhân xa nhất, Trương Tiểu Du tức giận lớn tiếng nói: “Tại sao em gặp chuyện lại không tìm chị trước, rồi mới gọi điện thoại!”

“Tìm chị thì có ích gì, anh rế là bác sĩ, đương nhiên là phải tìm anh r rồi!”

Chu Thị Linh dùng giọng điệu hợp tình hợp lý nói: “Lúc em được đưa đến bệnh viện, anh rể cũng đã dặn dò bác sĩ khoa chỉnh hình hết rồi, tiền thuốc men cũng đã xong luôn rồi!”

Trương Tiểu Du cần môi: “Em gọi anh ta là gì?”

Lúc mới đến quá sốt ruột, không để ý đến cách gọi của em họ, lúc này nghe em ấy gọi một tiếng anh rế, lỗ tai giống như có con côn trùng kêu ong ong.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1268


Chương 1268

“Anh rế!” Chu Thị Linh trợn mắt nhìn, sau đó liền quay đầu nhìn về phía Trần Phong Sinh, giọng điệu tự nhiên giống như là đã gọi rất nhiều lần “Anh rể, có phải sau khi tháo bột em có thể đi lại bình thường? Ngoài phải ăn kiêng một số thức ăn, còn cần chu ý cái gì nữa không?”

Trần Phong Sinh nhướng mày, khoé môi cũng khẽ nhếch lên, hình như đối với xưng hô này cũng không có gì khó chịu, thanh âm trầm ấm dặn dò: “Tránh những hoạt động mạnh, nếu không có thể làm cho vị trí gãy xương lại bị lệch, trong thời gian tính dương hãy nhớ để chân của em cao lên như bây giờ, đừng thấp xuống! Tôi đã nói qua với khoa chỉnh hình, nếu bị sưng nghiêm trọng, em có thể gọi y tá tới đây!”

“Cảm ơn anh rế!”Chu Thị Linh ngọt ngào nói.

Trương Tiểu Du nhìn bọn họ tương tác với nhau, hai tay không được thoải mái nắm chặt lại Sau khi hết một lọ thuốc, Chu Thị Linh bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đỏ, vội vàng nói nhỏ với cô: “Đúng rồi chị ơi, còn có một chuyện! Bố mẹ em chắc cũng sắp tới rồi, lúc xảy ra chuyện đầu của em có chảy không ít máu, bạn trai em sợ hãi, cho nên trên đường đi có gọi điện thoại cho họ, thuê một chiếc taxi chạy đường dài, giờ này đoán là cũng sắp đến rồi.

Trương Tiểu Dụ nghe vậy hơi nhíu mày.

Tuy rãng cô không muốn để cho hai vị trưởng bối lo lo lắng, nhưng nghĩ đến cô dượng nếu biết con gái mình bị thương phải năm viện, dĩ nhiên cũng sẽ không yên lòng, cô gật đầu: “Chị biết rồi, một lát nữa chị sẽ xuống đón bọn họ.

Nửa tiếng sau, Trương Tiểu Du cùng Trần Phong Sinh cùng nhau đi từ thanh máy ra.

Trần Phong Sinh hôm nay đang ở phòng khám chấn bệnh, sau khi em họ bị thương gọi điện cho anh, annh liền nhờ đồng nghiệp thay thế tạm thời, chính là muốn tự khám cho em họ.

Trương Tiểu Du hai tay để sau người, do dự mở miệng: “Vừa rồi Linh có nói tiền thuốc men đều là anh trả, bao nhiêu tiền, em trả lại cho anh”

“Không cần, cũng không nhiều lắm” Trần Phong Sinh lười biếng nói.

Trương Tiểu Du biết, với thân phận của anh sẽ không để ý chút tiền này, cản môi nói: “Em họ em lần này gây phiền phức cho anh rồi, em…”

Trần Phong Sinh liếc mặt một cái, thản nhiên ngắn lời: “Đó là em gái của em?

Trương Tiểu Du vội vàng cụp mắt xuống, lông mi khẽ động.

Trong sảnh tầng một có rất nhiều bệnh nhân qua lại, bàn tay của cô ấy được anh ấy nhẹ nhàng nắm lấy. Bóng của hai người bị ánh sáng và bóng đêm kéo dài cạnh nhau theo hướng ra cửa.

“Trước khi ra ngoài, Trương Tiểu Du vô tình nhìn lên và thấy một bóng dáng quen thuộc.

Cô ấy không khỏi kêu lên: “Tô Yến?”

Dưới bậc thang bê tông bên ngoài, Tô Yến, người đã rời đài vào buối sáng đang đứng ở đó, bên cạnh cô ấy là một người đàn ông cao lớn mặc một bội comple. Đứng ở góc độ, vị trí của Trương Tiểu Du không thể thấy được diện mạo thực sự của người đàn ông đó chỉ có thế chắc chắn rằng sống mũi người đàn ông đó rất cao và đang đeo một chiếc kính đắt tiền.

Trương Tiểu Du nhìn về phía xa xa, không khỏi lẩm bẩm nói: “Ý, người bên cạnh cô ấy sao nhìn quen vậy?”

“Là anh hai của anh” Trần Phong Sinh lười biếng nói.

“Anh hai anh?” Trương Tiểu Du kinh ngạc hỏi.

Nhìn lại hướng đó lần nữa, cô ấy cẩn thận đánh giá người đàn ông đó từ trên xuống dưới, nhìn người đàn ông mặc vest đi giày da đó có vẻ mặt rất ôn hòa, nhưng đôi mắt ẩn sau cặp kính lại lãnh đạm, toàn thân tràn đây khí thế của một sếp lớn, không phải là Trần Hoài Nam thì còn có thể là ai?

Chẳng trách vừa tồi cô ấy cảm thấy đối phương quen như vậy.

Bởi vì khoảng cách khá xa nên không nghe được họ đang nói chuyện gì, nhưng từ biếu hiện thì có thể nhận ra họ đang cãi nhau chuyện gì đó, đặc biệt là Tô Yến vẻ mặt rất nóng nảy, lồng ngực phập phồng.

Khi Trương Tiểu Du định tăng tốc độ bước lên thì đột nhiên cô nhìn thấy Tô.

Yến quay người muốn đi vào trong tòa nhà thì Trân Hoài Nam từ phía sau nắm lấy tay cô ấy. Trương Tiểu Du và Tô Yến chạm mặt nhau cả hai liền sững sở, cảm thấy bối rối…
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1269


Chương 1269

Trần Hoài Nam bước tới đem Tô Yến khiêng lên vai anh ấy.

Trương Tiểu Du không khỏi nuốt nước miếng.

“Thì ra hai người họ khi yêu sẽ có bộ dáng như vậy.

Nhìn thấy bóng hai người biến mất trong chiếc xe thương vụ màu đen bên canh, Trần Hoài Nam lập tức ném Tô Yến lên ghế sau, sau đó chen người vào đóng cửa, xe thương vụ rất nhanh liền lái đi chỉ để lại làn khói Trương Tiểu Du hồi lâu mới tìm lại được giọng nói của mình: “Có chuyện gì vậy? Làm sao Yến và anh hai của anh lại có thể?..”

“Trần Phong Sinh ngược lại bình tĩnh hơn rất nhiều so với vẻ mặt kinh ngạc của cô ấy, anh ấy không tỏ ra ngạc nhiên mà lười biếng đáp lại cô ấy: “Hai người bọn họ bây giờ đang khởi kiện nhau”

“A, khởi kiện?”, Trương Tiểu Du nghe xong liền sửng sốt, khó hiểu nói: dờ Cô ấy thật sự không thể đoán ra được rằng Trần Hoài Nam và Tô Yến là hai người hoàn toàn không liên quan đến nhau thì làm sao có thể liên lụy đến nhau, thân phận hai người đó cũng khác nhau như vậy thì có thể kiện cái gì?

Trần Phong Sinh khóe miệng giật giật: “Tranh giành quyền nuôi con” Trương Tiểu Du hoàn toàn sững sờ.

Thảo nào vừa nãy khi nhắc đến Trần Hoài Nam vẻ mặt của Tô Yến khó coi như vậy, hóa ra Cho đến khi bước ra khỏi tòa nhà Trương Tiểu Du mới miễn cưỡng tiêu hóa được tin tức, cô ấy không ngờ thế giới này lại nhỏ như vậy.

Ánh mặt trời bên ngoài chiếu lên khuôn mặt cô ấy, lúc này cô ấy chợt nhớ ra một chuyện liền lấy điện thoại ra xem giờ, sau đó nhanh chóng nói với Trần Phong Sinh: “Cầm Thú, người cô của em cùng chồng của cô ấy sắp đến rồi, anh đi làm việc của anh đi, đừng để họ nhìn thấy nếu không sẽ gấp rắc rối to đấy!”

“Ý của em là gì?” Trần Phong Sinh nhíu mày hỏi.

Trương Tiểu Du nói mà không cần suy nghĩ nhiều: “Em vẫn chưa nói với họ về chuyện kết hôn của chúng mình”

Dù gì thì cuộc hôn nhân này cũng được tiến hành theo thỏa thuận nên sau khi cân nhắc ưu, khuyết điểm thì cô ấy không bao giờ đề cập đến, thậm chí sau khi bị anh họ phá đám còn nghiêm khác ra lệnh cho cô ấy không được nói những điều vô nghĩa, nếu lần này để cô gặp anh ấy nhất định là không thể nói rõ răng Bước chân vốn dĩ lười biếng của Trần Phong Sinh đột nhiên dừng lại, vẻ mặt anh tuấn trở nên không vui, trầm giọng nói: “Trương Tiểu Du, anh dễ dàng ra tay như vậy sao?”

Trương Tiểu Du nhíu mày, trong tiềm thức giải thích: “Em không có ý tứ này đâu! Cầm Thú…”

“uy nhiên, Trần Phong Sinh đã sải bước về phía phòng khám phía trước, để lại cho cô ấy bóng lưng lạnh lùng Trương Tiểu Du mím môi, có phần không giải thích được.

Đang không hiểu chuyện gì xảy ra với anh ấy thì điện thoại đổ chuông, là cô cô ấy gọi tới nói đang trên đường đến bệnh viện, hỏi cô ấy ở khu nào.

‘Sau khi cô và chú đến cũng có bộ dáng sợ bóng sợ gió như cô ấy tưởng tượng, nhưng ít ra trong lòng cô ấy cũng cảm thấy an tâm.

Bởi vì đi đường mệt mỏi, phải ngồi xe hơn ba tiếng đồng hồ lại ở lại phòng bệnh cả buổi chiều nên họ cảm thấy rất mệt. Sau khi ăn tối xong, Trương Tiểu Du đưa chìa khóa nhà cho hai trưởng bối để hai người họ tới nghỉ ngơi, còn em họ sẽ ở lại đây cũng tiện cho cô ấy chăm sóc.

Bên ngoài đêm khuya thanh vắng, trong phòng chỉ còn lại hai chị em họ, Chu Thị Linh đột nhiên bụm miệng hỏi: “Chị ơi, bố mẹ em đến chăm sóc chị, chị lại bảo hai người chăm sóc em, anh rế mà biết được sẽ bất mãn cho xem”

“Còn nhỏ mà cứ mở miệng ra nói những từ không biết xấu hổ như vậy”

Trương Tiểu Du khiển trách.

“Làm ơn đi, đều là người lớn cả rồi!” Chu Thị Linh trợn tròn mắt nói Trương Tiểu Du tức giận cốc đầu cô ấy, nhưng sau khi nhắc tới chuyện này, cô ấy cũng nhớ ra mình đã quên nói một chuyện cho Trần Phong Sinh, nếu không đế anh ấy đi qua thấy thì rắc rối Đường dây nhanh chóng được kết nối, một giọng nam trầm thấp truyền đến, cô ấy nhanh chóng nói: “Cô và chú em tới rồi, tối nay họ sẽ ở lại nhà em”

“Anh biết rồi!” Giọng của Trần Phong Sinh âm trâm.

Trương Tiểu Du đột nhiên nghĩ đến biếu hiện ban ngày của anh ấy liền không nhịn được mà hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1270


Chương 1270

“Anh đang trực ban!”, ba từ nặng nề được phát ra từ đầu dây.

Sau khi cúp điện thoại, Trương Tiểu Du cứ ngơ ngác nhìn vào màn hình máy.

Người đàn ông này, lá gan ngày càng lớn, trời ơi!

Chu Thị Linh bưng cốc nước đến bên cạnh vui vẻ nói: “Chị ơi, chị cãi nhau với anh rể à?”

“Không cớ”, Trương Tiểu Du trừng mắt nhìn sang: trực ban”

Tối hôm nay anh ấy phải “Vậy chị không đi xem anh ấy sao?” Chu Thị Linh mơ hồ chớp chớp đôi mất hỏi cô ấy.

“Trực ban thì có cái gì hay mà đi xem” Trương Tiểu Du không nhúc nhích, chỉ thản nhiên trả lời cho có lệ.

Chu Thị Linh nghe vậy sắc mặt bất động, nghiêm nghị nói: “Chị ơi, chị có biết có ba loại người đàn ông như thế nào rất khó tìm được vợ trong xã hội này không?”

“Ba loại nào?” Trương Tiểu Du khó hiểu “Bác sĩ, cảnh sát và giáo viên” Chu Thị Linh giọng điệu nghiêm túc phân tích sự thật: “Bởi vì ba loại nghề này ngoại tình nhiều nhất là bác sĩ. Họ nói rằng không thể ở nhà mà phải đến trực ở bệnh viện. Ai biết họ làm gì, nhất là khi có.

quá nhiều nữ y tá, thực tập sinh xinh đẹp. Lửa gần rơm lâu ngày cũng cháy”

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau đi ngủ đi” Trương Tiểu Du cứng họng.

Thấy vậy, Chu Thị Linh khịt mũi nói tiếp: “Em nói thật đấy! Em biết anh rể của em không phải người như vậy nhưng chị vẫn phải đề phòng, tốt hơn hết là chị nên cẩn trọng. Đàn ông khi tức giận thì rất dẻ mắc sai lầm. Chị ơi, chị không nên bỏ qua, em khuyên chị nên đi kiểm tra”

“Chị đã nói rồi màt” Trương Tiểu Du đi tới giật lấy cốc nước, tức giận ra lệnh, cau mày nói: “Cuộc hôn nhân của bọn chị như thế nào chẳng lẽ em còn không rõ sao?”

Khi quay người lại đặt chiếc cốc trở lại chỗ cũ, ngón tay cô ấy không tự được siết chặt vào chiếc cốc.

Quả thực, mặc dù Trần Phong Sinh khoác trên người chiếc áo blue nhưng lại không chỉn chu về chuyện riêng tư như cậu Trần, sức hấp dẫn của anh ấy văn không thể nào bị chặn lại. Có rất nhiều y tá, bác sĩ ở bệnh viện này ưu ái anh ấy.

Cô ấy đã từng nghe những cô y tá nói về anh ấy không chỉ một lần bầng giọng ngưỡng mộ và mê đảm…

Nép mình trên sô pha cầm điện thoại muốn vào giao diện trò chơi nhưng luôn có chút lơ đếnh, hai phút sau, Trương Tiểu Du đột nhiên từ sô pha đứng lên nói: “Thôi, chị đi ra ngoài một lát”

‘Sau khi nói xong cô ấy vội vã ra khỏi phòng bệnh.

Khu phẫu thuật tim cũng rất vắng lãng như những khu khác, chỉ thỉnh thoảng xuất hiện những cô y tá đang đi lại đẩy xe thuốc.

Trương Tiểu Du ra khỏi thang máy, đi dọc theo hành lang về phía văn phòng của Trần Phong Sinh, nơi anh ấy đang ở, bóng cô ấy bị ánh đèn kéo dài trên mặt đất còn có tiếng bước chân cô ấy nhẹ nhàng rơi xuống.

“Cốc cốc!”

Cô ấy đưa tay lên, ngập ngừng một lúc sau đó mới đưa tay gõ cửa hai lần.

Cửa cũng không khóa, Trương Tiểu Du văn tay nằm cửa và đẩy ra, bên trong không có ánh sáng chỉ có ánh trăng tràn vào từ cửa sổ, cô ấy nhìn quanh sau đó cau mày kinh ngạc.

Cô ấy đóng cửa lại, nhưng chân như đổ chỉ không thế bước tiếp.

Cô ấy cứ lang thang trên hành lang.

Lời nói của cô em họ Chu Thị Linh cứ văng vắng bên tai, cái gì mà bác sĩ là nghề ngoại tình nhiều nhất, trong bệnh viện có rất nhiều y tá, thực tập sinh xinh đẹp đang đợi anh ấy.

Khi đi qua phòng trực, cô ấy thấy có ánh đèn sáng Trương Tiểu Du giơ tay lên trên cánh cửa như hồi nấy, nhưng chưa kịp làm gì thì cánh cửa đã tự động trượt ra, hóa ra là cửa không khóa chặt, dưới ánh đèn, ở góc tủ sách bên trong, một y tá trẻ đang ngồi trên đùi của một người đàn ông đang mặc áo blue trằng.

Bởi vì cô ý tá đó đang vùi mặt vào người đàn ông còn người đàn ông đó đang quay lưng về phía cửa nên họ không nhìn thấy cô ấy.

Chẳng qua là, ngay cả tư thế ngồi cũng có thể đoán được dáng người của người đàn ông đó cao lớn, thẳng tắp, ánh mắt cô ấy rơi trên chiếc đồng hồ đang đeo trên tay trái người đàn ông nọ, Trương Tiểu Du không rõ nhãn hiệu của chiếc đông hồ nhưng cô ấy nhớ rõ ràng dây da màu nâu đó giống của Trần Phong Sinh mang!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1271


Chương 1271

Trương Tiểu Du đột nhiên ‘lộp bộp” một tiếng trong lòng.

Lễ nào những gì mà em họ cô ấy nói là đúng?

Cô ấy cảm thấy hít thở không thông, không khỏi vươn tay nâm lấy tay năm cửa, cô ấy muốn nhìn rõ hơn, đang muốn nhìn rõ hơn thì bàn tay sau lưng đột nhiên bị ai đó nằm lấy, cô ấy đứng không vững lảo đảo lùi lại..

Trương Tiểu Du quay đầu lại, bảt gặp đôi mắt hoa đào kia, kích động lên tiếng: “..Cầm Thút”

“Im lặng!” Trần Phong Sinh lấy tay che miệng cô ấy lại Cánh cửa được khôi phục lại trạng thái ban đầu, sau đó co ấy khoác tay anh ấy quây trở lại văn phòng, Bật đèn lên, Trần Phong Sinh đem cô ấy đặt ngồi ở ghế trước bàn làm việc, đối phương hỏi cô ấy: “Vừa nãy em nhìn thấy hết sao?”

“Có lẽ là không..” Trương Tiểu Du lúng túng lắc đầu.

Hai người bên trong đã đính hôn, hơn nữa cây cỏ bên ngoài lay động nên cô ấy chắc chắn một trăm phần trăm là mình không bị phát hiện Trần Phong Sinh gật gật đầu, gõ ngón tay lên bàn làm việ tùy tiện đi đến phòng trực ban”

“Biết rồi!” Trương Tiếu Du dấu môi đáp.

đi cô ấy cũng không đi nếu không sẽ để lại bóng đen tâm lý cũng may cô ấy không nhìn rõ hai người đó là ai, nếu không sau này gấp lại cô ấy cũng không thế đảm bảo có thế chống lại nghề phóng viên của cô ấy mà chạy đi phỏng vấn một vài câu.

“Lần sau đừng Trần Phong Sinh nhướng mày, cong môi nói đùa: “Cá Nhỏ, em vẫn còn giữ.

thói quen nhìn trộm người khác sao?”

“Em không có!” Trương Tiểu Du phản bác lại, trên mặt lộ ra vẻ xấu hố: “Em không biết bên trong đang làm cái loại chuyện gì..”

Xem ra những lời em họ nói không phải tất cả đều không đáng tin, chắc.

chắn cá nhân bác sĩ nhất định vẫn rất cô đơn vì chuyên môn nghiệp vụ, nhưng may mân người bên trong đó không phải là anh ấy, trái tim như rơi xuống vực của cô ấy dường như sống lại Tâm trạng chán nản ban đầu đã bị cuốn sạch.

“Vậy sao em cười ngốc nghếch như vậy?” Trần Phong Sinh nhíu mày hỏi.

Trương Tiểu Du khóe miệng nhếch lên, âm ừ đáp: “Quan tâm anh!”

“Đúng rồi Cầm Thú, vừa rồi anh đi đâu vậy?”

“Hút một điếu thuốc!” Trần Phong Sinh uể oải đáp.

Trương Tiếu Du gật đầu.

Quả thực, trong không khí vẫn còn vương lại mùi thuốc lá từ đầu ngón tay anh ấy. Bác sĩ không được phép hút thuốc trong môi trường làm việc nên anh ấy đương nhiên phải đi ra ngoài. Nghĩ đến đây, khóe miệng cô ấy không khỏi cong lên.

‘Sau đó dường như nghĩ ra điều gì, cô ấy ngập ngừng hỏi: “Cầm Thú, ban ngày có phải là anh không vui không?”

Trần Phong Sinh nghe xong nheo đôi mắt hoa đào lại nhưng không lên tiếng.

Chỉ là đột nhiên lại muốn hút thêm một điếu thuốc khác.

“Này, em hỏi anh đó!” Trương Tiều Du cau mày.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1272


Chương 1272

Trần Phong Sinh mím lại đôi môi mỏng, cuối cùng ném ra một câu cứng rần: “Không có gì!”

Trương Tiểu Du cong môi khi nghe thấy anh ấy nói vậy, cô ấy cũng không hỏi thêm, đi tới cây nước bên cạnh, cô ấy cảm thấy cổ họng hơi khô, đặt điện thoại di động lên bàn sau đó cúi người xuống lấy cốc giấy.

‘Vừa mới rót được cốc nước thì có giọng nói đảng sau vang lên: “Cá Nhỏ, em đến đây để kiểm tra anh?”

“Làm sao có thế!” Trương Tiếu Du suýt nữa làm rơi chiếc cốc trong tay, nước bên trong lăn tăn, cô ấy bình tĩnh nói: “Thật bưồn cười, em kiểm tra anh!

Anh cũng thật là coi trọng chính mình. Em đi thăm anh họ của em ở khoa chỉnh hình, nhưng uống nhiều cà phê nên không ngủ được”

“Vậy sao? Trần Phong Sinh lười biếng nói.

“Thật mà!” Trương Tiểu Du một bộ dáng bình tĩnh đáp.

Đôi chân dài của Trần Phong Sinh vắt lên nhau khẽ đung đưa, cánh tay anh ấy đột nhiên duỗi về phía cô ấy, trong lòng bàn tay có một chiếc điện thoại di động màn hình là con mèo kêu ting ting, trên màn hình điện thoại hiện lên tin nhắn vừa mới được gửi đến: “Chị ơi, chị đi kiểm tra có thu hoạch gì không?”

Miệng của Trương Tiếu Du bắt đầu co giật.

Cô ấy thật muốn nhắm mắt giả chết!

-Trần Phong Sinh lấy ngón tay xoa xoa màn hình điện thoại “Bà Trần, bà có hài lòng với kết quả kiểm tra hay không?”

“Khụ!” Trương Tiểu Du mặt đỏ bừng hẳng giọng nói: “Thôi, muộn rồi, em phải trở về đây, tạm biệt!”

‘Vừa dứt lời cô ấy giật lại điện thoại chạy như bay ra ngoài Nhưng Trần Phong Sinh so với cô ấy còn nhanh hơn, Trương Tiểu Du vừa mới chạm tay vào tay nằm cửa, còn chưa kịp mở ra thì đột nhiên bị anh ấy kéo mạnh vào trong lòng, đèn trong phòng lập tức tắt, có tiếng cạch cạch bên tại.

Trương Tiểu Du định đẩy anh ấy ra nhưng anh ấy lại giơ cao hai tay giam cô ấy lại trong phạm vi của mình, đôi môi mỏng ghé vào tai cô ấy thối khí: “Chúng ta phải nhanh lên, nếu không vợ anh sẽ đến kiểm tra!” Vẻ mặt Trương Tiểu Du hoảng hốt.

Người đàn ông này thật là xấu xa…

Không đợi cô ấy nói thêm lời nào thì một nụ hôn quen thuộc và mạnh mẽ: đã hạ xuống.

Trương Tiểu Du mơ mơ hồ hồ bị ôm đến sô pha, càng không nói quần áo bị cởi ra như thế nào, trong ánh trăng mờ ảo chỉ thấy một đường vòng cung mờ ảo màu trằng mà anh ấy nhẹ nhàng giơ tay lên Cuối cùng quần áo cũng không thoát khỏi số phận.

Do ngoại cảnh nên Trương Tiếu Du run rẩy dữ dội, nối da gà, anh ấy luận động ngày cảng mạnh mẽ khiến đại não cô ấy trống rồng, cô ấy chỉ có thể để mặc anh ấy như một chú cừu non bị đồ tế giết thịt.

Trước khi cô ấy ngất đi vì kiệt sức thì mơ hồ nhớ lại.

Anh ấy không dùng biện pháp tránh thai.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1273


Chương 1273

Sáng sớm hôm sau, trước khi nhân viên vệ sinh đến dọn dẹp, Trương Tiếu Du đã lên ra khỏi phòng làm việc.

Lúc trước nhập viện thì cũng thôi đi, bây giờ lại ngang nhiên trắng trợn ở lại văn phòng bác sĩ…

Trương Tiểu Du khép chặt cổ, cảm thấy xấu hổ vô cùng, Mỗi lần gặp người dọc đường, cô đều quay đầu với lương tâm cần rứt, sau khi mọi người đi xa, cô mới dám đi về phía trước, cuối cùng trở lại lầu chỉnh hình, cô và chú chuẩn bị mang theo đồ ăn sáng.

Thấy cô bước vào, cô cười hỏi: “Cá Nhỏ, cháu đã gọi về chưa?”

“A…” Trương Tiểu Du nhìn em họ đang lén lút nháy mắt, vội vàng gật đầu Trong lúc hai vị trưởng lão không đế ý, Chu Thị Linh đã kéo tay áo của cô, nói nhỏ: “Chị, xem ra tối hôm qua đã điều tra kỹ tồi sao?”

Trương Tiểu Du cáu kinh trừng mắt.

Nhắc đến thật xấu hổ, nếu chẳng phải vi chuyện đó của cô, cũng không cần phải tự mình ôm eo quay lại Cô và cô đưa ra suy nghĩ của mình: “Cá Nhỏ, đợi một lát cô sẽ hỏi bác sĩ tình hình, Nếu bệnh viện cũng có thể được dỡ bỏ, cô dự định đưa Chu Thị Linh về nhà để hồi phục một thời gian. Từ bệnh viện về thị trấn ngồi xe ô tô khoảng nửa giờ là tới rồi. Bệnh viện sẽ đến trong nửa giờ nữa! Nhân tiện, để nó và bạn trai bình tĩnh một chút, không vì mấy chuyện vặt vãnh mà đem lại mấy chuyện đáng tiếc!

Ngoại trừ gấy xương chân phải, mấy chỗ khác Chu Thị Linh chỉ bị thương nhẹ ngoài da nên không cần nằm viện lâu, chủ yếu vẫn là hồi phục, nên sau khi có kết quả, cô nhanh chóng làm thủ tục xuất viện vào ngày hôm sau, Tại nhà ga ồn ào, Trương Tiểu Du đưa cô và gia đình đến trạm kiểm soát an nính Cô em họ chống nạng nhảy lung tung, cô không khỏi lo lắng vết thương, để đối phương quay về nghỉ ngơi thật tốt, đừng mãi lo lắng về việc sẽ quay về với bạn trai.

Chu Thị Linh nghe vậy có chứt nóng nảy, cô chọc ngoáy lỗ tai nói: “Chị, em biết rồi! Lần này chỉ là tai nạn. Em cũng không ngờ lại bị gãy chân, sau này sẽ không như vậy nữa! Đúng rồi, chị đừng quên giúp em và anh rể, Trương Tiểu Du nghiêm nghị trừng mắt nhìn, còn cô em họ liền im lặng che miệng.

Người cô đang dò hỏi cửa soát vé tàu khó hiểu hỏi: “Hai chị em nói gì mà bí mật quá vậy?

“Haha, không có chuyện gì!” Trương Tiểu Du vội vàng nặn ra một nụ cười, he giọng cảnh cáo em họ: “Sau khi về thì ngậm chặt miệng, đừng nói nhảm với chị”

“Yên tâm, em thề!” Chu Thị Linh vung tay lên.

Trương Tiểu Du thở phảo nhẹ nhõm, bước tới nắm lấy cánh tay của dì: “Cô, cô và chú còn có Chu Thị Linh chú ý an toàn trên đường, khi về đến nhà nhớ gọi điện cho chát “Ö không sao! Cá Nhỏ, hai ngày qua cô với chú ở chỗ của con. Thực sự làm phiền con rồi!” Cô võ vỗ tay cô nói “Kia cô, cô nói gì vậy, chúng ta là người một nhà mà!” Trương Tiếu Du nhíu mày.

Cô mỉm cười gật đầu đồng ý, sau đó còn đặc biệt nói: “Cá Nhỏ, có chuyện cô muốn nói với cháu! Chuyện của con và Ngô Huỳnh Đông cô cũng chưa dám hỏi nhiều, cũng là sợ cháu buồn. Bây giờ chuyện cũng qua lâu như vậy rồi, cháu nên buông tay rồi, cũng đã đến lúc con nên nghĩ đến những mối quan hệ mới!”

“Cô à, cháu không vội” Trương Tiểu Du mím môi.

“Cô biết cháu không vội, nhưng cô vội” Cô không vừa ý, sau đó cười nói tiếp: “Mấy ngày trước tình cờ có đồng nghiệp nhắc tới có một người con trai cũng ở Sài Gòn! Băng tuổi con, làm trong ngân hàng, có vẻ làm ăn khá tốt, cuối năm tới tranh cử giám đốc, nhưng cũng có ý định mua một căn nhà ở Sài Gòn!

Trông hiền lành, cô xem ảnh rồi, thấy hợp với cháu lầm! Cô cũng thay cháu đưa ra mấy đề xuất rồi. Đều ở Sài Gòn cũng thật thuận tiện, hai người các cháu có.

thể tìm thời gian để gặp nhau làm quen một chút!”

“Cô, cháu…” Trương Tiểu Du trực p đau đầu từ chối Người cô ngắt lời cô với vẻ mặt nghiêm nghị hơn, thở dài nói: “Cá Nhỏ, từ.

khi bố mẹ cháu qua đời, cô đã coi cháu như con ruột của mình. Trong mắt cô, cháu và Chu Thị Linh không có gì khác biệt! Hiện tại không có gì phải lo lắng cho Chu Thị Linh. Thay vào đó là cháu. Mong cháu sớm ốn định và thoát ra khỏi cái bóng của tình cảm trước đây, nếu không sau này cô sẽ không còn mặt mũi nào gặp lại bố mẹ cháu!”

Nhìn thấy ánh mắt háo hức của người cô, Trương Tiểu Du cuối cùng cũng đồng ý: ”…Vâng ạt”

Nhưng không ngờ cô đúng là một người biết sắp xếp, ngày hôm sau cô gọi ‘n nói đã thu xếp xong, thậm chí không cho cô cơ hội suy nghĩ, trực tiếp nói rằng bên kia sẽ đến Đài truyền hình đến đón cô sau khi tan sở, Trương Tiểu Du năm dài trên bàn, ôm đầu yếu ớt.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1274


Chương 1274

Đâu ra một người phụ nữ đã có gia đình lại đi hẹn hò chứt Sau vô số than khóc trong lòng, cô nghiêng đầu nhìn thấy Tô Yến bên cạnh đang ngẩn người nhìn máy tính, cô không khỏi nghiêng người run rấy ngón tay: “Tô Yến?”

Tô Yến như thể vừa tỉnh lại, nuốt nước bọt nói: “Tiểu Du, lần kiểm tra xương cốt của Linh Nhỉ đã thành công rồi”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi!” Trương Tiểu Du nghe thấy thế, lập tức kích động nói: “Tô Yến, kiểm tra xương cốt đã thành công, Linh Nhỉ đã có thể phẫu thuật rồi, có thể chữa khỏi bệnh, đây là chuyện tốt, tại sao cô lại nhăn nhó mặt mày thế?”

Tô Yến nghe vậy, trầm lặng không nói ‘Thấy vậy, Trương Tiểu Du hỏi rõ ràng: “Có phải là Tân Hoài Nam hiến tủy xương không?”

“Ừ…” Tô Yến gật đầu, giọng cô trầm thấp và run rấy: “Anh ấy nói việc con gái anh ấy phải cấy ghép tủy là chính đáng, nhưng anh ấy cũng yêu cầu quyền nuôi con, tòa án đã có quyết định rồi”

Trương Tiểu Du cảm thấy rất khó chịu khi thấy hai vành mắt của mình đỏ hoe, biết rằng Linh Nhĩ cũng chịu chung số phận với mình.

Trương Tiểu Du bất lực nói: “Tô Yến, Trần Hoài Nam là anh hai của Câm Thú, tuy răng tôi có thể không nói được, nhưng tôi sẽ cổ gắng để Cầm Thú liên hệ cho côi”

“Cảm ơn!” Tô Yến nghẹn ngào nói.

Trương Tiểu Du thở dài và bắt tay cô ấy.

Không biết có phải là quan hệ đã nói hay không, lúc này chuông điện thoại vang lên, trên đó hiện lên chữ “Câm Thú”, cô cầm lên, ghé tai vào.

“Tối nay ấn cơm ở nhà?”

“Tối nay..”

Ngay khi Trương Tiểu Du định trả lời, cô đột nhiên nghĩ đến sự sắp xếp của người cô của mình: “Không!”

“Sao vậy?” Trần Phong Sinh trầm giọng hỏi Trương Tiểu Du chắc chản không thể nói sự thật với anh, né tránh chủ đề mà nhẹ nhàng đáp: “Em có việc phải làm. Em đoán tôi sẽ về sau. Anh có thể ăn một mình trước đi nha! Là thế này, tổng biên tập nói phải tổ chức họp!”

Dù sao cô văn thấy chột dạ, vì vậy tìm lý do rồi cúp máy.

Cửa chớp được mở ra, ánh hoàng hôn đã bao trùm khảp thành phố, trong đám đông sau khi tan sở, Trương Tiểu Du quet thẻ xong bước ra khỏi tòa nhà văn phòng. Cô nhanh chóng tìm thấy chiếc Audi màu trắng, và có thể mơ hồ nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi ở ghế lái.

Cô thở ra và bước đến.

‘Sau khi cửa đóng lại, chiếc xe nổ máy và lái chầm chậm rời khỏi tòa nhà văn phòng, hòa vào đường chính, một chiếc Cayenne màu đen lặng lẽ đi theo phía sau.

Nhà hàng ở Lâm Giang có view rất đẹp.

Trương Tiểu Du đang ngồi bên cửa số, vô thức khuấy ống hút trong ly nước trái cây trong tay, mí mắt không ngừng chìm xuống, có chút như đang ngủ gật trong cuộc họp lãnh đạo.

“Cô Tiểu Du?”

Sau khi người đàn ông đối diện gọi cô ấy hai lần, Trương Tiểu Du mới giật mình ngước mắt lên: ”A, anh Lê, anh vừa nói gì?

“Tôi không phải họ Lê, họ của tôi là Phó, người đàn ông đó ôn nhu mở miệng nhắc nhở.

“Khu! Xin lỗi anh Phó.” Trương Tiểu Du lúng túng sửa lại “Không sao!”, người đàn ông cười nói với vẻ dịu dàng, “cô Tiểu Du hôm nay.

làm việc mệt mỏi quá phải không? Công việc làm nhà báo của các cô hẳn là rất vất vả. Tôi có thể hiểu được. Vừa rồi tôi nói tôi mới học lên thạc sĩ cách đây.

một năm, giờ được bố trí làm việc ở một ngân hàng nước ngoài, cũng có rất nhiều không gian để thăng tiến..”

“Ö, vậy anh cứ tiếp tục đi!” Trương Tiểu Du liên tục nói nhưng lại không để tâm người đàn ông đó nói gì.

Khóe mắt cô ấy liếc nhìn chiếc đồng hồ trên cố tay, nhìn chấm chảm vào kim chỉ trên đó rồi đặt tay phải bên cạnh chiếc túi để có thể cầm lấy điện thoại ngay khi nó đổ chuông.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1275


Chương 1275

“Tuy rằng từ trước đến nay cô ấy chưa từng hẹn hò nhưng đã xem trên tỉ vi rất nhiều, hôm nay không thể thoái thác lại sợ đì không vui nên cô ấy đành phải đến buối hẹn.

‘Tuy nhiên, cô ấy đã tìm ra biện pháp đối phó, khi buổi hẹn hò mù mịt này.

vừa mới diễn ra được mười lãm phút, cô ấy yêu cầu Tô Yến gọi điện giả vờ có một cuộc phỏng vấn gấp, sau đó giả vờ xấu hố nhưng phải rời đi, chỉ cần chuyện này qua thì cô ấy có thể giải thích cho Dì của mình.

Vân còn năm phút.

Ba phút..

‘Để mặc người đàn ông đối diện đang nói chuyện một cách hùng hồn, Trương Tiểu Du thầm đếm ngược thời gian trong lòng, thấy thời gian đã sắp tới, cô ấy đột nhiên ngồi xuống bên cạnh.

Cô ấy vô thức nghiêng đầu nhìn, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc: “Sao.

anh lại ở đây?”

Trần Phong Sinh tay cầm chìa khóa uể oải dựa vào trên ghế, đôi mắt hoa đào cũng xếch lên nhìn cô ấy, đôi môi mỏng cong lên như cười như không, anh ấy vươn tay cầm lấy cốc nước hoa quả của cô ấy không chút lưu tình trực tiếp ngửa cổ uống một hớp lớn, sau đó mới trả lời câu hỏi của cô ấy: “Thật khát!”

Trương Tiểu Du nhìn ống hút gợn sóng trong tay mà nuốt nước bọt.

Thấy vậy, người đàn ông ngồi đối diện lịch sự hỏi thăm: “Cô Tiểu Du, vi này là.

“Anh ấy..”

Trương Tiểu Du ấp úng hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể mở miệng nói: “Anha ấy là bác sĩ.”

Cô ấy hoàn toàn bị sự xuất hiện đột ngột của Trần Phong Sinh làm cho sốc, cô ấy không ngờ anh ấy lại có mặt ở đây, trái tim bé bỏng của cô ấy vì căng thẳng mà suýt chút nữa nhảy ra khỏi cố họng. Càng sợ anh ấy gọi mình là “bà Trần”, như vậy Dì nhất định sẽ gây rắc rối Nghe vậy, người đàn ông nhanh chóng mỉm cười và nói: “Cô Tiểu Du, vậy thì bác sĩ này chắc hẳn là vị bác sĩ trước đây chủ trị cho cô đúng không?”

“Coi như vậy đi” Giọng nói của Trương Tiểu Du có chút yếu ớt.

Trước đây suýt chết đuối trong bệnh viện là anh ấy đã cải trang chữa trị cho cô ấy, cũng không phải nói dối khi nói anh ấy là bác sĩ chủ trị cho cô ấy “Thì ra là bạn của cô! Rất vui được gặp anh!” Người đàn ông cười nói, trò chuyện rất vui vẻ: “Tôi có một người anh họ xa, cũng là bác sĩ, bác sĩ gây mê.

Nghe nói nghề này rất vất vả, đặc biệt là trong những ca mổ. Tôi rất ngưỡng mộ điều đóI”

Trần Phong Sinh đặt cốc nước xuống, thờ ơ nói: “Có phiền không?”

Nghe xong, người đàn ông đối diện rõ ràng là giật mình, tưởng chỉ là gặp người quen để chào hỏi, nhưng không ngờ sau khi ngồi xuống lại không rời đi luôn, dù sao thì đây cũng là buổi hẹn hò xem mắt của hai người, anh ta không muốn bị quấy rầy. Nhưng lại không thể để mình bị mất đi phong thái, đành phải miễn cưỡng đồng ý: “Không phiền, tôi rất han hạnh có thêm một người bạn giúp đỡ”

Trương Tiểu Du ngồi cạnh ấy thì đã kinh hãi đến mức không nói lên lời.

Chuông điện thoại lúc này vang lên, là Tô Yến, gọi tới thật đúng lúc, nhưng lúc này cô ấy không tiện để trả lời điện thoại, vì vậy đành lặng lẽ cúp máy, gửi một tin nhản đi, sau đó ngấng đầu lên, nhìn Trần Phong Sinh với ánh mắt cảnh cáo.

Tuy nhiên, Trân Phong Sinh coi như không nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của.

cô ấy, anh ấy đã ra hiệu cho phục vụ đến và gọi thêm món.

Các món ăn được nhân viên phục vụ dọn hết món này đến món khác lên, Trương Tiểu Du không còn tâm trí để thưởng thức, trái tim cô ấy vẫn luôn bị treo ở giữa không trung.

Dưới sự chào hỏi rồng nhiệt của người đàn ông ngồi đối diện, cô ấy đành phải duỗi đũa gắp thức ăn, nhưng khi canh vừa đến bên miệng, Trần Phong Sinh đang ngồi vắt chéo chân bên cạnh đột nhiên ấn ngón chân vào bụng chân của cô ấy và xoa nó theo vòng tròn Dù ngăn cách bới lớp vải của quần jean nhưng cô ấy vẫn cảm thấy tê dại, giống như đang tán tỉnh cô ấy vậy.

Trương Tiểu Du bị giật bản mình đứng dậy.

“Thịt bò bị mắc kẹt trong cố họng, cô ấy nhanh chóng căm cốc nước trái cây bên cạnh lên uống mấy hớp mới nguôi ngoai, người đàn ông phía đối diện kia quan tam hỏi: “Tiểu Du, cô sao vậy?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1276


Chương 1276

“Không, có có gì!” Trương Tiểu Du không được tự nhiên lắc đầu, sau đó ngồi xuống trả lời Cô ấy nghiến răng nghiến lợi nhìn sang thì thấy Trần Phong Sinh đang nghiêm túc nhặt rau, anh ấy ăn rất tao nhã, như thế vừa rồi chỉ là ảo giác của cô ấy, nhưng là ngón chân rõ ràng vẫn còn lưu lại trên bắp chân cô ấy.

“Có phải món ăn không hợp khẩu vị không? Có muốn gọi món khác không?”

Người đàn ông đó hỏi lại với giọng dịu dàng chăm sóc người khác.

“Không cần đâu! Mùi vị rất ngon” Trương Tiếu Du vội vàng xua tay, ăn xong hai miếng cơm trắng, dừng lại hai giây sau đó nói: “Tôi đi vệ sinh”

Lúc đi ngang qua Trần Phong Sinh, cô ấy khẽ kéo góc áo của Trần Phong Sinh trong bóng tối.

Cô ấy vừa đi vừa quay đầu nhìn lại ba lần, Trần Phong Sinh mới đặt đúa xuống, lấy khăn ấn lau miệng, lười biếng nói: “Xin lỗi, tôi cũng đi vệ sinh!”

Người đàn ông đó lần lượt nhìn hai người rời đi cũng chỉ biết nhìn một bàn thức ăn trước mắt.

Trương Tiểu Du không hề đi vào nhà vệ sinh, cô ấy chỉ đứng ngoài đợi anh ấy, khi thấy bóng dáng cao lớn của Trần Phong Sinh đang từ từ bước tới, cô ấy lập tức vội vàng tiến tới nằm lấy bàn tay to lớn của anh ấy, nhanh chóng tiếng vào nhà vệ sinh nam, sau đó dùng tay kia che mắt mình lại nói lời xin lỗi với những người đang đi ra.

Sau khi những người đã giải quyết xong nhu cầu sinh lý của họ liền hoảng loạn rời đi, trong nhà vệ sinh lúc này chỉ còn hai người, cô ấy vội vàng đóng cửa lại và dựa lưng vào đó.

Trương Tiểu Du cau mày, cần môi hỏi: “Cầm thú, sao anh lại ở đây?”

Trần Phong Sinh một tay đút túi, cúi đâu nhìn cô ấy thấp hơn mình một cái đầu, nheo đôi mắt đào hoa lại, chậm rãi nói: “Hồng hạnh xuất tường!”

Trương Tiểu Du xấu hổ, Khóe miệng cô ấy nhất thời giật giật, cô ấy ngượng ngùng hỏi: “Sao anh biết?”

“Em họ em nói” Trần Phong Sinh cong môi trả lời Khóe miệng Trương Tiếu Du co giật lần hai khi nghe những lời này.

Quả nhiên, chẳng trách anh ấy xuất hiện ở đây đúng lúc như vậy, hóa ra là em họ Chu Thị Linh của cô báo cho anh ấy!

Trương Tiểu Du nghiến răng, chờ có thời gian trở lại chỉnh đốn con bé đáng chết kia!

Đối mặt với đôi mắt đào hoa, cô ấy hếch trán lên tỏ rõ lập trường: “Em chỉ là không muốn khiến cho cô út mất hứng, cho nên bắt buộc phải đồng ý đến xem mắt, em cũng không định phạm phải tội trùng hôn, càng không có chuyện ngoại tình gì cả, anh cứ yên tâm một trăm phần trăm!”

“Thật sao?” Trần Phong Sinh híp mắt.

*Được rồi!” Trương Tiểu Du gật đầu, hé môi tiếp tục nói: “Nhưng anh tuyệt đối đừng nói lung tung về em, nếu không ông Phó này trở lại và cô út của em sẽ lại nói rất nhiều chuyện! Vì mục đích an toàn, đợi lát nữa khi quay về vị trí, anh hãy kiếm cớ nói bệnh viện có việc phải rời đi, nghe chưa?”

Trần Phong Sinh lên tiếng ậm ờ, vẻ mặt lập lờ.

“Quyết định như vậy, đi thôi” Trương Tiểu Du nói xong, liền quay người mở khóa cửa, muốn đi ra ngoài.

Trần Phong Sinh cản hành động của cô ấy, lấy ra một hộp thuốc lá từ trong túi quần: “Chờ tôi hút một điếu thuốc đã”

Trương Tiểu Du nhẫn nhịn phẫn nộ, tính khí kiên nhẫn tựa vào cánh cửa chờ đợi Trần Phong Sinh có vẻ như là cố ý, động tác vô cùng chậm rãi, bật lửa kim loại bùng lên ngọn lửa màu xanh lam, anh ấy nghiêng đầu lấy tay che ngọn lửa, châm điếu thuốc ngậm trong miệng, chậm rãi thở ra một vòng khói.

Rất lâu sau trong miệng anh ấy mới hít một hơi, Trương Tiểu Du ghé qua khe hở nhìn ra ngoài, nhìn xung quanh sợ có người sẽ xông vào bất cứ lúc nào, chờ đợi đến nỗi sốt ruột, trách móc hỏi: “Em nói, còn bao lâu nữa anh mới có thể hút thuốc xong hả?”

“Thứ trả lời cô ấy chỉ là mùi thuốc lá cay nồng.

Trương Tiểu Du bị khói làm cho sặc, tức giận giơ tay phấy đi, tay còn lại bị anh ấy nằm chặt lại, không thể không tiếp tục chờ đợi, chỉ có thể tựa vào, miệng không ngừng thúc giục anh ấy nhanh lên một chút.

“Trần Phong Sinh vẫn không vội vàng, đôi mắt đào hoa vẫn luôn híp lại nhìn ra bên ngoài qua khe cửa, khi thấy có người phục vụ đi tới dẫn đường cho người đàn ông, trong mắt anh ấy chợt lóe lên một tia gian xảo.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1277


Chương 1277

“Thưa anh, nhà vệ sinh đi theo phía bên này!”

Âm thanh kia càng ngày càng gần, Trần Phong Sinh đột nhiên dập tắt điếu thuốc trong tay: “Xong rồi”

Trương Tiểu Du nghe xong còn tưởng rắng cuối cùng bây giờ cũng có thể rời đi, vừa quay đầu mở cửa thì đột nhiên anh ấy tiến lên kéo vào lòng, ngay sau đó dựa vào bức tường bên cạnh.

Cô ấy ngay lập tức khẽ hô lên tiếng: “Này, anh… ừm!”

Môi và lưỡi hung hãng chặn miệng cô ấy, mùi thuốc lá pha lẫn mùi nam tính cuốn lấy thần kinh não cô ấy, cô ấy không thể giấy giụa được, bị hôn đến nỗi thở gấp, ngực cô ấy nhấp nhô lên xuống.

Ở bên ngoài chỗ cách cửa vài bước, người đàn ông vẫn đang kiên nhẫn chờ hai người trong nhà vệ sinh, vẻ mặt không hiểu kêu nhân viên phục vụ mang đồ đến, chính vào lúc đang không biết chuyện gì đang xảy ra thì chỉ nghe thấy âm thanh hôn môi không rõ truyền ra tử phía trong.

‘Sau khi nhìn thấy hai người đang mê man môi lưỡi, biểu cảm như bị sét đánh, Khi cô ấy được thả ra, răng của Trương Tiểu Du đều đau buốt.

Cô ấy xấu hổ, giân dữ, trừng mắt nhìn về phía vào thủ phạm: “Câm Thú, anh làm gì vậy Trong lúc Trần Phong Sinh thu ánh mắt từ khe cửa lại, ngón tay vuốt vuốt khóe môi một cách không đàng hoàng: “Nhất thời không thể khống chế được”

Trương Tiểu Du hoảng sợ thẹn thùng.

Lau nốt hơi thở còn sót lại trên miệng, cô ấy đỏ bừng cả mặt chạy nhanh ra khỏi nhà vệ sinh, sau khi quay lại sảnh lớn cô ấy điều chỉnh lại hơi thở của mình, giả vờ đi chậm lại và trở về như không có chuyện gì xảy ra.

Đợi khi quay lại vị trí bên cửa sổ, lại phát hiện không có ai cả.

Những món ăn tỉnh xảo trên bàn ăn vẫn còn đó, nhưng người đàn ông vốn đang ngồi đó cũng không thấy, Trương Tiểu Du ngạc nhiên nhìn quanh một vòng nhưng không thấy ai. Tâng một là các sảnh lớn nắm rải rác, còn từ tầng hai trở lên thì đều không có sảnh lớn, vả lại cô ấy cũng vừa bước ra từ nhà vệ sinh nam, cũng không thể nào là vào nhà vệ sinh được.

“Hả, người đâu rồi?”

Trương Tiểu Du vò đầu, quay đầu lại hỏi người phục vụ đi ngang qua ở bên cạnh: “Xin lỗi, người đàn ông vừa rồi ngồi ở chỗ này đâu rồi ạ?”

Người phục vụ suy nghĩ một hồi rồi mỉm cười trả lời: “À người đàn ông đó, anh ấy nhờ tôi chuyển lời tới cô là anh ấy đột nhiên có việc gấp phải đi!”

Đã rời đi rồi sao?

Trương Tiểu Du không kịp phản ứng, Tại sao kịch bản có chút không đúng lám, cô ấy ngây người gật đầu: “Ö, cảm ơn!”

Cúi đầu nhìn những đĩa thức ăn gần như còn chưa động vào được bày biện cùng ba bộ đồ ãn ở trên mặt bàn, nghe có tiếng bước chân phía sau, Trương, Tiểu Du nheo mắt nhìn, cô ấy nghĩ ngờ nhìn về phá Trần Phong Sinh đang miễn cưỡng đi tới ‘Trần Phong Sinh kéo ghế ra ngồi xuống, nhíu mày vô tội: “Em nhìn anh làm cái gì, từ đâu đến cuối, anh cũng không nói lời nào!”

Thực ra cũng không đổ tội lên đầu anh được…

Bản thân cô cũng có mặt ở đây trong suốt cả quá trình, chỉ là vẫn đang băn khoăn về sự rời đi đột ngột của đối phương, nhưng cô ấy cũng không nghĩ nhiều, chuyện này cũng chính là điều cô ấy mong muốn mà, không cần phải bận lòng lấy lê, cũng có thể báo cáo lại cho cô út bên kia rồi Thức ăn cũng chưa hề động đến, cô ấy lại ngồi lại, cuối cùng cả hai người đã có một bữa ăn no nê.

Sau khi rời khỏi nhà hàng, Trương Tiểu Du ngay lập tức bị anh ấy dắt tay đi dọc theo phổ đi bộ đến thành phổ điện ảnh gần đó, chờ đến khi khi phim hài kịch chiếu, bên ngoài trời đã khuya, vằng trăng treo thật cao trên không trung, Bước ra từ cánh cửa xoay, đối diện với gió sông thổi đến, cô ấy phản ứng với nhận thức muộn màng Rõ ràng là tối nay đã đồng ý cùng với cô út ra mắt.

Rồi cuối cùng làm sao lại trái lại biến thành hẹn hò đi xem phim cùng anh ấy?
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1278


Chương 1278

Cô ấy cảm thấy không thể tin được diễn biến kịch bạn này, lắc đâu, Lúc cô định đi về phía trước, Trần Phong Sinh ở bên cạnh kéo tay cô ấy làm đột nhiên cô ấy phải dừng lại Nhìn theo ánh mắt của anh ngang qua, thấy một đôi nam nữ đi ra từ bên cửa lách.

Lương Vũ Như đang nắm tay Ngô Huỳnh Đông, trông như một cặp vợ chồng mới cưới đang tình tứ không thôi, không ngừng cười rất tươi: “Cô Tiểu Du, anh Phong Sinh, thật là trùng hợp, không ngờ hai người cũng đi xem phim”

Lần trước, chuyện trong đám cưới, đến bây giờ Lương Vũ Như vẫn còn cảm thấy muốn nổi giận khi nhớ lại, thời khắc quan trọng của cuộc đời như vậy, lại bị hai người bọn họ làm cho hai người họ rối tung lên, sau đó toàn bộ các khâu của buối đám cưới kết thúc một cách vội vàng.

Không nói chuyện đã qua. Nói đi cũng phải nói lại, biết được tin tức Trương Tiểu Du đã kết hôn, trong lòng Lương Vũ Như thoải mái hơn hẳn, cũng hoàn toàn yên tâm, không phải lo bạn gái còn vương vấn chưa dứt của chồng mình, cho nên mim cười lúc này vẫn cần phải để ý một chút “Thật là trùng hợp!” Trần Phong Sinh cong môi, ngay sau đó lại bồi thêm một câu: “Lần sau đi ra ngoài phải xem lịch”

Lương Vũ Như sắc mặt khó coi, vẫn miễn cưỡng hỏi: “Tôi và chồng muốn đi ăn đêm, hai người có ngại hay không?”

Đương nhiên Trương Tiểu Du biết những lời này không có bao nhiêu thành ý, lại càng không thể đồng ý, thẳng thần từ chối không khách sáo: “Xin lỗi, chúng tôi đã ăn no rồi”

“Đi thôi!” Trần Phong Sinh khoác vai cô ấy.

Trương Tiểu Du gật đầu, đi theo anh cùng xuống bậc thang.

Bởi vì Cayenne đỗ trước cửa nhà hàng, hướng đi về thành phố điện ảnh là một phố đi bộ, họ đi tới đó, cho nên họ đi dọc theo đèn đường để trở về, mới vừa đi chưa được hai phút, đột nhiên có tiếng bước chân đuổi theo phía sau lưng.

Trước đó, Ngô Huỳnh Đông cũng cùng Lương Vũ Như rời đi, bây giờ lại xuất hiện, đuổi theo: “Cá Nhỏ, anh có thể nói với em vài lời không?

“Không được, tôi..” Trương Tiểu Du hé miệng.

Ngô Huỳnh Đông vội ngắt lời cô, dưới bóng tối mặt anh ta hiện lên vẻ kiên quyết: “Chỉ vài lời thôi, sẽ không làm trễ thời gian của em quá lâu, mười phút, thậm chí năm phút, anh hứa sau khi nói xong về sau sẽ không làm phiền em nữa”

Trương Tiểu Du cau mày khi nghe những lời thề cuối cùng.

Gần như trong tiềm thức, cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh. Chạm vào ánh mắt của cô, Trần Phong Sinh nhếch lên một đường cong ý cười ở khóe môi, giơ tay xoa đầu cô, giống như đã thân thiết rất nhiều lần: “Em nhìn anh làm gì, chuyện nhỏ này anh vẫn cho em tự do!”

“Được!” Trương Tiểu Du cân nhắc gật đầu.

“Trần Phong Sinh thấy vậy, nằm lấy bả vai của cô: “Anh sẽ đợi em ở ngã tư.

phía trước” Nói xong, anh xỏ hai tay vào túi quần rồi bước đi Phố đi bộ này dẫn ra bờ sông. Trước đây, mỗi khi cuối tuàn thời đại học, thường gặp nhau tình tứ trên đường lớn, bây giờ mặt đối mặt, nhưng chỉ có cảnh còn người tan.

Trương Tiểu Du đưa tay ra sau, giọng điêu thờ ơ thốt lên: “Ngô Huỳnh Đông, anh muốn nói cái gì?”

Ngô Huỳnh Đông cúi đầu, im lặng một hồi mới chậm rãi nói: “Cá Nhỏ, trong lòng em luôn hận anh sao?”

“Không quan trọng nữa rồi” Trương Tiểu Du lắc đầu khi nghe những lời này, khóe miệng mấp máy: “Ngô Huỳnh Đông, chuyện lừa dối của anh đã gây tổn thương cho tôi rất nhiều, nhưng đó đã là chuyện quả khứ rồi! Về phần mà cái gọi là sau khí chia tay vẫn là bạn đều là dối trá, tôi và anh không thế là người yêu của nhau, lại càng không thể là bạn nên chỉ là hai đường thẳng song song sẽ không bao giờ gấp lại trong cuộc đời này! Mà tôi với anh là hận thù cũng tốt, không tha thứ cũng được, hiện giờ tất cả đều đã trôi qua. Tại đám cưới của anh, tôi đã nói rằng tôi nghiêm túc chúc anh hạnh phúc sau khi kết hôn”

“Cá Nhỏ, anh biết mình không đủ tư cách để nhận lỗi với em” Ánh mắt Ngô Huỳnh Đông chăm chú nhìn cô, cứ như lần nào nhìn cô cũng đầy phức tạp và buồn phiền”

Nhưng Cá Nhỏ à, anh cũng có nỗi khổ trong lòng, đi tới ngày hôm nay, anh cũng là bị ép buộc!”

“Anh rất khó khăn khi phải học tập ở nước ngoài một mình. Anh biết những gì em đã làm cho anh, vì vậy anh muốn cho em có một cuộc sống tốt hơn! Sau khi tốt nghiệp, anh được bổ nhiệm vào công ty nơi bố của Vũ Như làm việc. Anh không nghĩ rằng bị cô con gái quý giá đó vừa gặp đã yêu. Anh đã nói rõ rằng, anh đã có bạn gái ở Việt Nam, nhưng cô ấy vẫn theo đuổi anh!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1279


Chương 1279

“Cuối cùng, để ép anh kết hôn với cô ấy, thậm chí khiến anh bị vi phạm trong thương nghiệp, nếu anh không đồng ý ở với cô ấy, anh sẽ phải đối mặt với khả năng bị đi tù. Ngay cả khi bãng chứng được tung ra, nhưng cũng là vết dơ của cuộc đời anh. Em biết rắng anh là con một trong gia định và sự kỳ vọng của bố mẹ anh đều đặt vào anh. Anh thực sự không có cách gì, cho nên đi tới hôm nay anh cứ như vậy từng bước bị dụ dỗ, chèn ép..”

Trương Tiểu Du nhất thời bất động tại chỗ khi nghe những lời như vậy. Cô luôn nghĩ rãng lý do của việc lừa dối là do anh ta đã nhìn trúng danh phận của Lương Vũ Như, muốn lợi dụng điều đó để gặp ít khó khăn mà một bước lên mây. Cô không ngờ rằng có rất nhiều uẩn khúc trong chuyện này, cuối cùng anh ta cũng bất đắc dĩ không thế nói rõ. Hóa ra là anh ta đã từng không được vui vẻ Thời điểm Trương Tiểu Du nghe được sự thật, cô quả thực rất sốc, vừa nhanh chóng thay đối ý nghĩ, vừa không khỏi cười lạnh: “Haha, quả thực là chuyện cô Vũ Như sẽ làm!”

Phương thức này rất quen thuộc, lúc đó chẳng phải thím nhỏ của cô oan như vậy mà bị đưa vào đồn cảnh sát sao, nếu cô và Trần Phong Sinh không nhanh chóng kết hôn, e rắng bây giờ cô đã phải ngồi tù rồi. Có thể thấy răng Lương Vũ Như vì để đạt được mục đích của mình có thể không từ thú đoạn nào, nghĩ đến cũng thật sự đủ đáng sợi “Cá Nhỏ, anh cũng không biết chúng ta từng bước đi tới ngày hôm nay như thế nào. Khi anh trở về Việt Nam, anh tìm em là nói thật lòng. Vốn dĩ anh muốn em đợi anh ba năm, nhiều nhất là bốn năm, anh nhất định sẽ trở thành một ông chủ, lúc đó không còn lo lắng bị bất cứ ai tiêu khiển nữa†”Ngô Huỳnh Đông nhìn cô, giọng nói trở nên khản khàn: “Chỉ là không ngờ em lại kết hôn trước anh…”

“Ngô Huỳnh Đông” Hiếm khi thấy Trương Tiểu Du gọi tên anh ta bằng giọng điệu nhẹ nhàng như khi yêu. Cô lắc đầu, từng câu chữ vẫn dứt khoát: “Tôi hiểu nỗi khổ trong lòng anh, nhưng cái đó cũng không làm thay đối lựa chọn rằng anh rời bỏ tôi”

Giữa tình cảm của cô và tương lai trong lúc đó, anh ta đã chọn cái sau, Vi vậy, ngay cả khi bây giờ cô đã biết được sự thật, tâm trạng của cô sẽ không có bất kì thay đổi gì, và cô không phủ nhận rằng cô sẽ cảm thấy thất chặt mối quan hệ này, nhưng cũng đến thế mà thôi “Thực xin lỗi” Ngô Huỳnh Đông chỉ khản tiếng một câu, cười khổ nói: “Thực ra, sau đêm hôn lễ anh đã đi tìm em, chỉ để nói điều này với em. Anh đã đợi rất lâu cũng không đợi được em. Nhưng bác sĩ Sinh kia đã đi xuống”’ “Anh ấy?” Trương Tiểu Du ngạc nhiên.

Ngô Huỳnh Đông gật đầu, nghĩ đến cuộc nói chuyện trong xe đêm đó, ngón tay không khỏi nắm chặt: “Ừ, anh ta cảnh cáo anh tránh xa vợ anh ta một chút”

Trương Tiểu Du giật mình sững sở, hoàn toàn không ngờ sẽ có chuyện như vây. Trách gì đêm đó cô uống hết nước trái cây cũng không thấy người đâu. Anh nói dối đi đổ rác, còn mang theo toàn thân sát khí.

Trương Tiểu Du nghiêng đầu nhìn xa xa, dưới ngọn đèn đường ở ngã tư đường, Trần Phong Sinh đứng đó, một tay đút túi, tay trái theo thói quen cầm điếu thuốc, làn khói trắng bị gió cuốn đi rất xa, anh gảy tàn thuốc khéo léo, các đường nét trên khuôn mặt sâu thẩm như điêu khác.

Ngô Huỳnh Đông nhìn gương mặt cô gần trong gang tấc nhưng lại cảm thấy xa cách nghìn trùng như vậy.

Ánh sáng lờ mờ trong mắt anh ta giống như than hồng cuối cùng trong.

đống lửa than, anh ta ngập ngừng hỏi: “Cá Nhỏ, giữa chúng ta… Ý của anh là tương lai, thật sự một chứt cũng không còn nữa sao?”

“Không” Trương Tiếu Du không chút do dự lắc đầu.

Ngô Huỳnh Đông chậm rãi gật đầu, trầm giọng nói: “Được rồi, anh đã hiểu, anh sẽ làm theo lời em nói, sẽ không lại làm phiền em nữa!”

Trương Tiểu Ngọc mím khóe miệng không nói gì, xoay người chuẩn bị rời đi, vừa đi một bước liền nghe thấy tiếng của Ngô Huỳnh Đông phía sau, đột nhiên hỏi: “Cá Nhỏ, em có phải là yêu anh ta đúng không?”

„# Tim cô chợt thất lại.

Mở miệng, nhưng nhận ra mình không biết trả lời như thế nào, cô lưỡng lự hai giây, sau đó Trương Tiểu Du vội vàng rời đi Bước vội vã đến hết ngã tư, nhịp tim cô như thắt lại treo ở cổ họng vì câu hỏi vừa rồi Nghe thấy tiếng bước chân, Trần Phong Sinh quay đầu nhìn sang, gỡ bỏ điếu thuốc trong tay, bất mãn nhíu mày: “Không phải nói năm phút sao?”

“Ùf’ Trương Tiểu Du gật đầu. Trần Phong Sinh vén cổ tay áo, đưa chiếc đồng hồ trên cổ tay về phía cô: “Quá một phút rồi!”
 
Back
Top Bottom