Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1200


Chương 1200

Gọi 110, và sau đó sẽ kiện con Cầm Thú đó tội h**p dâm!

Tô Yến bị những lời nói đó làm cho bưồn cười nhưng khi cô ấy vừa nói xong, vẻ mặt đột nhiên trở nên bối rối: “Không phải, tôi nói cái nào nhỉ?”

“Không, tôi đùa thôi mà, không cần phải lo lảng!” Cá Nhỏ lắc đầu.

Đêm qua, cô ấy không nhớ nổi mình đã bị anh ta quấn lấy bao lâu, cô ấy chỉ nhớ trong cơn đau đớn và tuyệt vọng, cô ấy không thế chống cự lại được sức mạnh và tốc độ của anh ta cho đến khi cô ấy ngất đi sau khi chịu đựng không nổi. Khi thức dậy vào sáng hôm sau, thì cô ấy đã ở trên giường của mình rồi Nếu không phải vì vết hôn kia, thì cô ấy đã gần như nghĩ rằng tối qua chỉ là vừa trải qua một cơn ác mộng. Nghĩ đến con Cầm Thú đó, Trương Tiểu Du thực sự căm ghét đến xương tủy.

Hôm nay là sinh nhật của dượng út, bây giờ cô và em họ Chu Thị Linh đều ở Sài Gòn, có ít thời gian đi về, dịp này là cơ hội để đoàn tụ. Vừa hay ngày mai lại là thứ bảy, nên hai người có thể ở nhà được hai ngày Để kịp chuyến tàu về thị trấn, Trương Tiểu Du đã xin về sớm hơn một tiếng, không thế tránh khỏi việc bị tổng biên tập mảng vì đi muộn còn xin về sớm, cô mặc kệ những suy nghĩ đó rồi vội vã lên tàu với hai chân vẫn còn đau nhức.

Nhà của cô út không lớn lâm, nhưng họ cũng đã cho hai chị em cô ấy ở căn phòng lớn nhất từ khi còn nhỏ. Sau hơn hai tiếng ngồi tàu, Trương Tiểu Du.

bước vào cửa mang theo một bọc lớn và một bọc nhỏ. Cô út mặc tạp đề vui vẻ chào đón: “Cá Nhỏ, đi thay quần áo rồi rửa tay đi cháu. Rồi vào ăn cơm, hôm nay cô út của cháu làm đầu bếp!”

“Vậy chúng ta sắp được ăn ngon rồi. Em Linh? Sáng nay em ấy không về sao ạ?” Trương Tiểu Du vừa cười vừa hỏi.

Nó về rồi, đang ở trong phòng gọi điện thoại cho ai ấy!” Người gì chỉ vào cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt và cau mày: “Con bé này hình như có người yêu mới rồi. Điện thoại vẫn chưa xong từ khi vào phòng luôn. Nghe này, bên trong còn có tiếng cười khúc khích nữa!”

“Lại yêu nữa sao ạ?” Trương Tiểu Du ngạc nhiê: Cô ấy không ngờ rằng người em họ của mình lại có lựa chọn mới nhanh chóng như vậy, cô ấy nhớ rằng lần thất tình gần nhất của cô em họ là cách đây không lâu mà Cô út vẻ mặt lo lắng: “Không được! Cô thật sự sợ con nhỏ sẽ lại giống như.

lần trước, Cá Nhỏ, cháu hãy đi vào thuyết phục nó đi, đừng để nó chểnh mảng việc học!” Trương Tiểu Du nghe xong thì gật đầu, rồi cô ấy gõ cửa đi vào.

Trong phòng có hai cái giường đơn, bên phải cửa sổ,Chu Thị Linh đang chống cảm nâm trên đó, hai chân đưa lên đung đưa, khuôn mặt đầy vẻ e thẹn của một cô gái trẻ đang yêu.

Mỗi lần nói chuyện điện thoại với Ngô Huỳnh Đông trước đây, cô ấy đều có biếu hiện như vậy. Trương Tiếu Du ngồi ở đối diện, có vẻ bị xấu hố khi bị nhìn chảm chảm như vậy nên Chu Thị Linh miễn cưỡng hẹn nói chuyện lại với anh ta sau rồi cúp máy, cô liền ném cái gối qua: “Chị, chị đừng nhìn như vậy nữa có được không?”

“Thật sự là đang yêu sao?”

“Dạ vâng!”

Trương Tiểu Du ôm lấy vai cô ấylấy tư cách của người chị ra cau mày tra hỏi: “Không phải em nói muốn tập trung vào việc học sao? Lần trước vì chuyện yêu đương đã suýt chết, em đã quên hết rồi sao”

Chu Thị Linh dường như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, cũng không trả lời, mà chần chờ nói: “Chị à, em phải thành thật giải thích một chút cho chị điều này..”

“Có chuyện gì vậy?” Cô ấy bối rối.

“Nhưng em nói rồi, chị không được tức giận đó!” Chu Thị Linh nói với vẻ mặt dò xét.

Trương Tiểu Du thản nhiên nói “ừm” mà không nghĩ gì nhiều.

Chu Thị Linh mím môi ủ rũ hai giây rồi mới nhẹ nhàng nói: “Lần trước vì thất tình mà tự sát, là chị tới giúp em. Thực ra… hôm trước là do em nhớ nhầm số phòng, người đàn ông đó, người đã bị cảnh sát bắt đi ấy, đó không phải là bạn trai cũ khốn nạn của em đâu, em thậm chí còn không hề biết anh ta, là do em đã phạm sai lầm…”

“Em nói cải gì?” Trương Tiểu Du sững sờ. Nhâm lẫn ư? Như vậy nghĩa là, nó chỉ là một sai lầm sao! Cô luôn coi Trần Phong Sinh như một Cầm Thú đang chơi đùa với tình cảm của các nữ sinh viên đại học. Cô ấy đã phải đội chiếc mũ bảo hiểm vô cớ và bị đưa đến đồn cảnh sát vì xấu hố. Cô ấy gặp lại anh ta sau đó, nhưng cô ấy không ngờ lại có sự hiểu lầm… Trương Tiểu Du nghiến răng, nhặt cái gối lên, vừa đập vừa hét: “Con bé đáng chết này!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1201


Chương 1201

Buổi tối sau khi tổ chức một buổi sinh nhật náo nhiệt cho dượng út, hai chị em tắm xong liền đi ngủ sớm, cô em họ Chu Linh ở giường bên cạnh đã ngủ gật cạnh chiếc điện thoại di động sau ba tiếng gọi điện. Trương Tiểu Du thì trở mình, nhưng cô ấy vẫn chưa ngủ được.

Nghĩ đến lời nói của người em họ lúc trước, cô không ngừng mim chặt môi, mấy lần lấy điện thoại ra, khi đầu ngón tay ngập ngừng gõ tìm danh bạ từ “Cầm Thú”, cuối cùng cô lại nhét vào trong gối, nhưng đêm đó cô ấy cũng không ngủ được nhiều.

‘Sáng hôm sau, cô ấy bị cô kéo đưa đi chợ buổi sáng, ăn trưa xong cô ngồi trên ghế sô pha xem tỉ vi để giết thời gian, vừa đứng dậy chuẩn bị đi vệ sinh thì chuông điện thoại reo, cô cầm lên,cô trả lời với giọng đầy bất ngờ: “Alo… bà nội La Buổi chiều, Trường Tiểu Du trở về Sài Gòn bằng tàu hỏa từ thị trấn và đến thẳng bệnh viện. Ở khoa phẫu thuật dạ dày cấp cứu, bà cụ đã sớm ngồi đợi, thấy cô ấy đấy cửa bước vào, bà mừng đến nỗi không khép miệng lại được, đưa tay về phía cô ấy cười hỏi: “Cá Nhỏ, có làm phiền cháu không? Phóng viên hẳn là rất bận, bà không gây phiền toái cho cháu, đúng không?”

“Không đâu ạ, tụi cháu được nghỉ cuối tuần. Có đông nghiệp khác túc trực ở đài truyền hình rồi ạ” Trương Tiểu Du cười lắc đầu.

“Thật tốt quát” Bà nội vẻ mặt vui vẻ: “Bà chỉ là đột nhiên nhớ tới cháu, nhớ: quá liền gọi điện thoại bảo cháu đến cùng bà nói chuyện vài câu thôi!”

Trương Tiểu Du cảm thấy có chút áy náy, dường như cô ấy đã không đến thăm kể từ khi bà mổ, bây giờ, lại để cho bà chủ động gọi điện cho mình như này, rõ rằng là không nên như vậy, “Cháu xin lỗi. Gần đây cháu bận quá a..”

“Thanh niên các cháu, bà hiếu được mà!” Bà cụ phất phất tay, từ dưới nệm lôi ra một chiếc vòng tay bằng gỗ đàn hương đưa cho cô ấy: “Nhân tiện, Cá Nhỏ, bà nội cho cho cháu thứ này!”

“Bà nội, đây là cái gì vậy 4?” Trương Tiếu Du hỏi với vẻ khó hiểu.

“Con gái của bệnh nhân 24 giường bên cạnh đi tháp hương cầu khấn nhà chùa! Mọi người đều là bệnh nhân lâu năm của bệnh viện cả. Hôm đó, bà nghe con gái bà ấy thường đi chùa cầu phúc nên bà cũng nhờ xin cho con một chiếc vòng. Đại sư chùa đã tự tay làm phép đấy, linh lầm,nó có thể cầu bình an, mau.

đeo nó vào đi!”

Trương Tiểu Du gật đầu và nhìn bà nội đặt chiếc vòng tay vào cố tay mình.

Nhưng đâu chỉ là cầu bình an, cô ấy đã nhìn thấy chữ sớm sinh quý tử được khắc dưới chuỗi hạt này rồi… Trương Tiểu Du đỏ mặt, xấu hổ cụp mắt xuống.

“Thắng nhóc Phong Sinh này, mấy ngày nay bà không thấy bóng dáng nó, đâu cả!” Bà cụ ở trước mặt cô nói thêm: “Bà muốn hỏi số điện thoại của cháu, mà cũng phải nửa ngày trời nó mới cho bà biết!”

Trương Tiểu Du không khỏi mím chặt khóe miệng. Thực ra là khi cô ấy tới đây, bà cụ liếc mắt một cái đã nhìn thấy biểu hiện khác lạ của cô ấy rồi, bà cụ lo lắng hỏi: “Cá Nhỏ, nói thật với bà nội đi, hai người có cãi nhau không?”

“… Không ạ!” Trương Tiểu Du lác đầu nhưng lương tâm thì đang cần rứt.

Nghe xong, bà cụ thở phào nhẹ nhõm, lầm bẩm: “Bà đang hỏi gì thế này, hai đứa mới cưới, sao có thể cãi nhau được chứ! Ngày sinh nhật của Phong Sinh hôm thứ Tư ấy, nó còn nói với bà rằng nó có hẹn với cháu vào buổi tối, chỉ có hai người thôi. Đó chắc hẳn là một lễ kỷ niệm tràn ngập hạnh phúc nhỉ, phải không?”

Trương Tiểu Du thực sự giật mình khi nghe những lời đó.

Cô ấy ngạc nhiên nhìn bà nội: “Bà ơi, bà nói hôm thứ tư là sinh nhật cúa anh ấy sao ạ?”

“Đúng vậy, thế nó không cùng cháu đi chơi à?” Bà nội vội hỏi tiếp với vẻ lo lắng: “Sao vậy, có chuyện gì à? Hay là hai đứa đi ăn không vui vẻ sao?”

“Dạ không..”Trương Tiểu Du chậm rãi lắc đầu.

Lúc ấy trong điện thoại anh ấy cũng không nói gì, chỉ dặn cô ấy đến một nhà hàng phương Tây bên bờ sông đúng giờ mà thôi, nhưng sau đó trên đải truyền hình đồng thời gặp phải một số vấn đề, việc cấp bách quá nên cô ấy và Tô Yến liền đi qua đó,lúc xong việc thì về nhà cũng đã rất muộn rồi, nên cô ấy cuối cùng đã thất hẹn với anh ấy.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1202


Chương 1202

Cho rằng chỉ là nói cô ấy cùng đi ăn cơm bình thường thôi, không ngờ hôm đó lại là sinh nhật anh ấy…

Thảo nào, khi sáng hôm sau cô ấy gọi điện lại thì giọng điệu của anh ấy có vẻ tệ đến thế.

Nhưng mà, khi nghĩ đến những gì anh ta đã làm với mình tối hôm đó, cảm giác tội lỗi trong lòng cô ấy đột nhiên cũng vơi bớt đi nhiều. Sau khi cô ấy rời khỏi phòng của bà nội, cô không nghĩ mình đã đi đến tầng của khoa phẫu thuật tìm.

Trong tầm mắt cách đó vài bước, chính là phòng làm việc của Trần Phong Sinh.

Lúc này, cửa phòng làm việc đang đóng, Trương Tiểu Du đang đứng đó do dự, không biết là nên tiến lên hay lùi lại.

‘Vừa nghiến răng định quay người rời đi thì một y tá đi tới trước mặt cô ấy, tình cờ lại là y tá phụ trách của bà ngoại và cháu trai, khi nhìn thấy cô ấy, cô y tá cười hỏi: “Cô Tiểu Du, cô đến đây để gặp bác sĩ Phong Sinh nữa phải không?”

“Tôi…” Trương Tiểu Du do dự.

“Là cô muốn xin cho hai ông bà nội với cháu trai ở 3 giường khác nhau phải không? Cô y tá như nói hộ cho Trương Tiểu Du.

“Nhưng thật không may, bác sĩ Phong Sinh không có ở bệnh viện rồi, mà anh ấy bị bệnh rồi!”

“Bị bệnh sao?” Trương Tiểu Du sửng sốt.

Y tá gật đầu thở dài: “Đúng vậy, có vẻ khá nghiêm trọng. Đây là lần đầu tiên anh ấy xin nghỉ từ khi được mời đến bệnh viện làm.

Tính ra hôm nay, anh ấy đã hai ngày không đến làm đếm ngày, hình như là sau đêm đó.

rồi!” Tiểu Du nhẩm Bây giờ nghĩ lại, trong ý thức mơ hồ sau khi ngất đi trên xe, dường như có.

người đang lấy áo mình che cho cô. Đêm ở vùng ngoại ô rất lạnh, nếu cô đoán không lầm thì lúc đó anh ấy vì lo cho cô mà đã bị cảm lạnh rồi Trương Tiểu Du không khỏi cằn môi nhìn bóng dáng y tá đang cầm tập bệnh án bước đi xa dần.

Không biết liệu nó có nghiêm trọng không?

Hai mươi phút sau,Trương Tiểu Du mang thuốc mua từ hiệu thuốc tầng dưới đi lên một căn hộ, Nó chỉ cách khoa nội trú của bệnh viện tư nhân đó hai dãy nhà đó là ký túc xá dành cho nhân viên trong bệnh viện, cô nhìn kĩ từng số nhà theo địa chỉ và số nhà mà y tá đưa cho.

“Cốc cốc.” Cô ấy đứng trước một cánh cửa, và gõ một lúc.

Một hồi lâu rồi nhưng bên trong vẫn không có ai trả lời, Trương Tiếu Du băn khoăn không biết có phải là y tá đã đưa sai địa chỉ, đang do dự định rời đi thì có tiếng bước chân chậm rãi, sau đó cửa được mở ra cùng với tiếng cạch cạch.

Hình ảnh Trần Phong Sinh hiện ra trước mắt cô.

Anh ta mặc bộ quần áo ở nhà, màu xám tro, gương mặt vẫn khôi ngô nhưng cũng phờ phạc và tiều tụy.

Mái tóc ngắn rối bù như tổ chim, gò má đỏ ửng một cách khác thưởng, trên môi lộ ra một lớp da khô, đôi mắt quyến rũ ngày thường lúc này lại có chút đờ đân, vừa trông thấy cô ấy đã tỏ vẻ rất đối ngạc nhiên.

‘Vẻ mặt của Trương Tiểu Du có chút bối rối, cô ấy nghiêng người ủ rũ mở lời “Chà, em…”

“Mau vào nhà đi!” Trần Phong Sinh nói xong, liền xoay người đi vào trước.

Nhìn thấy điều này, Trương Tiểu Du do dự, tồi cũng đi vào theo với túi thuốc.

Căn nhà rất rộng rãi, bên cạnh phòng khách đầy đủ ánh sáng là phòng ngủ chính, Trần Phong Sinh thả đép ra rồi lại năm trên giường, nếp gấp giữa lông mày của anh ta cho thấy anh ta có vẻ đau đớn, ngón tay anh ta đang xoa xoa đầu.

Nhưng lúc này, không hiểu sao trông anh ta vẫn rất đẹp trai!

Trương Tiểu Du tiến đến bên giường hảng giọng: “Này, nghe nói anh đang bị ốm.. Anh không sao chứ?”

“Anh không thể chết được đâu” Cổ họng Trần Phong Sinh khế nhúc nhích.

“Thế anh đã uống thuốc chưa?” Khi Trương Tiếu Du thấy anh ấy nói xong, nếp nhãn giữa hai lông mày dường như càng thêm sâu.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1203


Chương 1203

“Không cần uống đâu” Trần Phong Sinh khẽ đáp lại “Bệnh tật không uống thuốc làm sao có thể khỏi được chứ? Chưa kể anh còn là một bá sĩ, không lẽ không hiểu được điều này!”

Trương Tiếu Du nói xong, thì vội vàng bước nhanh lên phía trước, cúi người lấy cánh tay anh ta ra, rồi lấy tay mình đặt lên trán xem xét, cô ấy hạ giọng nói: “Nóng như thế này màt’ Nhiệt độ truyền đến khiến đâu ngón tay cô cong lại.

Càng đến gần, Trương Tiểu Du có thể cảm giác được hơi nhiệt bất thường phát ra từ trên người anh ấy, từ trong túi thuốc lấy ra một cái nhiệt kế, chạm vào trán anh ấy, nhìn thấy số độ hiện trên màn hình điện tử cao tới ba mươi chín đội Đã sốt cao đến mức này rồi, thì uống thuốc sợ cũng không còn tác dụng gì Trương Tiểu Du cúi người kéo cánh tay anh ấy lên, nhẹ nhàng lắc lư: “Cầm Thú, anh như vậy không được đâu, nhất định phải đến bệnh viện để hạ sốt!”

“Không đi!” Trần Phong Sinh nói “Vậy thì em sẽ gọi 120?” Trương Tiểu Du cau mày.

Trần Phong Sinh nhìn cô ấy một cái: “Chỉ là bị cảm thôi mà. Gọi xe cấp cứu chỉ làm lăng phí ngưồn lực y tế!”

“Thế em phải làm gì bây giờ?” Trương Tiếu Du liên tục bị anh ấy chối từ, vẻ mặt càng thêm lo lắng: “Em nên làm như này, đồng nghiệp trong bệnh viện đều ở tòa nhà này. Thôi được rồi, em sẽ đi gõ cửa nhà người khác và để họ đến gặp bác sĩ thay cho anh!”

Nói xong, cô ấy buông anh ta ra và chuấn bị đứng dậy chạy ra ngoài Tuy nhiên, cô còn chưa kịp đi, thì Trần Phong Sinh đã năm lấy cổ tay cô ấy ngăn lại, thấy vậy, giong nói lo lắng của Trương Tiểu Du như sắp bốc lửa, cô giấy dụa muốn anh ấy buông tay ra: “Anh làm gì vậy? Buông rat”

“Sao vậy? Sợ anh chết sao?” Trần Phong Sinh nhướng mày hỏi.

“Em sợ anh sẽ bị ấm đầu thôi!” Trương Tiểu Du tròn mắt, sau đó cắn môi nói tiếp: “Chúng ta dù gì cũng là vợ chồng hợp pháp. Nói cách khác, anh là người giám hộ của em. Nên em không thể mặc kệ anh được”

Trần Phong Sinh nghe vậy, ánh mắt đào hoa kia dường như có sự thay đổi, nhìn chăm chú vào cô ấy, trong lòng dường như có ý cười nói: “Chà chà, ra dáng một người vợ rồi”

Tim Trương Tiểu Du như đập mất nửa phần.

Cố ý tránh khỏi tâm mắt của anh ta, cô ấy xoay người ra như vẫn muốn đi gọi người khác, nhưng Trần Phong Sinh vẫn không chịu buông tay ra.

“Không cần làm phiền người khác đâu,anh tự mình lo được! Trần Phong Sinh khẽ nhếch môi, rồi lập tức nâng cẩm ra hiệu: “Tiểu Du, mở cái tủ bên cạnh cửa số ấy, phía dưới ngăn kéo thứ ba có hộp thuốc, tìm thuốc tiêm amoniac với ống kim dùng một lần đưa cho anh!”

“À ừt” Trương Tiểu Du nghe lời chạy qua đó.

“Bẻ đầu mũi tiêm đi!”

“Rồi dùng ống tiêm rút toàn bộ thuốc bên trong rat”

Trương Tiểu Du chưa bao giờ làm bất cứ điều gì tương tự như thế này, với vẻ mặt vô cùng tập trung, vì sợ rằng mình không cẩn thận làm không tốt, cô ấy làm theo từng chỉ dẫn của anh ấy từng bước một. Sau khi làm xong, thì nghe thấy anh ta nói chậm rãi: “Bây giờ, thì giúp anh c** q**n ra!”

Trương Tiểu Du trả lời trong vô thức, vội vàng lấy ống tiêm chạy qua đó.

Chỉ là đến khi ngồi trước đầu giường, cô ấy nhận ra có cái gì đó bất thường, trong chốc lát đứng bật dậy với phản ánh kịch liệt, run rẩy mà chỉ vào anh ấy nói: “Anh… Anh nhờ em giúp anh c** q**n ra?”

“Em kích động cái gì, đâu phải kêu em giở trò lưu manh đâu!” Trần Phong Sinh thì nấm trên giường, uể oải nói.

“Nhưng mà anh…” Mặt của Trương Tiểu Du đỏ ửng lên.

Trần Phong Sanh cắt ngang lời cô ấy, thần thái trên khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, giọng điệu cũng không gấp không chậm mà nói: “Chưa ăn qua thịt heo thì chắc cũng thấy qua heo chạy chứ? Tiêm vào bắp thịt có hiểu không?”

Trương Tiểu Du nghẹn lời Giống như ngày xưa lúc cô ấy còn nhỏ bị sốt không khỏi, cô út dẫn cô ấy đến bệnh viện trong thị trấn, bác sĩ cũng tiêm vào mông cho cô ấy, cô ấy còn nhớ bản thân mình đã khóc rất dữ dội bị em họ là Chu Thị Linh cười nhạo rất lâu, mà anh ấy là bác sĩ, những lời đã nói có lẽ sẽ không phải giả “Anh là bệnh nhân, tự mình tiêm cho mình đã rất khó khăn, em không giúp anh cởi, anh làm sao tiêm đây?” Trần Phong Sinh dần dần chau mày lại, bình tính nhìn biểu cảm do dự cô ấy, đợi được hai giây, bỗng nói nặng: “Nhìn cái gì, còn không qua đây giúp đỡ!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1204


Chương 1204

Hình như là do lúc này đã nói quá nhiều, giọng nói khàn khàn đã hoàn toàn đối thanh điệu.

Trương Tiểu Du bị anh ấy quát một cái, lại không còn phát cáu nữa, lặng lế tiến về phía trước.

Thật ra tiêm báp thịt ở mức độ nào mà nói, ngoại trừ phần mông ra, còn có thể chọn vị trí cơ tam giác, nhưng Trần Phong Sinh chẳng qua là cố tình không nói, trực tiếp lựa chọn phần mông, đặc biệt là bây giờ thấy được cô ấy lỗ tai đỏ ửng và ngẩng đầu xuống trước mặt anh ấy, trong mát đào hoa của anh ấy tràn đầy vẻ đắc ý.

Trương Tiểu Du đưa ống tiêm trong tay cô ấy cho anh ấy, bàn tay trống.

không, thở một hơi ra rồi đưa tay qua phần eo của anh ấy.

Bộ đồ đang mặc là bộ đồ nhà, phía dưới chiếc quần dài lỏng trơn là dây rút, rõ ràng chỉ cần kéo vài cái là có thể cởi ra, mà cô ấy lại cảm thấy tốn rất nhiều sức lực, cổ họng phát khô, mạch máu chảy trong cơ thể cũng nhảy lên.

Cuối cùng, Trương Tiểu Du đã cởi được một nứa quần dài của anh ấy Sau đó là q**n l*t ở trong.

Trương Tiểu Du cảm thấy trong cổ họng cũng bắt đầu cháy lên, dường như không phải anh ấy bị sốt, mà là bản thân bị sốt mới đúng, ngón tay đụng vào cơ bắp của anh ấy trên lớp vải, nhiệt độ nóng đến khiến cô ấy hô hấp khó khăn.

Gởi q**n l*t của con trai, hình như là khi cô học nhà trẻ mới làm chuyện xấu này..

Tay của Trần Phong Sinh đưa nghiêng ra sau, ngón tay ra dấu: “Đừng cởi hết xuống, để lộ một bên là được rồi!”

“… Biết tồi!” Trương Tiểu Du ù lì nói.

Gần như trong khoảnh khảc để lộ phần da, cô ấy hoảng loạn vội vàng quay mặt qua chỗ khác, lấp ba lấp bắp mà nói: “Cởi, cởi xong rồi! Anh có thể tiêm vào rồi!”

Trong bầu không khí, dường như có tiếng nước của ống tiêm khi đẩy không khí ra Trương Tiểu Du nín thở chờ đợi, cái cỏ cũng sắp bị cứng lại, rất lâu cũng không thấy cô lên tiếng hay có bất cứ hành động gì, giọng nói run rẩy hỏi: “Ê, Cầm Thú, rốt cuộc anh… xong chưa đó!”

“Xong rồi”

Trải qua rất lâu, mới nghe được anh ấy từ từ nói ra hai chữ.

Trương Tiểu Du thử quay đầu, thì thấy được anh ấy còn giữ tư thế yêu kiều đó, tay thì ấn lại bông gòn trên lỗ tiêm, một cặp mắt đào hoa đúng lúc nhìn vào cô ấy Cô ấy buông cái tay đang cầm lưng quần của anh ấy, ngượng ngùng mà nhảy bật lên: “Anh tự mình mặc!”

Cầm ống tiêm trên giường lên, Trương Tiếu Du tháo chạy vào phòng ngủ, sau khi vào phòng tầm dùng nước lạnh rửa mặt, cô ấy mới chầm chậm quay lại.

‘Trần Phong Sinh đã mặc xong quần và năm lại lên giường, nhưng vì vừa tiêm xong tiêm hạ sốt, anh ấy vẫn là tư thế năm nghiêng đó.

Trương Tiểu Du khiêng chiếc ghế qua ngồ bên cạnh, không kềm nối mà hỏi: “Phải mất khoảng bao lâu mới thấy hiệu nghiệm vậy?”

“Khoảng nửa tiếng” Cặp mắt đào hoa của Trần Phong Sinh liếc một cái.

“ỜI” Trương Tiểu Du gật đầu.

Trong phòng ngủ yên lãng hẳn, hình như là do tiêm hạ sốt, Trần Phong Sinh đần dần ngủ thiết đi, mặt trời ngoài cửa sổ từng khắc một trôi qua, ánh hoàng hôn màu hoa hồng dần dần chiếu qua mọi ngóc ngách trong căn phòng.

Cánh tay bị đè tê của Trần Phong Sinh nhúc nhích, lúc mở mắt ra thấy cô ấy vẫn ngồi ở đó, hình như là chơi game bị đội đối phương đánh đổ cây trụ phòng, ngự, đang tức đến cần răng đưa điện thoại lên trên đầu gối theo thói quen mà chửi một câu Nghe được động tĩnh, Trần Phong Sinh ngấng đầu lên liền bốn mắt nhìn nhau với anh ấy “Em làm ồn đến anh thức à?”

“Trần Phong Sinh läc đầu, chống tay ngồi dậy dựa vào đâu giường: “Anh tưởng em đã về rồi”

Trương Tiểu Du bĩu môi, cô thì rất muốn về, nhưng lại không yên tâm, sợ lỡ như tiêm hạ sốt lại không hữu dụng, anh ấy một mình ở nhà xảy ra việc gì thì phải làm sao, nên quả quyết ở lại chờ đợi Dẹp điện thoại vào trong túi, cô ấy nghiêng người đưa tay lên trần anh ấy.

Bàn tay và ngón tay đều rất mềm, rất thoải mái, Trần Phong Sinh như một đứa con nít không nhúc nhích.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1205


Chương 1205

Anh ấy thậm chí còn hi vọng, có thế như vậy lâu một tí nữa .

Trương Tiểu Du lại đưa tay lên trán của mình, nhẹ nhõm hẳn ra, nhiệt độ đã hạ xuống không ít, có lẽ là tiêm hạ sốt đã hiệu nghiệm rồi, vả lại thấy gương mặt tuấn tú của anh ấy cũng bớt đỏ rồi, mắt đào hoa cũng không còn hiền lành như thế nữa Lúc về chỗ ngồi, nghe được câu mà anh ấy đột nhiên nhẹ giọng nói: “Đã rất lâu không có ai ở bên cạnh chăm sóc khi anh bệnh rồi”

‘Vô tình nói ra, trực giác nói cho cô ấy biết cô ấy sẽ là người phụ nữ…

Trương Tiểu Du đơ người, bậm môi hỏi: “Lúc trước có sao?”

“Mẹ của anh” Trần Phong Sinh từ từ nói Trương Tiểu Du ngây người, không biết tại sao, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy có chút khó chịu Bởi vì trong lúc anh ấy trả lời như vậy, cô rất rõ ràng cảm giác được trong lòng của mình nhẹ nhõm ra, tại sao lại nhẹ nhõm?

Vi để che giấu sự bất thường trong lòng, Trương Tiểu Du hỏi tiếp: “Vậy mẹ của anh đâu?”

rong lúc hỏi, thật ra cô ấy mới phát hiện sự hiểu biết của bản thân với anh ấy thật sự rất ít, ngoại trừ việc biết nghề nghiệp của anh ấy là bác sĩ, biết tất cả mọi người đều gọi anh ấy là cậu Sinh, và có cả bà ngoại vừa làm xong phẫu thuật đang ở trong bệnh viện, còn lại đều không biết được c: Ánh mắt của Trần Phong Sinh nhìn từ mặt cô đến nhìn chỗ khác, không biết là nhìn vào ngóc ngách nào, một hồi sau, mới thốt lên hai chữ: “Chết rồi”

“Bệnh tim phối, rất nghiêm trọng, năm phát bệnh anh còn rất nhỏ, trên đường được xe cấp cứu đưa đến bệnh viện, người đã không ổn rồi, anh lúc đó đang ở bên cạnh mẹ, mẹ vẫn luôn nảm lấy tay anh, nhưng nửa câu cũng không nói cũng không để lại”

Trương Tiểu Du nhìn chăm chảm anh ấy, không ngờ đến sẽ nghe được câu trả lời, trong lòng bỗng chốc rất áy náy.

Cô ấy cũng là khi rất nhỏ đã ất bố mẹ, thậm chí cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không gặp được, cô ấy gần như là thấu hiểu nỗi đau đó, biết được cảm giác khi phải đối diện với sự ra đi của người thân nhất trên thế gian này là như.

thế nào, tuy rằng giọng nói anh ấy khi nhắc đến những thứ này rất bình thản, như là đang nói chuyện của người khác, nhưng cơ bắp trên cơ thể của anh ấy lại rất cứng.

Trương Tiểu Du cần môi, lấm bẩm lên tiếng: “Xin lỗi ..”

Trần Phong Sinh nghe được thì xoay đầu qua, thấy cô ấy đang gục mắt xuống, hai tay không biết làm gì mà nấm lại đặt trên đầu gối, vẻ mặt thì vô cùng phiền não và tự trách, trong lòng không kìm được, cong môi lên quát: “Cô gái ngốc!”

Anh mới là trai ngốc!

Trong lòng Trương Tiểu Du oán thầm một tiếng, nể mặt anh ấy là bệnh nhân.

không tính toán thêm với anh ấy Nhéo lòng bàn tay, cô ấy do dự mở miệng nói: “Cái đó, em cũng đã nghe bà ngoại kế rồi ..”

“Ờ?” Trần Phong Sinh liếc nhìn cô.

“Hôm thứ tư đó, là sinh nhật của anh!” Trương Tiểu Du cắn môi cố nói hết câu.

Nghe được cô ấy nhắc đến việc này, mép môi của Trần Phong Sinh hơi bị tu xuống: “Ờ”

Lông mi của Trương Tiểu Du run rẩy, giọng nói đây áy náy nói: “Xin lỗi, em.

thật sự không biết ngày đó là sinh nhật của anh, em cũng không phải cố ý muốn thất hẹn với anh, mà là vì có một đồng nghiệp trong hậu đài đột nhiên xảy ra tình huống cấp bách, em phải nhanh chóng qua đó giúp đỡ giải quyết, đợi đến khi xử lý xong đã quá trễ rồi, điện thoại em lại hết pin…”

Trần Phong Sinh nghe vậy, mắt đào hoa bồng hí lại: “Ý em là, em là vì đồng nghiệp xảy ra việc nên mới trễ hẹn sao?”

“Ừf’ Trương Tiểu Du gật đầu.

Đôi môi vừa bĩu xuống của Trần Phong Sinh, từng chút một cong lên lại “Cho nên, nếu như không có chuyện của đồng nghiệp, em vốn định đi đến nơi hẹn sao?”

“Đương nhiên rồi!” Trương Tiểu Du lại gật đầu thêm một lần nữa, vả lại không có chút do dự gì.

Sau đó, cô ấy thấy được cặp lông mày của anh ấy như từ tốn, mép môi thì cong lên, nhìn bộ dạng như bị chọc vui vậy .
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1206


Chương 1206

Trương Tiểu Du quan sát sắc mặt, dò thám hỏi: nữa sao?”

‘Cầm Thú, anh không giận Trương Tiểu Du cúi đầu bïu môi, không tức giận mới l Trên đỉnh đầu bỗng nhiên có bóng mờ chiếu trúng, cô ấy không kêm nỗi ngẩng đầu, thấy anh ấy đã vén tấm chăn đang đắp trên người ra, giơ chân một cái là bước xuống giường, qua đây giơ tay ra bât cổ tay của cô ấy.

“Anh làm gì thế?” Mặt của Trương Tiểu Du tràn đầy vẻ không hiểu.

Trần Phong Sinh dùng một chút sức, kéo cô ấy từ ghế đứng dậy, quay người liền bước dài ra ngoài phòng ngủ: “Đói rồi, ra ngoài ăn chút thức ăn! Không phải cảm thấy có lỗi với anh sao, vậy thì mời anh ăn một bữa ngon đi!”

Trương Tiểu Du nghe được nửa câu sau của anh ấy, nên không có phản kháng gì.

Dù gì lần trước bản thân đã thất hẹn với anh ấy, mời ăn một bữa xem như tạ lỗi cũng bình thường.

Mượn li do bị bệnh, vừa từ chung cư đi ra, đã ném chia khóa xe Cayenne cho cô ấy, Trương Tiểu Du mất công tốn hơi tranh cãi, tuy không cam tâm bị chỉ thị nhưng cũng vẫn ngoan ngoãn ngồi vào ghế tài xế.

Theo sự chỉ dẫn của Trần Phong Sanh, nơi đến chính là quán ăn tây tiêm kiếm lúc trước bị cô ấy thất hẹn.

Cậu dong xe vào trong, quản lý của quán ăn rõ ràng là rất thân với Trần Phong Sinh, anh ấy còn chưa từ cửa xoay bước vào quán, đối phương đã đợi ở đó rất sớm, cung kính gọi tiếng “Cậu Sinh, sau đó liền trực tiếp dẫn đến phòng VỊP lầu ba.

Cách trang trí rất nhã nhận, có thể chứa năm sáu người, sau khi hai người bọn họ ngồi xuống cũng không gian cũng không quá rộng.

Quản lý của quán ăn rất nhanh đã đem thực đơn đến, cho hai người lựa chọn.

Trần Phong Sinh dựa vào ghế, hai cái chân chéo nhau, tư thế ngồi lười biếng, lúc ra ngoài anh ấy chỉ mặc chiếc áo khoác măng tô mỏng, trên khuôn mặt tuấn tú đã sớm không còn thấy bệnh thái, cô ấy cũng có chút hoài nghĩ, rốt cuộc người yếu ớt nằm trên giường lúc nãy có phải là anh ấy không.

Có thể thấy được tố chất cơ thể của anh ấy cũng rất tốt, rất nhanh đã như người bình thường vậy!

Trần Phong Sinh cầm thực đơn thảnh thơi lật thực đơn, cách không lâu thì ngẩng lên hỏi quản lý của quán ăn một hai câu, hình như sinh ra đã thích hợp.

như vậy rồi, toàn thân khí chất của quý tộc có sẵn.

Ở thời khắc này, Trương Tiểu Du cảm thấy như bản thân thấy một bản chất khác của anh ấy.

Chỉ là rất nhanh, sau khi cô ấy mở thực đơn trong tay ra và nhìn thấy giá cả trong đó, thì bỗng chốc từ thất thần đến không giũ được bình tĩnh.

‘Woa! Chơi ta à!

Trần Phong Sinh đã bắt đầu gọi món với giọng điệu lười biếng: “Vừa nãy nói có Häc Tùng Lộ mới đến phải không?”

“Phải, là từ nước Pháp vận chuyển qua đây, vừa đến tối nay!” Quản lý của quán ăn cung kính trả lời “ỪZ Trần Phong Sinh gật đầu, sau đó liền chỉ vào và nói: “Vậy lấy cái Hắc Tùng Lộ Bạn Tiên Hào này, hai phần mỡ bò nướng tôm hùm, hai phần canh thịt bò, tương cá hải sản nguội, tùy ý lấy một phần sà lát, món ngọt đợi một lát gọi tiếp!”

Dường như khi anh ấy gọi từng món, Trương Tiểu Du liền tìm được giá cả của món đó trong thực đơn một cách nhanh chóng, sau đó gương mặt cứng lại, toàn bộ đều khiến cô ấy phải tặc lưỡi.

Ánh mắt Trần Phong Sinh cách qua cái bàn nhìn cô ấy, nhởn nhơ hỏi: “Gan ngỗng chiên của quán bọn họ rất ngon, kêu một món ăn thử?”

“Không ..”

Trương Tiểu Du mới phát ra một chữ, anh ấy đã căn dặn quản lý của quán ăn: “thêm hai phần gan ngỗng chiên nướng cá tuyết bằng than!”

“Dạ vâng, cậu Sinh!” Quản lý của quán ăn nhanh chóng ghỉ lại vào quyển sổ.

Trương Tiểu Du cộng hết thực đơn lại, bất lực mà đập đầu vào bản.

Trần Phong Sinh thấy được mặt cô ấy vô cùng bất lực, cong môi mỏng lên, nắm nhẹ bàn tay lại tặc một tiếng trong miệng, kêu người quản lý của quán ăn đang muốn đi ra khỏi phòng: “Ờ đúng rồi quản lý Trương, Raphael năm 82 lần trước, có phải vẫn còn một chai không?”

“Còn ạ!”

“Đợi một lát!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1207


Chương 1207

Trương Tiểu Du như cá chép giẩy nẫy ngồi thẳng dậy, vội vàng ngăn cản, đưa đầu qua đối diện nói nhỏ: “Hahaha, Cầm Thú, anh bị bệnh rồi, là không thế uống rượu đâu!”

Trần Phong Sinh nghe vậy, giọng điệu miễn cưỡng nói: “Vậy được thôi, để lần sau vậy!”

Trương Tiểu Du thở nhẹ nhõm, cuối cùng dùng ánh mắt đây cảm xúc tiến quản lý của quán ăn ra ngoài, nhưng cho dù có vậy, trong lòng của cô ấy cũng vẫn đang chảy từng giọt từng giọt máu, nửa tháng tiền lương cứ như vậy mà chảy ra, cô dường như thấy được Bác Hồ đã mọc cánh bay đi xa rồi!

Trong tính cách của cô ấy tốt nhất ở chỗ, chính là có thể nhìn rõ sự thật.

Cho nên hóa sự phẫn nộ thành sức mạnh, đợi đến các món tây lên bàn đến hoa mắt, cô ấy mới lấy tư thái ăn tự túc ra, phải chắc chắn rằng một miếng rau cũng không được lãng phí, một đồng cũng không thể lãng phít Cuối cùng khi buông dao rĩa xuống, bụng của Trương Tiểu Du cũng sắp bị căng vỡ ra.

Từ thang máy xuống tầng một, bởi vì lo cho phần thanh toán ở phía sau, Trương Tiểu Du bước nhanh hơn một chút, đến quầy thu ngân trước, băn khoăn hỏi nhỏ tiếng: “Cái kia… cho hỏi một tí, có thể quẹt thẻ tín dụng không?”

“Có thể!” Nhân viên thu ngân đơ ra, gật đầu trả lời “Vậy được, chắc tôi quẹt thẻ!” Trương Tiếu Du nhịn đau móc một tấm thẻ tín dụng từ bóp tiền ra, đập trước mặt nhân viên thu ngân: “Tâng ba phòng VIP mười, tính tiền!”

Nhân viên thu ngân lại không thu tiền, mà lại nói: “Thật ngại quá quý bà đây, cậu Sinh đã kí đơn rồi!”

Trương Tiểu Du ngây người Cô ấy quay đầu nhìn Trần Phong Sinh, anh ấy đang thong thả một tay bỏ trong túi Người đàn ông này Trong tầm mắt có một cái vật bị ném qua, chìa khóa xe Cayenne bị anh ấy ném qua, thong thả ra lệnh nói: “Đi khởi động xe!”

Lần này Trương Tiểu Du một lời oán trách cũng không có, như một người vợ hiền từ gật đầu vậy, ngoan ngoãn chạy ra khỏi quán ăn để lấy xe.

Bởi vì khi bọn họ đến là thời gian ăn cơm, bãi đậu xe trước cửa quán ăn gần như đã đây hết, nơi cô ấy đậu tương đối xa, lúc đợi cô ấy chạy xe đến trước cửa quán ăn, phát hiện người đứng ở đó không chỉ có một mình bóng dáng thẳng đứng của Tiần Phong Sinh, mà còn có một người khác nữa.

Cùng với tiếng gọi yêu kiều: “Cậu Sinh!”

Ở đẳng xa, Trương Tiểu Du đã nhận ra chủ nhân của giọng nói đó.

Chính ngay trong bữa tối đó tại hội giải trí, người phụ nữ gợi cảm từ đầu đến cuối cũng không rời Trân Phong Sinh nửa bước, cách ăn mặc hôm nay vẫn rất gợi cảm, quần da phối với giày ủng, để lộ hai đôi chân thon dài, cái eo lắc lư không ngừng đúng là vô cùng lắng lơ.

Lúc Trần Phong Sinh nghe tiếng quay đầu, cánh tay bỏ trong túi đã bị choàng qua rồi.

Người phụ nữ đưa tay lên trước ngực của anh ấy tức giận đấm vào, giọng nói thì điệu đà: “Hôm đó anh chơi xấu, sau khi từ hội giải trí ra đã trực tiếp bỏ người ta ở giữa đường, vẫn còn chưa tìm anh tính sổ nữa!”

“Mặc kệt Tối nay anh phải đưa em Người thông minh đều có thể nghe ra, câu nói này có ý gì “Ưm” Trần Phong Sinh sờ càm, không nói được cũng không nói không được, mà là một biểu cảm khó khăn, giơ tay chỉ xe Cayenne đã nghe được: “Cái này sao, anh cũng là ngồi xe đến, e rằng em phải hỏi cô ấy mới được!”

Cửa số xe mớ một nửa, Trương Tiểu Du nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn họ.

Tay nắm chặt tay lái, cô ấy trực tiếp quay mặt qua chỗ khác, trong lòng cũng đã nghĩ xong, nếu Trần Phong Sinh cho người phụ nữ đó lên xe, thì cô ấy trực tiếp mở cửa xe ra bỏ về, không muốn làm tài xế miễn phí cho bọn họ!

Phụ nữ đều rất giống nhau, không có mặt dày mà chạy đến hỏi cô ấy, lắc eo mà đón xe rời khỏi nhà!”

Cửa xe ở ghế phụ bị mở ra, Trần Phong Sinh ngồi vào trong, thắt xong dây an toàn trên người, mắt đào hoa như cười như không cười mà nhìn qua đó, bất ngờ cong môi hỏi: “Ghen rồi sao?”

“Ghen con khi! Trương Tiểu Du xém chút là đạp lộn phanh xe, phủ nhận với phản ánh kịch liệt, thần sắc không tự nhiên lấm bẩm nói: “Cậu Sinh đi ngang qua vườn hoa, bản tính phong lưu, nghĩ chắc mỗi ngày những cô gái muốn cùng anh ngủ xếp thành hàng, có liên quan gì với em chứ!”

Trần Phong Sinh làm như có thật mà hạ cửa sổ xe xuống hết cỡ: “Vậy tại sao anh lại ngửi thấy mùi ghen vậy?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1208


Chương 1208

Trương Tiểu Du bị anh ấy nói đến phát điên, như con mèo bị đạp trúng đuôi vậy, hổn hến liếc qua: “Cầm Thú, nếu anh mà còn ăn nói lung tung nữa, em sẽ dừng xe tự mình đi vềt”

Cặp lông mày lưỡi mác nheo lên, nhưng lại không dùng lời nói chọc giận cô ấy nữa.

Tâm trạng của Trương Tiểu Du bị anh ấy làm tệ hơn, đặc biệt là lời nói lúc nãy của cô ấy, cô ấy không chỉ là cố ý giễu cợt, mà là cô ấy hoàn toàn tin tưởng anh ấy thật sự có ma lực như vậy, cảnh tượng tối hôm đó bắt gặp, có lẽ trong mỗi buổi tối khi cô ấy không biết đều diễn ra như vậy.

Lén lút hít vài hơi gió đêm, để sự không vui trong lòng được thoải mái hơn.

Sau khi kết thúc một tín hiệu ngắn ngủi màu đỏ, mắt cô ấy không liếc nhìn mà khởi động lại động cơ xe, khi vừa quẹo qua ngã tư, giọng trầm của Trần Phong Sinh bỗng nhiên hòa vào gió đêm truyền đến tai: “Anh chưa đụng qua cô ấy vả lại từ sau khi theo em ở Kiên Giang, anh không còn theo qua người phụ nữ nào”

Có lẽ anh ấy ngoại trừ làm việc mỗi ngày ở bệnh viện, trong chuyện đời tư vẫn ra vào các trường hợp xa hoa đồi trụy, nhưng đa số đều là góp vui cho có lệ, có lúc thậm chí cả một chút góp vui cho có lệ cũng lười cho, đối với bất kì người phụ nữ nào không có hứng thú, hình như chỉ có muốn một mình cô ấy.

Trương Tiểu Du ngây người.

Không còn theo qua người phụ nữ khác?

Cô ấy khó tin mà quay đầu nhìn anh ấy, cặp mắt đào hoa đó cũng đang nhớn nhơ nhìn bản thân, dưới đèn nê-ông sâu xa đó, phải nhìn rất lâu, mới nhìn được hình ảnh phản chiếu của bản thân trong mặt nước.

Nhịp tim bỗng chốc đập loạn lên, gương mặt hoảng loạn của Trương Tiếu Du, nhanh chóng phát động động cơ chạy theo chiếc xe phía trước.

“Trên đường về không phát ra lời nào, đến khu vực dưới nhà, cô băng qua đầu xe đi đến trước mặt Trân Phong Sinh cũng đã xuống xe, sau khi tâm nhìn nhìn vào anh ấy, không tự nhiên mà nói: “Hưm, tối nay cảm ơn bữa tối của anh nha, lần sau em mời anh ăn một bữa, nhưng mà phải nói trước, em không mời mắc như vậy được!”

“ỪZ Trần Phong Sinh cong môi cười.

“Còn nữa…” Trương Tiểu Du ngng đầu lên, vẫn là nhìn vào mắt của anh ấy “Tuy răng có chút muộn rồi, nhưng chúc anh sinh nhật vui vẻ, Trần Phong Sinh!”

Ba chữ cuối cùng, giống như bị một sợi lông vũ nhẹ nhàng vuốt qua.

Ánh mắt sâu sắc của Trần Phong Sinh.

Trương Tiểu Du lấy chìa khóa nhà từ trong túi ra, nói xong thì quay người đi vào trong tòa nhà: “Vậy anh tự mình chạy xe về nhà chậm chút, em lên trên trước đây!”

“Đợi đã”

Trần Phong Sinh giơ tay từ phía sau bắt cô ấy lại Trương Tiểu Du quay đầu, không hiểu mà hỏi: “Sao thế?”

Ngón tay của Trần Phong Sinh vuốt nhẹ cổ tay của cô ấy, làn da non như.

anh ấy chỉ cần dùng một chút sức là sẽ để lại dấu vết: “Chỉ một câu sinh nhật vui vẻ, cũng qua loa quá đấy, bà Trần, quà sinh nhật của anh đâu?”

Trương Tiểu Du bị anh ấy gọi một tiếng “bà Trần”, gọi đến nhịp tìm bỗng chốc đập mạnh, lỗ tai thì đỏ ửng lên “Em chưa có chuẩn bị!” Cô ấy có chút không biết phải làm gì mà cần môi, chuyện sinh nhật của anh ấy cũng là do buổi chiều cô qua phòng bệnh thăm bà ngoại mới biết được, y tá nói anh ấy bị bệnh rồi, nên cô ấy trực tiếp mua thuốc qua đó, làm gì có thời gian chuẩn bị quả chứ.

Trương Tiểu Du bị ánh mắt đào hoa đó nhìn chảm chảm, chỉ có thể nói “Nhưng mà nếu anh muốn quà, em có thể ngày mai chuẩn bị, anh muốn có quà gì”

Bộ dạng nghiêm túc suy nghĩ của Trần Phong Sinh, một lúc sau, ánh mắt của anh ấy đần dần trở nên nóng lên, đột nhiên bước dài lên phía trước, bóng đáng to lớn đột ngột sáp gần lại: “Quà sinh nhật anh muốn…Là em!”

“Em… ơi”

Trương Tiểu Du ngây người đến hai con mắt trợn tròn, song chỉ phát ra một tiếng, những lời nói phía sau bị cái hôn của anh ấy cắt ngang.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1209


Chương 1209

Cái hôn của Trần Phong Sinh rất mạnh bạo, ôm trọn cả người cô vào lòng, không để lộ khe hở nào, cạy răng của cô ấy ra, giống như xâm nhập từng lớp một từ nông đến sâu, chiếm đoạt hết toàn bộ hơi thở của cô ấy.

Có thể là ánh sáng quá tối rồi, hoặc có thể là tính khí trên người anh ấy quá mạnh mẽ.

Hai chân của Trương Tiểu Du đều mềm nhữn, trong gió đêm giống như cây dương liễu lắc lư không yên, trong lòng muốn đẩy anh ấy ra, nhưng đôi tay lại không thể khống chế được mà nắm chặt phần áo màu xám trước ngực của anh ấy.

Nhịp tim và hơi thở đều loạn nhịp, chỉ cảm thấy dưới chân rất nhẹ Nụ hôn khiến người ta nghẹt thở lại một lần nữa xông đến, cặp mắt đào hoa thu hút tâm hồn con người, như có thế khiến người ta chìm đảm vậy, khi Trương Tiểu Du phản ứng lại sẽ bị nước miếng của anh ấy truyền nhiễm, thì hai người đã lên lầu và đang ở trên giường của bản thân.

Mà cái tay thon dài như ngọc đó, đã tháo nút áo của cô ấy ra Đột nhiên nhớ ra điều gì, Trương Tiểu Du lập tức giơ tay ngăn chặn, bắp thịt trên người từng mảnh từng mảnh bị đơ cứng lại, ánh mắt đã bị mê muội có chút hoảng loạn.

Trần Phong Sinh vuốt qua chân mắt của cô ấy dừng lại ở trên càm, đôi môi sáp vào lỗ tai của cô ấy, mang theo giọng cười nhỏ cắn chữ nói: “Tối hôm đó.

anh quá thô lỗ có phải không? Yên tâm, bà Trần, tối nay anh sẽ dịu dàng một chứt”

Lại là ba chữ này, đâu óc của Trương Tiếu Du quay cuồng.

“Ngoan, thả lỏng!”

Trần Phong Sinh quả nhiên như lời anh ấy đã nói, dịu dàng như nước vậy.

Trương Tiểu Du cảm thấy trong đầu như có cái gì đó quậy vậy, khó thở đến chỉ có thế hít thở thật mạnh, tuy là đang nấm trên giường, nhưng lại cảm thấy bản thân như sắp rơi vào vực sâu nào đó vậy.

‘Thứ hai là ngày đi làm, Trương Tiếu Du chống cảm ngồi đơ trước máy vi tính Chậc, bị sắc đẹp mê hoặc rồi!

Tuy nói Trần Phong Sinh thật sự như những gì anh ấy đã nói, không thô lỗ như tối hôm đó mà rất dịu dàng, nhưng cho dù như vậy, cô ấy cũng không đỡ được chút nào, hình như lúc cuối cùng mất đi ý thức, sắc trời bên ngoài cũng đã xuất hiện màu trắng bạc rồi Cô ấy còn nghĩ mơ hồ, anh ấy thật sự là người bệnh sao?

Tại sao lại có nhiều sức lực mà dùng hoài không hết như vậy?

Vào sáng sớm, trong lúc đang mơ hồ, nghe thấy anh ấy đã bị điện thoại réo đi, có lẽ là bệnh viện gọi đến, sau đó, cô ấy lại ngủ trên giường đúng một ngày, đến buối tối thì ăn mì gói rồi tiếp tục ngủ, mãi đến sáng hôm nay mới cảm thấy hồi phục thể lực được.

Buông thả d*c v*ng hại thân!

Trương Tiểu Du cuối cùng cũng cảm nhận được bốn cái chữ này.

‘Đến buổi chiều tối sắp tan ca, Tô Yến ngồi bên cạnh bắt được cuộc điện thoại, đột nhiên tiếng “Xet” một cái đứng dậy, cái ghế bị đẩy về sau một đoạn tất xa, vẻ mặt gấp gáp.

Trương Tiểu Du thấy vậy, vội vàng quan tâm hỏi: “Tô Yến, cô sao vậy?”

Tô Yến căng thẳng nói với cô ấy: “Điện thoại của bệnh viện gọi đến, y tá trưởng nói Linh Nhi và bạn nhỏ phòng bên cạnh đánh nhau rồi!

“Tuy rằng mới vào trong đài làm việc được hai tháng hơn, kì thực tập vẫn chưa qua được, nhưng do tuổi tác gần nhau, nên quan hệ của cô ấy cùng đông nghiệp Tô Yến vô cùng tốt, những chuyện có liên quan đến đối phương cô ấy cũng đều biết được đại khái Tô Yến tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng lại có đứa con gái năm tuổi tên Linh Nhi, không có kết hôn, thậm chí cả cha của đứa con cũng không có, bấy lâu nay vẫn luôn dựa vào cô ấy và bố mẹ luân phiên chăm sóc, người mẹ đơn thân dẫn theo đứa con nhỏ khó khăn biết bao, mà ông trời lại không thương hại gì, vào một năm trước Linh Nhi kiểm tra ra bị bệnh bạch cầu, sau đó thì chưa từng được rời khỏi bệnh viện qua Trương Tiểu Du nhìn đồng hồ, không kềm được mà giúp cô ấy sắp xếp đồ vào túi xách: “Trẻ con xảy ra mâu thuẫn là rất bình thường, bây giờ còn kém mấy phút nữa là tan ca rồi, cô đi xem thử đi!”

Tâm trạng Tô Yến vừa gấp gáp vừa khó xử: “Nhưng mười phút trước tống biên mới giao hai bản thảo tin tức mới, nhờ tôi phái sửa xong trước chính giờ, nếu không sẽ không kịp cho việc phát tin tức trực tin tức buổi tối!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1210


Chương 1210

Trương Tiểu Du vừa nghe, lập tức nói đi, cô cứ đi của cô, đừng lo lắng!”

“Được, vậy Cá Nhỏ tôi đi trước đây!” Tô Yến nghe được và nói, lời cảm ơn nghẹn trong lòng không nói ra, võ vai của cô ấy rồi nhanh chóng đi ra khỏi phòng làm việc.

Đến thời gian tan ca, đồng nghiệp lần lượt rời khỏi Trương Tiểu Du một mình ngồi trước máy vi tính, đang châm chú chỉnh sửa, phòng làm việc rộng lớn đó chỏ còn tiếng cô ấy gõ bàn phím, điện thoại trong hộp tủ đột nhiên reo lên, cô ấy đưa ta bắt máy.

Trong đường dây, truyền lại giọng nói trầm của nam: “Ở nhà?”

‘Không sao, bản thảo giao cho tôi hết Trương Tiểu Du ngơ ra, vô tình xem màn hình điện thoại, trên màn hình hiện hai chữ “Căm Thú”

Cô ngẩng đầu nhìn phòng làm việc đã không còn một bóng người, lắc đầu trả lời: “Chưa, em còn đang ở công ty!”

“Giờ này mà còn chưa tan ca?”

“Ừ, có hai bản thảo tin tức mới cần phải chỉnh sửa xong, buổi tối đài cần phát tin tức đó!”

Bên kia yên lặng nửa giây, lại hỏi một câu: “Cần bao lâu mới xong?”

Trương Tiểu Du điều khiển con chuột, bởi vì hai bản tin tức đều vô cùng dài, vả lại nội dung căn lưu trữ lại rất nhiều, cho nên chỉnh sửa cũng rất tốn thời gian, nhìn thời gian ở góc trái phía dưới, cô ấy nghĩ rồi nói: “Có lẽ ít nhất phải cần một tiếng đồng hồ!”

“ỪZ Trần Phong Sinh trả lời một tiếng, sau đó đã cúp máy.

Cả mặt Trương Tiểu Du ngơ ra nhìn màn hình điện thoại, không hiếu chữ “Ù”

cuối cùng của anh ây có ý nghĩa gì, muốn hỏi anh ấy có việc gì còn chưa kịp nói ra, nên đã trợn mắt, dẹp điện thoại vào lại hộp tủ, cô ấy tiếp tục dùi mình trước máy vi tính Thời gian âm thầm trôi qua rất nhanh, cuối cùng cũng đã sửa xong bản thảo, Trương Tiểu Du cảm thấy con mắt cũng có chút hoa mắt luôn rồi.

Cô ấy một bên thu dọn đồ đạc, một bên đấm đôi vai nhức mỏi, sau khi cất tất cả nguồn điện, cô ấy cũng đã đi ra khỏi phòng làm việc, ngay lúc đang đi ra thang máy, điện thoại lại reo lên một lần nữa, nhìn thấy trên màn hình lại một lần nữa hiển thị “Cầm Thú”, Cô ấy chau mày.

“Cá Nhỏ, đã qua một tiếng r Trong đường dây, giọng nói trầm đó rất rõ ràng là rất không bình tĩnh.

Trương Tiểu Du đơ ra: “Hả?”

“Kết thúc tăng ca chưa?” Trần Phong Sinh không bình tĩnh hỏi, hình như còn có thể nghe ra sự ấp úng trong giọng nói “Kết thúc rồi, em đang xuống lâu” Trương Tiểu Du nhìn thang mái đang đi lên một cái Nghe nói vậy, ngữ khí trong đầu dây bên kia xoa dịu được một chút, rồi nói ra một câu: “Ừ, anh đang ở dưới lầu!”

Dưới lầu?

Trương Tiểu Du ngơ ngác nhìn điện thoại trong tay lại bị cúp lần nữa, chăm chậm chớp mắt, nhịp tim lại theo con số đang tăng dần của thang máy mà nhanh chóng đập mạnh theo.

Từ trong thang máy đi ra, ngăn cách bởi cánh cửa xoay, cô ấy từ xa là thấy được chiếc Cayenne màu đen đó đang đậu bên đường, chói mắt như trong đèn hoa ở màn đêm.

Trương Tiểu Du lúng túng đi qua đó, một vẻ mặt kinh ngạc: “Cầm Thú, tại sao anh lại đến đây?”

Hôm nay Trần Phong Sinh hiếm thấy mặc áo sơ mi trắng, phần dưới vẫn là quần xám dài, dưới chân là đôi giày trái dừa số lượng có hạn, ăn diện đơn như vậy, mặc trên người anh ấy lại không bình thường chút nào, đặc biệt là gương mặt nổi bật đó.

Trong tay anh ấy kẹp một điếu thuốc, lúc đưa vào miệng hút, khói trắng bay.

lên, cặp mắt đào hoa đó bởi vì bị khói xông lên nên đã hí lại, đặc biệt rất thu hút và mê hoặc người ta, xung quanh đã có rất nhiều con gái nhìn anh ấy.

Trương Tiểu Du nhớ lại cuộc điện thoại trước đó của anh ấy, không được.

khẳng định lầm mà hỏi: “Anh không phải… đã đợi ở đây một tiếng rồi chứ?”

‘Trần Phong Sinh dập tắt điếu thuốc trong tay, quăng vào trong thùng rác bên cạnh, đôi môi mỏng như cười như không cười mà cong lên, ngữ khí như thật như giả: “Là một người chồng, đón vợ mình tan ca không phải rất bình thường sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1211


Chương 1211

Tim của Trương Tiểu Du đập nhẹ một cái, trên mặt lại bĩu môi nói: “Ma mới tin anl Hai tay Trần Phong Sinh bỏ trong túi, thong thả nói: “Anh đến tìm đòi lại bữa cơm đót”

Quả nhiên, Trương Tiểu Du làm ra vẻ mặt như em đã biết, nếu đã nhắc đến bữa cơm đó, bản thân cô ấy đã hứa, cô ấy cũng không có đùn đẩy, mở cửa xe bên tài xế phụ và ngồi vào.

Nhìn thấy đèn nê-ông ở hai bên đang dần sáng lên, cô ấy nhấn mạnh với anh ấy: “Lúc trước em đã nói, em không thể mời mắc như thế, tiền lương của em cộng lại, không sánh bãng sự hào phóng của các bác sĩ chuyên gia bọn anh đâut”

Chân mày của Trần Phong Sinh nheo lên, là sự trả lời dành cho cô ấy.

Lái xe được khoảng mười phút hơn, chiếc Cayenne màu đen đi vào từ một cái hầm, trong đó đã có không ít xe đậu và sắp đậu đầy hết luôn rồi, chạy hết một vòng mới tìm được chỗ đậu: “Đến rồi!”

“Siêu thị?” Trương Tiểu Du nhìn một cái phía trước có người xách túi đô ăn đã mua đang xách đến một cách nặng rề.

Ngón tay Trần Phong Sinh đã gõ trên tay lái “Nhưng mà em ..” Trương Tiểu Du do dự mà mở miệng, chỉ là rất đã nhanh nghĩ ra tự mình làm sẽ rẻ hơn rất nhiều, đành nuốt lại lời xuống bụng, tháo dây an toàn ra cực kỳ hứng thú nói: “Được, chúng ta đi thôi!”

Đó chỉ là một chuỗi siêu thị bán những đồ ăn hàng ngày, tất cả những suy nghĩ cô ấy đều để hết trong lòng, để anh lựa đô và đợi cho đến khi xếp hàng.

thanh toán, nhưng Trần Phong Sinh đã đi đến trước mặt cô ấy, lấy ra một chiếc ví đựng đầy thẻ Thấy vậy, Trương Tiểu Du nhanh chóng đẩy anh ra : “Anh làm sao vậy?

Không phải em nói mời anh ăn tối sao!”

Đúng lúc đó nhân viên thu ngân nói: “Xin lỗi, hôm nay hệ thống gấp sự cố nên chúng tôi chỉ nhận tiền mặt thôi ạ Nghe thấy thế, Trương Tiểu Du lấy lại thẻ của mình và lấy trong ví ra một tờ tiền màu đỏ của ông ngoại. Đợi khi từng món hàng được xếp vào túi, ngước lên, thấy đôi mát đỏ hoe đang nhìn mình chãm châm trong giây lát Cô vô thức chạm vào khuôn mặt của anh và nói: “Anh làm gì mà nhìn em chẩm chảm như thế?”

“Không có gì” Trần Phong Sinh cong môi.

Có lẽ là anh ấy đã nhiều năm sống như vậy, cởi bỏ áo bào trắng, đi đâu cũng được gọi là thiếu gia Trần, phụ nữ vây quanh anh nhiều vô kể đều muốn lấy hết thẻ của anh. Lần đầu tiên, một người phụ nữ tranh trả tiền với anh, cảm giác cũng không tệ Chỗ đậu xe rất xa, những thứ vừa mới mua cũng rất nhiều, Trần Phong Sinh để cô ở lại và đợi anh.

Bởi vì đây là vị trí ra vào của siêu thị nên có rất nhiều chiếc xe đấy hàng. Vì sợ gây cản trở cho người khác nên Trương Tiểu Du khi thấy những người đang làm việc đấy xe cô liền để tất cả sang một bên.

Không ít người lần lượt bước vào, trong số đó có một vài người nước ngoài trên tay cầm chai nước giải khát bước ra.

Hai túi đồ chất đống bên dưới chân của cô, chúng quá nặng để cô xách chúng và cô cũng không thế đứng đó đế lo lắng về chúng nữa. Bỏng nhiên có một người tốt bước đến: “Người đẹp, anh có thể giúp gì cho em được không?”

“Không, cảm ơn anh!”

Trương Tiểu Du xua tay, nghĩ đến câu anh nói đùa trước kia anh nói tại trước cửa tòa nhà văn phòng làm việc: “Là một người chồng nhưng rất hiếm khi được đón vợ khi tan làm”, cô căn môi và xấu hổ nói: “Chồng em sắp đến rồi và anh ấy sẽ giúp em!”

Một lát sau, chiếc xe Cayenne màu đen cũng từ từ đi tới ‘Sau khi nhìn thấy, người nước ngoài mỉm cười đây ấn ý; “Ooh,chúc em hạnh phúc nhé!”

Trần Phong Sinh cất hết đồ vào cốp xe,chiếc Cayenne chậm rãi rời khỏi bãi đậu xe, trong đầu cô vang vọng lại lời nói của người nước ngoài lúc nấy, mặt cô.

không ngừng đỏ lên, cô nghiêng đầu tựa vào cửa kính xe.

“Làm sao thế?” Trần Phong Sinh cảm thấy khó hiểu. Trương Tiểu Du lấy tay chạm lên mặt của mình: “Có chút nóng…” Trần Phong Sinh nhìn lên chiếc gương phản chiếu hình ảnh của cô, đài phát thanh dự báo đêm nay nhiệt độ đã giảm xuống một chút, trong gương bỏng nhiên xuất hiện những người đi bộ đang hối hả đi về nhà.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1212


Chương 1212

‘Vê đến nhà, đang đứng trong bếp đeo tạp đề, những suy nghĩ trong lòng của Trương Tiểu Du bỗng nhiên quay trở lại Cô nấu ăn không được tốt lảm, sợ không thể giỏi băng chị họ Chu Thị Linh.

Nhưng bây giờ, bị đồn vào đường cùng thì bắt buộc phải làm thôi. May mà có rất nhiều ứng dụng thông minh trên mạng có thế dạy cô cách nấu ăn Đôi khi lý thuyết thì rất dễ nhưng thực tế thì ngược lại.

Ở trong bếp gần một tiếng đồng hồ, Trương Tiểu Du cũng mang ra bốn món và một bát canh, Trần Trương Sinh đã rửa tay sạch sẽ, ngồi trên ghế gác chân chờ cô từ rất lâu.

Cô mang lên hai bát cơm tới và ngồi đối diện anh.

Giống như một học sinh tiểu học đối diện với điểm thi cuối kỷ, cô run rẩy hỏi: “Mùi vị thế nào?”

‘Trần Phong Sinh gấp một miếng hình như là thịt bò vào miệng rồi nói: “Khó ăn quá!”

“Em cố ý làm vậy phải không?“ Trương Tiểu Du nghĩ anh lại giở trò gì, dù sao cô cũng đã nấu ăn suốt một tiếng đồng hồ, hơn nữa đều là học trên mạng chắc chẩn sẽ không đến nỗi tệ lầm. Chỉ khi gắp một miếng rau xanh, cô đột nhiên nôn ra một tiếng: “0e ọe”

Cải ngọt mặn quá, thịt bò dai quá, canh thì tanh quá, cơm thì chưa chín, chỉ có thể ăn dăm bông đóng hộp sẵn. Không những thế, những thứ còn lại đều rất kinh khủng.

Trần Phong Sinh dở khóc dở cười nhìn cô,: “Em không biết nấu ăn hả?”

Trương Tiểu Du suy nghĩ mãi cuối cùng nói: “Nấu mỳ có được tính là nấu ăn không?”

“Lần sau anh sẽ làm” Trần Phong Sinh lười biếng nói Trương Tiểu Du nghe thấy hai từ “Tần sau”, tim đập nhanh, vẻ mặt kinh ngạc: “Anh biết nấu ăn hả?”

Trần Phong Sinh dựa lưng vào ghế khi nghe lời nói, dường như rất thích thú trước ánh mắt thán phục của cô, trong đôi mắt không thể giấu được vẻ tự hào”Ai nói bác sĩ phâu thuật chỉ có thể dùng dao mổ chứ không thể dùng dao để nấu ăn?”

Trương Tiểu Du bực bội nhìn những món ăn trên bàn, bây giờ chỉ có thể mua thức ăn bên ngoài mà thôi, vừa nhắc điện thoại lên thì Trần Phong Sinh liền đứng trước mặt, lại cầm đũa lên tiếp tục ăn cơm với rau.

Cô ngơ ngác nhìn anh: “Khó ăn như vậy mà anh vẫn còn ăn được?”

Trần Phong Sinh không nhìn lên, đặt đũa trên bát, giọng điệu có phần giêu cợt nói: ù sao đây cũng là lần đầu tiên em nấu cho anh ăn”

Trương Tiểu Du tay nắm chặt điện thoại, nhưng nhịp tim đã không còn kiếm soát được nữa”

Một bữa ăn kinh khủng bây giờ chỉ còn lại một chút trên đĩa, chứng tỏ đã ăn gần hết. Trương Tiếu Du đố hết chút rau còn lại vào sọt rác, trong lòng có cảm giác khó gọi tên.

Khi mở vòi nước, toàn căn bếp đều là tiếng nước chảy.

Cách phòng bếp không xa, Trương Tiểu Du chỉ cần quay đầu lại là có thể nhìn thấy phòng khách bật đèn, Trần Phong Sinh đang ngồi trên ghế sofa hút thuốc. Trong phút chốc nào đó, cô nghĩ mình giống như cặp vợ chồng mới cưới bình thường khác.

‘Sau bữa tối, người vợ tửa bát đũa bên trong, còn người chồng hút thuốc và xem tivi bên ngoài “Tuy nhiên, Trương Tiểu Du không quên rằng họ không giống như những cặp.

vợ chồng khác ở chỗ giữa họ vẫn có thỏa thuận, tức là bốn năm nữa họ sẽ lại trở thành những người xa lạ, chỉ còn là những người qua đường bên trong mang bệnh tật.

Cô lắc đầu, vứt bỏ suy nghĩ về cặp vợ chồng mới cưới ra khỏi đầu, tiếp tục tập trung rửa bát Ngoài trời đã tối, Trương Tiểu Du liếc nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ, giống như những người đàn ông và phụ nữ đơn độc đang sống trong cùng một phòng.

Có chút nguy hiểm, cô nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ, nhắc nhở anh lát nữa cô sẽ quay lại Rửa sạch bọt của chiếc bát cuối cùng, sau lưng có thể nghe rõ tiếng bước.

chân “Rửa xong rồi hả?”

Dáng người cao thẳng của Trần Phong Sinh có thể che đi ánh đèn trong phòng, còn kèm theo là mùi thuốc lá “Ừm, xong rồi!” Trương Tiểu Du gật đầu, rửa tay bằng xà phòng, sau khi giũ sạch nước trên tay, cô ngước nhìn lên cửa sổ rồi mở ra: “Đã gần mười giờ rồi anh.”

Bỗng nhiên, eo cô bị ôm từ phía sau.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1213


Chương 1213

Trương Tiểu Du không chịu đựng được những lời thì thầm của anh.

Một hơi thở đàn ông cực kỳ ngột ngạt từ phía sau, cô cố gắng bẻ tay anh đang ôm lấy eo cô từ phía sau nhưng không được. Ngược lại, cô bị siết chặt hơn và được anh ôm chặt trong lòng bàn tay. Thậm chí cô có thế cảm nhận được lông ngực của anh qua lớp quần áo trên lưng, Trương Tiểu Du nuốt nước bọt, bối rối hỏi: “Anh muốn làm gì?”

“Em nói gì thế?” Trần Phong Sinh cúi gầm mặt, dựa vào vai cô.

Từng hơi thở anh hít vào, cố tình hay vô ý đều lướt qua vành tai cô. Nếu.

không phải vì sức của anh ôm cô quá chặt, Trương Tiếu Du gần như không thể đứng vững, lòng bàn tay bám vào mép đá của bàn bếp, run rấy lắc đầu: “Em, em không biết!”

Đôi môi mỏng manh của Trần Phong Sinh khẽ cử động, cần nhẹ vào vành tại cô.

Trương Tiểu Du cảm thấy chút phấn khích.

Ngay lập tức, đôi chân của cô không còn cảm giác.

Một lần nữa, cô lại bị Trần Phong Sinh treo ngược như bao tải, đi tới phòng ngủ đối diện có những ngôi sao băng. Lấy chân đạp vào cửa, vang lên một tiếng động lớn, thể hiện sự phấn khích của anh.

Lúc đặt Trương Tiểu Du lên giường, gần như tất cả cúc áo đã được bỏ ra.

Không bật đèn, ngoại trừ ánh sáng tràn vào từ phòng khách bên ngoài, chỉ có ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, hai ngọn đèn đan xen vào nhau làm cho bầu không khí mơ hồ hơn, đặc biệt là dưới ánh sáng mùa xuân dưới xương quai xanh của cô, Trương Tiểu Du kịp thời nắm lấy tay anh: “..đợi đã!”

“Trần Trương Sinh dừng lại nhưng không có ý buông ra, cứ như vậy vòng tay qua người cô.

Trương Tiểu Du hít một hơi thật sâu và bắt đầu đấu tranh với cái miệng khô khốc của mình: “Em không nghĩ chúng ta nên thế này đâu, mặc dù chúng ta có quan hệ vợ chồng trong bốn năm đúng là hợp pháp, nhưng chúng ta đã kí thỏa thuận chứng nhận. Đây chỉ là một hợp đồng hôn nhân,có một số điều…”

“Hợp đồng có một điều khoản công bằng” Trần Trương Sinh ngắt lười cô “Cái gì?” Trương Tiểu Du bối rối “Anh nuôi dạ dày của em, em nuôi cơ thể của anh”

Trương Tiểu Du sững sờ khi nghe điều này: “Cái nào viết như thế?”

Trước khi nhận giấy đăng ký kết hôn, họ đã ký một thỏa thuận trắng đen,nội dung thỏa thuận không nhiều. Đó là lý do tại sao cuộc hôn nhân ày tồn tại và cô đã đọc nó hai lần nhưng không hề nhớ điều này!

Khi cô đang tự hỏi bản thân thì đột nhiên bị anh nhấc cảm lên.

‘Trần Trương Sinh hôn mạnh lên khóe miệng của cô: “Bây giờ anh bổ sung’ Tất cả hơi thở của cô đều bị anh nuốt chửng, nhiệt độ trong phòng tăng lên, Trương Tiểu Du nghe thấy tiếng quần áo bị ném trên mặt đất, không có nhiều âm thanh bạo lực nhưng cũng khiến cô không tránh khỏi.

Lông mày và mắt của Trương Tiểu Du đỏ bừng, cô vùi mặt vào gối cam chịu Đêm nay không muốn ngủ.

‘Sau khi tan làm, những nhân viên áo trắng bước ra ngoài tòa nhà văn phòng sau khi làm việc xong.

Trương Tiểu Du gỡ thẻ làm việc trên cổ cô ấy ra, Tô Yến ở bên cạnh nói: “Tiểu Du, tôi nghe nói gần đây trung tâm mua sắm có giảm giá, chúng ta đi mua.

sâm vào buổi tối không phải rất vui sao?”

Ngay khi cô gật đầu đồng ý thì chuông điện thoại vang lên.

“Đợi chút, tôi nghe điện thoại đất”

Nội dung cuộc gọi không dài lầm, nhưng sau khi cúp máy, nét mặt của Trương Tiểu Du kém đi rất nhiều, cô quay lại nói với Tô Yến: “Tô Yến, xin lỗi tôi phải đi gặp người khác rồi!”

‘Sau khi ra khỏi tòa nhà văn phòng cô lập tức bắt tàu điện ngầm và đến một quán cafe.

‘Đẩy cửa bước vào, liền thấy Ngô Huỳnh Đông đang ngồi cùng với một mỹ nữ trang điểm rất đậm và nét mặt cũng rất kiêu.

Trương Tiểu Du không chút do dự đi tới Kéo ghế ngồi đối diện với anh, khi người phục vụ đến mời cô gọi đồ uống, cô đưa tay lên từ chối và không bỏ túi ra, chỉ hỏi: “Anh gọi tôi, có chuyện gì quan trọng cần nói?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1214


Chương 1214

Cuộc gọi mà cô nhận được ngay trước tòa nhà văn phòng là của Ngô.

Huỳnh Đông, nói là Lương Vũ Như muốn gặp cô ấy và muốn đích thân làm rõ một số chuyện. Nếu cô không đến gặp, anh sẽ trực tiếp đến phòng làm việc của cô. Bây giờ tan làm rồi, cô không muốn bị đồng nghiệp thấy được cảnh đó vì vậy cô đã đến cuộc hẹn.

Ở giữa hai người, Ngô Huỳnh Đông có vẻ xấu hổ và nói: “Tiểu Du, Lương Vũ Như cô..”

“Chị Tiểu Du!”

Ngồi bên cạnh bỗng nhiên Lương Vũ Như ngất lời nói: “Xin lỗi, chuyện lần trước đều là do em quá bất đồng!”

“Cô vừa nói cái gì?” Trương Tiểu Du kinh ngạc.

Ba lần gặp mặt trước, Lương Vũ Như luôn trong tư thế ngẩng cao đầu, chẳng trách cô nghỉ ngờ mình đã nghe nhầm.

Lương Vũ Như khẽ cười: “Hôm nay em mời chị đến là muốn xin lỗi chị!”

Trương Tiểu Du nghe xong câu này càng thêm kinh ngạc.

“Ngô Huỳnh Đông đã nói cho em hiểu từ lâu, em cũng cảm thấy mình đã quá đáng!” Cô ta liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, vẻ mặt đầy tội lỗi: “Chỉ là lúc đó em thực sự rất lo lắng nên đã làm ra những chuyện bốc đồng như vậy.

Thật ra em cũng không muốn xử dượng của chị, em chỉ muốn trả thù chị và dạy cho chị một bài học! Nhưng Ngô Huỳnh Đông nói đúng, ba người chúng ta đều là nạn nhân, em không nên làm thế với chị!”

‘Vừa nói xong, anh lập tức nghiêng người sang bên cạnh nhẹ giọng hỏi: “Anh ơi, em làm vậy đã được chưa?”

Ngô Huỳnh Đông có vẻ rất hài lòng với những gì cô ta nói: “Lương Vũ Như.

thực sự không làm anh thất vọng!”

Đúng không?

Trương Tiểu Du hoàn toàn không tin đối phương, không hiểu chuyên gì đang xảy ra, có lẽ chỉ đơn giản muốn lấy lòng Ngô Huỳnh Đông mà đóng vai người tử tế trước mặt người yêu của mình, nhưng dù là lý do gì thì cũng không liên quan đến cô.

Cô bình tĩnh nghe và quan sát, cô không cảm thấy đau nhói trong tim như trước nhưng thật lạ là cô còn không có một chút giao động. Mặc dù mối quan hệ đã kết thúc, cũng chỉ là hơn năm năm, vết thương lớn trong long cứ tưởng là còn lâu mới lành nhưng không ngờ lại tan biến nhanh như vậy.

“Thật không thể hiểu được, trong lòng xuất hiện một cảm giác khó gọi tên.

Trương Tiểu Du l**m môi, đứng dậy nói: “Được rồi, tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

Lúc bước ra quán cafe, không ngờ Ngô Huỳnh Đông tiến lại gần…thấp giọng hỏi: “Tiểu Du, người đàn ông tối hôm đó có liên quan gì tới em?”

“Đó không phải chuyện của anh..” Cô thờ ơ nói, một chiếc taxi sảp tiến đến.

Quay về tòa chung cư trong thành phố, cô từ thang máy đi lên, lấy chia khóa mở cửa, vừa bước lên chiếc thảm trong nhà thì bất chợt dừng lại, có tiếng động từ bên trong phát ra.

Trương Tiểu Du nắm chặt chỉa khóa trên tay.

Lễ nào là kẻ trộm?

Đây là ý nghĩ đâu tiên xuất hiện trong đầu cô, tim cô đập thình thịch.

Chẳng trách khi mở cửa cô cảm thấy có gì đó không ổn, bình thường cô phải văn hai lần nhưng hôm nay cửa đã mở ra chỉ sau một lần vặn. Căn phòng này từ khi Hoàng Trường Minh cho cô tới ở, chỉ có mình cô, không thể có người khác xuất hiện.

Trương Tiểu Du bình nh lắng nghe, giọng nói phát ra từ phòng bếp.

Cô hít một hơi thật sâu, tay cầm chiếc bình sứ cổ được đặt trên nóc tủ giày, bước thật nhẹ vào trong.Lặng lẽ lấy điện thoại trong túi ra Đi qua hành lang tựa vào bức tường, cô tiến lại gần phòng bếp.

‘Sau khi bấm số, Trương Tiếu Du hạ giọng: “Alo, 113, nhà tôi..”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1215


Chương 1215

‘Sau khi nhìn thấy bóng dáng đứng thẳng trong bếp, vẻ mặt cô bỗng trở nên thân thờ, cô không trả lời cho đến khi âm thanh từ đầu dây bên kia đánh thức.

cô, cô liền trả lời: “Xin lỗi, tôi gọi nhầm máy!”

Không phải là tên trộm nào cả mà chính là Trần Phong Sinh!

Anh mặc một bộ quần áo màu xám than rất giản dị, tay áo sơ mi kéo dài đến khửu tay để lộ cánh tay cơ bắp và cường tráng. Đứng trước gian bếp đối diện với cô, tay trái cầm thìa, tay phải căm chiếc bát sứ, anh đang đổ súp ra.

Mặc dù đeo tạp đề nhưng anh vẫn rất nam tính, mang thiên hướng của một người đàn ông của gia đình.

Hình như đã nghe thấy tiếng gì đó, Trần Phong Sinh dừng lại, đúng lúc nhìn thấy chiếc bình sứ đang cầm trên tay. Lông mày và mắt anh bỗng nhiên thắn thờ: “Em tan làm rồi hả?”

“Sao anh lại ở đây?”

Trương Tiểu Du nuốt nước bọt, đưa tay chỉ vào anh và mỉm cười.

Khi cô vừa đi vào ,cửa nhà an ninh đều ở trạng thái tốt, không thế mở ra được. Đây đúng là cao thủ, anh không thể vào bằng cửa sổ được: “Cầm Thú, làm sao anh có chìa khóa để vào nhà vậy?”

Trần Phong Sinh nghe thấy thế liền cản môi: *Ở chỗ Hoàng Trường Minh”

Trương Tiểu Du thở dài.

‘Suýt nữa cô đã quên mất, bọn họ là bạn tốt của nhau.

Trương Tiểu Du hạ cánh tay đang cầm chiếc bình xuống, quay lưng bước ra ngoài hành lang, thay dép đi trong nhà. Sau đó cô đi lại một lần nữa thì cô thấy bốn món ăn và một món canh đã được bày sẵn trên bàn.

Chỉ là nó hoàn toàn không thể so sánh được với bố món ăn và một món canh mà cô đã làm trước đây mà ngược lại chúng rất ngon, giống như đầu bếp.

làm vậy.

Bên ngoài trời âm u, trong nhà tràn ngập không khí của một bữa cơm ấm áp. Lúc nãy khi cô bước vào do quá căng thẳng nên cô không hề ngửi thấy.

Nhìn bát đĩa lúc này, cô hơi choáng váng, nhưng thật sự nhà có.

‘Trần Phong Sinh cầm đũa đánh vào tay cô đang cầm thức ăn từ đĩa: “Rửa tay đất”

“Ôi!” Trương Tiểu Du đau quá kêu lên một tiếng sau đó đi rửa tay.

Cuối cùng cũng có thế ngồi xuống ãn rồi, cô vẫn muốn ăn thử. Dù cô nhìn không thấy ngon nhưng vẫn muốn ăn thử.Món ăn ngon ô mức khiến cô muốn bật khóc.

Cô không phải là ăn của người khác mà tỏ ra như vậy mà thực sự các món ăn đều rất ngon.Không ngờ rằng bác sĩ cầm dao mổ cũng có thể cầm dao để nấu ăn. Thật ra lần trước anh nói với cô lần sau sẽ nấu cho cô ăn nhưng cô không tin lời anh nói cho lắm.

Trần Phong Sinh nở một nụ cười thỏa mãn, trong ánh mắt của chàng trai đào hoa không hề có ẩn ý sâu xa nào: “Không phải nói rồi sao, sau này anh có trách nhiệm nuôi dạ dày của em, em sẽ nuôi cơ thể của anh”

Không như những lần trước các món anh đều bị cô ăn sạch.

Trương Tiểu Du sững sờ khi cô đang dọn bát và chợt nghĩ đây là lần đầu tiên cô ăn đô ăn mà anh nấu, Bởi vì những lần trước đó, khi cô rửa bát cứ hai ba phút cô lại phải ngoái lại vì sợ anh tiến tới ôm chầm lấy cô từ phía sau như một người khống lồ.

‘Sau khi tắt vòi, bên ngoài trời đã sụp xuống từ bao giờ.

Từ ô cửa số có thể nhìn thấy nhiều ô cửa sổ ở tòa nhà đối diện sáng đèn vẫn còn nguyên không khí ấm áp của bữa cơm tối còn đọng lại.

Trương Tiểu Du từ phòng bếp đi ra nhìn thấy Trần Phong Sinh đang ở trong phòng khách mặc áo khoác, một tay cầm điện thoại kề tai: “Ừ. Ca trực đêm nay là của tôi, khi tôi đến sẽ khám tim cẩn thận cho bệnh nhân!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1216


Chương 1216

Sau hai câu nói, cuộc trò chuyện kết thúc.

Trương Tiểu Du kinh ngạc mở miệng nói rằng: “Đêm nay anh đi trực sao?”

Cô cứ nghĩ.

Trần Phong Sinh mắt nheo lại: “Sao thế, thất vọng hả?”

“Khi nào!” Trương Tiểu Du bỗng nhảy dựng lên, đỏ mặt, phản ứng dữ dội hét lên: “Anh có gì khiến tôi thất vọng? Câm Thú, anh thật buồn cười!”

Nhưng sau khi nói xong, vẻ mặt cũng đổi khác.

Không ngờ là tối nay anh phải đến bệnh viện trực, anh đến chỉ để nấu bữa cơm này cho cô?

Trương Tiểu Du khẽ mỉm cười, trong lòng cô bây giờ rất hỗn loạn.

Ánh mắt cô rất thẳng thắn, Trần Phong Sinh dùng bàn tay mảnh mai xoa.

cảm, sau hai giây cân nhắc, nghiêm túc nói: “Tiểu Du, nếu em muốn giữu anh lại, anh có thế gọi đồng nghiệp trực thay”

“Anh đang nằm mơ đấy à?” Mặt Trương Tiểu Du ửng hồng như ngải cứu,so với lúc trước càng thêm hưng phấn vừa thẹn thùng vừa ngại ngùng, thậm chí còn bước tới đẩy anh về phía hành lang”Em không muốn giữ anh lại, bệnh nhân đang đợi anh đến khám anh mau đi đi”

Bị cô dùng cô dùng hết sức đấy ra ngoài, Trần Phong Sinh bước ra cửa thay giày.

Bên ngoài có rất nhiều thứ đang chờ anh, đúng là không thể chậm trễ hơn được nữa. Nhưng dù bên ngoài anh có biết bao người phụ nữ nhưng anh vẫn về nhà: “Em có chắc không cần anh ở lại không?”

“Không cần!” Trương Tiểu Du xấu hổ lắc đầu.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, cô dựa vào đó và thở ra một hơi thật dài.

Bên ngoài trời càng ngày càng tối, trên bầu trời có những ngôi sao lấp lánh.

Trương Tiếu Du bước ra khỏi phòng tâm và thay bộ đồ ngủ, Ngồi co chân ở cuối giường lau tóc. Từ khi dọn về đây cô đã quen sống một mình.Bỗng nhiên cô có.

một cảm giác khó gọi tên.

Cô lắc đầu, ném chiếc khăn sang một bên và nằm thẳng lưng trên gối Đôi mắt nhầm lại, Trương Tiểu Du cố ép bản thân chìm vào giấc ngủ.

Một con cừu.

Hai con cửu…

Ba con cừu ‘Vừa mới đếm đến một trăm, điện thoại bỗng nhiên vang lên, trong phòng Yên tính trên màn hình hiện tin nhản làm tim cô loạn nhịp.

Trương Tiểu Du ấn ngực, ghé sát bên tai nói: “Alo?

Dường như anh nghe trong âm thanh của cô không có tỉnh táo, cố gắng hỏi “Còn chưa ngủ?”

“Sẽ ngủ ngay lập tức!” Trương Tiểu Du lật người.

“Có thế ngủ được sao?” Phía đầu dây bên kia, truyền đến lời nói trêu ghẹo của Trần Phong Sinh.

Ngay cả đường dây bên này, cô dường như có thể nhìn thấy tia sáng hẹp trong đôi mắt hoa đào kia, không thể hít thở, cô cảm thấy trên mặt mình một cỗ nóng rực“Đương nhiên!” Trương Tiểu Du tranh cãi vô ích, có chút tức giận mà gào lên: “Này, anh gọi điện tới có chuyện gì! Có chuyện rắm gì nói ra mau, không có việc gì em cúp máy đi ngủ!”

Giọng nói của Trần Phong Sinh đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Có chuyện!

Em giúp anh đi ra phòng khách xem một chút, trên sô pha có túi hồ sơ màu vàng không? Lúc trước anh đi vội, nên không cẩn thận để quên mất!”

Trương Tiểu Du nghe thấy giọng điệu nghiêm túc của anh không dám chậm.

trễ, tung chăn lên đứng dậy, kéo dép lê đi vào phòng khách.

Dường như là một thứ gì đó quan trọng, theo bước chân của cô anh hỏi: “Cá Nhỏ, em đã tìm thấy nó chưa?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1217


Chương 1217

“Tìm thấy rồi!”

Khi Trương Tiểu Du bật đèn lên, cô phát hiện chiếc túi hồ sơ màu vàng bị bỏ quên ở góc ghế sô pha. Trong đường dây, giọng nói trầm thấp của Trần Phong Sinh lại nghiêm túc như vừa rồi: “Bên trong bao gồm tài liệu về tình hình huyết áp của bệnh nhân, hiện tại đang cần gấp. Em có thể giúp anh đưa tới đến bệnh viện!”

“Bây giờ?” Trương Tiểu Du nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Ừ, bây giờ!” Trần Phong Sinh trả lời rõ ràng.

Nhìn màn hình điện thoại đã kết thúc cuộc gọi, sau đó lại nhìn túi tài liệu màu vàng trên tay, quả nhiên đúng như lời anh nói, mở túi hồ sơ phía sau, bên trong là tờ giấy thuật ngữ chuyên môn y khoa. Trương Tiểu Du do dự hai gi: cho rằng anh nói trên điện thoại là cần gấp thông tin bệnh nhân, sợ sẽ làm chậm trễ một số phương pháp điều trị, cô liền bước nhanh về phòng mình.

‘Vội vàng thay đồ ngủ thành bộ đồ khác, không chút suy nghĩ liền đi ra ngoài Hai mươi phút sau, xe taxi dừng ở lối vào khoa nội trú của bệnh viện, Trương Tiểu Du nhét qua loa tiền lẻ vào trong túi, nhanh chóng chạy vào, trong lúc đợi thang máy liền lấy điện thoại di động ra gọi cho anh, nói rắng cô đã đến nơi “Anh ở trạm y tá bên trong” Trần Phong Sinh nói xong lời này, liền cúp điện thoại. Vào thang máy còn có hai nữ y tá tay xách túi thuốc. Khi thang máy tiếp tục leo lên, những lời bàn tần của cô y tá truyền đến tai cô, người nọ đang nói với người kia: “Bác sĩ Phong Sinh cũng quá đẹp trai, nhất là khi làm việc, thật quyến rũ, không phải là không mong muốn!”

“Cũng đúng, rất nhiều y tá trong bệnh viện ghen tị với khoa phẫu thuật tim của chúng ta, có thể thân thiết với bác sĩ Phong Sinh mỗi ngày, nhưng bác sĩ Phong Sinh thì sao? Chính là rất nghiêm túc, mỗi ngày không nói cười tủy tiện, hình như nghe nói vừa mới lôi một thực tập sinh mới tới giáo huấn đến mức khóc lóc!”

Trương Tiểu Du nghe vậy, nhướng mày ngạc nhiên.

Cô quay đầu lén lút liếc nhìn, logo trên ngực quả thực là khoa phẫu thuật tim, về phần họ nói chắc chắn là Cầm Thứ? Ít nhất khi ở bên cô, Trần Phong Sinh biếng nhác và bất cần đời. Đôi mắt màu đào đa tình kia hơi híp, đôi môi mỏng luôn có vẻ đang cười nhưng lại như không. Dù có nghiêm khắc đến đâu, thoát ra ngoài cuộc sống chính là một con yêu quái!

Khi Trương Tiểu Du ngấng đầu lên nhìn những con số đang thay đối, cô nghe thấy hai y tá phía sau tiếp tục lẩm bẩm: “Cô nói bác sĩ Phong Sinh là một người đàn ông xuất sắc như vậy, còn không có bạn gái, thật là phí của trời, thực sự muốn tự giới thiệu với anh ấy!

“Cô muốn giới thiệu bản thân với anh ấy!” Sau khi trực tiếp vạch trần, người kia lại hạ giọng nói: “Tuy nhiên, tôi nghe nói có điều, hình như bác sĩ Phong Sinh đã kết hôn! Không biết có phải thật hay không, bà ngoại của anh ấy không phải đang ở bệnh viện của chúng ta sao? Tôi cũng có nghe nói từ khoa dạ dày. Lúc trước khi bà cụ phẫu thuật, vợ của Phong Sinh cũng tới đây!”

“Trời ạt Tôi rất muốn nhìn thấy vợ của bác sĩ Phong Sinh, thật là có mệnh tốt, kiếp trước chắc đã cứu cả thế giới!”

“Ừng ực..” Trương Tiểu Du nuốt một ngụm nước bọt lớn.

Cô yên lặng gãi gãi lỗ tai, cảm thấy nóng rát, đây là lân đầu tiên cô nghe thấy mình được nói trước mặt, nhất là câu cuối cùng ‘có mệnh tốt cứu cả thế.

giới, cô cảm nhận mặt nóng lên, trong người cảm thấy khó chịu.

May mắn thay, thang máy đến tầng được chỉ định với một lao ra ngoài trước.

Từ hành lang quay lại, cô nhìn thấy bóng dáng y tá đứng thẳng tập phía trước, áo khoác trằng trên người, từ đầu gối lộ ra hai chân dài và thẳng, bên trong là một chiếc áo choàng phẫu thuật màu xanh lục có đường viền. Các đường nét khuôn mặt khôi ngô và tuấn tú ng “đinh”, cô Trần Phong Sinh đang lật xem hồ sơ bệnh án trong tay với vẻ mặt nghiêm túc: “Bệnh nhân chuyển từ giường 13 lúc trước bị đấy xuống bàn mổ đến ICU, nhớ rõ cứ nửa tiếng kiểm tra lại một lần, nếu có bất cứ tình tình gì thì báo cho tôi!”

“Vâng” Nữ y tá gật đầu.

-Trần Phong Sinh đóng bệnh án lại, cuối cùng giọng nói hơi trầm xuống: “Cũng không được dùng điện thoại di động trong giờ trực!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1218


Chương 1218

“Vâng, bác sĩ Sinh!” Nữ y tá lập tức cất điện thoại vào túi.

Trương Tiểu Du nhìn cách đó vài bước, khế cắn khóe miệng, không khỏi nghĩ đến lời nói vừa rồi của hai nữ y tá trong thang máy, lúc này khóe môi móng của anh cũng không cong lên, trong đôi mắt hoa đảo cũng không có chút đùa cợt, bộ dạng không nói không cười trông có vẻ nghiêm túc, hơn nữa dường như cũng thật sự mê người… Cô mở miệng: “Cầm…Bác sĩ Phong Sinh!”

Trần Phong Sinh nghe thấy tiếng nói, quay đầu lại nhìn thấy cô, đuôi lông mày cư nhiên hạ xuống: “Cùng anh đến văn phòng”

“ỜI” Trương Tiểu Du gật đầu.

Bước qua hành lang dài từ bàn y tá, ánh đèn trần chiếu lên bức tường trắng, có tiếng bước chân của họ hạ xuống trên gạch lát nền. Trương Tiểu Du ngoan ngoãn đi theo anh như một chú cún con đi theo chủ, cho đến khi hai người vào phòng làm việc, khi anh đóng chặt cửa lại, cô cũng không nghĩ nhiều mà tự mình bước đến bàn làm việc, lấy giấy trong túi xách ra hồ sơ.

“Cầm Thú, đây là túi hồ sơ màu vàng mà anh muốn!”

“Ừ” Trần Phong Sinh vươn tay nhận lấy, nhưng không có lập tức mở ra.

Trương Tiểu Du không cảm thấy có gì khác biệt, mục đích đến đây đã đạt được, liền kéo khóa túi một lần nữa rồi cúi đầu, không muốn làm trễ công việc của anh: “Vậy anh đang bận, em đi về trước!”

“Em không thể đi” Trần Phong Sinh nảm lấy cổ tay cô.

Trương Tiểu Du nhíu mày, vẻ mặt buồn bực: ”… Tại sao em không thể đi?”

Trong lúc khó hiểu, cô bỗng nhiên nhìn thấy anh đặt túi Hồ sơ trong tay xuống, thân hình cường tráng dưới áo phẫu thuật màu xanh lục đột nhiên tiến về phía trước, cả người bị anh nhấc lên đặt ở trên bàn bên cạnh, hai chân buông thống giữa không trung.

Hai cánh tay của anh chống ở hai bên người cô, đem cô chế ngự trong phạm vi của mình, đôi mắt hoa đào có chút nhóm lửa dấy lên.

Đôi môi mỏng của Trần Phong Sinh cách cô chưa tới 10cm, giọng nói trâm thấp đã kìm nén đến cực độ: “Làm chuyện vợ chồng nên làm!”

“…Ở chỗ này?” Trương Tiểu Du nhìn anh với vẻ mặt kinh ngạc.

“Tuy rằng anh là chuyên gia được viện trưởng đặc biệt mời tới, phòng làm việc tốt hơn những bác sĩ trưởng khoa khác, nhưng dù sao cũng chỉ là phòng làm việc, cho nên hẳn là không có nhiều không gian, chỉ có một mình hai người bọn họ, đêm khuya vắng người, ngay cả tiếng th* d*c cũng có thể nghe thấy.

Trần Phong Sinh không nói gì, nhưng đôi môi mỏng nhếch lên như một kẻ.

lưu manh, anh đột nhiên cởi áo khoác trắng trên người, che cô lại một cách gợi cảm. Trương Tiểu Du không khỏi lùi lại, bởi vì căng thẳng mà nói ấp úng: Cầm Thú, anh, anh đang đùa em sao?”

“Không có” Trần Phong Sinh làm biếng đáp lại.

Không có?

Trương Tiểu Du mở to mắt, làm ơn, đây là bệnh viện, anh ấy còn là bác sĩ tốt chứ! Sắc mặt của cô lúc này quá mức phong phú, Trần Phong Sinh phát ra tiếng cười nhẹ, tiếng cười rung lên từ trong lồng ngực, trong môi trường và bầu không khí như vậy nghe có vẻ vô cùng mờ ám Tiếng cười lọt vào màng nhĩ của Trương Tiểu Du, ngứa ngáy, giống như: miếng thịt ngứa nhất trong lòng.

Đột nhiên gáy của cô bị anh giữ trong lòng bàn tay, môi mỏng lập tức bị che lại. Không có khe hở giữa môi và răng.

Trần Phong Sinh đang dùng những hành động thiết thực để chứng tỏ rắng những gì anh nói không phải là một trò đùa, không cần cô đáp lại, anh hoàn toàn có thể tự ý xâm chiếm.

Không biết khi nào bàn tay của Trương Tiểu Du đã đặt vào bên hông cường tráng của anh, có thể anh ở trong văn phòng nghiêm túc mà quan hệ như vậy.

Cô bị hôn tới mức có thể cảm nhận được điều đó qua lớp áo phẫu thuật. Cơ thể anh rần chắc và rất nóng.

Đây chỉ đơn giản là… chế ngự cám dỏ… Cho dù là Trương Tiểu Du ngồi ở chỗ đó, cô cũng gần như không thể ngồi yên, ánh mắt mê ly, lui về phía sau đến nỗi không còn sức lực mà từ chối.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1219


Chương 1219

Nhiệt độ trong phòng làm việc càng ngày càng cao, hô hấp của bọn họ ngày càng nặng nề, chiếc áo lót trên người cô lập tức bị quăng đi, mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, nhưng tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

Cơ thế hai người đều cứng đờ, ngoài cửa vẫn tiếp tục vang lên tiếng gõ cửa Có thể nghe thấy tiếng bước chân của những người bên ngoài, và có thể nhìn thấy bóng dáng từ dưới khe hở trên cánh cửa.

Chắc là cô ý tá trong trạm ý tá trước đó, giây tiếp theo lập tức đẩy cửa bước vào: “Bác sĩ Phong Sinh”

“Đừng vào!” Trần Phong Sinh khản giọng quát lên.

Ngũ quan tuấn tú có chút biến sắc, hai ba giây sau mới kìm nén hỏi: “Chuyện gì, nói đi!”

Những người bên ngoài bị anh gầm lên dường như bị hù dọa, một lúc lâu mới ngập ngừng, nhỏ giọng nói: “Bác sĩ Phong Sinh, bệnh nhân số 13 hình như.

huyết áp có chút không ổn định. Mong anh qua đó xem sao…”

“Biết rồi, tôi đi ngay lập tức!” Nói xong lời này, yết hầu Trần Phong Sinh vẫn không ngừng chuyển động lên xuống Bóng người ngoài cửa chạy đi, hơn nữa chạy cực nhanh, trong nháy mắt không có tiếng bước chân, Trương Tiểu Du đầu suýt chút nữa ngã xuống dưới bàn, trên mặt ửng hồng lan tràn đến tận mang tai, thực sự là xấu hổ đến chết.

Cô đấy người đàn ông cứng đờ bất động trước mặt, giọng nói trầm thấp run tẩy: “Anh đi mau, bệnh nhân cần anh!”

Mặc dù Trần Phong Sinh miễn cưỡng đến đâu cũng không thể không đứng dậy. Anh là bác sĩ, anh nhất định phải lao đến hiện trường bất cứ khi nào bệnh.

nhân cần đến.

Tất cả các cơ trên hai má đều nổi lên, giọng anh khàn khản nói: “Ở chỗ này chờ anh trở lại!”

“ỜI’ Trương Tiểu Du xấu hổ không dám ngước mắt lên.

“Quay lại sẽ tiếp tục!” Trần Phong Sinh bóp chặt eo oô.

Trương Tiểu Du lân này thậm chí không thể phát ra tiếng, cằn môi thở hổn hến.

Có vẻ lo lắng, túm lấy chiếc áo khoác trắng vút trên ghế trước đó mặc vào, nhếch môi nói: “Anh sẽ kiểm tra tình trạng của bệnh nhân một chút. Sẽ không lâu đâu. Nếu em nhàm chán thì sử sụng laptop của anh, có trò chơi và phim trong đó! Nhưng em đừng để lộn xộn sách trong ngăn kéo, có ghỉ chú của anh, sẽ rất phiên phức nếu để lộn xôn!”

“Biết rồi, ai có ý động vào đâu!” Trương Tiểu Du vội ngượng ngùng.

‘Trần Phong Sinh xoa xoa đầu cô, sau đó sải bước ra khỏi phòng làm việc, đợi khi bóng dáng cao lớn của anh rời đi, cô cũng vội vàng nhảy khỏi bàn làm việc, vội vàng chỉnh lại cúc áo lót vừa bị anh cởi ra sau lưng.

Dù chỉ còn mình cô còn lại trong văn phòng, vẫn cảm thấy nhiệt độ vẫn không hề giảm bớt, đành chạy đến bên cửa sổ, mở cửa số một khoảng trống, xoa dịu cơn nóng trong lòng bằng làn gió đêm mát mẻ bên ngo: ‘Thật khủng khiếp khi một người đàn ông quyến rũ người khác!

Trương Tiểu Du che mặt, chủi thầm trong lòng.

Nhìn lại tập tài liệu màu vàng bị bỏ rơi trên bàn, cô đã rất nghỉ ngờ việc đưa tài liệu của bệnh nhân chỉ là một cái cớ, đơn giản là anh cổ ý gọi cô đến, sau đó là dở trò lưu manh với cô!

Lúc đầu, lần trước thì động đất ở trên xe, còn lần này thì ở phòng làm việc.

Trần Phong Sinh này đã trói cô bắng giấy đăng ký kết hôn, đã khiến cô phấn khích chưa từng có, cố tình làm cô không thể cưỡng lại được.

“Thật sự là rất nhàm chán, Trương Tiếu Du nghĩ tới lời anh nói, kéo ghế ngồi vào bàn làm việc.

Cô mở ngăn kéo, chiếc túi đựng máy tính để bên cạnh, cô cúi người nhấc nó ra, khi đứng thẳng dậy, mắt cô chạm vào ngăn kéo mà anh nói, cô cũng không muốn động đến, nhưng thấy nó không được đóng lại cẩn thận, nên có lòng tốt muốn đóng nó lại Có thể thấy, ngăn kéo này Trần Phong Sinh rất coi trọng, phía trên vẫn có chìa khóa mà anh quên rút ra.
 
Back
Top Bottom