Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1080


Chương 1080

Lam Ngọc Anh đỏ mặt nhảm mắt lại, cảm giác được đầu lưỡi ấm áp của anh “Me ơi, vì sao mẹ lại che mắt con đi Bên cạnh có một cô bé vừa nhảy từ trên xe xuống, giọng nói trẻ con ngọt ngào truyền đến.

Lam Ngọc Anh lập tức cứng đờ, vội vàng đẩy Hoàng Trường Minh ra.

Tâm trạng đăng ký kết hôn xong quá mức phấn khích, vậy mà bỗng nhiên liều lĩnh, suýt nữa quên mất hai người đang ở cửa chính ủy ban người đến người đi, điều này không cẩn thận sẽ tạo thành ảnh hưởng không tốt cho đóa hoa tổ quốc.

Người mẹ kia lúng túng cười, cũng không biết trả lời như thế nào, cô bé được thả ra lại lắc hai bím tóc, nghiêng đầu hỏi: “Mẹ ơi, vừa rồi hai cô chú kia đang hôn môi, có phải bọn họ đang yêu đương không?”

Mặc dù Hoàng Trường Minh không ngại thể hiện tình cảm, nhưng bị trẻ con nhìn thấy cũng vẫn không được tự nhiên.

Anh nám tay cô chuẩn bị đi lấy xe, nhưng nghe thấy cô bé nói vậy, lập tức liền dừng bước, quay người vô cùng nghiêm túc uốn nân: “Cô ấy là vợ chú, bà xã của chú, rõ chưa?”

Thấy cảnh này, Lam Ngọc Anh nhớ tới chuyện anh uốn nản cách xưng hô của cảnh sát giao thông bốn năm trước.

Không nghĩ tới bốn năm qua đi, thậm chí ngay cả trẻ con anh cũng không buông tha.

Lam Ngọc Anh đỡ trán, vội vàng cho mẹ cô bé một nụ cười áy náy, kéo bàn tay anh: “Ông xã, chúng ta đi thôi!”

Sau khi ngồi lên xe, cô nhìn vào trong gương chiếu hậu, cô bé kia vẫn còn đứng nguyên tại chỗ nhìn về phía bọn họ, buồn cười nói một câu: “Cô bé vừa rồi thật là đáng yêu!”

“Con gái của chúng ta còn đáng yêu hơn cô bé!” Hoàng Trường Minh đang khởi động xe nghe vậy, cau mày nói Lam Ngọc Anh im lặng, dứt khoát không nói nữa.

Xin nghỉ cho tới trưa, chạng vạng tối sau khi tan làm trở lại biệt thự, cô lấy giấy kết hôn đựng trong túi gần như cả ngày ra, cẩn thận đặt vào trong ngăn kéo ở tủ đầu giường, còn dùng hộp bằng sắt để đựng.

Lúc ở công ty, mỗi lần cô sở được nó ở trong túi, lại không nhịn được vếnh khóe môi lên, chị Lan và Tiểu Triệu đều hỏi cô cười một mình cái gì, cô lại lắc đầu không nói, chỉ muốn hưởng thụ sự vui vẻ này một mình.

Đóng ngăn kéo lại, Lam Ngọc Anh không che giấu được ý cười đáy mắt, giống như mỗi một tế bảo trong cơ thể đều đang bay lên.

Có hai bàn tay to đột nhiên từ phía sau đưa đến, cô cảm giác trời đất quay cưồng, nhưng cơ thể lại được nhẹ nhàng đặt lên chính giữa giường lớn.

Cơ thể cao lớn tráng kiện lấn đến gần, hơi thở nóng bỏng cũng phun ở trên mặt, Lam Ngọc Anh dùng hai cánh tay chống đỡ ngửa về đằng sau, cô nhìn thấy mình đang xấu hổ trong đôi mắt đen láy của anl Tay Hoàng Trường Minh nâng cảm cô, kịch liệt triền miên hôn lên.

“Đêm động phòng hoa chúc!”

“Cô Lâm, cô mau ra đây nhìn một chút”

Một buổi sáng sớm, thím Lý hoảng hốt chạy từ cửa trước vào trong gọi cô.

Lam Ngọc Anh vừa thay xong quần áo đi xuống tầng nghe vậy, vội vàng đi theo thím Lý ra cửa trước xem có chuyện gì.

Cô không khỏi che miệng thấp giọng hô: “Trời ạ Cửa chống trộm đang rộng mở, Trịnh Phương Vũ say thành một bãi bùn nhão ngồi cạnh cửa, mùi rượu bốc lên trời, lần này không trang điểm, nhưng mái tóc lại giống cỏ khô, quần áo trên người dúm dó, rụt cổ lại lệch qua một bên, cũng không biết đến đây lúc nào, đã chờ đợi bao lâu.

‘Vẫn may bây giờ thời tiết còn ấm, nếu không sẽ bị cảm lạnh.

Lam Ngọc Anh ngồi xuống nhẹ nhàng đẩy, vẫn không thể gọi cô ấy tỉnh lại Cô bất đắc dĩ, đành phải bảo thím Lý gọi chú Lý tới, để hai người bọn họ cùng nhau đưa Trịnh Phương Vũ vào trong phòng.

Tiếng động lớn như vậy, đương nhiên cũng ảnh hưởng đến Hoàng Trường Minh, anh cầm áo khoác tây trang màu đen, lông mày nhíu chặt, ở trong mắt Lam Ngọc Anh, ánh mắt kia cứ như đang suy nghĩ có nên ném Trịnh Phương Vũ ra bên ngoài hay không, Nhìn Trịnh Phương Vũ đã say đến bất tỉnh, sao cô còn có thể yên tâm đi làm, định đợi trong nhà chờ đối phương tỉnh lại rồi nói sau.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1081


Chương 1081

Đi đến bên cạnh Hoàng Trường Minh còn đang đen mặt, Lam Ngọc Anh nhân lúc thím Lý và bánh bao nhỏ đều không chú ý, nhón chân lên hôn lên đôi môi mỏng của anh một cái, lại nững nịu gọi hai tiếng “ông xã”, anh mới miễn cưỡng gật đâu: “Vậy anh đưa Đậu Đậu đến nhà trẻ trước, có chuyện gì lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho anh!”

Lần này Trịnh Phương Vũ thật sự uống rất nhiều rượu, mãi cho đến buổi trưa, cô ấy mới dân dần tỉnh lại Chuyện thứ nhất sau khi mở mắt, chính là trượt từ trên ghế sô pha xuống, bởi vì vướng phải đôi dép lê dưới chân nên ngã xuống mặt thảm, nhưng rất nhanh đã tự mình đứng lên, vọt thẳng vào trong nhà vệ sinh.

Lam Ngọc Anh đi theo ở phía sau, nhìn cô ấy mở nắp bồn cầu vùi đầu ói lên ói xuống, Cô đã mang thai nên mẫn cảm với mùi, chỉ có thể đứng xa ở cửa nhìn, thím Lý đi qua giúp vỗ lưng lại đưa nước.

Đây là đã uống bao nhiêu chứ.

‘Sau một trận giày vò, Trịnh Phương Vũ nôn ra cả mật, Lam Ngọc Anh cảm thấy, còn khó chịu hơn cô nôn nghén nhiều, đã nôn gần hai mươi phút, cuối cùng mới đậy nắp bồn cầu, cả người mệt lả được thím Lý đỡ ra “Trịnh Phương Vũ uống liền hai bát canh giải rượu, sắc mặt của cô ấy mới chậm rãi bình phục.

“Phương Vũ, sao em lại uống nhiều rượu như vậy?” Lam Ngọc Anh ân cần ngồi vào bên cạnh.

Trịnh Phương Vũ buồn bực không nói chuyện, tiếp tục cầm lấy bát canh giải rượu uống.

Lam Ngọc Anh nhíu mày, đoán hỏi: “Lại là bởi vì Văn Nam à?”

Quả nhiên, động tác tay của Trịnh Phương Vũ dừng lại, biếu cảm trên mặt trở nên cô đơn hơn rất nhiều Trịnh Phương Vũ uống bát canh giải rượu một hơi cạn sạch, sau đó dùng mu bàn tay lau khóe miệng: “Ngọc Anh à, Lê Văn Nam không có tim, em đã từ bỏ lòng tự trọng, mặt dày mày dạn theo đuổi anh ta lâu như vậy, anh ta vẫn không hiề đáp lại, hơn nữa chị biết không, vậy mà hôm qua anh ta còn dẫn một cô gái đến, nói muốn yêu đương với cô ta!”

“Văn Nam sẽ không nông cạn như vậy chứ..” Lam Ngọc Anh hé miệng.

“Đương nhiên em biết, nhưng em cũng biết, anh ta làm tất cả như thế cũng chỉ để từ chối em, chị nghĩ xem, anh ta sợ em quấn lấy thậm chí không tiếc tùy tiện tìm một cô gái để yêu đương, có thể thấy được anh ta ghét bỏ em đến cỡ nào! Cho nên…”

Trịnh Phương Vũ giống như là hạ quyết tâm, siết chặt lấy nắm đấm: “Em quyết định, em sẽ từ bỏ cái cây cổ thụ mọc lệch này!”

Lam Ngọc Anh nghe vậy thì giật mình, lập tức vội hỏi: “Phương Vũ, em thật sự định từ bỏ sao?”

Mặc dù thời gian làm bạn thân cũng không dài, nhưng cô hiểu rõ tính cách dám yêu và dứt khoát của Trịnh Phương Vũ, nếu một khi đã nói như vậy, thì thật sự đã quyết định, sẽ không dây dưa dài dòng “Ừm’ Trịnh Phương Vũ cực kỳ nghiêm túc gật đầu: “Em đã nói với mẹ rồi, đêm nay sẽ bay về nước Anh với bà, nghe lời bà tìm một người để gả ở bên đó!”

Mặc dù mấy năm trước Lê Hoài Phương vì ở cùng với con gái mới di cư sang nước ngoài, nhưng nhiều năm ở bên kia đã thành thói quen, lúc trước đã xác định ngày trở về, cũng muốn để con gái trở về cùng mình, nhưng từ đầu đến cuối Trịnh Phương Vũ đều không đồng ý.

“Hầy…” Lam Ngọc Anh nuốt một ngụm nước bọt, bỗng chốc không thể tiêu hóa được chuyển biến đột ngột.

Trịnh Phương Vũ nằm chặt tay cô, sau khi say chạy tới đây cũng là định tạm biệt cô: “Ngọc Anh, bao giờ chị tổ chức đám cưới em sẽ trở lại, em còn phải làm phù dâu tiện thể chặn cửa cho chị nữa! Nhưng mà về sau, chắc chắn em sẽ không trở lại Sài Gòn đau buồn này nữa! Trước có anh Trường Minh, sau có.

Lê Văn Nam, bây giờ em đã hoàn toàn tuyệt vọng với tình yêu rồi!”

‘Sau khi ở lại ăn cơm trưa xong, Trịnh Phương Vũ liền rời đi Buổi chiều Lam Ngọc Anh cũng không tiếp tục về công ty tối hôm qua bị Hoàng Trường Minh quấn lấy vận động, thật ra cô cũng có chút mệt mỏi, buổi chiều dứt khoát năm trong nhà ngủ bù, sử dụng quyền lợi người phụ nữ của Hoàng Trường Minh một lần nữa, còn không thèm xin phép đã trực tiếp trốn việc, trong lòng có chút xấu hố, nhưng nghĩ lại mình đã là mợ chủ nhà họ Hoàng, chút ngại ngùng kia cũng đã biết mất tăm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1082


Chương 1082

Lúc thím Lý bảo cô xuống nhà nghe điện thoại, ý thức của cô vẫn còn mơ hồ.

Đặt ống nghe vào bên tai, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến giọng nam cực kì uy nghiêm: “Đã quyết định thời gian kết hôn rồi, ngày 28 tháng sau”

Nói xong câu này lập tức cúp điện thoại Lam Ngọc Anh ngơ ngác cầm máy một mình, chậm nửa nhịp mới kịp phản ứng là Hoàng Kiến Phong gọi tới, hoàn toàn là phong cách nói chuyện của ông ấy.

Chỉ là nghĩ đến nội dung cuộc gọi đơn giản mà giật gân của ông ấy, cô có chút sững sở, càng giống như nằm mơ.

Nhanh như vậy tư…

Ban đêm sau khi Hoàng Trường Minh tăng ca trở về, Lam Ngọc Anh nói chuyện này lại cho anh, anh nghe xong cũng không thấy bất ngờ: “Bố cũng gọi điện thoại cho anh, ông ấy và chú Lê đã bàn bạc rồi, hai mươi tám tháng sau, âm lịch và dương lịch đều là ngày không tệt”

Lam Ngọc Anh khẽ gật đầu, đã tiêu hóa được tin tức này.

Không thể không nói Hoàng Kiến Phong cũng là phái hành động, chân trước vừa mới lấy hộ khẩu ra để bọn họ đi kết hôn, chân sau đã quyết định ngày cưới, nếu không phải cô và Hoàng Trường Minh có tình cảm bao nhiêu năm, cô cũng phải nghỉ ngờ hai người kết hôn chớp nhoáng.

“Tháng sau, vậy chỉ còn lại một tháng là đến lễ cưới rồi!

Dưới ánh đèn, cô nhẹ nhàng cắn môi, có chút khấn trương, lại có chút phấn khởi, mình sắp làm cô dâu.

Lam Ngọc Anh đột nhiên nghĩ đến cải gì, ngẩng đầu gọi anh: “Hoàng Trường Minh…”

“Em vừa gọi anh là gì?” Khuôn mặt Hoàng Trường Minh đanh lại.

Lam Ngọc Anh cực kỳ bất đắc dĩ, chỉ là một cách xưng hô, vậy mà cũng phải nghiêm túc như vậy.

“Ãc, ông xã” Thấy anh cứ cố chấp, cô đành phải ngoan ngoãn đối giọng.

“Ừm” Hoàng Trường Minh hài lòng giãn mày ra.

Cuối cùng cô cũng có thể hỏi ra câu hỏi ban đầu: “Hôm nay là ngày bao nhiêu rồi?”

Sau khi nhận được câu trả lời của anh, Lam Ngọc Anh yên lặng tính toán thời gian trong lòng, sau đó bàn tay đang đặt lên trên đùi không khỏi dịch lên, bao trùm trên bụng cách áo ngủ.

Bệnh viện, trong khoa phụ sản Trong phòng kiểm tra, Lam Ngọc Anh nẫm ở phía trên và Hoàng Trường Minh đứng yên lặng bên cạnh nằm tay nhau, đều không hề chớp mắt nhìn về phía trưởng khoa phụ sản, nín hơi chờ đợi.

Thật ra thai nghén một sinh mệnh mới là một điều rất kỳ diệu, nhìn thấy mỗi ngày nó biến hóa một chứt xíu bên trong bụng.

Lam Ngọc Anh đã tính xong thời gian, đã bốn tháng rồi, giai đoạn này đã phát triển một vài cơ quan, từ đó có thế đoán được giới tính “Bác sĩ, là bé trai hay bé gái vậy?”

Lúc trưởng khoa phụ sản đẩy cặp kính trên sống mũi lên, Hoàng Trường Minh trầm giọng hỏi.

Trưởng khoa phụ sản cấn thận nhìn chằm chằm màn hình một lát, cười nói: “Chúc mừng hai người, là một cô công chúa!”

Đến khi ra khỏi bệnh viện, phản ứng vui vẻ nhất là Hoàng Trường Minh mới đúng, “Ông xã, đúng như ý anh rồi nhé!” Lam Ngọc Anh lắc lắc bàn tay anh.

Hoàng Trường Minh nhíu mày, trong đôi mắt sâu thẩm đều là vẻ đắc ý: “Anh đã sớm nói trong lòng anh nằm chắc, nhất định là con gái mị Lam Ngọc Anh phối hợp gật đầu: “Vâng vâng vâng…”

Rõ ràng lúc chờ đợi kết quả của bác sĩ, giữa ngón tay anh đều ướt mồ hôi.

Lam Ngọc Anh sở bụng, cuối cùng cũng đã có thể không cần kiêng dè mà gọi là Như Viên rồi, trước kia chưa xác định, rốt cuộc trong lòng cô vẫn có chút kiêng dè, sợ nhỡ may bên trong là con trai, nếu đặt một cái tên con gái chẳng phải là sẽ nữ tính lắm sao!

Thấy Hoàng Trường Minh lấy điện thoại ra, cô khó hiểu: “Ặc, anh gọi điện thoại cho ai thế?”

“Bố anh” Hoàng Trường Minh cong môi: “Nói cho ông ấy biết là con gái!”

Nghe vậy, Lam Ngọc Anh dùng gật đầu bày tỏ lần nữa, hai bố con bọn họ đúng là có tiếng nói chung trong chuyện này, đúng là nên thông báo một chút Chiếc xe Land Rover màu trắng đi từ trong bệnh viện ra, lại không phải về hướng công ty vẻ mặt Lam Ngọc Anh rầu rĩ nhìn về phía anh: “Lại trốn việc?
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1083


Chương 1083

Không tốt lắm đâu.

Hoàng Trường Minh chỉ cong môi, tiếp tục lái xe Anh dừng xe ở một cửa hàng áo cưới nổi tiếng, hình như đã hẹn từ trước, bọn họ còn chưa dừng xe hẳn, đã có đây nhân viên nở nụ cười sớm đứng chờ bên trong.

Hoàng Trường Minh xuống xe, tới dắt tay cô: “Tháng sau sẽ tổ chức lễ cưới, sao có thể thiếu áo cưới được chứ Chuyện lễ cưới, thật ra hai người bọn họ không phải quan tâm nhiều lắm, ví dụ như là hai người Hoàng Kiến Phong và Lê Hoài Lâm định ra thời gian, tất cả đều có hai ông bố xử lý, một người một người gả, vốn dĩ đã phải trải qua phức tạp nhưng về sau vẫn kết thành thông gia như cũ.

Trong điện thoại, giọng nói của Lê Hoài Lâm lộ ra vẻ vui sướng và sức sống, sau khi bỏ qua sự lo lắng sau hai ba đả kích khoảng thời gian trước, đúng là lúc này cũng cần một việc vui như thế này.

Lam Ngọc Anh nhìn về phía áo cưới trắng tỉnh trong tử kính trong suốt, màu trắng phản xạ dưới ánh sáng chiếu vào đáy mát, hô hấp của cô cũng trở nên nhẹ nhàng.

Áo cưới, là giấc mơ của mỗi cô gái.

‘Sau khi đi vào, mới phát hiện toàn bộ cửa hàng đều không hề làm việc, chỉ nhận mỗi đơn của bọn họ, mà có vẻ như Hoàng Trường Minh đã có chuẩn bị từ sớm, trao đổi hai câu với quản lý cửa hàng, cô lập tức thấy có hai nhân viên nâng áo cưới đặc biệt đi xuống từ trên bậc thang.

Lam Ngọc Anh thay bộ áo cưới đó dưới sự giúp đỡ của nhân viên cửa hàng.

Lúc mới mặc được một nửa, cửa phòng thử áo bỗng nhiên bị đấy ra, Hoàng Trường Minh đã thay xong quần áo nhanh chân tiến vào.

Nhìn thấy anh, hai nhân viên cửa hàng liếc nhìn nhau, sau đó rất biết ý đi ra, bên trong không gian không tính là chen chúc chỉ có hai người bọn họ.

Lam Ngọc Anh nhìn thấy anh qua gương, không khỏi cần môi: “Sao anh lại vào đây thế.”

“Anh giúp em” Hoàng Trường Minh cong môi.

“Không cần đâu…” Lam Ngọc Anh rụt bả vai lại Nhưng không có bất kỳ hiệu quả gì, bàn tay của anh đã chạm lên trên tấm lưng trần của cô.

“Thiết kế đai rất phức tạp, cô nhìn thấy trong gương, Hoàng Trường Minh đang hạ thấp lông mày rất có kiên nhẫn buộc từng cái lại, không biết có phải có ý định từ trước rồi hay không, mà mỗi lần anh thắt nút, lòng bàn tay đều v**t v* trên da cô một chút, ngưa ngứa, run run, giống như là đang tán tỉnh.

Rốt cuộc cũng đã buộc xong một cái dây lụa cuối cùng, gương mặt Lam Ngọc Anh đã hơi ửng đỏ.

Cô ngẩng đầu, kinh ngạc khi thấy mình trong gương, không trách được.

người ta hay nói thời điểm người phụ nữ đẹp nhất chính là lúc mặc áo cưới, Hoàng Trường Minh rất tinh mắt, chọn kiểu dáng cực kỳ phù hợp với cô, thiết kế vải xương cá, váy rũ xuống, tuy không lộ vai nhưng cũng không mất đi sự gợi cảm, cảng quan trọng hơn là thiết kế phía dưới eo, vừa vặn sẽ không để lộ bụng của cô.

Lam Ngọc Anh xoay một vòng nhỏ tại chỗ, ngượng ngùng đối mặt với anh.

Cuối cùng cũng có một ngày, cô mặc áo cưới vì người yêu.

“Ông xã, trông được không?”

Đôi mắt sâu thảm của Hoàng Trường Minh nhìn cô chấm châm, trong một nháy mất như vậy, vẻ mặt anh hơi mờ mịt, thật lâu sau mới đưa tay vuốt tóc mai cô, đáy mắt giống như đựng đây sao đêm: “Mợ Hoàng, em thật đẹp!”

Lam Ngọc Anh được anh khích lệ đến mức như mở cờ trong bụng, đánh giá một thân lễ phục màu đen của anh từ trên xuống dưới, anh thật sự rất thích hợp với màu đen, từ trước tới nay chưa từng thấy người đàn ông này mặc màu đen có sức hút như lúc này, mà vào giờ phút này, anh giống như hoàng thất quý tộc đi ra từ thời đại Hi Lạp cổ, ngay cả ánh đèn đỉnh đầu cũng không thể lấy mất hào quang trên người anh.

Cô đưa tay chỉnh lại nơ ở cổ áo cho anh, từ đáy lòng nói: “Anh Hoàng, anh cũng rất đẹp trai!”

Tiếng nói vừa mới rơi xuống, Hoàng Trường Minh lại đột nhiên ôm lấy mặt của cô hôn lên Lam Ngọc Anh ưm ưm muốn đấy ra, ai ngờ anh lại ôm rất chặt, không có cách nào đẩy ra được, hơn nữa cô cũng không tự chủ được mà rơi vào trong kỹ thuật hôn cao siêu của anh, lòng bàn tay đặt lên lồng ngực anh, ngượng ngùng đáp lại Một trận giày vò, đến khi bọn họ đi ra đã qua hơn nửa giờ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1084


Chương 1084

Lúc đẩy cửa ra, Lam Ngọc Anh đặc biệt ra vẻ bình tĩnh, không muốn để cho người khác nhìn ra cái gì, ai ngờ đến khi mấy nhân viên cửa hàng đều che miệng cười trộm nhìn cô, cô mới đưa mắt nhìn sang tấm gương bên cạnh, lập tức đỏ hết cả tai.

Trước lúc đi vào phòng thử áo, vì để phối hợp với hiệu quả của áo cưới, nhân viên cửa hàng đã trang điểm qua cho cô, lúc này màu son đỏ ngoài miệng đã nhạt đi hơn nửa, có vẻ chính là bị người ta kịch liệt gặm cản.

“Thử xong váy cưới đi ra đã là chạng vạng tối, bên ngoài ráng chiều phủ lên nửa bầu trời, nhìn giữa những tòa nhà cao tầng từ xa giống như là một cảnh trong mơ đẹp đẽ Lúc lấy xe, bên cạnh có một cửa hàng trà sữa, một đội ngũ xếp hàng thật dài bên ngoài, mùi trà sữa bay ra khắp cả con đường.

Nhìn thấy một vị khách trong đó căm cốc trà sữa đi ra khỏi hàng, cũng không cắm ống hút, mà trực tiếp mở nắp lên uống một hớp lớn, bên miệng còn sót lại một vòng nước trà sữa, cô không khỏi nuốt một ngụm nước bọt Có lẽ là âm thanh hơi lớn, chỉa khóa xe trong tay Hoàng Trường Minh dừng lại: “Em muốn uống à?”

Lam Ngọc Anh lúng túng, trên mặt ửng đỏ, gần đây sức ăn của cô càng ngày càng tốt, nhiều khi thấy cái gì cũng muốn ăn, hôm qua trong công ty, nhìn thấy Tiếu Triệu mua cái bánh rán giấu ở trong phòng giải khát để ăn, khiến cô thèm quá mức, chỉ là Tiểu Triệu nói mình được tổng giám đốc Minh giao cho trách nhiệm, mua đồ ăn không sạch sẽ ở bên ngoài, nhất quyết không thể chia cho cô.

Nhưng mà buổi tối về tới nhà, thím Lý đã sớm làm xong một phần.

“Ãc, có chút…Lam Ngọc Anh l**m môi một cái, bị anh nhìn có chút xấu hổ, không thèm nháy mắt mà đố tội: “Có thế là con gái anh thèm!”

Hoàng Trường Minh cong môi bật cười, đôi mắt sâu thảm nhìn thẳng về phía quán trà sữa, xác định là một cửa hàng đứng đản, nhìn vào bên trong vệ sinh cũng đều đạt tiêu chuẩn, mới lên tiếng nói: “Có quá nhiều người xếp hàng, dễ xảy ra chen chúc, bà xã, em ở chỗ này hoặc vào trong xe chờ anh, anh đi mua cho em!”

“Được” Lam Ngọc Anh cười ngọt ngào.

Nhìn anh cầm điện thoại đi đến xếp hàng với đám người, cô ngấn người hai giây nhìn bóng lưng cao lớn của anh, nhận ra được hành động của mình có chút ngớ ngẩn, liền vội vàng thu tầm mắt lại, cầm chia khóa xe anh đặt vào trong tay mình đi đến chỗ Land Rover, chuẩn bị vào trong xe đợi anh.

Ngồi vào chỗ lái phụ, cô cảm thấy cực kỳ nhàm chán, lập tức tìm một kênh radio để nghe, lúc ánh mắt lơ đãng nhìn về phía đường đi phía đối diện qua cửa số xe, toàn thân cô đột nhiên cứng đờ.

Động tác tay dừng lại trên màn hình xe, bên trong radio có một ca khúc nhẹ nhàng được yêu thích phát ra Bài hát hát về cái gì, Lam Ngọc Anh cũng không nghe được một câu nào, cô cứng ngắc mấy giây, cách cửa kính xe và cả một con phố, đổi diện với một ánh mắt nào đó phía xa, cô có chút không dám tin mở to hai mắt.

Người phụ nữ mặc áo khoác màu đen đứng ở nơi đó, mái tóc xoăn rối tung ở phía sau, cổ áo dựng thẳng lên rất cao, giống như là đang cố gảng che lấp, nhưng vẫn có thể thấy rõ ràng hình dáng và vẻ căm hận bán ra trong đôi mát đẹp kia…

Lê Tuyết Trinh?

Hô hấp của Lam Ngọc Anh cứng lại, cô nhanh chóng đấy cửa xe ra.

‘Vừa nhảy xuống xe đã nhìn sang phía đối diện, một chiếc xe buýt đi ngang qua trước mắt, khi tâm mắt trống trải một lần nữa, bóng người đứng ở kia lại đột nhiên biến mất không thấy, cô nuốt nước bọt theo bản năng, nhìn quanh trái phải ở gần đó.

Hoàng Trường Minh mua xong trà sữa trở về, nhìn thấy cửa xe rộng mở, cô đang đứng ở đầu xe, vẻ mặt nghiêm túc mím chặt khóe miệng nhìn quanh về phía con đường đối diện.

Anh đưa tay nắm chặt bờ vai của cô: “Ngọc Anh, em sao thế?”

Lam Ngọc Anh nghiêng đầu nhìn về phía anh, lại nhìn sang phía đối diện, lắc đầu: “Không có gì..”

Lê Tuyết Trinh đã bị trục xuất ra nước ngoài, hôm đó là Lê Hoài Lâm tận mất nhìn thấy cô ta lên máy bay, hơn nữa sau đó Tiêu Thành Vân cũng đi theo, người đang ở nước ngoài sao có thể còn xuất hiện ở Sài Gòn được chứ?
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1085


Chương 1085

Lam Ngọc Anh cần môi, cảm thấy hẳn là mình xuất hiện ảo giác, hoặc chỉ là một người trông rất giống đối phương, cô chỉ có chút quá nhạy cảm, không khỏi lãm bầm lầu bầu nói thầm một câu: “Có thể là mình hoa mất rồi!”

“Ông xã, mua về rồi à?” Cô ngẩng đầu, ánh mắt nhìn chảm chảm vào cốc trà sữa trong tay anh.

Hoàng Trường Minh thấy đôi mắt cô không thế dời được khỏi cốc trà sữa, lập tức bật cười, không cảm ống hút mà trực tiếp mở nắp ra đưa cho cô giống với người mà cô vừa thấy.

Lam Ngọc Anh đã sớm không thế chờ đợi, cầm lấy tay của anh uống một hớp, ngọt ngào hướng nhếch khóe miệng lên với: “Uống ngon thật!”

Hoàng Trường Minh cúi người l**m sạch sẽ trà sữa dính ở khóa miệng cô, dưới khuôn mặt đỏ bừng của cô, anh nằm tay cô vào trong chiếc Land Rover màu trắng, đi đón bánh bao nhỏ dưới trời chiều.

Hai ngày sau, Lê Hoài Lâm đến nhà ăn cơm Trước khi ăn cơm, hai bố con cộng thêm cháu trai ngồi trên ghế sô pha ăn hoa quả, Lê Hoài Lâm tới, chủ yếu cũng chỉ để nói qua với cô một vài việc chuẩn bị cho lễ cưới Lam Ngọc Anh muốn nói lại thôi: “Bố, bây giờ Lê Tuyết Trình đang nước ngoài đúng không?”

“Đúng vậy!” Lê Hoài Lâm gật đầu.

Mặc dù tay trong lòng ông cũng cảm thấy thất vọng với cô con gái nuôi từ nhỏ đến lớn, nhưng dù sao cũng là xương cốt của mình, thất vọng đồng thời cũng rất đau lòng, lúc nhắc đến cũng không khỏi cảm thấy phiền muộn.

Thấy cô nhíu mày, nhận ra được có chuyện gì, ông không khỏi hỏi: “Ngọc.

Anh, sao thế?”

Lam Ngọc Anh cũng rất muốn chứng thực: “Hôm trước con và Hoàng Trường Minh đi thử áo cưới, lúc đi mua trà sữa, không biết có phải là con nhìn nhầm hay không, mà cách một con đường, hình như con đã thấy cô ta..”

“Sao có thể, ngày đó buổi sáng Hồng Mai đi tự thú, buổi chiều thư ký đã đưa Tuyết Trình ra sân bay, hơn nữa bố tận mắt nhìn thấy con bé đăng ký!” Lê Hoài Lâm nghe vậy, vẻ mặt sững sờ.

Lam Ngọc Anh gật đầu, há miệng nói: “Con cũng không chắc chản lắm, chỉ là nhìn từ xa cảm thấy là cô ta…”

“Đợi bố gọi điện thoại xác nhận một chứt” Lê Hoài Lâm ngẫm nghĩ, lấy điện thoại ra.

Ông bấm số điện thoại ở nước ngoài, có lẽ vì tín hiệu kém, một lúc lâu sau mới được nhận, sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, ông để điện thoại xuống: “Ông ngoại của Tuyết Trình nói, đúng là con bé đang ở đó, mỗi ngày đều bườn bực ở trong phòng không ra ngoài, thăng bé Thành Vân vẫn luôn ở cùng!”

Chuyện Tiêu Thành Vân đi theo Lê Tuyết Trinh ra nước ngoài, cô vẫn luôn biết, vì thế Phạm Mỹ Lệ vẫn luôn buồn bã.

Không thể không nói, Tiêu Thành Vân cũng là người sĩ tình, dù biết trái tim của Lê Tuyết Trinh bốn năm trước hay bốn năm sau đều không ở trên người mình, nhưng vẫn đồng ý đi theo cô ta, có thể thấy được sự cố chấp không bỏ được kia, nếu Lê Tuyết Trinh thật sự có thể chú ý tới người bên cạnh thì tốt, cũng không uổng phí tình cảm của anh ta Lam Ngọc Anh nghe thấy Lê Hoài Lâm nói như vậy, gật đầu: “Vậy chắc hẳn là con nhìn nhầm…”

Nhạc đệm qua đi, hai bố con nói tiếp về chuyện lễ cưới.

Thật ra cô ngồi nghe nhiều hơn, bởi vì đều là Lê Hoài Lâm và Hoàng Kiến Phong sắp xếp, trong lòng cô rất cảm động cũng rất hạnh phúc: “Bố, chuyện lễ cưới, vất vả cho bố và bác Hoàng rồi!”

“Nói gì vậy chứ, con là con gái của bố, là người bố, tổ chức lễ cưới của con là bổn phận của bố, cũng là hạnh phúc của bố, chỉ cần con có thể sống hạnh phúc, mẹ con cũng sẽ vui vẻ!” Lê Hoài Lâm ấm giọng cười nói, ánh mắt rơi vào trên mặt của cô, giống như lại xuyên qua trước đây nhìn thấy người mình yêu lần nữa.

“Dạ!” Mặt mày Lam Ngọc Anh cong cong.

Cô đưa tay kéo cánh tay Lê Hoài Lâm, con gái nũng nịu ngả đầu vào vai ông ấy, Lê Hoài Lâm hưởng thụ sự thân thiết hiếm có của cô, cũng đưa tay ra vuốt tóc cô giống như đứa trẻ Chỉ là sự v**t v* an ủi này không tiếp tục được bao lâu, bởi vì bóng người cao lớn của Hoàng Trường Minh đã đi tới từ cửa trước.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1086


Chương 1086

Nhìn thấy tư thế của bọn họ, dù biết người kia chỉ là bố của cô, trong lòng anh cũng vẫn không vui, lập tức bĩu môi mỏng một cái, ánh mắt sâu kín.

Lam Ngọc Anh bất đác dĩ, đành phải tách ra, đỡ Lê Hoài Lâm đi phòng ăn ăn cơm.

Đảo mắt đã đến thứ bảy, ngày nghỉ.

Tuần này Hoàng Trường Minh tương đối bận rộn, ngoại trừ mỗi ngày tăng ca, hai ngày nghỉ cũng có mấy vị khách từ nước ngoài đến cần chiêu đãi, ban ngày chỉ có hai mẹ con các cô ở trong biệt thự, hưởng thụ thời gian ấm áp.

Tới gần chang vạng tối, dưới tầng có tiếng nhấn chuông cửa.

Cửa phòng trẻ con mở rộng ra, Lam Ngọc Anh nghe được thím Lý gọi lên trên tầng: “Cô Lam, hình như áo cưới được đưa đến rồi!”

“Vâng, cháu sẽ xuống ngay!” Cô vội vàng đáp lại.

Chọn lấy hai cái bút sáp màu, để bánh bao nhỏ tiếp tục tự do phát huy trên giấy, cô chậm rãi đi xuống tầng.

Trước đó thử ở trong cửa hàng, mặc dù kiểu dáng và kích thước đều rất vừa người, nhưng cũng có chút chỉ tiết nhỏ cần phải sửa, buổi sáng công ty áo cưới có gọi điện thoại cho cô, xác định thời gian đưa tới Trong lòng Lam Ngọc Anh cũng rất háo hức, vừa đi xuống cầu thang liền hỏi: “Thím Lý, đang ở đâu?”

“Thím để ở phòng khách rồi, cháu mau đi xem đi!” Thím Lý cười cực kì vi vẻ, chỉ vào ghế sô pha nói “Vâng!” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Cô không ngừng bước chân trực tiếp tiến vào phòng khách, trên ghế sa lon có hai cái túi màu hồng, phía trên có in tên của cửa hàng áo cưới Dù đã mặc thử trong cửa hàng, lúc Lam Ngọc Anh kéo khóa ra vẫn cảm thấy tim đập rất nhanh, nhất là khi chiếc váy màu trắng lộ ra ngoài, cô đưa tay lấy áo cưới ra, nhưng mà một giây sau, lại đột nhiên buông lỏng tay.

“Am Nghe được tiếng thét chói tai của cô, thím Lý cuống quít từ trong phòng bếp chạy ra: “Cô Lam, cô không sao chứt Má ơi…”

Khi thím Lý chạy vào phòng khách, cũng khẽ kêu một tiếng.

“Thím Lý cảm giác có chút sợ hãi, chiếc chậu rửa mặt đang cầm trên tay cũng suýt chút nữa thì rơi xuống đất, phải mất vài giây bà mới có thể bình tĩnh lại: “Tại sao ở đây lại có nhiều chuột chết như thế này chứ, tiệm váy cưới này làm ăn kiểu gì vậy, đây là điềm gởi”

Ở trên thảm lúc này, ngoại trừ chiếc áo cưới bị rơi mất của cô ra, còn có hơn mười con chuột chết năm la liệt xung quanh.

Những con chuột kia không đơn giản chỉ là đã chết, mà còn máu me be bét, có con thậm chí còn mất cả đầu, vết máu nhuộm đỏ cả chiếc váy cưới trắng tỉnh, chỉ cần nhìn lướt qua đã thấy rợn da gà, Lam Ngọc Anh vừa nhìn thấy cảnh tượng đó thì không tự chủ được mà hét lên, hoảng sợ.

Cô ôm lấy bụng lui về sau vài bước, cho tới bây giờ vẫn còn bàng hoàng, dạ dày nhộn nhạo mấy vòng Thím Lý thấy sắc mặt cô tái nhợt, nhanh chóng vòng qua bàn cà phê tới trước mặt, che đi tầm nhìn của cô: “Cô Ngọc Anh, cô lên lầu trên trước đi, chuyện này để tôi xử lý! Tôi sẽ để bọn họ thu dọn ngay lập tức!”

Lam Ngọc Anh gật đầu, không dám nhìn lại thêm lần nữa, cô có cảm giác nếu mình nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu kia thêm một giây nữa là có thế nôn hết ra bên ngoài Phần dưới của chiếc áo cưới bị nhuộm thành một đống hỗn độn, gần như không còn cách nào mặc lại được nó, không chỉ dọa người ta sợ mất mật mà còn mang điềm giống như thím Lý vừa nói, đây là một điềm gở!

Sau khi nghe tin, Hoàng Trường Minh vội vàng trở về, đẩy cửa phòng ngủ chính ra, đã thấy Lam Ngọc Anh đang nắm ngủ ở trên giường, bên cạnh còn có bánh bao nhỏ đang ngủ cùng với tư thế hai tay vắt lên trên trán như đang đầu hàng So với đứa con đang ngủ say sưa của hai người, giấc ngủ của cô có vẻ như không ngon lắm, trong mộng còn cau mày.

Hoàng Trường Minh bước chân nhẹ nhàng đi tới, đầu ngón tay mới chỉ vừa chạm nhẹ đến tóc mai bên thái dương, cô đã ngay lập tức mở mắt tỉnh dậy.

Thật ra Lam Ngọc Anh vẫn không tài nào ngủ được, cô vẫn còn bị ám ảnh bởi cảnh tượng vừa rồi, vừa mới mơ mơ màng màng được một lúc, khi bàn tay to lớn của anh vươn qua, trong mơ cô lại nhìn thấy hình ảnh một con chuột đã chết chạy tới trước mặt cô, sau đó trực tiếp choàng tỉnh.

Đối diện với cặp mắt sâu thăm thẩm như chiếc giếng cố kia, cô mới cảm nhận được cảm giác an toàn trở lại Bàn tay dưới chăn vươn ra ôm lấy anh: “Hoàng Trường Minh, anh đã về rồi…”

Hoàng Trường Minh không cầm lòng nổi nữa, không còn so đo xưng hô, đau lòng hôn lên môi cô.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1087


Chương 1087

Anh đỡ cô ngồi dậy, bánh bao nhỏ đang ngủ bên cạnh cũng trở mình một cái, nhưng mà vẫn chưa tỉnh, tiếng ngáy khe khế của cậu bé thật khiến cho người ta bật cười “Vừa tồi dọa đến em rồi sao?”

Lam Ngọc Anh ở trước mặt anh không hề che dấu, đáng thương gật đầu: “Có một chút”

“Thím Lý đã xử lý xong hết rồi, thảm trong phòng khách cũng đã vứt đi, em đừng lo, chuyện này sẽ không xuất hiện nữa đâu! Anh đã liên hệ với tiệm áo cưới. Chắc là họ đã nhầm trong khâu giao hàng, có khi đây là một trò đùa dai của người nào đó!” Hoàng Trường Minh đặt nhẹ lên vai cô, ôn nhu an ủi cô.

“Chiếc áo cưới đó…” Lam Ngọc Anh nhíu mày.

Hoàng Trường Minh ôn tồn, nhỏ giọng nói: “Chiếc áo cưới này là đồ thủ công tự tay làm, đã có sẵn bản vẽ, mười ngày tới sẽ làm lại một chiếc khác, tiệm áo cưới đó cũng cam đoan sẽ không làm trì hoãn đám cưới của chúng ta!”

“Ừm, vậy là tốt rồi!” Lam Ngọc Anh yên tâm gật đầu.

Nhìn thấy những nếp gấp giữa hai lông mày anh lại từ từ hiện rõ ra, cô mỉm cười đưa tay lên nhẹ nhàng v**t v*: “Ông xã à, anh đừng lo lắng, em không sao đâu!”

Thấy anh trầm mặc, Lam Ngọc Anh cũng nhanh chóng vuốt xuống bụng của chính mình, bây giờ đến lượt cô trấn an anh: “Như Viên cũng không có việc gì đâu, anh quên rồi sao, con bé rất kiên cường!”

“Ừm, mẹ con em rất lợi hại !” Hoàng Trường Minh nở nụ cười, không muốn cô nghĩ tới hình ảnh đó nữa, anh cố ý vòng vo đổi đề tài: “Thiệp mời hôn lễ đã được in xong rồi”

“In xong hết rồi sao?” Lam Ngọc Anh kinh ngạc.

Hoàng Trường Minh “ừm” một tiếng, sau đó xoay người, vươn tay cầm lấy một chiếc túi to đang đặt ở cuối giường, từ bên trong lấy ra một tấm thiệp mời “Bản sao điện tử được lưu trong hộp thư của anh, em nhìn xem, tên những người được mời sẽ được viết ở mặt trên!”

Mặc dù xã hội hiện đại đã ở trong thời đại số hóa, nhưng những tấm thiệp mời viết tay lại vô cùng thú vị và ý nghĩa Trước đây cô không có quá nhiều bạn bè, nhưng bây giờ các đồng nghiệp ở công ty mới, bao gồm cả Tiểu Triệu và chị Lan, còn có rất nhiều đồng nghiệp thân thiết với cô, cô muốn mời họ tham gia và chia sẻ niềm vui này.

Lam Ngọc Anh mở thiệp mời ra, nhận ra được thiết kế của trang bìa giống hệt như chữ viết tắt của từ cuối cùng trong tên họ, không cần hỏi cô cũng đoán ra được đây nhất định là do anh âm thầm thiết kế. Hai ngày trước toàn thấy anh ngồi lì ở trong phòng đọc sách chăm chú làm gì đó, đến lúc cô đi tới gõ cửa thì nhanh chóng dọn dẹp hết mọi thứ trên bàn vào trong ngăn kéo rồi.

“Tốt quá rồi!” Cô ngây thơ gật gật đầu.

Chẳng qua chỉ có ít người nhận được thiệp mời, một số người lại không nhận được tận tay.

Hoàng Trường Minh lấy điện thoại từ túi ra, trầm giọng nói: “Để anh gọi điện cho Phong Sinh, báo anh ấy trở về tham gia hôn lễ!” Lam Ngọc Anh nghe vậy mở to đôi mắt long lanh, vội vàng nói: “Vậy em cũng gọi điện cho cá nhỏ báo một tiếng!”

Buổi tối, Hoàng Trường Minh quấn quanh mình chiếc khăn tẩm đi ra, nhìn thấy đèn trong phòng đọc sách còn đang sáng, anh đẩy cánh cửa lớn ra rồi bước vào, lập tức nhìn thấy Lam Ngọc Anh vẫn đang cặm cụi làm gì đó ở trên bàn, ở bên cạnh là một núi thiệp mời, cô đang nắn nót từng chữ, điền vào các chỗ trống trên thiệp mời.

‘Vẻ mặt cô thật sự rất nghiêm túc, bên cạnh còn có một bản nháp nhỏ, sau khi viết nháp một lần đầu, cô mới cẩn thận ghi lại lên thiệp.

Đứng nhìn cô viết xong vài tấm thiệp nữa, Hoàng Trường Minh mới từ từ bước tới, tấm thiệp phía dưới cũng vô tình hé mở ra, ở mục tên khách mời ghỉ rõ ràng ba chữ “Anh Nguyễn Phong”, khóe môi anh không ngừng giật giật Anh rút một tấm thiệp khác ra, mặt trên viết viết hai chữ “Diệp Tấn”, lần này sắc mặt của Hoàng Trường Minh đều tối sầm lại.

Lam Ngọc Anh dở khóc dở cười lấy cây bút đang cầm trên tay chọt chọt vào eo anh: “Quỷ hẹp hòi, anh Nguyễn Phong đã kết hôn rồi, hơn nữa vợ anh ấy hình như cũng đã mang thai rồi, cô ấy mang thai sau em, dự kiến sinh vào năm saut”

“Diệp Tấn còn độc thân!” Hoàng Trường Minh vươn tay đưa tấm thiệp về phía cô, hừ lạnh một tiếng rồi nhíu mi hỏi: “Anh ta ở Canada xa như vậy, nhất định vấn phải mời anh ta sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1088


Chương 1088

Nguyễn Phong đã kết hôn nên có thể bỏ qua, Lê Văn Nam thì vẫn luôn ở Sài ‘Gòn, không thể không mời, về phần Diệp Tấn kia, tuy rắng anh ta chưa từng thật sự biếu hiện điều gì quá đáng trước mặt hai người, nhưng những gì giấu trong suy nghĩ của kiểu người như thế mới khiến người ta khiếp sợ nhất. Nói gì đi nữa, trong lòng Hoàng Trường Minh không hề tha thiết chuyện mời người đó đến hôn lễ.

“Đúng rồi!” Vẻ mặt của Lam Ngọc Anh kiên định, gật đầu.

Cô còn kiên nhẫn giải thích cho anh nghe: “Em và Diệp Tấn đã hứa với nhau rồi, đến lúc em kết hôn, anh ấy nhất định sẽ giành thời gian đến tham dự hôn lễ!”

‘Vẻ mặt của Hoàng Trường Minh vẫn khó ở như vậy, anh nhìn chảm chăm vào đống thiệp mời Lam Ngọc Anh có chút mệt mỏi, nhanh chóng đưa tay che đi cái ngáp thật lớn “Mệt rồi sao?”

Cô gật đầu, từ lúc mang thai, so với bình thường cô vô cùng thèm ngủ, vừa mới ngồi chăm chú một lúc mà đã muốn chợp mắt rồi, lúc mi mắt đã trở nên nặng tru, cô bất đắc dĩ đặt bút xuống: “Em hơi mệt một chút, ông xã, để mai tính tiếp đi, chúng ta về phòng đi ngủ trước nhé!”

“Ừm” Hoàng Trường Minh gật đầu, hai tay vươn ra đỡ cô dậy khỏi ghế.

Lam Ngọc Anh vịn lấy bản tay to lớn của anh, ngước mắt lên cười ngọt ngào, Cô vừa dụi mắt vừa đi về phía cửa, không hề để ý tới Hoàng Trường Minh đang đi theo sau, ở khuất phía sau lưng cô đem mấy cái thiệp mời thẳng tay hất vào trong thùng rác.

Sau khi trở về phòng, Lam Ngọc Anh bước vào phòng tắm, kì cọ qua người.

Lúc cô đi ra thì cũng vừa lúc chuông điện thoại chợt vang lên, cô bước tới định nhấc máy, trên màn hình hiện ra một dãy số xa lạ, điện thoại đã được kết nối nhưng không nghe thấy ai nói gì.

Cô nghỉ hoặc nhìn màn hình một lần nữa, rõ ràng là đang ở trong cuộc gọi đó, hơn nữa còn có thể loáng thoáng nghe thấy được tiếng thở của người bên đầu dây.

Song vẫn không ai lên tiếng trả lời lại cô, Lam Ngọc Anh nhíu mày cúp điện thoại Đưa tay lên vén mái tóc còn dính một tầng hơi nước, tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Người gọi tới vẫn là dấy số xa lạ lúc nấy, bắt máy xong vẫn không có ai trả lời, Lam Ngọc Anh có chứt bực bội hỏi người đó: “Tại sao lại không nói gì? Nếu vẫn không nói gì thì tôi cúp máy đây!”

“Sau khi cô bưồn bực cúp máy lần nữa thì nghe thấy tiếng bước chân của Hoàng Trường Minh đi tới, vừa nãy anh đang giúp cô trải chăn bông, “Làm sao vậy?”

Lam Ngọc Anh lắc đầu, chỉ vào điện thoại di động: “Em không biết… Có người gọi điện thoại đến nhưng lại chẳng nói gì!”

Hoàng Trường Minh nhíu mi, cầm lên xem xét thử, không ngờ tới điện thoại lân nữa rung lên trên tay của anh, giống như đang cố ý làm cho chủ nhân của chiếc điện thoại không được yên ốn, anh nhấc máy, trầm giọng nghe máy: “Alo?

Tìm ai”

Có lẽ vì giọng nói của anh quá mức mạnh mẽ nên bên kia đã cúp máy ngay lập tức.

Hoàng Trường Minh nhíu mày sâu hơn, liếc mắt nhìn dãy số vừa liên tiếp gọi đến kia, tất cả đều là từ bốt điện thoại công cộng, để tránh bị quấy rối, làm phiền đến hai người nghỉ ngơi, anh trực tiếp tắt máy: “Nếu số lạ đó còn tiếp tục quấy ầy chúng ta, chỉ cần thẳng tay cúp máy là được!”

“Dạt” Lam Ngọc Anh gật đầu, “Thế giới trở nên yên bình hơn rất nhiều sau khi anh giúp cô tắt máy, ban nãy ở phòng đọc sách cô đã ngáp liên tục, vừa nãy đứng tầm dưới vòi hoa sen dễ chịu đến mức thiếu chút nữa đã ngủ quên ở trong đó. Nhưng sau khi bị điện thoại quấy rầy xong, cơn buồn ngủ của cô đã biến mất không ít rồi.

Bàn tay của Hoàng Trường Minh khẽ luồn vào mái tóc của cô: “Sấy khô tóc rồi đi ngủ thôi, nếu không sẽ không tốt cho tìm mạch”

Lam Ngọc Anh hợp tác ngửa đầu lên, cảm nhận rõ rằng ngón tay của anh lướt qua từng chân tóc.

“Còn chút xíu thôi là khô rồi!” Nói xong câu này, cô lập tức năm úp xuống ổi chăn, bàn tay to lớn kia giây trước vừa mới m*n tr*n mái tóc dài của cô, lúc này thuận thế rơi từ từ xuống, vòng qua eo cô. Cảm giác được bộ đồ ngủ đang bị cuộn thành từng nếp nhỏ nơi thất lưng, cô vội vàng nói với giọng run run: “Đừng, như vậy không tốt cho thai nhỉ trước khi sinh..”

“Ừm” Hoàng Trường Minh khẽ trả lời Nhưng bàn tay hư hỏng vẫn chưa muốn dừng lại, cô vùi mặt vào trong gối, hơi thở dồn dập, dưới ánh đèn, má cô hơi ửng đỏ.

Khi nhiệt độ ở dưới chăn lên cao, Hoàng Trường Minh bỗng nhiên rút tay ra tất cái đèn ngủ ở bên cạnh đầu giường. Sau đó ôm trọn cả người cô vào trong lòng, dáng vẻ nghe theo lời cô vừa nói, chuẩn bị thu tay về Lam Ngọc Anh cần môi mình trong bóng đêm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1089


Chương 1089

Cô cảm thấy ngọn lửa trong người gần như muốn bùng cháy lên, cố họng cũng trở nên khô khốc, bên trong như bị châm lửa, anh đột ngột dừng lại như thế này, nào có ai chơi xấu như thế chứ…

Lam Ngọc Anh không nhịn nối nữa, vừa thẹn vừa giận đưa tay thọc vào ngực của anh: “Này!”

Cho dù trong bóng đêm không nhìn thấy rõ nhưng cô có thể chắc chẳn hai hàng lông mày đen nhánh của anh đang nhướng cao, ngón trỏ của cô đã bị anh nám lấy, anh đưa lên môi cản nhẹ, giả bộ trầm ngâm nói: “Nếu em đã đói khát khó nhịn như vậy rồi, ông xã đành phải giúp em!”

Lam Ngọc Anh vừa thẹn vừa giận, thật muốn dùng chân đá văng anh ra khỏi giường, nhưng cuối cùng vẫn là cất đi liêm sỉ mà rơi vào nụ hôn sâu của anh ‘Vào ngày chủ nhật hôm sau, chiếc xe MercedesBenz màu đen đang đậu trước cửa một quán cà phê.

Chú Lý xuống xe, sau đó mở cửa phía sau ra, Lam Ngọc Anh nắm tay bánh bao nhỏ cùng nhau bước ra, cúi người phủi đi những mảnh vụn do ăn bánh dinh trên bộ đồ tây ở trên người cậu bé, sau đó hỏi: “Cục cưng, có phải bố dặn con đi cùng không?”

Đôi mắt to tròn của bánh bao nhỏ đen láy như hai quả nho, nhanh nhẹn nhìn xung quanh một lượt.

Hai tay nhỏ bé che miệng cô lại, lắc đầu nói thẳng: “Cục cưng không thể nói đâu nha”

Sao Lam Ngọc Anh còn có thể không đoán ra được chứ, cô bất lực lắc đâu cười, hai mẹ con tay trong tay bước vào quán cà phê.

Giống như mọi lần, Lê Văn Nam sẽ đến sớm hơn một chút và ngồi chờ ở đó.

“Văn Nam!”

“Chị Ngọc Anh!”

Sau khi bọn họ vào chỗ ngồi, Lê Văn Nam cười nói: “Em gọi cho chị một ly nước đào ép, em đã hỏi nhân viên pha chế rồi, phụ nữ mang thai uống nước đào ép rất bổ dưỡng!”

“Cám ơn em!” Lam Ngọc Anh mỉm cười.

Bởi vì trước đó anh ta nghĩ cô đến đây một mình, cũng chỉ gọi đồ cho hai người, nhưng ai ngờ còn có một cái đuôi nhỏ đi theo sau, giống như Lam Ngọc.

Anh, trong lòng anh ta cũng hiểu rõ vì sao cái đuôi nhỏ này lại xuất hiện, anh ta nhẹ nhàng hỏi cậu bé: “Đậu Đậu, cháu muốn uống gì nào?”

Bánh bao nhỏ nhìn chấm chẵm vào cốc của Lam Ngọc Anh, ngượng ngùng cười nói: “Mẹ uống gì cục cưng sẽ uống cái đó”

Lam Ngọc Anh không nhịn được đưa tay lên sờ đầu nhỏ của cậu bé, cô thích nghe giọng nói nhẹ nhàng của con trai gọi mình là “mẹ”, cô cũng thích nhìn đáng vẻ dính mẹ của cậu nhóc.

Người phục vụ nhanh chóng mang tới một ly nước đảo giống hệt ly trước đó, bánh bao nhỏ nhanh nhảu bưng lên uống một cách vui vẻ.

Lam Ngọc Anh từ trong túi xách lấy ra tấm thiệp mời đã chuẩn bị sẵn, đấy tới trên mặt bàn cho anh ta: “Văn Nam, cái này cho em!”

Tối hôm qua và sáng nay, cô đã viết thiệp mời cho tất cả người mà mình muốn mời rồi, bởi vì cô cũng tình cờ có chuyện cần tìm Lê Văn Nam nên tiện thế tới gặp anh ta luôn, mấy đồng nghiệp trong công ty cũng được cô dự định đưa tận tay, chỉ có mấy tấm thiệp mời còn lại sẽ giao cho Hoàng Trường Minh, để anh gửi chuyến phát nhanh.

‘Vẻ mặt của Lê Văn Nam kinh ngạc: “Tháng sau… Nhanh như vậy sao? Chị cùng Tổng giám đốc Minh sẽ cử hành hôn lễ 2”

“Ừm…” Lam Ngọc Anh ngượng ngùng gật đầu.

Bánh bao nhỏ vừa tập trung uống nước đào vừa cười nói: “Mẹ nói, cục cưng chính là hoa đông”

“Chị Ngọc Anh, em thật sự chúc mừng cho chị! Người hữu tình sẽ thành thân thuộc!” Lê Văn Nam khép lại tấm thiệp mời, cười nói “Vậy mong em có thể đến tham gia chung vui” Lam Ngọc Anh chân thành mời “Chị đừng lo, em nhất định sẽ đến!” Lê Văn Nam gật đầu, cẩn thận cất thiệp mời cô đã gửi vào túi áo trong của anh ta.

Hai người đang tùy ý tán gẫu về chuyện chuẩn bị cho hôn lễ, Lam Ngọc Anh bồng như chợt nhớ ra gì đó, thản nhiên hỏi: “Chị nghe Phương Vũ nói, em tìm một cô gái để hẹn hò sao?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1090


Chương 1090

“Thật ra không phải…” Gương mặt tuấn tú của Lê Văn Nam lộ ra vài nét xấu hổ, anh ta không hề giấu diếm mà giải thích với cô: “Nguyên nhân chính là cô ấy theo đuổi em một cách quá đáng, dù có từ chối thế nào cũng không được. Em gân như không có cơ hội để thở, bất đắc dĩ em chỉ có thể ra hạ sách này, hy vọng có thế khiến cô ấy biết khó mà lui, đừng quấn lấy em nữa, đừng đồn hết lực chú ý lên người em”

Lam Ngọc Anh chớp mắt, gật đầu ra vẻ đồng ý: “Chúc mừng em đã gặt hái được thành quả rồi, Phương Vũ đã trở về nước Anh!”

“Cô ấy về nước Anh rồi ư?” Lê Văn Nam sửng sốt.

“Đúng vậy, mới về hơn mười ngày trước!” Lam Ngọc Anh lại gật đầu.

Lê Văn Nam nhấp một ngụm cà phê trong cốc và lẩm bẩm: “Thảo nào dạo này mình cảm thấy ngày càng yên tĩnh hơn rất nhiều…”

Lam Ngọc Anh chỉ cười cười không nói gì, còn về phần anh ta có cảm giác yên tính hay không, e rằng chỉ có anh ta biết thôi!

Lam Ngọc Anh cố ý đợi một lúc mới chậm rãi mở miệng lần nữa: “Chuyện giữa em và cô gái đó, Phương Vũ thật ra đã đoán được là do em cố ý”

“Cô ấy biết rồi sao?” Lê Văn Nam lại sửng sốt.

Lam Ngọc Anh gật đầu: “Phương Vũ nói, em làm như vậy hoàn toàn là muốn từ chối tình cảm của cô ấy, chỉ sợ cô ấy tiếp tục lại quấn quýt làm phiền đến em. Thậm chí việc em tùy tiện tìm một người phụ nữ hẹn hò, có thể thấy, được em coi thường cô ấy biết bao nhiêu, chị đoán cô ấy đang vô cùng đau lòng, cô ấy còn nói đời này không muốn gặp lại em nữa, haiz, đây là những gì cô ấy nói với chịt”

“Hơn nữa, cô ấy còn nói là hết yêu rồi, định nghe lời di Hoài Phương giới thiệu, tùy tiện kiếm một người đàn ông nước ngoài nào đó để gả cho, trong nay mai vài tháng sau cũng cưới! Không cần biết có thích hay không, dù xấu hay già. Tất cả đều không quan trọng, chỉ cần đồng ý cùng cô ấy kết hôn là có thể tiến hành hôn lễ, lúc cô ấy nói ra những lời này, bộ dạng của cô ấy giống như sụp đổ hoàn toàn!”

Khi cô nói đến chỗ “tủy tiện kiếm một người đàn ông nước ngoài nào đó để gả cho”, có một âm thanh giòn giã vang lên từ phía bên kia.

Chiếc thìa cà phê trên tay Lê Văn Nam bồng nhiên rơi xuống bàn.

Chỉ dựa vào điểm này, Lam Ngọc Anh dám chắc chẩn 100% rằng Lê Văn Nam không phải hoàn toàn không có một chút tình cảm nào đối với Trịnh Phương Vũ, nếu không, anh ta đâu có phản ứng rõ rệt như vậy được.

Lê Văn Nam lúng túng lấy khăn giấy lau thìa cà phê rồi đặt lại trong cốc, còn chưa bưng lên uống, giọng điệu không rõ hỏi: “Chị Ngọc Anh, cô ấy nói những điều này thật sao?”

“Hừ, chị có thể nói dối em à?” Lam Ngọc Anh nghiêm túc gật đầu.

Cô không lừa dối anh ta, chỉ là có hơi thêm mắm dặm muối thôi.

Chà, lần này có vẻ cho hơi nhiều mầm muối.

Cô vờ như đang uống nước trái cây, nhân cơ hội đưa mắt liếc nhìn sự thay đối trên khuôn mặt anh ta qua thành cốc, dường như hiệu quả nhiều hơn những gì cô mong đợi, cô nói: “Em cũng biết tính cách của Phương Vũ như thế nào mà, cô ấy là loại người yêu ghét rõ ràng, bình thường thì nói được làm được, chị cảm thấy lúc này ở nước Anh, cô ấy đã xem mắt thành công rồi, nói không chừng chờ đến lúc chị kết hôn xong lại nhận được tin vui của cô ấy!”

Lúc này, Lê Văn Nam không muốn uống cả phê trong cốc của anh ta nữa Nếu như thật sự không quan tâm, có lẽ sẽ chỉ là nhẹ nhàng thở ra, buông lỏng, mà không phải là ánh mắt phức tạp như bây giờ.

Lam Ngọc Anh gần như hiểu được suy nghĩ của anh ta, sau khi cân nhắc một lúc, cô lên tiếng: “Văn Nam à, sau khi em theo ông ngoại từ Cà Mau đến Sài Gòn, em vẫn luôn ở lại nơi này, chậm chạp không rời đi. Ban đầu hoàn toàn là vì chuyện của chị, thế nhưng sau đó thì sao, vẫn giống như trước ư?”

Lê Văn Nam nghe cô nói vậy, có chút giật mình nhìn về phía cô.

Ánh mặt trời tràn vào qua kính cửa số, khuôn mặt tuấn tú ấn hiện trong ánh sáng, lúc này ánh mắt của anh ta rất xoắn xuýt.

Chú Lý vẫn luôn chờ ở ven đường, sau buổi hẹn, Lê Văn Nam tiễn Lam Ngọc Anh và bánh bao nhỏ lên xe, hai người mỉm cười và vẫy tay chào nhau.

MercedesBenz càng ngày càng lái đi xa, Lam Ngọc Anh nghiêng đầu dựa vào kính cửa sổ, nhìn về phía kính chiếu hậu, khóe miệng không khỏi nhếch lên một nụ cười, ở trong kính chiếu hậu, Lê Văn Nam vẫn đang đứng trân trân, tay cầm chìa khóa xe. Ngơ ngác nhìn dòng xe cộ tấp nập, Buổi tối ngủ một giấc thật ngon, ngày thứ Hai bắt đầu làm việc nhưng thường lệ.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1091


Chương 1091

Lam Ngọc Anh sắp xếp các thiệp mời đã viết, kiếm tra kỹ càng không thiếu cái nào mới từ từ cho vào túi xách. Hoàng Trường Minh sau khi mặc quần áo ra khỏi phòng thay đồ, tay cầm chiếc cà vạt, thấy anh bước ra, cô nhìn lên và hỏi “Hoàng… Ông xã à, anh đã gửi thiệp mời qua đường bưu điện cho em chưa?”

Mặc dù đã thay đối cách xưng hô, nhưng đôi khi cô vẫn không thể tự chủ được mà gọi tên của anh, nhưng mỗi khi nghĩ rằng anh sẽ không vui, cô lại vội vàng đổi cách gọi.

“Ừm” Hoàng Trường Minh gật đầu.

“Cũng gửi cho anh Nguyên Phong và Diệp Tấn rồi chứ?” Lam Ngọc Anh lo lắng hỏi lại ‘Vẻ mặt Hoàng Trường Minh vẫn không thay đổi: “Ù”

Lam Ngọc Anh nhẹ nhõm gật đầu, kéo khóa túi xuống lầu ăn sáng, vừa đứng dậy đã bắt gặp một cánh tay hữu lực duỗi ra: “Anh giúp em xách”

“Cảm ơn ông xã!” Cô dịu dàng đáp.

Hoàng Trường Minh ôm cô vào lòng và hôn cô hai cái Ăn sáng được một nửa, Lam Ngọc Anh nghe điện thoại gọi đến, nghe được tiếng cười đắc ý của ông Lê, cô vội vàng đặt quả trứng luộc trên tay xuống.

‘Sau khi cúp máy, Hoàng Trường Minh đối diện đưa cho cô một quả trứng nóng mới bóc: “Ông Lê trở về Cà Mau rồi sao?”

“Dạ, đúng tồi!” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Bởi vì Lê Văn Nam gọi cô là chị Ngọc Anh, ông Lê người luôn coi trọng cô, cũng nhận cô là cháu gái, vì vậy khi ông rời đi cũng gọi cho cô để báo một tiếng, mà Tập đoàn Hoàng Oanh và Tập đoàn Bách Á của ông Lê đang hợp tác, tin tức ông trở về, anh cũng đã nghe được loáng thoáng.

Lam Ngọc Anh cười thần bí, cần môi đắc ý: “Còn Văn Nam nữa, anh ấy cũng rời đi! Chỉ là, anh ấy không cùng ông Lê về Cà Mau, anh đoán xem, anh ấy đi đâu?”

“Đi đâu?” Hoàng Trường Minh đấy đĩa nước tương đến trước mặt cô.

“Nước Anh!” Lam Ngọc Anh thốt lên đây bất ngờ, cắn một miếng lớn lòng đỏ trứng sau khi nhúng vào đĩa nước tương, cao hứng nói tiếp: “Phương Vũ đang ở bên nước Anh!”

‘Vốn dĩ cô cho rằng sau khi nói ra những lời đó, Lê Văn Nam cần một khoảng thời gian để suy nghĩ và nhận ra mình không phải là không có tình cảm với Trịnh Phương Vũ, nhưng không ngờ chỉ chưa đầy một ngày là anh ta đã không chịu nối và quay qua chỗ cô ấy!

Nghĩ đến vẻ mặt buồn bã với đôi mắt đỏ hoe của Trịnh Phương Vũ khi cô ấy nói lời chia tay, Lam Ngọc Anh không khỏi mỉm cười, mùa xuân của cô ẩy cuối cùng cũng đến rồi ‘Vẻ mặt Hoàng Trường Minh lãnh đạm, chỉ quan tâm đến bữa sáng hôm nay, cô ăn thêm hai quả trứng, Câu nói vừa rồi chỉ là phối hợp với cô thôi, anh yên tâm khi cả hai người đều đã đi rồi, nhưng nhìn thấy hai mắt cô đều cười thành hình lưỡi liềm, như hồ ly nhỏ, môi mỏng của anh dần cong lên, anh không nhịn nổi mà véo lấy một cái.

Ăn sáng xong, bánh bao nhỏ quên lấy cặp sách xuống, Hoàng Trường Minh không để cho cô đi vào phòng mà tự mình lên lầu lấy cho con trai ‘Thím Lý đang cất tỉa hoa cỏ ngoài sân bước vào, trên tay vẫn cầm cây ké đi tới trước cô thì giấu đi ở sau lưng, nói: “Cô Ngọc Anh, cậu Vân tới đây, nói muốn gấp cô!”

“Anh Vân?” Lam Ngọc Anh thắc mắc.

Thím Lý thắng thần gật đầu: “Đúng vậy, là cậu Tiêu Thành Vân! Cậu ấy đang ở ngoài sân, tôi mời cậu ấy vào, nhưng cậu ấy nhất quyết không vào!”

Mặc dù Thím Lý không biết thân phận thực sự của Tiêu Thành Vân trong gia đình họ Hoàng, nhưng Tiêu Thành Vân đã từng đến biệt thự và cũng ở lại ăn cơm, nên Thím Lý có thể nhận ra anh ấy.

Lam Ngọc Anh kinh ngạc, bước ra khỏi biệt thự.

Tiêu Thành Vân?

Mới sáng sớm như vậy sao có thể xuất hiện ngoài sân nhà, không phải anh ấy đi theo Lê Tuyết Trinh ra nước ngoài sao…

Khi cô đi ra ngoài sân, quả nhiên có một bóng người mảnh khảnh đứng ở cạnh cửa, gần đó không có xe đỗ, lúc này anh ấy đang cúi đầu hút thuốc, vừa nghe thấy tiếng bước chân người đi tới đã nhanh chóng cất đi.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1092


Chương 1092

Lam Ngọc Anh kinh ngạc mở to hai mắt, xác nhận mình không bị hoa mắt, cô bước tới gần, ngón tay chỉ vào người đối diện: “Tiêu Thành Vân? Không phải anh đang ở nước ngoài sao?”

Tiêu Thành Vân cất hộp thuốc lá và bật lửa đang cầm trong tay vào túi, đi về phía cô.

Lam Ngọc Anh trong nháy mắt vô cùng kinh ngạc: “Anh trở về lúc nào vậy?

Sao không vào nhà ngồi một lát?”

“Không cần đâu”

Đối với mấy câu hỏi liên tiếp của cô, Tiêu Thành Vân chỉ trả lời câu cuối cùng Dù chưa tố chức hôn lễ nhưng Lam Ngọc Anh và Hoàng Trường Minh đã đi đăng ký kết hôn, trên danh nghĩa hai người đã là vợ chồng, nhà họ Hoàng cũng trở thành nhà chồng của cô. Nói cách khác, Tiêu Thành Vân bây giờ cũng được coi là em trai của cô.

Đối với sự thay đổi thân phận này, cô ấy thực sự có phần xấu hổ.

Từ khi Hoàng Trường Minh dính vào cáo buộc tội phạm thương mại, Tiêu Thành Vân đã tự mình gánh vác mọi trách nhiệm, đã lâu không gặp, anh ấy trông gầy đi, nét mặt lúc này có vẻ hơi ngưng trọng.

Không thể giải thích được, cô có một linh cảm xấu trong lòng.

Tiêu Thành Vân có chút do dự nói: “Lam Ngọc Anh, lần này thật ra anh bí mật trở về!”

“Bí mật?” Lam Ngọc Anh bị hai chữ này làm cho sững sờ, “ÙZ Tiêu Thành Vân chậm rãi gật đầu, có chút do dự nói: “Không chỉ anh, mà cả Tuyết Trinh cũng vậy..

Lam Ngọc Anh trợn tròn mắt, vẫn còn mơ hồ, hỏi: “Anh nói là, bây giờ Lê Tuyết Trinh không ở nước ngoài nữa sao?”

Tiêu Thành Vân lại gật đầu, xác nhận lời nói của cô.

Lam Ngọc Anh nuốt nước miếng Cô không khỏi nhớ ra lúc mình đang ở ngoài tiệm đồ cưới, rõ ràng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía đối diện, nếu Lê Tuyết Trinh thật sự đã trở về Việt Nam thì ngày hôm đó có vẻ như không phải do cô hoa mắt mà nhìn nhầm người rồi Tiêu Thành Vân nói tiếp: “Từ ngày chú Lâm đuổi Tuyết Trinh đi nước ngoài, chú ấy đã quyết định sẽ không bao giờ để cô ấy về nước nữa, anh cũng muốn sống cùng cô ấy ở đó. Nhưng mấy ngày trước, cô ấy đã nói với anh là dì Nguyễn sâp bị kết án, cô ấy muốn đi thăm rmẹ mình một lần, cô ấy cầu xin anh giúp đỡ, anh mềm lòng đồng ý, sau đó anh vận dụng một số mối quan hệ để hỗ trợ, đánh yếm trợ đưa cô ấy về nước, hiện nay ông bà ngoại của cô ấy còn chưa biết gì”

Chẳng trách Khi Lam Ngọc Anh nhắc đến chuyện này với Lê Hoài Lâm, sau đó ông ấy đã gọi điện xác minh, họ còn xác nhận răng Lê Tuyết Trinh vẫn đang ở nước ngoài và có Tiêu Thành Vân đi cùng, nhưng trên thực tế hai người họ đã bí mật về Việt Nam từ lúc nào rồi!

“Vậy thì tại sao anh lại đến nói với em chuyện này chứ?”

Nếu như đã giúp đỡ đánh yểm trợ, chắc hẳn là muốn giấu diếm tất cả mọi người, càng không thể đến nói cho cô biết Sau khi nghe cô hỏi câu này, vẻ mặt Tiêu Thành Vân có chút khó nói: “Sau khi trở về Sài Gòn, Tuyết Trinh đột nhiên biến mất, anh đã gần như lật tung cả Sài Gòn, nhưng vẫn không thể tìm thấy cô ấy. Cô ấy cố ý trốn đi! Nhưng anh vẫn không biết lý do cô ấy làm điều này là gì..”

“Từ khi cô ấy bị chú Lâm bắt đi nước ngoài, hầu như ngày nào cô ấy cũng không thèm bước ra bên ngoài, chỉ ngồi lì trong phòng một mình, có khi còn không thèm ăn cơm, hầu như mỗi lần anh đều phải dỗ dành cô ấy, cô ấy mới chịu nói với anh vài câu. Cả người so với trước đây thiếu sức sống hơn rất nhiều. Anh luôn cảm thấy mục đích lén trở về Việt Nam của cô ấy có chút không bình thường, cho nên anh nghĩ vẫn là nên đi qua nói cho em biết!”

Lam Ngọc Anh khẽ nằm lấy bàn tay của mình, nhẹ nhàng nói: “Được rồi, em hiếu rồi..”

Trong lòng cô có dự cảm xấu, cô cảm thấy mấy con chuột bên trong chiếc váy cưới và những cuộc điện thoại quấy rối rất có thể là của Lê Tuyết Trinh.

Sau lưng cô vang lên tiếng bước chân, bóng dáng cao lớn của Hoàng Trường Minh xuất hiện bên cạnh cô.

“Anh nghe thím Lý nói, là Tiêu Thành Vân đến sao?”

Lam Ngọc Anh gật đầu, chỉ về hướng Tiêu Thành Vân vừa rời đi: “Ừm, vừa mới đi.

Cô nói với anh tin tức mà Tiêu Thành Vân vừa báo cùng với suy nghĩ của chính mình, Hoàng Trường Minh nhíu mày, ôm lấy vai cô: “Em không cần để ý những chuyện như thế này đâu, nếu cô ta thực sự là người làm những điều đó, anh đoán chừng chỉ muốn đối phó với chúng ta, những gì cô ta làm cũng chỉ giống như tên hề trong vở kịch thôi! Anh sẽ gọi điện thoại nói chuyện này với bố vợ”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1093


Chương 1093

“Dạ…” Khóe miệng của Lam Ngọc Anh hơi nhếch lên.

‘Vì chuyện những con chuột chết đột nhiên rơi ra từ chiếc váy cưới, bọn họ chỉ có thể làm lại một chiếc khác.

May mắn thay, cửa hàng đồ cưới hoạt động rất năng suất, trung tâm chăm sóc khách hàng vừa báo tin sẽ hoàn thành sớm hơn dự kiến đến hai ngày. Để đề phòng trò đùa quái ác trước đó lặp lại, lân này Hoàng Trường Minh đích thân lái xe đưa cô đến lẩy.

Theo yêu cầu của bà Hoàng, cửa hàng không cần thiết phải đóng cửa chỉ để phục vụ riêng cho bọn họ, dù sao cũng chỉ là tới lấy đồ thôi, bọn họ sẽ nhanh chóng rời đi, không cần thiết phải gióng trống khua chiêng như thế, làm chậm trễ công việc kinh doanh của người ta.

Quản lý cửa hàng đã có chuẩn bị từ trước, đến ngày đó sẽ nhanh chóng đưa bộ váy cưới cho họ.

Lúc đến cửa hàng đồ cưới, Lam Ngọc Anh muốn đi vệ sinh, Hoàng Trường Minh kiên nhẫn ngồi trên ghế sô pha chờ đợi cô.

Chờ lúc cô từ nhà vệ sinh đi ra, cô thấy có một cô gái trẻ ngồi trên ghế sô pha bên cạnh anh, cô gái này mặc một chiếc váy màu tím nhạt, nhìn thoáng qua, hẳn là phù dâu đi theo cùng cô dâu đến đây thử áo cưới, dáng dấp cũng rất xinh đẹp, chắc hẳn còn chưa tốt nghiệp đại học.

Hình như là do nhìn thấy Hoàng Trường Minh ngồi một mình, cho rắng anh cũng giống như mình, đi theo người ta đến thử lẻ phục, cho nên đi đến bắt chuyện Lam Ngọc Anh vẩy giọt nước trên tay, nhìn thấy cảnh đó cũng không bận tâm, ngược lại còn nhớ Hoàng Trường Minh dặn dò cô phải cẩn thận từng bước.

Cho dù người thiếu nữ kia hai mắt dính lấy Hoàng Trường Minh, trong lòng tràn đầy dụ dỗ nhưng cô vẫn không nghĩ nhiều, cô tin tưởng chồng mình 100% vô điều kiện Quả nhiên, khi cô còn chưa bước đến gần, không biết Hoàng Trường Minh đã nói gì với cô ta, cô gái trẻ kia nhíu mày, sau đó đứng lên, nhanh chóng rời đi.

Lam Ngọc Anh đi thẳng tới chỗ anh, lập tức bị anh ngăn lại tay, trong lòng mang theo một tia tò mò ngọt ngào, cô không khỏi ngấng đầu nhìn anh: “Ông xã à, anh vừa nói gì với cô gái trẻ đó vậy?”

Cô biết Hoàng Trường Minh sẽ xử lý tốt ‘Vừa rồi cô mới nhìn thấy anh đưa tay chỉ về phía cô, đôi môi mỏng mấp máy nói gì đó, cô không khỏi tò mò anh đã nói gì với đối phương. Cô còn đoán đại khái, chắc hẳn là mấy lời khen ngợi hoặc là thổ lộ với mình, giống như cô đã từng dùng cách này đế từ chối người khác theo đuổi, vì thế cô cảng muốn nghe anh nói lại một lần nữa.

Hoàng Trường Minh nhẹ giọng nói: “Cô ấy xin số điện thoại của anh, nhưng anh không cho”

“Chỉ thế thôi sao?” Lam Ngọc Anh chớp chớp mắt.

Hoàng Trường Minh nhướng mày nhìn cô: “im”, lười biếng nói: “Anh cũng nói với cô ấy rắng anh đã có vợ rồi, anh cũng rất sợ cô ấy”

Lam Ngọc Anh ngẩn người.

Cô còn nghĩ rằng anh nói lời ngon tiếng ngọt về cô, nhưng không ngờ nó lại đơn giản và thô lỗ như vậy.

Cô xấu hố giơ tay lên, nằm chặt bàn tay đấm vào ngực anh.

Sức lực của Lam Ngọc Anh rất nhỏ, hơn nữa cũng chỉ ra vẻ mà thôi, cũng không đánh mạnh bao nhiêu, trên người anh đều là cơ bắp cứng rần, nếu như nói đau cũng sẽ chỉ có tay cô mà thôi Cô gái trẻ chưa đi được bao xa, định quay đầu nhìn lại đã bắt gặp cảnh tượng đó, ánh mắt nhìn về cô, giống như cô là một con cọp cái vậy, vô cùng hoảng sợ.

Lam Ngọc Anh đỡ trán, hoàn toàn xác nhận anh là đồ “sợ vợ”

Cuộc sống cứ thế trôi qua, lúc nào cũng rất yên bình ấm áp, trong nháy mắt chỉ còn một ngày nữa là đến hôn lễ.

Khi Lam Ngọc Anh tỉnh dậy đã là mười giờ sáng, ánh năng chói chang không thế hát vào trong phòng qua tấm màn cửa sổ, ngoại trừ việc cô thích ngủ, còn có một nguyên nhân lớn là Hoàng Trường Minh. Đêm qua hai người nắm trên giường, cảm nhận máy thai của bé con hơn năm tháng, nhưng dần đần mọi chuyện lại lệch dần khỏi quỹ đạo.

‘Sau đó cô bị anh quấn lấy làm một lần. Anh còn nói, anh giúp cô luyện tập loại vận động này là rất có lợi cho sức khỏe thể chất và tinh thần, giúp cô dễ dàng sinh nở, Nhìn vào vòng tròn màu đỏ được đánh dấu trên lịch, tìm cô tự nhiên lại đập nhanh hơn.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1094


Chương 1094

Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, cô đi xuống lầu, tâm mắt của cô ngay lập tức bị choáng váng bởi không gian toàn là màu đỏ phía trước mắt, Thím Lý đang đứng trên chiếc ghế dài, chăm chú dán lên chữ “Hỷ” thật lớn ở trên cửa sổ kính, chú Lý đang ngồi xổm bên cửa sổ ôm một ống bơm hơi và chọn bóng bay, bánh bao nhỏ ngồi xếp bằng trên thảm, má phồng lên, năng nổ giúp chú thối bóng bay.

“Cô Ngọc Anh, cô dậy rồi hả?”

‘Thím Lý nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu nhìn thấy cô nói: “Cô mau tới giúp tôi xem, cô thấy tôi chọn chỗ dán chữ “Hỷ” này trông có vẻ như không đẹp lắm nhỉ?”

Ngày mai là ngày tổ chức hôn lễ, phòng tân hôn cũng cần phải thu xếp thật tốt, nhưng nói chung, đợi đến buổi tối rồi từ từ trang trí cũng không muộn, cũng không cần lo sớm như vậy.

Ngay từ lúc bánh bao nhỏ được sinh ra, chú Lý và thím Lý đã được thuê về chăm sóc và làm việc ở căn biệt thự này, tuy Lam Ngọc Anh không sống ở đây lâu nhưng mối quan hệ giữa cô với bọn họ tương đối thân thiết. Ngay lúc này trên khuôn mặt giản dị của hai người họ đều tràn đây niềm vui, giống như người được gả đi chính là con gái của bọn họt Lam Ngọc Anh ngượng ngùng cười cười, trong lòng vô cùng ấm áp, nói: “Không đâu, vị trí dán rất đẹp!”

“Được rồi!” Thim Lý nói xong đem băng ghế bên cạnh dọn đi, nói: “Bữa sáng tôi để trong nồi hâm nóng, bây giờ tôi mang ra cho cô, nhân tiện dán thêm chữ.

“Hỷ” ở trong bếp luôn!”

Bánh bao nhỏ ném quả bóng bay đang cầm trên tay đi, miệng hét lên: “Cục.

cưng cũng cũng giúp thím”, đồng thời lắc lư đôi chân ngắn của mình đế chạy theo, Bởi vì hôn lễ sắp đến, không đợi bà chủ như cô mở miệng, lãnh đạo trong công ty đã chủ động cho cô nghỉ phép, còn đặc biệt bày tỏ, nếu muốn nghỉ thai sản luôn trong lần này thì cũng không thành vấn đề. Nhưng về phía Hoàng Trường Minh thì trái ngược lại. Anh nằm trong tay quyền điều hành hoạt động của Tập đoàn Hoàng Oanh, ngay cả ngày cuối cùng trước hôn lễ, anh vẫn bận rộn như vậy, Trong khi cô đang ăn bữa sáng, chú Lý, thím Lý và bánh bao nhỏ lại quay cưỡng trang trí từ tầng trên tới tầng dưới rồi toàn bộ biệt thự.

Lam Ngọc Anh uống đến ngụm sữa cuối cùng, vừa mới đứng dậy thì từ hành lang truyền đến một giọng nữ lớn: “Ngọc Anh, tớ trở lại làm phù dâu của cậu đây!”

‘Vừa nghe thấy tiếng nói, cô mừng rỡ bước ra tiếp đón: “Phương Vũ?”

Người vừa tới chính là Trịnh Phương Vũ đã trở về nước Anh một tháng trước, trong khoảng thời gian ngắn không gặp, quả thật có không ít nhớ nhung.

Cô ấy mặc một chiếc váy nhỏ màu hồng, nhìn rất thục nữ, trên mặt cũng không có trang điểm. Nhưng nói chung sắc mặt và làn da vô cùng Hồng hào khỏe khoán Không chỉ có Trịnh Phương Vũ đi vào, còn có một người khác đi theo, nụ cười bên môi Lam Ngọc Anh càng sâu hơn: “Văn Nam?”

Nói là đi theo, nhưng thật ra là đang tay trong tay cùng Trịnh Phương Vũ đi tới Thấy cô nhìn mình cười như vậy, Lê Văn Nam có chút ngượng ngùng, trên khuôn mặt tuấn tú đã đỏ ửng lên từ lúc nào, xấu hổ ho khan một tiếng: “Hai người nói chuyện trước đi, em lên lâu gặp Đậu Đậu một chút!

Chỉ còn hai người họ ở dưới lầu, hai người vừa là bạn thân lại là chị em họ, hai người ngồi trên ghế sofa trong phòng khách nói chuyện tán gẫu.

Trịnh Phương Vũ vươn hai tay ôm lấy cô, cười to nói: “Ngọc Anh, chúc mừng cậu trở thành cô dâu!”

“Cùng vui, cùng vui!” Lam Ngọc Anh nói đây ẩn ý.

Nghe được ý tứ trong lời nói của cô, đến lượt vẻ mặt của Trịnh Phương Vũ ngượng ngùng đỏ ửng lên giống như của Lê Văn Nam lúc vừa vào cửa, nhưng nói cho cùng, cô ấy không phải mẫu người ngượng ngùng, nhanh chóng hất cảm lên nói: “Ngọc Anh, may mản mà có cậu! Nếu không phải cậu đố thêm dâu vào lửa, khiến anh ấy nổi cơn ghen, anh ấy sẽ không bao giờ đến nước Anh để tìm tớ mất!

“Mau nói cho tớ biết, sao hai người lại ở bên nhau rồi?”

“Thực ra cũng chẳng có gì đâu, chỉ là sau khi đi sang Anh, anh ấy nhất quyết muốn thuyết phục tớ đừng tìm chồng người nước ngoài. Sau đấy tớ dùng chính cách để đối phó với chị Tuyết Trinh để đối phó với anh ấy, cho anh ấy biết thế nào là gậy ông đập lưng ông, tớ chính là cố ý làm cho anh ấy nhìn!” Trịnh Phương Vũ cười trộm: “Ở ngay quán café dưới khách sạn mà anh ấy ở, tớ đã đi xem mắt với một ông chú người London. Đối phương còn dẫn theo con của vợ trước đi cùng, sau khi bị anh ấy nhìn thấy, anh ấy đã muốn dân tớ rời đi, nhưng tớ không chịu, còn mỉa mai anh ấy chuyện đó đâu liên quan gì đến anh ấy.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1095


Chương 1095

Người nước ngoài kia sẵn lòng cười tớ, còn anh ấy thì không, tớ bảo anh ấy đừng quản chuyện của tớ nữa, kết quả cậu đoán xem, anh ấy nói cái gì?”

“Nói cái gï?” Lam Ngọc Anh tò mò hỏi “Anh ấy nói: Anh cưới em!”

Trịnh Phương Vũ kể xong chuyện, khóe mắt không khỏi hiện lên vẻ ngọt ngào, cho thấy tình cảnh lúc đó khiến lòng cô ấy có bao nhiêu hạnh phúc: “Sau đó tớ ngoan ngoãn đi theo anh ấy về! Tớ không quan tâm anh ấy có bao nhiêu thật lòng trong câu nói đó, có lẽ hiện tại anh ấy chỉ bị ép buộc mà nói ra như vậy thôi, có thể không thực sự là anh ấy mong muốn, nhưng chuyện anh ấy có thế chạy đến tận nước Anh, nghĩa là anh ấy không hoàn toàn vô tâm với tớ rồi, ít nhất còn có một chút quan tâm, chỉ cần có một chút như vậy, có bắt tớ phát điên phát dại, tớ cũng nguyên ý mà nghe theo, để chút thành ý đó biến thành nhiều”

Lam Ngọc Anh nghe xong bèn gật đầu, đúng vậy, điều này rất hợp với tính cách dám yêu dám hận của cô ấy.

Cô cũng rất mừng cho cô ấy, dù sao mối quan hệ này cũng là do chính cô có lòng thúc đẩy: “Phương Vũ à, tớ cảm thấy vui cho cậu, Văn Nam là người tối anh ấy sẽ mang hạnh phúc đến cho câu!”

“Ừm, tớ cũng tin anh ấy!” Trịnh Phương Vũ nháy mắt với cô.

Màn đêm buông xuống, trong ngôi nhà cố của nhà họ Lê.

Chiếc Land Rover màu trắng đang đổ ở lối vào sân, chủ nhân của chiếc xe đang đứng khoanh tay ở giữa sân, ánh trăng sáng và ánh đèn của biệt thự phản chiếu lẫn nhau. Gương mặt tuấn tú chuẩn đàn ông phương bắc, vẻ mặt có chút uám, “Ông xã…”

Lam Ngọc Anh, người đang đứng trước mặt anh, đưa tay ra ôm lấy anh.

‘Säc mặt Hoàng Trường Minh tối sầm, hừ lạnh một tiếng.

Lam Ngọc Anh dùng hai tay ôm lấy anh, một bên vừa lắc lư, một bên vừa nũng nịu gọi ông xã, còn cố tình đẩy cái bụng tròn tròn của cô ra để làm nũng với anh nữa, Hoàng Trường Minh thôi nhíu mi, nhưng giọng nói vẫn trầm thấp: “Ngọc Anh, em là vợ của anh!”

Lam Ngọc Anh thấy tính tình của anh giống như một đứa trẻ, bất lực mỉm cười Buổi chiều, ông cụ nhà họ Lê gọi điện cho cô và nói rắng ông đã bàn bạc.

với con trai mình là Lê Hoài Lâm, dự định sáng mai sẽ để cho cô xuất giá từ nhà họ Lê, dù sao cô đã nhận tổ quy tông, tuy họ tên cô không đổi, nhưng cũng đã được ghỉ vào gia phả nhà họ Lê, hơn nữa cô không muốn làm trái lòng tốt của ông cụ và bố mình, cho nên trực tiếp đồng ý, sợ anh biết sẽ không vui, cho nên đã tiền trảm hậu tấu.

Lam Ngọc Anh l**m môi, cố gắng xoa dịu anh: “Chỉ hết hôm nay thôi, sáng mai chúng ta có thế gặp nhau rồi.

Trên thực tế, chỉ phải xa nhau duy nhất một đêm này thôi “Em định để anh ở lại một mình sao?” Giọng điệu của Hoàng Trường Minh khó chịu, giữa lông mày còn hiện lên một tia oán hận, anh nắm chặt tay cô, xoay người lại sải bước đi vào biệt thự: “Vậy đêm nay anh sẽ cùng em ngủ ở, đây “Như thế này em sợ không được đâu!” Lam Ngọc Anh xấu hổ cắn môi “Tại sao lại không được chứ?”Hoàng Trường Minh có chút nóng nảy.

Nhìn dáng vẻ của anh, Lam Ngọc Anh cẩn thận giải thích: “Ông nội và di có nói qua về phong tục của Sài Gòn vào đêm trước tân hôn, cô dâu và chú rể không thể ở chung một chỗ!”

Nói chung, phong tục địa phương ở nhiều nơi khác nhau, đến ngày kết hôn, nhà nam phải từ chỗ mình đi đến nhà người nữ để đón dâu, thậm chí có thể phải mất cả ngày hai người mới có thể được gặp nhau.

Hoàng Trường Minh nghe lời cô, giọng điệu tức giận nói: “Tự nhiên ở đâu ra một cái phong tục như này chứi Anh đã lên kế hoạch từ trước đó, đêm nay sẽ vòng tay ôm vợ ngủ, sáng mai anh dự định sẽ đích thân mặc cho cô chiếc váy cưới rồi dắt tay cô vào nhà thờ Tổ dưới sự chứng kiến của đông đảo người thân và bạn bè, trước mặt của linh mục thề nguyện một đôi trọn đời Lam Ngọc Anh ngượng ngùng không dám nói gì Hoàng Trường Minh cay đẳng nhìn cô một hồi lâu, thấy cô vẫn lạnh lùng từ chối, trong lòng đành chấp nhận thất bại, giọng điệu có chút xót xa: “Vợ à, đêm nay em thật sự nỡ lòng bỏ lại anh sao?”

Lam Ngọc Anh im lặng gật đầu.

‘Sau lưng có tiếng bước chân, từ khi trở về từ nước Anh với Lê Văn Nam, nụ cười trên môi chưa bao giờ vơi đi trên mặt Trịnh Phương Vũ, cô ấy bước ra ngoài với bánh bao nhỏ, một tay của bánh bao nhỏ cầm lấy tay cô ấy, tay kia cầm một quả đào, ăn rất ngon lành.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1096


Chương 1096

Trịnh Phương Vũ dường như không nhìn thấy vẻ mặt nài nỉ của Hoàng Trường Minh, dù sao cũng đang ở nhà mẹ đẻ, giọng điệu rất cứng rắn, cô ấy tiến tới nói: “Ngọc Anh, ông ngoại gọi chị vào kìa, theo phong tục, đêm nay đôi uyên ương không được phép gặp nhau đâu!

“Ừm, chị biết rồi!” Lam Ngọc Anh cần răng gật đầu.

Cô lén nhìn sắc mặt của Hoàng Trường Minh, thấy nó lại đen hơn trước một chứt Cô ngượng ngùng, giống như làm nũng lắc cánh tay của anh, bởi vì Trịnh Phương Vũ và bánh bao nhỏ đều có mặt, cô kiêng chân hôn lên mặt anh, dỗ dành: “Ông xã à, em vào trong trước đây, ngày mai em chờ anh đến đón!”

“Đi thôi!” Trịnh Phương Vũ kéo tay cô đẩy về phía trong.

Bước chân của hai người cũng thật nhanh, trong nháy mắt bóng dáng cô đã biến mất ở cửa biệt thự, dưới ánh trăng, môi mỏng của anh mím lại thành một đường thẳng.

Bánh bao nhỏ đứng yên tại chỗ, cái miệng nhỏ nhắn cần miếng đào trên tay, nước trái đào bản tung tóe ra xung quanh. Sau khi nuốt xuống, cậu nhóc nhìn về phía bố mình, nhếch miệng nhỏ lên, đắc ý n “Hì hi, ông ngoại nói cục cưng có thể ở lại chỗ này”

Màn đêm dần buông xuống, cả khu biệt thự vắng lặng, chỉ có ánh sao lấp lánh trên bầu trời đêm.

Lam Ngọc Anh được sắp xếp ở căn phòng trong cùng trên tầng hai. Đây vốn là phòng của Lê Hoài Phương khi bà ấy chưa kết hôn, người làm đã trang hoàng phòng ốc vô cùng đẹp đẽ, nơi đây tràn ngập bầu không khí tân hôn.

Bánh bao nhỏ đã ngủ từ sớm, há miệng ngáy khò khò, cái mũi xinh xân phập phồng.

Lam Ngọc Anh vẫn còn chưa ngủ, không biết vì sao trong lòng cô có chứt bất an, sợ bản thân trở mình sẽ đánh thức con trai, cô đứng dậy ngồi ở bên giường ngẩn người Đột nhiên có tiếng động sột soạt từ cửa sổ, cô không thể không nhìn qua.

Trong bóng tối, một bóng người loáng thoáng xuất hiện ở sau rèm cửa.

Lam Ngọc Anh sửng sốt, lập tức nghe thấy tiếng ngón tay gõ vào kính cửa sổ, cô nghĩ đến chuyện gì đó, rồn rén vén chắn lên đi xuống giường, đi tới bên cửa số mở rèm cửa. Bên ngoài không ai khác chính là Hoàng Trường Minh đang trèo lên trên bệ cửa số.

Cô nhanh chóng mở cửa sổ cho anh vào: “Ông xã, anh bị điên à? Nửa đêm sao anh lại trèo cửa sổ thế!”

“Cửa biệt thự khóa chặt, nhà họ Lê lại không cho anh gặp eml” Hoàng Trường Minh khit mũi, hai tay chống lên bệ cửa số, rất lưu loát nhảy vào, nhẹ nhàng đóng cửa sổ lại, dường như không phát ra một tiếng động nào. Hoàn toàn không bị phát hiện.

Nói cách khác, anh chỉ có thế leo lên cửa số mới có thế gặp được cô, Lam Ngọc Anh từ trong phòng nhìn xuống độ cao cửa sổ, cần môi: “Quá nguy hiểm rồi”

“Đừng lo lắng, trong lòng anh nắm chắc!” Hoàng Trường Minh cong môi, dùng tay vỗ bụi đất trên quần áo.

Lam Ngọc Anh được anh ôm vào lòng, dùng hai tay ôm lấy eo anh, không nhịn được, nói “Một ngày trước khi tố chức hôn lễ, cô dâu và chú rể không thế gặp mặt, sao anh lại chạy đến đây, sẽ có điềm xấu đấy!

Sau khi nói xong cô lại cảm thấy hơi sai sai, lập tức lắc đầu “không không không” vài lân.

Hoàng Trường Minh bị bộ dáng ngốc nghếch của cô làm cho buồn cười, cúi người hôn cô: “Muộn như vậy sao em còn chưa ngủ?”

“Em hơi trần trọc không ngủ được…” Lam Ngọc Anh thành thật nói với anh, sau khi suy nghĩ một lúc, cô hít một hơi dài: “Chắc ngày mai là đám cưới rồi, nên em hồi hộp quát”

“Em căng thẳng cái gì chứ?” Hoàng Trường Minh biết còn cố ý hỏi Lam Ngọc Anh cần môi, hai má ửng đỏ: “Em sợ ngày mai phạm sai lầm, sợ giẫm lên áo cưới, sợ quên lời thề, sợ phải.”

Mặc dù đã tập duyệt qua một lần, nhưng đến lúc diễn ra thật, cô vẫn lo lắng mình sẽ mắc lỗi do căng thẳng, dù gì đây cũng là một sự kiện lớn trong cuộc đời mỗi người.

“Không sao đâu” Hoàng Trường Minh vòng tay ôm cô chặt hơn, trầm giọng nói vào tai cô: “Có Đậu Đậu ở phía sau giúp em cầm váy cưới. Lời thề được viết hết lên giấy, đến lúc đó cầm lên đọc là được. Cho dù có chuyện gì xảy ra nữa thì cũng đừng sợ, có anh ở đây rồi!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1097


Chương 1097

Câu “có anh ở đây rồi”, dường như cho dù trời có sập xuống, cô cũng không cảm thấy sợ hãi Lam Ngọc Anh khẽ ừm một tiếng, hơi thở tràn đầy mùi hương độc nhất vô.

nhị của anh, bị anh ôm chặt khiến cô cảm thấy thoải mái như đang dựa vào ngọn núi cao lớn Hoàng Trường Minh nửa đêm lén lút đến trèo cửa số, hiển nhiên sẽ không rời đi, anh không muốn ngủ một mình trên giường lớn cô đơn, cho dù chỉ một đêm cũng không chịu được, cúi người ôm cô vào lòng, nhanh chân đi đến bên giường.

Thay quần áo xong, cả hai nằm xuống mỗi người một bên, bánh bao nhỏ trong giấc ngủ mơ màng mở mắt ra khẽ gọi: “Mẹ ơi”

Lúc trở mình, cậu bé đụng phải cánh tay cường tráng của Hoàng Trường Minh thì mơ hồ gọi lên một tiếng: “Bố”

Cho đến rạng sáng ngày hôm sau, trong lúc mọi người vẫn còn chưa tỉnh giấc, Hoàng Trường Minh nhanh chóng trèo xuống từ cửa sổ, không ai ở trong nhà họ Lê phát hiện ra sự bất thường nào.

Ngay cả bánh bao nhỏ, người năm giữa bọn họ cả đêm qua cũng nhìn quanh và gấi đầu nói nhỏ với cô: “Mẹ ơi, hình như con đêm qua đã mơ thấy bố!”

“Ừm” Lam Ngọc Anh trả lời qua loa.

Rửa mặt xong chưa bao lâu thì có người gõ cửa phòng, Trịnh Phương Vũ bước vào với giọng nói tràn đầy năng lượng: “Ngọc Anh, chị tỉnh rồi sao? Thợ trang điểm và làm tóc đã đến rồi!”

Ông cụ Sang ra lệnh một tiếng, mọi người đều đối sang quần áo màu đỏ, nhìn qua cảm thấy rõ không khí vui vẻ.

Chuyên viên trang điểm và làm tóc đến từ sáng sớm đã vây quanh Lam Ngọc Anh, tuy bận rộn nhưng tất cả đều đâu vào đấy. Mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, Lam Ngọc Anh thay xong váy cưới, đúng lúc này, một người bạn từ phương xa vội vàng trở về để chứng kiến giây phút trọng đại này của cô.

“Cá nhỏ!”

Làn váy cưới của Lam Ngọc Anh quá lớn, di chuyến khó khăn nên cô đành ngồi ở trên giường, nhưng hai tay đã được cô để ra ngoài để tiện cử động.

Trương Tiểu Du mặc một bộ âu phục màu trằng rộng rãi. Tóc cô ấy dài hơn trước kia rất nhiều, buộc lên ở phía sau. Nhìn cô ấy đen hơn lúc gọi facetime, nhưng lại rất khỏe mạnh, cô ấy nhếch môi cười “Ngọc Anh, chúc mừng cậu nhé!”

“Cám ơn cậu!” Lam Ngọc Anh rất cao hứng: “Suýt chút nữa tớ còn tưởng rằng cậu sẽ không trở lại đấy!”

“Sao có thể như vậy chứ!” Trương Tiểu Du cười lớn hơn, nửa đùa nửa thật nói: “Những chuyện quan trọng như thế này, cho dù chỉ có thể dựa vào đôi chân, tớ cũng sẽ đi bộ về! Hôm qua chuyến bay ban ngày đã bị hủy, không còn cách nào, tớ chỉ có thể bay chuyến đêm, may mắn không đến muộn lễ cưới của cậu”

Đôi bạn thân bao năm tình cảm sâu nặng, nằm chặt tay nhau.

Trương Tiểu Du vừa vào cửa, Lam Ngọc Anh đã chú ý tới Trần Phong Sinh bộ dạng có chút mệt mỏi đi theo sau cô ấy: “Bác sĩ Sinh!”

Thấy bọn họ xuất hiện cùng nhau, cô vừa cảm thấy bất ngờ lại cũng không quá ngoài ý muốn cho lắm, lúc cô và Hoàng Trường Minh thông báo cho hai người bọn họ đến tham gia hôn lễ, hai người bọn họ đều ở Nam Phi, cùng nhau đi đến đây cũng là việc hợp lý.

Lam Ngọc Anh không khỏi nhìn người bạn thân bên cạnh, Trương Tiểu Du đang cúi đâu nghịch những viên kim cương trên váy cưới.

Cũng giống như Trương Tiếu Du, Trần Phong Sinh có vẻ rám nắng đi nhiều, nhưng thay đổi lớn nhất chính là, anh ta đã trở nên trầm mặc hơn nhiều, trước.

kia, những lúc không ở bệnh viện, trong âm thầm đôi mắt đào hoa kia vẫn mang theo vẻ bất cần đời, nhưng hôm nay từ đầu đến cuối vẫn hờ hững không có “Cô Ngọc Anh, chúc mừng cô nhé” Trần Phong Sinh cười với cô, tầm mắt như vô tình lướt qua Trương Tiếu Du, sau đó liếc nhìn đồng hồ đeo tay nói: “Hai người ở đây chuẩn bị đi nhé, tôi đi tìm Trường Minh!”

Lam Ngọc Anh gật đầu, đợi bóng dáng cao lớn của Trần Phong Sinh biến mất ở cửa phòng, cô không khỏi hỏi: “Cá nhỏ, cậu và bác sĩ Sinh…?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1098


Chương 1098

Trương Tiểu Du không biểu lộ đi gạo, Hôm qua, khi trò chuyện với Trịnh Phương Vũ, Lam Ngọc Anh có nhắc tới người bạn thân nhiều năm của mình, tính cách của cả hai đều hướng ngoại, lần đầu tiên gặp mặt, nhưng lại giống như đã thân từ lâu, bạn thân của bạn thân chính là bạn thân, vừa gặp mặt đã bắt đầu bàn bạc xem lát nữa sẽ chặn cửa Hoàng Trường Minh như thế nào.

Cô ở bên cạnh nhìn bọn họ, lắc đầu cười nhưng trong lòng luôn thầm mong chờ sự xuất hiện của anh.

gì, cô ấy chỉ cười, nụ cười đó rất gượng Trịnh Phương Vũ chống cảm, suy nghĩ hàng loạt biện pháp ở trong đầu, đến lúc cái đầu gần như muốn nổ tung thì bụm miệng hỏi người bên cạnh: “Cá nhỏ, năm đó cô và bác sĩ Sinh kia kết hôn, có cách gì chặn cửa hay không, nói ra chúng ta cũng nhau nghiên cứu bàn bạc, để xem có cách nào áp dụng lại được không!”

Lam Ngọc Anh nghe vậy, trong lòng không khỏi kích động: “Đúng vậy, năm đó cậu và bác sĩ Sinh bí mật kết hôn, hôn lễ như thế nào vậy?”

Bàn tay đang bóc kẹo cưới của Trương Tiểu Du dừng lại nháy mất như đông cứng lại “Cá nhỏ, mau nói đif’ Trịnh Phương Vũ nóng lòng thúc giục đó, vẻ mặt trong Trương Tiểu Du läc đầu, nhỏ giọng nói: “Không có hôn lễ”

“Cá nhỏ…” Lam Ngọc Anh sững sờ.

Trương Tiểu Du cong cong khóe miệng, nhưng lần này có chút gượng gạo, giả vờ đổi sang chủ đề khác: “Ôi chao, chuyện này đã là của quá khứ rồi, hôm nay là ngày vui của cậu, đừng nói đến chuyện của tớ làm gì! Nhanh nghĩ xem, một lát nữa chúng ta phải chặn cửa như thế nào đây!”

Trịnh Phương Vũ cũng ảo não đứng lên, phụ họa “Đúng, đúng đúng, tôi ra ngoài nhìn xem, hỏi thấm xem bọn họ đến đầu rồi”

Khoảng hơn mười phút sau, có tiếng động cơ ô tô vang lên.

Lam Ngọc Anh rướn người nhìn ra ngoài cửa sổ, từ xa đã thấy một hàng xe hơi hạng sang đỗ ở trước sân, hai bên kính chiếu hậu có treo những dải ruy băng và bóng bay, dẫn đầu đội ngũ đón dâu chính là Hoàng Trường Minh với chiếc Land Rover màu trắng đã lái cô đi khắp nơi trong nhiều năm.

Cửa xe mở ra, Hoàng Trường Minh đi xuống, anh mặc một bộ âu phục màu đen, khí chất ngút trời “Đến rồi, đến rồi!”

“Trịnh Phương Vũ xách váy, hấp tấp bỏ chạy lên lầu, chỉ huy mọi người khóa cửa.

Chẳng mấy chốc, tiếng bước chân càng ngày càng gần, rất nhiều người đứng ở ngoài cửa, trên hành lang cũng náo nhiệt không kém.

Là một nhóm người thân và bạn bè của bên nhà gái, tất cả đồng nghiệp trong công ty cũng đến. Trịnh Phương Vũ, Trương Tiểu Du và Tiểu Triệu hợp thành một nhóm ba người, kiên quyết đứng chặn ở cửa, ngăn không cho Hoàng Trường Minh ở bên ngoài dễ dàng gặp mặt và rước cô dâu, thực hành cái gọi là kế hoạch chặn cửa vừa mới tính toán ban nấy, Cách một cánh cửa, Lam Ngọc Anh có thể tưởng tượng được, Hoàng Trường Minh nghe xong không thể vào được cửa, sắc mặt anh âm trầm, trong lòng anh chắc hẳn đang thầm mảng tại sao lại có nhiều phong tục như vậy!

Hoàng Trường Minh nhíu mày, nói: “Phan Duy, đưa lì xì cho tôi!”

Phan Duy, cũng là phù rể hôm nay, cùng với Lê Văn Nam, lập tức lấy ra một xấp phong bao lï xì dày cộp chuẩn bị sẵn trong tay, đặt vào tay anh.

Ngay lập tức, bạn bè và người thân của cô dâu đều được tặng lì xỉ, dường như có một cơn mưa lì xì đỏ rơi xuống toàn bộ hành lang.

Phan Duy nhìn thấy mọi người cầm lì xì cười đến mức không khép miệng được, biết rõ lần này sếp ra tay hào phóng, anh ta nhẹ nhõm đi lên.

“Cô Vũ, lúc này tổng giám đốc Minh có thể vào trong được chưa?”

“Đâu có dễ dàng như vậy!” Trịnh Phương Vũ trả lời thẳng thắn, sau đó cao giọng ra hiệu: “Khụ khụ khụ, mọi người trước hết yên lăng, nhìn đây!”

Khi ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn qua, từ trong tay của Tiểu Triệu, cô ấy lấy ra một dụng cụ bằng thủy tinh, trong đó có nhiều mảnh giấy nhỏ với đủ loại màu sắc, được quấn băng dây tơ hồng: “Có rất nhiều mảnh giấy được cuộn lại, mỗi mảnh giấy sẽ có một nhiệm vụ hoặc câu hỏi trong đấy, chỉ cần anh ấy hoàn thành hoặc trả lời đúng ba câu, chúng tôi sẽ mở cửa cho chú rết”

“Không phải chứ, khó như vậy sao?” Trần Phong Sinh không khỏi thốt lên Ngay sau khi nhận xét này được đưa ra, Trịnh Phương Vũ không chút khách khí mà trả lời: “Bác sĩ Sinh, anh không thể nói như thế được. Đi Tây Thiên lấy kinh cũng phải trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn mới xong. Hiển nhiên lấy một người vợ không hề dễ dàng như vậy. Chú rế phải cho Ngọc Anh của chúng tôi thấy được tấm lòng thành của anh ấy! Hay là, nếu bên nhà trai cảm thấy không được, vậy thì chúng tôi sẽ sửa thành mười câu đúng nhé!”

“Đừng, đừng, đừng, ngàn vạn lần đừng như thế…” Mọi người luôn miệng nói.

Lông mày Hoàng Trường Minh nhíu chặt suýt nữa thì kẹp được con ruồi, vì muốn cưới được vợ, anh đành phải lấy một tờ giấy ở trong đó ra.

“Ôi, số hên quá, bên trong tờ giấy chỉ ghi một câu hỏi!”

“Trịnh Phương Vũ nghiêng đầu nhìn Trương Tiểu Du tháo dây đỏ mở tờ giấy ra trong lòng không khỏi hô nhỏ một tiếng Trương Tiểu Du cầm tờ giấy trong lòng bàn tay, sợ đối phương nhìn thấy, cười hỏi: “Anh Trường Minh, nụ hôn đầu tiên của hai người là khi nào?”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 1099


Chương 1099

Mặc dù câu hỏi sẽ tương đối đơn giản hơn nhiệm vụ, nhưng mọi người vẫn không khỏi nín thở, sợ nếu không cẩn thận anh sẽ trả lời sai Trịnh Phương Vũ không bỏ qua cơ hội để chỉnh Hoàng Trường Minh giúp Lam Ngọc Anh, còn cố ý báo thù chuyện trước kia anh đã chướng mắt mình, cô ấy cố ý thúc giục: “Mau trả lời đi, đừng do dự, nếu trả lời sai sẽ có hình phạt sẵn cho anh đấy, chỉ là thêm ba tờ giấy khác thôi!”

“Đêm đầu tiên” Hoàng Trường Minh cong môi, không chút do dự trả lời.

Trương Tiểu Du nhìn xuống đáp án trên tờ giấy, chớp mắt lấm bẩm nói: sao lại không đúng với đáp án đưa ra.

Nghe thấy được giọng nói từ bên ngoài cửa truyền đến, chị Lan ~ Người đang dán sát vào ván cửa để nghe động tĩnh bên ngoài vội vàng nhìn về phía Lam Ngọc Anh đang ngồi trên giường.

Lam Ngọc Anh cũng hơi giật mình khi nghe câu trả lời của Hoàng Trường Minh.

Đáp án mà cô ghi trong tờ giấy kia chính là sau khi say rượu, ở trong trí nhớ của cô, nụ hôn đầu của bọn họ hắn là ngày hôm sau, sau khi bọn họ say rượu ở trong Pub, khi đó hai người bọn họ vẫn là người xa lạ, chẳng có liên quan gì, buổi sáng tỉnh dậy trong khách sạn, cô còn bị anh dùng lời nói nhục nhã, cô còn nhớ rõ, cuối cùng anh còn nói.

“Tối hôm qua chúng ta chẳng làm gì cả, dủ sao tôi cũng phải lấy chút gì đó”

Sau đấy, nụ hôn của anh rơi xuống môi cô…

“Không đúng! Ngọc Anh nói không phải cái này!” Trịnh Phương Vũ vỗ tay nói thắng.

“Chính là đêm đầu tiên” Vẻ mặt Hoàng Trường Minh kiên định: “Đêm đó cô, ấy nằm ở trên giường không có ý thức”

‘Vê phần những chuyện khác, anh sẽ không nói ra, bởi vì anh không muốn chia sẻ với ai hết, chỉ muốn giữ lại cho chính mình thôi.

Mà Lam Ngọc Anh ở bên trong nghe được lời nói của hân, cúi đầu ngượng ngùng, nhìn thấy trên mặt cô đỏ bừng, chị Lan hiểu ra được tình huống, lập tức giơ tay gõ vào cửa hai cái Đây là ám hiệu mà bọn họ đã thương lượng từ trước, hai tiếng gõ đại biểu cho đáp án chính xác.

Trương Tiểu Du thấy vậy bèn mỉm cười cất tờ giấy vào trong túi, ra hiệu cho.

Trịnh Phương Vũ bên cạnh: “OK, chúc mừng anh đã vượt quat Xin mời tiếp tục bốc thăm!”

Trịnh Phương Vũ lại bưng cái ly thủy tỉnh về phía trước, Hoàng Trường Minh bốc ra một cái khác cùng màu.

Trương Tiểu Du vừa mở ra, Trịnh Phương Vũ đã hả hê: “Ha ha, lần này là một nhiệm vụ!”

“Nhiệm vụ gì?”

“Nhiệm vụ là: bây giờ bắt đầu thực hiện năm trăm hai mươi lăn chống đấy, 520, có ý nghĩa là anh yêu em!”

Mọi người nghe xong, trong nháy mắt đều ồ lên: “Cái gì? Năm trăm hai mươi cái? Như thế cũng quá nhiều rồi? Các cô muốn biến hôn lễ thành nơi tập thể hình sao!”

Trịnh Phương Vũ vung tay lên trấn an đám đông, lớn tiếng nói: “Yên lặng nào, cũng đâu phải để một mình anh Trường Minh làm, đám đàn ông đi đón dâu các anh đều có thế cùng nhau làm mà, mấy người chia ra cũng chỉ khoảng 70 ~ 80 cái một người, một chuyện quá bình thường, một câu thôi, cưới vợ phải lấy ra thành ý/ Trong đó có một người nhìn về phía Lê Văn Nam: “Văn Nam, cậu phải quản người của mình cho thật tốt đấy!”

Nhìn thấy bên kia đã đấy Lê Văn Nam đi tới, Trịnh Phương Vũ bông khựng lại, không còn náo nhiệt như vừa rồi, rất không có cốt khí cúi đâu xuống, sau khi liếc thoáng qua anh ta, mặt cô ấy đỏ lên, trên mặt đều là ngượng ngùng.

Lê Văn Nam nhìn cô ấy cúi đầu dùng ngón tay mân mê những bông hoa trang trí trên váy của chính mình, trước dáng vẻ ngượng ngùng đó, trong lòng không khỏi cảm thấy rung động.

Anh ta hẳng giọng, nhẹ nhàng nói: “Ông ngoại tôi xem chị Ngọc Anh như là cháu gái trong nhà, tôi cũng được xem như là người nhà mẹ đẻ của chị ấy”

“Chết tiệt, ra là có gián điệp!” Đột nhiên, rất nhiều người trợn mắt sững sờ.
 
Back
Top Bottom