Ngôn Tình Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 920


Chương 920

Ngoài cảm giác ngại ngùng, trong lòng càng thêm ngọt ngào.

Cô rất hiếm khi mặc những trang phục như thế này, nếu không lâm thì cô chỉ mặc nó một lần khi cả hai l*m t*nh với nhau bốn năm trước.

Khi cô nghe những lời của anh, tai cô bỗng nhiên bỏng rát.

Bước chân của Hoàng Trường Minh đã tới bên cạnh cô rồi, bản tay to áp vào lưng cô rồi trượt xuống eo, xúc cảm dưới lòng bàn tay khiến anh khẽ siết lại. Nhất là khi ánh mắt cô nhìn qua càng giống như một bàn tay nhỏ đang cào lấy trái tìm của anh. Lúc này anh thực sự chỉ có một suy nghĩ, anh muốn xé chiếc đó váy ra từng mảnh, cũng muốn xé cô ra thành từng mảnh.

Lam Ngọc Anh cảm thấy vải bị xoắn trong đầu ngón tay, cô vội vàng trốn sang một bên, sợ rằng anh sẽ thật sự làm theo lời anh nói, muốn xé rách chiếc Váy này ra: “Đừng có loạn! Nếu thật sự j rách, thì em sẽ không có váy để mặc đâu?

Giọng nói của Hoàng Trường Minh càng thêm khàn khản: “Vậy thì cởi ra mặc lại, e rằng anh thật sự không tự chủ được!”

Anh không sợ chiếc váy này bị xé rách vì anh thật sự có thể mua lại nó. Chủ yếu là do bác sĩ đặc biệt chỉ định rắng cơ thể cô vẫn chưa thể chịu đựng được những bài tập vất vả, và sẽ chỉ có bản thân anh là người chịu đựng nếu chuyện này tiếp tục diễn ra.

“Ừm, vậy cởi ra đi?” Lam Ngọc Anh chớp mắt.

Hoàng Trường Minh hít sâu một hơi Tiểu tiên nữ này!

Chỉ cần cởi ra không phải là cố ý khiêu khích anh sao?

“Mặc đồ ngủ vào!” Anh nghiến răng nói.

Lam Ngọc Anh giả vờ đột nhiên nhận ra: “ÔI”

‘Sau khi thay đồ ngủ và ra khỏi phòng thay đô, cô chạy tới phòng tắm thì đã thấy đang sáng đèn. Mỗi khi nhìn thấy d*c v*ng cùng bất mãn của anh, Lam Ngọc Anh đều không khỏi muốn trêu chọc anh, nhưng cô cũng không dám đi quá xa, nếu không sẽ có ngày chịu không nối hậu quả Vào tối thứ sáu, Hoàng Trường Minh đích thân lái xe đưa cô đến khách sạn nơi tổ chức yến tiệc.

Tiếng tăm của nhà họ Lê rất lớn, họ đã bao toàn bộ tầng cao nhất của khách sạn. Xe hơi sang trọng đều đậu ở bên ngoài, bình thường nhà họ Hoàng được mời đến bữa tiệc này nhưng vì hôn lê của hai nhà mà nhà họ Hoàng đã bị hủy bỏ. Hoàng Kiến Phong sẽ cảm thấy không thích hợp cho nên chỉ có Hoàng Trường Minh thay mặt tham dự sự kiện mà thôi Lam Ngọc Anh biết rằng anh tất nhiên không thể đến, nhưng vẫn muốn đi cùng với anh.

Cửa xe vừa mở ra, Hoàng Trường Minh đã từ phía trước đi vòng qua giúp cô vén váy dài ở phía sau, nhìn hành động đó cô không khỏi mim cười: “Đi vào th “Ừm” Hoàng Trường Minh bẻ cong cánh tay.

Đi thang máy lên thẳng tầng cao nhất rồi ra ngoài vài bước là lối vào của sảnh tiệc chính, bồi bàn mang găng tay trắng chỉnh tề đứng mỗi bên, sau khi trao thư mời xong, hai người bước vào.

Bên trong yến tiệc đã bắt đầu, dưới ngọn đèn pha lê khổng lồ, những món đồ ăn được sắp xếp, người nào người nấy quần áo là lượt tươm tất. Lam Ngọc Anh hít một hơi thật sâu, nói thật là cô hơi sợ sân khấu nhưng may là có Hoàng Trường Minh ở bên cạnh, sự rụt rè liền nhanh chóng tan biết Hoàng Trường Minh đột nhiên cau mày, trầm giọng bất mãn nói: “Tại sao anh ta lại ở đây?”

Lam Ngọc Anh nghe lời, nhìn theo tầm mắt và thấy Lê Văn Nam đang đứng trong đám đông cầm ly sâm panh. Thật trùng hợp anh ta cũng mặc một bộ vest trắng khuôn mặt đẹp trai và nụ cười tỏa nắng giống như một hoàng tử từ thời Trung cổ.

Không có gì đáng ngạc nhiên khi anh ta dự một bữa tiệc của giới thượng lưu như thế này.

“Quần áo của anh ta thật là xấu!” Hoàng Trường Minh hừ lạnh một tiếng.

Đẹp trai mà.

Lam Ngọc Anh l**m môi, đương nhiên cô không ngốc, chỉ giữ lời nói này ở trong suy nghĩ. Là tình nhân của Lê Hoài Lâm và cũng là người chủ trì bữa tiệc, mặc dù Nguyễn Hồng Mai mỉm cười dịu dàng khi từng vị khách tiến đến chào hỏi nhưng chỉ có cô mới biết nụ cười của bà ta miễn cưỡng như thế nào.

Bà ta đã nhận ra khoảnh khắc Lam Ngọc Anh và Hoàng Trường Minh bước vào.

Mặc dù Lê Hoài Lâm không quá rầm rộ về danh tính của Lam Ngọc Anh với mọi người nhưng để cô ta tới đây vào một dịp như thế nào thì làm sao Nguyễn Hồng Mai có thể cảm thấy hạnh phúc!
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 921


Chương 921

Hai mẹ con ở trong lòng đều nghĩ như vậy, tâm trạng của Lê Tuyết Trình lúc này cũng giống hệt như bà ta.

Cho dù hôm nay cô ta mặc bộ váy có giới hạn của Chanel, là tâm điểm của toàn cảnh, thu hút sự chú ý của rất nhiều người đàn ông nhưng vẻ mặt của cô ta không tự chủ được mà ảm đạm đến cực điểm.

Nhìn thấy họ đang khoác tay thân mật, Lê Hoài Lâm bước tới chào cô, Lê Tuyết Trinh gần như bóp chặt ly sâm panh trong tay và nhìn họ vây quanh Lam Ngọc Anh với ánh lửa trong đôi mắt đẹp.

Từ trước đến nay đều là như vậy, rõ ràng hào quang là thuộc về cô ta thế nhưng Lam Ngọc Anh lại đoạt được, Hoàng Trường Minh cũng vậy mà cha cô ta cũng thế. Một ngày nào đó, cô thậm chí sẽ nhận lại tất cả những thứ nên thuộc về cô!

Một bóng người đi qua, Lê Tuyết Trinh nghiêng đầu liếc nhìn. Đó chính là em họ của cô ta- Trịnh Phương Vũ, vừa tốt nghiệp từ Anh quốc trở về ngày hôm qua. Từ lúc đến nơi hai mắt cô ta đã luôn sáng rọi đế tìm kiếu một người nào đó. Trịnh Phương Vũ lắc lắc ly rượu đỏ trong tay, lười biếng hỏi, giọng cô ta có chút lơ lớ: “Chị Trinh, kia có phải là người phụ nữ đã cướp hôn phu của chị hai lần không?”

“Ừm” Lê Tuyết Trinh trực tiếp gật đầu, lộ ra sắc mặt cứng đờ.

“My Godl Chị Trình, cô ta thật không biết xấu hổi” Trịnh Phương Vũ trợn tròn mắt, lắc đầu: “Em còn không giữ được một người đàn ông! Nếu không phải em đi học khi còn nhỏ thì hợp đồng hôn nhân với nhà họ Hoàng đâu có bị hủy bỏ.

Em từ bỏ cũng chỉ vì người đó là chị thôi, còn những người khác thì em sẽ không nế nang. “

“Haha” Lê Tuyết Trinh chỉ cười nhạo mà không lên tiếng Lê Hoài Lâm sải bước về phía trước , ông ấy cảm rất vui vì Lam Ngọc Anh có thể tham dự: “Hôm nay ở đây có nhiều khách hơn nên có thể ba sẽ không chăm sóc được cho con. Ngọc Anh, đừng để mình đói, con ăn gì thì gọi cho phục vụ nhé?

“Vâng!” Lam Ngọc Anh gật đầu.

“Chú Lâm, chú yên tâm đi. Cháu sẽ chăm sóc cho cô ấy” Hoàng Trường Minh mím môi Lê Hoài Lâm cười gật đâu sau đó nói: “Khi chúng ta chờ phục vụ thì chú sẽ giới thiệu cháu mấy người quen của chú!”

“Được thôi!”

Nhìn Lê Hoài Lâm trở lại với các vị khách, Lam Ngọc Anh ngấng đầu đang định nói với Hoàng Trường Minh về việc lấy một ít bánh ngọt ở bàn dài. Trước khi giọng nói của cô vang lên, cô đã nghe thấy một giọng nữ sau lưng: “Anh Trường Min!”

Đột nhiên nghe thấy một cái tên như vậy, Lam Ngọc Anh cảm thấy kích động.

Cô gần như nhầm tưởng đó là Lam Ngọc Thiên, nhưng cô sớm nhận ra rằng người bên kia vẫn đang bị giam giữ và tuyệt đối không thế xuất hiện ở đây.

Lam Ngọc Anh quay đầu lại và nhìn thấy một cô gái mặc váy nhỏ cúp ngực, khác với váy dạ hội của những người khác ở đây. Bộ váy của cô ta ngắn cũn cỡn, trang điểm theo phong cách cổ điển với mái tóc buộc cao. Trở thành kiểu tóc đuôi ngựa, toát lên vẻ đẹp lạnh lùng bãng lãnh.

Trong một dịp như vậy thì vẻ ngoài của cô ta trông rất nối bật. Ngay cả khi Lam Ngọc Anh không thích cô ta thân mật với anh thân mật, nhưng vẫn phải liếc nhìn người con gái đó.

Nhìn thấy Hoàng Trường Minh nhíu mày, Trịnh Phương Vũ lập tức buồn bực, dùng ly rượu đỏ đập chạm vào ly của anh: “Anh Trường Minh, anh không nhận ra em ư? Em là Tiếu Vũ đây”

Dường như sau khi đối phương chủ động nhắc nhở Hoàng Trường Minh mới nhớ ra, khẽ hỏi: “Cô trở về Trung Quốc rồi ư?”

Ừf’ Trịnh Phương Vũ nở một nụ cười đạt chuẩn mỹ nữ nói:’Em đã có bằng MBA của Oxford nhưng gia đình em vẫn muốn em tiếp tục học. Em lại không muốn điều đó. Em sẽ trở thành mọt sách nếu cứ như vậy mất. Vì vậy ngay khi nhận được chứng chỉ em đã lập tức trở về nhà, vừa kịp bữa tiệc hôm nay! “

“Chúc mừng” Hoàng Trường Minh nâng môi nói “Cảm ơn, lời chúc mừng của anh khiến em vui hơn những lời người khác nói!” Trịnh Phương Vũ vén váy, vẻ mặt có chút ngượng ngùng và mong đợi: “Anh Trường Minh, chúng ta đã bảy năm không gặp rồi. Con gái 18 thay đổi đến chóng mặt, anh có thấy em thay đổi chút nào không?”

Hoàng Trường Minh ánh mắt thản nhiên đáp: “Vẫn vậy th Sự chiếu lệ trong những lời này quá rõ ràng, Trịnh Phương Vũ không thế không nghe thấy, khuôn mặt nhỏ nhản hơi nhăn lại: “Hừ, thật sự là thất vọng!

Em sẽ đi chảo hỏi gia đình trước, có thời gian sẽ nói chuyện với anh sau!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 922


Chương 922

Nói xong cô ta liền cầm ly rượu đỏ rời đi Lam Ngọc Anh cuối cùng cũng có cơ hội nói, cau mày hỏi: “Hoàng Trường Minh, cô ấy là ai?”

“Em họ Lục Tuyết Trinh” Hoàng Trường Minh trầm giọng đáp.

Lam Ngọc Anh gật đầu ngạc nhiên.

Em họ của Lê Tuyết Trinh?

Chị em họ có vẻ trông không giống nhau, tính cách cũng khác biệt. Lam Ngọc Anh không thể không nhìn bên trong nhưng bản năng của người phụ nữ cho cô biết người bên kia không chỉ đơn thuần gọi Hoàng Trường Minh như gọi những người anh quen biết khác.

Những người có thể tham dự bữa tiệc này đều là những gia tộc nổi tiếng, cũng có rất nhiều lời mời hợp tác kinh doanh, Hoàng Trường Minh và các khách mời chắc chân sẽ có vài lời chào hỏi.

Lam Ngọc Anh sợ rắng sẽ làm chậm trễ nên yêu cầu anh đi chào người quen trước, còn cô sẽ tới bàn dài ăn một món gì đó.

Chiếc khăn trải bàn màu vàng nhạt, điểm xuyết trên đó là những món tráng miệng tỉnh tế theo phong cách Trung Hoa và phương Tây, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta phải động tay rồi. Nhấc chiếc đĩa trắng sáng loáng, dọc đường cô đi ngang qua liền lấy một ly nước trái cây. Đi đến ghế sofa bên cạnh và chuẩn bị thưởng thức nó, Khi cô vừa định cần một miếng hạnh nhân giòn thì một bóng đen đổ xuống đầu tôi.

Lam Ngọc Anh nhìn lên và nhìn thấy em họ của Lê Tuyết Trinh một lần nữa.

Lúc này ly rượu đỏ trong tay cô ta đã đổi thành sâm panh, và cô ta đang nhìn cô ấy một cách trịch thượng, như thể đang nhìn vài bông hoa trên mặt Thực ra Trịnh Phương Vũ muốn tìm xem cô có gì đặc biệt mà lại có thế thu hút Hoàng Trường Minh và thậm chí mê hoặc được anh ấy. Nhưng nhìn mãi cũng không thấy cô có gì đặc biệt.

Lam Ngọc Anh nhìn cô ta nữa.

Lúc nãy khi đối phương đang nói chuyện với Hoàng Trường Minh, hoàn toàn không để ý tới cô. Cô ta coï như cô không tồn tại, hiện tại lại quay đầu lại chủ động đi tìm cô, thật là khiến người ta muốn cười Trịnh Phương Vũ chủ động sờ ly nước trái cây trên bàn của cô nói: “Làm quen, tôi tên Trịnh Phương Vũ!”

“Ừ” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Trịnh Phương Vũ cong môi lầm bẩm n “Lam Ngọc Anh” Cô vẫn nhẹ nhàng đáp lời Trịnh Phương Vũ ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh cô, đặt ly sâm panh trong tay xuống bàn sau đó vất chéo chân ngồi thẳng: “Chà, cô Ngọc Anh. Không cần nói chuyện vòng vo, tôi thích anh Trường Minh! Tôi thích anh Trường Minh từ lâu nhưng anh ấy lại lập hôn ước với chị họ tôi. Tôi và chị họ gần như lớn lên cùng nhau nên tôi chỉ có thể nhầm mắt cho qua, nhưng bây giờ nghe nói anh ấy đã từ hôn với chị họ. Tôi không thế cứ ngồi chờ nữa. Tôi muốn đấu tranh cho hạnh phúc mà mình đã từng từ bỏ! “

Khi Trịnh Phương Vũ nói những lời này, ánh mắt cô ta có chút xẹt qua. Ở buổi tiếp tân mà cô ta gấp khi đó, không chỉ là tình yêu sét đánh đối với Lê Tuyết Trinh mà cô ta cũng đã say nắng. Nhưng vì lúc đó cô ta còn quá nhỏ, còn đang học trung học.

Sau khi Lam Ngọc Anh lắng nghe, chiếc rĩa trên tay cô gần như rơi xuống đất.

Mặc dù đã có trực giác, nhưng cô không ngờ đối phương lại trực tiếp không chút che giấu như vậy.

Cô tên là gỉ?”

“Ði ra vậy…”

Cô bóp chặt cái rĩa, gật đâu và đưa chiếc bánh ngọt hạnh nhân vào miệng “Này!” Trịnh Phương Vũ tròn mắt, sắc mặt đen lại nói: “Cô sao vẫn còn tâm trí mà ăn. Vừa rồi cô có nghe tôi nói không đó. tôi thích anh Trường Minh!

“Tôi nghe rồi” Lam Ngọc Anh nuốt nốt miếng bánh trong miệng nói.

Trịnh Phương Vũ có chút phát điên trước bộ dạng không hề thay đối của cô, “Tôi đối với cô vô tội như vậy saơ’ “Giống như là của riêng anh, không liên quan gì đến chúng tôi” Lam Ngọc.

Anh uống thêm một ngụm nước trái cây.

“Trên thực tế hiện tại cô có ấn tượng không tồi về Trịnh Phương Vũ trước mặt, có thể là cô ta chọn cách trực tiếp nói cho cô biết còn hơn là Lê Tuyết Trinh lúc nào cũng âm hiểm như rần độc “Cô? Tại sao cô lại có được anh Trường Minh!” Trịnh Phương Vũ cấn thận nói, đột nhiên cười nhạo cô thêm hai lân.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 923


Chương 923

“Cô Vũ” Lam Ngọc Anh nhếch miệng, hất cảm ra hiệu về phía một nơi nào đó: “Cô Tuyết Trinh đứng ở đó, chính là chị họ cô đó. Cô ta hơn cô cả về tính tình và cách nói chuyện, thậm chí cũng cao và trông xinh đẹp hơn cô rất nhiều, đúng không?”

“Tôi thừa nhậnf” Trịnh Phương Vũ chua chát nói.

Mặc dù từ nhỏ cô ta đã ghét nhất những người thích so sánh cô ta ới Lê Tuyết Trinh nhưng cô ta vẫn phải thừa nhận gương mặt của chị họ đẹp hơn rất nhiều. Cho dù cô ta có mỹ nữ, mà sánh với Lê Tuyết Trinh thì vẫn còn thua kém rất nhiều”

Lam Ngọc Anh chớp mắt, giang hai tay nói: coi trọng cô ta, huống chỉ là cô”

“Trịnh Phương Vũ đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sô pha.

Cô ta duỗi ngón tay về phía cô hồi lâu, sững sờ không biết nên phản bác lại thế nào. Khuôn mặt nghẹn ngào vì lời nói của cô ta đỏ lên rồi chuyển sang trắng bệch, cuối cùng cầm ly sâm panh lên quay đầu tức giận bỏ đi loàng Trường Minh còn không Lam Ngọc Anh cúi đầu, tiếp tục ăn đồ ăn vặt trong đĩa.

Hoàng Trường Minh đi tới ngồi bên cạnh cô sau khi tiếp vài vị đối tác, liền nhìn thấy bóng dáng người vừa rời đi ô ta bị làm sao vậy Lam Ngọc Anh cần một miếng bánh quy socola nói: “Tới là phiền em, rồi lại bị em chọc tức cho bỏ chạy”

Hoàng Trường Minh cau mày khi nghe được câu cô nói, đuôi lông mày không khỏi nhướng lên.

Anh đặt một tay lên ghế sô pha sau lưng cô, tay còn lại duỗi về phía cô, trực tiếp nắm tay cô rồi thản nhiên bỏ phần bánh quy còn lại vào miệng, không quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Đầu ngón tay Lam Ngọc Anh bị anh l**m ướt. Cô giật mình lau khăn vào trải bàn, cần môi trâm giọng hỏi: “Hoàng Trường Minh, anh nói thật cho em biết, trước khi gặp em, anh đã khiêu khích bao nhiêu cô gái rồi?”

“Anh sẽ không nói cho em biết” Hoàng Trường Minh nhướng mày, giọng điệu thoáng nói.

“Trước khi gặp cô, anh thậm chí chưa từng nhìn thấy một người phụ nữ nào ở bên cạnh mình, ngay cả Lê Tuyết Trinh cũng là hôn ước do gia đình đưa ra, sau khi gặp cô thì anh chỉ quan tâm đến cô, không thể không làm cho bản thân để tâm tới người nào khác nữa.

Lam Ngọc Anh ánh mắt vượt qua đám đông và dán chặt vào thân hình của Trịnh Phương Vũ, cô cố gắng nói nhỏ với anh: “Em họ của Lê Tuyết Trinh có vẻ có hứng thú với anh đí Cô ta không chỉ có hứng thú mà thậm chí còn tuyên bố rằng cô ta thích anh một cách thẳng thản.

“Đổi với anh ư?” Hoàng Trường Minh kinh ngạc.

“Anh không biết sao?” Lam Ngọc Anh nheo mắt hỏi.

“Hữ” Hoàng Trường Minh nhíu mày lâm vào trầm tư, khi cô nhắc tới chuyện này, trong đầu mơ hiồ nhớ tới cái gì đó khiến anh hơi suy tư: “Hình như là có chuyện như thế này!

Lam Ngọc Anh mở to mắt.

Hoàng Trường Minh mím môi nhìn cô đúng lúc, anh duỗi tay bóp cắm cô: “Anh cũng có chút ấn tượng. Cô ta đã đến tỏ tình với anh, nhưng anh nghiêm túc không đồng ý. Lúc đó cô ta còn chưa học tới trung học. Sau khi tốt nghiệp thì cô ta chỉ là một đứa trẻ, dựa vào mối quan hệ với Lê Tuyết Trinh thì cũng chỉ có thể coi cô ta như một đứa em gái! “

“Anh chắc chứ?” Lam Ngọc Anh nghĩ ngờ hỏi “Chắc chản và dứt khoát” Hoàng Trường Minh không tránh khỏi ánh mắt của cô, vẻ mặt kiên quyết nói Lam Ngọc Anh kéo tay anh khỏi cảm, chọc móng tay vào lòng bản tay của anh rồi chua ngoa nói: “Nhưng anh nghĩ em họ đó rất nhớ anh đó. Vừa rồi ngay khi anh rời đi, cô ta đã chạy tới chứng minh điều đó với em đấy”

Hoàng Trường Minh nắm lấy nhưng ngón tay của cô mà giữ chặt: “Nếu như Trịnh Vô Cực lại tới quấy rầy em thì cũng đừng để ý tới cô ta “Tên người ta là Trịnh Phương Vũ khóc sau khi nghe điều này.

Em họ của Lê Tuyết Trinh vừa giới thiệu bản thân với cô xong.

“Thật sao?” Hoàng Trường Minh nhíu mày, nhẹ giọng nói: “Anh không nhớ rõ Lam Ngọc Anh không biết nên cười hay Lam Ngọc Anh bất lực lắc đầu.

“Thôi, tha thứ cho anh vậy!

Anh thậm chí còn không nhớ nổi họ của người kia, rõ ràng là người này không để ý đến cô ta lắm. Lúc Trịnh Phương Vũ tiến lên chào hỏi, cô ta cũng có nhắc lại nhưng dường như anh vẫn không nhớ là ai. Lê Hoài Lâm vừa mới khỏi bệnh, thân thể vẫn đang hồi phục. Tuy cũng không mệt mỏi nhưng đã lâu như rồi không tổ chức tiệc tùng, sau hai giờ đông hồ thì bữa tiệc cũng kết thúc, các vị khách lần lượt rời khỏi khách sạn.

Sau khi chào tạm biệt Lê Hoài Lâm, Lam Ngọc Anh được Hoàng Trường Minh đỡ và bước xuống bậc thềm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 924


Chương 924

Khi đứng trên mặt đất, phía sau lưng cô có tiếng giày cao gót vang lên, tiếng giày cao gót rung lên bần bật theo từng bước chân của cô ta. Trịnh Phương Vũ bắt kịp từ phía sau, dường như chỉ để đặc biệt nói lời tạm biệt, “Anh Trường Minh, tạm biệt!”

Trước khi đi, cô ta còn nhìn cô đây khiêu khích.

Ngồi ở ghế lái phụ, Lam Ngọc Anh nhìn anh nghiêng người thắt dây an toàn sau đó đóng cửa đi vòng qua phía trước xe. Anh mặc một bộ y phục màu đen của Anh quốc, anh luôn thích màu đen, cũng rất thích hợp với đêm tối như mực. Ở đây trông tổng thể ngoại hình của anh rất mượt mà và đẹp trai.

Thảo nào luôn thu hút những ong bướm xung quanh.

Nghĩ đến việc cuối cùng đã cắt đứt hợp đông hôn nhân với Lê Tuyết Trinh, giờ lại xuất hiện một người em họ khiến Lam Ngọc Anh không có chút không vui, làm sao có ai lại không ai khó chịu với những người phụ nữ khác thèm muốn người đàn ông của mình, thậm chí cô còn nhìn thẳng vào mắt Hoàng Trường Minh với vẻ bực bội. Nếu anh không giỏi hay hấp dẫn thì cũng sẽ không thu hút được nhiều phụ nữ như vậy!

Nhưng khi cô nhìn thấy Lê Văn Nam đang đi về phía mình thì sự ghen tị và bất bình lập tức giảm xuống, giống như cô không có quyền trách móc anh. Bên cạnh cô cũng có một người đang nhiệt tình theo đuổi Đó đúng là một cuộc chơi huề vốn.

Lê Văn Nam bước tới chiếc Land Rover, lễ phép gõ kính cửa số nói: “Cô, Ngọc Anh!”

Từ khóe mắt Lam Ngọc Anh liếc nhìn Hoàng Trường Minh đang ngồi ở bên cạnh, cẩn thận hạ cửa kính xe xuống cười khan nói: “Anh Nam”

“Trong bữa tiệc hôm nay, tôi không tìm được cơ hội để nói với cô vài câu”

Lê Văn Nam không có thích hợp với độ thấp của cửa số xe nên hơi khom gối xuống nhìn cô chăm chú, “Có rất nhiều khách khứa mà ..” Lam Ngọc Anh tạm dừng nói:Anh Nam, có vấn đề gì không?”

“Đây là quà của tôi!” Lê Văn Nam đưa tay ra sau lưng, một cái túi xẹt qua cửa kính xe hạ xuống trước mặt cô, giống như vừa mới lấy ra từ trong xe đưa cho cô.

“Quà ư? Không cần đâu, cảm ơn!” Lam Ngọc Anh nhanh chóng vươn tay đẩy ra.

‘Đùa thôi, cô cảm thấy hai ánh mắt nhìn từ bên cạnh lạnh tới mức sắp đông cứng cả tay.

Lông mày của Lê Văn Nam trong đêm tối khiến anh ta trông càng đẹp trai hơn. Anh cười lắc đầu nói: “Con trai cô rất dễ thương, thật ra tôi cũng rất thích trẻ con! Hôm đó ở công viên câu cá, tôi nghĩ nó thích máy bay điều khiển từ xa mà người khác chơi nên tôi đã đặc biệt đặt mua một chiếc từ Hong Kong, chỉ muốn tặng nó như một món quà chứ không có ý nghĩa gì khác, cô vẫn không nên từ chối tình cảm của tôi dành cho cậu bé đâu! “

“Ưm…” Lam Ngọc Anh nuốt nước bọt không nói gì Cô không ngờ món quà này được chuẩn bị cho bánh bao nhỏ, anh ta quả thật là cao thủ. Hành động này còn khiêu khích hơn cả việc trực tiếp gửi cho cô, cô cũng phải khâm phục sự kiên trì, va chạm của người thanh niên này.

Lê Văn Nam nhìn qua cô rồi nhìn Hoàng Trường Minh ngồi ở ghế lái:”Tổng giám đốc Minh có phiền không?”

“Không phiền” Hoàng Trường Minh nhẹ giọng nói.

Thấy anh đã nói rồi, Lam Ngọc Anh đành phải tiếp nhận. Cô gật đầu cảm ơn: “Anh Nam, cảm ơn anh…”

“Không có gì!” Lê Văn Nam cười vẫy tay, sau đó lui ra phía sau nhường đường cho bọn họ, Cùng lúc đó, chiếc Land Rover màu trắng nổ máy và lái xe rời khỏi khách san, mang theo một cơn gió đêm.

Món quà được đặt trên đùi cô, Lam Ngọc Anh không chạm vào lần nào nữa. Thỉnh thoảng cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, thật không thể tin được là anh lại nhận món quà của Lê Văn Nam.

Đang phân vân thì xe giảm tốc độ đột ngột và dừng lại bên đường.

Cô chỉ cảm thấy trước mặt có một tia chớp, túi quả trên đầu gối trực tiếp bị Hoàng Trường Minh lấy đi, không nói một lời liền nhìn thấy một đường parabol xinh đẹp tiến vào thùng rác, sau đó chiếc Land Rover lại quay trở lại đường chính.

Lam Ngọc Anh âm thầm thu hồi ánh mắt. Cô biết anh không nói không có nghĩa là không tức giận.

Sau bữa trưa, Bánh bao nhỏ ngáp liên tục và được cô ru ngủ Lam Ngọc Anh không có việc gì để làm, cô đi quanh phòng cất quần áo phơi bên ngoài ban công, khi mở tủ lấy quần áo gấp vào thì vô tình chạm vào một túi giấy.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 925


Chương 925

Cô nhặt nó lên, không hiếu sao lại cảm thấy quen thuộc.

‘Sau khi Lam Ngọc Anh mở ra, vẻ mặt xấu hổ lập tức càng hiện rõ. Cô đã hiểu tại sao mình lại cảm thấy cái túi này quen thuộc, bởi vì hai người đã quen nhau cách đây 4 năm, lúc đó hai người vẫn còn đang quan hệ làm ãn.

Anh đã mua một đống đồ ngủ s*x* trong cửa hàng và dọa sẽ cho cô mặc một cái mỗi đêm, Lúc này vẫn còn vài bộ đô ngủ không có tag trong suốt như vải tuyn, chỉ cần nhìn vào là cô đã cảm thấy khô nóng, Cô không ngờ nó sẽ tồn tại cho đến tận bây giờ.

Cô sợ rằng ngay cả chính Hoàng Trường Minh cũng không biết và điều đó không khó đoán. Khi ai đó nhìn thấy những điều kỳ quặc của anh thì họ sẽ sắp xếp mọi thử trở lại một cách nguyên vẹn.

Buổi sáng Lam Ngọc Anh ngủ dậy có chút choáng váng, đi vào tẩm liền phát hiện quên lấy quần áo nên đành nhờ Hoàng Trường Minh đưa giúp.

Kết quả là cô duỗi cánh tay ướt sũng ra trước cửa, thay vì nhận quần áo của cô thì anh đã nằm lấy tay kéo cô vào lòng rồi cần vào tai cô một cách ác ý như để buộc tội cô cố ý quyến rũ anh thề với trời đất là cô không hề có suy nghĩ đó.

Trong suốt thời kỳ thân thế cô dưỡng thương, anh đã phải khống chế và chịu đựng. Chỉ có thể ép mình nuốt d*c v*ng xuống đáy lòng, cô có thể cảm nhận được qua hành động anh vùi đầu vào cổ cô mỗi đêm. Nghĩ đến sự h*m m**n và bất mãn của Hoàng Trường Minh lúc sáng, Lam Ngọc Anh không khỏi muốn trêu chọc anh.

Nhấc điện thoại lên, cô bắt đầu gửi cho anh một tin nhản: “Anh đang làm gì vậy?”

“Ngồi và đợi buối lễ ký kết bắt đầu”

Hoàng Trường Minh nhanh chóng phản ứng lại, dường như điện thoại di động vẫn luôn ở trong tay anh.

Cô đã biết về buối ký kết. Khi thắt cả vạt vào buổi sáng, anh nói với cô rằng hôm nay có một buổi lễ ký kết sẽ được tổ chức. Lam Ngọc Anh có thể tưởng tượng rắng anh đang mặc một bộ vest đen và ngồi trên ghế với đôi chân dài xếp lại, mắt cá chân hơi gầy, khi di chuyến sẽ lộ chiếc tất màu đen nam tính.

Nghĩ còn chưa bắt đầu và hiện tại anh cũng không bận rộn nên cô liếc nhìn túi giấy tiếp tục xấu xa gõ dòng chữ: “Hoàng Trường Minh, lúc nãy em thu dọn tủ, đoán xem em đã thấy cái gì?

Hoàng Trường Minh: “Thấy cái gì?”

Lam Ngọc Anh: “Em sẽ chụp một bức ảnh cho anh!

Sau khi gửi thành công, cô lấy một bộ đồ ngủ trong túi và trải ra giường, tìm góc và chụp như một người bán hàng trên mạng, chọn chiếc đẹp nhất và gửi cho anh.

Không bao lâu, Hoàng Trường Minh gửi lại ba chữ: “Em cố ý?”

Lam Ngọc Anh mím miệng cười khẩy, tự hào vì đã thành công trong việc chơi khăm một chút. Tay cô liên tục gõ tiếp: “Bây giờ em có nên đối nó cho anh không? Mặc dù nó đã để ở đây một thời gian nhưng kiểu dáng đã lỗi thời rồi Những trang phục kiểu này chắc không hợp thời… “

Cuối cùng cô còn cố tình sử dụng một số dấu chấm lửng.

Hai ngày trước cô vừa mặc một chiếc váy dạ hội bó sát mà nhìn anh đã tràn đây nhiệt huyết, nếu nhìn thấy bộ đồ ngủ gợi cảm này, cô dám cá rằng nhất định anh sẽ không kiềm chế được mà ném cô xuống và xé nát tất cả Hoàng Trường Minh gửi đến hai chữ: “Yêu tinh!”

Trên màn hình điện thoại, Lam Ngọc Anh có thể cảm thấy anh nghiến răng, cô càng mm cười tự tin hơn.

Nhưng cô cũng biết rằng cô sẽ không chấp nhận khi sử dụng nó. Sau khi đạt được mục đích, cô ngay lập tức rút lại bức ảnh và coi như không có chuyện gì xảy ra ‘Sau khi cô cho bộ đồ ngủ vào túi rồi cất xuống đáy tủ lấy quần áo che đi, điện thoại lại xuất hiện một tin nhãn: ‘Đếm ngược ba ngày!”

Lam Ngọc Anh chỉ nghĩ một chút và ngay lập tức hiểu những gì anh đang đề cập đến.

Ngày anh từ bệnh viện trở về, Hoàng Trường Minh hầu như ngày nào cũng đếm ngược…

Cô không khỏi rùng mình một cái, vội vàng vứt điện thoại sang một bên, đóng tủ chuẩn bị lên mạng tìm phim cung đình đế nén cơn choáng váng, nhưng vừa quảng cáo xong thì chuông điện thoại vang lên.

Nhìn thấy ba chữ “Hoàng Trường Minh” hiển thị trên màn hình, Lam Ngọc.

Anh vần còn rụt rè, cho rằng bản thân bị trêu chọc không thế kiềm chế nên trực tiếp gọi điện thoại cho cô hỏi thăm.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 926


Chương 926

“Chào.

Cô thì thào cầm lên, nhưng giọng nói trâm ổn của Hoàng Trường Minh ở đăng kia có chút ngưng tụ: “Lại Diệp đã bị bắt rồi!”

“AI” Lam Ngọc Anh sửng sốt, sau đó nhíu mày vội vàng hỏi: “Làm sao bắt được? bà ta trốn ra ruộng rồi sao?

Đã lâu lâm rồi kể từ khi xảy ra vụ bất cóc, cùng ngày đám côn đồ đó bị tóm gọn nhưng Lại Diệp- kẻ đứng sau hậu trường đã bỏ trốn, bà ta biến mất như thể cả thế giới bốc hơi “Không phải, vẫn ở Sài Gòn!” Hoàng Trường Minh vừa nhận được tin tức, liền gọi điện cho cô, anh nhếch mép nói: “Bà ta che giấu rất kỹ nhưng Cục công an đã mở chuyên án từ lâu. Họ đang truy lùng bà ta như một kẻ tình nghĩ. Anh sợ bà ta đã trốn đi nơi khác từ lâu, nhưng vì không thể chịu đựng được nữa nên đã liên lạc với bố em để đòi tiền. Ý anh không phải là chú Lâm mà chính là Lam Khải Dương!

“Khi bà ta liên lạc thì đã bị cảnh sát bắt được rồi. Hôm nay bà ta đến gặp mặt như thỏa thuận thì đã bị cảnh sát phục kích gần nhà họ Lam bắt tại chỗ Lam Ngọc Anh vẻ mặt kinh ngạc: “Hiện tại đã bị bắt đi rồi ư?”

“Chà, bà ta đã thú nhận những gì đã làm. Và chắc chắn bà ta sẽ không thể dung thứ cho sự ngụy biện của mình trước những bãng chứng ki “Lại Diệp có nói tại sao bà ta lại làm như vậy không?

Hoàng Trường Minh đáp: ‘Ân oán cá nhân. Bà ta muốn cầu xin em buông tha cho con gái bà ta là Lam Ngọc Thiên nhưng em đã từ chối, cho nên bà ta muốn báo thù: Nghe vậy Lam Ngọc Anh khóe miệng chậm rãi mím lại nói: “Chẳng lẽ chỉ vì chuyện này sao?”

“Không. Ngọc Anh, em xảy ra chuyện gì vậy?” Hoàng Trường Minh hơi bối rối hỏi cô.

Lam Ngọc Anh lắc đầu, cảnh tượng lướt qua khi cô ở bệnh viện đêm đó, cô cau mày lầm bẩm nói: “Không, có lẽ do em quá nhạy cảm…”

“Ba em đâu, ông ấy có sợ hãi không?” Cô vội vàng hỏi lại.

“Anh nghĩ là có” Hoàng Trường Minh chưa rõ lầm, nhưng có lẽ anh cũng đoán được.

Lam Ngọc Anh chưa bao giờ nói với Lam Khải Dương về việc bắt cóc của Lại Diệp. Theo ước tính, Lại Diệp rất tuyệt vọng và muốn quay lại để xin tiên chồng. Rốt cuộc Lam Khải Dương không thể đồng ý với bà ta, nhưng ông không ngờ vợ mình không chỉ đòi tiền mà còn bị cảnh sát bắt đi, hẳn là có một cú sốc không nhỏ.

Nghĩ đến đây cô lập tức nói: ‘Vậy thì để chú Lý đưa em đến nhà họ Lam nhé?”

“Được tồi” Hoàng Trường Minh trầm giọng nói ở đầu dây bên kia: “Lễ ký kết bên này sẽ bắt đầu ngay lập tức. Ngọc Anh, khi nào kết thúc anh sẽ đón em Lam Ngọc Anh cúp điện thoại và vội vã ra ngoài Khi đến nhà Lam gia thì Lam Khải Dương đã được bảo mẫu đưa lên lầu, ông nằm trên giường với vẻ mặt suy tư.

Nhìn thấy cô vào cửa, Lam Khải Dương cố gắng ngồi dậy nói “Ngọc Anh, con đến rồi!”

“Ba, ba không sao chứ?” Lam Ngọc Anh vội vàng bước tới, đỡ ông dựa vào giường.

Bên cạnh còn có một quầy thuốc truyền dịch, trên đó treo một túi thuốc trong suốt, kim tiêm được gần vào mu bàn tay Lam Khải Dương. Khuôn mặt vốn đã già nua sau bốn năm nay trông phờ phạc hơn, như thể tóc bạc chỉ trong tích tắc trở nên rất nhiều.

Kể từ lần cuối cùng cô đến để tìm ra sự thật, tất cả những thù hận và trách móc mà cô dành cho Lam Khải Dương đã thực sự biến mất, thậm chí cô còn nghĩ rằng ông rất đáng thương Lam Khải Dương cười với cô, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ là chuyện cũ Cảm xúc thăng trầm một chút nên huyết áp tăng cao! Ba vừa mời bác sĩ đến khám, không có gì nghiêm trọng, uống một ít thuốc hạ huyết áp rồi nghỉ ngơi là được rồi”

Lam Ngọc Anh gật đầu và đưa cho ông từ phía người giúp việc.

Lam Khải Dương nhấp vài ngụm, biết lý do cô đến, ông cười nhạt hỏi: “Con có biết chuyện Lại Diệp bị bắt không?”

“Ừm.” Lam Ngọc Anh gật đầu.

Những điều tốt đẹp không lan ra ngoài nhưng điều xấu lại lan rộng tới hàng ngàn dặm. Mặc dù cảnh sát đã bất Lại Diệp đi, nhưng khi cô đến nhà họ Lam thì thấy rất nhiều người dân đứng trên lề đường. Những người hàng xóm của cả hai bên tất cả chỉ vào sân, và miệng của họ đang hãng hái thảo luận.

“Thật không ngờ!” Lam Khải Dương hung hăng võ đùi, thậm chí cầm kim tiêm run lên mấy lần: “Ngày hôm kia ba nhận được điện thoại của bà ta nhờ ba đòi một số tiền nhất định thì sẽ ký vào thỏa thuận ly hôn và không bao giờ đến quấy rầy ba nữa. Bà ta sẽ rời Sài Gòn để đến nơi khác sống. Ba đã rất hài lòng và đồng ý! Nhưng không ngờ hôm nay khi bà ta đến lấy tiên, rất nhiều công an bất ngờ xuất hiện và còng tay thẳng tay bà ta lại! Lúc đó ba mới biết bà ta có thể làm chuyện điên cưồng như vậy, chính là việc chỉ đạo xã hội đen bắt cóc con. Và cũng may là con không sao, nếu không cảnh sát gấp trăm lần cũng không bắt được bà ta! “
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 927


Chương 927

Lam Khải Dương đã biết thông tin chỉ tiết về vụ việc từ cảnh sát, và hiện tại ông đang cảm thấy rất sốc.

Lam Ngọc Anh quan sát sự thay đổi trên khuôn mặt ông, biết răng trong lòng ông hẳn rất khó chịu.

Một ngày làm vợ chồng cũng nên nghĩa phu thê. Tuy giờ đã thành là người xa lạ nhưng Lại Diệp đã kết hôn với ông nhiều năm như vậy, dủ sao cũng từng là người chung chăn gối, sinh ra một đứa con gái cho ông. Nay lại chứng kiến cảnh vợ mình bị cảnh sát bắt đi. Có thể tưởng tượng được sự phức tạp của tâm trạng ông lúc này.

Lam Ngọc Anh nắm chặt ngón tay, do dự hết lần này tới lần khác, cuối cùng văn là mở miệng: “Ba, nếu không chịu nổi thì…”

‘Vụ bắt cóc đó là một cơn ác mộng khủng khiếp đối với cô, dù cuối cùng Hoàng Trường Minh đã bắt họ trả giá bầng máu, mặc dù đã trốn thoát an toàn nhưng cô vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi khi nghĩ đến tình huống lúc đó, dù là công khai hay riêng tư, cô đều không muốn để Lại Diệp trốn thoát Chỉ là đối với Lam Khải Dương, Lam Ngọc Anh có chút không cam lòng.

Đối với kẻ chủ mưu trong vụ án thì cấu thành tội liên đới, dù có mưu đô, cuối cùng là h**p dâm cũng rất xấu, không chỉ là băng nhóm nhiều người tính h**p dâm mà còn bắt cóc cô. Cả hai tội đều bị trừng trị, cả hai đều không nên nghĩ đến. Nếu không khởi tố có lẽ tội danh sẽ được giảm nhẹ “Không cần!” Lam Khải Dương biết cô muốn nói gị, trực tiếp ngất lời thở dài nói: “Mẹ con nhà bọn họ hôm nay sẽ phải nhận hậu quả đến nơi đến chốn. Bọn họ hoàn toàn có lỗi với bản thân và nên trả giá cho những gì mình đã làm! Ba đã nói rồi, cái ác nào cũng có nguyên nhân và nhân nào cũng có quả. Con cứ: suy nghĩ xeml “

Thấy ông đã quyết định, Lam Ngọc Anh gật đầu mà không nói thêm.

Lam Khải Dương được cô xoa dịu nên sắc mặt cũng đã tốt lên rất nhiều, khi cô ]rút kim tiêm trên mu bàn tay, cô chậm rãi nói: “Ba, con đã tìm được cha ruột của mình rồi…’ “Tìm được rồi à?” Lam Khải Dương giật mình.

“Vâng…” Lam Ngọc Anh gật đầu.

‘Vẻ mặt Lam Khải Dương ngưng trệ trong chốc lát, lộ ra một tia thất vọng, ông cười nói: “Đây là chuyện tốt đó! Ngọc Anh, từ khi mẹ con qua đời, ba luôn đối xử tệ bạc với con. Ba biết những năm này trong lòng con thực sự trách móc của mình, ba thật sự ba. Thật có lỗi với con! Bây giờ có thể tìm được cha ruộ rất mừng cho con!

Lam Ngọc Anh nhìn qua với đôi mắt trong veo, nói ra quyết định mà cô đã đưa ra từ lâu: “Ba, mặc dù con đã tìm được cha ruột của con, nhưng khi con sinh ra, baa đã đặt cho con họ của con. Nếu ba muốn, con vẫn sẽ thuộc họ Lam. Là con gái của b; “Ngọc Anh, cảm ơn con!” Giọng điệu của Lam Khải Dương hưng phấn, trong mất có vài tỉa nước: “Ba thật hối hận và xấu hổ khi đối mặt với con!

“Tất cả đã kết thúc!” Lam Ngọc Anh cười và đưa tay ra.

“Ừf’ Lam Khải Dương gật đâu cảm kích trước lòng tốt của cô, ông vỗ vỗ mu bàn tay cô rồi xoay người hỏi: “Ngọc Anh, Trường Minh đối với con có tốt không?”

“Anh ấy rất tốt” Lam Ngọc Anh đáp, Lam Khải Dương xấu hố và chậm rãi nói: “Có lẽ đã quá muộn để ba thể hiện tình yêu của một người cha, nhưng từ góc độ của mình, ba hy vọng rằng con gái mình sẽ gặp được đúng người và có thể có cuộc sống hạnh phúc bên Trường Minh, được không? “

“Ba, đừng lo lắng!” Lam Ngọc Anh cười gật đầu.

Cô có thể cảm nhận được đối phương có chân thành hay không. Cô rắng Lam Khải Dương đang chân thành quan tâm đến hạnh phúc của cô, và trái tim cô cảm thấy ấm áp. Cô tiếp tục nói: “Hoàng Trường Minh rất tốt, anh ấy thực sự tốt!

Con nghĩ đời này chỉ có anh ấy thôi, sẽ không có người đàn ông nào trên thế giới này có thể tốt như anh ấy nữa. Con yêu anh ấy, và con biết ơn vì anh ấy cũng sẽ yêu con như vậy. Con cũng rất biết ơn Chúa đã cho con gặp được một người đàn ông xuất sắc và quyến rũ như anh ấy. Đời này con không muốn bỏ lỡ anh ấy một lần nữa. Con muốn nảm tay anh ấy cho đến khi đầu bạc răng long! “

Lời nhận xét của Lam Ngọc Anh chủ yếu là muốn xoa dịu trái tim của Lam Khải Dương.

Hơn nữa trong phòng ngủ chỉ có hai người bọn họ nên cô càng can đảm hơn, nói thẳng ra cũng không thấy xấu hổ, Nhưng điều mà cô không biết là khi cô nói câu đầu tiên “Anh ấy rất ổn” thì Hoàng Trường Minh- người đã vội vàng chạy đến nhà họ Lam sau khi dự lễ ký kết vừa bước tới cửa đã nghe thấy những lời mà cô vừa mới nói Hoàng Trường Minh ra hiệu người giúp việc phía sau có thể đi xuống, anh chỉ đơn giản thu tay lại, hai tay đút túi đứng ở cửa rồi ngang nhiên nghe trộm, mỗi câu nói của cô, nụ cười trên môi anh càng đậm hơn.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 928


Chương 928

Lam Khải Dương gật đầu nhẹ nhõm, cúi người mở ngăn tủ bên cạnh.

Lam Ngọc Anh thấy ông mở két sắt bên trong, lấy dấu vân tay và lấy ra một túi giấy đưa cho cô.

“Ngọc Anh, đây là chút tâm tư của ba. Ba sẽ cho con làm của hồi môn!”

Lam Khải Dương âu yếm nhìn cô nói: “Ba đã tìm luật sư thảo ra thỏa thuận rồi Chỉ cần con ký tên và làm thủ tục thì những thứ này đều thuộc về con!”

Sau khi Lam Ngọc Anh mở nó ra, cô đã rất ngạc nhiên.

Nó không có gì khác ngoài ba bộ tài sản ở nước ngoài. Trước khi Lại Diệp và con gái vào, một lần cô đến nhà họ Lam để thăm Lam Khải Dương. Tình cờ giữa Lại Diệp và Lam Khải Dương đã xảy ra một cuộc cãi vã gay gắt trong phòng làm việc. Nhờ đó mà cô nghe lỏm được rằng cô không phải con ruột của nhà họ Lam.

Khi đó cô còn nghe Lại Diệp nhắc tới việc Lam Khải Dương đã bí mật mua bất động sản ở nước ngoài trước khi nhà họ Lam phá sản, chắc hẳn là những tài sản này Lam Ngọc Anh sửng sốt, với tình hình hiện tại của Lam Khải Dương thì rằng đây là tài sản duy nhất của ông, nhưng ông đã lựa chọn trao cho cô.

Cô nhanh chóng đặt nó lại và lắc đầu: ‘Ba, con không thể lấy cái này!”

“Con chấp nhận đi, nếu không ba sợ ba sẽ lo lảng đến chết!” Lam Khải Dương kiên quyết bắt cô phải nhận: “Hai ngày nay ba luôn có thể mơ thấy mẹ con, bà ấy vẫn mặc chiếc áo đó. Mặc váy trắng, mỉm cười với ba…. Ba có lỗi với mẹ của con. Ba đã yêu bà ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên và theo đuổi bà để lấy bằng được, nhưng ba đã không thực hiện được những gì đã hứa. Ba đã hứa sẽ: đối xử tốt và chăm sóc bà cho bà ấy”

Khi nhắc đến người vợ đã khuất của mình, vẻ mặt Lam Khải Dương đột nhiên trở nên sững sờ, cuối cùng giọng nói cũng trở nên câm lặng Lam Ngọc Anh thở dài gật đầu: “Được, vậy con nhận!”

Giúp Lam Khải Dương đang ngủ đắp lại chăn bông cẩn thận rồi mới nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng ngủ, vừa đóng cửa quay lại liền nhìn thấy một bóng người cao lớn đứng bên cửa sổ trên hành lang, một chân co về phía trước và lưng quay mặt đi. Trong ánh hoàng hôn, đôi mắt đen và sâu ấy lấp lánh khiến lòng người run sợ.

Khi anh sánh bước tới gần, trái tim Lam Ngọc Anh cũng rung động theo.

Cô ngạc nhiên hỏi: “Hoàng Trường Minh, anh đến khi nào vậy?”

“Vừa mới tới” Hoàng Trường Minh cong môi liếc nhìn phòng ngủ: “Thế nào rồi”

Lam Ngọc Anh lắc đầu: ‘Không sao, chỉ là tác dụng phụ của thuốc nên bưồn ngủ chút thôi. Ba đã ngủ rồi”

“Vậy chúng ta về nhà đi” Hoàng Trường Minh mở tay, nằm chặt ngón tay cô.

“Ừf’ Lam Ngọc Anh đáp lại một cách hòa nhã.

Chiếc Land Rover màu trắng chạy từ nhà họ Lam đến biệt thự, gặp đèn tín hiệu màu đỏ thì giảm tốc độ và dừng lại bên trong vạch trắng.

Lam Ngọc Anh không khỏi quay đầu nhìn anh, híp mắt dò xét. Sau khi ra khỏi nhà họ Lam, khóe mắt lông mày của anh không ngừng nở nụ cười, nụ cười gọi là rung động lòng người.

Cô cau mày hỏi: “Sao vậy?”

“Muốn gả cho anh hơn anh gả cho em không? Cả thế giới này không có người đàn ông nào tốt như anh? Em yêu anh mà còn cảm kích vì anh cũng yêu em như vậy sao? Cảm ơn ông trời đã cho em gặp được một người đàn ông tốt và có duyên như anh? Đời này em không muốn nhớ anh nữa, em muốn cùng nhau gần bó đến khi tóc bạc?

Lam Ngọc Anh ngẩn người.

Có một tiếng động vang lên trong đầu cô, tất cả đều trở nên trống rồng.

Lam Ngọc Anh vẻ mặt xấu hổ, dùng ngón tay lắp bắp nói: “Anh… anh sao lại đi nghe lén người ta?”

Hiện tại cô đã đoán ra được, lúc ra khỏi phòng ngủ anh nói anh cũng vừa mới đến nhưng thực chất anh đã ở đây rất lâu, đã nghe thấy hết đoạn đối thoại giữa cô và Lam Khải Dương! Quá đáng, cô rất muốn tìm một cái lỗ nẻ nào để chui xuống vì xấu hổ mất!

Lông mày của Hoàng Trường Minh không giấu được vẻ vui mừng.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 929


Chương 929

Không nghe trộm làm sao anh có thể nghe cô bảy tỏ tình cảm với anh một cách thẳng thừng như vậy?

Kế từ khi nhận ra rằng họ yêu nhau, ngoài việc làm rõ hiểu lầm chia tay 4 năm trước, cô chỉ mới tỏ tình với anh một lần và nói: Em yêu anh”. Sau đó cô ngượng ngùng và không bao giờ nói theo kiếu dỗ dành, kế cả khi bị anh ném lên giường. Không có sinh tử, đây không chỉ là lần đầu tiên anh nghe cô nói với người khác về bản thân anh trong mắt cô, anh cũng biết trong lòng cô nghĩ tốt về anh như vậy.

Chẳng trách tất cả những lời ngon ngọt đều là giết người, Hoàng Trường Minh cảm giác mình đã rơi vào bể mật.

Lam Ngọc Anh đỏ bừng, nghiêng đầu như muốn ra khỏi cửa kính xe nhưng cô không thành công bởi vì Hoàng Trường Minh đã duôi tay qua ôm cô vào lòng. Anh cúi đầu hôn cô, giữa môi và răng có một giọng nói trâm ổn: “Ngọc Anh, cảm ơn em!”

Cảm ơn cô?

“Thực ra cô muốn cảm ơn anh mới phải Tay Lam Ngọc Anh chạm vào ngực anh, tan chảy trong nụ hôn kéo dài này, cô e then đáp lại Đèn đỏ hơi lâu, Lam Ngọc Anh đang thở hổn hến ôm mặt. May mà bọn họ ở hàng đầu tiên và hai bên không có xe cộ, nếu không sẽ là một buổi phát sóng trực tiếp lên sóng mạng rồi.

Liếc nhìn túi giấy trên đầu gối, cô tế nhị cản môi nói: ‘Vì anh đã nghe trộm nên chắc hẳn đã biết rằng ba em đã đưa cái này cho em. Nói là đã chuyển sang tên em, và sẽ là của hồi môn. Hoàng Trường Minh, em đột nhiên cảm thấy rất vui!”

Cô thở dài từ trong tìm.

Trước đây cô luôn cảm thấy số phận của mình khó khăn hơn những người khác, khi còn rất nhỏ mẹ cô đã chọn cách nhảy lầu tự kết liễu cuộc đời, tuổi thơ hạnh phúc của cô cũng đột ngột kết thúc. Không có tình mẫu tử, cô cũng mất đi tình cha, nhưng bây giờ cô không chỉ đối mới. Cô đã có được tình yêu thương của hai người cùng một lúc. Ngoài Lam Khải Dương thì Lê Hoài Lâm cũng đang thận trọng cố gắng bù đắp cho cô.

Thực ra ông trời đối xử tử tế với mọi người, về sau chỉ có đẳng cay ngọt bùi.

Đột nhiên nhớ tới câu nói đó và Lam Ngọc Anh lúc này mới hiểu sâu sắc, chỉ cần hạnh phúc là thật thì cho dù là sau này cũng không ảnh hưởng gì.

Hoàng Trường Minh đột nhiên khit mũi: “Còn anh hiện tại cảm thấy không vuil”

“Tại sao?” Lam Ngọc Anh khó hiểu.

“Theo em thì là gì?” Lông mày của Hoàng Trường Minh nhàn nhạt.

Lam Ngọc Anh gần như lập tức hiểu được ý tứ sâu xa trong mắt anh, sắc mặt còn đỏ hơn trước, cô đấy lồng ngực hơi nóng sang một bên cứng rẫn nói: “Còn không mau đếm ngược từ ba ngày…”

Hoàng Trường Minh nghiến răng nghiến lợi, anh chưa từng biết thời gian khó khăn như vậy.

Đèn tín hiệu chuyển sang xanh, chiếc xe phía sau bắt đầu bấm còi khiến anh phải trút hết d*c v*ng vào chân ga.

Ba ngày sau, Hoàng Trường Minh đi bộ trở lại văn phòng sau cuộc họp.

Phan Duy cũng đi theo phía sau anh, kéo ghế dựa lưng cao ngồi xuống, đặt tài liệu và biên bản họp duyệt lên bàn làm việc.

Phan Duy quan sát lời nói và biểu hiện của anh, nhận thấy khóe môi sếp luôn nhếch lên, có thể do cuộc họp vừa rồi không diễn ra suôn sẻ. Có hai bộ phận không tổng kết được. Mọi người đều lo lắng. Nếu trước đây anh khó tránh khỏi tức giận và khiến trách mọi người, nhưng hôm nạy lại không nói gì.

“Tống giám đốc Minh, anh có chuyện gì vui không? Hình như tâm trạng rất tốt?” Phan Duy bao đồng hỏi “Hừ” Hoàng Trường Minh nhướng mày, đưa tay lên xoa cảm giống như sư tử đan xoa vuốt: “Buổi tối ăn thịt”

“Hả?” Phan Duy khó hiểu.

“Thịt heo quay!” Hoàng Trường Minh lười biếng dựa vào ghế dựa lưng cao, lông mày háo sắc vừa động, Chẳng trách sau khi chịu đựng nó lâu như vậy, anh cảm thấy mình giống như một con thú khổng lồ bị nhốt trong lồng sắt, và cuối cùng đã đến ngày có thể được thả ra “…” Phan Duy ngẩn người.

Thật hạnh phúc khi ăn thịt heo quay?

Không phải vậy, hình như có thịt heo quay trong nhà ăn của công ty vào buổi trưa, và anh ấy nhìn thấy sếp không ăn nhiều món đó. Anh ấy còn hỏi có phải vì nhà ăn không ngon nên anh muốn về nhà vào buổi tối vì có món thịt heo quay ngon.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 930


Chương 930

Khi anh ấy lại ngước mắt lên thì thấy Hoàng Trường Minh đã lấy điện thoại di động ra đang gọi cho cô Lam, trong giọng nói trầm ổn có chút mềm mại, “Ngọc Anh, em ở đâu?”

‘Với một cái gật đầu đầy kính trọng, Phan Duy rút lui một cách khôn ngoan.

Hoàng Trường Minh cúp điện thoại, bắt đầu cúi người về phía trước xem xét tài liệu. Sau đó lại vang lên tiếng gõ cửa, anh còn tưởng rắng là Phan Duy quên cái gì nên quay lại, anh chỉ nói ngắn gọn một chữ:”Vào” mà không ngẩng đầu lên. Cho đến khi người đó bước đến trước bàn làm việc, một giọng nữ vang lên trên đầu anh.

“Anh Trường Minh”

Hoàng Trường Minh cầm bút trên tay dừng lại Nhấc mắt lên liền nhìn thấy Trịnh Phương Vũ đang đứng ở bàn làm việc mỉm cười nhìn mình. Hôm nay cô ta thay một bộ âu phục giản dị, không trang điểm, trái ngược với bữa tiệc hôm đó rất chỉnh tề, đầu tóc cũng rất chỉn chu.

Hoàng Trường Minh cau mày không hài lòng nói: “Làm sao cô vào được đây?

“Vừa tồi anh cho em vào mà!” Trịnh Phương Vũ nhún vai, cố ý đóng vai xác ướp.

“Tôi đang hỏi ai cho cô vào?” Cây bút của Hoàng Trường Minh xoay người gõ lên bản.

Trịnh Phương Vũ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, bắt đầu than thở: “Hừ, nhân viên ở đây thật phiền phức. Họ không hiểu quan hệ giữa con người với nhau. Họ thật vô lý. Không hẹn trước thì không thể cho em vào được! Làm khó em tới mức ấy giữa một đám khách hàng chứ. Anh Trường Minh, anh thấy em có thông minh không? “

Cuối cùng Trịnh Phương Vũ bày ra vẻ mặt tự mãn.

Hoàng Trường Minh nhướng mày, sau này anh sẽ xử lý lại nhân sự của mình. Anh đi lên, dựa lưng vào ghế khẽ hỏi: “Cô tới đây làm gì “Đến xem anh!” Trịnh Phương Vũ cười một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ thích thú.

Hoàng Trường Minh dường như hoàn toàn không biết gì về những ý định của cô ta, trên mặt không hề có một tia biếu cảm nói: “Hiện tại tôi đã làm xong việc”

“Trịnh Phương Vũ lập tức không vui, bïu môi nói: “Cái gì? Em phải đợi rất lâu rồi mới được lên! Anh Trường Minh, dù sao chúng ta cũng không gặp nhau bảy năm rồi, anh đừng xa cách quát Anh Trường Minh, hôm nay là sinh nhật em, anh không định nói chúc mừng sinh nhật em sao?” Trịnh Phương Vũ nói vội vàng.

“Sinh nhật vui vẻ” Hoàng Trường Minh thờ ơ, giọng điệu chiếu lệ qua loa nói.

“Cảm ơn!” Trịnh Phương Vũ rất vui sau khi nghe điều này, thậm chí còn có một nét ngượng ngùng và ngọt ngào của một cô gái nhỏ. Phương Vũ cầm chiếc hộp cô ta mang đến và đặt nó trên bàn làm việc.

Sau khi mở ra, có một chiếc bánh trái cây trông vô cùng đẹp mắt.

Trịnh Phương Vũ tháo dao và cái đĩa ra, sau đó cố ý cắt một miếng lớn, đưa tới trước mặt anh: “Này, đây là bánh em tự làm lúc sáng đó. Chia cho anh nếm thử! “Tôi không thích đồ ngọt” Hoàng Trường Minh không đưa tay nhận lấy.

“Ấn một miếng bánh sinh nhật của em đi. Em muốn chia cho anh. Anh luôn nói sinh nhật là một ngày ý nghĩa, vậy mà một chút thể diện anh cũng không cho em được sao?” Trịnh Phương Vũ thấy anh không coi trọng sắc mặt của mình, lại cố ý lấm bấm nói: “Hôm qua em đã nói rồi. Lúc mẹ em đang nói chuyện điện thoại thì em cũng có nói là đã gặp anh rồi, mẹ cũng cho em thời gian ra nghĩa trang gửi hoa cho di!

Nghe vậy Hoàng Trường Minh mím đôi môi mỏng lại Mẹ của Trịnh Phương Vũ- Lê Hoài Phương, chị gái duy nhất của Lê Hoài Lâm, từng là bạn học thân thiết thời đại học với mẹ của Hoàng Trường Minh, nhưng mẹ anh đã chết vì băng huyết khi sinh anh, nên tự nhiên không có liên hệ dì Chỉ là dù Lê Hoài Phương định cư ở Anh nhiều năm như vậy nhưng bà ta chưa bao giờ quên tình bạn cùng lớp này, hàng năm vào ngày mất của mẹ, bà ta đều cử người đến thăm và gửi hoa. Đây cũng là sau khi Trịnh Phương Vũ đến nhưng Hoàng Trường Minh không muốn tiếp, anh không nể nang chỉ vì cô ta là em họ của Lê Tuyết Trinh ‘Nể mặt mẹ cô”

Hoàng Trường Minh nhíu mày miễn cưỡng cầm dĩa lên.Anh chiếu lệ mà cho một miếng vào miệng, rồi đặt đĩa bánh xuống.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 931


Chương 931

Trịnh Phương Vũ dán mắt vào anh, cũng không thuyết phục anh tiếp tục ăn thêm hai miếng. Khi nhìn thấy động tác nuốt của anh, một tia hứng thú kỳ lạ nhanh chóng lóe lên trong mắt nhưng đã được cô ta đã khéo léo dùng cảm xúc khác thay thế: “Như thế nào, có ngon không?

Hoàng Trường Minh vẫn đáp lại một cách cầm chừng, sau đó nhếch môi, “Tôi ăn rồi”

Ý đồ đuổi khách trong lời nhận xét này đã quá rõ rằng nhưng Trịnh Phương Vũ lại giả vờ không hiểu, ngược lại còn chủ động tìm kiếm chủ đề: “Anh Trường Minh, em cũng đã trúng tuyển thạc sĩ quản trị kinh doanh, bây giờ sau khi trở về Trung Quốc vẫn chưa có việc làm! Em muốn đến tập đoàn của anh làm việc để phù hợp với chuyên ngành của em. Anh giúp em sắp xếp vị trí được không? “

“Cô muốn cũng không sao, công ty tôi hàng năm đều có tuyển người”

Hoàng Trường Minh nhẹ giọng nói.

“Đi cửa sau không được à?”

“Không” Hoàng Trường Minh trực tiếp từ chối, giọng điệu kiên quyết Rõ ràng là cô ta không muốn xin nơi khác chứ không phải cô ta không có cửa. Cô ta có thể tự mình tới đây muốn xin việc, nếu thành công thì cô ra sẽ tới còn thất bại thì cũng không ảnh hưởng, dù sao phía sau vẫn có mẹ cô ta làm chỗ dựa. Dù cho có là bạn học đại học cũng không được, là người lãnh đạo cao nhất, anh không muốn công ty phải nuôi những người làm biếng giàu có.

Sự kiên nhẫn của Hoàng Trường Minh gần như đã hết, trên bàn làm việc vẫn còn rất nhiều tài liệu chưa được duyệt Anh vừa gọi điện cho Lam Ngọc Anh, buổi tối hai người dự định ăn tối bên ngoài dưới ánh nến nên hiện tại anh muốn hoàn thành công việc càng sớm cảng tốt. Vậy mà lại bị Trịnh Phương Vũ quấy rầy nên phải trì hoãn rất nhiều thời gian Hoàng Trường Minh nhếch môi, trầm giọng nói: Lấy bánh ngọt đị, tôi còn h Phương Vũ làm động tác đỡ má cậu một có tài liệu cần duyệt”

Nếu trước đó anh vẫn còn miễn cưỡng nói chuyện cùng thì giờ anh đã chính thích lên tiếng đuổi cô ta. Hoàng Trường Minh xoay bứt, lại nghiêng người tiếp tục xem lại tài liệu. Nhưng trong người đột nhiên cảm thấy một đợt nhiệt khí không thể giải thích được nhanh chóng lan đến tứ chỉ, trong máu như có hàng ngàn con kiến nhỏ cần.

Cảm giác không đau, nhưng hơi ngứa và hơi khó chịu.

Khi Hoàng Trường Minh khế cau mày ngồi thẳng lưng, liền cảm thấy cổ họng rất khô khốc.

Trịnh Phương Vũ đặt lại chiếc bánh vào hộp, sau khi đứng dậy thay vì rời đi thì cô ta đi vòng quanh bàn làm việc, bước từng bước nhỏ về phía anh, khuôn mặt hơi đỏ vì cảm xúc nào đó.

Vào lúc cô chuẩn bị nghiêng người, Hoàng Trường Minh kiễng chân lên, ghế dựa cao lại trượt về phía sau vài bước mới có thể tránh được.

Anh đứng dậy khỏi ghế, đôi mắt sâu và đen bỗng nheo lại, sắc bén hỏi: “Cô cho vào bánh cái gì?

Trịnh Phương Vũ vội vàng chạy ra ngoài, nhưng cô ta phản ứng nhanh, chống tay lên bàn lắc đầu nhìn anh một cái, vẻ mặt vô tội: “Không có gì đâu, chỉ là một ít kem bơ thôi mà. Em làm theo các bước làm bánh trên mạng”

Không thể nào!

Hoàng Trường Minh không tin lời nói vô nghĩa của cô ta Chỉ trong chốc lát anh đã cảm giác được trong người sắp phát ra từng đợt sóng như vũ bão, chỉ có thể nắm chặt nắm đấm kiềm chế cơn đau thất của bụng dưới, chịu đựng d*c v*ng đã lâu gần như dâng trào. Nhưng điều đó chỉ giới hạn ở người phụ nữ của chính anh, không bao gồm Trịnh Phương Vũ trước mặt.

Hoàng Trường Minh từng uống một chén trà hoa cúc cũng tương tự như vậy cho nên đại khái anh đã hiếu được tình hình lúc này, chỉ sợ cô ta đã lén lút bỏ thứ gì đó vào bánh sinh nhật.

Nhưng giống như lần trước, cho dù người trước mặt cởi trân như Lê Tuyết Trinh, Hoàng Trường Minh cũng sẽ không có ý muốn làm chuyện đó.

“Anh Trường Minh, anh bây giờ không thoải mái sao?”

Trịnh Phương Vũ với ánh mắt gian xảo vui mừng sau thành công. Váy khế lướt qua, giọng nói nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Em có cách khiến anh cảm thấy thoải mái hơn, có muốn em giúp anh không? Anh Trường Minh?”

Cô ta cố ý kéo dài âm cuối, rồi đưa tay sờ chiếc khuy áo vest của anh.

“Tránh xa tôi ra!” Hoàng Trường Minh hất người ra, bước sang một bên hai bước, chuẩn bị gọi bảo vệ lên.

Ánh mắt Trịnh Phương Vũ chăm chú theo dõi anh, liền thấy lông mày của anh nhăn càng ngày càng chặt, yết hầu nhô ra, vẻ mặt có vẻ rất thống khổ, nhưng ánh mắt anh nhìn cô ta tuyệt nhiên không có một chút gì h*m m**n.

Cô +a không hiểu, liền chạy lại nằm lấy cánh tay anh không cho anh gọi. Cô ta đang ở rất gần anh, như để chứng tỏ sự quyến rũ của mình liền dùng tay chạm vào áo anh.

Trịnh Phương Vũ gian xảo nói: “Em biết hiện tại bản thân anh rất không thoải mái, để em giúp anh! Chỉ cần ở đây thôi. Được rồi, anh lên sofa đi”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 932


Chương 932

Hoàng Trường Minh vừa giơ tay hất cô ta thì cửa văn phòng bị đẩy ra.

Lam Ngọc Anh- người vừa được Phan Duy đón từ thang máy đã vô cùng sửng sốt khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong.

Thời điểm Phan Duy đẩy cửa ra, tâm mắt của anh ấy vừa nhìn thấy Hoàng Trường Minh đang giơ tay lên, liền nghe thấy một tiếng hét. Trịnh Phương Vũ dính vào người anh như một quả bóng, ‘rầm” một cái rồi ngã sang một bên.

“Anh đang làm gì vậy?” Lam Ngọc Anh mím môi nói.

Hoàng Trường Minh nhìn thấy cô, lập tức sải bước đi tới trước mặt rồi nắm lấy tay cô vô tội nói: “Em cũng thấy rồi đó. Anh vô tội”

Thực ra vừa rồi anh rất lo lắng, sợ cô đụng phải anh. Nhưng anh không ngờ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên “Ừm … Lâm Vạn gật đầu, “Em biết”

Cô không phải người không lý trí, sự thật trước mắt không thể hiểu lãm anh vô lý. Bốn năm qua dù mất trí nhớ anh cũng không đụng đến Lê Tuyết Trinh thì hiện tại không thể cùng người con gái khác phát sinh chuyện gì. Cô có thể chắc chắn về điều này.

Khi cô nhìn Trịnh Phương vũ đang nắm trên mặt đất, cô bất giác nhíu mày, chỉ cần nhìn cô đã cảm thấy đau lòng.

Không biết Hoàng Trường Minh cố ý làm như vậy hay chỉ là do sức lực hơi mạnh mà Trịnh Phương Vũ không chỉ bị xô xuống đất, mà còn đập vào chân bàn bên cạnh. Cô ta lúc này đang che trán, tuy rằng không nhìn thấy nhưng nhất định đã bị sưng to lên rồi. Đó là bàn đá cẩm thạch mà Anh thực sự không hề tỏ ra thương xót chút nào!

Dù không biết chuyện gì xảy ra nhưng cô gần như có thể đoán được. Lam Ngọc Anh phải hét lên trong lòng, quả nhiên là cô ta từ nước ngoài trở về, cởi mở đến mức muốn làm chuyện đó trong văn phòng Nhìn thấy trên mặt cô không có ghen tị hay bực bội cũng không có hiểu lâm, Hoàng Trường Minh lập tức yên tâm, sau đó ánh mắt trở nên lạnh lùng, trầm giọng nói: “Phan Duy, đưa cô Vũ ra khỏi công ty. Lệnh cho nhân viên bên dưới từ giờ trở đi bất cứ ai đặt lịch hẹn tôi đều phải xác minh danh tính, không cho người lạ tùy tiện vào nữa”

“Vâng!” Phan Duy đáp ngay lập tức.

Anh luôn nằm tay cô từ lúc mới vào. Hiện tại liền ôm cô chặt hơn khi đang nói, khi giọng anh cất lên cô gần như đã bị anh ôm trọn vào ngực, bên tai có hơi thở nóng hổi: “Ngọc Anh…”

Cô cau mày và ngước nhìn anh.

Cô nhanh chóng phát hiện anh có gì đó không ổn, ánh mắt trầm xuống, đặc biệt rất bối rối và ủy mị. Nhiệt độ trên người anh nóng kinh khủng dù xuyên qua quần áo, tựa hồ luôn cố gắng duy trì ý thức, anh thở hồng hộc nhìn cô.

Lam Ngọc Anh chợt nhận ra chuyện gì sắp xảy ra với mình Trong ánh chiều tà vô tận, chiếc taxi dừng ở cổng biệt thự.

Mặc dù cả người Hoàng Trường Minh dựa vào cô như đã uống quá chén nhưng xem ra anh vẫn duy trì được bình thường. Trên thực tế suốt một quãng đường về anh chưa từng nghỉ ngơi, bàn tay lén lút làm ra trò nghịch ngợm.

Thật khổ cho Lam Ngọc Anh, cô ngồi như pho tượng bên cạnh, chỉ sợ người lái xe phía trước sẽ phát hiện ra điều gì khi cô vô tỉnh nhìn vào gương sau.

Cô cố gắng nghiến răng hết cỡ vì sợ vô tình phát ra âm thanh. Chỉ có thế cứng đờ mắt giả vờ ngắm nhìn quang cảnh đường phố lướt qua cửa sổ xe, không ngừng thúc giục tài xế lái xe nhanh hơn.

Sau khi nhận được tiền lẻ thối lại, Lam Ngọc Anh gần như đã nhảy ra khỏi taxi. Và dĩ nhiên cô đang kéo theo một người đàn ông cao lớn. Lúc này Hoàng Trường Minh cả người nóng như lửa đốt, thân thể cường tráng đều nắm ở trên người cô, khuôn mặt vùi vào cố cô, miệng thở ra hơi khô nóng Lam Ngọc Anh dìu anh vào biệt thự, bánh bao nhỏ đang chơi lego, nghe thấy âm thanh đó liền chạy ra ngoài “Cô Ngọc Anh”

Lam Ngọc Anh lúc này cũng không có thời gian phân thân, chỉ có thế thuận miệng dỗ dành: “Đậu Đậu, cháu đi chơi trước đi!”

Bánh bao nhỏ nghiêng đầu liếc nhìn cô một cái, sau đó nhìn ba đang dính vào cô như xôi đậu. Khuôn mặt nhỏ nhân tràn đầy vẻ không cam lòng nhưng vẫn nhún vai, ngoan ngoãn quay người trở lại phòng khách.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 933


Chương 933

‘Thím Lý nghe thấy tiếng động cũng từ trong bếp đi ra, nhìn thấy bộ dạng của Hoàng Trường Minh thì giật mình, vội vàng quan tâm hỏi: Cô Ngọc Anh, cậu chủ sao vậy?”

“Khụ khụ, không sao đâu!” Lam Ngọc Anh che giấu vẻ mặt xấu hố nói: “Anh ấy vừa mới phát sốt. Để tôi đưa anh ấy về phòng nãm nghỉ…”

Nói xong cô xua tay từ chối sự giúp đỡ của Thím Lý, đỡ Hoàng Trường Minh bước vội lên lầu.

Không ngờ lại gặp phải tình huống này hai lần, cuối cùng cô cũng giúp anh giải quyết ‘Vừa lên lâu Hoàng Trường Minh đã hoàn toàn thay đổi, cô cảm thấy sợ hãi trước ánh mắt nóng bỏng của anh.

Lam Ngọc Anh kéo anh vào phòng ngủ, vừa đóng cửa liền từ phía sau lao lên, chỉ nghe thấy tiếng vải “rít, hơi mát từ điều hòa không khí đột nhiên ập tới.

Cúi đầu trong lòng anh, khuôn mặt cô đột ngột ngấng lên để đón nụ hôn vừa rơi xuống.

Cô khẽ thở hổn hển nói: “Ô! Anh chờ em khóa cửa.

Hoàng Trường Minh đã chịu đựng quá lâu sau ca phẫu thuật, và buổi đếm ngược ngày hôm nay cuối cùng cũng kết thúc.

Vốn dĩ không thể để cô đi vào lúc này, nhịn lâu như vậy liền chuẩn đạt được mong muốn. Nhờ miếng bánh của Trịnh Phương Vũ mà có thể cả đêm cô sẽ không thế xuống được giường!

Cuối cùng anh cũng rời khỏi môi cô. Dưới chân nhẹ bằng, cả người cô bị anh ném giữa đệm.

Lam Ngọc Anh không kịp thích ứng với hoàn cảnh này, cả người lo lắng không thế chờ được.

Giọng đứt quãng, cô yếu ớt nhắc nhở: “Màn chưa kéo”

Mặc dù nhà họ Lê đã gả con gái cho họ, nhưng họ Trịnh không chỉ là một gia đình bình thường ở Sài Gòn, họ đã kinh doanh nhiều năm và là một gia đình rất giàu có, ‘Sau khi tốt nghiệp trung học, Trịnh Phương Vũ đi du học, còn Lê Hoài Phương đã sống cùng con gái ở Anh kể từ khi chồng bà ta đột ngột qua đời. Tuy nhiên biệt thự của gia đình nhà họ Trịnh ở Sài Gòn vẫn luôn ở đó và luôn được quét dọn theo kỳ Khi mặt trời lặn, Lê Tuyết Trinh mở cửa phòng ngủ.

Cô ta và Trịnh Phương Vũ thật ra có qua có lại. Lúc vừa mới đi vào, người giúp việc nói Trịnh Phương Vũ từ bên ngoài trở về, đang ở trong phòng ngủ trên lầu Trịnh Phương Vũ rời khỏi công ty của anh và quay trở lại với cái trán và một đống bông băng. Cô ta đã đến bệnh viện, bác sĩ nói răng không có gì nghiêm trọng. Cô ta mở một lọ ¡ ốt và lau lại vết thương, cô ta ngồi trên giường ôm lấy chiếc gối với vẻ mặt vô cùng tức giận và bất bình.

Tuy nhiên cô ta không b**n th** như chị họ Lê Tuyết Trinh, người sẽ ném đô đạc một cách điên cường và khiến trách người khác, cô ta chọn cách hờn dỗi trong phòng một mình Sau khi Lê Tuyết Trình đi vào, nhìn thấy hộp bánh trên tủ đầu giường liền cười khen: “Bánh trông ngon quá Biểu cảm của Trịnh Phương Vũ lúc này còn khó coi hơn.

Lê Tuyết Trinh để túi xách xuống giường, cô ta ngồi xuống rồi hỏi: “Tiểu Vũ, sắc mặt của em thật tệ, có chuyện gì không được suôn sẻ ư2”

Ngay khi Trịnh Phương Vũ làm xong chiếc bánh và chuẩn bị đến công ty anh thì cô ta đã gọi cho Lê Tuyết Trinh rồi nói một cách khoe khoang về kế hoạch của mình. Trong lời nói của cô ta đầy tham vọng, như thế hoàn toàn không có khả năng thất bại.

Trịnh Phương Vũ bị cô ta hỏi tới liền lập tức than thở: ‘Anh Trường Minh sao có thể như thế chứ! Em đã cho rất nhiều loại thuốc như vậy vào trong bánh, nhưng sau khi anh ấy ăn thì không có phản ứng gì cả! Em đã vội vàng xông vào, vậy mà anh ấy chỉ đẩy em ra trong bực tức. Chị Trinh, chị nhìn cục u trên đầu em đi, chính là bị đập vào bàn đó”

Nói đến đây, Trịnh Phương Vũ hạ bàn tay vẫn luôn ôm đầu mình xuống, trên đó có một cái u đang sưng đỏ.

Sau khi Lê Tuyết Trinh nghe cô ta nói xong, trong lòng lại thầm chế nhạo một tiếng.

Ngay từ khi Trịnh Phương Vũ gọi điện là cô ta đã đoán được kết quả sẽ ra sao. Lúc này nhìn thấy vẻ mặt phần nộ của đối phương, cô ta chỉ cảm thấy buồn cười. Đến bản thân Lê Tuyết Trinh cũng hạ thuốc cho Hoàng Trường Minh, thậm chí còn gần như tr*n tr** ở trước mặt anh mà anh còn không có phản ứng, huống chỉ là Trịnh Phương Vũ.

Nhớ lại sự xấu hố đã từng có, Lê Tuyết Trinh chỉ thấy dâng lên cảm giác ngượng ngập

Tuy nhiên cô ta không biểu lộ bất cứ điều gì trên khuôn mặt, thay vào đó như là một người chị họ đang quan tâm đến em họ của mình, cô ta đau khổ nói: ‘A, tại sao vết sưng lại nghiêm trọng như vậy? Nó có đau không?”

“Làm sao có thể không đau!’ Trịnh Phương Vũ tức giận nói. “Bác sĩ nói không sao, nhưng em nghĩ nếu tiếp anh ấy dùng sức thêm chút nữa sẽ chấn thương tới não đó. Vết sưng to như vậy thì làm sao có thể ra ngoài gặp người khác. Anh ấy thật quá đáng! “
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 934


Chương 934

Sau khi trút giận, cô ta dựa vào đầu giường nhìn trần nhà nói: “Quên đi! Dù sao em cũng coi thường người con gái muốn dùng thân thế đế dụ dỗ đàn ông!”

Trên thực tế Trịnh Phương Vũ sẽ quyết định làm chuyện như vậy hoàn toàn là bởi vì trong bữa tiệc hôm đó Lam Ngọc Anh đã dùng Lê Tuyết Trinh như một ẩn dụ để chế nhạo cô ta, dưới hình thức đó mà nói răng Hoàng Trường Minh sẽ không thích cô ta. Vì vậy Trịnh Phương Vũ cảm thấy lòng tự trọng của cô ta bị sỉ nhục nặng nề. Cô ta muốn làm tới cùng để chứng tỏ sự quyến rũ của mình!

Thật đáng tiếc khi sự thật hóa ra chỉ là một loại bãng chứng phản bác, cô ta chán ghét thân thế không hoàn chỉnh. Sau khi cô ta ngã xuống đất Hoàng Trường Minh không hề tỏ ra thương hại hay lo lắng, cũng không kiếm tra thương tích của cô ta mà còn thực sự yêu cầu trợ lý đuổi cô ta ra ra trước mặt Lam Ngọc Anh. Bây giờ coi như cô ta đã hoàn toàn chịu trách nhiệm về tổn thương của mình, làm sao có thể không khiến cô ta tức giận chứ?

Trịnh Phương Vũ bị ảnh hưởng nặng nề nên cũng không muốn nói thêm bất cứ điều gì.

Lê Tuyết Trinh tỏ vẻ khuyên nhủ nói: ‘Nếu anh ta không thế thì em cũng có thể bắt đầu từ một người khác”

“Chị Trình, ý chị là gì?” Trịnh Phương Vũ hỏi một cách đơn giản. Lê Tuyết Trinh không trực tiếp trả lời cô ta nhưng ánh mắt lộ ra ý tứ hàm xúc.

Ngay lập tức cô ta cầm túi lên, đứng dậy chào tạm biệt: “Tiểu Vũ, chăm sóc vết thương cho tốt. Chị về trước đây, nhớ đừng để bị nước vào vết thương, ngày mai chị sẽ gửi cho em một tuýp thuốc mỡ, đặc biệt hữu ích để giảm sưng!”

‘Sau khi nhìn bóng dáng của cô chị họ rời đi, Trịnh Phương Vũ lấy lại ánh mắt, gãi gãi đầu bắt đầu trầm ngâm.

Khi thức dậy vào chiều hôm sau, Lam Ngọc Anh đã phải đỡ phần eo đau nhức mới có thể ra khỏi giường.

Cô không biết Hoàng Trường Minh tỉnh giấc và rời đi lúc nào, chỉ nhớ tối hôm qua trở về nhà sau khi khóa cửa lại liền bị anh đón lấy điên cưồng.

Với sự trợ giúp của thuốc, anh cảng không thế ngăn cản được h*m m**n.

Bác sĩ đặc biệt nhấn mạnh anh nên chú ý hơn nữa nên anh làm theo cách đó, là tư thế không cần cô gắng sức, chỉ cần một mình anh làm việc chăm chỉ Nhưng dù vậy anh hết lần này đến lần khác đều không chịu được mà h*m m**n thêm.

Cô mở bức màn đã được Hoàng Trường Minh đóng vào lúc sáng, chắc chắn bên ngoài nằng đã lên rồi Lam Ngọc Anh chỉ đơn giản là đi tâm, thay quần áo và đi xuống lâu. Cô phát hiện có khách ở nhà, trong phòng khách không chỉ có thím Lý mà còn có cả Lê Hoài Lâm, người cùng với bánh bao nhỏ xếp Lego trước cửa sổ kiểu Pháp.

Cô ngạc nhiên bước tới: ‘Thím Lý từ bên cạnh đi ra, cười giải thích: “Ông Lâm đã qua từ buổi trưa, biết cô đang ngủ nên không cho tôi lên gọi cô dậy. Ông ấy muốn ngồi đây đợi”

“Ừm…”Lam Ngọc Anh lúng túng không biết giải thích thế nào.

Ba, ba đến khi nào vậy?”

Nhìn đồng hồ đã hơn hai giờ chiều, điều này cho thấy cô đã bắt Lê Hoài Lâm phải đợi hai tiếng đồng hồ…

Lê Hoài Lâm từ trên thảm đứng lên, cười giải vây cho cô:’Không sao, ba có thể hiểu được!”

Lam Ngọc Anh vẻ mặt xấu hổ, viện cớ nói: “Con pha cho ba một ly cà phê nhét”

“Được rồi!’ Lê Hoài Lâm vui vẻ gật đầu.

Tranh thủ thời gian pha cà phê, Lam Ngọc Anh ăn gì đó cho no bụng, nhân tiện nạp thêm năng lượng. Sau khi bưng ly cà phê ra, bánh bao nhỏ chạy về phía cô đầy phấn khích và cho cô xem thứ đang có trong tay như bảo bối:” Cô Ngọc Anh, ông ngoại đưa cho cháu đớ” Lam Ngọc Anh hơi choáng váng.

“Thật ra thì bánh bao nhỏ cũng không hiếu rõ lảm, nhưng cậu bé có ấn tượng tốt với Lê Hoài Lâm- người luôn mỉm cười âu yếm với cậu, ông ấy đã dỗ dành cậu bé gọi mình là ông ngoại nên cậu cũng sẵn sàng gọi theo.

Cô nhìn lên thấy nụ cười yêu thương của Lê Hoài Lâm ngay lập tức liền hiểu ra vấn đề Hai người họ là quan hệ cha – con gái, bánh bao nhỏ quả thật nên gọi ông là ông, đây cũng là lần đầu tiên Lê Hoài Lâm đến nhà sau khi hai người gặp nhau, có vẻ như đã chuẩn bị từ lâu. Bánh bao nhỏ cầm trên tay một tập phong bao nhỏ màu đỏ, tuy vừa nhiều vừa nặng nhưng cậu bé vẫn cầm được trong tay.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 935


Chương 935

Lam Ngọc Anh cười đắc ý sờ sờ cái đầu nhỏ của cậu bé: “Ông đưa cho cháu mà, vậy thì cháu hãy nhận đ*! Bé con, cháu đã nói cảm ơn chưa?”

“Cám ơn ông ngoại!” Bánh bao nhỏ lập tức quay đâu ngoan ngoãn nói.

Nụ cười trên mặt Lê Hoài Lâm càng thêm sâu hơn, ngay cả làn da của ông ấy cũng có vẻ hồng hào.

‘Sau khi được cô cho phép, bánh bao nhỏ nhận lấy phong bao đỏ, lập tức ôm chạy lên lâu dường như muốn giấu đi.

Lam Ngọc Anh và Lê Hoài Lâm đều lắc đầu cười, trong giọng điệu của hai người không thể che giấu được tình yêu thương: “Đứa trẻ này thực sự rất đáng yêu. Đường nét trông rất giống với Trường Minh, nhưng lông mày khuôn mắt lại giống với con hơn. Thật không ngờ ba lại có thêm một cháu trai.

‘Sau khi Lê Hoài Lâm uống hai ngụm cà phê, cô liền hỏi: “Ba, hôm nay ba tới đây có chuyện Làm gì có chuyện ông cất công tới tận đây chỉ để đưa cho bánh bao nhỏ một cái phong bao, e rằng còn có chuyện khác muốn tìm cô.

Lam Ngọc Anh đoán đúng. Sau khi đặt tách cà phê xuống, Lê Hoài Lâm chậm rãi nói: “Ngọc Anh, ba đến đây để nói với con về việc đưa con vào trong gia phả. Ba biết quyết định này cũng sẽ khiến con có nhiều gánh nặng. Nhưng, đừng áp lực quá. Ba chỉ muốn con nhận tổ tiên của và trở về với tố tiên mà thôi. Nếu con không muốn thì cũng không cần phải đổi tên thành Lê Ngọc Anh, bạn vẫn có thể giống như trước đây!”

Lê Hoài Lâm đã thảo luận với cô từ trước về việc nhập gia phả, cô thực sự không có kế hoạch đó nhưng không muốn khiến ông ấy luôn cảm thấy mắc nợ với cô Nghe ông đặt mình vào vị trí của cô, cũng vì lợi ích của cô, cô biết ơn nói: “Ba, cảm ơn bai”

Lam Ngọc Anh đã là cái tên được mọi người gọi trong hai mươi tám năm, nếu cô tạm thời thay đổi họ của mình, thì thực sự sẽ rất khó chịu.

Lê Hoài Lâm cười vẫy vẫy tay, sau đó nói: “Vậy còn có một chuyện nữa!

“Dạ?” Lam Ngọc Anh khó hiểu Dường như từ biểu hiện trên mặt ông ấy có thế nhìn ra được chút do dự, hai giây sau ngừng lại nói: “Ông nội con hôm qua vừa trở về Sài Gòn. Ông cụ càng ngày càng yếu, vẫn luôn dưỡng bệnh ở nước ngoài. Mấy ngày trước ông cụ phát bệnh, ba sợ không qua khỏi nên đã nói cho ông nội con biết. Hiện ông cụ đã đặt vé máy bay về nước, ông cụ cũng rất muốn được gặp con”

Lam Ngọc Anh nghe xong lời này, có chút giật mình: “Ông nội 2”

Cái tên này đối với cô thật xa lạ, Lam Khải Dương mất cha mẹ từ rất sớm, cho nên đối với cô vẫn luôn chỉ có ông và bà. Hiện tại lại có một người ông đột nhiên xuất hiện khiến cô thật sự rất sửng sốt. Nhưng vì cô đã nhận Lê Hoài Lâm rồi nên đương nhiên người nhà họ Lê cũng không thế ngoại lệ.

“Ừ’ Lê Hoài Lâm gật đầu: “Thứ bảy, ngày kia. Con sẽ ăn cơm cùng cả nhà ở nhà cũ của nhà họ Lê. Ông nội sẽ tới gặp con, buổi chiều ba sẽ phái xe đến đón con Ý tứ trong câu này đã cho cô thấy sự việc trên là không thế từ chối.

‘Sau khi Hoàng Trường Minh trở về vào buổi tối, Lam Ngọc Anh nói cho anh biết, anh trực tiếp nói: “Anh đi cùng eml”

“Không cần đâu” Cô lắc đâu vì biết sáng mai anh sẽ ra sân, có dự án phải theo dõi trực tiếp, ngày mốt anh không thể vội vàng về được. Vé máy bay đã đặt xong, cô không muốn vì bản thân mà làm gián đoạn công việc của anh. , “Lịch trình của anh đã được sắp xếp, em có thế tới đó một mình!”

“Em chắc chứ?” Hoàng Trường Minh nhíu mày.

Lam Ngọc Anh biết anh đang lo lắng về điều gì.

Nếu cô đến cuộc hẹn đồng nghĩa với việc cô phải đối mặt với Lê Tuyết Trình và em gái của cô ta. Đây còn là chuyện tệ hơn bữa tiệc cuối cùng được tổ chức trong khách sạn, có rất nhiều khách đến và đi. Điều này có thể tránh được.

nhiều sự lộn xộn, nhưng nếu cô tới ngôi nhà cũ của nhà họ Lê, ở đó tất cả đều là người nhà họ Lê, cô không tránh khỏi sẽ chịu thua thiệt Mặc dù biết điều này, nhưng cô vẫn gật đầu: “Em chắc đó”

Nhìn thấy dáng vẻ kiên định của cô dưới ánh đèn, một loại tự tin phát ra từ trong đôi mật. Anh nuốt trở lại những phản đối, nhếch môi nhìn cô nói: “Được, vậy anh sẽ tới đón em.

Lam Ngọc Anh gật đầu. Vừa rúc vào trong lòng, liền bị anh ôm hết cả người, cô buồn bực nói: “Này, không ôm ấp ở đây”

“Sáng mai anh sẽ rời khỏi đây, ngày mốt quay lại” Hoàng Trường Minh trả lời một cách tự nhiên.

Lam Ngọc Anh vừa nghe thấy liền suy sụp.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 936


Chương 936

Hoàng Trường Minh nhíu mày hôn lên khóe miệng cô, giọng điệu khiến cô an tâm: “Đừng lo lằng, anh nhớ lời bác sĩ nói, sẽ không làm cho em mệt mỏi!”

Lam Ngọc Anh biết răng cô không thế từ chối những h*m m**n của anh, nên chỉ đơn giản là gục đầu vào vai anh bà từ bỏ việc phản kháng, Chiều thứ bảy Lam Ngọc Anh lái xe đến nhà cũ của nhà họ Lê.

Trông bề ngoài thì có đôi nét giống với nhà họ Hoàng nhưng nhìn kỹ sẽ thấy căn nhà này đã được tu sửa mấy năm gần đây, trong sân có một cây lộc vừng cổ thụ đan xen nhau.

Lê Hoài Lâm sợ cô cảm thấy không tiện nên đứng ở cửa biệt thự đợi ‘Vợ ông ấy là Nguyễn Hồng Mai đứng bên cạnh cầm quạt, cau mày có vẻ lo lắng cho cơ thể đang hồi phục của ông.

Bà ta thuyết phục ông ấy vào biệt thự, nhưng vừa thấy cô xuống xe liền quay người rời đi Lam Ngọc Anh không ăn mặc quá cầu kỳ mà chỉ mặc những trang phục thường ngày.

Cô cũng nhìn thấy Lê Hoài Lâm, và khi cô định bước tới thì có người chạy tới nhanh hơn, đó là Lê Tuyết Trinh và em họ Trịnh Phương Vũ của cô ta. Nói chính xác hơn là cô ta đã vượt lên từ phía sau.

“Cô Ngọc Anh!”

“Cô Tuyết Trinh”

Như trước đây họ vẫn gọi nhau như vậy.

Mặc dù có sự thay đối quan hệ và cả hai đều có dòng máu của Lê Hoài Lâm trong người nhưng họ không dễ dàng chấp nhận mối quan hệ như chị em ruột, và cả hai cũng ngâm hiểu cố ý tránh né chuyện nài Lê Tuyết Trinh kéo cô em họ, lộ ra hai lúm đồng tiền nói: “Trước đây tôi đều biết mọi chuyện của nhà họ Hoàng. Tiểu Vũ mới từ nước ngoài trở về, nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện. Mong cô đừng để bụng với nó nhé! Nó đã biết mình sai rồi, phải không Phương Vữ?”

“Ö7 Trịnh Phương Vũ rõ ràng không biết, chỉ đưa tay chạm nhẹ lên khóe miệng.

“Tiểu Vũ, dù sao cũng đừng có thái độ như vậy” Lê Tuyết Trinh dừng lại rồi tiếp tục nói: “Cô ấy cũng là chị họ của em gi Trịnh Phương Vũ sau khi nghe xong khinh thường nói: “Cô ấy là chị họ cái quái gì chứ?”

“Tiếu Vũ” Lê Tuyết Trinh nhíu mày.

Lam Ngọc Anh im lặng quan sát, để chị em họ nói chuyện Nhìn qua khuôn mặt Lê Tuyết Trinh thì trong lòng cô cảm thấy có chút bưồn cười, xem ra cô cũng không ngu tới mức để cô ta lừa!

Nói đúng hơn cô chán ghét Trịnh Phương Vũ không bằng Lê Tuyết Trinh, ít nhất những gì cô ta nghĩ trong lòng sẽ trực tiếp biểu hiện ra, trên mặt cô ghét cô thì là ghét cô chứ không có thói đạo đức giả như Lê Tuyết Trinh.

Lê Hoài Lâm từ xa nghe thấy bọn họ tranh cãi, không khỏi đi nhanh hơn: “Tuyết Trinh, có chuyện gì vậy?”

Trịnh Phương Vũ liếc nhìn chú cả của mình, không nói gì, bất mãn khit mũi rồi xoay người chạy vào biệt thự.

“Không sao ạ, chỉ là hiểu lâm một chút thôi!f’ Lê Tuyết Trinh quay sang giải thích, nụ cười trên mặt vẫn như trước, lúm đồng tiền lộ ra sâu hơn một chút, “Ba, ba đưa cô ấy lên lầu gặp ông nội trước đi. Con sẽ không đi theo vì con nghĩ ông nội nhất định có chuyện muốn nói, con lên đó thì khôn tiện. “

“Tuyết Trinh, con đã làm cho ba cảm thấy rất hài lòng, con nói rất hợp lý!”

Lê Hoài Lâm rất cảm động sau khi nghe những lời nói của cô ta.

“Ba, sao ba lại nói như vậy, không phải con gái của ba đều là những chiếc áo bông nhỏ thân thương sao!” Lê Tuyết Trinh choàng tay qua người ông ấy, rất hiếu chuyện nói: “Ba đừng trách mẹ, mẹ chỉ cảm thấy khó chịu một lúc th thế là chưa thể chấp nhận chuyện này, mong ba có thế hiếu cho bà ấy! “

“Ừm, ba hiểu rồi!” Lê Hoài Lâm gật đầu thở dài Chuyện này chẳng có gì sai cả, có lẽ người vợ nào cũng sẽ không thể chấp nhận được, nảy sinh cảm xúc tiêu cực là điều khó tránh khỏi.

Lê Hoài Lâm quay lại nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Ngọc Anh, đi theo ba vào!”

Lam Ngọc Anh nói: “Vâng…”

Khi bóng lưng bọn họ biến mất khỏi tầm mắt, nụ cười trên mặt Lê Tuyết Trinh lập tức biển mất thay vào đó là vẻ lạnh lùng ảm đạm. Ánh mắt của cô ta giống như một thanh kiếm tẩm độc nhưng trong sân lúc này không có một bóng người nên đương nhiên sẽ không bị phát hiện ra.
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 937


Chương 937

Lam Ngọc Anh và Lê Hoài Lâm đi lên tầng hai và dừng lại trước một phòng làm việc Gõ cửa rồi đẩy ra, đập vào mắt cô là la liệt những đồ cổ, hàng giá sách chứa đầy sách cổ, căn phòng được thắp sáng bảng những lọn tóc đàn hương, chính giữa bàn có một ông lão tóc trẳng đang đứng cúi đầu nhìn lên bàn cờ.

Ông cụ đứng đó trông thật nghiêm nghị, râu trắng trên cắm dài vài cm, tuy rằng nét mặt có nhiều điểm tương đồng với Lê Hoài Lâm nhưng lại nghiêm khác hơn nhiều, tính cách cũng không giống nhau.

Mọi người cảm thấy thật khó gần, cảm giác giống như lần đầu tiên Lam Ngọc Anh gặp Hoàng Kiến Phong, Bởi vì cha ruột của cô chỉ mới nhận không lâu nên cô vẫn không yên tâm.

“Ba, con đưa Ngọc Anh tới!”

Lê Hoài Lâm đưa cô đến bàn làm việc rồi chủ động nói ra. So với ông cụ đó thì Lê Hoài Lâm dường như kích động hơn, ông ấy không ngừng đẩy vai, thúc giục cô: “Ngọc Anh, gọi ông đi!”

Dưới ánh mắt hãng hái của ông ấy, Lam Ngọc Anh phải do dự lên tiếng: “Ông ơi”

Thành thật mà nói hai từ này thực sự xa lạ với cô, và cô cảm thấy bức bối và khó chịu ngay khi nói ra Ông nội Lê nghe vậy nhưng không có ý ngẩng đầu lên, ngược lại vân chuyên tâm vào bản cờ. Ông nhặt quân cờ màu trắng lên, chậm rãi tháo kính đọc sách ngẩng đầu lên, ánh mắt rơi vào trên mặt cô.

Cũng không quá sắc sảo, dường như ông ấy nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình, Lam Ngọc Anh đứng thẳng hơn một chút và không né tránh.

Ông nội Lê rốt cuộc cũng lên tiếng, câu đầu tiên ông ấy nói rất lớn: “Cô chính là người đã cướp đi vị hôn phu của em gái mình?”

Lam Ngọc Anh cau mày suy ngẫm.

Cô là con gái của Lê Hoài Lâm và đương nhiên cô có quan hệ họ hàng với Lê Tuyết Trinh, mặc dù họ bằng tuối nhưng cô thực sự lớn hơn Lê Tuyết Trinh và cô ta là em gái của cô.

Nhưng những lời này có rất nhiều thành kiến, cô có thể không cần nghĩ.

cũng biết hẳn là mẹ con Lê Tuyết Trinh hoặc Nguyễn Hồng Mai đã báo trước những chuyện này với ông cụ, rất có thể họ đã đổ thêm dầu vào lửa.

Lê Hoài Lâm cau mày ở bên giải thích giúp cô: “Ba, người trẻ tuổi đều có lựa chọn của chính mình trong tình cảm, chúng ta nên tôn trọng nguyện vọng của bọn trẻ! Ông nội Lê cũng không đi sâu vào câu hỏi này nữa, ông ấy nhìn cô vài giây, ngập ngừng hỏi: “Tại sao nhiều năm như vậy, cô vẫn chưa nghĩ đến việc tìm cha ruột của mình? Cô biết người kia là Lê Hoài Lâm, nên mới muốn nhận cha ư?”

Lam Ngọc Anh mím miệng sau khi nghe điều này.

Cô cảm thấy có chút không thoải mái, nhưng nếu từ vị trí khác suy ngi cô có thế hiếu được đối phương đang lo lắng điều gì. Dù sao nhà họ Lê thuộc về một gia tộc giàu có, nhiều năm như vậy chưa từng xuất hiện, giờ lại đột nhiên xuất hiện với tư cách là huyết thống của nhà họ Lê.

Lam Ngọc Anh bắt gặp ánh mắt của ông ấy, cũng không khiêm tốn đáp lại “Trước đây cháu không biết cháu là người nhà họ Lê, nhưng sau này biết được rồi thì cháu cũng không muốn nhận cha. Nhưng vì tình thế cấp bách, phải phẫu thuật ghép gan nên con và ba mới nhận nhau”

Cô giải thích ngắn gọn lý do của mình, khi nhận được kết quả xét nghiệm quan hệ cha con, cô quả thật đã định không làm phiền cuộc sống của Lê Hoài Lâm. Nếu không phải chuyện ông ấy nhập viện nghiêm trọng và không có nguồn gan phù hợp thì rất có thế cô sẽ luôn mang theo bí mật này cho tới chết Lê Hoài Lâm ngoài mặt không hài lòng, rần rỏi nói với cha: “Cha, con có thể thoát khỏi nguy hiểm một cách an toàn đều là nhờ Ngọc Anh nguyện ý hiến gan để phẫu thuật đó!”

Ông nội Lê nghe vậy thì hơi sửng sốt.

Ông biết mấy ngày trước con trai lớn bị hoại tử gan nặng, nhưng ông chỉ biết rằng nguy hiểm đã tan biến mà không biết quá trình điều trị. Mẹ con Nguyễn Hồng Mai nhắc đến đứa con gái ngoài giá thú trước mặt thì chỉ nhắc tới chuyện Hoàng Trường Minh từng lập hôn ước với Lê Tuyết Trinh, rồi sau đó giải trừ hôn ước chỉ vì cô. Vậy mà giờ cô lại trở thành người ghép gan cho Lê Hoài Lâm.

Ông nội Lê lại lên tiếng, nhẹ giọng nói: “Ngôi đi!”

Ba thế hệ của một gia đình ở trong phòng trò chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa kết thức.

‘Sau khi bước xuống cầu thang, ông nghe thấy giọng nói kính cẩn của con cháu, người đầu tiên từ phòng khách đi ra chính là Lê Tuyết Trinh, cô ta hét lên rất trìu mến: “Ông ơi “Tuyết Trinh, lại đây!” Ông nội Lê ra hiệu.

“Tiểu Vũ sơ ý làm đổ chiếc bình, nước bên trong tràn ra khắp sàn nhà.

Người làm vừa lau sàn sạch sẽ nhưng vẫn hơi trơn, ông đi cẩn thận kẻo ngã!”

Lê Tuyết Trinh chủ động đỡ lấy ông ấy, giọng nói nhẹ nhàng: “Ông ơi, cháu đến nhà hàng giúp ông nhé!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 938


Chương 938

Ông nội Lê mỉm cười gật đầu và vỗ về mu bản tay cô ta một cách âu yết Lam Ngọc Anh theo dõi Lê Hoài Lâm và thấy quan hệ giữa bọn họ rất tốt, điều này cũng là bình thường. Nhà họ Lê chỉ có một người con trai và 1 người con gái.

Từ xưa đến nay đều có quan niệm gia trưởng, Trịnh Phương Vũ nói gì thì đó cũng là con cháu họ ngoại, và Lê Tuyết Trinh là cháu gái duy nhất bên nội của ông ấy “Trên thực tế đó chỉ là một bữa ăn tối của gia đình, chỉ có một vài người trong nhà họ Lê, ngoài ra không có thêm ai khác.

Lê Hoài Phương vẫn còn sống ở nước ngoài, ngoại trừ ba trưởng lão Lê Hoài Phương và Lê Hoài Lâm chỉ có ba người trong số họ, sau khi đã sắp xếp chỗ ngồi, Trịnh Phương Vũ tình cờ ngồi đối diện cô và tức giận quay đi.

Sau khi ngồi xuống Lê Tuyết Trinh không hề nhàn rỗi, cô ta tự mình mang theo rượu đỏ rót cho mọi người, mặc dù ông nội Lê liên tục nói rằng loại chuyện này nên để người giúp việc làm nhưng cô ta vẫn cố chấp.

Lam Ngọc Anh ngồi bên cạnh Lê Hoài Lâm nhưng đó cũng là vị trí cực đoan nhất. Cô được mời nhưng cũng không hòa nhập được vào bầu không khí của nhà họ Lê, nhất thời cảm thấy rất cô lập và bất lực.

Thậm chí có chút hối hận, lẽ ra nên để Hoàng Trường Minh hủy chuyến công tác và đi cùng cô tới đây.

Điện thoại trong túi đột nhiên rung lên, là tin nhần. Lam Ngọc Anh lấy ra dưới bàn.

Đường như có thần giao cách cảm, Hoàng Trường Minh gửi tin nhản tới “Ngọc Anh. Anh đã lên máy bay rồi, hiện sẽ cất cánh ngay. Đừng sợ, nếu ở nhà họ Lê khó khăn quá thì anh sẽ đến đón em sớm!”

Nhìn dòng chữ trên, Lam Ngọc Anh liền cảm thấy trái tim ấm áp, nỗi bất hạnh vừa rồi tan biến.

Cô biết anh sẽ ở bên cô bất cứ khi nào, anh sẽ luôn cho cô bờ vai để che chở và bảo vệ cô. Lúc đó cô không yêu cầu anh hủy chuyến đi chính vì cô cũng biết rõ điều này nên có thế tự mình đối mặt mà không sợ hãi Lam Ngọc Anh gõ một từ ‘Vâng” và gửi lại với một khuôn mặt tươi cười Khi cô lấy điện thoại di động ra, Lê Tuyết Trinh vừa đi ngang qua phía sau cô, nhìn rõ được nội dung tin nhản.

Bàn tay đang cầm bình rượu đột nhiên siết chặt, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa một tia ớn lạnh, trong nháy mắt cô ta lại quay lại tươi cười ngọt ngào. Khi trở lại vị trí cũ, liền nghiêng đầu nói gì đó vào tai Trịnh Phương Vũ.

Khi Lam Ngọc Anh nhìn lên, cô ấy đụng phải hai ngọn lửa nhỏ trong mắt hai người ở phía đối diện, nhìn chằm chằm vào điện thoại và khuôn mặt của cô ta.

Cô cau mày và chọn cách phớt lờ.

Vì không quen và không hợp nên bữa ăn của Lam Ngọc Anh cũng không ngon lảm, nhưng cô đã chuẩn bị tỉnh thần rất tốt rồi. Đi dự tiệc cưới, mọi người trong bàn không quen nhau thì cứ ăn đi, ăn được mới là tốt Người giúp việc bước ra khỏi bếp và báo cáo với chủ nhân: “Chủ nhân, chế độ ăn riêng của ngài đã sẵn sàng!”

“Ông ơi, cháu cũng muốn nếm thử!” Trịnh Phương Vũ nói ngay sau khi nghe xong Nguyễn Hồng Mai cười nói: “Tiểu Vũ đừng tò mời Tuy nhiên chế độ ăn uống có thuốc này là điều tốt. Trong đó có đông trùng hạ thảo và nhung hươu bác mang theo. Uống rất tốt cho sức khỏe. Các con còn trẻ, cũng không biết giữ gìn sức khỏe nên bổ sung vào cũng tốt. Để bác bảo người lấy cho cháu và Tuyết Trinh mỗi người một bát để uống!”

“Cho Ngọc Anh một bát nữa!”

Khi người giúp việc quay lại và đi về phía nhà bếp, ông nội Lê đã ra lệnh.

Lê Tuyết Trinh đang gắp thức ăn cho ông ấy, đột nhiên mím chặt đôi môi đỏ mọng nhanh chóng buông lỏng ra, cái lạnh lùng bùng lên trong đôi mắt xinh đẹp vừa rồi dường như chưa từng tồn tại ‘Sau bữa ăn Lam Ngọc Anh lễ phép đợi đến khi tráng miệng xong mới lễ phép rời khỏi nhà họ Lê.

Lê Hoài Lâm muốn tài xế đưa cô về nhưng cô đã nhanh chóng từ chối Hoàng Trường Minh đã gửi cho cô một tin nhản, nói rằng anh đã xuống máy bay và sẽ trực tiếp đến đón cô. Lam Ngọc Anh bước ra khỏi biệt thự và đi qua sân, có tiếng hét lên từ phía sau.

“Này, chờ một chút!”

Lam Ngọc Anh đã không nghe thấy, và cũng không có ý định dừng lại.

Tiếng bước chân đồn dập sau lưng cô, cánh tay bị cô nắm lấy. Trịnh Phương Vũ đang thở hổn hến đi tới trước mặt cô, hôm nay cô ta đi giày cao gót nên chạy có chút khó khăn: “Tôi gọi cô mà sao cô vẫn không dừng lại. Dừng lại!

Tôi kiệt sức rồi!”
 
Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ
Chương 939


Chương 939

“Xin lỗi, tôi không biết là cô đang gọi tôi, cô gọi tôi có chuyện gì vậy?” Lam Ngọc Anh vô tội chớp mắt.

Biết cô cố ý làm vậy, Trịnh Phương Vũ không vui thả cánh tay cô ra âm ừ nói: “Hôm đó cô có thấy tôi nói đùa không?”

Lam Ngọc Anh suy nghĩ một chút, mới chậm rãi hỏi: “Ừm, ý của cô là hôm cô chuốc thuốc Hoàng Trường Minh rồi bị anh ấy đấy ngã sưng đầu ư?”

“Tại sao còn phải nói lại chứ?” Trịnh Phương Vũ chỉ vào cô dậm chân tức giận, bởi vì đi giày gót nhọn nên chân cô ta lại càng đau thêm.

Lam Ngọc Anh không đáp lời, chỉ khoanh hai tay trước ngực chăm chú nhìn “Trịnh Phương Vũ trấn định tính thần lại, dùng hai tay ôm lấy vai cô, uy nghiêm nâng cắm lên nói: “Tôi đến gặp cô là vì có chuyện muốn nói với cô!

Trước hết tôi sẽ không thừa nhận cô là chị họ của tôi. Còn nữa, tôi khuyên cô nên rời khỏi anh Trường Minh, tôi sẽ không từ bỏ lần thứ hai đâu. Anh ấy là của tôi!”

Khi cô ta thông báo những lời này thì điện thoại di động trong túi của Lam Ngọc Anh lại rung lên n, Lần này không phải là tin nhắn mà là cuộc gọi lời được, cô đưa tay vào nhấn nút ngắt tạm thời ‘Sau khi nghe Trịnh Phương Vũ nói, Lam Ngọc Anh hơi sững sờ. Bởi vì cô ta không có cách nào trả cư xử có chút ngây thơ và không sợ hãi, rõ ràng là đang đe dọa cô bằng những lời lẽ cay nghiệt nhưng nó khác xa so với lời thề chủ quyền cúa Lê Tuyết Trinh.

Nghe rất trẻ con, giống như một đứa trẻ muốn chiếm hữu món đồ chơi yêu thích của mình.

‘Sau khi ngẩng đầu lên Lam Ngọc Anh kiên nhắn hỏi: “Chính là?”

“Còn nữaf” Trịnh Phương Vũ giận dữ nhìn chấm chm: “Đừng vui vẻ quá lâu, cho dù kết hôn cũng vô dụng. Nếu như gả cho cô rồi thỉ tôi cũng sẽ có cách khiến anh ấy quay đầu”

“Định làm tiểu tam à?” Lam Ngọc Anh thích thú hỏi.

“Tôi… Trịnh Phương Vũ đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận nhưng không thể phản bác lại những gì cô n( Lam Ngọc Anh khóe miệng hơi mím lại cau mày nói: “Cả cô và Lê Tuyết Trinh tôi đều sẽ cho qua. Quan hệ là chuyện của hai người, Hoàng Trường Minh không phải đô vật, muốn đoạt là đoạt được đâu “

“Hừm, vì cô không nghe theo lời khuyên của tôi nên về sau đừng hối hận!”

Trịnh Phương Vũ nấm chặt quả đấm nhỏ.

“Được rồi, tôi không hối hận!” Lam Ngọc Anh gật đầu hợp tác, sau đó hỏi cô: “Lần này nói xong chưa? Nói xong tôi xin phép rời đi. “

Trịnh Phương Vũ tức giận đến không muốn dời đi, nghe thấy tiếng bước chân phía sau, cô ta quay đầu nhìn lại thì thấy Hoàng Trường Minh cầm chìa khóa xe đi vào, cô ta không nhịn được hét lên: “Anh Trường Minh”

‘Sau chuyện xảy ra lần trước, cô ta đã rất xấu hố và có ý định quay lưng bỏ chạy.

Hoàng Trường Minh cũng mặc kệ mà sải bước đi thẳng về phía cô, thật ra anh đã tới được một lúc rồi nhưng chỗ đậu xe riêng hơi xa, đợi một lúc lâu cũng không thấy cô ra ngoài, nên anh chỉ có thể đi vào tìm cô.

“Tại sao vừa rồi em không gọi cho anh?”

Sau khi nằm tay cô, Hoàng Trường Minh nhíu mày hỏi Lam Ngọc Anh biết được anh đã cuộc gọi vừa rồi, cô cong môi vui vẻ đáp: “Em gọi làm sao được? Anh không thấy em đang đối phó với tình địch sao?”

Hoàng Trường Minh và cô mười ngón đan xen, chăm chú mà thuận theo cô: “Ồ, giọng điệu này chua thật đấy!”

Lúc này anh đi vào, liền nhìn thấy cô bị Trịnh Phương Vũ chặn lại ở giữa sân, ngay lập tức bước nhanh đến, nghe thấy lời oán giận của cô, không nhịn được mà phì cười, anh thật ra hy vọng được nhìn thấy bộ dáng cô nổi máu ghen, giống như một đứa trẻ vậy, má vô thức mà phồng lên, hơn nữa quan trọng nhất là chứng minh được cô ấy quan tâm mình.

Lam Ngọc Anh ngẩng đầu, nhìn thấy chân mày anh đã nhướn lên cao rồi, đứng xem vô cùng thích thú, hơn nữa sâu thẩm trong đáy mắt sâu thẳm kia mơ hồ hiện ra một tia sáng.

Anh ấy đang cảm thấy hài lòng hả?

Lam Ngọc Anh có chút bực dọc muốn gạt tay anh ra, nhưng mà khi nhìn thấy sự mệt mỏi giữa hàng lông mày của anh, vẫn là không rút ra nữa đi.

Bộ tây phục trên người anh đã xuất hiện những nếp nhãn rồi, lúc cô ngồi trên bàn cơm, nhận được tin tức của anh, lúc đó đúng lúc máy bay sắp cất cánh, chỉ trong ba, bốn giờ đồng hồ ngần ngủ, anh đã xuất hiện trước mặt mình rồi, hẳn là vừa xuống máy bay, liền lập tức đi xe đến đây, ngay cả quần áo cũng chưa thay, cả người tràn ngập vẻ phong trần, mệt mỏi.
 
Back
Top Bottom